Nhìn vào dòng Biết thay vì nhìn vào dòng cảnh

Thiền 1
Ba Vì

Tóm tắt
AI Summary

### [Phần 1]: Bối cảnh và Khảo sát Thực hành – Khởi đầu của sự xác tín vào dòng Biết **Bối cảnh Pháp duyên** Bài giảng diễn ra vào ngày 23/11/2025 tại Ba Vì, trong khuôn khổ khóa tu "Thiền 1". Đây là thời điểm các học trò đang thực hành cường độ cao với ba hình thức: thiền ngồi, thiền đi bộ và quan trọng nhất là thiền đời sống. Bối cảnh bài Pháp được thiết lập ngay sau khi các học trò hoàn thành các ca thực hành và tiến hành báo cáo chỉ số cho "Quản gia" và Sư phụ. Sự kiện này mang tính chất một buổi "khám bệnh tâm linh", nơi Sư phụ dùng các con số để chỉ ra những nút thắt trong nhận thức của từng người. **Báo cáo khảo sát chi tiết và Diễn biến tâm lý** Sư phụ bắt đầu bằng việc yêu cầu các học trò báo cáo chi tiết thời gian thực hành. Đây không đơn thuần là con số, mà là thước đo sự hiện diện của "biết" trong từng hoạt động: * **Lưu Thủy (Hồng Phương)**: Đạt chỉ số thiền đi bộ ấn tượng (29,2 phút trên ca 30 phút). Cô chia sẻ sự chuyển hóa từ việc né tránh đám đông (vì sợ ảnh hưởng đến định) sang việc nhìn thẳng vào những điểm "gồng" và "căng" trên thân. Cô nhận ra rằng ngay cả sự "thật" của cảnh vật cũng không thể tách rời khỏi cái Biết. * **Hạnh Nguyên**: Có sự nhảy vọt từ 1% lên 27,5% trong thiền ngồi. Tâm lý ban đầu của cô là sợ ngủ gật, sợ mất thời gian thiền. Tuy nhiên, sau khi được các bạn (như Vũ Thanh) chia sẻ, cô đã thay đổi cách tiếp cận: Thay vì tin vào suy luận "tôi vừa ngủ mất rồi", cô nhìn trực tiếp vào kinh nghiệm lúc tỉnh dậy để thấy cái "sợ" hay "cơn buồn ngủ" đó hiện ra rõ ràng trong Biết như thế nào. * **Nhật Dũng**: Một "cầu thủ" xuất sắc trong thiền đời sống với 4,5 tiếng thực hành (đạt 55%). Bí mật của Dũng nằm ở việc không phân biệt cảnh ồn ào hay yên tĩnh, mà liên tục đặt câu hỏi để kiểm tra sự tách rời của cảnh khỏi Biết. * **Khánh Vân**: Đạt 27 phút thiền ngồi nhờ sự xác quyết "30 phút phải là 30 phút Biết". Cô sử dụng câu hỏi mấu chốt: *"Cái này có che được Biết không?"* để ngay lập tức quay về với thực tại mỗi khi tâm trí xao nhãng hoặc khi vừa ngủ dậy. * **Vũ Thái (Thái Hư)**: Từng mắc kẹt ở việc hiểu logic nhưng thiếu xác quyết. Sau khi thảo luận về ẩn dụ "Quả cầu pha lê", anh đã đạt được sự tự tin để khẳng định mọi cảnh vật đều là chất liệu của Biết. **Nguyên lý cốt lõi: Làm gì không quan trọng, quan trọng là Tự tin** Sư phụ đưa ra một nhận định mang tính cách mạng cho hành giả: **"Làm gì không quan trọng. Quan trọng là tự tin."** * **Định nghĩa về Tự tin**: Đây không phải là sự tự tin của bản ngã hay sự tin tưởng mù quáng vào lời thầy dạy. Đây là sự **xác tín từ kinh nghiệm trực tiếp**. * **Sự xác tín**: Là trạng thái mà hành giả biết rằng dù đang để ý hay không để ý, dù đang tỉnh hay đang ngủ gật, thì không bao giờ có thể rời khỏi "một Biết" (viết hoa chữ Biết để nhấn mạnh tính tuyệt đối). * **Phân tích sâu**: Sư phụ giải thích rằng có hai loại người khi tỉnh dậy sau cơn ngủ gật. Loại một sẽ sợ hãi, hối lỗi vì tưởng mình "mất" thiền (đây là bị cái tôi lừa). Loại hai sẽ tự tin nhìn vào kinh nghiệm hiện tại và thấy rằng ngay cả trạng thái ngủ gật đó cũng không nằm ngoài cái Biết. Sự tự tin này giúp hành giả không bị đứt đoạn dòng thực hành. ### [Phần 2]: Kinh nghiệm "Chỉ một Biết" và Ẩn dụ về Quả cầu Pha lê **Kinh nghiệm "Chỉ một Biết"** Sư phụ phân tích sâu về khái niệm "Chỉ một Biết" để giúp học trò thoát khỏi sự phân mảnh trong tư duy: * **Nhìn vào kinh nghiệm**: Khi nhìn vào bất kỳ kinh nghiệm nào (âm thanh, hình ảnh, cảm xúc), hành giả phải thấy rõ chỉ có một thứ duy nhất đang hiện hữu là cái Biết. * **Mọi thứ là Biết**: Sư phụ nhấn mạnh: *"Mọi thứ hiện ra trong một Biết cũng chính là một Biết"*. Không có ranh giới giữa chủ thể biết và đối tượng bị biết. Nếu hành giả còn thấy có "cái Biết" đang quan sát "cảnh" ở bên ngoài, thì đó vẫn chưa phải là sự thật tuyệt đối. **Ẩn dụ Quả cầu Pha lê (Giải thích chi tiết)** Đây là ẩn dụ quan trọng nhất trong phần này, được dùng để giải quyết khúc mắc cho Vũ Thái và các học trò về việc tại sao cảnh lại là Biết: * **Hình ảnh**: Hãy tưởng tượng một quả cầu pha lê trong suốt. Bên trong quả cầu có những hình ảnh, màu sắc hiện lên (ví dụ hình bông hoa, con người). * **Ý nghĩa tâm linh**: * Màu sắc và hình dáng bông hoa trong quả cầu hiện ra rất rõ ràng (không hề bị mờ đi), nhưng chất liệu của bông hoa đó chính là pha lê. * Bông hoa không thể tách rời khỏi quả cầu. Nếu không có pha lê, bông hoa không thể hiện hữu. * Cũng vậy, mọi cảnh vật trong cuộc đời (dòng cảnh) hiện ra rất sống động nhưng chất liệu của chúng hoàn toàn là Biết. Khi hành giả nhận ra điều này, họ sẽ không còn xu hướng né tránh cảnh để tìm Biết, vì biết rằng **cảnh chính là sự biểu hiện của Biết**. **Đối thoại về sự chuyển hóa của Vũ Thái (Thái Hư)** Vũ Thái chia sẻ về việc anh từng "cấn" ở phần kiến thức (logic). Anh có thể thấy cảnh không tách rời Biết, nhưng không dám xác quyết "tất cả chỉ là một Biết". * **Sự chuyển hóa**: Sau khi nắm bắt được ẩn dụ quả cầu pha lê, Thái đã áp dụng ngay khi đi dưới nắng. Anh không nhìn nắng như một kẻ thù gây chói mắt, mà nhìn thẳng vào mặt trời và hỏi: *"Mặt trời này có hiện ra rõ ràng trong Biết không? Có tách khỏi Biết không?"*. * **Kết quả**: Sự xác quyết về mặt kiến thức (logic) kết hợp với trải nghiệm trực tiếp đã tạo ra một sự tự tin mới. Anh không còn nhu cầu né tránh những hoàn cảnh khó khăn vì đã thấy "chất liệu pha lê" trong mọi tình huống. ### [Phần 3]: Phá vỡ mặc định "Dòng Cảnh" và Kỹ thuật "Cố Sai" để Tìm Đúng **Phân biệt Mặc định: Dòng Cảnh vs. Dòng Biết** Sư phụ chỉ ra lý do tại sao học trò thường đạt điểm cao khi thiền ngồi/đi bộ nhưng lại sụt giảm thảm hại (chỉ còn 5-10%) trong thiền đời sống: * **Mặc định sai lạc**: Khi bắt đầu "đời sống" (ăn uống, nói chuyện, làm việc), học trò mặc định rằng mình đang nhìn vào **dòng cảnh** (nhìn vào thế giới có thật, có tôi, có người). * **Mặc định đúng đắn**: Trong thiền đời sống, hành giả phải giữ một mặc định ngầm: *"Tôi ở đây để nhìn vào dòng Biết"*. * **Cách thực hiện**: Dù mắt vẫn nhìn vườn hoa, tai vẫn nghe bạn kể chuyện, nhưng hành giả không bị cuốn vào nội dung của câu chuyện (dòng cảnh). Thay vào đó, họ coi câu chuyện hay bông hoa đó là những "gợn sóng" hiện ra trong dòng Biết đang chảy trùng trùng. **Khai thác ví dụ "Tiếng chó sủa" và "Nguyên Linh kể chuyện"** Sư phụ đưa ra một ví dụ rất đời thường để phân biệt hai trạng thái: 1. **Trạng thái đời sống (nhìn dòng cảnh)**: Bạn đang nghe Nguyên Linh kể chuyện (thấy câu chuyện rất hấp dẫn), bỗng có tiếng chó sủa vang lên. Bạn cảm thấy khó chịu vì tiếng chó làm "đứt" dòng câu chuyện. Đây là bạn đang kẹt trong dòng cảnh. 2. **Trạng thái thiền đời sống (nhìn dòng Biết)**: Bạn vẫn nghe Nguyên Linh nói, nhưng coi đó là âm thanh hiện ra trong Biết. Khi tiếng chó sủa vang lên, bạn nhận ra âm thanh này cũng hiện ra trong Biết, không hề phân tán hay che lấp được Biết. * **Kết luận**: Chó sủa có thể làm "mất" nội dung câu chuyện của Nguyên Linh, nhưng **không bao giờ làm mất được cái Biết**. Nếu hành giả xác tín vào điều này, họ sẽ ung dung giữa mọi biến động. **Kỹ thuật "Cố Sai" (Chiến lược hành động)** Sư phụ khuyên học trò một cách nghịch lý: **Hãy cố sai thay vì cố đúng**. * **Tại sao lại cố sai?**: Khi cố đúng, con người có xu hướng né tránh (né chỗ ồn, né người đẹp, né sự khó chịu). Sự né tránh này vô tình tạo ra một "vùng cấm" cho cái Biết, khiến hành giả không thấy được tính toàn vẹn của sự thật. * **Thực hành "Cố Sai"**: Là chủ động đối diện với những gì mình cho là "gây mất thiền". * **Ví dụ của Hồng Phương**: Chủ động đi vào chỗ đông người, nhìn vào những bông hoa sặc sỡ, thậm chí "hôn hít, sờ soạng" (theo cách ẩn dụ) để kiểm tra xem sự thật của cái "thật quá" đó có tách rời khỏi Biết không. * **Ví dụ của Nhật Dũng**: Nhìn thẳng vào những "em gái xinh đẹp" (đối tượng thường gây mê muội) để xem cái cảm giác "mê" đó hiện lên ở đâu và có phải là Biết không. Thay vì né tránh cái mê, Dũng nhìn thẳng vào nó để thấy nó cũng là "pha lê". ### [Phần 4]: Đối diện với Nỗi sợ và Ẩn dụ về Giấc mơ **Câu chuyện đối diện với "Chó dữ" của Văn Trường và Nguyên Linh** Đây là một đoạn đối thoại sống động minh chứng cho việc áp dụng Pháp vào đời sống: * **Diễn biến**: Nhóm bạn đi bộ ra hàng tạp hóa và bất ngờ bị hai con chó xông ra sủa dữ dội. * **Sự chuyển hóa**: Thay vì bỏ chạy (theo bản năng của cái tôi), Văn Trường đã dừng lại, quay hẳn người lại đối diện với con chó. Anh tự đặt câu hỏi: *"Con chó này hiện ra ở đâu? Có hiện ra rõ ràng trong Biết không? Có che được Biết không?"*. * **Kết quả**: Ngay khi xác nhận con chó không thể tách rời khỏi Biết, nỗi sợ tan biến. Sự tự tin của hành giả khiến con chó cũng tự động dừng lại và quay đi. Đây chính là minh chứng cho việc khi hành giả không còn thấy cảnh là "thật" theo cách độc lập, thì cảnh không còn quyền năng đe dọa họ. **Ẩn dụ về Giấc mơ và Sự giải thoát (Phân tích sâu)** Sư phụ dùng ẩn dụ giấc mơ để giải thích cách giải quyết mọi vấn đề kinh khủng nhất trong đời (như chuyện đi tù của Thanh Phong hay sự đe dọa của Đức Anh): * **Bản chất vấn đề**: Trong một giấc mơ, nếu bạn bị hổ đuổi hay rơi xuống vực, cái tôi trong mơ sẽ vùng vẫy, sợ hãi. Càng vùng vẫy, nỗi đau càng thật. * **Giải pháp duy nhất**: Không phải là chạy nhanh hơn con hổ, mà là **nhận ra mình đang mơ**. * **Ứng dụng**: Cuộc đời thực này cũng là một loại "mơ trong Biết". Mọi biến cố (đi tù, bệnh tật, mất mát) đều là những tình tiết trong giấc mơ đó. * **Thông điệp cho Thanh Phong**: Sư phụ nhắn nhủ Thanh Phong (người đang đối diện với án tù) rằng: *"Nếu thấy tù là tưởng tượng, thì thực ra chả còn đi tù nữa"*. Khi đạt được chỉ số thiền đời sống 75%, hành giả sẽ bắt đầu thấy sự "phi thực" của cảnh vật, từ đó đạt được sự tự do tuyệt đối ngay trong nghịch cảnh. **Lời khuyên cuối cùng về Mặc định trong Ăn uống và Giao tiếp** Sư phụ chốt lại bằng việc hướng dẫn học trò cách "lừa" thế gian để thực hành: * Khi nghe ai đó (như Hạnh Nguyên) kể chuyện, hãy tỏ ra là mình đang lắng nghe chăm chú (để đối phương sướng), nhưng thực chất bên trong hành giả đang mặc định nhìn vào dòng Biết. * Khi ăn, thay vì mặc định "ngon quá, ngọt quá" (dòng cảnh), hãy mặc định cái vị ngon đó đang hiện ra trong Biết.

