Thấy suy nghĩ là cùng một vị với cái hiện ra
Bản gõ chi tiếtTranscript
Cắt cái cắt blueth đi chị kết nối với bình tâm phụ bật đâ nhỉ?
Tắt rồi s tắt rồi tắt
sụ tắt rồi kiểm ra cái đố lại
không s vừa tắt xong vừa tắt xong chớp chớp chứ đâu có chớp đâu
thôi s bật được đi
tin l Vấy tên là gì châm tĩnh lĩnh trên có rồi.
Tâm tĩnh lặng thực sự không ngờ năm đấy giảm bài này bao nhiêu? 2018 à
không th xem phim mà hôm xem phim
kết nối rồi sao lại giờ này khó giữ em như kết nối rồi Khi tâm con đã tin rồi thì những con sống nghe nói cách mới đi
không còn ý nghĩa gì
cách vừa giảm hôm nay đấy
nhưng tâm tĩnh lặng không phải là tâm không có gì đó là tâm đã hiểu sự Thật con thấy
úi giời ơi cái gì đáng phải
không còn gì đáng phải nghĩ cảnh không nghĩ cũng không sao với tâm tình lộng vớt ra khỏi suy nghĩ khi tâm tình lặng rồi sống có âm ầm bên ngoài cũng không sao cả và cái chết cũng không Không còn sợ nữa mới không có gì tôn hy chết thật sự.
Có cái chết hiện ra thì không có gì chết. Thực sự
có trải nghiệm chết thì không nết là chết.
Đúng rồi.
Có trải nghiệm tổn hại ok nhưng không biết tổn hại. Trải nghiệm có cái gì lộn ấy.
Thực ra là không phải mình sợ tránh mà mình sợ cái tránh đấy là thật. con đã con sống bên ngoài không có ý nghĩa gì nữ nhưng tâm tặng không phải không còn suy nghĩ tr
không phải là không suy nghĩ là tĩnh lặng
đã hiểu sự thật không còn thấy ghi thật nữa là tâm tĩnh lặng thật sự
sợ chưa thật sự là không còn gì đáng phải
không còn gì đáng phải nghĩ nữa
mà ngay cả nghĩ hay không nghĩ cũng không sao v tâm tình lặng vướt ra khỏi suy nghĩ khi tâm tin lặng rồi sống có âm bên ngoài cũng không sao cả và cái chế cũng không còn sợ nữa bởi không có gì tồn hay chế thật sự K nhất là bài này là bài bài giảng thô không phải không phải bài thơ không phải ngồi sáng tác giảng khơi này thôi xong rồi ghi lại ghi âm lại không phải ghi viết đâu ghi âm lạ
hai nó ra đúng cái bài sợ không nó như thơ luôn
như thơ và xanh bài hát luôn mấu chốt c muốn cho con nghe là cái đoạn là tâm tĩnh lặng Bài này bài thơ này được đánh giá cao nhất của thông suốt
một trong ba bài cao nhất
quay lại câu họ nhất là câu có thể nhớ là gì
mà gì
đã
tâm đã thấy sự thật không còn thấy cái gì cả đấy mới là tâm tĩnh lạng thật sự chứ không phải là tôi không không nghĩ gì hết thì tĩnh lãng Mà tâm đã hiểu thật không còn thấy cái gì là thật nữa thì là tĩnh lặng. Tĩnh lặng vì saong đấy nó cần gì phải nghĩ nữa.
Phải có cái để nghĩ thì mới đi nghĩ. Bây giờ có cái để nghĩ đâu.
Cái đấy có thật đâu mà để mà đi nghĩ. Con ngồi đây có mỗi căn phòng này thôi. Con không cần nghĩ bố mẹ ở quê nữa.
Ngoài cái trải nghiệm này thì có gì nữa đâu mà để nghĩ về bố mẹ ở quê là không tồn tại thực sự nữa. Bố mẹ ở quê không tồn tại thực sự nữa. Chứ còn con này giống cái bài thơ là nghĩ mà không có cái nghĩ về
nghe bài đấy nhá. Bài đấy bài gì ấ nhỉ? Ngọc
nghe chuông ngọc. Hôm nay sự là djá con nghe chuông ngọc. nghe mà chẳng thấy nói lòng nghe Chẳng có nghĩ về
nghĩ mà chẳng có nghĩ về đ trình độ
nhìn mà chỉ thư trong tranh nước vào biết lừ bất hấp phê nhưng nghe chẳng thấy lúc nghe khi mà chẳng có về
nghĩ thì chỉ có gì thôi Trải nghĩ chứ không thể có cái nghĩ về được.
Có cái nghĩ về tương tự các trải nghĩ
sơ mà chẳng có cái sờ vào đấy. Nó thế nó thô thiển đấy. Thêm người nữa bài này rất thô cái sờ mà chẳng có cái sờ vào. Anh em sờ thử đi.
Sờ
không có cái sờ vào sờ vào
không thể có cái sờ vào được.
Sờ mà chẳng có Sơ báo
bỏ câu đấy đi thay bằng câu là nhìn mà chẳng có cái sơ báo đấy.
Vũ Toàn chắc không thích bài này đâu.
Vũ toàn thích sờ mà. Mỗ giần ngày xong thất vọng đấy.
Ừ. Không thích bài này. Nhìn mà lại chẳng có cái sờ sờ mà chẳng có cái sờ vào Trải biết trải nghiệm ai?
Chỉ có trải nghiệm nhạc lại có người gen.
Đấy. Vô lý chưa? Vô lý chưa?
Vô lý vô lý
mày bắt thầ vô lý chưa?
Cho anh hỏi lại bài này ai gen mà hay thế nhỉ?
Đúng không? Nhưng mà rõ ràng con chỉ có trải nghiệm nhạc thôi.
Không thể có người gen đấy được.
Con tin là có một người gen. Có phải con tin có một cái độc lập bên ngoài trải nghiệm không? Đậu
đúng không? Nhờ
nói hỏi nước từ đâu? Ờ hỏi nước đến từ đâu?
Khi uống nguồn nước ngọt thì hỏi nước đến từ đâu? Hỏi nước từ
vùng đến từ núi cao đến từ mưa. Thiên hạnh ấy thì viết là thế đến từ núi cao đến từ mưa. Vì ông giảng duyên sinh ông phải nói thế đúng không? Không phải là ông vô minh đâu mà ông giảm duyên sinh mà nên là nước phải đến từ núi cao đến từ mưa đến từ chấm chấm
nhưng vô lý quá.
Khi uống chén nước trong hỏi nước đến từ đâu?
Nước từ vùng núi cao. Nước từ mưa nước từ đâu đấy có vô lý chưa? Khi uống chén nước trong thì nước là chỉ là nước hiện ra thôi chứ
sao nước đến từ đâu được vô lý chưa? Sao đến từ núi cao được đến từ mưa được
không có nước
chưa nói là không có nước
có trải nghiệm nước không có nghĩa là có nước
nước xong lại đến từ đâu tầm nó nhả cháy
hỏi thế sao chỉ có trả hỏi thôi
thế thì châu anh hỏi rằng thế bài này hay thế ai gen đấy nhỉ có phải là cho anh tin rằng có một cái người gen tồn tại độc lập bên ngoài trải nghiệm không
đúng
đúng không h nhị hiểu vấn đề không
bài hát
thế với với một người đã chứng ngộ thì có cần nghĩ về người gen nữa không
nghe bài hát cần nghĩ về người gen không
vì sao
đấy đây link hai bài với nhau hai bài hát với nhau tại sao tâm nó tĩnh lặng vì nó không cần nghĩ với người gen nữa vì sao vì nó hiểu là gì
đấy đâu ra cái người gen đấy
con thấy
con đã có một trải nghiệm sao lại có người gen ở đâu ngoài trải nghiệm thế khi tâm tính nó thật sự nó mới không phải nghĩ nữa. Vì thế
thí thôi.
