Thiền là thật hay là cảm giác
Thiền 1
Tóm tắtAI Summary
### [Phần 1]: Chuyển hướng Pháp thiền – Sự kết hợp giữa Kinh nghiệm trực tiếp và Cơ sở Logic
**Bối cảnh và Pháp duyên của buổi giảng**
Bài giảng diễn ra vào ngày 14/12/2025, trong một không gian tu học ấm cúng và đầy tính thực chứng. Sư phụ Trong Suốt mở đầu bằng việc nhận định lại lộ trình giảng dạy cho nhóm "Thiền 2". Ngài quan sát thấy sự chuyển hóa và những vướng mắc của học trò từ buổi học hôm trước để đưa ra một quyết định quan trọng: Thay đổi hướng tiếp cận thiền tập. Sư phụ nhấn mạnh rằng "tin vui được dạy riêng", ám chỉ việc những học trò có mặt hoặc theo dõi sát sao sẽ nhận được những chỉ dẫn tinh tế, phù hợp với tiến trình tâm linh hiện tại của họ, thay vì chỉ lặp lại những giáo trình cũ. Pháp duyên của buổi này bắt nguồn từ chính những phản hồi và sự "chấn động" trong tâm thức học trò sau những bài thực hành phá bỏ ảo tưởng về thực tại.
**Sự hạn chế của kinh nghiệm trực tiếp và vai trò của Cơ sở Logic**
Một trong những điểm mấu chốt dẫn đến sự thay đổi cách dạy của Sư phụ chính là từ câu hỏi của học trò **Hải Như**. Qua đó, Sư phụ phân tích sâu sắc rằng: Khi hành giả bắt đầu phá bỏ các lớp vỏ của "Tưởng" (Sắc, Thanh, Hương, Vị, Xúc, Pháp), họ không thể chỉ dựa thuần túy vào kinh nghiệm trực tiếp.
* **Kinh nghiệm trực tiếp**: Là những gì chúng ta cảm nhận ngay tức thì qua giác quan. Tuy nhiên, kinh nghiệm này thường bị đánh lừa bởi thói quen tin vào sự thật của các cảm giác.
* **Cơ sở Logic**: Là dùng trí tuệ phân tích để nhận diện bản chất của sự vật. Sư phụ nhấn mạnh, nếu chỉ xoay vần trong kinh nghiệm mà thiếu đi nền tảng logic vững chắc, hành giả sẽ dễ dàng bị cuốn lại vào niềm tin rằng "cái tôi" hay "thế giới" là có thật.
Sư phụ chỉ rõ rằng phần **Tưởng** là phần chúng ta tin rất chặt vì nó hoạt động ở tầng vô thức. Phần **Suy ý** (suy nghĩ, lập luận) chỉ là tầng nổi, nhưng chính cái Tưởng bên dưới đã âm thầm mặc định mọi cảm giác hiện lên đều là thực tại từ trước khi suy nghĩ kịp hình thành. Do đó, thiền không chỉ là ngồi yên, mà là một quá trình dùng logic để phá tan sự mặc định sai lầm của Tưởng.
**Ẩn dụ về Ổ điện: Sự bấp bênh của kinh nghiệm giác quan**
Để làm sáng tỏ việc tại sao không thể chỉ tin vào kinh nghiệm, Sư phụ đã sử dụng một ví dụ cực kỳ sắc sảo về chiếc ổ điện. Học trò **Hải Như** đã nhắc lại ví dụ này như một bài học xương máu:
* **Tình huống**: Giả sử bạn sờ vào một ổ điện 100 lần và cả 100 lần đó đều không có điện, bạn không bị giật. Kinh nghiệm trực tiếp của bạn kết luận: "Ổ điện này an toàn/không có điện".
* **Bước ngoặt**: Tuy nhiên, đến lần thứ 101, nhỡ đâu có điện thì sao? Nếu bạn chỉ tin vào kinh nghiệm của 100 lần trước mà chủ quan, bạn sẽ gặp nguy hiểm.
* **Ý nghĩa tâm linh**: Kinh nghiệm về "thế giới có thật" của chúng ta cũng giống như 100 lần sờ ổ điện đó. Chúng ta thấy nó thật, chạm vào thấy nó thật, nên mặc định nó là thật mãi mãi. Nhưng sự thật của thực tại không thể được xác lập chỉ bằng việc lặp đi lặp lại những cảm giác đó. Chúng ta cần một sự kết hợp: Vừa "sờ" (trải nghiệm trực tiếp) vừa phải có "logic" (hiểu về bản chất điện học/bản chất huyễn ảo của pháp) để chắc chắn về sự thật. Sự kết hợp giữa logic của Sư mẫu (trí tuệ phân tích) và kinh nghiệm của Sư phụ (sự chứng ngộ trực tiếp) chính là chìa khóa để phá vỡ mê lầm.
**Khám phá sự "Ngu" – Điểm chấn động trong tâm thức học trò**
Trong buổi đối thoại, học trò **Minh Thành** chia sẻ một trải nghiệm đầy xúc động khi nghe Sư phụ giảng về từ "Ngu". Đây không phải là một lời mắng nhiếc đời thường, mà là một "thanh kiếm trí tuệ" chém đứt sự mê mờ lâu đời:
* **Phân tích tâm lý**: Minh Thành cảm thấy muốn khóc vì nhận ra mình đã "ngu" bấy lâu nay. Cái ngu ở đây là việc **mặc định cảm giác là thực tại**. Chúng ta nhìn thấy Sư phụ, nhìn thấy căn phòng, và lập tức tin rằng có một Sư phụ thực sự ở ngoài kia, một căn phòng thực sự tồn tại độc lập với tâm mình.
* **Sự chuyển hóa**: Minh Thành nhận ra thực tại không hề có sẵn "Sư phụ" hay "căn phòng" theo cách mình vẫn tin. Những gì hiện ra chỉ là một **cảm giác áp đặt vào thực tại**. Khi nhìn thẳng vào Sư phụ mà nhận ra không có cái nhìn của mình thì cũng không thể khẳng định có Sư phụ ở đó, một sự "sang chấn" tâm linh xảy ra. Đó là khoảnh khắc hành giả nhận diện được khoảng cách giữa *cảm giác* và *thực tại khách quan*.
Sư phụ xác nhận đây chính là hướng đi đúng. Sự rung động không đến từ việc thay đổi lý luận suông, mà đến từ việc **kinh nghiệm cá nhân thay đổi ngay tại trận**. Khi hành giả thấy mọi thứ chỉ là cảm giác đang hiện ra trong mình chứ không tồn tại ở "phía bên kia" (thực tại độc lập), toàn bộ thế giới quan sẽ bị đảo lộn, mang lại một sự tự do và sáng tỏ chưa từng có.
### [Phần 2]: Bản chất của Thế giới là Cảm giác – Huyễn ảo và Giả lập
**Sự đồng nhất giữa Cảm giác và Thực tại giả**
Tiếp nối sự chấn động từ việc nhận diện cái "Ngu", Sư phụ đi sâu vào luận điểm: **Thế giới này chỉ là cảm giác của con**. Ngài phân tích rằng không có bất kỳ cơ sở nào để khẳng định thế giới thực sự giống như những gì con đang cảm nhận.
Học trò **Tuệ Ma** chia sẻ sự ấn tượng mạnh mẽ khi nhận ra rằng: Nếu mình cảm giác có Sư phụ ở đây, mình phải kiểm tra lại xem thực tại có cái đó không, hay nó chỉ thuần túy là một cảm giác đang sinh khởi? Sư phụ chỉ rõ sai lầm căn bản của chúng ta là: **Cứ có cảm giác thì suy ra luôn là nó tồn tại**. Đây là một bước nhảy logic sai lầm mà chúng ta đã thực hiện hàng triệu lần trong đời.
**Thang điểm "Không thật" – Trải nghiệm thực chứng của học trò**
Sư phụ đưa ra một hệ thống đo lường thú vị để kiểm tra độ ngấm của Pháp đối với từng học trò: Thang điểm từ 0 đến 100 (0 là thấy thật hoàn toàn, 100 là thấy hoàn toàn giả/huyễn ảo).
* **Hồng Linh (100 điểm)**: Chia sẻ rằng trước đây dù đã phá "cái tôi" bằng lý luận nhưng vẫn thấy cảm giác trên thân thể là thật. Sau bài giảng, cô nhận diện toàn bộ cảnh tượng là giả 100%. Khi ngồi thiền ngắm đường phố, âm thanh và hình ảnh dù rất sống động nhưng cô cảm nhận rõ ràng nó "như mơ", như một bộ phim đang trình chiếu.
* **Tuệ Ma (90-100 điểm)**: Ngay cả khi không dự trực tiếp (nghe online), cô vẫn thay đổi được cảm giác. Tuệ Ma nhận diện được "phía bên này" (phía người biết) và "phía bên kia" (thực tại). Cô thấy rõ toàn bộ những gì mình đang cảm giác chỉ nằm ở "phía bên này", không thể có cái gì thực sự tồn tại ở "phía bên kia" giống như cảm giác của mình.
**Ẩn dụ về Rạp chiếu phim và Giấc mơ**
Để giúp học trò cảm nhận sâu hơn về sự "giả" của cảm giác, Sư phụ sử dụng ẩn dụ về việc xem phim và giấc mơ:
* **Xem phim**: Khi ngồi trong rạp, chúng ta thấy hình ảnh, nghe âm thanh, thậm chí cảm thấy sợ hãi hoặc vui mừng. Cảm giác đó vô cùng thật, nhưng chúng ta biết rõ không có con người hay bối cảnh thật nào đằng sau màn ảnh. Thế giới hiện tại cũng y hệt như vậy – nó là một bộ phim cảm giác vô cùng sắc nét.
* **Giấc mơ**: Trong mơ, ta thấy đồng cỏ xanh mướt, ngửi thấy mùi hương, nếm được vị ngọt của cỏ. Cảm giác đó thật đến mức ta không nghi ngờ gì khi đang mơ. Nhưng khi tỉnh dậy, ta biết đồng cỏ đó không có trong thực tại. Sư phụ khẳng định: Ngay bây giờ, lúc đang ngồi đây, mọi thứ cũng y hệt như vậy. Vô cùng thật, nhưng dẫu là mơ.
**Định nghĩa mới về "Cảm giác" trong Thiền tập**
Sư phụ làm rõ khái niệm "Cảm giác" mà Ngài đang sử dụng. Nó không chỉ là cảm giác trên da thịt hay cảm xúc buồn vui, mà bao gồm:
1. **Tưởng**: Các màu sắc (xanh, đỏ, tím, vàng), hình dáng, mùi vị...
2. **Suy ý**: Những khái niệm, tên gọi (cái bàn, cái ghế, Sư phụ, căn phòng...).
3. **Cảm giác "Thật"**: Chính cái cảm giác tin rằng mọi thứ đang hiện ra là có thật.
Chữ "Cảm giác" này ôm trọn toàn bộ kinh nghiệm của một con người. Khi ta nói "Đây chỉ là cảm giác", ta đang tước đoạt sức mạnh của thực thể đó. Nó chỉ là một dạng hiện ra, không có thực thể độc lập trong thực tại.
**Sự tự tin bất chấp "Cảm giác thật"**
Một học trò khác chia sẻ sự chuyển hóa về việc không còn sợ hãi cảm giác thật. Trước đây, khi thấy cảm giác quá thật (như nỗi đau, sự lo lắng về con cái), cô thường sợ hãi và cố gắng "di huyễn" (dùng lý luận để ép nó thành giả). Nhưng bây giờ, cô nhận ra: **Cảm giác có thể rất thật, nhưng nó vẫn chỉ là cảm giác.**
Sự thay đổi này mang lại một sự tự tin mãnh liệt. Cảm giác thật không còn sức mạnh để đe dọa hành giả nữa. Giống như việc bạn biết mình đang xem một bộ phim kinh dị rất chân thực, bạn vẫn có thể rùng mình, nhưng bạn không còn sợ bị con ma trong phim giết chết. Cái "Thật" đó vốn dĩ là biểu hiện của cái **Biết** bắn thẳng ra, nó chính là Biết. Vì vậy, không cần từ chối cảm giác thật, chỉ cần nhận diện đúng bản chất của nó.
[CÒN TIẾP]
### [Phần 3]: Bước đột phá về Kỹ thuật – Từ "Thực tại" sang "Cảm giác"
**Sức mạnh của từ khóa "Cảm giác"**
Trong phần này của bài giảng, Sư phụ Trong Suốt đã thực hiện một cú đột phá về phương pháp luận khi đưa ra từ khóa: **"Cảm giác"**. Ngài phân tích rằng, bấy lâu nay việc bảo học trò nhìn một vật (như cái bàn, cái ghế) và thấy nó là "Biết" thường gặp rất nhiều khó khăn và sự cưỡng ép. Nguyên nhân là vì trong sâu thẳm, hành giả vẫn mặc định vật đó là "Thật".
* **Sự bế tắc cũ**: "Nó có thật nhưng nó là Biết" – Điều này tạo ra sự mâu thuẫn trong tâm trí. Nếu nó đã thật sự tồn tại độc lập ở ngoài kia thì làm sao nó lại là "Biết" (vốn thuộc về tâm) được?
* **Giải pháp mới**: Biến đối tượng thành "Cảm giác" trước khi đưa nó về "Biết". Khi ta nhận diện một thứ chỉ là cảm giác, tính chất "thật" của nó bị tước bỏ. Một khi nó không còn thật, việc nhận ra nó hiện ra trong Biết và không tách rời khỏi Biết trở nên dễ dàng như một lẽ đương nhiên.
**Thần chú "Bát tự đại minh" và công thức thực hành mới**
Sư phụ chính thức hóa một phương thức thực hành mới, được Ngài hóm hỉnh gọi là "Thần chú tám chữ" (**Bát tự đại minh**) để học trò áp dụng vào mọi khoảnh khắc:
* **Câu khẳng định (Dùng trong đời sống)**: *"Đây chỉ là cảm giác, không có thật."* (8 chữ).
* **Câu hỏi (Dùng trong thiền tập)**:
1. *Tôi là thật hay tôi là cảm giác?*
2. *Đây là thật hay đây là cảm giác?*
Sư phụ nhấn mạnh rằng chữ "Cảm giác" ở đây là một sự khéo léo tuyệt vời. Nó thừa nhận sự hiện diện sống động của kinh nghiệm (màu sắc, hình dạng, cảm xúc) nhưng đồng thời phủ định bản thể độc lập của chúng.
**Ẩn dụ về "Tuyên bố làm Vua": Bản chất lừa mị của cảm giác**
Để học trò không bị đánh lừa bởi độ "thật" của cảm giác, Sư phụ đưa ra một ví dụ cực kỳ dễ hiểu về sự tuyên bố không có bằng chứng:
* **Ví dụ**: Có một người đứng trước mặt bạn và tuyên bố: "Ta là đức vua!". Ngoài lời tuyên bố đó và sự hiện diện của anh ta, anh ta không đưa ra được vương miện, ấn tín hay quân đội để chứng minh.
* **Phân tích**: Cảm giác của chúng ta về thế giới cũng y hệt như vậy. Cảm giác "cái bàn" hiện lên và nó tự tuyên bố: "Tôi là cái bàn thật!". Nhưng ngoài chính cái cảm giác đó ra, nó không cung cấp thêm bất kỳ bằng chứng khách quan nào khác chứng minh nó tồn tại độc lập với tâm bạn.
* **Kết luận**: Việc tin vào cảm giác mà không có bằng chứng cũng "ngu" giống như việc tin một kẻ lạ mặt là vua chỉ vì hắn nói thế. Trải nghiệm thực sự chỉ cung cấp duy nhất một thứ: **Cảm giác**. Mọi thứ còn lại đều là sự áp đặt vô căn cứ của tâm thức.
### [Phần 4]: Cuộc thử nghiệm 30 phút – Chuyển hóa kinh nghiệm tại trận
**Bối cảnh thực hành đặc biệt**
Sư phụ quyết định cho toàn thể lớp học thực hành ngay tại chỗ trong 30 phút để kiểm tra tính hiệu quả của phương pháp mới. Ngài cho phép học trò tự do: có thể ngồi yên, đi bộ hoặc ngồi cà phê, miễn là không nói chuyện và liên tục áp dụng câu hỏi/câu khẳng định mới. Đây là một cuộc "test" chỉ số cảm nhận thực tế để Sư phụ quyết định giáo trình cho các khóa Thiền tiếp theo.
**Báo cáo khảo sát chi tiết: Sự khác biệt giữa 10% và 100%**
Sau 30 phút, một cuộc khảo sát kỹ lưỡng diễn ra với những diễn biến tâm lý rất thú vị từ các học trò:
* **Văn Trường (Từ 10% lên 100%)**:
* *Lần 1 (10%)*: Anh bị kẹt vào việc cố nhớ câu hỏi và chỉ tập trung nhìn khung cảnh bên ngoài. Anh bỏ qua những cảm giác bên trong như sự hồi hộp, lo lắng về điểm số. Anh mặc định những lo lắng đó là thật và dùng lý luận để đè nén chúng.
* *Lần 2 (100%)*: Sau khi nghe Sư phụ chỉ dẫn, anh hỏi thẳng vào cái "sợ điểm thấp": *"Cái sợ này là thật hay là cảm giác?"*. Ngay lập tức, cái sợ lộ nguyên hình chỉ là một cảm giác đang rung động, không có bằng chứng nào chứng minh nó là một thực thể thật. Sự tự tin xuất hiện, anh nhận ra không cần phá bỏ cảm giác, chỉ cần thấy nó là cảm giác thì nó không còn sức mạnh nữa.
* **Nhật Dũng (100%)**: Anh chia sẻ một trình tự thực hành hiệu quả: Dùng 2/3 thời gian đầu để hỏi *"Đây là cảm giác hay thật?"*. Khi mọi thứ đã trở nên huyễn ảo như cảm giác rồi, 1/3 thời gian cuối anh mới hỏi hai câu cũ về Biết (*Hiện ra rõ ràng không? Có tách rời không?*). Kết quả là sự chứng nghiệm về Biết trở nên cực kỳ mượt mà.
* **Hải Yến (Vẫn kẹt ở 10%)**: Cô chia sẻ rằng khi bị đau đầu, cô lại hỏi: *"Có phải tôi đang đau đầu không?"*. Sư phụ chỉ ra điểm sai: Câu hỏi này lại ngầm định có một "cái tôi" đang chịu trận. Thay vào đó, cô phải hỏi: *"Cảm giác đau này là thật hay là cảm giác?"*. Yến thừa nhận cô bị cái "Sợ sai" chi phối. Sư phụ phân tích: Chính cái "Sợ sai" đó cũng chỉ là một cảm giác. Việc bỏ qua cảm giác "Sợ sai" và coi nó là thật chính là rào cản khiến cô không thể đạt điểm cao.
**Sự "Mượt mà" của lộ trình mới**
Sư phụ kết luận qua phản hồi của nhóm: Khi ta thấy mọi thứ là cảm giác, tâm ta đạt đến trạng thái **"Tự tin bất chấp"**. Không còn nhu cầu phải xua đuổi cảm giác căng thẳng hay mệt mỏi. Càng nhiều cảm giác (vô thức) trồi lên, hành giả càng có nhiều nguyên liệu để chứng nghiệm tính không thật của chúng. Đây là sự thay đổi từ thái độ "đối phó/phá bỏ" sang thái độ "nhận diện/thưởng lãm".
### [Phần 5]: Phân tích sâu về Lịch sử cá nhân và các Cảm giác mạnh
**Tước bỏ quyền lực của Quá khứ và Tổn thương**
Một điểm rất sâu sắc trong phần này là việc Sư phụ hướng dẫn học trò dùng câu hỏi mới để giải phẫu **"Lịch sử cá nhân"**.
* **Đối thoại với học trò**: Một học trò chia sẻ rằng trong lúc thiền, những ký ức về việc bị điểm thấp trong quá khứ, những "vết thương" cũ trồi lên rất mạnh.
* **Phân tích của Sư phụ**: Ngài hỏi: *"Những lần điểm thấp đó có thật không?"*. Về mặt cảm giác, nó rất thật, nó gây đau đớn, xấu hổ. Nhưng xét về thực tại ngay bây giờ, nó lấy đâu ra bằng chứng? Nó chỉ là một cuộn phim cảm giác đang chiếu lại trong tâm trí.
* **Nguyên tắc vàng**: *"Cảm giác thì có vẻ rất thật, nhưng cái nó nói thì chắc chắn là không thật."*
* Cảm giác đau buồn có thật không? Có, nó đang hiện ra (về mặt hiện tượng).
* Cái nội dung nó nói (Tôi là kẻ thất bại, tôi đã bị tổn thương...) có thật không? Không, đó là sự bịa đặt của Tưởng và Suy ý.
**Ví dụ về sự lừa mị của cảm giác trong đời thường**
Sư phụ liên tục đưa ra các ví dụ để học trò thấy mình "Ngu" thế nào khi tin vào cảm giác:
1. **Cảm giác "Công an gọi điện"**: Khi có kẻ lừa đảo gọi điện, nó cung cấp rất nhiều "bằng chứng" cảm giác (giọng nói nghiêm nghị, lệnh bắt giả...). Nếu ta tin đó là thật, ta mất tiền. Nếu ta nhận diện: *"Tôi chỉ đang có cảm giác là công an gọi"*, ta sẽ tỉnh táo để kiểm tra lại bằng chứng.
