Trống không Sáng tỏ Đáp ứng
10
Thiền 1
Ivory
Tóm tắtAI Summary
### [Phần 1]: Chuyển hóa nhận thức từ "Tỏa chiếu" sang "Đáp ứng" - Giá trị của những biểu hiện tiêu cực
**1. Ghi nhận bối cảnh và "Pháp duyên" của bài giảng**
Bài giảng diễn ra trong bối cảnh kết thúc một chuyến đi thiền tại **Ba Vì (Ivory)** vào cuối năm 2025. Sư phụ mở đầu bằng việc khơi gợi lại những trải nghiệm thực tế mà các học trò vừa trải qua. Chuyến đi này không hề "bình thường" hay phẳng lặng, mà điểm nhấn quan trọng chính là những sự kiện mang tính "drama" như chuyện về **vong** hay cơn đau bụng dữ dội của học trò tên **Nhân**.
Sư phụ nhấn mạnh rằng những hiện tượng tưởng chừng như tiêu cực này (ma, vong, đau đớn) thực chất lại làm cho chuyến đi "lên đời" và "vui" hơn, vì chúng tạo ra môi trường thực chứng để học trò không còn nhìn nhận việc tu hành một cách lý thuyết suông. Đặc biệt, bối cảnh tại Ivory được ví như một "môi trường chân không lý tưởng" khi có sự hiện diện của Sư phụ, giúp các học trò dễ dàng nhận diện bản chất của các hiện tượng hơn so với khi ở nhà.
**2. Khái niệm cốt lõi: Từ "Tỏa chiếu" đến "Đáp ứng"**
Trong giáo pháp Đại Toàn Thiện, ba tính chất thường được nhắc đến là **Trống không - Sáng tỏ - Tỏa chiếu**. Tuy nhiên, Sư phụ đã đưa ra một bước ngoặt về thuật ngữ để giúp học trò dễ dàng thực hành hơn trong đời sống: thay thế hoặc bổ sung từ **"Tỏa chiếu"** bằng từ **"Đáp ứng"**.
* **Tính Trung tính của "Tỏa chiếu"**: Khi dùng từ "tỏa chiếu", chúng ta nhìn nhận mọi hiện tượng (vui, buồn, đau, sướng) hiện ra một cách tự nhiên như ánh sáng phát ra từ ngọn đèn. Tuy nhiên, ở góc độ này, nó mang tính trung tính. Khi một cảm xúc tiêu cực như lo lắng hay sợ hãi khởi lên, nếu chỉ thấy nó là "tỏa chiếu", người tập đôi khi vẫn có xu hướng muốn dẹp bỏ nó đi vì thấy nó "không có gì hay".
* **Tính Tích cực của "Đáp ứng"**: Khi chuyển sang dùng từ "đáp ứng", nhận thức của hành giả về các hiện tượng tiêu cực sẽ thay đổi hoàn toàn. "Đáp ứng" có nghĩa là mọi thứ hiện ra đều có lý do, có mục đích và mang lại lợi ích nhất định. Nó không sinh ra để hại ta hay tiêu diệt ta, mà sinh ra để đáp ứng một nhu cầu nào đó của sự giác ngộ hoặc của cuộc đời.
**3. Phân tích sâu về Nỗi lo dưới góc nhìn "Đáp ứng"**
Sư phụ lấy ví dụ về một **cơn lo lắng**. Thông thường, hành giả sẽ muốn tiêu diệt nỗi lo để tìm cầu sự bình an. Nhưng nếu nhìn nỗi lo là một sự **"Đáp ứng"**, ta sẽ thấy:
* **Đáp ứng cho chính mình**: Nỗi lo nhắc nhở ta về những việc quan trọng cần làm. Ví dụ, nếu bạn lo lắng về một công việc với "anh B", chính nỗi lo đó thúc giục bạn gọi điện cho anh ấy để giải quyết công việc. Nếu không có nỗi lo, bạn có thể đã quên béng mất và dẫn đến hậu quả xấu (toang việc).
* **Đáp ứng cho sự tiến bộ tâm linh**: Nỗi lo hiện ra để ta thực hành pháp "Biết biểu hiện thành". Nếu không có nỗi lo, ta lấy gì để rèn luyện tâm thức?
* **Đáp ứng cho vô số thứ khác**: Có những lợi ích mà chúng ta biết và những lợi ích ta không thể biết. Nỗi lo của ta có thể đang đáp ứng cho một chuỗi nhân duyên phức tạp của người khác, ví dụ như giúp chủ khách sạn thu phòng đúng giờ cho khách tiếp theo.
**4. Ẩn dụ về cơn đau của Nhân và sự "hoàn thiện" của chuyến đi**
Sư phụ phân tích rất kỹ về cơn đau bụng của Nhân như một minh chứng sống động cho tính **Đáp ứng**:
* **Lỗ hổng nếu không có cơn đau**: Nếu chuyến đi diễn ra quá êm đềm, học trò dễ rơi vào trạng thái coi nhẹ việc tu tập, coi "tử si" (vô minh) là thứ gì đó xa vời hoặc chỉ tập trung vào những biểu hiện tốt đẹp.
* **Giá trị của sự đáp ứng**: Cơn đau của Nhân xuất hiện cực kỳ "tuyệt vời" và "tiện dụng". Nó đáp ứng cho Nhân (để Nhân thực chứng pháp trong nghịch cảnh) và đáp ứng cho cả lớp (để mọi người cùng nhìn vào đó mà học bài học về sự trân trọng).
* **Sự trân trọng**: Nếu chỉ coi cơn đau là "tỏa chiếu", ta có thể vẫn thấy khó chịu và mong nó nhanh hết. Nhưng khi thấy nó là "đáp ứng", ta bắt đầu có sự **trân trọng** nhất định đối với cái đau, vì biết rằng nó đang phục vụ cho một mục đích cao cả hơn là sự giác ngộ của chính mình và cộng đồng.
**5. Kết luận phần 1: Nhận thức mới về mọi biểu hiện của "Biết"**
Sư phụ khẳng định: *“Thực ra cái gì của Biết hiện ra chả để đáp ứng”*. Từ góc độ này, thế giới không còn chia thành "tốt để giữ" và "xấu để bỏ". Mọi hiện tượng, kể cả những thứ vô minh nhất, đều là sự đáp ứng để đưa hành giả tới sự giác ngộ. Đây là một bước chuyển quan trọng để học trò bắt đầu đi vào trạng thái **Phổ Hiền** (mọi thứ đều tốt lành, mọi thứ đều hoàn hảo).
### [Phần 2]: Câu chuyện "Kẹp cổ" và Nhận thức về Công cụ của Giác ngộ
**1. Tường thuật đối thoại: Sự chuyển hóa của Hồng Anh trong nghịch cảnh**
Sư phụ dẫn dắt bài giảng thông qua câu chuyện thực tế của học trò **Hồng Anh** để làm rõ hơn tính chất **"Đáp ứng"** của Biết (Tâm ngội).
* **Bối cảnh sự việc**: Vào khoảng 3 giờ sáng, Hồng Anh đang định thiền thì gặp một loạt "sự cố" khó chịu. Bạn đồng hành là **Hạnh Nguyên** trong lúc ngủ say đã vô tình có những hành động kỳ lạ: đầu tiên là kẹp cùi chỏ vào người Hồng Anh, sau đó là giật chăn và cuối cùng là "kẹp cổ" khiến Hồng Anh không thở được.
* **Diễn biến tâm lý và triệu chứng cơ thể**: Cùng lúc đó, Hồng Anh phát tác cơn ngứa họng và đau họng khủng khiếp – một triệu chứng mà 8 năm nay chưa từng xuất hiện từ khi bạn ra Hà Nội. Cảm giác ngứa và đau khiến bạn vô cùng khó chịu, cộng thêm việc bị Hạnh Nguyên "tấn công" trong bộ đồ bông xù xì làm cơn ngứa càng trầm trọng hơn.
