Trân trọng là gì

Thiền 1
Ba Vì

Tóm tắt
AI Summary

### [Phần 1]: Pháp duyên khởi nguồn và Tương quan giữa Thái độ và Trình độ trong Tu hành **1. Ghi nhận bối cảnh (Pháp duyên)** Bài giảng diễn ra vào buổi sáng ngày 24/11/2025, trong khuôn khổ khóa **Thiền 1 tại Ba Vì**. Pháp duyên của bài giảng này rất đặc biệt, xuất phát từ những sự kiện tưởng chừng như tình cờ nhưng lại mang tính thúc đẩy mạnh mẽ. Tối hôm trước, học trò tên **Nhân** đã đề nghị Sư phụ giảng về một nội dung quan trọng, nhưng lúc đó Sư phụ định để 7 ngày sau mới giảng vì sợ học trò không hấp thu nổi. Tuy nhiên, sáng sớm hôm sau, khi Sư phụ đang đi bộ, học trò **Vũ Vân** lại bất ngờ xuất hiện và giục Sư phụ dạy vì "con sợ không kịp". Nhận thấy những dấu hiệu (điềm) lặp lại liên tục từ các học trò, Sư phụ quyết định giảng ngay về chủ đề **"Trân trọng"** để giúp các học trò hoàn thiện chuyến tu hành này một cách trọn vẹn nhất. **2. Phân biệt giữa Trình độ và Thái độ trong Tu hành** Sư phụ chỉ ra một sai lầm phổ biến của người tu hành là quá coi trọng **Trình độ** mà xem nhẹ **Thái độ**. * **Trình độ:** Thường được đo lường bằng các chỉ số như mức độ chứng ngộ, phần trăm định lực, khả năng xoay sở logic, hay việc tìm ra một lý luận đúng đắn. Người tu hành hiện đại (đặc biệt là ở đô thị) thường có trí năng rất mạnh, giỏi lý luận, nhưng chính sự sắc bén này đôi khi lại trở thành rào cản vì sự "cứng đầu" của tâm trí. * **Thái độ:** Chính là sự **Trân trọng**. Sư phụ nhấn mạnh rằng trong lịch sử, có rất nhiều người giác ngộ thuộc tầng lớp bình dân như người chăn bò, chăn dê, hay người gác cổng. Họ hoàn toàn không có khả năng xoay logic hay lý luận giỏi như học trò ngày nay, thậm chí họ "thua xa" về mặt trí tuệ lý thuyết. Tuy nhiên, họ lại có một thứ vượt trội, đó chính là **Thái độ trân trọng tuyệt đối**. **3. Bài học từ lịch sử Đại Toàn Thiện (Dzogchen)** Sư phụ dẫn chứng về cách dạy của các bậc thầy Đại Toàn Thiện ngày xưa để làm nổi bật tầm quan trọng của thái độ: * Người thầy thường chỉ dạy rất ngắn gọn qua 3 bước: 1. **Giới thiệu trực tiếp vào Cái Biết:** Cho học trò biết "Cái Biết" thực sự là gì. 2. **Xác quyết:** Hỏi học trò đã tin chắc rằng trên đời này chỉ có duy nhất "Cái Biết" này chưa? 3. **Dặn dò:** "Từ nay trở đi, đừng bao giờ rời khỏi Cái Biết này", sau đó người thầy rời đi ngay. * Những người chăn bò, gác cổng đó đã giác ngộ chỉ bằng việc tuân thủ tuyệt đối lời dặn cuối cùng: **Trân trọng việc không rời khỏi Cái Biết**. Họ không quan tâm đến lý luận, vì đối với họ, lý luận chỉ là những "suy nghĩ bé ba" (những thứ thứ yếu, sinh diệt). **4. Ẩn dụ và Ý nghĩa tâm linh của "Thân Cầu Vồng"** Sư phụ giải thích chi tiết về hiện tượng **Thân Cầu Vồng (Rainbow Body)** – một thành tựu tối hậu trong pháp tu *Thogal* của Đại Toàn Thiện: * **Mô tả hiện tượng:** Khi một bậc giác ngộ viên tịch, họ thường đóng cửa lều trong khoảng 7 ngày. Sau thời gian đó, cơ thể họ tan biến vào ánh sáng, chỉ còn để lại móng tay, móng chân và tóc (những phần cứng không hóa chuyển được). Trong quá trình đó, những vầng hào quang hoặc cầu vồng xuất hiện phía trên nơi họ cư ngụ. * **Ý nghĩa tâm linh:** Đây là bằng chứng hùng hồn nhất cho việc một người bình thường (như ông chăn bò) có thể đạt đến sự giải thoát tối thượng mà không cần đến sự thông minh sắc bén hay lý luận giỏi giang. Sự giác ngộ của họ diễn ra âm thầm, bình dị đến mức người xung quanh không hề hay biết cho đến lúc họ hóa thân cầu vồng. * **Thông điệp:** Sư phụ muốn học trò hiểu rằng, sự trân trọng việc tiếp xúc trực tiếp với kinh nghiệm (Cái Biết) chính là "con đường tắt" dẫn đến kết quả vĩ đại, vượt xa mọi sự tính toán của tâm trí logic. **5. Định nghĩa cốt lõi về sự Trân trọng** Sư phụ đưa ra một định nghĩa rất thực tế và dễ hiểu về sự trân trọng trong môn thiền này: * **Trân trọng không phải là lý luận về sự trân trọng.** * **Trân trọng là "Có cơ hội là tiếp xúc ngay".** * Sư phụ dùng ví dụ về tình cảm: Để biết một người có trân trọng mình hay không, đừng nghe họ nói, hãy xem họ có tận dụng mọi cơ hội để sáp lại gần mình hay không. Nếu có cơ hội gặp mà họ lại viện cớ để làm việc khác, thì đó không phải là trân trọng. * Trong tu hành: **Tiếp xúc chính là nhìn vào kinh nghiệm và thấy chỉ có một Cái Biết.** Nếu bạn đang ngồi không, không phải làm gì (có cơ hội) mà bạn lại không nhìn vào kinh nghiệm để thấy Cái Biết, thì đó là bạn chưa trân trọng. --- *Nội dung tiếp theo sẽ đi sâu vào việc phân tích "Cơ hội" là gì để tránh sự căng thẳng và cách giữ thái độ cân bằng trong thực hành.