Để đốt nữa năm nay bỏ bỏ qua năm này một hai phát thấy không hiệu quả bỏ luônữ không tí đốt tí xong thấy đốt có vẻ hiệu không có vẻ đốt càng đốt càng càng đốt càng tôi. Thôi bỏ luôn các con là s test tất cái này h quả giữ lại các bạn được dạy ngay hiệu quả nhất Đừng danh dòng cánh mà bướng thật xé dòng đế chạy trùng chù âm bện suy nghì chạy ta vật nào đâu có trong dòng dòng trần chịu khổ dòng không người lại sao trời dòng cuộn chảy không cướng nổi tim mình trong đó dập vui được mất đ gió dòng chảy hiện trong cố gắng con cái tôi kể cả suy nghĩ mình phải có cũng từ dòng chạy đến Nhà em nuôi gà ấy em hay thấy đâu thấy mấy con gà hỏi chị sao nó khó khóa là gì nó vào đấy cái này nhận đang bỗng thường ta giữa chun qua nhà định lúc nãy ăn uống này xong không lại có tu ngày xưa đói kém khổ sở ngày xưa tu đói con là tu tiệc bữa nào như tiệc đúng không ngày xưa tu đó thì khổ tu ấy Bây giờ tuần tu tiệc bụng bạn nào cũng bụng bạn nào cũng tròn này. Nhìn ông Khải ông Duy Nguyên ông Đức Anh không trườ Khải Nam ra đấy bụng não tròn vo thời nay thầy tu tiệc rồi đúng không? Thời xưa tu đói tu đủ ăn là sướng rồi nên tu tiệc Rồi ta biết mãi không cần chống lại điều gì hết để dòng nhận biết tự do trong sự thật chẳng còn tính chuyện thương ung dung thương thức chân thực tại thành đối xưa A Di Đúng chịu 4:00 sáng nói năng gì không ai bay nó xong đấy đã biết xem người đời ơi cùng một sế đi kinh nghiệm chảy không mọi cảnh liế túc tan rồi hiện trong sự khác nhau giữa cái nó và cái đỏ Thấy đó là tượng thì tự tin ví dụ hỏi ngày mai chứ ngày mai làm chuyện khác chẳng hạn không ngồi chơi hay là đi đâu hay lo lắng thì có thấy là tưởng tượng không thì không không thể trả lời được ý là không tự tin trả lời đấy nhưng mà thấy cái đó tưởng tượng như kiểu quay về một cái kinh nghiệm lúc này lúc nó tưởng tượng ấy thì thì ngày mai nó cũng chỉ là cái kinh nghiệm tạm gọi là sửa đi câu nãy sửa thêm vào đ Cái đó và toàn bộ kinh nghiệm chỉ là tưởng tượng trong biết thêm chữ vào lúc đấy sư phụ nó đúng rồi đó mở ngoặc toàn bộ kinh nghiệm bộ đóng ngoặc thì nếu bây giờ toàn bộ là tưởng tượng thì ngày mai toàn bộ vẫn là tưởng tượng đó ng toàn bộ to kí nghiệm Toàn bộ kinh nghiệm chiêu m ngày phải bắn bắn pháo hoa mười mấy phút để xong chiêu kinh không chưa xong nhá x nói xong rồi phải minh hải nói chuyện thêm lại nữa không ra phải đủ đủ 18 phút mới ra từ chiêu lại bắn trong 18 phút luôn bất động bình vương nhà giàu hết nhỉ tốn hơi nhiều tiền đấy bắn 18 phút hoa là tốn kém lắm đấy nước nhà nước quá giầu ngài phải là du phút bất động vương phải giàu lắm thì mới bắn 18 phút cho Bình thường cũng bắn được có 18 phút đó cả trụ mà này bắn trong 18 phút pháo xoa còn đùng đùng cuối cùng đấy đúng không? Vâng to sợ không mà ngày nay ngày quá gì đâu ngày 12 tháng 11 có cái gì kỉ hiện thứ hai này bây giờ 21 ở trên một cái đồ núi bình ờ mà một vùng núi đúng không vùng núi xa chỉ có thể là bất động minh vương thôi dầu nhà dầu Đấy ăn ăn gì tu tiệc gì nữa đúng không? Tu tiệc còn ăn tiệc gì nữa bữa nào thả nhân tiệc ăn tiệc xong lại có pháo hoa 18 phút phải giàu lắm mới có cái đấy được anh hiểu không đi nhà mình là nhà giàu không phải lo. Mất rồi sẽ tiền hết sẽ vơi sẽ đầy không phải lo nữa các con ngày xưa nghèo nghèo kểu kiết