* **Sự chuyển hóa qua Pháp hành**: Ban đầu, Hồng Anh định đi ngủ để bảo vệ sức khỏe. Nhưng nhờ nhớ lại tấm gương của **Sư mẫu** (người từng nằm gãi ngứa đến 4-5 giờ sáng nhưng vẫn kiên trì tập Pháp), Hồng Anh đã thay đổi quyết định. Bạn bắt đầu thực hành:
* Bước 1: Tập **"Biết biểu hiện thành"** (nhận ra cơn ngứa, cái đau, hành động kẹp cổ đều là sự biểu hiện của Biết). Tuy nhiên, lúc đầu việc này chưa đủ mạnh để dập tắt cơn ngứa điên cuồng.
* Bước 2: Sử dụng phương pháp **"Thiền ba bước cảm giác"**. Hồng Anh tự vấn: *"Cảm giác này là cái gì?"*, nhận ra nó là **Tưởng**, và dùng logic Đại Toàn Thiện để thấy rằng chủ thể và đối tượng không phân tách được. Khi nhận ra không có sự phân tách, cảm giác ngứa không thể tồn tại độc lập.
* **Kết quả**: Ngay sau khi tập xong, Hồng Anh chỉ ho thêm hai cơn nhẹ rồi cảm thấy vô cùng nhẹ nhàng và ngủ ngon đến tận sáng.
**2. Phân tích sâu ví dụ "Kẹp cổ" dưới lăng kính "Đáp ứng"**
Sư phụ khẳng định hành động của Hạnh Nguyên không phải là sự quấy rầy vô nghĩa, mà chính là một sự **Đáp ứng**:
* **Đáp ứng cho sự thực hành**: Nếu Hạnh Nguyên không "kẹp cổ", Hồng Anh có thể đã chọn đi ngủ thay vì tập Pháp. Chính nghịch cảnh này đã ép Hồng Anh vào thế không thể trốn chạy, buộc phải dùng đến những giáo pháp cao thâm nhất để tự giải thoát khỏi nỗi khổ ngay tại chỗ.
* **Vượt qua sự hối tiếc và đổ lỗi**: Thay vì trách móc Hạnh Nguyên "láo" hay "vô ý thức", nhận thức về sự "đáp ứng" giúp Hồng Anh trân trọng cả cái kẹp cổ đó. Nó là một sự "trợ thủ" tâm linh vô hình giúp bạn chứng ngộ Pháp hành ngay trong thực tế đời sống.
**3. Khái niệm: Con người là "Công cụ của Giác ngộ"**
Một trong những điểm sâu sắc nhất của phần này là sự phá vỡ định kiến về việc khi nào chúng ta mới có ích cho đạo.
* **Không đợi đến ngày giác ngộ**: Thông thường, học trò nghĩ rằng mình phải tu đắc đạo thì mới trở thành công cụ của Phật, của Biết. Sư phụ khẳng định: **"Các con là công cụ của Giác ngộ ngay từ bây giờ"**.
* **Biết sử dụng thân thể vô minh**: Biết (Tâm) sử dụng ngay cả những hành động vô minh, những cơn giận dữ hay sự vụng về của chúng ta để đáp ứng cho thế giới này.
* *Ví dụ về Hạnh Nguyên*: Lúc đè và kẹp cổ Hồng Anh, Hạnh Nguyên vẫn đang trong trạng thái vô minh (đang ngủ, không biết gì). Nhưng hành động vô minh đó lại trở thành "gia hộ", thành công cụ để thúc đẩy Hồng Anh đạt tới trạng thái giác ngộ trong đêm đó.
* *Ví dụ về sự nóng giận*: Bạn có thể mắng một người xối xả (hành động vô minh), nhưng chính lời mắng đó lại khiến người kia tỉnh ngộ và quyết tâm đi tu. Như vậy, ngay trong cái vô minh, bạn vẫn đang là công cụ để Giác ngộ vận hành.
**4. Phổ Hiền (Samantabhadra) và "Phổ OK"**
Sư phụ phân tích về trạng thái **Phổ Hiền** – một phẩm chất quan trọng của Đại Toàn Thiện:
* **Phổ Hiền là "Cái gì cũng tốt"**: Trong tiếng Anh, *Samantabhadra* có nghĩa là *Universal Goodness*. Nghĩa là mọi sự khởi lên đều tốt lành, đều là sự đáp ứng hoàn hảo cho một mục đích nào đó (dù ta có nhìn thấy hay không).
* **Phân biệt với "Phổ OK"**: Sư phụ dùng thuật ngữ hóm hỉnh "Phổ OK" để chỉ trạng thái chấp nhận một cách trung tính ("thế nào cũng được"). Tuy nhiên, Đại Toàn Thiện đi xa hơn thế. Nó không chỉ là "OK" mà là **trân trọng**.
* **Trân trọng vô minh**: Khi hiểu rằng vô minh cũng là sự đáp ứng để đưa đến giác ngộ (như việc đau bụng của Nhân hay cái kẹp cổ của Hạnh Nguyên), hành giả sẽ nảy sinh lòng trân trọng thực sự đối với vô minh. Không còn sự đánh đập, xua đuổi những ý nghĩ tiêu cực, vì mỗi ý nghĩ đó đều là một "mảnh ghép" hoàn hảo trong bức tranh Đại Toàn Thiện.
**5. Ý nghĩa của sự "Tự nhiên" trong Đại Toàn Thiện**
Sư phụ nhấn mạnh câu chân ngôn: *"Xin đảnh lễ Đức Phổ Hiền Như Lai Đại Toàn Thiện Tự Nhiên"*.
* **Sự hoàn hảo tự thân**: Đại Toàn Thiện không phải là kết quả của việc ta cố gắng "làm cho nó hoàn thiện". Nó vốn dĩ đã hoàn thiện một cách tự nhiên.
* **Mọi hành vi đều là Pháp**: Từ cái hắt hơi, nhảy mũi cho đến những sai lầm trong quá khứ, tất cả đều nằm trong dòng chảy đáp ứng của tính không sáng tỏ. Nhận thức này giúp hành giả giải phóng hoàn toàn khỏi gánh nặng của sự hối tiếc và tự phán xét.
### [Phần 3]: Chuyển hóa nỗi đau mất mát và sai lầm quá khứ thành sự Đáp ứng hoàn hảo
**1. Tường thuật đối thoại: Câu chuyện về tình mẫu tử của Thanh**
Học trò **Thanh** chia sẻ về nỗi đau lớn nhất của mình: việc con cái không ở với mẹ mà ở với bố sau khi ly hôn.
* **Nỗi khổ tâm tột cùng**: Đối với Thanh, đây là "điểm yếu khủng khiếp" mà trước đây bạn luôn chối từ và không dám đối diện. Dù các mảng khác như công việc hay tiền bạc bạn tập Pháp rất mượt, nhưng chuyện con cái luôn khiến bạn đau đớn.
* **Sự đáp ứng cho sự giác ngộ**: Sư phụ chỉ ra rằng chính vì nỗi khổ này quá lớn, Thanh "không còn cách nào khác" ngoài việc phải giác ngộ. Nếu cuộc sống cứ êm đềm, có lẽ bạn sẽ không bao giờ có động lực mạnh mẽ để đi học Pháp và thực hành liên tục như thời gian qua.
* **Đáp ứng cho sự phát triển thực tế**: Thanh nhận ra rằng nếu con ở với mình, có lẽ bạn sẽ rất vất vả và không có đủ thời gian, tâm trí để theo đuổi con đường tâm linh. Việc con ở với bố thực chất là một sự sắp xếp để Thanh có thể tập trung hoàn toàn vào việc tu tập.
* **Tầm nhìn rộng lớn**: Sư phụ nhắc nhở không nên chỉ nhìn sự đáp ứng ở góc độ cá nhân hẹp hòi. Sự việc này không chỉ tốt cho Thanh mà còn tốt cho đứa con và đáp ứng cho cả một mạng lưới nhân duyên khổng lồ trong vũ trụ (duyên sinh).
