Sự bình đẳng của hơn và kém

Bản gõ chi tiết
Transcript

Mấy cái miếng miếng me để lên số lại nhở. Chị thấy nó bị nóng quá nên phải mở ra tí cho nó chị còn nhiều đĩa cho anh đĩa trên bàn đĩa nào bỏ bát đi. thì thấy đăng nếu mà thấy đĩa ấ mà thấy đĩa thì gã ng điện thoại của em này alo nhá chí dụng ra kìa kinh nhỉ tinh thần thì con vẫn tiếp tục thiền giống như cái bài hôm nay giảng các bạn nhưng mà con ở một cái nhận thức một cái thái độ khác thế thôi ch thần vẫn thiền như thế như bài chiều nay giảng đấy khác ở chỗ là thế nào thiền đạt hay là thiền không đạt vẫn thiền hết như bài thế này chụ dảy xửu đây nhá không có gì thay đổi cả nhưng mà nó cần một th độ một thái độ trí tuệ hơn. Vậy ai trả lời ví dụ thế nào thiền đạt hay là thiền không đạt? Ai mà hay có vấn đề thiền đạt không đạt ấy thì trả lời ch thế là thiên đạt thế là thiên không đạt hoặc thiền được hoặc thiền không được không được hoặc là thiền đúng thiền sai đấy tóm lại mấy cặp đấy đúng người thì là đúng sai đúng không thế này thiền đúng này thiền sai này thế này thiền được hay thiền không được này Có người thiền thế này mới đạt này kia là không đạt đấy cần tất cả con đều đều phải hỏi câu hỏi đấy đúng không? Sau quãng thời gian thì cơ bản mọi người là gần như full 100 hết đúng không? Ở đây có ai chư 100 không? 100% không có ai mãi chư được 100% không? Hết rồi đúng không? Có hết rồi đúng không? Nên là sụ cảm thấy là cái là đến thời điểm phù hợp rồi. Sụ hỏi con đấy. Thế nào là thiền đúng thế nào thền sai? Hoặc là đối với con thế nào có một loại được và không được đúng không? đạt không đạt thì đúng sai cặp của con mỗi người khác nhau có người quan tâm đúng sai thì đúng sai quan tâm được mất thì là được không được buổi nay thầy thành công rồi còn kia buổi thiền thất bạ đấy kiểu đấy đừng mất đấy đấy có người là th mỗi người khác nhau thì ai cho các con có hết đồng ý không những ai có cái đấy anh nào những ai có cái định nghĩa đấy trong lòng đây nào định nghĩa là thiền được và thiền không được phải có chứ thiền được và thiền không được không được mới là vô lý giờ không có mới là vô lý được cái cả là không định nghĩa bằng bằng lý thuyết thì cũng phải nghĩa ngầm cảm giác đúng không ch không có thế thì ai trong những người mà không ra thì ai phát biểu thử xem cứ chia sẻ thôi hôm nay mình sẽ giải quyết đúng cái vấn đề quan trọng nhất đấy là xong rồi mình hả ừ chia sẻ cái cái quan điểm chính thức của con hoặc quan điểm mà con thực ra con ngậm nhân con nhận ra là hóa ra mình ngầm coi như thế là được không được ngầm ngầm có người chính thức luôn trong đầu gạch giọng này được luôn này có người thực sự là trong đầu i giống nhau giống nhau nhưng mà ngầm là gạch đầu rò gạch đ Đ đấy thì con cần phải nhận ra cái đấy. Con phải khảo sát ra cái đấy và nó là lõi đấy. Nó lõi của cái buổi của cái việc con giải phóng ra khỏi thiền mà vẫn thiền bự bình thường. Con thì là à đợt trước là có hai mắc hai cái chính. Thứ nhất là một khái niệm đang là ừ. Cái thứ hai là cái trạng thái cảm giác ấy. Ví dụ cảm giác tự tin đúng đúng rồi còn cảm giác tôi sai rồi. Đấy thì hay mắc hai cái đấy. Thì từ đợt mà sư phụ dạy về ba góc nhìn ý mới thấy là ờ mình còn mắc cái này là khái niệm đúng là rơi vào góc nhìn thứ ba còn cảm giác đúng là là là ok ấy tự tin ấy thì là góc nhìn thứ nhất ừ là đánh giá bằng cảm giác như vậy đạt hay không thì thứ nhất là cảm giác đúng không cảm giác có vẻ đúng rồi đấy cảm giác đúng cảm giác đúng rồi chính xác rồi đúng không ok cách phân biệt đúng không cảm giác đúng rồi thì chắc là đúng rồi cảm giác sai rồi thì chắc là sai rồiấy số một quá rõ rồi số ba là con định Nghĩa thằng này là đúng này. Còn định nghĩa và định nghĩa thế này là sai này. Con so hai cái vào nhau biết ngay là đúng hay sai. Vâng. Cái thứ hai cái thứ hai mới nhiều chứ. Cái cái góc thứ ba mới nhiều chứ. Góc một thì chỉ một số người thuộc loại thuộc tiếp cảm giác thôi. Góc ba là góc đặc biệt đặc phổ biến đặc thù tất cả mọi người. Ng là kể cả có số 1 vẫn có số ba. Kể cả có hay không có số một ấy thì vẫn có số ba. Có không có. Đấy muốn hỏi cái số ba ấy. Cái đấy thì ăn cho ba thì đ sau này thì mới Nhờ cái buổi mà hôm mà sư phụ chỉ con cái thiền đúng ấy. Ừ. Là lúc mà mà có khái niệm ấ nói là có sư phụ này hay là bật ra khái niệm khác sư phụ là là nhìn tiếp đấ bỏ qua cái cái suy nghĩ đấy tiếp tục nhìn vào đang là này thì con nhớ cái đấy. Thì bây giờ là cái hiểu con là đúng ấy là khi mà suy nghĩ nó bảo hay là góc số ba ấy là mình nhìn tiếp thì thấy đang là đấy. Còn nếu mà chạy theo nó như đúng Rồi hay gì đấy mà bị bị tin theo ấy thì là lúc đấy là là thiền sai không? Chúng đang hỏi con là thế con thế nào thiền được thế nào là không được định con hỏi hỏi chính xác cái số ba của các con của các con bây giờ bây giờ được của con là là khi mà khá có khái niệm cóấy thì nhìn tiếp vào cái đang là thấy đang là thôi thì là được còn thấy đang là được không thấy đang là không được ok rồi đấy rõ ràng gì nữa không thấy đang là không được ok tiếp đi người khác đ người khác đ đấy nó rõ mọi người tự khảo sát chính mình xem Con là con thấy hay định nghĩa là nó phải tự nhiên chứ tại sao nó phải cố gắng nhiều như thế này. Có cố gắng là là là không đạt là không đạt cố gắng. Còn cố gắng tự nhiên thì là đạt. Tự nhiên mà nó thấy nó mới là đạt. Rất tốt. Đấy tiếp đi. Thấy chưa? Quên tên rồi. Cái gì? Nhất cái gì nhất? Duy nhất. Duy nhất. Con thấy là ví dụ như lấy cái này bỏ cái kia ấy thì là sai. Lấy cái này bỏ kia là sai. Ví dụ lấy gì bỏ cái gì? Ví dụ như là ví dụ một suy nghĩ nổi lên mà cứ phải phải ví dụ Ví dụ như phải xem nó là gì thì tức là cứ một có một cái quy tắc nào đấy với ví dụ như là phải thấy được suy nghĩ là ừ là đang là cái gì phải thấy suy nghĩ chỉ có chỉ đang là thôi chứ không có suy nghĩ nào hết. Phải thấy là chỉ đang là thôi chứ không có suy nghĩ. Vâng. Ok. Chứ nếu mà nó hiện ra theo kiểu là có suy nghĩ thì không được. Nếu có suy nghĩ là không đạt. Ok. Rõ ràng không suy nghĩ là đạt, có suy nghĩ là không đạt. Chỉ đang làm không suy nghĩ là đạt. Vâng. Chỉ đang làm mà thấy có suy nghĩ thật thì đạt là không đạt. Ok. Định nghĩa con tiếp đi. Đấy con hoặc là có hẳn có ngầm chắc chắn lạ. Có con ạ. Con thì có cả kiểu góc một và góc ba. X đang hỏi góc ba thì đối với con cái gạch đồ dòng là khi mà nếu thấy là nó cả một đi. Một đi. Còn người nào có một cứ nói cả đi. Nói chính là mẹ bâng ra ánh sáng mà. Ví dụ thấy một cái cảnh ở chỗ khác hiện ra xong tin. Ừ. Chạy theo thì là không đạt. Thấy một cái cảnh khác hiện ra chạy theo tin thì không đạt. Tin nó suy nghĩ gì. Vâng. Ok. Đấy còn phải xem nó là cái gì thì mới là bắt đầu của việc đạt. Rồi xem được nó là cái gì thì đạt. Vâng. Số một thì sao? Còn cái một là nó đánh giá bằng cảm giác. Cảm giác tự tin hay không? Tự tin tự tin thì là đạt, không tự tin là không đạt. Vâng. Ok. Rất tốt. Tiếp đi. Đấy. Rất tốt. Tuệ Onh. Nhầm nhầm nhầm vô. Con thì là ví dụ như là phải thấy đang là tự nhiên. Thấy đang là thấy tự nhiên không tìm kiếm một cái trạng thái nào khác. Không tìm cái nào khác thì đạt đấy kiểu như vậy là không thấy đang lạ này hoặc là không tự nhiên hoặc là tìm kiếm một cái nào khác thì là không đạt rất tốt đấy. Mang ra ánh sáng nhá. Hôm này mình sẽ mang đông đấy ra ánh sáng. Con thì con thấy là đúng sẽ là có một cái mặc định là chỉ có đang là không có gì hết. Xong sau đó thì cái gì diễn ra cũng được. Còn mất cái mặc định đấy là sai. Có mặc định là chỉ có đang lạc không có gì hết thì được thì đạt không có mặc định đấy thì là sai. Thì không đạt. Ok. Đấy thì giả dụ như là thì là sai. Thì là sai. Đúng rồi. Số ba mà đúng sai. Vâng. Thì suy nghĩ vừa vừa thôi. Chẳng hạn chưa mất mặc định thì vẫn là ok. Suy vừa vừa không mặc định thì ok. Ờ suy nghĩ quá lên bay mắt mặc định thì là không ok. Không ok. Ok. Rất tốt. Rất tốt. Tiếp đi. Đấy lô ánh sáng nhá các bác nhá. Con thì có cả một với ba ạ. Nói đi. Số ba ai cũng có cả một cả ba nhưng mà số ba của con là tức là phải làm gì đấy để thấy cái đang là xong rồi lại không thấy cái vừa làm đấy là đang là phải có hai thứ v cộng lúc. Vâng. Phải làm gì đó thấy đang là xong lạii không thấy cái vừa làm đấy. Vâng chứ ví dụ làm gì xong thấy cái đấy là đang là không sao. Làm xong mà thấy đang là nhưng cộng với cả thấy cái vừa làm xong thì vẫn không đạt. Đúng rồi. Nếu mà làm xong xong xong lại quên mất là cái vừa làm đấy là đang là ấy thì là không đạt thì là không đạt. Còn làm xong là thấy là đang là như lại thấy cái vừa xà làm không thật. Thế tất cả đều là đang là chỉ là đạt đ Thế đấy. Băm thế đấy. Vâng. Kịch bạn rõ ràng đi nữa. Vâng. Còn cái số một là cảm thấy đạt. Cảm thấy đạt cảm thấy được. Cảm thấy được là được. Ok. Rất ok. Theo đi. Con bất vô ý. Con thì là phải thấy đang là nhưng mà theo kiểu là khi một cái gì hiện ra thì thấy ngay nó là đang là chứ không phải là cái thứ đấy. Thế hiện ra thì thấy nó đang là chứ không phải thứ đấy thì đạt. Thì là mình đang thì đạt đạt theo kiểu là mình đang ở trong đang làm một cách tự nhiên ấy. Ý lài mà phải thấy một cách tự nhiên chứ không phải là hiện ra xong rồi phải thì hục tập rồi phải thấy tự nhiên thì mới đạt biến nó thành đang là ngay cái tập thì không đạt trong sáng ấy thấy nó là một cách đang làm một cách trong sáng rồi ok chuyển đi chuyển đy à đừng nói một cái à với cả cảm giác nữa cảm cảm giác cứ cứ trúc chắc không tự tin hoặc là cứ cứ căng căng ấy trúc chắc căng căng thì là không đạt là không đạt phải là thoải mái nó các con nên nói cả một cả ba vì con rất nhiều một vâng một con con thêm cái này là phải thấy suy nghĩ suy nghĩ nó tự hiện và tự tan ấy chứ còn mà mình mà đắm nhau với suy nghĩ Ấy hoặc là mình cứ phân bua với nó là không ok rồi. Ok rồi. Ok ok nói đi Duy Nguyên ai chơi đ một đi con bổ sung phần một là con thấy mượt thì là đạt mượt thì đạt cứ thấy chữ chúc chắc với cả phải làm thì là không đạt phải làm là không đạt. Ok phải làm là không đạt đấy là không đạt. Con thấy cái một là thấy kiểu trôi chảy ấy. Trôi chảy là đạt xuất hiện thấy đang là luôn là đạt còn đạt chúc chắc là phải xong rồi thấy nghi ngờ phải tập thì là nghi ngờ phải tập là không đạt. Ok tiếp đế mình chắng mình chẳng. à nh không thể chạm không thể chạm trắng mình nói quen quá rồi hiểu không thôi từ đây gọi không thể chạm cho quen chứ trắng mình dù làm gì cũng chỉ thấy trắng mình cũng đúng nhá cái nghĩa đấy rất hay đấy dù làm gì thấy trắng mình thế thôi không phả chạ hôm đấy gọi xí xin tên đấy ừ hay là trắng mình tổn hương trắng mình cũng được thế cứ s gọi cả hai có vui ừ ok được cả hai thế rồi chứ đ đây con về góc một là con thấy cái cảm giác bất chấp ấy là thấy rất là ok cảm giác bất chấp thì đạt nó thoải mái đ bất chấp bất chấp đấy chấp Không thể nào dọa được mình hết. Không thể chạm không thể chạm được mình. Không thể chạm được đạt bất chấc không thể chạm đạt là lúc nào mà cứ bị dính dính vào nội dung ấy xong rồi cứ run rẩy xong rồi ôi cái này mạnh quá cái kia ghê quá các thứ đấy thì là không đạt đúng nhở. Đấy con anh nói an nói một góc một con cũng là có một cái cảm giác bất chấp và thực ra là nó có một cái sự confirm rất nhẹ là như kiểu là à nghiệm này là đúng rồi có một cảm giác confirm có một cảm giác confirm nhẹ. Ngon rồi đấy. Ồ con thấy rồi đấy. Như là mình sẽ ngon thật đấy. Kiểu như thế nào tế lắm hoặc là sự thật cảm giác nó là một cảm giác làm gì đấy tiếp không? Cái cái góc một của con là đầu tiên là phải có phải có cảm giác đúng. Cảm giác đúng. Vâng. Thứ hai nữa là trong trong quá trình thiền ấy thì cái cảm giác tự tin càng ngày nó phải nhiều hơn. Cảm giác tự tin tăng lên. Đúng rồi. Giống như kiểu là càng ngày thấy là ơ đúng rồi. Không thể nào có chuyện có gì hết. Chỉ có đang là thế này thôi. Đấy. Xong. Tức là nếu mà nếu mà nó không nó không dâng lên như thế thì có vẻ là nó sai ở đâu đấy. Đấy là đấy là ở góc một. Vâng. Thế còn ở góc ba là đâu nhở? 1 là nếu mà dừng lại ở bất kỳ chỗ nào thì đấy là sai. Dừng lại ý là nếu mà chẳng hạn như là à cái này đúng là đang là rồi mà không mà không thấy được là cái đấy cũng là kinh nghiệm đang là bằng bằng thực tế là nhìn ấy chứ không phải là nghĩ. Ấ thì đấy là sai. Rồi thế. Phiêu à nhầm phân vất cả phân vất cả phân khả phân thế nào cũng được đầy đủ khổ thế đủ đầy đủ cơ bất cả phân thiếu là chết giở không thể thiếu rồi con thì đạt là từ góc một ấy thì thấy là thì thấy thấy đang làm một cách rõ ràng và giảng. Ừ thì là đạt rồi. Còn nó cứ không rõ ràng nó cứ mờ mờ mịt mịt. Thấy hoặc là một cái nữa là hoặc từ nhìn từ góc ba thì thấy là nó đấy những cái mờ mịt hoặc những cái mà không rõ ràng ấy. Nếu mà thấy nó là đang làm một cách dễ dàng thì thì vâng thì vẫn là đạt nhưng mà thấy nó cứ lủ lủ đấy hoặc là những cái những cái cảm giác cảm lo lắng hoặc là bất an. Bây giờ là góc một đấy. Bất an lắng những cái hiện ra ấy. Những cái hiện ra ấy mà nó cứ nó cứ lù lù ở đấy hoặc là nó cứ không không thấy là nó chính là cái đang là ấy. Ừ. Đấy thì là sẽ thấy không ổn không đẹp. Rồi ok tiếp đi cho em cho con bổ sung nói ạ. Có chứ sẽ nói tất còn nhiều lắm. Cho con bổ sung một ý ở cái góc góc ba ấy ạ là con thấy là tức là rõ ràng là mình hiểu nhá nhưng mà khi vào thiền ấy là có rất nhiều lúc con thấy là đáng nhẽ ra nếu mà đúng ấy thì nó càng ngày nó càng phải càng bớt những suy nghĩ đến quấy quấy giày đi bớt suy nghĩ quấy dày mình đi thì đạt bớt suy nghĩ Cứ tốt đấy. Từ con góp một của con thì là nếu cái thiền đấy mà nó không lỏng và nó không thành một cái kiểu trôi chảy dòng chảy ấy mà nó bị cứng đặc ấy thì là sẽ không tự tin. Ừ. Mà nếu mà nó lỏng mà thấy rất rõ là ờ chẳng có cái quái gì cả, nhẹ này lỏng này trôi chảy trôi chảy mượt và nó không bị bó hẹp mà nó rất là rộng mở ấy thì thì là thì là con thấy tự tin t đạt bó hẹp thì không đạt. Vâng. Còn ở cái góc nhìn ba ấy thì là Ngày xưa thì là nếu mà chỉ tự tin thì không đủ, nó phải có đủ cảm nhận. Cảm nhận phải có đúng cảm nhận là ờ nó chỉ đang là chả có cái quái gì cả. Thì như thế với con là đạt. Còn nếu mà chỉ có trong suy nghĩ tự tin thì tự tin không thì không đạt. Ok. Rõ ràng đấy. Rồi con thì à góc nhìn số à số ba thường là sẽ ba hay gặp th hiệu số một em thấy là có cảm giác sẽ là cảm giác mà không tức là không chống lại không từ chối hoặc ít ấ ít chống lại ít từ chối thì là đạt còn nếu mà cảm giác khi nà cảm giác từ chối rất nhiều ấy, chống lại rất nhiều viên thiền thì không. Ừ thì không đẹp. Ok. Rồi con góc góc số một là mình có cái cảm giác là tự tin đấy. Ừ. Tự tin là chắc chắn là chỉ đang là không có gì hết rồi. Thì thế là chắc chắn đúng rồi. Ừ. Còn nếu mà mình đang có cảm giác là không biết đúng hay sai nhỉ? Cảm giác kiểu ho m cảm giác không biết đúng hay sai thì là không đạt. Vâng. Cảm giác tự tin là nó rồi thì đạt. Rất tự tin đấy. Thì chắc chắn rồi đấy. Thì thì thì ok rồi. Rồi rồi rồi. Ok. Tốt. Còn góc số ba là con thấy là là nhìn kinh nghiệm ấy thấy là chỉ đang là thôi không thể có gì khác ấy. Tức là thấy bằng kinh nghiệm ấy thì là đúng rồi. Còn sai là lúc đấy mình cứ ngồi mình nghĩ vẩn vơ ấy. Đấy và chỉ nghĩ được à là đây là đang là không gì hết thôi. Nhưng mà đấy là nghĩ thôi thì mình chỉ thấy cái suy nghĩ đấy thôi chứ không phải là thấy cái kinh nghiệm đấy. Ừ. Rất tốt. Ừ. Thì quên đên rồi. Thật tướng. Thật tướng. Dạ. Thất tướng. Của con số một thì là phải cảm giác đang là phải mạnh tức là phải xác quyệt mạnh nhận thức và ngồi xuống thì phải đang là phải rất là mạnh vững chả đang là mạnh thì là đạt. Dạ mạnh còn khi c số ba mà không đạt á là thà lỏng quá thì suy nghĩ nó tuôn ra nhiều quá thì không chắc là là mình có thấy được hết là các trạnh bét ngột cái đang là không. Ừ không biết có bị cái chui vào suy nghĩ đoạn nắm bắt đoạn nào không thì cái bùng nổ về cảm xúc hay suy nghĩ á thì là rơi vào cái trạng thái là không chắc chắn rồi cái đoạn vừa qua sẽ như thế nào. Ừ. Mà thả quá à mà mà giữ quá thì là là cũng không đạt. Ừ. Giữ quá không đạt, thả quá không đạt. Dạ. Không nhiều giữ không nhiều thả thì là đạt. Đấy. Vâng. Chắc thế. Chắc thế rồi. Tiếp đi các bạn. Đây nốt đi xong rồiên online. Vừa vừa vô ý không phải mơ ra. Vũ trụ không phải mơ ra. Mơ ra mơ ra. Ok. Con thấy từ góc nhìn số một thì có một cảm giác đúng rồi. Chuẩn rồi. Cảm giác đúng rồi. Chuẩn rồi. Thế rồi thế rồi. Giả đạt. Cái có một cái nữa là số một là nó tự tin á. Ừ đúng rồi. Chuẩn rồi. Tự tin thì là ok. Thì vẫn là số một đấy. Vẫn là số một. Còn cái confirm đúng không? Một cái một cái cảm giác nó chỉ là một cái cảm giác confirm thôi. Cái số ba là một cái là nỗ lực thì nó nhầm đầu rồi. Phải tự nhiên. Không có nỗ lực thì là không đạt. Phải nỗ lực thì không đạt không nỗ lực thì là đạt không nỗ lực là đạt. Một cái nữa là phải thấy đang làm kinh nghiệm liên tục. Còn nó bị chui vào suy nghĩ thì không đạt. Thế là dục thì đạt, chui vào suy nghĩ thì không đạt. Đúng rồi. Làm vào suy nghĩ thì không đạt rất tốt. Chui vào suy nghĩ mà bất tỉnh thế con ấy thì là nếu mà đạt ấy tức là thấy đang là một cách tự nhiên mà liên tục. Liên tục thì đạt. Tự nhiên liên tục thì đạt tự nhiên và liên tục. Đấy thấy đang là ấy. Thế còn cái cảm giác ấy thì là có một cái cảm giác là bất chấp. Tức là cái cái gì hiện ra cũng được. Nó hiện ra ra chỉ là hiện ra thôi. Bất chấp cả thấy hiện ra. Ok. Đ cái gì? Hin ra. Hiện ra nó chỉ là hiện ra thôi. Nó không thể là cái gì được ấy. Đấy. Hay là suy nghĩ. Suy nghĩ mà ví dụ như là có nhiều suy nghĩ nhưng nhận ra ngay thì là đúng. Còn nếu mà chui vào nó sâu quá mới nhận ra thì là không không đạt có nhiều suy nghĩ mà nhận ra thì đúng. Còn nếu mà chui sâu vào thì không đạt. Vâng. Chui sâu vào mới nhận ra thì không đạt. Còn nếu mà nó nó có suy nghĩ nhưng mà nhận ra thì đạt rất tốt. Rất tốt. Tiếp đi. Nhân tiếp đi. Xúc. Góc số ba không đạt là là sợ suy nghĩ. Sợ suy nghĩ là không đạt. Ờ phân bua hay là chạy theo nó là không đạt. Ừ còn thế nào là đạt? Đạt là nó hiện ra thấy nó là đang là thấy ra là đang là đạt. Ờ ok. Là góc số ba góc số một thì sao? Thấy thấy hiện ra tí à thấy nó hiện ra nó đang là đang là tức là bao gồm tức là nó không có không có thật ấy. Ừ. Những điều mà suy nghĩ nói là không có thật ấy thì đạp thì đạp đạt nó đang là hầy đạt. Rồi còn cảm giác thì đó cảm giác là phải cảm giác bất chấp thì đạt cái gì hiện ra cũng được đạ cả chấp thì đạt. Cái gì hiện ra cũng được thì là đạ cảm giác không bất chấp. Không bất chấp á tức