xác màúng ở đây luôn khiết xác lo gì ai để ra cũng không có gì vơi lại đầy chứ gì đâu bàn tay Trắng bốn mốc vơi lại đây thôi ng quá việc chẳng ai lại làm những kẻ trên tu chết đói chính xác thể nào tu hành mà chết đói lắm vay tiền sống đá sợ béo quá đấy mấy giờ rồi các bác 737 rồi 5 phút nữa đo nhá ok Hồi nãy mình bắt đầu mấy giờ mình 73 là gọi là đủ giờ 34 rồi anh đấy Dòng kia phải chạy thôi. Ta muốn anh kia phải đứng dậy thôi. Tôi muốn tôi muốn dạ hồ anh để anh làm người nếu sợ sợ quá thành người sợ lúc ngoài Cần uống nước không chị Quế? Sợ quá mọi người lại đối diện sợ không đứng nổi hết không? ăn mà nhìn hết một con ừ điểm khóa gì nữa không rồi cái Ứ ng khôngơn chị cái Dũng ngồi trong cộng á nhìn ra nhìn ra cửa sổ bên nhà chị D một lă th ừ cái biển thành đèo về Hà Nội là em về Hà Nội về Thếu miếng trên kia cả túi mía to đù kìa. Sợ miếng nó làm nguyên c** mua thêm thế không? Ừ. Con miếng này là trong cái phần ăn tối không đâu say quá xem chị quá quá nhấn quá bia là một đúng rồi mà bia tượng chờ không là hồ Sợ nhầm sợ nhầm. Thế em bảo sa chị không có sai đúng không? Một thường nữa. Đ Nào nào ơi ngồi có người buồn đấy. Đau đau lưng ngồi đi thôi ngồi đi này. Đau lưng ngồi điường đấy. Ai cầm con mic của em rồi nhở. vừa sinh và vừa diệt chưa kịp thành hình đã hóa phong như tranh trên nước khi về trời Đời một sống để đi kinh nghiệm chảy không những mọi cảnh bá trận biết nào thủ đắt luôn cần một cả quan hả c cả quan quản c cho Chắc bây giờ bao độ gì số thì nó sống từ sống từ giờ. Ừ. Thă cơm chị ăn cơm ăn cơm mấy giờ? Mấy giờ 7343 ok 40 phút ạ. Đ anh xem đây là độ số này càng thấp thì độ tham ăn càng cao nhiều lắm. Lại bắt đầu lại bắt đầu này. Ă Ăn sạch bách ai ăn sạch bách màu hả? Châu Oanh độ tham ăn là 0%. W là 100% 100% đâu trên đầu th quá đây. Quá ạ. Chắc 100% luôn rồi. Sao ăn không hả? Tôi làm vậy mình không Nguyễn Quế 100%. Đấy suy luận thế suy luận Hồng Anh 100% ai Tẩy An ạ đang oanh 100% ạ. Ui giời ơi Chư các thì 100% chị kia vãi khủng mà vãi khổ người một lần trong này khổ tham ăn 12% Hải ạ. 88 88% ok gì hai mảnh ạ hai mảnh hai mảnh eo 88 tham ăn 12% ừương à Phương Thí à dạ Đây dựng nó chảy ra đây. Ôi trời ơi nước à. Ừ tham ăn 88% nhầm nhầm sao ăn 12% ngọc bí bịch ngóc thế tham ăn không%. Yeah tráng mình à Trời ơi tiên nữ ăn thì thôi á rồi sáng mình 88% Đức An ạ. Số tá rồi. Vô Cực vô cực Đức Oanh 88% nguyên Ừ còn điều kỳ diện vẫn còn tiếp diễn ra diễn viên 100% thủy ăn à đội thế nào anh lại suy luận c anh 100% vân ạ gì tuệ vân 88% toàn S Toàn vú vú toàn vú toàn 88% à đấy vũ trang ạú% tr 88% Thái 88% Hải Nôm No 100% chí dùng chí dụng 88% cháy dụngá cháy dụ ai không có ai không à tên người ta là Chí Dũng đẹp như thế bố mẹ tên là Chí Dũng máu hết rồi à có mẫu số mẫu à sư bố 100% đọc top 10 nào top 10 xem nào chỉ có hai số top 10 đi top 10 100% châu ăn một châu ăn quế vẻ ăn hồng ăn thế tên oanh có vệ hại nha ngọ bất Vi Nguyên Vị Anh Hải Nam Hải Nam Xưa máu ơ vừa đúng 10 à ồ kinh what vãi biết đấy không được sợ không sợ chưa 10 à nào các bạn top 10 phát ở đây bạn nào phát đây ơi top 10 người và top 8 là 8 người là 88 10 tá người 8 10 người 100 là ai Sợ hải quá lại prom sá người à đâu 20 mà tổng kia mà 20 m tín dị đoan hôi dị đoan thô mời bạn vừa xong phát biểu