Nhóm tư cho Vũ Toàn, Minh Ngân trước khi Sư Phụ giảng
Bản gõ chi tiếtTranscript
Nay có Vũ Toàn 2k60 1k72
đau nòng Minh Trang.
Ủa
à quên Vũ Toàn có khắp cắp sách trong Minh Trang đâu nhỉ? Nh
vâng có liên quan đâu
tưởng là cắp sách cho Minh Trang vẫn thấp thì mới là vấn đề.
À có Chí Dũng 60,
Chí Dụ Vũ Toàn
chị Minh Ngân thì 2k70 2k90 trung bình đúng 80
chị Minh Nghinh Ngân
có B ngoài ra dưới 80 có Tuệ Vân 60.
Tuệ Vân
hết rồi ạ.
Thế là tự người xem à?
Vâng.
Phiêu bao nhiêu?
Chị phiêu đúng 80 ạ.
Ok. Thôi 81 đi.
81
chuẩn đi. Chuẩn là 81 đi.
Đọc nào. Đọc sách tuần.
Thế thì con đọc
đ s chuẩn nào.
Thế thì đọc 80 thì có thêm chị Phiêu, có thêm Minh Hải, chị Minh Ngân. Đấy những ai th đọc đọc một danh sách không cần
chị Thùy Anh
Thị Anh 80 à
80
what
Tuệ Anh 80
Tuệ Anh 80 anh Trời ơi
Tuệ Anh dưới chuẩn rồi con nhá
sư phụ đang lên 81 là
bây giờ chuẩn mới là
đông gấp đôi luôn rồi 100 thì dới chuẩn hết
chuẩn bây giờ 81
rồi những người thứ 81 đọc đọc đi từ dưới lên trên đi Trình đi
mình phải đi không
trình họ tự đoán tại sao mình 60 đ các thứ đi. Hôm nay buổi trước đ kinh nghiệm thôi. Hôm nay sụ sẽ không giảng mà các bạn sắc sẽ giảng
vì nay nhiều bạn 100 rồi nên sự không cần giảng nữa
nào.
Đấy trong video là đủ những gương mặt bản 100 đấy.
Bây giờ các bác 60 nói trước
60 đây.
Đọc danh sách 100 nghe nào.
Bác Minh Hải 80.
Hôm nay có bác bác nhị chị Quế chị Bích và chị Vũ Trang là danh sách là 100.
Ok. Đấy những người đấy sẽ là thầy Giáo
xin thỉnh
còn những người dưới dưới 81 là giới chuẩn thì là phải nghe chị
nào bắt đầu đây mấy bạn dưới 6 đây
60 thì Vũ Toàn online à chí Dũng thì sau
chưa thấy Vũ Toàn Vân thì cũng Tuệ Vân có online không
Tuệ Vân chưa thiếu Tuệ Vân thôi.
Tuệ Vân phải chung cử cái này
không gọi được Tuệ Vân à cửa anh Minh hả
Toàn đã đến
trách nghiệm gì
anh không biết à. Hiện thấy Vũ Trang gọi cái đúng lúc chạy qua đây.
Ô thế thế anh mới lên thì anh mở cửa Vũ Toàn người bạn
rồi.
Ai lên muộn nhất thôi. An anh mic ch
vào trong đi đây này.
Đang gần được chữa lành
bắt đừng
đừng ném tiền qua cửa sổ thế của anh. Đi vào chế chỗ đấy lần sau cho góc tiền mua mic đỡ ném nhân quả
à chỗ đấy không nhìn thấy à
mấy triệu đấy đúng không
không sao
học kém ưu tiên học giỏi
thầy bảo ông nào ném xong cho vào danh sách có thể được mua mic nếu mic này hỏng
lại bây giờ làm gì trình
đ To toàn tí cũng lên gần rồi mà lên 72 rồi thì lên 90 rồi gì đấy
sặc bác s Sạch lại thiệt
này. Em nghĩ anh vứt vào cái chỗ này to hơn này. Thôi được rồi để em nh
còn hai miếng còn táo chị bị cấp này.
Hai miếng đế miếng
không mọi người vứt róc vào cái chỗ đang còn táo ấy.
Tôi xin được cái chòi
m anh đang cho em bay 100k nên là Anh nhớ mày muốn đ anh chả tiền đả nhá.
Em phải nhìn mặt sắc mặt anh vừa sống
nhân quả
rồi mặt trang này
không có 100k là em để nang đâu đấy
hết
mấy mấy cốc nước nhá
toàn
em quên nhở
em quên hai lúc thì anh không nhớ mặt toàn nước thôi em lại anh nước Rồi bắt đầu thấp nhất đi. Bạn nào thấp nhất bắt đầu đây.
Toàn ý tiên nói trước xem
hoặc là trình đó xem t nhưng mà đ nói với các bạn thôi vì các bạn biết cách rồi nên sẽ không hôm nay không giảng chụ nghe các bạn giảng thôiụ dự giờ ấy
dự giờ đúng rồi giáo viên dự giờ
nên là con hoặc là con trình hoặc là con đoán luôn hoặc các bạn ch giúp bạn giúp
bắt đầu từ hôm hôm trước đang ngồi tư xong là bí ra
xong tư xong rất tự tin 12% dụ đấy là kiểu xem nào. Cảm giác là như hôm qua em ngồi thì thấy rõ là mình kiểu vẫn kiểu tự tin nhưng mà trong góc độ là mình không biết thế nào là đúng ấy.
Đấy kiểu phần quan trọng kiểu cứ tự tin lâ vậy thôi chứ cứ thấy ngụt ngụt thì cũng cứ lao lên chứ. phòng thôi cứ tự tin chưa lâ được đoạn
tức là nghe nghe nghe bí tư về các a t là các phần ấy thì mình đồng ý hết những phần đấy nhưng có vẻ nó chưa phải là cái mình tự thấy thế mà chỉ là nghe thế thì đồng ý thế thôi
như mình sư phụ nói mình đấy
đấy thì
hết mà
nhưng mà không hiểu không
từ ra nó lại ra vấn đề đấy thôi Còn hôm nay thì trước khuyên thiền thì đọc cái đoạn sư phụ post cái bài thơ không phải đoạn bài thơ mà cái đoạn hôm trước trên nhóm Zalo ấ thế nào thiền đúng thế nào thiền sai xong là vào thiền thiền thì cơ bản mổi 22k đầu thì kiểu cứ ngủ gà ngủ gật đấy th cảm giác này nó chỉ là xác quyết theo kiểu về nhận về lý thôi. Còn về kinh nghiệm thì mình khi mà ngủ như thế thì mình à vẫn nhìn được kinh nghiệm nhưng mà nó rõ ràng có một cái nhu cầu là phải kiểm tra chứ nó không ở cái kiểu là bất chấp
cho kiểm tra là mình hữu lắm chia sẻ nhệ tâm ý nó chị bị vật vã nhất đấy thì là khổ chị sớm
thế xong một ca sau nữa thì thấy là hôm nay cảm thấy không đủ thế xuống thêm ca nữa thì đang chỉ mò mò thôi thì có thấy Có một điểm hơi khác là mình à ví dụ như có một cái đoạn thấy có một người đi qua thì mình biết là thế nào gọi là chỉ là gọi là trải nghiệm ừ theo kiểu là ơ nhìn thì đúng là đang hiện ra thì hiện ra là trải nghiệm rồi thì cái chỗ mà hiện ra đấy nó có tách khỏi cái trải nghiệm chung đâu. Thì thì có thấy cảm thấy nó rõ hơn ở cái phần đấy một tí. Thế nhưng mà rõ ràng là rõ ràng là vẫn có cái nhu tức là không dám thả ra. Cảm giác là nếu mà nghi ngờ thì vẫn check và mình cũng xác định là thật ra là việc của mình nếu nghi ngờ thì mình phải check thôi. Không không không cảm thấy đấy là vấn đề quá lớn. Nhưng mà nếu mà xét trên tinh thần là như hôm s nói là nếu mà biết đúng thì nó phải là 100% sao lại là dưới 100% được thì cứ mò mò thế đã. Còn chưa biết Đấy các chị các bạn các em có ai đóng vai sư phụ giúp bạn Vũ Toàn nào. Chị Trang đồng cảm đầu tiên kì
chia sẻ đi.
Hay em nói về phần về phần tư trước đi em. Cách cách tư như nào? Ví dụ như là tư thế nào là ngoài kinh nghiệm hay là trong kinh nghiệm?
Ừ đúng rồi. mình bảo mình tin một thứ có thật thì xét trên góc mấc độ đầu tiên là ngoài cái trải nghiệm hiện tại thì mình tin là có cả một thế giới bên ngoài kinh nghiệm. Ví dụ bây giờ tin là có vợ ở nhà, có con ở nhà, không hề có trong trải nghiệm nhưng vẫn tin là có cả một cái thế giới sẵn có bên ngoài. Thì cái logic đơn giản là chỉ có thể dùng trải nghiệm đúng không? Có là có trải nghiệm thì không thể là chứng minh cho một cái thứ tồn tại bên ngoài trải nghiệm được. Thế nhưng mà bên trong kinh nghiệm này thì có gì? Bên trong kinh nghiệm này này vẫn đang tin là có nh những vật bên trong kinh nghiệm. Ví dụ như nhìn thấy bí thì tin là có bí. Thế nào mà có bí thì cái bí mà tồn tại trong kinh nghiệm này thực ra vẫn là một cái ở ngoài kinh nghiệm bởi vì là nếu mà rút kinh nghiệm ra thì phải có bí ở đấy cơ thì mới là có. Còn rút kinh nghiệm ra mà không có bí nữa thì ra bí chỉ sự hiện ra thôi.
Tức là bản sân trong trải nghiệm cũng không có vật gì cả. Đấy thì từ hai cái đấy thì xác quyết được là toàn bộ thực tại nó chỉ có cái trải nghiệm này thôi. Không có nó bên ngoài không có khác trải nghiệm này. Thế sau đấy đến phần những cái vật gọi là vật vật mình kiểm tra được gọi là vật hô đấy thì mình kiểm tra kiểu đấy được. Nhưng mà có những cái vật theo kiểu như là các trạng thái khác nhau này, quên hoặc nhớ này hoặc là có suy nghĩ hay không này. Ví dụ như mình nghi ngờ hay nghi ngờ nhất trong th cái phiên thiền là liên quan đến việc quên mới nhớ chui suy nghĩ. Ví dụ như là nghĩ về một cảnh nào đấy thì có phân biệt là cái nội dung suy nghĩ thì đấy là tin về những vật vật gọi là vật trong nội dung suy nghĩ thì bằng cái xác quyết trước mình đã đã trách đã gọi là rõ ràng rồi. Thế nhưng mà còn cái gọi là vật suy nghĩ thì nếu mà có vật suy nghĩ thì nó cũng phải khác cũng phải tách ra khỏi trải nghiệm được. Nhưng rõ ràng là suy nghĩ nó chỉ hiện ra trong trải nghiệm thôi. Thì Thì bằng cách là nhìn vào trải nghiệm và thấy rằng là tức là khi xác định được cái trải nghiệm này chính là là chân thực tại là là là trọn th gọi là gì? Trải nghiệm giác ngộ rồi. Thì từ cái trải nghiệm giống như kiểu xác định là thế nào là mặt biển rồi ấy thì rõ ràng trên mặt biển hiện ra những cái cơn sóng suy nghĩ này hoặc là những người khác nhau, những cái vật mà xuất hiện trong kinh nghiệm ấy. Thì từ cái trạng thái của biển nhìn thấy rõ ràng là cái gì xuất hiện nó là xuất hiện nó là trải nghiệm nó không tách khỏi được cái trải nghiệm chung thì thì dùng cái đấy là một cái gọi là bằng chứng hôm sang nói là bằng chứng gì nhở? Bằng chứng trực quan để dùng chính chảnh dùng chính nghiệm để để là lời khẳng định. Thế còn lúc ngồi thì nó sẽ ngồi trên tinh thần là những cái thì nghi ngờ nó là cái cơ hội của mình chứ còn nếu xác quyết ban đầu xong giữ xác quyết đấy thì nó cũng nó cũng là cảm thấy nó chưa đủ. Thế cho nên trong thiền thì nó sẽ có những nghi ngờ nổi ra và lúc đấy thì mình sẽ sẽ xem cái nghi ngờ đấy là gì.
Tức là nó vẫn ở trên tinh thần là cần check. Nếu có nghi ngờ thì check cho nó đấy. Hiện giờ em đang như vậy.
Thì sau cái đợi tư ấ em nói về cái mà em đã thầy thuyết phục rồi hay là em chỉ nhớ lại những cái mà em đã là
tức là chiều nay em ngồi em tự tự đấy.
Ờ nhưng em thấy thuyết phục chưa ấy.
Cái cái vừa em vừa nói
tại vì nghe thấy nó hơi ngập ngừng
tại vì thực ra là hôm trước chị mới phát hiện ra là hôm trước nói chuyện Hồng Phương ấy thì là
à ok rồi tức là hôm trước ở lớp thuyền một thì mới phát hiện ra là bạn Hùng Phương bạn làm một cái tập sai. Xong rồi khi mà bạn bảo là ơ em tập thế này là bởi vì em đã nói chuyện với thầy Nam. Thầy Nam dạy em hai phương pháp.
Ừ.
Thế là thế hỏi thế thầy Nam dạy em như thế nào? Thì bạn đã repeat lại lời của thầy Nam rất là đúng. Nghĩa nghĩa là khi mà nói lại cái mà mình được dạy ấy thì mình nhắc rất là chuẩn. Nhưng mà đến lúc mà mình áp dụng ấy thì mình không áp dụng cái đó. Mặc dù mình rất nhớ lời nhá nhưng mình không áp dụng thì chị mới phát hiện ra là Xong bắt đầu mép lại về cái mà hôm sư phụ dạy mình và sư phụ hỏi mình trả lời thì được rất nhiều cờ nhưng mà đúng là mình trả lời đúng theo kiểu là nghe cái phần bề mặt ấy
xong rồi là mình nhớ cái lời bề mặt đấy và mình trả lời theo đúng cái lời bề mặt
thì vô tình nó đúng chứ còn thực ra là mình không hiểu cái đó nên khi mình trả lời thì bằng đúng giống giống như kiểu thuộc rồi thế là trả lời theo cái thuộc đó thì nó khác nhau ở chỗ là sau khi mình Mình nghe cái đấy và mình đã thấy thuyết phục chưa? Nếu mình thuyết phục rồi thì rồi thì mình sẽ làm theo được. Thì đấy là của mình. Còn nếu mình mình nghe và mình mới mình mới nhớ cái đấy thôi nhưng mà mình chưa thuyết phục, mình chưa cảm thấy đúng rồi. Thực sự nó là như thế thì đến lúc nào mình lại không hề làm giống như mình nghĩ. Cứ bảo là vì vừa nãy nghe nghe Vũ Toàn nói cái đoạn đấy nó không thấy tự tin ấy, nó cứ ngập ngừng ngập ngừng ấy. mà thường nghi ngờ trong thì toàn kiểu như cả như thiếu a ấy nhỉ. Kiểu
kiểu như anh chỉ nhắc nhắc lại một cái kiến mà anh ấy nghĩ là nó cũng nó logic
nó logic nhưng mà không không a không dùng nó để thực sự thấy
chậm đi bác ơi.
Không là thế thôi người sao lắm
nhưng mà em hỏi là anh đã thuyết cái đoạn Không có gì mà trải nghiệm được
đó. Hôm nãy em nghe cái đoạn đấy em thấy nó hơi ngược ngược nha. Giống như hôm trước Châu Anh cũng bị ngược ngược đoạn này này. Vì cái logic này thực ra mà nói dễ thì dễ nhưng mà nó lại rất là khó để mà hiểu hiểu đúng ấy.
Ý là
lúc nhá lúc anh nói thì em nghe là anh nói là không có gì ngoài trải nghiệm thì rõ ràng là không có ví dụ ở đây thì không có Huế, không có vợ con ở nhà nhưng mà xem con xem có gì ở trong cái này không thì thường nếu mà bọn em làm như bọn em sẽ làm xem không có gì ngoài có cái gì ngoài cái trải nghiệm này không đã. Ừ.
Cái trước mắt mình trước đúng không? Bởi vì thực ra là mình luôn tin cái này có ở đây rồi thì khi mình quay lưng đi nó vẫn ở đó chứ không phải ngược theo kiểu là không có gì ở ngoài kia nên ở đây thì lỡ có thì sao ấy nó sẽ bị cái tâm lý là bị sót như thế. Và lúc trước ấy thì vì sư phụ dạy mình là biết và có thật ấy là vì mình tin là vì mình không được sư phụ dạy cái logic này đấy nên là mình mới thấy là vừa biết vừa có thật. Chẳng qua nó không phải là vật to vật nhỏ như này thôi mà nó là một cục biết có thật. Thế là mình không hiểu thế nào là mình tin có thật. Thì cái logic này em nghĩ là nó sẽ giúp mình rất là mạnh cái việc là niềm tin thâm căn cô đế của mình. Vì sao? cho mình tin một vật có thật ngoài trải nghiệm của mình. Thì sau khi anh phá được cái này thì anh mới thấy là à thực ra là thực ra đúng là không có gì ngoài trải nghiệm thật mà anh cực kỳ thuyết phục luôn. Đó thì anh coi lại cái chỗ đó xem sao nhá. Anh anh ngẫm thử xem còn tí nữa mà cần thì bọn em sẽ há với anh cái đấy chắn là vẫn còn chưa vững cái việc này không có gì mà trải nghiệm tại vì đúng như tại vì nhá Hồng Phương cũng y trang thế khi đứa con nó ở đấy mình không kết luận được là không có đứa con
phải đợi đứa con nó quay đi vào phòng rồi xong mình mới kết luận bảo không có đứa con
hiểu không nhờ? Tức là mình không thấy thì mình mới bảo là không có.
Ừ.
Còn thực ra mình vẫn tin là trước mặt mình đây là có.
