Tăng ý thức khảo sát trong đời sống
Bản gõ chi tiếtTranscript
Đây những bạn cao thì khỏi bàn đi. Bạn không cao nói thử không khó khẩn đâu. Thế nhưng mà hồi nãy chị Quế định nói là quế quế nói quênng à đây
à hôm qua khi mà con thiền pro ấy thì con mới phát hiện ra một thứ đấy là bình thường thì con sẽ xác quyết là mọi trải nghiệm là trải nghiệm giác ngộ.
Ừ.
Ờ. Sao mình xác quyết mình là trải nghiệm giác ngộ?
Ừ.
Thế nhưng trong cái thiền con mới phát hiện là khi trong kinh nghiệm ấy thì con mới thấy là tất cả là trải nghiệm giác ngộ.
Ừ.
Mình là trải nghiệm giác ngộ. Thế thì thực ra là chỉ có một thứ duy nhất thôi. Đấy là trải nghiệm giác ngộ. Không có gì khác. Thì khi mà xác quyết như thế thì con
cuối cùng dẫn đến đấy. Con xác quyết hai cái kia ấy không phải là để kết luận mà cùng để dẫn đến kết luận thực sự là chỉ có người ta xác ngộ. Không có gì khác
mình là cái gì và trải nghiệm nó là cái gì ấy. Nhưng mà nó dẫn đến một chỗ là chỉ có thể ngộ không có gì khác.
Vâng.
Giống như ngày xưa mình nói là mình là biết bản chất là chỉ có biết không có gì khác.
Vâng. Ừ.
Thì con phải đến chỗ đấy thì mới là con xác quyết xác quyết được thành công. Đấy nhưng mà nó thường nó phải đi qua hai bước đấy. Thì sau khi xác quyết cái đấy xong thì con mới thấy đúng là trọn vẹn là cái gì xảy ra trong trải nghiệm gia ngộ cũng là trải nghiệm giác ngộ.
Nếu ch trải nghiệm giác ngộ không có gì khác thì đương nhiên là mọi sự xảy ra đấy. Nó phải ngộn thôi, chả có thể có gì khác cả. Không có phương án khác.
Đúng rồi. Lúc đấy mới hiểu cái đại mà không có phương án khác là không thể có cái gì khác được nữa. Thì đấy là trong thiền trong thiền pro thì đến ngày hôm sau buổi sáng ấ thì bình thường trước đây con cũng xác quyết hai thứ ấy thì con mới thấy là khi mà con xác quyết là à mọi kinh nghiệm đều là trải nghiệm giác ngộ thì thực ra là nó vẫn hở ra một phần là có những thứ ngoài trải nghiệm. Khi mình sắ biết là mọi trải nghiệm là trải nghiệm giác ngộ ấy. Và như thế thì cái phần mà mình để ý được và mình đưa được vào trong cái trải nghiệm giãng ngộ ấy là nó rất là ít. Nhưng mà nếu mà khi mình xác quyết là chỉ có trải nghiệm giác ngộ thôi, không có gì khác thì nó mạnh mẽ hơn rất nhiều. Ừ.
Thì đấy là buổi sáng thì con phát hiện ra là cái đấy con xác quyết cái đấy.
Xong đến buổi chiều thì bắt đầu con mới thấy có thêm một điều nữa là thế thì thực ra là ừ cái trong ngày của mình cái suy nghĩ của là nó rất là nhiều. Thế nếu mà mình không có một ý thức là nhìn vào cái suy nghĩ để xem nó có phải trải nghiệm ra ngộ hay không ấy thì rõ ràng là hầu như là cả ngày mình đã bỏ qua tất cả các kinh nghiệm của mình. Và như thế cho nên là đương nhiên là cái số thiền đời sống của mình không được bao nhiêu cả là vì cái thằng nhiều nhất thì mình không có ý thức. Thì buổi chiều con mới thấy là có thêm một cái ý thức nữa là sao Khi mình đúng là mình đã thấy mọi kinh nghiệm và trải nghiệm giác ngộ, mình xác quyết là chỉ có trải nghiệm giác ngộ thôi thì mình sẽ có thêm một ý thức là mình xem khi mà suy nghĩ nổi lên ấy thì nó là gì? Nó như thế nào. Thì à khi mà mình đã như thế thì mình thấy rất là dễ dàng khi thấy là suy nghĩ nổi lên nó chính là trải nghiệm giác ngộ. Thì ngày hôm nay là con có đưa thêm hai cái phần đấy vào trong đời sống thì và con cảm thấy là đúng là nó Rất là khác so với hôm qua.
Hôm qua là mấy?
Hôm qua ấy thì cái thiền pro của con là 100 rồi.
Đ sống qua quế dưới 8% nhưng mà đo đấy không phải là quế.
Đúng rồi đấy.
Thì quế phải dưới tám
nên là
25 là bước mấy lần nữ mấy lần
nên là con mới thấy là về đời sống hôm nay nó rất là khác. Còn thiền pro thì sau khi mình xác quyết cái đấy thì đúng là thấy là cái thiền pro nó vững chắc. Và đúng như sư phụ có mô tả lúc nãy ấy là khi mình xác quyết là xác quyết bằng kinh nghiệm xong thì kể cả trong thiền đấy mọi cái cảm xúc rồi hoang mang rồi nỗi lo suy nghĩ nó vẫn nổi lên bình thường nhưng mà ờ khi mà nó nổi lên thì thấy đúng là rõ ràng là nó nổi lên ở trong trải nghiệm giác ngộ và thấy nó chính là trải nghiệm giác ngộ nó vững vàng và nó tự tin hơn. Đấy là cái đấy là con phát hiện ra ở trong một cái ca thiền pồ
thì con thấy đúng như sư phụ nói là cứ tăng thiền phồ lên Thì đấy là một cái cơ hội để làm quen để tập dượt.
Ừ. Trước mắt đừng bàn ngoài thiền rồi.
Đúng rồi.
Cứ bàn trong thiền. Khi nào trong thiền mình quế ok rồi. 100% nên là mình mới biết thực sự thế là đúng. Các con số thấp thế chứng tỏ là chỉ biết thế là đúng thôi. Đấy chứ không phải là chứng tỏ là là mình nửa đúng nửa sai đâu nhá. Mà chưa biết thế nào đúng có cái số biết là đúng rồi nó cầm 100%. Nếu biết đúng là nó thế nào 100%. Thế trừ lúc còn ngủ như vậy thô chịu nhá. Đúng không? Những lúc mà con bị hoàn thành đánh bật ra ngủ miếc các thứ hoặc là cái gì đấy. kinh khủng quá còn thông thường phải là 100% mới đúng nhưng vì con không có 100% bởi vì con vẫn chưa biết xem là đúng d cho anh hỏi là hồi hộp thì làm thế nào
chứ không biết thế nào đúng
biết đúng thì đương nhiên hội nó chính là thế giác ngộ tại sao lại còn phải hỏi câu đấy đúng chưa thế là cái việc mà con có một cái sau ngày hôm nay ấy con cần phải có một cái xác quyết cho chính con do tính chính con rút ra không phải là ép cái kiến sụ ra là tại sao chỉ có trải nghiệm l ngộ thôi không có gì khác đấy không thể có phương án hai. Tại sao mọi trải nghiệm đều là thể dộ hết và chỉ có thể hộ thôi trên đời này chỉ có giác hộ thôi không có cái gì khác nữa đấy phải của phải của riêng con nếu con lười tư lười vân vân thì con không có kết luận đấy đâu mà không kết luận đấy con sẽ tự ép là phải thử sụ nói thế cho đúng
đấy nếu con không chịu tư cho riêng con ấy nên vào đoạn này đoạn mỗi người rút ra thấp chính mình như thế Có phải rót cho nhưng vũ trang có được đâu. Vũ trang đến giờ vẫn chưa có. Mặc dù là có thể là là là đi từ mọi người rồi nhưng chưa có. Quang chứng là số thấp. Số thấp thì đi từ mọi người rồi nhưng chưa riêng mình đúng không? Trang đư cả hội mà có cả quế mà đúng không? Bí cao quế cao quang thấp đấy. Bao nhiêu nhỉ?
82
82 82 là vẫn là thấp rồi. Thì chứng tỏ là cái nó chưa phải là của riêng mình
đúng không? Con ngồi với cuối con nghe cuấy. Ngồi bí nghe bí nhưng con không phải của con. Nên con phải đến một cái của con rất của con tại sao chỉ có hộ nhỉ? Dụ cái a ha đấy. Đấy chính cái sụ nói là cái a ha đấy. Thế nên sụ không vội ép con mà là cứ cho thời gian để để thiền thư thế đấy. Như nhóm thiền một con chả cho thiền luôn. Thấy v con cần a chứ không phải con cần một cái cái một cái lộ trình đúng sụ nó. Xong rồi ép. Các con là bị cái thói quen là ép sụ nó một cái kiến một cái lô rất đúng. Thế là ép vào băng chứng là mình hoang mang. Băng chứng sống là hoang mang. Hoang mang là mình đang ép. Mình lại bắt phải trải nghiệm nó phải thành lạc bộ hộ và mình sợ rằng là có cái gì đó mình xảy ra là nó không mình không còn ép được nữa thì mới hoang mang đúng không? Mình hoang mang mình phải ép. Mình sợ rằng là mình không ép được thì mình sẽ hoang mang. Còn nếu nó vốn là như vậy ấ thì mất luôn tâm lý ép và mất luôn tâm lý mất luôn cái tâm lý là liệu mình không ép được thì sao?
Đấy các con làm hoang mang là chắp bởi vì vẫn ép.
Ép nghĩa là vẫn có khả năng là mình không ép được phải ép mà. Đấy còn như cuối đến cái đoạn nó đừng Như nó thế sẽ ép cái gì? Tại sao lại phải ép khi mà mọi trải nghiệm đều là bác ngộ? Đấy nên là thực hành con lại có vẫn có bóng dáng của việc ép đúng không? Chưa có bóng dáng của việc là mình đã mình đã thực sự sâu sắc cho chính mình, mình đã thực sự tư cho chính mình đã thực sự ngồi xuống và hỏng sự tự tin chắc chắn là cái gì xảy ra nữa thì nó trả lắm. Không phải tôi ngồi xuống để canh. Tôi không phải ngồi đế để canh, tôi phải ngồi để ép. Bởi vì có gì xảy ra đi nữa thì Cái trải nghiệm lúc đấy nó chính là th bộ rồi đấy. Thế không có gì lỗi cả v con được học mấy ngày thôi chỉ cho con nghĩ là đúng thôi.
Mà các con cần đến cái điểm mà số vừa mô như quế mô tả có vẻ quế đã xong rồi đấy. Ok xong rồi. Như vậy thì không thể nào có cái gì khác ngộ được nên buổi thiền này của mình nó dù có bất kỳ cái gì đi nữa thứ nhất là đầu tiên là không phải mình ngồi canh không phải ngồi ép chưa nói có gì ra nữa mà đầu tiên là mình Không phải ngồi canh và ngồi ép sai rồi. Ngồi canh ngồi ép xong đợi cuối ngày đo chỉ số xem thế nào. Sai rồi. Sai to từ đầu. Thế là hành giả đập việc con cần một nhận thức sâu sắc là ờ hóa ra là cái trải nghiệm nào cũng là chả góp ngộ. Đấy cái cái cần đi trước sau đấy con ngồi xuống. Khi đấy con ngồi xuống nó không phải thái độ canh và F rồi. Mình không canh để nhắc, cũng không phải ép để nhắc bởi vì có gì ra đi nữa thì nó cũng là trải nghiệm lãng hộ. Chắc chắn là như vậy. Và nhắc lại nó lại rất quan trọng này. Nhiều người không hiểu nói gì đâu. Nhắc lại là con đã thực sự a hay chưa chứ không phải là con có biết cái logic hay không.
Mỗi chút là con A2 hay chưa? Chứ không phải là con logic chuẩn quá. Rồi thôi cứ đáp thôi. Sai rồi. Nhầm rồi. Bạn đã nhầm. Bạn chưa A2 thì bạn ngồi xuống. Dù bạn nói gì nữa thì bên dưới của bạn là ngầm là một thằng thành giả đi canh hoặc là ép kinh nghiệm. Dù bạn có nói gì nữa thì bên dưới vẫn là cái tạng hành giả đấy. Nên bạn cần một cái loại suy ngẫm trải nghiệm thiền nữa nhá. Cả hai đấy chứ sự suy ngẫm không đủ đâu.
Nế là vẫn phải thiền đủ thền nhiều khác ấy. Cộng với cả cái suy nhấm để lúc nà nó ừ nhỉ. Nhưng cuối lại có cái a đấy
ở nhở ông chỉ có cái gác ngộ đây thôi chứ có cái gì đâu. Đấy thì cái a đấy nó mới là quan trọng. Bây gi mình tập là tập để a chứ không phải tập để f để cuối ngày đo số cao sai rồi nhầm rồi. Bạn chưa a đúng không? Thì bạn cái buổi thiên dùng nó để mà a chứ dùng nó để đo ra số cao nếu chưa h được nghĩa là mình nhầm đâu đấy đúng không? Thì kể cả trong thiền lớn ngoài thiền mà đau đáu xem là cái trải nghiệm này ấ nó có phải nhữ tốc độ không. Chứ không phải là đau đau ép. Các con là đau đau ép và sợ rã ép không nổi. Còn đâu con phải đau đáo xem có đúng không? Đau khảo sát xem có đúng không? Thì ngày nào đó khi con cái thái độ đúng ấy là khảo sát thì ngày đó tự con nhận ra ừ nhở đúng rồi nó thế đấy đấy chứ không phải là là ép có thành công được không. Đấy con kiểu ngồi thiền thôi. Thế liệu hôm nay mình có thành công được không? Hôm nay mình có ép thành công được không? Đó mình phải thảo ra xem nó lộ đúng thế không nhỉ? Đúng không? Liệu có đúng là trải nghiệm nào cũng là trải nghiệm giác ngộ không? Liệu có đúng là trên đời chẳng có gì khác ngoài trải nghiệm không? Hai câu đấy, hai thứ đấy. Đúng không? Liệu có đúng là trên đời chả gì ngoài trải nghiệm không? Ở ngoài trải nghiệm chả có gì cả. Liệu đúng thế không? Đấy, cái đầu tiên là cái đấy. Liệu có đúng rằng là trên đời chẳng có gì khác ngoài trải nghiệm không? Hai câu sự giảng cho một thôi. Thì một thôi không có gì khác đâu. Đúng không nhỉ?
