có cay này nhá. Ừ tốt mà nó hiểu tâm lý giầu có anh em hiểu chưa? Không phẩm chất phẩm chất hành tựu quan trọng mua thôi. Thành tựu có cũng có đấy tự cũng có cái đấy luônểu. Nếu nằm trong tiêu của tôi tôi sẽ đua thôi. Còn dầu có không cần dầu có mình cứ phải oách phải nhịn nhất. Còn mục tiêu tuyển mình chủ thịch đấy. Kiểu chủ thích đấy nhưng mà bản giấu có là nó cũng không thèm so với người khác đúng không? Ừ mình sẽ có ngày mình chỉ cần mình xin thôi em hâm mộ hâm mộ sẽ có ngày mình nhất mình sẽ ngày mình gặp chủ tịch ngày mình cần chủ tịch đấy thế gặp diễn viên nổi tiếng viên nổi tiếng là biết trong mục tiêu hay không không cần chị là được mà nó thự mà Ừ. Nếu có là nó đâu nghĩ đến mục tiêu gì đâu. Chị nghĩ là mình phải nhất mình sẽ xị nhất mình sẽ xịn nhất xịn nhất. Ừ. Thế liên tưởng mới to lên tưởng mới cao. Đúng rồi. Đúng không? Hải đúng không? Hải Hải đúng không? Nó tưởng nó phải to. Đúng rồi. Kia Cũng có kiểu lý tưởng đấy. Kệt hả? Vâng. Ừ. Kiểu phải thay đổi nền giáo dục Việt Nam đấy. Qu rồi. Lo nhá. Sáng nay bọn con ngồi tư ở đây ấy. Thì xong cũng nói đến cái ba bước hôm qua. Biết tưởng suy thì đúng là đầu tiên là nếu mà ba bước biết tưởng suy là đầu tiên biết là thanh tịnh. Thì nếu mà mình hiểu rõ cái đấy và nhìn rõ ấy thì là đúng là tưởng tượng thanh tịnh là nó hình thành từ cái thanh tịnh xong mới đến tưởng tượng xong suy luận thì nó vẫn là thanh tịnh. Thì tự nhiên cái đấy là vừa rõ ràng là tưởng tượng thanh tịnh này, vừa rõ ràng cái đoạn là ờ thân không đi biết này. Nói chung tất cả các thứ là từ từ Cái đấy là sạch sẽ hết. Thân không đi biết đúng không? Một phát đấy luôn luôn chuẩn luôn. Thế xong mới nói đến đoạn là trân trọng. Ừ. Thế thì mình tại sao mình lại phải trân trọng và thực ra là trước đây ấ mình vẫn hiểu rằng là mình có một cái nỗi sợ là nếu mà mình không làm quen với biết thì đến lúc gặp chuyện thì mình mặc dù là mình vẫn đang tiếp xúc với biết nhưng mà lúc gặp chuyện thì mình lại kinh nghiệm như một người bình thường thì lúc gặp chuyện thì sẽ vẫn cứ gọi là đau khổ như người bình thường. Thì cái đấy nó có hai khía cạnh. Cái khía cạnh đầu tiên là mình vẫn phải hiểu đúng là kể cả khi mà không nhớ gì hết thì rõ ràng là bây giờ mình đã xác quyết là không nhớ gì, không có kết luận gì, không nói gì thì vẫn đang hoàn toàn vẫn là đang ở trong chân thực tại. Không bao giờ có chuyện là rời khỏi chân thực tại được. Và ừ vì thế cho nên cái việc mà mình trân trọng và mình nhìn nó thường xuyên thì không phải là vì mình sợ. Nếu mà cứ sợ là cái gì đấy xảy ra, sợ là mình sẽ bị sao ấy thì cứ sợ đấy. Chắc chắn là tôi rồi. Đấy là đến là đúng đúng là cái bước ba là bắt đầu vẽ ra cái tôi. Mình cứ tưởng là mình trân trọng. Nhưng mà nếu mà mình sợ chân mình nhìn nhưng mình tập pháp nhưng trong cái sự lo sợ thì chắc chắn là có cái tôi ở đấy. Còn việc của mình thì bây giờ vẫn đơn giản là vẫn là trân trọng, vẫn là làm quen nhiều nhưng mà đồng thời mình cũng phải có một cái tự tin là dù cái chuyện gì xảy ra thì mình vẫn luôn luôn là ở trong chân thực tại ấy. Hôm nay mấy chị em nói kiểu nó cũng rõ ràng hơn ấy. Thế thôi ạ. Dù gì xảy ra thì cái đấy là tưởng tượng nó tưởng tượng thì đúng là tưởng tượng vì kịp phải sắp quyết thế trước. Vâng dùng gì xảy ra sau đó mới là s. Vâng. Phá cái tính giá trị của xảy ra đã. À còn nếu không thì cái xảy ra có thật và sườn tại có thật. Vâng. Thế là không tự tin được đâu. À hiểu như quý nói là dù gì xảy ra mình ở trong thựng tại thì chưa đạt đâu. Phải là dù gì xảy ra cũng là tưởng tượng đạ. Cái gì cũng là tưởng tượng thì lúc đấy mới nói là mình trong tương tại. Ừ. Mới phá cái tính cái tính tác động thực sự của cái xảy ra. Ấ còn nếu không mình sẽ nghĩ là có cái xảy ra thật và cái L thật hai cái đồ thật đúng không? Dù gì xảy ra thì cái l tưởng tượng hết tự tin đến chỗ đấy. Và mình vẫn luôn ở trong tồn tại đấy. Hai cái đấy vào nhau. Vâng ạ. Hoặc là nếu mà mạnh hơn là mình vẫn là trong tại. Mạnh hơn nữa là dù gì xảy ra thì mình thì cái đ tưởng tượng và mình vẫn là tược tại. Không phải không phải mình trong thựng tại mạnh nữa nhá. Khi xảy ra thì xảy ra thì nó chỉ là bước hai bước ba thôi thì mình vẫn là chương tương tạ rồi đúng không? Có nó xảy ra nữa thì nó là bước hai, bước ba là bước tưởng của bước suy. Có phải là dù gì xảy ra thì t nó tưởng tượng không? Đúng. Còn mình thì vẫn là cái bước một dện đấy. Chuẩn tuyệt vời. Thay cho cậu là dù gì xảy ra mình cũng ở trong thật tạo thì dù gì xảy ra thì nó cũng là tưởng tượng và mình vẫn là thậ thật. Đấy. Đấy cách nghĩ tốt đấy. Cò nên nghĩ thế nhiều lần. Vâng. Thay cho việc là tôi sẽ không thể ra tôi nhớ. Tôi không nhớ chết. Nhớ phải chết thì ngày xưa thế ok. Nhưng bây giờ bây giờ mình trình độ này rồi. Mình không cần phải nghĩ về đấy luôn ấy. Bỏ kiểu nghĩ đi. cũng được. Nếu mình chểu ghi mới thì bỏ kiểu ghi cũ luôn. Vâng. Dù gì xảy ra thì cái đấy cũng là tưởng tượng là tưởng và suy. Còn mình còn mình thì vẫn là trong thực tải. Và muốn thấy điều đấy được ấy thì mình phải thấy ngay bây giờ như thế là ngay bây giờ cái xảy ra cáiấy là tưởng suy tưởng và suy. Và mình vẫn là trên thực tại là biết ngay bây giờ có đúng không? Đấy thì mình sẽ Mình thấy ngay bây giờ này cụ mình có kiến đấy thì mình mới tự tin chắc chắn tương lai cũng thế thôi đúng không nhỉ? Nếu ngay bây giờ khi xảy ra cũng là tưởng và suy mình thì vẫn là tương tại đúng không? Vâng. Và cái sự thật nó vốn là như vậy thì tương lai dù gì xảy ra nữa chả sao ừ tại vì cái x đấy cũng chỉ là tưởng suy thôi. Tưởng tượng không thật còn mình thì lúc đấy mới nó xương tạo kể cả lúc đấy suy bảo là tao chết đến nơi rồi này. Tao th địa ngục đến nơi rồi tao nghèo đến nơi hết tiền. đến nơi đúng không? Tao cháy hết tài khoản rồi sao cật quá cả đựng anh cần cơ này dù chuyện xảy ra thì lúc đấy cái đấy chỉ là tưởng và suy thôi. Màu đỏ là tưởng và suy nghĩ đây là cháy là suy đúng không? Còn lúc đấy con vẫn biết được không? Tuyệt vời. Được cho quấy một cờ gợi chuyện nhá. Gợi chuyện Bây giờ bây giờ là cái sự tự tin nó là nên là cảm giác chính con phải con phải tập thừ hành dần tự tin thay thế các cảm giác khác cảm giác mất mát vân vân không thể so với sự tự tin được mất thì là giả mà đúng không? Mất là mất giả được giải đúng không? Mất là vất giả nhưng được đừng có là được giả nữa. Các con quá xem trọng được mất thì dễ làm tôi lắm. Mất là mất dạ được à. Mấu chốt là ngay lúc này mình thấy cái sở ra nó sử dụng hết mình luôn. Chưa biết không nhữ chền gì hết được chưa? Tháng nay cho anh hỏi dụ đấy. Lúc nãy hay tháng này nhỉ? Lúc nãy ạ. Nói lại kể lại giảng lại cho bạn à sáng nay thì con hỏi là ờ ý là bây giờ thấy chân thực tại thì nó đơn giản như vậy chỉ cần thấy là tưởng tượng cho biết thì là chân thực tại rồi đúng không sư phụ? Thì sư phụ cứ bảo là thiếu mất đoạn đoạn đầu phải thấy th anh hỏi là truyền bây giờ truyền thấy đây là từ Tượng xong biết là đủ rồi đúng không? Đúng không? Đơn giản quá mà. Bảo là thì vẫn thiếu b đầu một đoạn vẫn thiếu một nửa nửa gì b mình là ai? Mình là ai chứ đây nó biết mình là thằng thằng thằng này tưởng tượng phả chết à. Nế mình không nói câu đấy, không nói là mình là ai ấ thì mình sẽ bị vô thức nó lừa. Nó len vào nó bảo là mình cái thằng thằng thành giả đang đang biết cái điều đó. Thường nó sẽ bảo thế. Đây là tưởng tượng không biết là bạn là thằng hành giả nó biết điều đó chứ nó không nói là mình là Đ cuộc đời chỉ cuộc đời chỉ ừ nhưng mà bạn là ai con phải là cái biết biết điều đấy thì mới đủ cuộc đời là tự biết ok đây là từ biết ok nhưng mình mình là biết biết được đấy nếu không có cái đên đấy thì là một cách vô thức mình sẽ nghĩ là mình là hành giả biết điều đấy đúng không Không nói mình không nói ra thì mình sẽ tự một cách vô thức nó quen thôi mà mình là hành giả biết cái điều sự vừa giảng cái điều là mình đây là tử ch biết là đây từ không biết và mình phải là biết ok ra có nên