Trải nghiệm không có nghĩa là tồn tại
Thiền 1
Tóm tắtAI Summary
### [Phần 1]: Pháp duyên và Nghịch lý của cái Lạnh giữa khe gió Metropolis
### 1. Bối cảnh bài giảng và sự kiện "Khe gió Metropolis"
Bài giảng diễn ra vào ngày 04/01/2026, bắt đầu bằng một không khí thân mật khi Sư phụ cùng các học trò vừa trở về từ một buổi đi xem phim đầu năm. Pháp duyên của bài giảng này gắn liền với một trải nghiệm thực tế đầy sống động trên đường đi bộ về nhà.
* **Hiện tượng thời tiết kỳ lạ**: Khi đi ngang qua khe hở giữa hai tòa nhà lớn là Metropolis và Capital, một luồng gió cực mạnh đã thổi đến "phần phật", khiến cây cối rung chuyển dữ dội như đang trong một trận bão, dù thời tiết lúc đó vốn rất bình thường.
* **Hình ảnh ẩn dụ về sự tự tại**: **Hồng Anh** kể lại chi tiết về việc Sư mẫu bị chiếc khăn quàng đỏ quấn kín mặt do gió quật mạnh, nhưng bà vẫn đi lại bình thường và cười sảng khoái, như thể không đi bằng chân và không nhìn bằng mắt. Trong khi đó, Sư phụ chỉ mặc một chiếc áo dạ mỏng, vừa cắt tóc ngắn, trông rất "mong manh" giữa làn gió lạnh buốt. Điều này khiến các học trò nảy sinh sự tò mò: *Liệu Sư phụ có thấy lạnh hay không?*
* **Thông điệp "Dreams come true"**: Trước khi vào bài giảng chính, Sư phụ nhắc đến việc nhiều học trò bốc được thông điệp "Dreams come true" (Giấc mơ thành sự thật) cho năm mới. Đây là tiền đề để Ngài dẫn dắt vào khái niệm: **Thế gian này thực chất là một giấc mơ**, và việc nhận ra bản chất "mơ" của nó chính là lúc giấc mơ thực sự "thành sự thật" theo nghĩa tâm linh.
### 2. Nghịch lý của cái Lạnh: Trải nghiệm chung và Tâm thế khác biệt
Sư phụ đặt ra một câu hỏi cốt lõi để khảo sát nhận thức của học trò: *“Khi đi qua khe gió đó, các con thấy lạnh và Sư phụ cũng thấy lạnh, vậy cái lạnh của Sư phụ và cái lạnh của các con khác nhau ở điểm gì?”*
* **Câu trả lời của học trò (Thanh Hải, Hồng Anh, Hạnh Nguyên, Văn Trường)**: Đa số các bạn cho rằng sự khác biệt nằm ở chỗ học trò thì "tin" cái lạnh là thật, cảm thấy có một cái "tôi" đang bị cái lạnh tấn công, còn Sư phụ thì "tận hưởng" hoặc thấy cái lạnh là "không thật".
* **Sự điều chỉnh của Sư phụ**: Sư phụ khẳng định Ngài vẫn có cảm giác lạnh nổi lên hoàn toàn bình thường. Tuy nhiên, cái sai căn bản của con người là một loại "thuốc độc" được tiêm vào tâm trí từ khi chưa lọt lòng: **Niềm tin mặc định rằng hễ có cảm giác (trải nghiệm) thì nghĩa là có một thực thể tồn tại độc lập**.
### 3. "Loại thuốc độc mặc định": Nhìn thấy nghĩa là "Có"
Sư phụ phân tích sâu về cơ chế hình thành niềm tin vào sự tồn tại của thế giới:
* **Sự mặc định vô thức**: Một đứa trẻ sinh ra chưa cần ai dạy đã mặc định rằng: Nhìn thấy, nghe thấy, cảm thấy nghĩa là **"Có" cái gì đó**. Con người dành cả tuổi thanh xuân để tìm hiểu xem cái "Có" đó là gì (tiền bạc, người yêu, kiến thức), nhưng chưa bao giờ nghi ngờ chính cái nền tảng "Có" đó.
* **Ví dụ về Tặc-răng trong rừng**: Dù không được giáo dục bởi xã hội, một người sống cô độc trong rừng vẫn sẽ tin rằng đồ ăn là có thật, thú dữ là có thật vì họ nhìn thấy và sờ thấy chúng.
* **Sai lầm của nhận thức**: Chúng ta xây dựng toàn bộ thế giới quan dựa trên công thức: **Trải nghiệm giác quan = Sự tồn tại độc lập của vật thể**. Nếu nhìn thấy Sư phụ, ta tin có Sư phụ tồn tại bên ngoài trải nghiệm của mình.
### 4. Phân tích tính "Độc lập" ảo tưởng thông qua ví dụ Cái Bàn
Sư phụ yêu cầu các học trò (đặc biệt là **Minh Thành**) chứng minh tại sao cái bàn trong phòng lại tồn tại độc lập với trải nghiệm của họ.
* **Luận điểm của Minh Thành**:
1. *Tính liên tục*: Chạy ra ngoài rồi quay lại vẫn thấy cái bàn ở đó.
2. *Tính xác thực*: Nhét đồng tiền vào khe bàn, quay lại vẫn thấy đồng tiền.
3. *Dấu vết*: Khắc tên mình lên bàn, quay lại vẫn thấy cái tên đó.
* **Sự phá hủy logic của Sư phụ**:
Sư phụ chỉ ra rằng tất cả các "bằng chứng" mà Minh Thành đưa ra thực chất đều chỉ là **một chuỗi các trải nghiệm**: Trải nghiệm nhìn thấy tên khắc, trải nghiệm sờ thấy mặt bàn, trải nghiệm nghe tiếng khắc gỗ.
* **Mâu thuẫn logic**: Bạn dùng một "đống trải nghiệm" (A, B, C) để chứng minh cho một thứ "nằm ngoài trải nghiệm". Điều này cực kỳ vô lý. Nó giống như việc bạn mơ thấy một cô gái, bạn sờ tay cô ấy, nghe cô ấy nói trong mơ, rồi dùng chính những cảm giác đó để khẳng định cô gái ấy có thật ở ngoài đời.
### 5. Khái niệm "Tồn tại độc lập" và Sự giật mình nhận thức
Sư phụ đưa ra một định nghĩa mới về sự "Có": **Có (Tồn tại) nghĩa là vật đó phải tồn tại khách quan, độc lập với việc bạn có trải nghiệm về nó hay không**.
* **Câu hỏi gây sốc**: *Cơ sở nào để con khẳng định cái bàn vẫn tồn tại khi con quay mặt đi?*
Nếu con nói "Vì lát nữa con quay lại con sẽ thấy", thì đó lại là một trải nghiệm trong tương lai. Con không bao giờ có thể đưa ra được bất kỳ bằng chứng nào nằm ngoài trải nghiệm để chứng minh cho sự tồn tại độc lập của vật thể.
* **Sự sụp đổ của thế giới quan**: Toàn bộ thế giới của chúng ta (người yêu, vợ chồng, tài sản) đều được xây dựng trên một niềm tin "không có cơ sở". Chúng ta tin vào một thứ tồn tại độc lập, nhưng tất cả bằng chứng ta có lại chỉ là những trải nghiệm nhất thời. Đây là một sự "đánh thuốc" tinh vi của vô minh mà ngay cả các nhà bác học hay thiên tài cũng mặc định thừa nhận.
*(Phần này dừng lại ở việc học trò bắt đầu cảm thấy "rung chuyển" và "sốc" trước sự vô lý của niềm tin vào sự tồn tại độc lập của thế giới vật chất).*
### [Phần 2]: Ẩn dụ về Giấc mơ và Sự sụp đổ của logic "Trải nghiệm = Tồn tại"
Tiếp nối sự "rung chuyển" trong nhận thức ở phần trước, Sư phụ dẫn dắt học trò đi sâu hơn vào việc bóc tách sự nhầm lẫn giữa **Trải nghiệm** và **Sự tồn tại thực tế** thông qua ví dụ kinh điển về giấc mơ.
#### 1. Ẩn dụ về Cô gái và Con rồng trong mơ
Sư phụ đưa ra một tình huống giả định để học trò tự soi xét lại logic của mình: "Đêm nay con mơ thấy một cô gái xinh đẹp (hoặc một con rồng 18 chân phun lửa). Con có thể chạm vào cô ấy, ngửi thấy mùi hương, nghe thấy tiếng nói, thậm chí cảm thấy hơi nóng từ lửa của con rồng."
* **Câu hỏi vấn đáp**: Sư phụ hỏi học trò rằng ngay khi đang ở trong giấc mơ đó, cô gái hay con rồng có thực sự tồn tại không?
* **Thanh Hải** trả lời: "Dạ không, lúc đang mơ cũng không có cô ấy luôn ạ."
* **Phân tích của Sư phụ**: Dù trải nghiệm trong mơ cực kỳ sống động (đủ cả sáu giác quan: nhìn, nghe, ngửi, nếm, xúc chạm, suy nghĩ), nhưng chúng ta vẫn khẳng định cô gái không tồn tại. Tại sao? Bởi vì ngay khi giấc mơ đang diễn ra, **không có một cô gái nào tồn tại độc lập bên ngoài cái trải nghiệm mơ đó**.
* **Sự tương đồng với thực tại**: Sư phụ đặt câu hỏi ngược lại về thực tại: "Vậy cái bàn này, hay anh Khải (chồng của Hải), có khác gì cô gái trong mơ không?"
* Khi con sờ vào cái bàn, con chỉ có **trải nghiệm xúc chạm**.
* Khi con nhìn cái bàn, con chỉ có **trải nghiệm hình ảnh**.
* Dùng trải nghiệm (thứ vốn luôn thay đổi và phụ thuộc vào giác quan) để chứng minh cho một thực thể tồn tại độc lập (thứ không phụ thuộc vào giác quan) là một hành động vô lý đến mức nực cười.
#### 2. Phân tích khái niệm "Hiện ra" (Appearance)
Sư phụ giới thiệu một thuật ngữ then chốt: **Sự hiện ra**. Đây là cách gọi trung tính cho tất cả những gì chúng ta đang kinh nghiệm mà không gán cho nó một nhãn dán về sự tồn tại.
* **Sự hiện ra không nói gì cả**: Sư phụ nhấn mạnh rằng bản thân sự hiện ra (hình ảnh cái bàn, cảm giác lạnh) không bao giờ tự phát biểu rằng: "Tôi có thật" hay "Tôi tồn tại độc lập". Chính tâm trí chúng ta đã "bịa" thêm vào một niềm tin rằng: **Hễ hiện ra thì phải có cái gì đó hiện ra**.
* **Cơ sở của sự "bịa đặt"**: Tại sao chúng ta lại tin như vậy? Sư phụ chỉ ra rằng đây là một loại lập trình vô thức có từ trước khi lọt lòng. Chúng ta mặc định "Hiện ra = Có thật". Nhưng thực tế, sự hiện ra chỉ đơn giản là hiện ra, nó không thể là cơ sở để chứng minh cho bất kỳ thứ gì nằm ngoài chính nó.
---
### [Phần 3]: HỆ THỐNG CHIẾN THUẬT: Ba bước đến Chân như (Bản tính tự nhiên)
Để giúp học trò phá bỏ "thuốc độc vô minh" một cách có hệ thống, Sư phụ đã đúc kết lộ trình nhận thức thành 3 bước logic chặt chẽ, được gọi là "Ba bước đến Chân như".
#### 1. Bản dài (Logic phân tích)
Sư phụ yêu cầu học trò ghi chép cẩn thận từng câu chữ vì đây là "vũ khí" để đối diện với mọi ảo giác trong đời sống:
* **Bước 1**: Từ xưa đến nay và ngay bây giờ, chỉ có **Sự hiện ra**. (Khẳng định tính duy nhất của trải nghiệm trực tiếp).
* **Bước 2**: Sự hiện ra không thể là cơ sở cho bất cứ thứ gì khác (mở ngoặc: kể cả **Có** sự hiện ra).
* *Phân tích sâu*: Thậm chí việc nói "Có sự hiện ra" cũng đã là một suy nghĩ thêm thắt. Sự hiện ra chỉ là hiện ra, nó không xác nhận sự "Có" của chính nó.
* **Bước 3**: Vì thế, sự hiện ra không thể là cơ sở cho sự tồn tại của bất cứ thứ gì **bên ngoài** sự hiện ra, và cũng không thể là cơ sở cho sự tồn tại của bất cứ thứ gì **bên trong** sự hiện ra.
* **Kết luận**: Đây chính là **Hiện ra mà Trống không** – bản tính tự nhiên của mọi sự vật, hiện tượng.
#### 2. Bản ngắn (Dành cho thực hành trực tiếp)
Dành cho những lúc đối diện với các tình huống thực tế (như khi bị sếp mắng, khi lo lắng về tiền bạc):
1. Nhìn vào thế giới, chỉ thấy **Sự hiện ra**.
2. Hiện ra chỉ là hiện ra, không thể là cơ sở cho bất cứ thứ gì khác cả.
3. Vì thế, thế giới này là **Hiện ra và Trống không**. Đây là bản tính tự nhiên đang được kinh nghiệm trực tiếp, không cần thông qua suy nghĩ.
#### 3. Giải mã khái niệm "Trống không" (Emptiness)
Sư phụ điều chỉnh lại những hiểu lầm phổ biến về Trống không:
* **Không phải là khoảng không**: Trống không không phải là một cảm giác trống rỗng hay một không gian bao la. Đó chỉ là một trải nghiệm khác.
* **Định nghĩa chuẩn xác**: Trống không nghĩa là **không có gì tồn tại bên trong hay bên ngoài sự hiện ra**.
* Ví dụ: Con thấy cái bàn hiện ra rõ ràng (Sáng tỏ), nhưng không có cái bàn nào thực sự tồn tại ở đó cả (Trống không). Hai điều này xảy ra đồng thời, không mâu thuẫn.
---
### [Phần 4]: Sự chuyển dịch trọng tâm: Từ "Nó là gì?" sang "Có gì ở đó không?"
Đây là phần phân tích cực kỳ sâu sắc về sự tiến hóa của các cấp độ thiền tập mà Sư phụ đã dẫn dắt các học trò trong nhiều năm qua.
* **Giai đoạn cũ (Cái móng)**: Các bài giảng trước đây tập trung vào việc hiểu thế giới là các "ấn tượng giác quan", là "Biết". Câu hỏi chủ đạo là: **"Nó là cái gì?"** (Nó là Biết, nó là Sáng tỏ).
* *Hạn chế*: Dù hiểu nó là Biết, học trò vẫn mặc định rằng "Nó" đang hiện hữu. Mặc định về sự "Có" vẫn còn nguyên vẹn.
* **Giai đoạn mới (Phá gốc)**: Năm 2026, Sư phụ đưa ra câu hỏi mang tính cách mạng: **"Có cái gì ở đó không?"**
* Khi con đau, thay vì hỏi "Cơn đau này là gì?" (để trả lời là "là Biết"), hãy nhìn thẳng vào trải nghiệm và hỏi "Có cơn đau nào thực sự ở đó không?".
* Khi nhìn sâu, con sẽ thấy chỉ có sự hiện ra của cảm giác, không tìm thấy một thực thể "cơn đau" nào tồn tại độc lập cả.
* **Tầm quan trọng của sự Xấu hổ (Shame)**: Sư phụ yêu cầu học trò phải thực hành sự "Xấu hổ".
* Xấu hổ vì mình đã sống quá vô lý: Dùng trải nghiệm để tin vào vật thể.
* Xấu hổ mỗi khi thấy mình lại tin cái bàn, cái ghế, hay người yêu là có thật.
* Chính sự xấu hổ này sẽ "đánh" vào cảm giác, giúp nhận thức thay đổi nhanh hơn là chỉ dùng lý luận suông.
---
### [Phần 5]: BÁO CÁO KHẢO SÁT: Thực chứng công thức "Chỉ là Trải nghiệm - Không hề Tồn tại"
Để kết thúc bài giảng, Sư phụ yêu cầu mỗi học trò sử dụng công thức mới để phá bỏ những bám chấp lớn nhất trong đời sống của họ. Đây là những đoạn đối thoại đầy xúc động và mang tính chuyển hóa mạnh mẽ.
* **Hồng Anh**: "Con chỉ có thể trải nghiệm tu hành bết bát, chứ không hề có việc tu hành bết bát nào cả." (Sư phụ: *Giải thoát không? Dạ giải thoát.*)
* **Thanh Hải**: "Con chỉ có thể trải nghiệm người yêu mắng té tát, chứ không hề có người yêu mắng té tát nào cả."
* **Phi**: "Con chỉ có thể trải nghiệm những sự kiện đau thương của quá khứ, chứ không hề có sự kiện đau thương nào thực sự tồn tại cả." (Phi xúc động mạnh vì nhận ra cái "tôi khổ đau" bấy lâu nay chỉ là một giấc mơ).
* **Hạnh Nguyên**: "Con chỉ có thể trải nghiệm việc sinh con, chăm con mệt mỏi, chứ không hề có việc sinh con hay đứa con nào cả."
* **Đỗ Toàn**: "Con chỉ có thể trải nghiệm gái xinh, chứ không hề có gái xinh nào cả."
* **Vũ Khải**: "Con chỉ có thể trải nghiệm cảm giác lo lắng, bồn chồn, chứ không hề có cảm xúc lo lắng nào cả."
* **Vũ Huế**: "Con chỉ có thể trải nghiệm thân thể Vũ Huế mệt mỏi, chứ không hề có thân thể Vũ Huế nào cả." (Sư phụ nhấn mạnh: Phá cái "Thân thể" là phá luôn cái "Tôi").
* **Chị lo chồng đốt tiền**: "Con chỉ có thể trải nghiệm chồng đốt tiền và con ốm sốt, chứ không hề có việc chồng đốt tiền hay con ốm sốt nào hết."
* **Các học trò Online (Văn Trường, Minh Ngân, Chí Dũng, Pháp Thảo)**: Lần lượt phá bỏ các ảo giác về "vợ giận", "đau đầu", "giác ngộ", "làm phim"...
**Điểm mấu chốt của sự thực hành**:
Sư phụ chỉ ra rằng nếu chỉ phá bỏ "đối tượng" (cái bàn, người chồng) mà vẫn giữ lại "chủ thể" (Tôi thấy, Tôi đau) thì sự giải thoát chỉ là một nửa. Đòn đánh mạnh nhất là: **"Không có TÔI là người đang trải nghiệm chuyện đó"**.
* Không phải là "không có chồng đốt tiền", mà là **"Không có TÔI - người vợ bị chồng đốt tiền"**.
* Phá cả cục "Tôi + Hoàn cảnh" trong một nhát chém duy nhất của nhận thức.
---
### [Phần 6]: Kết luận và Hướng dẫn thực hành một tháng
Sư phụ chốt lại bằng một thông điệp đầy hy vọng: **"Một ngọn đèn có thể soi sáng căn phòng tối 1000 năm"**. Dù con đã lầm lạc, đã tin vào sự thật của thế gian suốt 40 năm hay nhiều tỷ kiếp, thì chỉ cần một khoảnh khắc hiểu đúng, ánh sáng nhận thức sẽ xóa tan bóng tối vô minh ngay lập tức.
**Bài tập về nhà (15 dòng mỗi ngày trong 1 tuần/tháng)**:
Viết ra 15 dòng (5 dòng quá khứ, 5 dòng hiện tại, 5 dòng tương lai) theo cấu trúc:
> *"Con chỉ có thể trải nghiệm [Vấn đề/Đối tượng], chứ không hề có [Vấn đề/Đối tượng] nào cả."*
**Dấu hiệu của việc bước vào "Lãnh địa giấc mơ"**:
* Khi con vẫn trải nghiệm cuộc sống đầy đủ (ăn cốm thấy ngon, gió thổi thấy lạnh) nhưng **không thấy có gì thực sự ở đó cả**.
* Mọi thứ trở nên nhẹ nhõm, ảo ma, và tự do như một trò chơi thực tế ảo.
Bản gõ chi tiếtTranscript
Con đọc ạ. Kết quả gần nhất mic này hết pin rồi. Lên
m hết pin à? Không lên mới vô ta. Sao có mấy cái trống này không ngồi lên trên ngồi rơi gì lớp nào
không con đừng ngồi thế nữa ngồi lên trên mà học đi
chờ tí
lớp khác đằng sau chứ người ta dự giờ con dự giờ đâu 90 trung bình là 90. Ờ sư phụ ngày đo gần nhất là mùng 0 tháng ạ. Thì số kết quả mà thiền plus số min là 82 max là 99,6
thì trung bình tính ra sẽ là đọc hiểu.
Còn thiền cảm giác trong đời sống hàng ngày ấ thì Min đang là 80 ạ. Max 100 ạ.
Rồi
ok được rồi. Rất đủ rồi. Hôm nọ mình có cái buổi với cả cái này mấy hôm ấy. Cái này đồng 1 tháng 1 đúng không?
Có buổi chỗ hỏi là thế cùng là lạnh đúng không? Mình sẽ giảng tiếp từ đấy nhá. Ngay ngay đấy. ra nào nh chưa nghe đấy đâu. Ok
con đấy đang giảng đâu nhở Thanh Hải có mắt tại hiện trường kể giờ
kể lại tí cho rồi quay lại không khí đi.
Giấc mơ thành thật mà.
Dạ vâng ạ. Hôm đấy thì con nhớ là khi mà đi xem phim về thì sư phụ có đi qua cái chung cư mà tòa cao ấy ạ. Thì sư về nhà sư phụ hỏi là những ai mà đi qua đấy thì có cái cảm giác lạnh thì có một số bạn giơ tay trong đấy có con ạ. Thì lúc sau thì sư phụ hỏi là thế thì khi mà các con cũng thấy cảm giác lạnh và sư phụ cũng cảm thấy cảm giác lạnh đấy thì cụ thể nó khác nhau ở điểm gì? Thì lúc đấy các bạn trả lời rất nhiều và con đến lúc con giơ tay thì là cái phần con bảo là à trong kinh nghiệm con lúc đấy con vẫn trả lời theo một cái lối tư duy đang tin là trong kinh nghiệm có cảm giác sau đó nó suy nghĩ nó mới bảo là đây là cảm giác lạnh rồi vân vân nhiều thứ khác tức là niềm tin là tôi lạnh này xong sư bảo không sai rồi không phải như thế Không đúng không ạ? Sư phụ nó
con như ai có mặt đấy nhỉ?
À sư phụ hỏi là thực sự có cái gì sai kệ sa giống đấy anh nguyên
không anh không anh cũng được không anh kể
dạ
sáng tạo về là hay nhất
hôm đó là
chỉ sợ th chỉ chưa
sợ thừa chứ
chỉ sợ thừa chỉ sợ thêm chi tiết không không được ăn bớt Ừ không ăn bớt như như thế hả ăn bớt béo có đâu Hùng Anh có thể thơm thêm thì không sao.
Hồng Anh thì khả năng cao là có sẽ có thêm cái gì đó nhưng mà không sao. Còn hơn còn hơn.
Dạ hôm đó sư phụ cho các lớp đi xem phim đầu năm thì đi xem phim về thì lúc mà đi bộ về á là đi bộ qua cái cái cái khe giữa hai cái tòa Metropolis với lại cái tòa Capital. Thì lúc đó là khi mà mọi người đi với sư phụ đi qua cái khe đó là gió thổi phần phần phần phật phật phật lên. Và
đấy hay không nó vào câu chuyện đúng không? Cảm giác được con đi qua nó nó vật phật
tức là tức là con chưa bao giờ con thấy cái cây ở đó mà nó rung mạnh như thế
nó đ
nó cây nó cây nó rung như kiểu bão á mà âm thanh là nó phầng phầ phầ phận thế là lúc đó
đúng rồi ở cái khe đấy hiếm khi nó mạnh như thế mà đấy ngay rất bình thường thì tiết thời tiết rất bình thường rất đẹp và khác Nhưng ai chứng kiến đây rồi? Ok. Đấy khác hẳn không? Hải học đi theo cách cấp sách học nhá. Cấp sách theo học nhá.
Tả kinh cá của lớp con
à. Thế à?
Vâng ạ.
Thì xong rồi nó cũng vui vui. Tức là lúc đó sư mẫu lấy cái khăn quàng ra để quàn mà gió nó quật tới mức là cái khăn của sư mẫu nó úp hết cái mặt sư mẫu vậy luôn nè. Là cả cái khăn đỏ đỏ của sư mẫu á là nó che hết mặt.
Là nó trùm hết cả cái đầu của sư mẫu vậy. Ừ. Trông như
trông như không biết trông như cái gì luôn. Xong rồi cái Hạ Nguyên quay lại kêu đúng là sư mẫu là không nhìn bằng mắt, không đi bằng chân nữa rồi. Tại vì là nó trùm hết cái đầu rồi mà sư mở vẫn đi bình thường. Sư mở cười ha há ha há. Ấ thì tụi con đi đằng sau thì mới thấy là sư phụ đang đi đằng trước mà sư phụ hôm đó không mặc cái áo khoác. Sư phụ chỉ mặc cái áo dạ màu xanh xanh của sư phụ thôi. Và đầu tóc thì sư phụ mới cắt như này. Đó là
rất mong manh như trong gió đấy.
