Trình pháp sau khi tập thiền Plus lần đầu của nhóm Thiền 1
6
THIỀN 1
Ivory
Tóm tắtAI Summary
### [Phần 1]: Bối cảnh "Pháp duyên" đặc biệt và Nguyên lý cốt lõi của Thiền Plus
**Ghi nhận bối cảnh và ý nghĩa tâm linh**
Bài giảng diễn ra vào ngày **21/12/2025**, một thời điểm mang tính bước ngoặt về mặt năng lượng và tâm linh. Đây là ngày **Đông chí**, thời điểm âm khí cực điểm và dương khí bắt đầu khởi sinh, đánh dấu sự chuyển vận của đất trời. Đặc biệt hơn, ngày này trùng với **Thiên Xá Nhật** – ngày mà theo truyền thống tâm linh là dịp Ngọc Hoàng đại xá, cơ hội để hóa giải lỗi lầm và chữa lành. Sư phụ nhấn mạnh đây là sự trùng hợp "trăm năm có một", tạo nên một "Pháp duyên" mạnh mẽ để nhóm Thiền 1 bước sang một trang mới: từ Thiền Pro tiến lên **Thiền Plus**. Đây không chỉ là thay đổi về kỹ thuật mà là sự chuyển dịch về "Đất" (nền tảng nhận thức), từ việc tin hiểu trên lý trí sang việc chạm vào cảm giác thực chứng của sự giải thoát.
**Nguyên lý "Biết biểu hiện thành" – Chìa khóa của Thiền Plus**
Nội dung bài giảng tập trung vào một chỉ số nhận thức mới: **"Không cần sửa đổi kinh nghiệm vẫn thấy Biết đang biểu hiện thành"**.
* **Biết (Biết nguyên thủy/Tâm bản nhiên):** Không phải là cái biết của trí năng hay suy luận, mà là nền tảng trống không nhưng chiếu sáng, nơi mọi kinh nghiệm nảy sinh.
* **Biểu hiện thành:** Mọi thứ ta thấy, nghe, cảm nhận (hình ảnh, âm thanh, nỗi sợ, cái tôi, sự lo lắng) thực chất không tách rời khỏi cái **Biết**. Chúng không phải là "vật tự thân" tồn tại độc lập mà là chính cái Biết đang "vặn mình" hiện ra dưới hình thái đó.
* **Không cần sửa đổi kinh nghiệm:** Đây là điểm tối quan trọng. Hành giả thường có xu hướng muốn loại bỏ cảm giác xấu (lo âu, đau đớn) và giữ lại cảm giác tốt. Thiền Plus yêu cầu giữ nguyên hiện trạng của kinh nghiệm, chỉ thay đổi cái nhìn: Dù kinh nghiệm có tệ hại hay vô minh đến đâu, nó vẫn là "Biết biểu hiện thành".
**Tầm quan trọng của việc "Tư" (Xác quyết) trước khi thiền**
Sư phụ phân tích rất sâu về giai đoạn chuẩn bị. Trước khi nhắm mắt hành thiền, người tập cần có một bước **Xác quyết tuyệt đối**.
* **Lý luận trước, thực hành sau:** Phải dùng tư duy logic để bẻ gãy mọi phương án khác. Tự hỏi mình: "Nếu cái này hiện lên mà không phải Biết biểu hiện thành, thì nó là cái gì?". Khi nhận ra không có phương án số hai, hành giả đạt được sự tự tin tuyệt đối.
* **Sự tự tin "Thiền Pro":** Nếu vào thiền mới bắt đầu phân tích, lý luận thì đó là thiền của người mới. Người tập Thiền Plus phải xác quyết xong xuôi: "Bất kể cái gì hiện ra, chắc chắn 100% là Biết biểu hiện thành". Khi đã có niềm tin sắt đá này, việc hành thiền trở nên cực kỳ đơn giản vì không còn nghi ngờ.
### [Phần 2]: Phân tích trải nghiệm của Hồng Anh – Sự khác biệt giữa "Nhắc" và "Nhận ra"
**Báo cáo khảo sát đối thoại: Trường hợp Hồng Anh**
Hồng Anh trình pháp về một phiên thiền đầy hình ảnh sinh động (nhạc thổ dân, người da đỏ, chơi game, buffet đồ ăn, thậm chí là cảnh lớp học đang nghe Sư phụ giảng). Tâm lý của Hồng Anh chuyển biến từ việc cố gắng áp dụng logic sang việc bị cuốn vào dòng chảy của "phim".
* **Diễn biến tâm lý:** Hồng Anh có lúc cảm thấy hài hước khi suy nghĩ trong đầu bảo rằng "Đây là mày tưởng tượng đấy, không phải Biết hiện thành đâu". Nhưng nhờ sự xác quyết trước đó, bạn vẫn thấy cái suy nghĩ "phủ định" đó cũng chính là Biết đang biểu hiện.
* **Nút thắt "Nhắc":** Hồng Anh thừa nhận có những lúc phải tự nhủ (nhắc) trong đầu: "Đây là Biết biểu hiện thành". Sư phụ đã dùng điểm này để chỉ ra một lỗi vi tế của "cái tôi hành giả".
**Phân tích sâu khái niệm "Nhắc" (Remind) vs "Nhận ra" (Recognize)**
Sư phụ phân tích rằng từ "Nhắc" mang mầm mống của sự sợ hãi và thiếu tin tưởng.
* **Tại sao lại nhắc?** Ta chỉ nhắc khi sợ mình quên, sợ mình làm sai, hoặc không tin vào sự thật đang hiện diện. Hành động "phải nhắc thì mới đúng" là một nỗ lực của cái tôi nhằm kiểm soát phiên thiền.
* **Bản chất của Nhận ra:** Sự thật là kinh nghiệm *luôn luôn* là Biết biểu hiện thành, bất kể bạn có nhắc hay không. Nhận ra là một sự khẳng định (statement) về sự thật, không phải là một công cụ để làm cho phiên thiền trở nên "đúng".
**Ẩn dụ "Tiếng thốt trước pháo hoa"**
Để giúp học trò phân biệt, Sư phụ đưa ra ví dụ về việc xem pháo hoa:
* **Nhận ra:** Khi thấy pháo hoa đẹp, bạn thốt lên "Ôi đẹp quá!". Lời nói này là sự tràn ly của cảm xúc, một sự công nhận sự thật đang có sẵn. Pháo hoa đẹp từ trước khi bạn nói, và lời nói không làm nó đẹp hơn.
* **Nhắc (Lỗi):** Nếu bạn nghĩ rằng "Mình phải hô lên 'Đẹp quá' thì pháo hoa mới thực sự đẹp, nếu không hô là sai", thì đó là sự áp đặt của trí năng.
* **Kết luận:** Trong thiền, việc một suy nghĩ "Đây là Biết biểu hiện thành" hiện lên là rất tốt nếu nó là một sự **Nhận ra** tự nhiên. Nhưng nếu hành giả dùng nó như một mệnh lệnh phải thực hiện để yên tâm, thì đó là "cái tôi" đang vận hành. Sư phụ yêu cầu loại bỏ từ "Nhắc" khỏi từ điển thiền tập của nhóm.
### [Phần 3]: Kỹ thuật "Chạm" và "Thả" – Nghệ thuật giữ cân bằng trên con đường thực chứng
**Khái niệm "Chạm" (Touch)**
* **Định nghĩa:** "Chạm" là khoảnh khắc nhận ra một kinh nghiệm nào đó (âm thanh, hình ảnh, cảm giác) chính là Biết biểu hiện thành.
* **Yêu cầu:** "Chạm" càng ít bước càng tốt, lý tưởng nhất là **không bước nào**. Nghĩa là kinh nghiệm vừa hiện ra, ta lập tức nhận ra bản chất của nó mà không cần qua một quy trình phân tích: "Cái này là gì? À, nó không có thật, vậy nó là Biết...".
* **Ví dụ:** Nhìn thấy Sư phụ, ngay lập tức biết đó là Biết biểu hiện thành. Không cần bao nhiêu bước phân tích vì sự tự tin đã có sẵn từ trước khi thiền.
**Khái niệm "Thả" (Release)**
* **Định nghĩa:** Sau khi "Chạm" (nhận ra), hành giả phải "Thả" hoàn toàn kinh nghiệm đó ra, để nó tự do biến chuyển hoặc biến mất.
* **Cái bẫy của việc "Giữ":** Sai lầm thường gặp là hành giả muốn giữ lại trạng thái nhận biết đó, muốn mình phải "liên tục thấy Biết biểu hiện thành". Việc cố gắng duy trì sự liên tục này chính là một hình thái của sự nỗ lực, làm cho tâm bị căng thẳng.
* **Nghệ thuật điều chỉnh:** "Thả" không có nghĩa là buông xuôi đến mức ngủ quên (thả quá tay). Khi thấy sự nhận biết bắt đầu mờ nhạt, khi kinh nghiệm bắt đầu trông có vẻ "thật" trở lại (ví dụ: thấy lo lắng cho con cái ở nhà là chuyện có thật chứ không phải phim), thì hành giả lại thực hiện một cú "Chạm" tiếp theo.
**Báo cáo khảo sát đối thoại: Trường hợp Thanh và Nga**
* **Thanh (Sửa đổi kinh nghiệm):** Thanh gặp vấn đề khi thấy cảm giác hồi hộp, stress hiện lên. Bạn nhận ra đó là Biết biểu hiện thành nhưng trong sâu thẳm vẫn **muốn có cảm giác thoải mái**. Sư phụ chỉ ra đây là lỗi "muốn sửa đổi kinh nghiệm". Khi bạn muốn A thay vì B, bạn đang từ chối sự thật "Biết biểu hiện thành B". Giải pháp là phải nhận ra ngay cả cái **mong muốn thoải mái** đó cũng là Biết biểu hiện thành.
* **Nga (Chống lại cơn buồn ngủ):** Nga cố gắng "nhắc" liên tục vì sợ ngủ gật. Sư phụ phân tích đây là sự "ngăn chặn từ xa" mang tính nhầm lẫn. Cơn buồn ngủ, hay thậm chí trạng thái lơ mơ, không hề sai. Chúng cũng là một phần của bộ phim "Biết biểu hiện thành". Việc gồng mình chống lại cơn buồn ngủ làm mất đi tính "phi nỗ lực" của Thiền Plus.
