Thiền đời sống 100 là thế nào
1
Thiền 1
Ivory
Tóm tắtAI Summary
### [Phần 1]: Khảo sát chỉ số thực hành và Nhận diện bẫy "Canh giữ" trong Thiền tập
**Bối cảnh bài giảng**: Đây là một buổi hướng dẫn chuyên sâu về **Thiền Đời Sống** (Thiền 1) diễn ra vào ngày 20/12/2025 tại Ivory. Sư phụ Trong Suốt tiến hành kiểm tra kết quả thực hành của các học trò thông qua các chỉ số phần trăm (mức độ nhận diện thực tại) để chỉ ra những sai lầm vi tế trong tâm cảnh khi hành thiền.
**1. Tường thuật đối thoại và diễn biến tâm lý: Trường hợp của Nga**
Mở đầu buổi học, Sư phụ yêu cầu các học trò báo cáo chỉ số thực hành. Bạn **Nga** báo cáo chỉ số của mình bị sụt giảm từ **10% xuống còn 6%**. Nga trình bày chi tiết cách mình thực hành để tìm ra nguyên nhân:
* **Tiến trình thực hành của Nga**: Khi đối diện với cơn đau đầu, Nga đặt câu hỏi để truy tìm bản chất: *"Cơn đau đầu này là cảm giác hay là thật?"*. Nga quan sát thấy trong kinh nghiệm tổng thể không có cơ sở nào để tách biệt cái gọi là "mình" ra khỏi trải nghiệm. Cô kết luận: *"Mình chỉ là cảm giác chứ không có mình trong thực tại"*.
* **Phân tích đối tượng**: Nga tiếp tục phân tích cơn đau đầu và nhận thấy nó chỉ bao gồm hình ảnh, âm thanh, màu sắc và cảm giác. Cô kết luận cơn đau đầu cũng không có thật trong thực tại, nó chỉ là cảm giác đang nổi lên.
* **Mở rộng ra không gian**: Khi quan sát căn phòng, Nga cũng dùng lý luận tương tự: Dù suy nghĩ bảo đây là căn phòng, nhưng trong kinh nghiệm trực tiếp chỉ có màu sắc, âm thanh, cảm giác. Không thể tách được "căn phòng" ra khỏi các thành phần đó, nên căn phòng cũng chỉ là cảm giác trong thực tại.
**2. Phân tích sâu khái niệm "Canh" (Guarding) – Sai lầm của hành giả ngoan**
Mặc dù cách tập của Nga nghe có vẻ rất đúng về mặt lý thuyết, nhưng chỉ số của cô lại rất thấp (6%). Sư phụ đã chỉ ra một lỗ hổng tâm lý quan trọng: **Sự canh chừng**.
* **Bản chất của việc "Canh"**: Sau khi áp dụng pháp và thấy giải phóng được cơn đau đầu, Nga không dừng lại ở đó mà tiếp tục ngồi "canh" xem điều gì sẽ hiện ra tiếp theo để tập tiếp. Sư phụ nhận định: *"Tập rất đúng nhưng mà lo ra có 6%"*.
* **Ẩn dụ về người canh cửa**: Sư phụ đưa ra ví dụ về một người ngồi canh cửa vào buổi tối dù cửa đã khóa. Tại sao phải canh? Vì **Sợ**. Nếu không sợ, người ta sẽ đi ngủ hoặc làm việc khác. Việc Nga ngồi "canh" để tập pháp thực chất là biểu hiện của **nỗi sợ sai**.
* **Tâm lý hành giả**: Nga là kiểu "học trò ngoan", ít sai nên không nhận ra mình đang sợ. Chính sự căng thẳng vì sợ tập sót, sợ không đúng quy trình đã khiến Nga bị tách rời khỏi trạng thái tự nhiên của thực tại. Sự "canh" này tạo ra một khoảng cách giữa người quan sát và đối tượng, khiến chỉ số thực tại bị kéo thấp xuống.
**3. Cách hóa giải: Tập với chính sự "Căng" và "Sợ"**
Sư phụ hướng dẫn rằng khi nhận ra mình đang ngồi "canh" hoặc đang cảm thấy "căng", hành giả không nên bỏ qua nó để đi tìm đối tượng khác.
* **Đối tượng trực tiếp**: Chính cái cảm giác "căng" hay "sợ sai" đó mới là thứ cần được đưa vào tầm quan sát.
* **Câu hỏi chuyển hóa**: Thay vì hỏi về cơn đau đầu đã qua, hãy hỏi trực tiếp vào trạng thái hiện tại: *"Cái tôi đang ngồi canh này là thật hay là cảm giác?"*, *"Cảm giác căng thẳng này là thật hay chỉ là một kinh nghiệm đang nổi lên?"*.
* **Sự quan trọng của việc nhận diện vấn đề**: Sư phụ nhấn mạnh rằng việc "sai" (như Nga) thực chất lại là một "pháp duyên" quý báu. Nếu không sai, học trò sẽ không thấy được những góc khuất trong tâm mình.
**4. Cảnh báo về bẫy "Mặc định" (Hack chỉ số)**
Trong buổi khảo sát, có những học trò đạt chỉ số rất cao (như **Hồng Đạt**, **Hạnh Nguyên** đạt chín mươi mấy phần trăm). Tuy nhiên, Sư phụ thẳng thắn gọi đây là hành vi **"Hack"** và không đạt yêu cầu thực sự của bài tập này.
* **Khái niệm "Mặc định mình là ai"**: Những bạn này ngay từ đầu đã mặc định mình là "Cái Biết" (hoặc dùng các pháp cao hơn để đè nén pháp thấp). Họ không đi qua tiến trình điều tra thực tế mà dùng một kết luận có sẵn để áp đặt lên kinh nghiệm.
* **Hệ quả của việc "Hack"**: Sư phụ khẳng định số to như vậy là **"Số ảo"**. Việc mặc định trước khiến hành giả mất đi cơ hội học bài học cần thiết từ những va chạm thực tế.
* **Yêu cầu nghiêm ngặt**: Sư phụ yêu cầu những bạn có chỉ số cao do mặc định phải bỏ cách tập đó. Họ cần phải quay lại thực hành một cách chân thực, đối diện với từng cảm giác nhỏ nhất mà không dùng kết luận có sẵn để che lấp. Mục tiêu của pháp này là để Master (tinh thông) việc nhận diện thực tại từ những bước thấp nhất, tạo nền móng vững chắc trước khi tiến lên các pháp cao hơn.
### [Phần 2]: Phân tích sai lầm căn bản trong việc chọn đối tượng tập (Lỗi của Yến và Phương)
Sau khi làm rõ vấn đề của Nga, Sư phụ tiếp tục phân tích sâu hơn về lỗi kỹ thuật khi áp dụng pháp thông qua trường hợp của Yến và sự hiểu lầm của Phương.
**1. Tường thuật diễn biến: Nỗi lo về điểm số của Yến**
Học trò **Yến** chia sẻ về trải nghiệm trong lúc thiền: Cô xuất hiện suy nghĩ lo lắng về việc lát nữa Sư phụ sẽ đo điểm và điểm của mình sẽ thấp.
* **Cách tập của Yến**: Yến phân tích "Sư phụ" chỉ là hình ảnh và âm thanh, "điểm thấp" chỉ là tưởng tượng và suy nghĩ, từ đó kết luận việc đó không có thật. Tuy nhiên, cảm giác lo lắng vẫn không biến mất.
* **Sự bế tắc**: Yến cảm thấy mình phải "chui vào" một đống phân tích chi tiết mà vẫn không thực sự giải phóng được cảm xúc tiêu cực.
**2. Phân tích lỗi "Bỏ quên chủ thể" (Cái Tôi bị...)**
Sư phụ chỉ ra lỗi căn bản mà cả Yến và Phương (người đưa ra lời khuyên cho Yến) đều mắc phải. Đây là một trong những điểm tinh yếu nhất của bài giảng:
* **Sự khác biệt giữa Cảnh và Tôi**: Khi Yến lo lắng *"Sư phụ đo điểm thấp"*, cô chỉ tập trung phân tích "Sư phụ" và "điểm số" (đây là các đối tượng bên ngoài, gọi là **Cảnh**).
* **Lỗ hổng cốt lõi**: Yến hoàn toàn bỏ quên cái chủ thể đang chịu đựng sự việc đó, chính là cái **"Tôi bị điểm thấp"**.
* **Ẩn dụ về nỗi sợ**: Sư phụ lấy ví dụ: Không ai sợ cảnh Sư phụ đo điểm thấp nếu điều đó không rơi vào đầu mình. Người ta chỉ sợ khi có cái **"Tôi"** dính líu vào đó.
* **Sai lầm của Phương**: Phương cho rằng nên tập với nỗi sợ (Bước 2), nhưng Sư phụ chỉnh lại: Phải tập với cái **"Tôi bị..."** (Bước 1) trước. Nếu cái "Tôi" vẫn còn sờ sờ ở đó, thì dù có phân tích cảnh là giả, cái Tôi vẫn sẽ tiếp tục lo lắng và bất an.
**3. Tầm quan trọng của việc tập với cái Chi tiết (Toán lớp 1) trước khi lên Toàn thể (Toán lớp 10)**
Yến thắc mắc tại sao trước đây Sư phụ dạy chỉ cần nhìn vào kinh nghiệm tổng thể (đây là cảm giác hay là thật) là xong, mà lần này lại phải phân tích chi tiết từng thứ một. Sư phụ giải thích bằng ẩn dụ về giáo dục:
* **Toán lớp 1 và Toán lớp 10**: Việc nhìn vào toàn thể kinh nghiệm và thấy nó không thật là "Toán lớp 10" (Pháp cao). Việc phân tích từng chi tiết (Tôi là gì, Sư phụ là gì, cảm giác này là gì) là "Toán lớp 1" (Pháp thấp hơn nhưng là nền tảng).
* **Bẫy "Đè pháp"**: Nếu hành giả chưa thắng được ở những chuyện tỉ mỉ trong đời sống mà đã vội dùng cái nhìn "Toàn thể là giả" để đi qua, thì đó thường là sự **"đè nén"** chứ không phải sự thấu suốt.
* **Sự vững chắc**: Khi bước vào đời, những chuyện tỉ mỉ sẽ quật ngã hành giả nếu họ không có kỹ năng giải quyết chi tiết. Sư phụ nhấn mạnh: *"Phải thắng ở phần tỉ mỉ trước"*. Sau khi đã thuần thục việc hóa giải các chi tiết (Tôi, đối tượng, cảm xúc), lúc đó một câu hỏi tổng thể *"Đây là thật hay là cảm giác?"* mới thực sự có sức mạnh vạn năng và không để lọt một khe hở nào.
**4. Ý nghĩa của chỉ số thấp**:
Sư phụ an ủi và khẳng định rằng những bạn có chỉ số thấp nhưng chỉ ra được vấn đề (như Nga và Yến) lại đang học được nhiều hơn những người có chỉ số cao mà "ảo". Thấp là tốt vì nó **"khơi được lỗ hổng"**.
* **Ẩn dụ về Anh hùng và Rãnh nước**: Một anh hùng có thể xây được cầu bắc qua sông lớn (giải quyết chuyện lớn) nhưng lại không biết nhảy qua một cái rãnh nhỏ (vấp ngã ở chuyện tỉ mỉ). Việc học tập với các nhóm thấp hơn là cơ hội để các hành giả cấp cao làm vững chắc lại những lỗ hổng vi tế nhất trong nhận thức của mình.
### [Phần 3]: Giải mã con số 100% - Sự khác biệt giữa Giác ngộ về "Lý" và Giác ngộ về "Sự"
**1. Nghi vấn của học trò: 100% có phải là đã ngang hàng với Sư phụ?**
Trong phần đối thoại, một học trò (đại diện là **Nhân**) đã đưa ra một thắc mắc rất phổ biến khi đạt được chỉ số cao: *"Nếu con thiền được 100% trong 30 phút, nghĩa là con đang trải nghiệm chân thực tại trọn vẹn, vậy con có khác gì Sư phụ không? Tại sao con vẫn thấy mình chưa giải thoát, vẫn thấy khổ?"*.
Sư phụ đã yêu cầu **Sư mẫu** chia sẻ trải nghiệm cá nhân để giải tỏa sự "ngây thơ" này của học trò. Sư mẫu kể lại rằng trước đây cô cũng từng thắc mắc: Tại sao có những người điểm nhận thức thấp hơn nhưng chỉ số thiền lại luôn cao (100%), trong khi mình điểm nhận thức cao nhưng chỉ số thiền lại bập bõm?
**2. Phân tích khái niệm "30 phút tin rằng đang trải nghiệm"**
Sư phụ đưa ra một định nghĩa mới đầy chấn động về cái gọi là "30 phút trải nghiệm chân thực tại":
* **Bản chất của thực tại**: Thực tại chân thật (Chân thực tại) là thứ có mặt ở khắp mọi nơi, bao trùm tất cả. Vì vậy, bất kỳ ai, dù là bác lái xe, người đi bộ hay hành giả, đều **đang luôn luôn trải nghiệm nó**. Không ai có thể nằm ngoài thực tại.
* **Sự khác biệt nằm ở Niềm tin**: Chỉ số 100% thực chất không phải là bạn đã "đạt" được thực tại, mà là **30 phút bạn tin chắc chắn rằng mình đang ở trong thực tại**.
* **Vô thức và Ý thức**: Một hành giả có thể tin bằng ý thức, nhưng trong vô thức họ vẫn nghi ngờ. Khi một suy nghĩ lo lắng nổi lên và hành giả bị cuốn theo 30 giây, chỉ số sẽ rớt xuống vì trong 30 giây đó, vô thức của họ đã đóng dấu rằng: *"Đây không phải là thực tại"*.
**3. Giác ngộ về Lý (Lý thông) và Giác ngộ về Sự (Sự thông)**
Sư phụ làm rõ hai cấp độ của việc đạt 100%:
* **Giác ngộ về Lý**: Là khi hành giả có một nhận thức sâu sắc về mặt lý thuyết rằng: *"Dù chuyện gì xảy ra, dù tôi đang lo hay đang vui, tất cả đều là thực tại"*. Khi niềm tin này trở nên sắt đá, hành giả đạt 100% về mặt nhận thức (Lý).
* **Giác ngộ về Sự**: Là khi sự nhận thức này thấm đẫm vào mọi ngóc ngách của đời sống, kể cả trong những hoàn cảnh khốc liệt nhất (chiến tranh, đau đớn, chết chóc).
* **Cảnh báo về "100% Lý tưởng"**: Sư phụ nhấn mạnh rằng 100% của các học trò hiện nay đa phần là trong **điều kiện lý tưởng** (phòng thiền yên tĩnh, cuộc sống hòa bình). Nếu đặt họ vào cảnh bom rơi đạn lạc, chỉ số sẽ rơi rụng ngay lập tức. Vì vậy, 100% hiện tại chỉ là bước khởi đầu để "vững vàng về Lý", giúp thay đổi các mặc định sai lầm trong vô thức.
### [Phần 4]: Nỗi sợ "Thôi chết rồi" và Bí mật về việc Đóng dấu số phận
Sư phụ đi sâu vào phân tích một trạng thái tâm lý cực kỳ phổ biến: Cảm giác hối lỗi hoặc hốt hoảng khi nhận ra mình vừa "quên" thiền.
**1. Tường thuật khảo sát: Những cái "Thôi chết rồi" đa dạng**
Sư phụ yêu cầu mỗi học trò nêu lên câu "Thôi chết rồi" đặc trưng của mình:
* *Vân*: "Thôi chết rồi, quên nhìn vào kinh nghiệm rồi."
* *Thanh*: "Thôi chết rồi, nãy giờ hành xử như thật."
* *Dũng*: "Thôi chết rồi, nhìn gái xinh thấy thật quá."
* *Các ý kiến khác*: Cuốn vào công việc, lo lắng con cái, phản ứng tiêu cực, quên "Biết"...
**2. Ẩn dụ về "Văn bản và Con dấu": Thời điểm thực sự bị "mất Biết"**
Sư phụ đưa ra một phân tích tâm lý mang tính cách mạng: Hành giả không hề "chết" (mất kết nối với thực tại) ở đoạn họ đang làm việc hay đang lo lắng. Họ chỉ thực sự "chết" ở đúng câu nói: **"Thôi chết rồi"**.
* **Giai đoạn chưa ký**: Khi bạn đang mải làm việc hay nhìn gái xinh, đó chỉ là những luồng kinh nghiệm đang trôi chảy. Nó giống như một văn bản đã được soạn thảo nhưng chưa có hiệu lực pháp lý.
* **Giai đoạn Đóng dấu (Bụp!)**: Khi bạn thốt lên "Thôi chết rồi", đó chính là lúc bạn **ký tên và đóng dấu xác nhận** rằng: *"Toàn bộ 15 phút vừa qua là sai lầm, là mất Biết, là nằm ngoài thực tại"*. Chính cái dấu mộc này đã biến quá khứ đó thành "thật sự sai lầm". Nếu không có con dấu này, 15 phút đó chỉ đơn giản là thực tại đang biểu hiện dưới dạng "làm việc" hay "nhìn gái".
**3. Ẩn dụ về Giấc mơ và bằng chứng 30 năm cuộc đời**
Để phá tan niềm tin vào sự "thật" của những sai lầm trong quá khứ, Sư phụ đưa ra một thử thách: **Chứng minh bạn đã sống 35 năm**.
* **Bằng chứng giả**: Học trò đưa ra giấy khai sinh, căn cước công dân, lời kể của bố mẹ.
* **Phân tích của Sư phụ**: Giấy khai sinh chỉ là một tờ giấy với mực in (hình ảnh). Suy luận (năm hiện tại trừ năm sinh) chỉ là tư duy. Tất cả không phải là "trải nghiệm trực tiếp về 35 năm".
* **Sự tương đồng với giấc mơ**: Trong một giấc mơ, bạn có thể thấy mình đã sống 40 năm, có cha mẹ, có sự nghiệp. Nhưng sự thực là bạn vừa mới vào giấc mơ đó được 5 phút. Cái cảm giác "đã sống 40 năm" chỉ là một **cảm giác hiện tại về một quá khứ không có thật**.
* **Kết luận**: Bạn không hề có 30 phút thực hành sai. Bạn chỉ đang có một **"cảm giác rằng mình đã thực hành sai 30 phút"** ngay tại thời điểm hiện tại. Khi nhận ra điều này, toàn bộ "tội lỗi" của quá khứ bị xóa sạch vì chúng vốn dĩ không có thật.
### [Phần 5]: Pháp tu "Biểu hiện thành" và Kỹ thuật đối trị "Bé Ba"
Đây là phần trọng tâm về kỹ thuật hành trì mới mà Sư phụ truyền dạy để đạt tới sự vững chắc tuyệt đối trong đời sống.
**1. Khái niệm "Biểu hiện thành" (Manifesting as)**
Sư phụ dùng ẩn dụ về **Màn hình Tivi** để giải thích:
* Nếu trên màn hình hiện ra một cô gái xinh đẹp, bạn không thể nói rằng mình không nhìn vào màn hình. Thực tế là bạn đang nhìn chằm chằm vào màn hình, nhưng dưới hình thức (biểu hiện) là cô gái.
* Tương tự, khi bạn đang lo lắng, kiêu ngạo, hay lăng loàn (như ví dụ của Minh Thành), đó chính là **Cái Biết đang biểu hiện thành** sự lo lắng, kiêu ngạo hay lăng loàn đó.
* **Nguyên tắc**: Không có gì nằm ngoài Cái Biết. Mọi kinh nghiệm đều là "Sự tỏa sáng rạng rỡ của Cái Biết".
**2. Kỹ thuật "Mày sai rồi!" – Phản ứng của người giàu có (Sức mạnh)**
Sư phụ dạy cách đối xử với tiếng nói nội tâm (Bé Ba - cái tôi ảo tưởng) khi nó định "đóng dấu" sai lầm lên bạn:
* **Bước 1: Phản ứng tức thì**: Ngay khi tiếng nói "Thôi chết rồi, mày sai rồi" hiện lên, bạn phải bật lại ngay lập tức trong tâm trí: **"Mày sai rồi!"** hoặc **"Nhầm rồi, không đúng rồi!"**.
