Nhận thức và thực hành Đại viên mãn
2
Bản gõ chi tiếtTranscript
Được rồi. Bây giờ sụ sẽ trình bày con một kiểu từ mới nghe không?
Về cái 100% thôi.
Với cái về với cái một vâng vấn đề vì sao
vì sao lại lại cứ hao ham 100%?
Vì đây là vấn đề chung của người thiền nhá. Có câu rất hay là không cố gắng đặt được cái gì đó thì không phải là thiền. Nhưng con rất dễ vào thiền trong trạng thái là gì? Đặt được
thế mới đau 100%.
Đau không?
Đau
đấy. Vì thế là cứ thiền con nó cứ ý như là các bụp học mà. Cái nó là không không khao khát kỹ quà chữ nào cũng được nhưng mà sau vô thức thúc mình vẫn đến cái điều đó
nó rất là vô thúc
đúng không? Thì bây giờ Sụ sẽ trình bày con một cách từ khác mà ngày xưa sầy dùng mà chỉ dùng cái này thôi ngày xưa dùng cái này chính thô thế mình mong 100% nghĩa là mình tin rằng là mình chưa giác ngộ hoặc là trạng thái này chưa chưa phải trạng thái giác ngộ
đúng không trạng thái này còn thiếu
vậy nếu chặng này là giác ngộ chẳng ai đi mong cái gì khác nữa
con tu hành này giác ngộ Con ngồi thiền để giác ngộ đốt đúng không? Ai chả ngồi thiền Ai chả ngồi thiền để giác ngộ. Đúng rồi chứ không ngồi thiền không ngồi gì
không ngồi gì
đúng chư
ngầm bên dưới không phải là an tâm không chỉ là an tâm
mà phải là dong ngộ cơ. Đúng
rồi. Thấy th
cái mạnh hơn là cả an tâm luôn.
Họ í nhất với sư phụ là thế. Sư phụ là không phải không bao giờ ngồi thiền an tâm sụ có ông thầy nào bắt mình đo cho mình đâu nên sụ đã ngồi là đều để giác ngộ chứ không phải ngồi để an tâm. Nó còn hơn cả cái 100.
Đúng rồi. Cái hơn tất cả. Cái này nó không chỉ là là thiền đâu.
Thiền mục tiêu
mục tiêu sống làm gì đấy?
Con dồn hết mục tiêu về để giác ngộ.
Vâng.
Đúng không? Thì nó không chỉ là ngồi thiền mà là mọi chuyện khác trên đời.
Vâng.
Nhưng con chưa khảo sát là thế tại sao mình lại cứ ham cái giác ngộ đấy. Đấy thì ngày xưa là cũng xu khảo sát như thế. Thế tại sao mình đi ham giác ngộ? Mình ham giác ngộ vì mình cho rằng là đây không phải là giác ngộ. Có một cái giác ngộ xịn thật sự. Xịn hơn giống hệt như mình. thôi nhưng mà nó là giác ngộ. Cái này không giác ngộ, chưa giác ngộ có một cái giác ngộ xịn là mà hình dung là gì đấy đúng không?
Vâng.
Và cái giác ngộ đấy thì hơn cái này có đúng không?
Đúng như là 100 điểm đây
đúng không? Thực ra là là giống sư dụ giống cả Minh còn giống nhau thôi. Khi mình chưa giác ngộ thì mình toàn nghĩ thế. Và cái này không tránh được đâu nhá.
Chịu không có lại chẳng muốn tu nữa.
Cái này không tránh được nhưng mà mình không bị nó lừa thôi. Cái tâm lý này không tránh được. Nhưng mà để tâm lý này lừa thì mình có thể mình có thể nhìn rõ hơn. Như vậy con muốn 100% hay con muốn cái gì thì muốn là con muốn giác ngộ. Con muốn giác ngộ vì con tin rằng cái kinh nghiệm bây giờ con không phải là giác ngộ và có một kinh nghiệm giác ngộ xịn nào đấy mà con định nghĩa sẵn là tối thiểu kinh nghiệm đấy là gì đó
đúng không? Mỗi người gác ngộ môi không dạy giống nhau nhá. Các con gọi là giác ngộ thôi nhưng mỗi người ngộ khác nhau đấy.
Được không? Đức anh là Minh Hải là lệnh nào cũng thắng ra ngộ ngộ
lệnh là thằng lệnh thằng ngộ
chứ ngộ m khác nhau mà mình Ai hỏi gì trả lời
đấy là quý vị trả lời được hỏi gì ai hỏi gì về sự thật mình trả lời được hết
đấy thấy chưa vẫn trả lời không có đúng khôngệ của chính mình đã l kinh nghiệm của chính mình đã l
và đây là vấn đề gốc gác của các con
vâng ạ
chứ phải yên tâm vấn đề con đâ chẳng ai tu để yên tâm rồi
yên tâm chỉ là cái ngắn hạn con gọi trong ngày hôm nay thôi chứ còn chẳng ai tu để yên tâm hơn Đúng chưa? Nên là tất cả mọi người tu đều để giác ngộ mà tu hành chân chính đấy. Đấy mới đúng đấy chứ. Tu mà không giác ngộ tu làm gì?
Tu để không tu để vui vẻ à?
Chả vui gì cả mình khóc nhiều hơn cả sống yếu cũ là khóc sống đã khổ rồi.
Sống đã khổ rồi lại còn tu tức là cái thời gian tu
như vậy là có phải tu để giác ngộ đúng không? Như vậy con gầm định rằng là cái bây giờ không phải là giác ngộ mà có một cái giác ngộ nó khác cái này
và cái giác ngộ đi hơn thế này đúng như là là là là Cứ nó thích nãy thôi chẳng qua mình hay nó chịu giác ngộ thôi
nhưng mà sự tương đều khác trên cái mức
bảo sao ok không phải là kèm hẳn lên áo vàng anh ạ
cẩn thận kẹp Thù là thấy cái này nó thiếu cái gì để giá ngộ?
Cái này này nó thiếu cái gì để ngộ?
Thực dụng mà
thiếu 1000
thực dụng nó thiếu cái gì đ ngộ thiếu số
thiếu sác nhậm 1000
đấy tư đúng không? Công nhận
cái này
thời sụ chẳng có ai công nhận cả nên là chẳng không bao giờ có câu hỏi là công nhận hay là nếu mà sụ biến mất rồi
hoặc là không có phép đô không có phép đô.
Vâng
đâ giả sử Không không nghĩ cái trò đo thì thì cái gì? Cái này thiếu cái gì để nó ngộ?
Không thiếu gì đấy. Cái này
mình phải xác nhận và tự tin rằng thật ngộ tự tin.
Tự tin
tự tin
bất chấp. Tự tin bất chấp
đúng không? Tự tin bất chấp.
Đúng rồi. Mình sẽ trả lời một cách rất vô minh là mình cần tự tin
đúng không nhỉ?
Đúng chưa? Nhưng mà tự tin là một cái nội dung hiện ra trong cái là diễn tiến này. Và nó đến thì nó sẽ
sẽ đi.
Như vậy cái giác ngộ mình tìm ấy là một cái nội dung
sinh diệt
không phải cái tác ngộ thật.
Vậy mình câu trả lời không đúng. Đúng rồi.
Đúng chưa?
Vì chẳng ai tìm cái sinh diệt. Hôm nay tôi ngộ mai hết giang ngộ.
Có bác nhu công tìm được cái
có ai muốn thế không?
Không mất cơ.
Như vậy thì mình không thể nào mình không thể gọi là cái này thiếu cái phần tự tin được.
Bởi vì như vậy thì Thì mình đang định nghĩa giác ngộ là một thứ sinh diệt nó không đúng là giác ngộ. Con định nghĩa là giác ngộ bằng cái này cộng tự tin
thì khác gì có nghĩa là dáng ngộ là sinh diệt sinh diệt vì chưa sinh
vì bây giờ chưa tự tin.
Đúng rồi. Cái ngày tự tin thì nó giác ngộ.
Ngày tôi tự tin là sẽ
như vậy là nó có sinh thì nó sẽ có diệt.
Nên S nghĩ là như vậy là cái này bảo cái này thiếu tự tin là sai rồi.
Bảo là cái này khác giác ngộ ở đâu bảo thiếu tự tin là sai rồi.
Thế hỏi tiếp vậy thì mình cái này thiếu cái gì để giác ngộ? Thiếu cái gì?
Thiếu cái gì? Để nó là giác ngộ. Để nó ngộ.
Nội dung là đến đi sinh diệt.
Chưa kể nội dung nó giả nó có thật đâu.
Đúng rồi. Chư sinh nó phải Không, sinh diệt là một cách cách gọi là cách nói dễ hiểu nhất nhưng mà nội dung nó có thật không? Là cái nội dung
hình trong gương có thật không?
Không
không.
Cái gương thì thiếu cái hình gì để thành cái gương?
Ờ không chả thiếu hình gì chứ.
Nếu con nào thiếu tự tin thì con phải tin nó có tự tin thật.
Còn mà nó khảo sát tự tin nó là cái gì? Nó một suy nghĩ.
Suy có thật không?
Không.
Thế hiện ra trong kệ nó là diễn tiến hoặc là một vệ là diễn tiến không hề có thật.
Như vậy là không thể nói là thiếu tự tin được. Tự tin nó không thật.
Vâng.
Tự tin nó vừa sinh diệt nhá. Nhưng mà kể cả gọi là sinh diệt là cách nói thôi. Kể cả nó hiện ra cái đó là nó không Thật rồiờ
làm gì có tự tin trên đời thì giống như không lấy cái chú ý ai cũng tin là có chú ý nhưng mà c kiểm tra phát là một gì có chú ý
thì cũng thế con nói là cái tự tin không đúng đâu vì đầu tiên ấy là làm gì có gì trên đời gọi là cái tự tin
để mà cộng vào cái này để thành giác ngộác ngộ
cái con cái này con cho là thiếu giác ngộ
thiếu thiếu cái gì đó để giác ngộ
nhưng còn cộng tự tin và giác ngộ thìị con bị nhầm rồi
nhầm
vì tự tin chỉ là một thứ không có thật
nên không thể cộng với không thật vào để thành
cái thật cộng có rồi Không thật vào để thành giác ngộ đúng
đúng không? Cũng như là 9 cộng cộng 0 thì không thể 10 được.
Đấy sai rồi. Vậy nó là cái thiếu cái gì?
Cái gì mà nó thiếu cái gì không thể bị hủy khỏi gì
không? Thì đấy unbreakable unbreakable
sư phụ hôm qua sư phụ nói là con xem con còn bùng không? Còn bùng tức là con chưa giác ngộ
trừ trừ.
Ok thường cũng được. Bỏ bớt lợn
cũng được. Con cho là bỏ bớt cái buồn ra.
Ok con bỏ thừa cái buồn.
Rồi
thừa chính là
thừa nghĩa là nghĩa là con thiếu hết buồn.
Thiếu hết buồn.
Thiếu hết buồn. Ok nà. Ai phản bác được cái ý nghĩ này? Thiếu hết buồn à?
Thiếu hết buồn đúng hết buồn. Buồn nghĩa là thường buồn đúng không?
Không không không phải thường nghĩa là
cần thấy không buồn. Con cần thấy không buồn hết buồn rồi. Không buồn đấy. Không buồn
rồi buồn cũng là buồn có thẩm đâu
đúng rồi không buồn là một trạng thái tinh thần thần thật
là là suy nghĩ tế
sai nhinh thần đúng không buồn thoải mái là một suy nghĩ tế thần mà
vậy nó cũng gì
không có thật
không có thật c
không có thật thì làm sao mà
sao lại thiếu một thứ không thật được thiếu đượcế
đấy hồng nhị bắt nói đúng rồi đấy
tương tự
không nhị bắt nói đúng rồi không nhị bắt đ nói câu là gì
nói gì ạ không có Yếu cái gì?
Đúng rồi. Chuẩn rồi.
Thiếu
sau khi sụ khảo sát một loạt ấy,
thiết buồn này hay là phải có phải có thần thông này,
phải có trí tuệ trả lời ai cũng được này.
Thức sâu sắc.
Sâu sắc thì toàn thấy là cái giả, cái không có thật.
Đúng rồi.
Thì mình kết luận được là mình chả thiếu cái này chả thiếu gì cả. Cho nên là không thiếu
bất cả bất kể cái gì con nghĩ ra được ấ toàn là không có thật. Đúng
rồi. là nội dung đã nghĩ
nên khi mà con phân tích như vậy con mới thấy rằng cái kinh nghiệm bây giờ không thiếu gì để giã ngội.
Nó không thiếu gì nó ngộ. Đấy là phủ định. Khẳng định là gì?
Kĩa là nó chống không sáng tỏ và hiện ra. Nó đầy đủ phẩm chất của tam thân. Đấy là cái anh đơn giản đấy.
Thiếu thì không thiếu gì đủ thì đủ hết. Chứ nếu mình không thiếu gì xong vờ vơ lắm.
Phù nhất
không thiếu gì xong thì vẫn vừa vơ. Sao mình thấy thiếu này nhỉ?
Mong mình hiểu là cảm giác thấy thiếu này cũng không thật
nhưng mà sao được.
Ờ nhưng cái gì là thật?
Nhưng mà mình là cái thật.
Cái gì?
Cái thật là gì đây? Tam thân Phật trống không sáng tỏ hiện ra.
Cái ngày mình giang ngộ thì nó cũng là trống không thảo hiện ra.
Cái thểm này nó cũng là gì?
Đúng rồi. Còn cái mình bảo thiếu ấy
lại không có cái đấy.
Ừ.
Đấy chỉ là chỉ là suy như nó bảo thôi. Bảo thiếu thôi. Cái duy nhất mình đã cảm thấy chưa giác ngộ là vì suy bảo mình chưa giác ngộ.
Giống hệt các con bây giờ thôi. Cái nhất quả thật là suy bảo thật.
Sao mình tin vào cái đấy
sau khi mình tư thế mình thấy là gì nhá? Thứ nhất là nó không thiếu gì hết. Thực sự thiếu gì hết. Thứ hai là nó có đủ các tính chất của giác ngộ chống không sáng tỏ hiện ra.
Vậy thì đây phải là giác ngộ rồi.
Và cái dư nhất bảo là gì?
Chưa giác ngộ chỉ là gì?
Suy bảo. Mà suy nghĩ cũng là gì?
Cũng là xác ngộ.
Nó không có thật và nó kinh nghiệm là diễn tiến. Nên cái mình có bây giờ khi ngồi thiền ấy, bất kể cái trạng thái gì nữa thì nó là giác ngộ. Nhưng mình bảo nó không giác ngộ, mình tin nó không giác ngộ bởi vì mình tin vào cái sĩ bảo đấy là ngộ.
Không giác ngộ,
không giác ngộ, không hoàn hảo chỉ là
suy nghĩ bảo.
Suy bảo. Nhưng chính cái suy nghĩ bảo đấy thì lại là gì?
Là ngộ. Lại là xác ngộ.
Chỉ suy
đúng chưa? Như vậy là mình đang cái mình đang có bây giờ ấy cái kệ Nó có bây giờ ấy là nó đại viên mãn.
Vâng.
Viên mãn là không thiếu gì hết. Đầy đủ kinh nghiệm bây giờ có này nó đại huyên mãn rồi. Đại tròn đầy rồi. Nó không thiếu cái gì cả. Nó không thiếu cái gì để giác ngộ cả.
Đúng chưa? Vấn đề chỉ là con tin và suy nghĩ rằng nó không phải là giác ngộ mà thôi. Mà suy thì lại không có cơ sở gì.
Đấy vừa phân tích xong có thiếu có cái thiếu gì đâu.
Đúng rồi.
Bảo là thiếu thần thông, thiếu tài năng toàn là ảo hết.
Cái suy nghĩ đấy là không cơ sở
và bản thân chính cái suy nghĩ đấy nó là giác ngộ
chính là kiệm đ diễn tiến không có không thể là cái gì khác đúng chưa? Nên là cái kinh nghiệm bây giờ con ấ nó là đại viên mã ngay tại điểm này luôn.
Đại đầy đủ không thiếu gì hết. Và chỉ nhận ra đấy là đủ rồi. Ngay bây giờ cái kệ của con này nó là không thiếu bất kỳ cái gì hết. Nó là đại viên mãn, nó đầy đủ hoan toán. Nó có tất cả các phẩm chính của giác ngộ xịn chống không sá hiện ra. Tất cả cái gì mà bảo là thiếu thì đều là giả, nó không thật. Và ngay cái bảo đấy Nó cũng là giác ngộ luôn.
Giống phim mà cái mình bảo là tôi không phải là màn hình ấy.
Nó cái phụ đề là tôi phải màn hình chính là màn hình
nhưng cái phụ đề đấy lại là màn hình.
Ờ
thôi không phải là phần như kỳ diệu nhờ.
Màn hình
tôi chưa phải màn hình đâu. Kể cả màn hình nó sẽ phụ đề đấy chưa
nó không phải tôi nữa. Tôi chưa phải màn hình đâu.
Nhưng chính phụ đề đấy là gì? Tôi
chưa phải màn hình đâu.
Mình còn khao khát một cái trạng thái giác ngộ bởi mình bởi mình tin bởi vì các con tin rằng cái này không phải là giác ngộ. Tất cả con đều đây là cái này không phải giác ngộ.
Nếu không thì con đã không có cái khao khát giác ngộ.
Nếu con tin đây là giác ngộ rồi thì con sẽ bảo ôi th quá thì đến được đúng không? Nếu giả sử con tin da ngộ tưởng tượng ngày nào con tin giác ngộ rồi đi
thì có phải con tự con thấy là cái quái gì đấy cũng được không?
Vâng đúng rồi.
Vì cái quái gì đến chả là giác ngộ.
Vâng đúng rồi.
Nếu con đồng ý được rằng là kinh nghiệm nào cũng là giác ngộ. Thực sự đồng ý chứ không phải là là nửa tin đừng
thì có phải là kinh con sẽ tự thấy là kinh nghiệm quá nào cũng được không?
