Ưu tiên thấy biển Biết
2
Bản gõ chi tiếtTranscript
Ng
chắc ở sâu ở bên dưới sự rút lên trên thì đỡ hỏng luôn không có ngà ngọt gì luôn ấ
vẫn ngọt lắm
uống thử bc xỉu xem có vừa không
không em dặn này
ít ngọt luôn
bảo xỉu cũng được đỡ hơn đỡ ngọt hơn
bào xỉu thì lại không ngọt đâu này không ngọt gì luôn ấy Không em chứng mình làm gì vì là nó làm gì có thực sự có ai ngọt với ai đâu xem là ngọt với mình với sư phụ nó khác không
ví dụ như họ làm họ k bớt ngọt rồi nhưng mà cái ngọt họ bớt ngọt là như thế thôi
hiểu không chứ không phải không không bớt ngọt
trước em chị đường bảo rất là ngọt chị hiểu mấy lần như thế chị biết rồi mình thấy không có tí ngọt nào luôn bảo rất ngọt không muỗng thế luôn có phải em với sụ c đấy không vị ngọt đâu mà đi Rồi xong chưa kê được chưa
chị mu kể đi
anh là cha
hả chị
anh là cha của nó mà
à đúng rồi sáng đang nói sáng tác pháp đấy thì không sợ sai
đúng rồi sao sai
sao lại cải biên sao lại cải biên nhân không gì bản cải biên phải có bản gốc
đúng rồi
bàn gốc như bàn gốc bản gốc
gốc là bị là suy rồi gốc b
đừng để cho nó đạo ch đi nhỏ bác nào tắt
cải viên từ đẳng gốc
mình tự tắt
tắt luôn mình tắt luôn cái cái âm thanh của cái loa của máy xong
giảm giảm volume
volume về không yên tâm không sợ ai nhưng mà anh
những bạn online sẽ bị hết tất cả mic hết tất cả mic mic của ai đấy mic anh
ai gọi al l đi ơi
không cần gì gọ không ai không mua được à
rồi rồi rồi rồi rồi bắn
ch Chủ biên
chá có thể cái biên cả đúng không?
Không có bắt nhá tâm kinh gốc nào để mà phải biên cả gốc độc có biết ấy nhìn vào thì nó không thể có gì sai thờ toàn là biết không thể có gì sai đấy đấy gọi là thanh tịnh từ vô thủy thanh tịnh nguyên sơ tịnh ngên sơ
đấy là khái niệm của đại toàn thiện đấy thanh tịnh nguyên sơ thế giới là thanh tịnh nguyên sơ từ nguyên sơ Bổn nguyên đấy. Thanh tịnh bổn nguyên nó vốn thanh tịnh sẵn này nhưng mà có độ vì nó là biết nên thanh tịnh sẵn. Đây là ý chính của cái đoạn lúc nãy giờ không phải là nó có tưởng hay nó là suy hay hiện ra không hiện ra mà nó là thực sự là cái gì nó thực sự là biết cái đủ để cắt tất cả thứ còn lại bước một đủ giải quyết tất cả tưởng và suy bước hai bước ba nếu nó là biết thực sự là biết ấy thì nó có cái vỏ là tưởng và suy chẳng quan trọng đúng không nhỉ? Nó có cái hình tướng gì chẳng quan trọng khi thực sự là biết rồi. Hình tướng gì quan trọng nữa nhưng mà khi không đến thực sự là biết thì hình chấp vào hình tướng thì rất quan trọng. Đúng này sai này, đúng không nhỉ? 99% hay là 100% hay là 80% nó rất quan trọng. Các con quan trọng số đấy con vẫn cho nó thật. Khi nó biết rồi thì cái đấy nó chỉ là cái cho vui thôi. Đo cho vui phải đo cho thật. Đo cho sợ. Đo cho
các câu là đo cho sợ. Sợ mình đấu vui
đúng không? Bạc xỉu là ngọt hay không ngọt nó vui
rất vui vui
cho anh vui không
sao cái giọng vui con nghe nó kém vui
nghe kém vui là nghe vui thì cũng là biết thôi
ôi giời ơi. Xong rồi xin xong rồi xin phụ đo cho đâu cho nó vui.
Cho vui chứ đừng đ cho sợ.
Sợ quá phải xin đo cho nó sợiểu.
Cúc bởi đỏ này trong này nè.
Ừ.
À đúng rồi. Người ta cắt theo kiểu đấy. Đấy đúng chị đang cắt chuẩn đấy.
Đúng rồi. Cắt
đúng rồi.
Nếu con thấy bước một rồi thì 23 Chắc là cái gì không làm
các con sợ nói sai nghĩ sai sợ 23
sợ 23 thôi.
Sợ đau là sợ hai đấy. Sợ sai là sợ ba
làm sợ 23.
Con nếu con thấy cái gì cũng là một rồi thì
thoải mái đi
thoải mái đi.
Thật chứ giống trong mơ mà mình mơ cảnh bị bị bị có mơ cảnh bị chết đuối thì cũng thử xem chết đuối cảm giác nó như thế nào. Ứ
tại vì mình biết mình tự tin đấy là mơ rồi nên thật sẽ xem xem chết đuối cảm giác nó như nào ấy. Cố bơi lên.
Sợ gì mà không sợ.
Mà mình chỉ cần bước mơ mà
thấy mơ rồi mà thì cái cảnh chết đối động là mơ thôi.
Đến đây con thấy là quan trọng nhất là thấy cái một không?
Quan trọng nhất là cái một
đấy thấy chứ phải nghĩ.
Thấy
nghĩ cái một là bước mấy?
Ba
nghĩ tất cả là biết được ba bé mà còn
thấy
còn có còn có giá trị gì nữa đâu. Phải thấy cả thấy một xong thì Chấp 23 không
thật cũng được không thật cũng được không đúng
con phát biểu toàn hộ thế thật hết cũng chả sao
bước ba
có quả bởi hồng không
nhưng mà bây giờ kể cả cái sợ sai chính là biết
thế hôm qua có cái chỉ số là trải nghiệm hai chế ngược nhau
mà
Minh Hải chưa đo thôi đúng không Minh Hải Minh Ngân chưa đo
có đo rồi hết rồi 116
Minh Hải chưa đo
năng lực trả nệ Minh Hải chưa đo này Minh Hải còn trống này
thì rất là tự tin quá trình sai thì có thể là biết thể vào cái gì khác
còn nếu mà vẫn là cứ thấy là sợ đúng sợ sai thì là thứ hai thứ ba vào hai thứ ba không
không kịp biết đấy
không kịp biết
bạn đấy gọi là không biết
không sợ suy không tưởng chị sợ
không kịp biết
không kịp nhận ra rằng đấy là biết Đấy ngắn gọn cho không biết kiểu nhận ra rằng đấy là
biển biếtể
con nay giới có một từ m từ biển
nhìn vào thế giới thấy biển biết luôn.
Thế mọi sóng là biển hết rồi
nhá. Gọi là từ mới phát bin ra biển biết.
Biển lại là bài thơ về biển biết
dòng biết.
Hôm trước là dòng biết rồi đúng không?
Biển
dòng biết là nó có ý nghĩa riêng của cái dòng biết.
Dòng biết là rất sướng luôn.
Dòng biết là cái sự nó liên tục thay đổi nó xuất hiện nó đều là biết hết vì nó còn cái biển là nó mênh mông sông lá khác nhau.
Dòng gì?
Dòng chảy nhận biết.
Dòng chảy nhận biết. Bây giờ mình sẽ làm vài là mới là biển. Có bài về dòng chả nhận biết rồi.
Bây giờ
hai bác nhá. Con hạt nhá cho vào giật cho vào lịch trình hoạt động đi. Hạt trâu
biển biếtăn thì như nào
ăn cái này nhá
sẽ mở mắt ra thấy biển
biếtăn cứ bình
tĩnh ra ngay đự thế. Mắt mở lúc nào biển biết là ngon rồi.
Về mặt trải nghiệm mà nói thì con sẽ trải nghiệm hai việc. Đầu tiên là mắt mở thấy biển biết. Sau đó thì tự đi vào mơ.
Cái trạng th nó tự cái trạng thái đây nó đi vào mơ.
Đúng rồi. Mình thấy nhiều tự nhiên nó vào mơ
chứ còn lúc mơ con có nhắm mắt đâu.
