Thái độ tu hành quyết định kết quả tu hành

Kiến Tánh 1

Bản gõ chi tiết
Transcript

Vậ sư phụ đi ngủ. Mọi người có câu hỏi gì muốn hỏi thì mình chia sẻ, còn không có muốn hỏi thì mình đi về luôn. Đơn giản thế thôi. Hả? Đúng không? Có câu hỏi gì thì chia sẻ, còn không có câu hỏi thì mình giải tán luôn. Đạt lên cao kìa. Cú nhảy kìa. Chia sẻ đi. Chia sẻ để chia sẻ cho các bạn chưa lên kìa. Nó mua. Còn mấy người mà không lên như Hạnh này nè cũng phải chia sẻ vì sao mình lại tuộc chư lên trước tục. Ờ lên trước đi tục sau. Thật sao? Lúc nãy con nói là cái phần cái phần con thấy là khác nhất đấy là động cơ đấy. Động cơ mình như sư mẫu nói nhiều nhưng mà con không để ý nên là con cứ lao đi như một cái thằng tôi đi tập. Thì tập thế thì con thấy tập tứ đời nó vẫn cứ thế hoặc có thể giảm. Nhưng mà cái độ so với độ tập mấy lần trước ấy thì con thấy những cái lần ở nhà này con không tập mấy thật nhưng mà nó khác ở cái chỗ là mình đi tập với một cái tâm thái là quay cái nước trả luôn đúng không? Có được có được cái này nó đi tập với tâm thái là là là cái thằng tôi ở đâu có tôi không và tôi làm được gì ấy thì con lại thấy nó thoải mái hơn rất là nhiều so việc là logic mình sai ở đâu cùng một cái câu hỏi thôi nhưng mà hai cái đường đi nó khác hẳn nhau. Đúng rồi. Nhiều khi mình làm ít mà mình nhà á khi nhiều làm nhiều dễ sợ luôn mà càng làm càng khổ càng làm càng không ra gì hết luôn. Cho nên là bắt đầu hoàng tử phải từ thái độ đúng, động cơ đúng thì mọi thứ đằng sau đó là kết quả nó sẽ đúng. Kết quả đúng là ta đúng sự thật ấy. Nó đi theo hướng tự thật ấy. Còn ngay từ đầu động cơ mình sai rồi mình cứ lâm lăm lăm lăm lăm. Mình đi làm với một cái thằng tôi thì mình sẽ có kết quả một thằng tôi thôi. Mà nhiều khi là mình còn bị lừa nữa. Mình tưởng mình làm đúng như thế làm đúng rồi. Mình bỏ qua những cái thứ đó là có vẻ giống như là không quan trọng đúng không? Thật ra là chỉ bằng một hai câu hỏi khởi điểm thôi nhưng mà nó là nền tảng cho tất cả cuộc tu của mình. Sau đó nói tiếp gì em? Thì một đường nó đi vào cái việc là cơ sở nào có tôi và những cơ sở đấy sai thì là không có tôi. Một cơ sở là tôi là một cái thằng hành giả đang điểm thấp nên là cắm đầu đi. Ừ thì hai bên chưa cần biết là bên nào ra kết quả nào nhưng mà bên kia nó đã khổ sở dập dụi rồi. Nên là đi từ cái căn bản đấy con thấy nó nó không khổ thật. Nó hơn nữa nó giải quyết được những cái cái khúc mắc trong lòng mình là tại sao mình điểm kém như này không phải câu hỏi đúng nữa. Có cái tôi nào đằng sau cái điểm kém đấy nó mới là câu hỏi đúng ạ. Đúng rồi. Thạ chú chủ yếu là phần phần động cơ đó. Khi mình có điểm đầu điểm là có đầu tiên mình phải xác quyết rằng là điểm không phải là thứ vấn đề bữa một đấy. Nếu mà thấy nó có vấn đề chắc chắn là có liên quan rồi. Liên quan đến việc nhận nhầm rồi. Tin mình là thân tâm này rồi. Tin mình là người đẻ ra cái điểm đó. Đúng. Cái điểm với cái sự thu hành nó có liên quan đến nhau. Người nào mà nghĩ rằng là mình tu thì tu chứ cái điểm không liên quan gì đến việc mình tu là nhầm lẫn nhầm lẫn to luôn. Cái việc tu hành là liên quan mật thiết đến cái điểm số mà sư phụ đo ra. Hiểu không nhỉ? Nhưng nó không nói rằng là mình là người tu ra cái điểm đó. Hiểu nha. Còn mình tin mình là người tu ra điểm đó là chết. Càng cố càng chết. Càng cố càng đau. Càng cố càng xuống điểm. Khi mà sư phụ đo ra cái điểm đó là à điểm thấp tức là mình đang đi sai hướng rồi. Tức là cái sự tu hành này nè chứ không phải là mình là người tu. nhá. Nếu mình tin mình là người tu hành sai hướng là mình sai ngay từ đầu rồi. Ngay ngay từ cái nhận thức thì mình nghĩ như thế luôn rồi. Đo ra cái điểm là à biết rằng là có một cái sự tu hành, một cái cái nhận thức trong cái cái cục cu này nè, cái dòng chảy này nó đang chảy này nè nhưng mà nó đang bị x lệch hướng với sự thật rồi. Nó lệch rồi. Nhiều khi đó như như Đạt nói là ủa em vẫn tập y như thế thậm chí còn tập ít hơn. Mà cái trường hợp này rất là nhiều trong nhóm mình nhá. Nhưng cái động cơ nó khác cứ tự nhiên cái điểm số nhãn hẳn. Nhưng mà cái động cơ nếu mà cái động cơ xuất phát từ cái việc là thoát khỏi niềm liên tô là thân tâm này á Điểm số chắc chắn luôn luôn nó sẽ nhảy lên. Tại vì cái điểm số nó liên quan đến cái nhận thức mà. Nhận thức là liên quan đến công cục tu hành. Mà công cục tu hành nó có cái nhận thức sai thì điểm số nó sai không? Mà cái nhận thức đúng thì cái điểm số nó lên không. Ai mà có điểm số ra ngoài rung run sợ sợ chắc chắn là mình trong đó là mình đã nhầm lẫn rồi. Vô minh hỏng ở chỗ đó là tiên tôi là người làm rồi. Phải đi từ cái thằng tôi đó ra. Vậ phải phải đi từ cái phần bước một luôn là khẳng định luôn là kinh nghiệm không có vấn đề, điểm số không có vấn đề. Nhưng mà mình gắn mình là cái thân này, thân này tạo ra cái điểm số nó mới là chết. Nhưng mà mình không thấy điều đó, mình bỏ qua bước đó mình coi nó không quan trọng. Nếu mà có mình hay cái thói quen ôi mình lại nhầm nhậ nhầm thân tâm rồi, tôi là người tu hành rồi mà quên mất cái phần điểm số không quan trọng ấy, kinh nghiệm không có vấn đề thì vẫn là họ. Tại vì mình nói như thế thì mình vẫn bỏ qua có hoàn cảnh, mình vẫn cố lao đi để thay đổi điển số. Hiểu không nhở? Cho nên mình phải luôn có hai phần. Một phần là phải khẳng định là kinh nghiệm không có vấn đề. Luôn luôn nó hoàn hảo không có vấn đề gì hết. N có vấn đề là mình nhận nhầm hơn năm thôi. cho mình là biết thì có vấn