Trải nghiệm nào cũng là trải nghiệm giác ngộ

Thiền 1

Tóm tắt
AI Summary

### [Phần 1]: Bối cảnh bài giảng và Logic mới của năm 2026 – Không có gì nằm ngoài trải nghiệm **Ghi nhận bối cảnh và tinh thần bài Pháp** Bài giảng diễn ra vào ngày 10/01/2026, đánh dấu một bước chuyển mình quan trọng trong phương pháp truyền giảng của Sư phụ Trong Suốt. Đây là giai đoạn Sư phụ bắt đầu thiết lập một hệ thống nhận thức hoàn toàn mới, được gọi là "Logic của thế kỷ 21". Bối cảnh của buổi nói chuyện là một không gian mở dành cho cả hai nhóm Thiền 0 và Thiền 1, nơi Sư phụ không chỉ đóng vai trò người giảng dạy mà còn là người khơi gợi để học trò tự tìm ra "ngọn đuốc" của riêng mình. Sư phụ nhấn mạnh rằng năm 2026 là một "trang mới". Ngài yêu cầu học trò tạm thời gạt bỏ những kiến thức cũ đã học (như ngũ uẩn, vô ngã, hay các ẩn dụ về giác quan truyền thống) để tiếp cận chân lý một cách trong sáng như một đứa trẻ. Mục tiêu không phải là "áp đặt" logic của thầy lên trò, mà là để mỗi người tự có một quá trình "ngẫm", "logic hóa" và đi đến những khoảnh khắc bùng nổ nhận thức (Aha). **Luận điểm cốt lõi: Tại sao trải nghiệm lại không thể chứng minh cho một thứ tồn tại độc lập?** Sư phụ đưa ra một đề bài mang tính "công án" hiện đại: **Tại sao chỉ có trải nghiệm mà không có gì hết?** Để giải quyết vấn đề này, Sư phụ dẫn dắt học trò đi xuyên qua các lớp mê lầm về sự tồn tại: 1. **Phủ nhận sự tồn tại ngoài trải nghiệm**: Đây là bước khởi đầu quan trọng nhất. Thông thường, con người tin rằng có một thế giới vật chất (mặt trời, mặt trăng, cái bàn, người thân) đang tồn tại sẵn ở "ngoài kia", độc lập với việc ta có đang nhìn thấy hay cảm nhận về chúng hay không. Sư phụ thách thức niềm tin này bằng cách đặt câu hỏi về "cơ sở chứng minh". Mọi cơ sở mà ta dùng để chứng minh một vật tồn tại (nhìn thấy, sờ chạm, nghe thấy, hoặc thậm chí là suy luận) thực chất đều là các **trải nghiệm**. Ta không bao giờ có thể bước ra khỏi trải nghiệm để kiểm chứng xem vật đó có đang ở đó hay không khi ta không trải nghiệm nó. 2. **Sự phi lý của việc chia tách "Trong" và "Ngoài"**: Một số học trò (như P.Ma Thúy) có xu hướng chia sự tồn tại thành hai nhánh: tồn tại ngoài trải nghiệm và tồn tại trong trải nghiệm. Tuy nhiên, Sư phụ chỉ ra rằng ngay cả việc chia đôi này đã là một sai lầm về mặt bản chất. Nếu đã hiểu sâu sắc rằng "không có gì ngoài trải nghiệm", thì khái niệm "trong trải nghiệm" cũng tự động sụp đổ. Tại sao? Vì khi ta nói một vật "trong trải nghiệm", ta vẫn ngầm tin rằng có một "vật" thực thụ nào đó đang được trải nghiệm. Thực tế, chỉ có **sự hiện ra của trải nghiệm** mà thôi. 3. **Logic tịnh tiến**: * Không có gì ở ngoài trải nghiệm. * Tương đương với việc không có gì ở trong trải nghiệm. * Kết luận: Không có bất kỳ cái gì thực sự tồn tại (Nothing exists), chỉ có trải nghiệm đang hiện diện. **Sự khác biệt giữa Logic cũ và Logic mới** Sư phụ phân tích rất kỹ sự khác biệt này để học trò không bị nhầm lẫn: * **Cách tiếp cận cũ**: Sử dụng các khái niệm tâm linh kinh điển, dùng cái đã biết (như vô ngã, ảo ảnh) để chứng minh cho cái mới. Cách này không sai nhưng làm cho nhận thức trở nên nông cạn và máy móc ("tôi biết rồi"). * **Cách tiếp cận mới (2026)**: Cực kỳ đơn giản và trực diện. Nó không dựa trên bất kỳ nền tảng lý thuyết nào khác ngoài việc quan sát trực tiếp bản chất của trải nghiệm. Sư phụ dùng ẩn dụ về một đứa bé hỏi: *"Tại sao thầy lại bảo không có mặt trời, mặt trăng trong khi cô giáo dạy là có?"*. Việc giải thích cho đứa bé này hiểu rằng mặt trời, mặt trăng thực chất chỉ là trải nghiệm hiện ra, chính là cách tiếp cận logic mới – không cần dùng thuật ngữ khó hiểu nhưng lại đánh thẳng vào lõi của sự thật. **Tầm quan trọng của Logic đối với việc thực hành Thiền** Sư phụ khẳng định: *"Nếu có logic thấp thì thiền sẽ thấp"*. Môn học này yêu cầu sự đào sâu tư duy. Logic không phải là những câu nói suông để học thuộc, mà là một hệ thống bảo vệ niềm tin chắc chắn. Khi logic đã vững chãi (không còn tin có cái gì ngoài trải nghiệm), thì việc thực hành thiền sẽ trở nên dễ dàng hơn bao giờ hết (thậm chí dễ hơn cả các phương pháp cao cấp như Pro Plus trước đây). --- ### [Phần 2]: Báo cáo khảo sát chi tiết – Cuộc đối thoại về sự tồn tại độc lập (Trường hợp P.Ma Thúy và các học trò) Trong phần này, bài giảng chuyển thành một cuộc khảo sát sống động thông qua việc Hỏi - Đáp để kiểm tra độ vững chắc về logic của học trò. **Diễn biến tâm lý và sự chuyển hóa của học trò P.Ma Thúy:** * **Câu hỏi của Thúy**: Thúy trình bày cách hiểu của mình theo hướng chia đôi trường hợp. Cô đặt giả sử có một vật tồn tại ngoài trải nghiệm thì phải thỏa mãn điều kiện: khi không có trải nghiệm, vật đó vẫn tồn tại. Tuy nhiên, cô nhận thấy mọi cơ sở để chứng minh điều đó (như nhìn, sờ cái bàn) đều là trải nghiệm. Từ đó cô kết luận không thể chứng minh có vật ngoài trải nghiệm. Sau đó, cô định phân tích tiếp trường hợp "vật tồn tại trong trải nghiệm". * **Sự uốn nắn của Sư phụ**: Sư phụ ngay lập tức chỉ ra lỗi sai: *"Sai từ đấy luôn rồi!"*. Ngài giải thích rằng việc chia thành hai nhánh "trong" và "ngoài" chứng tỏ học trò vẫn chưa nắm được bản chất của logic này. * **Phân tích sâu từ Sư phụ**: Tại sao lại sai? Bởi vì niềm tin về "vật nằm trong" hay "vật nằm ngoài" thực chất đều chung một gốc rễ: **Tin rằng có một vật có thật, có sẵn, tồn tại trước khi ta trải nghiệm nó.** * Nếu tin "ngoài": Tin vật đang ở đâu đó độc lập. * Nếu tin "trong": Tin rằng vật đó có thật rồi ta mới "bắt đầu trải nghiệm nó". * **Kết quả**: Sư phụ yêu cầu học trò phải tìm ra cái "niềm tin bên dưới" đó. Khi phá bỏ được cái niềm tin rằng "có một vật" (như cái bàn, đứa con) thì tự nhiên khái niệm trong hay ngoài đều biến mất. **Khái niệm "Aha" (Sự ngộ ra) – Chìa khóa của sự chuyển hóa:** Sư phụ nhấn mạnh rằng Ngài không cần một bài thuyết trình logic hoàn hảo hay những lời nói giống hệt thầy. Điều Ngài cần là khoảnh khắc **Aha**. * **Aha là gì?** Đó là một trạng thái ngỡ ngàng, giật thót, khi trái tim và trí tuệ cùng nhận ra: *"Hóa ra lâu nay mình tin là có nghĩa là thế này à? Ồ, hóa ra mình nhầm rồi!"*. * **Sự khác biệt giữa Lý thuyết và Aha**: Lý thuyết là nói: *"Tôi không có đứa con ngoài trải nghiệm"*. Nhưng Aha là khi người mẹ nhìn vào sự vắng mặt của con mình và thực sự cảm thấy chấn động: *"Ôi, hóa ra chưa bao giờ có đứa con Kavi nào ngoài cái trải nghiệm đang hiện lên này cả!"*. * **Giá trị của Aha**: Chỉ cần 5 giây của khoảnh khắc Aha thực thụ có giá trị hơn nhiều năm học lý thuyết suông. Nó làm rung chuyển hệ thống niềm tin cũ và chuẩn bị cho một sự giải thoát thực sự ở mức độ cảm xúc. **Trường hợp Hải Nam – Ví dụ về sự "giật thót":** Hải Nam chia sẻ về trải nghiệm tại bệnh viện khi chăm bố. Anh ngồi ở hành lang lạnh lẽo, hun hút và chợt nhận ra: * Cảnh tượng "mình đang chăm bố sắp chết trong bệnh viện hoang vu" thực chất chỉ là một **cảnh trong mơ**, một trải nghiệm hiện ra. * Không có một "ông Hải Nam" khổ sở hay một "bệnh viện" thực thụ nào nằm ngoài cái trải nghiệm đang diễn ra lúc đó cả. * **Kết quả**: Hải Nam cảm thấy "vừa kinh ngạc vừa vui sướng". Đây chính là một ví dụ điển hình về Aha – khi sự thật bóc trần cái vẻ bề ngoài của thực tại, mang lại sự tự do ngay trong nghịch cảnh. --- *Nội dung còn tiếp tục với các phân tích sâu về "Trải nghiệm giác ngộ" và sự bình đẳng của mọi cảnh giới. Trợ lý đang chờ lệnh để tiếp tục triển khai các phần tiếp theo.* ### [Phần 2]: Khoảnh khắc "Aha" - Sự chuyển hóa từ hiểu biết logic sang sự chấn động của tâm linh **Bản chất của "Aha" (Sự ngộ ra)** Sư phụ nhấn mạnh rằng việc học Pháp không dừng lại ở mức độ "hiểu đúng logic". Logic chỉ là cái khung, còn sự chuyển hóa thực sự nằm ở khoảnh khắc **"Aha"**. Đây là trạng thái mà một cá nhân không chỉ thừa nhận chân lý bằng trí năng, mà thực sự cảm thấy chấn động trong toàn bộ hệ thống niềm tin của mình. * **Định nghĩa của Sư phụ về Aha**: Đó là một sự "ngỡ ngàng", "giật thót", hay "vỗ đùi" khi nhận ra một sự thật bấy lâu nay bị che lấp. Ví dụ: *"Ồ, hóa ra lâu nay mình tin là mình có đứa con, thực chất cái 'có' đó chỉ là một chuỗi niềm tin sai lầm"*. * **Sự khác biệt về cấp độ**: Một người có thể nói những lời giống hệt Sư phụ (về mặt lý thuyết), nhưng nếu thiếu khoảnh khắc "Aha", những lời đó vẫn chỉ là "vỏ ốc", không có sức mạnh giải thoát. Khoảnh khắc "Aha" biến lý thuyết khô khan thành một sự thực ngấm vào trái tim. **Phân tích ví dụ về sự "giật thót" của Hải Nam** Sư phụ dùng câu chuyện của Hải Nam để minh họa cho sự "Aha" trong đời thực: * **Bối cảnh**: Hải Nam ngồi ở hành lang bệnh viện hoang vu, lạnh lẽo để chăm người bố đang bệnh nặng. Thông thường, đây là một bối cảnh của sự đau khổ, lo âu và nặng nề. * **Điểm bùng nổ (Aha)**: Giữa không gian đó, một nhận thức lóe lên: *"Làm gì có ông Hải Nam nào đang khổ sở? Làm gì có bệnh viện nào ngoài cái trải nghiệm đang hiện ra ngay lúc này?"*. * **Ý nghĩa tâm linh**: Khi nhận ra toàn bộ cảnh tượng đó chỉ là một "cảnh trong mơ" (trải nghiệm), sự sợ hãi và gánh nặng biến mất, thay vào đó là sự kinh ngạc và vui sướng. Đây là sự giải thoát ngay tại trận, không cần phải thay đổi hoàn cảnh bên ngoài, chỉ cần thay đổi cách nhìn về bản chất của hoàn cảnh. ### [Phần 3]: Phân tích trường hợp Minh Thành – Cuộc chiến giữa "Trí tuệ" và "Cảm xúc lỗi lầm" **Sự giằng xé của một hành giả** Minh Thành trình bày một tình huống đời thường nhưng mang tính sát thương tâm lý cao: Nhận được tin em gái cưới đột ngột và mẹ gọi điện thúc giục về quê. * **Xung đột nội tâm**: Một mặt, trí tuệ (logic) bảo rằng về hay không về cũng chỉ là trải nghiệm. Mặt khác, cảm xúc (niềm tin cũ) lại sinh ra sự áy náy, sợ mình vô tâm, sợ mẹ và em buồn. * **Trí tuệ sáng tạo vs. Sự lỗi đạo**: Minh Thành mô tả sự đau khổ của mình là sự đánh nhau giữa "trí tuệ" (không muốn về vì thấy phiền phức) và "sáng tạo" (vẽ ra viễn cảnh mẹ và em đau khổ nếu mình vắng mặt). **Sự bóc tách của Sư phụ về "Mối liên hệ ngoài trải nghiệm"** Sư phụ chỉ ra điểm mấu chốt khiến Minh Thành đau khổ: **Sự tin tưởng vào một thứ tồn tại ngoài trải nghiệm.** * Nếu Minh Thành tin rằng mẹ và em là những thực thể tồn tại "ngoài kia", độc lập với tâm thức của mình, thì sự buồn vui của họ sẽ trở thành một gánh nặng thực sự. * Sư phụ đặt câu hỏi: *"Nếu giàu và nghèo chỉ là hai trải nghiệm, chúng có như nhau không?"*. Câu trả lời là: **Có**, chúng đều là "Chống không - Sáng tỏ - Hiện ra". Nhưng nếu tin rằng "khi tôi nghèo thì mẹ tôi khổ" (có một người mẹ thật sự ngoài trải nghiệm của tôi bị ảnh hưởng), thì giàu và nghèo sẽ không bao giờ bình đẳng được nữa. * **Kết luận**: Sự đau khổ, dằn vặt chỉ tồn tại chừng nào ta còn tin có một thế giới/con người có thật nằm ngoài tầm trải nghiệm trực tiếp của ta. ### [Phần 4]: Công thức hóa Sự thật – Hai bước để thấy mọi trải nghiệm đều là Giác ngộ Sư phụ đưa ra một hệ thống bài tập thực hành mang tính "cách mạng", giúp học trò tự "đốt đuốc" cho chính mình. Hệ thống này gồm hai bước logic tịnh tiến: **Bước 1: Quy mọi thứ về Trải nghiệm (Không có gì ngoài trải nghiệm)** * Mục tiêu: Xóa bỏ niềm tin vào sự tồn tại độc lập của vật chất và con người. * Cách thực hiện: Nhìn vào bất cứ thứ gì (người thân, tiền bạc, lỗi lầm) và khẳng định: *"Tôi chỉ có trải nghiệm về thứ đó, chứ không thực sự có thứ đó"*. * Ví dụ: Con không bắt tay mẹ, con chỉ đang có một **trải nghiệm bắt tay mẹ**. Con không mất tiền, con chỉ đang có một **trải nghiệm mất tiền**. **Bước 2: Nâng tầm Trải nghiệm thành Giác ngộ (Một vị duy nhất)** * Mục tiêu: Thấy được sự bình đẳng tuyệt đối của mọi hoàn cảnh (Vạn pháp nhất vị). * Định nghĩa bản chất: Mọi trải nghiệm (dù là khóc hay cười, đau khổ hay hạnh phúc) đều có chung một bản chất là: **Trống không - Sáng tỏ - Hiện ra.** * Lý do: Bản chất này không do tu hành mà có, nó vốn dĩ luôn như vậy. Vì thế, một trải nghiệm đau khổ cũng mang đầy đủ tính chất của giác ngộ như một trải nghiệm hạnh phúc. * **Ẩn dụ về Màn hình rạp phim**: Dù bộ phim đang chiếu cảnh chiến tranh hay hòa bình, màn hình vẫn luôn là màn hình. Trải nghiệm là bộ phim, còn "Trống không - Sáng tỏ - Hiện ra" chính là cái màn hình không bao giờ thay đổi. ### [Phần 5]: Báo cáo khảo sát thực tế – Những tiếng nổ "Aha" từ các học trò (Q&A) Trong phần này, Sư phụ yêu cầu các học trò tự áp dụng công thức vào nỗi đau/nỗi sợ sâu kín nhất của mình. Đây là đoạn đối thoại quan trọng thể hiện sự chuyển hóa tâm lý: 1. **Hồng Quế (P.Ma) và nỗi sợ "Mẹ mất"**: * *Diễn biến*: Quế nhận ra mình bàng hoàng vì ẩn sâu bên dưới vẫn tin có bố mẹ tồn tại ngoài thực tại này. * *Công thức*: *"Chưa tu thì bố mẹ cũng chỉ là trải nghiệm bố mẹ. Giác ngộ rồi thì bố mẹ cũng chỉ là trải nghiệm bố mẹ. Trải nghiệm đó luôn là trải nghiệm giác ngộ vì nó Trống không - Sáng tỏ - Hiện ra"*. 2. **Hạnh Nguyên và nỗi ám ảnh "Nhà cửa ở quê"**: * *Chuyển hóa*: Cô cảm thấy như được giải thoát khi nhận ra "Chưa bao giờ có nhà cửa ở quê, chỉ có trải nghiệm về nhà cửa ở quê". 3. **Thanh Hải và áp lực "Tiền nuôi con"**: * *Chuyển hóa*: Chấp nhận rằng cảm giác "lo lắng không đủ tiền nuôi con" cũng chính là một trải nghiệm giác ngộ. Sự ràng buộc biến mất khi không còn chối bỏ trải nghiệm đó. 4. **Vũ Khải và cái tôi "Tu hành kém"**: * *Chuyển hóa*: Thay vì tự ti, Khải nhận ra "trải nghiệm tu hành chậm và kém" cũng là một phần của sự sáng tỏ, không có gì phải sửa đổi. 5. **Minh Thành và sự "Dằn vặt lỗi lầm"**: * *Chuyển hóa*: Tuyên bố "không có phương án nào khác" ngoài việc coi sự dằn vặt là một trải nghiệm giác ngộ. Điều này giải phóng hành giả khỏi nhu cầu phải "sửa chữa" kinh nghiệm. 6. **Khánh Vân và gánh nặng "Gia đình"**: * *Bối cảnh*: Đang mất liên lạc với người thân, tâm trạng đầy lo âu. * *Chuyển hóa*: Khi đọc xong công thức, cô cảm thấy thoát khỏi cái tôi "có một gia đình đầy gánh nặng". Sự giải thoát đến từ việc thấy "mẹ và con" chỉ là những trải nghiệm hiện ra trong tâm. ### [Phần 6]: Kết luận và Ẩn dụ "Bóc Quà" **Ẩn dụ về "Năm bóc quà" (2026)** Sư phụ khép lại bài giảng bằng một ẩn dụ cực kỳ sáng sủa để học trò mang theo: * **Năm ngoái (2025)**: Là năm chúng ta được tin rằng mình "có quà". Chúng ta tin vào lý thuyết, tin vào những gì thầy giảng. * **Năm nay (2026)**: Là năm **"Bóc Quà"**. Thực tế cuộc đời chính là món quà. Mỗi hoàn cảnh xảy ra (dù là mất tiền, bị người thân ruồng bỏ hay hạnh phúc) đều là một gói quà chứa đựng bên trong bản chất của Giác ngộ (Trống không - Sáng tỏ - Hiện ra). * **Tinh thần thực hành**: Đừng sợ hãi bất cứ trải nghiệm nào. Hãy "bóc quà" bằng cách nhìn thẳng vào trải nghiệm đó và thấy nó là giác ngộ. Con người không cần phải đợi đến ngày giàu có hay hết bệnh mới hạnh phúc. Hạnh phúc và giải thoát có sẵn ngay trong trải nghiệm "nghèo" hay "bệnh", nếu ta thấy được bản chất thật của chúng. **Lời dặn cuối của Sư phụ** Sư phụ yêu cầu học trò khắc sâu vào lòng hai bước: 1. **Tất cả chỉ là trải nghiệm.** 2. **Mọi trải nghiệm đều là trải nghiệm giác ngộ.** Ngài khẳng định: *"Cái này đi kèm với thiền nữa là hoàn chỉnh luôn"*. Sự nhận thức này cho phép hành giả tự do đi giữa cuộc đời, không còn phải trốn tránh hay chống đối bất cứ điều gì, vì "không có phương án nào khác" ngoài sự thật duy nhất này. ****

Bản gõ chi tiết
