Tinh chỉnh kiến và thiền lên tầm cao mới
Bản gõ chi tiếtTranscript
Mỗi số Vu Trang là 40 sau Vũ Trang là Phú Thái 55 ạ.
Số cao nhất hay lấy số thấp nhất?
Lấy số thấp nhất.
Số thấp nhất. Vũ Trang. Vũ Thái ai nữa?
Ơ ơ ơ chưa chưa. Vũ Trang là 40. Sau Vũ Trang là Minh Hải. 46.
Vũ Trang. Minh Hải
sau Minh Hải. Thứ ba là Vu Thái 55.
Đức Anh.
Còn ai nữa không?
Đức Anh 56.
Đức Anh. Tiếp theo số 5ă Đức Anh. 56
rồi thôi năm người đã năm người đã rồi tính tiếp
năm người nhá
nào bắt đầu đi
thấp nhất nó trước sướng nhá
bất nhiêu rồi đang thôi
trình là mình là mình tọc cái gì trong đó đúng không sư phụ
tóm lại vì sao conò theo con vì sao lại 40
con số
40 là vì
làm mình chia sẻ anh em không tránh
40 á hả con đoán thế mà ờ gì nhở một á là Ừ. Tức là con vẫn vẫn tập cái cái xuyên thấu gì á sư phụ.
Ừ.
Hai nữa là
thấu nữa. Hôm trước đ bảo không xuyên thấu
nhưng mà nó diễn tiến như thế con cứ để im thôi chứ bây giờ con cũng không biết làm sao luôn ấy. Tức là nó bị gọi là gì nhờ? Nó cứ nó nó cứ theo đà là con cứ để cho nó tiếp tục như thế chứ bây giờ thì nhận ra nó là đang là diễn tiến nhưứ cũng không thể cản lại được luôn á ạ.
Ừ.
Là một với thứ hai là ừ cái câu của hôm qua của sư phụ nó vẫn nhắc
cái câu
câu đấy tốt mà. Câu đấy có cài cảnh đấy đâu.
Ờ thế ạ. Cô đấy chả vấn đề
thế à
cô cậu sợ lý rất là tốt
thì con thấy nó nhắc là nó k
con nào
con vẫn nhắc như câu cũ vậy con thấy nó đúng là nó tự hiện ra là tự nhắc luôn
đúng rồi đang làm mà không làm gì cả vì con thấy nó nó đúng thì thì tự nhiên cái là kiến thôi nhắc rồi
dạ
nhắc để mình quay về trạng thái đây câu đấy bản thân câu đấy chính là câu để cắt đấy
vâng câu đấy thì
chính là câu để cắt kiểu mớ mới
nó chỉ là thôi chứ không phải là cắt. Mấy miếng ở đằng trên
ngày xưa là cắt bây giờ chỉ là thôi
hiểu không nhở?
Vâng.
Cái ngày xưa mình gọi là cắt đúng không?
Bây giờ chỉ còn đ là la là xong rồi.
Mà dượu chứ
này mọi người điểm cao nhiều điểm cao phết đấy. Tí nữa thử xem nào.
Ngày xưa mình gọi là cắt
thực nhưng thực chất là gì? Chính là lẻ.
Vâng.
Mà lại không là gì hết.
Ừ không là gì hết.
Câu đấy bản chất chính là câu cắt.
Bản chất nó chính là câu nhìn thấu.
Vâng.
Nó là câu cắt luôn.
Dạ.
Nên là nhắc nó không vấn đề gì hết.
Dạ. Thế đây không phải phần sai đâu.
Thế ạ. Thế con cứ nói mấy phần tốt là khác.
Mấy phần con cảm nhận là tức là có thêm cái phần à
hay cứ trình đi xem nào đúng không?
Dạ đúng rồi. Để con cứ cứ trình thôi.
Vì con 2k đều thấp thì khả năng là con phải mắc gì đó rồi.
Vâng.
Thế chỉ một ca thấp cá cao thì nghĩa là còn xác đã mắc nhưng mà có thể
2k thường là phải mắc không không qua được. Không không vượt qua được.
Ừ thì con nghĩ là có thể là mình à mình mình con vẫn xuyên thấu theo cái kiểu cũ sư phụ.
Như nào
thế là mình Mình nhìn vào kinh nghiệm á mình mình vẫn thấy là kinh nghiệm đang là diễn tiến và thấy là suy nghĩ nó bảo nó không liên quan gì tới tới cái kinh nghiệm này hết.
Đúng rồi. Thế tuần quá rồi.
Ủa thế ạ. Thế thì
đây là kiểu cũ mà.
Thế là kiểu cũ mà
sao biết rõ rồi đấy. Đọc đọc đoạn cuối phụ vết đấy.
Thế ạ.
Đọc đi. Con không sai như thế không phải sai.
À
đọc quận quận phụ đoạn đoạn cuối đoạn sát đ
để con xem nào.
Sau đó à đoạn cuối đúng không sư phụ?
Ừ.
Thực tại là gì? Kinh nghiệm đang là diễn tiến chấm chấm. vẫn khảo sát y như cũ.
Tại sao nói mình là kinh nghiệm đang là diễn tiến để khi thiền không thấy có gì khác nữa. Mình và kinh nghiệm đang là diễn tiến chỉ là hai cách gọi khác nhau của cái một. Sau đó thiền theo cách cũ kinh nghiệm đang là diễn tiến không có gì khác bất chấp suy nghĩ thô và tế bảo gì con cũng thấy thế con đọc cái này.
Ừ
thế thì
thì không sai cả. Thế sai
thế thì hay là tâm thái mình sai nhỉ? Mình là ai
sai m khác mỗi phần mình là ai thôi. Còn các phần sau nó vẫn thế. Vâng. Thì thì đầu tiên con vẫn khảo sát là ai thôi. Ừ.
Dạ. Mình là ai?
Ngày xưa con cũng nói là mình là cái dẫn tiến nhưng mà con hiểu sai về cái câu đó.
Đúng rồi.
Còn bây giờ con đúng hơn.
Đúng rồi.
Còn sau đấy vẫn thế. Mọi thứ khác vẫn thế.
Và rất nhiều người hôm nay 100% kể cả những người ít 100% như là Minh Khuê rồi Vũ Toàn rồi
đấy. Chứng tỏ là chứng tỏ là ok.
Thực ra nó vẫn thế không thay đổi Cách hiền ngày xưa.
Ừ.
Thứ nhất là mình không dùng từ cắt nữa vì cắt nó biến thành một người làm.
Ừ.
Đúng không? Bây giờ mình có từ mới là
là.
Thứ hai là mình cũng thệt như vậy. Nhưng trước đây mình nói là tôi mình là tôi là cái là diễn tiến.
Hiểu sai về câu đấy.
Mình hiểu rằng là cái phần kinh nghiệm kia là mình và nó thay đổi thì mình cũng bị ảnh hưởng.
Vâng.
Còn bây giờ mình không hiểu thế nữa.
Vâng.
Thế mỗi thế thôi.
Còn lại thiền như cũ luôn. Ừ
hoặc là không hát gì luôn ấy.
Đúng rồi. Thì con cũng nắm thế bây giờ mình vẫn vẫn rất là dùng cái câu là hiện ra tiến vì bn kinh nghiệm ấy.
Vâng.
Nó hơn hẳn những câu khác
đúng không?
Nhưng mà hiểu đúng hơn. Thế
thôi mỗi thế
thế mình hiểu đúng hơn với cái dẫn tiền đúng không? Sau này hiểu đúng hơn không? Đúng. Mình hiểu đúng hơn về cái về cái mình là cái gì.
Ừ.
Ứ
mình là cái gì?
Trước đây con hiểu không đúng mình là gì nên là hoặc là không được cao hoặc là con nh bị chập ch con hiểu luôn mình là gì thì độ vững chắc ổn định nó cao hơn hẳn.
Ừ
thì có bị hiểu gì đâu. Phần này nó chả bị sao đấy nó khác thôi.
Hay là do nhận thức chỗ đó Cong nhở
th cái bài trước sự dụ chỉ là bài để hiểu thôi chứ không phải bài thiền đâu. Thiền lúc đấy chỉ là để cho con cảm nhận thôi.
Cái bài thiền vẫn là để con cảm nhận chứ nó chỉ là cái bài sinh ra để hiểu.
Ừ.
Chư cái thiền nó vẫn là cái thiền kệ là diễn tiến.
Vâng.
Thôi cứ nghĩ đi nhá. Nghĩ xem vấn đề gì nhá. Chuyển sang vụ Thái đi. Thái à? Trang Thái trong ai ấ nhở?
Trang Thái à? Trang Hải trước. Hải trước. Trang Hải Thái.
Trang Hải Thái bằng gì nữ? Trang Hải Thái là gì ấ nhở?
Đức Anh.
Đức Anh đấy còn ai nữa nhỉ? Một người nữa là cái ca đầu tiên của con hôm nay ấy thì à
trước trước tư xác quyết rất kỹ rồi rõ ràng nhưng mà trong lúc thiền thì có một cái mà con cảm nhận là từ chối suy nghĩ nó như kiểu là
nghĩ tự nhiên xuất hiện suy nghĩ là Tôi đang ngồi thị hiện chán nhỉ chẳng hạn. Đấy thì cái ca đầu của con là là như kiểu nó nó từ chối suy nghĩ luôn. Nó từ kiểu kiểu thì nghĩ đến kiến luôn ấy. Ý là như kiểu là phải à từ chối chặn cái suy nghĩ đấy.
Đấy thì ca sau con con phát hiện ra cái đấy thì con thả lỏng hơn thì nó khác ngay là thả lỏng và như kiểu là là nhìn vào kinh nghiệm thôi chứ nó không không phải là đi chặn. Tại vì Cái ca đầu con phát hiện ra là như kiểu lúc mà tư xong ấy thì nó tư xong nó ra một cái như kiểu cái cái đúng cái sai. Ví dụ là ờ và kiểu dùng cái khái niệm đấy. Thế thì cứ cái gì lệch với cả cái khái niệm đấy một cái là ngay lập tức là phải nhắc hoặc là phải chặn. Đấy thì con phát hiện ra cái cái chỗ đấy là ca đầu nó căng căng đấy. Thì ca sau là bảo ơ tại sao lại mình Mình để nó xảy ra xong rồi nhìn nó mà thế sao lại đi chặn nó thì ca sau nó có sự thả lỏng hơn nó nó thả lỏng tự nhiên và và nhìn thôi. Còn ca đầu là con thấy có thể mắc chỗ đấy.
Ừ
là lúc mà mà tư xong ra một cái sắc quyết ấy thì như kiểu là mình là gì, thế giới là gì ấy.
Xong rồi tư là không không phải mình là thực tại mà là ừ là có mình hay có thực tại nó gắn vào nhau mà là nó là không hai nó chỉ là có một cái thực tại nhưng mà tư xong ấy thì lúc lúc mà ngồi thiền chẳng hạn nó lại ra nó lại nó lại tách ra ví dụ tôi ngồi đây nhìn ra thế giới
ừ
cái cảm giác đấy xuất hiện thì đáng nhẽ cảm giác đấy xuất hiện thì như kiểu khảo sát như kiểu nhìn lại thôi thì cái cao một của con như kiểu là như kiểu nó nó có một cái lúc tư nó chốt một cái này là đúng rồi. Cho nên là khi mà nó lệch một cái là nó sẽ tìm cách để à để để loại bỏ cái cái suy nghĩ đấy.
Ừ.
Nghĩ là không không nhưng như ngày xưa à không khác gì đánh vật với cả cái đúng sai ấy ạ.
Ừ.
Đấy thì thì con thấy cái đấy là rõ nhất. Xong ca sau thì con ờ để nó tự nhiên hơn xong rồi thì nhìn có nghĩa là ừ cho nó xảy ra cứ cho nó xảy ra tiếp một lúc rồi kiểu nhìn một cách rất là từ từ chứ không phải là muốn đúng ngay lập tức ấy. Cái ca đầu là muốn đúng ngay lập tức cho nên dùng lấy lý để đè vào. Còn cái ca sau thì con bảo ờ làm thế này sai rồi. đi đánh vật với cả cái đúng sai đấy mà ca sau thì con để con nhìn một cách rất từ hơn. Có nghĩa là ờ như hôm phả nhìn xên sống nhìn tiếp ấy nhưng mà nó để nó xảy ra sau đó cứ từ từ mà nhìn thôi. Thì
thì hai cái khác nhau ở đấy.
Nào cũng tháo đi
con thì vì trước cái bọn con Vũ Khải Vũ Toàn có tư ấy thì nghĩ là tối nay kiểu gì sư phụ dậy một cái mới xóa nháp những cái cũ
đ Thì thì lỗ cứ tưởng thế là
rõ là biết thế gì nữa. Sụ biết rõ thế gì nữa
thì con cứ tưởng là lúc tư xong thầy nghĩ là như thế là
what biết rõ tập như cũ rồi nữa.
Nhưng mà đúng rồi. Nhưng mà ý còn là với tinh thần là thôi kiểu thiền cho vui thôi ấy. Còn tối nay sư phụ sẽ dậy một cái mới năm đây đấy thì
thì
tối nay sụ chỉ nhấn mạnh lại cái chuyện này sụ gõ thôi.
Thì thì
gì mới đâu. Đấy mấy người hi vọng tối nay gì mới trền nháp cho vui
lúc lúc thiền hôm nay thì rất là thích tại vì nghĩ là kiểu gì cũng ra. kiểu dính ra số thấp rồi đấy nên là thiền rất là thoải mái
thế
thì con thấy ngất
nhưng mà có cái đoạn lúc mà tổng kết lại đấy bọn con tổng kết lại thì con thấy có một cái khác là khi mà cũng là mình là kinh nghiệm đang là dẫn tiến nhưng khác là bây giờ hiểu là mình là cái lõi không bị không thể bị ảnh hưởng ấy
thì con thấy là về mặt tâm thế thì mình thấy không sợ
kiểu một là không muốn được sau ca thiền này thì có một cái tôi nó được nâng trình độ lên ấy.
Ừ
thì mình thấy là cũng chả cần phải nâng trình độ lên ấy tại vì nó vẫn Thế làm sao mà cái lõi nó khác đi được ấy ạ.
Với lại không kiểu có cảm giác tự tin hơn là cái kiểu không không sợ
không sợ là sau ca thiền là bị làm sao nữa
kinh nghiệm ấy
mình chả được cái gì sau khi thiền.
Vâng.
Ngày xưa là mình chỉnh chỉnh để mình được cái gì đó sau khi thiền.
Còn sau thiền thì con vẫn là cái phần lọ chả bị sao chả được cái gì cả.
Đây là một tâm thái mới đấy.
Dạ thì con thấy là cái phần tâm thái này khiến mình tự tin hơn.
Nhưng mà
tâm thái cũ có nói gì nói thì con vẫn vẫn vẫn vẫn tin rằng mình đã được cải tiến sau thì tiền mình đã được cái gì đó sau Thiền
con mẹ con chả được ghi sao thiền à
đau không sao mà đau được
ch quên thì quên
đúng không con chỉ có ảo ảnh thôi mà
cái ảo ảnh không động vào con được cái ảo ảnh đấy ngày xưa còn động vào con được thôi nó ảo ảnh động vào tôi được thì sợ bỏ sự thật thật ngay
đúng rồi
con thiền tốt thì cũng chưa được cái ảo ảnh con thiền xấu cái ảnh
ảnh như không động vào con được
bài học
đấy thế cái thiền nó không cải tiến được cái gì nó không thay đổi gì cả và như vậy mới đúng sự thật
đúng rồi
cái tiền con nó ngày càng gần sự thật hơn bởi vì con bắt đầu có cái thái độ
đúng sự thật ngày xưa là con là đang là và là thân thể này
đấy và là tôi đúng không
thế nên cái mọi chuyện xảy ra trong thiền sẽ ảnh hiểu tôi bây giờ con đang là như không là gì hết nên là cái chuyện gì x nh con được
nên cái thiền nó không cải tiến được con nữa mà thiên mới đúng thiền thế mới đúng Nó ch nó nó nó đến từ một cái gì? Một cái mong muốn thế sự thật thôi. Cái thiền thiền trong sáng nhất
chứ phải mong muốn cải tiến khác hẳn nhau.
Mong muốn thế thật thì nó không phải là của tôi mong muốn cải tiến bóng của tôi
thiền là chỉ mong muốn thế thật. Con rất muốn thấy sư thật.
Con học như vậy con hiểu như vậy. Con rất muốn thấy thật.
Cái thiền là phải trở rất trong sáng đúng không nhỉ?
Đúng.
Thế thì thái độ đúng bây giờ rất sóng sáng thiên thức thật thôi chứ không cải tiến được cái gì nữa đâu. không cảm nhận riêng nữa.
Thiền chỉ là cái một cái một cái mong muốn thấy sự thật. Mình thực hiện hóa việc thích sự thật. Con con bắt đầu cảm thấy là con không cả gì nữa rồi. Con càng nhận ra là mình là ai thì con càng cảm thấy là con xong rồi. Con không cản thến riêng nữa.
Hiểu không nhỉ?
Xong rồi đấy. Con nhận ra thế là xong rồi. Ch kiến thế là xong rồi. Từ nay tr không cải thứ được nữa rồi. Nhưng rõ ràng là về mặt trải nghiệm con chưa cảm giác được cái sự thật. Mặc dù con hiểu đúng là như thế rồi
nhưng trải nghiệm con nó khác. Nó thể như một cái tôi. Đây chỉ là một cái một cái mong muốn trải nghiệm của cái người một cái cái sự khao khát trở về với chính mình thôi
chứ nó không phải là một sự mong muốn cải tiến, không phải mong muốn để tu hành để giác ngộ như ngày xưa nữa.
Không phải thiền để giác ngộ nữa.
Cái thiền để giác ngộ nó biến cái thiền thành thiền sai.
Cố gắng đạt được điều gì đó không phải là thiên mà
còn đạt được giác ngộ thì rất là phái. Cái thiền của con bây giờ nó rất song sáng. Con biết mình lai rồi nhưng mà con chưa cảm nhận mình lai. Cái thời gian thiền là con luôn cảm nhận mình lai.
Nhưng con biết thừa rằng cái thiền này nó có nó có tốt đến mấy nó có tệ đến mấy thì nó không làm ảnh hưởng đến việc con lá
chả hưởng gì hết.
Đấy khái th cực kỳ đúng và đấy mới có thể gọi là chứng ngộ về lý. Các con chưa chứng ngộ lý đâu. Phải đến lúc vừa phải nói xong ấy khi mà con thấy không ảnh hưởng con nữa xin lấy con mới gọi chứng ngộ với lý. Đấy
khi mà con thấy chả sao bây giờ yên tâm mình có yên
tâm
bây giờ có mất trí nhớ có đập vào đầu mình cũng chả sao
nhưng mà mình không trải nghiệm bây giờ mình thích trải nghiệm thiền
thiền là làm quen mà th sự nói thiền là làm quen đấy
mình làm quen chứ không phải là không mình không có nó có nó nhưng mà mình không nhận ra thì mình làm quen nhưng mà mình không quen thì mình không mất
đấy là sự khác biệt lớn nhất của cái sau cái bài vừa xong ấy là con nhận thức rõ là con là ai. Nó chính xác và ngày xưa con nó là biết nhưng con chưa chính xác như bây giờ đúng chưa? Thế thôi bây giờ chỉ thế thôi. Sau đó thiền thiền thì sao? Thiền là mình làm quen với cái thật đấy. Mình không thể nói là mình là biết mọi thứ lào ảnh nhưng mình lại tin mọi thứ thật được đúng không? Chứng tỏ mình chưa quen. Vậy thì mọi thứ bảo gì thì bảo nó không phải là thật nó chỉ là kinh nghiệm đang là thôi đấy. Đang là lợi ch lợi. Chứ nó không phải là sự thật nữa. Suy nghĩ cái hôm nay con cho là thật đấy. Không phải sự thật nữa. Thế thôi. Con làm quen dần làm quen dần và các cái v cánh đạo cuộc sống nó rơi xuống. Con cảm nhận được chính mình mạnh hơn, nhiều hơn nhưng không nghĩa là nếu không cảm nhận được thì không phải là con. Con không phải là con không phải là là cái cái đấy.
Quên thì vẫn là thế. Quên thì chỉ là cái biểu hiện quên thôi.
Biểu hiện quên nó không tác động dướ phân lõi cả.
M hiểu không nhỉ?
Cái khác là một cái tâm thái hay thiền đấy. Đó. Thế cho thái yên tâm nhá. Không có pháp thiệt. Thiền nào mới hết. Tâm thái ý là tâm thái
đấy. Nó chỉ là tâm thái thôi. Tâm thái đi thiền chứ nó không có cái thiền nào mới cả. Vẫn cái thiền đấy. Thiên đấy thực ra rất đầy sức mạnh luôn.
Thì nó xóa tưởng rất mạnh. Cái tính xóa tưởng nó cực mạnh
đúng không nhỉ?
Tính giải quyết đảo tưởng cực mạnh luôn. Đấy ngồi đến căn phòng này mà thấy chỉ kinh nghiệm là án tiến không có gì khác nữa. Không gì ở ngoài kinh nghiệm này nữa. Tự hạnh phúc mà. Bắt đầu tưởng nó tự hạnh phúc mà. mất ảo tưởng ấy hạnh phúc tự xuất hiện luôn con không tìm hạnh phúc nữa con giảm bao nhi ảo tưởng hạnh phúc tăng bấy nhiêu thì cái thiên nó có tính giải quyết đảo tưởng cực mạnh đúng không bất chấp suy thô và tế là bảo hết đảo tưởng là gì nữa nhưng con không phải bắt đầu cái thiề này bằng một loại ảo tưởng con không phải giải quyết được ảo thưởng dựa trên mặc định đấy mọi cải tiến dựa trên một cơ một cái mặc định sai lầm chỉ là củng cố sai lầm còn không thể mặc định được thiền để cải tiến được nữa vì như vậy thì con có th thành công mấy đo tr% ấy con chỉ tăng ngảo tưởng thôi.
Ôi mình cải tiến giỏi quá.
Nhưng bây giờ cái bây giờ cái cái cái xác quyết phải là gì? Mình không cải tiến được gì nữa.
Mình vẫn là mình bất chấp cái cái loại thiền nào thì thiền
rồi mới thiền
gì xảy ra
rốt quá gì xảy ra cũng được vì mình có bị ảnh hưởng gì đâu.
Với tự tin đấy thì mới làm cho con thứ nhất là có trải đúng rắn chính xác về về vềề sự thật về chính mình.
Thứ hai là con tự tin mà sống được. Khác chăng bây giờ là cái sự tự tin. Đấy, tự tin đấy. Đầu tiên nó là bằng lý bằng lý bằng bằng kiến. Nhưng rồi nó trải nghiệm nhiều ấy dần nó chuyển sang tự tin hơn mạnh hơn là hơn chỉ là kiến.
Đấy, đây là khác lớn nhất của cái đoạn này chứ không phải là một hót thuyền mới thiền mới nữa
không phải là một cái một cái cải tiến mới để mình đạt được cái gì hơn nữa.
Hiểu không? Ai hiểu vấn đề không?
Dạ có.
Hơi thất vọng tí nhỉ? Tưởng là thiền nháp cho vui tốn nào đằng nào cũng trả ra cái mới. Ai dè đấy là thiền chính. Nó sao bạn con cũng cứ thư con họ lên trăm mà con lại không được vô lý
thì tí nữa nghe hai bạn nói xem thế nào chứ kết luận gì
mà sau đấy con thấy là thế thì bây giờ kiểu gì cũng dạy cái mới nên cứ bản năng như nào làm đấy thì à ờ con thấy cuối phiên ấy thì có rút kinh nghiệm đấy thì mới bảo à bảo sao sư phụ bảo phải nhìn về kinh nghiệm
ừ
vì hôm nay con thấy là mình cứ cứ thải trôi ra đấy thì suy nghĩ rất nhiều
thì càng về sau nó càng suy nghĩ nhiều hơn về công việc các thứ ấ
ừ
thì mình thấy trong cái lúc đấy mình chả nhìn về kinh nghiệm gì cả cả mà lúc đấy mình hoàn toàn tin những cái nội dung suy nghĩ nó bảo là thật rồi đấy. Xong rồi sau đấy thì mới phát hiện đúng là phải nhìn vào kinh nghiệm thật chứ còn nếu mà không thì mình thấy là nó nó nghĩ đến đâu là mình tin hoàn toàn đến đấy luôn ấy.
Con là không cải chến gì nữa rồi đấy các con đấy là không cải chến được nữa đên buồn bở chỉ có làm quen dần thôi chứ không cải tiến cái nhận thức th hết rồi
cái lõi cải tiến nào giờ tiến biểu hiện
chưa tin lẻ tiến được nghĩa là mình tin vào phần biểu hiện là thật
đúng không mình tin biểu hiện là thật mình tin là cải tiến được
còn nếu không bị tin hiểu là thật thì không thể cải tiến được cái gì nữaến
nó có biển ra cảnh là Phật thì mình không cải tiến được so với cả cả bây giờ vì cái lõ nó vẫn thế đúng chưa rồi thôi nghe luôn hai người bạn đi bỏ qua người tiếp theo mà nó nghe hai người bạn tại sao lại vẫn cũng tư với nhau cùng nói chống nhau xong lại điểm khác nhau giữ cái gì lại hai ông này giữ lý vật riêng không nói cho bạn đúng không tư không nói bạn chu ch
nhóng tư ba người à
Thái với toan t
giấu cái gì
hôm nay con vụ của toàn đến trước ch
không kể đoạn đấy à như là con hôm nay thì sự gọi là thiền như như đợt trước ấy thì con thấy là gì thì
thì con theo con hiểu là thiền như trước là trước lúc mà mà mà thiền theo kiểu cắt cắt cắt thí dụ đang hình dung thế nên là
loại trước không phải là ngày hôm qua
vâng vâng thì
thiền kiểu bài hôm qua
thì con tức là thiền như mấy đợt trước tức là theo t trước đó cũng tư con ấn tượng một đoạn là nói chung anh em nói chuyện một hồi xong tiên thấy ồ có một cái rất là cảm giác rất là xác quyết là mình không Dù gì gì chứ mình không tức là cái cái cái kinh nghiệm đang là này là là chắc chắn là cái kinh nghiệm là giãng ngộ chứ không không thể nào là tứ dù mình dù thế nào thì chắc chắn cũng là đang là kinh nghiệm giác trải nghiệm giác ngộ rồi chứ không thể nào là mình cải tiến hay làm cái gì
từ góc độ lõi ra ấy
vâng
thì đang là giác ngộ
nhìn tế độ biểu hiện vào ấy thì nó không phải là dãng ngộ vì mọi thứ có thật biểu hiện nó thật mà
ừ
nên là đây là một cái quá trình con nhìn từ góc độ đổi cái cách nhìn qua từ lõi nhìn ra còn không phải biểu hiện biểu hiện biểu hiện vào nghĩa là gì mặc định là có th thật rồi biểu hiện nhìn vào ấy thì mặc định là biểu hiện có thật mà tôi nhìn vào đây nhìn lõi nhìn ra nhìn lõi ra thì cái phần biểu hiện ấy
nó chỉ biểu hiện thôi nó
nó có gì bảo là thật đâu nó chỉ biểu hiện thôi mà
vâng thì đấy là cách còn nói cách nhìn số 0 đấy đúng không nhìn số 0 đấy nhìn số 1 23 thì là từ bên ngoài vào nhìn số 0 là từ lõi ra Vâng thì chư hả thiền nay lúc chú bắt đầu thiền có có nói một đoạn đấy thận tượng phần đấy thì tức là khi vào thiền mình tự tin là tức là chắc là là dù trải nghiệm thế nào vẫn là trải nghiệm giang ngộ tức là không không thể nào là không phải là vào thiền để mình đạt cái gì ấy mà chắc chắn là trải nghiệm đang là trải nghiệm đang ngộ kinh nghiệm đang là ngộ không thể nào khác được ấ
thì đấy là cái em thấy chức viên thiền thấy khá quan trọng và phân thiền thì cũng như cấp hiên giờ trước trước cái lúc thì cứ Đầu tiên là thầy kinh nghiện đang là thì bất cả cái gì hiện lên ấy thì nó chính là cái kinh luận đang là chứ không phải là cái gì khác.
Bất chấp ch bảo gì
mà bất chấp bảo gì ấ kiểu
thì cách đơn giản thôi thì con thấy khá là
quay với cách thiền mấy hôm trước
thì con đã giấu ụ thái cái gì con không biết như mà ý con Vũ Toàn từ m gần đây ấy thì con không biết con úng con cảm giác là có con Vũ Toàn sẽ có một cái cái kiểu của của anh em
xong nhưng mà nói chuyện Vũ Thái Vũ Thái có phải đang chưa chưa thấy khớp cái kiểu đấy
giúp giúp bạn giúp bạn thôi
nên là cũng chưa biết làm nào
giúp bạn đi
thì cái chung con mỗ toàn 24 là kiểu tinh thần là cứ nhìn vào kinh nghiệm ấy nhìn kinh nghiệm mà
nhìn nhìn chằm chằm kinh nghiệm ấy thì cái đấy là cái cái chính và cái cái hiện lên chính là cái hiệu đang là thôi suy nghĩ bảo gì cũng cũng chỉ là kinh nghiệm thì thì có đợt anh thái bảo là kiểu nhiều kinh nghiệm nhiều nó sẽ cảm giác nó sẽ cảm giác nhìn thì nó kiểu như khó đưa vào đời hay như nào đấy tức là
cái đoạn c xuyền thấu ấy
c xấu t đoạn đấy dương cảm giác nó có hơi hơi khác khác thì
và lúc đấy thì mấy anh em tư đang theo Kiểu như là cắt đến đoạn mà kiểu như là không còn màu nữa đấy. Tức là cắt tế tức là nếu mà đồng ý
không đây là Vũ Đoạn Vũ Khải hôm đấy là từ đấy đoạn đấy của là thì con thấy cái kiểu này làm sao mà mà xài được ấy. Thế thì
tức là lúc ấy Vũ Tần Khải chỉ đồng ý là có cảm giác khác thôi chứ không không thể thấy màu nữa.