Nó không phải nghĩ nữa vì nó đã hiểu sự thật. Nó đâ không thấy có gì là
đáng
là thật nữa. Vì không hiể là thật nữa nên nó mới không phải nghĩ đáng không đáng phải nghĩ nữa.
Con nằm chết trên nằm trên rừng bệnh sắp chết hưởng con cháu mình sau này sẽ sống thế nào?
Không có con cháu
thậm chí là đám tăng mình sẽ thế nào thôi đúng không? Con cháu mình sẽ sống thế nào? Đám tang thế nào nó có phải nghĩ được không?
Không.
Sau này nếu con làm dương bệnh con phải nghĩ chỗ đấy nữa không?
Đúng không?
Các con đặt chế nằm Nhìn là khả năng trong tầm tay rồi thì nằm trên rừng bệnh có phải nghĩ cái đấy không?
Trời ơi
Hồng Nhị
thế mà Hùng Nhị vẫn quan tâm là sau này cúng thế nào? Cái này mấy hôm thôi đúng không?
Cái hai tuần vẫn tiêu tầm sau này cúng thế nào? Vậy thấy phi lý chưa? Hôm nay thấy phi lý chưa?
Hồng Nhị vẫn quan tâm là cúng thế nào nghĩa là vẫn tin rằng có một sự cúng tồn tại độc lập ngoài trải nghiệm.
Có cúng hay không? Cúng thế nào?
Bây giờ sử một ngày nữa con chứng ngộ cái bài thơ đầu tiên Dụ đi
là tâm tính là thật sự đi. Vì con không th còn thấy cái gì là thật nữa, không có gì tồn tại thực sự ngoài trải nghiệm nữa. Thì liệu con còn phải nghĩ về nó thì không phải
còn phải chưa câu một đã. Còn phải nghĩ về nó không?
Vì sao không phải nghĩ về nó nữa?
Có đâu.
Nó tồn tại đâu mà nghĩ tự con cảm thấy tại sao phải nghĩ con cháu cúng thế nào?
Tại sao con cháu cúng thế nào?
Có đâu phải
có
có con trái ngoài con con cháu ngoài trải nghiệm đâu mà phải nghĩ.
Con nằm trên giường bệnh thì có trải nghiệm giường bệnh. nằm ở đấy nó còn không có cả cái rừng bệnh không cả con trải nghiệm
nhớ không đồng ý không
rồi
thế làm sao lại còn có cả cái con cháu ngoài trải nghiệm nữa
như vậy đầu tiên là con thấy là không có thể có con cháu ngoài trải nghiệm được
nên con không phải nghĩ nó về nó nữa
đ đầu tiên đúng không
như chưa đủ thế tự nhiên suy nghĩ cứ vung bóc lung nổi lên sao
con cháu
ôi sau này con cháu mình nó sống nào thắng nó có thờ mình không nhân nó có lệnh cứ bàn thờ tháng một thần không đúng không? Naditara nó có m quần áo chỉnh tề khi lậy không? Bác quyền là nghĩ thế chắc luôn. Bác nhị thì không như bác quyền là chắc nghĩ thế.
Bác nhị thì có thể hơi nghĩ một tí.
Ảo giác quá gì nữa.
Ảo giác không? Nhưng vấn đề là gì? Ngay cả nghĩ hay không nghĩ chả sao.
Ai trả lời câu này thì sao? Nghĩ cũng chả sao. Không nghĩ là cái là đúng. Không phải nghĩ là chuẩn quá rồi. Ch lý do phải nghĩ. Không sao
nhưng mà ngay cả nghĩ không nghĩ cũng vũng trang x trước hết đấy cũng không sao hết tại vì khi nghĩ thì có một cái có cái suy nghĩ nào
chả có cái vấn đề gì xảy ra thực sự hết
tại sao phải có vấn đề với suy nghĩ nghĩ xem
con nghĩ xem con này rất là ghét suy nghĩ rất là ngại suy nghĩ
nhưng mà con hỏi thử hỏi câu hỏi là tại sao phải có vấn đề về suy nghĩ
thường mình nghĩ có vấn đề vì mình nghĩ nó có thật đấy ạ
đúng rồi vì con nghĩ là có suy nghĩ bây giờ gọi nâng nâng cao đây tăng thường đấy
à hỏi ra con Con có vấn đề với suy nghĩ từ xưa nay có vấn đề suy nghĩ
bởi vì đầu tiên là con tin là có suy nghĩ
đấy cái chạy nhịm đấy
con có một trải nghiệm về suy nghĩ chứ không có nghĩa là con có suy nghĩ
con đang đứng đầu với một cái tưởng tượng hay là con đứng đầu với một cái có thật
một cái tưởng tượng
nhắc lại nhá các con lâu nay hoặc là những ai bây giờ đang có vấn đề với suy nghĩ thì phải suy nghĩ xem phải ngẫm xem tại sao mình lại có vấn đề với suy nghĩ nhỉ là có
nó có mình tin là Có suy nghĩ,
có việc nghĩ, có suy nghĩ,
có cái suy nghĩ đấy tồn tại thật
chứ không phải là chỉ có một cái trải nghiệm. Giống như trong giấc mơ mình nghĩ thì có phải nghĩ thật không?
Không
không
không
đúng chưa?
Chỉ có trải nghiệm nghĩ thôi
con chỉ có trải nghiệm thôi chỉ có giấc mơ về suy nghĩ thôi. Đấy chỗ này tinh tế hơn nhiều nên gọi là gọi là thành thị lúc nãy gọi là nông dân vì rất dễ hiểu đúng không? Bây giờ là bắt đầu tinh tế rồi đấy.
Thành thị rồi đấy. Thành thị. Bởi vì cái vấn đề nhất với người tu lại nằm ở suy nghĩ. Đấy người tu không có vấn đề về với cả bàn ghế có thật vân vân đâu. Tu có vấn đề về suy nghĩ. Ngay câu thơ đấy là gì? Ngay cả nghĩ hay không nghĩ
cũng không sao.
Cũng không sao.
Khi con tu con bắt đầu thấy con bắt đầu mình hiểu là thô không có thật rồi. Tại sao mình vẫn tin thật thế nhỉ? Eo thế này chết.
Eo thế này chết. Có đ Đúng không?
Đúng. Cứ nghĩ phải con thấy không?
Có.
Sao mình cứ nghĩ thế nhỉ? Sao mình cứ đã không thật m nghĩ nhiều thế nhỉ?
Đã tin là biết là không có thật rồi. Sao nghĩ nhiều thế nhỉ?
Nhiều
không được.
Chết rồi.
Chắc là phải tin thật là
cứ thấy nó có thật ấy nhở. Cứ nghĩ nó có thật ấy nhở.
Con học đến đây nhưng con vẫn nghĩ rất nhiều về ngày mai ngày kia.
Rất nhiều về tương lai, về công việc và con bắt đầu anti cái suy nghĩ đấy.
Con ch thấy là mình là trái lời sư phụ rồi. Mình đã hiểu sai rồi hoặc là mình đã kém rồi. Các bạn có vẻ không nghĩ gì đúng không? Rồi
bạn không thật mà người tu nhất là Vũ Toàn ngồi đây.
Vũ Toàn không nói không nói
như thế không
Vũ Toàn mà ngồi đây thì chắc ch thằng Khải nó nghĩ không nghĩ đâu.