* **Bước 2: Không cho phép "Dung dinh"**: Đừng mất dù chỉ vài giây để đồng ý với nó. Phải dùng sức mạnh để bác bỏ con dấu mà nó định đóng xuống.
* **Bước 3: Áp dụng Logic "Biểu hiện thành"**: Sau khi đã bác bỏ, hãy nhìn vào cái cảm giác "sai" hay "quên" đó và nhận diện: *"Đây là Cái Biết đang biểu hiện thành cảnh 'quên Biết'"*.
**3. Đối diện với Hậu quả và Nỗi sợ (Khổ 2 bài thơ)**
Sư phụ cảnh báo về 3 lớp tấn công của Bé Ba:
1. **Gán nhãn sai lầm**: "Mày đã sai rồi".
2. **Cảm xúc tiêu cực**: Lo lắng, bồn chồn, sợ hãi.
3. **Dọa dẫm hậu quả**: "Mày sẽ mất tiền, mất danh dự, sẽ bị bỏ rơi, sẽ đi tù...".
Sư phụ khẳng định: Ngay cả cái "hậu quả" đó cũng chỉ là một cái nhãn dán lên sự tỏa sáng của thực tại. Dù nó dọa về tương lai, hãy nhớ rằng tương lai đó cũng chỉ là một **Cái Biết đang biểu hiện thành nỗi sợ tương lai**.
**4. Lưu ý về việc "Không sửa đổi kinh nghiệm"**
Dựa trên bài hát của Sư phụ, hành giả cần lưu ý:
* **Không cấm đoán**: "Mày sai rồi" ở đây có nghĩa là cái logic của Bé Ba là sai, không phải là cấm cảm xúc đó xuất hiện.
* **Cho phép múa may**: Hãy để nỗi buồn, sự lo lắng hay cơn giận "múa may" thoải mái trong bầu trời của Cái Biết. Đừng tát nó, đừng đuổi nó đi.
* **Thăng tiến chứng ngộ**: Mỗi lần cảm xúc tiêu cực hiện lên mà bạn không bị lừa, trái lại còn nhìn thấy đó là "Biết đang biểu hiện", thì đó là một lần bạn tăng trưởng nội lực. Cảm xúc tiêu cực lúc này trở thành "người bạn" giúp bạn chứng ngộ nhanh hơn.
**Kết luận kỹ thuật**:
* **Trong Thiền Pro**: Tập trung nhận diện "đây là cảm giác, không phải thật" để củng cố nền tảng.
* **Trong Đời sống**: Dùng võ "Mày sai rồi" và "Biểu hiện thành" để quét sạch mọi sự đóng dấu của cái tôi vào quá khứ, hiện tại và tương lai.
Bản gõ chi tiếtTranscript
Nói lại tình hình cho các bạn hiểu xong rồi kim sẽ bắt đầu.
Dạ thưa sư phụ là con
từ 10 xuống 6 ạ.
Bạn Nga lúc nãy bạn ấy có bao nhiêu 12 đúng không?
Không ạ. Con từ 10 xuống 6 ạ.
Từ 10% 6% lại còn giảm nữa.
Vâng. Thì cái cách con tập của cái lần hai này đấy là con cũng vẫn tập với cơn đau đầu thì con cũng có hỏi là mình mình bị đau đầu là cảm giác hay là thật? Thì khi mà con tập thì con cũng hỏi xem là mình là ai và thấy là trong kinh nghiệm tổng thể thì không không thể tách được không có cơ sở nào để tách cái gì gọi là cái mình cả thì con kết luận được là ừ mình chỉ là cảm giác chứ không có mình ở trong thực tại. Và tiếp theo đấy là cảm giác đau đầu này thì là gì? Thì cũng thấy là ví dụ như trong kinh nghiệm tổng thể này chỉ có hình ảnh, âm thanh, màu sắc ờ và cảm giác tức là chỉ có cái cảm giác thôi chứ cũng không thể tách được là đ cái gì là đau đầu ra cả. Thì khi mà như vậy thì con phải kết luận được là đau đầu cũng chỉ là cảm giác chứ cũng không có trong thực tại. Thì thì đến cái câu thứ hai thì con cũng hỏi xem là thực tại này là có cái gì?
Ừ. Thì thực tại có cái gì? Đấy là thực tại thì cũng có màu sắc, cảm giác, âm thanh. Thì ờ có một cái suy bảo là đây là ở trong căn phòng. Thế nhưng mà trong cái kinh nghiệm tổng thể thì không thể tách được ờ cái gì là căn phòng cả. Thì ừ trong thực tại thì chỉ có cảm giác là có căn phòng thôi chứ không không có căn phòng ở trong thực tại. Thì đấy là khi con tập như thế thì ừ con thấy là con cũng được giải phóng ở cái phần là cái cảm giác đau đầu này nó chỉ là cảm giác thôi, nó cứ nổi lên thôi chứ nó cũng không gắn vào ai cả. Thì con thấy giải phóng được ở cái phần mà cơn đau đầu ấy thì Sau đấy con lại cứ ngồi con cách
na tập nghe rất là đúng không thấy sai nhưng mà cung lại ra 10 12%
à 6%
6
đấy có anh em biết tại sao nghe chả thấy sai mình bị bị đau đầu xong rồi thấy đúng môi trình cứ thế thôi đúng không sau đó ngồi canh xem đồi tiếp không để tập tiếp chứ
tập rất đúng nhưng mà lo ra có 6% ai tìm được tại s đấy nga trình bế đấy rồi đã thấy vấn đề rồi có ai nhận vấn đề không nói kiếm cờ nào Đương nghĩ nói lên
nghe cờ phát lòng tham nổi lên ngay.
À nghe chị Trình các bước tập thì đúng rồi nhưng mà lúc đấy thì con nhớ cũng có bảo là trong cả buổi thiền thì cũng không phải là cạnh thấy xong rồi thả ra thôi. Ừ cảm thấy thiền thôi chứ không phải là thấy xong là phải canh xem là cái gì hiện ra tiếp theo để tập tiếp từ đầu đến cuối. Ừ. Liên tục tập liên tục. Liên tục
do canh đ sai
canh sai sắc rồi ạ. Vì canh như là hành giả sợ sai rồi nên mới canh
à
sợ là nếu mà Vâng
từ từ cứ bình tĩnh canh là sợ sai. Sợ chắc rồi. Không thì sao phải canh? Canh là nói rằng là sợ sợ đi đó rồi phải canh chứ.
Tại sao con canh cửa không dám cho cho buổi tối con cứ ngồi cửa lại khóa rồi ngồi canh
quá sợ đúng không? Ai
quay đi cửa tự mở ra mất
đập đật nhập vào bây giờ canh thì sai rồi nhưng nó mới xảy ra mất rồi thì con làm thế nào? Cho anh được một c Ai trả lời nào
thì nó sai rồi nhưng mà tô đâu đấy
ai một cờ khác nào rồi hư
ờ con thưa sư phụ là nếu mà thấy canh rồi ấy thì mình tập luôn mấy cái canh đấy ạ
tức là
ví dụ như là tôi có cảm giác tôi đang ngồi canh để tập pháp chẳng hạn đấy thì mình hỏi luôn là cái tôi đang ngồi canh đấy thì là cảm giác
lúc đấy chỉ thấy căng căng thôi không thấy canh
không thấy canh cảm giác Thế thì
sau này về đây mới là canh chứ còn lúc đấy chỉ căng căng đúng không? Đợi đợi thôi.
Thế thì nếu mà căng căng thì là tôi à có cảm giác căng căng này là cảm giác hay là thật ạ? Thì mình hỏi trực tiếp luôn vào cái cái cái cảm giác lúc đấy luôn ạ.
Chưa đúng rồi. Có ai giỏi tâm lý học thì mới hiểu được cái môn tập thế nào. Văn Trường thực sự là cái cảm giác mà căng căng mà mình sợ tập sót hay là mình à canh ấy vì ở dưới đấy là mình sợ tập sai tập không đúng
đúng rồi
thì lúc đấy mình sẽ
sao con phải là hành giả có thể giỏi cái môn nhận ra sự thật căng sợ đi đó thôi không bị cái căng nên không phải là tập với cái căng tập với tăng là không đúng tập về cái gì
sợ đúngấy rồi ok sợ tập thế nào
thì khi mà sợ sai thì con sẽ hỏi là
cái là đầu tiên là Nga phải nhận ra sợ thường là con yếu cả cái môn nhận ra đấy luôn trong khi thực chất là phải môn đấy phải môn rõ nếu như Ông sai nhiều thì nhận ra đấy nhanh đây không trường này ông sai mà thế ông ngo ngoan ít sai nên có nhận ra đâu bằng chứng luôn ấy nên được nghĩ là sai là xấu ông trường không sai th mới đ ông kiếm một cờ chứ ngoan không sai không cờ thấy lợi hại chưa sai lợi hại chưa
nói đ
vâng thì khi mà thấy là tập với cả cái mình sợ sai á mình sợ tập sai tập không đúng thì lúc đấy con sẽ hỏi là cái mình tập sai này là thật hay là cảm giác thì sau đấy thì con nhìn thẳng vào kinh nghiệm thì thấy không có mình nào cả mà chỉ cũng hết dừng đấy là một cờ là vấn đề là có của con là không nhận ra vấn đề đấy. Thế lúc nãy có có một khi mà Nga nói như vậy thì có một thì nhân bảo là thế thì mình là ai?
Mình là ai?
Ừ thì mình là ai? Qu nhưng mà sự không có mình là ai được khách
nếu con tập mình là ai trước đấy thì con không gặp phải cái vấn đề này. Con mặc định từ đầu ấy là mình là ai Không phải vấn đề này đúng không? Con không hợp vấn đề vừa sư thế thì con lại không có cơ hội để tập nên là con không được mà lệnh mình live chứa những ai mà lệ mình live xong một số to ấy là hack thôi không gì hay cả hạnh nguyên hồng đạt chắc là hack thôi chín mấy phần trăm chắc là quận định mình live trước đúng rồi
đấy thì mấy ông đấy số to nhưng mà th to dởm thồng đạt đâu rồi không
ừ to dởm rồi không cho nhá dùng pháp cao để đầy đánh pháp thấp thì đương nhiên sẽ thắng nhưng mà nó không không không thấy được hết giá trị của pháp thấp Pháp này vẫn là pháp thấp hơn cái pháp kia vì nó chỉ nói rằng là không thực tại là không thật thôi chứ nó là cái gì thì không nó dưới một bậc đúng không? Nhưng nó là một bước đệm cho bước kia. Thế nếu mà con ngay từ đầu con được pháp cao rồi thì nó đã nó đã chiến thắng ngay từ lúc đầu rồi. Nên là những ai mà mặc định ấ thì là phải tí nữa phải số to nhưng mà phải đừng có chủ quan. Tôi to chẳng qua tôi mặc định tôi không gặp phải vấn đề của Nga chứ mà là do tôi giỏi quá không gặp phải vấn đề hiểu không? Thế con nhắn vào group nhá. S bảo là những bạn như Hồng Đạt mặc định trước là mặc định trước mình là ai ấy là hack nên là dù số to nhưng mà cũng vô nghĩa không học bài học cần thiết được.
Trường nhắn
ván trường nhắn đấy. Sự bảo những bạn
ừ trước khi tập mặc định mình là ai mình đã biết đấy là không đạt yêu cầu.
Dù số to Nhưng đấy là to ảo. Không học được bài học cần tiện là
ừ không học được bài học cần thiết.
Nh yêu cầu những bạn nào mà nễ chỉ số đo được cao ấy mà là do mặc định trước ấy thì tối nay tập phải bỏ cái phần mặc định như ví dụ không đạt nói thẳng luôn. Ví dụ Hồng Đạt ông này ông ấy gi có lắm nên phải nói thẳng ông ra không đi kể hết cho mọi người không cả lớp chia sẻ nên những bạn nào số to mà mặc định mình biết trước
thì không được như thế nữa
bảo ai đồng ý thì thả tim vào
ai đồng ý phải thả tim đọc không đồng ý không giả tí
hạnh nguyên số to cũng là mặc định trước thôi đấy hack thôi
con nhắn là sưu bảo những bạn trước khi tập mà mặc định mình là biết là không đạt yêu cầu
dù số to nhưng là to ảo không học được bàio cần thiết
nên những bạn nào số to mà do mặc định mình là biết trước thì không được tập như thế nữa ví dụ như Hồng Đạt chấm xuống dòng ai đồng ý thì thả tin nhắn này
đó Thả
thả tim thả tin đồng ý đấy.
Thả tin ai đồng ý thì thả tin thôi. Cái pháp này là một pháp riêng, không phải là một pháp kết hợp. Pháp này này vừa xong này. Đấy, khi con master cái pháp này rồi thì con sẽ kết hợp vào pháp cao hơn đúng không? Pháp pháp mà dạy con pháp cao hơn. Nhưng trước tiên yêu cầu phải master đã đúng không? Biết cách tập đúng thế thôi. Biết cách tập đúng tập đúng vậy. Vâng. Còn ai ngoài Nga? Còn ai nữa không? Đấy những người nó thấp nó đấy. Yến nói nói đi. Thà sai như nga rồi học bài học hơn là đúng nhưng mà đúng ả.
Vâng.
Ừ. Tức là cách con tập cái lần này á thì là tức là lúc đấy con thấy tức là trong lúc tiền thì con thấy là dụ có một cái có một cái suy nghĩ là tí nữa sư phụ đo điểm à mình tập sai. Tí nữa sư phụ đo điểm, điểm mình thấp thì lúc đấy con tập là thì là sư phụ sư phụ sư phụ thì sư phụ là gì? Thì sư phụ chỉ là một hình ảnh và có âm thanh à xong rồi có một cái suy ra là đo đo đạc và và có điểm và điểm thấp. Thì xong rồi con thấy là cái đấy thì nó chỉ là tưởng với cả suy ở trên đấy thôi thì nó chỉ là cảm giác thôi chứ nó không phải có thật cái việc đấy. Ừ. Không phải có thật cái việc đấy. Đấy thì xong rồi là nếu vẫn còn cái cảm giác lo lắng ấy ạ thì là tôi lo lắng ờ vì bị điểm thấp chẳng hạn thì thì là ờ hỏi là tôi là cái gì thì tôi thì lúc đấy nhìn vào kinh nghiệm thì chỉ thấy tôi là hình ảnh và có một cái cảm và có một cái cảm giác
con tập ngay từ một bị đã bị thiếu rồi m biết thiếu đâu không ai nó được lấy một cờ Hùng Phương nghe đến cờ nó phải bật tay tự tựa động bật chứ lại còn phải nghĩ một giây. Cái ch cờ nồi lên phát tay tự thôi. Đấy
thế mới là cao thủ không biết
nó gì không biết cờ phát là
Hồng Phương đấy Phương là cờ phát nhanh hơn
tài đâu nào.
Là nếu như à bạn lúc ý bạn có lo lắng là tí nữa đo điểm thì sợ điểm thấp thì con thấy là nếu như trong trường hợp ý thì tập là tôi sợ bị thấp điểm thấp hoặc là tôi sợ xấu hổ trước mọi người. Tức là mình tin cái gì thì nó sẽ nổi lên cái đấy.
Tôi sợ sai rồi. Tôi sợ là sai rồi đấy.
Người khác, người khác chuyển thành chẵn bị
ăn theo nó leo.
Thế mà con thấy bạn bạn tập sai bởi vì như sư phụ nói là cái phần tiêu cực thì không phải là tập tiêu cực đầu tiên mà tập cái phần nội dung của suy nghĩ ấy.
Nhưng mà cái nội dung của bạn đấy bị sai.
Vâng thì nội dung của đáng nghĩa là tôi ví dụ như có cái đoạn nội dung của bạn là tôi a tôi bị điểm thấp ấy thì phải mang ra tập đầu tiên. Bởi vì cái đấy là cái mình sợ.
Đúng rồi. Bạn bị sai cái phần đấy. Nghĩa là bạn ấy cũng mang ra nhưng bạn mang ra sai.
Thì bạn ấy mang đầu tiên em con thấy là bạn mang sư phụ đầu tiên thì là thì là đầu tiên đang nhẽ phải hỏi
bạn thiếu cái gì?
Bạn ấy thiếu là tôi bị điểm thấp chứ không phải là điểm thấp. Tôi bị sư phụ nó điểm thấp
đấy. Tôi bị điểm thấp
chứ bạn ấy không sợ là sư phụ nó điểm thấp. Nó đứa khác thấp thì không vấn đề gì.
Bạn ấy sợ là tôi bị thưởng thấp và bạn ấy quên hoàn toàn phần tôi bị.
Bạn chỉ độ tập cái phần sợ phần sự đ ẩn thấp thôi.
Không sư phụ đo ẩn thấp thôi. Không có
Phương hiểu vấn đề chưa? Chứ bạn ấy không phải là bạn Con còn sai luôn. Con lại đem cái sợ ra tập trước sai rồi.
Sợ
con đem cái sợ tập trước sai. Con phải đem cái tôi bị sụ đẩn thấp ra trước.
Đấy mới là bước một. Còn con đ bước hai tập rồi.Ôi
sợ bước hai rồi. Sợ bước hai.
Con mà giơ không cẩn thận trừ cờ không không trừ đâu. Nó đùa thôi để nói là con còn gà sai mình thành được một cờ. Con hiểu không? Con sợ sự đ điểm thấp mà. Con chỉ đ con chỉ xem cái phần sự đo điểm thấp nghĩa là con vẫn không giải quyết được cái nỗi sợ đấy. Cái tôi bị nó còn sờ sờ đấy. Mọi người hiểu vấn đề này không? Cái này nó rõ như ban ngày đây chứ. Đấy đúng không? Sao phải rất rõ ở đấy chứ. Tôi rất là sợ là tí nữa bị số đ điểm thấp. Thế thì phải bảo là cái người bị số đo điểm hiểm thấp là cả một câu chuyện chứ phải là cái cảnh sụ đẩn thấp đáng sợ.
Con sợ việc tôi bị
đau điện thấp hay con sợ cảnh dụ đau điển thấp bị.
Chẳng ai sợ cảnh dụ đ thấp nếu nó không rơi đầu mình. Con thấy còn vui. Úi giời ơi thú vị quá. Giời ơi
đúng không? Hay thế nhỉ?
Có rất hoan hỉ đấy.
Ừ. Đấy mình phát là mình sướng
đấy. Thế con quên hẳn cái đấy. Thế thì đương nhiên là là sai rồi. Đương nhiên là con không thể được gì hết. Con chỉ là từ cái thằng tôi đang lo chỉ thằng thằng tôi yên tâm chứ con không thực sự là thấy là thằng tôi này. Đấy tập kiểu đấy thì tập xong thì chỉ còn cái từ cái tôi đang lo thành cái tôi rất yên tâm là ở cảnh là cảnh giả ấy mà còn cái thằng tôi ấ thì cái thằng tôi mà đang ngồi đang tin là có thể bị sao thì vẫn dạy chả quyết được thế nên là không không gì hết qua bị giống yến không lỗi kh căn bản đấy lỗi rất căn bản tôi bị chấm chỉ lo cái cảnh đấy thôi Còn Phương biết sai đâu chưa? Còn quá sai quá sai. Tại sao em cái bước hai tập trước trong khi bước một là cái gây chuyện nhất mình chỉ nên tập hư hai trước. Nếu cái bước hai gâ chuyện nhất thôi. Tôi đang đau tôi đang mệt đúng không? Rõ ràng như thế gì nữa đúng không? Ừ. Còn đâ không sau Yến Tiến v con VD đâu. Yến là bao nhiêu phần trăm nhỉ?
Ừ sư phụ ấy xong rồi. Trong tức là Ừ. Các cái bước cái sau thì là tôi lo lắng thì con tập là tôi là hình ảnh rồi cảm giác các thứ rồi. Nhưng mà con có tức là con cảm giác như kiểu trong quá trình tập ấy ạ. Con cứ tức là lúc đấy thì con không nhận ra nhưng về sau khi mà nói chuyện với các bạn xong từ cùng các bạn thì con thấy là tức là tức là con con cứ có một cái thắc mắc là tức là lúc trước ấy thì sư phụ nói là tại sao nó không có thật thì chỉ cần nhìn vào kinh nghiệm thì thấy nó không có thật thì chứng tỏ nó không có thật đấy ạ. Thế xong rồi con tức là lần này xong rồi khi cứ nói thế
cảm gi à nhìn vào cảm giác Làm sao thấy không thật được? Sờ sờ này không có thật.