Mọi thứ và trải nghiệm không và sau đấy thì là trải nghiệm nào có đúng giộ không?
Và các con phải chậm lại nhanh thì xanh ép, chậm thì không sợ ép.
Nhanh là gì? Là mình sợ đo số thấp mình xấu hổ với các bạn thành F. Mình th coi thiền là một kỹ thuật ngồi đạt được số thì thành F. Còn chậm là gì? Mình ngồi để khảo sát. Ừ. Cô ngoài thiền mình cũng khảo sát. Trong thiền mình cũng khảo sát. Hôm nay thiền nó số 0% cũng được. Đấy là thái độ đúng. Mình đã xác quyết được đâu, mình a đâu mà mình đi ép. F é thế chỉ có ra số thấp thôi. 0% hoặc không thì phải ra mấy chục phần dưới 100%. Thế các con chưa th đâu. Th a con chưa có đâu. F nó rất là mạnh rồi đúng không? Hoặc f nó phản lực còn AH chẳng phản lực gì. Aha một buổi thiền nó rất là mượt nó có giảm trên đường đi đấy. Đầu tiên mình khảo sát xem là cái đây có chộ không. Đó. Hai là khảo sát mình là cái gì thì cuối cùng mình dẫn đến việc là chỉ có cái trảch giã ngộ chả có cái gì quá gì khác. Khi khảo sát như vậy mình có một cái nhận thức của a hà của riêng mình. À ô hóa ra chỉ có thể ngộ thôi. Lúc đấy mới nên ngồi xuống đấy. Mình ngồi xuống thiền. Khi mình ngồi xuống thiền ấy thì mình đã có cái a rồi. À chỉ có bộ thôi chứ tí nữa quá gì chả thác mộ. Đấy là a của mình phải bảo là tí nữa tôi sẽ ép bất kỳ cái gì thành góc hộ. Đấy các cái a Đấy thấy ông ép ra gì là tôi sẽ ngồi đây tôi canh chừng và tôi ép để bất cứ cái xảy ra nó cũng là chảy ra ngộ c là gì tôi đã khảo sát khí rồi chắc chắn là chỉ có ngộ không gì khác nên tôi ngồi đây dù cái gì xảy ra nữa chắc chắn là sẽ ngộ và của tôi ấy không phải là ngồi ép mà ngồi xem xem đúng như thế không một lần nữa một lần nữa kia tôi đã quyết sác quyết rồi nhưng mà tôi một lần nữa xem chắc có đúng như thế không lần nào mình xem cũng thế ra cái đ hết Tôi xem thấy không khác tôi ngồi ép nó ra cái đấy ngồi cố nhớ cố nhớ thế chết rồi hành giả chắc rồi xem đúng không ok tôi đã có đủ trải nghiệm và đủ nhận thức rồi nhưng tôi vẫn xem vì tôi chưa phải phật đúng chưa tôi phải xem nhưng mà xem thì đúng rồi trong cái trải nghiệm khi đấy khi con ngồi xuống đấy nhá con xem nhá thì cái trải nghiệm nào xảy ra trong trải nghiệm giác ngộ chẳng phải trải nghiệm giác ngộ con chỉ xem mỗi điều đấy thôi một suy nghĩ bay ra thì con xem ra cái suy nghĩ đấy trả thế thôi có một cái sĩ loạn xạ về quá khứ tương lai thì còn xem xem cái suy nghĩ độ không xem nhá chứ không phải là check không phải là kiểu xem nó khác với cái việc là gì là tôi phải lặp lại một cái tiến trình để thấy nó chị đ h ngộ cái đấy làm ngoài thìa con hay bị thế đấy là bản chất vẫn dưới vẫn lại xem thôi cái này khó n chúng nó mô tả một cái khó không dễ đâu thường là phải thiền đủ thì mới ra cái ruộng nó Và vì thế ngoài thiền có phải làm việc rất nhiều, có phải suy ngẫm rất nhiều. Thì đấy có mấy bởi vì thế này quan trọng nhất khi ngồi xuống thiền có tự tin rồi đấy. Mấu chốt là có tự chữa như chữ tin ấy nó thể hiện rằng là con đã cái tiến trình nhận thức con nó chưa có A2. Thế thì không sao. Nếu chưa tự tin thì mình ngồi mình xem xem nó đúng cái nhận thức mình có đúng không cho phền sắp thấp đi chứ tại sao mình cứ phải là 100% 10% mà tiến bộ còn hơn là 99% và không tiến bộ. Con cần khoản nhắc a của riêng con à. Đúng rồi. Ôi hóa ra chỉ thế thôi. Ngày xưa con đã từng có một cái đoạn thiền pro để xác quyết rằng là tất cả biết. Mọi trải nghiệm đều là trải nghiệm thạng có đúng không?
Và như vậy con đã có một sác quyết và nhận thức rất mạnh. Đúng chưa? Nhưng cái đấy nó chưa đủ. Cái đấy chả nhận thức thôi. V và vì con không có trải nghiệm nên là nhận thức đấy nhức nửa vời. Sao quyết được như vậy nhưng mà mình thiếu trải nghiệm như vậy nên nó vẫn nửa vời lắm. Vì thế là bằng chứng là gì? Có mới lo lắng về quá khứ tương lai. Có lo lắng về chuyện này, chuyện kia trên đờ ở đây ai thấy nó không chuyện gì hết, một chuyện gì đó hết. Chứng tỏ là mình chưa có đến cái loại xác quyết thực sự là cái gì cũng là biết. Bởi vì mình thiếu một nửa quan trọng là nửa trải nghiệm trực tiếp cái gì cũng là Sác ngộ con mới thiếu được đấy. Con mới chỉ xác quyết về lý rằng cái gì cũng là xác ngộ. Nhưng con thiếu hẳn một nửa là trải nghiệm. Rõ ràng là trải nghiệm nào cũng là trải nghiệm ngộ. Đúng cái con thiếu không đúng.
Đúng chưa? Thế thì đây là một cơ hội, một cơ hội để mình trải nghiệm cái điều đấy. Đấy, nó là cơ hội chứ không nó không phải là một cuộc chạy đua điểm số xong rồi lo lắng vì điểm mình thật mà một cơ hội để mình xem có đúng là cái trải nghiệm nào không? Ngày xưa mình biết về lý thì lúc nào cũng là trường tại rồi. Nhưng đấy là lý còn đấy là sự. Thế thì con mới chịu khó nhìn vào trải nghiệm. Còn nếu con không có tinh thần đấy con đi ép thì con đâu nhìn trải nghiệm. Con chỉ cố ép trải nghiệm thôi chứ không nhìn xem nó có đúng thệm tác ngộ không đúng không? Nên con cần lại thái độ như một đứa bé thôi. Mỗi đế hao háu kiểm tra. Hao háu kiểm tra thôi. Một điều mới được dạy thử xem nào. Chứ không phải là một cái Cái hành giả cố gắng ép kinh nghiệm ra cái trải nghiệm giác ngộ đúng chưa? H kiểm tra xem là nhá mình đã biết về lý rồi thì bây giờ sự nó thế không nhỉ? Đấy háu không? Nào bây giờ mình ngồi xem thế không nhỉ nhá. Thế là một suy nghĩ nó bay ra á suy nghĩ này có phải chị không nhỉ? Đấy chứ phải là mình ngồi phải canh nhá sĩ bay ra phải nhắc đây nó ngộ ngay không quên thì chết đấy khá hản nhá. Cái mà con thiếu ấy là một cái thái độ háu háu kiểm tra h xem sự thật đúng thế không nhỉ? Nếu có thụ đấy rồi Con mới thấy rằng là ơ thiền nó rất là dễ. Thiền chỉ là xem thôi mà. Lần nào con xem chả ra cái đấy. Nhưng nếu con é thì không bao giờ dễ cả. Quên tí là sợ. Quên tí là sợ. Quên tí rồi. Thiếu chết rồi. Thiếu chết rồi. Cái con các con cần chỉnh thay đổi là cái từ cái thái độ thiền. Mình hãy coi điểm số là một thứ để thức đo để mình xem cho mình đi về đâu chứ đừng lo lắng cồn cào khi đo trước khi đo điểm xem mình hôm nay là mình bao nhiêu. Đấy. Đúng chưa? Vậy theo đấy thì mình ngồi xuống này mình có sự tự tin chắc chắn trải nghiệm nào thứ nhất tự tin đầu tiên là trên đời chỉ có duy nhất mọi thứ là ngộ thôi không có gì khác đầ tiên cực kỳ quan trọng tự tin này chỉ là kiến đã đủ rồi nhưng kiến không phải sâu sắc không phải là kiến khơi phơi cến kiểu chơi sơi không ra đâu. Kiến này sâu sắc nhưng nó chỉ là kiến thôi. Nghĩ một lúc kiểm tra một lúc suy luận một lúc thì đúng là gì? nào chả không không sáng tỏ nhận ra làm gì trải nghiệm nào lại không phải như vậy là thứ nhất cái thứ hai là là quá gì có gì ngoài trải nghiệm có trải nghiệm thôi không thể có tôi, có người có vật có gì được cộng hai cái lại thì con mới có thể có một cái kiến một cái kiến là ờ trên đời chỉ có giải nghiệm gi cộ không có gì khác con không đủ hai điều đấy đặc biệt là cái điều là không có gì ngoài trải nghiệm ấy đố làm nổ Con ngồi trong con phòng này con nghĩ đến việc có công việc ở ngoài ở nhà thì con phải nghĩ xem là có cái việc gì thật không đấy chứ không được quyền nghĩ là ờ thôi cứ ngồi đây học v sư phụ xong rồi mai làm việc kia đấy thế thì con chả khảo sát gì thì lấy đâu ra mà con có cái a ha
lấy đâu ra a đấy chỉ là đi ép rằng là có không Không có gì ở ngoài đâu. Còn nếu con đi khảo sát thấy ừ nhờ quá thì có cái việc đấy. Đấy nên đoạn này tư còn quan trọng hơn thiền nhiều đã không có tư lấy độ kim loại tự tin và sụ nói. Lấy đâu ra thiền nên nếu con lười tư đoạn này ấ thì con chỉ có số thấp thôi. Chắc chắn luôn còn 14 chắc gì đã số cao nhưng mà lười tư chắc số thấp tại thế vì không xem A2 là được. Mình chỉ quen ép mà không chữ đỏ rồi không công việc đâu. Thế đó mình xem nó có cái công việc ngoài chạy và không chứ đúng không? Đây là số muốn chọn dụ nhóm thiệt một cũng dành hẳn một tháng để các bạn cứ ngẫm thôi. Đã có cái gì ngoài ch này không thứ hai mới được sau đấy rồi mới thấy là thế có trải nghiệm nào lại không phải chỉ có tố ngộ không đấy cái một con chưa có mà con sang cái hai ấy thì vô nghĩa thì chẳng là chạy d ngộ nhưng trăm thứ bên ngoài nó là không phải chạy ngộ đúng không chỉ có một không có hai vô nghĩa là chỉ có chỉ có 2 không một thì vô nghĩa. Đầu tiên phải là trải ngoài trải nghiệm này có cái trên đời này có cái gì ngoài trải nghiệm không? Và con phải đếm a là không chứ không phải là a của con không phải là sự bảo không nghĩa là không. A riêng con được nhỉ? Nói quá đâu. Nếu mình nghĩ là có là bị ngâm thôi. Không có. Đấy có đấy rồi thì mới có nền móng thế là trải nghiệm nào cũng thể ngộ các con trước đây đã bị một cái đoạn là có biết nhưng có vật bởi vì chính là cái đoạn không có đoạn con không có cái một mà đã có cái hai đấy các con ấy
cái đoạn mà tất cả là biết ấy xong rồi xác quyết là mọi trải nghiệm cho nó giác ngộ ấy mọi trải nghiệm là trải nghiệm thực hiện tại ấy nhưng con song song với đấy thì con vẫn nói rằng là gì ờ trải nghiệm nào trên đường tại nhưng trên đời có đề vật các con bị thế rồi thế nếu con dùng lại cái đấy để ép thì sao ra được đúng không cái đấy nó chỉ dẫn đến con việc là giác ngộ về lý thôi. Nhưng mà về sự thật trải nghiệm của con là gì? Tất cả là biết đồng ý hết rồi. Tin lắm rồi, kể ngủ cũng là biết nhưng mà hừng trên đời vẫn có thật. Đúng là khuyết điểm của con không?
Điểm
thế khuyết điểm đấy phải được kiểm tra đúng không? Thậm chí cho qua một tuần không thiện chả sao chỉ có đi kiểm tra xem là có cái có đúng là chỉ có trải nghiệm không gì quản niệm không. Sở dĩ các con ấ có cái tình trạng bây giờ siêu đất ấy. Vì sao? Vì mình đã quyết tất cả tất cả là giác ngộ. Đồng thời mình sẽ quyết là ngộ thật cùng một lúc. Thế là sao có đất? Con chỉ có sổ đỏ vì con xác quyết được mọi thứ là giác ngộ nhưng con không có đất bởi vì là mọi thứ sắc còn có thật hết đúng không? Con có một nửa sự thật làm gì có sự thật. Ở đây mình không nói mọi thứ không có mà mình nói rằng mọi thứ là chảnh. Đấy thế nó mới mạnh. Không có thì nó thì nó nó số nghĩ chỉ có ngày ngày Xưa mới làm nổi. Bây giờ chả thấy ai làm được. Dạy con 10 năm còn sai lắm đâu. Con sắc quyết rằng thải nghiệm họ nó chỉ có trải nghiệm thôi chả có cái gì ngoài trải nghiệm hết. Bố mẹ quê là cái gì?
Là cái trải nghiệm.
Trải nghiệm suy nghĩ trải nghiệm đã. Chuệ suy nghĩ cứ trải nghiệm đấy đã.
Thằng thằng thằng thằng bố mẹ quê có trước mặt mình chứ không trải nghiệm chứ mà chịu suy nghĩ
bị đ nhu khi suý đâu nó trải nghiệm vật lý thôi đúng không nên bố mẹ ở quê không phải là dạng suy nghĩ mà trải nghiệm đã
hiện ra trước mặt mình cũng là trải nghiệm vậy hóa ra là mình là chỉ có thể có trải nghiệm chứ không thể có cái gì bên ngoài trải nghiệm đấy các con đừng chủ quan mình có này rồi bằng chứng là con nghĩ rất nhiều những thứ bên ngoài trải nghiệm. Nghĩa là với con chưa đến chỗ đấy đâu. Con vẫn cho rằng là có các thứ ngoài trải nghiệm. Bằng chứng là đời sống của con có nghĩ rất nhiều về những thứ ở ngoài trải nghiệm.