* ### [Phần 2]: Giải mã trạng thái 'Căng' và Định nghĩa đúng về 'Cơ hội' trong thực hành **1. Phân tích trạng thái 'Căng' (Tension) khi thực hành Trân trọng** Trong quá trình giảng dạy, Sư phụ nhận diện một vấn đề phổ biến là học trò thường cảm thấy rất **"căng"** khi nghe đến yêu cầu phải "trân trọng" và "tiếp xúc ngay với Cái Biết". Thông qua đối thoại với học trò **Hồng Phương**, Sư phụ đã bóc tách hai nguyên nhân cốt lõi dẫn đến sự căng thẳng này: * **Nguyên nhân từ Trình độ:** Khi mới bắt đầu, người tu thấy việc nhìn vào kinh nghiệm để thấy Cái Biết là một việc khó khăn, đòi hỏi nỗ lực trí não lớn. Chính vì thấy khó nên tâm trí trở nên căng thẳng để "cố gắng" đạt được. * **Nguyên nhân từ Cái Tôi (Bản ngã):** Cái tôi luôn có xu hướng muốn sự thoải mái, lười biếng, muốn được "chiu chiu" (thư giãn vô định) mà không muốn làm bất cứ việc gì mang tính kỷ luật hay tỉnh giác. Khi bắt nó phải thực hành, nó sẽ phản kháng bằng cảm giác bị gò bó, mất tự do. Sư phụ ví điều này như việc một người bệnh sắp chết phải uống thuốc; dù thuốc đắng và việc uống thuốc gây khó chịu, nhưng đó là việc bắt buộc phải làm để cứu mạng. Sư phụ khẳng định rằng, nếu kiên trì tập luyện, việc tiếp xúc với Cái Biết sẽ ngày càng trở nên dễ dàng cho đến khi nó trở thành một phản xạ tự nhiên, không còn gây ra sự căng thẳng về mặt kỹ thuật nữa. **2. Tái định nghĩa về "Cơ hội" – Chìa khóa để thoát khỏi sự gò bó** Đây là nội dung quan trọng nhất để giải tỏa áp lực cho người tu hành. Sư phụ cùng học trò **Thanh Hải** (một người đã có sự chuyển hóa sâu sắc) cùng thảo luận để làm rõ khái niệm **"Cơ hội"**: * **Hiểu sai về cơ hội:** Nhiều người cho rằng vì "Cái Biết" luôn hiện diện nên lúc nào cũng là cơ hội. Từ đó, họ tự biến mình thành một **"ông cảnh sát"** luôn canh chừng, nhắc nhở, gõ đầu chính mình phải tập từ sáng đến đêm. Nếu lỡ quên 5 phút, họ sẽ rơi vào hối tiếc, tự trách mình là kém cỏi, không trân trọng Pháp. Sư phụ khẳng định đây là cách hiểu **sai lầm và cực đoan**. * **Hiểu đúng về cơ hội:** Cơ hội chính là **"Lúc con nhớ ra"**. * Nếu trong 5 phút vừa qua bạn quên, thì đó không phải là cơ hội của bạn. * Cơ hội là một món quà do **"Dòng chảy" (Flow)** ban tặng. Khi dòng chảy đưa đến một khoảnh khắc bạn chợt nhớ ra việc tu hành, đó mới thực sự là cơ hội của bạn. * **Thái độ trân trọng đúng đắn:** Khi nhớ ra (có cơ hội), bạn tiếp xúc ngay lập tức với Cái Biết. Còn khi chưa nhớ ra, bạn không cần phải lo lắng hay hồi hộp chờ đợi xem tương lai mình có nhớ được không. **3. Ẩn dụ về "Người yêu cũ" và "Cơ hội 5 tỷ"** Để học trò thấm nhuần việc không nên hối tiếc những khoảnh khắc đã qua, Sư phụ đưa ra các ẩn dụ đời thường: * **Người yêu cũ:** Một người yêu cũ đã ra đi thì không còn là cơ hội để yêu đương nữa. Tiếc nuối một thứ đã qua là vô nghĩa. * **Cơ hội kinh doanh:** Một cơ hội kiếm 5 tỷ đã bỏ lỡ trong quá khứ thì không còn được gọi là cơ hội ở hiện tại. * **Ý nghĩa:** Trong tu hành cũng vậy, một khoảnh khắc tỉnh giác đã trôi qua mà bạn không nắm bắt được thì nó không còn là cơ hội của bạn. Đừng sống trong hối tiếc vì điều đó chỉ làm tăng thêm sự căng thẳng và ngăn cản bạn tiếp xúc với hiện tại. **4. Báo cáo khảo sát: Sự chuyển hóa của Thanh Hải và Vũ Khải** Đoạn đối thoại làm nổi bật sự khác biệt giữa việc hiểu đúng và hiểu sai thông qua kinh nghiệm thực tế của học trò: * **Trường hợp của Thanh Hải:** Bạn đã thấu triệt rằng ngay cả cảm giác "Quên rồi!" hay "Chết rồi, nãy giờ không tập!" cũng chính là một phần của dòng chảy Cái Biết. Khi nhận ra điều này, sự hối tiếc biến mất, và bạn chỉ đơn giản là nhìn vào kinh nghiệm ngay tại thời điểm đó. * **Trường hợp của Vũ Khải (Trải nghiệm xem phim):** * Vũ Khải kể lại bối cảnh khi đi xem phim cùng Sư phụ. Ban đầu, Khải hiểu sai rằng "xem phim là lúc rảnh, không chết ai, nên toàn bộ 2 tiếng xem phim là cơ hội". Hệ quả là bạn đã cố gắng tiếp xúc với Cái Biết liên tục suốt 2 tiếng, dẫn đến trạng thái **"căng cực độ"** và không thể thưởng thức bộ phim, kết quả đo lường mức độ thực tại sau đó lại rất thấp. * Sư phụ chỉnh lý: Đó là sự cưỡng ép chứ không phải trân trọng. Trân trọng là khi dòng chảy ban cho sự nhớ ra trong lúc xem phim, bạn nhìn vào kinh nghiệm một nhát, thấy chỉ có một Cái Biết, rồi lại tiếp tục xem phim với sự tự tin đó. Sự tự tin này sẽ dâng lên từ chính kinh nghiệm trực tiếp chứ không phải từ lý luận. **5. Sự nguy hiểm của việc "Bắt ép" và "Lơi lỏng"** Sư phụ cảnh báo về hai thái cực làm suy giảm lòng trân trọng: * **Bắt ép (Cưỡng bách):** Giống như việc bị bố bắt đi gặp một người mà mình không thích. Bạn có thể gặp (tập luyện) nhưng trong lòng nghiến răng nghiến lợi. Sự bắt ép này sẽ làm chỉ số trân trọng tụt giảm dần, dẫn đến sự chán nản và bỏ cuộc sớm muộn. * **Lơi lỏng:** Thấy có cơ hội (nhớ ra) nhưng lại tặc lưỡi bỏ qua để chọn những thú vui thế gian như chơi game hay "chiu chiu" đơn thuần. Điều này xuất phát từ việc không hiểu rằng sự "chiu chiu" và việc tiếp xúc với Cái Biết không hề mâu thuẫn. Bạn vẫn có thể vừa "chiu chiu" vừa nhận biết kinh nghiệm chỉ là một Cái Biết. **6. Kết luận về Thái độ Cân bằng** Mục tiêu của bài giảng là giúp học trò đạt được trạng thái **Cân bằng**: * Không quá căng (do bắt ép, hiểu sai về cơ hội). * Không quá lỏng (do lười biếng, thiếu hiểu biết về lợi ích của Pháp). * Sự trân trọng sẽ tự động tăng lên khi học trò nhận ra giá trị thực tiễn của việc tiếp xúc với Cái Biết: nó là "liều thuốc tiên" giải quyết các bài toán khổ đau, mất mát và thậm chí là bài toán sinh tử của chính mình và người thân. --- *Nội dung bài giảng kết thúc bằng việc Sư phụ khích lệ học trò thực hành "Thiền trong đời sống" thông qua việc đi xem phim rạp, để tự đo lường sự cân bằng của chính mình trong một bối cảnh đời thường.* ****

Bản gõ chi tiết