Nhìn cảm giảm giác ấy ạ. Nhìn vào cảm giác thì thì thấy thì thấy là nó chỉ là cảm giác thôi mà nó không nó không có thật. Thì tức là xong rồi là xong lần này khi mà khi mà cái pháp này thì tức là lại phải lại phải chui vào hẳn một cái tức là bình thường khi mà tập thì ví dụ chẳng hạn nếu mà sư phụ lo là sư phụ đo điểm chẳng hạn thì câu hỏi lúc trước là con hỏi là đây là thật hay là hay chỉ là cảm giác thì thấy luôn nó là cảm giác rồi ạ. Thế xong lần này thì con lại cứ bị một cái là Xong rồi lại phải chui vào hẳn cái cái cái đống đấy xong rồi phân tích ra từng cái này từng cái này. Đấy thì thì con cứ bị
đúng rồi.
Sau một thời gian nữa thì các bạn sẽ nâng cấp lên là đây đây là bao gồm tất cả mọi thứ. Cái đấy mới triệt để đấy. Con phanh thích tôi và sư phụ chắc gì cái tôi là tất cả mọi thứ nhỡ tôi tôi đau tôi mệt tôi vân vân
không còn sư phụ. Còn sư mố và bên cạnh nó leo quá nhiều thứ thật.
Vâng.
Thành ra là cái đây ấ nó sẽ là ôm trọn vẹ.
Vâng.
Đấy là nâng cấp. Sau khi mình giải quyết được cái chi tiết rồi thì mình giải quyết được cái toàn thể sẽ nâng cấp. Tức là cái nhóm sắp tới cái nhóm hai ấy sẽ được nâng cấp lên là thêm một câu đây nữa. Đây thật đây là cảm giác vì các con vì tập như thế nên số nó to. Các con tập cách đây mấy hôm đấy
nên số nó to vì một phát là toàn thể và toàn thể thì mới yên tâm chắc.
Chắc chắn là như thế.
Ờ nhưng mà nếu không giải quyết được cái chi tiết thì hãy đè. Chi tiết không thể giải quyết nổi lại đứ toàn thể nghe hài hước không?
Vâng.
Lẽ ra phải là hết chi tiết rồi thì chắc chắn toàn thể.
Vâng.
Mới đúng.
Đấy. Thế nên là nếu mình tập kiểu là đây thì đúng thôi, không sai. Nhưng nó là bản nâng cấp sau khi mình giải quyết được hết các chi tiết. Nghĩa là một nữa thôi khi các bạn tốt hơn chẽ giảng. Sau khi hỏi tất cả thứ đấy thì hỏi thêm một câu cuối cùng là câu quan trọng là gì? Đây cái đây mới là cái mạnh mẽ nhất.
Đây là ôm tất cả kinh nghiệm của con
và thật hay là cảm giác? Khi đấy không còn lọt một cái khở nào nữa. Vâng. Mọi người hiểu ý không?
Có.
Nhưng nếu mà con không thể biết được cái chi tiết mà con lại cứ đem đem tập cùng vào thì con đè cái đây đây biến thành một cái đây đè. Tuy nó đúng nhưng nó là đè nên nó chỉ cao trong lúc thiền thôi.
Vào đời những chuyện tỉ mỉ là con lại chết.
Nên con phải thắng ở phần tỉ mỉ trước.
Nên học toán con học từ toán lớp 1 lớp ha lớp 3 hay là học toán lớp 10 trước xong giải đem cái cách đấy giải vào toán lớp 1 lớp 1. học lớp 1, lớp hai, lớp ba xong rồi sau ngày sau này khi gặp chuyện con đem toán lớp 10 chuyện lớp 1 cũng không sao.
Ừ.
Nhưng mà lúc đi học mà con học toán lớp 10 luôn xong rồi đem hết cách đấy để quán toán 1 2 3 ấy.
Ừ.
Thì không giải quyết được không? Không, nó không vững chắc. Nó không vững chắc. Con nói đây là cảm giác hay là thật xong thấy đây toàn bộ kinh nghiệm này là cảm giác không thật. Thế rất đúng nó không vững.
Vững phải là gì?
Rất nhiều thứ đấy. Tôi này sư phụ, sư mẫu toàn mệt mỏi toàn toàn cảm giác. Sau đó khoảng một thời gian đủ lâu con kết luận một cái đây thì sẽ rất vẫn chặn
các con h các bạn học từ dưới lên còn con là hơi có cái học là từ ngược trên đi xuống nó nên tại sao nay số nó thấp hơn 0 trước
tại vì con không có cái đây đấy
không dạy cái đây đấy cho các bạn nên con không thừng hành cái đây đấy còn mới nữa khi mà thừng hành cái đây đấy thì lại số lại to lên lại nên đây là một câu hội làm chắc các nên coi câu làm chắc đây không phải là một bước nâng của cái đang học mà là bước làm chắc cái đang học Vì thế mới không mặc định mình là tôi biết trước
đúng không? Mới không chơi sa đây là đây là cảm giác trước. Mày cứ đọc tì m tì m đấy để cho nó vững vàng.
Số to để làm gì? Quan trọng là mình thực sự thấy sự thật đúng không? Đấy thì ta nói th này con sẽ hiểu hơn là đấy tại sao lại phải không không có dạy hai cái thứ đấy mà lẽ ra nếu có đấy vào là số to ngay. Nếu có đây phát là động hạnh nguyên 92 ngay đúng không? Có cái đây phát thì chắc là còn to nữa thì 100% luôn đúng không? thấy hơi vô lý xong hôm nay thấp hơn khác đúng không?
Tại vì cách dậy này để cho con vững bên dưới đấy. Xong rồi kiểu con cảm thấy như kiểu xong kiểu có phải lúc đấy chỉ có một cái là là sự lo lắng cái đấy đâu mà nó còn bao nhiêu cái bên cạnh không còn con cảm giác không tập hết ấ
đúng rồi thì đi từ mình từ cái sao con sợ sai quá thế thôi con sợ không tập hết quá cái sợ đấy con không nhận raâ Tha số thấp mà chắc còn hơn số to mà thủng lỗ chỗ. Nghĩ thế đúng không?
Với các con như nghĩ thế cùng lắm thì các bạn cười cảm giác đúng không? Các con nên coi cơ hội học với các lớp dưới là hội làm vững chắc. Đừng nên là coi nó là một thứ để cho mình số mình phải to hơn nữa để khi đọc pháp này xong mình phải to hơn nữa. Một duy sai lầm. Đấy một cái kỳ vọng sai lầm là mình sẽ học cái pháp giới xong để mình xuống mình to lên sai mà là vững chắc những lỗ hổng có thể có thì m mới là cái nhận thức đúng đúng chưaạ
mọi các nhóm khác thiền không thấy không
có
vững chắc nếu mà sống thì thấp đi chả sao thậ thấp còn tốt thấp thì mới khơi lỗ ổng ra
chính cao quá nhiều khi ảo giác hạnh nguyên ấy chín mấy có khi tưởng mình ngon chính nga mới là ngon Nga với Yến với gọn nó khơi được những vấn đề thôi. Hạnh Nguyên chả khơi được cái gì có khi là giàu có mà ui mình ngon quá yên tâm à xoa tay rồi trong khi yên tâm l tâm dở lên tâm ảo có ngày chết những cái nhỏ anh hùng chết không dãy anh hùng chết không dãy vì sao
sổi quan cái to thì mới rất giỏi đế cái nhỏ thì không biết làm gì cả đúng chưa đúng không đi qua một con sông thì rất giỏi tại vì biết xây cầu bắc thì bên này anh hùng xây cầu lúc mà đi qua một cái rãnh thì sao? Không biết nhảy thế nào bước một bước nhảy không nhảy nổi. Trong khi công nghệ xây cầu đúng không? Vẽ cái thứ giỏ đấy. Thế nên là tốt nhất là các con có một cơ hội học các bạn nhóm thấp hơn và chắc là cơ hội lớn để vững vững vững giống như là con học cả sụ lận nhân ấy
đúng không?
Có phải là nhân là cơ hội để làm vững không?
Đấy thì cứ cái những cái buổi học chung là như thế. Còn những cái mà học riêng dạy riêng con không học chung. Còn học chung xác định thế đi để cho đỡ về. đỡ phải lo cái gì đấy xong rồi xong rồi áp dụng những thứ cao cấp vào gì học chung là để vững học riêng thì có thể để đăng học chung là để vững
nên mà làm số thấp là mừng chứ thấp là đã khởi được cái gì đó rồi đúng không
nên cao đừng có mừng vộ cao nhỡ kiểu cao cao ảo thì sao
cao mình áp dụng công nghệ cao vào thì sao Cái học cái pháp này thì sẽ bàn vào buổi ngày mai nhá. Số sẽ không bàn được bây giờ sẽ bắt đầu giờ sẽ dạy con cái tiếp của cái chương trình các con. Còn cái những cái linh quanh này này thì mai mai học trung các bạn sẽ lộ ra. Các bạn lộ các bạn sẽ lộ. Bây giờ mình sẽ đi tiếp đúng không? Mình sẽ thầy đi tiếp. Mình sẽ sẽ làm rõ hơn những cái con đang học. Hôm nọ anh Nguyên có ai hỏi đấy là bạn nào hỏi nhỉ? Hôm đi ôm nào bạn bảo là thế lên 100% rồi thì khác gì sư phụ đâu. Có ai nhỉ? Có ai hỏi nhỉ? Có có câu hỏi
ai hỏi nó đi hỏi đi hỏi đi cho nó
đại diện đi
đại diện của lớp
đại diện đại diện đại diện đi
ôi
ngon rồi giờ mà chả khác gì sư phụ thôi 100%
yên tâm đi nhân bị mắc đúng cái này nên là con đừng đừng cười nhân mắc đúng cái vừa sau
nhân mà ngây thơ mà nên hỏi úi giời thế này còn đi đâu nữa nhở 100% thôi ngon quá
dạ lớp con ở trên ba vì học xong thì có thắc mắc là
ờ 30 phút trải nghiệm chân thực tại là sẽ giống sư phụ hay như thế nào thì các bạn bảo là thì
hai trường phái đúng không?
Vâng.
Trường phái số một thì là hai trường phái đi.
Vâng. Thì một trường thái trường phái thì thì không lẽ sư phụ cũng cái biết đó chứ không lẽ giờ sư phụ bảo cái biết khác cái chết à. Ừ thì thì
chỉ một là ừ sư phụ thế này thôi. Ok. Ch
thì là m thì tức là đương nhiên mọi người vẫn hiểu là cái nội dung biểu diễn của sư phụ tức là cái kinh nghiệm nó phải khác nó lung lên rực rỡ gì đó không biết. Nhưng mà tụi con cũng rất là thắc mắc
gì đó không biết. răng tụi con cũng không có lông linh rực rỡ gì hết sao tớ vẫn thế đúng không mọi người khác thắc mắc như thế
ờ nội dung thì khác nhau biết thì một cái biết đấy đúng rồi
ừ nhưng mà tụi con thấy ủa sao 30 phút này nó chỉ vậy
không sao con con giống h nhân nên là con phải tự hào đ con giống sư mẫu
đấy sư mẫu tâm sự đi cũng tâm sự cho các bạn đấy đã từng trải qua cái gì nói đi
mày kể cho lớp con nghe rồi một lần ở đây học rồi mà
chưa chưa nghe bao giờ Kể thiền không rồi kể nhầm rồi
nghe nhiều lần rồi đ
chưa kể thiền một
cảm giác cảm giác ok nghe ông bà nghe ông bà kìa kể nhiều lần nghe ông bà kìa
ừ
thì
cách đây thời gian thì nhóm thiền không cũng gặp đúng vấn đề tương tự
cách đây tức là lúc đó là hả hồi đó còn hồi đó hồi đó hồng anh nó còn ở trong nhóm thử nghiệm cơ tức là Hồng Anh thì là nhận thức là cùng cùng nhóm này đúng không? Thì cái nhóm a nhóm nhóm bưi tánh kia thì nhận thức cũng nhiều level khác nhau. Xong sư phụ cũng dạy một pháp thôi. Xong rồi cũng kê là trải nghiệm chân thực tại. Thì mình lúc đó chị quan điểm là nếu mình trải nghiệm được thư phụ cái là phải trải nghiệm đang thực tại 100% trong đời sống luôn ấy. Thế chị kê chứ nếu mà học trải nghiệm 100% trong đời sống như thế này mà thấp cao thì mọi người cũng đều 100% hết thì đâu có liên quan gì đến chỉ số nhận thức đâu. Ừ. Mà mà như thế này tức là như thế nào đấy hiểu không nhở? Tại sao tại sao lại còn tại sao lại có điểm chỉ số nhận thức? Trong khi cái chỉ số nhận thức đó với lại cái ch cái này thì nó lại giống như kiểu không liên quan ấy.
Thế thì thì chị mới hỏi là ủa cái mục đích mình tu hành để làm gì? Tu hành xong là để trải nghiệm chân thực tại 100% hay là như thế nào? Nếu mà như thế thì đâu cần phải nấy. Mà mà mình thấy 100% cái này nó cũng kinh nghiệm nó cũng rất là Tụi bay biết rồi đấy. Đúng không? Đúng không? Không cần phải nói đúng không?
Tức là tức là mọi người vẫn vẫn vẫn ha. Tức là mọi người mọi người cảm giác là chưa có giải thoát đúng không? Ví dụ như ai mà nếm được nhiều thì mới cảm giác là thật sự thật sự giải thoát thật sự. Còn không thì vẫn thấy là ủa sao mình vẫn khổ như thế mà đúng không? Đúng không? Sao nó cao thế? Kiểu kiểu thế. Cái xong cái là ban đầu là chị chỉ thắc mắc là ban đầu chị thắc mắc là thắc mắc điểm nhận thức với lại cái chỉ số này thì nó nó nó liên quan gì nó khác nhau như thế nào. Tại vì nghĩ rằng là kết quả là cứ ra 100% là được thiền 100%. là xong thì n sống 24 đến 400% là xong cái thì sư phụ muố đi dốt
đầu tiên là dốt. Hôm nói là sư phụ ch nó dốt từ dốt từ dốt xong người ta tự biết tự diễn hết xong rồi hỏi có đúng khúng không cái là sao thế cái đứa lớp 1 với cái đứa lớp 12 nghe một câu nói thì nó hiểu khác nhau hay nó giống nhau bắt đầu sư phụ họ trả lời như thế tức là thay cho cái việc mà nhận thức hay nhận thức cao vậy gì á thì khi mà sư phụ nói một câu như thế
sư phụ giảm một câu thì cái người nhận thức Sao có người nhận thức khác nghe khác nhau hay giống nhau? Giống như đứa em em bé với lại người lớn á khi nghe một câu nói thì là cách hiểu như thế nào? Có hiểu giống nhau không? Là cái dấu thứ nhất. Cái dấu thứ hai là thiền chỉ số cao chưa chắc là đã nhận thức cao. Mà nhận thức cao chưa chắc đã thiền chỉ số cao. Tại vì đúng lúc đúng cái thời gian đó là chị cũng là chị là nhận thức cao đúng không? Nhưng mà chị cũng bập bổm lúc lên lúc xuống chứ không phải là lúc nào cũng tằng tằng tằng tằng tằng. Nhưng mà có bạn thì nhận thức thấp nhưng mà lại cứ tằng tằng tằng tằng tằng. Ví dụ như thế cái lời sư phụ nó là Thiền không phải là kết quả của của tu hành. Thiền chỉ là một phần thôi. Thiền không nói được điều gì mà chỉ có kiến có thiền không xong. Có thiền không kiến cũng không xong. Hai cái đó xong mà kết hợp hành trong đời sống cơ.
Kiến thiền hành cơ. Hành thì mới là cái kết quả của cái việc chứng ngộ. Còn đây mình mới có lý thuyết chứ. Mình mới có lý chứ có sự. Đấy. Câu chuyện nó là như thế. Mặc dù gọi là các con có 30 phút trải nghiệm trên thực tại nhưng bản chất của cái 3 phút đấy không phải là trải nghiệm mà nó chỉ là hay nó chính xác hơn là cái việc trải nghiệm chẳng ai lại không trải nghiệm thực tại. Nếu mà đã không trải nghiệm thương tại thì cái đấy không gọi chân thựng tại nữa. Một cái đã là thân chân thật tuyệt đối thì nó phải có mắt khắp mọi nơi. Đúng chưa nhỉ? Nếu không thì nó không tuyệt đối. Vậy thì ai chẳng đang trải nghiệm cho t Kể cả bác lái xe này cũng đang đi bộ trên trên hè có kia đúng không?
Nhưng mà có người thì tin rằng đây là đang hiện thực tại có người thì không tin nên bản chất là 30 phút đúng không? Là 30 phút tin rằng
tin
tránh thương tạ đấy. Nếu mà chỉ số chuẩn phải là 30 phút tin rằng thân tạ xư mình 30 phút là trải nghiệm
gọi tắt là 30 phút trải nghiệm nhưng mà ai chẳng trải nghiệm nên là thực ra 30 phút tin rằng
trải nghiệm
đang trả.
Thế nên là đầu tiên lúc có Lúc con ngủ con lúc đầu tiên lúc bắt đầu ấ có những bạn là ngủ là không tin ngay xong tỉnh dậy thì mới tin là mình đang gì
chết rồi mình quên
đang trả chết rồi quên rồi nghĩa là nãy giờ mình đã không trải nghiệm rồi
sau đấy buổi đấy thì có giảng xong một số bạn là tự tin ngủ đúng khôngạ
mạnh dạn ngủ vì sao t như là không cố tình ngủ vô tình thôi chứ cố tình không được mạnh dạn vô tình ngủ vì
vì con trên chắc nó là gì
ch thực tạ đúng không thế nhưng mà sau đấy thì con sẽ lên dần leo dần 25 27 28 29 tại sao mãi về sau được 30 Thế vậy nó có loại tin vô thức và tin ý thức. Ý thức thì con tin là ấy rồi nhưng mà đây lúc vô thức con tin là không phải thương tại đâu. Đúng không?
Thì cái khoảng cái khoảng vô thức đấy mà con không nhớ ra thì là con bị lừa trong khoảng vô thức đúng không? Nhiều khi con lừa ý thức vô thức không phải là vô thức nhiều khi lừa ý thức con tin là đang lo thế này chắc không phải thực đâu. Nếu con nhớ ra không lo tránh thực hiện tại thì không sao. Nhưng mà con đồng ý từ lo này khoảng à mất dung dinh mất khoảng 30 giây xong rồi nhớ ra hoặc là không nhớ ra thì nó sẽ thay đổi cái phần trăm đấy cái chỉ số đấy vì con đã vô tình hoặc là hoặc là hữu ý cho rằng là cái khoảng này trong quá trình thiền thì không phải là trải nghiệm trường tại đấy qu trải qua cái vô nhìn h ý đâu không thường là khi nào mình thấy là không phải
phát biểu thử nào ai phát biểu thử nào không được đâu phát biểu pro cứ nói pro đã Anh Dạ cái lúc mà có những lúc mà con Thiền Pro mà mình bị chui vào suy nghĩ á là ngay lúc mà nghĩ về một cái nội dung gì đấy mà nhiều ấy liên tục ấy là lúc đấy là mình nghĩ rằng là mình không còn thấy biết ở đấy nữa.
Đúng rồi. Thì sau đấy con nghĩ rằng là mình không thấy biết đoạn vừa xong sai rồi.
Dạ.
Trong cái thực tế thì sao? tễ luôn luôn có biết ở đấy dù
thì còn kh lung tung cái nội dung suy nghĩ lung tung đấy nó là cái gì
chính là biết luôn
nội dung suy nghĩ vẫn là gì
vẫn là biết
đấy thế nhưng mà con lại một cách hoặc là vô thức hoặc là ý thức con cho rằng đoạn vừa xong không phải là thiền đúng ô chết rồi đấy chết rồi nghĩa là sai rồi nữa chết rồi mà đúng không mọi người đồng ý không
thế khi đấy đo con sẽ không được chạ 30 phút không được full tại vì con sẽ có những đoạn như vậy thế là dù con có 30 phút ấy. Bản chất con chỉ có 30 phút về lý thôi chứ con không có 30 phút về sự. Bạn hiểu không? Con có 30 phút với một cái lòng tin chắc chắn rằng là đoạn này dù có gì đi nữa thì nó cũng là
chân thực tại. Con 30 phút về lý. Đấy. Thế là lý do tại sao thiền đời sống thường thấp hơn thiền pro. Vì sao Thanh đang cầm mic nói luôn.