**Ẩn dụ "Tập đi xe đạp"**
Sư phụ ví việc giữ cân bằng giữa "Chạm" và "Thả" như lúc mới tập đi xe đạp.
* Ban đầu, hành giả sẽ nghiêng bên phải (nỗ lực quá mức, nhắc liên tục, muốn liên tục).
* Sau đó, hành giả lại nghiêng bên trái (thả quá mức, dẫn đến lơ mơ, ngủ gật hoặc bị cuốn trôi theo dòng suy nghĩ).
* Quá trình thực hành là sự điều chỉnh dần dần cho đến khi việc "Chạm" và "Thả" trở nên mượt mà, tự nhiên, không còn cảm giác là mình đang "làm" thiền nữa.
### [Phần 4]: Sự chuyển hóa từ "Đất ảo" sang "Đất thật" – Thực chứng về giải thoát
**Báo cáo khảo sát đối thoại: Sự xác nhận của Quế**
Quế là người đã có những trải nghiệm sâu sắc và thực chứng về cái gọi là "Đất thật".
* **Trạng thái cũ (Đất ảo/Lòng tin):** Trước đây dù thiền 100%, Quế vẫn cảm thấy những hành động, suy nghĩ, đặc biệt là cảm xúc bất an là "từ mình phát ra". Đó là cảm giác "biết đây là socola nhưng vị vẫn là... vị tệ hại". Nghĩa là trí tuệ thì hiểu nhưng cảm giác thì vẫn bị cái tôi chi phối.
* **Trạng thái mới (Đất thật/Thực chứng):** Với Thiền Plus, Quế thấy rõ từng cảm xúc, suy nghĩ không còn chỗ nào cho cái tôi trú ngụ. Mọi thứ hoàn toàn là Biết biểu hiện thành. Cảm giác vị tệ hại (cái tôi) biến mất, nhường chỗ cho vị "socola" (Biết) thực sự.
* **Sự khác biệt:** Ở "Đất thật", không còn sự đấu tranh để tin, mà là sự hiển nhiên của cảm giác. Giải thoát không còn là khái niệm mà là một thực tại sống động.
**Đặc điểm của "Phim" trong Thiền Plus**
Sư phụ mở rộng khái niệm "Phim" (Movie) để tránh học trò hiểu lầm chỉ là hình ảnh:
* **Phim đa giác quan:** Bộ phim này bao gồm cả 6 căn (mắt, tai, mũi, lưỡi, thân, ý).
* **Nội dung phim:** Tiếng bụng thở phập phồng, cảm giác ngứa chân, ý muốn đi gãi, âm thanh nói chuyện bên ngoài, nỗi lo lắng trong lòng... tất cả đều là các phân cảnh của bộ phim.
* **Vị thế:** Không có người xem phim đứng ngoài bộ phim. Khi nhận ra tất cả là Biết biểu hiện thành, "người xem" cũng tan biến vào bộ phim đó. Nếu hành giả cố tạo ra một "vị thế người xem phim" để quan sát, đó lại là một cái tôi mới đang hình thành.
**Lời kết cho giai đoạn bản lề**
Sư phụ khẳng định bài giảng này là sự kết thúc của một giai đoạn "làng nhàng" và mở đầu cho một chương mới đầy quyền năng. Các học trò (như Hải Nam, Quế, Hồng Anh...) bắt đầu chạm vào những tỷ lệ phần trăm thực sự của sự giải thoát trong đời sống (Thiền đời sống Plus). Sự xác quyết, kỹ thuật Chạm - Thả mượt mà, và việc nhận diện mọi kinh nghiệm (kể cả lơ mơ) là Biết biểu hiện thành chính là con đường dẫn đến "Đất thật".
Bản gõ chi tiếtTranscript
Đủ chưa? Có ai thự hành không thực hành được không? Gi ngủ bé mất tỉnh dậy qua không coi như không đo luôn. Nếu mà ngủ tế cuối khỏi đo rồi. Ok. Đo nhá.
Bây giờ mình sẽ có một chỉ số khác thôi. Anh đọc tên chỉ số đi.
Chỉ số không cần sửa kinh nghiệm vẫn thấy là biết biểu hiện. Không cần sửa kinh nghiệm vẫn thấy gì
biết hiện thành đang bị hiện thành
vẫn thấy biết đang biểu hiện thành
quay trải qua cái kinh nghiệm đấy không quay trải qua cái đoạn là không sửa giết vẫn thấy biết thành không
không biết ạ
đưa tay nào
ok được rồi đo nhá đo phong tính nhá trong ba trong sáu bạn đây ba bạn chị đi bạn nào sinh hết được một cờ
rồi Hồng Anh Văn Trường 10 nữa đây Vũ Thanh
một cờ nó khác ngay đúng không
đấy sau này truyền ra tài cho con cháu kế thừa đấy.
Dạ hồi nãy con tập thì đầu tiên con về xoay lại cái logic lúc nãy trước ạ là đang phân biệt không thì thấy có thì tự động phân biệt thì không có cơ sở gì hết. Thì như vậy nó chỉ là cảm giác chứ nó không có thật thì cảm giác này hiện ra rõ ràng trong biết không có tách khỏi biết không nó chính là biết
rồi
thế thì như vậy toàn bộ cái mà tưởng suy cái cảm giác như thế này nó đều là biết đang biểu hiện thành
rồi
thì cái gì hiện lên thì cũng sẽ là biết bị hiện thành
rồi
thì chốt như thế rồi bắt đầu con bấm giờ
được ok một ý tốt đúng không mình phải tư trước đã để mình chắc chắc chắc chắn cái điều đấy đã hiện lên nghĩa là th nếu thấy rất là dễ n thế thì sau thiền nó dễ chứ trong thiền mà phải ngồi phân tích phân tích các thứ thì khó Con nên xác quyết được trước khi thiền là đã hiện lên chắc chắn là gì? Vì chấm chấm chấm trước đấy làm hết ấ
thì khi vào thiền là mình đã tự tin là bây giờ nhá cái hiện lên cái chắc chắn hiện thành
họ phải ngồi phân tích phải ngồi lý luận phải ngồi cái gì gì cả thế thiên pro mà thế đấy một cái điều con nên học tập bạn Hùng anh nhá đấy có ai làm thế không có ai không làm thế không có tư
có ai không làm thế
không ai làm đến mức là xác quyết rằng là bây giờ hiện lên hiện lên một phát nghĩa là bây giờ lên thầy để nữa phải làm rất nhiều bước Trong cái thiền có ai không làm thế rồi?
Không làm
rồi. Ok. Đã thì phải rút nghiệm nhá. Tiếp đi.
À xong đó con tự nhắc tiếp là tức là giống như kiểu những cái mà mình từ chối nhất á. Ví dụ như là nỗi sợ hoặc là cái tôi hành giả rồi ờ lo lắng điểm rồi ngu dốt ngu ngục nhất hiện ra thì cũng là biết biểu hiện thành.
Tức là con nhắc thêm cái những cái con sợ nữa.
Được. Nếu tí nữa mà nó hiện ra thì nó cũng là biết biểu hiện thảy.
Dạ.
Rồi ok. Đấy là kiến.
Vâng. Xong rồi bấm giờ thì Thì nắm xong bắt đầu nó cũng hài hài.
Nàm gì? Nằm trên giường hay là ngồi trên ghế làm gì?
Dạ con trên giường như con ngồi.
Ngồi trên giường.
Dạ ngồi trên giường
mở mắt hay là nhắm mắt?
Dạ nhắm mắt.
Rồi
thì con nhắm mắt xong cái bắt đầu vừa nhắm
thả nguyên hiện ra.
Đúng. Ủa sao sự biết
sư phụ đây từ đây
Thảo Nguyên hiện ra à.
Ơ thật mà ý là
thật mà
không phải Thì tự nhiên bắt đầu cái tự nhiên cái có nhạc thổ dân xong rồi cái xong rồi cái mấy cái bước chân bước chân như kiểu là bước chân của người da đỏ vậy đó.
Trên cái trên cái bãi cỏ rồi cứ đi đi như thế xong rồi nhạc thì nó cứ nhạc thẩu dân nó cứ có một giá điệu gì tằng tăng tằng tằng gì nó lặp đi lặp lại thôi. Xong xong rồi cái xong cái tự nhiên cái nó có thuyết minh cái gì đó.
Ai nư đ ai nư hơ mông cổ.
Dạ.
Thế đi.
Thế là nó có thuyết minh cái gì? gì đó mà con cảm giác y như là đúng là cái đoạn dạo đầu của phim á giống kiểu là đoạn mở màn phim ra xong rồi sẽ có cái tiếng gì đó kể chuyện tôi đang thế này thế kia xong rồi nhưng mà đồng thời lúc đó thì vẫn cái cảm giác là mình đang nằm trên giường ấy sư phụ thì
thì lại thấy giống như là phim đang kể về một giấc mơ của một người vừa nằm trên giường vừa thấy cái đống đó
ừ
xong rồi cái thì nó cứ tự động nó cứ chạy nó chạy sang một lúc thì nó chạy sang cảnh chơi game kiểu như trong một cái game thực tế ả xong một lúc nữa nó lại chạy sang là đồ ăn buffê dây chuyền. Xong rồi một lúc nữa thì nó lại nó xong rồi nó ra cả những cảnh lớp học y như này luôn. Sư phụ nói các thứ các thứ thì rất là nhiều cái thì con thấy là hài nhất là có một đoạn là tự nhiên nó nổi lên nó bảo là ờ ui cái này nãy giờ là suy nghĩ trong đầu mày đấy. Không phải biết hiện thành đâu. Nhưng mà con thấy cái đó vẫn là biết hiện thành.
