Nhận ra người quen cũ
7
Thiền 1
Ivory
Tóm tắtAI Summary
### [Phần 1]: Bối cảnh và Sự chuyển dịch sang "Thời đại của Tỉ mỉ"
**Bối cảnh và Pháp duyên**
Bài giảng diễn ra trong không gian của buổi thiền tại Ivory (22/12/2025). Khởi đầu bằng lời chia sẻ của một nữ học trò về trải nghiệm thực chứng ngay khi vừa thức dậy vào lúc 8:30 sáng. Đây là một bối cảnh đời thường nhưng lại là "pháp duyên" quan trọng để Sư phụ Trong Suốt chỉ ra sự khác biệt giữa việc hiểu giáo lý trên bề mặt và việc thực sự sống trong trạng thái tỉnh thức liên tục.
**Trải nghiệm của học trò: Nhận diện sự phân tách tự động**
Học trò tường thuật rằng ngay khi mở mắt, cô nhớ lại lời giảng của Sư phụ và lập tức nhận thấy một tiến trình **"tự động phân tách"**.
- **Khái niệm "Tự động phân tách"**: Đó là cảm giác mặc định của tâm thức con người khi luôn chia thế giới thành hai phần: "Cái tôi" (chủ thể) và "Thế giới bên ngoài" (đối tượng).
- **Sự thực chứng**: Học trò nhận ra rằng không hề có một **"cơ sở khách quan"** nào cho sự phân tách này. Mọi thứ chỉ là những cảm giác hiện ra, và việc tâm trí gán nhãn có một vật thể tồn tại thực sự ở ngoài kia chỉ là một thói quen không có thật.
- **Sác quyết về "Biết biểu hiện thành"**: Cô đúc rút được hai mấu chốt từ buổi thảo luận trước đó với Hồng Anh:
1. Mọi sự phân tách đều không có cơ sở khách quan, tất cả chỉ là cảm giác không thật.
2. Tất cả mọi thứ hiện ra đều là **"Cái Biết biểu hiện thành"**, và quan trọng nhất là **"Không có phương án hai"** (nghĩa là không có bất kỳ khả năng nào khác ngoài việc mọi sự đều là tâm thức biểu hiện).
**Lời chỉnh lý của Sư phụ: Bước sang một "Trang mới"**
Mặc dù học trò cho rằng mình đã nắm bắt được mục đích của "Thiền đời sống kiểu mới", Sư phụ Trong Suốt lập tức chỉ ra một kẽ hở lớn trong cách tiếp cận này. Ngài khẳng định: *"Đấy, sai rồi đấy!"*.
Sư phụ phân tích sâu về sự chuyển dịch từ giai đoạn "Dã ngộ về Lý" sang "Dã ngộ về Sự":
- **Giai đoạn cũ (Dã ngộ về Lý)**: Người tu tập chỉ cần xác quyết bằng nhận thức, bằng tư duy logic rằng "Tôi là cái Biết". Lúc này, sự xác quyết 100% có thể đạt được thông qua việc suy ngẫm, thậm chí ngay cả khi đang ngủ gật rồi tỉnh dậy vẫn có thể khẳng định được.
- **Giai đoạn mới (Dã ngộ về Sự - Thiền đời sống)**: Sư phụ gọi đây là một **"Chân trời mới"**. Ở đây, sự xác quyết không còn nằm ở lời nói hay ý nghĩ đại khái mà nằm ở sự **"thấy liên tục"**.
**Sự khác biệt giữa "Đại khái" và "Tỉ mỉ"**
Sư phụ nhấn mạnh một từ khóa cốt lõi: **Tỉ mỉ**.
- Trong giai đoạn trước, hành giả có thể tu tập một cách "đại khái", chỉ cần nắm được nguyên lý chung là đủ để cảm thấy yên tâm.
- Trong "Thiền đời sống" mới, độ khó tăng lên **gấp vạn lần**. Hành giả không được phép lơ là bất kỳ một biểu hiện nhỏ nào của đời sống.
Sư phụ đưa ra các ví dụ cụ thể về sự tỉ mỉ:
- **Khi đi bộ**: Không phải chỉ hiểu lý thuyết về cái Biết, mà phải *thấy* suy nghĩ đang hiện ra là cái Biết biểu hiện thành.
- **Khi nhìn sang phải**: Thấy chiếc ô tô, phải nhận ra ngay "ô tô là Biết biểu hiện thành".
- **Khi có cảm giác cơ thể**: Một cảm giác nóng nổi lên, phải trực nhận ngay "nóng là Biết biểu hiện thành".