thường xuyên thấy điều đấy trong trong mọi hành động con cuộc sống không nên dùng thể dục chỉ lúc thiền đâu mọi lúc Cong lúc mình nên thấy điều này. Đấy là lý do mà tại sao ch hay nói là phả sư vụ mà dòng đ thiện nó là thiên là dòng chảy không điểm quy chiếu khi mà không điểm quy chiếu thì cái điều đấy nó mới nó mới trả hiện thực của cái điều mà chú vừa nói nhá. Đây là từ trong biết và mình là biết cái nó chỉ hiển hiện rõ ràng khi không thể ghi chiếu thôi. Vì sao L xuống kia đã chưa chưa? Nói một cách khác nữa là nếu con đang ở không điểm quy chiếu thì con nói đây là tực lượng sống biết thì rất ok. Nếu cho anh đang ở trạng thái không thể quy chiếu thì nói là đây tự biết là ok không cần thêm công thức nữa. Ngược lại nếu mà không ở trong đang đang ở trong trạng ấy có điểm quy chiếu ấy thì nói cứ nửa kia không được luôn không đủ luôn. Nên mấu chốt ấy lại nó không nằm ở câu đấy mà cho l là Con có thể chiếu hay không? Chiếu không nhắc xong mà lại không về không được chiếu thì được nắp xong về chắc tốt. Nhưng nếu mình không cẩn thận thì mình vẫn có quý chiếu. Mình nói câu đấy. Không cẩn thận không cẩn thận là là có quy chiếu nói câu đấy thì giải quyết được cái gì cả. Coi như thêm một kiến thức mới nên mấu chốt khi mình nói câu đấy không phải là cái câu đấy mà cái điểm quy chiếu nên bất kỳ lúc nào đến đâu con phải làm thế nào để nhớ về cái điều này mà một biểu hiện của việc nhớ điều này biểu hiện rõ ràng của việc nhớ đầ này là không Chứa còn nếu không con chưa nhớ. Nếu không con chỉ là nhắc nhưng không phải là nhớ. Nếu con nhắc là đây là biểu đây là tưởng tượng trong biết. Nói xong con vẫn là một điểm chiếu, vẫn là ngồi ngồi trong căn phòng thì cứ nhắc đấy con là vô nghĩa. Đấy là kiến không phải vô nghĩa hoàn toàn nó là kiến nó chỉ là kiến thôi. Nhưng nếu nhắc xong mà con về trạng thái không đủ chiếu thì đấy mới là nhắc thành công. Ai trả được vì sao vậy? Tại sao nhắc xong mà vẫn điểm quy chiếu thì vẫn chưa được vẫn vô ích đ không anh là khi kia ngồi đây ngồi đây nó cũng thoải mái lắm kia sân khấu đổi sân khấu xin nước trà đấy nhá nước gì mà nước trà nước ninh ôi có chừng đi lên thảm mọi người ơi thảm đang bỏ chi ninh chi ninh chi nó thế Ninh chì ninh chì lên bàn nước n Hồng Oanh. Dạ. Tại vì khi mà đang có cái điểm quy chiếu nữa thì con hiểu là chắc chắn là mình đang ở trong cảnh rồi. Mình là một cái tôi nào đó kể cả không phải thân thể này thì vẫn là một cái tôi nào đó khi có đ quy chiếu là mình đang ở bước nào? Đang bước ba bước ba chắc rồi. Bước hai vẫn chưa được quy chiếu đúng không? Vâng. Bước ba chưa có tôi. Bước hai chưa có tôi đến cuối chiếu. Vâng. Bước hai mới chưa có tôi mới chỉ có cái thế giới này thôi. Mới co chỉ có gọi là cái hiện gian này thôi. Nếu mình có thể quy chiếu mình làm b chắc rồi. Thế Nói xong mình vẫn ở ba nghĩa là gì? Nói xong vẫn sử chiếu nghĩa là nói xong vẫn ở gì? Thì vẫn đang không ở trong chân th tả th tả áo tả áo vẫn là trong th áo thế câu đấy vô nghĩa cái câu nhắc mà mình khiến mình ở trong thực dệ ảo vẫn ở trong dạy ảo. Phải một câu nhắc vô nghĩa không? Nhưng nếu nhắc xong mà mình lại ở trong khủ quy chiếu nghĩa là gì? Là không anh biết mất đi cái phần suy rồi suy. Tưởng không thể mất được. Tưởng thì không thể mất được. Tưởng tự tự tưởng nó tự tưởng bén rồi nhưng mà cái suy mất rồi. Mà cái vấn đề nằm ở cái suy chiếu nhưng mà nó suy thì lại về là điểm mất điểm cư chiếu á thì con là biết con tự rộng mở lợ vô hạn mất điểm quy chiến con rộng mở ra vô hạn. Ví dụ sạng thái xong ngồi đây là rộng không phải bây giờ đâu mà là ngay hôm ngộ ra phát là tự rộng mở vô hạn thôi. Mất luôn cái điểm quy chiếu tại ngay tại chỗ một phát rộng mở vô hạn luôn ngay tại thầy luôn. là mô tả là mình tự nhiên mình đang ngồi đây mình thành không gian đấy một cái trạng thái không điểm quy chiếu rộng mở ra vô hạn là vì mất cái suy th nhắc xong lại mất được cái suy là mình là mình là cái thân thể nào mất điểm quy chiếu đấy vì thế là còn nên có thói quen là không thể quy chiếu nhưng mà là một thói quen sống của tôi đây là Lời khuyên chân thành từ không phải từ sư bộ đâu mà từ những cái bậc thầy lỗi lạc từ ngày xưa ấy. Có một ông thầy lỗi lạc ông nói là ông mất ông mất ông thầy nên kể diện dễ hiểu hơn là biết ngài pasun không có có ông thầy gọi là do khen mà ông kéo chó ra đấy nhưng mà biết ông do khen thầy ông như nào không đây kể phải thầy ông do khen khi thầy ông do khen mất thì ông ấy chưa giác ngộ ông khen là ông ông giác ngộ sau khi thầy mất thầy ông chết rồi nhưng mà sức cái hôm mà thầy ông ấy chết ấy thì thầy ông khen mới là cái lúc mà ông mất ông sẽ thấy thầy mình cưỡi một cỗ xe có bốn con ngựa kéo ông bay trên bầu trời ông khóc ngất đi vì thấy thầy mất mà khóc lóc khảm thiết vì ông chưa giác ngộ mà thầy mất rồi thế là ông thầy mới mới bảo là mới đọc mày đọc cho mày thơ vậy thôi là bây giờ ta sẽ về cõi thuần tích của nước xanh đấy. Nhưng mà ta để lại cho con quán đảnh tối thượng là vua của mạng quán đảnh đó là gì? Đó là thứ nhất là hãy nhìn mọi việc trong luân hồi như giấc mơ, như ào ảnh. Thứ hai là dùng mọi cố gắng của mình để luôn luôn ở trong trạng thái không để quy chiếu. Ừ. Đấy là quán đảnh vua của mạ quán đảy trong biến mất đấy. Thế là bài thơ dài cho chụ đọc cái đoạn đoạn liên quan bài thơ dài tám câu cơ bài thơ có đoạn cũng khay là từ giờ cho đến ngày kinh nghiệm của con không giống như chưa được như các trạng thái được mô tả trong kinh sách thì con phải thực hành như sau đấy như sau là như thế đấy n là ông này ông ông Don C thì khi ông thầy ông mất ông đã hiểu hết rồi nhưng mà cái kinh nghiệm của ông ấy nó vẫn là kinh nghiệm chưa phải như trong sách nó sẽ có khoa trong kinh sách ấy thì từ giờ đến đấy thì ông còn trở thành như sau và nó về hai mấu chốt thôi. Một là nhìn mọi việc trong luân hồi niết bàn như là giấc mơ như nào ả chính các con vừa được học đấy tưởng tượng đấy tượng. Dạ nhưng thứ hai là hãy dùng mọi cố gắng để ở trong trạng thái không để quy chiến và đôi sẽ thực hành thành giác ngộ thôi. Thế xong ông ấy saong mới đi săn aộ giác ngộ mới đi săn chim phú uống rượu đấy. Giác ngộ điên đấy ông là một tác bộ điên nổi tiếng ch đô khen xe mà người ta coi cũng là khóa thân của đức khi cung thủ luôn đấy thế nhưng mà nhưng mà cái cái cái gọi là quán đảnh vua quán đảnh cứ tưởng là gì kỳ diệu chỉ hai thứ thôi một là nhìn mọi thứ như mà rộng mơ như ảo ảnh đấy chính là như tưởng tượng đúng không thứ hai là dùng mọi cố gắng để ở trong trạng thái không nhỉ chế nếu không thì nhìn mọi thứ giấc mơ nó lại mâu thuẫn rất là kinh nghiệm Mọi ch là giấc mơ nhưng tôi lại là cái thân thể này. Thế sao mơ được? Mọi thứ là bước một nhưng tôi lại là bước bao đúng không? Đấy các con thấy thôi các con bây giờ là đủ trình độ đấy. Sư ngư chưa đọc cái này đâu vì thôi. Ngày xưa đọc cái này con cũng không làm thế nào nhìn thế giới thế giới như là tng àảo tưởng tượng được gần đây được một tuần mới được cái đấy thôi mới khả năng thế thôi đúng không? Mới được tuần thôi mà tuần chưa? 10 ngày. 10 ngày rồi đấy. 10 ngày hãy nhìn mọi là trong mọi lúc nào c nên nhìn nó nhìn một giấc mơ như một cái tưởng tượng nhìn đây là kiến thôi, không đặc biệt cả nhìn th mà nhận thức thôi mà như cái sau là thiền rồi. Kế sau là dùng mọi cố gắng luôn nhá. Dùng dừng cố gắng luôn. Dùng mọi cố gắng để trong trạng thái không được chị. Đấy thì các con cũng nên suy ngẫm cái này. Cái một thì không còn khó với con nữa đúng không? Cái một được giảng ngày hôm nay không khó rồi. Phân biệt thậm chí là dễ hơn câu đấy rồi. Ông ấy không th câu đấy. Phân biệt là tưởng tượng cái một đơn giản chỉ hỏi một câu là có đ phân biệt không? Nếu có chắc chắn là tưởng tượng phải cứ một thựt ra với con cực dễ không? Siêu dễ chứ phải dễ thương nữa. Không phải đi qua từng bước các bạn các bạn nhóm thiền một chưa đọc về đấy. Không phải đi qua từng bước lý luận suy luận lý luận đúng