Tóm tắt 3 bước Chỉ Một Trạng thái

Bản gõ chi tiết
Transcript

Đ c về làm thơ rồi nhân không choắ ngồi lại cho ta đổi nó nhá đi em bảo anh ngồi đây phải đ em yêu anh rồi ok và xin anh hãy cho những lời bằng cho tất cả những chúng sinh ngồi đây được lợi lạc Vậy cần mọi người kể lại cho nhân và nhị được không? Ngọt lắm. Nó tắt xong rồi về thôi nha. Nó tắt lại là mình nói gì thôi. Xong cần sẽ bổ sung để cho nhân hiểu vấn đề hiểu quế nữa. Nhân nhị quế và một số các bạn trên mạng s hầm chiều nay mình đã nói cái gì server hoàng gia còn lại chị kể cho các server hoàng gia hiểu cái câu chuyện gì kia làm. Tiếp kết nối bài chiều nay là sự làm thơ định làm thơ với cả cho anh Minh Trang em đến sau thì lúc đấy Minh Trang đến không cho anh đâu ch hỏi mình là cho anh đâu cho anh cho anh kể chuyện gì mà lúc đấy bình thường là cho anh đến sớm trước mọi hiếm khi Minh Trang đến sớm lắm bình thường là cho anh đến trước một lúc anh đi cùng này lạ quá thấy Minh Trang đến trước mình mới bảo là ơ cho anh đâu là cho anh Minh Trang tung tin đồn nhảm là nghe bảo là cho anh hẹn hẹn hò với B ai đi tư coffee house. Kể ơ thế thôi ra đấy cho luôn cho vui làm thơ đấy cũng được mà ý là làm thơ thôi vì cho anh nhàng ở đấy mà đ có thì đấy ch nó minh trang đồn nhảm mà có một sự có một sự đắc kết th anh đi mua cà phê và bí về tới anh thì đi tư ở coffee house bảo là đi với chị bí rồi nên là mới đi lâu thế chưa đến em xin lận không tin không tin đúng không luận mà bình thường cho anh đến sớm này không đến chắc là dính và bí rồi Đấy kiểu kiểu đấy thì mới dính. Thế mình chả nghĩ thế đấy. Bảo thôi ra cà phê làm thơ cà phê. Đấy câu chuyện bắt đầu rồi đấy. Sau đấy thì bí cà phê và bí của một số đồng bộ đang tư với nhau đấy đúng không? Hay đang thiền? Đang thiền ạ. Mấy đứa tương xong rồi đang ngồi xếp hàng thiền Bích Trang Đức Anh Tuệ Anh. Tuệ Anh thế còn mình mỗi mình à chồng câu chuyện bắt đầu. Bây giờ cần một người kể Bích kể nhá. Hoặc là hoặc là Đức Anh kể. Dạ. Theo những gì em nhớ thì sư phụ hỏi là Hôm qua sư phụ dạy là chỉ có đã con phải kể đạn chức trước khi dụ đến còn gì kể chuyện nó phải khung cảnh lại thành tựu quá rồi đây là lúc sáng tạo con đang ngồi rất chiu là con đang rất là chán đấy câu chuyện được không vâng vâng thì cho xuất hiện đấy thì hôm nay bọn con đang ngồi tư về cái chuyện mà hôm qua sư phụ bảo đổi trạng thái ạ à chỉ có một trạng thái chứ nhầm chỉ một trạng thái tư với nhau để để chốt cái đấy và thấy là nó rất là kỳ diệu. Tức là chỉ thấy chỉ có một trạng thái thôi thì không muốn tập trung sang các tr các cái trạng thái giả khác nữa. Tự mình muốn về đấy. Còn như ngày xưa là mình thấy là có rất nhiều trạng thái và mình nhìn bản chất nó để thấy nó là một thì giống như kiểu là bắt cóc bỏ dĩa ấy. Cứ cứ kiểu nó không được được triệt để ấy ạ. Đấy thế nhưng mà cái cách của qua sụ thể cách ngược lại luôn. Giống như là thay vì mặc định mình là thân thể rồi rồi mình nhận ra mình là không một phút bác Minh Khang hay bác nào em bác nghe rồi mà bác à. Cốc ch cốc thế không phải dừng nữa lại cốc chén nó cốc thôi trắng thô mời bắp bí vâng thế gì bọn con mới thấy là có tông quay bí ch đi không có thì cái bài giảng của hôm qua của sư phụ ấy nó không khác gì cái bài mà sư phụ bảo mình là mặc định lại mình là ai trước khi mà làm cái gì ấy đi thì thấy là nó rất là hiệu quả trong cái việc thực hành vì mình chỉ có một trạng thái thôi nên là tất cả những cái còn lại là giả hết tự dưng mình không muốn tập trung vào đấy nữa. Rất tốt, rất tốt ý rất quan trọng đấy là mình thấy mình chỉ một trạng thái thôi tự mình hướng về trạng thái đấy mà không muốn hề hướng về cái trạng thái giả khác nếu mình không xác quyết được một trạng thái thì mình tự hướng về đủ loại trái khác nhau và cho rằng nó là và cho đấy là thật nhưng mà nếu chỉ muốn lại thôi tất cả khác là giải hết trên đời có ai muốn hướng cái giả đâu. Đúng rồi. Chỉ bị hướng Cái giả khi mà tưởng nó thật thôi ngay từ đoạn này rất là quan trọng là ngay từ đầu mình khi mình sắp quyết được chỉ một trạng thái thôi thực sự sắp quyết được ấy thì tâm mình nó tự động hơn hay chỗ đấy không ép buộc sao nhắn chị Trang ấy có cơ sả chị Trang biết không ép buộc không phải học theo lời sư phụ mà là ch một chẳng nói cái thật thôi có tự động hướng về cái thật không không phải do em buộc không phải do là nghe thụ bảo tôi phải làm thế không khi trong lòng con đã sắp quyết được rằng là trên đời chỉ một trạng đây là thật thôi thực sự thôi thì một cách tự động tâm Con hướng với cái thật đấy. Giống như con sắc quyết là chỉ yêu một người thôi thì tâm còn hướng với ai? Người đấy thôi. Hướng đấy thôi. Bao nhiêu người khác tán tình không tất cả khác chạy vào chụ lại mặt quan tâm luôn. Đúng rồi. Đấy cho anh cười sướng xác định khao khát một người thôi. Một người thôi. Cái ý rất là quan trọng các bạn tư ra đấy nó chưa giả chưa giảng đâu. Bạn tư ra rất là hay. Đấy là giá trị đầu tiên của kiến. Chứ nói về cái thứ khác đầu tiên chỉ là kiến thôi đã th đầu tiên của kiến là tự nhiên thấy rằng là là tâm hướng về chỗ đấy rất mạnh tự nhiên không tự nhiên luôn tên hướng với cái một trạng thái rất mạnh và cũng không muốn một cách tự động không muốn hướng về những cái giả nhu vấn đề không nụ đang muốn mọi người ngồi lại để tóm tắt lại những cái giả chiều nay mọi người không thể nghe cái bài già ngoàng kia nghe bài này thấy đủ rồi 3 tiếng làm gì nghe bài này dụ chỉ định ngồi một tiếng để làm xong ở đây làm thơ chứ sẽ hỏng cả buổi làm thơ tiếp tục đấy. Thì xong khi như thế thì anh em rất là vui vui vẻ và bảo thôi làm tí thiền pro cho nó sướng. Thế là người đang ngồi thiền đang ngồi thiền thì tự dưng xuất hiện sư phụ với hai bạn thì ai cũng bất ngờ. Ui đúng là giâc mơ có khác đáp ứng đáp ứng đáp ứng. Thế là thế sụ vui vẻ ngồi xuống sau đây sư phụ hỏi là nãy giờ có ai à ai tập gì thì trình bày đi. Thế thì đấy cũng trình bày quanh quanh cái đấy thôi. Thì sụ mới hỏi là đúng rồi. Thế bây giờ khi mà mình biết cái gì là thật rồi thì tự dưng mình thấy Ý cái gì là biết những thứ còn lại là giả. Ừ. Vậy đố các con tiếp theo thì sẽ làm gì? Sư phụ đố ấy ạ. Vậy tiếp theo thì sẽ làm gì? Thế là Châu anh giơ tay sự cho anh bảo là không sửa không sửa không ờ chữa. Không chữa. Rồi xong rồi chị Vụ Trang nói là câu hỏi là này là sau khi mình đã thấy là mọi thứ cái cái một trạng thái là thật rồi. Thì mình sẽ thấy những thứ mà không phải một trạng thái đấy là giả. Tự tự tự hành giả tưởng tượng. Ừ. Ví dụ tôi đang buồn mà thấy là chính một trận th thái thì vậy là cái mà tôi buồn thành tự thành là cái tử tượng không đúng không? Chỉ có một trạng thái mà chỉ có một trạng thái thôi thì không thể có trạng thái tôi buồn được nữa. Tôi buồn tự là giả là tưởng tượng nó hay hơn chữ giả nhiều ch không nên giả chữ tưởng tượng tưởng tượng tượng giả thì chỉ phủ nhận được nó thô không thấy bản chất của nó còn tưởng tượng thì vừa phủ nhận được nó vừa thấy bản chất của nó là tưởng tượng đấy vậy sau khi thấy tôi buồn rồi tôi buồn là tưởng tượng rồi thì hỏi tiếp theo bây gi từ từ đã sự hỏi nhân quế và nhị thế em đ* sau khi tôi thấy tôi buồn là tưởng tượng rồi thì nên làm gì nên có thái độ thế nào đấy 13 bác hoàng gia trả lời cho em lãnh đạo server hoàng gia trả lời nào sau khi thấy nhá là chỉ có một trạng ngái thôi đúng không thì cái tôi buồn tôi đang buồn đây này là tôi đang lo này tự thành tưởng tượng không có không có thế sau thấy nó tưởng tượng rồi thì nên có thái độ sống thế nào tiếp theo thế nào Rồi Hồng Nhị chứ Hồng Nhị trước Hồng Nhị Quế Mỹ Nhân đấy theo sơ đồ bá đánh đạo hoàng gia tức là tiếp theo thì à nhìn vào kinh nghiệm. Ừ khi mà nhìn vào kinh nghiệm rồi thì đúng là thế là chỉ có một có một trạng thái thôi. Tức là có có một một chỉ có biết rực rỡ thôi mà. Trái từ một trạng thái thế cho nên là chỉ có một trạng thái thôi thì Thì thì như vậy là cứ tiếp xúc với trạng thái này thôi, có cái gì phải làm nữa đâu. Rồi có gì làm đó quế trên mạng có bác nào đang xem không? Bác nào bác nào đang xem thì gõ vào nhá. Gõ đi. Có một người bạn nào không mỗi bác quế rồi bác qu chính mình vào dù làm gì cũng chỉ thấy chính mình. Cũng chỉ thấy chính mình phải vào alo để cho mọi người Nào nghe ấy là có giúp nhưng chưa có ai ạ. Gửi chưa link gửi link là có group chưa? Link group chưa? Anh bảo anh bảo là có biết đâu. Các bác các bác vào khác khác vào chắc là muộn rồi. Ví dụ chị giảng nửa tiếng một tiếng thôi. Vâng. Cứ nhắn đi. Ai vào thì vào nó gây âm. À con thì thấy là khi mà nhớ ra là chỉ có một trạng thái thấy cái trạng thái là tưởng tượng thì lúc đấy đã quay về là chỉ một trạng thái thực sự thôi. Đấy. Chỉ có một trạng thái thực sự thì là lúc đấy nó sẽ quay về mình là biết và mình thấy đúng cái kinh nghiệm, đúng cái trạng thái thực sự của mình. Ừ thì lúc đấy là để dòng nhận biết tự do tuôn thôi. Đấy biết ngay cả trả rất khôn. Dùng sơ sự nói thì làm sao mà sai được. Rất tiếc câu trả lời bạn hơi dài để dòng nhận biết tự do thu bảy chữ. Đáp án chỉ có ba chữ thôi. Không nghĩ là làm gì thì làm đúng không? B Không chị làm gì làm có phải là bốn không? Quế là để dòng nhận biết 7 nhưng mà đáp án chỉ là ba thế là kệ kệ là một phải ba thứ trả lời là không chống lại không chống lại 90% đế thì với kinh nghiệm của em là đúng là không chống lại không chống lại trừ không chống lại nó ng yếu điểm chết người cũng không thích dùng từ đấy nữa. Ừ để tự nhiên thôi gần đạt rồi đấy. Tại sao không chống lại ý đường trên ý đường trên người tự nhiên mình chống lại là tự nhiên phải có một thằng tôi đ chống lại còn tự nhiên là tự nhiên nó sẽ thấy thế không chống lại mà tức là cái phủ nhận nó không tốt phụ ờ thì x phải hay phủ nhận đó cứ không không không là nó nó nó không có kinh nghiệm trực tiếp khi mình nói không chống lại là mình mặc định rằng là cái chống lại là sai cái chống lại là sai mình sẽ mình sẽ có thái độ là chống lại cái chống lạ chống lại cái chống lại. Đúng rồi. Không chống lại mà ừ đấy mình bảo thôi mình mình phải chống lại đây thì mình thấy là sai. Ừ đấy hèn giả từ từ nó dỡ hơn hành giả nó sẽ len vào độ ừ cứ không chống lại th t v mình kêu không chống lại th khi mà thấy chống lại hay là mình thấy ừ có chống lại Đấy sai rồi. Đúng rồi. Đúng rồi. Đấy loại thành sạng thái chỉnh sửa. Ừ. Thế để tự nhiên là tốt nhất. Đâ là để tự nhiên là ba chữ đúng không? Ừ. Rồi gần đặc rồi đấy. Ba chữ cho hỏi Toàn có không được không được toàn lận mấy hôm nữa phong độ ổn định. Phong độ ổn định ra cho nào. Thử khác đi lại một vòng nữa nào. Nhị quế và nhân ba chữ thôi. Để tự nhiên là khá lắm rồi mà chưa đạt không chống lại là không đạt. Không lại đúng nhá nhưng mà nó không đạt ở mức độ là nó để cửa cho việc là mình chống lại cây chống lại chứ không không sai thế nào luôn để chị nhiên là rất đúng rồi nhưng mà chưa đạt đấy chưa mạnh chưa sướng chưa mạnh chưa sướng hị có từ gì không gợi ý nhá ý không chữ cuối là chữ d d đ ấy chứ phải chữ chữ đờ đâu chữ ăn đ đ ê đ đ d D thoải mái đ yeah đúng rồi thoải mái đâu nghe sướng sướng không đúng rồi thằng nào mình báo ra không về có mang về không đúng không nấy ai cũng đón được anh nguyên thoải mái đê ai đón con tắt mic đ ai đón con không biết nhưng mà phải tắt mic đi chị ơi ui giời