đề gì đúng không? Nếu em là biết thì kinh điểm có liên quan gì đến em đâu đúng không? Nhưng vì em tin em là thông tâm này và em tạo ra điểm số nó mới có vấn đề. Và cái công cục điểm số đi nó còn tụi em rung rinh rung rinh mãi cho đến khi nào mà mà cái cái phần tin tôi là người làm nó nó nó lỏng lẽ và nếu như khi mà nó không còn thì em cũng không còn rung rinh nữa. Chỉ còn đảm bảo có nhập tánh có vui tánh thì nó vẫn cứ rung rinh lên. Khi mà điểm số có một cái là sụt xuống cái đâ tàn tàn tàn tàn đi lên thì không nói gì mà nó sụt. xuống một cái lại bắt đầu tim đặt chân run rộn đúng không? Thì lúc nữa mình cái đầu tiên mình nhớ là cái gì? Kinh nghiệm không có vấn đề đã mình là ai hiểu không nhỉ? Nó quay về cái phần đó chứ không phải là ôi điểm số này rồi mình sai đâu rồi logic mình không chỗ nào rồi mình kém chỗ này kém chỗ kia mình càng đi làm càng càng làm dưới sự thâu thất của một cái thần tôi muốn đi sửa kinh nghiệm thì em có cái gì cho dù em có một cái đống lý thuyết mới em tưởng như là em đã sáng ra nhiều nhưng cái chạy nền bên dưới là cái gì tôi. Thì làm sao mà nó thay đổi được làm sao mới có độ ứng chắc mình là biết nó tăng lên được. Hạnh có thể hành tập rất là nhiều nhưng đó tập với với một nỗi sợ. Nếu mình không làm thì chết, nếu mình không làm thì hỏng. Quên mất cái ban đầu luôn. Đấy cho nên cái đó là cái nền tảng cực kỳ quan trọng. Cái bước một á rất là quan trọng luôn. Sau này mãi mình đi sau về sau mà mình thấy là cái điểm mà mình rung rin rung rinh là biết rồi đó. Khi mà rung rinh là không phải là đi làm gì để mà thay đổi điểm mà phải xoay lại nhìn nhận lại là kinh nghiệm có vấn đề hay không. Và lúc đó có thấy mình là biết hay không hay là mình là cái tôi đúng không? Chứ không phải là tìm cách mọi thứ, mọi thứ mọi thứ đi. Sau khi em xác quyết được bước một là cái niểm có vấn đề rồi em dồn hướng chuyển hướng vào cái việc là đi đi xem lại cái nhận thức nhầm lẫn này ở chỗ nào ấy mà mà đi theo cái logic hỏi với mình hỏi mình tin là cái gì cái gì đ mình nói thì nó gỡ nhận gỡ rằng ra và mình làm trong một cái tâm thái nó rất là thoải mái chứ không phải là tâm thái căng thẳng lo lắng sợ. Tại vì khi mình xác quyết được rồi thì sao? Khi mình định định định hình lại rồi ấ là trong tâm mình vì mình học tới đây là ít nhất ít mình quen thôi chứ không phải là mình không biết mình không nhớ nó định hình lại là dòng chảy của duyên hay là biết biểu diễn thì có phải là em đi một cách rất có từ tốn không còn nếu như em quên cái bước đó là em đi một cách rất là lo sợ căng thẳng nhìn ngang nhìn dọc thấy mình thua kém bạn hay cái gì nữa mắt mắc chỗ đó luôn cái xong rồi lại lấy kết luận nữa ừ mình lại tin mình là thân tâm này rồiúng đúng không cái rồi cái u mình phải làm sao để hết mình là thân tâm thì vẫn đang là cái mình đó vẫn khổ r nó chứ Đúng không? Nhưng mà khi mình đã mắt như thế thì mình quay lại bước một, mình hỏi là kinh nghiệm có vấn đề gì không? Mình thấy là à thực ra là nhận tâm. Nhưng mà vì sao lại nhận không tâm? Mình tin mình ở đâu? Mình có phải mình gỡ gỡ từ từ không? Mình gỡ gỡ từ từ không? Cho nên cái hôm mà chị không có ở đây hay là hay là hôm nào đó mà chị nghe là à Đạt nói với đứa nào đó là chị nói liền. Lạc H Vân là chị thấy là ù hỏng chỗ này không chắc luôn. Lộn về vậy không thể nào em em ý là hôm đấy là em vẫn theo đuổi mải xem mình sai ở đâu quá nên là không thể nào mà mà mà tiếp nạp được cái đấy. Ấ xong rồi đến lúc mà em ốm em nghe lại cái lời của chị ấ em mới thấy là ừ đúng đúng cái chỗ mà chị nhân nói từ từ lầu mình mình cứ chạy nhưng không thể nào nhìn ra được. Đúng là phải đủ duyên với với đủ với nghe được cái lời đấy và vào đầu là mình mình mình mình mình tưởng là mình tập đúng nhưng thực sự là trên cái nền trên cái nền ban đầu nó sai. Tuần này không học đi lội bộ chứ. Đ vừa rồi đo ra là có sáu người kiến tánh mới với lại một đống mà mà rớt xuống rụng lên lại là tuần vừa rồi là có đến mười mấy mười mấy người mà trong đó có mấy người chỉ thay đổi động cơ thôi. Thay đổi động cơ tật pháp mà từ năm 40 lên đến 680 luôn hay là từ 600 lên đến 694 luôn kiểu như thế giờ viết bài cho chị á tức là chỉ là thay đổi thái độ thôi còn trước đó là họ vẫn tập họ vẫn tập điên loạn điên cuồng luôn nhưng mà không trên cái này không không có cái cái nền tảng là là là trân quý pháp mà cầm cái việc kiểu trả bài ấ cặp kiểu sợ hãi nhưng mà khi họ bắt đầu họ họ họ họ họ họ về họ ngẫm họ tư lại họ nghĩ lại đi từ cái nền tảng thì đi lên là nó khác để hôm nào học tuần sau học học đi bộ thì chị sẽ chia sẻ cụ thể hơn nếu như nói chung là cái động cơ nó rất là quan trọng cái động cơ và thái độ cực kỳ quan trọng chứ còn mà mình mình lệt cái nó là nó sẽ đi sai ngay luôn sau này học pháp lên trên nữa cái bước một chị thấy là cần rất cần thiết luôn cho tất tất cả chúng ta chứ chưa ai qua được bước một nó hết. Vì mình luôn luôn mình nếu mà còn một chút xíu ngã là chắc chắn luôn luôn thấy kinh nghiệm nó sẽ có cái vấn đề gì đó của mình đúng không? Mà mình mình quay mắt mình là biết thì luôn luôn đó nó sẽ có vấn đề mà mình không nhắc mình là kinh nghiệm không có vấn đề khi chuyện xảy ra mình không nhắc mình được cái điều đó hiểu không nhỉ? Mà ví dụ mình nhắc mình sao mình không thuyết phục mình không thuyết phục thì mình phải phân tích để mình thuyết phục là nó không có vấn đề còn ví dụ như mà mình ở trình độ là khi kinh nghiệm xảy ra mình đang lo lắm ô kinh nghiệm