Thấy có khoảng cách với Biết là sai
Bản gõ chi tiếtTranscript
Th k h cần máy đấy thì mặc định lại đấy đơn giản mặc định lại đấy đấy chính là cái đoạn x bảo là khi mà mình làm cái gì đấy mình không thỏa hiệp mình là cái con người ở thành ví dụ như là mình đi ngủ mình không không thỏa hiệp với cái việc đấy nữa đúng không
nó tương đương như thế đúng
mình ngồi máy tính gõ máy tính mình xem mình ra
v cách đấy một da rất ngắn con con sẽ sang một thế giới mà không phải là thận nữa còn nếu không làm đấy thì con sẽ bặc định th quen đúng chạ rất lâu cực lâu lâu Từ cuối đời thôi.
Bên này có một dĩa luôn mà.
Nói quen đấy. Nó có năng được chạy cuối đời luôn. Chị không
chị còn một cánh gà nữa lấy ra chị với nhá. Nhánh mình
làm thế nào? Tức là mình xem mình là
đấy. Mình làm biết nhìn nó biết đấy.
Hai câu nữa cho mình đũa nữa nhở. À chị cho em xin đôi đũa được không?
Bất khi làm gì vẫn biết thì làm gì. Ngồi xuống dập phim con nhớ lại xem mình thế nào. Kiểm tra xem mình nào. Xem mình làm nào. Mình là biết đúng không?
Xem nà biết. Ok. Đang xem dở của con thấy căng hẳng nhớ nh.
Ừ.
Th mình đ nà. À h ra mình là biết đây này giống hệt cái rú đã dậy gì mới đâu.
Chẳng gọi là ý thức hay xem nào ấy. Lạng xe chứ còn cách xem lại thì nói suốt rồi. Đây là rất ý thức.
Đúng rồi.
Không. Canh trừng thôi. Canh trừng thì sai ý thức rất là
bất cứ khi làm gì chưa ăn thử cái này múc ăn thử cái này
đấy chong có chêu chuẩn đấy.
Nhưng mà con hó quen dần dần thấy có lợi hại cái lợi hại chính làm con muốn đi tiếp đỏi là cái tiêu chuẩn của pháp đi tiếp mẹ hỏi ai tập được thế tập thế lợi hại ngay
không ăn được
ăn được á. Không phải cánh nhà dọn thêm ạ. Vâng.
Em dọn bớt này cho chị nhá.
Trước khi rử rửa mũi cho con Lạc nhá.
Vâng.
Mặc định đã em lại đã.
Vâng.
Mới rử mũi đã.
Ừ.
Trước khi mở cửa sổ xem cái kinh doanh xem lại mình làm thế nào đã.
Dần dần bắt đầu không hành xử như v tôi mà
mình bắt đầu như là bắt đầu biết rồi.
Vâng. Có ăn thêm
và cái này chú đưa vào đời thô chú đưa vào đời
hai miếng mắc gì lấy cả rơm thiệp một đã xong nhờ nào bác nào lúc n day là có làm nghe nói thử nghe thử
con
rồi con nói cho đi
con là giải thoát được ngay việc phải đi ngủ luôn ấy.
Nó nó
vì về đúng cái có tập luôn vì em bé ho đêm ấy mà bình thường ấy làm hay phải thức đêm và phải cứ nghĩ là mình mà không được ngủ mình sẽ rất mệt ấy
và rất mong chờ được cái được đi ngủ ấy.
Ừ
nhưng mà đúng là hoàn rơi vào hoàn cảnh không thể ngủ nó cứ ho liên tục 30 phút với năm thế là tự dưng mình nhớ ra là a mình có đi ngủ bao giờ đâu. Thế là mặc định xem lại là mình đang thế nào ấy.
Ừ.
Thế là lúc mà lúc nó không ho để nằm xuống nghỉ á thì bình thường nếu mà như thế là mình sẽ nghĩ là mình phải ngủ để mà mình dậy cho nó khỏe. Thì đúng là mặc định là cái thằng này rồi. Tôi nói nhầm thế là nhầm quá rồi. Tại sao mình phải mặc định như thế ạ? Xem lại thì thấy là ơ mình chỉ là biết xem dòng biết thôi.
Thì đúng
bí xem dòng bí
thì đúng là con thấy là không thấy
nó nó giống như này đúng là biết xem dòng biết luôn.
Tức là nó không phải là trạng thái của một con người đi ngủ nữa đấy ạ. Và tự dưng mình không bị phụ thuộc vào là phải đi ngủ để khỏe nữa.
Ừ.
Con cảm thấy vậy luôn á. Nói chung là con cảm thấy giải thoát lắm nơi cái việc mà
đúng là đánh vô vô những cái mặc định rất là Căn bản của một con người ấy
ừ
là phải ngủ, phải ăn, phải dậy. Mà đúng là nếu mà không có cái nhắc chi tiết như vậy mình sẽ quên á.
Ừ.
Thì con giải thoát được ngay được cái việc là phải đi ngủ vào.
Mình mặc mình nghĩ là phải đi ngủ mới khỏe mới kinh chứ.
Ừ.
Quá là con người không thấy đâu. Ôi chỉ mà lúc mà lúc mà có nghỉ con cảm giác là rất là tỉnh luôn. Xem dòng bếp rất là tỉnh táo luôn ấy. Thấy cơn buồn ngủ này, thấy cái thấy cái cảm giác buồn ngủ nhá. Thấy mọi thứ biết tường suy hiện lên á rất rõ ràng luôn. Xong chuyển cảnh xong thấy cảnh trong ngượn xong thấy cảnh như này cứ nó nó cứ chuyển cảnh như thế mà nó không phải là một cái con người phải đi ngủ đều khỏe đấy.
Ừ.
Đấy con thấy ui con nói đến mấy cái đấy con thủ thấy giải thoát lắm về ứng dụng được ngay việc đi phải đi ngủ
chứ không thì thức đêm mấy hôm thì chắc sụng nụ luôn.
Ừ
gì chị sụng nụ á? Ừ sụng nụ là như nào? Ngất ấ
từ mới thì hôm nay mình mới nghe.
Đúng rồi đấy.
Ừ em tưởng có lâu lắm rồi chứ.
Chị cập nhật từng ngữ hay quá ha.
Anh nào
sao lấy được cá?
Em thì cũng tối hôm qua thì
tối hôm qua thì giờ hơn. Con bảo với cả Bích là con đi đi ra ở nhà đi bộ tí thì Bí bảo con là thế anh đi xong anh đi về sớm đi thì à
đi về sớm rồi đi ngủ mai dậy sớm chứ mai
đấy đi ngủ mai dậy sớm thế là tự nhiên nó bắn ra cái câu là bảo luôn đích là chứ
anh có ngủ
anh có ngủ bao giờ đâ thấy tự nhiên mình thấy là khi mà kiểu khi mà cái cái đấy mình không phảải hiệp với nó thì mình mặc định khi mình cái đấy nó bắn ra mình nhìn thẳng vào kinh nghiệm luôn mình thấy là lúc mình là biết nó ngắn không biết tại sao lại có cái người đi ngực Có người đi ra ngoài xong rồi đi về xong rồi lại còn đi ngủ nữa thấy nó thế nó vô lý hơn thấy quá sai thế là xong rồi sau khi đấy thì thấy mình mặc định vậy là mình biết ngắm biết xong rồi con để mà thứ tự nhiên chứ không gì cả
đấy những khoảnh khắc đấy khoảnh khắc nó gọi là a ha đấy
ừ
a h ra không phải thế hóa ra này cơ a
ha nhiều lần thế nó ngấm dần mà
sa như mấy là người ng củủ làm xong chục lần thì dần dần bắt đầu mình
thì lúc nãy con có hỏi x cái đoạn là có phải là nó tương đương với cái đoạn là kiểu mình kh mình ngồi đấy Mình ăn là mình sẽ bảo không mình rõ ràng khi mà mình mặc mặc định mình đã là biết là sao lại có cái cảm thấy là đi ăn xong rồi lại có như này no hay không no phải đi ăn đấy đấy nó đấy một ngày có nhiều khoảnh nước th đấy
thậm chí con chẳng cần phải nghĩ gì cả con chỉ đồ mặc định thôi mà con chỉ a ha thôi
nó a ha thôi chứ
con không cần phải nghĩ thêm
mình không mình cũng không canh nhưng mà tự nhiên nó bắn ra nhận ra như thế mặc định lại
còn cái chên Thế thôi chứ gì chên thấm m
chị còn gọi rau nữa mà
cho em uống bêu với còn bê không ạ?
Gọi đi hết rồi
không hết rồi
uống ké thụ này cốc xào tôm càng mấy xà
cốc đây
b cho mình thêm cái cốc bia
cho chị hai phần miếng cua đi
xin thêm một cái cá treo chiên tôi ngâm nước trong gọi thêm ạ mày lều b
để bên này chia đôi ra bỏ cái này Bỏ cái này ra.
Ừ. Xúc răm bên này.
Đấy. Thì chia đôi ra.
Con cá này hơi to hơn cái này đúng không? Chia đôi
nhá. Cho mình một con bia. Ơ cẩn thận đồ đồ đồ cht.
Thằng này ông nào thấy ngon thế à? Thằng này á.
Cho mình một một cốc của bia nhá.
Không bia
mình à bảo hỏi anh xem cua còn cua chả tă khí được cao lắm. Thứ đo các bạn. Nữ bây giờ các nam biết nhá. Nữ nhó mình nó không khí cao nước đo cho Minh Trang từ lúc bắt đầu đo là Bắt đầu vào nhóm là 20 à
20
bây giờ 100 rồi
cua thì cho hỏi là mình lấy xanh x
mỹ nhân 103 rồi được không
nam thì tí nữa để kiểm tra sức khỏe mà nữ thì miếng xào không còn miếng xào gì nữa nh
mà không phải là do rành mạnh nhá sống sống rất là là cức khuya đấy
đây miến gì đây
cái miếng xào gì đây
đấy là sukiaki hải sản chay xe nhanh hơn
hai phần chay
ừ đúng rồi xe bên kia ít bên kia Trang với Châu Anh vẫn
tức khuya bây giờ toàn trăm
trung bình hai chị em ba 23 gi mới ngủ 3 gi
2
2 3 giờ mới ngủ
thức khuya thức 4 gi lại
được không
có ai mặc định chuyển nữa nào
trước thì con hơi hơi trạng thái bị canh canh
ừ kiểm tra ấy
thế là lúc này đi bộ hồ chỗ vai nguyên hỏi là chị xem thấy tôi đang đi bộ thì làm thế nào
của gươm á
hôm đi ăn sen xong rồi bà con đi bộ đến hồ gươm
à thế à
này gọi cho bên này cá mua h ăn hết không
như trả lời câu nào ấy nó
thế là mình có lấy thêm hai cái miế không phải bài tập gì mà nó đang ở mặc định Bên chị còn một cái rau củ quả nữa nhá. À hai cái rau xào đó. Biết à trên dòng biết thì mới thấy là nó có khác nhau lúc mặc định ban đầu chứ không phải là kiểm tra hay là làm sau đấy.