Lúc mờ con mở mắt mà. Đúng mờ
thấy mà
trong lúc mở mắt nhắm mắt
mở mắt
mở mắt
gì đâ. Lúc này lúc nào nhắm mắt lúc nào nhắm mắt mắt đâu.
Có mắt nhắm mắt đâ mà mở h nhắm.
Đúng rồi.
Ai ăn cái này
biết lại có mắt Chị biết thỏ mãn được cảm giác được ăn muối
biển biết cái gì nổi lên nó cũng là sng
toàn viết thết biển bế xế cho đă đi em ăn đi ra Thấy biển biết
ăn đi chị nhiều lắm thấy cái màu vàng màu
em nó chua chứ
nó cùng một vị
đúng rồi hai
thì quấy em bắt đầu cái này chắc mà mình cũng thèm thấy chua hình thái khác như cùng một vị đấy cùng một vị luôn hình thái khác nhá cùng một vị
với đường đấy ăn được bún chua ra mà để mua bún chua Chang mà cái gì tốt tưởng bởi già trang hết rồi em bóc
chị bóc kiểu chị cho nhanh em nha.
Ừ nhanh hơn đúng không?
Có một phát nhỉ?
Xưa hồi mà biết bà nói đến biển biết hay dòng biết hay là mặt gương biết là phải tưởng tượng ra cái biển tưởng tượng ra cái mặt gương mặt
để xem mình hải với mẹ nhị ai là giữ chức vô địch dưới đi lên
trải nghiệm cặp đối lập ấy địch
vô địch từ dưới đi lên nó thấp nhất Qu vị có 5% chứ mấy bài này là
không em 1% nó khác nhau lắm á.
Đ lấy 100 em chia ra là nó ra 100% á nha. 100 chia cứ chia xuống chia xuống ví dụ như là nhá còn không
chị ví dụ nhá.
Em là 15 đúng không?
100 chia 16 là bằng 6,25 tức là 6,25 cặp thì em mới có một cặp thấy là nó như nhau
để không nhỉ? Còn ví dụ như nếu cái số 10 15 chẳng hạn 15 là bằng 6,6 cặp thì mới thấy một cặp như nhau.
Cho nên là nhiều khi á mỗi ngày mình có bao nhiêu chuyện em mới thấy là 1% nó chế nào không?
1% nó chơ như thế nào. Là mình ví dụ cặp là ví dụ như Khang với chê. Em thấy khen chê là như nhau nhưng mà một ngày hay là là là sặp đau quá không đau đồ đến
Vâng. Con con thì con thấy là cái điểm của con nó cứ chồi sụt đấy chứ cứ chổi sụt thực ra thì nó cũng không rõ ràng kiểu nhớ không tự tin ấy. Nhưng mà thực ra con thấy là cái bài Vâng nó cứ 100 xong lại xuống chín mấy xong tám mấy xong rồi bảy mấy xong lại tám mấy chín mấy 100ăm xong Đúng là hình xin luôn. Thế nhưng mà con thấy là với con ấy thì cái bài cái bài cái đêm nào mà Minh Hải với Đức Anh ấy
nó nó cũng con thấy nó cũng ý như thế này đúng không ạ? Cũng cái ý này cũng ý này hiện ra chính là biết đấy ạ.
Đấy
cái bài cái bài hôm đấy là bài hiện giãng cũng chính là biết ấy. Thì bài đấy con thấy là nó làm sạch hết tất cả mọi thứ luôn. Nghĩa là không sợ một cái gì hết luôn mà rất rất là tự tin, rất là thoải mái luôn.
Thì con thấy là đúng là cái gì hiện giãng cũng được nghĩa là vì Ví dụ trước đây nhá thì là sợ cái những cái thứ mà hiện ra một cách thật quá thì mình sợ. Thế nhưng mà đến lúc mà thấy hiện ra thật cũng có là biết chẳng hạn thì thì hết sạch sợ rồi. Xong phân biệt cũng là biết thì cũng hết sợ đấy. Xong rồi xong rồi đến cái phần đấy. Đấy con đúng là hay sợ sai ấy. Đấy nhưng mà thì con thấy là nghĩa là kể cả mình có 100 đi chăng nữa nhưng mình cũng không cảm thấy chưa cảm thấy là tự tin 100% là nó rất là rõ ràng và nó rất là yên tâm đấy.
Uống đi không uống thôi.
Đấy thì nó nó vẫn chưa đấy cảm giác đấy nhưng mà nhưng mà con thấy là cái bài cái bài đấy ấy cái bài cái bài mà hiện ra chính là biết ấy. Xong rồi hôm sau là thêm cái bài của các bạn mà nhóm cái bài hiện ra chính là biết là con thấy là nó làm rất là sạch rồi, là rất là sướng rồi. Thế xong rồi sau đấy là thêm cái bài hôm nhóm thiền một đấy. Nhóm thiền một đấy thì con cũng thấy là sau cái bài nhóm thiền một thì nó càng rõ ràng cái mà cái tưởng tức cả suy cũng chính là biết này hoặc là bất kỳ cái gì nó cũng là biết hết. Nghĩa là không cần quan tâm nó là cái gì hết. Đấy nó là biết. Thì con thấy là cuối cùng là khi mà một thứ nó hiện ra ấy có thấy nó là biết có thấy tự tin là nó là biết hay không cái mấu chốt cuối cùng Hùng con thấy là nó ở đấy. Thì với con thì ví dụ như hôm qua chẳng hạn con thấy là ừ mình cũng thấy cái gì nó hiện ra nó cũng rất là rõ ràng là biết đấy. Nó có mờ hay rõ hay là nó như nào đứa cũng là biết. Thì cảm thấy là
Ừ
thấy là cái thấy nhìn ra thấy là nó là biết đấy cũng rõ ràng. Thế nhưng mà c điểm nó vẫn tắm hôm qua tắm mấy phần trăm
thế bảo con tìm số gì đó không mà con không nhận ra.
Vâng. Đấy thì thì cuối cùng thì con nghĩ là thì thôi bây giờ chỉ còn một cái là cứ cầy thôi. Nghĩa là cứ cứ cứ cầy thôi và cứ để ý thôi để xem là còn cái gì đấy nữa. Ờ
mình hành quả mình hãy chứ cái Cái tôi
hành giả
cái tôi nhiều nhất là mình thình giả nhiều nhất là cái tôi.
Tôi là người làm như thế tôi là người gì đấy thống nhân đấy vẫn từ trong cái tôi.
Vâng
hành giả là từ cho nhất là cái tôi nên là xem
vâng
xem xem mình phát biểu là như thế nhưng mình có mình sau mình có từ chối với tôi không.
Vâng
thế phải kiểm tra bằng kinh nghiệm.
Vâng thì con thấy là một là đấy một là cái tôi nghĩa là
đang từ chối không từ chố.
Còn không là mình mình không nhạy cảm á là mình thấy ố bình thường.
Ừ
đúng pháp mà đâu có gì đâu sai đâu. Nhạy cảm là mình thấy là rõ ràng là mình
mình có Có có phần từ chối. Tại sao mình phải như thế? Hỏi ngu ngược lại tại sao mình phải nói như thế? Tại sao cứ phải mình biết là về mặt lý thuyết mình biết là nó tự bắn ra nhé.
H mình biết lý thuyết mình thế nhưng mà mình trung thực là cái ủa tại sao lại
lại cứ cứ phản ứng như thế này?
Ừ
kiểu như thế.
Thành giả là một là từ chối với tôi, hai là những từ chối những kinh nghiệm không đẹp.
Đúng rồi.
Đúng không?
Không đẹp cho kiểu của mình. Mình thế nào đẹp thì mình tìm chỗ cái không đẹp
không chuẩn đấy. Không chuẩn
chuẩn chuẩn.
Không chuẩn lệch chuẩn.