có vấn đề mà mình quay lại được á thì nó quá tố Nhưng mà mình đưa cái kết luận đó mình không quay được thì mình phải buộc phân tích chứ đừng cố đè đừng có đè nó là ôi kinh nghiệm không có vấn đề mà không vấn đề mà trong khi mà thấy nó vấn đề tài la như thế đúng không? Hay là có chuyện xảy ra cái mình cái ôi mình khổ vì mình tin mình là thân tâm rồi mình khổ v thân tâm rồi mà rồi bỏ qua luôn cái phần kinh nghiệm thì sâu trong mình bên trong mình mình vẫn cứ đi sử kinh nghiệm vẫn bị sự chi phối bởi bởi cái suy nghĩ bởi cái tôi phải làm này tôi phải làm kia á tôi yếu quá tôi kém quá tôi tệ quá Đó tôi đi sai đường rồi, tôi tập sai rồi, nó cứ lãi nhãi lã nhãi rồi mình tin rồi mình cứ hì hục hì hục. 11,5 biết Hạnh không Hạnh không phải là người buông lơi đúng không? Em 12 số 11,5 đúng không? Không bị dụng mất một nửa điểm thì em cũng nghĩ là em cứ nghĩ là tuần này là em sẽ tăng cơ. X cố quá thành cố mà cố ấy. Vì là các bạn đi học hết rồi ấy. Xong rồi em với chị Vũ Nga cũng tâm sự với nhau là thực ra là mình cũng không bị quá một cái là là xì chét quá rồi các bạn đi học mình không được đi học các thứ đâu tức là cũng rất là thoải mái vì mình thấy là ờ mình học chậm nữ thôi tốt nhất là để cho chắc đã chứ không phả thiền nếu mà mà thiền mà chưa có chắc chỉ tầm 20 hơn 20 như sư phụ nói thì cũng vật vã lắm thế em với lại chị Vũ Nga cũng động viên xong rồi cùng nhắc nhau là thôi mình cứ từ từ thong thả thôi xong thì xác định lại là mình không có chạy theo ai hết cả mình tập bình thường thì em thấy là những cái số lần em tập thì nó có tăng lên so với cái tuần tuần tuần trước nữa Nhưng mà em cứ em thấy để ý là tức là em cứ tăng một lần xong em sẽ đứng lại. Tăng một lần xong em đứng lại thì những cái lần mà em nghĩ là em được tăng điểm thì nó sẽ đứng lại. Còn những lần em em tập ít thôi thì nó lại tăng. Thì bây giờ cũng không biết là dò lại từ đâu. Nhưng mà em nghĩ là như chị vừa nói là có cái phần là lúc mà động cơ tập ấy thì mình cũng vẫn vẫn bị mắc là mình cố gắng để cho nó có cái gì đấy nó thay đổi được. Mình mình nó chạy nề. Đúng rồi. Nó chạy nền ở cái suy nghĩ suy nghĩ tôi là người làm nó chạy nền á nếu mình không không không ngẫm nghĩ lại cái động cơ sâu bên trong á thì nó chạy nền bên dưới vẫn là một cái tôi khao khác để được coi lên để được bằng bàn bằng bè. Còn cái chuyện mà em nói là em không sốt luộc là vì sao? Ôi trình mình chừng đó thì mình đi chừng đó nhưng mà vẫn có cái mình ở đó mình vẫn là người tạo ra đó nhưng mà bây giờ xuống mình chừng đó cái tình mình chừng đó thên mình không xốt ruột nhưng vẫn là cái mình hiểu không nhờ em đi theo tố độ nhưng mà vẫn là cái mình ở đó cái chứ em không thấy r là nó không có liên quan đến cái tôi hiểu không? Vì em thấy là ừ thì mình kiểu là ô mình lên được chuyện đây là vui lắm rồi, là tốt lắm rồi, là mừng lắm rồi, là mình đi. Đấy cho nên là mình mình cái thể dục túc á mình biết đủ là mình vui kia kiểu như thế không được không cái t cái cái nhận thức nó cũng rất là sai lầm. Khi mà tụi em nhận thức lại mình là biết rồi á thì cái dòng chạy nó vẫn chạy cái nhân vật nó vẫn đi làm cái này làm cái kia nó vẫn đi hỏi đi hang nhưng không phải là đi hỏi hang trong cái tâm lý là sợ hãi là phải tăng tăng tăng tăng tăng tăng kém kém ở đâu kém ở đâu không ở đâu không ở đâu kiểu như thế nó không phải như thế cũng không ở đâu đúng cũng hỏi câu đó nhưng mà hỏi không phải trong trạng thái của một cái tôi l lo lắng, sợ hãi, hốt hỏa. Thấy nó có là dòng chảy của biết, dòng chảy của duyên sinh nó chảy đến cái chuyện đó thì nó chạy đến chuyện đó thôi. Cái động cơ cực kỳ quan trọng. Bao nhiêu bài mà mà viết về gọi như là là gửi gửi để thấy là cái sự thay đổi. Tuần vừa rồi cũng thấy có một bạn tức là bạn ở trong nhóm kiến tánh, kiến thánh hai bạn cũng thuộc loại rất là vững vàng và thập pháp rất là sắc. Tự nhiên đùng cái tuần này rớt xuống còn có 6 s người thôi. Đ 696 tháng 10 cái chị hỏi ủa vì sao mà tuần tuần vừa rồi có chuyện gì xảy ra với em thế k không có chuyện gì hết chị em mọi thứ vẫn ổn em thập pháp vẫn rất là vui vẻ không có thấy căng thẳng gì hết ngẫm lại thử còn có gì khác nữa không à có một cái khác là em làm việc nhiều hơn tức là nhận nhiều công việc hơn và chính nhận nhiều công việc hơn đó thì nhưng mà em làm em vẫn thấy là không có người làm em vẫn luôn tập pháp là động cơ của mình là cái gì gì đế khác em tập rất là thoải mái em làm tuy em làm rất nhiều việc nhưng em không thấy người làm cho nên tinh thần em rất là thoải mái là vui vẻ và tập pháp rất là vui. Tập pháp rất nhiều, rất là vui. Hiểu không? Em không thấy người hiểu không? Nhưng mà vì sao mà nó rút điểm không? Vì bạn làm thêm nhiều việc bạn sợ. Nếu không tập pháp thì mình bị cú và tập pháp trong nỗi sợ mất biết lủng mất cái kiến. Biết thì luôn ở đây đúng không? Nhưng cả quá trình bạn tập pháp rất nhiều vì bạn sợ mất biết mà. Sử mất biết tức là bạn nghĩ bạn tạm ra cái biết rồi tôi giữ được cái biết hiểu không nh tôi giữ được cái biết tôi tạm ra cái biết đó mặc dù bạn tập bạn tập bạn thấy rất là thoải mái đúng là cái 660 là cái phần là không tin tôi có tôi là người làm đấy là đúng cái trình độ đó luôn nhưng mà để cái trình độ lên kiến tánh là em phải thấy biết đúng không nhưng mà vì bạn sợ bạn tập trong nỗi sợ cái nó chạy này nó dưới thôi đầu ngày của bạn là bạn đã bắt đầu bằng nỗi sợ hiểu không nhỉ nỗi sợ của một cái thằng tôi mất biết có phải là tôi tạo ra