Nhận thức đúng, kinh nghiệm sạch dẫn đến Một trạng thái
Bản gõ chi tiếtTranscript
Sắc xì
nghe nhiều lắm rồi.
Sắp quay một trạng thái thế con việc của con bây giờ cả đoạn này nằm ở chỗ đấy. Mấu chốt đoạn này là nằm chỗ là sắp quyết sơ đâ một trạng.
Nếu con sáp quyết được trạng thái thì con sẽ ở cái mặc định trạng thái đấy. Còn nếu không sác quyết được thì con ở mặc định trạng thái không phải trạng thái đấy. Nếu có hai trạng thái là vô minh giác ngộ thì mặc định con lập tức sẽ là vô minh đây thì quen rồi đúng không? Nếu con cho phép trên đời có một trạng thái là quên và nhớ thì con sẽ lại con là quên vì quen rồi quên quen rồi thì đúng không?
Đúng
có nhớ quen đâu. Nên chỉ có hai trạng thái thôi thì lập tức con sẽ chuyển sang con sẽ ở cái trạng thái tệ nhất luôn.
Quên và sai
đúng không?
Thưởng được rồi. Thưởng được thường tiếp
tiền con con cho con đề xuất đi
đề xuất đi 100 à. Đ à 75.000
chị thô
thô
đúng suy nghĩ thì chắc ch có
đã xác định đã không xác quyết được có hai một trạng thái thì nghĩ là có hai trạng thái trở lên
đã lên thì chắc chắn con sẽ con sẽ luôn mặc định mình trạng tệ hơn
tại vì trải nghiệm con nó có nó có xịn đâu thế con đã không xịn rồi bây gi có lựa chọn là mình chọn là thế kệ trải mình nằm ở trận loại nào
thì một cách một cách tự nhiên con chọn cái tệ nhất rồi cái tệ rồi em em để rồi sư phụ rồi
vẫn như vậy nó sái với sự thật Nên là bây giờ tất cả con ưu tiên bây giờ là sau khi biết đầu dây biết cái thiền nó đúng đã. Vì mình sắp quyết trên một trạng thái thì chá chẳng hay gì thể thiền mới ra được
chứ nếu không thì chỉ là cái hồi
cái hồi hồi thiền pro ngày xưa thôi là kiến thôi là cù đất
con xác quyết sắ quyết vào đất chứ không phải xác quyết vào sổ đỏ như ngày xưa nữa. Xác quyết trên một trạng thái cái trạng thái con phải trải nghiệm được một cách rõ ràng và dễ dàng. Ừ thế là gọi là để sắp quyết chung và trạng thái thì nghe thì dễ nhưng mà con bước đầu tiên là cái thiền pro của con ấy
nó phải rõ ràng sau đó là dễ dàng đấy đầu tiên là rõ ràng đã sau đó thì có thể ra làm quen dần để nó thành dễ dàng không dễ dàng thì cũng không xết được đâu. Thì sau đấy có sắp quyết à hóa ra tất cả các trạng thái đều là trạng thái này thôi không có trạng thái nào khác cả mỗi trạng thái này thôi tất cả lúc này mình gọi là trạng thái buồn khổ vân vân vẩn chất nó chính là trạng thái này đấy ở trên cái hình tướng là buồn cổ thì ở dưới nó sẽ này. Ví dụ như xem phim ở m ở rạp ấy thì trên ở trên cái cái cái hình tướng của nó là chàng tay cô gái ở dưới là màn hình tivi. Đấy là từ sáng đến tối con chỉ có một trạng thái thôi. Vì thế nên tất cả thì gọi là quên này đúng không? Thật hành tốt, không tốt vân vân ấy nó vẫn là trạng thái này hết. Nhưng mà sắc quyết ở trạng thái khác với sắc quyết ở nhận thức là con trải nghiệm con nghĩ thế xong con ngủ xong xong con chơi thoải mái. Đúng chưa? Mà con phải thấy nhìn kinh nghiệm Con ờ nhở vẫn chạm thá này thôi. Ở nhở vẫn chả hai này thôi. Th là sắc quyết trên một trạng thái sắc quyết s một trạng thái đấy. Viết luôn rạng rỡ mỗi phút giây. Tất nhiên thì con không dùng từ biết dạng dữ m phút giây nữa đúng không? Con dùng trải nghiệm giác ngộ đấy. Nhưng mà bản chất là cũng là một thứ thôi. Và con dùng từ là đang là trạng thái đang là thôi nhưng mà cái quan trọng cái từ gì không quan trọng nữa? Ngày xưa từ nó quan trọng bởi vì con không biết chẳng hay chẳng ai gì các con. Từ căn bản là đến giờ bắt đầu mới biết chẳng hay chẳng ai gì. Đúng không? Bây giờ bắt đầu biết là chẳng cái gì, bắt đầu thiền được cho trước đây có biết chẳng cái gì đâu. Sự đổi đổi giọng phát là con coi như là
từ đầu
con bừ đầu luôn từ đầu
đúng không? Nhưng mà bây giờ sụ đổi giọng con không sợ nữa thì đổi gì thì đổi nó không thể có hai trạng tuyệt đối được. Nên chắc chắn cái chụ nói nói gì nó vẫn là cái trạng thái này thôi. Cái mà có sắc quyết thôi. Đấy là sự khác biệt lớn đấy. Thì thế trước mắt yêu cầu đầu tiên là thiền đã. Thiền cho nó ngon. Thiền để hiểu thế nào là có một trạng thái này thôi. Đấy, vì thế nên là cái đoạn nãy không thể có đoạn quên trong thiền. Nếu con vẫn tin được gọi đã quên một lúc nữ là con chưa sắc quyết một trạng thái đúng không? Không thể quên. Nếu quên phải có hạng thái con thiền và con thấy rằng là chỉ có trạng thái này thôi. Không có quên quên nhớ nhớ gì hết. Quên và nhớ là cái hình tướng hiện ra nhưng nó vẫn chẳng hấy thôi. Đấy s một trạng thái ví dụ gì đang là đúng không hoặc là trải nghiệm giác ngộ trên một dạng hai và nhắc lại là cái xác quyết này xác quyết trên cái kinh nghiệm về trạng hai đấy chứ không xác quyết về lý thuyết về trạng hai đấy xác quyết sơ n một trạng thái biết luôn dạng giỡ mỗi phút giây nữa thì chữ trong này có chữ mỗi phút dây cho thấy là nó là một trải nghiệm thì nó không gì biết loạng rỡ gì mỗi phút giây sau đó mới đoạn có loại là ngay giữa thời gian luôn hoạt động Đại định tự nhiên tự hiển sau đấy rồi con mới có hiểu thế nào là ờ nhở thế có có bao giờ rời khỏi thẳng ngay đâu mà không phải đại định đúng chưa đại định có định không cố gắng được đại định còn có định phải cố gắng thì chưa đại định đại định nó đại định không cố gắng th còn c tự nhiên nó có mà không cố gắng thì gọi đại định giống đại giác ngộ ấy tự nhiên nó có không cố gắng thì gọi đại giác ngộ thế con cần làm mọi cách để pháp duyệ trên một đấy đoạn này rất là quan trọng đấy. Lấy chức một trạng thái khi mà con sóc chức một trạng thái rồi thì các sự cố gắng sẽ dần dần sẽ không còn cần thiện. Giống như là mình đang ngồi đây mình đã xác quyết đây là đây là trải nghiệm giác ngộ rồi thì một suy nghĩ hiện ra mình không phải cố gắng kiểm tra hay là cố gắng xem nó là cái gì không một tí có nào luôn tự nó bị nuốt vào cái trải nghiệm bộ luôn đúng không? Mình không cần đi bước kiểm tra Đấy thì đấy là cái lợi của sác quyết trên một trạng thái sắp quyết sơ lên một trạng thái thế còn như thế là hỏi thiền rất nhiều thiền đủ nhiều để con để con dễ dàng rõ ràng và dễ dàng
sau ra đời bản chất là nhớ về nó vẫn nhớ về trạng hay đấy à nói đây này ra đời ấy ví dụ bạn nào thì 100% rồi thì ra đời nhớ chẳng hay nói này hay Nhớ đây là trải nghiệm lại đấy. Nhớ đây chính là trải nghiệm nó đấy. Nó này trải nghiệm đây này. Ơ nó thế này tại vì cái dấu hiệu của cái trạng thái là gì? Là cái gì bên trong nó chính là nó đúng không? Nếu mà con trong thứ thật thì không thể gọi trạng thái được rồi. Con chỉ một thứ đấy thật thôi. Tất cả các hệ bên trong nó là nó đấy. Thì ok. Đạn bây giờ là Những ai chưa được 100% thì phải lên 100% rồi bắt đầu vào đời và nhớ và phác quyết là một trạng thái rồi. Cái trạng thái mình trải nghiệm trong thiền ấy chính là trạng thái duy nhất có thật trên đời này. Có thể tồn tại trên đời này. Dấu hiệu của nó là cứ cái hiện ra trong nó thì tan vào nó đúng không? Chính là nó luôn đấy. Thế mình quên cái đấy thì mình nhớ lại trong đời ấ quên mất thằng đấy rồi thì mới nhớ lại nhưng vì mình đã có trải nghiệm thiền dễ dàng và rõ ràng rồi th dễ nhớ lại nó không khó khăn nữa nó bắt đầu dễ dàng hơn bắt đầu từ dễ dàng cho dễ dàng nên là thiền giờ quan trọng luôn đấy vì các con tất cả các con đều cần ngượng lấy đây thiền rất quan trọng đúng không thiền là tối quan trọng V ba kiến không ăn thua nữa rồi. Nếu không trải nghiệm được cái đấy thì con sắp quyết thêm cái gì?
Suy nghĩ thêm cái suy nghĩ thì làm sao lại ra khỏi suy nghĩ?
Làm sao ở cái trạng thái ngoài suy nghĩ bây giờ
con dùng cái ngoài suy nghĩ nút suy nghĩ thì được làm sao dùng cái suy a nút suy b
thế cả ngày con sẽ suốt ngày nếu mà con không biết được ấy cả ngày xốt ngày con đấu tranh suy nghĩ con sẽ hết bác bỏ suy nghĩ này bác bảo s khác có con tim bố mẹ quê có thật không bảo không gì có thật con sẽ bắt đầu nghĩ có thật chứ nhỉ có trải nghiệm thôi thế nếu bằng chứng con đã lạc khỏi trạng thái rồi đúng không Xong sau này mình tin nhiều thứ thật thế nhỉ? Không được. Thế sai rồi phải chứng minh là không thật chứ. Đấy chứng tỏ là con chưa qu được một trạng thấy.
Đấy thì con chỉ là người đang đang kiến thôi, đang tư thôi không xấu. Không xấu thế nào nhá. Nó chỉ cho con thấy rằng con chưa xác quyết trạng thái chứ. Nếu con cần tư phải tư chứ.
Vâng.
Nhưng mà vấn đề là như thế chứng tỏ con chưa đặt yêu cầu. Con chưa đặt cái yêu cầu s trạng thái để đạt được cái đấy một là thiền gia hồn ạ. Để biết cái trạng thái mặc dù xác huyết là trạng thái gì. Đúng không?
Vì là quái có từ nào mô tả đúng về nó tự đang là thì một từ th mà làm sao lại ra đúng cái sụ nói được không có từ nào mô tả đúng với nó được đồng ý chưa không thể dùng từ nào được nên sụ dùng rất nhiều từ v có từ nào đúng đâu con chỉ có trải nghiệm nó rồi thôi sau đó con nhớ về nó à thực chất không cách cái gọi là cái ph Ámán mình đang dùng là sai rồi. Một suy bay ra tin mọi thứ có thật xong rồi dùng một suy khác để gạt bỏ cái chữ vừa xong sai bén rồi mình không thể tu được chế tư thì được đấy gọi tư văn tư tu thấy là tư rất là phải tu văn là nghe sụ giảng tư là tất cả các con đang nghĩ giờ này con tu là con phải tẩn trạng thái đấy thì con quay về trạng hai đấy việc lúc đấy con là phải thay vì việc đánh nhau suy nghĩ thì con phải quay về trạng hai đấy mình xong là mình nghĩ như về bà quê rồi nghĩ về công tuyệt ấy nhở lúc đấy thì việc mình phải nhận ra là à nghĩa là mình đang không ở trong trạng đ mình đang quen mất trạng hai đấy chứ không phải là mình lại dùng suy nghĩ đánh nhau tiếp để xem là thằng suy nghĩ nào thắng nó chỉ là dấu hiệu cho con thấy rằng là a tại sao mình nghĩ nhiều thế là mình đã quên mất chạng hay đấy thế thì giải pháp phải là quay về trang đấy hay là gọi là đây một đống chị khác để đấu trên đấu quay
thế muốn quay về trang đấy thì phải gì
những kinh nghiệm nhưng mà phải có biết nó là cái gì đã Đúng rồi, vẫn là cái này đây mà vẫn là cái mình nó thiền suốt mà có gì mới đâu. Đấy giả sử con thiền không đủ hoặc là con thiền ch lượng thì làm sao mà con sáp quyết được con chỉ có thể lúc đây đánh nhau thôi. S a đè s b đánh mãi thấy bất lực luôn đấu sĩ tin thật nó gấp mạnh gấp 10 lần suy nghĩ không tin thật trăm lần ít giải pháp duy nhất là quay về nhà trạng hay đấy còn tất cả các giải giải pháp khác pháp khác khác là vô dụng. Đúng không? Hôm nay bắt đầu một số người trăm là bây giờ có vẻ ngon rồi đấy. Có vẻ biết thế nào là lễ độ rồi đấy.
Lễ hội lễ hội đấy.