Ờ nhưng cái đoạn này của em là nó không chặt chẽ. Nghĩa là mình thấy là mình không ra được một kết luận một cách rõ ràng là không có gì ở ngoài trải nghiệm cả.
Nếu mà vợ nhá phải là ngồi đây thì không có vợ. Nhưng mà khi ngay cả khi em về nhà em nhìn thấy Huế sờ sờ trước mặt cũng không thể nào có Huế được.
Lâu đấy mới tự tin. Đúng không?
Đúng rồi.
Em phá từ ngài trước là vì mình sợ mình sợ nó xuất hiện ở đây là nó có
phá từ đâu cũng được nhưng mà phải phá được nó là không có.
Như nếu đã phá bà Huế là phải sạch sẽ bà Huế đã.
Chư có nói chước mặt còn không có nữa là sau lưng cứ hỏi không có bố mẹ còn quê thật hả ấy.
Th sao cái này là kinh nghiệm của em. Tức là khi mà mình cũng tư nhá nhưng mà nếu mình không ngồi với mình mình tự làm lại logic ấy thì ví dụ như của tớ là mấy cái hôm nay là khi mà sư phụ nói rằng là con học nhưng mà con chưa chắc đã xác quyết bằng logic của con đâu.
Đúng rồi. Thì bắt đầu mình phải ngồi mình rà từng cái một luôn á. Tức là mình thấy là vì sao mình tin là ờ ba mình ở nhà có thật. Vì sao mình tin là mình có thật? Tức là mình mình chẻ cái đối tượng đó ra để mình mình thấy là cái niềm tin của mình tồn tại là như thế nào. Ví dụ mình thấy rằng là là ô ba ở nhà thì là ví dụ ba bây giờ ba đang ở quê nhưng mà khi mình gặp thì mình thấy là ba ba mình trước mặt nhưng mà mình cũng trẻ nhỏ kinh nghiệm ra giống như sư phụ nói thôi. Mình có cái gì? Mình có trải nghiệm này, trải nghiệm nhìn đầu tiên là tới tới chia ra hết. Tức là mình mình làm sao mà mình thuyết phục được là không hề có ba nữ trong trải nghiệm hết. Mình chỉ có trải nghiệm thôi.
Đúng rồi.
Mình chỉ có trải nghiệm thôi chứ không hề không hề có ba mình ờ gọi là không có ban mình tồn tại độc lập, mình chỉ có trải nghiệm này thôi.
Đấy thì là mình thuyết phục mà mình thuyết phục bằng bằng từng cái bằng chứng trực quan của mình ấy thì tự nhiên mình thấy à đúng rồi. Thế bây giờ không có Ba ngoài trải nghiệm. Thế thì tất cả các vật khác mình đang nghĩ là có ở ngoài kia có hay không
không kinh nghiệm được.
Ờ thế là nó kiểu như cái câu của sư phụ là không có gì tồn tại ngoài trải nghiệm nghe. Nó đơn giản lắm nhá. Nhưng mà mỗi lần á mình mình mỗi lần mình vẽ một cái đối tượng mình ra mình thấy ồ ồ cái cái này này đúng này. Nãy mình tưởng hiểu rồi mà không có hiểu gì hết. Hiểu rất là lờ mờ ấy. Lờ mờ ấy. Thế tức là khi nào mà trong lòng mình á tức là giống như là thựt ra là mọi người có thể là thuyết phục nha. Mình cũng thấy mọi người thuyết phục mình cũng thấy thuyết phục logic. Nhưng mà khi mình không ứng dụng cho cái nhỏ ấy là mình không có vỡ ra. Mình không có kiểu như là đúng rồi sư phụ nói trực quan này là đúng nà mình thấy từng đối tượng từng đối tượng này của mình là đúng như thế luôn.
Ừ
thì thì thì có thể là đâu đó là vì cái vũ vừ khi mà Vũ Toàn nói logic ấy thì cậu không phân tích một đối tượng là nó tồn tại như thế nào hết. Phải đi từ cái phân tích là đối tượng nó tồn tại như thế nào thì cậu mới phá được.
Phá được nh tin của mình ấy
chứ không phải là mình áp một logic của sư phụ vô. Nhưng mà mình phải mình phải thấy tin là tồn tại như thế nào. Mình đang tin nó tồn tại như thế này này nè. Th xem cái phương án của sư phụ chỉ là phương án để bắt đầu mình đi phá thôi chứ còn mình xem cái niề tin của mình ấy thì bắt đầu mình áp dụng cái sư phụ vô thì mình mới hiểu được là không hề cái tồn tại đối tượng đó mà thực sự mình có chỉ là có trải nghiệm thôi chứ không thể có một đối tượng nào gọi là tồn tại độc lòng và trải nghiệm tức là trong trải nghiệm này không có đối tượng nào hết ấy thì thì mình mới thuyết phục thì có thể là thật ra thì mấy hôm nay thì cũng là kinh nghiệm của của của mình cũng cũng đi túc tắc như thế thôi
thì ý là vẫ toàn thấy như thế nào
thế là nếu đúng không Mình hay phá theo kiểu là không trong trải nghiệm trước nhưng mà cảm giác là cái chốt và việc là ngay trước mặt cũng không hiện ra thì mình sẽ không để ý phần đấy nhiều đâu.
Cái đấy là cái quan trọng.
Ờ mắc cái đấy
mà nó lại đi qua đi qua từ phần kia trước.
Tại vì chữ ngoài của cậu nghĩ là ngoài cái trải nghiệm là bị nhầm cái từ ngoài nó rồi.
Ngoài tưởng là ông Huế ở nhà với lại ở ngoài ở đây đây tưởng là trong trải nghiệm đúng không?
Ngồi đây vẫn tin là Bích ở ngoài trải nghiệm
ngoài là toàn loại độc lập
khác với
khác trải nghiệm
khác trải nghiệm với trải nghiệm với trải nghiệm
độc lập với trải nghiệm
hoặc là đơn giản thế này anh tưởng em có sẵn ở đấy để anh đến đây. em đấy gọi là một cách nông dân ấy gọi là anh tưởng em có sẵn chả liên quan gì đến cái sự nhìn của anh cả ví dụ anh nhìn em là anh thấy em sao anh quay đi em vẫn ở đấy thì nghĩa là chả liên quan gì đến cái việc nhìn cái nhận biết của anh về em cả là cái trải nghiệm của anh về em ấy
đúng không đúng bình bình thường bình thường mình tin thấy không
là trải nghiệm của anh là một việc em là một việc khác
và em tồn tại độc lập với cái trải nghiệm đấy của anh em khác cái trải nghiệm của anh em là người còn anh là trải nghiệm đúng không rồi là em em tách rời với cái trải nghiệm của anh tách là sao ví dụ anh có thể đi từ ngoài cửa vào đây anh thấy với em chứ đâu có dính với nhau đâu.
Tức là bít nó ở đâu rồi?
Mình đi từ đâu tới mình thấy bít bít bí nó có sẵn ở đâu đó rồi xong rồi là mình mới thấy tức là tin rằng là
đúng rồi
không có mình trải nghiệm thì bít nó vẫn ở đâu đó
cái đ đơn giản khi anh quay lưng đi anh vẫn tin là có em ngồi đây đúng không
anh quay lưng đi đi anh quay ra nhìn
đúng không anh vẫn tin có em ngồi đây
chả liên quan gì cả không tin là mất đúng không
đúng không
khi không trải nghiệm vẫn còn
không trả
như vậy thì khi nhìn thấy bí thì vẫn Tin rằng khi không trải nghiệm thì vẫn có bí đúng không?
Đó đó là niềm tin đấy. Đúng
chưa? Đấy chính là tin là có vật ở ngoài trải nghiệm.
Đúng rồi. Ngồi ngoài
rồi. Ví dụ có đang ngồi đây xong có một cái ông từ đâu đi vào
rồi
trong sân.
Đúng rồi.
Thì mình tin là ông ấy có ở đấy tức là có sẵn ở đâu đó rồi xong đấy từ đấy từ cái chỗ đâu đó đấy nó mới đi vào trong trải nghiệm.
Ừ. Ừ. Thì ông mới tách rời thì rõ ràng là ông tách rời trải nghiệm của mình đúng không?
Tồn tại độc lập với trải nghiệm của mình.
Ông tồn tại độc lập với trải nghiệm của mình và ông khác. nghiệm của mình đây ví dụ này khác đ em là người anh vẫn nghĩ em là người còn anh là anh biết em đúng không
không độc lập trước sau đó thì sẽ khác nó dễ hơn được độc lập rồi
ừ độc lập
độc lập rồi
độc lập rồi tách rời rồi đúng không đã mình mình phải kiểm tra lại xem có đúng mình tin như thế thật không
đúng rồi
đúng rồi thế thì nếu như cái logic của sư phụ chứng minh được là nó không phải như vậy thì anh đồng ý là hóa ra là không có em đúng không có một vật gì cả đúng không nếu sư logic của sư hội chúng mình được là là không có gì ngoài trải nghiệm, không có gì độc lập với trải nghiệm, không có gì tách rời với trải nghiệm thì chứng tỏ là không có em được đúng không? Đúng rồi.
Mà em lại chính là chính là trải nghiệm luôn ấy. Bởi vì nó không tách rời với cái gì đấy thì chất của nó là cái cái đó luôn mà.
Trải nghiệm luôn
đúng không?
Mình thống nhất như thế đã nhá. Thì mình mới bắt đầu đi vào chi tiết rõ ràng ngay từ đầu như thế đấy. Thế thôi. Xong rồi cái logic của sư phụ là khá như thế đấy. Bất kỳ anh tin tin cái gì tồn tại ngoài trải nghiệm của anh thì anh kiểm tra xem nó có tách rời không, nó có độc lập không, nó có khác với trải nghiệm của mình không. Vậy nếu ba cái đấy nó không đáp ứng được thì chứng tỏ là nó chính là trải nghiệm của mình rồi. Nó không tách rơi trải nghiệm. Nó chính là trải nghiệm chứ có thể là cái gì khác được đúng không? Giống ngày xưa mình học biết ấy, hiện ra trong biết ồ mình phá một lúc không phải là vật ơ nhưng mà nó hiện ra trong biết không tách rời với biết
thì nó cho biết. Đấy thế đấy. Nhưng mà nó dốt ráo hơn ngày xưa bởi mình hiểu được vì sao mình tin một thứ độc lập tồn tại tách rời với mình vì là mình trải nghiệm không trải nghiệm nó vẫn ở đó. Nhưng hóa ra là mình thấy là ô chỉ có trải nghiệm thôi. Quay đi ở trước mặt đây đã không có thì đương nhiên là quay đi càng thấy là đương nhiên là không có thì mình mới thấy là ồ tự t được thì chỉ có trải nghiệm thôi, không có cái gì khác ngoài trải nghiệm.
Đây anh anh thấy thấy rõ hơn cái loại này không?
Trước mặt còn không có thì đương nhiên là quay đơn đi không có
mà trước mặt không có nghĩa là trước mặt chỉ có trải nghiệm thôi.
Đúng rồi.
Không có cái gì dưới cái trải nghiệm này cả.
Đúng rồi.
Rồi có cái chất thể vật chất khác trên trải nghiệm. Tại sao vẫn tin này có suy nghĩ nhỉ?
Ok.
Ví dụ như bí nhá thì nó ở khía cạnh là gì nhở? Trải nghiệm này
rồi
sờ sờ này mà vẫn chỉ là có trải nghiệm thôi.
Rồi
nhưng cái suy nghĩ là cái thứ không nắm mắt được.
Còn bảo nó có nhìn thấy gọi là nhìn thấy cái suy nghĩ theo kiểu là như một vật đâu.
À tại vì em không không nắm được cái logic là hiện ra thì chỉ là hiện ra thôi. Hiện ra
tức là cái logic này nó ho nó mới ở chỗ ấy là cái hiện ra này nó không thể chứng minh được là có một vật thật. Cái mình kinh nghiệm được là hiện ra đúng không? Nhưng mà cái hiện ra này nó có chứng tỏ là có vật hay không? Giống như suy nghĩ em kinh nghiệm được một sự hiện ra nhưng vấn đề là mình không phủ nhận sự hiện ra đấy. Mình chỉ phủ nhận việc là có cái suy nghĩ thật sự. Nghĩa là sự hiện ra của suy nghĩ đồng nghĩa với là có suy nghĩ. Em đang thấy như thế. Nhưng mà cái logic này nó nói rằng là không hiện ra chỉ là hiện ra thôi. Hiện gia này không thể chứng minh được là có một vật
tồn tại ở ngoài
trải nghiệm. Nghĩa sẽ có một vật thật. Hiện ra không nghĩa là có thật, kể cả một cái cục rất là thô này đến một thứ mà nó không cầm nắm được. Đấy là suy nghĩ hay là cảm giác, cảm xúc đều giống nhau. Vì cùng một nguyên lý là hiện ra, chỉ là hiện ra thôi. Bởi vì sao? Sự hiện ra nó không thể chứng minh được là có một vật thật.
Còn thế nào là thật thì mình đã định nghĩa trước đồ.
Đúng rồi. Thật là gì? Thật là loại độc lập với trải nghiệm, nghĩa là không trải nghiệm thì vẫn cóắm được cái này
hôm trước chị Thuế nói với cái với cái phần lạnh thế nào là tồn tại cái lạnh.
Ừ.
Nó có kiểu là lạnh nó sẵn ở đấy. Sau đấy tôi đến tôi trải nghiệm nó đâ cái lạnh đến với mình.
Đúng rồi. Cái lạnh của về gióng
hoặc là cái lạnh nó xuất hiện trong trải nghiệm của mình. Nó có ở đâu đó rồi nó có tính chất. lạnh ở đâu đó rồi sao nó xuất hiện trả ngong lạnh
thế mà hiện ra chỉ là hiện ra hiện ra không chứng minh được cho cái không không làm cơ sở để chứng minh cho cái ngoài sự hiện ra
đúng rồi
ví dụ như áp dụng vào suy nghĩ mình có thấy sự hiện ra của suy nghĩ nhưng mà cái sự hiện ra của suy nghĩ nó không thể chứng minh được cho việc có một cái suy nghĩ độc lập với sự hiện ra À
thì anh dùng cái logic tách đó anh xem cái mình cho suy nghĩ nó có tách rời với cái trải nghiệm của anh không? Trải nghiệm trải nghiệm mà anh gọi là trải nghiệm chung như th ra n em thấy anh còn thiếu một phần nữa là trải nghiệm giác ngộ thế nào là trải nghiệm giác ngộ
chưa đến đoạn đấy.
Ờ chưa đến đoạn đấy ý là hai phần từ đầu và phần cuối ấ nhưng là mình không tự tin
trước logic của phụ thái uy tín lắm
logic giấc mơ ấy
nghe pháp nó tí nữa hình dung hơn nó
nó bảo nó dính giấc mơ ấy.
Nói lại như nào
ngay cả một
nó lại á nói lại thì mình hiểu là không nói lại là như kiểu là bây giờ trong mơ mơ thấy cái gì ý thì thì mình cũng không tin nó là thật nó là mơ. Nếu mà muốn bảo ví dụ là quả bóng đi bảo là tôi mơ thấy quả bóng thì không thể tin nó có thật được. Phải là ra ngoài giấc mơ đưa quả bóng á thì mới tin là nó có thật. Có nghĩa là quả bóng nó phải tồn tại ngoài giấc mơ thì mình mới coi nó là tồn tại. Còn cứ bảo là mơ thấy quả bóng thì Thì thì làm sao mà bảo nó tồn tại được?
Đấy được quả bóng trong mơ ra ngoài.
Ờ quả bóng nó phải nằm ngoài giấc mơ thì thì mình mới tin là nó tồn tại thật chứ chứ còn cứ bảo là hôm qua tôi mơ thấy quả bóng đi làm sao mà tin là cái quả bóng đấy là thật được. Thì trải nghiệm này cũng thế là nếu mà cùng logic đấy nếu mà bảo trải nghiệm có quả có dao thật thì phải có con dao ở ngoài trải nghiệm chứ còn lúc nào cũng trải nghiệm giống mơ ấy thì dù nó có dù ông có bảo là tôi thấy nó rõ ràng trong mơ thì Nó không thể là tôi thấy tôi trải nghiệm cái con dao này rất rõ ràng nhưng mà nếu mà con dao nó không tồn tại ở ngoài cái trải nghiệm đấy thì nó không thể tồn tại được. Vũ Thái nói kiểu gì ấy nhưng mà mình đang hiểu theo kiểu nó kiểu gì ấ
ờ nhưng mà Vũ Thái nói kiểu khác nhưng mà cứ hiểu thế mới bảo Vũ Thái nói
logic là nó nó là mình tin nó thật ấy là nó phải ở ngoài giấc mơ chứ còn bây giờ cứ bảo trong mơ mà bảo tin thật thì thì không thể tin được.
Ấy là cũng là hiện ra trong mơ cũng là hiện ra
ờ trong mơ hiện ra đầy đủ luôn mà
cái sự hiện ra đó trong mơ
nó không quyết định là có thật hay không mà phải phải ở ngoài mơ có thể là cơ sở của một tồn tại được vì cuối cùng là hiện ra đúng không
đúng rồiế hiện trong mơ thì cũng không có gì hết rồi thì phải vào đây hiện ra thì lại có
còn tương tự là logic của chị quế là dưới bể bơi có hình cái bàn thì có hình cái bàn hay không không quan trọng
có cái bàn
không thể chốt được là có cái bàn hay không phải rút nước ra xong còn cái bàn ở đấy thì mới gọi là
mới gọi là có cái bàn Có nghĩa là khi đầy nước và có hình cái bàn ấy thì mình kể cả có hình cái bàn hay không thì mình cũng không thể chốt được là có cái bàn hay không mà phải rút nước ra như kiểu là phải ngoài trải nghiệm ấy, bỏ trải nghiệm ra mà nó vẫn có cái bàn ở đấy thì mới tin là nó tồn tại.
Thì hoàn toàn là có thể có cái bàn ở đâu đấy soi chiếu cái bóng xuống dưới nước thôi.
