Phân biệt giữa nghĩ là đang trải nghiệm với đang trải nghiệm giác ngộ
Bản gõ chi tiếtTranscript
về mặt xố ở như lời sống không kh trong chính là mặt và con sắc mặt không trờ được mặt và mặt anh chờ sò gì trời anh không thể làm đ N bắt sữa thân tính cùng còn là mặt hô nơi và chiều lưng vă giờ về những sống là quỏ
đúng rồi chờ nhau mở cửa cho nhau thôi qua không nhìn anh qu quá nhau ngồi đây anh chị ngồi đây đi
đi nhưng mà như này đi em thái
có xôi xôi xoài
xôi xoài này
thôi để chư x mẫu quyết ăn quyết nhưng mà xôi này phải ăn luôn mới ngon H con để đây nhá làm nh ngon hết trang ch quần chến đâu
đâu quần chị lão lỉ lỉ
lót lỉ
em cần nhiều khóa mình cài cài biết vụ cái Nhớ để ch
ơ từ mất tích cái điện thoại cho đệ ngồi đấy lạnh anh Ăn đi mà gì đâu nhờ nhẹ luôn hả?
Hôm nay nghe mấy năm đủ
bớt nhị ơi.
Hôm nay kết quả nhên tốt quá nên phải gọi đến hết quả lạ về sắ bắ luôn lạng về.
Bây giờ anh em nào có chủ số thấp nói trước đi. Khó khẳn đâu? Đ em còn lại với đường tránh sao
đây.
Mic mic
mic đây mic đây
khó khăn đâu rồi thấp chưa phải có khó khăn đôi rồi đúng không
ngay con thấy có 2k mà thiền liên tục nhau ấy xác quyết trước sau đấy thiền k1 là 80 k 30
ừ
thì à con đang thấy là mặ tức là nếu mà sư phụ không đo số con không phân biệt được là nó khác nhau chỗ nào vì thực ra con thấy là về cái trải nghiệm thì nó giống nhau nhá Ừ thì con đến khi mà có số rồi thì mới nhớ lại là cái K2 là có một cái cặp con hồi quán cà phê thì có K2 thì có một cái cặp mà về tư vấn bảo hiểm ấy thì họ vào họ tư vấn thì th thực ra lúc đấy thì mình nghe câu chuyện xong rồi mình cũng đứng dậy kéo cái lấy này gần đây
mình cũng kiểm tra ấy à mình cũng cũng check là có cái người nào ngoài à trải nghiệm không ấy ạ thì sau đấy mình cũng thấy tự tin ấy cái này chỉ có trải nghiệm thôi không không có gì khác cả. Nhưng mà tức là thế thì mình thấy là giữa 2K là không có gì khác nhau ấy. Nhưng khi đo ra thì nó vẫn vẫn vẫn tranh nhau quá nhiều ấy ạ.
Ừ
thì tức là phải có một cái chức là có vẫ không phân không không phân biệt được ấy.
Rồi
một cách rõ ràng ra xem là mình đã thực sự thấy như thế chưa ấy ạ.
Rồi không sao bình thường thôi. Rất bình thường người khác đấy. Vụ hôm nay ơ con lại hơi ngược lại, tức là con tự kỹ con kiểm tra kỹ xong rồi con tự tin rồi thì con vào thiền là hai ca cũng liền nhau chức là chỉ cách nhau có mấy có mấy phút thôi.
Ừ.
Thế nhưng ca đầu thì là 0% sau là 5 50%.
Ừ.
Đấy thì lúc đấy là con cũng lúc mà số thì con cũng chưa hiểu là vì sao nhưng hồi nãy xuống dưới nhà hỏi xong rồi con nghĩ là con chỉ đoán là tức là à cái lúc mà khi mà tư xong ấy thì rất là rất là xác quyết là đây chỉ là chỉ có mỗi trạng thái giác ngộ này thôi và mình chính là trạng thái giác ngộ đấy. Nhưng mà trong lúc mà vào thiền ấy thì con thấy là có nó nó cứ hiện ra tức là cái cái phần xác quyết đấy nó cứ hiện ra nhiều đấy. Thì thì bây giờ con đoán là tức là lúc đấy thật ra là con vẫn tin là có một cái suy nghĩ với nội dung là như vậy chứ không phải là trực tiếp nhìn kinh nghiệm thấy rằng đấy cũng chính là trải nghiệm giác ngộ đấy.
Ừ.
Vâng. Và cái ca thứ hai sau tức là khi mà cái ca kia xong rồi con dành 10 phút con mới thấy là nếu mà nếu mà đã xác quyết rồi thì vì sao lại nhảy ra nhiều suy nghĩ xác quyết kiểu như vậy ấy. Đấy. Thế xong rồi K2 thì con tiếp tục con ngồi thiền thì thì đấy thì nếu mà kết quả như thế thì con chỉ đoán là về K2 là bắt đầu chậm hơn. Tức là cái phần mà khi mà có đẩy ra cái xác quyết như thế thì con có xu hướng là à thế xem cái xác quyết này nó là cái gì. Xem xem tức là mình nhìn vào kinh nghiệm xong mình xem. Đấy và Con nghĩ là có lúc thì nhận ra được là bằng kinh nghiệm chính là trải nghiệm giác ngộ. Không không không khác với cái trải nghiệm giác ngộ này và nó chính là trải nghiệm giác ngộ. Đấy. Nhưng mà có những lúc nếu mà 50% thì khả năng là sẽ có những lúc chỉ là cái phần kiến thôi chứ không phải là phần nhìn và kinh nghiệm.
Ừ.
Vâng ạ. Đây là phần của con ạ.
Rồi bác khác đi.
Vâng. Con có một ca gọi là thử thì là 0% cái phần à thường là ngồi kiểu suy ngẫm tư thôi ạ. Có cái bài bọn con có một nhóm tư xong rồi cái bài bốn đại ảo giác xong là cái cái phiên đấy thì nó làm xác định là thử xem thế nào thì nó là là ngẫm và tư chứ nó không phải là thiền. Đấy còn hai c sau con con thiền thì có một cái ấn tượng là nó có những cái đoạn ngủ và vẫn có đoạn căng. Nhưng mà hôm trước thì sư phụ có chỉ cho cái điểm là mình không thể tức là mình chỉ có thể trải nghiệm cái cái một tức là chỉ có thể trải nghiệm với trải nghiệm giác ngộ thôi. Thì khi mà cái cơn buồn ngủ thì cũng cứ để để tức là không có sự chống chống lại cái việc buồn ngủ đấy và vẫn trong cái nhận thức rằng là ra cái sự hiện ra này nó chỉ là cái trải nghiệm giác ngộ thôi, nó không có gì khác cái sự hiện ra này hết. Đấy thì so với cái cái hôm nay là 60 nhá. Thực ra nó cũng đối với con là nó cũng sẽ khác với cái cái những cái cơn buồn ngủ của buổi hôm trước. Còn 2k sau thì con thấy có một điểm khác là cái tâm gọi là cái tâm gì thái độ nó khác hẳn. Có nghĩa là ngoài cái sự xác quyết trước phiên thiền rồi thì cái con cũng có cảm giác là hai câu cái thái độ nó khác ở chỗ là nó chỉ là trên cái bố độ là tò mò thôi. Giống như là mình biết thừa là đây là chả có độ giác ngộ rồi. Nhưng khi nhìn vào một cái người ngồi ở cà phê trước mặt thì mình giống như kiểu là tò mò để xem tò mò để xem nó nó là cái gì thôi chứ nó không có nó ngược hẳn với cái nhu cầu của một cái hành giả là phải đi trách. Thì mặc dù là lúc chưa có điểm đâu nhưng mà con cũng cảm thấy là 2k sau này là nó nó khác hẳn so với việc là giống như kiểu mình phải đi trách
thì cái thái độ nó khác hẳn nhau rồi ch đi nó trên 80 nó đi trên 80 đ sau đây 80 con nói ạ con thì bấy giờ con dành thời gian Alo
alo
thì cho em lấy cái mic đã cho m tiếng mà nó vẫn
nói lại đi ạ.
Alo sư phụ nghe rõ chưa ạ? Mọi người nghe rõ chưa?
Dạ
dạ con thì à hôm qua thì con 74 với chị Bí thì chị Tư chị Bí có chỉ cho con mấy cái chỗ sai
thì hôm nay con khảo sá lại theo cái kinh nghiệm á thì à phải nghe lại cái bài sự phụ dạy á gần đây á là chỉ có thể trải nghiệm được cái một mà ấn tượng con là không thể trải nghiệm được cái gì khác.
Ừ.
Thứ c có có có nghĩa là là có cố gắng cũng không thể trải nghiệm được cái gì khác.
Ừ
thì à con xác quyết cái một rất là kỹ khi vào thiền. Thì hôm nay con h những cái lần thiền trước thì đưa ra chỉ số thấp thì chủ yếu là do trong thiền thì nó thường hay suy xuất hiện những cái cảm giác mà kiểu như lạ á thì mình chưa chưa đủ trắc cái tiếng ở đấy hoặc là suy nghĩ nhiều thì mình rất là sợ. Thì hôm nay thì là con à vào thiền thì con cũng xác định là giờ thời điểm thấp rồi thì giờ xác định là đi học lại từ đầu nhờ mọi người tư thêm hàng ngày thêm chí bí thì trong buổi thuyền hôm nay thì à đầu tiên là con xác quyệt rất là tự tin như thế thì vào thì thì bằng đầu cũng tự tin sau suy nghĩ nổi lên tưởng lựng thì cũng thấy thể cũng xác không thể trải nghiệm là gì khác rồi à thì cũng kể cái này hơi buồn cười thì nói suy nghĩ tán loạn thì giờ cho suy nghĩ bông đét đi cho cho thoải mái đi thì ngồi thì bắt đầu niệm Phật tự nhiên ngài A Di Đà Phật dùng A Di Đà Phật trongng thì bắt đầu là con niệm qua sư phụ cả buổi luôn c Nam mô sư phụ trong chuối con nói cho suy nghĩ tung tế
ừ
thì thì cảm giác con hai ca thiền này là cực kỳ tự tin luôn á cứ n phục xốt khỏi đó thì con cũng xác định là giờ kiểu
chắc là bị hỏng ở ở kiếng đâu rất là nhiều rồi thì sắp tới ra Hà Nội hoặc là gặp học lại cái chế bí mọi người đó giờ cũng hoang mang th Phú Ừ hôm nay thì thoải mái là ngồi niềm các thứ nhưng mà niệm các thứ thì cảm thấy kiểu như cái tha lực hay sao mà cảm thấy kiểu không biết sao mà cảm thấy rất là tự tin luôn á.
Ừ bất chấp nó điểm hôm nay sao sao nhưng mà cậu cứ vì thường hai cái sợ suy nghĩ về là cái sợ làm này làm kia trong cái kia thự ảnh hưởng cái tiên á thì giờ giờ mình đã biết là không có không thể trải nghiệm cái gì phát cái một rồi thì tại sao lại không thể là là là cho thoải mái như thế mà trước đây là sợ là là thiền thì chỉ tập trung thiền thôi không được làm những gì khác chẳng hạn có một cái sự nháy nháy nhẹ ở đấy chung tình trạng của con chắc chia phải à đập lại từ đầu ra từng cái một thì à chắc tuần sau ra Hà Nội
rồi
dạ
đây chị biết chị d Vậy à?
Dạ.
Ok. Rồi tiếp đi. Con này thầy 80 nói thử nào.
Con Thúy Anh ạ.
Nó nào.
Con có 1k75 1k96.
Ừ.
Ờ hôm nay thì con cũng ngồi tư rất kỹ trước khi thiền là cũng chỉ có một cái trải nghiệm cái một duy nhất thôi. Không không có cái gì khác. Và cũng rất tự tin với cái vị thế là không phải là mình đi tìm một cái kinh nghiệm gì cả mà không không phải là một Ừ, thiền giả, một cái người hành giả ngồi xuống thiền mà xác định cái vị thế rất rõ ràng với cái với cái phần tư trước thì cái vị thế của mình là là ấy là biển ấy thì con ngồi rất là tự tin, cả hai ca đều rất là tự tin và suy nghĩ nó bắn ra tung tóe. Nghĩa là nó rất là giống nếu mà về kinh nghiệm ấy, nó khá là giống với những ca mà con đã 100. Thế con thấy là ờ đúng là kinh cái suy nghĩ nó bắn ra mà mình không có, mình chỉ xem thôi. Và ờ thỉnh thoảng thì nhìn vào cái suy nghĩ đấy thì thấy ơ đúng là nó trống không. Nó chống không, nó sáng tỏ, nó cứ nó như những con sóng ở biển và rất là tự tin. Nó càng bắn ra thì càng tự tin. Thế thì con cũng đang chưa hiểu là nó bị hổng ở chỗ nào hoặc là ờ ở chỗ nào là như Thái nói là không nhận ra đâu là nhìn vào kinh nghiệm và đâu là mình đang nghĩ thế. Đang chưa nhìn thấy được cái điểm mờ đấy ạ.
Ừ. Rồi thôi đi.
Ừ.
Ờ thì con thấy là giữa hai hai phiên khác nhau ở chỗ cái K75 là xác quyết vội á. Xác quyết ban đầu rất là vội và ngồi xuống thì mình thấy mình mình ép luôn là chỉ có một trải nghiệm này thôi á. Một trải nghiệm giác ngộ thôi á ạ.
Thì con thấy là hai cái phiên giữa một phiên đầu của con thì mình tự tin kiểu giống như là mình mình mình làm mình làm mình thấy nó rõ ràng nó không có nó đi từ kiến vào nó không có bị mắc ấy ạ. Còn cái thứ hai thì con thấy là mình ờ kiểu giống như là mình vẫn còn à vội nè là một. Thứ hai nữa là mình vào trong phiên thiền á thì ờ khi mà suy nghĩ suy nghĩ nói nó cứ nhắc là đây là trải nghiệm đây đây chính đây chính là trải nghiệm giác ngộ thì mình không nhìn mình không để ý vào kinh nghiệm ấy ạ. Nhưng mà mình cứ cứ cứ lơ mơ theo suy nghĩ xong rồi nó cứ trôi trôi trôi trôi theo cái dòng suy nghĩ đó thì Thì chính cái phiên thiền thứ hai của con thì con cũng thấy là có khi nó cũng nhìn vào kinh nghiệm cũng thấy rằng đúng là chỉ có cái này thôi. Nhưng mà có những cái đoạn thì mình rất là mù mờ ấy ạ.
Ừ.
Cứ mờ mờ mờ mờ. Đấy thì con thấy là con cũng cũng muốn là nhờ sư phụ ờ ừ dạy thêm cái phần đó ạ. Vì vì cái phần đó con thấy là như cái đoạn ca thứ hai là con thấy là không rõ ràng là mình không có tự tin. Mình không có tự tin cái kha thứ hai luôn á. Nhưng mà con nhớ sa trải nghiệm gì kể cả là mờ hay là không tự tin nó Đây chính là cái trải nghiệm giác ngộ đấy. Thì thì con thấy là trong cái phiên đó của mình á cái đoạn mà đây chính là trải nghiệm giác ngộ. Có những lúc mình nhìn thấy rất là rõ ràng nhưng có những cái lúc nó chỉ còn một cái suy nghĩ le que thôi sư phụ.
Dạ.
Còn cái suy nghĩ le que thôi. Xong thì con mới thấy là ừ đấy ạ. Thì cái đó là phiên 75 của con. Cùng nói rằng là đây là thể giác ngộ nhưng mà con hoàn toàn thể nói từ hai cái vị thế khác nhau.
Vâng.
Cùng một câu nói Một cái dẫn đến tự tin thật sự. Một cái dẫn đến tự tin tự tin bề mặt. Giống ngày xưa mình có môn môn thiền chân thực tại ấy đúng không? Hồi đấy bản chất nó là tự tin bề mặt đúng không? Hồi đấy bản chất nó chỉ bề mặt thôi.
Vì muốn tự thực sự mình khi mình nói cái đấy mình phải thấy cái đấy. Còn nếu không nếu mình nói mình không thấy nó thì bề mặt thôi. Vẫn tốt nhá. Vẫn có giá trị. Vẫn là mình tiến bộ. được chứ không phải là nó không có giá trị gì nhưng nó vẫn chỉ là cái bề mặt th mà ở một thời điểm bất kỳ thì ngay b điểm này đi thì tâm con nó có hai phần một phần là phần thời bất kỳ thì trạng thái con hai phần. Một phần là phần mình gọi là phần thông thường đấy. Phần thông thường là suy nghĩ rồi cảm giác vân vân ấy. Còn đế đấy phần mà nó bị nó bị tác động bởi sự tương đối nó đã tìm được sự tương đối sẵn rồi. Mặc định luôn kiểu nhìn phía trước thấy ngay cái có cái có cái gì đó luôn này đúng không? Đấy là phần thông thường. Phần thứ hai là cái sự sáng tỏ rõ ràng đồng thời là không vật gì mình gọi là phần giác ngộ nó ở đấy luôn. Được chưa? Là cùng lúc còn nó có hai phần luôn đúng không? Sáng tỏ rõ ràng này không một vật nó chỉ sáng rõ ràng thôi gọi không một vật đấy thì nó có gì nữa đúng không? Mình gọi chống không sáng tỏ chống không sáng tỏ hiện ra. lại cái phần đây phần phần mình gọi là phần giác ngộ của tâm đấy nó đây luôn rồi nghĩa là cả phần cần vô minh phần giác ngộ cùng đây luôn cùng lúc có đúng không
ngay ở đây cũng có hai phần luôn và hai phần đều automatic cái phần giác ngộ nó luôn có nó automatic bởi vì nó luôn có trong không sợ ra nó là chả thế nhưng phần vô minh nó cũng luôn đối với con nó luôn có luôn tự động thế giới nhiều mảnh tự tin là đây là vật đây là tô Vậy ngay đây có hai không? Bất kỳ thểm nào có cũng có cả hai đúng không? Đúng chưa? Lúc nào cũng có đấy. Nếu con dùng cái phần vô minh con để con bảo đây là giác ngộ ấy thì con vẫn chỉ có cái vô minh thôi. Kiểu như có A, có B, có C và có giác ngộ. Đấy, nếu con dùng vùng vô vinh thì bảo đây là giác ngộ ấy thì Giống như xác quyết rất xác quyết đấy. Mình xác quyết trước đây mình rất xác quyết của cái môn thiền à tại ấy đúng không? Con dùng phồn vô minh để bảo đây là giác ngộ. Thực chất bản chất thế con là có 100 thứ và có cái giác ngộ nữa. Giác ngộ là bao trùm với mọi thứ ha vân vân. Con nghĩ gì thì nghĩ. Tóm lại là nó có vô binh và có nghĩa là nó có vật và có giác ngộ. Nó vật có đối tượng có giác ngộ cùng một lúc. Thì trước đây có chỉ sắc khuyết được như thế thôi. Lần người gọi là dóc ngộ về lý đấy.
Vâng.
Đúng không? Thế nếu có nói ở cái trạng thái đấy thì Con sẽ không tự tin thực sự, con chỉ có tự tin về lý thôi. Tại vì cái trải nghiệm của con là nó vô minh sờ sờ thế này. Ông bảo đây là giác ngộ mà sao tôi trải nghiệm tôi là có vật có đủ thứ nó vô minh này nên là không thể nào tự tin thực sự được. Tự 100% được giống con sờ cốc nước ấm xong con bảo là nước lạnh ấ hoặc là cướ lạnh bảo là nước ấm ấy con chỉ có thể chỉ thể tin được thôi nhưng làm sao mà con thực sự tự tin là nó sờ nó có lạnh béo rồi. Con nghĩ rằng đến nước ấm thì nghĩ được chứ còn có tin được nước ấm không? E là khó có nể sụ lắm thì cũng cũng chỉ có rất tin được thôi chứ còn sau nó tự tin có thể là có rất tin được nước ấm dụ ạ nhưng mà có tự không tự tin có tự tin đấy thì tay sờ nước lại cùng câu loại xác quyết nhưng mà nó có thể hai từ hai tầng khác nhau từ cái tầng của vô minh tầng mà mọi thứ có hết ấy thì xác quyết đấy nó rất rất là ít ý nghĩa
nó rất quan trọng và còn đang đã phải đi qua nó rồi nhưng mà cái Mà nhưng mà nó chỉ giới hạn mức nhất định nó trần trên chặn phát là không không điềng nữa. Cái thách thức mới của con ấy là phải tự tin ở ở tầng giác ngộ chứ không tự tin ở tầng vô minh được. Trước đây con tự tin tầng vô minh và con đã vượt qua đoạn rất quan trọng đúng không? Nhưng mà thách thức mới con nó khó vì nó khó hơn ngày xưa vì thế đo số nó không cao là vì thế vì nó nó đòi hỏi con tự tin cao hơn ngày xưa nhiều đấy là nói đúng hơn là phải tự tin Cả hai tầng mới đúng. Đấy chuẩn hơn là thế phải là không phải là bỏ qua tầng nào cả. Mình đã tầng nợ tin tầng ở tầng vô minh rồi. Ở tầng suy nghĩ rồi. Tầng tầng có thật rồi đúng không? Thế mình chuyên tâm là hai phần đi. Một lúc nào một phần lúc nào cũng giác ngộ. Một phần bề mặt là phần một phần một phần nền móng đấy đúng không? Cái nền tảng lúc đạo cũng có ở đấy và phần bề mặt Thì con chỉ con nếu con chỉ tự tin ở phần bề mặt thì con sẽ không thể tự tin mãi được. Con cần phải khi con tự tin phải tin ở mức sâu hơn.
Ừ.
Đấy nên là làm thế nào là phải đặt con ở trạng thái sâu hơn rồi mới tự tin. Chính xác là con có con phải có cả hai loại tự tin nhưế một bỏ bỏ một cái không được. Nên là con con phải có hai tự tin thì mới đủ để thực hành cái môn này.
Đấy, con có một loại tin không đủ. Con có cả tự tin và nhận thức, tự tin ở tầng ở tầng bề mặt và con có tự tin ở phần sâu thẳm, phần tiếp xúc.
Đúng rồi.
V khi con xác quyết là đây là đây là thảnh xác ngội. Sác quyết từ đâu? Đấy, cũng là câu xác quyết đấy. Sác từ đâu, từ tầng nào? Quan trọng hơn là con có xác hyết hay không?
Vâng.
Và con rất dễ bị lừa vì nó chỉ cảm giác cuối cùng nó quay lại một cảm giác tự Nên con chưa chắc là con đã phân biệt được hai trạng thái với nhau.
Vì kết quả cuối cùng là một cái sự tự tin mà nên là phân biệt bằng cách nào? Cái sự tự tin nó không thể dùng để phân biệt được. Thì tự tin là cái phần bên trên. Con cảm thấy rất tự tin thì cũng chỉ là một phần cảm thấy bên trên thôi. Chưa chắc con đã tự tin được cả phần bên dưới.
Vâng.