Ừ.
Mà là lúc con hỏi Duy Nguyên là đang mặc định biết rồi.
Thì hôm sau
dạ ch anh cái bạn lúc nãy bạn có báo lại là lúc nãy thì chỉ có lấy thêm hai cái rau món xào chưa lấy cái kh quẹt. Cái thịt dòng thái các loại đo được để ý mà đo ra có 35% ừ
đấy thì cảm xúc nó lên rất là mạnh
để gì
d
để ý cái gì
để ý là nếu mà thấy cái để mở rộng cho mát thôi chứ nếu mà thấy cái gì là thật vật hay cái gì thật thì kiểm tra cái đấy
nhưng mà nó nó kể cả cái việc đấy trông thế thôi nhưng mà cái động cơ nó vẫn là phải canh cho nó đúng
mắc hình à
xong là lúc mà nó mạnh lên lên tự nhiên là tôi lại nhớ đến cái cảnh đấy ờ nhờ dù có làm gì nhá hay tôi kiểm tra là bất cứ gì nhưng mà mặc định nó đang là cả với tôi cả vấn đề tôi sai ấy thì thì là làm gì nó cũng đúng rồi nó đ
còn mặc định lại làm gì cũng đúng
đúng rồi
thì hôm sau con chỉ mặc định thôi thì là lại ch mấy phần trăm đây là
đấy
nó khác nhau ở cái chỗ mặc định
đây là ki đấy đây là chìa khóa
phải là làm gì
đây là chìa khó mặc định đ nó khác
thế thì à như hồi nãy chẳng hạn như lâu lâu mấy hôm nay bị cơn giảm xất rất mạnh lên thì nó có hai hai trạng thái trạng thái mà quên mặc định ấy thì là thường là sẽ đi mà là là tập bất kỳ cái gì để xử lý cái cảm tiêu cực ừ
còn lúc mà nhớ ra ví dụ là mình là thế nào chẳng hạn ấ
thì là lúc ấy nó chỉ gì
bên này sẽ có một con
xem cảnh xem xem nó là thế nào thô nó rất là Kiểu kiểu nhẹ nhàng mà xem thì đương nhiên thấy nó là biết rồi.
Ừ.
Còn còn cái trường hợp kia là tuy là tuy là đi kiểm tra hay là tuy là đi hỏi nhưng mà nó nó lại là với một cái thái độ là sai đúng
còn có con chỉ gọi hai con mà chỉ còn có một con thôi.
Tại vì là lúc đấy là con mới hỏi lại làế
bây giờ thư trực tiếp
bên kia có muốn gọi thêm gì đâu. Bây giờ em gọi thêm nó trả lời khác hẳn nhau. Cái là sai các thứ bé ba nói
còn lúc mà mặc kinh xong ấ thì Thế này nó vẫn là biết mình biết xem biết thì làm sao thì là hai câu trả lời nó khác hẳn nhau. Một câu là nó rất mượt cái gì xảy ra cũng được còn một câu là
là kiểu gì cũng phải điều chỉnh một cái gì đấy
đúng rồi
trong cái cái kinh nghiệm đấy
đấy
ừ sửa dù là 1 triệu
thế thì mới nhớ là ơ thế thì đây là hai mấu chốt là hai mặc định khác nhau rồi này thế cuối cùng hôm hôm buổi tối hôm qua cũng nói chuyện với cả Hải Nam với cả Dương Anh là con với Dương nói rất nhiều về chốt lại là ờ cuối cùng là cái mặc định ban đầu rồi này
nào
chứ còn bây giờ anh em tập cái gì
chưa chưa mặc định được thì làm tất cả mọi thứ để mặc định được còn mặc định được rồi
mặc định được rồi thì xong
xong rồi à xong đừng nghĩ thêm nữa đừng
đừng cố gắng thấy biết
vâng
thế là một cái cực kỳ sai lầm
đúng rồi
lúc mà chưa tự mạnh được ấy phải cố gắng thấy biết
cố gắng
bị xong rồi cố gắng thấy giật chính là sai lầm tuyệt vời
con tự tách mình khỏi giật cây giách mình khỏi giật không
vâng đúng rồi Mà sự thật xong phải cố thấy sế rồi
đấy. Mặc định là con tách của sự thật rồi.
Ôi hay quá.
Nên là trước mặc định phải chỉ tập như người bình thường.
Đúng rồi.
Xong mặc định con phải sống như bình thường.
Ừ. Đấy
nhưng mà bình thường bình thường còn như cân nợp sữa luôn ấy.
Đúng rồi. Đúng rồi. Bình
mức chính con ngạc nhiên luôn sao lại bình thường này được?
Tu hành hướng này á bình bì bất kỳ cố gắng thnh pháp đọc đấy là khiến con sai.
Con đang biết thực hà pháp kỳ quái không mố chốt đấy
qua mấy anh em. tư đấy
sư phụ con kể thêm cái đoạn sống bình thường á sư phụ
ừ
tức là tức là cái đợt trước khi mà con đi học ấy thì khi mà con phát hiện ra là việc mà sai là vừa là tu hành mà vừa là mẹ ừ
tức là mình vừa tu hành để mình thấy biết
và mình phải cố để càn ra là mẹ saục về bảo là mặc định mặc định lại
thì con có tư lại về cái việc thực sự mình là ai ạ
thì à tức là tư tư về cái cái cái biết tự suy của sư phụ ấy ạ. Thì mình thấy lúc nào chắc chắn mình cũng là mình chắc chắn dù như thế nào đi nữa mình vẫn luôn là biết và và không thể khác được ấy ạ. Mình xem còn cái dòng này là luôn là dòng biết nó không thể khác được ấy. Tức là biết nó bao trùm nó không chừa một cái cái kẻ hở nào hết. Như chị Quế nói là con thấy nó rất là tức là dù cho mình vô minh hết cỡ mình bảo mình là vũ trang đang chăm con, mình đang quên hết tất cả mọi thứ nhưng mà ngay lúc đó mình vẫn đang là biết cho nên vì mình biết rõ ràng mà.
Thì con thấy là tư xong mà xác quyết như thế là là mình thấy đúng là bây giờ thấy mình sống như thế nào. thì con mới thấy là sống bình thường chứ không thể nào mà tại vì nếu mình mặc định mình là hành giả mình mới phải đi tìm kinh nghiệm khác ấy ạ.
Còn nếu thực mình luôn là biết thì mình không cần tìm kinh nghiệm gì hết thì con mới thấy là mình sẽ sống bình thường chứ không tức là sống một cách bình thường luôn á. Thì thì thì chứ còn con thấy là nếu mà mình mặc định hành giả mình sẽ đổi kinh nghiệm mà mình chống lại rất là nhiều ấy ạ. Cho nên là mỗi lần mà bé ba nó là phải đổi cái này, phải đổi cái kia, phải tập cái này cái kia là theo cái pháp mà im lặng thả dộn lộn cái gì không phải im lặng mà ngồi im á sư phụ.
Ngồi im. Thế là vài lần ngồi im như thế là mình tự tin cao ngút luôn á ạ. Là mình thấy là dù cho nha đang lúc bé ba nói thì mình vẫn là biết mà sau khi bé ba nói mình vẫn luôn là biết. Tức là kiểu gì cũng luôn tức là luôn luôn mình là thế. Rồi sau khi mà mình mình mình xác quyết ấy ạ và mình vào thực tế thì mình thấy những cái lúc mà nó hù dọa mình không làm theo ấy thì con thấy là cái phần đó nó nó khiến cho mình rất là tự tin á.
Nó đó sư phụ nói ra đó. Nào vũ trang 100% sợ không đầu
bao nhiêu ngày nào cũng đều đều
ba ngày rồi
ba ngày nắm được cái gọi bí kíp khó tử rồi đấy nó chỉ đơn giản thế thôi
ăn không
nhiều quá sợ quá
chẳng có gì c nh lửa nh lửa cho chân hết đấy
vâng cái này nó xương sương thế là rỉa rỉa ấy mà thích
uống nước này nước này ngon
cô tưởng nó chỉ thế thôi Con là tất cả chứ đây đều thúc tạp. Bây giờ nó chỉ đơn giản thôi. Một bí kíp thôi. Không tin nổi.
Ừ
là là cái kinh nghiệm nó tệ.
Không tin
không tin nổi không khác gì lúc mình trước khi tu hành m cái đơn giảnơ
dễ quá không tin nổi. chưa?
Con thấy cái này nó rõ hơn ấy là khi mình đang trong cái trạng thái lo lắng được cái gì ấy.
Ừ.
Như hôm qua lúc ấy con a chuẩn bị đi dậy đấy. Đi dậy vì là này đào tạo tại doanh nghiệp.
Ừ.
Mà mình con bình thường con đi cũng cha mình con
đây phải xa vợ
thì
lần đầu xa mẹ
xong rồi à. bên đấy họ đặt dạy nhưng mà kiểu như là giám đốc yêu cầu học ấy mình cũng phải nghĩ nhiều vì không biết người ta có thích học không.
Ừ.
Và người không biết người ta quan tâm đến cái gì.
Ừ.
Và bình thường thì mình dạy thì dạy theo kiểu đào tạo lãnh đạo thì có cái mà nói đây đào tạo nhân viên không biết họ có quan tâm không ấy. Ừ.
Thì lúc ấy đang nghĩ nhiều thế tự nhiên nhớ ra ơ tự nhiên nhớ ra ơ thế mình là ai nghỉ đấy. Ừ
thì tự nhiên thấy là à đúng rồi mình là biết xem chồng biết.
Ừ
thì tự nhiên chỗ đấy là nó nó chả có luôn.
Thì tự nhiên là cái trạng thái của mình xem trạng thái là nó Biết đang xem cái dòng chảy biết không thì thấy là là nó cứ chảy như thế thôi. Thấy là cái tiếp theo như thế nào cũng là chả biết nó chảy chả liên quan gì đến mình xem
thì từ một cái trạng thái đang hết sức lo lắng tự nhiên cảm giác rất là
tại lộ tại chỗ luôn.
Vâng ngay tại chỗ luônấy. Cảm giác lúc ấy rất là sướng
v hại không?
Vâng.