Thế là thấy nó rất là mắc cười
thì tự nhiên cái có một cái cảm giác xác quyết nó nổi lên là kể cả là đang là tập pháp hay đang là ờ suy nghĩ vô minh ngu dốt hay đang là ngồi học hay đang là mơ hay đang là ở trong đạp phim hay là đang là trình pháp sư phụ thì tự nhiên cảm giác là nó có một cái độ xác quyết là nó chỉ là biết biểu hiện thành thôi ạ. Tức là cảm giác nó như nhau ở cả cái đoạn mà suy nghĩ vô minh đấy. Bé ba nó cứ nói là đấy là suy nghĩ thôi, suy nghĩ thôi. Tần là tưởng tượng chứ làm gì mà biết biểu hiện thành. Ví dụ như thế. Và cái đoạn mà cũng có những cái suy nghĩ nó nổi lên nó thấy rõ ràng đó là biết biểu hiện thành chứ không thể nào là cái gì khác. Thì cả hai cái đoạn đó vẫn là biết biểu hiện thành ấy ạ. Thì có cái cái cảm giác là ô hóa ra cái cái cảnh ví dụ như mình mình cảm giác là sáng giờ đi học với sư phụ rồi ngồi trong lớp nó chính nó đúng vào cái góc nhìn cái góc hồi nãy ngồi ở đâu nhìn lên sư phụ thế nào luôn nó hiện lại y như thế luôn nhưng mà nó vẫn là biết biểu hiện thành chứ nó không có phải là có cái chuyện là đã đi ngồi học sư phụ như thế thì con ừ kết lại thì con thấy h lúc mà hết phiên thì cảm giác là nó rất là giống một giấc mơ tức là cứ nó chạy từ cái này sang cái khác nó không có cái logic gì hết nhưng mà nó lại rất là sáng tạo và
ừ vậy Tất cả con trình bệ nó không phải là vấn đề vấn đề mình tập thế nào chứ không phải chuyện gì xảy ra đâu. Sự quan tâm cái gì xảy ra đâu.
À thì thì cứ nổi ra như vậy thì con thấy đấy là biết biểu hiện thành thôi. Sư phụ thì có một cái xác quyết như thế tức là con cảm giác là khi ví dụ như là khi mà suy nghĩ nó nổi lên nó bảo là đây là đây là mày tưởng tượng đấy không phải là biết biểu hiện thành đâu. Thì vẫn cảm nhận rõ ràng là đấy là biết biểu hiện thành bởi vì nó nó chỉ là cảm giác như thế thôi. Nó không tức là lúc con không có xoay logic gì hết thấy rõ ràng là biết biểu hiện thành cả cái suy nghĩ đó thì cứ Tức là cái gì nổi lên thì cảm nhận như thế thôi chứ nó cũng
nếu thế thì phải 100%. Nếu mà như con mô tả 100% sợ 30%.
Thì con nếu mà 30% thì con đoán là sẽ có những cái đoạn là con cảm giác là phải có thêm một câu nhắc chẳng hạn. Thêm một câu nhắc là đây là biết biểu hiện thành.
Ừ. Rồi
dạ thì
phải thêm một cô nhắc vì sao lại phải thê cô nhắc?
Thì lúc đó sẽ chưa tự tin. Có thể nó nó sẽ chưa tự tin.
Vậy như vậy con đã không tin rồi.
Nhắc
phải nhắc mới tin bản chất là không tin.
thì thì Lúc đó con cứ cảm giác như kiểu là nó cứ phim nó đang chạy á. Xong rồi cứ khi nào mình thấy câu nhắc à con nhớ rồi nó có cảm giác là khi cái câu nhắc hiện ra thì mình lại tin rằng ô đấy là thằng hành giả nó nhắc đấy.
Ừ.
Và như vậy thì lúc đó con nhớ là có khoảng ví dụ như năm lần cái câu nhắc hiện ra á thì chỉ có khoảng một hai lần là con thấy liền thấy ngay là nó là biết biểu hiện thành cái câu nhắc. Còn lại là
nói chung là phải nhắc là đã một cái tư duy rất hành giả rồi.
Vâng.
Chưa cần nói, chưa cần nói gì cả mà tại phải nhắc cái từ nhắc là cái từ chết là cái từ nhắc ấy. Vâng.
Nhắc là sợ, nhắc là không tin mới nhắc phải nhắc. Dạ. Chắc là thế. Ý là con con cũng không giống như kiểu là không có thấy là là phải nhắc nhưng mà có nhưng mà
có lúc con sẽ thấy phải nhắc lúc không đúng không? Cái lúc con thấy phải nhắc là lúc có vấn đề.
Dạ. Vâng.
Nó đương nhiên là biết hiện thành.
Dạ.
Không phải là nhắc xong thì mới là đúng.
Đúng rồi.
Chẳng nhắc gì cũng là biết hiện thành.
Đúng rồi ạ.
Đấy con phải mạnh mẽ đến vụ đấy luôn.
Vâng. Đúng rồi ạ. Tức là có một đoạn mà thấy nhắc xong thì nó là chính là câu khẳng định nhưng mà nó không phải câu khẳng định. Nó cũng vẫn là biết bị hiện thành thôi. Nhưng mà mình lại xác định đấy là cái câu khẳng định ấy sư phụ với
nhắc không có gì sai nhưng mà phải nhắc là sai.
Dạ
nhắc thì nó chả có gì sai.
Dạ
nhắc không sai nhưng mà phải nhắc nghĩa là nó đã không phải như thế rồi tôi phải nhắc thì mới thành như thế.
Vâng
còn nhắc thì nó tự nhiên nó nhiều khi nó mới tự nh thấy xong tự nói.
Tự nhiên nhắc cái nhắc đấy là biết hiện thành luôn.
Thì ok.
Dạ.
Nếu cái nhắc đấy nó tự nó nhắc kiểu như là pháo hoa đang thấy trên trời phó ra sẽ đẹp quá. Thì thì có vấn đề gì đâu. Nhưng mà phải hô đẹp quá thì mới đẹp. Ừ.
Thế sao phá hoa phải hô đẹp mới đẹp? Không hô đẹp thì nó không đẹp à?
Đúng rồi.
Cái đẹp quá cái thốt lên của việc nó đương nhiên là đang đẹp quá thì hô thốt lên đấy thôi. Thì trong chỗ đấy thì không gọi là nhắc đến đây là viết hiện thành thì một cái một cái tuyên bố của sự thật chứ không phải nhắc.
Nhưng mà con phải nhắc để cho nó đúng để cho nó chuẩn để cho yên tâm để cho chấm chấm chấm thì đấy là phải nhắc. Và cái phải nhắc nó thiện rằng con không tin. Đấy là biết hện thánh. Vâng. thì có lúc là sẽ cảm nhận
như vậy cái câu nói là đây mới chuyển thành không có gì sai.
Dạ.
Nhưng nếu mình cho rằng phải nhắc thì mới là được, mới đúng thì chắc chắn là sai rồi.
Dạ.
Hiểu hiểu vấn đề đặp đ ở đây đâu chưa?
Tức là khi câu đó hiện ra thì con thấy là à hiện ra như thế này mới là đúng rồi.
Kiểu a đây là viết định thành giống như là ôi phá đẹp quá thôi không sai.
Dạ.
Nhưng mà file nhắc để thấy rằng nhắc xong mới thấy rằng nó biết hiện thành thì sai. Có hiểu không?
Thế th con làm rõ lại chỗ này nha. Sư hữ là nếu mà Trong lúc đó thì con không thấy là bây giờ phải chủ động nhắc nhưng mà con thấy là khi cái câu nhắc hiện ra thì con lại thấy là à câu nhắc này là đúng rồi thì nó cái kiểu đó đúng không? Tức là
thì ok thì ok nhưng mà tự nhiên bắn ra một câu thôi â ôi đế biết thành ôi đế biển thành ok quá gì nữa
không thì con thấy nó là giống như kiểu là câu nhắc này là đúng rồi chứ không phải là thấy biết biểu hiện thành câu nhắc này mà là
chưa chưa chưa bàn ấy vội
bây giờ có một sĩ bay ra
dạ
theo con là phải nhắc rằng đây là biết hiện thành thì nó mới là biết thành thì nó mới đúng thì nó thiên đúng Chứ thì không có cảm giác đó lắm.
Không phải như vậy đúng không? Con không phải là nhắc từ đã nói đã
không phải là nhắc xong thì mới là thiền đúng.
Vâng.
Còn không nhắc thì chắc là thiền không đúng rồi. Không phải như vậy. Con có nhắc thì hay không nhắc thì nó vẫn là biện thả bất chấp là nhắc rồi.
Mọi người đồng ý không?
Đồng ý.
Tuy nhiên là một cái câu thốt lên một câu nhận định là đây là biển thành ở góc độ là không phải là một lời nhắc thì rất ok. Rất ok. Rồi. Ôi ôi đẹp quá ôi phá hoa kìa. Có gì sai đâu. Nhưng mà phải nhắc là ôi đẹp quá thì nó mới đẹp thì sai. Ôi phá hoa kìa thì mới là phá hoa. Thì sai. Như vậy cái chữ nhắc là sai luôn từ chữ nhắc rồi. Con đã có một khái niệm là nhắc. Cách dùng từ con là nhắc thì cái đấy đã sai ngay từ đầu cái chữ nhắc rồi.
Tại sao phải nhắc? Không hiểu lý do phải nhắc. Nó luôn là bới biết đện thành thì sao phải dùng thứ nhắc?
Sợ sợ cái gì đó đấ phải nhắc. Thế con phải l l lần mò xem là thế sợ đấy nó là cái gì? có phải biết huyện thành hay không?
Nó biết thành thì có vấn đề đâu. Nếu cái sợ là sợ sai ấy, nó cũng là biết thành ngay đấy luôn.