đi trước khi bắt đầu đi kì xị đứt nó bị kì uống đã say bí bao nhiêu bí bao nhiêu bí 100 ờ bí và cho anh phát biểu đây cả hai phát biểu đ con thì xong thì tới hải nam chứ để an chuộ đúng rồi đôi số hai là Anh đứ ba là gì? Anh H thì thứ ba là thế anh nhá. Đấy cho đôi thì khi ăn thì con làm giống như sư phụ nói thôi. Khi mà mình có cảm giác một cái gì đó là thật đấy. Mình nhìn vào đấy mình hỏi nó là cái gì thì thấy nó là tưởng tượng trong biết nhưng mà thực ra là thấy nó thì thấy toàn bộ là tưởng tượng trong biết hết. À cái biết đang rất là rõ ràng ở đây ấy thì mà con thấy là nó cũng Không phải là phải nhắc thường xuyên đâu. Giống như cứ kiểu chạm thả thôi ạ. Và ở trong trạng thái đấy ăn uống bình thường thôi. Xong xong ấ tự dưng nhớ ra thì lại hỏi. Ừ. Thế cứ trôi chảy thế thô ạ. Không có vướng mắc một cái gì hết. Tức là bất kỳ một cái gì hiện ra nó đều là có thể là nhắc mình được. Không không cần nhắc cũng được nữa. Tham ăn quá. Nổi lên một cơn tham ăn. Dạ nổi lên một cơn ham ăn đấy ạ. Đấy thì nếu mà thích hỏi thì hỏi xem nó là cái gì. Ừ. Đấy nhìn vào nó nhìn vào kinh nghiệm ấy ạ. Đó thì đấy thấy ồ thế tưởng tượng trong biết tuyệt vời quá. Rồi xong nhìn kinh nghiệm nhá. Vâng. Không chơi trả lời bằng lý thuyết nhá. nhá. Đúng rồi. Đúng không? Ồ mà vào nhìn vào kinh nghiệm nó mới tự tin mà ăn tiếp được như vậy. Thế tự tin và mà và mà và không cần phải check nhiều nữa thì là ăn như thế và thấy là ồ mọi thứ nó hiện ra là tưởng tượng hiện ra trong biết. Không phải từ chối bất kỳ một cái gì hết luôn. Bất kỳ một cái gì hiện ra đều thấy nó là tưởng tượng trong biết và mọi thứ nó cứ trôi chảy thôi ạ. Cuộc đời chỉ tương tương tr đấy. Cảnh hiện rồi ta. Không cần lại món nào hết. Món nào hết đúng không? Để dòng tham ăn. Để dòng nhận biết tự nhiên ăn để dòng nhận biết tự dọ không? Để dòng nhận biết tự do ăn. Tự dọ ăn. Ok. Ăn rồi. Trong trong top 10 có bác nào nói nói cho điển sao anh chỉ vào không trung vậy? Hả? Nam. Hả? Nam bết xong phả cho này đang tự anh trong hai người đ cho anh nói mỗi đôi chỉ chọn một người thôi. Mỗi đôi còn một người thôi. Cho cho anh nói đỡ bí bí cho anh xong rồi anh đưa tự anh đ đến đôi Hải Nam tự anh nào ai chọn ai nào tự anh Hải Nam ngon quá h đưa tể ăn rồi con ạ đi. Con thấy là ăn cơm thì cũng giống như kiểu là tự tin và trân trọng ấy. Tức là học về tưởng tượng thì mình thấy rất là dễ là bởi vì là phun phun nó là tưởng tượng rồi nên nó không phải là mình phải cố tập trung vào một cái gì đấy. Không phải thế. Ờ với lại là thực ra là bữa ăn thì mình thấy là khi mà khi mà nhìn vào kinh nghiệm ấy và thấy là tưởng tượng ấy, tưởng tượng trăng biết ấy thì đâu có nhu cầu cần phải tập quá tập trung vào cái gì đâu. Tức là con thấy nó rất là tự nhiên không có gì phải tập trung. ở đâu cả. Tại vì và cũng không không phải tìm kiếm một cái kinh nghiệm gì hết. Tại vì con thấy cái cái cái biết suy tưởng này này nó làm cho mình rất rõ ràng về việc là ờ không biết tường suy, không phải không phải đi tìm kiếm một cái kinh nghiệm gì cả. Thế nên là tự nhiên nó lại hiển lộ rất là rõ ràng. Là chính ra là về hình thức thì bữa ăn nó vẫn thế. Nó không có gì là theo kiểu phảii Ngày xưa sư phụ bảo là ăn mà tập một cái gì đó thì chắc là căng thẳng không ăn nổi. Còn cái này nó lại