Transcript

Tô chưa học cái gì nhở các bạn nhớ không? Có nghĩa là có thể mình có một tháng để logic đúng không? Để để dập để gọi là ngẫm thôi. Tháng này chưa là gì chỉ logic thôi. Nĩ là con cần một theo giống hệt các bạn này luôn chả khác các bạn này luôn. Chỉ chỉ có là cách làm khác đâu đề bài giống hệt. Mình cần một cái logic rõ ràng cho riêng mình đúng không? Thực ra con giống giống hệt bạn chỉ có cách đi khác nhau chứ con lô kê. Cái đề bài là con cần một lượt riêng con rất rõ ràng. Thế là hiện ra chuyển hiện ra chứ không có gì hết đúng không nhỉ? Đúng không? Và mình phải làm thế nào thành nó thành của mình đấy. Còn có một tháng để làm việc đấy. ba tuần đúng không? Để con thấy rằng là ở đây logic của tôi này và thầy đúng rồi. Chắc chắn là thế rồi đấy. Con thi hóa được cái đấy. Đấy thì dẫy nhiệm vụ một tháng có thì đơn giản thế thôi. Còn thiền như cũ đúng không? Thiền các thứ thứ vẫn như cũ chả thay đổi gì. Thế học được đâu thôi vì nó chỉ thế thôi. Học thì cái bài đấy thôi. Đấy đề bài mỗi đề bài thế hay là do lỗi Anh đo gì cho vui chứ nó chỉ đích mới chạy nhưng có phải có lỗ gì đã chứ có có phải có cho Dương Minh cứ l rõ ràng đã cho Dương mình có thể giống hệt của sư phụ không sao hết mà nó là của con mặc dù có vẻ thì giống hệt sư phụ nếu phải là của con c đúng là chắc chắn này đúng rồi đây là sự thật này chuẩn rồi đây chân lý đây này con cảm giác như vậy ấy đấy Đúng rồi. Phải có cái đấy ra mới đo chứ chưa có đấy ra đo. Còn rất thư đục đấy. Thư đục chưa? À nhanh thế một tuần thục luôn á. Hả? Là còn một thuyết phục thiệt hết nhưng mà có có mình rồi đấy ạ. Còn sá thì mình lộ tích thự sự đ lọc rồi mà đúng không? Nhưng đấy là bản của sư phụ. Con bản của con thì sao? Thôi đo cái luôn nhá cho vui nhá. Đ cho vui thôi ạ. Bây giờ mình gọi là gì? ạ tên l để để đ tại sao trải nghiệm lại có thể chứng minh cho một thứ tồn tại độc lập với trải nghiệm ui ngon lắm ra ba bước bước con đang hiện ra là có thế này ra là không Tại sao hiện ra mà không có gì? Nó đầy đủ là hiện ra rõ ràng mà không thực sự có gì tồn tại. Nếu mà nói đầy đủ ấy nhưng mà mình là mình dùng logic mới mất rồi. Logic là logic là hiện ra chỉ là hiện ra không có gì hết đúng không? Tại sao hiện ra chỉ là hiện ra không có gì hết? Không không được. Tại sao chỉ có trải nghiệm không có gì hết hợp lý không? Đúng nhầm l chỉ có không có gì hết nhá. Mọi người thấy hợp lý không? Rồi. Ok. Hợp lý không? Tên chỉ số lý không đã? Chỉ tại sao chỉ có trải nghiệm không có gì hết. Nghĩa tức là rõ ràng mà không có gì. Nghĩa thì vẫn thế, vẫn là hiện ra là không hiện tại nhưng mà con đường này là con đường qua đi qua trải nghiệm là không có gì ở ngoài trải nghiệm, không có gì trong trải nghiệm nên là chỉ có trải nghiệm gì gì đó. Đấy thì nó là logic mới chứ nếu không thì khác gì Thích có bạn kia đâu. Thế đo cái đo thành đo ra cái khác rồi nó đúng cái mà được học ấy. Chỉ có trải nghiệm nhóm nhóm thiền không có tên dự tên gì không? Chỉ có trải nghiệm gì? Đúng rồi. Chưa bao giờ mới đo luôn. Đo đấy là không có gì bên ngoài cũng không có gì bên trong. Chỉ có đầy đủ là chỉ có trải nghiệm không có gì bên ngoài trải nghiệm, không có gì bên trong trải nghiệm nên là chỉ có trải nghiệm thôi, không có gì hết. Thì mình gọi tắt là chỉ có trải nghiệm. số chỉ có trả nghiệm không có gì hoặc là chỉ có trải nghiệm không có gì khác hết nhá chỉ còn khác thì có trải nghiệm ok rồi cần một quản ca cho nhóm nhóm mặc dện không có đo thôiối cô có hồng linh chỉ có trải nghiệm không có ngọc trương không có số này sư gọ cho nhóm nào bao giờ đâu em xin vẫn xin cho một tụ nhá. Chỉ có trải nghiệm không có gì hết nhá. Logic độ vững chắc logic độ vững chắc logic có như hôm nay mới bắt đầu mà đúng không? Dạ. Số mẫu là không sâu sắc môn này đâu. Không chịu nghĩ sâu đâu. Không phải sâu đâu. Mô này phải nghĩ sâu. Mô này kiểu chủ quan biết rồi không thể tiến bộ đâu. Cái tư duy là tôi biết rồi. Chủ quan nó sẽ làm mình nông cạn ngay. V còn lại khám phá nó nhưng mà cái gì mới toanh thìỉ rất số sắc nha. Đấy bằng trực luôn. Còn khám phá nó kiểu tôi biết rồi. Đây là một thứ bổ sung của cái cũ nhiều số thấp thôi. Và thiền con sẽ thấp nếu mà con có logic thấp. Đấy cái môn này nó rất mạnh một cái logic. Nên là đây là một bài học thấy là con cứ nhìn nó như mới đi thôi. Tôi sang một trang mới 2026 mà tôi nói mà đừng đem cái ngày xưa vào nữa. Đây là cái mới và nó cực kỳ đơn giản. Nếu mà con hiểu cái mới hiểu kiểu cũ là con sẽ đem nào là vỗ ngã này nào là ấn dụ gió quan một đống thứ vào để chứng minh cho cái mới. Đấy là kiểu mới. Kiểu đấy là cách kiểu cũ. Cách cũ con đem những cái đã học để chứng minh cho cái mới cũng đúng nhá, không sai. Nhưng mà như thế con lại không thấy được cái mới hay của cái này đâu. Cái này nó cực kỳ hay luôn. Qu hơi hay sướng sướng không? Nó đơn giản đến mức không tưởng tượng nổi. Đấy. Tất nhiên nó phải xây dựng trên cái cũ hay là nó phải xây dựng trên cái niềm tin rằng là đúng là không có thật thật sự đúng không? Không có gì thật. Đấy nhưng mà cái logic của nó đơn giản lắm. Và như thế con mới tiếp xúc nó ở góc độ đơn giản. Đây sẽ nói luôn này. Đơn giản đây là gì không có cái gì ngoài trải nghiệm. Đấy là cái mới toch chưa vào giảm đấy rồi. Nó không phải là dự giác quan, không phải là vô ngã, nó không phải là tưởng, không phải gì cả. Mục đích có thấy không? 2026 tích mới không? Không có gì ở ngoài trải nghiệm sự chưa tương giảm v đấy bao giờ cả. Đấy mới chưa? Và x không không đọc được sách vở của cũ trong các truyền thống nổi tiếng về những cái môn này l mới của thế của thế kỷ 21 mà nên con đừng đem những cái cũ ra để làm nền tảng cho cái này hãy tiếp cận nó một cách trong sáng đi nhưng một đứa bé hỏi sự hỏi là như con sự hỏi đi bảo là con đây không đi ngoài trải nghiệm đâu nó sẽ đầy nghi ngờ đúng không một đứa bé nó sẽ đầy nghi ngờ chứ không gì trải nghiệm nhưng mà ở trường cô giáo dạy là có bầu trời có mặt trời mặt trăng cơ mà tại sao bạn lại nó không ngài trải nghiệm nó như ba thì không có mặt trời mặt trăng à đấy thì đấy là đấy cái tốt nó sư vụ thì không có mặt trời và tră này con cần một cái logic để giải thích thì cho đứa bé đấy hiểu là đúng là không mặt trời và trang th thì đấy đấy là cách thực vận mới con bảo không con lại tất cả tượng giác quan vân vân thì cũ rồi phải không đây là con đường mới toanh đúng không trường nhưng mà đây logic nó này nói này tiếp cận như một cái mới thì nó sẽ khác và khi đấy thực hành thiền nó rất là đơn giảnấy các con là các nhóm nhóm nhóm thiền không là sự dạy thiền rồi các con chòn 1 tháng để vững chắc logic đấy cho logic là quan trọng cũng chẳng yêu mà bộ con cần một cái song sáng cái nhìn mới về việc ơn thế nào là không có gì ở ngoài trải nghiệm không đơn giản đâu nhá các con điểm cao chắc là do cố ấy dạy thôi chắc lại chắc là thế rồi chứ không có khả năng nào khác đâu. Dù đã giảng đâu. Sú chỉ tuyên bố và nói vài câu đấy thôi nhưng mà thực ra là một là một cái sự một cái sự nhận thức mới trong cuộc đời các con. Thầy sao không gì ngoài trải nghiệm vô lý thôi. Nhưng nó thế đấy. Và khi mình thấy không có gì ngoài trải nghiệm ấy thì chưa đủ đâu. Nếu mình hiểu sâu sắc thì không ngoài trải nghiệm. Nó tương đương với không có gì ở trong trải nghiệm được thế mới đủ. Đấy. Tuy rằng sự chỉ giảng dừng đúng là không dừng và trải nghiệm S không muốn giảng hơn nữa thì S muốn để phần còn lực còn lại các con phải làm bao gồm cả tiền không tiền một. S chỉ giảng đúng là không gì ngoài trải nghiệm. Số muốn giảng thêm vì con không thì con không làm việc nữa. Nhưng mà nếu con hiểu một cách sâu sắc và đúng logic thì không có gì ngoài trải nghiệm tương đương với không có gì trong k trong trải nghiệm được và tương đương với không có quái gì hết trên đời luôn kỳ quái không mà nó chỉ bắt đầu bằng cái đơn giản là không có gì ở ngoài trải nghiệm chính là buổi buổi trước dạy con đấy chính là buổi buổi trước x Minh Thành này và khắc cái bàn này chạy ra chạy vào thì còn thì vẫn là cái bàn đấy thế đấy không có gì gì ngoài trải nghiệm thì tự nếu con hiểu đấy con tự thấy là cũng chả có gì trong trải nghiệm đúng chưa? Cuối cùng chỉ có cái trải nghiệm này thôi không có cái gì hết đấy thì là thành công Đ thư con hỏi đáp đi nhá cho con hỏi đáp nếu đã được dạy rồi thì hỏi đáp đi. Cả nhóm thiền không dạy các bạn là không gì trong trải nghiệm đâu. Chỉ dạy không ngoài trải nghiệm thôi. Các bạn cũng phải làm nốt phần còn lại. Tại sao không trải nghiệm tương đương với không có gì trong trải nghiệm và tương đương là không có gì hết. Nên là cả hai nhóm nó sụ về mặt kiến sụ không dạy hộc dạy kỹ hơn nữa đâu. Cho con một không gian để khám phá một tháng đúng không? Cuối cùng là cùng lắm một tháng cho hiểu dụ giả mà hiểu hết rồi thì thôi đỡ đỡ phải giá đấy nên là cách dạy mới thôi nó cũng mới đấy cách dạy của sụ mới năm nay là số muốn xây dựng con cái gọi là quả núp của riêng các con tự đốt nút cho chính mình đấy chú không muốn con là cứ nghe sư phụ nghe xong mà cứ áp dụng app mà nghe xong app là cách đấy cách cũ rồi cách thời dưới 700 này nghe dụ giảng xong app là xong đúng rồi đúng rồi xong yên tâm không được mà Mình phải giam cái của riêng mình tự yên tâm bởi vì mình chính mình nhận ra cái điều đấy. Đấy. Thế là mình mang tính hỏi đáp nhiều hơn là sẽ tính giảng giảng áp áp xuống. Nó vẫn quay quanh cái việc là không có gì ở ngoài trải nghiệm. Giống như ngồi đây thì không thể có mặt trờ mặt trăng được. Đấy. Đứa bé thì không hiểu nổi đúng không? Nhưng mà vẫn tìm cách giải thích cho nó và nó sẽ hiểu không có chơi và trang. Thì có vẻ quấy là người mà hiểu ý dụ nhất là tự tìm ra là tại sao có dụ cũng không khẳng định nó tại sao đâu. Quấy đúng quấy sai đâu nhá anh em tự đi bao giờ chứ cứ đang một tháng lên tìm hiểu mà logic mà tại sao cứ khẳng định không quá gì hỏi đáp vui vẻ thôi nhỡ nói lộ lộ thì lộ thôi đấy nên là buổi này buổi chung cho cả hai lớp hỏi đáp thải mại tại vì về mặt kiến gì không dậy hơn hai nhóm không dậy hơn nhau đâu hơn ở dự bên kia là dụ dạy thiền luôn đấy chứ còn kiến thì sao con hỏi th mà không hỏi gì thì về tự luyện với nhau cũng được mà nó dơ giản là không có gì ngoài trải nghiệm và tương đương với không có gì trong trải nghiệm tương đương luôn ấy và tương đương là không có gì hết chỉ có trải nghiệm thôi không có gì hết hình như lâu nữa mình đo là chắc nó chỉ có trải nghiệm không có gì hết đúng không đấy thì đấy các con việc con là xoay quanh cái việc là 1 tháng tới đúng không con xoay việc tại sao lại chỉ có nghiệm không gì hết sao nó vô l Thế đấy thì con càng vững chắc lúc đấy thì thì càng tốt. Ba tuần thôi đúng không? Một tháng tuần ch ba ba tuần trong ba tuần. Sau đó thì ba tuần nếu bình thường ổn thì sẽ dạy thiền cho nhóm thiền một và con sẽ bước sang một lãnh địa lãnh đệm mới đúng. Vậy thiền xong thì địa mới được. Còn nhận thức này thì chưa giao l địa mới đâu. Nhưng thiền là sẽ dọng địa mới. Nào bây giờ cao nhất của nhóm thiền thiền hai là ai nhỉ? Thiền một là ai nhỉ? Ủ không có đây. Người khác đi. Nào Thanh Hải nào đại diện cho nhóm tiền hai tiền một hỏi đi thôi. Từ từ không cao nhất phải đi hỏi. Cao nhất phải kể ch đúng không? Thôi thấp nhất kể ch thấp nhất hỏi đi. Thấp nhất của Thiên Hai là ai? Hỏi đi. Thấp nhất chắc chắn phải hỏi rồi. Thiền 1 th Phương Thúy có đây. Ngọc không có đây rồi Thúy hỏi đi. Thúy và Ngọc Trương hỏi đĩa nhá. Còn đâu Hải thì thì thôi nhá. Thầy thích th nói cho nó thích thể hiện không thích thể hiện không hỏi th hỏi thì thôi hỏi từ từ. Chuyên hỏi chuyên hỏi kể hỏi từ từ hỏi từ từ hỏi ưu tiên người thấp chưa? Nó tiên không thấp ai nhá. Đấy Bình Hải nhá. M lúc quân hỏi nhá. Con đang hỏi để confirm cái hiểu của con đúng không ạ? Ừ. Tức là Ừ, con đang hiểu là có một cái trải nghiệm như thế này. Thế thì câu hỏi mà bọn con luôn phải tuần qua con suy nghĩ là trải nghiệm có thể chứng minh là có một cái vật nào tồn tại độc lập ngoài trải nghiệm hay không? Thì con mới tư duy cả hôm trước cũng học quế thì con đang hiểu là như