Vâng.
Con không cần hướng đến cái dọng nào. ở đâu nữa? Vì ngay ở đây bây giờ đã là gì rồi?
Đang ngộ rồi.
Đang ngộ rồi.
Đấy. Đấy là lý do mà cái đại toàn thiện còn một cái tên khác là đại viên mãn này. Đại viên mãn là đại đầy đủ. Đầy đủ mà viên mãn nó tròn đầy. Đấy. Đầy đủ nghĩa là gì? Không lúc nào thiếu cái gì hết. Thểm này. Cái nhiệm này con ấy là đã đầy đủ rồi. Mọi cái gì xảy ra đi nữa nó không hề thiếu, nó không hề có vấn đề. Thế con sẽ bảo ơ nhưng mà có suy như nó bảo là thế này này đúng rồi x ạ về lý con không có vấn đề nhưng mà con vẫn tìm được suy ý bảo. Con sẽ nói dụ thế đúng không? Con tìm được suy bảo người ta giác ngộ đúng chưa?
Đúng
x sẽ chờ con là con nhìn lại xem cái suy bảo đây chưa phải ngộ nó là cái gì nó là một với cái gì
kinh nhậ đang là diễn tiến
vì thế nó cũng chính là cái là tiến. Vì thế kể cả có bảo như vậy thì kinh nghiệm này nó cũng chả thiếu gì cả. Kể cả suy nghĩ bảo là ừ còn thiếu nhiều lắm, còn chưa ổn lắm đâu. Và kể cả con có tin như vậy thì kinh nghiệm đấy như là kể cả con đang vô minh nhất bây giờ nữa thì kinh nghiệm này nó không thiếu cái gì cả. Bởi vì chính sự vô minh đấy nó là gì? Nó là kinh nghiệm đó là diễn tiến. Nó là cái suy nghĩ thô hoặc là tế hiện ra trong kiệu nó là diễn tiến và chính là
nên ngay việc Con vô minh bây giờ nghe về cái cảm giác vô minh bây giờ của con ấy cảm giác vô minh không
có
thì nó cũng chính là
kệ tiến vì thế nó chính là
ngộ
ngộ nó chính là đại viên mãn v mình thay mộ đại biên mãn đi
để cho nó cho nó mới nhá
như vậy cái vô minh nó đại viên bản không
cái cảm giác vô minh là một suy nghĩ tế cái suy nghĩ rằng mình vô minh lắm là một suy nghĩ thô cả hai cái ấy đều hiện ra trong kinh nghiệm là diễn tiến và là một tiến. Vậy có phải nó chính là đại viên mãn không? Tức là chỉ có đại viên mãn thôi là có.
Đúng rồi, có đại viên mãn thôi. Cái hiện ra trong đấy cũng là đại viên mãn hết
bởi vì chỉ có viên mãn thôi. Đấy thì ngày xưa số tư là tư đấy. Từ đấy chưa phải lác ngộ nó 699,99 đấy. Nhưng nó cho mình một cái gì? Nó cho mình một cái một cái trạng thái chuẩn bị giác ngộ
chứ đ R đẩy vào thôi.
Đấy. Lúc đấy ngồi thiền thì ngồi thiền. Không phải không phải không bị ngồi thiền kiểu
để
để A B C nữa. Vì mình hiểu mình đã quá hiểu là thực chất là cái này là ngộ rồi.
Đấy sau sự có kinh nghiệm gì kinh nghiệm nó không ảnh hưởng gì nữa đấy. Nhớ đạn sụ kể không
đấy là cái sự chuẩn bị đấy. Các con cứ khi nào đoạn đấy không biết. Nhưng mà sư phụ lấy đoạn là không. Bây giờ mình ngồi thiền mình có ngồi thế này có ra kinh nghiệm quá gì thì cái sự tự tin của mình ấ rất vững chắc là có hiện ra cái quá gì thì nó vẫn là cái đấy thôi.
Nó vẫn là cái đại viên mãn đấy thôi. Nên mình không bị ấn tượng bởi cái thế là mình không sợ những kinh nghiệm tiêu cực.
Con hay bị kệ tiêu cực nhưng mình cũng không bị ấn tượng bởi những kinh nghiệm đặc biệt bởi vì có vì cái niềm tin dụ nó mạnh mức là gì? Hiện ra gì thì gì nó lại phiên mãn rồi. Đấy thì cái mà sự đang nói với con nó hoàn toàn đến từ quá trình tư không phải là thiền từ hiền ra đâu nhá. Từ chỉ có tư nhiều lần thôi dẫn mình đến cái trạng thái đấy hồi đ 69 ph9 th mà. Không cao cả đâu nhưng mà nó nó cao ở chỗ này này là nó cho mình một cảm giác bất chấp khi ngồi xuống có kinh nghiệm gì bởi vì kinh nghiệm tệ đến mấy nữa, hoang mang buồn chán đến mấy nữa thì chính hoang mang buồn chán đấy là đại viên mãn.
Rồi nếu cả sử mình có kinh nghiệm rất đặc biệt đi nữa đấy về sau thân thể trống không hoa cung trái đất đi nữa thì cái đấy nó cũng chỉ là đại viên mãn. Nghĩa là mình không sợ cái kí nghiệm xấu và mình cũng không bị ấn tượng về ký nghiệm đẹp
không khao khát nữa. Không ấn tượng thế không khao khát cái
gì rồi
vì mình đã biết mình đã chắc chắn rồi.
Mình đã tư tư lại nhiều lần và mình đã hiểu chắc chắn rằng gì nó chỉ là một thứ thôi là nó là đại viên mãn và nó cái đại viên mãn này nó đang ở đây rồi. Con không phải là ngồi thiền để giác ngộ nữa vì ngồi thiền đã là gì?
Giác ngộ rồi.
Đấy vậy con hiểu ý câu đấy chưa?
Vâng.
Con không phải ngồi thiền để giác ngộ vì làm gì có giác ngộ nào nữa vì ngồi thiền đã là gì?
Đương nhiên đứng thiền cũng là giác ngộ rồi chứ không phải là ngồi thiền ra ngộ. Còn đứng lên thì lại hết giác ngộ.
Còn Không phải ngồi thiền là giác ngộ bởi vì ngồi thiền
chính là
chính là giác ngộ. Đấy thì có con đã đến chỗ đấy chưa? Nếu chưa thì cái này chỉn tư đừng đừng nghĩ là khó nó dễ lắm. Con chư tư ít nhất là cách tư sự là một cách tư chia sẻ với con. Còn tư kiểu gì cũng được.
Vâng.
Nhưng mà đấy là một cách tư để con thấy rằng là ngồi thiền bất kỳ kinh nghiệm nào cũng đại viên mãn rồi.
Kinh nghiệm nào con cũng là đại viên mã ngay bây giờ ngồi đây thì kinh nghiệm con đã là giãng ngộ ngồi đây kinh nghiệm nào có là giám ngộ ngay bây giờ ngồi đây kinh nghiệm nào cũng không thiếu cái gì cả
mà đấy toàn tư nhá sự đây nó tư tại sao nó không thiếu gì cả tất cả cái bảo thiếu toàn là không có thật
cái nó có sẵn rồi là gì chống không sáng tỏ hiện ra là
là cái đầy đủ giang hộ rồi có phải kinh nghiệm này nó đại viên mãn không
không thiếu gì cả không
cái có tư ra được không Có được có được.
Nếu con tư ra như vậy thì con đã vào trạng thái chuẩn bị cho cái sự kiện giác ngộ giác ngộ trong trong ngặc kép xảy ra. Thì cái giác ngộ thật thì nó đang ở đây rồi.
Còn sự giác ngộ là sự kiện mà con đồng ý hoàn toàn đây là giác ngộ thì con chưa xảy ra. Nó chưa xảy ra. Cái sự kiện giác ngộ là sự kiện con đồng ý rằng hoàn toàn đây là giác ngộ thì nó chưa xảy ra với con. Nhưng cái giác ngộ thế ở đây rồi. Cái giác ngộ viết hoa cái đại viên mãn nó ở đây rồi. Đúng chưa? Và con định nghĩa rằng là phải có cái sự kiện đấy thì con bị lừa rồi. Và cái lừa này dùng tư giải quyết được nhá. Mình tư lúc mình thấy nhá là ngay bây giờ có phải là đại giác ngộ không?
Có không?
Con chỉ khác sụ là cái sự kiện đấy thôi. Sự kiện rằng là mình đồng ý đấy. Thế thôi.
Nhưng vì con quá tin rằng là phải có sự đấy mới giác ngộ con mới chết.
Vâng.
Con chết ở chỗ đấy. Con chết ở chỗ là phải có sự đấy thì mới là giác ngộ.
Không đang là giác ngộ rồi. Có sự kiện đấy thì là cái giác ngộ viết viết thường thôi.
Thường đấy là cái giác ngộ có sinh có diệt.
Đấy là cái game của giác ngộ chứ không phải là giác ngộ.
Đúng chưa?
Cái giác ngộ mà lúc nay con tìm ấy là cái trò chơi của giác ngộ. Nó là cái giác ngộ nhỏ thậm chí phải cho ngoặc kép vì nó không phải thật nên phải cho ngoặc kép. Vì thế đấy
chứ đấy xong lại
cái ngộ đấy không có thật.
Cái sự kiện đấy là một cái sinh diệt. Đúng rồi. Nó không có thật. Cái sự kiện đấy là con tìm ở đâu ra sự kiện đấy nó chỉ là tưởng tượng thôi.
Giống trong đêm nay còn mơ còn tưởng tượng là còn giác ngộ ấy. Chả có gì đặc biệt cả.
Đ rồi điệ đì
con thiếu cái sự kiện đấy. Và nhưng mà vấn đề con là có định nghĩa rằng là giác hộ là phải có sự kiện đấy. Sự kiện đấy là giác hộ
đấy thì con phải đấy là lý do con phải khảo sát.
Vâng.
Thế sao s con phải khảo sát? Nếu không khảo sát thì con sẽ không thể nào mà thấy được rằng là ừ chẳng cần sự kiện đấy. Vẫn là
đại viên mãn. Nếu khảo sát thấy là không Thị đấy vẫn là đại biên mạ đấy. Trong con mới sinh ra một cái cảm giác là bây giờ có kinh nghiệm gì đây nữa thì vẫn là đại biên mãn.
Có bay lên trời biến hóa thần thông hay là chui dưới đất bị bị xuống địa ngục thì nó vẫn là đại viên mã.
Đúng rồi.
Đấy khi nào trong lòng con sẽ biết được đấy.
Và cái này là tư là xong. sẽ tiến được ra cái cảnh truy s chỉ có
con cho rằng là giác ngộ là cái kinh nghiệm này cộng với một cái sự kiện giác ngộ con bị lừa rồi giác ngộ là cái này
con còn cách giác ngộ bao xa chỉ một suy nghĩ suy nghĩ gì
tôi chưa ngộ đấy đúng th Thì cái này phải tư chứ ngồi không nó không nó không hết được đâu.
Con chỉ ngồi tư thôi. Tư như xu và xong là một loại tư. Đấy nó thấy ngay
là cái này nó không thiếu gì để gọi là không khác với cái giác ngộ cả. Nó không thiếu gì cả.
Không khác ngộ cái gì hết. Nó không kém giác ngộ ở đâu cả.
Cái này này. Và con bảo là chưa dư ngộ chẳng qua là một niềm tin vô lý rằng nó chưa d ngộ.
Nhưng chính niềm tin vô lý lần đấy thì nó lại gì?
Nó lại làại
chính là giác ngộ. Nên thực chất ngay bây giờ nó là gì rồi?
Giá ngộ.
Đó là giác ngộ rồi
mà không cần thêm một kinh nghiệm đặc. viên nào hết nữa và kể cả có một cái đặc biệt á thì nó vẫn là ngộ
ngộ nó không hơn gì cả
giống cái màn hình vẫn là màn hình dù là chiếu phim ma hay là chiếu phim thần tiên
chứ không phải là phim thần tiên thì màn hình tăng chất lượng
ừ
còn chiếu phim ma màn hình giảm chất lượng
hoặc là chất lượng màn hình lúc chiếu phim ma thì kém chất lượng màn hình lúc chiếu phim thần tiên
cái mình phải được chiếu phim thần tiên thì nó mới là màn hình xịn còn nếu chiếu phim ma nó phải màn hình xịn Đấy thì con đang có những niềm tin ngây thơi. Thế
mà cái chỉ cái này là tư niềm tin mà. Niềm tin giải quyết bằng đi tìm cơ sở. Niềm tin ấy giải quyết nó là đấy phái niềm tìm cách tìm cơ sở.
Nếu con cho rằng con phải đây quay lại quá trình nhá. Con tác giả con thiền để tìm giác ngộ.
Nghĩa là con đang cho rằng cái này không phải là giác ngộ
thì con phải phá cái việc là con phải đi khảo sát là tại sao mình chưa cái này không phải là tác ngộ nhỉ?
À vì cái này nó thiếu ví dụ thiếu thần thông
ví dụ thiếu tự tin ví dụ thiếu cái gì cũng biết vân vân.
Thế cái đống thần thông tự tin cái gì không biết nó là cái gì con thấy nó chẳng là cái gì cả tồn tại nó chỉ là suy bảo là đây thần đây là thần thông đây là tự tin nhưng cái suy nghĩ đấy là cái gì
kinh nghiệm là diễn tiến vì thế nó cũng chính là
giác ngộ
nó là đại viên mãn vì vậy ngay khi ngồi đây vào vô binh thì cũng là đại viên mãn ngay khi ở đây cộng với cả những cái gọi là giác ngộ cũng là
hại viên mãn vậy thì cái trạng thái này này nó không thay đổi gì hết nó luôn là đại giác ngộ bất chấp Có cái hình tướng vô minh hay hình tướng sáng sủa. Giống màn hình nó luôn là màn hình. Bất chấp nó chiếu phim ma hay là là chiếu phim thần tiên, chiếu phim Phật đúng không? Cái đấy sự cũng phải nghĩ chắc đơn vị phải cả năm trời nhẫn những cái đấy 2 năm là khácấy. Mình cứ nghĩ thế nhiều cơ mà nghĩ thế chuẩn bị cho mình một cái trạng thái thế thôi chứ nó nghĩ thế chí chắc đã dẫn đến giác ngộ nhưng mà nó cho mình một cái trạng thái nó khác
cho cái giác. bộ nó dễ dàng xảy ra vì giác ngộ nghĩa là th giác ngộ viết viết thường ấy chẳng qua là tự nhiên tin thế thôi tự nhiên tin đây là ngon đây là đây là đại viên mãn
đúng rồi đúng rồi
không còn vấn đề với ngày bây giờ nữa
tự nhiên tin tại vì cái này tự nhiên tin còn vô minh tức là tự nhiên tin mà
cái kia cũng phải tự nhiên tin chứ
đúng không còn gọi là sự kiện giang ngộ chẳng qua là cái chuyện cái chuyển trạng thái thôi
nhưng mà nó tự nhiên rơi xuống chứ cũng chẳng phải giỏi gì đâu
khô làm đấy được ban cho đấy cảm giác sự rất rõ được ban ch
con tại sao đây con lại cho rằng đây là vô minh vì con tự nhiên tin vô minh Ừ
nhưng cái này quan trọng nhất là không phải tự nhiên tin mà là cái tự nhiên tin đấy
cũng chính là giang hộ
lại chính là giang ngộ đấy mới ghê
ngon chứ
cái vấn đề các con không phải là cái phần
không phải là một cái phần vừa phần
tại sao tự nhiên tin đâu đừng quan tâm tại sao tự nhiên tin
tự nhiên tin tại sao tự nhiên có tại sao
nhưng mà con phải quan trọng là phải nhận ra rằng cái tự nhiên tin đấy lại chính là đại viên mãn tự tin
đương nhiên tự nhiên tự nhiên không tin là đại biên mán chắc rồi thế gọi là giác ngộ mà
nhưng mà cái tự nhiên tin bây giờ con này Nó mới là nó mới con con mới không cho đại viên mãn này.
Tự nhiên tin rằng mình đang vô minh đây nàyâ
thì con không cho đại viên mãn. Con phải đợi đến ngày tự nhiên không tin
thì con mới cho đại viên mãn
thì đấy là cái sự lừa mà cái lừa đấy dùng tư có thể phá được.
Vâng. Cô thương mình cô không thương kia kiểu như thế
ngay khi ngồi đây con tự nhiên tin là vô minh thì nó là vô minh. Con tự nhiên không tin đây là vô minh thì nó là giác ngộ.
Nhưng con lại có cái vấn đề với gì?
Tự yêu tin vô minh. Thế là còn lại vấn đề rồi. Vấn đề nằm đấy.
Con có vấn đề với đấy khác gì đấy thật. Cái đắng nguy hiểm
giống hệt ch Minh Hải chống lại đấy.
Con có vấn đề với chống lại thì cái chống lại thành thật. Cái chỗ thật thì cái đau đết hành thật hết.
Có đúng sự đối dị không?
Bây giờ con ngồi đây con tự nhiên tin là vô minh
thì con lại có vấn đề với tự tin vô minh đấy.
Ừ.
Xong mình Tu thế nào mà mãi vẫn không tự nhì vẫn tin là vô minh. Đây
như vậy là con đang có vấn đề với tin rằng đây là con vô minh
mà. Nếu con có vấn đề tin là vô minh thì con tin là có vô minh.
Đời nó thế đấy.
Có câu chuyện Minh Hải không khác gì luôn.
Minh Hải đã tư kỹ rồi không có đau
nhưng khi trống lại đau xuất hiện thì mình có vấn đề chống lại đau
thế là buổi thiền xuống 80% đúng không? Mình có vấn đề trong đau nghĩa là mình tin là trong này đau có thật. Trong này đau có thật. thì tự nhiên đau qu thật.