Nên con nếu con dùng cái cảm thấy tự tin đấy để phân b phân định thì con thấy ca thiền Còn nó không sao cùng tự tin như nhau mà lại khác số khác nhau? Tại vì cảm thấy tự tin nó chỉ tầ phần trên là cái cảm thấy tự tin mà có phải phần trên không mà con cần cả hai con lại không dùng một được. Một thì chỉ được sẽ bị giới hạn hoặc là bật vào vật ra cái một thì là vào xong lại ra. Thế nên mình nếu mà mình chỉ nói là mọi kinh nghiệm, mọi trải nghiệm là giác ngộ ấy theo nghĩa thông thường ấy thì rất dễ là con rất dễ là sẽ bị lừa vì con tưởng Mình đã xác huyết xong rồi nhưng con ra mới chỉ phần gọi là phần xác huyết ở phần có thôi. Cái phần bề mặt của tâm thôi. Đấ con phải nhìn thấy. Con phải nhìn thấy cái cái thật là cái gì lúc còn sác quyết. Đấy là phân biệt giữa sác quyết từ đâu? Lúc con sác quyết con thấy cái gì? Con tiếp xúc cái gì thì con sẽ quyết. Nếu con chỉ tiếp xúc với cái có thôi thì chắc chắn là con tiếp xúc con là cái sắc với con là ở mức nông rồi. Giống như là dùng vô minh để sắp cứ đề giác ngộ. Đấy cũng có giá trị như thường nhá. Vẫn rất giá trị không không bảo con bỏ cái đấy. Nhưng con phải con phải tiến xa hơn cái đấy. Cái đấy bản thân nó thì không sai nhưng nếu mà chỉ một mình nó thì sai. Bản thân tự nó cộng với cái khác, cái sau thì không sai. Đấy. Nhưng mà nếu đứng mình thì có vấn đề. Nó đứng mình thì con không có lại tự tin cần thiết mà con tưởng mà lại tưởng là con có rổ. Đây là nằm ở đấy. Vấn đề của nó là gì? Khi con sắc quên như vậy con rất đúng không? Và nên con có thể cảm giác là ơ thế thì mình có tự tin rồi, chuẩn quá. Nhưng lấy vẫn chữ tự tin thực sự vấn đề nó nằm ở đấy. Nên là vấn đề là con nhìn thấy cái gì khi con xác quyết con? Chưa con xác quyết cái gì mà con nhìn thấy cái gì? Con đang tiếp xúc nhìn đây tiếp xúc đấy. Con tiếp xúc với gì khi đang xác quyết khi xác quyết. Nói cách khác nữa là con này nó khoảng nó nhìn xuyên qua cái bề mặt này để thấy được cái thật. Ngay khi đang sác quyết mình tạo dùng cái thật cũng được mình hay gọi cái một đ bâ gọi cái thật cũng được con phả thấy là cái thật còn xác quá quyết trên cái thật chứ không phải xác quyết trên cái suy nghĩ rằng là có cái thật mà có phải xác quyết trên cái thật chứ không phải sắp kết v trên đời chỉ có cái thật thôi trên đời chỉ có cái một thôi cái một là tất cả mọi thứ luôn đấy là suy nghĩ hết quả số trên cái thật bằng cách là tiếp xúc với cái thật sóc cái c trên cái thật bằng cách tiếp xúc cái thật chứ không thể là không tiếp xúc với cái thật rồi khác quyết rằng bằng vào một suy nghĩ rằng trên đời trên đời chỉ có cái thật đúng không? Đấy nói thế cho dễ hiểu. Cái một được, cái thật được, cái chẳng trải nghiệ cũng được nhưng phải tiếp xúc với nó. Tiếp xúc xong rồi xác quyết đấy. Xác quyết như vậy thì nó ở vị thế khác. Thế thì bây giờ câu hỏi tiếp theo thế vậy thì làm thế nào xúc với cái thật đúng không? Thế bây giờ ngay bây giờ con đang tiếp xúc với cái gì? Con bỏ hết suy nghĩ thảo bên tụ cái gì? Suy nghĩ sẽ bảo là tiếp thúc cái thật. Đương nhiên đó suy nghĩ nó hiểu mà có hiểu sự thật nên nó sẽ bảo tiếp thục cái thật. Nhưng mà con phải có cái khả năng cắt xuyên qua cái suy nghĩ đấy. Cắt thế con không bảo thế thì còn giúp cái thật nữa không? Đấy còn nữa không có dừng ở một cái suy ý bảo là thứ kỹ thuật thôi. Giống như là ở đây có cái bàn cái nhà và có sư phụ và thêm Cái thật nữa thế suy bảo thế nó con thậm chí con bảo là sư phụ cái bàn cái nhà chính là cái thật nhưng đấy nó bảo thế con cần phải đi xa hơn như thế luôn nếu dừng đấy thì bản chất con vẫn ở mức nông thôi. Con ở mức bề mặt thôi. Con vẫn là có một suy nghĩ a suy nghĩ b suy nghĩ c đây là bàn đây là nhà đây là sư phụ. Sư phụ đây là cái thật. Đây là cái thật. Cái thật này là tất cả mọi thứ nó bao gồm tất cả mọi thứ toàn là khái niệm. Khái niệm. Khái niệm. Đúng không? Con khái niệm sư phụ cái bàn, cái nhà và khái niệm thật. Xong thêm khái niệm là cái thật là ôm lấy mọi thứ. Cái bàn, cái nhà sụ đều là cái thật. Đấy, còn khái niệm như thế hoặc là con có khái niệm là không có sụ cái bàn cái nhà đâu. Chỉ có cái thật thôi. Nghe cái tất cái đấy nó làm cái song kết tốt nhá. Nên nó vẫn ở mức bề mặt, mức khái niệm. Nếu con dừng cứ khóc kiểu đấy. Ấ, nếu con không tỉnh ra sẽ dừng số kiểu đấy. Nó vẫn rất tốt nhưng mà nó nếu con không tỉnh ra con dừng ở đấy. Đấy, thì con thực sự con vẫn đang là dùng cái giả để xác cái thật. Con nói cách khác là con dùng các tiêu chuẩn giả để để xác quyết đây là một cái thật thì con không thể nào xác quyết thực sự nữa. Con dùng cái thật để sóc kế thật thì được. Con dùng tiêu chuẩn giả nhá thì là những lý thuyết mà con được học, những khái niệm con đã tin. Để sau khi đây là cái thật thì có phải là con dùng cái giả để thật không? Có phả dùng cái thật để xuất cái thật thì cái thật là cái thật thực sự có mình nó cũng chắc. Còn nếu con dùng cái giả để xác kh thật ấy thì lúc nào cái giả lung lay phát là cái thật lung lay theo. Con đang ngồi đây con cảm thấy cái gì đó không ổn thì cái thật con nó ổn nó vẫn ổn theo cái cái cái không ổn con luôn đúng không? Sau nay mình thiền chán thế nhờ sau nay nghĩ nhiều thế nhở cái giả lúc nay phát là cái thật lúc nay theo
đấy có phải dùng cái thật để xúc cái thật cơ muốn dùng thật thật phải tiếp xúc với cái thật phải cảm nhận cái thật đúng như là cái thật Nã sự hỏi con th ngay khi ngồi đây con thú với cái gì? Nếu bắn ra là cái người thật thì con đang vẫn là nghĩ thôi. Bản chất câu trả lời là vô nghĩa. Ở góc độ ở góc độ nông thì nó rất có nghĩa. Góc độ sâu nó là vô nghĩa đúng không nhỉ? Độ nông thì là một cái khái niệm thôi mà đây là cái thật nó rất có nghĩa để con để con xác quyết để con tu. Nhưng mà góc độ trải nghiệm thì nó có nghĩa gì đâu. Nó một suy nghĩ bắn ra thôi mà đúng không? Thế nếu con hài lòng với cái cái xác quyết đấy thì con xong con vào thiền ấy thì chưa được. Con m chỉ có cái nông để vào thiền thôi. Nên là một trong lúc thiền con có thể không phải 100% 80 70 vì thế vì khi nào cái nông nó lung lay thì cái cái sâu nó xây dự trên cái nông mà nó lung lay theo đúng không? Con dùng cái giải sau khi thật còn dùng bốn cái giải sau c thật thì một trong bốn cái giải lung nay thì thật con cũng bị lung. Lại theo không biết có thật nữa không nhỉ? Đấy con ngồi nghĩ đây là cái một đây là cái một là cái một nhưng mà t múc nghĩ ở nhà đây là cái hai đ không có tôi và đang có tôi và thiền chẳng hạn đây là cái ba thì có phải tự nhiên đây là cái một lúc nay không vì đây là một con được xây dựng trên một cái cái sắc quyết cái giả một khái niệm nên một năng lực rất quan trọng là năng tiếp xúc trực tiếp cái thật đấy. Cắt xuyên thấu đấy trong đệ thần thiện gọi là cắt xuyên thấu. Cắt xuyên thấu tất cả những bề mặt suy nghĩ cảm xúc cắt một phát xuyên xuống dưới cắt vào cái nền sư dùng tiện dùng từ cái nền là từ rất hay. Cái nền là từ rất hay bởi vì nó làm cho con hiểu thế nào là các xuyên thấu. Các xuyên thấu cái bề mặt thì quay vào cái nền đúng không? Nhưng mà nếu hiểu hiểu sai thì cái nền thành một cái tách từ cái bề mặt chứ. Kiểu đúng rất là hay luôn đấy. Cắt xuyên thấu là cắt được vào cắt hết cái giả một phát xuống cái nền luôn. Cắt xuyên thấu đấy nó thuật ngữ nó cắt xuyên thấu. Xuyên th
cắt xuyên thầu cắt xuyên qua lớp lớp suy nghĩ cái lớp cảm xúc suy nghĩ. Tất cả những lớp mà lô nay con tương đối cắt xoẹt đứt hẳn xuống cái nền chống không ở bên dưới chống không sáng tỏ tỏa chiếu đấy. Cắt xuống phát xuống dưới. Và con này khắc xuyên thấu từ sáng đến tố thực chất lúc nào có thể tiếp xúc đến thật. Thói quen tốt là như thế. Thói quen nên có thậm chí là phải có là thế. Mình tiếp tục tiếp xúc cái thật chứ không phải tiếp xúc cái giả. N đầu tiên là con con muốn cắt xuyên thấu thì tiên con không thể dùng không phải hiểu là không dùng suy nghĩ được. Con này cảm nhận thôi. Suy nghĩ bỏ ra sang bên đi cho nói gì nó con cảm nhận xem là thực tại con bây giờ nó là cái gì đừng đừng dùng s bảo nó là cái một. Đừng suy nghĩ bảo đ chảy giác ngộ. Tất cả toàn là suy nghĩ hết. Bảo nó là cái gì thì là suy nghĩ rồi mà con dẹp sang bên bảo không sai. Nhưng mà để cảm nhận ấ để bước sâu hơn con bụp phải bỏ sang bên đúng không? Và con đấy cảm nhận xem thế bây giờ bây giờ con thể hiện cái gì? Con đã cảm nhận cái gì? Nh sự hỏi con trải nghiệm gì? Con trả lời ngay là trải nghiệm giác ngộ. Thế là con bị suy nghĩ rồi không? Đấy không phải là cái sự muốn nói ngay bây giờ con đang cảm nhận cái gì? Nếu dẹp suy sang bên thì con cảm nhận cái gì? Dẹp tất cả trời sang bên đi thì con cảm nhận cái gì? Cho suy chạy thoải mái đi. Cho thân thể thoải mái đi. Đừng ép buộc mình phải cảm nhận cái gì. Khi không ép mình phải cảm nhận gì nữa thì mình đang cảm nhận được cái gì? Đừng định nghĩa mình cảm nhận gì nữa thì con nó cảm nhận cái gì? Ai cho đời thử nào? Thả lỏng thân tâm ra đúng không? Cho thân tâm thân thoải mái, tâm thoải mái không trả lời không trả lời bằng suy nghĩ nữa thì lúc này vẫn cảm nhận cái gì? Sao lầm một con là gì? Là mình khẳng định bằng một suy nghĩ chứ mình không đi cảm nhận xem mình cảm nhận cái gì. Và con hài lòng cái suy nghĩ đấy. Con cảm thấy là đúng lắm rồi, chuẩn lắm rồi. Thì đương nhiên là cái chấm chấm đấy. Thế là con hài lòng là con đi vào thiền bằng cái hài lòng của suy nghĩ. Nhưng nếu xử gạt tất cả suy nghĩ ra thì con cảm nhận cái gì? Ai mô tả chỗ nghe nào? Đằng nào nó phải mô tả thôi. M tả bằng con thử mô tả chỗ nghe
rồi.
Ờ nói gì đâ?
Đây
dựa vào cảm nhận chính con thì con mô tả chụ xem nó không cảm nhận.
Thế nếu mà cảm nhận thì chỉ thấy hiện ra rõ ràng đấy ạ.
Rồi khác đi. Cái gì theo con thì thấy là cảm nhận được cái như thế này thôi. Còn nếu mà nói thêm một tí nữa thì tức là tức là hiện ra chống không.
Rồi người khác đi. Nếu mà gọi là để cho suy nghĩ thoải mái, thân thể thoải mái thì con cảm giác cái không gian á, cảm nhận cái cái cái không gian mà rõ ràng hết đi.
Ừ. Có thì thấy là cái sự sống động đang là sống động ạ. Từ đ
con thì cũng thấy là đầu tiên là cái như thế này thôi nhưng mà nếu mà nếu mà mô tả ra thì có thể nói là ờ hiện ra rõ ràng sống động nhưng mà À không lay chuyển ra dòng số lượng không l chuyển rồi khác đi
con ạ. Con chỉ thấy là như này thôi. Còn nếu mà muốn mô tả thêm thì giống như đúng là đang như thế này, đang là như thế này mà sống động
rồi rất đấy. Con ạ. Con thấy gọi là đang cảm nhận còn tại vì mình có cái cảm nhận này nó còn trước khi những cái gì suy nghĩ nói còn sau thì có thể nói có Sự rõ ràng hiện ra rõ ràng
cái gì xuất hiện trước khi suy nghĩ bảo
thc ra là cảm hỏi là cảm nhận thì nó cảm nhận thì nó là đang cảm nhận thôi chứ chứ không cần bảo gì thì đã đang cảm nhận rồi gì ạ
thì đ phải nói gì đó nói gì n mô tả gì đó để cho độụ nghe
thấy hiện ra rõ ràng
rồi người khác đi
con
con thì thấy môu tả thì sẽ là một cái trải nghiệm trải nghiệm nó không nói tự nói là vật này vật kia thô cũng không nói là cái gì đâu. Chỉ một trải nghiệm tổng thể hay một kinh nghiệm đang là thường. Ừ. Đấy
con ạ. Con thì thấy là à cảm nhận là nó thế này thôi ạ. Và rõ ràng, tự nhiên và sống động.
Rồi khát đi. Nhưng mà bỏ suy nghĩ sang một bên thì con thấy là đang biết rõ ràng.
Ok. Người khác đi.
Con ạ. Con thấy là ừ không bỏ qua suy nghĩ thì thấy cứ hiện ra thế này thôi. Nó chỉ hiện ra thôi. Không có tên tuổi, không có bảo là có cái gì hay không có gì hết. Cứ hiện ra thế thôi ạ. Rồi khác đi.
Con thì thấy nếu mô tả thì con thấy là có sự chỉ có sự hiện ra rõ ràng vào ngay bây giờ.
Rồi đâ
con ạ. Thấy đầu tiên lúc mà lúc mà bảo là bỏ suy nghĩ ra ấy thì con chỉ thấy như này thôi. Xong rồi nếu mà để mô tả thêm thì con thấy rõ ràng. Chỉ có hai cái đấy thôi
rồi hết đi.
Không quả suy nghĩ ra thì Đúng là chỉ thấy như thế này thôi. Còn mô tả mô tả về nó thì con thấy là đang là rực rỡ rỡng rỡ sống động kiểu
ừ thát đi. Con
còn thế là đang là sống động
rồi người khác đi. Con thấy nó hiện ra thế này nữa. Rồi
con thì thấy một cảm giác tự nhiên rồi.
Con thấy bỏ suy nghĩ ra thì chỉ có cái này thôi. Ờ rõ ràng cũng không có gì như không gian đấy ạ. Như không
rồi. Tiếp đi. Còn ai không? Chưa nói không thì
như này thôi. Động sẵn sàng
chưa?
Minh Ngân không học đây à? Muộn
h muộn.
Ừ. Không suy nghĩ hoặc là bỏ suy nghĩ ra. thì con cảm nhận một thứ được chưa? Mỗi người có một cách mô tả khác nhau về thứ đó thêm suy nghĩ vào. Thì sao? Chữ thứ nó còn đấy không?
Còn
nó có thay đổi gì không?
Như vậy thứ này là bất thấp nghĩ hay không nghĩ, bảo hay không bảo. Vẫn là thứ đấy. Nhưng vấn đề là con như vậy tiếp xúc không khó đó. Và chư đấy con hỏi phát trả lời được ngay. Tiếp xúc không khó. Nhưng vấn đề của con là thế thông thường con tiếp xúc với cái gì? Với cái đó hay là với những vật mà suy nó bảo tôi vừa thử kiểm tra thì con th đều không khó đúng không? Nhưng mà thông thường thí dụ cái gì
con thụ cái vật suy bảo hay là cái đó
kể cả định nghĩa bảo đây là đây là đây là trải nghiệm giác hộ thì con tiếp xúc với gì? Khái niệm
sau khi con thấy cái đấy xong con chưa định nghĩa gì nhá thì ok con định nghĩa là chỉnh giác ngộ xong rồi suy nó bảo lỗi mình nó tiếp xúc giá ngộ thì con tiếp xúc với cái gì con thấy đấy rồi xong rồi suy nghĩ bảo đây chá ngộ xong thỉnh thoảng con bảo đây chá ngộ thì con tiếp thúc với cái gì
tiếp xúc thì vẫn là cái đấy
không nhưng con có tiếp xúc cái đấy đâu
con thấy đấy
con tiếp xúc cái suy nghĩ bảo và con hài lòng
kết luận thông suy nghĩ
và con hài lòng đ Con cái đấy xong con gọi nó là chảnh ngộ đi hay con gọi nó là cái một gọi là gì cũng được gọi là chống không sáng tỏ chứa gọi gì cũng được xong xin nó bảo xong rồi thì con bắt đầu yên tâm và con hài lòng xúc
cái con cần tiếp xúc với nó hay là con cần là tiếp xúc với cái suy nó bảo nó
nhưng tại sao con lại tiếp xúc cái suy nó bảo thế quá
cho yên tâm đ
đúng rồi lý do bên dưới con cần sự yên tâm nó bảo thế thì con yên tâm con tiếp xúc thì có bảo gì đâu K x có bảo gì đâu. Nó có bảo đây là cái quái gì đâu. Nay ra ai mỗi người nói cái khác nhau chứng tỏ nó không bảo chứ nếu nó bảo con lại cùng một giọng ngay.
Nếu mà cái bảo thì con học sự nó học cái gì con học dùng cái giọng đấy. Nếu đang chen là cái một thì bảo là cái một. Nếu đang chen là là tránh giác ngộ thì cả lớp sẽ đó chảy giác ngộ. Chen gì ra đấy đúng không?
Nhưng nếu con bỏ bỏ suy nghĩ ra thì con sẽ mô tả khác nhau. Cái cái mà con mô tả khác nhau mới thể hiện rằng cái mà con tiếp xúc là cái thật. Con mô tả giống nhau mới chết. tiếp xúc với cái đấy
thì con sao cái khuôn s bảo chứ
nghĩa khuôn đấy xong rồi tiếp xúc với cái đấy
đúng chưa
thế khi hỏi con là ngay bây giờ tiếp xúc cái gì thì con có một câu trả lời ngay nhưng cái không đáng tin không đáng tin bởi vì nó một cái khái niệm con bịa ra để để con yên tâm mà con chả đúng ngay những cái đúng ngay đó để khi bị biện ra để yên tâm con cần phân biệt được là sao cắt xuyên qua và sao là cắt chưa xuyên qua đấy con cần tự con phân biệt được cái này không phải không ai giúp con phân biệt x không phân biệt giúp con được th nên trải nghiệm bằng con làm sao sụ ph giúp con được con phải đ với chính con là thế nào là cắt đã cắt xuyên qua cái nào cắt chưa xuyên và khi nào cắt xuyên rồi thì cái đấy mới cái đáng tin phải nói gì làm gì kết luận gì xác quyết gì là phải ở cái trạng thái cắt xuyên rồi đấy còn vẫn còn chưa cắt xuyên là chưa đáng tin Hôm nay ch một ví dụ thấy là cắt xuyên rồi và chưa cắt xuyên nó khác nhau hôm nay
đúng không? Chưa cắt xuyên thì hỏi gì nó trả lời đúng câu rất chuẩn rất yên tâm. Mình đã tiếp xúc với cả người ngộ đấy. Yên tâm quá xoa tay mình tiếp xúc với giác ngộ đây. Cái một đây. Yên tâm không?
Yên tâm quá. Thế là con xoa tay con tưởng là xong không? Con tiếp xúc với cái giả. Khi mà con nói một câu nói từ suy nghĩ ra ấy thì con tiếp xúc cái giả. Con tưởng là cái thật. Làm sao tự tin khi tiếp xúc cái giả được? Con tự tin dựa trên cái thật thì mới tự tin được. Chứ con dùng cái thật để tự tin vào cái thật thì tự tin. Con dùng cái giả tin thật thì con rất dễ lung lay chỉ vì cái giả lúc nay phát. Mà cái giả lúc này rất là dễ. Cái giả nó thật đâu. Nó là một suy nghĩ chạy qua chạy lại lung nay cực dễ đúng không? Nên các con cần cái giai đoạn là phải biết phân biệt có năng lực phân biệt là cắt xuyên chưa chưa cắt xuyên. Đấy đoạn này này cái đấy cần phải luyện trước khi thiền hoặc là hoặc là trong khi thiền sau khi thiền đều được. Tức là mình phải mình phải có cái năng lực đấy đã. Năng lực gọi là phân biệt. Phân biệt cái nào là cái cái nào là cái a cái gọi là thế nào là đang tiếp xúc với thật và thế nào là không tiếp xúc với đang xúc với giả.
Nó là phân biệt phân biệt mang tính trải nghiệm là mình đã tiếp xúc cái gì ngay lúc mình ngồi đây tiếp xúc cái gì có thể phân biệt được. Và con chỉ nên bắt đầu thiền khi con tiếp xúc được cái với cái thật. Sóc kết trên cái thật tiếp xúc với cái thật chứ đừng nên bắt đầu thiền khi mình t sự giúp giả xác quyết nhưng mà xác quyết trên bằng suy nghĩ bằng giả nên là cái cái luyện bây giờ là đang được phân biệt nếu con thực sự phân biệt ấy thì con sẽ bắt luôn bắt đầu bằng cái thật còn nếu không thì con sẽ home thì bắt đầu bằng cái thật bắt đầu cái giả bắt đầu cái thật 100% bắt đầu cái giả thì 80% 80%
mà không vân biệt được đâu vì nếu mà nhìn suy nghĩ nó rất giống nhau nó rất xác quyết rất mạnh mẽ rất tự tin
giống nhau Chả khác gì cả. Ờ nhưng mà nếu con nhìn suy nghĩ thì con có con con nhìn suy nghĩ là con đâu quan tâm kinh nghiệm đâu. Quan tâm là mình đã sắp khết xong chưa?
Con tầm mỗi cái đấy thôi thì suy rồi xong rồi xịn lắm. Ui tuyệt vời quá vào thôi. Vì con nhìn suy nghĩ nó trả lời con làm sao mà con không b đâu. Nếu con chỉ nhìn suy nghĩ không biết nổi đâu.
Nế lúc hỏi là bỏ suy nghĩ ra này. Trước khi suy hiện ra thì con giữ v cái gì? Đấy mới là cái kỹ thật. Còn khi chị đã trả lời là cái gì rồi là giả rồi. Nó trả lời là cái gì thì cũng giả hết vì nó là nói. Nó trả lời đây là đây là cái gì thì cũng giả. Có nó xác huyết bằng cái trải nghiệm về cái thật. Đấy trước câu chụ có nói đấy. Từ biển có độ biển nhìn vào ấy thì sóng hết lên phát là biển luôn đúng không? Còn từ hành giả nhìn vào thì phải xác quyết đủ thứ từ sóng mới ra biển. Đấy là một ví dụ là con bắt đầu bằng cái gì đấy. Nên là bây giờ con phải luyện khả năng gọi là khả năng phân biệt. Nhưng khả năng phân biệt không phải dùng lý luận phân biệt được. Tiếp xúc
làm sao ngồi lý luận phân biệt được. Lý luận không thể phân biệt nổi. Con phải dùng kinh nghiệm, con phải có kinh nghiệm. Con phải có đủ kinh nghiệm, con phải có kinh nghiệm. Sau con mới phân biệt là à cái lúc mình xác quyết bằng lý luận nó như này này. Có lúc xác quyết bằng kinh nghiệm nó thế này này. Đây phân biệt ra. Xong rồi cái đấy không ai là bộ con mỗi mình con làm thôi đấy. Như con dùng từ cái một ấy thì con phải có cảm nhận về cái một không từ đây thì hình một từ sáu rỗng vô nghĩa. Đấy con khi con dùng từ trải nghiệm giác ngộ cũng thế con phải có một cảm nhận về trải nghiệm giác ngộ nếu không thì nó thành một cái một cái vố rất vô nghĩa. Thế có tù từ gì thực không quan trọng không? Tại vì cái từ chỉ là ngón tay thôi để con phải chạm vào mặt trăng. Con chỉ nên bắt đầu khi con đã chạm vào mặt trăng thôi. Mình không phải ngồi thiền để chạm vào mặt trăng. Mình ngồi thiền khi mình đã chọc vào trăng rồi.
Đấy con không ngồi thiền để giác ngộ mà ngồi thiền đã là giác ngộ rồi. Cái bài trời liền sách tí
không phải là ngồi thiền để chạm vào mặt trăng. Con chạm rồi xong ngồi đúng
có hai câu đầu hát
ngồi thiền là ngồi mặt trăng
ngồi thiền là mặt trăng rồi. Được chưa? Đấy.
Thế kỹ năng này là kỹ năng phân biệt các con cần một thời gian.
Vâng. Làm nhiều đúng rồi đấy.
Phải làm phải phân biệt được là con đang con tiếp xúc với cả cái cái một cái tuyệt đối hay là con đang nghĩ rằng con tiếp xúc?
Chỉ khác nhau tí thôi. Con tiếp xúc hay con nghĩ rằng con tiếp xúc? Nếu con nghĩ rằng tiếp xúc thì không được thì không để không đủ điều kiện để bắt đầu. Mà cái hay rất rất dễ bị lừa nhở các con bởi vì nó nghĩ mà nó nghĩ thì rất thật rất giống thật nó mô nó mô phỏng cực dễ luôn
nó nghĩ xong nó sắc tự nó tự nghĩ tôi tôi đang tiếp xúc xong nó tự xác quyết tôi tiếp xúc cực cực kỳ giống là tiếp xúc
nó tự đánh giá ở đây nó tự đánh giá tiếp xúc
nó tự là người tạo ra xong tự là người phân sán xét thì chuẩn quá nơi
update này
nhưng mà có dấu hiệu
có con phải khả năng đấy con mỗi cá nhân phải có khả năng đấy nó gọi là gọi là phân biệt giữa cắt xuyên rồi hay chưa cắt xuyên
cái này phải cắt xuyên rồi thì mới ngồi thiền được Đấy còn chưa cắt xuyên là ch được.
Con nghĩ rằng con tiếp xúc với cả giác ngộ hay với cái một
hay là con đang tiếp xúc với một. Thật sự nhiều khi nó còn tiếp xúc xong rồi sao nó lại nghĩ thế là chết. Nhưng nó nó còn lớn cái đấy mà tiếp xúc xong nhá. Xong nó nghĩ là tao tiếp xúc rồi. Xong từ đấy trở đi nó nghĩ là tiếp xúc rồi. Nó không thèm nhìn vào cái cái một nữa. Nhưng nó con lại tưởng là con đang Rất ngon đấy. Nó lừa như thế đấy. Nó láo không nhá. Con tiếp xúc con tiếp xúc xịn này xong nó kết luận là tao tiếp xúc rồi sau đấy không tiếp xúc nào nữa. Con chỉ có giúp việc con chỉ còn suy nghĩ tao tiếp xúc rồi chạy mãi từ đâ.
Con chỉ có con suy nghĩ chạy từ đế cuối buổi thiền thôi.
Và cảm giác con rất tự tin không vấn đề. Con rất tự tin vì con có cái suy nghĩ chạy bên dưới tự tin quá gì nữa
chứ nếu con không tự tin thì con còn thấy ra.