thế này. Tức là nếu có một cái vật giả sử mà có một cái vật mà thực sự nó tồn tại ngoài trải nghiệm thì khi đi tìm cái cơ sở để chứng minh có nó tồn tại thì cái cơ sở đấy nó hy thỏa mãn hạ. Hai cái điều kiện là khi không có trải nghiệm mà vẫn có nó, vẫn có cái vật đấy tồn tại. Thế thì ví dụ cần trải nghiệm cái bàn này đi thì con sẽ tìm cơ sở nào giả sử có một cái bàn đấy tồn tại như thế thì cơ sở nào để chứng minh là có cái tồn tại cái bàn ngoài trải nghiệm thì tất cả cơ sở con đưa ra tìm ra được thì cũng giống như thành hôm trước thì đều nó là đều cái trải nghiệm nó đều là trải nghiệm cả chứ không có cái cơ sở nào nó là ngoài trải nghiệm không có trải nghiệm cả nên nó không thể sử dụng để chứng minh là có một cái vật tồn tại ngoài trải nghiệm. Như thế kết luận là không thể chứng minh được là có một vật tồn tại trong trải nghiệm và tức là không có cái vật đó tồn tại ngoài trải nghiệm. Thế thì một thế nào gọi là một vật mà tồn tại độc lập với trải nghiệm? Một vật tồn tại độc lập với trải nghiệm nghĩa là nó không có liên quan gì đến trải nghiệm cả. Có trải nghiệm hay không có trải nghiệm thì nó vẫn tồn tại. Thì đã vừa rồi đã chứng minh là ngoài trải nghiệm là không thể nào có một cái vật tồn tại được. Thế thì bây giờ Tiên có một cái suy nghĩ xảy ra là trong trải Điện với lỡ của nó thì sao? Thì thì thôi sai đấy rồi đấy. Sai đấy sai đấy rồi. Nếu chứng tỏ con không hiểu là nếu hiểu con không có hỏi luôn. Nếu chứng tỏ là không chắc logic thì thì nếu con hiểu logic và không ngoài trải nghiệm thì con tự con thấy không có trong trải nghiệm không cần hỏi. Vâng. Nếu hỏi nghĩa chưa hiểu đấy. Tức là con đang chia thành hai nhánh thì sai luôn. Sai từ đấy luôn. Vâng. Thì con nói thêm chia hai nhánh sai luôn rồi. Con nói thêm được không ạ? Không từ từ đây từ bạn khác hiểu đấy. Con chia rằng con cho rằng là có hai loại kiểu tồn tại. Một là trong trải nghiệm, hai là ngoài trải nghiệm. Phả say ngay từ đấy luôn. Đấy chứ tôi không hiểu nhớ lại nhá về mặt logic thấy rất là đúng đúng không đời có hai loại tồn tại là một loại ngoài trải nghiệm hai tồn tại trong trải nghiệm nhưng có sai ngay từ cứ đế ngấy luôn chứng tỏ không hiểu logic dụ ch này không phải dụ không phải hiểu logic sâu sắc bên dưới đấy thấy chưa nh nghe rất logic đúng không thế có hai loại tồn tại là một tại ngoài trải nghiệm và hai loại tồn tại gì trong trải nghiệm nhưng mà nó sai từ chỗ đấy luôn đấy cho hiểu tại sao cái logic này nó lại nó lại mới toanh như thế mà Khi con nắm xong thì con thấy thực hành nó cực kỳ đơn giản thôi. Hiểu đúng thực hành rất đơn giản nhưng mà ngay cái việc chia đôi thì đã là sai rồi. D không phản đối con chia đôi để con để con hiểu nhá. Ở đấy dụ không phản đối việc là con cứ chiap đôi đi rồi con cứ con cứ phân tích con thấy không có cả trong ở ngoài đi nhá. Nhân cũng tập như thế mà s phản đối x chả phản đối ai tập chỉ nói là như vậy là người đã không hiểu được bản chất của cái ch đang giả đấy chứ không phản đối với đấy luôn. Các bạn được quyền làm như thế các bạn được quyền là chia lần hay là tồn tại Một cái ngoài trải nghiệm, một cái trong trải nghiệm xong phá từng cái một thế là xong. Nghe có phải hợp lý không? Đó thích không? Hợp lý không? Đấy nhưng mà cốt lõi nó vấn đề nó không lại lại không phải như thế. Nếu con chưa có một ngoài trong đã không hiểu từ đầu rồi. Thấy sợ chưa? Thế chắc đấy là vì sao mà con lại tập thấp thế? Bởi vì là con nên là con đang hiểu như thế nên là con chứng minh hai vâng. Con chứng minh hai trường hợp xong con mới ra kết luận là như vậy không có cái gì có thể khác v trải nghiệm. Nên đâu có giảng. trong trải nghiệm nhớ chứ bổ chức cả buổi sụ không giản dành cho trong trải nghiệm không đấy rất kỳ quá bình thường nhá sự phải giảng là ngoài trải nghiệm ở trong trải nghiệm xong rồi xóa hết mới là logic đúng không đây sự không thèm tưởng thế nào trong trải nghiệm vì dố dụ là ngoài không có thải nhệm là đủ rồi đấy thì câu hỏi lớn hơn con đấy đây với cả hai nhóm đấy tại sao ông thầy mình ông lại ông lại hôm nay lại phi logic như thế một người rất logic mà lại nhân phi logic chỉ giảng không có bên ngoài xong là xong đi về cống án đúng không Nhưng mà nó sẽ giúp con hiểu được lõi của vấn đề. Khi con hiểu tại sao thì con sẽ hiểu lõi vấn đề. Tại sao không có gì tồn tại ở ngoài trải nghiệm thì tương đương với không có tồn tại luôn đấy. Chứ không cần phải trong trải nghiệm nữa. Ồ khó chưa? Thú vị chưa? Con thú vị đi. Có ép con gì đâu đúng không? Con tự đi vào học hỏi với nhau. Nó rất thú vị đấy. Nó rất thú vị. Nhưng mà con hiểu sự thú vị này thì con thì con sẽ nắm được bản chất vấn đề. Còn nếu không thì con chỉ có sự yên tâm thôi. Con chia trong chên ngoài phá cả hai xong con rất yên tâm là mình. về rồi. Ok thì yên tâm cũng yên tâm thật nhưng mà con có nắm được cái lõi đâu bản chất đâu. Con chỉ có sự yên tâm không được lõi nên là con không thể nào số con thấy là không cao được và không thực hành con sẽ lung tung. Nhưng mà cái này bắt đầu phi logic thấy không? Chỉ thẳng ở không ở ngoài thôi mà là tự đ không tồn tại luôn không cần giảm bên trong mà lại lấn cấn trong ngoài thì lại chính là không hiểu vấn đề. Đấy đây là công án nhá. Sụ cho rằng là một tháng tới rất vui con đừng có căng thẳng ở đây con. Đo cái gì đâu đò này đo cho vui thôi chứ không không kiểm tra nữa. Không kiểm tra đâu. Đo cho vui thôi. Đang cho vui cho không đừng lo là sẽ bao nhiêu điểm mới đủ bởi vì sự không có sự dạy thiền một thiền thiền dạy nhóm thiền không ấy thiền phát thành công ngay tức luôn. Mọi người lên 80 có 70 80 90% nên là không không đây không phải vấn đề đâu. Đây chỉ sự uốn con sâu đào sâu và quen một lối nghĩ của riêng con. Đấy đấy là lý do sự chỉ giảng thế thôi không giảng hơn đấy chứ còn có con Đấy các bạn thiền các bạn ấy vững thấp đúng không? Hôm qua cũng thấp nữa mà hôm qua các bạn thiền lên 90 rồi 92 rồi đấy có bạn lên 98 rồi nên là không cái này không ảnh hưởng đâu. Cái này chỉ làm cho con tự sâu sắc lên thôi. Còn thiền nó dễ vô cùng nữa. Bật bật mí là thiền dễ vô cùng luôn. Dễ hơn cả trước đây luôn. Dễ hơn cả cái thiền trước đây còn đã thiền gì đấy pro plus. Dễ hơn cả thiền Pro Plus đúng không các bác? Đúng không? Hải Nam qua 98%. Không nhở ai ấy nhở. Hải Nam thấy dễ hay khó? Thiền mới dễ dễ không? Phê không? Phê so với thiền cũ nào phê hơn? Phê bằng cái này gấp mấy lần so với các loại thiền plus pro ngày xưa xưa ngày xưa là so với cái ngày xưa thì cái này mới là thật. Đây là hàng thật. Nhưng mà yên tâm là các con trình độ nào cũng thiền được vì thì nó dễ mà. Sư chỉ muốn là con tư duy rèn tư duy sâu sắc này có một loại suy nghĩ ch dành cho riêng mình. tập phá dần đ cứ phải nghe một lic vào mà là ok nghe cũng được nhưng mà phải là biến thỉnh của mình thế thôi nên là 0,5 chẳng vấn đề tiếp tục tập thôi. Thế con hỏi thêm được không ạ? Hỏi tức là lúc đầu thì con nghĩ là nếu mà về logic thì con sẽ chia ra như thế thì có vẻ hợp lý. Ừ. Nhưng sau khi con phá xong hai cách đấy thì con bắt đầu có một cái băn khoăn là thực ra có cần phải trăm không. Bởi vì là nhiều khi rõ ràng là hai cái đấy nó cùng một cái niềm tin là bây giờ có một cái sự hiện ra nó chỉ có một cái sự hiện ra như thế này thôi. Có một cái trải nghiệm như thế này thôi. Xong rồi cái trải nghiệm đấy thì tự nó không nói là có cái vật gì cả. Xong tự nhiên lại bảo rằng có một cái vật khác với cái trải nghiệm đấy, khác với cái sự hiện ra đấy. Thế thì cái đó nó có nghĩa là có một cái vật đấy rồi sau đó tôi trải nghiệm nó. Thế thực ra bản chất bên trong hay bên ngoài nó đều cùng là một niềm tin thôi. Có một cái vật có thật. Ứ. bản chất cùng một thứ nên bản chất là cùng một niềm tin thế thôi cho nên phá một thứ bên ngoài là xong nhưng phải ra con thể mò ra bản chất cái gì thì thì đấy thì cuối cùng con thấy là cuối cùng là chỉ cần phá bên ngoài là xong con tin bên trong trải nghiệm hay bên ngoài trải nghiệm thì bản chất là con cùng một loại niềm tin không phải là hai loại niềm tin như cái này con phải hiểu cái loại niềm tin bên dưới đấy con phá loại xong phát thì thì trong hoàn h phá ngoài xong là đương đương tương đương với cả phá trong thì thì thế con phải mò ra cái niềm tin bên dưới con nó là cái quá thì con mới nhìn lại cái niềm tin của con thực ra bản chất là bên ngoài hay bên trong là mình tin rằng là có một cái vật nó có thật, nó có sẵn, có tồn tại trước. Sau đó thì tôi bắt đầu trải nghiệm nó và thậm chí là tức là nó có thật xong có sẵn xong là quay đi xong rồi mình lại đầu tiên trong trải nghiệm này có cái bàn đi thì thực ra mình tin rằng có một cái vật là cái bàn trước đấy rồi nó đã ngoài trải nghiệm rồi sau đó bây giờ tôi mới trải nghiệm nó thì trong trải nghiệm thực ra cũng quy là ngoài trải nghiệm thôi bản chất là thế sau đó mình sẽ tin rằng là đi ra ngoài kia xong quay lại vẫn có cái bàn thì bản chất vẫn là tin rằng có cái bàn đấy nó chạy chạy tiếp tục ở đấy chạy tiếp thì vẫn là tin bản chất là vẫn tin là có cái khi không thể nghiệm thì vẫn có nó choên cuối cùng qu định nghĩa được là thế nào là tin là có một vật đấy con định nghĩa được là thế là có thấy thành công thế nào là có một vật có là cái gì có một vật thế là cái gì đấy có cái đấy xong thì con sẽ thấy là bên ngoài bên trong thì nó đều nó đều phải phá vào cái chỗ đấy cái chỗ mà con đang cho rằng có gọi là có một vật đấy và con Phải thấy cái đấy không phải là không phải là sư bảo các đấy mà con phải thấy à hóa ra từ xưa này mình là mình là tin như thế à hóa ra từ nay từ xưa này mình tin như thế đấy đấy cái như thế thì hôm nay sự không đảm đâu nhá con phải tự mình ngồi với nhau ra cái như thế nhưng mà hóa ra từ sơ giờ mình tin như thế mình bảo là tôi thấy cái bàn ở bên dưới mình tin như thế đấy đấy có khoảnh khắc a ha a ha của mỗi người đấy à hóa ra mình tin là mình tin như thế và tôi thấy cái bàn là mình tin như thế nó cứ như thế không nói nhá nhưng mà mình có thế hóa ra là bên trong bên ngoài vẫn là cái như thế thôi. Thế mình phá cái như thế đấy thì bên trong bên ngoài nó đi hết. Nế con nói đúng hướng rồi đấy. Có là mình phải a ha cơ. Vâng. Thì con thấy là nó cuối cùng là nó sẽ quay về một chỗ thôi là không có trải nghiệm mà vẫn có vật. Mọi người nói khác nhau đ đ con nó là như thế ạ. Tức là con a cho một tháng để a bởi ba tật có thật tức là không có trải nghiệm mà vẫn còn đó. Từ xưa mình toàn tin thế này. Hóa ra lúc nay mình gọi tin là có là thế này này. Thế này là có đây này. Đấy và con phải đưa ra những ví dụ cho chính mình ấy là đây có này là này này đấy là ví dụ chính mình để ch để chứng minh rằng là hóa ra từ sư mình tin là thấy cái bàn nghĩa là đấy ví dụ ví dụ ví dụ ví dụ game thú vị nhá sẽ không giả đấy game thú vị xung sẽ đo nhưng mà không giả chỉ có ba tuần thôi mà đúng không được bao nhiêu được cần đi cùng lắm thấp quá sự giảng từ đâu đến cuối mà cao rồi thì tuyệt vời. Thí dụ không giảm thì nó mới thú vị ý mà tập cách nghĩ cho con, tự cách tìm tòi cho con có rồi không thích những cái người mà cứ đem cái cũ xong nhìn được cái mới xong từ mình hiểu rồi không thích như thế những người đấy không đi xa được đi ngắn người đó người trồng cây ngắn hạn không thể kéo cây cây dài hạn được mình phải có cây của mình hiểu của mình là đây là cơ hội mới cách dạy mới nữ Chắc có thúy nói rất nhiều cái đúng đấy. Đúng hướng rồi đấy. Nhưng mà nhưng mà phải là A2 à hóa ra tôi thấy như thế tôi n tôi tin như thế đấy. Cái A2 con nếu con chưa có thì nó sẽ nó sẽ khác với con có rồi hiểu không nhỉ? A hóa ra từ xưa mình tin của này mình gọi là có thế này này. Có là gì? Kiểu như là tôi có đứa con t là Kavi thì có đấy là cái gì đấy? Thế tôi có ông chồng tên là Khải thì có đấy là cái gì? Hay tôi có đứa con đang ở cách xa tôi thì hóa ra cái có là cái gì? Thì là mình mới a được chứ không thể lý thuyết làm sao mà a tôi có đứa con tên là Kavi thì hóa ra nó thế này này ôi ví dụ là ví dụ là 1 2 3 đấy cách mà để A2 đấy hóa ra là KVI tôi tin con tôi có đứa con KVI nghĩa là tôi tin chấm chấm chấm chấm ví dụ một ví dụ hai, ví dụ ba hiểu cái cái phương pháp Mỹ không? Vâng. Đấy thế thì con thấy là ôi aha rồi aha sai rồi. Aha nhầm rồi. Các con là không đã đến cái đoạn là không cần phải tu hành kiểu kiểu kiểu hành xác nhọc mệt nhọc nữa rồi. Thật đấy. Nhóm thiền thiền không hiểu ngay cái bài giảng cách giải hôm qua đúng không? Sau cái thiên đấy còn thấy còn thấy hành xác nữa không? Còn thấy mệt nhọc không? Hay là bắt đầu cảm thấy là sướng? Đấy con đã con đã không khỏe đoạn nữa rồi. Thụ không có dạy con kiểu là cứ ép một cái logic xong con mệt mệt mệt nhọc hành xác hành xác. Chú muốn con tự khám phá. bản chất trên 700 là con được quyền sống tù ở đấy rồi ngày xưa dùng nó chiu chiu gì đấy lư chiu chiu đấy đúng rồi đúng rồi bản chất là thế nhưng mà nhưng mà đúng con cần một cái sự hướng dẫn đúng tốt thì mới thế được đó con cần một cái a hà của riêng con hóa ra lâu nay mình tin là có nghĩa là thế này là ai nhưng mà việc cụ thể vào chứ đừng đừng lý th duyết như sụ vừa nó hóa lâu nay mình tin là ví dụ như là mình có ông ông chồng ở xa đúng không ra thế này này Thôi à không phải đâu. Ôi thế chẳng ông chồng đ sang nó hết đấy. À à thế cơ mình thấy úi sướng quá nhờ không ông chồng sao hết hay khổ quá không biết gì con mỗi người khác nhau sướng s sướng quá thêm một vật là thêm nhiều nguy hiểm vật các kiểu khác nhau ấ vẫn thẳng đến có ông chồng đấy phải a ha kiểu đấy ôi a mình chả có đứa con đứa cavi nào cả cái a ha rất là quan trọng cần con cái a đấy chứ không phải cần con một cái bài trình bày lối xịn nó vì cái đấy xụ làm phát là xong luôn hiểu nhỉ cần Thì con phải làm cái đấy