Bản gõ chi tiết
Transcript

Rồi mình bắt đầu luôn nhá. Phần nào quản gia đây. Đọc một ngồi một đi bộ một đời sống đúng không các bạn? Ngồi đi bộ xong độ sống bạn tự đọc giờ đi. Xin đọc ạ. Xin đọc chư nguyên nguyên thiền ngồi ca th 26 phút Nguyên Nguyên Thiện đi bộ ca đúng không? 2 8 phút dây nguyên nguyên thì đời sống từ mấy Giờ bây giờ đọc nhị 12% Thanh Hải Thiền Ngồi không? Hôm nay yêu cầu 1k mà 26 phút thân hãi thiền đi bộ C 1k nó đọc đọc 1k luôn. Dạ. Có hai đi bộ không? Không có đâu. 26 phút thân hãi. Thiền đời sống. Đời sống từ 10:30 đến 1:30 chiều ạ. 3 tiếng ạ. 16% Thái Hư thì ngồi 1 ca 25 phút. Thái hư thiền đi bộ 1 ca 26 phút. Thái hư thiền đời sống bao nhiêu lâu chị? À 2 tiếng rưỡi từ 10 gi từ 11 G06 đến 20 đến 13:36 10% Tân Trang thì ngồi 1 ca Tân Trang là bê ma được Tân Trang Trang thì ngồi một ca t mai là tân trang nào chốt đi tuệ ma nhá thiền ngồi 26 phú tuệ ma thiền đi bộ ca Sư phụ tự gọi 27 phút tuệ ma thiền đời sóng vô cùng trí tuệ đấy. Không biết dự Thệ Ma là mẹ chứ Thuệ Ma là mẹ màẹ kiểu ma là mẹ 12% Khánh Vân thì ngồi 1k Khánh Vân Khánh Vân ngồi 27 phút. Khánh Vân đi bộ ca khôngợ. Khánh Vân Thiền đi bộ 1 ca. Thì bộ 24 phút khấn vâng thiền đời sống 12 tiếng rưỡi 14% Vũ Thanh Thiền ngồi một K 26 phút. Ok rồi. Ok rồi. Ok rồi. Không bị quá chói rồi. Vũ Thanh Thiền đi bộ 1k. Đấy 21 phút. Vũ Thanh Thiền đời sống con hai rưỡi từ 1100 đến 1:30 ạ. 5% Hải Yến Thiền ngồi 1k. 25 phút Hải Yến Thiền đi bộ ca 26 phút Hải Yến Thiền đời sống 3 tiếng cơ 5% Hồng Phương thì ngồi 1 ca Hồng Lưu Thủy 26 phút Lưu Thủy Thền đi bộ 1K sợ quá các bác ạ 2 29,2 phút. Lưu Thủy Thiền đời sống đến 5% phát thảo thì ngồi 1k thôi đổi chỗ ngồi thôi. Đổ chỗ đây ngồi. Ok. Pháp thảo thì ngồi 1k. Pháp thảo. Sợ nhóm này quá nha. Em 26 phút Pháp Thảo Thiền đi bộ 1k 2 3 phút. Pháp thảo thiền đời sống 10:30 12%. Hồng Hạnh thì ngồi 1k. 21 phút. Hồng Hạnh Thiền đi bộ 1 27 phút. Hồng hạn thiền đời sóng 2 tiếng từ 11:25 đến 1:25 ạ. 12 14% Mỹ Nga thì ngồi 1k nào không phải nói phút rồi 27 phút mỹ nga thiền đi bộ 1k 27 phút Mỹ Nga thiền đời sống đến 6% Nhật Dũng thì ngồi 1k 26 phút Nhật Dũng Thiền đi bộ 1k 27 phút. Nhật Dũng Thiền đời sống con là 4,5 tiếng từ 10:30 đến 15 được thêm bao nhiêu tố Đây xuất hiện cầu thủ rồi. 55%. Wow. Sợ chưa? Quá tiếng dầu rồi đấy. Mấy tiếng? 4 tiếng rưỡi à. Được tiếng mấy hơn tiếng. Ai hỏi toán tính xem bao nhiêu dầu lên bao nhiêu? Cộng với 2k. nữa là hơn 3 tiếng rồi không kia thì là 2 2k kia gần 1 tiếng chị 3 phút ừ khoảng tầm 3 tiếng 3 tiếng cái này ngon chưa chưa về đâu gấp ba thế đây chưa kể đêm nay đúng khôngạ chưa kể thì nó đi về đúng không bỏ ăn luôn ngồi thiền luôn rồi như đấy là cộng thích cán rồi đúng không ăn ừ rồi thế nguyên linh nguyên linh tí nữa phát biểu nhá dạ nguyên linh nguyên linh thì ngồi một c Nà 18 phút nguyên linh thiền đi bộ 1 Phút Nguyên Linh thiền đời sống à 3 tiếng 10 gi một rồi ạ. 7% không gian thiền ngồi 1k 21 phút không gian thiền đi bộ 1k 27 phút không gian thiền đời sống 3 tiếng là từ 12 gi đến 15 gi l đi bộ không ra là 28 phút 12 5% không may thì ngồi một cá Không may là vũ không may. Ok. 26 phút không may thiền đi bộ 1k. 28 phút không may thiền đời sống à 2 tiếng rưỡ 9:3 đến 10:3 và 11:6 đến 13:6 8% viết Tùng thì ngồi 1k Thầy Tùng Tùng của em thầy của em. Thầy của em 22 phút viết Tùng Thiền đi bộ 1k. 1 phút viết tùng thiền đời sống 3 tiếng từ 117 đến 14 gi 6% trời không thì ngồi 1 ca trời không trời không 26 phút trời không thiền đi bộ 1k 26 phút trời không đều sống là 3 tiếng từ 10 11 đến 131 ạ 6% Hạnh Nguyên thì ngồi 1k đó phát triển rồi này. 27 phút rưỡi hạn nguyên thiền đi bộ 1k. Tứ chi cũng phát triển á. 27 phút hạnh nguyên thiền đời sống 3 tiếng 45 phút từ 10 đầu óc tử si phần còn lại là cái gì nhỉ? Sống không ý là cuộc đời ngoại thân thể đó với tí chi còn cái gì nữa để áp dụng cho cái đời sống ấy cuộc sống cột sống sống phát truyền nghe áp lực lắm áp lực áp lực gì đời sống không 3 tiếng 45 phút từ 10:15 đến 14 giờ 7% dây. Dạ còn hai bạn online. Anh xin Thanh Phong là một mồi ạ. Thanh Phong anh Ch 22 phút một đi bộ ạ. 22 phút và đời sống 3 tiếng từ 10:00 đến 13 gi ạ. 6% Ngọc Trương ạ. 1k ngồi ạ. 20 3 phút. Dạ. 1k đi bộ ạ. 24 phút 24 đời sống á từ 6:00 sáng đến 3:00 chiều bao nhiêu tiếng? 6:00 sáng 12 gi. 9 tiếng ạ. Kinh Ngọc Trương từ 6:00 sáng đến 3:00 chiều ạ. Ngọc Trương hôm qua không tìm được tư thế nên là không ngồi hôm nay cho tìm tư thế rồi nên là ngồi tận 9 tiếng liền. 9 tiếng nhắn cho bạn hỏi xem ngồi tư thế gì đi nhá. Vâng. Đời sống tư thế gì nhá. Vâng ạ. Đời sống đời sống 9 tiếng từ 6:00 sáng đến 3:00 chiều ạ. Tư thế gì mà giỏi thế? Ừ. Đây là thiền đời sống. Ủa nó nó nó bổ Đi đi bộ với lại lại lại lại sáng là đi ngồi chỗ mấy giờ không lẽ dậy 4 gi không bên đấy lệch mối giờ với mình không thế đây này dậy sớm mà bạn phải dạy từ 5:00 sáng từ 5:00 sáng lấy 10% 10% Wow đây này như nguyên văn chị đấy nhắn là đầu tiên chị xin đo đời sống là cả ngày nhưng sau con hỏi lại thì chị bảo là dậy từ 5:00 sáng đến 10:00 tối thì trong đấy là tính 6:00 sáng đến 3:00 chiều là tập cái kia tính không 10% của 9 phút đâu ạ? 10% 9 tiếng 54 phút 54 phúty đi đâu có vẻ thiền đi đi bộ ngồi là mọi người ok rồi đúng không thấy ai sụt quá quá thấp cả đúng không Cao nhất là ai nhỉ? Không phước đi bộ đúng không? Vâng. Thế đi. Lưu thủy đấy. Lưu thủy đi bộ khẳn đúng không? Lưu thủy nó trôi chảy. Bạn nào muốn muốn đi bộ giỏi thì đổi hết sang lưu hay là gì đó nhá. Lưu lượng. Không lưu không lưu không gian không đẹp không lưu không l dòng trẻ không khí đấy gọi là không lưu đấy có ai muốn đổi không lưu không cho nó nhưng mà không lưu hữu thằng là không chạy không lưu lại chứ lưu lại chứ đó không chạy khoa đời không lưu à ng cho nó trôi chảy à lưu thông chứ không lưu lưu thầ rồi lưu thủy lưu thủy đi. Hôm nay con đi bộ thì con cũng học cách của Vũ Thanh ngày hôm qua thôi ạ. Hôm qua thì cái điểm đi bộ cái phần trăm đi bộ của con nó giảm so với cả lần đo trước thì con thấy bạn phát biểu thì con cũng thấy là trong cái quá trình đi bộ lần trước ấy thì là con cũng có một số cái con tránh tức là đi bộ ở đây thì đông ấy ạ. Mọi người đi qua đi lại xong giáp mặt nhau ấy thì tự dưng con thấy là ôi đông quá thôi mình tránh đi đường khác. Ờ lánh lánh vào cái chỗ nào mà nó vắng vắng hoặc đi ra ngoài đường ấ để đi cho nó kiểu chảy trôi trôi chảy thì lúc ấy con không nhận ra là mình đang ngại vật thì sau đấy đo thì con thấy điểm nó cũng xuống một ít thì đến khi Thanh phát biểu thì con thấy à hóa ra chú ý là là mình đang né vì là mình nghĩ là kiểu mọi người có thật ấy. Ừ. Sau đấy mình giáp mặt thì nó sẽ bị ảnh hưởng đến cái thiền này của mình. Thế thì hôm nay thì con cứ thế con đi thì trong mấy cái ngày đi bộ thì con thấy là bên trong của mình ấy khi đi thiền thi thoảng nó vẫn có một cái cảm giác kiểu ừ kiểu nó hơi hơi hơi gồng gồng ấy. Thì hôm trước sư phụ cũng bảo là xem nỗi sợ là cái gì thì mình cứ nhìn thẳng vào đấy. Thì khi mà đi thì Hiền à hôm nay thì con a con cũng nhìn thẳng vào những cái chỗ mà căng căng đấy thì xem là cái căng đấy nó hiện ra có rõ ràng trong biết không. Thì con thấy là sau đấy thì nó cũng rất là ok. Thì hiện rõ ràng ở trong biết thôi cũng sau đấy là nó ra luôn cả cái tổng thể chứ nó cũng không bị ờ sợ hay là bị chìm vào cái căng ý. Thì đến một cái đoạn là con nhớ là tự dư mình có rất là có cảm hứng trong cái việc là xem là ơ thế thì nếu mà sợ mọi thứ không là tưởng tượng mà nó là thật quá ấ thì mình cứ thật đi. xem nó ra cái gì thì đi qua các cái dãy mà đường mà có hoa ấy rất là nhiều hoa, nhiều màu sắc thì bình thường là sẽ nhìn vào kinh nghiệm tổng thể không phân tách các thứ. Thì hôm nay con cũng đi gần sau đấy nhìn kỹ vào mấy cái bông hoa ấy. Ừ. Xong sờ rồi hít hiếc các thứ các thể loại xong rồi đấy cũng sờ xọa hôn hít. Ok thì xong cứ bảo thật quá thật quá nhỉ các thứ thì thấy cái sự hiện lên rất là rõ ràng ở đấy người hỏi xem là có thế cái thự sự thật này cái thật quá này nó có hiện lên nên rõ ràng trong biết không? Thì lại thấy rất là rõ ràng và nó rõ ràng ở trong biết và nó có tách được ừ khỏi biết không thì kể cả cái thật đấy nó cũng chả tách được khỏi biết và ở đấy thì biết rất là rõ ràng luôn. Thì nói chung đấy là nó sẽ khác với những cái ngày trước mà con đi ấ thì nó có một cái sự thả lỏng hơn và mình thấy con cũng bảo là không biết là thử như này xem là xem nó có hiệu quả không ấy thì về để sư phụ đo thì ai rúng không? Vâng rất là hiệu quả. Ở đây qua đi hôn hít sử soạng không? khác ở đây có làm không sờ soạn rồi không trời không thì sờ soạn ai tự sờ người mình ok đượcệ ma sờ ai sờ hoa sờ hoa nguyên nguyên câu hỗ cà phê cầm cà phê sờ cà phê hôn hít có ai hôn hít không hí hít hí Ha. Hít hoa. Ba bạn này số nào nhờ? Ba bạn hút sạn này. Con bao nhiêu? Con này là 26 dạy ma bao nhiêu? 