Lễ là lễ hội đấy đúng không? Lên 100 rồi. Khá khá rồi. Trên 100 thìể làm th đã mình phải mình phải dễ rõ ràng và dễ dàng. Đấy lý do 100 là vì nó rõ ràng và nó dễ dàng. Thế thôi chứ giờ chín mấy cũng thể Thầy ok rồi nhưng mà chưa đủ thăm đi đã không khó đâu con đừng ngủ gật là được chắc chắn luôn nếu con đã biết thế nào trạng thái đấy thì con không thể ra hỏi đấy được sự ngủ gật ch ngủ gật thôi còn làm sao ra được ngủ gất thì tỉnh dậy con sẽ mất một cái mất mấtc định còn nếu mà con không gật thì con định từ đầu tu nhỉ? Thì cái phá nó chính là suy nghĩ bây giờ cái suy không phá được nữa. Thế là sao ra bây giờ? Cái phá trạng thái đấy là con tin một cái suy nghĩ là đây là cái gì đó không phải là trạng thái đấy. Nhưng mà suy hiện ra phát bị nút luôn đúng không? Cái sóng trong biển thì nó phải là tự nhiên là biển. Khi biển nhìn ngọn sóng thì ngọn sóng mặc định là biển chứ không phải là ngồi nghĩ một lúc để nó thành biển. Vâng.
Nếu con ở vị thế biển thì nhìn vào sóng nào thì sóng đấy biến thành biển không? Thế là cái khó nhất và quan trọng nhất bây giờ là mặc định được trạng thái là nhất. Xưa nay sắp quết xương nay một trạng thái là trên đời chả có cái nào khác. Có bao nhiêu suy nghĩ thì nó là biển thôi. Đấy. Có bao nhiêu gì thì nó là biển thôi. Thì thôi rồi cái cứ thể thử xem thế nào đúng không?
Không thể nào mà ép thúc ép được. Nhưng mà tốc độ là nhanh rồi. Bây giờ 60% là min rồi. Nhanh rồi. Vì thế trong thiền nó không phải cho phép những cái kiểu suy nghĩ là tôi đã lỡ quên không được không tôi lỡ quên đâ giờ cả không cho phép đấy nữa. Ngày xưa cho phép thì không cho phép nãy giờ mình lỡ quên chuyện lỡ mới đúng
mình không thỏa nghiệp với suy nghĩ nữa vì mình thế là mình thời có nhiều trạng thái rồi hay là ít nhất là trạng thái quên nhớ sắ đây hai trạng thái rồi nếu lỡ quên thì lỡ quên đây chỉ là cái trạng thái này thôi Nó có cái vỏ lỡ quên nhưng mà nó chỉ là đúng không? Nó hình tướng lỡ quên. Như vậy đây có hai vấn đề nếu mà đi sâu hơn có hai vấn đề. Thứ nhất là mình đã xác quyết rằng là không có gì ở ngoài kinh nghiệm chưa? Ở ngoài nghĩa là tồn tại độc lập với kinh nghiệm chứ không phải ở ngoài nghĩa là nghĩa là không nhận ra đâ nhá. Ở ngoài nghĩa là độc lập vinh nghiệm thì gọi là ngoài thí nghiệm chứ không phải là ở ngoài thí nghiệm không nhận ra thí nghiệm mà chứ ở ngoài hiểu ở trong nghĩa đen là ở ngoài người ta không hiện ra trong kinh nghiệm không có tồn tạng là Vì thế khi hiểu đấy thì không th có gì ở ngoài thí nghiệm ở trong kinh nghiệm kinh nghiệm mình nó tiền sạch. Đ bước đầu tiên bước đầu tiên để hướng cái đoạn tiền 100% ấy là con có một cái nhận thức đúng khi nhận thức đúng ấ thì con sẽ thấy rằng không thể có gì ở ngoài kinh nghiệm nghĩa là không tồn tại độc hợp với đấy với kinh nghiệm mình trở nên sống không sạch luôn sạch bóng sạch bóng vật luôn nhận thức đúng làm cho kinh nghiệm trở lên sảng thạch hay là gọi là chống khổng nữa thạch trong từ Trong trong trong a đại đoàn tiện dạng dùng sạch rất nhiều thanh tịnh đấy. Thanh tịnh dùng thanh tịnh ch sạch đấy hoặc là không thì không chống không. Nếu không có vật thì chinh nghiệm có phải là thống hiện ra thôi nhưng không vật gì hết đúng không? Thế đầu tiên đã hiện ra khu vật đế Bao gồm cái hiện ở trước mặt cái không hiện trước mặt sạch rồi. Sạch nó chẳng có vật gì ra trước mặt thì cũng chẳng có vật gì không ra trước mặt thì càng không vật gì cả. Đấy là nhận thức nhận thức là dế ghế được chưa cần nói về thiền đâu nhận thức thực sự đúng thì nó ra nó sẽ ra được một cái cảm giác như vậy. Ngay hiện giờ này thì nó vẫn sạch. Sạch bóng thủ sạch bóng vật. Đấy thì nhận thức đúng ra được ra được cái cái trạng thái là hiện ra thôi nhưng vẫn sạch trơn chả có vật gì hết. Lúc đầu vẫn phải làm sạch kinh nghiệm đã các bạn. Tiền không tốt thì vì kinh nghiệm nó không sạch tiền không tốt thình kệu nó sẽ không sạch thì muốn đánh nhau kệu nó không sạch đánh nhau cái thứ có trong nhiệm còn sạch thì đánh nhau cái gì? Đấy giờ kinh nghiệm nó không sạch nó phải ngồi đánh nhau cái này kia trong kinh nghiệm tức là nó không sạch sách tô chá biết đánh nhau cái gì cả luôn đấy thì đầu tiên con phải đến ý kiến đấy có ý kiến sâu sắc để con để con nhìn được lúc và thế giới con hiền ơi nó sạch thế này cơ mà sạch đế đánh nhau cái gì bây giờ nhỉ đúng không H Thì khi con có một cái kinh nghiệm sạch và nhận thức đúng kinh nghiệm sạch thì hiện ra nó không đi kèm có vật. Kinh nghiệm luôn luôn sạch nên là hiện ra nó không tương đương có vật. Con có một kinh nghiệm rất sạch nó chỉ hiện ra chuyện ra thôi. Cái đấy thì suy nghĩ nó hiện ra bảo là có vẻ ở quê có vân vân ở quê con không bị theo đâ nữaấ không có kiến đấy thì con sẽ theo con không không con không thể nào thoát được đâu nếu mà con không có ý kiến đủ thì con sẽ theo thôi mẹ quê có thật mà đúng không công việc ngày mai có thật tự nhiên phải ngồi nghĩ lúc đấy chứ Như khi con nhận thức nó sạch thế này thì tự nhiên suy nghĩ nó chỉ còn nó chỉ còn là hiện ra thôi. Nó không còn có nghĩa là có cái thứ đấy nữa vì con đã sạch rồi mà khi con kinh nghiệm sạch rồi thì nó không thể có vật che nào được kể cả vật ở đây nó không ở đây đúng không? Kinh nghiệm sạch chống không sạch ra chống không đấy thì làm sao sạch ra sạch sạch sạch sạch bóng quần thù đấy sạch và trống không thì làm sao cái vật nó nó chui vào được dù nó ở trong kinh nghiệm ngoài kinh nghiệm thế mẹ ở quê không Chùa được mà mà mẹ trước mặt mình không chùa được. Cả hai đ không chua được kệm sạch được vì có có l nhận thức rằng là có cái gì ngoài cái hiện ra đâu. Hiện ra có tương đương với có vật đâu mà lại phải mà lại có mẹ ở quê hay mẹ đấy. Đấy cùng một cái cái sự sạch sự không vật chống không đấy thì con không ngại chuyện là có mẹ ở đây mẹ ở quê nữ cũng giống nhất nhau. Nó không còn quan tâm là có mẹ mẹ trước mặt hay mẹ ở quê nữa giống nhau. Lúc đấy suy nghĩ mới trở về. Cái trạng thái chính của nó là suy nghĩ được là chỉ là hiện ra được á. Còn nếu mà con tin nội dung của suy nghĩ đương nhiên nó không phải hiện ra nó phải là suy nghĩ. Nó phải là nội dung của suy nghĩ. Là cái sạch này quan trọng lắm. Cái sạch đây là trống không. Sạch đâ không phải là không phải là sạch sẽ đâ mà không phải là kiểu như là sạch à tinh
không phải là của sạch bẩn đâu mà là sạch không có gì hết.
Hết sạch hết sạch hết.
Sạch
sạch hết vật đến mức là Trong kinh nghiệm không thể có được ngoài kinh nghiệm không quan tâm là trong ngoài kinh nghiệm nữa nó vẫn sạch mà
không có đâu cả
kinh nghiệm con là sạch nên là không có vấn đề nữa đây cái nhận thức còn rất quan trọng khi con không theo suy nghĩ nữa thì con có một cơ hội nhìn thấy bạn của suy nghĩ. Còn nếu có theo nó thì c hội đâu. Theo nó b đánh nhau nó cũng là theo nó. Theo nó không nhất là phải nghĩ theo nó đâu. Đánh nhau một trận thì cũng là theo gì nữa đúng không? Cánh này chứng minh được nội dung mày sai thì l theo rồi đúng không? Tao chứng minh là mày sai chứ là tao lại theo mày chắc là còn gì nữa à. Tại sao nó lại chứng minh nó sai. Đầu tiên nó một cái sự sạch trong nhận thức ấy sạch kiểu như Vũ Toàn là chưa sạch sẽ chơi sạch nên là ông sẽ ngồi rất có rất thứ để để chiến đấu sạch thì nó logic nó đơn giơ giản hiện ra chở hiện ra không thể có cái vật gì được logic đơn giản của sạch cũng như thế thôi. Đấy mình mình xoay đấy đủ m đủ mạnh đến thành ch thế sống không đó chứ đâu có gì khó đâu. Hiện ra thì hiện ra không thể có suy nghĩ được ví dướ và suy nghĩ làm sao có suy nghĩ được nó hiện ra chẳng hiện ra thôi có quái không thể có vợ con có suy nghĩ không có cái gì được hiện ra chẳ hiện ra không phải đi phá thứ một như vũ toàn tại sao phải phá suy nghĩ riêng rồi phá rồi phá v Huế riêng con luôn làm gì hiện ra chỉ hiện ra vì thế này không thể có bất kỳ quái d ra được đấy không thể có suy nghĩ hay có bất kỳ gì khác khi mà con có nó một cách một cách gọi là đâ không nhịn đấy không nhị l đúng rồi đấy đây nó sạch sơn hết chứ không thể đi phá từng thứ một xong rồi mỗi cái mới đối xử một kiểu một logic đủ mạnh là nó phá được hết Nó hiện ra chở hiện ra không thể nó hiện ra là có cái gì được nên kinh nghiệm mình lúc nào cũng là chống không hết hiện ra mà không có vật gì hết thì gọi là chống không sạch đến mức là và vì lúc đấy mới thấy rằng là không thể có mẹ ở quê được mẹ ở quê hiện ra ch hiện ra sao lại có mẹ ở quê không có mẹ đây và không mẹ ở quê đều đều dùng một c logic hiện ra chuyện hiện ra thì không thể nói có mẹ ở đâu bất kỳ đâu được Đây quê đ giống nhau mà đ nguyên tắc mà hiện ra chển hiện ra thì sao nó mẹ ở đây không mẹ ở quê được hay mẹ ở vũ trụ này được đúng không nhở cần gì đây với quê khác có gì nhá hiện ra chỉ là hiện ra thì không cần quan tâm mẹ đâu vậ không có mẹ chắc tương tự như vậy suy nghĩ không có suy nghĩ lúc nãy bây giờ nó hiện ra chuyển hiện ra thì không thể có cái suy nghĩ nào để bây giờ lúc nãy được Việc đầu tiên là con cần có một cái kinh nghiệm sạch sạch trơn được chưa ạ? Chỉ hiện ra thôi mà không cần gì hết sạch chơi con cần có cái nhận thức về về sự thật và sau đấy thì con cần bằng chứng của nó là con có một cái nhận sạch trơn có nhận sạch trơn cộng với nhận thức đúng thì khi suy hiện ra bảo là có mẹ ở quê mai phải rút công việc đấy đầu tiên là con sẽ bớt bị theo suy nghĩ vì con đang sạch trơn sao lại c thấy được con vào trạng thái sạch trơn đấy thiền đấy thì nó sĩ nó bảo bảo thế con tự không heo nó nữa ở ngoài tr đấy đời thì con vẫn theo thì kinh nghiệm đời con chưa thấy trơn mà ví dụ ngồi đây thì có sư phụ các bạn chứ không phải chơi nữa nếu mà có bạn thì đương nhiên s bảo là có mẹ ở quê tin đúng không nên trước mắt phải tiền con vào thịch sơn nữa nó chung nó mô tả đi dưới dưới lên đấy đi dưới lên là như thế đấy chứ ngay đầu chưa có chưa thể có cái Thế xác quyết một trạng thái đâ tại vì đ đầu trình độ thấp saong xác quyết được thế muốn xác quyết phải trải nghiệm nó đã trải nghiệm dễ và rõ đã nên là lúc đầu chưa có đâu nên bảo một số bạn là vào đấy ngay là chịu rồi đấy mặc dù sự giảng kiểu đấy nhưng mà chắc nhiều người không nghe được vì chưa có cái đấy cách đây một thời an không hiểu hết lời sư phụ thì con đã có gây đâu mà hiểu.
X nói biển biết nhưng con có biển đâu mà hiểu con này có biển còn cái sự đang nói là đi dưới lên này là đi để Lộ trình
lộ trình để có biển biết biển nó là cái gì chứ chưa có đất mà mình bàn đất là sao bán được cả đời tôi chưa sờ làm đất nào giờ có đất là thế này đất là thế kia con cá bảo với con con rùa rồi ôi không khí trên trời bờ dễ chịu lắm họ ông tán phép với nhau nhưng mà sao con cá nó hiểu nổi cái gì nó bò đâu rồi đâu nó phải mắc cạn một lần đã nó nhảy lên chờ một lần đã đúng không Nên trước đây không hiểu sụ dễ hiểu thôi vì sụ nói gì thì nói về biển có con chết biển là cái gì hết.
Nhưng bây giờ bắt đầu có một số bạn 100% là biết rồi. Biết biển là cái gì rồi. Không 100% nhưng mà biết biển là cái gì rồi đúng không?