Còn cách làm thì rất đơn giản
giảnh tại chỗ
quá đơn giản.
Bây giờ nghe lại các bài hát của phụ ấ
bên mới hiểu rằng thơ và nhà không suốt con này ấ
qua hôm qua hai tiếết Không với từ anh nói về chest của sư phụ anh không cần sửa bất cứ nhệp nào hãy hãy để cho chúng nhiễ hãy đào được chúng nhiễm trong lớp kề quệ trong sối ạ.
Ừ.
Và theo cái chỗ mà bực thẳm thầm là tuyệt đối bình an ấy.
Ôi cái chỗ đó nó chạm kinh khủng khiếp lắ.
Tại vì cái vậ thẳng chỉ là cái tượng tượng thôi mà nó không phải là có thập đâu ạ. Đó bề m là biết tức là
đây là quăng con vực thẩm đi. Đây quăng con vực thẩm.
Dạ.
Thì chuyện gì xảy ra
bây giờ con giờ thầy quă cố vực thảm là có chuyện gì xảy ra
bây giờ con quăng vào bực thảm nằm ở đấy một chỗ thì có thể trung thanh tình tr Định biết xem xong biết sợ nhờ.
Xong rồi chuột nó bò xung quanh cắn tay cái dân con
ừng có live còn khách nào
đúng không?
Dọn xương nốt em
hết hết hết hết hết hết thịt rồi.
Cái da này người ta dọn đi để cái mới
sướng con đế đoạn này là kỳ rượu không thể tin nổi. Đúng chưa?
Các con ngày sữa không phải tin nổi sẽ đến cảnh này.
Vâng.
Kiểu có kiểu tô này
kiểu t này ấy.
Ngày xưa xong tin nối ấ
ngày xưa đọc tất cả thơ dụ con đều dụ nói được cái này như không giờ con con
không hiểu nó là dụ nó thực sự nó về cái gì
cậm bớt đi
à. Hôm hôm qua đâu gọi là tự nhiên con sang qua putala xin khỏe thế là đang ông lại giới thiệu à anh anh ấy kể chuyện cho con anh bảo anh xin một khỏe hay lắm nhưng mà xong đọc chưa trong suốt thì không hiểu gì. Thế là anh đọc cho con là cái khỏe đấy hai vế. Một vế là khi nào mà bắt đầu thấy bất lực ấy lúc đấy là tự do. Chỉ ý chính là thế thôi. Lúc con ờ nhở mình đúng con đang cảm giác rất là bất lực hôm qua như
xong con đi bộ về nhà mà con ờ nh trước giờ là con rất sợ cảm giác bất lực. Sợ nhất cảm giác bất lực
đàn ông sợ bất lực
đúng là lúc nào
nhưng mà đúng cái lúc mà kiểm tra lại lúc đi về ờ mình đang thấy bất lực về nhưng mà mình mình rất lại có cảm giác rất là tự do kiểu là
ví dụ tiền biết các thứ nợ lần không biết quyết thế nào vay khắp nơi không được rất bất lực nhưng mà đúng cái lúc bất lực đấy thì lại có một cái cảm giác là tự do
gạo được ấy
mà rất là bình an thoải mái ờ sao
còn lực là cái tôi còn sống đấy
câu mà
khi nào bắt đầu bạn thấy lợt cửa lúc bắt đầu trông sụ này thôi nhưng mà thất lực từ lâu rồi
thì lúc mà con chống lại cái cảm xúc thiếu cực ấy là vẫn còn có lực để chống lại nó nhưng mà khi mà chống mãi không được kiểu vào cơn ấy thấy bất lực ờ nhở sao cất lực cực mà lại được tự do thế này
nó không phải làm gì luôn
con là được ban phước tài tự do tài chính đấy do khỏi
ban phước tự do khỏi tài chính
người hiện đại khổ nhất là tự do là tài chính Người đại tin thằng tài chính giải quyết được mọi chuyện nên cùng cái đấy là th rất quan trọng nhất quan trọng nhất thì chính là khổ nhất vì cái đấy là người giàu cũng khổ người khổ ông lấy giàu nhưng mà ông cho là tài chính là quận nhất thì ông ấy khổ với chính tài chính tỷ phú cũng bị đấy hình dung cái khổ hiện đại không vì hiện đại tin rằng là tiền bất bội chuyện như tiền phóng phóng lại tiền đấy nên là có vấn đề về tài chính kể vấn đề gì thì vấn đề to đùng đấy Nhưng mà ngày nào đấy mình bất lực của mình có làm được cái gì đâu. Tiền chẳng thể quất được cái gì cả quất được bằng tiền là ảo giác. Đúng cái đấy phải do khi nhỏ kinh nghiệm sống để mất thất bại. Chứ thành công nó củng cố được ngược lại. Cái nữa là tu hành là là không tự nhiên là xuất hiện phát hiện được niềm tin là tu hành là giải quyết được cảm xúc tiêu cực.
Ừ.
Đấy ví dụ là khi cảm xúc tiêu cực đến thì mình tập đấy vẫn tin thế mà mà trước cả 10 năm rồi. Tập thế mà
nhưng mà đến bây giờ phát hiện ra là khi mà mình bất lực thì bây giờ cảm xúc đến có giải quyết được gì đâu. Rồi
thì tự nhiên thấy thoải mái luôn.
Hôm nó có mấy bước sào đấy mấy bước thanh thanh kiếm đối tượng đấy.
Nằm im ngồi im thôi.
Trong tự tim mà chơ trọng trọng nó sướng giải thă và đây nìn
cách thu dễ thế
mà nhìn thấy mà hơi không thấy sợ ấy mà nhìn thấy mà không thấy sợ chứ đuổi theo trên cái gì sợ lắm vì nó Dọa
nghĩ là nó dọa luôn. Dọa
luôn dọa. Dọa kinh hoàng luôn.
Kinh hoàng còn phải là ai
ngồi chống cầm nhìn này
ngồi đợi đợi cơn qua
đợi qua cơn
đợi mà đợi kiểu của trí tuệ
tự tin và trân trọng.
Tự tin và trân trọng không đánh nhau gì không đánh nhau cơn nào hết
mà thấy một biết mới tự tin và chân trọng
chú này cơn nào hết.
Ngồi lúc mẹ tự về
rồi. Ngồi lúc mẹ tự về. Đúng rồi. Ngồi lúc khi sáng suốt của biết đế đến con gì không? Lạc mẹ ngồi im. Đấy không nệ mới dễ gì nữa. Dễ ếp gì nữa các đỏ phải làm đủ chuyện nữa không?
Hay quá.
Rồi bên này đi bên nữa đi. Phải nm hết rồi nó chưa? chưa ạ? Con này ngồi chia hai phe là có lý do vãi khủng
câu trước sụ mình mình đang mình đang là cái gì ấy thì bảo là không phải là câu thường xuyên con con nhắc ấy sẽ là nhưng mà tức là sẽ thỉnh thoảng con nhắc cái đấy
thế nào đang thế nào
à là thế nào ấy
thế nào hơn là cái gì à đang là thế nào
thế nào mới là thấu đáo hiểu chuyện
ừ
cái gì thì không thấu đáo không đủ thấu đáo
mình là thế nào mình là thế nào vâng thấy là có mấy cái t với cái ấn tượng thiế tức là những cái lúc kiểu như là nó có những cái thúc giục mình phải làm cái gì đấy ví dụ như là thúc dục kiểu như là tôi hành giả phải làm gì đi để giải quyết đang đang thấy đang thấy có tôi hay cái gìấy t cái kiểu kiểu thúc dục của hành giả ấy thì mới ô thế đang là thế nào nhở thế thì tiên cảm giác lúc đấy là lúc kiểu lúc mặc định lại mặc định lại thì ô mặc định lại mình mình là biết hay không biết tự nhiên là cảm giác là không cảm thấy là không cần phải làm theo
mặc định lại có một cái giở là mình khôn mẫu
còn mình là thế nào ấy cũng là mặc mà hành động là nhưng mình mỗi lần thì mình khẳng định là mình là cái kia
thế nào tôi hỏi mà
còn mặc định lại cho kiểu kiểu đấy có thể đế ép c
còn là thế nào thì nó sẽ hơn chỗ lại
à thì mình xong là một số lần ở thế nào cũng là thế như thế
lần nào mình thế nào mình cũng chỉ là thế thôi
sau đấy thì con con không không không cần thế nào cũng được
con chỉ búng tay hoặc nháy mắt cái thôi nhưng mà trước đấy con phải thế nào để con đến cái điểm mà con kết luận là có lần nào thế nào thì thế nào thế nào thì vẫn chỉ là biết thế còn hỏi thế nào nhiều hơn là là là mặc định lại nó thế nào chứ nên mặc định lại rồi đúng không? Thì đấy là cái cảm giác khi hỏi câu đấy nó mình thấy khác gì câu kia cảm giác là nó có gì sự tự nhiên ấy hỏ xong tiên nó có gì đó mình mình cảm giác mình quay lời về vốn cái vốn là của mình ấy
cái vốn là chứ không phải là một cái gì đó cảm giác nó không phải cái gì đổi mà
ơ hỏi xong cảm giác nó cứ đổi về một cái trạng thái vốn là của mình ấy thì nó cảm giác cái sự tự tin khi hỏi câu đấy thì con tượng là là trưa nay trưa nay xong m tiên mấy c thiền trưa nay thì tiên nó có gì đó nó cảm giác nó nó tự tin hơn là đoạn là mấy cái kiểu như là trước đây mình cho là những cái cảm xúc tiêu cực hay những cái cảm giác có tôi này, cảm giác thế vật, tức những cái cảm giác xong từ đấy mình mình suy ra mặc định luôn là mình là cái
mình là cái người ấy, tức là suy ra có tôi và suy ra có thân thể là thì sau đây. Ô kể cả khi ngay lúc cái đấy nổi lên ấ thì bản chất nó vốn mình vốn là vốn là không phải có có tôi hay có vật tức nó cứ nổi lên thoải mái nhưng mà vốn là không không phải như thế
thì trước đây mình cứ cứ rất sợ cái mấy cảm giác kiểu kiểu thế tức là mình đồng ý cho cho mình là cái thằng người và mình rất sợ cái đấy thì sau đấy là cảm giác ủ mình mình vốn là là kẻ nó bạn tiêu cực hay như nào thì nó luôn là bạn vốn là và đang là cái gì đang là ấ nhở
bạn luôn là và mãi mãi là
đây
cái đang là
phải không
vâng bạn luôn là và mãi mãi là
thì cảm giác là cái câu đấy nó giúp cảm nhận mình về cái trạng thái vốn là của mình tự tin là trạng thái vốn là của mình chứ không phải là một cái mình mình phải làm gì đó mới là cái đấy mà là mỗi lần như thế mình ô mình vốn là cái đấy thì nó lại cảm giác rất tự tin nó tự nhiên cái Rất ch lấy cả và mãi mãi là
một chướt lướt sôi thì bỏ chanh ra giúp cho em.