Thế bây giờ quay lại bây giờ bây giờ vô minh nhá.
Con ngồi đây con đ tư là đừng có vô minh và giác ngộ chỉ có cái kinh nhện dị đây thôi rất ngon
nhưng mà con lại tự nhiên tin là vô minh.
Nhưng con có vấn đề với cái gì?
Có vấn đề
con có vấn đề tại sao mình lại tin vô minh nhỉ?
Không được thế là sai rồi. Phải xử lý nó tiêu diệt nó.
Phải tiêu diệt
nó. Tiêu diệt nó.
Đấy có phải con vấn có vấn đề với đề vô minh không?
Nhưng khi con có vấn đề từ vô minh thì vô minh có thật không? Có
thế là con thật hóa vô minh luôn.
Chết ở đấy.
Hiểu tinh vi này không?
Nhưng mà nó không tinh vi quá đâu vì Minh Hải cũng nhận ra rồi. Vâng.
Người là Minh Hải nhận ra được thì con nhận ra được sự như tin là mình không nhận ra được nhận ra được
nhá. Nhắc lại nhá. Ngồi đây ngay bây giờ kinh nghiệm con là đại biên mãn.
Đồng ý chưa?
Vâng.
Chắc chắn rồi. Đ hụ bao lâu này rồi đúng không?
Con đồng ý rồi. Thế thì cái vô minh cũng là gì?
Đại viên bán đồng ý chưa?
Nhưng con vẫn tu hành để diệt vô minh.
Từ nhờ
vô lý
nghĩa là con có vấn đề cường tin đây là vô minh.
Nếu ngày nào đó ví dụ ngày mai hoặc là tí nữa ngay bây giờ cũng được
con thấy rằng là tin đây là vô minh cũng là giang ngộ thì còn vấn đề gì nữa? Con thấy rằng niềm tin rằng đây là vô minh ấy
nó cũng là giác ngộ đại viên mãn.
Thấy nhá cái niềm tin đấu minh ấy nó không thể tách rời giác ngộ được. Ngay hiện ra nó là cái gì?
Tôi ngu lắm. Tôi ngu lắm cứ cho tôi ngủ lắm đi.
Hin
ngay hiện ra nó là cái gì?
Chính là
nó là kinh nghiệm nó là dễ tiến.
Vì thế nó không tách khỏi ra ngộ. được
niềm tin đây là vô minh ấy nó không tách rời khỏi giác ngộ nhưng chưa đủ mà nó còn chính là
chính là ngộ
chính là giác ngộ hình trong gương không tách khỏi gương vẫn chưa đủ
hình trong gương chính là
mặt gương
đúng không
cảnh giết chóc trên màn hình
không những là không thích khỏi màn hình được
mà nó chính là màn hình
vậy các con đang tin đây là vô minh đúng không ai chẳng tin đây tôi vô minh thì cái niềm tin tôi vô minh đấy nó không phải tách rời khỏi giác ngộ và nó chính là
giác ngộí là giác ngộ.
Vì thấy cái niềm tin luô minh đấy nó là đại viên mãn vì nó không thiếu cái gì để viên mãn thì gọi là đại viên mãn
nhá. Cái niềm tin vô minh ấy không phải là phải giải quyết nó thì mới viên mãn
mà ngay niềm tin vô minh đấy là đại viên mãn. Vì sao?
Vì thiếu cái gì nó là viên mãn
nó không tách rời khỏi giác ngộ. Nó chính là giác ngộ. Nó có thiếu cái gì để viên mãn không?
Không thiếu cái gì
nên nó là đại viên mãn.
Không thiếu gì.
Nó không thiếu cái gì để viên mãn cả. Đềm tin gì vô mình con ấy. Nó không thiếu gì. giác ngộ cả xử lý niềm tin này đi
không tin vào nó nữa
thì
thì mới là con là toàn không tin vào nó nữa mới giác ngộ.
Vâng đúng rồi.
Đúng không?
Bị lừa
không tin vào nó nữa mới viên mãn
trời ơi.
Tin vào nó vẫn mãn
tin vào niềm tin vô minh vẫn là viên mãn.
Vẫn là đại viên mãn vì nó không thiêu cái gì để viên mãn. Chỗ nói giờ toàn là tư này chẳng cần tin vào vô min vẫn là cái mã. tin vào niềm tin vô minh thì vẫn là giác ngộ.
Bởi vì niềm tin vô minh đấy
nó hiện ra trong
đây là diễn tiến và chính là
kin nghiệm là diễn tiến
nên nó chính là giác ngộ.
Con tin vào cái đấy thì cái việc tin đấy cũng là một niềm tin.
Niềm tin đấy hiện ra trong kinh nghiệm nó là dẫn tiến
và nó chính là con tin vào một cái niên vô minh có phải con có một suy nghĩ không?
Đúng
đó. Bởi vì đây là thật đấy. Tế
đây thật đi. Nghĩ đây thật đi. Thoải mái đi đây. Thật đi
thật thật
chả sao cả.
Thật thế
đ thật.
Đề thật.
Cái suy nghĩ đ thật nó hiện ra ở đâu?
Trong trong kinh nghiệm
trong kinh nghiệm nó là
và nó là một với
kinh nghiệm nó là tiến.
Vậy thì cái niềm tin rằng đây là thật nó có thiếu cái gì?
Không thiếu gì hết.
Chả thiếu gì cả.
Không thiếu gì cả.
Ồ
nên là nó gọi là đại viên mãn.
Đại viên mãn v có thiếu gì đ ngộ đâu.
Vậy vấn đề của con là gì? Là con phải cho rằng là phải không tin nữa. thì mới là giác ngộ. Đấy con bị lừa rồi đấy.
Con phải không tin vào vô minh nữa thì mới là giác ngộ. Là con đang nói về các ngộ giờ các ngộ sinh diệt rồi. Người ta ngộ mà tí sự kiện rồi
đúng không? Nhưng con không nên đi tìm tu hành để tìm cái một cái dởm một cái mà có có sinh phải có diệt.
Cái ra thật sự phải là phi thời gian ngoài thời gian
chứ sao lại sinh diệt.
Chưa kể là không phải chỉ sinh diệt nó còn không có thật để mà sinh diệt.
Không có thật.
Ừ. Sinh diệt là cách nói cái cụ nó cũ rồi. Bây giờ con trình độ này còn không có thật sinh luôn.
Nó vô sinh rồi. Nó không có thật luôn.
Con người rất tự tin. Tự tin nó thật hay không thật?
Không không thật. Không
không thật đấy. Không thể làm tin.
Con ngồi đây có thần thông bay lên trời. Cái bay lên trời đ thật hay không thật?
Không.
Không thật.
Không thật. Thế con tìm làm gì? Sao lại tìm không có thật trên?
Ờ thầ khoảnh khắc giữ chuyển giữa hai thời điểm sụ là không ấn tượng tí nào hai kinh nghiệm khác nhau. Mặc dù khác nhau nhưng trời vất vật lu vực luôn. Tôi đang ngồi giường đọc. sách là một thằng tôi ngồi trên giường
nh sự thật phát là thấy mình thấy sống không tất cả không gian trống không mình mình và không gian là một không còn mình nào cả
mà sự không ấn tượng tí nào về kinh nghiệm luôn
đã cho con hiểu là cái kiến nó sẵn sàng mạnh như thế nào
tại vì mình đúng là trải nghiệm thì nó khác nhau thật nhưng mình đã trước đấy mình đã
mình đã thấy rõ r đại biên mãn từ lớn cuối rồi
nghĩa là trước đấy
cảm giác vô minh ấy hay sau đấy cảm giác là không gian ấy thì nó chỉ vẫn chỉ là cái đại biến mãn này thôi.
Cái kim đang là diễn tiến bây giờ kinh nghiệm là diễn Thế này thôi
có gì khác đâu mà vì nó diễn tiến thì ngày mai nó tở lại có thân thể lại như cũ cũng chả sao
nó đấy
nên ngày hôm sau sụ đi ra sân bay thấy sao saong mình vẫn như tối qua thế này thế rồi mình chỉ thấy thế thôi chứ mình không bảo ui kinh quá kỳ diệu quá
tại vì nó thì nó nó sinh ra diện là bình thường nhưng mà nó sinh thật sự đâu
đúng rồi không quan tr
nó không thật sự nó chỉ có cái kinh nghiện này thôi nó không có gì sinh ra được cả
không có gì mất đi được không sinh ra sao có gì mất đi Đúng chưa? Thì với cái kiến như vậy, với cái cái cái kiến như vậy, con nhìn thế giới bắt đầu khác. Con bắt đầu đ thấy rằng là gì? Cái con nhìn thấy là giác ngộ, chứ không phải là vô minh nữa. Cái con nhìn thấy là sự tuyệt đối không phải sự tương đối nữa. Cái con trải nghiệm ấy trải nghiệm gì trải nghiệm thì nó là trạng thái tuyệt đối. Con không phải gạt suý sang một bên để nhìn một cái đang lạ. Thật cái thật nữa. Con không làm cái việc gạt cái này kia nữa. Đấy cái nhận thức đấy nó cái nhận thức đại viên mãn ấy khiến con cảm thấy là không cần gạt gì nữa.
Người tu thông thường là sẽ gạt hết cái này. Ví dụ con con thường gạt hiện ra để thấy cái bản chất. Vâng.
Con hay kiểu đấy không?
Có.
Cái hiện ra gặt hiện ra thấy là trống không không có gì hết.
Con gạt bước hiện ra thì thấy chống không.
Con hay gạt cái nhận thức sai thấy đúng.
Con hay con hay gạt cái suy nghĩ lại lung tung để thấy một trạng thái không suy nghĩ hoặc là hoặc là gì đó con mà con cho là đúng. Nghĩa là con vẫn tách cái thực tại này ra là một trạng thái đúng và một trạng thái sai đúng không? Và khi con tách trự lại đúng hay sai thì con sẽ có xuống gạt là chắc
có sự nói gì nó rồi con sẽ gạt
ch không đừng kệ suy nghĩ đừng làm gì suy nghĩ không con không thể làm được đấy được vì con đã tách rằng là có một đúng và có sai cái tực tại này là có một trái đúng và chẳng ai sai thì tự nhiên cái gì con lệ hạng sai con sẽ gặt sai
ừ đúng vào
cứ bảo con đừng chống lại nhưng không sao sao không chống lại được con đã định con đã nhận thức rằng là cái thự cại này này có đúng và có thì chắc chắn con sẽ sai rồi.
Vâng.
Con có sự nói gì con tự nhủ lòng với lòng bao lần đ nữa
ừ
thì con vẫn làm cái vô thức
mình cho là đúng
con cho rằng thực tại này nhá là có phần đúng gọi là phần lõi là chống không sao hiện ra
phần lừa là phần suy nghĩ cũng thế
thì automatic con sẽ gạt suy nghĩ trong qu thực hành
con bảo đủ khách bảo hết năm này sang năm khác
bảo đu các cái cách này các kia thì con vẫn gạt. Mình gạt nó vô thức con đã định nghĩa là cái này sai rồi thì con sẽ gạt. X nó đúng không?
Đúng quá. Đúng rồi.
Chỉ khi nào có hình thức là không cái kinh nghiệm này nó không có cái gì sai cả.
Suy vô minh thoải mái không sai gì hết
thì bên trong có cái vô thức gạt mà hết.
Khi con nhận ra rằng cái thực tại đại viên mãn thì con không muốn gạt gì hết.
Còn con nhận ra là thiếu con cho rằng có một trả đủ thiếu thì con sẽ gặt tất cả những thứ mà nó gây ra thiếu thên kinh nghiệm con lúc nào cũng có từ chối giảng khô khổ thì đời này qua đời khác mà chế năm này qua năm khác
thì với nhận thức đấy
con sẽ gặt tất cả thứ mà con cho là không đúng không ổn bất ổn ra
để con giữ cái gọi là ổn là xịn là chuẩn mực là giác ngộ xịn ở lại
đúng không
đúng không thế nên là con cần một cái bước nhảy và nhận thức
bức nhảy thú vị để tư được
tư được chứ không có gì dễ toàn logic mà
chỉ có thể thuyết phục thôi. Tư được là một chuyện thứ phục chuyện khác
con phải thuyết phục cho chính con nhưng mà nó sẽ dẫn con với việc là gì nhở cái trải nghiệm bây giờ con này này nó là một với cả cái dậ sự là một với trạng tuyệt đối mình còn dùng từ mới trạng đối cho nó khác đi thôi nó là một trạng tuyệt đối không có cái gì là bị thừa hay thiếu trong cái này hết Cái suy nghĩ vô minh nhất thì nó cũng là một đời đố đúng không? Nên nhìn vào thế giới có thấy chẳng hết đối vì mọi thứ một trạng thuyệt đối mà.
Vâng.
Nên nhìn thế giới con thấy trạng thái tuyệt đối chứ không thấy trạng thái lông nay trái bất ổn con nữa.
Còn nếu không con sẽ luôn luôn muốn tách cái phần tuyệt đối ra để ý vào đấy
và con muốn loại trừ cái phần gọi là không không cho là tuyệt đối
bất ổn không ngon. Có b tách ra con có xu hướng tự một cách tự nhiên. Con muốn chia thực tại làm hai phần là phần đúng và phần sai. Và con có xu hướng gặt phần sai đi. Không nhận thức lại về cái thự tải của xem cái thức tại con thực ra là cái gì. Đấy thì nó hợp bài ở đây chụ giảng đấy. Thực tại con thực ra là gì? Kinh nhệ là tiết bất chấp
bất chấp suy bảo
suy bảo gì
đúng không nhỉ?
Đúng rồi.
Vì vậy cái con nhìn thấy là cái tuyệt đối rồi.
Cái con nhìn thấy nghe thấy nghĩ lung tung trong đầu ấy nó cứ tuyệt đối rồi. Bất chấp suy bảo gì?
Tại sao dụ lại nói một đoạn dài thế để cùng nó quay lại đúng cái ví dụ đang còn đ học thôi.
Cái thực tại này nó kinh nghiệm đang là dẫn tiến hoài con này con từ mới là đại viên mãn
đúng không? Nói thế thì con hình dung nó xịn lắm. Đ Tiến ấy nó là nó là đại giác ngộ đấy, đại viên mãn đấy. Vâng.
Bất chấp suy bảo gì?
Đồng ý không ai? Đồng ý đây
đồng ý. Thế con đang thấy cái gì?
Đại viên mãn
đại viên mãn.
Con đang thấy cái đại viên mãn sinh bảo gì?
Bất ch
hay là con đang thấy là một cái đại viên mãn thiếu không đại mãn nó thiếu
đúng rồi sao thiếu được
không thiếu gì mã là đại mã tự bảo mù không được.
Đúng chưa? Thế b đầu con suy nghĩ là ôi giờ ở quê bố mẹ vất vả lắm con nghĩ cứ nghĩ đi quê rồi. ở quê hay là mỗi người có cái ở quê ở viết ở đấy đúng không? Nghĩ đi nghĩ đi.
Thì cái suy nghĩ nó là cái gì?
Nó là cái đại viên mãn hay nó là một cái suy nghĩ vô minh?
Đại viên mãn
suy nghĩ thì bảo nó là một suy nghĩ vô minh.
Sao giờ này hay còn tin cái này kia đúng không? Đ việc của nó nó bất chấp sĩ bảo gì mà
vâng
cái mà con vừa nghĩ xong là đại viên mãn.
Wow.
Mình còn chưa giác ngộ đâu. Mình còn vô minh lắm.
Mình còn phải lấy vợ xong thì mới ổn
không? Mình không được lấy vợ chế vợ khổ lắm.
Chứ mệnh của mình là tu hành
tự thở chung chỗ đó thì đâu
thế thì cái suy nghĩ đấy nó chính là gì?
Tại viên mạ
tại viên mạ bất chấp suy nghĩ bảo viên mạ
nó ngầm đánh giá kiểu khi nói những cái đấy nhá nó cứ đánh giá
con chỉ có thể tiếp xúc được với đại viên mãn thôi.
Con chỉ có thể nhìn thấy nghe thấy ngửi thấy cái đại viên mãn. Bây giờ mình dùng từ k diễn tiến
đúng không nhỉ?
Vì thế bất chấp suy bảo gì nó vẫn là đại viên mãn. có cái gì số hai đâu có gì khác cái vệ viên mãn đâu để mà tiếp xúc với kinh nghiệm con bảo có hai trạng thái thì phải có trạng thái số hai. Nhưng đấy lên có một trạng thái duy nhất là đại viên mãn rồi đấy.
Thế con không thể nào nói là con nó tiếp xúc với cái vô minh được con đang tiếp xúc với đại viên mãn rồi suy bỏ đấy là vô minh nhưng chính suy bỏ đấy cũng chả sao hết
vì cái suy đấy cũng là
đại viên mãn Thất chứ ảo thật lắm đấy. Không ảo đâu. Sĩ bảo gì vẫn là
sĩ bảo là ảo chứ nó ảo gì. Nó đại biên mãn là hàng thật. Trên đờ này không có gì là cái giả cả.
Chỉ có cái đại thật thôi. Chỉ có một
vì trên đ chính một thứ thôi.
Thứ thôi. Thứ thật
đúng chưa?
Dạ. Con đi để tìm giác ngộ bởi vì con cho rằng cái này không phải giác ngộ.
Nếu con ngày đó con thấy rằng cái này là đại biên mãn thì thế là xong rồi đấy. Đúng không? Để thế đại viên mãn con chuyền khảo sát
khảo sát những thứ con cho không phải đại viên mãn
để thấy thứ đấy đều cũng chỉ là đại viên mãn hết bao gồm những sự vô minh bao gồm sự chống lại sự vô minh. Cả hai đều là gì?
Kinh nghiệm là diễn tiến chính là đại viên mãn. Tin lại chống lại
tin vào suy nghĩ vô minh thì cũng là đại viên mã. Chống lại việc tin và suy vô minh.