biết không Hiểu không nhờ? Ơ em thập thấp rồi em vẫn thấy rất là bình thường mọi thứ không thay đổi gì hết. Em em làm rất là nhiều việc nhưng em không hề thấy mệt mỏi vì em không thấy người làm thấy dòng chảy của duyên sinh này nọ khác nhưng bạn lại mất biết mất hiểu không nhỉ? Mất biết rồi. Mất biết mà khi mà mình tin là mình tạo ra cái biết phải là có một cái thân tôi ở bên dưới tạo ra không? Tôi tập pháp nhiều tôi là người tập pháp đấy. Tạo ra được cái kinh nghiệm đấy. Tôi không thấy tôi là người làm nhưng tôi thấy tôi là người tập pháp. Hiểu không? Xong rồi mà bạn may mắn là bạn khi mà chị nói xong rồi lúc Mà mà nghe thấy điểm mà cũng ru luôn mà thấy ui sao thấy hốt hoảng ấy thế xong rồi nhưng vì vì bạn là vững cho nên vì vững và quay lại là ai là người làm ai là người làm thấy là mình không phải người làm rồi thì bạn r vững sao mà bạn đi tìm tìm bài thá mủ mình không phải là người tạo ra cái kinh nghiệm này hay là tạo ra cái cái tu hành này dòng chảy đó khác này nọ tức là bạn phân tích rất là rõ xong rồi chỉ ngồi cầu nguyện thôi cầu nguyện cho con được đủ duyên tháng sáng tí để con nhận ra được vấn đề gì thế thì lên áp mở mở mở mở bấm đúng cái bài luôn là kiến tánh và không kiến tánh khác nhau Chỗ nào mở đúng cái đoạn mấu chốt luôn. Vì sao mà đấy cầu nguyện ấy tức là có những thứ mà nhiều khi mà mình bị che chướng nh những người nào mà bị che nhiều quá nhiều khi cầu nguyện là một cái thứ rất là tốt để mà nó giải trừ bớt che chướng của mình ấy. Những bạn nào mà điểm mà cứ thấp mãi mà không tăng ấy nhiều khi chỉ cần cầu nguyện thôi chứ còn lúc đó mà vì mình đã che giướng rồi là mình giống như Đạt nói đó học rồi mà không bao giờ nó xuất hiện luôn. Mình nghe bao nhiêu lần nhưng mà nghe như nghe nó câu nó không có vô trong đầu mình đó mình không thẩm được cái câu đó luôn. Mình không hiểu vì sao lại nói như thế. luôn thì mình chỉ cầu nguyện thôi. Mình vừa làm nhưng mà vừa cầu nguyện. Cầu nguyện để mình sáng hơn, để mình nhận ra được cái cái cái điểm mà bị tắt của mình á. Nhiều khi đứng chỗ tắt lâu quá nhưng khi nhảy là nó nhảy rất là cao, nhảy rất là xa đúng không? Bị tắt ngã ở đâu đó thôi. Đấy thì cái góc vẫn là góc người làm. Tôi là người làm, tôi người làm thì nó mới khổ không? thái độ nữa. Cái thái độ lớp này chưa được học thái độ tập pháp ấy mình tập đừng có đè nép đừng đừng có ép quá đừng có đè quá và cũng đừng có lỏng quá mà là bằng một thái độ trân trọng. Trân trọng là gì? Trân trọng là mình đầu tiên mình phải biết cái pháp nó quý cho mình nè, nó tốt cho mình như thế nào và nó giải nó nó cứu đời mình như thế nào đúng không? Mình yêu quý nó. Mình lưu ý nó chứ không phải là mình tập nó vì vì trách nhiệm, vì cái gọi là một cái khung mẫu đống đắng gì đó không phải như thế. Thì em yêu ý thì em sẽ chị hay ví dụ như bà thật ra là bài trang trọng là sư phụ dạy vô lớp trên nhưng mà chị thấy nó rất là cần thiết cho tất cả mọi người về chị đã thử dạy cho tất cả những lớp nhỏ của chị thì mọi người có cái sự thay đổi rất là lớn trong cái việc mà nhìn nhận lại cái thái độ học pháp vì cái thái độ cái sự trân trọng nó hiểu sự trân trọng hiểu được cái động cơ thì nó dẫn đến cái việc tập pháp nó nó trong sáng và nó sẽ hiệu quả hơn. Vì hầu như là mọi người đều ép. ép mình phải như thế này, ép mình phải như thế kia. Mà khi ép ép quá thì tự nhiên có cái gì ở dưới l có cái tô ở dưới. Mà khi em ép như thế tức là em không yêu ý đúng không? Em không yêu ý thì em mới ép chứ em ép em ép quá sức ấy. Tức là có thể là em thích một cái thứ khác nhưng em ép mình phải làm một cái thứ khác đúng không? Khi em ép nhiều quá thì em đã không thích rồi. Không thích thì cũng gọi là ép chứ đúng không? Nhưng ép quá thì sao? Cái sự không thích nó nhiều hơn đúng không? Tức là tôi phải bỏ thời gian công sức để tôi làm cái việc mà tôi không thích bằng cái việc khác nhưng kết quả nó không đem lại như tôi muốn thì sao? Tác dụng phản ngược không? Phản một cách kinh khủng luôn đúng không? Nhưng em ép vừa phải trong pháp em ép vừa phải thì có nhiều khi nó rất là tốt. Vừa phải thôi, ép một tí thôi. Ép vừa phải với sức mình. Tại vì nếu em không ép thì em sẽ bị lỏng quá. Em lỏng quá thì em trâu tụp em sống như một người vô minh luôn. Em không có nhớ gì về pháp hết. Nhưng em ép quá sức của em thì nó sẽ phản lực ngay. Vì ép thì sẽ có thằng tô bên dưới ép chắc chắn luôn. Nhưng mà để ép hay không ép thì em phải bắt đầu bằng tự sự trong phải hiểu nó có ý nghĩa gì với đời mình? Chị hay nói là vì mình không bao giờ nghĩ về cái điều đó cho nên mình mặc đầu tiên mình mình không biết trân trọng là vì mình mặc nhi mình được có mặc nhi mình có nó. Mình có nó mình muốn sử dụng thì sử dụng sử dụng thì thôi. Mình không biết là nó rất là quý. Nó cực kỳ quý luôn. Ví dụ gì vậy? Theo ví dụ là mẹ mẹ chăm sóc mình từ nhỏ tới lớn mẹ yêu thương mình lo cho mình yêu sợ nhưng mà mình mặc mặc nhiên mình được hưởng mình chẳng bao giờ nghĩ tới công lao của mẹ hết. Cho đến khi mình làm mẹ rồi mình mới thấy là trăm con nó cực quá kinh khủng đó kinh khủng quá khổ sở quá lúc đó mình mới thương mẹ hơn mới nghĩ những công lao của mẹ đó bất vãi mới trâm trọng mẹ hơn đúng không tră trọng mẹ hơn thì mới thương mẹ hơn và muốn mới mới muốn chăm sóc mẹ đúng không còn trước đó thì mình đâu muốn chăm sóc mẹ đâu gặp mẹ cũng được không gặp cũng được hoặc là nhiều khi mẹ làm trái ý mình á là mình còn còn còn khó chịu nữa đúng không như khi