xin lỗi nhá thoải má tắt đi bật lên hi cái hôm qua sự chưa giả Đối qua hôm qua chúng tôi mới giảng hai bước đó đầu tiên thôi đúng không? Khi mình khi mình bị một cảm xúc tiêu cực đến rồi ấy đây bắt đầu giảng này chứ mình ngồi không th này thì mình chẳng cần tập chẳn canh cái gì cả không này thì mình chỉn mặc định thôi nhớ cái mặc định mình là mình là thế nào thôi đúng không đầy đủ hơn là mình là ai và cái này là cái gì nhớ xong thì mình thấy là biết đang nhìn vào dòng đĩa đúng không hoặc là biết đang sáng ngừng ngơi hoặc là một cái từ gì mà con tự cho là đúng thì Bình thường nếu mà lúc mà con không rơi vào một cảm một cái trạng thái nào tức vượt cả ấy thì con chỉ cần mặc định thôi là đủ rồi. Con không cần phải tập thêm cái gì cả. Con không phải canh chừng cái gì cả. Phải canh xem là mình đã giò rơi vào sai lầm chưa. Không cần chính canh chừng đấy nó gây hại. Thế sao yên nó đang lành ở giữ mình đã sai lầm chưa? Thế mình là ai? Nếu mà đừng ngồi đây đang lành mình sai lầm chưa? Không phải mình đang nói mình là ai? Mình là tôi thành giả rồi. Tôi rồi rồi chứ còn mình đang ngon lành đâ sao lại m mà lại canh là mình đã sai chưa? Đấy thì các cái hành giả rất hay bị Xin lỗi đấy. N cái đầu tiên mình cần các con cần phải thấy rằng là cái cái cần thấy là đến một sế độ nhầm lẫn đang đi đang lành đang ngồi không bình thường ấy chỉ cần mặc định đúng thôi đúng không? Hay là hay nói cách khác là mình xem mình là thế nào thôi như thế nào mình thấy là ơ thế đây là biết đang xem dòng biết đúng không hoặc là biết đang sáng ngửi ngờ và chỉ một trạng thái này thôi mấu chốt xem mình là thế nào chưa đủ mà là mình chỉ có một trạng thái này khi mình làm thế nào xong ấy thì mình chỉ một trạng thái này thôi chứ mình không Chể là biết răng sáng là người cộng với cả đang buồn được. Mình không thể nào nó mình là biết sao mà biết cộng với cả mình đang đang dỗi được. Đúng rồi. Không thể nào có hạ thái được có được không phải có hai thái được mình biết sao biết cộng với cả mình đang trầm cảm không có đó em nghe mấy đứa nói thấy cứ m thống kiểu gì nên bảo ra ngộ vẫn trầm cảm không thể xảy ra được sao ra ngộ trầm cảm được cái mình thái mình ổ như nhân vật đấy cứ buồn buồn là mình đọc mình thấy sao th biết là tại sao anh không thể ở trong nhóm này được không anh vẫn tin là giác ngộ là vẫn thể buồn được vẫn thể trầm cảm được Không phải nhầm rồi không thể nào vừa giác ngộ vừa chấm cảm mình vừa là một trạng thái này xong lại vừa vừa chấm cảm sao được không thể vừa b vừa buồn được kể cả mặc pa khóc con thì không phải là đang buồn đúng rồi rồi nên là hồng anh bị nhầm rất là tờ lưỡng này đấy tự do lại giống dòng một 72 mà lúc đấy người ta đang phải làm rõ mình là ai trước con chứ một trạng thái đúng không con gọi nhẹ hơn cái đang lạ cái gì còn tùy có bởi vì từ nào là từ nó chỉ trò về một chỗ nên không phải lo là dùng từ sai. Hải Nam rất ho dùng từ sai Hải Nam lại đặc biệt là rất là căn chỉnh từ ngữ ấy làm sao sai được từ nào là từ thì nó lên một chỗ mà chắc là lớp à ở trở về cái nghĩ bàn trò về cái không thể định nghĩ bàn Nam là rất là cẩn trọng ngôn từ nên là vô tình trở thành là sợ sợ sai không không có từng nào sai cả mới là Ch đúng chỗ thì không thể sai được. Được chưa? Đây nè. Cái cái thẳng này mới đúng này. Cái thẳng bé này nè. Này cho chị ngồi đây nè. Nhì đó ốm đó m về m cho con. Có hà đâu nhỉ? H đâu rồi? Ho đang ấy kì. Tụi anh đâu rồi? Anh cấm đấy. Hai hẹn hò nhau bác nhị cả chị Quế đều đều khng đau họng luôn chị đi. lại trong đời sống bình thường ấy chỉ cần xem mình là thế nào thôi là ok chứ đừng xem là mình có đã sai đã sai lầm chưa đừng canh đừng canh đường xem bị đã sai chưa mà đơn giản mình là thế nào đấy nhấn mạnh lạ nhưng mà trước ngày hôm qua thì khi con thấy mình là thế nào ấy con vẫn đồng ý rằng à mình là mình là biết ch biết nhưng vẫn đồng ý rằng mình có nhiều trạng thái nếu không có bài ngày hôm qua thì con th là mình Trạng thái trạng thái nào cũng là biết thôi nhưng mà mình có nhiều trạng thái cửa để lỗ hổng cho cho sai lầm. Sao bài hôm qua con sẽ được con chí một trạng thái không thể có nhiều thái đâu kể cả đang buồn hiện ra ấy thì con không có trạng thái buồn con vẫn là biết đang xem dòng biết con vẫn là biết đang sáng người nữa con vẫn là không gian nhận biết con không thể là đang vừa là không gian nhận biết vừa buồn được cái buồn đấy là một cái tưởng tượng đấy nó không có thật nó tưởng Tưởng tượng con không thể là vừa là biết đang xem sòng biết vừa đau chân được. Cái đau chân đấy là cái tưởng tượng không thể biết xong biết được và ngứa được ngứa là cái tưởng tượng bài hôm qua nó có giá trị mạnh vì có chỉ một trạng thái nên tất cả trạng thái khác là giả là tự tượng hết. Đấy là cái sức mạnh mới của cái một trạng thái cho nên con thỏa hiệp cho rằng mình có thể vừa là biết vừa buồn được hồng anh đấy. Vừa biết trồng cảm ấy làm sao được không thể được. Đấy là bị lừa rồi. Bị lừa mà lại Thỏa hiệp chứ bị lừa như đúng như thế đúng. Ui tối nay rồi sẽ về ch mỏ thoải mái thì mình là biết đấy. Ông anh lần trước nói với cả chư phụ nói thế luôn ấy sao thế được? Bị lừa rồi không thể là vừa giác ngộ vừa tầm cảm được. Nếu có trầm cảm chăng ấy thì đấy nó là cái dòng biết nó chảy không phải là con đang bị trồng cảm. Nếu có dòng trồng cảm trăng nữa thì nó là cái tưởng tượng nó xảy ra trong biết chứ con không đang bị trồng cảm. Đấy các phải nhấn nhấn lại vì các con nếu không nói như thế thì các con vẫn có thể bị lừa. Là mình có nhiều trạng thái Không chỉ có một trạng trạng thái thực sự trạng thái duy nhất trạng thái tự nhiên không bao giờ có nhiều trạng thái tất cả những cái mà gọi là nhiều trạng thái là toàn là gì tưởng tượng tưởng tượng tin vào nó là bị lừa đúng chưa đấy thì cái bài hôm qua đầu tiên giá trị đầu tiên về nhận thức nh bây giờ con khi con hỏi mình là thế nào ấy thì ngoài việc là thấy mình đang là biết xem biết thì con còn xác quyết được một lần nữa là bổi trì một trạng thái này thôi đấy Và như Bích nói rất đúng, Bích và các bạn vừa nói đúng khi mình xác quyết là chỉ có một trạng thái còn tất cả cái khác là tưởng tượng hết ấy là không có giật hết ấy thì tâm mình nó tự hướng về trạng thái đấy. Đ chẳng ai muốn sống trạng thái giả, lừa lừa rối nhâm lẫn cả. Khi mình thấy qu thái tự một cách tự động tâm nó hướng về cái đấy và nó tự bảo những cái hạng thằng khác là linh tinh. Đây là cái đầu tiên giá trị lớn nhất về kiến mạnh hơn việc là chỉ hỏi là mình đang làm thế nào mà ngoài việc mình là thế nào mình còn có một cái kiến đúng là mình chỉ một trạng thái thôi. Đấy ý ý ý đầu tiên sắc quyết rằng là mình chứng một trạng thái trạng thái ví dụ biết sáng ngờ thậm chí con dùng một từ là trạng thái biết được vì quan trọng không phải cái từ đấy quan trọng là nó trỏ về trạng ai đấy cái từ nào từ mà nó nghe xong nó trỏ con về trạng ai đấy thì là từ đúng từ nào từ nghe xong con chỉ có một lý thuyết thì là từ sai hiểu không nhỉ mà mình chỉ muốn trạng thái biết sao ng người như mình chẳng nhìn là biết sao ng người hết thì là từ đấy vẫn sai nhưng mà bảo là ôi mình là c** nhưng mà nh kinh nghiệm mình thấy đúng là mình trắng người thì lại đúng cái từ Đừng quan trọng mà cái quan trọng nó có trỏ con về cái cái trái thật của con được không? Hải Nam yên tâm chưa? Hải Nam có đấy không? Đấy Nam nhá. Đúng nghe ghi âm nhá. Yên tâm nhá. Không thể có một câu nói sai được. Đấy nếu nó sỏ con về việc thì đúng. Thì đấy là cái đầu tiên nhấn mạnh lại lần nữa về nhận thức. Cái này hôm qua chụ giảng rồi n chỉ giảng mạnh mẽ hơn thôi. Vậy thì cuộc sâu này của con ấy thông thường ấy là gì? Là mặc định mình là thế này đúng không? Hoặc là xem mình là thế nào. Hai cái thì ok. Đấy chỗ đã giảng cái ý nghĩa của hai từ mặc định từ xem đấy mỗi cái có giá trị riêng trong này cuộc sống bình thường là mình xem mình là thế nào và mình sắp quyết rằng là chỉ có một trạng trạng thái đúng chưa xem xong rồi thì mình sắp quyết chỉ một trạng thái thôi hãy chọn một cái cách nào nói mà nói xong mình nhìn vào trạng thái đấy chứ không phải là mình chỉ xác quyết theo theo việc lý luận thế thì lẽ ra chỉ cuộc sống nếu mà chỉ như thế lại quá ngon đúng không sáng đến tối thì con chỉ thấy mình là thế nào thôi là xong đúng không tuy nhiên với các con ấy thì nó lại còn một cái vấn đề nữa là các con chưa kịp xem mình là thế nào thì con đã rơi vào một trạng thái tươ vực mất rồi đánh úp mà khá dễ dàng trong cái người đời sống hiện đại cho anh là khá dễ dâ một và một cơn a cơn tiểu cực khá không khá khá dễ đấy vũ trang là khá dễ d cơn lo thành tựu mà đấy quế khá dễ rồi cơn mệt hải nam khá dễ cơn chán m ông một có khá dễ dòng cơn gì đó Hố đúng không? Khá dễ thôi. Như là cái hố mình chưa kịp nhớ là mình là cái gì thì xẹt phát mình thấy buồn rồi. Mình thấy mình chán mình đau rồi. Thh mệt rồi. Ai đồng ý ra đây? Và mỗi người nói cho mình khá sẽ rơi vào một cái cơn gì đó đi tươ cực nhá. Cơn gì? Nhân nghĩ là cơn đau cơn đau rồi tiếp. Lo lắng ạ. Đấy khá đừng lo lắng đúng chưa? Lo lắng lo lắng cho con dễ nhìn đ. Mời các bác khác nào. Văn khoan sợ hãi ai văn khoăn Duy Nguyên khá cân văn khoan khá dễ hơn cơn sợ hãi dễ hơn cơn sai sợ sai cơn sợ sai sợ sai cơn sợ sai sợ sai cơn sợ sai hồng nhị đau mệt mệt đau mệt con là lo và mệt lo mệt có thêm hôi hộp hồi hộp là con tính toán tính toán tính toán chứ phải tiêu cực phải là lo lắng mới là tiêu cực cần một cái từ tiêu cực lâu mình tính tính lo lắng tính toán lắ toàn tính em hỏi chị bảo không phải lo l lo toan ấy lo toan đấy hải nam toan kiểu lo toan thì mới là kiểm soát kiểm soát cơn kiểm soát cơn kiểm soát khải nam khá dễ dơ cơn gì dư cực gì c đau là mọi cơn đau nhất mình phải đau luôn sá tối luôn đấy hải giống nhân là khá dễ d cơn đau Nếu mà đẹp như mơ là gì? Là mình trền mặc định và mình không rơi vào cơn đấy. Mình chỉ thấy cơn đấy được tưởng tượng ở trong biết thôi. Đấy là đấy là đẹp như mơ. Nhên chất tiếp đời là gì? Không như mơ. Không như mơ. Các con thường là bị rơi vào cơn rồi. Rơi vào trạng thái đấy. Rồi con đã chuyển trạng thái xong rồi. Mạ lấy tô cực ấy. Hôm nay sụ chỉ nhấn mạnh tô cực thôi nhá. Vâng ạ. Còn đang vui sụ không cần con tập cái gì cả. Đang vui mặc định lại là xong. Không cần phải tập không cần phải phải tờ khnh cái sự hấp nói. Nhưng mà các con mấy khi giờ cơn vui đây là về. Đời mấy khi đời là bể vui đâu có bể bể vui đâu vui nữa chả đi tu đúng rồi cho anh khá dễ được cơn gì tuổi thân tuổi thân thân ai làm gì đúng không tuổi thân với dỗi chiều đúng chiều nay đúng không đúng rồi bơ bơ tuổi thân ấy mà sâu hơn cái dỗi đấy là cái tuổi thân bơ chị bí tụi anh đi hẹn đi ờ chị tu anh hôm qua giử đi tư mà lại bơ xong rồi xong rồi lại nhắn riêng cho xong rồi con đã nhắn từ sáng chờ chị ý xong chị bảo chị đi phóng sinh chiều nhé chiều 3:00 nhắn lên đấy cũng không thấy chị trả lời gì gì cả. Nhưế sao đến lúc mà đi ra từ từ nhưng mà đến lúc mà chị Minh Trang gặp thì chị Minh Trang lại bảo là chị Tuệ anh đang đi tư với chị Bí xong bảo từ đâu chị có tin đấy bảo là chị Tuệ anh nhắn cho chị Minh Trang riêng lúc nói phải nhắn lại đang đi với nhau mà đâu lúc đấy chị bảo là nhắn mà đi làm rồi mà đại loại là chị bảo lúc 3:00 thì tụi anh nói là là là Big rủ tụi