Cũng là đại viên mãng
đấy. Giải trừ nhầm lẫn đấy.
Thế mà khi nào thì con sẽ có cái đại biên mãn chủ đang nói này
bây giờ.
Bây giờ
ngay bây giờ Bây giờ chứ
lúc này ngay ở đây.
Đấy cái từ đại văn mãn đại viên mãn từ cực kỳ hay luôn.
Đại viên mãn đầy đủ không thiếu cái gì hết. Con luôn tin rằng là kinh nghiệm này nó phải thiếm cái gì đó mới viên mã.
Vì thế con luôn tìm kinh nghiệm khác
đúng không? Con tìm kinh nghiệm khác.
Buồn lo thì phải tìm cái hết buồn hết lo chứ không thể nào được buồn lo thế này được. Đúng không? Đúng chưa? Con chỉ cần nhận ra nó là đại bên mãn thôi. Nên tâm tủy ch nhận ra nhận ra đấy
không cần làm gì hơn nhận ra nó lại viên mãn v con ngồi buồn thì không cần phải giải quyết nỗi buồn cho nó hết
mà con nhìn thấy rằng cái buồn nó đã biết viên mãn con ngồi đau thì không phải làm thế nào cho đau nó hết thấy đau lại viên mãn
đau lại m
đúng không sau rồi con từ cảnh buồn chuyển sang cảnh chống nỗi buồn thì cũng chả phải làm gì cảnh chống nỗi buồn hết
con chển nhận ra nó là
nhận ra là đ
có phải là chền nhận ra nhận ra không đúng tâm tủy không
chuyền nhận ra nhận ra chứ không có gì khác nhận ra nhận ra nhận ra nhận ra cả hay
không chống gì, không sửa gì, không thêm bớt gì
chỉ là nhận ra rồi lại nói tiếp trải nghiệm nào của con ấy thì nó không thể tách rời khỏi lại bên mãn được
không nhận ra được
không nhận ra nó là nó còn cho rằng nó tách rời không nhận ra nghĩa là tin tách giờ thì cũng là đại viên mãn
như nhắc lại nhá không trải nghiệm nào con tách giờ đại viên mãn đồng ý không
nhưng con không nhân dân điều đấy Và con tin rách rời
thì cái niềm tin dọ rách rời cũng là
đợ mã sao con tu hành để giải quyết niềm tin đấy
thì cái niệm cái sự tu hành đấy thiền này vân vân đúng không thì cũng là
đại viên mã
đại viên mã
đúng chưa vậy con chỉ cần gì con chỉ nhìn vào thế giới và nhận ra đây đại viên mãn thế là xong hết
có đúng điều duy nhất đấy không
con nhìn vào thế giới và nhận đoạn đại viên mãn thôi Bất chấp suy bảo gì? Phải thêm chữ đấy vào
bất chấp suy
chứ nó bảo phát xong lại tin thì thì con nhìn thế giới và con nhận ra đây là đại viên mãn con nhận ra đây là thệu ra diễn tiến bây giờ từ đúng không con nhìn vào thế giới con nhận đây là kệ đà diễn tiến
bất chấp sự là gì đấy thực hành duy nhất
thực hành duy nhất tí
con nhìn thế giới này
vâng
con nhận ra nó là kinh nghiệm nó là diễn tiến bất chấp sĩ gì bài hôm qua
chả có gì mới cả bài hôm qua Con nhìn vào thế giới con nhận ra đây là cái nhân dẫn tiến sau đó suy nghĩ lung tung bảo lên nào ai trả lời làm gì nào ôi cái tách rời cái kia mình tu buồn lâu mới giác ngộ được này thị trường khó khăn lắm cuối năm còn gì có tiền nào đối với làm gì nào ai trả lời câu này sẽ hiểu cách thôi cánh trong đời sống
ừ
nhá chồng anh ngồi ngồi Chong anh ngồi ngồi trong quán cà phê xong rồi ui đây kệ đang là đại viên mãn à kinh nghiệm đang là diễn tiến quên kinh nghiện
sau đấy thì suy nghĩ bảo ôi mẹ ở quê khó khăn lắm làm thế nào giúp mẹ bây giờ
đúng luôn
sau lại ừ nh thằng xin nó mấy tuổi lên ra đây học nhờ có như nó b năm tuổi hay là s tuổi hay là bốn tuổi nhỉ đấy dụ thế
ừ
thế là b đống suy nghĩ vô minh với người vào đúng không
ừ
thế làm gì
đấy thì
trả lời được thì là hiểu bài hôm nay
khi mà con ngồi trong quán cà phê ấy
ừ Thấy đã thấy là ngồi thiền đúng không? Thấy đây là đại viên mãn rồi. Nghệ đang là diễn tiến rồi. Gì
rồi? Không có gì mới cả. Nó là từ khác thôi.
Vâng. Nó là cái này thôi.
Ừ.
B chấp suy nghĩ bảo gì rồi xong tự nhiên là mẹ gọi địa đến mẹ than thở
mẹ than thở khóc lóc
các thứ.
Xong bắt đầu trong lòng Ừ. Có một cái cảm giác nổi lên rất là khó chịu và rất là
ừ. Bất an ấy.
Đấy thì thấy và có cái suy nghĩ bảo là ôi mẹ mẹ khó khăn.
Ừ.
Tất v lạ quá.
Ừ
thì thấy cả cái cảnh là mẹ đang khóc đấy, mẹ đang gọi điện thoại khóc đấy và cái cảm giác bất an trong lòng và một cái suy nghĩ là ôi mẹ vất vả khó khăn quá chính là kinh nghiệm đang là dễ tiến không muốn gì khác.
Và xong đấy là ờ mà nếu đấy là đấy là tuyệt vời nhất.
Ừ.
À à đấy cũng đấy cũng tuyệt vời rồi nhưng mà tiếp theo là
ờ nhưng mà xong bắt đầu nói chuyện tiếp thì chìm một câu chuyện lại tin tiếp tin tiếp cái suy nghĩ là mẹ không khó khăn vất vả như nào rồi
câu chuyện đấy như nào
ừ
thì th khi thì thì ngay thấy cái tin đấy
cũng chính là kinh nghiệm đang là diễn tiến
nhận ra
nhận ra đấy
nhận ra cái tin cái tin đấy
nhận ra cái tin đấy
cũng là
kinh nghiệm là diễn tiến
bất chấp đấy xong rồi bất chấp suy nghĩ bảo gì
xong rồi tin xong thì lại ôi như giật mình nhận ra sao nãy giờ mình chìm vào cái cái câu chuyện này thế sao thật thế nhở sao thấy mẹ thật mình thật xong rồi mình tiêu cực thế này
ừ
mình tu hành rồi mình đáng ra là mình mình phải nhận ra sự thật đi chứ.
Ừ.
Chống lại cái việc tin là tin thật đấy.
Ừ.
Thì lại ngay khi chống lại đấy lại nhận ra cái sự chống lại đấy.
Ừ.
Là bằng cảm x chống lại bằng cả cảm giác và cả cái suy nghĩ luôn. Suy nghĩ trách móc mình luôn. Hối hận luôn
là kinh nghiệm đang là diễn tiến. Bất chấp suy nghĩ bảo gì.
Đúng rồi.
Đấy. Xong rồi.
Bây giờ không nên dùng tú chý bảo gì nữa mà nên dùng từ mới là không phải là cái gì khác.
Không phải là cái gì khác.
Ừ. Không phải là cái gì khác.
Không phải là cái gì khác. Vâng.
Bất chấp sĩ kiểu gì là một cái rất rất đúng nhá.
Vâng.
Nhưng mà nên thêm vào
không phải là gì khác.
Không phải là cái gì khác.
Bất chấp suy nghĩ gì?
Không phải là cái gì khác.
Kinh nghiệm là diễn tiến không phải là cái gì khác.
Cái rối loạn này, cái lo lắng này, cái chìm vào suy nghĩ này.
Ừ.
Nó chính là kinh nghiệm nó là diễn tiến.
Ừ.
Không phải là cái gì khác.
Ừ.
Bất chấp suy nghì. Đấy. Nếu đầy đủ
bất chấp suy nghĩ bảo gì?
Không phải là cái gì khác bất chấp suy nghĩ bảo gì.
Không phải là cái gì khác bất chấp suy nghĩ bảo gì. chống lại xong bắt đầu à xong thấy như thế xong rồi bắt đầu ví dụ thiền tiếp hoặc là tư tiếp thì thấy cái cảnh
cảnh thiền tiếp đấy
thấy cái cảnh thiền tiếp tứ tiếp đấy
cái tư tiếp đấy
chính là kinh nghiệm đang làm diễn tiến à không phải là cái gì khác bất chấp suy nghĩ bảo gì
chuẩn rồi thế mượt chưa
mượt con
mượt
mượt rất mượt
mượt không
mượt ạ
mỗi cái đó đ Thông thường là con có xu hướng anti suy nghĩ.
Anti lắm.
Anti suy nghĩ sai.
Ừ.
Nay mình
nhưng mà bây giờ con phải thấy là cái suy nghĩ sai đấy
chính là
cũng chính là đang là kinh nghiệm tiến không phải là cái gì khác.
Không phải là cái gì khác.
Bất chấp suy nghĩ bảo gì.
Bất chấp suy nghĩ bảo không phải đâu. Suy nghĩ
hiểu bí mật chưa?
Vâng.
Bí mật thực hành đấy.
Con thường ăn tim một cái gì con cho là sai.
Ừ.
Nhưng con chỉ cần thấy chính cái con cho là sai đấy. Ví dụ suy nghĩ.
Ừ. Ừ.
Ví dụ chẳng thấy một thằng lờ mờ
sự nóng rồi trong lòng.
Ừ.
Con không cần phải chống lại cái đấy.
Ừ.
Con chuyển thấy nó
chính là kinh nghiệm đang là diện tiến chính là tiến
không phải là cái gì khác. Bất chấp suy nghĩ bảo gì?
Một cái đấy th
một th
bí kíp thựi.
Thế con thử làm đấy ngay bây giờ vào đây nào.
Thử nào thử luôn đi. Trời con chủ động nghĩ khi nào mình giác ngộ đi. Khi nào ngộ phải làm gì dám ngộ cái đời ấy kiểu phải tu cẩn thận, phải nhập thất này phải mấy năm nữa này, phải sắp thứ cục công việc đấy kiểu đời đời ấy chú đ nghĩ đi khi nào mình giác ngộ vào làm gì để giác ngộ này mình chưa giác ngộ đâu. Mình còn vô minh lắm mình phải chấm chấm để giác ngộ đấy. Mình làm như vậy chắc là 2 năm nữa hay 1 năm nữa hay 6 tháng nữa giác ngộ được. Liệu ngày mai thiền có 100% không nhỉ? Đúng không? Mình phải rất nhiều ca thiền 100% nữa mới dáng ngộ. Xong con nhìn xem cái đống đấy có đúng phải kinh nghiện tiền không phải là cái gì khác. Bất chấp suy hiểu gì không? Mình còn vô minh lắm. Mình mới có 700 bao nhiêu. Mình còn tham sân xi nhiều lắm. Xem cái đống đấy có phải là kinh nhệu là diễn tiến. Không phải là cái gì khác không? Trang kéo m gửi lại đi. Minh Vũ Toàn đóng gửi lại. Vũ Trang đóng gử lại. Nhìn quay xem có cửa nào chưa đóng đóng hết ạ. Có không có thấy không?
Có thấy ngay cái này cái đ tiền không? Không
không. Không phải là cái gì khác không?
Có.
Có phải từ chối một cái suy nghĩ nào để bảo để nó là tiến không?
Không.
Đấy
nào lại thế
chả phải từ chối cái gì. Con nhìn một phát vào thực tại thấy luôn nó là gì?
Kinh nghiệm đang là dự kiến
chứ phải bóc cái lống suy nghĩ sai ra nó mới là
kinh nghiệm là dự kiến
không không bóc cái gì, không tách cái gì cả. Không từ chối cái gì cả.
Có không? Hay là phải từ chối một suy nghĩ sai, phải giải quyết một suy nghĩ sai rồi nó mới là cái d là
như vậy thừ hành đúng là không từ chối.
Con chả từ chối gì con không phải tôi phải tách cái lớp suy nghĩ sai này ra thì nó mới là cái sự thật ở dưới. Tôi phải hết tin rằng là mọi thứ này là thật kể cả tôi tin một thứ nào thật xin lỗi là gì
kinh nghiệm đang là diễn tiến đấy.
Không phải là cái gì khác
đấy mới là thường hành đúng. Chắc suy nghĩ
thường hành sai là suốt ngày đi từ chối chống lại.
Thường hành đúng là chả từ chối chống lại. cho hết thảy ra đi và thấy rằng cái gì ra cũng là
kinh nghiệm hoặc là
không phải là cái gì
không phải là cái gì
bất chấp chấp
ừ không phải là cái gì khác đâu mà
dượng xem nếu sống được như thế hay sao
phê lắm
không gì phê quá nữa
ở đây nhắc lại là ở đây nó một chút là việc mình không từ chối gì cả
mình chỉ việc đồng hóa thôi dụ việc thích đồng hóa v thế đấy
đồng hóa
mình nhận ra nhẹ hơn từ nhận ra thôi
mình nhận ra thôi nhận ra tôi hoặc đồng hóa thôi chứ mình không đi từ chối. Bỏ sĩ này sai rồi tôi phải bỏ sĩ này sai này ra để nhìn thấy sự thật sữ này không đúng đâu tôi phải từ chối sĩ không đúng lại để thấy sự thật không cần luôn mình nhìn vào nó và mình thấy rằng nó chính là
cái nghiệp đang là tiên
không phải cái gì khác
bất chấp sĩ
đấy khi đấy thì cái cái thực hành con ấy nó không có tính từ chố
vâng
mà tính khẳng định rất mạnh nó chỉ mạnh dần theo thời gian
hôm nay ngồi trên sơ sụ mạnh m ít ngày mai m ít ngày kia nhưng mà ít cứ mạnh dân thời gian chứ nó không từ chối. Còn nếu con từ chối thì không mạnh được luôn luôn là phải từ chối nó không phải như thấng tiến rồi
bản chất từ chối là nó không xịn rồi nó bất nó bất ổn rồi nó không phải đại viên mãn rồi
nó không phải là cái giác ngộ sụ dậy rồi
nên thực hành đúng là gì thực hành thính khẳng định cực mạnh lúc tư thì con có thể từ chối từ chố
nhưng lúc thực hành ấ con chỉ có khẳng định bất chấp khẳng định không phải là gì khác bất chấp
lặp lại thấy từ trong lẫn thiền lẫn ngoài Khi nào nó thành một cái trạng thái sống thôi. Thế có thấy cảm thấy khăng khác tí nào không?
Khác thế nào?
Tiếp tục năng thế.
Đúng rồi. Vấn đề đấy có từ chối cần gì từ chối cái gì để làm thế đâu.
Cái thực hành nó chả con nó dễ lắm không khó.
Phải từ chối thì mới khó. Thấy cái gì cái là là diễn tiến khó không khó
đúng không nhỉ?
Mà thế có phải ta ngộ chưa? Ngộ Cái gì c là da ngộ thì là da ngộ chứ là cái gì
ch là d ngộ biết thường đấy. Dác ngộ hoài khỏi bàn nhá.
Như cái vừa xong là dác ngộ biết thường luôn đấy.
Nhưng con nhìn sang phải sang trái thấy luôn luôn là giác ngộ. Thì đấy có phải giác ngộ không?
Ngộ
ngộ
chứ còn gì nữa.
Dất hoa thì không cần biết nhưng mà giống ngộ vết thường đấy
như vừa xong là con đoạn xong con được trải nghiệm thế là dong vết thương rồi đấy.
Có cảm thấy có tí giác ngộ không?
Có.
Ô saong nay mình giác ngộ thế nhỉ? Có không?
Có.
Vẫn chấp dịch.
Con nhìn phải nhìn trái không từ chối.
Con không từ chối gì cả. Như nhắc lại. Mấu chốt này. Mấu chốt là một chỗ là gì? Con nhìn phải nhìn trái nhưng con lại không từ chối gì hết.
Ừ.
Con chỉ khẳng định nó là cái dân tiến
không phải là cái gì khác.
Nó là gì thôi
chứ con chỉ từ chối một nhát thôi. Cái tập tức không phải giác ngộ nữa.
Tức là từ chối m thứ làm sao đấy là giác ngộ. Hiểu mỗi chốt không?
Quay phải quay trái ngử mặt lên trời nghĩ lung tung không từ chối một cái nào hết.
Đúng rồi. không thừ có gì hết. Con chỉ cần gì nhận ra hoặc là đồng hóa thôi hoặc là nhớ lại tùy có đúng không? Ba từ rất hay một cái hay riêng nhận ra nó được đồng hóa được nhậu đ nhận ra nó là kinh nghiệm diễn tiến nó là cái dụ mô tả đấy quay phải quay trái nhìn lên nhìn xuống này ngay bây giờ nó đang kinh nghiệm đây này
không từ chố có bảo là đừng nói là nó không phải này không phải cái kia không quan trọng nó không phải là gì nó là cái gì mà quan trọng
nó là cái gì
chứ không phải nó không phải là cái gì mà nó là cái gì
nó là Nó là cái gì? Tự phủ nhận thứ còn lại nên con không cần bảo tức không phải này không phải kia đâu. Sai rồi không cần
nó là cái diễn tiến
không phải là cái gì khác
bất chấp suy vào gì.
Sao cũng chẳng thấy cười vui đấy. Có thấy khăng khác không? Trong người khă khác không? Khác không ý là kiểu nó không phải là con bị tập sai nhiều lần rồi ạ. Lần này con thấy nó đơn giản quá ạ. Xưa mình cứ nghe câu này của sư phụ bắt đầu mình tưởng tượng nha. Trời ơi một trạng thái không Chứ là thẳng th tức là mình bắt đầu tưởng tượng tưởng tượng là nó khó lắm mình sẽ tức là mình mô hình hóa cái kinh nghiệm đang là diễn tiến nó thành một cái gì đó ạ. Nhưng mà nhưng mà không phải nó trực tiếp cái gì xảy ra nó chính là cái kinh nghiệm đang là diễn tiến đấy á không phải từ chối bất cứ cái gì hết.