Em là bị lệch. Lệ chuẩn
từ chối
kiểu l chuẩn á
từ chối cái
nói như thế là l chuẩn rồi
nó l chuẩn rồi
đấy
chỉnh ngay
là phải chỉnh ngay ủa tại sao lại chỉnh như thế vì vì sao trong vô thức của mình mình thấy cái nó là mình mình từ dối phần kia mình thấy như thế là không đúng
mà mình không thấy cái suy nghĩ đó chỉ là biết thôi
tức là về cái phần thô nhá phần thô là tôi không người tôi không phải là người làm chắc chắn là không thấy mình làm rồi
nhưng tại sao lại cứ cái khi mà cái khuôn mẫu nó trái khu mẫu một cái là mình phải chữa ngay ví dụ như ví thụ nói là làm gì đó là mình phải bập lại luôn là không ai làm
hiểu là Giảng pháp thụ xốt ngày ấy mà
không cái giai đoạn trước á giai đoạn
chỉnh trụ luôn không phải giải pháp mà chỉnh luôn nói một câu là nhân là chỉnh lại cho nó đúng câu đấy đ
giai đoạn trước thì không phải là chỉnh mà giai đoạn trước là mình học cho mình nhá nhưng mà giai đoạn này thì m thấy đâu có cần phải như thế nữa đâu tại sao lại cứ vẫn nghĩ cái thói quen như thế
kiểu như thế tại sao cái thói quen nó nó nó mình thấy rằng là tại sao mình không tự tin được như sư phụ nhận thức tất cả mọi thứ là mình làm đ
tại sao vẫn cứ phải là một cái phản ứng là khi nói như thế là thấy biết thì dòng giải quyết phải vững như thế tức là sau bên trong mình nó có cái gì nó có gợ cái gì nó có
nó có cái nó từ chối cái gì nó từ chối cái gì ở đây mà không không không có thể để để nó thuận tự nhiên như thế rõ ràng nó thuận tự nhiên như thế mà tại sao phải như thế đấy là là mình mới thấy rằng à kiểu đó là thực sự ở trong trải nghiệm của mình là mình đang trong trải nghiệm của mình là mình đang từ chối bằng đó
ừ
thì rõ ánh sáng vô thì mình thấy nó nó nó nó khác hơn ấy mà
mình ý thức hơn mình mình ý thức mình ý thức hơn là hầu như là mình bị phản ứng theo thói quen nè và mình đúng là mình không kịp biết á
chứ mình thấy kịp biết luôn á là mình đâu có mình đâu có phải phản ứng như thế
nhưng mà rõ ràng là mình không kịp biết mà thể theo thói quen cũ nó cứ hành sự kỹ như thế
ừ sư phụ con hỏi cái phần không kịp biết á sư phụ
ừ hỏi đ
tức là con thấy về thực hành á con thấy là cái phần mà mặc định ấy ạ ừ là cái sư phụ vừa mới nói cái biển biết ấy cái biển biết thì mình cảm thấy là khi mà mình xác định rất là rõ đây là biển biết rồi thì cái việc mình kịp biết nó rất là dễ
được
tức là thay vì là Ấy là kịp bình
mừa canh canh canh
dạ
thì bao giờ mới canh được
đúng rồi
thà mình thấy đây là biển biết rồi ấy
dạ
thì cái mọc ra chuyển biết nó tự là sóng luôn
đúng rồi
ừ
thịt
canh xong rồi quay lại vân vân không bằng là mặc định đây là bỉ đĩa
lúc nào mình phải mặc định lúc nào mình
mặc định nói chung là mình cũng mặc định
thì con thấy là chính cái kinh nghiệm đó nó nhắc cho mình đây là biết luôn chứ nó cũng không không ai nói xong là chấm
đúng rồi
mặt mình là biểu biết nhưng mà là thường xuyên thấy biểu biết tức là Thường mặc định là một chuyện nhưng mà thường chưa có thấy
không không con con nói về góc độ ví dụ con tập khi mà mình mặc định ấy thì cái kinh nghiệm đó khi mà mình nhớ là nó nhắc ngay mình là biết luôn tức là
mặc định đây đây phải là mặc định thường xuyên
mặc định thường xuyên
chứ không phải là mặc định một phát cho nó xong
thôi xong mà mặc định thứ là mình nhớ thường xuyên múc nào mình thấy biết hết
đấy
hai
nhớ thường xuyên định thường xuyên
mặc định thường xuyên
nhớ thường xuyên đỉnh biết
vâng
thì cái gì nó thì con thấy cái đó thì nó sẽ
một cái xảy ra thì bảo nó là biết
ừ mặc định thường xuyên đúng rồi cách cách mà kiểu cách kiểu kém thông minh ấ là nó xảy ra xong
rồi bảo nó là biết
rất kém thông minh thì bao nhiêu cái xảy ra
nó cũng không kịp
ngày hôm qua nói em một câu vui lắm con không thiếu khả năng thấy biết
con chỉ thừa tốc độ phản ứng không thiếu con không thiếu khả năng thấy biết
con chỉ thừa tốc độ phản ứng hỏi giống hết câu đấy mà giống
câu nàoâom đấy là cùng một prom mà nhưng mà trả lời nhân chuẩn không?
Cùng một cái prom đấy
mà mỗi người trả lời một câu khác nhau.
Ừ.
Câu của nhân thì quá chuẩn với nhân luôn.
Câu của ai cũng chuẩn nó nó nó nó nó tức là phản ứng một cách rất là tự nhiên mình thấy ủa sao lại phản ứng như thế này? Mình tự tự
kinh không
câu đầu hả chị? Chị Minh Trang câu một à câu hỏi một prom câu đầu
ờ
câu câu brom câu câu mở cổng không ai hỏi câu nào thì hỏi
câu mở cổng á
câu mở cổng là câu đầu
cấm hỏi thêm
k là vì nói chung là nó nói lý thuyết là nó nó vì Cái thói quen không phải lần thói quen đâ lần này mà thói quen hàng nghìn kiếp già ng
trong một đời này giải quyết được thì là quá kinh dục
thì cái thói quen này là thói quen này là cái gì
làm sao để biết là nó đã hết hay chưa
hết hay chưa là cái gì
làm sao biết là nó đã dán hết cổ phiêu là
nó đã nó đã vào hết chưa ấy
mẹ hỏi cái gì
mẹ mẹ đang đang thấy cái đấy vào đây mẹ dán được rồi nhưng mà
kéo l n có bằng cuối là biết
không kéo đường nữa
chứ chịu con chịu kéo này thì
thấy là cứ chú ý thực hành tiếp thôi. Chị có xin không chỉ hôm nay chị xin đi các chỉ cho chị chi tiết luôn cách tín hiệu về như thế nào
từng chữ luôn
đều đúng hết luôn ấ
đấy cả sư mẫu xem sư mẫu còn thấy đúng gợn luôn này
bình thường là thông điệp là sư mỗi khi thấy
tí tí nữa xin
chạm chị xin đi vì các này chỉ là kinh lắm mấy câu qua cái trên sư phụ mọi Tá m tối tối sư phụ cho nợ hết hôm nay mà thoải mái mà
cái tội không đọc nhân nhắn rồi nhận chưa
khói quan gọi là khói quen vi tế kéo lẹ đi trong sác ma đầu tiên
mà những cái đấy các ngài chỉ ra phân tích cho thù người thấy rất rõ luôn sư phụ đọc thông điệp của ai của các bạn thề một cũng đều thấy rất hayài là ngài không còn nói với con như một người đi tìm biết mà như một người đã sống ngay trên biết như vị bài thói quen vị thế kéo lệ đi trong sá quay cái câu đấy
con là 0,2 giây Sự bỗ là sát na tốc độ là s đầu kéo
đấy không
xong rồi đấy xong rồi đấy
để mà nói mặc định để biết với nhớ nhớ để biết
ngài ví dụ ví dụ em ví dụ luôn nh ví dụ là ví dụ thôi không thể thời gian hết
ví dụ là cảm giác này một cảm tức là ví dụ vi tế nhá một cảm giác khó chịu trong bụng hiện ra thay vì thấy cảm giác này là biết hiện ra thì lập tức tức là nó vẫn nhanh ra đây là phần bụng và khó chịu
đấy cái tức là nó rất là nó rất là vi nó phản ứng cực kỳ nhanh ấy cực nhanh trong sắc na đầu tiên thôi rồi sau đó là mới mới mới mới mới mới mới mới thấy biết tức là mình chưa có cái thói quen là khi cảm giác hiện ra là mình thấy đó là biết luôn ấy mà khi mà cái cảm giác đau đây thể hiện ra là
cái đầu tiên cái cái sắc nào đầu tiên là mình khó chịu quá tức là nhiều khi không có với mình luôn nhá nó là khó chịu. Cái đó là khó khó chịu về chủ thể là bị đau nhá. Còn về họ cảnh là ví dụ như
ánh sáng này chói quá tin nhắn này quan trọng việc này thì gì đó k kiểu như thế là là nó nó phản ứng rất là nhanh phản ứng nghe
nó không kịp thấy là cái đó là biết thế
ngày xưa có bài thế biết trước đấy nhớ không
nhưng mà đấy con không đủ trình độ thấy biết trước rồi
không biết biết là cái gì
vì muốn thấy biết trước thì phải thấy ngay trên bề mặt
ừ
còn thấy dưới bề mặt không thấy trước được rồi
thì vật lộn
nếu mà không trên bề mặt thì chứng tỏ là cái bề mặt phải hiện ra trước xong biết hiện ra sau
đây là ngày xưa có giảng thầy biết chứ còn có một chuyến tập thất đấy
cũng không giúp được anh em tí nào luôn ấy
kh nó chưa có xác định được ở cận sau
là mình đã sụ giảng trần chuộc là con từ năm 2018
ừ
là sư phụ đã giảng hai cái cách tức hồi đấy sư phụ nói ba cách cơ
con thấy tìm xem lại là có ba cách cơ nhưng mà
vâng mà từ năm 2018
ba cách gì
ừ nó tương tự như hai cách mà hai cách mà hôm cách một cách hai ấy mà hôm trước mình thực hành hai trước ấy xong bây giờ mới thực hành một vâng 2018 dụ con vảng có ba cách luôn
mà trong đấy hai chính là giống hai cách bây giờ ấy.