**2. Tường thuật đối thoại: Câu chuyện mất tiền của Hồng Phương**
Học trò **Hồng Phương** chia sẻ về trải nghiệm mất sạch tiền trong sổ tiết kiệm – nơi bạn cho là an toàn nhất.
* **Bám chấp vào sự an tâm giả tạo**: Hồng Phương vốn là người rất thích kiếm tiền vì tin rằng tiền bạc mang lại sự an tâm. Bạn luôn tìm kiếm một "chỗ dựa" ổn định.
* **Sự đáp ứng của "thảm họa"**: Việc mất tiền không phải là xui xẻo, mà là một sự **đáp ứng để cắt đứt hoàn toàn ảo tưởng**. Khi cái sổ tiết kiệm (điểm tựa cuối cùng) biến mất, Hồng Phương buộc phải nhận ra rằng không có bất kỳ thứ gì trên đời này có thể mang lại sự an tâm bền vững ngoài sự giác ngộ.
* **Định nghĩa lại "Hành động ngu ngốc"**: Trước đây, Phương hối hận vì mình đã "ngu ngơ" tin lời lừa đảo qua điện thoại. Nhưng dưới góc nhìn Đại Toàn Thiện, hành động "ngu ngốc" đó chính là một vị Bồ Tát, một sự đáp ứng tuyệt vời để giúp bạn thoát khỏi sự ràng buộc vào vật chất.
**3. Luận điểm: Không bao giờ có sự "nhầm lẫn" trong Đại Toàn Thiện**
Sư phụ đưa ra một khẳng định gây chấn động để giải phóng tâm trí học trò:
* **Không yêu nhầm người, không ký sai hợp đồng**: Trong thế giới của sự đáp ứng, mọi hành động (kể cả những thứ ta cho là sai lầm, lỡ lời, hay dại dột) đều là sự đáp ứng phù hợp nhất vào đúng thời điểm đó.
* **Sự hoàn hảo của quá khứ**: Nếu nhìn lại bằng con mắt giác ngộ, hành giả sẽ thấy quá khứ không có gì cần sửa chữa. Mọi lỗi lầm đều là những mắt xích cần thiết để tạo nên con người hiện tại.
* **Giải phóng hối tiếc**: Khi nhận ra mọi thứ đều là đáp ứng, "nhân quả" không còn là sợi dây trói buộc ta vào sự hối tiếc hay trả thù, mà trở thành sự vận hành hoàn hảo của Đức Phổ Hiền.
---
*Nội dung tiếp theo sẽ đi sâu vào chỉ số "Một vị" (Single Taste) và cách kiểm tra sự chứng ngộ thông qua các cảm xúc đối nghịch.*
### [Phần 4]: Đại Toàn Thiện Tự Nhiên - Khi Vô minh cũng là Công cụ của Giác ngộ
**1. Bản chất của "Đại Toàn Thiện Tự Nhiên"**
Sư phụ nhấn mạnh một trạng thái cực kỳ quan trọng trong giáo pháp Đại Toàn Thiện: sự hoàn hảo này là **"Tự nhiên"** (tự nó vốn thế), chứ không phải do nỗ lực của bản thân hành giả làm cho nó trở nên hoàn thiện.
* **Sự hoàn hảo không do kiến tạo**: Thông thường, con người nghĩ rằng mình phải sửa đổi cái xấu, bồi đắp cái tốt thì mới đạt tới sự toàn thiện. Nhưng ở đây, Sư phụ khẳng định mọi biểu hiện – dù là một cái hắt hơi, một cơn giận, hay một hành động sai lầm – đều đã là Đại Toàn Thiện ngay tại thời điểm nó xảy ra.
* **Vượt lên trên sự "Tu sửa"**: Nếu hành giả còn cố gắng "tu" để đạt tới sự hoàn hảo, nghĩa là hành giả vẫn chưa thấy được tính "Tự nhiên" của nó. Khi nhận ra mọi thứ là **"Đáp ứng"**, hành giả sẽ thấy ngay cả những lúc mình "vô minh" nhất thì cái vô minh đó cũng đang đáp ứng một cách hoàn hảo cho một tiến trình nào đó của vũ trụ.
**2. Triết lý "Không nhầm lẫn" trong mọi hành động**
Một điểm chấn động trong bài giảng là sự phá tan cảm giác hối tiếc về quá khứ. Sư phụ khẳng định:
* **Không bao giờ yêu nhầm người**: Dù người đó có gây đau khổ hay phản bội, sự xuất hiện của họ là một "đáp ứng" hoàn hảo cho sự trưởng thành hoặc trả nghiệp của hành giả.
* **Không bao giờ ký sai hợp đồng hay lỡ lời**: Mỗi quyết định tại thời điểm đó là kết quả của vô vàn nhân duyên (duyên sinh). Nếu hành giả nhận thức được tính đáp ứng, hành giả sẽ thấy không có hành động nào là "lỡ" hay "sai", mà tất cả đều là **Phổ Hiền** (luôn luôn tốt lành).
* **Ví dụ về Vũ Toàn**: Sư phụ nhắc nhở học trò Vũ Toàn rằng ngay cả việc "ngắm" một ai đó cũng không bao giờ là nhầm. Sự "ngắm" đó, sự "yêu" đó đều nằm trong dòng chảy đáp ứng của Biết. Khi hiểu điều này, thế giới của hành giả sẽ không còn chỗ cho sự tự trách hay dằn vặt.
**3. Khái niệm "Công cụ của Giác ngộ" ngay trong Vô minh**
Sư phụ giải thích sâu về việc tại sao một người chưa giác ngộ vẫn là "Công cụ của Giác ngộ":
* **Sự gia hộ từ vô minh**: Sư phụ lấy lại ví dụ về **Hạnh Nguyên**. Lúc cô ấy đè và kẹp cổ Hồng Anh khiến Hồng Anh không thở được, lúc đó Hạnh Nguyên hoàn toàn đang ở trong trạng thái vô minh (đang ngủ say, không biết gì). Tuy nhiên, hành động vô minh đó lại là "đáp ứng" tuyệt vời buộc Hồng Anh phải thực hành Pháp để tự cứu mình. Như vậy, vô minh của Hạnh Nguyên đã trở thành công cụ để đưa Hồng Anh tới trạng thái giác ngộ trong đêm đó.
* **Giá trị của hành động sai lầm**: Ngay cả khi bạn mắng một người xối xả (một hành động mang tính sân hận, vô minh), nhưng nếu cái mắng đó khiến người kia tỉnh ngộ và đi tu, thì hành động mắng của bạn chính là công cụ của Giác ngộ.
* **Nhận thức về bản thân**: Hành giả không cần đợi đến khi đạt đạo mới có ích cho Đời. Ngay bây giờ, với tất cả những khiếm khuyết và vô minh, hành giả vẫn đang được Biết sử dụng như một công cụ để đáp ứng cho thế giới xung quanh. Nhận thức này giúp hành giả trân trọng bản thân và trân trọng cả sự vô minh của người khác.
### [Phần 5]: Chỉ số "Một vị" - Thước đo thực chứng của sự Giác ngộ
**1. Cách kiểm tra trình độ Giác ngộ thực tế**
Để tránh việc học trò chỉ nắm bắt lý thuyết về "Đáp ứng" và "Phổ Hiền" bằng trí năng, Sư phụ đưa ra một bài kiểm tra thực chứng (ấn chứng) rất cụ thể.
* **Khái niệm "Một vị" (Single Taste)**: Đây là trạng thái mà các cặp đối cực không còn sự khác biệt về bản chất cảm nhận trong tâm hành giả.
* **Đối tượng kiểm tra**: Hai cảm xúc hoặc trạng thái đối nghịch nhau. Sư phụ lấy ví dụ về cặp đối cực phổ biến nhất là **Khen** và **Mắng**.