mình trân trọng thì sao khi biết yêu quý mẹ trân trọng mẹ thì sao mình rất quýng giây từng phút ở bên mẹ nhất là những người phụ nữ đi lấy chồng xa xa xa xứ ví dụ như thế chẳng hạn không được gần mẹ nhiều thì cái thái độ của mình sẽ khác giống như em tập pháp thế. Nếu như mà em nghĩ ngẫm nghĩ về vì sao mình có được pháp ngày hôm nay, mình đã tu hằng hà bao nhiêu giải ngân hà mình mới có được cái ngày hôm nay đúng không? Và trong cuộc đời mình đến bây giờ thì mình bao nhiêu lần pháp cứu mình, mình chịu khó nghĩ về cái đó vì mình không nghĩ là nó quen. Cơ chế tự động tự nhiên của thân thể thân tâm này là mình cái gì mình không nghĩ giống như sư phụ học là cái gì con nghĩ cái gì thì cái gì con nghĩ nhiều cái gì thì cái đó trong đời con tăng lên đúng không? Con không nghĩ thì nó biến mất. Thì mình không nghĩ thì tự nhiên mình th không còn thấy khó quan trọng nữa mà mình chỉ mặc định là nó nó quan trọng chứ không thực sự thấy nó quan trọng như thế nào. Mình chỉ cho rằng à Pháp đúng rồi, pháp hay rồi tôi phải tập thô nhưng không thực sự thấy là nó trân quý cỡ nào và mình đã phải trả giá bao nhiêu để mình có được ngày hôm nay. Giống như kiểu mình khi mình nghĩ về công ơn của mẹ thì mình quyết quý mẹ chứ còn mình không nghĩ là mình quên luôn không mình mặc nhiên là mình có luôn phải không? Mình mặc nhiên mình được hưởng. Thì cái sự khi mà em ngẫm là pháp thực sự đã cứu đời em như thế nào á thì em muốn mới muốn mới muốn dùng nó mới trân quý nó đúng không? Em trân quý nó thì em sẽ dùng nó một cách gì? Trân quý chứ không tùy tiện đúng không? Giống như em em thấy cái bữa ăn em trang quý bữa ăn thì em sẽ ăn rất là từ tốn và rất là thưởng thức đúng không? Còn em không trang quý em kê thôi ăn cho qua bữa cho xong. Cái em nhai nhai cho thiệt nhanh vì em không thích mà em không thích thì em nhai cho thiệt nhanh ào ào ạt ạt vô đau bao tử ăn rất nhanh cho nó xong xong việc giống như em tập pháp cho nó xong ấy thực lục lấy kết luận để đèn lên cho nó xong có phải tháo quan của mình tập pháp là đè kết luận không để cho nó hợp lý cho nó ra cái kết quả mà mình mong muốn không giống như tôi ăn cho nó xong bữa ăn chứ không phải là tôi ăn để tôi tiêu hóa cho tốt cho cho cho cơ thể này nó khỏe lên mà tôi ăn cho nó xong việc để tôi làm việc khác. Tương tự tập pháp cũng thế. Nếu như mình không có xuất phát từ cái thái độ trang trọng mình sẽ tập bằng cách lấy kết luận đè lên cho nó ra cái kết quả mà tôi mong muốn. Hết mình không có trí tuệ phát sinh đúng không? Nhưng mà em trân trọng thì khác. Em đi chậm cũng được. Em đi từ từ em hiểu sâu hiểu sắc. Và vì em trân trọng đó là em muốn thoát khỏi niềm tin tôi là thông tâm này mà nhận ra mình là ai thật sự. Em đâu có cần bất chấp thời gian đâu. Đâu cần nhanh đồ ngắn đâu. Biển là tôi c có cái sự thật chừng nào thì tôi mua chuyện đấy đúng không? Chứ không phải tôi cũng phải đè ra cái mà tôi mong muốn. Vì đè ra cái tôi mong muốn là th là đâu có thoát khỏi là đi ngược lại với pháp luôn. Rồi trân trọng pháp là gì? Phải làm theo lời pháp chứ trân trọng pháp mà làm lại ngược lời của pháp thì đâu gọi là trân trọng đâu. Một bạn nói chứ em trân trọng lắm chị, em quý lắm chứ nhưng mà em em muốn nhanh nhanh chóng chóng để em em tiến bộ đó. Ủa Pháp dạy em là thoát khỏi cái tôi hay là tăng cái tôi lên? Khi em nói em muốn tập nhanh để em tiến bộ nhanh thì cho ai? Cho tôi. Nếu em là biết thì cần đi nhanh với chậm đúng không? Nếu em không không phải là thân tâm này thì nhanh chậm có liên qu với thân tâm này đâu để thân tâm để lại được cái gì đâu em nói miệng em trân trọng nhưng thực sự em đâu có trân trọng em trân trọng là em phải trân trọng đúng nghĩa phát dạy gì là theo cái đấy thì mới gọi là trân trọng mình trân trọng người yêu là mình gặp người yêu mình phải thương người yêu đúng không người yêu mệt thì để cho người yêu nghĩ người yêu mệt đây anh anh muốn gần em em phải thỏa mãn anh thì đâu gọi là trân trọng đâu mình muốn nó là phải làm theo mình thì đâu gọi trân trọng còn mình trân trọng là mình phải theo ý nó chứ nó muốn gì mình theo ý nó chứ bây giờ pháp dạy mình là thoát khỏi niềm tin t phân tông này thì mình phải đi theo cái việc thoát khỏi niềm tin Thông tâm này chứ nhận ra mình là ai mặn ra là biết chứ đúng không? Nhưng mà không thói quen của mình là lấy kết quả đè lên để tôi được yên tâm, để tôi được thỏa mãn đúng không? Đúng không? Cho nên là về mình xem lại đầu tiên là mình phải hiểu mình phải quý pháp đã và sau đó trân trọng tiếp là gì? Trân trọng ngư phụ định nghĩa là nhớ như tụi em là nhớ phải tiếp xúc. Nhớ thì phải tiếp xúc ngay tiếp xúc có biết á tức kinh nghiệm biết á. Khi em nhớ là em phải khi mà em quên Thôi chứ em bị cuốn thì không nói nhé. Vì bị cuốn thì không gọi là cơ hội của mình nữa rồi. Còn khi có cơ hội là khi mình đã nhớ ra rồi. Mình nhớ ra thì mình tập pháp. Tập ở đây thì mỗi người trình độ vô khác nhau. Mỗi tập khác nhau đúng không? Trình độ trên cao thì là tập khi mà nhớ ra là phải nhớ mình là biết và tiếp xúc mới biết luôn. Còn cái người mà dưới hơn á là khi nhớ ra mình đang làm thì nhớ mình không phải là thân tâm này mình duyên làm chứ không phải mình làm thôi. Tức là nói chung là tùy trình độ của mỗi người mà khi mình nhớ ra mình tập pháp hay không tập pháp thì mới gọi là trân trọng. Còn nếu mà mình nhớ ra rồi ví dụ như mình có người là dùng chuông để nhắc đúng không? Nhắc xong thì kiểm làm này xong. Xong đã