Ừ
con này khắc nãy là đúng không? Hôm nãy
giống ạ.
Đấy chưa các bạn?
Vâng thì bên này chưa cho ăn lúc nãy
bên này có chưa cá đúng không?
Hình như khác cái tên thôi ạ.
Hồi nãy là hấp chanh giờ kêu là hấp tôm nhăm mà con chủ vị thì dây giống nhau chứ. Chưu chung
lừa
lừa đ
giống à
lừa
mặc định
mặc định mặc định
không con cá chỉ có như thế thôi. Lúc thì kêu là tôm nhăm lúc thì kêu hấp sáng. Câu đấy nó như một cái câu câu nhấc một cái khuôn mẫu một cái suy nghĩ gì ấy.
Còn lúc nó đang thế này kiểu ví nó hiện ra thế này và lần nào kiểm tra nó cũng thấy thế này thì
đế ch mặc định đấy nó rất là là là không có một cái tên gọi là hay kể cả biết nó cũng như kiểu nó ra một cái kết luận một cái câu cái cái kết luận ấy
hai câu nó đều dẫn con quay lại trạng thái đang là vốn là của con và trạng thái nó không khác nhau nhưng một cái là con hỏi vào sự tóm mò xem thực sự ra thế nàoấy
một cái là con hỏi với động cơ là sẽ thực hành cho đúng thì hai cái nó ra hậu quả khác nhau mặc dù là cái cách thực hành cộng với cả cái việc dẫn về một trạng thái giống nhau
nhỏ động cơ t món thực sự mình xem mình
mình làm thế nào
mình làm thế nào kia là mình thôi phải gặp cho đúng thôi
thì nó không hiểu quả bằng thôi chứ nó cũng nếu mà thnh đúng thì nó cũng ra cùng quả
chả khác đâu mà kết quả giống nhau
kết quả giống nhau nhưng mà do hiệu quả khác nhauúc lúc hỏi thái độ và hỏi nó dẫn đến Một cái thì lâu hơn, một cái thì dễ rầm hơn, dễ mắc vào lỗi là tôi là hành giả thôi. Tập đủ lâu thì nó giống nhau. Ngày xưa cùng kết quả con phải ngồi núi 15 20 năm không thì vài năm cũng không hai lắc ngội với nhau.
Ừ. Đế một cái đích đích
con là cái tiếp quận luận cái tu tối thượng rồi. Không có loại tu nào hơn cái loại tu này nữa nghĩ xem bâ giờ ngồi thiền động kinh quán tưởng chỉ chú làm tất cả trò làm sao bằng cái lần này? Tối thượng chưa
không thể tìm được cái loại tu nào hơn loại này nữa
đỗ tìm được trong vũ trụ nào lại tu hơn
đó em chia ra không biết bao nhiêu kiếp
đúng không trăm ngàn mua kiếp khó tìm tậ
thế sao chay nhiều
chay á
ờ bảo chay đấy chay mà có trứng
sao chay trứng chay
nên bị có hứng ăn chay à
đâu con thấy hai cái kia nó cho xong mình ăn chay
ờ trông thôi Anh được đâ điểmể
anh được đấy.
Cho chồng ăn học mình ăn chai chồng anh tự mình bình luận đi anh bình luận đi.
Bình luận người ta c này đem anh Minh Hải mở màn rồi đấy.
Minh Hải là người khởi động không phải là con th yên tâm
có lỗi gì Minh Hải chị
cho chị xin đôi đũa với hai đôi đũa.
Hôm trước nghe lại cái đoạn dụ kể mà về
năm đôi đũa người nở đây cần đũa hết
ng là giang ngộ ấy dụ ngày khai bu ấy bâ gi ngày học rất nhiều nhiều thầy xong rồi đến cái buổi tối đấy xong rồi đến cái ngày sư vụ kia để giảng cho biết là cái gì thì sự con nhớ là đoạn đấy là gọi là kể là sau khi kể xong Thì cái ngà n khu b ô nó đơn giản như thế này à kiểu
thì con đang nghĩ là cũng nó cũng kiểu kiểu như bây giờ ôi nó đơn giản như phơi đũa nhá
kiểu nó không không từng không không tưởng nổi
ai cần đũa này
là hình dung nó kiểu kiểu như vậy nhận sự đơn giản
có cần đũa không
chứ đây học rất nhiều thứ nhưng mà không không thể nào cảm nhận nó lại đơn giản
học nhiều thứ để thấy là đơn giản
đây là đây là hốt lõi cắt cắt vào lõi trước khi là bóc vỏ ngoài hiểu không bóc từng lớp vỏ mộtanh
ph này phát cắt xuyên vào lõi luôn hiểu không thấy là nó có tập pháp tập thêm
nhưng mà cái này cũng không có cảm giác mình phải tập gì ấy. Thấy nó là thấy mình rõ ràng là
nhưng mà em thấy mình cảm giác mình không phải tập gì ấy.
Tất cả các loại pháp khác ấy cái giai đoạn
ừ
con tập xong đều mong đợi một cái gì đó.
Đúng rồi.
Cái này tập xong không cần mong đợi. thêm
nó đã đầy
đúng rồi
đúng không bây giờ con bảo bây giờ bây giờ chuyện xấu thì chả sao cả mực hấp chanh ạ
hả
mực hấp chanh mấy ông này đây cho sư phụ
bên kia có ăn thêm gì không biết em để đây chị
xong rồi di chuyển dần khi gì hiện ra thì cũng là một
đây em ơi là cái đấy cảm nhìn vào cũng thế cả như nhau cả
mong đợi theo mình Không tưởng
từ chối cái gì mong chói nào
nào nữ nào cùng lên nào
cùng lên
cùng lên hơi những người nô lễ nm thang
sao đến phái nữ không nhận
không nhận
lạ
không nhận không nhận
mình có phải là người đâu nhỉ
đúng không nhận
sư phụ thử lòng thôi
quân dân thù dài l
ch phải dân thù nào hết
h
cái gì nhở cái gì cái gì cái gì muôn màu
hình
cái gì kẻ thù khuôn khuôn B trận nhiều đối thủ
nhưng mà vào trận nhiều đối thủ khuôn mặt khác nhau
hay chỉ thấy khuôn mặt của
mà gọi có một cái như mà
hay là do chưa trộn lên nó bị ng
chỉ thấy khuôn mặt
hay đầu bếp
thơ làm từ xưa anh em bây giờ mới
vừng đang yêu thì yêu nhắn dần hiểu ra
chia tay biết
bí thích là ma quá
hai bên gọi giống nhau mà đấy cũng có thể lên m của chị nó có vấn đề
thật
th yêu thì thấy người yêu một cô khác mà hơn nữa Hai chị em nhà mày
nhắn tin chia tay đã là gì?
Hai chị em nhà mày
ăn vừa cũng ngon.
Ô ăn đến giờ này vẫn thấy ngon làm sao ta?
Quá sợ hơn miếng cuối cùng ấy. Không gian
không gian đúng rồi.
Ừ.
Em có một chiếc bụng đói bạn vào thật nhiều đối thủ
với gương mặt
hãy chỉ thấy
hay chư ạ. Thay được
gương mặt
gương mặt nhận biết chứ
tất cả thứ đến dọa con ấy. Bây giờ ch nó chính là vào trận nhều thủ đấy. Ừ.
Tất cả gì dọ con bây giờ nào
dừng 34 phút mình chưa
chưa lấy thì thôi nhá không lấy nữa
con con chuyển sang một con có thể ra quyết định được ngày xưa gọi giải thoát đại quyết định đấy chưa thấy đâu à
không làm gì hết luôn
nếu có làm gì thì đáp ứng phải làm đấy không làm gì hết rồi thì sau đấy con sẽ thấy rằng từ từ thấy rằng
đây đáp ứng phải làm
còn nếu con không quyết định như thế thì con làm con tin con làm quyết định như vậy thì không phải không làm nữa Vẫn dẫn rửa mũi cho con vẫn gì đấy nhưng mà đấy đang ứng bình thường
vẫn làm bình thường
không làm gì
đấy chứ không phải là là con tự nhiên lại không làm
đang từ tôi làm cho tôi không làm thế thì thế thì khác gì đâu
thì là là tôi không làm thôi làm
thế nên là con xác định không làm gì nữa nếu có xảy ra cái gì thì đã ứng thân thể này là công cụ giác ngộ con tin điều đấy chứ có phải con làm gì nó đứng không
có thể là công cụ giang hộ thì có làm làm sao lại con còn làm cái gì nữa như vậy con chỉ cần làm một cái bước là ra quyết định thôi ra mặc định đấy bản chất là ra mặc định Ta quyết định mà chứ là ta mặc định mình không làm gì cả. Phụ lộ con thấy cái câu đấy bắt đầu thấm
thì lúc mà làm hay tập trung vào một cái mục tiêu nào đấy là nó nó thành thật với xong rồi nó nó thật hóa đủ các thứ, thật hóa cả tôi rồi các thứ. Nhưng mà khi mà mà bất lực ấy hoặc là không làm như là là tự động nó
nó ngừng cái dòng gọi là con hiểu là nó đang kinh nghiệm là nó lưng cái dòng kiểu nó thật hóa xong nó nó phóng đại lên.
Ừ.
Còn thấy vẫn lực cũng chả thấy phóng đại gì cả. Thấy nó bình thường như thế.
Con đang được trải nghiệm đấy.
Nó là kinh nghiệm
đang được trải nghiệm đấy.
Con ra quyết định thôi. Sau đấy là đáp ứng hết. Thế xong mai dậy mà con tu sai con nhớ sai. Đấy là đáp ứng.
Đáp ứng
chứ đấy không phải đáp ứng cho gì không biết nhá.
Có thể đáp ứng cho học trò con 10 năm sau.
10 năm sau có nhệm đấy. Con mới cần thầy có nghiệm đấy.
Vâng.
Mới trả lời đúng câu hỏi của nó. Còn nếu con không trả coi đấy không bao giờ trả lời câu đấy được.
Thế đáp ứng trong ch cho mấy làm sao sao không biết được là cái gì sao đáp ứng
đấy. Khi con có lòng tin là đáp ứng thì nó sẽ đáp ứng. Thì con tin thì gì thì nó có cái đấy mà đời con chỉ có lòng tin thôi mà có gì đâu. Có gì thật xảy ra
bước hai không xảy ra. Bước ba mới có xảy ra. Suy luận xảy ra. Xảy ra gì do không tin. Bước hai gì đâu? Bước hai chỉ là nó tưởng thôi.