là tức là nó nó sợ cái này sợ cái kia sợ suy nghĩ này hiện ra sợ suy nghĩ hiện ra hay sợ sợ cảm giác hiện ra hay nói chung là một cái gì đó sợ sợ gì đó ờ cái cảm giác sợ cái gì đó căng căng là không đạ rồi ok tiếp đi trên mạng đi chuyển sang bắt đầu minh minh ngon đi. Mình ngon nói con có cả 1 2 3 nói đi cả hai lòng không sư phụ hài lòng đá đúng rồi đấy ạ khai là ví dụ như này tức là sư phụ sẽ đo điểm đoán là là ví dụ sư phụ sẽ bảo là đây này đây này như này là ok rồi ngon rồi không rồi cái này lại kẹt ở đâu rồi nên là đâu đó vẫn có con nghĩ là vẫn có vẫn có hai. Ok nếu sự bảo đạt thì là đạt không đạt là không đạt vâng cái gì đó ở phía sư phụ sẽ vẫn có có trọng lượng. Thứ hai là lúc mà đi tư với các bạn mà khi mà trong lúc nói chuyện mà cái cảm giác là ồ các bạn thấy là mình cũng ok đấy thì cũng cảm giác yên tâm đến từ cái biểu hiện của các bạn. Con cận confirm đạt. Ừ. Đấy đấy là cái số hai. Số một thì là cảm giác là ờ tự tin này hay là cảm giác là đúng rồi. Sao cũng được ấy. Ờ thì là đạt. Còn nếu mà cảm giác là vẫn lăn tăn đi ra mà vẫn cứ sao sao ấy không đạt. Nói chung cảm giác không đạt nghĩa là không đạt. Ừ. Cảm giác cố gắng là vẫn có thấy mình phải cố nhiều quá, vẫn phải căng nhiều quá là không đạt. Còn cảm giác mà thấy nó căng cũng không sao. Đấy, bất chấp cả căng ấy thì thì mới gọi là đạt. Đấy là một. Còn cái số ba là nhìn vào kinh nghiệm thì mới là đạt. Còn nếu mà vẫn cứ nắm bắt hay là tin suy nghĩ rồi nhìn chỉ nhìn vào trong suy nghĩ á là không đạt. Ừ. Đ rất tốt. Được rồi. Tốt thế đi. Đến cả sau phiên thiền được. Sau thiền được thế đương nhiên là được. Đương nhiên là được. Nếu mà 100% thì mới là đạp. Sau khi đo sau khi đo sau khi đo góc số tiền như nào nhưng mà nó góc số góc số góc số rồi ok rồi rồi nhở đâu đấy rồi rồi ngọc biết định tất cả anh chị con thì góc số một là phải có một cái cảm giác gọi là ba tắt cái đấy đi nó ờ cảm giác gọi là tự tin bất chấp ấy ạ tức là không ngại cho một cái gì xảy ra hết tự tin bất chấp là đạt thế là còn ngại là còn chưa chưa đạt ngại thì nó xảy ra là không đạt. Vâng. Thứ hai nữa là cái tin một thứ gì đó quá thật phải nghĩ quá nhiều về nó. Nghĩ quá nhiều vì một thứ quá thật là đạt à là không đạt. Là không đạt. Vâng. Còn góc số ba là phải thấy đang là liên tục càng lâu thì càng tốt. Đang là liên tục càng lâu càng tốt là đạt. Vâng. Rồi tiếp đi. Đức anh tên thật là gì ấ nhỉ? À đên vô tướng vô tướng đấy. Tên thật tên thật. Vâng. Góp góc có một một tuần hợp lại quên hết tên thật của anh em rồi. Tên thật cảm giác mà nó không nó mượt ấy ạ. Ý là nó cảm giác mượt mượt giống ai nhở Duy Nguyên à. Đúng là hai anh em mượt duy nhất duy nhất hai anh em đấy. Cảm giác mượt thế không? Nó không bị trúc chắc đấy ạ. Thì thì à thì tự tin thì là đúng. Còn nếu mà thấy nó trúc chắc mà thấy nó cứ ý là nó rất là nhiều vấn đề ấy thì thấy là không đạt được rồi vâng. Con góc số ba của con thì là ví dụ như là cái cảm giác là mình mình bị chui vào suy nghĩ rồi. Ừ. Ờ chui vào suy nghĩ là không đạt còn mình phải nhìn vào kinh nghiệm đang làn liên tục ấy thì thì là liên tục đ còn chưa suy nghĩ không đạt. Vâng. Mình không thấy được cái những cái bắn ra hoặc là không thấy những cái thứ bắn ra hoặc là những cái hiện ra nó là đang là thì cũng là không đạt rồi. Rồi. Ok. Bây giờ con giữ tất cả các định nghĩa đấy nhá. Sau xem lại xem nó còn nó còn nó còn đúng nữa không nhá. Cứ cứ nốt lại đi. Con viết lại đi vì bây giờ vì có viết lại sau này thấy sau mà pháp tiền mà nó xịn thế cứ viết đấy sau này sau này xem lại khoảng tháng nữa xem lại nhá còn nốt lại cái mà cho đạt và không đạt đi viết tất cả viết lại và vào điện thoại đi lưu vào một cái nốt riêng để để tháng nữa mở ra xem thôi. Thế nào là đạt thiên đạt thế là thiên không đạt đấy cho còn 5 phút để nốt. H Ok. Xong chưa? Chưa. Xong làm nốt đi. Rồi xong chưa? Cháu anh lại viết prom xong chưa? Viết như viết prom. Xong chưa? Xong chưa? Xong rồi ạ. Ok rồi. Thế bây giờ mình phải khẳng định là gì? Mình những cái đấy nó các con ấy đã viết ra ấy. Nhờ nó mà các con mới đến được ngày hôm nay. Nếu không làm sao con đến được ngày hôm nay? Nếu con không làm sao con thiền được đúng ngày hôm nay đúng không? Những ai đo được 100% những ai đã từng một lần 100% giày này. Đấy thì nếu không có cái đấy thì làm sao mà có ngày hôm nay đúng không? Mình không thể phủ nhận những cái giá trị của những cái đấy được. Mình không có nói đố ngày hôm nay con 100% đây để nghe được sụ giảng. Nó không khi mà cả nhóm chưa được 100% thì không giảng đâu. Cái bài như này bài sắp giảng này như vậy nó không thể nói nó sai được. Thậm chí sau này nó còn là kinh nghiệm tốt để con hướng dẫn thiền cho các bạn học trò các con luôn. Đúng không nhỉ? Nó sẽ là một kinh nghiệm rất tốt để sau này hướng dẫn cho người khác đúng không? Thế vậy mình không phủ nhận cái giá trị của nó đúng chưa? Nhưng con hãy thử nghĩ xem tiếp tục giữ tiếp tục giữ những cái quan điểm này thì cái thiền con sẽ đi về đâu? Bất kỳ quan điểm nào đã viết xuống nhá. Dụ không bất chấp biết viết là viết cái gì. Hãy hãy trả lời sụ thử nghĩ sắp nghĩ xem. Ok. Rất tốt dẫn con ngày hôm nay đúng không? Nếu không không được nghe bài này luôn. Nhưng nếu con tiếp tục giữ này thì con thiền con về đây. Giơ tay giơ tay giơ tay không chơi lấy leo nhá. Tuệ Vân nói trước. Chỉ một à chỉ một thư hụ thứ nh. Nếu con giữ cái cái quan điểm mà con vừa vết xuống. Vâng ạ. Thì thiên con sẽ đi về đâu? Con thấy th nó đi đây thì ok rồi nhưng mà đi về đâu? Câu hỏi đúng không? Nó trôi đây rồi. Rất tốt. Nhưng mà đi đâu đấy trả lời câu đấy. Thứ nhất là nếu mà vẫn tiếp tục giữ thì thiền của con sẽ luôn luôn đi đến chỗ là cần có những cảm giác và cần có những tiêu chuẩn để để trở nên thực sự là một buổi thiền hiệu quả. Ừ. Thế có gì sai? Nhưng mà nói như con chả gì sai. Thứ hai nữa là thế hôm nay con nhờ có tiêu chuẩn đên con mới có 100% ngồi đây gặp sư phụ thế có gì sai? Nói như con chưa chưa chưa thấy gì sai cả chưa thấy có vấn đề gì cả. Nhưng mà b thôi thiền con sẽ có vấn đề gì? Con hỏi chuẩn hơn là nếu con giữ cái đấy thì thiền con có vấn đề gì? Nghĩ lại. nhá. Ví dụ không phản lý về đâu. Thôi nghĩa tốt đâu. Thôi nghĩa tốt đâu mà ví dụ nó sẽ có vấn đề gì đấy. Nếu con vẫn giữ gạch đồ dòng đấy thì thiền con sẽ vấn đề cho anh nếu mà vẫn giữ cái gạch đồ dòng thế nào đạt và không đạt ấy. Ừ thì luôn luôn thiền của con sẽ có thế một số gạch đầu dòng là đạt và một số gạch đầu dòng là không đạt. Nó luôn luôn chia làm hai cái. Đạt không đạt. Và luôn luôn sẽ có hành giả phải ở dưới làm những cái việc để biến một cái thực tức là thực tại luôn luôn sẽ có vấn đề ấy. Kệ khi mà để bình thường hoặc là khi nó rơi vào cái ít nhất là một cái gạch đầu dòng cho bên không đạt thì nó luôn luôn là vấn đề và luôn phải sửa phải đổi phải phải làm một cái gì đấy để biến đổi cái đó thành cái bên đạt. Ok. Đấy nó luôn luôn có khoảng cách với cả thiền thực ra luôn có vấn đề cách gọ rồi người khác đi. Mỗi người có một cái quan điểm gì không? Minh Hải à không phải 02 sau 02 là là mơ ra. T mơ ra là duy nhất xui dạ nên là phải nói ừ nếu mà giữ cái quan cái điểm này những cái đạt và không đạt ấy thì tên con 02 là con cảm thấy nó bị bị chia ra ừ nó phá mất cái cái chỉ có cái đang là không có gì khác mà nó lại nó tạo ra hai cái kiểu là chú anh nói rằng thực tạo luôn có vấn đề cũng rất tốt không hay nói tự nhiên đang là luôn có hai đang là con không bao giờ còn là một được nữa con tu hành để thấy là chỉ một nhưng mà con tập hành mãi thì nó vẫn là hai vì sao Lúc nào lúc nào có một cái đặt và cái không đạt đúng không? Rất tốt. Có rồi. Rất tốt. Tiếp đi bạn khác đi mơ ra đi. Con cũng nghĩ mấy lần đoạn này sao mình có thiền như này chỉ giống bọn con bị điên. Vì sao ý là trong thiền nó vẫn phải tính toán đắn đo nhiều ấ vụ phải nỗ lực vợ thế bị điên là xong lấy được vợ luôn. Thứ hai là con thấy là nếu càng thiền thế này thì càng cảm thấy là mình không giác ngộ được ấy. Ừ đúng rồi. Rất tốt. Thế khi khi nào mới giác ngộ nào đấy. Nếu có thể của này khi nào mới giác ngộ? Không không thể luôn ấy. Thì càng đi càng thấy là ôi sao mình xa giác ngộ chứ không phải gần giác ngộ. Vì sao? Vì mỗi lần thiền có một tiêu chuẩn đấy cho bụ và tiêu chuẩn thì nó vô thường lắm nên là không bao giờ mình đạt được cái tiêu chuẩn mình nghĩ trong đầu hết. Ờ mình có tiêu chuẩn xong rồi mình lại đổi tiêu chuẩn thì không biết khi nào có giác ngộ. Đúng rồi. Đấy là một quan điểm nó chú nghe quan điểm con nào duy nhất đấy. Con thấy con có một cái nữa là sớm bọn này con bỏ thiền kiểu chịu không nổi nữa. Chịu chịu không nổi. Ok. Con cũng thấy là cái nó nó xong này bỏ thiền đấy. Tin vui đấy. Xong giảng ngài xong tự con sẽ hiểu thế nào là bỏ thiền nghĩa đúng. Không vẫn phải thiền nhưng mà bỏ thiền bỏ thiền xịn. Bỏ thiền xịn chứ phải bỏ thiền kiểu con nghĩ đâu. Phải bỏ thiền kiểu nghĩ đen như con nghĩ đâu. Bỏ thiền phải trông con đâu không phải đâu. Mừng quá sao trông day a đấy con thấy thì thì à cảm giác như là ừ cái thực cái sự thật ấy là nó cái sự thật của nó vẫn không phải là sự thật mà nó là một cái gì đấy cần phải làm ra đấy ẩn dưới là nó vẫn duy trì một cái việc là nó phải cái cái sự thật đấy phải được định nghĩa như này mới là sự thật sự thật là cái phải được làm ra vâng ok tốt tốt. Có ai nữa không? Thùy rồi Thy anh tên gì ấ nhở? Như huyễn như huyễn đưa huyễn đi. Như huyễn tiền thật quên bé rồi phải nhớ lại tiền thật có con ấy. Nào như huyễn con thấy là cái cái đang là nó chấp nhận tất cả ấy. Tại sao mình lại đi từ chối một cái gì đấy khác mà muốn để biến đổi nó thành cái kia thành một cái là phải chấp nhận nó là như thế này mới là đúng này. Còn cái sai là bị từ chối. Ừ. Đấy thì con thấy là mình cứ con vẫn cứ cảm nhận là cái thiền này chưa phải là cuối cùng. Ừ. Vì nó phải làm cái nó phải làm Từ vẫn còn cái sự từ chối này. Ừ. Đấy. Từ chối từ chối rồi. Ok. Nào rồi bất động. Con thấy là thiền mình thấy là là một muốn đạt được gì thì không phải thiền. Nhưng con thấy thiền này cứ phải đạt. Có hai cái thì bốn nó phải đạt sai về tên vợ. Sai về tên vợ. Vợ là gì? Vô đắc. Hô đắc. Thiền cường này thì buộc phải lúc nào phải có cái đắc. Vâng. Đúng không? Thế là không phải thiền rồi gì nữa. Thiền cửu này biến cái thiền con thành không phải thiền. Muốn đặt đó không phải thiền. Nhưng mà Khi con đã ngầm định nghĩa rằng có và không, họ đạt và không đạt thì con cảo tao không muốn đạt gì hết. Vì con đã định nghĩa có hai thứ rồi. Con sẽ lén lút đạt lút đạt. Đúng rồi. Dù con có lý thuyết bao nhiêu là không có thì con vẫn lấy nút đạt vì con vẫn tin rằng có đạt và không đạt không đạt đúng muốn được cái gì đó thì không phải là thiền. Cái gì đó không muốn đạt được bất kỳ điều gì gọi là đạt được kim cương chí. Thế này khi nào đ được kim cương chí cả với tình hình này thì con không có kim cương chí cả. Cảm giác đúng rồi. Thậm chí còn không có cái thiền đúng bao giờ luôn ấy. Muốn đặt đó không phải là thiên. Đúng rồi. Chư bao giờ quá đúng không? Được rồi tiếp đi. Ừ bất khả phân phải gọi đồ đ con cũng thấy là giữ khái niệm này thì nó cái đăng là nó luôn luôn có điều kiện ấy. Ừ. Mà cái đang là cứ có điều kiện thì nó nó không còn sự thật nữa. Ấy là phải có cái gì đấy thì mới là đang là kiểu thế.Ừ. Có gì thì mới đang là. Ừ. Ừ. Phải có điều kiện nào đấy phải điều kiện đủ điều kiện đang làm. Vâng. Ok. Thì nó không thể đến sự thật được ấy. Sự thật. Ok. Tiếp đi. Có ai không? Vỗ đắc. Vỗ đắc xong rồi chuyển sang Ngọc biết. À con thấy là ừ giống như là khi mà mình có nhiều tiêu chuẩn con thấy không bao giờ là đủ hết ạ. Ừ. Cứ sau đấy có tiêu chuẩn thì mới đặt được. Bây giờ có mới thì lại không đủ. Không không đủ. Cảm thấy không đủ mà cảm thấy của mình á là mình tự tin nhưng mà sao mình tự ti lại chứ không phải là kiểu như mình không phải là có sự thật ấy ạ. Tin thì không là được đương nhiên là gì? Tin tự ti thì con thấy là cái khoảng cách của mình với giác ngộ với đang là nhiều khi mình cũng hoài nghi luôn ấy. Mình cứ đặt dấu chấm hỏi là tức là mình không biết như thế này nó là đúng hay chưa hay là đã đủ hay chưa. Ừ thì thì nó nó tự nhiên nó sinh rất là nhiều mâu thuẫn ở trong lòng ấy ạ. Được tốt. Chỉ là con thấy là rõ ràng về kiến ấy là mình đã bảo là luôn luôn là thiền. Không bao giờ có gì khác thiền cả. Cảnh là thiền nghi cũng là thiền. Thế nhưng tự nhiên mình lại đưa vào một tiêu chuẩn là Như này là thiền được, cái kia không phải là thiền được. Thế là cái tiêu chuẩn là thiền nghĩ là thiền nhưng có thiền đúng tiền sai. Lư lẹo lắm phải không? Nó tránh được a nó muốn nó không tránh được a phải chảy sang cái bên thôi. Chấp nhận là cảnh thiền đ thiền nhưng mà có thiền thiền được thiền không được. Vâng. Đấy cái trò tâm trí trò nhị nguyên nó rất là lơn lẹo. Thế là đầu tiên là nó tạo ra một cái sai sự thật. Ừ. Thứ hai nữa là nó làm cho mình thấy khoảng cách rất lớn giữa việc là trong thiền với ngoài thiền ấy. Và tự nhiên mình thấy ôi thế này thì thế thì khi nào mà giác ngộ được. Ừ thì tự nhiên tạo ra không những là sai hoàn toàn với kiến mà đúng là thấy là không biết không thể nào mà giác ngộ được ấy. Ừ. Con còn cách xác ngộ bao xa đạt và không đạt. Con còn cái xác ngộ bao xa một suy nghĩ suy nghĩ gì đạt và không đạt. Đi tiếp đi. Như con thấy thì là lúc nào mình cũng bảo là giác ngộ là vốn là ừ không phải nỗ lực, không phải làm gì hết. Ừ. Nhưng mà Khi giữ các cái tiêu chí này thì lúc nào cũng sẽ là có thiền và không thiền, sẽ có đạt được và không đạt được nên là lúc nào cũng sẽ cách giác ngộ một cái điều kiện gì đấy. Tức là luôn luôn là phải làm chứ không phải là kiểu thế. Cách giác ngộ phải một cái làm, một suy nghĩ là phải làm gì đó. Làm đúng chưa? Làm được phải làm được. Ok. Rồi còn ai nữa không? Bí bí Ngọc biết. Ngọc biết con ạ. Con thì con thấy là khi mà mình cứ giữ những cái tiêu chí này ý thì bằng cách vô tình nào đó thì mình cứ nghĩ mình là cái người hành giả đi tu ấy. Đúng rồi. Giữ tiêu chí thì mình luôn là người làm. Có cái không được và cái được thì mình phải là người làm từ cái được không được sang cái được chứ. Đúng rồi ạ. Cái nó giữ người hành giả cực mạnh luôn. Còn tiêu chí thì còn thằng hành giả cực mạnh ở đấy. Vô tình hay cố tình thì đều là thằng hành giả cực mạnh đúng không? Còn tiêu chí thì còn được và không được. Vậy phải còn một thằng làm cái được không được ra cái được. Đúng chưa? Rồi tiếp đi. Vâng. Mà như thế thì nó dẫn tới một cái hệ quả là nó đối nghịch hẳn trực tiếp với sự thật ấy ạ. Sự thật đang làm saoại có hành giả với cái đích để đạt được ấy. Ừ. Có người làm ấy tự dưng nó cứ bị mâu thuẫn. Đúng như Vũ Trang nói, cứ mâu thuẫn ấy. Thế thì lúc chẳng bao giờ về tương đối mà giắc ngộ được cả. Được. Tốt. Tiếp đi. Đấy. Con này Rồi không thể chạ là con thấy hai cái. Một là ừ xác quyết một thứ thôi nhưng mà cuối cùng lại cứ đi vào phân biệt ý nó không thể là một được. Tức là nó cứ âm thầm ngấm ngầm ngược lại với cái xác quyết một chỉ một. Xác quyết một nhưng mà lại tin là có hai thế nào? Xác quyết một nhưng tin có hai vẫn chọn lựa vẫn thương kết vẫn các kiểu. Rất tốt rất tốt. Tiếp đi. Hai là mình tìm hạnh phúc vô điều kiện tìm đại lạc ấy mà sao nó lại là đại lạc có điều kiện xong rồi lại phải cứ phải giữ ấy. Có lúc mất ấy nó đã được chưa có nạc chỉ có mỡ thôi. Đã chạm vào đâu rồi? Ờ thôi đang đang chen đưa cho vô vô tác. Vô ngại vô ngại đangng chen gì nữa chen đáng chen không thể chạm ra mua ngại là mượt quá nữa. Mượt đâu. Thấy hai cái một là ừ mượt. Nếu mà giữ tiêu chí này thì lúc nào vẫn sẽ còn nghi ngờ. Ừ. Và hai nữa là ừ sư phụ cũng nói là thiền này có đất mà chả biết mai sư bội bổi cái này không phải đất đâu thì lại chạ thệu lại sang cái khác không biết cái gì là cái cái cái vô điều kiện cả cuối cùng nó vẫn cứ trên hôm nay là ngày lục tinh lên cho ngày đặc biệt còn mới được nghe cái bài này đấy thật đấy đó thế đi khi nào đất bây giờ đổi từ Chí phát là mất đất đất nó c ẩn thiện rồi không đây đâ còn ai nữa tuệ không phải chỉ một chỉ một ừ con cũng thấy là cái này nó không nó không nó không thể bền vững ấy ạ bởi vì là nếu ví dụ vốn dĩ là chỉ có một thôi nhưng mà khi mà khi mà đạt với không đạt thì thì luôn luôn nó sẽ hướng về cái cái cái tệ ừ là tức là bản chất là muốn hướng về cái cái đạt nhưng mà tâm trí thì nó lại sẽ luôn hướng về nghi ngờ về cái những cái chưa chưa chưa chưa chưa làm được chưa đạt được mà sẽ luôn luôn cố gắng sửa từ cái không đạt để trở thành cái đạt. Thì cái đất này nó giống như kiểu là nó không nó không hề có nền móng ấy ạ. Ok. Đất đất không mó thì đấy thì mới vậy. Đáng đáng nhẽ là đáng nhẽ là đất thì là rất là vững vàng nhưng mà khi mà có đạt về không đạt thì tự nhiên trở thành đất đất gì ấy đất đất đất đất đất ảo ấy. Kiểu thế không phải đất nền. Không phải không phải đất không phải đất nền đất cảnh suối đất cảnh suối đất cảnh suối sơ hở cuốn sơ hở móc sơ hở là mất đấy bất nhị bất nhị bất nhị bất bất nhị thì tức là xác quyết ấy thì là bất nhị rồi thế nhưng mà tức là nó cứ ngầm nó cứ ngầm nó có những cái suy nghĩ như vậy thế là sác quyết bất nhị xác quyết chỉ có một nhưng mà Tin thì lại tin quá. Vâng. Nhưng mà nó cứ ngầm tin như vậy ấy. Thế là tự nhiên nghĩ là vậy thì không biết là lúc nào mình mới đạt được như thầy mình nói. Ừ. Không bao giờ. Nếu con giữ cái này không bao giờ. Đấy có một cái suy nghĩ vậy thôi. Không có lúc nào luôn đấy. Sẽ chỉ có không bao giờ thôi. Xong rồi. Xong rồi là đấy xong rồi là cứ nghĩ cũng phải cố gắng cố gắng. Tiếp tục thế đi. Còn lại một nợn nữa không? không phủ nhận cái giá trị tương đối nó đã mang lại cho con đến tận ngày hôm nay. Nhưng nếu con cứ thế này thì chết. Chết không? Cứ này chết. Cứ hay là chết vì con sẽ mãi mãi luôn cách giác ngộ một cái gì đóạ đúng không? Đấy con tin là chỉ một nhưng con khắc quyết là chỉ một nhưng mà có tin là có hai đấy. Con xác quyết ở đây rồi. Rồi nhưng con tin là phải cố gắng nữa. Có kỳ quái không? Kỳ quái. Con giá quyết là không có tôi đâu nhưng mà con tin là mình phải làm gì đó. Đúng rồi. Thì cái chạng thấy nó cứ đấu nhau từ đến cuối đâ rồi. Mặc dù con đã 850 rồi nhưng con thấy 850 nó tầm thường không? Con đừng nghĩ 850 kinh khủng. Đừng tự tự coi là mình xị. Chả con chưa là cái gì cả. Trong mắt sụ con vẫn là trẻ con. Trong mắt học trò con thì có thể rất là xịn nhưng mà trong mắt sụ thì còn đúng là mấy đứa bé thôi. Đấy nghe kể chuyện