Thôi thôi thôi th thêm lại nó lại ở ngoài nó lại có cái ngoài
tại vì nhá đấy là một cái sự hiện ra
nếu như có cái bàn thật rút nước và còn cái bàn. Còn lỡ như có một cái ảnh cái bàn ở đâu chiếu trên mặt nước
thì nó không có chứng minh là ở đó có cái bàn được thì rút ra thì mất luôn
mất luôn
đúng không?
Nhưng mà thô thích giấc mơ thì thì nghe nó nó gì hơn nhưng mà
giấc mơ nó không có cảm giác bị soi soi chiếu có vật có thật đó cách chất với trải nghiệm đúng không trải nghiệm ra thì còn phải chất đấy
mơ thì không mông đ có cô gái thật
ngoài cô gái
phải lấy phải cô gái phải ở ngoài th cùng cái này thì
mọi thứ nhưng mà ở góc độ em là em lại đối đến thằng suy nghĩ thì em lại không dùng cái logic mới
em lại kiểu em lại xoay lại logic kiểu không đúng logic khác
tí nữa khi nào sụ bắt đầu nó thì lấy
cái logic vừa rồi ấy tại sao anh không thấy ý là thuyết phục ấ vì nó rất là thuyết phục nhưng mà anh không thấy thuyết phục chứng tỏ là anh chưa chưa có nắm logic đấy tại vì
nếu mà chị ấy thì là thì là chị có một logic như thế này đầu tiên là như thế nào là mình tin có một vật Thực ra mình không phải là mình thấy nó là mình tin đâu mà mình tin là khi mà mình không trải nghiệm nữa mình vẫn vẫn tin là có thì chắc chắn là có vật. Còn nếu không trải nghiệm nữa mà không có thì mình không không tin. Nhưng đầu tiên có đúng không? Nghĩa là gì? Nếu mà tại sao lại có bí ở đây là em quay đi em thì em vẫn tin là có bí.
Đấy đấy là làm rõ niềm tin của mình nhá. Chứ chưa phải là phá cái gì cả. Có đúng mình tin thế không?
Nhưng mà đấy là đối với những vật bình thường nhưng mà em lại không tin kiểu đấy.
Rồi không em phải làm với một vật rất bình thường và em rất hiểu cái logic đấy. thì em mới có thể làm với vật suy nghĩ được. Còn nếu cái logic bình thường em đã mơ hồ thì đương nhiên vật suy nghĩ em không nhìn thấy là em chịu. Nhưng với một vật bình thường bây giờ em thử làm một cách rất là nếu mà em đã tin rồi ấy thì em sẽ làm một cách thật là mượt mà đi xem là có đúng nó mượt thật không đúng không?
Thế nào là Big tồn tại? Có nghĩa là
khi không trải nghiệm thì Big vẫn ở đ ở đâu đó ở trong cái không gian
mà không trải đang không trải nghiệm.
Ờ không nhưng mà em thử thay cái từ không trải nghiệm bằng cái gì? Nghe nó gần gũi thầy xem rồi
thấy
đúng không? Khi em không thấy bí thì thì em vẫn tin không phải vẫn có bí nhá.
Mình chỉ nói về niệm ti thôi. Thế nào là em tin là có bí là khi em không nhìn thấy Big nhưng em vẫn tin là đang có Bí. Đấy chứng tỏ là em tin là Big có thật.
Vâng.
Đấy chứ ở đây mình không định không định nghĩa gì hết. Vì đây mình chỉ đang nói về niềm tin của mình thôi.
Định rất nông dân đấy.
Rất nông dân đúng không? Em có tin là có Bí không?
Có. Vì sao? Đây Big Trương mặt em và khi em quay thì em vẫn tin là Big vẫn đang ở đấy. Chứng tỏ rằng em tin là có Big rồi.
Khi khi em quay đi là gì? Nghĩa là khi không trải nghiệm, khi không trải nghiệm thì vẫn có vật chứng tỏ là mình tin là vật tồn tại. Đúng chưa?
Đúng niề tin rồi.
Ừ. Tiếc. Xong rồi. Như nào? Bây giờ đi phá hay
ừ em phá như nào?
Bây giờ Bí khi đang trải nghiệm mà tin có bí thì cái bí mà mình đang tin ấy nó vẫn là cái bí đấy khi mà vẫn có cái bí đấy khi mà không trải nghiệm nữa.
Khi không trải nghiệm mà vẫn có bí chứng tỏ là có bí nằm ngoài kinh nghiệm. Đúng chưa?
Độc lập với kinh nghiệm, nằm ngoài kinh nghiệm đúng không? Khi không trải nghiệm mà vẫn có bí chứng tỏ là mình đã tin là có bí nằm ngoài trải nghiệm, độc lập với trải nghiệm. Đúng chưa? Đấy thấy rõ bây giờ cái đoạn đấy độc lập với lại nằm ngoài là rõ ràng chưa?
Và chỉ đơn giản là không trải nghiệm thì vẫn có thì chứng tỏ là nó độc lập. Không liên quan trệ.
Không liên quan.
Không liên quan độc lập đấy. Độc lập là không liên quan đấy.
Rồi
thế bây giờ câu hỏi là liệu có bí ở ngoài trải nghiệm thật không? Đúng không?
Thì không có cơ sở.
Vì sao?
Vì là chỉ có thể có trải nghiệm thôi. Nếu mà nếu mà gọi là nếu mà có bí ngoài trải nghiệm thì cái cơ sở nó phải là cơ sở không trải nghiệm
thì không thể có cơ sở kiểu đấy được. Bởi vì không trải nghiệm thì là sao biết được?
Thì không không có cách nào chứng minh được cả. Thử thử đi
bởi vì không trải nghiệm đây. Ví dụ không trải nghiệm này thì làm sao? Thì thì tức là
khi trải nghiệm
thế khi trải nghiệm
cứ từ từ cứ làm rõ rõ cái đoạn không trải nghiệm đã. Ok.
Để chắc chắn là khi không trải nghiệm là không thể có được đã.
Không có được.
Đúng chưa?
Còn
chắc chắn không?
Rồi
không cái đoạn đấy phải rất chắc. Nếu em chắc cái đấy thì
cái đoạn đấy em chắc thì chi trải nghiệm sẽ ngon. Cơ s
đó.
Chỗ đấy phải chắc em phải chắc chắn là không thể nào mà có cơ sở được. Em cứ làm chắc đi. Vì đấy là gốc vì bên trong nó giống hệt bên ngoài cho nên là em chỉ cần chắc cái độ chỗ đấy thôi.
Hình như nó hơi hơi ngừ ngửi. Phải nhìn đây trước chứ chị nhở.
Không không.
Bây đang
kể cả khi em kể cả khi em nhìn thấy như thế này nhưng thực ra em vẫn tin là có bí ở tr ở ngoài trải nghiệm
không? Nhưng mà có bí có thật một cái bằng chứng là ví dụ rất rõ ràng như thế này nè là trải nghiệm á cơ sở nào ở đây chỉ có bả cậu chỉ có trải nghiệm nhìn
trải nghiệm tức là mình chỉ có một cái trải nghiệm
cái mà chứng minh bí tồn tại chỉ toàn là trải nghiệm thôi ở trước mặt mình luôn không hề. có một bí nào luôn. Nó chỉ có trải nghiệm trải nghiệm trải nghiệm thôi là mình không bao giờ mình thành mình mình.
Tức là cái mà sư phụ nói là cơ sở gì tồn tại bí trước mặt mình á. Vậ con chứng minh hết cỡ đi. Cuối cùng cái mà mình đưa ra á
toàn bộ là trải nghiệm. Mình có một trải nghiệm ra đúng mình tin là ngoài trải nghiệm nhưng mà cái mình đưa ra được nó chỉ là trải nghiệm chưa được cái gì ngoài không bao giờ đưa được bí hết mà chỉ đưa trải nghiệm trải nghiệm trải nghiệm. Thì mình thấy là chính vì thế nên mới nói là đầu tiên ấy khi Big ngồi đây tại sao Vũ Toàn tin là có Bí Bởi vì Vũ Toàn tin rằng quay đi vẫn có Bí. Được chưa? Nghĩa là ngay khi nhìn thấy Bí ở trước mặt thì thực ra Vũ Toàn vẫn tin rằng quay đi vẫn còn Bí. Nếu mà Vũ Toàn nhìn thấy Big và không tin là quay đi còn Bí thì Vũ Toàn sẽ không tin là có Big ở đây. Không tin là có Bí thực sự mà chỉ tin đế là một cái ảo ảnh gì đấy thôi. Vì thế cho nên cái nguồn gốc niềm tin có Bí ấy nó vẫn là đi từ việc là Vũ Toàn tin rằng khi không trải nghiệm bí thì vẫn có bí.
Đó. Đấy là niềm tin gốc. Thế thì khi mà em phá được cái niềm tin gốc đấy, em nhìn thẳng vào Big thì em sẽ có cách rất là đơn giản. Đấy nhưng gốc của em vẫn là tin như thế chứ không phải là em phải tin trước mặt em phá cái trước mặt xong em lại phải phá cái bên ngoài. Thì khi mà em thấy rằng thực ra ấy khi em nhìn thấy big ấy là em vẫn tin là có bí ở ngoài trải nghiệm thì kiểu gì em cũng phải phá cái đầu tiên là phá cái bí ở ngoài trải nghiệm. Còn có cái bí ở trong trải nghiệm hay không ấy sau đấy mình mới xét sau. Còn nếu đã không có bí ở ngoài trải nghiệm rồi ấy mà nó chỉ như cái ảo ảnh đúng không? Mà mình bảo là quay đi không thấy bí nghĩa là không bao giờ có bí ở ngoài trải nghiệm cả. trùng cùng logic thôi.
Từ cái chỗ nào anh tin mạnh hơn thì chị phá cho anh thôi. Đúng rồi. Nhưng mà cái nguồn gốc của niềm tin ấy, cái logic phá tính sau nhá, những cái nguồn gốc của niềm tin trước
mình đi từ gốc của niềm tin rất mạnh là khi mình tại sao mình nói là mình nhìn thấy họ và mình tin là có họ là vì mình tin rằng là khi mình không trải nghiệm nữa vẫn còn họ ở đấy.
Đấy là niềm tin gốc.
Còn cách phá ấy thì sau đấy mình mới nói những niềm tin gốc của mình chính là không khi mà không trải nghiệm vẫn có vật. Đấy chính là việc là vật tồn tại ở ngoài trải nghiệm. Tức là nó đã có đấy rồi mà không liên quan trải nghiệm tôi.
Đúng rồi. Khi không trải nghiệm vẫn có giống chỉ ví dụ trải nghiệm. Em thấy là
là khi mà cái xe còn chưa ở trong kinh nghiệm mình đã tin là nó có rồi ấy.
Đi từ đâu đến
ờ chứ không phải vũ chữ ví dụ cái bàn đâu.
Đúng rồi. Khi mình đã không tin là có một cái vật ở ngoài trải nghiệm rồi ấy thì thường là mình cũng rất ít khi mình tin là có vật ở trong nữa.
Còn bạn ở trong mình chỉ là làm sạch thôi. Nhưng mà thực ra bên ngoài là đủ rồi đấy.
Thế
em là bị ngược Em bị ngược lại
em thì ngược lại bị ngược lại có kinh nghiệm trước cái đối tượng đó là thế nào rồi thì lúc không thấy thì mình vẫn tin họ ở đó không chứ làm gì có chuyện mà mình đã tin sẵn một người mà mình không biết mà
không bây giờ nhá khi em kinh nghiệm một cái như này nhá
này
em có thể là thấy bảo đấy là ảo ảnh chứ không phải là lúc này em cũng tin là có vật thật em sẽ cùng một kinh nghiệm đúng không có cái bảo là ảnh có cái em bảo là thật chứ không bao giờ em bảo là tất cả em đều bảo là thật xong em bảo là thế thì bây giờ mình tin đấy là ảo ảnh hay mình tin đấy là thật
thì mình sẽ tin là khi mình không kinh nghiệm mà nó vẫn có ở đấy thì đấy là thật. Còn nếu mình không kinh nghiệm nữa nó mất thì nó là ảo ảnh thôi. Đấy ví dụ giấc mơ ấy. Tại sao em em bảo là giấc mơ không có thật? Em không kinh nghiệm phát là giấc mơ mất luôn.
Ừ
còn nếu em đang kinh nghiệm thì không biết nhá. Nhưng mà mình sẽ kiểm tra là nó là mơ hay nó là thật bằng cách là không kinh nghiệm nữa mất rồi. Thì đi mơ thôi.
Còn nếu mà không kinh nghiệm vẫn còn. Thế là đấy là chuyện của hôm qua.
Đấy cái niềm
cái này thu. Ừ.
Nhưng mà cái mà em em hiểu lúc sư phụ giảng ấy là nó lại một cái khác.
Đúng rồi.
Tức là không có gì ngoài trải nghiệm là mình chỉ có trải nghiệm chứ mình cũng không thể nào có cái vật đó đâu. Nên là mình phá bằng cách trước mặt mình á nó cũng đơn giản.
Đúng rồi. Đã không thấy trước mặt thì đương nhiên thấy đương nhiên là không có trải nghiệm là không có cái gì luôn.
Đúng rồi. Thì thì tự nhiên mình sẽ thấy mọi thứ nó thành trải nghiệm
mà còn thấy dễ hơn ấy.
Nhưng em vẫn cân cấn ở chỗ suy nghĩ nhá. Ví dụ
không em biết vì sao anh chỗ suy nghĩ anh bị cấn rồi. Anh ch cứ để vế đấy xong đã.
Vì sao anh chưa bao giờ anh có thái là anh không kinh nghiệm được xin. nghĩ cả bởi vì suy nghĩ cứ xuất hiện là anh biết đúng không?
Hình như suy nghĩ nó không đi theo cái logic là bên ngoài trải nghiệm
không hắn đã đi như thế nhưng chẳng qua vì cái này tự dưng có với cái người thánh nghĩ khác thôi. Người Thái nghĩ nhá ngồi đây vì nó là cái
mic mic mic
có hai cái mic kìa mọi người kìa chưa
cái thằng suy nghĩ là cái thằng nó lừa đảo nhiều nhất nhưng mà nó lại nguyên tắc như này này ví dụ cùng một nguyên tắc thôi nhưng tự dưng anh lại nghĩ bịa khác nhau nhá ví dụ chị Quế ngồi đây thì anh tin là chị Quế tồn tại và khi chị Quế anh không thấy chị Quế nữa chị Quế vẫn tồn tại. Đấy là suy nghĩ đ bảo thế đúng không? Nhưng mà cái suy nghĩ của anh ấy thì anh không bao giờ anh kinh nghiệm được là trạng thái là có có một cái suy nghĩ tồn tại ngoài cái biết của anh.
Anh không bao giờ anh tin như thế tại vì là cứ suy nghĩ xuất hiện thì anh biết. Nên là nó không có trạng thái giống như kiểu là có một cái suy nghĩ đấy xuất hiện ở đâu đó mà tôi không biết hoặc là tôi nghĩ ra tôi tôi nghĩ tôi thấy một cái suy nghĩ a bc đi, tôi quay đi thì nó vẫn ở đó. Nó không có như thế cùng một nguyên tắc như thế nhưng chẳng qua suy nghĩ nó bịa thêm là chị Quế đang ở đâu đó ngoài ghi vành tim vào nội dung đó thôi. Hiểu hiểu em không? chậm lại tí mắ
nhá. Nguyên tắc nhá.
Thì có chị Quế anh mới kinh nghiệm được đúng không?
Từ từ. Hình như là à
hiểu không?
Có nghĩa là có một suy nghĩ sau nữa.
Đúng rồi.
Nói rằng là chị Quế không ở trong trải nghiệm thì vẫn có.
Đúng rồi.
Còn với thằng suy nghĩ thì nó không có cái suy nghĩ sau. Nó bảo là là là nếu không hiện ra thì là có.
Hiện ra. Đúng rồi. Nó đó.
Nếu không hiện ra thì
tại vì nguyên tắc cùng nhá. Một cái nguyên tắc về kinh nghiệm mà anh sẽ thấy là nếu anh không kinh nghiệm thấy chị Quế thì anh không có bằng chứng gì nói chị Quế là anh không kinh nghiệm mà vẫn có chị Quế. cả đồng ý chưa?
Anh chỉ có thấy anh thấy chị Quế là anh thấy chị Quế, còn anh về nhà anh mất chị Quế luôn nhưng suy nghĩ nó vẫn bảo là chị Quế đang ở trong nhà của chị Quế đấy.
Nhưng với cái suy nghĩ thì gì? Cũng nguyên tắc như thế anh biết suy nghĩ thì mới có suy nghĩ chứ làm gì có trạng thái anh vợ không biết nó mà nó vẫn ở đâu đó đâu.
Đấy là vì trạng cái đấy cho nên Vũ Toàn không
không không biết
đúng không? Đó
bảo chuyện rất đơn giản thế này. Em ngồi em nghĩ khiêu nghĩ vượn xong tí nữa em lại nhớ lại lúc nãy mình nghĩ cái này cái kia. Thế chứng tỏ là khi em không suy không em vẫn tin là lúc nãy mình đã nghĩ đấy chính là một cái ngoài trải nghiệm đấy. Bây giờ em nghĩ nhá.
À đúng rồi. Sy thứ bây giờ em nghĩ này.
5 phút sau em cho rằng là à vừa vừa nãy Vũ Toàn vừa kể là hôm qua em tư cái gì cái gì này. Đúng chưa? Đấy chính là cái đống suy nghĩ em tin là nó đã xảy ra vào hôm qua
là nó ngoài trải nghiệm rồi. Rồi
là nó nằm ngoài trải nghiệm.
Nó lại ngoài trải nghiệm à?
Ừ.
Sao lại ngoài nhỉ?
Em kể lại hôm qua em tư thế
hôm qua. Em có suy nghĩ hôm qua em có suy nghĩ này.