27 Nguyên nguyên 26 28 chứng tỏ gì? H sửa gì? Có hiệu quả đúng không? Tranh thủ không được sử phạng nhá các bạn nhá. Đấy tiếp đi. Gì nữa không? Rút được cái gì sau chiến 29,2 phút rút được cái gì? Tức là con thấy là không sợ thôi ạ. Tức là nếu cứ nhìn thẳng vào những cái chỗ mà mình sợ hoặc những cái chỗ mà mình tin là nó thật hay không các thứ ấy thì và hỏi là xem là cái ở chỗ đấy là cái gì là hỏi là ở đấy là cái gì và nó có hiện ra rõ ràng trong biết không. Hỏi đúng như câu của sư phụ nói thôi ạ. Hai câu này có phải hiệu quả nhỉ? Hiệu quả quá gì nữa đúng không? Lại có có tách được nữa. Có tách rồi khỏi biết được không? Rồi bây giờ hiểu thế nào về câu đừng xem dòng cảnh mà vướng thật. Hãy xem dòng biết chảy trùng trùng. Ai trả lời được cho một cờ quên. Cho Hồng Phương một cờ nhá. Lưu Thủy một cờ nhá. Nào ai trời chẳng hiểu hiểu đúng thế nào về câu là đừng xem dòng chảy mà vướng thật. Hãy xem dòng biết. sẽ trùng trùng bài thơ đấy. Bài thơ bài hát đấy đừng xem đấy. Đừng xem dòng cảnh và vốn xem dòng bia chạy trùng trùng thiền đi là 2912. Thiền ngồi ai cao nhất? 27 Thạnh Nguyên quá đầu óc phát triển phát biểu đi. Trong lúc chờ đợi các bạn các bạn nghĩ phương án đáp án hiểu đi. Ờ kinh chưa anh không đọc là không đúng không? Ngồi là 0,2 sau đó lên 18 sau đó xuống 1. Hôm nay 27,5 kê thì hồi tối về tụi con có hội họp ở căn phòng tầng hai số hiệu 202 rồi. Ừ của một số bạn thì có ngồi chia sẻ để có nhờ Thanh chia sẻ lại sự khác nhau giữa cái cái việc tập thì con có phát hiện ra được hai điểm thì Thanh nói là lúc thiền ngồi Thanh cũng ngủ nhưng mà con ngủ con lại được 1% mà Thanh ngủ Thanh được 29 phả mấy con được 1 phút nhưng Thanh ngủ Thanh ngủ mới đời cộng được 29 phả mấy ừ thì thì vậy khác nhau ở đâu khác nhau là khi con tỉnh dậy là con tin luôn vào cái suy luận là ôi tôi vừa ngủ quay mất thìa các thứ còn Thanh tỉnh dậy là Thanh nhìn trực tiếp vào kinh nghiệm lúc đấy xem cái suy nghĩ nghĩ là ờ ừ vừa mới ngủ dậy đó nó có con có có hiện ra rõ ràng trong biết không? Có tách rời khỏi biết không? Và cái kinh nghiệm lúc đấy nó như thế nào chứ không chạy và tin vào suy nghĩ đấy. Thì hôm nay con thì ngồi con cũng bị ngủ nhưng mà con cũng tập như vậy thì tự nhiên là cũng được 27,5 như nào cụ thể hơn đ tức là tức là khi mà tỉnh dậy á nếu mà tin luôn là tôi vừa mới ngủ dậy rồi tôi vừa mới thì ấy là bỏ qua ca thiền thì nó là bị tin vào suy luận rồi là tin vào bước ba còn việc sư phụ nhắn mạnh đi nhắn mạnh lại cho tụi con làm là phải nh nhìn thẳng vào bước một thì ngay khi vừa tỉnh dậy hoặc là lúc mà chìm chìm vô cơm ngủ hoặc là lúc nó con rất là sợ phải đi ngủ ấy thì con nhìn thẳng vô thì thấy cái sợ này nè cái cơn buồn ngủ này cái sự chống lại cơn buồn ngủ này cái sợ sự phụ lo này cái sợ là thiếu giờ thiền các thứ nổi lên nổi lên nổi lên cộng với lại tức là cái kinh nghiệm tổng lúc đấy á nó có hiện ra rõ ràng trong biết không và nó có tách rời khỏi biết không thì nhìn vào đây chị thấy biết thôi vậy làm gì không quan trọng quan trọng là Nhìn vào bước một. Nhìn vào biết quan trọng là xem dòng biết chá trung trung sai giọng là tự tin tự tin. Tự tin này không phải tự tin trong đầu óc đâu mà tự tin bằng trải nghiệm bao gồm là xem dòng biết chỉnh chung vân vân làm gì không quan trọng trọng tự tin. Con có tự tin là hành động này con là biết không? Là dòng biết thảy trùng trùng không? Không thì muốn tự tin thì không cách nào khác là phải nhìn xem có kinh nghiệm xem nó là cái gì. Cái tự tin này không phải tự tin đến từ suy nghĩ là thầy tôi bảo tự tin thì tự tin mà do con nhìn vào kinh nghiệm thấy ơ đúng rồi biết quay đâu. Ông dung này vào đây câu này cũng cũng là câu sẽ giúp con lúc đời sống rất nhiều đấy. Con số đời sống thấp chắc là do chưa tự tin rồi. Như này vào đây làm gì không quan trọng quan trọng là tự tin. Chấm tự tin này không đơn thuần đến từ logic lý luận mà phải đến từ Kinh nghiệm trực tiếp chỉ một biết khiến trong con có sự xác tín rằng hai chậm làm gì thì là cũng không thể là rời khỏi một biết một viết hoa cả chữ một luôn kể cả những lúc để ý lớn không để ý Nào mờ bạn đọc được soát lại nào. Xin đọc ạ. Làm gì không quan trọng? Quan trọng là tự tin. Chấm tự tin này không đơn thuần đến từ logic phải lý luận mà phải đến từ kinh nghiệm trực tiếp. Chỉ một biết viết hòa chữ một và biết và chữ B khiến trong con có sự xác tín rằng Hai chấm làm gì thì làm cũng không thể nào rời khỏi một biết phải kể cả những lúc để ý lẫn không để ý. Rồi đây là cái loại tự tin mà con phải nuôi dưỡng bằng kinh nghiệm, bằng trải nghiệm đúng không? Tự này không thể trên trời đ xuống được, không thể sư hụ truyền cho con được mà nó bằng đầu tiên là nhận thức cho đúng sau đó là mình phải có trải nghiệm trực tiếp. Mình thấy là không bao giờ không thể nào làm cái gì mà lại rời khỏi. Được một biết đúng không? Giờ kinh nghiệm chỉ một biết đấy. Kinh nghiệm của con chỉ một biết thôi. Con làm gì làm nó không thể nào rời khỏi cái kệm chuyền biết được. Dù con để ý không để ý ngủ đấy. Ngủ gật chẳng hạn có để ý đâu. Nhưng mà con nếu con sắc tín r cả cái đoạn ngủ gật này chắc chắn là đấy sắc tín rất lớn ấy là chỉ biết thôi. Có gì đâu. Nãy giờ mình đã bao giờ rồi khoảng một chỉ biết đâu. Cô con ngủ gật 3 phút đi nhưng tỉnh dậy. Có hai loại người tỉnh dậy. Một ui sợ quá chết rồi mất bé bạc. phút rồi thôi rồi mất luôn 3 phút thì con trước khi đo sẽ mất luôn 3 phút là chắc đúng chưa không nhưng con sát tiền rất lớn rồi kể cả ngủ nãy giờ chắc chắn không thể nào giờ khỏi biết được bằng chứng vì sao bằng chứng là gì dậy được ngay bây giờ tôi nhìn nó kinh nghiệm đây này chìm biết sơ sơ thôi này có lúc nào rồi biết đâu mà lại bảo là 3 phút vừa xong rồi mới biết lão mày lừa tao à con bé bà này láo đấy đúng không nó lừa con đấy nó tỉnh dậy nó sẽ lừa ngay nó lừa gì chết b Chết bé rồi 3 phút xong là không có một biết gì hết. Thấy vô lý không? Đấy bây giờ con hiểu rồi. Thấy vô lý không đúng không? Nhưng con phải tự tin kiểu là thầy mình dạy là 3 phút đấy không mất đâu. Thì đấy không phải tự tin. Cách thứ nhất là con nhìn kinh nghiệm. Con thấy cái gì? Kinh nghiệm thấy cái gì? Chỉ muốn biết. Có lúc nào không chịu biết không? Rất tự tin là kể cả lúc nãy ngủ thì bao nhiêu người ngủ thì cả đoạn đấy cũng phải chắc chắn là gì? Kinh nghiệm con chỉ một thôi. Đấy thì con chưa có tự tin đấy lắm đấy. Nếu có tự nhiên đấy rồi thì vào đời số nó sẽ khác. Số con cơ bản là thấp đúng trừ Dũng thì nó hỏi sau nhưng mà số con thấp bởi vì con thiếu tụ tự tin mà cần cái xong là buộc phải có đến từ hư hợp nhất giữa việc nhận thức đúng và có nhiều kinh nghiệm. Cái tự tin này mà ít kinh nghiệm có thể có hay có được không? Không không thể có được. Mặc dù rất tin sư phụ đi nữa đúng không? Nhưng mà con ít kinh nghiệm quá thì làm sao mà con tự tin. Đấy lý do của cái việc trân trọng hôm qua đấy. Chỉ có trân trọng thì con mới có đủ đủ tích đủ kinh nghiệm thì mới có lại tự tin của riêng con do trải nghiệm của chính con mà ra. Đấy như hôm nay mình thấy rõ là đấy Hạnh Nguyên và và Dũng Thanh đúng không? Cũng có lúc gật gà gật gờ mà lại số vẫn khá to. Chúng ta bắt đầu sự tự tin đấy. Mình phải trân trọng nhá các phải trân trọng cái kinh nghiệm chỉ một biết. Kinh nghiệm chỉ biết là gì? Nhìn vào kinh nghiệm và thấy Chỉ biết chỉ có biết thôi thì mình gọi là kinh nghiệm chỉ biết. Viết vào đây cho chắc. Kinh nghiệm chỉ biết. Xống lọng đi. Kinh nghiệm chỉ một biết. Nghĩa là nhìn vào kinh nghiệm và thấy chỉ có một biết. Không có gì khác một biết. Mọi thứ hiện ra trong một biến cũng chính là một biến. Ai đọc lại sắp đâ xin đọc ạ. Kinh nghiệm chỉ một biết nghĩa là nhìn vào kinh nghiệm và thấy chỉ có một biết phẩy. Không có gì khác một biết phẩy. Mọi thứ hiện ra trong một biết cũng chính là một biết. Rồi xong sủa không? Một biết nghĩa là biết thôi. Chẳng có gì kh mới đâu nhá. Nghĩ có một cái biết khó khá. Nhấn mạnh là chỉ một thôi thì gọi là một biết thì nó vẫn là từ biết vẫn dùng từ sơ hai thôi không phải là gì khác từ biết đấy cả nhưng nhấn mạnh là chỉ một thứ không thể có cái gì khác nữa thì gọi là một biết cho nó mạnh được rồi trong hôm nay có ai thiền mà có cái lợi cái tự tin này không có không có tự tin này khi thiền không giơ tay nào có lúc nào gật gờ hoặc là một cái gì đó xong mình ơ chết rồi cơ sau đó tự tin dùng tự tin để nh Đớ có ô chết rồi chết rồi chết rồi xong rồi tự tin rồi hồng nguyên linh tức là thiếu tự tin xong lại tự tin lại. Đúng rồi đấy. Nó đâ ví dụ như là bọn con đi bộ à kể cả trong đời sống hay là trong lúc ngồi với thiền ấy thôi ạ. Hay là cả cuộc sống ạ. Không ch nói lúc thiền đấy. Lúc thiền lúc thiền tức là khi mà đi con đi bộ là con bị nắng cứ thiền đi đã cho chắc đã đúng không? Xong đây ra đ sống thì là lúc đi bộ bị nắng quá thì loay hoay tìm chỗ nó tránh chỗ nắng. ấy ạ. Ừ thì à lại nghĩ ôi chết rồi là mình vừa mới né tránh những cái mình cho là nó cản trở cái việc thiền ấy ạ. Ừ thì lúc đấy mình thấy là nhìn vào kinh nghiệm lúc đấy cái sự né tránh cái sự giật mình đấy nó chính là cái biết như thế này thôi thì lúc đấy lại tự tin đi tiếp thôi ạ. Tức là không dừng lại cái cuộc thiền đấy. Không phải m tự tin xong mình nhìn thấy tự tin lên. Vâng. Bạn khác đi. Bạn nào có trải nghiệm c đấy không? Nguyên nguyên. Dạ con cũng có một trải nghiệm là lúc mà đang ở trong ca thiền ngồi ấy thì đang ngồi thiền thì ờ sự chú ý nó va vào tiếng của Bích và chị Quế ở phía sau. Úi giời ơi Bích nhá ồn ào nổi tiếng đấy bạn được kể đấy. Con nổi tiếng ồn ào của cái làng này rồi đấy. Ừ xong là do là Bít bít bít nói hấp dẫn quá kiểu kiểu chị Quế ơi em vừa mới phát ra một tín hiệu tìm chị để tư thế nổi tiếu nào thế nhờ sao tự nhiên là mình bị bật chế độ hóng ấy ạ. Ừ. Xong xong thì âm thanh nó cứ lọt vào thôi. Thì hai chị cứ nói chuyện qua nói chuyện lại thì mình ngồi nghe một đoạn đấy. Ừ. Sợ quá đúng không? Xong đang nghe đang nghe hứng thú cái giật mình ra lại là ô tôi chết rồi mình mình hống mình không có có thiền gì cả rồi. Ừ thì ngay lúc Đấy thì con nhìn vào cái kinh nghiệm lúc đấy thì chị thấy là cái một suy nghĩ một suy nghĩ nó hiện ra là tôi vừa mới bị phân tán khỏi cái ca thiền nhưng mà cái suy nghĩ đấy thì chính là tưởng tượng và tưởng tượng thì là chính là biết chất liệu nó là biết thì ngay lúc đấy thì thấy không có gì khác biết cả ừ thì lấy lại tự tin luôn dạ ngon đó chị Bích có công nữa nhá giúp em nó thế nữa công kênh mạng quá sorry khắp các làng giao d cả nhá các bạn ơi. Tôi đã gì đó nhá trong mọi người thử thách mọi người nhá. À các bạn nào có kinh nghiệm tương tự không? Một bạn hai bạn rồi. Còn nào nữa không? Hải không Hải à? Khánh Vân ạ. Khánh Vân. Hôm nay con ngồi được 27 phút là do công của các bạn tối hôm qua với cả sáng hôm nay ạ. Thể đi cụ thể đi. Tối Hôm qua thì có một hội à lên trên phòng 202 cùng Hạnh Nguyên ạ. Ng thì con cũng không à những ai đông lắm còn đông tay giơ tay gần như cả hội nam hội nam sinh có ngồi với nhau không? Có. Nam sinh nam xấu ngồi với nhau hết. Ok rồi. Thì trước đấy là con không có tự tin nhiều ấy ạ. Ừ. Điểm con con là 0% 6% 18%. Ừ thì đến hôm qua thì là lên một cái là các bạn vước vào cái các bạn phủ đầu luôn. P với cả Hồng Phương bảo là chắc chắn 30 phút đấy phải làm 30 phút biết hết chứ không có một cái phút nào mà tôi cả cứ bất cứ lúc nào mà kiểu mất mất cái phút nào ấy là do là thí đợi thế kia rồi. Tức là cứ phải xác định là 30 phút đấy phải là biết. Xong chỉ biết thôi. Thế xong xong đến lúc con con về phòng con thì lại con với cả Vũ Thanh với cả con với Vũ Thanh với cả Thái Ngoan lại con lại hỏi hết những cái mà liên quan đến thiền à liên quan đến xoay logic từ đầu đến cuối kinh nghiệm của Vũ Thanh như thế nào. Thế là sáng ra là con xác quyết theo kiểu Vũ Thanh con chép ra con xác quyết