Ừ.
Thấy tự tin như nhau số khác nhau thôi.
Thế tự tin đấy. là cũng là suy nghĩ đấy
đúng không?
Cảm giác
cảm giác rất tự tin nhưng hóa ra lại là không phải. Đấy đau đấy
nên là năng lực phân biệt là cắt xuyên chưa rất quan trọng con nghĩ là thời gian tới tập trung luyện cái đấy
vâng
chứ còn chưa cần 100% vội đâu vì không có đế 100% thế này
nó lừa cho con tưởng thật thì làm sao 100% bây giờ mình phân biệt được là đây là cắt rồi và chơi đây chưa cắt đấy phải rất rõ ràng mà cái này chỉ có trải nghiệm nghĩa là phải làm thôi mà nghĩ không được đâu nghĩ không được nữa nghĩ nó bảo là xong rồi là xì xong rồi gì nữa Nghĩ bảo xong rồi con phải thiê chưa xong mới được. Nghĩ bảo ôi xong rồi khi xúc rồi con đối với con đế này một suy nghĩ nó bảo thế thôi chả nghĩa gì cả thì được. Còn nếu mà ôi xong rồi xong rồi là ngon rồi yên tâm mà thiền thì cả một tiếng ngồi thiền con 30 phút của thiền con là ngồi với niềm tin đấy không? Niềm tin
đúng
đúng rồi. nhiều lên nhận diện được
nhá. Đây nó có hai phần nhá là một phải tiếp xúc rồi mới được ngồi. Nhưng mà thứ hai là trong quá trình ngồi ấy phải tiếp xúc
vẫn tiếp xúc chứ không phải là nó bảo là tiếp xúc rồi là mình yên tâm ngồi thế
đấy là kho hai nó hai vấn đề luôn. Có những bạn 0% có khi là bị vì lúc ngồi xuống ấy là chưa tiếp xúc thì đo 0% luôn mà mình rất tự tin nhưng hóa ra là
chỉ cái suy nghĩ vào thôi.
Đúng rồi. Hóa ra chưa xúc tí nào luôn
nên khả năng đến 0%. Có những phầm phù là lúc tiếp xúc lúc không lúc tiếp xúc với với cả với cả giác ngộ. Lúc tiếp xúc với suy nghĩ bảo đây là giác ngộ mà không biết nên là không được không được 100%. Nhưng còn không thì chắc là ngay từ đầu đã đấy rồi.
Đã là nghĩa đây là chỉ có nghĩa tiếp xúc rồi trong ngồi thôi. Còn cái đoạn tiếp xúc
cái phần của con là phải phân biệt được hai
cắt xuyên rồi hay chưa?
Phân biệt cắt xuyên hay chưa? Đứng tại mình cũng có Cách kiểu là
mình cũng có cách hiểu là vẫn nhìn cái
nhưng mà
lại vẫn tự tin chỉ với cái suy nghĩ
không cái này đang
nhưng mà như đoạn vừa rồi đấy cho anh bảo là vẫn nhìn vào kinh nghiệm nhưng vẫn vẫn tự tin bằng suy nghĩ đúng không? Mình cứ tưởng cứ như mở mắt thế này là nhìn vào kinh nghiệm xong mình rất tự tin là đang xác quyết rồi đang thấy đấy rồi
vâng
đúng không?
Vâng
con tự nhìn kinh nghiệm này con tự tên này xong con không nhìn kinh nghiệm nữa mà con chỉ nhìn vào cái tự tin đấy thôi.
Vẫn mở mắt nhưng lại nhìn vào cái tự tin đấy.
Cái tự tin bằng sinh nghĩ xong rồi tưởng là mình vẫn đang nhìn được kinh nghiệm. Đúng chưa?
Rất là tinh phải là nhận ra bằng trải nghiệm ấy chứ không phải là trải nghiệm ngộ rất hay nhưng mà nếu con dùng nó như một danh từ chứ không phải là một trải nghiệm nữa thì lại
thì thành ôm một Không
từ rất hay nhưng mà đây là trả ngã ngộ xong con nghĩ con nghĩ đầu đây trả ngộ xong thì nó thành một danh từ rồi đúng không? Nó còn nó còn là trải nghiệm nữa đâu nên từ gì cũng chết không từ nào thoát được từ kinh nhất từ trải nghiệm là đã là trải nghiệm lắm rồi không thoát được thì thoát nào bây giờ từ nào bây giờ cách kinh nghiệm
cách tiếp xúc thôi
tiếp xúc thôi vượt qua giới hạn của suy nghĩ update gì nó cũng có update cái cách lừa mới tinh vi
nó chỉ Đơn giản nó bảo đây là giác đây là giá trung rồi xong đồng ý thế thôi xong nó đồng ý từng cuối trong cái chuẩn là bất chấp mày nói gì việc tao là tiếp xúc tao bất chấp mày nói gì
đúng rồi
mày chưa tiếp xúc tao cũng tiếp xúc mà mày bảo tiếp xúc rồi tao cũng tiếp xúc còn nếu mà nghe mày bảo tao yên tâm thần chết luôn rồi
đấy nó bảo chưa tiếp xúc thì cũng tiếp xúc mà nó bảo tiếp xúc rồi cũng tiếp xúc
kệ nó
kệ nó thôi
kệ kệ nó không quan tâm đến nó nữa
nó mày đang đúng cũng tiếp xúc mày bảo m sai cũng tiếp xúc
nó
gạt sang bên con tiếp xúc mà gạt nó sang một bên thì con thành công
còn con còn con cho rằng là nó có vai trò thì con thất bại nó có vai trò khẳng định để yên tâm mà các con sẽ dùng nó ở vai đấy
nhưng mà không biết là đấy con đã đã thất bại rồi đấy
con đã mở cửa thất bại rồi
ừ
nó khẳng định cho con yên tâm là yên tâm xong là con thất bại
thì đúng rồi tức là không cần yên tâm
không cần khẳng định
đả chất Thế thì thọ mệnh kệ
khẳng định thì nó chỉ là cái khẳng định thôi chứ có cái quá gì đâu. Tại sao lại có giá trị gì
khẳng định là cái suy nghĩ khẳng định thì có nghĩa gì đâu
không sợ đại diện
đúng rồi đúng rồi
cái khẳng định rất cái khẳng định rất quan trọng trước khi thiền vẫn cần là cái chứng ngộ về lý vẫn cần như thường nhưng để chứng ngộ vệ sự thì không đủ thôi chứ không phải cái không cần rất cần
nhưng mà không đủ nhá. Vì con không xác quyết được ấy thì con sẽ ngồi con luôn tìm một kinh nghiệm khác.
Cái giá trị của xác quyết ấy, xác quyết xác quyết về lý nhá. Và con không tìm kinh nghiệm khác trong thiền nữa. Nên con vẫn phải xác quyết vì thế vì thiếu xác quyết không được.
Dạ.
Nếu con thiền mà con tìm một kinh nghiệm khác thì chắc là sai rồi. Đúng không? Nên con xác quyết phải xác quyết bằng lý để hệ quả là con Con không tìm kinh nghiệm khác nữa. Thấy giá trị của nó không?
Có
con phải xác quyết là mọi trải nghiệm đều là do ngộ tìm
đúng không? Thì con mới không tìm cái gì khác chứ không tìm cái khác không từ chối cái đang có. Con c có rất mạnh. Vụ con c đây là giác ngộ cũng được
đúng không? Đây là giác ngộ hoặc là mọi thảnh là giác ngộ hoặc là mọi thảnh là trả giác ngộ. Chuẩn không?
Chuẩn.
Cái sắc kia cần thiết không?
Thiết.
Nếu bỏ qua cái đấy có nguy hiểm không?
Nguy hiểm nguy hiểm
đúng không? nhoi ngay
nhoi nhoi
mọi trải nghiệm là chỉ g ngộ con sắ quyết như vậy
đúng không sắc quyết thế nào cũng được miễn là con sắc quyết xong thì con không tìm một cái trải nghiệm khác cái đang là nữa đấy đấy là giá trị của chứng ngộ với lý cái xác quyết đấy rất giá trị nếu không được con tìm cái khác đang làng con tìm sáng tìm đẹp tìm tất cả các thứ gì đó ng nên là mọi trải nghiệm đều là trải nghiệm ngộ rất quan trọng được chưa được hoặc là đây là chảnh ngộ cũng được. Một sá quyết tương kiểu như vậy rất lý nhưng mà rất quan trọng. Giá trị của nó là mình không tìm cái khác nữa. Không từ chối cái cái kinh nghiệm đang có và không tìm những cái kinh nghiệm khác đặc biệt hơn. Như vậy là điều đến lự kiện cần phải có chưa?
Cần
nhưng không đủ đấy chứ còn cần phải có đấy. Đừng bỏ đừng đừng coi nhẹ cái loại xác quyết đấy rất quan trọng. Ví dụ đôi khi thể từ chối mới trải nghiệm mà nhớ ra cái đấy à có sao phải từ chối nhỉ? Bây giờ tại sao phải từ chối cái ví dụ như cái cái nghĩ nhiều này đấy thì làm sao con không có quyết trước là sao có lại thế được đúng không? Tuy nhiên nếu ngồi thiền mà chỉ bằng một cái xác quyết như vậy không đủ. Ngồi thiền bản chất phải cắt xuyên qua cắt xuyên qua cái đám mây của suy nghĩ của suy nghĩ khái niệm để con tiếp xúc trực tiếp với cái cái thật. ở đây nó cắt cắt xuyên qua bằng sự phân biệt vì không phải con không khả năng cắt xuyên qua mà con là không cản khả năng phân biệt thấp nên khi bị lừa không biết chứ không phải là con không có khả năng cắt xuyên có gì đâu hỏi con chẽ trả lời được
ừ
th bằng chứng là mình cắt xuyên không khó nhưng vấn đề con là phân biệt không phân biệt được hai trạng thái
vâng
là đây là cắt xuyên chưa chưa không biết biệt được nên là khi con vào trạng thái là chưa cắt xuyên con lại tưởng là cắt xuyên rồi
xong con rất yên tâm ngồi về cái chư cắt xuyên đấy vì con tưởng cắt xuyên rồi mà Cứ
nếu chụ vì nó vấn đề con là một sự phân biệt ấy vì hai cái khá giống nhau đấy. Nếu mà nhìn suy nghĩ là giống hệt nhau đều rất tự tin rất yên tâm. Hiểu sao vây này phân biệt chưa?
Nế trong ca thiền cò không phân biệt được thì ra ngoài ca thiền càng càng phân biệt được. Còn càng dễ bị tưởng là đang ngon. đã trong ca không huyệt được rằng sau ngoài ca không luyệt được. Ngoài ca thì càng tự tin tự tin theo kiểu tin vào khái niệm nếu trong ca đã bị lừa thì ra ngoài thiền đời chắc chắn bị lừa. Th sự chưa đo đời con vì thế đấy vì con phải có kỹ năng đây đã kỹ năng phân biệt đấyên thì thức kinh nghiệm đấy tình thật không thể là gì hay là mình không phải để
ví dụ khi nói đây là giác ngộ đây là chảnh giác ngộ bây giờ đây đây là chảnh giác ngộ thì cái gì là để sử ngộ Khi suy nghĩ bảo con đây trở đ bộ đúng không? Ai cũng đồng ý thế đúng không? Thì cái gì trả lời bộ? Ai trả lời xem nà thường con bảo đây sả giác ngộ thì với con câu đấy nó tương đương với cái gì ngộ? Rồi cũng chưa đúng chị
không thì thông thường nó sẽ là toàn bộ cái kinh nghiệm hiện ra này á ạ.
Thông thường đấy là không thông thường.
Không thông thường là còn mỗi cái suy nghĩ là đây là trách
thông thường khi nó ch ngộ thì con sẽ nghĩ cái gì chạy ngộ?
À ví dụ như là nếu mà không từ chối thì thông thường thì là sẽ thấy là cái cảm cảm cảm giác mà đang rất là bực rực này á ạ. Nó là trải nghiệm giả ngộ tách nó ra khỏi cái kinh nghiệm này. và nói nó là trải nghiệm bác ngộ à
khác đấy con hy nói đây là gì đây là cái một hay ở ngộ các con chứ
con hay dùng cái gì mọi người hay thường dùng chể tác ngộ gì ok thế một người khác đi tuệ vân đi khi nào đây ch ngộ thì con đang con đang nghĩ ra khi chợ ngộ
ví dụ con thấy là như cách con đang thiền thì thật ra lúc lúc con bảo là đây là trải nghiệm giác ngộ thì lúc đấy là cái cái cái suy cái suy nghĩ Đấy nó là trải nghiệm giác ngộ chứ không phải là nhìn vào nhìn vào kinh nghiệm để cảm nhận trải nghiệm góc ngộ.
Chị cứ nói mô tả thế nào? Khi con nói là chẳng ngộ thì con sẽ thấy cái gì chả ngộ?
Ừ bây giờ sư hỏi ngay bây giờ đúng không ạ? Hay là
không? Lúc còn bình thường ấy khi nói đây giảng ngộ thì thấy gì ngộ?
Ừ. Ví dụ khi nói là đây là trải nghiệm giác ngộ thì sẽ thấy chính cái vừa mới nói ra đấy chính là trải nghiệm giác ngộ.
Thông thường Mà bình thường con tự nói với mình là chuyện dộ thì con thì con cho con con thấy cái gì chạ
à à tức là nếu mà bình thường mà bảo đây là trải nghiệm giác ngộ thì sẽ lúc đấy thì con sẽ thấy là toàn bộ cái cái đang hiện ra trước mặt này là trải nghiệm giác ngộ rồi
lúc đấy có bao nhiêu ok rồi rồi rồi
người khác con thấy khi mà nói đây là trải nghiệm giác ngộ ấy thì thấy là những thấy cái sự hiện ra rõ ràng này ấy là trải nghiệm giác ngộ và cả cái sự hiện ra của cái suy nghĩ đây là trải nghiệm giác ngộ ấy nó cũng là trong cái đấy
được rồi người khác đi. Con hiểu là khi nói là đây là trải nghiệm trang giác ngộ ấy thì thấy luôn là chí là cái đang là đây này. Cái đang là trải nghiệm giác ngộ mà
gì khác đấy.
Không thường thông thường. Cứ chạm lời
tức là cái đang là nó có cả cái suy nghĩ vừa mới vừa mới nói ra rồi thì khác đi. là khi mà nhắc đây là trải nghiệm giác ngộ thì con thấy là đầu tiên sẽ để ý sẽ là từ cái mình đang tập trung vào đấy ạ. Lúc đấy mà đang thấy mấy người đấy thì tập trung tức là cái mình mình nói là từ cái mấy người đấy sau đấy mới sẽ mới là cái cả cái toàn thể
mấy người đấy chị ngộ tức là thấy mấy người đấy trước sau đấy mới thấy cả cái toàn thể là chẳng nghiệp giác ngộ hết
vì thường con thấy nó xuất phát từ cái chỗ nào mà mình đang để ý vào thì mình thấy cái đấy nó thật quá xong mình nhắc cái câu đấy ví dụ thấy một cái cái sự nghi ngờ nổi lên ấy thì lúc đấy chính cái sự nghi ngờ đấy mình đang để ý tức là mình đang cho rằng nó thật rồi đấy thì mình nhắc cái câu đây là trải nghiệm giác ngộ thì đầu tiên là đi từ cái nghi ngờ đi ra thì sau đấy mới thấy là cái toàn thể sau ạ nói x nghe nói con ạ. Ừ.
Kinh nói là kính nhắc đây là trải nghiệm giác ngộ thì con thấy là cái trải nghiệm cái cái đang trải nghiệm là trải nghiệm giang ngộ. Sau đấy thì có thể những cái trải nghiệm khác.
Cái đang trải nghiệm là cái gì?
Thì cái đang trải nghiệm cái đang là đây ạ. Cái đang trải nghiệm bây giờ bất kể cái gì đang trải nghiệm này.
Ví dụ bây giờ là cái gì?
Ví dụ như là đây những cái cảm xúc xuất hiện hoặc là những cái hình ảnh này, những âm thanh hoặc là khi cái sự cái gì nó xuất hiện đây. À ví dụ như đang nhìn từ cái hình ảnh ảnh xuất hiện này thì đây là trải nghiệm ra ngộ rồi mình khác đi.
Thông thường thì con thấy con có nhiều kiểu ạ. Hai kiểu. Nhất là lúc là mình dùng một suy nghĩ mình nhắc đây là trải nghiệm giác ngộ nhưng có lúc thì nhìn thẳng vào kinh nghiệm đang là
không hỏi bình thường thế nào? Con bây giờ thì con thấy con thấy cái gì không? Rồi
ch thấy cái gì con ở đây là cái gì là ch hộ trốc đấy
à. là cái kinh nghiệm là cái kinh nghiệm này luôn ấy ạ. Lúc nãy con thấy kinh nghiệm này luôn. Toàn bộ cái kinh nghiệm này
rồi. Phát
có ai muốn nói không?
Con cũng thấy thực ra là có hai cái loại bình thường luôn ấy có một loại là khi nói đây là trải nghiệm giác ngộ và nhìn vào kinh nghiệm thì thấy toàn bộ kinh nghiệm này là trải nghiệm giác ngộ. Còn có lúc là nói đây xong thực ra là mình chỉ có mỗi suy nghĩ xong mình kiểu như là đây là trải nghiệm giác ngộ ý ma thì là chả thấy cái gì là trải nghiệm. đâu hộ hết
chỉ thì chỉ thì chỉ thì có mỗi cái suy nghĩ qu
con thì cứ lần nào nhắc nhắc đây là trải nghiệm giác ngộ thì nó ra cái khái niệm là ví dụ trải nghiệm giác ngộ là hiện ra ác ấy thế là hôm nay con cũng Ừ.
Chả nhắc câu đấy. Thấy là như trước nó nó chỉ ra một cái khái niệm thôi ấy. Thế là con a như hôm nay con chỉ nhìn vào kinh nghiệm cũng không nhắc mà sau khi nhìn nó có nhắc hay không thì không không quan trọng nhưng mà ý là thấy nó là nó nó cứ hiện ra khái niệm thế nên không dùng kiểu đấy nữa là M. Đâu
cảm giác là bình thường nếu mà nhắc không đây là trải nghiệm rất ngộ thì đầu tiên là sự nhớ ra về mặt ý thức đã là những cái mà đang từ chối, đang coi nó coi thường nó ấy, coi nó giả dụ như là cái cái cảm giác nặng hay cảm giác mệt hay là cái cơn khó chịu này ý nhớ ra về ý thức là nó là trải nghiệm giác ngộ sau đó thì mới đi vào kinh nghiệm sau ạ. Bình thường ấy con nói câu đấy xong con phải cắt xuyên được luôn. Ai không cắt xuyên đấy được thì chắc chắn là là sẽ bị lừa phả đặt cái trình độ cắt xuyên qua khi nó xong rồi cắt lên cắt xuyên ở đấy luôn cắt xuyên qua đám suy nghĩ đám khái niệm cắt thẳng đến thành d thật sự khi nói một câu như thế đấy nếu con làm được như vậy thì con mới thành công vậy có năng lực đấy thế nào gọi là gọi là có năng lực phân biệt trước khi nói con không con không có năng lực phân biệt con không có cái cái trải nghiệm giác ngộ theo nghĩa là con không nhận ra lấy thể giác ngộ con cắt xong con nói xong cắt một phát con phải cắt đến thảnh giác ngộ luôn Đấy chứ còn nếu con nếu con bảo đây chạy cá ngộ xong con nghĩ đây chạy cá ngộ thì là vô nghĩa có câu để cắt câu đây câu để cắt xuyên qua các đám mây của suy nghĩ của nhầm lẫn nên là các con hay mắc lỗi đầu tiên là nói để ộ xong rồi tin lên sở hộ có nói xong tin thì sợ ngộ có gì đâu mà cái sư đấy lỗi nhiều nhất chứ hay gặp nhất con nói là chế cá ngộ xong con tin đây là chến g ngộ thì con chưa ra khỏi đám m Suy nghĩ còn bên trong đám m có nói suy nghĩ a xong có tin suy nghĩ bỗi các con không cắt xuyên là như thế đấy. Ví dụ như thế nào đấy đây là nó được phân biệt đấy. Thế nào cắt xuyên thế là cắt chưa xuyên con tin đây th ngộ thì nó chưa cắt chưa xuyên con chỉ có một cái suy nghĩ mới là đây là thánh nó ngộ thôi con chỉ tin vào đây con chả cắt được cái gì cả. Cắt chưa xuyên hoặc là chưa cắt luôn. Nếu mà thậm chí là chưa cắt
con tin ch ngộ thì thì đã gọi là cắt cái gì đâu. Con vẫn ở trong đám mây của suy nghĩ.
Đám mây suy nghĩ nó như này. Xong rồi gỗ ở dưới một chút cắt xuyên thế mà thì con chưa c chưa xuyên gì hết. Con vẫn trong đám mây đấy. Và rất tin rất tự tin. Đây là chỉ ngộ nó nói xong rất tự tin nhưng không có tí nào hết. Con vẫn chằng trong đám mây suy nghĩ mà con tưởng là con đã xuyên rồi. Thế còn phân biệt là thế nào là xuyên rồi thế nào chưa xuyên. Không nói phát tin luôn. Nói xong tin luôn ngon quá gì nữa giống hết chú bảo đây gộ x tin ấy thì nó có khác gì nhau đâu. Thế lúc đấy con mới chỉ trong đám mây thôi. Cắt chưa xuyên. Nó gọi là nó chứng ngộ về về lý đấy. Ngày xưa mình gọi chứng ngộ về lý chính là đấy. Chính là vẫn trong đam mê đấy. Nó rất tin rồi nhưng mà vẫn trong cái đám mây của suy nghĩ thôi. Cắt chưa xuyên nên mới hỏi con thế khi mình nói đây là chác ngộ thì cái gì là chạy gác ngộ? C tương đương với câu là bỏ suy nghĩ ra thì con cảm thấy được cái gì? Hai c đấy tương đương nhau. tương đương công đại sự hỏi con đấy bỏ suy nghĩ ra bất kể bất chấp sĩ nó nói gì đi thì con đã cảm thấy cái gì hai con đấy tương đương nhau con dùng câu đây là trả giác ngộ để con tự tin bằng suy nghĩ hay con dùng câu đấy để con cắt xuyên đấy con rất dễ dùng để yên tâm dùng để tự tin bằng suy nghĩ để yên tâm cắt không xuyên Nhưng mà con phải cắt xuyên. Con phải con yêu cầu của con là phải cắt xuyên. Thế mới hỏi lại con. Thế khi nói như thế thì cái gì chả Con buộc phải để ý vào cái chả giác ngộ. Cái gọi là chảy ra ngộ đúng không? Con không thể đồng ý với một lý thuyết đây. Đ kết luận được. Con để ý vào cái chảy cái mà gọi con gọi chả bộ đấyở đây mà. Thế nó là cái gì? Câu đấy rất là vô nghĩa n con không để ý vào. Giống như nó s hỏi con là bỏ suy nghĩ ra thì con tức xúc cái gì? Nó tương đương câu đấy luôn đấy. Chứ không phải là con nói rồi xong con tự tin. Nói xong tự tin rất vô nghĩa. Tại vì con vẫn lượn trong đám mây thôi. Đây chúng ta ngộ nhá. Đúng quá rồi. Chuẩn rồi. Tất cả đúng với cả chuẩn đúng lời xư dậy. Đúng với tất cả tôi học từ xưa nay chuẩn quá rồi. Yên tâm thì còn bên trong đám mây không? Vậy cắt xuyên là như thế nào? Cắt xong đấy. Có thấy c là gì không?
Đánh bay mọi suy nghĩ luôn. Thì cái đấy mới là phải cái mà cắt xuyên thế này
bay không phải bay không?
Cái khoảnh khắc đấy là chảy cắt xuyên là như thế cho ví dụ cắt xuyên thư làm gì? N con không tham gia vào suy nghĩ nữa.
Thì nó mới là cắt xuyên. Còn con ngồi con tin để ngộ thì con vẫn đang tham gia vào suy nghĩ cắt không xuyên còn không tham gia suy nghĩ nữa. Suy bảo đây th ngộ bảo đây không phải ngộ không quan trọng chậm nữa hoặc đây là cái gì nhỉ? Không quan trọng nữa hoặc đây là chống không thỏ giò chứ không quan trọng nữa tất cả đ không quan trọng nữa thì là con không gian ra nữa nó cắt xuyên. Cắt chưa xuyên là đồng ý nó này, nghi ngờ nó này, loanh quanh hỏi han tiếp này. Đều là cắt chưa xuyên, có thể phân biệt được bằng kinh nghiệm nhân. Sau khi cắt xuyên rồi ấy, con cắt xuống bề mặt xuống xuống xuống đáy rồi đấy. Con mới thấy rằng cái bề mặt cũng chính là cái đáy đấy.
Thì đấy mới là xong. Vấn đề con cắt không xuyên nên con chỉ nói là bề mặt con nói là tất cả những ngộ ấy nhưng con vẫn dừng bề mặt con giống như là cái nhà có có hai tầng ấy con trải nghiệm được một tầng con bảo nhà này có hai tầng con này trải nghiệm cả hai tầng rồi mà nó có quyền nói nhà này có hai tầng đúng không bánh ra tô có hai lớp nó dễ hiểu hơn đấy con phải cắn được cả hai lớp thì con mới bảo rằng bánh tô có hai lớp được con không thể ăn tượng lớp trợ trên xong bảo bánh này có hai lớp được về lý thì đúng mà chỉ là lý thôi con phải cắt xuyên cắt xuống một phát xuống cái đáy xuống cái nền sau đó cái trên nền cũng là nền thì đây là con được ăn cả hai miếng một lúc ăn cả hai tầng một lúc còn nếu con chỉ loanh quanh trên khống trên ấy xong bảo là xong rồi con đã bị lừa hiểu sự nói không bánh tô nó có hai lớp con ăn rất ngon bánh lớp trên xong bảo cái bánh này có hai lớp thực ra con chỉ nếm được vị một lớp saong con nói là có hai lớp nhưng mà vị của con thì là vị của một lớp con chén loanh quanh ở trên thôi con ăn cả hai lớp rồi con nói là đây là bánh gato tô có hai lớp thì Con có đúng là chuẩn xịn không?