Thì
đấy lúc đấy đoạn đợi đấy con thấy nó bắt đầu chênh chênh rồi. Th sao lại nó nó phức tạp thế? Sao hai chế này đã lừa bạn như thế nào đấy đi tươi kiểu gì.
Đấy là cái hôm mà sâu sau sau giảng về cái bài cắt ý là cái hôm sau hôm mà cái cơ chế gì đấy cơ chế thô tế gì đấy
thì hôm sau có đi tư ấy thì
lúc đấy tinh thần là là tư làm rõ nhận thức ấy. Nhận thức thì phân biệt rõ là phân biệt rõ thì thế nào gọi là thô thế nào gọi là tế thì con đi kiểu từng từng lớp một xuống ấy. Thì ví dụ như là lớp đầu tiên thô là ví dụ đây là đây là hình trạnh hình ảnh con người các thứ thì đến vào lớp thô đây nói gán vào đây là là cái cái vật gì đó rồi thì mình cắt xuyên gọi là cắt xuyên lớp thứ một là qua một cái thô đấy. Thì thô bên dưới nó sẽ là mức là ví dụ hình ảnh này, âm thanh này các hình ảnh thì đấy là một theo hiểu vẫn là một cái lớp thô vì gán nhãn đây là một cái hình ảnh này đây là âm thanh ấy thì theo hiểu là cắt xuyên qua cái lớp là đấy chỉ là cái lúc lớp thô gán lên thôi chứ không phải là thì khi cắt lên đoạn là lớp tế tức là nó chỉ có sự khác nhau ấ khác nhau tự động phân biệt tự động ấy chứ không còn là nói là vật gì được nó không thể nói là đây là màu hay đây là hình ảnh nó nó chỉ là cảm giác dự khác nhau thôi có cảm giác khác nhau thôi thì Con đang tư theo kiểu phân biệt để mình biết thế nào là tức là cắt đấy cái đoạn nào mà kiểu chỉ còn tế tự động ấy. Không thể nào hiểu thế là bị sai rồi.
Vâng.
Hiểu sai bé cũng chị cắt luôn rồi.
À thế sao lại cắt được? À không ý nếu con tư để phân biệt lúc trước thiền còn vào thiền thì vẫn vẫn t như cũ thôi. Nhưng mà ý lúc trước cái thiền mình hiểu rõ là là mình hiểu thế nào thô thế nào là tế nhỉ? Thế là cơ chế thô và tế nó là cái gì? Nó như nào? Thể đấy cũng sai rồi.
Vâng thì hôm đấy đang tự động đoạn quay đoạn đấy. suy nghĩ ra này bảo là thôi sẽ hiểu đúng không?
Ừ.
Thế còn những cái không phải là suy nghĩ thì sao? Hoặc là những suy nghĩ như mình không thấy thì sao? Gọi mình gọi chung đấy là tế
suy nghĩ tế phân biệt hay không là do mình có thấy nó là suy nghĩ thô hay không chứ không phải là phải như con phân biệt đâu. Bây giờ nó bị sai rồi đấy. Phân biệt giữa thô và tế là gì? Là nếu mình thấy nó là một suy nghĩ thì nó là thô.
Còn nếu mình không thấy suy nghĩ thì nó là suy nghĩ tế. Đây nhá. Thế nói th dễ hơ này. Tối nay con là mơ. Con mơ thấy một thảm cỏ xanh rờn đúng không? Một cô gái đẹp mà con nghĩ ui cô này xinh quá thế đi thì cứ đi thôi. Có việc đấy. Thằng cỏ xanh dờn là là tế tức dỗ là cô gái với cái gì à cái gì cô
cô gái đẹp
cô gái đẹp và thằng cỏ xanh dờn
thì cô cô gái đẹp là cái thô còn cái thẳng cỏ xanh dờn thì tế tự động sai rồi đấy đấy sai anh em trả lời thế nào một câu đẹp thỏ xanh dờn thì hỏi cái gì là thô thế tốm này con thấy một cái câu đẹp nằm thỏ xanh rờn thì cái gì thô gì thế
mơ trong mơ trong mơ
nếu mà cái gì C thấy suy nghĩ hiện lên mọi người đấy. Nào thôi Thái Thái Thái với Khải hai anh em giúp nhau nào.
Tối nay con thấy gái đẹp nằm trên hảo Thanh Giờ
con ui quái đẹp quá thế con nghĩ ui quái đẹp quá
chứ thôi tế
tức là theo con là cái tế là cái mà nó nó nó thành các hình ảnh rồi đấy. Hình ảnh nhưng mà nó chưa gọi là cô gái nhưng nó thành hình ảnh giống như đứa bé nó nhìn ấy thì nhìn thấy một hình ảnh Kiểu như là màu da, màu tóc các thứ thì thì đấy là tế rồi. Tại vì là không
kiểu không nghĩ gì nó cũng tự động nó ra thế nhưng một đứa trẻ con đấy.
Thôi sai rồi. Chuyển đi chuyển phỏng
Hải Lan anh Hải Lan giúp anh Vũ Thái có
ok
theo con thì cái phần tế là cái phần chính là cái phần sắc thanh h vị xúc pháp ấy. Dụ sắc thanh hương vị xúc ấy. Ví dụ hàng thảo cỏ màu xanh này. Cái màu xanh cảm thấy là nó rồi rồi rồi rồi không nghĩ gì.
Thô là gì?
Dạ
thô là gì?
Con thô là cái bảo đấy là cô gái
rồi sai rồi. Chuyển what Nam ơ Vũ Trang.
Con thấy là ví dụ như trừ cái suy nghĩ ôi cái gì của sư phụ rồi chuyện tuệ vân
nghe kỹ đề bài đi bài
nghe kỹ đề bài đi mơ
mình đặp mơ. X ơi nếu mà thật ra con suýt nữa con trả lời giống trang nhưng bây giờ su bảo thế thì con hiểu là toàn bộ là tế hết.
Đúng rồi. Toàn bộ con mơ nó tế 100%
là cái đội rót thế.
Tối nay con là mơ con thấy con thấy suy ra bắn ra không?
Không.
Thế tất cả là tế thế nhỉ.
Tối nay con làm mơ
thì tất cả con mơ đấy có phải nội dung của suy nghĩ không
mà con thấy suy nghĩ đấy không? Không
thế tế gì
không thấy nội dung này
tối nay con mơ
con có thấy con con con thấy con nghĩ ra cái đấy không đâu
con đang ngủ mơ con biết qua đâu
con không ai thấy rằng con nghĩ ra cảnh đấy
không thấy cảnh đấy thấy không
là con đi vào trong mơ con phân tích cái này
không ta thế cần gì phải hò mơ nếu không gì
đấy là suy nghĩ thông của cái
nếu không ấy thì đề bài sẽ là tí nữa
con ra ngoài đường thấy m cảm giỏ rn chứ
còn đây là tối nay con mơ
này chà ý t bài cả thi này toàn không Thiếu thiếu tỉnh giác.
Nếu mà thế tôi hỏi thẳng ngoài đời tại sao phải mơ?
Tối nay là hoàn toàn là suy nghĩ của con. Tối nay th đoạn bón mờ hoàn toàn suy nghĩ của con đúng không?
Vâng.
Nhưng con không hề thấy suy nghĩ là bắn ra cả.
Đúng rồi.
Con đủ khó khó mà.
Đúng rồi.
Thế nó là gì?
Toàn bộ phần đấy bao gồm cả cái ông ấy ông
cái ông trong mơ nghĩ gì
lẫn thằng PH giờ
tế sạch. Nghĩa là tất cả chỉ là suy nghĩ
không chả suy nghĩ mơ mà biết
nhưng mà khi con nhìn thấy dốc suy bắn ra thì con gọi là thô
còn không nhìn suy nghĩ đấy thì nó là
tế
nó là tế nhưng phân biệt hay không chỉ là mình có thấy suy nghĩ bắn ra hay không
thấy cái suy nghĩ
cách đơn giản thôi phân biệt đơn giản thôi
thế thì bây giờ đời sống này
đời sống này bản chất nó cũng là một cái suy nghĩ
nhưng mà có phần có nhìn thấy
thì gọi là thô
thì mình gọi là phần suy nghĩ thô
phần không nhìn thấy
chỉ gọi th
thấy màu vàng ra con có nhìn thấy suy bắn ra là gì đâu thì tế
kh đơn giản Cách phân chia là gì? Là
suy nghĩ.
Vì đằng nào nó cũng là suy nghĩ.
Đúng rồi.
Nhưng phần tao nhìn thấy tao gọi là phần suy nghĩ thô.
Thô tất cả.
Còn phần còn lại ta gọi sự y tế.
Rồi thôi.
Thế nên là gì? Ví dụ màu sắc là không giờ con thấy nó bắn ra kia. Đúng rồi.
Nên chắc chắn nó là
tế.
Thế nhưng mà suy nghĩ có nửa thôi. Nửa tế
đúng.
Có lúc có suy không biết kiểu yêu một người nhưng mà nó chạy ngầm ngầm ở dưới yêu yêu ấ
thì nó là tế bà na vào là tặm yêu đúng không?
Hôm nay em hỏi con hỏi yêu là thô hay tế?
Cứ cảm giác yêu thôi không không thấy sự bắn ra cả thấy yêu yêu. Quý quý ghét ghét ghét
thì nó là tế vì không nhìn thấy.
Ừ.
Còn cái phần tao ghét mày lắm. Tôi nghĩ đầu tao ghét mày lắm.
Cảm giác cảm giác hay là giác dễ
phân biệt rất đơn giản là nếu bạn thấy suy bắn ra thì là thô
bạn không thấy nữa thì là tế nhưng cả hai đều chỉ là suy nghĩ thôi
nên mình gọi là suy nghĩ thô và tế nghĩa là gì?
Phần thô của suy nghĩ phần tế của suy nghĩ.
Ừ đúng rồi. Suy nghĩ và phần tế của suy nghĩ thấy được suy nghĩ
không phải có hai cái suy nghĩ mà nó chỉ là cái suy nghĩ thấy được như
nhưng mà phần th thấy được
98 và 2% ấy dễ hiểu nhất phần 98% và 2% ấy
bạn sẽ thấy 2% thôi thì
thì bạn gọi đấy là phần tế của suy nghĩ thì gọi là à phần thô suy nghĩ
là suy nghĩ thô
chứ không phải là có hai suy nghĩ khác nhau một cái là tế cái thô bắn ra không phải
một suy nghĩ thôi nhưng mà có phần thô và tế giống mơ dễ hiểu nhất
mờ là toàn là suy nghĩ
đúng rồi
là một suy nghĩ
nhưng là mà có phần không nhìn thấy
và vẫn không nhìn thấy
và không nhìn thấy. Nhưng rõ ràng cái giấc mơ đấy thì nó chỉ là cái suy nghĩ thôi
và toàn bộ suy nghĩ đấy còn chả thấy
rồi
nên tới 100% Cái này là suy nghĩ thôi cái phần
nên cả cục này mới chỉ là suy nghĩ thôi nên mọi việc chỉ suy nghĩ thôi
các nghe thơ dụ như chả hiểu gì kì
nghe thì nghe trong
mọi việc trong sinh thôi là gì đây
ôi giời ơi cái này là suy nghĩ tất cả suy nghĩ thô thôi
có phần mày nhìn thấy thì mày gọi là nó là thô
ờ
giống phần nổi tảng băng ấy
wow giờ mới hiểu
phần nhô lên mọi việc chở tảng băng thôi
một tảng băng thôi không phải hai tảng băng
như nó là một thôi
một thảng băng thứ hai hai thảm băng Tảng băng
có phải là hai tảng băng là phần phần nổi ghép lên phần chìm không?
Không
không. Nó là một tảng băng.
Nó là một tảng băng
nhưng mày nhìn thấy lúc phần nhọ chóp thì gọi là phần
khô.
Phần mày không nhìn thấy ta gọi là phần tế
tế
chứ không phải là hai cái tảng băng ghép vào nhau thành
phần chóp là một xong lại gắn gắn phần dưới.
Đúng rồi.
Không phải là có hai suy nghĩ bắn ra thô và tế bắn ra
một cái suy nghĩ
là phần thô phần tế
và phân biệt thế nào?
Mày thấy mày thấy nó là cái suy nghĩ bắn ra thì nó gọi là thô
thô không nhìn thấy được
không thấy tế. Thế thôi qua Ơ
như vậy giấc mơ là tế chắc 100% giấc mơ qua bà thấy bắn sự bắn ra khôngạ
trong giấc mơ thế nó tới 100% không
tế
như toàn bộ giấc mơ đêm hôm nay gì gì là tới hết là một suy nghĩ nhưng mà
thế giả
trừ cái ông rết ông đang mơ biết mình là mơ
thấy bắn sao suy nghĩ thấy cảnh đợm
đấy còn lại là thế hết
như vậy là bản chất nó không nằm ở thô tế
làm chất nó chỉ là một cái suy nghĩ
đúng rồi trời ơi
tỏa chiếu thì tỏa chiếu cái gì đấy ch Đ đấy cái gì nhỉ?
Diễn tiến ra cái gì?
Ra suy nghĩ thô và tế
ra suy nghĩ vào trong phần thô phân tế.
Và cách phân biệt chỉ đơn giản là mày nhìn thấy hay không nhìn thấy
chứ nó không chia như con chia đâuứ không phải thôi.
Ờ không phải đâu.
Chỉ là suy nghĩ thôi mà có phần tô và phần thế tế.
Suy nghĩ suy nghĩ thôi.
Phân biệt cực dễ.
Có hai suy nghĩ có hai suy nghĩ.
Thấy thì là
thấy được phần nào thì nó là phần thô
mà không thấy phần nào thì nó tự thành gì?
Nên là cái người mà tinh tế thì thấy nhiều hơn
thì phần thô nó nhiều lên luôn.
Ừ. Thế thằng cái thằng thằng người tinh tế người thông minh tinh tế nhìn thấy nhiều suy nghĩ hơn
sáng tạo chẳng hạn.
Thằng sáng tạo ấy thì nó thấy nhiều suy thì phần thụ nó nhiều lên
phân tế nó ít đi.
Còn ông trí tuệ ông chả muốn nghĩ gì cả. Ông chỉ muốn chả muốn nhìn nữa. Thôi
phân tế nó nhiều phần thô nó ít. À phần phấn tế nó nhiều phần thô ít. Đúng rồi.
Nhưng mà bản chất quan trọng nhất là chỉ là suy nghĩ thôi.
Một suy nghĩ.
Một suy nghĩ.
Đây là chỉ là một suy nghĩ thôi. Một suy nghĩ. Một số một là cách nói nó suy nghĩ.
Suy nghĩ
chứ nó nhiều chứ. Nhiều một. Trọng nữa
giống như này lúc con mơ ngày lúc con mơ ngày đi
mơ ngày luôn con mơ ngày
con thấy cảnh con nói chuyện với sếp
con thấy thằng cái thằng thằng con đấy nghĩ gì đấy xong chuyện với sếp
thì toàn bộ là tế hay là hay là con thô tế
vẫn là toàn bộ
to tế vì con mơ ngày con mơ ra cả cái mơ ngày đấy
nó tế 100%
thế con có biết là mình đang đang bắn ấy đâu
à
con khi mơ ngày nhá con đây con tiên nói chuyện mẹ ở nhà thì con thấy con bắn ra cái suy nghĩ là nói chuyện mẹ nhà đâu
đâu.
Con thấy toàn cảnh nhận ra
trong đấy có cả thằng con thằng mẹ thằng con nghĩ gì đấy trong đầu luôn.
Nhưng cảnh đấy nó đều là gì?
Là con không nhìn thấy nó là một suy nghĩ.
Mặc dù nó là một suy nghĩ với ngày mà
nhưng con không nhìn thấy nó là suy nghĩ
thì về tế toàn bộ
như vậy phần thô tế nó chỉ đơn giản thôi.
Thấy không thấy thôi nhưng mà nh không thông thường bắn ra thì con thấy
đúng không?
Đúng. Trời hóa ra là
con sẽ ngầm ngầm bên dưới con thấy đâu. Kể cả con có suy nghĩ con nghĩ ngầm ngầm con thấy đâ mà.
Ừ. Thì gọi gọi là tế
thì cái phần không thấy gọi là tế nó không có danh giới theo định nghĩa định
không có định mà do là con nhìn thấy không nhìn thấy
nhưng quan trọng nhất nó không phải là cái gì thôi như thế tế mà nhất là nó là suy nghĩ là suy nghĩ
con chốt được không
vì con chốt suy nghĩ là xong
thì nó vì nó suy nghĩ nó không thật nữa luôn mấu chốt là không phải nằm ở thô và tế nằm ở chữa là thật
vì nó suy nghĩ tự nhiên nó gì
tự nhiên nó hiện ra mà không thật giải quyết được luôn cho con hai vấn đề
hiện ra mà không thật Các con vật bị lừa mạnh nhất là hiện ra và thật.
Đấy. Tại sao vẫn quay lại cái thiền cái thiền thiền thiền này thiền mà trước đây ấ thì cái cần giải quyết con là hiện ra mà không thật cơ.
Vâng.
Chứ hiểu không nhỉ?
Trong đấy tôi là ai là để hỗ trợ đấy thôi.
Còn tôi là ai nhưng mà thế thật thì vẫn chết.
Cứ cho con là cái phần phần lõi đi. Nhưng con phải thế thật
thì con vẫn là người ngu bình thường. Người vô minh bình thường đúng không? Nên là cái mấu chốt của con bây giờ ấy là hiện ra nhưng không có gì hết. Không thật.
Thế nên mình phải đi qua những bước như là không có gì ngoài cái kinh nghiệm này
để mình phá cái thần phần ngoài
đúng không nhỉ?
Mình qua cái bước là cái này chỉ hiện ra thôi, không có gì ngay trong cái hiện này không có gì luôn. Dù ch thô tế bảo đủ chuyện
bảo đây là bàn nhá, màu vàng nhá.
Bảo màu vàng là tế đấy,
đúng không nhỉ? Như vậy là không có gì bên ngoài kinh nghiệm ở quê vân vân. Ngay hiện ra thì cũng chỉ là số kí thô tế thôi, không có gì hết. Thế dần thấy là ừ hiện ra thì hiện ra nhưng mà chả có gì đâu. Đấy. Đấy mới là nhận thức đúng kiểu và kinh nghiệm đúng, trải nghiệm đúng. Đúng chưa?
Vâng.
Nhưng mà cái trải nghiệm đấy sẽ bị phá bởi việc là con là thằng tôi. Còn thằng tôi thì sớm muộn thờ hết. Còn có bao nhiêu lý luận, bao nhiêu trải nghiệm thiền đi nữa thì rồi mình là tôi, mình là thân thể này phát là sẽ tan sạch. Như mà giải quyết cái phần cốc đấy là con không dính gì trong cái ống đấy nên nó giảm 100% được chứ con là cục ngồi đâ. Ấ nó không giả ấy thật ấy thì sớm một d cả thế giới thật hết có thì tôi phải may chỉ khi nào con không có tí nào trong này
đúng rồi
thì nó mới thể hoàn toàn là th giảm 100%
cái duy nhất để để trải nghiệm ấy để con thấy th này giảm tră là con không ở đây
con chỉ ngu chu này phát thôi thì
có thì có tu phải may đã có tôi trong cảnh này thì rồi
có hết còn nó thiền bao nhiêu thiền 50 năm
thì ra khỏi thiền phát là lại như cũ
như trong lịch sử bao nhi người th mấy chục năm có ra kết quả gì đâu rồi chỉ không thằng tôi xuất hiện trong này thôi là nó đi tong tất cả thế quả có thì có tư vải mãi có một vật thì sẽ có tất cả vật khác đúng không? Nên là cái phần mà sự giảng hôm qua hôm kia ấy làm sạch thằng tôi đấy luôn sạch bách luôn
bách không
bách
nhưng chưa đủ vì con vẫ tin mọi thứ là thật vậy con phải nốt cả phần đấy nữa
cái kia chỉ là hỗ trợ với con để con thấy chắc con không ở trong này
con không ở trong này nên là bảo mọi việc chỉ là suy nghĩ chắc chắn đúng rồi
còn nếu mọi việc không thì nó thật thất mất nếu con vẫn ở trong này con kể con ngầm tin ở trong này cũng thật luôn
nên con phải rất mạnh mẽ là con không ở trong đấng đâu. Cái tỏa ra thì gì? Tỏa chiếu gì? Biểu diễn gì? Biểu diễn không con ở đây. Con chỉ là phần không biểu hiện nhìn vào nó thôi. Trong cảnh
con không trong cảnh
không ở trong cảnh
con phải thực sự không ở trong cảnh cơ.
Đấy thế nếu con vẫn là thằng đi hành thiền nhá thì là trong cảnh.
Vâng.
Con là thằng đi cải tiến cái trình độ của mình thì vẫn là trong cảnh.
Nên cái phần mà ở trong cảnh nó rất là tinh tinh tế.
Nên con phải sạch bách. Thì cái nhận thức gần đây chúng dạy hôm qua kia dạy con ấy là sạch vách con không trong cảnh nữa.
Con chỉ đang là nhưng mà con gì
không là không là không thể trong cảnh đượcâ
còn nếu chỉ là cái gì đó thôi là trong là sẽ trong cảnh
con là cái không gian rộng lớn này con là trong cảnh luôn
trong biểu hiện ấy khi bảo con là công nhận biết lập tức con tin là không gian gì đó thế là con th trong cảnh mất rồi ví dụ không phải như vậy Nên con phải có một cái sạch bách không thể trong cái cảnh này được. Muốn không trong cảnh thì không làm gì cả là xong thôi. Gì
không làm gì cả thì làm sao trong cảnh được. Làm gì đó thì là có thể không ở trong cảnh ôm lấy cảnh cũng là một loại trong cảnh.
Làm nền cho cảnh cũng là trong cảnh không chả biết quả. Đấy
n là mới giải quyết tôi triệt để. Cái bài hôm trước là giải quyết tôi cái triệt để nhưng mà rồi con vẫn bị nhầm đấy con vẫn còn nhầm gọn ở thế giới nó vẫn thật đấy. Thì nó vẫn đấy nó chỉ là kinh nghiệm diễn tiến thôi. bất chấp suy bảo gì đúng không? Và khi con nhận thức rằng là chỉ là sẽ tiến ra suy nghĩ thô tế thôi thì sợ gì?
Thì hiện ra rõ ràng mà không thật luôn ấy. Giống mưa ngày ấy.
M ngày là rõ ràng đúng không?
Không thật đâu. Có phải mưa ngày hoàn toàn là suy nghĩ không?
Đúng không?
Hoàn toàn suy nghĩ mà s y tế luôn. Con có nhận ra con đang mơ ngày đâu.
Mơ ngày là hoàn toàn sự y tế. Nhưng mà đừng quan tâm đến phần thô tế.
Con mò sai chỗ rồi. Con đi đi chặt chém đế cắt xuyên.
Cắt xuyên theo được
cắt phát là cắt hết suy nghĩ
bay ra cái trạng thái đang thì được hiểu thế mới đúng. Chứ phải là cắt hết xuyên tầng này xong xuyên tầng tầng kia
không cắt nổi thế luôn ấy. Thế khó đấy nhỉ.
Con không cắt được xuyên từng này từ kia đâu. Con một phát con nhảy khỏi suy nghĩ gọi là cắt xuyên.
Cắt xuyên qua là nhảy khỏi suy nghĩ luôn.
Cắt xuyên qua ấy là nhảy ra khỏi suy nghĩ không nghĩ gì cả. Chỉ đang là thôi thì các xuyên qua không tham gia vào suy nghĩ nữa chỉ đang là thôi. Cắt xuyên giao suy nghĩ là không tham gia vào suy nghĩ chỉ đang là đấy chứ là suy chia hai tầng xong cắt từng tầng từng tầng con nghe buồn cười không?
Một cái là ra khỏi hết toàn hoàn toàn suy nghĩ một cái là cắt suy nghĩ từ phân nó từng lớp xong cắt từng lớp một tố lâm lớp một chả liên quan gì cả
không liên quan đến việc khỏi suy nghĩ cả
chìm nóng
chìm nóng
chìm ng Con chim dân xuống dưới. Chim dân
chim dân xuống dưới.
Trước nghe xong hiểu thành kiểu đấy.
Thấy thấy ồn khó thế. Kiểu này thì thấy
không đấy bình thường. Các con hiểu sai là bình thường với con có cái nhìn cửa sụ đâu. Đ con nhìn con nhìn cửu của con
như con nh vùng đất mới to anh chưa dẫn chân bao giờ ấy
thì dẫm lên cái đi vào sai lối là bình thường.
Thế mới cần người đi trước đã đi rồi mới chỉ cho là đây phải như này này. Còn điên kia là sai thôi.
Đấy thế thôi. Con cần một người đi trước thì sẽ đ vì con đường này cực khó luôn còn là siêu khó luôn
không phải không phải là cực khó mà là siêu khó thế tu bao nhiêu thể hài có kết quả đâu thế bằng chứng nó khó gì nữa
khó chưa tu bao thể thân hài cũng chả kết quả khó thế nào chưa
khó
nó là khủng khiếp khó luôn
dễ nhầm vô cùng luôn ở đâu cũng cạm bẫy hết cứ đi từng bước nó cạm bẫy một cứ một bước một nó cạm bẫy một
nói th tế đơn giản nó có không
có số rồi không đúng tí nữa
nó là suy nghĩ
và phần thô thì nhìn thấy gọi là thô tế mọi việc chỉ suy nghĩ thôi
và diễn tiến chỉ diễn ra suy nghĩ thôi
giống như là trong một dốc mơ diễn tiến chỉ diễn ra suy nghĩ thôi
vâng
được chưa hiểu chưa
giống như khi mơ ngày
cũng chỉ là một suy nghĩ thôi
mà gọi là một là cách nói chứ nó là suy nghĩ chứ không phải một hay hai ba gì cả
đúng rồi
nó chỉ là suy nghĩ thôi
diễn tiến ra cái gì ra suy nghĩ
thế thôi
cặ bẫy đấy thế Có thể là mặc từ đăng
thế đang là chỉ có tính năng là
đang là là đấy là
cái là này không tiến chưa thầy liên tục liên tục liên tục liên tục tiến như lúc nào cũng đang làm
à thấy nó đang làm nó tự nói luôn
vâng
tại sao gần đây dùng đang làm mạnh lên
vâng
con là cái phần à phần là lõi cộng Phần biểu hiện đúng không?
Là tất cả.
Thế có câu là nhận ra mình là ai?
Biết.
Mình là biết.
Mình là tất cả nhận ra. Mình là thực tại.
Vâng.
Nghĩa là con là tất cả.
Vâng ạ.
Chứ con không con không phải chỉ là phần này không phải phần kia.
Vâng.
Con là tất hoặc là mình dùng từ con thì sẽ hiểu là thực tại
thì tất cả là thực tại hết.
Rồi
là thực tại một nửa là thực tại đứa không phải thực tại.
Đúng chưa?
Đúng không?
Nhưng mà cái thực tại đây nó có hai cái cảm nhận. Cảm nhận từ vị từ vị thế của tôi
và cảm nhận từ vị thế của biết. Ừ
của sự tuyệt đối
của giá ngộ đi đúng không?
Góc nhìn số 03 đấy
cái thực tại nó có hai cách nhìn n cách nhìn
nó cái năng lực của cái thực tại thú vị ch nó có nhìn góc nào bao giữa góc cũng nhìn nó được hết
góc 1 góc ha góc 3 sau này không phải sáng tác n góc nữa đúng không nhưng những cái góc nhìn 1 2 3 là góc nhìn của không giác ngộ
của minh
thế còn nhìn góc nhộ góc nhìn góc nhìn giác ngộ thì công nhìn như thế nào con tu hành để bán cuối cùng là quay về nhìn từ nhìn giác ngộ mặc dù vẫn là thự tại này thôi con không giang ngộ ấy thì con vẫn thì vẫn là thự tại này Cái
còn giác ngộ thì con thự dại này nhưng mà con nhìn nó theo những cách khác nhau thì con có vô minh để giác ngộ.
Cách nhìn phổ biến con là công nhìn của tôi tốt nhìn thế giới. Thế công nhìn vô minh là nó có hiệu quả của rất nhiều đau khổ.