Con quay lại câu chuyện ta nói dở đi. Dưới đây là như thế. Dưới đây là mình có một cái nhận thức đúng. Xong mình có một kinh nghiệm sạch. Sạch đây là chống không. Sạch đến mức là mình không thể thấy có gì trong kinh nghiệm hoặc ngoài kinh nghiệm được. Đấy. Đúng chưa? Không thể có cái vật gì được ngoài hiện ra này được. Đấy là sạch đấy. Sau đấy một mí thiền chưa có đấy không thiền được đâu. Sau đấy chỉ ngồi đánh nhau th sao thiền được. Bắt đầu thiền bắt đầu thiền. Khi bắt đầu thiền thì suy nghĩ bắt đầu thiện đã nói là có ngày mai phải làm việc thằ kia phải làm gì đó đúng chưa? Nói và sai lầm của con đánh nhau suy nghĩ đấy. Con đem đúng cái tư ra để đánh nhau lúc song lúc kia. Sai lầm là con ngồi Nghĩ một lúc để nó không thấy nó đúng. Mày nói sai rồi làm gì có cái thứ đấy. Đấy nó đã sai lầm rồi. Thế đế sao ngồi thiền làm gì cứ ngồi tư là xong. Phả sao phải thiền đúng không nhỉ? Đ sai lầm này.
Sợ quá. Ờ sợ quá. Thấy có vật thấy sợ quá.
Quá
đấy. Con chỉ nhìn vào kinh nghiệm sạch của con thôi.
Nó vẫn sạch.
Cho dù sinh quả thế nó vẫn sạch. Tức là minh chứng cái việc là không thể có thô nói được. Nó bảo cái bàn trước mặt thấy nó bảo có cái bàn trước mặt kinh nghiệm chỉ có kinh nghiệm hiện ra thôi. Cái bàn nào đúng chưa? Xong bảo không có trên mặt các bạn ở quê thế thì có con nhìn kinh nghiệm con chỉ có hiện dài thôi. Nó bảo bạn ở đâu thì bạn thì con nhìn kinh nghiệm ấy nó chưa có hiện dài thôi. Nếu có bảo bạn ở quê rồi mẹ ở quê vân vân thì nó đều bị nếu nếu có nhu kinh nghiệm ấy thì nó đều bị đánh bật bánh bật đánh cái suy nghĩ đều bị đánh bại hết đúng không? Vậy Như hành vi của con là hành vi nh kinh nghiệm chứ không phải hành vi là ngồi đánh nhau với mày nó bảo có vẻ ở quê mình chứng minh nó không phải. Thế nó nói 100 câu mình chưa kịp nói một câu nói thêm 99 câu nữa rồi. Ai thắng bây giờ
thắng rồi đúng không? Được con là nhìn lại vào kinh nghiệm con v sạch đấy. Thấy sạch đấy nó bằng chứng thấy là nó nó linh tinh nên việc của con ấy sai lầm là đánh nhau suy nghĩ nhưng mà đúng là nhìn nó kinh nghiệm lại thấy kinh nghiệm sạch như thế đấy. Thế lúc đấy suy nghĩ nó mới trở về trạng nói đúng của nó chỉ là một cái hiện ra thôi chứ nó không phải là cái nội dung đấy đúng. nữa chả nghĩa gì cả. Sai thôi mà. Đấy đấy là suy nghĩ hiện ra. Nếu suy nghĩ thạch hiện ra thì tất cả thứ khác thành hiện ra hết. Bởi vì thứ khác chỉ còn giá trị khi mà ch nói đúng thôi. Những thứ nhà cử cây cối chỉ có thật khi mà tống giống như suy nói đúng. Còn sự vừa nói không đúng phát là nhà c g c gỗ chả thật luôn. Nên là x cứ giản đi lại suy nghĩ như thế vì xử lý cái thằng suy nghĩ đấy xong là thế giới nhẹ nhàng đấy. Mà cách xử lý nó rất đơn giản không hề đánh nhau một chút nào. Mày nói theo như trải nghiệm tao trải nghiệm thấy chả có cái thứ mày nói thế là mày linh tinh rồi thế mày chỉ là mày chỉ là hiện ra thôi chứ là quái đấy và nếu có làm được như vậy thì con mới đến được cái chỗ tiếp theo đấy là ờ hóa ra chỉ một trạng tháng đấy tại vì số cái gọi là nhiều trạng thái đến từ đâu
nó bảo là lúc nãy và bây giờ lúc nãy quên bây giờ nhớ nhưng toàn là nó hết nên là khi mà con muốn l nói Con nhìn trải nghiệm con lấy sạch sẽ chống không thì bắt đầu cứ mỗi lần sau một lần một ít như vậy như con này a một chút là mày nó linh tinh rồi mỗi ca thiền có một chút a mỗi ca thiền sẽ thêm một a một chút a linh tinh rồi vì con có con tin nó quen rồi mà nên bây giờ mỗi lần con thấy nó sai con thấy a là chắc
đấy như vậy con phải có nhiều lùng nhiều lần là nó nói xong nhìn nó trải nghiệm chống không sạch sẽ con có à nó linh tinh rồi a ha đến lúc nhất định thì con bắt đầu suy nghĩ nó mới trở thành cái thứ chỉ là hiện ra thôi. Một buổi thiền trước đó hay đâu. Phải nhiều buổi thiền hiền mới có cái đấy. À thế suy nghĩ chỉ là hiện ra thôi mà suy nghĩ hiện ra tất cả khác hiện ra hết. Nhấtn
chuyện
lừa mà nó lừa tầ thế mà nó vậ
đúng không? Thế con trước đây con tin rất nhiều vật, rất nhiều trạng thái
là do con tin đấy. Bây giờ nó hết nói như vậy nó hết tin. Con nhìn vào trải nghiệm thấy ử nó chỉ một trạng thái thôi. Đúng không? Đấy nó là từ xưa nay chỉ trạng thái thôi. Đấy là khi con rút cứ luận được như vậy là do cái sức mạnh suy nghĩ đã yếu đi rồi. Cậu đã nhiều lần thấy trong trong buổi thiền là thấy suy nghĩ chỉ là sống không thôi. Hiện ra suy nghĩ chỉ hiện ra chứ nó không có thật là sống không đấy. Thì con sẽ có cái ngày hôm nay một số bạn thấy có ngày hôm nay là bắt đầu ở nhỉ. Thế đúng là xưa nay một trạng thái chứ mới có giờ có hai đ vì hai là xung ý bảo còn lúc nào cũng là chống không sỏ hiện ra đúng không? Lúc nào đang làm đừng có dùng từ gì dùng.
Lúc nào đang làm, lúc nào chống không sá tỏ hiện ra, lúc nào cũng trải nghiệm giác ngộ. Cái từ đấy không quan trọng nữa có bắt đầu trải nghiệm rồi.
Thế mà bảo là không có hai thứ đấy. Có nhớ vào quen chết mấy linh tinh rồi đúng không? Thế thì đang mô tả quá trình đi từ dưới lên khi mà đi đến đây đi đúng cách từ dưới lên này thì con bắt đầu mới có cái hệ tin là chỉ một trạng thái thôi. Chỉ có trải nhữ giác ngộ thôi. Thì khi đấy rồi thì có đời được. Chỉ số đời con thấp thì con chưa có cái đấy sao và đời được. Và đời con đã con đã xác quyết được một trạng thái đâu. Và đời nó bảo hát tin ngay. Còn bây giờ nếu con có xác quyết rồi vào đây con chỉ nó bảo gì bảo con nhìn vào kinh nghiệm trải nghiệm đúng với một trạng thái đây đúng không? Nó bảo giống hết lúc thiền thôi chỉ có đem vào đời thôi mà. Và như vậy cách tốt nhất là Đừng đợi nó bảo xong mới nhìn thế thì thế nó bảo nhìn cái nhìn nhìn nhìn nghìn phát à sao mình không mặc định luôn đúng không? Nhìn xem thực sự nó vô nó ghi sẵn rồi khói về khói phải nghe nó mỗi lần nó bảo nó nhìn mình cứ nhìn từ đầu đến cuối còn th quên thì phải nhìn lại thôi đúng không? Nhưng mà nói chung là ưu tiên nhìn chứ không phải là ưu tiên là nó bảo rồi mới nhìn. tự nhiên không phải từ đúng đâu mà từ chuẩn từ là ưu tiên là vì cái trạng đấy trạng là không phải trạng nhìn còn là trạng đấy không phải nhìn vào trạng ai đấy
ưu tiên là yên trải nghiệm là gọi gọi nhìn để cho mình mình hiểu bắt đầu phải nhìn cái thôi bản chất Tức là trải nghiện thấy con là ai con nhìn con là ai
con là ưu tiên la cái trạng đấy sau khi trong thiền con đã biết nó là cái trạng ai gì rồi thì trong đời phải ý tiên la khi con là thế đấy thì tất cả thứ khác biến thành nó hết rất yên tâm sơ này chỉ có cái này thôi cái này thôi đ vào đời mà mình không làm thế được vào đời đâu. Cứ phải nhìn trăm phát, nhìn phát thì thì vào đời thế này nó thằng nó là hàng tỷ phát nó đủ có chuyện trên đời. Mỗi lần mình phải lại phải tập tập tập cái gì đó thì làm sao mà tập được vào đời mình nên mình nên là mặc định mình là cái gì rồi mình cứ là
là là thế là là Mặc định
mặc định thành công gọi là
sác quyết sẽ một trọng thái thái được là
sác quyết đây là trải nghiệm đấy sác quyết không phải là nghĩ đâu
vâng sá quyết bằng trải nghiệm thì mới là được
thế mỗi có còn ai đấy mỗi người sẽ có một cái điểm khác nhau trong cái đoạn ph mô tả
đúng không có người thì mới bắt đầu nhìn phụ toàn là mới bắt đầu mới đầu sạch được thôi hôm nay may ra bắt đầu sạch được và vũ rằng nó đế cái cái cách cách Th toàn thầ là chưa hiểu vố vụ đâu. Hiểu rồi thì không cần phải lòng vòng nữa. Tại sao lại tin là có suy nghĩ còn không tin thứ kia chứ không hiểu lịch của tôi rồi. Đó không biết cái dùng logic tôi chứ mới có tin là ơ tôi tin có suy nghĩ còn những thứ khác không tin. Còn logic hiện ra như bác nhị ấ hiện ra là hiện ra sao lại hiện ra lại có vật được hiện sao còn phân biệt suy nghĩ và thứ khác đúng không nhỉ? Điện ra thì hiện ra. Thế tại sao tôi phân biệt ở đâu đây là suy nghĩ có thật với cả đây là cái Tôi phải phân biệt như vậy chứng tỏ sẽ không được cứ đấy. Thế Hồng Nhị rất nông dân Hồng Nhị đâu có phải trải qua nhiều bước như con đâu. Trải qua nhiều buổi phân tích đâu. Hiểu đơn giản sự thôi mà hiện ra thật là hiện ra chứ cớ gì bảo hiện ra là có thật có vật như thế nó không thể có vật gì được. Cơ giả đâu. quá đến mức là không phải không dễ dàng được đơn giản không dễ dàng. Đúng rồi, đơn giản không tương đương với dễ dàng nó quá đơn giản chứ không dễ dàng là nên là vụn không tiêu hóa thì cũng dễ hiểu thôi. Nhưng mà đấy những cái dụ đang nói là cái mà con cần phải đặt các con phải đặt được. hiện ra chỉ hiện ra thôi không thể có cái vật gì được không quan tâm nó có suy nghĩ hay có gì hết cũng không quan tâm là trong kinh nghiệm ngoài kinh nghiệm đã hiện ra ch hiện ra thì không thể có gì trong hay ngoài được không có vật để mà trong hay ngoài muốn trong hay ngoài đầu tiên phải có vật là không có vật thì cái gì đ trong hay ngoài
bảo có ngoài trong kinh nghiệm đầu tiên phải tin có vật trước đã chứ có muốn tin có trong hay có ngoài có phải tin có vật có phải tin có cái gì trong hay ngoài Có đúng không nhở?
Con bảo là vật này trong bánh nghiện dề có vật đúng không? Cái logic này nó phá vật. Phá vật thì nó không còn con tâm trong ngoài nữa.
Ra chỉ gọi là hiện ra nó không quan tâm có. Muốn có trong có ngoại thì phải có vật. Đấy nhớ nguyên tắc thế thôi. Kể cả muốn có thời gian có vật. Thời gian là con con vật vật di chuyển từ đoạn A đến đạn B trong thời gian. Muốn ra bản chất phải có vật nó có thể vật sinh có chỉ đang hết vật còn đang làm thôi. mà cái cái tinh vi hơn rồi con sẽ thấy thôi không có vật trong thời gian đâu. Lúc nãy mình quên rồi mình nhớ phải có cái mình di chuyển thời gian đúng không? Lúc nãy mình cái mình đấy quên rồi cái mình đấy nhớ có phải có phải có vật mình không?