sụ nói phát là thấy còn chuẩn hơn con là chắc thế sụ không cần kết quả đ con mà sụ cần cái a đ con mà thiếu a đấy thì cái thì cái này phát này nó kém hiệu quả đấy cho ví dụ nhá ví dụ ví dụ ví dụụ sao tự nói Tuệ ma tuệ ma đang có tuệ liên có một p ma có một ông chồng ở xa mà nếu mà vỗ đùi nét ôi có ông chồng quá đâu ôi sướng thế nhỉ đấy phải a đấy cơ có đấy a ui sướng thế nhỉ trời ơi không có trông nào đấy cái a mà chú nói ra đấy mà trong vừa rồi có Khác ngỡ ngàng như thế à? Nó phải ngỡ ngàng luôn. A ha, ngỡ ngàng luôn. Sướng quá trời ơi. Một khoảnh khắc nhỏ thôi nhưng mà nó cực kỳ quan trọng. Có chỉ ra trong 5 giây thôi. Rất quan trọng đấy. Ờ chắc là từ cái hôm mà đi học thêm với chị Quế ấ ạ. Nghĩa là hai hôm đầu học với sư phụ xong sư phụ bảo là về con phải cảm thấy có cảm giác xấu hổ. Xong rớp con học với nhau bảo là ô đã đứa nào thấy xấu hổ chưa? Chứ còn con là vẫn chưa thấy xấu hổ gì hết. Rồi sẽ đến ta. mới có mấy ngày xấu hổ hổ thiền thiền xong xấu hổ cái muốn xấu hổ phải thiền đã phải thiên đã chứ còn bây giờ con có kiến không đủ xấu hổ đâu. Vâng đến ngày mà con đủ thị kiến thích kiến xong rồi đủ thiên thì mới đấy đoạn là con xấu hổ chưa đủ thiên không xấu hổ đâu. Dạ. Thế là hôm đấy là học với chị Quế ạ. Thì lúc đấy con có phát biểu rằng là kiểu em tập các cách khác nhau nhưng mà em vẫn cảm thấy là có đứa con. Ừ. Thế là chị Quế hỏi là thế đứa con của à con có nói rằng là em không tin rằng là có cái đứa con ở ngoài trải nghiệm nhưng em vẫn tin rằng là đây trong trải nghiệm này trong cái suy nghĩ hiện giờ là vẫn đang có đứa con. Thế chị Quế hỏi con rằng là thế cuối cùng là em có tin rằng là có đứa con trên đời hay không? Ừ. Xong là con bảo là có thế hiện giờ cái đứa con đấy nó đang ngoài trải nghiệm hay nó đang trong trải nghiệm mà em nói rằng là em bảo em tin trong trải nghiệm. Xong con bảo là ơ chắc chắn là mình vẫn đang tin là có đứa con ở đâu đấy chắc chắn nó vẫn đang ngoài trải nghiệm. Thế nhưng mà cái logic hôm đấy chị Quế dạy thì con hiểu là khi mà mình tin là có một vật ý thì mình luôn luôn lấy cái cái kiểu như là mình tin rằng là nó luôn luôn độc lập ngoài với trải nghiệm cái mấu chốt là mình sẽ luôn luôn thấy rằng là có một cái gì đấy nó tồn tại đâu đấy nhưng mà nó lại lại lại lại lại là độc lập với cái trải nghiệm này thì mới bảo là có nó. Thế nhưng mà thực tế của mình ấy thì mình lại không bao giờ kinh nghiệm nổi cái ngoài trải nghiệm cái vật đấy ngoài trải nghiệm bao giờ hết và lúc nào mình cũng chỉ có được trải nghiệm thôi. Thế thì khi mà khi mà chị Quế hỏi rằng thế Cuối cùng đấy thì đứa con em có em em thấy nó là trải nghiệm thôi hay là nó thực sự nó tồn tại được độc lập ở ngoài cái trải nghiệm bây giờ thì con bảo ừ đúng là có bao giờ mình kinh nghiệm được cái đứa con nào ngoài ngoài cái mà bây giờ đang trải nghiệm như thế này đâu. Như thế này ở đây á thì con mới thấy rằng là vốn dĩ là chưa bao giờ có đứa con đấy để mà trải nghiệm được mà cái mà mình tin là có là mình chỉ luôn luôn là là tin thế thôi chứ còn không thể không thể trải nghiệm nổi. Trong trải nghiệm thì sao? Nhưng nó có trong trải nghiệm thì sao? Đ hỏi những câu thế nhưng mà vốn đã không có rồi ấy. Và bản chất là khi mà mình đã chứng minh nhá rõ ràng là bên ngoài mình đang bởi vì logic mấu chốt mình tin nhá là có một vật thì nó phải độc lập được với trải nghiệm. Và độc lập với trải nghiệm nghĩa là đấy nó phải luôn luôn là độc lập mà không cần trải nghiệm hay không trải nghiệm. Nhưng mình đã chứng minh thấy rằng là không bao giờ là mình mình có thể kinh nghiệm được một cái gì đấy mà ngoài trải nghiệm mà mình chỉ luôn luôn có trải nghiệm như thế này thôi. Thì Làm sao mà bảo có cái vật đấy mà bảo nó là có trong hay ngoài trải nghiệm nữa? Vì vốn dĩ là không có cái vật đấy rồi ý ạ. Để mà trong hay là ngoài trải nghiệm ấy ạ? Ừ. Về mặt lời nói thì các con sẽ nói giống hệt nhau. Những câu giống hệt nhau nhưng về mặt a sẽ khác nhau chứ không đoạn một thì con phải có một lôic rõ ràng. Clear đúng không? Như đoạn hai phải a đấy thì các con có thể có thể nói những lời giống nhau nhưng a nó khác nhau. Nói lời thế nhưng có người a có người không. Thì đấy mấu chốt nằm ở đây chứ con nói các con có kẻ Thúy cả Cả tệ liên nó đều không sai đâu nhá. Để rất đúng hướng. Nhưng vấn đây mình a chưa? Vâng. Vì a nó phải ngấm vào trái tim mình. Ôi đúng rồi chết rồi. Thế này này. Còn khi này là lý thuyết a b. Vâng. Con cũng phải có đen cái ơi. Con làm có đứa con quá nữ nhỉ. Nó chưa vỡ ra lắm đâu nhưng mà nó đang hé lộ cứ đúng là cái cái logic. Từ trước đến giờ mình luôn tin rằng là có những cái thứ mà nó nó có nó nghĩa là là đế dụ bảo nghĩ nhiều thế mà. A ha thì phải tâm mình phải hướng về đấy. Xong ngày mình vỗ đùi được. Còn nếu thì đi đi học ở lớp mình nói mấy câu thì về nhà mình không nghĩ nữa. Dạ không ai a đâu. Cũng là những lời nói như thế cũng là rút đấy. Nhưng A hay không là khác nhau chứ còn Tuệ Liên nói cũng rất đúng luônấy. Đúng hướng luôn đấy. Thúy nói đúng hướng luôn nhưng mà A2 chưa con mình còn không có A2 chưa. Nó cũng hơi ngỡ ngàng đấy sư phụ ạ. Đấy vì kiểu như là cái hệ niềm tin của mình á là hóa ra cái hệ niềm tin mình tin là có toàn là dựa trên cái việc là mình cứ tin nó như thế thôi. Ấ thì vẫn chưa đủ đấy. A phải a ui chả có cái chả có cái cái con đứa con nào hết. Trời hôm nay mình nhầm rồi. Vâng. Thấy chưa? Trong 5 giây cũng được. Sau đó thì lại cuộc sống lại quay lại bình thường nhưng mà sau 5 giây nó sẽ khác. Nó thấy a rồi mà. Đấy không a kiểm một ví dụ với a đi cho mọi người hiểu đi. Bác rất nhị chưa trình bày là có a đ nghe trình bày là có a đấy nhưng hồng nhị thôi. Hồng nhị thôi khỏi trình hồng nhị trình bày cũng kém lắm. Thôi kể một cái a Nhỏ cũng được, nhỏ to không quan trọng đâu. Đừng như phải to kể một cái a mình trải qua đi để cho để cho con hiểu thế nào là a chắc bạn mấy bạn cao cao a cũng được nó thiền một tiền không đều được trong hiểu là a thôi mà a nhỏ cũng được không cần phải đứa con đứa con là quá khó rồi đứa con là chỗ một ví dụ quá khó lúc đấy chắc con mới chỉ a nhì một cái gì đó đi mình ô hóa ra trước giờ mình lại tin như thế rằng là có con nghĩa là nó nó lại vốn dĩ luôn độc lập ngoài trải nghiệm ạ Đ loại a nhỏ nó chỉ a nhỏ được cái đấy thôi à. Hơn lý thuyết. Dạ. Lý thuyết. Hơn lý thuyết. A đây hay lý thuyết. Có cái a đời đời gì không? Đây Hải Nam đây. Hải Nam đời một tí đi. Đấy nhỏ nhỏ thôi. Kiểu như là gì nhở? Kiểu như là Nhật chưa không tồn tại thôi mà. Đùa đùa. Hôm trước con hôm trước buổi sư phụ cũng a han được cái đấy. Đấy nói đi nói đi ý là mình ngồi đây ví dụ mình nghĩ có nhật chiêu ở nhà đi. Ừ. Ngoài cái trải nghiệm nghĩ này không có nhật chiêu nào hết. Thì làm gì có cái cái người nào ở nhà ở cái phía đằng kia đâu rồi? Làm gì có bên ngoài cái kẻ trải nghiệm đang nghĩ bây giờ ấy. Thế là thế giật thót lên luôn ấy. Đấy giật thót lên a ha. Đấy con thể nói những câu giống nhau như a ha con chứ đã có thót đổi họ ra không tượt chiêu à. Đúng rồi. Chơi cái người ám ảnh bao lâu nay của mình đè nặng đôi vai của mình họ ra lại không có à. Đấy đấy là a đấy. Mấy hôm nọ hôm nọ kể với sư phụ cũng một lần kể là con đi sang bên trăm bố bên viện ở bên Đông Anh. Ừ. Thế là hôm đấy phải ngủ ở hành lang ấy. Ừ. Thì nằm ngồi ở trên cái ghế thương binh ấy xong rồi mình ngồi đấy ngồi chơi thôi nó lạnh xong nhìn ra cái cái cái hành lang bệnh viện nó nó xa thă thẳm ra ấy. Ừ. Xong có một cái suy nghĩ là ô mình đang ngồi đây chăm bố sắp chết trong một cái bệnh viện hoang vu. Ừ. Nhưng mà con thấy cái đấy đúng là một trải nghiệm không có cái nó chỉ là một cái cảnh trong mơ ấy chú bố. Ừ. Thế là con cảm thấy là uiời cái cái này nó ghê qu đúng là một một trải nghiệm một cảnh mơ. Ừ. Không có ông Hải Nam với phải lạnh lẽo ngồi đây khổ sở hay phải chăm bố bệnh viện nào cả. Đây là một cái cảnh mơ ấy. Thì cảm thấy con thấy là ồ cái này quá là kinh. Kiểu như là vừa ngồi đấy mà vừa vui ấy. Quá kinh không cần quản quản kinh khủng đâu. Nghĩa là con lấy những cái khoản khó thì không nói gì. Một cái cảnh như vừa xong ok gì nữa. Aha không đấy. A ha không a ha. Chứ ô hóa đ là kiểu như là giải thoát là thế này. Cái cảnh nó vẫn thế nhưng mà nó không có cái gì ở bên dưới nó cả. Không có cái gì tồn tại cả. Đấy nhiều cái khảnh khắc A2 nhỏ thế thể là nó ngấm vào con nên cái buộc phải nghĩ nhiều thôi. Không không. Không kiểu đến học xong rồi học sụ về xong rồi quên hết luôn thì chả có a ha đâu ngẫm về nóm lúc đó tự nhiên nó sáng ôi a ha có thể sáng ngày trong buổi trụ giảng cũng được nhiều khi sáng ngày trong buổi dụ giảng mà những thể sáng lúc mà con tết như thể nam ngồi ngồi một mình nhìn nó hành la hun hút có ai có bị a không nhỏ hơn cũng được nhỏ to đều được nghĩ còn phải có đấy đúng không có a đấy nào thôi phải n em nói xong rồi t anh bụp phải nó ừ con thì rất là ấn tượng cái cái pháp này. Ừ. Tại vì hôm đấy khi mà sư phụ dạy thì mình chỉ mình hiểu cái logic giống như chị P ma chị Thúy nói nhá. Nhưng mà về mình tua chậm lại cái mà mình đang tin là thật ấy. Ờ ban đầu là từ một cái rất là đơn giản thôi là con với chị Vũ Trang ngồi trước một cái cây thôi. Đơn giản là một cái cây. Ừ. Mình bảo mình tin có một cái cây ở đây. Vì sao? Thì mình bảo là mình thấy cái cây. Thế thì thấy là gì? Lại là một cái trải nghiệm. Xong rồi nếu mà mình ra mình sờ thì nó lại là một cái trải nghiệm. Xong nếu mà nghĩ thì lại là một cái trải nghiệm ấy, tức là tua dần về những cái mà mình đang tin là thật ấy thì cho kể thoải mái. Nhưng mà kể cái gì thì cũng chỉ thấy có một cái trải nghiệm thôi. Thế là tự nhiên ô cảm giác là nó kỳ diệu khủng khiếp ấy. Thì lúc đấy nó ố á là theo kiểu là ô như này là như này là là là chính là trải nghiệm mà không có gì hết, chính là là chống không ấy sụ. Ừ. Sau đó là về thì ờ trong trong cái căn phòng đấy thì con về con mới con mới thấy là ở lúc nào mình cũng tin có một cái vật mà theo kiểu là độc lập với trải nghiệm. Bằng chứng là khi mà thấy ờ con con chó ở trong phòng của con ấy thì ngay lúc đấy là sau đấy không thấy con chó nữa thì vẫn luôn luôn có tin có một con chó ở trên đời. Lúc sau có một tiếng động thì nghĩ ngay đấy là tiếng động của con chó ờ vân vân. Và con thấy đúng cái ô hóa ra là trước giờ mình luôn đi phá không có thật nhưng mà mình không có sự rõ ràng về việc là mình đang tin có thật là như nào ấy. Thì là ngay khi như vậy thì con thấy mình không thể trải nghiệm nổi cái phòng ngủ của mình luôn, không thể trải nghiệm nổi con chó luôn, không trải nghiệm được một cái hành động gì. ở trong trong cái căn nhà của mình hết ấy. Thế là bằng cái việc là con có nói gì đi chăng nữa, con có bảo là thấy gì, sờ gì hay tất cả mọi thứ đi chăng nữa thì con chỉ luôn luôn thấy một cái trải nghiệm luôn. Thế là lúc đấy con cảm thấy buổi sáng thức dậy mà nó rất là là ồ à với những cái đơn giản như thế. Đúng rồi. Sau đấy mới nâng lên những cái việc ví dụ như là mẹ mình ở quê là chưa bao giờ hồi xưa sư phụ dậy không có thật các thứ này nọ nhưng mà thực sự mình không cảm nhận được cái việc là thực sự là không có mẹ mình ấy. Ừ. Nhưng mà với cái pháp này là con thấy là thực sự là không có mẹ mình luôn. Không có luôn á. Đấy. Đúng rồi. Có thể mẹ sẽ gọi điện thoại hoặc là mẹ sẽ xuất hiện ngay trước mặt mình mà vẫn chẳng có mẹ nào ngoài chỉ có cái trải nghiệm đấy thôi. Đấy ví dụ nhưng mà vấn đề là a chứ đây là cái lý thuyết. Vâng a lý thuyết s nữa con sẽ thống nhất nhau hết học nhau thôi mà. Nhưng mà a ha chưa thì do con ngẫm đủ sâu chưa? Mà rất là hay. Tức là lúc con với chị Trang mới ngồi với nhau để làm các cái các cái cặp đối lập thương ghét rồi các thứ này nọ của mình ấy. Tức là mình đi sâu vào từng cái việc ấy. Xong mình càng xác quyết là từ xươngế này nó chỉ trải nghiệm thôi. Ví dụ Đấy một ví dụ nhỏ đấy thương thương ai ghét ai họ a quên ý là những cái mà mình thích nhỏ thôi nhỏ thôi mình thích hoặc là mình từ chối ấy thích thế thích ai cái ai đấy đấy ví ví ví dụ đơn giản là ví dụ đ vâng ví dụ ví dụ giả sử như là mình mình ghét bị coi thường đúng rồi thì thực ra khi mình nói là mình ghét bị coi thường ấy thì nó gắn với một cái cảnh cảnh mình đã trải nghiệm ừ cảnh trải nghiệm vào lúc đấy thì thì trong thế giới con là nó hiện ra một cái cảnh luôn ừ và mình thấy cái cảnh đó thì nó là cái gì đấy nó nó lại là một cái trải nghiệm rồi kể cả là có ai đó nói gì đấy và mình cảm thấy như thế nào mọi suy nghĩ, cảm xúc, tất cả mọi thứ đấy. Tức là cứ thế là tự nhiên cứ trải nghiệm tất cả những cái cảnh mà bình thường mình không thích sờ đến ý. Ừ. Thì lúc đấy là mình cảm thấy ui, toàn bộ đều là trải nghiệm luôn. Và như kiểu là cái cái gọi là cái những cái mà mình không thích hoặc là cảm giác như là nó là vết thương ấy. Tự nhiên là với cái cách đấy thì là nó bốc hơi luôn ấy. Kiểu thế xong rồi mọi vết thương cũ. Dạ. thì cũng chỉ là mọi niềm vui cũ nó như nhau đúng không? Nó như nhau rồi nhưng nếu có gì đó ngoài trải nghiệm thì nó không như nhau nữa đấy. Ừ. Nếu chỉ nếu giàu và nghèo chỉ là hai cái trải nghiệm thì nó như nhau không? Chỉ như nhau. Chỉ trải nghiệm giàu nhệm nghèo thôi đúng không? Nhưng Nếu mà có mọi người bên ngoài cười tôi và ghét tôi, coi thường tôi khi tôi nghèo và những người đấy khen tôi khi tôi giàu thì nó không còn như nhau nữa. Cho ví dụ nhá. Nếu dầu nghèo là hai trải nghiệm thì sẽ như nhau. Nhưng nếu có những người ngoài cái dầu nghèo đấy khen hay chê tôi thì còn như nhau không? Có đồ không? Nếu có những người ngoài cái trải nghiệm đấy bị ảnh hưởng bởi dâu nghèo của tôi Tôi nghèo thì mẹ tôi khổ, tôi giàu thì mẹ tôi sướng. Thì giàu nghèo còn như nhau không? Không. Hết