theo kiểu Vũ Thanh xong một lúc sau thì con đi lại đi lên phòng 202 thì lại thông tin của các bạn này là lúc nào cũng phải là biết làm gì có chuyện nào lúc nào không có biết ở đấy đâu. Tuấn Tí nữa tí nữa. Thế xong rồi là nói chuyện một lúc sau thì là con đi thiền thì con đi bộ trước xong con thiền ngồi sau. Con thiền ngồi thì con đúng là không không không định ngủ nhưng nói thật là con cũng chợp mắt ba lần. Ừ. Thế xong rồi. là à con có cái khác với các bạn là lúc đầu tiên con cũng không tự tin lắm. Con đi bộ trước mà lúc đầu tiên con không tự tin lắm ấy. Có thế là con nhớ ra con hỏi luôn là thế ví dụ như có một cái gì đấy nó nổi lên chẳng hạn như con hỏi luôn là cái này có che độ biết không? Thì vừa hỏi cái đấy thì biết nó bật về luôn. Xong sau đấy con mới hỏi tiếp hai câu tiếp theo ạ. Thì nó rất là dễ luôn. Nên là cứ cứ lúc nào con hỏi thế này có che được biết không? Thì thì tự nhiên lúc nào biết nó cũng đang ở đây sẵn rồi ạ. Dạ. Thế thế nên là ngủ dậy sao nó lúc lúc ngủ dậy, lúc ngủ dậy thì con cũng lúc đấy ví dụ như là lo lắng hoặc là cái ngủ luôn ấy. Tức là cái gì nó bật ra lúc đấy thì hỏi luôn là cái này có che được biết không? Thì lại thấy biết nó lù lù ở đây rồi. Ừ. Xong con lại hỏi tiếp hai cái câu tiếp theo thôi. Được không? Tốt nào. Không hả thiền sư nào. Không hải. Nổi tiếng đấy. Đ xử nhỉ? Bao nhiêu chứng ngộ? Bao nhiêu ấ nhỉ? 980 980 sợ không? Không hải đấy. O đấy. Không Hải Thiền sư đấy. Lúc thì là Thanh Hải Vô Dượng Sư, lúc là không Hải Thiền sư. Ghê quá. Học trò của Hải Nam ch Hải Nam phải thế nào? Đúng nhờ thầy của không Hải thì phải biết nào đấy. Nào hỏi nó đi. Vâng. Thì sau cái buổi học tối hôm qua con thấy sư phụ cũng nói là hôm nay thì ưu tiên cái thiền đời sống ấy ạ. Ừ. Và con cũng thấy là ừ đúng là trong lúc đi thiền con cũng có những cái lúc mà mình trốn tránh giống như Hồng Phương vừa nói ấy. Có những lúc là đám đông này hay các thứ là tự tự dưng là nó tự động hoặc là lúc lúc bị nắng ấy ạ cũng cố tình là tìm những chỗ dâm mát hơn để đi. Thì hôm nay con bảo là thôi hôm nay là cứ cứ đi thôi và có cái gì thì đối diện cái đấy và đối diện xem là những cái mà bình thường tâm trí nó cứ muốn trốn ấy thì cứ đi ra chỗ nắng để để đối diện. Thì ví dụ lúc đi ra nắng thì nó sẽ bị cũng khó chịu vì nó chiếu vào mắt. Thì con cũng tập luôn giống như sư phụ nói là nhìn thẳng vào kinh nghiệm và hỏi là thế cái chói mắt này, cái nắng này này nó có hiện ra rõ ràng không? Trong biết không? Rồi có lúc cũng hỏi ngược lại giống như chị chị chị Hồng Hạnh nói là thi c hỏi là thế nó có không hiện ra trong biết có được không? Thì con cũng tập những cái đấy và có che được biết không? Và và cảm nhận thì thấy đúng là lúc đấy chỉ có biết thôi. Thì con cứ tập với những cái đấy hoặc là đi đến những cái chỗ mà có người để tập. Bởi vì nhiều khi cũng muốn tránh ấy, tránh muốn những cái chỗ mà ít người thì con cũng tập những cái chỗ nắng này, chỗ nhiều người này thì cứ đối diện để tập. Và và đúng là thấy chỉ có biết. Còn còn Hôm qua đúng là các bạn cũng có tư ấy thì phòng con cũng nói là nó phải là full HD che được tí nào cả. Ý là 30 phút thì lúc nào cũng là 30 phút chứ không phải là 29 hay là 27 hay là 18 được đấy. Vì vì vì bản chất của sự thật thì lúc nào cũng chỉ biết thôi. Ừ. Nên là kể cả những cái nếu mà lúc nào mình bảo ô chết rồi quên ví dụ như trong đời sống ấy con hay bị kiểu ơ lại quên rồi nhỉ. Xong thì bắt đầu lại quay lại là ơ thế cái này có hiện ra cái cái ô quên này có hiện ra rõ ràng không và lại nhìn vào kinh nghiệm. Tức là Hôm nay thiền đời sống thì con cứ để cho nó diễn ra nhiều hơn ý để xem là là thực sự nó như thế nào ấy. Thì thấy đúng là cái câu mà ôi lại quên rồi, ôi lại quên rồi diễn ra rất là nhiều lần và cứ mỗi lần mà ôi quên rồi thì con lại quay lại kinh nghiệm ô thế cái này nó có hiện ra rõ ràng trong biết không? Và cứ cứ cứ thử nghiệm xem thiền trong đời sống nhiều nhiều tiếng lên xem là thực sự nó như thế nào thì hôm nay con con cứ để là cứ trải nghiệm mấy tiếng liền xem như thế. Đúng rồi. Vâng. Thì cứ đối diện dần bởi vì là cũng xác định là sư phụ nói về Hà Nội thì chủ yếu là trong đời sống là nhiều. Ừ. Nên là con cũng muốn tập nhiều hơn trong đời sống thì là như thế ạ. Dạ. Bạn thết thấp nhất bao nhiêu nhỉ? Thấp nhất thiền bao nhiêu? Bao nhiêu? 18 ạ. 18 thấp gọi là thấp nhưng mà thế là cao so bây giờ thấp bây giờ là 18 thì gọi là quá cao rồi. Tâm linh quá. Thấp nhất của nhóm này là 18 tâm linh dá gì? Nói đi, nói gì đó đi. Ờ thưa sư phụ là con cũng thiền như bình thường, con không biết. Thì đấy thì trong lúc thiền cũng có những cái lúc nắng hay gì con thấy nhận ra những cái nỗi sợ hoặc là né tránh thì con cũng tập luôn ở đấy thì con cũng chưa biết vấn đề là nằm ở đâu. Tại vì là như vấn đềm tự tin đấy. Vâng. Con kể cả đời sống hay thiền thì đều vấn đề làm tự tin. Vâng ạ. Con có một trải nghiệm thì con tự tin rằng nó là cái gì? Vâng. Đấy vì không thể nào nói 30 phút con không tiếp xúc mới biết. Đúng rồi. Có thể nói là con có 12 phút không tiếp xúc mới biết. Xong rồi 18 phút tiếp xúc biết được. Thì hôm nay trước khi như bọn con ở phòng con cũng sắp quyết là ờ không thể tức là bây giờ mình sẽ tập khác hôm qua một đoạn là mình sẽ mặc định là không thể có cái gì che được biết, không có cái gì phân tán được biết và lúc nào cũng là 30 phút. Thế nó ra số nào thì nó cũng là 30 phút. Không thể là vì cái số 18 này biết lại không xuất hiện trong đời con mấy phút còn lại không thậc sự cũng không đo ra được. Thì con thấy cái số 18 này với con ý thì con thấy nó cũng bình thường tại vì không thể là là 18 phút con ở trong thiền còn à trong biết mà những cái phút kia con đi đâu được nữa mà không có con để đi đâu lúc chỉ có biết như thế vậy 12 phút nó là cái gì là cái biểu diễn tưởng tượng của biết ngay bây giờ là một suy nghĩ của con là có tương đối 12 phút là cái gì 12 phút đấy có thể là không có tự tin ở trong biết ạ không tự tin thế thôi vâng ạ lòng không tự tin thôi vâng ạ mà Tự tin này không nó không phải là tin ý thức. Vâng ạ. Tự tin này nó gồm cả tin cả ý thức đến vô thức của con nữa. Vâng. Bên bên trên con nói tự tin nhưng mà bên dưới con vẫn không tự tin. Vâng ạ. Thì đấy gọi là cái tự tin này là rất vô thức cơ. Vâng. Thì thế con không luyện không luyện đủ ấy thì tự tin nó không xuất hiện thì có thể là nó không không xảy ra hẳn một cái thành một nỗi sợ để nhìn ra được. Tức là nó ví dụ như con thấy là né một cách vô thức đi chẳng hạn thì nút tức là nó không rõ ràng để mà nhận ra đấy là một cái sự né. Ví dụ nắng quá con sẽ nhận ra là à mình đang né cái nắng chẳng hạn. Còn trên lúc đấy nữa thì có thể mình không biết là mình sợ cái gì nữa luôn. Tại vì lúc này nó không nổi ra hẳn cái nỗi sợ rõ ràng ra để nhận ra ấy. Nên là chỉ có cây quốc thôi. Vâng ạ. Cái thứ nhất là tật nhiều lên. Vâng. Ma gì nhỉ? Ờ Thái hư đấy. Đ gọi Thái hư rồi nhá. Thái tranh mất rồi. Thái tranh thái hư thì không được rồi nhá. Vũ Thái cứ tranh là Vũ Thái Hư. Bây giờ thôi nhá các bạn. Này thái hư rồi thì mình lại trở thành Vũ Thái thôi. Thái ch Vũ Thái Hư Vũ Trang nghe sợ lắm. Nghe sợ ừ nghe sợ ngay lành cứ xưng là Vũ Thái Hư đấy. Vũ Thái là đổi thành vãi thú rồi. Vãi thú vãi thú hư thú hư thế vãi. Thú hư thôi. Vãi thú thôi. Ừ. Vũ Khải là gì biết chưa? Vãi khủng đấy. Có hai vãi. Nhóm này có hai vãi. Ừ. Vãi khủng vãi thú. Rồi Thái Hư. Thầy Hư. Vâng ạ. Thì con cái chỗ này cái chỗ tự tin này con cũng chia sẻ chút ạ. Tức là đợt này thì con đi thì à thiền nói chung là cái kết quả nó mấy cái lần trước nó cũng rất là thấp ạ. ý là thấp hơn nhiều cho mọi người. Thì à nhưng mà hôm nay khi mà sư phụ nói về phần tự tin ấy thì đúng là con nhận ra là cái phần tức là những trước cái buổi ngày hôm nay thì cái việc mà tự tin chỉ một biết ấy nó gần như là tức là con không có cái xác quyết đấy. Không có xác quyết về cái phần đấy. Ví dụ như xoay logic ban đầu cái phần xoay logic thì cũng chỉ dừng lại ở việc là mình không phải là thân thể, không ở trong cảnh hoặc là cảnh là cái gì. Nhưng mà con không có một cái xác quyết cuối cùng. Mặc dù mình nói mình xác quyết là mình là biết nhưng mà không có cái xác quyết là chỉ chỉ một biết. Đấy. Thì sau tối qua thì sư phụ có nói đến cái từ đấy và sáng nay thì con dạy con cũng lúc mà tư mọi người xong mà sau con ngẫm thì con vẫn thấy nó mắc mắc ở đấy. Ừ. Thế sau là con có sang a à sang hỏi chị 2002 không phải à 2002 thì là đêm qua có ạ. Thì mọi người nói cái mà 2002 vẫn chưa hết thúc bác thì sang. Đúng rồi. Full HD không che đấy thì cũng thấy ok nhưng mà mình vẫn cứ thấy mắc mắc về phần kiến. Thì sáng nay con gặp chị Thúy Anh ở đâu? Phòng bao nhiêu? Chị Thùy Anh ở bể bơi ạ. Bể bơi rồi. Vâng. Thì à thì con bảo là khi mà thực hành ví dụ như làm cái này mọi thứ có hiện ra trong à hiện ra rõ ràng trong biết hay không? Thì cảm nhận được là rõ ràng trong biết. Thế mọi thứ có tách rời được khỏi biết hay không? Thì không thể tách rời được. Nhưng mà thế tại sao nó lại là nó lại là biết? Tức là nhưng mà sau đấy mình có cái phần kết luận đấy là nó chỉ cuối cùng thì nó vẫn chỉ là biết thôi. thì con cứ vẫn thầy cần cấn ở đấy như sau là chị Thúy Anh thì chị có chia sẻ lại cái phần sư phụ cũng nói rồi nhưng mà thật ra có là chắc là mình không không ngấm là đấy là cái phần mà hình ảnh quả cầu pha lê ấy. Ừ. Tức mọi thứ hiện ra ở trong quả cầu pha lê thì nó cũng cái hình ảnh đấy nó hiện ra rất là rõ ràng không thể tách rời được và nó cũng chính là vale. Thì lúc đấy tự nhiên con ờ con ờ ra đúng là ừ là là cái hình ảnh nó rất là dễ để mình để mình liên tưởng sang cái phần là tất cả chỉ ừ nó hiện ra rất là rõ ràng ở trong biết và không thể tách rời khỏi biết và nó cũng chính là biết luôn. Thì lúc đấy là con con mới xác quyết được về cái phần kiến, về cái việc là tất cả chỉ có biết. Mặc dù là mình cũng thực hành hai cái kia nhưng mình không tự tin để mình xác quyết là tất cả chỉ là biết. Ừ vâng chỉ một biết thôi. Đấy thì thì đấy là cái phần kiến. Thì khi mà mình xác quyết được cái phần kiến, cái logic phần kiến xong thì mình mới thấy là mình tự tin hơn rất là nhiều về cái phần đấy. Thì còn sau đấy khi mà thực hành ấy khi mà thực hành thì ờ con cũng thực hành như thế nhưng mà lần này thì mình à mình ví dụ như là ờ sáng nay khi mà đi thì con cũng đi bị nắng