Không vật mình đừng có lúc nãy bây giờ lúc nãy bây giờ là thời gian còn chụ đang nói là muốn có thời gian vật chạy thời gian đi từ con
có cái vật
đấy vật đấy vật mình vật gì
tôi
đúng không lú nãy mình nhớ bây giờ mình quên bản chất là tin có vật trong thời gian
thế còn mất cái hết vật thì mất luôn thời gian chỉ còn đang là thế này thôi không phải nói gì hơn nữa nên là vấn đề con phải sạch sạch sạch là không một vật đấy hệ năng đấy x này không một vật đấy lấy gì những bụi trần đấy Trước mắt là sạch đấy. Tập trung cho sạch đúng không? Nghi ngờ gì nghi ngờ thì phải giải quyết. Đấy giải quyết được khi nào nó sạch thì thôi. Khi nó sạch thì lúc ấy suy bay ra vào có vật ấy nó mới không bị chạy theo, không bị chống lại nữa. Đấy con mới nhìn thấy là à bản chất nó là chỉ hiện ra với con cang sác quyết là chỉ hiện ra thôi. Vì cái phá hệ gian nhất chính cái phá về con sắc đ nhất là suy nghĩ. Bây giờ suy nghĩ nó không phá nữa đấy. Như vậy là sau cái trận cái đoạn sạch đấy là đoạn mà con thấy suy nghĩ không phá được nữa bởi vì nó sẽ hiện ra thôi. Đấy. Còn khi tập tất cả hiện ra rồi ấy thì mới thấy là ừ đúng rồi. Chỉ một trạng thái như nó trong ngọt thền bản chất khác gì nhau. Bản chất thì khác gì nhau. Đây là giác không có thật đúng không? Thì gọi là thành giác cộng nữa ra một kh vật bên trong. Hôm nay có hai cái mới không có phải mới lắm đâu. Hai cái tóm tắt lại. Một là dành cho Vũ Toàn, hai dành cho Minh Ngân. Cái dành cho Vũ Toàn là gì? Là mình phải vững chắc cái logic căn bản. Không có nó mình không thể thiền được vì đã bọ thiền là đánh nhau nếu mà không có nó. Vì đã không sáu quyết được hiện ra mà không có gì thì trong thiền rất nhiều thứ và thế đánh nhau đánh nhau đấy. Vũ toàn là tìm được lực có suy nghĩ dụ thế đúng không? Thế đánh nhau suy nghĩ chắc rồi. Thế là duy vũ toàn. Cái đích thứ hai là dành cho cái Cái logic thứ hai là cái dành cho Minh Ngân Vũ toàn nó là basic căn bản gọi là cái căn bản nhất mà nếu không có nó không thiền được. Đấy còn cái của Minh Ngân là cái logic căn bản mà không có nói không xác quyết trên một trạng thái được. Từ xưa đến nay chỉ có một trạng trạng thái thôi. Nếu con trong thiền con thỏa hiệp rằng có hai trạng thái là con đã bị sai. Đấy vấn đề chính của câu chuyện Minh Ngân chứ còn thỏa hiệp rằng hai hạng thái nó sai. Con đã thỏa hiệp rồi bất chấp trong ngoài thiền nhưng mà do bây giờ các con chưa thể là thực hành trong thành ngoài thiền được nên mình sẽ tập trung vào trong thiền. Trong thiền mà con đã có hai trạng thái là con đã xài Trong thiền con chỉ thể có thể một trạng thái nếu con thấy có hai trạng thái thì giải pháp là gì?
Con nhìn kinh nghiệm con thấy lại thấy cái sạch mà lúc nãy nói lúc nãy cái mà Vũ Toàn chưa có đấy con là kinh nghiệm con thấy cái sạch cái bằng chứng sống nhất trong việc nó chưa mất trạng thái
hiện ra là hiện ra là sao hiện ra là có suy nghĩ rồi có lúc có nhớ quên được
hai cái sự trên nhau như cái thiền mục tiêu của nó không phải để phá cái gì cả nó để trải nghiệm cái cái gọi là chân thực tại hay là cái mình gọi là gì đấy ngộ thẻ giác ngộ mục tiêu của thiền không phải để phá gì nó xây cái thẻ giác ngộ đúng không? Đấy đây là phá vừa thôi chính là mình trải nghiệm cái trải nghiệm đấy trải nghiệm đấy thì mình mới ra được cái đoạn là xác quyết trên một trạng thái thắc quyết sơ đây một trạng thái đúng chưa
đấy thì thiền bây giờ thế còn nếu bạn nào đã 100% rồi tôi thử đưa vào đời thử đưa thôi mà thử thì không khó đâu. Đây mình nhớ lại chứ đây thử không phải là ngồi lại phải đánh đập cái gì cả. Nhớ nhớ về nó nhớ nhớ cái tốt nhất là nhìn trải nghiệm là nhớ ngay đúng không? Nghĩ thì thì chưa nhớ được nhưng mà nhìn trải nghiệm là thấy nó vẫn là một trạng thái này thôi đi đâu? Hôm nay con lại quá tin rằng có nhiều trạng thái quá quá lắm rồi đấy. Quá quắt rồi đấy. Th đời sống sẽ đơn giản đấy. Không còn phức tạp nữa đâu. Được cái mất thì có một trạng thái thôi. Dụ thế ngày xưa có được mất đúng không? Phức tạp thì nó được mất
đúng không? Đấy bây ông ông dầu có gì khen chê bây giờ khen chê quy về một mối đúng không? Được mất quy một mối. Mỗi người sẽ có một cái vấn đề riêng quy nó Việt mối đúng chưa? Dụ Minh Hải là nghĩ chuyện kiếm tiền trả nợ thì nó sẽ là được mất hay là khen chê?
Vinh nhục đấy. Vinh nhục
thì biết đ lại quy về mối
quy hết về mối thôi.
Còn được thì có trạng thái này thôi mà mất trạng thái thôi. Đấy. Đấy cái hay chỗ đấy cũng được mất nó chỉ là một trạng thái thôi. Ngày xưa có chỉ số là thi hai ngực nhau đấy.
Một vị đấy chính là cái này đấy. Thì thì đo lại cho vui
đúng không? Lo luôn nhá cho vui nhá.
Coi hỏi gì quanh bài thụ giảng không đã đo đi. Và ra bài hỏi này vào xong sự giảng là khá cô động đấy. Lúc con từ lúc đi ăn ấy con đã thấy là hơi băn khoăn lúc sư phụ nói một trạng thái ấy. Tại vì ví dụ như tại chúng rồi khi bây giờ nói sư phụ nói thì là thấy là do trong thiền mình chưa tích lũy đủ cái xác quyết cái đúng rồi mình còn thỏa hiệp rất là nhiều trạng thái bản chất là vì mình còn tin và suy nghĩ quá mạnh ấy mà thì lại là vì mình quá ít
chưa sạch
nhìn cái kinh nghiệm sạch đúng không kinh nghiệm sạch
đúng rồi mình đang còn thiếu kệ thấy là nền máu vẫn vẫn là cái sạch đấy không
thế là nó rất rõ ràng luôn ấy là là biết là phải làm gì
thạch rồi thì không thể có gì trong kinh nghiệm ngài nghiệm
vâng
để mà đ phải nghĩ về nó cả
vâng
nghĩ mà chẳng có nghĩ về v có quá gì để mà nghĩ về đâu nó có gì trong ngạch nghiệm đâu đấy sạch rồi nh
rồi
con nhận thức đúng xong có trải nghiệm có những trải nghiệm sạch
ừ mà thật ra khi mà con nhìn lại thì có những cái ca thiền ấy mình cũng có những cái đoạn mà khi kinh nghiệm sạch ấy suy nghĩ hiện ra mình đâu có bị đánh bạt đi mà thậm chí mình thấy ngay nó hiện ra nó rất là trong sáng thôi nó không bất chấp nội dung nó nói là gì đấy thì thì đúng rồi Thì con thấy là có sáng ý là biết cách làm à ý là không phải biết cách làm là gọi là biết biết hướng chứ. Nãy là con nghe một trạng thái là nghe hơi sợ nhá. Nghe hơi với ý thì cũng chưa đinh đinh được nó là như nào hay là phải giữ hay làại như nào. Nhưng mà rõ ràng nó lại nếu là sự thật thì nó lại phải là tự nhiên lại đị đấy tự nhiên tự hiển bày cơ. Thì nghe nghe đằng nào nó cũng thùng phéo lên thì bây giờ hơn. Vâng. Nhận thức đúng kinh nghiệm sạch.
Nhận thức đúng dẫn đến kinh nghiệm sạch.
Xong rồi. Kinh nghiệm sạch. Kinh nghiệm sạch đủ thì sẽ đến xác quyết trên một trạng thái.
Đúng rồi. Đủ kệm sạch thì nó chỉ có một trạng thái thôi. Nó không còn gì nữa nữa.
Vâng.
Thế nó không sạch thì sao lại lại có thể một trạng thái được?
Trạng thái được. Nó
phải sạch trạng thái
nhận thức đúng kinh nghiệm sạch. Đấy.
Xong rồi.
Xong rồi mới có một trạng thái
thì mới là được.
Đúng rồi.
Một trạng thái xong rồi. Một trạng thái rồi thì mới bắt đầu vào đời mới là cái trạng thái đấy được là trạng thái đấy được chứ đang nhiều trạng thái thì là cái gì bây giờ?
Vâng. Vâng.
Mà một chị Quế bảo là mà cái kinh nghiệm sạch sẽ được confirm và vững chắc hơn trong thiền trong thiền
bằng thiền kinh nghiệm sạch sẽ được.
Lúc nay sư phụ nói ba bước. Đầu tiên là đi nếu đi từ dưới lên ý ba bước thì đầu tiên là nhận thức thật là đúng.
Thứ hai là kinh nghiệm sạch. Tức là dùng nhận thức đấy là nhìn có kinh nghiệm là sạch hết không có gì hết. Thế nhưng mà tại sao dụ bảo mình thiền nhiều thì là phải nhìn thực ra thiền nhiều là nhìn vào kinh nghiệm nhiều mà thì có phải thiền đấy nó sẽ là củng cố cái kinh nghiệm sạch và mình nhìn thấy kinh nghiệm sạch một cách rõ ràng không? Đấy có ba cái sự dự có ba cái là một là nhận thức đúng, hai là kinh nghiệm sạch và ba là thiền.
Sau đấy bắt đầu mới là vào đời sống thì nó sẽ giống giống thế.
Vâng. Đây còn nếu một cái nữa là cái
mỗi lần mà mình thiền thì nó sẽ lồi lên những cái suy nghĩ và mỗi lần như thế mình nhìn vào kinh nghiệm sạch và mình thấy không có cái suy nghĩ nói thì lại là những cái lần a ha a nhỏ nh tích lại thì nó sẽ vững chắc và tự tin dần để nó đến cái đoạn một trạng thái sắp hết một trạng thái rồi ạ
con con phát biểu tí ạ
ừ
ờ ban nãy con thấy có một trước cái phần mà sư phụ tổng kết ấy thì cái phần mà Big nói về một trạng thái là tự nhiên con thấy rất là chạm bởi vì là ờ con thì không bị bị bị vướng về cái suy nghĩ hay là hay là có vật gì cả. Nhưng mà tại sao hai cái phiên thiền của hôm qua và hôm nay thì nó lại cứ giảm điểm ấy thì xong sau đấy đến lúc mà Quế nói là khảo sát trong cuộc sống thì phải khảo sát hai thứ. Thứ nhất là những cái mà như cái mẫu câu mà sư phụ cho ấy thì con tập rất là nhiều với cái mẫu câu đấy. Và mỗi lần tập ấy mà mình nhìn vào kinh nghiệm thì mình thấy ồ a ha thật. Lần nào tập thì cũng thấy là toàn bộ cái cảnh mà cái suy nghĩ nó nói ấ
thì nó toàn bộ cảnh đấy nó chỉ là hiện ra thôi, không có cái gì ngoài sự hiện ra hay là tách hay là độc lập với sự hiện ra hết, khác với sự hiện ra hết. Thì con hiểu nó giống y hệt như cái mặt gương ấy, không có cái gì nó trồi lên khỏi mặt gương và độc lập tồn tại gì với mặt gương. Nó chỉ là cái mặt gương đấy thôi. Thế là đúng là hiện ra, chỉ là hiện ra. Nhưng hôm nay cái Quế nói nó có một cái điểm mà con thấy nó rất là chạm với con. Nghĩa là khi mình phá cái mình tập cái đấy xong thì không khác gì là mình tập cái nội dung của suy nghĩ nhưng mình vẫn quên một cái là tập với chính cái suy nghĩ đấy.
Thế thì mới quay lại. Nghĩa là ngay cái khoảnh khắc mà cái suy nghĩ nó hiện ra ấy, mình không nghĩ là nó là mình không nhận thấy nó cái đấy chính là hiện ra mà mình đã nghĩ là có một vật suy nghĩ là mình đi tập với cái nội dung và cái cái suy nghĩ nó nói về. Thế thì khi mà nhìn vào cái kinh nghiệm thiền ấy thì con mới thấy là hà vào những cái ca thiền mà bị thấp điểm thì con mới thấy đúng rồi. Tại sao mình không xác quyết được một trạng thái? Vì mình vẫn khi mà cái suy nghĩ nó bắn ra lại cái quãng vừa rồi mình quên hay cái gì đấy hay là cái cái trải nghiệm vừa có nó không nó bị mù mờ, nó không rõ ràng, nó không có chống không sáng tỏ rõ ràng như những cái kinh nghiệm một một vài phút trước đấy thì mình đã mặc định mình tin là có cái trước đấy và bây giờ và lúc đấy thì mình chỉ thì con chỉ đi nhìn vào là xem ơ cái nó nói trước đấy thì mình lại phá cái trước đấy phá cuối cùng vẫn là đi xem cái nội dung suy nghĩ nó
vẫn đánh nhau
vâng Đúng. Nó có tan vào cái trải nghiệm này không? Nhưng thực ra không nhìn vào đúng cái mà nó hiện lên hiện ra ngay bây giờ này. Này cái kinh nghiệm đang là này cái suy nghĩ nó nói này này nó bảo là mày vừa quên rồi thì không nhìn thấy cái kinh nghiệm cái suy nghĩ đấy. Đấy chính là cái trải nghiệm giang ngộ chính là cái kinh nghiệm đang làm này này.
Chính cái sĩ bảo mày sai rồi ấy.
Vâng.
Chứ không phải là mày bảo có đúng không?
Đúng.
Mày là cái gì?
Mày sai rồi thì không quan tâm là mày đúng tao đúng hay sao sai mày quan tâm mày là cái gì. Dạ
cũng như một người đ gặp con mà nói là anh yêu em thì con quan tâm anh là ai hay là quan tâm là anh nói đúng hay sai?
Đúng
thì anh trả lời thế nào như em thì quan tâm đến là anh nói đúng hay sai là anh là ai
đấy thì cứ đi quan tâm anh nói đúng hay sai anh nói thật hay không luần quẩn xa quân đúng không?
Vâng chứ còn nếu mà nhìn đúng vào cái kinh nghiệm đang làm
hay là Campuchia thì chết rồi. Đúng rồi. Thì cái kinh nghiệm đang làm nó vẫn luôn sạch.