Đấy đây là vấn đề vấn đề tinh tế rồi
nó không còn là vấn đề nông dân nữa. Vấn đề thành thị vấn đề của bác học rồi.
Tại vì con
khi học bước bước trước bắt đầu con bắt đầu có vấn đề với suy nghĩ. Tại sao nó không thật là mình nghĩ nhiều thế nhỉ? Đây có trải chưa?
Có
sao trách chính mình
nhiều?
Trách chính mình
và con anti con chống lại khi suy nghĩ đấy. Con bằng cách nào đó con muốn bớt đi hoặc là nó hết đi. Đấy thế là cái gì mình chống lại thì kết quả bây giờ nó vẫn gì?
Đấy anh em bây giờ vẫn ở lại đúng không?
Ở lại với suy nghĩ chống lại suy nghĩ.
Tạo ra suy nghĩ
chống lại suy nghĩ. Lại bệnh bệnh bệnh một là tin thật nhưng mà bây giờ lại bệnh hai là chống lại suy nghĩ tin thật. Tin thật là bệnh rồi nhưng mà chống lại suy nghĩ tin thật cũng là bệnh khác. Nghĩ nhiều quá, mệt quá, căng thẳng quá mà tại sao không có không có thật. Tại sao phải nghĩ nhiều thế này? Thôi sai rồi, mình đã nhầm ở đâu đấy rồi mình chết rồi. Từ chối suy nghĩ, chống lại suy nghĩ
quen không?
Thậm chí không chỉ quen nó là nhất luôn đấy.
Sau một thời gian nữa thì nó là nhất luôn. Thậm chí bây giờ là nhất rồi.
Nhất rồi đấy. Nhất
con nhận thức rằng thế giới không có thật, nó chỉ là tưởng vân vân nhưng còn lại anti suy nghĩ nó có thật thể vấn đề tinh tế hơn chưa? Tinh tế hơn
con đi rất là con
học chưa đọc sách quên đọc rượu toán chưa rồi
đi c Chưa
chưa
học đi nhá.
Ba ăn chưa
à? Ba không đã bệnh đ không ăn thì ba no rồi.
Đống ăn cá tự nấu
nó nấu à.
Thế bà phải ăn tí chứ.
Thử tài con trai của ba tí.
Cái này là sụ sẳng anh sai. Bởi vì các con đã trải qua cái không thật khá lâu rồi
chứ không phải bây giờ. Nếu không bài này là mới với nhóm nhóc phóng khác ấy thì sư phụ sẽ cân nhắc. Nhưng mà các con đã có có một cái vấn đề mới, vấn đề với suy nghĩ rồi thôi. Những ai cảm thấy mình có vấn đề anti suy nghĩ thầy nào. Những ai không cảm thấy có vấn đề an mình suy nghĩ đâ?
Mỗi hồng nhị thôi đúng không?
Hồng nhị là không cảm thấy vấn đề đúng không?
Hồng nhị là cũng không nghe thấy hỏi chưa?
Bạn không có vấn đề suy nghĩ.
Họ đã hỏi là những ai cảm thấy là mình có vấn đề với suy nghĩ cho ta. Cả không còn vấn đề suy nghĩ nữa tay không có
không còn vấn đề suy nghĩ nữa nghĩ không nghĩ okâ giờ thì
tức là trước đây là vẫn có vấn đề về suy nghĩ
ừ
bây giờ thì ví dụ như sắc không có nhưng mà đôi lúc vẫn có nhiều lúc với đôi lúc
một cách là bốc tứ vô thức có
anti suy nghĩ thái độ anti suy nghĩ thái độ chống lại suy nghĩ
có không
có
vì mình nó là mình khổ quá đúng không
vừ sai
vừa khổ vừa sai là mình thấy mình thấy là mình có vấn đề với nó giờ này là bị biết khổ lý trí của mình là anti
nhưng mà có rất là vô thích mà anhi
hoặc là sửa nó cho nó đúng lại với anh quá những cái đời thường Muốn muốn muốn vượt qua đoạn này không?
Có
hay thôi cứ từ đã cứ dùng suy nghĩ nh cái khó cần nhất là cái này
các dong cũng cần nhưng mà con phần nào đó thì con đã đi qua rồi đang đi trên đường đấy rồi chưa qua hết nhưng mà đã đã đi khá khá rồi đúng không cái làn vừa xong ấy nó nông dân mình trình bày lại nó một cách dễ hiểu, cách dễ trải nghiệm thôi. Vấn đề suy nghĩ khó hơn các thứ khác. Vừa nó vừa tinh tế hơn là một. Thứ hai nó vừa nó vừa nhiều hơn nó xảy ra con thường xuyên hơn. Thế nên là con phải muốn con muốn ok với suy nghĩ thì con phải có trải nghiệm. Chứ không phải lý luận nữa.
Có n lý luận là suy nghĩ không thật nên tôi sẽ không vấn đề suy nghĩ.
Không đủ.
Không đủ. Cũng đúng nhưng không đủ. Vì suy nghĩ không có thật nên là tôi không có vấn đề suy nghĩ. Không đủ mà con phải có trải nghiệm. Nó gọi là trải nghiệm một vị. Suyĩ nổi lên nhưng cùng vị với trải nghiệm không tách khỏi. không rời khỏi, không độc lập với trải nghiệm. Đấy, còn cần một cái trải nghiệm mới đủ.
Sóng trên biển thì nó không tách khỏi biển và nó cùng một vị với biển
cái biển. Vì thế sóng bao nhiêu cũng được chái cấm là sóng mày đừng có rô nữa. Suy nghĩ với cả suy nghĩ là một cái Về mặt về mặt về mặt à ẩn dụ rất giống sóng trên biển. Thứ nhất nó không ngăn nổi, nó cứ chào liên tục. Chính thằng ngăn với thằng thằng dại. Các con mà ngăn suy nghĩ mới là thằng dại dột
đúng không?
Vâng.
Con truyền thấy là nó cùng sóng cùng vượt vị với biển là xong chứ ngăn sóng là ngu ngu lắm rồi.
Mà hay ở chỗ là con chả ngăn nó cũng tự mất mà.
Tại sao phải ngăn?
Hiện tôi tự mất mà.
Nhưng mà cái con cần thấy nó cùng vị. với trải nghiệm đấy nên ở đây là vấn đề là cùng vị
chứ không phải là vấn đề là nhận thức gì về suy nghĩ đúng hay sai
nó cùng vị thì nó sẽ là ngay cả nghĩ không nghĩ cũng chẳng sai hết nó cùng vị có thêm một tỷ con sóng thì chàng biển vẫn là biển cái con cần bổ sung vào cái cuộc sống tu hành con chính là cái trải nghiệm một vị của suy nghĩ Bây giờ khi mình đã xác quyết xác quyết mọi thứ là tưởng chưa?
Đúng không? Thì suy nghĩ cũng là phải là tưởng
ở hộ độ trải nghiệm nhá. Chứ lý thuyết ai chẳng biết suy nghĩ là tưởng nhưng mà đây là hộ trải nghiệm.
Suy nghĩ cũng là tưởng là hộ trải nghiệm. Khi con cảm nhận được cái điều đấy bằng kinh nghiệm thì dần dần Con mấy thế không có vấn đề suy nghĩ nữa. V qu vị có đang nghĩ rất nhiều vị thấy rằng ao ào nế bảo thốt tao phải chặn mày lại thì mày sai
thì con đang nhở
mà có thể dùng chính cái chai ao đấy thấy là nó cùng một vị cùng một vị tưởng đúng chưa đấy cũng là tưởng thôi. Suy nghĩ là tưởng mà có gì đâu. Các thứ khác là tưởng nên con có vấn đề với thứ khác đâu với nó là tưởng.