2. **Cảm giác "Người yêu cũ"**: Sư phụ trêu đùa về việc các học trò (Đức Anh, Khải, Thái) nói về tên người yêu cũ. Ngài chỉ ra rằng, ngay cả khi chính chủ nói ra một cái tên, người nghe cũng chỉ có một "cảm giác về cái tên đó". Nếu tin sái cổ mà không có bằng chứng xác thực, đó là sự mê lầm.
3. **Cảm giác "Ghen"**: Đây là ví dụ điển hình nhất. Một người ghen chỉ dựa trên một "cảm giác rằng anh ấy đang nhớ người cũ". Họ biến cảm giác đó thành sự thật 100% và gây đau khổ cho mình và người khác. Sư phụ khẳng định: *"Toàn là buôn cảm giác chứ không có sự thật"*.
**Chủ động khơi lên cảm giác mạnh để tu hành**
Sư phụ nhắc lại một phương pháp cổ xưa của các bậc thầy Tây Tạng (như ngài Gamopa hay các hành giả Chöd):
* Thay vì trốn tránh, hành giả chủ động đi vào những nơi đáng sợ (nghĩa địa) hoặc làm những việc gây kích thích mạnh (đánh bạc, đối diện với cám dỗ) để cảm giác sợ hãi, tham lam trồi lên cực độ.
* **Mục đích**: Khi cảm giác càng mạnh, hành giả càng có cơ hội quan sát xem mình có bị nó lừa không. Nếu giữa cơn sợ hãi tột độ ở nghĩa địa mà vẫn thấy được: *"Đây chỉ là cảm giác sợ hãi không có thật"*, thì đó mới là chứng ngộ thực thụ.
* **Lời khuyên**: Học trò có thể khơi lại những kỷ niệm buồn, những tin nhắn chửi bới cũ để thực hành nhìn chúng như những "cảm giác huyễn ảo".
### [Phần 6]: Mối quan hệ giữa Cảm giác, "Biết" và Người làm
**Giải quyết tận gốc hai loại chấp trước**
Sư phụ chỉ ra rằng con người luôn bị kẹt vào hai vấn đề lớn: **"Nó có thật"** và **"Tôi làm"**.
1. **Vấn đề "Nó có thật"**: Giải quyết bằng câu hỏi *"Đây là thật hay là cảm giác?"*.
2. **Vấn đề "Tôi làm"**: Sư phụ đưa thêm một câu hỏi bổ trợ cực kỳ sắc bén: **"Cái này đến từ đâu?"**.
**Phân tích câu hỏi "Cái này đến từ đâu?"**
Câu hỏi này dành cho những học trò đã đạt chỉ số "Biết" trên 75%.
* Khi một suy nghĩ hiện ra, thay vì tin "Tôi đang nghĩ", hãy hỏi: *"Cái suy nghĩ này đến từ đâu?"*.
* **Kết luận trực tiếp**: Nếu suy nghĩ là Biết, thì nó phải đến từ Biết (giống như sóng phải đến từ biển). Nó không thể đến từ một "cái tôi" nhỏ bé, cô lập nào cả.
* Việc thấy mọi thứ là **"Năng lực hiện ra của Biết"** giúp hóa giải hoàn toàn gánh nặng của người làm. Thành công hay thất bại, điểm cao hay điểm thấp, tất cả đều là sự phô diễn tự nhiên của Biết, không phải do "tôi" giỏi hay "tôi" dở.
**Sự khác biệt giữa "Hiện ra là Biết" và "Cảm giác là Biết"**
Học trò **Hồng Linh** đặt câu hỏi về việc dùng câu hỏi *"Cái này có hiện ra không?"* (vì mặc định hiện ra là Biết). Sư phụ góp ý tinh tế:
* Cách của Hồng Linh không sai nhưng dễ bị chủ quan. Với những chuyện nhẹ nhàng, ta dễ thấy hiện ra là Biết. Nhưng với những chuyện "gây chuyện" (nặng nề, đau khổ), ta thường thấy nó rất thật.
* Khi một thứ đã được coi là "thật" thì tâm trí không thể chấp nhận nó là "Biết" được.
* Vì vậy, lộ trình: **Đối tượng -> Cảm giác (Không thật) -> Biết** là lộ trình chắc chắn và ít lỗ hổng nhất cho mọi cấp độ. Nó tước bỏ tính "Thật" của đối tượng trước, khiến việc đưa nó về "Biết" trở nên thuận lợi vô cùng.
**Kết thúc bài giảng và lời chúc phúc**
Sư phụ kết thúc bằng việc không đo điểm cuối buổi mà dành tặng những lời chúc phúc cho những ai đã "ăn" được bài học này. Ngài nhấn mạnh: *"Ai ăn cái này thì sẽ dễ dàng thấy rằng đây chỉ là cảm giác không có thật trong đời sống"*. Đây không chỉ là một kỹ thuật thiền, mà là một cách sống mới – sống giữa thế giới vô cùng thật nhưng với tâm thế của một người biết rõ tất cả chỉ là những cảm giác huyễn ảo đang trôi qua trong đại dương của sự Nhận biết.
****
Bản gõ chi tiếtTranscript
Mấy tiến giữ chưa bệ nhân? Tiến giữ nghe chưa?
Tiến giữ là nên đi.
Tiên tiên trước bảo là không nên đi sao? Hôm qua bảo không nên đi. Không phải không nên đi mà đi cũng được, đi được. Còn hôm nay là nên đi rồi. Đổi rồi. Hơi giữ coi. Hơi giữ không? Bây giờ X sẽ hơi đổi hướng cho thiền hai hơi đổi hướng thiền hai một chút. Thế thôi này là chưa muốn nhá chung như đé tin buồn còn tin vui được dạy riêng.
Ờ thì tin vui được dạy riêng. Thế nếu nếu mà Tin tin vui nghĩa là các con không phải đi luôn vì sụ dạy đúng hệt hệt như các con nếu sụ dng huyệt cho các con thì con sẽ đi được nghe lại cái mà cũng được dậy rồi chuyến trước hiểu không nếu sụ dạy hai giống hệt các con thì con sẽ đi nếu có đi thì đi nghe lại cái dạy phía trước đấy con số không dạy cô không dạy cùng giáo trình đi nữa thì các con sẽ được nghe cái đúng tiến trình các con cái mới hơi buồn nhỉ tự nhiên đã phải đ ở nhà nghỉ ba 4 ngày cuối rồi tự nhiên phải đi nghe cái mới rồi sư phụ mới bảo là nói đi vẫn đang đăng ký rồi
ở đây có những ai không đi học hôm qua đây nào
không đi học hôm qua
nghe online không nghe online
trên mạng hay không nghe không
không nghe hôm qua thấy sự giảng tiếp hôm qua nên là ai không nghe thì phải chuyển tóm tắt lại không thôi có buổi trưa chiều hôm qua những ai đi học thì có về có cảm thấy gì thấy gì ấn tượng không hay là buổi qua chả ấn tượng gì còn chẳng qua đi nghe lại cho nó vừa lòng cho để cho đỡ vừa lòng sư mẫu thôi ấn tượng hơn một chút
nói gì được ấn tượng có tượng gì rồi không hải chứ đây vì buổi hôm qua mà số sẽ quyết định dạy cách mới đấy nên là chứng tỏ hôm qua nó có gì đó thú vị cho nhóm trên 2 Dạ. Hôm qua thì sau cái câu hỏi của Hải Như ấy ạ thì sư phụ cũng nói là ơ tập thi thế thì không được rồi. Mà cái phần à sư phụ nói là đấy là phần trực kinh nghiệm trực tiếp. Còn khi mà phá cái tưởng ấy là sắc thanh hương vị xúc pháp thì không thể dùng một cái kinh nghiệm trực tiếp để phá mà sư phụ vẫn nói là phải dùng cơ sở logic. Thì con cũng thấy là ừ nhiều lúc con cũng bị cái kiểu là xoay kinh nghiệm mà vẫn vẫn vẫn chưa xoay lôi cụ thể c hỏi cơ sở nhưng mà sau qua buổi sư phụ dạy thì con thấy là nó chi tiết hơn rất là nhiều nó kỹ hơn ở cái phần mà sách sắc thanh hương vị xúc pháp mặc dù sư phụ dạy rất là nhiều lần rồi ấy nhưng hôm qua là con có nghe lại hôm nay con có nghe lại thì từng từng cái sư phụ nói ờ khi mà phá thì sư phụ có con nhớ là sư phụ có cái ví dụ là giả sử 100 lần sờ vào ổ điện mà không có điện nhưng nhỡ một lần 101 nhỡ nó vẫn có điện thì sao? Nên là phải dùng cả hai thứ là cả sờ và cả cái gọi là gì nhỉ? Hai hai thứ cơ sở logic cộng với kinh nghiệm sờ trực tiếp nữa thì mới có thể tức là hai thứ kết hợp lại nó mới chắc chắn được. Giống như là phải dùng logic của sư mẫu cộng với logic của sư phụ ấy. Thì thì hôm nay con nghe lại con cũng thấy nó chi tiết hơn rất là nhiều. Tức là nó vẫn là những cái phần mà khi mình tin sư phụ cũng có nói là cái phần tưởng này là cái phần mà tin rất là chặt vì nó là vô thức. Còn cái phần suy ý thì nó dễ rồi. Nó suy là nó từ tưởng. Nhưng cái phần tưởng này là đẻ ra hay là chưa cần đẻ đã tin rồi thì khi mà có một cảm giác nổi lên đã là tin cái phần tưởng có thật rồi chứ không phải là đi phá phần suy nữa mà phá chính cái phần mình đang tin thì con học được cái là ồ khi tin thì cứ phải làm đúng các cái bước như mà đợt trước sư phụ hay sư mẫu đều dạy là cơ sở vì sa tin
rồi rồi lấy hỏi chính lấy phụ
dạ
người khác đ ờ Minh Thành à
ờ Hôm qua tức là lúc bạn Hải Như hỏi về câu hỏi thì sư phụ nói thẳng
đúng là liên quan Hải Như nhưng mà không phải như là là không Hải nói.
Vâng.
Thì lúc lúc đấy con ấn tượng nhất cái chi tiết mà sư phụ bảo không phải là phá cái tôi theo suy luận tôi là bởi vì bạn nói là người làm người chịu đâu mà phá thẳng cái con đang tin là thật nhất là cái cái cảm giác là thật ấy thì thì phá thẳng vào đấy thì xong đấy thì con cũng giật mình hơi chấn nhưng mà sư phụ bảo là con không thể dùng kinh nghiệm được mà con phải có một cái tiến trình logic rất rõ ràng để phá. Nhưng mà sau cái đoạn đấy thì cũng có ấn tượng rồi. Nhưng mà đi đoạn mà sư phụ nói là cái đoạn mà khi mà sư phụ nói là nhìn cái đoạn mà bảo ngu ấy tự dưng con chấn nhất là cái đoạn mà mà ngu. Tức là tựng không phảấyú bảo cảm giác nó như kiểu nó tự về mà cái về mặt ngôn từ nó vẫn giống như sư phụ đã từng giảng nhưng mà tự dưng lúc đấy nó có một cảm giác nhiều suýt khóc ấy. Tức là kiểu sao mẹ ngu thế nhỉ? Ý là theo kiểu là bởi vì nhìn thẳng như bây giờ nhìn sư phụ ấy mà rõ ràng chấn động có chấn động đấy không?
Hơi chấn động ra hơi hơi chấn động.
Ok rồi.
Tức là con cũng chưa hiểu rõ bây giờ
đúng đoạn đấy rồi nhưng mà vì sao thì vậy bàn nhá.
Tức là bởi Bởi vì lúc đấy giống như kiểu là thực tại nó không có có cái đấy ấy. Mà con nhìn thì không phải là cái không phải dùng cái nhìn của con để bảo là có sư phụ được ấy hay là không không thể. Tức là con hay tin là do là nhìn là phải có ấy, nhìn là có. Nhưng mà lúc đấy là như bây giờ nhìn sư phụ ở đây mà không có căn phòng và không có con và không có sư phụ ở đây thì nó là cái phía cảm nhận nó là một cái cảm nhận áp và thực tại chứ không phải là cái sẵn mà con không thể dùng cái cơ sở đấy để làm cái để con tin là cái cái thực tại nó có sẵn cái căn phòng và sư phụ ở đấy được ấy thì tứ không hiểu sao cái đoạn đấy con lại chờ Mà giờ mà con ngu kiểu kiểu bao lâu nay con bị ngu ấy. Tức là tự cái câu đấy không hiểu sao nó có một cái gì đấy nó nó rất là sang chấn ấy.
Tức là con chỉ hiểu hiểu cái đoạn đấy thôi.
Sáng chấn. Ok. Người khác đi. Đúng hướng rồi đấy.
Đúng chỗ rồi đấy. Nhưng mà nhưng mà cái gì thì là chên nói rõ hơn đi. P ma đây.
Sư phụ hôm qua con ấn tượng ở cái đoạn sư phụ giảng rằng là thế giới này nó chỉ là cảm giác của con.
Ừ.
Mà không có cơ sở gì là con cảm giác thế. Nghĩa là thế giới nó thật sự là như thế. Thì ví dụ như Con cảm giác ở đây là có sư phụ thì con phải kiểm tra lại xem thực tại của con có cái gì hay nó chỉ là cái cảm giác của con thôi. Thì lúc đấy thì sư phụ mới nói rằng là con ngu bởi vì là con cứ cảm giác thì con suy ra luôn rằng là nó tồn tại là có nó không trong khi nó chỉ là cảm giác thôi. Ừ thì ừ con bị ấn tượng ở cái chỗ điểm đấy ạ. Nghĩa là
có thấy rung động gì đấy không?
Bởi vì là nó rất gần tự nhiên th rung động bên trong không
kiểu kinh nghiệm thay đổi kinh nghiệm tại trận luôn ấy.
Có
qu có ai thay đổi bị thay đổi kinh nghiệm như Hải nói là toàn thay đổi Lý luận ấy không phải cái sự muốn nói. Minh thành thì chỉ thay đổi vì mình ngu thôi nhưng mà đấy không phải cái sự muốn nói cái nói là con có thấy thay đổi kinh nghiệm cá nhân con khi mà con thấy mọi thứ là cảm giác chứ nó không tồn tại ở phía thực tại không
có kinh nghiệm cá nhân không kinh nghiệm luôn tại trận đấy luôn lúc mà sụ đang giả
đây là ai kinh nghiệm
cái ấn tượng nhất là kinh nghiệm coi ấn tượng nhất đây không hay là ấn tượng nhất vẫn là ngu với cảệ
rất là kinh nghiệm đổi luôn
cảm giác nó thật thì
kinh nghiệm đổi luôn đổi kinh nghiệm luôn có ai đệm không Không có luôn.
Giờ lại nào
sáng
đấy. Cái mà sư muốn nói là cái đấy nó đổi cả kinh nghiệm nó rung động lúc đổi kinh nghiệm trong phòng này luôn. Con nhìn được thế sư phụ con thấy hiểu rằng ô đây chỉ là cảm giác là có sư phụ văn phòng chứ không phải là cái
cái đấy nó có ở phía thực tại. Nó chỉ có trong cảm giác trong phía cảm giác chứ nó không có phía thực tại. Khi sụ giảng đấy có ai cảm thấy đúng thế không?
Đúng.
Ôi ảo thế. nhở
con thấy ọc thế nhỉ không
đây nào
đấy ok được rồi em thêm bạn nữa nó đ có ai giống như thế nói ai không thấy giống thì thôi có ai có cái đoạn kinh nghiệm ảo thế nhỉ thì nói thôi không thôi tức là người mà không tuệ ma tuệ ma nói à hồng linh hồng linh đây điểm cao phết đấy đúng không
ừ nào nói thử nào
dạ thưa sư phụ là trước đây con từ cái đợt phá tôi rồi ấy thì khi mà phá với con học lớp chị Trang thì Lúc đấy con vẫn vướng là dù phá xong lý luận em rất là đồng ý rồi nhưng mà em vẫn có cảm giác có tôi ở đây hoặc là vẫn sau khi phá thân thể về lớp xong thì con vẫn thấy là cái cảm giác nó là thật. Tức là cái cảm giác ở trên thân thể tức là cứ có cái cảm giác gì cảm giác cảm xúc đều thấy nó là thật. Thì nhưng mà hôm qua nghe cái đoạn đấy
từ thang điểm là từ 0 đến 100 không là thật. 100 là không thật là giả. Thì khi con nghe đoạn đấy thì con thấy cái cảnh này là không thật đúng không? Là giả đấy.
Giả giả 100% ạ.
100 điểm luôn.
Tại vì là lúc mà ngồi tức Vậy ma bao nhiêu điểm?
Nếu như mà ở cái khoảnh khắc ngày hôm qua ấy thì là
lúc phụ giảng thôi.
Khoảnh khắc lúc sư phụ giảng ấy thì con kiểu như là lúc đấy con nghĩ chắc mới chỉ 90 thôi.
Nhưng mà sáng nay ở nhà khi mà ngồi thiền ấy rõ ràng là kiểu đang ngồi ngắm đường phố các thứ mọi thứ âm thanh rồi các thứ cảnh nó rất là thật nhưng mà cảm giác đúng như là mình chỉ đang mơ đang cái cảnh này nó nó như mơ thôi thì chắc nó hôm nay con thấy ngấm hơn.
Hôm nay 100.
Vâng.
Ok tốt rồi. Chuyển sang tuệ nào h Dạ lúc đấy thì con ngồi trong phòng con ngồi học một mình vì hôm gửi con đi hết rồi
không đi học cũng thay đổi cảm giác à
vâng ạ con ngồi con thực hành luôn với cảnh trước mặt của con đấy ạ
xuyên không à
con không biết
thì tại vì cái đấy nó chạm vào đúng cái kinh nghiệm tức là nó rất là kinh nghiệm luôn ấy.
Ừ.
Con nói các bạn trên mạng nhắn xụ cái số bao nhiêu chưa phần trăm đấy
con thấy luôn là nó chạm vấn đề con nó là về kinh nghiệm vẫn bị mắc ở phần kinh nghiệm có thể
bất kỳ ai đã nghe buổi hôm qua nhá không không quan trọng nhóm nào nhắn số đấy lên nhá
thì lúc ấy con A thấy luôn đúng là cái cảm giác là ở phía này thôi. Còn thực tại không thể có cái đấy được. Thực tại nhìn lúc nào lúc nào cũng chỉ thấy có cái sự hiện ra là biết luôn ở đấy rồi. Thì làm sao có những cái mà con đang cảm giác cảm giác thì chắc chắn nó ở phía này nó không thể ở cái phía kia được.
Thì lúc đấy con thấy ở toàn bộ cái phía kia nó không thể là có cái gì mà con đang cảm giác là cảm giác ở phía bên này được.
Phê không? Thấy phê không?
Lúc ấy phê.
Nếu ngày nào lúc nào cũng sống được như vậy phê không?
Có ạ.
Phề tại trận hay là phải đợi ngày giác ngộ mới phê?
Tại chỗ luôn ạ?
Lúc nào là ngày nào cũng sống được như thế. Phê không?
Phê ạ.
Rồi chuyển sát đi. Ai có số cao cao 90% ấy thì nó ai dướ đến số đấy thôi. 80 được 80 đến 100 nhá. Thì có thể mạnh rồi đấy. Cũng thay
con nghĩ với con ngay khoảnh khắc khắc đấy thì về cảm nhận thì vẫn rất là tự tin 100% không thể có cái lúc mà sư phụ dạng về Phật đấy ạ. Con có cảm giác là không thể có cái Phật nào ở đấy được ấy. Cái hình cái hình ở trên đấy ấy. Thì con chỉ thấy là ngay lúc đấy là không thể có cái vật nào ở bên ngoài được ấy mà chỉ có từ phía trong tâm thôi. Và lúc đấy con trước đấy thì con trước buổi đấy thì con vẫn luôn luôn từ chối cảm giác mà tại sao mình vẫn có cảm giác nó thật thế này thì con vẫn luôn từ chối nó mặc dù về lý về lý thuyết ấy về cơ sở mình không đưa được kinh nghiệm mình không kinh nghiệm được đó nhưng vẫn vẫn từ chối cái cảm giác mà tại sao vẫn có cứ có cảm giác thật
ôi chết rồi chập quá sợ quá phải di huyễn nó đúng không
vâng
phải lý luận lý luận ngay xử lý ngay
thôi
đặc biệt là khi mà tập về con cái ấy thì cứ từ chỗ đó và kiểu không không không dám đối diện luôn. Cứ thấy nó thật thật và mình từ dối cảm giác thật. Đấy thì hôm bài giảng hôm qua xong tự nhiên con thấy luôn là ngay khi có cảm giác thật luôn là mình áp luôn là nó có ở đấy. Tức là không thể lý giải được ấy.
Có cả nó thật thì không có nghĩ rằng là nó có thật.