Thế thì cần gì phải nhắc cái bản chất của việc dùng từ nhắc đã nói là mình bản chất là đã là sợ sai rồi. Đấy bản chất sự nhắc đấy. Nhắc mà khi phó hóa đẹp quá mà kêu là ôi đẹp quá thì đấy có phải nhắc không? Tự nhiên là không đúng không? Khi mình đang ngồi mình thấy phá hoa mình hô lên ôi phá hoa kia có nhắc không? cũng không nó. Đó là một tuyên bố với sự thật. Chả phải lời nhắc này hết. Nhưng khi con đã dùng đến từ nhắc, bất kể lý do bên dưới bên bên trên của con thì con Dũng cũng biết. Nhưng đã dùng cái đến từ nhắc nghĩa là phải có một cái gì đó nó tính nhắc thật sự rồi. Như vậy là lưu ý đây là không nhắc gì cả. Thế sao phải nhắc nhỉ? Nãy chú vừa khen con là trước buổi đã sắc quyết rồi nữa là
thì tại vì con cũng không thấy đ là nhắc nhưng mà con
con dùng từ nhắc con không biết không biết. Con dùng từ nhắc
con không thấy là nhắc dùng từ nhắc nĩa là sau đây bên trong con vẫn thấy là cái giá trị nhắc của nó. Dạ. Con không phải nhắc, con không cần phải nhắc. Nếu con tự tin trước khi con thiền con cần phải nhắc nữa. Đấy mà con chỉ thấy đấy là bệnh thành thôi. Thấy đ thành ôi bệnh thành này. Ôi bệnh thành này. Thế đâu phải là nhắc đôi khi nó không bắn ra cái suy nghĩ luôn đấy. Đúng không? Con thấy nó biết huyền thầy. Con tự tin nữa là biết huyển thầy. Khi con thấy được một thứ là bên thành nó tự bắn ra là bên thành thì ok. Khi con phải khi con bảo là mình phải nhắc đến với bển thành thì mới đúng, thiền mới đúng thì không ok nữa. Đấy. Vậy thì mình phải loại cái từ nhắc ra khỏi từ điểm của cái môn thiền này, đúng không? Môn thiền mới này đúng không? Thì mình không còn dùng từ nhắc nữa. Mình thấy mình nhận ra chứ mình không nhắc gì cả. Thấy được, nhận ra được không nhắc. Như Mình có một cái một cái kiến tốt trước khi thiền thì cái việc nhận ra nó rất là dễ. Bản chất nhìn thấy cái gì đó thì mình đã vì mình đã kiến trức rồi mà
mình đã nhận ra chắc chắn rằng đây là gì?
Việ thành rồi. Chắc chắn rồi. Không phải làm một cái thao tác gì nữa. Thế thế là thế là thường anh thấy là hoàn hảo nhất nó còn nên hướng đến loại thừng anh đấy. Còn phải làm vài thao tác thì chẳng qua là thôi thì không thể nào cách nào khác thì đ phải làm bài thao tác chứ còn đấy không phải là cái được được ưu tiên. Ưu tiên là Ngẫm nghĩ trước đi đúng không? Tư trước đi, bán cho trước đi. Khi nào mình chắc chắn là hiện ra nghĩa là huyển thành rồi. Không thể có cái phương án khai nào cả.
Trong phương án nào nữa bây giờ? Thế nếu không phải biết đện thành nó là cái quái gì? Không xem là cái gì?
Là cái gì?
Khi nào con thấy chẳng có phương án nào nữa thì lấy là con tự tin rồi đấy. Thì lúc đấy bắt đầu thiền là được là đẹp
chứ không nên vào ngồi thiền rồi phân tích xem đấy là bị thành hay không nhỉ?
Thế đòi hỏi cái này đòi hỏi nó cao hơn. Vì sao? Đấy là lý do mà chụ đợi có 100%. Xong dạy cái này hiểu không nhỉ? Phải đợ có thêm 100% hết rồi đã gần như hết rồi nhóm mình gần hết rồi đúng không?
Thì th dạy cái này bởi vì là nó cần loại tự tin đấy con trước khi thiền có đế rồi cứ hiện ra là chắc chắn là mới phải hiện thành chắc chắn luôn rồi
khó phải trong thiền khó phải làm quá gì cả thế là tuyệt vời nhất nhưng mà yêu cầu cao hơn trước đây rất nhiều rồi đúng không nhưng vì c đủ trình độ thì sẽ yêu cầu như vậy dụ căn phòng này con nhìn thấy sụ không
cần bao nhiêu bước phân tích để con thấy rằng sụ là bếp biểu hiển thạch Tốt nhất là không.
Hiện ra trước mặt con nghĩa là biết thành rồi.
Đơn giản chưa?
Hiện ra trước mặt con đ trước mặt cách nói đâu. Hiện ra thôi. Đấy
hiện ra nghĩa là bây giờ thầy chấm hết. Còn nếu con chưa đồng ý với đấy thì con sẽ ngồi tư con ngồi bàn với nhau ngồi đặc đủ câu chuyện để cuối cùng chính con sác quyết với chính mình là đã hiện ra. Nghĩa là chắc chắn là biết hiện thành. Nó không thể có phương án số hai cả đúng không? Thế nếu x không phải biết đện thành sụ là gì? Không biết là gì
không biết có thể
thể
nó chỉ thế thì nó còn là cái gì được bây giờ đấy thì đấy là thành công khi đấy là con đã có những cái nhận thức rất sâu sắc thì s có thể là cái gì khác bây giờ và đây đúng không vì thế là trước khi thiền con cần phải đi qua rất cần đi qua rất nhiều quy trình cũng được không có thật cũng được nó là cảm giác cũng được rất tốt đi qua rất tốt nó là cái bổ trợ rất tốt để cuối cùng trước khi thiền nhận rằng là đúng nếu bây giờ hiện ra thì chỉ có thể một phương án duy nhất
nó là bênn thái được chưa? Thế thôi. Thế thì bắt đầu bắt đầu thiền chả đơn giản thôi đúng không? Khi thiền ngồi thế này thì sẽ có gì đó hiện ra chứ đầu tiên là những cái hiện ra đầu tiên là thấy ngay này. Những cái mà gọi là là hay gọi tay nghe mắt thấy đấy đúng không? Hình ảnh âm thanh thì có phải là do con đã sác quyết trước đấy nên là con thay vì con không thể nhắc là đây là bí hiể hiện thanh nữa vì đương nhiên nó là biển thanh rồi. đúng không? Không phải dùng từ nhắc nữa. Nhưng có thể nói là đây là bn thành được. Đây là một cái lời khẳng định, một sự tự tin mà không phải do con tác ý mà do con thấy như thế con nói thế thôi. Nó không đạt được mục tiêu gì cả. Còn không đó là đây là biết luện thành để thiền con trở nên đúng hơn mà đây sự một sự nhận ra. Nói chung càng ngày càng giỏi con chẳng chẳng con chả thấy mình phải nói cái quái gì nữa. Nhưng mà lúc bắt đầu như các con thì cũng được nói một câu đúng không? Nói một câu mình khẳng định là đấy là biết luyện thánh. Ok không sao nhưng mà nghĩ rằng là phải nói xong thì mới đúng. Đấy thì là sai. Phải nói xong thì phá hoa mới là phá hoa. Thế sai chắc rồi. Nên là mẫu trước là con nhận ra rằng đây là bên đện thài. Cái nhận ra này càng ít bước càng tốt. Tốt nhất là không bước nào. Nhìn một phát thì chắc chắn là hiện thành luôn. Nhận ra một cái chắc chắn luôn. Th nghĩa là nó hiện ra con nhận ra là xong. Mọi người có thấy làm chuyện này không? Dễ mà có gì đâu. Từ một lúc trước đấy là xong đúng không? Đây nó đò hỏi một đoạn tư trước khi thiền để con chắc chắn với chính mình là nếu đã hiện ra thì chắc chắn chỉ có thể là
thành. Nó không thể nào mà làm cái gì khác. Như vậy như vậy là cái đoạn tư chức thiền lệ thành rất quan trọng. Hiểu đúng ý sư phụ này tư vị trức thiền vân vân. Đấy cái đấy chiến phần rất quan trọng trong việc thành công. T lúc đấy thì nó chỉ đơn giản là hiện ra thì nhận ra đấy luyện thành. Cứ thế hết cái này sang cái khác đúng không? Thế thôi. Thì cái đấy trong thuật ngữ chuyên môn gọi là trạm. Còn nhận ra một thứ là biết hiện thành thì gọi là trạm đúng không? Thế ở đây mình lúc nãy mình có cái đầu tiên là mình không nỗ lực để thay đổi kinh nghiệm đúng không? Đúng chưa? Vậy thì còn nguyên tắc đầu tiên là con không thay đổi kinh nghiệm gì cả. Chạm nghĩa là nhận ra mà thôi chứ không phải là điều chỉnh kinh nghiệm cho nó theo một cái chuẩn định nghĩa là sẵn rồi. Con thì cái đấy thì không không thấy h anh có vấn đề gì. Rất ok đúng không? Cứ xảy ra để xảy ra thôi. Không điều chỉnh gì cả. Đấy. Cái thứ hai là trạm. Cái trạm này nó càng phi nỗ lực càng tốt. Nó đ càng đương nhiên càng tốt. Được chưa? Nhưng một cái nữa là một số người có thể sẽ mắc là mình cứ muốn giữ lại cái trạm đấy. Mình cứ giữ lại sự nhận ra đấy. Mình phải nhận ra tiếp. Nhận ra tiếp nhận ra tiếp liên tục thì mới đúng. Thì là bị sai. Cứ muốn giữ lại lại là một cái tôi hành giả muốn giữ. Nên là mình có cái nguyên tắc số hai là phải thả. Nghĩa là mình chạm đến khi nào mình tự tin đúng không? Mình nhận ra mình tự tin rồi. Chắc chắn rồi. Thì xong là xong không còn phải làm thêm cái gì nữa, còn buông hoàn toàn không nói phải giữ cái kinh nghiệm này lại đúng không? Phải thấy tiếp tục thấy nhé. Phải nhận ra xong là xong thả ra thả hoàn toàn đấy. Thì đọ chạm vào thả ví dụ cô suý bay lên con à con thấy à đây là biết biểu hiện thải đúng không? Xong làm gì suy nghĩ đây bây giờ
chưa làm gì nữa đúng không? Một đống lo lắng nổi lên nó lo lắng thì nó là một series suy nghĩ. Làm gì cũng hệt như vậy. A đây bết đện thái xong một suy xong sẽ có một suy nghĩ tiếp theo. Con phải làm gì bây giờ? Con phả làm gì bây giờ?
Ai trả lời xem nào. Hồi lo quá không biết ở nhà con mình thế nào. Ôi không biết là nó ăn đủ không. Cái suy nghĩ đầu tiên là ôi lo quá không biết con nhà con mình ở nhà thế nào. Mình đã à đây là bên huyện thành rồi. Thì cái suy nghĩ tiếp theo là huyết ăn có đủ không nhở? Hết bố nó có tắm rửa cho nó cẩn thận không nhỉ? nhỉ? Con làm gì bây giờ?