Nhưng con có vấn đề với suy nghĩ bởi vì con không trải nghiệm với cái một vị của suy nghĩ với tưởng nên suy nghĩ luôn có vấn đề. Còn nếu con trải nghiệm là suy nghĩ cũng là tưởng thôi. Thế tưởng nghĩ là không thật rồi này. Đúng không? Tưởng nghĩa là biết tỏa sáng rực rỡ rồi sẽ không còn vấn đề gì nữa vì con có cái trải nghiệm một vị. Đấy cái này bắt đầu hơi khó phải nghe kỹ hiểu cho đúng. Thông thường là khi có suy nghĩ hiện ra thì con đánh nhau và đối với đối xử riêng với nó. Cứ như nó là một đối tượng riêng, có thật riêng biệt.
Đối sự đặc biệt đấy là từ chối đặc biệt.
Hoặc là có một số người lọc đặc biệt, lọc những suy nghĩ sai và và
xấp nhận suy nghĩ đúng.
Lọc những suy nghĩ gọi là gì nhở? Tôi kém xấu
để lọc lại để giữ lại suy nghĩ tốt kiểu Châu Anh ấy. Đấy rõ nhất. Nếu mà nghĩ là mình đẹp quá thì x ngay đúng không? Ui sau này mình xấu
nghĩ tốt về người khác là giữ lại ngay.
Nhưng mà mình nghĩ xấu cho người khác mình nghĩ người khác là đánh đập
bộ lọc bộ lọc bộ lọc ngay thức
đúng không? Có đúng không? Như vậy là con là từ chối suy nghĩ rất mạnh, bộ lọc rất mạnh đúng không?
Nhưng cái cách thực hành ở đây lại không phải là là từ chối và lọc mà là trải nghiệm nó một vị. Suy nghĩ là một vị với Với gì tùy có với tưởng vị tưởng
cùng là vị tưởng
đúng không đoạn này mình dùng tưởng nhiều tưởng biết thì vị biết
dùng gì thì ta lại một vị cái trải nghiệm một vị đấy mới thực sự là cái chìa khóa.
Còn lý luận là không là suy nghĩ là là gì đấy không có thật để suy nghĩ không sao đâu.
Nó là phụ hết nó là nhận thức
nhưng mà con cần cái trải nghiệm này thì không nông dân chút nào là rất cao cấp là suy nghĩ được một vị Con thể dùng một từ khác là suy nghĩ một vị với cái hiện ra cũng được. Bây giờ mình học tưởng là một vị với tưởng còn nếu không một vị cái hiện ra.
Ừ. Một vị hiện ra
đấy. Suy nghĩ là một vị với cái hiện ra cái hiện ra bản chất là tưởng như là cái gì?
Vâng. Vâng.
Đấy nhưng mà dùng thấy dễ hiểu hơn đúng không?
Suy nghĩ cần con cần tập trung vào cái trải nghiệm là suy nghĩ là một vị với cái hiện ra. Cái hiện ra là tưởng. Ok chưa?
Và suy nghĩ là một hiện ra. viết ra
ngon chưa?
Ừ ngon.
À cứ viết đấy vào đi. Thực ra phải có ra là tưởng nữa mới đủ. Ở giai đoạn này nhận thức rằng suy nghĩ không có thật là không đủ. Con cần có trải nghiệm suy nghĩ cùng một vị là một vị. Đấy là một vị với cái hiện ra mới đủ mới đủ. chấm vì cái hiện ra chỉ là tưởng tưởng là viết hoa nên khi cảm nhận suy nghĩ cùng một vị với cái hiện ra thì suy nghĩ tự nhiên trở thành không có thật. Phải không thể gây chuyện gì được nữa. cũng không cần chống lại phải sửa đổi hay chuyển hóa
mà chỉ cần để mặc như nó là chấm. Đây là thực hành quan trọng chấm. Đây không phả n không phải nông dân nữa rồi nhá. Hai đọc lại đi. Này quan trọng đấy. Đọc lại đi. Ai cầm m đọc lại đây
con đọc ạ. Ở giai đoạn này nhận thức rằng suy nghĩ không có thật là không đủ phải con cần có trải nghiệm suy nghĩ là một vị với cái hiện ra mới đủ chấm.
Vì cái hiện ra chỉ là tưởng
tưởng viết hoa
nên khi cảm nhận suy nghĩ cùng một vị với cái hiện ra thì suy nghĩ tự nhiên trở thành không Có thật phải không thể gây chuyện gì được nữa phải nên cũng không chấm chấm chấm phận chấm
chấm nên cũng không cần chống lại
và trên nên th vì vậy ở trên có vì chưa vì vậy chưa
vì cái gì đó chứ chưa có vì vậy
ừ thế vì vậy đi th chứ nên vì vậy
vì vậy không cần chống lại
cũng không cần à cũng không cần chống lại
suy nghĩ thêm
suy nghĩ
là cống lại chống lại sửa đổi
phẩy sửa đổi hay chuyển hóa
chuyển hóa
có thằng thêm suy nghĩ chỗ này xĩ
vì vậy cũng không cần chống lại phải sửa đổi hay chuyển hóa suy nghĩ mà chỉ cần để mặt như nó là chấm đây là thực hành quan trọng
đấy quan trọng Bây giờ chỉ con thiền nhá. Cứ cho l thiền đã suy nghĩ nổi lên
không cần phải làm gì
không thậm chí không phải phân tích xem nó đúng hay nó sai. Các con đầu tiên là phân tích đúng sai bắt đầu lọc bộ lọc bộ lọc bộ lọc hoặc là từ chố tàn tập
nhưng bây giờ không nổi lên thì để đúng nó là thôi và thấy rằng nó một vị với cái hiện ra
mà vì cái hiện ra là tưởng đấy nó cứ sao tưởng nó không thật sao gây chuyện gì được
đấy thì thằ này thầ quan trọng vì nếu con không thự hành loại này thì con còn tất cả là tưởng riêng suy nghĩ là không phải là tưởng
đấy cái nguy hiểm của không thành kiểu này tại sao lại gọi là quan trọng nếu con tiếp đánh nhau với suy nghĩ tiếp tục từ chối sử dụng xử lý nó thì con đang tuyên bố rằng là tất cả là tưởng trừ suy nghĩ thằ phải đánh nhau mày cho mày phải xử lý mày thì nghĩa là mày không phải là tưởng rồi mày phải thật có phải là nó phá luôn chính thực hành tất cả là tưởng không đúng không
cái đoạn này nhá quan trọng nhất là tất cả là tưởng thế mà con lại lọc riêng cái suy nghĩ ra đánh nhau với nó thì làm sao con thể nói tất cả là tưởng nữa Con phản bội chính cái cái cái tuyên bố của con không? Đúng.
Con tuyên bố tất cả là tưởng nhưng con lại chọn một phần ra đánh nhau.
Không được đâu. Mày phải thành thế khác cơ mà. Phải
mày phải là
thế thì có phải là tự nhiên là con nó ngược hẳn với cậu tức cả là tưởng không khác đúng.
Con thấy giá trị của việc này chưa?
Nếu con không thể thực hành đúng sự nói này
thì con không thể là thấy tất cả là
con chỉ lẻo mép thôi
đúng không?