Đúng nhưng mình cứ áp nó là thật.
Thế tại sao phải sợ cảm giác thật?
Trước đây nói với con là cảm giác thật thì nghĩa là gì?
Có thật. Bây giờ cảm giác thật chỉ có nghĩa là
cảm giác thôi.
Cảm giác thôi. Thế giới này rất cảm giác thật, vô cùng là thật nhưng nó lại dẫu là mơ.
Thì ngay lúc đấy con thấy cảm giác cảm giác thật là nó không có một cái vấn đề gì hết. Nó không gây cái vấn đề gì cả.
Nó tự nhiên thấy nó nó không có một tí sức mạnh nào hết.
Ừ.
Sau đấy thì con tự nhiên thấy luôn là à cái cái cảm giác thật nó cái cái thật đấy. Đấy cái thật mà mình nghĩ là nó tưởng thật ấy nói là từ trong tâm mà tâm nó là bắn thẳng ra từ biết thì biết nó nó hiện nó hiện thành cái Đấy thì nó cũng chính là biết luôn.
Thì ngay lúc đấy nó rất tự tin kể cả có cảm giác thật đấy thì nó cũng chính là biết. Nó không từ chối cảm giác thật đó nữa.
Rồi
con thấy rất là sắc ở cái đợt.
Bao nhiêu điểm tự cho bao nhiêu điểm kinh nghiệm lúc đấy
con
trên độ không thật bao nhiêu điểm không thật điểm giả
con tự tin là 100% là nó không thật đấy.
Nó giả đúng không? Không thật. Ok rồi các bạn khác không?
Không hại
đọc cho danh sách những bạn nào nói khoảng 80 trở lên đi. 100
đọc đi.
Pháp Thảo ngài Nam. Vì anh Ngân Thanh Phong và chí giú.
Ừ ok.
Ờ thưa sư phụ là hôm qua thì
có những bạn dưới 80 không đọc là không gửi vào đúng không?
Đấy là hôm qua thì lúc mà trước khi sư phụ giảng đoạn đấy ấ thì đúng là con nhìn về phía sư phụ con thấy sư phụ thật thế là trước đấy rất cảm thấy rất là thật đấy. Tức là lưu ý là cố kiểu như tập như vẫn như như cả tuần vừa rồi ý thì hỏi về sứ sư phụ là tức là cái trước mặt này có hiện ra không ấy. Thế là chỉ thấy là hiện ra thôi hay là có sư phụ ở đấy thì cảm thấy rất là thật. Thế nhưng mà lúc mà sư phụ rượng giảng đúng với đoạn đấy thì ngay lúc đấy là ừ cái cảm giác thì rất là thật. Đang đang cảm giác rất thật đấy. Nhưng mà thực sự có sư phụ không thì con thấy đổi hẳn luôn ấy ạ. Thấy khác hẳn luôn. Nếu mà hỏi tự tin bao nhiêu thì đúng là con thấy đúng là 100% lúc đấy.
Lúc đấy thấy luôn.
Vâng. 100%.
100% đây là đây là ảo ảnh huyễn ảo đây.
Vâng. Và con thấy là từ Từ hôm qua giờ đến giờ là tự nhiên cảm thấy kinh nghiệm nó rất là khác. Khác
nhưng buổi sáng là ừ con nằm ở trên giường và thiền 30 phút ấy thì tức là thân thể lúc ấy nó có cảm giác là nó lơ mơ buồn ngủ á tức là nó không tỉnh táo lắm và nằm ở đấy nhưng mà tức là không từ chối tất cả những cái cảm giác đấy nhưng mà thấy thấy là nó tức là nó chỉ có sự hiện ra này không thể nào mà có cái gì được cả. Và lúc ấy cái cái cảm giác lờ mờ rồi là ờ kiểu như là những cái ảo ảnh nó giống như là đang đang ngủ ấy ạ. Nó vẫn nó vẫn hiện ra rất là rõ. Nhưng mà lưu ý tự nhiên là cảm cảm giác rất rõ là nó ừ có tất cả những cái thứ này nhưng mà nó như là đi xem phim ý. Không không thấy có thật ở đấy ạ.
Ừ được tốt được không? Ngoan để con mà như mơ thì con nghĩ thế phê không? Nếu nó xảy ra cái đấy giờ lúc này còn bao lâu nữa?
Ờ còn chưa được một tháng nữa ạ.
Rồi
vâ Hôm qua thì lúc mà sư phụ nói cái chỗ mà cảm giác với thực tại ấy thì tự nhiên kiểu con như kiểu được gỡ cái nút thắt ấy. Tại vì là kiến của mình thì mình cũng xoay sở đủ kiểu thì cũng rất là xác quyết rồi. Nhưng mà vào thiền vào thiền thì cũng kinh nghiệm nó cũng xác quyết rồi. Nhưng mà đâu đó vẫn sẽ rất là nhiều cái lúc nó bật ra bật vào ấy và tin là ơ tại sao là kiến kiến chắc chắn rồi. Thiền cũng chứng nghiệm rồi nhưng mà vẫn cứ cảm giác nó thật như này. Và ngày xưa mình nghĩ cảm giác đấy là nó là thật và nó là thật. Đấy nhưng mà hôm qua khi sư phụ nói là ờ cảm giác thì nó cứ thật thế thôi nhưng mà thực tại của con có cái đấy không? Thì tự nhiên là nó chính là cái nút thắt mà mình cứ xoay xoay sở bấy lâu ấy. Giữa vênh giữa kiến và thiền mà giữa cái lúc mình cảm giác tự tin hay là không tự tin ấy ạ. Thì thì ngay cái lúc đấy con thấy ôi ôi sao mà kiểu t nó gỡ đúng cái mấu chốt luôn ý. Và cảm thấy nó lúc đấy con buồn cười ấy. Này nhìn kiểu con hôm qua con nghe online rồi ở nhà nhìn phòng rồi nhìn cả ảnh sư phụ hình ảnh sư phụ nói ấy bảo ui thật thế nhưng mà nó chỉ là cảm giác thôi
vô cùng là thật
vâng lắm
vì sao
nó chỉ là cảm giác
ch là cảm giác thôi
vâng thực tại có đâu
cảm giác thật mà lại từ cảm giác thật mà lại
tin rằng là thậtị
có thật
thì là bị gìị
ngị ngu đúng không
trên đời đầy thứ bóng nước giữa đường chưa là ví dụ đấy
cảm giác rất rõ ràng là thật nhưng nó có thật không
không
giấc mơ giấc mơ,
đồng cỏ xanh mướt, cảm giác vô cùng thật sờ được đúng không? Thậm chí nếm được cái mùi thơ, ngửi được mùi hương của cỏ, nếm được vị ngọt của cỏ. Nó thật không?
Không ạ.
Vô cùng là thật.
Dẫu là mơ.
Dẫu là mơ.
Vâng.
Còn ngay bây giờ ngồi đây thì sao?
Có cảm giác mình và các bạn ngồi giữa căn phòng không?
Có. Vẫn thật ạ.
Vô cùng thật không?
Vâng.
Nhưng mà gì?
Nhưng mà mình biết là nó không có trong thực tạ.
Dạ. Nó không nó chỉ là cảm giác thật thôi.
Vâng.
Không chỉ là cảm giác thật, nó còn cảm giác gì cứng. mềm, xanh, đỏ, tím, vàng đều gọi chung là cảm giác. Hiểu chữ cảm giác qua sự dùng không?
Không phải chỉ là cảm giác thật đâu nhá.
Cảm giác bao gồm là xăng, đỏ, tím, vàng,
tưởng và suy luôn. Cảm giác là cả bao gồm tưởng và suy. Còn cảm khi con nói là con cảm giác mình ngồi trong căn phòng
thì nó có cả tưởng nữa suy.
Hay là chỉ có tưởng thôi hay chỉ có suy thôi?
Cả tưởng cả suy tôi căn phòng là suy rồi nhưng mà xanh đỏ, tím, vàng đúng không? Màu này màu màu kia, mùi này b kia là tưởng cái chữ cảm giác ấy nó ôm luôn cả tưởng và suy nhưng lại nó lại nói luôn rằng là gì
nó chỉ cảm thấy nó không thật không có thật
không có trong thực tạng đấy có đúng không
đúng ạ
và nó nó hay chỗ này nó gọi là từ mà nó gợi đến lực trải nghiệm luôn có
có
không ngoan cho nó bao nhiêu điểm cho cái trải nghiệm hôm qua bao nhiêu điểm độ độ không thật
con tự tin nó là 100% không thật ạ vâng
thì ngày hôm nay lúc mà Con a cứ nhìn nhìn chồng nhìn con hoạt động rất là thật luôn. Rồi đi ăn uống rồi nấu cơm các thứ rất là thật luôn. Nhưng mà mình biết nó là cảm giác mình thấy buồn cười ấy.
Mình nói ờ nhìn thật nhờ. Nhưng mà đây chỉ là cảm giác thôi. Thì tự nhiên kiểu bật cười ạ.
Bây giờ tưởng tượng hôm mình đi đẻ mình thấy tất cả chỉ là cảm giác không thật.
Kể cả đau luôn.
Vâng.
Sao con tưởng tượng được hôm đấy không?
Chắc là sướng như sư phụ ấy. Vâng.
Sướng không?
Sướng không?
Có. B có hơi có tí cảm giác thế nào là giác ngộ chưa? Nhưng bạn hôm qua 100% ấy hơi có tí cảm giác a đây giác ngộ ra thế này đây chờ suốt ngày lầm nhẩm đây là biết đấy là biết đây là biết
ngọ có ai cảm giác hơn một chút không
có
ôi h giác ngộ nó cũng kinh thế chứ nhở đôi nỗi đúng không bõ công theo đuổi chứ đúng không có công không
có
đáng không
quá đáng
quá đáng
rồi còn ai có khoảng khoảng 80% nói thử nào hồng phương ạ gì nhở không thủy
lưu Thủy
lưu thủy. Ok.
Tức là hôm qua con nghe thì đoạn ý con cũng thấy tức là con ấn tượng nhất là đoạn ý vì là con soi lại những cái trong những cái quá trình con thiền thì đúng là cái cảm giác thật ấy là luôn luôn là cái mà cảm giác mình bị mắc vào đấy. Tức là khi mà cứ xuất hiện cái cảm giác ý thì lại phải đi phân tích lý luận một tí để xem để để lại xác quyết lại là nó không có thật. Trong khi là trước khi thiền là mình cũng làm logic rất là nhiều và đã có những cái xác quyết từ trước là Rõ ràng là thế giới nó không có thật rồi nhưng mà khi thiền mà cứ đến cái bạn cảm giác thật lên một cái là nó cứ như kiểu bị chặn lại để mình lại phải đi xoay một lần xác quyết nữa. Thì cái hôm qua là về mặt cảm giác thì con thấy là mình có thể xác quyết được luôn. Mình có sự chấp nhận kể cả cái cảm giác thật như thế nhưng rõ ràng ở đấy là không có cái gì cả. Cảm giác thật không thể đại diện cho việc là có một cái gì thật trong thực tại. Thì đấy là giống như kiểu là một cái một cái sáp quyết rất là mạnh mẽ và kết luận luôn ý. Ừ chứ không cần phải đi qua mấy cái cầu, mấy cái bước nữa và mình không từ chối cái cảm giác thật ý thì mình sẽ không bị sợ. Ừ. Chẳng qua là mình bị chặn lại vì mình cứ sợ là thật. Thì mình ở bên trong cái mình có những cái niềm tin là ví dụ vô thức ở bên trong này ờ sẽ nếu như không là lại kiến hoặc là logic ở đấy thì cái phần vô thức nó sẽ trồi lên rồi nó sẽ ảnh hưởng và mình lại chủ quan vân vân. Đấy thì nhưng mà như hôm qua ngay cái thời điểm ý thì con thấy là nó ảo 100% luôn. Tức là là nó rất là nhanh và một cách rất là tự nhiên về cái cảm giác ấy ạ. Và khi đấy lúc ý con nhìn ví dụ con nhìn thẳng vào sư phụ lúc ý con thấy rõ ràng là một cảm giác rất thật nhưng chắc chắn không có sư phụ ở đấy rồi.
Không đáng sợ như ngày xưa nữa đúng không?
Nó nó rất là tự tin như kiểu là sư phụ là một thứ do mình biến ra ấy, do mình hóa hiện thành ấy thì ở đấy không thể có một ông sư phụ thật được. Còn cái cảm giác thật thì chẳng vấn đề gì cả. Thì thì đấy là cái cảm giác hôm qua nó là như thế. Con thấy rất ấn tượng.
Bao nhiêu điểm cho bao nhiêu điểm?
Đấy là 100. đấy ạ.
Có muốn sống 100% thấy không?
Có ạ. Cái cảm giác đấy nó có một cái rất là khác so với bình thường.
Ừ.
Có gì đấy nó rất là trống không, rất là sáng tỏ đấy nhưng mà nó rất là tự tin là nó không có một cái gì mà nó có thể ảnh hưởng được ấy.
Dạ.
Thế còn gì ngăn con sống 100% như thế nữa. Con muốn sống thế không? Đã
có
thì có gì găn con đâu. Có gì ngăn con luôn nhở? Sụ không nghĩ có gì ngăn con luôn đấy. Nếu ngồi đây con nhắc một câu đây chỉ là cảm giác và con trải nghiệm luôn là ôi đúng mà chỉ toàn là cảm giác. Đây là cảm giác không có thật. Nó thử câu nào. Đây là chỉ là cảm giác không có thật.
Sao thấy sao? Có thấy chỉ cảm giác không? Không có thật không? Không tồn tại ở trong thực tạ. Nó chỉ trong cảm giác thôi. Đây chỉ là cảm giác thôi. Khi nói đây chỉ là cảm giác thì cái chữ cảm giác nó bao gồm cái gì?
Toàn bộ kinh nghiệm tưởng và suy chứ không chỉ gì?
Chứ cảm giác nó không chỉ là gì? Không chỉ là một cái cảm giác mà cảm giác nó bao gồm cả hình ảnh, màu sắc, âm thái. Cả cả cảm giác thật. Hiểu chữ cảm giác không? Đây chỉ là cảm giác không có thật. Sao nói xong thế nào?
Có thấy nó chỉ cảm giác có thật không?
Có không? Ai thấy đúng là nói xong thấy đúng thế thật rồi. Đây nà. Ô chỉ là cảm giác không có thật không đúng đúng trong. cũng được. Cứ có thế có vẻ đúng rồi. Ô thế đơn giản thôi mà. Được chưa? Về sự sẽ có bài tập về nhà một tuần liền. Còn làm đúng cái trò vừa xong. Tạm bỏ mấy cái thiền thiền pro vân vân xăng một bên tôi sẽ đo chỉ số mới gọi là đây là chỉ là cảm giác không có thật. Nhưng là không có thiền nhưng mà thiền kiểu đây chỉ cảm giác không có thật. Còn sau khi thấy rồi con bảo là biết thì càng tốt. Sau khi con thấy là cảm giác rồi ấy mà con nói là biết thì càng tốt mà không thì không sao không đo nữa. Tôi chỉ đo cái số mới này thôi. Để test nhá. Chỗ test một tuần để xem lần dạy các bạn tiếp theo thế nào cho nó hiệu quả. Các con sẽ là được những người được test đầu tiên luôn. Trong thiền vẫn thiền như thường nhưng mà trong thiền ngoài thiền con nhắc thêm câu đấy. Còn tùy con có thể nhắc là biết vân vân. Tùy con ví dụ không đo cái phần phần biết kia nữa. S chỉ đo cái phần này thôi. Test gọi là chỉ số cảm nhận. Đây chỉ là cảm giác không có thật. nhá.
Ok không?
Thân chú rồi đấy. Đúng là thân chú rồi đấy. Đây chỉ là
cảm giác gì? Đây chỉ là cảm giác không có thật. Tám chữ bát tự đại minh nhá.
Đây chỉ là cảm giác không có thật. Tám chữ. Không có thật. Đúng tám chữ không?
Đây chỉ là cảm giác không có thật. Phẩy không có thật. Tuần tới thì Dụ sẽ chỉ đo các chỉ số này thôi. Bao gồm vẫn có thiền pro và trong ngà thiền n vẫn vẫn cái ca thiền con vẫn thế nhưng trong ca thiền thì cái tập trung của dư vụ sẽ vào việc là con có cảm nhận được rằng đây là cảm giác bao nhiêu phần trăm đấy trong một c 30 phút thì có bao nhiêu phần trăm con cảm nhận rằng là đây chỉ là cảm giác không có thật
vân thiên như bình thường nhưng ngày xưa là mình hỏi hai câu là cái này hiện ra trong biết không biết không thì bây giờ mình mình không hỏi gì cả mình chỉ nhắc câu này thôi đúng chưa Hoặc là hỏi một câu cũng được, đây là thật hay là cảm giác cũng được cho nó cho nó đây là thật hay. Ok. Hỏi câu đấy trong thiền ấy nhá. Trong đời sống thì nhắc câu đấy. Còn trong thiền thì hỏi đây là thật hay là cảm giác nh trong thiền hỏi câu đây là thật hay là cảm giác xong cũng nhìn vào thực tại như thế kia thôi nhưng mà hỏi câu khác đây là thật hay là cảm giác? Còn trong đời sống thì cứ nhắc thôi. Trong đời sống thì con được quyền nhắc hoặc hỏi tùy con vì sự đo cái chỉ số đấy còn làm thế nào cũng được. Thậm chí con gọi nhóm bạn giao tư cũng được mà gọi nhóm bạn giao tư khi cũng thay đổi số này cũng lên
chưa biết được nên nó test. Đây chỉ là cảm giác không có thật. Đấy là lúc pro à lúc ngoài ngoài thiền lúc đời sống. Còn lúc trong thiền hỏi câu là đây là thật hay là
hay là cảm giác?
Đây thật hay là cảm giác? Test cả hai nhóm luôn nhá.
Cả nhóm thiền không luôn được không?
Sau đấy thì sẽ kết hợp kết hợp hai loại tiền vào một. Bây giờ test này đã cho nó tập trung cái này đãi.
Vui không?
Ấ Các con là quyết định số phận thiền hai đấy. Các con là quyết định số phận cho bạn tiền hai đấy.
Thì con tập thành công thì bạn thiền hai được dạy kiểu khác. Còn có tập không thành công thì lại dạy kiểu mới kiểu cũ. Đây chỉ là cảm giác không có thật. Đấy là lúc ngoài thiền hoặc là ngoài thiền hỏi cũng hỏi câu kia cũng được đúng không? Còn trong thiền hỏi câu là đây là thật hay đây là
cảm giác. Không hỏi hai câu nhá. Rồi trong thiền vẫn hỏi hai câu. Một là mình là thật hay mình là cảm giác. mình cái tôi này hoặc là tôi là thật đúng không? Tôi là thật hay tôi là cảm giác? Tôi là thật hay tôi là cảm giác nhá. Và câu thứ hai là đây là thật hay đây là cảm giác? Đấy, hai câu hỏi trong thiền. Tôi là thật hay tôi là cảm giác? Và đây đúng không? Tôi là gì? Thế giới là gì mà?
Đấy, hai câu đấy. Tôi là thật hay tôi là giác? Và đây là thật. Đây chính là thế giới đấy. Mọi thứ đấy. Đây bao gồm cả cái phần cảm giác tôi luôn. Đây thì nó bao tất đây là thật hay đây là đấy trong tiền nhá.
Tôi là thật hay
tôi là cảm giác? Đây là thật hay
bây giờ các con đi ra ngoài 30 phút thiên đi nhá.
Đi đâu ngồi đâu làm gì cũng được. Xong gọi đây sẽ đâu?
Đi bộ
đi bộ cũng được. Đi được
đây cũng được. Đi cũng được ngồi đây cũng được
không nói chuyện với nhau nhá. Đúng rồi. Nó chuyện nhau. Còn ra ngoài thì ra ngoài thì không nói chuyện.
Tí nhá. 30 phút xong đo luôn một luôn. Tôi là thật hay tôi là cảm giác? Câu một
pro mà câu hai là đây đây là báo công cù toàn bộ cái kinh nghiệm mình đấy là thật hay đây là
sa sẽ đo cái gọi là cái phần trăm trải nghiệm. Đây là cảm Đây chỉ là cảm giác không có thật trong cái quáng 3 phút con là bao nhiêu phần trăm nhá. Ok chưa? Được rồi. Đấy đây và chủ sẽ ngồi đấy. Có ghế chủ ngồi ngắm thơ trong đất đấy. Này này
đây một sỗ này ngồi đây ngắm trời cho dễ.
Nhớ hai câu chưa?
Tôi là thật hay tôi là
cảm giác và Đây là thật hay
bản thất cuộc sống chỉ hai câu hỏi mình là ai thế giới là gì thôi mà đấy còn đâu c thì tính sau à thiên ngoài đ ngoài cuộc sống tính sau nhá Tôi là thật hay tôi là cảm giác? Đây là thật hay đây là đấy là trong thiền pro đấy. Khi sau khiên hỏi xong thì con nhìn vào kinh nghiệm để con để con cảm nhận cái sự thật đấy được không? Và con được không ai cấm con nhắc cái câu là đây chỉ là cảm giác không thật cả nhá. Thực chất con có hai câu hỏi và một câu khẳng định con có thể dùng thế nào dùng? Miễn là con cảm nhận rằng đây là chỉ là cảm giác không có thật. Được chưa? Hiểu không nhỉ?