Và con không chủ quan được đâu.
Con con đang bị các con đang bị chủ quan đấy. Cho rằng như thế cũng được. Như thế cũng được theo góc độ là gì? Thôi mình buộc phải sống như thế không được là gì là mình không thể sống như thế rồi đem nó vào trong tu hành được nên dụ mới thôi. Thế thì trước tiên là gì? Là trước khi ngồi thiền thôi con chưa làm được cả ngày thì con làm dụng trước khi thiền. Con dành thời gian để tư cẩn thận trước thiền nửa tiếng cũng được
để thấy rằng là không thể có gì ngoài trải nghiệm. Không thể bố mẹ ông bà của quê không thể có công việc ở cơ quan không thể có bất kỳ cái gì khác ngoài trải nghiệm. Con này 10 phút cũng được. Con chưa làm được hàng ngày vì nó quá nhiều thứ. Do lý do thiền trong đời sống còn thấp như thế thì con hãy làm cho chắc sức kỳ thiền đúng không? Trương thiền 10 phút người tư đến đâu rồi đến cuối cùng không thể có gì ngoài trải nghiệm được. Không bố mẹ ở quê không thể có công việc, không thể có tương lai. Có cái trải nghiệm th nếu có bố mẹ, nếu bố mẹ ở quê thì bố mẹ quê là trải nghiệm. Nếu mà ngày mai mình đi làm thì ngày mai mình làm là trải nghiệm. Nó rất là nó rất là thô thôi chứ không Không phải là là tin như con tưởng đâu. Không như sau anh nói là thảnh suy nghĩ đâu. Không phải luôn ngày mai đi làm là một trải nghiệm
chứ đâ phải tr suy nghĩ nhá. Ngày mai đi làm một là làm một trải nghiệm. Bởi vì sao? Vì ngày mai con đi làm thì cái cảnh đấy nó là một trải nghiệm
chứ nó không có cái công việc, không có sếp, không có nhân viên. Nó chỉ có cảnh ấy thôi. Vì thế ngày mai đi làm làm một trải nghiệm.
Tất cả các con sợ là một trái ạ. Vì sao? Vì khi nó xảy ra thì nó là một trải nghiệm và không có gì khác ở ngoài trải nghiệm nên nó là một trải nghiệm. Nó là một trải nghiệm bởi vì thứ nhất là khi nó xảy ra nó là một trải nghiệm. Thứ hai là không có gì khác, không có gì khác, không có gì hết ở ngoài trải nghiệm. Cộng hai đấy vào nhau thì ngày mai đi làm là một trải nghiệm. Chắc chắn thế và không có phương án nào khác. Đấy cái đang nói khảo sát trước khi thiền mình khảo sát xem có cái gì ngoài trải nghiệm không. Khi khảo sát thì mình có hai bước. Một là khi xảy ra thì nó là trải nghiệm. Hai là không có cái thứ gì đó ở ngoài trải nghiệm. Ngày mai đi làm thì không có ngày mai làm ở ngoài trải nghiệm. Đúng chưa? Khi xảy ra thì nó là một trải nghiệm là một. Hai là không có nó ở ngoài trải nghiệm là hai kết luận rằng là chỉ có trả lúc nó xảy ra nó chỉ là trải nghiệm thôi không có gì khác cả. Đấy thì đấy gọi là bố mẹ ở quê chỉ là trải nghiệm đấy gọi là công việc chỉ là trải nghiệm vì hai lý do khi xảy ra nó là trải nghiệm mà không có nó ở ngoài trải nghiệm kết luận như vậy rất mạnh mẽ như vậy thì có mình thận r ôi hóa ra những thứ hôm nay mình bảo là mình đang lo này hóa ra chỉ là trải nghiệm thôi lấy công ty phá sản mình lo công ty phá sản ok Nhưng công ty giá phản chỉ là trải nghiệm vì hai lý do khi xảy ra nó trải nghiệm hay là không có nó ở ngoài trải nghiệm. Vậy thì công ty phá sản chắc chắn là một trải nghiệm.
Ờ
đấy ờ chính là a đấy.
Cái ở gọn được xong ấy.
Ừ là cái a ha của chúng nó đấy.
Mẹ ở quê là một trải nghiệm. Vì sao?
Mẹ Chỉ là trải nghiệm với tao
mẹ ở quê thì chỉ là ch
rồi
hay là không có mẹ ở quê không mà chị
đúng rồi nên mẹ ở quê chỉ là trải nghiệm
chỉ là trải nghiệm
đấy là ai
không có gì khác
không có gì khác không có phương án nào khác
đấy con cần cái a đấy các con thiếu cái a đấy còn mọi trải nghiệm là trải nghiệm giác ngộ thì dễ rồi vì con là cái đoạn ngày xưa rồi
cái đoạn tận thiền pro ngày xưa rồi nên là con không bị vấn đề chỗ đấy con bị vấn đề ở chỗ là nó không không phải là trải nghiệm hoặc là nó ở ngoài trải nghiệm và con đừng chủ quan bởi vì bằng chứng sống là con vẫn nghĩ về một ti tỷ thứ
bằng chứng đấy cho con thấy rằng nó ở ngoài trải nghiệm x không phải nghĩ gì hết con đi về là sụ không phải nghĩ về con nữa
bởi vì con con có thật mà phải nghĩ về con không phải nghĩ về con không phải nghĩ về gì mặt dụ mình không phải trong mặt mình hết
ở trước mặt thì càng không phải nghĩ nhưng mà không phải trước mặt càng không phải nghĩ còn nếu có suy nghĩ xảy ra là cái sự đáp ứng trong cái việc đấy thì khi nó xảy ra suy nghĩ xảy ra nó là một trải nghiệm Còn đấy là bằng chứng sống cho việc là nó đã ngấm vào trái tim. Còn các con là bằng chứng sống việc là nó không ngấm vào trái tim. Chưa ng trái tim là nghĩ vì một tỷ thô được.
Đúng rồi.
Chứng tọ nó phải có thật.
Nghĩ khổ sợ
thế thì không thể chủ quan được không thể cho rằng tôi kiếm th đủ rồi phải đi thiền thôi. Như vậy thì trước khi thiền đúng không? Vâ con chưa làm trong ngày trước khi thiền con làm 10 năm 10 15 20 30 thì con thì con cũng tự tin diễn quá trình xa nói xong ấy. Con chạy qua quá trình s nói xong. thấy cái quá gì cũng là trải nghiệm và trải nghiệm thứ hai nữa là đấy xong bên cá thứ hai là trải nghiệm nào là trả giộ thì cái này không khó vì con đã trải qua rồi
nên bây giờ mình ngồi xuống một phát ấy thì tất cả là chánh tác bộ hết và không thể có cái gì khác chỉnh dấu hộ được nếu mình xảy ra lo lắng băn khoan bàng hoàng nghi ngờ thì chính lo lắng băn khoan b ngờ đấy nó lại trả giác ngộ nếu con làm đúng cái sự nó thì con sẽ hồi sống với một trạng thái như vậy đang nói giờ là đoạn khảo sát từng thứ mà mình tin
xong rồi
l sư phụ nói luôn đến đoạn trải nghiệm giác ngộ thì thì
vì cái gì cũng là trải nghiệm mà trải nghiệm nào là chuyện đác ngộ cái mà khó nhất với các con ấy không phải là trải nghiệm nào nó thể ngộ con nhầm rồi thế không khó với con nữa
vâng
cái khó con là mọi thứ chỉ là trải nghiệm không có ở ngoài trải nghiệm là cái khó vẫn đến khó với có nên con cần ngồi xuống để con khảo sát để con thấy rằng nó chỉ là trải nghiệm sau đấy rồi sau khi nó sắc quyết được rằng là những cái thứ lo lắng vân vân của mình ấy nó là trải nghiệm rồi thì con mới khảo sát xem là có trải nghiệm nào lại không phải chị tố ngộ không đấy khi thấy thế trải nghiệm nào trường chống không sá tiện ra nên trải nghiệm vào chẳng là dì thế khi ngồi xuống ấy thì nó đã có cái tự nhiên đấy rồi và làm gì có gì ngoài trải nghiệm và trải nghiệm nào chẳng hạn ch có đồng hồ xuống thiền còn hai tin nướng thện khi con có cái tự tin rằng là trải nghiệm nào ấy cũng là trải nghiệm giác ngộ thì con không băn khoăn về những trải nghiệm sẽ phải thi sẽ phải trải qua thiên nữa. Không băn K phải canh phải không phải ngồi thì canh phải ngồi ép ta tự tin rồi thì canh b ép cái gì nữa vẫn còn thế độ tự tin là không th độ là quanh và ép nghĩa là vẫn tin rằng là không phải đâu có thể có những thứ không phải là trải nghiệm lo lắng thì không phải trải nghiệm băn khoann thì không phảể trải nghiệm đấy
không an trụ
thì không phả trả nghiệp nghi ngờ
cái lo lắng cái F của con nó đến từ cái số một là cái số hai. Nhắc lại có hai cái này. Một là cái gì là trải nghiệm, hai là trải nghiệm nào thì nó ngộ. Các con không gặp vấn đề ở cái trải nghiệm nào thì nó ngộ đâu.
Vì con đã 100% thiền pro lâu rồi. Không có vấn đề ở đấy. Chắc chắn luôn đo biết
con có vấn đề ở việc cái một và cái băn khoăn này không phải cá ngộ không phải trải nghiệm.
Căng thẳng này không phải là trải nghiệm trải nghiệu lắm.
Mệt mỏi này không thể trải nghiệm. Sợ hãi này không thể trải nghiệm. Mà nó là bắn khoăn thật, lo lắng thật. Thế thì chết chắc gì đ con cho rằng nó là thật chứ nó không phải là trải nghiệm. Đấy vấn đề của con đấy. Phân tích mộ sẻ cái nhận thức con ra nó có nó có hai phần. Khi con ngồi thiền con lo lắng mình thiền đúng không nhỉ? Mình thiền có được không nhỉ? Mình thiền này cuối giờ bao nhiêu điểm? Thì cái sai lầm của con là gì?
Em nghe nói là thấy là
không thấy rằng cái lo lắng thấy là trải nghiệm
thấy rất là thật lo
mà thấy nó thật loật luôn
thì hiểu chưa?
Rồi
từ chối là từ chối thật chứ không phải từ chối là trải nghiệm từ chối.
Lo đối với con ấ lo lắng là có tôi có loắng thật
chứ không phải là trải nghiệm lo lắng. Hiểu vấn đề chưa? Hiểu lý do trong không 100% của con ấy là những cái khi có suy nghĩ thì con cho là có suy nghĩ thật khi có cảm xúc trong thiền con cho là có cảm xúc thật chứ không phải là chỉ là trải nghiệm suy nghĩ, trải nghiệm cảm xúc.
Khi con có mệt mỏi trong thiền thì con cho là mệt mỏi thật chứ không phải là chảy mệt mỏi. Khi con buồn ngủ trong thiền thì con cho là con bùn ngủ thật, không phải trả nghĩ buồn ngủ chứ vấn đề con không làm việc là nó có phải là trả giác ngội hay không mà vấn đề con làm việc là nó có phải trải nghiệm không? M hiểu vấn đề của mình chính mình chưa? Rồi Đúng rồi.
Đấy, con bị lừa chỗ là con con đã ok phần đấy rồi. Con bị lừa chỗ đấy. Con không hề ok cái phần đấy. Bằng chứng số con cho thấy con chưa hề ok ở chỗ đó gì. Khi con lo lắng xảy ra. Con chưa ok ở chỗ là gì? Con tin là con loáng thật. Không ok. Đấy là không ok. Con chỉ có chạy lo lắng thôi. Con chẳng hơn lo lắng nào hết. Đấy mới là ok. Con ngồi con lo lắng ủ sao mình lo lắng này nhỉ? Nó chết thôi. Không phải con chả lo lắng quá nào cả. Con chả lo thế nào cả vì trên đời gì con lo lắng mà lo lắng. Con chỉ đã có một cái gọi là trải nghiệm lo lắng thôi. Sau này mình nghĩ nhiều quá là con tin rằng là có suy nghĩ thật không? Con chỉ có một trải nghiệm suy nghĩ nhiều quá thôi. Con không suy nghĩ nhiều quá. Đây là cái điểm tinh tế của Con các con đang bị chủ quan không nắm được.
Vâng.
Chứ vấn đề nó không phải là giác ngộ hay không giác ngộ. Vấn đề nó là trải nghiệm hay nó là lo lắng.
Các con đang mắc
đánh chỗ
chứ còn không mắc ở chỗ nó là chạy giá ngộ hay không giác ngộ đâu. Các con đã trải qua cái đoạn kia rồi đo số biết rồi. Các con mắc ở chỗ là suy nghĩ là một suy nghĩ chứ không phải là một trải nghiệm suy nghĩ. Mặc dù hôm nọ đã đọc đã viết một đống thứ rồi đúng không nhở? Cái gì đấy không có gì thanh tịnh đấy. Cái gì bánh trả không thanh tịnh.
Bánh trả không tinh khiết. Trải nghiệm bánh trả tinh khiết. Đấy nó thế đấy. Con tin là có. Ôi hôm nay mình ngồi mình nghĩ nhiều quá sai rồi. Sai từng chỗ đấy rồi. Hôm nay mình ngồi mình lo lắng quá nhỉ. Sao mình lại mất tự tin thế này hộp
đấy cho hồi hộp đấy.
Hồi hộp
hộp là mình tin hồi hộp thật. Con không hồi hộp tí nào hết con. Chào hôm đâu. Giờ hết từ xưa nay chưa hồi hộp cả. Từ xưa nay chưa giờ có sự hồi hợp hộp cả.