Nế tất cả là tưởng lại tôi lỗi riêng không suy nghĩ ra đánh đập chiến đấu với nó. thì nghĩa là không phải tất cả là tưởng đâu mà cái phần suy nghĩ là không phải là tưởng. Thế là sao vậy gọi tất cả là tưởng? Con thực hành kiểu gì? Đấ nên là khi con ngồi thiền và trước mắt người thiền đã suy nổi lên mặc kệ thoải mái đi, thoải mái đi, thoải mái thoải mái thoải mái. Càng thoải mái càng dễ thấy nó là một vị
với cái hiện ra.
Càng không thoải mái càng thấy nó hai vị.
Vị suy nghĩ là một vị riêng phải tiêu diệt xử lý. Còn có vị khác ok cứ diễn đi. Bây giờ con hiểu là không từ chối giá trị chưa?
Từ chối chính là con đã tạo ra hai vị.
Con từ chố suy nghĩ là con đã cho một cái vị riêng với cả cái hiện ra khác hiện ra rồi. Giảng khó hiểu chúng nào thì mọi hỏi sau giảng con để con hiểu cái logic đấy.
Logic là là cái logic đây là không thể nào mà không thực hành khác kiểu n là đục phải thực hành kiểu này. Con không thể bỏ cái này khỏi thực hành. Không phải bỏ cái bài hôm nay ra khỏi thực hành được. để đi đến con trên con đường thấy tất cả là tưởng ấy thì con không thể nào mà lại thấy suy nghĩ là một cái riêng phải xử lý riêng. Trước mắt là cứ bàn trong thiền đã nhá.
Đó ít nhất là trong thiền con có một cái thái độ là để thoải mái suy nghĩ và thấy nó là một vị với cái hiện gian. Ngoài thiền tùy con ngoài thiền có rất nhiều thứ khác nhau nhưng mà nó trong thiền và cái đấy nó có làm trong thiền nữa nó sẽ tự lan ra ngoài. Thái độ với suy nghĩ là gì? Đúng suy nghĩ là gì?
Thoải mái đi.
Thoải mái
nhưng mà trong thoải mái vẫn vẫn thấy là gì?
Ờ chứ mà thoải mái mà không một vị cũng chết.
Thoải mái mới thầy thậ là thấy một vị
kiểu mình Hải chơi game thoải mái đi là chết rồi.
Thoải mái lên
chơi game thoải mái đi nhưng mà trong lúc chơi game ông thấy suy nghĩ một vị không
còn gì. Khổng năng làm sao thấy được.
Ông mà chơi game thì ông thấy cái gì?
Thấy
làm sao thấy là suy nghĩ là một vị được tí nữa sẽ nói tiếp đúng không? Nhưng mà đây để con hiểu là cái việc thấy th một vị nó quan trọng chưa? Rồi
cực kỳ quan trọng hay là hơi hơi quan trọng?
Cực kỳ quan trọng.
Nó là mấu chốt của quan trọng luôn. Nó là mấu chốt của quan trọng
đúng chưa? Nó là cái quan trọng của quan trọng đoạn này này. Bài cận ngắn ngắn xong ấy.
Mặc dù ngắn thế thôi nhưng nó là quan trọng quan trọng đấy.
Từ nãy là không. Không phải đâu. Nó vừa bị thoát giờ con đang còn mày ghi ạ. Nó vừa bị thoát vui thôi chứ thầy
thế mà tưởng chết.
Con phải để nó tự nhiên rồi con thấy rằng nó là một vị về cái hiện ra
mà hiện ra là tưởng đ su nó là tưởng thế có vấn đề gì đâu. Đấy thử hành lấy đấy. Để yên nhưng mà không để yên kiểu người thường. Để yên kiểu người thường là chết mà để yên va thấy nó là một vị đấy. Đấy những người hay từ chối đừng chết chắc rập một cứ giới từ mãi là chết chắc rồi. Sao một vị được cứ suy nghĩ tiêu cực hiện ra là từ chố cứ suy nghĩ mình không hài lòng hiện ra là từ chố thì đời con luôn luôn tố thậu hai vị suy nghĩ là một vị cái hiện dạ đấy. Được chưa? Ngay bài hôm nay xong thì có cả lý thuyết đã thực hành chưa?
Có cả nông nông thôn thành thị chưa?
Nông thôn thì đơn giản thôi nhưng mà đấy thành thị phải như vừa xong mới là thành thị. Công nghệ cao đấy. Công nghệ cao laser đấy. Cắt cắt vào đúng cái lõi luôn. Cắt một phát vào lõi. Con thấy bàn ghế một vị rất là dễ. Bây giờ trình độ này rồi dễ không?
Nhưng mà suy nghĩ một vị chưa dễ.
Mới ai từ chối bạn ghế. Ở đây ai có thói quen từ chối bạnn ghế tay nào? biết hôm qua nhưng mà từ chối suy nghĩ thì cực mạnh đúng không? Có phải là mình khắt vào đúng cái lõi không? Cái lõi là chỗ từ chối nhiều nhất lõi chưa?
Tưởng tượng ngày đó suy nghĩ thoải mái chạy ra và thấy một vị thì còn cái gì đe dọ con nữa
v đe dọ nhất từ xưa n cũng chỉ cái suy như thế mà cái bàn ghế đ gọi con đâu âm thanh mùi vị mấy khi đ gọi con nhưng cái suy nghĩ là cái gọi
cái đấy ta suy nghĩ thôi
đấy sắp rồi đấy tâm sinh lệnh thực sự là vượt ra ngoài.
Vượt ra khỏi suy nghĩ
đọc đọc bài thơm nãy đấy. Có ai nhớ câu đấy không?
Bật lại. Bật lại
bật lại mọi người có từ vĩ mà nghĩ hay không nghĩ sao mới tạng
tĩnh lặng thực sự là không còn gì đáng phải nghĩnh không gì mà ngay cả nghĩ hay không nghĩ cũng không sao. Bởi tâm tính Vượt ra khỏi suy nghĩ không sợ được các người chết không còn đừng đốt nữa đùi ngồi ngồi à c đốt nó ngọt hết mùi không có mùi đồ ăn
mở ra đây mở rửa đ
nh loa tắt ra sao không b đấy không không nối được không còn ý gì nhưng vậ không phải không còn gì đó là đã hiểu sự thật không còn thấy
đấy đầu tiên là không hơi thật nữa nữa
được chưa lòng thật sự là không Còn gì đáng phải nghĩ.
Đầu tiên là không có gì đáng phải nghĩ. Chính là đoạn lễ đoạn nông dân đấy. Vâng.
Có gì ngoài kinh nghiệm đâu mà đáng phải nghĩ.
Nhưng này bắt đầu thành thị này. Ngay câu sau đến thình thị rồi. Cũng không sao với tâm tình lm vượt ra khỏi suy nghĩ đấy.
Khi tâm tình
vượt ra khỏi suy nghĩ. Còn còn quan tâm đến suy nghĩ là chưa còn ra khỏi suy nghĩ. Còn quan tâm nghĩ đúng nghĩ sai. Còn nghĩa là chưa ra khỏi suy nghĩ. Còn chưa vượt ra khỏi suy nghĩ. Ừ.
Con không thèm quan tâm đúng sai nữa thì là vừa ra khỏi suy nghĩ.
Con quan tâm đúng nghĩ đúng sai thì vẫn ở trong suy nghĩ.
Đây là một thái độ với suy nghĩ. Thái độ mới về với suy nghĩ là cho nó thoải mái xảy ra để thấy nó là một vị với cái hiện ra một thái độ mới xuống dòng đi. Thái độ mới suy nghĩ là cho nó thoải mái xảy ra để thấy nó là một vị với cái hiện giả là cho nó thoải mái xảy ra. nó hiện ra
để thấy nó cùng một vị với cái hiện ra để thấy nó là cùng một vị với hiện ra cái việc thấy nó cùng một vị ra thì khó hay dễ dễ
mọi người thấy khó hay dễ dễ
dễ Vốn thế rồi. Nó vốn thế rồi có gì khó đâu. Vì nó vốn thế
vì nó mặc định là thế
chứ không phải là mình phải nhìn thấy nó hết cuồn vị thì mới thế.