Kệ nó hay là phải tự nhận ra tiếp?
Kệ
đúng rồi. Khi mình tự tin rồi thì chắc chắn cái sau đấy cũng là
không phải nhắc nữa là à không phải ngồi à à liên tục à thế có mà mỏi miệng lắm.
Có thể là suy nghĩ số một à, suy nghĩ số hai à số ba à. Nhưng khi con đã tự tin rằng chắc chắn là cái cái Không suy nghĩ này là biết luận thành rồi thì cái thứ tư còn là à nữa.
Thả
thả ở đây không ai bắt con là chạm một phát thả luôn kiểu như là sợi sợ s lâu quá giật tay lại không
à đây là bết hiện thành à hiện thành đến cái thứ ba mình thế chắc chắn rồi quá tự tin thì nó không thể nào mà phải ngồi xem à thầ thứ tư làm gì cả thì thôi thì đấy gọi là thả thì cả quá trình thiền con bản chất là chạm thả cứ chạm rồi lại thả chạm vài nhát rồi lại thả hoặc là chạm một cái thả luôn không có giữ cái gì cả. Chạm nghĩa là nhận ra rằng nó là bể điện thải. Thả nghĩa là mặc kệ nó như nó ra. Đúng chưa? Nhận ra được cái một cái gì đó là nhận xong kinh nghiệm ấy là bếp biển thành gọi là trạm. Sau đó kệ nó như nó là thì là thả. Thế xong một lúc sau ấy thì cái sự tự tin biết thành con nó nó nhặt nhòa nhặt nhòa dần đi thì lại nó sẽ phải làm chạm một cú tiếp. Đúng không? Nếu không thì con thả quá tay. Thả quá tay thì nó không còn là biết hiện thành nữa mà nó nó lên biến thành chồng con ở nhà thật rồi. Đúng chưa? Vậy thì con phải tự biết là lúc nào con đã con vẫn thấy là biết hiện thành, lúc nào con đã tự nhiên quên bé mất rồi. Thế vì chạm thả nó nó là một sự điều chỉnh rất là cân đối của con và con phải rất tự biết v nó không có chuẩn cả. Nó không bảo 5 giây sau phải chạm lại không có đúng không? Nó chẳng có chuẩn bao lâu sau chậm lại chỉ con là tự thấy rằng là Thôi mình đã tự nhiên mình đã thấy không còn tự tin là mới hiển thành cái này là thành nữa rồi. Thôi chạm cái thôi. Thế nó lại chạ nó không nói là chạm trong bao lâu cả. Không phải bắt con là cứ một suy nghĩ đầu tiên nhận ra thì suy nghĩ sau không nhận không cần không được chạm nữa. Chạm bao nhiêu là do con nốt chạm đến khi con tự tin thì con thả rồi. Đấy gọi là trạm thả thôi nhưng nó rất là mượt chứ không phải là nó kiểu như là rất căng thẳng. chạm xong
căng để chạm xong lại căng để thả nói thì nghe nó chạm thả nghe nó rất là hành động và chất nó rất là mượt nó giống như xem phim ấy xem
được rồi tiếp đi bỏ tiếp theo đi
sư phụ anh tới đây con phát hiện có một cái này phụ check giúp con đó là
ờ thế thì con thấy là khả khả năng là thêm cái này là khi mà nhận ra là biết xong thì con có cảm giác là phải chốt nó giống như là cái Thì đấy sai đấy. Rồi sai rồi. So với cả trước đây thì là đúng bây giờ sai rồi.
Vâng.
Con chẳng phải chốt cái gì.
Thế con thấy là con rất thường xuyên chốt chứ còn cái phải nhắc thì con không thấy nhiều nhưng mà phải chốt đó là con thấy con làm liên tục.
Dạ.
Chốt là mục tiêu mục tiêu thằng thằng hành giả bên dưới nó muốn được yên tâm.
Không đáng không cần
chả cần phải chốt cái quái. Đương nhiên nó là biển thành chốt cái gì chốt để làm gì chứ. Có phải là nhu cầu yên tâm không?
Đúng rồi.
Vâng.
Nếu mà nhu cầu sự thật thì không cần phải chốt.
Dạ. Thì lúc nào nó chả là bệnh thành sao phải chỗ? Nhưng mà nh yên tâm thì phải chốt nhưng còn nhận ra là cái chốt đấy là một cái nhu cầu yên tâm
thì thôi thả thôi không chốt gì cả thả thôi nhá. Không nhưng phát đầu tiên 30 là kinh chưa?
Kinh
anh em hôm qua bao nhiêu?
Hôm qua anh em bao nhiêu phát đầu tiên được bao nhiêu?
11 18 đấy 30 là khét rồi đấy. Ai 30 là khét lắm rồi đấy. Kinh không
đấy con nó Bắt đầu thấy là hội thiền không cũng làng nhàng thôi. Phát đầu nó có 11 thôi. Con tận 30 đấ tiếp đi.
Nói th chú yên tâm
chốt. Lúc mà Su giảng xong thì con cũng thấy vấn đề là mình kiểu cảm giác lúc đầu là phải nhắc ấ ạ. Con nốt ở trong cái này mà lúc mà trước khi về tập dụ nhắc ấ thì con lại thế nào đấy trong này trước khi tập thì anh em cũng tư với nhau cũng nói chuyện với nhau là ơ thế bây giờ tập như thế nào thì con đọc lại nguyên văn bảo là thì x ồ bảo là bây giờ mình về nhắm mắt để xem phim cái gì hiện lên thì nhắc là biết bị hiện thành thế là thôi đoạn đầu là con cứ thế là ngồi
cứ nhắc cứ nhắc
lúc thì nhắc kiểu đây là biết biểu hiện thành nhưng mà sau đấy thì cũng có lúc là
kế thiện lên thì nhận ra đấy
thì con nhớ là có hai cái đoạn khác nhau một đoạn là mình cứ phải nhắc ấy thế xong là lúc sau thì thì con thấy là à c một loạt suy nghĩ này các thứ đều đều ùa về tất cả các cảnh thì song song với cái nhắc đấy thì con thấy ơ cái việc mà mà cái có một cái cái cảm giác là hành giả phải nhắc ấy nó cũng cũng là biết bị huyện thành thì sau đấy tự động nó chuyển sang là à hóa ra biết bị huyện thành thì con thấy là
xong sau đấy là nhắc xong được cái câu đấy thì con thấy là tự động nó thả luôn và các cảnh nó cứ thay đổi nhau liên tục thay đổi nhau mà không vướng xong thi thoảng lại cái là à biết biểu hiện thành Thì dạ con thấy là lúc đoạn đầu tiên là có một cái cảm giác là cứ phải canh canh nhắc nhắc của hành giả đấy
thì bỏ đi bây giờ nhận ra luôn
thì thì
nó nó rất giống kiểu à hóa ra đấy
thì không dùng từ à hóa ra thôi nhưng mà hóa bể điện thái
thì thì của con là đấy đoạn đầu là con là nhắc đây là biết biểu hiện thành nhưng mà đoạn sau thì con thấy là cảm giác là à hóa ra hơn
thì thì đấy là cái cái cách tập và cảm giác của con
vâng có cảm giác bộ ph xem bộ phim không hay chưa cảm giác xem bộ phim
ờ có chứ ạ phim nó giống như kiểu các bộ phim ngắn. Lúc đầu là bộ phim a màn hình đen toàn à âm thanh và cả suy nghĩ thôi.
Nhưng sau đấy bắt đầu các hình ảnh mà có những lúc là hình ảnh à ký ức, có những lúc là hình ảnh mà con bảo quái không biết đây là hình ảnh gì mình chưa bao giờ gặp trong đời mà cũng không thấy mình trong đấy ạ. Và đến đoạn kết bộ phim là tự nhiên con thấy m âm thanh ơ lên tiếng xong con bảo không biết là thật hay là mơ. Lúc sau dậy con còn hỏi anh em bảo anh em vừa nãy nghe thấy tiếng ơ không?
Ừ
thì có anh Nhật Dũng với cả Thành À Tùng bảo là có nghe thấy tiếng ơ nhưng Minh Thành lại bảo là không nghe thấy tiếng gì thì con tức là con cảm giác là cái có cái âm thanh đấy nó tiếng ơ phát ra
có cảm rất cảm giác là từ mình nhưng mà lại không thấy mình phát ra à không thấy mình nói ở đấy
chính nó đấy chính nó đấy
nó phim tôi nó có biết từ đâu với cả là cái gì đâu cần gì nhưng mà phim bằng con ấy nó phải bao gồm không chỉ là hình ảnh đâu nếu mà ai thấy cho khi nói từ phim một số người hiểu bị hiểu say dụ là phim nghĩa là toàn phải hình ảnh
có cả âm thanh cảm giác
bụng mình thở phập phồng cũng là một phần của phim
của phim đấy đúng không Ngứa chân cũng là
phim
phim cơ chứ không phải là hình ảnh đâu. Thế Hồng Anh toàn thấy hình ảnh thôi. Phim Hồng Anh chắc là không để cảm giác nằm
đấy. Nó phải là cảm giác nó phải hơi thở, nó phải đu các loại phim tắt
ngứa cảm giác tôi thể ngứa gãi.
Bộ phim là sáu tượng giác quan chứ phải là phim một chỉ có phim hình ảnh
được rồi. Ok tiếp. Chuyển sang mấy bạn phát biểu tự tự được một cờ nhá. Chuyển sang thanh đi.
Ừ.
Biết là ảo nhưng vẫn sướng đúng không?
Ừ.
Dạ. Con thì đầu tiên là con cũng giống Hồng Anh là có cái vị thế Ấy
ừ
vị thế lúc mình vị thế của người xem phim ấy
ừ
tức là ừ tự thấy là cái chắc chắn là cái gì hiện ra
ở đây không cần vị thế gì hết nhá bỏ cái từ vị thế đi.
