Vứt củi vào Lửa

Bản gõ chi tiết
Transcript

Bình đẳng mình kết thúc ch nào cũng được cảnh não bình đẳng cảnh não hạnh phúc được anh ch này rõ bình đẳng quá cái này bằng chứng rõ ràng bình đẳng đúng không cảnh não bình đẳng hết cảnh não bình đẳng bình đẳng sướng thậm chí là bình đẳng sướng nếu mà con con nhận thức làng sâu sắc ấy nó có bình đẳng Sướng chư? Sướng giống như trong giống trong mơ nhận ra là mơ ấy. Chắc là bình đẳng sướng hoặc là bình đẳng khổ. Không phải khổ đều không phải khổ đều mà bình đẳng sướng đều đấy. Thấy không? Ý cho thôi mọi người xem pin hay ở đâu có nhị thấy hay không ý thấy hay không có chị mấy về phim ấy thì thấy bình thường ừ không hay không hay nhưng mà nó hay ở cái chỗ là là ngồi đ* ngồi thì vui đúng không? Dạ hay ở chỗ hưởng vụ ngồi hưởng thụ thấy vui. Rồi còn cái cái gọi là chỗ này thư phụ có bị lạnh đập pháp ấy ấm thể dương khí chả biết được không có đo đo luôn. Anh em có cảm nhận được cái sướng của bình đẳng không? Có được rồi đấy. Nhớ là từ hôm qua giờ ai cảm nhận được cái Sướng bình đẳng chưa đ tay lắm từ qua giờ những ai cảm nhận được cái sướng của bình đẳng đ tay cảm nhận được cái sướng của bình đẳng tất cả được cảm nhận được ông này không được à ông vô ngại đập này sướng à cóơ tay ấy ạ cóơ cóơ tay mấy chị một ngày v cảm thấy sướng bình đẳng không bật đây phê phê chưa phê phê chưa chọn hành động hơn và kém lắm giải phát hỏi mọi cái ấm anh không cần tìm cầu bất cứ điều gì nữa cả Các lại như nào như nào ơ cảm giác thế nào giải thoát chưa? Rồi rồi ôi con thấy đúng là kiểu chốt gánh đắc ấy đúng không? Bắt đ cảm nhận giải thát là gì chưa? Rồi ạ tự do bây giờ đo họt ngào của giác ngộ xem nhá có c đo đây không có đồ đo không nhỉ? Mang đồ đo không tại vì nó bị lắc mang đi nữa tại vì nó bị đò lắc bây gi ngoài giác bộ là mới sướng này. Ngọt hơn đấy. Ngọt hơn phải không? Chưa chư chưa được 24 giờ đâu. Không ngọ mới được mới được bao nhiêu giờ nhỉ? Hôm qua 24 gi đến đêm n sư phụ giảng lúc 11:00 hôm qua 11:00 đến giờ là bao nhiêu đến giờ là được mười mấy giờ rồi chưa được 24 gi đổ ra tên lắc gọi đi gọi nào mang đi Hạnh Nguyên điên à Hạnh Nguyên rất happy vì đồ này thế lắc hoặc là vào bảng đo hoặc là H nguyên đưa cho ai nhỉ? Chẳng có ai đưa ra đúng không? Nhưng mà tùy hắn sa đây hết rồi. Thôi đúng không đâ? Bắt đầu anh em mới hiểu thế nào là giải thoát là thế nào đây này. Đúng chưa? Đi theo bao lâu rồi mới bắt đầu mới bắt đầu bắt đầu mới hiểu thế nào cả sát sự ấy. Vâng. Cảnh sát khơi khơi thì rồi màọi cái hình cảnh sát khơi khơi thì có có tí tí thôi. Giá thật đây này. Đây là giá thật này. Đây là hương vị thật sự này nên đêm qua m tiêu mất 18,5%. Tiêu sạch vào đêm chứ. Đơn giản đâu Nguyên xin cho Hồng Anh đi. Trong khi cả các loại trong khi bao nhiêu đoạn mà Hồng Anh anh không nghe được cái này đâu. Hồng Anh được không được nghe bảo là chỉ đem lắc nghe thì nó sẽ mất mất cái giá trị về sau không được nghe không được nghe có hại có hại sớm quá nó đâu đúng sớm có hại có sớm là nó không thấy giá trị đấy đúng rồi còn tươi mới không làm được đâu. Vấn đề là chưa khổ vì không làm được ấy. Ta còn làm được bởi vì là hai cái đầu đã mất rồi. Hai hai bờ mất rồi. Khắn cầu thôi. Nó chưa phá xong bờ điều phá cầu cũng vô nghĩa. Các con phải nhớ rằng là các con có được cái này ấy ở trên tẳng nào có cái bình đẳng này trên đền tảng nào không có gì hết có gì hết là các bạn không hết mà phải là đang là không có gì đang làm không có gì hết nhưng mà chỉ không gì hết không thấy bơ vơ ngay chỉ đang làm ai mà nghĩ rằng là Không hết là là gần rồi. Ngày xưa rằng không hết conver không vì con đâu có biết đang là đâu. Con phải có cái nền tảng là đang là không có gì hết là thì con mới đúng bình đẳng. Vâng. Còn n còn chưa đến trình độ đấy không thể bình đẳng được không thể bình đẳng nữa chứ. Ví dụ nếu con chỉ không gì hết có bình đẳng được không? Vơ hơ à hồi đấy sụ đo chị phế đang còn ra hai ph. Có cái vị quái đâu mà mà bình đẳng. Đây là bình đẳng vị. Đây là vị bình đẳng chứ không phải là nghĩ trong đầu bình đẳng. Bình đẳng các con sướng được là do cái vị bình đẳng phải có sướng do nghĩ xong bình đẳng lắm. Bình đẳng lắm. Vâng th không có gì hết sao có vị. Nếu chỉ không thết là không có vị luôn vô vị. Có chị hống sinh như xem que không gì hết là đang là không có gì hết thì nó có cái vị của vị đang là mà lại trống không. Đấy là vị hiểu không nhỉ? Vì cái vị đấy là Úc nhạc nh thật cảnh khóc lóc khổ sở hay là cảnh hạnh phúc đều là đang là chống không hết đều là đang đều là cái vị đang là chống không còn xây trên đấy thì con mới có vị bình đẳng còn không có chỗ nhận thức bình đẳng giảng bao lâu rồi giảng 10 năm nay rồi bây giờ dùng giảng đấy đâu th hai bạn đấy không có bị bình đẳng được người ta không người ta đã sẵn sàng như đấy đâu bây giảng ta là lý thuyết bình đẳng còn con có giải sát từ hôm qua kì Rồi ấy vị là cái vị bình đẳng nó lại không giải thoát ch lý thết bình đẳng không giải thoát thế cái nền tảng phải là cái vị của là không có gì hết các con mất cả một đống thời gian gần đây để làm tập cái môn đấy nữa àâ đúng không khi mà con thực sự hiểu cái vị này rồi thì phá nốt cái ngăn cản hơn cái hơn kém là phải đặt được cái này chứ từ bỏ cái kia đặc biệt là từ bỏ hiện tại thì đặt được cái gì đó mình mình cho là đúng Vì con tròn cái gì đó nó hơn cái này đúng không? Chứ hiện tại con đang rất buồn thì con cho là có một cái vui hơn cái buồn này con đang rất là chán đời hoặc rất là đau tâm đau chân đau tay thì con có cái hết chân hết đau chân đau tay là hơn cái đang là này thì con mấy suốt ngày từ chối cái hiện tại để hướng đến một cái không thật con giải thấp bởi vì sao không hướng đến ca nào nữa qu hướng gì Cái nhà chẳng có bị ỉn đặc đúng không? Con giải thoát và con sẽ giải thoát tiếp. Nế là chỉ có giải thoát và gì? Thoát tiếp không thể nào lại rơi lại nữa. Ngon rơi lại nhớ phát là thế nào nữa chứ. Đúng chưa? Vâng ạ. Các bạn đấy chưa sàng đâu. Phải khi mà mình người ta bảo phả nếu mà cái vị mình ủ đang làm mà không có gì hết ấy sẵn sàng già rõ ràng ràng phải có cái vị bình đẳng đấy không chứ mà hiểu biết bình đẳng đẳng giảng lâu rồi đúng không các con khác ngày xưa là con kia vị bình đẳng rồi có cái vị của năng lạc không gì hết rồi đúng không anh thấy thiền có dễ hơn ngày xưa không thấy đây phát biểu nào thiền dễ hơn ngày xưa Từ sáng giờ từ sáng giờ có ai thát nào không? Chưa chưa ai nói ai thầ thử nói là xong dễ hơn xưa thì anh đ thấy sáng nay dậy cũng muộn ấy ạ. Thế là 11 giờ hơn mới dậy thế xong rồi loanh quanh chắc là thiền là kịp được 1k xong rồi đi xe buýt đi ra Hà Nội luôn. Thì con thấy là đầu tiên về thiền không khác nhưng cái trạng thái ấ cái trạng thái khi mà mình bắt đầu bước vào phên thiền cũng như cả trong phiên thiền ấ nó không còn cái gánh nặng của việc phải chuẩn bị cái gì nữa. Phải hay phải đạt kể cả con thấy cái đạt này nó rất là ngấm ngầm ấy. Dù là mình đã có xác quyết là trước kia có xác quyết là trong thiền xảy ra cái gì cũng được bất chấp suy nghĩ nhưng vẫn ngầm đạt một cái là mình muốn nó phải rõ ràng giống như hôm qua nói đạt và không đạt. Ấ cái đấy nó rất diễn ra rất ngấm ngầm. Thế thì hôm nay con thấy cái sự ngấm ngầm này nó nó tắt ngúm đi đâu ấy. Nghĩa là mình ngồi với một trạng thái là để xem và chỉ để làm quen với sự thật cái gì. diễn ra cũng được và rất là thoải mái và nhẹ nhàng ấy. Con thấy là một viên nó đi qua mà mình không có phải có một cái sự chuẩn bị tâm thế gì cả. Nghĩa là cái khoảnh giữa bắt đầu bước vào thiền, trong thiền và bước ra thiền nó không hề có sự khác nhau. Đấy thì con thấy là nó rất là tự nhiên. Nó là một cái chỉ là chỉ ngồi thôi. Rất tự nhiên mà nó không hề có sự phân biệt giữa trước trong sau gì cả. Đấy. Đó. Con nhất là gì? Chỗ này khác biết nào có chốt khác nhất thì con thấy là Chả có gì để đạt được cả. Không cần phải đạt được một cái gì hết. Cái gì cũng được chị em và rất là tự do tự nhiên. Qua mà trong lý do bắt đầu đi lại đấy. Biết là gì không? Cho nó sáng để moi hết tất cả đọc lại có hết cái này rồi. Tự nhiên có hết cái này rồi. Bây giờ chưa nói ch chưa chắc này mình có tất cả các viết này rồi cố. Có cái đ có cả đấy rồi mình cùng cố luôn ngày thư mình cố mãi không có bây giờ mình có tất cả mình biết ăn nữa thấy gì đấy không cần giòi không ng đâu phải có hai cốc socôola nòng con có tất cả cái mà con viết ế mà khuôn cố còn ngày xưa cô mãi đi có à cái mà tụi con muốn tới mà không có đúng không ạ đọc lại một sáng được lại ví dụ như là không tham gia suy nghĩ này con có tất cả viết đấy không có đúng đúng thấy là vô hai hước bắt còn viết lại vì thế hóa ra là cái này nó là tự nhiên đến mà Nó tự nhiên ấy tháng nữa lại chứ con có nó không còn cố mà không cần cố cố hết cỡ không có có chứng nhận một cái xong vẫn hay giả tìm không có đâu sáng nay con ngồi một l sáng nay ngồi 1k thôi ạ nhỏ đâu nhỏ đây ạ 3 phúc này đều là sơ hộ giảng không tưởng một chữ sáng nay ngồi nó là cái này nó là cái này đây không sử chữ đây không thử một chữ nay ngồi tiềm thế không được kin cầu cái gì thế mà thế nào thế này thế cả không kiểu một chữ đây rồi không phải tình cầu không phải từ chối đến đen luôn còn nếu mà ai cái đoạn đấy cho bộ dậy về cái cái phim yêu mưu chuyện ấy sẽ vào tắt như nào công này là cái gì đây em đây chị ơi chắc của em trước đây thế nào là khác trước đây là không cần trên nó về nó tức là tất cả mọi nó ra mà mà tôi nói là nó không còn cái gọi là cái gầm là cảm giác có cái này có cái kia hay là nó hiện lên nóên là vào hay là bạn ơi cho mình xin ít được làm gọi nó tê ít được mà thấy nó nghĩa là nó sung sướng một cách gọi là gọi là nó thoải mái kia nghĩa là chị ngồi mà chỉ ngồi mà nghỉ ngơi thôi ấy. Nghề ngồi nghỉ ngơi thôi. Không phải làm cái gì mà không phải lo cái gì, không phải gọi là để ý một cái gì hết. Đấy thì thấy với hộ một cái là nó hết 30 phút rồi. Đúng rồi. Mà nó rất là sung sướng. Đấy sướng rồi đấy. Lạc rồi đấy. Sư tới con rất là giống nhẹ luôn. Ý là mình bình thường mình sẽ ngầm tìm một cái gì đấy nó mình sẽ cho định nghĩa một trạng thái đúng là ví dụ như con thấy là nhìn và đang là và mình thấy không tham gia suy nghĩ mình mình đóng khung hay cái gì đó mình không biết nhưng mình sẽ tìm trạng thái đó nhưng mà hôm nay á nó tức là mình không có một cái mong muốn gì hết và nó nó bình thường như thế này nhưng mà nó rất là tức là mình thấy là không phải sửa cái gì hết đấy ạ mà mà như sư phụ nói đúng con thấy đúng là không tham gia suy nghĩ nghĩa là gì mà vẫn bình thường như thế này chứ không phải là kiểu như mình tưởng tượng là cái gì ấy ạ cái hành phải cùng lên làm cái việc đấy à là mình không phải và như này n khi mà mình không có mục tiêu á tự nhiên cái tôi nó cũng không cái cảm giác của cái tôi nó không phải làm cái gì ấy ạ cái mình thấy gọi là cái sự thật vô ngã nó rất là dễ dàng chứ nó không phải là mình cứ loay hoay mình đi tìm mình tìm một cái trạng thái thấy là những cái mà nằm ngửa trên đế bao hả con rùa nằm người trên cái đế ba