Thì bây giờ các con cần tu đúng không? Là bản chất là vẫn là cái thương tại này nhưng con nhìn nó từ góc nhìn số 0 người ta ngộ. Đúng chưa? Ví dụ hỏi nhá bảo thực tại là chống không sáng tỏ hiện ra đâu biết là con nhìn mấy 3
đúng rồi. Số 3.
Số 3.
Số 3.
Con tin rằng thực tại là một đối tượng độc lập có tự tính. Con nhìn nó như một người bên ngoài nhìn vào.
Vâng.
Đây không nhìn số ba
tương đương nhìn bàn nhìn ghế không khác gì nữa.
Con là cái bàn này là nguyên tử phân tử thì tương đương với nó là thực tại là chống không thấng bâng.
Đấy là của nhà khoa học của bác của giáo sư tiến sĩ.
Ừ.
C số 3. Con tin rằng trên đời có vật. Vật là vật thực tại. Nó có ba tính chất đấy. Tương đương giống như tin cái bàn nó có bằng nó có Ngân tử phân tử đấy. Có nhìn số 3 không phải không nhìn của giác ngộ. Mặc dù nghe rất hay rất đúng số dùng kích đấy nhưng mà để chỉ để truyền tải cho con. Còn cái đấy là cái không thể mô tả được. Tại sao lại mô tả ra ba đặc tính? Sai từ nghe từ đầu. Con có học xong con chỉ nghe con chỉ hiểu có một cái ba đặc tính như thế chứ con có giá hộ tí nào đâu. Vậy mô tả đấy là mô tả có nhì số ba. Kể cả bác con bảo chia làm hai phần vân vân. Tất cả các cái nhìn mà Dung dạy các con ấy
chung có giảm hết cỡ thì cũng không thể nào đưa con về trạng thái số không. Không được vĩ là phục bục phải trải nghiệm.
Mô tả thì nó chỉ ra số 3 thôi. Thế là bao hôm nay chụ nào giảng đủ các loại từ nhá. Đúng không? Bốn loại chia tách. Tại sao con chưa giác ngộ?
Vì con đọc bao kinh Phật nữa thì con chả giác ngộ được. Vì sao?
Con toàn nhìn thực tại bằng góc nhìn số mấy?
Số 3.
Số 3. Ngay là c giảng 1000 năm nữa thì các con vẫn vô minh. Nếu mà con không nhìn thấy góc nhìn số 0 được thì con cũng giảm bao nhiêu nữa? Còn tái đi tái lại đấy. Một giải mấy giải thứ hai nữa. Nếu con vẫn nhìn thực tại và con nhìn số ba thì không lô minh.
Ừ.
Thất kể. ra ngày con sống nhìn thộc sống bằng cách nhìn th
cứ bảo là số ba chứ
số 3 ngĩa là có tin nó có tự tính tồn tại độc lập nó có tự tính với cách nhìn đấy thì không thể nào dù con hiểu hết con có thi giống thằng s nó có tác ngộ đâu
ừ
s phân tích thự lại cực chuẩn luôn đúng không
nó đọc bài trong suốt xong nó phân tích lại cực chuẩn luôn nó có giác ngộ đâu
vì nó vẫn nhìn không nhìn số a nó không cách nào nhìn nhìn số 0 được luôn
nó chỉ Vì vì nó là tâm trí chắc thì phải là tâm trí mà.
Vâng.
Tâm trí nắm được bầu trời bàn tay nó bầu trời thế nào được.
Tâm trí thì không cách nào nhìn thế giới ở nhìn số không được. Nó phải dùng khái niệm để nhìn thế giới. Vì thế nó luôn là góc nhìn số một, số hai, số ba.
Ừ.
Con luôn nhìn thực tại dùng sự giảng hết cỡ nữa thì con luôn nhự lại bằng cách góc nhìn sai. Góc nhìn sai thì sẽ nhìn sai. Đúng chưa? Thế khi thiền thì con nhìn độ th nhìn này. Nếu con vẫn giữ một con nhìn số 3 hay số 1 số Hai chắc chắn là con tiền xa.
Ừ
bất kể con đo 100%. B thử xem kiểm tra nó còn thiên có nhìn tự tại nhìn này. Bắc suy nghĩ số ba đấy.
Thử nghĩ là xem
không cả số
con phải nhìn một số không.
Thế là lý do thiền. Con tập cách nhìn làm quen với cách nhìn từ số.
Vâng. H làm quen nếu không thì vô minh cả đời thôi. Tôi nhìn từ góc độ sai thì là sai. Còn thương tại nó chả biến đổi gì. Sau khi con thiền đ có thiền
thì vẫn là cục đấy thôi đúng không?
Nhưng mà con nhìn cách khác nhau thì con ra đối với con là có hai cái thực tại khác nhau. Thực tại lúc trước khi giác ngộ và sau khi giác ngộ. Hiểu nhất là trước khi thiền sau khi thiền. Trước khi thiền và trong khi thiền
đúng không? Trước khi thiền cơ bản số 3 1 2 3.
Một là gì? Ôi nóng quá nhờ. Ôi ngứa quá. Ừ
mệt quá rồi. Đấy thì đấy là số một. Số hai là tin người khác cũng nóng ngứa mệt. Còn số ba là tin thế giới này nó tồn tại độc lập có tự tin giống như là trên đời này có cái giác ngộ. Cái giác ngộ nó mô tả bằng ba thằng chính đặc tính đây là có bình số ba hết giống như cái bàn thôi. Nghĩa là con nhìn giác ngộ của đây thì sin số 3 thôi. Vâng.
Vậy con phải nhìn giác ngộ từ góc nhìn số mấy?
Số 0.
Số 0.
Số 0 đúng không? Đấy thì toàn bộ thiền là gì? Làm cho con nhìn số 0. Khi nhìn số 0 mới gọi cắt xuyên thấu. Ngày xưa gọi cắt xuyên thấu ấy thì nhìn số 0 mới gọi cắt xuyên thấu. Thế còn vẫn nhìn không nhìn 1 2 3 thì cắt trên xuyên thậm thì cách của khải cắt lúc xong là vẫn là số 3 ông cắt gì cắt cắt kể cả cắt hết lớp màu sắc đi nữa thì vẫn là hình số ba
hành chống không
thực tại không chành chống không nghĩa là ông nhìn số 3 nhá c hết là màu kể cả mắt khả nhìn thấy không màu luôn đi đỉnh chưa
xóa hết cả
vẫn là số ba
hiểu không bì con vẫn tin là có một cái thực con nhìn nó từ góc độ là có một cái thực tại các tính chất này
chứ con không nhìn từ việc là thực tại nhìn thực tạ Ừ.
Con nó là tôi nhìn thực tạ.
Hành giả nhìn thực tại. Còn con tập cách nhìn là thực tại nhìn thực tại nhìn thực tại
biết nhìn biết. Đấy con phải nhìn thộ đấy. Tại sao thư dụ mới nhếm lại là con thế?
Mình muốn nhìn được cách nhìn đấy thì phải nhận ra mình là
còn nếu không là tôi nhìn thực tại hành giả nhìn thực tại không bao giờ thực tại nhìn thực tại. Thế bây giờ bây giờ Khải thấy này là cắt cái Thế là cắt xuyên hết thì cắt đứt hết rồi.
Không ăn thua.
Vẫn là số ba. Không ăn thua
không đứt. Không
sao
không? Này thấy không?
Đ con phải là thực tại nhìn thực tại chứ không phải là tôi nhìn thực tại không thể góc nhìn số ba được nữa. Vị hiểu không? Thế nào là thực tại nhỉ? Thực tại. Khi có thực tại của tính từng chất ABC thì không bao giờ là đấy không phải thựng tại như thực tại. Số 3 khi nó thực tại có thết ABC thì con đã sống trong một thế giới của khái niệm rồi. Con đã khái niệm hóa xong bé à
đúng không? Mà thực tại nó là cái ngoài vườn ngoài suy nghĩ nó là bầu trời cho bàn tay đâu.
Nó không phải là ngọn núi nó không phải là cái gì nó là bầu trời không thể nắm bắt bất cứ nào được.
Ừ. Vậy thì cách nhìn nó phải ra khỏi suy nghĩ, nó phải ngoài suy nghĩ.
Vượt ra khỏi suy nghĩ.
Đẹp
xinh thế nhờ.
Học xong chưa? T học xong chưa? Con
bạp bạp
nhá.
Đúng không?
Các nhìn đấy thì nhìn thì nhìn nó không thể khái niệm hóa không thể lập trọng khái niệm hóa được đúng không? Khái cũng có thể bay ra được nhưng mà không phải hóa được.
Hóa là suy nghĩ nữ rồi. Thế làm thế nào kinh nghiệm được một cái không có không thể kinh nghiệm được, không thể không thể mô tả được, không thể suy nghĩ được là
cách chỉ kinh nghiệm nó thôi.
Rồi chỉ kinh nghiệm thôi,
chỉ là nó thôi.
Vì con kinh nghiệm nó theo kiểu là một đối tượng ấy thì không được
nó không kinh nghiệm được như một đối tượng
vì khi đối tượng nó có tính chất trong suy nghĩ rồi.
Cái thực tại nó không thể là một đối tượng để kinh nghiệm được.
Nếu con kinh nghiệm được nó xong như một kiểu đối tượng không được. Kinh nghiệm đối tượng nó thành ba thôi.
Đó. Nếu nó thành đối tượng nó thành số ba ấy.
Vâng.
Nó có thực nó phải đặc tính nó lại trong suy nó lại trong suy nghĩ.
Cách duy nhất để kinh nghiệm nó là không kinh nghiệm nó như một đối tượng.
Ừ
là nó thôi.
Cách duy nhất để có thể ký hiệu được thực tại là thực tại. Cách thể kệ được thực tại như góc nhìn số 0 ấy thì là thực tại.
Còn tất cả khác là không chính xác. Thế bằng chứng là từ xưa nay h học đưa đưa đủ các loại lý thuyết về thực tại rồi. Đã dừng lại đâu?
Ông ông này phủ nhận ông kia.
Anh xanh phủ nhận Newton đúng không? dân tin là thời gian là làn tính anh sẽ nói thời gian là có giãng nên là tất cả những ông nhìn thực hiện tại ở góc nhìn số ba rồi ông khác sẽ thay thế
ừ
rồi ngày hôm nữa lại ông khác nhìn ở góc khác lại thay thế cái ông ông này thế nó không đúng
đúng không còn ông không nhìn số không ấy thì không nhìn thực tại như đối tượng nhì không là nhìn thực tại như là thực tạ
nghĩa là không thể nào mà nhìn nó được chỉ nó là nữa thôi
ừ
cái thực tại Nó chỉ gọi là thôi. Cái mà gọi là vượt sao khỏi suy nghĩ thì chỉ
thì không thể thấy nó bằng như một đối tượng được.
Vâng.
Lá thôi.
Đấy con chỉ có thể là giang ngộ chứ không thể là một cái gì nó mô tả về giang ngộ được.
Ừ
con thể là người thứ ba nhìn vào cả. Đấy là cách của con là gì? Giác ngộ nghĩa là mình là nó
chứ mình không thể nhìn vào nó mô tả nó. Nhìn vào nó mô tả nó ấy thì chỉ có là suy nghĩ. Thực tại nó là một đối tượng đâu mà ông ông nhìn vào nó xong rồi xong rồi một tả nó.
Ừ đúng rồi.
Thế còn kinh nghiệm tại sao sự nó là không thể nào mà mô tả được như thế
nhưng mà lại kinh nghiệm được.
Nhưng cách kinh nghiệm phải cách thông thường. Khi s nói kinh nghiệm được thì không hề có nghĩa là kinh nghiệm theo kiểu kinh nghiệm
cái tôi kinh nghiệm một đối tượng.
Đấy
con không phải kinh nghiệm cái cái thực tại cái giác ngộ theo kiểu đấy được. Nhưng mà có thể ghi theo kiểu là con là nữ luôn.
Cái cách duy nhất các cách khác thì sẽ bị sai. Góc nhìn số 0 là góc nhìn th duy nhất. Các cách các nhìn khác là đều dựa trên suy kỹ. H số 0 nó không cần suy nghĩ. Các cách khác đều là nhìn xong thì mô tả đúng mô tả xong tin bng mô tả đấy. Xong bị lừa từ chế chết. Đấy. Thế là các con có thể là thực tại thôi. Các cách nhìn khác đều xuất từ một cái tôi tách rời với thực tại nhìn vào thực tại đúng chưa? Nhìn đối tượng mà có chủ thể nhìn đối tượng thì tự hai thằng đấy là hai thứ khác nhau. Đây là thực tại. Nhìn thực tại không đối tượng chủ thể nữa. Cái lý do con phải thiền. Con không thể nhìn và nghĩ về nó được mà con phải là nó. Thiền là cái lúc con là tại Nó chỉ là thôi.
Thế con bảo con là nhưng con làm một cái gì đó thì nó là số ba mất rồi.
Nên chỉ phải là
số 0 nó chỉ là không phải là cái gì không phải nói gì nữa luôn.
Là cái gì phát là số ba khi con đang là ấ thì con mới có kinh nghiệm thế nào thực tại nên cái sự giảng con nó biến thành của con còn nếu con không là thì con lại thành người nghiên cứu nhà nghiên cứu đúng không?
Thì chữ thầy sớm muộn giả thầy thôi. Của mình đâu chữ thầy thì nó chỉ được thầy. Thế sớm muộn rồi ngày nào đó sẽ thầy
nên là con phải tập cách là nhìn vào thực tại từ góc độ thực tạ đâ gọi hai mình khác dễ hiểu là là có cách là
la thự tại
là
ờ là thượng tại đấy nhưng mà là hng tại cũng chết là hng tại biến thựng tại thành một đối tượng
khi mình nói là thượng tại ấy thì nghe rất đúng nhưng mà mình hiểu như vậy là mình lại biến thự tại đối con chỉ là
ở trong thằng là đấy thì con sẽ thực sự thiểu thế nào thực tạ
còn nếu con là thực tại thì giống như là bây giờ con trước đây cũng tập đấy Ừ.
Con làm xảy ra xong con tưởng tượng con làm th xảy ra.
Vâng.
Con chỉ thể là thôi. Con không thể là thực tại được. Mặc dù lý thuyết nói là được con là thực tại. Đúng rồi. Con là thực tại. Nhưng mà nói thiền ấy.
Vâng.
Thiền thì con không thể là tại được.
Con thể làm được
là gì? Là là gì cả.
Không làm gì cả. Mình đã làm
không là gì cả.
Thiền ấy. Thiên phả thế.
Nếu mình nói là cả bán ra đấy thì mình làạ. Thì con đang ép mình là cái suy bắn ra đấy.
Con thư. Thực tại đ con biết một suy nghĩ xong con ép mình là cái suy nghĩ đấy là cái cái thực tại đấy
ừ
trả được kết quả vô nghĩa
hay nhỉ
con chỉ là thôi con phải nói với nhau làm bạn là thực tạ ví dụ bạn nói con đấy bạn là thực tạ nhưng mà để con trải nghiệm cái đấy thì con thể là
cái là m không chừ suy nghĩ chứ làm thực tại là một suy nghĩ rất lâu đấy con ngồi đấy quả là thực tại là một suy nghĩ chứ đấy có phải là đâu đang là con chỉ đang là thôi là khỏi chui với con chỉ là đang là
con chỉ đang là thôi nhưng mà con cho rằng mình là gì chếtc không
kể con nghĩ bây giờ thực sự cũng chết
con chỉ đang là đang là
đang là châm hết
cách cách duy nhất để con nhìn được con nhìn số không để con kinh nghiệm thực tại
là con đang làễ
như đang là khó hay dễ Sa là không khó như con tưởng đâu.
Ngay bây giờ con đang là
nhưng con lại nghĩ mình lạc cái gì đó.
Đấy vấn đề của con chỉ là cái phần nghĩ mình là cái gì thôi gì có ai không đang là
ở đây không đằng là không
ai chẳng đang là đang là đang là
đang mình là
ai chẳng đang là đang là cái con trò gà con chó sâu con bọ nó đang là đang Sao đã hay là sẽ là cái đí thứ đang đang như này đã sẽ
lúc nặng nó đang thế này
là đang
như thế này là gì thì chết chứ đang thế này ai đang thế này
đang thế này
có ai không phải đang thế này đâu
thế thôi một cái gì
thế này là thế nào
nhưng mà thế này thế nào lại chết
thế này đang là công nhì số 3 1 2 3 ngay
còn đang thế này thì chắc cái con nhìn quái được rồi đang
con đang thế này có đúng không quay đồng ý là mình không mình có ai bảo mình không thế này không
không
không thế này thì thế nào Con thể chết cái phần là thế này là cái gì thôi.
Đúng rồi. Nó bắt cái này nó bắt cái này là cái gì? Mình gì trong cái này
cái này là cái gì? Ờ nhưng mà để nói đ mọi người bị bị mắc ở đấy.
Vâng ạ.
Cái này là cái gì? Thế người giác ngộ ấy thì họ nhận thức cái này là cái gì? Chính xác và đồng hờ họ không mắc được nhận thức đấy.
Người vô minh thì nhận thức không chính xác
và mắc được nhận thức đấy.
Giác hộ thì được cả hai luôn. Vừa nhận thức chính xác.
Vừa không mắc
vừa không mắc. Nhận thức
vô minh nhận thức không chính xác.
Và mắc nói ta tin luôn. Khi nói
giác ngộ biết góc nhìn số 1, số 2, số 3
nhưng không móc vào góc nhìn số 1 23
vô minh là không biết nhìn số 0 không biết góc nhìn số 0
và móc vào 1 2 3
không biết góc nhìn số 0
ờ
gác ngộ biết 1 2 3 nhưng mà không mắc cái nào hết
còn vô minh là không biết có nhì số 0 giác ngộ và mắc 1 2 3 1 song hai một song và cả ba luôn
thế chỉ khi nào đang là cũng cảm nhận sự thật thôi thế Do thiền tại sao gọi cắt xuyên thấu? Cắt xuyên thấu là ra khỏi đam mê suy nghĩ mình đang làm khỏi ra khỏi đám mây suy nghĩ thế gọi là cắt xuyên thấu từ con giấ nó có giá trị chỗ đấy nhưng không nghĩ là nó bẻ suy nghĩ chia mấy phần xong cắt từng cái một không phải nghĩa thế đấy thế thôi
không có tắt ba lớp xong cắt từng cái một cắt nhảy một phát ra luôn
cắt xuyên thấu nhưng mà nhảy một phát ra luôn
nhảy ra khỏi ba cách nhìn khác luôn
thì đang là thôi
chư cắt như Con là vẫn c nhìn số ba đấy. Con chia là ba lớ cắt phải con vẫn duy trì c nhìn số ba không?
Bản chất là con đang đang dùng cách nhìn số ba con nhìn vào thế giới thì nó sao cắt xuyên được nữa.
Ừ góc số ba cắt góc một góc hai kiểu mình ấy. Góc số ba đời cắt góc một góc hai. Góc không cắt được chứ.
Thế cái trạng thái cắt xuyên thấu thành công là do may mắn chỉ người rất may mắn mới có thể có thể cắt được thành công. Nghĩa là có thể ở dầu cái trạng thái chúng ta mô tả. May mắn nó là mộ may mắn không ai cái đấy không phải là thông minh tài bá không gì cả
đúng là con may mắn thì có
bàn cho
chò tiến sĩ giáo sư cắt lãi không được
đang giống nhì số ba mà chuyển nhì số không may mắn lược ban làm sao mà đi tới sang
làm sao mà đi ngoài đường đi
không có đường th đi
b cho nhưng mà cái ban nó chỉ ban cho người c hết mình thôi
đấy mà không ngoài đường làm sao ta ban cho phát đượcở cửa
vẫn phải cố hết mình nhưng mà nhưng mà chỉ là may thì được thôi chứ cố hết mình không phải là giỏi thì đượcầy
cứ làm gì
cố mình cố đúng hướng nữa cơ cố mình sai hướng cũng thế Nhiều cặm bẫy
mỗi bước chân là một cặm bẫy gì mới giả tháng
đúng được một đường không sao
cho anh thấy tại sao lại lại khó chưa
chều anh
sao thế sao lại khó đây chưa sao chước hiểu không hiểu gì chưa
cũng bình thường thôi chứ đâu mà nh
khó thế không hiểu là đúng thế là đúng rồi là bình thường cứ bình tĩnh thôi Chỉ có một
có kinh khủng luôn ch
các con được là may mắn
không phải dùng từ nào khác mà từ may mắn được ban cho màu tại đủ sau
nếu mà không đủ may mắn ấ thì kể gặp một gặp một vị Phật ngồi giảng con từ ngày này sang ngày khác con chả cắt xuyên thấu được con chả ra được cái trạng thái đấy
là con may mắn Thầy quát phát là con ra luôn.
Phân biệt may mắn hay không đấy. Thiền tông hết phát đập câu là ra rồi.
Con không may mắn thì có giảng từ từ sáng đến đêm có đấy học trò Phật Phật 24 năm làm thị giả cụ vẫn bảo là ông chả hơn gì tôi ngoài hào quang đấy.
Ông chỉ có lý thuyết lý thuyết thì thì bây giờ con city là giỏi ngang Phật rồi.
Nên thị giả mà nghĩ là mình giỏi bằng thầy về lý thuyết thừa sức. Nghe 24 năm là biết hết rồi. Nếu nhớ giỏi nữa là biết hết đúng không? Lầu không
đúng chưa? Đây là là may mắn rất nhiều kinh sách rất là may mắn.
Đấy. Thế bây giờ bây giờ mình không dùng cắt nữa. Về cắt nó nó hục hục hục quá
chư kể đúng không? Cắt nó hiểu sai quá thì cắt từ cắt.
Nế bây giờ mình sẽ bỏ vào từ điển. Cắt
kích kích động
đúng không? Bây giờ mình dùng chữ là
vì con không phải là cắt vì con là
thiền là gì? Thiền là
cắt kiếc cả ki cung cắt nhất là
là
thiên là buổi là tự động
là nhưng mà lại gì
không là gì cả
chứ là cái gì lại chết
chắng là nhưng mà không là gì cả mới đủ là
chứ lại là vì khi mà là lập tức còn nghĩ mình một cách tâm trí mà
tự nhiên
nó phải là gì đấy
là không gian biết Dạ
là hiện tại
chết kinh nghiệm đang là diễn biến
nói với nhau thì được nhưng mà nhưng mà thực hành rất là chết
con là không biết thế là con lại chết
con chỉ dưới là con là mà không là gì hết
không là gì mà không là gì hết
thế nh câu
con làm cũng là thế
nhưng mà thực tại thì nó là cái gì
chị bất chấp sĩ bảo gì cũng không được tin nó
con thì là cái đang là này đúng không là gì cả
nhưng mà thực tại thì c sĩ bảo gì gì nó chỉ là đang là thôi nó là đang là diễn tiến đấy.
Ừ.
Chứ nó không là cái gì cả thì mới xong.
Không là gì cả.
Bất chấp sự
bất chấp đang là
con thì là cái đang là không là gì cả.
Thực tại là cái khi đang là tiến bản chất chính là đang là đấy
cũng là đang là không là gì cả.
Nhưng không là cái gì cả nữa.
Không là gì cả.
Một mà
hai cái thương ra là một.
Đúng rồi đ
nhá. Con nào đang làm mà không làm gì cả.
Vâng vâng ạ.
Thực tại là kinh nghiệm đang là diễn tiến nhưng cũng không làm cái gì cả.
Không làm gì cả.
Bất chấp suy nghĩ thông tho tới bảo gìâ
hiểu không ạ?
Có phải là cả con thựt ra tại đều là cái đang làm không là gì cả không?
Vâng.
Cuối cùng chứ một không không thể có hai cái được. Vâng. mình chia làm hai bởi cái tâm trí nó đã quen suy nghĩ theo kiểu là có cái con cái đối tượng cái chủ thể của đối tượng rồi
mình chia là hai mình phân tích lúc thế là hai cả hai là một
thế là về một thôi không còn hai nữa
nhá nhắc lại nhá thế trước khi thiền thì con là cái gì con khi ngẫm lúc là cái gì con là đang làm mà
đang làm chẳng là gì cả
ok chưa thế thực nó là gì
tức là kinh nghiệm nó là nhân tiến vì phải mình có chữ kinh nghiệm
vì nó không phải là nghĩ là một cái người đang làm ngayâng
buộc phải gì kinh nghiệm và trước Ừ
nhưng mà
kinh nghiệm là
kinh đến nó là cái gì không?
Có phải bàn ghế nhà cửa cố không?
Không
cũng không
không có gì khác bất chấp
thô tế bảo gì
nên có phải cuối cùng cũng chỉ là con cũng là đang là diễn đang là
tại
thực tại chỉ đang là không
nó chỉ là đang là không
cuối cùng nó chỉ về đang là không
đúng không tại sao có chữ kinh nghiệm bởi vì nếu không có sẽ ngồi tưởng tượng một cái đang là nên lài nên là mình không bỏ từ kinh nghiệm đang làm Đúng không?
Nếu không có nghĩ ra cái đang là ngay mà con giỏi nghĩ lắm.
Rất giỏi nắm mắ tưởng tượng
phải kinh nghiệm vì cái này môn này là môn chỉ là môn kinh nghiệm thôi được thôi. Thiền mà thiền còn nghĩ gì nữa
nghĩ trước khi thiền nghĩ hết đi
thiền chỉ là khẳng định cái mình nghĩ được.
Thiền khẳng định cái mình nghĩ ok chứ phải ngồi phân tích phân tích nữa. Không phải phân tích chứng minh giải thích gì nữa. Khiền thiền khi mình khẳng định cái b ok còn chn thiết nữa. Nên là thiền những câu khẳng định rất ok. Kiểu như là đang là mà không là gì cả.
Cậu đấy bản chất là khẳng định đấy.
Ch phủ định mặc dù nghe thì đấy tưởng phủ định cô khẳng định.
Thế là suy cùng là hiểu đúng kiểu con càng đúng thiền nó càng đơn giàng dễ.
Hiểu càng sai thiền càng sai. Nên hiểu con vẫn là hiểu đúng.
Hiểu đúng và phải là hiểu đúng chưa đủ. Hiểu đúng chỉ là Điều kiện cần thôi, cần để thiền thôi mà đủ là nó phải là ngày xưa mình gọi là cắt hiểu không?
Ngày xưa dùng cắt bây giờ mình không còn cắt nữa vì cắt nó nguy hiểm quá nó sai dễ sai quá
con từ là vừ con là là thiền là là
đúng chưa
đang là đấy mà không là gì đầy rủ đấy thiền là đang làm không là gì cả ở vị ở vị thế của con ấy của người thực hành ấy thì là thiền là đang làm không làm gì cả
thế thôi. Sau đấy mọi thứ nổi lên thì cũng phải thấy cái đấy là gì? Cái nổi lên là gì?
Đang là diễn kiện, đang là diễn tiến
mà không là gì cả.
Bất chấp đấy.
Hai cái cộng với nhau mới đủ đúng không? Còn nếu con không xác đúng vị thế của con ấy mà trước đây cứ bảo là không. Rồi vì con hiểu sai là sao xem đúng được đúng không? Thì con thiền kiểu gì? Thiền rồi vẫn có một cái tôi len và
kể cả đứng dậy phát là len vào luôn
đúng không? Đứng dậy Tôi len luôn. Tôi hành giả đây này. Tôi vừa tiến bộ đây này. Tôi vừa xong kha thiên này. Chỉ riêng tôi vừa xong kha thiên cũng đã len đếng gì nữa đúng không? Tôi vừa dong c thiền thì có phải len rồi không?
Đúng rồi.
Thế nên ở đây có hai ý mới. Đầu tiên là làm rõ thế nào là chỉ diễn tiến ra suy nghĩ thô và tế. Thế mà là diễn tiến ra hai cái suy nghĩ
thô tế
một cái là thô tế giống như tảng băng tảng băng và phần nổi lên ấy thì chứ không phải là hai cái mảnh ghép vào nhau
một tảng băng đấy thôi phần bạn nhìn thấy thì là gọi là phần thô
phần thô phần nhìn thấy là phần tế
thế chỉ là chỉ có là diễn tiến ra suy nghĩ mà phần bạn nhìn thấy thì mình gọi là thô cho dễ hiểu
phần không thấy thì gì
thế
thế nhưng mà toàn bộ cái thực tại này là chỉ là suy nghĩ thôi
và để dễ hiểu nhất là trong giấc mơ hoặc là trong mơ ngày.
Còn thấy ngày là đúng chỉ là suy nghĩ đúng chưa? Lý do suy nghĩ như thế Và khi mình gọi là thực tại chỉ là suy nghĩ thôi thì nó tự nhiên có cái tính là hiện ra không thật
đúng không? Một cách dễ dàng thấy ngay.
Vâng.
Đúng không?
Còn những cái cái logic là hiện ra và không thật ấy nó rất là khó chấp nhận, khó hiểu.
Nhưng mà bảo là logic là chỉ là suy nghĩ thôi thì thấy ngay hiện ra không
giống dốc mơ và mơ ngày đấy.
Đấy
đúng không?
Mơ ngày đến một nhá. Đến một cái gầm rõ hôm nay này. Thế còn cái nữa thôi thì sẽ nói nốt. Cái thứ hai là cắt. Cắt là cái gì? Cắt không phải là chia thực tại ra mấy lớp rồi cắt xuyên từng lớp một. Cắt một nhảy ra hoàn toàn khỏi chị số
và là chẩn thành là nhảy ra hoàn toàn khỏi mọi cái góc nhìn 1 2 3
Ừ.