rất là sự thật nó rất là hiển nhiên kiểu ăn vẫn ngon. Ngon không? Ngon ạ. Ng đấy có ai vì tập mà ăn mất ngon không? Không. Đấy ăn vẫn ngon. Vâng. Nói chuyện vui. Các con uống say nói chuyện vui kiểu rất là giải thoát đấy. Đấy các con vừa trải nghiệm ở trong Đại Định đấy. Cái đấy cười hụ nhớ không? Nhớ chị nói cứ cười sư phụ thật. Bây giờ cười cứ tưởng sư phụ nói động viên ấy. Phải cười lại các con. cười lại ăn trong đại đệ thế nào là yêu trong đại định tự anh yêu trong đại định trong đại định yêu trong đại định thì cũng giống như lúc sư vụ giảng về yêu không đối tượng ấy ạ nhìn thấy người yêu và nói là xem nào nó chuẩn thực ra con thấy ơ lúc lúc vừa nãy ú quá ý quá gì có người được ăn đấy ý quá ăn đi em đấy Nhìn người yêu như nhìn miếng thịt là được. Ăn ăn nhìn bếnh thịt không có vấn đề. Tức là vừa nãy khi mà khi mà sư phụ nhắc một chút trước trước bữa ăn ấy vì sợ là bọn con nhầm là là thấy cái đó là tưởng tượng ấy thì khi khi nhìn cái đó nhưng mà thực ra là khi nhìn vào kinh nghiệm khi mà một ví dụ tạm gọi mình thấy một cái gì đó là thật lên kể cả là Hải Nam hay là ai mình thấy là thật lên nhưng mà khi nhìn vào đó thì mình lại thấy là full là tưởng tượng luôn chứ không phải mình thấy có cái vật đó xong vật đó là tưởng tượng. Đúng rồi. Thế nên là yêu hay là ăn thì cũng thế. Thế là con thấy là tự nhiên từ một cái có vẻ như có vấn đề nhưng mà nó lại yêu thế mà ch luôn chắn luôn mới biết được mới test được với thế có vẫn thế không đấy là nhu cầu của cho anh kên động rồi nhu cầu của cho anh chị với chứ thì giống như anh Hải ấy ngay trong cái kinh nghiệm này nó là phun tưởng tượng thì đâu cần phải chờ đến ngày mai để nói là cái xảy ra là tưởng tượng đâu. Đ rồi Không cần đấy. Chén Hải Nam mới tưởng tượng mà bây giờ chỉ ăn một n ăn thấy tưởng tượng thì đương nhiên là ngày chén Hải Nam cũng là ngày gì tượng đấy đúng không tự anh? Đúng ạ. Đấy đúng ạ. Đấy thấy chưa đấy thừa nhận rồi đấy. Nhì người yêu đi t anh với giờ nhì ngồi tiếp đây với giờ nhìn năng thì lại với chồng chọc chồng chọc không phải chồng chậm không kịp rồi. Ừ hả đang vừa ra đây nhỉ? Hới ra chụp chậm rồi. Nam dư khí bao nhiêu rồi? Dư khí bao nhiêu rồi? Bao nhiêu? Quá tẩn chưa? Ui giời ngon rồi. Hàng xử được rồi. Em uống bia là bặt đỏ mở khóa chức năng rồi đỡ đỏ số người là bặt đỡ đỏ. Mở khóa chức năng lưng đang khóa đi qua bật lưng đau thì chọn tư thế phù hợp là được. nó thế anh nói đấy nhá ăn với ăn miếng cá là thấy tưởng tượng ăn miếng cá thì thấy tất cả là tưởng tượng thì ngày chá hải nam thì tụi anh cũng sẽ thấy gìấy tự tin không tự tin không v anh đấy chưa sợ chưa hải nam không tin bằng Hải Nam không tin Hải Nam gì nữa thì chí này Simi có gì đâu bà có thể tự tin bị chén tự tin bị chén cái đôi này sasimi và chín đây. Sasim sasimi. Vậy thì ăn cũng tập được thì cuộc sống tập được không? Tập được đúng không? Không phải khó đúng không? Vâng ạ. Bên đấy ăn trong đệnh không phải là khó chưa? Được chưa? Để tí nữa xem hội hội kia ăn bữa ăn bao nhiêu phần trăm nhá. 100% nữa thôi đấy. Ừ. Nếu mà 90% thì cái gì kia thì cũng đo cái chỉ số đấy mà sợ hải luôn. Rồi có đôi nào không? Đôi thì anh Hồng Anh một trong hai người nó đi. Một đôi thử mọi người tự bảo thận với nhau. Đang tích luôn này. Đang tích nọ nói luôn nói