tức là mình đâu có trang trọng đâu đúng không? Còn mình ví dụ mình dùng chuông để mình nhắc mình mà mình gọi là mình bị ép mình quá ví dụ sức mình chỉ có nửa tiếng tập một lần thì mình ok mà mình ép mình 5 phút tập một lần thì sao? Nghe tiếng Trung cứ ghét tiếng Trung luôn nghĩ tới tập pháp cứ sợ luôn cái là mình là mình bỏ qua thà là mình trung thực với chính bản thân mình để mình biết là khả năng mình nhiêu đó thôi. Nếu có ép thì ép chút xíu thôi thì em vẫn còn niềm vui không? Em vẫn có thể trọn vẹn được cái cái cái khoảnh khắc mà đó ở trong Pháp đúng không? Ví dụ như em khả năng em lần thì năm lần đó là năm lần em có thể trọn vẹn trong pháp thì em làm năm lần đi. Nhưng khả năng mình năm lần thôi mà bắt mình là 50 lần thì sao? Lần nào mình tập cho nhanh cho qua bận cho đến được 50 lần cho nó xong đúng không? Chẳng có lần nào trọn vẹn trong pháp mà không trọn vẹn thì nó đâu có trí tuệ phát sinh đâu. Nó làm cho xong việc cho nên mà ai ép quá thì về phải cân đối lại. Ai lỏng quá cũng cân đối lại. Lỏng quá là gì? Cái tới cuối ngày bắt đầu đánh mình u khẳng ngày để mình giảng Phật pháp gì cả. Cản ngày mình chơi nhiều quá hay gì đó. thì chứng tỏ là cái gì? Thực ra là bên trong mình nó bị hơi bị lỏng quá rồi chứ còn nếu như em thấy em tập phát vừa đủ thì em sẽ không bao giờ có cái suy nghĩ là hôm nay mình đã chơi nhiều quá hay mình gì mình quên gì đúng không? Thì ví dụ những người mà lỏng quá như thế thì mình có những cái hỗ trợ khác ví dụ như vậy đó là sư phụ hay nói là để chuông đấy chuông bán hay cái gì gì đấy những người hay quên ấy trân trọng là nhớ ra là tập đúng không nhớ thì không tập đúng không nhớ thì coi như là không phải cơ hội của mình nhưng có cơ hội là mình phải tiếp xúc ngay đúng không trân trọng là có cơ hội là tiếp xúc sang ngay sư phụ hay ví dụ là có người yêu trân trọng người yêu là gì có cơ hội đi gặp người yêu ngay Đúng không? Chứ cô không đọng người yêu lên có cơ hội tôi sẽ đi nhỏ bạn tôi sẽ đi chơi, tôi đi ăn cái gì gì đó tôi không gặp người yêu quan trọng là phải chạy tới ngay chứ. Thì thì bất pháp cũng thế thì mình học pháp mình quan trọng nhất là cái sự cân bằng và trung thực của chính mình. Em mà em bị ép quá là chắc chắn là điểm em phải tuộc chắc luôn. Mà em lỏng quá thì em cũng chả có cái gì hết đúng không? Còn tập pháp mỗi người sẽ có một cái trình độ tập pháp kiểu khác nhau. Không ai giống ai hết. Đừng nhìn ngang nhìn nghiêng nhìn qua nhìn lại sao người này người kia kia chị tập pháp thì chẳng bao giờ nhìn ai hết. Chỉ nhìn chính mình thôi. Mình có đang lỏng quá không hay mình là có đang căng quá hay không? Chị căng thì tự động chị thỏa ra mà chị lỏng quá là chị phải tự tăng lên. Tự tức kiến mình thôi. Mình biết rình mình ở đâu. Mình biết là mình mình đi như thế là ok chưa hay không hay chưa ok là chị chỉ cần mình lắng nghe mình thôi là em thấy liền. Em lắng nghe em là em thấy là em đang đang căng quá hay em đang lỏng quá liền. Và cái quan trọng á là là mình có trang quý pháp hay không. Còn nếu mình không trăng trân quý thì chắc chắn là một là ép, hai là lỏng quá. Hiểu không nha. Nếu em không trân quý thì chắc chắn nó sẽ rơi vào một trong hai thế cực nó luôn. Một ép quá, hai lỏng quá. Lỏng quá vì chán quá. Còn ép quá là vì cái tôi nó mong muốn nó được cái gì đấy cho cái tôi ấ ép ép ép kinh khủng luôn. Thì chỉ cần cái thái độ cái động cơ thay đổi thì tự nhiên kết quả của tụi em sẽ khác. Mặc dù có thể là em sẽ tập ít hơn ít hơn nhé nhưng mà vì em trọn vẹn được trong pháp giây phút đó có phải trí tuệ sát sinh không? Hiểu không nhỉ? Còn em tập cho nhiều, em ép cho nhiều thì cái thằng tô ở dưới đó mỗi lòng tập của em đều là vô minh bên dưới luôn rồi. Và không em tập càng nhiều xong em lại càng không thấy tiến bộ gì hết. Em càng chán nản và một ngày đó thì em buông luôn. Em không muốn tập nữa. Không muốn không muốn không. nghĩ tới nó là thấy mệt luôn rồi. Nghĩ tới nó có mệt nga đúng không? Đấy thì cái nhóm nay chưa được nghe cái phần phần thái độ thì thực ra là sư phụ dạy nhiều lắm rồi nhưng mà lâu lâu mình quên ấy đúng không? Cho nên là thi thoảng mình phải quay lại động cơ với lại thái độ. Còn logic thì thật ra là mọi người biết hết rồi là m không biết. Nó đơn giản mà đúng không? Nhưng Tại vì chị nghĩ là mọi người bị mắc cái phần cái tô người làm ấy. Tôi là người đi xoay logic á. Mắc ở chỗ đó cho nên mới không lên được. Còn gỡ cái chỗ đó ra là chắc chắn là lên. Gửi tôi là cái người đi xâ logic là chắc chắn lên luôn. Tại vì mình có logic mình có đầy đủ hết rồi. Logic để ra mình là biết vì tụi em mới nhảy lên 700 rồi chứ. Đúng đúng không? Tụi em chỉ mắc đúng cái phần người làm á. Đúng cái phần tôi là người xoay logic. Tôi là người tạo ra cái điểm số. Chỉ cần xem lại cái phần đó thôi. Em vẫn cứ sống bình thường vẫn cứ xoay đối quỳ. thường vẫn đưa vào đời sống bình thường nhưng mà vì cái thằng tôi nó không có ở đó thì tự nhiên thấy mình là biết rất là rõ nhưng cái tôi nó mắc kẹt ở đó mà chắc chắn là mình là biết chỉ là một cái một cái một cái suy nghĩ xông một cái lý thuyết suông thôi không bao giờ vẫn được cái số của chị cũng cao như thế sở dĩ chị nghĩ như thế chị nghĩ là cái số của chị cũng cao như thế là vì cái phần đó chị làm rất là chắc cái phần vô ngã không thì tự nhiên mình thấy là biết thôi Không ép nguyên tắc là á chị nó luôn luôn đó mình không ép mình cho tâm trí mình được nói khi thấy nó nó ép là mình hỏi là cơ sở nào