Đúng rồi. Kiểu vậy. Thế con cũng thắc mắc không biết sư phụ có lạnh không nhỉ? Là là lúc đó là như thế. Xong đó là trên đường đi về thì sư phụ mới bảo các bạn đọc cho sư phụ nghe mấy cái từ khóa mà đầu năm mọi người bốc được ấy. Thì trong đó có mấy đứa bọn em có vài đứa là có nhắn lên GPT để xin cái ý nghĩa của thông điệp đó. Rồi xong rồi đọc cho sư phụ nghe. Thì đáng lẽ là hôm đó xong thì tại vì phim cũng không có gì để giảng nên và ít người đi xem quá nên sư phụ định không giản nhưng mà mọi người cứ đứng xớ rớ ở trước cổng nhà sư phụ ấy cái là thế thôi tự nhiên sụ từ bi bảo là thôi ai ai có đi xem phim thì vô ngồi chơi nói chuyện tí cái là vô thì mọi người đọc cho sư phụ cái từ mọi người bốc được thôi thì tới một cái đoạn á là tức là ờ sư phụ bình luận bình luận cái từ của mọi người thì có một đoạn sư phụ mới hỏi là nhưng mà ở năm nay là mọi người bốc từ nào nhiều nhất thì bắt đầu mới các bạn mới nói những cái từ mà thường xuyên bốc được ra thì trong đó là trong nhóm mà những mười mấy người ngồi đó thì hôm đó là cái chữ Dreams come true là nhiều nhất là là ra được là là có trùng cái chữ là Dreams come true. Thì sau đó sư phụ mới giảng về cái việc là Dreams come true năm nay nghĩa là gì và bắt đầu sư phụ mới hỏi mọi người là hồi nãy lúc mà đi ngang cái khe đó mọi người có thấy lạnh không? Rồi theo mọi người là sư phụ có thấy lạnh không? Đó thì à sau đó là có bạn bảo là không có bạn bảo là có. Cái sư phụ mới nói là làm sao mà tự nhiên cái sư phụ lại không thấy tức là không thấy lạnh được ý. Ai mà nghĩ là sư phụ không thấy lạnh thì là không đúng rồi. Cả sư phụ vẫn thấy có cảm giác lạnh nổi lên, vẫn có cảm giác lạnh bình thường. Thì cái phần giống nhau á là cả con cả sư phụ đều thấy cảm giác lạnh nhưng mà khác nhau giữa con với sư phụ là cái gì? Xong rồi sư phụ hỏi các bạn trả lời đấy ạ. Thì có kể hiể đấy. Dạ. Chào anh một cờ nhá.
Kể hai quá cho một cờ nào. Hải kể đi.
Dạ.
Đừng mới bức cái gì nữa.
Ơ như con kể gì nữa hả?
Con kể sai anh kể thiếu hẳn
à? Không như ý là bây giờ con kể gì nữa con?
Con kể con kể cái gì? Kể nói gì nói gì đó
con vật chính mà nhớ mà
đúng không?
Đ này Hải kể hay hơn Hải là nhân vật chính.
Vâng. Thì lúc mà sư phụ hỏi thì con nhớ là rất nhiều bạn trả lời. Ví dụ như có Văn Trường, PA hay mấy bạn đều bảo là khác nhau là con tin cái cảm giác đấy là lạnh, tin con bị lạnh, con là cái tôi này bị cái cơn lạnh đập vào. Xong mãi sau ấy, tức là con cũng không nhớ lắm nữa. Nhưng mà đến lúc sư phụ hỏi là thế thì thực sự ấy khi mà có cảm giác lạnh xảy ra con cũng thấy cảm giác lạnh và sư phụ cũng cảm giác lạnh thì thực sự ở đấy nó có cái gì không? Con nhớ là như thế. Có cái gì?
Thôi
kể tại bét anh kể tiếp đi.
Chán quá. Chư m cơ chư m cơ giống anh kể đ
dạ thì lúc đầu là là sư phụ chỉ hỏi là cùng con tức là cùng cảm giác lạnh nổi lên thì sư phụ với con khác nhau thế nào thì mọi người ai trả lời được thì được một cờ thế là
thế là các bạn trả lời thì cơ bản là các bạn cũng nói về cái chuyện là ờ sư phụ tận hưởng rồi không thấy có tôi nào bị bị bị lạnh rồi chỉ có cảm giác thôi nó không có cái lạnh thật vân vân. Thì sư phụ sau khi vài bạn trả lời xong thì sư phụ mới hỏi câu là thế thì khi mà cảm giác lạnh nổi lên như thế thì ở đấy thật sự có gì? Sư phụ hỏi là ở đấy thật sự có gì thì chị Hải giơ tay trả lời thì đó Thanh Hải trả lời gì? Thanh Hải trả lời là ở đó ở đó thì có có cái cảm giác có kinh nghiệm là à kinh nghiệm lạnh xong rồi nhưng mà thực tế là nó chỉ có cái cảm giác như thế thôi. Đó thì khi mà lúc mà chị Hải nói nói chung là chị Hải nói mấy câu nhưng mà con nhớ cái câu chính là là ở đấy có cái cảm giác thì sư phụ mới bảo là không đúng. Sư phụ hỏi là ở đấy thực sự có gì? Thì lúc đó có con với Hạnh Nguyên ra tay thì sư phụ gọi con thì con mới bảo là đó không có gì cả. Xong sư phụ hỏi là chắc chưa thì con bảo là chắc. Xong rồi sư phụ giảng bài tiếp.
Đố các bạn đấy đố lại các bạn. Cùng thế lạnh đúng không? Sư phụ cùng thế lạnh con thấy lạnh con như thế nào thì thì cũng con biết rồi đúng không?
Rồi thế thì sư phụ thì khác còn chỗ này thì mọi người sẽ lý luận rất nhiều đúng không? Vì mọi người lúc nãy được học rằng là có cảm giác có tự giác quan đúng không? Nên mọi người cũng tin là thì sư phụ thấy có cảm giác Đúng chưa? Xong có cảm giác rồi thì từ đấy xem nó cảm giác gì thế nó cảm giác lạnh. Sau đấy thì chụ thấy nó không thật. Đấy ví dụ thấy các con hay kỹ đấy đúng không? Sau khi đã có cảm giác lạnh thì thấy nó không thật ch sai rồi. Nhưng mà nó sai phần căn bản của con của con người. Nói chung hôm qua giảng rồi đấy. Đẻ ra một phát. Hôm qua giảng chưa nhỉ?
Để ra một phát là thật là thấy có hay thấy không?
Thấy có gì đó. Đó là đẻ ra nhưng mà chưa đẻ ra thì đã gì
đã có. Sau đó lớn lên dành cả tuổi thanh xuân để học xem nó là cái gì, có cái gì đến giờ hết thanh xuân rồi đúng không? Hoặc là đang rửa rửa rồi đúng không? Các con chẳng biết có thanh xuân nữa không? Thanh xuân nữa không?
Thì cứ cho nó thanh xuân đi đúng không?
Thì vẫn để tìm hiểu xem nó có cái gì. Đứa bé đẻ ra thì nó không biết là có cái gì nhưng mà nó đã vô thức nói là
có mất rồi. Đấy có phải cái loại đánh thuốc này nó đánh từ lúc chưa thịt lọt vòng mẹ không các con đẻ ra với một cái mặc định là th có gì đó sau đó dành cả thanh tuổi thanh tuổi bé tuổi thanh xuân để đi
tìm hiểu
tìm hiểu xem nó có cái gì đúng không lúc mà ở bệ thì mẹ sẽ bảo ôi con ngồi đẹp quá con ngồi tử tế quá con ngồi tốt quá vỗ tay vỗ tay ôi con ngã thương quá thương quá thế nó có con nó có ngã nó ngồi nó đủ thứ có đúng không vì câu hỏi là có cái gì mà Có cái gì thì tiếp tục có lớn lên bắt đầu đi học biết chữ. Nhờ học biết chữ bắt đầu có thêm rất nhiều thứ khác đúng không? Vì nhớ có chữ nên là có đọc được sách, có đọc được internet, có đọc được chủ truyện. Thế là thế giới của con ấy nó có dần có dần đấy đúng không? Xong sự kiện có kinh nhất là có người yêu. Úi giời một bước tiến trong đời mà thường kiểu như sư phụ chỉ được mấy tuổi thôi. Chỉ khoảng lớp ba nó biết là thấy có yêu rồi. Yêu một chiều ấy đời đau khổ kinh khủng luôn. Có thể tài có ơn nhớ đâu. Xong nó lên thì có vợ có chồng. Đấy có đủ chuyện trên đờ có tài sản có tiền bạc đúng không? Cái có con bây giờ ấ bây giờ có câu nói nổi tiếng là một đứa bé học sinh lớp 5ă thì bằng cái có bằng bá học bá học ngày xưa lớp năm là con đã có quá nhiều thứ trong trong cái thế giới hơn cả bác học cũ. Thế con dành thở thanh xuân đi tìm cái có dựa trên tại sao lại cả thanh xuân tìm cái có cái gì ấ tại vì con mặc định nó có Có để ra mặc định rồi mà bố mẹ dậy thế nhưng mà không phải bố mẹ dậy. Kẻ bố mẹ không dậy thế thì sao?
Tắc răng sống trong rừng
thì l có hay là không?
Có
có đúng không? Đến ngày đến ngày con các con trưởng thành thì có quá nhiều thứ rồi mà con không hiểu rằng tất cả có sự trên một cái có đầu tiên thôi. Bây giờ có gì không? Tại tại sao có cái tại sao lại có cái bàn ở đây? Ai trả lời rụt đi? Nhóm thên vốn ai trả lời rụt sau. Có cái bài trả lời đúng cách nghĩ thông thường có tại sao ở đây có cái bài nào công trục tội là Thanh Hải nào chờ đúng kiểu nhá không chơi nói tắt nói cái gì nhá là tại sao lại có cái bàn
nếu mà theo đúng cái niềm tin thực sự của con ấy là con nhìn thấy là con tin luôn có bàn đấy
à với con nhìn thấy.
Vâng ạ.
Tại sao cái bạn tôi nhìn thấy? Đúng không?
Vâng.
Tại sao lại có ông sư phụ trong phòng?
Con nhìn thấy sư phụ
không chỉ nhìn thấy mà gì?
Nghe thấy.
Nhìn thấy. Nghe
nhìn thấy. Đúng.
Đấy. Đơn giản căn bản không?
Vâng.
Nhìn thấy nghĩa là
nghĩa là là có luôn ấy. Ấì
nghe thấy nghĩa là
là có.
Có.
Ví dụ như cu mi thì cùng lắm là nghe sai.
Đúng rồi ạ.
Nhưng phải có.
Đúng rồi ạ.
Chứ không phải không có.
Xanh đên vàng. Chá thấy cù lắm nhìn nhầm
nhưng phải có đúng con các con dựa định nghĩa có không?
Đúng rồi ạ.
Đúng chưa?
Vâng.
Và con đã từ bé thấy rồi. Đứa bé nó sinh ra đã nhìn thấy nghe thấy rồi.
Có đúng là nó có ngay từ lúc lúc lúc tối thưởng là lúc đẻ ra không?
Đẻ ra nhìn thấy không?
Có.
Mở mắt nhìn thấy cảm thấy không?
Có.
Đấy. Thế là có phải là nhìn thấy này, nghe thấy này, cảm thấy thì nghĩa là
nghĩa là có
có cái gì đó. Có đúng là con xây dựng trên thế giới trên cái Cái niềm tin căn bản trước khi được dạy không
niềm tin vô thức không? Không ai dạy con hả? Con sinh ra thế luôn hay là bố mẹ phải vỗ tai bảo này con đã nhìn thấy là có
không cần
không cần dạy tắc răng trong rừng bố mẹ không dậy mà lớn lên vẫn có đúng chưa? Sau này mình có một đứa đứa trẻ con mà không cho nó học hạch gì hết chỉ cho nó ăn thôi thì nó th nó có có
vẫn có đồ ăn vẫn có đủ thứ như vậy là các con xây dựng toàn bộ cái cuộc đời mình cho nên Tên căn bản là nhìn thấy thì là có có gì có cái gì thì phải học có gì thì chưa biết nhưng mà chắc chắn là chắc chắn là có.
Sau đó thì học gì học gì học gì đó đúng không?
Mà mỗi lần học khác nhau thì lại có lại có một thứ khác nhau nhưng có đúng không?
Giống như tiến sĩ khác với cả học sinh chứ. Đúng chưa? Hải Nam có đây không? Không có. À
có ạ.
À đấy Hải Nam là hội có hội chứng gì? Là cái gì nhở?
OCD là chứng gì ấy nhỉ?
Thạch quá. chế
Hải Nam là hôm qua đến nhà thụ mới giải cái thảm mọi người quang cái thảm xuống giải Hải Nam chỉnh cân từng góc từng góc một giữa căn phòng nó cũng để nó khoảng cách của nó với cái tivi thì bằng khoách của nó với cái giường người ta
rất là nghệ thuật đấy là đối với Nam thì đấy là rất là nghệ thuật đúng không phải
đây phải căn chỉnh nó đẹp chứ đúng không kể ngày xưa mà đi chơi với bạn gái bạn gái ngồi cạnh cái cột ngồi không ngồi giữa cột là rất khó chị buổi cuối buổi đấy nam kể đúng không sắp xếp nghệ thuật đấy.
Ví dụ như là thành nguyên mà treo cái bức này mà lệch một chút là hả năng và đây không chịu nổi luôn. Mình nghe người ta hát sai nốt là mình không nổi tất cả được dựa trên cái ảo giác là có đúng nhở. Bây giờ quay lại câu chuyện của Hải vừa trả lời nhá. Xem Hải trả lời đúng nhá. Theo sự con tại sao lại có? Vì con nhìn thấy đúng không sao con? Tại sao lại có sư phụ ở đây? Vì con nhìn thấy.
Đúng rồi ạ.
Nghe thấy.
Vâng.
Nói thế thì khi con quay mắt đi không nhìn thấy nữa
thì phải không có sức phụ chứ.
Nếu cơ sở của con là nhìn thấy thì con quay mặt đi đất.
Thì lẽ ra nếu mà chỉ cơ sở con đang con đang phát biểu nhá thì phải mất số bất ng
giống nó là sự nhìn nhân ấ quay rất là yêu rất thương. Nhưng mà quay phải phát là sao?
Mất
không còn vợ trên đời luôn.
Đau lòng
đau lòng không? Đang từ có vợ thành gì?
Đau lòng sư phụ đau lòng nhân đau lòng đâu?
Cô đơn
đúng không? Mình đang có cô đơn ở trong một cái quay đầu. Ai là người đau lòng?
Sư phụ đau lòng chứ đang hạnh phúc mà quay sang phải bắt thì cô đơn thì mình một người đau lòng đúng không? Nhân vị sao đây? Còn sự sao? Mất cả một người vợ cô đơn luôn. Nếu như Hải nói là quay phải Đ nếu mà nó nhìn thấy thì là có sụ ở đấy.
Vâng ạ. Thì quay phải sụ không tồn tại nữa. Nhưng ở đây chẳng ai thế. Ở đây có ai thấy không?
Không ạ.
Quay phải phụ biến mất luôn không tồn tại trên đời luôn.
Không
hôm qua sự đo độ ám đo độ ám ảnh của một người một người trong nhóm mình
tên là không nói tên được vì số nó rất nguy hiểm. Nhưng mà đại loại là nhân ví dụ thì được nhân là ám ảnh sư vụ 51% à 50%
51%
51% ám ảnh. Nhưng mà cứ hai độ của nhân là hoạt động lãm ảnh đến sư phụ lãm ảnh về sư phụ. Đấy còn có một số người nói được như Thái với cả Cả cả vũ tra 6% nói được những người đấy nói được 16 hoạt động thì có một hoạt động nhớ hơn vợ như vũ trang với Thái là 0% chạ quan trọng thôi đấy không áp ảnh thế nào luôn đấy vì bây giờ áp ảnh cái khác rồi đúng không
đấy
có những người trong nhóm mình là thôi không nói được kia đạo hoạch nhau rất ca tóm lại thôi quay lại câu chuyện là con quay đi có sư phụ
đúng ạ
vậy thì con phải tin không chỉ là Dạ là nhìn thấy thì có sư phụ mà là con nhìn thấy khi con nhìn thấy sư phụ ấy thì phải có một ông sư phụ ở đến tồn tại độc lập với kinh nghiệm nhìn của con. Nghĩa là kinh nghiệm nhìn con là vì ông ấy có ở đấy con nhìn thấy khi con quay đi ý thì ông ấy không ở trong kinh nghiệm nhìn con nữa nhưng vẫn tồn tại.
Đúng
có đúng không?
Đúng ạ.
Vậy của con không chỉ là cái có định nghĩa cái có là gì? Mình bảo như thế là có.
Thế có là cái gì đấy? Cái chưa giảng đúng ba. phải giảng giọng khác thế đấy. Con bảo nhìn thấy là có thì có cái có đ nghĩa có là cái gì khi con nhìn thấy sư phụ thì con có một trải nghiệm mình gọi tạm gọi trải nghiệm nhìn thực chất là một trải nghiệm rất chung chả có nhìn đâu.
Con nhìn thấy sư phụ thì con có sư phụ con nghe âm thanh này đúng không nhỉ?
Thậm chí con có sự hồi hộp nếu mà bị sư phụ hỏi này.
Đúng rồi.
Nĩa là con có một trải nghiệm đúng không? Chứ mà chỉ trải nghiệm nhìn như vậy. Khi con nhìn thấy có ông sư phụ là con nhìn thấy có sư phụ n có một trải nghiệm khi không nhìn thấy sư vụ nữa quay đi con. Không còn trải nghiệm sư vụ nữa nhưng có tin phụ ngồi đấy hay không
có.
Ngồi quay quay hết cái không gian nhìn phụ đi không thấy sự nữa nào. Còn sự trong phòng không?
Còn
những ai cũng thấy còn ra đây nào.
Mày mất mất hẳn xụ
mất hẳn là không có đọc tin nào sụ trên đời luôn.
Ông sụ biết khỏi đời tôi may quá. Ok quay lại như vậy. Tất cả th thấy gì?
Vậy con bảo là nhìn thấy là có thì có là gì? Con bảo là con trải nghiệm thì là có nhìn thấy nghe thấy vân vân không có chung là trải nghiệm. Đứa bé nó chưa nhìn thấy được nó lấy lạnh thấy nóng đói. Như vậy là khi con gọi là trải nghiệm sư phụ ấy thì con không nghĩ rằng là chỉ có cái trải nghiệm đấy đúng không? Mà con cho rằng có một ông sư phụ tồn tại bên ngoài trải nghiệm đều ấy khiến con quay đi quay phải quay trái thì ông Xu vẫn gì?
Vẫn ở đây
vẫn còn đấy.
Như vậy là con có một trải nghiệm nhưng con lại tin rằng là có một cái vật trong thường này sư phụ tồn tại ở ngoài trải nghiệm có đúng không?
Đúng rồi.
Bây giờ bỏ sư phụ vụ sang bên nhìn cái bàn này đi. Ai nhìn thấy đi khi con có thể con đang có trải nghiệm con đang tin rằng con con thấy rằng con chỉ có một trải nghiệm hay con tin rằng con thấy một cái bàn mà cái bàn đấy dù quay đi thì nó vẫn
vẫn có
ở đấy
như vậy con tin là có một cái bàn tồn tại độc lập ở bên ngoài trải nghiệm có đúng không? Đúng
đơn giản quay vẫn gọi bản chắc
chắc chắn
chắc không
chắc chắc
chắc luôn
rồi thế bây giờ sư hỏi các con thế cơ sở nào con bảo có cái bàn
Hải nói là vì tôi thì nhìn thấy thì tôi có cái bàn
Vâng
đúng không tương đương là gì vì tôi có trải nghiệm
vì có trải nghiệm nhìn ạ
không nhìn trải nghiệm gì cũng được
trải nghiệm thôi
vì nó có trải nghiệm nên nó tồn tại độc lập ngoài trải nghiệm thì nhìn thấy nghe thấy
sờ thấy
sờ thấy có phải là vì tôi có trải nghiệm
nên cái thứ đấy tồn tại độc lập ngoài trải nghiệm
ảo không
ảo.
Bây giờ con chứng minh trên đời sư phụ trên đời cho sư phụ trên đời có cái bạn đi. Ai chứng minh đi. Ai chứng minh sẽ được được thành công trên 1000 cờ. Thôi nói đi tranh thủ nói đi nào. Chứng minh chữ chế tờ tồn tạ cái bàn cái bàn này đi.
Con vẫn tin là nhìn thấy và sờ thấy
rồi. Như vậy con có là một trải nghiệm nhìn trải nghiệm sờ.
Vâng Vâng ạ.
Tại sao con có trải nghiệm hiện sợ thì con lại là cơ sở để chứng minh rằng có một thứ tồn tại ngoài trải nghiệm. Con có trải nghiệm A, trải nghiệm B, chạy C nữa, con ôm chặt cái bàn giữ chặt hư khư nữa đúng không? Hôm nó chụt chụt chụt chụt thì con cũng chỉ có trải nghiệm. Tại sao đấy là cơ sở để chứng minh rằng là có thứ tồn tại độc lập ngoài trải nghiệm?
Có thứ độc lập tồn tại ngoài trải nghiệm.
Con đây ông từ đã mọi người có hiểu dụ nói không? Những ai tin là có cái bàn độc lập ngoài trải nghiệm đây. Đúng rồi. Chẳng lại bảo lại bảo cái bàn này thể hiện ra khi tôi nhìn quay đi biến mất cả như vậy con phải tin có một cái bàn tôi đã độc lập ngoài trải nghiệm nhưng hỏi dụ là đưa cơ sở đây thì con đưa cửa gì th con nhìn thấy vậy là trải nghiệm trải nghiệm nhìn
con sờ thấy trải nghiệm sờ
gì nữa
con sờ được con có trải nghiệm sờ con có trải nhìn
sờ
nhìn và sờ
đúng không
thưa sư phụ bạn con hạnh nguyên nói rằng trong phòng này có cái bài chính bạn ấy mua giá từ này Tức này bao nhiêu đúng không? Hạnh Nguyên
các bạn này trông này mua gây tạng à hay là mua ở đâu?
Mua Trung Quốc đây đấy nhá. Bạn vừa nói nhá. Bằng chứng như thế là gì nữa? Thế con nghe Hạnh Nguyên nói là con có trải nghiệm nghe con tin Hạnh Nguyên. Con có trải nghiệm gì?
Trải nghiệm nghĩ.
Như vậy là con có trải nghiệm nghe, trải nghiệm nghĩ, trải nghiệm sờ, trải nghiệm nhìn. Tại sao con lại đấy lấy một cơ sở để tin rằng có một thứ tồn tại bên ngoài trải nghiệm? Con toàn là trải nghiệm đúng không? Cơ sở con tuần nữa toàn là trải nghiệm. Có ai đưa một cơ sở khác trải nghiệm không nào?
Có ai đư một cơ sở khác trải nghiệm. Còn bây giờ nãy giờ toàn cơ sở trong trải nghiệm thôi. Nào nghìn cơ vãi gọi nào. Cứ nói đại đi đâu được 1000 cơ
cho con một cho một cái cơ sở để nó là cái bàn tồn tại độc lập. Đấy th tồn tại đi từ Tứ bé lớn ấy các con nhìn xem cơ sở tồn tại mọi thứ của con có gì ngoài trải nghiệm không? Kể con đọc sách thì một trải nghiệm gì?
Trải nghiệm nhìn trả nghĩ
đúng không? Kể cả bố mẹ con bảo là thắc thề thốt mày chứ là con tao
thì cũng là gì?
Nghe nghe
nghe đấy. Chắc gì các con là con của mẹ con thật đấy. X không bảo đâu nhá. Đúng nhỉ?
Nhưng mà c kể cả có cái tờ giấy chứng nghiệm dadn nữa thì là cái gì?
Con dùng một trải nghiệm
để con khẳng định sự tốt. tồn tại của một thứ độc lập bên ngoài trải nghiệm đơ giật mình chưa
chưa chưa giật mình à đây phải rung chuyển rồi chứ
không chư rung chuyển à
nhá hôm nay chụ nói một con một cái khái niệm mới là thế nào gọi là tồn tạ lúc nay con cho là nhìn thấy nghe thấy là có thế nào là có thế nào con chọn là có từ bé đẻ ra bảo là Có thì cái gì là có? Không phải là có trải nghiệm. Nếu mà chỉ dừng lại có trải nghiệm thì lại ngon quá.
Có lẽ là có cái vật đấy luôn ý ạ. Thì cái vật mà mình
như vậy con tồn tại con cho rằng có một thứ tồn tại bên ngoài trải nghiệm độc lập với trải nghiệm. Khi con có trải nghiệm thì con lại tin rằng có một thứ tồn tại bên ngoài trải nghiệm độc lập với nó. Bằng chứng rõ nhất là khi quay đi thì con vẫn tin gì?
Có bàn đấy.
Hiểu chưa?
Nhưng mà khi s hỏi là thế cơ sở nào để con bảo nó tồn tại? Câu sở con là toàn là trải nghiệm. Con dùng trải nghiệm toàn là trải nghiệm A B CD
để chứng minh rằng có một sự tồn tại độc lực mà trải nghiệm.
Con đã hơi giật mình chưa?
Hơi rung chuyển chưa?
Nếu chưa rung chuyển chưa hiểu sự nói gì. Hiểu nói gì? Phải phải rung chuyển và con thấy quái. Tại sao thế nhở? Tại sao lâu nay mình tin nó thì có thật? Cơ sở nó là gì?
Chỉ là trải nghiệm.
Trải nghiệm con tin có một thứ tồn tại bên ngoài trải nghiệm mà nhưng cơ sở này là gì? Trải nghiệm
bố hết vô lý chưa?
Con bảo là có nghĩa là nó phải tồn tại độc lập với trải nghiệm thì mới là có chứ con nói là tôi toàn trải nghiệm thì ngon quá. Tôi toàn trải nghiệm thì ngon quá dòng chảy của trải nghiệm không? Nếu mà chỉ dòng chảy trải nghiệm thì lại ngon quá. Nhưng con không phải không phải là dòng chảy của trải nghiệm. Khi con trải nghiệm cái gì đấy thì con ngay lập tức tự nhiên không dậy tin rằng có mỗi thứ tồn tại độc lập bên ngoài trải nghiệm nhắc là không ai dạy nhá mới kinh nhất chứ kinh nhất vì là không ai dậy cả để ra các thế luôn con trải nghiệm cái gì thì con tin rằng có một thứ tồn tại độc lập bên ngoài trải nghiệm đấy nhưng hỏi cơ sở là gì đây trả lời xuống đảo lời cơ sở đi. Toàn là tôi nhìn thấy tôi nghe thấy. Tại sao cái bài tồn tại vì tôi nhìn thấy nó thế thì bạn chỉ nói là bạn có trải nghiệm đúng không? Trải nghiệm nhìn sao bạn nói là có cái t tại một cái bàn độc lập bên ngoài trải nghiệm nhìn nhưng cái này nó gì nó ăn sâu đến mức trên đời không ai hỏi nữa luôn vì để ra có rồi chứ nếu được học ấy thì dễ đây là để ra có luôn đấy
tin chặt quá
đến mức không ai hỏi nữa đến mức thầy cô giáo mặc định luôn tất cả thầy cô giáo bác học cũng thế thôi mặc định luôn là phải có cái gì đó còn nó là cái gì thì tôi sẽ chứng minh đúng không ông vật lý chị ch chị nói là nhân nguyên tử đây ông nhà vật lý nhá Thì công tin nó có gì? Xong bắt đầu phải phân tử hóa, nguyên tử hóa, hạt nhân hóa. À ho là phân tử nguyên tử hạt nhân đúng chưa? Đấy là nhà vật lý đúng không nhỉ?