Anh là anh là Campuchia thì đứt.
Vâng.
Không sạch. Anh không sạch.
Đúng rồi.
Anh phải sạch đã.
Nhưng cái kinh nghiệm về anh thì sạch đấy.
Mình không nhìn thấy cái kinh nghiệm cái suy nghĩ đấy là cái trải nghiệm đang là này nó luôn sạch.
Chuẩ anh. Thế thôi. Xem phim nước miếng chảy hai dòng luôn. Xem phim có thằng đẹp trai mà nó cô hậu gái đấy. Chảy hai hàng luôn. Rước tay sư phụ. luôn xứt xoa đốn cuối luôn ấy. Ôi đẹp trai thế nhỉ. Úi giời ôi mình rung động tay mới nỗi mà nó cỡ đấy gần cỡ đấy. Ý là nếu cái tay của sư phụ mà đ như này luôn thế này đấy. Chảy miếng
trong quan tâm thế anh bản chá anh là gì đúng không? Sao anh ngọt ngào thế nhở? Do anh đẹp trai thôi. Đừng nói nữa, đừng nói nữa. Ngọi quá phải để tốt chứ. Anh là Có thiền nhiều thôi. Cái không thể nào tự nhiên có cái trình độ đấy đâu.
Vâng.
Cộng trình độ mà suy nó bảo xong mình xem nó là ai đâu.
Thói quen mà
vì thói quen mình là nó bảo gì? Chạy theo đánh hoặc là theo đánh hoặc đánh nhau nó luôn đúng không? Con chỉ có thiền nhiều lên thôi. Khi nào con đến trình độ là mày nói thoải mái thì chả sao hết thì là thiền mới là ok. Chưa nói đời nói thiền thế là ok đấy. Đấy thoải mái thì vẫn chỉ thấy ra thế này thôi. Một trạng thái thôi. Rồi trên còn phểu gì nữa không? Anh ơi,
con thấy là ờ nó càng ngày nó càng làm sạch những cái vi tế hơn chứ còn cái khảo sát con thấy cái khảo sát trong đời sống là nó tăng cái độ xác quyết và tự tin ấy. Ờ nó phá cho mình những cái niềm tin rất là cố hữu. Nhưng mà đấy như con vừa phát biểu là ừ khi mình không nhận thấy ngay cả một cái suy nghĩ nó nổi lên trong lúc mình phá ấy, mình không nhìn thấy ngay cái suy nghĩ đang hiện ra này này và mình nhảy nhảy thẳng và phá cái nội dung con của nó thì mình vẫn để sót lại một cái vật là vật suy nghĩ mà mình không hề biết. Và cái đấy thì đương nhiên nó sẽ đi theo vào thiền. Đi theo vào thiền thì nó sẽ khiến cho mình là ờ có những cái chuyện mà nhỏ hay những cái vật thô thì không bị sao. Nhưng khi mà có những cái gì mà tự nhiên nó lớn hơn một tí thì bắt đầu mình sẽ lại theo cái thói quen là mình đi vào mình đánh nhau với suy nghĩ và mình để sót cái vật suy nghĩ. là cái cái đang cái đang hiện ra này nó chỉ là cái trải nghiệm đang làm này chỉ là cái trải nghiệm giác ngộ thôi không có gì khác đấy nên mình sẽ vẫn tin là à mình vừa mới nhận ra cái con sóng này là biển thôi đấy kiểu thế
ừ sát khảo sát xong một con sóng
đấy khảo sát xong một con sóng lỡ sinh sóng thần mình Chị tận đấy rồi đấy. Mỗi một là một cơn sóng thần ào ào.
Yeah.
Rồi đi
thích gì nào? Thích gì nào? Thích gì nào?
Tăng gì nào? Nó đi
gì? thì nó sạch sẽ lại
kinh nghiệm sạch hai điều ấy không hai điều là nhận thức đúng một k nghiệm sạch
ừ có nhận thức đúng kệ sạch kệm sạch
đúng rồi còn lại là việc của nghĩa phân
em cái này sẽ có nhận thức đúng kinh nghiệm sạch nhá rồi tất đây đấy Nhận thức đúng rồi. Chưa đủ phải kinh nghiệm sạch.
Nhận thức đúng kinh nghiệm
th chưa đủ phải tích lũy nhiều kệ sạch nữa.
Tích lũy nhiều sạch
bản chất nó cũng thế
đúng không?
Qua
đúng kệ sạch xong tích lũy nhiều kệ sạch
đây mọi người ơi. Ê
quang các thứ nhưng nó hơi
à thông.
Mời các chị mâm măm tay đàn sóng hơn chưa?
Bây giờ chụp ảnh cho mọi người trên mạng với ạ. Ai có máy ghi rồi đấy.
Anh chụp đi em. Em máy em đang ghi
phụ ơi. Conên phát biểu ạ.
Anh chụp đi luôn
chị luôn tay mọi người đấy.
Ờ phiêu phiêu phu rồi
phát biểu đi ạ.
Con con chia sẻ con con xin chia sẻ cái kinh nghiệm của con đấy ạ. Con thì cũng chỉ 80 thôi nhưng mà tại vì con lúc trước hôm trước thì con rất là vướng nói nữa. rằng không sinh pháp nữa. Nó đi.
Vâng. Thì hôm trước con cũng thấy mình cứ chật vật mãi với cả suy nghĩ ạ. Rồi là thấy mình ép kinh nghiệm thì con cũng thấy là mình vướng rất vướng ở cái chỗ suy nghĩ đấy. Nghĩa là không thể thấy được là cái suy nghĩ nó là cái hiện ra thì nó không thể có suy nghĩ. Đấy. Thì khi mà kiểm tra và tự ngẫm với chính mình thì con thấy là mình vướng nhất ở cái chỗ suy nghĩ và không thể không thấy là không có suy nghĩ mà vẫn tin rằng là có suy nghĩ. Thì hôm hôm qua Hôm qua thì con mới ngồi con mới kiểm tra lại khi mà thấy là suy nghĩ hiện ra và mình liên tục là thấy là mình đang chui vào suy nghĩ rồi chứ không thể nào thấy được cái sự hiện ra của suy nghĩ hết. Hoặc là có thấy nhưng mà nó hiếm lắm và nó khá là chật vật ở cái chỗ đấy thì thấy là mình vẫn còn tin và suy nghĩ rất là mạnh. Tin rằng là có suy nghĩ rất là mạnh. Thì cái thì hôm qua là hôm mà con ngồi con con ngồi con kiểm tra lại. Tức là mình thấy là cái pháp hiện ra mà không có thật ấy với cái suy nghĩ nó không hiệu. quả đối với con nghĩa là mình không giải quyết được, mình đuối hơn ở cái chỗ đấy thì con thấy là mình lùi lại, mình chỉ đi tìm đầu tiên là tìm hiểu xem là tại sao với mình là cái suy nghĩ nó vẫn thật như thế, tại sao mình vẫn tin là có cái suy nghĩ đấy và xem cái cơ sở mình tin vào là có
tin suy nghĩ là vì con tin nội dung suy nghĩ chứ không phải con tin có suy nghĩ. Con giống ngũ toàn rồi. Con tin có suy nghĩ bởi vì con tin nội dung suy ra đúng. đấy là vấn đề hay nói cách khác chính xác hơn là con tin có vật tin có vật thì nó d suy nghĩ tự đúng suy nghĩ tự đúng thì tự nhiên có suy nghĩ đ suy nghĩ đúng thì suy nội suy nghĩ đúng thì nó phải có suy nghĩ con tin có vật đấy lý do con tin có suy nghĩ là vì con tin có vật con tin có vật nên con tin nội dung sĩ là đúng con tin sĩ đúng thì con sẽ có suy nghĩ có tiền có suy nghĩ đấy bác cầu nó như thế đấy.
Vâng
nên là cái đoạn Quế nói với bạn Vũ Toàn nó vẫn rất giá trị thì nó phá được cái cái những cái chảo. Mặc dù là Quế nói với Toàn rất là nhiều đúng không? Vẫn rất trị bởi vì ông Toàn quá tin cái suy nghĩ nó bảo ông cứ nói là tôi tin suy nghĩ có suy nghĩ không phải đâu. Ông bị lừa rồi ông Vũ Toàn nói là tại sao em tin bọ thứ không có thật mà lại tin là sin có thật ông bị lừa thôi. Ông bị tin bọn thứ có thật mới đúng. Ông bị lừa. Ông cũng toàn không hề tưởng như ông ý tưởng không hề không phải là không tin bọn thứ có thật mà tin x có thật mà ngược lại em cực kỳ tin thư có thật đấy toàn vấn đề bệnh toà làm đấy nhưng mà cứ tưởng là mình không bị bệnh đấy cứ lừa chính mình cực kỳ tin lộ dung sinh có thật thì mình suy mới có thật được chứ chẳng ai trên đời bảo không có gì có thật riêng sinh có thật cả
nghe có con chả ai nhìn thấy cái vấn đề đấy ta nói vô lý như thế c chạy theo chạy theo chạy theo soi thử tí mà không c thiệp Thì thấy nhưng mà các con chả nhận ra cả á ông gi sai ngay từ đầu rồi các con nghe lời một người không hiểu thế sao người ta lại nói thế đúng hay sai Vũ Toan bảo là em không tin mọi thứ có thật đâu nhưng em tin là chuy có thật xong rồi cố gắng làm gì có suy nghĩ trước sau gì đấy ra trước ra sau vân vân không lẽ phải nói là em nhầm rồi em nhầm ngay từ đầu rồi em không em đang nói một điều không phải xảy ra với em rồi em đang tin được rất có thật đấy là lý do mà cuối cùng suy nghĩ thành có thật với em đấy thế mới đúng Ừ
các con cứ chạy theo chạy theo cũng chứng minh là suy không có thật đâu.
Đổi tắt nhìn bọn mình đổi tắt như trong quá trình đấy mọi người phân tích nhiều cái hay quá
không quế nhưng mà quế nhất là quế cũng cố gắng chứng minh toạn thấy là là không có gì ở ngoài kinh nghiệm đâu. Không có gì trong kinh nghiệm đâu. Nghĩa là vẫn là đúng là phải cứ đúng vấn đề đấy. Quế phải cứ đúng vấn đề đấy là chị Quế phải không không bác được cái ý của Toàn là tin chư thật thôi chứ Quế vẫn cảm nhận đúng là phải giải quyết cho ông vấn đề là không có bật ở trong kinh nghiệm lẫn ngoài kinh nghiệm quế vẫn đúng đúng hướng thụ có để cho nói nhưng mà các con bị lừa ở chỗ là ông bị nói thế không tin các vật
vô lý nghe nó có vô lý không còn quấy vẫn đúng quấy vẫn đi chọn đến cái hướng là gì
là không có vật đâu
đấy quấy vẫn chọn đúng hướng và như vậy là vẫn rất tốt rất giá trị cho các con trong tu Th vậy hành động với không sai tí nào cả. Nhưng mà về nhận thức ấy đừng để bị những câu như thế nó ảnh hưởng nữa. Bích thì cố chứng minh anh Bích chỉ xài chắc B chỉ cố chứng minh với đoạn là là bình thường suy nghĩ gì đấy đúng không?
Đâu ạ? Bắt đầu đâu con thấy bạn như nói cái logic ngoài thấy được hai rồi sao gì
ai gọi chứng minh phú toàn là không có suy nghĩ không nhớ ai sai chỗ rồi quấy mới là đúng hướng mình phải cảm nhận là ông này ông không ông không các con đâu phải ai hiểu chính mình đâu
đúng không? Nên là nhiều khi mình rất tin là có vật như mình cứ phải đánh lừa chính mình là như có vật. Đúng
rồi. Mình không biết ấy. Mình không hiểu chính mình
hiểu chính mình mà
th quấy đúng hướng rồi. Quấy là gì? Giải quyết vấn đề là có có cái thứ đấy trong kinh nghiệm không? Bây giờ đã không có trong kinh nghiệm sao là có suy nghĩ trong kinh nghiệm được vô lý không? Tôi không thấy có th trong kinh nghiệm như thôi. Có suy nghiệm vô lý quá. Khi ông nó không thấy có gì trong kinh nghiệm thì chắc chắn không có suy nghĩ trong kinh nghiệm. Ông tin có suy nghĩ trong kinh nghiệm bởi ông tin tất cả thứ khác có trong kinh nghiệm hết. Ra là vậy
tôi lọc tất cả ra để dứng lại suy nghĩ tôi thật. Nghe có hài không? Tôi có một trạng thái là tôi lọc tất cả thật còn đề lại sinh có thật có tin có
làm nổi không?
Không
không
có phải có hết chứ.
Đúng rồi. đúng không nhỉ? Bộ lọc nào cũng xảy ra đấy. Bộ lọc nào có hết ông đã tin có suy đông phải tin mọi thứ khác. Ông tin là có suy có thật thì cái độ suy nghĩ nó sẽ chắc chắn là thật đấy không?
Thật
mà suy nghĩ thật thì tất cả thật hết bao gồm là trong kinh nghiệm ngoài kinh nghiệm. Không thể là có chuyện là tôi không thấy ghi thật suy nghĩ là thật được. Trên đời chả có trạng hay đ luôn. Tôi thật sự là thật thì tôi tất cả nội dung nó phải thật. Nó thật phải có n thứ khác chứ. Con đ có vô lý không? Con cứ ngồi tin một cái điều vô lý không? Tôi tin xin là thật. Vậy nội dung của suy nghĩ có thật với tôi không?
Có
thật chứ đâ. Suy nghĩ bảo co 100 thứ có tin không?
Thế tại sao lại có trạng thái kia được? Con thấy con thấy nghĩa là cái logic nó sai từ đầu chưa?
Đồng kết
thế mà công ty cũng đồng ý đồng ý. Đồng ý
hả? Sao? Có hiểu logic không nhỉ?