Dạ khi thiền pro thì con khi nghe con ngay khi con quên ý mà con nhớ thì con con tập lại thì tin chắc cái chỗ ngay chỗ mình quên nó vẫn nó vẫn có biết. Còn trong đời sống đời sống hàng ngày ý thì nó bị cuốn. Thì khi mà bị quên ấy là mình không không biết là mình khi mà mình bị quên tập ấy mà mình tin là mình vừa mất biết ấy là mình không mình bị cuốn theo cái khác luôn mà mình không tập cái đấy. Tức là không có cái khoảng để mình
con không kịp nhớ lại rằng đoạn và sau cũng là cũng là biết nốt.
Khi con không kịp nhớ lại thì cái gì thắng thế?
Cái vô thức con thắng thếc
nó đóng dấu đây là không phải chân thực tại rồi đúng không? Thế tại sao các bạn thiền không lại có những bạn 100%
không phải kịp nhớ đâu. Kim hiểu ai kểu kịp nhớ là nhầm rồi. Không phải nhớ.
Con đoán là anh chị trân trọng trân trọng kinh nghiệm nên là
không đúng người khác
người khác. Tại sao các bạn thiền không lại có 100% mà các con rồi sẽ đến 100% đâu trong đời sống ấy. Bây giờ bao nhiêu rồi? Cá nhân bao nhiêu rồi?
Rồi sẽ đến lúc 100%. Vì sao? Không phải nó kịp nhớ ngay đâu. Hiểu thế là hiểu sai rồi. Còn biến thành thánh hóa người ta rồi. Không phải đâu. Kịp nhớ trong thiền pro chấp nhận được Dũng trong đời sống là sao? Kịp nhớ hết rồi.
Con hy vọng là kìm nhờ hết thì suốt ngày chỉ có thiền thôi. Đúng các bạn thiền không 100%.
Nào
thưa sư phụ là con nghĩ là các anh chị là thấy không có lúc nào bị phân tán khỏi biết kể cả dù đang suy nghĩ gì.
Rồi ok. Hoang tưởng cao. Hoang tưởng cao. Hoang tưởng rất cao. Khánh Vân. Theo con hiểu thì là các anh chị đã tập nhiều này và tập sâu sắc nên là nó đi vào vô thức rồi ạ.
Đúng rồi. Nó đến một lúc nào đấy là cái vô thức nó bảo rằng là kể cả quên thì vẫn nhớ đấy. Kể quân thì vẫn là tập đủ nhiều đủ kiến đủ sâu. Thế tại sao cái chỉ số điểm nhận thức cao nó quan trọng thế? Nhận thức cao thì nó cái cái vô thức thay đổi mạnh hơn. Các con là 70072 người ta là 760 780 rồi thì ra là 850 rồi. Thế nên là cái công thức nó đổi mạnh hơn nhiều rồi. Nên là kể cả không không để ý được đấy là biết. Thì bên trong cái phần nhận thức của mình mà cái chỉ số nhận thức nó quan trọng thế đấy. Nó bảo đây là biết
các con sẽ ngày đấy cho mà xem cho nó dậy đấy. Mày hiểu không nhỉ?
Chứ không phải như thánh hóa như là như là như là Dũng nói đâu. Không phân tán đâu. Phân tán ầm ra những ai vẫn 100% vẫn phân tán cho ta. Đây nhá. Nhìn nhìn nhá. Nhìn nhá. Nhìn đi. Đấy
dạ ý con là kiểu như là thấy là lúc quên thì nó cũng là là con không biết nói là ý là gì
không phải nó con nói sai rồi không phân tá là sai từ sai rồi
ý là không phải lúc nào phân vị
mà là gì
có tiếng giống nhân rồi có tiếng Việt có vấn đề rồi đấy
đấy là cái giá trị của điểm nhận thức hiểu chưa tại sao c vẫn điểm thức vẫn quan trọng vì nó phản ánh mức độ thay đổi con về ý thức cả đẫn vô thức còn con 712 thì kể cả ý thức rất cao thì chỉ cao trong lúc ý thức thôi lúc ngơi ý thức ra phát thì lại gì
lại quay về vô thức vô thức nó vẫn là 712 Còn người ta có vô thức người ta vẫn bề 760 780. Hiểu khác nhau không? Muốn đời sống 100% ấy thì nó phải nó phải thay đổi ở mức độ đấy. Ngĩa là kể cả tôi không thấy đấy là biết thì tôi mới mặc định đấy là
biết. Đấy. Thế nhiên ta chưa mặc định 100% đâu. Nhưng mà 100% đời sống của các bạn ấy là chẳng qua là hoàn cảnh nó tốt thôi. Hoàn cảnh không tốt chắc cũng xem có khi cũng rơi lại thấp ngay. Đúng không? Các bác chẳng có hiện giờ hoàn cảnh nó đang ok. Cái 100% chưa nói lên rằng là đang ngon đâu mà là với hoàn cảnh lý tưởng thì 100% các con giờ cơ bản lý tưởng hết rồi.
Các con tu bây giờ sớ đời các đời trước. Đời trước con đọc có thể một bạn không biết nhưng mà xem những cái prom thì hỏi đời trước nào toàn là cảnh giết chóc nhiều các con đi theo dụ khổ sở
khổ sở kinh khủng lắm. Các con đây là là đẹp nhất trong cái đời tu sụ
đẹp lắm.
Hoàn cảnh thuận lợi phương tiện xịn ngày xưa chết như ngả dạ luôn. Thỉnh thoại lại có đứa bị chết vì cái này kia
tấn công đánh đậm
20 điểm gì?
Một đời chúng ta có 20 điểm thôi. Chiến tranh loạn lạc,
phe này phe kia đánh giết.
Đấy
còn các con bây giờ là cứ thế từ lên thôi vì đây là tích tụy tích tích tụ bao nhiêu nghiệp tốt nó cộng vào một đời.
Bây còn 100% nhưng hoàn cảnh xấu đến khi nó đo lại thấp ngay. Nên đừng có nghĩ là 100% đã là cái kinh khủng. Điều kiện lý tưởng 100% thì không nghĩa là điều kiện bình thường là 100%. Nên là các con kể cả những bạn đang gia đình đang có chuyện nếu mà so với chết chóc so với cái kia nó vẫn là chuyện nhỏ đúng không? Đấy thế nên là các con đừng nghĩ 100% đó là cái kinh khủng 100% trong điều kiện lý tưởng. Tuy nhiên là được 100% cũng là ghê rồi. Nghĩa là đã tốt lắm rồi chứ đừng coi thường ở đấy đúng không? 100% trong một trên đời sống ấy chứng tỏ là cái mặc định mình đã đổi. 100% trong thiền pro thì chưa nói được gì hết. Đấy là lý tưởng của lý tưởng đúng không nhở? Đời sống thông thường con đã so với cả cái thông s thống ngày xưa là lý tưởng rồi nhưng mà đời sống pro nữ còn tiền pro n là lý tưởng của lý tưởng nó 100% chả nói ra cái gì chả nói cái gì luôn ấy vẫn tốt nhưng mà đừng đừng coi trọng nó g kinh khủng bởi vì nó là lý tưởng c lý tưởng lắm. Thế là cái ngay tiếp theo là cái phải lan tỏa ra đời sống đối với cả nhóm thiền à nhó Tiếng thiền một ấy phải lan tả ra đời sống đúng không? Và hiểu rằng kể cả đời sống 100% thì cũng chỉ là đang lý tưởng thôi. Con xem mấy cái cái các nước khác đang đánh nhau và mầm xung quanh Việt Nam. Myanmar, Thái Lan, Campuchia bom dây đạn lạc súng bắn văng vang văng vào đầu mình luôn đấy.
Thì hoàn cảnh đấy nó mới là hoàn cảnh nó thể hiện độ. Còn có con vẫn là lý tưởng thôi. Các con cơ bản thừ này có cái gramma gì cũng gramma nhỏ nhỏ thôi. Chồng cấm không cho đi đi chị. Nhân gì quá nhỏ đúng không? Thực ra là quá nhỏ.
Chẳng qua là mình âm mấy trăm phần thì nó tăng lên gấp 7 8 lần thôi. Coi là linh bao nhiêu phần trăm?
À thế à? Thế ít nhỉ? Gấp đôi tăng gấp đôi
thế thôi.
Đấy vì thế nên là các con ấy maximum ấ của bây giờ là mình đã có một sự thay đổi về nhận thức, thay đổi về lý. với nhóm thiền thiền một lại càng như thế. Thế là nếu cái có cái đáng mừng là cái nhận thức về thay đổi về nhận thức về lý của mình nó thay đổi mạnh nó tiến dần đến cái việc là mặc định thay đổi mặc định đúng không? Như thay đổi mặc định cho nhận thức thôi. Đấy điều rất tốt rồi. Nhưng để giải để giải câu hỏi là thế mình mình 30 phút thì khác gì ví dụ 30 phút đúng không? Mình 30 phút là 30 về lý mình không 30 phút về sự nả trong sau này sẽ đổi một số khác. đau cách khác thì lại anh em lại thấy bò từ đầu thôi. Nhóm này là bò từ đầu rồi. Hải Nam là ch là âm là gì? Là bắt đầu từ 0,3 à.
Đấy Hải Nam bắt đầu bò từ 0,3 lên. Đấy anh em hình dung thầy Hải Nam nổi tiếng như vậy mà cũng bò từ hôm qua hôm kia vừa đo một số mới đấy là bắt đầu bò từ 0,3 lên làng tân thủ trở lại.
Giống như là trước đây 700 là kinh khủng lắm rồi ấy.
Thì sau khi 700 rồi lại bò từ đầu đúng không?
Thì các con sẽ việc của các con Con đang nói thiền một ấy là bò lên 100% của thiền đời xong. Sau đó nhân ra ôi hóa ra mình mới bắt đầu của một cái mới
từ đắc lên tầm mộ xong rồi bắt đầu từ tầm
đúng không?
Con có full 100% thì con mới gọi làọ gọi vui là giác ngộ về lý con giác ngộ nhưng về lý thôi. Lý thuyết là thôi đấy gọi vui là con con sắp giác ngộ về lý rồi. Bây giờ là bao nhiêu rồi? Bây giờ số mình Bao nhiêu rồi? Thế này sống bao nhiêu rồi?
Mềm 80.
Đấy. Khi nào mà nó đều đặn 100% thì liên tục thì gọi là giác ngộ về
về. Nghĩa là con đã có một cái nhận thức sâu sắc là trải nghiệm gì thì trải nghiệm thì nó cũng là chân thực tạng. Dù có trải nghiệm gì đi nữa thì nó vẫn là gì?
Dạ. Đấy. Thế nó gọi là gió bộ về lý rất quan trọng nhưng mà nó chỉ là gió về lý. Nói đây con sẽ hiểu thế giờ lúc đấy mình nên làm gì? Có đoán được không? Từ đế bây giờ mình 80 rồi đấy. Cho con nhóm mình thấp nhất là 75 à
80 rồi đúng không? Thế từ giờ đến 100 thì đến đây làm gì? Cứ nói đại đi. Được thì tốt được thôi. Đấy được thì một cờ không được thì thôi.
Tuệ ma
không được cờ đâu này. Hiểu không nhỉ? Cái ch cơ v lên vất lý do gì mà.
Sư phụ sư phụ giảng thế con đang hiểu là vẫn phải liên tục thay đổi về cái phần nhận thức ấy ạ.
Thì con đang
trên đường giác bộ về lý các con đang trên đường giá bộ về lý
thì vẫn vẫn phải củng cố và nâng cao cái phần nhận thức ấy ạ.
Ừ.
Bởi vì giống như là cái đội à đội tuổi tụi con mà lúc trước 700 đi chẳng hạn thì không có cái nhận thức đấy nên là rất là khó để mặc định mình là biết ấy. Nhưng mà điều ví dụ như là khi mà cái nhận thức nó trên 700 chẳng hạn ấy thì cái phần mặc định là mình là biết ấy thì nó nó trở thành tự nhiên mà không kiểu như phải cố nhắc rằng mình là biết ừ để mặc định nữa ấy ạ. Thì con cũng đang hiểu ở đây là để mà lên được cái phần 100 đấy thì chắc nó vẫn phải củng cố ở cái phần nhận thức để cho nó trở thành một cái sự mặc định một cách tự nhiên.
Nó phải có kinh nghiệm. Nhận thức thì đúng nhưng mà không đủ. Bây giờ muốn bò lên là khỏi kinh nghiệm đúng không nhở? Con nói đúng rồi nhưng đúng một nửa thôi. Nhận thức chỉ là một nửa thôi.
Vâng. Nh à con đang hiểu nhận thức ở đây có nghĩa là nó bao gồm là phần kiến, phần kinh nghiệm và phần tin chắc được thì được thế được.
Bởi vì là sư có
phải tăng nhận thức bằng cách là thay đổi cả nhận thức lớn kinh nghiệm.
Vâng.
Đúng không? Và thích lũy thêm kinh nghiệm cộng với cả theo đổi về nhận thức. Đúng chưa? Được rồi. Bạn đư một cờ nhá.
Đấy thì đơn giản thôi. Trả lời ai trả lời được đúng không? Làm thế nào để tiến bộ phải tắm nhận thức ai chả nói được
thế mỗi đồng cơ đấy. Đấy anh em thấy xong. Cẩn thận nhá. Cái chữ cờ phát là gì?
Chạy ngay. Ừ. Đâu
đúng chưa?
Tuy nhiên là cách thay đổi nó sẽ càng ngày càng thay đổi nó kiểu khác thế thôi. Nó có thêm phương tiện khác nhau. Bây giờ nếu con đo được 30 phút thì con chỉ có thể nói là gì? Về lý con chắc chắn rằng là có cái quái xảy ra trong 3 phút đấy thì cũng là chân thường dạng cũng là biết đúng không? Ngày nó thiền đời sống con 8 tiếng được 100%. Ở đây quay 8 tiếng 100% không ra đây nào. Đã từng 8 tiếng 100% ra đây
8 tiếng thì đời sống nhớ cò tốt
đấy. Thì đả sử ng xảy ra thì nó chỉ nó đ nói là điều gì?
Trong 8 tiếng đấy con tin
chắc chắn là kể có cái gì xảy ra trong tám tiếng đấy thì nó vẫn là chân thực tại. Và đấy là một bước tiến lớn và nhận thức. Th vì đấy có điều dễ tin không? Không phải dễ đâu. Mọi người lấy thấy khó hay dễ? Liên tục luôn lúc nào cũng cũng kể cả khi xảy ra nữa thì vẫn là gì?
Vẫn sợ đại khó hay dễ?
Vậy những người xong rồi thì dễ nhữ người chưa xong thì đâu có dễ lắm đâu. Nếu dễ thì mình lên 100% rồi
đúng không nhỉ?
Còn đòi hỏi mình phải sâu sắc hơn về nhận thức kiến cộng với cả sâu sắc hơn về trải nghiệm. đúng không? Nhưng nhưng 75 trở lên là đã bắt đầu gần rồi đấy. Bắt đầu cảm thấy là gần hơn rồi đúng không? Đấy. Thế từ 75 đến 100 ấy nó sẽ có một cái cản trở lớn nhất là sự nghi ngờ. Sự nghi ngờ nó sẽ đến, nó sẽ liên tục đến nó ôi này không phải đâu. Kia không phải đâu. Thế nay làm sao mà là biết được là chơ thực tại được. Đấy cái giào cản nhất con bây giờ trong đoạn 15% nghi ngờ. Ý thức nó vô thức nó vẫn sẽ nghi ngờ đúng không? Dấu hiệu nghi ngờ là gì? Không phải nó nó bật ra một câu là đây không phải chân giả. Thôi chết rồi. Nãy giờ 30 phút quên 15 phút quên thiền rồi. Đấy dấu hiệu nghi ngờ. Thôi chết rồi. Các loại thôi chết rồi khác nhau phải không? Thôi chết rồi gì mọi người nói câu thôi. Chết rồi chính mình nào. Thôi chết rồi lại quên rồi.
Thôi chết rồi. Cuốn rồi. Mỗi người nói một câu đi. Ai phải nói một câu thôi chết rồi. Của riêng mình từ người một đi. Mic nhóm thiền một ai phải có một cái thôi chết rồi
con ạ. Thôi chết rồi. Quên nhìn vào kinh nghiệm rồi.
Ok một tiếp.
Con cũng gần giống như chị Vân ạ. Thôi chết rồi lại quên rồi.
Tức là quên biết ấy ạ.
Quên biết rồi. Ok. Hai tiếp đi.
Chết rồi lại thấy mọi thứ thật thế này.
À thứ rồi thứ thật thế này. cũng rất đúng. Tiếc đế
thôi chết rồi. Nãy giờ hành xử như thật.
Hành xử như thật rồi. Thôi chết rồi. Tiếp đi.
Thôi chết rồi. Nhìn gái xinh này thật thế. Nhìn gái xinh thế này thật quá. Chết rồi.
Thế cả ngày chết à? Đúng không? Rồi
sống chết nhiều hơn sống. Ok.
Hoặc là tôi chết rồi lại không nhớ rồi.
Chết rồi lại không nhớ rồi.
Không nhớ gì.
Không nhớ biết. Ấ
nhớ biết rồi. Rồi tiếp đi. Con là thôi chết rồi. Sự lo lắng về công việc này thật quá.
Thật quá rồi. Thật quá rồi. Chết đi.
Con là thôi chết rồi. Bị cuốn rồi.
Thôi chết rồi.
Cuốn vào đời rồi. Ok. Tiếp đi.
Con là thôi chết rồi. Nãy giờ không tập phát rồi.
Ok rồi. Nãy giờ toàn người xem phim đen rồi. Thôi chết rồi. Có đúng không? Hay phim màu?
Chắc là phim màu đi. Nguyên đoà xem phim đen. Phim màu. Ok.
Con là thôi chết rồi à lại chui vào xy. Nghĩ
thôi chết rồi. Sy ý gì?
Công việc các thứ ấy.
Rồi công việc các thứ rồi tiếp đi.
Con là thôi chết rồi lại quên nhìn vào kinh nghiệm.
Vại quên nhìn kinh nghiệm rồi.
Của con là thôi chết rồi lại hành xử như có thật.
Hành xử như có thật rồi.
Vâng.
Ok tiếp.
Con là thôi chết rồi lại mải làm này làm kia chẳng nhớ biết nữa rồi.
Chẳng nhớ biết nữa rồi. Ok tiếp đi con là thôi chết rồi mình lại phản ứng tiêu từ tiêu cực quá rồi không chịu tập gì rồi. Sướng tư quá rồi. Tập bây giờ ok tiếp.
Con là thôi chết rồi lại bị cuốn và suy nghĩ rồi ạ.
Suy nghĩ gì?
Công việc và con cái ạ.
Không có vợ không có suy nghĩ à
bực ba gia đình vuân nó cũng chỉ có công việc thôi mà chả yên chồng đấy. Thấy không? Nhóm mình thấy không? Không phải conể chứ
không thèm ghi đế chồng. Chồng là thuộc về danh sách phụ đúng không? Giống bí thế thôi. Bích chả lúc gành con con với c gì đấy. Thế đ
ờ con là thôi chết rồi lại thấy mọi thứ như thật quên nhìn vào kinh nghiệm rồi ạ.
Rồi
giờ tiếp đi.
Dạ con là thôi chết rồi. Giờ nãy giờ cứ thấy mọi thứ là thật mà không thấy biết ở đó
rồi.
Con là thôi chết rồi không để ý vào kinh nghiệm rồi.
Ừ được.
Con là thôi chết rồi cuốn vào công việc quá
công việc quá rồi. Ai được không? Có ai chưa nói không? Ok chị
con là thôi chết rồi nãy giờ sao cảm giác thật quá thế này
là thật quá này thôi chết rồi con không biết rằng là chết đúng không phải chết đoạn đấy đoạn trước mà chết đoạn đúng gì
thôi chết rồi đấy con tử đoạn trước là chết không
chết được đạn thôi chết rồi bắt đầu chết
con hiểu vấn đề chưa
đoạn sau mới đoạn chết
thôi chết rồi mới là bắt đầu chết
đoạn làm chưa chết như Thôi chết rồi thì lại
lại chết đau không?