Thì con thấy đấy là mình khi mà mình giữa tập sai và tập đúng rồi ạ. Mình thấy nó khác nhau quá nên thấy nó vui chứ không có gì hết á.
Và kể cả suy nghĩ nha chạy miên mang miên mang đi thì chính cái đó luôn
cảm xúc nội lên luôn
không từ chối luôn. Nó chính là kinh nghiệm đang là Thế không là cái khác nó và bất chấp suy nghĩ bảo gì con thấy thế mình hay là cứ suy nghĩ bảo cái khác thì mình sợ nhưng mà đề bất chấp là bắt đầu mình chỉ có một cái đó thôi mình không sợ cái gì hết
sợ mi ma sướng thế chứ lại
sướng khôngng
không sợ luôn không từ chối gì hết
à
ngay cả cảm giác từ chố cảm giác sợ
không từ chối gì hết luôn từ chối cũng không từ chố nếu từ chối rồi thì không từ chố
có ch nhận ra thôi có phải nhận ra nhận ra không tâm tủy ch nhận ra không
nhận ra nhận ra nhận ra Bài hôm nay ấy nó có một điểm đặc biệt là nó phá cái thói quen từ chối rất mạnh của con.
Bình thứ con luôn tin rằng phải thấy một cái gì đó khác cái này thì mới là giác ngộ.
Vâng.
Đấy đấy là vấn đề của các con.
Bây giờ mình ngồi đây phải thấy một gì đó khác cái mình đang thấy này.
Vâng.
Thì nó mới xịn.
Ừ.
Đấy
kinh dị luôn ấy.
Đấy là cái thói quen gọi ngầm bên trong các con. Ai cũng có.
Luôn có kiểu là mình ngồi đây nhá nhưng mà phải dụ tí nữa phải thiền mới giác ngộ. Đấy ví dụ thế. Thế tí nữa thì Dá ngộ nghĩa là mình đang nói là gì?
Cái này ngộ thôi đúng không? Ngồi đất tí cho cảm nhận cái tự anh không ngồi tự anh chê
chê thảm nhà sư phụ không thèm ngồi ngồi
đúng không?
Từ chối thảm sư phụ
từ chối thảm xịn của sư phụ phải ngồi th
từ chối sư phụ chọn nhá.
Đấy t anh từ chối sư phụ.
Ừ. Thói quen của một hành giả là mình phải làm cái gì đó mình phải thấy cái gì đó thì cái đấy mới là giác ngộ.
Có đúng con không? thì nó phải thiền này. Bây giờ mình phải nhớ sự thật này.
Cái mặc định từ chối con cực mạnh con không biết
vì con nói là phải làm gì đó mới thấy thực chất là con từ chối gì nữa
phải làm gì đó mới là đại viên mãn mới là giác ngộ. Thì có phải là thực chất con đang ngầm nói là cái này từ chối này không?
Thì bài hôm nay nó giải quyết cái vấn đề đấy của con cái vấn đề gọi là cốt tử của con. Con không từ chối mà ngay cái trải nghiệm của con nó lài quá thì không biết
thì cái nó chính là cái này dễ tiến không phải là cái
bất chấp suy nghĩ. gì
thì với cái nhận thức đấy thì con bắt đầu thấy là ơ nhà thế cần từ chối nữa không phải là tí nữa thiền thì mới có giác ngộ ngồi đây nhìn thấy lơ vơ thấy nhà cửa cái cối cái quạt trần này thấy cây đẹp quá này thấy tụi anh xinh quá này thì cũng là gìh ngộ
nó ngộ chứ không phải là không thế xinh quá bảo không phải tụi anh không thật thì mới là giác ngộ đấy
hay thế cử thấy anh tụi anh xinh quá chết rồi xinh quá khôngể
anh hay thế
đấy phải thấy tụi anh không thật cơ
anh không muốn rớp mất
thì mới là giang ngộ nhận ra
hà còn phải nhận ra Phải nhận ra tiế
gì đó thìến thì
nghĩa là gì? Cứ phải thiếu cái gì đó
thiếu
thiếu mà
mặc định con là mặc định mọi chứ thiếu thì sao cái từ đại viên mãn nó ra đời thế? Con phải thêm một cái gì đó mới đủ thì có phải thiếu không?
Phải nhận ra tụi anh là
đại viên mãn
đại viên mãn thì mới là giang ngộ.
Như vậy là ngầm bên dưới con không thấy cái dụ đang nói này đâu. Nhưng ngầm dưới nó chạy kế rồi
là kinh nghiệm đang đ này nó thiếu muốn dụ muốn dùng từ đại viên mãn vì thế
vâng
để đánh cái thiếu con viên mãn là đầy đủ không thiếu gì mà
con không biết rằng là một cách vô thức con đã ngầm định là thế này luôn thiếu rồi
phải một sự nhận ra nhỏ thôi thì cũng đã thiếu
tức là chưa nhận ra thì không phải.
Đúng rồi. Các con có đúng là hành giả toàn thế không?
Đúng đúng đúng.
Con luôn mất luôn tu trong trạng thái thiếu
thì làm sao con giác ngộ được? Con luôn cách giác ngộ một cái gì đấy
thì như là luôn không giác ngộ.
Mà cái thực ra chỉ là suy nghĩ thôi.
Cái khoảng cách đấy thực là rất ngắn. suy nghĩ nhưng mà mặc định của con là thiếu, mặc định ngầm con là thiếu. Phải nhìn t anh phải nhận ra thì mới là giác ngộ thôi. Hỏng rồi. Bây giền thì mới là giác ngộ.
Ừ.
Hỏng rồi.
Em em sĩ ch nước nóng đâu. Uống trà cho nóng nó sướng.
Thiếu một tí nóng mới xịn.
Sư phụ. Cái gì? Nay vũ trang nó là miên mang thoải mái. Miên man trong suy nghĩ á. Cái tự nhiên mình mới giật mình cái th Mình rất sợ miên mang trong suy nghĩ.
Tự nhiên mới mới tự nhiên mới một mới tư ra mới sáng ra á là vì mình tin có một cái mình miên mang trong suy nghĩ và mình tin mình khổ vì cái miên mang đó. Tức là sau cho cùng là tin là có một cái tôi chịu tôi bị á cho nên mình không dám thả ra. Sâu cho cùng suy cho cùng á là rất là sợ tim tôi bị ảnh hưởng cái gì đấy. Nếu tôi tin miên mang trong suy nghĩ thì tôi lại sẽ khổ. Đấy thì em thấy rằng không dám thả. Tức là mỗi lần thấy mà bị chui vào suy nghĩ rồi rất là rất là chống lại cái việc Việc miên mang trong suy nghĩ á là việc suy cho cùng là vì tin có tôi tôi bị bị cái gì đấy nếu tôi miên mang trong suy nghĩ nhưng mà miên mang nó đã tự động nhưng mà mình lại tin là mình mi
chưa chưa đủ chưa đủ như vậy nghĩa là mình tin rằng có tôi là vấn đề
từ từ từ từ thì từ từ em mới nói là cho nên là mình mới phân tích tiếp
là cái tôi nó là cái gì nó thực sự là cái gì nó là trải nghiệm giác ngộ hay là nó cái gì gì đấy tức là tức là nó đi từ cái đầu mối đó chứ không phải là không phân tích không có tô là không xong
là là xong mà là phải phân tích đi vô từ đó thì mình mới dám để miên man Tin có tôi thì khổ.
Ừ.
Nhưng nghĩa là mình tin rằng
tôi nó cũng chính là tôi là tin rằng là cái tin của tôi là vấn đề.
Tôi là vấn đề.
Thì đó thì em mới nói đó em nhận ra cái vấn đề đấy. Mình tin có tôi là khổ và mình tin vì vì mình tin cái vị có tôi nó là có vấn đề cho nên mình phải đi tìm cái góc nó mình trơi trơi dần dần dần ra là tôi không có vấn đề và tin tôi tôi cũng không vấn đề vì nó đều là trải nghiệm đang là hết.
Nhưng hóa ra là tin cho tôi chả vấn đề gì.
Đấy
đấy cho nên Lúc đó thì Vũ Trang nói đúng nó là thấy nó
tin có tôi là vấn đề. Chỉ khi mình tin đó là có tôi là vấn đề
và dưới nó là mình tin có tôi là có thật.
Đúng rồi.
Mình tin rằng cái tin có tôi
là vấn đề. Nghĩa là mình tin rằng cái tin có
tin có tôi là có thật. Trong cái thực ra nó không có thật. Nó chỉ là
là c nghĩ đang là
là diễn tiến thôi.
Tức là
không phải là cái gì khác.
Em nói lại nhá. Tức là bắt đầu bần phách khổ là khá sát đúng cách rồi đấy.
Đấy
là khá sát đúng cách đấy.
Nhân khỏ sát là gì? Tại sao mình lại chống lại hoang mang này?
Ừ. Tại vì mình tin rằng có tôi
miên man
miên man trong suy nghĩ và như thế nó sẽ hổ.
Đúng rồi.
Đúng chưa?
Như vậy mình đang tin rằng là có một cái gọi là tin có tôi
rồi.
Và cái đấy có vấn đề.
Đúng rồi. Xong rồi tiếp nữa.
Như vậy nghĩa là mình tin là cái tin có tôi là có thật chứ không phải là
kinh nghiệm đang là diễn tiến.
Đúng rồi.
Đúng rồi.
Không có thật gì hết. Diễn tiến.
Đúng rồi.
Đấy cách tư du cách tư rất chính xác luôn ấy.
Đấy đấy gọi là khảo sát. Khảo sát về từ vấn đề của mình ra.
Nó về cùng một gốc thôi nhưng mà nó phải thấy từ vấn đề của mình ra cơ thì mới thuyết phục. Mình không dám để miên mang. Mình sợ miên mang. Miên mang là mình sợ miên mang mình sợ tin có tôi.
Sợ tin có tôi.
Mình sợ tin tôi vì mình cho tin của tôi là vấn đề.
Ừ.
Mình cho tin của tôi vấn đề vì mình tin rằng trên đời có một thứ là cái tin của tôi.
Đúng rồi. Tôi có cái có thứ tin của tôi ấy.
Trong cái thực ra trên đời có cái thứ gì tin có tôi đâu. Nó chỉ là kinh nghiệm là diễn tiến không phải là cái gì khác.
Dù bất kỳ sư ch bảo gì.
Thế là à mình vấn đề gốc vấn đề là đây rồi.
Thế chẳng cần phải ngồi chống lại cái có tội làm gì cả. Mình chỉ cần nhận ra rằng nó là
kinh nghiệm là diễn tiến. Không phải là cái gì khác bất chấp xí bảo đấy. Con đang thực hành là thực hành tâm tủy của của đại viên mãn rồi đấy. Cái mà sự đang giảng con đấy. Vì chiếu nhận ra nhận ra chứ có gì đâu. Nếu mình tin có tôi thì nhận ra tin của tôi là kinh nghiệm đang là diễn tiến
không phải là cái gì khác. Mình chống lại với tin của tôi thì mình nhận ra gì?
Cái chống lại đấy cũng chính là
kinh lệ nhân tiến không phải là cái gì khác. Mình nhìn vào thế giới lúc đang là như thế này xung quanh sụ đang ngồi các bạn mình chỉ cần một việc là gì thôi không cần phải làm chống lại không bảo ui sự không thật đâu các bạn không thật đâu không cần
không cần phải làm như vậy con chỉ làm việc gì thôi ra
nhận ra rằng ngay bây giờ trải nghiệm này của con này nhìn sự thật là thật đi nhìn các bạn thật là thật đi thấy mình ngồi thật là thật đi rối loạn
nhưng mà nó kể cả sự không chấp nhận đây là
và cái sự tôi trừ tối từ chối đấy đi
vâng
từ chối cái những cái suy nghĩ rối loạn đấy đi
thì cà tất cả chỉ là kinh nghiệm đang là diễn tiến không phải là cái gì khác?
Bất chấp chính là gì?
Bất chấp
và gành con chỉ có thế thôi.
Vâng.
Hiểu hiểu hiểu tinh túy chưa?
Nhận ra nhận ra tâm tủy chứ nhận ra nhận ra nhận ra đầu cuối mà
không đánh nhau với cái sai. Nhận ra rằng cái sai chính là cái đúng không?
Đúng không?
Sai hết.
Ví dụ con ngồi đây con thấy nhá. Con nhìn vào thế giới ôi thật thế này nhỉ?
Thì không đánh cái gì cả.
Thông thường đánh ngay đúng không?
Mình phải gì đó. chứ để thấy không thật chứ không không thèm đánh một phát nào hết có chỉ bảo là ngay cả cái cảm giác thật này này tất cả đồ vật hiện ra này nó cũng là diễn tiến không phải là cái gì khác sẽ bảo là gì đấy có phải là đại viên mãn không
viên mãn bây là không thiếu gì nữa
còn nếu còn từ chỗ bất kỳ gì thì chứng t còn bảo là cái này thiếu nó không viên mãn nó thiếu. Hiểu ý sự nói chưa?
Đấy là rất là lõi rồi đấy.
Lõi chưa?
Mà thấy có dễ không? Có lõi đâu có khó. Dễ không?
Dễ mà. Chỉ có nhận ra nhận ra chứ đâu phải đánh nhau chống lại đâu phải từ chối.
Thiếu gì đủ mới khó nó đã đầy đủ rồi. Rồi nó đại viên mãn rồi.
Con không phải bổ sung, con phải từ chối. Nó đại viên mãn mà. Viên mãn nó chả thiếu cái gì. Nó chả thừa cái gì. CN viên mãn mà. Đấy.
Cái này là thuật ngữ đại thần thiện gọi là Phật quả không cần thiền. Đấy. Vậy nế con có cái này con không cần thiền nữa. Con chưa có thì con phải được thiền chỗ chết này.
Nhưng con có này không phải thụ trả thền tí nào. Vẫn có giác ngộ. Cái này Phật quả không thiền định mà vì cần gì thiền đi nữa Con con nghĩ bây giờ thế con thiền gì nếu sử lúc nào con thế này thì con thiền gì lúc nào có nhìn th gì cũng thấy là kim loại là diễn tiến không có không phải là cái gì khác thì con con thiền con thiền để làm gì con không phải ngồi thiền để giác ngộ nữa vì ngồi thiền chính là
đúng chưa nên con ngồi thiền thì cứ ngồi thiền là giác ngộ rồi chứ không phải là ngồi thiền để giác ngộ kh hẳn khác hẳn trước đây là con ngồi thiền để giác ngộ ngày mai con thiền ấy thì thiền trên tinh thần là ngồi thiền là là giác ngộ chứ đừng ngồi thiền để giác ngộ nữa.
Đúng rồi mà đang ngồi thiền là giang ngộ thì tự nhiên nếu con đã ngồi thiền thực sự ấy thì con sẽ thấy là tự nhiên đứng thiền cũng là giác ngộ nằm thiên là giác ngộ
đi đứng
ỉa thiền đãi thiền giác ngộ
thất thiền
như như vậy con làm nó trong ca thiền rồi thì con sẽ tự ngấm cái sự đang nói này ra cuộc sống ngày con tưởng tượng ca thiên ngày mai con đi hắt hơi sổ mũi chán nản
ơn ngục xuống Con thấy từng cái một đấy là tiến không phải là cái gì khác
bất kỳ sự là gì thì có phải là bùi thiền con là bùi thiền không nó là diễn tiến của giác ngộ không mặc dù dướ dưới hình tướng vô minh
nhưng mà nếu con thấy từng cái một thì sao
thì thì cái phần n con sẽ không được phần trăm đủ phần trăm đo ph
sẽ đo ra phần trăm cái đó
nó có chỉ tin khơi khơi giống hệt ngày xưa nó gì đây là phải thấy nhận ra mà đây là nhận ra bằng kinh nghiệm
nhận ra chứ phải là tin hơi khơi. Ngày xưa là tin hơi khơi 100% rồi. Bây giờ phải nhận ra thế 100%. Nhưng mà con lại phải hiểu là không nhận ra vẫn là đại giác ngộ. Đấy
đấy chứ còn nếu con lại cho rằng là phải nhận ra ngộ thì lại tèo rồi. Cho dù không nhận ra thì cũng đã giác ngộ. Dù có bao nhiêu phần trăm cũng đại giác ngộ cả.
Dù gì gì nó là đại biên mãn.
Cái đấy nên là cái này kiến quan trọng lắm. Rồi
kiến nó con nên có cái loại sụ nói đấy là mình có cảm giác là ngồi bây giờ ngồi xuống bất kỳ kinh nghiệm gì
có thể vô mình hết cỡ hay là tự nhiên ngồi thần thân bay lên trời luôn thần thông bay lên trời thì mình cũng không có gì ấn tượng
tại vì nó bản chất nó chỉ là cái kệ là dễ tiến cái gì khác ấn tượng
bay lên trời chả ấn tượng mà mà mà ngủ gụng chả ấn tượng ấn tượng xấu ấy chả ấn tượng thì có cái gì khác đâu nó chỉ là cái nhà tiên tiến thôi không phải là cái gì khác ngồi xong ngồi thì khi đấy ngồi thiền đó là giác ngộ rồi Chứ phải ngồi thiền để giác ngộ đúng chưa? Còn để giác ngộ thì con sẽ thấy khổ sở lắm đấy. Con không ngồi thiền để giác ngộ. Con không cần ngồi thiền để giác ngộ. Bởi vì không cần ngồi thiền thì nó đã là gì rồi? Ngộ
ngồi không thiền.