luôn. vào luôn. Thì đầu bữa trước khi vào có cái đoạn mà sư phụ hỏi đứa nào cười to thế đấy. Sư phụ là con con cười tại vì tự nhiên con thấy tự nhiên bắt đầu ngồi xuống ăn cái tự nhiên con thấy ủa ý là ăn nó là bức ba ấ ăn nó là cái suy luận ý chứ làm gì con cái chuyện ăn mà phải lo là là ăn là hai ba chứ bây giờ ăn thế nào ăn là 2 và ba rồi con nhầm rồi ăn là có cả cảm giác vì thế nó là 2 và3 anh gọi đây không Vâng. Nhưng mà cảm giác như mà ý con là ý con là bảo đấy là ăn ấy ạ. Ừ. Ý là ba là ý là Dạ. Nhưng mà ăn nói chung là cả hai và ba. Vâng. Có cái quy trình đấy. Thì nhưng mà bảo là bây giờ cái gì ngồi xuống ăn làm cái gì ý thì con cảm giác là cái đó là phần phần suy hết đấy. Dụ. Thế là xong rồi con nhớ cái đoạn mà sư phụ giảng hồi nãy cộng với lại thông điệp ấy thì bảo là không phải là tìm một cái kinh nghiệm mà không điểm qu chiếu. Thế là con thấy cả buổi ăn con cứ cắm mặt con nhìn đồ ăn luôn. Tức là con cứ nhìn từng món cái cá gắp lên ăn con cứ nhìn tí là cái cái kinh cái gì là mô tả thì nó giống như kiểu là là nhìn vào trénn cơm nhìn vào con cá chấm vào nước mắm phải canh ở đâu xong rồi rồi múc múc canh ăn thì phải né hành né ngò ra kiểu kiểu vậy. Tức là con cảm giác là nó đáng tức là nếu mà cái này tập đúng á thì phải là cứ tập trung nhìn một cái cái gì đó thoải mái luôn chứ không phải là phải là là đúng rồi. Không không phải là không tập trung vào cái gì hết mà là tập trung thoải mái cũng không sao hết. Bởi vì là ngay cái chỗ đó nó là nó là tưởng tượng rồi. Đó là suy ra hết. Còn đó là phần phần bước ba á là bảo nó là cái gì là bước ba rồi. Xong rồi chỉ còn lại là toàn bộ là một cái một cái rất là ấn tượng chung chung là là màu sắc rồi âm thanh nhạc rồi bảo phía sau phía trước gì nói chung là nó là nó là tưởng tượng hết. Thì thì mình thấy rất là rất là tự nhiên ấy ạ. Có nghĩa là tập trung ăn thoải mái luôn. Nhưng mà nhưng mà rõ ràng nó là cái tưởng tượng trong biết chứ nó không thể là cái gì khác được. Thì sẽ anh có nhìn Thùy Anh không? Có á nhìn Thùy Anh thấy nào? Thế nào? Ngon không? Dạ thấy ngon không? Thường nhìn đồ ăn nhiều hơn thì cái tham ăn đâ hăn rõ rồi đúng không? Cái con cảm giác như là đúng là cắm mặt ăn luôn ấy. Xong rồi cái Cái cái có những lúc là nó sẽ hơi hơi gợn gợn. Nó bảo là sao ui nãy giờ ăn ăn gì ăn tham giờ. Kiểu cảm giác tự nhiên hôm nay tập cái này thì mình ăn nhiều hơn bình thường luôn ấy. Xong rồi cái the tức là nó cứ lâu lâu nó nổi lên cái nghi ngờ á. Nhưng mà sau đó mình thấy là chính cái câu nghi ngờ đó nó cũng toàn là bước ba hết. Nói là tự nhiên nó là cái đến sau đến sau của sau luôn. Làm gì có cái chuyện mà mình tập hay là mình ăn hay là phải làm gì mới ra cái kinh nghiệm này á là không có những cái đó. Cái đó là suy hết. Còn lại Rõ ràng là vẫn đang rành rành là biết đang thấy cái tưởng tượng bên trong bên trong biết mình đang ăn là bước mấy? Mình đang ăn là bước ba ạ. Mình đang tập mình đang tập là bước ba nô. Mình đang ngắm thì anh bước ba luôn. Thế thì quá rồi đó. Vâng. Thế là mình có tập hay không? Mình nãy giờ mình có quên không? Nó toàn là bước ba hết. Thì con thấy là tự nhiên thấy nó là bước ba hết. Thì hồi nãy là con nhắc cái đấy là nhiều nhất. Con nhắc là cái cái này là bước ba. Ừ thì con nhắc như thế là nhiều