không? Không mà con chỉ cần hỏi là có đang phân biệt không mà chắc chắn trả lời phải là gì? Làm sao lại không phân biệt được? Thì đấy là đang tưởng tượng thôi. Có phải nhìn mọi thứ tưởng tượng nhanh không? Đơn giản không? Dạ. Thế còn cái thứ hai là dùng mọi nỗ lực luôn. Đấy ông nói dùng mọi nỗ lực để luôn ở trong trạng thái như thế. Cái này con phải giật mình với con kiểm tra xem các con có được như thế không hay là con là hay kiểu bỏ qua cái việc là có đỉnh quy chiếu cho là mình bình thường phải quen bình thường đấy rồi mình quen ba bốn đ hôm nay mình cho rằng là cứ quý chiếu nó bình thường không đấy đến ngày hôm nay thì con phải thấy rằng là con không thỏa hiệp thế nữa đấy là thỏa hiệp bây giờ con v chiếu đế thảo hiểm mất rồi nó không còn bình thường nữa hiểu không có hiểu tại sao lại là có quy chiếu lại như lại là thành thỏa hiệp được không đồng ý 3 đồng ý này để bước ba mình cho rằng bước ba là là là thực tại của mình được là ok sao sẽ được ngày xưa mình không trình độ thì bước ba là thực tại bây giờ bước ba sao thực tại nữa. Bước ba là giả không phải thực tại nữa. Thế con ngồi đây con cảm thấy ngồi trên ghế thì con phải thấy là không bình thường con không thể cho thấy là ok bình thường ngon không ngon được đấy. Vì sao Lớp ba là thực tải. Tại sao bề ngồi trên ghế cảm giác ngồi trên ghế lại cảm thấy phải cảm thấy là không ngon và hỏi ch là thế khế nó không ngon thì con làm gì? Trả lời xem nào. Tại sao lại cảm giác mình ngồi trên ghế là có th ngọ nữa rồi và nếu thấy thấy điều đấy thấy cảm giác đấy th con nên làm gì đây đợ vài cánh tay ra một người ít quá phải vài người nghĩ ra mới đúng năm bảy người Đấy đúng không? Con phải có một đáp án dính thò riêng con chứ. Rồi show oanhò nếu mà mình thấy là mình đang ngồi trên ghế mà mình thấy đấy là bình thường ấy thì mình đang ở trong thế giới của suy luận rồi. Tức là một cái suy luận bảo tôi đang ngồi trên ghế, tôi là cái thân thể đang ngồi trên ghế thì đồng ý với nó luôn. Theo mình chấp nhận rồi. Mình đã chấp nhận sống trong ảo giác và thế là bình thường. Sống trong thực tế ả không bình thường được. Ừ. Ok. Câu đấy thì dễ rồi. Câu sau mới là quan trọng. Thế lúc đấy làm gì? Lúc đấy thì mình hỏi mình nhìn mình nhìn mình cần nhìn vào trên kinh nghiệm hỏi hai câu mà hôm qua sư phụ chỉ các bạn ấy ạ. Cái cái cảm giác thường là cái đấy là đến từ một cái cảm giác. Thì cái cảm giác này có hiện ra rõ ràng trong biết không? Có tách được khỏi biết không? Vậy thì nhìn mình nhìn bằng kinh nghiệm và mình rời sự chú ý vào được một câu trả lời tốt. Khác đi. Khác đi. Có nhiều cách lắm nên là tùy con dùng con nói cách của con ra. Cách của cho anh có thể duy nhất không? Không không đầy cách các bạn khác đấy. Ai ai có cái nào khác là Tuệ Anh. Tuệ Anh Tuệ Oanh. Ừ con thấy từ hôm sư phụ dạy cái phân biệt ý thì con thấy hỏi câu là có đang phân biệt không ấy thì với con là rất dễ thấy luôn là tất cả mọi thứ là tưởng tượng luôn và thấy mình mới là biết luôn ấy bằng kinh nghiệm luôn. Có đang phân biệt không ấy. Nếu cái cảm giác ngồi trên ghế là tưởng tượng thì đấy cũng là bằng chứng thấy rằng là mình không có vi chớ thật. Câu đấy là câu rút x khởi điểm quý chị cách của tụi anh cũng rất tốt đúng không? Nếu con thấy rằng cái cảm giác của trên ghế là một tưởng tượng thì coi đấy là lúc còn thoát rồi không chí biến tương ly nó cái điều nhất cách của tụi anh là chí biến tương ly nếu cảm giác tôi ngồi trên ghế là tưởng tượng thì tự đấy là ly rồi không cần phải là tập cái gì để ly nữa cái đấy cũng rất hay luôn hỏi một câu thôi đúng không như có đang phân biệt không đây có phải tưởng tượng không có phân biệt không hay mà thấy ngay cảm giác của chấy là tưởng tượng thì là Ch huyễn là ly luôn. Ok. Rất tốt. Còn ai có cách nào khác không? Đấy chỉ là cách số hai. Số số 1 số 2 thôi. Cách hai cách đều rất tốt nhá. Đều tốt như nhau. Nào còn những cách khác nữa các bạn nà. Trả lời cho em nào. Hai cách vừa xong gọi là cách phổ thông. Đấy. Có cách phi phổ thông không? Phi phổ thông từ mình ra. Con hơi khác châu anh một tí là khi đấy cũng nhìn thẳng vào kinh nghiệm. Ừ. thì thấy là mọi thứ thấy biết và mọi thứ không tách khỏi biết thì còn một hai câu là để thấy rồi đấy nghĩa là lúc đấy là không không cần nhìn vào cái cảm giác nhìn cảm giác là cách nói thôi nhìn vào kinh nghiệm khác cho nhều kinh nghiệm quế châu anh thôi bản chắc là hai câu đấy có hỏi hay không thì vẫn là thấy để thấy cái điều đấy vâng vẫn còn cách lá cách cách liên quan hôm qua đây cách chính quế nói hôm qua qua thấy phát hiện cách hiện rất hay đấy chính từ đấy luôn hôm qua quấy nói hôm qua chính là quấy là người nói cái đấy mà hôm nay quấy lại không nhớ Không nghe có ý không? Ấ cái ý thứ ba đúng không? Quế mà chính quấy nói cái đấy chứ không ai nói quế là người nói đấy hôm qua sự cho cầy cờ vì cái đấy là hai đúng biết là thì mình lúc đấy là mình vừa là kinh nghiệm vừa là kiến. thì sẽ thấy là ờ biết là trước mà sau đấy trong cái cảnh này thì cái tôi mới được suy luận ra sau đấy thì chắc chắn là không thể nào có tôi đang ngồi trên ghế được. Ừ thì quay về là không có tôi thì lại quay về là chỉ có biết thôi. Và cái kinh nghiệm lúc đầu mà không có tôi thì không bao giờ có điểm quy chiếu hết. Rồi s gợi ý nhắc lại cho nó rõ nhá. Từ cái quấy nói hôm qua thì nó quấy không nói hẳn như thế. Thế nhưng mà chụ thấy cách tập ấy là nó có thể nói như vậy là hỏi một câu là cái gì đang nhìn vào cảnh này cái gì thông thường thì cái tôi nhìn cảnh này đúng không? Nhưng khỏi hỏi vào đấy xong thì con rút khỏi tôi ngay cái gì nó nhìn vào cảnh này còn câu hỏi của t anh là có đ có có có phê biệt hay không đúng không hỏi cho anh là có hiện ra rõ ràng có rách được không còn câu hỏi mới ta gọi hỏi của quế chính quế nói đấy không phải là không phải chụ nói đâu cái gì nhìn cảnh này tạm gọi là cách của quế quế quên mất hỏi là tức là khi sư phụ nói thế thì lúc đầu tiên là biết xong đến tưởng tượng thì chắc chắn là đấy phải nói từ cái góc nhìn của biết nhìn vào chứ không thể nào mà góc nhìn con nói có thể chiếu là các con nói từ góc độ của cái suy luận cái tôi nhìn được cả ảnh vâng khi bảo là con nói kh chiếu có phải là con đang ở góc độ của cái bước thứ ba không đúng rồi con cho rằng cái nhiều cảnh là gì tôi thân thể thân thể này tô nhưng mà khi hỏi cái này cái gì cảnh này thì con quay lại đơn giản thôi cái gì cảnh này Con thấy ngay là cái tôi bảo là cái tôi cả nhà sai rồi. Cái tôi là cái suy luận của bước ba mãi bị vào sau đúng không nhỉ? Cái thân này cũng là bước ba. Cái là cuối cùng làm sao được cảnh được. Cái còn sinh ra sau cảnh nó tìm được cảnh được. Cái tôi là cái sinh ra sau cảnh. Cảnh sinh rồi mới tôi sinh đúng không? Cảnh sinh là chính là tưởng. Xong rồi suy luận chính ra tôi thì cái tôi là sao nhìn vào cảnh được? Nhìn vào cảnh được cái xuyên nhân. Nhất biết tưởng suy thì cái tưởng nó không nhìn được ảnh được. Cái tưởng nó vừa sinh ra xong cái suy càng không nhìn được cảnh được. Đúng rồi. Nó còn sinh ra sau cả tưởng sau cảng. Cái duy nhất có thể có thể nhìn vào cảnh được phải là cái có trước cách của quế chứ ai chắc là quế lúc nói đ có ý đấy không thì không biết. Nhưng sự có là lúc đấy con thấy ơ đúng rồi. Thế thì phải từ góc nhìn của biết bắt đầu nhìn là biết xong mới biết tưởng tưởng tượng không phải nhìn vào tôi. Tưởng càng không nhìn được tưởng được. Vừa sinh là sao nhìn được vô chi vô giác nhìn sao được. Trời ơi suy không nhìn được vì sinh sau rồi nhá. Tưởng thì vừa sinh xong không thể có chi giác gì hết. Không thể nhìn được. Tưởng là gì? Là sai thượng xúc phát vô chi vô giác vừa sinh xong. Suy là cái còn không có thật còn được còn được bị sau cả cái tưởng đấy. Làm sao nhìn được cái gì? Cái duy nhất có khả năng nhìn vào cái cái tưởng và cái suy nhất cảnh này là chính là tưởng và suy đúng không cái cảnh mình gọi là cảnh đúng không? Là tưởng và suy đúng không? Vâng. Cái