lúc thấy đứa bé chưa? Đúng rồi. Lấy khoai. Nãy giờ đúng không? Đúng không? Anh em đồng ý không? Thế con cần một cái cái nhận thức sâu sắc hơn về trước mắt nói về thiền đi đã nha. Sâu sắc hơn. Hôm nay sụ sẽ giảng con sâu sắc hơn về thiền. Còn từ đó thì sẽ có những thức về cái cuộc sống các cái chuyện khác. Khi con ngầm tin là có một cái đạt hay không đạt rất ngầm thôi đúng không? Không phải là đông nào con nghĩ thế đâu. Nhưng mà khi hỏi ra thì ai cũng có hết. Khi con ngầm tin là có một cái đạt và cái không đạt thì con đã biến thế giới của mình. H No. Nhìn thấy nhầm lẫn ở một nơi chỉ có bình đẳng thì tự nó đã là nhầm lẫn. Nghĩ cách diễn đạt rồi nghe thử xem. Nhìn thấy nhầm lẫn ở một nơi chỉ có bình đẳng thì tự nó chính là nhầm lẫn. Có hiểu cố sự nói không? Ngẫm tí xem nhé. Cho con 2 phút để ngẫm. Nhìn thấy nhầm lẫn. ghi vào cũng được. Câu này rất quan trọng trong đời tù các bạn. Ghi vào đây nhìn thấy nhầm lẫn ở một nơi chỉ có bình đẳng thì tự nó chính là nhầm lẫn. Cho anh em 3 phút để suy ngẫm xong rồi có thể phát biểu con hiểu c này chú nào nhìn thấy nhầm lẫn ở một nơi chỉ có bình đẳng thì tự nó chính là nhầm lẫn. Tự nó chính là nhầm lẫn. Ừ. Thôi cho con hẳn 5 phút viết vào đ cho con 5 đến 10 phút để viết vào điện thoại. Em có một cái điện thoại đưa có xong khi giảng so con có ý đúng không được một cơ. Nhìn thấy nhầm lẫn ở một nơi chỉ có bình đẳng thì tự nó chính là nhầm lẫn. Hoặc thì đó chư là nhận cho đơn giản. Thì đó cho nó đơn giản sẽ hiểu hơn. Nhìn thấy nhầm lẫn ở một nơi chỉ có bình đẳng thì đó chính là nhầm lẫn. Đó chính là ừ mình hiểu câu đấy thế nào? Đ Đ mạnh ơi. Có gì đâu. H Ah Đúng chưa? Vâng. Nào con đang xung phong đọc thôi con thể nói bờ luôn ngon luôn rồi thôi bạn thành cho con nào bất khả phân sau đ con nếu bạn nói hết ý thôi thì thôi đỡ con ý đ dư vụ con biết là cái đăng là thì chính là nơi bình đẳng không có đúng sai không có đạt và không đạt tích cực và tiêu cực chấp nhận và từ chối. Ờ chúng bình đẳng vì đều là những biểu hiện không thể phân tách với cái đang là không có gì khác. Ừ. Đấy ạ. Nhìn thấy nhầm lẫn thì tưởng như là đúng nhưng mà lại là nhầm lẫn vì không hề có nhầm lẫn mà chỉ có cái đang làm không có gì khác. Cũng được rồi. Khá tốt rồi đấy. Nhưng mà cô hỏi là con nhận thức thế nào chứ không phải là câu này sự có đúng hay không. Cái con chỉ nói câu này sự đúng ý sự không phải nhận thức thế nào? Thế nào trong bối cảnh này thì tức coi như thế nào? Chú đang giảm một lúc thì nói câu này ra đang giảm một cái bối cảnh rất là rất rất bối cảnh. Một cái rất bối cảnh liên quan đến thiên liên quan đến đạt không đạt nế con nói này con chỉ được một nửa con chỉ nói là sự đúng quá sự quá đúng rồi nhưng không gắn bó gì với cái cái bối cảnh mà sự đang giảng. Vâng con nói thêm luôn ạ. Không nói lại xẽ viết mà không thấy nói. Nào có ai có ai viết tứ liên quan đến đến mấy cái lúc nãy không đấy. Còn nếu không tính gì thì thôi khỏi đọc. Không tính gì coi như là coi như là là hiểu đúng ý sư phụ nhưng lại không dùng được. Con sự cần con viết cái liên quan bối cảnh thì mới liên quan dùng được chứ ai viết b cổ phiêu la đấy không cần phải người khác không cần phải thêm cái phần cổ phiếu nữa đâu. Đọc cho sự cái phần mà nó liên quan đến bối cảnh thôi. Đọc phun đi. Đọc h đọc phun đi. Tụi anh đọc phun đi. Phun ạ. Ừ. Vâng. Con thì đây câu của sư phụ là nhìn thấy nhầm lẫn ở một nơi chỉ có bình đẳng. Thì đó chính là nhầm lẫn. Ừ thì con ghi mấy cái nhầm lẫn mà vừa nãy mình thấy ạ. Ừ. Là nhầm lẫn là thấy có đúng sai, có đạt hay không đạt. Ừ. Có rất nhiều điều kiện khác nhau để có được sự thật và luôn thấy có vấn đề và cần phải thay đổi để đạt được. Ừ. Trong khi sự thật thì vốn là chỉ đang là không có gì hết. Mọi biểu hiện có vẻ như đúng sai được không được, có vấn đề điều kiện này nọ vân vân vốn không có gì hết và chính là đang là nên bình đẳng không có gì khácâ. Không có gì khác mà lại cho là có đúng sai không. đạt có rất nhiều điều kiện khác nhau để có được đang là hay mất đi đang là thì đúng là nhầm lẫn. Ừ. Như à con có ghi thêm một tí như thấy điều không hoàn hảo ở chỗ vốn luôn hoàn hảo, không cần điều kiện gì hết để có hoàn hảo và cũng không sợ ờ sợ gì có thể mất hay thêm bớt được cái hoàn hảo đấy. Ừ ừ. Vô đạt vô đắc vô đắc. Vô đắc. À nếu mình thấy vấn đề trong việc thiền trong cuộc sống nơi vốn bình đẳng không hề có vấn đề thì đó chính là vấn đề à vì đâu có vấn đề nhầm lẫn nào mà tự nhiên lại bảo là có nhầm lẫn và đi xử lý nhìn ra có nhầm lẫn sẽ sinh ra cả nhầm lẫn và cả tôi. Vấn đề tức là mình cho nó có một cái đúng và một cái sai. Nơi bình đẳng thì làm gì có đúng và sai. Thiền với việc chia ra tiêu chuẩn đúng sai trong khi kinh nghiệm đang là không có đúng không có sai. Không có tôi, không có tự tính. Ừ nên nhận thức có đúng để theo, có sai để tránh. Tức là có tồn tại sai thì là nhầm lẫn. Nhận ra không hề có nhầm lẫn thì mọi nhầm lẫn sẽ tự không còn tồn tại. Nhờ đó kinh nghiệm đang là quay về đúng nghĩa tự nhiên và bình đẳng. Nhìn thấy nhầm lẳng chỉ là một góc nhìn thôi. Nhận ra chính là thoát. Gần đạt rồi. Thêm một người thôi. Gần đạt rồi. Quay đọc không? Cảm thấy muốn đọc cứ đọc đi. Vô ngại đấy. Vô ngại giơ tay con xin đọc. Nhìn thấy nhầm lẫn con dùng tiêu chí để đánh giá thiền. Thì dù con sác quyết chỉ một nhưng con đấy muốn nghe những cái kiểu này này nó liên quan đến cái giảng chứ nếu không liên quan đến cái sự giảng thì thì đọc ra làm gì thì dù nhầm như vô ngại là ok đấy nói thẳng về việc liên quan đến thiền đọc lại đi. Con dùng tiêu chí để đánh giá thiền ạ thì dù con xác quyết là chỉ một nhưng con tin là có hai. Một bên là đúng một bên là nhầm. Còn nơi chỉ có bình đẳng đang là chỉ đang là mọi biểu hiện đạt hay không đạt thì chỉ là đang là biểu hiện là bình đẳng. Thế mà con lại tin rằng biểu hiện tự tin hơn biểu hiện là hoang mang thì đó chính là nhập lợ. Hay quá. Hay không hay không? Hay đấy. Toàn là có có khả năng được một cờ đấy. Sự nói xong à vô ngại. Khi con cho rằng có cái đạt không đạt con cho cái này hơn cái kia. Vấn đề là con nằm ở chỗ đấy. Tại sao phải nhắc đến bình đẳng? Tất cả cái con bản chất nằm bên dưới là cái này hơn cái kia. Đạt thì hơn không đạt, đúng thì hơn không đúng. Hơn sai. Không ở trong suy nghĩ thì hơn là chui vào suy nghĩ tự nhiên thì hơn là nỗ lực mượt thì hơn là trúc chắc. Con con đọc lại cái lúc nãy con viết xem có đúng là cái hơn kia không? Mở lại đọc đi kiểm tra lại xem có đúng sự nói đúng không? Mở lại cái đọc nãy cái con viết bả viết riêng và một file ấy xem có đúng mỗi người nói dụ xem là con cho hướng cái gì đi. Từ từ nhanh thôi. Chú Dũng sang đi. Con cho hng cái gì? Tóm tắt cái của con. Mọi người nói là tóm tắt nhưng mà đọc lại đấy xong tóm tắt một cách câu ngắn thôi. Con đang cho rằng là cái gì hơn cái gì trạng thái? Hơn ch hay gì đấy? Học cái gì hơn cái gì nó đi của con là cảm giác tự nhiên là hơn là cảm giác nhân tạo. Ok. Đấy thấy chưa? Đọc lại thấy chưa? Cảm giác tự nhiên thì hơn là cảm giác nhân tạo nhân tạo nhân tạo rồi ông chuyển sang ông bất động. Chết rồi. Chị Dũng có gì nhầm rồi. Thật thật tướng bất động. Con cho rằng cảm giác tự tin thì hơn cảm giác hoang mang không biết đang đúng hay sai. Rồi chuẩn chưa? Cảm giác tự tin thì hơn là cảm giác hoang mang. Có biết đúng hay sai? Nghe có d Giống mình không? Chuyển tiếp sang ông ông vô tác đi. Còn cảm giác không từ chối con đang cho rằng đọc đ con đang cho rằng là cảm giác a không từ chối sẽ hơn là cảm giác từ chối. Cảm giác không từ chối nó từ chối có đúng giống số của anh ở đây không? Rồi. Như huyễn con đang cho rằng ờ cảm giác rộng mở không nắm bắt thì hơn là cảm giác cứng đặc và nắm bắt. Vâng. Rất tốt. Rất tốt. Giống số anh em ở đây không? Bất khả phân. Con thì cho rằng là cảm giác rõ ràng, dễ dàng thì nó hơn là cảm giác mờ mịt và hoang mang. Rõ ràng, dễ dàng thì hơn mờ mịt, hoàng mang. Đúng em đấy không? Có ai giống giơ tay không? Ok. Rất tốt. Rất tốt. Nào đến 0291. Con đang cho rằng là cái cảm giác tự tin trong thiền thì sẽ hơn là cái cảm giác là không tự tin hoặc là Lo lắng bất an. Cảm giác tự tin trong thiền thì hơn cảm giác không tự tin hoặc lo lắng bất an. Có ai có ai giống giống không? Có. Giơ tay nào. Ok. Rồi tiếp đi. Vô ý. Con là cảm giác tự tin bất chấp. Con đang cho rằng Con đang cho rằng cảm giác tự tin bất chấp trong thiền thì hơn là cảm giác căng thẳng. Trúc chắc. Dốt. Có ai giống giống không? Đưa tay nào. Ok. Rất tốt. Nào vô tác. Con đang vô đắc vô đắc vô đất. Con đang cho rằng là việc nhìn thấy suy nghĩ tự hiện và tự tan thì nó hơn là việc phân bua với suy nghĩ. Phân bua suy lên à? Ngồi nói nói với suy nghĩ. Chui vào suy nghĩ cãi nhau với suy nghĩ. À cãi nhau với suy nghĩ. Tức là mình mình đi cảm giác suy nghĩ tự đến đi hơn là cảm giác đánh nhau suy nghĩ. Vâng ạ. Ok. Ai đồng ý là ai có cái cặp giống giống như thế thôi. Th rồi. Thấy chưa? Hôm nay có vẻ chuẩn không? Kệ nó đấy. Kệ nó cũng hơn mà cứ ngồi nó thì chắc chắn nó hơn cái việc là bật bật qua bật lại Con cho rằng cảm giác tự rằng con đang cho rằng cảm giác tự tin không phải làm gì hơn là cảm giác thấy sai sai phải làm gì đó. Rồi ok có ai giống giống không đây tự tin không phải làm gì hơn phải làm gì đó cảm giác phải làm gì đó ok rất tốt vô ạ anh em nghe trong giống mình nhá con ch con đang cho rằng phải phân bua trong thiền thì à không không phân bua trong thiền thì hơn là phân vua trong thiền ok giống ai đấy đúng không chuyển đi chuyển đ bạn này giống bạn lúc nãy rồi tiếp đi cũng con cũng giống như xin đọc ạ Con đang cho rằng cảm giác mượt mà thì nó hơn cảm giác trúc chắc. Nào bạn nào giơ tay nào. Mượt mà trong thiền thì hơn chúc chắc. Ok rất tốt. Rồi chuyển đi. Chuyển sang vô trụ đi. Nhầm nhầm. Mơ ra mơ ra đi. Con vừa con liệt kê có một cái là con đang cho rằng cái cảm giác mà không thể bị chạm vào ấy là hơn cái cảm giác đang khổ. Có thể bị chạm. Có thể bị chạm rồi. Rất tốt. Ai giống được. Thế là mình mìnhị mình không trong cảnh ấy. Cảm giác mình không trong cảnh. Không trong cảnh thì hơn là có trong cảnh. Đúng rồi. Qua lại qua lại này. Ok. Con đang cho là cảm giác bất chấp. Dù cái gì hiện ra cũng chỉ là hiện ra thôi. Không thể có cái gì khác đang là. Nếu không tự tin như vậy thì là không đạt. Không thì hơn cái gì? À tức là hơn như vậy thì hơn cái cảm giác là thiếu tự tin. Ok rồi quay cũng thế không? Chất thì hơi Ok rồi sang chuyển sang quả chứa đi. Quả chiếu quả chiếu quả chứa nhân không cho rằng cảm giác a không sợ suy nghĩ thì hơn cảm giác sợ suy nghĩ ok có ai đúng thế không? Ok chơ tay rồi. Rất tốt. Rất tốt. Ngày hôm nay là ai chơ tay sải phóng hếtấ sắp giảng một lúc giải phóng hết nhanh lắm. Sắp đến rồi đấy. Nhiều thế nhỉ hả? Nói ra đấy nhiều cái gì cũng có. Cứ tưởng ít ra nào. Con đang cho rằng cảm giác đạt rồi thì hơn là cảm giác chưa đạt đâu hoặc là không ra cảm giác đấy. Nào ai giữ tay ai đồng ý giữ đây nào. Ai thứng mình giữ đây nào. Ô anh em m bao nhiêu người đây? Ở đây có bao nhiêu? Hôm nay trừ ba bạn kia bao nhiêu? 10 17 tưởng là mình chỉ có một vấn đề thô ra mình có 17 vấn đề chưa kể lại bạn bạn nói xong bạn sẽ thêm đấy. Nào chuyển sang 02 nào. Không ơ 02 mơ ra mơ ra không à. Cái gì nhở? Chủ mơ ra. H yêu của mức á. Ừ. Của con là cảm giác liên tục thì vẫn hơn là trúc chắc. Con đang cho rằng Con đang cho rằng cảm giác liên tục thì vẫn hơn là chúc chắc. Hơn là cảm giác chúc chắc. Vâng. Rồi cảm giác bất chấp thì vẫn hơn là cảm giác tìm kiếm hoặc giữ một cái trạng thái nào đấy. Rồi có ai giống giống không tay? Ok rồi. Bất khả không thể chạm. Con đang cho rằng cảm giác bất chấp cái quái gì xảy ra cũng được thì hơn là cảm giác dính mắc sợ sệt. À và cho rằng là mặc định chỉ một thì hơn là không mặc định chỉ một không có gì khác, không có gì hết thì hơn là mất cái mặc định đấy. Ờ hơn là không mặc định đấy. Vâng. Có ai giống giống không? Đơ tay rồi. Nào trên mạng đi xong anh em nó tất đi. Chuyển chuyển đi. Chuyển cho Minh ngon chứ đi. Ngon ngon. Con đang cho rằng cảm giác căng ấy thì không ô thì thì không bằng cảm giác lỏng thoải mái. Ừ. Ok. Con đang cho rằng là cảm giác tự tin ấy thì tốt hơn là cảm giác không ổn, không tự tin. Rồi căng thì hơn là thoải mái, thả lỏng. Nào gi đây ai có đúng đây nào. Thả lng thả lng à? Căng thì hơn là thoải mái. Căng thì hơn thoải mái. Thoải mái hơn cả thoải mái dây nào. Thoải mái thả lòng. Ok rồi. Nào Ngọc biết nào. Con đang cho rằng cảm giác bất chấp mọi thứ thì hơn là cảm giác cứ ngại cái không cho thứ gì đó xảy ra bất chấp mọi thứ thì hơn là ngăn cảm ngại gì đó xảy ra ngăn ngại ngạ ai có giống giống ra đây nào rồi thế à vô tướng con thì con thấy có hết của mấy bạn nhưng mà con sẽ đọc riêng là ví dụ như con thấy phần tự tin thì con đang cho rằng đúng mẫu đúng mẫu đúng mẫu đúng mẫu dạ đọc đúng mẫu đấy con đang cho rằng gì đó con đang con đang cho rằng là tự tin thì hơn phần là hoang mang và lo lắng tự tin thì hơn hoang mang và lo lắng lo lắng quay giống tự tin hơn lo lắng Không giống không? Nào bây giờ thụ mỗi người đọc lại câu sụ đi. Bây giờ hiểu ý sụ hơn rất nhiều rồi đấy. Bây giờ mới là Vũ Toàn một cờ nhá. Nhưng Vũ Toàn là người sáng dạ nhất trong cái nhóm này. Hiểu yụ nhất đấy. Ta vô ngại ta thế chứ. Đọc đọc câu sụ lên. Bạn nào to câu sụ lên nào. Đó là chính là chính là nhầm lẫn. Nhìn thấy Con cho rằng một cái trạng thái gì bất kỳ trạng thái gì con đang cho rằng kém ấy. Ví dụ là gì? Lo lắng, lo lắng, hoang mang, trúc chắc. Con cho nó là nhầm lẫn. Nhưng mà con nhìn thấy cái nhầm lẫn ở đâu?Ơơi chỗ trong đăng là nó có cái gì? Nó có cái gì? Nó chỉ có đăng là thôi. Mọi trạng thái trong là ấ thì mọi trạng thái đều bình đẳng như nhau. Vì sao? Đng là Thứ nhất là vì nó là đang là thế là nó có tồn tại cái dạng hấy đâu? Không cần. Con bảo là có tự tin và có và có mất tự tin nhưng mà không còn không có cái chỗ con nhìn vào nó chỉ có gì? Đang là đang là nó không có cái đấy nó chỉ có đang là nên mọi trạng thái trong đang là nó đều bình đẳng. Tự tin bình đẳng với mất tự tin. Bởi vì khi con nhìn vào cái tự tin ấy, thực ta có chỉ nhìn vào đâu thôi. Đang là thôi. Đang là thôi. Cái nơi đó Chỉ có bình đẳng. Cái nơi mà con nhìn vào đấy nó chỉ có bình đẳng. Nó chưa bao giờ có hơn và kém, chưa bao giờ có gì khác. Bởi vì nó chỉ bình đẳng vì sao? Nó chỉ là đang là không có gì hết. Một cái tivi, màn hình tivi chiếu cảnh trên đường rất đẹp và một hình tivi để bên cạnh chiếu cảnh địa ngục rất xấu. Hai quàn hình đấy. Cái màn hình nào xịn hơn mình nào. Xị hơn mình nào. Hai v là bình đẳng. Vì sao? Chỉ có màn hình trên màn hình thôi. Không có địa ngục, không thiên đường. Đúng ý chưa? Bây giờ tự tin và mất tự tin. Khi con nhìn vào tự tin thì con có cái gì? Chỉ có đang là không có gì không có tự tin. Tự tin tự tin. Nhìn và mất tự tin. Con thấy cái gì? Đang là đang là không có tự tin. Có phải hai chạng đ hạ thế đấy là bình đẳng không? Tiếp tục. Trúc chắc và mượt. Con nhìn vào một cái tâm thái Rất mượt. Con thấy cái gì? Ở đấy chỉ có đang làm không có không có mượt xong con nhìn một cái tâm thái rất là chúc chắc. Con thấy cái gì? Chỉ có chỉ có đ là không có chắc bình đẳng chưa? Tuyệt đối không? Tuyệt đối tuyệt đối. Tuyệt đối bình đẳng hay là hơi hơi khác nhau? Tuyệt đối. Nếu mà có một chút thì nó hơi khác nhau. Ví dụ làở chỗ này có một chút tự tin chỗ này có chút không tự tin thì nó mới khác. Nhưng nếu đằng nào nó đều không có gì hết gì hết thì nó bình đẳng tuyệt đối không đây không chỉ bình đẳng tương đối đằng tuyệt đối luôn nhá n cực kỳ bình đẳng hoàn toàn bình đẳng nhá cái tivi thì mình có nói là cái thôi màn hình này sáng hơn bằ kia một chút thì nó không bình đẳng lắm nế là nếu mà ông nào cố gắng moi móc ấy thì bảo là không dụ ơi nó không bình đẳng đâu vì ông này sáng ông kia một chút. Ông này cảnh thiên đường sáng ông kia tối hơn nhau một chút nhưng cái này nó còn không có chút này luôn ấy. Không có chút. Cái tivi nó không phải là hành một cái ẩn dụ chuẩn nhất đâu. Bởi vì nó không có cái một chút đấy để mà hơn nhau đâu cơ. Không có hai ví dụ cục tivi chiều hai cảnh ờ thì con bảo có lúc sáng lúc tối còn đây là nó còn không có sáng tối để mà để mà để mà đi so là cái này hơn đằng kia. Cái này là tuyệt đối bình đẳng. Đây là hoàn toàn bình đẳng. Hoàn toàn bình có bảo sụ ơi đúng là là gì tự tin thì nó có nó đúng là bình Bẳng với cả mất tự tin nhưng mà đấy là tuyệt đối chứ còn tương đối thì nó vẫn hơn một chút con bị lừa rồi nó hơn một chút ấy thì vì sao tin là có một có sự tự tin và có sự không tự tin. Đúng rồi. Nhưng vì đã không có cả hai đấy thì nó bình đẳng 100%. Hoàn toàn bình đẳng chứ không phải là hơn nhau một chút hay cánh nhau một chút đúng không? Bây giờ có lời một ngoài từ Tự tin còn có từ gì nữa? Mình có hay từ từ gì? Nắm bắt à? Không nắm bắt và nắm bắt à tự nhiên tự nhiên mà lực tự nhiên lực đi. Khi con nhìn một cái trạng thái đang là tự nhiên thì ở đây có cái gì? Có đang là không có cái gì hết chứ không phải là có cái tự nhiên một chút tự nhiên ở theo một đang là đấy. Thế khi nhìn có đang là và nỗ lực thì có gì đấy? Có đang làm không gi hết hay là có đang làm một chút nỗ lực? Không có. Chính vì con tin là có một chút thì con mới con mới có thấy m không bình đẳng. Còn nếu con thực sự xác quyết được là gì? Làm quãi gì có gì khác ngoài cái đang là này mọi cái biểu hiện kia đều không tồn tại thì hoàn toàn bình đẳng chưa? Bình đẳng hoàn toàn chưa? 100% chưa? 100% đúng chưa? Vậy thì nhìn thấy nhầm lẫn ở một nơi mà chỉ có bình đẳng thì tự nó tự việc nhìn thấy đấy nó là gì? Nhầm lẫn con bị nhầm rồi. Con bị lừa rồi. Con cho là a hơn b tất cả cái a hơn của con ấy lừa hết rồi. Chính vì con cho hơn đấy con mới chết. Tất cả con đ chết đ cho cái này hơn kia. Và còn nếu con dữ hơn đấy thì không đời nào có giác ngộ. Thậm chí không đời nào có cái thiền tử tế chứ nó giác ngộ. Anh em đọc lại đi có đúng không? Có đây có tin lời dụ chưa? Là nếu giữ cái hơn đấy thì chẳng có giác ngộ không? Bin trang là cái gì cái gì nhở? Con mà xác quyết thì hơn là mất xác quyết. Xác quyết con ngồi rất xác quyết là ngồi không? Con ngồi rất là là mông lung. Ừ. Vì thế con cho rằng là con ngồi trong sự xác quyết thì hơn là ngồi trong sự mông lung. Nhìn thấy nhâm lẫn ở nơi không hề có nhầm lẫn nào cả mà chỉ có bình đẳng thôi. Tự nó là đã coi thơ thấy a một chút chưa? Ý sụ nó là gì? Không phải không phải