Hôm qua em có đống suy nghĩ này. Đúng chưa?
Thì nó có ở đây đâu.
Ừ.
Anh có tin
bây giờ em không trải nghiệm nó nhưng em lại kể lại chứng tỏ là em tin là nó đang ở ngoài trải nghiệm không?
Ừ.
Hiện tại không trải nghiệm nhưng vẫn tin nó có.
Hiện tại không trải nghiệm ấy. Ngoài trải nghiệm nghĩa là không trải nghiệm mà vẫn tin là có.
Thì là ngoài trải nghiệm.
Ờ
chứ không phải có một cái vị trí ở bên ngoài nhá.
Cứ không trải nghiệm mà tin là có.
Đúng rồi. Không phải vị trí đâu. Đ
à hoặc anh không kinh nghiệm là người ta nghĩ gì về mình nhưng mình
mình luôn luôn tin là người ta có suy nghĩ gì về mình mà vù mình không bao giờ trải nghiệm được cái đấy
thì mình vẫn tin là có cái vật suy nghĩ tại ngoài trải nghiệm đi không hoặc là ngay trong suy trải nghiệm suy nghĩ của mình ấy mình thấy suy nghĩ nó rời ra khỏi trải nghiệm luôn
mình thấy là có một vật suy nghĩ để mình kinh nghiệm
là đó gọi là cũng là tồn tại độc lập ngoài trải nghiệm đấy thì chị quế là một thứ để anh nhìn đúng không
là một ví dụ
thì suy nghĩ là một thứ để anh nghĩ hoặc anh biết
chuẩn chưa anh tạo ra họ Anh biết ngày xưa thì mình không học vô ngã thì mình hiểu là mình tạo ra suy nghĩ
nhưng sau khi mình học biết thì mình bảo là mình biết suy nghĩ thì có phải là nó là một cái đối tượng khác anh không?
Là một vật.
Đúng rồi.
Hay là nó là anh có hiểu nhở
ông đây này
cũng đúng bài sư phụ bảo là
anh bảo là anh nghĩ thế này hay là
cái gì có thật thì ông nói ra xem như nào là có thật ý là giống bật ấy
mà bảo cái đấy mà ví dụ tin vật có thật thì như nào là có thật thì suy nghĩ cũng thế thế nào là suy nghĩ có thật
đây chị tên chị quê có thật là chị quế
ngồi đây và nói rằng
5 phút trước ta nghĩ a
ừ
thì thì đã tin là cái sinh a đấy ngoài trải nghiệm rồi.
Đúng rồi.
Năm cứ trước thì chả ngoài trải nghiệm.
Nói như vật thì cho dễ
mà vẫn có mà vẫn có
chứng tỏ là có sinh
tin là đã từng nghĩ như thế.
Mình tin là có vật đúng không? Thì bây giờ có phải anh là một vật chị Quế là một vật không? Đúng không?
Anh nhìn thấy chị Quế là hai vật khác nhau. Bây giờ anh nhìn thấy suy nghĩ
ừ
anh tạo ra suy nghĩ hoặc là anh biết suy nghĩ có phải là hai vật khác nhau không? Anh và suy nghĩ là hai chỗ khác nhau đúng không? Nếu anh thấy hai thứ khác nhau như vậy thì nghĩa là suy nghĩ này nó khác so với anh thì anh em anh không biết nhá. Nó khác so với anh đã đúng không? Hay là nó là anh
không? Nhưng mà nó bí là nói sang kiểu khác hay sao ấy. Đang đang nghĩ theo kiểu vừa chị Quế nói mà sang bây giờ
tức là hiểu rằng là
thế thôi. Chữ ngoài thì có nghĩa là ngoài luôn.
Ngoài nó không phải là chữ chữ ngoài nó là tồn tại độc lập. Rồi nó tích rời với trải nghiệm của mình là định nghĩa đúng hạnh bên ngoài ngoài nhưng mà Tin có một suy nghĩ rời hẳn hết rồi nhỉ?
Sao không tin? Mình tin rõ như thế mà
khi nào mình thấy một suy nghĩ là mình sẽ tin là có một suy nghĩ nó rời cái cái
cái niềm tin của mình mình sẽ tin là hôm qua những cái gì đấy
cả hai cả hai niềm tin cả niềm tin đó là niềm tin ngoài nhưng mà chữ ngoài đó còn cả khi cả kinh nghiệm như thế này mình vẫn tin nó ngoài
chứ không phải là chữ ngoài là ngoài ngoài không đơn giản nó
ừ
đấy chứ không phải
cứ có suy nghĩ hay là dùng tạm cái từ khác đi cho anh đỡ nhầm khác hoặc là độc lập hoặc đi đừng ngài sau mình kết luận được bằng từ ngoài sao Khi mà em nhìn thấy bí thực ra em tin cái gì? Đầu tiên là có bí ở đây. Sau đấy tôi đến và trải nghiệm bí bắt đầu xuất hiện. Đúng chưa?
Rồi
đúng không? Đã.
Đúng.
Nghĩa là đầu tiên là có bí này. Big có sẵn này. Sau đấy tôi đến và có trải nghiệm bí xuất hiện. Bỏ qua cái đoạn tôi trải nghiệm nhá. Trải nghiệm xuất hiện nghĩa thực ra là cái trải nghiệm về cái bí này em là hai thứ khác nhau đúng không?
Đúng rồi.
Bí có sẵn còn lại là trải nghiệm là
sau đấy thì trải nghiệm bí xong. Không phải là tôi trải nghiệm nhưng nó có trải nghiệm nó sẽ hiện sau.
Đúng rồi. Nghĩa là thực ra mình đã phân biệt rất rõ ràng bí. với lại trải nghiệm là không phải là một thứ mà là hai thứ. Được chưa?
Bây giờ khi nói về suy nghĩ ấ thời mà vô minh nhất ấy mình tin là tôi tạo ra suy nghĩ nghĩa là có một cái cục suy nghĩ được chưa? Thứ hai là mình tin là tôi biết suy nghĩ, nghĩa là có một cái suy nghĩ sau đấy mình biết nó. Bây giờ cắt phần mình đi chỉ còn là biết nó thôi.
Biết suy nghĩ.
Biết nó chính là trải nghiệm nó. Như vậy là có một cái suy nghĩ sau đấy thì có một trải nghiệm nó xuất hiện.
Ừ. Vẫn là hai.
Đúng chưa? Thế là vẫn là hai. Chưa
có đúng em tin thế không?
Không thích thì đúng nhưng mà cái tin nó là cái đoạn trước à
à tin đoạn trước á cái đoạn chị Quế nói là 5 phút trước ấy.
Đúng rồi. Em vẫn tin thế cơ bản của em thế vì nó nhanh quá nên em không cắt ra được
phải tin trong
nhưng thực ra đấy thì bằng chứng của nó là gì? Bằng chứng của việc là có một cái suy nghĩ sau đấy mình biết là nó là biết suy nghĩ và suy nghĩ là hai cái khác nhau. Bằng chứng của nó là sau 5 phút mình nhớ lại mình lại bảo Trước đây có một cái suy nghĩ đấy. Cách đây 5 phút tôi đã biết cái suy nghĩ này đấy. Có cái suy nghĩ này thì có phải là khi không trải nghiệm mà vẫn có vật suy nghĩ đấy.
Đấy là hai bằng chứng để chứng tỏ rằng là thực ra là mình tin là có một cái suy nghĩ
tách rời khỏi trải nghiệm. Suy nghĩ tí tranh luận tranh luận nóng hết người.
Tách rời khỏi trải nghiệm
bởi vì bởi vì là không trải nghiệm cái suy nghĩ a lúc trước rồi
đúng không?
Mà vẫn cho rằng có
cho là có
thì nó lại qu quay về cùng cái là có một cái trải nghiệm vào cái suy nghĩ là hai thứ
góc là cái đó ch sau đó mình mới mới nhớ lại thì mình nói nhưng mà cái góc là khi trải nghiệm mình đã tin là có cái vật suy nghĩ ở trong nó trải nghiệm mình rồi
đúng rồi
rồi
xong khi mình không trải nghiệm nó vẫn còn ở đó mình đã tin nó là một vật thì mình mới tin là 5 phút sau em kể đang lúc nãy em vừa nghĩ này đấy
đúng rồi
thì cái lúc nãy khoảnh khắc lúc nãy mình đã tin là mình có nó mình mình đã nghĩ nó nó
thì 5 phút sau mới kể lại là mình đã đã nghĩ như thế chứ
thì tức đó mình tin là nó không chỉ là trải nghiệm mà nó tin có một và Suy nghĩ độc lập với trải nghiệm của mình gọi là ừ khác với trải nghiệm của mình gọi là ngoài trả gọi là gọi gọi đúng rồi đấy có nghĩa là ngoài cái trải nghiệm này còn có cái vật suy nghĩ đấy đấy ừ suy nghĩ trải nghiệm cộng suy nghĩ
đồng ý chưa
em rõ phần suy nghĩ rồi
ừ
rồi tiếp đi bắt
đang trải nghiệm xong có suy nghĩ bay ra
trải nghiệm cộng suy nghĩ chứ không phải là trải nghiệm suy nghĩ đó thì bây giờ anh rõ r là nguyên tắc là với chị quế với suy nghĩ là giống nhau
đều là một vật khác với cái cái biết của anh Ấy
khác cái trải nghiệm
khác cái trải nghiệm của anh ấy.
Ừ.
Đó rõ như là như thế. Thế thì nếu mà cùng một logic ngoài như thế thì anh phá được cái suy nghĩ với người chứ khác gì nhau đâu. Khách gì nhau đúng không?
Đúng rồi.
Đấy
có hai mic mà.
Đấy đấy rõ hơn rồi đấy.
Hai mic đấy mọi người. Một mic ở chỗ anh toàn một mic ở kia phát một đoạn chị mic mic nói rồi.
Không sao không sao mọi người không tiếc đâu em ạ. Em tiếc
vẫn nghe được mới bé.
Ừ.
Nội nhiễu.
Nội nhiễu nhở.
Ừ.
Nội nhiễu. Bập rõ chứ sao phải bập bờ
k nhân dân màu đấy. Rồi các bạn nhớ toàn công chắc về đặn kiến từ đận đấy kiến không thể nào bài
anh đồng ý được anh không buông được
không buông được
không buông xả được sao c buông đi anh ạ buông
anh con đi buôn đ
con buôn đi
con buôn đây con buồn quá con buôn đi
buồn buông nhưng mà nói ngọng nói ngọng
á năm sau con đi buôn rồi th lỗ lắm Không
con buôn đi buôn
con buồn rồi th ạ lỗ lắm mới đọc lại tin nhắn tao biết nhầm là
cái này chắc phải ngồi tư một phẩn ngồi tư ấy
đúng rồi chị có nhớ cái hôm đấy em với chị phải ngồi nói trước ba không nhiều chốt lại chị ơi cái này nó vẫn là cái để làm cái niềm tin của mình tin của mình nó không chỉ là quá không tổng quát được quá là nhá cái này nó phải đi chính là việc mà em có một cái đồng quảng cách em không em chưa khảo phát đến cái phần suy nghĩ này suy nghĩ đây em phải văn sang một logic khác luôn
không khảo sát thì không vào tiền là mình cứ máy móc của sư phụ cô là mình ép luôn á có mình có một đợt mình chỉ hỏi là cái này là độc lập nếu mà có thằng đấy thì phải độc lập ngoài trải nghiệm
cả một đợt mình chị mình thiền là cái này là vật hay là cái này là trải nghiệm
chỉ hỏi mỗi cái đấy để để khảo sát từng thứ để xem là nó là có thật hay không đấy
thì thì khi nhá nếu mà hiểu về bít á thì ông sẽ thấy là đây là chỉ có trải nghiệm bít thôi không có cơ sở gì bảo vệ tồn tại mà trải nghiệm tương tự cái sự thế có tách ra khỏi cái trải nghiệm của anh không
không thể tách bí ra khỏi trải nghiệm này được
thì nó là trải nghiệm Đấy ưng chưa
nhưng mà cái phần suy nghĩ này hôm nay mới được rõ này. Cái suy nghĩ chưa khảo sát đến cái đoạn mà ồ hóa ra
hóa ra mình cứ tưởng là mình suy nghĩ tin suy nghĩ mất kiểu khác nhưng thật ra là cái suy nghĩ mình cũng tin cùng giống kiểu thôi được là em chỉ có thể đồng ý khi mà em đã đồng ý cả cái khối này là không tách và nó là trải nghiệm chố không rồi nếu không thì em không thể dùng cách của bí được
đây từ nãy giờ là em thấy cách thì nó sẽ giải quyết việc là một bên
tức là thế này nhá cái cách của chị nhá là khi mình nói về bản chất mình tin là như thế để giải quyết cái việc là dù trải nghiệm thế này nhưng mà không có vật nào ở bên ngoài nó. Đúng rồi.
Lớp một thì sau khi em dùng cái cách mà không có vật bên ngoài ấy thì cái trải nghiệm này nó không còn là một trải nghiệm có đầy vật nữa. Nó đã trở thành một trải nghiệm chống không rồi. Vì thế cho nên là sau đó khi em nhìn trên này có cái gì tách khỏi không thì không có tách nên nó luôn luôn là trống không. Nhưng nếu mà em chưa đi qua cái đoạn là cả cái trải nghiệm này là không còn vật nữa thì dù em có bảo nó không tách ra thì nó vẫn là một vật. ở trong một cái cục có thật không tin nó là trải nghiệm mà mình tin nó là vật trải nghiệm giống như mình tin
nên là nó phải đi qua cái đoạn là cả cái này nó không có thật và làm thế nào để nói là cái này không có thật chính là cái mà chị nói rằng là không có gì bên ngoài ấy là dù là nó có hiện ra sờ sờ thế này này nhưng nó chỉ là hiện ra thôi. Nó không thể chứng minh được là có một cái gì bên ngoài nó. Bởi vì sao nó không chứng minh được cái bên ngoài? Bởi vì nếu mà có một thứ ở Bên ngoài trải nghiệm thì có nghĩa là gì? Không trải nghiệm vẫn có nó. Đúng không? Và nếu ông chứng minh rằng có một vật mà không trải niệm vẫn có nó thì ông c phải có một cái bằng chứng mà cái bằng chứng đấy phải thỏa mãn hai việc. Đầu tiên là cái bằng chứng đấy nó không được có trải nghiệm, không được dùng trải nghiệm.
Vì ông ta bảo không trải nghiệm vẫn có nó mà nên ông phải dùng một cái bằng chứng nào đấy mà không có trải nghiệm mới được.
Và cái bằng chứng đấy nó phải thuyết phục được ông là có cái vật đấy.
Đúng không? Chị ra.
Nhưng mà vấn đề là bây giờ mình bắt đầu đi tìm tìm các bằng chứng thì mình tìm kiểu gì đi chăng nữa, mình cũng chỉ có thể tìm được bằng chứng trải nghiệm thôi. Không bao giờ mình tìm được một bằng chứng ở ngoài trải nghiệm.
Và nếu mình bịa ra một cái thứ gì đâu đó không phải trải nghiệm thì mình chả liên quan gì đến cái vật cả.
Nên là không bao giờ có thể tồn tại một cái bằng chứng để chứng minh rằng có một vật tồn tại ngoài trải nghiệm. Vì vậy, cuối cùng thì tôi chỉ có trải nghiệm thôi và trải nghiệm không phải là bằng chứng.
Thế nên là không bao giờ tôi có bằng chứng để tồn tại cái vật ở bên ngoài trải nghiệm cả.
Thế thì cả cái trải nghiệm này là gì?
Ờ thì Cả cái trải nghiệm này nó không bao giờ làm bằng chứng để tồn tại cái gì nên cả cái bằng chứng này đã trống không hết, không bao giờ có vật gì hết. Cả cái này chỉ luôn luôn là hiện ra, luôn luôn là trải nghiệm. Không bao giờ cái này có cái gì cả. Thế thì trên cái trải nghiệm này rồi thì bất cứ một cái gì ở trong cái trải nghiệm này thì ông là gì? Bây giờ ông không tách ra được thì đương nhiên ông chỉ là trải nghiệm thôi. Và ông chỉ là trải nghiệm đồng nghĩa với việc là không có cái vật đấy.
Vừa là hiện ra nhưng vừa không có vật đấy. Nó là cái logic mà hôm đầu sư phụ dậy bọn mình đấy phải không? Chị
cái bàn đấy
là cái bàn đấy.
Ví dụ nhá ngày xưa em cứ tin là chỗ này em Dũng Trang cũng bị vỡ ra nhờ
là mình tin là có cái bàn nhưng nhìn mình chưa tin đâu. Mình bảo là mình sờ được cái bàn.
Xong giống thành hôm trước đấy.
Đấy đúng rồi.
Cắt một cái bàn xong đi ra đi vô rồi đánh dấu vào đấy.
Nhưng mà xong em mới vỡ ra là à hóa ra là nhìn thấy cái bàn là một trải nghiệm.
Một trải nghiệm
xong đấy. Sờ lên cái bàn là một trải nghiệm.
Trải nghiệm.
Khắc lên cái bàn một trải nghiệ
gõ lên cái bàn cũng là một trải nghiệm. Xong khác đế nó mới là trải nghiệm
hỏi hạnh nguyên cái bà bao nhiêu tìm
đúng ông bảo nó tồn tại ngoài trải nghiệm thì ông phải chứng minh và cái gì đó khác phải đưa một cơ sở ở ngoài trải nghiệm
nhưng mà toàn đưa trải nghiệm thôi nhưng lại không
toàn đưa các trải nghiệm thế thì giống như hồi nãy lúc em nghĩ nông dân ủi nhở sao trải nghiệm này là bằng chứng cho trải nghiệm được
mà nó nhá ví dụ nhá nô nông dân ở chỗ như này ví dụ ông sờ ông bảo là sờ để ông chứng minh cho cái bàn là có thật vậy cái gì chứng minh cho sờ là có thật đúng không cái sờ này còn chưa chắc nó tự chứng minh được nó là có thật thì sao nó lại chứng minh cho các bạn được là có thật có thật Anh nhìn cái bàn nhá. Thì mình bảo nhìn không thì chưa tin đâu. Nhưng mà tôi sờ được cái bàn
nên là nó có thật. Nhưng mà hỏi ông chứ ông sờ cũng là một trải nghiệm chứ khác thì trải nghiệm nhìn
đúng không? Trải nghiệm sờ với trải nghiệm nhìn là hai trải nghiệm bình đẳng với nhau.