Các loại nhà khác nhau, mỗi nhà sẽ có một cái là cái gì? Đúng không nhỉ?
Đúng không? Ví dụ nhà không? Ô đống gỗ. Có một đống gỗ phải làm củi chứ. Như vẫn là có nhà buôn. Ôi cái bàn giá bao nhiêu?
Bán. Nhà buôn nhà buôn mua bao nhiêu giá bán bao nhiêu có đúng không? Nghĩa là các con mặc định rằng gì là cứ trải nghiệm thì là phải có cái gì đó độc lập với trải nghiệm
đúng
nó cực kỳ ký quái nhưng mà nó đã xuất hiện từ lúc còn còn chưa sinh con vừa đẻ giờ có luôn thế thì làm sao mà con đặt câu hỏi bây giờ nên từ bé đến giờ con đặt câu hỏi là sờ được nhìn thấy được rồi thật hay không đâu tại vì mặc định nó có đâu nữa mà còn đúng không như chả dụ hỏi câu hỏi vụ trước gì đã Cơ sở nào để tôi có cái bạn tồn tại độc lập với trải nghiệm trả lời đi. Cơ sở nào nói là có một cái bàn tồn tại độc lập với trải nghiệm. Độc lập đây nghĩa là gì? Nghĩa là có không có trải nghiệm nữa thì nó vẫn tồn tại.
Thậm chí là trước khi có trải nghiệm nó cũng gì?
Tạ đây. Cả độc là trải nghiệm không? Nào cơ sở nào nà? Cái bàn ngay ở đây này. Cơ sở nào? Con phải tìm lượa cơ sở. Con phải đi tìm cơ sở. Con không được chơi trò thôi. Sự là đúng rồi. Không tìm nữa. Không được. Con hãy tìm cho số cơ sở ai nói được nhiều cơ sở nhất lấy một cờ tìm đi
rồi Minh Thành
bởi vì tí nữa con chạy ra ngoài ngày mai con đi học con quay lại con vẫn nhìn thấy cái bàn đấy
một cơ sở đúng không chạy đi quay lại vẫn là cái bàn đấy
thế cứ nói đi
nó nhiều cơ sở nhất được được
ví dụ như ở trên bàn này ví dụ con nhét cái cái đồng tiền 100 nghìn đấy xong rồi con quay đi con quay lại vẫn thấy à cái chìa khóa đấy con vẫn đúng cái chìa khóa đấy nên là vẫn chìa đấy quay lại vẫn là ch
vẫn là chìa khóa đấy nên là trúng là cái bạn Đấy không phải cái bàn khác,
không phải bàn khác. Hai cơ sở
con ký
khi m khi mọi người nghe hành nói nhá. Chú đề coi là phân tích xem là câu hỏi đấy, câu nói đấy của Thành có phải toàn nói về trải nghiệm không? Tôi chạy ra ngoài tôi chạy lại với là cái bản đấy. Có phải mô tả của chữ trải nghiệm không? Có không? Tôi nhét cái chìa khóa vào tôi quay lại vẫn chìa khóa đấy. Có phải tải một chỗi trải nghiệm không? Có không? Chu trải nghiệm gì?
Trải nghiệm gì thì trải nghiệm nó chuỗi trải nghiệm. Bạn bạn Thành đang mô tả một chỗ trải nghiệm. Tôi chạy ra ngoài tôi chạy trở lại. Có phải toàn trải nghiệm thành tự nghiệm không? Con khắc cái tên con vào cái bàn đấy xong con chạy ra ngoài tiếp con quay lại vẫn là cái tên
khắc tên đúng không?
Thành Tùng ví dụ thế. Thành Tùng Thành Tùng
quay lại
vẫn là thành tùng
vẫn thấy chữ
thành công. Đấy chứng tỏ có vẫn còn cái bản vẫn có cái bản ở đấy nhưng con tưởng tự đi. Nếu con là người không tên Thì con mô tả xem ví dụ đi. Thế khắc tên có phải là quá trình trải nghiệm không? Trải nghiệm gì?
Xúc chạm này.
Suy nghĩ này.
Hình ảnh
hình ảnh này. Âm thanh khắc khắc đây này. Một sự mãn nguyện trong lòng thành tùng ngay chứ quá đẹp
đúng không? Cảm giác hoàn hảo. Sau khi khắc xong đứng dậy đi ra ngoài trải nghiệm gì?
Hình ảnh âm thanh xúc. Xong lại vọng trở lại Nhìn thấy các bạn đấy có chữ thành tùng thì phải làm gì?
Xong sờ tay xem đúng là thành tùng không nhỉ? Sờ vào
cảm giác sung sướng
à? Đúng cảm giác sung sướng. Ồ đúng là thật là bền chặt đấy. Bằng chứng quay lại vẫn còn chứng tỏ là gì? Ngày xưa hồi bé con có đi đi chơi tham quan tên người mình với ai đó vào núi vào đá không có không
ở Việt Nam nhà văn hóa luôn đúng không? Danh năm thăng cảnh nào cũng có tên người khác vào đấy đúng không? Thành yêu tùng cái gì đ khắc khắp nơi ví dụ thôi có chạy qua đấy không? Xong rồi cho thằng bệt chặt
hồi b đi pháp kinh hơ nó nó khóa luôn
khóa
nó còn hai người yêu nhau khóa cả một cầu nặng chíu mà nhà nước phải thay cầu khác bị sập cầu luôn pháp nhở
đúng đúng
đi pháp đấy như vậy là con người luôn luôn tìm sự bền chặt đúng không đúng không nhưng họ hỏi là có bền chặt không nếu mà thành mô tả từ nãy giờ toàn là một chỗi trải nghiệm con đưa sự chỗ trải nghiệm để chứng minh giờ có một thứ tồn tại độc lập ngoài trải nghiệm
sao Sốc quá.
Sốc không?
Sốc
ngay đến đây còn phải sốc. Nếu mà thực sự nhận ra vấn đề đây phải sốc nếu chưa sốc tối vậy sẽ sốc. Thật mà hôm nay thật trước giảng cho các bạn nhóm tiền không là các bạn sốc đến từ hôm sau luôn. Nó rất đơn giản. Con đưa toàn con để chứng minh một thứ tồn tại độc lập ngoài trải nghiệm. Con toàn đưa sụ một chuỗi trải nghiệm.
Không
sốc nhất là cái bàn. thay thế và cái người yêu ở nhà ấ nghĩ lại
người yêu ở nhà bây giờ c hỏi là người yêu ở nhà có tổ tại thật hay không đã ngày xưa xem xem phim ma chưa
người yêu ma ấy
xem vào chưa
chư ngày xưa phim ma hồ ly nhiều lắm
trai trí dị hồ ly người yêu bạn rất nhiều
con chỉ có thể nói là con có những cái trải nghiệm có người yêu
có đúng không nhỉ
nhưng mà chắc có chắc người yêu con tồn tại thật khôngên
bên Hai trải nghiệm con không
bắt đầu hơi sốc chưa
sốc quá
bỏ chư yêu bằng thay con thay bằng cái người con quý trên đời đi con con đi
có chắc là con con tồn tại độc lệch ngoài trải nghiệm con
ngày giữa phim ma rất nhiều cảnh như thế mà x s yêu đến cuối cùng là gì
ma thôi chả có người nào cả
cái ông đấy kinh hoàng đến cuối phim luôn
ai bạn xuất một phim nhá cho anh đi nhá con không tí nữa giờ con hỏi ch một phim thì cùng xem không khác Nghĩa là tối phải xem cũng được. Ý là gì? Là mình cứ yêu một người nên cuối phim là gì? Không tồn tại người trên đời luôn.
Yêu hoặc là gì đó cái không nhất phải là yêu
nhưng cuối phim là gì? Chả có người đấy.
Kinh hoàng không?
Phim đó mình xem là một tâm hồn đẹp. Cái ông nhà toán học ông tượng mấy người bạn.
Ai bảo con thế?
Ai bảo con là nhóm mình sẽ kinh đấy. cơ sở nào là nhó mình đã cùng xem như đấy bọn nó sợ chưa phải đây không vẫn tin được b
đúng rồi quay lại nó gặp quế ở ngoài kìa
gặp quế
quế ba lần ở trên đường
ba lần không phải là quế
ba lần được không phải là quế
quế còn hồi hồi tiên xa cũng thế
đúng không có nghĩa Bạn cái bạn là một bạn mà đi trên đường hồ tiên xa bạn gặp quế
đúng không?
Xong bạn Trình Phát là con đi đường học quế vân vân rất thoải mái xong Quế ơ chị có đi qua chỗ đấy đâu
chị Quế hay
sợ luôn đúng không quế có vai rất quan trọng
đấy
thế con có chắc con có yêu thật không
không còn chắc chắn nữa.
Chắc không
không chắc Ở đây ai làm chắc bọn mình có con cũng vợ chồng thật không?
Con chỉ nói là con có một chúa trải nghiệm thôi. Cơ sở nào để nói rằng ra tôi lại độc lập ngoài trải nghiệm? Nếu tất cả cơ sở đưa ra
hết cách đi nữa thì chỉ là
trải nghiệm.
Trải nghiệm mà thấy vô lý được chưa? Nhưng cái vô lý này là vô lý trời sinh. Thời sinh vô lý sinh ra phát là vô minh luôn. Đây là chú con cần phải nghĩ. Những thứ mà con bảo là có nghĩa là con đang bảo là nó có sự tồn tại độc lập với trải phía. Đúng chưa? Tại sao chàng trai con gái trên màn hình trong giạp con lại không nói là có thật? Còn quay mặt đi. Khi không xem phim nữa thì chàng trai có tồn tại không? Không. Vì thế nên con bảo là phim chứ nếu mà con gặp trong phim con xem thằng ăn cướp xong ra ngoài đúng mở cánh cửa ra con thấy dạng đấy nó cầm súng thì sao?
Xả thật
thì hóa ra nãy giờ mình sẽ là xem thật đúng chưa?
Từ xưa tới nay những thứ nó tồn tại con bảo là nó tộn tồn tại thì cơ sở tồn tại con là cái gì? Con nói lại nó hết cỡ đi, nói cả đến từ đến tối đi. Nó cũng chỉ là gì? Trải nghiệm trải nghiệm
hết trải nghiệm có thể chứng minh được rằng có thứ tồn tại là trải nghiệm kỳ quái. Kỳ quái không?
Nó vô cùng vô lý không?
Vì tôi có trải nghiệm nên nó tôi tự động lực và trải nghiệm. Kỳ không? Nhưng mà con sống như thế từ lúc nào?
Từ thuở mới từ sở gì nhở?
Ôm lòng mẹ.
Trước khi ôm lòng mẹ con đã gì?
Con đã thế rồi. Có trải nghiệm nghĩa là có một cái thứ tồn tại độc lập bên ngoài trải nghiệm không? Có trải nghiệm nghĩa là có một thứ tôi nó độc lộc ngoài trải nghiệm.
Cậu đang sống như thế rồi.
Con đang sống như thế rồi. Chẳng qua đấy là cái loại đánh thuốc mà con còn vụ không nhận ra luôn. Con đẻ ra cái loại thuốc đấy và lớn lên thuốc đấy. Nếu không gặp sư phụ thì cả đời con sống như thế đúng không? Có trải nghiệm nghĩa là có một thứ tồn tại độc lập
ngoài trải nghiệm. Kinh chưa?
Giật mình chưa? Thế có người yêu có vợ có chồng thật không? Thật không? Hải Yến. Hải Yến là người sức mạnh nhất đây rồi. Có chồng thật không?
Yêu chồng không? Yêu chồng không? Ư Ừ. Tự nhiên lúc mà sư phụ nói xong thì con thấy không biết là đúng là từ trước giờ mình sống kiểu gì mà lại mà lại tin tất cả những cái đúng là tin ngoài cái sự trải nghiệm có một cái mọ thế giới nó thật ở ngoài cái trải nghiệm của mình ấy.
Hôm nay sụ nói rõ về chữ thật tồn tại độc lập với trải nghiệm gọi là thật. Chứ tôi có trải nghiệm thì đâu gọi là thật. Con tin là trải nghiệm thì tương đương. Đấy có nên là tương đương
là tất nhiên không cần phải hỏi trải nghiệm bằng việc là tôn có thứ tôn ra độc lập
không kinh hoàng à
thế có trồng con thật không
toàn trải nghiệm
đống trải nghiệm thì tại sao lại là cơ sở để tôi đng trải nghiệm
kể cả anh bảo là anh có thật đấy em ạ thì con hãy hỏi anh là anh chứng minh đứng Anh đây này sờ
sờ được này
anh bảo thế luôn
thì vẫn là trải nghiệm
đấy là một trải nghiệm nó không chứng minh cho cái gì toàn t độc lập ngoài trải nghiệm cả một âm thanh vang lên không phải chứng minh là có m âm thanh ngoài cái âm thanh vang lên đấy ngoài cái âm thanh vang lên đây đúng không dù chồng con nó là anh đây nè anh đẹp trai không nè thì cuối cùng con chỉ có tại sao con dám nói là có một thứ tôi đã độc lập bên ngoài ch Riêng này là xúc nguyên đêm rồi. Riêng đoạn này đấy chưa cần phải cái đoạn nó cao hơn sốc nguyên đêm. Sốc chưa?
Sốc.
Thế bây giờ con có dám chắc có cái bạn trong phòng nữa không?
Còn dám chắc nữa không? Minh Thành được một cờ như vậy đó được hai lý. Hai lý nào? Bây giờ còn ai dám chắc có bàn? Ai còn dám chắc có? chắn không có chắc chắn luôn. Nếu con nói chắc chắn có thì dướ cơ sở đấy và cơ sở con sẽ là gì?
Là giống minh thanh thôi. Chạy ra vẫn thấy người vào vẫn thấy khắc tên vẫn còn toàn đem một đống trải nghiệm để chứng minh cho thứ đồ tại độc lập hả trải nghiệm. Từ bé lớn con yêu đương ai? Yêu ai đấy? Yêu ai? Con bao những người có trên một mối tình anh trên một mối tình kể đơn phương cũng được. Ok. Thế con yêu ai
trả lời hơn con yêu ai?
Con yêu Ai cơ mà
ở đây có nhiều trải nghiệm đâu. Ai cũng yêu một người chứ không
yêu ai yêu người nào
lỡ lấy ra rồi đi
thì con lấy ai ở đây quay lấy chồng lấy vợ rồi mà
lỡ lấy rồi thì lấy ai thật đấy xỏi lấy ai thật đấy lấy ai à bin ai nào trả lời nào con Lấy ai chồng
có chồng chưa? Đã có chồng chưa?
Con con đang hoang mang quá.
Lấy ra
kiểu kiểu chả còn cái gì sư phụ ạ.
Ừ.
Lấy ai chứ
chả có chả lấy được ai luôn.
Không thể lấy ai được luôn.
Vâng.
Con thể đưa trải nghiệm để nó chứng tỏ là tôi đã lấy khải được.
Vâng.
Trải nghiệm về Khải không có thể chứng minh là có Khải tồn tại. Kinh không
trải nghiệm về Khải thì thầ nói là có trải nghiệm đấy thôi. Tại làm sao cơ sở lại có một thứ tồn tại ngoài trải nghiệm được?
Để chứng minh một thứ tồn tại ngoài trải nghiệm. Tôi toàn đưa trải nghiệm sạch chứng minhý.
Vô lý không?
Vô lý ạ.
Đ khi này con sẽ thấy là con đã bị đánh lừa từ quá quá lâu rồi mà. Nếu mà cái lừa nó trở thành nghiêm nhiên.
Mặc dù nó thứ không hề không hề có một tí sự thật nào mà nó cũng được thành bởi hình nghĩa nhệ. Nghĩa nhân chưa? Nghĩa nhân là gì? Nếu có trải nghiệm thì có th thì sẽ có một cái tồn tại độc lập ngoài trải nghiệm. Còn nó quá vô lý đi nó thì chẳng ai tí hiểu nhưng mà thố như thế rồi. Con mở cửa sổ nhìn ra ngoài đường thấy cái xe ô tô chạy con quay lại và con vẫ tin là cái xe đang gì?
Đang chạy.
Đang chạy tiếp hay là không? Nó không chạy nữa.
Đang tin nó chạy tiếp chứ. Nhưng có vô lý không? Có thấy vô lý không?
Có.
Bây giờ chô cho một ví dụ này dễ hiểu hơn này. Tuấn nay con mơ thấy một cái cô gái rất xinh đẹp
hay là con chán trai con tùy hu nháâ.
Nói chung là gái vì nhóm mình không biết nam nữ nó không rõ ràng. Chúng cô gái gái thích nhiều nhóm mình thích gái nhưng thích sai.
Đúng rồi.
Thêm một gái xinh đẹp đúng không? Thì hỏi là cô gái tồn tại ở đâu? Có tồn tại gái trên đời không? Con đang trải nghiệm cô gái có tránh cô gái không? Có tránh
nhưng mà khi con hết thúc dương mơ thì cô có tồn tại không? Không
có
không?
Nhưng mà ngay nhìn thấy cô độc mơ ấy
thì cô có tồn tại không?
Không
cũng không tồn tại
không thực sự tồn tại lúc nó tin thôi.
Ngay khi nhớ cô trong mời cô có tồn tại không?
Không
không sao lại có con
mình tin như thế thôi chứ không
không đang trong mơ thì hỏi cô có tồn tại không?
Không tồn tại không
không tồn tại? Không thể tồn tại được.
Không có
đang trong mơ có tồn tại không? Không
không không
hết giấc mơ cô có tồn tại không?
Không.
Thế cô có tồn tại không?
Không
không tồn tại.
Không tồn tại.
Đang trong mơ thì cũng không tồn tại.
Giấc mơ kết thúc rồi
không
thì không tổ tại.
Ngay lúc giấc mơ đang xảy ra thì cô có tồn tại không?
Không.
Con chỉ thể nói là con đang mơ ra cô đấy thôi.
Chứ sao con nói có cô tồn tại được không? Hải hiểu vấn đề không? Ngay khi đang mơ thì cô cũng không tồn tại chứ không có.
Hay là trong khi đang mời cô tồn tại? Hết ra mời cô bất t không tồn tại
không?
Theo con là sao? Khi đang mưa thì cô tồn tại. Hải đang nghe tin thế mà khi sấc mơ kết thúc thì cô ấy không tồn tại nữa. Làm sao tổn tại
theo Hải sao? Theo Hải sao?
Dạ vâng ạ. Đúng là lúc đang mơ thì cũng không có cô ấy luôn ạ.
Kể cả con đang có cô trên đường giữa mơ ấy thì cô ấy cũng
cũng không có cô ấy.
Dạ.
Giấc mơ kết thúc thì
thì cũng không có
cũng không tồn tại.
Tức là từ đầu đến cuối là không có cô ý rồi. Chả bao giờ cô không thể tồn tại ở đâu được. Tối nay con mơ thấy con rồng. Con rồng có 18 chân thì hỏi nó tồn tại ở đâu?
Không có con rồng.
Không thể nói tồn tại được.
Mặc dù trải nghiệm với nó thì sao?
Cực kỳ rõ ràng, cực kỳ thật.
Quay lại cô gái con rồng thì thấy tồn tại ngay cô gái là Khải thơ khải tồn tại đấy. Đấy thử xem lại gu thẩm mỹ đấ nhá. Con gặp cô gái trong mơ. hỏi là cô tồn tại ở đâu. Con thấy ngay là trong mơ thì cô cũng chả tồn tạiấy. Ngoài mơ thì gì?
Không tồn tại,
càng không tồn tại. Không thể nói là cô ấy tồn tại được. Mặc dù là trải nghiệm với cố ấy thì sao?
Phú toàn
rất thật.
Có thể làm gì cố ấy được? Có thể làm được những gì với cố ấy?
Có thể làm được rất nhiều thứ.
Cô thể một chút đi
ví dụ đến sờ vàoệ
đến ngửi.
Đấy
ngửi. Thấy nghe ngửi nến xúc xạ
hoàn toàn thẩm chạy t hết được không
được
mai hỏi cô tô tại đâu trả lời được không
không
xong chưa
con chỉnh con nói là có một trải nghiệm thôi làm sao con nói là cô tồn tại ở đâu được thế ngay cái bàn này đi nào trả lời dụ cái bàn này tồn tại ở đâu thứ nhất là Nó có tồn tại ở ngoài trải nghiệm được không?
Bằng chứng là
trải nghiệm. Bây giờ câu hỏi khó hơn này. Thế nó có tồn tại trong trải nghiệm không?
Hải nó bị lường đây. Đấy. Thế có tồn tại trong trải nghiệm không? Thế khỏi như tội trong trải nghiệm. Con này khó hơn một chút. Ngoài trải nghiệm là vứt rồi nhá. Vứt chưa?
Có ai có tin có tại ngoài trả không?
Vì tại sao lại không? Học nh vì sao lại không? Vì sao lại không thể nói là có cái bàn tụt tại ngoài trải nghiệm?
Thưa sư phụ là cái không nói là không có
không thể nói
không thể nói có cái bàn tồn tại ở ngoài trải nghiệm.
Ừ
là bởi vì không thể nào có một cái gì để chứng minh rằng rằng cái bàn ấy nó tồn tại nó tồn tại ngoài trải nghiệm.
Tất cả các cơ sở đưa ra
không có một cơ sở Vâng.
Tất cả cơ sở đều là gì?
Đều là là không thể chứng minh được.
Là cái gì?
À đều là sợ trải nghiệm.
Con đưa ra tất cả trải nghiệm để chứng minh có một thứ tồn tại độc lập bên ngoài trải nghiệm.
Ngoài trải nghiệm
không? Kỳ quái. À quá
kỳ quái.
Con tỉnh dậy con chứng minh x cô gái tồn tại. Vì sao? Vì trong mơ con sờ được. Đấy con đang nói như thế sư phụ cô gái đêm qua trong mơ tồn tại vì con sầu được con nắm được tay được con nói chuyện được nghe. Vô lý không? Vô lý
vô lý
nhưng con đang sống như thế con đang sống 100% như thế thưa sư phụ cô gái đọc trong đêm qua trong mơ thôi này dễ hiểu này vũ khải đế gọi cô gái trong mơ đúng không rất xinh mà không phải ngang hỏi cô có tồn tại hay không thế sự cô ấy tồn tại vì sao vì trong mơ cô làm rất nhiều thứ với cô ý có vô lý không
vố lý
trong mơ con nắm tay được con nói chuyện được con tán không tán tỉnh thì không được con không tán tỉnh
con gì nhờ kêu mang giúp đ Bôi được đúng không nhỉ? Không có nhà cho nhà, không có rừng cho giường, không hơi ấm cho hơi ấm. Thế cứu mang đấy. Hiểu không nhỉ? Cứu giúp đỡ đấy. Nhưng hỏi là có tồn tại không? Bảo có tạ con sờ được còn con còn chấm chấm chấm được. Thấy vô lý không
vô lý không? Làm sao lại lấy trải nghiệm để chứng tỏ thứ tôn ngoài trải nghiệm? Nga thấy vô lý không? Quá vô lý. Nhưng câu này khó họ liệu cô Cô cô gái tồn tại trong trải nghiệm tồn tại nghĩa là gì? Có một sự tồn độc lập với trải nghiệm tức là tồn tại đúng không? Còn có khái niệm mới tồn tại là gì? Là sự tồn tại độc lập khách quan với trải nghiệm thì cái cô gái đấy có tồn tại độc với trải nghiệm không?
Ngay khi con đang trải nghiệm ấy thì có cô gái nào độc lập với trải nghiệm không? Không.
Ngay khi đang có cái bàn thì có cái bàn nào đang tồn tại độc lập với trải nghiệm thấy không? Đ có cùng nguyên tắc đưa có sở đây. Ngay khi con thấy cái bàn nếu con tin là có một cái bàn tồn tại độc lập để tôi nhìn thấy nghĩa là có một cái bàn phải tồn tại độc lập với trải nghiệm thì con phải đưa cơ sở đây
thì ngay khi thấy bàn thì cơ sở con cũng chỉ là gì?
Trải nghiệm
trải nghiệm làm sao lại chứng minh có cái bàn tộ độc lập với trải nghiệm nếu mà cơ sở con toàn là trải nghiệm cùng một logic nhá không khác nhá.
Nó vẫn logic phá cả hai chuyện. Khi thấy một cái bàn hay bất kỳ gì thì cơ sở nào có nói rằng cái nó tồn tại độc lập với cái trải nghiệm đấy. Nghĩa là có một cái ban tồn tại độc lập với trải nghiệm. Con chỉ nói là gì?
Con trải nghiệm ấy chứ khi gặp cô gái trong mơ và con nắm tay cô ý thì có cơ sở nào nói là có một cô gái tồn tại độc lập với cái trải nghiệm đấy. Thế khi thấy cái bà đấy cũng thế thôi. Cùng nguyên tắc nó không khác tí nào hết chẳng qua số nói bên ngoài với cả với cả quay mặt đi cho dễ hiểu thôi. Nhưng ngay khi bây giờ con chỉ nói con có trải nghiệm thôi. Làm sao con thể nói có một cái trải nghiệm gì về cái gì được? Muốn trải nghiệm về cái bàn thì phải có một cái bàn trên đời. Muốn trải nghiệm một cô gái thì phải có cô gái trên đời. Tối qua tối đa là Khải có một trải nghiệm chứ Khải không thể có trải nghiệm về một cô gái được. Vì Phú thấy lại có cô gái Cái sự hiện ra này nó có nói là có gì bên trong không? Nó phát biểu không? Tôi có cái bàn bên trong không? Có không?
Nó đ tôi phát biểu với con là nó có cái gì chưa?
Đã ở cái sự hiện ra này phá đở con là nó có cái gì trong chưa?
Chưa. Con toàn suy ra. Vì sao lại suy ra? Cơ giờ suy raải
vì có trải nghiệm nên suy ra có sự tồn tại độc lập với trải nghiệm. Đấy tồn tại độc lập khách quan với trải nghiệm. Cái này thì con học nhiều rồi đúng không? Ấn tượng giác quan là con đã đủ để phá cái đoạn này rồi. Con nhìn vào thế giới tượng giác quan chức là đ bàn ghế đúng không? Ấn tượng giác quan thì cũng không thể nói chị là có ấn tượng giác quan được vì cái cơ sở chí tách là không có. Như vậy con không thể nói là do tôi có trải nghiệm nên có một thứ tôi đã độc lập ngoài trải nghiệm được. Cái tôi đ Con thể nói là gì? Có trải nghiệm. Khi ngồi đây có cái gì?