sự rỏng là rồi đấy tiền nó giống con rùa nằm ở trên đế bạc đấy chẳng biết phải nắm cái gì cả chẳng chẳng biết là phảiắm cái gì đâu nằm người trên đế bạc nó biết phải làm gì mà nó không làm gì được con rùa mà nằm không cần phải làm gì biết phải làm gì mà không làm gì được ý mày thắc là mày thường mà nó kỳ Xưa thiền con luôn bảo là tôi phải làm gì thiền cũ của con ấy không cố tình thì cũng vô tình ngầm bên dưới là tôi phải làm gì cũng không biết phải làm gì cả giờ không biết phải làm gì vì làm gì nó cũng là thiền rồi không biết phải làm gì cả vì làm gì nó cũng là thiền cảnh là thiền cũng là thiền đấy khác hẳn không khác hơn hẳn không đen không đen đen lòi luôn con không biết phải làm gì nữa bởi vì con làm gì nó tiền bé rồi con lăn phải lăn trái vẫn là thiền Con nhắm mắt vẫn là thiền. Hưởng cổ vẫn là thiền con nghĩ lung tung vẫn là thiền. Vâng mà lại không cần phải ép mình thế đấy là thuyền. Ừ. Ừ. Đấy chỉ rượu không? Ừ không cần phải ép không ép mình. Đấy là thiền. Đấy là thiền nhá. Không cần con nhận thức được rằng bình đẳng quay xin giấy bết giấy ăn có quay tiền sáng này không ngoài nhị kì đi mấy bạn. Mấy bạn nói một câu đi nam chước đi xong quế xong rồi ra bên kia. Hiện luôn nhá. Nay có tiền ca thôi. Thì cái ấn tượng nhất là không phải tìm cầu thêm nữa, không phải đạt được cái gì nữa. Bạn ý không lấy hộ đâu. Ngồi thế nào thì nó như thế thì hiểu là cái không kiểu một chứng của sư phụ ngày xưa nói ngày xưa con rất thích cái đấy nhưng mà ngày xưa mình thấy là nói là mình không sửa để có cái sự thật. Bây giờ mình không sửa vì vì đang là sự thật. Không sửa là một dạng sửa nhở. Hồi xưa hồi xưa mình không sửa không sửa một chữ để có đ sự thật. Đúng rồi. Sửa cố để không sửa cuối cùng đấy. Bây giờ mình không sửa được vì sẵn đang là sự thật rồi. Không còn sửa gì cả. Không sửa đúng rồi đúng rồi. Cảm gi không sửa để đạt được sự thật. Đúng rồi. Con th rồi. Tại sao phải sửa cản nhau không? Hu nhau trời đất đâ một cái trời đất khách trời đất không? Trời đất trời đất nói lâu lắm rồi. Ơ xưa là phải sửa mới có sự thật. Bây giờ là có sự thật không là mình không sử chữ phải không sử không sửa vì mặc định là không không phải sự thật không có thật không sửa mới có được rồi tại sao phải cưới con sáng nay con ng ca thì đúng là tức là cảm giác rất rõ ràng. hoặc là không phải tìm thêm cái gì nữa ấy. Như hồi xưa là mình đâ mình vẫn nghĩ là Dương có đây không? Nhà đây ai làm ngầm ngầm ấy tại vì nó không rõ ràng là phải làm gì nhưng mà nó ngầm ngầm là phải nhận ra cái này này phải đạt được cảm giác thì mình chỉ mỗi giá quyết là tất cả mọi cái kinh nghiệm đấy nó đều bình đẳng nó đúng là đều là đang là Thế là con thấy đúng là cái thì bảo là ơ tất cả những thứ mà mình cho rằng là cần phải có cái đấy thì mới là thiền được. Hôm nay mình không thèm cái đấy nữa. Ừ. Thế nhưng mà nó vẫn xảy ra đúng như thế. Xong bảo ừ hóa ra là cái này nó là tự nhiên chứ không phải là mình phải làm thì mới có. Làm ôi kỳ diệu. Một tháng n con tọc lại cái mà con biết tối qua ấy. Đạt không đạt đấy. Con thấy là đạt đấy. Tự nhiên hay quá mất không. Gọi là thiền ừ thiền đấy mới gọi là cảnh là thiền cũng là thiền là ép nó là thiền bóng ép nó thiền không thiền được thiền đấy gì rượu không ngày xưa cứ phải ghì để để có một trạng thái thảo này còn cảm thấy ô sao nó lại tự nhiên một trạng thái này nhỉ mà chẳng phải làm gì nhở kiểu kiểu thế đục ti à chứ còn mấy nữa Có một trạng thái này mà nó lại không cần phải nỗ lực gì cả. Đoạn trước thì thôi mình cắm mình ghì thôi rồi luôn. Nhưng mà đúng là giúp cái tôi thưởng nỗ lực cố gắng rửa cái gì đấy không cần giữ một trạng thái nào hết cháu cũng không cần đặt ngày xưa với con cậu đấy chuyển lý trước không cần giữ một con trượng th nào hết lý gì thông lắm vâng không c đặt nó là hết thơ tấn thuyết đến như ngày xưa với con chửa lý thuyết đúng rồi nhưng mà 24 giờ qua đ chưa đến 24 giờ 17 18 giờ qua thì giờ Không bao nhiêu cái sự viết nhiên nó thành thật với con luôn sợ đúng không cần giữ trạng hay nào không có không cần đặt không có đúng là không sử một chữ đâu tất cả cái sự huyết từ xưa nay đùng một cái đúng ngày 28 tháng hai t hình thật đấy không phải ngành quá khí rượu à đúng là trước đây là mình thấy cần sửa nhưng mình bảo thấy cần thấy cần sửa là sai rồi thế là tôi cản răng không sửa nữaị nghiến răng không sửa th vị trong Thức vẫn hơn cái mất thức mất chưa mất cái cầu đó bạn nào tiên thế này à mơ ra mơ ra hôm nay con cũng thiền 1 ca thiền 1k thì cái con thấy khác nhất là nhất từ trước giờ bình tức là đợt trước mà hay nói là thiền kiểu không nỗ lực gì hết ý nhưng mà sau ngày hôm qua thì mình phát hiện ra là vẫn còn cái gì đó để đ đặt được thì không bao giờ không có nỗ lực tức lúc nào cũng nỗ lực hết vì hôm nay nó không có tí bây giờ mới hiểu là thế nào là không nỗ lực ấy bố đ gì đó thì không phải là từ hiền học thơ thụ từ số này rồi bốn năm nay thơ thụ rồi không đúng không bây giờ bắt đầu mình thấy là a ra là thế có bạn bảo thế không kiểu kiểu thế đúng rồi tức là bây giờ tự nhiên hôm nay cái ca thiền nó cứ có cảm giác giống như là à ra là thế đấy kiểu ra là thế đấy hóa ra là không nỗ lực là thế đấy không có gì đạt được là như thế kiểu nó cứ nó cứ ả há à há như vậy á. Xong thực ra là hôm nay con cũng đọc lại cái hôm qua vì lúc sư phụ nói là cứ ghi vào đi rồi một thời gian nữa đọc lại á. Vâng. Cụ phím là có bài mới trong đầu mình vẫn sẽ là bài này đúng rồi đúng rồi. Đúng rồi. Tức là con thấy nó khác nhất là bình thường sẽ luôn là nếu làm như thế này thì mình sẽ đạt được chấm chấm chấm. Dù mình bảo là làm không làm nỗ lực hay không nỗ lực thì vẫn sẽ là để đạt được chấm chấm chấm. Nên chính vị Vậy mà nó không bao giờ hết được nỗ lực và cũng không bao giờ có có giải thoát ngay bây giờ. Không bao giờ là như thế. Lúc nào cũng là sẽ giải thoát sẽ giải thoát và chưa thấy giải thoát đâu cả. Còn ngay từ tối hôm qua về cơ con đã kiểu nhóm chủ đắc là biết ấy. Con đã bảo cô em chưa bao giờ em cảm thấy hạnh phúc như bây giờ ấy. Đúng rồi. Tức là kiểu nó khác hoàn toàn đen đấy. Đấy đen luôn ấy. Đúng là theo kiểu ôi thế là ngày một người yêu tha thiết hay là cả cái bình đẳng bình đẳng cái nào hơn. Trời ơi bình đẳng là có hết luôn gì. Tiết là rồi đấy. Thực sự luôn chủng tận hưởng cõi thanh hang đấy. Tức là bình đẳng mới tận hưởng được cái nên là hôm nay thực ra là con thấy là đúng là vô đắc luôn tức là tụ đắc tất cả mọi thứ ấy. Kiểu thế nhá. Ừ. Trúng bộ có đắc chưa? Ừ. Vô đắc ít nhất là một người trúng trúng bộ này. Thế là vô đắc còn gì nữa? Vô đắ đang ngồi không? Đắt rồi. Đắt tất cả mọi thứ rồi. Đúng rồi. Không phải tiền mới đắc này. Rắc mộ mới đắc là đắt bộ đắc chưa? Bộ đắc. Con hơi bị nhanh được đấy. Hơi bị nhanh được đấy. Thành th thành chí ngộ rồi. Thành xong rồi đưa em à đắc rồi mà theo nguyên tắc ấy. Xin có đắc ở đầu tiên tin bắt nha không vì không có chỗ được sau đó mới gì tâm vô quá ngại vô tắt mới nương theo trí tuệ bát nhã bên kia. Đấy thì mới tâm vô quá ngại thì mới đến vô ngại. Không vô ngại thì mới không sợ hãi mới đến vô ý. Đấy xa rời lên đảo mộ cũng tưởng cho anh chết bàn như huyễn xa rời là đắc phả đi trước bộ trình ấy là phải vô đắc phả đi trước đúng chưa sau đó sẽ là ông vua lại ông này mới ghê này đắc chắc là kéo váy min trang lên là khả năng tao rồi ông ấy trả lời đúng vô ngại ừ vô ngại mà vô đắc vô ngại nữa tới sao vô ngại lẫn con đấy b nhanh lắm đấy hù cháu anh hồi ý nó ghê lắm đấy nó tung hành lắm đấy Trời nó ghê rồi này ghê cái mồm thôi chị dám làm gì đâu. Thế là bây giờ nó mới dám gồ hồ đ được đ như vậy là con đã thấy là vô đắ được chưa rồi mới đ cách đây mấy hôm vô đắ đ mấy hôm nhở đất 15 ngày à chỗ 15 ngày 16 ngày chị về mới hai tuần thôi ăn mừng trước mà đã ta tên thành chứng nghiệm tên đấy rồi buồn lắm thế vô h Chuẩn bị nhá. Túng váy mình sang kéo lên. Úi giời. Bình đẳng. Bình đẳng. Đúng rồi. Đúng rồi. Đấy. Sau đấy. Sau nào khi nào mà vô ngại khi nào vô ngại túm váy mình trang cái đây là biết là người tiếp theo sẽ là ai rồi đấy. Thôi anh túm luôn em cái nhanh phất. Vất vả quá nhờ. Để ra đây vất vả quá. Thanh vất vả quá. Hạnh không cho nghe được vì nghe hại mắ không cho nó đo số hết đ cho hội. Thích đo gì? Cho đ một số gì đấy tình yêu với Hùng Anh bất kỳ cho nó một cái thích đo gì đo cho một nhát đoát độ gì độ yêu đương khao khát tình dục tình yêu hay là nghĩ đâu mọi người đang chuẩn bị đo ngọt ngào đến từ giác ngộ ngọ ngào không người nào cái khác đi người nào khác Đi một vòng đi ra coi lại. Ừ. Ok. Phật nhắn nhắn tin nói đ cho anh tứ đi. Nào vô ngại đây. Nào chúng vách cháu lên rồi thì sợ lắm. Hồi hộp quá. Hồi hộp chưa? Đấy hồi hộp lắm ạ. Thì cái là tức là chỉ từ hôm qua đế hôm nay thôi nhưng mà không biết dẫn tải như nào. Nó chỉ thấy là nó sao kỳ diệu ấy nhở. Tức là Ví dụ như hôm nay thì còn có hai ca thiền nhưng mà thấy thiền nó không giống như ngày xưa. Kiểu là trước thiền với trong thiền là nó không khác nhau. Vì đang ngồi mà tư mà vẫn thấy đang là thiền chứ không phải là theo kiểu là phải chuyển trạng thái hay là nó phải gì cả. Hiểu chưa? Ảnh là tiền chưa và tiền chưa mà cũng như thế phải là ép như thế ôi hay quá ép hình tạo ra đấy. Thế còn trong ca thuyền thì có cái thấy quý vị là hôm nay thì đối diện chéo chéo có một cái chị chị ấy mặc cái quần ngắn trắng trắng mà ví dụ như thiền thì con nếu trước hôm nay thì nó vẫn có một cái cái tức là mặc dù mình thấy rằng là không có cái người đấy không có cái ngồi thiền nhưng mà mình vẫn có một cái cái từ chối nhẹ ở cái việc là thấy cái cảnh đấy là trong lòng nó vẫn có cái sự từ chối và muốn a rời khỏi cái trạng thái là bị thu hút về cái chân đấy. Cái chân thế nhưng mà bởi vì là nó bình đẳng cho nên là không có nhu cầu là phải thoát khỏi cái toàn rất dễ nhưng mà đối với con thấy nó kỳ diệu thì tức là kể cả cái sự bị thu hút mình cũng không cần phải thoát khỏi cái trạng thái bị thu hút nữa sao vì nó nó nó bình đẳng với cả cái trạng thái là tức là nó không Không không có sự khác nhau giữa các trạng thái. Không không có n không có nắ đi nhau. Nhưng vì sao đi nhau? Bởi vì là nó chỉ là đang là thôi. Nó không có cái mà mình tưởng là nó có không có. Đang làm mà không có gì hết. Các con rất nhưng mà các con tới vẫn phải vẫn phải làm sức đế là xong. Thì tất cả cái xây tất cả cái có ngày hôm nay ấ là xây việc là đang làm gì hết. Huểu không? Con có được như này là do con xây trên cái đang làm nữa. Nếu con không xây nữa con phá ở đấy thì con trình độ con bây giờ nó không tiến độ nữa. Nó không hỏng xuống nhưng mà nó không lên được nữa. Thế con lấy tâm không hỏng xuống nữa nhưng nó không lên được. Nếu con bảo số tôi tôi không quan tâm đến đang lạc hết có hết đi có hết là to lại toa nên là bây giờ vẫn phải làm sâu sắc cái cái đang làm thế vì nó là nền móng của tất cả cái này đang có sao nó bình đẳng. Đúng rồi. Bình đẳng thì đang làm mà có gì hết đúng không? Chứ phải Mình đảng vì lý thất xôi bảo thế vì thế này tôi có thế này kinh nghiệm như thế tôi nói thế