không có không phải không gì hết hai đúng không phải đúng sư phụ là có cái gì chưa đúng cả hai chưa quấy bắt đầu gần đúng rồi quấy gần đúng rồi ví dụ không phải là không có gì hết không thấy giảng 10 năm nay rồi ngộ quái hôm nay không phải ngày giảng không có gì hết nếu giảng không hết thì con đã nghe mãi con tiến bộ đâu hôm nay sự giảng khác đối với sự giảng cái gì quấy nói đúng rồi đấy không hôm nay sự giảng con này bình đẳng Đ con này s không giảng về không có s giảng về bình đẳng bởi vì con không chết ở không có mà con chết ở bình đảng tất cả con đều dính vào cái cái vấn đề là không bình đẳng con luôn cho cái trạng này hơn trạng thái kia với con mới nhoi đến trạng thái mà con cho là hơn và con từ chối trạng thái cho là kém lựa chọn cả hay con luôn nhoi nhoi hướng đến cô nó đạt đến cái con cho là hơn và con luôn từ chối cái con cho là kémúng con thiệt Thì con đã thấy không? Kể cả con không hiện ra mặt thì con ngầm thấy không? Đúng rồi. Hôm nay chú muốn rằng con bình đẳng và nhờ bình đẳng này mà con sẽ con sẽ tự do. Tự do không phải chỉ trong thiền đâu. Tự do trong cuộc sống luôn đấy. Minh Hải cho rằng là trả hết nợ. Ô đang ông đang tự nói thầm với chính mình là gì? Cái trạng thái trả hết nợ thì hơn trạng thái là không trả được nợ. Thế cả đời ông sẽ vướng vào đấy. Ngày mai ông lại nợi thêm một cục nữa. Bất kỳ lý do gì. Thế là ông lại rơ vào trạng hai đấy. Khi nào ông thoát ông Hải Nam cũng tương tự như vậy. Ông cho là gì? Bố sống thì tốt hơn bố chết. Thì xong bố lại sang mẹ sang mẹ ông. Ông sang gì cô chú? Nó là mình suốt ngày bảo nó là là biết nhưng vẫn không bình đẳng. Không bình đẳng. Vấn đề con là vẫn có hơn. Mặc dù con con nói gì nói là không có hết nữa. Con vẫn ngầm hơn và kém con phá cặp hơn. Tém không phá giống như con không phá cái dây ở giữa ấy giống như trước sự giảm một lần rồi đấy. Con pha một bên nhưng mà hai bên bờ nhưng mà con lại không phá cái dây ở giữa thì mãi mãi có hai cái bờ. Hai cái thì không có nhưng là hơn kém. Đúng rồi đấy. Hiểu hiểu ý cái này dùng ý đấy nhưng mà hôm nay nhấn mạnh vào bình đẳng. Con bảo không có hai cái bờ hết nhưng cói cầu thế đương nhiên có hai bờ. Con có nói cả 10 năm là không có hai bờ nhưng mà con vẫn tin cói cầu. Đấy cái này quay lại cái bài trước đ thẳng có một lần rồi nhưng mình nhấn thẳng vào hơn kém mà con con Con tưởng là học xong rồi nhưng ngày hôm nay khi con viết ra m thấy là gì? Toàn trời con chả học được cái bài đọc đấy. Con vẫn có cầu nối giữa hai thứ đấy. Con không giải quyết cái câu đấy. Hôm nay sống giảng con bình đẳng để con phá cái cầu đấy rồi con. Ừ kinh. Không có cái trạng thái nào hơn trạng thái nào hết. Không có trạng thái nào kém ch nào hết chứ không phải là không hai chạng thái đấy. Nhưng lại có cái hơn kém. Đấy chết chưa? Anh em biết chết lâu chưa? Có con có cái nhận thức là là từ là Ví dụ là tu hành và không tu hành ấy là ví dụ là tất cả đều đang là thế này thôi này. Nhưng mà ví dụ giác ngộ đi thì là là nhận thức đúng còn không giác ngộ là nhận thức sai. Thế là nhận thức đúng hơn nhận thức sai. Đúng rồi. Là bị cái cầu ở cái nhận thức đúng sai. Đúng rồi. Các con ai có cầu hết hơn. Cái viết của con là cầu con là cái hơn giá ngộ hơn. Có một cái hơn một cái kém. Khi con đồng ý với cái cái cầu đấy thì con sẽ có cả hai cái đầu luôn. Và thế là con bảo là giác ngộ với cả gì chả có đâu. còn hơn kém lồ giác ngộ. Còn hơn kém lấy đồ giác ngộ. Bây giờ con sẽ thấy cái câu thơ cực kỳ đỉnh của ông thiền sư. Đấy. Đạo lớn vốn không miễn đừng lựa chọn. Nếu như không yêu ghét hơn kém bỏ ra yêu ghét hơn kém. Vì muốn yêu ghét thì phải hơn kém mà thì tự nhiên. Câu này là câu siêu khó hiểu luôn. Hàng hàng hàng mười mấy thế kỷ rồi người ta vẫn hiểu không đúng. phát là là để con phải giải quyết hơn kém. Ngày hôm nay là ngày hơn kém. Sau ngày hôm nay với xong ấy thì đời con tự thàh thang luôn. Ui tự luôn. Tất cả những cái vấn đề đời của con nhưng mà chỉ có vấn đề pháp thôi nhá. Không phải chỉ có pháp đâu nhá. Kiệt tu thì hơn là kiệt không tu. Hơn là không tu. Thế mà giải quyết xong cái cầu giữa thì sao? Thì xong luôn. Thế nào chả thế? thế nào chả là chả bình đẳng. Hôm nay chẳng con về đại bình đẳng bình đẳng tuyệt đối. Kiệt tu và kiệt không tu là bình đẳng tuyệt đối. Chứ không phải là ờ đúng rồi đúng rồi. Tôi đúng là bản chất là giống nhau nhưng cái nhưng con mới chết. Bình cái bình đẳng con là không tuyệt đối. Đúng các con là lúc nay vẫn học bình đẳng nhưng mà lại không được không đặt đặt được cái tuyệt đối sự giả kia tu không tu mà hình tướng kìa phải hơn tu phải hơn nhiên không tu chứ. Thế là gì? Thế là đâu có bình đẳng tương đối mà nói lẫn rồi đúng rồi thôi giống nhu nhưng mà giầu thích hơn nhiều. Giầu hơn nhiều cửa cho cái hơn kém đấy cứ mình cứ nói tương đối với từ Cứ thấy là đời kích của tương đối thì đấy chính là cái bình đẳng tuyệt đối thì không thể nói là tương đối thì được nữa hôm nay sau nay đang nói tương đối thì đấy vẫn bị ngập trong trong đống phân nhá tất nhiên từ đấy thì vẫn được quyền nói nhưng mà nếu tin thế thật ấy thì ngập trong đối phân chắc rồi không thể tin như thế được quyền nói quyền tin tất cả những cái con đang muốn bởi vì con tin được cái đấy hơn cái bây giờ con kể con muốn giác hội đấy nữa đúng rồi thì con nghĩa là con ngầm nói là cái đấy hơn cái bây giờ là mỗi đứa nói chụ biết con nó muốn gì đấy đời nó không cần tu hành giá ngội đương nhiên rồi nhá. Bỏ giá ngội sang bên nào ông ông ông thật thật tướng hết đau đầu hết đau đầu ok chứng tỏ hệ đu và trạng thái bình thường là hơn trạng thái đau đau ấy trạng thái khắp một đầu thì hơn là trạng thái đau đầu đau đầu ok nào mấy ông mấy ông bất động nhiều tiền ạ hơn thích nhiều tiền ok con đang muốn nhiều tiền nghĩa là con cho rằng nói đi nói đi nói đ con đang muốn nhiều tiền ấy tức là con đang cho rằng là cái trạng thái nhiều tiền hơn cái trạng thái là ít tiền ạ chuẩn rồi nào mời vô tác Con thì đang muốn là chung làm ăn nó thuận lợi tí còn tức là cho là thuận lợi tốt hơn là khó khăn. Trạng thái thuận lợi. Trạng thái thuận lợi tốt hơn là trạng thái khăn khó khăn. Rồi tiếp như huyễn con đang cho rằng là trạng thái được nghỉ ngơi không phải lo lắng. Con đang muốn con đang muốn ờ nghỉ ngơi không phải lo lắng cho bố mẹ con cái thì tốt hơn là phải làm này làm kia cho bố mẹ con. Không con đang muốn nghỉ ngơi không phải lo lắng bởi vì con cho rằng mẫu mẫu thế đấy. À con đang muốn chấm chấm chấm bởi vì con cho rằng chấm chấm chấm con đang muốn nghỉ ngơi không phải lo lắng. Vì con cho rằng nghỉ ngơi và không phải lo lắng cho bố mẹ và con cái thì tốt hơn là phải làm gì đó cho bố mẹ và con cái. Đúng rồi. Con đên ch xem trạng thái vào vì con thực ra con muốn trạng thái. Vâng. Đ lại đi. Ờ con đang muốn đang muốn nghỉ ngơi không phải lo lắng. Con đang muốn nghỉ ngơi không phải lo lắng vì con cho rằng trạng thái nghỉ ngơi không phải lo lắng cho bố mẹ con cái thì tốt hơn nhiều là trạng thái phải làm gì đó lo lắng cho bố mẹ và con cái. Rồi bắt đầu chạm chưa? Chạm rồi. Mời mời mời bất khả phân. Con đang muốn cái trạng thái là luôn luôn không chư trạng thái con đang muốn cái gì đó cứ bình thường đời đã nhưng mà bởi vì con cho rằng mới là một trạng thái. Vâng. Con đang muốn là luôn luôn tự tin. Ừ. Bởi vì con chạng thái luôn luôn tự tin ấy thì nó hơn là cái trạng thái không tự tin. Ok. Nào thấy chạm chạm chưa? Trạng thái luôn luôn tự tin. Nó hơn là trạng thái không tự tin. Thấy chạm chưa? Chạm. Tiếp đi. Hai nhầm nhầm chỉ một. Con đang muốn có thể nói ra được những cái cảm xúc của mình một cách một cách bình thường nhất. Ừ. Bởi vì con cho rằng cái trạng đái mà nói được cảm giác của mình. Mà nói được cảm giác của mình mỗi cái cách bình thường nhất thì hơn là cái chặn ái mà nói ra mà cứ về khóc lóc kiểu như thế này. Rồi nó vừa nói vừa khóc. Ok. Trực tiếp luôn. Ok. Vô ý. Con đang muốn được quan tâm và trân trọng. Ừ. Bởi vì con cho rằng là cái trạng thái đầy đủ và hạnh phúc Khi mà mình cảm thấy được yêu thương, quan tâm trân trọng ấy ừ thì nó hơn là cái trạng thái thiếu thốn và đau khổ được khi mà bị ghẻ lạnh. Được, rất tốt, rất tốt. Sao nói có chạm không đã? Con chạm mà khóc hú đi thôi. Chạm luôn không? Chạm luôn. Đấy. Nếu ai nói mà chạm luôn thì mới hiểu ý sư hộ. À chứ nó chưa chạm thì chưa hiểu ví dụ nói gì. Dường sự giảng lý thuyết s không định giảng lý thuyết sự đang muốn tấn công thẳng vào cái tâm thức của con nên con nói đúng cái vấn đề của con sẽ chạm. Chạm thì là rốn nó nhiều luôn. Ừ. Ch không định giảm một bài đi thiết ngày hôm nay đâu. Ngày hôm nay tấn công. Đứng dậy xong là con khác rồi đấy. Đấy sự là muốn làm một cái việc là đứng dậy xong con sẽ con sẽ khác vì con giải quyết cái vấn đề hơn và kém. Hai trạng thái đúng là hai trạng thái đấy như xuất hiện ra nhưng mà sao lại hơn nhau và kém nhau. Để rồi con muốn một cái háng này và con sợ hãi trạng thái kia từ chối trạng thái kia. Trong khi nó chỉ là một thôi. Cảnh dẫu muôn vàn nhưng chỉ một. Đấy nó chỉ là một thôi. Một gì? Một đang là không có gì hết. Nhưng vấn đề đây không hôm nay mình không nhấn vào đang là không có gì hết nhấn vào cái gì hơn kém bình đẳng vấn đề con là thư đ không gì hết nhưng mà con lại có hơn kém thế làm sao mà hai cái cái cái đúng chưa nhưng ngày hôm nay con thấy như vậy ấy tự con chả muốn tự xem một nữa mà xem con chả khao khát mà cái mà con vừa phát biểu đâu có nghĩa không khác cái mà con vừa phát biểu muốn đâu nói đi. Ừ con muốn a tu hành là tự tin không có kiểu hoang mang hay là rối bời ừ Vì con tin là bởi vì con cho là bởi vì con cho rằng là cái trạng thái ừ tự tin thông suốt ừ à hiểu rõ không vướng mắt ừ là nó hơn hẳn luôn cái trạng thái là hoang mang cứ lù xù bù ấ rồi ok rất tốt. Con chạm không? Chạm. Ok tốt. Chuyển đi không hai đi. Con đang muốn được tự do làm gì thì làm làm gì cũng được. Ừ. Vì con đang cho rằng là cái trạng thái mà mà tự do thoải mái làm gì cũng được. Nó hơn hẳn cái trạng thái mà lúc nào cũng phải lo nghĩ không biết làm đúng hay sai ha là có được làm hay không. Rồi nào xong có chậm không? Có ạ. Ok. Rất tốt. Rất tốt. Ông ạ. Con đang muốn là không cảm thấy bị nhục khi phải xin tiền vợ rồi. Bởi vì con cho rằng là cái trạng thái mà cảm giác bị nhục thì nó không bằng cái cảm giác của việc là thoải mái tự tin khi xin tiền vợ. Rồi. Đo thế nào? Thế là cái này thế nó cứ tức là cái cuộc sống của con gần đây là nó cứ khi đối diện với cáiện tiền long mà mình cảm giác xin tiền vợ xong nó cứ nhục nhục xong rồi mình cứ từ chối cái trạng thái nhục. Bởi vì mình cho rằng cái trạ có một cái trạng thái khác thì nó ngon hơn cái trạng thái không nhục thì ngon hơn nhục. Ừ. Ngon hơn. Nế bây giờ thế nào saong nói xong thế nào? Thế ờ nó chỉ là biểu hiện thôi. Nó không có vấn đề gì nữa. Thế tại sao mình cứ phải từ chối cái biểu hiện để lấy một cái hơn cái kém. Tuyệt vời. Tuyệt vời. Đúng là sự đang muốn đấy. Duy nhất con đ đang cho con đang muốn là gia đình à gia đình kiểu hòa thuận vui vẻ. Ừ. Bởi vì con đang cho rằng cái trạng thái gia đình vui vẻ hòa thuận thì hơn cái trạng thái là gia đình à ờ căng thẳng xích mic chẳng hạn. Đúng rồi. Sao nói xong thế nào? Con thấy thì nó chỉ có cái đang là thôi chứ nó không có hai trạng thái đấy mà mình tức là hai trạng đấy nó không có tức là nó không không thể hơn cái kém nhau để mà mà mà bảo là cái này hơn cái kia được. Ừ. Đấy. Cảm giác là thế mà thế mà sao mà tức là không không tức là không không cần phải lấy hay là bỏ cái kia nữa. Tức là không tức là như thế nào nhỉ? Có nghĩa là con thấy là nó ok được với cái kia. Rồi đúng rồi. Sao cũng được cảm giác sao được là rất ok đấy. Đấy chứ còn trước là nó rất rất muốn lấy một thứ và muốn muốn bỏ cái thứ kia nhưng mà bây giờ không không phải thế. Nữ Ch lấy và bỏ đúng chưa? Bắt đầu thấy thấy hơi sướng sướng tí không? Thấy cũng buồn rủn lắm rồi. Sẽ còn còn mấy hôm nữa còn ngấm hôm nay chỉ bắt đầu raâ thế này ngấm từ từ vì con con phải đối diện cuộc sống nữa thì con mới ngấm ngấm ngấm ngấm chạm mạnh. Đây là bắt đầu chạm nhưng mà con gặp các chuyện khác nhau mà nó sẽ chạm mạnh luôn đấy. À m ra con đang muốn không đau khổ tí nào. Úi giời ơi vì con cho rằng Trạng thái không đau khổ tốt hơn trạng thái đau khổ. Chứ phải có tí nào chứ. Thôi đùa đổ nó đùa nó đùa không đau khổ. Ừ. Trạng thái đau khổ thì tốt hơn là trạng thái gì? Trạng thái không đau khổ nào. Xong nói xong câu ấy thế nào? Ngược nói ngược nói ngược. Trạng thái không khổ nói ngược trạng thái không khổ tốt hơn trạng thái không khổ. Không sao. Nó nó bình đẳng nên là nói ngược cũng không sao hết. Ừ. Nào nói xong thế nào? Con thấy là hiểu kiểu đây là cái mục đích đấy của cái việc mình đi tu hành ấy th là thoát khổ. Vì mình tu mãi mình mới thấy khổ. Mình cảm thấy chưa thoát. Ừ. Nhưng mà ô sân kiểu như là cảm giác đã hoàn thành con đường ấy nhở. Đúng rồi. Đúng rồi. Ngày hôm nay không phải bình thường đâu. Ngày ngày nay không bình thường tí nào. Rồi con ngày con sẽ nhận ra. Con đi tìm tu hành để thoát khổ nhưng ngày hôm nay thấy rằng ôi khổ không cần phải thoát. Đấy và đấy mới th mới thực sự là thoát khổ. Thoát khổ. Con thoát khổ nhưng mà ngày hôm nay con mới thấy rằng ôi khổ con phải thoát. Ừ không phải thoát. Không phải thoát con đấy mới thực sự là thoát khổ. Đấy là Thoát khổ nghìn còn không là cứ thát khổ 700 th khổ a la hạt à vtin có khổ phải thoát xong tôi thoát rồi các nhà thoát được rồi th khổ th khổ 700 còn số đang dạy con thoát khổ 1000 nó khác nhau như trời vự với đất luôn đấy đúng chưa ô sao phải thoát khổ nhỉ ơ ơ khổ với cả không khổ khác như nhau có hơn thằng nào đâu mà lại phải thoát điên à xong mới thấy là ui chính việc đi tìm hạnh phúc khiến con sai Chính việc muốn thoát khỏi khổ đau hiện tại khiến con tiếp tục khiến con tiếp tục khổ đau. Đấy ngày mai bài th bài hát đ sẽ lên hơn kém con con đi theo sự bao năm nay để tìm để thoát khổ nhưng ngày hôm nay nó nó khác hẳn những ngày khác nếu ngày hôm nay sụ làm thành công ấy thì nó khả khác khác bởi vì con bắt đầu cảm thấy là không cần thoát khổ và khi đấy mới thực sự là thoát khổ đấy thư quý vị chỗ đấy khi con cảm thấy không thoát khổ nữa thì đấy mới là con thoát khổ Thôi cứ từ từ ngập nào. Chuyển đi chuyển sang sang chỉ đà đi. Lúc nãy xư nói lại là cái cảm giác nãy nói con mới nhớ cái cảm giác mà con mắc nhá. Cái cảm giác như kiểu bị mắc kẹt ấy. Ừ mà và mà muốn được tự do tu hành để để được tự do nên sư phụ nói rất nhiều lần là càng muốn tự do thì càng kẹt. Mà mà phải tự do phải thấy cái mắc kẹt tự do bình đẳng. Sau đó là kể cả cái hoàn cảnh hiện ra là mắc kẹt vẫn tự do cái lúc đấy vì vì nó là vì nó thấy nó bình đẳng nó đang là thì đấy mới là cái thoát thật sự. Khi nào không muốn thoát khổ nữa thì mới là thoát thực sự. Khi nào không muốn thoát m kẹt nữa thì mới là thoát. Ok. Chỉ là cái đoạn Hải Nam nói con mới thấy bên dưới cái việc mà con muốn kiệt tu hành. Ừ thì thực ra là con đang tin rằng là à con đang muốn cái trạng thái con đang cho rằng cái trạng thái không phải lo lắng về hạnh phúc của Kiệt. Ừ thì hơn là trạng thái cứ phải nghi ngợi. Rồi nhưng đấy là một thôi. Cái thứ hai là con tin rằng là Cái trạng thái hạnh phúc của Kiệt thì hơn là trạng thái Kiệt không hạnh phúc. Đúng rồi. Nhưng mà còn một cái lúc nãy Hạnh Nam thấy con mới thấy thực ra là vì sao? Vì con đang cho rằng là cái khổ cái mà không khổ ấy thì hơn là cái khổ nên cuối cùng con muốn kiệt tu hành nhưng thực ra ấy là vì cũng mình cũng suy từ mình ra hết. Mình cũng là không khổ thì hơn khổ. Khổ. Đúng rồi. Nói xong thế nào? Thì con thấy đúng là kiểu như là xa cũng được không phải làm gì nữa. Mọi thứ nó đều Rất là ok. Đúng rồi. Đây mới là đại hoàn hảo này. Đúng rồi. Đúng là đ sau ngày hôm nay con hiểu thế nào đại hoàn hảo này không thì con chỉ có lý thuyết đại hàn hảo thôi. Hảo qu sự nói thế a vẫn hơn b hoàn hảo. Đúng rồi thì không thể nào đại hoàn hảo được không? A không b như a hơn bế màại hoàn hảo con chỉ có hoàng hảo miệng thôi. Ghê thật sợ thật. Như thế nhở không thế? Làm sao mà hoàng hảo được bởi vì con không thích bao giờ đâu. Con có sống lúc thích đâu. Mình sẽ b con chả ai sống lúc thích cả. về tương đối thì nó không hoàn hảo đâu. Tuyệt đối mới hoàn hảo. Đúng rồi. Thế cũng chết hoàn hảo. Nào chuyển đi. Chuyển sang dong mơ đi. Nhầm con vô trụ. Vâng ạ. Con thì luôn muốn là tự do và hạnh phúc vô điều kiện. Ừ. Bởi vì con cho rằng là cái trạng thái mà tự do và hạnh phúc không phụ thuộc vào điều kiện nào thì nó sẽ hơn hẳn cái trạng thái là phụ thuộc, bám chấp hay là cần một cái điều kiện gì đó thì mới hạnh phúc. Ừ. Nào nói xong thì cảm thấy sao sao có tí giải thoát nào hay là có chư ạ? Ý là tại vì là lúc nào tức là từ ngày xưa đã luôn là bảo là đi tu hành để tìm hạnh phúc và điều kiện ấ ừ nên là hôm nay con có cảm giác là bắt đầu cảm thấy chưa anh đâu ai hơi cảm thấy có cảm giác thế nào lại vô được điều kiện chưa nhưng mà ý là nó không nó không giống cái mình nghĩ không giống cái mình tưởng tưởng là não cười điều kiện lúc là phải cười cười cười ừ đúng không con tưởng hạnh phúc được kiện ông đạo phải cười ông nào vui vẻ bởi vì con cho rằng là cười vui vẻ thì hơn gì hơn khóc khóc lắm khổ sở rồi chuyển đi tiếp đi nào mời bất khả không thể trạng con đang mong muốn là về hoàn cảnh thì gia đình yêu thương nhau này bố thì khỏe mạnh và kết duyên tránh pháp còn bởi vì còn mình nữa ạ nữ còn mình thì tự do thoải mái với tất cả các loại diễn biến về bố lẫn gia đình rồi đấy. Đấy bởi vì là con tin là cái trạng thái mà mọi người yêu thương nhau này, bố khỏe mạnh, kết duyên chánh pháp này và mình tự do thoải mái đi hơn hẳn so với là gia đình lạnh nhạt, lục đục. Rồi bố thì già yếu chẳng biết tránh pháp là gì và mình thì suốt ngày xoắn quẩy và điên tiết lên các loại diễn viên đấy. Nói xong thế nào? Thì thì kiểu mình nhận ra là chưa từng bao giờ có những cái thứ đấy. Ừ. Để mà hơn kém hay gì hết. Ừ. Ok. Luôn luôn chỉ thế này thôi. Tiếp tiếp. Bất nhị. Bất nhị. Phê không? Hơi phê phê một chút nào. Hơi sốc đấy. Ừ. Hơi hơi phê đấy. Hơi phê đấy. Hơi sốc đấy. Con đang muốn là mình không bị mất trí nhớ. Ừ. Bởi vì con cho rằng là cái trạng thái mà không bị mất trí nhớ ấy là nó hơn hẳn cái trạng thái bị mất trí nhớ. Ừ. Thì khi mà mà viết ra cái câu này ấy thì từ nãy đến giờ ngồi cũng cảm thấy là nó giống như cũng được cởi chói. Ừ. Tức là đấy là cái vấn đề