**2. Phân tích trạng thái "Một vị" qua Khen và Mắng**
* **Trạng thái chưa "Một vị"**: Nếu hành giả vẫn cảm thấy thích thú, sung sướng khi được khen và cảm thấy sợ hãi, tổn thương, hoặc muốn co lại khi bị mắng, thì hành giả vẫn đang ở trong trạng thái "Nhị nguyên". Lúc này, hành giả chưa thực sự chứng ngộ tính "Đáp ứng" của vạn pháp.
* **Trạng thái "Một vị" xịn**: Khi Sư phụ mắng một trận lôi đình và khi Sư phụ khen ngợi hết lời, hành giả thấy hai điều đó **như nhau**. "Như nhau" ở đây không phải là sự vô cảm, mà là nhận ra cả hai đều là sự "Đáp ứng" của Biết, đều có giá trị giác ngộ như nhau.
* **Thước đo 100%**: Sư phụ khẳng định một người được coi là giác ngộ 100% khi và chỉ khi mọi cặp cảm xúc đối nghịch đối với họ đã trở thành "Một vị". Nếu vẫn còn sự thiên lệch (thích cái này, ghét cái kia), thì chỉ số giác ngộ chưa thể đạt mức tuyệt đối.
**3. Ý nghĩa của việc đo lường cảm xúc**
* **Không thể tự lừa dối**: Việc đo lường dựa trên phản ứng của tâm trước nghịch cảnh (bị mắng) và thuận cảnh (được khen) là cách chính xác nhất để biết mình đang ở đâu trên con đường tu tập.
* **Sự chuyển hóa từ sợ hãi sang trân trọng**: Khi đạt tới "Một vị", hành giả không còn phải gồng mình để chịu đựng lời mắng mỏ. Lời mắng lúc này được trân trọng ngang hàng với lời khen vì nó cũng là sự "đáp ứng" hoàn hảo cho sự tiến bộ của mình.
**4. Kết luận về hành trình "Trống không - Sáng tỏ - Đáp ứng"**
Bài giảng khép lại bằng việc củng cố niềm tin cho học trò về một thế giới hoàn hảo. Khi nhìn vạn pháp là sự **Đáp ứng** của **Biết (Trống không - Sáng tỏ)**, hành giả sẽ bước vào thế giới của Đức Phổ Hiền – nơi không có sai lầm, không có hối tiếc, và mọi biểu hiện đều là công cụ dẫn lối về sự giác ngộ tối hậu. Chuyến đi Ba Vì (Ivory) không chỉ dừng lại ở những trải nghiệm tâm linh thú vị, mà thực sự đã mở ra một trang mới trong nhận thức: Trân trọng vô minh và sống trong sự toàn thiện tự nhiên của mỗi phút giây.
Bản gõ chi tiếtTranscript
Chuyến đi thú vị không?
Có thêm vụ ba vì nó vụ vong nó hay hẳn đúng không?
Đúng không? Chứ hồi trước mình đi Ba Vì nó đâu có có đúng không?
Nó không có gì nó cũng bình thường đúng không? Đấy
lên đời có tí đama ma nó cũng vui mà. Chuyện thảo vui mà.
Ma ấn đâu
chưa? Ấn xong phát thông lão phát thôi. Đ
nó ngủ rồi mới ghê.
Ừ ngủ
miền tây. Miền tây.
Nó ngủ rồi.
Miền tây tay miền tây.
Cử từ miền tây tới đây luôn. Thế chuyện nhân hôm qua đau bụng rất là hay đấy.
Đấy nó mới làm cho cái để hoàn thiện cái chuyến đi này con
không về nó sẽ có một lỗ hổng là con sẽ co nhẹ cái việc là nó là tử si không thật con cứ tập trung vào việc nó là biểu biết biểu hiện thành
nhưng mà thấy một lúc sau con đè là không hay
ở đây là môi trường chân không lý tưởng có cả sư phụ ở đây nữa nó mới thấy dễ nhưng mà về nhà con ép ép lúc sau thành người chuyên ép thế là cái cái cơn đau hôm qua của nhân nó đáp ứng cực kỳ tuyệt vời luôn à tiện dụng nó luôn thế nào đáp ứng có đủ người chưa nhỉ
đ nghe không?
Thì cái bình thường con nói là chống không sóng tỏ tỏa chiếu thì thấy rất ok đúng không?
Nhưng mà trong những trong trường hợp mà những cái cái tỏa chiếu đấy là những thứ mà con thấy tiêu cực ấy. Ví dụ một cơn lo,
một chuyện một chuyện trong lòng con chạ lo lắng, sợ hãi, chán nả thì cái chữ chữ tỏa chiếu đấy nó không nó không có ích lợi bằng cái từ là đáp ứng. Nghĩa là trong trường đại hoàn thiện ấy có trường cũng là dòng thiện thôi. Có trường phái họ gọi là chống không sáng tỏ chiếu, còn gọi là chống không sáng tỏ đáp ứng. Người là biết có ba tính chất là chống không sáng tỏ tòa chiếu ai đồng ý rồi nhá.
Vâng.
Đúng không? Nhưng mà có trường phái là chống không sóng tỏ và đáp ứng. Ng cái tỏa chiếu chưa cái đáp ứng thế là tỏa chiếu thôi nhưng mà nếu mà nhấn loại tính đáp ứng. Ví dụ con ngồi đây con lo thì nếu con thấy là cái lo là tỏa chiếu thì con cũng muốn dẹp sứ đi chứ đúng không? Có tỏa chiếu có gì hay.
Đúng rồi. Thích tỏ chiếu khác cơ.
Đúng rồi. Nhưng mà nhưng mà nếu Nó lo đáp ứng thì nó thành cái tốt.
Cái lo đáp ứng cho cái gì?
Cho cái gì?
Tối thiểu đầu tiên là đứng cho chính con để con tiến bộ hơn.
Nhưng mà nó đứng cho vô số thứ khác nữa.
Có những thứ con biết thứ không biết. Ví dụ bây gi anh Anh B đi để làm việc quan trọng thì con lo không?
Thế lo đáp ứng cho việc gì? Trong việc gọi cho anh bế như khi về con trọng thật mà hiểu không nhỉ? Thế nó không lo thì con cứ quên bé mất chả gọi nữa.
Nế con ngồi đây không lo gì con quên quên sạch
nhưng nhờ cái lo đấy nhắc con liên tục thì con nó mới đáp ứng cho việc là con gọi tranh anh B
thì mới giải quyết được hoặc là mới có một cái ích lợi gì đấy trong cuộc đời con. Thì cái lo đâu phải là thứ vô nghĩa đáng bỏ đi đâu. Nếu không có lo đấy có khi không nghe sự giảng quên hết hết mọi chuyện về nhà là toang hết rồi. Nhưng vì cái lo đấy làm cho đáp ứng những việc gọi Đấy trong một ví dụ việc đáp ứng cho cái gì? Nó đáp ứng cho con thường hành pháp là đương nhiên nhá. Nhưng đáp ứng cho một tí chuyện trên đời khác mà có những cái con biết cái không biết. Cái lo ấy cái lo mà con tưởng là là vô ích hoặc là gọi là con tiêu diệt nó ấy, nó thực chất nó chỉ là một cái đáp ứng thôi. Đáp ứng là đáp ứng có lợi. Đáp ứng để đ giải quyết cái gì đấy mà cần phải giải quyết. Đấy thế là nhận thức khác về nỗi lo. Nếu con dừ chống không sóng giỏ chiếu thì con sẽ không thấy nhận thức, không thấy cái giá trị của nỗi lo. Nhưng nếu con dùng chống không sá thảo đáp ứng ấ thì con sẽ thấy là cái nỗi lo nó có giá trị của nó. Thậm chí là giá trị con chưa nhìn thấy. Thế từ xưa nay con bao nhiêu đội lo rồi?
Thì tối thiểu nó đáp ứng trong cái gì?
Thế tiến bộ con đáp ứng quá rõ ràng nữ quá tuyệt vời nữa. Nhân hôm qua đau thế cùng đáp ứng cho à cho ai?