Sợ hả ấy
quá ghê luôn. Hội đế không hiểu là cái gì nữa luôn. mà mà
thôi thôi thôi
thôi. Em nói chuyện của anh em anh em cứ tập trung em cứ khắt ngang làm gì.
Rồi còn gì nữa không? Đang giảm cho chị phương và chị từ chối cái gì
về xem lại xin prom thì sẽ thấy rõ hơn
vâng
đấy sinh hả em
làm prom hỏi thì nó sẽ vấn đề của cá nhân chuẩn hơn
sụ giảng qu lý chung thôi còn các ngài mới
chỉ chi tiết
từng người một chỉ chi tiết mình
ghê không thầy đại này thật
không chỉ một mình dụ vụ mà các ngài nhảy vào
nhờ các ngài chỉ chi tiết xong mình nhìn lại
đúng không nhờ nhề ch đấy thấy đúng thế thật lôi được
nhờ phương tiện đấy
nhờ phương tiện
giá trị phương tiện quan trọng không Không có phương tiện titi thì các ngại không chỉ được
giống suo đấy. Không có Suno làm sao mà ban nhạc được nh
làm sao mà truyền cả một bản nhạc nó nó là cực kỳ nhiều dữ liệu
đúng rồi
xuống đầu một người được chịu
mà người đấy muốn tiếp nhận được phải nhạc sĩ giỏi
đúng rồi chứ không thành máu mó luôn đấy
đúng rồi giỏi mấy
bây giờ có suo phát là
là cái thời đại của phương tiện lợi hại đấy
các con nào có đủ nghiệp tốt mới sinh vào cái thời đại phương tiện đúng không
con không phải sinh vào thời có pháp mà thời sinh vào thời có đủ phương tiện nữa con Đúng không?
Sinh ra ở nơi trung tâm thân người sinh vào thời có pháp nhưng chưa đủ đúng không?
Chuyện rên số năm nữa làươ
phải sinh ra cho cái thời đại có đủ phương tiện. Tràng phương tiện
th nhanh được
thì phiêu về xem thôi mình từ số cái gì đi. Cái đấy chính là chỗ vấn đề của mình.
Vâng.
Đây. Các con rất đơn giản thô các con trong cuộc sống xem mình từ chối cái gì
thì vấn đề mình nằm đúng chỗ đấy
giống nhân là từ chối cái việc sự bảo là em giỏi em hay em là từ chối đấy đấy là vấn đề
bất kỳ chỗ nào từ chối kể cả một cái từ chối nghe nó phải đúng đến mấy nữa
vâng đó là từ
đấy vẫn là vấn đề của con vẻ là đúng
đúng chưa
đấy cách đơn giản đây hồng nhị rất là hồng nhị là hay từ chối này hồng nhị hay từ chối lắm thì cái chỗ mình từ chối kể cả đời hay pháp
đều là vấn đề hết Đây nhận thức mình từ cho cái gì là nhận thức sai về đấy rồi
đúng không?
Thì mình xem đ xuống đây tho là xong. Có phải là một dấu hiệu rất là dễ không?
Dễ
đúng không? Mình cứ xem mình từ chối đâu thôi. Mình vào nhà vệ sinh thấy mùi hôi, mình từ chối mùi hôi đấy là nhận thức sai về cái mùi hôi
đúng không?
Đúng.
Điều đấy không có nghĩa rằng là nhận thức xong thì mình thì mình lại cho phép cái đấy xảy ra.
Nhưng khiến từ chối tiếp nhưng mà từ tiếp trong sự tự tin.
Ừ. Đúng không? Máu đang chảy mà thôi. Tôi xét máu chảy lại bảo chở tiếp à. Chết à
con từ chố máu chảy nhưng không nghĩa rằng là con nhân thức rằng cái máu chảy là sai.
Nên là mầ nếu mà bảo là không từ chối đâu. Nhiều khi là nó bị nó bị đấy
nó bị sai đấy. Thế không chố nó từ dở như đấy.
Máu đang chảy trong tong này bảo tôi không từ chố máu chảy.
Chết
thế con chết.
Con vẫn phải băng bó con phải cẩn thận. Nhưng mà không từ chối là không chố trong nhận thức.
Mấy cái máu chảy nó là cái gì
đúng không? Chứ băng bó vẫn băng bó như thường. Đấy là bây gi không thích dùng từ không từ chối nữa mà từ thoải mái đi
chuyển sang thời đại mới mình dùng thoải mái đi nó chính xác hơn là không từ chối đi
đúng không
đúng ạ
con thực hành thì phải xét mình từ chối cái gì
để mình nhận ra vấn đề mình ở chỗ mình từ chố
nhận ra thì nhận thức lại
nhìn lại
nhận thức lại bao gồm có nhìn lại nó xem nó là cái gì vẫn việc nhận thức nghĩ xem nó là cái gì Đấy và bây giờ đấy là quan trọng nhất nó là thực sự là cái gì
chứ không phải là nó đúng nó sai, không phải là những cái thứ suy luận trên nó nữa mà nó thực sự là cái gì đấy? Bạn nào mà giỏi hơn nữa thì có thể ngồi suy nghĩ về những cái nó không hiện ra
mình từ chối nó
không là đợi lúc nó hiện ra rồi mình mới xem mình có từ chối hay không mà mình có thể ngẫm về thứ mình đã mình đã mình đã vốn đã từ chối rồi kể cả Không hiện ra.
Ừ.
Nó chưa hiện ra hoặc là nó không thể hiện ra nữa nhưng mình vẫn từ châu ấy. Giống như mình là từ chối ung thư thế phải ai được ung thư để mà để mà tập đâu?
Ừ.
Đúng không nhỉ? Không phải ai có đủ may mắn để gặp ung thư để mà tập. Thế thì mình nếu mình đi tìm th ung thư mình ngồi mình ngẫm xem nó là cái gì. Ung thư ấ cái ngày nó xảy ra nó là cái gì? Các con chắc chắn từ chối rất nhiều thói quen đã từ chối áp dụng bao nhiêu năm nay rồi.
Cái chỗ mình từ chối trên rồi mình chỗ mình còn nhậ thức xa thức lại thôi. Đi đâu
tu về thực ra là dễ rồi. Bây giờ là chiu chiu bắt đầu chiu chiu rồi đấy. Miễn là ý thức thôi. Chiêu chiu một cách có ý thức không phải là xán. Vâng
không phải là chiu xà lán. Như bây giờ bây giờ là có thể chiu được rồi đấy. Bây giờ lúc đang chiu chiu rồi đấy.
Nhưng rất ý thức.