Con không phải ngồi thiền để giác ngộ vì ngồi thiền đã chính là giác ngộ rồi. Nhưng không thiền gì cả cũng đã chính là giác ngộ rồi. Đúng không? sướng
sướng không
sướngấy ở góc độ thực hành tương đối thì có chỉ là duy chỉ mình duy trì sự nhận ra
th tương đối thì vẫn có phải có ý thức mạnh mẽ luôn á
đúng rồi
mặc dù không có sự hiện ra đấy thì vẫn là giác ngộ nhưng mà con duy trì diện ra
một cạnh bằng một ý thức rất mạnh mẽ người nào có tinh thần mạnh rất lợi cần thức rất mạnh mẽ là duy trì sự nhận ra nhận ra nhận ra ra nhận ra nhận ra
nhưng mà nhận ra tạo ra cái sướng nên không khổ đâu
cứ nhận ra là sướng ra
nhận ra sướng T sao lại phải nên gọi là phải nhận ra thì không đúng đâu.
Nhận ra là sướng mà. Nhận ra đe dọa tàn hết. Tất cả là đe dọa khổ sở nó tan sạch đúng không
nhở?
Đe dọa khổ sở toàn là do tin nhầm. Mà tin nhầm là không do không nhận ra.
Thế cứ nhận ra thôi. Nhận ra thì sẽ có lạc chứ không phải là sẽ bất an. Nên là nhận ra là sướng. Nên tu hành kiểu này nó rất là bình thường, nó rất là ngon lành, rất là mượt. Không phải là cũng kiến năng kiến lợi đâu. Không cần. Nãy giờ tận nãy giờ có thấy sướng không? Có thấy lạc lạc không?
Sướng thấy lạc không?
Đấy mà đạo đấy có khó khăn gì không? Không.
Có khổ sở gì không?
Không ạ.
Sao khổ sở khó khăn gì? Vấn đề các con nhắc lại là con cứ gạt cái gì đó ra. Vấn đề con là vô thức nhá. Cứ gạt cái đó ra để là đây là giác ngộ thì nó phải gạt gạt gạt gắt.
Con không có cái cái cảm nhận về đại viên mãn. Con có hiểu biết nhưng không cảm nhận. Con hiểu biết sự giảng đây. Tôi đồng ý rồi nhưng con cảm nhận cảm nhận thời gian phải có tích lũy. Con hiểu biết là đây là đại viên mãn đại giác ngộ nhưng mà con lại cảm nhận là phải thiếu thiếu thiếu thì cái mà con sự đang dạy con chính là cái nhận ra nhận ra dần dần nó làm cho cái cảm nhận nó tự nhiên nó cũng bị tiêu diệt luôn. Cảm nhận đủ thứ thay sản vẫn thiếu. Con không phải nói là cảm nhận thiếu là sai
thì nó không cảm nhận thiếu đâu. Vì nó lại sai.
Cảm nhận thiếu
có cảm nhận thiếu là sai. Có phải con lại khẳng định rằng đang đây đang sai không? Cảm nhận thiếu là sai.
Con nói là cảm nhận thiếu là sai thì con nói đây là sai.
Là sai. Còn nói đây là đủ rồi là đủ rồi.
Đây là đủ rồi.
Không cần nói cảm nhận thiếu là sai.
Không đây là đủ rồi. Nghĩa là kể cảm nhận thiếu thì cũng đủ cũng là đầy đủ rồi. Đấy
thực hành nó phải khẳng định xây là phải xây trên cái có không phải xây không được. Tư thế thì thoải mái. Nhưng mà lúc tư ấ lúc tư thì tất cả cách nào đấy có dùng được dùng hết. Nhưng lúc xây ấy, xây chính là thiền đấy. Lúc thiền ấy trong và trong thiền pro và thiền ngoài thiền bình thường ấy thì bản chất là xây đúng không? Cái xây đấy nó không phải xây dựng. Đúng rồi ạ.
Nó xây sự khẳng định đúng chưa? Khẳng định gì?
Đây chính là kệ là tiền không phải là cái gì.
Đấy là xây. Đấy là xây.
Bằng chứng của xây là con không từ chối hiện ra.
Kiểu mình phải nhanh nhanh chuẩn bị mọi thứ để đi thiền. Đấy là từ chối rồi đấy. Vâng ạ. Đây nó đây. Bản chất là thiên đã diễn ra rồi. Mình đi đ
đấy. Mình phải tiền không? Đây này nó đây này. Đấy mình phải sắp xếp cuộc sống để một năm nữa giác ngộ. Không cần luôn cái sắp xếp sắp xếp này nó là gì?
Tiến rồi
nên là cái cuộc sống cuộc sống nếu mà con hiểu đúng cái sự giả giảng này ấy thì cái thiền của con rất sẽ sướng vì nó không từ chối.
Các con lâu nay có khổ là khổ do sự từ chối. Từ chối khổ do từ chối.
Khổ các quả con khổ đời đến khổ tu là do từ chối.
Đúng chưa? Có từ cho c khổ ra ng có tư khổ hiện th đấy sốt ruột quá. Chưa đến giờ này mà chưa tu. Con từ chối sốt ruột đế khổ ra ng Cái sốt ruột này cũng là kinh nghiệm là diễn tiến không phải là cái gì khác bă suy nghĩ gì thì con không từ chối chả có khổ gì cả.
Số ruột đi mày cứ sốt ruột đi để tao thấy mày là
kinh là dễ tiến tiếp đi thậm chí là sốt ruột càng tốt.
Tại vì càng thấy được những thứ tiêu cực là là diễn tiến thì cái tiêu cực càng thấy dễ cái tiêu cực đấy như từ chối còn thấy được đau con thấy được thì con sợ gì kia
đúng không? Nên là khi mà con đã có một cái kiến như vừa xong ấy nó rất đúng rồi đấy thì con bắt đầu không ngán trải nghiệm nữa. Lúc đấy thì từ trải nghiệm giác ngộ lúc này rất hợp với con đấy. Nó không ngán trải nghiệm nữa thì nó trả ra ngộ. Như trải nghiệm cứ ngán ngán từ từ chối chối là sao gọi chảnh giác ngộ. Con không ngán trải nghiệm nữa. Không ngán lạnh nóng, không ngán buồn chồn, không ngán sốt ruột. Hôm qua con nói mỗi người từ đấy.
Con không ngán cái nữa.
Bởi vì khi nó xảy ra thì con làm gì?
Con nhận ra nó chính nó đấy
là không phải
bất chấp suy nghĩ bảo. Đấy
bắt đầu phê chưa? Bắt đầu thấy phê chưa?
Nhớ lại cái hôm qua con nói đi qua nhớ hôm qua mình nói gì không?
Có
nói gì?
Đau mệ
đúng rồi.
Bất anh
rồi. Bây giờ con không ngán nữa nữa.
Ngán nữa.
Thậm chí sụ ngày sư s tập cảm giác càng tốt.
Tại vì những cái khó thì mình nhận được thì những cái dễ
sợ quá. Xong là mình có một sự rất là welcome đó. Welcome
welcome thôi. Mình không mong nó đến nhưng mà mình không ngắn nó đến. Cứ đế
mà không ngán nó. Mày đến đi tao không sợ mày.
Mày đến đi mày chỉ giúp tao tăng trưởng chứng ngộ.
Nhận ra mà đến quá sáng chịu không nổi.
Chịu không nổi thì cũng nhận ra
đưa anh không ngại nh. Nhìn cái màn hình đỏ đen nữa, đỏ xanh nữa. Không ngại nhữ m hình đỏ xanh nữa vì nhìn nó sinh ra cảm xúc. Không ngại nhìn nó nữa. Ngày xưa rất ngại nhìn nó vì cảm giác tôi cực dày đay.
Bây giờ thậm chí là cho màn hình chính thức chiếu thẳng lên trên trên tivi.
Màn hình to
màn hình to chiếu hẳn lên tivi hay làên màn hình máy tính để sinh cảm xúc để thấy là ngay cảm xúc đấy nó cũng là
tiến không ngán cảm xúc nữa.
Suy cùng có sợ sợ cảm xúc chứ có sợ cái gì đâu. Chấp sự
đúng chưa?
Không sợ mất tiền mà sợ. cảm giác mất tiền,
đau khổ khi mất tiền
đúng không?
Đúng rồi ạ.
Đấ
tiếc
sót.
Nhìn đi cho tiếc cho sót đi.
Lo nữa.
Lo nhìn đi cho lo đi
cái chi cái chi lo
nhìn nhìn cho lo
nhìn cái màn hình xanh đỏ
xanh đỏ của Đức Anh đi cho lo để thấy lo là gì? Hiểu gì thì không tới não tự nhiên cái nhìn vào hình xăm đỏ chưa hiểu gì mà tên tiến
là kim là diễn tiến không phải là
không phải
bất sập suy nghĩ bảo gì
gê không chối
và thầy chỉ có nhận ra nhận ra chứ không phải là từ chối để nhận ra
các con hay là hay là từ chối để nhận ra đấy
có cái gì để nhận ra
các con là hay kiểu từ chối để nhận ra
suy nghĩ b
từ chối cái sai nhận ra cái đúng
đúng rồi
đúng nhỉ
các con là toàn là từ chối để nhận ra chứ không
từ chối nó như nó là để nhận ra nó như nó
thưa anh đúng là nhận ra nhận nhận ra nhận ra chứ không phải là từ chối để nhận ra. Ra nhận ra từ chối
không phải từ chối để nhận ra xong lại từ chối để nhận ra. Các gọi là hay từ chối để nhận ra.
Xong lại từ chối đ nhận ra. Suy nghĩ thế này không được sai rồi đấy.
Không được thế này đâu. Thế là từ chối để nhận ra. Còn nĩa là gì? Mày nói gì cũng được. Mày chính là kên tiến không phải là người khác nhận ra.
Nhận ra nhận ra nhận ra không phải là từ chối để nhận ra. Các gọi là từ chối nhận ra. Xong từ chối để nhận ra. Khi sơ cơ thì từ chối. nhận ra
đấy. Còn khi mà con đã thực hành đến đoạn tâm tủy rồi thì con không có từ chối gì để nhận ra nữa mà con chỉ là nhận ra nhận ra nhận ra
nhận ra nhận ra thế thôi
sướng không
mà cái này nó có từ chối động cuộc đời nào không
không
đáng ăn mừng không
ăn mừng
ăn mừng
ăn mừng xong đo là cái chỉ số gì biết không
không biết
sắc quyết chỉ
à Chỉ gì?
Chỉ trái
trải nghiệm được chỉ có một thứ thứ
và chỉ trải nghiệm được một thứ. Đấy chính là khi sử dụng tác động trực tiếp cái này rõ ràng trải nghiệm được
chỉ có một thứ và chỉ trải nghiệm một thứ thôi. Nhận ra nhận ra
đúng chưa? Và các con từ giờ đi phải cẩn thận với cái thói quen là từ chối để nhận ra.
Vâng.
Thói quen cực mạnh
lúc nào
cực mạnh của hành giả.
Đấy mình nhận ra.
Con luôn luôn là nhìn cảnh này con luôn luôn luôn luôn muốn là phải thấy nó không thật rồi mới nhận ra được.
Ừ.
Con luôn có một cái gì đó rồi mới nhận ra. chính là từ chối để nhận ra đấy. Gì đấy làm gì đấy?
Con phải làm gì đó rồi nhận ra
phải mở rộng tầm mắt phải thấy nó trống không phải
con không nhận được không muốn nhận ra ngay trên bề mặt phải lật mặt nạ
con phải lật mặt nạ rồi mới nhận ra
gạt cái này gợ kia gạt cái kia giác ngộ lên tí nữa
đúng rồi nó lên
thế giờ mình sẽ ăn cái gì để cho để cho giải trừ cái thói quen đấy nhá
giải trừ con thấy là nó là
chuyển thói quen là từ chối để nhận ra sau thói quen là nhận ra nhận ra nhận ra
chuyển từ th quen nhá. Ăn cái này sẽ chuyển từ thói quen từ chối để nhận ra
sang nhận ra. Nhận ra nhận ra nhận ra nhận ra nhận ra
nhn ra nhận ra nhận ra
sang chỉ nhận ra cũng được cho dễ hiểu.
Chuyển từ thói quen từ chối để nhận ra
sang thói quen chỉ nhận ra nhận ra nhận ra nó vui mà cho nên cái bất chấp suy nghĩ đúng rồi đấy.
Bất chấp suy nghĩ là mình hồi nào
bất chấp suy nghĩ. Ừ thì đúng rồi bảo mẹ khác đồng ý đó là diễn tiếng là hôm qua cái bài đấy xong mình thấy rất rõ kiểu nó là như thế nào ai mình vẫn nhìn thấy kinh nghiệm rằng là tiền xong phả thằng sinh khô thằ cũng thế nó bảo ai ăn là đây là
ê bác nhị đi vào phòng mình không phải ngồi gọi là ngồi chống không hóa bác nhị được hết
bác nhị đi vào nhà phòng con không phải chống Ch huyết bác nhị là bác
con nhìn thấy bác nghị là gì
là kiến thôi.
Bất chấp suy bảo gìấ suy nghĩ gì
đấy hiểu không nhở? Hiểu rồi hiểu rồi
chứ không phải là ngồi chuyến bác nhị thấy bác nhị trống không bác nhị là không có thật
không cần làm cái đấy
cái lúc tư được lúc tư thì được
lúc tư thì được lúc thiền không làm thế
chỉ nhận ra thôi bất thấp sinh bảo gì bảo
chối để nhận ra Trong thói quen chỉ nhận ra
chuyển từ thói quen từ chối để nhận ra sang thói quen nhận ra
chỉ nhận ra rồi ạ.
Ai ăn cái này chuyển từ thói quen từ chối để
giống như bác đi vào anh em anh em ph set đồng hồ ấy
chứng tỏ là từ chối rồi
hôm qua bác nhị đi vào nhá thế là anh em xét đồng hồ hết
từ chối gì nữa
mọi người sợ là như thế là sẽ bị ảnh hưởng mấy phút rồi không được 100%
đấy từ chối
nhưng mà em đ nhận ra cái đoạn mình từ chối luôn
tối mình từ chối gì tao định tắt đồng hồ đâu nhận ra luôn tắt đồng hồ này định tắt đồng hồ này
chính
chính là kinh nghiệm chả phải gì khác
con không cần tắt đồng hồ luôn bác nhị đi vào đi ra con lòng con rối loạn không tắt đồng hồ giữa luôn
xảy ra nhận ra xảy nhận ra cái gì
đấy khác biệt chưa
hôm qua các con vẫn có cái xuống tắt đồng hồ
nhớ không bác nhị đi vào
tại vì con sợ rằng là lúc này mình rối loạn thì tí nữa không%
vâng
giờ có bất chấp nếu ngày tin Các bác nhị đi vào con thiền tiếp dù trong lòng con rối loạn.
Vâng.
Bởi vì con thấy rằng cái giới đạn đấy chả sao cả. Cái gạn đấy chính là
cái đên tiến không phải là cái gì cả. Đúng chưa?
C bác nhị thật rồi không được không được không? Bác nhị thật đi thật đi
con là tin bác nhịn là thật rồi không được không được phải tắt điện hồ thôi.
Bây giờ con chỉ làm tiếp một thao tác là gì?
Nhận ra
nhận ra ngay cái đoạn là tim nó nhệ thật đấy. Kể cả nhà thật đi nữa.
Kể cả muốn thắt hồi nữa thì nó cũng chỉ là Không phải
đấy. Hiểu chưa? Biết chưa?
Hiểu khác biệt sau hôm nay hôm qua chưa?
Hôm qua là con vẫn muốn tắt đồng hồ.
Hôm nay là con không thè tắt đồng hồ.
Mặc dù rối loạn như nhau.
Rối loạn như nhau
rối loạn như nhau.
Nhưng hôm qua con muốn tắt đồng hồ, hôm nay con không muốn tắt đồng hồ, không cần tắt đồng hồ nữa.
Vì con dùng chính cái dạn đấy để con nhận ra gì?
Cái dố đoạn này nó chính là không phải là cái gì. bất chấp chúng nó mất chất tất nó sẽ nói là hoang mang lo
đấy quả
bất chấp nhưng mà lúc mà nhiều khi nghĩ quá thì thôi
chứ mà nó là bất chấp suy nghĩ bình thường thói quen cũ b nói gì mình cũng không tin k như thế bây giờ bất chấp tin hay không tin
cũng không sao Chứ không phải là đang là đang là
sống tự tại chưa? Chẳng còn gì
cần sữa.
Ôi sao này dễ chịu lắm. Quên cái nhờ cái thảm này dễ chịu lắm rồi anh ạ. Từ chối
từ chối góc kia kia
đây này. Ê full này đây. Nằm đâ là êm phun luôn này. Chị đâ chỉ em lại vừa ấm em ấmụ ấm lòng quên luôn rồi. Đây này.
Ví dụ cái gì?
Quên rồi.
Úi giời ơi.
Quên rồi thì là ví dụ quên rồi à.
Từ trời cái quên thì ví dụ này luôn đi.
Thói quen con là các con là từ chối để nhận ra.
Từ chối bác nhị để nhận ra sự thật sự
không? Bây giờ là chỉ nhận ra.
Chỉ nhận ra.
Bác nhị đi vào thoải mái. Nói linh tinh thoải mái đi. Phá thền cháu thoải mái đi bác ạ. Bác đi ạ.
Bác cứ phá thiền đi để cháu nhận ra. Hiểu chưa?
Từ chối nghèo không giàu đâu các bác. Các bác cứ từ chối nghèo ạ. Thế không giàu đâu. Từ chối cháy thì không không thể không thắng được đâu.
Chơi phải phải có cháy.
Phải tập cái chiến thuật là cháy một phần của cuộc chơi ngựa. Sao con con nhạc đậm nhìn như bị cũ không phải phê không các bác?
Phê
bây giờ đã đã xác quyết chưa?
Xác quyết. Chỉ có một cái và chỉ kinh nghiệm một cái chưa?
Có một cái và chỉ kinh nghiệm một cái
vì sao hết như vậy thì mới làm được cái hò thượng nó.
Đúng rồi.
Chứ còn không còn cứ gọi hai cái tự nhiên nó phải có cái từ chối cái được cái giữ mất chứ
vị trí một cái n mới cần bất chấp bảo gì bảo
bất chấp bảo gì bảo bởi vì trên đời một cái bảo gì mày bảo gì mày mày bảo cái gì bây giờ trên đời có cái đấy thôi mày bảo cái gì đúng không? Bảo bác nhị thật bảo nhị không thật thì cũng chỉ có Có cái làn tiến thôi. Bất chấp được chứ. Nế là cái xác quyết của con mạnh thì cái bất chất nó mạnh. Xác quyết của con yếu thì bất chấp sẽ yếu. Thể không thế sao? Bất chấp vì chết lược mỗi cái đấy thôi mất chấp được chứ. Mày không thực hành tốt thì mai chết nhá. Chết nhá. Chỉ có cái rang là diễn tiến thôi chứ có chết đâu mà có mai có mày đâu mà sợ gì. Ngược lại n con tin là có nhiều thứ thì đương nhiên là nó nó phải đúng chứ. Đúng rồi.
Nên cái xỉ số xác quyết là quan trọng tao là mày chịu quan
đấy. Giống như nói. Đ đầu mình phải tư vì thế đấy. Tư để mình đế lực xác quyết. Ví dụ tư là cái này khác thì cái giác ngộ mình mới xác quyết được rằng đây chỉ là đây chính là giác ngộ rồi. Thế không tư xác quyết thế nào? Không tư thì tìm lời dư phụ sao xác quyết được.
Đúng
nên con buộc phải tư vấy. Không thì con không thể nào thực sự xác quyết con chỉ có tin dư vụ nói thôi. Đúng chưa? Mà tư thì đôi khi không phải lúc nào mình cũng tư chính xác về chính mình đâu. Nhiều khi mình nhìn lưng mình cũng thấy mà. Đấy phải có hội nhóm lợi hại với hội nhóm.
Nhưng khi mình nghe. chuyện tự thấy vấn đề của mình đúng không?
Còn n con xuất sắc kiểu sư phụ thì có thể một mình cũng được sư phụ là không cần tự hộ hết tự mình logic tại mình nhiệm vụ là phải đi xây logic cho thế giới này tự mình phải sinh ra hệ thống logic của riêng mình phải rất chặt chẽ
lo đi về đi ngủ cho nó sướng
đo s thấp buồn Hôm nay bắt chấp suy nghĩ bạn
đúng rồi sợ qu buồn sợ que gì mà không buồn
suy nghĩ bảo buồn quá kệ nó đi.
Buồn thì cũng là gì buồn
số thấp thế này thì chết bao giờ giác ngộ được ngộ được bất chấp sinh
đấy. Hôm đây con nên nhớ thêm từ đại bên mãn thỉnh thoảng
thỉnh thoảng lấy cảm hứng. Đại mã
đại biên mãn là một từ rất hay để truyền cảm hứng.
Đại mãn nó không thiếu gì hết. Viên mãn đầy đủ không thiếu không thừa luôn. Viên
mãn
viên mãn tròn đầy đấy.
Không nồi không lõm đấy. Tròn đầy mà
không thiếu không thừa.
Không khảo sát thì mình tin là thường thiếu này. Quan trọng. khảo ra khác
viên mãn hay chỗ là nó không thừa và không thiếu
không thừa không thiếu
chứ nó không phải là là chỉ có đầy thôi mà nó còn không thiếu nữa không thừa nữa cơ
viên mà viên là tròn đấy
viên là tròn mã đầy đấy
cho đầy đủ
thiếu nó trả thừa thiếu thừa
mã
nó không cần phải thêm bổ sung cái gì vào, không cần phải bắt cái gì ra, gắp cái gì ra
gắp cái vô minh ra bổ sung cái cái đúng vào không cần luôn đại viên
đại viên m
đại toàn thiện thì nó là bất kỳ cái gì nhỏ thì bên trong nó cũng hoàn hảo.
Đại hoàn thiện có ý rồi đấy. là cái gì nhấc chân nhấp tay hất hôi sờ mũi nó hoàn hảo hết đại toàn thiện đại viên mãn là nó chính nó đã đầy đủ rồi không thứ không thừa gì hết cả hai từ đều hay đại toàn thiện thì nó là từng hành động nhỏ còn thằng sổ mũi còn mất tiền mất bạc thì nó hoàn hảo hết
còn lại với mã là đây cái này bây giờ này
kinh nghiệm này nó không thiếu gì cả thừa gì cả nên con không cần phải bổ sung cái gì từ chối cái gì
sướng
sướng con luơi là một đời thành Phật đại Phật quả trong một đời ấy Chị bổ sung bao giờ mới đủ để thành giác ngộ trong một đời, vật quả trong một đời bây giờ. Đúng chưa?
Bổ sung thêm thì chẳng bao giờ giác ngộ được chứ nói gì trong một đời. Cứ phải thêm với giá ngộ thì khi nào?
Đủ à? Cứ phải thêm cểu như ngày mai ngày mai chứ
khi nào có giác ngộ 5 phút nữa thôi đã không đủ rồi.
Cứ 5 phút nữa thì 5 phút sau hỏi thì lại 5 phút nữa.
Nào anh phát biểu cái thảm đâ. Nào biểu mấy cô và cái thảm đi. Đấy l nhô ra thảm kia rồi. Bên ngoài đấy. Thê hạ thự biết ngay. Vẫn đang ở đây mà. Nó không
đang tuyệt vời đang thế à.
Ngồi chỗ kia.
Ờ đúng đúng đúng đúng đúng đúng rồi đúng rồi.
H êm nó thử không? Êm lắm chỗ này này. Còn dự được ghế này nhá. Thử nhá. Tránh ra để con thử đây này. Đứa sụ l phải ngồi để mới đo được. Đấy. Ngồi đây đi xụ ngồi mới đo được. Ngồi đây. Ngồi đi. Ngồi đi. Chỗ này êm lắm chỗ này dựa
được dựa n
ngồi kia là không có dựa. êm không ấm không
ấm không? Ấm đấy
dễ chịu không
nào quản ca đi. Đấy ngồi đấy là quản ca nó giọng nó sang sảng hẳn
cái này là là cái mẫu có
không phải số qua đâu.
Có đấy hình như có đứ
mới đây trước ở trên phòng
thôi hả phát biểu đ nãy giờ gật gù gật gù phát biểu đi.
Nào khi tụi anh đến ngồi gần thì cảm thấy nào? Dư lu dư lu nói đi nói mấy câu đi.
Đừng mic phải đấy.
Trời phát biểu gì cũng được nó đùa không phải phát biểu t anh đâu nhá. Hiểu gì cũng được
nhân dịp tụi anh đến gần thì tệ nam được phát biển phát ra nhận ra đâi ra không nhận ra mà sư phụ bà chứ không hai
trong tuần tới có nên nên tư khỏe vào vì cái này dự trên tư
tư đi
là nhận ra hay không
nhận ra hay không nhận ra bất chất nhận ra không
tư và khảo sát cái này vẫn là tư và khảo sát như vậy
ừận tới tuần tới trong tuần tới sụ cũng sắp cuối tuần đi rồi con th không bị gọi đến đâu
ừ tha mà tư v khảo sát
thoát rồi nữa không bị gọi thì lúc đấy ké sáy đủ xong rồi nhận tự nh sẽ thấy là nó rất dễ là nó rất cần phải nhận vượt tức là không cần phải có cái nhận ra không nhận ra bắt đầu là mìnhại sao mình cứ phải nhận ra liên tục bị đấy
nào đo cho bác nhị nhị lên nhà nào
tao cho bác nhị xong lên nhà ngủ cho Nếu mà không có cái bất chấp kia
rồi ạ. Đây đây em có rồi
em có rồi ạ.
Bác nhị đâu chị đúng
ừ
bất nhị 43
đi. Các bác
43
bao nhiêu?
43. 2 43
70
chỉ số xác quyết chỉ có một
chỉ có cái một
và chỉ trải nghiệm được cái một thể trả được
không gì khác
bất nhị 68ái 14
nào vãi thú các bác vậy Tú
từ bao nhiêu ạ?
14
14
2 36
38
24
3
34 35
Vũ Thái bao nhiêu?
14
Vũ Thái 15 Nguyệt quế 43
69
thành tựu bản chất là hoạt động dựa cái tâm lý nó luôn là tâm lý cải tiến
luôn là có cái đích thành tựu nó muốn tồn tại nó có cái đích
mất bé cái đích luôn muốn
h nhẹ nõ chứ
ừ chắc tùy s tối khổ bởi cái đích rồi nhiều rồi
chưa chưa chưa chưa đích
nếu khổ với đích quá rồi thì nó mới hết
chứ còn nếu mà vẫn còn
tại vì niềm vui của thành tựu không phải là là được sướng mà được làm nhớ đấy.
Thế còn ít thành tựu thành tựu mạnh là là được hạnh phúc thật sự không nằm ở được sướng mà được làm
mất cái được làm là tự nhiên mất hạnh phúc luôn đấ
cái thành tựu nó thế đấy chị nhờ cái hôm mà chị bảo chị thầng em không mà chị không phải
nhưng mà đúng rồi mà mình không làm gì tự nhiên mình nó cho nên nó cứ trùng chân bị cái kiểu nó
cuồng nó h
phải tìm một cái nhận ra cơm
có hừ Nhưên thế giới th xây dựng bởi những người thành tựu rất nhiều đấy vì họ được làm mà
trí tuệ sướng bài này trí tuệ rất sướng tại vì nó đúng bản chất trí tuệ không muốn làm gì
mất mục đích là mất đích luôn đấy
nhưng không sao con có một vẫn có một việc được làm là việc nhận ra
con vẫn còn cửa sẵn sáng là việc nhận ra nên là yên tâm đi. Vẫn còn nhiều việc làm lắm
còn một việc quan trọng việc nhận ra mà Thay vì từ chối để nhận ra thì bây giờ mình chỉ nhận ra.
Đúng rồi. Vẫn là nhận ra
ch ngày xưa là từ chối để nhận ra. Bây giờ nhận ra
nhận ra bớt mất một việc
bớt một nửa là cũng buồn rồi.
Tập trung tập trung
có hai việc thành một làm một nhiều lần được
rồi. Tiếp đi.
Ơ quế nguyệt quế quế chơi.
Nguyệt quế 43 682
68 Nguyệt quế 70
có đúng không?
Ngọc bí 48
Ngọc B có nghe hệ thống đống cuối buổi không? Đã
về nhà nó vẫn nghe nghe mà.
Nào các bác đoán đi
con đang nghe
rồi các bác đoán đi.
Ngọc Bích 69. Đúng bí rồi. Hôm qua bí cứ lại 69 nhớ không vận và người
69
Vân 0,5
nói người ta rồi vận vào mình,
nói người ta chứ
15
ô sao nhiều ghê nhỉ? Chí dung đũ rồi đó.
Tuệ Vân 23
sợ chưa?
Sợ không? 23 rồi sợ không? Đức anh 14 anh nào anh ạ? Cũng bao nhiêu thằng sợ
đâu ai nhỉ? Đức anh
anh 14
anh bao nhiêu?
38
Đức anh
thích bao nhiêu?
31
quay đúng chưa? Anh có nguyên có nghe nguyên 16
nào Duy Nguyên nào các bác đi
42
35
đôi này ghê quá 3-1
bộ đôi này
với nhau rồi
đào của nhau rồi
không chơi
phải 19 á
nào các bác
19 à 42
62 50
không thấy nói gìếm
à chưa nói ch nói cho nó đ
đúng rồi đúng rồi
nãy giờ cho nó quên mất nói đi
nhân dịp tới anh ngồi cạnh nói bất kỳ cái gì cho nó thể hiện sự phân khích đấy
thế hôm nay sư phụ phân tích lại những cái cái cái logic mà mà để để phá
em nghe để đoán số nhá
để phá rồi thì có những cái mà nó rất là tinh tế thì thì hôm nay sư phụ lâu ra thì con được làm sạch ở phần đấy
ừ
ví dụ ví dụ hôm nay con bị đau đầu cả ngày luôn thì mình xác quyết rõ rằng cơn đau là kinh nghiệm giác ngộ rồi.
Ừ.
Nhưng cái cảm giác của con đau nó vẫn còn.
Ừ.
Thì mình không nhìn ra phần đấy. Ý là ơ thế tại sao mình rõ ràng là mình thấy cân đo là kinh nghiệm đang làn này mà nhưng cái cảm giác à hình như có cảm giác vẫn có cầ đau nó chỉ là một cái cảm giác nó nhỏ xíu thôi
thì không nhận ra cái đấy là kinh nghiệm đau lành tiến.
Ừ. Cảm giác có cơn đau
đấy. Mình đã là không có con đau rồi. Chỉ là kinh nghiệm đau tiến rồi. Nhưng mà cứ làm việc trong đời sau ngày ơ thì lại có con đau nhỉ? Sao cảm thấy có đau thế nhỉ? cảm thấy có đau thế nhỉ? À hóa ra cái chỗ này mình chưa nhìn ra. Thì lúc ấy sư phụ sư phụ nói những cái phần mà nó ví dụ như tin và vô minh là thật ấy thì nó cũng là một cái kinh đệu đang là diễn tiến thôi. Nó cũng chính là cái đệu đự tiến thôi. Thì nó
ồ hóa ra là toàn những cái vi tế mà mình phải không lôi được ra ấy
thì thì nó nó sạch ấy. Sụ những cái những cái
đúng rồi. Cảm giác có vật này sau khi mình đã phá là không có gì hết rồi. Nó chỉ là k đang là diễn tiến thôi. Nhưng trong đời sống hàng ngày mình đã cảm giác có vật. Đấy cảm giác có thân thể này, cảm giác có cái có tôi thì cái đấy mình chưa nhìn ra. Nó là đầu tiên nó là một cái suy nghĩ thôi và suy nghĩ đấy chính là trải nghiệm giác ngộ ấy thì nó không còn không còn sót gì trong cái trải nghiệm giác ngộ này cả. Nó không còn chỗ nào là mờ cả thì nó rất tự nhiên đấy ạ. Đấy và cá cái thứ hai còn ấn tượng nữa là là sư phụ nói về đại biên mãn.
Ừ
thì thì rõ ràng là mình đang tu với trạng thái là đang thiếu.
Ừ.
Ví dụ góc nhìn của con là thiếu cái sự hòa nhập trọn vẹn đi.
Ừ.
Thì thì con hỏi là thiếu hòa nhập trọn vẹn với thực tại là thế nào?
Đó
thì con đang chống lại một cái cảm giác có tôi đắc giờ ở dưới.
Ừ.
Ôi nhưng cảm giác có tôi giờ chính là mình nhìn thấy nó xong thì nó là xong rồi.
Ừ.
Mình nhìn nó được lộ ra thì nó đã được hợp nhất vào trải nghiệm đang là diễn tiến rồi.
Ừ.
Đấy. Thế thì ô thế thì giác ngộ đây là lù lù đủ thế này còn gì nữa.
Đại viên mãn.
Đại viên mãn rồi.
Không thừa không thiếu đại viên mãn là
rồi
các con hay cho là thiếu.
Thiếu
thì luôn trong trạng thái thiếu ấy thì sư phụ nói đến phần đại viên mãn ôi không không thừa không thiếu thì cảm thấy là nó nó sướng ấy. thì nó đủ quá rồi. Quá đầy đủ rồi. Thì cái phần thiếu con được lôi ra bản chất là con đang chống lại một cái cảm giác có tô thách giờ với thực tại.
Ừ.
Đấy thì đúng khó cảm giác đấy chính là thực đại chính là sự thật.
Rồi bây giờ suy nghĩ gì về tụi anh nào? Nhập đ
anh
hòa nhập hòa nhập trọn vẹn vẹ
cứ mấm lời hậu
để người ta nghĩ trình bày mà con chỉ nhắc lại
ý là nhìn thấy anh như mơ.
Úi giời ơi như mơ. Đẹp như mơ.
Đẹp như mơ. Tỉnh thơ
ghê không?
Ok. Nào đoán đi. Đá số đi.
Tí nữa đến từ anh nhắc sự cho tụi anh nói nhá. Tụi anh cũng gần người Hải Nam phải có lý do được nói đúng không?
Sư phụ mời từ từ tối đến giờ đấy.
Số bao nhiêu nhở?
Đến ba bốn lần chư.
Nào các bác đón đ Hải Nam
Tuệ Anh như mơ thì Hải Nam sẽ bao nhiêu?
Hải Nam. 52
không
Vũ Khải 14
vãi khủng nào các bác đ
cho bạn 36
thế em tưởng chị đúng bao nhiêu ấy nhở
dạ
đâu đây là Vũ khủng
khủng 31
31
vãi khổ 32 Có đúng không?
Có 326
trời ơi chuẩn
hảo cảm quá
tôi. Anh làm anh nói đi nhân dịp quệnh Hải Nam nói đi
nghe nhạc hiệu nó trình nhá các bác nhá.
Hôm nay sư phụ giảng thì con thấy có một cái đoạn mà lúc đấy con cảm thấy rất là rất là xúc động luôn ấy.
Đây nghe đi nghe đi.
Là cái đoạn mà ờ theo kiểu cái đoạn mà lúc sư phụ nói về cái mặc định đúng sai ấ
ừ.
Tức là tin có một cái đúng sai ở trên đời ấy, không phải là một cái gì cụ thể nhá mà tin có một cái đúng sai trên đời. Ấ nên là lúc nào con mới con mới thấy là vì sao sư phụ nói gì mình cứ hiểu nhầm ấy. Ví dụ sư phụ bảo là thoải mái đi ngay lập tức là mình sẽ thấy là thoải mái đi là đúng và không thoải mái là có vấn đề. Tức là đấy xong rồi con thấy tất cả những cái gì mà sư phụ nói mà cứ dặn về một cái á là y như rằng là mình sẽ có một cái là đúng và một cái là sai.