Đấy. Vì thế nó nên nó dễ. Trong kinh nghiệm nhìn kinh nghiệm mà xem thì làm sao tách suy nghĩ ra khỏi thứ khác để nó khác vị được.
Nó có một khối kinh nghiệm như thế thôi.
Đúng chưa?
Tách được đâu.
Tách được đâu mà bảo nó khác vị. Khác vị phải tách raã. Tách nào được chứ
vị thế thôi. Được chưa? Đấ vì thế tại sao con lại từ nay từ nay trở đi dậy sao lại chống làm gì đúng không? Những lúc mà mà làm việc là những lúc tươi thì con phải chọn lọc suy nghĩ đúng hay sai đâu. Vì con chưa đến cái điểm giới hạn thôi. Chứ điểm giới hạn rồi tới hạn chứ con đ chả cần lý do thoải mái ta chả lọc cái gì. Khi con chưa đủ đúng thì con mới sợ đúng sai. Con quá đúng rồi không sợ đúng sai. Các con bây giờ chưa đủ đúng nên cứ phải lọc lọc lọc thôi xuất hiện thôi. Biết làm thế nào vẫn là cách tốt mà. Nhưng mà chẳng qua là mình đấy là mình chưa đủ đúng.
Khi mình siêu đúng rồi thì thoải mái ta không thể sai được. Tại sao phải sợ đúng sai?
Khi mình sợ đúng sai là mình nghĩ mình vẫn có thể sai.
Thôi lạnh quá lắm muốn nóng mở không được. Còn khi đã không thể sai. Làm sao có suy sĩ sai được bây giờ? Nếu là một vị cái tư rất là quan trọng nhưng mà con hiểu có vượt ra khỏi tư
là cái mà vừa giảng thoái là con tập nó trong thiền trước. Lúc thiền đừng có tư gì hết. Ừ
thiền mà con tư nghĩa là con đang chọn lọc suy nghĩ rồi.
Vâng.
Lúc thiền đừng có tư. Thiền là thoải mái đúng không? Còn đời sống thì con lúc tư lúc không. Đấy xong rồi đấy. Bài này giảng xong rồi đấy. Hết hết chưa? Hết giờ chưa?
Rồi đấy. Bác nào thích hỏi thì hỏi đi. Không hỏi thì về nhá. Hỏi thì hỏi đi. Hỏi bình luận làm rõ thì ờ Vũ Toàn đâu? Thấy à
không tranh leo xong xin qua cái
ừ thôi không
lại được lại được không có vấn đề
c toàn thì có người để trêu ch vui thôi hiểu không bây giờ cấm trêu thìì một số người là không được trêu nữa rồi nên
đấy big xin là không được trêu với Hải Nam là không được so với Hải Nam nữa này
Khải thì không đua với Vũ Toàn nữa này
đứt sả đua hả
đấy nhưng mà nhưng mà Vũ Toàn thì không cấm mình là trêu với Minh Trang đúng không Như thế
thì là nếu có đây có phải chơi cho vui không?
Em cho em đi chư đỡ vui
Hải Nam thì không Hải Nam thì không cấm mình chơi với tệ anh đấy. Thế một số người thì là có người để trêu vui còn ra thích sư phụ trêu s
thảo nào thảo nào
à anh đ rồi đâu có treo đúng không?
Ờ không
không đúng không? Xong rồi đấy. Hỏi gì hỏi đi. Còn không thì bài chỉ thế về thực hành nào bàn lại
không khó hay khó khó hay dễ?
Cái thền à đây
hỏi cái này nó là một loại khi thiền ấy thì nó là thiền riêng hay là thiền trong cái c
nó là thái độn thế
vẫn thế
thái độ thái độ với suy nghĩ là Máy đ cái của mình thì mình có một cái độ khác với suy nghĩ.
Cái này thực ra không phải trong thiền đâu mà tức là cả song cả ngoài
nhưng mà nhấn mạnh trong thiền cho nó quen cho nó hiểu đấy
chứ cùng phải trong cả ngoài tại sao lại chỉ trong thiền hỏi th đâu có suy nghĩ đâu
kể cả khi con đang tư nhá vào suy nghĩ con vẫn hoàn toàn thấy được là cái suy nghĩ một nó là một vị
chứ đừng nghĩ là là là là khi tư không thấy được đâu.
Con nghĩ ầm nó vẫn là cùng một vị với cái hiện ra
sóng vẫn chỉ là một vị biển
dùng sóng biển là cực kỳ hợp. Thứ nhất là nó luôn luôn ào tuôn ra không ngăn được
để khỏi nghĩ chuyện ngăn.
Thế là ngăn có có cuộn thoải mái cao thành sóng thần hay là nhỏ như sóng sóng lặng thì vẫn là nước vẫn là một vị biển
nghĩ xuôi nghĩ ngược biết là nguồn
chính là
ừ
thấy rõ nghĩ suy chính là biết đấy đây là đây là đoạn đấy đấy mọi việc chỉ trong suy nghĩ thôi đúng không bản suy Nhưng mà phải thấy là nghĩ tới nghĩ lui, nghĩ lui thì chính là biết
nghĩ ngực nghĩ xuôi xuôi ngược mệt không nghĩ không đờ. Đầu tiên là thế là suy nghĩ trong biết thôi. Nghĩa là vẫn tách khỏi biết nhưng mà có cái biết ở đấy yên tâm nhưng mà chưa đủ mà nó không chỉ nó ở trong biết nó phải là biết nó một vị với biết một vị với cái hiện ra thì mới đủ. Thì mấy cái đoạn sau là nghĩ tới nghĩ lui chính là biết
đấy. Thế và đấy niết bàn sinh tử mới rụng được.
Nó rụng đoạn sau rụng khi mà con thấy nó chính là biết
đây là thấy được với suy nghĩ trong và ngoài thiền là câu hỏi thái cũng rất hay thì con đều có hiểu đúng chứ không phải chỉ trong thiền lúc nào cũng như thế tốt nhất giỏi nhất là lúc nào cũng thế có tư thì nó cũng thế mà làm gì chuyện tư thì nó lại khác vị
lúc nào cũng nên thế nhưng mà lúc thiền thì dễ hơn thế thôi kể cả khi ông đang đang nhân đang ngồi giảng pháp cho nhân học d học cho ấy Thì thì cái suy nghĩ nó cũng thế, nó cung vị với cái cái hiện ra đúng không? Kể cả khi đang làm việc máy tính bản chất cũng thế mà nhưng có thấy được không? Hai chuyện khác nhau nhưng mà cố gắng thấy vẫn cố nhưng mà cố đúng nhá. Thế vẫn phải vẫn cố chưa?
Nhưng cố đúng vì nó là lõi. Con thấy năm cái còn lại là một vị vế hiện ra nhưng con lại không thấy suy nghĩ
thì con vẫn trắng tay
được. Đúng không? Trắng tay con vẫn từ chối từ chối từ chối chống lại chống lại chống lại
con vẫn sống con vẫn có thật và không có thật bị lừa.
Thật hay không có thật?
Suy nghĩ này là một từ chung cho những từ khác như là cảm xúc cũng thế. Cảm xúc cũng là cũng coi là suy nghĩ hết.
Vâng ạ.