nhất. Nhưng mà khi con nhắc xong cái này là bước ba thì tự nhiên con thấy là mọi thứ còn lại nó chỉ là tưởng tượng và đang ở trong biết thì cái tưởng tượng trong biết này thì chẳng có vấn đề gì hết. Nó chẳng có ý nghĩa gì gán vào ở trong đó hết. Nó chỉ là một cái rất là long lanh rực rỡ sống động thôi. Tốt. Thì mất tiền là bước mấy các bạn? Các bác bac ba. Thế nó có thật đâu. Bước ba nó là rực rỡ thế. Dạ. Thì hồi nãy là cái cách tiếp cận con hồi hồi nãy là là thấy cái mà mình đang tập trung á là bước ba hết. Thì tự nhiên khi thấy nó là bước ba Thì mình thấy rõ ràng là chỉ còn cái phần tưởng tượng và phần biết tưởng tượng trong biết thế thôi. Đấy là chi biến tước ly đấy. Dạ. Cái đầu con là chi huyến tự ly. Dạ. Thế này có thấy nó là huyễn tự ly luôn. Vâng. Thấy cái này là bước ba thấy đang ăn là bước ba. Dạ. Thấy đang thiền là bước ba. Thấy thiền đúng là bước ba. Thền sai bước ba. Vâng. Ly hết rồi. Ly hết ạ. Cách của anh hai cũng hay đấy. Cách mới đấy. Hiểu không nhỉ? Thấy một cái gì đó là bước ba hoặc bước hai luôn là ly rồi. Vâng. Không cần phải làm gì hơn cả đúng không? Ô chết rồi này mình tập thiền kém quá chị thấy thiền kém quá đúng không? Bức bước ba bức ba thấy đoạn vừa xong cái cảm giác thiên kém suy nghĩ mình là thiền kém là bước ba nốt thế có phải là là ly luôn không? Thế còn thiền kém thế nào nữa? Nếu thiền kém là bước ba thì làm sao thiền kém được? Nếu mất tiền là bước ba thì có mất tiền thật sự không? Không không trời ơi. Nếu thích chị bí là bước mấy? Thích chị bí là bước ba rồi. Thì có thích chị bí thật sự được không? Th đau lòng không mà đây có người buồn đấy sân dòng sông l điều nhá điều lắm nếu thích chị bí ba thì thực ra không thích chị bí đượcâ quá đau cái đấy là buồn rồi đấy bắt đầu thấy không muốn tập pháp rồi đấy thôi mọi thứ là bức ba thích chị bí phải làm gì bước ba khỏe thật không cần bước mấy nữa thực tại bí luôn đây là đặc bên Không phất này có. Ok rất tốt. Đấy có một cách rất đơn giản đúng không? Cách của Hồng Anh cũng hay đấy là mình xem nó là bước mấy thấy nó là bước hai hoặc bước ba thì tự ly luôn. Vâng. Đó cứ ly xong chỉ còn cái biết thôi. Vâng. Đấy cũng hai đấy. Thử Hồng Anh thử phát Du nhá. Dạ. Cứ phát đ thử xem cuộc sống xem nào. Vâng ạ. Thì xong cái khúc sau con có con có nói chuyện với chị Quế là con thấy ôi tức là cảm giác là mình tức là thấy cái gì cũng là bức ba vậy thì rõ ràng là cái cái mà thực chân thực đại cái thực tế đang xảy ra nó chỉ là biết và cái tức là biết long lanh sống động như thế này thôi. Nó không có một cái nghĩa gì để gán vào nhưng tự nhiên tự nhiên mình lại nhảy tức là mình tin phần bước ba thì mình gán vào đó rất là nhiều thứ và cái phần trầm trọng hóa nó nằm ở đó ạ. Cái cái phần mà mà phải trầm trọng hỏa lên ấ là mình gán cái mình mình tin vào cái phần mà bước bốn á bước ba bước bốn nó gán vào tin vào bước xong rồi suy diễn tiếp sang sang bước bốn đấy thì đó còn nếu mà tự nhiên thấy thấy nó là bước bước ba bước bốn gì hết thì nó chẳng có vấn đề gì nữa hết. Đó thì con mới kể là hồi hồi chiều nay lúc con thiền thiền ngồi á con cũng con tập như thế với suy nghĩ thì con thấy là con nghe sư phụ giảng là sáu cái ấn tượng giác quan sát thân vị xuất pháp ấy nó là phần tưởng tượng thì như vậy cái cái cái mà cảm