Transcript

Hôm qua nhân bảo sụ giảng nhưng mà sụ bảo thôi đợi 7 ngày nữa giảng cũng được ai dè sáng nay tối qua đi ngủ ấy nhân bảo anh sao không giảng này cho các bạn án quan trọng không giảng thôi 7 ngày nữa giảng nhiều quá sợ các bạn không không hấp thu được nhân này nhân vừa tối qua này đúng là kinh dị sáng nay đi bộ qua cho vui này thầy vân lon ton chạy ra bảo s ơiì đấy dậy đi cho con sợ không Rất là quan trọng nhưng mà tự định thồi 7 ngày sợ con tiêu hóa không nổi ấy mà điềm rồi nhân thì qua tụi nhân nhắc xong sáng nay Vũ Vân lại nhắc thì chắc là có điểm phải giảng rồi nghe không thôi th nghỉ ngơi đã 7 ngày đã rất quan trọng th giảng một chuyến này thì nó nó hoàn thảo là hoàn thiện chuyến này luôn cũng được thì có chuyến hoàn thiện luôn chủ đề là về trân trọng đúng không thì mình khi mình tu hành thì mình có hai thứ là trình độ và thái độ Mọi người thường coi nhẹ phần thái độ chỉ nghĩ là trình độ ấy, thường quan tâm đến với cái chỉ số trình độ đúng không? Mức độ chứng ngộ rồi phần trăm mặc định lực này kia. Thế là các con thường quan tâm cái đấy nhưng mà con thường như con không hiểu rằng là trong hay là mình rất quan tâm đến xoay logic đúng không? Xoay logic này tìm ra một logic đúng này vân vân. Nhưng thử nghĩ xem trong lịch sử những cái người mà ngày xưa đọc đài toàn thiện ấy, nông dân này, chăn bò, chăn dê này ờ các cổng Giác ngộ rất là nhiều thì người ta đâu có khả năng xoay logic với con đâu. Người ta thua xa con xoay logic ta chẳng có logic gì để xoay cả. Thầy bảo a làm a và b làm b xong đúng cái thấy ngày nào thấy giác ngộ thôi. Thế như vậy chúng ta phải có cái gì đó khác ấ con đúng không? Đấy con nếu lọc lịch sử của các câu chuyện thì những cái người mà giác ngộ đàn thiện họ thương lắm tâm thương lắm. Các con là xuất sắc trong người đấy rồi nhưng mà so ấy xuất sắc luôn đấy. Vì con lý luận giỏ ấy họ không lý luận họ không biết luận. Thế nh hơn mình chỗ nào có một điểm hơn đấy ngày xưa chị là thường này lẹ thiện thường thầy đến dạy này cho mọi người biết cái biết là gì xong và thầy bảo thầy bảo là đừng bao giờ rơi cái biết này đấy nói c đấy xong bỏ đi xong cứ mấy năm lại ông hầm sò giác ngộ đấy ngày xưa nó chỉ thế thôi việc đầu tiên với thầy quan trọng nhất là giới thiệu vào biết thiện họ Họ không quan tâm logic lý luận họ họ rất co nhẹ cái đấy thì họ thấy cái đấy chỉ toàn là suy nghĩ toàn bé ba đúng không lượn giỏ chỉ là gì các con cần lượn nhiều bởi vì con tu đô thị và thứ hai là các con ở trong cái đời thời đại tâm trí rất là mạnh hay là vừa luyện giỏi vừa cứng đầu nói chung với dạ luận mạnh thôi còn thời gian thiện ngày xưa rất đơn giản và chúng ta chỉ d ông thầy là bỏ biết xong thầy bảo là thế con đã tin chắc là trên đời chỉ có biết này chưa th bảo tin rồi đấy con là nặng đấy Bước một là thầ biết nhá. Thì có phải là mấy năm đúng không? Các con đã gặp mấy năm đây rồi. Bước hai thấy con tin chắc là trên đời chỉ có biết này chưa? Tin rồi. Thì bước ba là từ nay trở đi đừng bao giờ khỏi viện xong đi luôn. Thầy đi trong vùng khác. Ngày xưa toàn núi mà đi lại khó khăn lắm. Thầy đề đi một và vòng quanh đất nước cho vẫn vài năm. Thế mà học trò vẫn thế mà tu hành giác ngộ được. Thậm chí là ngày xưa những người đấy giác ngộ nỗi là trong đọc lịch sử rất nhiều người ghi là dám mà tôi biết ông ấy giác ngộ thì đã theo học. Đúng rồi. Học trò giác hộ hoặc học người khác xung quanh không ai biết cả họ sống quá bình thường mà lúc chết mới hóa thành thân cầu vồng tự nhiên chết xong cái lầu cầu vồng xong rồi thân biến thành cầu vồng thì cả lang mới biết ôi ông này giác ngộ đấy đ thiện nó khị như thế đấy thì thế trong lịch sử ghi lại những câu là dám biết ông giác ngộ học từ lâu rồi mà trước khi ông ấy chết thì người ta chỉ thấy ông như ông chăn bò thôi ăn trong bò ông các cổng không nó không lý do theo học ông đấy cả đến khi chết cái lầu cái lều ấy nó nó nó ông đóng chui trong cái lều đóng lại và khoảng 7 ngày sau thì vào mở cái lều ra chỉ còn móng tay móng chân thôi có tóc đấy còn ba thứ không hóa cầu vồng được còn gọi là hóa cầu vồng hết thì người lang mới biết là đây là những người bậc giá ngộ đấy thì đại đàn thiện nó có cái pháp tu nó gọi là tho gan là để mọi người có thể hóa thành cầu vồng bây giờ cái đấy không dạy con chẳng có nghĩa gì thời gian bảo thử đấy hồn thiết ngày xưa thì ông chăn bò chỉ mỗi việc đấy thôi tu tu thôi không mở ha hé không vấn đề như vậy hơn còn đâu đúng không còn đâu mà ông thầy chỉ dạy vài vài câu thế thôi cái người thấy rất nhiều cái người thấy rất nhiều cái người mà được dạy đầy đủ như con thì rất là ít mà người được dạy kiểu như vừa xong ấy giới thiệu vào biết này tin chắc vào một thứ này có ba câu hay nói đấy một là giới thiệu trực tiếp vào biết hai là tin sắc quyết trên một thứ ba là tự tin xây dựng trên tự giải phóng đấy thì ông hơn con ở chỗ nào đúng không các con sẽ thấy ngay là ông chỉ hơn một mình một chỗ thôi ông không thể hơn mình ở chỗ chỗ lý thuận với cả