Đúng không? Cảm xúc bản chất là suy nghĩ bên dưới mà.
Đấy ngồi đây mà thấy lo lắng thì đừng chống lại lo lắng. Mà thấy lo lắng một vị Đúng không? Cảm giác, cảm xúc lo lắng ấy thì là cùng một vị với cả cái hiện ra.
Còn bây giờ con có nhiều công nghệ rồi nên con hiểu là mục tiêu là thế này chứ con dùng công nghệ gì được.
Công nghệ gì để thấy nó là một vị cũng được. Đây mục tiêu một vị sau một vị rồi thì mới ra khỏi suy nghĩ được. Đấy một vị chưa phải khỏ nghĩ nhưng mà xong một vị rồi
thì quan tâm gì nữa thì ra khỏi suy nghĩ vì nó chưa một vị mới quan tâm. Con đi một vị thì không quan tâm gì nữa. Thế nào chả được hay là phải một vị đã ưu tiên bây giờ là một suy nghĩ là một vị hiện ra đấy. Tất cả là tưởng đúng rồi. Nhưng mà tất cả đấy là bao gồm suy nghĩ
chứ không phải tất cả năm thứ.
Mà cái mà con khó thấy là là là một vị nhất lại chính là suy nghĩ.
Đúng rồi. Vì nó con có thói quen từ chối mạnh nhất với suy nghĩ chứ con không thói quen từ chối màu sắc mới từ chối màu sắc. Từ chối âm thanh. Nhưng ai cũng từ chối suy nghĩ đúng không? N con lườn đến một vị thì cái cái cú nhảy quan trọng nhất là nhảy chỗ suy nghĩ không?
Chỗ cần hượn quan nhất là suy nghĩ không?
Thực hành là đánh vào lõi luôn đấy. Lõi của lõi đấy. Đánh thẳng vào cái lõi đấy mà bây giờ mới làm được. Ngày xưa dụng giảm con không làm nổi. Tưởng xong.
Ừ. Bây giờ con lộ trình đội là ngày xưa có giảng thế này thì cũng chỉ là nghe cho nó hay thế thôi. Đồng ý không?
Đồng ý.
Đấy bây giờ m lúc làm được. Bây giờ cảm giác con làm được
chứ không phải là chưa từng giảng bài này đâu. Những kiểu này đâu. Ch đã giảng nhiều lần rồi đấy. Nhưng mà hôm nay chụ mới thấy là con có thể làm được cửa
đúng không? Khách làm có gì khó đâu. C kệ đấy. Chạy đi chạy đi
thoải mái đi đi.
Thế thôi xong rồi xong rồi. Thấy nó là ớm vị mà không vấn đề đở đâu nhỉ? Há chị Có những người mà từ tử chối quá mạnh chưa kịp làm gì đã từ chối rồiấy thì phải tập thói quen dần thói quen không từ chối bạn từ chỗ đấyở bắn quá nhanh lúc ấy
ví dụ suy nghĩ sai nổi lên cái là
có một suy nghĩ xử lý ngay
ừ
lên thì cái đấy là phải làm thói quen giảm từ chối đ
giảm từ chối đã cho nó thoải mái đúng
cho thoải mái đã
cho nó thoải mái đ cho thoải mái đi hay là cho từ chối thoải mái đi
con nếu con từ chối mạnh quá thì cho thoải mái đ Tuy cái gì mạnh nhất thế cho thằng cái đấy.
Vâng. Đôi đôi đôi khi mình lại đánh nhau với sự từ chối luôn. Thứ mà thoải mái suy nghĩ
từ chối thì suy nghĩ cũng là một suy nghĩ khác.
Ừ đúng rồi. Mày không được như vậy chính là một suy nghĩ mới.
Đúng rồi.
Đúng không? Ôi sao ghét con bé kia quá nhỉ?
Không được mình không thể ghét con bé được. Thế phải tư duy mới không?
Nhưng bản chất là vẫn cho phép thôi. Cho phép cái thế cái đang xảy ra là sẽ xảy ra tiếp.
Thoải mái đi. Đấy
nên là cho cái nào tiếp được? Cho ghép tiếp được mà cho cái từ chối tiếp cũng được.
Đúng
thả. đi nguyên tắc và thoải mái đi
thoải mái được suy nghĩ đi là tập cao để kết thúc buổi hôm nay lên đo một chỉ số gì đấy để sau này em sư bố hỏi thầy về một vị ấy
tức là một vị của cái này khi mà mình thả cho nó thoải tức là đầu tiên là mình có một nhận thức là nó không có cái gì không thực sự có cái suy nghĩ nào để trải nghiệm hết nó chỉ có một cái trải nghiệm thế thôi chứ nó không không thực sự có suy nghĩ thì khi đó tự nhiên mình sẽ để thoải mái vì đâu có cái suy nghĩ nào để trải nghiệm về nhận thức đúng không
đâu có suy nghĩ nào để chống lại đâu.
Dạ và à và không có suy Nghĩa là chống lại
rồi xong rồi. Còn cái vị của nó sẽ là cái vị hiện ra. Tức là ừ khi mình trải nghiệm thì mình sẽ vị của cái vị nó là vị của cái hiện ra.
Vâng.
Nó là vừa hiện ra vừa chống không vừa sáng tỏ.
Vâng.
Đúng không? Vừa không thật vừa sáng tỏ. Cái vị đấy là cái vị của hiện ra.
Vâng.
Thì vị của suy nghĩ là bằng vị của hiện ra.
Ừ.
Chứ có thể có một vị khác v hiện ra được.
Dạ.
Vị hiện ra là chống không sáng tỏ tỏa chiếu. Đấy. Có chống không sáng tỏ hiện ra.
Ừ.
Vị ra là gì thì Con đi mà trải nghiệm nó.
Dạ đúng rồi. Ý là cái vị gì ở đó thì là vị của nó đấy.
Ừ.
Dạ. Thì cái mấu chốt đ mình thấy nó khác vị là vì thật ra mình do mình không trải nghiệm là vì mình chống lại chứ không phải là nó khác vị đúng không ạ?
Nó vốn là một vị nhưng con cứ chống lại mãi cũng dần dần nó thành khác.
Mình tự cho nó khác.
Ám thị
ám thị là có vị suy nghĩ riêng
vì hiểu nhất là ở đây quay chống lại màu sắc đâu.
Thói quay chống lại có lần chống lại suy nghĩ. Ừ mà vì chống lại nó không thể nào đ đồng vị đượcại là thành hai luôn
ch phát hai vị luôn phát đầu tiên là th hai luôn
vâng chất lực cao lới
phân loại các vị suy nghĩ
khi không không khi chống không chống lại cái gì hết thì tất cả mọi thứ thành một vị
dạ
không cần chống lại điều gì hết thì ấy thì còn mỗi dòng nhận biết tự do tuôn đâu
ừ
nhưng mà con chống lại thì nó có vị của cổ cái con chống lại ấy khắc với vị còn lại.
Dạ.
C vị sao chống lại đúng không?
Thì khác vị thôi mới chống lại.
Tất cả là vị ngọt hết thì chống lại cái gì?
Vâng.
Nhưng trong cái ngọt có vị đắng th chống lại cái đắng
còn tất cả vị ngọt thì chả chống lại con rõ ràng rồi đấy. Đấy, hỏi tiếp đi. Hỏi xong thì mình sẽ đo một chỉ số để đánh dấu cái việc bắt đầu này. Ví dụ là thấy suy nghĩ là một vị với cái hiện ra mẽ đo cái chỉ số đấy.
Dạ.
Thấy suy nghĩ là một vị
đúng không?