hết như nhau. Như vậy chỉ có một cái gì ngoài phát là mất như nhau th còn không nó đều hai trải nghiệm chống không sáng tỏ như nhau. Nếu là trải nghiệm thì có phải là đều chống không sáng tỏ như nhau không? Nhưng nếu mẹ tôi bị hạiị thực lợi ngoài cái trải nghiệm đấy thì còn như nhau được không? Không thể nhau được nữa. Đấy bắt đầu chị đang đang dẫn con đến cái gọi hiểu sâu sắc hơn đấy. Tại sao lại chỉ trải nghiệm nó lại khác như thế? Đây cho một ví dụ đi. Đấy có ví dụ đang đang liên quan đến dầu nghèo sướng khổ gì không? Cho ví dụ luôn để chụ troll hiểu luôn. Minh Thành đang sướng khổ rồi cái gì? Sướng khổ nhá. Chọn sướng khổ đi. Đây nó lại đúng cái mà tức là con bị mâu thuẫn khi mà ví dụ cái học pháp này không có ấy nhưng mà con chưa đến đoạn a ấy thì nó bị lý là không có mẹ không có bởi vì là tự dưng đúng là cái hoàn cảnh để học bài học hay sao. Tức là hôm qua Ba hôm kia con nhận được cái cuộ điện thoại của mẹ con tự dưng gọi điện hỏa con ơ bn ngày nữa về sao mẹ ừ em gái nó cưới mà bốn ngày nữa tức là đột xuất luôn thế con không thể nào mà tự bảo quá sao cưới chả có thông báo tin gì thế lúc đấy con mới đặt trong đầu con là tại sao nhỉ tự dưng lại nó có theo thói quen thông thường hay là à là em gái này đi chắc là yêu ai xong ấy con bảo ôi giật mình sao đoạn này hóa ra mình tin là mình có một tiến trình trước là em rẻ tự bây giờ mình có một cái vật trên đời thằng em rẻ mới. Ừ mình bảo thế một vật mình bảo lúc đấy con bật cho Mà chết mẹ trên thêm một vật là thêm nhiều nguy hiểm tự dưng con đồng đầu còn chỉ nghĩ thế thôi tự dưng nó sao đấy bảo quá bây giờ phải phải làm cách nào phải xem thế nào có thế có em gái có mẹ hay là có có em rể không mà nhất là ý được cái em rể thì nó gắn với kiểu con là phải có trách nhiệm về nhà em gái mà cả đời nó cưới một lần ấy thì tự dưng lúc đấy ví dụ nó là xảy ra buổi học pháp thì không sao hoặc là xảy ra một buổi hôm đấy con đi tư không sao nó xảy ra đúng cái ngày mà con lại không có cái bận rộn gì ừ thì tự dưng con bảo quá sao tự dưng mình lại về nhở tức là tự nó cứ đánh nhau trong cái suy hai suy nghĩ là về hay không về ừ tức là lúc đấy có khổ khổ sở mà đang định tập pháp mà quá sao cái đoạn này khổ sở tự mình đi tập pháp mình đẹp khổ mình mình đang muốn xem sự thật nhưng mà lúc đấy nó cứ buồn ý là kiểu cảm giác nó nó có một cái cái cái chống trải chỗ nếu mình thực hành pháp ấy thì hóa ra mình lại xóa sổ những người kia mình rất là như kiểu áy náy vì cái việc là con còn ái náy việc như sao mình lại vô tâm thế để không về mình mình lợi dụng pháp để để sao lại để việc không về thì mình không không chấp nhận việc đấy được nhưng mà nếu về mình bảo thực ra mình đâu có thực sự là về vì cái người đấy đâu tức là mình cũng thấy là mình không có cái cái việc phải về trách nhiệm tự t mình thấy gắn đến trách nhiệm này xong về phải tiếp khách này xong rồi tức là nó gắn và trong đầu là rất là mệt thân ấ Ấy con thấy là về mệt thân xong rồi chả có có giá trị gì. Thế là tự t nó cứ đánh nhau mất càng ngày hôm qua. Thế là đến bây giờ tức là tối phải mở chatt ra và đến bây giờ con vẫn thấy là cái việc đấy con chưa chưa giải quyết xong mà đúng lúc sư bụn nói ấy là nếu mà chỉ có trải nghiệm thì không sao nhưng mà nếu mà có gắn vào mình không về thì sẽ gắn vào với mẹ và em gái buồn ở ngoài trải nghiệm. Đúng rồi. Thì con con rất sợ việc đấy. Tức là con con không sợ cho con nhưng con sợ rất em mẹ và em gái là là là là mình không về là làm cho mẹ em gái cực kỳ buồn và cả đời này mình lại vô trách nhiệm thế nhở. Mình lại b mẹ nuôi mình, em gái cũng đừng chăm sóc mình sao lại mình lại vô tâm thế nhỉ? Thế con trách mình cực kỳ luôn. Thế là con có đúng cái đoạn này là cái đoạn mà con bị mà đúng sư phụ nói phát con chạm luôn là cái đoạn này mà con con giơ tay phát biểu bởi vì con đúng là những cái nỗi khổ con mà cả đêm qua khóc tức là nằm ở khóc luôn ấy. Tức là tức là nó bởi vì nó nếu mà nó chạm vấn đề nhỏ không sao nó đây gọi là trí tuệ sáng tạo trí tuệ thì lười không muốn về phiền thức gì hếtâng sáng tạo thì lại thấy có lỗi có lỗi khóc đấy không thấy trí tuệ sáng tạo nó khổ khôngấy Trí tuệ sáng tạo đau giá trị của trí tuệ không thì phải ngon không hoặc sáng tạo không thì chắc là về rồi. Sáng tạo thì đương nhiên là về rồi nhá. Thế về mặt lô về mặt lý thuyết nhá thì có phải là về với không về là như nhau không? Vâng. Thế khi con về con có cái gì? Cũng phải trải nghiệm. Trải nghiệm đến bản chất nó là gì? Gặp ngọ hàng này đúng không? Bắt tay người này, cười người kia này. Cảm thấy phiền phức quá, khó chịu quá, mệt mỏi quá. Nhưng bản chất đó là gì? Ngay khi đang phiền phức, mệt mỏi, khó chịu, bực dọc khi phải ngồi họ hàng thì bản chất đó là gì? Các cái trải nghiệm cảm xúc phiền phức ấy thôi. Thế bản chất là gì? Bản chất vẫn là trải nghiệm chưa đủ. Đây chưa phải bản chất. Bản chất là gì? Bản chất là không có gì ạ. Thực ra chưa đủ. Hiện hiện ra nhưng không có gì ở đấy ạ. Chưa đủ. Bản chất là không có gì ngoài cái trải nghiệm đấy ạ. Chưa đủ. Đấy bản chất. Ai trời được không? Bản chất bản chất là gì nào? Phiền quá, bực quá, khó chịu mọi người quá. Trời ơi sao lại tiếp hay bắt chân thế này nào? Bản chất là gì nào? Mình thầy nói tất cả câu mà chưa có câu nào đủ hết. Câu nào cũng thiếu một ít. Bản chất là không có người bị hại bởi cái không phải sai. Nào bạn nào xung vong lên m cơ nào. Bực quá gặp gỡ mọi người khó chịu bực mặc khó chịu quá. Thoải mái chả thoải mái gì cả. Làm một cờ với gọi bản chất là gì? Vũ Thanh. Con nghĩ là tất cả bản chất nó chỉ có một vị là vị trải nghiệm thôi ạ. Mà không có gì đấy cả. Chưa đủ là bản chất là gì các bác ạ? Cứ nói đại được một cờ được không thì thôi. Mất gì thôi. Khánh Vân bản chất của nó là chống không sáng tỏ hiện ra ạ. Rồi một cờ thành và nói thiếu một tít thôi vì có cái lúc thì là sáng tỏ hiện ra lúc thiếu trống không lúc thì trống không hiện ra thiếu sáng tỏ cả tình. chất là gì? Bản chất là một trải nghiệm và trải nghiệm đấy thì nó là bản chất nó là chống không, sáng tỏ, hiện ra. Không thể bản chất nào khác được. Đúng ý chưa? Bây giờ con ngồi đây, con ngồi đây ở Hà Nội con nói chuyện mọi người và lòng con áy náy khi nghĩ chuyện là xong thì không về quê thì bản chất nó là gì? Sáng tỏ đấy cũng là chống không sáng tỏ hiện ra. Có đúng không? Có đúng là hai cái hoạt động khác hẳn nhau. Nhưng cùng một bản chất là chống không sáng tỏ hiện ra thì nó bình đẳng hoàn toàn chưa? Ở góc độ đấy thì chứ con bình thẳng hoàn toàn chưa? Con ngồi đây hay con về quê là như nhau. Con ngồi đây con buồn hay con về con con buồn cả hai đều là chống không sao tỏ hiện ra. Con ngồi đây mà con vui mà con về quê con chám thì cũng là chống không hiện ra. Bất chấp các loại cảm giác cảm xúc gì của con thì nó cùng bản chất là và con chỉ có thể trải nghiệm và chống không sao hiện ra thôi. Đấy bản chất là con chỉ có thể trải nghiệm chống không sáng tỏ hiện ra trong cả hai trường hợp này trong từ biết đúng không? Con chỉ trải nghiệm biết được thôi vì ở đấy chỉ có thế thôi. Ở đây thì có có gì khác ngoài chúng không nhận ra. Con đang có một trải nghiệm chống không sóng thảo hiện ra ngay bây giờ có đúng không? Hay là phải giác ngộ thì con mới có một trải nghiệm chống không sá thảo hiện ra? Ngay bây giờ con Con đang có trải nghiệm gì thế? Tí nữa con về nhà con ngồi con áy náy chuyện về quê thì con có trải nghiệm gì đúng chưa? Rồi con về quê con cũng gặp mọi người con thấy khó chịu không thoải mái thì con trải nghiệm gì? Như vậy bản chất là chống bản chất của mọi trải nghiệm các con là chống không sẽ hiện ra như nhau. Còn ở đây con về hay con về quê là như nhau. Xư nói bản chất đã có đúng không? đúng không? Nhưng với Bình Thành thì không chỉ có thận ra, còn có mẹ em. Như vậy ngoài cái trải nghiệm đấy nó còn có mẹ và em cơ. Tôi mệt thân. Ở về quê thì mệt thân, ở đây thì mệt tâm. Như vậy nó có nhiều thứ hơn là chống không sợ ra. Thế mới chết đấy. Chết vì con tin là có cái có cái gì ngoài cái chống khỏ ra. này mẹ em tôi mệt tôi sướng đúng không thế thì đánh rằng xé đến cuối đời vì ngồi đây đâu có sướng đâu ngồi đây mà trong sự áy náy trong sự ân hận cảm thấy mình vô ơn cảm thấy mình không tử tế gì thì đâu có sướng khi còn còn khổ hơn được về quê về quê làm xong thì cũng xong một việc thôi thế con sẽ đánh nhau đến bao giờ con sẽ tự hỏi chính con nếu con tiếp tục tin như vậy có cái gì đó ngoài trải nghiệm Thế nhau bao giờ? Có mẹ, có em, có tôi, có tiền tài, danh vọng tình yêu, sự nghiệp thì bao giờ? Con nằm chết dường bệnh còn đánh nhau không? Nằm chết sắp khi chết sắp hối có đánh nhau được không? Có. Vẫn còn những thứ kia đúng không? Con này sau này con mình nó sống thế nào? Giả sử gia đình con hạnh phúc thì không sao nhưng mà con con mà nó có cái vấn đề gì đấy thì con lo lúc trước khi chết con mới lo tiếp. Đúng không? Kiểu nghiện ma túy đi tù các loại thì có một con lo là xong bảo thanh thản ra đi nếu con Con mình sắp đi tù đấy hay con mình dính v nghiện ma túy được đúng không? Hay là con mình nó yêu đương nó cực kỳ là là be bét được đúng chưa? Nên là cái nếu mà con tin rằng có một thứ gì đó ngoài trải nghiệm ấy thì con sẽ khổ với chính thứ đấy. Thế gọi là thêm một vật là thêm nhiều nguy hiểm nữa. Như vậy đối với Minh Thành thì ngồi đây là một trải nghiệm, về quê là một trải nghiệm. Nhưng ngoài cái trải nghiệm còn nhiều thứ lắm. Nếu mà chỉ ngồi đây là một trải nghiệm và về quê là một trải nghiệm. Ngồi đây là một trải nghiệm chống không sao th hiện ra. ra về quê cũng là một trải nghiệm gì hạnh phúc không hạnh phúc không đấy thì cái thiền mà sụ sẽ dạy cho con chính là thiền để rồi con sẽ thấy điều đấy con thấy cái điều đấy và con sẽ rất hạnh phúc hạnh phúc đúng do kiểu nghĩa đen ch hạnh phúc đấy các bạn chuột bạch đang gì châu bạch đang đang thử thôi thử xong sẽ đến con trâu bạch voi bạch voi bạch thôi voi bạch nó oách nhá voi bạch chứ còn đấy cơ phải là như thế cơ Phải là như thế đấy. Thế mà thế nào gọi là giác bộ giải thoát không đến chỗ đấy không thể gọi giác bộ giải thoát được. Gác giải thoát gì mà sợ về quê với cả sự đấy là có sổ đỏ thôi. Hiểu không? Bởi vì lúc đấy đúng là con con cũng từng tập từng thứ như con bảo quá sao nó cứ kiểu cứ tập được thứ này thì nó vẫn còn cái thứ kia. Tức là đúng như là nó nó không phải để cái bước là nhưểu chỉ còn chống không sáng tỏ ra mà nó đúng là phám một vật thì bớt một vật nhưng mà vẫn còn đầy vật khác. Tức là nó đúng là phải đến giai đoạn mình phải quyết tâm giống như kiểu kiểu kiểu tận gốc là không còn một cái gì. Đúng rồi. Khi nào chỉ còn cái trải nghiệm chống khung sau đện ra này trong mọi lúc mọi nơi. Vâng. Thì đấy mới là giác ngộ giải thoát. Giải thoát thật. Còn một cái gì đó ngoài trải nghiệm có thật trên đời để mà mình lo lắng tính toán khổ sở vì nó thì không thể gọi là giải thoát được. Mà bởi vì lúc đấy con thấy bảo quái sao cái chuyện nhỏ như này mà bình thường mình trước các cái chuyện trước ấy thì mình nghĩ mình à mình cũng có khả năng lúc đấy mình à mình ấy thực hành pháp mình sẽ hiện ra cho mình cảm nhận gì đấy thì thì nó cũng phá được thôi. Nhưng tự dưng con bảo sao quá cái chuyện nhỏ này mà nó lại có thể mẹ vật vã mình như thế này thì có phải bây giờ những cái chuyện mà nó hơn tí thì có phải bởi vì lúc đấy con cũng có sự chủ quan. Con bảo lúc đấy trước là con nghĩ là cũng ừ mình cũng ngon ngon đây. Lúc đấy con mới nằm khóc bởi vì là không chỉ khóc bởi vì là là cái việc mà nhận ra là không không tập được đâu mà khóc bởi lâu nay mẹ cái mình bảo mình được thực hành pháp ấy nó cũng là đau đớn bởi vì không thành được ấy. Tức là từ đến giờ rồi vẫn thế, vẫn thế nó đau đớn quá anh vẫn còn có cái ngoài trải nghiệm thì vẫn còn đau khổ. Vâng. Đúng chưa? Cái của con sẽ giải quyết được sau khi biết th là thiền thiền được thời gian. Tuy nhiên là con giải vấn về kiến trước đi đã. Vâng. Đó các con giờ có một tháng đấy có ba tuần giải quyết ý kiến trước đã. Vâng. Liệu có mẹ và có em ở ngoài cái trải nghiệm này không? Đúng không? Trong chều con là còn có tôi đau khổ nữa cơ. Có cái mẹ có em có tôi khổ sở ngoài trả nhiệm này không? Còn trách nhiệm phải làm nữa. Trách nhiệm đấy. Có thứ đấy ngoài cái trải nghiệm này Rõ ràng con chẳng trải nghiệm được mẹ và em và trách nhiệm và tôi. Cả ba bốn thứ đều không trải nghiệm được. Như vậy nếu nó tồn tại cho con đang cho tồn tại chứ phải tôi ngoài trải nghiệm vì con không trải nghiệm được nó. Mẹ đ có trả lạnh được không? Không. Em trải nghiệm được không? Trách nhiệm còn khó trách nhiệm hơn nữa. Tôi thì càng không trải nghiệm được. Thế nếu con tin là có tôi này có trách nhiệm Có mẹ và các em thì có phải là con phải tin nó tồn tại ngoài trải nghiệm không? Bằng chứng sống tin tồn tại ngoài trải nghiệm gì nữa? Thì con lại hỏi nóế nó nó tồn tại ngoài ch tôi lại kiểu nào? Kiểu nào lại như nào? Nếu ok cứ cho có đi kiểu nào như thế nào? Kiểm tra bằng cách nào? Chứng minh được cái nào? Cơ sở nào đấy là cái tư đấy. Ờ n t tôi lại thế nào chứ giống ngày xưa bảo có môn có tôi là cái gì ở hành tinh khác ngày xưa có môn đúng không? Hành tinh khác đồ điều khiển đ nhớ không? Ngồi sóng hình với tôi ấy thì tồn tại thì kiểu nào thì kiểu nào ấy con cũng đang mô tả về một trải nghiệm chứ không mô tả về cái tồn tại ngoài trải nghiệm. Mẹ tôi ngồi trong căn nhà, tôi thấy mẹ tôi ngồi trong căn nhà đúng không? Em tôi cũng nắm tay chú rể trong một lễ cưới. Tôi thấy cảnh đấy. Con đang mô tả về trải nghiệm. Nó không phải chứng minh cho việc là họ tồn tại ngoài trải nghiệm. Từ sáng tối con chỉ thấy cái trải nghiệm thôi chứ con chưa có thấy một cái là ngoài trải nghiệm bao giờ. Từ bé đến lớn giờ. Không phải từ sáng đến tối mà từ nhỏ đến lớn con chưa bao giờ con chỉ thấy trải nghiệm thôi. Con chưa thấy một cái tồn tại không? chả nghĩ bao giờ cả đúng hay sai đúng không? Như vậy là ngay cả cái việc con về quê gặp mẹ gặp em ấy thì có mẹ của em ở đấy không? Hay là giới chị không có trải nghiệm chống không sáng tỏ hiện ra. Đấy khi mà con chứng kiến cảnh em cưới mẹ ở đấy và con bắt tay bắt chân với ông khách thì con đang có một trải nghiệm chống không sóng tỏ hiện ra. hay con cón không thảo ra và những thứ khác ngoài trải nghiệm đó con sẽ cứ lận được rằng là con chỉ có trải nghiệm con lên cùng trời của đức con về quê về kiếc gì con chỉ có trải nghiệm dù là buồn chán dù là hạnh phúc thì cũng chỉ có trải nghiệm đúng chưa cái con phải kết luận được đấy là cái a của riêng con a nó ổi hóa ra từ xưa đến giờ từ bé đến lớn từ nhỏ đến giờ và mãi mãi về tương lai mình chỉ có trải nghiệm thôi Đấy. Cái con phải a cái đấy. Cái đấy con đấy là lý do đạn này con phải a được. Ơ chỉ thế thôi. Không có không có gì khác không gì ngoài cả chỉ có trải nghiệm thôi. Và trải nghiệm đấy nó lại là gì? Là chống không sáng tỏ hiện ra. Đúng chưa? Nên là cái trải nghiệm đấy là trải nghiệm vô minh hay trải nghiệm giác ngộ? Nó là không chỉ là một trải nghiệm nó là trải nghiệm giác ngộ. Con về quê hay con ngồi đây Con khóc hay con cười thì con vẫn chỉ có một trải nghiệm chống không sáng tỏ hiện ra. Không có gì khác cái trải nghiệm ngoài trải nghiệm đấy hết. Đúng chưa? Như vậy là lúc nào thì lúc con cũng chỉ có một trải nghiệm giác ngộ mà thôi. Con không có trải nghiệm tệ được luôn. Dộ cái kiệm cái trải nghiệm bây giờ con là trải nghiệm vô minh để d ngộ chẳng giờ có Con là ngộ nó có chống không có sáng tỏ không có hiện ra không có. Vậy thì ngay bây giờ con đang có trải nghiệm giác ngộ hay trải nghiệm vô minh? Ngộ ngộ giác ngộ. Thế có bao giờ con không có trả nhiệm giác ngộ không? Đấy con đã thiền thiền pro đủ rồi. Làm quái gì có lúc nào mình lại khó trải nghiệm không phải là biết trải nghiệm nào con từ bé đến lớn từ xưa đến nay nó đều là trải nghiệm giác hộ hết. Đúng chưa? Dù con tin rằng nó là trải nghiệm vô minh thì nó vẫn là Như vậy từ trước đến nay không chỉ con chỉ có trải nghiệm mà con luôn luôn có trải nghiệm giác ngộ. Vì thế là cái việc mà con về quê hay con ở đây là nó bình đẳng với nhau vì nó đều chỉ là trải nghiệm và đều là trải nghiệm giác ngộ hết. Đấy là cái nó hướng dẫn con cách tư đấy đúng không? Về con thể nghe lại con thể làm rõ từng bước một. Nhưng mà nó là như thế đấy. Con mọi cuộc đời con mọi chuyện xảy ra nó không có gì khác ngoài trải nghiệm. Nó không có gì ở ngoài trải nghiệm. Và trải nghiệm Đấy luôn luôn là trả giác ngộ. Con cần thuyết phục mình một cách rõ ràng như vậy. Khi thuyết phục như vậy rồi thì con sẽ thấy bình đẳng giữ ngồi đây và về quê. Vì nó đều là hai trải nghiệm giáp hộ chứ không phải là vô min 1 và vô minh hai. Đời nào mình muốn muốn mình muốn về quê và mình muốn ở đây cả hai mình đều không muốn vì là vô min 1 vô min 2. Nhưng không con có ngồi đây về quê thì cũng chỉ có trải nghiệm thôi. Cái lần đầu tiên nhá. Và thứ hai là gì? Cái trải nghiệm đấy luôn luôn trải nghiệm tốc độ. Nếu con ngộ được hai cái điều mà sự đang nói thì hoàn cảnh đến đâu con làm đấy con không phân vận nữa. 5 phút trước định không về 5 phút sau thấy muốn về đang đưa đường lại muốn lên lại lên không phân nữa vì mình thấy là cái toàn bộ tiến trình đấy bao gồm việc là mình phân vân này mình muốn về mình không muốn về mình đang đi dở đường mình quay ngược lại nó chỉ là toàn tranh nghiệm giác ngộ vì nó bình đẳng đến rất dễ quyết Thậm chí là không phải quyết. Đúng chưa? Chính vì con không thấy nó bình đẳng giữa hai việc ở đây và về quê nên con phân vân như vậy. Con phân vân chọn giữa hai trải nghiệm hơn và kém. Bản chất đang con ấy đang phân vân chọn hai trải nghiệm hơn và kém thôi. Ở đây về quê bản chất mình phân vân giữa hai trải nghiệm hơn và kém. Hạnh phúc và đau khổ mà trong th kém như nhau chả có hơn kém. Kém một kém hai. Cái nào kém nhiều hơn nhưng nếu nó là nếu nó là trải nghiệm giác ngộ một và giác ngộ hai thì con sẽ hết phân vân. Không phân vân đâu vì nó trả giống một giấ bộ hai cơ mà lúc đó trái tim H đâu làm đấy chú nói đấy kinh nhất là đi giữa đường tự không muốn quay không muốn đi nữa quay lại toàn bộ quá trình đấy là một cái là một liên tục các trải nghiệm giác ngộ đấy nó tự do như thế luôn con không phải lựa chọn vì nó đến đầu thì thế thôi mà trải nghiệm chả chị giác ngộ thế thì đầu tiên con phải đi qua hai bước chỗ nó đấy thứ nhất là có phải là chỉ có trải nghiệm không có gì ngoài trải nghiệm không có gì khác nữa không đấy nó đầy rủ không có gì khác nữa. Có trải nghiệm không có gì khác nữa. Thứ hai là trải nghiệm đấy có phải là trải nghiệm giác ngộ không? Nếu con đến quyết định váng kiến ấy thì là con bắt đầu bắt đầu bắt đầu sang một thế giới khác rồi đấy. Thế giới cũng chỉ toàn giác ngộ thôi. Nếu trải nghiệm nào con từ sáng đến tối cũng chỉ là trải nghiệm giác ngộ thì có thể gọi con là cuộc đời giác ngộ được không? Được được đúng không? Nếu trải nghiệm nào từ sáng tối con cơ bản là trải nghiệm vô minh mặc dù con rất hiểu đó là giác ngộ thì không thể gọi là một đời giác ngộ được. Đúng chưa? Nên nên Bây giờ con cần đặt câu hỏi cho chính mình. Ấ thứ nhất là có gì ngoài trải nghiệm không? Thứ hai là trải nghiệm này là trải nghiệm đá ngộ hay là trải nghiệm gì? Mà con trả lời xong ấy con thấy tự con hơi nhẹ ngay. Ấ mà nếu con thuyết phục xong hai câu đấy ấ thì lựa chọn không có khó đâu mà vì thế nào cũng được thế thì khó. Sư nói đang muốn đang ngồi đây muốn ngồi thì ngồi tiếp cứ ngồi 5 phút sau muốn về thì đi về nửa đưa muốn quay lại thì quay lại quay lại rồi tự nhiên lại muốn về quê thì lại gì lại về nó như thế đấy vì nó toàn trải nghiệm giác ngộ hết. Tốn tiền cũng là một trải nghiệm giác ngộ. Đúng là hơi tốn tiền nhưng mà nó cũng là một gì? sẽ giác ngộ đúng không? Phân vân cũng là một trải nghiệm ngộ, giác ngộ, cắn dứt cũng là một trải nghiệm giác ngộ. Nhưng nếu con tin rằng là khi con đang cắn dứt thì không chỉ có trải nghiệm cắn dứt này đâu mà có mẹ ở quê đang chờ, em ở quê đang chờ thì không sao mà cắn dứt đ nó chảy ra ngộ được nhá. Bài tập về nhà cho các nhóm một nhá. là đấy đoạn cái bài dong chỗ nói đấy thìên ngoài những cái mà con đang làm thì con thêm cái dói vào đúng không tự ngấm xem là có phải là trải có phải hai cái dụ nói không ấy một là không gì ngoài trải nghiệm hay là mọi trải nghiệm đều là trải nghiệm giác ngộ không đấy qua câu chuyện là Minh Thành tự ngẫm cuộc đời mình tự ngấm hoặc ngấm tập thể tùy con nhưng mà đấy như là mình phải có cái có cái của riêng mình đúng không tự có hai thứ đấy cuộc đời mình là mọi chuyện xảy ra đều chỉ là trải nghiệm không có gì khác hoặc là không có gì hết. Trải nghiệm trong chỗ này không gì khác hay hơn đấy. Một cuộc đời của mình mọi việc chuyện xảy ra đều chỉ là trải nghiệm không có gì khác và không có gì hết. Chắc đề chỉ trải nghiệm không có gì khác và không có gì hết. Đảm bảo luôn sạch. Hai là mọi trải nghiệm đều là trải nghiệm giác ngộ. bất chấp hình tướng thế này. Mọi bộ phim dù chiến tranh hòa bình thì đều màn hình đấy. Kiểu kiểu thế bất chấp hình tướng thế nào. Mọi trải nghiệm đều là trải nghiệm giác ngộ bất chấp hình tướng nà. Đây đề bài nhá, không có phương án đúng không? Con tự ra phương án. Nhưng mình thành giả sử mình thành ngẫm xong thì hai đấy thì như thế nào? Đúng là cái đoạn cái đoạn đầu sau khi sư phụ nói thì nó nó về lý nó rất thuyết phục rồi. Nhưng mà đúng là nó vẫn còn cái đoạn là cái trải nghiệm đấy nó vẫn còn vẫn cho cả hai đế là kém và vô minh. Trải nghiệm kém một ch kém hai đo mình đời nào mình phân vân chắc rồi. Thế phân vân bởi vì nếu mà nó có một cái hơn rồi ấ ví dụ nó lại xảy ra đúng rồi. Một cái buồn cười là cái nếu mà cái buổi theo kiểu kém ví dụ con học đấy sư phụ thì con vẫn kém đấ nhưng mà ví dụ chản Nếu mà cái lễ cưới nó xảy ra đúng cái ngày này hôm nay thì chắc chắn là con sẽ không phải đi lựa chọn. Ừ. Nhưng mà bởi vì là nó lại dựa vào một cái ngày mà con không phải bận gì. Ừ. Thứ ba không bận gì không đi tư. Ngay cả hôm đấy là buổi phải đi tư các bạn thì cũng thấy là đi tư các bạn thì mình kém nhưng mà mình vẫn thấy trải nghiệm kém đấy hơn cái trải nghiệm kia. Ừ. Nhưng mà bởi vì là đây bây giờ là hai cái như nhau và đều là trải nghiệm rất là vô minh. Nhưng bây giờ mình thấy là đúng là nó hình tướng thì nó trông có vẻ thế thôi. Nhưng mà thực ra bản chất thì nó lại trống không sáng tỏ, hiện ra. Bởi vì sư phụ nói là con chỉ có thể trải nghiệm là cái vạn mà vị là chống không sáng tỏ hiện ra ấy. Bởi vì lúc trước là nó con thiếu một phần Tức là nếu mà con có cả ba đấy ấ thì là chắc chắn là con đấy là đảm bảo là là tác hội bác ngộ hơn như chị Khánh vẫn nói nhưng mà lúc đấy có sư phụ nói là con vẫn thiếu bởi vì con trả lời nhưng hỏi con vẫn vẫn bị cái điểm đấy thì xong rồi đ khi mà con thấy là con chỉ có thể trải nghiệm chúng không sống tỏ ra ấy không không có gì khác nữa và bởi vì trải nghiệm chúng không sá tỏ ra là trải nghiệm giác ngộ rồi mà chính là cái mình đi tìm rồi thì đúng là nó nó nó khi đế ngay khi phân vân con vẫn thấy giác ngộ như thường phân vân vẫn là một trải nghiệm giác ngộ như thường mình thành nó hiểu vấn đề đấy nhá Bạn nói bạn hiểu vấn đề đấy. Nếu bạn chỉ dùng chữ trải nghiệm thì có trải nghiệm hơn, trải nghiệm kém, trải nghiệm tệ, trải nghiệm tốt thì con vẫn phân vân, vẫn khổ sở nên đi xa hơn. Trải nghiệm thì có có hình tướng này hình tướng kia nhưng mà cùng một cái vị bản chất là tránh giác ngộ. Vì sao? Vì nó luôn luôn gì? Chấu không sáng tỏ, hiện ra nó không thể nào phủ nhận đấy được. Nên là trải nghiệm nào trải nghiệm ấy nó có chỉ khác là khác trang về hình tướng thôi. Giống như con xe phim hưởng rạp ấy. Ngày nào cũng như một một mình đấy thôi đúng không? Dù là bộ phim khác nhau nhưng mà vẫn là cái màn hình đấy thôi nên là con luôn luôn là có cái trải nghiệm giác ngộ bất kể mọi chuyện xảy ra được chưa? Cái này nó mới dẫn con về việc là một vị nhá. Nếu không có cái một thì con sẽ có là trải nghiệm cộng mẹ à mẹ buồn xong là trải nghiệm cộng mẹ vui ở bên ngoài trải nghiệm thì làm sao mà lại một vị được đúng không nhở? Đây là trải nghiệm này trải nghiệm đấy có mẹ buồn đây là trải nghiệm này có mẹ vui thì nó hai vị khác hẳn nhau rồi nhưng con nó nếu con quy về trải nghiệm thì nó chỉ là trải nghiệm nó không có mẹ buồn mẹ vui hết đúng không con được một nửa đường hoặc là tất cả mọi thứ lúc này con trải từ xưa nay còn trải qua nó chỉ là trải nghiệm đời con cháng có gì khác ngoài trải nghiệm dầu cũng chỉ là trải nghiệm dầu như tỷ phú pingate thì cũng là một trải nghiệm nghèo rất buồn tơ xin ngoài đường nó cũng chỉ là trải nghiệm đấy là bước một nó không có gì ngoài trải nghiệm không có giầu ngoài trải nghiệm nghèo ngoài trải nghiệm Không có gì ngoài trải nghiệm được chưa? Nhưng mà như vậy vẫn có trải nghiệm hơn trải nghiệm kém. Còn phải sang bước hai là trải nghiệm nào thì cũng trải nghiệm giang ngộ hết. Đúng chưa? Khi xong thấy trải nghiệm nào là chống không sáng tỏ hiện ra thì có phải là bình đẳng kinh khủng không? Có phải là ngồi đây hay là về quê là như nhau không? Phân vân và không phân vân cũng gì nhau. Như sụ nó là cả tiến trình của của Minh Thành đấy. Cả một tiến trình là đi về xong lại quay ngược lại này. Xong lại đi về này, xong lại quay ngược lại này. Có làm thêm một 100 lần đi nữa thì 100 lần đấy lần nào cũng là gì? Trải nghiệm giác ngộ hết. Khi mình nhận thức đấy mình rất tự tin. Thế trải nghiệm thôi. Nếu cái trải nghiệm nào cũng là trải nghiệm hộ thì vì của mình là trải nghiệm ch gì nữa thôi. Trải nghiệm cả tiến trình phân vân. Đi về đi về đi về đi về đâu nhờ? Đi quay lại 100 lần khi hết tiền thì thôi nó sẽ dừng khi hết tiền nữa đúng không? Hết tiền thì thôi chạy hết tiền thì cũng là một trải nghiệm gì? Mất công mất sức mất tiền. Mỏi tay mỏi chân, bắt tay bắt chân mỏi đúng không? Tự gì? Tự phán xét chính mình là thằng bất hiếu, thằng bất nghĩa gì đấy. Toàn là trải nghiệm giác ngộ. Phê không? Tưởng tiện viễn cảnh đấy có phê không? Phê. Viễn cảnh đấy chỉ là chắc năm nay thôi, trong nay sẽ xảy ra nữa. Thế thế mà giờ có đất đấy. Năm sau có đất à? Có sổ đỏ rồi. Năm nay có đất đấy chứ. đất chứ nếu con trải nghiệm qua lại như vậy mà cần giác ngộ thì con còn con còn có gì để nói nữa còn phải cố cái gì nữa đúng chưa nhưng mà vấn đề là cáiấy nó đang nó đang xảy ra rồi chứ đâu nữa chứ có phải là cái là do con tu nó mới dựng nó ghế đâu nó đã trải nghiệm giang ngội từ xưa đến nay rồi nó đã không có gì ngoài trải nghiệm từ xưa đến nay rồi chứ mà tu xong thì tự nhiên mẹ cả em bị mất khỏi trải nghiệm tu xong thì mẹ với em vẫn thế vì đã bao giờ tồn tại đâu mà ở biến mất khỏi trải nghiệm mẹ với em vẫn chỉ là trải nghiệm mà thôi. Trước tu thì mẹ với em chỉ là trải nghiệm. Tu xong thì mẹ với em vẫn cũng chỉ là trải nghiệm và trải nghiệm luôn luôn là trải nghiệm giác ngộ. Thấy đại toàn thiện chưa? Đại hoàn hảo chưa? Hoàn hảo ngay từ đầu rồi nhưng mà đợi đến ngày giác ngộ mới hoàn hảo. Nhắc lại nhá. Chưa tu thì mẹ và em vẫn chỉ là cũng chỉ là trải nghiệm. Đúng đúng hay sai? Đúng. Chưa tu thì con ở xa cũng chỉ là đúng chưa? Tu rồi có giác ngộ đi nữa. Thì con ở xa hay mẹ và em ở quê cũng chỉ là trải nghiệm. Trải nghiệm thế giới của con toàn trải nghiệm. Xế sụ cũng toàn trải nghiệm đúng chưa? Đấy là một đúng không? Đấy là cái một trong hai mục đấy. Mục đầu tiên đấy. Con phải xác định đấy. Viết của bài chắc chưa tu thì đấy ví dụ ví dụ ví dụ ví dụ hai chấm. Một chưa tu thì chấm chấm chấm vẫn là trải nghiệm. À cũng là trải cũng chỉ là trải nghiệm chư tu thì chấm chấm cũng chỉ là trải nghiệm mà giác ngộ rồi thì chấm chấm chấm cũng chỉ là trải nghiệm. Đúng không? 