Chưa kể là ông sờ thì chứng minh cái cơ sở nào ông bảo cái sờ này là thật mà ông lại bảo là nó là thật cho cái chứng minh cho cái khác được. Nghĩa là tự nó không chứng minh được cho nó ấy thì sao mà nó chứng minh thằng khác. Cái sờ cũng vậy. Em chỉ có một đều là trải nghiệm đó. Nó chỉ là một trải nghiệm trải nghiệm để trải nghiệm s
thì trải nghiệm sờ.
Đúng rồi. Sợ để có một cái chạm.
Đúng rồi.
Có một cái xúc chạm. Nó là ý đó đó em cái em có trải nghiệm
sờ đúng rồi không tại cái sờ
ông có nêu cái gì ra cũng là trải nghiệm hết
khi nó không thể chứng minh thấy cứng
ừ
đúng không bên kia có m
đấy khi sờ mà thấy cứng đúng không thì mình bảo là sờ thấy cái bàn đúng không nhưng thực ra là ông có trải nghiệm sờ tôi không phủ nhận cái trải nghiệm sờ đấyúng
nhưng cơ sờ nào ông bảo là cái sờ đấy
thì là
là thật
có có cái cứng có cái cái gì đó ờ
ông chỉ có trải nghiệm sờ thôi mà ông đã chứng minh được cái gì nằm ngoài trải nghiệm sờ của ông đâu. Rồi
đấy thì nó chỉ có trải nghiệm sờ
chưa chưa chứng minh được có cái ngoài cái bảng ngoài cái gì cũng chỉ có một trải nghiệm
trải nghiệm
xong các bác lúc nào cũng
qua cái đấy xong gì
thế về thực ra là về chi tiết hơn
trải nghiệm âm thanh
nhưng mà anh có rõ cái đoạn anh mắc thôi là hôm sau về bọn mình làm chi tiết hơn
đúng rồi
làm chi tiết ra thì sáng lắm mình sáng rõ xong mình ngồi thiền mình chức là em thấy cái này nó không phải là để đi mình mình đi phá vật lẻ đâu nhá đầu t****** phụ có một cái cái mà nếu mà mình đã tin là có vật rồi ấy thì mình mới hỏi là cái đấy Ý có ở ngoài trải nghiệm không? Có cái đây ở ngoài trải nghiệm không? Còn khi mà tổng quát như thế này này nó có cái gì ngoài cái hiện ra này không? Ngoài cái trải nghiệm này không? Tổng
bởi vì nếu mà đã không có là không có luôn.
Đúng rồi. Không có luôn.
Đấy thực ra mình phân tất cái này không có cái là không có hết đúng ấy.
Bây giờ thử đơn giản cách của anh chứng minh nhá là cứ hiện ra là có thật hay là hiện ra thì không thể chốt được là có thật. Thì toàn nói nhá. Hiện ra có thật không? Hiện ra có bằng là có thật và có tồn tại không? Cứ cái gì hiện ra là có thật luôn. Thì có đồng ý với cái đấy không?
Hiện ra là có thật.
Cứ cái gì hiện ra cứ tôi thấy cái gì thì cái đấy có thật. Có đồng ý với logic này không?
Không.
Ừ.
Không. Đúng không?
Thì có nghĩa là hiện ra là không chứng minh được có thật đúng không?
Bây giờ ông nghĩ suy nghĩ A đi
rồi. Suy nghĩ A
thấy suy nghĩ A hiện ra đúng không?
Cầm đi.
Thế suy nghĩ A hiện ra thì suy nghĩ A có thật không?
Suy nghĩ A hiện ra.
Ờ thì suy nghĩ A có thật không? Có tồn tại không?
Thì suy nghĩ A bây giờ Có thật.
Vì sao? Vì ông bảo là ông mới đưa là bằng chứng hiện ra bảo hiện ra không có thật rồi. Thế thì bằng chứng nào bảo suy nghĩ ai có thật?
Bởi vì
bằng chứng đi
thôi con ăn được đấy. Mấy giờ lại
thấy hiện ra đúng không? Nhưng mà hiện ra không chứng minh là có thật. Rồi thế thì đưa bằng chứng khác đi ngoài hiện ra đi để bảo là suy nghĩ ai có thật. cho con ăn kem
cơm thì không ăn đâu nhá ăn lênáu cái gì đâu
bằng chứng duy nhất là chỉ bảo hiện ra thôi bây giờ bảo là đưa bằng chứng ngoài hiện ra
ừ bằng chứng ngoài hiện ra thì làm sao mà
và bình thường thì mình đâu có tin là cứ hiện ra là có thật đâu đúng không tùy cái cái vì nó là tùy tùy cái hỏi là ví dụ
bắn trứng đâu đấy nếu mà cái mà mình tin là có thật bắn trứng đâu
còn rõ ràng rõ ràng
tại nhớ hôm vô thái ví dụ giấc mơ mà mình thấy là giấc mơ nó vô số suy nghĩ luôn và thấy nó hiện ra rất rõ ràng luôn nhưng mà
chỉ có một bằng chứng chuyện ra hiện ra nó không chí là có thật được cho nên là bác nhị logic đã nó hiện ra thì làm sao nó có thể lấy nhiều rất công rất nông dân hiện ra dân như vậy thôi
không bác nghĩ là n xây nối lại khác kiểu khác rồi đúng không bác
nó mà có thật thì cái nó sẽ mở miệng nó nói
thì nói có thật chứ hay đang có thật nói có thật luôn chứ còn nó hiện ra
tại sao nó là cái từ hiện gian làm gì nữa
đúng rất nông dân vậy thôi
chư bảo gì đấy
đấy là thế thì mắc vào từ rồi
nhả
thế thì lại mắc vào thế tôi lại dùng từ trải nghiệm
trải nghiệm
trải nghiệm đang trải nghiệm chẳng bao giờ là không đang trải nghiệm cả Biết thì sao bác
mà đã đang trải nghiệm rồi nhá. Đã đang trải nghiệm rồi thì làm sao còn có cái ở ngoài cái đang trải nghiệm ấy sao đây mình cứ khẳng định chứ bọn số hỏi tại sao ý
tại sao thế nào mạnh khổ lắm.
Tại tại sao làm sao
chị nhá? Vì sao lại hiện ra thì là hiện ra ấy ạ?
Chứ bình thường bọn cháu nhá tin là hiện ra đúng là không hiện ra ấy thì nó có thể có thật không? Có lúc không?
Logic của cháu là vì cái điện thoại này hiện ra cho nên là nó có thật.
Tại sao nó có thật? Vì phải có cái điện thoại thì nó mới hiện ra được chứ. Đấy. Đấy logic của cháu thế có cái điện thoại tôi mới nhìn thấy nó chứ
đúng rồi
phải có điện thoại thì tôi mới nhìn thấy nó mà tôi nhìn thấy nó thì chứng tỏ là có điện thoại.
Thế thế thì ờ lích nó bị nó bị vòng thế cho nên là
với lại như bác này cháu nghĩ nhá nếu mà mình thấy hiện ra chỉ là hiện ra ấy thì thường thì thường nếu mơ mình sẽ biết là mơ ngay nhưng tại sao mình cứ thấy mơ là thật cho tới lúc tỉnh dậy
đấy
đúng rồi
và đây nhá nếu như hiện ra trở là hiện ra thì trước khi sư phụ dạy mình mình cũng phải thấy đây là hiện ra rồi chứ mình thấy đây thật hết mà nhưng mà thì mình cũng có cái kiến thức về việc hiện ra là chống không
mình có cái kiến thức Tức là mình có kiến thức đấy. Mình có kiến thức là hiện ra chống không. Thì bây giờ nó đang hỏi ấ thế tại sao hiện ra lại là chống không? Đấy đang thắc mắc đấy.
Đó là cần một cái logic đấy.
Cần cái logic
tại sao
tại sao hiện ra lại là chống không?
Rồi đắm mắc ở chỗ đấy
chứ không là bọn mình là toàn tin là hiện ra có vật.
Vâng.
Ờ
vâng
ờ nhá. Thế
toàn quay lại làm nốt cái bằng chứng là suy nghĩ.
Thế thế không th thế thì bây giờ quay trở lại cái cái a cái trải nghiệm.
Vâng.
Tức là đang nói làm Sao lại hiện ra mà chống không đúng không?
Vâng.
Không, cháu thấy suy nghĩ hiện ra cháu tin là cái suy nghĩ là có thật. Tồn tại
suy nghĩ hiện ra.
Vâng. Và
thì tin là cái suy nghĩ có thật.
Thật.
Vậy thì tại sao anh lại biết cái suy nghĩ có thật? Cơ sở nào mà anh lại bảo cái cái suy nghĩ có thật?
Cơ sì nó hiện ra.
Vì nó hiện ra nó hiện ra. Phải có nó thì nó mới hiện ra được chứ.
Nó hiện ra.
Thế thì làm sao anh biết nó hiện ra?
Thì biết.
Thì cho thấy
cho biết
thấy. Thế thì cái thấy của anh đấy là là đang là anh đang trải nghiệm cái suy nghĩ
vâng thì phải có suy nghĩ thì mình mới
không không nhá cái thấy cái thấy ấy là là là nó là đang là một cái sự trải nghiệmâ
trải nghiệm thì thì mới anh mới nói là anh thấy.
Đúng rồi.
Vâng đúng rồi.
Thế thì nó là trải nghiệm thôi chứ
nhưng mà vì phải có suy nghĩ thì mới trải nghiệm được nó chứ không thì trải nghiệm cái gì?
Nhưng mà sao lại phải có suy nghĩ mới trải nghiệm được nó logic tin
thế thì anh Anh lấy cái bằng chứng nào mà anh lại nói là là có suy nghĩ?
Vì tôi trải nghiệm nó. Tôi trải nghiệm nó.
Anh đang trải nghiệm nó thì anh lại bảo cái suy nghĩ. Có cái suy nghĩ tức là nó phải độc lập với cái
với với cái mà anh đang trải nghiệm. Có đúng không?
Đấy.
Thế bây thế thử hỏi xem anh đang trải nghiệm thì liệu có cái suy nghĩ nó độc lập với cái trải nghiệm không?
Lấy cái gì chứng minh để nó độc lập nào?
Lấy cái gì để chứng minh? Có phải là anh anh Ừ. Đấy cứ lấy thế để xem lấy cái gì chứng minh nào.
Đúng rồi. Vẫn quay lại cách nâ giờ là hỏi lấy gì chứng minh.
Đúng rồi.
Lấy gì chứng minh thì lại lấy cái cái trải nghiệm để mà chứng minh thôi. Có đúng không?
Không có cái nào chỉ có cái lấy cái trải nghiệm để mà chứng minh nó tồn tại thôi. Còn không không thể không thể tìm thấy một cái chứng
lúc không tìm được
không thể có một cái gì ngoài cái cơ sở là là cái trải nghiệm.
Thế thì làm sao lại lấy cái trải nghiệm để mà chứng minh cho cái việc tồn lại cái đấy
có đúng không? Mình mình nghĩ rất đơn giản thôi. Mình không
tao nghĩ bác mà
ừch đấy cháu cháu tì không được thế là tôi cháu thế xong
mình cứ tưởng là mình không tin rằng là suy không còn mới trải nghiệm hóa ra mình rất tin nhưng mà không được mò ra
rồi
mình chỉ khảo sát cái kia thôi những cái sắc khách đồ vật đấy thôi
ừ
bởi vì đồ vật mình sẵn tin là nó
cái nguy hiểm nhất là nguy
nhưng mình cứ tưởng là suy nghĩ mình có tin đâu cho nên mình
ừ cái đấy là cái mình tin nhất thì mới có các cái còn lại là Câu sở nào
nó lại lừa là mình không tin nó đâu để nó sỉ có trải nghiệm
nó lại nói thêm một câu bằng tin luôn
là mình tin luôn trải nghiệm chỉ có trải nghiệm
quá vô lý không tin là mình có suy nghĩ đâu
ừ tin
thế ạ
ừ thế ý là anhũ toàn vừa nhận ra
quan trọng là vì vũ toàn không không tin là không không phát hiện là mình tin đấy đúng không
đúng rồi
chứ nếu mà phát hiện ra
phát hiện ra thì xong rồi đi phá thôi
ngon rồi
thuyết phục mình được là xong đồng ý được là xong
phát hiện ra tin gì ạ
nhá Bình thường mình sẽ nghĩ rằng là mình không tin rằng suy nghĩ độc lập với trải nghiệm đâu. Thế cái lúc đầu chị bắc mấy chị
suy nghĩ chỉ là trải nghiệm thôi. Mình không tin rằng là suy nghĩ độc lập với trải nghiệm đâu.
Thế là có đi khảo sát suy suy nghĩ bằng cái logic kia đâu. Chỉ đi khảo sát cái khác thôi. Mỹ thôi đúng không?
Nhưng mà vừa rồi được làm rõ là ủ h thực ra suy nghĩ mình đúng tin vẫn tin kiểu kia thôi. Vẫn là mình có một cái biết và một cái tức là có trải nghiệm và có một cái suy nghĩ. Sau đó là
hai thứ khác nhau.
Hai thứ khác nhau.
Nói như này đâu. Bây giờ nghe là là có một cái trải nghiệm xong rồi có một cái suy nghĩ vậy thì cứ trải nghiệm là trải nghiệm cái gì?
Dạ có
tức tức là tức là nói là có một cái trải nghiệm và có một cái suy nghĩ ở ngoài trải nghiệm.
Vâng.
Thế thì cái lúc anh đang trải nghiệm là anh anh đang cái trải nghiệm nó đang xảy ra là trải nghiệm với cái gì?
Thả cái gì ạ?
Đúng không?
Trải nghiệm
thì niềm tin là trải nghiệm suy nghĩ.
Tức là niềm tin trải nghiệm suy nghĩ nhá. Thì đang trải nghiệm suy nghĩ thì làm sao lại có cái suy nghĩ ở ngoài cái trải nghiệm được.
Nếu mà vẫn tin là có chồng vẫn tin thế.
Mình thì đúng là đúng là kinh nghiệm là nó trong sáng như thế nhưng rõ ràng là mình thêm một cái suy nghĩ sau nữa là như đấy là đang trải nghiệm thì đấy chỉ là niềm tin của anh thôi chứ niềm tin không có cơ sả phẩm
đấy thì
Vâng ạ. Đúng vấn đề là Toàn nó không chịu đi tìm cơ sở.
Vâng
mà tự nhiên là nó như thế.
À thế bây giờ đi tìm cơ sở khôngế nên là không phát hiện ra. Bây giờ phát hiện ra là ok rồi.
Nhưng vẫn tin là có duy nghỉ.
Đấy thực ra chỉ biết là có chỗ sai thôi là kiểu phá được mà.
Tự nhiên rồi. Không biết thì bị mắc thôi chứ còn có logic rồi. Có kiếm trong tay rồi.
Trải nghiệm tại sao lại
xong rồi đồng chí xong đồng chưa?
Sướng đấy.
Sướng chưa?
Sướng rồi.
Ch đi 60 nữa đi. Thần vấn đề mới suy nghĩ đúng rồi. Đấy
vẫn chưa có tuệ. Và chị Dũng đâ
quan trọng nhất
chị Dũng còn ai nữa nhở? Do nó bận
ờ Chí Dũng ra ngoài
em Hải ạ.
60 đến bao nhiêu? Đến bao nhiêu?
Ờ ô sao có giáo viên chủ nhiệm Nguyễn Big ở đây
xong đến gần 80 có thể cầ Việt
có 3060 à
chếc con này nó
nó soi được chữ bí luôn
chị Minh Ngân là có cả 70 đến 90 khác bọt như nào chắc là chuyển đâ
Minh Ngân
dí vào mic à dí vào dí và Đ không
không nghe rõ đâu. Để để lên chỗ sư phụ.
Alo alo giữ giữa đối loa
không giúp không kết nối để cái nào.
Ờ ok bây giờ là
nghe rồi. Nghe nghe chưa ạ?
Nghe chưa ạ?
Rồi ạ.
Úi giời
nghe được chưa mọi người ơi?
Không nhỏ lắm.
Chị nói lại đi.
Alo. Alo. 1 2 3 4.
Cái mic ấy như kiểu là bị Loa hơi đâ nghe rõ mà.
Cái loa hơi bé
cho loa hết cỡ đây. Xem nào.
Hết cỡ rồi à.
1 2 3 4
kết nối loa với con đấy con
zoom thì thường.
Vâng.
Thế
à một cái điện thoại kết nối một cái điện thoại vào zoom xong kết nối điện thoại nó vọng tiếng
nó vang đấy.
À
hai cái
không bật mic nó mới vang. Bật loa không loa nó vẫn vang
loa là nó thu vào mic mà.
Thôi cứ làm thử. Mình học rất là nhiều ấ nhưng mà nghe bác nói sự
không thì tắt thẳng cái này đi mà chỉ còn lại cái điện thoại phát tiếng thôi loa nào
thì cái kia của bác này kìa cứ nói thẳng tầng kinh nghiệm ra là nó khẳng định rồi đó
nhưng mà nhưng mà nghe chắc chắn ha
ừ
có cơ sở nào mà giã
không nhờ giãn giãn
giã cơ sở nào
kết nói bằng iPad ấy
em không biết cái cái iPad nào có ai biết
iPad thì đâu hết iPhone gì đâu
có chế độ output ra xem
loa này tốt thôi mà
kết nối
zoom thì nó không kết nối ra loa bác ạ
tức là trên má trên máy tính thì có chỉnh rất dễ như mà điện thoại
giúp nó có chọn loa
trên máy tính thì có nhưng mà điện thoại thì bình thường không không thấy có
có phải bảo này điện thoại các kiểu
tai nghe thì ok còn
mấy lần thử điện thoại đều không có chỗ để chọn cái output
cái này cũng thế nhá đang chưa chỗ khác
iPad và điện thoại À thì thôi.