này tôi thấy đang là này và không giết đây này chắc là nó bình đẳng vì một lý thuyết sụ đưa cho tôi thì nó mới quá gì là vì tôi ngồi đây thấy là đ là đang là đúng không có gì hết đúng không đúng rồi đấy thì nó bình đằng đương nhiên gì nữa cái ngày mà tôi gì đấy đúng không tôi tôi sờ quần chị đi nhá chứ lỗ là gì đang làm không đúng rồi mà không chị nữa chị Minh Trang đi sơ con Minh Trang sờ quần thì có gì đâu bạn nhau thỉnh thoảng t Sợ quần mà quần nào thì cũng là gì quần nào Hải Nam đi danh quá bình đẳng tuyệt đối. Nó chỉ còn mảy may có thôi thì không thể là gọi là bình đẳng được bởi vì đang làm không có thế là nhảo tuyệt đối. Đúng rồi. Đúng rồi. Còn đang làm mà có một cái gì đó thì không thể đng từ tương đối nữa. Nên là con vẫn phải suy ngẫm này, vẫn phải tư này, vẫn là làm mọi thứ để sâu sắc cái lõi đúng không? Làm gì? Chỉ đủ đó. Nó vừa là kiến nó vừa là vị. luôn. Ok. Tiếp đi. Ôi hôm nay ông ra nhà vệ sinh à gi nhập nhỉ nhà nghỉ được có già nghỉ được không? Có nhà nghỉ nữa không? Nay con ngồi ở đây hai 2k lúc trước k phim hồii cảnh vũ toàn y. Thì đầu tiên là cái khác ấy thấy là cảm giác như là có một cái dấu ấn mạnh từ hôm qua ấy. Tên Tức là thiền tiên là cái một cái con đá khác rõ nhất là thế cái ngầm mà khi thiền trước đây ấ là cái ngầm mà mình tức là muốn một cái hơn cái đang là này tức là cái muốn một cái cái hơn đang là này là cái nhiều bạn nào à không ai con ăn hết của ngại sao sao chêu nhiều cẩn thận yên tâm đi. Vâng. À thì em thấy là cái thứ nhất là cái cái con thấy các buổi trước sẽ có cái ngầm rất mạnh là muốn tìm cái hơn cái đang là này nên là xu hướng nó sẽ trong viên thiền nó sẽ phải có sự cố gắng rất nhiều ấy. Và hôm nay cảm nhận là có cái cứ cảm nhận về mặt cảm nhận thôi là cảm nhận có cái sự rất là nhẹ nhẹ về ổ tức là như là không không có tức thấy không có gì hơn cái đang là tức là chỉ đang là thôi đang là không gì tức là không không có gì hơn cả ấy ồ thế Cảm giác nó c hai viên này cảm giác rất là nhẹ để cảm nhận nó không có giả nhau cảm giác nó rất là nhẹ nhàng ấy rất là nhẹ thì khi mà đúng là không thấy có cái gì hơn ấy chú đang là không không gì hơn thì cảm giác cái việc mà cái sự dễ dàng mà cái cảm giác kiểu mình sẽ kiểu ăn trụ cái đang là này chứ không phải đi tìm một cái cái cái nữa ăn trụ đang là chư vâng thì con cảm giác nó dễ dễ ăn trựên tự nhiên Đ gì đại điện thưng bày sá này khá đệ con sắp đến đấy rồi đấy tháng nữa thì đến nữa thì hoạt động ở tiên nó là tháng đây là tháng rực rỡ nhất của nhóm mà giờ tiên của chị gì nói nghe nói nghe nói cho vui kìa nói trong thời gian bắt đúng con nó thôi còn mấy khác cứ bỏ qua đi thằng này bỏ Có rồi đời con chưa chải đoạn này đâu. Đời tu con ấy này đúng không ba chưa chảy cái đoạn đang đang nói đâu mang mẹ ăn đi. Nguyệt nào nguyệt sao biết đã định là cái gì nữa mà khọ này ăn đến nhật đánh nhật ăn xong lại định đ không ngày xớ cười dụ mặt rụ đúng không kểu sau này ăn xong lại định rồi mày ăn đi ngọc quá h cả hội cười rụ giờ đứa nào đấy không đấy đứa nào kỳ xây nào cười ăn sau này có ăn xong đại đệ thế là cả một cười phá lên mọi người cười quá trời mọi người cười Em cười năm bao nhiêu đúng không? Không phải cười mà cười con ấy. Ngễn lại cười con đấy cười không tin được không tin được không tin là như thế được một buổi tối ngồi xung quanh nhiều sổ cười cười người hôm trước đúng không? Bảo là có lúc sư phụ cười sắp rồi xong rồi nữa đây. Đ chắc Đúng không? Nếu cái gì cũng là thiền thì bạn trong này định không? Cái gì cũng là thiền mà không cố gắng thì bạn trong này định không? Định tức không cần phải cố trong này định luôn ấy. Đúng không? Cái nền móng của con là gì? Là con sắc quyết vào một thứ đang làm đang làm mà không có gì hết. Hết rồi. Xong sắp lấy một thứ xong và con cảm nhận thứ đấy trong cuộc sống ấy. Thì nó là cái móng thằng này càng sâu hơn sâu hơn. Sâu hơn. Nó giải thoát và tức giải thoát nó không thể nào có đoạn khác nữa. Khác hẳn chưa? Ngày xưa giải thoát xong lại không giải thoát xong lại thoát lại. Đúng rồi, đúng rồi. Nhưng ấn tượng là sẽ là không giải thoát. Đúng rồi. Vì thế nên con cảm giác là không giải thoát. Thế là giải thoát và tiếp tục giải thoát. Con càng ngày con thấy là cái ăn trụ trong làm mà không có gì hết. Ấ này nó dễ dàng đúng chưa? Thấy dễ hơn không? Dễ hơn. Tự nhiên hơn không? Tự nhiên hơn ấm. Một tháng nữa mở cái này mở mở cái cái nốt ra đọc nhá. Đúng rồi. Nh dễ dàng theo kiểu là từ chối n l chúc mừng đấy. Trời ơi một ngày một như này là ai cũng như này sẽ có đại định tự hiên nhá. Có đại định tự nhiên sẽ có đại tự ngay giữa thời gian một đại định tự nhiên tự hiển bày. Định tự nhiên hiển bà tự hiển bày nhá. Này sẽ có câu một giọng nhá. Được chưa? Ngay giữa thế gian m hoạt động gì đại đại định tự nhiên tự nhn bà mình nhớ mình ngân mình ngân. Rất là mê cái này Ngân ấy mê ngày xưa bài thơ còn bạn là gì nhỉ? Bài thơ là gì? Chị Nhân chị Ngân thích cái câu mà làm nhiều việc với năng lượng lớn lao ấy. Dù làm nhiều việc với năng lượng lớn lao nhưng bên trong vẫn tự do tính dạng hoàn toàn tự do tự tính dạng không tin nổi quá sao làm việc vẫ nặng lớn lăng tại vì mà bên trong đấy tự do lặng khó tin không hồi xưa chú không biết là cái đợt mà ch dạy từ rất lâu rồi khoảng 2020 đấy em c đi nhau đây c đi chúc mừng đây không ngộ như vậy trọ rất tự đại định tự nhiên tự hiển bài thì con nhớ là đến cái trạng thái là chẳng làm gì cả mất năng lượng mà bên trong còn đầy bận rộn thì không thể tưởng tượng được cái cái cảnh mà không làm gì bên trong còn bận rộn như vậy đúng rồi mất năng lượng thì làm sao cảnh như này làm mọi chuyện ở bên trong lại không bận rộn trong Bây giặc tinh gặp khó tin quá đúng không? Gì đ không các con đã có cái cái gọi là cái món quà vĩ đại nhất của lân hồi rồi đấy. Lân hồi tìm món quà này tìm còn đặn ngụp đân hồi bao nhiêu đẻ ngân hà ấy nhống cái biển ấy con lặn ngụp bao nhiêu lần xuống biển chỉ để tìm cái viên ngọc này thôi ké xang giảng ấy đúng không mỗi lần lặn cuộc đời là một lần nặn xuống đi thì cơ bản là Con chở lấy trắng tay trong cái giải ngân hàng của con ấy. Con lặn xuống tìm viên ngọc này đây vọng như ý không quý ý không nó cứ ngọc bình thường nó vọng như ý vì có nó xong có tất cả mọi thứ nhưng mà cơ bản các lừa đò lặn xuống và trắng tay đời này vớ được gọp kin kỳ rượu không kỳ rượu không thứ ba đời trắng tay rồi chưa Các con là không biết dùng may mắn từ không biết từ gì nói nữa bao giờ để đi tìm cái bên này mà có được đâu. Ngục xuống nặn xuống xong rồi trở lên trắng tay bao nhiêu đau khổ đi kèm quá trình đấy xong tự nhiên đời này út quá họ cũng thấy hơi quái gở một chút nhưng mà tự nhiên có viên ngọc đấy cho ông bá tháng đấy quái gở h k quái nhưng mà tiên có bên ngóng tay tháng thử thách thử thách thầy 3 tháng Có xứng đáng với em không? Chưa sư phụ không thử thách thử thì anh thử thách thử đấy. Anh ra mà hết kỳ quái. Nhưng mà đ có bức ngó nó bao nhiêu đời con mò có được đâu. Con này phải trải qua bao nhiêu đời giống bộ phim này rồi. Các con khổ sất không kém đâu. Khổ hơn lắm. Khổ hơn luân hồi mà nó kinh hoàng này. Nước mắt nhiều hơn đại dương. Nước mắt nhiều hơn đại dương rồi. Hát con nhớ lại giờ chắc đúng không? Mà hoại đơn giản như thế đâu có gì kinh khủng như con tưởng thượng đâu. Nó chỉ đơn giản người đã chứng nghiệm thôi. Còn người chưa chứng nghiệm thì nó vẫn là cái gì hay không? Phê không có từ gì từ phê không phải từ đán mô tả đán để đáng dùng luôn ấy đúng không gì không biết luôn không thể mô tả được ấy bảo chị phê lắm không đúng đúng không chị đau chân đauu tay vẫn lúc chả phê mà vẫn rất phê phê để vào biển lửa đấy phê này phê là viết hoa chứ mà viết thường viết hoa và chữ ê kéo dài rồi tiếp đi. Ai ai xền ai truyền Rồi bất động. Con thấy là bình thường ấy trước khi cứ khi vào thiền ấy thì con thấy là mình sẽ có một cái sự chuyển trạng thái. Ví dụ mình sẽ cảm giác là hơi thở nó nó sẽ nặng nề hơn ấy. Ừ. Và bình thường mình sẽ phải làm đấy. Mua tiền là phải làm mà căng nỗ lực. Nhưng mà bình thường ấy cái cái ghì đấy. Bình thường con thấy là khi mà hơi thở nặng nề hơn ấy thì mình lại tìm cách làm làm sao để thả lỏng hơn mà hôm nay con thấy là nó bình đẳng với nhau ấy. Tức là ngay đấy vẫn đang là con h gì hết thì tự nhiên mình thấy là thoải mái đi vì đúng rồi vì nó như nhau bây giờ thả lỏng hay là nó nó căng như thế này nó cũng như nhau ấy thì thấy là cái này tức là con cảm giác nó không không phải chối bỏ cái gì hết nữa. Tại vì nếu mà cái gì xảy ra đi chăng nữa thì nó như nhau hết. Nó chỉ nó chỉ có đang làm không là gì cả là thôi. Thì sau đấy tự nhiên Trong lúc thì suy nghĩ nó nó bắn ra rất nhiều. Mình thấy là ôi cái cái chính cái suy nghĩ nó bắn ra này cũng cứ thoải mái đi ấy. Tại vì vẫn chỉ có đang làm gì hết thôi. Tức là suy nghĩ rất nhiều. Ngay cả mình nghĩ chỉ nghĩ hoặc là là thấy đang hả ấy thì cũng như nhau hết. Thì trước đây mình có một cái sự phân biệt rất lớn giữa một cái là chỉ nghĩ và phải thấy. Phải thấy đang là hay là chỉ nghĩ đang là thôi. Nhưng hôm nay con thấy như nhau hết. Tức là ngay cả chỉ nghĩ đang là thì vẫn đang là. Chứ không phải là là trước đây mình phải thấy đang là nên nó cảm giác là cứ phải duy trì ấy. Thì con thấy là tức là bây giờ là mình không thấy đang là thực ra vẫn đang là thì con thấy cái này thì thì nó đúng là đang là xịn đấy. Thì mình thấy đúng là ăn trụ thế này là ăn trụ tự nhiên rồi chứ không phải là lúc nào mình cũng phải căng căng là duy trì cái việc thấy nó càng lâu càng tốt. Thế xong lúc thiền con thấy là tự nhiên là nghĩ về cái giác ngộ ấy. Tại vì bọn con tư là thường hay cứ tò mòi thăm sư phụ là 1000 thì nó nó như thế nào nhỉ? Có cái 1000 thì nó là số hai. Sư nó ứng biết đúng rồi. Nhưng mà tôi thấy trước đây là mình ở góc góc số hai đấy nhưng mình vẫn chưa giải thoát vì mình tin cho rằng có một ngày mình sẽ trải nghiệm cái đấy được. Thì lúc đấy mình bây giờ mình trải nghiệm à 700 sau này mình trải nghiệm 1000 thì hai cái trải nghiệm nó khác nhau. Vì thế là mình vẫn cứ luôn đi tìm kiếm. Thì con thấy là ừ thế 1000 đi sang nữa thì vẫn là cái này vẫn đang là không gì hết thì nó bình đẳng với với cả 700 lẫn lẫn lẫn 300. Vâng. Thì nó bình đẳng hận nhau ấy. Ví dụ như nổ lên một cân giận với con n giận nhau đều nó đang làm không có gì hết. Đúng rồi đúng không? Chỉ có sụ biết là cái giận này đến đáp ứng còn con thì cho làm con đang giận. Có dụ biết là từ cái đang làm nó bắn thẳng tâm giận ra đáp ứng cái thế giới mà chính nó tạo ra. Đáp ứng là cách nói thôi hay nói khác là sự thấy cơn tận là biểu diễn của làng biểu diễn. Em trống không đang l nhưng mà nhưng mà đừng cho ta thấy là có gì là hơn cả bây giờ nếu cho là hơn mới chết đều sống không sao lại hơn nhau được đều không gì hết cầu vồng một và cầu hai cái nào đẹp hơn có cầu vùng nào để mà đẹp hơn cố quá cho nặng hơn nặng đô hơn có bông nào ấy thì có thấy là nó giải nó giải thoát mình kiểu như là một cái chặng đường kiểu suốt ngày tìm kiếm giác ngộ ấy. Cảm giác là mình phải đến