anh đi tư ở cà phê thế nhở thế nhưng mà đến mãi 3:30 thì chị Tuệ Anh mới biết là con đi làm thơ với cả sư phụ mà tức là 3 gi Lúc chị đã nói với chị là chả nói với em gì cả. Trong khi em đã hỏi mấy lần ở trên nhóm rồi nói rượu với nhau thì lúc đấy là ý là như thế nghe như thế hiểu thế thì thấy tự tủi thân thân quá bị bị bị ra gì quá dễ và một cái gì cơn tủi thân quá dễ rơi không xử lý gì xử lý gì quá quá dễ rơi một cơn tử thân quá dễ tử hôm nay tử thân rồi không nói chuyện dùng trêu nữa ai căn tộ trêu nó trước cải n trước nó trêu lại thôi con có sao đâu ờ ok sa tốt rồi Con đang bả đang chưa hiểu anh nói gì nhưng mà ý là đang bảo con là không tập gì à rơi vào cơn mà không tập gì à không biết báo gì à lúc đấy thấy lúc đấy có rơi hạn lúc đấy có để ý là có có thấy là là đang rơi vào cơn đâu chỉ thấy là ý là có cảm giác tử thân hiện lên nhưng mà mình thấy là trạng thái thật trạng thái duy nhất mình là gì mình là ai trạng thái duy nhất mình là gì thì thấy chỉ biết thôi thì thì cái đống mà đang cuồn cuộn ấy hay là thật ra ấy gọ đặt tên nó là tuổi thân thôi còn cái cái cảm giác đấy là tưởng tượng hết khi Con thấy cũng thế thôi xong rồi tin thế thôi. Ok. Đấy thì đấy là một điển hình luôn đấy chứ không cần phải sử thường là con rơi vào một trạng thái rồi nó cũng tự tan mất thôi. Tực rồi con phải nhớ. Đúng rồi. Nó đẹp như mơ là gì? Là con luôn luôn là trạng thái ừâ mặc định đế tuyệt đối và con không rơi vào cái gì hết. Con chỉ thấy cái đấy thôi. Chỉ thấy cái đấy không rơi vào đấy. Lý tưởng là lý tưởng đúng không? Thông sự không rơi cơn gì cả. Đặc định sẵn là mình là đấy rồi. Ơ con mình m xua là gì nó gọi là mình đã giành được ngai vàng của pháp thân rồi thì mình không thể rơi rời khỏi cái vàng nữa mình ngồi trên ngay vàng pháp thân trong đại thần thiện nó gọi là nó gọi là giành được ngay vàng của pháp thân mình không bao rời khỏi gai vàng được nữa luôn ngồi trên gai vàng ai giật con xuống được con là vua ai giật xuống xuống được còn thằng hầu đạp phát là bay xuống con là ông vua ngồi trên vàng thì ai giật con xuống được nhưng con các con đang mon men lên trên đến trên đai vàng nên là sẽ còn bị bỏi chân lên Bị thằng tôi nó thằng thành giả nó kéo giật lại chân lên quật xuống. Đúng chưa? Chân nọ trên kia. Chân nọ chân kia. Con đấy con chưa tự tin mà. Nhắc lại một chút là lúc Hải Nam chưa đến là nhấn mạnh là nếu cuộc sống bình thường ấy thì không cần phải tập ba cái bước Sụ đang sắp nói mà chỉ cần tập một thứ thôi là gì? Mặc định mình là ai hoặc là xem mình là thế nào là đủ rồi. Không cần phải là tập thêm cái gì cả. Đặc biệt là không cần canh xem là mình đã giờ sai lầm chưa là điều thấy thành giả rất hay bị đặc biệt không vừa ngồi đây vừa sợ là mình tí nữa mình cẩn thận giờ thay lời không đúng luôn các anh mình sai lầm chưa cũng sai mà là cẩn thận để tí nữa không rơi vào sai lầm cũng sai con chả cẩn thận con chẳng cần canh con đang mặc định rồi cơ mà th làm sao con lại biết con thể rơi vào sai lầm đúng không làm sao con lại biết có thể rơi vào nhầm lẫn được đấy thì nhấn mạnh ý đấy để cho để cho một số hành giả là hay bị hay bị cẩn thận quá quá mức m trên xem là mình là thế nào thôi xong. Và thường cuộc đời mà không chuyện gì xảy ra thì mình có thể dự được cái đấy khá lâu. Nhưng có chuyện một cái cơn gì đến thì mình rất nhanh rơi vào một trạng thái là tiêu cực. Chính xác là mình không thể vào trạng thái tiêu cực được nhưng mình đã cho rằng mình tiêu cực. Cho rằng mình cho rằng là mình đã bị đau rồi chẳng quá dễ đúng không phải nhá. Vâng dễ nhất là đau đấy. Cái cả thân thể là cái nhanh nhất đấy. Sau đấy cảm giác tinh thần mình đã buồn rồi, lo rồi, mình đã sợ rồi, mình đã vân vân rồi. Thì cái bài ngày hôm nay là dành cho việc mình đã đã rơi vào rồi chứ không thành việc lúc mình chưa rơi. Lúc chưa rơi thì chỉ một võ là gì? Mặc định tự tin xem mình là thế nào hoặc là mặc định mình là gì thôi là đủ rồi. Thế mà sống thôi. Đấy chưa? Và thấy rằng là mình chỉ một trạng thái này thôi. Làm sao trạng thái khác được đúng không nhỉ? Khi mình ở trạng thái mặc định ý rồi thì mình thấy mình chỉ có một trạng hay thôi chứ không phải là mình không thể nào có trạng thái nào khác được đúng không? Đấy thì cái rất là rất là quan trọng nhá. Nhưng mà khi nó rơi vào rồi thì sao? Chiều nay sự mới giảng th lên khi đã rơi vào rồi ấy thì lúc đấy phải nhớ lại đúng không? Lúc rơi vào rồi mà không nhớ lại được thì là người thường rồi bình thường rồi đó nhớ lại là đây không phải là nghĩ lại mà nhìn lại nhớ lại là nhìn lại mình nhìn vào kinh nghiệm chứ không nhìn vào đâu cả kinh nghiệm mình chế lại thấy gì cái một trạng thái đấy nó lại nó lại ở trong kinh nghiệm thấy thái có nhiều kinh nghiệm thấy biết sáng người ngờ thấy chỉ có biết sáng người ngờ còn nó buồn chán bao nhiêu nhều kinh nghiệm thấy chỉ biết sáng người ngờ Đấy một biết đúng không? Đúng. Đặc biệt là khi con đã được dạy là chỉ một trạng thái nó hay ở chỗ là gì? Là rất dễ dàng nhìn kinh nghiệm thấy chỉ một trạng thái đấy. Vâng. Cái hay của việc nhìn có một trạng thái là nhìn phát chỉ thấy đúng thế cái đấy thôi. Đúng đúng không khó khăn gì nữa không bị lừa được nữa đúng không? Trước đây con phải hỏi hai câu là cái này có ra trong biết không? Này có tách hỏi biết được không? Đấy là lúc mà con sơ cơ dưới 75%. Vâng thì mình gọi là sơ cơ cer là kinh lắm rồi đấy. Họ sơ cơ so với bây giờ thôi thì con phải hỏi hỏi hỏi nhưng bây giờ con đã được làm chí một trạng thái nhìn vào ra đế ngay lập tức giống như một người bạn mình gặp lâu ngày rồi lắm rồi thì gặp lại lần nữa thấy ngay gặp nhiều lần lắm rồi thấy mặt nó là biết là nó là ai rồi còn ngày xưa là mình lúc mình thấy mặt nó lúc mình không quen nó lắm mình cứ nhìn mặt nó phải nhìn kỹ xem có đúng là nó không nhỉ ngợ cái mặt này có phải là mặt lờ ngợn đấy còn bây giờ là quen th phát là đúng với nó thì ai nên là nhìn kiện bây giờ thường là thấy đúng không các bác đúng ạ đúng bức tiến lên lớn rồi đấy đúng không? Mà chỉ có một tháng thôi chứ kỳ gì không? Kỳ diệu quá kỳ diệu chứ một tháng nhìn là thấy ngay ra ngay nhìn là thấy cái một trạng thái đấy ngay đúng không? Cái đầu tiên làm việc đầu tiên là khi mình rơi vào khi mình đã rơi vào một cái cơn t cực thì phải nhìn vào kinh nghiệm nhìn lại kinh nghiệm để thấy cái một trạng thái đế khi mình thấy một trạng thái đấy thì mình thấy ngay là ơ thì một trạng thái này thôi. Vậy thì Cái bảo mình buồn mình lo mình giận vân vân thì sao? Tưởng tượng rồi nó tưởng tượng rồi. Mình cũng chưa có chẳng ngay thôi sao lại mình lại có tôi buồn tôi lo tôi giận được tôi đau được. Các bạn đã trải qua cái vừ vụ nó chưa? Rồi ạ. Quay trải qua chưa? Có thấy có thấy được là nó là tưởng tượng không? Có. Ngay khi nó đang và thấy giải thoát không? Thấy giải thoát luôn. Đấy nếu mà con thực hành được thì nó thể giải thoát ngay khi thấy nó là tưởng tượng. Nhưng chỉ một trạng thái thôi là tôi buồn th thấy tôi buồn một cơn cái rất hợp khi một cơn buồn nó cuộn lên trong lòng một cơn lo. lên trong lòng cái hoặc là một cơn đau hiện ra trong trong kinh nghiệm. Khi con đã xác quyết là một trạng thái con thấy trạng thái đấy thì tự cái kia trở thành tưởng tượng thành không có thật. Ai đồng ý rồi đây? Ai trải qua rồi đây? Cái này trải qua rồi sẽ hiểu ngay chỗ nó đúng không? Trải qua rồi ch đoạn nhìn kinh nghiệm thì thấy một trạng thái thì cái việc tôi buồn tôi đau nó trở thành tưởng tượng. Tôi bất kỳ trạng thái nào thành tưởng tượng vì chỉ một trạng thái thôi. Thì việc trạng thái tôi buồn, tôi lo tôi bị mệt này là không đúng đâ. Thôi đúng rồi. Tưởng tượng nó đúng không? Vâng. Thì đấy đấy gọi là bước hai bước một nhìn vào kinh nghiệm thấy cái một trạng thái bước hai là vậy thì cái mà mình đang tin là mình tiêu cực thì nó chỉ có thể là tưởng tượng. Và đây không phải không phải là mình nghĩ ra tưởng tượng mình thấy nó thấy ngay trong khi nghĩ mình chỉ một trạng thái thôi. Vậy cái cuộn cuộn này là tưởng tượng chắc rồi. Hiện ra nhưng mà nó chỉ là tưởng tượng. Hiện ra như là tưởng tượng nhưng mà hiện ra như thật. Thì đây là một bước tiến rất xa của con rồi. Đi con con phải đi phải rất nhiều bao nhiêu lâu lâu bao nhiêu đời mới con đến đoạn chỗ này và ngay khi nó đang hiện ra mà nó lại là tưởng tượng trời nó khó đi như thế nào các cái cách đây một tháng không làm nổi ngay khi hiện ra nó là tưởng tượng hoặc là cái tiêu cực nhá cái đánh thẳng vào con nhá chứ không phải là những cái bàn cái ghế tưởng tượng cái dễ nhưng mà đây là cái đang làm con đau con buồn con Khổ mà tưởng tượng đây là một giải thoát cực lớn luôn nên sự mới gọi nó là món quà. Nó là món quà. Vì sao? Vì nó đến là chỉ giúp con tăng chứng ngộ. Nó đến để làm con tăng chứng ngộ đúng không? Mỗi đế có con thấy nó tưởng tượng con giải thoát một lần không? Con tăng thêm giải xác quyết sự thật không? Bây giờ là được tiêu cực làm ai, được đau mệt làm ai? Được buồn được chán làm. Đúng chưa anh? Được Cái là gì nhở? Được được bơ được tủi thân là may là may đấy. Bây giờ con nhận thức lại con nên con nhận thái độ như vậy đến quá may nó không lộn bao giờ mới xong đúng không? Đời sống con thì không biết không biết khi nào sẽ chết. Cơ hội đến là may hay là rủ? May quá may qu biết khi nào mình chết đâu quá may chứ. Con nên thấy may con chẳng biết khi nào chết rồi. Đấy thì con tiến bộ. Thì cái việc mà nhận ra chính cái tiêu cực là tưởng tượng ngay tại trận ấy là may mắn là bước hai là cái bước hai mà chú nói nãy giờ một nhìn vào kinh nghiệm và thấy một trạng thái đúng không? Bước hai là nhận ra cái tôi đang tiêu cực là một tưởng tượng đúng chưa? Hỏi xem các bạn thế sau thế nào sau đ hỏi các bạn là thế sau đấy thì làm gì thì một số bạn trả lời được nhưng mà trả lời đúng nhất là bạn Minh Trang trời là Thoải mái đi mà chưa gợi ý chữ D đâu nhá. Tự nói thoải mái đi. Đúng ví d sự định giảng con thoải mái đi mà. Mình không nên không nên dùng là sau đấy không chống lại gì hết. Không nên sau đấy nó không nên dùng câu là sau đấy không chống lại. Tại vì cái chữ không chống lại nó nó ngầm nói rằng là mình phải chống lại cái việc chống lại. Hiểu không? Không này không kia nghĩa là mình phải chống lại cái này kia rồi. Đấy đây là dùng từ thoải mái. Đây là từ hay nhất đấy. Thoải mái đây. Đ hay chỗ nào cho mình rộng mở hẳn ra. Đ lên đúng không? Thoải mái đi. Vậy bước ba là thoải mái thôi. Cái gì đến thì đến thôi. Thoải mái đi thôi. Vụ đang buồn mình đang buồn mình cứ buồn tiếp chả sao. Thoải mái đi mà. Nhưng mà đang muốn chống lại nỗi buồn thì chống lại nỗi buồn cũng chả sao. Thoải mái đê mà. Đang trăm con thấy con khóc nhảy vào dỗ dỗ chả sao mà chán quá. Chả muốn chăm con nữa thì cũng gì thoải mái đấy. Đây từ hay nhất. là cái thái độ sống mà các con nên có khi mà mình đã nhận ra là mọi thứ là tưởng tượng. Đã nhận ra nó tưởng tượng thì thoải mái đây là từ chuẩn nhất. Đúng chưa? Thế thì tóm cho con trong cuộc sống nếu đâ có hai trường hợp nếu con không tiêu cực gì đang bình thường thì việc con chỉ là gì? Định hoặc xem mình mặc định hoặc là làm mình từ mới này từ hay là từ là mình mình hỏi một câu xong mình làm mình. là mình xem lại một lần xong mình là mình là mình là mình là mình trước vì cái một trạng thái mà. Vâng. Đấy