Đầu tiên là nhân được lợi
nhưng đâu phải chuệ nhân đâu. Cuối cùng là ai
cả lớp được thế quả đáp ứng tuyệt vời không?
Nhưng mà cái hình thức của nó là một cơn đau lúc mà đau bảo là chống không to thỏa chiếu thì con con sẽ trân trọng được. Con sẽ bé chưa xong đúng không? Nhưng mà chống không sao đáp ứng thì sao đấy
đúng chưa? Ồ đáp ứng nó có ví dụ con người có lo là xếp vali chưa xong thì con muốn dẹp bén cái loa cho rồi sao phải cứ phải ngồi đây lo vali lo vali nhỉ nhưng con hiểu rằng nó sinh ra để đáp ứng nó sinh ra để hại con không thể để tiêu diệt con phá hoại con đáp ứng đầu tiên mà ai cũng thấy được là gì mới tăng chứng ngộ Mình nhận ra nó là biế hiện thành
đúng không nhỉ? Cái đáp ứng đấy quá rõ gì nữa nhưng mà nó đáp ứng việc gói vali của con nó đáp ứng việc là đóng phòng khách sạn của những người làm chủ khách sạn chứ những người ấy không cần đáp ứng à chỉ có con người cần đáp ứng à vậy biết trong mắt biết thì sao có phải là con thì đáp ứng còn đâu chủ khách sạn không đáp ứng không
binh đằng chứ chủ khách sạn cần thu phòng lúc 12 gi hay 12 để cho người tiếp theo lúc 1 thì cứ lo con đường trong chủ khách sạn ch không phải là con không liên quan gì đến con như là chủ khách sạn Nên nhớ sư sụ anh nói là sư phụ cả nhà cao nhân nhiều khi đáp ứng hàng xóm không mắng nhân ấy mắng to khi đáp ứng hàng xóm còn đáp ứng gì không biết mình không cần phải biết mình nói lấy ví dụ thôi nhưng chắc chắn là đáp ứng hiểu không nhỉ con cái con lại ốm có lo
bí rồi rồi
đây ạ
ông có lo không
có chứ
ngày xưa ai lại lo thế đúng không lo thế thì không được tu hành rồi l nhưng mà đáp ứng đầu tiên là ai được lợi
cái đứa con con cần đáp ứng đấy mẹ mà chẳng lo gì cả ngồi chơi chơi th Hiểu không nhở?
Vâng.
Đấy là một cái đáp ứng rõ ràng. Ngoài việc con thù hành tiến bộ thì có ứng cho đứa con đúng không? Vậy thực ra cái gì của biết hiện ra chả để đáp ứng.
Ở góc độ đấy thì có phải là cái gì đáp ứng không? Đáp ứng đây là nghĩa tiêu cực hay tích cực? Tích cực chứ không phải chỉ nghĩa trung tính nữa. Nếu con dùng là chống không sáng tỏ tỏa chiếu thì là trung tính hay là chống sáng tỏ hiện ra là trung tính. Nhưng đáp ứng bắt đầu không trung tính được cả. Bắt đầu con có thể có sự trân trọng nhất định với cái hiện ra rồi vì nó đáp ứng. Đáp ứng gì con còn không biết. Con không cần biết con thế là ứng được hay là con phải biết
không cần
lúc đầu thì mình có thể phải biết một chút để mình tin được đáp ứng
nhưng sau đủ kinh nghiệm thế cần gì phải biết chứ chì giờ đáp ứng thế tất cả những cái vô minh con đã trải qua đúng cho cái gì
lấy có không ngồi ở đây không
thế đáp ứng cho chính cái sự giác ngộ của con không
đúng không hóa ra vô minh chính là sự đáp ứng để giác ngộ đúng chưa Không anh cử hạnh nguyên từng cãi nhau rồi chưa?
Con kể một chuyện đêm qua vui vui
chuyện nóng chuyện nóng luôn ừc
tự giảng tham khảo thôi chứ con cứ dùng vô chống sỏa chiếu thôi
giảng để con tham khảo là có thể có những trường hợp con có thể gọi nó đáp ứng thì rất hiệu quả thế thôi chứ mà bà con đổi tuột ngưỡi đâu
là con con kể nó giống giống chuyện sư mẫu hôm qua nhưng mà con thấy nó buồn cười nó liên quan tới con hạnh nguyên Là hồi đêm là lúc đó tầm tầm cũng 3 giờ hơn ấy thì lúc đó con bắt đầu mới đi ngủ nhưng mà tự nhiên là không hiểu sao là bình thường là con Hạnh Nguyên là nằm là 2 m giường là ở giữa có một khoảng trống rất là to tự nhiên đùng phát qua Hạ Nguyên nó lăn qua lăn qua xong nó kẹp cùi chỏ vô vô người con như này
mà lúc đó
kêu gợi khêu gợi
không nhưng mà hạ nguyên ngủ rồi lúc đó hạn nguyên ngủ rồi
khu gợ chắc gì đã ngủ rồi
thế là thế là là nó nó kẹp c chỏ vô mà lúc đó con kiểu con chưa buồn ngủi con định thiền nhưng mà xong tự nhiên cái nó bị lên một cái cơn mà nó ngứa họng và đau họng khủng khiếp luôn á thụ tức là giống kiểu là từ hồi con bắt đầu ra Hà Nội là cái mùa đông đầu tiên là kiểu sóc thời tiết á là mới bị còn từ đó tới giờ là chưa có chưa có cái cơn
bao năm rồi bao nhi này rồi
là 8 năm rồi x
đấy cơn ngứa họng đầu tiên sau 8 năm
dạ
nên là đau bụng gì đau đau đã dày sau 10 năm dạ xong rồi lúc đó con mới thấy quái tức là Sư phụ vừa đo dương khí lên một trăm mấy rồi. Tức là đang ổn áp về sao tự nhiên nó nó đau mà nó ngứa mà cái cảm giác mà đau đau họng mà ho bị ngứa nó rất là khó chịu. Tức là nó do cái ngứa nó tức nó nó cứ tức á nó khó chịu lắm. Thế là cái con mới nghĩ là thôi chắc yếu người thì đi ngủ cái đã. Thế là con mà lúc đó Hạnh Nguyên là nó đè cùi chỏ người con xong nó đè chăng hết. Nói chung là con không có chăng để đắp luôn. Thế là con mới giật chăng lại.
Tưởng là không ơi là trả thu trả thu. Ok rồi
giật chăng lại cho nó ấm người. Thì con vừa cái con cầm tay Hắn lên con lấy cái chăng lại thì tự nhiên hắn kẹp hắn kẹp cổ
đấy trợ thu đấy không phải thêu gợ ấy
hắn kẹp cổ con
láo với bà bây giờ bà phải cho hắn kẹp cổ con mà con cảm giác ủa sao giống như pháp thảo bị vong kẹp tại vì hạnh nguyên không bao giờ kiểu Hạnh Nguyên mà nằm ngủ với ôm thì Hạnh Nguyên lấy cái chân Hạnh Nguyên gác thôi. Hạnh Nguyên chưa bao giờ mà Hạnh Nguyên kẹp mà kẹp vậy nè kẹp con không thở được
mà xui cái hôm qua Hạnh Nguyên à không bây giờ là may tức là
Hạnh Nguyên hôm qua lại nằm ngủ lại mặc bộ đồ bông
ừ
có nghĩa là là con nghẹt thở trong cái bộ đồ bông của nó và giống như kiểu là con hít cái bụi bông á sư phụ hay là con ngứa hơn nữa.
Con càng ngứa con càng đau điên nữa. Cái là tự nhiên không hiểu sao lúc đó con cứ nhớ là sư mẫu từng kể là sư mẫu cứ nằm gãi tới 4 5:00 sáng.
Ừ.
Nhưng mà tập pháp.
Ừ.