Chỉ có trải nghiệm hồi hộp thôi. Vì thế từ xưa nay chưa ba giờ có hoang mang. Con chưa giờ phải hoang mang cái thiệt. Con chỉ có trải nghiệm hoang mang thiệt. Đấy nên cái sự nói là đang cực kỳ tinh tế luôn nó điểm chung của cả nhóm. Thế thiền cái thiền với cái thái độ với một cái chưa có một cái sự tự tin là cái gì xảy ra trong thiền cũng chỉ là trải nghiệm chứ không có thật thì con sẽ ơ bảo thế hôm nay mình lo thế nhỉ. Hôm nay mình thiền sao mình nghĩ nhiều ấy nhỉ? Sao nên thiền mình căng thế nhỉ? Và con tiếp tục cho điều đó đúng chẳng đúng lúc đúng cậy như là ngồi xuống con chưa là Phật chứ nói gì đứng dậy đúng không? Ngồi xuống nó là Phật đâu vì con vẫn cho rằng con có lo lắng thì đứng rồi ngồi xuống chưa là Phật. Cả một phiên thiền con không thể lo lắng được vì nếu có lo lắng xảy ra thì đó là trải nghiệm lo lắng. Nó không có một cơn lo lắng nào cả.
Hiểu tinh tế chỗ này không?
Cái bánh trả không tinh khiết đấy mà cái chả bánh trả luôn tinh khiết đấy.
Đấy là cái đã chính là cái đã giảng hôm trước rồi đấy. Con không thể nào có bất kỳ thì lo lắng suy nghĩ nào trong thiền được. Con không thể bắn ra nổn suy nghĩ nào trong thiền hết. Con chỉ có thể có cái trải nghiệm suy nghĩ thôi và con tin rằng con đã suy nghĩ. Đây mới là vấn đề của con chứ không phải vấn đề là có trả giác ngộ hay không. Vấn đề này không liên quan đến giác ngộ vấn đề liên quan đến việc là nó có phải trả hay không chứ không phải là cái sau khi thấy nó trải nghiệm rồi thì nó phải chả tác ngộ không. Và đối với con là Còn chưa đến đoạn là thấy nó trải nghiệm được không? Nên là cùng đi tư với nhau nhưng mà con A2 không chịu khác nhau như đi tư là tốt đi tư mà mình người ta logic đúng xong mình thấy lỗ đúng quá chả phải là A2 a2 là mình phải dùng logic đấy xong mình ừ đúng rồi nhỉ ôi hoa ra chẳng bao giờ nghĩ cả chẳng bao giờ nghĩ cái suy nghĩ nào bắn ra thiền cả không có vật nào suy nghĩ bắn ra thiền cả đấy thì mới là a2 Hiểu chưa? Thế khi a đấy thì nó mới là của con. Nó không chỉ là a ha của người khác. Sau khi a như vậy rồi con bao giờ có một sự tự tin ở nhà bây giờ mình ngồi xuống nhá. Thì không mình không có suy nghĩ có lắng hợp gì hết. Mình không có phải nghĩ về tương lai, không có nghĩ về quá khứ. không có căng thẳng hồi hộp, không có lo điểm số gì hết. Nếu như lưới xuất hiện thì sao?
Thế nó là trải nghiệm
thì nó không phải là suy nghĩ, nó phải lo lắng, nó không tồn tại. Nó chỉ là cái trải nghiệm thôi. Giống như là chàng trai cô gái trong tivi chỉ là cái hình ảnh đấy thôi chứ nó không có tồn tại chàng cô gái nào hết.
Hôm nay có xem phim bộ phim rất là hay đúng không?
Đúng rồi. Bộ phim rất là kịch tính đi nữa nhưng mà có cái đấy thực sự ở ngoài không?
Có ông chồng biến thái, có những bà vợ, có những cô gái thế ở ngoài không?
Không.
Nó chỉ là cái hình trên hình tivi thôi.
Thế thì khi con đang có nỗi lo thì có nỗi lo thật sự lo không?
Nó chỉ có cái trải nghiệm lo lắng thôi.
Và khi thấy nó trải nghiệm bảo hiểm rất là dễ. Nhưng mà nó không phải vấn đề con chá cả vấn đề cả nhóm thiền không chá cả vấn đề hết. mà phiên mộn chẳng vấn đề điểm cao lắm đấy. Nếu vấn đề có thì chỉ lần nhất thời và sẽ khoa thằng này lần nhất các con là bây giờ mình chưa nói ngoài thiền nó trong thiền lần nhất con là những cái trải nghiệm trong thiền nó không phải là trải nghiệm nó là thật
nó thật thế s bảo không thiền tốt lố mà ra ngoài đời được
chỉ số ra ngoài đời thấp ngay vì thế
trong thiền còn thật thì làm sao mà ra đời là quá đúng rồi
ra đời là siêu thật làậ
chân không lý tưởng Chưa nên việc có con trong ngày mai ấy là mình đổi lại cách thực hành sụ nói đi.
Trước khi thiền mình tư cẩn thận đi đã. Đấy mình tư cẩn thận trước khi thiền như sự đang nói mình a ha chốt xong đã. A ha nhá. A ha. Ừ đúng rồi. Thế thì lâu nay mình tưởng là mình là thiền của mình là là có căng thẳng có lo lắng á bị lừa rồi. A ha. Đấy giờ mình lo lắng căng thẳng thiền chưa bao giờ cả. Chưa bao giờ có sự lo không thiền. Chưa bao giờ có sự căng thẳng trong thiền. Lúc nào chỉ là trải nghiệm thôi. Đấy thì cái a con các con phải có trước khi thệa đấy. Thế mới gọi là ngồi xuống như Phật được. Đúng chưa?
Con ngồi xuống con biết rằng con không bao giờ có thôi bị sao cả. Lo lắng đến thoải mái thì chẳng có cái thứ đấy. Nó chỉ hiện ra nhưng nó không thật có. Hiện ra thì vẫn hiện ra nhưng không thật có.
Thế mình gọi là trải nghiệm thôi.
Vì hiện ra mà không thật có thì mình gọi nó là trải nghiệm. Hiện ra một cứ lo lắng nhưng mà nó có thất có lo lắng đâu
đúng không? Hiện ra một sự ép phải phải cố gắng nhưng mà có sự ép thật sự đâu con không thể nói hôm nay thiền ép nhiều được nay thiền căng thẳng lắm dụ ạ không được không thể th nói được vì sao còn có căng thẳng có ép trong thiên có cái đấy
con chỉ nói là hôm nay có sự hiện ra rất nhiều lo lắng hiện ra rất nhiều căng thẳng nhưng số ạ chẳng thấy có chả có thật nó chỉ là sự hiện ra thôi
đúng chưa
đấy Rõ là chị
đúng rồi.
Con thể nói sụ rất nhiều nhưng mà sư ạ nó chỉ là sự hiện ra
rồi
nó không có thật nên con gọi nó là trải nghiệm.
Ừ.
Tại sao lại con có lại gọi là có trải nghiệm lo lắng mà không phải lo lắng
vì sự lo lắng chỉ hiện ra chứ không có thật nên là con gọi nó là trải nghiệm lo lắng. Con không thể gọi lo lắng được. Thấy rất là ngượng đấ con lo lắng không thiền ngượng gì có lo lắng đâu. Nó chỉ sự hiện ra lo lắng gì có lo lắng thật. Đấy thì vấn đề chung của các con nằm đấy nhá. Đây chụ dàng đấy đã các con mới tiếp tục lại mài dũa nhá. Vâng.
Đấy không lên nhà mình chắc anh xem đoạn nhà đến bãn ấ bụng một cái ra cái cảnh là đang nằm trên đường bình cột thế anh sao mà cấp chỉ có trải nghiệm ừ
tức là nếu mà mình không biết ấy thì lúc nào mình cũng tưởng là có người có vật ở đấy xong rồi là mình ở đây thì anh đang ở dưới nhà chẳng hạn ấy
nhưng rõ ràng cái lúc mà bà nói đấy rõ ràng có trải nghiệm ấy mình không thể có bằng chứng nào cho cái việc mà có một cái vật ở trong cái trải nghiệm hoặc là ở bên ngoài trải nghiệm luôn ấy chỉ có trải nghiệm thôi thế là m ủ kinh hoảng à thì đúng là hôm nay sư phụ nói con thấy là sư vụ bằng chứng ấy là cái việc mà mình thấy mọi thứ Có khứ ở bên ngoài trải nghiệm ấy là việc mình nghĩ rất nhiều.
Đúng rồi.
Ôi giời ơi con lượa phái ui đúng đúng đúng.
Suốt ngày mình nghĩ về con ví dụ ngồi đây là nghĩ về con đang ở nhà này. Rồi ngày mai nó làm gì này rồi mình nghĩ về ngày mai làm cái gì rồi ngồi thiền thế nào hoặc là thậm chí sau khi ngồi thiền hoặc trước khi người mình nghĩ là hôm nay ca thiền của mình sẽ thế nào sau thì cũng nhận xét là ca thiền hôm nay của mình thế này thế kia. Ui mình toàn tin là toàn thứ bên ngoài trải nghiệm rất nhiều ấy chứ. Nhưng mà mình lại chỉ có một cái logic là à sư phụ dạy như này như này thì là nó là ngoài trải nghiệm này. Nhưng rõ ràng trong đời sống của mình lúc nào mình tin như thế mà mình không thấy nó lù lù ở đấy để mà phá hôm nay thấy rõ
đời sống bằng chứng rõ nhất là con là loại người nào nghĩ b đủ chuyện trên đời thôi con vẫn là người không có đất
đúng không năm nay mình quyết tâm có đất không
đ
thôi xin sư phụ chúc gì ăn cho nó sá nóc là đúng không
cái h đ đó
bản thân con cũng phải ngồi rà lại sư phụ đang giảng cái gì và mấu chốt là cái gì á tức là
tức là ừ con tức là con cũng thấy rằng là à giống như là khi mình vào thiền đi mình mình rõ ràng rằng là bây giờ mình học cách thiền thôi mình mới học cách thiền nhưng mà như hôm qua á như những cái hôm mà con con ví dụ như con nắm từ trải nghiệm của sư phụ con hiểu sai thì con thấy con về con rà lại thì con mới biết rằng là tức là mình à mình tức là cái cái cái hiểu của mình nó rất là nông cạn chứ không phải là nó chưa có rõ ràng ấy ạ là Một với thứ hai nữa là giờ mình đi thiền nó kiểu như là mình sẽ có ví dụ như nếu mà mình không mình không tập trung biết cái điểm mấu chốt là cái gì á mình tập trung quá nhiều thứ một lúc cũng không đủ sức để tập trung luôn. Th cho nên là con thấy là ví dụ như mình xác định là trong cuộc sống của mình mình check mình kiểm tra mình đi khảo sát là có phải là trải nghiệm và không có cái đó ngoài hay không. Cái cái đợt đầu mình đi kiểm tra con thấy nó rất là ấm nha. Cái cái hơi ấm từ cái việc khi mà mình kiểm tra và mình mình trong sáng mình đi kiểm tra là ờ ví dụ cái này có ngoài trải nghiệm hay không thì mỗi lần mà kiểm tra không có mình thấy rất là vui. R bắt đầu khi mà mình làm quá nhiều thứ. Còn một lúc mình bị loạn con bị loạn chưởng luôn. Tức là cô con con giống như là con bị con phải ngồi hệ thống hết lại là mình đang học cái gì, mình phải làm cái gì và mấu chốt là cái gì. Thì hôm nay sư phụ nói thế là con thấy là nó
bây giờ m chốt là ngoài thiên ấy cũng đi chịu khó kiểm tra xem là có cái đấy thật không.
Vâng.
Hay là cái đấy chỉ là trải nghiệm thôi bằng hai bước nó chịu giả.
Dạ.
Hai bước rõ ràng đúng không? Khi xảy ra nó là trải nghiệm.
Vâng.
Hay là khi trải nghiệm thì không có nó ở ngoài trải nghiệm.
Ừ.
Nãy các bạn rất rất rõ đi. Tóm tắt rõ ra nhá. Hai bước để thấy rằng bất cứ thứ gì nó cũng chỉ là trải nghiệm. Th nhất là khi xảy ra là trải nghiệm hay là khi đang trải nghiệm nó thì cũng không có nó ở ngoài trải nghiệm.
Vâng.
Nên là thứ đấy chỉ có thể là trải nghiệm thôi.
Vâng.
Đấy cuộc sống là cuộc sống là một bây giờ trước mắt không có thiền đời sống mà thiền cái đấy ấy gọi là ngẫm đúng không? Thiền
ngẫm.
Khảo sát trước mắt là thôi chuyển thiên đấy sống thành khảo sát.
Vâng.
Rất nhiều à
cũng thấy lần
ngồi đây chợt nh những mẹ ở quê
thì khảo sát luôn.
Ừ. Ừ. Đúng rồi. Thì thì mình thấy mỗi cái như thế của mình nó vỡ ra từng chút từng chút một vì mình làm thấy giống như cái nét của cái
bỏ kh đời sống nhá. Bây giờ mình có khá định mới là khảo sát đời sống.
Sát đời đúng rồi.
Khi mình nghĩ về một cái gì đó bất kỳ cái gì chắc chắn là mình phải tin có trên đời rồi không ai nghĩ chú có nghĩ về cái gì đâu có đâu mà nghĩ.
Chư quay phải là không có con nữa đâ mà nghĩ rồi.
Ừ nhở mà ngồi đây lại cứ nghĩ với con ở nhà
không mà em quay phải em không thể
ngay cả trước mặt x con không nghĩ
trước mặt
trước mặt con cũng không nghĩ như vậy. Nói quay phải mất luôn rồi Chứ mà là coi phải là nó hơi quá.
Đúng rồi. T cái đó mình cũng thấy là ví dụ như học cho chắc cái đó đi thì con nghĩ thiền nó không phải là vấn đề.
Thì bây giờ mình phải dành đời sống để để khảo sát.
Dạ.
Mình không có thiền đời sống mình có khảo sát đời sống
nhá.
Đấy
biết mấu chốt chưa?
Biết mấu chốt rồi. Các con không có vấn đề việc là trải nghiệm nào cũng là chuyện giác ngộ.
Vâng.
Mà con có vấn đề việc là nó có phải nó không phải là trải nghiệm.
Vâng.
Ví dụ như có suy nghĩ thì tưởng nó có suy nghĩ thật.
Ừ.
Chứ không phải là hiện ra của suy nghĩ chứ không phải là suy nghĩ.
Ừ.
Chỉ có sự hiện ra của suy nghĩ không có suy nghĩ nào hết mới đúng.
Dạ.
Mà con thấy là nếu mà sư phụ không nói hôm nay ấy thì bọn con sẽ vướng một cái gọi là thỏa hiệp ấy.
Ừ.