Hiểu hiểu hình ảnh thấy chưa?
Thế mà sao không kêu phát một cái thì con ngồi loanh quanh nghĩ nên là con chỉ nếm được lớp trên thôi. Khi con phát là con gạt tất cả bánh lớp trên đi. Con nến lớp dưới. Khi con ăn được cả hai lớp rồi con được quyền nói lên dạy nó ngộ. Con nói là bánh tô có hai lớp tôi ăn cả hai rồi. Hiểu nói không? Các con rất dễ bị lừa ngay ở bước đầu tiên ấy là vì con có đi rất giỏi. Con bảo ừ đúng rồi, có buồn bã có khổ sở bao nhiêu thì cũng là giác ngộ hết. Thì đấy chỉ là lý thôi. Con ăn được lớp bên dưới đâu. Tâm có hai lớp thì con chỉ ăn được một lớp xong con bảo là có hai lớp. Có vô lý không? Nhưng nếu con chén được cả lớp dưới xong rồi chén cả lớp trên. Con bảo là tất cả bánh có hai lớp thì quá chuẩn gì nữa. Hiểu khác biệt chưa? Khác biệt lớn đấy. Khác biệt giữa đúng và sai trời đất đấy. Ai hiểu rồi nó lại chụ nghe rồi. Cho một cờ nó đúng cho một cờ các b cắt xuyên qua và cắt chưa xuyên qua đấy.
Ai nói ngũ to nói đây
rồi xin là ví dụ mình đầu tiên nhắc đây là trả ngện giác ngộ
sau đó phải để ý rằng nếu mà bỏ cái suy nghĩ ra ấy bỏ suy nghĩ sang một bên thì cái mà đang cảm nhận là chính là cái lớp bên dưới. Khi thấy lớp bên dưới rồi thì rồi sau đó suy nghĩ nó lại mọc lại. Nó lại mọc nhưng mà mọc ở trên cái Cái sự rõ ràng là nó đang nó vẫn là cái cái vẫn là cái trải nghiệm giác ngộ thôi nhưng nó mọc ra cái suy nghĩ không rõ ràng nói lại hay nói khác đi nói rõ ra đi còn một c người nói rõ lại đi sư phụ con á
đ
thì ở đây mình có có hai thứ là xác quyết về lý là cái lớp bề mặt là mình có những cái suy nghĩ là đây rất chắc chắn đây là trải nghiệm giác ng Thế tuy nhiên là nếu mà mình chỉ dừng ở đấy thôi ấy thì giống như là mình chỉ ăn được một lớp trên của bánh gato và mình lại xong từ đấy mình khi mình có suy nghĩ thế xong mình nói rằng cái trải nghiệm này chính là trải nghiệm giác ngộ nhưng mình nói bằng suy nghĩ trong khi đó thì sự thật nó phải là có cả hai thứ là chính cái trải nghiệm nó là trải nghiệm giác ngộ còn sau đấy thì trên cái trải nghiệm đấy cái gì hiện ra trên cái trải nghiệm đấy thì các loại suy nghĩ hay là tất cả những gì cảm xúc suy nghĩ nó bảo thì khi mà nó đã hiện ra trên cái nền là mình nhìn thấy được cái trải nghiệm thực sự, cái thật thực sự thì nó đều là trải nghiệm giác ngộ. Như vậy khi mình thấy cái thật rồi và sau đấy thì tất cả những cái giả hiện lên thì nó chính là cái thật thì chính là mình có thể ăn được cả hai lớp bánh gato. Còn nếu mình chỉ nhìn vào bề mặt suy nghĩ thôi sau đấy mình bảo trải nghiệm này là trải nghiệm giác ngộ thì đấy là một sự suy luận. nhận ra chứ mình không thực sự có cái trải nghiệm giang ngộ và như thế thì mình không bao giờ có thể tự tin được người khác đi.
Con tức là ví dụ như khi mà mình về thực hành á là đây là trải nghiệm giác ngộ nhưng mà mình nghĩ loanh quanh cái suy nghĩ là ờ đây là trải nghiệm giác ngộ mà mình không nhìn vào kinh nghiệm hay là mình không để ý vào cái cái kinh nghiệm mà gọi là không có suy nghĩ. Tức là suy nó không bị phụ thuộc vào suy nghĩ. là suy nghĩ bay qua bay lại gì cũng được. Mình phải phải xuyên đến khi mà mình cảm thấy là mình mình cảm thấy mình không bị ảnh hưởng bởi suy nghĩ nữa. Cái cái cảm nhận đó thì đó là xuyên qua lớp hai thì từ đó mình mới cảm nhận được tất cả mọi thứ nó cũng nó có cả mình hưởng luôn cả suy nghĩ vì lúc đó mình không bị ảnh hưởng nữa. Tức là mình đã cảm nhận được trạng thái thật rồi á thì mình không từ không thực sự không từ chối cái gì hết thì mình được cả hai lớp. Một
người khác đi. con ạ.
Con thì thấy là tức là có một cái là trong một cái thế giới là thế giới của khái niệm và một cái thế giới tạm gọi là cái thế giới mà ra ngoài cái sự khái niệm mà bất chất khái niệm thì đầu tiên là sẽ có cái tạm gọi là có cái năng lực để phân biệt là đang ở trong cái thế giới nào trước. Sau đấy thì khi mà dùng một cái câu nhắc thì sẽ biết được là mình tức là tạm gọi là đang ở trạng thái nào. Trạng thái là tin vào những cái suy nghĩ là chỉ có khái niệm thôi hay là đã thấy đã gọi là tiếp xúc được với cái đã tiếp xúc với cái thực tại đấy. Thực tại vượt qua khỏi suy nghĩ á thì khi mà đã tiếp xúc được với cái thực tại mà vượt vượt ra khỏi suy nghĩ khái niệm thì khi đấy mới gọi là thực sự thấy được bản chất của cái tạm gọi là cái cái đang là chứ không th khi nói là đây là đây là trải nghiệm giang ngộ thì thực sự đấy mới là trải nghiệm gia ngộ đấy chứ không phải là nó chỉ là một cái cái khái niệm. Thì khi mà thấy được cái đấy rồi ấy thì thực sự là thấy được cái cái gọi là thấy trải nghiệm giác ngộ thì thấy luôn là cái những cái đang hiện ra này, những cái suy nghĩ này các thứ hiện ra những cái những cái khái niệm á hoặc là những cái cơn sóng á thì thì nó cũng chính là không khác gì với trải nghiệm giác ngộ cả. Nó chính là trải nghiệm giác ngộ luôn. Đấy thì khi đấy thì khi đấy thì là thì à thì gọi là ăn được hai phần của cái chiếc bánh gato đấy ạ. Còn nếu không thì lúc đầu ấy nếu mà chỉ ở trong cái thế giới khái niệm thì nó chỉ là một một lớp và thực tế thì cũng nó nó không phải là nó không phải là Nó không phải là trải nghiệm gia ngộ đấy. Ok. Người khác đi.
À theo con hiểu thì là bài hôm nay thì sư phụ à nói về ờ đầu tiên là mình cần cái sự cái sự xác quyết về lý ấy thì nó giống như là những cái suy nghĩ về trải nghiệm giác ngộ ấy. Những cái suy nghĩ xác quyết về trải nghiệm giác ngộ nhưng mà để hướng mình đến thực sự tiếp xúc được cái kinh nghiệm đang là này là trải nghiệm giác ngộ. Nhưng mà nếu như chỉ dùng chỉ dừng ở đoạn suy nghĩ về trải nghiệm giác ngộ thôi, chỉ suy nghĩ về xác quyết đây là trải nghiệm giác ngộ thôi thì nó sẽ là cái phần phần nông và nó chưa thực sự chạm vào được cái sự thật mà nó bất chấp bất chấp suy nghĩ. Đấy, nó là một cái lớp rất là nông thôi và nó thực sự là chưa chạm vào được trải nghiệm giác ngộ thật sự. Ờ nên là khi mà ừ Nên là dấu hiệu của con khi mà thấy có cái ca như thế thì rất là ừ thật sự là trước ca đấy là một ca mình đã tiếp xúc rồi luôn nhá. Nhưng mà cái dấu hiệu khi mà bắt đầu là mình chỉ còn lại cái suy nghĩ ấy là nó rất là lùng quanh với cái suy nghĩ đấy. Ví dụ như là có lúc có lúc cảm giác rất là tự tin và rất là ờ gọi là vỗ tay cái đét và phấp với cái suy nghĩ đấy nhưng mà một lúc sau lại cứ hỏi loanh quanh loanh quanh. Nói chung là phải dùng rất nhiều suy nghĩ để confirm cái thực tại này. Thì lúc đấy là biết là đã rơi rồi. Tức là đã đang không cắt xuyên. là đang đang chỉ có cái lớp suy nghĩ thôi chứ chưa chưa chạm vào thực tại. Còn khi mà mình cắt xuyên rồi thì là bất chấp là bất chấp suy nghĩ. Tại vì khi mà mình gọi là an trụ ấy thì thì mình không thì kể cả suy nghĩ nói confirm hay không confirm thì thì nó cũng không không bị ảnh hưởng nữa. Và lúc đấy mình đã chạm vào thực sự ừ cái trải nghiệm giác ngộ thực sự rồi. Ấ Và khi thì lúc đấy mình có thể thấy là ừ với con thì nó không phải cảm giác như là à đấy nó không phải là cái thực tại này có hai lớp nữa mà là nó ừ tức là khi mà con trong cái trải nghiệm khi mà an trụ rồi thì rõ ràng là không bị ảnh hưởng bởi suy nghĩ nhưng cũng không thấy suy nghĩ không thấy không thấy suy nghĩ là một cái phần riêng biệt của thực tại ấy là nó không không với con là không cảm giác là là nó là hai lớp, một lớp nông lớp sâu nữa. Mà khi mà đã chạm khi đã ăn trụ rồi thì bất chấp suy nghĩ nhưng mà lại không bị suy nghĩ ảnh hưởng nhưng mà cũng không thấy là còn là ừ là phần tách riêng với cả cái phần bản chất nữa.
Ừ.
Đấy thì về cảm nhận của con là như thế.
Đ phát đây.
Con thì thấy là khi mà mình có một cái sáp quyết đây là trải nghiệm giác ngộ ạ. Nếu mà mình dừng ở đấy hài lòng ở đấy thì thực ra là mình đã thừa nhận là không phải là chỉ có một trạng thái duy nhất rồi tại vì mình thừa nhận là có ngầm thừa nhận là có suy nghĩ nên là mình mới tin cái nội dung ở đấy. Nhưng nếu mà nếu mà chạm được thì là gì? Mình nhìn ngay vào kinh nghiệm trực tiếp lúc đấy á và thấy được là cái suy nghĩ ấy nó khởi lên trong cái trải nghiệm giác ngộ này như nó được xem như là cái sống động của cái đang là bây giờ chứ nó không thể là một cái vật gì nào khác được. Không có một cái vật gì trong cái cái trải nghiệm đang là này được. Thì mình thấy được cái bản chất và từ cái bản chất đấy thì mình nhìn ra là ờ còn thấy là thấy được cả cái tương đối là cái tuyệt đối. Tức là cả mình cũng không loại trừ cái nội dung suy nghĩ nó bảo nhưng mà mình thấy là nó chỉ là cái kinh nghiệm duy nhất này thôi. Nó chỉ là cái này thôi. Không thể là cái gì khác được. Không thể trải nghiệm cái gì khác được. Thì đó gọi là thì con nghĩ đó gọi là là mình nếm được hai hai lớp bánh
rồi. Người khác đi.
Bánh gato nghe hấp dẫn hẳn.
Ăn rồi
sư phụ lấy ví dụ. Đánh cái là hai tình yêu à? Hai lớp à? Hai lớp là Hello tình yêu ấy. Đến cả hai lớp nhá.
Rồi từ đây từ đi.
À con ạ. Con đang hiểu là cái trải nghiệm giác ngộ thì sư phụ đang mô tả cái bánh thì nó sẽ gồm có hai phần à tức là có có hai lớp. Nhưng mà nếu mà bình thường mà mình bảo là đây là trải nghiệm giác ngộ và mình mình mình hiểu là như thế tức là đây đã là trải nghiệm giác ngộ rồi á. Tức là mình dừng dừng ở một cái một cái suy nghĩ, một cái suy nghĩ, một cái kết luận và cái đấy thì nó vẫn không phải là không phải là cái trải nghiệm giác ngộ đâu ạ. Còn cái và cần một cái sự phân biệt giữa việc là thế nào là cắt xuyên. Ờ thì khi mà bảo là gác hết suy nghĩ sang ấy thì tức là bỏ qua suy nghĩ thì thấy cái gì? Thì cái đó là cái năng lực cắt xuyên để mà mình thấy là khi mà gác sĩ suy nghĩ một bên thì mình thấy là đấy cái cái cái lớp ở bên dưới cái lớp lớp thực sự mà không thông qua suy nghĩ đấy thì cái đó là trải nghiệm giác ngộ và nếu mà là đã thấy cái đấy rồi thì lúc đó thì dù có suy nghĩ có bảo đây là trải nghiệm giác ngộ hay là bảo cái gì nữa thì nó cũng chính là trải nghiệm giác ngộ rồi. Ờ đây trên Thông thường khi con nói một câu thật ấy thì con đang ở trạng thái nào?
Câu đấy đây là th ngộ
thông thiền hay là
thông thường
con là lớp trên lớp trên đúng
câu đấy là câu của lớp trên hay lớp dưới
trên
con đấy cũng là câu lớp trên
vậy nói xong tin vào nó thì con chỉ đang ở đâu
trên trên đúng không?
Nhưng mà đấy là lỗi rất hay mắc phải con
dùng suy nghĩ rồi
tại vì là đây nó quen quen và nó dễ chả đ hỏi phải làm gì ở đây này đây đang ngồi vui vẻ thế này chẻ ra ngộ dễ quá gì nữa tất cả gì tôi cảm nhận bây giờ là thợ giác ngộ nghe đúng đúng đúng pháp sự quá gì nữa về vật lý nó có sai gì đâu về lý nó không sai như thế nào con đang buồn giận đang không thoải mái khó chịu thì nó phải dễ ngộ không về lý có đúng không đang nghĩ lung tung con đang cực kỳ vô minh có ngộ không thế con nói c đấy xong thấy đúng quá rồi đấy
vừa đúng vừa vừa dễ vừa quá chính xác không sai chữ nào cả.
Hài lòng luôn
có đúng nhở con đồng ý về lý không?
Vâng ạ.
Đồng ý là cái lớp trên của bánh thì cũng là về lý thì cũng là lớp dưới không?
Đúng ạ. Về lý thì đồng hai lớp là một là mình có hai lớp. Hai lớp là cách nói về sự
rồi.
Bản chất làm gì có hai giống mặt gương với hình trung gương ấy. Nó quái có cái cái gì tách hai cái với nhau.
Vâng.
Nên là về lý con thấy rất đúng và con bắt đầu rất yên tâm. Con rất tự tin là con đang đúng vì nó quá đúng với lý. Đúng tất cả lời sự giảng. Đúng với tất cả những gì con tự suy đẫm ra và Và con bị bị dừng ở đấy. Như vậy là con ăn một lớp trên và con tin thằng đấy là con cả con đấy là cả hai lớp. Quý vị hiểu dung có tả không?
Ăn lớp trên rất ngon mà con bảo đấy là hai lớp bánh vì nó đúng quá về lý đấy. Nhưng mà con ăn lớp dưới đâu. Rõ ràng đấy con chà lớp dưới con bé lớp trên lớp dưới
nhưng mà lý thì nó chuẩn quá rồi. Lý này là không thể tách rời giữa cái lớp bánh trên lớp bánh dưới. Lý là mọi kinh nghiệm đều là giác ngộ. Nó xụ giảng hết rồi mà ghê lắm. Lý lý thì trải nghiệm ra ch
đúng rồi. Lý thì không thể nào mà mà chia đôi được đâu với lý. Ấ không chia đôi được đâu. Chia đôi cách nói để con để con để con tu thôi. Làm sao chia đôi được? Làm sao bảo là hình trong gương tách mặt gương ra thành hai lớp được đúng không? Nhưng rõ ràng về vị mà nói con đã vị dưới đâu đúng không? Con trền kiểm tra về vị là không có vị dưới rồi. Đấy gọi là năng lực phân biệt đấy. Năng lực năng lực phân phúc nãy thô nói nhìn này.
Năng lực nó phân biệt đấy.
Năng lực phân biệt lực phân biệt đấy là năng lực phân biệt conò còn kém luôn. Ấ con tưởng là ăn hai lớp rồi. Con còn con chưa ăn lớp dưới mà con đã tự nghĩ rằng là mình ăn hai lớp rồi. Đấy là đấy là lý do ở luyện năng lực phân biệt lúc đấy có thể phân biệt được rằng là không.
Lý thì là lớp thì là hai lớp mà sự thì ăn một lớp thôi. Đấy còn năng lực phân biệt là con đang lớp nào con phải phân biệt được đấy là năng lực phân biệt. Chưa nói là con cắt được không? Nhưng mà phân biệt được đấy. Con còn bị lừa chứng được phân biệt kém gì nữa? Con bị lừa thế phân biệt giỏi là bị lừa
vì con còn bị lừa chứng tỏ phân biệt con chưa chưa tốt
ăn lớp trên mà con nó lại ăn cả cái bánh
lẫn
lẫn gì nữa. là ăn trên năng lực con
con ăn lớp trên mà con nói là ăn mì ăn cả cái bánh rồi
đây có mắc ai mắc phải đây bây giờ không phải
thường xuyên mới đúng thường xuyên tay dụ dậy thì mới thấy rõ ràng hơn là cái phần hôm qua
còn thường xuyên lớp trên và nghĩ rằng mình ăn ăn đang ăn cả cái bánh đấy không phải nó được phân biệt kém còn cái gì nữa cả bánh nó là như thế chị dẫn
không con không biết đệt được luôn
con không biết là bây gi mình ăn cả hai lớp hay là một lớp con phân biết luôn không phân biệt được luôn vì con tin là con hai lớp mà Đây nó không chỉ là lý đâu nhá. Nó sự con bị lừa ấy.
Hay là con không lẫn lộn không biết hai vị là như một vị hai vị là như nào
thì mình đang không biết là mình đang kinh nghiệm hay là mình đang lý
và con mặc định là cho mình chắc là mình đang kinh nghiệm rồi thì suy bảo thế thì chắc là ngon rồi. Đấy phải là phân biệt không? Đấy là cái chú đang nói đấy. Con ăn lớp trên nhưng con lại tưởng là mình ăn cả hai lớp. Thế đây nó đang được phân biệt chứ nói gì cắt chưa cắt bội. Cắt là một lực còn khó hơn nữa nhưng mà phân biệt là đã đã là vấn đề rồi. Mọi người hiểu không nhỉ? Đấy. Thế nên là nếu mình nếu mà con dừng ở việc là khẳng định đây là các ngộ tất cả thú toàn làm khẳng định thì toàn ở lớp trên thôi. Vì con buộc phải cắt cắt xuyên con phải làm thế nào ăn nữ ăn xuống dưới? Cắt xuyên lớp trên để ăn lớp dưới. Đấy đầu tiên đã. Còn ăn lớp dưới rồi ấ thì m mới mình mới thấy rằng là lớp dưới nó chưa là một lúc. Đấy mới thấy được chứ ăn lớp dưới bảo là một là bị lừa.
Ăn lớp trên đông ý.
Ăn lớp trên xong nghĩ rằng hai lớp là một chị lừa bị
có phải ăn lớp dưới xong con mới thấy hai lớp là một
thì là là thật là xịn
thì mới là xịn bởi vì hai lớp vốn là một nhưng mà con không nếm được cái vị lớp dưới con không được quyền nói là một về mặt sự
con quyền nói về lý nhưng không được quyền nói về sự đã có đâu hiểu nó phân biệt là gì chưa phân biệt là mình biết là mình ăn lớp nào rồi
rồi
đấy nó dễ hiểu hơn ăn cái bánh thì biết ăn lớp nào rồi phân biệt là ăn lớp dưới thì biết là lớp dưới ăn lớp trên biết lớp trên không phân biệt là ăn lớp trên tưởng là ăn gái lớp không về đúng không phân biệt
đúng chưa?
Vâng.
Hiểu ý sự nói về nó là phân biệt chưa?
Rồi ạ. Rồi ạ.
Ăn lớp nào phải biết là mình ăn lớp nào chứ.
Ăn lớp trên là nghĩ mình đang hai lớp thì có phải là phân biệt kém không?
Kém
xong yên tâm ngồi cả buổi thiền để trong cái phân biệt kém đấy.
Chưa ăn lớp nào bảo mình ăn rồi nữ tưởng tường. Chưa lớp nào mà tổng nhân cả hai lớp rồi
cũng có thể cũng có khả có ngược như vậy mà cái bọn mà trước đấy nói linh tinh ấy đầy bọn thế
kiến cũng chưa xong nữa
chưa ăn lúc nào cả chỉ nói tiế
đầy thằng của hồng quân hồng kiếc thì ấy chắc thành
đi ra ngoài đ mà chắc không ăn được lớp nào cả
chắc chắn luônểnh
con phải con phải kiến tánh con nhập tánh trở lên mới gọi là đã được lớp 1 đúng không chắc chắn là mọi thứ là giác ngộ tên chưa được nên phải hơn nữa nên xem đâu
thì đấy phải hơn nữa như quay lại ở đây là cái cần luyện bây giờ là luyện con phải luyện hai khả năng nhưng khả năng đầu tiên là phân biệt
sau đó mới cắt cắt xuyên không phân biệt được đừng hiểu cách cắt xuyên đã không phân biệt nổi cắt xuyên cái nỗi gì
cắt cái gì nữa
cắt cái gì không biết luôn
cắt gì cắt vào đâu cắt đến đâuì
trước tiên phải biết mình cắt cái gì với cái gì đã cắt trên được đúng không biết đi cắt cái gì nữa luôn cắt lung tung
khi có nói Đây chỉ là giác hộ ấy. Con phải có năng lực là là cắt đến tận cái lớp sau. Con không được hài lòng với việc là là cái cái suy nghĩ đấy.
Vâng.
Cái suy đấy chỉ là cái ngón tay chỉ mặt trăng thôi. Không hài lòng thấy ngón tay là rất đúng, rất xịn, rất chuẩn được.
Chỉ còn mỗi ngón tay
còn nhìn mặt trăng. Thế dụ hỏi là đây là chển ngộ thì cái gì là chẳng ngộ thì thế.
Vâng.
Nó xong đấy con phải có khả năng là xuyên qua tất cả suy nghĩ. Ừ. Kệ thôi. Kệ cho suy nghĩ chạy qua thầy qua chạy lại kệ thôi. Để thấy cái mà không phải suy nghĩ bảo ấy. Đấy. Bây giờ đây này. Một số bạn dùng từ cái trải nghiệ Bây giờ cũng được đang là này kinh nghiệm đang là này đấy đúng không? Mình thấy nhìn thấy cái đấy cái suy nghĩ bay quay lại trong kinh nghiệm đang là kệ nó thôi. Con thấy kệu đang là thì con bảo là đây chị mộộ được nên là cái môn cái môn thiền nó hỏi con là cực kỳ thực tại luôn. Vâng
là không phải là ở trong hiện tại thông thường phải cực kỳ ở trong hiện tại. Cực kỳ hiện tại
đấy
phải cực kỳ hiện tại. Nghĩ ngủng là vô nghĩa. Không ai cấm con nghĩ cả nhưng mà nó phải là vô nghĩa cơ.
Nó bảo là có cũng được, bảo không được. Nó bảo là không phải được, bảo có phải được.
Ok.
Vì con cắt xuyên của nó rồi quan tâm gì nó nữa.
Còn rất thực rất hiện tại, còn rất phải rất nhìn vào kinh nghiệm hiện tại
con dùng nó nhắc đầu tiên để cắt thôi. Câu đầu tiên là đây là đây là gì đấy? Đây là đây là giải ví dụ thế đi. Hoặc đây là cái một. C con chọn từ hợp với con đây là chống không sảng to sáng tỏ từ dị cũng được nó cái đầu tiên vẫn cần nó nhưng sau nhất đấy rồi phải kệ nó
đúng rồi con biết theo làm gì
nhét đầu tiên là cần nó nhưng mà sau đấy phải kệ nó con dùng cái từ gì mà con ấy hợp nhất dẫn con đến cái thật dễ nhất con dùng từ gì
là kinh nghiệm là hay mà đây là gì nữa dùng từ gì nữa cái là rất hay gì nữa Chạy l ok từ gì nữa? Từ gì nữa? Hết rồi không khác à?
Đang là này là
cái gì là cái gì cái nó phải nó tạo ra cảm giác không sửa đổi cơ. Nếu mà chỉ Kệu đang làm mà con muốn sửa không được đâu. Nếu mà con dùng cái từ mà nó không dính đến chữ giác, không dính đến là cái xịn nhất ấy là con lại muốn sửa đấy.
Nế là con nếu con bỏ qua những cái như chữ giác ngộ rắc nghiếc ấy thì là rồi con sẽ muốn sửa. Có ai dùng đây là pháp thân không? Chắc không đúng không?
Dân pro.
Cái một cái gì thì cái nhá. Thứ nhất nó phải là cái xịn nhất.