ấy. Thế là mặt trời nó chiếu thẳng vào mặt à thế là con mới dừng lại con nhìn thẳng vào mặt trời đấy. Con nhìn nhìn thẳng mặt trời. Sau đấy thì thì mình cũng thực hành hai câu ở sư phụ về cái phần khi mà hỏi là cái mặt trời này nó hiện ra có rõ ràng trong biết không? Và cảm nhận cái kinh nghiệm tổng thể ấ cảm nhận cái kinh nghiệm và và ờ xem là nó có phân tách được không ý. Thì sau đấy mình thấy là ờ rất là rõ ràng và cuối cùng mình xác quyết được là ơ cái mặt trời này thì nó cũng chỉ là nó cũng là biết thôi. Cũng tất cả nó chỉ có một cái biết đấy thôi thì rất là tự tin không còn kiểu tránh nó hay là né nó nữa và thấy là ờ kiểu như là nó chỉ có chỉ biết như thế thôi á. Vâng. Thì tự nhiên là con thấy kiểu mình tự tin cả phần kiến và cả phần kinh nghiệm ấy. Ừ. Thì thì nó khác so với những cái lần trước. Khác hẳn không? Khác hẳn. Con bao n phút nhở? L nay là 25 26 ạ. Ừ. Tốt rồi. Đấy. Như vậy còn băn khoăn gì về thiền không? Thiền trừ thiền đời sống ra còn thiền đi bộ với thiền ngồi có ai bn phân gì không? Mình chuyển ra phần đời sống nhá. Nào thầy Dũng nào. Thầy Dũng có vợ mất rồi. Vợ Thầy trườngốt rồi. Thầy trường có mỗi thầy Tùng thì thầy Tùng có bồ chưa? Thầy Tùng có bồ chưa? Chết chếtai đôi chơi nhá. Thế không chỉ là bồ chứ không nỗi đúng không? Ok. Ờ thưa sư phụ, con muốn trình qua tí về thiền ngồi về để đi bộ ạ. thì mấy đợt trước con thì thấp có ngồi được có mấy phút. Thì các con nên nên thấy cái giá trị của việc trình với sư phụ ấy. Trình là lợi cho các con hay lợi cho sư phụ? Vì sao trình lại lợi cho con? Không. Đấy là ý phụ ý chính là con khẳng định những điều con đã cho đúng. Con được khẳng định cái điều này cho đúng. Rất nhiều bạn là trình vụ xong nhảy. nhảy trước lên 700 đấy là vì con được khẳng định có thể lúc đấy con đã tự tin khoảng 90% rồi nhưng trình xong sụ mà sụ gật đầu phát thì con mới thấy là đúng 100% đồng ý không đồng ý là cái trình rất lợi cho lợi lợi cho cái sự tự tin bên trong con nhóm này có ai nhảy lên nhờ nh trình pháp không nhỉ à toàn nhóm này đây đấy đúng không đấy khi con trình con đang con đang tuyên bố trước mặt sự thật là đây là thật cái này thật Đây này đúng không? Sự thật đúng ý với con cái là xong. Trong con trong con nó sẽ rất chắc chắn đây sự thật rồi. Đấy còn thần sai được được giải quyết thì đương nhiên nhưng mà cái phần thật ấy mình cứ tưởng là mình 100% chưa chắc đúng không? Cần đầu phát xong 100% thì sao? Ok. Thế đây thì mấy lần đầu con ngồi thì cũng có cảm giác tự tin nhưng mà không hiểu sao thì lại được rất là ít phút. Thì tối hôm qua về Thế có tư với bốn anh em cùng phòng này ạ. Hội bốn anh em phòng bao nhiêu? Phòng 302. 302 đều 02 hết đúng không? 202 và 302 vất vị. Thì có tư gia là con với lại viết tùng là cảm thấy tự tin nhưng mà lại tự nhiên là tụt. Thì thấy là trong lúc thiền thì mình cảm giác tự tin nhưng mà mình lại không hỏi cái cái cảm giác tự tin đấy nó đến từ đâu. Ừ. Nó lại nó có hiện ra ở đâu không? Lại không hỏi mà lại cứ đi hỏi bên ngoài, không kiểm tra bên trong cái cảm giác tự tin đấy và cái cảm giác trên thân thể đấy. Bởi vì khi đi bộ thì nó sẽ ít cảm giác trên thân thể hơn ạ. Nhưng mà lúc ngồi thì cái cảm giác trên thân thể nó sẽ nhiều. Thế là là hôm nay con mới tập trung hỏi thêm những cái cảm giác trên thân thể và cái cái sự tự tin đấy nó hiện ra ở đâu và nó có tách khỏi biết được không. Đúng rồi. Nhỡ tự tin là một thứ tách khỏi biết. Thế đế Đó chính là không tự tin. Đúng ạ. Đồng ý chưa? Con người rất tự tin nhưng mà con lại cho rằng tự tin đấy là thứ không phải là biết nó nó là cái gì tôi tạo ra. Thì có phải đấy thự ra là không tự tin không? Nó chỉ có vỏ tự tin nhưng ở giới là sự không tự tin rằng đây là một biết. Mọi hiểu không nhỉ? Con không cần tự tin được cướ tôi. Con không thèm tự tin cưới tôi luôn. Không cần cái tự tin muốn biết cơ. Chỉ muốn biết cơ tôi chẳng tạo cái gì được đâu. Ngày mai m tin cứ tự tin. Thế tôi mai mất ngay có chuyện nhỏ là mất ngay mà đúng không? Đã từng quần tự tin và không tự tin tự tin chỉ biết thì không thể nào mà mất tự tin được ch tăng dần theo thời gian thôi chứ không phải mất được tự tin chỉ biết thì lần nào kiểm tra nó chỉ cần biết còn tôi làm được tôi làm được nếu lông không làm được phát thì sao đang tự nhiên cao thế này đúng không làm được phát thì nó gì sụt súng này nên là rất đúng là con cần kiểm tra tự tin là tự tin của ai tự tin tự tin chỉ một biết hay là tự tin của tôi mặc dù cũng có vẻ tự tin đấy nhưng mà hai khác nhau đấy Thế là cách để kiểm tra nhìn tự tin xem nó đến từ đâu, xem nó là cái gì. Đấy, hai câu hỏi thôi. Câu hỏi mẫ dạy con đấy. Đến khi nào tự tin đấy là tự tin chỉ một biết thôi chứ không phải tự tin của tôi thì mới là mới là tự tin thật sự. Đó, tốt. Thế nên hôm nay con với Tùng chắc hình như Tùng cũng tăng phần đầy đúng không? Thì thì chắc là đúng chỗ rồi. Thì còn phần đi bộ thiền thì con cũng tăng. Thì con thấy là hôm qua có Văn Trường với lại à ờ Thanh thì nói về cái phần là đối diện ấy ạ. Đi thẳng vào ạ. Thì đúng là con để ý thì mình vẫn hơi né, vẫn bò né. Ví dụ đi đến chỗ đông người, ở trên chỗ kia có cái hội liên hoan ấy ạ. Thì hôm qua con cũng đi đến đấy nhưng mà cảm giác là mình vẫn chưa nhìn thẳng vào thực sự mà mình cứ nhìn qua qua thôi. Hôm nay có liên hoan không? Hôm nay thì không có liên hoan nhưng mà vẫn họ vẫn chơi ở đấy. Ok tốt. Bồ Tát đến giúp đấy đúng không? Với lại là đi mà gặp các bạn nữ là mình cũng không dám nhìn. Có vấn đề rồi. Nhìn mà cũng không dám. Chứng tỏ là ông gì sợ kém rồi bé ba lại có nói gì đó rồi đúng không? Chứ nhìn nó sợ. Nhìn là sợ không? Phải bé ba nói gì đó thì mới sợ. Nhìn thì là hình thôi mà sao lại sợ? Sì diễn. Đúng rồi. Bé ba phải nói gì đó đúng không? Gặp tụi anh không? Chứ n đi gặp tụi anh không? Đi bộ ấy. Tuệ anh thì ngồi ở đây thôi không không gặp nhiều. Không gặp nhiều biết ngồi đâu rồi đúng không? Thôi rồi. Ok. Thì con cứ để ý vào những cái kinh nghiệm và hỏi xem là nó hiện ra ở đâu, hiện rõ ràng không và nó có tách khỏi biết không thì thấy là nó cũng chả tách khỏi biết. Nó hiện ra rất rõ ràng. Thì mình lại tự tin hơn chứ nếu mình cứ né thì mình lại không tự tin ở chỗ đấy. Không có lé nữa không? Không không lé nữa à hả? Hơi hơi một tí. Còn hơi lé à? Tí nữa rủ t anh đi vòng nói chuyện thì là hết lé đúng không? Vâng. Thế còn trong đời sống thì bố của tụi anh sợ tụi anh vô lý quá nữa. T anh đâu thế nhở? Đấy bố thể anh rồi. Con đời sống đi. Vâng. Đời sống thì con. A ờ Con ngồi từ à con tập từ 10:30 nhưng mà lúc đấy con ngồi ở dưới tầng một thì không có mấy người thì mình con lại nghĩ là thế này mà mình tính vào đời sống thì lại không thấy ồn ào lắm nhỉ. Nhưng thôi con cứ tính từ đấy thì cũng vẫn tập thì lúc ấy mà nếu mà nhìn vào điện thoại thì cũng phải tập trước xong rồi mới dùng hoặc là sau đấy mọi người về thì mình cũng cứ trăm hỏi thôi ạ. Trăm để ý và kinh nghiệm và hỏi đến lúc Lúc thấy chuông của Văn Trường gieo lên thì Văn Trường bảo à xong rồi đến mấy giờ thì con nghĩ thôi mình đạo tập thì tập cái này nó là tập suốt cái này chẳng hẽ lại có lúc tập lúc không con cứ tập luôn đế đời sống thì cân bản là phải tập liên tục chứ vâng không có ca đúng không thế là con trả phân ca tập hết đúng không thì con thấy là cứ để ý vào kinh nghiệm thì mình thấy nó sẽ tự tin hơn và nó giúp được mình thì mình cứ tập thôi ạ thì tập cũng chỉ hỏi hai câu đấy thôi thì thấy là nó đơn giản cũng không biết là tại sao nó nó nhiều thì cũng không biết chắc hỏi nhiều đâ hay dấu nghề ừ nghi lắm không có chỉ hỏi hai câu và để ý vào những cái mà mình sợ mình để hỏiấy đi anh em phỏng vấn đi, cho anh em phỏng vấn đi. Nó ngạ lúc lúc căng thì em hỏi là căng cái căng cái cảm giác căng này thì nó hiện ra rõ ràng trong biết không? Xong để ý vào cái nền và sau em hỏi là cái cái cảm giác căng này nó có tách rời khỏi biết không? Hỏi đúng thế thôi. Lúc nghe kể chuyện đấy anh có không? Ờ anh chỉ hỏi thế thôi. Anh chỉ hỏi hai câu đấy thôi. Tán thì chỉ Gặp mấy bạn nữ thích thì phân tán thôi. Anh không đi qua đấy nhỉ? Bình thường chợ rất bình thường. Em nhìn thẳng vào người đấy vàâ thấy hoa đẹp không? Nó thích không? Có. Thế thích phụ nữ đẹp có thích không? Thích. Thế thôi rất bình thường. Có gì xấu đấy đâu. Vâng. Đúng chưa? Thấy họ đẹp ngắt về nhà mới có vấn đề đúng không? Còn theo đẹp thích thì rất là chứng tỏ mình rất bình thường. Đường t mình rất là yêu cái đẹp nhưng mà ngắt nó về nhà ấy cất làm của riêng này đúng không ngắt em về nhà thì mới là vấn đề đấy nên là thấy bạn gái bạn nữ mà thích thừa gì còn ngắt bạn ấy đây về nhà thì ừ thì mới là vấn đề thôi toàn hiểu chưa không phải lé nhá c trước mắt là Thiên của con đấy được 29 phút. Đấy, mục tiêu trước mắt 30 thì khó, 30 thì phải giỏi rồi. Nhưng mà 29 thì chắc là con sẽ làm được. 20 phút là con gọi là master được. Bắt đầu bắt đầu gọi là làm chủ được thiền. Hôm nay có 29 rồi đúng không? Có 29 nhỉ? 29,6 rồi. Hôm nay có 29 rồi. Hồng Phương 29 rồi đấy đúng không? 9,2 ch 29,2 đấy. Chắc mắt cứ 29 đã đúng không? Chứ còn 26 27 là tốt rồi. Nhưng mà phải 29. có 29 rồi đúng không? 