nó có cứ canh cánh canh cánh bên lòng ấy thì có thể là bây giờ nó là bắt đầu của cái sự cái sự cởi chói ra mới bắt đầu thôi. Hôm nay đây chỉ là điểm bắt đầu thôi. Nhưng mà đã hơi choáng choáng rồi đúng không? Tiếp đi. Tỏa chiếu. cho rằng là cái gì nhở? Muốn đang muốn muốn hết nhầm lẫn, muốn hết khổ. Ừ. Vì cho rằng là hết nhầm lẫn hết khổ thì hơn. Trạng thái trạng thái thì cho rằng trạng thái hết nhầm lẫn hết khổ thì hơn trạng thái nhầm lẫn của khổ. Ừ. Nói xong thế nào? Giải thoát thân như nào? Thì thấy là thoải mái nhầm lẫn hả? Thì cứ nhầm lẫn thoải mái đi chứ. Thật đấy. Mới đùa đâu nhậm lẫn tht đ bằng nhau mà cái trạng thái nhầm lẫn thì không bằng trạng thái hết nhầm lẫn đúng không? Thế nên con mới khao khát cái kia. Nếu mà con thấy thực sự cái sự bình đẳng tuyệt đối của nó ấy thì con cứ thế mà sống thật đấy. Không nói không nói theo nghĩa bóng nghĩa đen. Đấy sự không nói bóng đâu nhá s th đ con th mà sống đấy con đang cho rằng con đang nhầm lẫn đúng không nhưng mà s con cứ thế mà sống đi nó b đặng con đang cho thằng con nhầm lẫn đúng không ơi làm nào cứu con cứ thế mà sống không tin nổi đúng không uiời nhầm lẫn lắm cứ cứ thế mà liều thuốc đấy cứ thế mà sống đã về sao Ai con á hả? Có người cưa chân con thì sao? Thì thì sao? Con thì sao? Thì cười cứ thế mà cười gì nữa cho người ta cười. Giêsu đấy. Nhìn Giêsu đánh đóng đóng vào ngực đóng đây. Ông cứ thế đóng vào ngực đóng vào tay đóng vào cứ thế mà đóng đi thì đóng đi sao nữa? Con muốn có chứng ngộ đấy hay là con muốn suốt ngày đời sợ cái đấy? Ngộ đúng rồi. Nếu con muốn chứng ngộ đấy thì con phải nghe bài ngày hôm nay. Con thích trạng thái là lúc nào cũng sợ cưa chân. Há cứ cứ thấy m cưa đi cưa đi đúng chưa? Con muốn giống Giêsu hay là muốn người bình thường nào cũng sợ sợ sợ sợ sợ nếu con muốn có cái chức ngộ đấy thì phải nghe bài hôm đâ phải hiểu và tin bài hôm đây mặc dù nghe nó hơi bất hợp lý đúng không ôi con nhần nhầm nhẫn liều lắm sư vụ cứu con với. Cứ thế mà sống nhầm lẫn đi. Tất nhiên lại chỉ đúng với những người hình như các con thôi. Tuyệt đối không nói ra ngoài nhá. Ngày mai ra đường ai hỏi cũng trả lời. Cứ thế mà ngu đi thì con mới là ngu đấy. Hiểu không? Cái này chỉ đúng với cái người đã đủ chín đấy chứ người chưa đủ chín mà nói thế là quá sớm với họ thì con sẽ hại họ. Con đã chưa làm lợi cho họ, con hại họ rồi. Nhưng mà với đây ngày hôm nay với con ấy, con phải nhầm nhận thức như vậy. Dù rất khó tin đúng không? Đến giờ con chả chưa tin dụ nói dụ tưởng dụ nói bóng cho nó sẽ con sẽ tin sự bóng. Một số người sẽ Th sự nói bóng sự nói thế chứ đời nào lại thế phải không? S đang nói đen đấy. Đó bóng mà con phải làm được cái đen đấy chứ chứ còn không làm được cái đen đấy thì đời con sẽ tám bao nhiêu? 850 xong rồi tự hào với 850 vớ vẩn. Cái giải thoát của A La Hán là tin nó có thật nhưng mà tôi đã thoát rồi. Tháo đổi con nó không phải như vậy. Có quá gì đâu có gì hơn cái gì đâu có khi thật sự đâu mà cái gì hơn cái gì. Vì thế nên con sống bất kỳ kiểu sống nào mà con đang sống. Con thâm một cách rất bình thường. Tâm bình thường là đạo. Bây giờ con hiểu câu đấy. Tâm bình thường là đạo đ chưa thường tâm bình thường là đạ thiền tông đấy cái tâm bình thường này con lại chạy qua chạy lại vui vẻ bình thường ấy hãy sống đúng cái tâm đấy đi nó là đạo đấy không tin được rồi đâu lại không tin được rồi nghe lúc xong lại thấy chắc là sự lấy đệ đá bóng rồi bóng không sao lúc đầu thì hơi không tin như rồi này nó có thể hiểu đúng là chụ nói thì cũng phải thấy cái gì chứ Bình thường không bình thường là đạo. Con còn cho rằng trạng ng a hơn trạng b còn lâu con có đạo. Tao cho mạng nó xong thì số giảng tiếp đây. Vừa chưa giảng đâu. Chuyển lên chẩn sang mạng đây. Ngọc biết nói to thì không nghe rồi. Con đang không muốn phải nợn đần tiền bạc vì con cho Và trạng thái không lợn lần tiền bạc thì hơn là trạng thái lượn lần tiền bạc và phải canh cánh tìm cách trả. Rồi nào nói đây thì có thấy động trạm như thế nào không nào? Hồi nãy ngày chước câu sư phụ nói thì còn đã thấy rất là xúc động rồi. Ừ không ngờ là cảm giác nó giải thoát nó đúng không có gì cả ấy. Vì lúc trước mình tin rất thật mình thấy hai trạng thái đó nó khác nhau quá. Ừ mình sợ cái này và mình rất là mong cái kia ấy. Nhưng mà ngay cái câu trước sư phụ vừa nói, tự dung trong lòng mình nó cảm thấy nó v vỡ ra nó tự do ấy nó cho phép cái chuyện mà tiêu cực nó được xảy ra và đón nhận nó ấy ạ. Ừ. Lo thoải mái đi. Sợ bình đẳng cho phép bình đẳng mà bình đẳng nó bình đẳng không bình đẳng thì làm sao cho phép được. Hải Nam mãi không lấy vợ bản chất ông cũng thấy rằng lấy vợ không bằng không. Vẫn cho rằng là sống thế này thì vẫn hơn là lấy vợ thôi. Bản chất là thế thôi. Ui sướng quá. Sướng không? Sướng lắm. Hôm nay mới là ngày giải phóng này. Cho mà xem ngày sau này sẽ nhớ lại ngày hôm nay mà xem. Vâng ạ. Nào chuyển đi. Chuyển cho chuyển mic cho vô tướng đi. Dạ. Của con là con đang muốn có tiền ổn định để sống bình thường tu hành. Ừ. Con tin rằng trạng thái có tiền ổn định để sống và tu hành thì hơn trạng thái phải thiếu thốn không ổn định vì lo lắng không có tiền và nợ nần. Ừ. Nói xong thì sao? Xong thì còn khá là giải thoát. Ừ. Tại vì bình thường với con thì nó ví dụ như là mình làm mất tiền ấ thì mình cũng không có vấn đề gì lắm đâu nhưng mà mình hiểu nghĩ về cái trách nhiệm của người xung quanh. Ừ. Thì sau khi màn thấy hai cái trạng này nó giống nhau thì bên trong trong đấy giải thoát đấy. Đúng rồi. Nó đấy. Cái xong muốn dạy cho con đấy. Con đi tìm giải thoát bao năm nay rồi nhưng bây giờ con mới hôm nay con mới hiểu thế nào là giải thoát. Thật sự nó không giống cái thạc đ tưởng. Bất ngờ bất ngờ không? Hôm nay con biết thế nào thật sự mà nó không giống con tưởng đâu. Con muốn vừa nợ lần vừa giải thoát hay là phải hết nợ lần rồi mới giải thoát? Con muốn vừa buôn bã giải thoát hay là phải rút vui vẻ mới giải thoát? Khổ vừa giải thoát. Bây giờ hiểu thế nào là hạnh phúc vô điều kiện chưa? Vô điều kiện. Cái này mới vô điều kiện chứ. Con tìm hạnh phúc vô điều kiện nhưng mà con nếu con không hiểu cái này sao con hnh phúc điều kiện? Con toàn có điều kiện xong con lại bảo là tôi Tôi sẽ tìm từ có điều kiện tôi sẽ tìm một cái không điều kiện không bị lừa rồi có phải có ngày hôm nay thì con mới hiểu thế nào là vô điều kiện hạnh phúc vô điều kiện con hiểu thế nào thế nào là giải pháp thật sự còn ai còn minh ngon con đang muốn cái trường của con ổn là và không bị sập rồi vì là là và con muốn là không phải lo nghĩ gì về về nó ạ rồi. Bởi vì con đang cho rằng cái trường ổn và không bị sập thì tốt hơn là cái trường sập. Trạng th không con phải nói về trạng thái và cái và cái trạng thái không phải lo lắng gì. Ừ không phải lo nghĩ, không phải lo lắng gì, không phải sợ hãi gì về cái trường đã ổn và không bị sập thì tốt hơn là cái trạng thái là suốt ngày phải lo lắng làm này làm kia về một cái trường lúc nào cũng có thể sập. Đúng rồi. Sao nói xong có thế nào? Con thấy là đấy thực ra là ở phía dưới của cái đó là tất cả rất Nó là một cái việc ở trong đời thôi nhưng mà nó cũng chi phối cái nỗ lực tu hành r nhiều thứ. Bởi vì cuối cùng tu hành để cho gì tự do khỏi mấy cái đau khổ này. Vì mình tin là đằng sau khi mà tu hành mà thành công ấy thì nó cũng sẽ có một cái trạng thái là tự do khỏi mấy cái sợ hãi này để đến lúc nói được. Nhưng sư phụ ngày xưa sư phụ viết ấ là làm được rất là nhiều việc mà không bị không phải sợ hãi lo lắng nhẹ tng nhẹ tênh gì ấy. Thế là ẩn dưới là là đời cũng là có cái trạng thái hơn của tu hành thành công thì nó sẽ dẫn đến cái việc là đời nó cũng sẽ có cái trạng thái tốt hơn. Ừ. Thế là bây giờ thế là cuối cùng lúc đầu con con nghĩ con viết về một cái chuyện liên quan đến tu hành nhưng mà con nghĩ là tu hành là cái bao trùm thôi. Còn dưới cái tu hành đấy là gia đình, là đa ca, là bố mẹ là công việc thì biểu hiện rõ nhất bây giờ là lo lắng về công việc vì tin rằng là dưới đấy có cái hơn và kém. Đúng rồi. Thế nhưng mà nếu bây giờ mà ngày nào cũng lo lắng như thế này và ngày nào trường cũng sập bất kỳ lúc nào như hôm nay và lúc nào cũng toán loạn khủng hoảng như thế này mà không khác gì với cả cái lúc mà nó bình yên thì con không thể hiểu là nó sẽ là nó sẽ như thế nào. Đây mới thực sự là giải thoát mà đi tìm. Đấy thì thì con thấy rất là ừ rất rất là ghê đấy. Nó nếu mà đời dụ đời mình cũng mong là đ thấy đời giống như mơ ấy thì vì là thấy đời đời như mơ sẽ hơn là đời đời như thật. Sao bây giờ mình thấy thật thế này? Nhưng nếu mà đến một lúc nào đấy mà thấy thật thế này mà nó cũng hệt như là thấy đời như mơ ấ thì wow không thể hiểu là nó sẽ như thế nào đấy. Sắp hiểu rồi. Sắp đến rồi. Sắp đến rồi. Không nghĩ được bài này bài bắt đầu việc đấy. Đấy bài này là bài thực sự chấn động đấy. Không đơn giản đâu. Đây mới là c nhảy xịn. Nhảy số siết thì toàn cái vớ vẩn thôi. Nhảy nhận thức này nhận nhảy rốn đây này mới là quan trọng. Cho con nói lại được không ạ? Được đứ chạm cái câu của Hải Nam. Đây đây đựng đưa mic cho cho cho Như Huyễn. Con tự nhiên con thấy Trạm khi Hải Nam nói là cái lõi của Tô Hành. Ừ. Thế con nhớ rằng cái sơ tâm để con bước vào con đường này là con đi tìm một cái tình yêu vô điều kiện. Ừ. Thế thì con rất mong muốn một cái sự tự do của yêu và ghét. Ừ. Bởi vì con cho rằng là Cái trong tình yêu thương giữa những người thân với nhau và giữa con với những người xung quanh ấy thì yêu thương thì luôn luôn tốt hơn là ghét bỏ và từ chối. Ừ. Thế nên khi mà dạy về sự bình đẳng của yêu và ghét ấy ừ của chấp nhận và chối bỏ ấy. Ừ. Thì con thấy nó quá là kinh khủng đi. Đúng rồi. Tin vui là con biết sự thật. Tin buồn là con sẽ sống rất bình thường. Con không từ chối những cái đấy nữa thì con sẽ bình thường hơn cả bình thường luôn. Chụ là cảnh báo rất nhiều lần rồi các con cứ cứ đi theo dụ đấy. Tuy rất vui là con biết sự thật nhưng nghĩa đen là con sống rất tầm thường vì bắt đì con bắt đầu không từ chối những cái tầm thương nữa vì con biết không thấy nó hơn nữa không thấy kia hơn cái này nữa đúng không? Đấy thấy buồn này vui không biết là buồn hay vui nữa. Thôi không ai không vi quái tổ được. Không ai ca ngợi được con được. Vì sao? Vì con sẽ bình sau ngày hôm nay con sẽ thấy con sẽ thấy con bình thường lắ đấy thì muốn ca ngợi thì phải tỏ ra phi thường đi chứ nhưng mà con lại không tỏ ra phi thường nữa. Không muốn t phi thương nữa để làm gì chứ. Sướng không? Phê không? Phê không? Thấy phê bắt đầu thấy phê chưa? Mấy lần chỉ là 15 phút thôi nhá. 30 phút thôi nhá. Đúng không? Bắt thấy hơi phê phê chưa? Ừ bắt đầu thấy phê rồi đúng không? Vì thật nó chỉ đơn giản đến thôi nhưng mà rất bí mật. Đơn giản rất bí mật. Có ai hiểu mấy ai hiểu thế này đâu. Thế tại sao bây có lại vấn đề thiền con đi. Tại sao nó có vấn đề? Vì con vẫn cho có cái hơn cái kém. Con ngầm từ chối cái kém và đạt được cái hơn. Hãy tưởng tượng ngày mai con thiền sẽ như này. Còn tí nữa giả sử còn hò thiền sẽ thế này. là thiền thế đây là thiền đứa nào tin rằng là thiền và không thiền thiền hơn nhau là chả hiểu dụ nói từ nãy nói gì cả đúng rồi sao lại thiền lại hơn không thiền điên à tại sao lại thiền lại hơn không thiền đành rằng con vẫn phải thiền x bắt con thiền tại vì thiền có giá trị của nó nhưng đứa nào tin rằng thiền thì hơn không thiền thì bị điên rồi thiền là làm quen sự thật con vẫn phải làm quen Nhưng mà con không được nhận thức là thiền thì hơn không thiền được nữa. Không được như thế nữa. Không nên như thế nữa. Cứ phá thiền không thiền vẫn thở thiền hơn vẫn còn nói xong rồi vẫn là có không thiền thiền xong rồi quên mất không thiền thì tức là nó vẫn có không còn hơn được nữa. Con thấy rằng cái chất lượng sống chất lượng của con ấy là ngác nhau khi thiền và không thiền. Thiền cũng như không thiền mà thôi. Cái chuyện đấy chử ngày mai. Hôm nay không bàn chuyện đấy cái phải trải nghiệm đấy. Nhưng mà ngày hôm nay là rất cái vừa xong là quan trọng nhất. Con vẫn tin một trạng thái hơn hay kém đúng không? Nếu con vẫn tin như vậy thì con phải nhìn lại con phải nhớ lại cái khoảnh khắc cái giây phút mà mình đang ngồi đây nó không thể thấy được nữa. Cái dấu ấn này nó phải ghi vào trong lòng con mà một phát tự do ngay. Đóng rồi xong là tự do. Còn chưa đóng đâu ấy thì cứ cứ cứ sợ cái này là mất sợ được muốn được cái này và sợ mất cái kia. Kh ngồi được không? Này là ngang với thiền rồi. Ngang luôn đấy. Ngồi không này con ngồi đây chưa suy nghĩ làm đủ cho nữa thì vẫn ngang với thiền. Là một cách khác là bình đẳng tuyệt đối với thiền hoàn toàn bình đẳng với thiền gọi nhẹ là ngang với thiền. Con ngồi không này ngang với thiền bất kể con làm gì con nghĩ phận và dạ đi nghĩ lung tung hết đi. Nghĩ về quá khứ tương lai với bố mẹ ở quê thì nó vẫn ngang với lúc con thiền của thiền con nó xịn đế mấy nữa với nhận thức như vậy con mới có thể nhận thiền thiền được bây giờ lại đúng nãy con viết đi. Con xem nó có bình đẳng nhau không con thử xem lại xem có cảm thấy nó bình đẳng nhau không hay bạn thấy gợn gợn khi nó nó nó như nhau mà thấy gợn gợn như nhau. Bình đẳng vẫn là từ gì rất xa như nhau. Như nhau thấy như nhau không? Như nhau như nhau. Đọc lại. này chứ không phải là tuyệt đối như nhau mà tương đối là tuyệt đối giống nhau mà tương đối hơn nhau thì đấy là sai nhá. Ví dụ như nhau cả nghĩa tương đối luôn đấy. Như nhau nó như nhau. Như nhau không? Ai thấy nhau? Ai thấy như nhau giơ tay đi. Ai thấy gợn gợn có cái gì đó hơn chứ làm gì như nhau. Bất nhị thấy như nhau chưa? Có thấy hơi gợn gợn không phải hơn tí tí hơn chứ coi không? Thì ngày mai con thiền ấy x không ng con thiền đặc một cách mới đặc biệt hết. Nhưng con hãy có trạng thái nhận thức này chứ còn vẫn thiên như thế. Hôm nay nãy sư nói ở kia đấy không phải là không thiên như này nhưng mà có cái nhận thức sâu thái độ khác chính là có ngày hôm nay đấy như nhau mọi trạng thái trong thiền ấ là bình đẳng không hơn cái nào hơn được cái nào và cũng hơ không hơn được lúc không thiệt nó bình đẳng thấy nhầm lẫn ở chỗ chỉ có bình đẳng thì đó chính là nhầm lẫn đấy con nên nhớ câu đấy thái bảo hương nghèo thì là không ổn cũng được phải râu ấy. Đấy là nhầm lẫn nghèo là như dầu theo nghĩa đen. Được coi trọng và bị coi thường là như nhau. Như nhau. Nghèo và giàu là như nhau. Thuận lợi và khó khăn là như nhau. Đúng chưa? Đấy, khổ và không khổ như nhau. Như nhau và thiếu thốn đầy đủ và thiếu thốn là như nhau. Mỗi đứa nói một câu đ nãy Tần Sụ nói. Mỗi đứa nói một câu bằng chuyện của mình đi. Không có chuyện gì không phải chuyện trong viết đâu. Một cái chuyện gì mà con đang đang thực sự trong lòng có. Đấy, chỉ nói hai câu thôi mà đầy đủ thố là như nhau là ghi rồ này luôn. H đau và không đau là như nhau cũng được. Dạ. Đau khổ và hạnh phúc là như nhau. Ok rồi. Mời mời bắt động. Điểm cao và điểm thấp như nhau. Ok. Tốt, rất tốt. Rất tốt. Thấy thoải mái về tiền với việc lo lắng, xoay sở tiền như nhau. Như nhau rất tốt. Yêu thương chấp nhận và ghét bỏ từ chối. Nhì nhu sợ không? Nghe xong thấy dùng mình không? Kinh khủng có nổi ra gà luôn. Đấy. Chớ nói những cái điều này cho cái người chưa ăn xả. Vì họ tin là có thật thì không thể nhau được. Họ nhầm hai có cái hai cái có thật là như nhau. Họ sẽ soi vào địa ngục. Giết người mà cứu người với nhau thì địa ngục. Cái này chỉ đúng với những người đã thấy không thật. Đấy là lý do chỉ dạy cho con thôi. Cái nhóm thiền một cũng chưa dạy. Con nói này sớm với ai đó mà người ta chưa thấy là không thật ấy. Con đang hại đời người ta. Ừ. Nó chỉ như nhau với những người thấy không thật. Đang thật là bảo như nhau thì ông ấy tự là gây nghiệp xấu rồi cho ông ý luôn. Nào vất khả phân. Con là trạng thái tự tin và tự ti là như nhau. Rồi ok. Thấy là trạng thái tự do và ch Cảm thấy rằng buộc nó như nhau được rất tốt vô ý. Đau đớn và khoái lạc là như nhau. Đau đớn lạc như nhau. Ok. Rất tốt. Rất tốt. Rồi hoặc là trạng thái em bị nghiện và em hết nghiện là như nhau hay là giải thoát luôn. Có đ em nghiện và có đ em không nghiện lấy nhau. Vâng. Rất tốt. Trạng thái đầy đủ. Trạng thái thiếu thốn là như nhau. Dạ. Như nhau. Nói xong thế nào? Thế ghê thật. Kinh hoàng không? Cái thiếu thốn cái mà mình ra Nãy giờ nói là nhưng mà cái ẩn bên dưới là cái sự sợ hãi thiếu thốn ấ nợ nần hay là các thứ là cảm giác thiếu thốn rất là mong muốn cảm giác đầy đủ nhưng mà thấy như nhau là sợ chưa? Thấy ghê luôn nhá. Ghê không? Hôm nay không phải ngày bình thường như con tưởng đâu. Không phải bình thường trong mấy trăm mấy nghìn ngày cho sư vụ đâu. Đi đi vô ngại đi. Trạng thái e ngại với trạng thái thẳng thắn là như nhau. Trạng thái hoang mang khi thiền với trạng thái trôi chảy là như nhau. Ừ. Ok. Nói xong thì sao? Thấy hoàn thành cảm giác hộ. Ừ. Đúng rồi. Đại hoàn hảo đấy. Đây mới là đại hoàn hảo. Đại viên mãn này này. Đúng không? Thế lại ngay bây giờ nó lại viên mãn gì nữa? Ngay bây giờ nó lại hoàn hảo lại viên mãn chưa? Nếu con thấy như vậy có phải ngay giờ tự nhiên lại viên mãn không? Đúng. Cuộc đời con không còn thiếu cái gì nữa. Nếu con cho thiếu cái gì là cho cái đấy hơn cái này. Nếu con thực sự không thấy cái đấy hơn này thì làm đời con thiếu cái gì nữa? Đúng chưa? Thiếu gì nữa? Có bao nhiêu chuyện xảy ra nữa nghĩa là có thêm được bao nhiêu thứ nữa thì nó chỉ thế này như thế này thôi. Không được đâu. Tin buồn cũng cũng là cũng buồn đấy. Cũng hơi buồn vì sao? Vì có hâm có bao nhiêu nữa có nhiều tỷ nhiều người yêu đương nhiều tình yêu nhiều thứ thì đ Không như thế này thôi. Ờ tin buồn tin đã xong tin tin buồn là đã xong rồi. Có thêm nữa chỉ thế này thôi. Chỉ như này thôi. Xong kia đen đấy chứ không lại tưởng dụ nó ghế bóng sự lại ghĩa bóng rồi lại văn thơ rồi không cho cái đây này có bất hết bất sạch xanh. Ừ thế này con có cả vũ trụ tay hay là con ngồi trong phòng nợ nần thì nó như thế này chủ nhà đến cho tôi nế chả con tranh thủ tiêu tiền đ thế đấy nhiều lần rồi đấy. Lúc đấy con sẽ không có cả xứng như bây giờ đâu. Con sẽ mất cái cảm giác sướng như bây giờ con tiêu. Chắc chắn luôn. Đảm bảo luôn. Con vô cái ấm bà vô đi. Thế sao con không thấy không biết là con có cần con muốn lắm không đo thế là con con vẫn chưa mua. Thế Duy không sáng nay con làm vỡ luôn cái ấm. Ok chuẩn rồi. Thế xong bắt đầu con lại tung xúc sắc xem là con có nên mua cái ầm đấy không. Thế con tung một lần là nếu mà chẵn nếu thì mua