Nó phải là cái đỉnh nhất xịn nhất. Nó không là mình muốn tìm thêm cái gì. Không muốn không là mình muốn từ chối cái gì. này. Đấy, đây là đầu tiên đã. Đầu tiên nó phải là mình không muốn tìm thêm, không muốn sửa đi cái gì đúng không? Thứ hai là mình phải rời được cái câu nói đấy để để mò về cái mà nó nói về. Mình phải đến được cái chỗ nó nói về chứ không phải chứ phải dừng ở chỗ nó. Đúng rồi. Đây là mặt trăng thì phải nhìn sang mặt trăng chứ không thể nào nhìn. ngón tay được ngón tay
nói xong thì bỏ nó sang một bên nói xong con phải con phải không tham gia vào suy nghĩ nữa. Giống sát bằng tiếng là con hết tham gia suy nghĩ luôn hết
đấy
nghĩ hồn đâu mà
sau khi con thấy cái thật rồi thì con nhìn lại con thấy là tất cả họ toàn bộ đều là cái thật đấy.
Đúng không? Toàn bộ bao gồm cả cái cả cái phần lớp bánh một, lớp bánh hai
thì đều là cái bánh cả. Đấy, lúc đấy mới còn mới được quyền gọi là nói xong câu đấy. Nó không có chỉ có lý, không có sự. Cái sự mô tả nó mới xong cả về sự. Một là phải cắt xuyên qua được chính câu nói đấy. Tất cả các suy nghĩ khác bao gồm tất cả suy nghĩ khác về giác ngộ, về sự thật phải cắt xuyên hết. Đây là kệ nó không tham gia nó nữa thì gọi cắt xuyên thôi đúng không? Khi đấy thì cái còn lại cái còn lại là cái một cái trải nghiệm ngay bây giờ ở đây nó rất là đúng không? Thế đấy là cái giác ngộ cái giác ngộ xịn gác ngộ xịn nó không mất đi cả cũng không phải được tạo ra đúng không nhỉ? Thế đang là cái bây giờ thế ai tạo nó ra đâu mất thế nào được đấy thì cái đấy nó mới là cái gọi là đây là đây là trải nghiệm giác ngộ xong từ cái trạng thái đấy con mới nhìn vào cái thế giới thông thường này con thấy là cái hiện ra bên trong nó và nó là một thôi giống như là biển với cả sóng thì là một thôi trong cương là một thôi Đấy mới con mới thực sự nói xong được câu là đây là trải nghiệm giác nghiệm. Đấy đấy mới là cắt xong. Hiểu không? Cắt xong rồi thì con ở trong nó đến khi nào cắt khi nào lại bị ra do bất kỳ lý do gì con lại cắt lại. Cả ồi thiền nó chỉ thế thôi đúng không? Có người cắt xong 5 phút sau mới ra xong hai giây sau thì ra
ta biết được không? Mọi người khác nhau hoàn cảnh khác nhau. Cắt xong tí bên cạnh ta nói chuyện. yêu đương mạnh quá ông khải ra ngay
có phải tôi muốn ra đâu
mà tự nhiên có hai yêu nhau em yêu anh yêu em xong xong đầuc khải hiện lên cảnh yêu đương với ai
nga chẳng hạn da béo ở đâu nữa
sờ mó
bây giờ sờ máu được rồi
đấy họ sờ máu nhau thì mình chịu th được
không chịu được
đấy
đánh dần
thì lúc đấy mình cắt lạ Cắt xong rồi sau đấy càng lâu càng tốt
trong khi nào bị tự nhiên bị ra thì lại cắt lại.
Ừ.
Thế bổi thiền nó như thế nhưng bặc nhắc cắt nào ra cắt đấy chứ không giểu là ăn phần bánh thuộc xong bảo ăn cả cái bánh rồi nên tự lừa chính mình
thì năng lực phân biệt là quan trọng đấy. Năng lực phân biệt đấy. Vừa xong dụ bảo phát một cái là phân biệt đấy cho nó dễ đấy. Con không thể nó đang tham gia suy nghĩ trong bảo đấy là trải giác ngộ rồi. Giống như con không thể đảo trong đ trong Đám mơ đen kịt con đằng trong đám mơ đây là bầu trời rồi còn ra khỏi đám mơ quả đây bầu trời rất là ok đúng không sao đang đang qu đang bị quấn trong suy nghĩ lo buồn khổ sở xong mà đợ chẳng d ngộ nữa không thể thế được về lý thì đúng nhưng về sự sai bé thôi về lý thì con đang quay cường khổ sở mấy thì nó là thắng ngộ nhưng về sự con không thể nói thế được giám m đang kịp bao quanh con bảo đây là bầu trời mà chỉ đúng về lý thôi chứ con thấy bầu trời quái con thấy đây nó kịp Thế cái này khác nó rất khác rất nhiều cái thiền mà nhóm thiền một đang dùng là nhóm thiền ngày xưa con trải qua đấy là thiền tự tin thôi. Đúng
rồi.
Nó chỉ lý thôi.
Còn khá nhiều rồi. Vì quăn cả hai lớp bánh con mới dám tự tin được. Tự tin là đến từ ăn hai lớp bánh còn họ ăn một lớp bánh họ tự tin. Còn con phải ăn hai lớp rồi mới được quyền tự tin xịn.
Còn nếu chưa ăn hai lớp thì mặc kệ xung nói gì phải gạt sang bên. Không quan tâm không thiệt vào nó nữa để mà thấy được cái thật ở dưới đã.
Cắt xuyên đã ăn xong rồi nhìn lại thì ngon rồi nh
lại thấy là làm gì có gì tách t cách lớp 1 lớp hai
đúng rồi
lớp 1 lớp hai là một thứ lúc nãy mình ăn rồi nên là các con cầ luyện một khả năng phân biệt phân biệt giữa là lớp bánh một là bánh hai phân biệt giữa
phân biệt giữa cái trạng thái trải nghiệm giác ngộ xịn với trải nghiệm giác ngộ bề mặt Đúng chưa?
Nó không phải nói tôi đang trong đám mây xong đây là bầu trời được. Đúng chưa? Tôi ăn lớp một xong bảo là bánh này cái bánh này có hai vị được. Có hai lớp được. Có hiểu khác nhau sự với lý chưa?
Rồi ạ.
Rồi ạ.
Đấy
khi mình chưa ăn được lớp một thì việc mình phải ăn lớp một đúng không? Nhóm thiệt một bây giờ đã ăn lớp bánh một. Khi ăn lớp bánh một rồi phải ăn bánh lớp lớp thứ hai. Đúng chưa? Nếu mình nhầm rằng là nếu mình không có khả năng phân biệt thì mình đang nhầm mình ấn lớp một xong mình tưởng ăn cả hai lớp rồi xong mình rất tự tin nhưng đấy là dởm với trình lỗ con vậy là dởm rồi nên con phải tìm cho mình cái từ phù hợp để để con định cái tâm cắt. Nếu cái từ mà nó không đủ mạnh con không muốn cắt nữa. Con thấy ngon rồi đâu đấy? Đấy. Còn mỗi người tự tìm cho mình từ mà mình thấy nghe xong muốn cắt thôi. Nghe xong là phải cắt. Cái từ không phù hợp là con không muốn cắt nữa. Con thấy con thấy thỏa mãn luôn.
Vì cái tâm trí nó rất muốn thỏa mãn, rất yên tâm. Hiểu không? Nó so từ đấy với cái nó cảm nhận thôi. Yên tâm rồi. Thế là chết. Nó hay kiểu đấy mà cứ thách động tự nhiên nó mà n có nên tìm cho mình một cái từ mà mà làm cho khiến mình muốn cắt. Nói xong là muốn cắt chứ phải nói xong là muốn yên tâm. Việc của mình là hàng ngày là cắt cắt xong ăn trụ trong cái mới cắt đấy xong rồi bện ra cho vô tình nào đó lại cắt tiếp lại ăn trụ vì cả bùi thiền của con ấy có phải làm lấy đấy là trong thiền phải làm thế ngoài thiền thì tối thiểu phân biệt được đây là đây là đang lớp bánh một hay lớp bánh hay là cả cái bánh
vâng
chưa nói là cắt được không nhưng mà phải phân biệt được đã còn không được không cắt được đâu không muốn cắt được luôn cắt gì ngoài thiền trước mắt thiền khả năng phân biệt thôi đã chứ cần phải khả năng
cắt cắt thật dọ trong thiền ấy đã nhưng ngoài Thiền là mình phải phân biệt được. Con không thể bị lừa trong hỏi ngoài thiền được. Còn bây giờ con bị lừa chắc luôn. Đo số là biết. Tăng năng lực.
Mẹ hiểu vấn đề chưa? Hiểu nhầm ở đâu chưa?
Mấy rõ ràng lắm rồi. Phân biệt. Đ thầy
đấy
không phân biệt được là đây là lớp một hay lớp hai không phân biệt được luôn
bệ được
vì vì nó cảm giác tự tin mà
nên là cứ thế tự tin như nhau mà bên này lại tră được
đúng
phân biệt biết phân biệt rồi thì sẽ biết biết là phải cắt phải cắt sớm sẽ cắt được vì có đủ trình độ rồi
nhưng mà đã không muốn cắt thì không thể cắt được còn phải cắt thế đấy hỏi con một câu đấy bỏ suy nghĩ ra thì cảm nhận được cái gì là ra bỏ suy sang bên cảm nhận cái gì đấy là một loại cắt rõ ràng đấy con hỏi mình con câu đấy luôn để cắt Đúng không? Hoặc là con phát cái ví dụ nó đấy. Đấy phát là con chính con cắt đống suy nghĩ luôn. Cái còn lại đấy chính là cái mà mà cái cắt cắt xong. Đấy khi nào con thiền có thể dùng cái chữ phát đấy cũng được đang ngồi thiền hết hết phát một cái
nó cắt tất cả suy nghĩ. Cái còn lại chính là cái cắt xong đúng không? Sau đó thì mọi thứ hiện ra như cũ. Nhưng mà mình con cắt xong rồi con thấy cái hiện ra đây cũng là một với cái cái
với cái nền cắt một phát xuyên xuống nền luôn. Giống như này mình đang ở trong mây đen phải vén mây một phát đã để thấy bầu trời. Còn thấy bầu trời xong thì mây đen bầu trời là một rồi nghi ngờ
đúng không?
Còn đin
vẫn phải làm phát phát chém đấy.
Điểu phân biệt giữa lý và sự nó khác nhau thế nào chưa?
Rồi
đấy chứ con đừng nghĩ là cứ lý là xong. Thế
không đủ đâu. S đó sự là sỏ mẹ
nẫn à điệng s đỏ
bây giờ bây giờ mọi người thử tìm một từ hợp với nhất để cắt xem nào. Một câu hợp với nhất để cắt là gì? Trải nghiệm lộ thôi. Trải nghiệm
chỉ có trải nghiệm một
cái một trạng thái nhìn bộ mặt đấy
câu gì mà nghe xong muốn phải cắt chứ không thể dừng được thì mới ok nếu nếu bỏ suy nghĩ ra nói gì suy nghĩ ra thì có gì nói xong rồi
là
muốn cắt
đúng rồi câu câu phải rất muốn cắt
câu đấy nghe rất muốn cắt
cắt tiếp câu cắt Câu không hiểu gì phát ngâu đi luôn giờ đi. Câu gì mà nghe xong là mình cắt luôn nghe xong là phải cắt.
Con thấy cái câu nếu bỏ hết suy nghĩ ra lại nhìn
thì còn gì.
Ok rồi người khác đi.
Nếu biết điên thì còn
cảm giác con thấy là trải nghiệm giác ngộ
là khi nói xong mình có cảm giác yên tâm thật.
Ừ
nên là
đúng rồi vì hôm nay sư khác nhau mà mọi người cứ một câu đấy câu xong mà mình nghe xong mình chỉ muốn cắt
mình muốn cắt luôn chứ không Không có chuyện chấp nhận hài lòng cái gì cả.
Con trải nghiệm đang là bất chấp suy nghĩ ạ.
Trải nghiệm đang là chấp suy nghĩ. Rồi cứ nói đi mọi người cứ nói câu đi. Mai nghĩ câu khác được mà nói câu đang cảm hứng bây giờ thôi mai câu khác
con ạ. Trải nghiệm giác ngộ.
Gia ngộ. Ok.
Bởi vì là lúc trước sư phụ chưa dạy phân biệt ấy thì còn bị lẫn nhưng mà nói cái từ trải nghiệm giác ngộ là mình rất muốn trải nghiệm nó chứ mình không muốn nghĩ về nó bao giờ hết.
Ok. Tốt lắm. Đây anh dùng câu gì? Em giống chị Bích đúng không? Thời ố
đi.
Con là một trải nghiệm giác ngộ ạ.
Một trải nghiệm giác ngộ
thế là đang suy nghĩ rất lung tung đúng không?
Và nó phải hướng về trải nghiệm.
Cái một nó là nó cắt hết những cái 0,1 đi.
Cái chữ một nó hay chỗ nó cắt hết cái thứ 0,1 đi. Nghĩa là những thứ lúc đấy đang đang nhiều đang biến hất. đang nhờ bắt luôn vì nó cắt hết cái nhiều mà các con vẫn còn tin có nhiều sau có một trong đ cái nhát cắt đấy là không còn cái nhiều nữa
tự quy về một
sau đấy có nhiều cũng được vì cái nhiều là một rồi sau đấy thì có cái nhiều hiện dạng cũng được nhưng mà nếu mà vẫn có nhiều thì không thể một được đâu không thể có cái biết và nhiều thứ khác đâu đấy ví dụ thế đất
đúng rồi cái đấy xong phải cắt xong thì mới chấp nhận cắt xong rồi tự nhiên lại chấp nhận đi nhiều
lúc đấy nhiều nó lại vẫn thành một thì làm gì có nhiều rồi Cắt thấy c một rồi kì câu đi
cho tự nói
đại câu thôi mà mai nó cùng cái khác nghe cảm hứng con
con cũng là một trải nghiệm giác ngộ ạ.
Một trải nghiệm giác ngộ.
Vâng.
Nói xong thế nào?
Nói xong thì ví dụ như mình thấy nhiều thì mình chỉ muốn cắt để về cái đúng là cái một chứ không muốn
không muốn lựa trong thế giới nhiều nữa.
Vâng.
Sau đấy nhìn ra vào thế giới nhiều chả sao.
Nhiều chả sao.
Giống sóng nhìn vào biển nhìn vào sóng sợ quá.
Vâng.
Cứ đi. Chỉ sợ là hành giả nhìn nó sóng chứ không sợ biển sóng.
Vâng.
Cắt xong rồi đừng sợ gì nữa.
Vâng.
Đúng không? Cắt xong rồi thì biển gì nó sóng thì đương nhiên nó là biển.
Đương nhiên nó là biển
là phát cái nhắc cái câu nào con nhắt con cắt được ấy là câu quan trọng
rồi. Con nào câu khác không?
Cắt hết
mỗi người n câu đi kể cả nó câu bắt chứ người khác cũng được.
Chị phi
còn ạ.
Nếu bỏ suy nghĩ sang một bên thì còn lại gì?
Hoặc là một chạ. Thái
một trạng thái
một trạng thái giác ngộ
một thái giác ngộ
à một trận thái giác ngộ trạng thái
trang thái giác ngộ thái trạng thái
trang thái trạng thái
nói nhanh là một trạng thái
nói xong có thế nào
con muốn hướng về cái một trạng thái đó anh
ừ
tức là mình sẽ muốn
tại vì khi đó trong suy nghĩ sẽ rất nhiều trạng thái à hoặc là từ một vị con thấy rất là thích luôn Một vị.
Một vị.
Ừ. Sao muốn cắt được một vị?
Dạ đúng rồi. Muốn muốn muốn mình mình vị thứ hai đấy cũng hay đấy. Xong mình muốn cắt về một vị đấy.
Dạ.
Chứ còn cuộc sống không có là nhiều vị.
Đúng rồi.
Nhiều thứ nhiều vị.
Một vị
một vị từ hay
một vị nó từ xịn. Một vì một vị thì bản chất nó là xịn rồi. Ấ
ừ
cái một vị nó hay ở chỗ là một vị nó tự ôm chế giác ngộ bên trong rồi.
Dạ.
Hiểu không nhỉ? Một vị là một cái một cái gọi là một cái cái cung bậc của giác ngộ rồi.
Ừ.
Một cái bậc giác ngộ rất là cao rồi. Chứ một vị nó ôm luôn cái chữ giác hộ bên. Không một vị hay cũng hay đấy. Một vị thứ hai
hiểu không nhỉ?
Vâng.
Vì một vị ôm chí tác hộ bên trong rồi thay vì dùng trạng thái thộ mình một vị cũng được.
Dạ.
Nói xong không muốn không muốn thấy nhiều vị nữa.
Đúng rồi ạ.
Cắt một phát một vị luôn.
Ừ.
Hay không?
Sướng. Núng ném tiền luôn.
Đúng rồi.
Ném ném.
Đấy. Người ta đang yêu khác hẳn không? Có yêu có thái phát là tự nhiên
đấy. Thái
đấy. Một vị một vị nó ôm luôn cho da ngộ bên trong rất ngon.
Ngon. Nó phải. được một vị thứ hai đấy. Nào các bác hát đi.
Con thấy vẫn cảm hứng với cái đang là
cái đang là
hoặc là cái một nhưng cái đăng là thì nó rất rất là hiện tại và nó
cái là là mình phải buộc phải hiện tại.
Vâng.
Không thể trong suy nghĩ được cái b có giá trị của nó. Con muốn cảm nhận được cái anh là thì con phải ra khỏi suy nghĩ. Không thì biết cái anh là quái gì
đúng không nhỉ? Nên là cái chữ cái là nó làm con buộc phải ra khỏi suy nghĩ. Không cách nào khác là không thể trong suy nghĩ được. Buộc phải cảm nhận lại Thế là từ dất hại ngày xưa dùng rất nhiều thế quay hát còn gì nhỉ? Còn dùng đến mà
cái đang là chính là biết cái đang là chính là Phật thật sự.
Ừ. Có cái bài hát gì là bạn con chính là cái đang là ấy.
Có à cái đấy là cái đang biết.
Cái đang là ấy. Cái đang là cái đang biết
cái là thứ hai khuyến cáo các các con nên dùng để để vào thực tạ. Hiện tại
rất rất khuyến cáo. Một vị cũng rất hay. Từ mới rất hay.
Vâng. Rất khuyến cáo.
Một vị nó cũng rất khuyến cáo bởi vì nó phải cũng phải phải ra khỏi cái cái suy nghĩ xong suy nghĩ n vị xong một vị vị vâng
cái đang là một vị đúng không mình có hai từ mới rất hay
nhưng mà cái một vị nó hơn ở chỗ là cái một vị nó cảm giác đây là đây là quả luôn
cái là chưa chắc nó cho là quả
nếu con dùng từ cái là có thể con vẫn nghĩ rằng là có một cái quả nó xịn hơn cái đang là cái chỉ nên dùng khi mình đã xác quyết rằng là cái đang là phật quả thì nó mới đủ đủ mạnh đấy nếu không là con lại muốn tìm một cái anh lạc khác cái là được cái nửa quan trọng là nửa đấy và hiện tại nhá nhưng không thể được cái nửa là để tìm cái khác kiểu gì con cũng cho cái là xịn hơn khác vì con đă là cái là nó khẳng định là đây là quả đâu thì khi con cho rằng cái là chính là Phật thơ thấy. Còn nếu chưa như thế thì con cái đang là nó sẽ bị nó sẽ bị cái giờ đấy.
Con thấy cái đang là nó không còn cái gì khác nữa ấy. Tại vì cái bây giờ nói về cái gì thì nó cũng là cái đang là bây giờ rồi. Nó không có trước không có sau, không có cái gì khác nữa cả. Thế con thấy cảm nhận cái đăng là á là nó đúng là cái bây giờ ngay bây giờ. Thế không không phụ không phủ nhận nhưng nó với con cái là có phải là Phật quả không hay là nó đã đủ xịn chưa đấy? Hay là con vẫn
con vẫn ngầm tìm cái đang là xịn hơn cái đang là này
cái đang là của tình cơ
nó không xịn là
mình không thích cái đang là này
cái đang là nó phải là xịn cơ cái con các con lại thường là các con hay là anti cái là bé rồi hiểu không
mình là toàn đi tìm cái sẽ là
đúng rồi
nói lúc ngon chứ nói lúc đang hoang ma
đấy Thế phải cẩn thận từ đấy cái phong mang là sao nó mang
nó phải là Phật quả luôn thì mới được cái đằng nào chính là Phật ấy thì mới được
cái đang làm tuyệt đối xịn nhất thì
cái đằng này là chứ là Phật này chính là Phật
cái đằng này đấy phải là Phật cơ thì con mới không từ chố là Phật là
đang là Phật
A Di Đà Phật dọn bất nhị.
Bất nhị
bất nhị tức là chỉ không thể nào có hai được.
Được
chỉ một thôi nó
bất nhị nghe là xịn rồi.
Đơn giản nó
cái này giống cái một vị của trang đấy. Nó tương đương với một vị rồi đấy.
Bất nhị là xịn chứ không phải bất nhị không phải là không phải là cái gì để từ chối nữa rồi. Thứ hai là mình trải nghiệm mình là n n n thứ bất cắt hết cái thứ đấy. Từ rất hay được phát nhị các từ rất hay rồi. Anh em có ai đóng góp từ không?
91.
Hôm qua con nghe lại bài hát ấy ạ thì có cái bài sư phụ viết về trạng thái Phật Thế con thấy rất là cảm hứng ấy. Tại vì bình thường mình tập thì mình cứ tập thôi. Mình cảm giác nó là bước a bước bước c trên trạng đường tu ấy. Nhưng mà lúc sư phụ nói về trạng thái phần phật và sư phụ mô tả nó giống như cái đang thực hành ấ thì con thấy rất cảm hứng.
Như là bài gì?
Bài đấy là trong trạng thái Phật chỉ có mình con biết.
Ờ
bài đấy tên Đ mô tả nào?
À thì bạn đấy mô tả là cái tạo ra tất cả những thứ này, cái xem tất cả những thứ này và tất cả những cái đang hiện ra này chỉ là một thôi.
Ừ. Đang thấy Phật.
Vâng. Làm chỉ mình thôi.
Được rất là hay mà.
Vâng.
Đây là trạng thái Phật.
Vâng.
Trời ơi.
Thì đời nào mình lại hài lòng với trạng thái vớ vẩn.
Vâng.
Cắt một phát nữa chứ đúng không?
Vâng.
Nghe xong muốn cắt rồi.
Vâng. Với cả con thấy là thêm từ 1 cũng hai một trạng đái Phật ấy thì mình sẽ đấy. Tức là lúc nào có trạng nào khác nữa
một trận thái Phật đấy. Được. Có cảm ứng
được một s Phật hay đấy.
Không trọ Phật có đất là nên từ nào cũng sướng
từ nào g cảm hứng của con để con này
đó các bác nào có từ khác không? Hay đấy. Trận thái phật cũng hay một trạng thái phật đây là một trạng thái phật thật. Nghe xong là muốn nghe xong là con phải muốn rời suy nghĩ ra. Mấu chốt là thế. Con phải rời tất cả các đống suy ra bao suy nghĩ gì không biết. Phải rời hết rồi. Thả nó ra chứ. Nghe xong muốn nghĩ tiếp thì là chết đấy. Nghe xong muốn thôi chuẩn rồi. Ngon quá rồi. Thế là chết rồi. Nghĩ tiếp là gì nữa? Ui qu đúng thế nhỉ? Câu này quá chuẩn. Thế là nghĩ tiếp rồi. Nghe xong phải rời cái đống này ra.
Một phát
một phát
một phát
phát đấy. Nếu đi phát cái được mà. Ngồi mình phát. cái cho nó sướng
rồi bác khác đi. Bác nào nữa một trạng thái Phật đây là một trạng thái Phật được đấy. Đây anh nói thái thần phong
đây đây huyền thoại thái
đây là một huyền thoại
nghĩ mỏi người luôn
nào muốn ở suy nghĩ cho nó sướng chứ ơ đây c đ là à chỉ trải nghiệm cái một ạ.
Chỉ trải nghiệm cái một
làm con muốn trải nghiệm cái một
chỉ trải nghiệm cái một
vì trong suy nghĩ thì sẽ mà con hay dùng cái này lúc mà tin ví dụ như ờ hôm nay kể cả kể cả lúc thiền với cả lúc trong đời ấ
chỉ trải nghiệm cái một chỉ rất hay rồi nhưng mà cái một có đủ làm con thấy không có gì hơn không?
Có chứ cái một với con là cái tuyệt đối, cái duy nhất
ừ
cái đỉnh nhất
chỉ trải nghiệm
cái tuyệt đối này quá hay rồi thì rất hay
cái một với con là chỉ cái một làm cho con cảm giác rất hiện tại ấy. Cái một thôi mà Chỉ trải nghiệm thì và từ hai là cái chữ trải nghiệm rất hay. Buộc phải bật tất cả suy nghĩ ra
chỉ trải nghiệm cái một.
Nhưng mà chữ cái một có phải nó phải nhất với con
ơ nó nhất với con đấy.
Cái nhất
nó đang nhất. Nó là cái nhất mà hay là cái một là cái nhất.
Nó là cái tuyệt đối nhất.
Chỉ trải nghiệm cái nhất.
Nó là cái tuyệt đối duy nhất.
Chị trải nghiệm cái nhất á không. Nhưng có thích chị trải nghiệm cái một
hả?
Khoái thế nào?
Mình từ gì mình khoái mình nói rồi. Cái một có đủ khoái không?
Khoái mà
làm con không muốn từ chối không?
Không muốn từ chối mà.
Quan trọng là không muốn từ chối. Được thế. Ok. Nếu còn đối với con cái một là rất xịn rồi thì rất thích một là có một
ví dụ đang ngồi đang ngồi đang ngồi tự ti vân vân thì nói câu chỉ nhệm với một thì con làm con từ chối tự ti hay là con chấp nhận tự ti luôn.