29 cố sai thường lên 29 dễ hơn là cố đúng ký vị chưa? Cố sai thì lại lên 29 dễ hơn cố đúng thì lại tránh cái sai. Khi cố đúng con tránh sai. Khi tránh khi cố sai con lại gì? Con nhìn vào cái sai. Con cố đúng thường thói quen tránh sai. Tránh sai. Tránh sai. Cháy sai làm quá. Sợ gì sai? Càng có sai càng tốt. Càng sai càng nhìn thẳng nó càng tốt. Đúng chưa? Nên là khi ngày mai muốn 29 phút đấy. Lại lại cố sai. Cứ cứ cứ cứ va vào chỗ nào sai để nhìn vào th nó xem thế nào. Giống giống ông Phương đây là hôn hít đấy. Ôm hôn hôn hít đấy nhở cái gì đấy đúng không? Đấy là ví dụ đấy. Hồng Phương là một ví dụ một bàn cố sai gì nữa nà. Cứ thử hôn hít nó xem như thế nào. Còn một cách thường thường là một cách vô thức ấy là mình chờ tránh cái sai. vị vô thức thì nên khi mình cố sai thì mình sẽ không tránh cái sai nữa. Còn khi mình cố đúng thì lại mình lại cái vô thức nó lại nhảy ra nó bảo ừ tránh sai tránh đi tránh tránh đúng không? Đấy nên là nên là chiều nay tí nữa con có thể làm có thể lại thử cố sai thôi. Tuy con con thể chọn cố sai hay không nhưng mà nhưng cố sai nó có lợi là con đem cái sai ra ánh sáng còn cố đúng thì có cái hại là con sẽ một cách vô thức tránh hết cái sai. Tránh hết cái gây ra sai trong khi bản chất là không thể gây ra sai được. Có phải có phải tránh sai là dốt không? Một cái bản chất là không thể ghi được gây ra sai thì mình lại đi tránh sai. Có phải mình đánh mất cơ hội là thấy rõ là không có gì gây ra sai được không? Lẽ ra là không có gì ngăn cản thiền được thì mình lại tránh những thứ có thể ngăn cản thiền. Có phải là con nó tạo ra cái ngăn cản không? Hiểu tại sao lại cố sai thì lại thường lại số to chưa? Hôm qua mọi người cố sai số to đấy. Cố đúng thì lại có vấn đề. Thế tí nữa con con thiền thì con con đấy có thái độ là gì? Cố sai cố sai nghĩa là không tránh cái gì gây ra sai. Gọi là cố sai. Nghĩa là gọi là cố sai là cách nói rồi. Nó không tránh cái gì gây ra sai hết. Nếu mình cảm thấy có gì hơi sai thì mình thay vì thay vì mình thay vì mình thôi sánh đã chắc thì mình gì đối diện nó cho chắc. Mày hay mày hãy thách ra biết đi khỏi biết đi mày hãy che biết tao đi. Chối đ tao đi. Được chưa? Thế còn thiền đời sống thì các số các con thấy là hơi thấp rồi, chưa phải cao đâu. Khả năng cao là chưa có loại tự tin đấy. Cái tự tin đấy mới là cái mấu chốt cái dọc h nãy ấy mới là cái mấu chốt cho cái thiền đời sống nên là nên là thôi rèn thôi chả biết làm sao đâu. C rèn thôi. Thì mình hiểu mấu chốt nằm đâu rồi thì tí nữa mình rèn đúng cái đấy. Thiên đời sống thì có cái mức rất quan trọng là 75%. Nếu con đạt 75% rồi thì con sẽ được dạy một cái Loại giáo pháp rất cao cấp khiến con lên 100% nên là các con mục tiêu hơi xa đấy nhưng mà số nghĩ sẽ nhóm này sẽ sẽ giỏi đấy sẽ làm số sớm nữa 75% mới được nhưng còn rất xa đúng không các con còn 5% là chính 5 6% nhưng mà cách thì nó chỉ thế này nó chỉ khác nên Dũng đã nói không có gì đặc biệt nhưì thế thì cạnh chỉ thế thôi chẳng qua là trong đời sống ấy thì thứ nhất là cái sứ phân tán nó nhiều hơn cái thứ gây phân tán nhiều hơn thứ hai là cái tính cảnh giác còn yếu hơn kiểu mình quen đang làm này kia ấy thì tự nhiên mình không không cảnh giác, không đối diện đúng không? Không để ý xem nó là cái gì. Đấy, vì thế nó làm cho con bật những cái bật những cái thói quen cũ lên. Thói quen nó sai rồi, sợ rồi, chết rồi, vân vân nó bật lên mà con không biết. Con để nó trôi qua mà con không biết. Chứ nếu trôi qua mà con biết thì con sẽ làm gì? Nhìn vào thôi đúng không? Thôi sai rồi, thôi chết rồi. Nếu mà mình đã trôi qua mà mình biết thì mình sẽ nhìn vào. Nhìn vào thấy sai rồi tự thấy đúng. Nhưng mà không Biết không nhìn vào thì nó tự thành nó tự nó là thành che đúng không? Mặc dù không thể che được nhưng mà nó đối với con là bị che mất rồi. Hôm nay coi áp dụng cái cái hôm qua số nó không tránh gì không che được không? Không trong đời sống cơ. Trong đời sống dữ lòng ai nói thử nào. Còn áp dụng cái không che được như nào? Full HD không thể che đúng không? Hôm nay là cái lúc không? Vâng. Lúc a A con cả Nguyễn Linh với cả Hạnh Nguyên là đi bộ ra chỗ tạp hóa thì cái lúc đi về thì là có mấy con chó nó sồ ra cửa lại mở nó chạy ra đấy thì anh em rúm lại thế rồi tất cả nhắc ơ chỉ là biết đúng không quay lại thế nhìn thẳng đấy xong là cũng tập cũng hỏi thế cái con chó này hiện ra ở đâu kinh nghiệm này nỗi sợ này hiện ra ở đâu hiện ra rõ ràng cho biết không chó rõ ràng không biết không thế xong là con hỏi thế có tách rời được khỏi biết không thế xong là hỏi hai câu đấy thì con cũng hỏi là liệu có che được biết không, có phân tán được biết không? Thì th càng thấy lúc đấy biết rất rõ ràng, rất tự tin, đứng im đấy, nhìn thẳng có xe được không? Có phân tán được không? Thì sau khi hỏi ngay khi hỏi cái đấy thì thấy sự rõ ràng tại đấy luôn rồi. Thấy biết rõ ràng đấy thì vợ con là thấy rất tự tin xong hai con chó lại tự nhiên đi vào xong anh em đi qua tiếp cứ đi thôi mà nó nó chạy hẳn ra ngoài chạy đến đấy luôn. Đ có thì trải nghiệm của bọn con lúc đấy ạ. Cái gì? A thế là hai anh em nào? Hai anh em nào? Hoàng Trường Nguyên Linh. Hoàng Nhu Linh à đối diện chó với cả Hạnh Nguyên ba nhưng mà đứng là dính gió và với nhau ba đứa đúng ch. Thế là ba anh em đứng giống nhau nhau xong đọc thần chú có tách được không? Có rõ ràng không? Có tách được không? Thế là hai con chó nó quay đi thế bọn con bảo thôi xong đi tiếp. Đấy giống chuyện ba nhớ không? Con quỷ đấy. Năm con quỷ đấy. Vâng ạ. Tức là văn trưởng là quay hẳn người lại luôn ấ tức là đang đi là dừng hình thì quay hẳn lại luôn. Đối diện ba Hai con ch nhá. Bà n con quỷ cuối cùng là phải thấy nó là không có thật thì là tưởng tượng nó thì nó mới đi đúng không? Hay là chuyện của Hồng Anh và vong cũng thế thôi. Đêm nào cũng khóc để cầu xin nó đi thì nó không đi cho đến cái hôm mà tập rằng là thấy nó tưởng tượng hôm sau đo phát gì tiện vong rồi nên con thấy không? Đây thực chất đây là bí kíp giải quyết mọi vấn đề trong đời con. Chó chỉ là một ví dụ thôi. Mọi vấn đề kinh khủng trong đời con thực lúc đấy con thấy là bó tay rồi. Hiện giờ thì con cho rằng là biết bằng cái tôi, bằng sức của cái tôi ấy là để Biết đường thì không đâu. Đúng rồi. Trong một giấc mơ muốn giải quyết được vấn đề kinh khủng trong mơ ấy. Cách duy nhất là lúc đấy là gì? Nhận ra là mơ. Nhận ra mơ rồi. Không không cách nào cả. Ấy từng trải qua một lần sẽ hiểu cái chỗ đó. Đấy một lần mà có đang chuyện tức kinh khủng con nhận ra mơ phát chẳng còn vấn đề của ai cả. Có đúng không? Nên cuộc đời này cuộc đời thực này bản chất nó là một giấc mơ chứ là cái gì? Con đ học đến bài hôm qua rồi là cuộc đời chỉ là mơ tưởng tượng trong biết đấy. Mơ trong biết. Thế cách giải quyết vấn đề của cuộc đời cũng thế thôi. Nhận ra đây là tưởng tượng, đây là mơ thì mới thể vết được. Còn dưới mức đấy thì nhiều chuyện là con sẽ cái tôi nó chỉ có vùng vẫy càng vùng vẫy cái thòng lọng thích càng chặt hơn đúng không các con là có thể may mắn chưa gặp những chuyện kiểu đấy thôi. Có chuyện con buộc phải buông tay ra mà thấy nó là tưởng tượng đế khi nào nó qua thì thôi. Tất cả một cách khác đều không được. Đấy thành Phong là ví dụ đây đúng không? Ông đi tù thì cái gì vùng vậy? Bây giờ vượt ngục à? Vượt thế nào được đúng không? Vượt ngục thì vẫn là vẫn là cái trong ngục. Thôi thì tôi cứ thả lỏng ra thấy đây là biết đến khi nào hết thì thôi. Nó có khi ra giá sớm nh đi chưa? Vẫn chưa đi à? Vẫn đang thiệt từ giờ đến mấy giờ? Đời sống 10 đến 1300 thôi. Đời sống đi nhá. Đời sống nhiều vào có khi tu biến mất cũng nên chứ. cách ly Thanh Phong này tranh thủ thừ hành pháp này đúng không? Đấy khi tu quay mất thì thôi tôi tưởng tượng là xong. Khi mà tù là tưởng tượng thì thực ra còn đi tù nữa không? Nếu tù tưởng tượng thì thực ra chả đi tù nữa gì nữa nói mấy câu đ bảo cho bạn nói mấy câu đi. Có mic không? Nói mấy câu đi. Tại sao giờ này vẫn chưa đi mà đi từ năm ngó năm nay thôi. Có pháp này Từ thời gian sau thì sao? Khi nào tù là tưởng tượng thì con còn gọi đi tù nữa không? Không đúng không? Không thể gọi đi tù nữa. Đấy là không đi tù được luôn. Đấy cái gì nói đi Phong ơi. Khi nào đây tô con qu? Dạ con thư sư phụ con chưa biết ạ. Con chưa biết khi nào cảnh tù hiện ra. Úi giời thôi thế tập trung vào gì? Dạ vẫn tập trung vào cảm nhận chân thực tại thôi ạ. Thiền thôi cứ thiền thôi. Vâng ạ. Đúng không? Không. Dạ. Nhanh chóng thiền lên 75% thì nếu trong đời sống 75% thì con sẽ thấy con sẽ con sẽ bắt đầu thấy là không thể nào đi tù nữa. Dạ vâng ạ nhá. Dạ vâng ạ. Con cảm ơn sư phụ. Ok. Đi dùi vào lâu thế nhỉ? Đúng không? Ừ giống Đức Anh đấy đúng không? Nó cứ đe dọa này có ai khác nó không xảy ra thế mới đau đế để cho mình tập buộc phải tập. Chính đe dọa rất tuyệt vời vì con buộc phải tập đúng không? Bây giờ có ai tìm ra tại sao mình mới có 5 đến 10% không? Thử thử đoán thôi. Đoán đi. Sau khi đến giờ này thì đoán thử xem tại sao mình thế hồi này bao nhiêu sau bao lâu thì lên được 50% nhỉ? Hơn tháng mới lên được 10%. 50%. Thế là quá lênh quá nhanh rồi. Nó thế là con là quá nhanh rồi. không toàn không thôi tiền pro còn 1 phút thì không với 1 phút thì đời sống bao nhiêu khởi đầu là không dám tính thêm đời sống không dám thế đoạn nào lúc cảnh không dám bị thấp còn 0 phút không ai dám tính rồi rồ có 1 phút 0 phút mà đòi cật lực thiệt 5 là 5% 10% là nhiều rồi so với các bạn bên này rồi nhưng mà mục tiêu mình là 75 thì nó chưa sạng chưa được sống được 1% nhỉ có số có số nhảy số ấy suốt một thời gian sư phụ đau thiệt để sống là không không kiểu nó cứ trần trĩnh như thế đấy rồi đấy đoán đi b con phải bác sĩ bắt bệnh nhá cho chính mình tại sao nó lại là 5% mặc dù là không phải là là thấp con cũng thấy nó có đoạn à khác giữa cái đoạn đời sống với lại cái trong ngồi thiền hoặc là đi bộ ấy thì đúng là trong ngồi thiền đi bộ không hiểu sao nó cứ cứ thấy tự tin thật ý là nó dám a nó dám để cho mọi cái kinh nghiệm xảy ra á và và ví dụ như kiểu cái cái ngại ngần bên trong như hôm qua con đi cũng giống Thanh thì con phát hiện ra cái lúc đi bộ mà con a con nhìn vào lúc mà các anh chị mà đi đang nhảy múa hoặc c hát ấy thì mình đầu tiên mình thấy hơi mê mê thì mình nhìn vào nhưng mà mình quên mất rằng là nhìn cái cảm xúc bên trong mình ấy để xem nó là cái gì ấy. Ví dụ như ở mê nó là ờ nó cũng hiện ra rõ ràng trong biết và không tách rời biết nó cũng tưởng tượng và thấy nó là chính là biết rồi thì không sợ nhìn vào nó nữa. Nhưng mà con hôm qua con quên thì con thấy là sáng nay con lại đi con lại thấy hơi ngại ngại khi ánh mắt người ta nhìn mình ấy thì mình lại quên mất. Tức là lúc đấy mình lại tự tin hơn thì mình nhìn thẳng vào cái cái kinh nghiệm phải thấy cái ngại ngần tôi ngại ngần đấy nó là cái gì ấy thì đúng là tự tin lúc đi bộ rất là cao. Nhưng mà lúc trong đời thì con có một cái giống như kiểu tự mình viết ra mình có một cái tự tiức là hơi tự ti à trong đời mình thấy mình mình kiểu là bị bị cuốn quá mê quá mình phải tập để thấy nó là biết ấy tự nó có một cái ví dụ như kiểu là cứ nhìn thấy gái xinh thì mình bảo lúc thường là lúc mê mê quáể Kiểu kiểu th sáu mới thì cả hai sóng mới thì cả cả sinh gái sinh thì kiểu cứ nhìn thấy gái xinh phát là là kiểu kiểu mê nhưng mà mình hơi tránh cái mê đấy. Tức là mình mình chạy ôi chết rồi mê này mà không tập gì thì kiểu kiểu nó cái hành cái hành giả nó nổi lên ấy nó không còn cái sự tự tin đấy mà bảo thôi phải phải tập gì để thấy biết đi ấy thì con thấy rõ ràng là nó nó không tự tin mà nó không dám hỏi như các bạn thì con thấy là các bạn có một cái phần hỏi là ừ thế đấy thấy là bé ba đã xong rồi thì b thế tôi phải tập để thấy nó là biết thì cái suy nghĩ đấy nó có hiện ra rõ ràng không biết không thì con thấy là hình như nó có thể giải pháp cho con thì con thử hoặc là ví dụ ơ thế mê quá không tập gì thì nó có hiện ra rằng xong biết không và nó là cái gì ấy thì tự dưng có thể là cái cái đoạn đấy con con chưa đưa đưa được những cái cái cái bé ba đấy vào vào trong trong thiền ấy mà mà ý là cũng bị nó nó điều khiển luôn thì cuối cùng là mình tập như một cái tôi đi thực hành pháp ấy thì có thể là chính cái chỗ đấy là cái mà mà cáiấy hoặc là ví dụ nhìn thì mê thì cứ cho nó mê nó xảy ra xong nhìn mê ra thì chưa tập vội mà nhìn thẳng xem nó có hiện ra rõ ràng không mà không phải là để tập một cái gì đấy để để thấy biết mà không phải không phải mục tiêu không phải thấy biết mà chỉ kiểm tra thôi ấy thì có thể cái thái độ mình bị kiểm soát cái tập đấy thì nó là một cái tự đứng cái tôi nó là lại len vào trong đấy thì có thể là nhưng mà nhìn nó thì cuối cùng là hỏi hỏi bóng bằng câu hỏi là ơ thế thế tôi cứ tránh né đấy thì nó nó hiện ra rõ ràng trong biết không nó là cái gì thì có thể là con đoán là có thể là bắt bệnh cái đoạn đấy sư phụ xem đấy có nhưng nó không phải là vấn đề chính đâu. Vấn đề chính là khác nhau cái mặc định khi con muốn nghe không có khi con định thiền ấy thì mặc định của con là tôi sẽ thực hành nhìn vào dòng biết Và con sống được trong mặc định đấy trong hai mấy phút đúng không? 30 phút. Thì con mặc định là con ngồi đây con đi đây để con nhìn vào dòng biết. Nhưng trong thền đời sống ấy thì con lại bị mặc định là nhìn vào dòng cảnh đấy. Lệch nhau lệch lớn luôn nên tỷ lệ nó mới xa xa như thế. Một bên phải là 80 90% một bên chỉ có 5%. Cái con bị sai ngay đầu tiên là con cho rằng thiền đời sống là là đời sống. Sủa con thiền đời sống nhưng con lại nghĩ rằng là Đời sống ô đời sống không đây đời sống đây là đời sống không phải. Hôm nay có chuyện gì đùa các bạn các bạn này nhỉ? Đời sống thì đời sống khác nhau thế nào nhỉ? Cái chỗ con chó với tiếng Nguyên Linh ấ đùa ai ấ nhỉ? À đúng rồi đấy. Con nghe tiếng Nguyên Linh nói chuyện con bảo là ôi con chó con chó xư con chó nó sủa. Ôi con chó đã phân tán tôi khỏi nguyên linh thì đấy gọi là gì? Đời sống. Sống đời sống. Còn đấy gọi con ta có con chó phân tán con khỏi dòng biết thì đấy mới là thiền đời sống. Hiểu ý c chỗ này không? Không ai cấm con thiền đời sống thì được nghe ng Linh nói chuyện hết. Không cấm nhá. Nếu không thì gọi gì là thiền đời sống. Con được quyền nghe linh nói chuyện khi thiền đời sống như khi có tiếng xó xó nổi lên. Nếu con đang cho rằng tiếng chó phân tán con khỏi nguyên linh thì đấy là gì? Đấy là con đã bị cuốn vào dòng cảnh rồi. Con cuốn dòng cảnh nghĩa là con đang đời sống rồi. Không phải thiền đời sống. Còn nếu con bảo ôi con chó này vang lên là ngất tôi khỏi biết, phân tán tôi khỏi biết thì đó mới gọi là con đang nhìn vào dòng biết. Như vậy phân biệt giữa các con bây giờ và tí nữa tí nữa sập ấy là mặc định một thái độ là thái độ bình ngồi bình thờ sống nhưng mà để nhìn vào dòng biết chứ không phải thế đời sống là quá trình nhìn vào dòng cảnh. Nếu nhìn dòng cảnh thì nó chính là đời sống thì còn nghe nguyên linh nói và con đang nhìn vào dòng cảnh thì chắc chắn là đang đời sống rồi. Làm thế nào mà nghe nguyên linh nói mà con vẫn phải nhìn vào còng biết thì mới là thiền đời sống. Như vậy nói cách khác là thiền đời sống ấy là con phải đổi cái mặc định là con hiện giờ con ngồi đây con thiền hoặc con đi lại thiền làm gì đó là con đang nhìn vào dòng gì. Mặc định của con nhìn vào dòng cảnh thì con sẽ sai xuống thấp ngay tức con phải hiểu rằng con đang nhìn vào dòng biết. Mắt con vẫn nhìn phía trước nhưng mà con đang mặc định Con nhìn vàở đâu không biết. Thì con tạo ra thiền đời sống hay là đời sống? Thiền đời sống. Nếu con nhìn phía trước con bảo ôi cảnh đẹp, cảnh đẹp thì đấy con đang nhìn vào dòng cảnh. Nhưng mà thế nào mới là dòng biết? Bạn nào trả lời được nữa? Chúng ta đang hỏi đấy bạn nào trả lời đấy? Để b cờ đấy. Bây giờ nhìn vào đây thấy cảnh đẹp quá thì đương nhiên là gì? Đang nhìn vào gì? Dòng cảnh. Có bài thơm có câu là đừng xem dòng cảnh mà vướng thật. Hãy xem gì? Chảy chú chú. Vậy thì thế nào cũng là nhìn cái cái vườn hoa này. Vườn cây này mà lại nhìn vào dòng biết chứ không phải là nhìn vào dòng. Không cả hai ch này được xin lấy bộ cờ đấy. Chơi không? À con xin trả lời. Tức là ừ nhìn vào dòng biết là lúc đấy mình nhìn nhìn vào cái cái kinh nghiệm của mình á. Để ý vào kinh nghiệm và sẽ hỏi những thứ này có hiện ra rõ ràng trong biết không và nó có tách rời khỏi biết. Biết không? Đ đấy là đấy là cách thực hành. Còn đang hỏi là mặc định thế nào là mặc định nhìn dòng cảnh thế nào mặc định nhìn dòng biết. Cái còn là thực hành thế nào thì đúng rồi. Chỉ có một cách đấy có thể cách nào khác đâu. Nhưng mà thế nào là một cái người mặc định nhìn vào dòng cảnh và thế nào là một cái người mặc định nhìn vào dòng biết. Cách mà nói thì ok. Cọ chẳng cách nào khác đúng không? Cách đấy thôi. Nhưng mà thế nào là một cái người đang một cái hành giả đang mặc định như là dòng cảnh hành giả đang mặc định nhìn dòng biết khác mỗi chỗ đấy thôi. Có ai trả lời được không? Hồng Hạnh. Thưa sư phụ là mặc định là nhìn vào ừ dòng cảnh thì nghĩ là ở thì ở đây là có cảnh gọi là dòng cảnh ạ. Còn mặc định nhìn vào dòng biết thì phải mặc định rằng là chỉ một biết thôi ạ. Lúc nào cũng chỉ là một biết. Không thể khác được ạ. Ừ chưa rõ lắm. Cứ nó Đi b nói đi không phải là chưa đúng nhưng mà chưa rõ có ai nói được không con hỏi cho chính con đấy số bảo mình là mặc định nhì vào dòng biết thì thế nào là mặc định là đang như không biết thôi nhìn sư phụ đi ngồi đây nhìn vụ thấy dụ không dòng cảnh hay dòng biết dòng cảnh cảnh chắc rồi con mặc định đến đây nhìn dòng cảnh thì con sẽ thấy dụ là một đống làm một cảnh là một người ngồi trong cái cái căn phòng này nãy giờ con không thiền được đâu bì con nếu con su xu là dòng cảnh Thì sao thiền đời sống được? Con phải mặc định là con đang nhìn vào dòng biết sau đó con làm các thao tác của nguyên trường. Ok. Sao gì cũng được nhưng mà con phải mặc định đầu tiên là con đến đây để ngồi nhìn dòng biết thì mới gọi là thiền đời sống chứ. Nên con đến đây nghe sự giảng thì đấy là con đang đời sống chắc rồi đúng không? Có đúng nhở mọi đến đây nhìn để nghe sự giảng thì chắc chắn là con đến đây để đời sống. Vậy thì thế nào mới là đến đây để để thiền đời sống? À t Uống dây không? Không. Sao lại giơ ra? Xong rồi gãi à? Thái hư. Ờ một cờ vẫ gọi xong giơ. Con thưa sư con thưa sư phụ là con nghĩ là khi mà mặc định mình là dòng biết ấy thì đầu tiên đấy là nhìn vào dòng biết. À nhìn vào dòng biết ấy ạ. Thì đầu tiên đấy là mình đi sang đây nhưng với cái tâm thế là mình không phải là cái người này đi sang đây mà mình là biết. Và tất cả những cái thứ nó hiện ra như là sư phụ hay căn phòng ấy. Nó không có thật và nó cũng là biết và tức là tất cả nó chỉ là biết thôi. Đó thì đấy là cái theo con đấy là mình đang nhìn vào dòng biết. Ừ đúng không? Có vẻ khá hơn đấy. Bạn khác đi. Con nói trùng cũng được đâu. Trùng mình khẳng định cho chính mình là được. Thế nào là sang đây để nhìn vào dòng biết. Sang đây nhìn vào dòng cảnh. Dễ hiểu rồi đúng không? Sang đây nghe sự giảng thì là để sang đây để nhìn vào gì? Dòng cánh. Dòng cánh. Vậy thế nào là sang đây để nhìn dòng biết? Đổi một cái tâm thái th mặc định. Đấy tâm thái chính là mặc định. Thái độ đấy. Toàn là quen thuộc coi lạ khoắc đi. Ít nói đi. Ít nói tay toàn thấy những gương mặt nó nhiều tranh của người khác cũng được không ơi? Ít nói sau không mây là Mỹ Nga. Ít nói c nói đại thì sai thôi. Được thì một cờ sai. Bộ đọc lại câu hỏi thế nào là mặc định sang đây mặc định nhìn vào dòng dòng cảnh và thế nào là sang đây mặc định nhìn vào dòng đĩa ờ thì hoặc là thế nào là sang đây để nhìn dòng cảnh và thế nào sang đây để nhìn dòng biết dễ hiểu hơn sang đây để nhìn dòng cảnh thì tức là sang đây a ờ sang đây chư mà tin là có một cái tôi sang đây và à tin là có cái cảnh trong đấy thì có có người có vật có căn phòng có có sư phụ có người học cùng. Còn sang đây mà để nhìn vào dòng biết thì ờ lúc đấy thì nó sẽ không còn cái a cái cái cảm giác là tôi làm hay là tôi đi hay tôi hành động gì nữa. Và cả những cái cảnh hiện ra thì nó cũng ừ nó là cái hiện đang hiện ra trong biết thôi. ra trong biết và và hiện ra trong biết và không thể tách rơi khỏi biết và là một biết. Được rồi. Mình à ờ thưa sư phụ là nếu mà tin là mình sang đây để nhìn vào dòng cảnh ấ tức là có một cái tôi sang để nhìn vào có cảnh có vật, có sư phụ và các bạn. Còn nếu mà sang đây để nhìn vào dòng biết thì Tức là ngay từ đầu mình đã xác quyết là không có tôi ờ tức là không có thân thể, chỉ có chỉ có biết thôi. Tức là mình cũng không ở trong cái cảnh này luôn. Và nhìn vào dòng cảnh tức là cảnh cũng chỉ là cái tưởng nhìn dòng biết ấy tức là dòng biết mọi thứ hiện ra chỉ là ờ sự tưởng tượng ở trong biết thôi. Nó giống như là quả tức là các cái hình ở trong cái quả cầu pha lê trong suốt ấy thì nó cũng vẫn chỉ là chất liệu của nó chỉ là pha lê thôi chứ không hề có một cái gì ở bên trong đấy cả. Toàn bộ chỉ là tưởng tượng thôi ạ. Được rồi. Pháp thạo à sư thư phụ là con so sánh với lại cái lúc mà mình với tâm thế mà đi ra ngồi thiền hay là đi thiền đi bộ ạ thì trước tiên là mình phải xoay rí trước. Nhưng mà khi mà thiền xong á thì cái tâm lý là kiểu như là mình đã xong một cái ca thiền rồi thì mình quay trở về đời thường á thì mình chỉ ừ nó bị à không còn cái mặc định của cái lúc mà đi thiền đi bộ hay là ngồi ngồi nữa mà mình bị cuốn vô cảnh và mình hầu như là khẳng định chứ không có đem cái cái solicit đó để mà đưa vô trong cái cái cái mặt đụng của mình được. Ừ nên là nó sẽ chập chang lúc thì lúc thì nhớ thì thì thấy nó là biết nhưng mà không không nhớ lại không thấy cái cái mình vẫn còn thấy mình là tôi thì lại nó lại quay lại là thấy cảnh cũng được mặc không mặc định nhưng là mình thiền bình thường đấy mà thiếu sót đó con đúng không? Thiền bình thường thì chị rất chịu khó xoay logic mặc định bao gồm logic là mình không phải thân thể này đúng không mình là không ở trong cảnh này cảnh