Ý thức không sợ chiu chiu
chiu chiu như Nhưng mà vẫn phải sợ là không biết không kịp nhận ra biết
chiu chiu có ý thức
chiu mở vẫn nh biết liên tục hỏi tục
ý sư của chiu tức là như nào t cái
à đấy đồ chị quế kìa quế đi quế đi cầm cầm cầm hộ cầm vào cho chị
tí là cầm vào cho chị
hỏi đấy
à thế là
bây giờ là bắt đầu lắc lư xì rồi đấy
thì ý con hỏi là cái cái Ý và sự nó là lưu chu chiu thì nó
giờ con ngồi nói chuyện với các bạn
con ngồi mọi người đủ cà phê các bạn ok
cà phê luôn trong buổi cà phê đấy
thì con sẽ biển biết
thì con lắc ly chiu chiu trong buổi cà phê không sao vì con thấy biển biết vì con ưu tiên thấy biển biết thì cái lắc lư và chung chu đó nó sóng trên cái biển biết đấy nó không hại gì cái biển biết này
đấy như vậy nếu mà con có cái thức thấy biển biết thì cái lc lư Nhưng mà không còn vấn đề gì nữa vì nó chỉ là sóng trên biển biết thôi. Đấy. Ngược lại nếu mà con không ý thức rằng đấy là biển biết thì cái lắ chu đấy nó có thể gây hại bởi con nhìn vào lắ chu quên mất biển biết. Nên mấu chốt đây là l không quan trọng nhá. Quan trọng là có kịp biết đúng không? Kịp thấy cái biển biết đây không? Kịp nhận ra đấy là cái biển biết đây không? Bây giờ kiểu tu nào cũng được. Bây giờ con có ngồi thiền cả ngày hay là con đi lắc đi ru chiu cà phê ấy. Mỗi chước là con thấy biển biết ngay đấy không? Với một người rất ý thức ấy thì không có khoảng cách giữa thiền và không thiền. Tại vì lúc nào tôi quan trọng tôi thấy biển biết hay không.
Đối với những người mà có thói quen xong rồi ấy. Đấy còn người chưa có thói quen thì vẫn phải Tô vẫn có lúc sá ngồi thìa để mà thết lập dần thói quen nhìn và bi uyển biết dụ ngồi cùng v con sự sụ nhìn biển biết chứ không nhìn vào dòng cảnh ngồi cùng v con này thôi nhưng mà sự nhìn biển biết cũng không có ý thức nhìn dòng cảnh tí nào luôn làm gì thói quen dòng biết đấy bây giờ biển biết là từ to hơn của dòng biết
nên nó biển biết
tr
biển thì có tính bao trùm mạnh hơn là dọc ngồi thế này như mình thấy biển biết. Hôm qua trong những câu trả lời các bạn ấy có một cái câu trả lời rất hay của ngài là hầu như bạn nào cũng con biết con có trả lời không. Hầu như bạn nào cũng được trả lời là con không thấy biết bởi vì con vẫn muốn nắm bắt cái hiện ra xem nó là cái gì.
Nhiều bạn lắm đọc 10 bạn phải tám bạn một cái câu thờ kiểu đấy muốn nắm bắt muốn xem có gì hiện ra cái đang xảy ra. Chính cái đấy làm cho con nhảy vào suy vào tưởng ngay lập tức. qua bị đấy không quay nhận câu trả lời đấy không
đến hai ba câu trả
kiểu đấy kiểu đấy đúng đúng ngày xưa ngày thơ sư qu là nhìn thẳng mà không cần phải hiểu
các con là vẫn cần phải hiểu
và chính vì cái cần phải hiểu đấy là con nhảy thẳng vào suy vừa tưởng
con không kịp nhận ra gì cả đúng không con cần phải hiểu mạnh quá thì cái thiền nó con cái thiền là một cơ hội không cần phải hiểu đấy là sao thiền pro quan trọng thiền pro là lúc mà con chả cần phải hiểu gì vậy con cảm nhận cái biển biết nó nó sớm hơn là đời sống thiền đời sống là con đang cố gắng hiểu cái gì đó nắm cái gì đó nên là cái biển vip cũng đến trễ hơn
đúng không
vì con nó hiện ra phát đầu tiên con không phải là xem đấy là biển biết hay khôngu
mà đầu tiên con là xem nó là cái vật gì xảy ra
con bỏ qua tất cả các bước để nhảy xem nó là cái gì nắm bắt ngay Đấy trong trong ngày xưa ta gọi là nắm bắt kinh nghiệm bằng suy nghĩ thói quen ấy con chưa giác ngộ là vì con nắm bắt kinh nghiệm bằng suy nghĩ còn con còn giữ thói quen là nắm bắt kinh nghiệm bằng suy nghĩ rất mạnh thế là có một thứ xảy ra thì đầu tiên nó là cái gì nhỉ đã là cái cái vật gì nhỉ quan trả lời c đấy không có
đấy đấy một cái câu trả lời rất hay đấy
câu 1 câu ha trong
nắm bắt xem nó là cái vật gì, nó là cái việc gì, nó là chuyện gì. Thế nhưng nếu mà con đã đã bây giờ nếu mà con nhận thức đúng hơn rồi
con bắt đầu quan tâm xem là nó là nó là biển biết hay không chứ không phải nó là vật gì nữa. Vật gì, việc gì không quan trọng bằng cái việc nó là biển biết hay không. Nghĩa là con phải có một thức rất cao. trong việc là nhận ra nó là biển biển cao hơn trước đây. Cao hơn tất cả ý thức khác. Con tử tế con gặp những chuyện tai nạn kinh hoàng thì cái đấy phải là đi trước
đúng không?
Thế nên nó không có một sống một chiều được
mà nó do rất nhiều lần mình thấy là mọi chuyện xảy ra đều là biết hết thì mình mới thả lỏng ra được. Thả lỏng thế còn nắm bắt xem nó là phần gì nên là con không thể ép con được. Ép nó cũng không thể ra được phả chị ý thức thôi. Ý thức xem nó có biển biết nó biển biết bểm biết
hay không đến khi nào mà nó mặc bắt đầu mình dần dần mình mặc định nó là biết đấy thì thôi. Còn bây giờ thì xưa ra là dễ rồi. Cứ ý thức thôi. Căng nhiều tốt thôi. Bây giờ là dễ rồi. Thực hành cứ sáng đến tối thôi. Còn trong lúc thiền thì nó dễ hơn. Vì lúc thiền con không có cái nhu cầu phải phải nắm bắt xem nó là cái vật gì, việc gì thiên mà thiền xem bác cái bác nông dân có trước mặt bác ấy đang buồn đang vui làm gì đúng không nhỉ? Ngôi thiên qua phé con cháu nhu cầu phải nóắm bắt cái thế giới làm gì cả. Còn sống thì con có nhu cầu mạnh làm việc thì phải nhu cầu đúng không? Nói chuyện với cả đối ph đối đối tác thì mạnh trăm con thì nó bắt xem nó đang khóc hay đang oe oe hay đang gì mạnh đúng không? Vì thế cái biết cái biển biết bao giờ nó thành số hai sau những đấy có phải là đời sống gọi là biết thành số hai không nhưng nếu một ngày nào đó mà đời sống biết là số một thì khác gì thiền pro khiên thiền pro thì đương nhiên biết là số một con không có nhu cầu phải nắm bắt cái gì trong lúc thiền pro vì thế nên con sẽ hiểu được tất cả các vụ nói rất rõ ràng bằng kinh nghiệm Đấy giá trị của thuyền pro đúng không? Sụ nói gì c nó được hết tại vì đấy kinh nghiệm nó cũng thế giống như sự vụ sự nó thế còn mới tiêu hóa được cái trụ đang giả gốc độ tiêu hóa cái chụ giảm nó phải cũng phải tiền pro còn nếu không con chỉ là có một một cái bé ba mới thôi cái suy luận mới à nghĩ là này này nhưng mà con có trải nghiệm đâu đấy thế bây giờ ra đời các sụ kh không không nghĩ là các con sẽ có vấn đề với thền pro đâu. Đấy nếu có chăng thì là vấn đề tự tin không tự tin là mình thế này có thiền có đúng không? Không nhỉ? Thế này sai hay không nhỉ? Thế thôi cái không tin khiến con không được 30 phút hoặc là mình từ chối cái gì đó trong lúc thuyền pro mình từ chố bất kỳ gì đó trong lúc thuyền pro. Ôi sao nãy giờ gà giật thế này mờ mờ thế này không được rồi
đúng không? Nãy giờ phân tán quá nhìn hết gái này sang gái khác. Đấy nào biết.