logic sắc bén được. Thế như cái tiết kg nghiệm nhiều năm tu hành đúng không? Dùng mới khôn ngoan nhưng ông hơn con ở chỗ là ông ấy không rời biết. Thầy bảo là từ nay trở đi đừng bao giờ phải biết thì sao? Từ sáng đến đêm không bao giờ phải biết xong thấy giác ngộ nào không hay luôn. Chính ông ấy cũng thấy đặc biệt thấy không đặc biệt gì hết mà người già cũng không biết luôn. Đấy thì đấy là cái điểm đặc biệt nhất của môn này là người ta đạt được giác ngộ bằng sự trân trọng trân trọng cái việc không rời khỏ biện. trân trọng việc tiếp xúc khỏi b biết thứ này chứ đừng bao giờ phải biết nghĩa là con người ta trân trọng việc tiếp xúc biết liên tục thực ra cái người mà mà đi chăn ngựa với gác cổng sẽ rất lợi l con nhiều con phải đi làm phân tán cho họ chỉ có họ chỉ có là nhìn nó biết từ sáng đến tối thôi làm sao đàn bò phân tán tôi được luôn tôi đi sàn bò thôi mà làm sao ngồi các cổng lại phân tán tôi được họ lợi hơn con thì các con phải có một cách đúng không thì cái cách đấy chính là cái thái độ tu đấy chí sự trân trọng mà mà sụ giảng hôm trước bảo con về làm bại đập đấy nhưng mà thường chữ trân trọng nó khó rất khó hiểu nên dụ cũng khi nhân nói cũng hiểu là cái khó khăn các con hiểu là chữ trân trọng tự nói gì cũng lâu đấy chỉ cho thời gian để con nghĩ thôi chứ hiểu đúng thì hiểu đúng thì hôm dễ là dễ thế mà thế nào là trân trọng trân trọng cái gì đấy có phải trân trọng cái trải nghiệm chứ không chỉ trân trọng lý thuyết đúng không trân trọng cái sự tiếp xúc trực tiếp biết đấy chứ không trân trọng việc là ôi tôi rất là Bỏ thì lý luận cái cũng tốt nhưng nó không phải là cái mà sụ rẻ muốn nói phải trân trọng cái trải nghiệm cái việc tiếp xúc trực tiếp phải biết hay là bây giờ mình có cách đó là chảy trân trọng việc nhìn vào kinh nghiệm vì muốn tiếp xúc trực tiếp biết thì phải nhìn vào. Ừ thì mọi người biết đi. Trân trọng là gì? Hỏi chưa? Định nghĩa trân trọng là gì? Hỏi chân trọng bằng có cơ hội là tiếp xúc ngay. Biết đọc giải thích cứ viết đi. Đừng thấy rồi. Đừng thấy đã nhá. Nà bây giọng trân trọng một người đấy này quan trọng một anh nhưng mà anh đi qua trước mặt thì thôi anh đợi em đã em phải gọi điện cho con bạn hôm qua hôm sau đi trước mặt em đợ em đã em phải gửi email thì có người gọi trân trọng anh không theo con sao đấy gọi trân trọng anh không hôm sau nữa lại gặp lại em nhìn anh anh phải đợi em một lúc em ngắm anh khác Được thì cứ cứ trân trọng là cứ gặp gặp thì không tiếp xúc mà lại có cơ hội ấ không tiếp xúc ngay mà cứ gặp hết anh này sang anh khác thì không thể gọi trân trọng anh được để chỉ là lý luận về trân trọng thôi đúng không? Lý thuyết thôi. Cái trân trọng rõ nhất là cơ hội tiếp xúc thôi. Đ trong cái môn thực hành này thì rất chân trọng đúng chưa? Đấy con biết một anh nào thích con hay không thì xem là cơ hội có hội anh có sáng lại gần không biết Tùng hiểu vấn đề không mà biết ai trân trọng mình hay không ấy đừng nghe ta nói hiểu không chưa? Đấy xem người ta có xá lại lại ngay khi có cơ hội không. Những người nào xá lại ngay cội là thường là người thân trọng. Đời là thế đúng không? Thế thì tu cũng thế thôi, thiền lại cũng thế thôi. Này nếu con có cơ hội tiếp xúc với biết thì con có tiếp xúc không? Thì là trân trọng hay không? Đấy có cơ hội tiếp theo xung ai thì là trân trọng. Định nghĩa đơn giản thôi. Vậy con ngồi không này con không gì phải làm thì con làm gì? Đ cơ hội rõ ràng đúng không? Thì con tiếp xúc ngay con nhìn được kinh nghiệm ngay. Tiếp xúc đây nghĩa là gì? Là nhìn vào kinh nghiệm. Biết dòng số dòng đây. Tiếp xúc là nhìn vào kinh nghiệm và thấy một biết. Thấy chỉ một biết tiếp xúc bằng nhìn vào kinh nghiệm và thấy chỉ một biết. Nếu con có thái độ này thì con sẽ giống mấy ông chăn bò thôi. Chả sợ gì. Trong thậm chí trong lịch sử đoàn Thiện là khi mà Trung Quốc chiếm tây tạng có nhiều người phải vào tù luôn và họ họ chết trong tù và hóa thần cầu trong tủ luôn. Đấy nghe tin này Thanh Phong sướng này. Gác bộ trong tù luôn. Tại vì khi con đã nắm được cách tu rồi ấy, các con biết cách thiền rồi ấy thì vào tu có vấn đề gì đâu. Các con bây giờ Ví dụ đi Thanh Phong đi. Con nghĩ thử bạn Thanh Phong vào đây. Bây giờ cặng cách bạn có cách thiền đúng rồi thì vào tù có ngăn chở bạn được không? Thế ngay là không ăn trưởng nữa rồi. Thậm chí nó khi nhanh hơn các con lên khả năng không? 3 năm ra khi ra ngộ rồi các con ở đây còn đang đôi khi một đống đồ lệ trong tù lên đi theo rồi. Thật mà 3 năm cũng nhiều đấy. 3 năm thể quyết rất nhiều chuyện đúng không? 