Nó phi logic rồi gì nữa chắc chắn sẽ tin mọi
đúng rồi đ mọi thứ trên đời là có thật
đúng logic đơn giản
đúng rồi mấy lúc nào mà mình ngồi thiền mà mà hiện ra ấy mà không thấy suy nghĩ là hiện ra mà mình thấy nó là suy nghĩ thôi nhá là auto là cái nội dung trong đấy nó sẽ bảo là lúc nãy mình vừa quần mày vừa quên thì mình sẽ tin ngay mà mình sẽ đi phá hay là mình làm gì đấy
mình sẽ tin là là chuyện nhưng mà hôm trước hậu quả sạch
con không sạch xong lại đòi là
phá suy nghĩ
phá suy nghĩ cũng được đâu phải sách
kinh nghiệm là sạch
lúc nãy nó lại là gì nhận thức đúng xong kinh nghiệm sạch thế
thì ngay khi suy nghĩ hiện ra
mình mới không phả bị chạy theo cái nội dung của nó mà mình mới thấy ngay bản chất của nó là hiện ra
các con bây giờ phải tích lũi kinh nghiệm sạch
ừ
còn cái đục kệu sạch thì tự nhiên nó về một trạng thái thôi Thôi nó không phải trạng thái hai được nữa. Khi nghiệm sạch thì suy nói không đúng nữa. Không đúng nữa. Tự có một trạng thái thôi. Muốn có nhiều trạng thái thì con buộc phải tin là sự nói đúng.
Vâng.
Không thì làm sao có nhiều trạng thái bây giờ? Nói đúng thì phải có phật.
Muốn suy đúng thì phải tin có vật.
Nên con nếu con phá vật thì suy không nói đúng nữa.
Đọc đọc cái bài hôm nay bạn phóng sinh Sài Gòn đăng đi. Đọc đi. Này thụ viết bao nhiêu năm nay rồi. Viết chục năm nay rồi.
Đọc đi đọc đi
mic ạ.
Mở đi mở đọc. mới đăng về phóng sinh đấy. Dạ
mời giọng đọc đi trang đi. Chân Sài Gòn
Sài Gòn mới đăng hôm nay sao? Thôi đế nào đăng thì Minh Hương thế nào đăng biết đăng đúng là đáp ứng các con. Nếu Minh Hương đăng thì đáp ứng quá luôn vì Minh Hương thì biết gì về cái sự đăng giảng đ không Sài Gòn chẳng ai biết sự đang giảng cái gì cả.
Thực tại cái đang là đấy ạ. Không đang là
đúng rồi đúng nói đọc đọc đọc đây. Đọc đi. Đọc chậm chậm cho các bạn nghe cho hiểu.
Đây ạ. Thực tại cái đang là thì luôn hoàn hảo và không có một vấn đề gì.
Thực tại cái là chính là trải nghiệm giác ngộ nhá. Đúng không? Thì luôn hoàn hảo không vấn đề gì?
Mọi vấn đề chỉ nằm trong các xu hướng sai lầm. của tâm trí. Tâm trí có xu hướng đối tượng hóa và khái niệm về thực tại. Đang yên đang lành thì bắt đầu đối tượng hóa đúng không? Rồi
khi nắm bắt thực tại, cái đang xảy ra thành những khái niệm xong. Do không hiểu những điều này chỉ là suy nghĩ, tâm trí gán lên thực tại một sự thật mà vốn không hề có. Đó gọi là vô minh. Hai cái thấy bị chê Mở vô minh khiến quá trình thích ghét thực tại xảy ra.
Thực tại nó không có những thứ đấy. Nhưng mà con tin là có những thứ đấy. Thì có thích ghét đúng không?
Có đúng sai có tốt xấu gì thích ghét chứ. Thế đoạn này chỉ đoạn phụ thôi. Đoạn chính là phía sau cứ đọc đi.
Sau đó sự bám chấp và sân hận sẽ xảy ra và đau khổ là kết quả không. thể tránh khỏi của quá trình đó. Để kết thúc đau khổ, người tu hành cần nhìn thấy sự thật, thoát khỏi ảnh hưởng của tâm trí. Tâm trí cần các đối tượng để suy nghĩ.
A đế quan trọng
không có đố
bốn suy nghĩ đối tượng
có vật.
Vâng.
Không có đối tượng tâm trí sẽ không thể vận hành. Ngược lại với vô minh, cái thấy bị che mờ. Cái thấy trong suốt là gì? Bằng học hỏi về kiến từ một người thầy và thực hành sống trọn vẹn trong hiện tại.
Đấy từ hồi xưa đã gì? Sống trọn vẹn hiện tại rồi. Sống trọn vẹn hiện tại chính là ở sống trọn vẹn với cái là này.
Hành giả trong suốt dần dần biết rõ và hoàn toàn thấu triệt rằng mọi sự vật hiện tượng trong cả Sinh tử và niết bàn đều trống rỗng, không đối tượng, không có một cái tôi nào đứng phía sau. Đó còn gọi là trí tuệ thực chứng tính không. Đó còn gọi là trí tuệ thực chứng tính không đối tượng của những thứ vốn không có và chống rỗng.
Không đối tượng nào?
Của những thứ vốn không có thật và chống rỗng.
Không đối tượng nhưng mà không phải là của những thứ có thật mà không đối tượng của thứ không thật. Nó kinh
không có
vốn không có thật và chống rỗng
cũng như là suy nghĩ là không có thực thể chứ không phải có suy nghĩ mà có thực thể
nó vốn như vậy
và vì thế là không có nó sẵn luôn không có suy nghĩ được hết mình phải nói là suy nghĩ là vô tự tính mà mình phải nói là không có suy nghĩ
không có
đấy kinh nghiệm sạch đấy các con là là phải sạch sạch như thế đấy không phải là suy nghĩ hiện ra xong bảo suy nghĩ là sai chứ không đúng mà có suy nghĩ mới đúng mới sạch nhá suy nghĩ hiện ra bảo suy nghĩ này sai là kiểu thì anh nói lúc nãy đấy nhớ không là không sạch có suy nghĩ rồi nhưng nó sai đấy là gọi là không sạch được chưa th sạch không có dễ đâu nhá các con tin là có suy nghĩ nhưng nó linh tinh nó nói sai
thế là mất sạch rồi nó phải sạch mức là không có suy nghĩ Thì không có đối tượng của những thứ vốn không có thật. Đấy câu này nó hơi hơi khó hiểu nhưng bản chất là thế đấy. Cái câu mà muốn hón thật ấy chưa là chỉ bảo không thôi thì vẫn là một bên hên khó không phải là không có thật đã thực sự là Ừ.
Mặc định đúng không? Mặc định không chứ có
mặc định có mà bảo là không có thật ấy.
Tức là không có cái
này hiểu này dĩ là không có cái tôi nào sau thân thể này
là đứt rồi.
Vẫn có cái đối tượng thân thể chỉ có không có tôi phía nào sau thôi. Đấy không có là không có tôi nhưng mà của cái không có thân thể cơ. Nó đầy đủ là không có tôi là sao thân thể nhưng không có sân thể đấy nó đầy đủ phải như thế cơ nhưng mọi người hay hài lòng với chỗ là không có tôi là sao thân thể xong rồi hài lòng đấy là sư đủ sạch
không có thẳng suy nghĩ nói và không có cả
không có suy nghĩ nói gì cũng sai hết vật nào hết nhưng không có suy nghĩ đâu mới đúng các con thường hay là ừ suy nghĩ nói sai hết rồi không đúng đâu nhưng mà nhưng mà suy nghĩ thì có đấy đấy các con là là hay bị dừng ở chỗ đấy suyên nó sai hết sao mà dừng đấy luôn Tưởng không phả không th xe hết chưa đủ mà không có suy nghĩ đâu mới đủ thì câu đấy nó nghĩa là thế đấy thì không đối tượng của những thứ vốn không thật nữa rồi th đây nó sai chưa đủ mà nó không có nó mới đủ
nhỉ
thế còn là hài lòng thì nó sai là hài lòng ngay
đúng không thì anh kể đấy thầy sai hài lòng ngay đúng không mà quên mất rằng cái quan trọng thì không phải chỗ nó sai mà là nó có nó không lại không không nhìn Đây câu câu vật xong là đó còn gọi là trí tuệ thực chứng tính không đối tượng của những thứ vốn không có thật và chống rỗng bằng sự nhận ra rằng vốn không hề có một đối tượng nào tâm trí mất chỗ dựa là các đối tượng Mọi suy nghĩ đều được nhìn rõ là không có cơ sở.
Đúng rồi. Đấy, đoạn dụ đang giảng đấy. Bài này viết từ lâu lẩu là lâu rồi đấy. Đời nào đời nào nhớ khi không có đối tượng thì suy nghĩ nó sẽ không có cơ sở. Đấy, con mấy bảo là suy nghĩ chỉ là hiện ra được. Đầy cơ sở thì nó là suy nghĩ nó phải là thật chứ sao là hiện ra phải có kinh nhận thức đúng kệm sạch như thế đấy. Thế rồi sao ban ngày con vẫn nghĩ nhiều thế? Tại vì trong thờ giới con vẫn còn đối tượng đúng chưa?
Nó đọc hết h ngày đâu. Đọc tiếp đi. Nó không hết ngày đâu.
Mọi suy nghĩ đều được nhìn rõ là không có cơ sở và tự mất khả năng đại diện cho thực tại.
Đấy suy nghĩ nó phải không đại diện thực tại nữa cơ.
Suy nghĩ không còn xu hướng nắm bắt thực tại không còn khả năng gây ra thích ghét bám chấp. nữa và trở về đúng với nó vốn là suy nghĩ chỉ là suy nghĩ một biểu hiện sống động trong thực tại đang là
chỉ là biểu hiện sống động thôi
không hơn không kém
hiện ra đấy một cách khác
sẽ hiện ra thôi
bởi phương pháp mạnh mẽ này mọi sự vật hiện tượng xuất hiện và các trạng thái khác nhau của tâm trí sẽ dần dần bị tiêu tan vào trong bản tính tự nhiên.
Đấy
đấy.
Từ từ dần dần các trạng thái khác nhau tiêu tán hết bằng một phương pháp này thôi. Con thành đủ lâu đủ gì nhiều nó sẽ tiêu hết.
Thấp không
khấp nhất là cái ông Sài Gòn chắc chắn là cái ông Minh Hương không thể hiểu nổi sự giảng gì luôn. Mấy cái người làm sưng Sài Gòn cùng nó Minh Hương thôi. Tại sao biết sụ đang dạy cái gì mà sao hiểu cái này được mà sao đằng này đúng chuẩn không
đến mà nó hiện đến tường xụ luôn.
Sáng nay s bật ố Khi sao Sài Gòn lợi răng cái
cứ như là nhóm này luôn này. Thấy biết biểu diễn xịn không?
Không tưởng không
không tưởng
không tưởng
hiện lên cho tường dụ luôn. Mình đâu có thấy đâu đâu
không? Bọn mình phải khớp đúng cái bài này bọn mình mới được nghe được đúng ngày hôm nay
đúng ngày hôm nay cơ.
Minh Ngân hay ai tra xem bài này biết là bao nhiêu cái bạn nào có chị hết bài đấy rồi à
chị Minh Ngân. Thử.
Vâng ạ. Vâng ạ. Con đang tìm ạ.
Chưa. Chưa hết.
Thế cái tiếp nhá.
Lại lại cái đoạn à cái câu của mình
lại câu xong đi.
Vâng. Bởi phương pháp mạnh mẽ này, mọi sự vật hiện tượng xuất hiện và các trạng thái khác nhau của tâm trí sẽ dần dần bị tiêu tan vào trong bản tính tự nhiên. Gạch ngang sự thật tuyệt đối. Giống như một ngọn núi vĩ đại bằng đất bị tan dần xuống do hơi ẩm của đại dương bao quanh nó.
À nối vĩ đại bằng đất
đất thôi nhưng mà nó nó bằng đất cái niềm tin con vào mà có vật ấ bản chất nó chỉ là núi đất thôi. Nó là núi đúng là to thật như nó cơ sở đâu nó không phải đá rắn luôn nó chỉ là đất thôi.
Thế là đủ ẩm là tan.
Đất đá thì khó tan chứ đất của con chỉ đất đất đất thôi.
Đất
đầu đất là có thật
đầu đất. cả đầu đất đi
tỏi văn ghê cũng hợp lý là đất tượng đầu
đầu đất đất đấy nó đấy là ngoài tâm trí thì nó là Đ đu do đau
đu đất có lý có lý
mũi đất sẽ bị tan
hơi ẩm của đại dương trí tuệ giống đại dương con thường hành lâu thì nó có hơi ẩm bốc lên bảo tầm tiền
tiền nó từ từ ng con không thể không thể ngay lập tức được vì nó quá lâu rồi quá sâu
dậ Từ từ từ từ đấy con nhạy bớt dần đi. Từ từ thôi. Còn khi nào xong thì không biết.
Ứ nhẹ dân nhẹ dân
hết bài đúng không? Xem ngày tháng nào.
Ngày tháng minh ân ạ. Đó cũng là con đường chia sẻ với các bạn. Hiện nay theo cơ sở dữ liệu của con là ngày mùng tháng năm 2015.
Đấy
10 năm
11 năm đến nơi rồi. Đây là 026 rồi. 11 năm rồi sợ không?
Sợ
th nhất là đúng ngày hôm nay đăng bài này nó là không tưởng luôn mà các bạn đăng thì chắc chắn không biết cái pháp giảng này.
Đúng không?
Đ
phóng sinh đăng cái đấy thì dip k. Khủng luôn không hợp một chút nào luôn. Đấy. Phóng rình tận đên tận 2015 của nó chuyện đâu ra
chỉ có thể là bí bí làm không? cũng toàn là toàn là có tin là có vật chứ không phải là không phải là quá tin là có suy nghĩ. Nếu phá chú toàn là phá chỗ đấy. Quế đúng đấy, đúng hướng đấy. Quế cảm nhận rất đúng, rất tốt. Ta tin chó thật những cái nói là thật.
Đúng rồi. Đúng rồi. Nào đo gì nào? Không nãy đo gì nhỉ? Tư phản mà vẫn là biết.