Cái duy nhất có thể nhìn nổi và tưởng và suy là cái biết có trước và có năng lực biết là đây là đây ta gọi là cách của quế mà cách dận rất dài như vừa nói đấy con đối là bế tưởng suy thì thằng suy không phải nhìn vào vào tưởng được đúng không thằng tưởng không nhìn vào tưởng được mới sinh cả hai thằng đều không có khả năng nhìn vừa mới sinh khả năng nhìn còn thằng duyết là thằng không hề sinh luôn khả năng nhìn thằng biết khi cái nhìn nhìn vào cảnh này nhắc cho con rằng là tôi này thân thể này không có khả năng nhìn gì hết vì nó thằng sinh tận tiếp sao Không nhìn thằng duyết có khả năng nhìn vào sinh trước không hoặc là chính xác là vô sinh là thằng biết nế là cái gì cảnh lập tức con nhắc con nhớ ngay là biết mới là cái gì nhìn cảnh này con hỏi con bên xem cái này chỉ tua vại lại và lời con sẽ hiểu thôi cái gì cảnh này không thể là là tôi được không vì tôi là cái suy ra sau cùng suy luận kèm theo logic rõ nghĩa là con phải có logic kia chước nghĩa là phải tư đây từ từ nhiều vòng trước đấy rồi bây giờ con chỉ thấy rút ra dùng thôi thằng tôi là thằng suy viết từ trước giờ là thằng biết mặc Không khả năng biết thằng tưởng thì là thằng được sinh sau. Được sinh mà vừa sinh xong là đang được sinh luôn. Tự đang sinh luôn. Đang sinh mà cũng chả có khả năng khả năng biết. Có mỗi thằng duy nhất là không sinh hoặc là sinh trước cũng được đúng không? Hoặc là sinh trước cho dễ hiểu không sinh. Không sinh luôn có ở đây mà lại khả năng biết không biết. Vậy thì cái nhìn được cảnh này chỉ có thể thằng gì? Còn thoát khỏi điểm khi chiếu gì nữa? Thế ba cách rồi nhá. Đúng không? Thế là hôm nay chúng ta có thêm cách mới. Câu hỏi là cái gì? Nhìn cả nhà. nhá. Thoát xác vé sầu. Thoát xác thoát luôn khỏi cái xác xác tôi nữa. Có tôi nào ở đây nữa làm gì có tôi có thân nữa. Thân nó là cái cái thân là suy và tưởng đúng không? Thân là suy và tưởng làm sao mà có biết được. Tôi thì hoàn toàn là suy. Thân là suy và tưởng. Tưởng xong rồi suy. Cả hai thằng đều không thể biết cái gì được. Chỉ thằng chướ là thằng gì? Biết mới là cái xưa xưa nay biết. Mình luôn đang biết mình là ai. Thân thể lâu nay, sư nay chỉ là bây giờ không nhấp nháy trong gương nữa mà chắc là chỉ là cái tưởng và suy thôi. Chỉ là nhấp nháy tưởng và suy chỉ là nhấp nháy tưởng và suy biết mới là cái xư biết. Mình luôn đang biết mình đang đ sẽ sửa bài nhạc lần nữa không đùa thôi chỉ là nhấp nháy tưởng là va suy Chắc sao bài đấy là điểm khóa rồi là một bài biết tưởng suy mới. Bài mới nhá. Biết tưởng suy rồi. Minh Trang bâ giờ cho vào sổ đi nhá. Biết tưởng suy làm bài tức là bước biết tử suy bài này cũng là logic luôn sao mà biết được cái thần hóa kệu. Bài này sẽ là bài bài rất logic giống như bài mấy bài bài gần đây nhất thân từng biết đấy. Bài lic biết tưởng suy thì cái thằng thằng thằng tôi là thằng suy. Thằng thân là thằng tưởng và suy. Hai thằng đấy không thể biết được. Vừa sinh theo đẻ muộn vừa không thể biết. Th nhất biết cái đống này thằng thể biết là thằng biết nên hỏi ai đang nhìn vào cảnh này biết là mất dú chiếu luôn biết luôn hôm nay nó như vậy cái hôm nay sự giảng có một ý rất quan trọng là phải mất điểm quy chiếu mới thì mới ok còn nhắc gì nhắc vẫn được quy chiếu thì còn vứt đúng rồi ạ hai người cãy nhau rất thằng tôi đúng bạn đúng cái này là biết cái này không phải là biết nhưng mà cả hai thằng đều có gì hai thằng vứt đi hết đều bước hiểu không nhỉ hai thằng đều vứt các con ngồi cà phê với nhau mà hai bay lên tranh luận với nhau nhưng mà Hai thằng đều có điểm chiếu thì đều gì? Hai thằng đều qua cho quá cà phê thì là đều vứt nhá. Đấy các bác nhá. Các bác hãy đi vào cà phê đúng không? Nhất là bí vừa thiền vừa cà phê vừa nói chuyện. Bí rồi đây. Đấy thì là phải 30 phút bí phải nhớ nhá. Có chưa ạ? Thấy nhớ chưa? Cãi nhau thế nào thì cãi nhưng mà phải nhớ là gì? Không thể thiếu thực ra phải hai nhớ hai cái. Một là nhìn mọi chuyện như như tưởng tượng và chính xác là tưởng tượng như tưởng tượng gì nữa? Là tưởng tượng nhìn mọi thứ là tưởng tượng vàng Để duy tr không điểm duy chịu hay không hay hôm nay mới nhớ có duyên cái bài gọi là gọi là quán đảnh vua quán đảnh cái thự dạy con ngàyôm nay chính là vua quán đảnh đấy con nhận quán đảnh ở đâu thì không bằng một cái quán ảnh giảm sao con đi khắp nơi nhận quán đảnh Quan Âm Văn Thù rồi các loại không bằng một cái quán đảnh thụ vừa truyền cho con vua quán đảnh có ai thành phần đúng không nhìn mọi thứ như ra tưởng tượng hai là dùng mọi cố gắng để ở trong không còn nay có ba cách rồi đấy mỗi bạn sẽ bọt cờ nhá quấy thì không được cờ vì quấy không nhớ ra cái đấy quấy không được trâu anh với cả tệ anh được cờ quấy được rồi quấy hôm qua được cờ rồi đúng không cái gì đ nhìn vào cảnh này hỏi phát thấy ngay không phải thân này nhìn được không phải tôi nhìn được tôi là cái suy rồi đúng không thân là cái tưởng tưởng cộng suy rồi suy hai thằng không thể nào nhìn được cái cảnh được. Còn mỗi một thằng là gì? Biết. Biết có là con thoát ra khỏi để ng chiếu luôn đúng không? Là biết luôn không? Ba cách. Cách thứ ba dành cho người đã đã vững logic biết tiểu suy rồi đúng không? Vững rồi thì bước ba tác dụng. Không thì thì từ từ đã. Cứ cách kia đã. Ừ. Cách ba là mấy quanh mà vừa phát hiện ra hôm qua xong. Đúng là không ngừng sáng tác chưa? Không ngừng kỳ diệu không tháng 11 đến tận hết hàng nơi rồi mà. Ô ngày 22 quá đẹp. Tháng 11 úi giời 2211 2211 ai lên mạng tra xem có gì thiêng ngày hôm nay không. Bác nào bác nào giỏi thần số học tra ai hỏi đi nhá. Ngày hôm nay có gì thiêng mà thầy song suốt lại vừa giảng một bài gọi là gì nhỉ? Vua quán đẩy quán đảnh. Vua này thành rồi một câu đơn giản Quế đúng không quế gì ấy nhỉ hỏi 14 tháng 11 đúng không à thì ngày 11 tháng 11 là cổng gì cổng gì hỏi hết mà ra thì hay lãng xẹt Rồi sao vô có đảnh đơn giản không có Cô có đành đấy đấy đô khen x thầy mất rồi mà ông ấy vẫn dùng cách này đóng ngộ được bởi vì ông có vô ván ảnh rồi cứ thế ông tu thôi được chưa ông cứ làm hai việc từ sáng đến tối thôi ông thành xịn luôn đấy từ ngày này sang ngày khác thôi cứ hai vuắn ảnh hai việc thôi hai việc bản chất là một một cái là kiến một cái là thiền về bản chất nó là một thứ nếu mà con tử dựng hãy tử dựa đến một giả sử con một ngày mà từ sáng đến tối không điểm chiều thì con làm cái gì cho mày hôm đấy là chân tại đúng rồi con không thể nào là tôi được nữa rồi nhá từ sáng tối con thấy mọi thứ là tưởng tượng còn con thì không thấy có điểm quy chiếu nào hết càng ngày thế có đúng là từ không biết không và con thì không phải là cái cái thằng tôi tượng thằng tôi đang biết cái tưởng tượng đấy có phải đúng cái họ chịu ảnh hỏi này không ừ cho anh hỏi này được cho c cho một c nhá đúng rồi đấy từ câu chuyện cho anh ra đấy Có đúng nhở từ một ngày liền mà cái nào nhìn gì con thấy tưởng tượng tưởng tượng xong con lại không thấy được cái chiếu này thì đấy chân thự tại đó là cái gì đấy không phải là sống trong thái giác ngộ cái gì nữa đúng không nhỉ còn còn chẳng hái ra ngộ nào hơn cái nữa đâu nhìn đâu ra tưởng tượng mình thì không định quý chiếu nào hết thế không phải thăng ngộ thì là cái gì còn nghĩ giác ngộ nào hơn nữa đúng chưa đấy phải là vua của quán ảnh không Đúng không? Sáng mai con thỉnh dậy đi. Ô tưởng tượng ôi tưởng tượng này. Ui tưởng tượng đúng không? Không phải mình làm trên xong mình không nằm trên giường mình không mình không được quy chiếu nâu cả. Ngồi trên ghế không ngồi trên giường ngồi trên ghế mà tất cả từng lượng. Đấy có phải kiến thiên hợp nhất rồi không? Đúng đúng không? Thế sống như vậy chính là hành luôn gì đấy đúng không? Đấy là kiến và thiền. Nhưng nếu con đi qua đi lại làm việc mà như thế phải hành không? Có phải là kiến th hành hợp nhất không? Có phải là vua hổ? Con có phải là giăng hộ thiện không? Sợ chưa? Đấy thì mọi người hay quên à tại sao cho cho anh cờ hay quên cái phần số hai. Phần thứ nhất là nhìn vào nh