thế có nhiều cách gọi đúng không? Là mình này hoặc là một trạng thái tóm lại là cái đây con con cũng thạo rồi dụ không không nhấn mạnh ngày hôm nayô nay không phải giảm tho cái đấy chỉ nhấn chỉ nhấn là gì? Là khi con làm mình thì con xác quyết là chỉ có một tráng này thôi đúng không? Con xác quyết bằng trải nghiệm đấy chỉ một trạng thái này trên đời chả có trạng thái nào khác cái trạng thái này hết đúng không? Nói là không thể nào vừa làm biết vừa buồn được đúng không? Là biết thì làm biết thì Buồn là tưởng tượng thôi. Buồn là tưởng tượng thứ là biết là bị trầm cảm hai tết biết lại còn bị trông cả dự trên hai trầm cảm là đang sơ tưởng tượng rồi. Thế thì đấy là đấy là cái đầu tiên. Còn nếu con đã bị đánh giúp rồi, con đã rơi một trái th được rồi thì con làm ba bước. Bước một là nhìn là thực tại thôi. Bước đầu tiên bao giờ phải nhìn thực tại. Thấy cái trạng thái một trạng thái duy nhất đúng không? Nó chỉ có một trái thuyết nhất thôi, không có trạng thái nào khác. Ngồi mà không nhìn thực tại thì thấy có rất nhiều trạng thái. Tôi buồn, tôi chán, tôi lo, tôi mệt nhưng mà nhìn thực tại nó chỉ một trạng thái thôi đúng không? Thằng ấy có đội tên gì cũng được, gọi là biết sá ngợi ngờ cũng được, gọi là biết đang nhìn biết cũng được. Th hiểu không? Gọi gì mới là mình nhắc mình Cái đấy được và được chứ không cần phải lo là mình gọi này đúng không nhỉ? Từ này đã đẹp chưa? Chuẩn mực chưa? Đúng không? Phải Nam Hải Nam rất hay muốn chuẩn mực cái từ đấy chuẩn nó sao chuẩn được con cuối cùng là bị báo đúng sai. Ừ con nghĩ rằng là cái là hôm trước mấy anh em ngồi tư với nhau ấy thì thì con có chỉ kết luận được kiểu như tư trái tư nhiều vòng ấy. Rất nhiều là mình nghĩ v chuyện đấy nhưng mà mình chỉ kết luận được rằng à Hóa ra là không có cái ngôn từ là nói về sự thật cả. Tất cả nó đều sai thì cái con dính cuối cùng là lại lù đúng sai. Thế thì hôm hôm mấy anh em mới ngồi với nhau đến Minh Hải bảo nhưng mà dù em kết luận gì đi nữa ấy thì kết luận của em cũng không đúng. Đúng rồi. Đấy thì thì con mới ra khỏi đúng sai. Thế mới đúng. Sai hết nhưng mà vẫn có đúng. Sai hết thì vẫn có đúng. Đấy thì Minh Hải mới nói bâng cua thôi thì con lại vỡ ra được. A hóa ra không phải là cái việc là không thể nói về dù thậ. thật mà không thể nói đúng về sự thật được. Cái cái cần cái ra khỏi là cái từ đúng chứ không phải là từ không thể nói. Thì với góc độ của con nó chỉ tư được đoạn đạn kia thôi. Nhưng mà mình hải nói cái thì vỡ hẳn ra. Ý là khi mà mà sư phụ dùng từ mới thì cũng muốn hiểu được là tại sao sư phụ dùng từ này. Bình thường sư phụ dùng một từ khác mà. Ví dụ như trước đoạn trước vừa hôm trước sư phụ dùng cái biết tĩnh lặng, hôm sau sư phụ dùng cái biết xống động ơ sư phụ nói kiểu gì? suốt xong lại biết dừng tương biết tường không biết tương viên đúng rồi mình vừa chốt rằng thực tại chỉ có chỉ có như một này thôi sứ bộ lại thành hai thì mình lại phải ô sao vô vậy nói ý của c sư vụ câu này là gì cho chết đúng rồi nhưng mà thực ra là con cũng cũng hay cũng thấy hay là vì cà mình càng mắng nhiều mình càng phải chốt được một thứ không không thể nào khác được đúng nên là sụ càng nói bây giờ càng càng được làm rõ càng được sâu sắc chứ không ngạ Cuối cùng sư phụ chỉ nói về một thứ thôi thì vì mình đang hiểu nhầm hoặc là mình bám vào ngôn từ thì mình mới bị dắt th chứ. Đây tử nói hay nhất là đạo khả đạo phi thường đạo có hay nhất hay nhất luôn câu đầu tiên của đạo rất kinh luôn mở đầu trang đầu tiên câu đầu tiên là đạo phải cái đạo mà có thể vẽ được thì nó không phải là đạo thật nữa vẽ ra là được câu từ nói về sự thật không là sự thật mình bảo là không có cái gì đó thì đúng thì mình bảo câu đấy là đúng mình từ đắm từ nào ngôn ngữ nó vị mỗi từ nó phá một cái chầm lẫn bên trong có mà thực ra không mắc như thế thì mình cũng không hiểu đúng về cái thực đại cách so sát rõ hơn ý là sư phụ sử dụng nhiều từ cho mình không bị bắt đúng rồi mỗi lần sư phụ đổi từ đúng rồiắ c dung nh tư con này Chỉ một trạng thái thôi. Vâng. Nếu không thì chết à. 10 từ là 10 trạng thái àện ra sự nói 10 từ con tức còn có 10 trạng thái là chết rồi. Thế thì chết thật. Cái này xong thì điên luôn. Tuy rằng 10 từ nhưng nhìn vào kinh nghiệm thì chỉ có một đấy. Một chẳng s đấy là cái sáp quyết. Sác quyết và cái buộc phải nhìn được kinh nghiệm quyết được tính luận nhỉ. Thế một trạng thái có hay chỗ là nó tự phủ định tất cả trạng còn lại. Còn những từ khác ấ Mà cái từ không phải từ một trạng thái ấy thì nó không phủ định tất cả nhật lại. Đúng rồi. Đấy trạng thái nó nó vừa khẳng định lại hay nhất là vừa phủ định luôn. Đúng chưa? Trạng thái trạng thái sẽ mạnh hơn từ chỉ một biết bởi vì nó là gần gũi con hơn rất nhiều. Đúng vâng. Gần gũi đời sống con kinh nghiệm sống con cái trực tiếp đây thì con luôn cho mình một trạng thái nào đó mà ch buồn ch vui chẳng ai giận đấy. Thế chỉ một trạng thái thôi. Chuyển trạng bình thường là chuyển trạng thái liên tục nó còn đổi trạng thái liên tục nhầm liên tục. Còn bây giờ một th nữa không thể đổi trạng thái được. Ừ. Đấy thì thế còn không thể đổi trạng thái được là kinh nhất rồi. Ngồi chui vào suy luận bảo đây một trạng thái xem đúng là trạng thái của mình đang làm thế nào mà không cái từ một trạng thái là thế nào trạng thái con không thể bảo là tôi vào thiền ra thiền được nữa ra nữa trạng thái trạng thái vào gì sắp tới bước một bước hai bước ba sắp nói rồi tại gì thế bước hai xong luô tấn mỉ sóc gì thì sau khi bước hai là gì là mình đã thấy là cái cái tôi buồn tôi giận này, tôi lo này là tưởng tượng rất mạnh vì nó đang xảy ra và mình thấy nó luôn là tưởng tượng thế nó mới bỏ tăng chứng ngộ mọi người hiểu không? Vâng, nó đang xảy ra sờ sờ ngay trong lòng mình nó tưởng tượng mà lại thấy nó tưởng tượng trời nó mạnh kinh khủng tượng tng xác quyết mạnh không thấy mạnh không quá mạnh nó mới là tăng trứng hộ cực mạnh luôn đấy mà là sau này mới còn đỡ sợ hoặc là con dần hết sợ tự tin hơn vì suy cùng con chận sợ cảm giác con sợ nghèo con sợ cảm giác khi mình nghèo Đúng không? Dần dần thấy cũng sợ thần cảm giác cảm giác cái đây loại con chứ nghèo mà cảm giác toàn sung sướng thoải mái thì có có sợ không? Không tại sợ đúng không? Chắc ai sợ khi mà nghèo hết khả có tiền nhưng mà cảm giác rất thoải mái chịu. Đời đâu người ta sợ người ta cái sợ cái lo lắng cái sợ hãi khi đang nghèo đúng không? Đấy bằng chứng đúng không? Vâng một số bảo tôi sợ sang người yêu nhưng mà sang yêu rất vui vẻ thoải mái thế. Sợ sang yêu không? Không s thoải mái. Đời nào m sợ sang người yêu? dùng đấy bằng chứng thấy là không phải con sợ cái thằng người yêu con không sợ nghèo con sợ thằng người yêu. Con sống không sợ hết tiền luôn con sợ cảm giác khi con hết tiền cảm giác khi cảm giác tôi cực hết tiền đấy đầy đủ đủ hơn là cảm giác tôi cực khí hết tiền cái con sợ không phải là hết tiền mà con sợ cảm giác kêu cực khí hết tiền cái con sợ không phải là xuống cầm cầu hở mà con sợ cảm giác tiêu cực khi ở trong cầu cảm giác nhục xấu hổ nhã quá khổ sở quá hiểu không Thế là khi mà cảm giác tất cả cảm giác ấy nó trở thành tưởng tượng rồi con dần đừng nó hết sợ. Tự nhiên là thế vì con sợ dướ gầm cầu nó con sợ cái cảm giác khổ sở dướ gầm cầu mà được chưa? Đấy thì quay lại câu chuyện như vậy thì khi mình thấy cảm giác là tưởng tượng rồi ấ thì sau đấy m nên có thả một cái một cái trạng thái gọi là một cái thái độ thoải mái đi thoải mái đi. Không chống lại gì hết là cách nói nhưng mà không lại gì hết thì cách nói Nó không nó để để để gây cho con một cái cảm giác là phải chống lại khi sống lại thoải mái đây là thế nào cũng được đúng không? Tự nhiên đấy nhân nói tự nhiên d đấy thoải mái đây là tốt nhất thoải mái đ chính thoải mái đ nó mới khẳng định con là ai. Còn nếu không thoải mái được là không khẳng định con là ai đâu. Chống a chống b chống c con là ai? Hành giả con hành giả. Hành giả đã bị thì chiều nay sụ có hỏi các bạn là tại sao cái thả đâ lại rất quan trọng với các con trong điểm này? Nhân nhân với cả quế với cả nhị trả lời tại sao cái thái độ thoải mái đây là rất quan trọng sau khi thấy sự thật rồi ấy cái độ thoải mái đệ khi đóng tiêu cực nhá đầy đủ chính hớ hơn ấy là sau khi thấy sự thật rồi thì cái thì cái độ thái độ thoải mái đây ngay khi đang tiêu cực lại rất quan trọng với con đề đây không nói cái thải đây chung chung nhá nhắc lại nữa không hiểu nhầm này đang không nói về một cái trạng thái thoải mái đây chung chung chung chung thì không cần nói thoải mái đ Chỉ cần là nhớ mình là ai họ định được mình là ai là xong. Đây là nó là sau khi thấy tiêu cực là tưởng tượng thì ngay dễ tiêu cực con nên có thái độ là gì? Thoải mái đi. Đấy thì câu hỏi thụ là tại sao lại cái việc mà thoải mái đ ngay khi đang tiêu cực lại rất quan trọng với con thể này. Đang đau đấy. Đau đang buồn đang chán đấy. Thì Tức là nó là rất quan trọng là bởi vì cái lúc ấy là là cái việc mà ví dụ đang buồn thì cứ buồn. Tức là không nhất thiết là là phải là cái đấy nó phải chấm dứt cái cái cái tình trạng cái tình trạng mà mình đang cho nó là tiêu cực ấy thì không bắt buộc nó phải chấm dứt mà nó nó cứ nó cứ tiếp diễn. Ừ thì cũng không sao. mà mình thấy ngay cái cái ngay cái tiếp diễn đấy thì nó nó cũng chỉ là một trạng thái thôi mà thì nó không có nó không ảnh hưởng đến cái việc là là tức là cái cái việc ấy nó không bị ảnh hưởng không không còn không còn không còn ấy là cái đấy là cái phải phải ngăn ngăn nó không cho nó tiếp diễn này hay là ờ hay là phải phải làm thêm cái gì đấy. Đấy, nghĩa là lúc ấy là là cái cái mà nó đang cái gọi là cái tiêu cực ấy mà nó đang xảy ra như thế thì nó cứ việc cứ việc xảy ra mà mình không cảm thấy rằng là bị nó tức là bị làm sao đấy. Đấy, tức là cứ để cho nó tiếp diễn không có vấn đề gì cả. mà vẫn thấy là là được giải thoát. Ừ. Rồi quế nào. Tại sao cái việc thoải mái đây sau khi mà ngay khi đang tiêu cực là lại là rất lại là quan trọng các con trong việc này? Thật ra cái này đúng là hôm nay con tập thì con cũng thấy là khi mà thấy là mình chỉ có một trạng thái là biết sáng ngời ngời và cái đau này chỉ là tưởng tượng ấy thì tự nhiên lúc đấy bảo là ơ thế thì đau thoải mái đi. thì là cái thoải mái đi đấy là nó khẳng định cái vị thế là mình là biết. Tức là một lần nữa nhá, nó khẳng định lại là mình là biết và cái những thứ cái trạng thái tiêu cực này nó chỉ là tưởng tượng thôi. Thì như thế thì mới thoải mái được chứ. Đ khi sau khi nó khẳng định như thế thì một là rất là vững chắc và thứ hai nữa là nếu mà không thoải mái đi ấ thì mình sẽ luôn luôn có xu hướng là làm cái gì đấy. Không thả thì sẽ là gì? Phải làm gì đấy? Xử lý đi. Phải xử lý nó. Các con mà không thoải mái đi là thằng hành giả. Thằng hành giả nó là gì? Xử lý nó sẽ xử lý. Xử lý đi. Xử nó đi. Xử xử nó đi. Xử nó đi. Xử nó đi. Không thoải mái thì là thì nghĩa là mình sẽ ngay lập tức là từ biết xong mình lại chuyển thành thằng hành giả. Trong khi đó mình bước hai mình vừa mới xong cái việc đấy thì bước ba lập tức mình quay về lại quay về hành giả. Thì cái thoải mái đi là nó cắt luôn cái phần đấy. Dạ rất tốt rất tốt quấy nó đúng vấn đề luôn rồi đấy không có nhân của nó đâu không đúng luôn rồi cũng bự thằn đây chứ đấy đúng luôn rồi nế