Ngày xưa sư phụ có dạy một lần là nếu mà mình ngồi ở trong phòng ấy mà mình thấy mình ngồi trong phòng mà lúc đấy mình học mình là không gian đã biết mà mình đồng ý với việc là mình đang ngồi trong phòng và thế đương nhiên mà không tập ấy thì gọi là thỏa hiệp và mình không bao giờ nếm được cái độ ngọt ngào trong cuộc sống hết. Thì con thấy như bây giờ là tự dưng phát hiện ra là Như thế là mình đang thỏa hiệp ấy. Tức là ngồi đây mà nghĩ miên ma về con nhà mà cho đó là bình thường ấy là thỏa hiệp rồi thì phải đi khảo sát ngay.
Bây giờ là đời sống nó chính là khảo sát.
Đấy
thiền thì vẫn là thiền nhưng đời sống nó chính là khảo sát
đấy. Chứ còn bình thường nếu không sư phụ hôm nay không dậy là con ngồi đây con thấy là những suy nghĩ đấy là đương nhiên và tự dưng mình cứ bị mâu thuẫn giữa việc là lý thuyết sư phụ dạy đoàn sao bây giờ mình cứ thấy có con ở nhà và mình mình giống như là nghiễm nhiên để cho nó xảy ra ấy.
Tức là cái mà học của sư phụ lúc đầu rất có ấn tượng với thật mà nó không ở ngoài trải nghiệm đấy.
Tức là thì mình cảm thấy mình rất là cảm hứng. tới cái cái phần đi kiểm tra từng cái mộ vì nó là nó có hơi ấm cái đoạn mà kiểm tra ấy ạ. Thì thì sau này thì tự nhiên tức là về bản năng của mình mình thiền xong có mấy cái sư phụ giảng thêm về à về về trải nghiệm giác ngộ. Tức là mình bắt đầu mình phải tập trung và mình nghĩ để mình ngẫm về cái phần đấy. Nhưng mà mình không biết là bước tiếng của mình phải điểm máu chốt là vô điểm nào. Nay tốt quá rồi. Nghe rõ rồi đấy.
Hôm nay là cũng thấy ôi sướng
chỉ khảo sát suốt ngày khảo sát thôi.
Vâng. Thế thì đúng đề rồi
mà nó sướng nữa đúng không?
Khảo sát thôi. Sướng không ạ?
Thiền thiền sẽ củng cố khảo sát đấy. Khi con khảo sát đúng ấ thì thiền nó càng khổng cực mạnh luôn. Con càng tự tin là không sợ bố con thằ nào hết.
Vâng.
Khi nó xảy ra nó trải nghiệm chứ nói quá gì đâu
mà. Trải nghiệm chảy giác ngộ mà chứ nó có nó đâu mà sợ.
Đồng ý tay luôn.
Đồng ý
sáng ra chưa?
Sáng sai chỗ nào
em? Đứng dậy mà nói hôm nay thiền con nghĩ nhiều quá là phải xấu hổ. Xấu hổ
nhá. Còn không thể nghĩ bao giờ không có suy nghĩ nào hết. Có sự hiện ra là suy nghĩ nhưng không bao giờ có suy nghĩ.
Sự hiện ra là suy nghĩ
nên mình gọi là trải nghiệm suy nghĩ chứ không có cái vật gì suy nghĩ. Có thật
chỉ có sự hiện ra của suy nghĩ chứ không có suy nghĩ. Chỉ có sự hiện ra sau đó bảo nó là suy nghĩ. Địa rằng đấy là suy nghĩ
chứ không phải là sự hiện ra của suy nghĩ đâu. Có hiện ra suy nghĩ luôn.
Có mỗi sự hiện ra
xong con bốc cục lấy ô suy nghĩ
xong tim nó có thật luôn. Đấy vấn đề các con làm đấy. Khi ngồi thiền là một C hiện ra. Một C hiện ra chung chung chung đây này. Xong bốc cục này. Đây là suy nghĩ nhá. Tin hôm nay mình nghĩ nhiều. Bây giờ ai cho con quyền bốc một cục đấy bảo suy nghĩ
nó chỉ hiện ra như thế này thôi. Sáng rực thế này
nhá. Chỉ hiện ra sáng rực này thôi đúng không?
Đúng.
Quyền gì con bảo là cục này là suy nghĩ để nói là hôm nay con rất nhiều suy nghĩ.
Con thấy con lão chưa?
Láo
có một sự sáng rực từ đốn cuối. Buổi thiền bất kỳ phải buổi thiền bất kỳ kinh nghiệm nào các bạn thấy ai quên. Con cườn bốc một cục tin rằng đấy là suy nghĩ con chả bao giờ có cái sĩ nào t con nghĩ hết chả nghĩ gì hết con chỉ có tránh được trải nghiệm biết sáng người người từ đầu đến cô ấy xong con ui tự nhiên bảo có cục sinh trong đấy trong tin chắc là có cái cục đấy chỉ là cái trải nghiệm thôi hiện ra thôi
chứ nó không phải là suy nghĩ cái mấu chốt nhất là cái suy nghĩ Đấy thiền lúc thiền ấy đời thì khảo sát tất nhưng mà thiền ấy con tin là con suy nghĩ con chỉ có sự hiện ra thôi hết chấm hết con không có suy nghĩ là hết thì nếu ngay giữa suy nghĩ mà con nói câu đấy thì con sẽ không bị lừa là có suy nghĩ thế chỉ ra này tại sao lại bảo rằng chỗ này là suy nghĩ chỗ kia là hình ảnh chỗ kia là âm thanh linh tịch hiện ra sáng rực thế này cơ mà Đấy cũng chả vội thiền mà đo ấy thôi. Vội gì vội? Bây giờ là con phải đâ có cái mấu chốt vừa nói nhưng nếu con không thiền thì con không khảo con không kiểm tra được cái khảo sát.
Đúng rồi.
Nên thiền nó đi kiểm tra cùng cỗi khảo sát con. Đúng rồi nhá. Ôi hóa ra mình thiền thấy đúng ra cái khảo sát. bổ sung nhau đấy nên là không đừng bỏ thiệt là tăng thời gian
hiểu cho đúng
là không thải hiệp thôi khảo sát
trong đời sống thì mình nghĩ thật nhiều à khảo sát nhiều à không thể đảm bảo cái gì khảo sát nhưng mà khá nhiều lên Đấy, tổng kết phiên thiền không thể nó không thể tin được là mình nghĩ nhiều. Hôm nay con hoang mang lắm chạy nhiều suy nghĩ
không thể là hoang mang không thể nào nghĩ không phải hoang mang
nhưng mà con nói là có nhiều sự có rất nhiều sự hiện ra thì ok Và con khoanh cục này bảo là suy nghĩ, con khoanh cục này bảo hoang mang thì ok chứ nó không có hiện, không có suy nghĩ, không có hoang mang có rất nhiều sự hiện ra. Càng nhiều sự hiện ra càng ok, không vấn đề gì. Càng giúp con có cơ hội thấy rằng ờ hiện ra nào thì cũng chỉ là hiện ra lo lắng hoang mang thì sự hiện ra chứ nó không phải lo lắng hoang mang. Thế như vậy là càng thấy rõ đoạn trước mắt cái khảo sát cái tư rất là quan trọng. Quan trọng hơn cả thiền nhều 80 20 đấy chú ấy nói đấy
thiền 80 thiền 20 đúng không
anh em tập trung 20 là sai rồi tập trung 80
có cái 80 đấy thì sẽ 20 sẽ rất dễ giả đúng chưa bây giờ t dùng 20 chị không có tư đi nhá
tư tổ chức nhóm tự tư tự khảo sát đúng không đừng đừng chủ quan là biết rồi chủ quan là chết người biết rồi sao ban ngày mày nghĩ nhiều thế
cái mày nghĩ nhiều thế ban ngày chứng t mày không biết rồi hết chấm hết xứng đấy.
Mày nói gì nói thì mày nghĩ nhiều trong bà ngày. Nghĩa là không biết rồi. Vì đã biết rồi thì không nghĩ nhiều tính lặng thật sự là không có gì phải nghĩ.
Tôi nghĩ nhiều thế
đúng không? Nhưng mà cái này trong 1 năm mà năm nay là việc của năm nay đấy. Nghĩ trong 1 năm có làm được không?
Được được
ngon ạ.
Sao lệnh năm 26 là từ này mà
còn có full năm để làm gì nào
đầu. năm là đã có bí kí trong tay rồi sợ gì
gì trời
đúng không sai phát lại có dụ gọi sang
rụng ngay sợ gì
lắm trong cuối năm rồi
đấy thì năm nay tập trung đấy về rồi đây hợp lý không đấy
được bao nhiêu nữa bấy nhiê
nhất là cái gây chuyện cho mình ấy giống trong một giấc mơ thì cái trải nghiệm nào chẳng là giấc mơ giống khảo sát cũng thế mà bí thích môn này Cứ cho là con mình bị ốm nặng đ thì trong một giấc mơ thì nó chỉ là cái trải nghiệm nào chẳng là giấc mơ.
Đúng rồi ạ.
Thế trong cuộc sống này trải nghiệm nào chẳng là trải nghiệm
chẳng là trải nghiệm
tự cho hộ trả khỏi vấn đề với con mà trải nghiệm. Trong cuộc sống này thì chuyện gì xảy ra chỉ là chẳng chẳng là trải nghiệm. Trong một giấc mơ chuyện gì xảy ra cũng là giấc mơ.
Trong cuộc sống thông thường này. Cái gì xảy ra chẳng là trải nghiệm. Hợp lý không?
Thập lý. Càng những chuyện gây những chuyện mà gây cho con lo lắng sợ hãi càng cơ hội để con chảnh để có khảo sát.
Hôm nay cũng như là sáng nhiều đấy. Nhiều chưa?
Nhiều.
Ok. Tạm thế đã nhá. Ăn gì đó đi để về nghỉ nhá. Số cũng phải nghỉ sớm khảo sát cái gì? không thỏa hiệp ấy. Không thỏa hiệp suy nghĩ tin có vật ở ngoài trải nghiệm ấy thì ăn thầy thì tăng ý thức khảo sát nhá.
Trước mắt lại thức khảo sát đứng FB khảo sát nhiều vào có cả năm tu hành mà
hôm nay mới có 15 đúng không?Ôm nhiêu rồi?
13 tăng lý sức khỏ trong cuộc sống nhá. trong kể nghe
anh chụp chắc chụp một thứ được hơi vờ nhỉ
chị máy chị có máy không
rồi ok chị chụp luôn nhá anh phân tưởng còn chọn đơn lên đơn menu hoàng
h tôi có bao nhiêu thì có nhiêu trừ
cái đồ ăn Tại cái
cái này
cái này lâu rồi ấ nó mở lâu rồi không dám mời đấy
bọn mình ăn tăng ý thức ngon nhở thêm cực bồng
nghĩ nhiều trong ngày chứng tỏ là không tin là có thật rồi
đúng rồi
chỉ chịu khó khảo sát đi
đúng nhở
đổi nghĩ nhiều kia thành nghĩ nhiều khảo sát đ
khảo sát gì nhiều nghĩ nhiều khảo sát gì nhiều nghĩ nhiều khảo sát
nhiều lắm ngọt Thôi được rồi phát
không ăn gì hết con chưa có sảnh ăn thôi
sao ăn quá chỉ có chạnh ăn thôi chạy
ngoài dạng là cái này nó chỉ là trải nghiệm thôi chứ nó khó Có nó phải có nó không làm chữ có nó
không có mỹ nga nào hết
chỉ có trải nghiệm mỹ ngang giá cảnh
ngon không
đúng không mỗi đứa nó một câu chứ ghi về đây một câu đây
mỗi đứa phát một câu đây không có chấm chấm chỉ có trả chấm chấm cái này nói hôm trước rồi cứ nhắc lại đ hôm nay một tầm cao mới vâng
nói thì về không nói gì ở lại nhá Ơ có nói theo tip 1 khảo sát
được nói đi nói hai m sắc sắ logic
nào khải bắt đầu với m đi
con bài
không có mi nga
con bài
không có mi nga chỉ có trải nghiệm mỹ ra hoặc là không có m chỉ là trải nghiệm vì 1 2 đấy có Có
không có
không có mẹ đang hết tiền.
Ừ
chỉ có trải nghiệm mẹ đang hết tiền.
Mẹ đang hết tiền chỉ là trải nghiệm.
Dạ
không có mẹ đang hết tiền.
Mẹ đang hết tiền chỉ là chỉ là trách nhiệm.
Ừ
mẫu nhá. Mọi người về làm theo mẫu nàyâ
lúc khảo sát ấy. Đấy
một làm
một khảo sát kết luận là gì? Đầu tiên là gì? Khảo sát xem có đúng không?
Không có mẹ đang hết tiền. Mẹ đang hết tiền chỉ là trải nghiệm.
Chỉ là trải nghiệm xem đúng không nhá.
Ừ ví dụ ví dụ như không có suy nghĩ. Suy nghĩ chỉ là trải nghiệm.
Sác một này
không có mẹ đang hết tiền. Viết một câu mẫu đi. S đọc một câu mẫu cho biết đi. Vâng.
Không có mẹ đang hết tiền phải mẹ đang hết tiền chỉ là
sớm trong dòng không có suy nghĩ suy nghĩ chỉ và trải nghiệm không có lo lắng. Không lo lắng về tu hành. Lo lắng
về tu hành.
Tôi tôi kém phải lo lắng về tu hành chỉ là giải
không có công việc. Không có công việc khó khăn khó kh
v Công việc khó khăn chỉ là trải nghiệm. Đúng rồi. Không có con ốm ở nhà. Phải. Con ốm ở nhà chỉ là trải nghiệm không?
Rồi bây giờ bây giờ một người nói đi. Một mỗi người nói một câu của riêng mình câu kí dục thì còn gì ạ? Những người nói câu của riêng mình thì phải có vì Ừ. Nào bác nào nhanh nhổ đi.
Nhanh nhỏ cho
ừ
không có mẹ đang hết tiền
hết tiền chỉ cần phải trải nghiệm.
Ừ.
Một là
vì
vùng vì
khi mà mẹ gọi điện thoại bảo hết tiền ấy.
Hết tiền
than nhức cả đầu thì cái thì cái đó chỉ là trải nghiệm.
Cái đó là cái gì?
Cái cái việc mẹ gọi điện than hết tiền ấy.
Sai rồi.
Chỉ là trải nghiệm không x Sai rồi. Sai
không phải ạ.
Gọi ý sư phụ rồi.
Khi khi việc đấy xảy ra mà xảy ra không phải là việc không phải là việc mẹ gọi điện thoại ấy
thì nó chỉ là chỉnh thế
sẽ ra là việc gì
mẹ hết tiền.
