Tại sao suy nghĩ là thiền?
2
Bản gõ chi tiếtTranscript
đổi khúc rồi môn sắp tới còn thiền sớ là chắc
vì nghĩ là thiền cảnh thiền dễ còn dễ hơn nữa là
không còn phê hơn nữa luôn
nên là lúc đấy thiền một ngày mà cảm giác 89k chả cảm giác thấy khổ gì thấy thích ấy thế thế thấy thế sắp xếp thời gian ý là thích ngồi thiền có thời gian để ngồi thiền đi
bây giờ hình chưa trái tim nó chưa được yêu trở lạiĩ
nghĩ là thiền
trái tim nó cũng yêu thường thường thôi cái gì đúng không
có thả là quá Có mỗi nhền thì là thiền không phải làm đúng không? Là thiện chứ là thiền con không phải làm gì nữa con không phải từ chối gì nữa kì
trước làm thấy mạ luôn thiền không làm gì và không thể chỗ gì
con luôn luôn coi là thiền là cái tôi phải làm
đ thấy thiền là cái tự động nó xảy ra sư thiền
chứ còn nó có quá chúng mình cơ hết
anh chết sợ nhau Bọn mình nói ở đâu ấy nhở? Tiếp của kinh nghiệm đang là diễn cái gì thì cái đó là sự thật là sự thật nó là tiến sự đúng không? Đ nghĩ giật không? Không th sự giả
không thiền là con để sự giả tiếng tiến nhưng mà cái nhưng mà khi con khi con tiền thì nó phải để nghe kìa
khi con đang là hiểu khi con đang là không là gì cả nghe
thì lúc đấy cái gì diễn tiến ra chẳng là tiền chẳng phải gì thôi
vâng
con đang làm mà không làm gì cả thì cái gì tiến hết
còn khi con làm một cái gì đó sự giả đâu thì sẽ tiến lên của sự giả của cái niềm tin và sự giả xẽ lắm.
Còn khi con đang làm mà không làm gì hết thì có phải sự thật không?
Biết đồ á
có phải bất dị cái gì trong trạng thái đấy thì nó diễn sự thật không?
Ừ
bất kỳ cái gì diễn trong trạng thái là đang làm chẳng làm gì cả thì đều là diễn sự thật.
Thì thế gọi là thền khi con ngồi và con đang là chẳng là gì cả. Đấy là sự thật rồi. Thế thì diễn ra đấy chẳng phải diễn ra sự thật không?
Đúng. Ừ gọi là tiền đâu.
Thế là khi bất kỳ khi nào con nhận thức cái xảy ra này là diễn kiến của sự thật
thì là con đang thiền rồi không cần phải ngồi thiền không phải nghĩ thiền không phải làm gì thiền cả cho nhận thức rằng đây cái này xảy ra này là dễ thương sự thật thì là con đang thiền hay là nó cách khác là thiền đang xảy ra
có thiền là cách nói rồi khi ngồi đây con thấy rằng nhá đây là đây là đang làm chả là gì giả nháy thật giả Đấy là thật xịn đúng không? Thì có phải kỳ diễn tiến trong đấy là diễn trong sượt không?
Có có
diên tiền thôi.
Diên thiền sự thật còn khi con tin tôi thiền đây thì là con đấy là tiếng chị giả con có tôi Có những thứ nó không có thật nên thực ra chỉ cần bản chất là thứ bản chất vẫn chỉ là đang làm chẳng hả gì cả là lõi khi có lõi đấy thì tự mọi thứ là tự đậ con không thể nóiụ dụ đang nói giải thích cho con hiểu lúc đấy tự con thấy nữa chứ đang làm chẳng gì cả thì cái gì trời trên tiến của cái đang làm chẳng là gì cả đấy tự nó sự thật tự nó dễ thương sự thật trong thằng nó không có sự giải được nữa khi con đang làm mà chẳng là gì cả thì lúc đấy là không còn sự giải Tí nữa con đi xuống nhà con vẫn thể ở trong sự dạ nó tin là tôi đi xuống nhà nhưng mà thử đi xuống nhà trong trạng thái đang là mà chẳng là gì cả thử xem thì có thể mọi cái diễn viên trong đấy
đều không phải là tôi vật nữa không
đúng
mà tự nhiên thế hay là mình phải lập kế hoạch để nó thế
tự nhiên
tự nhiên
nên khi con đi bộ xuống nhà con đi thang máy xuống nhà trong trạng thái đang làm gì Thì cái gì trong đấy tự nó là diễn tiến sự thật
thấy nó gọi nó thiền con nghĩ con cười con hát gì bí ấy chả sao cả nó vẫn là diễn tiến của cái của cái đang la mà chẳng phải gì cả em rất tự tin là cái chỉ tạo tiền thì không có sự sai đấy thì không có sự giả đấy thì nó là thiến đúng không khi một cái một cái diễn tiến nó không có sự giả gì cả thì nó là thiền thôi Thế tiến vào là sự thật đấy.