là ở đây tại sao sự nói là đúng với các con trong điểm v con đang đúng lúc là nửa thành giả nửa giang ngộ bán bộ tiên nhân đấy đó tiên nhân nửa tiên nhân nửa người thường lúc thì mình bảo mình là trạng thái mình là biết lúc mình bảo là hành giả đúng không con bây gi đúng thế không có đúng là đang part time tha time không nhận bán bộ tiên nhân không thì cái lúc bước ba lúc mà thằng tôi hành giảng quay lại rất mạnh tực thì phải xử lý đúng chưa xử lý cái gì được từng hành pháp cũng là một loại xử lý chứ không phải là xử lý cổ đời đúng không nó thoải mái nó nó quấy đúng là nó làm cho con không ở trong vị thế hành giải nữa còn nếu xử lý đi là lập tức quay lại thế hành giả hìnhấy hôm nay lú nãy ví dụ giảng mình đang ở cái tàu cái thuyền mình đang gần bờ rồi bước một chân xuống rồi Lại ra bứt nốt chân nữa xuống là xong. Mẹ co chân kia lại cái chân vừa bố xuống lại. Xử nó đi. Xử nó đi co chân lại. Xử nó đi nghĩa là gì? Bước chân rồi mà lại quay trở lại thuyền này co chân đấy. Lại quay lại thuyền phải bức cái chân kia xuống. Thoải mái đi là bước rước rồi lại xuống. Lại nhưng xử lý đi là ngất cái chân vừa xong. Đ hiểu không nhỉ? Hình ảnh hiểu không? Con là bán bộ tiên nhân mà. Bán bộ giác ngộ đấy. Nửa bước giác ngộ đấy. Nếu con bước con chân còn lại xuống là xong. Nửa còn lại đi về đâu mà thì thấy là thoải mái đi. Ngược lại đút chân cụ chân vừa đi xuống xong con người bảo đây là giả đây tưởng tượng xong lại đi xử lý có phải rút cái chân vừa xong lên không vô bảo là tưởng tượng vô bảo mình là biết xong lại đi xử lý nó đúng không nhở con đang làm ngược lại đúng bước một bước hai nếu con xử lý nhưng thói quen của con hành giả đấy lại là gì đúng là xử lý đ xử lý đi Hải Nam nói cũng khá hay là đang tiêu cực Hải Nam đây tiêu cực hay là mệt hay chán nh nó Hải Nam nói qua chút đấy hôm qua 24 đấy Hải Nam mới Thái nói hai Thái không đấy rồi Nó đạn nào chứ nó con kể nó qua con chán hay con gì đó đây nó xử lý đấy à con nhớ hôm qua Hải Nam ấy có thể gọi là một một tấm gương điển hình phải xử lý đi. Đúng rồi đúng không? Nghề luôn nghề không bỏ ra cái ghế nhỏ nữa. Nghề luôn. Nghề nào nói đi. Thì con hôm hôm kia tự nhiên cả ngày sao thấy chán đời thế nhở? Nổi lên. À thì chán đời là do không ở cạnh người mình yêu ờ ở cạnh xa người mình yêu đấy. Thì con con ngay cái chỗ đang đứng xe máy ấy thì con mới nhớ ra là lúc đấy thì lúc đấy là con nhìn vào kinh nghiệm thì thì lúc đấy là xác quyết được một trạng thái thôi nhưng mà mới so sánh với tất cả những cái giai đoạn trước mình tập. Ừ. Khi mà mình con nhớ ấn tượng nhất là đang dắt xe máy nhìn kinh nghiệm ô hóa ra nó chỉ nó chỉ có một biết này thôi. Ngay khi mình đang chán. Nhưng mà mình lại thấy toàn bộ cái quá trình tập ngày xưa của mình là luôn tìm cách đổi trạng thái khi có cái cảm xúc và suy nghĩ kiểu này này. Là hành giả nó sẽ vào tập pháp cái gì đấy sẽ tập pháp hay là nghĩ một cái một cái ý ý tưởng nào sáng sủa đấy để cho cái trạng thái là cái cái hình thái là là chán này nó chuyển thành tối thiểu là bình thường hoặc là bình thường là vui lên thì đấy là cái rất ngờ nghề luôn ấy là là bao nhiêu năm thừ hành Pháp mình làm cái đấy rồi nghĩ về Pháp hoặc là tập một cái gì đấy để cho cảm xúc mình là bình thường nhưng mà cái hôm đấy ấn tượng nhất con nhớ con nhất là con đang dắt xe máy mà con thấy là ô hóa ra cái trước mặt nó chỉ một biết thế này thôi nên là đồng nghĩa việc là thấy cái chán mình là cái những cái suy nghĩ nó bảo vào thôi chứ không phải là cái chán thật thì cũng đấy cũng cũng hơi rất rất rất có một cái xác khuyết rất mạnh là nó chỉ có một thôi. Thì hôm sau là sư phụ được xác quyết luôn. Sư phụ chốt lại một lần nữa là chỉ một trạng thái thì thì tôi rất là rất tự tin. Ừ thì đầu tiên con thấy là cái hóa ra cái xu hướng hành giả kiểu cũ là nó sẽ đi xử lý cái chán ngay lập tức. Dùng cái dùng pháp hay dùng đời, dùng cái bất kỳ cái gì cũng được. Thậm chí cả kể cả nhìn vào kinh nghiệm nhưng vẫn để xử lý. Đấy nhưng mà sau đấy rồi ấ thì lại có một cái là thực hành xong rồi là nó là chỉ một một trạng thái thôi. Còn cái đống kia là giả rồi. Nhưng sau đấy cái thói qua thành giả nó lại trồi lên. trước. Thế nên bây giờ chả nhẽ lại hành giả mà ý là biết sao lại chán như này được, trạng thái sao lại tệ như này? Thì thì đôi khi là nó vẫn tìm cách để nó xử lý tiếp chứ không nó không không dừng lại. Thì con thấy là kinh nghiệm mấy hôm trước là con cứ thả thả ra sống bình thường ấy thì cái tiếng nói hành giả nó bảo là thôi mày sao nó lại thế này được? Sao mại thế này mới sống giật kiểu như là bình thường thế này được. Thậm chí là mình nói ra một cái suy nghĩ rất tự ti của biết thôi nhá. Mà thực ra chả phải lo gì nữa. Biết biểu diễn ra thôi. Nhưng cái hành giả nó sẽ nhảy vào ngay là kể cả suy nghĩ tự tin nó không chấp nhận nổi. Thế mày phải cảnh giác chứ mày phải Mày phải phải không được chủ quan chứ ý là nó rất nhiều cái suy kiểu đấy. Bình thường mình sẽ tìm cách nghe theo nó luôn và mình làm theo nó luôn. Đúng quá. Thì thì hôm nay sư phụ bảo thoải mái đi thì mình cảm nhận được à cái này thực ra mới ra khỏi cái thế giới của hành giả được mới giả trừ được cái nhầm lẫn đấy chứ còn cái nghề của mình nó 10 năm như này th thì rất là khó. Đúng cái đoạn mà sư phụ bảo chống lại hay không chống lại ấ mình sẽ có một khôn mẫu là không không chống lại. Và khi mình chống lại rồi mình lại nhấc nhố về cái trò đấy luôn. Chống lại nhỉ? Sẽ chống lại này. Saoư sư Vũ bảo thế rồi mà sao lại chống lại lại đây này. Mình đã theo rất nhiều cái mình từ chối những cái suy nghĩ và những cái thói quen sai nhưng cũng lại theo những cái cái cái logic đúng ấy thì nó bây giờ nó vẫn là nhầm nốt nó chỉ có xoay quanh là một là chống lại hay là không chống lại thôi chứ nếu mà nói là là không chống lại thì lại lặp vào một cái cái vòng mới vòng xoáy của việc sư phụ bả không chống lại sao giờ trong trong cách thực hành của mình đã chống lại nhiều thế này lại nhầm rồi lại sai rồi đấy lại phải không được không lại nữa lại vào đánh nhau tiếp học hại. Thấy ra chị thoải mái đi chưa? Quá xị đấy. Thì ngày hôm nay là tôi bổ sung thêm cái phần 3 đúng không? 1 2 3 đấy. Hôm toa 1 2 rồi. Hôm nay ba nó hoàn thành hoàn chỉnh cái giáo pháp thoải mái đi sau khi thấy sự thật rồi đúng không? Thì thoải mái đi được chưa? Thì hiểu không nhỉ? Thoải mái đi con. Chơi thế giật thì phải cố mới thấy. Đừng thả lỏng quá sớm. Nhưng mà chính con ngày càng dần lên thì thấy nó càng dễ. Nhìn kinh nghiệm thấy luôn chứ gì đâu khác nào khác không nhìn thấy chỗ khác nơi nào mà đi đi đâu cả. Các con đi bước rất dài mà trong một tháng. Đấy là điều không tưởng so với ngày xưa không nghĩ một tháng nó nhanh như thế được. Ngày xưa là phải xây từng dưới lên lâu lắm. là đời đời này sẽ là cái đời trước ấy. Đời này đâu đây một phát một tháng xoẹt đấy. Thì bây giờ con chỉ có thế thôi. Nếu lúc bình thường thì sao? Là mình cứ làm mình cứ làm một trạng thái đấy thôi. Đúng không? Là một thái xem lại xem mình là thế nào đấy. Đấy chính là mình đấy. Mặc định mình là gì thế đây là gì làm mình. Lúc bình thường thì là mình lúc bị đánh úp thành công rồi. Ng là nó đánh mình xong rồi. rất một cơn tiêu cực rồi bao gồm cơn đau là một cơn tiêu cực khảo thân cả tâm rất mệt tâm đau cơm chán trạng thái nhìn nghĩa là mình đã đổi trạng thái sang tôi cực rồi thoải mái thì có mới dùng ba bước của dụ tượng thoải mái bước một tín kinh nghiệm thấy một trạng thái trạng một trạng thái bước hai trạng thái còn tất cả là thấy cái trạng thái th mình đang có ấy là một tưởng tượng tưởng tượng tưởng tượng ba thoải mái đ thoải mái đi sau hành sử sau đó thoải mái đi chứ không có không cái này có cái thoải mái mẫu gì chỗ này ngắn gọn chưa ngắn gọn một là nhân vào cái nhệm thấy một trạng thái một trạng thái hai thấy cái trạng này tiêu cực đang có là tưởng tượng tượng ba thoải mái đi thoải mái đ đấy bạn nào nghe trườn tấn đoạn ba cái này là xong đấy cô đọc lại cái này chỉ áp dụng khi nàoị đánh đã bị nó đánh úc đánh úp thành công là đã rơi vào một loại tiêu cực rồi đấy tiêu cực rồi chứ không là gì chứ không gì không sa Không phải canh lúc bình bình thường không ngồi canh xem mình đã sai chưa ra lúc sọ được cơ hội lúc bình thường nên là X mới nói là bị úp đánh úp là một cội cực lớn luôn vì tăng chứng ngộ rất mạnh ngồi bình thường lại tăng vừa vừa thôi không tăng mấy đâu tăng chậm lắm nhưng mà không phân biệt rõ ràng lấy úp thì nó khác hẳn vì khi thấy bước hai xong giải thoát cực mạnh luôn đồng ý không đồng ý không thấy bước hai nó là tưởng tượng cực mạnh nhá thế bài này xuống đây nhá thôi cho thêm 5 phút hỏi han đi nhá ý tiên bạn trên mạng đấy bạn đây thì hỏi hăn xả trừ chiều đến giờ rồi bạn hỏi gì không là tắt máy đấy không hỏi rất kỹ tắt máy làm thơ đấy hôm nay s mình mình ch đánh úp n mình chạ đánh úp nhưng mà s thoải mái đi nhưng mà thoải mái đi đánh nhúp đánh úp thôi không bị đánh úp thoải mái đi sư phụ đánh úp đánh úp không thành công sư phụ giả vờ đúng sư phụ giả vờ để anh úc ờ hay giả vờ đấy chỉ giả vờ anh nhúp thôi làm sao nhúp dụ được nhưng mà thích chê Nào các bạn Minh Ngân ở xa đi. Minh Ngân Jude Minh Ngân phát biểu gì được không? Phát biểu không hỏi được phát biểu đi. Không phải hỏi cứ nói gì cũng được mic. Nhưng khi con nói xí con khẳng định trong con thôi mà chứ không nhất thiết là cứ phải hỏi gì đâu nhá. Nào ai giơ tay nó trước đi. Rồi mời Mính Ngần. Vâng con cũng mới nghe cái bài 15 phút hôm qua buổi chiều hôm nay bây giờ nghe lại một tí thôi. Đoạn đầu con cũng vào hơi muộn là con thấy là ngày trước là con cũng hay làm cái tưởng tượng nhưng mà cứ lập vặt lập vặt ấy chẳng hạn như là ồ ờ quên với nhớ chẳng hạn là hai trạng thái khác nhau xong rồi là mới ngồi và nhìn vào thực tại. Xong rồi là nếu mà có tư thì sẽ tư là ồ cái quên này với cả cái nhớ này đều là à tưởng tượng thanh tịnh. Thế thì xong rồi không là nó ra nó nó rất là nhiều râu ri cái gì nó cũng sẽ tức là Cái bài hôm trước là không có nói hàng trăm nghìn sắc thái ấ tức thì tích tắc là đã đổi một cái sắc thái rồi làm cái đấy không xể hết được. Thế nên là thế nên là cảm thấy lúc nào cũng bận. Bây giờ con hiểu con bận là bởi vì là con phải đi xử từng cái sắc thái đây một. Thì đúng là trong công ngàm việc ấy. Thế nên là đặc biệt là cái xử bằng bằng tập pháp. Xử bằng tập pháp đơn giản nhất là nhìn vào thực tại thấy bận kinh khủng bởi vì là cứ thấy một cái trạng thái thay đổi là ồ cái này là không cái cái này là lại phải nhìn vào thực tại. Thì ngày hôm nay con hiểu thêm một chút là ờ đầu tiên ấy là vẫn phải là luôn luôn mặc định đã. Mặc định là ừ ừ từ đầu đến cuối thì cũng chỉ có một trạng thái con là con là biết và là và biết đang ngắn dòng biết thôi. Thế còn tất cả những cái thứ khác mà nó hiện ra như thế nào đi chăng nữa thì đó là đây đây là hiểu đấy là phần phần mặc định trước về mặt kiến thức thì đều là dòng biết dòng biết thôi và con không bao giờ ra khỏi cái dòng biết đây cả. Con luôn luôn là biết và ngắn dòng biết. Thế còn cái xu hướng của cái việc là luôn luôn phải làm gì đó là nó cũng như một cái bản năng tự nhiên là nó quá nhanh và quá nhiều. Thành ra là khi mà có cái pháp này con cảm thấy là nó sẽ nó sẽ giúp giải quyết cái cái