3 năm trong đại th diện nó thể tạo ra một người đang ngộ rồi. Đấy thế con thấy là thân trọng có lợi hại không? Và trân trọng hay nhất là vượt qua thông minh luôn. Những ông thông minh tài trí không cần luôn chỉ cần trân trọng. Đấy bây giờ đúng là cần cù thông minh là từ chuẩn luôn đấy. Trong cái môn này này hay là con có cơ hội tiếp xúc ngay thì sau đườ đủ lâu con thấy con khác. Tại vì cái sự tự tin và sự giả của con ấy là nó sẽ dựng bằng kinh nghiệm nó không bằng lý luận đúng không? Lý luận chỉ đưa con đoạn nhất định thôi. Sau đấy có tự tin hay không là do kinh nghiệm. Cái chuyện chuyện khó khăn đến thì con thấy conòn là ai? là do kinh nghiệm cho trải nghiệm chuyện xảy ra thì đấy con là ai là do trải nghiệm của con do cái sự tiếp xúc của con nhớ còn tại sao phải trân trọng thì 7 ngày nữa phải trả lời cho nhá nhưng mà đây chụ làm rõ con biết thế nào là trân trọng thế thôi định nghĩa rất đơn giản thôi thế một số người nghe đây bảo thế thì con thấy căng quá sống phương cho rất căng đúng không căng không eo từ sáng tối cứ phải tiếp xúc ngay căng không cả thấy căng không Giờ thì ok cứ nói đi. Căng không lên đâ mà căng thôi. Thấy căng cũng thấy căng cũng là một chỗ để để mình tìm hiểu xem. Eo sụ dậy thế thì chết con à. Con nuôi con thế nào nữa làm sao con chiu chiu quán cà phê hơn nữa thì khoảng hai ngày đầu thì đúng là lúc mà mà thiền cuộc sống thì con cũng thấy căng thật. Tức là mình cứ phải liên tục hỏi ấy thì tự dưng cảm giác ở đấy nó có một cái phải canh canh xong rồi ờ mà khi mà canh thì tự dưng cứ có một cái cảm giác là mất tự do bị bó buộc đấy nó kiểu cảm giác như vậy thì đúng là sau cái hôm tôi sư phụ cũng chưa giảng cái trân trọng nhưng mà khi mà tư ra thì cũng con cũng thấy rõ là mấy cái đấy là đúng là nó giống như kiểu cái tiếng nói của cái tôi ấy. Xong mình nhìn vào đấy mà mình hỏi cơ sở các thứ thì nó nó rất là vô lý. Thì là đoạn ý là con cũng thoát ra được cái đoạn ý thì sau đấy thì bằng một cái thái độ khác thôi. Tức là nó cũng chẳng chẳng phải là điều chỉnh cái gì nó quá là phức tạp mà đúng là nó chỉ là thay đổi về mặt thái độ mà mình nhìn nhận lại thôi. Thì những cái trải nghiệm sau đấy thì con thấy rất là nhẹ nhàng. Tức là nó cũng không không bị căng gì cả nữa mà cảm giác là nó rất là ngược lại luôn ý. Trước đấy thì mình cảm giác là bị gò bó nhưng mà từ hôm qua đến giờ thì con thấy là nó là một sự rất là thoải mái, nhẹ nhàng, tự nhiên chứ cũng chả có cái gì căng ở đấy cả. Ừ. Đấy. Ừ. Căng là một là do trình độ mình thấp, mình thấy khó quá đúng không? Căng đầu tiên là do mình ui giời khó thế làm sao làm được có được. Cái thứ hai là do cái cái thói quen của cái tôi nó muốn thoải mái, nó muốn nó muốn chiu chiu chứ nó không muốn phải làm cái gì trên đời. Cái tôi thì dễ giải quyết thôi đúng không? Giống như là mình đang bị bệnh sắp chết thì bác sĩ b uống thuốc thì đương nhiên phải uống thôi. Nhưng cái thứ hai là trình độ của con nhưng mà nếu con tập thì con sẽ thấy là ngày càng dễ đi. Mọi người đồng ý không? Hội này mới được 3 ngày thấy dễ chưa? Hội bên này sao? Thấy dễ không? Dễ. Ờ dễ hơi dễ. Dễ và rất dễ. Chọn đi. Cái nào? Rất dễ. Rất dễ. Đúng không? Thế nhưng mà cái tiếp xúc nó không khó nữa. Khi tiếp xúc đã không khó thì vấn đề chỉ còn thái độ thôi. Còn còn còn trân trọng hay không thôi. Vì nào tôi muốn tiếp xúc là được ngay. Nó dễ. Nó có trốn bao giờ đâu. Tại vì khi con bận thì cái bận đấy chính là biết đúng không? Có giờ nó có bao giờ phải phải rời khỏi cái bận để mà tiếp xúc đâu. Cứ như là là là đang chiu thì tiếp xúc thì mất chiu ấy. Đâu có thế cả nó chưa thế cả. Đang chiu tiếp xúc thì vẫn gì? Vẫn chiu tiếp. Được chưa? Nên vấn đề ở đây là con ý thức về cái việc tu hành con. Con tu để làm gì? Đ không đ tu để cái tôi chiu chiu thì bị sai rồi thì đương nhiên là con sẽ không thấy muốn tiếp xúc. Còn nếu con nhận ra rằng là tiếp xúc là cách cánh cửa duy nhất thoát để thoát con tiếp xúc ấy. Ngoài ra những lý luận chả giải quyết được thì đương nhiên là con sẽ tiếp xúc từ sáng tố bao nhiêu cũng tốt. Tuy nhiên phải định nghĩa lại mọi người nhìn lại xem là có định nghĩa là có cơ hội tiếp xúc ngay đúng không? Định nghĩa trân trọng đúng không? Có cơ hội thì tiếp xúc ngay. Tiếp xúc định nghĩa rồi vậy thế nào là cơ Hội ai trả lời xem nào. Lấy một cờ nào. Thế nào là câu hội có câu tiếp xúc ai định nghĩa trên rộng rồi đúng không? Xong định nghĩa là tiếp xúc rồi. Tiếp xúc là nhìn vào kinh nghiệm và thấy chư biết. Vậy thì cơ hội là gì? Anh nghĩa nốt xong cơ hội là xong. Phải hiểu luôn cả môn này. Toàn bộ môn này luôn chỉ trong 15 phút rồi. Vô thượng sư nào không? Không không hải nào. Ừ không hải. Thiền sư quên mất. Thì con cũng có ngẫm một chút về cái chữ trân trọng ấy ạ. Thì hôm nay sư phụ giảng thì con cũng hiểu rõ hơn thì con thấy là có cơ hội tức là theo con là cứ nhớ đến thôi. Nhớ thì là nhìn luôn vào kinh nghiệm ấy ạ. Tức là trong ví dụ có hỏi là có cơ hội có phải là lúc nào cũng phải cố gắng không? Đấy à không thì thì với Phương là căng cái chuyện đấy. Còn với con ấy hôm qua là con cảm thấy khó vì là vì là căng vì căng vì thấy khó ấy giống như sư phụ nói. Căng thấy khó thì xong nhá. Ch xong đúng. Nhưng mà một số người sẽ hiểu rằng là có cơ hội nghĩa là gì? Lúc nào tôi chả cơ hội vậy tôi xúc tư sáng hơn tôi Nếu mà thường cái đen chữ cơ hội thì lúc nào chả có cơ hội. Vì thế con sẽ cảm thấy cái lại cảm thấy này như một thứ rất là phải thêm xúc từ sáng tôi. Vì lúc nào con thầy chả có cơ hội trên đời này. Đấy không phải ý sư phụ đâu. Thì với con nếu mà lúc lúc đúng là lúc nào cũng có cơ hội nhưng mà nó sẽ giống như là sư m nói giống như một anh cảnh sát ấy. Tức là lúc nào cũng phải