Hay là cắm dây ờ có dây
cái này à cái này không có
cái này là có cổng đâu. Vào nghe đâ giọng nâng tự to lên.
Yên tĩnh vậy.
Yên tĩnh nhá.
Dạ.
Nó kéo vào đây bắt phải
cho vào giữa
chị thử nói nà xem có ok không.
Alo 1 2 3 4 1 2 3 4 alo
cho chị dí gần mic của chị ấy
đang đeo tay nghe dí hết cỡ đây. Alo 1 2 3 4
à to rồi chị
được không mọi người? Alo 1 2 3 4 Đ
nói đi chị ơi.
Alo alo 1 2 3 4 nghe rõ không?
Nghe rõ.
Chim sẻ gọi
chia sẻ.
Ok nghe.
Ờ hôm nay có 2k70 mà 2k90 về điều đầu tiên nếu mà so về độ buổi sáng buổi sáng thì con đi nói nói chuyện với các bạn đ nói chuyện với sư phụ nà. Nói chuyện ừ ừ buổi sáng con a tư buổi sáng nhưng mà buổi nên là Xét về độ ờ khác biệt giữa 2k đầu với 2k sau thì thực ra cũng khoảng thời gian không nhiều ở giữa để ừ thay đổi cái gì về nhận thức đâu. Nhưng mà con nghĩ là cái đầu tiên khác biệt là tộ sâu sắc ấy như hôm nay nghe các bạn phân tích với cả Vũ Toàn thì giống như câu chuyện của Hồng Phương và câu chuyện của ai đấy lúc mã kể á là đúng là có rất là nhiều điều mình nghe là đồng ý. Ví dụ nghe lại mấy bài ghi âm hôm trước mọi người chia sẻ thì cảm thấy là ờ đúng rồi. Mình cũng đã nhận thấy ra như và cảm thấy là đúng đồng ý nhưng mà bảo rằng là để đến mức độ là ờ mình hoàn toàn thuyết phục rồi và rõ ràng là aa của mình thì sẽ có những cái thứ ừ a ha rõ hơn có những chỗ khác. Thế cho nên là xét về độ sâu sắc thì chưa tới và vì vậy là là một lý do đầu tiên khả năng cao là phải đi khảo sát kỹ từng cái thứ một. Chẳng hạn như là con khảo sát ờ không không bị vấn đề về suy nghĩ, chắc chưa nghĩ tới cái mức độ suy nghĩ nhưng mà khảo sát về những thứ mà đang ở ngay trước mặt lúc mà ngồi ngay trước mặt cái hồ hoặc là ngồi ngay trước mặt ờ người đi qua đi lại như thế. rằng là khi mà lấy một cái người đi qua mình thì rõ ràng là mình đã tin người này có thật rồi. Bởi vì rằng là trước khi người ta xuất hiện ở trong cái kinh nghiệm này, cái trải nghiệm này của mình thì người ta ở đằng kia đi về đây. Có nghĩa là ngoài cái trải nghiệm này thì họ đã có rồi. Thế thế tức là khi mà tin có thật là hoàn toàn là đã có họ nằm ngoài cái trải nghiệm này. Nên kể cả khi là đang hiện ra ngay trong trải nghiệm thì thực chất là cũng đã có ở trong trải nghiệm này rồi. Ờ thì cái điều đấy thấy rất là rõ. Ờ nhưng mà ờ à hoặc là có những cái chỗ mà thấy rằng là ờ ờ nghĩ về giờ này sư phụ đang ở đấy rồi các bạn đang ở kia thì cảm thấy là rõ ràng hơn rất là nhiều so với một số những cái thứ mà mình cảm thấy hoặc là cảm thấy mờ hơn. Ví dụ như là ờ công việc hay là một số thứ khác thì nó sẽ sẽ không cảm cảm giác là có cái cảm giác có thật mạnh mẽ hơn rất là nhiều. Thì nếu mà ừ thì lý do đầu tiên ở khả năng cao là do tư và áp dụng thành cái của mình thực sự thuyết phục của mình chưa được chưa được sâu sắc thì phải làm thêm một lý do thứ hai á thì có thể là là trong lúc ngồi thiền ấy ờ Hai cái ca mà đầu mà bị thấp là lúc đấy cũng đang vội đi làm một cái việc tiếp theo tập tiếp ở trong công việc. Thế thành ra là trong đấy có một cái động cơ là ồ mình phải đi thiền thôi. Thế là lúc đấy là đã bật một cái mode một cái chế độ hành giả lên là phải đi thiền vì nó là một cái việc phải đi thiền. Và như thế là đã thành sóng rồi phải xem được cái động cơ lúc đấy là rõ ràng là không không không phải là biển rồi phải đi thiền để để đạt được một mục tiêu gì đó rồi. Đấy là cái về phần động cơ. Một cái thứ ba ấy là có những cái ca mà trong lúc ngồi thiền khi mà nhận ra được là ồ cái trạng vừa xong là mình vừa mới suy chui vào suy nghĩ những man về công việc hay về đâu đó thì lúc đấy nhận ra ngay được rằng là cái mà mình vừa bảo là lúc nãy thì có một trải nghiệm là truy và suy nghĩ và bây giờ có trải nghiệm là nhớ ra ấy thì thực chất là là đều chỉ là có cái trải nghiệm này thôi chứ còn không có cái cái cái chuyện lúc nãy và cái chuyện bây giờ và có cái thứ khác cả. Nhưng mà đấy là về mặt nhận thức nhưng mà trong tương đối thì vẫn có những cái khoảng là quên có những cái khoảng là đã chui vào trong suy nghĩ khá là khá là được nhiều rồi thì mới nhớ ra được. Thì khi mà ra đến đời sống thì cái khoảng quên nó dài hơn và đến lúc ở trong thiền thì có thể nó ngắn hơn thôi. Nhưng mà nhưng mà nếu nếu nếu nếu trong thiền vẫn có cái khảnh khắc ngồi nghĩ lan man như thế thì thì ừ thì nó vẫn có những cái cái đoạn là bị trôi mất bị bị chìm vào trong cảnh ấy. Có cái khoảnh khắc như vậy. Thì con nghĩ là có ba lý do đấy là lý do mà ờ thiền ngày hôm nay là như vậy. Nhưng trong số ba lý do đấy thì có lẽ khả năng Cái việc cao nhất, cái việc quan trọng nhất đó là cái việc xác quyết cho chính bản thân mình và bản thân mình từ cái trải nghiệm của chính mình phải phải phải làm sâu nữa. Còn nếu không thì nó vẫn chỉ đang là rất là nhiều những cái thứ là đồng ý hoặc là cảm thấy là đúng nhưng mà chưa chưa internalize chưa cảm thấy là nó là bên trong thực sự là của mình ạ. Thì đang nghĩ như vậy.
Đ có gọi ý gì không?
Các bạn có Có nghe được không? Và có alo
nghe được chị ạ. Ai cầm đấ cầm
có ý gì không?
Một link ghi rồi thì một link đó.
Em nghe được đoạn cuối có cái phần chị nói là có những cái đoạn mà mình nghĩ lan man ấy rồi là xong rồi mình nhớ ra mình chưa nhớ được nhiều ấy.
Ừ
thì em nghĩ là bây giờ mình phải nhìn nhận nó khác rồi chị ạ. Tức là mình đang thừa tức là mình đang ngầm thừa nhận là có rất nhiều cái trạng thái khác. khác nhau và mình không thể đồng ý được là chỉ có một trạng thái duy nhất là trạng thái giác ngộ thôi ấy thì bao giờ mình cũng cảm thấy là mình phải là cái người phải đi làm cái gì đấy trong thiền. Alo alo alo
bác nhị cho cho xin cái chìa khóa cổng mở cửa vô với ngồi hồ ok
gọi gọi cho mẹ không được anh
chị khá ngõ để xe nó vào vị đồ của chị nặng đấy đây đây đây đây đây cổng cổng hả
chia chìa khóa ở
ngỏ
chìa khóa ở ngõ ấy cái cái cái bị quá ở ngoài ở trong thang máy ấy
và cái chề nào rất nhiều đồ
một chùm chìa khóa hôm nay bác đánh cho bảy người bảy người bảy cái chùm mở ngay trong
hết hơn nhờ
trông anh trông anh nhìn ra nó có trong cổng
không cái cổng cù ở trong thang máy
anh Đức anh đang nhìn rồi ạ
anh phải mở cổng ra cửa ra xong mang cái chìa khóa ra ngoài cổng ch nhân
à đấy nói đi
anh ơi anh nghe rồi anh lại biết rồi ạ
mở cổng và đem chìa khóa ngõ ra ngoài cho xin mẫu Conhe bỏ hai lớp rồi hiểu không?
Cho xin cứ điện bỏ hai lớp rồi.
Hai lớp rồi. Ô tô
một lớp cổng một lớp một lớp cửa
đấy. Đi đi ra mở cổng đấy. Cái chìa khóa này để mở cổng. Ô cái cổng đấy là khóa luôn ạ.
Nó chỉ đóng
đấy. Đúng rồi đúng rồi. Đấy là bảy cái giống nhau.
Bảy cái giống nhau để mẹ chia cho cả nhà
Super VI Pro
để để nhỡ mà ở nhà có việc gì mà đi taxi nó vào
chắc nhiều quà các thứ nên là phải đi ô tô vào đây.
Nhiều quà nên là phải đi ô tô. Cuối c nghĩ thế rồi kéo dễ
đúng rồiọt chưa sợ chưa
ờ nhờ chưa gì đã nghĩ được đống quả trên xe cốp xe ô tô và đang đi rồi xe ô tô cần lùi vào đây
thấy sướng
sợ chưa
sợ ạ bằng chứng nhá
sợ chưa
ngay khi mà cái cảnh này ra thì
đúng không đừng có đừng có vấn đề suy nghĩ bộ có vấn đề có vật ấy vì mình quá tin là vật
nhiều lắm
quá tin đâu có tế như thế đâ thô
quá thô đ con quá thô đ Siêu khô luôn. Hay chị Nhân gọi điện thoại lấy cái chìa mà bao nhiêu quà nó hiện ra rồi. Quả làm bánh tráng nhá. Qua không phải chỉ mỗi quà đã nghĩ ra là bánh tráng rồi mấy đặc sản Đà Nẵng có nội dung dung nó rõ ràng nó hình ảnh các thứ
hình ảnh các thứ
chỉ cần mùi vị
tay xách nách mang quá trời túi
là tin thật luôn rồi hóa luôn xong rồi
nó đang hay đấy. Đang bắt đầu hay đấy.
Đang hay
à tức là em xác nhận lại xem có phải em nghe đúng không nhá. Là có phải là chị cho là Ví dụ ca trước mình thiền 70, ca sau mình thiền 90 là vì là cái ca sau mình nhớ nhiều hơn ca trước đúng không chị? Mình ít cái đoạn loan man hơn hoặc là ít ra là ngoài đời sống mình lan man hơn trong thiền và mình sau này mãi mình mới nhớ ra. Đúng không? Đúng. Chị nói thế không?
Suy nhi troll đúng
đời sống sống bị suy nghĩ chôn đúng không?
Thì thì chị vẫn đang cho là khi thiền mà mình nhớ được nhiều đây là trải nghiệm giác ngộ thì nó mới là trải nghiệm giác ngộ đúng không?
Như này này.
Ừ.
Có hai thứ. Đầu tiên là về mặt Ừ. Nên là có thể nó chận treo như này là là bị chọi nhau ở trong nhận thức nhá. Về mặt nhận thức thì hiểu rằng là ví dụ như trong lúc tiền đi ờ và ngồi tự nhiên nhận ra ngay bây giờ nhận ra là ôi vừa xong à mình nghĩ lan man quá nghĩ linh tinh về công việc rồi.
Rồi
thì ngay lúc đấy nhận ra được rằng là à không cái chuyện ngay bây giờ thì chỉ có một cái suy nghĩ là vừa xong mình nghĩ lan man quá chả nhớ gì cả. Nhưng mà thực chất ấy ngay bây giờ ấy cái suy nghĩ đấy nó cũng ở vị ngay bây giờ cũng chẳng có cái suy nghĩ gì. Nó chỉ có một cái sự hiện ra và có một cái trải nghiệm ngay bây giờ thôi. Chính cái suy nghĩ đấy cộng với toàn bộ nội dung đấy, cộng với tất cả các thứ đấy không hề có nó chỉ có ở trong cái trải nghiệm này. Thế cho nên là không hề có lúc nãy không hề có bây giờ không có cái chuyện là lúc nãy nghĩ hay là không chui vào suy nghĩ và bây giờ thì thế nào thế nào cả. Đây ngay bây giờ thì chỉ có cái suy nghĩ bảo rằng là lúc nãy nghĩ linh tinh lan man quá thì cái suy nghĩ này đang thực chất á là nó cũng chính là một cái trải nghiệm tác bộ ngay bây giờ thôi. Còn không có cái suy nghĩ không có cái lúc nãy và không có cái bây giờ gì cả.
Ừ. Ok.
Đó thì lúc đấy thì nhận thức thì đấy là một một nửa của nhận thức nhá.
Vâng.
Thế rồi sau sau đó này sau đó này thì nó vẫn có một cái sinh tức là ra ngoài thiền rồi. Ừ.
Ra ngoài tiền rồi bây giờ bắt đầu ngồi nghĩ lại nghĩ lại là xem là vừa xong mình đã tiền như thế nào và mà và mà và so sánh với cả đời sống thì bảo rằng là ồ trong đời sống lúc mà ngồi họp chẳng hạn cũng có những chặn y hiệt như vậy nhưng mà dài hơn rất là nhiều. Mất cả 15 phút chẳng hạn ngồi say xưa học hành gì đó và một lúc xong mới nhớ ra là ô ngay bây giờ đây này. Cái ông trước mặt này tất cả những thứ này này đều tất cả đều chỉ là trải nghiệm giác ngộ thôi. Nhưng mà tại sao mà ở đời sống chị không không tập như vị đời sống đâu. Chỉ hỏng sát ấy thì thấy rằng là đời sống mình bị cuốn quá nhiều bởi vì mình quên quá nhiều thôi. Còn ở trong thiền thì mình sẽ sẽ sẽ sẽ nhớ nhiều hơn. Thì lúc đấy thì chị nghĩ rằng là đây là bắt đầu chui vào cái nhân vật là người thực hành đúng không?
Đúng.
Và thấy rằng là đời sống thì khác so với thiển, nghĩa là hai trải nghiệm khác nhau. Rồi là quên thì khác so với cả nhận ra, tức là hai trải nghiệm khác nhau.
Đúng rồi ạ.
Thế nhưng mà nhưng mà về mục tư mà nói thì vẫn cảm giác là vẫn cần phải nhận ra được những cái sự khác biệt thế để mà để mà thực hành. Còn trong thiền ấy thì không nghĩ lắm. Không không không nghĩ, không giải thích, không gì cả mà chỉ lúc nào cũng chỉ nhìn vào trong cái thực tại thì ngay cái thực tại lúc đấy có cái suy nghĩ là ồ vừa xong quên một đống đấy. Cái thực tại này chỉ có cái trải nghiệm ngay bây giờ thôi và lúc nào nó cũng chỉ có một cái trải nghiệm đó và từ đầu đến cuối chỉ có một trải nghiệm. Cái gì hiện ra trong cái trải nghiệm thì
thì
đó thì đang có hai cái như vậy.
Tức là chị đang bị mâu thuẫn đúng không? Tức là rõ ràng thì lúc thiền thì thấy là cái nội dung suy nghĩ đấy nó xuất hiện nó bắn ra ngay trong cái trải nghiệm này và nó không tách rời và nó chính là cái trải nghiệm này đúng không?
Trong thiền trong kiểu là nếu nhìn vào kinh nghiệm thì lúc nào cũng chỉ có cái kinh nghiệm này.
Đúng đúng rồi.
Không có gì khác.
Đúng rồi.
Không có gì khác là cả nhưng mà khi mà bắt đầu ngồi nghĩ là ok thực hành như thế nào, tên nào là đúng, thế tên nào là sai, có cái gì ở trong cái này không vân vân và vân vân ấy
thì sẽ phân biệt ra là có lúc mình đã bị quên nhiều quá rồi
ừ
và mình đã bị ờ chìm vào trong cảnh rồi hay là ngoài lúc đấy là
là quên đó.
Thế em hỏi chị nhá, bây giờ một đ một đằng chị có một kinh nghiệm trực tiếp
ừ
và chị thấy là suy nghĩ không hề có suy nghĩ luôn đúng không? Nó nói linh tinh
đúng không?
Ừ.
Và một đằng ngoài đời sống thì chị lại tin vào suy nghĩ.
Ừ.
Có một cái suy nghĩ và chị xem nội dung của nó và chị thấy ồ bảo đấy là thật là chị th thừa nhận là ơ mình phải xem suy nghĩ chứ mình phải thấy là rút kinh nghiệm như thế nào, tập như thế nào. Vì đoạn trước mình quên nhiều, đoạn này mình quên ít.
Vâng.
Em thấy là chị có hai cái trạng thái. Một là nhìn vào kinh nghiệm thì chị thấy là bản chất của suy nghĩ. Hai là khi không nhìn vào kinh nghiệm thì mình ìm vào nội dung suy nghĩ.
Ừ.
Thì theo chị cái nào đúng hơn?
Nhìn vào kinh nghiệm.
Đúng rồi. Thế thì thế thì nếu mà nhìn vào kinh nghiệm đúng thì mình phải lấy được cái gì từ kinh nghiệm ra để mình nhìn lại cái suy nghĩ đấy chứ. Như bọn em là như thế này này. Ban đầu bọn em trước khi cái phiên thiền mà bọn em cùng tư với nhau ấy thì Vũ Trang mới nói là bây giờ bắt đầu vào thiền thì mình làm gì? Thì chị Quế có nói là vào thiền thì mình sẽ xác quyết là chỉ có một trạng thái thôi.