Đúng rồi. Như mẹ đ gọi điện thoại đấy.
À
con cắt phải cắt vào gốc.
Cái con nói chỉ là không có mẹ gọi điện thoại thôi. Cái mà con đang nói chỉ là không có mẹ gọi điện thoại
hết tiền thôi
chứ không phải là không có mẹ hết tiền.
Lại đi.
Khi mẹ gọi điện thoại và hết tiền thì Tại sao
con vẫn chả hiểu vấn đề gì thế mẹ điện thoại liên quan gì đấy? Con khẳng định là không có mẹ hết tiền cơ mà chứ không phải là không có mẹ gọi điện thoại đâu mà con nói thế
khi mẹ hết tiền xảy khi mẹ đang hết tiền ra thì mẹ hết tiền thì chỉ là trải nghiệm
vì sao
vì không có mẹ đang hết tiền ở bên ngoài trải nghiệm
tại sao con lại dám khẳng định là mẹ đang hết tiền trở trải nghiệm
vì à tại ví dụ nhá con Tin là có mẹ đang hết tiền tại vì mẹ gọi điện thoại hết tiền.
Mẹ không gọi điện thoại gì là mẹ không tiền à?
Thì thì trong cái trải nghiệm của con ấy là như thế là mẹ gọi điện thoại ra hết tiền thì
mẹ đang hết tiền nó không dương dương với cả mẹ gọi điện thoại đang hết th hết tiền vấn đề con nó nhầm chỗ đấy.
Mẹ hết tiền thì không tương đương với việc là mẹ gọi điện thoại ra hết tiền.
Vâng.
Cái Con nếu con tập như vậy thì cuối cùng con chỉ phủ nhận được việc là mẹ gọi điện thoại thêm tiền là trải nghiệm thôi chứ không thể phủ nhận được cái việc là không thể khẳng định được rằng là mẹ hết tiền là trải nghiệm.
Vâng.
Con nó mẹ ở quê không có tiền nằm nằm khóc là trải nghiệm. Mẹ ở quê không được có tiền nuôi xin là làm khóc là trải nghiệm.
Cái đống đấy mới là mẹ tiền chứ. Có phải cố điện thoại mày là mẹ tiền đâu. Hiểu vấn đề chưa? Con hiểu sai vấn đề rồi.
Vâng.
Con chỉ cách của nó chỉ nó khẳng định là mẹ gọi điện thoại là trải nghiệm thôi. Còn mình đang nói là mẹ hết tiền là trải nghiệm cơ mà. Vâng.
Lại ạ.
Lại đi.
Không có mẹ hết tiền. Mẹ đã hết tiền rồi. quê là trải nghiệm
chỉ là trải nghiệm
chỉ là trải nghiệm sát bước bước một thôi
vì
vì khi mẹ đang hết tiền cảnh mẹ đang hết tiền xảy ra
thì cảnh mẹ đang hết tiền chỉ là trải nghiệm
đúng rồi vì sao con nó cảnh mẹ tiền chỉ là trải nghiệm
thì vì sao á
ừ có lý do chứ chứ không nói thế không có vẹt à
vâng vì Khi cảnh đấy xảy ra thì chỉ à không không có cái đấy ở đâu hết. Chỉ có
cảnh gì? Ví dụ cảnh gì?
Ví dụ cảnh mẹ ôm xin đi. Mẹ ôm xin tuổi thân
rồi hết tiền.
Thế mới đúng chứ.
Vâng.
Mẹ chạy vậy khắp nơi vay tiền.
Vâng.
Đây mới gọi là mẹ hết tiền chứ.
Mẹ ôm xin tuổi thân mà hết tiền thì ở đấy chỉ có Ừ, ở đây chỉ có sự hiện ra của hình ảnh, của âm thanh, ừ sự hiện ra của các ấn tượng giác quan thôi chứ không có
sự hiện ra nói chung thôi chứ chả phải của cái gì. Nó sự hiện ra
rồi chỉ là chỉ là một sự hiện ra thôi.
Mẹ ông xin cầm cập nằm run cập trong trong lạnh thì cũng là sự hiện ra.
Vâng.
Chứ làm gì có mẹ cơ xin để mà ở đấy. Vâng. Khi cái cảnh đấy xảy ra, cái cảnh mẹ ôm xin gần cập một tụi thân khóc hết tiền thì chỉ là sự hiện ra thôi chứ không thể có mẹ ôm xin cầm cập là về hết tiền ở đấy.
Đúng rồi.
Nên nó chỉ là chính.
Đầu tiên là chỉ sự hiện ra.
Vâng.
Mà không có cái đấy có gì khác ngoài sự hiện ra.
Vâng. Là không có
không có mẹ không có xin không có tiền nào ngoài hiện ra cả
chỉ có sự hiện ra thôi. Không có
thì mới bọn sự hiện ra thôi chứ nó chỉ có sự hiện ra thôi. Vậy mẹ đang hết tiền ấy khi nó có xảy ra nữa thì nó chỉ là sự hiện ra.
Nó chỉ là
không có mẹ nào, không có xin nào, không hết tiền nào ngoài sự hiện ra. Vì không có gì ngoài sự hiện ra cả nên không phải nó là mẹ đang hết tiền thực sự được đúng không? Nhưng mà vẫn có sự hiện ra nên mình gọi đấy chỉ là chỉ là trải nghiệm thôi. Nó có xẻ thật đâu mà mà sợ mẹ không bao giết tiền được vì muốn thế phải có mẹ phải có tiền tức cả thế được không có nhưng mình không phủ nhận sự hiện ra mình không nhận cảnh hiện ra mình không bảo là cảnh ấy không hiện ra đâu. Cảnh ấy hoàn toàn hiện ra
nó hiện ra nhưng nó lại không có mẹ không có hết tiền không có xin nên mình nói là chỉ là cái trải nghiệm thôi
giống hết như xem phim tối nay mình không phủ nhận có một cái cái thằng đàn ông nó vừa đẹp trai như nó vừa độc ác Ừ
hiện ra
rồi
nhưng là thằng đàn ông đẹp trai đ nào đấy đâu
đây là
nên nó chỉ có cái trải nghiệm thôi chứ gì có thằng thằng đấy ở đấy nó hiện ra thôi. Nó chỉ hiện ra thôi. Hiểu chưa?
Đấy như vậy là khảo sát nó cũng phải có đúng phải đúng cách.
Đúng cách
rồ có ai muốn muốn thử khảo sát phát xem nào.
Con ạ.
Thử đi.
Đây
không có kiệt. Kiệt chỉ là trải nghiệm vì khi Kiệt hiện ra hay là đang tương tác với Kiệt
Ừ
thì Kiệt chỉ là trải nghiệm.
Ừ.
Thứ hai là không có kiệt nào ở ngoài trải nghiệm. Trải nghiệm mà đó thì là trải nghiệm. Với nhầm rồi. Nhầm rồi. Đấy.
Thì cái sự tương tác và sự hiện ra đó
là trải nghiệm.
Chứ phải kiệt là trải nghiệm. Nhưếu kiệt mà kiệt là trải nghiệm.
Kỳ thì đó
khi kiệt nói chuyện với kiệt khi mà nhìn thấy kiệt thì đó chỉ là trải nghiệm.
Thì đó chỉ là trải nghiệm. Và đó chính là cái nhìn thấy cái tương tác đấy. câu chuyện đấy cái chuyện mình tương tác nó như nào ấy nói chuyện với nó kể đi học đi học thế nào thì toàn bộ cái sự giác đấy nó chỉ là trải nghiệm thì mẹ hết tiền là trải nghiệm
cả
là cảnh m tiền đấy là trải nghiệm cảnh cả chưa
toàn cảnh đấy là trải nghiệm đúng rồi
chứ còn nhậ quấy gọ nhầm đấy không phải kiệt là trải nghiệm đâu
toàn bộ cái cảnh đấy
không phải mẹ là trải nghiệm mà toàn bộ cảnh hay tiền là trải nghiệm
không có mẹ
đúng rồi không có mẹ không có tiền nào hết nhưng toàn bộ Cảnh đấy là tránh
toàn bộ rồi.
Thôi cái này mọi người về phải chịu khó viết rồi đấy. Với cái này là
đến quế còn nhầm thì chắc chắn các em nhầm hết.
Viết ra
viết khoảng
khoảng 10 chuyện ra nhá. Về viết 10 chuyện thôi.
Khi nó có mẫu chuẩn mực rồi. Hiểu cách nghĩ đúng rồi thì mới ok nhá.
Vâng.
Rồi tiếp đi.
Như vậy là khi Kiệt hiện ra hay khi đang tương tác với Kiệt thì toàn bộ cảnh đó chỉ là trải nghiệm.
Đúng rồi. Toàn bộ cảnh
khi mẹ hết tiền thì toàn bộ cảnh mẹ hết tiền. Đâu có mẹ nằm ôm xin khóc mẹ gọi điện thoại cho cho con than vân vân. Toàn bộ cảnh đấy chỉ là trải nghiệm.
Rồi
như vậy thì là nói là không có kiệt nào ở ngoài trải nghiệm.
Nó chỉ là trải nghiệm thôi chứ không có.
Chứ không có
kiệt nào ở ngoài trải nghiệm đây.
Hiểu vấn đề chưa?
Toàn bộ là trải nghiệm đúng
chứ không có nhấn mạnh không có đúng không?
Kiệt nói chuyện bất kỳ cái gì ngoài trả nghiệm cả. Ngoài sự hiện ra, nếu con thích dùng từ hiện dạng cũng được, nó chỉ hiện là sự hiện ra chứ không gì ngoài hiện dạ được. Đấy, con dùng hiện dạng cho nó mạnh.
Tại vì các con sự trải nghiệm nó sẽ không mạnh với hiện ra.
Thế ai m thử viết dạng hiện ra đi dễ hơn nhiều đấy. Bỏ cái trải nghiệm đ hiện ra thì là ra.
Ừ. Chị ra.
Tại sao nói nói là mẹ đang hết thiền là trải nghiệm. Tại sao nói mẹ đã hết thiền chỉ là trải nghiệm? Bởi vì khi chuyện đó xảy ra thì toàn bộ cảnh đó chỉ là gì? Ân ra chỉ là sĩ ấn ra. mà không có gì tồn tại ngoài sự hiện ra ngoài ra phải khác với sự hiện ra đấy. Thử thử lại cho mẫu đi. Có vẻ mẫu này mạnh hơn đấy.
Tại sao nói mẹ đang hết tiền chỉ là trải nghiệm?
Đúng rồi.
Bởi vì khi chuyện đó xảy ra thì toàn bộ cảnh đó chỉ là sự hiện ra mà không có gì tồn tại ngoài sự hiện ra khác với sự hiện ra.
Ừ. Ngoại ra phẩy khác với sự hiện ra.
Sự hiện ra phẩy khác với sự hiện ra. Chấm
chấm chỉ hiện ra. Mà không có thật thì gọi là trải nghiệm
chứ không có thật.
Ừ. Đ viết cho sắp chỉ hiện ra mà không có thật nên gọi là trải nghiệm.
Được chưa? Vững hơn chưa?
Thân công nãy đấy. Chuẩn mà chuẩn này chuẩn chuẩn hơn rồi đấy.
Vâng.
Nên gọi thầy nghĩa
nào ai thử áp dụng mẫu của mình xem trước đi.
Con đọc lại mẫu chốt này đã nhá.
Nên chính tí. Tại sao nói mẹ đang hết tiền chỉ là trải nghiệm?
Ừ.
Bởi vì khi chuyện đó xảy ra thì toàn bộ cảnh đó chỉ là sự hiện ra mà không có gì tồn tại ngoài sự hiện ra. Phải khác với sự hiện ra.
Dạ.
Chỉ hiện ra thôi mà không có thật nên gọi là trải nghiệm.
Đó.
Vì thế không có mẹ đang hết tiền ôm xin tuổi thân nào ngoài trải nghiệm cả.
Ừ. Không. Câu của con nó phải chi tiết hơn. Chuyện đó là chuyện đó là chuyện gì?
Chuyện đó đấy.
Khi đấy là đó là mẫu chung thôi.
Vâng.
Còn khi vào con ấy đó này
cảnh chấm chấm hiện ra đấy.
Cảnh cụ thể ấy
cảnh đó mở ngoặc chấm mở ngoặc. Ví dụ mẹ nằm ôm xin khóc ở nhà phải mẹ gọi điện thoại than vãn chấm chấm
đóng ngoặc.
Chấm chấm chấm đóng ngoặc. Rồi. Rồi
lại đi, đọc lại đi.
Chuẩn mức đi.
Tại sao nói mẹ đang hết tiền chỉ là trải nghiệm?
Ừ.
Bởi vì khi chuyện đó cảnh à
chuyện đó xảy ra.
Chuyện đó xảy ra
mở ngoặc
mở ngoặc cảnh mẹ nằm ôm xin
chữ cảnh chưa chữ cảnh
chuyện đã xảy ra.
Mở ngoặc đừng dùng chữ cảnh mở ngoặc mẹ không xin.
Vâng
chứ chương dùng thữ cảnh
rồi con.
Bởi vì khi chuyện đó xảy ra
ngoặc mẹ nằm ôm xin khóc vì tuổi thân. Rồi
gọi điện thoại than vãn.
Ừ
chấm chấm chấm.
Ừ
thì toàn bộ đóng ngoặc
đóng ngọt
thì toàn bộ cảnh đó
ừ
chỉ là sự hiện ra
ừ
mà không có gì tồn tại ngoài hiện ra.
Ừ
khác với hiện ra.
Rồi đấy mạnh thế gì nữa
chỉ hiện ra thôi mà không có thật nên gọi là trải nghiệm.
Đúng rồi. Thấy chưa? Sáng sủa chưa?
Được đấy. Sáng dực rồi đấy.
Vì thế không có mẹ đang hết tiền nào ngoài trải nghiệm cả.
Ừ. Vứt đ lên gử đi. Vâng. Con sử đấy. Cứ mẹ ôm xin khóc thế thôi.
A chưa đấy? Cái này a cái này đấy.
Thế nhẹ cả lòng
đấy. Đấy là a.
Vâng.
Hiểu không? Không a đấy. Con chỉ có một đối thết của sụ thôi. Nhẹ lòng chưa? Aha. Chưa
ạ.