Để gọi về số 0. Góc nhìn là
đấy đúng không? Đấy là cắt. Khi nào con về thằng về là con cắt xong.
Mà là thì có gì khó đâu.
Ừ.
La trên gì? Xên may mắn là sao? Thì cái đấy không phải nghĩ là may mắn rồi.
Bây giờ
đúng rồi.
Bây giờ con bảo là đang là không là gì hết chẳng là gì hết mà con thấy cái đang là đấy thế là con may mắn
thế cắt thành công
không thì cứ ngồi đ
không thì biết làm thế nào thì chẳng biết làm thế nào cả.
Đúng rồi. Thôi
chỉ biết ngồi đúng hiểu đúng thôi chứ
ngồi đến lúc nào may mắn thì thôi
chính là thế thôi
bây giờ đang ở trong sinh khỏi sinh chỉ may mắn thôi bây giờ không ngồi chị.
Bây giờ tất cả cố gắng trong suy nghĩ hết.
Đúng rồi.
Thế làm sao con cố lên ra khỏi suy nghĩ bây giờ?
Cố gắng nào cố gắng là trong suy nghĩ hết ngồi thôi.
Con nhắc một câu mà ra được thì là gọi là mayâ
hết
được thì cũng bình thường.
Không ra được thì cũng là bình thường.
Đơn giản đấy. Như thế cho ta gọi là chân lý ạ.
Bởi vì con loay hoay thế nào không lo hoay được.
Con nếu loay hoay trước khi ấy mà loay hoay trước khi thiền cứ loay hoay nghĩ cho đúng thì đ rất tốt.
Nhưng mà có ra đấy không thì cũng là may thôi. Chứ là vai hoanh mà ra.
Nếu mà thấy giáo sư tiến sĩ ra hết rồi
đúng không? Không ra được đâu chứ. Không phải không phải do hay rồi. Chuẩn bị tốt nhất cho
con tư hết cỡ thì cũng chỉ là để chuẩn bị.
Vâng.
Chứ phải là tư hết cỡ thì sẽ chắc sẽ ra.
Vâng.
Chắc là chắc chắn rồi.
Đúng rồi.
Không buổi thiền nào chắc chắn là ra được. Đấy. Buổi này ra, buổi kia không ra, buổi nữa lại ra.
Đúng rồi.
Con chỉ là chuẩn bị cho tôi.
Như thế cho nó nhàn thân cái đúng. làm được cực lắm rồi.
Đây chẳng có do sức khỏe.
Đấy thì bỏ chữ cắt thì lạ thế
đúng không? Cắt là một cái tôi cố cắt được còn là thì may gì được khác nhau chưa?
Khá chết hợp lý ạ. Là không hợp lý là do là
nh cái chữ cắt là mình làm ngay có cái tôi cắt được.
Vâng.
Còn cái chữ là thì chỉ là may thì được
may cứ ngồi nhiều khi lại thấy là luôn
ơ thì là thì là không là
thấy là luôn xong rồi thì thôi là
từ cắt bây giờ là phải vứt đi nhá
mà là la thanh từ là
ngồi thiền là ngồi la
cho người cắt toàn chất liệu
được chưa
thế khi con là rồi thì mọi thứ vẫn nổi lên và lúc đấy con không được nhầm khi con là rồi thì chưa đủ chưa dừng được đâu. Dạ
tại vì con hoàn toàn quay trở lại
bật ra khỏi cái làng ngay
khi gọi thứ nổi lên chí
nên con phải nhận ra là nó cái lông hết ở đây đấy cũng chỉ là
kên tiến không phải là cái gì khác bất chấp xung thô đấy
đấy nếu con không ra được cái đấy thì con lại quay trở lại thế giới cũ thật đẽ
đấy như thế nó gọi là nhận ra và tiếp tục nhận ra nhận ra nhận ra nhận ra
th
đấy được chưa thầy hiểu cách thiền chưa em
đấy nên là cái thiền được tính may mắn rất cao đấy chứ mà là Tứ tính giỏi ra cao đâu.
Con nhắc là câu đấy mà ra con tự thấy là ngon mà không thì thì thôi biết làm thế nào chả biết làm thế nào
ngồi tiếp thôi. Nhưng các con đến đây đến giờ này khả năng cao là toàn những người may mới ngồi đây rồi. Đừng lo đừng lo phần may.
Đừng lo phần may. Ngồi đây giờ này là may lắm. Được chưa?
Nhưng cũng chỉ là may thôi chứ nghĩ mình giỏi. làm rõ phần thứ hai là thiền là gì đúng không?
Đấy nhưng mà nhưng mà cái này là hỏi là cái nhận thức cực kỳ tinh vi các con ấy thấy không?
Tinh vi chính xác không thể l m l m đấyể
tạm nhiều đã tạm con
từ từ mic
một cái là trước giờ con bị nhầm
là trước giờ là nhầm là như kiểu con chia là có một lớp là thực tại đ nghĩa với nó như kiểu cái hiện ra ấy là cũng cái đấy xong suy nghĩ thôi suy tĩnh tế ở trên thế thì mình cắt hết hai cái tầng ch để xuống cái tầng thự tạ chia th mấy lớp
cho nên là lúc đầu thế bảo quái quái lạ tại sao lại cứ cứ phải đi đi cắt hai cái lớp này để tìm đến cái thự tại mà mình định nghĩa chứ là định nghĩa là hiện ra hay là chống không hay gì đấy thì lần nào cũng bị lập đi lập lại cái vòng đấy rồi ok hiểu rồi thực tại không phải là cái gì không hiện ra này cả
thực tại chính là hiện ra này
đúng chưa không cắt kiếc gì hết Bỏ luôn từ gắt đi cắt gì ra cắt gì đấy xong kết hợp với cái bài
xóa từ gắt hỏi sao
xóa từ gắt ra hỏi nhưng mà từ gắt là từ truyền thống phổ biến ngày xưa nên người ngày xưa giác ngộ không nhiều đâu
cắt dễ dễ tạo ra không giác ngộ hơn là tạo ra giác ngộ ngày xưa dùng cắt được vì ông thầy ngồi đấy ông hướng dẫn cho đủ chuyện
bây giờ mình xóa từ cắt ra
cắt thế thực tại nó là luôn là thực tại cắt quái gì
cắt thế nào được chứ cắt thành
không cắt được mà cũng chả cần cắt nó luôn là thực tại. Chẳng qua là con cảm nhận thực tại ở góc nhìn này
thì khi là nó cũng không nhìn gác ngộ.
Còn tất cả các kiểu khác cái nhìn khác tôi nhìn ra rồi nó là một vật có gì đấy là phong nhìn vô minh hết.
Đúng chưa? Hiểu không nhỉ?
Cái thực tại này không thể nhìn ở góc nhìn số ba được mà phải nhìn ở góc độ số 0. Nghĩa là con chỉ có thể làm nó được thôi. Con không thể nhìn nó được mà phải chỉ có thể làm nó. Khi con làm nó thì con biết rõ về nó nhưng con không cần phải Nhìn nó nh số ba nữa. Con phân tích nó ba tính chất nó có là rồi ba tính chất gì nữa. Nên là việc của con thiền là làm quen với thực tại làm quen với trạng thái đang là thiền ấy chứ thiền này không phải là cải tiến gì nữa
vì con luôn luôn là cái xịn nhất rồi đại biên mãn rồi con không cần phải cải tiến. Đấy là một kiến rất quan trọng đấy. Con có thiền đúng thiền sai thì con mới đại viên mãn. Đây là làm quen với việc là chính mình là như thế nào? Đúng chưa? Nhận thức mới về thiền đấy. Cái mới là nhận thức về thiền. Kỹ thuật thiền là một cách nhưng mà cái mới là nhận thức mới về thiền. Không phải là sự cải tiến cùng cái tôi nữa. Cùng tôi hành giả tâm linh nữa. Vì con là cái phần lõi
cộng phần biểu hiện chả cần tiến thức nữa. Các hai cái con là cả hai rồi. Cải tiến gì nữa? Biểu hiện thì có thật đâu mà cải tiến. Phật lõi thì có gì mà cải tiến đúng không? Phân biểu hiện có thật đâu mà cải tiến thật.
Câu vông cải tiến. gì đúng không? Cùng vòng thêm một lớp màu nữa hay thế nào? Đấy còn phần thật phần lõi thì lại cả cải tiến lúc nào chế lúc nào chẳng là gì đấy
chống không sáng tỏ vàng tỏ
và và năng lực biểu hiện đấy
chống không chứ nó không biểu hiện đấy
rõ ràng và biết đấy lúc nào đang biểu hiện mầm ra
thế cải tiến nào bây giờ
chịu
ai gả tiến phần lõi bây giờ thì nó đỉnh rồi gả tiến nữa không thể cải tiến nổi luôn
còn phần mà hiện ra thì có có thật Không có cải tiến
không có nói cải tiến
ừ không có cửa cho c
đấy vì thế là có nhận thức mới về thiền không phải cải tiến gì nữa mà chỉ là thôi
thiền chỉ là thôi thiền chỉ là cảm nhận thực tại từ góc nhìn thực tạ
và góc nhìn này góc nhìn là đang là đấy còn chỉ là nó thôi chứ không thể nào nhìn nó từ g nhìn số ba nhìn nó một cái gì bên ngoài nó nhìn nó nữa các nhìn là chỉ là giáo sư tiến sĩ cách nhì của phân tích lý luận Buộc phải là tập cái là tập cái là chính là thiền. Đấy, đây là một cái nhận thức mới về thiền, mới toanh về thiền chưa từng dạy con đúng không?
Là thiên là mà lại không phải là cái gì hết thế
chứ không phải là là
không phải là cái gì hết. Không phải là tôi không phải hành giả nhưng mà không phải là chống không sóng giỏ giả chiếu đâu.
Cái là con đang con đang nghĩ với thực tại rồi cả nghĩ
con chỉ là thôi là cái lỗi
con là cái lỗi không phải là cái lõi là cái lỗi nào hết
không là cái lõi thì
là cái lỗi
là cái lõi là nghĩ là cái lõi là thứ ba
thứ ba nghĩ với nhau nói chuyện với nhau để mà thiền để mà
là cái lõi
để mà
nói với nhau thì được ngồi đây nói với nhau được thoải mái luôn
nói và tư thoải mái
nhưng mà thiên Không thể thấy được.
Dạ. Thiên chỉ là
thiền chỉ đang làm không là gì hết.
Tại vì cái lõi nó không biểu hiện, nó không nắm bắt được, không có tả được.
Thậm chí nó suy nghĩ sai mà.
Thì nên là buộc phải câu là đang làm mà gì cả.
Chẳng là gì cả.
Bỏ là cái lõi chẳng.
Nói với nhau, nghĩ với nhau, nghĩ để mà tư thì đượcâ
nhưng mà thiền thì lại không thể làm không thể được.
Được chưa?
Con không phủ nhận con là cái lõi. Nhưng mà con hiểu là đấy chỉ là cách nghĩ tương đối
để mà thiệt. để mà có cái cơ cể thiền
phương tiện
chứ cái đang là nó vượt ra khỏi lõi với không lõi cả đấy toàn là bịa mô tả
đấy là số bịa ra để mà mô tả con nghe gì nữa để mô tả nói đâu tìm mãi không thấy
mô tả thấy cách số ba đúng không góc số ba rồi đã sai bm rồi đ không biểu hiện sao nhìn thấy được
hợp lý rồi ạ
mô tả xong thì con sẽ biến thành góc số 3
còn cái sự cần là giúp các con là giúp con số 0
nên là con có mô tả bao nhiêu cũng chỉ để là chuẩn bị cho mình cái tâm lý phù hợp thiền thôi Ừ
mà sau này dạy học dạy pháp cho người khác thôi chứ vì dạy pháp không mô tạ thì chịu tao chẳng học cái nào
chứ còn nó không thực tại nó không phải là mấy cái lõi đâu. Lõi toàn là bịa ra mà
đã không thể mô tả được không phải suy nghĩ làm sao mà lại là cái gì được không
đúng không n không phải không phải đường nào cũng mô tả đâu. Có đề ông thiền sư hét phát học trò giác ngộ
không phải không phải con đường nào cũng chi tiết mô tả đang làm đâu.
Sụ đang t một con đường cho thế kỷ 21
đấy
và vì lòng từ bi cũng muốn tìm con đường cho đông người nhất
chứ đây không phải là con đường con đường lúc nào cũng phải thế này mới được đâu.
Vâng hiện
tìm một cái cách tốt nhất phù hợp với nhiều người nhất mỗi thì bây giờ người ngồi với con này thôi
hết phát khi giác ngộ lên nhưng mà hết xong rác ngộ chẳng lúc nào có đường à Thế là ngày xưa một thầy thường có một trò giang ngộ đấy. Đến một thầy
những con đường đấy thường một thầy một trò đấy.
Hoặc một thầy bốn trò lấy hết cả
đấy. Thế là cái mới thứ ba đúng không?
Vâng ạ.
Cái mới thứ nhất là thế nào là suy nghĩ
hoặc chỉ là suy nghĩ thôi hoặc chỉ suy nghĩ thôi. Thế là suy nghĩ thô tế tế
cái đấy là đã chờ lâu lâu đù quá phải chỉ trong suy nghĩ thôi
mới hiểu ch nước mắt.
Hai là thái độ đúng về thiền
không phải là cắt không phải là làm gì hết chỉ là thôi
mà là
chỉ là thôi
mà là được hay không lại là may mắn
là không là gì hết đấy
thế thôi và có được ra cái gì không thì may mắn thôiắn
chứ không phải tài năng gì cả chẳng hạn
là cái số hai đúng không?
Cái thứ ba là cái thực tại không thể kinh nghiệm được như một đối tượng
mà chỉ có thể kinh nghiệm được theo kiểu là mình là nó luôn
là rất quan trọng. Nếu kệ như một đối tượng thì là công nhìn số ba là vô minh
ra một cái giả. Số ba là cái giả thôi.
Đúng chưa?
Vì thế nên là chỉ có thể kinh nghiệm được ở góc độ là nó
chứ không phải theo nghĩa thông thường là kinh nghiệm được là mình là cái khác nó mình kinh nghiệm nó không cái không phải kinh nghiệm được. Nếu là khác nó kinh nghiệm nó
thì nó là cái được biết nữa thôi. Vâng.
Nếu con là cái khác nó đi kinh nghiệm cái thực tại bên kia được biết
phải
không phải thôi
cái đang biết thì không thể kinh nghiệm được
theo kiểu là được biết.
Cái đang biết chỉ có thể kệm được theo kiểu là gì?
Mình là đang biết luôn.
Đấy là cái mới th nó nói rõ cho ai t mắt cho dễ. Cái thực tập tuyệt đối nhắc lại nhá là không thể kinh nghiệm được. Vì nếu mình kinh niệm được thì nó biến dịch được biết
đúng không? Mình chỉ có thể kinh nghiệm được theo kiểu là mình là nó.
Nghĩa là cái đang biết chỉ thể kinh nghiệm được bằng cách mình là cái đang biết
chứ mình không thể cử là một cái gì đó biết xem cái biết nó là như thế nào.
Vì khi đấy các biết biến thành cái được biết. Đấy cái logic để giác ngộ 700 đấy. Họ là ai đấy?
Đúng chỉ nhắc lại thôi. Con có thể kị được chính mình bằng cách là chính mình. Chứ con khả kể cho kiểu là làm một người khác nhìn vào mình được. Cái đang biết cách thứ nhất để kinh nghiệm đế cái đang biết là mình là nó. Đấy là ý mới số 3 đúng chưa? Làm đấy nói rõ hơn là làm thế nào kinh nghiệm một thứ không hình tướng không tả được nhưng mà cái đấy lại đang biết cái ch mình là nó thôi.
Nó đã không hình. tướng không mô tả được làm sao nghiệm nổi nó bây giờ
đúng rồi
mà con nghiệm được nó nghĩa là con đang bị lừa nếu con nghiệm bảo tiệm nó rồi nó này này
bảo chắc là con đang nói một cái suy nghĩ rồiị
con bảo ôi tôi nhệm rồi nó trống không sáng tỏ tỏa chiếu con đang nghĩ kinh nghiệm
cách duy nhất để kinh nghiệm một thứ không hình tướng
vượt ra khỏi suy nghĩ nhưng mà lại luôn luôn biết
là mình làm đúng không cái thú vị là nếu mà nó chỉ hình tướng mà nó không khả năng biết ấy thì làm sao là nó tồn tại May là nó khả năng biết đấy chứ không chỉ ngồi tin có một thứ không hình tướng thôi. Sao có cái không hình tướng mà lại còn không chạm vào được
như nó khả năng biết
đấy khác với cả cái tôi cái tôi ấ ngày xưa mình làm ấy nó còn không có hình tướng gì luôn chảy nhiệm được khả năng gì luôn
nó chả khả năng gì luôn nhớ ngày xưa tôi không có
nhớ ngày xưa mình phá cái tôi bằng cách đấy không
không hình tướng gì cũng chả có khả năng gì
còn cái
cái biết này này thì nó có một khả năng đặc biệt là khả năng gì
đúng chưa
nên thể làm nó được Vâng.
Được chưa?
Vâng.
Cái có thể kinh nghiệm được là cái biểu hiện của nó thì kinh nghiệm được.
Nó mới không nghiệm được nhá. Nó không cách nào kinh nghiệm được nó không hình tướng, không biểu hiện. Nhưng nhưng mà kinh nghiệm đó bằng cách là gì? Là là nó.
Nên là gọi là kinh nghiệm được ấy thì kệ phải phải ngắc kép lại. Mình gọi là kinh nghiệm được cái đấy nhưng thực ra mình chỉ là
không thể kinh nghiệm tưởng kinh nghiệm thông thường là kinh nghiệm được phải một cái khác. Vâng.
Cái này không mô tả được. Vì thế đấy mình con nghe ngày càng rối càng khó không? Con chỉ là nó thôi. Con không kị được nó luôn. Con chỉ là nó được thôi.
Được chưa? Nhưng mà cái hiện ra thì nghệm được. Biểu hiện lên đúng không?
Biết và
cái biết ấy bình thường. Thì cái logic này thưa ra rất hợp với các con vì các con đã đi được một con đường là cái biết và cái được biết mà mình thì không thể là cái được biết không đi được. Đấy cái này là thực ra nó rất là hợp với con đâu. Các con thấy nó rất là mượt.
Đó thì con là cái biết làm thế nào để là cái biết
chứ là biết Đúng không?
Bảo nó chống không sáng tỏ hiện ra hay bảo nó là lõi hay là biểu hiện toàn là cách bịa
để mà đi hàng pháp. Còn cách thứ nhất để con thực sự cảm nhận được nó là con làm nó
không có lựa chọn khác.
Còn tất cả những cái mô tả chỉ là những khái niệm về nó thôi mà khái niệm về nó là sai rồi. Khái niệm thôi mà bàn tay nó bầu trời được. Khái niệm là mấy ngón tay bàn tay sao nắm cái bầu trời sự thật được. Đúng không? Con mô tả xong thì con chỉ có đống khái đệm để chuyên người khác thôi.
Đúng không? Con muốn cảm nhận được nó thì con phải làm nó. Chứ làm thế nào để con làm nó?
Con chỉ may mắn thôi chứ còn làm sao làm nó được.
May thì được hay là bao nhiêu tăng tiền kiếp thì chưa đủ may thôi chứ không phải là do tu ra dốt tu giỏi đâu.
Một tên là chưa đủ cố gắng có thể nhưng mà chưa đủ may nữa cả hai mà
cố gắng thì không làm được nó không làm được đấy được nhưng mà câu gắn cộng may mắn thì được. Đấy thì đây làm rõ ba cái điều đấy đúng không? Dạ
khi hiểu ai đấy rồi thì việc của con là thứ nhất là nhận thức lại cho nó chính xác.
Hôm nay là một buổi nhận thức lại rất mạnh.
Mình là ai này thực tại gọi là đang là diễn tiến diễn tiến ra suy nghĩ thô và tế thì thấy là cái gì này?
Thế nào là thiền thiền đúng này?
Có phải là cải tiến từ một cái tôi có trình độ thấp trình độ cao không này
đúng không nhỉ? Thế nào là kinh nghiệm được thực tại góc nhìn của thực tại là đang làm mà không làm gì hết. Đúng mấy đần này là con con Chỉnh tinh chỉnh không
tinh chỉnh cho cơ mạnh đấy
đúng không?
Vâng
nhận thức đấy
mạnh không?
Mạnh
đấy tích chấn mạnh đấy. Thế còn cách thiền thì vẫn cơ bản thế thôi. Nhưng mà vì nhận thức không phải là cắt nữa thì nó sẽ khác đúng không? Cũng là cái thiền đấy nhưng mà cắt xuyên cắt xuyên thì nó khác. Còn bây giờ mình chỉ là đang làm không làm gì cả thì nó khác. Đấy thì khi thiền nó vẫn có hai việc thôi. Vẫn là mình là ai đúng không? Đang làm không làm gì cả thực tại nó là cái gì
kinh nghiệm nó là diễn tiễn
nhưng mà cũng không làm gì cả.
Bất chấp suy nghĩ thô và tế bào
cuối cùng có chỉ là đang làm không?
Vẫn cũng vẫn là đang làm không làm gì cả cũng chỉ thế.
Đây nói khác là đây đờn nâng cấp cho con thực hành đúng hơn
đúng không?
Chỉ còn tư vấn phải tư xem có cái gì. kinh nghiệm không? Cái tiểu tư rất là quan trọng khảo sát
rất khảo sát đấy. Rất mạnh đấy.
Vì bây giờ vấn đề con suy cùng bên dưới là gì? Là con vẫn tin hiện ra là thật.
Có gì đó
đấy có gì đó đang là cái gì đó
đúng không?
Không phải đang là không là gì cả mới đủ. Đấy hơi có một số bạn như Vũ Thái hơi buồn vì
không gì mới
không có cách tiền nào mới cả.
Này đống cái mới đủ chết. nhận thức mới thôi.
Nhận thức mới này là nhn thức mới
nhưng không có cái truyền mới đâu ạ.
Thiền thế thôi.
Tức là khi mà mình đang làm
tức là khi mà kinh nghiệm đang là nhưng mà mình do là mình tin cái nội dung suy nghĩ nó bảo là cái gì đấy thành ra là mình nhận ngay bất cứ một cái gì đó không ạ? Thành khác cái đang là cho nên là mình sư phụ nói là do cái tin có thật của mình ấy ạ. Thì mình cứ làm một cái gì đó mà suy nghĩ bảo chứ không phải mà đang là không là cái gì hết đúng không ạ?
Thực tại là chỉ là đang làm không làm gì hết.
Vâng.
Thế mà mình lại tin là có cái này cái kia là bị lừa rồi.
Vâng.
Khi mình tin có cái này kia thì mình sẽ nhận lức nhận mình là cái này và cái kia mà là mình đang kinh nghiệm cái kia là đang từ bất nhị thành nhị thành đối tượng chủ thể đúng không? Đang từ bất nhị thành chủ thể đối tượng và đều là giới làm tin là tin có cái gì đó chứ không phải là không làm. là gì cả mà lại làm gì đây.
Ừ
nên là đấy là gốc mà phải nhận thức đúng thì tôi đang làm n không là gì cả. Mỗi nhận thức như vậy thì cái mô hình chia đôi chứ dụ là khá dễ đấy.
Lõi và phần biểu hiện ấy.
Phần lõi thì nó không biểu hiện đúng không? Nhưng mà nó có khả năng biết nên là không gọi là sự bất khả phân của nhận biết và chống không. Thế mà nói về góc ngôn ngữ là toàn thiện ấy. Thực tại là sự bất khả phân giữa nhận biết và chống không.
Nghĩa là nó vừa không biểu hiện như lại vừa biết.
Ừ. Đúng chưa? Cái cái lõi đấy nó lại có năng lực biểu hiện.
Năng lực biểu hiện quá.
Nhưng mà cái nó hiện ra ấy thì lại không có thật. Mặc dù nó có vẻ rất thật. Thế mới phức tạp chứ. Biểu hiện ra rất là rõ ràng như thật mà lại không thật.
Phức tạp quá đúng không? Nhưng con tưởng tượng nếu mà biểu hiện ra mà lại không như thật thì nó chán như nào? Cái đấy còn tháng hơn thôi.
Cuộc sống còn hạnh phúc vui vẻ và drama được vì nó thật. Đúng
chư chơi game xem phim đấy. Càng
thật
đúng không? Chứ nó không thật. Nó cứ lag lag
cực chãn luôn đấy đúng không? Con xem phim mà nó lag.
Thôi thả như này.
Xem phim nó lag tí với hình thôi nhá. Chỉ là hai tách.
Đúng rồi đúng rồi.
Hai cái lag con chán lắm rồi. Cái phim mà
phim mà âm thanh không hình ảnh nữa. Lag
lag không? Kinh khủng không?
Con trắng
còn mấy cái kỹ xảo ch bút
đây phải là cực thật. Vừ chạm vào đây phát phải bạch th tiếng. Vâng.
Tay phải cảm giác ngay tại chỗ.
Vâng. sắc hết cái này
đúng không?
Đấy nên nó phải nó phải rất thật nó phải có vẻ rất thật
thì nó mới thú vị
nó mới sáng tạo
nhờ với nói đến giác bộ mà sám xám không thể chán chết thà như bảo kể cả mà thật nhưng mà có trải nghiệm thì còn đỡ già rồi xế đi vẫn còn trải nghiệm lại bảo sao nó ngu mặn
đây là gọi là một điểm tinh minh sáu hòa hợp đấy cực kỳ hòa hợp luôn
nó tính thật cực cao luôn
đấy năng lực biểu diễn của Biết đấy không có biết và không nhận biết
sự bất khả phân giữa chống không và nhận biết.
Khả phân giữa chống không
đấy là ngôn ngữ chuyên môn đấy.
Vừa chống không và nhận biết không biết tại v
cái lõi là thứ bất cả phân nữa chúng biết không tính chống không chính là phần biểu hiện đây đúng
chống không là không biểu hiện gì Nhưng mà là nhận biết đấy
nhưng là có
nhưng còn cái phần biểu hiện
kiểm biểu hiện
thực tại cũng có phần biểu hiện mà
thực tại là cái sự bất khân số không nhận biết và biểu hiện là năng lực và có năng lực biểu hiện không được
cái năng lực biểu hiện đấy nó vì năng lực biểu hiện đấy nó phải biểu hiện
còn đúng không nhở năng lực nó chả là cái gì ngoài việc
biểu hiện
biểu hiện nó phải biểu hiện chứ
đúng rồi
đúng không nhưng tại sao mình lại mình lại không nói phần biểu hiện vì phần đấy là phần vô thường còn thay đổi
nên mình bảo là nếu mà cái đấy là thực tại thì lại lại sai rồi
vì cái thự lại tuyệt đối là cái không đổi
đúng không tương đối thì nó có đổi chứ tuyệt đối sao đổi đúng rồi
nên mình chỉ lấy cái phần chống không và nhận biết vào thôi và lõi thôiếng nếu mà nó nó
và năng lực biểu hiện vào lõi đấy ba cái vào lõi năng lực
cái năng lực đấy thì nó không vô thường
nó liên tục biểu hiện
đấy chứ còn cái biểu hiện thế lại vô thường
con không thể nói là một cái tuyệt đối là cái vô thường được
cái tuyệt đối thì nó phải chân thường nó không phải thay đổi. có năng lực có năng lực biểu hiện nó là ba thứ
năng lực
nên là mới bảo chống không đấy
chống không sáng tỏ và hiện ra đấy hiện ra là năng lực biểu hiện đấy ra là năng lực biểu hiện
còn hôm nay mình hiểu chính xác hơn là đúng không là chống không này rõ ràng là nhận chống không nhận biết và năng lực biểu hiện
sự không thể phân chia cái ba cái đấy
là một thứ mà
chống không nhận biết vào năng lực biểu hiện
và vì năng lực biểu hiện thì nó sẽ biểu hiện không nhận biết và năng lực biểu hiện.
Ừ.
Đấy. Nếu có nhận thức về con là cái gì? Con là cái đấy. Con là cái
chống không nhận biết và năng biểu hiện. Cái này
chống không nhận biết và năng biểu hiện và năng lực biểu hiện.
Cái đấy thì không thể hiểu cái gì bao giờ hết
đúng không?
Đúng ạ.
Nhưng phải lưu ý là gì? Cái biểu hiện ra cái phần gọi là biểu hiện ra ấy cũng là con.
Vâng.
Theo nghĩa
không
không bao giờ. Đấy. Chứ nếu mà không có tách áng ra thì lại thành thức sai rồi đấy. Vâng.
Cái bị hiện ra thì cũng là con chứ không phải là con. Con là cái lõi đúng rồi. Nhưng mà cái hiện ra cũng là con.
Cũng là con
theo nghĩa
với con
chứ không theo nghĩa. Không theo nghĩa
là một và nó bị sao thì con bị sao theo.
Vâng. Nó đổi con đổi
đấy. Nó đổi thì con đổi.
Thế khó hiểu chưa?