cái đặc biệt là cái thằng hành giả là luôn luôn phải tối thiểu là làm cái việc là cố gắng ấy cố gắng nhìn vào thực tại. Mà rõ ràng là hôm trước con nghe sư phụ nói là ở trên bàn ăn ấy có cái bài ở trên bàn ăn con thấy thích cái bài đấy ghê ấy là ơ từ đầu đến cuối thì mình đâu có phải đang ở trong nước mà lại phải cố gắng ướt hoặc là cố gắng nhìn vào nước. Cái đấy là cái thứ rõ ràng là thế là chưa là chưa mặc định rồi. Dạ không có gì đâu chị. Thì thì cái này nó giải quyết cái phần nỗ lực đấy rất là nhiều trong cái chuyện là phải làm một cái gì đó để để để à hoặc là tối thượng phải mặc định lại hoặc là phải có rất là nhiều những cái thứ phải phải làm vì cái tiếng nói của bé ba nó sẽ là nhải lải là nhải như vậy. Trong khi đó thì thực sự là không bao giờ phải làm gì hết cả. Từ đầu đến cuối thì luôn luôn là một trạng thái và một trạng thái này nó ngay trong cái tiêu cực thì nó mới là kinh. Bởi vì ừ đ đấy là cái lúc mà cái xu hướng muốn muốn đổi là mạnh nhất. Cho dù có tập bước một là hoàn cảnh không có vấn đề gì thì nó cứ có một cái thôi thúc nào đó là đúng là như Hải Nam nói là làm nghề ấy. Tức là rất là rất là rất là rất là tự nhiên là có cái cái cái xu hướng đó. Thì con hiểu như thế đúng không ạ? Con ghép hai bài với nhau rồi. Hai bài khác nhau đấy. Con nói là bị ghép thành hai bài mất rồi. Ở đây có hai bài. Hai bài. Ở đây là sẽ khác chính xác là ở đây nó có hai giai đoạn. Đạn thứ nhất là mình có mặc định được là một trạng thái hay không. Còn hai là nếu tích cực thì mình phải làm gì? Có hai việc mà các con phải đối diện. Một là con có mặc định là một trạng thái được hay không? Đấy bài trước ấy là mình gọi hai bài là hai phần đấy. Ví dụ là con đang thấy mình sai quá rồi. Hình tu này sai bé quá. Ví dụ thế của mình tu này thì mình giờ mới ngộ được đấy vân vân. Thế con có rằng là chỉ xưa chỉ có một trạng thái hay không? Hay con m trên đời này thực ra trên một trạng thái hay không? Không có hạng thái được. Nó chỉ một trạng thái thôi. Nếu thực sự một trạng thái thì những cái như là tôi sai rồi, tôi thu sai rồi, tôi nhầm rồi nó trở thành là toàn là giả hết rồi. Tượng hết tượng hết. Đúng không? Vì chỉ một trạng thái thôi mà. Thậm chí là tôi phải nhìn nó biết cũng là tưởng tượng. Tôi đã không ở trong biết tôi phải nhìn nó biết tưởng tượng rồi. Vì nếu chỉ có một trạng thái thì không thể một trạng thái là tôi không ở trong biết được tôi phải nhìn lại vào nó được đúng không? Như hành giải hay có là tôi đang ở không trong biết, tôi đang ở trạng thái vô minh. Tôi phải nhìn vào giác ngộ đi. Thế là đấy là không không phải một trạng thái đấy. Nếu con không được định được thì con sẽ sống cử cuộc đời đấy. Cô đời một hành giả là tôi đang s Hai rồi tôi phải làm gì đúng? Tôi đang không giác tôi đang vô minh tôi phải giác ngộ đúng không? Nhưng mà trên đời chứng một trạng thái thôi. Ngay khi con đang bảo là con vô minh thì con đang là cái gì? Thì đang là giác ngộ ngộ một biết. Vì thế cái việc của tôi phải nhìn nó biết cũng trở thành là một lừa đảo. Nếu chư một trạng thái thì không cần phải nhìn nó biết. Nếu hai trạng thái là vô minh không thấy biết và một trạng thái là có thể biết thì là đấy là hai trạng trạng thái thì mới cần phải nhìn được biết. Ừ. Nhưng mà chỉ có một trạng thái thôi thì con chỉ có thể là trạng được thôi. Con không cần phải không thể nhìn nó biết để thấy để làm gì cả. Kiến là thế đấy. Đấy là kiến. Nên lúc thực hành thì đôi khi mình phải rất nhiều biết lạc rồi mà. Nhưng nhận thức nó phải như vừa xong mới là đúng. Nếu con nhận thức rằng là tôi phải nhìn được biết thì mới thấy được biết. Thì là con vẫn bị lừa. Vẫn là có hai trạng thái ở ngoài biết đấy. Trong biết thấy không nhìn thấy biết có nhìn thấy biết Chứ là chỉ có một trạng thái thôi. Kinh mệ kinh dị chữ một rồi đấy. Biết tăng sáng người ngời hoặc là biết đang nhìn rong biết hoặc là chỉ biết thôi là đang là trên đí một trạng thái nào cũng là biết sắm được rồi. Còn tất cả cái tôi phải nhìn nó biết là toàn là lừa đảo hết. Tôi phải tu hành để giác ngộ lừa đảo nốt đúng không nhỉ? Tôi phải con phải làm gì để giác ngộ lừa đảo. Con chưa giác ngộ đâu. Con phải cố để giác ngộ lừa đảo. Vì thực tại khi nhìn thực tại v kinh nghiệm nó chỉ có một trạng thái biết sáng ng Thôi trong trường hợp này dùng đi sắp nơi là từ hay nhất hay hơn là tôi biết nhìn vòng biết dòng biết thì giá trị của nó là ở lúc mình đi đang đang hành động còn lúc đang nói chuyện đây này đang đang nghe đang đang nhận cảm nhận đây này thì là đừng biết sáng người là đẹp nhất nó chỉ có biết sáng người ngồi thôi không phải tôi chưa giác ngộ tôi nhìn nó giác ngộ tôi giác ngộ được v tôi phải cố gắng giác ngộ tất cả lào hết là tưởng tượng hết tưởng tượng bởi vì sao khi như kinh nghiệm thì chỉ có biết sáng ngời ngời thôi thực tại bây đang Thấy người câu câu hay nhất rồi thì phải là mọi chuyện chỉ trong suy nghĩ thôi không nếu như mà kinh nghiệm thì thực tại biết là sao nghi ngờ có đúng là mọi chuyện chỉ trong suy nghĩ thôi không đúng đúng rồi đấy đấy bài hôm trước ngày hôm nay thôi nhá vâng cái đây bài ăn đấy đấy bài ăn đấy chỉ thế thôi thế con không cần phải nhìn biết nữa nếu con hiểu cái đường nóấy con không cần phải cảm thấy mình phải nhìn biết nữa bởi vì con là biết đang là nó rồi không thể con chỉ cần mặc định là con là nó là xong xong con dùng cái sự tự tin của mặc định là bài hát mà nếu con đang nhìn cố gắng nhìn Biết là con rời ra khỏi biết. Đấy thì cái bài chính là bài mà bài hát ấy bài hát chính là cái bài nói rõ nhất ý dư tự nhiên là biết đúng không? Nếu con đang cố gắng như biết thì bài câu gì là gì ấ nhỉ? Con đang cố gắng để thấy để thấy biết hãy thấy rằng hãy thấy rằng mọi người thấy biết là thừa th ngay cả sự thay vào đó hãy nhận ra rằng con chính là biện thì bài 1 bài 1 khiến con không cần phải là Nhìn vào biết nữa. Con không cần nhận thức là mình phải nhìn vào biết nữa bởi vì con là biết. Con không nhận thức là mình đang nhìn hoặc mình phải nhìn biết nữa. Con là biết rồi nên con chỉ nhớ lại hoặc là m định lại là xong. M định lại chính là nhớ lại thế là xong chứ con không cần phải làm cái việc là nhìn nó biện là thừa thãi luôn. Đây bài rất quan trọng và nó đổi vị thế rồi. Đổi từ vị thế là từ một hành giả thành biết. Nó quan trọng phải đổi vị thế. Vì cái người mà còn tin rằng phải nhìn vào biết chắc chắn là người hình giả. Nghĩa là nếu con vẫn còn kiến con tin đấy thì con vẫn là mặc định rằng mình là hành giả. Còn nếu con thấy rằng là không cần phải nhìn biết nữa vì là biết rồi. Hành động vào như nó biết cũng là thừa hại nốt ch nhớ lại thôi. Bin lại thôi là xong. Thế con đổi sang vị thế của là biết. Thế nhắc lại một chút để con hình dung là đấy là đấy là cái bài hôm trước đúng không? Nó được bài hôm trước ấy nó được làm mạnh thêm bởi nhận thức là chỉ một trạng thái Không được nhìn biết nữa đâu. Vì sao bạn là biết rồi đúng không? Thế sao phải nhìn biết làm gì nếu bạn đang là biết bạn chỉ nhớ lại mình là biết là xong. Đổi vị thế rất mạnh từ hành giả sang là biết đúng không? Đấy thì đấy là bài hôm trước, bài bàn ăn, bài hôm qua kể cả con đã đồng ý rằng là con là biết rồi nhưng con mới tin rằng con có nhiều trạng thái khác nhau. Đúng rồi. Cái đấy là đấy thế mới kỳ quá. Sau khi con nhàn trạng thái thì quy đó ch bà em qua giải quyết vấn đề nhiều trạng thái bà em chứ giải quyết vấn đề là có cần nhìn biết nữa không hay là mình vốn là biết rồi. Đáp án là mình vốn là biết rồi. Nhớ lại là xong. Đấy bất ký con đang làm gì thì xem mình là thế nào. Mình là thế nào. Thế là xong chứ không phải là mình phải làm một cái hành giả không phải là biết. Xong rồi phải tìm vào cái nhìn nó biết. Đ để trở thành biết được nữa. Con xem con là thế nào. Con thấy con là biết rồi, con là biết sáng đời người rồi. Con là biết nhìn dòng biết rồi. Thế là xong. Đấy là bài hôm trên bàn ăn đúng không? Thoát khỏi vị thế hành giả trở thành vị thế biết một cách tự nhiên nếu con mặc lệnh được. Thế thì tuy nhiên đấy nó sang ngày hôm qua tuy nhiên là cái cuộc sống hàng ngày con ấy nó rất nhiều lúc cho con thấy là con đang ở một trạng thái nào đó không phải là trạng thái mặc định. Con tưởng là con ở trạng thái mới. Con tưởng là con đang buồn, đang vui, tưởng con đang đau, đang khỏe, con tưởng con đang tuổi thân, con tưởng con đang dỗi, con tưởng con đang trầm cả. Và nếu c không giảng bài hôm qua thì con cho đúng. Con đang buồn nhưng chẳng qua buồn là biết. Đấy, con thấy nhiều đấy. Đúng rồi, đúng rồi. Con đang đau nhưng chẳng qua đau là biết. Ừ. Mà con vẫn chấp nhận con đang đau. Nhưng con bảo là bản chất của là biết nhưng là con vẫn chấp nhận được rằng con đang đau. Con chấp nhận rằng con đang ở trạng thái đau. Để cửa. Con vẫn chấp nhận con đang ở trạng thái Buồn chẳng qua nó là biết thôi. Có đúng không? Đúng. Con mặc định con là biết nhưng con cho là biết thì vẫn có thể buồn hoặc đau. Được đấy. Đúng nhỉ? Ngập mơ nhập nhèm. Ngập mờ nhập nhèm giữa thật và giả. Rất tưởng tượng và thật. Và cái đấy lại là lại là một cái phản sở khác phải mới đúng không? Và cái đấy nó cũng nuôi hình giả rất m Vì nó phải làm gì đó. Nếu có ở trạng AB trang ABC thì phải làm gì đó sát khỏi ABC. Có phải về con tin nhường thng thái nó cũng là cái cách để nuôi hành giả mạnh không? Đúng đúng không? Hành giả con tất dụng võ đúng không? Nó là nó là thằng giúp con thoát ABC. Tôi c công lao ý nghĩa to lớn thế này đúng không? Thì đấy thì bài hôm qua nói là gì? Không. Đấy là ảo giác, đấy là tưởng tượng. Con chưa bao giờ trạng thái nào hết. Con luôn luôn chỉ có một trạng thái thôi. Không phải con và cuộc đời này chỉ có một trạng thái thôi. Cả thế giới này chỉ có một trạng thái thôi. Sự thật chỉ có một trạng thái thôi. Và muốn thấy trạng thái đấy phải nhiều kinh nghiệm, không thể giải thích bằng lý luận được. Con dùng một cái từ một câu nào đó là nhìn kinh nghiệm không? Con dùng câu biết sáng ngời ngờ dùng câu biết thì không biết. Con dùng câu chỉ đang biết. Con dùng câu gì con nhìn kinh nghiệm khi nhìn kinh nghiệm thì con thấy cái trạng thầy đấy nó sờ sờ trong mấy một trạng thái vì có lần nào con nhìn vào cũng chỉ một trạng thái nên con sác quyết là chỉ một trạng thái nếu đ nhìn vào th trạng thái khác nhau thì không được gọi một trạng thái như lần nào như đạn thấy bước sáng người người đúng không cho nên mình gọi chỉ một biết đấy hôm nay mình dùng từ mới từ chỉ một trạng thái chỉ một trạng thái tr trong đại thần thiện nó gọi là trạng thái tự nhiên gọi từ nào thì từ nó chỉ một trạng thái mà không thể nói là chúa thấy một trạng thái phật thấy một trạng thái mỗi ông thấy khác nhau lão tử khác nhau vậy nếu thấy ba ông đấy phải có ông đúng ba ông hai còn lại sai Đúng không? Nhưng khi cả báo đều đúng vì sao? Chỉ với một ch vậy em chỉ ba nhìn thấy cùng một thứ xong mấy ông nói một câu khác nhau vì cái trạng thái nó không có tên không nói về nó được không đúng với nó được nó gì chả được nó đúng sao nói đúng với nó được nó chả được nói gì thì cũng là ngón tay chỉ mặt trăng để ta biết mặt trăng là cái gì chứ không phải là nhìn vào ngón tay. Vâng thì khi con thấy chỉ một trạng thái đấy thì con phải xem lại xem thế việc đồng ý được rằng là mình có nhiều thái. Đúng hay sai? Thế