một ngày 1000 thì mình thì mình mới giải thoát được. Trong khi là nó cũng chỉ đang là này thôi. Thế tự nhiên là cái nhu cầu tìm kiếm tự nhiên nó bất hẳn đi tại vì vẫn chỉ đang là không thế này thôi. Đời này theo tiên chi là bao nhiêu đứa là 1000 đứa người Việt Nam. 50 người có 36 người Việt Nam. 36 người Việt Nam là ở khắp nơi chứ không phải là ở một nước Việt Nam. Miễn là người Việt Nam. Người Việt Nam ở khắp nơi. Người Việt Nam ở nước ngoài vẫn tính là người Việt Nam. Xong rồi. Con thấy là tức là cái này nó rất là kỳ diệu với chỗ nó nó như nhau ấy. Thì mình thấy là khi mà mình trình bày kinh nghiệm thiền so với các bạn thấy các bạn thì trình bày nghe nó rất là ghê nhưng mà bây giờ mình thấy nó như nhau hết. Đúng rồi. Vẫn chỉ đang là không gì hết. Thì tại sao lại lại các loại kinh nghiệm thền khác nhau được? Nó trình về ghê nó cũng vô minh giống mình thôi. Cái hôm đấy nó trình về ghê không ghê vô minh giống nhau. Mày ghi lại đi ghi lại đi. Một tháng trước mày rất ghê. Ch rất là phẩn. Thế có phải như nhau không? Như nhau không? Chỉ có con mới nghĩ là khác nhau thôi. Con sư phụ hay sao? Vì mình tin có thật ấy. Cái kinh nghiệm có thật ấy cho nên là tuyệt đối nhìn thấy nhầm lẫn ở nơi chỉ có hình đ nhìn thấy hơn đấy phải nhớ câu đ sau này cuộc đời con sẽ cần nhớ câu đấy. Nhìn thấy ở nhâm lẫn ở nơi chỉ có bình đẳng đó chí là nhâm lẫn mà đời con trong này sẽ có nhiều đoạn vì sống này. Vâng con đấy sẽ ấn tượng là đồ sống nó thiên. Tức là hay luôn này. Trong thiên mà thấy mình sai rồi mình vân vân rồi từ nay trở đi nhá. Có sai không nữa sao thiên sai nữa không thể có thiền sai. Đoạn này mới là không thể thiền sai. Thực sự có đợt sự nói không thể có thiền sai. Hiểu đấy mình điệm thần chú thôi chứ sai quá trời nhưng mà mình đện thật chú. Đúng rồi. Sai bâ bây giờ sao th sai? Đúng không? Bây giờ sao thển sai được nữa chứ? Làm sao thiền sai được bây giờ? Nghĩ sự cách thiền sai bây giờ đâu? Cách kiểu gì đang là có thiền sai đúng không? Có thiền sai là con đã phải có một cái thiền đúng một cái thiền sai. Vì là bình đảng không hơn kém. Phê không hiểu không sưng một chữ là gì chưa? Qua hôm qua chó nói xong ngày xưa đập đập cái đập cái cái hoa chuên sóng nước ấy cho bố. Xong bà đi ngủ ấy. Bà ngồi xong bà đi ngủ hôm qua con phải ơ cảm giác nó nhẹ nhẹ cảm thấy là cái bà đấy lúc đấy luôn ấy. Đi ngủ thì nó như nhau đi ngủ hay chính xác thầy là như nghe xong bao nhiêu cái gánh nặng của mình nó đi đâu hết phả cảm thấy là biết là chút hết cái qua cái đoạn qua sốc là sư phụ bỏ. Ai có cái đoạn nào trong thền cũng giơ tay mà mà mình cái nào cũng giơ tay trong khi mình không tưởng là mình như thế luôn ấy. Kinh vãi chưởng phải mấy chục mấy chục cái loại gồng gánh trên vai. Nếu hôm qua có hai bạn nữa thì chắc là có hai cái nữa hoặc là mỗi bạn đừng nói hai cái thế nào cũng gồng kinh dị luôn đấy. Xinh có tiền không thể khác từ qua giờ kinh thiền 1 ca rồi à 2k lúc 2k rồi thì chúng ta có quan từ sáng không có ca nữa đấy các bạn không có ca thì con thấy cái sướng nhất là là cái chặng cảm giác là không có gì phải đạt được ấy. Không phải đạt cái gì hết. Trời ơi nó nó tự do mà nó thoải mái ấy. Thực sự là không phải làm gì. Còn lúc trước thì lúc nào cũng phải đạt được một cái gì đấy hoặc là phải nhưế này đúng phải như kia như kia thì sai ấy. Đấy mà cái đấy thì mình có biết được mình ở cái trạng thái nào đâu. Cho nên là cho nên là lúc nào nó cũng căng là phải làm gì đấy. Đấy thì con thấy tự do nhất là không có gì phải đặt không có gì phải đặt được. Xong rồi thấy chẳng phải làm gì cả thì cứ ngồi thôi. Nhìn rất tự do ý thực sự tự do. Con nghe lời nhạc của trong này còng còng nữa xem. Ừ chắc chắn. T nh lại có loa đấy. Có bài nào có bài đầu tiên này không? Bài tự tài à? Thứ lúc lúc mà con thiền ấy thì con nhớ cái bài mà bạn vẫn còn thực hành trong hy vọng và sợ hãi ấy. Con phải con thấy đúng là đúng là thực hành bình thường là trong hi vọng và sợ hãi. Kết quả bạn vốn tuyệt đối hoàn hảo. Ừ hi vọng với cả nếu mà đúng thì có 100 thì cũng sợ là sẽ mất đi còn bây giờ thì không có hi vọng sợ. Ông như sao tu đấy? Như có đạt như có đạt được Bây giờ mới hiểu đấy. Hiểu chưa? Hiểu đấy chưa? Như Lai có đạt được giác ngộ vô thượng hay không? Không không cho nên Phật cái gì không không có giác ngộ đấy mới ghê chứ. Tù đúc đấy chưa nghìn đâu nhưng mà ông đã hiểu đấy rồi. Đ con bây giờ đấy vào dù chưa 1000 nhưng mà thấy làm gì có bộ thượng bây giờ bộ thượng gì nữa anh làm có đúng không? Kinh kim cương hách não không? Không có vì vậy Ai nói taã đã đạt được gia mộ của tôi rồi ra phả suy nghĩ khách nào họ suy nghĩ chưa khách đạo chưa không biết lại tưởng đức phần nói dối không có nên ta đã đạt được nghĩa bóng này không sao thôi đành hiểu nghĩa bóng đấy nghe bài chưa da ngộ được nghe bài đi đây là giác ngộ đã là ngộ quên bình đẳng bây giờ bình đẳng rồi bình đẳng nhau chưa là ngộ nữa Ngộ là gì? Bình đẳng như nhau. Điềm đấy. Mình nhớ thành chưa là ngộ đấy. Điềm bịch đẳng đúng không? Bắn được ra câu đấy là ảo gì hơ như bài thơ mình biết nhớ lại chưa giãn ngộ. Đãnh bèo trang mới sướng này. Mưa con v mới sướng. Nhẹ mới nhẹ được. Đúng rồi. Đứa nào khôn là để muộn là càng khôn. Càng này muộn càng khôn. Kẻ muộn khôn nó sướng thôi. Đừng đấy. Bí nghe lại làm thêm đ nữa. Dễ lắm. Thật đấy. Để muộn mấy đàn này dễ bị làm được nữa. Nó đùa đâu. Thật cho nó dễ dàng nó sẽ tự làm như mà. Thích sẵn rồi. Xong việc đứ thích. Bàn tay không thể nắm được bầu trời, ngay cả Đức Phật cũng không thể mô tả được sự giác ngộ của Ngài. Nhìn để dơn giật chúng sinh cần niệm bằng chứng mô tả mãi con hiểu đâu. Lời nói không sống bao nă tin vào sự chính xác từ hay rút ra tinh tế thực sự của chúng khi nó vào bất kỳ. Mình hiểu đấy. Mình muốn tin cái gì thì mình hiểu cái đấy. Ta sẽ giác giạ ngồi đã luôn ở đây rồi. Những giác ngộ giác ngộ tọa chiếu ra cái tôi và thế giới cố gắng thay đổi cái được chiếu ra để đạt giác độ là vô ích. Không có thức hành nào của cái tôi. hoặc thay đổi thấy tôi từ trạng thái này sang trạng thái khác là sự thật không có trạng thái thiền định này hay trạng thái thiền định đúng đu chưa gì sợ ra bên trong giác ngộ không thể thay đổi giác ngộ cũng như hình ảnh không thể ảnh hưởng đến trạng thái bất biến của mặt cương vì vậy không có thực hành và Không có thiền định ngay cả cái kia cao nhất cũng là vô nghĩa. Bầu trời đã luôn luôn ở đây và bây giờ không điều gì xảy ra trong bầu trời có thể thay đổi sự thật đó. Đừng cố sựa tối và thế giới đó là lãng phí tâm sức. Đừng cô đạt đến một trạng thái cao hơn đừng cô đựng bất kỳ trạng thái nào. Không có hành động nào. nào có thể mang lại giác ngộ. Không có thiền đợn nào có thể mang lại giác ngộ hành động và thiền định chỉ là những đám mới trên bầu trời. Hãy để chúng đến và đi mà không đầu tư tâm sức vào chung. Bài này là siêu phẩm đấy. Sao nghe được mãi này. Giác ngộ đã luôn ở đây từ phố thuần. Giác ngộ đã được đảm bảo mãi mãi mà không cần bất kỳ nỗ lực nào. Từ góc nhìn của giác ngộ mọi thứ đã luôn xác. Từ gốc nhìn của nhân bất kỳ nỗ lực nào để đạt được. Giác ng cũng là phú không có giác ngộ để đạt được không có ai để đạt giác ngộ không có con đường để giác ngộ không có vị Phật nào tồn tại không có chúng sinh nào để cứu độ từ vô thù đơn vô chung chỉ có đại giác ngộ về thời gian này với lòng tự tin Đối vào điêu đó, hành dạ nhạy bước nh cuối cùng vào trạng thái sống bẩn c không hành động nào có thể mang lại giác ngộ không hành động nào có thể làm hãi giác ngộ hành động và suy nghĩ vốn không thể lan đ lợi hay hại vì vậy không hành động cũng không thiêu điện ông như sao tu vô đình lại có đác được giác ngộ vô thường hay không không thưa đức phật không có giác ngô thường Vì với Đức Phật nói ta đã đạt được giác ngộ vô thượng không có đức phất phất thật sự chính là đại giám ngộ này biểu hiện đồng thời thành một vị Phật giác ngộ và vô số chúng sinh cần cứu đồ Có thật ngồn tài đấ nhể cuối cùng đấy. Sống bình thường trong sự thật mà quay bức nhảy này dễ dàng không khó như các con tưởng tượng bức nhảy nó quá đơn giản đấy. Hôm qua nó nhảy cùng rồi đấy. Xư đánh úp đúng không? Không chuẩn vị tâm lý ngày xưaả nhảy vì sao? Vì x không thầy nói hết nhảy là phải nhảy xúc mình chẳng biết là thế đúng không nhưng mà mình nghĩ là đúng có con bây giờ được đảm bảo nhảy đi không nhảy là dốt. Cái bước nhảy cuối cùng con nó đơn giản hơn là nhảy đấy nhưng mà nhảy nhẹ nhàng không đấy xong rồi đấy tối qua nhảy đấy nhảy gì đâu phải từ từ nhẹ nhàng Kỳ diệu bên kỳ diệu các con là quá kỳ diệu ngục báo lâu nay rồi mới bao giả ngân hàng thôi được không quý hơn mọi thứ trên đời không quên mọi thứ trong vũ trụ không đúng không làm này với là một vị vua có tất cả mọi thứ trong tay phải không ờ chả nghĩa vi vua viết đúng sò trẻ con làm vua là trò trẻ con so cái này có phải làm vua là trò trẻ con không là sân chơi của trẻ con không chọ làm vua ấy. So với cái này cũng là sân trời của trẻ con không? Chú tể vũ trụ là chú tể vũ trụ đây từ n vua ở trời đâu. Vua đời đâu vua người đâu vua cõi trời ấy. Vẫn so với cái trò này thì vẫn là sân chơi chẩng. Ừ. Đứa bé chơi đồ chơi đúng không? Cái này sau ấy làm ăn kinh doanh thành công thì là cái gì? Có bé kia chảy chảy ngon không? Đứa bé chơi đồ chơi không? Chơi chơi vui mà nó nó là đồ sơi. Tất cả những cái mà con đã định làm trước ngày hôm qua ấ đều là sò sẻ con hết. Chếc này con định làm bất ký gì thì chả đúng không? Làm những thứ không có thật mẹ làm như có tôi và có thật đi đúng không? Những thứ mà nó không hơn kém nhau thì lại cho rằng cái này hơn kia. Ờ sơ lâu này chân cát thì này to hơn ngoài kia xong tự hào ấy. Hay là giảm được cân thấy sướng quá. I giời giảm được 3 cân hơn hằn ngày xưa phải con chưa? Hơi buồn đấy. Không buồn là con khả năng cao giống cụ đây không có nhu cầu giảm cân nữa thì một số người sẽ không không vui lắm đâu. Chị em ấy anh em thì không sợ nhưng mà chị em sẽ không vui lắm đâu. Đúng không? Cố nhị nhị làm việc riêng à? Nốt à? Nốt đình đảng rồi. Bình đẳng. Ok. Tức là lo với lại à những cái nó canh cánh bên lòng ấy thì thì nó là những cái gì? Thì tại sao lại cứ cứ đi làm những cái trò đúng là cái trò trẻ con thật đấy. Kiểu cứ nghĩ lúc nào cũng cứ nghĩ đến nghĩ đến ấy xong lại lo xong lại thấy đấy là giá như thế này thì nó tốt hơn không đấy. Ví dụ thế đấy. Đấy nó trẻ con Đ chỗ đấy không? Ừ. Tất cả các trò đời trước đây trước ngày hôm qua là trẻ con hết hết thể cầp. Đây là cho tu hành trước ngày hôm qua cũng là trở ngồi thiền cũng là trở tin có thật. Tin có hơn có kém trẻ con không còn bây giờ vẫn chơi cho vui chứ không phải là chơi nó thật ngày xưa nữa. Ngày xưa chơi cho nó khổ. Trẻ con như vị tiến thật chơi cho nó khổ. Hai đứa bé dành đồ chơi của nhau khóc đúng không? Chơi nó khổ hơn sướng không bị? Nó chị là sướng nhất rồi. Sướng mà tuổi này mà tìm ra được là quá may rồi. Ba tuổi này sắp xống lỗi hết rồi. Đấy cho nên m mới bảo Nhưng mà già ấy. Tức là trước đây cứ lo là là chết mà chưa chưa bây