Đau
thôi chết rồi là con đóng một cái dấu ấn
cái đoạn vừa xong là chết chắc rồi.
Nế lúc con đang làm có đóng dấu ấn gì đâu. Lúc con đang làm việc ấy thì cứ làm thôi đúng không? Không đóng cái dấu ấn đấy. Như khi con tôi chết rồi phát là con dố mộc bụp phát là gì?
Mất biết
toàn bộ vừa xong là mất biết mất chân thử tại. Có phải đúng cái đấu mộc xong mới chết không?
Văn bản gõ ra mà chưa ký tên thì có giá trị gì không?
Nhưng mà ký tên đóng dấu rồi đấy. Thôi chết rồi là ký tên đóng dấu rồi đấy.
Con chết ở đúng cái chỗ mà thôi. Biết rồi đấy.
Ký tên đóng dấu phát chết chứ còn không văn bản biết gì viết
nhưng mà không ký đóng dấu gõ xong rồi để đấy thôi. Con hiểu chết là chết nào chỗ nào chưa
lại không chết ở đoạn thôi chết rồi trước mà chết ở cái chỗ đóng bụp một phát
còn nó xác nhận rằng là chết rồi.
Đoạn đấy nó không có biết rồi. Thì tại sao chưa được 100% chưa?
Thiên pro cũng bị nhưng mà phát nhớ luôn trước
đầu đúng không?
Bây giờ ai trả lời được câu này sẽ được cờ này tại sao sau khi học cái pháp là chỉ là cảm giác không thật thì số lại tăng vọt số thiền pro cũng tăng mà số thiền đời sống cũng tăng vọt nhá sau khi con có nhóm mình có một ngày tăng vọt không chỉ sau khi học cái pháp là đây là cảm giác thật tự nhiên nhảy reo veo vo hỏi tại sao thế bây giờ có biết nguyên nhân rồi đúng không nguyên nhân là gì không phải là cái đoạn đấy mà đoạn gì
đóng mộc vào là gì
thôi chết rồi
thì sao Tại sao bây giờ nó lại nó lại khác như thế? Tại sao đấy xong thì nó phải thể vọt có cờ đấy. Được được được được được tốt tốt tốt. Vu Thanh đây. Xong rồi Hồng Anh xong rồi Văn Trường. Nếu mà không nói được thì Văn Trường.
Dạ. Theo con nghĩ là trước đây á không không học được cái phần không có thật ấy là cái khoảng mà mình quên á mình nghĩ nó có nó nó nó có thật nên là mình sợ là nó có thật thì nó không thấy biết. Còn khi mà học được là pháp là không có thật ấy ạ. Mọi thứ là không có thật ấy ạ. Thì ngay cả cái khi mà con có quên hay là con có nhớ ấy thì nó cũng không có thật. Ngay chỗ quên ấy ạ. Ví dụ quên tập mình có cái nghĩ rằng là mình vừa quên nhớ về biết rồi quên tập pháp rồi thì kể cả cái quên tập pháp nó cũng không có thật thì mình không có sở nó nữa. Thì khi mà không sợ nữa thì thấy nó biết nó là biết rất là dễ dàng. Còn trước đấy là thấy nó không có thật thì thấy nó ờ trước đấy không được học không có thật ấy ạ thì thấy cái chỗ mà mình quên ấy nó rất là thật. Và nó thật thì nó nó không thể đọ chỗ đấy mình không thể tin được nó là Biết đấy ạ.
Cứ nói chú chưa nói đáp án đâu. Chuyển đi sau à sau anh là Hồng Anh Hồng Anh.
Hồng Anh Văn Trường. Văn Trường X Thái Hưng.
Dạ thật sự là trước lúc học đây là cảm giác không có thật á thì khi mà bảo là dụ thôi chết rồi nãy giờ không nhớ rồi thì thấy tức là con thấy là cả cái đoạn là nãy giờ không nhớ rồi cũng có thật mà cái cảm giác chết rồi có vấn đề rồi nó cũng có thật nữa. Nhưng mà khi mà học cái pháp đấy xong rồi thì tự nhiên thấy là toàn bộ chỉ là cảm giác thôi. Cái cái Cái nó chỉ có một cái cảm giác bảo là từ nãy đến giờ quên chứ nó không có cái từ nãy đến giờ quên và cũng không có cái cái vấn đề luôn. Chỉ có cảm giác bảo như thế thôi.
Thôi được rồi. Hồng anh được một cờ nhá. Đầy đủ hơn.
Đấy. Ở đây có hai vấn đề, hai chuyện. Thôi chết rồi. Nãy giờ 15 phút mình tập trung công việc quá rồi. Ngày xưa chỉ dừng đấy thôi đúng không?
Nhưng khi con học rằng là tất cả chỉ là cảm giác không nói thật thì nghĩa là bây giờ cũng chỉ có cảm giác là lúc nãy quên thôi chứ Hôm nãy quên thật không?
Con người đây bảo là ôi từ nãy giờ học sự vui hay quá nhỉ. Thì có phải là từ nãy giờ học sư phụ hay quá không? Hay là chỉ có cảm giác là nãy giờ học sư phụ hay quá thôi?
Có phải nó xóa sổ toàn bộ cái đoạn trước không?
Xóa luôn gì nữa?
Cái nhân thức đấy nó xóa luôn cái phần quá khứ sai lầm của con luôn.
Ở đây ai đã từng phạm những sai lầm kinh khủng trong quá khứ ta. Ok. Thế con đang cảm giác là con đã từng hợng sai kinh đang phạm sao đ kình hủng quá khứ hay là con đã thực sự phạm Sai lầm kinh khủng quá khứ.
Cảm giác
đúng rồi. Chỉ con chỉ đang cảm giác là mình đã sai quá khứ thôi. Cảm giác thậ
tối nay vào mơ phát có đã có một thân người đi lại trên đường. Con nghĩ rằng bố mẹ mình đã đẻ mình ra cây 20 năm.
Tối đ mơ có thể ra cảnh đấy không?
Có.
Thì có phải là con đã được đẻ ra trong giấc mơ 20 năm xong sống đến ngày đấy không?
Hay là con chỉ đang cảm giác rằng mình đã được đẻ ra và sống 20 năm?
Vì bụt phát và mơ con đã gì?
Có thân người mới rồi. Không phải thân này thân khác luôn. Có không?
Có.
Hoặc thân này cũng được và cảm giác rằng mình đã sống 40 năm. 3 40 năm
nhưng mà đâu con vừa phát đã có luôn đấy đâu ra 3 40 năm bố mẹ đẻ ra đâu
chẳng ai đẻ con dốc mơ hết con vào mơ bụp phát có thân luôn nhưng mà lại có một cảm giác rất lớn là gì
mình sống
ô mình đã sinh sống 30 năm 40 năm ở chỗ này rồi thế con chỉ nói là con đã có cảm giác sống 30 năm thôiứ là sao thực sự có 30 năm sống
thì không kh ngoài lại thế thôi
ở đây những ai lại sống 3 40 năm cho ta
rồi thế đấy là cảm giác sống 3 4 năm Mày con thực sự sớm qua và bên nào
cảm giác
tại sao con dám chắc là cảm giác
đơn giản là nhiều kinh nghiệm con thấy ui đúng mình sống 4 năm nhưng có bằng trứng nào 45 không
có đưa bằng trứng xem nào
những bạn bạn đưa bằng trứng đây bạn vừ ra xong đưa bằng trứng sống ba năm đây
khăn cước trong mơ có căn cước được không
có mơ căn cước được không có
thế căn cước là gì chỉ là cái hình trước mặt sự thôi làm sao chứng minh sụ được nào ai chứng minh vào năm thì chứng minh lấy 1000 cờ
quả này chết cờ Tính cờ luôn
không? Cố đi cố đi nhưng bạnơ giơ lại như bạn giơ lại giơ lại xem nào.
Cố chứng minh lấy 1000 cơ đưa một cái gì đó chứng minh bán bên nào đi.
Nếu xác thực phát là nghìn cờ luôn.
Ok con đưa sự một tờ giấy khai sinh nó chỉ là một tờ giấy thôi. Nó chẳng phải là 35 mấy
chuyển trả lại. 1990
ờ nó là một con số
chứ nó không phải là con đã sống 30.
Con chứng minh ví dụ là con đã sống 30 năm.
Đọc mic. Cố lên chị ơi.
Nà cố lên nhìn cờ rồi
cố lên.
Thì thì năm nay là năm 2025 thì trừ đi 1990 thì ra là 35.
Rồi đấy là một suy luận. Đấy không phải chứng minh. Con đưa sự cái 30 năm thì không mới tin. Còn nếu con đưa một suy luận thì không không đáng tin.
Con đưa sự một cái hình ảnh tờ giấy. Con đưa sự một cái suy luận.
Lấy cái đó trừ cái đó ra cái đó.
Ờ như vậy là con chỉ có một cái suy luận. tờ giấy một hình sư phụ đưa phụ xem thôi. Con không đưa cái gì xác thực là 30 năm con đã sống ra cả.
Ờ bố mẹ con đẻ con ra thì biết là con đã sống từ năm này đến bây giờ là 35 năm.
Kể cả bố mẹ con đứng trước mặt Sụ và nói câu đấy nữa thì con chỉ đưa sự là hình ảnh âm thanh suy nghĩ. Đấy không phải bằng chứng cho 30 năm con đã sống.
Anh vừa kể ra anh có ba cái giấy thôi. Xong bác làm ở trên Xã xã còn bảo là thích ngày nào thích ngày đấy.
Hay vậy vừa kể không thích ngày nào có nghĩa là nó không có làm thật thích nào
không giấy thật cũng chả còn chả tin nói gì
còn có một niềm tin chuẩn.
Đấy cơ sở của tôi là tôi cảm giác niềm tin rằng thấy không?
Cuối cùng con thấy không? Cuối cùng cái cơ sở con cuối cùng chỉ quay về cái đấy thôi. Con vào mờ một phát là con đã có một niềm tin rồi.
Vâng. Bây giờ con thử nghĩ xem ngay ngồi đây thì con có cái gì?
Mỗi người có một số tuổi trong lòng.
Con bao nhiêu tuổi thực sự? Phụ Vân
thực sự ạ.
Ờ
35
cơ sở nào nó có 35 tuổi
đấy.
Tin
thấy chưa?
Suy cùng có thể tin thôi đúng không?
Ở đây mọi người nên xem bộ phim phim gì nhỉ?
Mất trí nhớ bây giờ nói
phim gì? Con mất ch Nhờ xong nhặt cái chương minh thư ấy
tưởng đấy là mình
un nôn đúng không? Là mình là người luôn.
Xem chưa?
Rồi ạ.
Đấy thì con thấy có chưa?
Như vậy không có cứ không có cái bằng chứng nào các con đã thực sự sống 30 năm 40 năm hết. Còn ngay bây giờ con chỉ có chỉ có một cảm giác là mình đã sống
35
đúng không ạ? Thế thì mình đã thừ hành thiền sai hẳn 30 phút
thì cũng làm gì có cái chuyện đã xảy ra. Cái chuyện mà mình đã th hành thiền sa phút nó có thể là thực sự không? Nó có trong thực tại không? Hay là chỉ có cảm giác, có niềm tin.
Đấy hiểu ở đây không? Nhưng mà thôi chết rồi, mình đã thực hành sai tận 30 phút rồi thì cũng chỉ là một niềm tin thôi, một cảm giác nó không có trong gìại. Có phải nó xóa luôn con 30 phút thì thành sai không? Có không?
Sáng sủa chưa?
Rồi.
Như vậy là khi con thấy mọi thứ là cảm giác không có thực tại ấ thì dần dần thường hành sai cũng biến thành cảm giác nốt. Con không thể bắn thật nữa vì nó là cảm giác. Con không đóng dấu nữa luôn ấy. Nếu nó là một cảm giác nó không thật sao đóng dấu đấy được là nó thật nữa. Nếu con vừa bảo ô thôi chết rồi mình thuyền 3 phút sai rồi. Nhưng có lại nhớ ô mà thấy ô nhỉ 3 phút có đâu chả bằng chứng ở ngoài cảm giác là thền hành sai 30 phút thì liệu con có đám đóng dấu vào cái đấy không?
Con chả đóng dấu ở đấy luôn.
Thì muốn phải đóng dấu với tơ giấy chứ. Tặng có tờ giấy luôn. Nóng vào đâu bây giờ? Con không có 30 phút thực hành sai. Con chỉ có một cảm giác rằng đã thừ hành sai trong 30 phút. Vấy vào đi. Con không bao giờ có ba phút thườ hành sao là
con không bao giờ có 30 phút thực hành xa. Chấm con chỉ có một cảm giác rằng kép mình đã thực hành. thành size 30 phút. Ok. Có một cảm giác rằng ng mình đã thực hành size 30 phút. Sao xóa chưa? Xóa mạnh không?
Xóa mạnh.
Không cẩn thận là xóa luôn quá khứ đấy.
Quá khứ
chứ không phải chỉ sực hành sai đâu. Khứ. Xóa hết đúng chưa?
Con chỉ nói là con cảm giác th hành sai phút thôi.
Con đấy chẳng chẳng ở đây ở đây có 35 tuổi hết. Con chỉ một cảm giác rằng mình mà đôi khi con sụ song dụ chẳng cảm giác 35 tuổi không có luôn.
Mất cả tuổi luônấ không s mất tuổi luôn.
Không cảm giác tuổi luôn. Hỏi bao nhiêu tuổi phải nghĩ rất là lâu mới ra.
Tại vì mình mất luôn cảm giác là bao nhiêu tuổi nữa đấy. Hoặc một số bạn thì tiến bộ khá hơn là nhớ thành mình là 18 20 tuổi. Đúng
Hải Nam là nhớ thành 12 à 25 rồi
25 rồi đấy tự nhiên mình đi xong em mới là tuổi
cảm giác đây là cảm giác
tuổi cảm giác thôi mỗi người nói một số tuổi cảm giác đ Hải năm 25 còn bao nhiêu nó cứ nói ra miệng này ra
20 đi ạ
17 á
bao nhiêu
tuổi cảm giác thôi
bao nhiêu 18 C+. Ok.
Các bạn khác
25 26 bao nhiêu?
25 bao nhiêu? 90
à? 40 ok
40
40
đằng nào là cảm giác sao lấy số to thế?
5 tuổi chắc là tuổi
các bạn khác đi. Những anh em khác đi.
Ai chia đi 26 bao nhiêu?
30
30
mãi mãi tuổi 20
20 mãi mãi tuổi bao nhiêu?
25 ạ.
35
con 18
mãi mãi tuổi 18 cộng
sao bạn các bạn khác thanh rồi phê ma
mãi mãi tuổi 30
25 tuổi tuổi
mãi mãi 8 tuổi
được làm em út lúc nào được làm em bút đúng không cũng sướng
nghĩ mình thấp tuổi lúc nào mới làm em út
rồi Vũ Toan 25 Vũ Thời
Vũ Khải 25
phải hơn Vũ Toan chứ nó 25 thì 26 đúng không anh? Đán anh chứ
Duy Nguyên
25
đấy thấy chưa?
Mình thích 25
25 là tuổi chả đấy sức sống
tuổi 25 đẹp
thế có đúng là cũng chỉ cảm giác không
giống trong mơ đêm nay vào phát là có cảm giác ngay
đúng
nhưng mà nó không có bằng chứng gì hết
chẳng ai để ra trong giúc mơ chẳng lái qu mơ thì mình đẻ o xong l từng ngày một từ ngày một Hay là bù phát có một thân hình rồi có tuổi rồi
con chư cảm giác đấy thôi bản chất là ngồi đây nó giống hệt như vậy
đúng không có cảm giác mình đã sống bao nhiêu năm rồi sống bao nhiêu năm còn là cảm giác thì thiền sai 30 phút thì nó lại không phải cảm giác có phải là khi con thấy như vậy thì con đã xóa xổ cái thiền sai trong 3 phút không
xóa
đúng không
đúng chưa nhưng còn cái số hai là thế cảm giác là mình đang thiền sai mình đã thiền sai Thì cái đấy nó có thật không?
Nếu còn hiểu đúng thì kể cả mình cái cảm giác mình thiền sai cũng chỉ là cảm giác nốt.
Chỉ là cảm giác.
Cái 30 phút vừa sao đã bị xóa rồi nhưng mà cái mình tôi đang thiền sai ngay bây giờ đây này. Nó cũng xóa luôn. Giống như con đang ngồi đây thì là cảm giác hay thật.
Thế có xóa luôn con đang ngồi đây không?
Đấy không những là quá khứ bị xóa mà là ngay hiện tại cũng gì
xóa sổ luôn. Không
chỉ là cảm giác thôi. Con chỉ nói là cảm giác đang ngồi đây. Không thể nói con đang ngồi được. Con không con không thể nói là con đang ngồi được luôn. Con chỉ nói là gì?
Có cảm giác là
Thế vậy thì con bảo là tôi tôi đang tôi đã thừ hành sai 30 phút cũng sai nhưng mà tôi th buồn quá phải thừ hành sai 30 phút cũng cũng gì
chả buồn thế nào. Buồn giở buồn cho
buồn cho vui Đúng chưa? Nhưng mà con cuối cùng con chỉ nói là có cảm giác được thôi. Con chẳng nói hơn được cái đấy nữa. Đúng không? Có phải xóa sổ tất cả cái loại thiền sai thì thiếu thế sự thật vân vân không? Nên là nếu con nghe sang bài này mà con chịu khó ngẫm trong cuộc sống ấy thì thậm chí là không phải là 70 80 đâu
mà nó phải là b gì
100%. Nó không chỉ 70 80. Mọi người đồng ý không?
Đồng ý.
Đấy thì bây giờ cách Trong con sẽ bổ sung và thực hành con trong đời sống. Cứ đừng dì bộ nói đã. Mỗi lần mình suy nghĩ bảo ấy tôi chết rồi, mày sai rồi. Ấ thì con thừng hành nhưế nào? Mày bảo tao sai
nghĩa là
nghĩa là mày sai.
Mày bảo tao chết 30 phút rồi thì ai sai?
Mày sai rồi. Giàu có lên. Hãy giàu có lên.
Đây là đặc điểm của người giàu có.
Mày bảo tao sai nghĩa là chắc chắn là mày gì?
Mày sai rồi đấy. Giàu có xịn đấy.
Nó bảo là chị Thiên 3 phút. Thiếu không để vào thực tại kinh nghiệm rồi. À mày bảo tao sai,
mày sai còn vì sao mày sai thì phân tích sau.
Nhưng phản ứng thế đã để mà tập.
Con phản ứng thế để tập đã thì nó không có đồng ý với nó thì con sẽ tối thiểu mất một đoạn đồng ý 3 giây hay 5 giây. Nếu con đồng ý với nó thì tối thi còn mất các bạn từ lúc đồng ý đến lúc mà ngồi phân tích lại thì sẽ mất số dây không 100% đâu. Nên nhiều bạn là 99 ph bao nhiêu phần nhiều lắm. Minh Trang đây này. Minh Trang mấy hôm 99,97% đúng không? Minh Trang nhỉ?
Cứ rung một phát thôi là lại mất giày. Rồi mất phần trăm rồi.
Rung một phát thôi. Kiểu như là bạn có bạn hơi
có bạn trong l ui chị xinh quá nhỉ.
Hơi hơi ý.
Đúng rồi. Em hiểu chị thật đấy. A không phải đấy là mơ. Đây là mơ rồi.
Thế là cái đoạn em hiểu chị quá rồi. Nó vẫn là 3 giây chẳng hạn th 99,97% đúng không? Bây giờ nó bảo mình sai một phát thì phản ứng đầu tiên là gì?
Mày sai đã. Xong rồi lý do sẽ đến sau.
Đúng rồi. Nghe cơ phát Nào đấy.
Thế thôi
câu hỏi rất
nó bảo chị sai phát là gì?
Mày bảo tao sai là mày sai chắc rồi. Còn lý do gì thì tao từ từ tao sẽ ngồi nhớ mày kiến cho ta xong.