kiểm soát để nhớ để nhắc. Thì thì bây giờ con hiểu là à mọi việc trong đời sống ấy đầu tiên là giống như sư phụ nói là là cái nhận thức nó phải đúng đã. Lúc nào nó cũng là thiền, lúc nào nó cũng là dòng một biết thì cái việc mà mình bình thường mình cứ làm làm trong công việc vẫn cứ làm nhưng mà đến lúc nhớ ra thì lại nhìn vào kinh nghiệm thì con hiểu như thế. Vậy cơ hội có phải là việc mình cứ liên tục phải tập bởi vì lúc nào chẳng có cơ hội không? Không ạ. Vậy thì thế nó là cái gì? Thế là cơ hội của con lộ sáng này thế nào là cơ hội con? Là lúc con nhớ ra thì con nhìn vào kinh nghiệm thôi. Ví dụ như đang mải làm mà nhớ ra cái thì lại nhìn vào kinh nghiệm hỏi xem. Ừ. Gê quá nhờ. Thấy ghê không? Mình là ai và đây là cái gì? Đúng rồi. Một cờ một cờ. Sợ quá bạn này chả nói đúng luôn. Sợ quá. Hiểu sai là gì? Là hiểu sai xong ngày xưa nhóm của bạn ấy bạn bạn mà có vợ ở trong trong nhóm con đấy. Bạn hiểu là có cơ hội nghĩa là từ sáng tôi phải tập bởi vì vậy lý thuyết mà nói lúc nào sẽ là cơ hội về lý thuyết mà nói thì lúc nào chả là cơ hội vậy thì thế tôi phải tôi phải như ông cảnh sát ấy nhắc nhớ tập cái búa gõ đầu tập. Cóõ đi. Mày không tập thì mày chết. Đ cơ hội gộn. Thầy bảo mày tập nhá. Mày không tập nhá. Đấy thì đấy là hiểu bị hiểu nhầm bị hiểu quá cái chữ cơ hội. Ví dụ con ngồi đây xong con thấy ui chết rồi. 5 phút xong có cơ hội mình không tập. Chết rồi. Thế mình mình chán quá mình kém quá mình không trân trọng. Theo con thì cái đấy có sai hay đúng 5 phút ng đấy ngồi không mà có làm gì đâu. 5 phút xong ngồi không chả làm gì cả. Tự nhiên mình không tập. Trời có cơ hội mình không tập thế thì chết rồi đấy. Thế đúng hay sao? Sai rồi. Sai ở đâu? Hải nó nốt đến một cờ nà. Thì tại vì mấy hôm trước con cũng bị cái y như thế tức là con cứ ôi thôi chết rồi quên rồi. Thì sau mấy ngày mà sư phụ giảng thì con hiểu là ơ ngay cả cái quên đấy cái chết rồi đấy nó cũng là dòng một biết. Sợ quá chứ nó không là cái gì khác được. Không hải thiên sư. Thì lúc đấy thì cứ lại nhìn vào kinh nghiệm thôi. Thế là về nhận thức thì còn hiểu như thế. Con chuẩn quá. Sợ không? Vũ Hải sợ không? Vũ Khải sợ không? Nó học ba ngày ta bằng con tháng thôi. bằng hơn chứ chuẩn chuẩn luôn từ đâu luôn đúng là nhóm này ghê quá đúng là sinh sau để muộn nó có lợi thế đúng rồi cái cơ hội mà đã trôi qua nó không phải của mình đơn giản thôi mà một cái cơ hội trên đời đã trôi qua sao lại còn gọi là cơ hội nữa một anh người yêu cũ đã ra đi, một anh người yêu cũ đã ra đi thì đấy có phải cơ hội nữa không anh mới mới được cơ hội chứ anh cũ sao lại cơ hội đúng không một cơ hội kiếm tiền cũ đã biến mất thì sao con gọi là cơ hội Con từng có cộ kiếm 5 tỷ đồng chú ạ. Nhưng mà ông đấy con đã bỏ lỡ mất. Con tiếc cơ hội đấy quá. Đã qua rồi thì không còn là cơ hội nữa rồi. Hả? Hoặc là cội của người khác thì đâu phải cội của mình. Có câu gì trong suốt nhỉ? Câu chưa lên. Hãy trân trọng những câu đang có hay gì thống anh? Câu gì ở trong suốt? Câu chưa lên đúng không? Sắp không? Câu mới toanh vừa lịch sắp ra cơ. Hồng ấy đọc cái câu đấy cho anh em. sắp ra con hiểu sai về cơ hội nên con sẽ căng rất căng nếu mà con hiểu kiểu đấy căng lắm lúc nào thấy mới bỏ lỡ cơ hộ cuộc đời con là một cuộc đời toàn bỏ lỡ cơ hội thôi nên nhìn cội thích kiểu đấy đúng không có phải con bao gội bỏ lỡ không xong con sống trong hối tiếc từ đâu đến cuối đấy vũ khải người đã từng như thế đấy phải nể phục các bạn phải không phục không hai câu chắc Ừ. Thôi Hải một thanh Hải là một cờ nhá. Thôi trả lời cho đủ cho chọn bộ thôi. Đọc đi. Con đọc ạ. Cơ hội trong cuộc đời này rất nhiều nhưng bạn chỉ có thể có được những cơ hội thuộc về bạn. Vì thế đừng tiếc một cơ hội đã đi. Cũng đừng sợ bỏ lỡ một cơ hội chưa tới. Hãy tập trung vào cái bạn đang thực sự có. Đợi lịch ra rồi cho xin mua lịch nhá. Mua lịch rồi. Cơ hội quá đấy. Cơ hội đây. Còn cơ hội vin. Những cái đã qua thì không thể gọi là cơ hội con được không? Những cơ hội người khác bắt được bắt được con không bắt được thì không thể gọi cơ hội của con được. Những cái sẽ đến nhưng mà nó không rời sở vào con xảy ra với con thì cũng gì như vậy là Đúng là Hải nói thôi cái dòng chảy ban cho cơ hội nào thì là cơ hội của mình thôi. Gọi là cơ hội nhưng mà thực chất là dòng chảy đ ban chứ do mình mình cố đặt ở đâu c ban cho mình cơ hội để nhớ ra đấy Hải nói quá chuẩn luôn không sai chữ nào c ban cho mình cơ hội để nhớ ra thì mình tiếp xúc để gọi là có cơ hội thì tiếp xúc còn 5 phút trôi qua mà mình không chơi hết thì chứng tỏ là gì không phải của mình rồi thể nó không chuyển cho mình Thích tiếc cái gì nữa? Hoặc là mình sợ tương lai mình không có cơ hội làm sao được. Nếu mình có cơ hội thì cơ hội sẽ đến. Mình phải ngồi lo là liệu từ giờ đến tối mình có nhớ được không? Bởi vì nếu cơ hội đến thì nó sẽ đến thôi. Còn nếu đến thì tiếp xúc. Đ nếu nhớ ra thì tiếp xúc. Cơ hội chỉ đơn giản thôi đúng không? Nên là con không hối tiếc không? Không. Khi nói học những cái này con sẽ không nếu con hiểu đúng không bị hối tiếc tại sao mình bỏ lỡ nhiều thế hoặc là mình không ngồi hồi hộp đợi xem là