Ừ.
Nên là tại sao trong thực hành lúc nào cũng sẽ có cái thiếu, cái cần phải thay đổi. Nó không phải là cái này
cái đi tìm kiếm tức là nó
thì con con thấy là là con có nhiều cái đấy đấy.
Nên là khi sư nói cái đấy con thấy nó là một cái rất là gốc ấy, rất là gốc đối với con luôn. Tức là ngay lúc đấy con cảm thấy vô cùng là là rất là xúc động ấy.
Ừ.
Thì sau đấy lại là khi mà nói về ờ cái mà ngay cả cái mà đang chống lại cả cái cảm giác chống lại cả cái mình chống lại cả cái cảm giác chống lại tất tần tật tất cả mọi thứ đấy lại chính là đại viên mãn. Tức là hôm nay cái từ đại viên mãn nó rất là rất là chạm luôn ấy.
Ừ. Bởi vì là tự nhiên ý nếu mà bây giờ sư phụ dạy một cái rồi hôm nay là pháp thiền này, mai là một cái pháp khác nhá. Xong bọn con lại bắt đầu từ câu chuyện là à bắt đầu từ một mục tiêu rồi sai ở đâu. Lúc nào bọn con cũng thiền đi đủ các thể loại rồi nhưng lúc nào cũng là bắt đầu một bài toán nhỏ như thế xong lại xuất phát từ vạch số không lại nhầm lẫn như thế. Nhưng mà khi mà cái cái lúc mà sư phụ nói là ngày xưa phụ khảo sát như nào ấy
ừ
tự nhiên á con cảm thấy nó cực kỳ cảm hứng về việc là giác ngộ đang ở đây đang như thế này rồi ấy. Tức là không không cần gì thêm nữa. Tức là mọi thực hành của mình nó đến từ việc là không cần gì thêm nữa. Nó rất là đủ rồi. Tức là hôm nay cái cảm nhận về một cái trạng thái đầy đủ nó có sẵn ở đây và không phải tìm kiếm gì cả ấy. Và cái gì nó cũng là giác ngộ rồi á là nó cực kỳ rõ ràng và chạm với mình luôn. Đấy. Nói chung là con ấn tượng hai cái đó.
Ừâng.
Ừ. Rất tốt. Thế cạnh Hải Nam cảm giác gì không? Quên quên quên ngồi cảm mới chỗ này chứ.
Thả mới.
Ngồi thảm mới nói nhầm.
Đại viên mạn.
Đại viên mãn. Thấy chưa?
Anh thì trong mơ,
em thì đại
em thì đại viên mã.
Tức là vì ví dụ bình thường là sư mục đả bảo là đang kinh Hiện đang là diễn tiến
không thể là cái gì khác bất chắc suy nghĩ bảo gì nhưng mà cái ngày hôm nay nếu mà nói về cảm giác là con cảm giác đại viên mãn
chuyện ngồi gần Hải Nam nó phải gì đại
hôm qua là ngồi xa làm sao đại viên mãn hiểu không nhỉ
bạn thẳng thế nhỉ
ừ hợp rất là đại viên mã luôn
đại viên mãn
đấy con nên cho từ điện từ đại biên mãn thỉnh thoảng nghĩ rất hay luôn
nào các bác đá đi sau bểu xong thì tụ anh bao nhiêu điểm số gũ bao nhiêu
225 ạ
60 bao nhiêu
nh2 25 bao nhiêu? 52 53 cho cạnh nhau.
53
53
không thường thiếu được 52
bao nhiêu con đá tụi anh bao nhiêu
quá coi thường tuệ anh 67
đừng coi thường người ta đại viên mãn cơ mà
đại viên mãn hiểu không nghĩ chuyện trên dưới
ừ cứ quan tâm trên dưới quá niệm
chấp niệm quá
69 nữa không lự anh nữa Minh Trang 163 bằng bao nhiêu ạ? Bí
gì? Đến này đến
Minh Trang 16
nào Vũ Toàn đoán Minh Trang đi.
36
6
42 Minh Sang
Minh Trang 29
ừ
xai thành công rồi
Minh Hải Chang đoán cao hơn sự thật là chứng tỏ vang toàn gì
rất hào cảm thành công rồi
đến vụ tọa cho Minh Trang đoán
Minh Hải 5,5 ạ
Minh Hải các bạn đoán đ
253
23
Minh Hải có vẻ thích nằm dưới 15 Vũ Toàn đi này.
Đũ toàn 9,5
Toàn 5 phẩy chim nào. Minh Trang đoán đi.
Chị đợi
đoán đi. Bao nhiêu tiền?
25 là bằng Minh Trang à?
Minh Trang là 29
à. Thang thích nằm trên nằm trên
đấy. Nhìn người đoán biết tư thế luôn. Vũ Toàn 13
qu đúng không?
Không
Vũ Trang 28,5
Vũ Trang Thái đi
bao nhiêu?
Cái gì?
75
68 Trang 59 đúng một số
đán bao nhiêu?
Châu Anh 18
gì?
Châu Anh 18
Châu Oanh các bạn ăn Châu Oanh đi các bác.
Bao nhiêu? 29
29 à
29
cơ sở Đ cặp đôi này bé về quê.
Cặp đôi này
36 qu
kệ
thỉnh thoảng
số 28.
Yeah.
Phát không?
Vẫn phát à.
Sư mẫu 13,5 ạ.
Sư mẫu nào các bác?
55
sư mẫu này đang bao nhiêu
hôm nay phá chốt đấy. Số là 13,5. 66
thì gọi là không không ấy
66 không
66 đấy
sứ mẫu 52 vượt qu
đúng rồi
56
chị đoán được à
Thùy Anh 29 á
Hà N bao nhiêu
52
à thế à
phải là anh ghi được chưa vào số đấy trong đầu
th ai rồi
Thy anh 29
Thùy Oanh các bác đoán đi
52 58
57 42
Thùy Oanh 46
46
46
Chí Dũng 9,2
Chí Dũng 22 32
cái số này chịu khó khảo sát nó sẽ lên đấy
với tính logic rất là quan trọng
chí dụng 10
không cảm sát qua ấy rồi Minh Ngân 9,2 ạ.
Minh Ngân nơi
32 293 Minh Ngân 17.
Trời ơi gì phiêu 3,5 không chống lại nên là nó theo đủ các kiểu không theo một cái
đủ các kiểu.
Kiểu nào cũng viên mã
thì phiêu 3,5 trừ đi
phiêu số bao nhiêu?
3,5 3,5 25
cứ làm như là đoán nghe nói đoán đúng
cơ sở
hôm nãy đoán Hải Nam với cả tụi anh có đúng không?
Nói mầm có đúng không?
Ăn làm trên
thế mà
ăn đúng chỗ nằm trên thôi chứ làm xa quá
phi 18 đi 18
hết rồi chứ của
hết chưa
hết rồi ạ
ba vé đủ trang trả
ba vé là thừa th đủ có vé đòi nữa
vé hôm qua đấy
một vé đo thiện một vé đo
có vé
hai vé qu có mấy vé qua anh hai vé
qua cũng hai vé hai
à hôm qua mình có mà hôm qua mình có
này là anh em biết được b kí rồi nhá Bí kip tư. Bí kip thiền thì có hôm qua rồi đấy. Bí kip tư luôn nhá.
Bí kp tư
nhóm mình sướng nhở.
Cứ già già sai sai xong rồi được
chịu khó mà đào thôi.
Thứ năm mới về à
thứ năm
chứ m mai à.
Con mới đổi lại
lại có khả năng là tối mai
để xem mai đo thế nào nhá.
Nếu thế tối mai 4 7 giờ lại đo mà nhá
nhá các b. Bác sạc luôn thì thôi.
Hai bác nhá. Mai đo toàn anh em 100% hết thì gọi gì nữa?
Chị lại ăn mừng.
Đúng rồi
nhá. Bác cho anh có đi làm tóc thì làm sớm sớm nhá.
Làm xong rồi.
Thế à?
Hết rồi.
Viên mãn
viên mãn rồi. Bác Minh Trang có làm tóc làm sớm nhá.
Mai 7 gi đo
làm sớm anh bảo hai tiếng làm.
Mai chỉ đo cho nhóm đấy thôi. Cho nhóm nhóm này thôi nhá.
Tưởng là tiếng
mai toàn 100% thì khói gọi ai đến. Tuần này với thứ sáu rụ đi nên đổi sang 3 năm.
Thứ sáu dụ đi Sài Gòn mà. Tốp 10 ngayo. Top 10 từ từ trên xuống dưới này. Nào
cái gì dữ tra nội số một là
nguyệt quế 70 ạ.
Nguyệt quế 70 dây không?
Dây
sợ chưa?
Số hai là bí 69. Úi giời Đức Anh sướng chưa?
Số ba là Bất Nghị 68.
Úi giời
số B là Tuệ Anh 67
số 5 là Vũ Trang 59 68
Vũ Trang 59
vâng 59
thua bát nhị à
bất nhị sướng nhá bất nhị nhá hơn thần tượng sướng nhá
số 6 là
vượt lên trên thần tượng
số sáu là Hải Nam 52
Hải Nam
số 7 là sư mẫu 52
ừ Số tám là
Thy Anh 46
Th Anh 46
số 9 là Duy Nguyên 31 à Nguyễn Vũ Khải 32 số 10 là Duy Nguyên 31 ạ
31
với Đức Anh ạ
thế là khóc 11
11
ừ đ
nào đọc dưới lên nào chín người dưới lên nào
10 nhở tổng cho mình bao nhiêu người nhỉ?
20 ạ.
Thế 10 dướ lên đi
20 hay 21 bâ giờ
20 hay 19
sao em thấy đ không làm đ
một là chí dũng 10
Chí Dụng 10
10 là cũ toàn 13 ba là
mình sang đoán lúc ra bao nhiêu nhỉ đấy
25 ạ
úi giời sướng nhá gấp đôi
sướng chưa ui giời ta trân trọng
đôi rồi đấy nhỉ 13 thế
chỉ cần tân trọng
ba là vũ thái 15 Bốn là Minh Hải 15
Minh Hải đào Vũ Thái rồi à
đ
đào mới.
Năm là Minh Minh 17 là Thủy Phiêu 18
18 rồi đến 20 Tyệ Vân 23
ơi. Em đọc đi số mấy?
Bả Tuệ Vân 23 là 7.
Vâng
Hải Nam ngạnh là sao rung rinh quá
đc rố. mà hiện ra cái
tá là Châu Anh chí là Minh Trang
tá là Châu Anh
28
28 và 9 là Minh Trang cùng top cho anh
cùng top
11 rồi nãy 11
cùng chỉ với Minh Trang à
cùng số cùng số
cùng top cùng top
cùng top đấy
vừa đọc top 9
từ nãy giờ chín người đấy trong trong cùng top đấy
cùng top Con dạng là cùng tốt minh trang hiểu không?
Cùng tốt chính người.
Ừ chính người bên trang thật
thôi. Anh em chị có tư nhá. Tư hơn nhá.
Khảo sát khảo sát khảo
sát thôi.
Khảo sát là lúc vào thiền nó nó yên tâm lắm nó tự tin lắm.
Thấy chưa?
Khảo sát thì mới có thể gọi là không từ chối được. Đ Ngon chưa? Ngon ạ.
Có vẻ tháng hai cũng kỳ rượu phết thế nhỉ. Tháng nào cũng
cứ tưởng là hết tháng một là hết kỳ rượu. Ai dè.
Thôi nghỉ đây nhá.
Đấy các bác về làm gì làm đi. Tối mai x đo.
Dạ.
Nếu 100% tất thì thôi khỏi gọi nhá.
Chân mừng
cấp tiền ăn mừng. Thấp chỉ ăn mừng nhá. Ai 100% thì ăn mừng mừng
nhá.
Ai còn thuyền một x
à còn thuyền một hôm nay. Các bác dọn đi trong lúc đo các bác dọn
bài này tên là gì đấy hả?
Nào các bác
chia
đại viên mãn là một hai ý không
đại viên mãn
một ý là đại viên mãn và ý thứ hai là
tưởng đại viên mãn là ý thứ hai
ý thứ nhất là một cái khảo sát thứ nhất là khảo sát
khảo sát tam luân thể không
khảo sát thể khôngý thứ hai là đại viên mã thực hành nhận thức tại bên bạn
đúng không nhận thức bên bạn
cái khảo sát tóm tắt từ đối thoại
chị đọc nhá sư phụ đo nhá khảo
chị mở lên rồi em chưa
khảo sát có thể không và tắt đôi ra kia một kia là nhận thức đại thức bảo thế là nhận thức và thực hành luôn đấy
đúng không
nhận thức và thực hành
nhận thức và thực hành
nhận thức và thực hành
tại vì nhận ra nhận ra chỉ nhận thức đấy thôi
nhận thức và thực hành vi nhá
thế gọi trong mấy hôm là học cả tâm tủy tiêu hóa gấp
phải chị đặt cái tên cả hai trong về em cắt ra nhá
hai cắt từ chỗ lúc sụ chia sẻ cái đoạn mà bắt đầu chia sẻ logic bạn sụ muốn đọc logic mới không đấy chính là nhận thức hai bà
hai bà
hai bà
đấy các bác dọn dưới thì xong hai bác này hai bác này đo nào bác trang
vâng ạ
chền plus của thành một ngày hôm nay
tự như hai đái nó tự Như thế đó em
có hai có haiem sắ đo chỉ dấu một là thế đấy.
Ừ đấy
vâng tự
có hai vì chưa sác quyết được một.
Ừ
vâng
sác quyết được một thì dần dần chẳng còn hai.
Thì con thấy cái cái cái thiền này thực ra sác quyết về kiến nó nó là là cực kỳ mạnh luôn. Nó là nó ăn thua nó nằm ở phần
kiến ngày xưa sự nói là kiến đúng tự có thiền đúng
là cái này
s trải qua thiền thiếc đâ có ngộ.
Dạ
kì nó quá chính xác tự cắt nó còn tiền cái gói này của ai đấy
kinh không
kiếm đúng. Thiền đ
Vâng
sợ hết ngày sự kiến đúng rồi. Thiền mới đúng. Đây là kiến đúng
tự luôn.
Tự thiên đúng.
Ừ.
Cái thời điểm kiến đúng tự đó là thiền luôn là th đúng luôn.
Trong này có thể có những đoạn con kiến đúng tự đúng th
dạ
chứ đợ đúng thiền đây. Thấy mọi thứ là đại viên mãn không có từ chối gì hết thì nó nó thiến đúng là thiền đúng luôn đúng
chứ đâu phải là đúng rồi tí nữa mới thến đúng. Sơ vụ là kiểu tôi kiểu rất ám ảnh là sự quanh nó nghĩ quanh từ sáng đến tối
ám ảnh lắm tôi ám ảnh mình sử thật sáng tối mình tự phân tích tự chứng minh tự phủ nhận nên là mình kiến rất nhiều chịu khó chịu khó khảo sát suy ngẫm ạ nó bù cho đạn thiền rồi thì chất mình đã thiền lúc kiến rồi chứ không phải là mình mình gọi là mình không ngồi thiền như Mình đã mình đã thiền rất nhiều lúc kiến rồi.
Wow.
Vì cứ chỗ nào lúc nào kiến đến là đúng thì có thể tự nhiên đúng đấy thôi.
Ừ.
Xong lúc sau kiến sai thì nó lệch ra thôi. Mình th tự thấy tiền đúng rất nhiều. Mình nghĩ từ sai đến tối nghĩ rất nhiều m chẳng qua mình sống để giác ngộ mình xác định thế rồi mình không có mặc dù mình làm giám đốc nhưng mình không có cái cái băn khoăn của công ty mình thành công hay khá giả. Thành thì thành bạn thì bạn thời gian dành cho kiến những vị kiến rất nhiều.
Hay là mình cũng không định là yêu đương lấy vợ nên mình không nghĩ những cái yêu Hư không tình yêu gì cả. Mình chẳng nghĩ về gia đình nữa, mình chẳng phải bận tâm gia đình, chẳng bận tâm vợ con, chẳng bận tâm kiếm sống. Có mỗi động bận tâm du hết là ký gì đúng cái gì thật. Thế là là thực ra là gọi là không thiền. Nhưng mà bản chất là mình khi mình kiến đúng là mình đã thiền
trong cái lúc kiến đúng rồi đâu.
Vâng.
Đúng không? Khi mình kiến xong là đây lại viên mãn thì có phải là mình thực sự nhìn vào đây mình thấy lại viên mãn
mình đang nhận ra rồi không?
Đúng rồi.
Đấy. Dạ.
Đấy. Kiểu dung dụ gọi là không thiền định quả không thiền định bởi vì nó Bởi vì mình đã tiến đúng tự thế đúng lúc mình đúng rồi đâu nữa
dạ
chứ không giơ đâu có phân ra kiến thiền như con bây giờ
vâng
kể cả hành không phân luôn thì mình kiến đúng cả hành đúng luôn
thì kiến đúng thì kiến đúng tự thiền đúng hành đúng không chư đấy tuần tới nhá tranh thủ phụ đi vắng không ai gọi triệu hồi lến
thì có bà ngài làm gì cổng bằng
chủ nhật x về thì Hai ngày
thì có hai ngày thôi làm gì đi ghê lắm. Cò cò tuần này mà bây giờ thứ tư thứ ba thứ năm đây. Thứ sáu đi đúng không?
Thứ sáu đi chủ nhật về
đi đó
4 gi bay chủ về thứ s về đây rồi coi
7 gi
khiếp tuần sau tết rồi đấy.
Sao nữa mới tết chứ
bây giờ tết nó là cái gì không phải quan tâm lo lắng vậ tết không? Nó chỉ có gì nghĩ Tiến dữ tiến thôi. Rồi
ok đi nhá.