Còn cái tưởng đấy nó xảy ra cái gì xảy ra hay không xảy ra là do suy nghĩ bảo suy luận
vô minh tận bước ba màu đến bước hai chư. Vô minh
chưa?
Đúng rồi.
Thế đây là Nếu ngay trên bàn này con quyết định được là con chả làm gì hết thì là đủ à nó không được ngà đó trong cuộc sống này chú ạ được
không
như nào nói
nó to lên mà cho nó vào đây
nó to lên học cầm máy đi nó vào đây
chụ giảng là sống sống không đừng chứ chiếu đây chiến thắng bạn bé ba Đấy mà lúc s giảng về nếu mà ngay bây giờ ấy là thực tế ảo ấy thì cái gì xảy ra trong thực tế ảo cũng là thực tế ảo. Tức là ví dụ bình thường là tâm lý bình thường sẽ lo lắng lo nghĩ về tương lai đúng không? Ví dụ như là bọn con ngồi với nhau ấy sẽ có hay lo lắng là à với trình hiện tại thì nếu việc này nếu việc kia xảy ra thì sẽ như thế nào hay kiểu như thế. Thế là lúc đấy khi mà nhớ đến cái bài đấy thì không ngay bây giờ ấy ngay bây giờ là cái gì? Ví dụ như là thuê lúc đấy bà con mới ngồi với nhau đang tư về cái mà mặc định biết xem dòng biết ấy thì
già thử nào
đấy đây
hơi lạnh hơi nhiều đánh đá hay không đá
hơi lạnh một tí
quá lạnh quá lạ
đợi tí cho thêm ít nước nóng
nước này nó hết rồi
thì ngay bây giờ là tưởng tượng trong biết rồi ấy đưa hải nam kì hả nam
tin gì ra cái đấy mà
suy lượm c mà sợ tin gì ra cái đấy tin thế Thì tự nhiên nó thế sao có đâu có cái gì đâu ảo là thế
đôi này xong sau đo không đo xong không trêu nữa xong đ
rõ rồi mặc trêu gọi cho nó vui hơn mịnh rồi
mặc định rồi
mặc định thành công rồi
thành công àâ giờ tìm đôi mới đi
tìm đôi mới
gì nữa đôi này xong
ch đi
lạc quá đế hải nam phất là quên hết những thứ
đâu quên gì đâu
không ý là bà con nhiều về cái việc là mặc định về biết xem dòng biết ý. Thế thì khi mà khi mà ngay bây giờ ví dụ trên bàn ăn này mà đã thấy là tưởng tượng trong biết rồi, đã biết xem dòng biết rồi thì bất kỳ cái gì xảy ra ấy giống như là các nội dung mà bé ba bảo ấy thì đương nhiên nó là biết xem dòng biết rồi. Thế thì con ấn tượng cái chỗ đấy bởi vì nó rất là đơn giản là lúc nào mình nhìn công kinh nghiệm nó chẳng như thế. Thế là khi mà về thực ra là bọn con chẳng làm gì ngoài cái việc là cứ tư cái mặc định cho nó chắc lên xem là có tin dâu diệu. ở đâu lại lô giao tiếp thì càng càng tư thì càng thấy là ô thế thì bây giờ khác với trước đây ở chỗ nào thì bọn con mới thấy là ô thực ra là kinh nghiệm từ xương giờ nó không bao giờ thay đổi hết lúc nào cũng là cái dòng biết hết thế nhưng mà à thế hóa ra là ngày xưa lúc mà ờ khi mà vẫn là vẫn là dòng biết nhưng mà tin vào nội dung của bé ba thì thì lại tưởng là lại tưởng thôi chứ nó không hề thay đổi được kinh nghiệm lại tưởng mình đang trải nghiệm cái nội lung đấy nhưng thực tế là cái dòng nó không thay đổi. Thế càng tư nhiều thì bọn con càng thấy là ơ thế thì Rõ rằng là xưa nay kinh nghiệm nó như thế và và tự nhiên cái cái rõ ràng với cái việc là sống bình thường
tức là sống bình thường tức là về hôm đầu tiên là
bình thường cưới bình thường
cưới bình thường
hỏi bình thường mà các bạn đến bình thường các bạn không bình thường mà
không con sự ghê nhất là những cái trước đây mà ví dụ như là khi mà mình từ chối ví dụ về mình sẽ bảo là ui dạo này sư phụ dậy nhiều quá phải nghe đi chứ phải nghe nhiều đấy chứ phải nghe hết đi nghe lại hết đi rồi tưc này kia đấy kiểu có những cái kiểu mà bình thường trước đây mình thấy là là nó rất là kinh khủng. Mình phải nghiêm túc ấy, phải các thứ này nọ ấy. Thế nhưng mà khi mà xem mình mình đang như thế nào ấy thì con thấy cả việc Facebook, cả việc TikTok và cả việc đấy, cái việc bảo là phát tiết các thứ là tự nhiên là tự nhiên là lúc nào hóa ra càng cái đấy xuất hiện thì mình lại càng thấy đây là dòng biết luôn. Thế là tự nhiên lúc nào cũng thấy dòng biết cả. Thế là thế là đến lúc ờ mấy chị em mới ngồi với nhau bảo là ô thế là kiểu cuộc sống là đúng là ơ thế từ trước đến nay nó thay đổi cái gì nhỉ?
Tại sao Cái dòng biết đúng là kinh nghiệm thấy th ơ kinh nghiệm nó không thấy thay đổi gì hết nó cứ như thế này thôi. Vậy cái gì là thay đổi thì thấy rõ cái đoạn mà lúc mà chìa khóa về mặc định ấy. Tại vì về mình thấy cuộc sống nó rất là khác. Nó rất bình thường nhưng nó lại rất khác. Nó không thể là theo theo theo cái cũ được nữa. Ấy
sống cuộc sống bình thường
làm những việc bình thường.
Hiểu chưa? Mày hiểu chưa?
Hiểu chứ
đọc sơ sơ tốt thì tưởng mấy
sống cuộc sống bình thường h làm bóng đúng
đ
sống bình thường xư. Sư phụ hay nói cái gì trước khi Giác ngộ là cái gì? Đống gũi cái gì đó thường là em trán quá.
Núi là núi núi. Núi là núi xong là xong. Núi là núi xong là xong.
Ừ. Ừ. Đúng rồi.
Trong khi tuong khi
thì là núi không phải là núi
núi và nơi xong là xong. Sau khi tu thì núi là núi lại xong bằng xong rồi.
Xong rồi. Con con kể chuyện hôm qua tức là bố của bố của em trai con mất ấy. Bố của em trai Đấy.
Ừ. Tại vì là hai đứa là hai bố khác nhau mà.
Hai bố khác nhau.
Đúng rồi. Thế là mẹ con lo là tại vì là mất được một tuần rồi nhưng mà mẹ không mẹ không dám gọi bởi vì là thằng thằng thằng thằng em con là sáng tạo ấy. Tức là nó sẽ xúc động ấy. Sợ
thế là mẹ mẹ sẽ sợ là gọi gọi điện thì là nó sẽ làm cái gì đó còn nó đi đường nó bị làm sao đấy thì là mẹ không dám nói thế là con với bố mất tứ từ không thấy kể
vâng ông lại
em hỏi của sư phụ. Đúng không anh? Anh họ bă cầm hai tầng lục
cơn mà cơn
cơn nãy cơm
tỉnh lại nh
vâng thế là con với gọi em con sang bên này thì mẹ con với gọi điện nhờ con ấy là ý là vẫn phải nói cho nó thế là với gọi điện sang đây thì thế là hôm qua nó sang thì Kiểu xuất hiện rất nhiều bé ba về cái việc là ờ nói như thế nào, tức là lo lắng rồi thương nó kìa.
Đấy, xong rồi nó thì cứ cứ hồn như làm hết việc này việc kia. Xong rồi.
Bao tuổi?
Năm nay học năm đại học đầu tiên
thanh toán đúng không?
Đâu sinh năm bao nhiêu chị?
Ai đấy?
Là sinh năm 2007 đúng rồi chị gọ.
Thế là
thế là lúc chiều con với với chị Vũ Trang vừa tu xong về cái việc là mặc định là rất là tự tin và sống bình thường rồi.
Ừ.
Thế là lúc tối đấy con mới nhắn Chị Trang là đấy là không không
ca này hơi khó
không không phải thế tâm tâm sự kể chuyện thôi
là là
để đó ch nói cho
cứ tới đi Hải Nam
thế là nó ngồi ở ngoài phòng khách nó ngồi đấy nó học con mới nằm ở trong trong phòng ấy bởi vì khi nào nó học xong thì là sẽ nói Nói chung là phải nói với nó ấy. Thế là lúc đấy khi mà nằm nằm gọi là ngồi ngồi không nhìn qua côn ấy
thế là con chỉ nằm dòng ngắm dòng biết thôi. Ý là lúc đấy là rất là xác quyết với cái việc là ô rõ ràng đây là dòng biết rồi là tưởng tượng trong biết rồi. Thế là bao con thấy tự do nhất là tức là bao nhiêu cái suy nghĩ hay là cái lo lắng rồi nó không nó không cần phải thay đổi.
Tức là nó xuất hiện lên rất là nhiều thương rồi các thứ này nọ rồi kể cả cảm giác thật hay vân vân xuất hiện Mời sư phụ sư nhưng mà mình thấy rất rõ ràng là biết đang xem mời sư phụ chị xe đẹp mừng ăn mừng pho
xong tự nhiên con thấy là
trước ngày đấy nhá mời sư phụ
để sư mẫu phải chối nhiều có gì đâu
cái gì không phải là ý đến nhà sư sư mẫu sư mẫu cho ăn uống nhiều mà
sinh nhật sư mẫu tám sinh nhật chân nhá dịp đợi dịp thì s cho mời mà
đấy khi là sinh nhật à không xuyên nhệt người ta mời tụi bay chứ
lúc đấy thì quyết lúc đấy lúc đấy quyết
giọng biết quyết th chị kể tiếp chị em đang nghe hay
không phải từ chối bất kỳ cảm xúc tiêu cực nào lên kể cả tả cảm giác thật đúng không
đúng rồi buổi chiều bọn con tư nhiều về cái việc là có thật với có sẵn ấy thế là ngay khi trong thìm xong rồi lại con cứ nghe cái bài manifest nữa. Thế là lúc đấy ngay trong cái phòng đấy thì làm gì có tức là ngay trong cái phòng đấy nó là tưởng tượng thanh tịnh luôn rồi thì làm gì có mình hay có đứa em hay là có gì đâu nhưng vẫn hiện ra rất là sống động ấy. Thế là cái lúc đấy thì tự nhiên trong lòng cái cái cái sự tự tin về mặc định là biết xong dòng điếc ấy nó rất là là mạnh mẽ luôn. Thế là lúc đấy tự nhiên con thấy là ơ đúng là cảm xúc hiện lên rất thật nhưng mà nó không nó không còn cái cái trạng thái của cái cái người chị phải đi xử lý một cái việc gì nữa. Nó không phải như thế nữa. Thế là thì lúc đấy là tự nhiên là thấy rất là mượt là theo kiểu là dòng chảy nó chiếu ra cảnh gì thì là cảnh Đấy thôi ý là lúc đấy con con cảm thấy con nhắn chị Trang là là là có rất nhiều cảm xúc nhưng mà cảm giác rất là tự tin
đấy.