Nhưng không thể nào mà mình cứ mang một cái xác quyết như vậy mình ghì suốt cả 30 phút thiền.
Thế thì Vũ Trang à từ từ đoạn này nè. Thế thì cái lúc mình quên nhá cái lúc mình quên thì mình sẽ làm gì? Thì lúc đấy em mới thấy à không thể thỏa hiệp là có lúc mình quên được. Về lý ấy ngày xưa mình đồng ý là có lúc mình quên. Cái hồi mà mình để xác ngộ giác ngộ về biết ấy thì mình đồng ý là có lúc lúc mình quên tại vì mình đang sống trong suy nghĩ và giác ngộ về lý là để dùng suy nghĩ để mà tự tin ấy
thì mình thừa nhận được một cái đoạn là đồng ý là có cái đoạn để tôi quên biết nhưng rõ ràng kinh nghiệm trực tiếp thì vẫn đang biết chẳng qua không có nội dung suy nghĩ là đây là biết mà thôi.
Ừ
tôi đồng ý là có cái đoạn trước là như thế nhưng khi vào thuyền bây giờ mình khác rồi tại vì chỉ có một trạng thái. Vì sao lại chỉ có một trạng thái? Thì rõ ràng lúc thiền chị thấy là ngay cả cái suy nghĩ có nội dung như vậy bắn ra trong cái trạng thái giác ngộ này. Nó không tách giờ trạng thái giác ngộ này Nó chính là chỉ có một trạng thái thôi chứ không chứ chị lúc đấy nhá em hỏi chị nhá chị có kinh nghiệm được trạng thái lúc trước của chị quên không?
Không
không hề đúng không? Mà ngay cả cái lúc chị kinh nghiệm thì nó cũng không hề có cái trạng thái đấy.
Đồng ý.
Vậy thì làm sao mình lại tin suy nghĩ? Mình lại chấp nhận được cái việc là suy nghĩ nó bảo là có hai trạng thái như vậy để mình đồng hóa nó lại thành một.
Ờ đấy thì thế thì mới bảo rằng là ô thế tư thì tư cái gì nếu tư thì phải tin vào suy nghĩ để mà tư chứ hoặc là phải phải
nhưng mà bây giờ trước mắt là chị biết là tin cái nào hơn rồi đúng không? Đã cái nào đúng hơn rồi nhá. Thì cái từ cái lúc đấy thì bọn em mới bảo là không thỏa hiệp với cái suy nghĩ kiểu như vậy nữa. Là mình đồng ngầm đồng ý là có hai cái trạng thái như vậy và vào trong thiền mình là một người hành giả và mình sẽ đi check từng cái trạng thái một để thấy nó là để nối lại với nhau để thành một trạng thái.
Nhưng mà mình làm như vậy là nhầm rồi. Có bao giờ nó cần phải nối đâu. Và có bao giờ nó có cái trạng thái mà như vậy là rõ ràng là mình tin là một cái có một cái trải nghiệm ngoài cái trải nghiệm này luôn đúng không? Có phải là lúc mà chị nghĩ là có lúc trước mình quên thì chị nghĩ là có một cái trạng thái quên lúc trước nó ngoài cái trải nghiệm bây giờ. Đúng không? Đúng không? Đã có một vật cái vật
đúng rồi
đó. Thậm chí không thô như là nhà cửa cây cối nhưng mà nó là cái một vật rất tinh tế là một vật trải nghiệm.
Ừ.
Khác cái trải nghiệm bây giờ.
Đúng rồi. Thế thì làm sao mà mình đồng ý được với cái chuyện là chỉ có một trải nghiệm giác ngộ. Nhưng mà bọn em thiền và bọn em thấy là cái trải nghiệm mà chỉ có trải nghiệm duy nhất và trải nghiệm giác ngộ ấy thì về suy nghĩ mình không thể nghĩ được đến như thế luôn. Mình không thể hiểu được thế nào là chỉ là một trạng thái nhưng trong thiền mình thấy được. Bởi vì mình cái lúc đấy mình thấy ngay cái nội dung suy nghĩ trực tiếp nó bắn ra như thế. Nó không hề có trạng trạng thái trước sau luôn. Nó chỉ có một nội dung như vậy. Không tách rời với cái trải nghiệm này và nó chính là cái trải nghiệm này thì lấy đâu ra. Vậy thì tự dưng mình không muốn tin vào những cái lời mà suy nghĩ nó nói là có những trạng thái khác nhau, có những thứ khác nhau nữa. Nó cùng nguyên tắc như vậy thôi. Thì sau khi mà bọn em nhận ra cái đấy thì từ trong thì thì bọn em nhìn lại cái kiến thì nó nó cũng khó khác đấy. Tức là mình tin vào suy nghĩ nhưng mà rõ ràng là mình vẫn đang cần suy nghĩ nhưng mà mình sẽ biết được là mình tin theo mình tin ở mức độ nào thôi. Đấy như bây giờ chỉ có thể nói như thế thôi chứ không thể tin theo cái kiểu là mình đồng ý có các trạng thái khác nhau. Thì như vậy là mình đồng ý có rất nhiều nhiều thứ khác nhau rồi và mình phải đi làm những thứ khác nhau đấy trở thành một thứ giống nhau.
Ừ.
Thì có phải lúc nào mình
đó
đồng ý cái đấy thì thì hoàn toàn đồng ý theo nghĩa là ngày trước thì mình sẽ nghĩ rằng là có rất là nhiều cái trải nghiệm khác nhau và mình phải quy nó về một thứ là trải nghiệm giác ngộ hoặc là phải cái này thì thực ra là nó thành là cứ đèo đuổi theo từng cái trải nghiệm một xong rồi là phải phải biến hóa nó thành cái này cái kia.
Đúng rồi.
Thì không từ hôm qua từ hôm mà mọi người nói chuyện với nhau ở cái bài gần đây nhất ấy mà mọi người chia sẻ và bắt đầu sư phụ bảo cái bài làm biển đấy trạng thái của biển thì trước khi thiền tư rất là kỹ phần đ đó và đồng ý nên là trong thiền thì chị thấy rất là rõ nhá, không có vấn đề gì cả. Nhưng mà đến lúc đi ra ngoài thiền rồi và ví dụ như là ờ ờ nhìn điểm chẳng hạn xong bắt đầu mới so sánh ô thế cái này thì khác với cái kia thế nào, chuyện gì đã xảy ra nhỉ? Chắc là lập tức là tin vào cái cái bé ba là phải có khác nhau, phải có trải nghiệm khác nhau và phải có cái gì đấy cái này hơn cái kia kém chẳng hạn như thế.
Vâng.
Thế thì bây giờ nếu thì nếu nếu như vậy thì hình nhận thức đúng sẽ là như này đúng không? Nghĩa là đây bây giờ ấy kể cả cái đống suy nghĩ đây hiện ra là tôi đã có hai lần thiền tôi đã trải nghiệm và A và trải nghiệm B một lần thì cao, một lần thì thấp, lần thì đúng lần thì sai vân. Vấn ấy thì tất cả cái đống suy nghĩ này đang hiện ra ngay trong cái trải nghiệm hiện tại ngay bây giờ và bây giờ chỉ có cái trải nghiệm hiện tại thôi. Bất kỳ cái gì hiện ra trong cái trải nghiệm này cũng chính là nó cũng chỉ là cái trải nghiệm này thôi. Còn lại là và thì là hết chuyện đúng không?
Vâng. Thì đấy là về nhận thức sau khi mà chị thiền và chị thấy như thế. Nhưng mà thực ra em thấy chị còn thiếu một đoạn nữa là cái mặc định ấy. Chị thiếu cái mặc định vì thực ra khi mà chị chị chị trước khi thiền ấy thì bọn em có hai thứ. Thứ nhất là bọn em sẽ làm rõ cái nhận thức là thế nào là ngoài trải nghiệm, thế nào là tim một vật có ngoài trải nghiệm nghiệm giống như hồi nãy bọn mình làm việc với anh Vũ Toàn ấy.
Để mình biết là vì sao mà ước cứ trong thiền cứ hay nghĩ linh ta linh tinh rồi rõ ràng là mình thấy là mình học logic như thế mình nhìn đâu mà mình cũng thấy vật thật thì mình phá được cho mình cái việc là thế nào là là là mình tin như thế và vì sao ở đây chỉ có một trải nghiệm và cái này chính là trải nghiệm giác ngộ.
Thì chị nhớ cái bài sư phụ dạy mình là xây trên cái có không?
Xây trên có nghĩa là gì? Đã mặc định mình đây là trải nghiệm giác ngộ rồi thì cái gì xuất hiện bên trong trải nghiệm giác ngộ này thì nó cũng không tách. cách rời và nó chính là trải nghiệm giác ngộ. Thì có phải là chị đã mặc định như thế thì bất kỳ một cái gì hiện lên trong cái mặc định đấy thì nó cũng là cái mặc định đấy không?
Đúng rồi.
Còn đây mình đang đi một đầu ngược là đi vào đầu là mình là sóng. Sóng là gì? Tức là mình có một suy nghĩ nào mình chụp lấy suy nghĩ đấy và mình xem xem nó có phải là
biển
là biển hay không. Thế là hàng ngày mình có bao nhiêu suy nghĩ thì bao nhiêu lần nhớ mình khảo sát và mình và vì đi từ cái đầu là mình mặc định là mình là một cái ngưng mặc định không ấy mà mặc định gọi là mặc định từ một cái người hành giả ấy thì bao giờ cũng là mặc định làm cái gì đó để nó thành cái gì đó nhưng mà khi chị tư mà chị thấy là chính cái trải nghiệm này là đang là trải nghiệm giác ngộ rồi sẵn rồi
thì bất kỳ cái gì hiện ra trong nó thì cũng chính là nó ấy thì chị mới thấy là ơ thế thực ra là khi ngồi xuống mà khi đứng lên ấy thì nó vẫn như thế chứ không khác gì nhau cả kể cả khi chị trong đời sống ấy thì chị thiền xong thì chị thấy nó lan ra ngoài đời sống à
chưa lan được hết cỡ theo nghĩa là đến lúc mà một lúc sau vẫn thấy rằng ồ vừa xong là đó Thì là chị thiếu cái phần mặc định ấy thì mình phải tư
mình phải tư để thấy là tại sao đây là là trải nghiệm một giác ngộ rồi là là trải nghiệm giác ngộ rồi và chỉ có một trải nghiệm thôi không có gì khác và không có gì hết ý là trước khi tư là bọ em phải làm à trước khi thiền là em phải làm rất rõ cái đấy để khi ngồi xuống sư phụ nói ngồi xuống là thành lành thật luôn là trải nghiệm giác ngộ luôn thì đứng dậy cũng là trải nghiệm giác ngộ luôn chứ không có trạng thái đấy lại phần về trạng thái không có trạng thái ngồi với đứng cũng không có trạng thái là đây là chẳng nghĩa ngồi kia là không phải nữa
mình làm sao mình thuyết phục được trong lòng mình là Đây là trải nghiệm giác ngộ rồi, không thể nào có phương án khác được.
Thì xanh luôn đúng không?
Vâng. Thì bất kỳ một suy nghĩ nào nổi lên, chị nhìn ngay vào nó và chị thấy là ừ đúng rồi, nó không tách rời vào nó chứ không phải là là ôi nhiều suy nghĩ quá mình quên và mình bám theo nội dung suy nghĩ nữa. Giống như sư phụ hôm đầu sư phụ dạy em là nhìn vào bản chất ấy chứ không nhìn vào nội dung ấy. Ban đầu em không hiểu
em ta nhìn vào bản chất là như thế nào, nhìn vào nội dung như thế nào. Nhưng hóa ra là nhìn vào nội dung ấy là mình tin cái nội dung của suy nghĩ nó bảo. Còn nhìn vào bản chất là ngay khi nó hiện ra thì mình thấy là thấy bản chất của Đó,
còn mình cũng không quan tâm nhiều đến nội dung nữa.
Thực ra mà nói ngay khi chị nhìn vào bản chất của nó ấy thì đúng là cái nội dung là nãy giờ mình quên nó làm gì có tồn tại đúng không?
Ừ.
Thế thì thực sự mà nói là kinh nghiệm của chị là không bao giờ chị quên được cả
chứ không phải như lý thuyết ngày xưa là tôi đồng ý là có đoạn tôi quên chẳng qua lúc đấy không xuất hiện suy nghĩ nhớ nó không như thế nữa rồi.
Ừ.
Tại rõ ràng trong lòng vẫn chưa sạch sẽ hết cỡ nên là nó vẫn còn tàn dư ở ở cái nhận thức đó.
Thực ra là nó vẫn còn vẫn còn dây dưa ra dây dưa bên ngoài thì nó vẫn là dây dưa bên trong thôi.
Đúng rồi ạ.
Đúng không? Mình phải tư trong
tư thêm giống như hôm nay anh Vũ Toàn ví dụ mình biết mình nhầm chỗ nào cái mình lôi ra là khác ngay.
Vì hôm nấy bọn em cũng nói nhiều thứ lắm nói qua nói lại thì nó mới lộ ra được chứ không phải là một lúc mà mình nghĩ ra được như thế ạ. Người này nói xong người kia nói rồi mình phân biệt được thế nào là thiền, thế nào là kiến, xong rồi dùng cái logic nào trong thiền, trong kiến thì mình thế nào ấy chứ không là cũng loạn xì ngậu hết. À thế nên là mọi người xem còn cái phần nào mọi người bổ sung thêm
tức là theo em hiểu là tức là chị Minh Ngân còn có một cái băn khoăn là thế ở bên ngoài thiền thì khi mà mình đã nghĩ rất nhiều rồi thì bây giờ mình làm như thế nào đúng không?
Đúng rồi.
Đấy thì thực ra là cái lúc nãy Big nói có hai cái. Thứ nhất là trong thiền mình đã luyện cách là nhìn thẳng vào kinh nghiệm. Thứ hai là mình đã mình cần phải xây dựng một cái mặc định. Thì khi với một cái mặc định đấy đương nhiên là vì mình chưa mặc định xong nên là cái cái đoạn mà có nhiều suy nghĩ xuất hiện thì nó vẫn cơ có có nhiều suy nghĩ xuất hiện nhưng mà cái lúc mà mình phát hiện ra ấy thì về mặt nhận thức thì mình phải nhận thức rằng là không không có chuyện là có cái đoạn nãy giờ gì hết. Đấy là về nhận thức nhá. Thì mình phải nhận thức cực kỳ rõ ràng là không đoạn nãy giờ nào cả. Cái mình nói rằng nãy giờ chui vào suy nghĩ bị suy nghĩ chôn lâu quá nó chỉ là một cái trải nghiệm suy nghĩ trong hiện tại và nó không tách khỏi trải nghiệm giác ngộ này và nó chính là trải nghiệm giác ngộ. Cái đó mình sẽ nhìn vào kinh nghiệm cộng với kiến để mình ra một cái chắc chắn là như Thế tuy nhiên ấy là ngoài cái đấy ra thì cũng giống như là sư phụ dạy bọn mình là ừ là mình dành thời gian để khảo sát mình tại sao mình nghĩ nhiều chẳng qua là vì mình đã quá tin có những thứ đấy trong thực tại. Vì mình tin là có con mình nên mình mới nghĩ về con mình tin có công việc nên mình mới nghĩ về công việc thế cho nên là cái việc mà khảo sát là thế có những cái thứ thật đấy thật hay không ấy là bọn mình vẫn cần phải dành thời gian để khảo sát. Thế tuy nhiên là hôm qua bọn em mới tư thêm một đoạn là thế khảo sát bây giờ nó có một cái điểm gì khác đợt trước
thì là có phải mình khảo sát là mình dùng suy nghĩ không? Và thứ hai là khi mình nghĩ về gì về cái gì đó là mình đang nhìn vào cái suy nghĩ, mình đang nhìn vào nội dung suy nghĩ.
Vâng.
Thế thì việc đầu tiên của khảo sát thì không phải là nhìn vào nội dung suy nghĩ
mà việc đầu tiên của mình vẫn là nhìn vào kinh nghiệm để và thấy rằng cái suy nghĩ đấy nó bay ra và nó không tách rời khỏi trải nghiệm này. Thế thì Như vậy là mình vẫn ở một vị thế là không có gì nhầm lẫn sai sót gì ở đây cả. Đây là trải nghiệm giác ngộ thôi.
Nhưng bây giờ mình sẽ xem chi tiết cái nội dung của nó. Và lúc đấy mình không phải là người đi sửa hay là đi làm đi đi khảo sát được kiểu nó đúng hay không nữa mà lúc đấy mình lại là ở một vị thế là xem. Và sau khi mà mình vẫn vẫn kiểm tra là cái nội dung đấy. Thế thì
khi nó xảy ra nó là trải nghiệm hay là nó là thật thì mình vẫn ra được kết luận là khi nó xảy ra nó chỉ là trải nghiệm thôi và nó sẽ xây cho mình những cái rất là vững vàng là ở những thứ lâu nay mình cứ tin là có những cảnh này cảnh kia ấy hóa ra là chỉ là trải nghiệm không hề có và những thứ đấy nó mới làm cho mình bị yếu dần cái niềm tin là có vật thật.
Đúng rồi.
Thì em nghĩ là nó là một quá trình xây dựng nghĩa là nó
cái này hay
nó bổ sung thêm mấy thứ so với trước đây ấy là gì? Một là mình phải nhận thức đúng về cái suy nghĩ mình vừa mới tin đấy.
Thứ hai là mình kinh nghiệm được nó đúng như nó là ừ.
Sau đấy thì bắt đầu mình sẽ đi khảm sát nội dung của nó như cũ.