giờ có lọ nữa không? Chưa tìm thấy. Đấy giờ có lọ nữa không? Hôm nay có lọ nữa không? Đấy rồi đâu nữa? Đấy rồi trước đây nó cứ ngầm tin như thế con này thì Cái gì khang khác hôm qua giờ không chưa nói gì đó khang khác không người không rồi thật tướng hôm nay có thiền 2k thì giá con đầu tiên là thấy ri là thiền đây là cái thiền lâu giờ mình tìm đây là cái lâu giờ mình tìm đây đây mà thực sự là cái lâu giờ mình tìm lâu giờ đi theo sư phụ á mà lần đầu tiên cảm nhận đây cái là mình tìm Đây đây một cái mình tìm rồi cảm thấy là lúc múc cũng là đỉnh cao hết thắng có cái cao hơn nữa còn ngày trước là tiêu cực chỉ cái thôi là bay giác bay muôn phương tử phía còn bây giờ thì thấy hắng lúc hẳn cũng là đỉnh cao trong một cái tự nhiên thì còn thấy là con cùng còn thấy quý giá ở cái chỗ là nếu như mình mà không không không có được cái phụ cứu á thì mình bao giờ ra được bởi cái trò chơi tâm trí ở đây là cái giống như trong dòng con á phải dâng lên cái cảm giác quý giá vô cùng ở giữa một cái không nhìn xung quanh các pháp hiện tại đi dù là pháp gì thiền tông hay gì vân vân mà mà làm răng mà mà với cái trò tâm trí này mà ra được nhỉ sĩ mấy pháp b sĩ đến mấy gặp con thì con không ra được không ra được Đúng không? Phải cọc cựa đá luôn. Còn phải con thấy trình độ nào đấy chả được không? Thì đấy thì hôm nay thiền thì ngồi thiền thì con mới bắt đầu nhận ra là cái lâu giờ là mình quá sợ thằng hành giải trong thiền phú mình à cũng đi xác quyết cho hết để Thế mình thấy không có tôi thì mình tự bi yêu thương gì ở đó. Nhưng mà hôm nay cái thiền này là lần đầu tiên là mình tự mình nhìn mình ôm trọn cái cái cảm giác của tôi cái tôi hàng giả nữa. Mình thấy đó là không có gì cả ngoài cái đang là mà nghĩ lâu chì mình đánh đập thằng n tối à luô chừ mình cứ đi thực hành pháp vô ngã hay là không có thực gì thì là cũng là đi tiêu diệt mà mình bắt đầm mình thấy thương. Ui chờ cái thằng này hắng cứ nỗ lực làm này làm kia nỗ lực bao nhiêu năm nay. Mà mình thân trọng nó mà mình vô thiền là họ thân pháp là mình phải phải đi thực hành với mình tiêu diệt. Hôm nay là mình cho cái cảm giác tự nhiên ôm trọn được tất cả và thấy đó là cái đang là chứ không có cái tôi xíu. Dâng lên cái từ bi á cảm giác cảm giác là cái vô cùng quý giá đều hôm nay ấn tượng con là vô cùng quý giá thôi. Ừ vì vì bản chân lông thấy rõ ràng là nếu mẫn có những nói chung là không thể nào ra được khảo suy nghĩ mẫn có cái pháp ch thủ vậi là bế tắc vĩnh viễn trong luân hồi kiểu như rửa luôn á quá giữa vô cùng quý giá và lần đầu tiên cảm nhận à đây đúng là cái tìm đây rồi ừ võ công lúc tìm trong suốt được hến gì giờ hết hết h tìm xong trước xong đống Facebook à hên sợ gặp bớ gệt b gì à mọi việc chỉ trong suy nghĩ thôi ôi đúng đấy à đúng mà đình kìa lây là thầy con rồi đây là thầy mình rồi ở Việt Nam lúc nãy là con thấy gì có thầy th nhất hành với chị Thanh Từ là giác thôi đọc xong cái cụ cái đấy còn xịn hơn nữa này là chừng phái cảm nhận trực giác mà không đo vị nào mà đ vị nào chưa anh nhở dạ đ vị nào đẩy con đến bài bài chứ xin chắc là phải có vị vị nào cho xem cái bài trước đâu rồi mà nhờ nhà văn thùng hay sao mà đúng không không Con thu là v khác cháu đau khác cái chuyện mà đọc cái bài thơ mà cảm nhận đây là thầy mình rồi ơi thầy con xị hơn đỉnh rồi n đó thử xem có vị nào sau cái hành động đâu nhá nhá nhỏ thấy đấy biết kinh sợ sợ vừ đấy sợ thật là có vị nào sau cái vụ gì thơ đúng không việc thì trong suy nghỉ thôi đó có có có có đấy cho chọn sáu vị tối đa sáu vị đấy h được tối đa là sáu cộng t Để rồi mình đọc chà đạp khổ quá đọc chà đạp đúng rồi bài bài thơ trường phái khác trường phái gọi là ơn trên Dũng là ch ơn trên đấy đang th lng nhàng tự nhiên chạy ở đây chứ đàn ông có đã vào nhóm không thấy đâu vào nhóm xong nhỏ không có túi gì đâu xong rồi như nào tiền nút đ trên đ vào nhóm á là thấy pháp chư phụ dạy là pháp lý lâm tực là biết rồi đoạn đó là đọc cả kinh kim cang vậy là đồ các thứ là có thời gian để đọc là biết rồi và thấy pháp quý là còn làm ác thôi nghĩ mình là mình vào mà mình không có cái gì mà đánh đổi với cái pháp của sư phụ là thấy cảm thấy không được cái thứ hai nữa là vào thì cũng chưa dám hỏi phụ chi vì mình vào mình phải quyết tâm nghe hết toàn bộ ghi âm đ n để mà có câu hỏi gì mới nghe sao cho lỡ mà hỏi là sư phụ nói có đông ghi âm rồi mà mình chưa nghe nên là giai đoạn là vào thì cũng là hàng ngày cứ mọi người học đi học rồi chị em cứ nghe ghi âm lùi tới mấy cái bài trong kho driver á cứ một bài nghe là hai ba lần ngủ nghe nằm nghe rữa cứ nghe thoát còn sư phụ dạy lúc nữa thì cũng nghe nghe được thôi chứ cũng không theo mà là để cố gắng là trong vòng 1 năm hai năm để nghe hết trong việm gì đã thì tụ nhạn thì sư phụ đi đâu thì cũng giống như người mơ rữa thấy sư phụ ma đi thì cứ đi theo vì ở trong cái trạng thái giống người mơ đó thấy phụ là cứ đi theo đi theo đi theo đi theo theo Sau bắt đầu gia đình con sẽ ra biến cố này kia buồn quá mà tu lúc nữa thì có cái cái đất gì đâu. Buồn tới là cơ bản là trầm cả thôi chứ buồn tới là bị cuốn thôi thì buồn tới bị cuốn thì thì mình buồn thì mình cũng đi chơi mình cũng đi nhậu nhẹt xong mà cũng xong phắng hết buông hết buồn thì thì con là hay hết buồn thì niệm A Di Đà Phật thì về buổi đêm ngồi buồn quá làm gì thì có niệm A Di Đà Phật A Di Đà Phật trên ngủ không được ngủ không được tự niệm A Di Đà Phật niệm A Di Đà Phật xong thấy ờ tự nhiên thấy đổi đổi hả xong tự nhiên niệm có om man đi về m hung thì om về m hung thấy tự nhiên kiểu như hết trâm cảm kiểu như kiểu giống như cái cái cái cái cảnh giới tâm ngã quỷ á từ từ địa ngục chuyển qua bắt đầu ngã quỷ bắt đầu chuyển qua súc sinh càng xài tâm á cười cảm giác tiêu cực ch nữa cảm giác càng thứ ra thể tâm nữa. Xong bắt đầu là nếm qua à lúc nãy là có cái áp à nguyên làm cái áp vị họ Phật nghe nhạc cái này thì có đủ nhạc thân chú thì mình khẳng để mình thấy uổng linh quá lâu gì cũng niệm đà họ mà ni nhưng mà chưa có cái m linh như được đà thì niệm lúc đó tự nhiên có cái bài cầu nguyện là đức đại thế chí thì thì hát theo cái bài nữa lên cái thì bắt đầu là kiểu như năng lượng ập tràng á người bắt đầu cuốn quéo kiểu như ức chế tầm cảm người áp lực mà mình kh mình cũng dằn lại người mình khi mà giữ giữ lại người bung ra kiểu như thoải mái kiểu như hẳn bung ra để cho mình bao nhiêu cái dồn nén á thì cò mổ máy một hồi múa máy một hồi thì sợ gọi bị điên đi giống ấy giờ trống rì rì là quá mà mình bị bắc bị điên đúng không điên thì sợ quá gửi niệm qua ngài a gửi niệm qua ngài bằng thù với ngài để thế chí với ngài a di đà con âm ba vị nữa ba vị nữa xong đụng cái a trong đầu h Hét lên một tiếng tiếng lớn hét lên luôn đầu luôn âm thanh suy nghĩ chứ hét lên hẹt lên một âm thanh to kèm thêm cái cái hình ảnh hình ảnh Hà Nội xuất hiện từ hình ảnh xuất hiện là à ra gặp thầy trong suốt à thầy sẽ giúp con đi tiếp hả tự nhiên nghe tự nhiên nghe nghe hẹt lâu rồi là nghe kia nghe có cái âm nghe hẹt lớn lên nữa nghe lớn lên ra gặp thầy trong suốt và hình ảnh hình ảnh Hà Nội cảnh Hà Nội hiện lên rồi bóc vé vai đi ra các chị Sụ cái đoạn này S bắt đầu mới thử nghiệm nhóm đi bộ đó chứ lúc nã cũng có tu hành có biết cái gì c ba bữa vô thường con tập nữa mà cũng biết ba bữa vô thường nữa đâu là bước nào hết nh à sư phụ nói là vị số 9 vị số của sư phụ á Vị số chín của sư phụ là sư phụ nói là vì sư phụ có vị hộ pháp số chín á mà hóa thân của kim cương thủ á thủ à kim cương thủ quá trờ kim thủ kim gương thủ quá trời hương thủ à ok đấy đo đi đo xem có vị nàoể nào trên Facebook màu đế vi rượu mấy cái ch phim được còn m chị mình bình bình th chán lắm phải có mạng như thế nó mới vui chứ nh ừ x phim phải có cảnh này cổ sắ mặt đất luôn mãi sau này mà cái hồi mà đi đi bộ là 2000 à 2023 bác ạ mới toanh toành toành luôn n hồi đang uống đứ ngọc rồi đúng khôngang thất tình đi ngọc thất tình đi ngọc sức lấy rồi sức lấy à Tự nhiên không uống nữa. Lương duyên chưa phải là lương duyên tiền đương sái bị sư phụ phá tan sư phụ cái lành khổ nối tiếp không nối tiếp không cái tội đó chứ không thể lắm đấy nó không đối tiếp đấy là thất tình thất tình xong rồi thất tình 4 năm xong rồi yêu đơn 2 năm nữa bạn đồng ý úi giời thế bạn cưới rồi thì gặp sư úi giời nhưng mà nhưng mà gặp sư phụ b đi cận đường mình kia rồi cất tiền duyên luôn sư cắt tiền duyên xích cưới mà con con ra mắt rồi số con là mấy tệ anh chứ không phải là mấy bạn nào đơn giản không liên quan sư phụ cả đo đi đọc đi rồi nào sau ngụ thấy bài Facebook nó hợp chụ đúng không có không tí đừng lên ngoài săn của bóng úi giời ơi thảo lao xanh ngài chịu khó đi gọc trò nói chung là ngài nhiều lắm đó ra to ngài lên sắn không ấy gom hộ đấy chứ khó có chò phụ dụ không gom hộ khôngấy gom kiểu rất đơn giản để cho xem này hét lên trong đầu hát à Rồi qua đi không khác trong người nữ không bất khả chạm nào vô ngại thì có thể chạm ngại chạm được không đều là biết mà đều là đang là mở đường rồi đấy không toàn muốn chạm đâu giờ nó muốn tự khóc khác đấy hôm nay là cho chạm không chạm cần tôi cần chạm nhiều khi chạm tay sau phát anh ạ chạ Chạm cá đấy. Chạm tay nhau một giây thôi. Đấy nhìn nhau nhìn nhau nhớ như chuyện đời ấy. Rồi đế này thì con là đời sống ạ. Đấy. Vâng. Nó khác thi mà không cần nói tiền đâu. Vâng. Đời sống có gì khác? Đời sống đời sống mới 24 giờ thôi mà mới được bao nhiêu 10 giờ? 16:00 mà chưa có ngủ 8:00 ngủ đi đúng không? Ừ. Em đấy đại khái là từ từ sáng chưa kịp tỉnh dậy đã có cuộc gọi đến. Tức là hôm nay là con định đưa bố đi về Châu chơi với cả đi ăn sinh nhật hôm nay á hả bỏ chưa bỏ chốn luôn à buổi trưa ấy ạ buổi trưa định đưa bố đi ăn sinh nhật với cả về Phan Bộ Châu chơi gọi là thăm nhà tí xong rồi kiểu đăng ký có người người ta chăm sóc đi theo thì cho nó yên tâm sức khỏe. Thế là từ hôm qua là đã được hình dung là ý là bố đi là bố khỏe này hay là bố có chuyện đột quỵ rồi này kia các thứ thì nó có khác gì nhau không hay là nó vẫn là cái này nó vẫn như nhau ấy. Có là được cái việc đấy không? Rồi là những người những người liên quan phản ứng thế nào ấy. Đấy nhưng mà kinh nhất vẫn là bố khỏe hay là bố ra đi trong cái cảnh đấy. Thế tự nhiên nó nhẹ gánh hẳn luôn và nó có xảy ra được hay không thoải mái luôn. Thì sáng nay là họ gọi điện họ bảo là không có người không có người đi được ấy thì chưa kịp thành hình đã hã hóa không tưởng dương buổi trưa đi u bố đi chơi sáng nay có gọi là không đi được. Vâng. Có phải là ch thành hình hóa không? Không biết đen không? Biết đen. Bây giờ chị chơ đ Vâng. Đấy thì thật ra thì cũng sẽ 500 đầu việc khác phát sinh nếu mà phải nếu mà đưa bố đi đấy. Kiểu đấy nhưng mà tự nhiên nhàn luôn. Xong rồi sang chơi. Sang chơi thì đi cùng với Nhung thì Nhung mang sách với cả đài cho mấy bác đến hát sinh nhật cho bố xong tặng bố bá hoa. Ừ. Thấy mắt bố có vẻ kém thế là hỏi thử xem là hoa hoa này màu gì. Ừ thì chỉ vào bông màu tím bố bảo màu đỏ. Ừ. Chỉ vào bông màu hồng bố bảo màu vàng. Ừ. Bình nặng mỗi bình nặng rồi. Hình