Thế là thôi con nghĩ là thôi không có kiểu giống như là lúc nãy thì nghĩ là yếu quá rồi thì đi ngủ cái đã để bảo vệ sức khỏe mai còn học. Nhưng mà lúc đó thấy tự nhiên nhớ chuyện sư mẫu cái thôi con nằm tập pháp thì lúc đó cũng đúng đúng kiểu là tập biết bị hiện thành là nó không có x nhê dễ sụ nó chỉ cứ ngứa điên ho điên nó nó khủng khiếp nó đến khi con đổi lại con tập là cái cái cảm giác cảm giác này nó là cái gì
xong thì xong rồi cũng như cái bài mà sư phụ thiền ba bước cảm giác ấy ạ tức là thấy nó là tưởng xong đó tập tiếp cái logic là nó không phân tách được nó tự động như thế không phân tách được thì cuối cùng không thể nào có cái cái cái cảm giác ngứa này cả
n là nó không thể có thì xong lúc đó mới mới thấy là biết biểu hiện thành thì rất là dễ thì sau khi tập xong như thế thì nó chỉ ho thêm Hai cơn hai phát thôi mà thấy nó rất nhẹ nhàng. Sau đó là con ngủ ngủ ngon luôn. Sáng tỉnh dậy là đã 8:00
trong vòng t Hệ Nguyên chứ
không ạ. Làm ra rồi
thở không được mà kiểu bình thường không bao giờ Hạnh Nguyên nó như thế luôn. Tức là Hạnh Nguyên mà ôm cái ôm thì Hạnh Nguyên lấy chân gác Hạnh Nguyên thức là Thạnh Nguyên là thích cái tay nó giang vậy nè mà hôm qua nó cứ kẹp nó kẹp mấy phát luôn nó kẹp mà con không thở được luôn kiểu vậy.
Hóa ra bây giờ mới hiểu nó là gì.
Nó là gì ứng. Đáp ứng ạ.
Đáp ứng đấy. Đấy là chống không s tổ đáp ứng đấy.
Ừ.
Nhưng mà lúc đấy con thấy đáp ứng ngay thì con mới tập pháp
chứ còn nếu con đẩy đánh nhau thì mất cái đáp ứng rồi đâu nữa.
Nên là con nhận thức về đáp ứng ấy cũng rất là rất hợp để con trân trọng những thứ mà lâu nay làm cho con khổ sợ.
Trân trọng lo lắng, trân trọng đấy bị kẹp cổ
thì nhận thức đáp ứng sẽ nó sẽ hiệu quả hơn là nhận thức là tỏ chiếu hay là hiện ra. Đấy là đúng hết. Thế hay là sư bảo các con là công cụ giác ngộ chứ không phải đợi ngày giác ngộ mới là công cụ giác ngộ. cụ cổ giác ngộ ấy đúng không? Bởi vì biết dùng thân thể các con để đáp ứng cho cái thế giới này. Có không?
Thế có phải là các con chính là công cụ của giác ngộ không?
Cụ cổ biết đấy chứ không phải đợi đến ngày giác ngộ thì mới là công cụ của giác ngộ. Lại ở độ đáp ứng thì các con công cụ của giác ngộ chắc luôn đâu. Cho cả thế giới này. Hiểu không?
Thế là con nên có một cái nhận thức là Thứ xảy ra là đáp ứng cho cái mình biết rồi có cái mình chưa biết. Đấy đại toàn thiện thì nó không có cái khái niệm gọi là phổ giác ngộ gọi là phổ hiền. Trạng thái giác ngộ không giác ngộ phổ hiền trạng thái phổ hiền phổ hiền là cái gì cũng tốt là giác ngộ là gì? Ngộ trạng thái phổ hiền chị cũng tốt đấy. Thì vì khi con nhìn nó đáp ứng thì cái gì mới cũng tốt được không? Thì chỉ cái gì cũng ok thôi chứ không phải cái gì cũng tốt đúng không? Phổ ok đấy. Nếu không thì Đức Phổ OK Như Lai chứ phải phổ phải phổ Hiền như Lai.
Ok.
Khổ kê như lain phổ như
phổ như đây là phổ hiền như lai.
Hiền là tốt. Tiếng Anh là good đấy. Samanta Badra
tiếng tạood không phải là
không phải là
không phải đúng rồi đấy. Cái gì cũng tốt.
Thì trước đây con chưa có cái pháp này thì con rất khó thấy phổ hiền cái gì cũng tốt nhưng chuyến này là con bắt đầu giới hiệu phổ phổ hiền rồi đúng không? Hôm qua mình còn đo cái chỉ số trân trọng vô minh còn gì nữa. Đấy là phổ hiền đấy. Chỉ phổ hiền với trạng l vô minh chứ còn phổ ok thì làm sao chỉ là chỉ là ok vô minh thôi. Chỉ là chỉ số ok với vô minh. Ok.
Nếu mà phổ ok thì là đúng không? Nhưng mà phổ hiền thì phải trân trọng vô minh.
Đấy trân trọng vô minh vì nó hút mà.
Cái vô minh của con nó đáp ứng cho một cái gì đó con có thể không biết nhưng chắc là đáp ứng của giác ngộ của Phổ Hiền. Hiểu không? Tất cả những gì con đã làm sai lầm trong quá khứ ấy không cái nào là tệ hết. Bởi vì sao?
Nó đắc. ứng trong cái gì đấy đúng không? Của phổ hiến. Đấy thì với nhận thức đấy thì con sẽ trân trọng được những cái sự khởi lên vì khi trân trọng thì con mới không từ chối đánh đập nó. Khi không đánh đập nhưng mà thấy nó biết biểu hiện thành rồi chứ con đập nó một nhát rồi còn đâu nữa mà vừa lồi lên đập một nhát thì con biết cái gì để mà bị vận thành. Đúng chưa? Đấy thì chuyến này cái giá trị rất là lớn của chuyến này là nó sang một trang mới ở trong trang đấy con có thể trân trọng được với những cái hiện lên đặc biệt là những thứ mà nó gây chuyện thôi đúng chưa? Bằng cách được thấy được rằng nó là bến để hiện thành thì con đâu có thể trân trọng được và ngược lại là nếu con trân trọng được thì con dễ dàng thế hện thành hơn nhiều
đúng không
mà muốn trân trọng được thì đầu tiên là kiến nhận thức đã vì làm sao mà ngay tức mình thấy trình độ mình đã thấy được biết biển thánh nhưng mình có thể có kiến đấy trước đúng không nên mình bảo cứ lo là biết là biết biểu hiện thành để đáp ứng thì tự nhiên sau này lo nên là mình lại bắt đầu có sự có sự để cho nó xảy ra để mình tập Đấy thì mọi người suy ngẫm về cái cái cái sự đáp ứng của sự nói. Hôm qua sự giảng thì Minh Ngân thấy ồ à ngay vì mình không từ chối cái lo lòng mình nữa.
Ở đây có có cái gì đây của của Hồng Anh là ví dụ tốt rồi nhá. Hóa ra cái kẹp cổ này đáp ứng tuyệt vời cho cái buổi tối tập pháp đúng không? Đấy coi có ví dụ đáp ứng trong cuộc đời mình không. Không phải không nhất là đợt này đâu. Mình nhớ lại xem mình đã có một cái việc gì không hóa ra là đáp ứng rồi.
Rồi Thanh nà. Con tối hôm trước sư phụ đo về việc là con của con không ở với con ở với bố đúng không?
Ờ đúng rồi.