Ừ ừ đúng rồi. Đây chỗ này chị nghĩ là đây là cái chỗ mà chị đang bị lâm là đang đang nghĩ về nó này là một mặt thì nhìn vào kinh nghiệm thì chỉ thấy cái trải nghiệm suy nghĩ thôi chứ còn không có cái suy nghĩ hay là có cái cái gì khác cả. Thế nhưng mà mặt khác thì vẫn nghĩ rằng là ồ mình vẫn phải đi vào trong nội dung để mình phân tích xem thế nào là đúng, thế nào là sai để nghe, để hiểu, để tiến, để tư, để các loại chứ. Thế nhưng mà nếu như vậy là vừa xong em nói có hai cái mà chị không ờ ừ không làm. mà nó khác đấy. Một là cái vị thế ngày trước ấy là mình đi vào từ một cái vị thế của một cái người thực hành nên là ngay từ đầu là tôi đã nghĩ, tôi đi nghĩ, tôi đi khảo sát, tôi đang làm rõ chứ còn không có cái mặc định đó, không có cái chuyện là là tất cả đều là chỉ là trải nghiệm giác ngộ và đi thẳng ngay vào nội dung luôn đúng không? Thực ra là cuối cùng là bị như kiểu là chân trên chân dưới ấ ra là nó sẽ bị cập kênh như vậy. Còn cái thứ hai là chị không làm mà chị nghĩ rằng là ồ kể cả ngay trong lúc mà mình đang ngồi nghĩ thì thực chất là nó cũng chỉ đang có một cái trải nghiệm suy nghĩ thôi. Nhìn vào cái đấy trước, nhìn vào cái trải nghiệm đấy trước. Trước khi Hùng Hục la vào trong cái việc là ngồi nghĩ nghĩ nghĩ tiền chắc chắn là cũng sẽ như vậy rồi. Cho dù trong lúc thiền không cố tình nghĩ đâu họ cũng sẽ nhận ra ngay là khi mà nhớ ra vừa xong mình vừa quên mất mất rồi thì nhìn thấy vào kinh nghiệm thế nhưng mà chắc chắn là ẩn ở đâu trong đó vẫn còn bóng dáng của cái việc là mình đang không đặt mình ở cái vị thế vẫn vẫn chưa có cái xác quyết là đầu đủ đớn đủ mạnh để để trở lại cái vị thế cái vị thế của của nhận thức đúng là tất cả chỉ có cái trải nghiệm trên Mỹ chứ không có cái trải nghiệm chứ không có cái suy nghĩ đấy
tức là cái chỗ mà chị Minh Ngân mới nói chị là chị nói lui là xác quyết lúc đầu của mình là vị thế cái thế cái này nhá. Thì về kinh nghiệm là chị không cần quay lại xác quyết lúc đầu luôn. Kinh nghiệm của mình khi nào là khi mà mình tập trừ trạng thái là là biển biển á thì khi nào trước mặt chị chị cũng thấy biển hết. Khi nào chị cũng cảm giác là biển hết và khi nào mà có cái ví dụ như kể cả một suy nghĩ nó nổi lên một phát là chị tức là mình thấy ngay là nó không tách rời khỏi biển luôn. Tức là đây là về về cảm nhận ấy thì có thể là chị làm thêm vài lần nữa theo cách mới ấ cái cách mà khẳng định vị thế của mình và xác quyết là đây là chỉ là chạ trải nghiệm giác ngộ á không có cái trải nghiệm nào khác trải nghiệm giác ngộ này á
thì thì em thấy về kinh nghiệm kinh nghiệm của mình mình không có mình không sợ nội dung suy nghĩ đâu nhá mình cũng chả sợ là quên hay không quên gì hết luôn ấ
tức là tức là mình không không bị bị nó dắt mũi như ngày xưa là chết rồi hành giả là mình hay sợ chết rồi n quên nãy giờ không nhìn hay không gì đúng không nhưng mà cả phiên thiền của mình á mình cảm nhận là ý là hắn cứ sờ sờ như thế này không có quên được
đúng rồi
đúng không b chạy luôn ấ Cho nên là nó nói là nãy giờ quên á mình cũng thấy là
nó trải nghiệm hơn.
Đúng rồi là khi nào cũng đang trải nghiệm kiểu phi thời gian chứ nhờ đúng thả
trong cái cái đàng làm này.
Vâng đúng rồi.
Có thể nào mà nó trải nghiệm nó là không thể tách ra được nhỉ?
Trước ch
hả?
Mô tả là như thế đấy. Rõ nhất.
Dạ. Đúng rồi.
Giống như là cái phần nào mà chị ý đã bảo chết rồi quên ấy. Ý là về phần thực hành ấy thì chính cái phần mà chính Cái đoạn đó ấy chị đã không thấy đó là ý là chị không tin ấy. Đúng rồi.
Không tin đấy là trải nghiệm giác ngộ.
Ví dụ cái phần mà bị chui vào suy nghĩ chết rồi chui vào suy nghĩ quên mất thì chị đã không cho chui vào suy nghĩ là trải nghiệm rất ngộ rồi.
Đâu
không
cái này không phải tưởng thế
là chị bảo là ở bên ngoài đời chị không thấy là cái suy nghĩ nãy giờ quên là trải nghiệm giác ngộ. Thì xong chị mới bảo thế thì chắc là trong thiền chị cũng bị đâu đó tương tự như thế là khi nó bay ra chị đã chui vào nội dung của nó. trước mà chị không nhìn vào chính nó nên là mình tin vào đoạn là nãy giờ quên thì mình mới phải quay lại xác quyết lại đúng không? Chứ nếu mình nhìn thấy nó là một thằng hiện ra trong cái trải nghiệm giác ngộ này
thì mình không cần phải tin vào nội dung của nó nữa. Mình không cần phải quan tâm nói.
Đúng đấy.
Ngon nó bay ra cái gọi là đã quên rồi thì lại nhìn vào nó lại thấy nó không thể tách được. Vâng
đúng rồi ạ.
Đúng rồi. V tức là đúng là vị thế của biển luôn ấy. Thế giả sử đã giả sử nhá nó bay ra xong đã bị chui vào nội dung của nó xong bảo là phải đi xem
thế nào là bị chui
đấy
quay lại thế thế theo em đi nào là báo
giả sử nhá theo theo như em hiểu làầm như thế
ôi trời ơi xin lỗi chỗ chị ăn
thế nhá theo như em hiểu là nh ví dụ như là trong tình huống đang thiền đi xong rồi có một cái đoạn nó bảo ôi chết rồi ôi chết rồi nãy giờ mình quên xong rồi xong rồi nhưng mà mình không không thấy được ngay cái suy nghĩ đấy là trải trải nghiệm giác ngộ mà mình sẽ bị tự nhiên lau một lúc đi phân đi xem xem là mình đã đã đã quên như nào để rút kinh nghiệm ấy. Nó sẽ có một cái đoạn à phải suy nghĩ suy nghĩ suy nghĩ đấy
xong rồi saoị đó
em nếu em em có cái đó
xong rồi sao
thì em đang hỏi mọi người đấy xong
không chưa em chưa mô tả xong mà
ví dụ nhá xong rồi sẽ có một đoạn đánh nhau thường là sẽ có một đoạn là xem Em a không thường là em sẽ ví dụ như có cái suy nghĩ đấy xong rồi nó sẽ không phải theo kiểu đánh nhau mà là nó sẽ làm tập.
Dạ
tập trung thương nghiệm đấy.
Em trong thiền đ
trong thiền đấy. Trong thiền
chỉ mô tả trong thiền thôi.
Từ để em lo nhá. Đúng rồi. Ví dụ như là em em tập em a một đoạn em Quên xong rồi. Xong rồi. Tự nhiên tự à rồi quên mà mình mà không thấy ngay thì tức là cái vị thế của mình nó đã rồi.
Em đã mất vị thế rồi.
Đúng rồi. Đúng rồi đúng rồi.
Đúng rồi.
Rồi rồi. Ok. Em rớt đing ra khi mà mình quên từ khi mà một cái suy nghĩ bắn ra. Ôi chết rồi nãy giờ mình quên mà tin theo mà người tập thì thật sự lúc đấy ngay lúc nếu đang ở vị thế biển thì em đã thấy ngay cái suy nghĩ. Chết rồi mình quên đấy. Chỉ là một cái trải nghiệm giác ngộ bắn ra và nó không tách giờ trải nghiệm. Nó chính là trải nghiệm giác ngộ thôi. Nhưng nếu mình đã không thấy được cái đấy ý là không không nếu là đang ở vị thế biển thì không cần phải làm việc thấy mà nó tự động thấy vì nó sẽ tự động thấy những cơn cơn sóng ra chính là nó tách giờ hỏi nó nhưng mà mình mình bị lao vào mình tập ngay thì lúc đấy mình đã ở cái vị thế hành giả rồi.
Nhưng vấn đề là khi em lao vào tập ngay là em cũng không để ý đến cá cái chính những suy nghĩ tập đấy. Nó cũng là biển ấn
hiểu không? Chứ nếu mà em làm cái gì trong thiền nó đâu quan trọng đâu.
Nếu em là vị thấy biển nhá.
Em cứ tập đi.
Nhưng mà lúc em tập em thấy chính cái tập đấy nó vẫn là biển.
Ừ
thì không sao hết. Nhưng cả một quá trình là em vẫn không thấy xong có thể là một lúc nào em sẽ ngầm ra một kết luận là ngon rồi đây đúng là chuẩn rồi.
Thì sau đấy em mới yên tâm. Thì chính là cái đoạn mà ngon rồi các thứ đấy nó mới là một cái confirm là nãy giờ tiêu rồi. Mất nguyên cả cái đoạn từ lúc mà thôi chết rồi đến đoạn tập xong đến đoạn ngon rồi.
Ví dụ như đây em thử hỏi lại nhá. Ví dụ như là ờ tại vì trong lúc thiền sẽ có những lúc như thế xong mình tự nhiên mình la đi mình mình tập tập cái gì đấy như hôm nay em kể với chị Bích đấy tự nhiên có đoạn em đi tập với cả nội dung suy nghĩ thì thật ra ngay cái đoạn tập đấy vẫn chưa là chưa vấn đề gì cả nếu như mà mình vẫn ở vị thế đúng và mình vẫn thấy cái đoạn chính cái đang tập đang tập tập tập đang cái cái đang hiện xảy ra đấy cái trải nghiệm đấy cái trải nghiệm đấy chính là trải nghiệm giác ngộ bởi vì nó không nhưng mà mình đã có mình đã mình không thấy luôn như thế mình không nhìn vào kinh nghiệm mà thấy luôn như thế mà mình cứ tập tập Tờ tập với suy nghĩ một lúc xong mình đưa đến một xác quyết ờ đúng rồi làm gì có cái chuyện đấy làm gì có cái chuyện nội dung suy nghĩ bảo chỉ có trải nghiệm giác ngộ này thôi vì cái chuyện đấy khi xảy ra đấy đợi loại như thế ngon rồi mà chị bảo đấy xong mình chốt lại xong mình yên tâm mình ngồi ngồi tiếp mà mình không hề nhận ra lại còn ngon rồi nãy giờ không sai gì đâu đúng chưa k đại đại loại nhá khi mà em ra cái xác quyết đấy ấy thì em sẽ xác quyết theo kiểu là à thế là nãy giờ không có gì sai làm gì có chuyện chui vào suy nghĩ nọ kia Nãy giờ không sai đâu. Kiểu thế chứ em lại không ra một xác quyết là kiểu là ờ không có gì khác trải nghiệm giác ngộ hết. Chỉ đang thế này thôi mà làm gì còn lúc nãy gì cả. Hiểu không? À rồi
lúc đấy
nãy giờ không sai đâu. Nó khác với là
có lúc nãy mà có trải nghiệm xác ngộ thôi mà làm gì có gì cả. Khác nhà phải khai kết luận nhá.
Không rồi em em hiểu rồi. Nhưng mà cái niềm tin
đấy
khi mà mình đã bảo nãy giờ mình không sai là mình tin từ nãy đến giờ ấy.
Em có hai trạng thái
trạng thái em có hai trạng thái
thành trạng thái rồi.
Còn lúc mình sực nhận ra sự thật là đúng rồi. Ngay tại phút này này đúng rồi. Chỉ sự thật như thế này này. Thế thôi.
Nghe tại lúc này một trạng thái
ok ạ. Được không? Quay nó được không? 80 là xinh rồi đấy. May 80 nữa không? Con con vẫn mắc ở chỗ này. Chỗ thấy mình vừa quên
cũng bị mắc ở chỗ là nhưng mà nó có có hai trường hợp. Trường hợp thứ nhất là là tự nhiên mình nghĩ nghĩ nghĩ toan tính tương lai. Nghĩ là kiếm tiền thế nào, trả nợ thế nào, toan tính chuyện tương lai. Xong rồi thấy là ờ mình bị quên rồi, mình phải nhớ ra thôi. Đấy, thì xong rồi kết luận là lúc nãy là mình bị quên.
Vâng.
Ấy. Đấy. Còn trường hợp thứ hai là kể cả lúc lúc toan tính luôn đang nghĩ nghĩ nhá mà nhận ra ờ cái này là cái là là trải nghiệm gia ngộ này cái cái cái cái cái suy nghĩ cái việc nghĩ ngày mai thế nào thế nọ thế kia ấy tương lai ấy nó không không thể có cái tương lai nào cả mà nó là cái trải nghiệm giang ngộ đang nghĩ này thôi thì nghĩ thoải mái nghĩ là trải nghiệm giang ngộ nó cứ chạy ra chạy thoải mái thì hai trường hợp một bên là rất là là lo lắng xong nó nổi lên như một cái tôi tập sai rồi, tôi phải làm thế này thế kia. Còn một bên là à thấy nó trải nghiệm thôi. Nhưng mà ví dụ như là cái ca thiền vừa rồi thì thì không thấy nó là trải nghiệm gia ngộ mà thấy là là tính xong tập tập sai rồi phải à tập sai đương nhiên là phải rút kinh nghiệm, phải sửa. Đấy, nó nghĩ thế. Ừ. Ờ ờ mãi một lúc nghĩ là nghĩ một lúc xong rồi thì thì hết thiền xong rồi đi ra đi làm việc khác rồi mới nhớ ra ờ nhở sao lại sao lại tự nhiên lại có một cái cái cái sai xong rồi mình tập sai xong mình phải rút kinh nghiệm xong mình phải làm thế này thế kia để cho nó đúng để nhớ ấy như chị Minh Ngân nói là ơ làm nào để tức lại nghĩ làm thế nào để nhớ nhiều được
đấy nhưng mà không cái cả nhớ hay cả quên ý là cái trải nghiệm nhớ hay trải nghiệm quên ấy nó cũng là trải nghiệm giác ngộ chứ không không phải là có trải nghiệm nhớ xong rồi có trải nghiệm quên xong rồi nó khác nhau chỉ có một
nó nó ờ nó chỉ có có một trải nghiệm thế thôi
thì là hai cái đấy chơi nhau thì hai cái đấy chơi nhau thì hỏi là do đâu thì à mới tại vì hôm trước sư phụ nói một cái là gì nhỉ cái câu mà một niệm là vô minh một niệm là giia ngộ ấy có nghĩa là cái mặc định ấy mà đã đang là ờ là là có rồi ấy thì nó sẽ như kiểu là một cái trải nghiệm như là một cái kinh nghiệm ấy. ấy là nó nó có một cái kinh nghiệm tổng thể này xong rồi bên trong nó có nhiều thứ và những thứ đấy nó có có cùng một tính chất ý là lúc mà tin là có ấy thầy nó không tách nhá thầy nó cùng tính chất nhưng mà nó là có cái
cái cái cái nghiệm tổng thể đấy cái còn à mặc định kia là nó chỉ có trải nghiệm giia ngộ thôi nó không có cái gì cả đấy nó cũng không cần bảo là không đâu nhưng mà nó nó chỉ có trải nghiệm gi ngộ này thôi này nói có hay nói không nó đều là trải nghiệm ngộ hết. Thì thì với hai cái mặc định khác nhau đấy thì thấy hai cái hai cái lúc lúc thiền hay là lúc sống nó khác hẳn nhau luôn. Cái bên có ấy thì là kể là sẽ rất muốn là bảo thành không hoặc là đi chứng minh hoặc là đi làm một cái gì đấy nhưng mà vẫn nằm xào quần ở cái bên có đấy. Kể cả bảo không có cái này cái kia thì thực ra vẫn là là là ngầm ở dưới là có rồi. Ấ còn Bên kia thì nó chỉ có trải nghiệm thôi, không có gì khác. Thế thì à
như ca thiền hôm nay thì sau ca thiền vẫn vẫn còn đang loay hoay là rút kinh nghiệm là vì nó vẫn còn có hai loại nhớ và quên. Đấy thì lúc lúc sau mới phát hiện ra và lúc nãy thì thì mọi người nói lại mới thấy rõ ràng cái phân này luôn. Vâng.
Là là thế quay lại là cái mặc định nó có đủ mạnh hoặc là nó có bật ra lúc đấy không thôi. Còn Không thì nó cứ bị bị nhầm thế. Lúc nào nhớ ra một phát thì ơ không thể nào thế được.
Không thể nào mà lại có trải nghiệm lại nhớ xong quên xong rồi nó lại khác nhau. Nó lại có quá khứ hồi nãy tôi quên xong rồi có tương lai là làm thế nào thì nó nó ra đống đấy thì tạm gọi là lúc mà mà nhớ ra ấy thì chỉ thấy những cái trải nghiệm như kiểu là những cái suy nghĩ nó nó nổi nổi lên thế thôi. Hiện ra thế thôi.
Đấy tạm gọi là suy nghĩ thì thấy những Cái trải nghiệm suy nghĩ nó hiện ra như thế
thì là hai cái khác nhau ở đấy. Con này hai chỗ khác nhau ở chỗ đấy.
Hiểu vấn đề đấy.
Dạ.
Đấy
hỏi vấn đề mai thử tập thử xem nào.
Vâng.
Ờ
vấn đề của con là xưa sắp xưa nay một trạng tháng nay chư sư phúc.