Ừ nếu như mà nếu như mà tự ti thì con lại thích là trải nghiệm giác ngộ hơn.
Đấy đúng chưa? Hay là hay là chỉ trải nghiệm giác ngộ? Chỉ
chỉ trải nghiệm giác ngộ cũng
chỉ tránh giác ngộ.
Đúng rồi.
Không nhưng mà nó mỗi cái nó có một cái cảm giác đem lại cho con một cái cái cái cái ý nghĩa khác nhau ấy.
Tức là cùng trỏ về cái này thôi.
Ừ
không có gì. Nhưng mà chỉ trải nghiệm cái một ấy làm cho con cắt
để mà làm việc với suy nghĩ ấy thì chị trải nghiệm c một với con nó mạnh hơn chỉ trải nghiệm giác ngộ rất nhiều vì nó cắt khỏi cái cái tất cả cái n của suy nghĩ của nhị nguyên ấy thì để mình tiếp xúc là cái này cực thì là chỉ thể ngộ
mà sư phụ bảo dùng cái này để cắt mà nào tiêu c vực đúng không thì là mình dùng chỉnh l ngộ.
Vâng.
Còn khi nào mà mình không tiêu cực thì mình dùng chỉ một.
Vâng. Tiêu cực thì dùng một trải nghiệm tác ngộ.
Một trải nghiệm tác ngộ
là không tìm cái khác. một trả giác ngộ
chỉ có cái này mà nó là trải nghiệm giác ngộ. Còn còn lúc nào mà bình thường ấy còn con bình mà trung bình là bình thường mà chỉ nhiều suy nghĩ thôi thì chỉ trải nghiệm cái một thế cắt hiện tại rất mạnh luôn.
Ok rồi các bác khác đi nào chuy n nói đi trên mạng ở hết chưa?
Đi
con đây xong đi đã
về mặt tức là về mặt cảm nhận thì con vẫn thấy cái câu là bỏ suy nghĩ ra thì còn gì ạ? Câu đấy là còn gì
là đúng là mình không mình không không không muốn tiếp Tiếp tục cái dòng suy nghĩ nữa mà mình muốn xem xem là còn cái gì thật ấy.
Ừ.
Vâng.
Ví dụ như đang suy nghĩ sướng thì đâu có bỏ suy nghĩ đâu đúng không? Được nhắc nhắc cái đấy cái là không kể cả suy nghĩ sướng không
nhắc gì
thử mới biết được bây giờ đang thấy
đây anh chị Dũng anh nói đi ạ.
À con thì con thích cái từ trải nghiệm giác ngộ mà thêm chữ tự nhiên nữa không? trải nghiệm giác ngộ tự nhiên ngộ tự nhiên là sao? Dạ để giống như là mình không cuốn theo những cái trải nghiệm giác ngộ mà của suy nghĩ tạo ra hay là những cái cái giả nữa mà quay về lại cái tự nhiên vốn sẵn có ngay tại đây đang là này tự nhiên không cần phải cố mà đạt được
tự nhiên tự nhiên đối con là vốn có gì
dạ vốn có
chả nhĩ vốn có s
dạ vốn có không tốt ạ
thế nào hơn
vốn có Họ vốn có rõ ràng nữa.
Ý có là vốn có đúng không?
Dạ
được vốn có hay đấy.
Dạ
mình phải làm thêm gì nhỉ?
Vốn gói của thầy đấy.
Có
vốn có hay vì không không phải là mình tạo ra nó nó đang bây giờ ở đây rồi. Được từ hay đấy hay chên tự nhiên đấy. Vốn có.
Dạ.
Ok các bác hát đi. Không ngồi chất. Ờ con là phải đang là chống không ạ. Cái cảm giác chống không nó khiến cho mình buộc phải nhìn vào vì cái mà mình đang nói không có chống không. Thải nghiệm đang là chống không chống không là phá luôn tất cả đang mình đang tưởng là có đúng không? Buộc phải nhìn
trả nĩa đằng nào là trong số 2
ch ok rồi bác khác đi bác nào nữa không? Hết chưa anh
anh nó chưa? tại nghiệm Hải Nam đang là đấy.
Thôi Hải Nam thì anh nói sau cùng để hai người tỏ tình sau nhá. Bây giờ hai các bạn
nào có khác
còn trải nghiệm một vị ạ.
Trải nghiệm một vị như sao tỷ lệ tốt được không?
Tại vì thường làú các con hay trải nghiệm nhiều vị hay là trải nghiệm các thứ khác ấy. Nhắc đến đầu tiên là nhớ đến trải nghiệm chứ không phải là nó không ra cái cái khái niệm ấy, không muốn nhìn vào khái niệm nữa mà muốn trải nghiệm. Và một vị là nó vừa nó có cái một chứ không phải là nhiều mà và một vị là nghe nó xịn.
Bây giờ bây giờ bây giờ làm thế nào để phân biệt giữa là trải nghiệm một vị và trải nghiệm thông thường?
Đối với con
đối với con
đấy phân biệt đấy các con về phải tập sau nay về tập tí nữa đo kiểu đấy nhá.
Vâng ạ. Vâng.
Chỉ phân biệt hai trạng thái với nhau ấy.
Vâng ạ.
Tí nữa sẽ đo cái đấy. Sau
thậm chí muốn ăn gì để tăng thì ăn thức đi nhá. Hoặc
là thực lực thì cứ đo thẳng luôn. Thực phẩm thực phẩm thực dụng
cái thực phẩm nó khác thực lực
thực lực nhóm hai thực lực rồi
nhóm ba chưa
không để nói xong một lượt đã lực là Đây x hỏi là sao phân biệt được là trải nghiệm một vị và
và
con dùng trả một vị và và bình thường thì phân biệt nào
trải nghiệm bình thường
trải nghiệm một vị là như kiểu cái trải nghiệm cái cái cái đang hiện ra này này còn trải nghiệm bình thường là nó có nó có cái cái cái khái niệm hóa vào ấy khái niệm vào vào là nó có bảo là tự nhiên nó bảo là là cái này cái kia hay là bảo là thôi ok thôi kiểu nói xong lại nữa không ăn đã
ăn đã anh ạ
ơ nhờ chờ chờ nhau
ai nói trước đi Hải Nam tỏ tình trước
con
con giờ này con đang dùng cái từ một trạng thái
sắp s một trạng thái
à
trạng thái phật
Phật đách
một trạng thái Phật
ờ chứ đừng từ chối cái từ gì mà nghe xong
nghe xong không từ chối nữa là từ hay nghe tới Còn nghe xong rồi hơi từ chối cái đang là ấy là chết.
Vâng
là là lại thành sai. Sai gọi là sai trước khi đúng là sai luôn rồi.
Cắt xuyên qua không phải là loại bỏ không phải là từ chối. Con không cẩn thận con cắt xuyên qua là con từ chối bé mất. Cắt xuyên qua chỉ là nhìn xuyên vào nó thôi, xuyên thấu vào nó thôi. Quan ta
không phải là con từ chối nó để con thấy cái bên dưới nó hoặc nhìn xuyên qua cắt xuyên nhìn xuyên qua nó. Nhìn xuyên qua đấy. Cắt xuyên là nhìn xuyên qua
thì nó vẫn là
hay là nhìn xuyên qua cũng được. Nhìn xuyên qua
không phải là Cắt theo kiểu là tôi tôi tiêu diệt ông cắt cắt bỏ không phải xuyên
nhìn xuyên qua
nhìn xuyên
nhìn xuyên qua nó thành trong suốt đấy giống kiểu trong suốt ấy
con nhìn xuyên qua nó nó trên trong suốt với con có nhìn xung qu nó không
đúng rồi
đấy nó giống như bắt đầu bắt đầu gần gần trong suốt rồi đấy
trong suốt
mình nhìn xuyên qua nó nó trở thành trong suốt mình nhìn xuyên qua nó chứ không phải là mình cắt bỏ nó đi để mình thấy cái bên dưới nó mình nhìn xuyên qua nó để thấy cái bên dưới nó thì được không tham gia vào suy nghĩ chính là chính là nhìn xuyên qua suy nghĩ đấy nên đây là không tham gia chứ phải không suy nghĩ
không bỏ suy nghĩ chỉ không tham gia thôi
đấy kệ nó mình nhảy ra khỏi nó rồi
rồi thôi nào nói đi
một trạng thái phật
một trạng thái phật
một trạng thái tệ anh phật không
không thể
t anh phật giống nhau đây là phật chừng gì nữa à
và đấy là cái mình sao khát rồi nên là tự mình không khát gì khác nữa Tình yêu là nữ thật
không có đây là mình khao khác đấy nhá con dùng chữ Phật vì sao v con khao khác cái Phật đấy
n khi th nó là Phật rồi không muốn muốn từ chối nó nữa
con không từ chối cái bây giờ vấn đề các con làm mạnh hai vấn đề là một là từ chối
rồi
hai là không nhìn xấu nó từ chối nó là sao nhìn thấu được nữa nên buộc trước đầu tiên là không từ chối đã
đúng rồi
chứ mình không thể là dạt nó sang bên để nhìn thấu được các con hai vấn đề một là từ chối và hai là nhìn thấu
chạm thánh thật
thì từ chối giải quyết bằng bằng sẵn ngộ về lý còn nhìn thấu trong hội về sự có đúng không nhỉ?
Thì nếu mà con lại bảo thôi tôi chỉ cần nhìn thấu thôi tôi còn tôi từ chối thoải mái thì có phải là con đã mất cơ hội không? Chẳng nhìn thấu đâu nữa con gạt được đi đường đâu nữa nên câu gì câu thì nó phải giải quyết được hai vấn đề là không từ chối và nhìn thấu. Không từ chối nhìn thấu
đúng không? Đây là một trạng thái tụi anh Phật thì có thể được cái chữ hoặc là không vượn Phật được thấy tội anh được vì khả năng khó khát tệ anhật
bây giờ thấy tệ anh rồi thì còn từ số gì nữa? đấy hả cân nhắc nhá đấy
chỉ một
chỉ một trạng thái tuệ anh Phật đấy
thập tuệ anh được cho nó oách đúng không
có khi dùng từ tuệ anh thích tại sái trải nghiệm sái
thì trải nghiệm tuệ anh Phật thì t anh chỉ trái nghiệm Hải Nam Phật chứ gì Phật Hải Nam này thôi như thế nào
bình thường thì con sẽ dùng là một trải nghiệm giác ngộ
một trải nghiệm Hải Nam giác ngộ
một trải nghiệm Kiểu nghe trải nghiệm giác ngộ thì không từ chối mà lại thấy kiểu thấy thấy thấy đẹp ấy, thấy đắm nhận ấy.
Một từ giang ngộ hay mà.
Ờ nhưng mà con thấy cái mà cái một ấy rất là mạnh bởi vì cái một con lại thấy cảm giác cái trỏ về cái việc là cắt xuyên ấy rất là dễ. Cái một ấy
cái một là đương nhiên tự nhiên không không thể tất nhiên không bám vào cái nghĩ nào hết ấy. Nó kiểu cát xuyên ấy.
Nghĩ thì không một được.
Vâng.
Thế một cá xuyên mạnh rồi nhưng nó có tạo ra cảm giác không từ chối không?
Từ chối thì là không dùng trải nghiệm giang ngộ ấy.
Rồi giống từ anh đúng không? Hai phương án từ chuối cả xác ngộ mà không từ chuối thông thường thì gọi là
từ chuối mạnh lắm thì phải dùng chỉnh x hộ chứ con thấy tật từ chuối nhẹ nhẹ thôi mà cái một thì vẫn thấy nó đỉnh nhất nó tuyệt đối rồi
ok được hai cái dùng rất tốt đều tốt hết không hải làm gì à
thì hải năm đấy hải năm rồi
chỗ nào ngộ năm
a chỉ một giảo nhệm ạ Hải Nam Giác Ngộ không ý là nói thế
chỉ một Hải Hải
Hải Nam giác ngộ rồi ok
gia đình xong rồi đấy
đẹp Đ phát là
ăn đi anh em. Ăn đi anh em.
Ăn đi ăn đi.
Ai ăn này thì sẽ tăng tăng mạnh năng lực phân biệt
tăng mạnh năng lực phân biệt
phân biệt giữa không được
tâmp lý và lập sử đấy. Được giữa Thế nào là trải nghiệm lớp nông?
Thế nào là ăn lớp một và ăn lớp hai?
Một và hai lớp nông và lớp lông đâu
lớp lông đâu mà lớp lông gì
lớp lông lớp
đã khác xuyên chưa? Đã trải nghiệm lâu mà nghĩ
trải nghiệm trước việc là có đang nghĩ về trải nghiệm tác ngộ và đang trả nhiệm tác ngộ.
Đúng rồi. Phân biệt giữa nghĩ về trả lệ tác ngộ. Và đang thể
rõ ràng luôn rõ từ cái tên rõ thúc.
Vâng. Ok. Rõ ràng thế nh
đang phân biệt giữa đang nghĩ về giác ngộ và đang thể gá ngộ.
Rổ chưa
tối mà đang còn thấy sáng bay anh
đ tăng mạnh năng lực
phân biệt thế nào là
cho anh xuống tủ lạnh lấy lấy socôola nhật tủ ăn cho nó sướng. Ờ
bài pháp xịn này ăn đồ ngon đồ ngon. B đủ lạnh ăn đi ăn miếng ăn miếng rồi cho mọi người ăn nhá. Đấy cho ngon
em gì đ em sử đi ăn một miếng chưa mọi người hoặc là để mai ăn gì đây
em làm gì em
thế anh thế nào cũng được mà chị vấn đề là Ăn uống cướ đi.
Ừ. Ngày mai nó không ngon không tốt
không tốt khỏe.
Thế thôi ý là ăn nay gì đây là chỉ cần để qua tới ngày mai là nó biến trước hết rồi.
Đúng rồi. Và đang chỉnh bộ đúng không? Đến
đỡ phải đâu?
Nghĩ là đang trải nghiệm giác ngộ không rõ. Bóc á sống mà hở giòn chứ mình ăn thấy có cái đậu xanh mình làm ngon hẳn cái sôi lên
bốn viên chia nhau đây còn hai nữa này nữa
cái này nữa mà nhiều đồ
sợ thí hai Vi xo được rồi. Cái này không nhề không mà đây. Lỗi đỗi được chưa?
Ăn như thế nào? Như mọi người
xúc miếng xôi, xúc miếng xoài
xúc miếng xôi lại phải kèm một tí cốt dừa và tí đậu xanh dưới lên trên hai lớp lớp xôi lớp
hai lớp à
ăn hai lớp phân biệt lớp nào lớp nào hạnh phúc thành công hay đang sống bình bình thường Thử không nhân thử đi không?
Bán ghi luôn ăn luôn đi xong rồi xong rồi.
Cái này khác à cái gì đây?
Chúc rồi chúc rồi. Rồi
ai ăn cái này sẽ tăng mạnh khả năng phân biệt phân biệt giữa về ngộ vàộ mấy cái tất cả
b Ứ chị Minh Trang à anh có
đây anh với cả anh chưa? không thể có hai miếng ăn chưa ăn có 17 à đây đây còn này
đây còn mà còn mà nó xanh mới mất cái này mấy công lực mạnh năng lực phân biệt đang và đang thể hiện nay lại đi qua vừa tư xong mới kinh nh
nhẫn chưa kiểu lội hoàn toàn đúng rồi tại vì nó mới xảy ra
ừ vì hôm qua nó mới xảy ra nên mình mới là vấn đề rất là mới của mình thôi mới vừa thiển được mấy bữa chứ mấy
đúng rồi
đang mặn đang mặn đang mặn
không được ra làm thêm mấy tách t Đó test biết cái lúc mà nó nó đang báo sĩ nó sang quần kiểu những cái dạng gì
nó có cái biểu hiện gì
bây giờ Hồng Nghị lại lại giỏi thế khôngịnh như là ít nghĩ suy nghĩ nhiều
các con tham gia quá nhiều suy nghĩ kể cả suy nghĩ về sự thật ấy cũng sai là tham gia suy nghĩ quá mạnh
dạem
suy nghĩ về sự thật cũng là sai cũng tham gia hết rồi
đúng rồi Còn đây là cái môn này là môn cắt không tham gia cắt cái chữ cắt có gì hay chỗ là mình không tham gia vào nữa mình không từ chối nó như mình không tham gia vào nó nữa khác nhau đấy cắt mạnh mẽ
con ngồi nghĩ lung tung về sự thật thì vẫn là tham gia
con nghĩ đây là giác ngộ thì vẫn là tham gia
hiểu không ạ
đây là con cắt không tham gia nữa luôn
cắt xuyên thấu chứ cắt hai ở chỗ là mình không tham gia đúng
rồi cái từ tham gia
không tham gia luôn Con thì đúng rồi.
Con nhớ chụ phát đấy.
Chẳng tham gia tính sôi này.
Có tham gia nào nữa? Phát một phát
không có cái gì để tham gia.
Rõ ràng quá. Đây thì đâu răng rồi.
Ủa còn một cái nữa mà rồi cho anh
nào cần một quảng c th xong chưa
thì đang nhai socola đ
một là du nguyên ạ.
D ngon bé
bé
bé. Oké đầu
đầu cộng -5
10
10
10 nguyên lỡ 15 thì sao?
Đúng rồi.
5 10 15 20 hay 30ệt đó là sao? Thái
chưa làm gì đến nỗi không đúng không? Tí nào đă thì làm gì không? Thứ thứ 10 đi cộng -5 thì thử 5 thì vẫn là 10 15
có số. Hôm nay sư phụ giảng như thế là phân biệt được rồi phải tối thiểu mấy chứ không bao nhiêu là đã phân được rồi
đúng không rồi
chẳng qua chưa tổng kết được thôi
nên là lúc sư phụ giả nốt nốt nốt lại mấy cái kinh nghiệm
ai đọc chỉ số đi
hả
ai đọc tên chỉ số đi tự đo chính xác
chỉ số năng lực phân biệt giữa
chỉ số năng lực phân biệt nữa hay là phân biệt không
phân biệt chị năng số
ở đây sư phụ trúc là năng lực phân biệt này a cái này sẽ tăng lại năng lực phân biệt giữa đang nĩ và để tránh dâ mộ và đang chánh Lấy cái kia
xong bị ký nó lại không đệ
và đang trải nghiệm giác ngộ ạ.
Rồi d nguyên đúng không?
Phân biệt thôi đúng không? Ch phân biệt thôi đúng không?
Phân biệt được đấy.
Ờ phân biệt được bao nhiêu phần trăm đấy?
Em
chúc mừng bạn những bạn nào đã chọn
10
5
ta chọn 10 là 12. Những ai coi thường Duy Nguyên thì phải chịu hậu quả.
Hậu quả
coi thường là hậu quả của coi thường
một bé đâu
12 nghĩa là 8 lần được một lần.
12 là 8 lần được một lần đấy.
Phân biệt được một lần nà. Ok. Tiếp
tám trải nghiệm thì phân biệt được một trải nghiệm.
Nào tiếp đi. Bác nào quản gia quản gia đi.
Nhớ gì nhớ gì hỏi nó. 02 nào các bác
1 nhiêu
02 tức là 0,2
5
5
chúc mừng châu anh đán mấy
ạ
1,2
1 là 80 lần một lần nhân kiểu gì 100 đấy
100 chia 1,2 thôi anh biết được ứng dụng cơ chứ không phải như tụ mình đâu.
Đúng rồi đấy. Cái tuyệt đối
mục hạ vô à cho bắt con không phải nào à để dành đọc anh
thôi tốt ch anh tốt Hải Nam đi
anh Hải Nam à 15
15
16 đi ngô giòn khóc 20 đi
à nhầm cô tín phế giòn chứ 15
ngày chúc mừng những ai chọn 15
14 13 cũng được
anh có lòng tim anh anh coi thường chính mình vậ
anh coi thường chính mình tôn trọng anh
cũng ăn đấy thái
nào vụ thái nào
ch
một huyền thoại
đang ở đâu
đang ở trong sảnh tiếp
thái chúc mừng ai chọn tá 7 th
7 Thế mình chọn chín
chín mới đâu nhỉ?
Quá tôn trọng nha. Không phải ạ. 10
8 đi xong đi
8
10
xong chưa? Xong chưa?
Rồi ạ.
Rồi ạ.
Cũng phải 12
hậu quà phải chưa? Hậu quả một lần k biết luôn. 10 chịu quá quay trong 10
10 Đức anh ạ.
Đúng rồi.
Đúng kiểu này mấy vé
mới có được có hai vé chứ song tu anh hiệu lên không
Đức anh song tu với cả bạn nào 7,5 nữ
dây
7,5 rồi
anh Thái
Thái
anh đã bỏ Duy Nguyên đi Thái Lăng Anh cho thái anh muốn bỏ đôi
đổi nhau ấy dùng
đôi đổi nhau đổi nhau
đổi đổi đào cho nó
thế giống
Hạnh Nguyên với cả ai đấy nhỉ? Hạnh Nguyên với
không? Hạnh Nguyên với ai mà ngày xưa đổi Thạnh Nguyên L anh với cả Khải Minh Trang đấy nguyên giả Minh Trang đấy cũng đổ đổ rồi đấy.
Nào
bí nào xem nay bí 20
101
20 sáng sủa thì sáng
người ta câu lộ 100 rồi. Trăm tỷ mấy hôm nay rồi
ngày nào nó cũng trăm tỷ bá đầu tiên nói về kinh
bí 30
ngày nào ra tră tỷ quan trọng tí 30 luôn có biết cái rồi mà b em có thể tưởng tượng đến
có 10
là chị trên lại kiến thức để toán học em cái
thôi học cho vui chứ có làm chị một Quế 30,5
một toàn ạ.
Toàn
toàn tự đoán đi không có
hay là bám chị Minh Trang bám chị Trang
Toan Trang lại chưa có số đi tham khảo
toàn ẩn số lắm anh này thi thoảng lại cứ vống lên xong rồi lại
đoán nào cũng giờ nào
7
5 n Toàn 1,5
đúng không?
Đấy bước trước bước sau
năm mấy nhờ
tui anh ạ.
Tuệ anh à
thôi tu anh phải nằm trên
t anh phải nằm trên 17
hôm nay trai lấy gái trên đi
nghiêng chân
14 đi
17
chỗ đó đắn ngang là tốt nhất
đắ ngang người này không phải trồng cây phải trồng cây chuối
oanh 14
là bằng ai
này ghê nhờ lắm lần trên dưới chứ mình trang úp Trang đi đâu
béh danh bé mà
12
Mh Tràng Tráng Lình dù làm gì cũng chỉ thấy 12
ờ ờ chị Vũ Trang ạ
21 20
182 Chân số đẹp bao nhiêu?
22
he nó vui nhộn tém
đừng coi thường vũ trang
không nói lại đâu. Ai cho nó lại
26 có thương gì
đang cười he nhưng mà quên mất số sáu thôi. Vợ mới đi hỏi sư phụ vì vợ thấy nó khác nhau.
Ừ
vì vợ không phân biệt được đùa chứ
chị lại làên phong rồi là nó biết là nó không phân biệt được
nên là còn mình còn không phân biệt hay không còn không biết
là như thế người ta nhìn tưởng đang ăn cứ tưởng không mình không thấy đâu
phiêu năm qua mất tơ chị phiêu rồi
vân
vân minh hải bao nhiêu nhở
1 Mấy 52
thế này
tuệ vă ạ cô ngô
c vân
tuệ vân sương sĩ nhờ
a tuệ tuệ gì tuệ chung được đấy tuệ gì còn không biết tuệ gì tuệ sĩ mà ừ nhờ nữa đây tuệ vân thượng sĩ sĩ
chị nói đấy với hôm trước ai
thôi đừng có
thôi đúng không đúng không
v đúng rồi đấy ngon 12
châu 12
mì he
có tham khảo được không tham khảo được không nào
chấu oành
oành chu oành
chấu oành oánh cầu 12
một phết ơi
chị thích 40 hay 50 Bác nhị là bác nhị chỉ có một bên thôi. Không không nên trường hợp lá nhị chỉ có đúng không trường hợp sai.
Bác chỉ có một bên thôi chứ không có trường hợp lớp.
Xong tu với thần
thần tượng 26
26 lắm.
Bác nhị chư là hơi thiếu xưa vì bác không có bác có bị vẫy ra thì phải suy nghĩ. Bác nào được quá dày đâu
thế bác không là cả mình là cà bác cũng có được bác đi thôi mình cứ là cảm có lạ kia mà đi
đi các bác đoán đ
19
đ
20 21 đi
20 22 anh là
11ổi
trên đoán trầm logic
à anh ơi sao bàn nàng này bán ngô mà có cả k cả đá là sao nhầm gây ra ng
giống h ngô thiệt bá phát thế thôi
ơi. Với lại cái ngô này là là thường ngô người ta đất
thế à người ta phải bỏ vòng máy để cháy chứ lúc ngân b
ôiờ
coi
1,5 1,5
tại vì chị Dụng mấy hôm gần đây
cứ hoàng mang lắm mà
hôm qua mới bắt đầu biết là phải đi trải nghiệm để thấy là chỉ có một trải nghiệm thôi nó bằng thế mà
chí dụng 0,7
đây nói 1 hay 1,5 nhỉ xa mà
chị nói 1,5 rồi
đi dung học thôi Dũng ơi ra đây còn ai nhỉ
à cứ mẫu ạ
ra đây với chị em
ra đây với chị em
nào xin mẫu đ
kết nạp vào hội luôn vào
40
Dũng ra đây lên tuần đi em ơi trải nghiệm đi
trải nghiệm
một tuần trải nghiệm
nhân 7 Thân 30 đ 30 trường
đấy mấy hôm tới biết luyện luôn gì chưa
phân biệt là hai cái với nhau bằng kinh nghiệm
phân biệt Tuyệt vời đấy. Đến đúng lúc
đúng rồi đấy.