Đấy thấy sứ dầu có không?
Có phải cắp dầu có lợi hại không?
Lợi hại
đấy. Ai mà giấu có đ thành điểm điểm cộng rồi đấy.
Ai dấu có là có cộng luôn.
Thế con bổ sung thêm cái này vào thực hành con
trong ngày con chắc chắn sẽ đến lúc nó bảo
có không?
Thì đầu tiên khi nó vừa bả Ôi chết rồi nãy giờ các câu mà chết rồi con ấy
thì phản ứng mới của con là gì?
Ngồi đây
chứ bảo là đúng rồi xem mình sai đâu để tập đấy con thấy phản ứng cũ là gì ui chuẩn quá nhỉ
thôi xem mình sai đâu tập có phải đóng dấu mộc đên đấy không
cụp phát là mày đúng hết rồi
nhưng nó là bé ba
con tin bé ba thì con chết
con cái câu mà nói là con gì con nào bé ba hay là ai
chỉ bé ba mới nói thế thôi cái gì đừng có nghe cái gì bé ba nói à cái gì đấy gì nó Đấy đừng nghe bé ba kể chuyện.
Đừng nghe bé ba kể chuyện đấy. Đừng nghe ng bày.
Bé ba bảo con sai thì con phải tát phát mặt luôn.
Mày sai
bé ba. Bé ba đấy kiểu bà nó cắt ngay
nó nói thế lâm.
Còn lý do lý xấu thì con bắt đầu bàn sau. Con lý luận thì sao?
Với thói quen thế thì con bắt đầu tăng dần cái tỉnh giác rằng là có gì đó sai sai trong thực hành con.
Tự mình có
thực hành con thì không thể nào lại không thấy chân thực tại được.
Không thể nào có giây phút nào không thực tại đúng không? Nếu không thì không giảng con cái bài là không thể phân tán quả biết chưa?
Đấy về nghe lại sẽ hiểu con không cách nào phân tán biết được con không thể nào luôn nữa
đỗ
đỗ phân giáp viên Minh Thành hở đây
Minh Thành có đồ có đấy chắc là thành công rồi đấy nhưng mà cái này là sáng tạo thành điểm trừ
và đúng rồi
sáng tạo phát máy sáng ừ đúng rồi sau rồi đấy cậu sáng tạo đấy khổ thế
ý là con
con vừa anh Sai đ nó rồi sáng tạo mà
kiểu gì cũng có chỗ sai đ
nên là con này bật cắt rồi có ngay tại khi nó vừa nói
thế bật sáng tạo là sai rồi đấy
rõ là mày sai tao
mày bảo rõ sai đương nhiên là gì
mày sai
nhưng mà sáng tạo là gì
nó bảo mình sai chắc là đúng ch
chắc là mình sai đâu đó rồii mà
thôi sư phụ giải phóng của con bởi vì con lại có hai cát thế nên là con cũng đúng thói quen
nhó mình rất nhiều công đúng không công với gì ấy nhở thiên nga
thế là cứ giàu có cái
công và thiên nga là dầu có sáng tạo là dầu có đấy hai cá đ
đoạn kia vừa nói được xong tự tin đoạn sau tự tin bảo chết th hình nhớ đâu có gì sai sai mình chủ quan ở đâu thì sao thế hôm qua đúng cái tình huống mà con gặp là ví dụ con đang con đang cãi nhau với người yêu ấy
thì đang thực hành thế tự dưng bảo thôi vào nhà vệ sinh để rút một lá bài thế nó rút thật
khổ thế vệ sức lá bài anh
trốn ra vào chỗ thế là bởi vì là lúc đấy tự nó có cái gì đấy sai sai thế rút ra bài ví dụ sự giàu có mà thiếu trí tuệ bao giờ cũng sinh ra kiêu ngạo.
Những việc làm xuất phát từ kiêu ngạo đều và công đức nó lại đóng dấu là trong suốt xong là lúc đấy mình Cái cái câu này ấ tức là cái cái bé tức là đánh dấu của sư phụ tức là lúc đấy mình cũng bảo ừ thì thực hành lúc đấy bảo mình cũng mình bảo cái này nó đúng là không phải nhưng mà ý là tự dưng cái câu nói nó cứ làm cho mình mà chết rồi không biết là có gì sai sai hay không ấy thì thôi sư phụ cũng phải làm đốt cho con phải không? Thì câu Phật nói hay câu chính bốc bài tô đúng luận là là cái cản mà lúc mà mình thấy bởi vì mình cũng ngăn ngặn ơ như đâu thực sự là có cái cái gì nhận thức mà mình chưa được làm rõ hay sao hay là mình chủ quan gì đấy ấy thì cái đoạn này con
kể cả mình chủ quan thì cũng là không thể gọi nó sai
chủ quan th chủ quan nó là cái gì biết là biết
đúng nhỉ?
Chung quan là biết mà
dấu có lên đúng không? Bây giờ phải là dấu có lên thời đại của dấu có đề luôn đi
đúng không nhở?
Vâng
cứ cho mình ngồi chủ quan 30 phút đi
thì có phải là 30 phút đấy chân tực tại nó không ở đấy không?
Vẫn ở đây nó đang biểu diễn thành sự chủ quan diễn.
Đấy bây giờ con được nghe một từ mới biểu diễn thành nghe rồi đúng không?
Biểu hiện
biểu diễn thành biểu hiện thành. Lúc đấy cái chân tường tại hay là cái biết ấy nó biểu hiện thành sự chủ qua. Nếu 3 phút con không để ý vào biết mà con để ý vào cái đẹp cái xinh
thì lúc đấy cái biết nó đang biểu diễn thành khái sinh.
Khi con để ý vào gái sinh thực chất là con phải để ý vào gì?
Biết
vì biết nó đang biểu hiện thành
gái sinh.
Gái sinh đấy.
Vậy con cần một cái logic mới là biểu hiện thành. Con phải nhớ cái từ này biểu hiện thành.
Con để ý vào cái sinh thì không phải là con đã mất phân tán là khỏi biết. Con đã nhìn chăm chăm vào biết
giống như con Xim xem phim màn hình tivi một cô một cô gái rất xinh đẹp hiện ra. Có thể nói là tôi đã không nhìn màn hình tivi không?
Không.
Con nhìn chăm con nhìn chằm chằm vào cô gái
thì con đã nhìn chằm chằm vào gì?
Màn hình tivi n con không thể nói là tôi đã không nhìn được bánh tivi được.
Lẽ ra ngược lại đúng là tao cũng nhìn chăm chăm tivi.
Chẳng qua đây là biết biểu diễn thành gì?
Kiêu ngạo, chủ quan rồi gì đấy mà con đã tự phán xét chính mình. đúng không nhỉ? Cái gì là con phân tán thì cái đấy là chính là biết biểu hiện thành nên là con không thể nào mà rời mắt phải biết được.
Nào bây giờ con tất cả những bạn nào chết rồi quay thử nhớ lại câu chết rồi mình xem phụ vân là chết rồi gìy
rồi thế bây gi thử nghĩ lại suy nghĩ cuốn là cái gì
biểu hiện thành cái gì
thành cái cảnh sư cuốn Đúng không?
Hay không phải
đúng
thanh cảnh sư cuốn rồi. Hồng Phương là chết rồi chứ gì?
Con là chết rồi lại quên nhìn vào kinh nghiệm thì lúc ấy sẽ
quên nhghiệm thì con nhìn vào cái gì?
Thì lúc ấy là biết đang biểu hiện thành quên nhìn vào kinh nghiệm.
Đúng rồi. Thành cảnh cảnh
cảnh quên nhìn vào kinh nghiệm. Biên thành nào tiếp đi. Những bạn chết rồi đi thành
con nói đúng
không? Bố người phải nói một câu đúng cái chết rồi đúng không vậy để cho mình sắc quyết trong lòng khi con phát biểu trước mặt sư phụ bản chất là con đóng dấu lòng mình là chắc chắn là thế rồi
nên tất cả tôi hết nhá ai phải nói một câu về cái chết rồi lúc nãy của mình
cái chết rồi lúc nãy của con là mình phản ứng tiêu cực và không và quên tập rồi
ừ
thì bây giờ là nó cái cái đấy nó sẽ sửa lại thành là biết biểu hiện thành cảnh cái
cái nhân vật Minh Thành này nó phản ứng tiêu cực và không tập gì cả pháp gì cả
ok Con
nói xong có tin không hay là nói xong run?
Ý là nói xong cứ rất rất sắc quyết.
Con vừa nói xụ xong con có tin không hay là con vun?
Con ý là con nói xong rồi con sắp quyết nhưng mà con thêm nói thêm câu kiêu ngạo vì cái kiêu ngạo là con vẫn run.
Tức là cái kiêu ngạo rồi là chủ quan vô công đức ấy
thì ngày xưa con rất là phản ứng nhưng bây giờ đúng là nó không phải là là như cũ nữa mà nhận thức mới là biết biểu hiện thành cảnh cái nhân vật Minh Thành là chủ quan kiêu ngạo rồi làm những hành động rất là lăng loàn rồi với công đức
thì nó
lăng loòn.
Vâng. Thế
đượcâ là biết biểu hiện thành cái đấy luôn là cảnh nhân vật đấy và và không không ngại gì nữa. Tức là rất tự tin việc đấy luôn. Nhân a
nhân Minh Thành nó thấy sự nhắc các con là cái này không được nói cho những người chịu ăn xả.
Con nói mình lăng loàn thì được nhưng con bảo bạn gái bạn cứ lăng loàn đi. Nó là đó là gì nhỉ? Bên thành là chết bạn hiểu không? Chết bạn chết bạn việc về nhân quả là chết con luôn.
Nên là con cái này chỉ giữ cái hôm nay sự giảng về việc là có lăng loàn lyện thành chỉ giữ cho con thôi. Chớ đem cho bạn lớp dưới nhóm. Mình sẽ có một số xu hướng là nó học được cái gì hay đó lớp dưới thì phải cẩn thận chỗ này phải cẩn thận nhá. Vì hại bạn là một hại con có khi là 23 luôn. Cái con là người nguyên nhân gây chuyện rồi tiếp đi. Vũ Vân phải gặp chồng anh ơi cứ long loàn đi nó biết mà. Có nói gì thế không?
Không anh phải gì?
Đoan chính
đoan chính. Đoan chính đoan chính
đoan chính và nhá. Mình thấy hiểu vấn đề không?
Dạ vâng.
Các con hay có xuống nói với người bạn bên dưới cái đã nhận thức ra cái rất nguy hiểm các bạn là con nói như bạn ở dưới cái trình độ của con ấy thì con phải cân nhắc mặc dù nó đúng mình có nên nói không có lợi cho bạn thật sự không có cái gì hại cho bạn không nhó mình nhiều người bị thế lắm vì các con gọi là đi làm thầy làm cô dạy các thứ rồi chia sẻ vân vân rồi nên đừng thấy là mình thấy cái gì mình nói đúng với đấy mà xem người ta có sẵn sàng không hay là có gây hại người ta không em cứ lăng lòn thoải mái đi thì sao
chưa
đi rồi đi chắc rồi đấy định nó luôn
đấy chứ chuyện 500 kiếp làm chồn rồi đúng không thầ Rồi đấy.
Rồi thế đi.
Không có nhân quả.
Không có nhân quả. Thế người sẵn sàng không sẵn sàng mình nói câu đấy.
Chết rồi. Phải là nhân quả đút thật
của con là ôi chết rồi mình lại bị cuốn và suy nghĩ về công việc với cả
kể cả vợ mình đúng không? Vợ mình kiến tánh mình nhập tánh
mình cũng không nên nói cái mà mình chỉ nên nói với những người đúng trình độ của mình. Hiểu không? Rồi
vâng.
Của con là ôi chết rồi mình lại bị cuốn và suy nghĩ về công việc với cả con cái thì lúc đấy mình sẽ quyết là đây cái cảnh à biết biểu diễn thành cái cảnh mà bị cuốn vào suy nghĩ về công việc và con cái thôi. Ừ.
Và chắc chắn là biết ạ.
Rồi
đi. Ai cũng nói câu đi
con ạ. Thì cái lúc là bảo là thôi chết rồi mình lại làm này làm kia quên nhớ về biết rồi ấy. Thì sẽ nhớ là cái mà làm mềm kia mà không nhớ về biết thì là cũng do biết biểu diễn thành như thế thôi ạ.
Rồi
làm đấy vẫn là biết ạ. chứ không phải là khác ạ. Của con là thôi chết rồi lại hành xử như có thật và quên biết. Thì bây giờ sẽ là biết biểu hiện thành cảnh hành xử như thật và quên biết ạ.
Th đấy
dạ của con là cũng là con mải làm xong là cứ ô chết rồi quên biết rồi thì là con xác quyết lại là do là
từ đã khi nói câu đấy đầu tiên là gì? Nó vừa nói câu đấy xong mình phải gì?
Mày sai rồi
bé bà Mày bảo tao sai đương nhiên là
mày sai ạ.
Sai
như vậy nó không có cái dây nào ở giữa để đồng ý với nó hết.
Sau đó con bắt đầu mới đem cái logic vừa xong vào.
Vâng.
Mà hiểu hiểu không nhỉ?
Vâng.
Nó không con sẽ không có dung dinh không phải mấy giây đấy.
Nên là cái thái độ đấy làm cho con không dung dinh
thì lúc đầu mình phải nhắc luôn là mày sai rồi.
Sai không đúng rồi. Cái này
mày sai rồi.
Mày hoặc là không đúng rồi. Không nhất phải mày đúng không? Mày là cái nhân hóa sự thôi chứ khi sai rồi. Cái này sai không đúng rồi. Vâng,
sai rồi. Cái này là sai rồi.
Ừ. Cái này hợp với sức mạnh này. Sức mạnh rất hợp với cái môn này. Sức mạnh dầu có là hợp sáng tạo thì phải cố lên nhá.
Ừ.
Thì là ừ cái đấy là cảnh biết biểu diễn biểu hiện thành cái cảnh mà quyên biết thôi ạ.
Ừ. Đúng rồi.
Mải làm quên biết quên biết.
Vâng. Biết biểu diễn thành quên bi
biết lắm trò không?
Quá lắm trò
đấy. Biết đúng là quá quá nhiều. Biết biểu hiện thành quên biết.
Con thì hay thấy là thôi chết rồi quên không để ý. kinh nghiệm rồi thì lúc đấy sẽ bảo là ờ mày sai rồi.
Không đúng rồi cũng được. Không nhất là mày mày là nhân quá nhân quả nhân nhân hóa lên thôi. Sai rồi không đúng rồi. Nhầm rồi.
Nhầm rồi.
Ờ biết biểu hiện thành.
Nhầm rồi xong từ từ xong xem là là đấy ở đâu?
Nhầm rồi. Biết biểu hiện thành.
Sau đó thì từ từ nghĩ xem là nhầm ở đâu.
Đây con cũng đang bị vướng chỗ này ạ. Vì con đang bảo là con con con đang
nhầm rồi xong rồi xem nhầm ở đâu chứ không nhất. Thế là cứ phải có lỗi đầy đủ xong bảo mày nhầm rồi.
Đúng rồi. khác nhau đấy đấy
nhầm không
không cho nó một cơ hội nào để nó len vào
nhầm nên là
xác quyết là chắc chắn là nhầm luôn
đấy chính cái gọi là xác quyết là thế
chắc chắn là nhầm chắc chắn nhầm
autai
auti
sai lắc chắn rồi sai ở đâu thì mình từ từ mình tìm bởi vì nó có rất nhiều cái lý để thấy nó sai
ở góc độ biết thì nó là biết thôi chứ có gì đâu. Ở góc độ là không có thật thì nó có thể xảy ra đâu. Chỉ có cảm giác thế thôi nên có rất nhiều lý. Nó không chỉ một lý đâu. Con hiểu không?
Dạ.
Ở mỗi trình độ hay là pháp môn pháp tu khác nhau thì con giống một cái lý khác nhau. Nhưng tất cả lý nào thì lý nó dẫn việc đều dẫn việc là gì?
Là nó
đấy là sai hết
đúng không nhỉ? Thậm chí lý vô ngã duyên sinh cũng thể chứng minh nó sai được rồi chứ cần gì Lý biết với cả Lý không có thật. Nhưng lý gì? Lì thì Lý thì cậu đấy chắc là sai. Đừng nghe b kể chuyện đấy. Đừng nghe trình bày đấy. Đấy nên là con thấy nó sai trước rồi con tìm một cái lý xong. Thế thì con sẽ không có rung dinh đoạn nào hết. Hay là con cho nó rung dinh thoải mái đi rồi tìm lý.
Thôi phải th chốt luôn.
Sai dung làm gì?
Nó sai là sai chứ.
Đúng rồi. Sai thì không thể nào lại là là
đấy sức mạnh hệ không?
Sai là sai.
Sai chưa lý do.
Có sức mạnh thế nhưng bạn sức mạnh thường là lên số rất nhanh thế. Học h này xong ấy
thì có sức mạnh rất lợi hại.
Còn lý thì nhiều lắm nhá. Lý duyên sinh thấy vô ngã thấy rồi. Sau có tôi nào sai thì đến giờ. Lý không có thật thì chỉ có cảm giác đấy thôi chứ lấy gì chuyện đấy. Lý biết thì cái gì chẳng là biết nó biến thành chứ lấy đâu ra chuyện đấy. Có phải là ný không? Thậm nhì nếu còn Thiên Chúa thì đấy là cách của Chúa chứ của tôi đâu. Tôi có làm gì đâu nữa. Chúa làm đấy.
Ý Chúa mà nếu tôi đã sai thì đấy cũng là
ý Chúa. Đấy có nhiều cách không?
Nhưng mà cách gì? Cách nó phải gì?
Sai
sai lại đấy. Thế con không có không có cái phút giây nào để nó để nó vùng lên nắm quyền không?
Rồi tiếp đi.
À sai rồi. Biết biểu hiện thành cảnh à quên không để ý.
Không ai cấm con là dùng các lý khác.Ôm nay sử đang nhấn mạnh là lý biết biểu hiện thành
chứ còn nếu con dùng đấy nãy mình có mấy lý rồi đấy.
Cảm giác
chỉ cảm giác thôi. Đâu dận đấy đúng không?
Đấy nhá.
Dạ.
Bạn khác đi.
Có hỏi nãy là chết rồi mình lại thấy mọi thứ thật thế này. Thì bây giờ sác quyết là nói sai rồi thì con thấy bật ra vẫn là cái lý là chỉ có cảm giác thôi kinh nghiệm làm vì có cái đấy sau đó thì nhìn lại thì sẽ thấy là thế chỉ có biết thôi thì biết đang biểu hiện thành cái cảnh có cái người này hồng anh này đang thấy mọi thứ là thật
rồi
về nguyên về nguyên nguyên tắc thì con dùng lý nào cũng được nhưng mà về thực hành những cái nào đang con đang cần trong cuộc sạn dạn này thì dùng cái đấy lý thì cái nào cũng được lý nào cũng được nhưng mà sự thì cái nào đoạn này đang cần học đang cần nhấn mạnh thì dùng cái đấy Thì con phải tự là người biết cái đấy. Được chưa? Rồi
con thì nói là thôi chết rồi. Nãy giờ hành xử như thật thì khi nó cái câu đấy tăng lên thì nói ngay là không đúng sai rồi.
Ừ
ví dụ như là cái cảnh mà cứ nhẹo nhẻo nhẻo bảo mẹ mua cho con này mua con kia xong rồi là có một nhân vật phương
ta n đi tara ra
bà mẹ cứ bực bội cáu kỉnh đòi mua nhận suốt ngày cáu kỉnh.
Vâng.
Không được không được.
Dạ. Thế thì cái cảnh mà bà mẹ cáo kỉnh với một đứa con gái Cái nhỏ nhỏ đòi mua đấy. Đấy là biết biểu gì hiện thành.
Ừ hiện thành thôi.
Con thì ừ thôi chết rồi mình lại mải nhìn gái xinh rồi.
Rồi
lại thấy thật thế này không để ý vào kinh nghiệm. Bây giờ con sẽ tập là nhầm rồi, sai rồi. Ờ làm gì có gái nào, làm gì có mình nào. Chả có cái nhìn nào từ nãy đến giờ cả. Tất cả chỉ là cảm giác thôi.