Có trải nghiệm không thể nói là có sư phụ và các bạn được. Cái trải nghiệm của con nó có bảo rằng là tôi có sư phụ các bạn không?
Có bảo không?
Ngay cả nó bảo nữa thì cơ sở nào?
Không cơ sở trải nghiệm chẳng có cơ sở để nói bất kỳ gì tồn tại. Ngay bây giờ đây con chẳng cơ sở nể nói bất kỳ tồn tại có hay không sư phụ có sáu ấn tượng giác qua ai phá h nào sơ sư phụ con ngồi đây con Không thôi không thấy bạn đồng ý rồi nhưng thấy sáu tượng giác qua nào ai thể dùng logic mới để phá lic cũ thì là mình không cần sở tách vân vân đúng không đấy là đấy là logic cũ cũ vẫn rất là đúng nhá nhưng s đang dạy con một cái mới ai thử dùng chính cái mới để phá nào phá cái bàn này chính s phá cho con rồi bây giờ phá tự giác quan thư sụ ngồi đây có sáu tự giác quan chính sự dậy thế mà bảo là xưa rồi con ơi bằng chứng nào cũng bảo sự dậy thế Xưa rồi nào? Ai phá thử xem nào.
1 cờ hồng anh. Ok. Nhóm này là phải đợi một cờ nó mới giơ tay. Hiểu không? Không nói một cờ nó không giơ. Biết rồi cũng không giơ. Vì sao?
Vì một cờ chưa chứ. Cờ chưa chưa hiện.
Cờ chưa xuất hiện trong trải nghiệm. À con thử kiểu mới à bảo là có sáu giác quang đúng không ạ?
Ờ
thế thì nếu mà có sáu giác quan thì nghĩa là sáu giác quan nó phải tồn tại độc lập với trải nghiệm thì bạn đưa ra cơ sở xem là nó tồn tại thế nào.
Cơ sở nào nó tồn tại độc lập qua trải ngoài
bạn đưa cơ sở đây chả vấn đề bạn đưa cơ sở đây sáu ok mấy được đưa cơ sở đây
bạn nói là có một thứ t độc tồn tại độc lập với trải nghiệm thì bạn đã đưa cơ sở đây tôi nhìn thấy tôi nghe tôi ngửi tôi nếm
thì nhìn thấy thì vẫn là trải nghiệm
bạn đưa ra một trải nghiệm để bạn chứng minh rằng có một thứ tồn tại độc lập
độc lập với cả trải nghiệm ạ. Cái trải nghiệm nó chưa bao giờ nó nó có cái gì cả. Đúng chưa? Đúng chưa? Mình bây gi có một từ khác dùng trải nghiệm là từ hiện giạ cho nó giống với cả ngôn ngữ của mình hơn. Cái hiện dài này nó đã bao giờ nói là tôi có mấy thứ chưa? nói chưa? Chưa.
Chưa.
Chưa. Sư hiện ra nó còn là đủ cơ sở để chứng minh là có sáu thứ không?
Hiện ra thế này thì có đủ cơ sở để chứng minh là có sáu thứ không?
Chả cơ sở gì cả. Sự hiện giang cô gái trong mơ thì có đủ cơ sở nó là cô gái tồn tại không? Sự hiện ra một cái bàn trong đời thật. Cái sự hiện ra riêng nó có đủ cơ sở cho cái bạn tồn tại không?
Không
không
nó hiểu sự đơn giản của nó. Lúc nó đơn giản mức gọi là nông dân của nông dân.
Cái sự hiện ra thì sao lại là cơ sở cho thứ? Tôi lại độc lập vện ra nó còn thếu gì nữa? Tại sao lại cái hiện ra lại là cơ sở tồn tại trong một thứ độc lập với hiện gian? H Cái sự hiện ra chỉ đơn giản là hiện ra mà thôi, đúng không? Bây giờ quay lại mình hay nói là biết là chống không sáng tỏ hiện ra. Thế chống không là gì?
Hồng Anh luôn một cờ nhá. Ai nói được số không là gì thì được một cờ hai cờ chắc luôn. Bây giờ trước đây nói là chống không sáng tỏ hiện ra thì mọi người không hiểu chống không lắm. Sau hôm nay hy vọng mọi người sẽ hiểu thế nào đúng là chống không. Thế là chống không sáng tỏ hiện ra. Chống không Đấy. Ý dụ là gì? Thử luôn rồi.
Hồng Phương hai cờ. Nếu như mà như bài hôm nay con hiểu trống không là không có gì tồn tại bên ngoài lẫn bên trong trải nghiệm.
Đổi chữ trải nghiệm thành chữ gì chuẩn luôn.
Biểu hiện ra
là thế chống trong câu chống không sáng tỏ hiện ra thì sáng tỏ ai biết là biết rồi đúng không? Thế phần chống không là cái gì?
Tiện ra ai biết rồi. Đấy. Tiện ra đây.
Vâng. Không là cái gì? Chống thứ mà không thể trách nghiệm được đúng không? Thế đó là cái gì?
Thì trống không là không có cái gì tồn tại nằm ngoài hay cả ngay ở thứ thứ hiện ra cũng không có. Tức là không có vật gì nằm ở bên ngoài cái sự hiện ra lẫn ngay cả sự hiện ra cũng không có vật nào ở đấy.
Dạ ạ. Chống không đây là gì? Là không có một thứ gì tồn tại bên ngoài sự hiện ra. Và cũng không có thứ gì tồn tại bên trong sự ấn. Tại vì sự hiện ra nó không thể có không thể là cơ sở cho một thứ tồn tại độc lập hiện ra. Khi mình nói là có cái bàn tồn tại bên trong hiện ra, ý mình là gì?
Phải có cái bàn độc lập hiện ra. Nghĩa là tôi nhìn thấy bàn, nghĩa là phải có cái bàn ở đấy. Khi con nói là con nhìn thấy cái bàn thì con phải tin có cái bàn đấy hay không có bản đấy. Như vậy là hiện ra phải đi kẹp mới có. Khi con nhìn thấy cô gái trong mơ thì con bảo là có cô gái ở đấy hiện ra đi kèm với có. Nhưng chống không đâấy là gì? Nó cắt cái chữ cắt cái khoảng cái mối liên hệ sẽ hiện ra và có. Hiện ra thì là hiện ra. Tại sao lại nó có cái gì? Chống không nó trả hiện ra về đúng cái hiện ra. À hiện ra nhưng không có Có gì tồn tại ở trong hiện ra và ngoài hiện ra. Đấy, chống không là như vậy chứ chống không không phải là gì? Một khoảng không bao la. Không bao la cái gì?
Còn không bao la, chống rỗng là cái gì?
Là một trải nghiệm.
Chống không có phải là trải nghiệm không? Không. Chống không là một thứ rất khó hiểu. Vì thế không trải nghiệm được vì thế. Vì nó chỉ đơn giản nó là gì? Không có cái gì tồn tại bên trong hay bên ngoài cái hiện gian này hết. Nếu con hiểu cái đấy có hiểu đúng về trong gốc. Hiện ra thì chỉ là hiện ra. Hiện ra không thể chứng minh cho một thứ tồn tại, độc lập với hiện ra. Kể cả bên trong hiện ra bên ngoài hiện ra. N cái này hơi khó hiểu chút này. Con thấy cái bàn cái này nó quen quá hơi khó hiểu. Khi con nhìn thấy cái bàn trước mặt thì ở đây có sự hiện ra hay ở đây có cái bàn. có hiện ra chứ không thể có cái bàn. Cái sự hiện ra nó không chứng minh cho việc tồn tại có cái bàn nó không thể chứng minh được
vì nó chỉ hiện ra thôi mà. Dễ hiểu hơn chưa?
Khi con nhìn về phía trước con thấy cái bàn thì ở đấy chỉ có sự hiện ra không thể nói có cái bàn. Bởi vì cái sự hiện ra nó không có một cơ sở nào để chứng minh rằng gì? Có cái bàn. Mọi người dễ hiểu không? Thôi thấy nó cái này nó quá nông dân. Nông dân mức là dưới chuẩn rồi đấy. Bình thường là phải phân tích là sáu thứ năm thứ không cơ sở.
Nhưng bây giờ chỉ đơn giản thôi.
Hiện ra thì đấy đâu là cơ sở cho cái việc có cái gì đấy trên đờ. Hiện ra có phải là cơ sở cho cái có tồn tại không?
Chẳng liên quan gì cả.
Hiện ra cô gái trong mơ thì có phải là cơ sở chứng minh tồn tại không?
Thế thôi nó rất đơn giản không? Như vậy là chống không là gì? Là ông đừng có bảo là Mà bên trong hiện ra nó có cái gì cả hoặc là bên ngoài có cái gì cả thì gọi là hiện ra chống không. Hiện gia có thật là gì?
Có một thứ tồn tại độc lập hiện ra đấy thì gọi là ra có thẳn. Ví dụ thấy cái bàn trên đời có cái bàn quái thấy cái bàn chỉ nó thấy cái bàn thì thấy thôi chứ tại sao nó trên đời tồn tại cái bàn bây giờ con không được tìm nổi bất kỳ cơ sở nào nó thấy cái bàn tồn tại cái bàn. Nếu đưa cơ sở cơ sở lão Cơ sở tôi nhìn thấy sờ thấy láo không?
Mình nói không cơ sở bởi vì tất cả cơ sở đều láo.
Đây bắt đầu con thấy bắt đầu linh lại được với nhau chưa
nhá. Khi con nhìn vào thế giới này con không phải nói là có cái gì được. Không thể nó là có cái gì được. Cái sự hiện ra thì mình không phủ nhận được đúng không? Hiện ra này phủ nhận được nhưng mà không thể khẳng định là có cái gì được. Mày thử nhì thử cảm nhận xem có đúng không? Cái sự nói bắt đầu nói cái cảm nhận đấy. Con thử kiểm cảm nhận xem có đúng không? Khi con đang ngồi đây con chỉ có một sự hiện ra hay là có một đống thứ hiện ra trong cái một thứ vật hiện ra hay con chỉ nói sự hiện ra thôi. Con lo trong hiện ra là có vật gì được và ngoài hiện ra cũng không thể có vật gì được. Bố mẹ ở quê có hay không nào? A ch bố mẹ quê có khi con ngồi đây con nhìn vào thế giới đi. Cố mẹ quên không? Ai trở đi một cờ sao? Ai trở được ngoan đấy không? Phương lấy được hai cờ nhá. Rất đúng luôn nó vắc đúng luôn. Thế nào là chống không? Nhắc lại một nữa. Chống không là gì? Cái sự hiện giam này ấy nó chỉ là sự hiện ra. không thể có gì tồn tại trong hay ngoài diện ra thì nó chống không được chưa thì có đơn giản không chứ không phải là một khoảng không bao la hay là một cái gì cả bởi vì đấy là một trải nghiệm thì chống không nó không phải là một trải nghiệm vì thế không kinh nghiệm được vải trải nghiệm đâu. Nếu con chống không là một trải nghiệm thì con trải nghiệm xong rồi đâu đấy chống không chỉ đơn giản là gì không có gì tồn tại ở bên trong hiện ra hay bên ngoài gì ra thì gọi là chống s không hợp thế giới này nó có tính chất là là chống không sáng tỏ hiện ra nà. Bây giờ thôi từ hồng phương chẩn nốt cho xong đã thế giới này nó chống không cho thời gia ở góc độ kinh nghiệm th là gì gốc độ hiểu biết lý thuyết đ như thế nhưng mà kinh nghiệm là gì ch câu này mới xưng lắng hai cờ này thế giới này là chống không sáng tỏ nhận ra ở độc ở góc độ trải nghiệm kinh nghiệm thì nó nó như thế nào
góc độ trải nghiệm thì là sự hiện ra
đúng rồi trải nghiệm thì cách đơn thuần là gì
hiện ra thô tại sao nó là trúng không Không có gì tồn tại bên trong bên trong hiện ra và gọi đúng không? Tại sao nó sáng tỏ nó rõ ràng
hiện ra cứ sáng tỏ hiện ra là sóng tỏ tỏ không phải là nó sóng rực lên
hiện ra nghĩa là rõ ràng rồi hiện ra thôi mà
hiện ra tô đâu có biết rồi cái này giảng một lần rồi đúng không
hiện ra là biết chứ không phải là có một hiện ra và có cái biết ở đấy nữa hiện ra được nghĩa là gì
là biết rồi rõ ràng rồi như vậy là trống không này sáng tỏ
hay là rõ ràng hiện ra thực chất nó chỉ là gì thôi
là một
nó là một thôi chứ nó trải nghiệm chỉ là một
nó không phải là ba thứ khác nhau trong một trải nghiệm
đúng rồi
nó chỉ là cái trải nghiệm này thôi
đúng
chỉ là hiện giờ này thôi cái hiện gian này đã ôm tất cả các loại các loại sự thật trong nó rồi
vì sao tất cả các tính chất của thực tại chống không thế ra có chống không không
vì sao là chống không
sao tồn tại trong hay ngoài hiện ra nó có rõ Không
có
nó hiện ra không
có
đúng chưa vậy hiện ra nó phải nó đang sờ sờ sờ sờ nó con chừ sượt không
đúng không nhưng mà đối với con thì nó lại đấy đ đấy là sụ giảm thế đấy thôi chứ con đứng dậy phát là nó gì hiện ra tương đương với tồn tạ đấy các con chết ở cái chỗ đấy các con một cách vì nó vô thức nó nó lập trình từ lúc bé chưa để đời ấy hiện ra nó bằng gì rồi
bằng có có vật ở đấy rồi hiện ra thì phải có cái gì chứ? Con có đức phải gõ không? Nhưng hôm nay con thấy không? Hôm nay con thấy rằng là gì? Không thể có cái gì tồn tại độc lập bên ngoài hiện ra. Đúng chưa? Cái rất quan trọng. Cái là cái chính này cái là cái mà con tối nay con giật mình. Tại vì đấy quay phải quay trái thì có đúng cái hiện ra thôi. Không thể nào có cái gì luô hả hiện ra được. Nó sẽ hiểu tại sao ví dụ thấy nhân thì yêu mà quay phải phát thì sao? Không có tồn tại trên đời luôn.
Tối nay con sẽ hiểu đúng không? Bây giờ chưa hiểu. Đấy rồi mà nó rất đơn giản thôi. Không phải là vì sự không muốn nhớ nhân mà vì sao? Mình không thể lương bị lương nữa. Làm sao quay phải có nhân tồn tại ngoài hiện gian này? Vậy con thử lại đi. Quay sang khác ví dụ đi. Làm sao lại có sụ ngoài cái hiện gian này? Tôi thử nghĩ xem làm sao lại có sụ ngoài cái hiện gian này nhồng ý cho này nó không thể có. Nà cảm nhận à nhưng ai cảm nhận thế không cảm nhận thì thôi nhưng ai vẫn vẫn cảm nhận rằng có sụ trong căn phòng này chẳng qua là lý thuyết bảo không có thôi thì đừng có tay còn ai bắt đầu cảm nhận rằng ừ nhở làm sao có sụ ngoài hiện ra được đây được rồi bây giờ quay lại nhìn sư phụ vẫn là cảm giác nhá làm sao lại có sư phụ ngoài hiện ra à bên trong hiện ra là được làm sao có bên trong hiện ra được này khó chú thấy s vé mất rồi Nhưng mà làm sao có dự bên trong gi được
cơ sở độc lập sự
làm sao có dự bên trong gi được bởi vì con chế có nh thôi
ừ
cái lô rất đơn giản mức gọi là nông dân của nông dân không làm sao lại có số bên trong hiện gi được bởi vì con chỉ thấy hiện ra thôi
không thấy sư phụ được không có sư phụ
hết đến dân nhất rồi đấy có cảm nhận được cảm nhận thế không
làm sao cao bên trong ra được đây này ok bỏ đây xuống đấy thành công rồi đấy
thành công rồi
buổi chiều thành công rồi đấy Vậy là thực hành nó chỉnh nhiều sau nó không có gì hơn cả. Cái này nó mới là sự thừ chuyển đơn giản kinh khủng thôi nhá. Hiện ra thì thô thấy cơ sở đó là có bên trong và bên ngoài, có sư vụ bên trong hay bên ngoài có bất kỳ gì bên trong bên ngoài còn thế gian thế giới th đơn giản không đơn giản không? Thế thực sự chỉ đơn giản thế thôi. Thế thôi. Thế thì làm sao bố mẹ quên được? Ngoan khỏi phải nói luôn đúng không? Làm sao bố mẹ quê được bây giờ? Nếu mà không có tồn tại độc lập với hiện ra này đúng không nhỉ?
Thì đấy là bố phả quê. Cái logic ở đây là gì? Là cái hiện ra nó không có một cơ sở bằng chứng nào để nó làm có một thứ tồn tại độc lập hiện ra. Hay nói cách khác là hiện ra nó không thể nói có một cái gì đấy khác nữa. Hiện ra chỉ là hiện ra. Chứ hiện ra không thể là sư phụ với cái bàn được. Hiện ra chỉ là hiện ra chứ. Con hiểu sự nông dân đây không?
Nó đơn giản khó tin luôn đấy. Cái lối là gì nữa? Đơn giản là hiện ra. Nghĩa là hiện ra không hiện ra là cái gì được. Không nói hiện ra là có thật. Logic thế có ai hơi xấc từ logic nó giảm quá
hiện ra thì ch hiện ra có thất bằng có thất được vô lý quá. Nhưng mà vì con bị đánh thúc. Quá sớm rồi, quá lâu rồi nhưng mà con thấy là hiện ra là bằng có thật nhưng mà từ bé lớn con chỉ có những trải nghiệm sự hiện ra thôi. Chẳng ai trải nghiệm cái gì phát hiện ra hết đúng không nhỉ? Con không ai không trải nghiệm cái bàn hết để hiện ra đúng không? Không ai trả tôi hết cũng trải nghiệm gì? Hiện ra Cái sự hiện ra thì không thể làm cơ sở cho cái gì khác sự hiện ra. Lấy logic nhá. Nhắc lại logic đơn giản lắm. Cực kỳ đơn giản đây. Từ bé lớn tất cả các con chỉ trải nghiệm sự hiện ra và ngay bây giờ cũng chỉ trải nghiệm sự ra. T cứ cứ giảng đã xong. Sẽ sẽ đọc câu h sau. Từ bé đến lớn các con chỉ trải nghiệm có đúng không? Và ngay bây giờ bất kỳ lúc nào thì sẽ hiện ra đúng chưa?
Một rõ ràng không?
Rõ ràng.
Hai là sự hiện ra thì không bao giờ là cơ sở cho cái gì khác diễn ra được. Đơn giản không?
Không thể nói hiện ra là bằng tồn tại được. Hiện ra chỉ bằng hiện ra thôi. Nó không thể cơ sở cho tồn tại có thật, có sẵn bên trong, bên ngoài, bất ký gì cả. Đang nói đồ tích nhá. Đồng ý không? Sự hiện ra nó không thể là cơ sở cho cái gì khác sự hiện ra. Đơn giản chưa? Vì thế nên không thể có cái gì tồn tại bên trong hay bên ngoài đây ra được. Ba bước logic. Xong chưa? Ghi đi. Ba bước đính đến ba bước đến. Báo đến chân như nhá cho nó nghe cho nó mới
như như đấy. Đây là chân như đấy. Như
cái mà con được giảng bây giờ chính là sân như đấy. Vâng. Chân như gạch từ đầu gọ số 1 từ nhỏ đến lớn. Và ngay bây giờ con chỉ có thể chỉ có sao chỉ có Sự hiện ra bỏ cho con cũng được không cần con được từ nhỏ lớn và ngay bây giờ thôi tuần nhỏ lớn từ xưa đến nay đi cho nó bớt từ xưa đến nay và ngay bây giờ chỉ có sự hiện thôi được chưa thứ hai sự hiện ra chỉ có thể là cơ sở cho sự hiện ra phải không thể là cơ sở. cho bất cứ thứ gì khác sự hiện 3 bài đọc 3 viế Sự hiện ra không thể là cơ sở cho sự tồn tại th bất cứ thứ gì bên ngoài sẽ hiện ra và sự hiện ra không thể là cơ sở cho sự tồn tại. của bất cứ thứ gì bên trong sẽ hiện ra. Số dòng cuối cùng Đây chính là hiện ra mà chống không. Phả là bản tính tự nhiên. Thừ bỏ cái tôi trở về với gì? Tự nhiên.Ừ. Đây bán tự nhiên của mọi sự vật hiện tượng. Rồi ai đọc lại đây? Con đọc lại. ba bước đến chân như.
Ừ.
Gạch đầu dòng thứ nhất ạ. Từ xưa đến nay và ngay bây giờ chỉ có sự hiện ra chấm ngày đầu dòng thứ hai. Không thể là cơ sở cho bất cứ thứ gì khác sự hiện ra. Chấm xuống dòng gạch đầu dòng. Vì thế sự hiện ra không thể là cơ sở cho sự tồn tại của bất cứ thứ gì bên ngoài sự hiện ra. Và sự hiện ra không thể là cơ sở cho sự tồn tại của bất cứ thứ gì bên trong sự hiện ra. Chấm xuống dòng gạch đầu dòng. Đây chính là hiện ra mà chống không phẩy là bản tính tự nhiên của mọi sự vật. Phẩy hiện tượng chấm rồi một Cái này nó có đơn giản không? Nó nông dân hơn cả nông dân không?
Hiện ra thì lưu làm cơ sở cho cái gì? Nó một cách ngắn gọn đấy. Nên là khi con nhìn vào thế giới n con hiểu cái này con thấy nó chống không tự nhiên luôn. Nó chố không tự nhiên chứ không phải do con tu nó chống không. Viết câu này luôn đi. Khi hiểu được điều này, nhìn vào thế giới sẽ chỉ thấy sự hiện ra và chống không chấm gọi là bản tính tự nhiên vì thế giới vốn đã là hiện ra chống không như vậy phải không phải do tu mà có được Được chưa? Vẫn hiện ra mà vẫn chống không mà này không phải do tu mà có nó vốn thế xong ông bịa vào là có. Bịa vào bằng một l kỳ quái là hiện ra thì bằng với cả gì?
Có
có hiện ra chứ hiện ra chứ. Đấy đến đây mọi người sẽ thấy rằng là cái cái logị nó quá đơn giản nó giúp con nhìn thấy cái bản chất của thế giới mà chẳng Lượn gì rồi? Không không có lượn gì đâu. Cái mà xong nó không có luyện đâu nhá. Cái xong nghe thì rất là ra nhưng mà khi con đã ngấm rồi ấy nó chẳng có lượn được quá gì. Thế sao lại không luyện gì ra cho được? Không cần không có cần. Tại sao nó lại làm cái này làm loại thực hành mà không cần lý luận. Bây giờ lúc dẫn con thì lý luận lúc con thực hành chẳng lý luận gì cả. Không ai
nghe rất d luận nó dài như là bốn dặng đúng không? Nhưng thực chất trả lượn quá. Đấy vì sao
sư phụ? Vì vì nhìn vào kinh nghiệm thì thấy sự hiện ra. là hiện ra thế thôi không thể nhìn ra cái gì khác nó ra hơn tí đ nói hơi ngắn
dạ tức là nhìn trong kinh nghiệm thì nó chỉ có sự hiện ra mà sự hiện ra này thì nó chỉ là cơ sở cho sự hiện ra thôi nó không thể làm cơ sở để chứng để để thấy có cái gì khác được nữa cả
đúng rồi hiện ra ấy mình sụ nói là hiện ra làm cơ sở hiện ra là cách nói thôi cách nói xong mọi người đừng có bẫy mắc và bẫy con nói hơi thừa hiện ra chứ chẳng có cơ hội trong cái quái gì cả
thì chỉ có sự hiện ra
mặc dù viết như vậy để logic nhưng mà thực chất là hiện ra nó chả là cơ sở cái gì cả. Điện ra thì nó chỉ nhận ra chứ cơ sở cái gì có đơn giản không? Tại vì đơn giản vì sao khi con nhìn vào thế giới có hiện ra ngay không?
Không.
Hiện ra nó có cơ sở chơi quá gì không?
Không.
Thế có đúng bản chất thế giới hiện ra chống không?
Có.
Đấy ba dòng đấy. Viết lại đi. Viết lại ngắn lại.
Bản ngắn bản ngắn
bản dạng dài quá th bình thường.
Bản kia là bản dài logic.
Bản ngắn bản ngắn khi thực hành thực hành. Dụ cho cái cục qua bên này nó sẽ đỡ rẻ cái cái cục dưới
bản ngắn trước khi th hai chấm một nhìn vào thế giới chỉ thấy sự hiện tại 2 sự hiện ra này Bỏ giới sự đi. Hai hiện ra chỉ là hiện ra chẳng thể là cơ sở cho bất cứ thứ gì. khác cả 3. Vì thế giới này là hiện ra và chống không đ ra vào đây là bản tính tự nhiên có thể kinh nghiệm được trực tiếp như có thể đang được kinh nghiệm trực tiếp Phải không thông không cần thông qua suy nghĩ làm thế gì nó dễ được dễ không tưởng gì nữa nhá các cái loại ph giáo pháp khác ấy phải nghĩ giáo pháp từ xưa n là phải nghĩ nghĩ nghĩ có cái chẳng nghĩ nó đơn giản nó không cần nghĩ đọc lại ba hương chắc Ông anh đ hơi thừa đọc lại
dạ bản ngắn khi thực hành một nhìn vào thế giới chỉ thấy sự hiện ra
ok không
dễ hay khó
siêu dễ hay là sẽ là dễ
siêu dễ
thấy ra thì là dễ nhất trên đời gì nữa ok
hai hiện ra chỉ là hiện ra chẳng thể là cơ sở cho bất cứ thứ gì khác cả
không thể chẳng chứ khôngạ
hai ạ hiện ra chỉ là hiện ra không thể là cơ sở cho bất cứ thứ gì khác cả.
Vâng.
Ba, vì thế giới này là hiện ra và trống không. Phảy đây là bản tính tự nhiên đang được kinh nghiệm trực tiếp. Phả không cần thông qua suy nghĩ.
Vậy cần đi. Không thông qua suy nghĩ.