2 Chưa tu thì trải nghiệm thôi bỏ chấm chấm nữa đi. So cho hẳn mẹ và em đi chắc cho nó đỡ chưa tu thì mẹ và em cũng chỉ là trải nghiệm đ biết hẳn cũng chỉ là trải nghiệm mà giác ngộ rồi thì mẹ và em cũng chỉ là trẻ được chưa? Thứ hai là là chưa tu thì trải nghiệm mẹ và em cũng là trải nghiệm giác ngộ mà giác ngộ rồi thì trải nghiệm mẹ và em cũng là trải nghiệm giác ngộ. Chấm xuống sao? Từ đầu đến cuối không hề có. Chưa bao giờ có mẹ và em phẩy chỉ có trải nghiệm mẹ và em. và trải nghiệm mẹ và em luôn là trải nghiệm giác ngộ. Cần bạn đọc soát đi. Xong chỗ giảng tiếp. Đọc đi th đi con đọc từ lúc bắt đầu bắt đầu chưa soát đấy không nhớ đoạn nào đâ mà đọc từ lúc bắt đầu chưa tự ngẫm tự ngẫm một chấm cuộc đời mình mọi chuyện xảy ra đều chỉ là trải nghiệm chấm Không gì khác trải nghiệm. Chấm không có gì hết. Chấm không phải đâu. Không phải. Không có gì khác và không có gì hết. Ai đọc lại đi. Nghe không đúng cái sự đọc rồi. Ai đọc hộ bạn nào hay gõ đúng ấy. Chưa nghe thấy nó sai sai thế nào. Ấy Hạnh Nguyên con chép được nhưng con không rành chấm phẩy. Thôi hạnh ngoan ngoan. Dạ. Ai rẩy bây giờ gọi là mẹ ngọc bí rồi. Bố t anh có mẹ không bí đấy. Nhóm này ghê không? Nhóm này có bố tụi anh mẹ ngọc bích đe đâu cưỡi cổ nhóm nhóm nhóm nhóm xên không. Ừ con đọc ạ. Bài tập về nhà tự ngẫm hai chấm xuống dòng một. Cuộc đời mình mọi việc xảy ra đều chỉ trải nghiệm đều chỉ là trải nghiệm không có gì khác và không có gì hết. Rồi đấy rõ ràng gì đâu. Xuống dòng hai. Mọi trải nghiệm đều là trải nghiệm giác ngộ bất chấp hình tướng thế nào thế nào vâng như thế nào như thế nào đó vâ ạ à xuống dọng ví dụ hai chấm xuống dòng một chưa tu thì mẹ và em cũng chỉ là trải nghiệm mà giác ngộ rồi thì mẹ và em cũng chỉ là trải nghiệm chấm xuống dòng sử đ chư tu mẹ em cũng chỉ là trải nghiệm mẹ và emệ mẹ Và giác vừa rồi gì đấy? Mẹ và em cũng chỉ là trải nghiệm mẹ và con đọc lại ạ. Một chưa tu thì mẹ và em cũng chỉ là trải nghiệm mẹ và em. Ừ. Mà giác ngộ rồi thì mẹ và em cũng chỉ là trải nghiệm mẹ và em. Rồi dừng đây đã. Mọi hiểu vấn đề không? Con chỉ có trải nghiệm mẹ và em thôi. Làm gì có mẹ và em. Minh Thành chỉ có trải nghiệm em thôi. Về có bắt tay bắt chân ấ chỉ có trải nghiệm bắt tay bắt chân thôi chứ không có bắt tay bắt chân ai cả. Đúng không nhở? Không gì ngoài trải nghiệm. Đây là con chỉ có trải nghiệm bắt tay bắt chân chứ con chẳng bắt tay bắt chân này. Con chỉ nhìn thấy mẹ nhìn thấy em trải nghiệm mẹ và em chứ con không có mẹ và em nào hết. Đấy là bước một đấy. Rất quan trọng. Con biến tất cả mọi thứ về trải nghiệm. Con đưa tất cả mọi thứ về trải nghiệm. Con chỉ trải nghiệm sư phụ thôi chứ không có sư phụ nào cả. Hợp lý không? Thế con ăn đồ ăn mà kiểu gì nhóm mình sẽ ăn đúng không? Chỉ trải nghiệm đồ ăn thôi chứ làm gì có đồ ăn nào. Riêng cái một này rất quan trọng phải nghĩ nhá. Con trải nghiệm đồ ăn hay là con có đồ ăn nó khác hẳn nhau. Con đang có một cái trải nghiệm đồ ăn hay là con đang có đồ ăn đang để ăn thật? Con chỉ nói là con có trải nghiệm về đồ ăn thôi chứ chứ làm sao con nói là có cái gì á? Cơ sở nào nó có gì á? Nên là từ bé đến lớn thì Minh Thành chỉ có trải nghiệm mẹ bé. Ừ. Chứ chưa có mẹ của em thật cả. Các con trước nó có bài viết rồi đấy. Chính 15 câu của con hôm trước đấy. Chính là gom lại trong cái này ý này đấy. 15 câu của con thì gom lại trong ý này đúng không? Con chỉ có trải nghiệm mẹ và em chứ không có mẹ và em. Ở đây có ai mất tiền không? Hồng Phương thì cũng trải nghiệm mất tiền thôi chứ không mất tiền. Cái ông Phương có là một trải nghiệm mất tiền và có thể tự hào kể khắp mọi người đúng không nhỉ? Ui tớ đã từng mất từng này tiền đấy c ạ. Đấy đấy là có trải nghiệm chứ không có chuyện đấy thật. Còn câu một này là 15. Câu hỏi của con là câu trả lời con không? Đ bao trong này hết rồi đúng không? Vâng. Rồi câu hai đi. Câu hai thì mới hơn này mới toanh hai ạ. Chưa tu thì trải nghiệm mẹ và em cũng là trải nghiệm giác ngộ. Mà giác ngộ rồi thì trải nghiệm mẹ và em cũng là trải nghiệm giác ngộ. Vì thêm vì vì chúng đều là chống không sáng tỏ hiện ra. Vì trải nghiệm nào cũng là chống không cho tọ l vì trải nghiệm nào cũng vốn lại chống không sáng tện giả không phải do hành mà có Đọc lại đi. Vâng. Hai. Chưa tu thì trải nghiệm mẹ và em cũng là trải nghiệm giác ngộ. Mà giác ngộ rồi thì trải nghiệm mẹ và em cũng là trải nghiệm giác ngộ. Vì trải nghiệm nào cũng vốn là chống không, sáng tỏ, hiện ra không phải do tu hành mà có. Rồi sáng sủi chưa? Rồi tiếp đi. Chấm xuống dòng. Từ đầu đến cuối chưa bao giờ có mẹ và em phẩy chỉ có trải nghiệm mẹ và em và trải nghiệm mẹ và em luôn là trải nghiệm giác ngộ. Chấm ngon ngon rồi đó. Thì các con nghe mẹ em thì không chạm nhưng mà con cho cái thử của con vào con chạm ngâ. Đấy mỗi người mỗi người đọc cho sụ một câu của mình đi. Một câu Câu cá nhân hơn đây là của Minh Thành rồi câu cá nhân hơn của mình cho một cái vào mình dễ chạm đi. Con đọc luôn một cái. Con đọc đi. Rồi chưa tu thì chồng và con cũng chỉ là trải nghiệm chồng và con. Ừ. Mà giác ngộ rồi thì chồng và con cũng chỉ là trải nghiệm chồng và con. Rồi chưa tu thì trải nghiệm chồng và con cũng là trải nghiệm giác ngộ. Mà giác ngộ rồi thì trải nghiệm chồng và con cũng là trải nghiệm giác ngộ. Vì trải nghiệm nào cũng vốn là chống không, sáng tỏ, hiện ra, không phải do tu hành mà có. Rồi từ đầu đến cuối chưa bao giờ có chồng và con, chỉ có trải nghiệm chồng và con và trải nghiệm chồng và con luôn là trải nghiệm giác ngộ ạ. Nói xong thế nào? Nói xong thấy xúc động chạm không? Dạ. Chạm không? Có ạ. Chạm ạ. Tại vì thì đang lấn cấn mấy cái đấy á. Đúng rồi. Tốt. Dạ. Đấy. Đấy là Aha. Đấy. Chặn đ chính là cái a chụ nói đấy. Vâng. Đấy chính cái a mà chụ nói. Đấy là một loại aha đấy. Nhiều khi nghe chụ giảng a luôn ở đây luôn. Nào các bạn nào có cái gì viết được đọc cho nghe nào. Đ nghĩ việc mình đã từng bị lừa trong quá khứ cái gì đấy mà con đau khổ quá khứ ấy. Đấy hoặc là những chuyện v con sợ hãi trong tương lai. Hai chỗ mà con thể chạm ngay ở đấy luôn. Một cờ cho người đầu tiên ra tay. chạm quá rồi không rơi rổi tay nữa thôi. Không hạnh ờ con đọc ạ có một việc mà con ám ảnh rất là lâu ấy. Ừ chưa tu thì nhà cửa ở quê cũng chỉ là trải nghiệm. Ừ. Nhà cửa ở quê đúng rồi mà giác ngộ rồi thì nhà cửa ở quê cũng chỉ là trải nghiệm nhà cửa ở quê. Dạ. Chưa tu thì trải nghiệm nhà cửa ở quê cũng là trải nghiệm giác ngộ. Mà giác ngộ rồi thì trải nghiệm nhà cửa ở quê cũng là trải nghiệm giác ngộ. Vì trải niệm nào cũng vốn là chống không sáng tỏ hiện ra, không phải do tu mà có. Từ đầu đến cuối chưa bao giờ có nhà cửa ở quê, chỉ có trải nghiệm nhà cửa ở quê và trải nghiệm nhà cửa ở quê luôn là trải nghiệm giác ngộ. Dạ. Xong. Thế nào? Ừ. Kiểu như được giải thoát ấy ạ. Thế đấy là a mà chụ nói đấy. Ôi hoa ra là thế đấy. À ho ra là thế một cờ nhá em. Dạ. Rồi có bác nào không? Người tiếp theo nó sẽ được nửa cờ rồi. Thanh Hải vô dượng nhầm không Hải tiền sư. Dạ. Con xin đọc. Không hải cô dượng sư cho nó con xin đọc. Chưa tu thì ờ tôi lo lắng không đủ tiền nuôi con cũng chỉ là trải nghiệm tôi lo lắng không đủ tiền nuôi con tốt. Mà giác ngộ rồi thì tôi lo lắng không đủ tiền nuôi con cũng chỉ là trải nghiệm tôi lo lắng không đủ tiền nuôi con. Chưa tu thì trải nghiệm tôi lo lắng không đủ tiền nuôi con cũng chỉ là cũng là trải nghiệm giác ngộ. Mà giác ngộ rồi thì trải nghiệm tôi lo lắng không đủ tiền nuôi con cũng là trải nghiệm giác ngộ. Vì trải nghiệm nào cũng vốn là trống không, sáng tỏ, hiện ra. Không phải do tu hành mà có. Từ đầu đến cuối không hề có, chưa bao giờ có. Tôi lo lắng không đủ tiền nuôi con. Chỉ có trải nghiệm tôi lo lắng không có đủ tiền nuôi con. Và trải nghiệm tôi lo lắng không đủ tiền nuôi con luôn là trải nghiệm giác ngộ. Đúng rồi. Thêm vào đi. Phẩy. Không có phương án nào khác cho nó mạnh luôn. Không thể có phương án hai nữa luôn. Thêm vố cuối phải không có phương án đâu. Đang nói xong thì sao? Con thấy rất là giải thoát ạ. Đ con biết là giác ngộ xong liệu có cảm giác không lo lắng không thể nơi con không? Dạ vẫn có bình thường ạ. Nhưng mà nó chỉ là nhưng mà nhưng mà rất là sướng vì vì mình không còn kiểu bị nó giảng buộc nữa ấy. Nó chỉ là trải nghiệm giác ngộ thôi. Kiểu như vậy đấy. Kinh nhất là con ngồi đây con lo lắng không d con thì đấy là một trải nghiệm giác ngộ. Nhưng với điều kiện là phải đi qua hai bước này còn đây tự nhiên nói thế thì ép thôi. Đúng rồi ạ. Nhưng có khi con hiểu là không có trả tiền nuôi con nào ngoài cái trải nghiệm này mà trải nghiệm lo lắng này nó chính là trải nghiệm giác ngộ ấy thì là giải thoát tại trận thôi phải đợi ngay giải thoát nữa. Đấy là giải thoát đấy. Rồi người tiếp theo sẽ được 0,25 cờ à con là con được một cờ con một cờ. Ừ. Ít c quá không ai d à. Rồi Minh Thành con ạ. Chưa tu thì tôi hay dằn vặt về lỗi lầm của chính mình cũng chỉ là trải nghiệm tôi hay dằn vật về lỗi lầm của chính tôi mà giác ngộ rồi thì Tôi hay dằn vật về lỗi lầm của chính mình cũng chỉ là trải nghiệm tôi hay dàn vật về lỗi lầm của chính mình. Ừ. Chưa tu thì tôi hay dàn vật về lỗi lầm của chính mình cũng là trải nghiệm giác ngộ. Mà giác ngộ rồi thì à chưa tu thì trải nghiệm tôi hay dằn vặt về lỗi lầm của chính mình cũng là trải nghiệm giác ngộ. Mà giác ngộ rồi thì trải nghiệm tôi hay dằn vặt về lỗi lầm của chính mình cũng là trải nghiệm giác ngộ. Không có phương án nào khác. Vì không phải vì vì xong mà không vì chấm chấm vì trải nghiệm nào cũng à vì chính cái trải nghiệm tôi hay dằn vật về lỗi lầm của chính mình cũng vốn là chống không sáng tỏ hiện ra không phải do tu hành mà có và không có phương án nào khác chấm xong rồi xuống kia mới là cuối cùng xong là cuối cùng xong rồi từ đầu đến cuối chấm chấm đấy xong cuối cùng mới là kh nào khác à lại đọc lại cái cái chia tu thì không không còn một khổ nữa mà một khổ ba mà Từ đầu đến cuối mà. À có con thầy à từ đầu đến cuối chưa bao giờ có tôi hay dằn vặt về lỗi lầm của chính mình. Ừ. Chỉ có trải nghiệm tôi hay dằn vặt về lỗi lầm của chính mình và trải nghiệm tôi hay dàn vật về lỗi lầm của chính mình luôn là trải nghiệm giác ngộ. Không có phương án nào khác ạ. Rồi đấy. Nói xong thế nào? Thì nói xong đúng là con thấy con thấy đúng là không không cần chối cái cái việc tôi hay là chỗ mình bởi vì là nó chính là trải nghiệm đang ngộ không phần nào khác thì đúng là nó nó cảm giác nó nó nó rất là giải phóng nó thực sự tức là cảm giác thực sự giải phóng chứ không bị dằn vặt nó phải sửa cái kinh nghiệm đó tức là lúc trước là nó vẫn thấy có một cái gì đấy phải sửa như đúng là khi này thì đúng là không phải sửa vì nhận thức nó rất là sâu sắc ở đoạn đấy rồi và bởi vì là bởi vì là lúc trước là tuy bảo là không phải sửa nhưng mà thực ra bởi vì đằng sau cái nhận thức nó chưa đủ sâu sắc như này nhưng khi mà đúng là nhận thức nó đủ sâu sắc rồi đúng là tự nhìn thấy nó nhận thức và thiền phải có thiền lúc đấy con sẽ không muốn sửa nữa rồi không phải cờ mỹ nga xong rồi Khải nhá. Đ ừ con kể được không? Ừ kể đi. Kể đi. Ừ. Thực ra là hôm qua kiểu con rất là tức là con có một cái cái chuyện có một bạn ở nhóm khác sang nhà con Tư thì bạn ấy có một câu chuyện là bạn ấy bỏ chồng và bạn ấy có một nỗi sợ là mẹ bạn ấy mất. Ừ thì là bố bạn ấy thì mất rồi, mẹ đấy bạn ấy mất và ừ bạn ấy sẽ sợ là kiểu sau này tức là mẹ thì sẽ yêu thương vô điều kiện và có thể sẽ chu cấp cho bạn ấy tiền thì bạn ấy sợ là bạn ấy sẽ rơi vào cái cảnh là không có chồng chu cấp tiền này mẹ mẹ mất rồi thì sẽ không có ai chu cấp tiền và sẽ rơi vào cái cảnh là không có nhà ở và phải ra cầm cầu sống xong rồi bệnh tật rồi sư phụ đuổi nói chung là đủ các kiểu ấy ạ cầm cầu ok vâng thì ừ tự con ngồi tư với bạn ấy thì con cũng bảo là bạn ấy tưởng tượng hết tất cả các thứ có thể xảy ra vì là ngày trước chị Vũ Trang cũng đã tư cho con một lần về cái vấn đề là nỗi sợ là bố mẹ mất đấy. Ừ. Thì con cũng bảo là bây giờ bạn ấy cũng thử tưởng tượng giống như cách của con ngày xưa và chấp nhận cái điều xấu nhất có thể xảy ra. Thì lúc mà bạn ấy tưởng tượng bạn ấy nói ra thì con cũng khóc. Tức là đ cái là con bảo thì thật là buồn cười vì là rõ ràng tưởng mình đã vượt qua được cái chuyện này rồi. Nhưng mà thôi kệ kiểu như là tư với bạn thì mình cũng tập phần của mình luôn. Thì cứ tư từ tư đến một cái đoạn mà tư dưng con thấy bàng hoàng vì À con mới hỏi bạn ấy là thế thì một năm về nhà được bao nhiêu lần? Về nhà được một hai lần. Ví dụ như con thì độ tầm khoảng 1 2 tháng một về một lần và 1 năm thì bao nhiêu lần gọi à tức 1 tháng thì bao nhiêu lần gọi được về cho bố mẹ thì vẫn là một cái bối cảnh là không có tức là cũng không về nhà gặp bố mẹ cũng không gọi điện cho bố mẹ thì đúng là vẫn đang giống như cảnh là không có bố mẹ nhưng tại sao nếu mà có một cái suy nghĩ là vẫn còn bố mẹ ở nhà thì không thấy đau khổ mà cộng thêm một cái suy nghĩ khác đấy là tức là là có một cái trải nghiệm suy nghĩ khác là bố mẹ đã chết rồi thì lại đau khổ khủng khiếp luôn ấy thì con mới thấy là vô cùng bàng hoàng vì là ẩn ở bên dưới là vẫn là tin có bố mẹ ở bên ngoài cái thực tại này. Đúng rồi. Thì lúc đấy kiểu con con choáng váng hôm qua hả? Sợ không phải 2:00 đêm ấy ạ. Lúc ấy hả đế là a đấy chứ a đấy. Vâng. Kiểu con thấy choáng váng nhưng mà con cũng không giải thích được là tại sao mà mình lại choáng như thế. Vì rõ ràng là chỉ có một cái trải nghiệm suy nghĩ là có bố mẹ là