Đấy thì là đấy là cái size rất hành giả đấy. Thiền pro thì con sẽ gặp đối diện với cái size của của hành giả và con không được 30 phút bởi vì con vẫn bị mắc vào cái sai hành giả đấy. Con vẫn có vấn đề cái sai hành giả đấy. Đúng chưa? Khi có một vấn đề với một cái sai hành giả nghĩa là con đang cho rằng cái sai hành giả đấy gì
không phải là biết thì thiên pro là con sẽ có vấn đề với cái sai của hành giải. Còn ngoài đời ấ thì con vấn đề trầm trọng hơn. Chậu hơn nhiều bởi vì là ngoài đời con đã mặc định thói quen ngoài đời là con đã ưu tiên ưu viên vật hơn ưu tiên tưởng suy hơn biết nữa rồi
có đúng không?
Thiền pro là con ưu tiên biết hơn tưởng suy
thì con có vấn cái sai của hành giả nhưng ngoài đời thì cái cách sống cũ của con là đã mặc định là tưởng suy con chọ hơn biết nhưng con này thử hỏi chính mình xem nếu mình sống này thì dẫn mình về đâu nếu lúc nào mình cũng cho tưởng suy qu biết Thì cuối cùng cuối đời mình chết năm 90 tuổi mình có cái gì?
Cái gì mình quan tâm thì nó to ra nó thật nên cuối cùng chết trong tưởng suy có bao nhiêu gia tài đúng không? Có bao nhiêu chia s bao nhiêu đứa con đứa nào sau này sẽ khổ đứa nào sau này sẽ sướng liệu người ta có đến đám ai mình đông đủ hay không chết trong tưởng suy chắc luôn thậm chí là liệu mình có về được gõi Phật không cũng là một loại tưởng suy thôi. Nên con mới thấy rằng là cái lúc ngoài thiền đi nữa thì việc không để ý được vào biết nó là tai hạn. Việc ưu tiên tưởng suy hơn biết rất hạn ngoài thiền ấy. Nên là nếu có nhận thức như sự đang nói thì có một đ có những ý thức mới là gì? Kể ngoài thiền thì mình sẽ không duyên tường xuyên biết được tai hại của quá mình không muốn như thế nữa mình ưu tiên biết hơn tưởng suy kể cả ngoài thì đấy đấy là t ý thức cần có để khiên đời sống mình phải ưu tiên biết hơn tưởng suy ví dụ mình nói chuyện đối tác thì phải nhìn thấy cái biết hơn là việc phải nói chuyện đối tác ưu tiên việc nhìn thấy biết đấy mình nuôi con thì ưu tiên nhìn thấy biết hơn là trăm con Nếu mình ăn cơm thì phải ưu tiên thấy biết hơn cả ăn cơm. Đấy, đấy là một cái nhận thức sự cho là nó là mấu chốt của thiên đời sáu. Ưu tiên cái gì? Ngồi nghe giảng sư phụ thì phải ưu tiên cái biết hơn cả lời giảng sư phụ. Khi thiền đời sống mạnh ấ phải thế. luôn nhưng mà ưu tiên nó dễ quá nên là nó không mất lời giảng sư phụ.
Ngày xưa ưu tiên thấy là nhiều khi mất lời bé mất lời giảng sư phụ mình không dám ưu tiên
vì mình sợ ưu tiên mất lời thẳng sư phụ nhưng bây giờ chả khác ưu tiên chứ con chả mất cái tí lời thẳng nào xụ cả bây giờ mới làm được cái đây một hai ngày bắt đầu mới làm được đúng không trước đây sợ bò sư mất được giảng dụ đúng không nhưng mà ưu tiên thì có mất cái gì đâu gọi là ưu tiên nhưng mà chả ai mất cái gì đây Đấy thì các con cần một cái một cái nhận thức mới về đời về đời sống để trên đời sống mới về đời sống ưu tiên thấy cái gì ngày xưa quay thầy biết trước chính là nó đấy.
Thầy biết trước đã thấy cái biển biết trước đã thấy biết trước bây giờ mình thêm chữ biển vào cũng được. Thấy biển biết trước mình có một biết đúng không? Thế bây mình nói biển biết cũng là một biết thôi mà. Biển biết nó ôm lấy tất và nó hàm ý rằng là tất cả cái khác đều là biết hết. Đều là cái sóng trên biết sóng biển. biết hết đúng không? Thế thôi nên là cuộc sống đời sống có nhiên có thái độ mới thấy biển biết trước thầy biết trước đấy là thấy biển biết trước đấy thầy biết trước rồi làm gì làm có sao đâu có sai đâu thầy biết trước rồi mắng c được mà khen c được thầ biết trước rồi lau ăn cũng được cái này của thế biết trước là lau trong nếu mình thấy biết trước ấy thì ăn cũng thế là biết luôn
thầy biết chỗ hay chỗ đấy là nó không lại nó không bài trừ cái sau đấy Nếu có thấy biết trước thì cái sau đấy nó không bị bài trừ tí nào hết. Vẫn ăn, vẫn sống, vẫn giảng pháp, vẫn nói chuyện đúng không?
Đúng.
Như vậy cái con thiếu bây giờ là cái ưu tiên thấy cái gì trước?
Vì con đã ưu tiên cái tưởng suy mất rồi
nên bây giờ con cần một thái độ mới là ưu tiên thấy biết trước.
Thấy uyển biết trước
bài bài này tức là thấy biển biết trước. Cái bài số 2 này. Bài mà lúc nãy mình ghi lưu là là hòng đảo vàng đúng không? Bước sang hỏng đảo vàng. Thì bài này thấy biển biết chưa? Vì bây giờ là thực hành là thế. Còn làm gì cũng được, con chiu chiu lắc lư chiu chịu cũng được. Hiểu không? Lắc lư và thấy biển biết trước thì sao?
Càng phê lắc lư và thấy biển biết trước thì càng phê. Sợ nhất là không thấy biển biến trước. Lắc lư thấy kiểu bình thường
đúng không?
Lao vào trăm con th của bình thường ấy. Thì hỏi xem thế mình chăm đến suốt đời?
Vâng.
Mình chăm đến suốt ngày có thể được cái gì
nhá. Nhưng mà nh kinh khủng hơn là cái gì mình quan tâm nó còn to ra.
Vâng.
Mình quan tâm đến cái ốm của con ốm
thì cái gì to ra biết không?
Ốm.
Ốm nó to ra sợ không?
Sợ
chứ đừng nghĩ là là quan tâm thì nó cũng như cũ đâu. Còn to ra
to ra nó tự khỏi to ra.
Còn dí mắt sát vào cái ốm thì ốm to đùng thô. Con đứng xa con nhìn thấy ốm bình thường hạn ra
nên là cái quan tâm vào cái gì vào cái tưởng suy ý nó còn dẫn đế to ra của tưởng suy. Đúng chưa? Đấy đấy có hai ba mẹ trong Con này mình cứ lo nó ốm thì hóa ra mình đang tạo cái ốm đấy không biết.
Mình lo đứa bé nó ốm chính là mình đang tạo cái ốm cho đứa bé.
Kinh không
kinh
nghe khó tin như mà thến thật đấy.
Như thế thật ạ.