đẳng cái m ph cảnh bố bình đẳng luôn rất là buồn cười luôn. Vâng sao mình đã bình đẳng thì m đ cảnh bố bình đẳng bình đẳng màu sắc luôn xong rồi kiểu thấy bây giờ bố học cũng ok như nhau thế xong rồi hỏi lại thì lại lại đúng hỏi lại thì lại đúng luôn tím lại vẫn tím hồng lại vẫn hồng chung là rất là hài hước ạ xong rồi anh con thì nhắn tin lại bảo có ảnh không cho tao xem với lại khá là tự nhiên tình cảm một cách bất thường xong gửi ảnh thì thả ba trái tim lại cài thế chung là nghĩ là nó nó một trải nghiệm đối với cái c hoàn toàn khác bất ngờ vì hóa ra như thế không hóa ra là thế khôngôm nay sự dậy của nó là thế này phải không Đó cứ tưởng là cái này nó ra không phải khác nữa không? Có người khác khác Vâng, cũng là liên quan đến đời sống ạ. Tại vì hôm nay cũng tợi muộn với cả có một cái hẹn với cả con a con gái để đi để đi chơi, đi ăn. Đấy, thì xong rồi à tức là cái cuộc sống nó bình thường nó cứ diễn diễn ra thôi. Nhưng mà con thấy có cái khác là à có những cái cảm xúc suy nghĩ mà nó hiện ra ấy thường là tưởng là ngay lập tức là nó sẽ có cái sự gọi là thế này. là hợp hợp lý. Ví dụ nhá là có một cái trung tâm thương mại nó mới mở thế là bắt một chuyến xe đi. Nhưng mà đi vào đấy thì là phải xếp xếp hàng dài và nó không nó nó nó không đợi được vì nó đói quá. Thế lại bắt một chuyến xe về. Thế là con thấy tức là ngay lập tức là cái xu hướng là ờ đi thế này là phí tức là đi thế này là nó nó chả chả được việc gì ấy. Nhưng con thấy ngay cả cái suy nghĩ đấy nó cũng không có vấn đề gì hết. Như trước đây là có cái xu hướng ấy khi mà tập nhá thì vẫn có cái xu hướng là như thế này là không nó thế này là không đúng. Thế này là thì phải xem lại xem là nó có thật không các thứ. Nhưng bây giờ con thấy là ôi ngay cả cái suy nghĩ này nếu mà thấy là nó nó vẫn đang là nó không không không nó không là cái gì cả. Tức là cái giống như kiểu cái sức nặng ấy. Cái sức nặng của Chú Mỹ là nó không nó không hề có luôn. Ừ nó chỉ hiện ra như thế thôi. Và tự nhiên thế là con thấy với nói với con gái con là ờ ôi thế là tức là kể cả không ăn được thì mình vừa có một cái trải trải nghiệm lạ. Đấy kiểu kiểu như thế tức là cảm thấy là mọi thứ nó rất là nhẹ nhàng. Trong lúc mà chuẩn bị đi xem phim thì lúc đấy Minh Hải cũng đi lên bóng để thi đấu thì có hẹn giờ với Miên Hải rồi nhưng mà xuống thì thấy Minh Hải đang ngồi ăn cơm. Th cái giờ là giờ đi xem phim là gần như muộn ấy ạ. Đấy thì lúc đấy là ngay lập tức là cái cảm xúc nó bùng nổ ở trong ở b ở bên trong ấy ạ là đi muộn này. Xong rồi ý là nó có rất nhiều thứ xảy ra nhưng mà tự nhiên lúc đấy con thấy con thấy không có gì hết ý. Con thấy là như này này nó chỉ như này thôi nó không nó không thể có cái gì được mà hoàn toàn là rất là ừ tức là dùng cái từ đẹp thì nó không không phải nhưng mà cái kiểu kiểu như thế con thấy là là ô nếu mà như này thì nó tức là nó chỉ bình thường thế này thôi. Nó không nó không có gì đặc biệt cả nhưng mà nhưng mà nó rất là có cái sự thoát ấy. Đấy bình thường thôi. Bình thường thôi. Ờ muộn hay không muộn thì giải phóng. Vâng ạ. Kiểu là tự tin tự giải phóng như bình thường như ngày hôm qua. Đúng rồi. B tự giải phóng nhưng tự nó là giải phóng. Tự giải phóng là tự nó là giải phóng rồi. Không không cần phải làm gì không phải làm gì hết. Đấy sống. Con sắp tới chỉ thế làng nhàng. Làng nhàng là nhà lng nhàng nhưng mà lại không làng nhàng tí nào. Ngày xưa mới làng nhàng. Ngày xưa thì sướng khổ nữa là làng nhàng. Làng nhàng trong cái cái quần quẩn tin thật và tin tôi thì đau khổ. Tốt đế đắ tớ chỉ thế mà nhớ là gì? Mình xây cái này trên cái gì? Đang làm đang có gì đấy đang làm không? Nếu con không làm vững cái móng đấy thì ta sẽ ghi. Đây vẫn cần sâu sắc hơn đang là không có đúng chưa? Nhưng mà cái đang là hết đễ hơn rồi. Ngày xưa con từ chối cái này để con tìm một cái khác đang là hết cái đang lạc gì hết ở đâu đúng bây giờ cái này là thẳng nhau đấy nó dễ hơn hẳn đúng không? Thấy không? Tu bây giờ tu nó dễ tu tự nhiên rồi. Đây là đại tu rồi. Đại đại định là định tự nhiên ấy thì đại đây là Đại tu rồi. Đại tu tâm bình thường là đạo đấy. Cả này đấy. Tâm bình thường là đại tu dữ nhiễm mình không bỏ tu nhưng mình không không tu kiểu ngốc nữa. Tu kiểu đại tuệ con đường này con thấy nó khó hay dễ? Bảo dễ thì cũng dễ nhưng bảo khó thì sao? Điều Siêu khỏe nên là có người tu nhiều mà người giác bộ bao nhiêu lắm. Con đo với thế giới còn bao nhiêu người 1000ìn nhở 11 bao nhiêu? 11 hay 12 đấy cả cái thế giới 8 tỷ người đ 12 nó không dễ đâu. Con là may thì thấy nó dễ chứ không may thôi mà tu cả đời cái chỗ này là cái bước nhảy mà nó gọi là vô cùng kỳ diệu. Buổi tối qua ấy chỉ đơn giản thôi đấy nhưng mà kỳ diệu thôi. Đơn giản không? Cũng đơn giản đúng không? Thế thôi được. Nó đơn giản với cái kìm gì kịp được nhưng mà giấc mơ giờ này trưa qua còn đang bâng khuâng lắm nụ lắm. Đang nỗ nực cũng đang bâng khuâng đúng không? Đang nhìn thấy nh lẫn tần bình th đây chỉ số bình đ con hiểu rất nhiều là không có gì mà con mấy nhầm lẫn được. nơi chỉ có bình đẳng giường này trều qua có đúng không chừ qua con vẫn thấy nhầm lấn ở nơi chỉ mình à đồng ý không thấy nhầm lẫn ở nơi chỉ có tự nó đấy tự điều đó đấy thì điều đó chính là nhầm động tự điều đó Có qu khác thế nào không? Đ qua cái đoạn sư phụ bẩm cứ thế mà sống ý. Đế là lúc mà sư mẫ bảo là nhầm lẫn thì sẽ nhầm lẫn là hết nhầm lẫn ấy là là th con nhầm lẫn giúp con vớ cứ thế mà sống. Xong con hỏi là thế bị cơ chân thì có người đến cơ chân con thì sao ạ? Bảo cứ thế mà cưa chân cứ thế mà cưa sợ quá cho anh xả mặt cho anh như em bé sắc bị cưa chân thì lúc đầu ý là con sốc là vì con không nghĩ là hoán ý là giải thoát lại là như là là như thế tức là nó tan vỡ ấy nó tăng vỡ tất cả những cái loại hình tượng về tưởng tượng về giải thoát mà mà mình nghĩ ấy. Ừ. Mặc dù mình không biết giải thoát là cái gì nhá nhưng mà mình cứ cứ tưởng nó là một cái gì đấy mà mình cũng không biết nó là cái gì. Ừ. Nhưng chắc chắn là nó không phải cái cái thực tại đầy nhầm lẫn đầy vấn đề này. Cho nên mình mới phải tu để mình mình nghĩ hết nhầm lẫn hết vấn đề hết tin tim tin tim tin sai tin gây khổ. Tức là đợi loại như thế. Xong rồi đến lúc mà thêm Lúc sư phụ hỏi con là thế bây giờ con muốn là sống cả đời trong cái nỗi sợ bị cưa chân hay là lúc có người đi cưa chân thì cứ thế mà cưa đi? Tự do với cả cái việc là bị cưa chân ấy thì con mới nhận ra là hóa ra là họt ra là giải thất là như thế. H dễ th không phải là đạt được một cái trạng thái nào cao hơn kiểu ăn trụ ở trong một giống như là ăn trụ ở trong một cái gì đấy mà lánh đời. Ấ Đắt được trạng thái cao hơn, đừng có ổn định bất kỳ trạng thái nào. Ăn trụn đẹp hơn kiểu ăn trụi trong một cái trạng thái nó đấy và nó đẹp và nó không thể bị chạm vào. Tức là tất cả những cái tưởng tượng của con về về trang đấy. Để chạm đấy thì h thì thì đến lúc mà chấp nhận được cái đấy thì tự nhiên con thấy một cái sự cái sự giải phóng mà nó rất là lạ. Thật ra là nếu mà mình cứ chạy theo những cái cái cái giác ngộ, cái định hình về giác ngộ và giải thoát cũ ấy thì đúng là không bao giờ giải thoát được vì luôn luôn là trong sợ hãi và luôn luôn là đang không giải thoát. Đấy thì ờ nói chung là con thấy đến lúc đi về thì con vẫn còn mắt một cái là con vẫn bảo với các chị là ui như bây giờ nghĩ đến cưa chân thì em vẫn sợ lắm. Thì các chị mới bảo với con là thì ý là sợ với cả không sợ thì nó cũng bình đẳng nhau. Tức là thường là mình sẽ nghĩ là ờ ví dụ nhá ờ cơ chân, cơ chân thì bình đẳng về không cơ chân nên là nên suy ra ấy thì lúc cơ chân mình phải có cái trạng thái kiểu như là tự do với cơ chân, ung dung để bị cơ chân chứ không phải là sợ hãi, hoảng sợ cực độ, la hết rồi là giãy giụa. Mà không mà ngay cả khi la hét giãy giụa và kiểu kinh hãi tột độ như thế và đau khổ tột Độ đấy nó lại bình đẳng tuyệt đối với cái việc ung dung để bị cơ chân nó đấy. Sợ không sợ không người ta không biết có giác ngộ được không nữa. Đau bây giờ ta không biết con nữ bên ngoài khỏe hơn cái thiện con nó tầm thường hết cỡ luôn. Đúng rồi. Con lại nhờ đúng đau tin buồn nữ thật cái đoạn mà bị đau mật đấy. Buồn là rất buồn phải kê cho thật sướng. Rên thì rơ nít. Thích khóc đi khóc. Quá buồn gì nữa à. Còn nhếch nhác hơn mà. Khả năng các cô là có xuống nhếch nhác là sẽ nhếch nhá. Trừ những người có xuống nghiêm túc thì nó đi hả Nam thì hay ra nghiêm túc á thì thì lúc mới nhớ đến cái câu chuyện dụ bảo đau mật đấy. Là đau thì thế mà đến lúc quằn quại thì vẫn như thế. Và cái lúc hết là đau đau thì tấn nên là nó hoàn toàn bình đẳng. Bình đẳng nên sư phụ mới để cái Cái biểu hiện ấy được xảy ra thoải mái theo cái kiểu thì là công cụ giác hộ nó làm nhưng kiểu gì ý thì nó cũng bình đẳng vì chỉ đang làm mà nó chẳng có gì hết nó chỉ biểu hiện nó không có gì tồn tại hết cả. Phải có người vai không gãy thì nó sẽ không gãy. Dùng cái giấc mơ ấy nó tả ra cái gì thì nó là cái đấy trước đây nhưng nó hoàn toàn bình đẳng với nó là mơ không? Đến trình độ này kiểu chiều đến trình độ thì đấy là đốt là ngồi như ngày đấy. Em bảo là em vẫn không Dung em vẫn không em em vẫn sợ bị cưa chân lắm hết dần thoải mái mà vẫn bình đẳng ừ không là đúng là ngài có sứ mệnh chứ không phải là chứ không phải là như thế mới là tốt như thế mới là đúng không có thế nào mới là đúng mà thế nào mới là sai ứng ngồi yên nó cần xảy ra sẽ xảy ra ứng dãy rụa cần xảy ra mới giải thoát chứ không Nói tô xong có thấy giải thoát thì mới thấy là sao cái giải thoát này mà nó ghê thế nhỉ? Ghê không? Nó quá ghê ạ. Thì tức là nó nó nó gọi là ám ảnh con từ đến lúc đêm đi về cho đến lúc là là gì? Tức là ngy hôm nay tức là đụng đến cái gì mình cũng thấy là ôi hóa ra là trong cuộc sống mình tự gung xiềng mình vào rất nhiều các cái loại hơn kém khác nhau để mà để mà ngăn cản để mà từ chối để mà mà khao khát để tìm kiếm ấy. Tức là nó liên tục là so sánh hơn kẹ. ăn kém hơn kém thì hóa ra là nói với chị Minh Trang đấy là ôi hóa ra là kể cả bọn mình có phá hết a bả sao mà liên tục mình thấy là nó vẫn vẫn cứ cái câu chuyện đấy nó vẫn cứ lặp lại y hệt như thế mặc dù là đã đã tư rất nhiều và phá rất nhiều rồi ra là còn lại cái cây cầu còn lại cái hơn kém nó nó lại nó lại lôi mình lại để tức là nó lại sinh ra một cái tôi ừ sợ hãi cái cái kém và ừ sợ hãi từ chối cái kém mà muốn đạt được cái ghế hơn cứ liên tục liên tục như thế ý là cái thói quen nó hiện ra trong ngày rất là nhiều ấy ạ. Từng trong từng những cái việc rất là nhỏ thôi. Thế này thì mới ok. Đây là những cái thói quen cũ đến để giúp con. Vâng. Nhập ngày xưa nó đến để làm con khổ con chìm vào. Ừ. Bây gi đến để đẩy con nổi lên. Là cái thứ đấy thôi. Đúng rồi ạ. Thế còn vẫn lo thì bây gi thấy bình đẳng. Ừ. Thấy chưa lo để mà lo. Xím xuống. Ừ. Bây giờ lo là thế lo với không lo là bình đẳng. Ừ. Để nổi lên đấy. Pă mua thế thôi. Cũng toàn vẫn ham muốn. Hết ham muốn rồi. H muốn. Nhưng mà ham muốn để giúp con là thấy rằng là ham muốn với không ham muốn là giống nhau. Cái đ ham muốn