Vào trận nhều rủ đấy.
Đấy ví dụ đấy không được là nó là đứa em có bố mất.
Đấy nó ẩn giấu cơ mặt nó dạng đấy chứ nó có bảo tao là thù phải dùng mày đâu.
Hay không
hay
đấy là k thứ tấn công là sướng không
hiểu không? Nó tấn công là còn phải mừng. Uiời. Tuyệt vời rồi. Đây cơ hội lớn. đến đây
mừng không
chưa mừng đấy thì cũng phải mặc định là
mừng thầm
mừng thầm đúng
rồi sẽ ngon rồi
ô nhung đúng tức là trong lòng có cảm giác về một cơ hội á tức là là kiểu thế đúng là con thấy cái cái cái mặc định càng càng tự tin càng tức là cảm giác là tu nhiều mặc định càng tự tin càng rõ ràng tức là không không còn gì phải nghi ngờ nữa ấy thì tự nhiên là trong lòng mình rất là là tự tin sống bình thường ấy kiểu thế
thế là bất ngờ lắm
đây ngon hơn ăn ở xem hơn còn hơi sang cũng ngon đầy cũng ngon kiểu nào cũng ngon ở bên kia là vì anh không thích ăn cua ăn gẹ còn tụi em thích ăn cua ăn gẹ cho nên thấy s ngon thích ngon ngon
nhưng mà chỗ senây hồ thì nó ngon hơn xem mình
xong lúc sau tối thì là thằng em của con vào
thì lúc đấy con thấy là suy nghĩ các thứ vẫn vẫn bắn ởầm mầm về về nói hay không rồi các thứ này nọ ấy nhưng mà không cái cảnh nó vẫn cứ trôi rất là mượt thế nên là con nói chuyện với em con là là là bố em mất rồi, mất được một tuần rồi.
Thì bây giờ nếu mà em muốn thì con sẽ tìm cách để đưa nó đi đến đấy ấy.
Đấy, còn nếu không thì là con con giảng thêm thế nó bất ngờ nó kiểu nó lúc đấy nó sốc nhưng mà thực ra cái cảnh nó lạ lắm. Nó nó hoàn toàn không giống như những gì mà bắn ra trước đấy. Ấu ngay
bình thường đáng nh bình thường thằng em của con là Nó suy sục lắm.
Tức là nó kiểu nó rất là mong manh ấy. Nó nó có thể làm gì đấy hoặc là nói chung là nó phải rũ rượi ra cơ.
Mặc định sai
đấy. Đúng là thừa vì những mặc định
bây giờ mình bị mặc định nó thằng em mình nó sẽ
đấy. Mất định sao đấy bí nấy còn dọa thái
ai không xảy qua cảnh
để vũi cho con.
Ừ
cái này phải cảnh giác lắm. Còn không phải cảnh giác x bị tim nhiễm ấy.
Chị cũng sợ xong chị về chị phải ấy lại á.
Bí là thứ thích tự giao lắm mới sợ
là mình mình Thằng em ạ bà đấy.
Chị phải nhắc lại em chứ sao chị lại sợ theo em
không? Chị về nhà chị mới tỉnh chứ lúc đó tôi đứng trước mặt mày sao có tỉnh gì đâu.
Chị là chỗ dựa của em mà
mày cứ hù chị mày không ấy.
Không giờ chị về chị kêu là em hù chị
không chị về chị tỉnh chị mới phát hiện ra. Chị
nhưng mà thực ra lúc đấy là con thấy là cái cái rõ ràng về việc là biết xem dòng biết ấy. Cảm giác như kiểu xem dòng thôi chứ không phải là con là cái người chị đó đang phải làm gì đó thì không không phải như thế. Thì ơ thế là nó mặt nó ngơ ngác lúc đấy ngơ ngác. Xong rồi cũng hơi Sốc xong rồi
nó được một thôi.
Ừ đúng rồi. Nhưng mà bố đi không có bố nữa
không? Con không biết nhưng con có cảm giác là đúng giống như kiểu là là nghe lúc mà nghe cái bài Manifest của sư phụ ấy thì mình thấy là ơ không tức là ngay cảm giác cái khoảnh khắc mà ngay cái lúc đấy là chiếu ra tất cả mọi thứ ấy chứ không phải là có một cái thằng em xong rồi nó như thế nào rồi bây giờ nó như thế nào kiểu thế nó chỉ như thế thôi liên tục chiếu chiếu thế thôi. Thế xong rồi
kiểu này
đấy giống sinh đấy. Thế xong thôi nó cũng tự nhiên nó như kiểu nó khác hoàn toàn với những gì mà mà trước đấy bắn ra lòng chảy nó kiểu nó cũng quyết định là không đi lên đấy và con giảng cho nó về về cái chết các thứ này nọ đấy
xong rồi thế là sáng nay đi học sinh là
bán phước luôn
em con quá sướng
sắp tới là ai ít con Nó bán sướng
bộ tác xí lại bán vương không
bán phước
x mà tập như này thì có phải là nó thành hóa thànhọ thành phước nhau càng
cái gì mà nó
tại lạc đại lạc bồ tát
người kia thì phải tập phải là người đâu mà tập thế
anh muốn ch anh bắt thước không Anh bán cước không?
Thôi thật lòng đi.
Có không chứ có hỏi
đấy. Ông này tứ uống tình yêu là ông ý lé
lé sư phụ được sư phụ hỏi anh có hay không mà
cô hỏi yes no chứ có hỏi
thế nào cũng được có nghĩa là có đấy chẳng lẽ lại chẳng lẽ lại là có
con có thích ăn kem không nào cũng được ăn kem không nào cũng được có nghĩa là có
nè ai ăn miếng không kìa Đúng không?
Thế nào cũng được. Nghĩa là cô nh các bạn này mà không no là ngon phết đấy.
Em về hả chị?
Ngon mà không phải cho mấy đứa bên kia ăn
ờ cũng được cũng được. Ờ nhở đúng rồi. Đưa cho các bạn ăn.
Đúng rồi. Thảo nào cho hàu ăn ăn chay không phải ăn
canh tương vừa sinh lại vừa diệt hành đã quá không t
cảnh tượng nhá mà lúc nghe chữ thành cánh bướm cánh bướm vừa sinh vừa diệt sinh
cảnh tượng nhưng mà lúc này nghe cánh bướng vừa sinh rồi vừa diệt Con ngà biết
con là biết thì con không cần nhìn nó biết nữa.
Là luôn.
Con là biết không cần phải nhìn nữa. Cái thao tác nhìn nó thừa
xong đề bình thường đi.
Bây giờ mất mất cái thao tác nhìn vào vì con là con đổ vào mặc định xong là con là béo đâu nữa.
Đúng rồi.
Ngày xưa là con phải nhìn vào để con là
bây giờ
bây giờ con là bây giờ con là không phải con không nhìn vào nữa nhá. Con bắt con nhìn vào nào mà
bây giờ con đã nhìn th là không phải là mặc định sao con không nhìn nhưng mà con không cố tình nhìn thế thôi luôn.
Một bây giờ cố tình nhìn. N là không còn cố tình nhìn còn lúc nào chẳng nhìn đấy. Quái thoát được cái nhìn đâ
cái cứ như là con không nhìn thì không thấy
chuẩn không thể nhìn thấy được.
Con đang không nhìn nó vô lý. Con đang nhìn không cần tôi gì
con đang nhìn xong lại phải nhìn đấu hết một phát. Có phải là thừa không?
Thừa
nếu mà không đang nhìn ấ thì giờ nhìn cho nó ok.
Nhìn được khác
đúng rồi đấy. Nhìn được cái khác mà nhìn vô mới nhìn ra
đổi mặc định thì con bớt một thao tác là cố thể nhìn.
Cố thể nhìn
còn không con không bớt nhìn vì nhìn là mặc định và liên tục.
Đúng chưa? Nhưng con bớt cái thao tác cố thì nhìn là thao tác nguy hiểm nhất. Sao tac khiến con luôn cách ra ngộ một khoảng
c nhìn là luôn là còn cách không một khoảng xa đấy cái khắc t bây giờ chỉ khác ngày xưa là không cố tình vì mặc định rồi cố tình đi nữa mặc định mình là biết cố tình chứ gì còn cái nhìn thì không thay đổi vẫn là nhìn nhưng mà đây là tự động nhìn khác ngày xưa là cố tình nhìn
đúng tự động nhìn bây giờ nhìn là tự động nhìn
tức là lúc nào chả nhìn
nhìn giống như ý thức hơi chú Có phải nhì hành động gì đâu. Không làm gì hết.
Vâng.
Trước là mình là sửa có hai cái hành động. Một hành động nhìn quên với lại nhìn.
Không phải bị lừa bị lừa.
Đấy là con cái con cần qua b chính xác là
hành động thì luôn nhìn rồi.
Hành động cố tình nhìn
chứ không cần phải cố tình nhìn thôi.
Cố tình nhìn nghĩa là đã mặc sai.
Dấu hiệu nhận biết mặc định sai. Mặt định sai là cố tình nhìn biết.
Mặc định sai. G không
đấy là cái là con 75% lên 100% mai 100
sao cuối đến 100 cuối chắc chắn là không ngồi đây đã xong rồi
nó đã hiểu cái cái sự nói rồi đang là biết cố tình nhìn nó biết
là biết mà lại cố tình biết chứ không mặc định gì là biết mặc định mình là gì
người
người hay giả rồi
mố chốt chưa
rồi ạ
đấy bố chốt lấy từ bảy 100 trước 75 phải có tình nhìn cái giáo đ chỉ được giải trên 75 thôi.