Ừ đúng rồi.
Thế vì đấy là lý do mà con cần sắc quyết rằng là đây là đang làm chẳng làm gì cả. Xố nãy đấy nó càng cao thì con càng thấy rằng là thế đây là gì cả thì có vấn đề gì đâu. Cái gì trong cái trạng thái đấy thì cái gì chẳng phải sử mà trạng thái trạng thái tự nhiên chứ không phải trạng thái mình mình bịa đâu mình xây dựng nó đâu thế đang làm chẳng gì cả không phải là cái mà tôi cố ra được. cái trạng này nó tự lại trừ tôi luôn đâu nữa. Nó khác cái việc cắt của con trước đấy. Cái đang là mà chẳng lời cả là cái tự nhiên đang xảy ra không phải là một cái thằng tôi thực thành thiền rồi có được nó khác hẳn cái thiền trước đây gần đây của con là cái tôi mà cắt cắt ra cái đấy cứ như là tôi hiền thì ra còn đang làm mà chẳng giả chẳng thấy tự nhiên con là cái đấy mà
ừ
con là cái đấy chính là cách nó việc nó tự nhiên nó đang thế rồi
đúng rồi
chứ bây giờ con đang làm mà chẳng là gì cả Thế có phải là do thiền nó ra không?
Không.
Thế mà con đang làm mà chẳng là gì cả thì không phải do thiền nó ra.
Đấy là trá tự nhiên của con hay là chẳng thấy cố gắng được không?
Tự nhiên
đấy mà là cắt thì mới ra hay là tự thế?
Tự hơn.
Có phải con luôn luôn tự rằng là đang làm chẳng gì cả không?
Thì cái diễn ra trong cái đang làm chẳng gì cả đấy có phải là sự thật không?
Nó không bị sự giả che mơ nữa
thì nó là thiền. Nế con chỉ cần như thế là tự mọi thứ thể là thề. Con chỉ cần là nhận thức rằng là đây là đang làm chẳng là gì cả thì tự thư duyên trong đấy nó tự thiền vì nó là cái diễn tiến ở trong sự thật. Đấy nó khác hẳn cái đoạn trước là không phải cắt rồi mới ra cái này. Không phải nhìn rõ rồi mới ra thy. Ở đây Con trền là không phải là nữa không phải làm gì là khác với đấy ừ
con truyền ra là thôi không thể lan nên nó là trạng thái th trạng thái không cố gắng không điều chỉnh gì thế sắc quyết đây có phần đo sắc quyết đấy sắc quyết chính là cái dụ đang giảm chữ gì đâu cái số vừa xong là con sắc quyết bao nhiêu phần trăm là cái trạng thái tự nhiên này này của con chính là đang làm trả bà gì cả đúng không? Cái số thiện là con đã sắp luần trăm là đây cái trạng đây này đang thế này này
chính là đang làm mà chẳng là gì cả
chứ không phải là thiền lúc thì ra được cái đấy cắt lúc thì ra cái đấy
phải cố lúc ra cái đấy mà cái là cái trạng thái tự nhiên không đấy là gì chỉ số gì đó là trên số mà chẳng làm gì cả
mình đang làm
mình đang làm trạng giả nghĩa là cái trạng thái tự nhiên của con là đang làm Đúng không?