tưởng tượng thì nó là kiện nó chưa thực sự nó chưa sự biến thành kinh nghiệm nếu mà con không có phần số hai đúng không? Nếu con chỉ phần số một mà không phần số hai thì con mới chỉ đang có một cái nhận thức rất là tốt thôi. chưa có cái trải nghiệm của giác ngộ, trải nghiệm của cái trạng thái nhận thức đấy nên là buộc phải có vần ha. Thế lúc nãy x mới nói với châu anh là chưa là chưa đủ đâu, mới được một nửa thôi. Thế nửa thứ hai là cái gì? Thì bây giờ con hiểu thử hai là gì đấy. Lúc nãy dụ chưa giảng rõ ràng thử hai là gì đâu. Mình chỉ nói là mình là biết thôi. Nhưng mà đây mới rõ này. Mình là biết chỉ là một lệ nh khi chỉ suy nghĩ còn đây là không để quy chiếu là chắc chắn là kinh nghiệm. Cảm nhận mình là biết thì không có nghĩa là một suy nghĩ tôi là biết thậm chí suy nghĩ còn dở ấy. mà phải biết chính là phủ quy chiếu. Đồng ý không? Cái cảm nhận mình là biết nghĩa là cái trạng thái không được ghi chiếu chứ cảm nhì mình biết không phải là cái suy nghĩ tôi là biết là một suy nghĩ mới bổ sung vào mình là biết là bức suy nghĩ tôi là biết là bước mấy? Bước ba đúng không nhỉ? Chả là nó chả là cái gì cả. Nó là một cái suy một cái suy luận ở bước ba còn không điểm quy chiếu m mới làm cho con quay về chẳng h là biết. Thật sự vẫn đang biết mà không điểm quy chiếu. Mày nghe thấy khó hay dễ? Có ba cách rồi đâu khó nữa đúng không? Nhân phá hiểu đi. Có được gì mới không? Chắc là biết hết rồi. Nào nói mấy câu đi. Nhân bục phải nói mấy câu gì hay không hay. Where lúc nào sư phụ giải cũng hay hả? Ờ câu này bỏ qua. Biết ngay. Sao nói câu đấy mà biết ngay. Nó lời vô nghĩa mà. Kiểu gì sao nó lời vô nghĩa? Câu vô nghĩa ta tháng thế mà bảo là nó lời vô nghĩa. Ca đi. Câu hỏi là hay ở đâu trả lời là lúc nào giảng hay có phải là nói là vô nghĩa không? Hay là vì sư phụ nhấn mạnh lại đấy. Nhấn mạnh lại cái phần thông điểm quy chiếu cho mọi người ấy. Hai cho em mà không phải cho mọi người đâu thì cho em luôn. Mọi người là bao gồm em ấy. Hết bí. Dạ. Bây giờ lớp mình cứ hỏi từ giỏi nhất đến tốt nhất. Nhận nào giỏ nhất là quế giả nhiều là nhân giả ba là bí quế nhất lớp như đấy à quế số v nhất nhân lớp hơn nửa nhân rồi đúng không quế đúng không mấy số gần đây quấy là hơn nhân rồi số số gì ấy nhỉ 100% là hơn nhân rồi này nhân với 998 thôi dễ dàng dễ dàng quấy là tám mấy rồi mấy 96 96 thôi nhân là 92 rồi quấy bây gi là lớp rồi nhều nhân ba là bí bí bị số ba đau không không đau tế nào sao bí có giàu có được mà lo mà đau phải là người nào giàu có mới đau mới đau con ch Dạ s hỏi con gì ạ? Có gì hay không? Bạn này hay không? À có chưa ạ? Cấm nói lời vô nghĩa nhá. Vâng. Con thì không con không giống chị Bích giống chị Nhân đúng không? Thì con thấy là đúng là cái trọng tâm là cái để mà mình biết có thực sự mình đang ở trong chân thực tại hay không ấy. Ừ bằng bằng bằng bằng bằng kinh nghiệm ấy. Đúng là phải kiểm tra được có hệ quy chiếu hay không chứ không thì mà mình nói một câu là có điểm quy chiếu hay không? À có có điểm quy chiếu hay không lỗi. Thì thực ra là kiểm tra một phát thì thấy ngay mà hai cái trạng thái nên là hai trạng thái nó khác nhau ấy nên là mình kiểm tra được. Và lúc đấy là khi mà nhìn vào kinh nghiệm thì rõ ràng là khi là mình là có điểm quy chiếu là mình rõ ràng mình là cái cái cái thân thể ở trong cái câu chuyện này rồi thì có nói gì thì nói thì mình vẫn đang trải nghiệm cái giả thực tại chứ không thể nào mà nói là chân thực tại được. Nếu điểm quy chiếu chắc chắn mình đang ở bước ba bé mà. Đúng rồi. Nói gì nói là bước ba đó. Còn nói hay mấy thì nó là ba. Đúng rồi. Cái kiệm chỉ là một cái nội dung mà mình đang tin rất chặt vào thôi chứ cũng chả có gì. Nói tôi là biết cũng chỉ là bà đau không? Đấy đau đau rồi. Đấy. Đấy. Như vậy hài lòng với tôi là biết có phải là là là đen kịt không? Tối mịt không? Đúng rồi. Đúng rồi. Sao hài lòng được? Đó thì con thấy là mà cái đó là cái điểm để mình kiểm tra rất dễ bằng kinh nghiệm của mình được luôn mà rất là thực dụng luôn ấy ạ. Thì con thấy quá là sáng luôn. Bây giờ sáng tối còn việc thôi. Kiến với thiền hợp nhất lại như thế là ok luôn. Từ sáng cứ rèn nỗ lực vào chỗ đấy là như thế rồi. Ừ đúng rồi. Và cái cái cái sư phụ dạy đấy. Biết tưởng suy ấy nó quá ngắn gọn luôn. luôn mà nó nó không mất thời gian xoay logic nhiều mà nó lại cực kỳ trọng tâm mà từ cái đấy nó cắt hết những cái nhầm lẫn khác đó mà nhìn vào kinh nghiệm mà thấy được luôn cái đấy ạ. Đây bao giờ nhìn thấy cảnh các đầu tiên là biết trước này sau đấy tưởng mới suy cho nên ô tất cả những cái nói là tôi ở trong không gian tôi đang ngồi đây cái gì nằ sau đấy mình thấy là ù một loạt suy luận và tưởng tưởng suy không thể đấu lại được với cái biết đang rất trực tiếp và nó sáng ngay ở đây được luôn là quá tự tin luôn là nhìn có đ phân biệt hay không đấy có phân biệt phát thấy tưởng tượng trời luôn đúng không Vâng. Và thế mình nhà ai một cách rất trực tiếp và ngay lập tức được luôn ấy chứ không phải xoay xoay nhiều nữa. Vì kinh nghiệm nó nói rõ rõ ràng quá đây rồi mà bây giờ mình đang thiên về kinh nghiệm nhiều ấy ạ. Nên thành ra là cái cái sức mạnh của kinh nghiệm ấy nó tước cái cái cái nội dung sức mạnh của nội dung suy nghĩ đi rất là nhiều lần. Đó thì con thấy là đúng rồi. Cái hướng này là cứ thế thôi. Cứ thế mà làm thôi. Cứ thế mà rèn thôi. Như vậy là bây giờ có tận ba cách khác nhau đi vào thực tại đấy. Trên thực tại đấy. Ba cách khác nhau đi vào không quy chiếu đấy. Đúng không? Hôm nay có thêm cách nữa. đúng không? Chỉ trong vòng 1 tháng mà phát minh ra ba cách điền đúng không? Các bạn mới học cách một thôi mà đã th số đã thay đổi kinh khủng lắm rồi. Quá đúng không? Vâng ạ. Các con còn cách hai cách ba hôm nay cách ba nữa gì cách hai cũng kinh khủng lắm rồi. Cách hai có kinh khủng phát được phân biệt hay không phát thấy có phân biệt phát đây tưởng tượng luôn. Khủng khiếp không? Khủng khiếp. Khủng khiếp. Đấy là các con thự rất là là cực kỳ thuận lợi rồi đấy. Đúng không? Bây chỉ có lừng thỏa hiệp vấn đề của con là sẽ bị thỏa hiệp. Đúng rồi. Kiểu thấy mình ngồi trên ghế xong rồi không tập gì hết. D trọng thế là ok. Bình thường thì mình quen 4 năm nay rồi tại sao lại phải tập? Đấy cái cái cái loại suy nghĩ đấy mới làm con cứ thỏa hiệp mại. Con nằm trên giường con thấy mình nằm trên giường con này không thể hiện thì mới được. Hiểu không? Bây giờ phương tiện vẫn còn là như nhau thôi nhá. Đều khỏe đều xịn nhá. Đúng không? Kiến thì như nhau rồi. Thế con mới thầy hay không thỏi hiệp thôi. Thế con ngồi trên ghế con thệt là ngồi trên ghế không được. Đúng không? Còn đi trên đường thấy mình đi trên đường không được không không được. Cái bộ ấy không được thế thỏa hiệp. Nếu con đồng ý với trạng hai đấy là thỏa hiệp toàn mới cay này đúng không? Không phải anh Thái khác à không nhở Vũ Thái Vũ Trang ngoài quan trọng là không nghe phải gọi chứ ngomong đấy phải được gọi đúng rồi song tu với anh Thái nhớ anh Thái thấy chị Vũ Trang ờ Vũ Khải nhá từ nay gọi Vũ Thái nhá ừ song tu mà không gọi nhau vừa nhắn vừa bây vừa Nhấn từ lúc giờ sư phụ giả đ bắt đầu giảng phải gọi luôn. Lúc đầu nhắn luôn đóng sang nghe anh nhá. Mất hết người hay rồi. Bảo sang đi không mất hết là hay rồi. Thế bảo mình gọi ừ hay quá nhỉ. Hết tưởng tụ vấn đề với trường là thỏa thể hay không thôi. Được chưa? Vâng. Sau lúc này đồng ý không? Đúng. Ai đồng ý anh? Đồng ý. Đấy chứ còn thỏa thiệt hay không chứ còn kiến và thiền là có hết rồi. Sư phụ cho gì để chúc đấy được không? Ăn đi ấy nghĩa gọi là thì sẽ gì mà ai ăn mía sẽ không thỏa hiệp với việc là có điểm ghi chuệ chế đ chụp chụp chụp chụp chụp sẽ không thả với trạng thái có chiếu nữa chiếu ai sẽ ừ Chú nhả trạng thái có có điểm quy chiếu thả hiệp với trạng thái có điểm quy chiếu không thả hiệp với trạng thái không điểm quy chiếu của chết chết chống lại ai gõ lại chắc đi. Ai gó lại ai nhóm mình là ngư có vấn đề lắm ai gó lại đi cho chắc rối loạn ngôn ngữ rối loạn ngôn ngữ không thỏa hiệp với trạng thái có điểm quy chiếu này sẽ không hái gõ đi gõ gửi lên đi đ với trạng thái có điểm chiếui có điểm chiếu. ngọt ngào của chân thực tạ không thỏi hiệp của chân thực tạ miếng ngọt đấy có có độ ngọt ngọt của sự giác ngộ không hiểm với bước với điểm chiếu là bước hay không Sướng không? Sướng này còn gì bằng nữa cũng là rồi. Giỏi bốn của nhóm là tụi anh anh Hải Nam. Ai giỏi hơn nhở? Trung bình nói chung điểm trung bình nói chung ấy ai giỏi hơn? Hải Nam. Hải Nam ở đây Hải Nam hơn giữ Anh á gần đây thì độ dễ thân dài của Hải Nam bao nhiêu? Sao vu tránh tài khoản tiền quá B Hải H bao nhiêu? 