Trước 75 cóố tình nhìn không ra
còn sau 75 rồi 0,75
nhầm là vẫn là nhầm
tức là trước 75 với sư phụ là để mà tạo một cái thói quen trân trọng đúng không?
Ờ quen nhìn không nhìn thấy con chỉ có nhìn cái khác thôi.
Ừ
không có tình nhìn thì con chỉ nhìn nhìn cảnh nhìn đời rồi cái đây cái gì quan trọng hóa nói nó to ra nó đè Chết coi giờ cứ bỏ bây giờ trình độ bây giờ cứ bỏ một năm ngắm đời th con chết như thương bình thường bỏ tháng thần
làm hết cỡ đi cứ chê xanh đỏ hết cỡ đi đúng một lúc lên
ừ con là biết con năng lực năng lực thật khóa cực mạnh
thật khóa cực mạnh như con biết
cái là thật hóa là cái năng lực của ai có biết
cực mạnh không
nó không có thật mà còn thế là thật được phả mạnh không
đây này đ hiểu này giấc mơ đêm nay nó là của ai biết
của con gì nữa không nó đời ấy
năng lực của con
đúng
con thể mơ ra cảnh như vậy trong lực của con đúng không
kinh hoàng không
thật như thế không
có
đậy mà thật hóa con kinh khủng không
thật và chi tiết kinh khủng luôn chi tiết
bây giờ con tuyệt lối vũ trụ là tôi muốn phát triển năng lực này đương nhiên là phát triển thôi v con năng lực con mà năng lực thật hóa ấy
cứ tập trung vào dòng cảnh thời gian đi đủ lâu đi
là như cái hướng thôi như là hồi chưa gặp sụn thấ
ừ
đúng không đấy đầu phải cố cố để cho nó ra cái đà này thôi khi nào có cái đà mà mình không thể nào mà bảo là tôi dành một tháng để nhìn đời cái đà nó không cho phép nó tự bảo không nên làm việc đấy cái đà chưa đến thì nguy hiểm lắm tất cả cố gắng trước đấy để tạo ra cái đà Bây giờ có cái đài rồi thì lại phải nhận ra rằng là cố tình cũng là vẫn là thừa một thao tác thừa thạ.
Ở dưới là vẫn là một cái sai lầm rằng là tôi không phải là biết thế nên tôi mới nhìn vào phải cố nhìn nó biết. Còn lẽ là tướng tôi là biết tôi luôn đang nhìn nó biết lý do phải cố một cái một cái cố nhỏ không cần nữa. Tức đã nhìn đết rồi thì tại sao phải cố nhìn biết kỳ quái không?
Kỳ quái không? Nếu có năng luôn luôn ở trong nước thì sao bảo tôi lại cần tôi lại cần phải chui vào xuống nước? Cậu đấy c ký quái không? Đấy thì bài nay sự hi vọng là sẽ sáng sủa ra. Nếu bạn nào còn một cái mắc nhỏ mắc mắc ở chỗ cố tình ấy trước 75 thì ok nhưng mà sau nhũ toàn bâ giờ chắc phải đọc chỗ bài này không gửi cho Vũ Toàn Vũ Toàn vẫn chưa lên được có tiền thì được sóng không Toàn toàn đìn pro không à đâu hết đì sống toàn tiền pro đã cho chắc đã tự tin đã bởi vự tin mà tin bố tự tin
chứ tự tin cho quá đâu. Có vẻ là con không có khả năng nhìn nó tự tin là phải có mặc định được
tự tin thì lại phải mặc định lại phải thấy nhiều ít không tự tin được
nên là phải thấy nhiều đầ thế nhiều đây là các con cái ngạc nhiên dụ là con đi quá nhanh đoạn này chứ còn đến đoạn này chắc sẽ đến ai phải đến đâu không đến này thì đ sau sẽ đến không sau sau nữa vì con đường ngộn nào rồi đến chỗ này hết
nhưng mà không ngờ con chỉ có đi có một tháng rưỡ mà nó đến chỗ này
đúng là thời gian đó
nên xôi mới nói là con là dành hết người tốt các đời chôi đốt trong đời này mà
chứ đấy không làm sao dễ được Th sự dạy pháp thấp cấp có hiệu quả đâu. Đốt đế có hiệu quả gì đâu.
Đẩy ra đây chối ra đây. Đẩy
tất cả các pháp thấp là dậy con là văng hết rồi.
Chỉ có đúng cái phép đây đang dậy này.
Pháp đi trực hăng
nhóm kia không biết nào nhá. Nhóm kia để xem thế nào có ra đoạn này không biết
nhưng mà với con là dậy đúng đoạn này đoạn đoạn tối thường thôi. Hết rồi. Sc bình thường thì còn cái gì nữa làm gì cũng là đạo rồi còn đạo hành đạo gì làm gì sẽ là hành đạo đúng không? Nói đi phải nói lại nếu nếu con mà chủ quan quá sớm con sẽ bị lừa ngay lúc này.
Trong quá cũng được mà lòng quá không được. Đấy
ngón quá thì đấy sự nói đ con nhìn dòng cảnh đủ lâu rồi con trở lại thời chưa sụ
đúng rồi
chưa phải đến lúc con có thể là buông buông đến mức là cố tình sai thì được thì nó thì nó nó lại đúng chưa chưa đúng được nào ngày nào đấy đến đấy
ngày nào mà trong thế giới con chỉ có thể biết không còn gì khác đấy Cố tình sai không sai
đúng không? Như thế còn chỉ có biết sai nổi giống như đây là mơ rồi đốt làm sai nổi gì nữa đấy đuổi
mặc định xong mấy hôm là cực kỳ tự tin xong rồi đến lúc mà hôm qua sự đo cho nên có hồi hộp ơ thế thì thói quen đời là nó vẫn có thể quay về bất kỳ lúc nào
cái này đ có thể thấy hàng năm trong lịch sử ấy hàng năm bình thường vì thói quen cũ nó nhiều lắm không biết là cái gì luôn ấy mai là Trời hết tất cả các vi tế mà
đúng rồi
chỉ có cách thôi
đúng rồi nó trồi lên
thu rất đơn giản nhưng mà nó có thể lâu tại vì nó cũ đến không biết cái nào nó nó xong
nên vẫn ngồi ngồi thền tờ
xong hay không là do do kịch bản đôi chịu cái tủ chỉ thế thôi
nhân bây giờ là rất tự tin nếu dụ có tèo ấy thì nhân sẽ đi rất xa
con bán chị nhân
quay sang bán chị nhân này
Nguyễn Văn Nguyễn Văn Tèo thì vẫn còn nhân Nhưng mà tin vui là đo thì số định tử của nhân là bằng số dư vụ đúng không? Kéo ít à
hả?
Số định tử của nhân kéo dụ ít đúng không?
Ừ kém một ít.
Nghĩa là khả năng sụ tèo trước nhân là không cao làm
chị chèo rút tèo xố sư phụ mà sư phụ giống lâu dắc mà chị sống chơi hạt sư phụ bảo chơi hạt
chơi hạt là đùa cho vui thôi bao nhiêu đâu. Nhưng mà tiên chi thế chắc là cũng không thèo sớm đến mức là
nhưng để đó là cái độ tự tin là cao thế rồi đấy. Hai ch h chủ hạng là 216 hả?
Nhưng mà trong lịch sử Người thấy ngược lại nó đầy người dừng ở 850 đầy thạnh là ví dụ đấy ma chắc 850 là hết rồi hơn nữa th đấy cũng không phải là chưa đên tâm được phả không
thế vẫn còn sở chi trướng nhiều đúng không
còn đây
vẫn đang ở trong vẫn đang ở trong xế
70
ừ
nó nó vẫn khả năng lừa con bớt khả năng lừa như là hết khả năng lừa
yếu
yếu thôi bé ba yếu đi mặc định rất là mạnh
bé ba yếu đi
mặc định mạnh lên còn nghi ngờ mặc định nữaên
anh nào mà nhấc chân chắc tay cái gì là biết ấy ch mới là bằng dòng automatic một cách vô thức không phải là ý thức được vỗ thức 10
ví dụ là nó đổi vô thức đổi đổi thành không gian luôn đấy vô thức đấy bất ngờ vì mình không ngờ đấy thế đổi cách vô thức mình không tập pháp để thành không gian mà mình tự nhiên mình nhận xong nhấn mình nó không lên nó không phải mình không gian nó có tủ không ra xong rồi
đổi một cách vô thức đến mức đổi cái thân thể là gây vũ nhất rồi
đi vào Thân thể có thứ nhất đi nữa. Có thân thể thứ nhất rồi mà mình thấy ôi ho chỉ có không gian có thân thể nào mình lúc đấy là không gian nói cách đấy cách nói mình là không gian chỉ còn mỗi không gian vứt và sự ra sân bay ngạc nhiên quá sao bây giờ tân bay nó khác này hôm sau sử ra sân bay luôn mà nó khác kinh khủng này
nó không còn kh sân bay mà mấy hôm trước mình đi nữa
còn khoảng không thôi
nó hiện ra trong đấy rõ ràng bình thường nhưng mà nó nhẹ như không ấy nó không có gì đấy cả Đấy vị vua của đồ bằng trống không đấy.
Chữ thăng tông nghĩa là không phải nghĩa làm mà là được gọi được à đúng rồi được gọi là đấy đúng rồi đấy.
Thang tông là vô là vua đấy. Thang tông là đồng bằng chống không bằng chống không
đồng bằng không đúng nữa. Nó plên là cõi chống không cõi đồng bằng dịch tiếng Anh là cõi hợp thơ làng bằng không phả cọc không được à
cùng đất không người
bị vua còn cõi không. Gọi không vua gọi không
đấy. Vua gọi không thấy cóõi sụ là gọi không?
Mình đúng là mình thấy là mình vua gọi không
mình mình thôi mà đúng không? Mình mình vua gọi không chắc chứng ngộ thong tông ngay tại thời điểm nhảy không phải đợi nhưng các con phải đợi phải các con sớm sự không có hồi có trải nghiệm có nhiều thứ là sự phải hỏi con mới ra đấy
sụ không qua giai đoạn chuyển tiếp gì cả một phát lên luôn
sư phụ là bị ngờ tấn công bất ngờ
không đỡ được đến
đấy là con có thời gian để mà mà mà thu nạp đệ tử mà sáng tạo chứ còn đi từ từ như thế này mò mò đâ mấy năm
mười mấy năm mấy khác các con đơn thị năm là nhiều năm đấy nghĩa là 3 năm là chĩ cách tối thiểu th năm còn đây là do dòng do gì do
dòng chảy nó chảy phí ai biết được nói thông thường thôi lần trước không phải nhiều thời gian không Sư phụ là cần nhanh vì là có cái sứ mệnh là phải tập đệ tầm xong ngày mai một tuần nghỉ học xong triệu tập luôn ấy.