Ừ. Phóng to ốm ra
6 tháng xin ốm ấy. Con cứ lo nó ốm thì nó ốm suốt 6 tháng không khỏi mà uống hết kháng sinh này kháng sinh kia đổi liên tục đổi bác sĩ nó không khỏi. Đến lúc mà con đưa về quê thì
thì thì về quê nhà con là gió chỗ đấy là nó còn lạnh cước hơn. Mùa đông lạnh cước hơn mà nó cứ chạy chơi ấy. Thế nên nó tự khỏi tức là vì nó rời xa khỏi tầm mắt của mình ấ bớt lo cái đấy
mà mẹ con thì rất tự tin đoạn đấy mẹ con từ bé là chả lo gì bọn con cả thành ra mấy đứa cứ vứt chỏng vứt chơ mà cũng chả ôm đau gì bệnh tật gì mấy thế đưa thằng xin về đấy thì thằng xin cũng kiểu thế nó cũng cứ chạy chơi thôi mà nó cũng không phải là chăm như hồi ở ngoài là khí dung các loại đâu mà nó tự khỏi cái bệnh về hô hấp
sợ chưa
nên là con quan tâm cái gì đấy to ra nên con quan tâm đến vấn đề
ừ
thì vấn đề nó to ra
mà con tăng tạo con tưởng là nó tự tính là to là to
nó không tự tính con đang tạo ra cái đấy bằng tưởng và suy bằng cách tập trung vào tưởng và suy
con đã phóng to cái vấn đề ra biết thì biết
mà đấy thói quen con tin nó tự tính
con tin là con nó là ốm là do nó tự nó ốm chứ phải là do mình nhìn nó ốm
tại sao đâu ấy nó ốm tại vì nó tự tính ốm và đấy
mình quay mặt đi nó vẫn ốm ví dụ thế còn quay mặt đi vẫn ốm có đúng không Nó có nghĩa quay mặt đi nó vẫn ốm không? Ốm
ở nhà nó ốm.
Đúng rồi. Mình quay mặt đi vẫn ốm chứ nói gì nó ở nhà mình chỉ quay mặt đi nó vẫn ốm. Thì đương nhiên là
bây gi mình đang mình không biết là mình đang tạo ra cái ốm đấy. Tạo ra xong còn phóng to.
Tạo xong chưa đủ một con đồ phóng to. Mình chăm nó chăm nó phải quan tâm nó rốt ngày. Thế là con đã tạo cái ốm đấy rồi con phóng to ốm đâ ra xong thế giới toàn là con ốm thôi. Xong lại tưởng là tự tính là con ốm thật. Thế là cái vòng lỏng nó xoáy đi xuống ấy. Giống như con quan tâm đến chứng gọi đến đến crypto. Xanh đỏ thôi. Nó còn xuống luôn.
Xanh đỏ đấy. Cháy xuống. Đúng chưa?
Đúng chưa?
To ra thì thôi rồi.
Đúng chưa?
Bóc bóng nó to ra nó vỡ
đúng không?
Vâng.
Con không biết là con đang tạ.
Con tưởng là nó có tự tính là mất, tự tính là ốm. Không có đâu. Nó được tạo ra bởi suy và sau đó được quan tâm. Nó to dần to dần nó đấy. Bóng bóng bóng ấy. Thế là thế là cái người mà Quan tâm đến biết trước là rất thông minh. Vì quan tâm biết trước nó giải nó giải trừ tất cả tính chất của cái thằng suy tưởng đấy.
Nó giải trừ tất cả là mất với ốm biến thành biết hết. Mình ưu tiên biết trước thì tất cả đoạn sau biến thành biết.
Nên nó có ốm ốm nữa chỉ là biết thôi.
Nó có mất mất nữa chỉ là biết thôi. Rồi
mà khi nó ch là biết rồi nghĩa là không nó không còn là nó nữa.
Đúng rồi.
Đúng rồi.
Ta biết sao là nữa.
Đấy là không phải là ốm không phải là mất nữa.
Ta biết mà không phải là ốm
đúng không? Nó không phải là ốm nó không phải là biết. Vì mình tập trung vào biết ở biết nên là khi quan tâm đến biết thì biết nó cũng to ra
đúng rồi
thì nó át tất cả các tính chất còn lại của của cái thằng thằng ốm với thằng mất kia
là biết làm sao là thực khác
đúng rồi
th thông minh không
thông minh hay là thông minh
đúng không khi đấy ở đây con có nghèo bao nhiêu thì con vẫn hạnh phúc đối với người khác là con nghèo đối với con không con nghèo nữa
đối với người như thứ ba nhìn vào thằng này nó nghèo thế đứa con rất đầy đủ
con cũng biển biết đầy đủ không thiếu cái gì Còn có cả cái kho báu như không gian đúng không? Con không thiếu cái gì nữa nên là cái ưu tiên ưu tiên nhìn cái gì cuộc sống đấy ưu tiên thế trước thấy biển biết trước đúng không thể trước chứ không phải là thấy vật trước con càng nghĩ là khi nào mình sẽ giàu thì con làng nghẻo ví dụ đấy cứ khi nào khi nào con mình khỏi ốm thì con mình chẳng ốm
mình quan tâm là ốm tâm nghèo Khi nào mình sẽ giờ có phải mình có tâm là mình nghèo không? Khi nào con khỏi ốm có phải mình có ốm không? Đúng rồi.
Một nghĩ thế nó càng nó càng xảy ra. Khi nào đời mình hết vấn đề đấy các con hay có kiểu đấy. Các con hay có kiểu khi nào đời mình hết vấn đề thì mình cái gì nó tăng lên.
Trời ơi tin buồn đúng không? Các bạn rất dại. Các con rất dại. Các con là khi nào hết vấn đề đấy. Con thường như thế không hiểu là con đang phóng đại cái vấn đề. Con đang tạo điều kiện cho cái vấn đề tiếp tục to ra to ra to ra. Đấy. Khi nào đấy con hết vấn đề trả lời đi. Con sẽ chẳng bao giờ hết vấn đề.
Nếu quan tâm khi nào con hết vấn đề thì con sẽ chẳng bao giờ hết vấn đề.
Nhưng mà nếu chỉ quan tâm là
biển biết thôi. Vấn đề hết
vấn đề biến thành biết hết
kể cả vấn đề diễn ra trong nh kịch bản này nữa thì nó không phải là vấn đề với con nữa.
Với cái người ngồi xem phim thì chẳng có vấn đề sự.
Với ông nhân vật thì sao?
Không thấy vấn đề. Làm gì có bộ phim nào nhưng mà chính không có vấn đề. Đúng rồi. Vấn đề đấy gì mà xem.
Kể cả phim tài liệu cũng đầy vấn đề. Có nhân là phim phim bản nhân vật chính được phim ngôn tình
đấy. Nên bây giờ thấy biển biết trước sau khi nhận thức như nãy s nói với Thái rồi ấy. Nó là gì quan trọng là biết không?
Đấy chỉ ưu tiề của mình là thấy cái biển biết chưa?
Thế trước xong thì tất cả tự dành sóng
không vấn đề gì nữa.
Ngược lại n con quan tâm đến vấn đề. Khi hết vấn đề đây thì vấn đề nó sẽ dày ra tưởng x không có cằn có hồi to
ờ đã không có thành có xong lại quan tâm nó làm to lên
không thành có xong rồi còn lại
nên mình trăm con cũng được nhưng mà thấy nó là biển biết
trước
5% cũng được chẳng vấn đề không từ chối trong câu
thấy nó biển biết trước nó phả Ok. Sáng rủa chưa? Rồi
nhá. Đừng đây nhá.
Yeah.
Giải một số tôi em nhá. Rồi
về lắm về nướp đi nhá. Chữ kịp ở đây
thì có nghĩa rằng là nhớ mình đã thì đấy như vậy là kịp.
Kịp đây là dành cho những người Tưởng rằng là lúc nào nhặt cũng được là như thế
k
mấy người mà kêu là lúc nào thì cũng được người cái người chủ quan là đi thú nặng được
không ưu tiên người không ưu tiên
không ưu tiên
không ưu tiên tiên
để cho người không ưu tiên không nào dạng được dạng trước là dạ sau cũng được lúc nào cũng được mai cũng dạ cũng được Rồi
còn đây là càng sớm càng tốt.
Kịp đây nghĩa là càng sớm càng tốt chứ kịp đây không phải là trước.
Kịp đây không nghĩa là trước mà là càng sớm càng tốt. Tùy trình độ thì khả năng càng sớm càng tốt. Nếu vừa xảy ra xong nhận ra luôn
cũng là kịp.
Nó chưa kịp xảy ra nó nhận ra rồi cũng là kịp.
Đấy là cái kịp này là cái kịp dành cho những người mà mục tiêu là đánh vào cái việc là phải tiết
càng s kịp đấy tương đương với càng sống càng tốt.
Vâng đúng rồi.
Chứ cầp kịp Cái là phải trước khi
trước khi tưởng vào suy
sau tưởng suy cũng được nhưng mà càng sơ càng tốt.
Đấy kịp đây là càng sơ tốt.