Không thông qua suy nghĩ. Dạ. Câu 3. Vì thế thế giới này là hiện ra và trống không. Đây là bản tính tự nhiên đang được kinh nghiệm trực tiếp không thông qua suy nghĩ.
Dạ. Th giáo pháp cuối cùng có đơn giản chưa?
Đơn giản quá gì nữa đúng không? Đơn giản không?
Nào bây giờ con con thử đặt lại câu hỏi đi. Thế con thấy lạnh xúc không thấy lạnh thì khác nhau chỗ này ai trả lời được cho một cờ con thấy lại trụ thấy lại như khác nhau ở đâu rồi thành hải nhá là công chụ tội
gỡ gạch nãy -1 rồi đúng không? Dạ.
Nó bị âm một rồi.
Vâng ạ. Vị trư
nào khác nhau chỗ nào?
Tức là giống nhau thì vẫn là có sự hiện ra ạ. Là cái lạnh nhưng mà khác nhau là sư phụ sẽ không có bất kỳ cái lạnh ở trong sự hiện ra hay ngoài cái lạnh này nữa. Trong hay ngoài cái lạnh đấy là không hề có cái lạnh. Cái cái cái c cái sự hiện ra ấy ạ. Cái sự hiện ra là ở đây là bằng cảm giác lạnh ấy ạ. Nhưng mà thực sự ấ thì nó không có cái lạnh đấy ở trong hay ngoài cái sự hiện ra cảm giác lạnh đấy nữa. Như thế
có nói khác không? Ai tức là hôm trước thì à lúc mà sư phụ nói cái ví dụ giấc mơ ấy ạ thì con thấy là đúng nếu mà nói theo đúng cái giấc mơ thì con thấy nó dễ hiểu nhất.
Ừ.
Tức là ví dụ trong giấc mơ mà có một cảm giác tức là có một cảm giác lạnh hiện ra trong giấc mơ đi thì thực sự là nó cũng không có cảm giác lạnh ở trong hay ngoài giấc mơ đấy.
Đúng rồi.
Thì thì nói như thế thì con thấy dùng giấc mơ thì nó dễ dễ nói hơn ạ.
Đúng rồi.
Dạ. cùng là thấy lạnh. Cảm giác lạnh cùng xuất hiện với hai người
nhưng nó khác nhau ở chỗ này. Với con cảm giác lạnh tương đương với gì?
Với con là tương đương là có
con đang bị lạnh có cảm giác lạnh. Có tôi có tất cả lại cóâ
đúng không? Tối thiểu là có cái lạnh.
Nếu không phải là có gì khác thì có lạnh. Nếu mà vô ngã rồi thì vẫn là có lạnh. Cứ cho nó không có rôi lạnh lên thì vẫn có lạnh. Nhưng người thế dụ chả có lạnh luôn. Không phải là không có cảm giác lạ, không phải là không cảm nhận được cảm giác lạ mà có cảm nhận được thì chả có gì cả.
Cùng cảm thấy lạnh con lập ra một khái niệm là có cái lạnh đấy. Con tin có cái lạnh đấy. Cùng có cái lạnh cảm giác lạnh không lập ra một khái niệm là có cảm giác lạnh. Vì thế sự nó chỉ là hiện ra lạnh hiện ra thì bằng với nóng hiện ra vì nó chỉ hiện ra nhưng mà nó có phát là khác. Lạnh hiện ra nghĩa là đang hiện ra. Nóng hiện ra là đang hiện ra chứ không phải là đang có cái gì đó hiện ra. Đấy các con là hiện ra thì bằng có cái gì đó hiện ra. X là hiện ra thì bằng đúng hiện ra.
Các con là hiện ra giống như con thấy lạnh thì con phải tin là có cái lệnh hiện ra.
Hiểu không nhỉ?
Hiểu.
Thế thế lệnh này phải có cái lệnh chứ.
Đúng rồi. Tức là ý con muốn Hỏi lại ạ. Tức là với sư phụ ấy thì lúc đấy sư phụ sẽ không gọi là cái cảm giác lạnh đúng không mà chỉ gọi là cái hiện ra thôi.
Không gọi luôn chứ sao lại gọi hiện ra không? Không gọi hiện ra nhập rồi.
À
tại sao lại gọi cái hiện ra chết
thế là lại tin có một cái hiện ra
lấy cái hiện ra trên đời này.
Dạ
lấy không có cái hiện ra. Tại sao lại có cái hiện ra?
Cái hiện ra nó nói là có nó nói là có cái hiện ra không?
Không.
Cùng cái logic này nhá. Cái hiện ra nó có nói là có cái hiện ra không?
Tại sao có tin có cái hiện ra?
Lừa chưa?
Đấy lại bị lừa rồi. Đế con thấy cái thói quen nắm của nắm mắt con kinh không? Thôi không có gì hết thì có cái gì?
Cái hiện ra
không? Tại sao có hiện ra? Cái hiện ra nó có nói là có hiện ra đâu.
Đúng
thôi. Con sửa cái đoạn lại đi con sẽ bị lừa. Cái đoạn đầu tiên ấy.
Sự hiện ra sự hiện là cơ sở cho sự ra
bỏ hạt gọi luôn.
Bỏ câu nào
câu câu nào ạ?
Sự hiện ra không thể là cơ sở
bỏ luôn sự hiện ra là hiện ra. Nói thế để cho dễ dễ hiểu vậy lường anh
cơ sở sư. hiện ra chỉ là hiện ra
đúng rồi sự hiện ra không thể là cơ sở cho bất cứ khác sự hiện ra thì bỏ chữ hiện ra thôi. Bất cứ thứ gì
hiện ra chỉ là
thôi. Sự hiện ra không thể là cơ sở cho bất cứ gì khác hiện ra.
Mở ngoặc chỗ đấy đi. Mở ngoặc. Mở ngoặc xem mở ngoặc chắc
kể cả
M có sự hiện ra đóng ngoặc kép
đóng ngoặc kép xong đóng ngọc
kể cả kép có diện ra đóng ngoặc kép xong đóng ngoặc được chưa Chứ gạch chân chứ có hoa chứ có luôn full chứ có biết hoa. Đọc lại
sự hiện ra không thể là cơ sở cho bất cứ thứ gì cả. Thứ gì khác hiện ra
sự hiện ra
sự hiện ra không thể là cơ sở cho bất cứ thứ gì.
Xóa cái chữ đoạn đoạn sau đấy đi xong mở ngoặc
kể cả có xảy ra đóng ngọc
hiểu không nhở gì khác xảy ra
không không
sự hiện ra không thể là cơ sở cho bất cứ gì khác gì khác
xong rồi mở ngoặc kể cả mặc kép có sự hiện ra đóng ngoặc kép
bất cứ gì khác
khác khác
khác
khác xong mở ngoặc luôn
kể cả Kể cả có
kể cả có sự hiện ra
có viết hoa cả chữ có full
rồi đấy ra thế thấy nguy hiểm không
các con luôn muốn có gì mà
thôi không có gì phải có thể ra chứ cho chắc ăn không thì nó bơ vơ tâm trí tâm trí nó muốn hoạt động phải có không hiện ra không nói là có hiện ra kinh nhất Tức là hiện ra nó không nói là có hiện ra.
Tại sao có tin có hiện ra? Bắt
m hiểu hiểu chỗ này không?
Cái hiện ra nó có nói là có hiện ra không? Không.
Thế sao con lại bảo là có sự hiện ra? Con đã bị lừa rồi. Con đã nắm bắt một cách tinh vi rồi. Con không nắm bắt bàn ghế nhà cửa nhưng con bắt có sự hiện ra cái gì đấy.
Thế là có rồi nhưng mà hiện ra nó có bao giờ nó có gì đâu
thì nó mới là chống không chứ. Còn nếu có hiện ra thì không chống không nữa. Được chưa nào? Cho Hải trở lại lần cuối cùng nào. Vẫn sai nhá. Thấy ghê không?
Con vẫn là tin là sự thấy có các sự hiện giác không?
Đúng rồi ạ.
Vừa nói là kinh nghiệm không cần phải qua suy nghĩ. Nói là có sự hiện ra là phải đi rồi.
Đấy
con nói đây là sự ra cũng phải gì
cũng phải nghĩ
có nghĩ không?
Có
không thì không thì cũng chả nói đấy luôn. Đấy nó trần trụi như thế luôn đấy. Nó quá trần trụi. Cái hiện ra cũng không làm cơ sở cho việc có hiện ra được luôn. Thế nó nó nói gì đâu. Còn phải nghĩ thì mới gọi là có hiện ra. Nào gọi lại sư phụ đi. Vậy thì có cái gì
thế? Thì chả có cái gì sư phụ ạ.
Đúng chả có gì hết.
Chả có gì
vừa cảm thấy lạnh
nhưng mà lại không có cái gì.
Thấy chả có cái gì hết.
Chả có cái gì. cùng một lúc nó kinh hoàng không?
Không có cái gì luôn
không có quái gì cả. Nhưng mà nói về giấc mơ hiểu ngay. Gặp cô gái trên đường nhưng mà bảo gì chẳng có quái gì vậy? Trong mơ mà con biết đây là mơ ấy thì có phải là con vừa gặp cô gái con vừa tự thấy là chả có quái gì không? Cô gái này không tồn tại trong mơ cũng trả lời ngoài mơ luôn. Con quái cô gái trên đời này trong mơ con gặp một con rồng bà đầu phun nửa vào con đấy. Nhưng có biết đây là mơ trong mơ có dùng ba độ lửa con và thấy nóng không?
Thấy nóng thay nóng đ không
nhưng con biết đ là mơ đấy nó giống như thế thôi con rộng vào đầu khó tin quá con chó trong mơ có một con chó cắn chân con
có cảm giác đau và con biết đây là mơ thế gọi là cảm giác đau nhưng vừa không có gì không cùng lúc không Vừa có cảm giác đau vừa có con chó mà vừa không có gì cùng một lúc chứ không hề hô dẫn thuẫn nhau thế nào hết.
Nếu trong mơ có biết là đây là mơ rồi. Con chó không phải cắn chân con thấy đau theo theo con có thấy có cái gì
nhá. Đây là mặc định là con đã vào một giấc mơ con biết đây là mơ mặc đấy đã nhá.
Rồi
sau đấy con muốn chó làm cắn chân con thế đau
đấy có xảy ra không?
Có ạ.
Nhưng mà đối với cái con đấy thì có cái gì không? Không có cái gì luôn.
Quái có đau như con chó mà. Quái có gì mơ mà. Đấy nó như thế đấy. Hai cái ra cùng một lúc nó hiểu hiểu chưa?
Cực kỳ khó hiểu đúng không? Thông thường rất khó hiểu nhưng mà hiểu nói giấc mơ hiểu ngay. Nếu con đã vào một giấc mơ mặc định đây là mơ thì con chó vẫn cắn và con vẫn đau. Nhưng vừa đau vừa thấy chả quái gì cả. Nó chó đâu? tồi tại chó không ở đâu? Tội chó cái đau tồn tại ở đâu?
Không có
không có đau không có chó mặc dù vẫn cảm thấy đau và chó công nhận
cảm giác như vậy như chẳng có cái gì hết cảm giác chỉ là hiện ra chứ còn nói lên có gì không?
Không
cảm giác có nói lên là có cảm giác không?
Không
nó chỉ là hiện ra thôi. Nhìn vào cái bàn thì nó lại có cái bàn không? hiện ra thế giới của D chỉ còn một cái vị là vị hiện ra và chống không cùng một lúc đấy vấn đề là cùng một lúc các con là không cùng một lúc con hết ra có nghĩ lúc gì đó thành không
đúng không
phải nghĩ
hiện ra vừa mà chẳng có gì hết cùng một lúc nhưng mà cái nó dễ vì sao vì hiện ra chỉ là hiện ra thô nó có bao giờ nói là có cái gì thực sự đâ Nghĩ mình
con bịa vào thôi mà.
Ở đây nếu con thấy lạnh ấy thì không có cái lạnh đấy nào hết. Chả có lạnh quái nào hết. Không có lạnh nào hết thì ok. Bắt đầu có lạnh nhá. Cảm giác lạnh khác việc là có cái lạnh trên đời. Con nói là đang cảm giác lạnh ok nhưng bảo là có cảm giác lạnh như không ok nữa. Chỉ khác một tí thôi.
Chỉ khác một tí.
Sai. đi là đi cả một
đúng không nhỉ?
Cả luân hồi luôn.
Con để ra đã với cái loại đánh thuốc đấy rồi. Hiện ra là bằng có thật
bằng có đấy. Sau đó con củng có bằng bao nhiêu năm học hành hả con? Thế có cái gì chứ? Đấy con phải vì hiện ra bằng có nên con lập tức là lớn lên có cái gì không? Con chưa hỏi có hiện ra bằng có không nhỉ? Mà con chỉ hỏi là gì? Có chứ có gì thôi. Con mặc định là có mất rồi nên là con chỉ là lớn lên lớn lên có gì có gì có gì có gì. Hiện ra bằng có rồi ở đâu nữa? Hôm nay mình chặt cái góc của hệ ra bằng có luôn. Chặt tận góc đấy luôn. Trong mơ hiện ra có bằng có không?
Không.
Đấy là lý do mà khi con thấy hiện ra không còn có nữa thì gọi là dream come true đấy. Trong mơ nhá. Thiện ra thì có bằng có không? Không đúng không? Thế nếu trong thực tại mà con hiện ra không bằng có
thì có phải là đây là hiện ra rõ ràng mà không có gì hết không?
Có đúng ru nghĩa đen nó không
chứ không phải như bóng cơ.
Tại sao đây là mơ? Vì hiện ra như có cái gì đâu. Mơ chắc rồi. Mà cái logic nó chỉ đơn giản như thế đọc ba cái giọng thôi. Đọc lại ba giọng đây. Thế thế nó đơn giản mức nào? Tất nhiên cái đàn này xây dựng bao bao nhiêu năm thực hành đúng của con rồi đấy. Bao nhiêu cái đoạn mà hiểu cho đúng ấy chứ không đơn giản thực sự đâu. Cái này là phải trải qua đoạn là tượng giác quan này không có gì này đúng không? Chứ không phải không có không phải là nó đơn giản như là là sự nói này đâu. Nhưng mà khi mà con thống nhất được rồi thì nó đơn giản này thôi chứ còn để đến đây ấ các con mà không đi qua loại ấn tượng giác quan này cơ sở tách này không có ngày nay đâu. Không có đâu, không có ngày hôm nay đâu. Nhưng mà khi nó đến rồi thì nó quá đơn giản, nó chỉ này thôi. Đọc lại nào.
Dạ vâng. Thế con xin đọc lại luôn ạ.
Bản ngắn khi thực hành. Một, nhìn vào thế giới chỉ thấy sự hiện ra. Hai, sự hiện ra không thể là cơ sở cho bất cứ
bỏ chị sự.
Ok. Con xin đọc lại ạ.
Chị gạch xong mà chị còn đọc nữa
không? Hai hiện ra không thể là cơ sở cho bất cứ thứ gì khác.
Bản ngắn bản ngắn bản ngắn
cân bản ngắn.
Ơ đây bản ngắn mà dài
sửa bản dài con nó bản ngắn nó vẫn thế.
Ơ con lại sửa bản ngắn à.
Không người khác người khác đọc đi.
Ai sửa sửa sai
đây
ngoan cũng sửa sai.
Cái sửa n sửa vào Bạn dài lại đi sử ngắn sử mỗi cái câu này thôi. Ai ai làm đúng thì đọc đi thành đọc đi
thôi. Đọc lại cả hai bản
đọc cái bản chắc nhá. Dạ
con xin đọc ạ. Bản dài ba bước đến chân như gạch đầu dòng thứ nhất. Từ xưa đến nay và ngay bây giờ chỉ có sự hiện ra. Chấm gạch đầu dòng thứ hai. Sự hiện ra không thể làm cơ sở cho bất cứ thứ gì khác. Mở ngoặc. kể cả có sự hiện ra trong ngoặc kép đóng ngoặc
có viết ra cả chữ
có viết hoa cả chữ vì gạch đầu dòng thứ ba vì thế sự hiện ra không thể làm cơ sở cho sự tồn tại của bất cứ thứ gì bên ngoài sự hiện ra và sự hiện ra không thể làm cơ sở cho sự tồn tại của bất là hay là không phải là
là cơ sở
à không thể là cơ sở
rồi cũng xin đọc lại gạch đầu dòng thứ ba vì thế sự hiện ra không thể là cơ sở cho sự tồn tại của bất cứ thứ gì bên ngoài sự hiện ra và sự hiện ra không thể là cơ sở cho sự tồn tại của bất cứ thứ gì bên trong sự hiện ra chấm Cạch đầu dòng thứ tư đây chính là hiện ra mà trống không phẩy là bản tính tự nhiên của mọi sự vật phẩy hiện tượng chấm. Khi hiểu được điều này
bỏ dấu phẩy đi sự luật điện tượng thôi liền nhau.
Dạ đọc lại đây chính là hiện ra mà trống không phẩy là bản tính tự nhiên của mọi sự vật hiện tượng. Chấm Khi hiểu được điều này, phải nhìn vào thế giới sẽ chỉ thấy sự hiện ra và trống không. Chấm gọi là bản tính tự nhiên. Vì thế giới vốn đã là hiện ra phẩy trống không như vậy. Phẩy
không có dấu phẩy hiện ra chống không đâu.
Dạ.
Thế giờ v là hiện ra chống không chứ phải hiện ra phẩy chống không?
Dạ. Hiện gọi là không ra chỗ như vậy.
Bốn đã là hiện ra chống không như vậy.
Không có phải nào
rồi rồi con xin đọc lại gọi là bản tính tự nhiên vì thế giới vốn đã là hiện ra trống không như vậy phải không phải do tu mà có được chấm.
Rồi giờ xin đọc bảng ngắn ạ.
Ừ.
Bản ngắn khi thực hành hai chấm xuống dòng một nhìn vào thế giới chỉ thấy sự hiện ra. Hai, hiện ra chỉ là hiện ra, không thể là cơ sở cho bất cứ thứ gì khác cả. Chấm
không thể là cơ sở.
Không thể
không thể là cơ sở cho bất cứ thứ gì khác.
Vâng, con vừa đọc thế
rồi. Dạ,
đọc lại. Hai hiện ra chỉ là hiện ra không thể là cơ sở cho bất cứ thứ gì khác cả. chấm ba vì thế thế giới này là hiện ra và trống không phải đây là bản tính tự nhiên đang được kinh nghiệm trực tiếp không thông qua suy nghĩ chấm
cái là không cần suy nghĩ
dễ không thấy ba bước có dễ khôngạ
nha dễ tay nào
ô ngon rồi đấy nó chỉ có thế thôi đấy
kỳ quái không Nếu còn thực hành này thì nó tự thế giới thành mơ.
Nó tự thành mơ v nó hiện ra trong không thì tự nó là mơ gì nữ cần gì phải không cần bảo nó là mơ luôn. Khi con cảm nhận ra mà chống không thì tự với con tự thành mơ rồi. Từ từ ngay tức có người nhanh chậm nhưng mà nó từ từ thành mơ. Cứ cái lúc nào mà con hiện ra mà chống không lúc đấy là mơ có đúng không?
Lúc nào quên thì nó thành thật chứ còn không quên phát là nó mơ ngay gì nữa nhá. Nếu đi ra đường con thấy hiện già trống không hiện già chói quá sẽ gọi là ngay lúc tức thành mờ đấy không mờ tại chỗ đấy không có bất kỳ lúc nào mà có thể thấy hiện ra chống không thì bất kỳ lúc đấy thành mơ không
có dream come true lúc đấy không
lúc đấy chứ lúc dream come true
xong Khi con tạo một cái thật đó thì sao?
Thôi hết rồi. Thật bén rồi.
Ví dụ khi có một cơn lạnh mà con cho rằng có cơn lạnh thật thì nó hết dream cru rồi.
Nhưng mà con vừa nhớ ra là có quá gì đâu. Chỉ hiện ra này thôi chá quá gì đâu.
Thì th lại thành dream cam chu chứ. Nếu con bảo ở đây có hiện ra lại không cam chu nữa nó lại thật. Đời con là phù. Lúc cam lúc gì? lúc không cam chu được đúng rồi con bây giờ đúng rồi đấy bà Phương nói bây giờ con đang loại nửa nửa tỉnh không được nửa đâu ạ
không nửa là cách nói chưa được
muốn nửa ha không phải lo nhưng mà lại là cách nói một tí tí lên nói
một tuần nữa mình sẽ đo tỉ lệ
độ nửa mơ nửa tỉnh mỗi người nhá
đấy
n là độ độ thấy là mơ đấy thì Con đúng là tỉnh
con sống lại một tuần con nhớ nhá nhắc lại này
tuần
bất kỳ khoảnh khắc nào mà con thấy hiện ra không
thì có phải tương đương mơ không tương đương khôngạương
bất kỳ lúc nào thấy là hiện ra và thật thì nó tương đương với gì
chính xác là bất kỳ lúc nào hiện ra mà có cái gì đó thì là thật còn hiện ra mà không có gì thì
là mơ đấy thì hiểu nở mơ tỉnh chưa nhá. Nhưng mà ít nhất là con bắt đầu bước vào được lãnh địa của giấc mơ rồi vì con chỉ có một giây 5 giây của việc thấy hiện ra không có gì. Nghĩa là con đã bơ lãnh điệu của mơ đấy
đúng không nhở? Chứ không cần phải đợi cả ngày thế đâu.
Một ngày con ngồi thiền còn có 30 phút hiện già còn chả có quá gì hết ch đọc mơ khác gì mơ n không khác gì mơ đâu. Con về thử nhá sau hôm nay sẽ thử
lúc ngồi thiền là không có gì chắc thế chẳng khác gì mơ cả. Nhưng vừa có cái gì đó phát thì thử luôn. thật luôn đấy. Nên có thể có có 30 giây mơ, 50 giây mơ
nhưng mà vì cái mơ này là bản tính của thế giới nó vốn thế không phải là do con thiền mà ra. Đấy thực hành đúng là phải cảm thấy như vậy.
Không phải là thiền mới có cái cảm giác mơ mà có không có có không kể cảm giác thật mấy nữa thì vẫn là đang mơ. Bởi vì hiện ra trong không là bản tính của thế giới. Với cái mặc định đấy thì lộ mới nhanh được chứ còn cứ phải thiền để một ngày có 5 phút 5 giây mơ. Mà là phải mặc định là nó là mơ, nó là hiện ra chống không. Mình không dùng từ mơ sau này ngày đó dùng từ mơ nhưng hôm nay mình dùng từ chống không cho nó rõ. Con đấy sống cứ mặc định đấy chứ đừng sống mặc định khũ nữa. Th xuống dòng viết đi.
Hãy sống với mặc định mới. Hiện gi 3.0 phảy. Nghĩa là thế giới của con đã vốn là hiện ra mà không có gì hết rồi. Ch kể cả khi có cảm giác có cái này có cái kia thì hãy nhớ và nhìn vào kinh nghiệm để thấy chỉ có sự hiện ra Không có gì nữa cả. Chỉ có chữ sự hiện ra chỉ có trải nghiệm hiện ra gạch chữ sự đi không có gì có nữa đi. Không có gì trong đó cả. Đây nó phải trải nghiệm này.
Đúng đúng. Con ngứ trải nghiệm không? Đọc lại đi.
Con xin đọc ạ.
Ừ.
Hãy sống với mặc định mới hiện ra trống không. Nghĩa là thế giới của con.
Hai chấm mới hai chấm hiện ra trong không.
Dạ. Hãy sống với mặc định mới hai chấm hiện ra. trống phẩy đâu?
Hin ra chống 0 phẩy ra
ra trống không phẩy phả
xin đào lại ạ. Hãy sống với mặc định mới hai chấm hiện ra trống không phẩy nghĩa là thế giới của con đã vốn là hiện ra mà không có gì hết rồi. Chấm Kể cả khi có cảm giác có cái này có cái kia thì hãy nhớ và nhìn vào kinh nghiệm để thấy chỉ Có hiện ra không? Có.
Kể cả khi có cảm giác có cái này có cái kia thì hãy nhớ và nhìn vào kinh nghiệm để thấy chỉ có trải nghiệm hiện ra không có gì trong đó cả. Cái các cái thực hành cũ của các con ấy là tập trung vào việc là nó là cái gì? Nó là cái gì? Các loại thành cũ từ xưa đến nay nó là cái gì? Là biết là tượng giác quan là gì đấy đúng không? Còn thực hành mới tập trung và có cái gì không? Mình đã xong đạn có là cái gì rồi các con? Các con thiền biết đến 100% rồi thì mình chuyển sang đoạn nó có cái gì không? Nó là cái gì thì nó vẫn nằm trên mặc định là gì?
Có.
Có. Vì thế là có thườ hành mãi thì nó mới là có.
Nó là cái gì mà còn là có cái gì không ấy thì nó mới chuyển sang mặc định không được. Các loại thờ hình cũ do con chưa đủ trình độ thì buộc phải giảng trên nền là nó là cái gì. Ừ có mà có cái gì? Có nó là cái gì
đúng không?
Còn bây giờ mình câu hỏi chính Không còn là nó là cái gì nữa. Ví dụ giờ nó nó là giáo quán cũng không đúng nữa. Nó vẫn đúng tương đối không đúng thực sự. Còn đúng bây giờ là có cái gì không? Ok. Lạnh lạnh đi. Cứ lạnh đi. Có cái gì không? Thì con nhìn vào kinh nghiệm thấy cái gì?
Một sự gian sáng rủ rõ ràng. Nhưng có cái gì không?
Không.
Thế ra nó bảo nó có cái gì đâu. Như vậy là con vừa cảm nhận lạnh nhưng con v thấy chẳng có quái gì cả. Hiểu không nhỉ? Nhắc lại nhá. các ngại thành cũ hoặc là cuộc sống con ấy cơ bản là nó là cái gì
có đúng không?
Vâng đúng ạ.
Đây là tượng giáp quan này. Đây là gì đấy? Một đống thư là cái gì?
Là
là viết biển thành này. Đúng không?
Ok. Cái đấy mình đã xây xong đấy là cái móng.
Cái móng đấy nó tốt quan trọng đấy. Vì nó không có cái đấy không có đằng sau đâu. Vì cái logic của tâm trí nó phải động trên có đúng không? Bây giờ mình sẽ nó tất cả nó làm biết đúng không? Không chống không rõ ràng hiện ra. Thế là gì là xong rồi? Mặt nhận thức ấy là gì? Xong chưa? Xong rồi ạ.