đồng ý rằng con đồng ý rằng là mình có nhu trạng thái đúng hay sai sai bé rồi đó từ xưa nay mình chả có bao giờ có nhiều trạng thái chỉ một trạng thái thôi thực tại chỉ một trạng thái thôi thực tại lúc nào là gì ra đời này không thể có cái đống suy nghĩ bảo được như vậy thì tự con thấy rằng cái đống đấy bảo là tưởng tượng đúng không đúng đấy ngồi đây chỉ có biết sáng người ngời thôi nhưng mà nếu là tôi đang ngồi dưới căn phòng của các bạn chắc chắn sẽ là tưởng tượng rồi vì những cái hiện biết sáng hơi ngớ ấy chả thấy tôi căn b căn phong các bạn nào cả thế nhưng lại tin là tôi người giữa với các bạn trong căn phòng đúng không đ tưởng tượng đấy có bài ngày hôm nay bài hôm nay để mục tiêu của nó là để con tiếp tục thoát khỏi những mặc định nhầm lẫn mặc định nhầm lẫn lớn nhất con là con là một thằng người tu hành cuộc đời con nổi sang mặc định là con là biết nhìn vào dòng biết nhưng con vẫn con vẫn gọi chưa chưa dứt hẳn ok tôi là biết dùng biết nhưng mà tôi có nhiều trạng thái thực chất là con vẫn chêu nửa chân nước bán bộ tiên nhân đấy bán bộ vì con đã sắp đi một bước xong rồi con biết là chỉ có biết thôi một dòng biết thôi nhưng trong này có bảo là không tôi nhượng cũng thá thế là có phải bán bộ tiên nhân không có bán bộ giác ngộ không có giác ngộ nửa mùa ấy lại giữ lại giữ nữa chân kia là người đúng rồi tôi là một nửa là biết nửa là người có nhiều thái chắc tôi là thằng người rồi đúng biết có nhiều thái được không biết chỉ có nhiều tưởng tượng nhìn ra thấy nhiều tưởng tượng thôi không thể có một trạng thái nào khác ngoài biết đấy thì bán bộ tiên nhân là thế đấy thì hôm nay nó giải quyết cái chân còn lại là nhiều trạng thái cái chân còn lại nó có ba bước và chỉ áp dụng khi bị úp xong con đã bị đánh đánh úp đánh úp xong mất rồi con đã tin rằng con đang ở trạng thái thư cực rồi con thấy con đang vui vẻ con không còn tập đây này con mặc định thôi nhìn và mình xem mình là cái gì thôi nó dễ dàng nhưng mà đây này nếu mà con không có ba bước này thì khi con tiêu cực ấy là con rất dễ lật đật lật quay thành giả ngay đấy đật là đật lúc là thành hành giả phải giải quyết phải xử lý nó chứ thế là con đi thành hành giả ngược lại nếu con nếu con tập ba cái chỗ nó thì nó tăng chứng ngộ rất mạnh điều kỳ diệu của cái trạng cái phương pháp này không những tôi cứ lến nó không biến con thành giải nó còn làm con tăng chộ cực mạnh luôn mạnh hơn nhất mạnh hơn trượt bình thường rất nhiều lần Ai trả qua rồi thấy đồng ý không? Tự tin ngụt thôi. Như vậy là những cái tiêu cực đến hóa ra bây giờ là bạn thực sự bạn trực tiếp không phải nói là ngày sự là khó khăn đến rèn luyện lòng kiên nhẫn phần đấy là bạn gián tiếp vì cái lúc khó khăn lúc kiên nhẫn ấy nó càng nhiều năm đúng không? Bạn gián tiếp gì nữa? Bạn phải nghiến răng nghiến rằng nhiều thế là bạn. Ừ còn đây là bạn ngay tại trận luôn. Đúng rồi. Thấy nó là tưởng tượng nó tăng chứng ngộ tách tại trận luôn bạn. ứng xưa bạn ứng đấy nên là nó là bạn bây giờ là bạn nhiều đ nó là mình chính xác nó là người hỗ trợ người gọi dùng người hỗ trợ nó đến như là một người hỗ trợ giúp con tăng tiến bộ kinh nh mà con lại không phải xử gì hết nhẹ nhàng quá nữa con thoải mái đi sướng thế đến để là người hỗ trợ ra tứng ng con lại tra phê sữa kì tuyệt vời không đấy thì mình ngân hiểu không có hai bài nhá có hai Hai ý một ý đâu. Có Minh Ngân bao giờ cũng rõ hơn đúng không? Minh Ngân vai rất quan trọng là có Minh Ngân nói xong xong trả lời bao giờ đúng không? Ừ mọi thứ sáng sủa ra ngắn gọn như vậy rất chi tiết chứ. Đúng là sứ mệnh số một nền tảng đấy. Đấy mình cần chịu khó phát biểu thừ nay chịu khó nh phát biểu nhá. Nếu sụ quên thì nhắc sự bảo Minh phát biểu nhá. Vâng. Minh Ngên cứ nói linh tinh đi xong Sụ sẽ trả lời cho là gạ chuẩn ngay. Đấy Minh Ngên không nói chuẩn. Minh Ng chỉ nói Cái gì đó mà s phải trả lời thôi. Sướng quá chứ. M không kh trả lời một câu chuẩn mực trả lời sai cũng được nhưng mà gì khiến giúp phải nói cái thân đấy được sinh ra để công cụ công cụ độ công cụ à. Đúng rồi. Cái nó ấm mà. Đừ ngắm tưởng tượng rồi chưa? Rồiô nh ăn một phát nữa đi. Ăn miếng lạc đi. Lạc này đại lạc đại lạc rồi. Một trạng thái bây giờ mới dám nói đại lạc một trạng thái này thì sẽ ăn cái này thì sẽ gì? Một trạng thái ch đại lạc. Một trạng thái chí là đại lạc. Vẫn chưa đại lạc được ấy là vì ai ăn cái này sẽ lạc trước là gì. Rồi là v thành công ba bước đ lại cái cái chỉ số sác thì thành công ba bước a thành công ba bước ba bước khi khi đã bị đánh úp khi chọn ba bước khi sau khi đã bị đánh úp sau khi bị đánh úc thất thành công ba bước xong bị đánh úp ba bước sau khi đã bị đánh thực hành thành công cái này thực hành thành công ba bước sau khi bị thôi ba bước khi đang tiêu cực ui có đúng ba hạt luôn này thực hành thành công ba bước này đi khi đang tiêu cực khi đang tiêu cực hành thành công khi đang tiêu cực chị chụp nhá có cần bóc ra cho mạng quá tử không Ba bước khi đang cực này chưa? Sắp qua đ tiêu cực sát quyết là chỉ có một trạng thái đây. Vũ ch sát sữa hả? Đây đưa đưa đưa đo đây khác hẳn qua luôn ấy. Các lắm thôi. Thế tăng tăng luôn tăng cả xác quyết chỉ một trạng thái th tăng quyết hai giá trị. Tăng sắc quyết chỉ trạng thái một là thực hành thành công ba khi ăn tiêu cực. Vâng. Hai là tăng xác quyết là chỉ có một trạng thái quá. Xác chỉ một trạng thái này. Hôm nay con có thấy là đúng là một trạng thái là vô lo luôn á. Ừ. Đại lạc t xác quyết chỉ một trạng thái là đại lạc được thái gọi là đại lạc chứ. Thế ra đại lạc ngày càng sáng rủa. Khi nào mà con thấy không rời chẳng ai đấy thì con đại lạc. Vâng. Con thấy không thể hại con trên đời nữa. Vâng. Chỉ muốn ra đấy sao hại làm hại được. Vâng. Tăng sát quyết chỉ một trận thán đấy. Sáng người một cách sáng ngời. Đúng rồi. Đấy B thì mình nghĩ có nhiều trạng thái mình mới chết thành công thành công cũng không th cái gì cái gì thì chỉ nhảy trạng thái lần tiếp là tưởng tượng thôi trạng thái nhiều trạng thái thì nó mất che ờ nhiều trạng thái thì cái trạng thái là giả nó che mất cái thật giả nhưng làm gì có chuyện đó còn làm gì có cái giả thì chỉ có thật thôi ừ giả hết đấy là tưởng tượng cái trạng thái giả là tưởng tượng đúng rồi con không hề đau mà con đang tưởng tượng rằng là Tôi đang đau tôi đang đau tưởng tượng h buồn tưởng tượng của tôi đang buồn đấy lúc đang buồn thấy đấy là t thì nó giải phóng kinh khủng luôn gì nh kinh dị khôngôi tượng trạng thái mà hôn trạng thái mà lại có bò bò các tư thế hình hình hình thẳng Hình thái thoải mái một màn hình thái thoải mái trang thái chỉ một mặt trạng thái trang thái ừ trạng thái đồ đâu em trang thai đồ đo ở đâu trong tủ trong tủ ngăn giữa chọn thắng thắng đây nhá bây giờ quay lại ngày xưa sụ giảng con đầu tiên độ giảng cái này trước ngày xưa ấy sụ giảng này trước cái đợt Phú Quốc ấy xong thấy không ai chịu nổi ch bảo thôi thay vì thấy không có gì hết thì thấy nó là biết cho dễ hiểu không cái này bản chất là không có gì hết đúng rồi nếu đoạn dụng d Ai nhớ không? Không gì hết. Sụ giảng không có gì hết trước xong rồi thấy anh em anh em có vẻ làng không tiếp thu nổi. Mình bảo thôi thế thôi đơn giản hóa đ nó là biết đi không có gì khác đã. Vâng đúng rồi không gì khác đã chứ nghe lên sự sáng này trước mà. Đúng rồi. Cái này chính là không có gì hết đấy. Làm quá gọi trạng thái nào mỗi biết thôi. Mặt lên đấy không sáng quá nào hết. Chỉ có biết thụ bảo mình tạm đồng ý là có cái bàn nhưng mà cái bàn là là biết thôi sau đó ăn sau chị thấy nó hơi khó nụ bảo thôi đồng ý có cái bàn đi Bàn là biết nhưng mà thực chất là không có bàn quá anh cũng thái phá khác biết thôi không có cái bàn nào trên đời này phá khác chứ phải là có cái bàn xong nó là biết đúng rồi đúng rồi nhưng mà cái khó tiêu quả thái trực tiếp là biết xong khó cứ đã từ đã đúng không có cái bàn cái bàn là biết nhưng mà có một cơn buồn như cân buồn là biết dễ chấp nhận đúng không đúng thế là con đi qua cái đấy đi qua rồi xong rồi nhưng bây giờ con chấp nhận có cân buồn cũng sai sai không thể ở lúc đấy con chận là có buồn nhưng buồn là biết thì đúng nhưng bây giờ con nhận còn có buồn trên đời thật ấy là thành ra đúng rồi một trạng thái luôn chỉ có một trạng thái biết sáng người buồn buồn là có cả thế giới này không có buồn quá cả đấy buồn là chẳng qua ông không nhìn được kinh nghiệm chán là cả thế giới hiện ra ông không nhìn ông ông mới tin là ông ấy buồn nhưng chế biết sáng người ngờ ừ đấy con là đ cái bước đấy rất rất quan trọng đấy từ không có gì khác không có gì hết hai cái hợp nhất vào nhau thì nó nó mới là đúng đủ Cờ vào cái công cụ nhìn vào kinh nghiệm đấy. Ừ. Mẹ nó mới dễ dàng. Đúng rồi. Ngày xưa không nhìn kinh nghiệm toàn lý thuyết không có gì hết. Lý thuyết ngày xưa mình toàn dùng logic. Bây giờ là không có gì khác và không có gì hết. Cùng nhá. Cùng một lúc. Không có gì khác. Không có gì khác biết như cũng chẳng có gì thật sự cả. Cùng nhau. Cùng nhau. Ừ. Còn nếu đi từng bước thì đi từ không có gì khác dễ hơn. Đi từng bước người khác. Người khác không gì hết rồi nó sẽ đến không có gì hết. Buồn như buồn là biết trước ngày hôm qua ấy thì bắt tôi đang buồn như buồn này là biết buồn quá làm gì có gì trên đời là buồn chỉ có cái một trạng thái này thôi ừ buồn tưởng tượng thôi ucõ gang ạ đúng không gõ gàng gõ gang không gõ gàng luôn ừ có cái chỗ thật thì nhìn vào. Thế cái này là ông nào mà nhìn kinh nghiệm nhiều ấ tự ngộ ra cái này. Ừ. Đấy Hồng Nhị là thế chẳng cần phải nghe nhiều. Ông nhị kinh nghiệm nhiều ra. Dần dần cái trạng thái nó vô sư chi nó tự hiện đấy nó tự bảo là quá thì có gì đâu mỗi ngày thôi có gì đâu lúc này bị lừa hết rồi không cộng thầy nào dậy mà ông cứ nhìn vào kinh nghiệm đủ lâu phải lâu mất thời gian hơi lâu chị thấy chị có cái này thôi sư này nói thành tình hết rồi là có vật thế hiện ra nó biết đến đi đâu đến đi đâu tưởng cái tưởng tượng thấy nó hiện ra nó viết cấp thì nó phải biến đi đâu chứ bảo Không có bằng máy ta thôi Đức anh mà có thôi tôi đang mất tiền nhưng mà mất tiền này cũng là biết mà thì có mất tiền có mất tiền nhưng nó là mất tiền là biết không có tiền mất tiền không bao giờ có mất tiền ông đang tưởng tượng rằng mất tiền tất tiền ông chả bao giờ mất tiền không bao giờ mất tiền đâu ông nút l cái biết sáng lên biết ông mất tiền làm sao mất tiền ông biết làm sao mất tiền được chứ không phải là biết gì có tiền mà mất đúng rồi phải muốn mất tiền phải có tiền ông biết không có tiền thì ông không không có cái gì trên đời được Tiền đối với ông ạ. Đối với ông chỉ có biết sang người ngời thôi. Không có tiền mà có tiền đất biết chỉ thấy biết sang hời ngời thôi. Vâng. Ôi hợp lý hợp lý không? Quá đi đúng quá đi trong vừa ăn vừa cục á chỉ có dầm biết thôi. Sắng biết một trạng thái cũng đang biết tháng người ngờ rồi. Xin s bộ đo đi đây. Đồ đồ đây s bộ đo đi vào việc luôn nào. Đọc ai đọc. Quản ca đấy chả nhẽ đã hô chị quế nhẹ gì chị quế kêu chị quế chả nhẽ đã bắt đầu đảo đu không qu không chị Minh Trang ạ lành khiếp mà lành lành hơn quế chắc rồi lành hơn quế là quế là quái sao quái chứ không lành quái quái kiệt quái kiệt quái văn kiệt quái văn kiệt quái văn kiệt mẹ con quái kiệt s số cũ bao nhiêu số cố là 6 t lấy vé Bây giờ chắc được chỉ số gì nhỉ? Bây giờ chắc tăng véo véo nhé trong người khác nhiều không chị? Bây giờ phải chỉ số gì nhở? Quên chỉ số rồi. Nhớ là bà nói đ một trạng thái chỉ số sác quyết chạ th đúng không anh em? Nhớ đúng không? Mình là biết chỉ có một trạng thái thôi. Mình là biết mình chỉ có một trạng thái mình chỉ cho một trạng thái thôi thì nghĩa là mình với đấy là một đúng. Đúng rồi. Nên là thôi sắc biết chỉ một trạng thái đi nhỉ. Như gọi ngắn gọn nhá. Sắp chỉ một trận thái đúng rồi. Thì con thấy nói như thế nói như kia mình có đúng thế kia chỉ là cách một cách nói dễ chỉ một trạng thái chính là mình. Đúng rồi. Chỉ có một trạng thái chỉ có là thấy mắn luôn ấy. Thế thôi sắc quyết chíu chỉ số sắc quyết chí nào bác nào trước nào nhạ các bác đ 36 này bà quá rõ ràng 26 27 8 hệ dầu có 36 dân chơi hệ giầu có quá rồi biết đâu lại coi thường ừ giàu có có hai trạng thái mà hoặc coi thường hoặc coi trọng 17,5 ừ rồi ghi số tài khoản mới có thích ba tài khoản rồi nhá trâu chỉ một trạng thái thôi ạ hôm qua đây có 93 này nó rõ quá mà 3,9 3,9 3,93 3,9 20 20 nào các bác đoán 3 phẩ chim bao nhiêu 3 phim 3 phẩ chim là chim ph3 3 phẩ chim sá với mình là khác trong người nhiều không thấy đã đúng không? Châu anh lại xong tuinh trang rồi nhá. 17 10,5 luôn nô xong tu rồi hai chị em quay lại trạng thái đ hai đứa đứng gần nhau đây 166 thôi trang sau đi 166 chào là vũ khả hôm nay mọi người cứ trêu hai À ơ cái đậu này nó nhiều hạt lắm nhiều dính lắm nữ 304 không á đúng rồi toàn ba hạt kia nó toàn 4 màu dưới 15 mì lem m m lem ấy mì lem ngũ thải hũ khải 135 chưa x2 ba tài khoản đấy chứ em không cũ mấy nhỉ hả ừ x2 tài khoản x2 bao nhiêu Ai bộ ph bao nhiêu? 