Con có hai câu hỏi và một câu khẳng định con có thể tùy. Ai thầ thứ khẳng định cứ khẳng định đó. Bạn nào khẳng định giỏi cứ khẳng định đi. Bạn nà. Thục tiếp hỏi th cứ hỏi. Cuối cùng s đo chỉ số là cái phần trăm trải nghiệm. Đây chỉ là cảm giác không có thật. Là mèo đen mèo trắng nó là hai con mèo đấy. Con dùng nào dùng nhá. Đây là buổi thử nghiệm thôi mà. Được không? Hiểu rõ chưa?
Đấy bắt đầu tí giờ đây. Ấm bấm chuông đ 30 phút đi. Thôi bấm luôn. X bấm. Bạn nào mạnh khẳng định khẳng định 3 phút liên tục cũng được không ai cấm cả nhá. Nhớ là sau khi nhắc xong thì mình thả lỏng ra để mình cảm nhận cái đấy chứ mình đừng ép mình liên tục. Đừng nhắc để ép. Đây mình không đây không phải buổi ép kinh nghiệm mà là buổi cảm nhận đúng không? Buổi thiền cảm nhận. Cảm nhận cái sự thật đấy chứ không phải buổi ép ra kinh nghiệm đấy. Đấy khác nhau đấy nhá. Ép ra đo chắc là thợ thấp đấy. Nên là khi con hỏi hoặc là khi con nhắc nhắc con nhắc đây chỉ là cảm giác không có thật thì sóc xong thả lỏng ra. để cảm nhận cái việc đây chỉ là cảm giác có thật. Hiểu không? Bạn nào ép rồi tí nữa sẽ không hiệu quả đâu. Dừng đi. Dừng dừng dừng rồi. Không cần phải hơi nữa. Dừng được rồi. Không cần phải hơ nữa. Đã 22 phút rồi. 2 phút là đủ rồi. Không cần nữa. Bản chất của thiền vẫn là để trải nghiệm chân thực tạng. Nên là cái việc mình nói đây là cảm giác không có thật đấy. Nó là bổ trợ chứ nó không phải là kết quả cuối cùng nên sụ cũng muốn dừng 2 phút thôi. Mình dùng cái để bổ trợ cho cái việc là thấy mọi thứ là biết nha. Mình sẽ dùng cái vừa xong ấy để bổ trợ cho việc thấy mọi người. Biết nghĩa là tóm lại là tôi con vẫn phải vẫn phải cuối cùng vẫn phải hỏi hai câu để thế nó là biết nhưng mà con đi một cái gọi là một cái bước cực kỳ là khéo léo đi trước. Thay vì con hỏi là cái này có hiện ra cho biết không và cái này có tách giờ kh biết được không? Thì con thấy nó là cảm giác trước rồi con mới hỏi vì nếu không thì hỏi cái này mình sẽ hỏi cái bàn cái ghế này chứ mình không mình không thấy là cái đấy làm cái bàn ghế nào hiểu không hiểu sự nói không Con dùng một cái lời nhắc là đây là cảm giác. Đây chỉ là cảm giác không có thật. Để cái thứ mà con đang trải nghiệm nó chỉ còn là cảm giác chứ. Sau đó thì con mới hỏi những câu mà lúc này con vẫn hỏi là gì?
Cái này biết không? Cái phải biết không? Để con thấy rằng nó cũng là biết mà thôi. Nhưng ngày xưa mình cho rằng cái bàn thế là biết vô cùng khó. Khó và thứ hai nó để cửa để cho nó cái bàn thế có thật. Đấy nó có thật nhưng nó là biết hỏng rồi. Nó phải không có thật và nó là biết mới đúng. Cái này sự giảng những bài nào đấy rồi đấy. Giảng rất nhiều trước đây rồi. Sụ nhớ giảng rất nhiều lần cái cái cách giảng cách nói này trước đây rồi. Nghĩa là mình không thể tập theo không thể tập theo kiểu là nó có thật nhưng nó là biết được. Mình buộc phải thấy là nó không có thật và nó là biết. Có nhớ không nhỉ? Nhớ sự giảm đấy không?
Có
không thể chơi trò là nó có thật nhưng nó là biết được. Sao hai cái nó đá nhau ngược nhau sao lại có thật và làm biết được. Nên là cái này nó làm nó hoàn thiện pháp thiệt. Lúc nãy sự định là nó một lần pháp. thiền riêng như chỗ thấy rồi tập ngồi lúc ch thấy rồi nó là hoàn thiện phát thiền cũ chứ nó không phát thiền riêng được nó là cách hoàn thiện phát thiền cũ nó là cách để hoàn thiện cái phát trước đây con đang học ấy
bổ trợ nên bây giờ mình sẽ ngồi tập theo cửa mới bổ trợ
nghĩa là trước khi con hỏi hai câu đấy là vẫn thiệt pro như trước đây nhưng trước khi con hỏi xem là nó có thật không và có tách khỏi biết được không thì con nhắc rằng là nó chỉ là
cảm giác không có thật sau đó cảm giác như vậy rồi thì mới hỏi hai câu đấyạ
không? Thì trước đây con hỏi là cái này hiện ra biết không? Mọi thứ
mọi thứ đúng không? Con hỏi là mọi thứ hoặc là và con hỏi là gì nữa?
Thì bây giờ không dùng nữa mà chỉ dùng mình bây giờ mình dùng là cái này cũng được nhưng cái cái này là cái cảm giác này chứ không còn không phải là cái vật này.
Cái cảm giác này.
Cái cảm giác này mọi thứ cái cảm giác này có là dòng nhất không? Cái cảm giác này mọi thứ con bây giờ chỉ là Còn giác cảm giác đúng không? Sau khi nhắc câu đấy xong
thì mọi thứ cũng chỉ là cảm giác thôi
đúng không? Theo nói trên mọi thứ thì mình sẽ vẫn tin được có mọi thứ.
Thì cảm giác này có hiện ra
rõ ràng trong biết được không? Cảm giác này có tách rồi biết được không?
Mà hiểu cách tập mới chưa? Cái mà sụ giảng con xong nó là cáiể hỗ trợ cho việc đi vào sự thật dễ dàng hơn. Nên mình sẽ thử 30 phút lại nhá. 30 phút lại. Cái chỉ số đo vẫn là chỉ số vẫn số mọi khi cái chỉ số khi vẫn đo ạ nhá. Nhưng mà mình sẽ đi trước bằng việc là cái cảm giác này có hiện ra là chưa biết không? Sau khi mình lắc cái câu là đây chỉ là cảm giác không có thật đấy thì mình thì thế giới mình nó chỉ là gọi là cảm giác đúng không?
Nên là thay vì mình hỏi là mọi thứ ra không thì vẫn còn mọi thứ. Cái cảm giác thôi. Cảm giác này, cảm giác này hỏi chữ cái n có hiện ra rõ ràng hơn không? Cảm giác này có tách khỏi biết được không? Sáng sủa chưa?
Muốn đo tí đo đoạn và xong rồi tập tiếp không hay là tập luôn?
Đó cho giải trí nhá. Giải trí cho hôi nhá. Ok.
Đưa đưa đồ đây. Giải trí tí.
Rồi vậy như vậy là có hiệu quả đấy. Mình sẽ dùng cái này là phương tiện để đi vào đi vào chân thực tại vì chân thực tại nó không phải là không phải Phải là cảm giác mà th dạy là biết cảm giác là bức đệm nhưng mà nó quá hiệu quả luôn. Đang đang tin là hiệu quả.
Bây mình thử miếng này nhá. Thử một ca nhá.
Không nhưng c này phải đi bộ phải ra ngoài
chứ thiền pro nó dễ quá rồi. Các con toàn 100% hết rồi.
Các con là thiếu cái phần đi ra ngoài
đi qua đi lại trong cái cái cái khu bạn bảo này
cấm nói chuyện với nhau. Còn thích ngồi cà phê ngồi gì cũng được. Một tiếng nữa quay lại nhá. Tiếng
thì ca 30 phút thì có phải đi đi bộ rồi thì chỗ cà phê ngồi vân vân quay lại mà mấy giờ quay lại cái bổ 30 phút đi cà phê cà tiếng hồi 17 23 rồi
không yêu cầu phải ngồi phải ngồi
phải ngồi và phải làm đúng quy trình tự nói một là thấy nó là cảm khẳng định rằng nó chỉ là cảm giác
không có thật
không có thật sau đó mới hỏi hai câu hỏi mà vẫn còn m hay hỏi
à nhưng mà thấy vậy dễ quá không được không được
phải đi buộc phải đi rồi
không thì nó dễ quá
đi lại cũng dễ nốt người cho mọi người pro là không đi bộ mà đi bộ là dễ nhất mà
đúng rồi đúng rồi đang đấy là nghĩ sang cách nào đo ra đo ra trình độ sẽ
khó nhất là khó nhất ngồi
ngồi nhất ngồi yên chỗ này là khó nhất này
khó hơn thôi lại ngồi đây
bây giờ mình sẽ đo hai chỉ số nữa mình sẽ đ hai chỉ số
vẫn chỉ số vừa xong cộng với chỉ số mọi khi số
chỉ số mọi khi vẫn đo thì vẫn đo số bao nhiêu phút ấy thì vẫn đo nhưng mà mình sẽ đo thêm một chỉ số vừa xong nữa. Vẫn ngồi nhá.
Thế nhưng những bạn số thấp hỏi đi cho hỏi đi đã cho nó xem vấn đề nằm ở đâu đã.
Những bạn mà dưới 50% thì gọi là thấp nhá. Thì những ai ở đây có ai th 50% không? Tay nào.
Đấy có ba bạn thì xem tại sao đây. Thử thử thử cân nhắc xem nào.
Còn ba ông kia tự ngồi với nhau xem tại sao không 100 nữa nhá.
Ừ. Hỏi các bạn xung quanh đi. ồn nhờ này chưa làm ồn thôi dụt gì thế nào đi đúng không chuẩn bị vào mình sẽ khỏi đáp khoảng 15 phút thứ g thiền mới thích ra ngoài hỏi nhau cũng được không lắp vậ đây còn ba bạn này có thể có thể có thể hỏi luôn đấy hỏi sư phụ luôn ở dưới kia hỏi thủ thôi thủ gì với nhau thôi không nói to đâu nhá
rồi ok nào bắt đầu đ có hả yến nhập dũng vào v trường đ Bao nhiêu phần trăm trường?
10%
10 ạ.
10 là không biết tập rồi. Chắc chắn luôn. Yến
10 không không biết tập. Hải Yến bao nhiêu
đấy. Thế 3 đ9 này phải xem tại sao đây.
Trình thôi cứ trình đi trình trước đi. Tức là con tật thì con con tập là con tức là lúc đầu thì con có hơi phải nhớ lại xem là cái câu câu hỏi là gì á thì sau đó thì con hỏi con hỏi là ờ đầu tiên con hỏi là cái cái tôi có thật có thật hay không hay chỉ là cảm giác ấy ạ. Thì sau đấy sau đấy thì con cảm nhận ừ cảm nhận xem là cái cái có có thật sự có một cái tôi này hay không hay là nó chỉ chỉ là một cái cảm giác thôi. Sau đấy thì con hỏi câu tức là cảm nhận một lúc thì con lại hỏi tiếp câu thứ hai là đây là đây là có thật hay là đây chỉ là cảm giác? Thì con nhìn vào các bạn, nhìn vào sư phụ và căn phòng rồi màu sắc các thứ thì con nhìn vào đấy để xem tức là nó chỉ là cảm giác thôi hay là nó có một có một cái có thật ở ở bên ngoài ngoài kia. Đấy thì con đang tập như thế. thì con cũng
chưa chưa nói được nói chưa nói điều gì cả. Cuối cùng con có cảm giác điều đấy không hay là con không cảm giác được điều đấy mới là quan trọng?
Tức là
con cảm thấy rằng đây là cảm giác không có thật hay là con nghĩ thế rồi con chấp nhận là cái nghĩ của con cái này con phải kiểm tra thôi. Nó biến mình cảm nhận chưa? Hay nó chỉ là một suy nghĩ xong rồi mình vì mình sức mạnh mình đu ý là suy nghĩ đấy là xong hay nó đã biến thành cảm nhận?
Chắc là chắc là nó là một suy nghĩ sư phụ
nó biến thành cảm nhận đó. cảm nhận sâu sắc hơn là một suy nghĩ.
Ừ.
Nếu mà nó chưa biến thành cảm nhận thì do là logic của mình có vấn đề.
Do mình chưa đồng ý được là tại sao nó lại chỉ là cảm giác thôi. Hoặc là mình không phải là thích mà mình có một cái gì nó chặn mình lại mình phải tìm ra chặn mình cái cảm nhận chặn cảm ấy lại. Tức là nếu mà như thế thì hỏi và mình cảm nhận một lúc hay là mình lại tiếp tục hỏi tiếp.
Cảm nhận chứ cảm nhận xem đúng chứ.
Nếu mình không cảm nhận được thì chắc là có gì nó chặn mình lại rồi.
Vâng.
10% nó cơ bản là không cảm nhận được. 10% nó thay đổi được đấy. 50% thì ok. Tại vì nghĩa là lúc được lúc không thì nó ok. Vâng.
Nhưng mà 10% chắc là không. Gần như chắc chắn là không thôi.
Vâng.
Thì phải xem cái gì nó cản ngăn cản con cảm nhận đấy. Đây là con đồng ý về lý không đã đúng không? Mà tất cả chỉ cảm giác thôi không thật hết.
Cái đấy con đồng ý được ạ.
Có xác quyết được không? Đồng ý là một chuyện xác quyết là chuyện khác. Là không thể khác được. Đồng ý là ờ nó có đúng nó đúng đấy. Xong sắc quyết là mạnh mẽ hơn. Đồng ý. Các con xác quyết được rằng đây chỉ là thật, đây chỉ là cảm giác có thật không? Đ rất quan trọng.
Còn nếu giò trong thiền con không cảm giác sắc quyết rồi không cảm giác được để xem cái gì ngăn chặn con.
Vâng.
Ví dụ như là cái cảm giác là tôi phải thiền để tí nữa đo kết quả. Những cái thứ nó thật với con
đó thật với con mà con không nhận nó là cảm giác. Con chỉ con cho nó thật. Tất cả là cảm giác nhưng mà tôi tí nữa tôi phải đ sư phụ. Đây
thì đấy là nó phá luôn rồi nhá. Cái chính cái đấy nó phá tất cả những còn lại.
Vâng.
Ui tôi phải thiền cho tốt không tí nữa điểm thấc. Xấu hổ lắm. Nếu con không thấy đấy là cảm giác thì nghĩa là con đã bị lừa rồi.
Vâng.
Đúng không? Xong hồi hộp là tí nữa không biết đo thế nào đây. Cái hộp đấy con không thấy nó cảm giác
thì con bị lừa cảm thấy chính hộp đấy luôn.
Vâng.
Thì con phải xem có gì cản đấy. Gọi là cản con lại đấy. Ừ. Thế
những cái kiểu thế nó sẽ cản con lại đúng không?
Vâng.
Trong cái đống giả này thì cậu tiên có một cái thật
thì cái thật nó phá tan toàn bộ cái
tức là con thế có thể
nếu mà trong một cái đống giả này có cái thật nữ là không giả hay là nó giả thật?
Thì là thật
thì nó không thể gọi nó là giả nữa.
Vâng.
Nếu nó giả thì phải 100% là giả.
Ừ. Đúng quy tắc đây không
có 90% thì đây là giảm 10 phương thật nhá. Thực ra vẫn là thật chứ không phải là không phải là đừ giảm được thật.
Vâng.
Thế thì chắc là vấn đề của con nằm ở chỗ tức là con con không để ý vào toàn bộ những cái hiện ra ấy ạ. Tức là ví dụ có những cái hiện ra xong con bỏ qua mà con chỉ là chú ý tập trung vào hai cái câu hỏi.
Ừ. Thế con dùng logic F rồi.
Vâng.
Con phải cảm nhận là con ngồi cảm nhận thôi. Nếu cảm nhận được toàn bộ là giải hết rồi. Không thật hết. Ok.
Vâng.
Nế trong quá trình cảm nhận tự nhiên có một cái nó nó nổi lên rất thật. Vâng.
Kiểu tí nữa phải không biết điểm bao nhiêu nhỉ. Ví dụ thế nó trong câu như thế.
Vâng.
Thì có phải là cái thật với con không? Vâng.
Thì con phải thấy rằng nó chỉ là cảm giác thôi.
Vâng.
Cảm giác hồi hộp khi được đo điểm. Cảm giác lo lắng khi bị điểm thấp.
Vâng.
Đúng không?
Vâng.
Đúng chưa?
Vâng.
Cảm giác là vẫn có sự điểm cho mình. Vẫn có mình được đo điểm đấy. Đúng cảm giác đấy.
Vâng.
Thế nếu mà con không giải quyết gì cả, con kệ nó thì thì làm sao con gọi lắm gọi đây là chỉ là cảm giác không thật được.
Vì ít nhất trong con trong cái phần này nó có một cái cục này cục thật.
Vâng. Nên là trong quá trình ngồi đấy những cái thứ đấy sẽ nổi lên là chắc.
Vâng.
Thì con xem nó nó thật hay chị cũng chỉ là cảm giác.
Dạ.
Kiểu tí nữa sư phụ sẽ đo để với tôi thật hay là cảm giác nế con chỉ con chỉn xem nó thôi đúng không? Chển để ý vào xem là đúng cái này thật hay cảm giác thì tất nhiên con chỉ có cảm giác tí nữa x đó điểm như lấy đâu ra cái thật làm sao lấy được cái thật ra trong cái cái con chỉ kiểm tra th có đúng cái cảm giác tí nụ đ điểm cho tôi làm sao moi ghi thật cái cảm giác em nữa Vâng. Tức là con thấy là tức là ví dụ bình thường ở trong thiền ấy thì ví dụ chẳng hạn cứ cái gì hiện ra thì con sẽ nhắc đấy nó có tức là hỏi hai câu hỏi nó có hiện ra hay không hoặc là nó có nó có hiện ra trong biết rõ ràng hay không hoặc nó có tách rời trong biết à nó có tách rời khỏi biết hay không thì tức là con rất để ý những cái hiện ra cứ cái gì hiện ra thì con hỏi như thế lúc ở trong thiền ấy. Nhưng mà cái lần này thì con lại chỉ tập trung vào hai câu hỏi hỏi
thì bây giờ bây giờ con làm ngược lại thôi.
Ví dụ con ngồi đây con lo là tí nữa huyết dụ đo điểm nhìn bao nhiêu điểm?
Vâng.
Thì con xem là cái đấy thật hay là cảm giác.
Vâng.
Đúng câu hỏi đây là thật đỏ hay là đây là cảm giác đấy.
Vâng vâng vâng ạ.
Ngày xưa là con con xem nó là biết hay không phải là biết đúng không?
Vâng.
Thế con làm thêm bước đấy trước. Đấy thật không phải theo cảm giác khi nó cảm giác rồi thì bảo nó là biết dễ quá dễ luôn ấy.
Vâng.
Thậm chí không cần phải hai câu hỏi kia ấ là con có thể thấy cái cảm giác là biết rồi.
Vâng.
Vì hiện ra là biết mà.
Vâng.
Hai câu kia chỉ là để chắc không phải là câu hỏi phụ không phải chính nữa.
Vâng.
Đúng không?
Vâng.
Nhưng mà ví dụ sư phụ thì đỉnh tôi thì cái đấy là thật hay đấy là cảm giác? Vì nó trồi lên mà.
Vâng.
Nó đúng với cách kia thôi. Nhưng mà nó bây giờ nó cũng trồi lên đúng không?
Vâng ạ.
Thì còn xem kém mà nó chổi lên đấy nó thật nó chỉ là cảm giác tí x độ điểm cho tôi không biết tôi được bao nhiêu điểm thì cái thật hay là cảm giác đấy. Đây là thật hay đây là cảm giác đấy.
Vâng vâng ạ.
Tôi nghĩ là là ca tới sẽ ok thôi.
Vâng ạ.
Thôi thế mình sẽ tập thêm 20 phút. nữa nhá cho chắc.
Vâng.
Hay hôm nữa chỉ tập cái đề thật cảm giác thôi.
Vâng ạ.
Được chưa?
Vâng.
Còn những bạn nào mà 100% rồi thì tập gì
thô mạnh mẽ luôn nhá.
Mình sẽ nguyên tắc này là thấy nó cảm giác rồi mới hỏi hai câu mà lôm nay cũng đã hay hỏi. Ok chưa?
Nguyên tắc mới nhá. Cho nên là mình cứ cho nó thật đi xong mình hỏi hai câu đấy. Còn bây giờ không chơi câu đấy nữa. Bây giờ thấy nó cảm giác rồi mình mới hỏi hai cái câu mà lâu nay vẫn Để hỏi là biết có rõ ràng trong biết không? Có ta biết được không?