Xong rồi. Tại sao chưa giảm nhóm tiền hai? Vì các bạn chưa sắc quyết được nó là cái gì? Nó là cái gì? Thế thì khi nó là cái gì xong rồi chư chưa đủ vì nó là cái gì thì vẫn là mặc định là gì?
Có.
Là có nên là nó là gì? Không có đất. Mặc định có là sao có đất? mặc định không mới là đất đúng không? Thì con phải chuyển sang cái đoạn này đoạn mặc định không mà muốn mặc định không thì câu hỏi không phải là nó là cái gì nữa vậy? Nó là cái gì? Nghĩa là gì? Mặc định bé là gì?
Có
mà câu hỏi đúng phải là gì?
Có cái gì?
Có cái gì không?
Nó là cái gì không sai thế nào hết. Chỉ có là chưa đủ thôi chứ không phải là sai. Rất đúng. Các con vẫn cần thì vẫn cứ nói nó là biết thoải mái nhưng mà phải đi một bước nữa là có cái gì không? Và hai nó không có dẫn nhau thế nào cả. Nó là nó là cái gì? Nếu nó là biết nó đầy đủ đặc tính hiện ra chống không thì nó tương đương với không có gì nữa. Thực ra không dẫn đâu đúng không? Nó là cái gì mà có cái gì không là không có dẫn nhau. Nhưng mà các con hay bị quen hỏi nó là cái gì để mặc định ra gì?
Có cái gì đó nhưng nó là cái kia. Đấy. Hai cái không h dẫn nhau thế nào? Tuy nhiên là được thực hành mà nó ấ thì các con cần phải sang giai đoạn mới là có cái gì không? Nó là cái gì nhá thì cơ bản có m tin là có nó sao nó là gì đó nhưng mặc định bé nó có nó rồi kể cả con bảo là cương đau là biết nhá cơn lạnh là biết thì con vẫn tin là có cơn lạnh nhưng nó là biết con hiểu không nó dựa trên mặc định gì
có mà con vẫn tiếp tục mặc định có thì nó cứ khó mãi thôi nên kể cả cơn đau là biết cơn lạnh là biết thì nó vẫn có cơn đau cơn lạnh Hiểu không nhỉ? Nên là đang khai 2026 là con bước vào đoạn mới rồi. Mình không phủ nhận đoạn cũ và mình vẫn cần vẫn sử dụng. Nhưng mình tiến một bước nữa làm sạch sạch trơn luôn đúng không? Cái ngày xưa là m định là có còn bây giờ mình chuyển sang ra mệnh là không. Đấy khác nhau chỗ đấy đấy khác nhau giữa năm ngũ. đạn mới đạn gú đạn mới đấy ngày xưa là mặc định có xong rồi nó có có thì nó là cái gì còn bây giờ mặc định là không có cái gì cả đấy và hai cái đấy không có dẫn nhau bởi vì khai thứ hai cái cùng chọn một chỗ thôi nó là cái gì thì nó là biết có phải chống không hiện ra không
nó có cái gì không thì nó chỉ có hiện ra có gì khác cuối cùng hai cái cùng một chỗ mà tuy nhiên là cái trọng tâm khác nó khác cái trọng tâm Chứ nó không phải nó khác về lý luận không có khác gì cả. Chống không sáng tỏ chuyện ra thì vậy vẫn thế mà. Hôm nay mình chỉ làm làm bức tiến phía trước làm mình làm rõ cái chống không nó là cái gì. Và khi con thấy rõ trống không là cái gì con đồi mặc định về chống không. Hôm qua là sụ giả đấy là các con mặc định là vừa là biết vừa có thật đúng không con nhỉ? Thứ là biết nhưng lại có thật. Như vậy là con không có phần trống không? Con chỉ cần sáng tỏ nhận ra thôi. Có thiếu phần chống không phải phần thiếu không thì hôm nay sang năm 2026 là mình đi một bước cuối cùng mình làm sạch nó không chỉ là sá thện ra nó còn gì nữa
chống không
không cái nào cao hơn cái nào đâu. Nó là ba thứ cùng một lúc chẳng qua là giảng cái nào trước thôi. Ngày xưa là sự giảng chống không trước. Ai học sự lông tìm hiểu sau 10 năm kết quả là gì? Chống không nó chỉ là vẫn chỉ là chống không trong khái niệm vì không có móng không nên m bóng không vững chắc nên là mọi người bơ bơ ngay đúng không học dụ 10 năm thấy dụ giảng thôi đâu phải ít đâu tại vì ngày xưa là sự chọn trống không chứ theo con điể con đường truyền thống của nhà Phật xong mình thấy không đúng nữa rồi học 10 năm học anh em chả tiến bộ được thế là buộc phải tìm cách khác mình giảng về biết trước vì biết là cái cảm nhận dễ dàng chứ cái trông không sự giảm cho con ấy không đủ trình độ không cảm nhận tính nào luôn ấ Đoạn vừa giảng đơn giản thôi nhưng không cảm nhận được đâu. Không nếu mà không được trình độ không cảm nhận nổi nữa đâu. Còn lý nó ừi là chống không chống không là cái này toàn là có nhưng mà lại chống không có đúng không? Làm sao lại có mà lại chống không được? Nó phải là sống không sẵn rồi chứ. Vì thế là các con sau khoảng 8 năm đúng không? 12 đến 21 9 năm 10 năm giảng thấy dạng chống không trước có vẻ con thua rồi. Mình giảng biết trước hiện ra có giảng không? Cần giảng phải hiện ra không?
Thế giới này có tính chất hiện ra. Mà có tin không?
Chả cần phải giảng nữa.
Nên chỉ có hai cửa vào thôi. Hoặc là cửa chống công trước hoặc là cửa biết trước. Có người giỏi một phát là cả ba đúng không? Cả hai đấy. Chống không là biết chứ còn hiện ra không còn bà. Hiện ra là cách nói chong hiểu nhưng bản chất là chống không là rõ ràng sống sáng tỏ đấy. Xong thế đấy. Thì chọn cửa chống không phải có vẻ con thua chẳng chọn cửa biết trước đã. Và quả nhiên thành công đúng không? Biết thành công các con có ngày hôm nay chỉ trong thần kỳ đúng không? Thời gian ngắn trong năm sau ấy nhảy vọt thế nhưng con vẫn hổng cái phần nào
chống không? Vì đối với con là biết nhưng mà có thật cùng lúc có đúng không? Có không?
Sở dĩ có cái loại dạy này là vì sự đo thiền đời sống của cái nhóm nhóm tiền không ấy. Các bạn đem cái thiền cái thiền plus vào cuộc sống toàn là 0,5%. Cái thiền plus thiền ấy như đem vào đời sống các bạn nhóm thiền không chỉ được 0,5% thôi. Vì sao
nó yêu cầu là không nỗ lực và vẫn thấy biết nhưng mà đời sống ấ thì sao?
Không nỗ lực thấy gì?
Thế thật th biết được không?
Chịu
không thể thấy bàn là thật và nó là biết một lúc được. Nếu thật nó phải là cái bàn nó phải bằng gỗ. Đúng chưa? Không viên đá ngoài đường có thể là mặt gương được. Đấy phải là viên đá trong mặt gương bảo là mặt gương mới được. Thế là xu mới dạy mới quyết định được thôi. Phải dạy vào đời thế này là khó rồi. Mình giỏi những người giỏi nhóm nhóm thiền không cũng không làm nổi thì là khó rồi. Mình phải dạy cho mọi người một cách nào khác để mọi người có thể thấy mặc định nó là
không có gì hết.
Không có gì hết vì biết là biết là phải đi kèm chấng không. Còn nếu không chỉ vào đồng ý là sáng tỏ rõ ràng hiện ra. Nhưng mà gì không mặc định là gì
chống không được. Có cái quá trình dẫn dắt ngày hôm nay không nhá. Yêu cầu cuối cùng phải là gì? Là mặc định thêm cách tự nhiên rằng nó là chống không sáng tỏ hiện ra. Thế nó đã biết tương đương thấy mặc định nó là chống không hiện ra sáng tỏ đúng không? Có đúng không?
Thế nhưng yêu cầu đấy vào cuộc sống nó quá khó vì nó không có mặt chống không không làm được. bảo con là hãy tự nhiên không cố gắng gì thấy là biết đi trong thiên thì có thể được nhưng trong gì trong đời con đang thấy là biết tự nhiên có tin nhắn nhắn tin đây cầm tin nhắn lên phát là thật rồi chưa cần nửa xem nhá ch cầm điện thoại lên phát là gì
thói quen mặc định thật nó mạnh đến mức đấy luôn thế đâu ra mà không cố gắng gì lại thế biết đúng không nên bảo thôi cách này không vào đời được rồi bởi vì mọi người còn chống một khoảng rất là quan trọng là khoảng gì
chống không sở dĩ người không có đất cũng vì gì
thiếu khoản chống không này có đất nghĩa là gì là mình trải nghiệm cái thực tại chân thực tại là chống không rõ ràng hiện ra nếu mình có cả ba cái trải nghiệm đấy có trệ như thế thì gọi là có đất nếu mình chỉ có lý thất như vậy thì gọi là không có đất khi con nhìn vào trải nghiệm con mà xem phần rõ ràng có dễ không
hiện dạng có dễ không
nhưng phần chống không thì sao Không
không dễ. Vì thế là con không có đất. Mặc dù con hiểu rằng là đúng thế, đúng thế, đúng thế nhưng đất mãi không có. Hiểu tại sao không đứt chưa?
Cái lý do không rớt là vì sao?
Không thấy chống không. Không thấy chống không vì mặc định là gì?
Hiện ra là có là sao? Chống không? Bây giờ nếu cứ hiện ra là có thì con mở mắt một phát là gì?
Có.
Là có hiện ra tồn tại đấy. Nên là cuối cùng phải là hiện ra nhưng mà chỉ là hiện ra thôi. Có gì cả. Nhưng mà sự thật nó lại vốn là gì? Hiện ra chưa? Hiện ra chả bao giờ bắt con phải nói phải tin là có cái gì cả. Đấy cái hay của sự thật là thế. Nó vốn thế sẵn rồi. Không phải là tu hành rồi mới có. Không phải là tôi tu mãi rồi sự thật trở thành chống không hiện ra mà nó đã hiện ra trong công từ xưa đến nay rồi. Đúng chưa? Vì thế là thực ra không khó. Không có vì nó vốn thế. Và cái đầu tiên cần thay đổi là thay đổi trong nhận thức. Chưa nói thực hành thì hôm nay chị ch bắt thực hành thế. Cứ về thực hành như cũ nhưng con về suy ngẫm xem như nhóm thiền không cũng chả thờ hành gì mới cả. Vẫn thế mà chỉ nghĩ ngẫm nghĩ nói chuyện thôi. Tại vì nó là một cái thay đổi cực mạnh trong nhận thức. Là hiện ra thì là hiện ra hiện ra là có vật. Đấy là rất mạnh mà chỉ đơn giản thôi. Thế Hiện giang này hiện ra thì đó là chính là chống không rồi. Nếu mà hiện ra hiện ra thì chống không rồi hay là hiện ra và có thứ bên ngoài hiện ra và bên trong hiện ra. Cái cảm nhận về chống không ấy là không thể cảm nhận được. Mà nếu con thấy hiện ra chỉ thấy hiện ra thì đấy là cảm nhận về chống không. Còn hiện ra mà có vật thì không phải chống không. Nhắc lại nhá. Con cảm nhận hiện ra cho không bằng cách nào? Bằng cái thấy hiện ra chỉ là
thế thôi. Một cách đấy thôi. Đừng hy vọng có cái cảm nhận trống không nào hết trên đời này hết. Vì chống không có cảm nhận bao giờ được đâu. Chống không cảm nhận nên đừng hy vọng cảm nhận chống không. Nhưng mà nếu hiện ra chỉ là hiện ra
thì tự đó là gì?
Chống không. Rồi vậy thế cảm nhận hiện ra chỉ là hiện ra. Nhà Phật có từ chân như với như như vì thế như như thôi. Hiện ra là hiện ra thôi. Hiện ra thì chỉ là hiện ra chứ còn cái gì nữa đúng không? Đấy. Thế nếu con cảm nhận ra chỉ là hiện ra á thì dần dần con sẽ thấy à thế nào là đúng là hiện ra chống không? Chống không không phải là hiện ra xong rồi lại có cảm giác phải chống không về không gian chả có quá gì cả. Nếu có một cảm giác chống không thì nó chỉ là gì?
Hiện ra.
Nếu cảm giác ngồi trong phòng này mọi thứ chống không chống hoác thì nó chỉ là hiện ra tự nó đã là chống không rồi không phải do tu mà có đúng chưa nhưng tại sao con lại không có cảm nhận là hiện ra là chống không
vì con có một cái mặc định mặc định từ lúc trước khi đẻ là hiện ra là phải có hiện ra tương đương mới có đúng chưa Mọi người có lố dị đây chưa? Lâu nay còn chưa có đất. Vì sao? Mặc định hiện ra là có nên là không bao giờ thấy được hiện ra chống không rồi nên chẳng ra có đất cả. Thì bây giờ mình nhận mình nhận thức lại cái thay đổi mạnh nhất đầu tiên là nhận thức. Đầu tiên cực kỳ quan trọng luôn vì đổi nhận thức xong rồi thì thế giới đơn giản nhìn thế giới cứ thể hiện ra thôi. Nó có một cơn lạnh nổi lên thì cũng không có nghĩa là có lệnh đấy. Đúng chưa? Nó chỉ hiện ra thôi. Không thể nó có cơn lệnh được không thể nói con thấy ngượng quá. Nếu mình nói thế ngượng quá thật đấy. Sau này ngày nào có thấy ngượng quá. Bây giờ mình bảo là có một cơn lạnh là ngượng. Hiện ra thì cứ hiện ra nhưng tại sao lại là có ngượng quá. Hôm nay có thấy hơi ngượng không? Hiện ra của cái bàn. Tại sao lại có một cái bàn t độc lập hiện ra? Đấy. Hôm nay về ngẫm nhiều nhất chính là mình có những trải nghiệm tại sao lại tin rằng Có một thứ tôi lại độc lập với trải nghiệm. Cái ngấm nhiều nhất nghĩ nhiều nhất là cái đấy. Đúng không? Có trải nghiệm thế này nhưng tại sao lại đánh đồng việc là có trải nghiệm thì có một thứ tồn tại độc lập với trải nghiệm quá vô lý đi. Đấy là cái màu chính bài hôm nay mặc dù giảm còn rất nhiều nhưng mà cái chính phải ngẫm cái đấy. Viết đết vào đây nhá. Thành chính sau bài hôm nay. Khi trải nghiệm bất cứ thứ gì, hãy đặt câu hỏi và suy ngẫm. Hai chấm. Tại sao trải nghiệm lại có thể chứng minh cho một thứ tồn tại, độc lập. với trải nghiệm chấp cần thực hành suy ngẫm à phải suy ngẫm cho đến khi cảm thấy điều này là vô lý, hoàn toàn vô lý và thấy số khi nói có một cái gì đó khi nói hoặc tin có một cái gì đó tồn tại thực sự bên trong hoặc bên ngoài kinh nghiệm. Tuần này chưa phải t gì hết. Con chỉ thôi con chỉ ngẫm nha.
Đọc lại là xong đi. Sau bài hôm nay sau bài hôm nay
không hỏi là sau bài hôm nay sau ngày hôm nay?
Sau bài hôm nay ngày?
Sau bài hôm nay
đế. xin đọc ạ. Thực hành chính sau bài hôm nay hai chấm khi trải nghiệm bất cứ thứ gì, hãy đọc câu hỏi và suy ngẫm. Tại sao trải nghiệm lại có thể chứng minh cho một thứ tồn tại, độc lập với trải nghiệm? Chấm
hỏi chấm.
Hỏi chấm cần thực hành phải suy ngẫm cho đến khi cảm thấy điều này là hoàn toàn vô lý và thấy xấu hổ khi nói hoặc tin có một cái gì đó tồn tại thực sự bên trong hoặc bên ngoài kinh nghiệm.
Rồi đấy, thực hành 1 tháng nha. Cái này một tháng.
Wow.
Cái này nó ngấm v cách nghĩ chứ nó không nó chưa có chả có thực hành gì đặc biệt đâu.
Nghĩ đế đủ là Có đất luôn đấy. Có một số bạn do có đất luôn.
Ghê quá.
Sau khi nghĩ một ngày có đất luôn đấy.
Có bạn một ngày xong có đất luôn. Thật sự chứ.
Cái này chỉ nghĩ thôi mà. Nhưng mà nghĩ phải đế là xấu hổ cơ.
Xấu hổ đúng xấu hổ
phải xấu hổ cơ chứ không chưa xấu hổ. Đúng rồi.
Xấu hổ
chưa? Chưa nghĩ không
có bạn đứng nhanh bạn chậm bởi vì các bạn xấu hổ bạn không khỏi khỏi để xấu hổ hộ. Khi nói th phải xấu hổ với chính mình thôi. Tại sao mình vô lý thế? Tại sao mình lại tin có cái bàn trong khi là mình chỉ có trải nghiệm đang xảy ra hiện ra này thôi? Tại sao tin là có cái bàn? Thấy xấu hổ chứ? Xấu hổ không?
Phải xấu hổ đấy. Tại vì xấu hổ nó mới đánh đổi nó mới đánh vào cái cảm giác của con
hả?
Ờ xương này mình sống kiểu gì? Đúng rồi. Đấy một độ xấu hổ đấy
nhá. Con sẽ có một tháng chỉ ngẫm thôi. Không phải thnh cái gì cả mà ngẫm.
Ngẫm tổ chức nói chuyện với nhau rõ ra. Xấu hổ
xấu hổ tập thể đúng chưa? Cùng nhau xấu hổ đấy.
Xấu hổ quáả
bất kỳ gì tồn tại lộc lập với cái hiện ra này là thấy xấu hổ hết rồi. Khi đấy là khi con con lạnh mà con thấy có cái lạnh con phải thấy xấu hổ. Đấy một cách khác là phải xấu hổ thầy có cái lạnh. Hiện ra thế này mà có hiện ra sao lại có cái lạnh hiện ra nó bảo đây lạnh đâu. Nó có vật lạnh bên trong đâu. Nó chuyện gian này thôi. Đấy cái xấu hổ này độ và nhanh đấy. Còn nếu không xấu hộ thì con bảo thôi thì cứ thỏa hiệp cũng không sao. Thế nó thệt mãi. Sướng chưa? Thực hành chỉ ngẫm sướng không?
Ngẫm vào xấu hổ thôi. Đấy xấu hổ từ sáng đến tối.
Xấu hổ tùy con. Tùy con số hổ tùy con.
Cái này là thở từ gốc nên là nó không các con đã đã lưu sử dụng cái gốc này 40 năm nay rồi nên một tháng thì nghĩ lại chứ đâu có là đâu có gì là là nhiều đâu đúng không nhỉ? Nhưng người ta có câu là có câu rất nổi tiếng là một căn phòng phòng tối 1000 năm ấy một ngọn đèn cũng phải soi sáng một cân phòng tối ngàn năm. Đấy con nhớ câu này. Một ngọn đèn có thể soi sáng một căn phòng tối 1000 năm. Là kể cả tối ngàn năm đấy nữa thì cái ánh sáng vào thì vẫn gì?
Vẫn sáng.
Vẫn sáng chứ không phải là con đã ngu 40 năm nay rồi thì con Phải ngu tiếp thêm 10 năm nữa không? Con ngu mấy năm nay như mà bọn đem hôm nay đem vào rồi ngày mai sáng tập lự được không?
Được
có
hoàn toàn sáng ngày ngày mai chứ đừng nghĩ là vì con đã từng từng này năm sẽ sai rồi nên bây giờ khó lắm dụ ạ. Không chả gì khó cả anh sa mang vào phòng nó phải sáng thế thôi. Nên một họ đèn có thể soi sáng căn phòng tối 1000 năm đấy. Còn tự tin được điều đấy các con không chỉ tối 1000 năm đâu. Có thể tối bao nhiêu năm này rồi
nghìn là còn quá. Bao nhiêu hà?
Bao nhiêu ngân hà rồi nhưng mà một căn phòng tối một tỷ tỷ tỷ tỷ năm
mang căn đèn mang cái cánh đèn vào nó có sáng được không?
Chả có lý do gì con tối bao nhiêu năm rồi con lại không thể sáng được.
Ở đây con không phải đánh nhau cái gì cả con chỉ hiểu cho đúng thôi.
Không bắt con phải đánh nhau cái gì cả. Không phải con phải đánh nhau với bất kỳ gì trên đời cả. Hiểu cho đúng thôi. Hiểu cho đúng một sự thật quá đơn giản. Hiện ra chỉ là hiện ra. Tại sao hiện ra là có vân trọng được? Con hiểu cho đúng cái một cái đơn giản không? Hiện ra chỉ là hiện ra chứ sao lại nói có gì trong hiện ra bây giờ?
Kể cả có sự hiện ra cũng là thừa thãi là không đúng rồi.
Con đang trải nghiệm sự hiện ra nhưng mà con bảo là có sự hiện ra. Cứ sự hiện ra nó có bảo là có cái quái đâu mà lại bảo có sự hiện ra. Hiểu không nhỉ? Mình nói chuyện với nhau mình nó có sự hiện ra để nói chuyện với nhau thì được để trao đổi với nhau để bàn thảo với nhau này được. Chứ mình thực sự tin là có cái hệ ra
là đã tự nhiên thêm một thứ. thừa vào trong cái thứ nó chống không mà nó cũng chống không cơ mà có phải là nói có là phải nghĩ không
thế th thế đấy là một cái đơn giản thấy ngay đang đến đang lành này tại sao lại có cái hiện ra tự nhiên con bị thứ vào con nói chuyện với nhau để trong đời giá trụ sau đời con này có hiện ra cũng được để nói chuyện với nhau vì ngôn ngữ nó không phải dựa trên cái không được trên cái có cách ra làm ngôn ngữ nhưng mà con tự con thế không thể nói có cả hiện ra không thể nói được không có gì hết mới là đúng. Có bất kỳ gì kể cả nó có hiện ra nữa thì vẫn là sai. Được chưa? Khi đấy con mới hiểu là cái chủ đang giảm thế nào là hiện ra chống không ra chố không là gì? Nhắc lại Phương nhắc lại đi. Đấy hai cờ thì phải chịu khó mà lao động nhá. Nhà chố không là gì? Nhắc lại cho anh em nào.
Ừ hiện ra chấm không tức là hiện ra nhưng không có cái gì ở bên ngoài hay là bên trong sự hiện ra.
Ok. Rồi ngắn gọn chưa?
Đấy. Xứng đáng hai cờ không?
Rồi viết quấy vào cho chắc. Hiện ra chống không là gì? Biết chưa nhở?
Biết rồi. Thế thôi.
Hiện ra chống không là hiện ra nhưng không có gì bên ngoài hiện ra và không có gì bên trong thì hiện ra.
Chưa viết thì biết đi.
Hiện ra trong là gì? Hỏi chấm. là hiện ra mà không có cái gì ở bên ngoài sẽ hiện ra. Và không có cái gì ở bên trong sẽ hiện ra. Có đúng là ưu tiên của con loại này không?
Vì con mở mọi thứ là biết nhưng mà lại có thật đúng không? Không được. hiện ra nhưng mà lại gì không có gì ở bên ngoài hiện ra và cũng không gì bên trong hiện ra. Đấy hiện ra trốm không đây là ưu tiên của các con cho đoạn tới dạn có đất đấy. Tất cả là biết chỉ lý thuyết thôi. Nó còn không có cái trải nghiệm là không có gì bên trong bên ngoài cái hiện ra ấy thì chả ra đất cả. Đúng chưa? Cái này từ từ ngấm. Đừng hy vọng cái gì thay đổi đột ngột. Nó ngấm từ từ vào cách sống, cách nghĩ con bởi vì nhắc lại 40 năm cũng xây rồi mà bây giờ bây giờ bây giờ phá từ phá từ gốc nên nó từ nó vẫn độ rụng dụng sai sai thay đổi thay đổi con phá từ góc nhất của họ của của cái có đấy cái có hiện ra thì tương đương với có. Đấy là gốc của con vào luân hồi phát là thế luôn đúng không? Kể cả con sáu con luân hồi thì đều thế. Cõi trời cũng thấy như vậy. Hiện ra là có. Đấy, chẳng có họ đẹp hơn họ con thôi chứ còn vẫn là có. Cái có con đẹp hơn th cái có con thú cái có con thú đẹp hơn có cái có của ngạ quỷ xúc xích là của ngạ quỷ và địa ngục nhưng mà đặc điểm chung của só có luân hồi là gì?
Hiện giờ là có. Hôm nay là mình phá hủy cái gốc của luân hồi luôn. Luân hồi là mơ hay là thật? Đấy, phá gốc của luân hồi là thật thì làm sao là gọi là đúng không? Là thật thì nó là luân hồi. Còn nếu là mơ sao gọi luân hồi. là hiện ra là có câu hỏi là có gì đấy không chứ mà nó là cái gì? Nó là cái gì? Nghĩa là gì?
Có nó mà rồi
câu hỏi chính là có đấy không? Có gì đấy không?
Đừng hỏi là bảo cái bàn là cái gì? Bàn là cái gì thì cứ cho cái bàn nà biết đ nữa thì nó vẫn là gì?
Vẫn có cái bàn. Cái đấy không sai. Trong dạn khẳng định thì không sai. Còn đoạn này không phải dạn khẳng định nữa. Đây là con hỏi đấy không hợp lý nữa. Có cái bàn đấy không mới hợp lý có cái gì đấy không? Cái bạn là gì vẫn dùng nhá. Con vẫn dùng bình thường con vẫn hỏi khi con cần hỏi. Ở đây mình không có có không có nói rằng là cái đoạn trước là phải sửa gì hết. Mình chỉ nói là con phải thêm cái này vào. Vì không thì con chỉ có là biết và có thật cùng một lúc thôi. Con phải sang đoạn là biết là không có thật đúng không? Chỉ có biết không có thật. Được rồi. Đ có hỏi hỏi đáp gì không? Hôm nay mới là hôm đầu để con sốc thôi. Cho một tháng để sốc nhá.
1 tháng xong. Sốc xong là mọi thứ thành trở thành bình thường mới. Bình thường mới người ta là không hiện ra mà trong không nữa. Bình thường mới. Bình thường cũ 40 năm nay là gì?