Đúng không dễ đâu. Nên con không từ chối phần đấy được. Con không phải là tôi được con phải tôi chỉ lãnh cái phần lõi thôi. Còn phần vỏ kia không phải tôi thế là bị lừa. Con là tất vì thế mới gọi là con là thực tại. Nhận ra mình là ai, mình là biết mình là tất cả thương xảy ra thực tại con không thể từ chối được cái phần nào hết.
Và tôi chỉ ôm phần lõi thôi, phân không thay đổi thôi. Còn phần thay đổi tôi không ôm nữa. Còn lập tức là giờ thấy nhị nguyên ngay. Ở cái giai đoạn lên 700 ấy thì con chỉn nhận là lõi được rồi. Con là biết còn cái được biết không phải là con còn đúng không? Nhưng mà thù thế chỉ có 700
cái đoạn mày lên nhảy đến 700 nhá. Thế còn con nhận ra mình là biết không?
Còn cái phần được biết không phải là con không?
Đúng không?
Con nhận mình lõi nhớ đấy là thưa con nhận là lõi đấy.
Vâng.
Đoạn đấy là con nhận mình là lõi nhưng mà con không nhận ra cái phần được biết thì cũng không tách được con
chính là
ừ
đúng không?
Đấy thì đoạn này 700. Bây giờ mình lên 1000 thì mình phải đi tiếp. Mình không dừng thấy được. Mình phải thấy rằng là cái phần được biết ấy nó là mình theo nghĩa.
Mình thứ hai là nó không thật.
Hai cái hai cái đấy mới đủ lế 1000.
Thế ở đoạn 700 bản chất là con đã nhận ra mình là biết rồi. Là cái không có hình tướng đúng không nhỉ? Nhưng mà lại luôn luôn biết cái không biết được đấy. Vì nó nếu biết được nó trải nghiệm được nó thì nó được biết r nó.
Có phải là cái không hình tướng không? Có không không trải nghiệm được không? Nhưng mà luôn biết không? Bản chất là ở 700 là con đã nhận ra mình là biết ở góc độ là mình là cái đang biết rồi.
Nhưng con ch nhận ra rằng là cái phần ấy mà bị hiện ra ấy
thì cũng không thách giờ được với cả con
và nó không có thật.
Vâng.
Con chưa ra được cái đấy
có đúng không nhở? Vì thế con chỉ là 700 thôi
đúng không? Vì như vậy vì con không nhận ra được như điều mà thay đều sự nói là nó không tách giờ của con và nó không có thật nên con cứ nhập nhằng từ ngày này sang ngày khác. Lúc thì là nó, lúc là không phải là nó. Lúc thì nó thật, lúc thì không có thật. Thì bây giờ con phải nhận thức cho đúng. Hôm nay này hôm nay là một cái hôm nhận thức rất rõ này.
Đúng không? Mình thức rằng là gì? À hôm nay và hôm trước ấy đấy nhận thức rằng là à mình không mình là phần lõi đúng rồi nhưng mình vẫn có phần biểu hiện
là một đúng không?
Phần lõi thì có tính chất gì
đấy? Không hình tướng mình gọi là sống không
không biểu hiện
nhưng mà lại luôn biết và lại có tiềm năng biểu hiện.
Đấy phần lõi
có Còn biểu hiện ra là gì?
Là sự biểu hiện ra đấy nó không tách rời khỏi phần lõi
nhưng lại không thật.
Khó hiểu thế gì đâu.
Vừa hiện ra vừa không có thật vừa không thấy khn lõi không thấy hiểu đâu.
Nếu hiểu cái con răng ngộ bé rồii
nó vừa không thật vừa không thách rời khỏi phần lọi.
Nó lại không thật riêng nó không thật. Nên là kinh bất nhã ngay đầu tiên là sắc chẳng quá không. Đấy mình hiểu như thế
sắc là phần biểu hiện không là phần lõi. Thế dễ hiểu.
Sắc là phần biểu hiện
không phần lõi. Sắc chẳng khác không
không chẳng
không chẳng khác sắc. Nhưng mà sắc cũng chính là không. Không chính là sắc. Cực kỳ khó hiểu luôn.
Chính là nhưng mà chính là này không phải nó chính là
không phải là ông này hiểu đấy. Ông hiểu tốt. Đúng rồi.
Đấy cái chính là nó kinh khủng thế.
Kinh khủng khiếp quá.
Như vậy là kinh Ban Nhã là con Bồ Tát giảng ấy mà cũng không thể nào nói chính xác đến mức mà tôi đang giảng được.
Như cực kỳ khó hiểu. Chính là nhá. Con dùng từ chính là đúng không?
Có phải là hiểu lầm phát là chết không?
Đúng lm là chết
đấy. Chết đây. Hiểu lầm
thằng này chết chết theo
quan động tác không dùng gì hơn được là từ chính là
sợ thành hai thứ
vì sợ quá sợ mọi người nhận thức là hai
nhưng khi nhận thức là một rồi có lại biến thành là một theo kiểu
tao cào mày phát là mày mày mày chết ngay.
Nó sứt cái mình sứt
đấy lại không được không đúng đâu. Hai bên lệch hai bên
đều không được nhá. Đúng không?
Kinh văn nhà là đỉnh nhất của trí tuệ nhà Phật rồi. Quan một giác giảng rồi.
Vâng
mà cũng chỉ đến chỗ đấy thôi. Thấy khó hiểu chưa?
Rồi. Có
sắc chẳng khác không hay là khác. Sắc chính là không chính là sắc.
Thế là con nhập hai một và thế là con lúc nào cũng sợ bị ảnh hưởng.
Ừ.
Cao phát là chết rách đúng không?
Mình nói ch đấy
hay chả biết chị làm thế nào?
Đúng rồi. Môn này rất thú vị. Nó là cái cái
bản chất hiểu chính mình thôi mà. Cái môn hiểu chính mình thú vị không? Cái môn thông thường ấy.
Cái môn thông thường đã th quá thú vị lắm rồi. Kiểu chính mình thông thường mà cá đấy.
Đã thú vị lắm rồi. Thế mà bây giờ lại còn có thiểu tuyệt đối với góc là hiểu tương đối về chính mình. Còn đâu cái môn này là môn đúng không? Giác ngộ là môn hiểu tươ đối với chính mình.
Vâng. Dạ.
Cả hai môn đ thú vị gì nữa à?
Vâng.
Nhá có phải sắc chính là không không sắc. Sắc chẳng không khác là đã kinh lắm rồi không
mà vẫn hiểu lầm.
Chùa
thế mà đã hiểu luôn rồi thì
kinh như thế mà con vẫn hiểu lầm.
Vâng.
Thì con thấy là mó phải là đơn giản đâu. Không đơn giản đúng không?
Kinh như vậy mà có hiểu làm được.
Kinh như vậy Hiểu Lâm là đúng rồi ạ.
Ờ đúng
ý là kinh này kinh sách đấy phải kinh
kinh do con một tác giảng là quá đỉnh rồi
mà còn bị hầu làm được đấy chứ phải là kinh dị đâu kinh sách như vậy cho anh kinh dị như vậy hiểu nhầm là đúng rồiể
kinh trong kinh dị kinh trong kinh sách
đấy còn hiểu nhầm nữaấy
kinh gì hiểu nhầm hết
môn này bạn chất là môn ngoài suy nghĩ Không có sách nở là diễn giả đâu. Nghĩa đấy.
Không ai giả đâu.
Thế thì nhảy thẳng
mà là môn môn này nhưng mà hay chỗ là môn của lòng tin.
Vâng.
Nó là không phải là môn của sĩ môn lòng tin. Các con được ngày hôm nay là vì toan tin sư phụ.
Vâng.
Thật đấy.
Vâng.
Và tất cả các cái kinh điển Đại Thiện cũng nói thế thôi
là ông thầy có giỏi đến mấy mà mà ông trò muốn lĩnh ngộ được ấy thì cái duy nhất là lòng tin.
Nên ngày xưa nông dân ngộ được thì vì ông có lòng tin.
Chỉ có lòng tin thôi chứ còn nếu mà logic thì chỉ là chỉ hết cỡ nó chỉ thế này thôi. Lòng tin hay là Thiên Chúa lòng tin và giác ngộ đấy. Thực chất là con đường con lòng tin.
Tin là tin thầy, tin mình nó
chưa cần xập đâu. Đầu tiên là con tin thầy đã
thì tự xem tin và pháp của thầy
đúng không? Pháp thầy mà con hiểu pháp thầy đúng thì con thấy tin mình luôn.
Vâng.
Thì con tin pháp thầy bảo mày là giác ngộ thì như con mình giác ngộ.
Thầy là mình là tin rồi. Pháp thầy tin rồi.
Thầy bảo mày là giác ngộ thì mày là giác ngộ chứ là cái gì nữa luôn.
Kê luôn
đúng không? Đây phải tin thầy trước.
Vâng
tin thầy trước. Đấy là con đường của mặt tông và lại thần dị nói chung là tin thầy trước đấy
tin thầy tự nhiên tin thầy pháp thầy nói sẽ tự nhiên thôi
mà thầy pháp thầy nói tin thì tự thầy bảo mày là Phật thì
đồng người mình là Phật
đúng chưa
không thể nào mà sai được
sóng sổ ra nhiều chưa
rồi ạ
rồi ạ
nâng cấp của thử hạch chưa
vâng
đó hôm nay bằng trứng là Nhiều người trăm những người chưa được 100 th 100 đấy. Mấy người nói đi ít 100 nói đi toàn thủy phiêu đúng mấy người đấy kìa.
Đây đây ạ.
Thôi nh có cam 100 ra đây.
Rồi ok. Đấy nó đi những người nào đi. Phiêu trước đi. Phiêu nó xong lên Vũ Toàn. Vũ Toàn xong Minh Trang. Đùa đấy. Vũ Toàn thôi chứ. Ừ đùa.
Con hôm nay con thấy là May mắn thôi ạ.
Ok. Rồi hiểu rồi. Tiếp đi. Nói vô nghĩa xong rồi. May thật
hay là không may? Tương đối tí đi.
Có K may K không đúng là dễ hiểu đúng không?
Bí này có K9 mấy này đúng không? Không may đây.
Cái K này biểu hiện như thế nào ấy chị?
87
bí 87 này không may này.
40 với 50 này quá không đúng con
sư phụ giảng xong con mới hiểu cái cái điểm của con như thế này. Tức là trước khi vô thiền á mà tức là hôm qua giờ mọi người cứ vẽ hai cái hình tròn. Một cái lõi với là một không lỗi. Ừ
thì con cứ vô thiền á là tự nhiên nó bị ám luôn vô trong cái đầu á. Là
nghĩa là hồi xưa cái hình ảnh mà con cảm giác con rất hiểu đó là hình ảnh mặt gương với hình trong gương và con không bị mâu thuẫn ở đó vì sư phụ giải thích một lần với với Văn Trường á là con hiểu rất rõ là
không hình nhất rồi đấy. Đ nhất rồi
dạ nhưng mà ý là hôm qua giờ là bị hai cái hình tròn xong là con c vô con nói cái lõi với lại cái không lõi xong rồi
xong rồi là suy nghĩ nó cứ xuất hiện xong rồi mình cứ thấy là ờ thì cũng là đang là diễn tiến nó nó đang như thế thôi á. Nhưng mà chắc là vô thức của con sâu thẳm là nó cứ lõi với cái cục lõi cái lõi cái loại hình tròn này với hình tròn kia á. Nhưng mà bây giờ khi sư phụ giảng á con quay lại cái cảm nhận là hình trong gương với mặt gương thì con hiểu rất là rõ cho nên con không con c tức là cái hình dung cái sư phụ nói mình không bị mâu thuẫn
không không kiểu như là mình tách một cái lõi ra riêng với những cái biểu hiện này
ừ
mà nó là một cái lõi đứng riêng với cái biểu hiện nó không đúng.
Không đúng.
Đấy thì con phát hiện cái điểm sai của con là không phải là cái lõi nó đứng riêng với cái biểu hiện mà ngay lúc này là đã có ba cái rồi. Cả lõi và cả biểu hiện chứ không phải là
cái năng lực biểu hiện ấy thì nó không cách giờ biểu hiện được
không năng lực biểu hiện quái
biểu hiện năng lực biểu hiện
biểu hiện
mình chỉ chưa làm đội mình thấy là có phần đổi phần không đổi thôi
vâng
lý do là phải là
tại sao phải nói như vậy
vâng
nếu mà sư bảo không có bảo là không chia làm đôi ấy
thì con lại dính chặt cái biểu hiện vào cái lõi rồi
thế là cái biểu hiện đổi lõi đổi theo đúng
rồi
chứ còn trên đời làm gì có cái nâng lực biểu hiện nào lại tách rời khỏi cái biểu hiện
năng lực lượng biểu hiện tách khỏi biểu hiện sau lại bn năng lực biểu hiện
hai cái liên quan đến nhau nhau mà bảo
đúng rồi Năng lượng
năng lượng biểu hiện chỉ có thể năng l hiện nếu nó biểu hiện thôi.
Dạ
vâng.
Cái năng lực biểu hiện ấy chỉ có thể nó năng hiện nếu nó đang biểu hiện.
Vâng.
Đúng rồi.
Thế nó không biểu hiện nữa thì làm sao gọi nó không biểu hiện nữa
vâng.
Nên là toàn là toàn lý trước để cho con hiểu thôi.
Thì thì là đấy thì con mới thấy là tức là cái hình dung của mình về các ẩn dụng của sư phụ nó cũng rất là quan trọng. Cho nên là
mặt gương là đẹp nhất ấy. Mặt gương là đến giờ chưa thế nào hơn đâu.
Màn hình cũng được. Màn hình hơn nhưng màn hình thì là thiện đại hơn.
Dạ.
Màn hình nó tự bắn ra cái ảnh hình ảnh đấy luôn.
Vâng.
Mặt gương cũng rất hay. Còn không là cái cái hình dung ban đầu của con nó bị nhầm là con tự nhiên cái lõi với cái biểu hiện cái tự nhiên mình
mình tách ra xong rồi
mình cứ biểu hiện xong cái lõi
thế chính con nghi là do nhận thức chứ không phải là do cách không thực hành tức là nhận thức của mình nó bị sai rồi tức là thứ nhất là cái biểu hiện không thách khỏi biết được
vâng
riêng thế đó là không tách được rồi
vâng
thì là cái năng biểu hiện năng lượng biểu hiện thì là cách nói
ừ
hiểu không nhỉ thế thôi
vâng
chứ nó nó là cái gì hình tướng nào không ai biếtểu hiện
nhưng vì nó biểu hiện nên mà đang biểu hiện
nó biểu hiện
nên nó biểu hiện.
Vâng.
Cách chia đấy để cho chỉ đơn giản là để không thấy là để hiểu phần nào là vô thường,
phần nào thường
phần nào thường thôi, thân thường thôi.
Con hiểu cái mục đích là tức là mình mình cứ tưởng những cái thường này á nó hiện ra thì mình nhận là nhận là mình á tức là một á thì tự nhiên những cái này nó biến đổi thì mình nghĩ mình biến đổi không phải
và suốt ngày sợ thực hành điều gì cũng
một là sợ, hai là mong muốn cải tiến.
Vâng.
Con rất mong muốn cải tiến.
Nhưng mà khi hiểu cái này con chả cần phải cải tiến nữa.
Vâng.
Con luôn luôn cái lõi sao phải cải tiến.
Dạ. Thế con hiểu đúng rồi.
Thiền là con cái khao khát cảm nhận chính mình rất là cao là người tìm sự thật mà
khá cảm nhận sự thật thôi chứ không phải là đi cải tiến từ từ người vô minh xong tiến bộ tiến bộ dần trong ngày giác ngộ.
Cái mô hình đấy nó phải giải quyết nó ở bức 700 đấy. Trước 700 thì thấy được.
Dạ.
Chứ lên 700 trở lên là không thế được nữa đúng không? 700 là vô ngã rồi đấy.
Ừ.
Không th không thể không thể không thể dùng cái đấy delay được nữa.
Ừ.
Không ngã.
Thôi ok rồi ạ. ngã nữ
vừa cầm là cầm thế này nó cầm ngược
ngược á nhưng mà nó cũng ghi đ chia sẻ con thấy nghĩ lại thì hôm nay con nhớ là có hai cái ấn tượng với cả cái phần tư trước thiền ấy
ừ
ờ một phần thì là nghĩa là nó bắt đầu từ cái buổi bữa thiền hôm qua
s bảo may với không may có đúng không
thế con đừng nghĩ 100 là mình giỏi ấy
sai đầy vẫn được 100 vì sao
may
may rồi
vì từ xưa này toàn là may qu ai không phải là nhờ giỏi đâu Vâng.
Không là không may thì không được chỗ
thì thì từ cái bữa
đừng nghĩ là trăm cứ 100 là mình xịn
nhưng mà trăm là chắc là may rồi. Chắc là may.
Bữa thiền hôm qua ấ thì trước khi thiền con Tư nhưng mà xong cái tư xong mới thấy mọi thứ nó vẫn rất là thật. Cảm giác thật rất là mạnh.
Thế thì lúc đấy con mới thấy là ơ tại sao
ăn mừng cái gìấ nhỉ?
Dạ ăn mừng đánh gấu đi ạ.
Ăn mừng đi. À thôi cứ c giả nói xong xong xúc gì đó ăn mừng. Ừ.
Đấy thì hôm qua con mới thấy là ơ tại sao có lúc mình cũng thấy thật nhưng mà thấy cái thận này nó chỉ là một cảm giác là một suy nghĩ thôi dễ dàng.
Ừ.
Đấy và vẫn thiền bình thường. Thế nhưng mà hôm qua thì hoặc là hôm qua hoặc có những lúc khác ấy thì cũng cảm giác thật nhưng mà thấy nó rất là thật thật thật. Đấy thì lúc đấy mới nghĩ là à thế thì có một cái có một cái tính thật nó có tồn tại không. Đấy xong rồi con hôm qua thì con tư một mình thôi là con tự đi khảo sát cái tính thật đấy là có một cái tính thật nó tồn tại hay không.
Có thì nó như thế nào, nó ở đâu hay nó nó có tính chất gì hay nó xác định như thế nào. Đấy. Thế nhưng mà hôm nay lúc ngồi trước thiền hôm nay thì Tư với ngồi ngồi với cả Minh Trang thì con lại lôi câu hỏi đấy ra.
Ừ.
Thì hôm nay con thấy là ngồi cùng Minh Trang thì nó cũng sâu hơn rất là nhiều, nó đào ra nhiều thứ hơn. Đấy. Và đấy cuối cùng là thấy chả có cái tính thật gì cả. Thấy rõ ràng là nó là một cái suy nghĩ hiện ra vào cái lúc đấy. Rồi tiếp đấy thì có suy nghĩ không? Có cảm giác không? Đấy là một cái
là suy nghĩ và suy nghĩ tế nữa. Suy nghĩ là suy nghĩ không nhìn thấy nữa.
Vâng. Đấy thì suy nghĩ y tế nghĩa là cái phần không nhìn thấy của suy nghĩ. Chứ không phải là hai cái bắn ra một cái thô y tế. Vâng.
Mà gọi suy y tế là cái phần không nhìn thấy của suy nghĩ.
Còn suy nghĩ thô là mình phần nhìn thấy của suy nghĩ.
Vâng.
Chứ không nó chỉ nó chỉ là suy nghĩ thôi.
Đấy thì con thấy con thấy đấy là một cái phần mà hay dính mắc của đấy là cái cảm giác thật ấy nó hay làm cho mình bối rối. Ví dụ nếu mà xử lý được thì nó sẽ rất nhẹ nhàng nhưng không xử lý được một cái là nó hoang mang ngay. Thì con thấy lôi đế lôi chỗ ra đấy rõ ràng thì cũng vui sáng sủa. Với cả một cái nữa là trong cái lúc tư Ấy thì ờ có một lúc là Minh Trang hỏi con một câu mà con cũng hơi giật mình là à cái lúc mà hỏi là có tách ra được không ấy thì thấy không tách ra được rồi. Thế nhưng mà xong rồi Minh Trang hỏi thêm một câu là thế suy nghĩ bảo tách thì có tách được không? À lúc bảo tách ấy lúc đấy đầu tiên là bảo tách thì chỉ là suy nghĩ thôi. Chỉ là suy nghĩ nó bảo là tách thôi. Bảo ờ thế này
hôm giữa không nhị biết là tôi là thiền cử cũ chưa? Biết chưa?
Chưa.
Nãy giờ ngồi đây không hiểu nói gì à? Thền kiểu bất chấp quốc tế hai kiểu tế
tức là hôm nay ấ con có hai ca thiền
thôi từ hỏi biết chưa thôi chưa nói xong đã
cái gì cơ
hiểu là biết chưa mà để phổ biến lại thôi mà
à tức là lúc nãy thì nhân nói cho rồi
à thôi ok thôi thôi thôi thôi ok chỉ sợ không nhấy không hiểu gì thôi nói thiền nào ấy nhỉ mình
có có hiểu
hiểu rồi chứ gì
có hiểu tức là lúc ăn cơm thì nhân mới nói là hôm nay ừ Mẹ không đọc tin nhắn.
Ừ
thì lúc ấy mới mới hỏi thế tin nhắn là cái gì thì mới bảo là là
mới bảo là là tin nhắn là hôm nay thiền theo kiểu cũ.
Vâng.
Thế thì lúc nãy Thủy Phiêu mới mở ra kết quả cho xem thì không có kết quả.
Ừ. Thì đã thử đấy chưa? Thử chưa?
Thì vì thì Phỉ Thủy Viu bảo là chắc là vì bác không tin nhắn
à bác không live tin nhắn.
Đúng rồi.
Cho nên không đo. Ừ. Thế
nóã thiền cửu cũ lại chưa?
Thế còn hiểu thì hiểu
không? Hôm nay đã thiền cửu cũ lại chưa?
Không. Hôm nay không thiền kiểu cũ.
Thiền kiểu mới rồi chứ gì?
Hôm nay thiền kiểu hôm qua.
Thôi sai rồi. Sai rồi đấy. Nhầm rồi. Hôm nay phải thiền kiểu c
không? Nhưng mà con thấy cái như thế này này. Con thấy cái rất hay.
Ừ.
Tức là cái hôm qua ấy là cái nó nó giống như là nó làm sạch cái tôi thôi
rồi.
Chứ còn thì cái kiểu gì nó cũng chỉ vào một cái một kiểu
đấy. Đấy đúng rồi đấy.
Là thầy thấy cái đang là
làm gì có thiền lại ra hai cái khác nhau được. Thế sai bết rồi.
Dạ.
Không thể thiền xong ra hai cái khác nhau được.
Không ra hai cái khác nhau. con đường khác nhau thôi.
Mà cái kia là sư phụ rất là nhấn cái chuyện là
khác nhau con đường chứ không thể kết quả khác nhau được.
Vâng. Sư phụ đã nhấn sư phụ đã nhấn vào cái đấy tức là thấy nó rất chuẩn rồi. Chuẩn rồi chuẩn rồi.
Cho nên là cái ca cái K2 ấy cái ca chiều con thiền chiều nay là con thấy nó không thể khác được.
Đấy giỏi không?
Hiểu thế là Hồng Nhị chưa?
Bất nhị chưa? Bất nhị
bất nhị sao lại có hai đượcả cả
nên là cù chỉ ra cái thôi. Chỉ có khác nhau con đường thôi.
Kết quả không phải khác nhau được.
Khác kết quả thì phải lạ.
Vâng. Và vừa rồi là nó mạnh về cái nhận thức
đúng rồi. Ok. Thôi xong rồi.
Xịn không?
Bất nhị ơi. Giỏi lắm.
Tức là cái ca thứ hai ấ còn cái ca đầu là con vẫn còn bị
lơ mơ giữ hai cái đúng không?
Vâng. Cái ca đầu nó vẫn lơ mơ và vẫn đi tìm xem là cái gì khác nhau
rồi. Đấy Minh Trang bị à Vũ Trang bị đấy. Cứ tìm khác gì giống gì sai bết rồi phải ra khỏi suy nghĩ cơ mà.
Ám ám bị ám bị ám. Thôi thôi. Xong rồi xong rồi xong rồi. May
không may thôi mà có lỗi gì đâu có gì đâu hoàng
chỉ là không may thôi đang vào đường
tiếp đi.
Vâng thì con thấy là đấy cái chỗ hỏi nhấn thêm câu nữa là suy nghĩ vào tách tách được không ấy trong đấy con thấy là ừ suy nghĩ vào tách thì nó cũng là một suy nghĩ hiện ra thôi. Thế nhưng mà hỏi thêm câu đấy thì con cũng thấy sâu hơn.
Thế thì à thế tư hôm nay con thấy có mấy điểm sáng sáng như thế còn lại thì may.
Ok. Rồi chuyển Vũ Toan đấy.
Vũ Toan có cái gì giấu anh em giấu Hữ Thái không? Lên trong còn Hũ Thái vẫn thấp.
Con thì mấy hôm tư mới Khải theo cái kiểu cắt ấy.
Ừ
thì ôi sao cắt nó sâu sắc thế nhở. Cắt được n một hai là ba xong. Nhưng mà ngay cái lúc tư xong thì hôm nay là cả ba đứ cùng ngồi tư ấy. Thì Vũ Thái không bảo là cái cách này khó quá chắc không ông các ông có cắt được như thế không?
Ừ
Thái đúng Thái không đúng không? thì cũng bảo là không. Mà thực tế là trong thiền cũng không cắt được nhưng mà mình tư để mình gọi là hiểu thì nhưng mà dùng trong thiền thì lại chỉ cứ nhìn chằm chằm thôi.
Ừ thì đấy là cái phần hôm trước. Thế xong là cái bài hôm trước chụ dạy về cái không biểu hiện ấy thì đứa con con thấy à cái
cái mình là nó mà là không biểu hiện thì nó cho một cái sự yên tâm thì cái hiện ra nó không ảnh hưởng đến mình. Thì cái đối con thấy gọi là nó cho một cái sự yên tâm rất yên tâm khi vào thiền. Thì khi bởi vì là nếu mà mình đồng hóa mình là cái hiện ra này thì cái hiện ra thay đổi thì mình sợ lắm. Mình chang mà ngồi chỗ khác đúng không? Đổi sang đây ngồi sợ ngay.
Sợ
đấy phải ngồi chỗ đúng chỗ đấy cơ. Vũ tuần đấy nhu không?
Mình
chỗ của mình cha sợ lắm. Ok
mình mình là cái không không cái mình thực sự nó không là cái phần không biểu hiện.
À thế thì nó mới yên tâm được.
Thì à hôm nay là bắt đầu con thấy nhưng mà lúc đi tư với Khải tức là từ hôm qua đã rủ anh em là phải đi tư thôi chứ thấy nó b Bất an quá. Cái cái thiền mới dụ dạy xong ơ thế cái cái kệ kinh nghiệm đang nà mình là cái điệm nà với cả cái phần mà bây giờ lại có lòi ra một cái là không biểu hiện nữa.
Ừ
thìế lòi ra cái không biểu hiện
thế nó ph rủi anh em đi tư
và chiều nay là trên tinh thần là ôi phải đi tư thôi chứ này là không biết thuyền kiểu gì luôn. Xong lại sư phụ nhắn a bình thường là một cái pháp mới anh em có thời gian thực hành. Thế mà hôm nay là đã có lịch học buổi tối rồi mà sư phụ còn update là không thiền cái Cái cái bài hôm trước ngay từ chiều.
Ừ.
Thế thì chứng tỏ là cái chiều nó phải cái gì đó khó rồi. Thế thế thì bắt đầu ngồi già với nhau là
nghĩ có tối nay thiền mới cửa mới không?
Dạ
con có bị giống Thái tố nhi có tiền cửa mới không?
Con nghĩ là thực ra tối nay à trên tinh thần là hôm nay thiền kiểu dị sai cho nên là tối sẽ được update tôi sẽ được update thì nó lại bỏ cái kỳ vọng là phải thiền đúng đi. còn ông khác còn ông kia là thôi bỏ hết kỳ vọng đi ông này vẫn là để đi đấy mà
ờ ông ấy cho vui cho vui đúng không cho vui
được thế mà
thì thấy nó khó thì sẽ được update từ nay thôi theo kiểu là thế thì trong thiền nó lại không có kỳ vọng là phải số trước gì nữa
ừ
số số số bao nhiêu phần trăm tức là không nó nó bỏ hẳn cái phần kia đi xong con mị khải bắt đầu ngồi dò lại là ngày xưa tại cái hồi nhập tánh thì nó là từ cái phân biệt giữa biết và lỗi dùng của biết
ừ
thì mình là cái đi biết không có hình tướng không có biểu hiện
ừ
cho nên tất cả những cái gì tức là như thế là mình không ở trong cảnh
ừ
mà trên đời chỉ có một cái đi biết thôi.
Ừ
nếu mà có hai cái đi biết thì nó không biết nhau. Nó nó phải trở thành một cái được biết. Thì từ cái logic đấy mình thấy à
hóa ra ngày xưa mình rất tự tin bởi vì cái đoạn chốt được mình là cái đi biết.
Ừ.
Thế lúc nhưng mà lúc đấy thì cái được biết nó là cái gì? Lại là những cái đoạn sau là cái đoạn mà mặc dù mình là cái đ biết nhưng mà những cái được biết nó lại là những cái đồ vật lổn nhổn bên trong không gian. Đúng
rồi.