Rồi nào bác nào khác nào bác nào đúng mẫu đi. Thôi quế đ quế cho chắc đ. Tại sao nói Kiệt chỉ là trải nghiệm?
Ừ
khi Kiệt hiện ra tương tác với Kiệt
thì toàn bộ cảnh tương tác đó mở ngoặc đơn là Kiệt, căn phòng, câu chuyện chấm chấm chấm.
Ừ
chỉ là sự hiện ra. Không có gì ngoài sự hiện ra. Chỉ hiện ra thôi mà không có thật.
Không không có gì ngoài ra và khác với hiện ra
đâu. Ở trên đã nói rồi ạ. Câu chuyện đó chỉ là sự hiện ra không có gì ngoài sự hiện ra khác. Sự hiện ra ngoài
ra và khác gì
và khác sự hiện ra. Đúng không có gì tồn tại ngoài sự hiện ra. Phẩy khác sự hiện ra.
Chỉ hiện ra thôi mà không có thật.
Ừ
nên gọi là trải nghiệm.
Đúng rồi. Nào đọc không thuyết phục không?
Thuyết phục ạ. Thầy thuyết phục thấy rất rõ ràng
đấy. Đây đây gọi là khảo sát đấy.
Hàng ngày chịu khó khảo sát n bạn khác đi.
Đi
đúng không?
Còn đúng rồi.
Mỗi đứa ở đây làm cái cho chắc nhá.
Chắc là là là Tức là hiểu đúng vấn đề đã rồi về nhà mới
tại sao nói à câu của con là cô phát biểu là không có con trở nhà. Con trở ở nhà chỉ là trải nghiệm.
Ừ.
Tại sao nói con trở ở nhà chỉ là trải nghiệm?
Ừ
vì khi chuyện đó xảy ra mở ngoặc cảnh bà ôm cháu ở nhà nằm trên giường khóc đòi mẹ. Không phải ch cảnh cảnh đó bỏn nh ch cảnh đi.
Bà ôm cháu
cảnh là về sau
rồi mở ngoặc
khi nó xảy ra thì mình đang v tin là có xảy ra mà.
Vâng.
Ờ chung là cảnh.
Ừ. Vì khi chuyện đó xảy ra mở ngoặc, bà ôm cháu ở nhà nằm trên giường khóc đòi mẹ tóc ngoặc thì toàn bộ cảnh đó chỉ là sự hiện ra mà không có gì tồn tại ngoài sự hiện ra. Khác với sự hiện ra.
Ừ.
Chỉ hiện ra mà không có thật nên gọi là trải nghiệm.
Đúng rồi.
Vì thế không có việc con đang chờ ở nhà nào ngoài trải nghiệm cả.
Thấy ghê quá cha đọc
g chưa? Con thấy ghê chưa? Hơi có hơi a ha không?
Chưa. À
đọc xong mà a ha thì mới đúng.
Vâng.
Đọc xong chưa a ha chứng tỏ mình vẫn chưa biết thuyết phục. A nhẹ được đừng nghĩ a nó phải gì kinh khủng. A ha nhẹ nhẹ thôi bị thục rồi.
Nào tiếp bạn khác đi. Con đang viết cái trung l
Khải đi.
Ai viết minh trang đi. Đ minh trang đi.
Ai có đọc thân và Đức Hanh đi. Đ anh xung
chào đi. Ừ.
Tại sao nói bố già yếu cô đơn chỉ là trải nghiệm?
Ừ.
Bởi vì khi chuyện đó xảy ra mở ngoặc bố nằm co lạnh lẽo buồn tủi một mình thì toàn bộ Cảnh đó chỉ là sự hiện ra mà không có gì tồn tại ngoài sự hiện ra. Khác với sự hiện ra.
Ừ.
Chỉ hiện ra mà không có thật nên gọi là trải nghiệm. Vì thế không có bố già yếu cô đơn nào ngoài trải nghiệm cả.
Đúng rồi. Nào đọc xong thế nào. A ha. Thì không
có nhẹ nhóm.
A ha. Nhẹ nhẹ không
có.
Đấy. Thế mới gọi mới gọi là a ha.
Thầy cũng run rẩy đấy.
Nó phải a ha. Con nói Hải Nam ho nhiều quá Hải Nam.
Ô đang bật mic à?
Anh ngồi đây nên là bật mic ho
h anh nghe anh thương anh đang ho nè em
một mic à cố tình đâu đâu đấy
ừ tại sao nói trái tài khoản chỉ là trải nghiệm
ừ
khi chuyện đó xảy ra mở ngoặc mở tài khoản lên và thấy số tiền trở về không
thì toàn bộ cảnh đó tài khoản cháy chỉ là sự hiện ra
mà không có gì tồn tại ngoài sự hiện ra. Khác với sự hiện ra.
Ừ.
Chỉ hiện ra mà không có thật nên gọi là trải nghiệm.
Vâ ngon chưa? Thế nào?
Buồn cười.
Ừ. Chỉ trải nghiệm thôi.
Trải nghiệm
cô ban cho một trải nghiệm.
Cô không giờ ban cho một cái gì khác ngoài trải nghiệm. Cô không ban cho vợ cho con hay cho mất tiền hay cho được tiền không giờ có cả. Cô ban cho một trải nghiệm thế thôi.
Đi xem phim mà đi xem phim thì lượng đ ban cái gì
không? Bán bàn trải nghiệm trải nghiệm thôi. Ờ có trải nghiệm xem phim ấy. Hôm nay xem phim không hay không đúng là được ban trải nghiệm không có bàn cho ai được lấy đâu
đúng không? Có anh bọn nào được anh lấy đâu trâ anh muốn anh lấy không được anh cứ suýt xoa đốn cuối đẹp trai đẹp trai
nào vẫn được trải nghiệm anh ấy rồi
ừ cuối cùng lừa cho lừa cho thôi rồi luôn may là chỉ là gì đúng không chứ mà thật thì cũng là đau lắmch 21 phát là bụng rồi Tiện nói luôn. Bạn nào chưa xem mà bạn nào muốn cảnh giác về đàn ông thì nên xem nà ấy. Cảnh giác trai đẹp trai này.
Mê những người kiểu như Thùy Anh Mê Gai Châu Anh này đấy. Hồng Anh đấy mấy mấy người tên anh rất mê giai đẹp đi x phải xem đương thú thằ Đấy cái gì đấy? Campuchia nhớ không? Cô gì nổi tiếng Trung Quốc phải TikToker đấy. Nổi tiếng tuổi
đấy. Lừa sang Campuchia lên.
May là cũng chỉ là cô ban cho cái gì hết hồn. Bị đánh giới hết hồn. Tiếp đây các bác. B nào đọc dược đọc đi.
Đọc ạ.
Đọc đi.
Tại sao nói mình đang hết tiền chỉ là trải nghiệm?
Ừ.
Bởi vì khi chuyện đó xảy ra mà ngoặc mình nhìn số dư tài khoản hết tiền
ừ
thì toàn bộ cảch đó chỉ là sự hiện ra.
Tiền nó có hệ lụy của nó như chị có số du giấy khoán. Thế thì đơn giản quá. Ai sợ nhìn số du khoản hết tiền
mà ai cũng sợ cái hệ quả đấy. Không có sữa để cho con sợ thì chết đấy. Thì mới là cảnh
đấy chứ
như vậy là con bị hiểu sai rồi.
Cái mà con sợ ấy không phải là không phải chỉ là cái cảnh hết tiền.
Con sợ cái hậu quả hết tiền chứ viết đấy vào đức anh thế phải có cái cái hậu quả
thằng nào mình đúng rồi
mình đau lòng ấ
chuyển khác đi
đau lòng nhìn đau
à Đức anh viết lại đi. Chuyển sang ông nào ông bà nào biết rồi đấy.
Con từ
ừ con là tại sao nói câu Việc khó khăn chỉ là trải nghiệm khi chuyện đó xảy ra mà ngoặc là ví dụ như là doanh thu tụt, thuế tăng, thu nhập giảm,
thiếu tiền tiêu, lo lắng tìm giải pháp vân vân vân đang biết dở hơn đấy.
Rồi
à xảy ra thì toàn bộ cảnh đó chỉ là sự hiện ra.
Ừ.
Mà không có gì tồn tại ngoài sự hiện ra, khác sự hiện ra.
Ừ.
Chỉ hiện ra thôi mà không có thật nên gọi là trải nghiệm.
Vì thế không có Việc công việc khó khăn nào ngoài trải nghiệm đúng chưa? Vâng.
Phê không?
Thế thì toàn trải nghiệm vì cái thứ này thứ hàng ngày mình sống toàn trả
cố ban trải nghiệm
rất nhiều trải nghiệm luôn đúng chưa?
Mà trải nghiệm này dẫn đến chứng ngộ.
Con muốn chứng ngộ đây là mơ ấy thì con phải có trải nghiệm. Rồi con thấy trải nghiệm đấy là mơ đúng không? Trải nghiệm càng khó khăn mà con càng thấy là mơ. Chứ ngộ nó càng nó càng rõ ràng. nó có khẳng định đây sự thật phải nghe trong a thế nào mà có này phá biệt
không nhớ a đâ có t a rồi
tức là có cái sự là
hàng ngày con nghĩ 100 thứ vì con không a n có 100 thứ thì nghĩ chứ còn nếu con cối a này thì cứ nghĩ xong conại a con lại làm phát này thì dần dần con sẽ tự nhiên con sẽ khác
đó
tại sao nói mình đang hết tiền chỉ là trải nghiệm bởi vì khi chuyện đó xảy ra mà ngoặc mình nhìn số dư tài khoản hết tiền, mình nợ lương nhân viên, nhân viên nghỉ việc
đấy,
mình không có tiền tiêu tết
đấy
thì toàn bộ cảnh đó chỉ là sự hiện ra.
Đúng rồi.
Mà không có gì tồn tại ngoài sự hiện ra.
Đúng rồi.
Khác với sự hiện ra
đúng rồi.
Chỉ hiện ra thôi mà không có thần nên gọi là trải nghiệm. Cái này nó khác sản.
Đúng rồi. A ha. Chưa
đúng rồi.
Rồi chốt đi. Chốt một câu chốt đi. Vì thế
rồi. chốt lại thôi mà. Vì thế
vì thế không có mình đang hết tiền nào nằm ngoài trải nghiệm.
Đúng rồi.
Ghê nhỉ.
Không tiền
sợ không
sợện không sợ
còn quá may mắn ấ được ban cho những người ấy để chứng ngộ các con ấy. Nhất là các bạn hết tiền bây giờ ấ hết tiền như Đức Anh Thái khó khăn ấy. Đấy là đang được ban để chứng ngộ đấy. Vì nếu không có đấy thì con chỉ là một cái tôi cảm thấy mình khống chế được các hoàn cảnh. Vâng.
Có cái đấy thì con vừa chứng ngộ được là không làm được gì hết. V chứng ngộ nó là không thật cùng một lúc được hai không có những khó khăn mà mình không cưỡng được ấy thì vừa chứng ngộ được vô ngã vừa từng ngộ nó không có thật các con tại sao lại được bạn cùng lúc các con được ban một loạt cùng hết nhau vì sao
ừ
vì bây giờ con cần cái bài học cực kỳ luôn ở ở trong mắt dụ là con quá may luôn thời điểm này con học pháp này con cân b đàn ông ấy là rất là gì rất là rất là sự nghiệp rất là điều khiển sự nghiệp ảo giác Đàn ông là gia đ sự nghiệp phụ nữ là gia đình bao giờ cũng thế thôi. Đây là cái lấn lần nhất của hai bên thì đàn ông phải thất bại sự nghiệp còn phụ thất bại gia đình. Kiểu Châu Anh thì mẹ mình phải hết tiền phải gọi lên. Minh Trang thì bố trong viện phải trách đấy.
Đấy như là cuộc muốn cuộc sống ấy mà muốn chứng ngộ ấ thì đàn ông nó phải thất bại sự nghiệp. Còn phụ nữ phải thất bại ra đây. Đấy ai mà đang được thất bại trong một Trong hai thứ nó quá may mắn
giống sự ngày xưa phải rất nhiều thất bại về sự nghiệp thì mình mới xác định là không thể làm được mình không làm được đấy các con thất bại đàn ông sẽ còn phụ nữa thất bại gia đình n là thất bại gia đình gia đình không như ý không phải thất bại kinh khủng đâu
cái gia đình nó không như ý k thất bại gia đình rồi
đấy chứ đừng nghĩ thất bại là mất một cục tiền lớn trái ý rất mạnh như gi khải chư mất tiền nó rất là trái ý ch bại gì nữa Giống như Vũ Trang thì phải có Triệu, Châu Anh thì phải có mẹ, Bích thì phải có con,
Huế thì phải có gì chưa biết. Kiệt
Kiệt Tuế
Tuệ Anh có gì biết Hải Nam đấy. Ví dụ thế ví dụ thế con mình chẳng phải có bố thấy không? Phụ nữ phải có mình còn nụ đàn ông cứ phải sự nghiệp công việc tiền bạc
đấy. Minh Hải phải cháy qua cháy lại nguyên phải gây chuyện. Din em có vợ có vợ
con thấy là may mắn được ban chưa?
May mắn
nào có bác nào chưa đọc đọc nốt đi tự anh nào xem là ai nào mọi người vỉnh tay lên nghe xem có phải là ai Hải Nam hay là mẹ ở quê hay là công việc đi đọc đi đọc đ
mẹ
đâu bảo phụ nữ gia đình mà đàn ông tội nghiệp phụ nữ gia đình thế đ
ờ tại sao nói
Hải Nam thì chưa Hải Nam phải có chuyện gặp cưới xong mới có chuyện được chưa cưới thì có chuyện gì
chưa cưới đâu Ờ
chưa có chuyện gì thật qu.
Ừ.
Ờ tại sao nói mẹ làm việc khuya vất vả, bất chấp sức khỏe chỉ là trải nghiệm.
Ừ.
Bởi vì khi
mọi khiết mạng viết một câu gửi vào group nhá.
Gửi vào động cũng được. Gửi vào group gửi động cũng được.
Vâng ạ. Bởi vì khi chuyện đó xảy ra đây là cảnh mẹ à làm việc, dọn dẹp hàng quán rất là vất vả, khuya muộn, mệt mỏi và khách rất đông.
Ừ
nhưng mà không chịu nghỉ ngơi.
Ừ
thì Toàn bộ cảnh đó chỉ là sự hiện ra mà không có gì tồn tại. Ngoài sự hiện ra
ừ
khác với sự hiện ra.