Hiện ra là có.
Bây giờ hiện ra nhưng mà lại không.
Đấy nó thành bình thường mới thì thôi. Sau đó mình thiền thiết trên. bình thường mới đấy chứ bây giờ chưa cần phải thiền gì đặc biệt cả. Bây giờ cứ bình thường mới đã. Làm quen với cứ cú sốc đã.
Hôm nay có ai sốc không?
Có
sốc đoạn nào?
Hiện ra là sao là cơ sở trong thứ tôn tại độc lập bên ngoài hiện ra đây cái sốc nhất trên đời luôn. Tại sao hiện ra là cơ sở trong cái bên ngoài hiện ra thong Minh Thành ông khắc chữ xong quay vào vẫn thấy thì nó là cơ sở cho cái cái bàn tồn tại ông chỉ đưa ra một ống trải nghiệm đấy cái ý ý chính ngày hôm nay còn nhớ hôm nay sự giảng khá nhiều nhưng mà ý chính còn nhớ là đoạn đang nói này ý chính không phải là cái đoạn sau đâu đoạn đoạn này này cái gây sốc thực sự ấy rồi tại sao cái sự hiện ra này đây là cơ sở cho một thứ ngoài sự hiện ra độc lập với sự hiện ra ngoài đây độc lập đấy phải tìm được cơ sở đâô Đúng không? Đi ra đi vào khắc chữ vân vân toàn là trải nghiệm, toàn là sự hiện ra. Thế sao lấy cớ thì có thứ tồn tại ngoài trải nghiệm? Cái gây sốc nhất là cái đấy đúng không? Gây sốc nhất là từ xưa tới nay con toàn dùng trải nghiệm để chứng minh cho sự tồn tại độc lập ngoài trải nghiệm. Quá sốc còn gì nữa. Sốc không? Và nhờ một cái sốc đấy mà con thấy là phải xem lại cả thế giới này. của con ấy xem lại đúng không? Mình không thể lấy một toàn trải nghiệm để chứng minh cho sự tôi đầu lập ngoài trải nghiệm được như mà gặp cô gái trong mơ chứng tỏ cô tồn tại ngoài đời là vô lý quá rồi nữa mà sống như thế suốt đúng không nắm tay người yêu nghĩa là thằng yêu có thật đấy tối nay mìnhh thành kiểm tra nhá kỹ nhá chú toàn tối kiểm tra kỹ nhá
đúng rồi không biết x ai hôm qua luôn đi Đ nhân sinh
nghiền nhân sinh không
còn đi kể nghĩ ý là ví dụ mình trong câu chuyện như anh Thái nó sư bảo còn đi kể người khác là mình đã từng trải nghiệm vậy nghe nó sợ mãi
ừ
thấy nó nhục mạnh
con tin là có tồn tại trong khi con con chỉ nói là đã trải nghiệm thôi trải nghiệm có nghĩa tồn tạ trải nghiệm gì là trải nghiệm đấy chứ đấy thôi rồi cái này còn phải đợi tháng nhá các cứ từ từ bốc Nên lập nhóm nói chuyện với nhau đúng không?
Có nhóm tư nói chuyện với nhau ấy cho nó sạch sẽ ra cho nó thấy rõ là chỉ có hiện ra thôi. Không ai hỏi gì thì
không thực lực à? Thực lực đi. Tại trải nghiệm ngay bây giờ
ai ăn cái này sẽ bước chân vào lãnh địa của giấc mơ
thôi. Đằng nào cũng là không phải thực lực rồi. Trường phái không thực lực
đấy. Ai này thì sẽ bước chân vào lãnh địa của giấc mơ. không thực lực tí nào à
có thực phẩm trước hả gì phẩm trước sau
đấy chư mọi người đi ch mọi người đ
cái này mới giảng hôm hôm 30 tháng 12 cho nhóm thiền không thôi con học cơ bản là cùng nhau đấy mới 30 tháng 12 mà
hôm nay nhiêu rồi Nay mấy
mấy một tuần thôi
nhờ ông thành đánh nhờ xem lại
6 ngày 6 ngày ăn cái này
ai ăn cái này sẽ bước chân vào lãnh địa của giấc mơ
tin vù là có đất tin bùn là gì
đất chỉ là mơ
quá bao
tiên vui nhưng mà đến cùng một ngày đúng không có đất đấy nhưng mà đất là mỡ
ăn đi ăn đi chư nhau đ Bước chân vào
bước chân vào lãnh địa của Đức M.
Mình trải nghiệm cốm nhưng không có nghĩa là cốm tồn tại đấy. Ăn và ăn như thế nhá.
Trải nghiệm cốm nó chỉ là trải nghiệm thôi chứ không phải tốm tồn tại.
Trải nghiệm người yêu thì chứng tỏ là chỉ có trải nghiệm người yêu thôi. chứng minh là nghiê tồn tại đúng không nhỉ? Con trải nghiệm cốm thì lại có trải nghiệm cốm
chứ không phải chứng minh là cốm tồn tại được. Hiểu ý sự thu không? Trải nghiệm cốm thì nó có trải nghiệm chứ sau nó là cốm tồn tại đây. Đúng chưa? Đơn giản không? Nó thơ dàn thôi mà. Cô l con to h chỉ có trải nghiệm th không phải có gì tồn tại được. Đấy đi vào đời sống chỉ đơn giản thôi. Hiểu không nhỉ? Con trải nghiệm cốm thì không thể nói là con cốm tồn tại vì con thể xấu hổ.
Khi con nghĩ là tố cốm tồn tại con trải nghiệm cốm vấn đề gì đâu mày ơi. Tao đang trải nghiệm cốm thì không sao. Mày ơi cốm tồn tại thì mới gì? mới xấu hổ
cho xin ít trải nghiệm cốm nào thì ok xin cốm nào là một vấn đề đấy
xấu hổ
chị ơi cho em ít trải nghiệm cốm rất ngon đúng không nhưng mà cho em cốm phát là gì
xin như vậy xấu hổ
đấy
xin cũng phải biết xấu hổ cho em ít trải nghiệm cốm thì rất ok
còn xin cốm vấn đề nếu thực sự tin là không cốm ấy là phải xấu hổ rồi hiểu chuyện nói không chỉ tránh luân hồi thôi chứ không có gì luân hồi
thì nó mới là mơ chứ.
Con chạy luân hồi không hồi nó có mơ không? Đúng
con trải nghiệm đời sống của một cái tôi
nhưng mà con không có cái đời sống của tôi nào hết.
Hiểu thế là mơ chưa?
Con trải nghiệm một ngày đi làm mệt từ sáng đến tối
nhưng lại chẳng có cái ngày làm làm sáng tối cả. Đúng là mơ không?
H viết mẫu đ vào đây nhá. Mẫu này mộ hay mà. đang ăn dở phải biết nhá.
Trải nghiệm không có nghĩa là tồn tại.
Không tạ chấm. Con chỉ có thể trải nghiệm ăn cốm. Còn những ăn thì con trải nghiệm cốm. Con chỉ có thể trải nghiệm cốm. Vì ăn cốm nó có nhiều thứ khác nữa. Con thể trải nghiệm cốm chứ không thể nói có cốm tồn tạ. Đúng chưa? Chấm xuống dòng trong cuộc sống. Hãy nhớ về điều này. Chấm ví dụ. Hai chấm. Con chỉ có thể trải nghiệm một ngày đi làm mệt nhọc chứ không hề có ngày đi làm mệt nhập nào cả. Con chỉ có thể trải nghiệm chấm chấm chấm. Nhưng không hề có chấm chấm chấm nào cả. Đấy, mẫu này hay mà nên ghi lại thế nà mọi người. Bây giờ trước khi ăn rồi đúng không? Nói một câu đi th mẫu nói một câu đi. Mọi người nói c mình có thể nghĩ ra được về cuộc sống của mình. Câu nào mà phá chấp càng tốt. Nói xong là bước gọ l giấc mơ luôn rồi đấy. Nói xong là bước lại đánh diện giấc mơ luôn rồi đấy. Đấy ai cầm mic nó đi. Từ người một kể cả nhóm tiền không nhá.
Ai nói xong câu sắp nói sẽ bước vào lãnh điệu giấc mơ nhá.
Nào bắt đầu đi.
Mời trước
từ sang trái sang phải thôi. Trên xuống dưới thôi.
Con Con chỉ có thể trải nghiệm tu hành bêb nhưng không hề có tu hành bêb bết nào cả. Hạnh nguyên đi. Thôi đùa mọi người chọn cái mà mình thấy tâm lắp nhất rồi. Chuyển sang cho ai tiện tùy con đ ai đấy?
Con chỉ có thể trải nghiệm à người yêu mắng té tát ạ chứ không hề có người yêu mắng té tát nào cả.
Rồi ok. Nói xong thế nào?
Xong thấy đúng là giải phóng dã man đấy.
Đấy nói xong phát là bước vào lại lên. Địa của giấc mơ đi.
Phê không?
Phê ạ.
Con chỉ có thể trải nghiệm việc sinh con nhưng không hề có việc sinh con nào cả.
Chẩn. Nói xong thế nào?
Giải thoát xư luôn đúng không?
Vâng ạ.
Vào giấc mơ.
Dạ con ạ. Con chỉ có thể trải nghiệm à trả lời sai ý của Chứ không hề có trả lời sai ý của sư phụ.
Nào cả giải thoát không?
Giải thoát ạ.
Yeah. Rồi nhà tôm đấy.
Con chỉ có thể trải nghiệm gái xinh nhưng không hề có gái xinh nào cả.
Đúng rồi.
Con chỉ có thể trải nghiệm cơn tức giận. Chứ không hề có cơn tức giận nào cả.
Vâng. Ok.
Như cũng không biết được. Con chỉ có thể trải nghiệm một ngày đi làm ngập đầu trong công việc nhưng không hề có ngày đi làm ngập đầu trong công việc nào cả.
Giải ra không
có nghĩ mai đi làm mã sợ r.
Ờ nhưng mà dâm đi dâm đi
trải nghiệm thôi
gì trải nghiệm th ạ?
Con ạ. Con chỉ có thể trải nghiệm những cơn cảm xúc tiêu cực nhưng không hề có cơn cảm xúc tiêu cực nào cả.
Phần đó. Phải phát không? Dạ.
Con nghe này xong thấy giống mơ không? Trải nghiệm một cô gái chứ không phải cô gái nào cả.
Con chỉ có thể trải nghiệm cảm xúc lo lắng về tương lai chứ không thể có cảm xúc lo lắng về tương lai nào cả.
Con chỉ có thể trải nghiệm cảm xúc tiêu cực khi nhớ về con chứ không hề có cảm xúc tiêu cực khi nhớ về con nào cả.
Dạ. Sao thế nào?
Con thấy dạy thoát.
Vì sao?
Vì thấy không có cái gì thật ở đấy cả.
Ừ.
Con chỉ có thể trải nghiệm cảm giác lo lắng cho con cái chứ không hề có việc lo lắng cho con cái nào cả.
Được.
Con chỉ có thể trải nghiệm hết tiền nhưng không hề có cái hết tiền nào cả.
Được. Ngon quá. Nói xong thế nào? Không có cái hết tiền ạ.
Nói xong thế nào? Th cảm thấy nào?
Thì con thấy nhẹ nhõm hơn ạ.
Tự do khỏi chạ. Con chỉ có thể trải nghiệm thân thể Vũ Huế chứ không hề có thân thể vũ Huế nào cả.
Đúng rồi. Không có vũ Huế nào cả.
Sao tại nói trong thế nào?
Khổ năng đúng là mơ rồi.
Mơ là ma
mơ
mơ trải nghiệm với người ngũ H nghe như chuyện ma. Ma hay mơ là Vũ Khải
con chỉ có thể trải nghiệm cảm giác hồi hộp lo lắng buồn chồn trong người chứ không hề có cảm xúc lo lắng buồn chồn trong người nào cả.
Nói xong thế nào
không thấy giải phóng
ngay khi cảm xúc tiêu cực.
Vâng.
Đấy cái mô này nó
kinh dị luôn. Nó không cần phải làm gì gặp cực cực luôn
con ạ.
À Con chỉ có thể trải nghiệm cuộc sống bấp bênh chứ không có một cuộc sống bấp bênh nào cả.
Không chuẩn nó sao nó xong thế nào?
Thải thoát ạ.
Giải thoát không?
Có.
Ừ. Con chỉ có thể có trải nghiệm việc nuôi dạy con chứ không hề có cái nuôi dạy con nào cả.
Được. Nói xong thế nào?
Giải thoát sư phụ ạ.
Sướng không?
Sướng á.
Đấy.
Lãnh điện giấc mơ đấy. Mơ.
Vâng.
Lãnh đện giấc mơ là gì? Mình trải nghiệm nhưng mà không có gì cả. Con chó nó cắn chân mình. Mình có trải nghiệm cắn cháu cắn đau nhưng lại vùng thời thấy luôn cháu ước mơ cháu có con chó nó cả
con chỉ có thể trải nghiệm sự kiêu ngạo chứ không hề có sự kiêu ngạo nào cả.
Giải thoát không?
Giải thoát quá nữa nữa.
Mấy ai trả sự kiêu ngạo không phải dễ đâu đúng không?
Đây
con chỉ có thể trải nghiệm cảm xúc lo lắng bất an khi mà chồng đốt tiền. Mà con bị sốt ạ.
Chứ
chứ không hề có cảm xúc lo lắng bất an khi mà chồng đốt tiền hay con bị sốt nào hết cả ạ.
Ừ.
Nó trải nghiệm thôi nhưng quá có cái gì đấy không nhị đi.
Con chỉ có thể trải nghiệm bác quyền chứ không có bác quyền nào cả.
Ok chuẩn luôn.
Tao nói xong. Nói xong sao?
Nói xong đỡ lo.
Đỡ lo.
Đỡ lo mọi thứ.
Ok. Tiếp tiếp tiếp.
Con chỉ có thể trải nghiệm vấn đề chứ không hề có vấn đề nào cả.
Dạ.
Để cũng được thôi. Cũng được thôi. Cho qua
cũng được ạ.
Muốn giấu thì ok cho qua.
Nó sẽ không mạnh đâu.
Vấn đề ấy ạ. Vấn đề không mạnh ấ ạ?
Không sao chuyển đi.
Con chỉ có thể con con thêm một câu.
Ừ.
Con chỉ có thể trải nghiệm tuổi thơ dữ dội chứ không hề có tuổi thơ dữ dội nào được cả. Chưa
không thể có luôn.
Con có quá khứ kinh khủng chị chẳng có quá khứ. thủ hết con chảnh tự nó như là giấc mơ đến qua thôi kinh khủng
kinh khủng không
kinh khủng này mặn này
tất cả tuổi thơ dữ dội hay là quá khứ kinh hoàng
quá khứ chị là chánh
chả có quá cứ kinh hoàng đấy
con trải nghiệm nhưng không có đây chính là mơ
không gì cả
không gì cả không thể nào tí khương án nào nữa chắc một tuần nữa đâu anh bắt đầu nó sẽ có hơi có cảm giác ở rồi đấy bắt đầu cảm giác nhất định không không thể hi vọng nhiều nhưng mà có bắt đầu cảm giác vì khi mình thay đổi cách nghĩ Nó sẽ chuyển sang từ từ nó chuyển sang ngấm dần sang cái cảm giác trả
bất kỳ khi nào con thấy là trải nghiệm nhưng không có gì hết đấy đang mơi chứ gì nữa còn cần gì phải đợi đến ngày nào nữa ngồi căn phòng này mà chả có cái gì hết đúng không có một cái sự trải nghiệm hiện ra rõ ràng nhưng không có gì hết thì đây khác gì mờ ngay bây giờ nhá hiện ra rất rõ ràng nhưng không có gì hết ống mơ không
có Có phải là mơ không?
Là mơ mà để thấy hiện ra rõ ràng không có thì khó hay dễ? Dễ. Vì sao? Tự
hiện ra thì hiện ra thôi. Có có cái gì đâu mà khó.
Nếu nó có xong phải phá khó.
Con nó vốn là hiện ra là chuyện ra.
Đấy con nó con hiểu trống không là gì chưa? Trong câu trống không sáng tỏ hiện ra đấy. Chống không không phải là một cái trải nghiệm gì cả. Nó chỉ là hiện ra này không có gì bên trong bên ngoài hết. Hiện ra chỉ là hiện raúng
thế là chống không rồi. Đúng chưa? Đu ý.
Hôm nay chơi rất nhiều ý đấy. Không phải một ý đâu. Con thu mà ngẫm nhá.
Rồi tiếp đi. Chuyển ai rồi?
Con ạ.
Rồi
à con chỉ có thể trải nghiệm hết tiền trả lương
rồi
chứ không có hết tiền trả lương nào cả.
Rồi nói xong thế nào?
Cảm giác nó ảo ấy rồi.
Ừ
cảm nó sướng ấy.
Ừ.
Con ạ. Con chỉ có thể trải nghiệm trăm dâ a chứ không có việc chăm dâ a nào cả. À
ừ
như mơ luôn á sư phụ.
Ứ như mơ không?
Như mơ luôn đúng là chỉ có trải nghiệm thôi
trải nghiệm trong tay làm gì có tay ra.
Đúng rồi. Tiê đi. Con chỉ có thể trải nghiệm một tương lai tươi sáng chứ không hề tương lai tươi sáng nào được cả. Đau nói sao đau thế? Tùng ấ Tùng phải đâ đấy. Chứ không phải là cô kiêu ngạo đâu. Phải là đấy con trải nghiệm tương lai tươi sáng. Nhưng mà gì không tương lai tươi sáng nào hết đời rỡ.
Nó đùa nó đùa thôi. Chẳng ai như thế được không? Tiếp đi chị nói trước
rồi. Xúc động quá hả? Chuyển
đấy. Sốc đấy. Con phải sốc một tí các con sốc là tốt.
Vâng.
Con chỉ có thể trải nghiệm chị người quen lừa đảo. Ừ.
Chứ không hề có chị người quen lừa đảo nào cả.
Sướng không?
Sướng á.
Đến cho mình một trải nghiệm
đúng không?
Mà lại không có gì.
Chị đến để ban cho em một trải nghiệm chả có mất gì cả. Cho lừa đảo
rồi
con ạ. Con chỉ có thể trải nghiệm việc nuôi con và trăm bố mẹ già
chứ không hề có cả nuôi lẫn con lẫn bố mẹ già nào cả.
Đúng rồi. Nói xong thế nào? thấy kinh khủng v
kinh khủng không ủ chẳng mình chả chăm bố mẹ nào cả chẳng nuôi đứa con được trải nghiệm mà chẳng có cái gì cả giống như bóng nước giữa đường trưa đấy đấy trải nghiệm chả có gì cả rồi tiếp đây vợ thì lo chồng n tiền về xem chồng mới gì nhá. Tiền nữa không? Bao nhiêu tiền
con? A con chỉ có thể trải nghiệm những hành động sai lầm và nỗi sợ chứ không hề có hành động sai lầm hay nỗi sợ nào cả.
Rồi
một tương lai giàu có chứ chạy một tương lai giàu có nhưng mà lại rất tiếc là gì giàu có nào cả.
Chơi game
tiếp đi con. chỉ có thể trải nghiệm kiệt chứ không hề có kiệt nào cả.
Ừ. Nói xong thế nào?
Nói xong thấy như mơ ấy. Tức là tất cả những cái lúc mà cứ thấy là mình ngồi nói chuyện, mình tương tác với nó đủ các thứ ấy, tự nhiên là thành mơ hết ấy.
Thành mơ luôn. Nếu con có thấy điều này ngay khi nó nói chuyện với nó ấ thì mơ tại chỗ
thì thành mơ luôn. Con thấy ghê quá.
Đấy là đã từng xảy ra thì mình bắt đầu thấy mơ rồi nhá. Nhưng mà
ngày đó mà có nói chuyện mọi người không thấy là chả người nào hết.
Eo kinh luôn.
Kinh luôn.
Kinh không?
Kinh
nó nói chuyện mà không nào hết. Như mơ hoặc như ma thì người
đúng không? Như ma luôn. Tiếp đi
con ạ. Con chỉ có thể trải nghiệm quá khứ bị phản bội
chứ không có việc bị phản bội nào cả.
Úi giời ơi, đau
quá đau.
Nhưng mà rất tiếc là gì?
Không có gì
rồi. Sao nó trong thế nào? Anh thấy buồn nữa không? Thôi hết buồn rồi. giải thoát nhưng mà xúc động
giải thoát luôn đúng không? Đấy rồi Bích con chỉ có thể trải nghiệm nuôi nấng và lo lắng cho một đứa con chứ không hề có việc nuôi nấng và lo lắng cho một đứa con nào cả.
Ừ trải nghiệm như vậy không có đúng không? Sống 100 năm cuộc đời toàn đi trải nghiệm
đúng không? Mà chả có gì hết xong là sống 100 năm nữa cũng thế. Đi thoát quá nữa. Luân hồi biến thành cái chỗ nó trải nghiệm thế chả có cái gì cả. Game thực tế ảo thôi. Luân hồi này.
Ừ.
Game thực tế ảo thôi. Sao ai cười ai cười thở ra đấy? Cười nhẹ cười nhẹ hất ra Hải Nam à.
Hải Nam ạ.
Hải Nam nhá.
Chuyển trong tho Hải Nam luôn. Hải Nam vì giao cười đã cho nói. Hải vì giao cười
ý là vừa sơ phụ nói là thực tế ảo ấy.
Ừ.
Cái đoạn trước thấy nó ghê quá. Thực tế ảo như Mà nó à nó kinh quá,
ảo ma quá. Phật
ảo ma rồi. Tu hành thành ảo phật.
Đúng rồi.
Rồi
nói đi.
Con chỉ có thể trải nghiệm thân thể mệt mỏi nhưng không có thân thể mệt mỏi nào cả.
Ừ. Sao nói xong thế nào?
Nói xong con thấy là ý là cái thân thể mệt mỏi này nó đã làm mơ rồi. Thế toàn bộ thế giới là mơ luôn ấy.
Ừ. Cái mà thứ con cần thế là mơ nhất chính là cái tộiấy. Thôi không khác nói hoặc là con về ngẫm vào thôi. Cái gốc của Mọi thứ nó thật là cái tôi thật. Nên cái thân thể này là mơ là thế giới nó tự thành mơ.
Thân thể là mơ thì thế giới thành mơ. Thân thể này là không có thật, không có thân thể quái nào hết, không có tôi quái nào hết. Yên tâm con một tháng thì ngẫm mà nhá. Chịu khó ngẫm nhá.
Ừ.
Tiếp đi
con ạ. Con chỉ có thể trải nghiệ
nhưng bạn trên mạng gõ không không học thì không nói thì gõ hết vào nhá.
Có bạn gõ rồi.
Ờ. Thì thật ừ ai lập cho trụ nghe nói xong bước vào lãnh địa nên là cứ gõ đi. Bước vào lãnh địa nói đi
con ạ. Con chỉ có thể trải nghiệm đời sống gia đình nhưng không hề có đời sống gia đình nào cả.
Mất hết cả gia đình luôn. Gia đình là một ngôn từ rất là trung tính. Trung tính
nhưng nó nhiều cái thứ trong đấy. Tức là bình thường mình nghĩ mình thấy có rất nhiều những cái hoạt động trong đấy nhưng mà bây giờ thấy nó đúng là game thực tế ảo ấy.
Ừ. Chỉ trải nghiệm không có.
Chỉ có trải nghiệm đấy thôi. Chứ không có gì đức nó quá đơn giản nó hiện ra thì hiện ra nhá. Đơn giản không? Hôm nay nó có hai cái. Một là cái nói đấy là trải nghiệm nó không thể là cơ sở cho cái ngoài trải nghiệm. Nhưng cái thứ hai đoạn cuối là hiện ra chuyện điện ra đúng không? Hiện ra chuyện điện ra thôi. Xong thế là trống không rồi đấy. Đúng chưa?
Kinh khủng.
Con đọc vật.
Ừ.
Con chỉ có thể trải nghiệm hối hận và sợ hãi chứ không hề có hối hận và sợ hãi nào cả.
Đúng rồi. Phải là phải còn phải là trải nghiệm mất mát đúng không?
Vâng.
Chứ bằng gì lốt mát nào
s chẳng qua là mất mát hoặc là hoặc là tiềm năng mất mát.
Vâng
thì cũng chẳng có mất mát nào hết. Có sẽ mất mát không mất mát. Nếu mà sẽ mất mát thì con thể chỉ trải nghiệm cái sự mất mát đấy thôi chứ không thể mất mát được. Đấy bây gi là lõi. Giống như con một số người lo lắng cho tương lai này. Lo cho con cái này bản chất là con vẫn tin là con cái, tương lai là thật
thì con phải nói là trải nghiệm cái con cái. tương lai thiếu thốn, con cái hư hỏng vân vân chỉ tránh đấy thôi chứ không hề có con cái tương lai nào hết chứ. Những bạn nói cảm giác là không đạt đâu. Cảm giác bản chất gốc của cảm giác đấy là mình đang lo thì mình nói thẳng cái lo nó mạnh như kiêu ngạo ấy. Thế thôi nói kiêu ngạo nghe nó chung chung phải tấn công cái mới kiêu ngạo thì nó mới thấy là mình mới thấy là nó chả cơ sở lại cả. Đấy thì nó ngồi xuống nói lại nhá. Nhưng nó chứ cảm giác ấy nói lại hết đi. Ừ thế đi.
Thế con con đọc lại
đọc lại đ con xong không đạ. Thôi.
Vâng. Thế thì con đọc cái khác ạ.
À con con chỉ có thể trải nghiệm à vợ và con
đúng rồi chứ không hề có
chứ không hề có vợ và con được cả.
Đúng rồi. Đấy. Hiểu anh hiểu rồi đấy nhá. Hiểu ý gì đấy nhá. Đấy nhưng mà thấy nó mạnh mẽ không?
Rồi đi đi lại một vòng những bạn nào chưa nói hoặc là nói cảm xúc vân vân đi. Nói lại đi. Khi con trải nghiệm cảm xúc tiêu cực thì con phải thấy là c mà con tư cực về ấy không có thì mới giải quyết. Nào chạy lại đi chạy lại bọc nhưng ai nói cảm xúc nói lại đi. Giống như là trông anh là buồn về quá khứ ấy thì thấy quá khứ nó không tồn tại chứ mà nó buồn nó không tồn tại vấn đề
đúng rồi không th anh đúng là nói đúng mà nhưng mà nó nói là thế mới đúng nào thủy phiêu
con
tối nay m về vi phết 10 dòng đ cho nó khỏi nhá cho nó rắc chắn nhá Mỗi người viết 10 dòng tối nay nhá.