giác là đang suy nghĩ này nè thì nó cũng là tưởng tượng rồi xong rồi nội dung cái suy nghĩ nó bảo là gì á thì đó là phần suy luận rồi nó bảo cái gì thì cũng là suy luận rồi thì tự nhiên mình thấy nó là các cái bước sau sau hết nên không thể nào mình là người nghĩ được Tại vì bảo tôi đang nghĩ là một cái sau nữa. Ừ. Cho nên mình cho nên là từ xưa đến nay những cái mình sợ nhất trong thiền là chui vào suy nghĩ hay là phân tán hay là đó cảm giác tôi răng này tôi răng kia ấ ạ nó toàn là cái rất là sau nên là hồi nãy cảm giác ngồi thiền là rất là tự tin là là không thể nào mà có cái gì nó cản trở được hết ạ. Tại vì bước một bước hai rành rành như thế rồi. Còn tất cả những bảo rất là nhiều hồi chiều con tập chính với suy nghĩ ạ. Con thấy đấy cái cái cái phần mà nội dung suy nghĩ là bước ba mà Cho nên là tôi đang nghĩ là càng sau sau cái đấy nữa nên không thể có để mà mình phải sợ là là mình chưa vào suy nghĩ rồi không để ý được biết thì có cái đấy nữa. Xin hết ạ. Bước hai là tưởng rằng có sáu thứ đấy. Tưởng rằng có suy nghĩ. Dạ. Bước ba là tin vào nội dung của cái suy nghĩ. Vâng. Đúng không? Đấy là phần tưởng với suy đấy. Vâng. Phải tưởng là có suy nghĩ thì mới tin suy nghĩ được chứ. Đúng rồi ạ. Đúng không? Đúng rồi. có suy nghĩ nữa. Tưởng rằng có sáu thứ trong đấy có một thứ là suy nghĩ. Vâng. Còn bước sau là tôi tin vào nội dung của cái suy nghĩ. Vâng. Thì thấy như vậy thì tự nhiên cái suy nghĩ nó cũng cứ nó cứ long lanh như cái mặt nước nước ngồi đấy ạ. Tức là thấy nó như cái hình tức là thấy nó bình đẳng như cái hình như cái như cái âm thanh. Chỉ cần không bước ba thôi là bước là bước hai là nó bình thẳng hết rồi. Dạ. Vâng. Đúng không? Vâng. Là mặt là suy nghĩ với cả các thứ khác như nhau rồi. Đúng rồi ạ. Được rồi. Còn đôi nào đâu nhỉ? Còn có năm đôi cơ mà. Còn ạ. 10 người. Rồi. Phiêu ghép đôi với ai đi để chọn đây. Rồi. Phiêu với quế. Ok. Phêu. Tha hiểu thay thay đôi quế. Thay đôi phiêu quế. Di nguyên với sư mẫu rồi. Duy Nguyên phát biểu thay cho sư mẫu nhá. Thế là xong. Dạ. Dạ. Tin hay sư mẫu phát biểu th di nguyên đi. Ok. Rồi bắt đầu. Con thấy là cái bữa hôm nay Đúng là trước đây mà ăn bảo ăn trong đại định nghe nó xa vời lắm không biết là cái gì nó luôn ấy. Cái đâu đâu cái này thì ở đây nhưng mà cái nhưng mà bây giờ như bữa hôm nay thì con thấy cái khác rõ ràng nhất là không không sợ cái gì hiện ra ấy ạ. Ăn trong đại định đâu có khó đâu. Đúng là bây giờ chỉ đơn giản là xem cái gì nó hiện ra thôi. Ừ. Vâng. Và cái cảm giác của con là tại vì con hay sợ sai này hoặc là sợ nó hiện ra thật quá ấy thì sợ ấy. Thì bây giờ những cái nỗi sợ đấy nó được giải quyết hết rồi. Hoặc kể cả là vẫn hiện ra nỗi sợ đi năng nữa thì cũng xem là nó hiện ra đâu, nó thực sự là cái gì đấy. Lúc đấy chỉ nhìn vào kinh nghiệm thôi thì con thấy là ờ khi mà không khi mà thấy cái nỗi sợ hiện ra nó cũng không đáng sợ nữa. Ấy đấy thì lúc đấy nó tự do thoải mái nó dễ. Với cả con thấy một cái ấn tượng mạnh nữa với con là buổi chiều nay lúc sư phụ cứ hỏi các bạn là thiền sai là như thế nào ấy. Nghĩ bình thường mình cứ hay sợ sai thế nhưng mà mình cũng không nghĩ mình cũng không nhìn kỹ. Vâng mình cũng không định nghĩa rõ ràng ra là thiền sai là như thế nào. Lúc định nghĩa ra với con sai thế nào? Thức