Vâng.
Được chưa?
Nhưng mà trước đấy còn phải có một cái bước bước đệm rất quan trọng là gì?
Thấy nó là cảm giác đã. Một cái không thật chứ không phải là một cái thật. Còn để thấy nó cảm giác thì con phải dùng cái cách mà đây là thật hay đây là cảm giác đúng không? Hoặc là con khẳng định tất cả là chỉ là cảm giác không phải thật. Nó tùy con. Vì giờ chỉ có ba bạn có vấn đề thôi. Là những bạn khác không phải là có vấn đề.
Nhưng đây mình thống nhất cách cái cách tập chuẩn hơn nhá. Là ch Trước khi mình hỏi hai câu hỏi nổi tiếng về viết đấy thì mình phải thấy cái đối tượng mình hỏi ấy
nó chỉ là
cảm giác chứ không chơi một cái thứ có thật xong nó lại là biết
nó vừa khó mà nó vừa sai nó vừa ép sai đây nó với kinh nghiệm rất là ép không không tốt. Không tốt chứng ngộ ép là không tốt chứng ngộ rồi nó càng tự nhiên thì càng tốt chứng ngộ mọi người hiểu nguyên tắc chưa
đấy cái bước hai là bước hỏi hai câu đấy thì các con đã thạo rồi đúng không thì mình sẽ không bàn mình bàn cái việc bước một ấy là thấy nó là cảm giác đã Rồi đến đây mọi hiểu chưa?
Thì để thấy nó cảm giác thì mình hỏi đ nó thật hay nó là cảm giác? Đây thật hay là cảm giác đấy. Rồi giống với cả cả văn trường đây. Văn Trường nó gì không? Con thì ờ cái lúc mà ngồi hỏi đây là à thật hay đây là cảm giác ấy ạ thì con lại để ý chỉ là khung cảnh này là thật hay là cảm giác. Nhưng mà bên trong có cái sự hồi hộp vào ơ thế không biết tập đúng hay sai thì con lại không thấy cái đấy là thật hay cảm. giác nữa mà auto tin là thật luôn và bắt đầu lại dùng cái lý luận khác vào để đè nó là cảm giác.
Dạ.
Đấy thì lúc mà s đúng với tóc là xong thôi đúng
con thì cũng quên mất không hỏi cái cảm giác mệt với lại buồn ngủ của mình. Hôm nay con hơi mệt với buồn ngủ mà con lại hay để ý đến cái bên ngoài hơn.
Dạ
con lại không hỏi cái đấy.
Th như vậy thực ra đây là một buổi nâng cấp cho cái thực hành của con thôi đúng không cho nó sắc hơn mình đưa thêm một cái bước tiền tố về nó rất quan trọng rộng không
thế giờ mình sẽ ngồi 30 phút nữa nhá
bây giờ là ba câu đấy phải hai câu đâu
ba câ
hai câu cũ hai Gũ sẽ trở nên rất dễ nếu như con hỏi được câu câu mới.
Ngày xưa hỏi hai cũ rất căng nhưng bây giờ nếu mà thấy nó là cảm giác rồi cho thành rất dễ. Đồng ý không? Vẫn là gọi là ba câu nhưng khi độ nhẹ đẹ nhẹ đi ấy. Chưa chắc là ba câu mà lại nặng lên đâu nhá. Ba câu khi nhẹ đi câu một nó giải quyết vấn đề có thật cho các con nhá. Rồi bắt đầu đấy. Vui quá hả?
Sao có phát biểu tí không? Có thấy ok không? Ok hơn buổi thiền khác của mình không?
Mượt hơn không?
Mượt hơn.
Ok nha. Thấy mượt hơn. Tốt hơn đây nà. Rồi th bắt đầu luôn nhá. Mỗi mỗi người sẽ đau hai chỉ số nhá.
Một là gì đấy
không? Số kia trước. Cái số vừa xong trước.
Chỉ số cảm nhận
đây chỉ là
đây chỉ là cảm giác không có thật.
Ok. Không thật. Và số thứ hai là trả lực tại nhá.
Có cảm thấy chân thực tại hơn tí nào không?
Có
hơn đúng không?
Đây có chân hơn chứ đúng không?
Rồi cho hơn nào tiếp đi gì nhỉ?
Dạ dạ đây ạ sách
bắt đầu đi mọi người đọc bữa sẽ đọc hai số
anh comment bạn nào tập online thì comment để
bạn nào có tập thì comment nhá
rồi sao ngon chưa ngon
ngon
bước bước đệm này xịn khôngịn luôn
đỉnh khôngầ đầu thế
nhóm nhóm thiền hai sự sẽ chia đôi ra nghĩa là vì các bạn ngộ tính không đoán là không cao nhó con n sẽ chia đôi ra nghĩa là chia cái thiền ra làm hai phần đầu tiên cứ cho nó thành cảm giác đừ
sau đó thì mới là là biết có con co là hộp hai em một trong một một trong một khóa thiền đúng không trong một một buổi thiền đúng không
thì đo là th có vẻ ok rồi nhưng bạn chưa đạt thì thì sẽ tìm xem vấn đề nằm đâu nhưng bạn chưa đạt thường số rất thấp nghĩa là mình có một cái vấn đề nó chặn lạ đấy phát xong chặn thì sẽ xong còn đã thường nó đặt rồi là đặt luôn đúng không đặt rồi là full luôn đấy thế còn nhóm kia nhóm hai sẽ dạy dạy chậm hơn các con nó sẽ dạy chia hầm đô Nên con thể đến nghe không đúng không?
Tùy đến đấy nghe thì nghe sẽ cân nhắc nhắc.
Hiện giờ thì
thử nghiệm có vẻ thành công rồi
đúng không? Không các con các con thuộc loại là dạy phát được luôn. Chỗ này sướng thật lại dạy sướng đúng không? Nhóm kia thì không dễ. Tôi nghĩ là không dễ. Thế
đấy bạn nào phát biểu bạn nào được full phát biểu. iPhone này iPhone đâ nhật dụng từ 10 đ
ờ nhật dung vă trường hay
đấy con xin
thì con thấy cái lần này khác với lần trước tức là khỏi đi nữ xong số to thế này khỏi đi nữa
đi gì nữa số to thế này đi nữa
nói đi nói đi nói đ
vậ thì con thấy cái phiên sau này khác phiên trước cái là phiên trước con thấy căng nhưng mà mình lại không hỏi vào cảm giác Căng. Phiên này thì con vẫn thấy căng, vẫn hồi hộp. Thì sau khi con hỏi là thế cái cái cảm giác sợ số thấp nếu ở phiên này thì nó là thật hay là cảm giác ạ?
Ừ.
Thì con hỏi thẳng vào đấy luôn.
Ừ.
Còn trước ở phên trước thì con không hỏi. Vâng. Thì phiên này con hỏi thẳng
hỏi xong thế nào?
Thì con hỏi xong thì có lúc thì là thấy là nó chẻ cảm giác luôn. Nhưng cũng có lúc thì thấy có vẻ là thật thì con lại phải đi thêm. Liệu có thật không nhỉ? Thì nhìn để ý thêm kỹ một lần nữa. vào trong kinh nghiệm và để ý thẳng vào cái cảm giác đấy thì mới lại thầy thấy là rõ là cảm giác á thì xong
vì sao vì sao lại không thật đố biết
vì con vì thực trong kinh nghiệm này thì con thấy là chỉ có biết thôi còn mấy cái kia nó đều là cái suy luận các thứ nó bé ba nó vào rồi và không không thể cơ sở nào bảo là có có nó được ấy ạ
bạn khác đi bạn khác tại sao lại bảo là chỉ có cảm giác không có thật
trong kinh nghiệm ấy nhưng mà không nói pháp nhá không nói vềic trong kinh nghiệm tại sao thì mình chỉ có thể nói chỉ là cảm giác nó thật Hồng Phương.
Con thì có một cái nó khác thì phiên trước thì là con là 60%.
Ừ.
Thì con thấy hai cái nó khác nhau là như sư phụ nói là ờ đầu tiên hỏi cái câu đây là c đây đây là cảm giác hay là à đây là thật hay là chỉ là cảm giác?
Thì thấy nó là cảm giác rồi.
Ừ
thì sau một lúc thì nó sẽ trồi lên một vài cái hồi hộp hoặc là lo lắng. thì lại quên nữ tức là không hỏi luôn vào cái cảm giác đấy.
Ừ.
Thì ở chỗ ý là nó có cái căng mà mình không để ý thì là nó nó thành thật. Sau đến nửa buổi con lại còn quên cái câu ấy là câu gì ấy nhỉ. Thế là con cứ loay hoay câu gì ấy nhỉ? Thế là quên quên mất cái đoạn ý. Thì còn đoạn này thì con thấy nó khác là để ý là khi cái gì mà nó trồi lên cảm giác thật thì mình hỏi luôn ở lúc ý.
Đúng rồi.
Cái này có thật không? Có này có thật hay là chỉ là cảm giác.
Sau đấy để ý luôn vào cái kinh nghiệm đấy thì Con thấy là nó mất luôn. Tức là nó không nó chả còn nữa để bảo là có thật hay không ấy.
Ừ.
Mà chỉ thấy các liên liên tiếp các kinh nghiệm khác nó cứ liên tục ờ khởi lên thôi. Còn cái kia thì chả còn dấu vết gì nữa. Thì thì thật sự thật sự là nó không có thật ấy.
Nó không thật vì chẳng có cái bằng chứng như nó thật. C đơn giản thắ mà.
Tại sao nó không thật vằng chứng quái nó thật đâu.
Ngoài chính cái cảm giác đấy thì con không có bằng chứng nào thật cả. Kiểu có người đây bảo tao là đức vua. Thì ngoài câu nói ta là đức vua có bằng chứng gì nó là vua không?
Thế đương nhiên nó chỉ nó là cảm giác nó thật. Nó là cảm giác không có thật. Bởi vì trong kinh nghiệm của con ấy đấy rất tính rất kinh nghiệm rất là cao thì chỉ có cảm giác đấy thôi.
Hết
chấm hết rất đơn giơ. Đơn sơ khôngơ sơ
nó quá dễ luôn. Vì sao không có cái gì khác
nó chỉ bảo là tao là vua với tao là gì xong nó có cái cái gì khác
có cái gì khác nữa đâu.
Tại sao nó bảo nó là chỉ là cảm giác không có thật bởi vì nó chẳng có bằng chứng thật cả. Nó chỉ phát biểu đấy thôi. Sợ quá nhờ tí nó sụ đo điểm thấp thì chết
nhưng mà nó cũng không có bằng chứng gì cả. Nó chỉ đúng cái cảm giác đổi lên thôi. Đây khoản không cần nó mất đi nhá. Không cần nó mất đi gì hết. Nó cứ liên tục nổi 3 phút 30 phút cũng được. Mình không cần nó mất đi. Vì sao cần gì nó mất đi?
Nó chỉ nói một câu đấy thôi xong nó chẳng đưa ra bằng chứng gì cả. Con không nhìn thấy bằng chứng gì cả. Tuyên hòa tuyên bố tao là vua đây. Tao là vua đây. Ở đây có ai tin không?
Không. Vì con thì thấy cái gì? gì đây
có một thằng tuyên bố tao là vua đây đi kèm chả thêm cái gì cả thì cuộc sống lại thế thôi. Nó cứ bảo là mình đang ngồi trong văn phòng nhưng mà nó không cung cấp cho con cái gì cả nó chỉ cái duy nhất nó cung cấp cho con chính là cảm giác đấy. Thì đây đúng là chỉ là cảm giác chứ sai thật được. Nếu như thế thì chỉ nói đây là một cảm giác hay là nếu như vậy thì con nói rằng đây là cảm giác và nó có thật rồi
chứ tôi chỉ nói cảm giác thôi chứ. Đấy nó chỉ đơn giản như sư nói. Về góc góc độc ở góc độ kinh nghiệm ấy, trải nghiệm ấy, góc độ kiến thì con vẫn phải ngồi tư, vẫn phải ngồi chạy các cái quy trình dụ nó dậy để con tin chắc là đúng là là cảm giác thật là có thật và những góc độ trải nghiệm chỉ như vừa xong thôi. Con thấy nó bảo nhô lên nó bảo là ôi tí nữa sụ đo điểm mình thấp lắm đây xong nó chỉ có cảm giác nổi lên thế thôi cũng chả có gì hơn khác cả thế đúng chỉ là cảm giác chứ là cái gì rồi ông quả bảo thấy sư phụ xong tin chú có thật là ngu đấy con thấy sư phụ là một chuyện nhưng mà con kiểm tra trong cảm giác kinh nghiệm của con xem có đúng là chỉ có cái cái cái cảm giác là có sủ đâ Không
nhưng nó có cung cấp còn thêm cái gì nữa đâu.
Ngoài cảm giác đấy con chỉ thấy nó là gì?
Cảm giác
chứ sao lại thể nó là thật được. Đ trải nghiệm có đồng ý không? Trải nghiệm chỉ như thế là đủ thôi. Không cần phải thông minh khôn ngoan gì lúc trải nghiệm đâu. Có thông minh khôn ngoan lúc sau trải nghiệm đi và ngồi tư với nhau ấy. Nhưng mà trong cái lúc trải nghiệm chỉ gần như vừa xong. Con hỏi rằng là ví dụ con thấy là sợ quá thì đo không được bao nhiêu điểm nhỉ? Thì con hỏi rằng là đây là thật hay đây là cảm giác? ở đấy xong thì con có thấy cái gì khác ngoài cái cảm giác này không?
Họ nó bến mất rồi, nó còn ở đấy thì cũng chỉ có nó thôi. Trong cả hai trường hợp thì nó không cung cấp cho con cái gì khác nữa ngoài đúng cảm giác đấy. Đồng ý không? Vậy thì kết luận đây chỉ là cảm giác nó thật nó nó quá xác đáng không? Quá là của quá không? Thằng trẻ con nó nếu mà hiểu chúng nó nó cũng làm được đồng ý không? Vì nó chỉ thấy đúng cái gì?
Đây có người đi vào ví dụ thằng trẻ con đấy qua trẻ con khoảng con mình khoảng năm 6 tuổi ngồi đây ngồi cạnh hộ xong mọi người bảo tôi là vua tôi là vua thế con thằng trẻ con nó có tin không
nó cũng chả tin vì sao
sao bắng chứ chỉ vào đây tuyên bố xong rồi xong rồi đi ra như vậy là cái này thực ra là trẻ con cũng tập được chứ phải chỉ người lớn và nó đơn giản như thế đấy đúng không chỉ có khác ngày xưa là gì khi một cái cảm giác nó trồi lên ngày xưa con hỏi ngay là do trong biết không và có tách khỏi biết không thì con phải nhận ra rằng nó chỉ là cảm giác đã Khi nó ra cảm giác rồi thì hai câu sau nó dễ như bỡn luôn. Hai câu sau là hai câu gọi là nó quá nhẹ nhàng luôn ấy. Gọi là hỏi cho chắc thôi. Hỏi cho chắc thôi chứ còn ra cảm giác như làm sao nữa là sau này trình độ cao lên rồi ấ con chỉ nhìn thấy nó thôi. Viết thấy nó thôi. Hỏi câu một là xong. Câu hai câu sau. Khi mà đã quen dần rồi thì một câu một là đủ rồi. Nhưng mà cứ trước mắt cứ chắc đã. Khi nó quen dần thì câu một đủ không?
Nó nói cảm giác là không thật thì đương nhiên bảo nó là biết nó quá dễ. Vì biết nó có đặc tính là hiện ra mà. Nhưng thôi trước mắt thì chưa có tới vộ t cứ chắc này đã thấy tự tin chưa? Ở đây ngoài ngoài Hải Yến còn ai nữa không nhỉ? Ai giấy một giấy full nữa không nhỉ?
Đấy mấy bạn giấy phun nói xem nào.
À Dũng Dũng Dũng Dũng nhưng bạn phun nói trước đã.
Con thì thấy tập khác với lúc đầu lúc đầu thì con hỏi thì con lại để ý vào kinh nghiệm toàn bộ mà không chi tiết từng từng cái kinh nghiệm một. Thì lúc sau con hỏi tin vào cái gì lúc đấy thì con hỏi luôn là thế đây là cái ví dụ thân thể thân thể là thật hay là chỉ là cảm giác thì con để ý vào từng cái nhỏ nhỏ một thì thì con hỏi kỹ hơn chứ trước lúc trước thì con không hỏi kỹ từng cái cảm giác một hay là từng cái mà con chỉ để ý chung vào những cái tất cả các kinh nghiệm nổi lên thì con thấy khác cái điều đấy ạ. cả cảm giác mệt hay là cảm giác mỏi hay là sư phụ hay là sư mẫu lúc ấy còn thấy sư mẫu giật giật mấy cái phát biểu nhá giật phát biểu tự thường mà hỏi luôn tự thôi chứ
ok rồi đó mà chị ngồi vô chị ngồi vô một cái là bắt đầu thay đổi kiểu khác nó nó
chị ngồi thiền vô một cái đó là tự nhiên mọi thứ nó v khi mà ngồi thiền pro á không làm cho chị ngồi bình thường tụi em thấy là chị quậy như Nhưng mà ví dụ khi vô thiền là tự nhiên giống như là không biết như thế nào bắt đầu là tự nhiên hơi thở nó nó đổ thành một tr mình không không hoàn toàn là chưa bao giờ có tác ý cố ý để cố thở nhanh hay thở chậm nhưng mà ngồi vô là bắt đầu nó tự động nó nó
dân pro nó thế đấy
nó nó mà nó không có không có nhu cầu mà phải thay đổi tư thế hay cái gì nó là nó tự động hết rồi xong cái thông kiểu gì nó tự thông nó ai biết đâ
rồi chủyển nhậ dũng đi sư mẫu giật giật giật nhiều
thì lúc đầu con mới hỏi đến 2/3 là hỏi về cái đấy còn sau đấy Ý là con hỏi về cảm giác ấy ạ.
Hỏi hỏi là đây là cảm giác hay là thật ấy ạ.
Còn lại 1/3 cuối thì con mới bắt đầu hỏi thêm là nó hiện ra rõ ràng trong biết hay không và nó có tách khỏi biết hay không. Được rồi. Vậy bí kíp cũng khá đơn giản đúng không? Không phải là kinh khủng lắm. Đây là con có hỏi hay không chứ? Hỏi thì xất chắ phải ra. Có hỏi đây là cảm giác hay là thật không ấy. Thế hỏi xong con thấy cái gì ngoài cảm giác đấy đâu? Thì đương nhiên nó chỉ là cảm giác sao là thật thôi. Nếu con chỉ thấy cảm giác đấy thì ai cho phép con nói là thật ngu không?
Còn thấy nếu bảo thật là ngu không?
Cang tu thấy ngu không?
Cang tu thấy đúng là cuộc đời mình trước đây là quá ngu. Tại vì nó chỉ có cảm giác song binh tự bảo đấy. Thật ngu không?
Chỉ nhìn thấy sư phụ xong tin là sụ có thật.
Chỉ có cảm giác thấy sư vụ thôi chứ ai bảo trụ có thật. Trong mơ con có cảm giác thấy xụ không?
Có.
Thế đấy có chứng tỏ sự thật không?
Không.
Thế tại sao bây giờ lại thế?
Ngu chưa? Đấy gọi là vô minh đấy.
Nói tự việ gọi là ngu đấy đúng không? Vô minh là từ sáng nhất. Nhưng mà từ vô minh nó không chạ lắm. Nó vô minh vì ai chẳng vô minh. Nhưng nó ngu giật mình ngay. Cuộc sống còn chỉ toàn chỉ là cảm giác. Cảm giác thật luôn. Cảm giác rất thật. Đúng không? Nhưng cảm giác thật thì nó có chứng tỏ là thật không? Chỉ nói là có một cảm giác thật nổi lên thôi chứ. Con chỉ nói một cách khoa học là gì? Chỉ có cảm giác thật nổi lên chứ không phải nói là đứa con đứa bé trước mặt mình là thật được. Có một cảm giác bế con, cảm giác nó là thật thì con chỉ nói là có cảm giác đứa con là thật thôi. Sau quyền nói là đứa con có thật. Cơ sở này cứ có cảm giác là thật à. Đấy ngu không?
Hôm nào đi xem gì nhở? Xem xem avatar đúng không?
Có cái lao bay vào mặt nghĩa là gì? Cái lao thật à? Ngu thế gì nữa? Nét lên
đúng không? Cảm giác là trong nhà cũng có người, nghĩa là trong nhà có người.
Thôi yên tâm đi mở cửa có người trông rồi. Vì sao? Cảm giác
vì tôi cảm giác người trong nhà
đúng không? Mời c thoải mái đi vì cảm giác có người
xuống nhà xong đi xong đi chơi đúng chưa?