Còn chỉ một vị thế duy nhất cái hiện ra là biết
nhá không có vị thế nào cả
cái hiện ra thì biết hiện thành thế thôi không cần vị thế gì hết
vâng thì tức là giống như mình xác quyết rất là rõ ràng không phải vị thế chỉ là xác quyết thôiạ
nó không thể có phương án nào khác ngoài việc là bếp hiện thành được Chứ chẳng có vị thế đấy. Đừng giữ mình vị thế người xem phim nhá. Cẩn thận đấy nhá. Đấy là sai đã chết đấy. Đừng giữ cho mình vị thế là tôi là người xem phim. Tôi xem phim phải không? Đừng cái này là gì? Hoàn toàn cái tôi luôn mà. Biết bị bện thành có phải mất hẳn tôi không? Thế vị thế gì bây giờ? Nên đừng tạo ra một vị thế người xem phim. Ở đây có ai tạo không?
Tạo là sai đấy nhá.
Sai hết. Tất cả những ai tạo là sai hết nhá. Không tạo cái vị thế nào hết. Con chỉ sắc quyết với con với chính mình rằng là đã hết bị hiện ra nghĩa là bị hiện thi. Con không cho mình bị thế nào. Vì khi mình nói Điện thành bản chất là mất hết vị thế rồi đấy.
Cảm giác đúng là mất hết vị thế chứ phải đúng là có một vị thế xem phim
nhá. Có vị thế là sai rồi. Còn cái xác quyết là đã hiện ra là biển thành là rất đúng.
Dạ vâng. Con có cái phần đó
nhá.
Vâng. Thì con a con khác một tí là ờ vì con xác quyết trước là cái gì hiện ra là nó chính là biết bị hưởng thành ý.
Ừ.
Thì con lại không không bị mắc vào cái phần nhắc á.
Ừ.
Thì cứ cứ hiện ra bất kỳ suy nghĩ nào hay cảm giác cảm xúc này hiện ra cái là thấy nó là biết biểu hiện thành luôn. Tuy nhiên thì của con lại cái cái của con thì nó không hình ảnh nó ít lắm. Nó nó sẽ tập trung vào phần cảm giác hồi hộp, căng thẳng rất là nhiều.
Tốt rất tốt, tốt.
Vâng ạ. Thì con quan sát cái đấy rất là kỹ và thấy nó rõ ràng và nó rất nhiều luôn. Nó cứ lên lên liên tục.
Và có cái là khi mà khi mà cảm giác căng rồi stress nổi lên ý ạ. thì thấy nó chính cái đó cũng là biết biểu hiện thành. Sau đấy thì lại bảo là ờ thấy có cái mình đang có cái có cái mong muốn là nó phải có cái cảm giác thoải mái thì con lại nhìn lại thấy là ơ ngay cảm giác thoải mái mong muốn đó có cái cái hiện lên suy nghĩ là mong muốn có cảm giác thoải mái nó cũng là biết bị huyện thành luôn.
Được rồi, rất tốt.
Ờ thì ờ có có một phần đấy là ngay lúc đấy thì ngay khi vừa con nhắc câu đấy ấ nhưng mà bên trong con ấy thì vẫn có một cái cảm giác là ừ giống như vô thức ấy ạ. Nó vẫn muốn là muốn cũng có cái sự thoải mái ở đấy. Ý là về cảm cảm cảm giác ấy.
Ừ
thì về câu nhắc thì mình nhắc thấy là đúng nhưng mà về cảm giác giống như vô thức ấy là mình vẫn có cái cảm giác là nó là biết hoànệ thành nhưng mà mình là vẫn muốn có cái có cái kinh nghiệm là thoải mái ở đây.
Thứ gì sai đấy có gì sai muốn thoải mái thì sai
thì ngay lúc đấy
con nhận ra nó biết biển thành là đủ rồi.
Vâng.
Sau đó con lại con lại có vẻ phát biểu như
như là nó có gì đó sai sai. Cách ph hở con ấy. Con có cảm giác nh ngay ngay khi con nhắc cái câu là ừ có cứ suy nghĩ là đang mình đang muốn có cái có cái cảm giác thoải mái nó cũng là biết biểu thành nhưng là ở đấy có một ngầm ở cái đấy là mình phải cảm nhận được cái đấy
cái gì
cảm nhận được là là cái đó chính là biết biểu thành
nghĩa là con đã rơi vào cái là muốn sửa đổi kinh nghiệm
đúng rồi vâng muốn phải cảm nhận được đấy ạ
không cần sử đây là
đúng không con là muốn sử kinh nghiệm vào đây con muốn cảm nhận một cái a Nghĩa là con từ chố cái B
đó thì con thấy con vẫn bị mắc ở chỗ đấyên
thì con muốn cảm nhận cái A nghĩa là con phải từ chố cái ngay bây giờ là B đúng không?
Con muốn cảm nhận được cái gì đó thì con V từ chối ngay bây giờ con không?
Vâng ạ.
Đấy là muốn sử đổi kinh nghiệm đấy. Nên là đây nó có hai phần song song với nhau là muốn sửa đổi không cần sử đổi kinh nghiệm. Còn con là cần sửa kinh nghiệm. Cái cảm giác con cảm giác cần sửa kinh nghiệm. Đúng.
Con rất khao khát cái gì đó. Nghĩa là con đang muốn biến cái kinh nghiệm giờ của mình thành cái đó.
Có phải là con vẫn cần sử dụng được kinh nghiệm không?
Vâng ạ. Còn nếu cái muốn nổi lên mà con nhận ra rằng cái muốn này nó cũng là hiện thành thì nó không còn sức mạnh nữa. Con không còn cần sửa kinh nghiệm nữa. Ở đây như vậy con vẫn không nhận ra được rằng cái muốn là cái biết bị thành.
Vâng ạ. Đúng.
Đấy.
Ngay lúc đấy nó giống như là nó mới chỉ là nhắc chứ không phải là mình thấy như thế thật.
Đúng rồi. Chính xác.
Con cảm nhận được cái điều đấy.
Đúng rồi. Không sao tập là quen thôi. Còn một bạn nữa đúng không? Hết chưa? Có năm người
thôi xem nhá. Còn thời gian thì thêm nhá. Hay là muốn về đi ngủ
nghe thêm ạ.
Ok. Thế chị đi 30
vẫn được cờ đấy. Nga
à thôi không được không không được cờ nữa chứ. Quên quên bờ trình là phải trình là không có cờ hết. Lúc nãy không chịu giơ.
Bây giờ nghĩ vụ trình hết. Ai bảo thì không có thói quen tham lam nhá. Ừ.
Ờ thưa sư phụ là con tập thì con cũng xác quyết trước là bất kỳ cảnh gì hiện lên thì cũng đều là biết biểu hiện thành à. Ừ.
Và cũng nhớ lại là nếu mà giả sử trong lúc đấy có trúc chắc gì thì lại xoay lại cái câu một ấy là xem là có cơ sở gì để tách không hay là bục một phát là nó tự có một cảm giác là tách như thế thôi ạ.
Ừ
thì sau đấy thì vào
để sáp quyết được rằng là cảnh gì hiện lên cũng biết được thầy nó không đơn giản đâu.
Chụ nói thôi nhưng cũng phải con phải tư kỹ vào.
Vâng.
Đấy chụ nói thì nó dễ dễ nói thôi nhưng mà con phải tư kỹ để con thực sự cảm điều đấy cơ.
Dạ thì cái khoảng thời gian đầu con thiền thì con thấy c khá là mượt vì là cứ các cảnh hiện lên liên tục thì đều là thấy nó là biết biểu hiện thành. Nếu mà đến một cái lúc nào đấy quên thì con lại nhắc là tức là con vẫn bị một cái là con có nhắc thế xong rồi đến cái đ
bây giờ mình thay từ thuần ngữ nhắc và thữ nhận ra
chính xác hơn.
Vâng.
Thì đến cái đoạn cuối
quên thì nhận ra rất ok.
Dạ vâng.
Đúng không?
Vâng. Chứ chứ con cũng không bị là nhắc liên tục mà con cũng cứ để cho các cảnh rồi cảm giác âm thanh hình ảnh suy nghĩ nó nó cứ chạy chạy như vậy thôi á. Thậm lúc nhắm mắt thì cũng sẽ thấy cảnh âm thanh. Tức là các cảnh nó chạy mà mở mắt thì cũng thấy. Tức là đại khái lúc đấy sẽ không có một cái sự phân biệt là thân thể mà chỉ toàn bộ là các cảnh thôi. Thì đến cái đoạn cuối thì con bị con đoán là con bị buồn ngủ thế là con cứ chống lại cái cơn buồn ngủ đấy á là con cứ sẽ phải hỏi phải phải nhắc nhắc vì là không được ngủ ấy. Con cảm giác là con bị chống lại cơn buồn ngủ lúc cuối ví dụ và cái thiền này không được ngủ
lỡ thế thì chịu biết làm thế nào chỗ nấy con ngồi cứ canh không được ngủ canh ngủ thì lại thành sai.
Vâng.
Thì với lại con cũng có một cái con con chia sẻ
cơn buồn ngủ chưa sai. Ngủ thực sự mới sai. Nhưng mà con lại bị chống lại cơm buồn ngủ luôn
nhá. Cơm ngủ nó đâu có sai đâu. Trên đời đã bao giờ con trải qua kiểu cơm mật ngủ mà không ngủ chưa?
Đây rồi. Như vậy sao lại chống c ngủ làm gì? Cơ đồn ngủ thì xem cườn ngủ nó là cái gì. Thầy biết thánh thế rồiâ
con sợ căn trận từ xa đúng không?
Đấy căn chặn từ xa đấy nó là nó thể hiện một cái nhận thức nhầm lẫn đấy.
Vâng.
Tôi còn ngủ xem tôi còn ngủ đúng không?
Vâng.