Thích đo gì nào? Thích đo tư phản hay thích đo cái có gì gần đây hơn ấy?
Cái lần gần nhất đây. Đo đo
chứ để ý mà nó không nói Nào Vũ Toàn rút được cái gì? Nói thử nào.
Rút được là con chưa dùng được cái logic mới.
Đúng rồi. Hiện ra trở lại hiện ra mình lại vẫn đang đang dùng những cái lòng vòng khác nhau ra chở l hiện ra
ng rất đơn giản thế thôi đúng không? Đấy như bất nhị là rất hợp mới nên là một phát là nảy nảy luôn đấy.
Chào đi bí thờ phát là nhảy ngay trông nó đậm vậy nhưng chắc vừa chứ không
bản chất cũ toàn là vẫn tin có thư ngoài kinh nghĩa mà quế vẫn là người đúng hướng nhất Tại sao vẫ toàn chích mới được? Tại vì vẫn tin thứ bài kí nghiệm nó hiện ra không chỉ hiện ra đúng không? Đ cách của quế v cách đang đang đính đúng nhất rồi đấy. Bản chất là vẫn tin có thứ ngoài thí nghiệm nó hiện ra nó không chỉ hiện ra nữa. Nó hiện ra và có gì đó đúng chưa?
Hin ra và có đấy chứ không phải hiện ra là hiện ra nữa. Hiện ra và có nên kinh nghiệm nó không sạch được thiền không phải thiền được luôn. với cái kiến đấy không phải thiền được luôn. Tiền vẫn ra mấy chục phần trăm nhưng mà nó nhưng mà nó sẽ chồi sốt ngày mai về 0% lên. Được chưa? Đây là thôi toàn phải vững lại logic thôi. Thìn sâu sắc vào sắc nét Ok nghỉ nhá.
Sáng sủa gì nữa? Mọi người biết phải làm gì chưa?
Biết rồi ạ.
Nào một đứa nói thử nào xem nghe có đúng biết rồi thật không nào.
Em vừa nói lại rồi đấy.
Đ khác đi. Đứa khác đi.
Một ai nói thì chất này chắc nào. Sau nay con làm gì? Thế mỗi khác nhau nên mỗi người nói của riêng mình thôi. Nào ai hèm cố tình muốn là hèm để được được nói đây. Ừ
hèm là biết rồi đấy.
Hè là biết rồi. Ừ.
Con ạ. À anh Minh Huân
hóa ra là Minh Hân e hèm
à không con này không e hèm nhưng con nói luôn
à hai việc ạ. Thứ nhất là phải à làm sạch tức là phải có một cái kiến rất là à rõ ràng, chắc chắn để có thể nhìn thấy là cái a ờ kinh nghiệm này là một kinh nghiệm sạch trơn, không có cái gì hết cả. Không ư tức là nhận thức đúng để để có cái kinh nghiệm sạch đấy. Thứ hai là Sau đó là nhìn nhìn vào kinh nghiệm nhiều và thấy rõ ràng là cái kinh nghiệm của mình nó match nó khớp với cái nhận thức đó là không có gì cả. À và thiền nhiều lên, thiền nhiều lên thiền thiền thiền để nhận ra được rằng là cái mà mình luôn luôn kinh nghiệm được thì chỉ có một cái trạng thái này thôi để nhận thức rõ bằng kinh nghiệm. Nhận thức rõ và ngoài ra là kinh nghiệm trực tiếp được cái một trạng thái đó và cuối cùng là xác quyết được chỉ có một trạng thái thôi. Còn trong thiền mà thấy là có đúng có sai, có quên, có nhớ hoặc là có bất kỳ cái gì đấy mà là ờ khác nhau hay là gì đó thì đều là sai rồi. Chỉ có một trạng thái để xác quyết trên một trạng thái đó. Thế thì về mặt thực hành mà nói thì đầu tiên là phải hiểu cho đúng thế sau đó là thực hành nhiều lên nhiều trong cho thiền thiền cho đúng đã. Thế còn ra ngoài đời thì thôi tính sau.
Ừ. Đ rồi bác khác bác em nữa đi. Khải khải chủ nghe Khải. N đầu tiên là Minh Ngân hèm sau lấy Khải hè mà x nghe hai tiếng hè mà
vâng con thì à sau hôm nay thì sẽ sẽ làm gì à sẽ như nào thì à em tức là cái ví dụ dụ dạy hai tạm gọi là hai hai bước hai bước một là gọi là nhận thức nhận thức đúng và kinh nghiệm sạch ấy thì thấy là cái phần mà không đầu tiên nhận thức là tức là làm sạch xem là trong cái thực sự là có cái gì ngoài kinh nghiệm không, không có những cái gì mà kẻ logic và những cái nhận thức để mình thấy chắc chắn rõ ràng là không thể có gì ngoài trải nghiệm được. Không thể trải nghiệm được. Cái phần đấy là cái phần nghĩ là nó sẽ tức là hàng ngày mình vẫn nghĩ rất nhiều ấy nên là bản chất là sẽ tin rất nhiều vật nên là cái đấy là gọi bọi câu chuyện sẽ tức là sẽ bởi vì Ừ tức là cái cái triệu chứng thì thấy rõ rồi thì bây giờ chỉ có ừ ừ nhận thức và một cách nhận thức và cho nó sạch sẽ và ờ trong cái phần đấy thì chắc chắn là không có gì ngoài trải nghiệm. À và cái thứ hai là phần à thiền dụ những nhận thức nhưng mà khi mà thiền thì mình nhìn vào kinh nghiệm thì những cái mà mình nhận thức đấy thì lúc trong thiền ấy thì Nhìn tức nhìn kinh nghiệm thì mọi thứ đấy nó sẽ rất rõ ràng, nó tự rõ ràng. Còn nếu mà mình kiến thì nó cũng chỉ đến một mức là nhất định thôi để mình có đủ nhận thức để để mình bắt đầu thôi chứ còn cũng không thể dùng kiến không để giải quyết. Bởi vì đấy câu chuyện kinh nghiệm ấy,
kiến nó c điểm nhất dùng nhất định thì mới vẫn thể làm sạch để nó để vào thiền được. Thế không thì cũng không vào thiền được. Vào thiền chỉ chống lại. Thì thế là cái phần thứ hai là phần dành thời gian để ưu tiên để nhìn kinh nghiệm. Cụ thể là giai đoạn này là thiên pro ấy dành khoảng thời gian nhất định à cụ thể để mình ưu tiên việc nhìn vào kinh nghiệm, tập trung nhìn kinh nghiệm thì vẫn còn con đấy là giai đoạn này thầy cứ nhìn kinh nghiệm tự nhiên nó cứ nó các thứ nhm nhầm lận nó sẽ nó sẽ tự vỡ ra tự xóa đi ấy tự rõ ra ấ thấy là cái phần con thấy là cái phần đấy là phần sẽ rõ nhất trong cái sau sau buổi hôm nay. Thứ hai là từ hai cái đấy ấ khi nhìn kinh nghiệm đủ nhiều thì em thấy là cái phần thứ hai nghĩa nó sẽ là cái tự nhiên nó đến ấy là chỉ có một trải nghiệm thì nhề kinh nghiệm thì đúng là nhệm kinh nghiệm thì
một trạng thái
à một một trạng thái thì thấy là khi nhệm nhệm đủ đủ nhiều thì em thấy là cái phần hồi trang thái nó sẽ một cách tự nhiên ấy tự nhiên và cái thầ là chỉ có nhìn kinh nghiệm chứ bản chất nó là không không thể nào nói nói về được cụ thể là một một trạng thái thì nhìn kinh nghiệm thì nó tự tự con đấy tự ra phần hai thì con đang thấy là hai cái đấy là hai cái gọi là cụ thể sau ngày hôm nay thì thì làm gì ấy
đó
và cái phần mà vừa nãy sụ nó nói phần cái suy nghĩ vụ toán thấy cũng rõ rõ ràng hơn ấy vì cho rõ ràng hơn cái phần suy nghĩ ấy. Suy nghĩ là mình tại tức là mình à suy nghĩ cụ thể là là tin vào nội dung của suy nghĩ ấy tức là mình còn tin rất nhiều vật thì bản chất là tại sao mình mình tin vào suy nghĩ bởi vì tin mình tin vào những cái nội dung ấ còn nó chứ nhờ vật thì vật còn nhờ vật thì đương nhiên mình sẽ thì suy nghĩ nó sẽ có cái mình nghĩ ấy trong cái bài vừa nãy đoạn gì suy nghĩ dựa trên đối tượng ấy
còn còn đối tượng thì sẽ suy còn cơ sở để hoạt động thì sẽ thì làm sạch cái phần đưa nhận thức và thiền mình rõ hơn cái phần làm sạch sẽ các vật đấy thì suy nghĩ em thấy nó tự tự hết sức mạnh tự thấy nó không còn thực sự còn suy nghĩ nữa
thì đấy là các em thấy phần rất là kiểu trong phần thực hành nó rất là thực dụng ấy cái phần đấy rõ rõ hơn cái phần đấy
tạm thời con
ok thôi hết nhá hết em rồi ng được hai người thôi con Muốn nói à quá muốn nói à thì nói không được nói. Ok nói đi nói luôn
luôn thì sao?
Hôm nay kiểu lúc mà mọi người trao đổi với nhau ở đây thế là con cũng ngồi xem để xem là kiểu là mình mắc ở chỗ nào ấy. Tại vì là khi mà nghe trình bày từ đầu đến đuôi, từ logic rồi từ các thứ thì mình chưa phát hiện ra là mình nhầm ở chỗ nào. Thực sự thế bởi vì con lại không mắc ở cái việc là thấy là mình tin có vật hay là kiểu gì mình thấy là mình rất sạch chỗ đấy cơ nên là lúc đấy chưa chưa biết là vấn đề ở đâu. Con chỉ biết là hai ngày hôm nay thì ca thiền thì thì nó bị ngủ rất là nhiều ấy. Đi theo kiểu là lúc đấy con mới thấy là chắc là mình có vấn đề gì ở cái chỗ ngủ đấy rồi là ngủ ngủ ngủ gật nhiều ấy sư phụ.
Ừ.
Thế xong khi mà nói đến cái một trạng thái á thế thì con lm là hình như là có vấn đề ở cái chỗ ngủ đấy. Rồi thì cái lúc mà sư phụ nói sạch ấy, nhận thức đúng và kinh nghiệm sạch ấ thì con phát hiện ra là à hóa ra là mình không sạch như mình nghĩ.
Ừ. Tại vì nếu mà mà sạch thì không thể nào là hiện ra mà lại là ngủ được.
Tức là kể cả hình thái của nó có vẻ như vậy nhá thì đáng nghĩa là đương nhiên là không có chứ mà mình vẫn lập bập chỗ đấy thì chứng tỏ là nó chưa sạch. Thì lúc sư phụ dùng sạch thì con thấy là ừ thấy rất là là chạm. Hóa ra là không phải là không chỉ là đúng mà phải là sạch ấy. Ý là sạch ở cái bởi vì là trong thiền con thấy nó có phân bua gì đâu. Tức là nó không phải là câu chuyện của việc là phân bua đúng sai nữa
mà mà rất xác quyết là hiện ra là không có. Thì đương nhiên trong thiền ta kinh nghiệm nó rất là khớp luôn ấy. Ấy thế thì bởi vì con lại không phải theo kiểu là lúc nào kinh nghiệm của con cũng có vấn đề mà là bởi vì mình ý là m mình đã đã thấy được cái đấy rồi mà mình thấy rất rõ như mình không là con khi mà sư phụ nói về sạch thì con mới thấy là à chưa chưa chưa sạch như thế bằng chứng thái độ của mình là là là h ví dụ chỉ cần ờ đủ duyên có mấy ngày mà kiểu nó có nhiều kinh nghiệm kiểu như thế một cái á là mình biết là chưa sạch thì con thấy cái là đúng là nhận thức đúng và sạch và nó bởi vì nếu mà khi mà đã rõ ràng cái đấy thì con thấy Không thể nào mà nó không khớp được với cái kinh nghiệm ấy. Không thể nào được. Thì của riêng con thì là con thấy cái phần đấy là ấn tượng với con.
Đấy. Con sẽ làm gì sau này? Làm gì?
Thì đầu tiên là con thấy về mình cứ ờ cái nào mà mình còn rung dinh ấy
thì mình cứ lôi ra mình làm sạch thôi.
Ừ. Còn bình thường thì con chỉ dùng cái đơn giản là cái hiện ra đấy. Đấy. Con thì rất ấn tượng cái đấy.
Nhưng mà con thấy là sạch. Sau đó thì khi mà khi mà khi mà
thức đúng còn kinh nghiệm sạch. Đây là sạch kinh nghiệm.
Vâng. Đấy con thấy là cái Chính xác là sao? Nó chưa đủ chưa đủ tích lũy về cái phần là kinh nghiệm sạch đó.
Nên tại sao mà khi mà nói về logic ở đây thì mình không tìm được cái điểm hỏng nào cả. Mà tại sao là khi mà gặp ở trong thiền ấy thì nó lại rung dinh đấy thì đúng không? Thì nghiệm sạch đấy chứ không phải là cái kiểu là nghĩ là sạch đúng không? Đúng không ạ?
Với con hả? Thế ạ.
Được rồi. Có này muốn nói không? Không phải hèm như muốn nói không? Con thấy là đúng là cái phần kinh nghiệm sạch đó sư phụ là nó rất là quan trọng bởi vì là tức là con hôm nay con thấy tức là mình bình thường mình về logic mình nghĩ đến sạch rồi ấy ạ nhưng mà không mình cứ hiện ra như mình cứ lờ mờ từ chối cái gì đó là chứng tỏ là cái hiện ra của mình nó không có sạch đấy ạ.
Ừ
thì khi mà khi mà con thấy là tức là trước cái phiên thiền 100 á con có ngồi rất là rõ ràng trong cái chuyện là hiện ra như thế này cứ sờ sờ như thế này nhưng mà có vật hay không tức là Mình mình tự nhiên mình thấy là là làm sạch phải phải sạch cả tức là lúc nó nhận thức nhưng mà cái kinh nghiệm của mình lúc đó mình cũng phải tức là mình thuyết phục chính mình luôn á ạ bằng cái kinh nghiệm này luôn.