Xong là sư phụ dạy cái hiện ra nhưng giống như là mặt nước trên đường nhựa hiện ra như không có gì ở đấy.
Ừ
thì nó làm rõ được cái phần à hiện ra nó chỉ hiện ra thôi chứ nó không có cái gì cả.
Ừ
thì lúc đấy con cảm thấy là à cái phần khó nhất ngày xưa đấy là phần chống không ấy.
Ừ.
Nhưng mà thông qua cái học hoặc là hiện ra nhưng không có gì ngoài cái hiện ra thì nó gọi là cái phần không. Thế thì lúc đấy mới nói ra một cái là ô hình như nó vênh là không theo cái cách mà hiện ra nhưng không có gì ngoài hiện ra thì nó là nó vẫn nói về cái hiện ra nhưng không có gì ngoài hiện ra. Còn cái không trong tam thân là không biểu hiện.
Ừ
thì con mới thấy ô hai cái không này hình như là hai nghĩa khác nhau khác nhau đấy.
Thì nó đang dừng ở chỗ à như vậy là chỗ này nó có hai cái từ hai cái hiểu khác nhau.
Thế nhưng mà đấy là là mới chốt được là chỗ này là chỗ mà mình đang bị mờ này.
Đại thừa ấy chỉ dừng ở chỗ là không có gì hết thôi
chứ không phải là không nhận là vẫn biết.
Ừ
đại thừa dừng đấy thôi.
Ừ.
Đấy đến đạn mật thừa bắt đầu mới có cái phần là không biện gì mà vẫn biết. Đấy hiểu cả hai đều đúng nhá. Nhưng mà hai cái không phải là một đâu.
Hai hiểu đúng. Có ai hiểu là đúng? Không có gì hết. Hiện ra không có gì hết. Cái là không biểu hiện gì nhưng vẫn đang biết. Đại thừ là hiện ra mà không có gì hết gọi là tính không. Đúng không? Đúng chưa?
Vâng.
Mà thừa nói là không đây là gì? Là sự bất khả phân giữa chống không và nhận biết.
Cái nội th nói ấy là cái lõi
và dùng đều dùng được cái không mà thường không dùng từ không nhận biết rồi không dùng từ không nữa. Đấy nghĩa là thông nhấn lại nh không nữa. Nhận biết nhưng cái nhận biết này là sự là cái không biểu hiện nhưng mà vẫn biết nhưng nó lại có tiềm năng năng biểu hiện và nó vẫn biểu hiện
mà lại không thách được khỏi kia đấy nó
nó không tách được khỏi cái hiểu hiện mặc dù là không biểu hiện nhưng mà nó lại gì
lại không thách được khỏi cái biểu hiện chứ nếu mà nếu mà không thì thì nó từ chối cái biểu hiện ngay
cái không của đại thừa là nó gom biểu hiện ở trong đấy luôn Cái không của Đại thừa ấy mà hôm nay con gọi là sắc thị không không bị sắc ấy là nó gom biểu hiện ở trong đấy luôn. Vừa không có gì nhưng lại vừa biểu hiện được chưa?
Nhưng các con không học rồi các con các con không cần không cần nhớ cái không đấy mà con cần nhớ cái biết.
Cái biết là gì? Là sự bất khả phân giữa không có gì hết không biểu hiện gì hết
mà lại đang biết
màại đang biết
đấy.
Và nó vì năng lực biểu hiện nó vẫn biểu hiện
thế mới kinh. Thế mới gọi là khó hiểu. mà
nó không biểu hiện nó lại vẫn hiể hiện thế mới đau
không biểu hiện
nhưng nó lại không biểu hiện năng lực
nhưng mà nó chưa ra chống không sáng tỏ và hiện ra đấy nó tách ra đôi vào đấy thế cách tách còn gì nữa không tách hỏi
không này nhận biết và hiện ra
có phải là thực ra là vẫn tách không
vẫn tách không là phần riêng và phần nhận ra hiện ra phần riêng không
còn lại thường là không hiện ra là một cục sắc giữ không sắc
đại thừa là nhận thức chứ không phải là Đại thừa và tính nhận thức cao hơn.
Giảng trong xã lợi phát hiểu thì là nhận thức. Còn đây là trải nghiệm. Trải nghiệm thì phải trải nghiệm cái trên dựa trên một cái có cái tuyệt đối chứ không dựa trên một cái nhận thức. N phải nhấn mạnh vào cái thực tế là cái gì? Thực tế là cái chống không sáng tỏ hiện ra đúng không? Nhấn mạnh và đấy chứ không phải là nhấn mạnh là không có gì đâu mà vẫn biểu hiện không được. Mẹ thế làm sao mà con chỉnh nhận thức được chứ. Đấy nhấn phải nhấn vào một cái có. Cái có nó là cái gì đấy? Cái chống không sống tỏ hiện ra đấy là cái có đấy đúng không? Con nghe nói như một cái có hay như cái không? Có
có
mặc dù con chống không trong đấy nhưng mà con nghe nó như một cái có
vì nó khẳng định rất mạnh, khẳng định hiện ra, khẳng định sáng tỏ rõ ràng
dựa trên người mới tu được, dự đấy mới chứng ngộ được.
Còn những sắc thức thì không hơ sắc thì con ra cái gì?
Ra khái niệm
con ra một đống khái niệm gì nữa đúng không? Nhưng mấy câu sóc sắc không không có ai mấy ai hiểu đâu. Có ai tu đâu vì để đ Vì nó toàn là khái niệm sắc chính là không sắc có đúng khái niệm không khú luôn thứ ba
không đúng rồi
mình phải nhấn mạnh thực tế thực tại là cái gì
chống không sáng tỏ hiện ra đấy đấy là toàn độ thự tại đấy đại viên mãn đấy đúng không nhưng chẳng qua là nghe như thế xong muốn hiểu kỹ phải phân tích từng ra từng cái một ra để cho chửi cho đúng chứ không có nghĩa rằng là có thể phân ra được đâu.
Không tách là phần lõi và phần phần phần biểu hiện nó không thể Tá nổi ấy. Tách
tách là chết đấy. Nếu con hiểu tách được là chết.
Vâng.
Mũ trang là chết đấy. Hiểu là tách được.
Không phải là hai phần ghép lại và vào nhau. Vũ trang hiểu hai phần ghép vào nhau
không? Nó là một thứ mà dùng khái niệm chia đôi ra để cho dễ hiểu.
M hiểu không nhỉ?
Thế thực tại không phải hai phần ghép vào nhau mà là một thứ không thả được. Và sự dùng khái niệm để chia làm một đôi ra để dễ hiểu chứ thực tế nó không phải hai phân.
Nó là thử bất khả phân của cả ba cả. Đấy chống không gi hiện ra. Chứ không phải là ba thứ ghép vào nhau.
Nó chỉ là một cái một thôi. Vì thế nó hỏi suy nghĩ. Vì thế nên mới có thể phân tích theo kiểu là đây là thượng đế mà vẫn có người giác ngộ. Nếu không thì phân tích kiểu khác là sai hay đúng không? Nếu mà nó thực sự mấy phần đấy thì phân tích khác là sai rồi.
Nhưng mà có bao nhiêu con đường tôn giáo khác nhau. Mỗi con đường chi khách khác nhau
mà vẫn đầy người ta ngộ rồi. Thế chứng tỏ là cái cách chia không đúng.
Đấy chỉ là một cách chia để cho cái con các con là người theo con đường của sư phụ hiểu thôi. Vâng.
Đấy các con theo đường dư hộ thì phân tích thì con hiểu. Nghe đó con sẽ thấy cảm thấy chính con là cái này đúng là chỉ cách chia
đấy. Thế thôi. Ngay cách sư vợ con là cách chia chia phi truyền thống. Cách nói chia là phần lõi phần đấy. không có trong đại toàn thiện luôn nhưng mà sụ thấy các con cần phải sự chưa đấy sự chia cho con hiểu như thế sáng tác ra chả có cách chia nào thế cả
chỉ có trống không sống th hiện ra nhá sa có chia lõi và phần biểu hiện rõ kiểu dụ chưa
kiểu mới toanh chưa
mới toanh
chống không s hiện ra cơ mà
chứ có phải là là lọi vào biểu hiện đâu nên cả đấy là cách chia mới vì cái kia không thể chia được
nên chia gì cũng
nên chia cái gì cũng được
chia chỉ là cái cái tay chỉ mặt trăng thôi. Mặt trăng thì không thể sờ vào được nhưng mà ngón tay thì chỉ được
mặt trăng có một ngón tay 100 cái 100 thứ
con này thì rất hiểu cái này
nhưng cái này không dễ hiểu đâu. Cái này chỉ có trải nghiệm thôi chứ hiểu không dễ đâu.
Cái là kiểu hiểu xong phải xóa đi đấy.
Đúng rồi. Xóa luôn.
Hiểu xong phải xóa đi. Hiểu xong là đây chỉ là hiểu thôi để để mà thiền thôi.
Để mà tự tin mà thiền.
Còn khi thiền bản chất là phải đang là mà không là gì cả
thì mới trải nghiệm được cái đấy ở góc độ là mình là nó. Được chưa? Vâng. Hay quá.
Sáng sủa chưa?
Sáng sủa.
Rồi. Chúng ta sáng sủa chưa?
Đấy. Ăn mừng đi.
Ăn mừng.
Thích cái gì nào? Ăn ăn vào cho
ăn vào cho nó sáng. Rõ ràng rõ ràng nhận thức với lại cái gì cho nó
con shi rồi con. Hỏi thêm một câu sư phụ
hỏi đấy
là ngày xưa lúc sư phụ giảng hồi mới giảng về biết ấy thì có nói là trong lúc mình ngủ say ấy thì sẽ có cái đoạn mà ngủ mà nó nó biết nhưng mà không ghi nhận nội dung gì ấy ạ
tức là không có phần biểu hiện gì ấy ạ
nó không biểu hiện ra cái ghi nhận chứ phải không biểu hiện gì khác nhau đấy
biểu hiện ra cái biểu hiện ra cái ghi nhận biểu hiện ra
chứ không phải không biểu hiện gì
biểu hiện nhưng mà không hiện
ừ giống như màn hình trắng xóa thì không phải là không biểu hiện gì
nó chỉ là không thể hiện ra hình màu sắc thôi
chứ không phải không thể hiện tí nào biểu hiện
nó biểu hiện nhưng mà nó không biểu hiện ra cái ghi nhận là tôi phải nhớ rằng là tôi đây hoặc là cái này nó không biểu hiện ra cái trí nhớ
nó không biểu hiện ra sự ghi nhận kèm suy nghĩ là không nhớ
đấy lúc ngất thế thôi lúc ngất hay lúc ngủ say đều giống nhau nó không hiểu sự ghi nhận
nó không ghi vào dòng dòng vào cái bản trí nhớ là phải ghi nhớ này nhớ này không có gì hết nó hiện ra cái trắng xóa đấy lúc đấy trắng xóa đấy trắng xóa nhưng không phải là không có gì vì trắng xóa cái là một loại Có gì rồi đấy?
Biểu hiện
là một loại biểu hiện rồi. Đấy. Cái màn hình trắng xóa. Sáng xóa con bảo nó không có gì thì nghe có phải đúng chưa? Không phải có gì đâu.
Nó có cái trắng xóa. Có cái đen xì đúng không? Có tắt đàn hình ch có đen xì. Đ xì
gi như nó không hiểu sự ghi nhớ ghi nhận
thế thôi. An tức vậ đánh chuông nhà nghe đúng không?
Ừ.
Có nghe chương không có.
Xong rồi không nghe thì bảo là không. Đấy bị lừa đấy.
Ừ.
Không có th sẽ bảo là không nghe bị lừa đấy. Nghe
đúng không? Vẫn nghe nhưng mà nghe gì chả trả lời được chứ có nghe được cái gì đâu.
Ừ
đấy chứ là không ghi nhận đấy. Không nghe
trắng xóa thì có ghi nhận cái gì
lúc đấy nó vẫn biểu hiện như biểu hiện ra cái trắng cái không gọi là cái không có gì
trắng xóa không ghi nhận gì hết. chưa làm phần lõi và phần biểu hiện để có tự tin
chứ làm sao mà tách hài với nhau rồi
riêng cái hiện ra và cái biết là không tách nổi với nhau rồi tách thế quái được tách nhau
đúng chưa chưa kể cái năng năng lực biểu hiện đấy thôi biểu hiện nó là có cái gì đâu nếu mà không biểu hiện nó là cái gì búc phí k biểu hiện chứ không là cái gì
vì có cái biểu hiện mới bảo là nó biểu hiện
thế là ba cái không thể phân ra được con Mà nếu hiểu đúng chóng không là vừa không biểu hiện vừa biểu hiện thì mới đúng. Chống không ấy là vừa không biểu hiện như vừa biểu hiện
vì nó không tách không thể bất khả phân giữa chống không nhận biết và hiện ra làm sao là cái chống không là không tách ra cái biểu hiện được. Đấy là giống hết nữ biểu hiện biểu hiện đấy cách nói thôi. Nó cách nói hết nó không phải không thể phân biệt được không thể phân ra được làm sao có thể phân trống không và hiện ra làm đôi được
đúng nhỉ con suy luận là có cái chống không đấy thì giờ chứ làm sao tách được đang biểu hiện thế này con suy ra có cái có cái không biểu hiện thế thôi chứ cuối cùng chỉ kinh nhệm đang làm vì thế đấy mà đi vào kinh nghiệm nó chỉ thế thôi
con nghĩ càng nhiều con càng càng càng đi vào thế giới của suy luận
càng não lắm điềm lắm
có đây có đang là này diễn tiến này rõ ràng quá đấy ừ
mà chả thấy cái gì khác cả
đúng không
thế thôi thế là đủ rồi đấy thế là thiên rồi đấy
chỉ đang là thôi có cái gì khác đâu có phải là đang làm không là gì cả không
rồi
đúng không
còn những cái kia là những cái con việc con hiểu là phải suy nĩ nó bịa ra những cái mà như tính chất của thực tại ấy là những cái suy nó bịa ra
và sự bịa ra để giúp con Vì các con đã bị tin suy nghĩ quá mạnh rồi
nên số biện những cái suy nghĩ
tạm gọi là suy nghĩ đúng
để con bớt tin suy nghĩ sai. Vâng.
Vâng.
Chứ thực tại nó không thể nào chia làm ba thứ được đâu.
Không chia đôi được luôn ấy. Không phải là là lõi vào và biểu hiện đâu.
Chia ba không được luôn.
Đúng chưa?
Nên là đấy là những phương tiện để dành cho những người đi nộ suy nghĩ.
Chả cách nào khác thì đành ở phương tiện hóa
đúng không? Con tin vào thật thì nó là chống không.
Con tin là tách rời thì nó là không tách rời.
Ừ. Ừ đúng không?
Thế thôi thì lý do mà phải tôn giáo ra đời vô số. Vì thế vì mỗi người nghĩ kiểu khác nhau
thì phải có một ông thầy đế bịa một cái khác để cho ông ta
tiến bộ
nên là một tôn giáo nó nhiều thế chứ đúng không? Nếu mà cùng nếu mà thực tại chỉ là một thứ mà có thể mô tả được ấy thì cần gì phải gì tôn giáo. Một tôn giáo là xong.
Nhưng vì nó không thể mô tả được thế mới mỗi ông phải biện ra một thứ để cái loại học trò đấy cần tiến bộ. Có hiểu không nhỉ?
Còn hiện tại Chỉ có thể là được thôi. Nhớ thế không thể mô tả được nhưng có thể là vì con là
cho vì con là mô tả.
Nếu con mô tả thì dùng nó để mà thay đổi những cái nhện thức nhầm lẫn của mình.
Cuối cùng ngày đó thì con sẽ thấy là không chả thế nào đúng được nữa. Thế nên ngay cái thiền con thấy ngay này nó chỉ đang làm diữ tiến này thôi.
Tại sao con bảo trống không sóng tỏ hiện ra?
Cả ba đấy cũng sai. Cái đang lạc nó bảo nó là không sóng thỏ ra không? Không.
Có phải ba cái sai không?
Nó bảo nó có hai phần là lõi và biểu hiện không? Không.
Không.
Thế có phải sai không? Gì?
Nó bảo nó là tôi th Chúa không
không
không nốt tôi là đạo không
không sai hết tất cả biểu hiện tất cả mô tả không nào đúng cả nó chỉ đang là này thôi
cái đang đang là này chỉ là đang là chính mình phá ở đây
tại sao đang là lại bảo có cái gì bên trong đúng không nhỉ tại sao không có trải nghiệm xong bảo là có cái gì đó đấy tại sao hiện ra lại bảo hiện ra cái gì hiện ra đúng không nhận thức đúng rồi thì được rất tốt nhưng mà sau đấy phải hiểu nhận thức đúng chỉ là nhận thức nó không đại diện sự thật Vâng,
nó chỉ là cái nhận thức thôi, không sự thật.
Nó là ngón tay chỉ mặt trăng chứ không đại diện cho mặt trăng.
Cái mà con học từ nãy giờ học ngón tay
đại diện.
Còn thiên ấ là con phải lạc cái mặt trăng
đấy. Học từ nãy giờ chỉ học ngón tay thôi. Trong được cái gì ngón tay ngày mai sự dùng ngón tay khác có lại điên đảo đây. Còn gì nữa
đúng rồi
bao giờ là
đúng không? Mà chắc chắn sẽ ngón tay khác bởi vì con sai ở đâu dụ lại phải sửa đó.
Phải đáp ứng
đáp ứng ra một cái gì đói thay ngón tay. Cái ngón tay này cũng là đáp ứng ch gì nữa tự nhiên đang ngồi làm ghi cho thì bài thương bay ra ấy
nên là sẽ còn nhiều ngón tay khác vì con phải là là bác dướng bác nhị ấy các con phải b học bác nhị ấy
con ngón tay ngón tay thì lúc mình là thì chỉ là một thứ nữa thôi là thứ
đâ
đấy đúng rồi
sư phụ là quan âm thiên thụ thiên nhãn rất nhiều ngón tay mỗi 1000 tậ tay món tay có năm ngón
5000 ngón tay
ui giời các con mà Xí chá
thế cứ bình tĩnh mà điên đảo.
Nhưng mà khi con đang là thì con chỉ là được một thứ thôi.
Vâng.
Con chỉ là cái đang làm không là gì cả thôi.
Vì thế nó chỉ là một thôi, không thể là hai được.
Vâng.
Mô tả thì có thể 5000 cá. Đấy. Nếu không có thiền có phải là con lạc trong cánh đồng mô tả không?
Đúng rồi.
Trong điên đảo bộ tưởng
buộc phải thiền đúng không? Kiến đúng xong thiền. Thiền xong lại kiến lại. Ngày nào không cần kiến gì nữa mà tự nhiên thiền thì thôi
ngày sẽ đến đấy. Ngày không cần cần kiến cảnh là thiền nghĩ cũng là thiền đấy. Thế ngay đây sẽ đến
cái chả là thiền thì còn gì phải kiến gì nữa khi mà cái hiện ra là thiền con chả phải kiến quá gì nữa. Con không cần dùng cái đống đống đống bè nữa. Kiến là cái bè
không cần nữa vì con thế ngồi không cảnh là thiền mà cảnh là thiền nghĩ thiền đâu có gì khó đâu.
Nếu con hiểu rằng thiền là là diễn tiến mọi thứ là diễn tiến của hiện ra của thực tại.
Hiện gia đ là thiền rồi. Con đang là lúc nào chả đang là lúc nào không đang là Có lúc nào con lại đang là cái gì không? Con chẳng bao giờ là cái gì. Con nghĩ con là cái gì đấy thì cũng không phải là cái đấy. Ng con nghĩ sai bé bé đi nữa thì nghĩ sai bé đ chính là thiền luôn.
Tại vì con có bao giờ là cái đang làm mà là cái gì đâu.
Khi con đang nghĩ lung tung đấy thì lung tung có phải đang làm không?
Có
có giờ con rời khỏi cái đang làm mà không là gì cả. Nên là đến một ngày nhất định thì kiến chẳng còn giá trị gì nữa. Thậm chí con đi dạy tôn giáo khác cũng được. Thật ơi con dạy tôn giáo. Nó có khi nó hiểu thật rồi
chỉ khác thôi.
Con đi dạy chu khác
đây nhá. Ví dụ Giêsu là người ví dụ khác ông học một tôn giáo ông dạy một tồn giáo khác.
Ừ
đấy ví dụ Giêsu đấy ông bị ảnh hẩm tôn giáo đấy luôn bị ẩn tôn giáo của riêng ông ấy luôn
ông dùng từ nữ chẳng có trong bao giờ có là Thiên Chúa rồi cha con Thánh Thần bao giờ có trong cái sách Con đường nào khác đâu con đường nào đâu hay lão tử thấy bịm cái con cái đạo đấy
khi con sự thật rồi thì con bị hiểu được khi sự thật rồi ch người trước mặt con cần gì con sẽ nói Đấy
đấy đơn giản thôi. Con nghĩ thật rồi thì người trước mặt con cần gì nó đấy. Ví dụ nhá cái người mà Giêsu dạy là những người theo đạo Do Thái đã có sẵn những khái niệm như là Chúa rồi con cha ông ấy tận dụng ông dạy thử của ông luôn. Có sẵn khái niệm rồi nó dễ tin mà. Giống các con bây giờ bản chất là tin đạo Phật tương đối rồi
đúng không? Nên X mới chèn những cái khác vào cho nhanh. Đúng chưa?
Bản chất các con là cũng đã bị sụ dạy rất nhiều. Không phải đạo Phật rồi đấy. Những cái xã đã bị thêm rồi. Rất nhiều rồi đấy.
Thật đấy. Đại Phật cũng cũng không
riêng được là mình là biết là chả đạo Phật nà nói dám dùng chữ mình đấy cả.
Nó khác chưa?
Khác hẳn chưa?
Đạo Phật nghe chữ mình thì sợ vãi tè. Thì nữa nghe tôi nghe mình là sợ
sợ quá luôn ấy đúng không? Thế là các con đã thực ra đã khác rồi đấy. Xong hôm qua hôm kia nữa là gì? Bây giờ tự nhiên lại
thêm một cái là lõi và biểu hiện
biểu hiện phải Thực ra là khác rồi không?
Khác
đúng không? Thế các con bảo đạo Phật không thần túy không đúng đâu. Đúng chưa? Chi vào không vào
ngày xưa Đừng đ quay đấy.
Quay sui đấy.
Quay sufi. Thôi ăn gì để mừng cái gì đã. Xong rồi.
Nghĩ ra đi nghĩ ra gì đó để mừng gì
thế anh ơi có cái dao không?
Còn muốn cái gì xin chụ xúc đấy
anh em bạn nhau đi. Muốn gì đấy đừng đổi quay lên lấy muốn gì mình quay xong mình
là đấy hôm nay không được nói là đấy.
Nà thì muốn gì đâu. Bàn đi bàn điểu.
Cũng là gì chiếu à
ở đó
điểm chiếu cái n
đang là không để quy chiếu Đúng chưa?
Đúng.
Đang làm
nhá. Được ngay lại ngay lại quán đảnh à quán đảnh vu quán đảnh nhá.
Vâng.
Đang làm mà không làm.
Có hai câu nhớ gì không?
Là thầy à cái gì? Cái gì? Mọi thứ là tưởng tượng đấy.
Mọi thứ chỉ là ảnh giấc mơ.
Thứ chỉ là tưởng tượng.
Thứ nhất là nhìn mọi thứ trong luân hồi niết bàn
chỉ như ảnh và giấc mơ.
Thứ hai là dùng hết sức để trên con đường không được chiến.
Có phải kiến thiền không?
Kiến thiền là kiến là gì? Tất cả hiện ra này không thật.
Thiền là ở trong trạng thái đang là đấy. Không thể ng chiếu đấy. dùng hết sức luôn cố sức luôn
nhưng mà có sức để gì để đang làm
đấy ý là sức rằng là
như vậy là đấy con con quán đảnh con thấy không hai cái đấy rất là rất là gần cái bây giờ
là gì
con ảnh vua nhá là gì là thứ nhất là kiến là nhìn mọi thứ như là hoải giấc mộng
rồi
có phải giống như bây giờ mới nói không hiện ra như nó không là không có thật không thật
bất chấp suy bảo gì không
chấp bảo gì
đúng chưa
và thứ hai là gì dùng hết sức để mà lút ở trên con đường không đủ quy chiếu như là chị có thiền Từ sáng tối
là đấy. Khi con là có chiếu nào không?
Đấy khi con đang làm không là gì hết ấy thì không là gì hết bất đỉnh quy chiếu gì nữa
đúng rồi
chứ là cái gì đó để nguy chiếu ngay.
Đúng rồi.
Kể cả là không gian thì có là điểm nguy chiếu là không gian.
Đúng rồi.
Đang làm mà không làm thế chính là ở trên con đường không điểm nguy chiếu.
Con thấy cái này nó dùng của con chính là có đỉnh vua
đúng không?
Đúng.
Bài đấy duyết nó là bài đấy thiếu như là thế mình là cái quái bài đấy không nó. Ừ
là con lại kẹt
có để vuông với ông đấy thì ông giác ngộ được với con đủ
người đấy sư phụ giảng xong rồi đi đi không điểm quy chiếu ấy
lại giả nổi lên
thiếu con mình là quy chiếu mới là không có được quy chiếu là cái tinh thần thì tất cả các con đường nó đều phải giống nhau
nhưng mà nhưng mà không thể nào mà nhưng mà các con là những cái tâm trí khác nhau nên không thể nào cứ đùng dùng đúng một cái giống như nhiều bệnh khác nhau thể dùng một loại thuốc được
vâng
đấy thức thuốc Thúc nào thì cũng dễ đến khỏe hết. Nhưng bệnh A mà dùng thuốc B cũng đứt đúng không? Đấy con thành vua hay thế gì nữa nhưng mà nếu con không học đến đây làm sao con làm được là sao lại không thể điểm quy chiếu được bây giờ chụp
nếu con tin làm cái gì đó sao con không chiếu ăn không tí sư phụ ban xong chụp
nào các bác muốn gì nói đi
bây giờ chụp luôn cũng được xong tí sư phụ b
ai ăn cái này thì
mắng lànc
à cả nhận cả nhận thích đúng cả là thế nào là gọ nhận thức nhìn thấy bạn
cả hai luôn ấy có ba cái hôm nay thôi cũng nói
phân biệt được ngón tay với mặt trăm đứ hồi
hả từ từ thể thì không bị bước
thì đang nghĩ là cái ý đó chị từ
nhận thức đúng với a chị nói nhiều khiến đúng không này thứ hai là thái độ đúng khi tiền là
thứ ba là nhận thức đúng về thực tại là kinh nghiệm thì có thể kinh nghiệm bằng cách là nó thôi
chứ là mình lại mang tiếng và trong
chúc mọi người gọi là Tiêu hóa tiêu hóa thành công những cái dụ giảng hôm nay.
Rồi thế đủ rồi. Thế là kinh lắm rồi. Tiêu hóa
thành công cái giả này là kinh lắm rồi.
Thế là bao gồm may mắn tiêu hóa
may mắn mới tiêu hóa được hóa được
nhá. Chúc mọi người cho thành công cái giảm này nhá. Chọn mình thích đi
chư đi ăn đi ăn đi.
Trà xanh à
năm đúng không? Chính thách sách
mỗi người thật đủ đấy đúng không?
Đủ đủ thoải mái luôn
đấy. Ăn trà xanh ngon. Tránh rất ngon
cho các các anh ăn đi.
Các ông chồng ăn trà xanh đi. Thêm trà nó ngon không nhá.
Chúc mọi người tiêu hóa thành công cái sức hộ giảng ngày hôm nay.
Ừ chúc mọi người thành công. Thành công
xin chào thành hấp dẫn quá.
Không thể từ chối nữa. Không thể cưỡng lại được sự hấp dẫn của trà xanh quá. Tất cả các
mọi người hóa thành công những cái giả ngày hôm nayả ngày
hôm nay. Đây tiêu hóa hết luôn.
Đây là men tiêu hóa
men tiêu hóa
chọn
ch đường tiêu hóa khỏe mạnh
tinh hoa phát
xoài ạ. Phải dẻo
ơ cái cái nó ngon quá hả?
Ừ cái ngon
ăn đi con nè. Đi
bóc bóc nhiều lớp
nhiều lớp ạ.
Tiêu hóa thành công thì ta giảm không anh
không? Nhiều lớp mỗi lớp nó có một lớp giấy chứ.
Ô à mỗi lớp lớp giấy.
Nhiều lớp nhiều lớp lắm đấy.
Nhiều lớp. Mỗi lớp giấy chỉ có một cái thôi chứ.
Xin miếng trà thanh đi. Đ ăn chị ăn
đây còn
thôi ăn nhiều quá không ngọt quá. Đây m
ê bên này
mọi người hình như đủ hết rồi ạ.
Hạt thông nữa này
ăn thông
hạt thông bông cổ m thành công những cái hộ sả ngày hôm nay. Đấy hôm nay cho anh mai cho anh về quê đúng không?
Ấm rồi không phải hoang mang nữa sớm nh
ấm chưa? Ấm ấm.