mày muốn nói gì mày nói đi. Xong rồi từ đ từ cái suy nghĩ của đó mình mới thấy là nhiều khi nó nói ra là mình thấy vô lý luôn rồi nhưng mình không cho nó nói thì tự nhiên nó có sức mạnh đúng không? Nó nói ra là mình thấy nó vô lý thì mình nó vô lý thì có những thứ là mình không cần đi chứng minh luôn là thấy nó vô lý luôn rồi. Có những cái mình chỉ cần vạch gạch gạch mấy đ mấy cái đầu dòng là thấy nó vô lý xà lè đó luôn đúng không? Giống như Cái trường hợp của đạn nè đi phá duyên sinh nhưng mà vì không có loric trước đó tự nhiên có nhảy vô có đi bắt than bắt xong là không liên quan đến mông của tôi thôi nhưng mà không bắt được cái logis là vì sao phải đi làm phá duyên sinh đó chứ còn bắt được cái logis đó thì có phải phá duên sinh xong là mất tôi luôn không đúng không mình càng phá mình càng bắt quả tang duên thì cái tôi nó càng càng biến đi đâu mất á nó không có luôn nó chưa bao giờ tồn tại luôn nó vẫn vững vàng hơn mình bắt thấy đúng là chị có như thế này thì chị có biết như thế này không đúng không đúng chứ còn vì mình không có Cái đoạn đầu không có nói cơ sở lên ấ cơ sở niềm tin rồi mà mình cứ a a mình đi phá thì mình phá ra được vẫn còn cái tô vẫn tô là người đi làm đúng không? Cho nên cứ làm bao nhiêu cũng bỏ xong bảo vệ hết. Yến á Yến không phụ điển không lên nè. Hai lên một rồi một lên hai rồi hai đứng nghiêng đúng không? Em lên 700 thì không thể nào mà ở cái cái 12 đó được. Chắc chắn là bị mắc bị chốt chặ. ở phần tôi là người làm chắc luôn chứ không phải là em không đến mức mà yếu kém để không không lý luận ra được mình là biết đúng không? Tất cả mọi người ngồi ở đây lên 700 được là phải rất là tự tin mình là biết rồi chứ đúng không? Nhưng tự tin lúc nói xong bây giờ quên mất quên mất và bị x bị xoái mồ và bị cái phần tôi là người làm á nó bị đắm chìm qua trong đó có tự nhiên thấy bạn cao quá cái mình cứ như này th mình trầm cảm luôn ấy rồi mình cứ cố gắng Ngoài ngoài ngoài ngoài lên đúng không? Mình đâu có thân này đâu cần phải ngoai đâu. Nhưng mà vì mình tin mình là cái thân này mình cứ phải cố gắng bùng quẩy đúng không? Vì đổi thái độ là chị chị nghĩ là tuần sau tụi em sẽ điểm số khác chứ còn lý thuyết thì chị nghĩ tụi em biết hết rồi. Nhưng đó cái mấu chốt là cái phần tôi là người làm nữ đó. Mình là trong tâm thái tôi là người làm thì không đi đâ. đâu hết có ai nói gì nữa không 17:12 rồi tao tưởng 17:00 xong 171 ờ con thì con hay bị là cái đoạn mà có một ở trong ngày thì có những cái đoạn mình tập pháp nhưng mà có đoạn là kiểu nó lơ là xong rồi bị nghiện những cái thứ khác ấy đấy sử dụng ví dụ như là đang nghiện TikTok chẳng hạn thế xong rồi cái đoạn mà chết rồi nghiện rồi thì cái đoạn đấy là bắt đầu cái tôi nó nhập ấy thì bắt đầu nó mới bảo ôi thôi chết rồi như thế này là không được rồi là bị nghiện cảm giác này thì xong rồi mới mới cua lại một vòng thấy vậy thì cái sướng 10 phút nữa là chị phải đi rồi đấy nhá nói đi cái cung sướng này thì nó có dài hạn hay không rồi thế kia xong rồi quay lại nhưng mà lúc đấy là quay lại tập với cả một cái cái trạng thái là hoàn toàn một cái tôi đi tập để đè để để thay đổi cái trạng thái là lơ là đấy thì con thường x mình bị mình quay bước một Khi mà chuyện nó xảy ra mình thấy là ô chết đâu chí thập pháp rồi lơ là quá rồi thì phải hỏi ngay lơ là có vấn đề gì không và phân tích rằng là mình đang thấy có vấn đề vì mình tin mình là thân tâm này nó tạo ra cái việc lơ là đó hiểu không nhở thì khi mà em tập như thế thì cái lơ là nó em chấp nhận luôn là dòng chảy nó nhảy xảy ra lơ là nhưng mà bằng kinh nghiệm của chính em thấy lúc đó luôn chứ không phải là mình tưởng tượng hay mình chỉ nghĩ mình đè kết luận cho nó xong để vì khi mình đè kết luận là sao bên dưới mình vẫn lo sợ vẫn có một cái thần tô và mình không thấy bằng kinh nghiệm trực tiếp tại đó luôn là không có tôi như thế nào thì mình gây ôi kinh lơ là đâu có vấn đề dòng kẻ duyên sinh đấy mà mình nói một câu nhưng cái câu đó nó không có đủ sức mạnh với mình không thấy được vì sao là duyên như thế nào hết mình không thấy được lúc đó mình là biết như thế nào mà mà mình cố đè một cái kết luận đó cho nên rồi mình vẫn cứ ái nấyy vẫn cứ g dứt rồi sau đó là nếu mà điểm thấp là suy ra vinh vào như thế như thế chứ còn ví dụ như mình c tiếp tốc đ không mình chị mới nói là mình quen này thôi đúng không nhưng khi mình nhớ thì mình phải tiếp xúc với pháp mình phải thực hành pháp lúc đó thì khi lư lại mình phải tập cho đúng á khi lơ là thì hỏi là ô chết rồi hồi nãy giờ mình không tầm gì hết mình lơ là quá mình ham chơi quá thì mình làm sao mình á ham chơi lên là có vấn đề gì không nếu thằng khác ham chơi lơ là mình có vấn đề không hay là cái ham chơi lơ là mà xảy ra với cái thân này thân này nó ham chơi lơ là thì mình mới có vấn đề thì mình thấy rõ ràng là cái lơi là nó chẳng có vấn đề gì hết rồi mình hỏi tiếp đi thế mình vì sao mình lại tin có mình đúng không đúng cái logic luôn tại sao mình mày tin mình tin là có mình mình ở đâu thì mình là thằng này nè tại sao mình là thằng này thì tao đang chơi đây nè tao gì gì đó đúng không thì phân tích nếu mà mày không có khả năng chơi thì đâu có nói là có may đó đâu mà chỉ là dòng chạ Nó tự chảy ra cái việc lơ la thôi chứ có máy đó đâu. Xong an đi thẳng tới một tiếng là thấy mình biết luôn. Nếu mà người nào mà tức là chưa vững cái phần cô là người làm nhé. Còn nếu mà vững rồi ấ thì kh khi khi cần khi cần cái bước một nó