70 rồi th nó tiếp đi chụ cột chột đây đây không đến nhà đây nhất quế nhì nhân 3 bí 4 Hải Nam à hiện giờ à đến ngày hôm nay bình là thếời không lấy ngày số ngày hôm qua đi số dễ dương dã qua cũng vẫn là thế ok đấy nam đây nam con vừa nghe nghe cái đoạn vua quán đảnh của sư phụ rất cảm động ừ vua quán đảnh sợ không sợ ấn lắm vua đấy quán đảnh vua quán đảnh ờ Kiểu cái cái đoạn hai dòng sư phụ nói nói về mấu chốt bản chất thế giới. Ừ. Cái hiện ra tưởng tượng và cái hóa ra cái biết thì đang biết cái tưởng tượng th. Ừ. Thì con thấy là a đây đây đây là bản chất thế giới một cách ngắn gọn nhất có thể mình đã từng từng biết. Và nếu mà bây giờ thì thế này là xong. Thì tập trung hai điểm mấu chốt là xong. Ấy là có một cái cực kỳ rõ ràng với lại cái thện tại là gì? Ngắn gọn là mọi thứ hiện ra là tưởng tượng. Đúng rồi. Biết đang biết tưởng tượng bên trong biết. Đúng rồi. Và cái viết đấy được check bằng một cảm giác về không điểm quy chiếu. Một cảm nhận về không điểm quy chế. Đấy cái phần đấy nó cho cho con rõ ràng hơn là ô thế khi nào mình là biết ấy cái điểm trách đấy là điểm quan trọng. Khi là biết mình thành con người khác lại con người khác được nữa. Điểm quỳ chiếu mình thành không quỳ chiếu không quỳ chiếu không quỳ chiếu thế lại thành con người khác thì chết à. Đúng rồi. Bấy là bài dành cho người sơ cơ nói thế cho người ta phấn khích tinh thần chế. Lại sao lại Khi là biết anh có người khác nghe nó hài hước hước nhưng mà người sơ cơ thì nghe lại thích sướng vậy thế bác nhị người sơ cơ thôi đây không nghe sư phụ giảng con rất rung động ấy rất cảm động đấy vua của của quán đảnh cơ mà con nhận vua quán đảnh rồi đấy nhưng ai vừa ăn mía vừa xong là nhận vua quán đảnh hết rồi sư phụ ạ đúng chưa cái bài vừa xong là nó kết nối giữa nhận thức kiến kiến và kinh nghiệm đúng còn nếu không thì Chỉ kiến kiến kiến mãi cuối đời thôi. Kinh nghiệm là không thể quý chiếu thế thôi. Thôi đúng rồi. Trời ơi kiểm tra nhanh thấy quý chiếu thì đang đang lởm rồi. Bước đang tận bước ba rồi. Xong nhắc một trong ba câu đúng không? Đấy ví dụ nhắc một trong ba câu là ok. Nhắc để mà nhìn thực tại chứ không phải nhắc nhắc lý duyết. Nhắc thực tại mất kiểu chiến sướng không phảả em sướng. Học 10 năm giờ thấy có đáng đi học tiếp. Đáng đi buổi này có đáng không? Đáng đi không? Có đáng đi nghe lại thôi mà. Kinh không? Bọ con là nghe mới chứ. Ừ. Vừa mấu chốt vừa dễ th Vừa mấu chốt vừa dễ. Dễ không? Rất ngắn gọn ngày càng phải dễ hơn đúng không? Mà bây giờ các con đủ trình độ để để nghe cái bài như này. Vâng. Chứ khoảng hai tuần trước nói thế này các con đã đã không nghe rồi. 11 bắt đầu nói về tưởng tượng mà. Đ có được th bảo hiệm nữa. V Ví dụ nhá, con ngồi nghe trụ giảng, con đừng phải việc mình ngồi trong phòng thế ngồi nghe sụ giảng là lúc tốt nhất để để đ không thỏa hiệp thì con sụ thường nói sự thật. Thứ hai là sụ có cái năng lực ờ độ cái thiền còn lên phải lúc đấy được tốt nhất đâu. Nên c đừng thỏa hiệp việc là ngồi nghe sụ như cái thằng thằng tôi trong căn phòng đấy. Cái lúc dễ nhất là nên tập nhất lúc ngồi nghe trụ ràng đấy. Đúng rồi. Thế sao mình làm thằng tôi căn phòng làm gì? Chụ đang giảng và việc là mình không phải thằng tôi trong căn phòng đúng không? Thì mình làm thằng tôi căn phòng làm gì? Để nghe là gì hay không? Thế còn mở rộng ra là những lúc thiền đương nhiên rồi, những lúc đời ấy đúng không? Đời này nhưng phải cũng phải lưu ý là ở đây mình không ép tâm tạo ra một trạng thái không để quý chiếu lấy là chết chắc. Cái câu hỏi để cho mình nhìn thực tại mình thấy điều đấy thôi chứ không phải mình bị ép cái trạng thái đây. Ép phát ép được ngay nhưng là bị lừa tâm trí nó thường nhanh lắm thật nhanh. Mình ép một phát đi ép ra để gửi chiêu đi ép được không? Ép được ngay lập tức nhưng mà vẫn là bị lừa và đúng các bước một trong ba cách thì nói để mình thấy cái thực tại thực sự nó là cái gì ấ đấy thì còn nếu không còn bị lừa chắc nên là không thể nào có cái bước là bỏ qua bước như thực tại được tâm nó lừa nhanh lắm nó bảo ui ép đi sao ép một phát nó tự lừa chính nó mà đánh thuốc chính mình luôn được không nó quen quen rồi đánh thuốc cực kỳ nhanh không đây chỉ là nhìn thấy thực tại thôi nhìn thực tại thì mất điểm tr chiếu chứ không phải là tôi ép ra cái trảng này mất chủ chiếu nhá. Đ tiện phải nói luôn đúng không? Không là anh em là là kiểu đi đường tắt đấy. Đánh thuốc qu đánh cho mình phát thuốc đ tự mình đánh thuốc chính mình đấy. Xong tự sướng thôi. Ai dè bị lừa. Con cứ làm đúng một trong ba cách vừa xong sự nói chắc chắn là con sẽ con sẽ thấy cái thực tại và con sẽ mất được ngy chu. Còn con không được không được được kiểu như là tự nhủ cho xong rồi ép một phát cho nhá. Đấy là bẫy đấy nhá. Cái bẫy của anh già. Bẫy thằng tôi. Thằng tôi nó láo lắm. Hiểu không? Đến đoạn cuối nó vẫn còn tiếp tìm cách đánh bẫy. Đúng chưa? Đi thỉnh kinh về rồi còn bị kinh giả. Ừ còn kinh giả đấy. Phát cuối cùng còn kinh giả đấy. Tôi nó có thể hoàn toàn đánh quả thuốc đấy luôn. Ờ đúng rồi. Nhập thì thịt kinh về mà bị kinh giả không lo bây giờ đo là biết rồi. Ngày xưa là chịu nhá. Đánh như không biết nhưng bây giờ là hôm nào đánh thuốc phát đo thấy số xẹp step xuống là biết ngay. Biết rồi thuốc thuốc. Mẹ không đánh thuốc k đánh thuốc được bây giờ tôi cũng khó đánh đấy đúng không miễn là đừng bỏ mẹ thôi là đúng không là có số là biết ngay không được nữa đúng đúng lấy hại không hại con còn sứ hơn ông đôi khen vâng ông là thầy mất rồi không ai giúp ông ấy nữa mà vẫn thể giác ngộ xịn được là đời sau rất là cái đời đấy ông rất là hoành tráng tuy là ông chỉ săn bắn vân vân thôi nhưng mà ông là người một bậc giá Bộ nổi tiếng cái vông đấy luôn hành sử hơi dữ thôi. Đo xem lúc nhận được cái đấy chứ độ bao nhiêu nhá. Vâng ạ. Lúc nhận quán đảnh vua quán đảnh nhá. Xem bao nhiêu đấy bao nhiêu quán đảnh vua quán đảnh đấy bao nhiêu? Wow 1620 thôi. Trời ơi ui thế kinh chưa khủng chưa đấy còn dận mình lúc đấy 620 thôi mà thầy mất rồi mà tự mình lên 1000 để cho bác quan ảnh đấy thế tộc sau bao lâu để bao lâu lên 1000 nhá vâng bao nhiêu năm anh đi đó nhận không phải nhận mà chỉ là ông thầy nói xuống thôi ông nói đây là quán đảnh là cái câu hai câu đấy của ông là quán đảnh chứ mà ông thầy chuyên quán ảnh ông kia đấy là quán đảnh rồi gì nữa hai cái câu đấy là quán đảnh của mọ quán đảnh quán ảnh vua quán đẩy đó Xem bao lâu xong lìn nhá. Nhận xong lên bao nhiêu nhá. Nhận xong lên bao nhiêu nhá. Nhận xong. Nhận xong lên bao nhiêu? Vẫn thế. 620 nhận chứ gì đâu. Có hai câu thơ nói xuống thôi. Từ mới có được hành chứ không phải là nhận có gì cả. Bây giờ xem bao lâu sau lên ngàn mới kinh này. Ui lại kinh lắm này. Thú vị phết này. 3 năm sau đúng không? Ống kia thườ hành cái đấy đúng 3 năm trở lên một ngày mất. Ờ hút thuốc hút thuốc hết không mà thầy mất thầy thì đi mất rồi không còn ai dạy nữa chỉ có thực hành đúng theo cái đấy thôi không được đ không ai đo không ai dậy không ai chỉ thêm cái gì nữa đánh thuốc cũng không biết đánh thuốc cũng không biết luôn nhưng chắc ông không phải đánh thuốc ông kiểu người thẳng thắn trung thực đấy sợ không như vậy là 3 năm không có thầy mà còn lên được 1000 sợ không nhận hết rồi có nhận hết rồi đúng không Con chỉ đừng thỏa