Hay là mình phải cố ra cái đấy
nhên tự nhiên
đúng rồi. Khi có xác quyết mình đang làm chẳng là chính xác quyết là đấy trở tự nhiên đang là tự nhiên đúng không? Thế khi con sắc quyết như vậy trạng lẽ tự nhiên như vậy thì cái gì xảy ra trong đấy nó không thể bị lừa rối được nó không thể làm vật thực sự được nữa. Chẳng là gì cả mà nó chỉ là cái diễn tiến của sự thật thôi. Thiền diễn tiến của cái sự đang làm mà chẳng gì cả. Đúng không? Nó tiếp tục diễn tiến ra cảnh này cảnh kia thì nó là thiền chắc luôn này. Và khi con hiểu như vậy thì dần dần thấy là không thể nào có những cái không thền được.
Chẳng qua là con không sắp quyết được thôi chứ không phải là không phải trên đời có chẳng thấy không thệp. Đúng rồi.
Nó không thể th không thiền được vì lúc nào nó có như thế.
Nó vốn thế
chẳng qua là lúc bảo không phải đâu thì nó mới là không phải đâu. Ừ
còn không tin nữa thì nó mới không phải đâu.
Còn không tin nữa bảo ô đây là đây là đây là đời phải tiền đâu. Thì nó mới không phải đâu. Còn lúc nào nó sẽ tiến sự thật hết. Vì thế nó lúc nào cũng là thiền. Thế nên khi con chuyển đổi đức con mới nhận ra ồ hóa ra lúc nào là thiền chứ không phải là con cố gắng để lúc nào là thiền. Mà đây chỉ là con chỉ nhận thức đúng sự thật thôi, đúng bản chất của nó thôi. Thì lúc nào nó th giống như con không phải là điều chỉnh hình trong gương để cái mặt gương nó biến thành mặt gương đúng không? Con phải là Hình phải thẳng tắp thẳng tắt thì gương còn hình cứ rối toạn th này không gương nữa
thì thế thôi kinh nghiệm còn rối mùi nữa thì nếu con nhận thức sai nó mới không phải là thiện hoặc là sự rối mù thì đương nhiên là sự đối mù rồi thức đúng nó là diễn tiến của sự thật nó là yên là là tiến sự thật đúng không cùng một kinh nghiệm cùng một suy nghĩ mông lung về quá khứ cùng một cái suy nghĩ về lung A còn nh thức là đây là suy nghĩ chết rồi thì nó là đây là suy nghĩ chết rồi.
Ừ
còn nhện thức đó là tiến tụ của sự thật thì nó là tiế của sự thật. Ừ mà vì bản chất lúc nào cũng là sự thật là với cách thiền này ra nữa. Con thấy chả có gì lại không phải là thiền đó là thiền tự nhiên đại định đấy. Nó đại định tự nhiên chứ không phải đại định do tôi luyện ra. Ừ
nó không cần luyện bởi vì nó vốn nó lại định nó vẫn là diễn tiến hút giật đấy. Và như vậy có trường xác quyết được rằng là đây là đây là là gì?
Sắp quyết được cái đấy là tự nhiên thì tự nhiên cái mà diễn tiến của sự thật là tự nhiên không cần phải đi cố thiền đ Phật quả không thiền định Con thiền để biết rằng là thiền và không thiền là như nhau. Chất là thiền là thiền để mà thấy rằng là thiền
thấy ra đứng lên cũng thế.
Ừ
con phải thiền để thấy rằng là đứng lên là vẫn là cái thiền thì con phải thiền không không thể không dám nói là thiền thền với nhau có hiểu thiền thế nào đâu. Con thiền thế ờ nhỉ chẳng có gì rời được thiền cả. Một ngày nữa là con hiểu thôi. Con nhìn thấy đứng lên mà không khác là con sẽ hiểu cái nó không cần phải nghĩ nhiều lắm đâu. Ngày mai lúc mà đứng dậy ửi vẫn thế là hiểu rồi đấy.