xong là mình thấy biết luôn. Tức là tùy trình độ nhá. Chị nói tùy trình độ nhá. Mà nói thực tế có gì xảy ra thế? Thực tế đang là như thế này, ấn tượng giác quan như thế này thế này thôi. Tức là tùy thường độ mà tập nhá. Cái người mà đã bị quá lậm và tôi là người làm rồi mà không thoát ra được á thì mình phải bằng duyên sinh để mình thấy là cái hành động nó cũng là duyên làm không phải mình la đúng không? Trình độ cao hơn một chút xíu thì khi cái đơ là xảy ra mà họ lư là có vấn đề gì không đúng không? Mình thấy ù mình thấy ngay luôn á là mình đang tin tôi là thương tâm này làm rồi thì mình sẽ hỏi cho tôi là cái gì ở đây trong kinh nghiệm này tùy có rất là nhiều cách tập pháp khác nhau thì lúc đó mình thấy ơ đúng là chị có ấn tượng giáo qua hay là đúng là ấn tượng từ ấn tượng giáo quan là em thấy rất là rõ ràng là chị có biết không không có cái gì khác biết hết thì có phải em thấy luôn mình là biết ở đó luôn không đúng không nhỉ đúng không còn cái người mà cao hơn nữa thì họ nhớ nhớ lại cho ơ cái suy nghĩ này cũng chính là biết luôn. Tức là có rất là nhiều cấp độ tầm khác nhau nhé. Coi mình ở trình độ nào thì mình đúng hợp với mình cái trình độ đó chứ không ai bắt ai phải theo cái gì hết. Hiểu không nhỉ? Nhưng mà ví dụ cái trình độ mình không đủ như thế mà mình ép như thế. Ví dụ như cái trình độ cao là khi mà ui mình nó là quá cái tự nhiên một cái th suy nghĩ này mình thấy cái suy nghĩ này cứng chính là biết luôn và mình làm mà biết luôn. Tức là cái trình độ mà cao hơn thì họ sẽ đi như thế và họ thấy luôn đó là biết luôn. Họ thấy không có cái gì mà khác biết hết. Còn mình ở dưới là mình vẫn tin quá. tin là mình là người đang là mình phải đi xem mổ sẻ thêm là cái tôi nó có tồn tại hay không. Mình tin mình là thân tâm thì mình cái tôi nó có tồn tại hay không? Tồn tại như thế nào? Tại sao lại tiên có tồn tại? Người ta đang chơi đây nè, ta đang biết đây nè, ta đang thấy như thế này nè. Thì mình chạy qua hai ba đường trong suy nghĩ mà nó ra toẹt loẹt luôn là không có tôi nào đó luôn. Và mình kinh nghiệm trực tiếp lúc đó là chị có biết mình kinh nghiệm là bầu là mình kinh nghiệm ấn tượng giáo quan đúng không? Sao ông ấn tượng giới quan có không có thử ấn tượng giá quan hay là chỉ có đang biết như thế này thôi là mình thấy rõ ràng chỉ đang biết thôi. Chỉ có biết thôi đúng không? Là mình Nhớ lại mình là ai luôn rồi đúng không? Lúc đó mình nhớ mình là ai luôn rồi thì cứ sống mình làm biết thì cứ sống tiếp như thế thôi. Mình có là có phải là cái thằng thằng người đ ngồi cho lướ tit tốt đâu. Thì lúc đó có thể cái lước TikTok nó vẫn tiếp tục hoặc nó không không không lúc hoặc là nó ngồi tiếp luôn như thế này. Hoặc là hành động lướt tiếp tốc vẫn xảy ra nhưng lúc đó mình không thấy mình là người lướt nữa chứ đâu có cấm em làm thứ gì đâu. Cái kí tập pháp nếu em hiểu là thật cực kỳ đơn giản luôn. Em đi từ cái phần tôi là người làm á nó cực kỳ đơn giản. Lúc nào cũng ở trong Pháp được hết. Tức là tức là khi mình quên không không nói nhé. Mình quên thì không nói nhé. Nhưng mình nhớ ra thì mình phải tiếp xúc. Mình tiếp xúc bằng cách là tiếp xúc cụ thể, tưởng tần tường tường tận chứ không phải là một câu kết luận là xong. Một câu kết luận nhưng mình không sống được với câu kết luận đó. Tức là mình không đổ được cái mặc định đó. Ví dụ có người là bụp cái là đổ luôn cái mặc định luôn thì ok. Nhưng mình có đổ được mặc định hay không? Mình có đủ tự tin tức là cái đó cái mặc định đổ được hay không là do cái độ tự tin của em. Mình là biết nó nó cao hay không cao ấy. Hiểu không nhờ? Khác nhau mà tự tin thôi. Trình độ với Giờ tới về sau thì khác nhau mổ độ tự tin mình là biết. Hay là mình bị dao động bởi suy nghĩ là tôi cái này tôi cái kia ôi cái này chết rồi, cái này mất biết rồi. Gì gì mình có bị ảnh hưởng bởi suy nghĩ không? Nó khác nhau ở cái chuyện đó không? Mà mình đã bị ảnh hưởng thì mình phải làm cho mình tự tin lại đúng không? Làm cho để tự tin cái việc mình là biết nó nó nó nó xảy ra đúng không? Nhưng mà khi mình kiếm mình chưa đủ thì mình buộc phải logic lại, phải tư duy lại, phải nhận thức lại để cứ tự tin. Tự tin đến một ngày là em chỉ búng tay cái không cần phải logic gì hết trơn ấy, không cần nói gì hết trơn ấy. Em bất chấp luôn. Suy nghĩ nào bất luôn hiểu không nhỉ? Để đó tùy trình độ của mình mà đi lên thôi. Thế hôm nay tới đây nhá. Tao có hẹn với người yêu của ta rồi. Duyên phụ thuộc công sinh đấy. Cách ý đầu tiên của sư phụ là phá cái gì? Phá mình trong cảnh. bằng bằng kiến phụ thuộc cùng sinh đúng không? Đó là một cách phá thôi. Nó sẽ bụng một cái logic logic mới lắm. Cái phần sau là mình nói về thái độ tu hành thì tên bài mình sẽ là phá mình trong cảnh bằng kiến. Hay tách thành hai đoạn nà. Thế thì hai làm hai bài bài sau ờ bài sau là gì nói gì ấ nhỉ? Đây độ ch Thái độ tu hành quyết định kết quả tu hành. Thái độ tu hành quyết định kết quả tu hành đúng không? Dạ. Thầy cái trân trọng đấy. Thì thái độ là động đấy. Tụi em không trân trọng tụi em. Tụi em không trân trọng pháp thì tụi em không có kết quả đâu. Tập giống như là mình muốn ăn ăn sổi ăn liền ăn cho xong ấy. Đâu có tự cắt còn nhiều đồ ăn cho chị cho mọi người ăn đi mà. Ai ăn được cái này thì sẽư. là độc logic tại sao ờ ờ vững chắc logic tại sao mình là biết đây đây để con chu bạch lại đ ai cái này sẽ vững chắc logic tại sao mình biết cái này sẽ vững chắc logic mình là biết sẽ có thái độ năng động khác