lẻ không mua. Thế là nó đã ra chẵn rồi. Đấy. Thế xong một lúc sau lại tùng là lẻ mua chọn không mua thì nó lại ra lẻ. Yey. Bây giờ tiêu tiền là còn thấy sướng gấp nhiều lần sau này giống sư phụ là nó không sướng vụ nữa. V dụ tiêu 5 tỷ và tiêu 500.000N thấy cảm giác nó bằng nhau. Nó không còn đ hạnh phúc như ngày xưa nữa. Đấy nói thế anh em hình dung như nhau nó nghĩ đen không phải bóng đâu. Chuyển sang cho duy nhất đi con thì con thấy là Bình an với bất an là như nhau. Ừ, tuyệt vời. Sao nó xong thế này? Nó rất bình thường là rất rất vướng vào cái cảm xúc. Ừ. Nhưng mà khi nói thế này thì đúng là không có lý do gì để mà mà lấy cái này bỏ cái kia nữa. Ừ. Rồi tuyệt vời. Thế cả lúc nãy sư phụ nói về cái việc có rất nhiều thứ và không có gì thấy cũng cũng chạm. Tức là có rất nhiều thứ đầy đủ tất cả mọi thứ mà lại không đếm cái trạng thái mà không có gì cả. Trắng tay đi. Ừ. Nó vẫn như nhau. Nó như nhau. Tuyệt đối ấy. Đúng rồi. Thấy nó ủaố sao tự do thế nhỉ? Coi như xong rồi. Mình không phải không phải nói chung là hai cái đấy nó đúng là từ. Nó không còn cái gì để mà dịch chuyển để mà cái một cái động lực để lấy cái này bỏ kia nữa. Cứ thế mà sống các con sau hôm nay cứ thế mà sống. Đang sống nào cứ sống thế sửa đổi chuyện hóa cứ sống thế thôi. Ghê quá. Không phải vươn lên th tầm cao mới mà. Thách vươn thì vượn với nhau mà. Vâng. Con không vươn hay con vươn như nhau? Không cần nữa ch không cấm con là vươn mà cũng bảo con đừng có vươn. Nhìn nhở còn có thích vương lắm thích vươn đi bởi vì cái cái vương của con và cái không vươn nó như nhau như nhau con thích vươn thoải mái vươn đi con vươn đỉnh cao thế giới cũng được mà con ngồi im chỗ đối với sụ như nhau wow đừng hỏi sự là phải chọn cái gì sụ hết phải chọn vì thế đ cái như nhau như nhau thấy chưa phải chọn sợ mặc dù chọn thì cũng như là không chọn thôi nhưng mà chán bảo sừ ấy nó như nhau mà chán con thấy đau ốm với khỏe mạnh như nhau ừ nó sao Con nói thế nào? Vừa nãy con nói sư phụ là khổ khổ đau ấy. Ừ. Ừ. Đoạn đấy là nhấn về mặt tâm lý rồi sư phụ. Ừ. Thế mà đây là vật lý luôn đúng không? Bây giờ hỏi lại nó biến mất câu hỏi đây luôn chứ không? Vật lý đau lớn cả kinh nhất là sau này con là ngay giữa đau thì như nhau. Đau bây giờ nói là lý thuyết nhá. Nhưng mà sau này ấy giống sư ấy đau với ngay giữa đau thường như nhau. Chả là cái đau nó không còn xin hết nữa. Đau đớn nó khỏe mạnh. Bình thường là khi con đau ấy tại sao con lại khổ? Thì con chống con cho rằng cái không đau thì hơn cái đau này vâng nên con từ chối với đau rất mạnh tâm lý nhá và con hướng đến việc là không đau rất mạnh đúng đấy là lý do mà đau đi kể khổ các con là cứ đau là khổ ừ đ con mặc dù hiểu lý thuyết là đau giờ đau khổ là khổ nhưng đau là khổ v con đau là chính là khổ thì con không thấy sự bình đẳng con không chứng ngộ sự bình đẳng nên là con có cái tâm lý là hết đau đi cho tao hết đau cho tao vì con cho hết đau thì hơn đ hơn đau hơn đaau còn khi con chứ ngộ cái này rồi thì chỉ đau Thì cứ đau thế thôi. Đơn giản thôi. Cứ đau đi. Lăn lộn thoải mái đi. Khóc la. Lăn lộn thoải mái đi. Chỉ thế thôi. Ôi cả khổ thân cả khổ tâm. Ừ. Ra đi kinh. Vừa nãy nói sư bộ là nói về khổ tâm ấy. Nó nói sau sư bộ con nói lại cái câu câu vừa nãy con viết ấy. Ký là cái cái câu thoát khỏi khổ tâm nó biến mất luôn đấy. Dụ không hỏi lại đế luôn đấy. Xong rồi. Xong luôn ấy. Cảm thấy xong luôn cái câu khổ tâm luôn ấy. Đúng rồi. Khổ tâm mà. không khổ tâm đi nhau. Thế là chính là lúc mình ra khỏi khổ tâm đấy. Rồi hết chống lại tự nhì nh húc nh ừ tự nhiên thôi từ giải quyết vấn đề mà đây chỉ là 30 phút đầu tiên của giải thoát thôi. Một tiếng đầu tiên giải thoát đúng không? Bắt đầu từ mấy giờ ấy nhỉ? 10:00 à 9:00 đúng không? Hai tiếng đầu tiên giải thoát không? Sư bắt đầu nói cái này từ mấy giờ? Khi sư bắt đầu bảo là cái câu mà thấy nhầm lẫn ở phút cho là đây là một tiếng đầu tiên của giải thoát. Gió xịn nhá. Đúng rồi. Giáo xịn không? Xịn. Còn muốn đặt được cây giải thoát thì nghĩa là gì? Mà chưa phải giải thoát xịn. Tại sao con lại cho rằng giải thoát đi cái trạng thái giải thoát hơn đấy? Không giải thoát. Nhận ra cái đấy thì là giải thoát xịn. Còn không thì vẫn chưa giải thoát vẫn giờ chả có gì. Rồi tiếp đi. Người tiếp theo đi. Ừ. Con thấy khổ sở và hạnh phúc là như nhau. Ừ. Thế là thấy không cần phải đi tìm cái gì nữa. Đúng rồi. Xong rồi đấy. Ừ. Nà con ạ. Con là hạnh phúc và đau khổ nhưng mà con thấy yêu thương và chối bỏ cái đấy cũng rất là chạm với yêu thương và ghét bỏ. Vâng. Yêu thương và ghét bỏ nhau. Như nhau nhu. Ừ. Như nhau tuyệt đối. Tuyệt đối. Vâng. Tức là lúc mà anh anh duy nhất nói ấ thì con thấy là hôm nay con rất ấn tượng về cái việc là tuyệt đối. Tuyệt đối. Tức là bình thường mình rất hay là là cho cái cửa của tương đối. Tại vì bình thường giảng pháp thì cũng cũng hay nói thế mà. Ừ. Chú nói thế với trình độ ngày xưa của con ấy. Vâng. Phải nói thế chứ không nói ngược lại là mới chết mới là sai. Thì đúng rồi. Nhưng mà bình thường bọn con nói thế xong mình cũng cứ nghĩ là mình nói thôi chứ mình không không kiểu không lậm vào đấy. Nhưng thực ra hôm nay sau khi mình trình bày một loạt ra thì mình thấy là không mình lậm rất nhiều luôn. Nhưng hôm nay mình rất ấn tượng về cái việc là thực sự là nghĩa đen nó là tuyệt đối luôn. Tuyệt đối tuyệt đối luôn. Nên tự nhiên trong lòng nó giống như là nó bước sang một cái khác mà không không quay trở lại ấ ạ. Lục tinh liên châu nó phải khác. Thật đấy. Đất trời phải ăn mừng cái việc này. Ngày của con Lục Tân sao anh tinh phải thẳng hàng để ăn mừng cái ngày hôm nay nó không đơn giản đâu ngày bình thường đâu chuyển sáu hành tinh phải thẳng hàng sợ không xếp hàng xếp hàng xếp hàng chúc mừng vỗ tay vỗ tay cả sáu cái cả sau tính nó phải đứng ra vỗ tay các con ấy không phải là con vỗ nó đâu ủng hộ đấy ủng hộ chứng minh này chuẩn rồi đây mới là giải thoát giải thoát thật đây này đây mới gọi là là một tiếng đầu tiên của giải thoát đây này đêm nay đúng không Vâng. Đấy mấy tiếng đện thoát đấy nếu dụ giảm từ 9:00 cứ cho là mấy giờ thì có thấy cái ảnh đấy có rồi nhỉ? Nó chảy ra rồi đúng không? Thì có phải là nó đã mừng cái giải thoát con đêm nay không? Xảy ra vào 23 giấy. Hình như nó sẽ xảy ra vào 23 giờ theo báo viết rồi đúng như thời điểm pháp. Thế à? Để có check 23 gi 277 rồi. Đúng rồi. Thì thì cái lúc sư phụ truyền cái đấy đấy. Đúng rồi. Nó hiện ra vào đúng lúc mà sụ giảng cái pháp này không phải là một cách ngẫu nhiên. Bác quyền xuống bị trứng đấy. Bác quyền còn phải xuống quyền quyền lực đấy. Ân chứng đấy. Vương quyền Vương Đình Quyền ấn chứng cái thời điểm quan trọng này. Tiếp đi con là tự do và dính mắc là như nhau. Ừ. Lâu nay là Minh Trang là cứ từ chối sự dính mắc của chính mình. Càng từ chối dính mắc thì càng càng dính mắc mắc. Mãi có hết đâu đúng không? Minh Trang chỉ có thậm chí không hết một ngày còn nhiều hơn. Đúng rồi. Hôm trước là nã còn phân vân về để cho cái gì đây? Về cho bố đi chơi đấy. Mắc có tăng dần lên chứ đâu có giảm đâu. Khi mình từ chối dính mắc thì hóa ra lại gì? Tăng tăng dính mắc. Hôm nay dính thoải mái đi nhá. Từ nay trở đi. Dính thoải mái. Dính thoải mái đi. Dính thoải mánh được chưa? Dính thoải mái nhá. Đưa bố đi chơi hay là không đưa bố tí con. Thoải mái đi. Dính bó thoải mái đi. Khổ sở vật vã thoải mái. Vất vã thoải mái đi. À với cả được yêu thương và bị gẻ lạnh là như nhau. Ừ. Đ xong. Thế nào? Nói thế nào? Không còn hai bạn sau nữa. Thấy ghê ạ. Thấy phê không? Thấy ghê. Thấy là động. Chấn động phê phê động phê cái chấn động. Ok được rồi. Được rồi. Chuyển đi. Chuyển đi. Chuyển sau lưng đi. Phê không? Đang đang làm ăn đang bị chúc chắc đúng không? Chúc chắc và trận lợi là như nhau đấy. Đập cho nhát đấy. Đ cho một cùi giỏ cho một tấn vào đầu. Đấy thấy không? Vượt m đấy. Gõ đầu đúng không? Rồi. Con là lo và không lo như nhau. Ừ. Bẩn và sạch như nhau. Ừ. Chuẩn quá. Ừ. Hai cái đấy là hai cái đang vướng mắc lắm. Ừ. Nó xong thế nào? Nó xong thì thấy bây giờ nó như nhau mà thì thấy nó cũng kiểu như nó nhẹ đi. Nó nó bớt khi mà con chưa thấy được là nó không có thật ấy thì kể cả thụ giảng này xong mấy hôm sau con chả còn giá trị nữa. Nhưng mà khi nó thấy là không thật rồi thì buộc phải giảng thế này thì con mới con mới vượt qua được. Giống như phá hai cái bờ xong rồi lại để yên cái cầu ấy. Nhưng mà khi mà vẫn hai bờ có thật xong phá cầu ấy. nó vô nghĩa đấy. Nên là ngày hôm nay giảng này mới đúng. Giảng sớm một hai ngày không được. Phải ngày phải giảng thời điểm này mới đúng. Rồi thở chiếu đi. Được yêu và không được yêu là như nhau rồi. Khỏe mạnh và ốm yếu là như nhau. Sao nói xong thế nào? Nói xong thầy giải thoát. Phê không? Cảm giác của bạn là gì? Nói đi. Cảm giác bạn là gì? Sau khi nói câu đấy, bạn cảm giác bạn là gì? Thì cảm giác là giải thoát. Đúng rồi. Sướng không? Sướng. Bây giờ mới hiểu thế nào thật sự. chưa? Có có cảm giác là đây mới thật sự không? Đây mới là chân giải thoát không? Có. Trước đây những cái mình tưởng tượng vẫn là giả giải thoát. Vẫn là một cái gì đấy hơn cái tình kiếm chối nhiều đây. Ngồi đây là chư giải thoát rồi này. Ngồi đây là giải thoát rồi này. Theo k đen đồng ý chưa? Không phải là vươn đến ngày 1000 mới là giải thoát. Bất kỳ cái gì đó tương lai giải thoát không. Đây ngay chỗ đang ngồi này. là giải thoát rồi chứ phải ngày 1000 mới giải thoát hay là phải 1000 mới giải thoát đây đây đây thoát rồi này bây giờ mới 1000 là như bây giờ 1000 là như nhau đúng rồi theo nghĩa đen không lại ủ sủ toàn nghĩa bóng theo nghĩa đen nhố đúng chưa nào xem lại cho đẹ nó đ hơi chua một tí thôi. Nhu bác cứ ăn thôi chí ăn được rồi. Mời mời mời. Đúng là mình không ấy rồi mình không ăn tối là dại rồi sư phụ ấy. Vì uống cái nước cóc kia xong bây giờ sốt ruột bánh x bánh bánh ngon bánh thấy nhiều bánh có trờ dưới bánh b cái chi nữa này. Mở thử đi. Mở thử ra xem là cái gì. Khi nhận được này còn sống rất tự nhiên. Đấy. Giống sư phụ đói thì ăn thôi. Bánh này cũng là đơn giản thôi mà. Cần phải gì đâu. Đói phải tập xong mới ăn. Cần gì đói thì tập thì đói thì ăn sẽ đói tập pháp mới ăn. Khi nhận ra cái này con không cần phải tập pháp trước khi ăn. Bánh phô mai à. Cái kia cũng bánh phô mai thế đó thì ăn thôi. Đi đến ăn ngay. Tiền cắt xên thấu nó mới được ăn đói tập phát mới được ăn lạnh phải tập xong mới mặc mặc áo tin vui thì con nhận sự thật giải thoát tin buồn là con sống cũng quá bình thường thôi đến mức người ngoài không phải nhận ra con giác hội chương con này sụ vẫn nhăn nhó vẫn thích cái hẻ ghét đấy chứ con nhìn dụ không khác người bình thường cả con tìn dụ giang hộ chứ nếu con nhìn dụ thì chả khác người bình thường cũng nhăn nhó cũng chết cái này khen thế kia cũng đủ chuyện nhất không nhất như nhau đấy thấy không nên là tin buồn là con chạy giống sư phụ không hơn được nữa nghĩa là con cũng sẽ biểu hiện làng nhàng người thường không thể nào hơn được không mất chỉ nhớ nó còn như nhau hồi nhận ra hồi nhận ra m nhận ra hử tức là cái mất trí nhớ và mất trí nhớ tức là cái lo ấy lo và không lo vào lắm như nhau tuyệt đối tới sợ cho các bạn nói xong ăn mừng đ xong ăn gì mừng Đ ch là xong mình nói mấy cái siêu mình nói biết biết nó mà thôi hay là vô tường nó đi vô trước đi đèn sáng nó trước đi. Vâng của con thì con có mấy cái ví dụ như là có tiền và nợ nần là như nhau. Ok. Nói xong thế nào? Con thấy nhẹ nhõm. Nhẹ nhõm gì được giải ừ được giải thoát thấy nó bằng nhau thì mình không phải phải hướng về một chọn một cái nào nữa ạ. Mình vẫn có thể thể sống như đang nợ nần mà vẫn giải thoát được như bình thường thì đấy là cái giải thoát nhất với con con lấy đó cụng ly chỗ này quá mừng rồi cụ ly ly không ly nhá còn rượu là rượu trên mang tầng tầng sáu à tầng s lấy lấy nhìn cũng tráng này cảnh này wow không biết là thôi cụng đi cho vô con thấy thêm nữa phần là thành công và thất bại cũng như nhau luôn xưa mình rất mình vẫn hay Phải tuyệt đối cái phần là mình là cái người thất bại chẳng hạn mà bây giờ thất bại chẳng chính là giải phóng không? Giải phóng ạ. Nay đây con đấy giải phóng rất là nhiều cái gánh nặng lộc viếm bên trong mình mới ngon trên này ngon đấy. Đấy em tóc rượu đ chuẩn bị cụng ly nhân ngày thất gì lục tinh liên trâu mà kinh lông ngày thất tinh liên đúng ngày này năm ngoái. Ừ đúng rồi. Lễ con mấy cái là một là thành thơ nghe nghe Minh Ngon nói nào Minh Ng nói lại đi không nghe gì đâu. Các bạn đang tám tám thì không tám như nhau đâ các bạn tám loại xạ đấy giờ. Thảnh thơi và quay cuồng là như nhau. Ừ thảnh thơi nói quay cuộc tự do với ràng buộc là như nhau. Ừ ngon. Đấy đấy là hai cái mà con thấy. À thứ ba nữa là lo lắng và bình an là như nhau. Sợ ồn ào như vẫn như trong thiền thất vẫn như thiền thất việc ngập đầu mà chỉ tựa dòng tr mà chỉ tượng đang chưa hiểu chưa đen chưa không phải chỗ nó bóng đâu nhá đen nhá rất là đen rất đen đúng đúng rồi đầu ch nào cũng như chơi ấy nhưng mà nói tưởng thằng trạng thái con tưởng tượng là là xịn lắm xịn lắm sư phụ phụ quá xịn rồi nên là thế chứ không nghĩ là con cũng thế chợ ngập đầu thì cũng như là trong thiền thất thiền thất đầu Việc ngập đầu thì cũng chỉ tựa tăng nghĩa là nó như nhau và phải chỉ đúng sư phụ đúng với con nó là chẳng như nhau đều là biết đều là đang là đấy đúng không đang là chống không mà rạng rỡ nhìn thế gian như đứa trẻ như đứa trẻ bật cười con sắp bật cười đấy sắp con sau này con nhìn lại bây giờ chưa bật cười như sao nhìn lại đúng là ngày xưa đúng bật cười và nhìn người khác mà đang vẫn đang khổ sở đang đang không như nhau ấy họ sẽ bật cười thì bật cười ừ con thấy mình muốn giúp họ cứu họ cũng bật cười nốt Xin lỗi cứu họ được nhiều lần rồi thấy mọi người có vấn đề không họ đâu mình rõ khi thấy không có ngồi vấn đề thôi đấy rồi nào Ngọc biết trước khi cùng đi là anh Ngọc biết có nói không biết không nói không sao đâu không nói không có dấu ấn thôi như nhau cả thôi nhau không có bên có dấu ấn không có dấu ấn như nhau có dấu ấn với không có dấu ấn là như nhau nào biết có nói không con thì con thấy là buồn và vui là như nhau ừ lo được cho gia đình với không lo được cho gia đình mình là nhu ừ nó trong thế gian ra con rất là ấn tượng với câu sư phụ nói khi mà các con ấy hỏi sư phụ sư phụ bảo cứ thế mà sống ấy. Ừ. Còn giật mình ùi nhờ trước giờ mình cũng nghĩ là phải thế này thế kia mới là sống này. Phải thế này thế kia mới được ấy. Nhưng mà cái từ thự cứ thế là sống của sư phụ ấy nó cho phép mọi cái trạng thái xảy ra hơn kém gì không có luôn á. Cứ thấy mà sống thôi chứ con không biết nói thế nào nhưng mà bên trong con cảm thấy cái tù đấy nó cực kỳ chạm ấy. Như là nó đánh vào cái phần vô thức của mình ấy. Chú hôm nay tấn công cả vô thức đế cứ thế mà sống được ấy. Nếu con giật mình con chấn động là do vô thức con đấy. Vì bên trong con vô thức con tảng các tảng như thế. Hôm nay bắt đầu bắt đầu hôm nay chỉ là một tiếng đầu tiên của giải thoát thôi. Đấy. Nhưng đồng ý thế này mới là giải thoát không? Hay là phải đặt đ này mới là giải thoát. Trời ơi đồng ý hai tay hai chân ạ. Thế này là sao rồi? Ai cũng như này nhá. Yeah. Thế là ngay bây giờ là Thá rồi nhá. Đấy con ly đi rượu đi. Sở nghệ thế nhờ. Mở rượu đám cưới được rồi đấy. Bây giờ chỉ có là giải thoát và tiếp tục giải thoát thôi chứ phải là sau này sẽ giải thoát nữa. Không chơi chói nữa. Game đấy kết thúc. Giải thoát tiếp tục giải thoát. Sau này kết thúc. Hôm nay mình sẽ cụng ly để xác quyết rằng là game bây giờ chỉ còn là game giải thoát và tiếp tục giải thoát. Không chơi game là sau này giải thoát nữa. Vâng. Đấy cụ ly đấy nhá. Chấm dứt game chấm dứt cái trò sau này giải thoát. Đ dưới Đấy hôm nay chỉ có giải thoát và giải thoát thôi. Giải thoát và tiếp tục giải thoát. Rượu xịn mà rượu biết trời ấy. Không thể có cái cái sau này thoát nữa. Bây giờ điên thì mới tin là sau này giải thoát. Con tin sau này thoát có làm khổ chính con bây giờ không? Mày có nghĩ lại mà xem con tin là sau này sau này kể một ngày hôm sau giải thoát nữa thì con tạo cái thực tại gì? Thực tại chưa giải tho. Con tạo không thể giải thoát. Xong con chui vào thực mà chị. Đúng rồi. Đúng rồi. Điên hết cỡ cái game sau này thoát đấy. Hôm nay mình không chơi nữa. Đúng rồi. Hôm nay chơi nữa. Từ nay đi không chơi nữa nhá. Bây giờ chỉ còn là giải thoát và tiêu giải thoát thôi. Giải thoát nhá. Ok. Không ai chơi lại chui trongng tự đá. Con tạo ra một cái thực tại là không giải thoát xong chui vào đấy con chịu. Điên không? Xong cái con chỉ là đang là thôi chả có bao giờ nó không giải thoát. Đấy tu bao nhiêu lâu bây giờ mới thấy hóa ra đi theo sụ có giá trị giá trị chứ đúng không có thì anh thấy sự riêng cho dụ mấy tháng mà tháng cho dụ 3 tháng thấy giá trị chưa thấy giá trị 3 tháng đấy chưa th là quá nổi tiếng luôn cho sụ 3 tháng nổi tiếng gì nổi tiếng là cho sụ 3 tháng để để thế nào xem có xem ta đây chị có phải thi vào nhau không? Thì xong rồi phải qua bài tết của bây giờ con lấy cho thi này. Thực sự xứng đáng chưa? Đủ rồi ạ. Đủ rồi ạ. Ừ. Bó công bỏ ra ba tháng chờ đợi chưa? Ở trong này có mày bảo đủ chưa? Xong mày lấy luôn một chén. Đủ chưa? Đây này. Đang còn một chén này. Đủ chưa? Nam đây. Ok rồi giải thoát nào giải thoát đi ly này nhá. Ai cũng đi này là cấm chấm dứt trò chơi sau này sẽ giải thoát. Vâng. Chấm dứt trò chơi sau này sẽ giải thoát. Chấm dứt trò chơi sau này sẽ giải thoát. Mà bây giờ sẽ bứt sang mới là giải thoát và tiếp giải thoát. Dạ ơ sư giải thoát tiếp tục. Chỉ còn nước đấy thôi. Không còn đứa trò xong giải thoát nữa nhá. Giải thoát vẫn tiếp tục giải thoát. Chưa chấm rất chò sau này giải thoát. Rất trò sau này sẽ giải thoát. Con cho giải đợ xíu online nhá. Online nhá. Bỏ mấy cái này xuống nốt đi các bác ơi. Sáu vì sao phải thẳng hàng để mừng ngày hôm nay đấy ghê không? Ghê không đơn giản đâu. Cả vũ trụ phải xếp hàng tuyệt vời. Để mừng ngày hôm nay không đơn giản đâu. Không có gì tuyệt vời hơn. Đúng chưa? Còn gì đẹp hơn mà hoàn toàn là vô tình á. S không định là đợi sáu sao thẳng hàng mới giảng đâu mà sáu ngô sao phải đợi sụ. Thảng mới thẳng hàng còn gì nữa đúng đúng rồi sụ có hoạch đâu không đúng không các ngô các ngôi sao phải đợi sụ giảng bài này rồi mới thẳng hàng thẳng hàng thằng Hà chị bình đẳng đấy thẳng hang mà đúng chưa thằng hang đã chện sự bình đẳng sáu ngôi sao nó sáu ngôi sao lệch nhau đến như vậy mà nó có thể thể hiện sự bình đẳng và cách thẳng hàng trên đồ trời. Ôi kinh quá kinh hoàng không kinh kinh nó đợi sụ giả hay là sụ đợi nó để nó nó nó đợi giả Đúng rồi. Sáu cái hành tinh nó nó chạy lung tung như nhau. Ok. Sáu hành tinh bình thường nó chạy lung tung như bầu trời mà nó muốn thể hiện sự bằng bình đẳng nhau. Nó phải ngày hôm nay phải sắp hàng không thấy sợ à? Sợ chứ. Đấy. Hôm qua tối hôm qua cũng sợ nốt thôi nào kể ra cho nhưng mà tôi lại rất nhiều chuyện sợ xảy ra khi mà con Con con khi mà con thấy nó bình đẳng như nhau ấyâ thì con mới có khả năng thấy nó không có thật. Trước đây là bảo không có hai bờ đâu có cầu làm sao mà lại không thật. Nó lại nói lại sau ngày hôm nay nó bắt đầu là hoàn thiện cái tình hoàn thiện cái giáo pháp là hai bờ không có và cầu cũng không có thì sau ngày hôm nay con mới có khả năng thấy không thật. Đúng đúng không? Chứ còn trước ngày hôm nay nh nhưng bây giờ vấn đề là gì? Không cần thấy nó thật hay không thật? Nó giải thoát ngay bây giờ thì game con chỉ là giải thoát và t giải thoát thôi. Phải đợi ngày thôi. Thế nó không thật để tôi giải thoát. Giải thoát rồi. Tiếp theo rồi. Giải thoát chứ giải thoát. 