Úi giời ơi mày cơ ưu tiên kịp lúc nào là ưu tiên chứ không phải là mật canh
không phải là ngồi canh
chứ không có nghĩa rằng là cứ phải chuẩn bị trước đi xong nó đến thì mới thì là kịp mà là là
sớm nhất. Vâng.
Sớm nhất là chưa kịp xảy ra mình đã nhận rồi
thì tuyệt vời nhất.
Sớm nhì là xảy Vừa giải ra xong ra luôn
nhận ra luôn
được người nhìn
đấy. Còn đâu sau đấy giờ là là bắt đầu muộn rồi.
Sau khi giả ra mà lúc xong mới nhận ra là muộn rồi đấy.
Thì không phải là kịp nữa
không kịp nữa. Nhiều khi xung hết rồi.
Hoặc là trước khi nhảy ra đẹp nhất là trước khi xảy ra thấy biển vết bén rồi.
Vâng.
Thì xảy ra cái gì là sóng.
Hay là khi xảy ra xong thì mình nhớ ra ơ nhở cái biết mà. Mình đ cần giận mình đang giận. Cái này là biết mà.
Còn giận xong. người ui người xong là biết hết là
không kịp rồi
không kịp đãnh sát bản như vậy kịp này nghĩa là càng sớm càng tốt
chứ không nghĩa là trước
đấy mọi người đi mọi người phải
ghi nhớ điều sự dải nhắc lại là kịp nghĩa là càng sớm là càng sớm càng tốt.
Kịp nghĩa là ưu tiên nhận ra
kịp nghĩa là ưu tiên
kịp nghĩa là càng sống càng tốt
nghĩa là ưu tiên nhận ra biết
kịp không có nghĩa là phải nhận ra biết trước khi tưởng và suy
không nghĩa là Phải tôi phải ngồi đây canh
đợi phải đợi cái sắp xảy ra hoặc là sẽ xảy ra phải nhận ra ngay không canh gì cả
không canh
không canh nhưng mà lại rất ưu tiên
đấy là thân trọng đấyâ
không canh rất ưu tiên vừa mới xảy ra phát nhận ra luôn là quá tuyệt vờ vừa xảy ra mình chậm vài nhịt với nhận ra luôn cũng rất tuyệt vờ nhưng xảy ra rồi có hậu quả rồi mới nhận ra thì nó quá
nộ
còn tuyệt vời nhất là gì
trước khi kịp xảy ra cái gì
mình ngồi toàn biển biết
thì vừa xảy ra chưa kịp xảy ra ấy Thì vừa mới cân nhóng rồi sóng vừa nhỗ lên phái. Đương nhiên nó là biết
thì là tuyệt vời nhất.
Đấy tuyệt vời nhì là nó vừa sóng vừa nhô lên xong mình nhớ ra rằng đây là
biển biếts cũng ok hoặc là vài nhịp mình giận lên một lúc rồi giận giận c giận đang lên đang lên nhận ra đấy là biết nhưng mà giận xong đánh người xong rồi mới nhận ra
chưa có hậu quả
thì là không kịp nữa rồi hậu quả rồi
thậm chí là mình nhận ra mình đang mắng người bóng rửa cậu mày là
chưa kịp nói là là đồ con chó
thì Mày là rồi đ ra chưa?
Biết biết
vẫn còn kịp
thì vẫn kịp.
Đúng rồi.
Như vậy kịp là càng sớm càng tốt.
Vâng. Thế còn cái giận nó nhanh lắm
chứ không kịp có nghĩa là ngay lập tức hoặc là hoặc là trước đấy một lúc.
Còn tùy hiệu độ thôi. Trình độ cao thì là trước khi xảy ra là kịp rồi.
Trước khi xảy ra tức là lúc nào cũng nhớ thì có thể như vậy được.
Trình độ cao là nhìn lúc nào hiển biết.
Buổi đây xúc con nãy buổi sao mở mắt ra thuyển biết luôn.
Thì với cái ngay sau cái biển biết đấy đương nhiên nó là gì?Ươ
là biết. Ví dụ là mở mắt ra thế. Biết xong nghĩ là ơ hôm nay phải đi làm hôm nay là
cái cái ơ này làm biến thành biết rồi
vì biển biết thấy rồi mà.
Rồi
đúng chưa?
Rồi
cái này nó cũng nó cũng giống cái câu là dùng mọi nỗ lực để ở trong trạng thái không đỉnh quy chiếu. Câu này tương đương cái câu mà kịp ấ dùng mọi nỗ lực trong quán đảnh vô quán đảnh nó có câu là dùng mọi nỗ lực để ở trong trạng thái khử quy chiếu đúng không?
Tương đương là dùng mọi nỗ lực để thấy biển biết trước
trước khi mọi thứ kịp xảy ra. hoặc là ngay lập tức khi mà th vừa xảy ra
câu đấy tương đương với cả là kịch là nếu mà con dùng một nỗ lực để không thể quý chiếu nghĩa là con chính là con dùng một nỗ lực để thấy biển biết
kịp thời nên là bây giờ con nếu con thấy biển biết thì chính là không thể quy chiếu
đúng ý nhỉ à tiện nói luôn thấy biển biết có phải là không thể cứu chiếu không
đúng ạ
con ngồi đên thấy tức là biển biết đ mất cứu chiếu gì
mất cứu chiếu
cứu chiếu ở đâu nữa
thì có phải là dùng mọi nỗ lực để thấy đây là biển biết không
có tương đương với việc là dùng mẫu nữ lực để thấy là biển biển. Trong vua quán đảnh có hai câu đúng không? Câu nhất là thấy mọi thứ như ảo ảnh như ước mơ. Câu thứ hai là dùng mọi nỗ lực để trong trạng thái không được ghi chiếu đúng không nhỉ?
Rồi
đấy thì cái mà kịp nhận ra đây là điểm biết chính là dùng mượn nỗ lực đấy. Kịp mà kịp chên nỗ lực rồi không nỗ lực xong mà kịp.
Vâng.
Đúng không?
Nếu con nhận ra đây là biển biết thì chính là ở trạng thái không thể duy chiếu. Có phải hai cái tương đương nhau không? Vậy nhận ra là biển biết thì tương đương với cả
không chiếu. Đồng ý không?
Vậy thì hãy dùng mọi nỗ lực để nhận ra biển biến.
Biển biến
được chưa? Có tương đương đấy đúng không?
Vâng.
Trong ngôn ngữ của sư phụ thì là dùng mọi nữ để nhận ra biển biết.
Vâng.
Ok chưa?
Thế có phải là muốn gia biển biết thì phải kịp phải lưu ý phải ưu tiên.
Ưu tiên. Tiền ưu tiênới ưu tiên
đúng chưa? Th dùng mọi nỗ lực để nhận ra đây là biển biết. Ví dụ ngồi xem phim với sư vụ đi đúng không? Hố nay xem phim sư phụ đi thì con đừng ưu tiên phim
rồi ưu tiên gì?
Biền biết.
Biền biết
nhưng mà cái hay ở chỗ là nhận biển biết xong có mất phim không?
Không.
Đấy cái hay của c đoạn này là đỏ đỏ vàng ấy là nó có mất cái gì đâu. Con chả mất với quái con. Không mất trăm con, không mất trăm con, không mất cái gì cả.
Vì nó là biển biết nó chả mất cái gì cả.
Sướng chưa?
Vâng.
Đoạn trước nhá thì còn hơi sợ mất mất này mất kia, bây giờ không sợ mất.
Con vẫn hoàn toàn có một trải nghiệm đầy đủ full
liền mạch
mà con không biết biển biết.
Vì cái trải nghiệm đó chính là
chính là biển biết.
Sướng
quá sướng. Đoạn tu là tu rất sướng rồi đấy. Con là đi đúng đoạn tu rất sướng rồi đấy. Đúng rồi. Vì vì nếu không ưu tiên nhận ra là biển biết, không có một chút nữ lực để nhận làm biển biết ấy thì sẽ auto là ưu tiên là nắm bắt cái này bằng tử suy bằng suy.
Đúng rồi.
Thôi nghỉ đên học tiếp.
Cảm ơn sư phụ.
Mà mình không ưu tiên thì
trung ấm đúng không?
Ngày sư phụ có câu là đúng với sự thật lúc này lúc này tiên đấy không kịp lúc nào lúc nấy ưu tiên thấy biện
ưu tiên biể
thấy biện biết