Thế thôi. Thậm chí là ngủ lơ mơ cũng có thể xem được mà. Nó sụ nói ở đấy. Ngủ lơ mơ vẫn có thể đủ khả năng xem xem đấy là bệnh thành đấy không g không
dạ vâng thì đ
ngủ gật ngủ là ngủ thẳng thẳng cánh thì thôi chịu chứ con
ngủ lơ mơ nửa mơ nửa tỉnh vẫn hoàn toàn có thể xem được
con là sợ con đề phòng từ xa nó xảy ra đâu
vâng
như là xong con để cho nó xảy ra đi để xem nào nhá
dạ vâng
mạnh dũng mạnh dũng mạnh lên nhá con
nh con con cũng xin chia sẻ một cái đấy là cũng không biết có phải không con hỏi sư phụ ấy là trước cách đây độ tầm khoảng một hai ba tuần gì đấy mà có những cái phiên mà thiền pro ấy
ừ
thì
có một cái lần mà con đo số nó cũng cũng cao cao một chút. Thì thực ra là cái phiên đấy con cũng sẽ bị ngủ lơ mơ. Và mới đầu con cứ tưởng là sư phụ đo nhầm vì là con cứ lơ mơ cả cái phiên đấy. Thì đến hôm sau con cũng vẫn cứ bị trợn rơi vào cái trạng thái lơ mơ như thế. Xong rồi số nó cũng vẫn cũng cũng cao cao một chút. Thì lúc đấy con cũng có hỏi Khải là hình như là khi mà con ở cái trạng thái lơ mơ như thế thì đúng là con chỉ thấy là các cái cảnh nó cứ chạy chạy chạy vẫn thấy các cảnh nó chạy liên tục ấy ạ. Và thậm chí là lơ mơ thì có cả nhắm mắt mở mắt tức là cả cái cảnh thực tế và cái cảnh nó chạy ở trong Kiểu như là mơ ngày á.
Ừ.
Đấy thì cứ thấy chạy chạy chạy liên tục mà thậm chí là không thấy có thân thể, không thấy có tôi gì hết mà toàn bộ là các cảnh thôi. Ấ thì liệu là nó có có giống cái cái việc là ở đây là cứ cho các cái kinh nghiệm nó nó tự chạy như vậy.
Ở đây là thế đấy nhưng mà khác ngày xưa ở chỗ nào ai biết đâu. Ai trả lời trong một cờ
ở đây là con trả lời.
Vẫn cho phép lơ mơ. Cả hai cả hai cách thiền cũ và mới đều cho phép lơ mơ.
Vâng.
Nhưng khác ở đâu? Nói luôn nói luôn về m cờ luôn được.
Ừ con thấy khác ở đây là mình có một cái sự xác quyết là là biết biểu hiện thành, tức là tất cả các cái gì đó hiện
không phải sắc quyết là từ sai.
Dạ
sác là từ rất sai.
Nhận ra ạ.
Một bên là con chỉ xác quyết thôi.
Vâng.
Cái cách cũ ấy
thiền pro cũ là chỉ xác quyết thôi.
Vâng.
Còn cái này mình gọi tên là thiền plus rồi đấy. Cái th mà con đang nói này gọi thiền plus.
Vâng.
Thì xác quyết là một từ sai
là nhận ra.
Phải là nhận ra mới là từ lố.
Vâng.
Một bên là xác quyết. Thậm chí tình dậy xác quyết chả sao cả.
Nhưng đây là nhận ra. Nghĩa là trong tương trình đấy vẫn nhận ra. Vâng. Đấy cao hơn cấp hơn nhiều đấy.
Vâng
ngay xư lơ mơ xong tình dậy thì sắc quyết là xong.
Vâng.
Còn vẫn được 30 phút nhưng bây giờ là lơ mơ. Trong tiến trình lơ mơ
thì có nhận ra.
Còn nhận ra nhận ra nhận ra. Nhưng mà lơ mơ hoàn toàn nhận ra được cái thú vị của lơ mơ ấy.
Vâng đúng rồi
đúng rồi ạ.
Ngủ thẳng cánh như mà không nhận ra được chứ ngủ lơ mơ lở mơ nửa tình càng dễ. Thế đấy lúc là rất dễ nhá. Không phải lúc khóc lúc rất dễ.
Vâng đúng rồi
thế là sao? Con hãy mạnh dạn cho phép lơ mơ chứ không ngăn chặn từ xa như hôm này nữa. Con con là sợ bị ngủ thật ấy
thì thôi biết làm nào cái tốt đúng không? Nhưng biết làm nào chứ đôi khi buồn ngủ quá thế này phải chịu
thì làm ca sau là thêm một ca nữa. Vâng
được không? Bạn tiếp theo đi.
Nguyên nguyên
thôi đừng mở cửa
nó mất đa đi. Hôm nay s vào điều hòa trên phòng ngủ dụ sẽ bình thường mà không vấn đề đâu. Điều hòa đi.
Nói đi
thưa sư phụ là con thì lúc trước khi thiền thì con không xoay kỹ như Hồng Anh mà lúc đó chị nhắc mình một chị sắc kiểu là tự tiên đó tự tiên một câu là bây giờ c trước khi vào thiền vào thiền thì cái gì hiện ra thì cũng là do biết biểu hiện thành xong rồi
không thể là cái khác được thêm người đấy vào. Không thể
không thể làm cái khác phương án không thể có phương án nào học khác phương án đấy cả
bởi vì nếu con không có câu không thể là thì có thể là cái khác được
nên con không có dự tin còn đây là cái gì hiện ra thì chắc chắn cái là hiện thành và không thể có phương án nào khác được
chắc chắn nó là biết thành cái hiện ra thì chắc chắn đúng không nó là biết hiện thái
và không thể có phương án nào khác được Dạ thì sau đó thì mình vào thiền thoải mái thôi. Thì con nằm trên ghế thì nhắm mắt lại xong cảm nhận là cái gì nó hiện ra thì m khoảng con bây giờ sau khi nghe sư phụ giả và các bạn trình thì con thấy là
con có ba giai đoạn.
Giai đoạn đầu thì cũng khá là giống như như Thanh. là cái gì nhờ hiện ra thì chạm chạm đấy luôn là và rất là tự tin là đấy là biết bị hiện thành của việc chạm tốt là mình tự tin
dạ
chắc chắn rồi không khác đâuạ ví dụ như là cụ thể là như lúc đấy là lúc mà con thiền ấy thì các bạn vẫn vẫn nói chuyện trên phòng á thì thấy có âm thanh nhắm mắt nhưng mà âm thanh nó vẫn vang lên thì khi âm thanh vang lên thì mình thấy là ơ đấy là biết biểu hiện thành thì đoạn đầu thì nó cứ như thế
l vỡ gốc đêm lướp tuy.
Ừ.
Rồi tiếp đi.
Xong thì xong đến đoạn một đoạn giữa thì ừ kiểu là nó bị là
hơi hơi can giữa cái việc là bây giờ mình phải phải nhắc phải nhắc.
Ừ phải nhắc là vấn đề. Bắt đầu là vấn đề.
Dạ. Không không phải là phải nhắc mà phải nhận ra liên tục á. Có một cái
lại liên tục là vấn đề. Đấy đấy là con bắt đầu muốn biết đổi kinh nghiệm rồi đấy.
Dạ đúng. Đúng rồi.
Nghĩa là kinh nghiệm mình nó phải liên tục. Có phải là muốn biết đổ kinh nghiệm không?
Dạ vâng.
Nhưng mà lúc đấy thì có một cái cảm giác là mình mình sai rồi. Không không không nên có cái sự là mong muốn liên tục đấy. Nhưng mà con không nhận ra cái mong muốn đấy nó cũng là biết biết bị hiện thành. Ừ.
Thì sau đấy nó có một cái sự thay đổi là
tốt nhất là khi mình mong muốn thì mình nhận ra luôn là cái mong muốn liên tục của mình.
Dạ.
Cũng là gì?
Đền dài đấy. Tốt nhất
chứ chả vấn đề gì. Tốt nhìn là mình nhận ra rằng đấy là một mong muốn nhầm lẫn.
Dạ.
Thì mình thôi mình tự dừng mong muốn đấy lại
cũng là tốt. Vẫn là Tốt. Lúc đấy thì con không có nhận ra đó là biết bị hiện thành luôn mà con chỉ thấy đó là mong mong muốn nhầm lẫn rồi. Có gì đó sai sợ rồi tốt gì đó tốt gì.
Thì con lại đi hơi thả quá con lại kiểu là thôi thoải mái đi thì con lại bị mời dần mời dần mời dần đến cuối luôn.
Rồi rồi đấy. Thế đây là một sự cân bằng.
Dạ.
Giống đi xe đạp ngày xưa tập đi xe đạp ấy. Lúc đầu thì nghiêng phải quá cũng ngã.
Lúc sau mình lại nghiêng trái quá cũng ngã. Nhưng mà dần quen dần thì sao?
Cha đấy cố gì cả nó vẫn tự cân. Đấy thì con đang trên đ Đoạn đây được con là đoạn nào mới tập trái mới phải nghiêng trái đúng không?
Đấy còn là lúc đầu thì thì ngon này sau đấy lại nghiêng này sang bên này sau lại nghiêng sang bên kia.
Dạ
nhưng mà dần dần kinh nghiệm của con nó sẽ tự điều chỉnh.
Dạ
được rồi. Vẫn nói chung buổi đầu 30% là quá kinh rồi. Chuyển đi.
Khét rồi đấy. Hơi khét rồi đấy.
Tiếp theo đây.
Ờ con thì lúc mà sư phụ giảng xong ấy thì nói chung là cảm thấy rất tự tin.
Ừ.
Thế nên về cũng không xác quyết gì hết.
Con thiền luôn.
Ừ. Vì là lúc mà sư phụ giả đã cảm thấy rất tự tin với cái việc là mọi thứ đều là biết biểu hiện thành rồi. Thế là con thiền luôn. Thì con thấy là trong lúc thiền đúng làm
kiểu mà cũng bị kiểu nhắc phải nhắc liên tục ấy. Cái gì hiện ra cũng phải đây là biết bị hiển thành.
À đây là biết bị huyện thành. Xong rồi cũng có lúc mình thấy là kiểu kịch mình cũng thấy hơi cấn cấn với cái nhắc đấy của mình. Thế xong rồi cũng nhớ ra là à kể cả cái nhắc liên tục này nó cũng là biết biểu hiện thành.
Ừ.
Đ nhưng mà tóm lại là nhắc liên tục vẫn là sai.
Vâng. Chẳng qua là mình đã nhắc rồi thì mình sẽ bị thành thôi.
Ừ.
Chứ mình không được đem nên đem cái thái độ là phải nhắc liên tục vào sao thiền.