Ừ.
Đấy. Và đây là biết biểu hiện Hiện thành cảnh này rồi. Cảnh mình đang nhìn gái xinh mà.
Ừ. Mải mê nhìn gái xinh.
Quên tội anh ở nhà.
Đúng rồi.
Kia nhở. Cái gì? Bầu rượu ấy nhỉ? Quế.
Tay cầm bầ rượu.
Tây cầm bầu rượu nắm nem
đấy. Mải vui quên mất lời em dặn dò. Đấy.
Nhưng mà cảnh bầu diện nắm nem mà cảnh quên mất là em dặn dò nó đâu ra
biết được thành cơ mà. Hiểu không nhỉ? Chết thế nào được đúng chưa? Tay cầm bầu rượu
mải vui quên mất lời em dặn dò vơ vận tát luôn. Hiểu không nhỉ?
Đấy khỏi tắt luôn nhá.
Ch ngậm ngùi đúng rồi. Tướng quá rồi.
Đấy auto sai. Còn sai vì sao thì từ từ nó sẽ đến.
Khi bảo sai thì tự nhiên cái lý nó sẽ đến. Rồi mời bạn tiếp theo đây.
Con này ôi chết rồi lại không nhớ biết rồi. Con này phản ứng là không sai. Chỉ có cảm giác sai chứ thực chất là biết biểu diễn cảnh khôngu biết.
Ừ được rồi.
Ờ con là thôi chết rồi. Lại quên nhìn vào kinh nghiệm mà thấy nãy giờ thật quá ấy. Thì à bây giờ sẽ là ờ sai rồi. Chắc chắn là sai rồi. Đây là chỉ là biết đang biểu hiện biểu hiện thành cái cảnh có một người à quên nhìn kinh nghiệm và và thấy mọi thứ thật quá đấy.
Ừ. Đ
à của con là cảm giác lo lắng về công việc này nó thật quá ấy.
Ừ
thì bắn tầ đầu tiên phải là mày sai rồi. Kể cả có cảm giác thật thì cũng không có nghĩa là nó là thật. Nó chỉ là cảm giác thôi. Và việc lo lắng công việc nó cũng là biết biểu diễn thành chứ cũng không phải là thật.
Vâng.
Ừ. Của con là thôi chết rồi. Bị cuốn vào đời. Bị cuốn vào công việc và đời cái lúc đấy á thì thì bây giờ sẽ là nhầm rồi. Ừ. Đây chỉ là cái cảm giác ư bị cuốn vào công việc. Ờ chứ thực ra ở đấy nó là biết biểu hiện thành cái cảnh ừ
bị cuốn vào công việc.
Nào video màu đen nào. Ôi chết rồi. Nãy giờ không tập pháp rồi. Sống như một cái tôi rồi.
Rồi
sai mày sai rồi.
Ừ. Ừ. Còn sao sai à? Từ từ để xem. Ừ. Thì
tao là giàu có. Mày nói tao sai thì đương nhiên là gì?
Mày sai đấy. Giờu có lợi hại thế đấy.
Rất sướng. Đấy.
Hồng anh góp ý nguyên phát auto là gì?
May sai.
Mày sai rồi đấy. Lấy hại không? Rồi
thì cái việc nãy giờ quen tập pháp sống như một cái tôi là cũng chỉ là biết biểu hiện thành thôi.
Rồi. À lúc nãy con là à thôi chết rồi, nãy giờ cảm giác thật quá thì bây giờ con sẽ tập là mày sai rồi.
Ừ.
Ờ cho dù có cảm giác thật thì cũng không có thật. Và cái cảm giác thật đó cũng chính là biết do à do biết biểu hiện thành
cảnh đấy.
Cái cảnh đấy.
Ừ. Đó. Còn có 30 phút sai thì ba cảnh đấy toàn là biết bị hiện rồi.
Có con là thôi chết rồi mình cuốn vào công việc. không nhớ gì biết thì ơ cái này là sai hoàn toàn rồi.
Ừ.
Đây chỉ là biết biểu hiện thành cái cảnh mà có cái nhân vật thanh này đang cuốn vào việc không nhớ biết thôi.
Vâng. Ok.
Con lúc nãy là thôi chết rồi lại quên không để ý vào kinh nghiệm rồi. Thế bây giờ con tập là ê mày sai lè.
Ừ.
Chỉ có cảm giác quên không để ý vào kinh nghiệm thôi và nó không thật. Và cái này cũng vẫn là biết biểu hiện thành luôn là biết. Vâng. Con khi nãy là thôi chết rồi à mình lại thấy mọi thứ thật và không thấy biết rồi.
Ừ
thì đầu tiên là chắc chắn là phải sai rồi. Đó chỉ là cảm giác thôi. Cái cảm giác nổi lên và nó bảo như vậy thôi chứ không bao giờ có cái cái đó được.
Ừ.
Ừ. Và đó chỉ là cái cảnh mà biết biểu diễn thành thôi.
Ừ. Ok. Full chưa?
Rồi ạ.
Ok. Rồi rất tốt. Hôm nay là nhiều khi là giúp gọi là cứu con khỏi những quá khứ sai lầm ấy. Chẳng ai sai lầm cái gì.
Nó không chỉ cứu con khoảng 30 phút đâu. 30 phút là là là
là thiền thôi chứ đời con đâu mà chỉ có 30 phút xét rồi. Con đủ loại chết rồi khác. Đặc biệt là cái quá khứ mà lúc nay con nó dày vò con này đúng không?
Dày vò.
Dày vò không? Quay bị dày vò quá khứ không? Đầy ai chẳng làm gì nó sai từng sai.
Đúng chưa? Có vẻ là giải phóng không? Đấy thì cái kết quả của thừa hành này nó sẽ ánh trong cái chỉ số Đ thiền đời sống của nó là ngày mai có thiền đời sống như cách cũ hiểu không? Vì thấu nó mới cái này phản ánh mạnh nhất là khi đời sống n các con thường hành thì đời sống như mình như con vẫn thực hành trước đây thôi nhưng mà bổ sung thêm cái đoạn gì
mày sai rồi phát th tắt luôn đúng không
bốp bốp th sống cứ bốp bốp bốp bốp đ
đấy thì đấy là cách thực hành khi nào con fullun cả hai thì dạy con một pháp mới nhá đó là thiên pro plus nhá. Còn bây giờ thì chưa khi nào con đều mới chỉ full thiền pro thôi. Khi nào con được cả hai thì ví dụ dạy con thiền pro plus. Còn trước mắt thì con a theo dụ nên đời sống thì nên tập theo cách vừa vừa nói. Còn đâu thiền pro thì trước mắt dùng cách của nhóm hai để củng cố củng cố cho cái những cái gì mình cho là thật. Và nếu dưới 100% thì đừng buồn đúng không? Vì sao lại không buồn?
Lộ vấn đề ra càng tốt. Cuộc vờ
được chưa?
Đấy là nói với thiền hai à thiền một đấy nhá.
Thiền đời sống thì cứ thiền cách mà con đã thiền nhưng bổ sung thêm cái
mày bảo tao sai nghĩa là gì? Đầu tiên là mày sai đừ
phát huy phẩm tính sức mạnh hoặc là giàu có nhá.
Con thiên pro. Thì cứ thực thư hành cái này đi cho nó cho nó sâu sắc cái này đi đã. Cái cái này này bản chất là củng cố mà. Và yêu yêu cầu là không mặc định trước để đừng nó hack nhá. Không hack. Hack thì nó dễ nhưng mà dễ thì lại chả chục học được cái gì. Đang hỏi gì không? Hỏi quanh cái vừa xong. Con biết cách hành mới rồi đúng không? Hỏi quanh cái mới đi. Cái vừa xong đấy. Hay là sáng sủa quá rồi? Như vậy tạm thời mình không thực hành kiểu thiền pro trước nữa để mình củng cố bằng cái nhận ra nó không có thật pro mới thiên pro cảm giác thế đúng không?
Đấy và đo quanh cái đấy thôi
đời sống thì như cũ như bổ sung theo cái
mày bảo tao sai thì nghĩa là Giàu có ai mà giàu đây? Có ai thấy giàu có hay sướng không?
Sướng
không? Ai giàu có người thường người sức mạnh à? Người người người sáng tạo có sướng không?
Không. À
không sướng.
Không đúng bản năng đúng không? Hay là cũng sướng
không cần sướng con
à? Con có ăn ít có sá
thích nghi. Thích nghi thích nghi.
Nếu không d có sức mạnh thì bản chất cái này là sức mạnh.
Đúng sai bản chất vấn đề của sức mạnh.
Giờ có là tự hay trêu đấy. Thôi ch đùa đấy. Đúng rồi. Nên là cái này vấn đề của sức mạnh. Bật là bật sáng sức mạnh chơ bật sáng giàu có đâu. Hơi trêu anh em nhiều quá nh tưởng thật. Bật sáng sức mạnh
chứ phải bật sáng rồi. Có
sáng rồi. Có thì vẫn không cơ sở gì
nhưng mà ngay cái sau là cơ sở rồi mà
đúng không? Đây là bật sáng sức mạnh.
Ừ
sức mạnh
tu hành là buộc phải có sức mạnh không phải thiếu được.
Ngày xưa các con mà thi vào nhóm mình bảo là rèn sức mạnh như đâu đúng không? Rèn cả ăn dai sức mạnh con. thầy sự thi ấy theo cái đúng không theo cái sai sẵn sàng cãi nhau bố mẹ cãi nhau với chồng cãi nhau với đủ các nơi để mà theo cái đúng có phải là thực ra là ngày xưa thi vào nó rất lợi không
nó rèn sức mạnh rất nhiều không
nên là b bản chất đây là môn của sức mạnh môn này này môn vừa giảng xong là môn của sáng sức mạnh gi có trêu cho vui thôi bật sức mạnh lên vì mình có cơ sở chứ không phải là mình chỉ bảo mày sai xong rồi mình kệ Đấy là sức mạnh chứ đâu đấy nhá. Thế thì tạm dừng đây nhá. Mai gặp các con thì sụ à
với nhóm này thì chủ yếu sẽ đo ngoài cái việc đo kia đương nhiên rồi. Đo cái thiền thiền thiền thiền cảm giác thì với nhóm này thì chiều ngày mai nhá.
Ngoài lúc thiền cảm giác vẫn vẫn thiền đời sống. Mà
tùy tùy buổi học tám học tối thì nó đo hay đ buổi tối mà đo học chư đâu buổi chiều đúng không? Mọi người cứ đến khoảng 7: giờ gửi lên thôi. Nhưng như mọi khi
nhá để sụ đo cái thiền à đời sống
đời sống thì con rồi
gửi trong cái bình thường con gửi về đời sống bình thường sáng có đóng
không học chung thì tính sau
kế pro thì tính xong nhóm kia đừng bàn hãy bàn cái mấu chốt đã mấu chốt của con chuyến đi này không phải là cái kia cái kia là khủng vỗ vĩnh chắc đấy là mấu chốt của các bạn nhóm thiền thiền hai
còn mấu chốt con là cái mà vừa sảng xong
xong nếu lên cuối Cuối cuối chuyến đi được 100% thì quá thành công. Nghĩa là mình đã không để cái sót những cái giây giây phút cho bọn nó lao vào.
Đấy là mấu chốt của chuyến này của các con. Vậy chuyến này thì con thiền đời sống quan trọng hơn.
Còn thiên pro cứ cùng cỗ tốt không gì sai đấy cả. Được chưa?
Ok. Thầy nghỉ đi nhá.
Rồi.
Ô nhờ nhóm kia không cho ăn gì nhỉ? Cổ thân
không? Nó là trừ phái thực lực.
Thực lực
thực lực thực lực thực lực. người ta là diễn viên thực lực còn mình là
ai ăn cái này là thôi còn lớp này là tụi con là ăn sẵn thế thôi mới là
ai ăn cái này thì
thực lực nó cũng có nội lực nó
ai ăn cái này thì sẽ Hay quá sớng quá.
Kịp thời phản ứng
khi thấy mình sai.
Ờ trong trong thiền đời sống
kịp thời phản ứng
kịp thời vấn đề là kịp thời ấ mà
100% nó thiện sự kịp thời.
100% nó thể hiện hai điều hoặc là kịp thời hoặc là vô thức. Tức là 100% ấy nếu% thì hoặc là con rất kịp thời hoặc là con đã v và phô thức rồi thì để xem nhá. Nhưng mà nó lại kịp thời chứ còn kịp thời đã
sẽ kịp thời phản ứng chưa?
Cái size này á quên quên bao gồm cả những cái size đời chứ không phải chỉ là sai pháp thôi nhá.
Chết rồi. Nãy giờ mình nói sai với sếp rồi
thì cũng cũng bao gồm cái lời chúc và sau nhá. Cứ có vấn đề Sai đời và sai pháp. Trời ơi
bao gồm cả nãy giờ mình đã viết một cái phản sai rồi xong rồi mất bao thời gian
mày bảo tao sai chắc chắn là
mày sai. Còn lý do thì bắt đầu từ từ đến như vậy là cái này là cả đời đấy nhá chứ không phải chỉ là cung đâu.
Ai ăn cái này thì sẽ kịp người phản ứng khi thấy mình sai trong thì đời sống của nó bao gồm cả đời và Đấy. Bạn nào nhóm thiệt không mà mà vẫn cảm thấy là mình chưa cần ăn thì cứ ăn nhá. Không phải không chỉ cấm thền hà nguyên không có văn gă đi ăn đi
ăn đi ăn đi
chụp trong hình đâ có đâu màư
ăn đi. Chia nhau đi. Chia nhau đi. Gì đâ? đi mạnh dặn lên
mạnh dặn lên nh
con hỏi chút khi thực hành ấy ạ tức là khi mà mình thấy là thôi chết rồi đấy sau là mình là sai rồi ấy sau thì đến cái phần mà sai rồi sau là cái cái logic để để ừ mấy cái phần sai rồi á thì nó có thể là những cái nếu mà mình có thể dùng khẳng định hoặc là dùng cả xoay logic bình thường hay là miễn làm thế nào để để mình chốt là nó là sai rồi đúng không ạ? Hay là ví dụ như làm không khẳng định lúc đấy thì ở đây chỉ là cảm giác không phải là thật hoặc là đây chỉ là biết biểu hiện thành chẳng hạn đấy nhưng mà cũng có thể là lúc mình nói câu đấy mình vẫn cảm thấy cấn cấn gì đấy thì mình mình lại có thể dùng xoay logic hay cái gì đấy cho nó rõ sự
tốt nhất tốt nhất lý tưởng nhất đúng nhất Nói xong mình thấy cấn thì thấy luôn cái cấn đấy là biết hiện thành
là perfect nhất. Nói xong vẫn thấy cấn, vẫn thấy lo, vẫn thấy vẫn gì đó ấy, vẫn thấy buồn, vẫn thấy căng thẳng, vẫn thấy ngực đập thình thịch thì con thấy luôn cái đống đấy là biết này thì là đẹp nhất luôn chả cần sai ở đâu nữa. Đấy là đấy là tối nhất, tốt nhất tại vì nó thay đổi mức độ kinh nghiệm
mà chắc chắn lúc đầu con sẽ bị như vậy. Vẫn cảm thấy sai sai, vẫn cảm thấy lo lo,
vẫn cảm thấy căng căng. Thế vậy đây là cả đời nữa chứ mà
thì con thấy nhìn được cái đấy luôn con thấy là biết biể thành cái đấy luôn thì có phải nó hoàn hảo không?
Thì biết đ chơi cái chỗ đấy thôi. Chơi chuò lo lắng hồi hộp thôi.
Đây là tuyệt nhất và các con nên tập như thế
đấy. Đấy là tốt nhất. Còn bảo nó không có thật ấy thì về mặt lý thì đúng nhưng mà trải nghiệm thì không ai trải nghiệm không có thật là cái gì cả nên là kiểu gì nó cũng có không thể bằng được. Đấy vì theo cái pháp không thật được luôn được là được được xếp bên dưới pháp nó là biết thì Thế vì là biết nó mới nó mới gần với cái kinh nghiệm còn không có thật chỉ là nghĩ nghĩ nó không có thật thôi.
Đúng rồi ạ.
Nên là tốt nhất mà con nên như thế các con đủ trình độ như thế rồi. Ngày xưa có thể không đủ bây giờ đủ nếu nói xong vẫn thấy căng vẫn thấy khó chịu.
Nhìn luôn cái đống căng khó chịu đấy và chính cảm giác của chính mình đúng không?
Vâng.
Là biểu biết biểu hiện thành.
Có phải là con tăng chứng ngộ ngay tại trận không?
Tăng
tăng mạnh là khác đấy. Và con càng tự tin hơn lần sau. Đấy còn không này không kia toàn nghĩ nghĩ yếu lắm. Một câu hỏi rất đúng lúc đấy. Câu hỏi của ngoan đúng lúc đấy. Tại vì đúng là lúc này là lúc mà con nên d tập như thế.
Vâng.
Đúng không?
Như vậy bé ba nó phản ứng dữ dội càng tốt.
Nó bực mình, nó lo lắng, nó tức giận con đúng không? Nó gây ra khó chịu thì càng tốt. Càng thấy nhìn thẳng vào đấy thấy là biết biểu hiện thành rồi.
Vâng.
Cực mạnh
như là kể cả em nó quậy đạt cũng tốt luôn. Nó bảo không đúng đâu, sai rồi. Nó bảo là khó chịu quá, lo lắng quá, mệt quá đúng không? Đấy thì tận dụng cáiấy thấy luôn được không được
vẫn thua ăn được.
Sau nhiều tua như vậy thì các cái cảm xúc tiêu cực ấy nó không thể làm gì con được nữa. Nhiều vòng bình thường không mà bình thường đúng không? Sau nhiều vòng như vậy thì con mới thấy là ờ mình cũng trả lại cả C chả chả chả thoải mái
thoải mái đi
đúng không?
Nó sẽ còn hực nhiều vì nó là thói quen nhưng mỗi lần tôi cực bản chất là một lần là bạn giúp con tăng trưởng trong nội không nên là cái biết biểu hiện thành là cái pháp cao nhất cao hơn cái pháp là nó không có thật không thật là nó củng cố lên bóng vì mình không thể bảo tế được một cái thật là cái biết biể lện thành được. Đấy vấn đề là như thế nên là con vẫn cho nó thật làm sao con bảo nó biết chuyện thành được nên là phải có cái cái đấy thì củng cố vững chắc cái mọc nhưng cuối cùng ấy là mọi thứ nó hoàn hảo biết bị hiện thành mà chứ không chỉ đơn giản nó không có thật và không thật nhớ là không có thật bao giờ chỉ là nhận thức chả bao giờ có trên đời có để trải nghiệm cái gì cái không có thật
chỉ có nhận thức là nó không có thật thì nhận thức của thôi được ngoan ngoan hỏi câu đấy rất chính xác đúng lúc đấy con khi tập thế thôi nếu mà nói xong câu đấy mày sai rồi nó cứ quậy đạp nó cứ lo lắng bồi hồi bực bộ sợ hãi gì nữa đúng không thấy thẳng cái đấy là gì
thành thế hóa là quá tốt. Mày càng quấy thì tao lại càng thăng chứng ngộ
bé ba thành bạn đúng không bé ba là bạn tại vì nó quẫy nó tăng xứng nội conả
đúng rồi bé ba là bé một cải trang nói đúng là đúng đấy
bé một cải trang chứ đâu trên đời thì có bé ba thật ra đi gọi tình vạch ra
ngoại tình bé ba nhưng vạch ra thì lại là
hồn
hú hồn
ngoại tình bé bach vạch ra bé một
bé một kinh khủng không
cao tay không Nhắc lại là cái áp dụng của việc đời chứ không phải việc tu. Chỉ việc tu đời cũng chả thực ra chẳng có gì sai bao giờ. Vì mọi kinh nghiệm
đều ra sự tỏa sáng
gì không được sử kinh nghiệm
thành một kinh nghiệm khác.
Bản tánh như vậy là con nhìn thấy bản tánh của kinh nghiệm thôi chứ con không mình đang lo thì không được lo nữa. Mình đang sợ thì không được sợ nữa.
Thoải mái đi lo đi sợ đi. Nhưng mà cái bản tánh của nó là gì?