Ừ không hoang ma khóc lóc mấy hôm nay nữa. Treo em
treo hay làm đùa
em treo hay đùa?
Vu trang thì có lửa quang thôi. Ch anh có thôi chứ.
Đấy lào biểu hiện thôi chứ không hoang mang là một thứ khúc đ hoang mang quá sợ mọi người
có người khi nào về quê có về quê không có thứ chưa biết chỉ cuối năm thôi
thứ sáu là bao nào thứ sáu là hai mấy
26 à
hôm nay bao nhiêu
hái về quê không bất qua nhất là bao nhiêu
quê Hải Phòng ấy
vâng có
bao giờ
26 cả hai
rồi rồi rồi
còn cái lúc mà Đất rồi đó. Cái đất mà em nhắm mắt mà mắt nó là mấy 5% mấy
à cao nhất là bảy thúc đấy là bốn đ
ui cao nhất hoang tưởng của em á bốn phẩy mấy trong đời à năm mà cũng không nhớ nữa cao
à độ hoang tưởng hôm trước của em hôm mà hoang mang mới tối hôm trước là cao lúc cao nhất là 1,6
cái không không dàng á
không ràng Đấy về khóc có nằm để sáng này
hôm nay đã làm 3k tập chưa tập pháp chưa
tập đi
con bù 3k 3
gì đấy gì
bây giờ phải
điều chế thuốc riêng cho cho anh là phải 3 ngày
3k tưởng tưởng cái xấu nhất hoang tưởng hết cỡ luôn
kích hoạt hoang tưởng luôn
thay để tập kích thì mình tự kích hoạt hoang thưởng xong chúc mện
thả cỡ ra
ừ ngày làm ba phát xúc miệng ba nhát
cho đỡ hiền
đúng rồi Chơi cho thoải mái đi.
Chơi thoải mái đi.
Chơi tí thạ thời không cay được.
Đúng rồi. Hôm nọ dự vào Sài Gòn tiện nói vui là các bạn Sài Gòn đo là qu đi cùng nhỉ? Không đúng không?
Không ạ.
Các bạn đo là cái khao khát nhất thế gian là gì?
Thì rất nhiều bạn khả năng của nữ là tình dục.
Wow Sài Gòn đấy nó khó nhất là tình dục
toàn tầm 80 90 96 các bạn 98%.
Wow
thấy không? Đấy
kinh vậy.
Thế còn đây là sự nói bậy nói được rồi nhiều khi là đỡ
đỡ rồi ạ. B kia là kiểu bên ngoài một kiểu bên trong một kiểu ấy
làm sao cũng được xả rất nhiều rồi
sư phụ nói đùa nó vậy rồi cũng khuyến khích khuyến khích
Sài Gònò nhá
Sài Gòn thoáng
đúng không khuyến khích rồi tự sướng này nọ các loại mà trong kia là nó nó đè mức là ví dụ ông Pon là chín mấy
khiếp bon á Pon nó gặp á
ờ Pon đâu nào
chả hiểu nó đến thì nó nói chuyện
nó biết vẫn được ạ nó biết vẫn được gặp đấy nó biết thì ai cũng được mà nó biết thì có đứa nào nghỉ đâu đấy thì nĩa là toàn chín mấy có bạn nữ mới hai mươi mấy tuổi mà đã 98 rồi Thếp
hai mấy đang cửi xung sức mà sao phải khao khát nhỉ
mới khao khát chứ bây giờ không còn sức thì kháng khát cái gì
có sức gì khát
không ý con là có sức đi thực hành đi sao phải ngồi xuống khác ấy đầy đủ thành viên con ở Hà Nội h bị sướng sự đùa nhiều trêu nhiều quý thích nhiều
tiếp xúc ngay trọng luôn Có nhiều là là là là là cung mế đùa mình
kinh dị thế toàn chín mấy tám mấy chín mấy đây không đi khác
ngon không găn hả?
Ừ không ăn nữa. Bác nào còn chưa có trà xanh
bác nào chưa ăn trà xanh không?
Ai chưa có trà xanh
ai làm trà xanh
ăn thôi chứ không làm đâu. Bảo Bây giờ là trà xanh
đây đây sụ ăn nào. Sụ ăn nào. Làm trà xanh nào.
Làm trà xanh sợ sụ sợ làm trà xanh các con sợ xù hộ
nhá. Nhân vào sự làm trà xanh này cho chị nhân cảm
làm cho xanh l nào chị hiểu làm chân xanh lế nào
bé ba. Bé ba
sụ sao làm bé ba được
thì thế thôi tựa hết cỡ tăng trải nghiệm mà con con. ơi mấy cái bữa này nó hay bị cái nhân là khi mình hiểu á không cái này cá nhân này thôi không sao biết nhân
con hiểu nhưng mà thỉnh thoảng con hay rơi vào cái là con không nghĩ gì được hết tức là
không tự nhiên nó đứt mặt luôn á sư phụ
đang là càng dễ không càng nghĩ không nghĩ là tốt nhất
ngày sướng nhất không phải
đây con đang định hỏi sư phụ v tự nhiên
may mắn đấy
rất là may mắn con đang rơi vào đang là ta nh
rơi vào đầu lại rơi vào đang là nghĩ được gì
cái phá mạnh nhất đang là chính là nghĩ nhất thầy
mình vô đang làm mình sợ thệ Đúng rồi. Suy nghĩ là cái phá mạnh nhấtng chết được
suy nghĩ là
đâ tự không nghĩ trời ban
không nhưng mà lúc đó mình lại sợ tự nhiên thấy mình không nghĩ gì được hết
tức là nhập thiền luôn nhập thiền luôn
đây con đang hỏi sư phụ con hai phá nữa đây nên là lúc đó mình
đang nhấm búng tay phát gặp thiền luôn
hả
không nghĩ thế là may mắn nhập thiền luôn
không nhớ được đây là truyền
cái vấn đề là thế
ý là mình t con muốn tận dụng những cái cái thế là Thích cái tận dụng thôi ạ.
Mình nghĩ là phải nghỉ chuối của em đ hết rồi.
Bên nhà chị Vũ Giang nhá. Có vô góc bếp với chuối của mình nhiều lắm. Nhưng mà thôi mai không sau
mai về quê giờ thế giờ về nhá.
Trong anh này hay hoang mang con là hay bị đứt đứt một con không nhớ cái gì nữa hết chứ không phải
hoang mang kinh hoạt tối đa đây cho nó cho hết hoang mang luôn.
Ờ
còn không nhớ thì may quá rồi thì về thiền luôn. Đang là luôn thiền luôn. Tôi không nhớ đấy là tiền vấn đề là kinh nghiệm nhưng mà không có kiến thận đây. Kiến kiến mất kiến luôn rồi. Ông mà thấy một vị đấy thấy xong rồi thầy kiến được là kiến nhưng mà tôi nhớ rồi.
Cho nên là ví dụ như thỉnh thoảng sư phụ dạy hay là cái gì đó tự nhiên mình không có kết nối được luôn ấy ạ.
Đấy thì con phải quen cái môn thiền để con bục ph búng tay về đang lái.
Vâng thì con thấy
muốn thế thì phải làm quen nhiều thôi.
Dạ
các con hiện giờ còn phải kiến chẳng qua là trình độ thiền thấp quá.
Vâng.
Thế còn phải kiến kiếm lúc với thiền chứ
lẽ ra phải uống tay cái tiền mới đúng.
Ừ.
Vì nó là chặng hay đang là dễ nhất trên đời luôn.
Ừ.
Phải làm cái gì đó mới là thằng khó.
Vâng.
Đang là cắt cắt mới khó chứ.
Cắt hết cái này th khác khó như đang là dễ nhất rồi.
Chả phải làm cái gì. Chả phải là cái gì.
Con lúc nào cũng đang là đúng không?
Đang là cái dễ nhất thôi. Dạ.
Như vậy về con là tập thiền nhiều lên để biến thiền thành một cái cảm giác dễ dàng quay trở lại.
Dạ.
Vâng.
Còn đây là khó khăn khó khăn quay trở lại thì phải kiến kiến kiến rất nhiều.
Ừ.
Chẳng qua là vì nó khó
khi nó dễ thì con chả cần kiến. Búng tay cái là về đăng thiền luôn đang là luôn.
Dạ
với con chỉ nhớ một câu gì đó thôi. Câu này câu đấy mang tính kích hoạt chứ không phải câu để không phải để tư.
Dạ.
Ví dụ có thể nhớ câu là cảnh là thiền
ngữ là thiền là c về phát về thiền luôn.
Ừ
chứ không nhất phải câu cái câu đang là chẳng là gì cả đâu.
Vâng.
Con cần một câu kích hoạt câu gì mà làm con về dễ nhất.
Vâng.
Ví dụ cảnh là thiền mà nghĩ cũng là thiền cực kỳ hay luôn ấy.
Một phát về luôn.
Cực kỳ hay.
Nếu con nếu con quen ấy thì nó cực dễ luôn đấy.
Vâng.
Nó làm con một phát ơ Thiên đây này. Thiên đây này. Ờ
Thiên đơ thế. Nó xảy ra rồi chứ có phải làm gì nữa đâu.
Nếu cảnh là thiền nghĩa cũng là thiền. Có phải là đối với con là thiền nó xảy ra rồi không?
Vâng.
Đúng là chất của thiền không?
Đúng.
Đấy nên là con tập một cách con tập thiền cho quen
sau còn chuyển một câu kích hoạt thôi.
Một phát quay về thiền luôn.
Vâng.
Thì lúc đấy khuyến khích cái câu cảnh là thiền khiến cũng là thiền. À
nghĩ cũng là thiền nghĩ cũng là thiền
là câu mà câu mà rất kiên là thiền
rất dễ quay về vì là nghĩ
mình thấy thiền phả bé t đâu nữa.
Vâng.
Hôm đấy mình nghĩ cái gì thì nó là thiền. Thì thấy cảnh gì là thiền vì thiền sẽ béo mà.
Ừ.
Là đẹp nhất.
Ừ.
Đấy. Câu số hai là câu đang làm mà chẳng là gì cả.
Hai câu đây đều rất hay.
Dạ.
Thậm nh câu chẳng đến chẳng đi để chỉ tự nhiên cũng là câu hay.
Cái câu chỉ tự nhiên rất hay luôn.
Nên là con cần câu nào đấy mà con một phát quay về là được. khoe ngầm đ không ấy con dễ thiền lắm khoe ngầm mình may mắn hơn người này khá trư phục mái lúc không nhớ gì nó vẫn lòi ra
câu gì vô thức chị nhở
một câu nói câu nào cũng được
cành một câu vào cành tiền nghĩ cũng là thiền đúng không lúc là kiến quên hết rồi suy nghĩ thì quên mất rồi
là thiền nghĩ cũng là thiền cài một câu vô đó Ch đốt chém chua gì bây giờ
là thua Hồng Nhị nhá.
Vâng.
Bất nhị đỉnh không?
Bất
may mắn. Đúng là may mắn chị cũng chả thể nói giỏi được không nhị đúng không? May mắn nhị. May mắn là chuẩn luôn
đấy. Mẹ Mẹ rồi đấy.
Mẹ sư phụ nh
chỉ có một cái là phải làm hay là phải ngồi nhiều.
Ngồi nhiều ngồi nhìn và kinh nghiệm nhiều.
Đúng rồi.
Thế đấy là cái ph
đấy là cố hết mình đấy.
Cố hết mình
may mắn thì nó không phải là là ai cũng có được đâu. Phải người cố hết mình may mắn.
Vâng cố hết
mặc dù cố hết mình cũng chẳng có thể được nhưng mà không cố hết mình cũng không may mắn được.
Cái đấy là cái đấy mình hiểu nhưng mà đúng là mình có một cái đấy cũng lại là cái may mắn. Tức là công việc thì nó không phải Như các bạn ấy còn phải mưu sinh ý. Đấy
cho nên là khi mình ngồi xuống là mình chả cần phải nó cũng hạn đấy. Đấy cho nó rất nhiều cái may mà nó cộng lại.
Tức là khi mà mình ngồi xuống thì không nó tự nhiên nó đã không phải suy nghĩ về cơm máu gỏ tiền rồi. Đấy đấy là cái cái rất may mắn.
Đúng rồi. Đấy may mắn đấy. Không phải lo gọi tiền may mắn
đấy. Còn nghĩ gì là chỉ gọi tiền nó thật lắm.
Vâng.
Đấy
đúng không? Cái thật chứ gọi tiền rất thật.
Cho nên là cái lúc ngồi vào thiền là nó thảnh thơi nó không đến
lúc cha mà không Cái gì là may mặt lớn? May mắn thật tượng
đấy. Hai người may mắn này. Đấy hai người may mắn đang tạm thời chưa chấp nhận may mắn mayắn quá chấp nhận
không với lại con thấy thêm một cái nữa. Con thấy thêm một cái nữa như thế này này. Tức là bây giờ mình xác định nó là cái gì ấy.
Nó là cái gì thì mình nghĩ này này ơi. Bác nhị đang nói
mình nghĩ nó tức là khiến
không tức là đấy là mình nói theo ý của mình. Thôi đấy con nói là
thì là mình bảo là như sư phụ nói là nhận ra cái gì á
thì giờ nhận ra cái gì thì mình nghĩ là cái cốt lõi nhất vẫn là cái mà sư phụ nói là cái biết từ xưa đến giờ ấy.
Cái sự thật ấy
thì nó có những cái những cái tính chất gì năng lực gì ấy.
Từ biết từ rất hay đấy nhá.
Đúng rồi.
Chỉ có không làm ra như kinh nghiệm mạnh bằng từ kệ tiến thôi.
Chư biết là nhì rồi đấy. Ừ.
Nó có cái tính chất gì và năng lực gì đấy
thì bây giờ như này tức là đến lúc vào thì tiền thì mình không ngồi phân tích cái đấy
bởi vì nó 30 phút mà phân tích cái đấy nó hết veo còn đâu mà nhìn kinh nghiệm
thế nhưng mà tất cả những cái thứ ấy là mình nhìn ở ngoài đi.
Ừ.
Mình nhìn ở ngoài ngoài khi thiền ấy. Ừ.
Mình cứ nhìn thao hồ thoải mái. Lúc nào rảnh mình nhìn một tí mình cũng nhìn
thì đời sống
nhìn để xem nó cái chống không nó là cái gì, cái hiện ra nó là cái gì cái x cái cái sáng tỏ ấy nó là cái gì?
Cái cái gọi rực rỡ ấy.
Vâng.
Sáng tỏ cái biết ấy. Đấy thì á mình cứ làm hết ở bên ngoài đi. Xong đ lúc vào thiền. đã làm bên ngoài rồi thì vào thiền nó tự tin lắm cơ. Nó cần gì cái đấy rõ ràng rồi mình thấy nó rõ rồi mà. Cho nên lúc vào thiền cứ việc thiền thôi. Đừng phải xa đà vào cái việc như này đã đúng chưa hay là hay là như này đã phải sáng tỏ chưa nhỉ? Hay như này đã đúng là hiện ra chống không chưa nhỉ? Tớ là tớ rất nhiều cái như thế. Tớ rất nhiều những cái lúc cái câu hỏi là mình cứ bảo ừ thế này đã đúng chưa nhỉ? Đã đã đúng là hiện ra chống không chưa nhỉ? Rất rất nhiều cái đấy. Thì những cái thứ mình làm hết ở ngoài đi. Thế đến lúc vào thiền mình thấy nó đúng rồi. Cái lúc mình làm ở ngoài nó thuyết phục mình rồi ấ thì lúc vào thiền mình không phải làm những thứ ấy nữa.
Thì 30 phút đúng là trọn vẹn để mình nhìn vào kinh nghiệm mình không bị nó phân tán ý. Đấy thì mình thấy có mấy cái
như thế
chuẩn quá rồi quá đúng rồi.
Các con là đừng nên chia thiền và không thiền làm đôi
mày. Tìm cách là đưa những cái thấy thực thế vào trong không lúc sống bình thường đấy.
Cái cách cách hiệu quả nhất ấy. Đấy. Giác ngộ chỉ đến với người cổ hết mình. Cố hết mình còn phải đưa ra đời đúng không? Mặc dù dụ giờ chỉ do lo thiền thôi nhưng bản chất là con phải có ý thức đấy từ bây giờ rồi. Nó đưa ra cuộc sống mình nhìn nó trong cuộc sống đúng không?
Cuộc sống nhìn thấy nhiều ấy thiền dễ. Đấy đấy là bác nhị chia sẻ vũ trang đấy. Làm thế nào mất trí nhớ mất tự nhiên lại đơ không nghĩ được nhưng mà còn quen rồi thì nó dễ. Lúc đơ mà quen rồi thì búng tay cái câu gì bắn ra là xong. Nào các bác còn hỏi gì không? Không đo lạc cho vui xong rồi về đi ngủ đi
chứ còn mình là cũng phải loay hoay nhiều lắm đấy chứ không phải tự nhiên loay hoay lắm nhiều đấy
có nào hỏi hôm nay giảng kiến thức hơi khổng lồ đấy
hôm nay là toàn khổng lồ kiểu tinh chỉnh tinh tế
nó không phải là khổng lồ kiểu một cái mới toanh mà là tinh tế lại những cái cũ Đúng không?
Sao khóc được không? Hôm nay thế nào? Th khóc đi. Khóc được đi. Hôm nay thấy khóc không? Có muốn khóc không? Anh em thấy cho anh khóc tưởng là nó ngộ kinh lắm đúng không?
Đúng rồi.
Tưởng trứng ngộ tăng vọt tưởng giống bí
tưởng giống bí bích mà khóc là kinh lắm ấy.
Bích khóc hôm sau đo là cái gì? Tôi lên trăm
nào. Hôm nay cảm giác của con về cái bài hôm nay thế nào? Khóc nữa. Khóc
đấy cảm giác của con là không khóc.
Ừ
mẹ làm chị em cứ tưởng mày ngồi ra mày khóc
chị cứu em với không em đồ và tướng mất
đ tư còn khóc nữa.
Ừ đi tang nói chị bảo không em nhầm mà em không biết làm sao nói hiểu đã thì nh sửa có gì đâu
mọi người tưởng mình khóc thì hiểu mà mình khóc thì không hiểu gì cả. Th đổ nó trứng xóaúng
xóa là may mắn đấy. Hiểu không?
Đang là đang là thực sự lúc đang là ấy là con chẳng muốn nghĩ gì muốn bay ra nhá. Nhưng mà con bay không quan trọng không muốn nghĩ đấy là
bay.
Khi con đang là mà không là gì cả ấy. Nếu con vào trạng ái đấy ấ thì con không muốn nghĩ gì nữa.
Vâng.
Có thể khi muốn bay ra thói quen theo nghiệp lực nó không muốn nghĩ nữa.
Vâng
bác nhị ấy bác nhị là mô tả đúng đấy. Nó không muốn nghĩ nữa
khi mình đang làm mà chẳng làm thế tự nhiên không muốn nghĩ nữa. Đấy còn x bay ra thô theo cái cái nghiệp lực của mọ kịch bản mọi người vẫn bay như con không muốn nghĩ không muốn không nghĩ gì cả. Đang là rồi không là gì cả muốn nghĩ gì nữa con không muốn nghĩ không nghĩ là suy nghĩ không xuất hiện nhưng không muốn nghĩ nữa.
Thế là nên trắng xóa là một cái tự không muốn nghĩ đấy lại như con kể nãy đấy thì đây là Không muốn nghĩ nữa là một loại tự luôn thế luôn đấy. Khi con đang làm mà chẳng làm gì cả thì con muốn nghĩ cái gì? Thử xem.
Con không muốn nghĩ gì thế khi không nghĩ cái gì học sinh nó bay ra không phải là con nghĩ chắc rồi.
Đúng rồi.
Nó chỉ là diễn tiến ra diễn tiến thôi.
Không muốn nghĩ vẫn nghĩ thì đâu phải mình nghĩ.
Ờ đúng rồi thì chỉ đế thôi không phải con nghĩ nữa.
Đừng giản cảm giác là người nghĩ luôn không phải là người nghĩ vì con có muốn nghĩ đâu nó bay ra thế. Lúc đấy mà con kiến rồi con phân tích là sai rồi. Đúng không? Lại thành nghĩ ngay cứ kệ
kệ thôi thôi
đang là thôi chả là gì ngoài suy nghĩ
đấy là đấy là người suy nghĩ đấy đang làm mà chẳng làm gì cả
còn sĩ đặc
là tự suy nghĩ đấy nhưng mà kinh nhất ấy câu sau mới kinh có câu mà cảnh là thiền nghĩ cũng là thiền đấy câu trước ấy câu đấy mới câu kinh
cấy mới làm xóa nhỏ khoảng cách nghĩ mới không nghĩ Cậu đấy câu mà con các con khi con trải nghiệm nó mới thiên kinh
chả vấn đề gì nghĩ nghĩ là đang là thiền càng chứng minh đ thiềnấy con không cố tình nghĩ nhưng con không sợ cái suy nghĩ nào hết chứng minh con thiền đây này
suy nghĩ hiện ra chứng minh c thiền đấy
đấy cô cảnh là thiền nghĩ là thiền đấy càng chứng minh là thiền xảy ra Thế cách tập là khi con khi con ở trong dạng đấy đang làm mà chẳng là gì cả thì suy nghĩ xảy ra có đúng không?
Con thấy nó là thiền không? Đấy nếu con thấy nó là thiền ấ thì không vấn đề gì nữa. Còn nếu con thấy nó không phải là thiền thì mới là vấn đề. Cái con nên nghĩ trước khi bắt đầu, trước khi thiền còn nghĩ nghĩ trước cái cảnh đấy thôi. Nghĩ trước cái nhận thức đấy thôi đấy giờ tí nữa mình ngồi thì nghĩ hiện ra th nghĩ có phải là thiền không bán sau nhá cái đấy anh em cứ có kinh nghiệm về bản tuần buổi sau chưa phải buổi hôm nay nhá nào có hỏi thêm nào không hỏi đau đặc đi xong rồi ngủ đi nhá đo đạc đ
sác quyết đi
ừ
trước nhỉ
trước là đang là sắp quyết mình đang là Chả tạ này
đúng rồi.
Rồi hay là
đấy các bác bác nào muốn gì nói đi. Bọn con tư xong xong rồi tự nhiên thấy là trân trọng vô minh. Ấ
ừ
nên là muốn xin sư phụ đo cái đo lại cái đội trân trọng vô minh vì vô minh chính là giang ngộ
thì vì rất là rõ ràng là cái vô minh chính là cái năng lực thể hiện cái năng lực biểu hiện của mình ấy.
Càng nhiều vô minh thì càng thể hiện rõ năng lực biểu hiện của mình.
Đấy cảnh là thiền
thì đúng là cái câu mà cảnh là thiền nghĩ cũng là thiền
là nó đấy.
Càng biểu hiện chứng tỏ là con là càng là con con càng càng biểu hiện càng xịn.
Đúng rồi. Càng biểu hiện thì càng chứng tỏ mình
chứng minh càng chứng tỏ con là đúng là cái đấy. Đúng là sống không sáng tỏ hiện ra biểu hiện mà không hiện ra sao bảo con là hiện ra đây? Rồi
nếu chố không chóng tỏ không hiện ra thì sao bảo con lại hiện ra?
Sao bảo là mình có năng lực
sao bảo con là có năng lực biểu hiện biểu hiện
càng có suy nghĩ càng có ảnh chứng tỏ năng biểu hiện con càng xịn
nó càng chứng minh con là là xịn con là chống không sáng tỏ và biểu hiện
và năng là biểu hiện đó đấy đấy là cảnh là thiên nghĩ là thiên đấy con không sợ nữa vì nó là con biểu hiện ra m sợ gì con đang là biểu hiện của con đấy
nó chứng minh cho cách danh một cách gọi là rõ ràng ngay trước mặt con đ biểu hiện của con Thế sao lại phải sợ mới đấy? Như cái đấy có mỗi con tư thôi phải về phải đông đông người thôi chứ không gì đâu. Vài người không ai đợi sao nữa đợi x nữa anh em thiền nhiều nhưng mà đòi lại nhá. Độ sác phân biệt
cái gì ấ nhở
đang nghĩ là là trải nghiệm giác ngộ hay là đang trải nghiệm gia ngộ? Có số
à khó khó mà
khó phân. Việt Phân Việt đang nghĩ cắt xuyên đấy.
Phân biệt đang nghĩ
cắt xuyên
bây giờ gọi là đáp lại hình dung
thấy dễ hình dung là cái chỉ số đấy là chỉ số gì thôi chứ còn bản chất của chỉ số đấy là
bây giờ là mình sẽ bỏ từ ra khỏi từ điểm
bản chất của chỉ số đấy thì không có vấn đề gì tại vì tên chỉ số đấy là đang nghĩ là trải nghiệm giác ngộ hay là trải nghiệm giác ngộ hay là đang trải nghiệm giác ngộ
không cắt
hỏi từ điển luôn
nhạy cảm
các con là loại một từ quan trọng lại hiện rồi đấy các con là vừa quyết định hai từ Hai từ một cái loại cái từ cực quan trọng là gì? Là các trường hợp hành động mạnh mẽ đạo lực người ta đã đủ hành động mình sát khí là nó đưa cho vũ khí sát khí lại bảo 2 manh động xưa là không hành động số phân biệt đấy đi
không cái số sác quyết một chỉ một hay hơn chứ
xác quyết
nó kiến nhiều hơn có một ch
còn l kia tiền từ từ bò lên không sao không vộâng Còn cái này sắp quyết sắc quyết là cái bài này chỉ có cái một cái chỉ trải nghiệm cái một không thể trải nghiệm cái gì khác
vì cái kia là do thiền nó mới làm được thì phân biệt ấy
rất nhiều cái là do thiền nó làm thì thôi hôm nay chưa đo bộ thiền mấy hôm mà
đo cái kia là kiến làôm nay mới giảng giảng giảng đấyả
hôm trước là xác quyết cái gì mà đang là với lại đang là sao ạ
không con tìm lại đi sụ đang nói thôi con phải người tìm lại xem người kho có cái gì
con nhớ mà
thì đang làm mà chẳng là gì cả.
Sác quyết chỉ có
chỉ có cái một
và chỉ trải nghiệm cái một đúng rồi.
Đúng rồi.
Đấy.
Còn hôm trước là chỉ số là xác quyết đang làm mà không làm gì cả.
Ừ thì bây giờ tiêu chí thiền nó khác rồi nên là cứ từ từ
cái chỉ số đấy cứ từ từ
nhá. Cái một quan trọng mà hộp qua kia
cuối cùng lại quay lại cái đấy chứ gì nữa.
Vâng. Cái đấy không lại tưởng có cái lõi với cái bỏ
ờ thế phải chết đâu
à? Chết đấy. Đúng rồi. Trang hai cái vọng đấy. trước
cái một thì không thể nắm bắt mà chỉ là nó được thôi.
Hai cái hình tròn
mà là hình tròn số có hai cái vòng đ
cái một đấy sư phụ cho con họ đo một cái ca mà trước khi con nghĩ ra hai cái vòng
ok
đọc đi đọc số đi đọc
qua nó update em hai cái vòng đây
hải nam à
không truy tìm nữa
quải nam Bảo hành đi. 29.
Ok.
Ôi em muốn ăn quá.
Chỉ số gì nhở? Chỉ số gì? Chỗ
sắp quyết chỉ á.
Thấy mà trải nghiệm là trải nghiệm.
Trải nghiệm là trải nghiệm khôngọ trải nghiệm là trải nghiệm không?
Đang là đang là
đang là
hôm nay bỏ rồi. Hôm nay thô là đo cái mọi trải nghiệm và trải nghiệm
không đo cái nữa luôn. Cái đấy chỉ là nhận thức thôi. Đo như
nói đúng chị đọc thoại trên phim làm
rồi chố anh nói đúng. Đấy.
Tôi đang là
tôi đang là
cái gì? Tôi đang là cái kia đi
em yên tâm.
Tiếp đi nhìn tiếp gì không? Đọc đi
độ sắc quyết chỉ có cái chỉ trải nghiệm được cái một không nhớ rồi. Ấ Bé rồi.
Ba bé
bốn bé
bốn bé băng
thế gọi không?
Ba vé thôi.
Trừ một vé trừ
hết chưa?
Đóng top 10 nghe nào.
Hôm kia mình đoán một đống một là bất nhị 81
kinh
kinh không
nam nhá.
Đừng có dụng số Rồi bất nhị 81 tiếp đi. Là nguyệt quế 725
kinh chưa? Bất nhị vọt lên ghê không?
Kinh
quá đáng sợ không? Hãy như hãy như bất nhị.
Số ba là ngọc bích 70,5
quế bí c nhau à
không chị Quế Quế là 72,5
bí là 70,5
bí quế là bí là phải khóc đi hiểu không? Nào khóc khóc đi thì mới lên được.
Khóc trước để cho cái
trước khi đồ cái bớ ra sau biệt danh được không?
Ở phía bàn sau này á 10 số bốn là tôi 69. 69,5 anh kinh thế kìa.
Tốp 4 rồi kìa. Kinh quá nhỉ. 68
Wow đang vọt lên à
68,5,5 là 69
ừ nhỉ đẹp anh chị tỉnh online s
đấy một trang đối nỗi cứ tự đi chứ gì không chỉ khoe may mắn thôi
bằng chứng tưởng khoai chắc rồi
không chứ chỉ khoe may mắn đi xuống thôi
nghe cái thử thấp lắm ấy nhỉ hóa ra Không nói mẫu 54 ạ.