mình tin luôn là có bố mẹ ở nhà. Mà bố mẹ sống thì mình vui mà bố mẹ ừ mất là mình sẽ đau khổ khủng khiếp luôn. Tức là cứ bị tin vào một cái thứ trải nghiệm và cho rằng là có thật. Nhưng mà rõ ràng là hoàn toàn là cái thực tại này không có bố mẹ luôn. Ừ thì thì lúc lúc nãy cái phần mà sư phụ nói là ừ đọc về cái niềm tin sâu dày của mình á. Ừ ừ thì con thấy thực sự là kiểu xúc động vì sự thật ấy. Vì có thể là cái phần mà bố mẹ thì lúc mà con choáng váng cứ thấy là ở không có bố mẹ thì khá là giải thoát ở cái khúc đấy. Thì lúc nãy con xin đọc cái phần của con và con thấy thực sự là rất là xúc động vì vì sự thật là Dạ ờ chưa tu thì bố mẹ cũng chỉ là trải nghiệm mà giác ngộ rồi. Chưa chưa đủ trải nghiệm gì? Trải nghiệm bố mẹ. Ừ có con chỉ trạ bố mẹ không có mẹ nào hết nhưng con có trải nghiệm bố mẹ. Vâng giống mình xem chàng gà cô gái trên phim ấy. Vâng. Thế là gì cô gái nào nhưng con vẫn có trải nghiệm chà cô gái Đấy. Kỳ quái không? Dạ. Đấy, chưa tu thì bố mẹ cũng chỉ là trải nghiệm bố mẹ mà giác ngộ bố mẹ cũng chỉ là trải nghiệm bố mẹ. Ừ. Chưa tu thì bố mẹ cũng chỉ là trải nghiệm giác ngộ. Tu rồi thì bố mẹ cũng là trải nghiệm giác ngộ. Trải nghiệm cũng là trải nghiệm không phải là con phải gọi là trải nghiệm bố mẹ. Bố mẹ trước chưa tu thì trải nghiệm bố mẹ. Tại vì con đã xác định bố mẹ không còn bố mẹ nữa rồi. Bố mẹ chỉ còn là gì? Bố mẹ thôi. Tối nay về nhìn Vũ. Khải. Ô họ mình không có Vũ Khải, mình chỉ có trải nghiệm Vũ Khải thôi. Mình gọi tên là trải nghiệm Vũ Khải. Ấ thì lúc đấy con cũng thực ra là lúc đấy vì là bạn ấy không không cùng nhóm mình ạ nên con cũng không nói ra được những cái đấy nhưng mà con cứ ngồi con nói nhảm con bảo là ờ thế nếu mà cùng một cái logic như thế thì rõ ràng là quay sang bên này thì không thấy bàn, quay sang bên kia cũng không thấy bạn ấy thì rõ ràng ờ cũng không còn một cái gì hết luôn ấy. Trong cái thực tại nó không còn một cái gì cả. Không phải là chỉ là không có bố mẹ đâu mà không có không có bàn ghế, không có bạn đấy và không có bố mẹ cũng không có chồng gì. cả thì bạn ấy cũng không hiểu nhưng mà kiểu con cứ làm nhảm con nói sảng không? Con tưởng con nói sàng kiểu thế thì thì đại khái là lúc sáng thì con cũng nhắn tức là khái sau đấy con có nói chuyện với Khải một chút thì con cũng nhắn với bạn ấy là bây giờ thì tập được với cái niềm tin sâu dày nhất của mình ấ cái nỗi sợ lớn nhất của mình có khi không phải là mẹ chết đâu mà là phải ra gầm cầu ở thì tập thẳng vào cái đấy và tập cái logic bước một của sư mẫu ấy ạ kinh nghiệm cũng không có vấn đề không có vấn đề thì tập với cái đấy thì nó đã giải th rất là nhiều rồi. Con cũng không thể nói với các bạn chỉ thế thôi. Vâng. Con cũng không thể nói cái phần phần này phải đi đến cùng là thì sao? Thì sao? Ok. Tầm cầu thì sao? Vâng. Hỏi thì sao một lúc xong cuối cùng phải là gì? Thì chấp nhận được không? Chấp được. Vì sao nhận được? Vì là hoàn cảnh và kinh nghiệm nó không không. Tức là nếu không phải là thân t không vì nhân quả thôi. Đơn giản chứ còn đừng cao cấp đấy phải đơn giản đ vì nhân quả nhân quả mày phải ra gầm cầu mày phải ra cầm cầu hết. Thế thôi. Đấy dừng ở chỗ đấy. Dạ chia sẻ con kinh nghiệm giúp các bạn như thế. Một là thì sao thì sao thì sao để họ phải đối diện cuối cùng phải chấp nhận chấp nhận được không có hay không có có vì sao thì thực ra là tư cho bạn nhân quả phát là xong luôn tư cho bạn thì con lại kiểu gần như tự tư cho chính mình luôn sau đó thì con mới mới sang bước một của sư mẫu nhưng mà nếu hoàn cảnh thời gian mà không thép thân tâm thì có sao không ừ đấy thế thì mới đủ nhá con sẽ gặp những người thế rất nhiều trong đời này kể cả các con cũng sẽ bị như vậy đúng không đầy bạn trong nhóm thiền không vẫn bị như vậy số vẫn giúc cách đ bản thôi. Thế thì sao? Ok thì sao? Thì xong một lúc xong thì ra một cái rất là tồi tệ như chấp nhận được không? Chấp nhận được vì sao? Nhân quả. Vì nhân quả thôi. Lên pháp đơn giản nhất. Lúc đấy là bối rối buồn khóc của sư mới được. Sau đó thì mình hỏi thế nếu mà nhưng mà nếu cảnh đấy cũng xảy ra cảnh đấy nhưng mà mình không phải thân tâm này thì có sao không? Thì lại chả sao thế cuối cùng cái chứng ngộ giác ngộ mới quyết định khổ hay sưa. Nhận nhầm thân tâm hay không mới quyết định quay về đấy. Rồi bạn tiếp theo đi Vũ Hải đi. Nào Vũ Khải cũng thế xung động lắm mà xem nào. Có đ quan bị ngang không nào. Kiểu Đức anh đấy. Thấy học pháp này là mất vợ con học luôn. Mất vợ con gì nữa không còn vợ con nữa chỉ còn gì tránh vợ con. Đức anh mắt là long lanh nước luôn. Nào khải n thấy thế mắt long lanh mà nghĩ ai nào? Hay là người yêu cũ nào? Con này chắc là liên quan đến sư phụ. Không sao không sao. Vâng. Con này sư phụ bạn đồng tu rồi. Đọc đi đọc đi đọc đi. Vâng. Con là một là chưa tu. Chưa tu thì tu tôi à tôi tu hành chậm và kém cũng chỉ là trải nghiệm tôi tu hành chậm và kém. Vũ Toàn giật mình cuộc đua của những người mà giang ngộ rồi thì tôi tu hành chậm và kém cũng chỉ là trải nghiệm tôi tu hành chậm và kém. Ừ. Ừ. Hai là chưa tu thì trải nghiệm tôi tu hành chậm và kém cũng là trải nghiệm giác ngộ. Mà giác ngộ rồi thì trải nghiệm tôi tu hành chậm và kém cũng là trải nghiệm giác ngộ. Chỗ đấy vô lý thôi. Không sao không sao. Vì trải nghiệm nào vốn là chống không, sáng tỏ hiện ra không phải do tu hành mà có. Cũng vốn là chứ cũng vốn là đều vốn là chứ. đều vốn lại đều hay hơn lập cúc đấy đều vốn lại. Vâng vì trải nghiệm nào đều vốn là chống không sáng tỏ hiện ra, không phải do tu hành mà có. Từ đầu đến cuối chưa bao giờ có tôi tu hành chậm và kém, chỉ có trải nghiệm. Tôi tu hành chậm và kém và trải nghiệm. Tôi tu hành chậm và kém luôn là trải nghiệm giác ngộ, không có phương án nào khác. Rồi sao xong thế nào? Vâng thì thấy tôi có thể tự giờ mình có thể hưởng cái cảnh đấy luôn. Tức là cái cảnh đấy tức là nó tức là nó không phải từ chối. Có giữ A2 thế nào không? A2 tức là cái đấy là cái gần đây gần đây trải nghiệm những cái cảm xúc những cái tiêu cực những cái liên quan đến cái câu chuyện đấy. Đúng rồi. Thì khi nhìn câu độ này thấy tức là lúc nào thể ngang ngộ ấy thì Đ em thế tức là mình đang trải kệ d ngộ mà mình không biết. Ừ đúng đấy thì lúc nào trải nghiệm d ngộ mà mình không không không biết. Thì bây giờ mình rồi thấy thấy nào các bạn nói a ha nó tầy nà. Bây giờ không cời đâu. A ha thì đói rồi. Có bác nào không? Không lừng về nhá. Mấy giờ rồi? Về rồi. Về thôi nhá. Một người cuối cùng đi. Hôm nay thế là đủ lắm rồi đấy. Về mà ngẫm cái này là cũng kinh lắm rồi. Có ai cuối cùng không? Hồng Linh online nhắn đọc sau đi. Ở đây cuối cùng đi. Hồng anh cùng nhá. Con đọc ví dụ con ạ. Chưa tu thì tôi bị người thân rồng bỏ. Cũng chỉ là trải nghiệm tôi bị người thân rộng bỏ. Ừ. Mà giác ngộ rồi thì tôi bị người thân rộn bỏ cũng chỉ là trải nghiệm tôi bị người thân rộng bỏ. Ừ. Chưa tu. thì trải nghiệm tôi bị người thân rồng bỏ cũng là trải nghiệm giác ngộ. Mà giác ngộ rồi thì trải nghiệm tôi bị người thân rồng bỏ cũng là trải nghiệm giác ngộ. Vì trải nghiệm nào cũng đều vốn là trống không sáng tỏ hiện ra, không phải do tu hành mà có. Ừ. Từ đầu đến cuối chưa bao giờ có tôi bị người thân ruồng bỏ, chỉ có trải nghiệm tôi bị người thân ruồng bỏ và trải nghiệm tôi bị người thân ruồng bỏ luôn là trải nghiệm giác ngộ mà không có phương án nào khác ạ. Rồi. Sướng không? Sướng ạ. Ừ. Khóc mà lại sướng. Sướng đó. Thôi Khánh Vân ra đây cho Khánh Vân nói nốt đi. Xong rồi kết thúc. Kh v con làm bài này trong hoàn cảnh là con nhà con đi chơi từ trưa đến giờ mà con không liên hệ được. Rồi và con cũng không liên hệ được với mẹ con. Drama thế gì nữa? Và con tiêu nhiều nghiệp tốt. cho gia đình ạ. Rồi à chưa tu thì mẹ và con cũng chỉ là trải nghiệm mẹ và con. Ừ. Mà giác ngộ rồi thì mẹ và con cũng chỉ là trải nghiệm mẹ và con. Ừ. Chưa tu thì trải nghiệm mẹ và con cũng là trải nghiệm giác ngộ. Mà giác ngộ rồi thì trải nghiệm mẹ và con cũng là trải nghiệm giác ngộ. Vì trải nghiệm nào đều vốn là chống không sáng tỏ hiện ra. Không phải do tu hành mà có. Đổi chữ đều cũng đi. Cũng hay hơn đấy cũng đều. Ừ cũng đều. Đúng không? Cũng đều đều chỗ nào cũng đều. Từ đầu đến cuối chưa bao giờ có mẹ và con, chỉ có trải nghiệm mẹ và con. Và trải nghiệm mẹ và con luôn là trải nghiệm giác ngộ, không có phương án nào khác ạ. Rồi xong thế nào? Ờ xong con thấy thoát khỏi cái cái cái người mà thoát khỏi một cái tôi mà có một cái gia đình đầy gánh đặng ấy ạ. Ừ. Con thấy giải thoát ở đấy ạ. Con thấy giải thoát vì Không có mẹ và con hay vì một lý do gì đấy nhưng con thấy thật sự giải thoát ạ. Đúng rồi. Cũng giống như lần trước ấy. Cái gì mà nó cảm giác mạnh ấ thì có chữ tôi vào là hay hơn đấy. Hiểu không? Như vị trí Vũ Khải là tôi bị đúng không? Đấy nó giải thoát ngay là những cảm giác yếu yếu thì chỉ cần mẹ và Em thôi nhưng mà con thôi nhưng mà tôi bị này tôi bị kia mới là cái gây chuyện nhất đấy. Thay vì chồng ở xa là tôi bị xa cách chồng là tôi có chồng ở xa đấy. Tôi bị chồng xa cách đấy. Đấy tôi bị tôi bị đấy. Tế đây thấy thoát chưa? Chỉ có một chút về kiến thôi mà đã gì nữa là ngày đó mình cảm nhận đúng như vậy. Đây mới chỉ là kiến thôi mà. Ngày nào đấy mà con làm gì con thấy trải nghiệm giác ngộ. Đầu tiên là thấy nó chỉ là trải nghiệm thôi chứ không có cái thứ đấy. Con chỉ thấy con chỉ có trải nghiệm sư phụ thôi chứ sao có sư phụ trên đời. Đã là ghê lắm rồi. Nhưng kinh nữa là cái trải nghiệm nào cũng là trải nghiệm giác ngộ đó. Phê không Tùng thấy phê không? Hơi phê phê chưa? Rồi thế mới chỉ có một tuần thôi nhá. Mà ghê không? Các con cứ xoay quanh xoay xoay vòng đi nhá. Thế còn khi nào khi nào thiền chín mùa sẽ dậy con thấy ăn gì đó không hay thôi về rồi nào anh em thích ăn để được cái gì nào các bác ai phát biểu nào ai ăn cái này sẽ gì đó sẽ khắc sâu vào lòng hai bước sụ vừa giải nhá Được chưa? Hai bước thấy chỉ là trải nghiệm và trải nghiệm là nó ngộ đấy. Ngắn gọn thế đấy đúng không? Không hai bước tất cả chỉ là trải nghiệm và trải nghiệm nào nhá ngộ nhá. Phác sầu và lòng nhá. Tất cả chỉ là trải nghiệm và trải nghiệm nào cũng là hiểu thế. Mặc ba con chết ông khóc mầm chưa? Mạc ba chết con chết khóc như bình thường. Tại vì ông thấy trải nghiệm giác ngộ mà ngại gì. Các con nghèo hết tiền thì cứ trải nghiệm thôi. giác ngộ mà. Đấy nó ghê thế luôn. Cho phép hạnh phúc ngay khi đang hết tiền và đang nghèo chứ không phải là đợi ngày giàu rồi mới hạnh phúc được. Trải nghiệm nghèo, trải nghiệm vất vả, trải nghiệm vân vân vân vân. Cái này đi kèm với thiền nữa là hoàn chỉnh luôn đấy. Nào chia đi chia đi chia đi. Viết c đấy cho các bạn đi nhá. Ăn ai ăn? Cái này sẽ khắc sâu vào lòng hai bước. Tất cả chỉ là trải nghiệm và trải nghiệm nào cũng là trải nghiệm giác ngộ. Ừ. Hắc sâu nhá các bác nhá. Ừ. Ăn một quả rồi. Ăn cũng được. Ăn ngon đấy. Được mang về được. Cái này con trả ngán trải nghiệm gì hết đúng không? Con trả ngán c trải nghiệm hiểu Saong cái này cũng chả ngán trả hiện không cần chống lại điều gì hết để dòng trải nghiệm tự do tôi. Tuần trước mình chốt tất cả là trải nghiệm nhưng tuần này mình phải mạnh hơn bước là gì? Sẽ nào ngộ nế nó mới nó mới thấy là một vị là như nào đúng không? Xong con mới hiểu là thế ông giác ngộ ông ấyc ông khác mình đế này ông một vị còn mình thì nhiều vị. Kệp nhiều vị. Ừ. Ông chỉ có vị giác ngộ thôi, còn mình thì có trải nghiệm có vị mẹ, vị ở quê, vị đau khổ, vị hạnh phúc. Thế mình mình chống đối các loại các loại hoàn cảnh như thế cái con sợ không phải hoàn cảnh mà con sợ cái trải nghiệm hoàn cảnh đấy các con ấy. Các con sợ mất tiền nhưng mà con sợ cái cảm giác khi mất tiền ấy. Đấy nên là khi mà thấy cảm giác nào cũng làả trải nghiệm giác ngộ ấy, tự con sẽ thay đổi bên trong con sẽ có một sự sụp đổ rất mạnh luôn. Đấy, sụp đổ về về về nhầm lẫn ấy, về vô minh. Với đàn này thì chắc tuần sau dậy phải dạy thiền à với cái đàn này chứ không phải một tháng đâu. Nói một tháng nhưng mà với con tiến bộ quá nhanh chắc tuần sau dạy thiền không để xem thế nào nhá. Tuần sau mà anh em thấm thì thiền không thì đợi gì đâu có vội gì đâu. Một tháng trôi qua Bao giờ sinh tuần này á? Bảo quê dậy cho nhá. Quế dậy em phải kèm cấp trả tiền nhá. Trả trả công tiền không biết trả công nhá. Không miễn phí đâu nhá. Quế đừng dạy miễn phí và nhá. Dạy miễn phí là sẽ có những người gọi là đến theo kiểu bầy đàn nhá. Cứ dậy lấy cái gì đó cũng được, không lấy nhiều mà lấy phải lấy mực cũng được, lấy mực cũng được, lấy rượu học là gì? Đấy, một tuần tớ ngẫm về hai cái mà chụ nói và có một cái a thì là tốt nhất. Hiểu đúng là ví dụ làm gì thế? Hiểu đúng sẽ a mà nhá. Như các bạn vừa đọc xong là a rồi đấy đúng không? Aha mới đọc đấy. Thế thôi. A chuển thế thôi. Nãy giờ có a ngoài nh bạn đọc quay ạ. Thấy a nữa không? Giơ tay nào. Có chút a nhất định. Chưa rõ chưa chữa thì thôi rõ gì. A rồi ok chưa không sao. Chưa thì mình ngẫm chưa tới thôi. Mình ngẫm đường sẽ chưa tới đây. Cảm thấy đường lớn đã mở chưa? Có chút cảm thấy chưa? Cuối cùng nó phải là trải nghiệm chứ nó lại là lại lý thuyết về bác ngộ nữa. Nếu trải nghiệm nào con thấy nó là trải nghiệm giác ngộ thì sao? Trải nghiệm vấn đề gì nữa đúng chưa? Thì cứ thế mà trải nghiệm chứ cuộc đời này là món quà thôi. Bóc quà quà bóc quà xem trải nghiệm gì? Nếu chỉ là trải nghiệm thì là xem phim mà đúng rồi nó dấ c này giống s phimấ có xem cảnh gì thì cảnh chỉ là trải nghiệm thôi ch bóc qua đấy bóc qua đấy. Năm nay năm bóc quà nhá. Đúng không? Năm ngoái là năm được tin có quà nhưng năm nay mới là năm gì? Bóc quà nhá. Được chắc chắn là có quà rồi. Nhưng mà quà gì chưa bóc. Hôm nay nó lại bóc này nhá. Thôi nghỉ thôi các bạn.