Nhết biệt là Đấy, đấy là bạn thơ một của số 1 đấy. Bài hát đấy. Vì mọi kinh nghiệm đều là dạng sự tỏa sáng tự nhiên của bí biểu hiện thành đấy.
Không cần sửa kinh nghiệm này thì thành một kinh nghiệm
khác hơn.
Hãy nhìn thấy
của kinh đấy. Một khổ thơ đấy là con đem đời thực hành là ngon luôn.
Nghe đi. Nghe đi. Nghe đ
bà đấy. Ch ban đúng không? B nhỉ? Chưa đúng không? Hãy mở lo
vì mọi khí nghiệm đều là giác ngộ sự tỏa sáng dạng dờ. của biết không cần sự kinh nghiệm này thành một kinh nghiệm khác tốt hơn hay nhìn thấy bàn tay của kinh nghiệm vì bớt thành bại vô minh hay giác ngộ chỉ là những cái nhãn gian lên sự tỏa sáng tự nhiên này không có gì để thành tựu và không có gì để mất đi chẳng cần cố gắng đạt được cũng không cần sợ mất điều gì vì mọi suy nghĩ đều là sân trước tự hiện tự tan trong bầu trời. Cô biết chẳng cần chạy theo cũng không cần chống lại suy nghĩ hãy để suy nghĩ tự giải phong khi hỏi ai đang biết những suy nghĩ này không có ai ở đó nhưng cãi không gian đang biết chúng sáng tỏ và báo l như bầu trời. Hãy hiện diện tự nhiên trong nó khi bạn thức sự chạm vào bán tân Mọi hiện tượng có cùng một vị với không gian bạn không cần lý do gì để ở lại trong đó cả không cần thêm nhận thức nữa chỉ thiên linh hay chứng ngộ bạn ở lại vì đâu còn nơi đau khác đi mà đi nữa
khổ hai là gì đó khổ hai dừng đ khổ hai là gì
vì vô minh hay góc chỉ là những cái nhãn dán lên
gì
không có gì thành tựu không có gì mất đi
rồi thế tiện nói cái khổ này nói luôn ba thì nó không dừng lại ở chỗ là bực tức khó chịu đâu nó bảo là sẽ có hậu quả
thằng máy ba nó dọa kinh lắm nó không chỉ bảo là nó chỉ không ra sự bng tức khó chịu Khi bực thức khó chịu thì con thấy đấy là biểu diễn của biết thì dễ nhưng nó bảo hậu quả đấy.
Đấy là con chết. Con thường chết đoạn hậu quả đấy. Nó có ba bước nhá. Mày sai rồi. Cảm xúc đến và hậu mà nó bắt đầu hậu quả đấy thì nhiều khi con vượt được bước hai nhưng bước ba chắc nó vượt được. Tiện nói luôn các con thy bị khi lại gục ngã bước ba mày đã sai rồi thì là một đúng không?
Kèm đúng cảm xúc tiêu cực, lo lắng sợ hãi. Nhưng mà để phê hơn đổi sức mạnh kích khủng hơn còn nói là hậu quả đấy sẽ chết đấy.
Khổ hai đấy. Nó bảo được mất đấy. Mất đấy. Chết đấy. Mất đấy. Không phải là đang không phải đã bị lúc nãy đã bị rồi. Đã sai nhưng mà không tương lai hậu quả kinh lắm. Chết này mất này. Và các con thường là là gục ngã ở bước gì? Ở chỗ đấy
chết ở v ở chỗ ba. Chỗ phát số ba. Bài thơ này chú nhớ ra khổ hai đọc lại khổ hai đi. đọc luôn đi. Vì được mất thành bại vô minh hay giác ngộ, chỉ là những nhãn à những cái nhãn dán lên sự tỏa sáng tự nhiên này.
Rồi tạm dừng ở đây. Thì nếu nó bảo như là mày sẽ mất đấy, mày sẽ chết đấy. Thì bây con còn phải nghĩ cái gì? Nghĩ thế nào?
Mày sẽ nó bảo là mình sẽ bị chứ nó không bảo là mày đã sai rồi. Thì thì đúng rồi nhưng mà nó lại bảo mày sẽ chết,
mày sẽ mất đúng không? Còn thường là mày sẽ mất này, mày sẽ ô danh này, ô nhục này, mày sẽ đi tù này, mày sẽ bị bỏ rơi đúng không? Vân vân. Đấy, cái đống đấy nó mới kinh nó mới đe dọa khủng khiếp. Và thường là con sẽ không cẩn thận là gì?
Ra đi đúng không? Ôi, bé ba nó chuẩn quá rồi.
Nó đã bảo vệ an toàn cho mình. Nó là người bạn tuyệt vời cuộc đời mình. Hai câu trước thì nó còn dọa mình chứ. Còn đây khá như là nó còn có vẻ gây hại chứ. Câu này có phải làm lợi? Có vẻ làm lợi
lừa đúng không?
Quan tâm đúng không? Thế lúc đấy còn phải nhớ rằng là dù gì xì gì gì
thì nó cũng chỉ là
biết biểu diễn thành đấy. Biểu hiện thành đấy. Dù gì đi nữa nó bảo nó bảo là mày sẽ chết, mày sẽ nhục, mày sẽ nó có nói gì một tỷ thứ đi nữa thì nó cũng là biết gì. Vẫn là một võ này thôi nhá. Không không cần võ mới
vẫn thế thôi.
Quá khứ biểu hiện thành hiện tại bước biểu biểu hiện thành thì tương lai cũng đương nhiên phải là gì?
Đấy con nhền tự tin thôi. Đấy con ch tin ờ thế nó thoải mái đi
cứ cho là bị hết tiền đi.
Hết tiền cũng là gì?
Cứ cho là bị người yêu bỏ đi. Vợ bỏ đi. Chồng bỏ đi.
Linh đúng không? Cùng lắm là chồng bỏ.
Chỉ là chồng đánh nó đánh
đánh đấy. Thế chồng đánh là cái gì?
Như vậy là con thực ra con chỉ có một võ thôi mà con phải quất cả ba chuyện.
Quá khứ cũng được. Võ đấy hiện tại võ đấy vàng này
chống đánh thì cũng là cái biết biểu hiện thành đúng chưa? Nên là dù được mất thành loại vân vân nó chỉ là cái nhãn nhãn. Dán lên đâu?
Dán lên x tỏa sáng tự nhiên.
Dán gì thì dán cũng dán lên trên cái bết bị huyện thành. Biết này thôi nên nó biết thầy nên mới không cần gì
không cần đọc đọc đọc
chẳng không có gì để thành tựu và không có gì để mất đi.
Thực sự chả có gì thành tựu mất đi luyện thành đấy mà
chẳng cần cố gắng đạt được cũng không cần sợ mất điều
tại sao lại thở dài nó giải thích nó sợ mất cái gì hay muốn đặt được cái gì
thì con cũng có thành tựu mà thì con cũng nhiều tham vọng mà
như vậy là vấn đề con là được hay mất trong lúc cái thở dài đấy thôi Kiểu kiểu thấy sự thật rồi ấ thấy nó thế thôi ý
giải quyết cái được đấy.
Nhiều khi nó không phải là nói về mất đâu. Nói về được
không phải lúc nào nó cũng bẫy con bằng mất mà như bẫy còn được.
Ừ
nên là đừng mất đi hay đi với nhau được cái này không mất cái kia hoặc là đúng không? Nên không phải lúc nào nó nói về nói mất đâu. Nó để con sợ đâu. Khi nói về được để bẫy con.
Đấy mình cứ làm hết tất cả cái này đi chồng sẽ yêu mình.
Thứ nó mới nói được ấy chứ.
Và mình tin lấy nó mình làm tất cả có chuyện. Đấy nhân đấy nóc rồi đấy.
Nhiều khi con là
nó dọa rất mạnh và nhiều khi không chỉ là dọa mà nó lại gì
cho một món mồi ngon.
Vân chắc là muốn mồi rồi. Thở dài chắc là món mồi đúng không?
Tiếc món mồi quá
mồi.
Đúng chưa?
Hóa ra là lừa thôi. Mấy tử tế đ chồng sẽ yêu. Trông có yêu thì cũng chỉ là gì? Thành thôi.
Thì cái bước ba này thực là con bị nhiều nhất chứ một 1 ha này bằng 1 ha nhiều khi ít mình và mình khả năng mình thắng trận cao đấy. Còn ba này
đặc biệt là đánh vào nỗi sợ là mạnh nhất lòng tham nỗi sợ nhưng mà nỗi sợ thường là ảnh hưởng mạnh nhất thì thực ra cả ba đều dùng một Vì vậ thành thôi đúng không? Nhưng mà trước cái đấy thì phải trên nền tảng là gì? Không thậ
không thật.
Đấy nên là củng cố cái nền tảng không thật rất là quan trọng. Mọi người hiểu giá trị không? Thành nhưng có thật thì vẫn ham lắm.
Ừ vẫn thành nhưng mà có thật đấy thì đúng không nhỉ? Danh dự các thứ là danh tiếng có thật thì vẫn ham lắm. Nhưng mà danh tiếng nó chỉ là cảm giác danh tiếng thôi. Cảm giác danh tiếng thôi. Thế cái này từ từ cái này đời rất nhiều chuyện như vậy là con có thể dùng con thể dùng một võ cho ba việc và đồng thời con củng cố cái việc nó không có thật có ai nghe xong thở dài nữa không ngoài vân ra thở mà hơi dài nhẹ không
có người thở phào có người thở phào là bị dọa thở dài là gì
tiếc mồi đúng không
tiếc mồi
chưa nhắm chưa kịp nhắm
chưa kịp nhậu
đã bị
chưa kịp hình thành đã
hóa không rồi đấy. Chưa kịp thành hình đã không
thở dài vì chưa kịp thành hình đã
hóa không chẳng gì thật có
chuẩn rồi đấy cái thở dài của Vũ Vân là chẳng gì thật có trước kịp thành hình đã
không
không mây đau. Thậm chí là nếu con có nhiều cái như vậy con nên viết ra để đợ đừng đợi ngày bé bạt tấn công
viết ra luôn thì ngày nay con nhiều cái đe dọa và cái cái ham muốn đúng không? Đã đã sợ hãi và ham muốn ấy thì bé ra từ trước đi xem đợi ngày làm gì nhưng nó không đến hoặc là nó đến một cách yếu thì sao đúng không? Tối nay lúc nào tối đấy con ngồi viết ra đây mình đang bị ham muốn sạch sạch vòng đây dọ sạch đầu vòng xem cái có phải đúng là nó vừa không có thật và nó vừa là biết biểu hiện thành không từng cái một không con lôi từng cái một ra tập đúng không ngày xưa x hay dạy con là tưởng tượng cảnh đấy xảy ra đấy ngày xưa s dạy con là ví dụ như là sợ cái gì đó thì tưởng tượng c xảy ra nhưng mà há một cái gì đó cũng gì
từng đấy xem nó có gì chứ mà chỉ có sợ đâu. Nhiều như ông ông Dũng ông Toàn ngắm gái nhiều khi là vì ham cái gì đấy thì sao?
Thì tưởng tượng xảy ra phải thấy nó là cái gì
chứ không nhất thế là cứ ngồi bảo là không được ham muốn không được ham muốn mà chỗ này xảy ra thì nó có cái gì
ngày nó xảy ra đi thì có cái gì
nó có cái gì không toàn Sợ hãi như tưởng tượng nhá. Nhưng mà kham muốn cũng nên tưởng tượng xem nó có cái gì.
Muốn thì nó thấy nó là cảm giác thôi chứ chả có gì. Thực tế là cũng có thử.
Ừ.
Ham muốn thì xem phim sexch.
Ừ.
Nhưng mà xem th nó đến thế. Nó chỉ là cảm giác
ừ.
Không nó nó thế thôi.
Đúng rồi.
Tiếc quá.
Ô não nề. Hơi não nề thế thôi. Đúng không?
Nửa
hơi nng này một tí không sao.
Bao nhiêu nghiệp tốt với cả khí
dương khí thế thôi. Chỉ thế thôi.
Khi tưởng tượng thì con thấy nó chỉ là cảm giác và nó cũng chỉ là biết biểu diễn thành đúng không? Nó chả có cái gì gọi là thật có hư không cả. Đấy thì con tập như vậy trong người sống. Cái đoạn này con thì đời sống lại quan trọng hơn là thoạn này này. Đời sống nó mới nó mới có những cái như vừa xong nói. Đấy bé ba tấn công mạnh rồi vân vân đấy con mới con mới thay đổi mạnh. Bây giờ cái gì đến mà dọa thì đốt. Dọa làm con sắc nghiê về phe nào phía nào phía bé ba phía biết chứ nếu không dọa thì con đứng ra lừng ở giữa dọa phát buộc phải chọn phe vì phe bé ba thì sao
khổ. Khổ con là kiểu nạn nhân bất kể lúc nào c bé b
có khổ không
khổ
thế ngồi đây một tin nhắn đến nạn nhân luôn tưởng tượng bắn
đúng không nhắn đến là bắt đầu tưởng tượng tượng lúc xong gi bà nó cho vào tưởng tượng thì thôi rồi đấy nhân ực nãy giờ cái này trông thế thôi rất là mặc dù sự ra của tôi nhưng mà rất là sâu sắc đấy con muốn làm cái kiếp nạn nhân bé ba lúc bất kỳ lúc nào không
thế nó đến phát là phải th Được ngay, thực hành được ngay đúng không? Chứ nó đến phát đồng ý với nó xong rồi tưởng tượng một đống thứ xong rồi thôi chết rồi. Sợ không?
Nó dọa xong nó cho một đống tưởng tượng xong nó cho một đống cảm xúc. Tin nhất là cảm xúc nữa chứ.
Thế nó thành thật nữa mà. Càng cảm xúc càng thật. Nhưng mà ngày nào đó thấy là cảm xúc cứ cho nó cuộn cuộn. trong lòng nữa thì nó cũng là biết biểu hiện thành ngon không?
Thì ngày đấy là bắt đầu ngon đấy. Bắt đầu ngon từ ngày đấy. Sao nghĩ là ngày mai thôi. Ờ ngày đấy phải ngày mai ừ ngày đấy nó cuộn cuộn thoải mái.
Khi nó cuồn cuộn thế mà con thấy ok thì tương lai cứ cuồn cuộn thế thôi mà. Đúng chưa? Thế những ai sáng tạo sẽ rất là trân trọng cái môn này. Tại vì sáng tạo là bị dọa mạnh nhất trong các cáp ấy thì sáng tạo dọa mạnh nhất.
Ông thành tựu ông còn ông còn phương án để đề phòng với phương án bảo vệ sao tao đã bị dọa con. Chẳng có phương án gì, chỉ có một cái một cái hoang tưởng ảo tưởng không hồi lo thôi.
Ừ. Nên là nên là sáng tạo rất trân trọng luôn này.
Đấy, chỉ số trầm trọng cuộc đời anh em đây là ai cao nhất này? Bao nhiêu? Hạnh Nguyên bao nhiêu
đấy. Hạnh Nguyên sẽ thích môn này. Có ai nữa không?
Sẽ thích môn này
được. Sẽ thích môn này. Những bạn nào mà cơ số càng càng càng âm nhiều thì càng thích môn này. Mà càng được lợi nhiều. Từ mẫu này đấy. Đúng chưa? Rồi
đấy. Thì ưu tiên ngày mai là gì?
Thiền đời sống và sẽ tối sẽ đo nhá.
Còn cái thiền thiền cảm giác thì cứ tập để củng cố theo yêu cầu của chung. Tí con kể đi. Kể đi. Được kể đi
Minh này. Trước trước khi bạn kể nói là nhờ cái bài bài hát ấy nên con lưu ý là đừng chống lại nó hội khi cảm xúc thứ nở lên ấy
để nó xảy ra trong mặt tập. Thông thường một cảm giác xấu đấy là con sẽ đè nén tôi ra.
Bây giờ kệ thôi. Cảm giác cảm xúc mà cho xảy ra thì mình thấy nó là gì?
Biết
biết bị hiện thánh tiện nó luôn. Trong không cần gì chống lại đấy
kinh nghiệm ấy
không. cần sửa thì người khác tốt hơn không cần sửa cho nó xảy ra đi.
Cho nó buồn bã đi, cho nó lo lắng đi. Xong thấy cái buồn bã lo lắng đấy là biể hiện thành. Mày sai rồi có nghĩa rằng là tao cấm cái cảm xúc xuất hiện khác hẳn nhau. Mày sai rồi chỉ đơn giản là cái lời nói sai thôi chứ không phải là mày sai rồi. Tao cấm tất cảm xúc và suy nghĩ của mày. Đấy cái này là phải nói đi phải nói lại. Con cấm nó là con mất cơ hội để chứng ngộ. Cấm là một loại chạy trốn. Nó sai không có nghĩa là mình cấm nó xuất hiện khác hẳn nhau. Cẩn thận nhá. Cẩn thận lại tập nhầm. Mày sai rồi không giờ tao cấm cho không mày xuất hiện được nữa. Mày sai rồi nhưng mà mày thích múa mai múa đi. Mày càng mối tao càng chứng cái tòng tạ
chứ không phải mày sai rồi tao cấm mày xuất điện nữa
đấy. Mày sai rồi nhưng mày muốn thoải mái.
Không tát không tát. Nó không múa không tát gì hết. Nó múa thì cho nó xem nó múa chứ.
Mày múa là còn tát sao nó dám múa.
Múa thì xem nó múa và nhận ra rằng nó cái múa đấy cũng là gì? Biết hiện thành
chứ không phải là mày muốn để tao tát. Nhớ một điều khi nó bảo tạ
nó sai thì tát nhưng mà cảm xúc thoải mái đi.
Vâng.
Dâng lên đi hạ xuống đi.
Cái khác nhau mà cảm xúc
cảm xúc lên xuống thoải mái đi.
Buồn lo vân vân thoải mái đi
để sấy rằng là tất cả thì đấy chỉ là biết hiện thành chứ không phải là cấm cảm xúc cấm suy nghĩ.
Sai và cấm hai thứ khác nhau không?
Giống đ giống để có Trẻ con nhà con ấy nó chơi mới vào chơi là
hoàng tử lấy công chúa đúng không? Nó bảo tao là hoàng tử đây. Một khác là công chúa đây. Thì nó sai không?
Sai vì nó có hàng hoàng thường công chướ đâu. Nhưng mình cầm nó biểu diễn không? Không
không. Đ giống như thế thôi. Nó sai nghĩa là gì? Là mình không bị nó lừa rằng là đấy là hoàng thử thật công chúa thật
chứ không phải là thế là vì sai nên cấm biểu diễn. Còn cấm biểu diễn nhá. Vì sao?
Vì sai
không sai đây nghĩa là gì? Không thật. Hoàng tử công chúa có thật đâu. Nhưng mà không có nghĩa là mình cấm nó biểu diễn. Cứ biểu diễn đi xem cho vui mắt. Còn trong thếu con là để nhanh chóng nhận ra rằng nó là thực ra chỉ là biết biểu hiện thành thôi. Tăng trưởng chứng ngộ nên là sai khác thì nó sai khác với cấm nó biểu diễn. Sai nghĩa là nó không thật. Không thật không phải thật thế đâu. Không đúng không thật đâu chứ không phải là sai. Ngĩa là cấm biểu diễn. Nếu cấm thì con hết chả còn cơ hội. Con thành một người rất sợ, rất sợ sai hết. Còn nó sai rồi mà con cho nó biểu diễn chứ rồi nó chả sợ cả cái chả sợ b nữa nó bảo sai cứ nó cứ bảo thôi cứ biểu diễn thôi nhá. Thì đấy lưu ý quan trọng đấy. Nếu không mọi người lại lại chuyển sang tâm lý chống lại bang cấm nó biểu diễn. Không cần sửa kinh nghiệm này thành một kinh nghiệm khác. Đấy. Thế con cấm có phải là con muốn sửa kinh nghiệm không?
Thành một kinh nghiệm ngon lành, ổn thỏa không? Tinh thần như vậy thôi. Thành một ngày đã thì mới có thứ để bàn nhá. Chứ giờ hỏi nhiều cũng không có ích lắm đâu. Có cái tinh thần đúng rồi thì mai hành trong tối mai gậy đây bàn xem là đã xảy ra chuyện gì nhá. M.