28 tháng n 2026 nhá. Vâng. Giải thoát và tiếp tục giải thoát. Tiếp tục giải thoát. Chụp hình có chụp hình chụp hình gì? Ừ rất quan trọng. Đánh dấu đi. Làm cái quanh quanh đứng quanh làm chụp ảnh đấy. Bài quá quan trọng đi kinh quá. Không giờ tất cả các ngày mình từ học. Đúng rồi. Ừ. Ké mình ch để cái điện thoại đây xong mới qua bên này. Bây giờ có cái chip nhỉ? Nhờ nhờ đi nhờ n cho chả cho nó ít nơ ngộ thức không? Hoặc là k lên cái kia xong để cho nhớ đi ai chạy lên gặp đi xong ờ em kiệt đâu kiệt đâu cái cái điện thoại này để giấy xong lấy tay trộm vào thì nó tự nó không bằng nhiều tiền quay quay cái này lại đy quay cái cái i quay cái này lại mọi người quay mặt nhá cho mọi người mọi người mọi người bật cam nha quay lại đánh dấu ngày trọng đại này bí bí chui ra bảo chui vào toilet chui vào toilet được chưa chắc đang ngủ toilet thì cũng rồi bí đèn sáng rồi ba người đèn sáng à đấy các bác tìm chỗ đ tìm chỗ đ kị kiệt đúng không chị ừ điện thoại bác nào đẹp thì lấy ra ch kệt kiệt tuyệt vời mắt kệ với bình thường có điện thoại anh trong điện thoại tự anh 10 15 đây của em đây của chị xuống rồi đây ok đủ tất cả các mặt nhá cầ nhá nhưng mà điện thoại em chỉ cả cả mặt trong iPad nữa nhá còn bác nhị nhờ kiệt chụp cái đấy chụp sang đấy nhá cho trẻ cho có cả hai đây cân hay 5 6 cân như nhau đúng rồi thank you kia chờ chờ tí Ba có vừa không vào bắn này đỡ đó này. Ù bắn này quá không phải không đẹp 0,67 thử chỉ cần đủ mặt và rõ 0,8 này nhá. Bác nhị đứng bác nhị ngồi vào đây ok đúng rồi kền lùi ra đấy là hợp lý. Ok 1 2 3 thả lên nào. Quay một phim nhỏ nh quay phim cái đi. Ơ con quay phim quay phim nói câu gì con quay phim đi nhá. Xong rồi con sẽ nói là thế em chụp máy kia nhá. Giải thoát và tải thoát. Ui đẹp lắm nhá. Mình sẽ quay phim và nó giải thoát và tiếp tục giải thoát. Đẹp lắm. Quay máy này ừ quay cả quay quay đi em chụp giờ nó quay quay nhá. Khi nào không xong mình sẽ nói là giải thoát và tiếp tục quay bị gần hơn à. Đúng rồi. Quay quay gần hơn. Đấy là phải em dự. Trả trá lại giúp thì nó vẫn xa hơn. Đấy. Để 0,6 hoặc 0,7 0,8 1 2 3í giải thoát và tiếp tục giải thoát. Yeah. Ui sướng quá rồi. Tuyệt vời. Tuyệt vời tuyệt vời tuyệt vời. Chị cảm ơn em. Đây là đại sự kiện rồi. Đại sự kiện sáu hành tinh sấp hàng để chứng minh là bình đẳng rồi. Không phải chuyện đùa đâu. mà hôm nay con mới chỉ ngấm một ít thôi nên con chưa thấy sướng lắm đâu. Đang sốc đang lốt đi đang lốt đi đang sóc ấ hết đang cái mà mình tin ra nó mới ghê cái này sẽ từ từ nó ngấm nó không nhanh được luôn cứ từ từ nó ngấm vào cuộc sống muốn nhanh không được luôn nó cứ từ ngấm thôi chậm nhanh chậm là giải thoát giải thoát và tiếp tục giải thoáty giải thoát Chị bắn ảnh nhá. Trời ơi con nhớ xư thổi tắt nến rồi nhưng còn cái cầu thì nó nó lại móc thì phải thổi phát thứ hai là thổi cả cái cầu. Ừ thổi mười mấy phát liền. Nhật mà các con bên mới sẵn sàng nghe cái này. Trước đây nó giả chẳng chỉ hiểu lý thuyết chưa các bạn? Các bạn có rạ có chưa có ăn cùng có gì socôola có chưa có bánh chưa nốt. Chư sô la đi. Sola đ gì cái này cho anh nhanh lắm có gì nhanh lắm không sao. Đấy vẫn là như nhau nhau mà. Ôi bánh này bánh dứa nhỉ? Không phải khô ma ấy. Thơm thơm ừ ăn không ăn đi ăn đi. Hôm nay là ngày cườ ăn mừng luôn đúng không? Bốc mấy mấy ngày hơi hơi cảm giác giải thoát không có nhỉ? Ô thế này đấy chứ không phải là mấy cái tương đây còn tưởng tượng đâu. Tiếp sau này mà đo lại cái chỉ số mà tương cái dịch của các cặp đối lập ấy nhở. Đúng rồi đấy. Bây giờ mới là cái chỉ số đấy mới giá trị này. Mới là cái đấy tí nữa có thể đo cho vui được nhưng mà cho vui thôi. Cho vui thôi chứ còn nó như nhau như nhau mà. Chứ đừng đừng đo như thật mà. Đo cho vui thôi. Vâng. Vui. Bây giờ mới thấy là sự cái gì là sự giống nhau hay sự gì? Tương sự bình đẳng à? Bình đẳng đúng rồi bình đẳng của các cặp tương phản các cặp đối lập đấy. Đối l công ra Hà Nội chưa chưa? Xúc động không? Báo công ra đây chưa? Sáu hành tinh phải đợi con ra đây đấy. Sắp hàng để chào mừng đấy. Bình đẳng không? Sáu anh Tưng chạy lung tung trên mặt trời nó phải xếp hàng cách bình đẳng chờ thẳng hàng luôn. Ngang luôn ngang hàng. Hiểu giá trị của sự kiện chưa? Đấy không đơn giản đâu. Đừng coi nhẹ những điềm báo hàng. Đấy nhá. Anh em đừng coi nhẹ điền báo. Châu anh thì không coi nhẹ chắc rồi. Anh em khác đừng coi nhẹ các loại điềm báo nhá. Coi như nhau. Ừ. Nh không điềm với không điềm là như nhau. Đ bên kia bên kia chưa có không? Bên nào không có rồi yên tâm đi. Chưa đi chưa đi không có lu. Để em đi mọ bên này ăn đây. Cho em thử cái vị bên đấy coi. Ổ. Vị ổi. Vị ổi socola là 10 bác. Cái này là vào đời là phơi tác dụng luôn. Ừ. Cái mà dụ giảng ấy nó sẽ hơi vào đời luôn đấy. Trước đây là pháp khó vào đời nhưng cái này sẽ vào đời được. Pháp đi thẳng vào đời luôn. Gì đấyị soôa bị cái bài đấy là như nhau. Là như nhau thì rất thoải mái nhau mà như nhau. Tự tin ăn cướt này tâm hả? Ờ ăn cơm chó đấy. Bảo là điên đấy. Đúng rồi. Câu chuyện đấy bà bị điên đấy. Như nhau cả hai bị mất sữa. Tại vì mình còn cái nhau nó giữ lại cái này mà sao cứ có cái nhíu nhíu lại hết. Ôi các bác ơi ăn đi ăn đi ăn đi ăn đi cấm đâu. Ăn đi cần nhiều ăn ăn tham và không ăn tham như nhau. Vấn đề gì vấn đề gì chỉ vô tình mở cho thôi mà anh nó hiện ra nhiều ăn tham ăn mà không ăn là như nhau. Mẹ tr mị Lâm Đồng này ngon này. Đồng nai 724 Lâm Đồng 74 em x4% cái nào nhiều phần nhất thì ăn ừ cái nào nhiều phần nhất 78 kia bến tre chết chết chết chết không chết mà như nhau là kinh nhờ a kiếm x cái dĩa x ăn cái món này Món này này phải có dĩa này. Dĩa dĩa là thìa có ăn được không? Thìa ăn được đấy. Thôi tận thìa ăn được khỏ khỏ đi sư phụ có thìa rồi. Có thìa rồi. Thìa với dĩa là như nhau. Có lý có lý. Bỏ bắt ra bỏ cái này không nữa. Vâng ạ. Như nhau sao phải cần tìm cái khác cái năng nhau không tìm. quen thế dạ không tìm vẫn như nhau như nhưng mà không cần phải tìm rớt hết xuống đây rồi máy hú bụi hút Xong ngấm hơn chưa? Thấy ngấm ngấm chưa? Thấy trước giờ mình lấy bỏ nhiều quá rượu cũng ngấm ngấm trong phần khi nào có nỗ lực nào cũng muốn chối bỏ cái này trước được. Con nghĩ là về ngồi viết ra những thứ mà mình từ chối từ xưa đến nay làm sao mà nói một câu Con sẽ về lại cuộc sống và con sẽ thấy con trừ chùa rất nhiều thứ thấy như nhau là xong chứ không phải làm gì nữa. Đấy cách tu đơn giản lắm. Con về con sẽ từ hướng rất nhiều thứ và con chỉ nhận ra là như nhau. Thế thôi xong tiếp tục làm gì làm cũng không biết làm gì luôn ấy. Như nhau rồi là không biết làm như nhau thì không biết mình sẽ làm gì nữa. Ừ mình làm gì cũng như nhau rồi. Ừ. Chứ nếu mà không như nhau là mình sẽ mình sẽ chắc chắn là mình sẽ làm a không làm bừ đúng rồi. Nếu như không yêu ghét đấy. Tự nhiên sáng ngời đấy. K biết thế nào luôn bác ơi. Mới đây thế nhỉ? Ngon mà uống rượu hợp nhét cảm giác cái suy nghĩ nó không có cơ sở nữa. Ừ nó không không có cái gì dựa vào để để nó nó có một cái đường lối tới dục từ từ từ từ từ từ nó ngấm vào được đời không thế cứ từ từ ngấm này. Ch rất đơn giản, nó chỉ cứ ngấm từ từ thôi. Cái giải pháp nó không đến kiểu đục một phát mà nó sẽ từ từ ngấm vào ngấm vào cuộc sống. Mà ngồi đây thấy một tiếng đầu tiên của giải thát như thế nào? Thấy khác hẳn chưa? Dạ. Cầm thầy đúng là không có cái này không có cái kia nhưng mà đúng là phải hai cái nó như nhau ấy thì lúc đấy mới thực sự là thực sự là triệt để thích nó như nhau không? Không thì phải. Con để con không như nhau chứ không cái suy nghĩ nó buồn cười nhở kiểu là không có gì hết nhưng mà vẫn có hơn. Thế là nó lại mộc lại lườn lẹo thế lại có gì à sư phụ nó đã là lừn lẹo lẹo nhị nguyên rất lẹ lơ lẹo của nhị nguyên vẫn được như châu chảy châu chảy tương đối tuyệt đố ừ nó lươn lẹo nhờ tuyệt đối thì nhưng tương đối thì vẫn Nhưng mà nhưng không nhưng tuyệt đối và không nhưng tuyệt đối toàn triển như nhau tuyệt đối không nhưng sao nó lại thành cố 10 điểm không nhưị tin buồn là con sẽ sống một đời rất tầm thường nói thật đấy thế nhưng buồn là quá sướng các con ai cũng hình dung một cuộc đời hoành tráng và huy hoàng trước mặt ấy nhưng mà nhận thức con thay đổi con tự thấy cuộc sống bình thường đừng giải thoát khỏi cái cuộc đời đừng giải thoát khỏi cuộc đời cặp đ được tế cũng khá buồn một số người đấy. Một số người mà thích hoành tráng hoàng rồi Châu Anh này Vũ Thái này. Tin này không phải tin vui đâu. Tất nhiên cảnh đấy có thể hiện ra nhưng mà con lại không ham nó nữa. Đấy nó đau ở chỗ đấy chứ cáiấy không hiện ra nổi nữa mà là nó hiện ra thì con bình thường có gì mà đâu mà đau ạ. Nhưng có thể không hiện ra nữa vì con chẳng cố gắng cho đến. Ừ thế vẫn cũng chị con chẳng muốn Oscar xếc gì nữa. Cổ thân Vũ Hiền vẫn còn đang ham Oscar chả thấy xúc xa hơn cái cuộc sống này tí nào làm cho bình thường cho bình thường bài bài thơ nào ấ nhỉ không phải làm gì để giang ngộ ừ sống bình thường là đánh nhưng mà vẫn không ấy đau không không không đau à sống được sống bình thường là mình được hết phi thường rồi bình thường phi thường là như nhau bình thường giải phóng khỏi mọi nỗ lực và lựa chọn vân vân còn mọi ám ảnh mình phải hơn mình phải xị được được cho anh nói đúng đấy giải khỏi không chỉ là nỗ lực hơn mà khỏi ám ảnh luôn ám ảnh một số người cho con là phải ám ảnh kiểu như là phải chữa đ bệnh cho bố ừ ấy phải gắn hàn gắn m hệ này ám ảnh bét ấy con mình sao phải tu quế là ám ảnh đấy đấy này giải thoát khỏi cảm ảnh luôn đúng rồi ngay trong nay là cái giải thất đầu tiên sớm là cái ám ảnh là giải thất trước cứ phải thế này à thắc thật luôn ám ảnh con phải t Bố phải khỏe gia đình phải hòa thuận ám ảnh gì nữa. Ám ảnh đấy giải thoát được ngay gì nữa. Thậm chí con đường đi với nó là hỏi ám ảnh luôn. Thấy ra đi luôn. Thôi thế mọi người phát biểu xem có ai thấy ảnh nào ra đi không? Ai có thì nói không đứt thi phải ai nói đâu. Ai có gì nói xem nào. Ám ảnh nào ra đi? Đúng là ám ảnh tu là ra đi ra đi ok. Một ra đi nào. Ba hai nữa bố phải sống hay chết đi. Sao muốn chết chết được là bố phải sống này ờ là kiểu như là phải sống thương thôi. Áo hảnh bố phải sống ra đi. Ok nào khác đi. Ám ảnh mình phải chuẩn xịn lực sử đúng mực và không được làm người tầm thường. Rồi ra đi ra đi. Ok ngon chưa? Ngon đấy khi phát biểu với sư phụ là nó ra đi thật sự luôn đấy. Thế cứ chọn một cái mà phát biểu đi nào. Ừ lại có m sư phụ là ám ảnh chịu hay gì đâu nhở? Ra đi ra đi rồi bình tẳng là ra đi luôn rồi. Tiếp điịt này này. Mic mic rồi sao mình trang à gì không thể chạm không thể chạm đấy. Ừ con là bảnh gia đình phải yêu thương là ra đi ra đi. Ok. Con là ám ảnh được yêu thương trân trọng ra đi được yêu thương và trân trọng. Ám ảnh được yêu thương trân trọng. Dạ. Thế mà lấy Hải Nam được chứ. Ám ảnh được cái thương trân trọng ra đi thì mới lấy được người Hải Nam gì nữa? Đương nhiên trọ thì mới đấy người như Hải Nam đúng không? Hảy đúng không? Tuệ Anh đúng không vô chủ? Nhân nó đi nhân ra nó đi thôi cứ nói đi nói tuyên bố chức sụ nó nó giải quyết khác nó khác về không tuyên bố cái ngại ngùng không tuyên bố nó làm cho dấu bốn nó yếu như thế bố đâu có ngại nghe đâu mà tự nhiên lời ngang thì lười cũng là không không tuyên bố là rồi nó yếu đi. Tuyên bố bản chất là ghi dấn tâm thức. Nói xong là mình đối mình thấy là đúng rồi. Xong rồi. Xong rồi. Nói đi ám ảnh chồng không yêu mình là ra đi rồi. Ok rồi. Quá yêu rồi nhá. Yêu xịn như yêu cái kiểu kia thìu. Chẳng bao giờ Sụ đến với nhân để yêu cái kiểu đời thường. Chưa bao giờ Sụ nghĩ kiểu đấy được. Đấy con là ám ảnh gia đình. êm đềm hòa thuận ra đi ra đi. Ok. Sướng không? Sướng rồi. Thế nhưng mà có thấy là bắt đầu thấy tức là thấy nó phê với là cảm giác là nó thế như nào nhỉ? Nếu mà theo kiểu đời thường ấy là có thể là nó sẽ mặn hơn đấy. Ừ. Tức là nó open được tất cả những cái chuyện ng mặn rồi. Mặn rồi. Sao anh nói mà em thấy giải thoát nhở? Em chơi với anh nhiều quá. Câu gì mà Thế anh nói thế mới dám cưới Hải Nam. Đúng là Hải Nam thì nghe thế. Để Hải Nam nói gì? Để xem Hải Nam nói gì? Tiếp đi. Tiếp đi. Con nào con nói rồi mà nói chưa chưa? Con nói bố phải sống ấy. Sóc chết bố sống chết. Con ám ảnh mắc nợ cả đời. Ừ ra đi ra đi bây giờ m cả đời cũng được. Đúng chưa? Đúng rồi. Ch để nợ cả đời chỉ muộ. Con ám ảnh cái việc mà ám ảnh là phải đồng hành với con phải có trách nhiệm đến nuôi nuôi nó ví dụ trở thành người tốt hoặc là để nó có thể tu hành để nó thực sự được hạnh phúc kể cả không có mình là thực sự là đi rồi. Ừ. Ra đi tuyệt vời. Cứ cứ ai đ con đó đi. Con là ám ảnh phải luôn luôn tự tin, không được tự ti. Ra đi. Ra đi là đúng. Miệng nào mà cũng phải cười không được mếu ăn th. cũng không con là ám ảnh về việc là phải cư xử đúng đắn và có trách nhiệm trong một gia đình đầy vấn đề. Ừ là ra đi tuyệt vời chưa? Thoát khỏi mọi cánh nặng. Ừ. Vì chiều nay Ngọc Anh lại vừa vay tiền con tiếp để để vào Bitcoin để vào Bitcoin cho nghe để mua để nó lại Vâng. Con này con ám ám ảnh giải thoát kìa ám ảnh phải lo lắng giải quyết việc truy thu thuế. Ừ nhiều lần. Ừ. Ra đi ra đi. Đó là ám ảnh phải kiếm đủ tiền nuôi gia đình ra đi à. Ừ. Ok. Ấm mạnh à gia đình à mình phải có trách nhiệm lo lắng nuôi sống rồi anh trai bị nghiện rồi bất cứ chuyện gì xảy ra ngày mai thì mọi ám ảnh n ra đi. Vâng. Kể cả làm ăn, kể cả cuộc đời này xảy ra chuyện gì đi nữa phải sống cho đúng phải trở thành người à gì đấy vân vâng ra đi tốt. Không còn tính toán gì nữa cho ngày mai nữa kiểu không còn tỉnh toán cho ngày mai nữa. Thấy nhẹ không? Nhẹ nhẹ ngang luôn. Nhẹ ngang ngay tại đây luôn chưa? Muộn tính toán ch ngày mai phải là giải thoát và tiếp tục giải thoát không? Chứ không cần phải là sẽ giải thoát nữa. Con vừa nói xong rồi. Giải thoát chứ là cái gì nữ mà với cái đạn này với cái sự ngấm này nó chỉ có giải thoát thêm chứ không phải giá xuống được nữa. Gì nữa? Quay lại được quay lại được quay lại đ thúc buổi thoại bình rồi. Còn bác nào nữa vô ngại ám ảnh Minh Trang ra đi à? Có ra đi không? Không phải cái đấy không ám ảnh cái đấy ám ảnh mình phải được xí là ra đi à. Ok. Được được được. Mình phải được tại vì 8 năm 9 năm theo sư phụ là cái chuyện liên quan đến tỉ dục là nó đeo đẳng rất nhiều năm rồi. Ừ. Bởi vì là mình cho rằng là cái sướng với cả cái không sướng nó khác nhau. Đúng rồi. Hoặc là cái game cũng hiện game bởi vì mình cho rằng chơi game nó sướng nó khác với cả cái bình thường. Con cho là Vũ Toàn cho là tình dục thì mới sướng. Không tình dục không sướng. Hai cái không như nhau thì ông cứ tìm tình dục mãi là phải là x mới sướng. Còn đời mà thiếu x tan hát rồi. Đúng. Tại vì đối với ông xí thì mới sướng không xí thì không sướng. Sướng đã bị c Thế phải không ích là cắt ngồi sướng không? Nhưng bây giướng như nhau thì cần phải ích nữa đấy. Toàn khi là trong này chay định nhất nhóm mình cũng nên không sự cả sự như nhau thôi dây tự nhất nhóm mình luôn đấy. Có tiền đang thanh tịnh đấy. Đúng rồi. Tóc như nhà sư thế kia chuẩn bị sẵn rồi. Chuẩn bị nào có ai chưa nói đi nào. Hết chưa? Nói hết chưa? Hộc nhị không nhị. Bất nhị, bất nhị bất nhị ám ảnh ám ảnh gì ra đi ra đi rồi ấy. Ám ảnh là ám ảnh về nỗi lo mình bị mất trí nhớ. Ra đi mất trí nhớ ra đi ra đi. Tuyệt vời không? Ra đi. Tuyệt vời. Bài hát đã thu lại đi vào lịch sử đâu chị nhớ tuyên bố hay quá. Chế đạ có muốn nói không? Chứ xin cái m Minh Minh nhọn Minh ngon à? Thích nói ch đi vâng Ngọc kết nói ạ Ngọc biết con ám ảnh là phải lo được cho gia đình ra đi. Ừ ám ảnh sâu nhất của Bích là lo cho gia đình báo hiếu đấy. Báo hiếu hoặc là bây giờ là có gia đình nhỏ thì báo hiếu và báo gì nữa không biết gọi là báo gì nữa. Báo xem cả gia đình nhỏ ờ báo con đúng không? Báo hiếu bố mẹ báo thư tử là báo con báo hiếu báo kia báo tử tử là con tử là con ám ảnh báo tử ra đi Báo hiếu báo tử báo tử báo nghĩa với chồng bằng gì bóng nghĩa nữa à không bí quá nghĩa bí cả gh thế là thế sao lại thế sao lại không đến không đến là như nhau không đến nào mời không tướng nào con tự nhiên đấy hôm nay con thấy cái phần trách nhiệm với gia đình với xã hội tự nhiên ám ảnh mất mất luôn đâu chịu được không ng ta ám ảnh chí nhiệm xã hội đây quay bằng không ạ có có ngày xưa sụ thế đấy ngày xưa sụ có đấy mệnh mệnh có mảnh đấynh mảnh cực lớn là khác mình phải làm điều thật lớn cho xã hội không phải chỉ là bình thường mà phải cứu rất nhiều người ám ảnh từ giống trẻ con ấy mà không biết l sao ai nhét mình đầuấy không ai bố mình không dậy cái đấy mẹ không dậy cái đấy mà mình thằng trẻ con con nít thôiấy trẻ con ba bn tuổi trở lên bắt đầu nghĩ chuyện đấy thôi Mà đi thiên tàu thương những người ăn xin đi thiên tàu ăn xin thương lắm con thương lắm bà đấy mà đây mấy tuổi mà trầm lắng khi ngồi đi về là năm bao nhiêu bé lắm ví dụ như bé lắm bé tính mấy tuổi mấy tuổi mà cũng con mèo nó kêu meo meo với lại con con chó nó kêu giầu giầu ấy tức là đi trên tàu ấy ừ nghe nghe như thế xong lấy những người em xin nó ba Con thương người ta lắm, con thương những người người lắm. Thế mà nói rất là là mình nhìn mình thấy rất là là tức là mình rất xúc động ấy. Xúc động khi mà nói thấy con nói nghiệp thì sau này mới phải giải phóng hết. Bằng cách là gì? Nguyện tự bằng cách thấy họ như nhau thì mới giải phóng chứ. Thì cầm từng người