Đấy nó cứ cảm giác mà lại mặc định từ cảm giác su thật là một cái rất là vô lý. Nghĩ lại thấy rất ngu. Càng thiền sẽ càng thấy mình ngu vì truyền kiểm tra là ơ thế đây là cảm giác hật thì nhìn cảm giác mình thấy đúng cái gì cả
đúng cảm giác thế đấy là bằng chứng nó rõ nhất của việc là gì đấy chỉ là cảm giác không thể nói thật được hiền chiến thế thôi vây là con phải thấy những cái cảm giác nó bảo này bảo kia mà nó đe dọa con là thật đấy vấn này con có nhận diện được không hay con cứ để trôi trôi trôi đi thì con bị lừa mà không biết ôi ngày mai phải sang nhà bạn về tiền nó bỗ đấy thì con Con có con có nhận ra thấy là chỉ là cảm giác hay không? Hay là con đồng ý thôi mai bây giờ mình ngồi thiền đ tí ngày mai còn bạn phải tiền đấy thì có hai lựa chọn thôi con đồng ý nghĩa là con đang ngồi thiền và tí nữa con sẽ đi vay tiền hoặc là con nhận ra là ơ thế
đây chỉ là cảm giác hay là hay nó cảm giác hay nó thật không thấy đúng là chỉ cảm giác phải mai phải đi vay tiền bạn có gì ngoài cảm giác đấy đâu
đấy thì khi đấy thì khi thấy nó cảm giác rồi thì hỏi rằng nó có phải là biết không thì nó quá đơn giản đúng chưa Ngày xưa phải hỏi hai câu bởi vì là nó là nó là thật. Ngày xưa phải sinh ra hai câu hỏi ấy là hiện rõ xong biết không thách khỏi biết được không. Vì mặc định là đấy trước đến nó trước khi hỏi c đấy nó vẫn là gì?
Là thật nên hỏi hỏi hai câu cho nó kỹ và cho nó rõ. Bây giờ thực chất hai câu sau là siêu dễ rồi. Con vẫn tập như vậy thô để cho chắc nhưng bản thân đây siêu dễ rồi. Còn câu một thì đấy câu một thì là một cái một cái đòi hỏi mới và con các con phải thứ tư nữa xong. buổi về nữa đúng không? Nhưng rõ ràng cái này tăng tăng cái cái mức độ sâu sắc của thiền lên nhiều không?
Hẳn đế đâu
rồi mấy bạn chưa được 100 mà được 100 phát biểu đi.
Con nhớ sư phụ ngày xưa có câu là cảm giác rất thật nhưng cái nó nói thì không thật.
Ừ
cảm giác thì rất thật nhưng cái nói thì không thật.
Thì vừa nãy thiền cũng thấy là suy nghĩ nó cứ bảo là có thật thôi chứ còn nhìn vào cảm giác thì nó chỉ là cảm giác cảm giác
rất thật. Nghĩa là cảm giác là rất thật thôi. Cảm giác lúc mình cảm giác nó rất là thật
như thật
nhưng mà nó chỉ là cảm giác thôi. Nhưng cái nó nói là không thật rồi.
Rồi tiếp đi. Còn ai lên full nữa? Ai lên full chứ chưa được full lên full nữa.
Ai từ thấp đến full ấy. Từ cao lên full thì thôi.
Không
con chưa phun à?
Chưa phun
à? Chưa phun cũng nói cũng được. Ok.
Con chỉ số cảm nhận đây là cảm giác không có thật đấy ạ. Là 96. Chỉ số trải nghiệm thực tại là 29,6.
Thôi thế nói gì nữa? Hồng anh phút thì
Hồng Anh chưa nghe thôi. Khỏ đi.
Ờ của con là 86% với cả 287,6.
Ờ được nói cái gì đấy?
Ờ lúc sư phụ chia sẻ là cái tại sao cảm giác nó chỉ là cảm giác không ấy. Tại vì nó trong kinh nghiệm nó chỉ là cảm giác thôi.
Đúng rồi. Đơn giản không?
Thì con thấy khác biệt rất rõ với con lúc phát lúc thiền là con lại bị bị hơi lậm và phân tích là tại sao nó chỉ là cảm giác đơn giản
thế là sao cảm giác bị thấy mỗi cảm giác
thế là con lại mất mất kiểu vài giây để nghĩ nghĩ thế là con nghĩ là đấy là lý do
đúng rồi
khác biệt
vài giây đấy cũng không đáng luôn ấy nó chỉ là cảm giác tại sao phải phân tích làm gì
thế còn đi phân tích phân tích một lúc rồi như nếu như thế thì nó nó trực tiếp nóên luôn luôn nó chả cần làm gì hết
đúng thấy dễ chưa
nó không cần phân tích nó đúng là như thế luôn đúng không
tại sao mày chỉ là cảm giác thấy mỗ cảm giác
nó dễ gọi là khủng khiếp rồi đấy Sợ không các bác? Sợ không?
Nó dễ như thế rồi đấy.
Rồi còn ai nữa
Yến à? Yến vẫn vẫn dưới à?
Con 10 ạ.
Vẫn 10% thế chắc phải kẹt đâu đấy rồi.
Thì con tức là lúc vừa nghe sư phụ giảng ấy thì con thấy là tức là ví dụ lúc con thấy hơi đau đầu ấy ạ thì con hỏi con con tức là ngoài cái cảm giác thì đúng là thấy chỉ thấy nó là cảm giác như thật nhưng mà con lại hỏi thêm là thế có phải tôi đang đau đầu hay không? Ừ
thì thì như thế là sai đúng không ạ?
Thì con có thể tại vì nó nó có bảo có tôi đâu. Nhưng nếu con cảm giác có tôi thì ok. Nếu cả tôi thì ok. Thổi lên.
Nếu cảm giác ô tô đằng đầu quá thì con hỏi nó có phải tô đầ hay không? Hay là đấy là cảm giác hay thật.
Tức là lúc đấy con chỉ thấy cảm giác thôi ấ nhưng con sợ sai. Thế
đấy lại sợ sai. Nhưng cái sợ sai nó là nó là một cảm giác đấy là cảm giác sợ sai chứ tin nó là thật.
Vâng.
Con có một cảm giác sợ sai.
Vâng.
Thì con lại bị con lại bị bỏ qua
bỏ qua. Bỏ qua nghĩa là gì?
Thầy nó là thật.
Thầy nó thật. Bạn thấy sợ sai chỉ đọc giác thôi.
Vâng.
Khả năng 90% thời gian bạn là sợ sai.
Đúng rồi ạ.
Gì nữa 10% nó không sợ thì nó ok
không? Những người sức mạnh là rất sợ sai.
Vì thế nên là cứ ngồi sợ sai 90 đi phút phần trăm thời gian.
Đúng rồi ạ. Tức là con thấy đúng là trong kinh nghiệm thì con chỉ thấy nó là cảm giác thật nhưng mà con lại cứ sợ là thế chỉ nhìn vào đây
không sợ sai cũng không sao. Nếu con thấy rằng chính sự sai là gì?
Cảm giác thì con lại bỏ qua cái cảm giác đấy. Con lại bỏ qua cái cảm giác đấy. Con hỏi
sợ sai chĩa là cái cái sự Tự tin ấy nó cho phép con là sợ sai chả vấn đề. Con nên có loại tự tin đấy. Tự tin mà sau này các con ai sẽ có là tự tin bất chấp chuyện xảy ra. Đấy khi con nên xuống khi ngồi thiền ấy con nên có loại tự tin đấy. Mình sẽ tự ngồi thiền rồi tự tin là sẽ thiền bất chuyện gì xảy ra. Vì thực ra có quá gì đâu.
Chuyện xảy ra chỉ là cái gì?
Cảm giác
cảm giác thật đâu mà lại phải ngồi lo sai mới cho nó đúng.
Thế thấy lo sai thì mình sẽ nhìn cái lo sai đấy để xem nó là cảm giác hay là thật. Vâng.
Sao? Chắc chắn là nếu con nhìn vào chắc chắn nó chỉ là gì?
Cảm giác.
Cảm giác thôi.
Đúng. Con bỏ qua cái cảm giác
đúng không?
Vâng.
Được rồi. Thế thì chắc khả năng ca sau con sẽ ok. Đấy.
Về xem thế nào nhá.
Vâng ạ.
Rồi phát
thôi thôi.
0% phát gì không phát đi phát gì.
Ờ thôi k biết cho biết.
Có ai muốn nói gì được không các bạn? Các bạn Thiền một nói gì không? Giúp được cái gì không? Chia sẻ được hỏi cái gì cũng được. Mình thành được Minh Thành đây. Rút ra cái gì cũng được mà hỏi gì cũng được. Đưa Minh Thành đây. Thiền không định hỏi gì mà thôi. Thôi nhá
thôi. 100%
hỏi cái gì nữa? Thế là lúc đầu sư phụ đo số 100 rồi. Con người đầu tiên ấy con hơi bất ngờ bởi vì quái sao lại nó ra 100? Bởi vì là chắc là mình Thiền mình cũng đâu có làm thế kiểu kiểu cũng đâu có pro gì đâu. Tức là nó cũng lung tung lắm. Nhưng mà lúc sau sư Vự nói lại thì đúng là nó có một cái cảm giác là tự tin bất chấp chuyện gì xảy ra cũng được ấy.
Thì cái tức là nó cho mọi thứ nó xảy ra thoải mái. Nhưng mà có cái hay là cái hôm trước cũng được nghe Ngọc Bích chia sẻ với anh chị Khánh Vân là cái việc đấy ở trong cái thiền pro nàyể nó làm cho tất cả vô thức được phép nổi lên ấy mà mình không sợ để để trốn nó nữa. Bởi vì ngày xưa con cũng thấy là có một cái gì đấy kiểu kiểu cứ gì đấy mà căng căng một phát là phải lao đi. Kiểu là mình lại muốn phá nó. Ví dụ như ở con có cảm giác căng thân thể ấy là con rất muốn phá cái cảm giác căng thân thể là không thật xong đó để con thiền gì đấy. Thậm chí trước khi thiền con cũng bị cái rất là lo cái đấy. Nhưng mà khi mà sư phụ giảng này đúng là con nhìn vào thẳng ô cảm giác căng căng nó chỉ là cảm giác thôi mà sao lại tự tức nó phải căng căng thật đâu mà lại phải đi phá. Thì con bảo ô hóa ra nó dễ mức bởi vì nó không cần phải phá để nó thành không thật. Mà nó vốn là cái cảm giác thì nó không thật rồi nên không phải đi phá nên mà nó rất là dễ chứ nếu mà cứ phải một hành giả để đi phá nó từ thật rồi thành không thật thì đúng là làm sao mà làm được. Thế tự dưng lúc đấy con có cảm giác tự rất là tự tin và khi mà dám nhìn thẳng vào bất cứ một cái gì nó được nổi lên ấy thì kiểu lúc ngay cả sứ sự so điểm ôi giời tim nó đập tình tình tình tình hình lên lúc đầu sợ lắm chết rồi chết rồi thế bảo ôi chết rồi chết rồi mới lại cái nó địch địch nó nó là thật là cảm giác nhỉ ô thì đúng là nhìn thẳng vào vào và đúng là không sợ một cái gì nó nổi lên cả và đúng là kiểu cũng bị ấn tượng hôm trước bí nói là cái việc nhưểu cho những vô thức trong thiền đồ nổi lên ấy thực ra là nổi lên càng nhiều thì lại càng vui tức là
tức là khi mà con con tập ấy con lại liên tục nhá con hỏi tức là cứ có một cái gì c nổi lên phát là nó thấy thật ôi thật thế nhỉ thế mình hỏi nó lại là thật làảm giác thì Nó nó tức là tức là càng nhiều. Ngày xưa các cái phiên pro trước của con khi mà thuyền này thì nó cứ kiểu ngồi đúng là như kiểu bất động như kiểu là đúng là bất động binhin Vương ấ kiểu kiểu bắt nó nó như kiểu là là ngồi ngồi yên như kiểu mình nhiều khi mình cũng không dám kiểu xoay xếc á thì ấ mình mình sợ quá kiểu đôi khi mình mới thấy là hình như mình có cái gì đấy căng căng là mình mình sợ một cái gì nó nó thật nó nổi lên rồi nó làm mất cái thiền của mình. Nhưng bây giờ đúng là làm gì có cái gì mất được nó càng nổi lên thì lại càng tự tin thì tự dưng đúng là là nó càng các bạn nổi lên càng nhiều càng tốt mà lại làm cho tôi càng ngày càng tự tin về. về về cái sự thật này chứ còn ngày xưa là đúng là nó không thậm chí còn đè cả vô thức mà không dám cho nó nổi lên nữa thì con con thấy đúng là tự tin nhờ cái việc mà mà nó càng trồi lên thì lại càng càng tự tin thì
càng trồi lên càng tăng chứng ngộ.
Vâng.
Đúng không? Ví dụ ngày xưa mình sợ cái căng giờ mình mong cái căng nó chổi lên để mình chứng ngộ nó là gì?
Là cảm giác thật.
Có phải đây là một một bước thay đổi lớn trong cuộc đời đời thiền con không?
Có muốn sống như thế không? Có. nhiều lên gì đâu có gì khó nữa đâu. Sống như thế đâu có khó nữa. Cứ thiền nhiều lên thiền đặc biệt thiền đời sống ấy thì một ngày đó tự con thấy sống như thế thôi. Ôi sớm không nhìn vào thế giới thế
bao nhiêu vấn đề của mình nó chỉ cần là gìá
phê không
thế bõ công đi tu chứ đúng không?
Tu mà lại chỉ cần lý thuyết thì nó
vô cùng là thật dẫu là mơ. chữ cảm giác nó bao luôn tưởng và suy
đấy hai của chữ cảm giác ấy mà nó lại không chỉ thấy lại gần với trải nghiệm sống cực kỳ thôi như là đúng vừa đúng về lý vừa đúng về sự
đúng vừa khớp về lý khớp về sự nên là dùng chữ đấy là chữ cái đột phá của cái cái lần này là chữ cảm giác
chứ trước đây x đã nhấn rất nhiều lần rồi là mình không thể thấy những thứ có thật là biết được đúng không bao nhiêu năm nay sẽ đều dạy thế mà không thể nào thấy một thứ có th là biết được chỉ có thấy nó không có thật thì nó là biết thì được thôi Nó thật thì nó là nó mất rồi sao nó lại biết được nhưng mà nhưng mà chưa có cái chữ một cách nó tiện dụng như này
đúng không?
Mọi người đồng ý không?
Trước đây mình dùng chữ tưởng tượng nhưng mà không thể tiện bằng cái chữ không chạm vào chữ cảm giác được cảm giác đương nhiên. Rồi mà cho ba bác nói đi. Ba bác chưa được 100% lúc nãy nói đy thay đổi điều gì cho bà bác ăn được khải đi
vâng thì lúc sư giảng mà đoạn à lúc lúc này thảo là cái cách thiền lúc sắc thiền ấy nên lúc là đoạn một mình bị nhầm ấy tức là mình lúc đầu đ con kiểu kiểu là đây tức là mình để cái tổng thể này những cái nhỏ nhỏ nổi lên mình không lại không không chuy Đây trong câu chuyện này chính là cái nổi lên nó bảo là thật đấy.
Vâng.
Tất nhiên trong lúc mà không có gì nổi lên thì bảo đây là đây là cái chung.
Khi không đi nổi lên bảo là thật hết thì đây là cái chung. Nhưng mà những cái nổ lên bảo là thật ấy thì đây đây chính nó nói cái đấy. Ví dụ ngồi lo về ngày mai thì đây chính là cái lo ngày mai. Ngồi lo tí lo điểm thì đây chính là cái lo điểm đúng không? Hay là kể cả việc sư muộ ờ sư mu ừ thì đấy là thật.
Thật thì đấy chính là gì? Là phải hỏi đây rồi. Vậy là đây là những cái trôi lên bảo rằng là thật mà thường là với trình độ là chồi lên cái là bảo thật rồi
đúng rồi
đúng không
t lại mình cái chồi lên thôi
vâng
thì thấy là khác biệt là nó nằm ở ở đoạn đoạn cái gì chồi lên mình mình đây là thật hay là hay là cảm giác thôi
ừ
thì nó về cách đọc thứ hai là về mặt cảm nhận trồi không sợ nữa
vạ trồi nó càng làm cho mình chứng bộ sâu sắc
và cái chồi đấy chỉ là
không phải thật như Minh Thành nói thái độ nên là không sợ quái
trước khi thiền đã không sợ quái chứ còn phải đợi vào thiền đúng không chứ thiền Tiền nó cái quái sổ lệ cũng được nhớ yêu cũ được không khải
có tội không nổi thế nào
không nổi lên không biết
không nổi lên không biết
không nổi lên
không dám cho nổi lên
hay là nó không nổi lên thì không biết nghĩ nào eo nhiều thế cơ à
con từ lúc lấy vợ chưa trải nghiệm này con không biết được
rồi chứng tỏ là gì mỹ nga rất đáng sợ chỉ tốt lên vẻ đấy thôi chứ chỉ là cảm giác
à ok may đấy nhỉ tiếp đ vâng con chia sẻ thêm một chút là cái viên ph phiên thứ hai thì nó Tức là được tức là những cái phiên trước thì nó nổi lên những cái cảm giác với cả những cái kiểu lo sợ đo điểm các thứ ấy nó nổi lên chứ mình không nhiều khi mình bỏ qua. Ấ phiên thứ hai thì để cho vô thức nó thoải mái nổi lên ấy thì em thấy một cái đối với con là rất kiểu nó giải phóng mạnh ở phần này đó là một cái vô thức nổi lên là cái những cái liên quan đến lịch sử lịch sử cá nhân ấy nó nổi lên tức cái kiểu như thế nổi lên thì tiên lại con ô cái kiểu như là những cái lịch sử những cái kiểu tạm gọi là cái vết thương nhỏ nhỏ trong quá trình tu hành ấy
nó yêu cũ gì
không những cái lần ví dụ như là những cái đo điểm các thứ ấy sử cá nhân nghe nó mờ nghe nó mờ kinh khủng.
Vâng. Thì kiểu như cái lần đo điểm các thứ lúc mà mình cảm giác bị thấp các thứ trong quá khứ các thứ ấy nó cứ nổi nổi nổi lấy lên thì nhìn vào ô hoàn toàn là cảm giác ấy. Tất cả lịch sử mình cho cả lịch sử cá nhân công việc đang làm hồi xưa trong
hóa ra là những cái lịch sử cá nhân của mình chỉ là cảm giác. Cảm giác
đấy là những lần đọ điểm cũ có thật đâu. Vâng.
Những lần đ điểm cũ có thật đâu.
Nó chỉ là cảm giác tôi đã từng bị điểm thấp
nhưng có thất kế không? Cảm giác thì có vẻ rất thật nhưng cái nó nói thì không chắc chắn là không thật. Vâng. Đúng không? Có ghi đấy vào cũng được đấy. Vâng.
Cảm giác thì có vẻ rất thật. Cảm giác bảo chữ thi đi. Cảm giác có vẻ rất thật.
Cảm giác
có vẻ rất thật.
Nhưng những cái nó nói thì chắc chắn là không thật. thì chắc chắn là không thật. Đúng ý chưa?
Là mình đã từng có những điểm thấp lắm, đã từng xấu hổ lắm nhưng đấy là cảm giác thế thôi. Nó cung cấp cho con cái gì để chứng minh nó thật đâu.
Nó cung cấp cho mới cảm giác xong con bị ngu và tin rằng nó là động
thật chứ. Nó chỉ có ch đúng cảm giác đấy thôi. Đây đây đấy đã có từng có cảm giác với quá khứ và bị sai chưa?
Kiểu tôi cảm giác đã đóng cửa rồi nhưng mà ta chưa đóng ấy. Kiểu đấy thể có được chưa?
Ví dụ cảm giác gì?
Quên chưa cắm cơm
cảm giác cắm được cơm rồi xong đi hóa ra gì?
Chưa cắm nó nhiều lắm. Có nhiều không?
Nhiều hay ít?
Cảm giác đã làm kia rồi nhưng thực chất là Cảm giác đóng cửa rồi xong là chưa đóng.
Cảm giác có người gọi đúng không? Cảm giác chưa khóa cửa.
Cảm giác chưa khóa cửa xuống kiểm tra khóa cửa hết rồi.
Đúng rồi.
Ui giời nhiều vô vàng luôn.
Thế có phải là tin vào nó là ngu không?
Đây là bằng trứng sống tin nó ngu gì nữa
đúng không? Ngay cả nhiều khi là cảm giác không có cái chìa khóa trên bàn.
Nhưng mà thực ra thì cái chìa nó sờ sờ trên mắt là cái cảm nói đời chưa nói về pháp nhá là cảm giác đã sai đầy rồi. chư nói pháp hội mà nói đời đúng không?
Thì tại sao nó cảm giác thì lại con lại cho là là thật? Nếu nó sai nhiều lần như vậy thì sao? Lần nào con bây giờ con giúp cho nó thật làm gì? Hộ đời ấy. Còn tu thì rõ ràng quá rồi. Chỉ cung cấp cho đúng cảm giác đúng không? Một cảm giác hiện ra rất rõ ràng trong biết. Xong rồi tán véng trong biết. Thì tại sao? Nhưng cái nó bảo này là thật bây giờ. Đúng không Vũ Tòa? Một cô gái đi ở phòng bảo lại em là vợ anh đây thì có nghĩa là cô là vợ con không?