con là thiến sai cũng là cảm thấy bị chui vào suy nghĩ ạ. Ừ. Thế thì lúc định nghĩa ra thì thấy nó buồn cười rồi nhưng mà không định nghĩa ra thì lúc nào mình cũng có nỗi sợ ở đấy ấy. Ừ. Thế thì con chỉ thấy là không sợ saợ thiền đúng. Vâng. Hay không? Không sợ kể cả không sợ nỗi sợ nữa. Con nỗi sợ có hiện ra cũng không sợ nữa. Ừ. Không sợ nỗi sợ. Ừ. Đâu? Ừ. Thè thì con chỉ thấy là đến món ăn hiện ra, vị của món ăn hiện ra hoặc là các câu chuyện hiện ra hoặc là nỗi sợ hiện ra thì cũng nhìn vào kinh nghiệm kiểm tra xem nó là cái gì thôi, nó hiện ra ở đâu ăn trong lại định khó là không khó là không khó như mọi người tưởng chụ nói con cười vào mặt sư phụ đúng không? Láo thật hộ hồi đấy không tin đâu không tin nổi là có một ngày ăn lúc lại định Mà nó lấy cách đ mấy năm ấ nhỉ đâu năm hai ba năm rồi đấy tiền đúng không lâu lắm ở nhà bảo sẵn sàng ăn trong đại định cho bia đầu gõ hay sao nhưng mà cũng gần gần đây thôi chị lâu rồi học ở trên tầng năm ừ tầng năm thế thì đứa nào sẵn cho sẵn sàng ăn cho định thì sao cho sư phụ sư phụ đi khao dẫn đi ăn nếu đứa nào ăn định được à hay đứa nào vâng thì tự tin tự tin nhắn Thủ nhị t mà tự tin chúc lại được thì nhắn chờ 3 năm chứ nào nhắn tất cả ngon chưa? Ngon rồi chú nguyên cái sổ đi. Con thấy cái nói chung là bữa ăn này thì cảm thấy nó cái sự dễ dàng ấy. Nhưng mà tức là ngồi xuống ăn thì tự dưng thấy nhìn thì biết nó rõ ràng kiểu gì ấy. Tức là nó sờ sờ trước mắt luôn. Cho nên là tự dưng thấy khi mà khi thấy khi nhìn vào kinh nghiệm tức là thầy biết nó rõ ràng như này rồi thì mọi thứ nó nó là đúng là nó là tưởng tượng quá là mặc định luôn ấy. Thì nó cứ rõ ràng thế này này. Thế thôi thế thôi á. À thì bởi vì nhá lúc đấy con bảo ơ xong sao nó rõ này nhở? Đứng là đôi đưng đôi là như thế. Sao lúc ngồi xuống ăn con bảo là xong xong thầy biết tức là biết nó rõ ràng này nhỉ mà nó kiểu như hôm nay kiểu nó cộng hưởng nào mà lúc mà sụ nói về cái buổi chiều về cái việc mà nó không thể trốn mất ấy nó không không đi mất nó không không thể thoát ra được ấy thế tự dưng thấy ờ xong mọi thứ tức là cái cái biết này cái một biết này không thể trốn th nó tức là nhìn đâu cũng là một biết ấy thế thì xong những cái này bảo những cái này cái kia nó liên tục còn lại thì là tương một biết nó quá rõ rồi cho nên là một Biết với tưởng tượng tưởng tượng thanh tịnh thì ờ thì cái này nó tưởng tượng thôi. Đúng rồi. Đơn giản chưa? Trường phái đơn giản không? Đơn giản hết cỡ luôn. Nói đ có hai cách đấy hoặc là thấy đây là biết thấy tưởng tượng thì đều ra cùng thầy thầy biết nào. Trong đế nào? Thấy sướng không? Thấy thôi. Phả xuống trong đại định quay từ cái lỏ này tắt đi mọi người tắt cái sự em Minh Ngân khi nào ra mấy giờ ra Minh Ngân á? Cái gì lớp kia qua thế cho phải cuộn với chiếu óc lên chiếu óc nó còn bóng ừ nó còn bóng thất phí nhưng mà cuộn lên còn lặng lắ cái bên này là cuộn chiếu ăn lên thôi còn thải cái chiếu thải chiếu kia ra còn chiếu chiếu mớ Nó còn mở ra là được. Cái này là để học nè. Cái màu trắng xám này để học nè. Không sao mà thôi là được rồi. Hai mặt đấy. Ok. Đây này. Để học cái này để không không cần đâu. Đấy cái này mở ra là được. Cái đấy chị để đây. Nhấc nhấc cái ghế lên cho không cần chị. Cần đây. Đấy chống lại Con bia hả? Con bia là tốt