Ăn đi ăn gì ăn mấy gì ăn đi cho nó đỡ
lấy gì ăn để để hèn môn không phải là một
trường phái thực gì đây? Th
thực dụ hợp
không phải kia là kia là gì nhỉ? Kia là trường phái thực lực thực lực
kia là thực lực của đây. thực phẩm
ừ đây là thực thực phẩm thực phẩm chả đ ăn tiệc còn gì nữa
trường phái thực phẩm thực phẩm
có gì nữa nhóm kia thực lực không người ta không thèm đứng ăn gì đứng dậy đi luôn con nhìn xem
họ không thèm quan tâm luôn là không ăn không đứng dậy được
còn đây đây phải ăn
bục phải ăn trái trái đo cái gì mà không ai đứng dậy đi siêu
mỗ trụ đo ấy cái đầu tiên nghĩ đấy là ăn cái gì
ăn cái gì cái gì nhỉ
người ta không ăn người ta có đứng lại gì Tại vì
sư phụ bảo có ăn gì không? Ăn gì chúc gì không? Không không ạ luôn
nó từ chối luôn
từ chối luôn ý. Vâng
thế
mọi người mọi người bảo là ơ nhóm này không ăn gì chúc chúc à có chúc gì không? Không ạ.
Ta là thực lực rồi. Chia ra
test pháp test công nghệ thì phải thế
các con là mở đường thì phải
đ tí cho nó khỏe. Mở đường cho khỏe không có gì phía trước rồi. Xong lần thì phải có
con kia chỉ là nhóm kiểm nghiệm cuối cùng thôi.
Vâng.
Khâu cuối không có mất thực tẩ không ăn đứng dậy là đ
không đứng được.
Chết đi chia đi, chết đi. Đây là
ai ăn cái này thì sẽ tăng mạnh khả năng thấy suy nghĩ cùng một vị với cái ra. Ai ăn cái này tăng khả năng suy nghĩ cùng một cái tăng khả năng tăng mạnh khả năng. Tuyệt vời đây. Chia ra tới đây em
ăn bánh thì cái bỏng này mấy hôm này còn ăn được không? Xem lại. Ấ
bỏng này t thường ăn nữa. Bỏng nào?
Cái bỏng từ hôm nào nếu không thường ăn bỏng nào
thế thôi ạ.
Trông nó lạ xa lạ lắm cái bng. Ă bắn kia chưa? Không cần đă phải bóp cái khác
đây nhiều mà khác đi chụp cái khác
thôi bọc số mẫu để s mẫu một cái cây này hai chị em mình ăn để đôi đi
gửi cả hai nhóm
tí mà còn ăn tiếp
ai ăn mặ khả năng thấy nghĩ là cùng một vị với cái hiện ra đầy đủ mặn luôn sướng Cái gì không? Khi đang giảng con mở cái Facebook của ra hiện ngay lên đây cho xem luôn
cho em sợ luôn. Đúng là đồng hiện
đồng hiện đến mức nhóm nào nhỉ?
Tánh hai à không phải
thiền hai là không phải
bắn
khi vô dặn. Con xong sụ mở ra thì ngay bài thơ của
đập ngay vào mặt
gửi đưa ra chưa
tiếng Việt gửi vào cho
nó là nó gọi là nó
nó đồng hiện mức kinh dị luôn cho nó
để gửi gửi bản tiếng tiếng Việt cho To
nh chỉ nhăng gió
phên to là gì
à đối xử với chung
à đối xử lối luôn
cơ sử cơ sử emo ơi bài đầu tiên luôn kì
thì đấy mờ mở tao thấy luôn gọi là
ngày hỏi xem đúng ngày m sau lưng nhá
chắc ngày rồi
có ngày nào sau lưng phụ vừa vở ra thấy luôn bài đấy không quá
đang nghe nàyốt cách đây
mà bài ta đang một tuần đang một ngày rồi
đây bạn nào thu gửi bản tiếng Việt xong nhả xong luôn mil
trải nghiệm nó giống như là một giấc mơ gì đậu là gì
sợ hãi luôn
đây x tiếng Việt cho bạn nào bạn nào dịch đọc tiếng Việt đấy
đọc vào trong đọc to lên x này luôn
bên trang đ hay đoạn cã một chút
mình nhậm th dũng á Tứ không to đọc ạ.
Cũng như sương mù được xua tan bởi sức nóng của mặt trời và không có cách nào khác để xua tan sương mù thì mọi định kiến được làm tan biến bởi sức mạnh của chứng ngộ. Không có cách nào khác để dẹp bỏ định kiến. Hãy trải nghiệm chúng như những giấc mơ. Không nền tảng hãy trải nghiệm chúng là thực sai đấy. Suy nghĩ thôi và suy nghĩ là sao?
Dạ bỏ suy nghĩ
đổi suy hết suy nghĩ định
đoạn trên đấy. Đoạn trên là có suy nghĩ thành cho định kế mà
không có cách nào khác để dẹp bỏ suy nghĩ.
Định kiến còn một chữ ở bên trên nữa
để không để chỗ sửa đâ. Để thẳng luôn.
Vâng ạ.
Cứ đọc đi.
Hãy trải nghiệm chúng như những giấc mơ không nền tảng. Hãy trải nghiệm chúng như những bọt nước thoáng qua. Hãy trải nghiệm chúng như những cầu vồng không thực chất. Hãy trải nghiệm chúng như không gian bất khả phân.
Hay chưa?
Hay quá.
Kinh dị nhất là mở ra phát có luôn.
Mở ra phát có luôn.
Cách thứ nhất là trải nghiệm trúng thôi. Không có cái nào khác n là gì? Con lấy lượn bao nhiêu lượn thì nó vẫn thế. Cách duy nhất là phải trải nghiệm. Thí nghiệm như gì đây? Bốn cách đây này đúng không?
Giấc mơ không nền tảng, bọt nước thoáng qua, cầu vồng không thực chất,
không gian bất khả phân. Hay không?
Hôm nay mình có nói là sóng trên biển đấy. Hôm nay s dùng sóng trên biển trong này không có bốn cái đấy. Trong này không có không có cái đấy nên các ngày bổ sung thêm bốn cái nữa cho nó vui đúng không? Nếu mà nó xong suốt nó sẽ là như sóng trên biển. Đị
nào đo đi
nà cho vui thôi. Đ gửi cho vui thôi.
Các con cứ sóng trên biển thấy ngon rồi. Trên biển còn ngon trên biển
đúng chưa? Quá ngon vị với biển luôn.
Bài này chỉ là hay ở chỗ nó vừa ra đúng lúc thôi. Và thứ hai là nhấn mạnh là không có cách nào khác để anh em đỡ phải ngồi lý luận để cho nó hi vọng là lý luận giải quyết được lý luận.
Dạ.
Không thích gì trải nghiệm phải chứng ngộ đấy. Trải nghiệm nó thôi. Như sóng trên biển cách duy nhất để giải quyết suy nghĩ
đối với sự nói mà nó là trải nghiệm nói như sóng trên biển.
Cách duy nhất.
Cách duy nhất.
Cách duy nhất. để vượt ra khỏi vượt ra ngoài suy nghĩ
là trải nghiệm chúng như sóng trên biển trong suốt nhá ngắn gọn thế đấy
cái vượt ra ngoài suy nghĩ là trải nghiệm chúng như xong việc đấy x vừa mở xong vừa nói xong mở Facebook thì ra bài khác không còn bài nữa luôn dụ Đúng rồi. Để để sư phụ
ừ mỗi lần mở ra khác nhau mà này ra toàn linh tinh. Ok. Ok. Ra đây. Đợi chị.