hiệp thôi. Còn bây giờ nếu mà nếu mà gọi là tự đánh thuốc thì lại còn thầy đo cho biết còn gì bằng nữa. Ok. Thuận lợi chưa? Quá thật lợi. Tốt đây chơi một trận cuối hôm qua đo Hồng Linh mất 0,7% đúng không? Ừ. Để đi được chuyến này mà mất xong còn chỉ còn 0,0,2 002 chỗ này quan trọng với các bạn đúng không? Vâng. Đánh gần như Toàn bộ gì nữa số kho còn lại để đi ấ mà còn ship không đi được đúng không? Đôi khi có người không lên được 20 là vì không được đi nổi. Ờ không đi nổi đúng rồi. Không đủ công đức để mà đi đến 20 được 20 để mà đi phải tịnh khi đi là mấy bạn sau là đo toàn là đứng im là mấy bạn mà chính Mai Vũ Như Hiền bảo vệ chứ nh minh Minh Minh là là không lên tí nào luôn trong mấy hôm ấy có thể coi như chị Hiền cũng đông đủ công đức đấy bữa là còn không 5 làm sao mà đủ đi chuyến này luôn. Công đức sinh ra trí tuệ. Trí tuệ công đức tăng công đức tăng thì trí tuệ tăng công đức tăng thì không thỏa hiệp bản chất các con sẽ tăng công đức con không thở hiệp có đúng không? Đúng rồi. Sự thật chứ còn con phát là con tự yên con ở trong thật luôn trong chân thật chân thự tại luôn. Có phải tự công đức tăng không? Có phải cái được lợi ngay lập tức không? Thực rụng thực rộng quá gì nữa chả có lý do thì ngoài c không lý do lại thỏa hiệp gì à để làm gì chứ để được cái gì không lý do con chả được cái gì khi thỏa hiệp cả được cái gì con được tất cả khi mà không thỏa hiệp con ăn cơm như một cái tôi ngồi trong căn phòng ăn cơm thì được cái gì chẳng ngon hơn chẳng bổ hơn béo hơn chà gì hơn cả khổ hơn còn khổ hơn thì chắc chắn đúng không khổ Thái với cở trăng nghe rõ chưa? Hiểu chưa? Ngại nghiêm nhá. Quay thơ đấy. Có hai câu thơ quan trọng. Hôm nay anh Thái có qua đây không? Có xong về à? Xong về Thô Hải Nam Thải Nam là ai nhỉ? Giỏi giỏi năm là ai nhỉ? Nguyên nguyên thở đấy. T anh anh anh cả Duy Ngyên điểm cao hơn Duy Nguyện nhở. Top 10 giờ 70 rồi đúng không? Top nhất bé nhất là 70 rồi. Thấy không? Nguyên 76 Thy Anh 73 Vũ Trang 73 71 Kinh Thị không đi trên 71. Có sợ không? Sợ luôn á. Thiên giả luôn. Thiên quá, nhiều quá nó tự tăng con số kiaọ là pro. Đấy con thấy hôm nay thì nói chung ấn tượng nhất là cái điểm không điểm quy chiếu bởi vì nó như là đúng là nó gộp tất cả lại thành một cái điểm đơn giản ấy mà cuối cùng cái chỗ này mới là cái chỗ kiểu như là quyết định. Dù gì hay là nói tưởng tượng hay là nói gì các thứ mà nó vẫn có điểm quy chiếu thì vẫn ở trong ảo hết. Thế thì mà bây giờ nó lại dễ chứ cái điểm này nó rất là dễ dàng để kiểm tra. Thấy đây là từ trông biết và không để quyển ghi vào cửa sổ đi nha. Công thức để công thức của công thức của vua của quán đảnh thấy đây là tự biết và không không điểm chế công thức ngắn gọn vua quán đảnh đúng chưa? Đấy đây là từng biết và không đ chiếu. Nhớ hai cái này là xong. Vua quán ảnh công thức vua quán đảnh vua quán vua của các loại quán ảnh thế đây là tượng trong viết và không đỉnh qu chiếu. Cuối cùng ngày này đã đến đúng không? Đúng đến chứ còn cách đây một hai tuần sau giảng cái này thôi. Làm sao cái này được ngày này đến cũng chả học được cái gì đúng không? Thấy mà thấy nó bây giờ kiểu như dễ dễ nó trong t bằng tay ấy cảm giác thế bữa trước thì có thể hiểu được thôi nhưng không thể không thể làm nữa. Đấy thêm một ý nữa mà sư phụ nói con thấy cũng quyết định đấy là không thỏa hiệp cái việc tức là tất cả mọi thứ là dễ rồi nhưng mà có thể là thói quen hoặc là có chưa đủ nhận thức hay như thế nào đấy mà vẫn duy trì vẫn cho phép cái sự thỏa hiệp nó xảy ra đấy thế thì nói đúng vào cái điểm này tất cả xong hết rồi gần như là 99 không phải 100 nhưng mà thiếu cái điểm kia thì nó cũng không giải quyết được cái gì hết đấy là điểm điểm rất quan trọng thì đúng là chỉ cần không thỏa hiệp phát thì thì đúng là là biết luôn ừ là chân thực tại luôn thìế còn mỗi mỗi cái chỗ này thôi thì ghê không ghê ạ từ 11 tháng 111 đến 221 là mới dạy được cái này được nh trước đấy không dạy được cái này luôn mà tất cả những khái niệm như là tưởng tượng trong biết rồi không thể ưu chiếu và làm được nó chỉ có trong một khoảng rất ngắn là 11 ngày thôi đấy và Nào tra xem hai thằng ngày gì mà kinh th nhá. Kinh hôm nay mới là ngày gọi là ngày 11 là kinh lắm rồi nhưng cái này kinh không 11 là bảy lần đất rung rồi đúng không? Bảy lần đất động đất rồi hôm nay hôm nay cũng tương đương với động đất gì nữa trong lòng các con ấy. Vâng nó mới dễ được nó mới thành cái cuộc sống được. Sợ không? Sợ ch anh thấy sợ không? Quá sợ. Công thức đơn giản không? Đơn giản gì? Thấy đây là tưởng tượng ch Biết và không điểm ph chiếu và không đệm quy chiếu ngon chưa? Hợp nhất kiến tiền hành trong đấy luôn. Mà đơn giản không? Bây giờ sự có tèo thì các con vẫn có thể tiến bộ được. Thì nữa sự đi chỗ khác thì các con vẫn tiến bộ được. Ông kia 620 lên ghê không? 620 mà lên được là kinh dị dị. Bây giờ chỉ thu thảo hiệp hay không thả hiệp thôi. Đúng chưa các con? Điểm xuất phát nhá. Cao hơn ông ý nhá. Ông ấy xuất phát là 620 con là 700 trở lên. Các con có thầy ở bên cạnh có người độ hết cỡ luôn. Con có đo đạc là thứ khiến con không thể lừa mình quá lâu được. Lừa ngày hai ngày không thể lừa quá hết được. Lừa quá lâu rồi. Không thể đánh thuốc quá lâu được. Không thể gấu không quá 24 giờ đúng không? Về cứu trong vòng 24 giờ ấy các con lợi nhất gì nữa mà chỉ đừng tự mình hạ sát chính mình thôi đúng không? Bây giờ hạ sát chính mình thỏa hiệp hạ chính mình đấy sát chính mình tự cắt cổ chính mình đấy là thỏa hiệp cắt đi nguồn sống của chính mình đúng không? Còn lại hoàn cảnh bên ngoài thôi hết cỡ chưaạ không còn gì hơn chưa chả hơn được luôn chẳng đời nào sướng như đời này đúng không dị không kinh dị quá kinh dị thêm người đi mọi người sau là nhên đọc lên trang anh nào thùy anh 73 trang 73 th anh đi cũng trang không được nghe thì nói sau khác th anh con thấy cái bài hôm nay nó rất là xúc động bởi vì là như thể là mình đã đi tìm không biết bao nhiêu giải ngân hà để để có được một cái cái trí tuệ siêu việt như thế này và và có được cái khả năng để có thể sử dụng cái thanh gươm này và vì nó là một cái sự hợp nhất vô cùng mượt mà giữa kiến thiền kiến và thiền khi mình có thể hiểu, mình có thể kinh nghiệm nó. Thế thì cái còn lại mình phải làm là một cái thứ duy nhất để đúng là để ra khỏi cái sự tìm kiếm của tỷ tỷ tỷ tỷ năm ấy là hãy trân trọng cái thanh kiếm này thôi và hãy hãy trân trọng cái cơ hội. Một cái cánh cửa nó nó đã rộng mở trước mắt rồi. Mình đã đã cảm nhận nó rồi, đã bước vào nó rồi thì chỉ có một cái sự tự tin và đúng là cứ hùng dũng mà tiến lên thôi á. Ừ. Thì con thấy cái đừng thỏa hiệp nó là một cái gì nó vẫn phải là đừng nhưng mà ở đây thật sự nó quá là chân quý đi để điên mà đi thỏa hiệp đúng không? Nó quá là một cái cơ hội cả tỷ cái giải ngân hàng này mới có một cái cơ hội này thì phải gọi nó là không biết dùng cái từ gì với nó nữa. Các con lâu nay vẫn sợ hãi bởi vì sao? Vẫn vẫn thỏa hiệp, vẫn có điểm quy chiếu. Bản chất con không cần phải sợ cái gì nữa. Nhưng các con lôm nay vẫn sợ bởi vì vẫn có thể quy chiếu, vẫn có thứ để tấn công và Đúng không? Có đứ chiếu là có thứ bị tấn công nên con vẫn sợ. Mặc dù con hiểu không phải sợ gì hết đâu. Đúng không? Hết tiền chả sao đâu. Ví dụ thế đúng không? Hay quỳ lại gì gì không sao đâu. Vân vân con hiểu hết. Nhưng mà rồi con vẫn sợ thì con vẫn có một điểm quy chiếu. Con có thứ để dính vào cái đống này để tấn công vào. Điểm quy chiếu là cái dính con vào cái đống luân hồi này đau khổ này. Có đúng không? Nếu không có được chứa con là biết rồi đâu nữa gì còn gì tấn công còn nổi nữa đúng không? Các con vẫn sợ hãi và nếu còn sợ hãi Tiếp là chẳng qua là vì vẫn còn điểm vi chiếu nó đúng không? Thế có phải là con ra khỏi điểm quy chiếu là xong hết rồi. Thế tại sao giữ cái điểm quy chiếu để làm gì? Nghĩ không ra luôn không có lý do để làm gì làm gì không hiểu luôn mất điểm chiếu có hưởng được hưởng sướng được