này là gì mà không xoay đấy là cái thiếu sót đầu tiên sau thứ hai là cái mặc định của mình là nhìn trong đời thường ấy mặc định nhìn vào đời sống rồi mình nhìn vào dòng dòng đời mất rồi dòng cảnh mất rồi chứ mình không mặc định ra nhìn vào dòng biết thiền thì đương nhiên là phải nhìn dòng biết chứ không thì làm sao có từng lấy phút. Mình sẽ nghĩ như vậy. Nhưng đời sống Mình không có cái mặc định là đây tôi nhìn vào cái dòng gì không có mặc định lấy luôn đúng không? Đấy thì việc tí nữa con Hàn cần làm hai việc một là vẫn phải xoay như là khi mình đời sống ấ vẫn phải xoay như là là là bình thường đúng không? Cái này thì là đương nhiên rồi. Thứ hai là con phải đổi cái thái độ nhìn vào đời sống nhìn vào cảnh ấy là đây là dòng cảnh hay là dòng biết. Đúng không? Câu này có thấy được là đang nhìn dòng biết. Mình ngồi đây thì đời sống là để nhìn và dòng biết chứ không phải ngồi đây để nhìn dòng cảnh. Đấy thác độ rõ ràng thôi. Đ không mình thối sống này một tiếng hai tiếng là một hai tiếng để nhìn dòng biết chứ không phải một hai tiếng nhìn dòng cảnh. Còn sao là cho thái độ như thế đúng không? Thế nhìn dòng biết thực ra là nhìn vào dòng cảnh nhưng gì nhìn có cách nào rời khỏi dòng mắt nhìn cảnh dòng cảnh được không có cách nào mắt con rời khỏi dòng cảnh được không để nhìn dòng bết được không có ai làm trên đấy được không tôi rời mất khỏi dòng cảnh để cứ như là dòng biết ở một chỗ khác cái dòng cảnh này Đấy là chỉ là ý thức con là nhìn vào đâu thôi. Cuối cùng con vẫn nhìn vào cái chỗ này thôi. Nhưng khi con nhìn chỗ này và con nhìn vào sư phụ mà con thấy rằng sư phụ khi ra trong biết và không thách khỏi biết thì con đã nhìn vào gì? Còn nếu chỉ thấy một sư phụ nó ngồi lù lù đấy. Đây đe dọa thì đấy là gì? Dòng cy dòng cy. Như vậy thực chất là mắt con có con nhìn chỗ nào khác đâu đúng không? Khác đầu tiên là khác ở thái độ. Tôi ngồi đây để nhìn dòng dòng gì? Đấy. Thứ hai là sau khi đổi thái độ rồi ấ nhìn dòng cảnh ấy, nhìn dòng biết rồi ấ thì con nhìn về phía cái chỗ mà con gọi là là cảnh ấy và con xem rằng nó là cảnh hay nó là biết. Và đương nhiên có thấy rằng gì là biết gì có cảnh làm gì có vật gì đấy đúng không? Nó có hiện ra trong biết không? Hai câu hỏi đấy. Và nó có tách rời khỏi biết được không? Khi thấy hai cái đấy chắc chắn là con nhìn đâu biết như vậy thực ra là dòng cảnh giọng biết vẫn là một thứ rồi nó không khác ở cái thứ đấy khác ở cái cách nhìn thôi đúng không nhỉ con có nhìn vườn hoa vẫn nhìn sư phụ chứ có chỗ nào khác đâu nhưng con cách nhìn con đã thay đổi rồi cách nhìn cũ của con là mặc định đây là cảnh đây là vật có thật tôi có thật vật có thật cách nhìn đấy thì chỉ là dòng cảnh thôi dòng đời bình thường đúng không nhỉ cái nhìn thông thường của con vào cuộc sống này là tôi có thật và nó có thật. Cứ thế nhìn thoải mái đi. Thế là nhìn dòng cảnh đúng không? Bây giờ con đổi lại cái mặc định là không ngồi đây để nhìn nhìn cảnh đâu. Nhìn thấy cả đời rồi cùng khổ võ sư mới được. Mình nhìn vào dòng biết đấy là cái bệnh đầu tiên. Cái lúc con chưa nhìn thấy như con phải đổi cái thái độ ấy rồi đúng không? Đổi đổi thái độ mặc định đấy là con có hai tiếng thì lời sống thì là hai tiếng nhìn vào gì chứ con không giữ thái độ là nhìn vòng cảnh nữa. Sau đó thì nhìn vào xem nó là cái gì. Thì đương nhiên nhìn vào thì con có hai câu hỏi con sẽ thấy nó là gì? Nó là biết thôi. Thế như vậy con ngồi hay con làm gì đó hai tiếng nhưng mà con có cái mặc định khác lúc nãy khác ngày xưa. Ngày xưa mặc định thôi đời sống đc là đời sống thì mình phải nhìn ở đâu chứ? Đời sống đời sống chứ mẹ lừa rồi. Đây là đây là thiền đời sống chứ phải đời sống. Nghe linh kể chuyện thì mình phải nhìn vào đâu? Vào biết chứ không phải nhìn vào linh. Xong con chó nhảy ra phát thì ôi mất linh rồi. Không mất. Nếu có mất thì cũng chỉ là gì? Linh mất linh là mất thật nhưng mà cái gì không mất? Biết biết có mất đâu. Nên con chó nhảy ra nó mới không ăn được không cản được con. Còn bây giờ có chó nhảy ra cản được linh chứ chả được cản được không? Con chó nhảy ra mất linh được không? Có có nhưng mà mất mất biết được không? Không. Đấy nhìn dòng cảnh con sẽ mất. Nhìn dòng biết thì không phải mất. Dấu hiệu rõ ràng đúng không? Nhìn dòng cảnh sẽ mất linh. Dòng biết thì con không thể mất được. Nên là các con phải đầu tiên là phải đổi ngay cái chế độ mặc đ định của mình là tôi đến đây để ngồi tôi ngồi đây tôi nhìn vào dòng gì chứ không phải là để nhìn dòng ảnh mặc dù tôi ngồi đây nghe Linh kể chuyện là nghe kể chuyện đi nhưng khi nghe lên kể chuyện thì tôi không nhìn vào không nhìn vào gì không vào dòng cạnh mà nhìn vào mặc dù nhìn hình thức thì sao con không thể biết là hai bạn đang ngồi thì bạn nào nhìn dòng cảnh con không thể biết được luôn ấy bạn nào dòng biết hai chăm chú nghe linh nói nhìn hai mặt đều chăm chú như nhau. Nhưng có một đứa thì đang nhìn dòng biết và một đứa đang nhìn cảnh giọng cảnh chỉ có người nhìn biết được thôi vì nó không khác nhau ở cái đối tượng mà chỉ khác nhau cái người khách nhìn thôi đúng không? Tất cả bạn cùng ăn bữa cơm con không thể biết là ai nhìn dòng cảnh anh dòng biết được vì tất cả đều gì ăn nhồm nhạm như nhau đúng không? Đấy rõ ràng như vậy là đầu tiên là con phải đổi cái thái độ không? Đúng không? Con từng đấy phút ví dụ như con định thiền 30 phút hay là 3 tiếng đi thì ba tiếng là ba tiếng gì? Nhìn dòng biết thì con dần dần mới thấy là không thể nào mà không thể nào mà xa rời khỏi dòng biết được. Nếu con xác định là con ngồi đây nhìn dòng biết thì dần dần từ từ đúng không? Bạn thấy là ờ 100% là có thể không? Có thể không? Đúng rồi. Vì thực ra có cái gì rời là mình rời khỏi dòng biết được đâu. Nhưng nó có sự là ngồi đề dòng cảnh nó thỉnh thoảng nhìn vào biết. thì con sẽ có 6% 5% chính hỏi có 5% các con là được 5% tức là có 5% thỉnh thoảng hỏi được không thì là được hỏi thì được ôi sướng quá được tí nữa đi khoe xuống được mình được 5% là được 5% là được do mình chịu chịu khó hỏi ấy được cái phần thỉnh thoảng được cái phần thỉnh thoảng đấy% mất ph mất hoàn toàn phần mặc định. Mặc định con là đời sống xong thỉnh thoảng thiền mà con gọi đấy là thiền đời sống có đúng không? Định nghĩa con không? Đấy là đời sống và thỉnh thới thiền và tôi tôi gọi nó là thiền đời sống để cho nó sang đi nữaờ tôi sang hóa cái phần đời sống mà các thình thẳng thiền còn đây mặc định là thiên thì khác ngay đúng không? Thì có gì phân tán khỏi cái thiên đấy thì mình lại dùng các khác nhau để thấy chỉ cách đấy thì coi lên được 7 100% thôi còn mặc định con sai từ đầu Nhật Dũng có thể được năm mấy phần về mặc định thiền rồi đúng không Dũng? Vâng có thể có mặc định đấy giấu giấu các em phải gặp riêng anh đấy là các em gái phải gặp riêng anh mới chỉ cho Bây giờ mấy giờ rồi? 5 Bây giờ lại làm lại làm như nãy nhá. Hôm trước nhá. 30 phút ngồi ph đi bộ và còn lại thì đời sống thôi bỏ một bớt một ca đi chỉ tăng đời sống lên chỉ một ca thiền đồng đi bộ à ngồi đi bộ tùy con sau đó phải lại đời đời sống nhá nhá. Xong rồi 8:00 vậy đây nhá. Mẹ đi không đủ tăng đời sống lên ăn uống cũng có thể đời sống được. Đời sống được không? Kể cả nhờ gọi Linh ra người kể chuyện hôm nay là đổi ai rồi phụ trưa nay là Hạnh Nguyên tất cả bọ con ngồi dưới nghe Hạnh Nguyên vẽ mới vẻ mới ngồi dưới chú ý như thế này đúng đấy cha kể cả gọi ra gọi gọi nó ra kể chuyện nhưng mình lừa nó thôi nó cứ tưởng là được mình lắng nghe lắm nhưng không phải mình đang gì biết Nhìn dòng biết nó thì tưởng là mình nhìn dòng cảnh nó sướng nó cho bọn con mỗi đứa một căn chung cư luôn quáả định khả định là bạn ấy sẽ có 1000 tỷ ai đói đó rồi okếu mà quá hào phóng quá rồi hào phóng quá thế thiết kế xong rồi thiết kế xong rồi thiết kế phòng xong rồi phòng giảm pháp rồi phòng xem Rồi. Ok. Con cứ gọi nó ra cho nó sướng đi. Nó tưởng là mình đang nghe nó hiểu không? Đấy. Thực ra mình đang gì đời đời sống đời đời sống nhá. 1 ca hoặc đi bộ hoặc mọi người thích đi bộ hay là thích ngồi? chưa đấu tí tiêu mà. Ok không tùy tùy nhá tùy sau đó thì là chuyển hết sang đời sáu nhá. Tối nay mà số đời sống con lên là coi như ca ngày chuyến này là quá thành công rồi đấy. Thực chất đến giờ là thành công có thành công rồi. Không cần phải đợi thiền để sống nữa. Nhưng mà con cần phải biết cách thiền đ sống nữa. Qu đúng rồi đây là đời sống đời sống có bạn 82% 82% cố sai hôm qua mình quá là cứ đi luôn xanh mặc định đúng tiếng là tí thì không nhớ bạn nào sẽ được cờ bạn ngoan nhá Thái Hư nhá được cờ lúc nãy bạn là người đầu tiên trở tốt nhất nhá. Rồi đi thôi. Lên đường ăn ăn ăn ăn. Ai ăn cái này? Ai ăn cái này thì còn Các bạn muốn mặc định nhìn vào dòng biết thay vì nhìn dòng cảnh nhá. Trong trong trong cuộc sống ấy, trong cuộc sống mặc định nhìn vào dòng biết thay vị nhìn vào dòng cảnh. Được chưa? Trong cuộc sống Ăn đi thiền cho nó sung tí nữa gì nhờ Nhật Dũng lên 75% thì thôi luôn. Bây giờ phải đi gặp các em nhiều à buộc phải tập đúng không? Chứ còn không có em thì cũng không cần buộc phải tập thìại thấy ngon. Bây giờ tôi sẽ đứng ngã tư ấy. Đứng ngã tư em có đi qua rất nhiều đấy. Thế là buộc phải tập thôi. Cái này mặc trong đời sống mặc kinh và rõ biết. không thay vì lòng cảnh đang ăn cái này thì trong đời sống sẽ mặc định là biết hay Ngọt quá ngon quá mà đ làm bản nhạc đi. Chỗ anh Ừ. Tí nữa về sẽ đo chỉ số mặc định nhìn vào dòng biết trong đời sống trong đời sống đi một vòng về đã 8 giù một s kinh nghiệm chảy không ngọi cảnh liền túc an rồi hiện trong từng chết rõ ràng Số nhận biết đang trôi chảy bỗng th có ta giữa dòng chôn chồ đó mà sinh đừng xem dầu cánh mà ương thật hay do chạy chung chuyện suy nho vật nào đâu có trong giờ có ai ch dòng không người lại trời dòng cuồn cuộn chảy không thước nổi tim mình trong đó rất vui được mắt đều do răng chảy hiền chăm từ cố gắng con cái tôi kêu cả suy nghĩ mình phải có cũng từ dân chạy đến mà thôi cảnh cơ vừa sinh và vừa diệt trước khi thành hình đã hóa không như tranh trên nước đang khi chẳng gì thật có giữa hương không cuộc đời chỉ cần trong biết đy nhận rồi biết mãi còn không cần chống lại điều gì hết để dòng nhận biết tự do con biết v trong sự thật chẳng còn tính chuyện Thêm ngung dung thương thức chấn thực tại thành thời tuyệt đối vào trời. Rồi ngon không? Thế rồi anh em anh em ăn đi ăn đi xong rồi đi gọi