đến đẩy con lên không? Đẩy lên. Còn ngày xưa là ham muốn xong rồi đi làm chục đủ trò xong rồi chìm chỗ. Vậy là bây giờ cái gì đến cũng là bạn. Ừ như sơ sự giảng thấy con cũng con cũng đồng ý như con không có chứng ngộ về cái gì đấy là bạn. Nhưng bây giờ con chứng ngộ bạn nó nói tiền cũng được nhưng mà nói tiền thấy rằng nói tiền không nói tiền nhau. Nó đến để troll thêm cái đấy con sao đến để kéo con chim. Chìm chìm chìm xuống hiểu khác biệt không? Hiểu ạ. Con buồn cũng được, con giận được, con ghen bất kỳ gì cũng được. Nếu con ghen thì đến để thấy ghen không ghen là như nhau. Như nhau. Buồn thì đấy là buồn với không buồn là như nhau. Có phải bây giờ cái gì đấy là bạn không? Có ạ. Cái cục cái cục gì mà sướng thế gì nữa nó tự do một cách kinh khủng. Con thấy là nó thế. Cái gì đấy là bạn tuyệt vời không? Quá tuyệt vời ấy. Quá tuyệt vời. Quá kỳ diệu đúng không? Bây giờ tôi sẽ đến đến để cho thấy là bạn là không có cái đấy mà có là như nhau. Ừ. Hai muốn là không muốn là như nhau. Ghen là không ghen là như nhau. Buồn và không buồn là như nhau. Lo và không lo là như nhau. Đến thì không thấy gì được mà đến thoải mái đi. Đến càng nhiều ta sự muộ tao càng tắc. Càng ném nhiều củi vào lửa lửa càng bùng lên v. Con có lửa rồi. Ừ. Không phải đống ngày xưa nữa bây giờ đống. Con chỉ là cái đống này ném mới gủi phát tắt nhóm. Thế nếu giả sử bây giờ nếu cơ chân đến thì cũng chỉ là gọi là ném củi vào lửa. Ừ. Cơ chân là cách nói quá lên của một cái chuyện rất là kinh khủng. Ừ. Nhưng chuyện gì đến chất là ném cửa lửa. Bây giờ chuyện đến chỉ có trái bùng hơn không nhá. Cục ly này nhá. Ai cục ly này thì chịu gì đến cũng chỉ là củi làm cho lửa cháy bừng lên. Cháy bừng Vâng ạ. Lửa trứng mộ cháy bừng lên. Chuyện gì đến cũng là củi là chuyện gì đến bất kỳ chuyện gì đến. Bất kỳ chuyện gì đến chỉ là chỉ là chỉ là củi để lửa giác ngộ lửa ngộ cháy bừng lên. Bất kỳ chuyện gì đến cũng chỉ là củi để làm lửa giác ngộ cháy bùng lên. Yeah. Yeah. Cụ ly với nhau các anh chị ơi. Cháy bùng lên. Cháy lên. lên đi trên cao l đi cháy đi vào đây cháy lên đi và lể chọn một bài hát chọn một bài hát cái gìấy đi ngọ ngửa trên công có đấy à 100%ị đấy chị bất khả vân Không vô vô đắp gọi thế thì phải gọi em vô ý b có tự tin vào đấy không tự tin tự tin tự tin là bây giờ cái gì đến cũng chỉ để làm lửa giác ngộ cái bùng lên không tự tin ạ tự tin ạ tự tin ai tự tin uống đi nhá một mưa hồng còn bên ta h Áng dừng đà một cọ lừa hầm mồi hồi cháy vai ôi cả nguyên cả nguyên em đương ai thương ai về nuôi đành ai ngọn lửa hòng trông ta á ngọn lược tì về với cội nguồn đấy lược về cội nguồn hồi chôi cao nguyên cao ngyên chiến cao nguyên bên anh lưỡng vùng thật bồn cháy lên tôi mượn Tránh mắt cho mó em hiện ra giữa ngọn lửa em trao vào rừa em trao lời nói nhớ mãi nhớ lời nói tránh rượu đắng ngày nào còn làm chứng chơ đã bay qua bay qua dưới vào đời còn dòng sợ trôi qua trôi qua dưới trời còn yêu em hay còn yêu thương em mãi người hơn cháy lên đi cao nguyên còn lại trong ta tình yêu cao nguyên cháy lên đi lượa thêu cao nguyên mãi trong ta tình yêu cao nguyên sự đ Hát xong rồi xong dừng luôn tự dừng tự dừng vào mượt không mượt hôm qua anh em nào biết từ mượt đúng không thắng nữa xem lại thiền có mượt không nhá mượt lại mượt tự nhiên lại mượt do tôi làm mượt mượt từ trước khi m tiền thật ra nó đã mượt sẵn chưa kịp nghĩ mượt nó đã mượt chưa kịp bị mượt bây giờ là một cái giai đoạn gọi là Ừ tự tin vào tự giải phóng còn bây giờ cứ sống thôi nhưng mà nhưng mà cái sống nó tự giải phóng ngày xưa là cái cuộc sống tính chói buộc rất là mặn tự trói buộc bây giờ là vẫn sống cuộc sống đấy nhưng mà nó lại tự giải phóng và tự tin rằng là tự giải phóng nó thấy rồi đấy tự tin đây là chứng kiến luôn ấy phải nghĩ trong đầu đâu trong đầu gọi là tự tin tự tin đ bao gồm là tự tin thực sự và chứng kiến gì đấy tự nó là giải phóng luôn không phải làm gì hết sống đấy đến ngày nào thì ngày thế mà sống thô Có già thua đơn giản không? Đơn giản ạ. Muốn muốn tự tin kiểu đấy thì mình lại phải thấy là đang làm không có gì hết. Không đấy tự tin. Câu này là lý thuyết bé nó tự tin phóng nó vẫn phải nhìn việc là cứ đang làm nó không có gì hết. Nhưng mà bây giờ dơ ngày xưa nhiều không? Hôm nay hôm qua ngày xưa bây giờ dễ hơn hôm qua nhiều không? Giờ này hôm qua nhiều Dễ hơn từ sáng đến giờ thấy đang là không có hết dễ hơn. Dễ mượt lắm. Nó tự nhiên dễ tự nhiên ấ tự nhiên dễ ố tự nhiên dễ này. Đúng rồi ạ. Kỳ quái không kỳ quái kể tôi cố cho nó dễ đâu mà nó tức không tang là không biết dễ này đã làm gì ờ sư phụ đã làm gì con qua hôm qua đến giờ mới Đó hôm qua khác không tin cười sao lại nói giống lần trước rồi cười cười sụ này hay cười sụ đ không cười ra miệng thì cũng cười thầm mình toàn cái đen thì nó còn hiểu cái bóng này đúng không gì không đi sắn cho em lấy câu này Đây câu thôi. Không cho em m sớm chơi bóng gì khác không? Chơi bóng gì khác không? Chỉ mấy câu nà. À hôm nay chơi bóng nhắc đến chơi bóng là có drama là tự nhiên con chơi Xong đua thua cả đội đổ lỗi cho con thế mà đưa mới à đâu mới đâu mà không xong rồi con rất tức khác ở chỗ là rất tức kia không nhìn xong tự nhiên lại hỏi là bây giờ là làm gì nhỉ chưa giờ con hỏi bây giờ làm gì nhỉ tại vì trước đây nó nó như kiểu nó nó có có hai trạng thái ví dụ là quên đi thì phải xử lý còn nhớ ra thì phải nhìn đang là đây hay là kiểm tra hay là là một cái gì đấy. Nói chung là nó nó phải làm một cái gì đấy. Kể cả là nhớ ra hay nhận ra để đang là cũng là là làm một cái đấy. Nhưng mà hôm nay lại lần đầu tiên lại hỏi bây giờ làm gì nhỉ? Kiểu thấy là thấy là hai cái trạng thái đấy như là từ hôm qua ấ vẫn còn thấy hai trạng thái như kiểu là nhớ và quên nó rất là chênh nhau. Nhớ thì hơn hẳn quên. Nhớ sự thật chỉ có đang là thế này chả có gì cả. Hơn hẳn là cái việc là quên rồi. thì đang lo là thật đây. Đấy, kiểu ý là nó còn chênh nhau. Nhưng mà hôm qua lúc mà buổi tối lúc đầu con con là bảo là sao hai trạng thái này lại bình đẳng nghỉ kiểu kiểu lúc đầu tành trênh mà thì cứ thấy đấy là gì nhở đang là ở đây này thì đang là thì nó bình đẳng với là đang là chứ nó khi thấy đang là thì nó tự nó nó bình đẳng với nhau đấy chứ không phải là là có một cái để hai trạng thái đấy. Thì à lúc mà tối con về cả quá trình đấy cứ đặt câu hỏi mà tại sao lại bình đẳng thế nhìn thấy nó là đang là nó bình đẳng đấy thì đang là không có gì hết đấy không có gì hết chỉ đang là không hiểu đấy như kiểu so cái chỉ đang là này với chỉ đang là thì đương nhiên là nó bình đẳng với nhau không có gì hết không có gì hết nhớ vâng con chỉ quên một trong hai chữ thôi ví dụ quên đang là không có hết trở lý con quên không hết con nó chỉ đang là đang là cũng khác nhau nó quá đản vâng phải có đủ câu đấy là không có gì hết thì đấy đẳng tuyệt đối đạ vâng còn không là không giản tuyệt đối đấy thì khi bình đẳng tuyệt đối ấ thì thì thấy nó cũng chả phải làm gì nữa cả nó là một cái giải thoát khác hẳn những cái mà tưởng tượng trước giờ tưởng tượng trước giờ vẫn là kiểu là như kiểu nhớ về sự thật xong rồi sống trong đó 100% nhưng bây giờ nó có còn chênh giữa cái sống trong sự thần với cả làm Còn cái gì khác nữa mà thường thật song ngo th sự thật đang là không có gì hết đấyếế cái sống trong giật cái sống ngoại giật toàn là tần tượng cái thực tế duy nhất có thể có gọi là cái langă lạc hay gì đấy vâng chứ không thể có là đang sống rượt đâ trong đấy được thì trước giờ là phải hiểu phải nhớ hay là phải nhưng mà hôm nay là tức là nó nó phá cái cái cái sự khác biệt sự chênh giữa hai cái trạng thái đấy thì thì thấy đang là luôn chả chẳng phải làm gì gì để để thấy nữa cả Ờ con thấy là cái cái cảm giác giải thoát nó là như này như này nó mới đúng là giải thoát. Chứ còn còn kia là vẫn còn phải nhận ra một nó vẫn phải một bước chứ nhỡ không nhận ra thì sao? Kiểu đấy nhận ra và không nhận ra là bình đẳng đấy vì sao lúc bình đẳng làm gì hết bình đâ hiểu không nhỉ? Vô minh sắc phụ là bình đẳng sao vô min xác hộ lại bình đẳng đang là đang là không v hết cố bình cá ngộ ai chạy thy ố bình cá ngộ được chỉ có đang là đấy chưa bao giờ vì nó chỉ đang là không có gì hết thế nó nó bình đẳng không có vô minh và không có vô minh tận không có lão tử không có lão tử không có vô trí tuệ không có trứng lắc Nế là mấu chốt là con phải làm sâu sắc cái đang làm không có gì hết. Bởi vì do cái nghiệp lực khói quen cũ con ấy là đang làm vẫn có đủ. Vâng. Được chưa? Nên con vẫn phải làm sâu việc đấy. Xu sắc hơn nữa là đang làm không có gì hết. Cái bình đẳng thực sự nó chỉ đến khi mà đang là không có gì hết đúng không? Xin chào. Thế ngay trận sau trận trước làm tội đồ trận sau làm anh hùng luôn này. Rồi phát là tội thắng mọi người lại quay lại khen xong thấy đúng rồi hai cái chải trênh nhau kì là trải nghiệm tự nhiên được trải nghiệm hai cái đấy ngày xưa là nó chênh bây giờ chả thấy chênh gì cả lửa trải nghiệm đến để giúp con Bừng cháy trí tuệ bừng cháy trải nghiệm thua thắng đến đều giúp được hết ngày xưa là cái cái thua thì hại mình cái thắng thì cũng hại nốt nó cũng chói bụng mình còn bây giờ là thắng thua để cho chiệu trắng mừng là bằng trứng về củi và lửa nhá t nó sướng sướng không như đến mà nếu bị người có và lửa hết đấy ghê không b ngại đấy bố ngại sắp bộ ngại nữa rồi sắp đắc thời gian nữa sẽ bố ngại th sớm muộn thôi nhanh thôi không lâu đâu là hiểu bình đẳng nhưng mà còn bây giờ là trải nghiệm cái sự bình đẳng nhiều lần trách nghỉ lấy nhiều thế đến cũng làm mình cháy bưng lên còn ngày đó mới vô ngại mình trang cầm váy tu xuống mình trang đạp phát mặt xây bưng ngọn lửa đấy ghê không để mà không tưởng tượng nổi có thể ra được không có thể Không đây người ta vô ngại rồi sao vô ngại rồi mình chẩn thận thắt lưng rồi chặt nên mua thắt lưng nhá m lốc vào mua thắc lưng mặc quần bó mặc quần bó mà thắt lưng đàng hoàng m quần này phải có thêm một lớp quần bó thôi đấy nhá là đỡ đây này mặc hai lớp thôi đấy đấy rồi mình chuẩ bị sẵn rồiớp này m to nhìn này mặc quần ngoài quần đây đây Có tính xa không? Hôm qua số nói thế là Minh Chạt đã về mặc hai quần hai đ quận rồi. Khó đấy. Khó đấy. Không thể chạm không thể chạm mà thêm thắt lưng nữa là hơi sắc hơi khó đấy. Sa lưng chưa? Sa lưng chưa? Cứ mua sát lưng nhá. Toàn kéo mãi không tụt mãi không tụt. Lật quần lên chặn th gì cả. Quần khác quần bó không lặt được. Úi giời kinh thế. Không thể chạm đặt tên phả chạm xị đâu em ứng nghiệm ngay không thể chạ chứng tỏ rất là tôn trọng bạn ý thì cái bạn tiến bộ nhanh ờ đúng rồi đánh đấy chứng tỏ đánh ra rất cao đấy mỗi lần như thế đã kịp vào pháp rồi nghĩ là nghĩ là ngày hôm sau là đ tiến bộ rồi ch bảo là một thời gian nữa nhưng mà trang đã tin ngay là gìy hôm sau rồi tức ngày hôm sau chú bảo con rất được bạn tân trọng coi trọng cơ hội lớn rồi hội Đấy không bây giờ khó đấy trong này là khó đưa đây giờ phải chứng bộ cao hơn hội đấy mình chàng bảo đợi hơi lâu rồi mình chở mãi chưa ai tụt cả sao chứ ngộ chậm thế không đòi chiến thân không tụt được quần