không? Mất hưởng sướng được cứ làm gì mất nó thì là tất cả đau khổ biến mất nhưng mà sướng thì dạyệ gì dựng cậm chí sướng hơn không có lý do nào để mà để mà thỏa hiệp cả như mà xem thế lý do gì toàn mới ghi chiếu xong có xí được không xí được không hay không xí được nữa tự nhiên teo chim luôn theo con thì không con thử đoán thử xem nào chú nói đúng là không có lý do gì là phải giữ để cái chiếu nữa Bởi vì là sướng thì vẫn cứ kinh nghiệm cái sướng bình thường. Đúng rồi. Mà nó mất đi cái chỗ bị tấn công vào. Đúng rồi. Vì năm nay mình hiểu rằng mình là biết nhưng mình vẫn để cho cái điểm quy chiếu nó tồn tại. Ừ. Bằng cái chỉ cái sự thỏa hiệp thôi. Đúng rồi. Mà không thỏi hiệp dữ là xong. Ngon không? Ngon. Hành tẩu được chưa? Có vẻ tư hành tẩu đấy. Nhỉ đấy cười rạng rỡ kia khả hành tẩu cao hành tẩu giang hồ. Ok rồi sau thì anh là nhỉ? Hết tô 10 đi. Nói hết tô 10 đi. Ăn để ăn. Đợi anh rồi đây. Chợ anh đâu nhở? Bì 71 qua đây thôi. Thế nói sướng không? Sang sẵn sàng cưới Hải Nam chưa? Mất điểm cư chiếu có cưới Hải Nam được không? Đố mọi người biết mất điểm cư chiếu cưới Hải Nam không? Hải Nam rồi cưới hay cười. Mất cứ chiếu có cưới chữ anh được không? Cưới thường quá lủng lộn lổi l kinh khủng đi em nay làm mấy mâm đi thôi no ăn no mất được c chiếu vẫn cưới được vì sao đố đố biết tại sao mất được c chiếu vẫn cưới Hà Nam được cưới bình thường mà sao Sư vụ vì sao? Vì là con này ý là khi mà khi mà chuyến này sư phụ giảng về biết thưng tường suy ấy nó cực kỳ là rõ ràng và ấn tượng. Thì cái tưởng đâu nó không thay đổi nó tự như thế mà ý là ngày trước a thực ra bọn con cũng chẳng ý là không không phải là muốn thỏa hiệp. Mình rất muốn là mà học được sự thật thì phải giống đúng với sự thật chứ. Ý là không phải muốn thoa hiệp. Ừ. Nhưng mà kiểu nó khó ý là nó vẫn nó khó chứ nó không dễ. Còn khi sư bụ giả phải biết thường suy ấy. Ôi con thấy dễ là dễ. Dễ th bởi vì lúc nào mình cũng biết là mình đang ở đâu. Khi ngồi trong căn phòng khi đau khi tẩy thế này thế nọ mình luôn biết là mình đang ở bước mấy. Khi mà biết như vậy giống như là chiên tức ly luôn ấy. Thế thì tự nhiên nó tự nhiên tất cả mọi cái thứ mà mình cho nó là sai lầm, nó là vô minh thì nó lại là công cụ để để mình là biết. Tức là kiểu nó dễ như thế. Hai một cờ cái mà hôm nay con gọi là sai lầm nhưng con biết nó là sai lầmờ biết là bước mấy thì chính con thoát được gì nữa? Đúng rồi. Mình ngồi căn phòng này mình thấy là ôi mình đang ngồi căn phòng biết ngay là gì? Đang lâu rồi. Suy rồi. Suy rồi. Thế biết là suy có phải là thoát và suy không? Đúng không? Biết là suy đầ nào mình lại bảo là ta suy tiếp. Biết là suy nghĩa là mình đã thấy thoát phải suy luôn. Vâng. Sao bảo th tao sẽ ngồi suy tiếp mình là thân thể này. Thân thể này. Sợ chưa? Trước mặt t anh mà thông minh không Hải Nam. Ừ. Thời dạ đi. Ý là hôm khi mà ở Hà Nội khi mà sư phụ nói là ờ thấy phân biệt thì cũng là thấy là tưởng tượng luôn ấy. Phân biệt phát là bước hai luôn. Ừ. Còn nó ngồi giữa văn phòng phát là gì? Bước ba luôn. Mà chi huyễn thì là nên lúc nãy có câu là có đang phân biệt hay không? Thấy là có một phát là thấy ngay là bước bức hai từ lượng rồi thì tự ly luôn có một trong con phòng không có thấy ngay là gì mà biết huyễn là gì đấy đây đóng góc rất là rất là quan trọng của của t anh vừa phát biểu xong đấy đồ bản đồ rõ ràng không hay quá hay ra đoạn nào hay quá dùng chính cái nhầm lẫn đấy để mà thắc khỏi nhầm lẫn luôn được chưa nào chư trời hỏi dụ là tại sao lại lại không được ghi chứa vẫn cứa được khải nam Vì sao? Có ngăn ngại gì đâu sư phụ. Đấy tức là có gì có gì để ngăn ngại đâu. Có người ngăn ngại thôi còn mình không ngăn ngại đúng không? Không có gì để ngăn ngại cả. Ừ. Đấy chỉ người đang ngăn ngại đấy. Không phải khi mà con không biết chuyến này khi mà sư sư phụ giảng như vậy nhá. Hôm trước con đã thấy là khi mà khi mà nói là phân biệt ấy càng nhiều phân biệt thì càng thấy nó là tưởng tượng. Ừ. Chứ không không phân biệt thì còn chẳng có con với Hải Nam luôn. Ừ nên là có vấn đề gì đâu. Tức là Nó tự nhiên nó không có ngăn ngại gì hết. Tại vì trước đấy mình ngăn ngại bởi vì mình có rất nhiều thứ mà mình từ chối nhưng mình từ chối gì? Từ chối một cái tưởng tượng xong nếu mà được cái gì được một cái tưởng tượng đấy. Hải Nam học chưa? Không gì bị sợ à? Học người ta đi. Bây giờ nếu có từ chối. Chỉ là từ chối với cái gì? Tưởng tượng tưởng tượng thôi. Tưởng tượng từ chố. Xong rồi kiểu ui hôm nay kiểu tự nhiên cái bài này nó giống như là đúng là một sự hòa quyện luôn. Ui giời hòa quyện. mà lúc sáng nay mấy chị em ngồi đây này. Mấy chị em ngồi đây bởi vì là bởi vì ai cũng tâm đắc cái cái cái bài hôm qua ấy. Ừ. Làm biểu cảm thấy là ơ thế bây giờ tức là ngay cả khi ngồi kia nói chuyện nuôi con, nói chuyện tất cả mọi thứ nhưng ai cũng rất rõ ràng là đây là bước mấy này, đây là bước ba, đây là bước bốn, đây là topping thêm như thế nào. Và nhìn từ sự thật ra nó dễ vô cùng. Tất cả những thứ ngày xưa sư phụ dạy là khi mà nhìn vào ngày xưa sư phụ dạy là nhìn mình cứ cứ luôn tưởng là mình đang nhìn một cái 3D ấy nhưng thực ra nó chỉ chiếu như thế này thôi. Thì bây giờ nhìn tất cả những cái kiến thức đấy nó đang khóc hoàn toàn. Lúc đó mình cảm thấy ui trân trọng như những cái cái ngày tháng mà khi mà mình tập thiền ấy bởi vì vì vì đã có một cái đoạn tập thiền rất là nhiệt nhiệt tình như thế rồi á. Thì khi nhìn nhìn vào cái mà sư phụ dạy ngày hôm qua ấ thực sự nó là hòa quyện giữa cả cái hiểu và cái kinh nghiệm nó khớp khủng khiếp luôn. Thế là cái lúc ngồi đấy thì bọn con chỉ bàn với nhau là bây giờ làm thế nào để trân trọng thôi. Bởi vì trong lòng thì thấy trân trọng lắm rồi. Nhưng mà vậy thì trân trọng là như nào? Đang đang nói về cái đoạn đấy. Thì khi mà sư phụ nói về cái điểm không điểm quý chiếu là cái bọ con thiếu thôi. Tức là thiếu tức là về không không nhìn ra được cái đấy chính là cái mà để biết là cái kinh nghiệm này mình có đúng là đang là biết không hay là như thế nào ấy thì là nó sạch sẽ tất cả mọi thứ luôn. Con cảm thấy dễ hơn là dễ. Xong rồi tự nhiên khi sư phụ nói về câu chuyện là là vua của mọi khán đảnh ấy, thực sự con cảm giác là kiểu đây là giống như là một cái cái thời khắc định mật. Ấy ý là cảm giác rất là xúc động và kiểu ui bây giờ thầy có ý là hóa thân nước lư say thầy của ông ấy nhớ tên giờ hóa thân nước lươ sai ten là tenp nima tên ông là thế là thân nước sai thằng nào bay về cõi của ng ừ sợ không đấy các con nhận vu quán ảnh hôm nay rồi sướng không sướng đỉnh thế gì nữa yên tâm mà lấy hải nam rồi gì nữa hoàng mai hải phụng rồi hải lóc hoàng maai hải phụng Ừ. Hoàng Hải Long Hải Phụng rồi. Bước bước mấy rồi? Bước bố Hoàng lại cũng bốn rồi. Đ sau bước ba có cảnh quả. Trước chuyến này á con thấy là bọn con vẫn còn cảm giác như là sẽ sợ thấy một cái gì đó thật. Cảm giác thế. Ừ. Ừ. Nhưng mà khi mà sư phụ giảng ngày hôm qua với ngày hôm nay nữa mình cảm thấy nó không thể thật được. Ấy hôm nay thậm chí cái cái sợ nhất của một hành giả đấy là Cảm giác có tôi. Ừ. Tức là cảm giác là ôi ngồi như này là đúng là không hay là lại trong cái tôi này nọ nọ ấy thì cái bài hôm qua nó thấy rõ luôn rồi. Bởi vì nó là bước ba mà nó không thể như thế được ấy. Thế là tự nhiên càng ngày nó càng thực tế với kinh nghiệm hơn ấy. Có khớp nhau đấy. Con cảm thấy là quá là và từ hôm qua rồi con luôn cảm thấy là tức là nó là một bài nó rất là kinh. Con con chỉ biết là bọn con bây giờ nó chỉ đang vỡ dần nó thôi chứ nó chưa thể vỡ hết được. Mới có mười mấy ngày thôi. Từ hôm đấy giờ nó 11 ngày. Ừ. Hôm x 148 tưởng nó đang hôm nay 7 ngày à chưa biết suy luận thế nào cái phần tưởng này đúng rồi đúng rồi hôm nay hết một chu kỳ ừ 7428 nhá sợ sợ không eo sợ chưa thôi ch đi ngủ đây để chiều dạy pháp nhá anh em tự sướng với nhau đây nhá ôi giời ơi Tuyệt vời. 1:23 Hải Nam ngồi tưởng tượng cảnh cưới vua vua vua của bán nặn vua của mọi ván này