Ừ.
Dạ thì con thấy cái phần đó là phần mà rất là ấn tượng ấy ạ. Và thì mình cứ về mình cũng phải trau dồi cái việc xác quyết nó thôi ạ.
Trau dồi việc xác quyết và kể cả những cái gì mà mình cảm thấy là nó mình mình vẫn vẫn gọi là ừ ngờ ngợ hay cái gì thì cũng phải làm cho nó thông hết. Tại vì sao? Mỗi phiên thiền á nó vẫn có những cái điểm mắt chứ không phải là không có ạ. Thì cứ cứ như thế mà mà làm đi làm lại á
thì con thấy như thế ạ. Làm sạch sạch dần sạch hết.
Bốc hơi hết
bốc hơi. Bốc hơi
bốc hơi
có như hơi ấm hơi ấm lên thì nó mới ngấm vào đất nó bốc hơi.
Đúng chưa?
Vâng ạ. Con có nốt lại câu câu này nhưng mà là nhận thức đủ kinh nghiệm sạnh rồi mới bắt đầu thiền. Có nghĩa là cái đoạn chuẩn bị trước khi thiền ý.
Ừ.
Chứ còn con hay kiểu cứ nhảy vào xong ngồi như kiểu ngồi cho có cho đủ thái độ nó không được tốt. Ấ nên là
là kinh nghiệm nó cứ ra lung tung xong lúc đấy nó nổi lên cái này cái kia nó bị thì lại phải tư lại ý là khác. thì là một buổi tư bình thường nhưng mà khi mà chuẩn bị nó cũng không tự tin ấy nhưng mà khi chuẩn bị rõ ràng và chuẩn bị là cái mặc định như hôm sự cái mặc định là kể cả nó bắt đầu từ cái có ấy thì nó sẽ ừ thấy kể cả thấy tách Vũ Gia bảo thấy tách hay là thấy nhưng mà nó vẫn dựa trên có không tách nhưng mà lại là kinh nghiệm có mà không tách chẳng hạn. Thế nó cứ ngầm ngầm nó chạy cái tôi xong rồi cái cái này cái kia nó cứ ngầm chạy. Xong rồi phát hiện ra thì lại phải xử lý. Trong khi là khi mà mấy hôm nay là con con ưu tiên mặc định một cái là nó khác hẳn luôn.
Ừ.
Là nó như kiểu là thấy nó xong xem nó là thế nào nhỉ thôi chứ nó không phải là phải xử lý cái gì nữa. Kia là thấy thật xong phải đi xử lý. Còn còn còn khi mà mình chuẩn bị xác quyết có mặc định hay là làm sạch kinh nghiệm một cách rõ ràng từ đầu. ấy thì lúc ngồi xuống một cái thì đi kèm cái sự tự tin và nếu mà thấy thật thì nó chỉ là có vẻ thế thôi chứ nó không không thể nào là là có thật được để mà phải đi xử lý thì con thấy sự khác biệt ở đấy
thiền là không đi xử lý gì hết chỉ nhìn kinh nghiệm thôi sạch thiền là nhìn được kinh nghiệm sạch đúng không chứ không xử lý gìấy còn ai muốn xử lý là vẫn là vẫn là hành giả chắc rồi Những cái hiệu sạch thôi. Nếu chưa thấy sạch thì nhìn lại vì thế cần một lic mạnh như thế đấy. Hiện ra là hiện ra tại sao lại có vật đấy. Logic mạnh đấy. Nhanh nhanh nhanh sạch chứ còn ngồi phá từng thứ một để cho sạch. Trời Rồi nghỉ đi nhá. Xin nói chung
ờ được nói thẳng không ai nói thì nghỉ thôi. Đ
vâng thấy thì hôm nay tức là thấy một cái một cái bước mà tạm gọi là đi từ dưới lên ấy nó rõ ràng và nó dễ.
Ừ
tức là bình thường thì cũng cũng làm ấy nhưng mà kiểu như là cũng không có lộ trình đâu. Cứ thấy thiếu chỗ nào thì cứ làm chỗ đấy thôi. Đấy thì à hôm nay thì rõ là Đầu tiên là có một cái logic và phải tức rồi xem có nghi ngờ gì cái logic đấy không. Đấy hiện ra thì là hiện ra thôi. Có cái gì ngoài không? Rồi thế là phải xem là cái niềm tin. Tức là mấy hôm n con cũng ngồi con cũng già lại xem cái niềm tin cụ thể của mình ấy
trong đời sống là mình tin cái gì, tin như thế nào
và là phải đi kèm cái ví dụ để nó thuyết phục. Thế thì nó cũng rõ ràng hơn rất là nhiều. Thế xong ờ cái phần đấy thì nó liên quan đến cái phần mà cái phần này là Mà hôm nay nói về cái khía cạnh là sạch sẽ thì con cũng mường tượng trong trong
trong cái trong mình là cũng hiểu logic rồi nhưng mà cái vấn đề là hiểu với cả làm sạch nó là còn một cái khoảng cách rất lớn chứ nó không không phải là hiểu cái là có thể là sạch sẽ ngay được.
Đấy thì phải khui ra phải phải khảo sát phải xem bất quả tang trong cái đời sống hàng ngày của mình nữa chứ bình thường như hôm trước là con cũng ấn tượng một cái câu mà sư phụ nói theo kiểu là ừ thì cũng hiểu rồi đấy nhưng mà xong hàng ngày nghĩ nhiều thứ thế nghĩ về nhiều thứ rồi thì Hàng ngày thì nghĩ về nhiều thứ ở trong thiền thì thì phải kiểm tra nhiều cái hoặc là có cái tâm lý phải check nhiều. Tức là mấy hôm trước ấy thì đợt này thì cũng rõ hơn là là cái khía cạnh của sạch sẽ sạch sạch trơn nó là như thế nàoấy. Và nó quan trọng như nào và sau khi mà nó sạch trơn có nghĩa là nó sẽ không có đối tượng nữa. Tức là rõ ràng nó không thể có đối tượng được, không có thể có vật ngoài cái sự hiện dài được. Đấy thì ờ thì khi đấy sự thì suy nghĩ Khi khi bắt đầu suy nghĩ nó xảy ra, nó không còn cái không còn cái sức mạnh, không còn cái sự không cần phải làm gì cái suy nghĩ nữa
bởi vì cái việc nó nói nó có giá trị gì đâu, nó nói về cái gì đâu. Đấy thì khi đấy thì bắt đầu là cái sự thật, cái sự hiện ra nó mới đơn thuần nó là sự hiện ra thôi. Thì thì nó chính là cái trải nghiệm giác ngộ rồi. Nó tức là cảm giác là khi mà làm cái việc à sạch trơn kia ấy thì thìa nó cũng dễ mà cái sự thật nó hiện ra quá dễ dàng luôn. Đấy và từ đấy thì xác quyết là nó chỉ có một cái trạng thái trạng thái a đang là giác ngộ này thôi thì nó cũng dễ.
Ừ.
Đấy thì con thấy là tổng hợp lại thì thấy cái phần à phần sạch phần sạch là phần à chạm và mà thấy là cần phải cần phải làm trước xong đấy thì kinh nghiệm trực tiếp chứ còn đúng là có cái đoạn là nói về cái việc là con cũng tự nhận thấy là đến một cái đoạn là suy nghĩ nó mới không không thể hiểu được nữa. Ừ.
Ví dụ về thiền thế nào một trạng thái là không thể hiểu được nữa rồi. Thì lúc đấy chỉ có thiền thôi. Nhưng mà nhưng mà để thiền được thì nếu mà không sạch thì không thiền được. Đấy
sai có ấn tượng gì về khác nữa? Khác không phải là sạch không? Ho. Ok. Nói đi. Ho hiểu rồi.
Cứ nói đi giữ ho.
Chư chưa nhớ ra cái gì anh.
Ho là có gì muốn nói rồi. Khổ rồi.
Không hiểu rồi à?
Thẩm nào. Tác quyết trải nghiệm trên một trạng thái
ừ
sao
thì đúng là lúc mà thấy suy nghĩ hiện lên ý nó cứ bảo đúng sai quá khứ tương lai đủ các thứ ấ mà lúc mà nó không nó không còn giá trị suy nghĩ nó chỉ hiện ra thôi ấy thì bắt đầu mới thấy là một trạng thái
ừ Ừ.
Chứ không là nó sẽ thấy độ chênh chênh giữa đúng sai, chênh giữa cái này cái kia rất là lớn. Thì thì đấy là nó là con đang hiểu nó như hệ quả mình cứ nghĩ là cứ làm sạch thiền đúng thì tự sẽ thấy nó như thế. Ừ. Đấy thì có ấn tượng ở chỗ đấy. Tại vì là là là như hôm nay chẳng hạn này là hôm trước là con hay bị kiểu là gì nhở? nghi ngờ và lo lắng ấy thì thì thấy nó hiện ra thôi. Nó nó nó khác hẳn nói trải nghiệm thì nó khác hẳn. Còn còn thì thì gọi là gì nhỉ? Gọi là nếu mà lo lắng thì không thể thoải mái đi được. Hay nghi ngờ không thể thoải mái. Nhưng mà thấy trải nghiệm nghi ngờ và lo lắng thì thoải mái đi được. Ý là thế thấy nó là trải nghiệm thì thì lúc đấy mới là thoải mái đi.
Còn nếu mà còn nghi ngờ, còn lo lắng hay là còn nghĩ thì không thể thoải mái được. Nhưng mà thấy suy nghĩ là trải nghiệm, nghi ngờ lo lắng nó cũng là trải nghiệm thôi. Gia ngộ này thì cho nó thoải mái nó thoải mái đi được thì không còn phải làm gì nữa. Đấy. Đấy là cái ấn tượng hôm nay.
Ừ.
Nói đến cái gọi là nó sẽ dần dần sẽ xác quyết trên một trạng thái cứ cứ trải nghiệm ở đấy thì thấy là đúng nó chỉ có một trạng thái hiện ra thôi. Trước đây mình tưởng là tôi Tôi bị lo lắng, tôi bị sai rồi nhưng mà không nó chỉ có nó chỉ hiện ra thế thôi.
Thôi nhưng ở dưới là một trạng thái
sắ question một trạng thái biết luôn rạng giỡ mỗi phút giữa đúng không? Ngay giữa thế gian đấy. Đại định tự nhiên tự hiển bày đấy. Ok thôi nhá. Đủ rồi đấy nhá. Có đủ rồi.
Mai khỏi đi học nhá. Mai chắc là giảng c lại gì mới đâu nhá. Tảng lại thôi. Có gì mới đâu.
Bài này là có hai câu chính là cái gì đấy? Nhận thức đúng kinh nghiệm sạch. Sạch và kinh nghiệm sạch ạ.
Thế thôi đầy đủ rồi.
Nhận thức đứng sạch và một trạng thái đúng không? Đầy đủ thế đấy. Kinh nghiệm sạch dẫn đến một trạng thái đấy.
Nhận thức đúng kinh nghiệm sạch. dẫn đến
dẫn đến một trạng thái
còn chưa các bác?
Con ạ còn thc đúng kinh nghiệm sạch dẫn đến một
dẫn đến
một trạng giá
nào tự tin hôm nay có đất không tin
tự tin không
tự tin
còn cái gì để tin logic của bác sĩ
nhờ chắc nhờ chắc chắc địt ra chứ sao lại bảo ra lại có tại
đơn giản không
mà giảng ngay từ đầu nhá
vâng
giản từ những ngày đầu luôn đấy cái lỗ đấy nó có gì đâu giảm từ ngày đầu luôn
làm sao mà mình cứ quần gì đâu ấy
chị đấy ngay từ ngày hôm đầu
không hiểu đâu hiểu không toàn nhiều thôi giờ hiểu như Thụ bảo là bài này tên là kinh nghiệm sảnh đến một trang phải là nghe cái
vừa xong nó đơ bị sai
bán này có hai đoạn đoạn đầu giả tách ra
được
thì bài đầu bài đầu tiên thì cứ đặt tên
bài đầu nội dung chưa giảm Không động quá gì không? Mọi người cầm đi chứ có bài
thế thì cứ nghi là mọi người à gì nhỉ? Nhóm gì đâu nhóm tư
nhóm gì đấy tự toàn th đúng không?
Thế thì cứ ghi là nhóm nhóm tư trước khi học nhá.
Phải về cắt ra hai
để chắc là về chứ ngay chị à. Đây rồi rồi
chị đang bè. Chị qu chị chị chị đặt đây xong em
đi học bảo vất tất về khoe tin
không nhiều ngườiắm con thấy lạnh Cái đoạn mà mọi người tranh luận ấy. Trời ơi nó nóng. Xong xong rồi thì lại lại có hai đoạn đây em gửi cho chị đoạn của em xong rồi là Vũ Khài gửi đoạn Khài nhá. Chưa chưa cắt
có có sư phụ
chia sư phụ bảo chia chưa không ăn nữa ạ.
Chia ăn táo
chia
b chắc võ. thấy chị chưa
rồi
x ui giời kia đấy
đâu em không thấy gì
đây mà thấy đang chờ để biết xem đoạn nào
tắt tắt là nói đời nói là niệm Phật thấy chị không thấy chị à nếu là mảnh ghép còn thiếu
lúc đầu Mình nhớ cái đấy đấy xong hôm nay mình đang bật cái độ
mình hơi quên quên đấy.
Ừ nếu cơ hội mà mình không có gì tại ngoài thực ra không đấy là chỉ có mỗi cái đấy thôi.
Bây giờ đến đạn cái tách thì bắt đầu quên cái đấy nó nghị là biết
đơn giản hiểu kiểu gì
nhớ à
không có của em mở lại điên.
Ừ hình như là anh Được anh mở cửa xong rồi ngày mà
thôi mở cho x mẫu
đau
nãy nãy mở cho nhau phải có khóa chứ chợ cột đấy ạ
con thấy mẫu đi ăn mà nh