Thì con cũng rất là
là một người mẹ rất là buồn đúng không? Nhưng
thì trước đấy với con ví khi về tập về công việc này hay là tiền bạc hay là mọi thứ ấ thì con thấy rất là ok. Con tập rất là mượt hoặc là nó không không không có ảnh ảnh hưởng gì lắm ấy. Nhưng mà cái chuyện của con cái thì cái tự nhiên là Thì trước khi mà cái chuyến trước khi mà đi Ba Vì á là nó đã xảy ra rất là mạnh rồi. Thế xong đợt đi Ba Vì xong nó lại mạnh khủng khiếp nữa. Tức là cái đợt đấy nó trải qua mấy cơn mà chỉ liên quan đến cái việc là con cái con với bố nó thôi. Ấ là giống như con và chồng cũ ấy thì nó liên quan đến cái việc mà con của con đi về không ở với con ấy. À thì với con thực sự lúc đấy chị biện đúng là th chị thấy là ờ được đáp ứng ngay lúc đấy bởi vì là cái đấy là cái mà mình mình mình khổ tâm nhất ấ nó khổ nhất và nó kiểu đúng là cái điểm yếu khủng khiếp của mình luôn mà trước giờ là mình luôn luôn chối từ ấy ạ mình luôn luôn chối và không không dám đối diện luôn thì con thấy là sau sư phụ đo xong thì con con thực sự rất là bất trước đấy thì cũng nghi rồi nhưng mà đo xong thì lại càng cảm thấy là đúng là mọi thứ nó đến là chính là đáp ứng cho cho mình luôn thì con thực sự rất là cảm giác rất là trân trọng
giúp con cái gì
giúp con tăng chứng ngộ rất là mạnh
ừ giúp ý là khi mà khi mà trong cái thế mà nó quá là khổ như thế rồi thì không không còn cách nào khác, chỉ cách duy nhất thôi.
Đó
là giác ngộ thôi.
Thế con thể nghĩ rộng ra liệu ngoài ra còn đáp ứng cho gì nữa không? Cái cái đáp ứng cho con giác ngộ thì luôn luôn đúng nhá.
Có con con nghĩ
nhưng mà thế thì mình sẽ bị hơi bị hẹp. Bây giờ mình thử nghĩ xem nó có
ví dụ như là con nghĩ là từ lúc mà từ cái thời điểm mà con về với bố nó ấy thì từ lúc đấy đế sau đấy là con đi học liên tục liên tục liên tục luôn. Và nếu như mà con con ở với con thì rất là vất vả và nó cũng chưa chắc đã. có nhiều thời gian để có thể đi học hoặc là tập pháp.
Đúng rồi. Đấy được đấy cho cả con con nữa nhá. Chứ không phải chỉ cho không phải chỉ cho có con đâu.
Thì tốt cho con của con nữa.
Tốt hơn nó chứ không phải là chỉ là đơn giản pháp.
Vâng.
Đấy đấy muốn con nghĩ về một chuyện thế thì con hiểu cái chữ đáp ứng.
Hiểu là thế nào thế là rộng hơn nghĩa là là tập pháp tạp ứng rộng vô cùng ứng cho cả cái vũ trụ luôn ấy. Nếu mà nói về gọn duyên sinh ấy đúng không nhở? Phải đáp ứng cho cả vũ trụ chứ không phải cho một ai hai người đâu. Nhưng mà nhìn được vài bằng chứng thì mình tin đáp ứng hơn. Ông Phương mất tiền có đáp ứng được cho gì không? Phương mất tiền đấy hay là báo hại? Tức là con thì thấy là đầu tiên là về bản thân mình thì con thấy là từ xưa đến nay là ừ. Cái cái tức là con rất là thích kiếm tiền.
Ừ.
Tức là không phải thích tiêu đâu nhưng con rất thích kiếm tiền.
Ừ.
Và nó là như kiểu nó là một cái rất là tự động ấy. Thì từ xưa đến nay là con có một cái rất là bám chấp vào cái việc là phải có tiền thì mình mới có sự an tâm.
Ừ.
Tức là mình nghĩ rằng cái sự an tâm nó sẽ đến từ việc mình có một cái nguồn tiền ổn định.
Ừ
thì đúng là cái việc mất tiền nó diễn ra với con không phải đến cái cái lần mà gần nhất mà con kể với sư phụ ấy. Nó là sau bao nhiêu lần con mất tiền rồi ấy
Ừ
thì cái lần cái lần đấy nó là lần gần như là cuối cùng mà để nó nó đánh nốt cái vào cái niềm tin an tâm của mình. Vì là những cái lần khác thì con vẫn nghĩ là à mất tiền là do à xui xẻo do tin bạn này hoặc là tin người này hoặc do bị à lừa này lừa kia. Tức là mình vẫn có một cái lý do gì đấy. Và sau đấy thì ờ cái chỗ mà mình thấy an tâm cuối cùng là cái sổ tiết kiệm ấy. Thế còn thì cái lần mà mất là mất đúng ở cái chỗ sổ tiết kiệm đấy.
Thế là mình cũng không có bị a.
Sợ chưa?
Đấy tức là cái chỗ cái cái cái điểm cuối cùng là cái điểm an toàn nhất ấy thì là nó mất đúng cái chỗ đấy.
Thì con thấy là nó rất là đáp ứng luôn để cho mình cắt cắt hoàn toàn cái ảo tưởng về cái việc là có một cái chỗ nào đấy mà an tâm.
Ừ. Ngoài cái việc là tu hành giác ngộ.
Đúng rồi. Tốt.
Đấy. Thì con thấy là cái đấy là
đấy giác ngộ đúng không?
Đúng.
Luôn luôn mọi thảm họa trên đời đ con đến đế ứng cho sự dưỡng của con hết.
Đúng rồi. Nó không còn sự lựa chọn nào khác ấy. Nó không thể nào là một phát mình đi hai con đường được. Chỉ có một chỉ có một con đường duy nhất để để có thể thoát khỏi hoàn toàn. Đấy là kể cả đạt được cái sự an tâm thực sự bền vững ấy. Nó chỉ có một con đường đi đến là cái giác ngộ thôi.
Đúng rồi.
Chứ không có con đường nào khác. Thì đấy là vì
thế cái hành động ngu ngốc của con bây giờ hóa ra nó là gì? Dạ.
Thế cái những hành động ngu ngốc của con dẫn mất tiền hóa ra nó là gì?
Vâng. Đấy thì nó lại là như kiểu Bồ Tát đến để đáp ứng cho
không? Bây giờ nó là gì?
Bây giờ ấy
nó đáp ứng gì nữa?
Vâng là đáp ứng ạ.
Cái hành động ngu ngốc của Hồng Phương đủ loại ngu ngốc đi. Hóa ra nào để đáp ứng?
Tức là cái hành động ngu ngơ lúc ý là là nghe điện thoại rồi tự dưng tin lời rồi làm theo.
Làm theo.
Lúc đấy còn trước đấy còn hối hận chết bỏ sư được.
Nhưng bây giờ nghĩ lại nó đúng là đáp ứng không?
Đúng ạ.
Có đúng không?
Đúng ạ.
Mọi người mọ người thấy không?
Cứ mà gọi là nhất, sai lầm nhất, ngốc nhất đi nữa thì nó lại là gì? Là đáp ứng. Đấy chính là chống không sáng tỏ đáp ứng. Nếu không có lâu con mới có nhận thức như thế này.
Đây
nhưng đang x đang muốn nói là cái lúc đấy con không nhận thức nó là đáp ứng.
Đúng rồi ạ.
Trong cái thực ra nó là đang đang là đáp ứng.
Đấy thì còn tiếc bỏ sư đúng không? Từ chối bỏ xa được nhưng nó đang đáp ứng đấy. Hiểu nghĩa không? Nghĩa là hành động lúc mà mình ngu ngơ vô minh ấ thực ra vẫn là cái đáp ứng tuyệt vời rồi. Chẳng qua là nửa năm sau mới nhìn thấy thôi.