Đấy khoe hiểu rồi đi
ai số 7
số mẫu 54
rồi nhân cũng vọt lên rồi đúng không
số 8 là anh 48
thì anh thì anh thì vẫn thế đúng không quanh quanh đấy đúng không
tăng hai điểm số 9 là thủy phiêu 39
kinh top 10 sợ không
ngự ô sợ thủy phiêu không ô
quá kinh đấy
số 10 và số 11 là bằng nhau tuệ vân và duy nguyên 33
kinh tuệ vân kinh không
tuệ vân và thủy phiêu là hai con ngự ô
mới
nói mấy câu đ nói mấy câu đ Con này con trăm không? Con trăm bá nào
không ạ?
Nói gì nói được không? Chín mấy th 98 gì hết
98 là cứ nh
hai con ngựa ô hai con người nói đ
phiêu nói r con
con thấy vấn đề lớn nhất của con là rất hay sợ hay sợ sợ sai ấy. Ví dụ kể cả khi mà đã xác quyết rồi nhưng mà vẫn vẫn cứ có cái gì đấy nó sợ. Thế thế là rất nhiều lần là con
Vâng. Thế cứ ví dụ như là con đi tư với Bích xong rồi hỏi mọi sợ là đang có vấn đề rồi. Chắc hắn
ừ
phải đào buộc phải đào.
Vâng. Đấy nhưng mà con nghĩ là cái phần mà giúp con nhiều nhất là hôm trước mà lúc mà gặp lúc mà trâu trâu trâu anh khóc Châu anh khóc nhưng mà
anh khóc là giúp con hả?
Tức là ý ý là cái câu chuyện ngày hôm đấy ạ.
Châu chu
Châu Anh khóc. Châu Anh khóc thì là ừ
như nào nhỉ? Tức là ờ có một vấn tức là Châu Anh có một cái hiểu hiểu nhầm nhưng Châu Anh không biết là nhầm ở đâu. Thế nhưng mà trong quá trình mà mọi người giúp cho anh làm rõ ấ thì nó lại vỡ ra một số thứ.
Ừ.
Và khi mà vỡ ra thế thì con phát hiện ra là à hóa ra là trước nay mình cũng hiểu nhầm.
Ừ.
Ờ không không nó không phải giống cái hiểu nhầm của Châu Anh nhưng mà nó vẫn là có một cái chỗ nhầm. Ví dụ như là cái hiện chống không sáng tỏ hiện ra thì mình coi hiện ra nó là một một thứ. Nhưng mà bản chất hiện ra đấy nó chỉ là một tính chất là có năng lực biểu hiện mà thôi. Đấy thì khi đấy thì tự nhiên con thấy xác quyết rất rõ ràng là giống giống như cái ngày xưa sụ bảo là cái cái đức đức đức Phật Di Lặc là rung rung ấ chiếu ấy. Đấy thì lúc đấy con mới hiểu cái từ tỏa chiếu ngày xưa sư phụ dùng nhá là đúng là nó tỏa chiếu thật không thể có chuyện là là có cái gì được mà đúng là cái cái máy đấy nó chiếu ra mà đã chiếu ra rồi thì chắc chắn là không không thể nào có thật cái gì ở đấy ở đấy được
đấy ví dụ như là đi
tỏ chiếu từ rất hay vì nó làm cho thấy nó không thật
đúng rồi
ngày xưa rú tỏa chiếu nhiều ấy
chiếu
tỏ chiếu nó không thật rồi tự tỏa chiếu nó không thật
hiện ra đôi khi vẫn tưởng là thật sự hiện ra nó rất hay nhưng mà nó nhiều khi vẫn là thật còn tỏa chiếu chắc không thật rồi
đúng không chiếu đã bị cả cái bài hôm trước hụ dạy về việc là mình có hai phần đấy ạ. Đấy thì phần đấy giúp con bởi vì là cái sợ đấy là vì sợ mình bị làm sao đấy.
Tỏa chiếu từ hay đấy nhá. Anh em thể nghĩ lại xem từ tỏa chiếu bây giờ hiểu rồi.
Vâng.
Có thể cân nhắc từ tỏa chiếu là mình tưởng tự ra mình tưởng là từ cái tôi này tỏa ra nè thành vấn đề này ạ.
Không nhưng mà khi mà dùng là năng lực biểu hiện ấy thì đúng là thấy nó là một cái năng lực nó tỏa chiếu ra chứ không không phải là một từ một từ một cái chủ thể nào đấy và đã tỏa chiếu thì nó không thể nào có thật được.
Ừ.
Ừ. Thì cái đấy là con thấy
ừ thì nếu nếu mà không có thật thì chỉ còn chỉ còn mỗi cái này thôi. Không thể là cái gì khác được. Không không có thêm bất kỳ cái gì khác được. Suy nghĩ thô và tệ hay chứ làm cho b không thật luôn ấy. Cân nhắc em thử cân nhắc r chỉ là sự thô và tế này là nó không thật luôn này. dùng mơ
cũng được mơ được mết
con dùng cái gì mà con thấy nó không thật là bệnh nhất
thì cái từ mà gây tính thật thì thì tránh rồi
khi con xác định được cái này con dùng cái từ mà con thấy nó không thật được ấy thì là cái quan trọng nhất
đấy mấy từ gì mà con bị thuyết phục nhá chứ bị đè là sai nhá nếu mà con lại dùng cái từ mà con thấy được ôi đè quá ép quá thì sai rồi chắc chắn là con đã sai rồi nên đầu tiên là thuyết lục đã sau đó mới nó mới nó mới có cái giá trị là đấy là nó không thật thì nhân tuệ vân nói nhân chỉ một nói đấy không đứng không cần ép một cái từ gì đâu cái từ đấy thứ nhất mình phải tiếp thuộc đã th mình gợi mình sự không thật thì trong cuộc sống v cái này sao v nó liên quan đến việc là mình thiền đời sống thiền lúc ngồi thiền thì từ nào cũng được nghĩ lúc xong nhưng mà ngồi đời đời sống phải rất nhanh rất nhanh và rất rất thuyết phục đấy đời sống ấy cần một từ rất là thết hục để nói về thứ hiện ra này mà các con bâ giờ bây giờ bắt đầu đời sống rồi đấy. Bắt đầu nghĩ thôi trong đời sống nghĩ thôi đây ở đây chỉ là gì đó đúng không nhỉ? Đấy ví dụ ví dụ nếu cho con chọn là đây chỉ là tấm chấm thì con chọn gì vậy Vân chọn từ gì trong đời sống
bây giờ đối với con là cái từ tỏa chiều đấy nó rất là ấn tượng
ok người khác đi. Các bác khác đi. Mỗi bác chọn một từ cho em nà.
Con là kinh nghiệm đang là diễn tiến.
Ok tiến ok khác đi. Cho trọng từ trong đời sấu.
Con là đang làm mà chả là gì cả.
Đây là đang làm chả là gì cả. Đây là đang là chả gì cả. Ok. Hợp lý.
Con chắc là đang là kinh nghiệm đang là diễn tiến.
Đây là diễn tiến rồi. Nhân
ôi xin lỗi. Hai cái được không? Hai một
được. Hai cái được.
Một cái là đây chỉ là suy nghĩ thô tế. Ừ.
Thực tế một cái là đang là chẳng là gì cả.
Rồi này kia
con đang làm chẳng là gì cả.
Rồi
con là đang là diễn tiến.
Đang là diễn tiến. Ok.
Con cũng đây là đang là diễn tiến.
Đang là diễn tiến. Ok. Không nghĩ
đấy có suy nghĩ ra đấy hiểu không? Nghĩ được nữa.
Ok rồi. Sợ không?
Kinh quá. Đấy người ta như thế đây mới là câu hỏi cao thủ này.
Đúng rồi.
Đây mới là cao thủ rồi này. Nên là không cần phải gống cái đấy nữa vì con đã khỏi nghĩ rồi.
Con không cần dùng suy nghĩ nữa. Đây x ơi con ra khỏi suy nghĩ rồi không cần cô ấy nữa
không. Ok b
kinh nghiệm bạn diễn tiến ạ.
Đi
nhằng luôn nhng luô nhng luô nh luô
rồi. Công nhận
nhẫn gì
không từ gìn ra khỏi nó gì là diễn tiến
rồi biệt danh vũ trang là ra khỏi sinh biệt danh đ luôn
biệt danh ra khỏi suy nghĩ khiếp thế sợ không t thể hiện rồi chứ gì nữa suy nghĩ rồi nhá
đang xin sơ bộ bình danh đấy
đây biệt anh luôn đấy cho biệt danh luôn khỏi
biệt danh mới vũ trang là ra khỏi sin
biệt danh thỉnh thậ Thả sụ sẽ gọi đồng biệt danh
chị sư phụ đi
thỉnh thoảng sữ gọi tên thật và thỏa dùng biệt danh nhớ ra s gọi biệt danh
dạ
rồi tự anh con hay dùng đây là mơ đây là mơ
hải nam đây
hải nam
là mơ với gần đây thì cũng dùng cái của sư phụ là đây là kinh nghiệm đang là diễn tiến
rồi
hai cái
hai cái ok tiếp đây đi
hai rất thuyết phục
kinh nghiệm đang là tiến
còn mạnh cái đoạn là kinh nghiệm đang là diễn tiến
rồi rồi
con cũng dùng cơ đây là kinh nghiệm đang là diễn tiến
ok
ng cả có thêm cái lúc nãy thấy ấn tượng đây là đây chỉ là cái kỹ thôi hoặc là cái mơ ngày hai cái nó cảm giác nó cũng đang thấy chạm đây.
Đây chỉ là suy nghĩ thạ
đây chỉ là suy nghĩ
thô và tế đi.
Thô và tế
chữ suy nghĩ làm cho nghĩ về nghĩa là nếu dùng chữ suy nghĩ
chỉ thô thôi
thì con lại nghĩ và mới thô cái tâm trí nó quen từ suy nghĩ mà
vâng
nên là có phải thô và tế mới đủ
thô và tế
mới đủ
chứ nếu mà con chỉ d suy nghĩ là sẽ tự
giống mà theo dụ đấy mọi việc chống suy nghĩ thôi là anh em tức là nghĩ về thôi hết
à
đúng không
vâng
nhưng bài Nhưng mà thơ đường bảy chứ không thể nào là mọi việc chỉ trong suy nghĩ thô và tế thôi được. Đấ
đây là suy nghĩ thô và tế.
Đấy là suy nghĩ thô và tế
thì nó cắt luôn cái viện nó thật luôn.
Con thấy như vừa nghe Hải Nam nói đây là mơ. Con thấy đây là mơ cũng chạm.
Đây là mơ. Đây là mơ.
Mơ có mấy con thể viết luôn.
Đây là mơ.
Kiểu kiểu mơ nó sạch luôn đây. Nó không
mơ. Ok. Chết đi.
Đây là kinh nghiệm. đang làm diện tiện. Ok. Đây là th tế tỉnh mơ đây là mơ đây là mơ
mơ thì là phải mình phải nhớ về cái gọi là mơ.
Còn thô tế thì nó tạo ra cái cảm giác đây là mơ.
Hai cái nó hai cái nó đều tỏ đều chạ chọ chỏ và một chỗ mơ thôi.
Đấy ok.
Còn là kinh nghiệm nó là gì?
Mơ phải nghĩ là mơ nhớ lại cái mơ nó như nào.
Còn n thô thế thì nó tạo ra cảm giác tự động hết mơ
tạo ra cảm giác là mơ.
Con này kinh nghiệm đ là diễn tiến diễn tiến rồi đi
Minh Trang. Đây là đang là chẳng là gì cả.
Đang là mà chẳng là gì cả.
Ok. Nào ra khỏi suy nghĩ nó đi.
Đây là mơ cũng hay.
Đây là mơ. Ok. Nào ra khỏi suy nghĩ nó đi.
Mời bác ra khỏi suy nghĩ.
Mời bác ra khỏi suy nghĩ.
Con cũng thấy suy nghĩ thôi. Tên
c mấy lần không đặt tên thì nó phí đúng không?
Đúng rồi ạ.
Ok. Nói đi.
Nào câu gì?
Câu l suy nghĩ thô và tế.
Nghĩ thô và tế. Đây suy nghĩ thu tế.
Hoặc là con thấy cái từ trống không tỏa chiếu với con nó cảm giác nó rất là mạnh. H
số hỏa chiếu. Ok.
Ừ. X cho bệch nhân đi.
Đúng rồi. Qu
đợt này là cần bịch nhăn.
Mọi người cảm ứng cái gì nó đi cảm hứng cái gì nó đi
mọi người cảm hứng cái gì nó đi
như vũ trang là cảm ơn họ suy nghĩ bận tự nhiên niệm lô niệm nhắm chí vô niệm niệm vô niệm một một chắc tí nó lốt lốt liệm
chưa? Vô niệm chưa thấy
không?
Vô niệm thấy rồi. Vô niệm bên này này. Nhm ch thấy rồi. Thấy rồi hình rồi.
Nhm chát thấy hình
đã định hình rồi.
Thấy rồi là Yên tâm là nó sẽ lốt cả hai nhóm tí nữa sẽ lốt
đại nát à
vô
sợ quá bài hôm nay đặt tên là gì chú
không mình gen bài hát
bài hôm nay đặt tên đây yếu ý quá nhở tên gì
rất nhiều điều quan trọng bài này toàn v toàn nhập kiểu gì mà ra được cái
hát ngọng ngọ bài hát bài hát rượu nhá bình thường không làm được cái thời gian dài bài hát tận 8 phút
xong nhắc đi nhắc lại một câu rất nhiều
xong có một câu nó lại nhọng vào Và mơ là mơ là mơ gì
ui tao còn nguyên một gói này mà nó chua
nhưng mà
ch không biết số động ng
rõ về cái cái gì ấ em tết tết
thực tại thực tại ấy chỉ chỉ có thể là ấy đểm bắt
ờ đúng rồi đấy nó không là phất cỏ bị
kiến và và thiền
tinh chỉnh kiến và thiền
đấy
lên tầm cao mới
ui giời wow trước thêm năm mới
đúng không
những cái ttin chỉnh lên tầm cao mới đấy
dạ
chưa nghe ra xư ngày xưa con
nhận ra là cái toàn bộ cái thứ là mơ nhất
thì
xong mình nhận mình là cái cái thức mơ
thì mình lại vô tình mình đồng hóa là cái thị giá Rồi
ngày xưa con là mơ thế thành công nhưng mà con lại nghĩ rằng con là giấc mơ.
Đúng rồi.
Đồng hóa với cái phần
m đồng hóa các phần hiện ra
chết.
Con là cái vô tướng vô hình mà lại có khả năng mơ
và khả năng biết
biết mơ
mơ cái giấc mơ đấy. Nhưng con không phải là cái giấc mơ này.
Nhưng mà phải nữa là cái giấc mơ này không thể tách khỏi con.
Đúng rồi.
Thế mới đủ nếu không lại thành đủ không thể tách khả con
khôngấy
lại thành sai.
Nó làm con đâ kiểu không thể
là mơ mà lại là luôn. Cái này là oảng
hoặc là nó kiểu nó kiểu kiểu dễ nói là nó con nó là con chứ con không phải là nó.
Vâng
nó là con. Như con hỏi nó đấy nó không đúng không?
Con là dâng mư của sư phụ nhưng sư phụ không phải dâ mư của con đấy.
Nó là con nhưng không phải nó.
Tức là mình cứ nói nghĩ đen như thế là ok luôn đấy.
Nó là con nhưng con phải con nhớ cô ấy cũng được.
Vâng.
Nó là con
nó là con nhưng con không phải đấy thì tỉnh ra là giấc mơ
nó là con nhưng mà con không phải là nó giống như là hình ấy ạ.
Sư khó nhưng mà có con tư nhưng mà sư phụ không giải đáp.
Xong rồi lúc con Vũ Khải cũng toàn tư sư phụ cứ nghĩ tiếp đi.
Rồi cái thời mà giấc mơ giấc mơ Não. Ấ
bây giờ nói
thì cái phần là không là gì cả thì nó chính là giải quyết luôn cái phần này luôn đúng không?
Nó là con gương tại sao như là gương thì không phải hình trong gương
nhưng hình trong gương chính là gương.
Đợt Đà Nẵng sư phụ đã giơ cho bọn con biết cái này
nhưng mà cái mặt gương nó vẫn làm cho con có tướng có tướng mặt gương còn cái này là vô tướng xịn luôn. Mơ là mơ
à thế câu hát của sư phụ là gì nhỉ? Hát mà cái bài mơ ấ nhở
đây chính là mơ không gì khác gì tỏa chiếu ra t mở ảnh cơ đấy. Tỏa chiếu. Ừ. Tỏ chiếu này đúng rồi. Mâu chỉ là cái tỏa chiếu của cái bí chiếu thôi thôi
chứ làm sao nó lại là
mình cái này mình mình nhận mình giấc mơ một cái là mình đồng hóa mất vào cái phần thanh cạnh luôn. Sao mình bị ảnh hưởng
hay quá trung mình không thể tách rời mình nhưng nó
yên tâm từ còn nhiều câu mới hóa ra bị tác động thì mình bị tác động
trời ơi còn những lần hóa ra nữa yên tâm chiếu chứ đúng quá
tỏa chiếu thôi chứ không phải là mình là nó
nó là mình nhưng mà mình không phải là nó
nó là mình
nhưng mà Chiếu cảnh thức câu là
câu vỡ đầu bình thường là do hiểu là mình là nó xong hiểu
câu mà
thiền tông công án thiền tông đấy
đoạn cuối là vô thường lộ ra pháp phân sáng chói thì thì chính là cái cái tỏa chiếu nó vô thường
nó làm lộ ra cái cái chân thường bên dưới bên dưới.
Hình như mình đi tàu mình hay thấy là do mình thấy những cái vôi thường nó nhấp nháy trong cái
thì cái sân thương tự lộ thôi.
Đúng rồi ạ.
Ừ
thì Thì mình tự nhiên mình thấy cái chân thường nó luôn.
Nếu thấy vô thường thì cái nền tảng chân thường đấy động
hoạt động và không dám không chạm vào đằng chân thường vô thường ấy.
Đặc điểm của thằng vô thường là không chạm vào dân thường
không thể chạm.
Không thể chạm
khi thằng vô thường nó thay đổi hết thì mình thấy có một thằng không đổi thằng chân thường vẫn.
Vâng.
Đấy là vô thường lộ pháp chân sáng sóng.
Wow.
Giống nó mình thiền đấy sư phụ nhỉ.
Thấy diễn tiến thay đổi thay đổi liên tục mà mà vẫn chân cái
cảm giác tốt nhất là cảm giác không thể chạm.
Không thể không thể chạm.
Ừ
đúng rồi
chứ không phải không được c Cảm giác là một đấy. Con hay đi theo đổi cảm giác là một.
Vâng.
Cảm giác bị sai bé luôn.
Con đi tìm cảm giác là một đúng không? Vì con con nghĩ trong đầu là một mà
con tìm nó bị sai rồi. Cảm giác không thể chạm mới là cảm giác đúng.
Nó mô tả đúng về cái sự thật.
Cảm giác là một thì cảm giác ấy không phải là là cảm giác đúng. Thế nó đổi hay sao?
Nó đúng là cảm giác mặt gương ấy. Mặt gương nó vừa là một vừa không thể chạm cùng một lúc.
Vâng.
Đấy có đúng là cả giác mặt gương. Cái từ mặt gương con nên ngẫm với nó nhiều à. Mặt gương vừa không thể trạm nhưng vừa là một
là một theo nghĩa
chứ không phải là một tao là mày
thể trạng
không thể trạng theo nghĩa là tuyệt đối không đúng không thể nghĩ được không biểu hiện gì cả không thể chạm vào được
chứ không phải là không có gì nên không thể chạm
ừ
nhưng mà có thể hiểu cả hai không hay là hiểu
được cả hai được không có hình tướng gì chạm nào
con cũng thấy thế hình tướng gì không ý phải ngày xưa chỉ hiểu là không có gì thôi nên là không phải chạ
cái này nó vừa không không có thật không gì cả ch
hai nghĩa hai cách đều đúng
hai cách đều đúng
nhá một thằng là vì con không hình tướng gì
nên chặn nó quái nào chạm sao vào cái không hình tướng
thứ hai là cái con biểu diễn ra có thật quái đâu mà chạm vào chặn vào cái gì
thấy cả hai đúng rồi
cái gì chạm vào cái gì bây giờ
thì cái cách con thấy có một cách tiếp cận trực tiếp ấy tức là cái mình thấy này ra là nó trống không hiện ra ấy ạ trống không trống không tỏa chiếu á sư phụ đó sử dụng đấy chống không sóng tỏ tỏa chiếu đấy
thì mình mình thấy nó cả hai nó đều là mình không bị ảnh hưởng bởi cái việc là mình cũng sẽ thấy là mình không hề thay đổi
không tỏa chiếu thì nó được cái nghĩa không thể tra Nó được cái nghĩa giỏ chiếu và năng lực biểu hiện một ý
học ảnh như nó mất cái ý là một thứ theo nghĩa là là không thách rời.
Nếu mà nó là tỏa chiếu như con phải hiểu rằng con là không gian.
Vâng.
Và nó tỏa chiếu trong con
rồi
chứ không phải là con là mặt trời tỏa chiếu khỏi ánh nắng khỏi mặt trời.
À không mình là không gian vì cái không gian nó xư nói đấy.
Toa hiện đúng rồi.
Không gian và những cái ánh sáng tỏa chiếu cho không gian
thì không thách rời được.
Dạ.
Còn nếu mà mặt trời tỏa chiếu mọi thứ ấ được cái
phải là nếu tỏa chiếu phải hiểu mình là không gian và cái tỏa chiếu không gian
tỏa chiếu
trong không gian.
Trong không gian. thì được thì nó không bị không bị mất cái nghĩa là không thể rời.
Vâng.
Còn là không gian kia là những tia sáng là thỏa chiếu trong không gian thì làm sao tách rời được.
Dạ
vâng
nó vẫn được dự nghĩa tỏa chiếu mà nó lại không bị nghĩ mất nghĩa không thách rời.
Vâng.
Như vậy con này hình dung hay là không ra?
Phả hình dung
không thì kiểu gì chẳng hình dung. Tất cả từ hình dung.
Đúng rồi.
Làm gì từ nào không hình dung?
Nắm bắt mà đang
con đã phải dùng từ phải hình dung rồi.
Làm những cái từ nào không hình dung
kể từ không hình dung được thành một hình dung mới. Cái là cái không hình dung được đâu. Thế là gì? Hình dung về cái không hình dung đấy.
Chắc chắn hình dung về không hình. hình dung được
không hình dung được
nó là thứ không hình dung được thế là lại có cái nó mà hình dung được nó
lộn xung cái này c hai
đây hai cái này này hoặc là không ăn tùy từ các đầu cúng không
ba cái này nữa
mình thoải mái đi chứ không
thôi ăn cái này chốt gì đ
alo
ăn cái này để tên mới thành hiện thực với chính con đi
cái tên thành hiện thực với con
cái tên mới thành hiện thực với con
tên mới
tên mới sẽ thành hiện thực mới
đấy. Bác nào bác nào lúc ăn thì nghĩ tên mình là cái gì ấ
chị ơi? Chị sáng bắt động có nghĩa là không thể động vào được.
Không không la động được
gọi là không không lai động không lai động được cả hai đỉnh rồi
độ vương đấy.
Tên Phật luôn gì nữa ai
ai ăn cái này sẽ thành hiện thực. Ai ăn cái thành hiện thực đối với con
gửi cho các bạn trên mạng đây các bạn. Trên mạng Đây ạ. Ai ăn cá nàyì tên mới
thì tên mới sẽ thành th con
sợ không
ngân ngon rồi nhá.
Ngon quá
ngon rồi.
Ngon rồi. Bất kể trường hợp gì cũng ngon rất cấp xí thô ba tế
thế ngon ngon chất thô thế luôn.
Wow ăn cái này đi cho đỡ đau dọn dày.
Ai ăn cái này đây mới thành thử con vô quý
bà con. Còn ai chưa ăn này?
Con thấy con theo đuổi cảm giác là một rồi
ừ
theo đổi cảm giác một là sai rồi. tay mọi người
không thể ra vô trộ không chạm được
không thể chả bắt đầu
không thể trả không thể trả
không được bắt đầu chỉ một cầu chỉ một là chỉ là ngon mình duy nhất
mình ngon
dễ nhớ mà
---
Nh hết đấy. Cầu chỉ một
bắt đầu
à. Phiêu là phân đ nhớ quá nhá.
Phiêu thành phân thôi. Mất cả phân thôi mà.
Chị phân thay vì chị phiêu chị phân đấy.
Cái này tên mới dẫn thành
mơ luôn.
Là mơ lấy. Lấy gì nhờ? Lấy
vô trụ gì
đúng là quán đảnh vua mãn.
Quán đảnh vua cộng nhau đại biên mãn đấy.
Đúng rồi. Sư phụ cho hỏi thế này. Con cứ thấy như này. Tức là mỗi khi mà con cảm nhận cái kinh nghiệm á ạ. Nhưng mà con cứ nghĩ đó là kinh nghiệm đặc biệt ở sư phụ nă game đúng không?
Tức là con không biết là giống như hôm trước con kể sư phụ ấy
thì phải nhìn rõ hơn đấy. Chú nói ra đấy phải nhìn rõ hơn
thì đoạn đó của con chỉ là thêm một nút nữa đó là thấy rõ nó là kinh nghiệm đang là diễn tiến là xong rồi thôi thấy nó diễn tiến thôi.
Vâng thì là nó sẽ
bình đẳng kinh nghiệm khác
thì đặc biệt cũng được nhưng mà đặc biệt là cái được đang là diễn tiến diễn tiến ra.
Vâng.
Thế cuối cùng bản chất nó vẫn chỉ là kệ là diễn tiến thôi.
Dạ.
Không cái gì khác.
Đặc biệt cũng được nhưng mà đặc biệt là được diễn tiến.
Vâng.
Dư ngồi đây ăn một bữa rất ngon ấy thì thì cũng rất là kinh đúng không?
Vâng.
Nhưng mà nó chỉ là đang là diễn tiến thôi. Cái bản chất của nó là bình đẳng với thằng khác thằng khác.
Vâng.
Nó không đặc biệt gì cả.
Thì ổn cái cái phần đuôi nó là ok đúng không ạ?
Ừ. Không đặc biệt không đặc biệt thực sự đặc biệt đâu vì nó chỉ là đang là diễn tiến ra thôi.
Vâng.
Đúng rồi.
Đặc biệt chính là đang diễn tiến.
Dạ.
Ví dụ như là cái cái cảm giác mà khi mà mình cảm nhận cái kinh nghiệm đặc biệt nó cũng kiểu như là một cái cái tạm thời tạo ra do những cái suy nghĩ thô và tế đúng không ạ?
Đó đúng rồi.
Thì mình sẽ không không không th Đ con thì nói rằng đây là đây là suy nghĩ thô tế là hay đấy.
Vâng.
Thì nó phá luôn cái đĩnh đặc biệt.
Dạ.
Tại vì là ví dụ như đôi khi mình mình có những cái khái niệm cũ nó cứ bám theo xong là mình cứ h
thế đấy th thấyy suy nghĩ thô tế mà phá đặc biệt luôn.
Vâng. Vâng ạ.
Thị thô tế đặc biệt thôi. Đặc biệt gì thô tế thôi.
Đặc biệt suy nghĩ thô và tế thôi. Cảm giác đặc biệt thì là tế mà suy nghĩ đặc biệt thì là thô
thì nó lập tức là mất đặc biệt luôn.
Ừ là diễn tiến ra thôi.
Vẫn là diễn tiếng ra
nó diễn tiến cả cái suy nghĩ đây là kặc việc rồi.
Ờ thì đấy thô thế mà
hết.
Ừ
nó diễn tiến ra thô tế. Trong đấy là là những cái suy nghĩ đặc biệt đấy. Đặc biệt những cảm giác sung sướng, thoải mái hay là cảm giác đặc biệt gì đó.
Ừ đúng rồi ạ. Vâng ạ.
Ngon chưa?
Ngon ngon
đấy nhá. Tên thành thật rồi nhá.
Dạ.
Ăn xong phát là tên thành thật luôn nhá.
Yeah.
Đặt tên để bá động mà.
Rồi dương khí cao là đọ xem nào.
Dương khí cao liên quan bao nhiêu phần trăm đến
đặt tên hôm nay nhá.
Ban tên
liên quan. 12%
có phần đấy.
Còn 98% 88% nữa
để xem chuyện gì nhá. Còn nhiều trò nữa.
Hứ hẹn nhiều trò nhưng mà trò này đã trò hay rồi.
Một trong a nhiều trò đấy
đúng không? Tối thiểu là còn mấy nữa?
Bảy trọ tương tự nữa.
B ngày nữa mà hôm nay nó không tài này. Cắt cắt riêng cái đoạn đặt tên thành
bà đấy cứ đặt tên là cung là là đặt tên đặt tên
đ tên. Bật tên để thành thật nữa. Bật tên thành thật chị quế đội