Phải xem gì đã?
Tuấn
xem xét cẩn thận cảm giác thế nào
hả? Xem cảm giác
xem cảm giác nào
sao lại xem cảm giác
đâên đâe hẳn một cái băng là em là vợ mũ toàn đi học thì đấy có nghĩa là đấy vợ toàn không?
Không
vì
bởi vì nó chỉ có một cảm giác kể cả nó là hiện ra bằng bất kỳ hình thức nào thì nó chỉ là cảm giác thôi.
Ừ quên hỏi Vũ Hoàn là hơi nhầm phải hỏi ông nào chứ toàn vợ bông đây đâu. Hải
bằng trứng đâu
bằng trứng nào là vợ anh?
Bằng trứng đâu?
Chả bằng trứng là nó ch đúng đi đúng mặc mang mặc một cái áo khoác chị em là vợ anh Vũ Toàn đi vào phòng xong đi ra thì mình có thể nói là vợ Vũ Toàn đã vào phòng. Đi ra không? Không
nó bảo như vậy. Nó trông rất thật. Cái cảm giác chính là nó đấy. Đúng không? Người con gái đấy. Đấy rất thật. Nhưng cái nó bảo thì sao?
Thật.
Chắc là không thấp.
Đấy. Lịch sử cá nhân nhá. M phải nghĩ kỹ câu đấy nhá. Lịch sử cá nhân nổi lên. Lịch sử cá nhân là cái gì?
Cố Hương hả? Ok. Nhưng cũ của con là gì ấ nhỉ? Hương nhân
nổi lên
cảm giác có
thếu cũ tên là Chà Mi
Chà
quen thế
Nga tin ngay có tin không? Đúng rồi. Kể cả Khải nói là người cũng trải. Nhưng nếu Nga tin Nga bị lừa chắc rồi. Mặc dù Khải chính là người nó các con ấy ai bị tin là người bị lừa chắc này.
Con chỉ có một cảm giác là Khải nói là người yêu cũ là trà mi nhưng có đều có chứng minh chứng chắc chắn là Khải Ngũ là tràm y không? Không.
Cơ sở nào
con chả cơ sở Khải cũng chả gốc cơ sở nà hết.
Khải cũng hề gốc cơ sở nhá.
Không còn đây có những ai mà xong thật đấy. Thật là cũng hơi Tin là người cú chà mi thật ra anh
hơi tin là người cũ của khải trà mi
con bị lừa rồi
khải còn chưa cung cấp lại là cơ sở nào bằng chứng nào đấy là chả mi luôn ấy như ông bịa ra sao
ông hoàn toàn bịa ra mà đây là chuyện ngay cả sự với nhân chuyện cá nhân mà còn nhớ nhầm chuyện đã từng xảy ra rồi mà ch không nhớ đúng chắc gì đã nhớ đúng một chuyện khác đấy nhưng mà con mặc định luôn là mặc định luôn tin rằng là người cú khải là trà mi cói là bị lừa chưa
lừa Trong ví dụ nhỏ về việc là cảm giác và thật là như nào, con chỉ nói th là con có cảm giác là người yêu cũ khải tên là con phải nói thực sự cũ khải tên là gì?
Trà mi được nhưng mà con nói là con có cảm giác người cũ khải là Trà Mi rất ok không?
Có không
con chỉ cảm giác thế thôi chứ sao con bảo đấy thật được vì con bảo nó thật thì con có cơ sở nào không
chẳng có cơ sở Khải nói thế thì Khải nói thế có nghĩa là cơ sở là là người xàm đi không? Đức anh nói đi người gũ còn là gì?
Thủy anh
không người khác người trước đây nữa
Thảo ạ. Ok bao người tin là người cú hử anh là Thảo
con chỉ có cảm giác đúng không?
Con chỉ nói con cảm giác là người cũ của anh là thả nhưng không phải nói là người c sao nó thảo được nhớ v xong nó bịa thì sao
bịa thật T thật à?
Không ạ.
Hả?
Sao bây giờ đố con biết nhếu cũ của đứa anh tên là gì? Đố trả lời cảm giác
con cảm giác rằng
nhưng có bằng chứng không?
Chả có bằng chứng quá đấy.
Thế con tin vậ là ngu không?
Ng
nếu con ra khỏi phòng này con chắc chắn các bạn là như cũ đức anh tên là Thảo chính nó nói với tao là con ngu rồi.
Chắc chắn là Hiểu là bị ngũ chưa?
Con nói th là con cảm giác người cũ đây là thảo rất ok.
Đi buôn thoải mái đúng không? Nhưng mà giờ tao cảm giác lúc buôn ấy phải nói là tao cảm giác là
toàn là buôn cảm giác chứ không có sự thật
chứ làm sao mà có chắc được người yêu cũ ở đây là Thảo được
người cũ Thái tên gì nào quả nay mà còn tin nó tự chết này
nào người cũ có thái tên gì Vũ Trang biết không
có biết tên Thái gì không Đấy người ta vợ hào sản không thèm nhớ tên yêu cũ của chồng đấy mà là vợ xịn đấy. Vợ xịn
xịn không?
Không thèm quan tâm quá khứ của chồng là vợ rất xịn đấy. Biết làm gì không?
Biết làm nghề gì tên gì
biết làm nghề gì biết tên gì dân làm ăn đúng không?
Dân làm ăn
thô cửa của Thái làm Cái gì? Nghề hả? Sư phụ
nghề.
Con cảm giác là nghề
nghề gì nhở?
Nghề gì? Dạy online xư ạ.
Nghề dạy online.
Vâng.
Cũng cha có đúng không? Không đúng à?
Thôi câu khác rồi.
Nghi ngờ nổi lên rồi. Cô giáo sẽ dạy tại trường th online vậy thì suy ra
nhiều cô cảm giác rồi
cảm giác
bây giờ con biết tại sao người ta hay ghen là vì sao chưa
toàn là cảm giác nào ta gọi bóng
ở đây những ai sáng tạo gen rất hay ghen ở đấy có ai sáng tạo không
đấy hội này hội rất hay ghen nhưng hóa ra chỉ là gì
cảm giác
toàn cảm giác thôi
cảm giác là Đức anh rất nhớ thì anh như thế đi thì chỉ là
nhưng mà đối với cái cái Người như bí thì sao?
Với ông sáng tạo ấ thì là cảm giác nghĩa là thực tế đấy. Cảm giác ghen ấy nghĩa là thật rồi đã xảy ra rồi.
Còn lấy còn lấy người sáng tạo gen khổ chủng không?
Chỉ cảm giác thôi thì nghĩa là thật như vậy.
Em sao nó khổ như thế chỉ cảm thôi. Th nghĩa là thế. Lúc tôi cảm giác anh nhớ người yêu nghĩa là gì? Anh nghĩa gì?
Yêu rồi.
Mic đau lòng không? Nếu mà giữ cái tính gen này khổ không?
Khổ ạ. Ngu chứ.
Ngu không?
Ngu chứ.
Ngu quá. Ngu. Đúng không nhỉ?
Nhưng mà đây là gen là rõ nhất đấy. Gen là hay kiểu đấy nhất.
Cảm giác xong thì là xong luôn rồi. Là nó là thế rồi.
Thế Đức Anh từ giờ này vẫn toàn mạng vẫn giỏi đấy đúng không? Sống với bí đấy.
Nếu con yêu một người yêu hay ghen thì nên đi cho đi học pháp hiểu không để phân biệt giữa cảm giác và thật đấy nên bảo họ thi vào nhóm nhóm biết đi đúng không xong học đến sẽ đến hơn 700 đi vân vân sẽ giải quyết được
Nga không phải hay gen đâu Nga không phải tiếp sáng tạo may đấy ông Khải này mới là sáng tạo này
như vậy là bao nhiêu người tin rằng người yêu cũ của Thái là người giáo viên online
làm sao tin được nữa chứ. Nó chỉ là cảm giác rằng thế thôi.
Mày thấy thấy tin vào cảm giác là ngu chưa? Nó chẳng bằng cấp bằng bằng chứng gì hết. Chẳng cấp cho mình bằng trứng nào hết. Cả ông Thái cả ông Khải cũng chào nào cấp cho con gì hết mà có tin luôn. Thấy ngu chưa? Và cái tin đấy nó không gây hậu quả nhưng mà những chuyện đời những chuyện khác ấy thì đây hậu quả nên là con đã phải chịu bao nhiêu hậu quả vì cái cảm giác là Hồng Phương đấy. Cảm giác là Cảm giác là đây là Campuchia hoặ cảm giác là gì? Công an công an
công an chỉ cảm giác công an thôi. Nhưng mà mình đối với mình cảm giác công an nghĩa là nó là
công an.
Công an thấy chưa? Mất tiền vì sao chưa?
Đã học cái này rồi khi đỡ đấy. Cảm giác là công an chứ không có tương đương công an không? Khi nó gọi cho con thì con cảm giác đấy là công an nó cung cấp cho rất nhiều bằng chứng nó là công an nhưng toàn là cảm giác. Cuối cùng con chỉ có cảm giác là công an thôi. Đúng chưa?
Nếu lúc đấy con nhớ là ừ nh thực ra mình có biết nó quan thật đâu mà chỉ cảm giác là công an thôi thì đã đỡ rồi.
Được tốt đấy. Chuẩn chuẩn nhưng mà chả sao hóa ra chỉ cảm giác bịất tiền thôi.
Đúng rồi. Chúng cảm giác nổi lên thôi đúng không? Đúng là chỉ cảm giác là mất tiền thôi chứ thực ra mất tiền không?
Không
mất tiền. có tiền cảm giác có tiền
đấy thì con nên bổ sung cái tự tinc sư thiền ấy bây giờ mình ngồi xuống thiền đúng không thì quá cũng được bất chấp không sợ gì hết sợ gì mà không
không sợ
không sợ chứ phải d mình sợ thì sợ lắm không được sợ thế này phải cứ sợ sợ gì mà không sợ vì sợ nó nổi lên nó cho mình một cái cơ hội chứng ngộ ngày xưa ấy ngày xưa là gamova bảo trò là các con là phải làm thêm một số việc chơi gái đi. Đấy, sợ không? Mạnh không? Đánh bạc đi.
Vì sao? Vì lúc đấy cảm giác nó mạnh
ghê không?
Gê
đấy.
Ờ nhưng mà họ thò ngài nhiều khi ngài phân thích câu như thế thì nghiêm túc quá. Còn đâu phổ biến hơn thì là con ra nghĩa địa. và chửi hồn ma đi. Đấy, nghĩa là cái phổ biến nhất trong thời Tây Tạng ngày xưa là đi ra nguy địa và ờ và chửi chửi khuấy động làm cho bọn nó ghét hết cỡ đi để sợ. Xong dùng cái sợ đấy để tập. Đấy, nghĩa là làm những trò gì mà cảm giác mạnh như đánh bạc đúng không? Với một cái ông tu hành thì chơi cái là rất kinh khủng. Cho ông người đời thì tốt quáấy.
Phổ biến là cái địa vào và chửi mắng các hồn ma để cho nó để cho sợ đấy. Nào muốn cả tác mạnh thì đang nghĩ địa chửi hồn ma.
Ng là các con ý là gì? Các con được quyền chủ động khơi lên những cái cảm giác mạnh. Chủ động buồn bã cũng được. Ví dụ như là ai đấy ngồi nhớ về những chuyện cũ để cho buồn được. Không sao được quyền làm Như vậy khơi lên những cảm giác mạnh để dùng chính cảm giác mạnh thấy rằng đó chỉ là
cảm giác
không phải là thật đấy. Ở đây bạn nào quá khứ đau buồn thì tuyệt vời rồi. Tối về khơi hết nhá. Khóc lóc rũ dượi một hôm đi. Còn hơn là khóc cả đời. Khóc vài hôm xong thế nó chỉ là cảm giác giải thoát đúng không? Mà ai cũng có đấy. Ai cũng có đấy. Mà nếu nó không khơi được thì lấy những kỷ niệm cũ ra mà khơi. Ví dụ là Khải là vào vào Facebook người yêu cũ mà xem để cho cảm giác nó nổi lên đơi những cảm giác mới bây giờ
nó là con thể đối diện bằng cách là nhìn những cái cái kỷ niệm cũ để mà khơi lên cảm giác đau buồn đế đây. Đấy ví dụ ai bị ai đã từng đau khổ bị trêu bị bị chửi thì mở cái chửi ra xem mở tin nhắn chửi Facebook chửi ra xem thì bây giờ là lúc mà con có thể làm như thế được rồi đấy
đúng không mình chủ động khơi lên cảm giác đừng đừng gây giả ra buồn thì không cần Khơi lên thì được chứ toàn về cãi nhau với vợ thì thôi thôi
khơi thì ok gây thì không nhá
khơi thì dễ thôi không khó đâu. Ai chả có một cái khó nhì
đ không gây thì cá nhắc hậu quả hậu quả
sáng sủa chưa?
Sáng
thì Trong một tuần tới thì sẽ đo hai số nhá. Nhưng mà thường số này cao, số kia sẽ tự cao. Thường cái số mà mà
cảm giác nó thật đấ nó cao thì cái số kia nó mặc định nó cao luôn. Nỗ đó hai số trong một vài ngày đã xem ra nà nhá.
Vâng ạ.
Rồi
đấy có hảo gì không? Hôm nay sẽ dừng đây. Đấy rồi. Hồng Linh
thưa sư phụ là con muốn hỏi về cách thư kh hành thiền bằng câu hỏi á.
Ừ
là trong tuần vừa rồi thì con có nhóm tư với cả hôm đấy có Hồng Anh đến ờ thì cũng tư về cái logic biết tưởng suy ý. Xong rồi là tối hôm trước là có chị Hạnh à tức là hôm mà chị Hạnh được cao thì bọn cái nhóm thiền một bọn con tổ chức học ở đây một buổi tối cả online lẫn offline ở đây luôn. Thì chị Hạnh với Hồng Anh đều có chia sẻ một ý thì tức là con thực hành luôn theo câu đấy. Tức là sẽ dựa trên cái bài giảng sư phụ bảo là cái hiện ra đã là biết rồi. Thì bọn con ch trước đấy tư là vì sao hiện ra lại là biết vì sao mặt gương lại chính là những hình trong gương. Đấy thì sau khi tư những cái đấy xong thì con thấy thì từ hôm đấy con dùng theo cái câu đấy là cái này có hiện ra không? Tức là thay vì hỏi cái một hai câu kia ấy ạ thì nó vẫn là hai cái nó vẫn dựa trên là cái kia có thật xong nó hiện ra trong biết. Tức là cái về cảm giác ấy ạ. Về về cảm giác là vẫn phải là có một thứ nó hiện ra rõ ràng trong biết xong nó lại không tách rồi khỏi biết. Đấy thì nó là biết kiểu kiểu như thế về cảm giác thôi. Thì khi mà con hỏi cái này có hiện ra không? Thì vì đã tư là vì sao cái tư cái tưởng suy rồi ấ nó không có thật rồi chị nó chỉ là dựa trên cái sự cái sự rõ ràng của biết cái tính rõ ràng của biết thì nó bịa vào và nó tưởng và suy vào đấy thôi. Thì lúc ấy con chỉ hỏi là cái này có hiện ra không? Thì nó đã hiện ra đương nhiên nó phải là biết rồi. Tức là sau khi mà mình đã nắm rõ về cái không có thật rồi ấy ạ thì từ hôm đấy đến giờ con cũng hay dùng cái c là một cái năng lực của biết rồi thì chắc chắn nó hiện ra
truyền đời sống. Ok. Vâng ạ. Đấy thì trong tiền pro thì chưa chú nói rồi đấy.
Vâng.
Thiền pro thì hỏi hai câu cho chắc.
Vâng. Thiền không ý là trong đời sống hàng ngày cứ cái gì hiện ra thì
đ còn đời sống nó hiện ra.
Vâng ạ.
Hiện ra không nghĩa là gì? Nghĩa là nó có hiện ra không và nó có là biết không?
Vâng. Tức là nó hiện ra thì nó là cái năng năng lực biểu diễn của biết. Nó là cái năng lực hiện ra của biết rồi.
Nó hiện ra và là biết không?
Vâng. Thì khi hỏi như thế thì nhìn vào kinh nghiệm thôi ạ. Bản chất nó hiện ra bản chất câu hỏi đấy là nó có hiện ra và là biết không?
Vâng.
Chẳng qua con ẩn chữ là biết gì thôi. Và là biết không?
Vâng.
Chứ còn thực chất là bạn câu hỏi đấy mới là câu hỏi đủ
vì con đã hiện ra là biết nên là con
tức là dựa trên bài giảng sư phụ đã giảng rồi ấ ạ.
Không thì con ẩn chữ là biết đi chứ bản chất câu hỏi đúng là nó hiện ra và là biết không?
Vâng. Thấy đúng mà nó hiện ra là biết chắc không
đúng không? Bản chất là con đã cắt cái phần là biết đi bởi vì con đã mặc định trước nhưng mà nhưng mà câu hỏi đúng nó vẫn là hiện ra và là biết.
Vâng ạ. Thì từ hôm mà tập như thế xong với cả là xong quá trình tư ấy thì thấy rằng là cái ngoài cái sự à chống không rõ ràng ra
cái con đúng cái con chỉ đúng khi chuyện cái dễ thôi. Cái khó nó không đơn giản ch đâu. Những cái khó thì mặc định con nó sẽ bị yếu. Những cái cảm giác mạnh, những cái chuyện lớn chuyện gây gây chuyện thì hiện ra nó không đủ để làm con thấy nó là biết.
Thì thế là nên là phải cẩn thận phải tự mình gọi là liệu cơ gắp mắm. Có những thứ đối mình hiện ra là biết và có những thứ đối mình hiện ra chưa phải là biết.
Nhưng mà nếu hiện ra là cảm giác thì chắc chắn cảm giác là biết.
Vì thế nên con nên áp dụng cái mới
hơn là cái cách đấy. Thay vì bảo nó hiện ra không thì nó có cảm già cảm giác không?
À không, con đang hỏi là trước đây
không thì hỏi bán cười bán cũ làm gì? Bán cũ làm gì? Sau khi mình đã có cái mới rồi hiệu quả hơn.
Vâng.
Mình hiểu cơ mình bỏ cái cái không hiệu quả bằng đây chứ. Các con hay có chủ quan ấy là mình mặc định rồi thì nó sẽ như vậy. Nhưng là thực tế nó không thể tế đâu. Có một số thứ mặc định nó như vậy. Một số thứ mình không mặc định nó không thể như vậy. Thế mình chỉ thực tế thôi. Cái thứ nào mà mặc định thì thế thì thế. Nhưng có thứ có những thứ nó khó khăn nó nó khó lên một chút là chắc gì đã mặc định được. Đấy như vậy về mặt thực tế thì mình sẽ tìm cách nào mà nó chắc chắn là không sai chứ mình không nên nương tựa vào cách lúc đúng lúc sai. Hay là khách khác là mình có phương án trong những cái lúc mà có thể bị sai thì phải làm gì đấy là đấy thực người thực tế mà
nếu mình bảo là hiện ra mình chắc chắn là biết lúc nào cũng thế thì là cách đấy là đúng
nhưng nếu có những thứ hiện ra mà mình chỉ thấy nó hiện ra nhưng không thấy nó là biết được cách đấy nó bị đeo lỗ hổng cách đấy
vậy mình phải có phương án trong ch trường hợp như vậy đúng không đấy nó là nguyên tắc chung còn đâu hôm nay mình đã có cái cảm giác rồi thì mình không cần phải mình không phải qua cái đoạn Hồng Linh vừa nói nữa cần gì nó nó là cảm giác nó mạnh cực mạnh khi nó là cảm giác ấy thì nó là biết rất dễ ở góc độ thực hành ấy đây x không không phản đối cách của hồng linh nó tôi chỉ bổ sung hai điều thôi. Một là mình có những thứ mình nói hiện ra nhưng mình không có định cho biết được đâu. Đấy thực tế cuộc sống những thứ gây chuyện cho mình ấy nếu mình phải nó là biết thì mới là biết được. Đấy đấy là một ý đấy là một góp ý. Vì thế mình phải cân nhắc là khi nào thì mình dùng chỉ dùng nghiện ra thôi và khi nào thì buộc phải nhắc là xem nó có là biết không. Chứ đừng chủ quan nghĩ rằng là tôi đã tôi đã sắp quyết được. Rồi là xong chưa xong. Đấy là ý thứ nhất. Ý thứ hai là mình đã có công nghệ mới hơn rồi. Thay vì mình dùng chữ hiện ra không thì mình dùng nó có phải là cảm giác không? Thế cảm giác hay là thật chứ. Vì cái cảm giác nó nhẹ hẳn cái vấn đề đi
nhá. Những cái mà bảo hiện ra á mà lại không thể là biết được là những thứ nặng nề, thứ gây chuyện. Đấy. Thế nên là nếu mình nói là cảm giác mình đi qua con đường cảm giác ấy thì đấy bằng chứng này này. Số mọi người lên vọt lên này.