Còn mình ng phát là mất luôn thiền thì chưa hiểu thế là phụ th công phủ con chứ nó không không hiểu biết lắm đâu. Ngày mai con nghe lại vài thền phụ thầy đúng như vậy. Hôm nay nó có vẻ của con chưa đủ thời gian hoặc là có ít thời gian không ngày mai con thúng như vậy. bản chất chỉ có hai bước thôi đấy. Một là một là mình cảm nhận cái là chứ không phải là và thứ hai là mình nhắc là gì đấy
đang làm
đang làm mà chẳng là gì
chứ đấy thì mọi thứ nó tự là đến
con gọ thiền rất là mượt có gì mượt bất th bất thường đó là thiền cả còn bây giờ con chưa thấy cái đấy con thấy khi con nhận ra cái điều đấy cái gì xảy ra nó làừa đ Con thấy con gọi là thiền một cái từ rất đứng thì đã cần con cần con cần một cái trải nghiệm của cho cái bài ngày hôm nay nên là mai mọi người sẽ có thiền tí những cái gì mà đang rối ở trong đầu sẽ được giải quyết khi thiền. Còn nếu chỉ định giải quyết bằng suy nghĩ thì không giải quyết được hết được cùng lắm là nếu mà thiền buổi sáng thì buổi chiều anh em đi tư nếu mà có thời gian còn nếu mà thiền hết thì thôi. Nếu mà dễ quá thì thôi. Khó quá anh em tư xem tại sao chỗ này lại không thấy đặc hiền s bảo là giờ tiến tự nhiên sự thật mà em không thấy tự nhiên luôn nếu mà có thấy ư kể không kể không tư tối mai chẳng được giải đáp giải đáp ở đấy đúng không thoải mái đi chính cái thế tôi mới sợ vì nó thích nắm bắt nó sợ quá giảm còn nhiều thế này nắm thế nào bây giờ đấy là phải nắm được lõi đúng là cái cố gắm bắt rất tốt này này phải nắm được cái lõi cái lõi chính là câu chẳng đang chẳng là gì cả. Kết phải nào
nhá.
Ê mọi người tìm chị cái cặp mic kia với.
Mic gì đôi mic
đây. Cái này
bài này đặt tên là gì hả? Sư phụ
bài này là bổ sung kia. Tại sao lại nói tiền là
tại sao nói qu Tại sao lại nói
thiền là gì thuyền là luôn thiền là không các bác
tiến thiền là diễn tiến của sự thật
nghe phát thấy gì giả th em nghe tại sao suy nghĩ là thiền hấp dẫn hơn gì
tại sao suy là thiền ok
suy nghĩ là thiền nó hơn suy nghĩ là thiền đúng không từ chối suy nghĩ đúng không
mà bắt đầu lúc xưa hỏi là thiền là gì mà đúng không ừ nhưng mà bắt đầu là mọi người mọi người bắt đầu bằng là suy nghĩ được thiền thì cũng hỏi là sao Thiền thì gì đâu sao máu cũng đang cảm thấy câu đấy.
Ừ.
Tại sao suy nghĩ là thiền?
Thiền sớm.
Tại sao suy nghĩ là thiền?
Ơ tức là cả cái bài này dài như thế c một tay này
cái còn bài lúc nãy.
Vâng tại vì là ghi liền chí này là nằm bởi kinh nghiệm gì đấy
đang làm
đang là tức là đang làm mà chẳng là gì cả
chính là đấy
còn các đoạn cuối riêng ra đặt tên nó là sự của nó đ
tại sao suy nghĩ là gì
các cái đoạn thì đúng rồi để nay Tiền cắt một đoạn nhá.
Cái mic ấy xem có ai tiệ tay nhét vào túi không.
Duy Nguyên lúc nãy nói cuối cùng đúng rồi. Cặp đỏ đen ạ.
Nhét túi đúng không?
Đỏ đen.
Kiếp đỏ đen
không phải cái đói cặp đỏ đen là cặp mà truyền truyền mic cho nhau nói ở ngoài
trời hay mưa đ các bác có phương tiện gì về chưa?
Xống đường biết được
lập tức khi hiểu như vậy thì đây có phải bây giờ không?
Có nên bản chất là đây nó là thiền không? Đúng
có nhận ra hay không nhận ra đâu.