Xong rồi không cần gửi ra hết nhá. Tự nhớ trong lòng là được.
Còn có người nào có 10 dòng thì 100 giọng
nhưng mà nên viết 10 dòng tối thiểu để cho mình ngấm.
Đọc đi nói đi.
Con con chỉ có con chỉ có trải nghiệm những sự kiện đau thương khó khăn của cuộc đời.
Ừ.
Chứ không có sự kiện đau thương khó khăn nào cả.
Đúng rồi. Con chỉ thể trải nghiệm sự đau cái những cái trải nghiệm về đau thương khó khăn nào đó
nhưng không hề có sự đau thương khó khăn nào thực sự cả thấy mới tự tin nó sống chứ
con thấy
nếu mà con ngấm rồi sẽ rất tự tin sống luôn kểu tương lai đến con chả sợ nữa tương lai như con có chuyện gì nữa thì con chỉ trải nghiệm cái đấy chứ không thể có cái đấy được đấy cái này nó làm cho con một sự tự tin vào tương lai, một sự nhẹ nhõm về quá khứ nhưng mà con ngấm hơn chút chút nữa thôi tốt nhất là 10 dòng đấy thì có năm dòng quá khứ năm dòng tương lai nháin
hiện tại
năm hiện tại năm quá khứ năm tương la 15 dòng
15 Chị chắc
nhá. Thôi gửi hết sụ thụ đi cho chắc
để cho nó ấn chứng luôn nhá.
Đúng rồi
cho bước xong đị lại cho nó chắc
15 dòng mọi người nhá. Mọi người gửi 15 dòng
15
năm dòng quá khứ năm dòng hiện tại đò quá khứ năm dòng hiện tại
còn nhiều hơn còn tốt đấy là tối hiểu. Còn ai hỏi văn thì viết trăm giọng cũng được
không viết dài
con. Con nói thêm nữ
con thấy Bình thường mình cứ khổ và mình có một cái lịch sử quá khứ ấy ạ.
Ừ.
Thành ra có một cái tôi nó cứ hình thành như thế. Nó có một lịch sử, nó có quá khứ, nó có sự tiếp diện.
Ừ.
Thế là cái tôi nó cứ tồn tại như thế.
Cái gì? Chạy cái quá khứ đến tương lai. Có tội chứ
khi mà nói ra như thế, khi mà thấy như thế thì thấy chả có cái tôi nào nữa cả.
Vì sao con xúc động trong cái câu chuyện của con vì sao xúc động?
Thì con thấy là từ trước giờ mình cứ giữ một cái tôi có một lịch sử nào đó. Tôi đấy.
Vâng.
Tôi đã từng bị a bị bó khổ đến cuối đời thì nó có xé rồi đâu nữa.
Vâng.
Có bao giờ sửa đâu.
Nhưng làm quá thì có ai chịu chuyện gì đâu.
Nó có trải nghiệm giống giấc mơ đêm qua mà thôi. Tất cả những trải nghiệm của các con đã từng trải qua ấy, nó chỉ giống giấc mơ đêm hôm qua nó chẳng qua tồn tại hết. Bị đánh, bị đập, bị xử lý, bị gì thì bị thì nó không tồn tại chỉ có giấc mơấc mơ đêm qua thôi. Rồi phiêu là có vẻ bị sốc rồi đấy đúng không?
Vâng. Còn thấy cái tôi là cái kinh nhất thế xong rồi thấy những cái chuyện đấy nó đúng như giấc mơ ấy. Nó không có gì cả. Chống không thực sự.
Có một tháng để sốc nhá anh em nhá. Rồi tiếp đi. Bạn nào chưa nói bạn nào đang nói cảm xúc đổi sang cái người khác đấy. Tô
ờ con sửa lại là ờ con chỉ trải nghiệm về việc là cảm thấy mình giỏi hơn người khác chứ thực tế là không hề có việc mình giỏi hơn. người khác nào cả.
Ờ được đúng rồi. Trẻ nghĩ được mình giỏi người khác nhưng mà làm sao giải người khác được đau không? Đấy bảo đấy. Trải nghiệm đấy nhưng làm sao y hoàng được bây giờ? Rồi
không ạ. Con chỉ có thể trải nghiệm cuộc sống có chồng có con ạ. Nhưng mà
không cụ thể là chồng thì con thì ốm chồng thì làm gì. Nói thế nó mới mạnh.
À vâng ạ.
Con chỉ có thể trải nghiệm con ốm chồng thì đốt tiền.
Vâng.
Con chỉ có thể trải nghiệm à Chồng đốt tiền và con thì bị ốm sốt
rồi.
Vâng. Nhưng mà thực sự là con mà không không hề có cái việc là có chồng có chồng đốt tiền có con có con ốm sốt nào hết.
Không có chồng đốt tiền con ốm nào hết.
Vâng.
Đấy nói xong nó mới mạnh chứ. Hiểu không nhỉ? Nói xong thế nào?
Nói xong con thấy là tức là đúng là tức là nó chỉ giống như kiểu là nó chỉ là ở trong trong mơ thôi. Nó không nó không hề có thật ấy. Đấy tất cả Những thứ đấy nó đều bịa hết.
Trải nghiệm nhưng mà có đấy. Đau không?
Trong chiều này lại sướng không? Nhẹ nhỏ
không đau đúng không? Có Tùng thì đau thôi. Thế còn anh em khác thì sướng. Nào người khác đi nói đi.
Ờ lúc nãy là con trải nghiệm những cơn cảm xúc tiêu cực thì cái con con sợ đó là mình phải là cái người chịu những cái cơn cảm xúc tiêu cực đấy.
Ừ
thì con sửa lại thành là con chỉ có thể trải nghiệm con dùng từ người. Không biết là có phải không? Con chỉ có thể trải nghiệm người chịu đựng những cơn cảm xúc tiêu cực chứ không hề có người chịu đựng những cơn cảm xúc tiêu cực nào cả.
Rất tốt. Rất tốt. Rất tốt.
Tôi tư
lúc nãy là con
con chỉ thể trải nghiệm một cái tôi cả chịu sức th cực.
Ờ nhưng không hề có tôi chưng sức th cực hết.
Rồi tiếp theo đi.
Lúc nãy là con dùng từ là cơn tức giận ạ.
Bây giờ con sửa lại là con chỉ có thể trải nghiệm một cái tôi lên cơn tức giận chứ không hề có tôi lên cơn tức giận nào cả.
Ok rồi đi.
Hồi nãy của con là trải nghiệm cảm xúc tiêu cục khi nhớ con.
Ừ
thì con ghi lại là con chỉ có thể trải nghiệm đứa con, chỉ có thể trải nghiệm người mẹ không làm trọn trách nhiệm chứ không hề có một đứa con nào cả. Không hề có một người mẹ nào vô trách nghiệm cả.
Đúng rồi. Con trải có thể trải nghiệm một người mẹ vô trách nhiệm nhưng không thể trải nghiệm không có thực sự nào có thật cả. Con thể có trải nghiệm một đứa con ở xa không hề có đứa con ở xa nào hết. Đấy. Sốc không? Hơi sốc tí không? Cái này thực ra là con sốc là rất tốt. Sốc nhẹ cũng được. Đấy. Nó cháy hẳn 40 năm suy nghĩ của con. Nhưng mà sốc mạnh mạnh nhất là nó cứu con khỏi tất cả mọi vấn đề mà con đang có. Cứu tuyệt đối. Cứu tương đối là đang nghèo kiếm tiền. Nhưng mà cứu thực sự được đâu. Kiếm tiền được mấy hôm xong lại thiếu tiền. Con là cứu tuyệt đối luôn đúng không? Mình chỉ trải nghiệm nghèo thứ không thể nghèo được. Rồi chuyển tiếp đi.
Con chỉ có thể trải nghiệm một cái tôi sốt ruột lo lắng và con cái hư hỏng chứ không hề có cái tôi sốt ruột lo lắng hay con cái hư hỏng nào cả.
Đúng rồi. Thế chứ.
Con sửa lại là con chỉ có thể trải nghiệm cái tôi a hành giả lo lắng a cồn cào và hồi hộp khi sư vụ đo điểm
chứ không hề có
kinh thế cồn cào hành giả
hóa ra là cồn cào đấy ok
hành giả lo lắng cồn cào khi sử đo điểm nào cả ứ được côn cao xem mình có thắng đũ toàn không đấy kiểu đấy côn cao xem cuộc đua này thế nào
chứ còn bình thường ai cồn caúc
ok không sao mỗi người cảm xúc riêng chứng tỏ rất sáng tạo thôi đúng không đi
có ai không đọ online
nói đi nói l
dạ Hồng Linh ạ, con chỉ có thể trải nghiệm chồng và các con tiền bạc chứ không hề có chồng và các con tiền bạc nào cả.
Ok.
Văn Trường, con chỉ có thể trải nghiệm vợ giận mình chứ không hề có vợ, không hề có mình, không hề có vợ giận mình nào cả. Ủa Văn Trường nói
xả nghiện thường xuyên của Văn Trường có vẻ nghiện vô đấy sao nhỉ?
Ngện
Giang Trường nói ba câu thì có đọc hết ba câu không?
Không, một câu thôi.
Thế rồi hai câu sau gửi sau thì
từ sau. Dạ. Tiếp là chị Minh Ngân ạ. Con chỉ có thể trải nghiệm đa ca chứ không hề có đa ca nào cả. Chí Dũng ạ. Con chỉ có thể trải nghiệm đau đầu chứ không hề có cơn đau đầu nào cả. Pháp Thảo con chỉ có thể trải nghiệm cảm giác cứng mỏi ngồi trên ghế chứ không hề có cảm giác cứng mỏi ngồi trên ghế nào cả.
Vâng.
Vũ Vân con chỉ có thể trải nghiệm làm phim chứ không hề có việc làm phim nào cả.
Rồi
Thanh Phong. Con chỉ có thể trải nghiệm giác ngộ chứ không có giác ngộ nào cả.
Hạnh phúc quá.
Đúng không?
Con bổ sung
cái nhất cho mình là lá ngộ.
Con bổ sung con chỉ có thể trải nghiệm cảnh đi tù chứ không có đi tù nào cả.
Được câu này được rồi. Câu này là đời đấy.
Nguyên Nguyên con chỉ có thể trải nghiệm việc là một người mẹ mất ngủ chăm con vất vả chứ không hề có người mẹ mất ngủ chăm con vất vả cũng không có đứa con Mila nào cả.
Được. hết chưa?
Online hết rồi ạ.
Rồi khi nào mà con thấy là con trải nghiệm nhưng không có cái gì cả, lúc đấy là lúc con đang ở trong lãnh địa giấc mơ. Khi nào con thấy là trải nghiệm và có là có đang ngoài lãnh địa giấc mơ. Đúng chưa?
Thế con lại phân biệt rất dễ là mình trong lấc mơ không là con xem là trải nghiệm thế mà có cái gì đấy không? Nếu trải nghiệm mà có thì là ngoài tu rồi. Nhưng mà trải nghiệm mà không có gì đấy thì có đúng là đang trong lĩnh giấc mơ không? Các con có đúng là đang bước chân lúc này lúc kia không?
Dạ
lúc thì trong l một lãnh đện giấc mơ lúc không. Nhưng mà cái bất kỳ lúc nào ấy mà con đang trải nghiệm mà con thấy là ơ trải nghiệm thì trải nghiệm chứ có gì đâu. Thì lúc là đang mời chắc rồi. Đây là ý nhỏ để con để con để con gọi là phân biệt được thế này là đang lãnh địa giấc mơ. Thế nào là không khi nào nhắc lại là khi nào thì gọi là răng trong đấy đị tấc mơ gì cả
trải nghiệm mà chẳng có gì đấy cả thì là
trong mớ còn trải nghiệm mà có này có kia thì sao
ngoài
thế mà quay lại con lạnh của của sư bụng nãy đi của hôm qua đây hôm kia đi. Thế bây gi mơ thế nào lạnh thật lạnh
trải nghiệm lạnh rất ok đây trải nghiệm lạnh chả vấn đề gì nhưng mà bả có c lạnh thật phát thì sao
ra lại thành ra ngoài
ra ngoài rồi Ok. Có trải nghiệm lạnh có sao đâu vì có cái lạnh quái đâu. Đấy chạy thái độ con lên như vậy. Ơ trải nghiệm lạnh thì sao nhỉ? Có lạnh đâu. Nên là số nào phong phanh và đi băng băng ở trong cơn gió nó quay thấy băng băng không?
Đó băng băng
đúng không? Quay thấy không? Quay chứng kiến không?
Đi ngay hàng đầu luôn.
Đúng rồi.
Băng bằng luôn. Thế thì t thì trải nghiệm phải trải nghiệm. Nhưng có cái cây quấy đâu mà sợ đấy. Hiểu không nhỉ? Thế cảm giác của chụ nó thấy trải nghiệm thì trải nghiệm có sao đâu nhỉ? Nó có cái quáy đâu? Nó có cái con lạnh nào đấy đâu. Thế Băng băng thôi. Giống như là đi đốt chân đấy. Nhớ chuyện đốt chân không?
Nốt cháy cả chân luôn nhưng mà chỉ xảy nghiệm thôi. Chưa biết chuyện đấy. À
kể n lần thôi mà.
Đốt chân trụ cháy khét là cả thịt luôn.
Nó là trị liệu cái gì? Ấ có ông gì không? Ông gọi là ông. Ông vào đây một máy mấy tỷ mới mua này. Đây đi cục dụ không nhỉ?
Còn máy bí đi cùng đúng không? Máy mấy tỷ này vào đây cho trải nghiệm.
Đấy thế là Sao ông ấy cho sụ gọi là cái máy nó nung đỏ đầu ấy xong nó dí vào chân
máy la nó la đấy cái đấy
đấy sướng không em sướng không mà sướng wow wow xong mùi khét bốc lên ông bắt đầu lo rồi ông ấy tưởng là ông ấy là mình chết là chết chắc rồi ông ấy hỏi là có sướng có ok không em vẫn vẫn wow ông lại càng tưởng là gì
là đang rất ngon đến khi nó khét quá không chịu được nữa có bạn bảo anh ơi anh ơi thế là ông ấy mới
anh này không bình thường
anh này không bình thường lắm anh nàyấy không bị Anh thần kinh anh ạ.
Anh ấy không phải là người bình thường anh hơi thần kinh. Vội rút ra thì rút đấy nó cháy đen r thành một mảng đen đấy luôn. Trời ơi.
Đấy
thành sẹo đen
đấy. Cháy thành sẹo luôn. Thành sẹo không không xóa được luôn. Sẹo đen mà. Đấy trải nghiệm máy mấy tỷ không? Đấy chư mọi người được trải nghiệm cái máy mấy tỷ thì mình ông bảo là mình trải nghiệm thì mình thấy n nó làm một gì?
Trải nghiệm.
Trải nghiệm thì đâu có thật đâu. Chính ông bảo mình là trải nghiệm đi mà thì mình ngồi trải nghiệm thôi. Hiểu nhỉ? Vẫn có cháy, vẫn có khét, vẫn có đau nhưng mà nó có thật đâu. Thì cái này nó không dùng lượn được đâu. Cái đầu tiên là con ngẫm và con thấy nó khác. Sau đó là con phải nhìn kinh nghiệm. Con thấy có đúng cái kinh nghiệm mà chả có cái cái cái cháy là cái đen cái thịt bốc lên không có gì cả. Lúc đấy Rất là ok đấy nhưng mà cái th đầu tiên là cái đổi lại cách nghĩ về thế giới thôm nay có thể đọc được ngay cái trải nghiệm này nó không thể nào chứng minh là có một cái ngoài trải nghiệm được đơn giản thôi mà nên là ngồi đây không thể uống mẹ ở quê được muốn có mẹ ở quê thì phải có bằng chứng bằng chứng gì đã từng gặp đã từng nói chuyện có bức ảnh ở đây cậm chí cố điện thoại gọi nghe tai luôn
video cod luôn
thì nó chỉ là trải nghiện làm sao lại có bố mẹ bên ngoài trải nghiệm.
Con hiểu, con hiểu l đơn giản đấy không?
Đấy là cái con cần ngấm trong một tuần tớ. Cái chủ đề con nói còn giảng rất nhiều trong một tháng đấy. Nhưng mà cái tuần tới là cái phần mà tại sao lại dùng trải nghiệm để chứng minh trong cái bên ngoài trải nghiệm. Con chỉ đúng tới con chỉ một tuần tô chỉ nghĩ thế con thấy bên trong nó thay đổi rồi. Đ con ngày mai sẽ thay đổi nữa.
Thế đều là gốc mà. Gốc là gì? Là có trải nghiệm. thì tự nhiên lại bảo có một cái tồn tại bên ngoài trải nghiệm quay mặt đi vẫn còn đúng không nhỉ? Nhá rồi lấy ra đã nháâ
anh em về
về gì
không không vội trong một tuần
trong một tuần nhá trong một tuần gửi xuống 15 dòng mỗi ngày nhận gửi một dòng đúng hai dòng đấy một tuần là xong Việc về chính là ngẫm thôi là cái s đọc nãy đấy khi mình trải nghiệm đọc lại đoạn được xong đ chưa xưa soát xong
có mic nên con đọc luôn ạ
đọc đi.
Trải nghiệm không có nghĩa là tồn tại.
Ừ
chấm Con chỉ có thể trải nghiệm cốn chứ không thể nói có cốn tồn tại. Chấm Trong cuộc sống Hãy nhớ về điều này. Ví dụ hai chấm. Con chỉ có thể trải nghiệm một ngày đi làm mệt nhọc chứ không hề có ngày đi làm mệt nhọc nào cả. Con chỉ có thể trải nghiệm chấm chấm chấm nhưng không hề có chấm chấm chấm nào cả.
Chứ chứ không hề màướ
ờ câu sao sử đọc là nhưng sửa lại chứ không
nhưng cũng được. Nhưng chí
nhưng Trừ mạnh hơn đúng không?
Trừ đi đổi trừ đi.
Dạ
chứ không hề mạnh hơn nhá. Mẫu nữa chứ không hề nhá.
Dạ.
Đổi mẫu chuẩn là chứ không hệ.
Trứ mạnh hơn là không nhưng nhiều. Ừ. Nhân cho nó nói đi
nói đi
đau
chứng tỏ chồng gây chuyện quá nên phải nói câu đấy đúng không?
Chấm chấm chấm chứ không có không hề có chồng. Chấm chấm chấm. Ừ. Nói đi.
Ban nãy con có nói rằng là con chỉ có thể trải nghiệm cảm xúc lo lắng về tương lai. Bây giờ con xin nói lại ạ là con chỉ có thể trải nghiệm hết tiền chứ không có hết tiền nào cả. À chứ không hề có hết tiền nào cả.
Được rồi.
Th nói thêm một cái nữa
được đi
là con chỉ có thể trải nghiệm việc chồng im lặng không liên lạc
rồi
chứ không hề có chồng nào cả. Th
hả? Tạ
không hề không hề
không hề luôno.
Rồi một tuần thì ngấm nhá.
Vâng ạ.
Một tuần nữa gặp lại nhá.
Lại càng không có trống.
Thế nào là đã bước chân vào lãnh địa giấc mơ?
Vẫn trải nghiệm mà không thấy có gì hết.
Có gì hết. Sợ khôngế
mạnh kinh khủng luôn. Hiên hôm qua hỏi đứng ch thế
đâu
sao không sao không kinh nghiệm được mà
s đâu quay mặt bằng chứ đâ đúng không
ừ
mà tự nhiên mình 51% thì ổng là zero
lại âm được âm nữa
lại còn âm nữa sáng tạo quá
x nó không đo được đo là 100% ngay x đấy là không đo được thôi
thì nói không làm được không cái việc
đo phát 100% ngay Đó vô nghĩa đúng không?
Nếu đó được sư phụ là số đã 100% nghĩa vì nếu nó không bao giờ xảy ra đúng không?
Nếu cái gì có thể xảy ra nếu không ra thì nói bình thường
bùng quá
bật cùng quá
bật cùng như là vì không có cho nên người nên ta muốn nói gì thì nó không có mình không nói gì cũng được một Giải phóng nhất là không thấy tôi ấy. Viết thế này thôi nhưng mà sau này thấy là giải phóng nhất là không thấy tôi.
Cái người chịu người gặp chuyện này nọ không có.
Đấy nhưng mà hôm nay thế này là ok rồi. Mình sẽ chuyển sang cái khác. Đấy g ý mọi người thế thôi. Cái đấy là cái mà gây chuyện nhất. Phi nãy khóc là vì cái đấy. Có bảo không có chuyện không hết tiền ấy nhưng mà c không có tôi bị hết tiền mới là kinh.
Cái không có tôi hết tiền mới cái giải phóng tất cả chứ còn đấy không hết tiền nhưng mà tôi bị cái khác.
Nhưng là không có tôi bị cái tiền ấy là cái mạnh nhất. nhất đấy chứ không phải là không có hết tiền là mạnh nhất đâu nhá mà không có tôi hết tiền là mạnh nhấtấy
giống như là
trải nghiệm tôi chói tai
vừa xong trải nghiệm chói tai nhưng không có tôi bị chói taiị trói
mới là mạnh mới giải thoát mạnh
nên là nên là thôi tiện nói thế thôi còn còn một tháng mà đúng không tháng
còn một tháng nhá không phải là là không có làm phim mà không có tôi làm phim ấ mới giải quyết giải phóng hết.
Không phải là không đi không có việc đi làm không có tôi đi làm không có cái tôi phải đi làm thế này kia cả
đấy con ra hoàn toàn câu chuyện nó con thấy thế giới nó rất là ok có bà mẹ
thực ra cái mà mà mình thấy
không phải là không có căn phòng này mà không có tôi nào căn phòng này
tức là mình phủ nhận cả tôi đến căn phòng
chứ không chỉ nhận căn phòng
hiểu không
thì nó mới nó mới thực sự giải phóngấyấy
không phải là không có chồng đốt tiền mà không có tôi bị chồng đốt ngồi vợ nó bị chồng đốt tiền hết
mới giải phóng đốt
chứ không có chồng đốt tiền chồng làm chò khác lại khổ thôi đâu
mà chồng này thì có thể làm nhiều chó nên đúng không nên là cái cuối cùng còn phải cần phải thấy là không
không phải là chỉ không có chồng lốt tiền mà không có tôi là người vợ bị chống nốt tiềnấy cùng một lúc
phóng cả hai đầu luôn cả đầu đối tượng đầu chủ thể
thì lại phóng hoàn toàn
còn lại phóng đối tượng mà vẫn còn chủ thể phóng một phần thôi một phần chư giải phóng đấy. Đúng chưa? Không phải là tôi không có vụ Huế không ích được
mà không có cái người không có người vụ Huế bao gồm cả vụ Hế người đấy cùng không có luôn
người trải nghiệm
thì nó mới sạch c thực sự sạch
chứ giờ mình phi lộ bé một tuần rồi
thôi anh em anh em thôi dừng đây nhá
nói lúc giờ hết cả tháng mất
hả
bao giờ thừa đâu
đáp ứng Không phải là không có ông chồng này kia mà không có không có tôi bị chồng này thằng kia mới kinh
nó mới thoát thực sự đúng không? Không phải công sư phụ khó tính hay mắc con mắng mà là không có cái người bị sự phụ cắt mắng ấy. Không có tôi bị sự mắng.
Con nghe trong thấy thoát luôn
thấy thoát mạnh chứ.
Đấy các con đã bị phi lộ bé cả tháng rồi đấy.
Bí git phá khổ nằm ở chỗ cái chỗ tôi đây cơ. Thoải mái mọi người.
Thôi thế mẫu câu cử dụ phải thêm thô tùy mọi người nhá. Thích thêm tôi thêm nhá. Không khó đượcâ
thích thêm tôi phải thêm. Nhưng mà cái tôi mới ý là cái tôi mới là cái đại khó nhá.
Thôi không ngồi đâu. Ngồi phát này lộ cả năm không thể cũng nói ngồi xin lỗi mất n
hôm nay con hay phá tôi bằng cái công nghệ đó không biết nữa. Xong rồi vừa phá cái việc xảy ra bằng công nghệ mới. Không con phá cả một cục luôn
phá và tôi gì đó trong một cục
tôi đang ngồi đây và ngứa thì con đừng phá tôi riêng rồi ngứa riêng
mà con phá cả cục tôi h nướng phát luôn
thì nó sạch kinh khủng luôn sạch không còn gì nữa.
Thông thường là con hay phá ngứa riêng với cái gâ chuyện
xong phá tôi riêng bằng công nghệ đó nhưng bây giờ con phá cả cục trong một một lần luôn tôi ngồi đây bị ngứa thì phá cả cái tôi người bị ngứa cả cụ vị luôn nghĩa là không có tôi không có ngứa Chứ đừng có phá không có tôi xong lại phá không có ngứa. Có một cách xong làm cả hai
lại phải chia đôi xong lại mỗi cái một cách làm gì?
Vấn đây là con hay bị sót
cùng cách xóa cả hai thứ luôn.
Một phát thành mơ toàn tập ngay tại trận luôn.
Thôi tiện nói đấy thôi không nói hết nữ nhá. Nói nữa th mất năm cả năm.
Xin tên bài thư vụn
trải nghiệm không có nghĩa là tồn tại.
Dạ
nhá.
Dạ. trải nghiệm không có nghĩa là tồn tại
không tồn tại nhá.
Dạ
được chưa?
Dạ.
Đấy chú toàn về kiểm tra nhá.
Đây phải phá phảiiểi được cả tôi cả một lúc
còn nếu không phá không phá được cả hai cùng một lúc thì một trong hai cái tổn thòn nếu phá từ từ cả hai và cái khác nhau thì là dốt.
Có hai công nghệ mạnh này phá bằng mỗi khách khác nhau thôi. Riêng là gì? Còn một đòn cả hai luôn chứ. Những người mà phá phá từng thứ một cách khác nhau chưa hiểu pháp này. Pháp này chặt phát cả tôi cả người một lúc chứ còn không cần phải chia đôi ra làm hai cách khác nhau hay khác. Hai lần và hai cách đúng không? Xẹt một phát đất cả tôi lên việc đấy luôn.