mình tụt người khác xa quá rồi đấy em đi xa quá rồi đấy cậu dọ này tu hành thế nào Minh chà hỏi toàn đấy. Hiểu ý rồi đấy. Nếu Minh Chà hỏi thế nghĩa là gìù này? Cậu thế nào? Cậu thế nào thôi chứ nào gỗ đắp gỗ vô ngại nếu cái gì đến cũng như là củ ném vào lửa cháy bừng lên thì cũng là vô ngại không? Vô ngại ngại gì lo gì đấy? lo gì đấy là để dọc nhận thức luôn thôi. Có ai bị thằng khác không? Nốt đi xong rồi đo có chưa nói không? Không phải là à anh Din khác không nhất. Con thấy khác nhất là thấy con thấy nó bình thường rồi gì? Bình thường đấy là đấy là khác nhất. Đúng rồi. Mình mình cứ đi tìm cái gì ấy. Trước thì nó đúng là hơi không bình thường đấy. Nhưng hôm nay thấy là cái hôm qua bàn tuổi là không bị chói. Chói nhiều quá không biết chói nhiều quá là không biết hay không còn quen. Thấy nó cái tức là nếu mà xét về cái đời sống hàng ngày thì thấy nó nó bình thường tạo gọi là bình thường nhất trong từ xưa đến nay rồi. Theo kiểu thế. Ừ. Đường Phải bình thường thì toàn bảo ngày trước nhảy cũng bảo là bình thường. Bây giờ thì cũng bình thường, bây giờ còn bình thường hơn nữa. Bây giờ thấy nó bình thường theo kiểu nó như là người bình thường ấy. Ờ thì ch có nói đấy. Đấy hát đấy lại quay về sống sống bình thường làm bình thường. Thế những cái chuyện như của cái người bình thường ngày xưa mà mình từ chối thì nó nó nó kiểu như là nó được phép nó đúng. là bằng nhau cho nên là nó chả có lý do gì để mà mà phải khác đi cả. Đấy thì à như hôm nay a con mấy mấy bố con ở nhà thì gì nhỉ? Nói chung là cũng thấy nó tức là bình thường nó không không theo kêu kiểu tiêu chuẩn của người bình thường nữa. Đúng là bình thường thật. Nhưng mà ví dụ như là hôm nay có có ba người thì con với một đứa đi ăn, còn một đứa thì thì cho nhịn đến bây giờ nhưng mà thấy vẫn thấy bình thường. Tức là nó bình thường nhưng mà kiểu như là nó nó không theo một cái tiêu chuẩn ấy. Đấy nó có sự ví dụ như là khó chịu xảy ra được, cái sự vô lý xảy ra vẫn được, rồi thì sự nói chung là thấy nó bình thường mà nó không không theo tiêu chuẩn. Đấy thì con thấy thế. Còn à về mặt à Ừ. Về mặt à về mặt à. Vâng thì tối hôm qua, tối hôm qua về thì thấy con cũng ngẫm thêm về cái khía cạnh là ờ sao nó bình đẳng tuyệt đối là kiểu như nào. Thế xong mới thấy là ờ hóa ra là chỉ có mỗi cái đang là không có gì cả. Tức không có hai cái để mà so. Đúng rồi. Tuyệt đối nó không tuyệt đối phải là chả. Tuyệt đối. Bình thường mình nghĩ là kể cả nó có hai cái nhá xong nó làm một thứ thì nó vẫn là hai thứ không thể bằng nhau. được cho nên nó không nó không có hai thứ để để mà nó không có độ vênh một tí nào cả luôn. Đang là đang là phải không phải đang là có buồn cho đang là có vui đúng rồi nó bình đẳng chứ nó đang là có vui sao bằng bình đẳng nhau được vâng thế là ồ hóa ra là đang làm hóa ra là nó tuyệt đối thì như thế nó không nó không vh được một tí nào luôn đấy thế là ờ ch mỗi em vẫn phải làm sâu sắc đang làm không có gì hết nếu không sâu cái đấy thì Không giằng đâu ch có cái gì đó thôi nó không nhầng ngay kể cả cái vỏ ừ có cái gì cũng nhận có thì có từ để may đấy không thì cả phụ không lạc bỏ tuyệt đối luôn này vô minh ta ngộ bình đẳng đấy chứ nếu không sao bình đẳng được không là lý thuyết nó bình đẳng lý thuyết lúc thì nó bình đẳng đúng không có phải là chắc cái phần đang là lý do có phải thiền thế đấy không thiền nó không sâu được không thiền là rất dễ giờ lý thuyết thiền đời sống thiền thiền thiền ca thiền dần dần dấu ấn sâu vào đang làm rất là ám ảnh từ sáng tôi. Bây giờ có gì khác nữa để mà có đáng nữa đâu. Đấy thực sự chả gì đáng nữa đúng không? Ta làm ăn yêu đương các bình h so được không? Sao được không? Không thâm lên thu dễ rồi. Ngày xưa nói này nghe khó khăn lắm. Cách đây có mấy ngày mà nói thế này căng lắm đúng không? Căng không? Gồ sứ gồng bị bờ gồng hết loại gồng. Nghe sự nói này sự đúng là con phải gồng để con gồng để con về con gồng có không. Bây giờ sao bây giờ ném thùi vào lửa không sợ đâu. Bây giờ không sợ vì bản chấtc đi đến là ném lửa. Xịn không xịn đốt xị họ. Đốt kẹ này chỉ là nếm lửa lưới lửa lửa tự ngày xưa đúng lửa đi đốt thì nó đốt nó nó đốt nó đơi đốt chưa xong mà đốm lửa nó đã tàn thôi chưa xong có đống ấy là đống lửa bây giờ cháy rực rồi tự cháy rực không càng ném nhiều củi vào tôi càng cháy rực chứ tôi không cần phải quan tâm đốt nó không đốt nữa ném vào tôi đ Nhóm này nhóm nó chử nhiều pháp nhất các nhóm khác thì ít đâu các nhóm 11 ha bây giờ là rất ít phát rồi thế mà từ từ tập thôi còn là trải qua cả dận cắt họ không trải qua đấy đốt cắt đốt cắt đốt còn bạo lực có hết nữa bạo lực cắt đốt đủ hết đúng không họ chứng thừ xuyên ngày kia xuyên khấu xuyên cái thầy cũng là về hồi đầu thả ngồi không có ngồi n ngồi yên ấy ạ con mới thấy là hồi đó trả nhệm cái mồi tiểu dậy không ngồi nổi luôn ấy cũng không có chấp nhận nổi luôn ý. Xong sư phụ cho làm thấy mình thấy bà nội mình luôn. Mình thấy là đúng nhất vẫn là ngồi không. Tức là mình chạy một vòng xong mình vẫn thấy là ô cái này là đúng cái này là là xịn nhất rồi chứ không phải là phải đi đốt hay là làm cái gì nó ghê quá ạ. Hồi đầu cho hiện sự không mục đích có làm nổi đâ làm đí là biết anh làm không ngồi yên được khu vực cho anh làm tới cệu tốt. Đúng rồi. Xong mới thấy trăng quý đấy. Tôi hiểu lúc nào chưa này Nhì còn hơn một kém nữa thì mục đích gì? Ngày xưa là còn hơn kém có mục đích chứ kém bây giờ hết hơn kém phải coi tự nhiên là như nhau tự nhiên thì không đích đâu theo cái nhóm đây từ mùng 1 tháng 6 năm 2025 bao nhiêu 1 tháng 6 2025 lại giết giết không mục đích 1 tháng 3 đấy tháng 1 tháng 8 tháng 8 tháng trôi qua wow giống như hoài thai ấy nhỉ bây giờ nói là cái tự nhiên đẻ rồi ngày xưa là kinh khủng lắm xị lắm hành bên trong mẹ bây giờ mình sẽ ngồi thiền để hiện tiến không mục đích mục đích mục đích của mình là ngồi thiền hiện không đích bắt đầu con sẽ ngồi xuống để hiện không đích nghĩa là mình đang gì có cái mục đích đấy bây giờ là hiện đích là tự nhiên không con ngồi không như bây giờ thôi uống trà hôm trước có nghĩa là gì cũngĩ là hiện diịn không mục đích tự nhiên đúng chưa hết hơn kém phát là hết mục đích luôn vâng ngày xưa thì có hơn kém làm sao mà lại không mục đích có cái bơi cái chứ vật cái thực tại để đạt được điều không thể lên cái bài như vậy là sau 8 tháng thì con chính ngộ thế nào là quá kỳ diệu điều mà người ta làm cả đời không có không sao 8 tháng là quá thời gian nó bị co rút rồi phải sai nữa một đời tu một đời tu không xong ấy xong nhiều 8 tháng là gì nó kinh khủng gắn một cách kinh khủng sao c bảo một năm nhảy là đã nhiều mà Nh 8 tháng từ lúc bỏ không lí chín hả chị? 9 tháng từ 1 tháng 6 tháng 9 tháng ôi vậy đúng là hoài thai ờ nhở 9 tháng 9 tháng 10 ngày đấyờ 10 ngày là vô ngại là ra đời là ra đời sau 9 tháng thì còn bằng cả đời người ta tu còn rất nhiều đờ Mà sau tháng con mới hiểu thực sự ra là chơi giả rất nhiều nhưng giờ chả hiểu cảm hiểu rồi lần nào thử nhấn nhớ lại một tí nhưng rốt cuộc nó vẫn chưa ra bởi vì muốn hiểu thì phải có bình đẳng không hơn kém thì mới cung đích nhưng muốn không hơn kém thìể gì đang là không có gì hết phải đang là không hết thì mới không côn kếu một chữ cũng được đang là không thể sợ chị đang làm không gì sợ bỏ sư cứ đang là mà nó là cái gì kinh hãi đang là đến rất nhiều nào đưa đó độ gì nào đưa đó độ gì nhở phúc ngọt ngào đến từ ngộ ngọt ngào đến từ dáng ngộ nào bây giờ gọi là ngọt mời các bác cho em bác nào có bả quảng ca quảng ca đây bác tệ anh à ngọt ngào hả bác ngọt ngào đấy từ ra ngọ Có đ trước là trên bờ bất ngờ lắm trên bà già 2026 mấy lần nói nó đơn giản thô mà tụi cái phức tạp phức tạp thì nó khi nó đơn giản xò là đơn giản là con nghĩ là đế sự nói thôi Sư phụ làm tâm lý thôi. Sư phụ làm tâm lý thôi. Sư phụ làm tâm lý thôi. Bóng thì làm tâm lý là đơn giản con bảo là sự nói thế để gì đó thôi đúng không? Đúng rồi. Cho bọ con yên tâm thôi. Để động viên động viên đấy. Làm tâm lý đấy. Nhân vẫn trốn được cái chỗ tương đối chứ được không thể không thể giải thích được thế nào bảo là tuyệt đối thế này đồng ý. Nhưng mà tương đối thì đấy lúc nào cũng đang là nhưng tương đối phải sửa thì thì là nó vẫn kiểu là nhưng ấy nó vẫn dí vào chỗ đấy vì thấy còn nên là mà lại lý về lý thì không thể có thấy làm với rồi thì hôm qua thấy là không thể có cái tương đối đấy được lúc đấy mới là không còn cái chỗ để để để cái nhầm lẫn nó nó trốn được nữa chứ trước đấy đồng ý tuyệt đối mà lại trốn vào tương đối tương đối thị tương đối thì mất khả phân 46 ạ. Đúng không? Kiểm tra đúng anh em đo ngay mùng tháng đúng không? Mùng tháng năm tháng 1 là đúng. Bây giờ là mùng mùng tháng năm 26. À thế à? Mới vâng tháng trước tháng bao nhiêu? Có 28 hôm nay đã mùng 1 à. Ờ tháng này có hai. Tháng ha có 28 ngày à. 75. Úi giời ơi đoán à. 87. Wow. Đỉnh lóc đỉnh lóc 42 lên 87. Wow kinh vãi. Chỉ cho ở đây thôi hay hết à? Em đi ở đây thôi à. Vâng. 02 487 luôn. Vuông ơi. Có được vé không ạ? Có. Từ bao nhiêu? Máy điện thoại từ bao nhiêu? 48 487 luôn. 78 nạ lắm chỉ 1 53 chỉ một là tuệ vân không chỉ một tuệ vân trong tu nhỉ trong tu đi 78 78 đi cho xin cái bé 1 82 đấy không phát bé rồi rồi bất động bất động là bái năm ba bác động Lấy cho bác Châu Anh ơi 53,5 anh dưới chân của em nước của bác hay sao dưới chân em á ôi con có thấy gì đâu ngồi xuống luôn đốc thấy ôiời ơi 88 tướng thật tướng chị Dũng ấy sợ không sợ quá Ba thật tướng đấy. Tức là bất động người ta phải khác tá tá mới sướng ngọt lít luôn đấy. Số bao nhiêu? 53 8 tá luôn đi tướng 83 thôi được không? Nhiều bé quá. Vô ngại vô ng vô ngại 50 vô ngại t. quần thế rồi không được vé với được vé là như nhau 88 88 53 vô ngại 89 vô đắc này sợ không đắc Minh Trang có để vô ngại không vô đắc là 89 rồi đấy đấy chuẩn bị Chị cho chuẩn bị trang chuẩn bị rồi hai người ai cũng chuẩn bị rồi nào chắc lưng sát lưng nữa mới đủ đắ đắc nào đón này các bác bao nhiêu 94 92 94 đắc về học chồng đi nhá 86 wow lể chưa lể lể lể chưa lể Con lệ lệ cô trụ 63 cô trụ ra con này anh đấy bây giờ cứ đọc tên mới kèm tên 632 93 94 vô trụ 94,5 bé sợ chưa đang ngưng ác rồi đấy. Bố tác tác là khảô tác đâ các bác 89 đi là bao nhiêu năm á 94,5 mìnhình nóng lạnh vẫn sáng vô gì nhở đ vô gì đấy tô thế thì chắc là giao điện thôi 88 89 kiểm tra gì 90 đầu tiên đ sợ không nhiều tiền quá sợ không đ không thể chạm 625 nào vô ngoại đắn đi nào 89 đi Trời ơi sướng ngon95 89 ngạ bao nhiêu nhỉ? 89 96 cao 88 đi 89 đi bất động này thấy hai bên cùng chuẩn bị 95 hai bên cùng chuẩn bị 89ịuẩn bị thì lúc nãy Dụ bảo đây em đều chuẩn bị đấy đều sẵn sàng đều sẵn sàng thì đúng hơn sẵn sàng sẵn sàng không thể thời trang 90 yeah Đi anh cứ đi cả cặp lá 66 bất nhị nào các bác. Bất nhị bất nhị 92 số cũ 92 92 được một vé thôi. Em thấy chị hơi đồng cảm bất nhi. Yên tâm em tặng chị nhá. Cái này em vẫn nhị 87 trang à. Trang 87 à. Duy nhất duy nhất là Duy Nguyên ấ 63,5 duy nhất 9 tháng 90 91 đi nhất mà 91 mãi mãi nhất mãi gì nhất 90 năm bé ý sợ không chỉ hai tháng ghê không rồi dây