Khi không nhận ra thì con bảo đây không phải là thiền. Khi nhận ra thì con nói đây là thiền thế thôi. Còn nó lúc nào là diễn đến sự thật hết đúng không? Vì thế là khi mà con ở trong sự thật thì con nhận ra được ngay.
Đương nhiên thôi.
Đương nhiên thì khi đấy con bảo là sự thật rất dễ rất đúng.
Ừ
con lức lúc nãy sự bảo con thiền đấy. Con đang thiền đấy.
Đúng rồi.
Bảo đây là thiền thì dễ quá. Suy nghĩ là thiền dễ không?
Dễ.
Vì lúc đấy là con đang thiền. Con đang thấy diễn tiến sự thật
nên dụ ở đây là thiền phát đương nhiên rồi. Hôm nãy c nhớ đoạn đấy không?
Có à
không thắc mắc gì luôn
chả thắc mắc chả thắc mắc gì cả.
Ơ đây đây là thiền sao? Đang thiền đây là thiền gì nữa?
Con đang thiền rồi nó bảo đây là thiền suy nghĩ là thiền rất là tự nhiên không ai hỏi con sụ câu nào là ơ tại sao lại thế? Nhưng khi ra khỏi thiền bắt đầu có vấn đề
bắt đầu hỏi vì con không phải ở trong trọng thằng ấy nữa
thì con hỏi đến đúng không? Vải làm cho con hiểu là mấu chốt nó không phải là cái định nghĩa thế là thiền mấu chốt là con Phải trong nhà ai đấy
ừ
chứ định nghĩa là thiền vô nghĩa vô nghĩ để làm gì
vẫn ở ngoài.
Nhưng nếu con ở trong ai đấy thì con thấy ôi cái gì ra chả là thiền tự con thế
chư con thấy nào nhá con là con chỉ đang là không
không là gì cả thì đấy con tiếp xúc trực tiếp sự thật luôn đúng không nếu bảo cái xảy ra đấy thiền con thấy con thấy thoải mái dễ chịu không
con không thấy phản phản bác sự cả như con ra khỏi cái đây phát con đ cảm thấy phản bác
tại vì con đã tin nó là cái khác b em mất rồi
vì con bị lừa mất rồi
cục màu đỏ
còn ở trong trạng thái kia không bị lừa Nên là bảo thiền thì đương nhiên chị cất
đấy. Thế là bảo con phải thiền đã. Khi thiền rồi con mới nói câu đấy con mới thấy là ùi nó s đúng.
Vâng.
C bảo là cái gì cũng là thiền suy nghĩ là thiền con thấy ùi đúng luôn. Lúc con đang thiền ấy con nghe lại bài bài hướng dẫn thiền vào đây.
Khi con thiền mà con bảo con nghe câu sủa cái suy nghĩ ra thiền thế. Ừ đương nhiên suy nghĩ ra thiền đấy. Và nếu đứng lên mà con vẫn không bị quên thì thấy đứng lên thì vẫn là thiên không phải nó là cái suy nghĩ trong thiền thì là khác với suy nghĩ ngoài thiền. Hai cái suy nghĩ thôi mà
nên nó Nếu trong nghĩ trong thiền là thiền thì đứng dậy nó vẫn là thiền. Đấy thì cái cái con cần là một cái trải nghiệm mà cáiấy con phải trải nghiệm thế thôi chứ con không cần phải ngồi lý luận tại sao suy nghĩ là thiền. Cái chà là thiền chỉ là làm cho con có một cái hệ thống kiểu viết đúng để tự tin thôi. Nhưng mà cái thực sự con thiếu là một cái những cái trải nghiệm khiến khẳng định rằng là lúc con đang thiền đấy thì cái gì cũng đang thiền hết. Đấy mới là mấu chốt. Cái nói dã họng cả đêm nay. cũng không ra mà con phải thiền ngắn rồi em đã tính tiếp được hay không được cũng được mà cũng không ra mà không được cũng ra bàn bàn trên cái cái việc thiền này phải hả conâ
chứ không phải bàn trên cái lý thuyết được tại sao cái gì cũng thiền gì sớm lấy sức m
sáng rồi overload rồi
3:00 rồi