một giải phóng đố giải phóng được. Mỗi người mỗi người nghèo cho họ một số tiền có giải phóng được họ không? Cái duy nhất họ đấy là thấy họ không có gì hết. như nhau như nhau đấy động lực giải phóng người ta dẫn đến giải phóng tuyệt đối s nhớ hồi mẹ giật từ bé s cảm xúc được rất nhiều cảm xúc như bác nhị mô tả nhiều rất nhiều lần luôn và lớn lên hưởng tại sao mình lại có cái cảm giác đấy từ bé tí nhưng mà có gì đâu như nhau thì giải phóng hết mình khho khách giải phóng thế giới rất tốt nhưng mà phải hiểu cách giải phóng chứ đừng giải phóng trong cái vô minh thấy bình đẳng thế như nhau bình đẳng tuyệt đố tính không tuyệt đố đấy là giải phóng hết bình đẳng vì đấy đều là không đều là biểu hiện mà lại không tồn tại. Bình đẳng không? Bình đẳng người xin và người giàu là bình đẳng vì họ biểu hiện mà không tồn tại không tồn tại. Thế là mình giải phóng cả hai người tất cả đúng chưa? Rồi hết rồi đúng không? Con con ạ. À Minh Ngon. Con hôm nay là thấy là giải phóng khỏi cái ám ảnh được tự do thảnh thơi hết bận. Ra đi về ám ảnh tự do. Ở trong nhà vệ sinh ám ảnh ra khỏi nhà vệ sinh. Ở ngoài nhà vệ sinh lại ám ảnh chui vào thế hỏi luôn đấy. Thế nào đến đâu đến không? Dạ. Với với cả một cái nữa hôm nay con cũng mới vừa vừa mới mình mới mình nhớ với lại là ám ảnh à ra Hà Nội liên tục ừ thật nhiều để gần sư phụ với các bạn. Ừ. Hôm nay sau nay là giải thoát luôn luôn. Yeah. Đúng chưa? Nó như nhau. Như nhau nhau. Như nhau đúng rồi. Đúng rồi. Như nhau. Sướng chưa? Đức anh cười phơ lớ kìa. Cười gì? Đức anh nói to lên nào. Cười hơ hơi không bình thường. Nói đi sao Minh nói thế mà lại cười phớ lớ? Chưa hiểu Minh Ngân nói thế sao lại cười phơ lớ? Kêu chị K ạ. Mỗi lần nhân ra Hà Nội là con lại thôi. á mạnh đợt truyền những đợt truyền pháp dây giảng ám ảnh ám ảnh chuyện Minh Ngân ra năm ngày liên tiếp học pháp tục Minh Ngân mà ra anh ám ảnh lắm đấy thả nào cười cười rất giải thoát anh cười rất giải thoát rất lạ bình thường tôi không cười kiểu đấy bất thường nó nhìn thấy đúng rồi đấy nụ cười rất bất thường Ám ra Hà Nội giải thoát chưa? Th không thấy cái quất 44 này ghê không? Mới chỉ mấy ngày thôi mà nó ghê không? Giờ được bao nhiêu phần trăm rồi? Đó tí nhá. Đó tí không? Đây cái này vui nhỉ? Cứ thi thoảng đo th thần lực không ạ? Thần lực ừ thế hả? Cái gì? Sân mẫu có con lắc. Ừ. Sao sân mẫu lại giấu con lắc ở trong người sợ quá. Eo tính hết rồi kinh không? Ừ tính hết eo con lắc này là con lắc xịn nhất của s đấy con lắc sụ dùng đấy chuẩn nhất bảo phát chạy ngay con lắc của các con phải bảo xong mấy giây sau nó mới chạy con này là chạy phát là chả có chạy luôn nào cái gì quất ứng nghiệm bao nhiêu phần trăm cái điềm cái quất ứng nghiện bao nhiêu phần trăm Thứng nghiệm là tiếp tục ứng nghiệm ứng nghiệm 21% rồi. Chứng tỏ ngày nay rất kinh ngày nay không được đâu. Con đứng 21% rồi chỉ hôm qua 2,5 đấy chả ngày nay không phải ngày bình thường đâu. Đừng cho ngày hôm nay là bình thường sáu hành tinh phải xếp thẳng hàng để chứng minh là bình đảm. Và cùng có đó có thấy cái quất là lên từ 2,5 đến 21. Đấy ngày không bình thường đâu. Nó không giống như ngày khác mà con đang tưởng đâu. Thế sợ gê quá. Những ngày khác là chặt hai đầu cầu hai bờ xong rồi vẫn để cầu lại thế về nhà c một xong có hết có lại cả cầu cả cái nhưng ngày hôm nay là chặt xong hai cái hai cái đầu hai bờ rồi chiều nay đấy xong tối đốt cái hắng cầu luôn cầu thì cái ngày hôm nay xong nó không còn cả ba thứ nữa nó khác với tất cả những ngày trước đây cộng lại kinh nhờ đúng chưa nên nó không Nó không đơn giản như con nghĩ đâu. Vì nhưếng con chưa có bao giờ thấy một cái như này nên con nghĩ là chắc là mấy ngày nữa lại giống thế thôi. Nhưng con thấy không? 21 10 nghĩa là 19% 18% giải thoát và tiếp tục 18% nó đã xảy ra trong ngày hôm nay. Thấy không? 18,5% 18,5% sợ không mà cách thực hành sắp tới chỉ là ngẫm với cái sự giả. Tất nhiên vẫn phải thiền nhá. Thiền vẫn thiền nhưng mà cuộc sống ngẫm lại nhiều v ngẫm đế khi nào mình thấy nó là hiển nhiên thì thì th Dạ. Đấy, bây giờ con con gọi là con đồng ý nhiều nhưng con cũng nhiều chỗ con vẫn đang con vẫn đang kiểu thói quen mà vẫn cho là không như nhau. Vâng. Không nhau là do thói quen chứ không phải là không phải là do mình chưa hiểu cái sự giảng mà quen bé là không nhau rồi. Thì thì con cần một thời gian đấy gọi là chọi là từ từ nó không nhanh như thế. Những cái chỗ mà rất là chặt cứng nó không như nhau rồi. Ừ. Thì bây giờ phải từ từ cái này cái trí tuệ nó ngấm vào nó mới mềm ra được. Giống đất đấy. Đất xong cái này chỉ là hơi ẩm thôi. Hơi ẩm thì phải ngấm vào đất biến thành nước. Xong nước đất nó mới tan ra. Giống có bài chú nói đấy. Thì bây giờ là đoạn hôm nay chỉ là hơi ẩm thôi. Có một đoạn nó ngấm vào đất xong đất ngấm xong nó phải ẩm ra bở ra xong nó tan. Thế con không cần phải vội gì hết. Còn chừ là ngấm ngấm cái sư nói thôi. Thiền vẫn như cũ nhưng với một thái độ mới. Yên tâm đi thiền sẽ khác nhiều đấy. Không giống như ngày xưa đâu. Thiền ngày xưa là hi vọng sợ hãi đúng không? Thiền bây giờ là như nhau đúng không? Thiền bây gi làm quen chứ không phải là cải tiến không phải nâng cấp. Thiền là có làm quen với cái trạng thái mà hôm nay sự giải. Và như thế thiền và đời sống đều là làm quen hết nên là không cần phân ra không thực sự phân ra thiền và đời sống. Vì suy cùng việc con làm nhất bây giờ là làm quen với cái này trong giày. Làm quen với giải thoát. Dễ hiểu nhất là con làm quen với giải thoát mà chính xác làm quen với tự giải thoát. Thế đây mới tự giải thoát chứ phải giải thoát tin đâu. Ờ bây giờ ngồi đo cái chỉ số nhỉ? Tự tin đây đây đây. Cái hôm này là từ giải thoát đấy. Từ giải phóng đấy. Khó ra tự phóng lại thế này đấy. Bất ngờ đấy. Bất ngờ không? Choáng không? 20% cái quất có xứng đáng không? Đấy các con này tiêu thụ mất 20% quất này rồi đấy. Đúng chưa? Mỗi đứa 100% rồi đấy nhá. Mỗi đứa chém có thực sự rồi. Nhờ đúng rồi. Nhờ 20 đứa 18,5 18,5% còn như bộ đ Cỡ cỡ đấy. Sợ thế nào đo cái nào. Mỗi đứa chén chứ. Mỗi đứa tiêu thụ mất 1% điềm. Kinh không? Kinh yên tâm mới 21% thôi. Còn nhiều nào. Cái gì? Ta phải se lại số cũ. Mọi người mở cái số cũ đi. Có ai số cũ? Em bằng số chị đúng không? Ừ. Số không biết. Chờ chờ chờ. Như là tự giả phóng hoặc là đo số này hoặc là đo chỉ số bình đẳng cả hai có một trong hai số thôi lười đo rồi bây giờ dương khí còn thấp rồi không không đo nhiều mệt lắ ừ ok tha đ may là sự thấy bình đẳng rồi đấy nhá may thấy sự con nói gì cũng bình đẳng là đúng em đúng cứ tin và cứ bóng cho ngày 2 tháng 12 thì chị có 11 này em có một số bác em có một số bác về đo này hay đo bình đẳng hai trạng thái ngược nhau con nghĩ là cái số bình đẳng hai trạng thái phải về về tự từ tự ngậm tự hơn từ từ đã nhá hôm nay là tự tin thế hôm nay nó tự tin mạnh hơn đúng không cái kia nó liên quan đến ngẫm về chứng chứng nghiệm nữa về mấy hôm gặp mấy cái cặp đối lập xong cảm nhận thế mà đòi đ ngay hôm nay dạ thế đòi ngay không cho thì buộc phải dùng rồi nào không ai không ai có bảng bảng chung à con có một số người con X cặp nhật ơi. Chị ai nhá? Em là bao nhiêu chỉ nhà? Em có xất cập nhật đâ rồi rồi đây rồi. À đây rồi. Tụi anh có à tuyệt vời. Tụi em tuyệt vời. Tụi anh tuyệt vời 10 điểm đây rồi. Ờ thế con cứ đọc theo đọc đức em nhỉ. B em là 87,5 rồi. B 85 đúng không? Bí bí 85. Thôi đó bạn khác đi bí không phải không bạn khác đi. Minh Hải 76 đúng không? Số của con thì đúng Minh Hải đúng không? Ngày nào nh của mình bao nhiêu chị? Đúng ạ. Đúng ạ. Ok. Đúng. 11 nào thế bí được bí được ok bắt đầu bí tháng bọc bí đi các bác lấy vé đoán nhá lưu ý là hôm nay bí có khóc đâu nhá lâu lắm lắm 97 đi 96 97 đ tự tin vào tự giải phóng của b sao giải phóng rồi tự tin bí 93% nh Minh Hải 76 Minh Hải Minh Hải 80,5% day Thủy Phiêu 72 ạ Thủy Phiêu lại số khác của chị 76 ngày 11 chị có ghi 72 của chị cũng 72 thì phiêu điểm Thủy phiêu 80,5%. Minh Ngân 80 ạ. Minh Ngân Minh Ngân 85,5%. Chí Dũng 74 ạ. 80 Thế Dũng 80,5% 80,5 Vân 75 nhiêu nhỉ? 80,5 Vân 80,5% Thái 76 80 80% chuẩn gọi là đồng bộ tích hợp Vũ Thái 80,5% Bắc Anh 75,5 chưa hôm nào đoán dễ như hôm nay 80,5% Vũ Toàn 77 80% 81 đi Toàn 81,5% Vũ Khải 77,5 81,5 81,5 Vũ Khải 82,5% Châu Oanh 85,5 88 số cũ bao nhiêu? 83 83 388 88 3,5 Châu Oanh 89,5% Minh Minh Trang 83 8 9,5,5 Minh Trang 89,5% Duy Nguyên 83 đồng bộ 89,5,5, 89,5 thẳng hàng ơ 6% thẳng hàng mà Duy Nguyên 8,5% anh VN anh Anh 86 Thủy Oanh 93 92,5 90 Thúy Oanh 90,5% Tuệ Anh 6,5 92,5 92,5 92,5 chị chị Thúy anh bao nhiêu? 90,5 à 91,5 91,5 Tuệ Anh 92 Tuệ Oanh 92,5% Bất Nhị 88 chưa? Hôm nào đoán khung vé, 93 935,5,5 93,5 bất nhị 92,5% Vũ Trang 87,5 9 932 92 92,993 Vũ Trang đúng không? 92,5% song tu à. Úi giời bộ đôi này 5,5 ai Ngang 5,5 nào 91 92,5 91,5 không tụ em 92,5 Hải Nam là thích tư thế chứ nó không thích bằng đổi lên đổi xuống ừ Hải Nam là phải đổi tư thế chứ không chơi bằng 90,5 cũng có mấy hộ đán bằng để nó cộng -1 Hải Nam 90,5% 91,5 đã ăn nguyên quế 89 93 quế 93,5 95,5 95,5 một đất qu Đấy 95,5% sư mẫu 94 ạ. 8,5 97,5 sư mẫu 96,5% hết rồi. Minh Ngân Minh Ngân lúc đầu kinh ngon chưa? Tuyệt vời chưa? Ngày mai ngày kia sợ không? Sợ. Bán vé thành công này. Bán vé của thanh không đúng không? Anh em đoán được bao nhiêu vé? Đán được bao nhiêu vé? Nhiều 15. Ui 15 vé. Trời ơi uiời. Hành thông thế không đời thông luôn. Sợ không? Hôm trước cho ăn cái gì được mất mất tí. Hôm trước là không dồn tâm sức mà được mất. Không dồn tâm sức. Đúng rồi. Hôm nay năm nay có dâm sức đây không? Dồn tâm sức và à không không bất nghiệp tốt và được mắt và dồn t xuất vào cái vượt lên được mất ừ năm nay dùng đây hay dùng được mất bình đẳng d được mất mất điên lượt mất phóng phóng giải năm nay là điên dường lượt mất điên bình đẳng bình đẳng nhìn thấy được mất ở nơi chỉ có bình đẳng đúng là điên à nhìn thấy hơn kém đừng mắt bản chất là đến thì hơn kém nhìn thấy hơn kém ở nơi chỉ có bình đẳng thì đúng là điền điền bị thần kinh ấy nhìn thấy hơn kém ở nơi chí có bình đẳng Đúng không? Gia đạo phải là phải là gì nhỉ? Ấm êm ấm thì mới thì hơn hẳn là gia đạo gì đạo lục đục lục đục bất hạnh môn bất hạnh ra đợi em ấm đi hơn bất hạnh ở nơi chỉ có bình đẳng ừ ấm nhờ đấy có thấy ngày hôm nay bình thường nữa không không hôm qua đã bảo vũ trang rồi đấy hôm nay sự giảng pháp rất bình thường đấy tối qua tôi bảo vũ trang hôm nay sự giảng pháp bình bình thường Thế n thấy bí trình cao đã thấy không hơn kém đấy là không thể phi ra. Ừ mọi người trình cao chứ phải biết trình cao mọi người. Ừ mọi người dừng cao ừ mọi người mà mọi người sao có sự tích có sự tích mọi người một người đến đâu mọi người chưa lên không rồiời mọi người ăn tới lâu mọi người tới lâu quá không có mà trong khi mọi người đầy đủ đấy mọi người đ sớm mọi người Quá bình đẳng từ hôm qua điềm rồi. Nhớ mọi người quá nên đi tư gì cả. Nhớ mọi người thôi. Đã chưa? Đã xem mấy nữa thế nào nhá. Vâng ạ. Bây giờ s sẽ đo thiền theo chỉ số mới cho cả nhóm các con và nhóm kia. Vâng. Vì sao thiền cửa mới mà chỉ số gì chưa nghĩ ra để mai nghĩ nhưng mà thôi đo cái mới là không đo cụ. Thì c phá đảo rồi bây gi mớ. Nhưng có gì thì gì nhớ là gì? Bình như nhau tuyệt đối số nào ra thì cũng bình đẳng hết. Khác ngày xưa trước đấy. Ngày xưa thấy số không bình đẳng. Đúng rồi. Hơn kém xong rồi lo thụ đấy. Còn bây giờ là số nào cũng như nhau. % 100% là đấy. Run rẩy hay là tin là như nhau. Mình mình nhầm lẫn đấy. Run rẩy với tự tin là nh đề nhau nha. Thầy bất bình thầy không bằng là như nh là sao đấy. Mai bảo ai tìm chọn phim xem hoặc làm gì ăn mừng đấy. Xem phim ăn mừng ăn mừng ai có đời gió hú phim đi. Xem phim đời gió hú với cả ăn thì giờ không có hứng hứng ăn cùng tôi cảm ơn người xem cái gì mừng thôi. Nghe bảo là không tìm được cả lịch chiếu đồ ru hú nghe nó nghe cảm giác nó bi kịch lắm. Hú nghe bảo i tuyệt vời. Tuyệt vời binh kịch với cả. Trời anh ạ. B coi bi kịch mình mới thấy được ạ. Đúng rồi. Con xem bi kịch xong con tập thấy rồi nó như nhau. Vâng. Ok. Ok. Thế thế nói đi. Nói thế là tìm khi mà để bi kịch được là nó sẽ có những cảnh cực kỳ hạnh phúc. Tức là nó sẽ có cái kiểu cực kỳ đối lập ấy thì mình mới thấy nó bị kịch cùng cực được. Thế chứng tỏ là trong cái phim này nó sẽ ra là đồ hú luôn đấy nhá. Đồ gió hú nhá. Thì mình có tưởng tượng đồ gió hú. Trong khi mấy hôm thì mở ra là nhà mình đi thôi. Đi d hú. Đồi hú. nhá. Đúng xem chiều chiều đỡ sức khuya. Xem chiều chiều 17:20 ui muộn quá muộn quá. 14:35 ờ khoảng đấy được ơ ok sướng đấy. Tầm đấy ngủ dậy đi xem phim làm vừa nhá. Mười mấy giờ? 14 gi 35 14:35 ở Metropolis IMX luôn. Ngon. Ui giời ơi quá bật nguyên full già hả chị? Ờ hiện tại có đi xem ké thoải mái về không ngồi đây được. Đấy đã bảo phải vào xem ghế trước chứ. Còn ghế không ai mắc? thì thoải mái mà. Ý như mà chỉ có là nó sẽ hơi lệch tịt thôi. Chỉ có hơi lệch tí thôi chứ nhìn cái đoạn đấy vẫn ngon nhất rồi. Mắc thì vẫn ok xem. Ai mắc thì đừng lệch quá thôi. Vâng. Lệch quá thì nó cũng lệch quá thì là hai cái cánh hai bên rồi đúng không? Thì cái cục ở giữa này vẫn còn nhiều. Ừ. Ok. Đ mắc là to mà. Chỗ trắng là b rồi ạ. Vâng. Chủ nhật mà chỗ trắng là bú xem grand thì sao? Chị xem x đi với cả Nguyễn Chí Thanh. Nguyễn Chí Thanh cũng có ai mắc đấy. Khoảng 3 gi là đẹp nhất. Sụ ngủ có s ngủ chiều thì khoảng 3:00 sụ mới dậy nên là xem đẹp nhất 3 giờ còn 2:30 cũng được. Ai Nguyễn Chí Thanh cũng có ai mị Thanh thì chỉ có gold class. Class thì sao nhở? Ít người không xem đông được khác gì sang không thấy xuất hiện thôi để về mình check đi cho các bác 15 giờ thì trần galaxy các kiểu nữa mà có nhiều già lắm à mắc à quên chố đ được mà có gì đâu hai giữ ok hai giữ không lên ví dụ là khoảng khoảng từ đấy thôi chứ ghế là đang nói ghế nó không còn ghế cần Cục ở giữa hai cục hai cánh thì bỏ nhưng mà cục ở giữa ok rồi mắc là ok rồi mắc dễ xem lắm đúng rồi cục ở giữa là ok rồi thì chốt chốt luôn đi 2 gi 35 triệu nhá chắc người búp vé có ai đi quay đi giơ tay đy ai không đi tay giờ ai không đi giơ tay mấy giờ ai đi hay không đi ai không đi giơ tay giơ tay mấy giờ đi mà không đi 1430 ai không đi giơ tay vâng ai không đi giơ tay bác đi bác đi thì không đi để con hỏi về cho tất cả tuyệt vời nhìn tất cả ở đây đấy nhìn tất cả đi đấy xem phim bi kịch để ăn mừng thế thì 18 đúng không? Từ nay chỉ đến đời con không còn bi kịch thực sự nữa từ nay chỉ đời con không còn chắc xem phim bi kịch để chia tay bi kịch chia tay bi kịch vì từ này từ này đến đời con không thể có bi kịch thực sự cái hình tướng thì có nhưng không thể có bi kịch thực sự đúng chưa nhá con đi để chết tay đi đời con không thể có bình được đau không ăn cái gì ăn ăn ăn ăn cái này x ăn không ăn nữa này ăn đi ăn này đ ăn ngá ăn bánh của đi bánh này ngon lắm đấy vàng đẹp trang 19 Cả tiệt nhá. X cho vâng ạ. Ai ăn cái này thì từ nay chỉ đến đời không còn bê kịch nữa nhá. Không còn bê kịch thực sự nữa. Cắt bằng nhở. Thôi bỏ cho thực sự đi. Đứng chưa? Thực sự rồi. Đấy cho anh cắt t này không còn pin nữa nhá. Thôi mình bẻ tay lấy em cú có c đâu ch không ạ? Không phải ai cú mẫu chú mẫu lấy đấy. Đây đi. Chú mỡ chỉ kìa. Mỡ chỉ từ nay trở đi từ nay trở đi đời của con ăn cái này xong thì không còn bi kịch. Còn bi kịch đời của con ăn cái này xong nhau rồi. B nh cứ mà chấm đi chấm muối ăn mới ngon cắt không cắt Hải Nam mà lấy được anh thì là gì kịch hai kịch người ta nói anh thật ấ thế anh Hải Nam gì anh bị kịch với Hải kịch là như nhau thì cứ nói đại đệ gì nói chung là gì nói chung là gì là gì hai kịch đấy đồng tâm chúng ta sẽ được xem gì Kịch ừ ừ đâu rồi? Bao nhiêu bác? Bị kịch bác kịch của chúng chị cắt lần ba đi. Cắt ba cắt ba cắt ba. Bắt đầu từ cái này cắt ba mà ừ bây giờ. Ừ từ cái này nữa. Đây vẫn còn bánh này. Wow còn nguyên một cái bánh đây này. Tiramisu ấy. Vậy không cần phải thăm ăn và không tham ăn và gì như nhau. Như nhau nào. Ok. Vừa đẹp đấy. Yeah. Em xin bánh nữa gì vậy? Chin cho mọi người cái. Mỗi người một miếng. Không ai thiếu cả ngầm miếng không ai thiếu đấy. Tara ra tô thì đúng mà. Ăn cả phần của ba là biết là ăn cái này từ giờ trở đi rồi sẽ không còn nữa nhá. Không còn k nữa. Còn kình nữa không tiếp tục giải thoát lấy địch không bị kịch luôn. Khởi việc của mình nó đã giải thoát được không? B kịch nữa không? Còn b kịch ch nữa luôn. Bỏ thực sự đi Không còn nói gì nữa luôn không phải bóng không lại hưởng là x đấy đọng đen bóng xong rồi thực sự nhưng tương đối thì ừ không chơi chỗ đấy nữa khi mà có từ như thì tất cả những thứ nói ở bên trước là cô nghĩ không còn luôn mà nó không còn bị kịch đúng không ngon không các bác ngon xứng đáng với buổi tối 28 lục tinh liên trâu không lục tinh lên châu bánh này ngon tuyệt vời luôn đấy là cái bánh b kịch ứ ngọt ngào không bị kịch mai mai mình sẽ Em đời gió hú mà mình lại không thấy có bí kịch nữa. Những khi đấy nó nói về hải kịch thì không cười luôn. Đâu c ý là hả năng là phim nó có đám cưới ý là thế rồi ý hả Nam là phim có đám cưới ẩn không ẩn không người nông cạn hiểu được anh Nam có ch báh không cái gì nhừa gì bán tranh để kiếm tiền ấy à bán tranh bán tranh anh cần bán bức tranh cần tiền nọ nhờ rồi mà chưa chể làm gì ê còn còn cái này nữa xin giú chú Cưới chúc thôi không chúc nữa đâu. Chúc cả cái này nhá. Ăn cái vừa xong như vừa xong thì thìa thìa của sư phụ đâu nhỉ? Đây đây thìa đây. Túi thìa đây lợn lớp cái muối lớp kia đấy. Ô tuyệt vời. Thôi em ăn cái này cũng được đấy. Đợi cũng ăn thêm một lớp nữa chắc. Bánh này bánh làm lớp luôn. Ừ ăn cho sông làm lớp. Tối nay về rồi mai mới ngấm từ từ không? Tiếp tục ngấm càng hàngằng đơn vị hàng tuần nữa. Cái này là phải vào đời mới ngấm. Phải vào đời rất là nhiều từ chối vào đời mới sướng được. Ừ. Mấy bữa rảnh rảnh làm chế về quê lúc đấy mới là a đấy. A nhỏ nhỏ thôi. Chuyên tình a em đi ký ký em còn thấy đi ký ký. S nghỉ đây nhá. Vâng ạ. Chiều mai gặp lại xin xin tên bài này tên là gì ạ? Bài này tên là thôi ca ơi to muộn rồi. Mẹ ta cái xem 5 phút 5 phút gì nữa? No more 5 phút là ca hay thức khuya chị. Trời ơi không ngày hôm những ngày như này là nó sẽ thức. Vừ ngủ chưa? Ca chào chị Bích ra đây. Em chào chị Bích. Em buồn ngủ chưa? Không cái gì chúc em ngủ ngon nhá. Em ngủ đi đấy. Chúc em ngủ ngon nhá. Chúc chị ngủ bé kẹp tóc dù em bé không Na. Đây à đây là gì kiểu muội phải chị trong mấy đoạn phần chính là vân chị bắng cho em quay tiểu muội trong trong trong trong trong phim nào lên