Đây là kiểu cái gì hiện ra cũng nhắc
đấy. Đấy là của ông sức mạnh đấy. Sức mạnh là hoặc là thành thựu đ có cái loại đấy.
Thành tự có.
Ừ.
Nhưng thả như thế còn hơn là thả lỏng. Thả quá và phát thả luôn xong ngủ ngủ gì nữ gì đúng không? Tha như thế còn hơn.
Thế chưa? Còn bạn 30 đầng nữa không?
Hết rồi. S Rồi
đấy các con đã bước sang một trang mới rồi đấy.
Sang trang mới thôi. Thiên Thiên Plus rồi đấy. 12
ớ bao nhiêu? 21 tháng 12 à.
Cái gì đấy? Ngày hôm nay có gì đấy?
Hôm hôm nay là ngày đông trí với cả cái gì?
Cũng là ngày thiên xá
là một ngày để cái gì ta?
Thiên xá
để cái gì nhở? Buông bỏ và
chưa biết
cái gì nh Đọc đi. Ai đọc đi xem ngày hôm nay là ngày kỳ diệu gì nhá.
Đây
à thế à
mùng tháng 11 âm lịch chính là ngày hôm nay à. Hôm nay
rồi
trong là ngày đông chí là tiết đông chí trong mệnh lý và phong thủy. Đông chí là thời điểm âm khí đạt cực điểm dương khí bắt đầu sinh
đánh dấu sự chuyển vận rất quan trọng của một năm.
Từ sau đông chí khí vận năm cũ dần khép lại còn vận trình của năm mới bắt đầu mạnh lên. Nhiều người sẽ cảm thấy rõ sự thay đổi công việc, tâm trạng, nhân duyên và tài lộc. Thế thì đấy là 1 năm một lần. Như 80 năm một lần. Nếu mà nói như thế một năm một lần
không mà tại vì nó nó lại cùng trùng nhau vì nó trùng nhau giữa cái ngày đông chí với cái ngày thiên xá. Thế nên là nó thiên xá là cái gì nào?
Ngày thiên xá là t để còn tìm
ơ ngày thiên xá cuối cùng của năm 2025 là ngày này mang theo cơ hội để tha thứ và chữa lành. À Rồi cái gì nữa? Đời thao thoa mạnh mẽ. Từ từ từ để con tìm ờ ờ rồi rồi đây. Trăm năm chỉ có một lần ngày đông chí và thiên xá Nhật. Ngày 21 tháng 12 là ngày rất đặc biệt có thể nói là trăm năm mới có một lần. Khi ngày đông chí trùng với thiên xá Nhật giữa nữa thì là chuyện rất hiếm. Mọi người nên đến các đền miếu để cầu phúc tiêu tai hoặc là tham gia pháp hội.
Ngày xưa có câu chưa? Xuân xá Mậu Dần hạ xá giáp ngọ thu xá Mậu Thân Đông xá giáp Tý Bách sự ngộ họa phản vi phúc hiểu nôm na thì ngày này là ngày ngọc hoàng thượng đế mở lòng ân xá tội cho những chúng sanh phạm lỗi không cố ý
rồi
nếu
tất cả sai lầm nhá
đi hết không
rồi
Ngọc Hoàng
Ngọc Hoàng ân xá cho tất cả người phạm lỗi không cố ý
ừ
đúng chưa
ừ Đấy, đây là một cái xương mới trong cuộc đời tu hành con rồi. Đấy,
bắt đầu từ hôm nay thì con sẽ bắt đầu cảm thấy thế nào là có đất. Đoạn trước chưa phải có đất đâu. Đoạn trước mấy chục phần trăm đấy là lòng tin thôi.
Ừ.
Đồng ý nhở?
Chưa. Chưa có tiế đất nào luôn đấy. Nhưng mà hôm nay bắt đầu trở đi là có thể có đất.
Đấy là ngày đặc biệt vì thế.
Con sẽ tự biết như Quế Mô giả nãy đấy.
Con hỏi c đấy chứng tỏ con chưa biết. Còn khi con đã cảm nhận thì con sẽ tự biết đấy. Đó thật thật. Đi quế lúc nãy tự con chẳng Th sự bảo đấy là thật nữa. Con thấy nó thật luôn. Nhưng khi con hỏi thật xưa nghĩa là con vẫn chưa biết là thật. Con vẫn chưa có cảm giác mà quế ra trải qua chưa
đấy thì bắt đầu mà con mới có 1 2% 4% 5%.
Ngày nhất định gì trong cái đợt này này trong cái trong cái loại thiền này này đúng không? Ít nhất là quê ấy cảm nhận rồi đúng không? Đấy có một à đất thật là này đây. Quá ra lâu nay nói về cái đất thật là đất này đây. Đấy chứ phải đất đất 100% mấy hôm trước đâu.
Đấy
thôi cuối lại thôi. Tí nữa cho hình dung đi cho nó thật đi. cho đúng không? Sang chương mới mà
nhờ chị nhờ chị
hôm nay mở màn của chương mới đúng không?
Dạ.
Đấy thế quên nói tí về đất cảm giác thật là thế nào đấy?
Tức là mọi khi là rõ ràng là
xong rồi anh ăn gì mừng đấy nhá.
Đây nghe quên đ quên đ
mình thiền 100% từ lâu rồi.
Rồi nghe nghe nghe nghe nghe
nghe nào.
Rõ ràng nhá. Đầu tiên 700 là mình xác quyết mình là biết xong mình thiền 100% từ lâu rồi.
Nhưng mà khi mà mình hành động ấy Thì rõ ràng mình vẫn cảm thấy là mình làm và đặc biệt là cái suy nghĩ
ừ
là mình cảm thấy rất rõ đấy là mình nghĩ về kiến thì không bao giờ mình nhầm nữa nhưng mà về cảm giác là cảm giác là suy nghĩ là bắn từ mình ra những cái cảm giác cảm xúc ấy mình cũng thấy là mình đang chịu rất là rõ và cái đấy mình không thể nào mà lừa mình là không mình thiền thế này thế kia rồi mà đấy là không phải là từ mình đâu. về cảm giác thì mình không thể chối bỏ được là đấy là từ mình là mình nghĩ ra và mình đang chịu cảm thấy đặc biệt là cái cái cảm xúc là rất là rõ là từ mình đang cảm thấy bất an nhưng mà khi mà mình thiền cái đây là biết biểu hiện thành ấy thì mình thấy rất rõ là chị từng cái cảm xúc và từng cái suy nghĩ đấy nó là từ biết ra biết biểu hiện thành nó thì không còn một chỗ nào của cái tôi nữa. á tức là sụ nói là nó không thể có một chỗ nào cho cái tôi ở đấy thì nó hoàn toàn là chỉ có biết thôi. Thì lúc đấy mới thực sự là về mặt cảm giác. Tức là trước đây mình cứ thắc mắc là không biết là cái trải nghiệm đấy như thế nào. Tại sao mình thiền 100 rồi mà nó vẫn không cái cảm giác này nó vẫn chưa phải, nó vẫn là giống như kiểu là biết chắc đây là socôola nhưng mình vẫn ăn vị c** ấy.
Ừ.
Đấy nhưng mà bây giờ Giờ thì mình thấy rõ ràng là mình đang chỉ có mỗi biết thôi. Và đúng là cái vị nó đây đúng là socôola. Vị socôola là đúng là không và hoàn toàn vắng bóng của cái tôi ấ
vị c** mất vị c**.
Mất vị c** thì tự nhiên là nó là vị socola nó tự nhiên
thì đúng là là mình
m là gì mờ nhạt vị c** sẽ mờ nhặt dần nó mất ngay hết 100%.
Thì cái lúc đấy ấy là thấy ấ
nhưng mà khi thiền là con bắt đầu thấy là mất bị c** rồi. thì nó càng rõ là phân biệt giữa hai thứ. Khi mình có cả hai thứ bắt đầu mình mới phân biệt rất rõ là như thế nào là có đất và như thế nào. Đúng là trước đây mình không có đất.
Ừ. Đấy, trang mới là trang đấy. Đấy, giờ hôm nay sẽ thấy thì bú nữa thấy, ngày mai ngày kia lúc nào cũng không biết nhưng mà thực hành đúng sẽ thấy thôi. Tại vì làm gì có chỗ nào cho tôi làm, tôi nghĩ tôi lo vân vân nữa. Hết đâu nữa đúng không? Đúng chưa? Đấy. Thì trước mắt các con là phải đặt được cái cái nhu cầu trong thiền pro đã. Nhưng muốn làm như vậy thì mình nên áp dụng luôn cả trong đời luôn. Nên là con cùng cách này con đem vào đời. Có thể là chỉ số rất thấp đúng không? Hôm nay sự đo cho m các bạn nhóm thiền không thì thì xuất sắc như Hải Nam mấy phần trăm biết đâu. Hải Nam là sợ xuất sắc ai tin xuất sắc rồi đúng không Hải? Mấy phần trăm trong đời Hải Nam chỉ
Hải Nam chỉ 4% thôi.
Còn những người khác ấy những người bạn thông thường tầm thường khác ấy
mấy Hài Nam xuất sắc nó bốn là mười mấy Mấy nhỉ? Ơ
các bạn khác là 1 23 là
đấy. Thế thôi Hải Nam bốn là xuất sắc rồi.
Quế là 31 thì khỏi bàn nhá. Quế thì là server khác
nhưng mà các bạn khác chỉ 4 thôi. Thì bắt đầu ai chả thế thì vì thế là gì? Từ mai đúng không? Từ tối nay thì con về ngủ thì làm 1k đúng không?
Mình sẽ có thiền đời sống theo kiểu mới gọi là plus nhưng mà mình vẫn gọi đời sống thôi nhưng mà theo kiểu plus.
Và mình thiền pro. Có kể Plus nên mình mới gọi hình tiền plus hết không gọi pro nữa đúng không
nhá. Thế thôi
ghê không?
Chuyến này là bản lề thảo nào cái ngày cái ngày gì 100 năm một lần đấy. Bản lề luôn đấy. Sang một trang mới luôn.
Ít nhất là quế bắt đầu nhá. Có cảm giác thế nào là giải thoát là đất thật sự chứ phải đất đất ảo nữa đúng không?
Thế có đáng mừng không?
Mừng đi nhá. cái túi Hai