Nà nhìn số là biết là mọi người chưa việc chưa giỏi đâu.
Ví dụ ví dụ mình 5% là 20k mới được 1k 20 trường hợp ấy
à lưng
thế là chứng rỏ năng lực thấp rồi đúng không? Giỏ nhất như bí là 30 nghĩa là 3 được 1
3 được 1
ừ thì nó vẫn là thấp rồi
thì hôm nay thôi dậy mới biết đấy.
Ờ đúng rồi ý là thế nên là mọi người hôm nay phải sau nay phải luyện cái năng lực đấy.
Hai năng lực đấy. Một là năng lực phân biệt hai là cắt xuyên.
Phân biệt là cắt xuyên đi với nhau đấy.
Hai đi với nhau
cắt được. thì mới phân biệt được ấy phân biệt được làm sao nghĩ mà phân biệt được đâu
mà không cắt được thì cũng chả phân biệt thế nào
hai cái đi với nhau đấy
đi giống mình chỉ có b đấy mình không biết còn lại thế nào mà sao phân biệt được hai cái phân không có cái phần
mà nhiều hôm khắc rồi chả chả tì xong chả đến hôm là
nó sợ quần thì mới bắt đầu là mọi người nói thì nhận nào khác nhau nói không chống không nhờ bắc nữa hôm qua
không thuốt chưa
không suốt à
không suốt lắm rồi
mỗi buổi thông một t gì đúng không
ạ
nhóm thiền một lợi nhất được ăn hết
đúng rồi
thiền một hưởng hết các con sai lầm bao nhiêu thì tiền một hưởng hết gì
con được ăn nhiều hơn
con này được Được nhiều đang lược không được nhiều thành
bố thấy cái gì đấy hơn người ta mới được
họ không biết sai là gì sư phụ ken họ thông minh thì mình phải bảo mình nhiều hơn người ta mình không thông minh họ biết chả lẽ nghe sai lại biết
không mình biết sai nhiều hơn họ chứ biết cái gì là saiu
như là mình được trải nghiệm sai thôi chứ họ biết thì nếu mà họ biết cái gì là đúng thì họ sẽ biết cái khác là sai.
Biết những cái trải nghiệm là hai thứ khác nhau. Nếu mà mình ngồi thền ấy không đấy đủ duyên ấy mà mình khớp được nhiều sóng họ không được mình 100% ấ được cái chuyện hôm đấy chứ có sóng thần
giống như kiểu mà mình ngồi thiền ấy mà hôm đấy điều kiện nó thuận lợi ấy mình phân mình 100% nhưng mà mình chưa chưa trải nghiệm sóng thần ấy
nên chưa thể nói được là mình đấy biết sai thế nào biết sai trải nghiệm sai thế là trả kệ sai biết sai nhưng mà th ra ấy là biết đúng là biết cái biển ấy nếu mà ông biết được cái biển rồi Rồi tự tin thì ông kinh gì ông cũng không ngá hết.
Nếu mà có một con đường mà ông biết cái biển nhanh ấy.
Ừ.
Hiểu rồi ấy.
Đấy.
Còn ông biết đúng theo kiểu là ông hên hên hôm đấy cũng được 100% nhưng mà
em đang bảo là thiệt bột cơ mà.
Nếu thiền bột học cái phương pháp này mà họ đúng từ đầu đến cuối chẳng hạn giống như cái hôm mà học chân thựt tại chẳng hạn
thì tự nhiên ví dụ gặp cái đường gì sai thì họ vẫn nhận thức được đấy là sai nhưng mà họ họ sẽ không được trải nghiệm cái đấy chứ.
Đúng rồi. Thì ví dụ ai lên
còn mình là mình được trải nghiệm nhưng mà bảo là đây này. Đây đây là bảo là Nhưng họ sẽ đúng rất là biết sai là nói như thế không đúng thì họ đã biết đúng thì họ sẽ biết trường hợp khác là sai. Họ không trả thôi.
Nhưng họ không biết là sai như thế nào
còn mình là biết rõ là sai
chi tiết vì mình được trải nghiệm là mình biết là
là mình ăn hai lớp
họ biết lý thuyết rồi.
Đúng rồi. Đúng rồi. Họ biết sao trên lý thuyết
một lớp s
mình là dò đường ấy bảo bảo mình là dò đường còn họ là quân tinh quân tinh nhuệ nhờ. Tư luyện
chuẩn hóa hóa đấy.
Chuẩn hóa đấy nhờ.
Chuẩn hóa tinh
cứ răm rắc mà đi khóc khc. Bước bước
thôi. Bây giờ hỏi test mấy đứa nhá. Mấy đứa điểm điểm cao nhá. Em nghe nhá. 30 kìa. Ơ chị điểu chị về hỏi châu anh
nào. Bây giờ cuối hoặc là bí t nhất đúng không?
Nói đi phân biệt đi phân biệt. Bây giờ chia sẻ của anh em đi test để chẩn chạy để phân biệt đấy. Giúp anh em ấy
ạ.
Phân biệt thế nào là đang nghĩ về về mặt trải nghiệm ấy là đang nghĩ về về
trải nghiệm ngộ
về giác ngộ với cả đang trải nghiệm giác ngộ. Phân Việt là cắt rồi chưa cắt thì nó hiể hiểu không? Cắt rồi chưa cắt là này phân biệt nà.
Thực ra con thì là con thấy là đầu tiên là phân biệt bằng cái hành động đã là lúc đấy mình có nhìn vào trải nghiệm hay không.
Bởi vì thực ra là cái này hôm trước con cũng bị mắc ở chỗ là khi mà nói về xác quyết chỉ có một thứ ấy. Thế mình thấy ơ dễ quá. Xác quyết chỉ có một thứ rất là dễ. Thế nhưng mà khi mình nói là xác quyết mọi trải nghiệm là trải nghiệm rất chỉ mình chỉ trải nghiệm được trải nghiệm giác ngộ thôi ấy thì mình nhìn vào kinh nghiệm thì đầu tiên tự nhiên mình lại thấy là ờ nhìn vào kinh nghiệm xong mình phải chạy một cái quy trình gì đấy. Tức là khi con ngồi con ngẫm ấy thì con mới thấy là nó không dễ ngay như là xác quyết chỉ có một thứ. Và như vậy thì nó đòi hỏi mình phải nhìn vào trải nghiệm và khi mà nhìn vào trải nghiệm và thấy chính cái một trải nghiệm giác ngộ đấy ấ tức là cái cảm giác mà thấy nó là cái gì ấy thì là càng thiền thì mà mình càng thấy nó rất là rõ ràng và khi nhìn vào kinh nghiệm và thấy nó rồi ấy thì là đúng là như về sau sư phụ mô tả là sau khi nhìn thấy nó rõ ràng thì bắt đầu thấy là các suy nghĩ hiện ra nó không còn là suy nghĩ nữa mà tất cả những gì hiện ra nó không còn là hiện ra nữa mà đúng là nó giống như kiểu là sống đậu của của cái cái kinh nghiệm mình đang thấy thôi ấy thì con thấy là khi mà nhìn thấy cái kinh nghiệm đấy rất là chắc chắn và thấy mọi thứ hiện lên nhưng mà nó nó không còn là một thứ hiện lên nữa mà nó là cái sống động thế này. Thì lúc đấy con thấy là đã thấy đã trải nghiệm rồi, đang trải nghiệm rồi và sau đấy thì là ờ tiếp theo nữa là mình cứ nhìn thôi. Còn lúc mà khi nghĩ là đang trải nghiệm giác ngộ đây thì thực ra là mình thấy rõ ràng là các suy nghĩ và mình có thể chui vào suy nghĩ hoặc là Nói chung là cái việc mà nghĩ ấ là lâu nay mình vẫn quen, mình sống cái kiểu đấy rồi là nó cứ sống như thế này xong rồi là mình hành động như thế này xong mình nhìn nó đúng như mình nhìn mọi thứ gọi là đúng như nó có vẻ là ấy.
Như đó là thì đúng là cái đấy là thứ mà mình rất là quen thuộc theo kiểu mình sống như thế
này của mình là thế luôn.
Thì con thấy là hai trạng thái đấy nó rất là khác nhau.
Như phân biệt bằng việc là thầy Mọi thứ hiện ra trong nó là một nó. Đúng
rồi. Đầu tiên thấy nó rất là rõ ràng.
Ừ.
Chắc chắn.
Xong bắt đầu thấy là mọi thứ hiện ra trong nó thì là một với nó.
Vâng.
Rồi bí đi.
Con thì cũng giống chị Quế thôi ạ. Vì lúc trước ấy thì à thực ra là mình chưa có có cái cái đợ cái hôm mà sư phụ nói là có một nhóm tìm được bí kíp ấy ạ
là mình thực sự mình thấy là mình vẫn chưa hiểu thế nào là chỉ có một trải nghiệm giác ngộ và không có gì khác ấy
thì hóa ra là lúc đấy mình mới chỉ dừng ở cái phần là mình tin vào nội dung suy nghĩ thôi thì con con mới thấy là mình không thể nào mà chạm được cái việc là thế nào là chỉ có một trải nghiệm bởi vì mình cứ thấy là có nhiều thứ khác nhau kể cả thứ tinh vi nhất đấy là suy nghĩ và cái nội dung nó nói về ấy ạ thì mình thấy là ơ thế thì cái này mình vẫn thấy là hai chứ không thể là một được ít nhất là có tôi nghĩ có hành giả và suy nghĩ rồi thì nó không phải là chắc chắn là nó không phải là cái kinh nghiệm sư phụ nói đến ấy ạ. Thì bắt buộc mình phải nhìn vào cái cái kinh nghiệm đang là trực tiếp này ạ. Thì mình thấy được là cái cái kinh nghiệm này nó chính là cái trải nghiệm giác ngộ và thế nào là không gì khác thì bởi vì mình thấy là mọi cái thứ mà suy nghĩ nó nói ấ nó không hề có trong thực tại mà nó cũng chính là cái sự sống động của đang là chứ nó không thể là một cái vật gì hiện ra trong cái trải nghiệm này được ấy ạ. Thì khi thấy rất là rõ ràng vững chắc như vậy rồi thì thấy là trời ơi đây cái kinh nghiệm này nó vững chãi như vậy và bất kỳ cái gì hiện ra trong nó thì chính là cái sự sống động của nó chứ không phải là cái gì mới hiện lên mà phải đồng hóa cả thì mới thấy là à đúng rồi đây đây mới là cái mà mà mình cảm thấy cực kỳ chắc chắn về nó và trực tiếp kinh nghiệm được nó. Còn một phát vào nội dung suy nghĩ là mình thấy có ngay ít nhất là có những thứ suy nghĩ nó bảo, ít nhất là có một khái niệm về thế nào là trải nghiệm giang ngộ thì mình thấy rõ được cái đấy ạ. Đấy khi còn vào trong kinh nghiệm thì chỉ trực tiếp cảm nhận nó như thế thôi chứ không không thể có cái gì khác được. Thì con thấy là đúng là khi mà mình Chỉ nghĩ thôi ấy thì mình sống như đời sống bình thường đây này. Bởi vì rõ ràng bình thường là mình tin các thứ suy nghĩ nó bảo hết rồi sống như bình thường thôi. Cái đấy thì khỏi phải có hiệu thạo lắm rồi. Nhưng mà khác mỗi cái là bây giờ hễ mà có nó bảo có cái gì đấy là con nhìn ngay vào trải nghiệm trực tiếp ở đây bây giờ này và thấy là cái mà nó nói không có trong thực tại. Nó chỉ là một cái đấy mô tả như là một cái nội dung nó hiện ra trong cái trải nghiệm này thôi và nó đấy không tách rời nữa mà lần lượt lần lượt theo cái bước của con như thế. Và nó chính là cái này. Nhưng mà sau khi con nghe cái bài sư phụ nói và vũ trang ấn tượng vũ trang nói lại với con ấy thì vụ Trang mới bảo đây này, đang có một cái kinh nghiệm đang là sống động này và có một âm thanh nổi lên đi chẳng hạn thì các con đừng xem nó như là một âm thanh nổi lên rồi phải đi đồng hóa hay như thế nào mà hãy xem nó như là đấy nó vì có không có cái gì hiện ra trong đấy cả thì con bảo ơ thì tại sao mình cứ mặc định nó là cái gì đấy hiện ra rồi phải đồng hóa nhở vì là cái đích đấy của mình ch có một thôi. Thế thì quay ngược lại là mình đã ở vị thế sẵn là một trải nghiệm giác ngộ rồi, một trạng thái rồi thì bất kỳ cái gì hiện ra trong nó nó là cái sự trang hoàng ấy, nó là sống động của cái đang là này thôi chứ nó không hề thay đổi một cái nó không hề có một cái gì mới hiện ra cả ấy thì thấy là kinh nghiệm đúng như vậy luôn chỉ chỉ duy nhất như thế này thôi á chính là cái này nó không nó không có cái gì khác cả đấy thì con thấy là nó khác nó cắt đứt nó cắt đứt đặc biệt là nó cắt đứt mọi cái cái nội dung suy nghĩ bảo luôn nó cắt luôn cái cái những cái mà suy phải quan tâm nội dung
không đấy không cần phải quan tâm nội dung suy nghĩ nữa ấy ạ bất chấp nó có nói đây là trải nghiệm cá ngộ cũng được mà không nói cũng được mà lúc nào nó cũng sáng rõ như thế này này Đấy thì con thấy như thế.
Chốt lại làm như nào?
Chốt lại nhá. Không mất không bất kịp.
Chốt lại nhá. Khi mà
mình đang nghĩ về trải nghiệm giác ngộ ấy thì thực ra cái đấy dễ lắm ạ. Mình thấy một suy nghĩ xuất hiện và mình ok mình dừng lên đấy rồi và mình không nhìn tiếp vào cái kinh nghiệm trực tiếp đang là nữa. Và mình nghĩ tiếp. Thậm chí là mình nghĩ tiếp.
Mình nghĩ tiếp thì đấy là một cái dấu dấu hiệu của việc là mình chỉ dừng lại hài lòng với một suy nghĩ thôi.
Rồi
nhưng mà khi mà
chưa cắt chưa cắt được như thế nào?
Chưa cắt. Cắt được là gì? Nhìn ngay vào cái trải nghiệm trực tiếp đang là ấy ạ thì thấy là chỉ có cái trải nghiệm đang là ở đây thôi và cái suy nghĩ ấy nó hiện lên như là một một cái sự sống động một cái đang là thôi bởi vì sao khi mà đi kiểm tra ấy thì thấy cy
giống quế đấy đúng không khá giống quế
thì giống giống chịu quế bọn con cùng tư với nhau và cùng ra cái đấy ạ cùng chốt với nhau
thì nó có tách đâu bọn con phải
thể hiện ra là sống động của cái đấy
đúng rồi
chứ không thể là cái đấy
đúng rồi
cái đấy thì là cái gì anh em tự mà mà mò thôi
đúng rồi chứ cái này là phụ lại cưng trải nghiệm
có cái một vì thế có cái một bởi vì để cho nó khỏi phải nghĩ là nó là cái gì
đúng rồiạ
thì cái đấy Chứ không thấy cái một
thấy cái một thôi.
Mọi thứ là sự sống động cái một.
Đúng rồi.
Chứ không phải là mọi thứ nữa.
Đúng rồi.
Mọi thứ nữa. Mình không thấy là mọi thứ luôn nấy ạ. Vâng. Được. Đấy. Một cái một cái cách kết luận rất tốt đấy.
Vâng.
Nào Vũ Trang có chia sẻ gì không? Vũ Trang có cho trường phái hai người này không?
Cùng trường phái ạ.
Cùng tổ chức ạ.
Cùng lò à.
Cùng một thành viên trong tổ lò.
Thế thì có gì để nói không?
Con con mô tả kiểu khác.
Rồi. Ok. Con thấy là
Hồng Nhi chuẩn bị nhá. Học Nhị Ngang Ngũ Trang chuẩn bị nhá.
Dạ.
Thì con thấy là khi mà mình Mình mình mình à mình tin vào nội dung suy nghĩ á, mình cảm thấy là cứ suy nghĩ này nó nối tiếp suy nghĩ kia á, mình không thấy cái sự xuất hiện của suy nghĩ. Đấy là cái dấu hiệu mà nó. Nhưng mà khi mà mình bắt đầu cắt xuyên qua suy nghĩ và mình thấy cái cái gọi là cái nền ấy thì mình đúng là mình thấy là mọi thứ nó cứ tự hiện và tự tan ấy ạ. Nó cứ xuất hiện xuất hiện xuất hiện ừ trong cái này và mình cảm thấy rằng là ờ mình không phải cái cảm giác rõ ràng nhất là mình gọi là xem gọi là xem tự nhiên không. không phải can thiệp, không phải làm gì hết. Mọi thứ nó cứ tự tới, tự giải phóng rồi nó cứ xuất hiện, nó cứ ờ
đấy cái trạng thái đó là con thấy là
một bên là nó tự đúng không? Nó tự đến, tự đi.
Vâng, đúng rồi.
Một bên là gì?
Một bên là mình thấy là mình mình nó không tự đánh được đi, mình cứ theo đuổi trong nội dung suy nghĩ á. Sư phụ mình thấy là nó cứ cứng đặt ấy, nó nó sao nó như bình thường như thế này. Cái sự cái đi của nó mà mình biết Ờ mình không thấy là nó tự đến và tự đi mà mình thấy là mình là người tạo ra suy nghĩ và mình theo đuổi cái suy nghĩ đấy. Còn khi con thấy vào trong cái khi mà cắt xuyên xong mình sẽ thấy là nó sẽ tự động. Nó sẽ tự động và ừ suy nghĩ nó sẽ tự đến, nó tự đi. Mọi thứ cũng thế ạ. Nó cứ lấp lánh lấp lánh. Rất hay rất hay đấy. Cái cái củ trang rất hay. Bổ sung rất tốt cho cái kia.
Dạ.
Bổ sung rất tốt cho cái nãy quế nói. Không tham gia thì nó tự đi.
Vâng.
Hiện giờ nó nó không tự đến dự đi con tham gia đúng không nhỉ? Cái của Minh Vũ Trang là một cái bằng chứng của việc không tham gia đúng không nhỉ?
Vâng.
Như ông không tham gia thì nó tự đến tự đi. Còn ông cứ tham gia làm sao tự lên đi được
đúng không? Được một phát tốt đấy. Thôi chia sẻ thôi. Ai chia sẻ không? Nào thánh cù thần tượng.
Tức là tức là với con thì cái kinh nghiệm ấy thì con thấy là khi mà có suy nghĩ nổi lên ấy thì cứ nhìn thẳng kinh nghiệm. Nhìn thẳng kinh nghiệm thì lúc ấy là bởi vì là đã mặc định là chỉ có một ấy thì tất cả những cái nó nổi lên là nó là biết biểu hiện thành thôi. Nó là biết à tức là tức là nó là cái một đấy biểu hiện thành. Gọi là cái gì thì gọi nhưng mà nó ờ Ờ nó chỉ là của cái một biểu hiện thành thì mình không quan tâm gì đến nữa là tự nhiên mình không quan tâm đến suy nghĩ nữa. Nó rất tự nhiên thôi vì nó là biểu hiện thành thôi còn phải quan tâm đến gì nữa. Chính là nó mà. Thế thế là cái thứ nhất. Cái thứ hai là nếu như không may mà vẫn bị cuốn ấy thì lúc ấy là nó là mình thấy là nó hiện ra trong cái cái một đấy thì nó là cái đấy. Vậy thôi mình đơn giản vậy thôi. Trong trong đấy trong trong cái kinh nghiệm của mình ấy thì là tự nhiên mình thấy nó quay về hết cái cái gọi là là chỉ có cái kinh nghiệm chỉ có cái một như thế này này. Đấy thì nó nó nó rất là tự nhiên nó cắt
tóm lại nó cắt xong.
Dạ
tóm lại
tóm lại là khi nào phân biệt hai trả th nào?
Dạ phân biệt
tóm lại phân biệt nhá. Phân biệt cái suy nghĩ thì không nói rồi. Cái cái mà mà xác quyết bằng suy nghĩ ấy thì là mình cứ tin như vậy thôi. Thì thì thì cái đấy không nói nhưng mà cái cắt được ấy tức là khi suy nghĩ nó xuất hiện ấy thì thì vì đã mặc định là là chỉ có một cái thôi. Chỉ có một cái thôi. Đấy thì một cái thì đấy là mình cái là hay là cái biết hay là cái gì đấy nhưng mà nó chỉ có một thứ thôi. Nó không thể có cái cái khác được. Thì cái suy nghĩ nó nổi lên đấy ấy là nó là do cái một thứ đấy biểu hiện thành. Thế đương nhiên nó phải là cái thứ đấy chứ nó còn là cái gì khác được. Đấy thì tự nhiên nó cắt cái suy nghĩ nó nó không bị mình không bị tham gia vào nó nữa. Tức là mình không còn là suy nghĩ nữa.
Mình mình không không bị nó mình không bị cuốn vào nó hoặc chống lại nó hoặc là từ chối nó tự nhiên nó cắt được cái đấy. Thế còn nếu mà nếu mà chẳng may mà nó nó không cắt được ấy mà mình bị theo đuổi ấy thì lúc ấy mình thấy là nó hiện ra thì nó nó là cái kia thôi. Vậy thôi. Hiện ra có cái đấy là cái đấy thôi.
Đấy là cái một đấy. Đấy
thì thì ừ thì lấy tức là cái đầu ấy là vì mình đã mặc định như thế rồi mà mặc định là nó chỉ có như thế. thôi thì khi mình nhìn vào kinh nghiệm là mình chỉ thấy mình thấy cái kia là rõ ràng cái một đó nó biểu hiện thành nó còn cái gì phải tìm đó là nó tự nhiên nó cắt đấy. Còn nếu mà nó theo nó chả may nó bị cuốn ấy thì mình thấy nó hiện ra trong cái một đây là nó là cái mục thấy nó rất đơn giản thôi và và tức là mình vẫn làm cái
cứ nhìn vào kinh nghiệm nhưng mà cái nhìn nhất định là phải nhìn kinh nghiệm không thể nào mà lại lại xa rời kinh nghiệm được không thể nào bỏ được cái nhìn nó khác lắm khác lắm
ví dụ một đống suy nghĩ như thế này này
nó rối bời lên nhá. Mình
mình lúc ấy nghĩa là không biết là
là mình sẽ làm cái gì với cái đống suy nghĩ ấy nhá. Cái lúc nó giới rối bời thế nhưng khi mình nhìn kinh nghiệm nó khác ngay. Nó làm cho cái cái cái gọi là cái cái cái gì nhỉ? Cái tâm thế
tức là nó khác ngay ấy. Ví dụ kể cả cái việc gọi là cái cảm xúc hay là cảm giác nhá.
Nó đang cuồn cuộn cuồn cuộn như này. Nhưng mà đấy nó có cái nó mình thấy nó rất thực tế.
Nó đang cuồn cuộn. cuộn như này á cảm giác như là nó đang rối bời trong một cái gì đấy
nhưng cứ nhìn thẳng kinh nghiệm nhất định là phải nhìn kinh nghiệm
không thể nào lấy các cái mũi để mà để mà để mà để để mà nói rằng phân tích rằng bây giờ phải làm cái này phải làm cái này tất cả suy nghĩ hết một đống suy nghĩ hết
một đống khái niệm hết
không có một cái gì cả ấy mà lúc ấy là nhìn rõ nhất là cái suy nghĩ nó vô nghĩa lắm ấy vì nó không làm được một cái gì cả
không làm được một cái gì cả là một đống khái niệm nhất thấy rõ ràng một đống khái niệm đấy. Thế nhưng mà khi mà nhìn thẳng vào đấy thì tự nhiên mình thấy tức là thấy rõ các vấn đề. Mình thấy còn có cái gì khác nữa đâu. Thấy vô nghĩa cái suy nghĩa nó vô nghĩa lắm ấy. Và và lúc ấy tự nhiên nhá tự nhiên là mình trở lại một cái trạng thái gọi là gọi là cái gì nhỉ? Mình cảm thấy kiểu như nó êm đềm, nó nó không bị rối bời nữa mà nó nó mạch lạc. Đấy, mạch lạc. Mình có cái cảm giác như thế.
Ờ. Đấy, nó mạch lạc ấ mình thấy nhất là cái đấy. Cho nên là nhất định là phải nhìn vào vào kinh nghiệm.
Ờ nhất định phải nhìn vào kinh nghiệm. Không thể không nhìn vào kinh nghiệm.
Bây giờ nếu mất trí nhớ thì sao?
Mất trí nhớ à? Mất mic ạ. N
nếu mất trí nhớ thì lúc ấy có thể là là là đã mặc định được. là chỉ có một thôi thì không không có cái mất trí nhớ ấy chứ còn đã mất trí nhớ thì mất trí nhớ mà không nhớ được cái gì nữa thì có thể là là là mình đã mặc định là là chỉ có một thôi không có mất trí nhớ ở đấy đấy thì thì nó sẽ dẫn đến những cái gì hay ho hơn chẳng đấyạ
ngay bây giờ mất trí nhớ là ch là sẽ không ngon đâ ngay bây giờ mất trí nhớ chưa ngon Nhưng mà khi nào mình thói quen sống ở trong cái nên là các con phải tập đến khi nào mình thói quen của mình mặc định là trạng thái nào.