Ừ
chỉ hiện ra mà không có thật nên gọi là trải nghiệm.
Ừ.
Vì thế không có mẹ làm việc khuya vất vả bất chấp sức khỏe.
Ừ.
Ở ngoài trải nghiệm.
Đấy có thoải mái nữa thì cũng chả sao. Ý là hôm nay con rất là xúc động ấy.
Ừ.
Bởi vì là lúc mà Sư Vũ nói thì con mới thấy là cuộc sống của mình thỏa hiệp nhiều quá.
Ừ.
Cái đoạn này tức là hình như là mình rất cảnh giác lúc mình tư với lúc mình thiền. Nhưng mà đời sống thì không. Hàng ngày con vẫn nói là mẹ mẹ mẹ suốt ngày mẹ làm khuya thế. Hôm qua mẹ con lại gọi điện đi.
Đúng mà 10: 11 gi vẫn vẫn đang ngột gọi điện. Mẹ còn bảo là đang khách khứa làm quán mà con thì chẳng phụ thuộc mẹ con rồi đấy. Con cứ nói con bảo là tí là chả phải chu cấp gì cho con cái cả
sao cứ phải làm việc nhiều thế. Thì khi Sư nói con mới thấy là ô hàng ngày của mình ý nó cứ như là thật ấy nên là có bao nhiêu phiên thiền nhưng mà nó có cái sự thỏa hiệp đấy thì đúng là nó chả ăn thua
không ăn thua ấy.
Đấy năm nay có tâm không?
Tâm
đáng dành 1 năm cho này không?
Không quá đáng
quá đáng.
Đúng rồi
anh em đọc lại ba thô nm không chữ gì sóc chưa? M ch
con đ
con nói về à tại sao triệu đập phá khi nghị ngọc
đấy biết ngay mà phụ nữ là gia đình
là chỉ là trải nghiệm bởi vì khi chuyện đó xảy ra thì có là triệu đập phá nè mình đau lòng khi thấy cảnh đó có cảnh a khi khi thấy thấy thấy chuyện đó xảy ra ấy ạ căn nhà ở trong căn nhà của mình ấy thì toàn bộ cảnh đó là cảnh vừa mới mới cảnh này á ạ
ừ
nó chỉ là sự hiện ra mà không có gì tồn tạ lại ngoài sự hiện ra khác với sự hiện ra không có triệu nè,
không có mình đau lòng
ừ
à không có căn nhà nào hết ngoài cái sự hiện ra và khác với sự hiện ra đó
nó chỉ là hiện ra thế thôi.
Đúng rồi.
Nó chỉ hiện ra mà không có thật nên gọi là trải nghiệm.
Vì thế không có cái đáy ngoài trải nghiệm.
Ngon chưa?
Ngon.
Phê chưa?
Giải phóng ạ.
Với a không
có thế nên là thấy Thấy thấy nó rất là ghê, nó kỉnh nó rất là kinh ấy ạ. Nhưng mà không có cái việc mình cũng thấy sợ nhất là việc mình đau lòng á.
Mình đau lòng không có luôn, chỉ có là hiện ra thế thôi.
Ừ.
Rồi chuyển tách đi.
Đức Oanh tại sao nói trái tài khoản chỉ là trải nghiệm? Bởi vì khi chuyện đó xảy ra mở ngoặc số tiền trở về số 0. thì mình lại không có thu nhập ổn định, lo lắng là phải đi kiềm sống, gia đình không có tiền tiêu tết sắp tới thì toàn bộ cảnh đó chỉ là sự hiện ra mà không có gì tồn tại ngoài sự hiện ra. Khác với sự hiện ra, chỉ hiện ra mà không có thật nên gọi là trải nghiệm. Vì thế không có cháy tài khoản nào ngoài trải nghiệm.
Đ chưa thể khác lúc nãy không
đây.
Phê hơn nãy không
phê hơn lúc nãy. Rõ ràng
toàn bộ cái cả cái cảnh Nó chó nó chịu lại thạch
sướng nhà chơi không
vì sao chơi cái tò học
mới thấy là toàn bộ rồi con là trải nghiệm nên nó chở góc mơ vì thế có cái gì đâu nó chỉ toàn trải nghiệm thôi chứ có cái quái gì đâu chứ không phải là mơ à cái này dẫn trực tiếp mơ này
mờ đúng luôn
thì tránh tôi không qua hết khi nào ngày nào cũng bị thuyết phục ấy thì đây là mơ có 1 năm ra một năm là làm kịp thừa thức được chưa đấy chính là mơ Không gì cả cũng là mư
nào. Thế chưa? Th rồi đúng không? Ai đọc trên mạng đi
ai cầm đọc đi cho nhanh.
Em không có con đọc bạn quê từ Jude đúng không? Con đọc trên mặ
rú rẻ.
Rú rẻ. Ok.
Không có gia đình bất hòa. Gia đình bất hòa chỉ là trải nghiệm. Tại sao nói gia đình bất hòa chỉ là trải nghiệm? Vì khi chuyện đó xảy ra hoặc bố bố chửi mẹ, anh trai nghiện, tôi khổ sở, lo lắng, mệt mỏi thì toàn bộ cảnh đó chỉ là sự hiện ra mà không có gì tồn tại. Ngoài sự hiện ra khác với sự hiện ra chỉ là hiện ra mà không có thật nên gọi là trải nghiệm.
Đúng rồi.
Vì vậy không có gia đình bất hòa nào ngoài trải nghiệm.
Đúng không?
Tiếp Vũ Toản. Tại sao nói vợ giận chỉ là trải nghiệm?
Ừ.
Bởi vì khi chuyện đó xảy ra, vợ nằm khóc bán bạc chơi coi. Mình cảm thấy phân vân.
Bán bạc chơi coi thình th nhỉ.
Bán bạc chơi coi. này sao
bán bạc
bán bán bạc còn lên nữa mà bán làm gì
chắc bán chắc bán trước đó
bán mất rồi hả bán
không biết rồi toàn comment nhá mình
thôi chuyện nhà người ta kệ kệ người ta kệ người ta
rồi
chuyện gia đình
ừ kệ người ta đi tí là đang có bạc thì đừng bán lên
tín hiệu
gì nữa bạc bán gì bạc lôn bán gì
ừ bán hết tiền thì bán thôi. Biết làm thế nào cho nên
vâng bán bạc chơi coin mình cảm thấy phân vân áy náy vân vân thì toàn bộ cảnh đó chỉ là sự hiện ra mà không có gì tồn tại ngoài sự hiện ra khác sự hiện ra chỉ hiện ra thôi mà không có thật nên gọi là trải nghiệm.
Ừ.
Vì thế nên không có vợ giận nào ngoài trải nghiệm cả.
Ok. Ngon.
Tiếp. Minh Hải.
Ừ.
Tại sao nói Tôi sợ không có tiền trả nợ, chỉ là trải nghiệm.
Ừ.
Vì khi chuyện đó xảy ra, bố mẹ, vợ trách cứ và thất vọng về mình, mình cảm thấy bất lực và rất tệ thì toàn bộ toàn bộ cảnh đó chỉ là sự hiện ra mà không có gì tồn tại ngoài sự hiện ra. Khác với sự hiện ra, chỉ hiện ra thôi mà không có thật nên gọi là trải nghiệm.
Ngon.
Vì thế nên không có Tôi sợ không có tiền. Chả nợ nào ngoài trải nghiệm cả.
Đúng không?
Tiếp. Hải Nam.
Ừ.
Tại sao nói tôi tu hành chỉ là trải nghiệm? Bởi vì
khi chuyện đó xảy ra thân thể mệt mỏi nghĩ nhiều.
Hải nào thầy câu đầu tiên thể nào thầ mỏi. Ok.
Nói nhiều
áp ảnh hải nam từ xưa th mỏi đây.
Nói nhiều thức đêm không làm được việc vân vân thì toàn bộ cảnh đó chỉ là sự hiện ra. mà không có gì tồn tại ngoài sự hiện ra. Khác sự hiện ra chỉ là hiện chỉ hiện ra mà không có thật nên gọi là trải nghiệm.
Ừ.
Vì thế không có tôi tu hành mệt mỏi nào nằm ngoài trải nghiệm.
Tuyệt vời.
Duy Nguyên nằm phải là ngoài trải nghiệm chứ.
Ngoài này là ở ngoài hay là ngoài? Ngoài không có ngoài trải nghiệm? Chỉ có trong trải nghiệm thôi. Chỉ có trải nghiệm thôi. Bỏ chữ nằm đấy nhá. Ai có chữ nằm sai đấy nhá.
Không có tô thực hành nào ngoài trải nghiệm. Vâng.
Không nằm không sai đâu. Nằm như không sai đâu nhá. Không
nói ở ngoài
nằm không sai đâu. Thôi tùy con nhá. Con dùng nằm được
khả năng thích nằm đâên là dùng nằm.
Quan trọng đâu. Quan trọng đâu. Rồi rồi.
Vâng.
Quan trọng cái cái cái tiến trình nó đúng rồi. Kết quận tết đúng th mà đi.
Vâng. Duy Nguyên tại sao nói mình làm cháy hết tiền chỉ là trải nghiệm?
Quá tuyệt vời
bởi vì khi chuyện
bởi vì khi chuyện đó xảy ra mất sạch tiền, vợ chồng cãi nhau. Cuộc sống khó khăn, áy náy, cảm thấy có lỗi thì toàn bộ cảnh đó chỉ là sự hiện ra mà không có gì tồn tại ngoài sự hiện ra. Khác sự hiện ra chỉ hiện ra thôi mà không có thật nên gọi là trải nghiệm. Vì thế không có mình làm cháy hết tiền nào ngoài trải nghiệm cả.
Vâng.
À tỷ phiêu không có tôi lo tu hành kém mà tôi lo tu hành kém chỉ là trải nghiệm. Vì sao nói tôi lo tu hành kém chỉ là trải nghiệm? Vì khi chuyện đó xảy ra, tôi ngồi thiền lo lắng thấy mình ép kinh nghiệm, bất lực không biết làm thế nào để kiểm tra được thực sự mà không ép. Căng quá, không thể thấy ngay cả ép cũng là trải nghiệm. Thì toàn bộ cảnh đó chỉ là sự hiện ra mà không có gì tồn tại ngoài sự hiện ra. Khác với sự hiện ra chỉ hiện ra mà không có thật nên gọi là trải nghiệm. Rồi
vì thế nên không có tôi lo tu hành kém nào ngoài trải nghiệm cả.
Rồi
tiếp thì anh tại sao nói tôi áy náy khi lạnh lùng với mẹ chỉ là trải nghiệm? Vì khi chuyện đó xảy ra không muốn sang gặp mẹ tỏ ra lạnh lùng không hỏi thăm. Tôi cảm thấy áy náy vì không sang nhà mẹ, tôi tự trách mình vân vân thì toàn bộ cảnh đó chỉ là Sự hiện ra không có gì tồn tại ngoài sự hiện ra. Khác với sự hiện ra, chỉ hiện ra thôi mà không có thật nên gọi là trải nghiệm. Vì thế không có tôi áy náy khi lạnh lùng với mẹ nào ngoài trải nghiệm. VNG tiếp là sư mẫu ạ. Không có tôi bị ngứa. Tôi bị ngứa chỉ là trải nghiệm. Tại sao nói tôi bị ngứa chỉ là trải nghiệm? Bởi vì khi chuyện đó xảy ra, tôi thấy ngứa và tôi gãi ngứa thì toàn bộ cảnh đó chỉ là sự hiện ra mà không có gì tồn tại ngoài sự hiện ra. Khác với sự hiện ra, chỉ hiện ra mà không có thật nên gọi là trải nghiệm. Vì thế không có tôi bị ngứa nào ngoài trải nghiệm cả.
Ok.
Hết tạm hết ạ.
Rồi tuyệt vời. Nào sóng sủa chưa?
Sáng sủa.
Sóng rực chưa?
Sóng rực là gì nữa? Đấy ban ngày cứ a chục chục phát nhá mỗi ngày nhá. Thế thôi. KPI thôi phải chục phát người ấm ngay chục phát cho nó ấm tội gì
đúng không?
Vâng lên chầy
nhớ là dấu hiệu là nghĩ nhiều chú hỏ tin nó có thật rồi
không chẳng phải nghĩ chú chả phải nghĩ nghĩ gì nó vừa quay mặt phát biến mất chưa kể là ngay trước mặt mình nó còn không thật nó chỉ hiện ra thôi cái nghĩ dụ là cái để đáp ứng cái thế giới này không mình không phải nghĩ gì cái ví dụ là cái sự giải đáp ứng thế giới này nếu có được chưa
đấy năm nay mà được như thế này thì anh em thấy nào
ấm
ấm không
đúng là có đất không năm nay năm nay thấy này có đất không đây có đất chứ
đúng không
thế này không sợ hết tiền không sợ không sợ thiếu tiền đúng không chả sợ gì chả sợ chân c Cầu nằm đầ cần cần cầu được cầu trong sự giác ngộ
phê không?
Vẫn phê còn thơ nằm trong nhà cao cửa rộng và cứ lo lắng sợ hãi
đúng chưa?
Dừng đây nhá. Ăn chưa nhá? Ăn để chốt gì chưa nhở?
Rồi ok sống nhá.
Cái này giới thiệu nào hơn
nhưng cái này mà không có không thì được đâu
nhá 820 nhá rồi nghỉ đi.
Tuyệt vời.
Bài này là tăng ý thức khảo sát trong đời đó.
Thấy không? Lạnh cái nà. Nào lên trảnh ng đi ngủ sớm phết nào. Chỉ có trả ngủ sớm chứ gì ngủ sớm
không? Bình thường ạ.
Vui chứ sư phụ chúng bị đau là bọn con đau rồi.
Còn có một tiếng thôi
à
các bác ạ. Không có con chỉ có trả
đây có Hải Nam đau chứ vợ con bình thường cái con của chị bình thường được có một tiếng. Mình có con người yêu của ngoài
đứa conê à
có cái này của mơ
trải nghiệm sự mất tiền trong mơ
trong mơ
sợ gì
sợ gì
trải nghiệm người mẹ thiếu tiền trong mơ
trong mơ
trong mơ mà sự náy tr mơ ba ch là refres Con là motivation and harmony con là
chị chị cũng Đây đúng ba chỉ đến khiế đúng rồi bess và strength tránh có mấy cái đấy chứ
con là blessing đúng không còn gì là
chị Minh Ngân ơi.
Có cần nước không?