Trong đời con Con có dày con chuồn thô nhìn thấy sau đấy mình dại thế mình quyết định nhầm yêu nhầm người đúng không có bao giờ không
đúng không ký sai hợp đồng quyết định nhầm đối tác nói một câu lỡ miệng bây giờ con vẫn còn nghĩ thế
nên là con vẫn chưa hiểu rằng cái hành động tí đấy vẫn là là đáp ứng là cái hành động đáp ứng nó là tính đáp ứng của biết chống không sáng tỏ và đáp ứng của biết đấy là cái mà muốn con về suy ngẫm trong lịch sử con còn có cái gì mà con vẫn thấy là nó ngu thế dạ lại thế ngốc thế thì đò chưa nhận thức rằng cái đấy nó là và nếu con nhận thức cái đấy đáp ứng thì ngày hôm nay con gặp hành động ngu ngốc ấy thì con làm xong ấy con nghĩ lại thì nó cũng là đáp ứng thôi đúng không mà nếu cậm chí con đang làm mà con nghĩ được thì càng tốt là đáp ứng thôi đúng chưa không bao giờ yêu nhầm người cả không bao giờ có làm nhầm việc gì ký sai hợp đồng cả sai đối tác cả hiểu không nhở nói không có nói lỡ lời cả mà luôn lu đáp ứng xong cái đúng nhất phù hợp nhất vào lúc đấy. Đấy gọi là phổ hiền. Hiểu phổ hiền không? Lúc nào cũng tốt, đáp ứng cho cái phù hợp nhất. Mà nhiều khi nửa năm nữa, thậm chí là 30 năm nữa mình ra sao thậm chí có cả đời con thể không nhận ra và con hối tiếc đến đời sau luôn. Có những gọi nhân quả đấy khiến khiến con hối tiếc quay trở lại là vì con không thấy đáp ứng. Đấy con quay lại để sửa chữa cái sai lầm ra đấy hoặc là trả thù với ai đấy. Đấy như nó đáp ứng nhìn lại mà xem có đúng không? Đúng không? Khi sư hụ nhận ra sự thật thì quay lại thấy quá khứ nó tuyệt vời luôn. Nó không hành động nào là không hoàn hảo cả. Nó là đáp ứng mà đáp ứng kỳ diệu luôn. Hôm qua sụ giảng có mấy bạn mấy bạn phát khóc luôn đấy ở đây luôn đấy. Vì nghĩ đến chuyện đấy mình trước đây mình rất là hối hận, mình rất là bây giờ mình nhận nhìn góc độ khác. Không bao giờ xí nhầm người đâu. Yên tâm nhá. Không bao giờ ngắm nhầm người nhá Vũ Toàn nhá.
Đấy không phải là cứ Sao mình tu mãi rồi mà ngắm lại câu này sang câu khác không. Cái ngắm đây là gì? Không bao giờ ngắm nhầm người. Sợ không? Không nhầm một người nào luôn. Không bao giờ nói một câu nào lỡ lời cả. Đấy đấy đáp ứng. Khi nghĩ như vậy thì cái thế giới của nó bắt đầu hiểu thế là ào nó hoàn hảo đúng không? Mọi hành động đều đáp ứng. Con là công cụ của giác ngộ ngay từ bây giờ đúng không? Giác ngộ dùng cái thân thể này đáp ứng trên này trên kia có phải công ngụ d ngộ thừa không? Không đợi đến ngày giác ngộ con mắng một đứa xối xả xong nó thề quyết tâm đi tu thì lúc đấy con vẫn vô minh chứ hay là con lúc đấy còn giác ngộ rồi
nhưng mà coi là công cụ giác ngộ không?
Con vô minh thì con vẫn là công cụ giác ngộ để làm đứa kia đi tu.
Hiểu không nhỉ? Hôm qua lúc Hạnh Nguyên đè Hồng Anh thế có phải là là là gia hộ thành người giác ngộ không lọc đ vẫn vô minh vô minh
vẫn vô minh nhưng mà có lại thành công cụ giác ngộ không
đè trong ánh chối chết thì nó bốp phải tập pháp
thế có phải là con là công cụ giác ngộ ngay từ bây giờ không
hiểu hơn tại sao cái công cụ giác ngộ vì hôm trước sụ nói chắc con sẽ hiểu ừ thì ngày nào mình giác ngộ thì mình mới nghĩ mình là công cụ ngộ chứ nhưng đấy chứ tỏ mình không hiểu thôi con chưa cần giác ngộ con đã là công cụ giác ngộ rồi đúng không
giải phóng không phải trân trọng vô minh hơn tí nào chưa Đúng không? Tháng nữa đó lại c cũng sẽ khác đây. Đúng không?
Đấy trân trọng
đúng không? Thì đây mới là cách nhìn của lại toàn thiện. Cái gì hoàn hảo? Toàn thiện mà. Đây mới là phổ hiền này. Không phải phổ ok mà làổ
phổ hiền. Đấy
xin đành lễ đức phổ ok như lai không? Bài hát có dù là không chỉ lễ đức gì?
Như
đại toàn thiện như vậy là còn tự nhiên nữa cơ.
Chứ đại hoàn thiện do tôi nghĩ thành hoàn thiện hay hoàn thiện? Đại hoàn thiện tự nhiên nó tự hoàn thiện.
Đấy và riêng câu đ Đấy thấy thấy câu đấy h chưa
một câu đỉnh lễ thôi mà nó đã rất khác chưa
xin đỉnh lễ đức phù như lại đại toàn thiện như lại còn tự nhiên không phải là con con làm sao thành tại thần thiện mà nó thận tự nhiên thế một cái hắt hắt hơi nhảy mũi con cũng là đại thàn thiện tự nhiên chưa có không tối nay về đánh chồng thoải mái đây
đấy đây là sư phụ đáp ứng cho Vũ Vân đấy đâ Thoải mái đi. Đấy. Vì sao?
Ừ. Vì nó là đại toàn thiện tự nhiên. Thế khi nhìn như vậy thì cái hành động nào con cũng đáp ứng hết. Con chưa cần giác ngộ nh động nào đáp ứng.
Có đúng không?
Cái gì?
Ấn chứng không?
Ấn chứng này. Hành động con chưa cần phải đăng hộ như hành động con nào con đã đáp ứng. Và nhìn như vậy thì con mới có thế giới của Phổ Hiền, con mới không đánh đập những cái vô minh mà lúc nay con cho là không tốt. Mà chính như thế chính là giác ngộ chứ là cái gì?
Đúng không nhỉ?
Không đánh được vô minh thì chính là giác ngộ chứ là cái gì? Con ngày nào có đế đoạn không đánh nhập vô minh chắc giác ngộ rồi. Giống mặc pa ấy. Khóc ầm ầm ấy. Đấy không đập vô minh kiểu đấy là chính là giác ngộ đấy.
Cái gì?
Cái gì? Thành viên nói là mình tập như thế này đến một ngày mà mình lên được 100% đời sống
sẽ có chỉ số mới. Sẽ có chỉ số mới
chưa? Các con đừng có chủ quá. Đừng có chủ quá.
Bây giờ muốn biết là mình là mình răng ngộ không ấy
thì phải kiểm tra xem là hai cảm xúc đối nghịch với nhau, hai trạng thái hai cảm xúc đối với nhau đối với mình nó đã là một vị chưa?
Đấy, bài đấy kiểm tra nhanh nhất,
không cần phải đo cái gì hết. Nếu còn thế rồi đấy là giác ngộ.
Hai cái Cảm xúc đối nghịch nhau đối với con có một vị không khổ.
Thì lúc đấy là con sẽ hiểu thế nào là là giác ngộ. Lúc đấy mới là một xong 100% xịn.
Xịn sự
xịn xị
xịn sự đấy.
Sự thì nó xịn mà.
Khi nào mà có chỉ số các bạn đo chưa nhỉ?
Chưa
hay cho đo nhá.
Nhanh
có một chỉ số đọc tên chỉ số đi.
Chỉ số này không có phải là
không? Không.
Chỉ số chả biết
không không không không.
Hai cảm giác ngược nhau.
Đọc đọc đọc tên chính xác. số đo các bạn nhóm một luôn. Đây có cái sủ số này con sẽ viết luôn này.
Khi nào mà con ví dụ như là cái chỉ số này là 100
khi nào sụ sụ mắng con một trận và khen con một trận thấy như nhau. Đấy là đấy là hai cảm giác ngược nhau và con thấy nó một vị. Ơi
còn nếu con vẫn là thấy rất sợ mắng và rất thích khen thì con chưa một vị.