Chứng tỏ lên đâu đặc. Đấy ngay chức là nó đ hiệu quả hơn
vậy thì mình dùng hiệu quả hơn chứ mình thực dụng mà
cái không hiệu quả bằng thì để sau đấy hai cậu ý dụ thế thôi chứ còn cái cách đấy không sai nếu mặc định càng mạnh thì càng tốt mà mặc định là hiện ra là biết càng mạnh thì càng tốt. Được chưa? Bây giờ mình ưu tiên nó là cả cảm giác hơn, ý tưng cái đấy hơn được chưa? Và khi thấy nó là cảm giác rồi thì cái việc mà thấy cảm giác là biết nó cực kỳ dễ
nên vạn lần cái việc là nó là một cái thật xong bảo nó là
vì nó hiện ra nên nó là biết làm sao mà vì nó cảm giác là biết được
một cái nhẹ nhàng ấy thì nó hiện ra là biết cũng được mà là cảm giác biết cũng được nhưng mà cái chuyện mà gây chuyện gây vấn đề ấy thì bảo là vì nó hiện ra nó là biết thì không thể nào mà vì đã gây vấn đề nghĩa là phải rất thật rồi mới gây vấn đề chứ cái Không thật ai gây vấn đề đúng không nhỉ?
Phải cái đã gây vấn đề bản chất là cái rất thật. Nên là ngày xưa ch nói rất nhiều lần là không thể nào nói cái rất thật là biết được. Cái thật thì nó phải là cái đấy chứ không phải nó là biết. Nên chỉ có thể thấy nó là biết khi mà nó không thật thôi. Vậy nếu nó thật nó phải chính là cái đấy nó không thể nào biết rồi luôn đúng không? Thế nên là gì? Những cái mà rất thật ấy mà đi con đường là hiện ra là biết là khó khăn đấy.
Nhưng mà những cái rất thật mà bảo nó là cảm giác thấy nó cảm giác xong đấy là biết thì lại lệ rất dễ dàng đấy thì hôm nay là bản chất là giải quyết những cái đấy ví dụ như Minh Thành nó đấy nãy nói mình nói là rất trước đây là rất phản đối với cả tất cả những cái gây căng gây sợ vân vân thì nó vì nó rất thật mình phản đối nó nghĩa là gì
nó phải rất gây chuyện mà muốn nó gây chuyện thì nó phải gì
nó phải thật chẳng ai phản ứng cái không gây chuyện mình phản đối cái gì đó nghĩa là cái đấy phải gây chuyện mà là mình đã thấy một thứ gây chuyện nghĩa là mình đã ngầm định rằng gì
thật rồi Thì nếu mình dùng logic là hiện ra là biết ấy thì phải thường là rất khó. Nếu trong trường hợp là cái rất thật ấy nhưng mà thấy rằng à cái rất thật này nó cũng chỉ là
cảm giã thì có phải tính thật nó bị tước béo tính thật rồi không?
Lúc đấy bản chất nó chỉ còn là hiện ra nữa bản chất khi nó là cảm giác là mình tức c thật đấy. Cái phần hiện ra thì không ai tức được nhưng cái phần được bịa thêm vào là cái gì? Là thật thì khi mình nói là cảm giác chính là gì? Tức còn thật rồi thì còn cảm giác Khi nó là cảm giác thì con bảo nó là biết rất là dễ. Lúc đấy con phải nói ừ cảm giác hiện ra thì nó là biết. Nói thế được đúng không? Tại sao cảm giác là biết? Tại vì nó hiện ra vì nó hiện ra nên nó là biết. Đấy cái áp dụng cái mà Hồng Linh nói áp dụng ấy được. Tại sao nó một cái cảm giác rất là kinh khủng để là biết? Đầu tiên nó là cảm giác đã. Khi thấy nó cảm giác rồi thì nó là biết. Vì sao?
Hiện ra thì nó là biết. Thế thôi. Còn đấy nữ một thứ thật mà kinh khủng ấy. mà nhảy một phát từ việc là hiện ra là biết ấy thường là khó thì nó có buổi ngày hôm nay đúng không? Buổi nay là buổi mà các con sẽ thấy là
nó làm cho mọi thứ dễ dàng hẳn đi và cái chứng ngộ nó bắt đầu hiện ra trong đời sống nhân. Nếu con bảo mọi thứ là biết ấy thì cái ngày chứng từ giờ ngày chứng ngộ rất là lâu. Tại vì khi con nói là biết đủ lâu thì con mới thấy rằng nó không thật. Đúng rồi.
Đấy
cảm giác không thật.
Nhưng mà nếu con đi con đường này thì là cảm giác là không thật luôn.
Đúng rồi. Đấy
đúng không? Có phải cái này hơn không? Đấy là do sự muốn để đổi cách dậy mới thế đấy.
Thế thì lại thông báo lại đi. Không cần đi nữa cũng được.
Ở đây
ờ không cần đi ngắn tho là không cần đi được vì đây
mày có địa chuẩn. Mệt cũng phải nhắn thôi bài bài không
cần đi được nhá một bài học hôm nay thì nhóm th mục đi cũng được
không đi cũng được
không đi cũng được
ai muốn đi thì cứ đi thôi
cảm giác muốn đi, cảm giác muốn
rồi con hảo gì không sáng sủa chưa
sáng sủa đúng không mà hỏi cái
cái việc mặc định rằng là hiện ra là biết là rất tốt. Đ rất tốt mặc định hiện ra là biết là rất tốt. Nó làm tiết kiệm cho con rất nhiều một bước phải đi.
Ừ.
Tuy nhiên là mình đã chủ qua thì không tốt. Cho rằng cái gì cũng như thế.
Nó có một cái phần nữa là
ờ khi mà nhắc cái đấy thì con có một cái phần nữa đấy là vì hôm học ấ thì Hồng Anh bảo đấy là cái năng lực hiện ra của biết. Nó hiện ra nó là năng lực của biết. Thì lối vì con rất là tin vào cái việc tôi làm ấy cốt tôi thuyền tôi làm cái gì trong đời sống là tôi làm tôi nấu ăn. các thứ ấy ạ. Thì khi nó hiện ra cái đấy nó là cái năng lực hiện ra bước chưa từng có cái tôi nào. Tôi nó ở tít cái bước dưới rất là dưới cùng rồi. Không thể năng lực của tôi được. Thì cái đấy nó cho con cái phần tự ti là làm dù một cái gì chuyện gì xảy ra hay cái cái đời sống hằng ngày ấy, làm được cái gì mà mình nghĩ là mình làm ấy thì nó là năng lực hiện ra biết không hề điểm số hay là cái gì không phải là do năng lực của tôi. Năng lệ ra biết có cái tập tốt hơn nhiều không?
Con hỏi là đến từ đâu?
Vâng.
Mạnh hơn tấn công thẳng ở chỗ đấy luôn.
Vâng. Thì
hỏi thêm câu đấy cái đến từ đâu? Các con đừng có con nên bổ sung vào trong quá trình thiền của con ấy.
Vâng.
Một câu hỏi mới sau cái cái cái
con hỏi lúc nào cũng được, không hỏi cũng được nhá. Nhưng mà hỏi để giải quyết vấn về là tôi làm ấy.
Vâng.
Thì cái đến từ đâu là tốt nhất?
Thì con thấy là sau khi ờ cũng nó là ờ nó là hiện ra rồi nhưng mà sau khi hỏi hai cái đấy thì con thấy là cái điểm số trong lúc đo thiền của con nó cũng cải thiện hơn lần trước.
Nhưng mà vấn đề nằm chỗ đấy đấy. Cây đến từ đâu?
Vâng. Vâng ạ.
Nói các con nói chung mới nhớ ra là định dạy cho con đấy. Khi con đã thạo rồi, vững rồi ấy. 75% đến nơi rồi. đúng không? Thì có một cái con nên bổ sung vào là cái đấy từ đâu để giải quyết cái người làm ấy.
Vâng.
Ví dụ nhá, con nghĩ một suy nghĩ,
con nghĩ một suy nghĩ trong đầu ấy thì con hỏi cái đến từ đâu? Để con để con dần dần con thấy là không đến từ tôi nào hết. Đến từ đâu thì đến từ biết chứ đâu nữa đúng không? Đến từ đâu? Khi thấy nó là biết rồi, cao rồi ấ thì nó đến từ biết rất đơn giản. Còn khi thấy nó là biết thấp ấ thì bảo đến từ biết là rất cưỡng ép. Vì thế khi con gần 75% rồi con thể thêm câu là cái đến từ đâu vào vì con thấy nó là biết rồi mà nên nó đến từ đâu thì đương nhiên đến từ biết nhưng nó khác với biết ấy thì nó đến từ biết nó rất là rất là không thuận là thì nó giải quyết trực tiếp vấn đề là có phải mình làm không hỏi là cái đến từ đâu đặc biệt là với suy nghĩ suy nghĩ là chỗ mà con tin là con làm mạnh nhất đấy thì với suy nghĩ con sẽ hỏi câu hỏi từ đâu trong quá trình thiền ngày xưa rằng đ hơi sớm cho một số bạn nhóm thiền không thì không làm được. Tại vì khi đấy mình chưa thấy cái này là biết nên là hỏi đến từ đâu thì nó hơi có tính cượng cượng ép. Nhưng mà khi thấy nó là biết rồi ấy cái này đến hỏi khi mình thấy nó là biết rồi chứ không phải đừng hỏi trước khi thấy nó là biết. Thì ở cái đến từ đâu ấy mình thấy nó đến từ biết mà nó là biết mà. Thế nó cắt cái vai trò của cái người nghĩ đi. Người nghĩ người làm đi. Ví dụ con thấy đây là một cảm giác, cảm giác là biết đúng không? Thì con thể bổ sung cái đấy đâu? Thì nó không thể đến tôi rồi. Nó lúc đấy con thấy ngay nó là năng lực hiện ra của biết đấy. Thế nên con thấy rằng ừ đúng rồi nó là đến từ biết nó năng lực hiện ra của biết nó là biểu hiện của biết. Th con này còn hai vấn đề lớn một là tin là có thật và hai là tin là tôi là hai điều rất lớn không còn chưa chứng khẩn kh s khở dĩ chưa chứng ngộ cao vì là Có hai vấn đề nó chặn lại tôi nó có thật và tôi là có đúng không? Có đồng ý không?
Thì mấy cái này mình nói giải quyết vấn đề có thật thôi. Còn vấn đề tôi làm hay không ấ tôi làm hay không ấy thì nó giải quyết bằng cách là thấy cái đấy là biết và thấy cái đấy là biết nó đến từ biết. Nó là biết mà là biết đến từ biết thì mất đi cái người chứ các con luôn có hai vấn đề phải giải quyết chứ không phải chỉ một vấn đề đâu. Nhớ luôn nhớ như thế. Cái mà ngăn chặn con vẫn đau khổ trong luân hồi này là tin nó có thật và tin tôi có thật đúng không? Nó có thật và tôi là người lẻ thì khi hỏi đến từ đâu ấ dần dần con thấy là ừ tất cả suy nghĩ là đến từ viễn hiện ra từ viết không phải không phải từ tôi mà không phải bắn thẳng đấy bắn thẳng từ biết đấy không từ một cái tôi đấy cái đến từ đâu nó giải quyết cái vấn đề nó bắn thẳng ra từ biết không từ một người cái tô Nếu không thì các con sẽ vẫn nghĩ rằng là trong quá trình thiền con vẫ loay hoay con là người thiền. Có cảm giác ok nhưng cảm giác lại đến từ tôi. Thế con vẫn loay hoay thiền đấy. Nhưng mà cái này nó sạch bóng luôn. Nếu hỏi coi đến từ đâu ấy thì nó sạch luôn. Đấy cái này khi nào còn 75 trở lên thì bắt đầu bắt đầu tập được. Hoặc là trong thiền pro thì không cần. Thiền pro thì con 75 hết rồi đúng không? Trong thiền pro thì cơ bản con đã trên 75 rồi phần trăm ấy. Vì thế nên là con đã hoàn toàn có thể hỏi thêm cô ấy khi mà khi thấy một cái là biết rồi. Ấ trực tiếp luôn tấn công thẳng vào cái con tin là đến từ tôi. Ng sĩ cũng nghĩ bay ra đúng không? Nó là cái cảm giác nhưng mà đến từ đâu? Nó là biết đến từ đâu? Biết thì đến từ biết ch đến từ đâu đúng không? Đồ vật phải đến từ không gian đúng không? Hành động đến từ tôi. Còn biết thì đến từ biết. Cái này phụ thôi nhá. Cái này phụ chỉ giảng thêm thôi dành cho những người nào muốn giải quyết thứ tôi làm cái
ừ
còn không phải là chính
thế vị
vì chính con không phải làm vài cái chính một lúc được con chỉ chính hai một thứ thôi
nên là conọ là con
con có thể hỏi khi mà con cảm con cảm thấy là muốn giải quyết cái vấn đề là
người làm ấy thì đấy là cách rất hiệu quả thế thôi chứ còn chính chỉ là cái lúc nãy thôi. Biết
con thưa sư phụ là nếu như cái người làm ấy mà con cũng hỏi luôn là cái người làm ý thì là một cảm giác hay là có thật
cũng được
thì thì con thấy là có thể tích hợp thế luôn cũng được
được cũng được. Ok.
Thế với lại nếu như mà hỏi xong mà thấy nó là một cảm giác và nó là biết rất là dễ dàng rồi thì nếu nó biết rồi thì sao lại có cái đoạn là lại phải xếp nó đến từ đâu?
Vì con vẫn tin là nó đến từ tôi. Nếu con vẫn từ nếu con tin một cái bít đến từ tôi thì con thấy ai biết
con vẫn tin đến từ tôi là bình thường chứ gì đâu.
Một suy nghện ra hiểu nhất một suy nghĩ hiện ra nó là biết
nhưng con có tin nó đến từ tôi hay đến từ biết chắc gì con tin đến từ biết
một sự hiện ra thì nó là biết ok
nhưng đâu có tương đương bây giờ nó đến từ đến từ biết đâu nếu con không hỏi câu đấy
thì con có việc mặc định con vẫn tin đến từ tôi mà
đây là lý thuyết của em là Mặc định có vin nó thì thôi hay mặc định tin nó từ biết rồi
thấy chưa? Thế vậy con bảo nó là biết có giải quyết được cái mặc định như đâu?
Con bảo chư nghĩ là biết thì cũng chả liên quan đến việc là nó đến từ đâu cả.
Con vẫn hoàn toàn tin là nó cái suy nghĩ là biết đến từ tôi là chuyện bình thường đúng không? Một một cách vô thức con tin như vậy đúng không? Mọi vô thức con tin là cái suy nghĩ là biết. Ok. Nhưng mà nó đến từ tôi thì đây có phải giải quyết thẳng vào chỗ đấy không? Thay vì mình cứ phải đi đường vòng mình đánh thẳng cái lõi cái lõi vấn đề luôn. Đến từ đâu? Suy nghĩ nó là sóng trên biển biết. Vì thế nó phải đến từ biển chứ. Sóng trên biển chứn gì đâu?
Thừ biển đúng rồi.
Nhưng mà con lại tin rằng là sóng trên biển ch tôi kỳ quái không? Nghe thì tưởng là là vô lý mà con toàn sống như thế.
Sóng trên biển biết đến từ tôi nói đúng đúng kệ của con không
đúng
thế kỳ quái không
nên có rất nhiều điều kỳ quái thì con tấn công thẳng chỗ đấy luôn sóng trên biển biết đến từ tôi kỳ quái không quá
nhưng hỏi đến từ đâu thì chắc chắn là gì sẽ thấy là đến từ biển biết ch đâu vì con luôn có hai vấn đề mà con luôn có vấn đề là cái này là
tôi làm và cái này là thật giải cái nào trước thì giải quyết thôi cuối cùng vẫn phải giải quyết cả hai, cuối cùng phải hết nó tập trung ở cái nào tùy con nhưng vẫn phải là hết nên tùy con. Còn ý phương nói đúng nghĩa là cái cảm giác đến từ tôi ấy, nếu cảm giác tôi nghĩ thì thấy luôn nó là một cảm giác thì cũng là cách giải quyết không trực tiếp như cách gì đâu nhưng mà nó cũng rất là giải quyết rất là tốt. Đấy cảm giác là tôi làm đó tôi nghĩ thì chia là cảm giác hay là thật.
Cảm giác thế lúc rồi là giải quyết chính lúc tôi làm tôi nghĩ đấy. Số không cho vào chương trình chính bởi vì là nếu con thực sự thấy tất cả là tưởng tượng ấy là cảm giác ấy thì cái cảm giác về tôi nó cũng chỉ là thành cảm giác
nên là cái là cái gọi là tăng tốc chứ nó không phải là là cái mà còn buộc phải đem nó giải quyết ngay bây giờ thế Thôi hiểu không nhỉ? Nế thực sự con thấy tất cả là cảm giác hết thì có là cảm giác tôi lại cũng là cảm giác. Nếu có tất cả là không thật thì tôi đương nhiên cũng là không thật vì tôi chỉ là cảm giác thôi nên là chỉ nói bổ sung vào thôi chứ dụ không bảo con là phải buộc phải làm. Nhưng nó con biết cái này tốt đúng không? Biết tốt. Còn có dùng hay không thì có nh học trò cô nhân dùng nhiều cô nhân chuyên tử kết tôi học trò cô nhân tập trung dùng đấy. Đấy biết rồi mà biết thì cô nhân có phương tiện thì dạy ông chó đúng không cô nhân nào có hỏi gì không?
Ừ sư phụ con đang hiểu rằng là lúc mà thiền pro ấy thì mình sẽ dùng cả ba câu hỏi này. Nhưng mà trong thiền đời sống ấy thì mình có thể dùng câu hỏi nào khác nó
sống thiên biến vạn hóa tùy con. Mèo nào bắt được chuột là bắt.
Dạ
nhá. Cho con thoải mái đúng không?
Dạ.
Sau đó thì chia sẻ lại. Đo điểm cao thì chia sẻ các bạn. Đấy là dần dần đúng không? Cứ tập đi xong hôm nào điểm cao chia sẻ cho nhé. Thôi pro là một cái phiên rất chuẩn chỉnh không cần sáng tạo gì cả mà cần chỉnh chuẩn chỉnh. Đấy để con biết thế nào là sự thật. Còn đâu giờ sống thì con sáng tạo thiên vạn hóa tùy con. Xong hay chia sẻ lại đúng không? mà chia sẻ thì cũng chia sẻ thì cái người được chia sẻ cũng phải cân nhắc xem là mình có hợp cái đấy không chứ đừng nghĩ là chị ấy được 70 Mình đúng cách của chị thì mình 70 75 bao nhiêu thế thôi. Mình phải xem mình kiểu mình hợp không. Có những người là lý trí rất mạnh đấy. Kiểu như là Hồng Linh nó nãy là gì? Tôi đã xác quyết được rồi là hiện ra là biết thì nghĩa từ này trở đi hiện ra nghĩa là biết nhưng phải ai thế đâu đúng không? Đấy có những người thì là rất nông dân thì cứ phải tỉ mỉ là cứ cứ tỉ mỉ làm nó sẽ thắng. Nên là mình nghe thì nghe rất tốt nhưng mình cũng phải xem là mình có hợp không nữa. Còn số thì tinh thần là phải tìm cách dễ nhất đấy. Không phải tìm cách không phải tìm cách khó nhất cho mọi người mà phải dễ mọi người. Thì rút được nhiều người chứ đúng không? Không thì mình cứ cứ bị hạn chế trong dục giống người cách càng ngày càng dễ càng tốt nên là trâu chậm nước trong vì thế đấy vì mình chỉ cố tìm cách dễ nhất dễ nhất hiệu quả nhất chứ không ưu tiên cách khó hơn. Mình nghĩ cách dễ hơn nếu mà có hai cách thì cách dễ hơn. Dễ hơn hiệu quả hơn. Được rồi. Được không? Hôm nay không đo nhá. Hôm nay đo 2k vào xong thôi nhá. Không đo nữa.
Ừ. Không đo gì nữa
hả? Không đo gì không? Thôi nhá.
Không người tốt hả? Sao lại đ tốt nhỉ? Một tháng mới đ một lần mà sau đ 21 là lần trước đi ba vì cái chỉ số đây đã đau một lần chỉ số dễ dàng đây đau rồi
chỉ số dễ dàng thì được
dễ dàng nhá
dễ
trân trọng không cần đo dễ dàng nhá
vì bài này liên quan trực tiếp đến dễ dàng
hôm nay chắc dễ hơn nữa
nhá trưởng này sẽ
đấy ai đoán thì đoán đi nhá xong
đoán chứ ai Ăn đâi ăn đi. Ăn thì gì đó đi. Ăn trước ăn trước ăn trước
ai ăn cái này thì sẽ gì liên quan đến cảm giác lúc nãy đấy.
Dễ dàng thấy rằng đây chỉ là cảm giác thật trong đời sống.
Trong đời sống nhá.
Dễ dàng thấy đây chỉ là cảm giác không thật trong đời sống. Ok không? Là ai ăn cái này thì sẽ dễ dàng thấy rằng đây chỉ là cảm giác không có thật trong đời sống.
Đây chỉ là cảm giác phải không có thật. Đó kép trong đời