Mà năm bây giờ còn là cái gì nữa chứ?
Đúng rồi.
Năm bây giờ cái suy nghĩ chứ cái gì
tuần rồi
mấy năm thì là cái suy nghĩ chứ.
Ừ
làm gì có mấy năm nữa họ làm năm cách nói cho nó giải trí với nhau thôi.
Làm sao còn mới nhau nữa?
Sao có thời gian
đúng nhỉ? Các con đã là rồi chứ không phải là sẽ mấy năm nữa nấy là cách nói để giải trí. Con đã là biết rồi không phải đợi mấy năm là biết
mấy năm. Vô thức nó đổi.
Còn đây còn đây là đổi vô thức. Vô thức thì không thể ép nó được. Ý thức thì nó tập tập để ép ép vô thức đợi đúng không? Đợi chả có biết cách nào.
Khẳng định là như thế nhưng mà kiểu đến lúc mà vô thức nó trồi lên ấy rất là gê liên
thứ sẽ đề bài thử thách sẽ đề vô thường mới biết
mà. Thôi đấy là có lợi.
Đấy là để tự tin hơn đấy là để mặc định hơn. đấy
mặc định là tự nhiên luôn
đại chiến thắng mà sợ gì đại chiến thắng
trời ơi
con là đại chiến thắng là đại
đến là rốt hết cuộc đời mơ
là bí không phải lo cho con nữa đế đốt hết
lo cho con là một trò lừa
đúng rồi
có lành động như mà không phải lo trò lửa đúng không mình hải không phải lo hết tiền với cả giải thích cho chủ đệu tử nợ đúng nó sẽ đến lừa nhưng nó thể là trò đù Có lừa thô để đấy là những khu mặt khác nhau đấy. Hải Nam không phải lo là hậu cung mấy người còn chỉ bao nhiêu người đầu tư âm hết dãy
đau đấy là những thứ buộc phải đền nó không không ngộ ra được đấy. Hãy tin ch người mọi người đã đi đến cuối đường tất cả thế là đến nếu không không ngộ được nếu không hộ được luôn
mạnh như thế là đến để thử thách con mà là không có nó không có được. Được thử thách là một chuyện nhá. Còn đây là không có nó không ngộ nổi luôn
vừa giúp
đấy. Nhưng là không thể thiếu nó được luôn.
Không thể thiếu không thể thiếu cái đấy trong đời con được. Nó không ngộ được nó dù nhìn lại trên những lần phá sản bất kỳ đau đớn nào mới là không có một lần nào là mình không ngộ được. Cứ một lần nữa mình sẽ mất ngộ chưa tới mà giống khóa sả phải ba lần mới tới
2,9 lần chưa tới
29 lần nghĩa là vẫn còn có thể tiếp tục được vẫn chưa
đến khi nó hết rồi ừ hết rồi đấy. Thế là như là nó phải lúc đấy thôi.
Hay quá
phải lúc đấy thôi. Nó không thể nào dưới mức đấy được rồi có mặc định về về cơn về các loại
các cơn các thứ lần không thiếu nó
thiếu nó là không thể có các loại đối buộc đấy nó cần phải đến tuyệt vời cho đến đại hoàn hảo
nó phải đủ đủ đủ mạnh để cảm giác bất lực chứ không là nó còn yếu mà còn hơn một tí lực là lại
còn lực là sẽ nhoi nhoi nhoi
còn nhoi như
đấy
bất lực hẳn là hết luôn
trông xuống này thôi như bất lực rồi đau không em có người trông bất lực đâu không bất lực Hoàn toàn thì
rất hạnh phúc đi
uống đi
nên tự tin ăn hò hiếc cũng sao bất lực
ăn gì chả thế
đúng không quá
còn có lực thì mới ngại ăn hàu với c không ăn có ăn hào không ăn hàu
em chi cho các bạn ăn nh
cân nhắc ăn hò hay không vì mình thấy mình có lực
có lực thì ăn hay không
còn bất lực thì ăn hào thoải mái anh em ăn cá ấy thoải mái đi
ăn hải mái đi quá
mực phải nghĩ ăn không đi
ăn thoải mái đi nhá bất lực rồi thì còn cái gì bất lực sướng không
ô mà hôm nay chưa cung đi để đức anh Cô Thái còn phải cân lép ăn hào hay không định rồi mặc định
còn sư phụ bất lực rồi nên ăn thật mà
phải cân nhắc gì đâu
cân nhắc gì
ai tốc đi này sẽ chứng ngộ bất lực
cho em xin bia
chứng ngộ bắt lực
đây con chưa xin bia lực bên này
trứng ngộ bất lực xin l xin xin xin
nào phát biểu cảm tưởng khi mọi người ch bất lực đi chứng gộ bất lực ạ
chữ bất lực Bất lực
trứng gộ bất lực chứ không phải bất lực bất lực trứng bất lực bất lực sẵn rồi lực thì ý là trứng gộ bất lực đấy ạ
đúng rồi trứng ngộ cái đấy thôi chứ bất lực thì sẵn rồi
chỉ có ảo tưởng là có lực tiê
thì ảo tưởng đấy chỉ có ảo tưởng có lực lượng vẫn chối vẫn giống khổ khác đi
buồn cho nhân nhá lấy ông chồng lấy xong là bất lực luôn bất lực
tháng hai lấy tháng 10 lấy chồng àư
tháng tám bất lực rồi bất lực rồi mới lấy
ngon quá sao Thường không? Nước chà bất lực ngon không?
Bia bất lực.
Bia bất lực ngon không?
Đấy hãng bia tên là bất lực chắc không ai dám uống
đúng không? Red Bull uống vào bất lực lực
chứng ngộ bất lực lại gõ lại chạy chỉ có nước tăng lực sung sướng
bắt hàng thôi red tăng lực
ờ nhờ nước tăng
nước bất lực thì thôi rồi
nước tăngế luôn
nước bất lực chỉ à rất tự tin mới uống
đúng không? Không không uống bất lực luôn
ấy. Nước này uống xong chứ ngộ bất lực. bất lực dành cho người tự tin cho người tự tin chịu bất lực
chịu bất lực dành cho người tự tin hoặc là cho
buồn không thật đấng con
đấy bất lực trong cái bài hát luôn hát nổi một câu cho tròn vành rõ chị không được
được
hai tay hai còn hiểu chưa?
Áo đỏ áo xanh giá cho anh
cho anh mà yêu là chắc là dai chắc luôn yêu nữ ấy
thì là sẽ vai dai vì hao sắc thế này cơ mà háo sắc bí không đủ ôm cả trang
áo đỏ xanh
nó mới là hậu thích nạp hậu cung hả không phải hả năng là thích yêu nhiều người nhưng mà nạp hậu cung chứ phải chỗ anh
nó mới đứng cảm nó ừng cảm này đấy Mấy giờ rồi? 10 gi
thôi. Về đi ngủ đi.
À đón nó n bốn bạn xong rồi ngủ
à? Còn đo một đống nữa đúng không? Tiền
thinh trang về thôi nhá. Minh Trang về đời cho xin bài
bài này thì gửi
chả gửi cho ai từng người thôi.
Gửi tất cả bảo gửi lên không được bảo vũ ra đừng em vừa mới nhắc lên đứng nào.
Chú vẫ lực đâu. Nào 15% đều đám không biết
tên bài là này có hai ý nhá một là ý cố nhìn vào thì là sai đấy
cười đấy
cố tình nhìn vào biết
bây giờ bài này đế đ đến tai Vũ Toàn là thành
thành sai với Vũ Toàn đấy đấy hiểu đ lý do không sao nghe
chỉ tiêu đề thôi đã gây chuyện rồi
cái có nh biết là sai v ông không nhìn lại chết biết ch biết đúng là cố gắng Biết là đang cố gắng lùi lại có khoảng cách đấy phải quá trình
thôi đặt thâ giới gì nữa
thôi thấy có khoảng cách cho biết là sao nhẹ hơn
thấy có khoảng cách mới biết là sao
cho nó nhẹ đi nhá l
bất lực bất lực thì
đọc ok
chữ bộ bất lực
đấy con nói chuyện toàn anh đừng cố nhìn nữa thì lại
khi nào xong 75 anh sẽ đừng cố nhìn diện cho Nay nó hiệu quả nó cao vì ngày chưa đo không đo đâu. Hô họ con bảo là con chết cỡ luôn. Tốt tốt tốt hôm sau ôi sai rồiì mình tập khác rồi mà. Ừ
mình còn ngủ biết thứ thế mình tập khác rồi còn bây giờ mình lại ánh náy nói với chú toàn sai.
Đợi thôi. Đây nhóm mình có Vũ Trang và và quế
và Quế là 100% mấy hôm nay rồi. Hôm bữa là tụi tụi tụi tụi con hò nghĩa lại thế nào? Thế là khi mình học như thế thì bận định mình là biết nếu mà nếu mà mình mình phải làm gì để mình thay đổi mặc định thì mình không phải là biết. Rồi cố gắng như thế biết chính là nó quá đúng.
Vâng.
Tự tin làm tan biến mọi cố gắng.
Tự nhiên tự nhiên
tự nhiên là B đấy con nên nghe đấy bà đ có thức không nhỉ?
Có
có
đấy ui giời như mà chưa vương báo sao nhỉ? Báo chắm nhạc từ lâu lắm r
từ thời xa xưa
không bảo thông báo sửa vào cắp sửa luôn sửa vào sửa vào cái mô tả trên app trên app đúng rồi đ
công nghệ vô thức là có không
công nghệ vô thức hai chễ
nhá
đúng rồi là bài đánh thức luôn
cái chị giảng hôm nay ch bài đấy con thấy bài đấy đủ à
bất công thành Thế mới vẫn không thể thành tựu được chứ.
Thế mới vứt không thể thành à? Tự nhân ở đây tự nhân ở đây đúng không?
Không cần phải làm gì thành đấy. Bất kỳ cái gì cũng có không không tự nhiên nó không ổn định có lúc này lúc kia ấy. Nhưng mà đúng cái cơn đấy xong nhá là là con đấy không thể phát khỏi được.
Thì cái lúc mà lúc mà nghe cái bài đấy thì tự nhiên thấy đúng quá. Tức là cái lúc mà mình cứ cố gắng ấy bản chất là mình rời rời rời kha khỏi biết rồi. Tự tạo khoảng cách
tự tiên thì lại tan biến mọi đấy. Đ Thôi về đo xong một đống luôn các bạn. Đấy.
Về thôi.
Tuyệt vời.
Đi xem phim là cớ.