tí nữa mình có nhớ được không. Không cần luôn. Cợi của mình nó sẽ của mình, dòng trẻ nó sẽ đưa cho mình. Cái đúng với mọi thứ cơ hội trên đời chứ không phải chỉ trong pháp tui đâu. Nếu là của mình nó sẽ đưa cho mình, dòng trẻ sẽ đưa mình cũng chả làm được. Ở đây chả ai thần thánh bảo tôi sẽ nắm tất cả cơ hội trong tương lai của tôi đúng không? Nếu là đương là của mình, đấy là của mình trời đấy không hay là cô sẽ ban cho mình, còn trẻ đưa cho mình của mình là có cơ hội thì với một thái độ như vậy thì con trân trọng nhưng mà con không bị căng thẳng. Đấy, số con sẽ tăng lên mà con không bị căng thẳng. không bị tiếc nuối. Thì ở đây nó còn nó còn thứ nữa là cái ý thức nhận thức của con ấy về việc là tại sao lại lại nên như thế. Cái này dụ không giảng hôm nay cái này con phải tập ra con sẽ tự nhận ra thôi. Tại sao lại nên tại sao nên tiếp xúc chứ không nên bỏ qua nhưng mà hôm nay sị nghĩa cho con hiểu rõ thế nào là là trân trọng còn có trân trọng hay không thì nó phải kèm cái vật là cái việc là còn ý thức được rằng tại sao nên tiếp xúc. Cái này thì có thời gian nó có cuộc sống con sẽ dạy cho con những bài học. Ví dụ con mất mát một cái gì đó. Mà con tập thì con thấy khác hay con đau khổ rồi con tập thế khác thì tự con dần dần sẽ trân trọng thôi. Con thấy đây là liều thuốc tiên rồi. Hạnh phúc nằm ở đây. Có những cái đau khổ cuộc đời con chách duy nhất là tập thôi. Chẳng cách nào khác thì sự tin là có thời gian nếu mà con con có chữ thức đúng thì có thời gian trân trọng sẽ tăng. Đấy ngược ngược lại của việc trân trọng ngoài việc không trân trọng thì đương nhiên nhá. Nhưng mà có một cái bẫy là bắt ép. Bắt ép thì cũng không trân trọng được. Có thể ép gặp một anh thì gọi trân trọng. Ấy không phải nghiến răng nghiến lợi đi gặp anh ấy vì bố bảo s bố đấy đúng không? Bố bảo thì đi gặp anh ấy thì có gọi là trân trọng không? Không thể gọi trân trọng được. Bố bảo đi gặp thì nghĩ ra cái lợi đi gặp thì không trân trọng rồi. Nếu mà con bị ép kiểu sư vụ ụ ý tín sư vụ này mình phải tập thôi. Đúng không? Thì đấy gọi là bố bảo đi gặp. Vậy thì cái sự ép buộc ấy ép buộc nó làm cái nó là làm cho con giảm thân trọng. Đấy đây là cái bẫy phải cháy ép buộc ấy giống như Hồng Phương mà không không tư ra ấy không tư ra thì sẽ ép buộc mà sao nó sẽ chỉ số trân trọng sẽ tụt dần tụt dần tủ dần mặc dù mình cũng tập đều bằng các bạn hoặc là thậ bị hơn các bạn nhưng mà đấy là mình ép tập thì nó không hề trân trọng nó đã không trân trọng thì sớm muộn gì rồi mình mới chán đấy tức là con cứ để cho nó tự nhiên này hiểu đúng này thì từ từ nó tăng nếu con ép qu ép qu ép uổng nó thì nó sẽ giảm nếu con lơi lỏng quá nó cũng sẽ giảm nhưng ép buộc quá nó cũng gì giả Đấy phải cẩn thận với hai thứ đấy. Lơi lỏng quá cáiứ là có cái hội kệ. Tôi tôi đang thích chơi game đấy thì lôi lỏng quá đúng không? Bây giờ tôi thích tôi đang thích chiu chiu cơ tập cái gì đấy thế lấy hỏng quá mà. Đấy cũng là do mình không hiểu biết chứ chiu chiu nó không không đối đạ nó không đối ngực với cả tiếp xúc ngay. Tiếp xúc ngay bản chất là nhìn kinh nghiệm một nhát thôi xong thì tự tin nó dâng lên thôi mà nhìn vào kinh nghiệm thấy chỉ biết. Thế là mình thấy tất cả cái mình đang học là đúng rồi. Thì tự tin ta lên chứ nó có nó có thực ra nó có mất mất cái chiu chiu hay mất cái gì đâu. Có cơ hội thì nh kinh nghiệm thấy chỉ biết thế tự tin quá đúng rồi chuẩn rồi. Thế giới chỉ một biết thôi. Tất cả cái mình học là chuẩn hết rồi. Thôi yên tâm quá 5 phút sau lại có cơ hội. Thế thôi đ lúc ngoài thiên đấy. Bởi vì hôm qua mình đã học cái mặc định rồi mà đúng không? Nên là cái cơ hội sẽ sẽ nhiều không biết ít đâu. Thứ hai là không phải bắt gọi là phải cứ phải Tiếp xúc xong rồi nửa giây sau tiếp một giây sau tiếp xúc tiếp nữa. Con tiếp xúc xong con đang tự tin rồi. Tiếp xúc không cần tiếp xúc tiếp đúng không? Con đang nhớ mà tiếp xúc làm gì? Thì cái này cứ để các con thể xem một tuần nữa đúng không? Cái này cái thiền đời sống nên là cứ để nữa xemô nay giảm cho các con những cái gọi là cái xương sống căn bản thôi. Còn sự trân trọng nó không nó không chỉ đơn thuần đến từ cái bài giảng này đâu mà xung lại là ích lợi của nó ấy sẽ làm con trân trọng hay không. Còn đếnh tự tin thoải mái hạnh phúc giải quyết được các bài toán cuộc sống thì tự con sẽ gày là trân trọng hơn đúng không? Đấy đặc biệt những bài toán kinh khủng nhất là bài toán sinh tử bài toán chết người nhất chỉ mỗi một này được thôi. Sinh tử của con của con hay sinh tử người thân ấy khi người thân gặp chuyện sinh tử thế con chỉ là người thường thì con đau đớn hủ khiếp thôi. Đấy thì là sẽ có rất nhiều giá trị khác mà nó sẽ đến. Cái này chú cũng chả muốn giả con sẽ thấy thôi mà con đã tu hành đến giờ thì con đã thấy giá trị của tu hành rồi đúng không? Không phải là cái điều khó khăn nữa. Tôi chỉ muốn giảm để con có một th độ cân bằng thôi. Nếu không giảm thế này thì con sẽ bị lệch sang một bên mà thường là lẽ bên căng. Đấy hiện giờ chưa thấy ai được sang bên lỏng quá cả mà thường bên bên căng quá rồi. Hỏi han gì nữa không? Sáng sủa chưa? Vân sáng sủa chưa? Đ bạn nào nếu khó khăn gì gặp Vũ Hải à gặp Thanh Hải nhá. Đấy đúng là đâu chuẩn luôn. Có khăn hợp Thanh Hải trả lời là xong hết nhá. Đừng gặp Vũ Khải nhá. Hay gặp Thanh Hải mượt không? Ứ từng gặp Vũ Khải hay gặp Thanh Hải giỏi không? Chỏi lắm. Em thầy còn đang ngủ đúng không? Phơi rồi. À phơi rồi à? Phơi lắng mèo phơi lắng. Xong chưa? Ok. Thế nhìn đây nhá. Để tán nhá. Rồi tán khu hội. Ăn gì không? Ăn gì? Tăng cái gì không các bác? Làm gì tặng gì? Cơ hội ngay. Đấy đấy đấy đấy. Cơ hội đấy đấy. Một kẻ cơ hội đấy. Ai ăn cái này sẽ Ai ăn cái này sẽ à này sẽ nhận thức đúng về trân trọng và tăng. Mức độ trân trọng biết nhá. Trân trọng kinh nghiệm chỉ một biết đầy đủ thế nhá. Được chưa? Nhận thức đúng quan trọng hơn rất quan trọng cái mà vừa giảng nhận thức đúng sau đó thì tăng cái mức độ trân trọng ch kinh nghiệm chủ biết. Ai ăn cái này sẽ nhận thức đúng về trân trọng và tăng mức độ trân trọng kinh nghiệm chỉ muốn biết. Ừ ok. Đấy cơ hội ngay. Sợ quá. Vũ Khải nói mấy câu đ cho anh Anh em sợ đấy. Anh em thấy h thấy các bạn Thành Hải giỏi thế nào đấy? Trong lúc ăn một cái chên nho đi thì có hẻm nói câu thôi. Cho thấy Thanh Hải là thế nào là xuất sắc? Kể chuyện kể chuyện kể chuyện tí để mọi người thấy nể phục Thanh Hải nhá. Chia đi chia đi chia các bạn này nữa. Thì cái này hôm a hôm thắc mắc nhất là hôm hôm lúc chụ dụ sẽ xem phim. Ừ xem phim thì t trước đó thì thế em hiểu là à X định nghĩa là À trân trọng mà có cơ hội tiếp xúc ngay à mà cơ hội thế hồi nghĩ là cái gì mà không gấp gáp chết người thì gọi là cơ hội không bắt buộc phải làm thì gọi cơ hộ bắt buộc phải sau đ không bắt buộc tập trung này không bắt buộc phải làm không phải tập trung cái gì vẫn không chết người được đấy thì là cơ hội thì như thế thì trong buổi xem phim thì mình thấy là ô cả bộ phim này thì chẳng có cái gì phải tập trung cả bởi vì xem không xem phim thì cũng không ai chết cả không phải phim thì cũng không sao thì tức là ô cả bộ phim này là là cả cơ hội hai tiếng xem phim thì là hai tiếng lúc nào Thầy có cơ hội nga để hiểu xem để hiểu nghe hiểu chồng nhá chồng rất nghiêm túc chồng con ấy đấy là đáng mừng đấy à thiền là ngon rồi thiền thì quá ngon rồi gì nữa tưởng là ngồi chơi nằm chơ đấy thì thì đúng như như định nghĩa đấy ô thế thì thế lúc nào cũng lúc nào cơ hội từ đầu đến cuối phim lúc nào cơ hội rồi mà như vậy thì chả ra từ tức là từ đầu đến cuối phim thì lúc nào cũng tức là theo định nghĩa là lúc nào có cơ hội tiếp xúc ngay thì theo mình thấy ô từ đầu cuối phim này chẳng có cái gì phải tập trung cả thì lúc nào cơ hội từ đấu cuối phim thì như vậy là tiếp xúc ngay từ đầu đến cuối phim à từ đầu đến cuối cảm giác rất là căng cảm giác đấy đi xem phim nếu mà hiểu sai về cơ hội thì con ngồi xem phim con sẽ không thể xem nổi phim luôn tại vì định nghĩa nếu hiểu sai định nghĩa là cơ hội tiếp xúc ngay phải hai tiếng xem phim là phải hay tiếng xúc hai tiếng không thế Chết rồi đúng không? Sẽ xem cái gì nữa. Căng cực kỳ luôn. Rồi tiếp đi. Vâng thì căng quá. Tôi cảm giác cả bội phim cứ xem nó cứ căng căng rất căng kiểu đấy. Thế là lúc cuối từa thường xem xem phim xong dụ sẽ đo là bọn cái gì nhở? Phần trăm tiếp xúc à phần trăm ở trong trang chân thực tại ấ giống như thừ này sống ấy thì hôm đấy tự đo ra số rất thấp. Xong bắt đầu mới xem lại xem là mình vấn đề gì thì thấy ổ đợt xem phim vừa rồi thấy căng quá. Xong mới hỏi Dư vụ thế thì như vậy thì làm thế nào? Thì gọi hiểu nh nào cho cho đúng ấy chứ còn thấy đúng là nó cứ kiểu giữa hai dòng nước lúc đấy mà có Thanh Hải ở đấy thì sao không cần hỏi sư vụ nữa vâng đúng không đấy dòng biết ban châu bao nhiêu thì đấy là cơ hội chứ vâng thì hỏi xong dụi phân tích thì mới có dụ giải thích rõ hơn thì mới hiểu ồ mình hiểu rất sai về cơ hội thế nào cơ hội này thế nào là tiếp xúc ngay luôn ấy và hiểu sai về tức là hiểu sai cái nhỏ nhỏ đấy đu hiểu nhầm hết đấy thì ơi thì như hôm nay thì đúng là thấy là nó đầy đủ thì thì đấy là một cái bối bối cảnh hôm đấy con nhớ này là như vậy. Ừ. Cảm giác rất rất là căng. Quên mất còn một cái môn tập nữa mà quên mất là đi xem phim với sư hộ để tập có không nhá. Đi xem phim tập nhá. Xong rồi. Ờ xem phim tập hay tối. Tối đi xem phim để tập xong rồi về đo xem là xong lúc xem phim thì mình được Mình tiếp xền được bao nhiêu phút? Ok không? Thử m đấy không? Thế bạn nào tính toán nhá. Sắ nhá. Hồng anh nhá. Hồng anh cho Tara xem nữa nhá. Hồng Anh thêm một suất cho Tara nhá. Mê môn đấy lắm. Mê phim đấy. Đ có cái phim đấy. Đấy phim đấy. Đấy đấy suốt ba ơi đã đến có phim ở rạp chưa? Hai ngày hỏi lần ra rồi. Ra rồi. cần hai được kiệt đi được đấy sẽ biết mình căng hay không căng hay lỏng ngay xem phim biết ngay về đo là biết căng hay lỏng ngay bạn bạn một bọ số bạn sẽ quá căng mà số bạn sẽ quá lỏng rồi đây thiền trong đời sống bản chất là một sự cân bằng dần là con lúc đầu ai bị lệch thì sang chỗ nào đó cân bằng dần đến khi nào lúc nào cũng là thiền thì thôi nên phải sự cân bằng thì cái định nghĩa các thứ vừa xong là để giúp con Có cái sự cân bằng đấy. Căng quá không đúng mà lỏng quá cũng sai. Ok. Dừng nhá. Nào.