Vâng
thì thôi. Thế con mặc định là bây giờ con mặc định là đang ở đang ở trong suy nghĩ đúng không? Thì con mất trí nhớ con lập tức là tán loạn. Cái nào con tu đến mức mà cái trạng thái tự nhiên của con ấy là trạng thái ở ngoài suy nghĩ mới được, trạng thái ở trong cái nền mới được. Một vị đấy một vị được. Khi nào còn hai vị thì con sẽ con sẽ mặc định cái vị cái vị lởm á quen mà nên là con phải tuến đến lúc một vị thôi. Lúc đấy mới không sợ mất trí nhớ nữa. Không sợ cái loại bất kỳ loại kinh nghiệm gì nữa. Khi đã một vị rồi sợ kinh nghiệm gì đúng không? Hiện chỉ đáng sợ khi còn có nhiều vị thôi. Nên là phải tu đến một vị thôi. Đế lúc mà trạng thái mặc định của mình là không không chạy theo suy nghĩ nữa thì nó tự một vị đấy. Con đừng để giải quyết mất trí nhớ đấy.
Lúc đấy thì thì đau chân, đau tay, đau đầu hay là mất trí nhớ như nhau mà cái vị đó vị giác ngộ cùng một vị nhưng mà vị vị giác ngộ không phải vị vô minh. Về con cũng một vị nhưng mà vị vị là vị vô minh. Bây giờ là nhiều vị
lại còn vô minh.
Bây giờ nhiều vị vô minh cùng một lúc. Còn vô minh. Đấy
hiểu vị đúng không? Đị hiểu con đường chưa?
Có nghĩa là bây giờ là phải tức là mình à cầy quốc như thế nào đấy để cho nó có cái mặc định.
Ừ. Cây quốc đủ lâu tự mặc định thôi.
Tự mặc định thì cái lúc mất trí nhớ rồi thì
không phụ cầu suy nghĩ nữa.
Ừ. Mặc định cái gì thì nó ra cái đấy.
Trạng thái mặc định của con là gì?
Thái mặc định của con là gì?
Con mặc định từ bây giờ đợi ngay gắp chuyện thì không mặc định được đâu. Nên là cái việc mà chứng ngộ về lý rất là quan trọng vì thế nó đẩy nhanh cái tí sinh mặc định của con chứ về lý khiến con mặc định dễ hơn rất nhiều đúng không? Đẩy mạnh định đấy. Đúng chưa? Đây là cái gì? Nhận thức con đây là cái gì? Quan trọng kể con chưa con chưa kinh nghiệm ngay bây giờ nhưng con định nghĩa là đây là gì khiến con sẽ hướng về cái chỗ đấy con nghĩ đây tôi ngồi trong căn phòng thì con sẽ cả đời con thì tôi còn căn phòng thôi đúng chưa? Còn ai nữa không? Phong nhị là ai nhỉ? Hết chưa? Còn ai nữa không? Xong chị ai? 4 vệ anh
đâ cặp đôi này phát biểu đi. Đủ sáu người phát biểu đi đúng không?
Nào ai nhường ai nào?
Anh mà h
lady first là hay là gentleman first
lady first.
Hải Nam lady à?
Hai vợi trong gia đình
Hải Nam là lady. Ok. Lady Nam.
Con thấy là Cái cái đầu tiên ấy thì khi mình xác quyết cái gì đấy thì mình có có một cái nội dung của suy nghĩ thôi. Mình không nhìn thấy suy nghĩ đấy luôn ấy. Mình mình bản chất là mình có một cái nội dung là đây là sáng tỏ hay là đây là giác ngộ ấy. Mình chỉ thấy cái nội dung là đây là giác ngộ thôi. Đấy và bản chất mình không thấy cái suy nghĩ đấy luôn ấy. Nhưng mà cái cái phần mà đã đã gì nhỉ? Cắt xuyên được ấy cái con thấy là ồ hóa ra cái trạng thái ấy cái trạng thái nó chỉ là sáng tỏ rõ ràng thôi. Và sau đấy thì cái cái suy nghĩ hiện ra nó ô hóa ra nó cũng là sáng tỏ rõ ràng chứ nó không phải là cái suy nghĩ ấy.
Ừ
thì con thấy là con phân biệt giữa hai cái đấy hay hay dùng cái đấy để phân biệt ý là một cái trạng thái là không thua hồi suy nghĩ một cái một cái là chỉ có một cái nội dung suy nghĩ thôi và một trạng thái rằng là thấy cái suy nghĩ đấy cũng hóa ra chỉ là sáng tỏ thôi chứ không có suy nghĩ nào cả.
Ừ.
Cái sự hiện lên của suy nghĩ hóa ra nó lại à có cái câu ngày xưa là cái sự xuất hiện của suy nghĩ nó không che mờ đi cái sự sáng tỏ ấy chú.
Ừ.
Thế thì con thấy là khi thấy thì rất tự tin là ồ hóa ra mình đang ở trong Chẳng mình đang đang là sáng tỏ rồi.
Một bên là suy nghĩ server sáng tỏ được.
Đúng rồi.
Đúng không?
Vâng. Đúng rồi.
Một bên chỉ có sáng tỏ mà suy nghĩ không che mở được.
Không che mở được. Dù dù nó xuất hiện thì nó được nó được thấy là sáng tỏ chứ không phải là suy nghĩ nữa.
Ừ
thì con hay hay dùng cái đấy
cũng hay đấy. Như con con thể dùng một thứ rất là dễ dùng là kinh là cái sự sáng tỏ nó ra này rất dễ thấy tận dụng tính tính sáng tỏ của biết ấy. Vâng. Con thấy sáng thỏ đấy bản chất là con đang con đã cắt rồi
với điều kiện là cái sáng tỏ đấy là cái m cái suy nghĩ nó không che được cái sáng tỏ đấy cắt xong rồi đấy con nhìn sáng tỏ này con nhận ra nó là cái cái một cái gì đó
sau đó suy bay ra mà không che được nữa
không che mở được
thế thôi nó k chuyển đơn giản thôi
cái rất nhanh để kiểm tra đấy
rồi nhân Cái mà sáng tỏ rằng là cửa rất nhanh, cửa rất dễ và nhanh dễ v ngay đây này. Nhanh vì có gì khó đâu. Đó như tuy nhiên có hai loại sóng tỏ rõ ràng. Một loại là mình nghĩ ra sóng tỏ rõ ràng thì một suy nghĩ một lúc là nó che hết.
Còn một loại là sáng suy nghĩ không xo được. Nó không cách nào xo được luôn. Đấy không xem nữa. Không nói gì nữa luôn. Nói gì cũng vô nghĩa luôn. Đấy là con đã không tham gia vào suy nghĩ đấy. Lúc sáng giỏ rang xong nghĩ ôi mai phải về quên tết thế là che luôn. Nếu thì đấy không phải là sáng tỏ đấy là cái sáng tỏ rang chưa chưa vẻ xịn đúng không? Nhưng mà cái không che được ấy thì là xị
nó bảo thì mình thấy suy bay ra bảo thôi nhưng mà kết hợp vũ trang càng tốt thì su bay ra tự động tự đến tự đi là đẹp nhất rồi nhưng mà chưa thấy ai nói đặt có thứ rất quan trọng mọi người hãy quên có ai nói có ai
có ai nhận ra không Nào thế anh bắt đâu đ anh nhận ra con thì thấy là ừ nếu mà mình một bên là nhìn vào nội dung suy nghĩ đúng không?
Một bên là nhìn vào kinh nghiệm
phân biệt
mà nhớ nghĩ Hải Nam quá không hiểu thu hỏi gì luôn kinh không
con thấy tình yêu bạn giòng đ mê mờ thế nào không nẫn luôn nẫn luôn gì nữa bình thường anh sáng suốt lắm thì không hiểu nói gì luôn hả phân phân biệt tới việc là đang nghĩ đây là trải nghiệm giác ngộ và với việc là đã cắt xuyên ạ thì khi mà
nhớ được bài đề bài đấy. Ok.
Tại vì ừ con có một cái đoạn mà mà cứ lên lên xuống xuống ấy là lúc đấy con thấy rõ cái việc là nghĩ đây là trải nghiệm giác ngộ nhưng cứ tưởng thế là đúng rồi, thế là thật rồi đấy. Thì khi mà nghĩ đây là trải nghiệm giác ngộ thì rất nhiều suy nghĩ nổ ra và luôn cảm giác là phải tham gia ấy. Lúc nào cũng cảm giác là phải tham gia, phải làm một cái gì đó và chỉ thấy cái nội dung suy nghĩ bảo ấy thôi.
Biết phải nghĩ, phải phân biệt nhiều lắm.
Vâng. Kiểu phải rất rất nhiều ch
đúng không? Các con chị anh nó rất hay đấy. Khi mà mình thấy sự thật thì mình không muốn phải cái gì nữa, không muốn nghĩ gì nữa.
Còn đã muốn nghĩ gì đó nghĩa là chưa thấy. Đơn giản không?
Vâng.
Ý hai vợ chồng hai người này hay không?
Hai người này. Không
rất đơn giản thôi. Con còn muốn nghĩ hay con đã sai con đã đâu đấy trong suy rồi. Còn muốn nghĩ mà
con còn muốn xác quyết, con còn muốn phân biệt,
con còn hỏi đấy là cái gì? Tất cả đấy là con đều đang con chứng tỏ con đang vẫn trong nghĩ rồi. Cái kia ở ngoài suy nghĩ nó không có nhu cầu phải nghĩ lại cái gì cả. Đấy phân biệt rất tốt đấy. Cặp đôi này hay không?
Người ta người ta khúc khích khúc khích có lý do cả. Khúc khích lý do. Ừ. Con nói một xí là hôm lúc sư phụ dạy về bí kíp ấy, bí kíp thiền ấy thì con mới phát hiện ra là tất cả những cái gì nói dù là một cái kiến đẹp nhất mà sư phụ đã dạy cho bọn con ấy thì cái đấy nó không phải là cái cái trải nghiệm đấy. Nó ý là nó không phải sự thật. Tức là chống không sáng tỏ rất nhiều thứ để trỏ về ấy thì mình rất một cái kinh nghiệm sáng tỏ đang là ở đây nhưng mình lại đ đối chiếu với một cái ngón tay chỉ trăng ấy.
Xong lại dùng một suy nghĩ lại cứ bảo là là cái đấy hay không là cái đấy. Thế là cứ ở trong cái đống đấy mà không không hiểu được cái kinh nghiệm đó. Thì cái hôm đầu tiên là giống như là con cảm giác nó giống như là đánh liều thôi. Tức là hôm đấy là là hôm nay kết quả như nào cũng được là chỉ xem thôi ấy. Thì khi mà không ngờ là lúc mà xem thì thì tự nhiên lại lại ô đây đây chính là cái kia nghiệm này. Ý là thì con con phân biệt cái giữa cái việc là cắt xuyên là như nào? Khi mà khi mà cắt xuyên thì thực tế mình thấy mình không phải là cái suy nghĩ đấy. Tức là Tức là ừ suy nghĩ hiện lên mà cảm giác như kiểu ờ hiện lên đến đi và tự giải phóng ấy. Nó giống như là khi mà mỗi lần có một cái suy nghĩ bình thường mình thấy một suy nghĩ hiện lên ấy thì khi mà cắt xuyên là lúc mà nhìn vào đó thì khi mà nhìn thẳng vào đấy thì mình thấy là đã nó đã giải phóng luôn rồi. Thì suy nghĩ lúc đấy mình không thấy là mình là cái người nghĩ đó nữa. Mình không phải là cái suy nghĩ đấy nữa và không không còn quan tâm nội dung gì hay là nói gì nữa. Đây con cảm thấy có cái sự nghỉ ngơi và không cần quan tâm nội dung đấy là gì nữa và không giống như là không thể cái gì có thể lay chuyển được. Đó
rồi nào anh gần đạt được rồi đấy.
Xong kiểu mô tả
gần đạt rồi đấy. Có muốn có ai muốn nói không?
Không
gợi ý nhá. Gợi ý gợi ý.
Vâng.
Nó liên quan đến suy nghĩ.
Ừ. Liên quan đến mối quan hệ con suy nghĩ. À th người nghĩ
đấy vì vì vấn đề là đây là một bên là đang nghĩ rằng mình
trải nghiệm giác ngộ một bên là
trải nghiệm ngộ đấy ý là có một cái cũng rất là dễ rất nhanh
bố liệu của con phải suy nghĩ à có ai nhanh trí sáng dạ nói được không nhỉ
đó thì còn nếu như thế thì con thấy là có cái là nói đây Lỡ nói mất rồi. Có anh chị em nào cứ chỉ điểm
chẳng cứ chỉ điểm sau bất nhị bao nhiêu nhở? Số bao nhiêu?
Sau bất nhị là 26 à là đến ai?
Sau bất nhị là 14 Hải Nam Tuệ Anh và nóâng sau Hải Nam tệ anh là ai?
12 Truy Nguyên đào với nhau. Mod
à có ai muốn nói được ai nghĩ là cái gì không?
Nói Bích nói được mà nói gì Bích nói.
Thì cái này thì có cái trong thiền thì con thấy là có lúc là tự dưng thấy là mình như là người đang ngồi để trải nghiệm cái này nhưng mà xong thì lúc n không phải Tại vì ngay từ đầu thì đã thấy là đây chính là trải nghiệm giác ngộ rồi chứ không phải là có người nào ngồi để kinh nghiệm cái cái trải nghiệm này nữa ạ. Thì cái lỗi mình hay gặp nhất là mình là cái người hành giả ngồi thiền. Tức là mình tin mình mặc định như thế ạ. Thì nó dẫn đến cái vô số nhầm lẫn bên dưới thì kể cả có thấy cái này thì cũng là cái người một người hành giả đang kinh nghiệm cái này chứ nó không phải là thực sự là một trải nghiệm giác ngộ trong sáng ấy ạ. Một cái trải nghiệm giác ngộ trong sáng thì chỉ có trải nghiệm thế này thôi và bất kỳ một cái suy nghĩ cái nào khởi lên từ đấy thì nó cũng chính là cái trải nghiệm giác ngộ này. Ngoài ra không có gì khác nữa. Đấy không
lại hồi nãy con định nói là cái ý là cũng liên quan đến suy nghĩ á thì con tiếp theo cái ý của Tuệ Anh thôi là con thấy nhiều lúc nó con thấy là nó rất là thực tại ấy. Tức là vì đã không bị không bị đấu tranh hay là phân bua gì với suy nghĩ nên tự dưng không bị nó kéo đi á thì tự dưng nó rất là thực tại thôi. Cứ nó thự tại thôi chứ không biết nói gì. Thì cái này thật ra con thấy trong cái ý của chị Bí với cả chị Chang có vài vài ý rồi đấy là nếu như mà ở cái trạng thái mà chưa cắt ấy ạ, chưa cắt xuyên ấy mà đang còn bị xà quần với suy nghĩ ấy thì lúc đấy chắc chắn là có cái tôi là người nghĩ, suy nghĩ đến từ tôi đấy. Suy nghĩ đến mình nghĩ, suy nghĩ đến từ mình, hành giả nghĩ đấy. Còn à ờ thì lúc đấy là chắc chắn là chưa cắt xuyên rồi vì ít nhất là Nhưng chị Bí bảo là có hai, có cái tôi, có cái mình và có cái suy nghĩ. Suy nghĩ đến từ mình. Và thứ hai là nếu như mà đã cắt xuyên rồi, thấy sự thật rồi thì thì không tham gia thì lúc đấy á mình không tham gia vào cái hoạt động của suy nghĩ nữa mà cái suy nghĩ nó tự đến, tự đi ấy thì sẽ thấy được là suy nghĩ nó đến từ đâu ấy. Suy nghĩ nó không hiện ra nó không đi kèm với cái mình ở đấy nữa thì mới thấy được. mới bất chấp được bất chấp suy nghĩ và nhận ra cái bản chất của nó rồi còn lại không
nãy nghe thì con đang nhớ ra một cái điểm là tức là đấy giả dụ như là mình đang xác quyết bằng suy nghĩ đi, đang nghĩ là đây là trảnh bằng suy nghĩ thì thật ra suy nghĩ nó rất là quan trọng tại vì đấy là cái điểm neo ấy. thì cái việc nó lung lay hay là nó nghĩ thế này thì khác nó rất là quan trọng ấy, rất là ảnh hưởng, rất phải đáng quan tâm. Nhưng mà khi điểm neo là cả cái kinh nghiệm đang là ấ thì lúc đấy suy nghĩ nó bình đẳng với những cái sống động khác ấy thì nó không còn quan trọng nữa, không cần phải làm gì với nó nữa. T ạ. Khi con nghĩ rằng con đang trải nghiệm đúng không? Thì chắc chắn đấy là con đang ở trạng thái của người nghĩ.
Chắc chắn luôn. Con kiểm tra trạng thái mình là người nghĩ hay mình không phải nghĩ đâu. Trong lúc con nghĩ rằng con đang trải nghiệm thì hoàn toàn có thể là con trải nghiệm hoặc không đang trải nghiệm. Kiểm tra xem con nghĩ người nghĩ hay không. Đấy nó đơn giản thôi. Con tin con đang trải nghiệm thì kiểm tra xem có phải người nghĩ không? Nó kiểm tra thấy con người nghĩ thì sao?
Chắc chắn là con đang nghĩ.
Chắc chắn là con đang nghĩ
đang nghĩ chắc
chỉ có nghĩ mới ra cái đấy thôi.
Đúng rồi. Đấy là cái rất ngắn gọn đơn giản thôi. Để phân biệt
mục tiêu của c là phân biệt mà phân biệt là không bị lừa.
Rõ nữa này. Này rõ
đúng như kiểm tra Nghĩ ra con là người nghĩ thì sao giở rĩ?
Con là người trải nghiệm đ
con người nghĩ thôi vì con đang nghĩ con đây con nghĩ đâ con nghĩ đây trừng tại này
đúng rồi
con nghĩ là trừng dại đúng không? Thế kiểm tra con là người nghĩ thì chắc là rởm rõ
lởm chắc rồi khỏi ban Đấy cực kỳ ngắn gọn được rồi. Ừ
khi con đang có niềm tin là ch thực tạ nó con sẽ bị lừa nhất đúng không nhỉ?
Chứ còn không tin thì đương nhiên là có sao bị lứa. Con phải tin còn nhựng tại rồi xong mới con mới tự tin vào thiền đúng không? Con vận đúng không? Thì có phải thực chất là con đang tin rồi không?
Lúc đấy là hoàn toàn có ví dụ với cả ví dụ bí là 70% bị lừa là thật
với Minh Hải là 9 8 phẩy mấy 8,8% là bị lừa. 1,2% là thật. với Phúc Khải là 12% bị lừa 12 đúng không?
12 cũng không bị lừa nó không bị lừa và 88% là
thế cái số vừa sau nó hiện đấy thì con con phải có kiểm tra thật nhanh chứ
đấy con là người nghĩ th bây giờ chắc rồi đấy siêu nhanh và đơn giản phép thử rất nhanh không
nếu mà thấy mình nghĩ thì thôi suy nghĩ thôi lại là suy nghĩ rồi lại phải cắt. Nó phải cắt rồi
mà đơn giản hơn. Nó chỉ thế thôi này.
Đúng không? Khi suy chạy qua chạy lại con phải nghĩ không? Không phách kiểm tra đơn giản gì nữa. Nếu con nếu con kiểm tra thấy là ừ đúng rồi. Mình là người nghĩ thì Chắc chắn là con không phải đang ở trong sự thự tại rồi. Con đang ở trong đấy.
Con không trong giác ngộ rồi. Có đơn giản không?
Đơn giản.
Check. Che check rất đơn giản.
Check đơn giản.
Và nếu con thấy là con là người đang trải nghiệm à con là người đang nghĩ thì con phải làm gì?
Cắt
cắt
cắt đúng không? Phải cắt
nhìn thẳng vào kinh nghiệm thẳng
cắt cách nào cũng được. Ví dụ cách mà lúc nãy dụ nó gọi rất hay mà.
Ngoài suy nghĩ ra thể chuyển cái gì? Bỏ suy nghĩ ra thì thẳng gì? Đúng không? Câu của hú n câu gì nhở?
Còn lại cái gì? Một câu đơn giản vì con đang người nghĩ mà con đ là con là người tham gia vào suy nghĩ. Con nói c đấy xong có phải tự hấn cắt không?
Cắt tự nhiên không? Bỏ suy ra còn lại gì? Đ đương nhiên con tự bỏ suy ra không?
Đúng.
Và cái còn lại gì chính là cái cắt cắt xong đấy.
Đấy. Đây là chia sẻ có một cách rất ngắn gọn và làm con không bị lừa nữa. Đây còn nghĩ đây là con đây đây là trải nghiệm ngộ nghĩ xong đi xong kiểm tra xong thì có vừa xong ai nghĩ con tự thấy ngay là mình nghĩ thế thì hỏi câu như là phải cắt rồi đấy đấy đấy là câu câu đấy chư c cái việc con kiểm tra thấy rằng mình vừa nghĩ xong thể hiện rằng con chưa cắt xong thì đấy con việc là cắt một nhát thôi cắt nhát xong thiên Có nhẹ nhàng không?
Nhẹ nhàng.
Rất nhẹ nhàng. Đơn giản. Trước khi thiền làm một phát kiểm tra. Được.
Kiểm tra xong cắt luôn. Cắt xong thiền luôn.
Mượt không?
Mượt luôn. Cắt phóng phóng
mượt mà không sợ bị lừa.
Thế cảm giác tôi là người nghĩ, tôi là người vừa nghĩ là dấu hiệu bằng chứng luôn. Tôi là người đang nghĩ, tôi người vừa nghĩ xong thì cả hai cái đều là bằng chứng cho việc là con đã chưa phát xong. Đúng không? Mình cắt xong nữa là không tham gia suy nghĩ nữa thì mới cắt xong chứ. Còn tôi vừa nghĩ với tôi đang nghĩ thì tham gia quá gì đấy đúng không? Mà chả sao cả. Chưa cắt xong thì có vấn đề đâu. Có gì sai đấy đâu. Các cầ là một năng lực phân biệt là đã cắt xong chưa? Vấn đề coi là không biết cắt không phải là không biết cắt mà là
chưa
cắt chưa?
Không biết cắt chưa
không biết cắt như phải không biết không biết cắt chưa biết đây là cắt chưa hay đây là chưa cắt
vấn đề con là bị lừa rằng cắt rồi xong yên tâm ngồi xoa tay truyền 30 phút xong quay về đo 0% đúng không thỉnh thoảng có người trong nhóm 0% đấy hôm nay ai 0% không đấy 0% chắc cả buổi đ ngồi là tưởng là cắt rồi đúng không Con tập thói quen nghỉ ngơi ngoài suy nghĩ Thói quen đấy. Thói quen tốt, thói quen có lướt Facebook đúng không? Bản chất là thói quen tham gia suy nghĩ đúng không? Nên có một thói quen nghỉ ngơi ngoài suy nghĩ.
Nghỉ ngơi nhưng mà ngoài suy nghĩ.
Thiền
thiền đấy. Bây giờ bây giờ bây giờ nó thiền đúng không? Thể này nó chính là thiền.
Bây giờ chính là thiền đấy. Giờ là thiền
thiền nhiều lên đúng không?
Chuẩn rồi. Bây giờ chính là thiền nhiều lên.
Thiền
đúng rồi. Bây giờ thiền nhiều lên trước mắt là chính là thiền nhiều lên. Thiện được nhiều.
Ừ nhá. Giờ trước mắt thiền nhiều lên ngày nhiều ca lên.
Ừ mà đừng căng thẳng. Thiền thiền chính là nghỉ ngơi ngoài suy nghĩ
đấy. Hôm nay cho con một định nghĩa mới về thiền.
Đừng căng thẳng với thiền nữa mà thiên là nghề ngoài suy nghĩ.
Đấy một
cái nhẹ nhàng hơn nhiều. Thế còn con có nhiều ca khác nhau đúng không? Nhưng con thử trong các ca có một ca gọi là nghỉ ngơi ngoài suy nghĩ. Một cái cá định nghĩa thiên lần chị nghĩ. hoặc là nghỉ ngơi không tham gia vào suy nghĩ cũng được. Nghỉ ngơi không tham gia vào suy nghĩ. Mọi người ngoài suy nghĩ đ Người ngoài sĩ là cắt xong rồi nghỉ. Bản chất là cắt. Cắt xong nghỉ
cắt xong nghỉ.
Cắt xong nghỉ là người suy nghĩ đúng không?
Ờ nhiều v
cắt xong nghỉ chứ chứ không phải là cắt xong lướt Facebook. Nó đã chên giản thôi. Bình thường là công cắt xong lướt Facebook thì là cắt xong nghỉ.
Cái này cứ phải cứ phải thiền đâu. Nói chung là m này muốn thiền nên cứ nh. lên
thôi đơn giản truyền nhiều lên thì nhiều lên hết nhiều lên là nhiều lên
ch nhiều lên hết
còn sai nhiều thì kinh nghiệm nhiên rồi sai biết nào đúng
thôi nhưng phải nhiều đã kinh nghiệm đúng rồi từ chỉ thôi tá nhau
rồi rồi
lãn chưa ch nào mình
thôi nghỉ nhá
nghỉ đi mai còn học mấy buổi nữa cơ nghỉ đi nhá Mai còn
mai kiểu gì có cái khai sáng như mà thôi. Nói chuyện lúc ra khai sáng là
nghỉ đi nghỉ đi nghỉ
tên là phân biệt giữa trải đang gì đấy cái câu cái câu nữa đấy phân biệt đang trải nghiệm giang hồ và đang trải nghiệm phân biệt đang nghĩ và đang trải nghiệm
phân biệt giữa đang nghĩ
chỉ nghĩ phân biệt giữa chỉ nghĩ
nghĩ là đang trải nghiệm
phân biệt giữa nghĩ đang là đang trải nghiệm và trải nghiệm ngộ
giữa nghĩ là đang trải nghiệm và trải nghiệm vă nghệ và đang trải nghiệm vă ngộ tượng đúng không là đang trả gác ngộ với đang trả nghiệu ừ Chứ không gì ok về với con này con 3 gi mai còn được bắn luôn bắn biết đau đầu
t chà chào đi chà
với cả với cả gọn ch diễn
này cái này này cái này kia
yes thôi good mắt quá