13,5 13,5 Đức Oanh số phúc 7 con số 7 à 14 14 đi thấy khắc trong người mà sảng long thể không hỏi long thể thế nào thế có phải gọi c đấy hiểu không long thể như nào cờ chị Long thể 10 13 câu chứ 1 ạ cầm thích Đức Oanh 14 Chị một ạ. Một vé của em vẫn được vé. Ừ được vé mà chị một vé. Long thể khá là ngon. Long thể khỏe gấp hai hôm qua một bé nhá. Bao nhiêu sinh nguyên 10,6 ạ? 21 22 22 25 Duy Nguyên 19,6 trúng một vé. Trời ơi đang tải được đêm nay rồi. Cả tiền vé đo kia nữa. Tiền vé đo. Emang à Vũ Trang Vũ Trang Vũ Trang 16,6 16,6 đã này 36 này 36 bảo bắt bán đi này bảo khác hẳn rồi 36 hôm nay mới hiểu là cái gì thôi em đi theo chị 58 58 đi hôm qua chưa hiểu đã bây giờ ừ mẹ số lại ạ nữa là hôm nay kêu là thăng sủa 58 44 mình theo chị Quế chị Quế nhưng ngực tốt mẹ mày uống hết nước chứ không vớ vẩn 34,6 Trời ơi uống hết rồi lần đúng rồi đang ngâm cái bề 36 ui giời ơi thế để con đổ thêm nước vô hội bên này mới là quái thật ra họ kêu là trước khi đi ngủ một tiếng đồng hồ nên uống cho máu nó nó phải độc lắm thôi nói trên mạng trước đi hải nam nghe số chong bốn đỏ quá xong con đang nấu ở đây nữa không chị nấu chưa con chưa Rồi nhá. Qua bao nhiêu? 18 sắc quyết chỉ một trạng thái các bạn. Zalo qua sao nhỉ? Hôm nhị 18 qua nhị 18 307 26 đi vào khoảng ra nó khác lắm các bác ạ. 26 nền tảng giác các con là quá coi thường hồng chị rồi đấy. Trời ơi. Wow. 34 giống hơn 38 thấy chưa? 36 quá kinh quá kinh. Người ta nhìn k nhiều tự thấy không đây bằng chứng này đúng không nghe mấy đâu nhí nghiệm nhiều thấy chỉ một trạng thái lấy đâu raươ truyền nhìn nhiều đã ra cái đấy xong thầy nói một câu đấy bừng nó ra luôn đây nhá bác nhị bằng chứng nhá truyền cảm hứng vũ trang bao nhiêu 34 con là gấp gần hơn cả cả thần tượng con rồi đ hả 34 ạ 34 phẩy mấy ạ 34 mấy đo nào hả vì người đo b nãy luôn anh chị ạ bao nhiêu ba 38 36 38 bác là 38 bác là 386 bác 38 ạ nhìn nhiều quá rồi nên thầy khẩ Định phát là thấy luôn. Đúng khỏi nghi ngờ luôn. Con đấy sợ bác nhị chưa? Sợ chứ cha sợ sợ. Đừng coi thường mẹ sư phụ nhá. Dù người ta thần tượng hóa con nhưng con đừng coi thường người ta nhá. Không coi thường là truyền cảm hứng. Chị là có fan à lại thua mẹ đấy hả? 346 bác thấy có được không? Có chấp nhận được không? Chấp nhận được không? Ngại thôi ngại chứ. Tại vì Nãy bạn nãy mình đã vượt qua thần tượng không? Bác vượt qua thần tượng của bác có ngại không? Không vấn tí. Chắc là thần tượng phấn khởi thôi. Đúng rồi. Phấn khởi cho chứ. Vâng. Chắc là thần tự phấn khởi thôi đúng không? Là sao? Xem là thần tượng. Thế là bác ấy vượt qua ch thần tượng phân khởi thôi. Không nghĩ là sáng tạo mà sợ hú cha mất lòng nể để thần tượng không chắ nó phân khởi phân khởi phân khởi chứ lị. Phân khởi sáng tạo nó khuấy khổ không? Thật chứ. Trầm trọng 400% là đang có nó đúng chứ không sai đâu. Nhưng vừa xong lại lo cũng cha vất lòng không bác bảo chắc là thì đấy mà bản chân ở dưới thế mà bản chân ở dưới là cũng sang buồn long cũng sang buồn phải mất lòng mà l buồn khởi thôi buồn đấy lò cũng sang buồn sợ thần tượng mình bị buồn con của bác cháu của bác đấy là 400% là thế nào đấy hiểu không tiếp đây còn giống giời trên mạng còn thế đâu anh đâu mà giống anh 410 đán Nhìn 5,3 kì 5,3 Vân chí tuệ vân chí xịn cái bé trải với câu ơ hôm qua mình dùng vé hôm qua đấy hôm qua mình mười mấy vé mà hôm nay là để dùng ngày mai tích để ngày mai ai để dành hơn 10 10 Em nó 10 vị 10 vậy 10 phẩ 10,7 gì nhá không nhá anh theo muộn rồi hôm nay lại không đo nh chán đo lắm đo này xong không đo cái kia nhá ok ạ thôi này sướng vâng cái này hạnh phúc lắm để trừ vũ toàn h đo nhá vũ toàn h đũ toàn không đau đến này tiểu tiểu đi Cộng 11,7 buôn em bà vé có gì tặng gì bà vé mà tặng gì thì anh số cũ 26 á 26 3 37 nghe bài này không 41 có trên này ạ ui giời có nghe à ờ 39 40 42 39 Thủy Anh kiểu chắc mới nghe anh chưa thấy sự vi diệu thế à ừ Minh là 31 31 trời ơi còn chơi video thế mà còn chưa vi so với hôm qua thì hôm qua 26 có thể hôm qua đã thấy được cái sự vi diệu wow rồi nệm hơn chứ chưa chưa chưa có chưa xuyên thủng mưa vỡ lên sau lên sau khi nào minh hải 16 chị có lên cho chị chị có số có chị có cho chị xin đ cho con xin đ chị có số cũ lên trên nói luôn đi chị à đấy chị Phi 4ohiêu chị ơi Phi 4,6 46,56 cũ 4,6 9 9 8,5 xin cái bé bé bốn bé rồi em mới được em nhớ hết mấy người em đã đúng mà sư phụ nó không được cho đó mà phải ghi ra sổ mà con đọc ra miệng nữa ok con đọc ra miệng xong con tính giật mà chứ đâu có Có imũ nói qu Hải Nam Bích được quết còn ba nhân vật nào ai thấp nhất nói trước ba người thấp nhất thấp nhất nó trước hả s Hải Nam thấp nhất là 56 lạ thánh sư gói lạ à anh thấy khác nhiều không anh khác chứ khác chứ ôi 75 chứ 66 100 67,5 67,5 67,5 à 7,5,5 sa bảo thấp đo lên ừ cho 7,5 đúng không? Ừ được 66 thì không được đấy. Rồi 58 ai tự tin hơn thì đoán sau chok hai bác đều phấn khởi lắm chấn khởi 72 phép thần thông 7269 cuộc sống bí là 82% ngất trên cánh cất bí là hay kiểu giả vơ tâm thương lạ ngất luôn ngất ra đây luôn Thánh sư cói lạ rồi. Hải Nam thấy ghê không? Hải Nam Thánh sư cói lạ rồi. Bác gõi lạ phát biểu tí cho anh tham khảo nhờ kinh dị nhờ cho anh thấy thế nào? Phát biểu chút được chị bí đi. Độ hâm mộ vì sao vì sao hâm mộ cũng phải biết lý do ờ có lý do sau bàn này sau màn vừa xong ấy ý xong thì màn hâm mộ chả biết h mộ từ xưa nay rồi nhưng sau màn vừa xong thì hâm mộ hơn nữa. Hơn nữa. Vì sao? có nhiều thứ quá không biết cái gì trước rồi không biết nói ra cái gì đấy chứ bối rối không thế chị bích đỉnh vãi n ok rồi được rồi con số cu 58 á nào các bác k nữa chị ơi chị muốn số bao nhiêu chị 299 để còn đứa cái mà đoán nhá muốn phá đảo chị Phá đảo à hay là em nói để còn 86 ù hôm nay chị trả lời một phát mà kiểu từng chữ luôn ấ từng chữ luôn bỏ một chữ đi thôi rồi anh chị để tiếp giờ trăm thì hết vui phát đảo luôn thôi 87 đi cho giữa 86 8 quế 84% yeah lại hình giả bí bao nhiêu bí bao nhiêu tháng hai tháng sợ không nhân bao nhiêu 73 nào các đ Rồi bây giờ thôi 95 đi để còn cái đ nhá. 9 96 88 đúng rồi 95 95 chắm đi 95 95 sân đã định à nh 45 m 45 cũ đơ nhanh nhân là 86% 86 82 84 86 đẹp không? Số đẹp ạ. 82 84 86 thứ 8246 server server hoàng gia rồi đấy 86 8 82 86 là nhân này 84 là quế 82 là bí sau đây ai đọc lọc top 10 nào nam bao nhiêu Hải Nam 6 75 số tú là Hải Nam là ai Bắc Nhị Bắc Nhị 38 8 số 6 trang mũi trang 34 34,6 xong đây anh anh 31 anh 31 chưa đâu cho tu anh nhở anh chư nghe bài này anh nghe buổi chiều anh nghe buổi chiều rồi rồi đi nhá buổi tối sư phụ chị tối chỉ chốt lại thôi chốt lại thôi nhưng buổi chiều tất nhiên cũng sáng hơn đấy nhưng mà thôi nhá cũng buổi chiều rồi số 27 gì 27 phẩy mấy 27 anh anh chiều nay rồi rồi b Đấy đi. Có bác đoán chưa? 41 thôi 45 đi 42 bố len đi bố len l Xuân đã đi qua len xuân đã đi qua hát đến cái bài đấy thì có lý do không? Chị qu lại mét nữa. Ừ đấy yên tâm giả khá ngủ. Thế thì 42 c 34 Thy àâ giờ Tuệ Anh 42. Nội em nợ muộn ơ đáng sợ thôi được rồi kinh nhờ đấy anh nó tâm đắc lắm bài này phụ thái đó nhà em đều có có chưa có đấy nghe đau luôn thái thải thải đâu rồi à đây thải bao nhiêu thái 135 thái bao nhiêu thái x bao nhiêu thái 76 76 hai đứa để 736 76 đi 13 14 đ 14 đ bé luôn đấy đúng là nhân hát Con thơ toàn xuyên tạc lời bài hát thôi. Hát cái gì em chẳng biết hát cái gì đâu. Tự nhiên nó hát rồi. Con là thầy dạy vừa là con thơ vừa là con Thái 13,5 bé rồi con là thầy dạy vừa là con thơ thương năm bé trải đêm nay. Ô hai hai bạn bằng nhau luôn. Ừ hai bạn phải đâ có dùng cái gì đâu một thôi. Thì để t ngày mai Xong hôm nay không đo nhá chừ Vũ Toàn nhá mình đọc Vũ Toàn đo luôn sao xong kìan một người anh em dậy độ ổn định tham gia cộng đồng toàn xin chị 3k tiền phòng 155 1546 và 16 toàn tấm hương tốt đấy số thấp là tập nghiêm mặt luôn tự bế quan tự bế quan không gọi anh em luôn đúng không Ý là lúc đấy là rủ ra nhậu để chia sẻ đấy chứ gặp để từ mà nó vẫn đều lắm. Vũ toàn 30 phút rồi nhá. Giỏi chưa? Có đời sống chưa? Đời sống quan trọng hơn đời sống 480 phút từ 9:00 đến 14 và 16:30 đến 19. Đời sống nó thện độ mặc định cao hơn hiểu không? Đời sống đều là thành số quan trọng hơn số thiệt. Vâng. Kia là trong phòng láp điều kiện tí đ thì có nhiều thứ nó biến cố à nó chiều biến số. H đời sống toàn 86% đấy. Qua chín mấy qu chín mấy hôm nay 82 ừ thô sư phụ thử ra xem anh ấy đã được nghe nghe được bài những bài lần đ chưa nhá bài gần đây ba bài bốn bài gần đây chưa được chưa được luôn phải ổn định thêm mấy hôm nữa vững hai vội gì vững mà thì nghe cái ý là thôi thì ý mỗi hôm cứ hỏi cho anh ý thì biết đâu ấy thôi làm thơ đây nhá chào các bác nhá làm thơm thơ Nay là đúng 1 tháng ấy tháng hồi xưa mọi người coi có chỉ số gì đó đo một tháng chứ đo muốn đo thì xin phụ đo không trả nhân thực trại á thực tại bài này tên gì để liên tục của nhận có tôi bạn số này quan trọng bây giờ số mới quan trọng hơn chỉ chỉ một trọng thái sư phụ ơi bài này tên gì ạ bài này tên là tóm tắt ba bước ba bước khi bị khi đang khi tiêu cực khi tiêu cực ờ khi tiêu cực Ba bước gì chứ? Ba bước ba bước chỉ một trạng thái ba bước một trạng thái một trạng thái. Ba bước một trạng thái đồ chí thoải mái thế này. Thôi không bỏ chữ từ đấy tóm tắt ba bước chỉ một trạng thái đấy. Ba bước chỉ một trạng thái bước chỉ một trạng thái thế chứ. Ngon không? Thôi chỉ số kia thôi nhá. Vâng ơi buổi nay giờ buổi mã lịch sử. Ừ lịch sử thôi. Nhiều ch số bây giờ này từ đầu 5 giờ đến mấy chục số rồi đấy. Từ đầu năm giờ là mấy chụ chỉ số đi không là một chỉ số mới đúng không khi đi về giờ là n chỉ số khác nữa sướng rồi giờ