Sư phụ khẳng định: *“Thấy thì không khó nhưng có tỉ mỉ không mới là khó”*. Nếu không có sự tỉ mỉ, dù hành giả có sác quyết 100% về mặt lý thuyết thì thực tế kết quả vẫn là 0% vì sự tỉnh thức không bao trùm được các chi tiết li ti của đời sống. Đây chính là điểm khởi đầu cho một hành trình tu tập thực chứng sâu sắc hơn, nơi mỗi khoảnh khắc nhỏ nhất đều trở thành đối tượng của thiền định.
### [Phần 2]: Nghệ thuật Cân bằng giữa "Tỉ mỉ" và "Thoải mái"
**Bí kíp: Thoải mái để thoát khỏi sự canh chừng**
Khi nghe về yêu cầu "tỉ mỉ đến từng chi tiết", học trò dễ rơi vào trạng thái căng thẳng, nỗ lực quá mức để kiểm soát tâm trí. Sư phụ Trong Suốt đã đưa ra một chỉ dẫn quan trọng để hóa giải điều này: **"Thoải mái đi"**.
Sư phụ phân tích một nghịch lý trong tu tập:
- Nếu hành giả cố gắng tỉ mỉ bằng cách **"canh chừng"** tâm mình, tâm sẽ trở nên xơ cứng và "chết". Việc canh chừng tạo ra một cái tôi đang nỗ lực, vô tình lại củng cố thêm sự phân tách chủ - khách.
- **Bản chất của "Thoải mái"**: Không phải là buông lơi hay lười biếng, mà là **"Thái độ không từ chối"**. Nghĩa là để cho mọi dòng chảy cảm giác, suy nghĩ được tự do tuôn chảy mà không có sự ngăn trở hay phán xét.
**Ẩn dụ về Môn đi trên dây**
Sư phụ sử dụng ẩn dụ về việc **"đi bộ trên dây"** để giải thích về sự cân bằng:
- Người đi trên dây muốn đạt được sự cân bằng thì buộc phải trải qua quá trình "ngã lên ngã xuống".
- Việc tu tập cũng vậy, hành giả phải chấp nhận sai, chấp nhận những lúc mất thăng bằng (lúc thì quá căng thẳng vì tỉ mỉ, lúc thì quá lỏng lẻo dẫn đến ngủ gật hoặc lơ đãng).
- **Tiến trình**: Cứ làm nhiều lên, trân trọng từng lần thực hành. Sự cân bằng sẽ tự đến sau những lần vấp ngã, không thể đạt được chỉ bằng cách ngồi tính toán trên lý thuyết.
**Sự kết hợp: Tỉ mỉ một cách thoải mái**
Sư phụ đúc kết công thức: **"Thoải mái là thái độ, tỉ mỉ là sự nhận diện"**.
- Hành giả cần ngồi xuống, thả lỏng hoàn toàn để mọi thứ "chân tuôn" (tự do hiện ra).
- Khi nó tuôn chảy, hành giả chỉ việc xem từng thứ một hiện lên đó thực chất là cái gì.
- **Khẳng định thay vì Nhắc nhở**: Sư phụ phân biệt rõ giữa việc "nhắc" và "khẳng định".
- *Nhắc*: Là khi ta chưa chắc chắn, phải dùng ý nghĩ để tự bảo mình (ví dụ: "Đây là Biết đấy nhé").
- *Khẳng định (Sác quyết)*: Là vì ta đã hiểu rõ "Không có phương án hai", nên khi một suy nghĩ hiện ra, sự nhận diện "Đây là Biết biểu hiện thành" nảy nở một cách tự nhiên như một sự thật hiển nhiên, không cần nỗ lực ghi nhớ.
Sư phụ gọi trạng thái này là sự **"À"** liên tục. Một tiếng "À" của sự nhận ra, chứ không phải một tiếng nhắc nhở khô khan. Khi sự "À" này đủ lâu và đủ dày, nó sẽ dẫn đến một trạng thái mà Sư phụ gọi bằng một cái tên rất đẹp: **"Nhận ra người quen cũ"**.
### [Phần 3]: Ẩn dụ "Nhận ra người quen cũ" và Bản chất của cái Biết
**Giải mã ẩn dụ "Người quen cũ"**
Đây là trọng tâm của bài giảng, một cách diễn đạt cực kỳ sâu sắc và dễ gần về bản chất của tánh giác (cái Biết). Sư phụ ví cái Biết giống như một người bạn cũ lâu năm.
- **Một người bạn - Vô vàn bộ quần áo**:
- Cái Biết chỉ có một (người bạn cũ duy nhất), nhưng ông ta có khả năng thay đổi trang phục vô cùng linh hoạt và đa dạng.
- **Áo màu sắc/âm thanh**: Là những cảm thọ về thị giác, thính giác.
- **Áo suy nghĩ 1, suy nghĩ 2**: Là các luồng tư duy khác nhau.
- **Áo cảm xúc (lo lắng, sợ hãi)**: Là những trạng thái tâm lý.
- **Vấn đề của hành giả**: Vì "người bạn" này mặc quá nhiều loại áo khác nhau, thậm chí có những bộ áo trông rất đáng sợ hoặc lạ lẫm, nên hành giả thường xuyên bị lừa. Khi "ông Biết" mặc áo "lo lắng", hành giả lập tức hoảng sợ và tìm cách đẩy ra, vì không nhận ra đó chính là người bạn quen thuộc của mình.
**Ví dụ về Nhật Dũng mặc áo khác màu**
Sư phụ đưa ra ví dụ trực quan:
- Nếu Nhật Dũng (một học trò) hôm nay mặc áo trắng, mai mặc áo đen, kia mặc áo vàng. Những ngày đầu bạn có thể phải nhìn kỹ, xem xét tỉ mỉ mới dám khẳng định đó là Dũng.
- Nhưng sau khi đã quan sát đủ lâu, qua đủ loại màu áo, thì đến ngày thứ sáu, bạn chỉ cần nhìn lướt qua là biết ngay "À, Dũng đây mà", bất kể anh ta có mặc áo gì đi nữa.
- **Sự chuyển hóa**: Tương tự, nếu hành giả luyện tập nhận diện cái Biết trong 10 ngày, bất kể là lúc đang vui hay lúc đang "lo lắng quá mức", thì đến ngày thứ 11, một cơn lo vừa mới chớm nổi lên, hành giả sẽ nhận ra ngay: *"À, lại là ông bạn cũ đây mà, ai vào đây nữa!"*.
**Phân tích về sự phản kháng (Anti)**
Sư phụ chỉ ra lý do tại sao đời sống của hành giả vẫn còn khổ: Đó là vì ta vẫn còn **"anti"** (bài trừ) một số hình tướng của cái Biết.
- Khi hành giả đẩy một nỗi lo lắng ra, điều đó chứng tỏ hành giả chưa nhận ra "lo lắng chính là cái Biết biểu hiện thành".
- Về mặt "Lý", hành giả nói rằng tất cả là Biết, nhưng về mặt "Sự", khi cái Biết mặc "áo lo lắng" bước vào nhà, hành giả lại xua đuổi.
- Sư phụ nhấn mạnh: Chừng nào còn đẩy bất cứ cái gì ra, chừng đó còn chưa "nhận ra người quen cũ".
**Đoạn đối thoại về sự "Ôm" và "Đẩy" (Hỏi - Đáp với Khải)**
Trong một diễn biến thú vị và hài hước, Sư phụ dùng hình ảnh một người ôm mình từ phía sau để minh họa:
- Nếu có người ôm mình từ phía sau mà mình chưa biết là ai, phản ứng tự nhiên sẽ là sợ hãi hoặc đẩy ra.
- Nhưng nếu ta đã quá quen với vòng tay đó (ví dụ là người thương), thì ngay khi vòng tay vừa chạm vào, ta đã cảm nhận được sự ấm áp và bình an vì biết rõ đó là ai.
- **Kết luận**: Đời sống tu tập là quá trình làm quen với "vòng tay" của cái Biết dưới mọi hình tướng, để không còn gì phải sợ hãi hay đẩy ra nữa.
**Lời khuyên cuối cùng cho thực hành**
Sư phụ hướng dẫn học trò tập trung vào **Thiền Plus** (Thiền tĩnh) trước để rèn luyện sự tỉ mỉ trong môi trường ít xao động:
- Ngồi xuống, không tương tác với ai.
- Để mọi thứ tuôn chảy tự do (thoải mái).
- Tỉ mỉ nhận diện từng thứ hiện ra đều là "người quen cũ" (cái Biết).
- Khi đã quen mặt "ông bạn" này trong lúc ngồi tĩnh, thì khi bước vào đời sống xô bồ, việc nhận diện sẽ trở nên nhanh chóng và tự nhiên hơn rất nhiều.
Bản gõ chi tiếtTranscript
Con thôi con cứ mô tả xem như nào vì con cũng không rõ lắm đâu. Sáng nay thì con dậy cũng muộn 8:30. Hôm qua đi ngủ muộn dậy 8:30 thì lúc mà mới mở mắt ấy thì con nhớ đến cái cái sư phụ vừa giảng tức là tự động phân tách, tức là mở mắt ra thì thấy tự động phân tách và không có cơ sở khách quan nào cho sự phân tách. Ý thì thấy rõ luôn là tự động phân tách là bằng không có cơ sở rồi. Tức là không có thật. Đó chỉ là cảm giác không có thật. Thế sau đấy thì con cũng nhớ lại một số cái tư mà hôm hôm qua khi sau khi về thì có con có ngồi với cả Hồng Anh một lúc để tư về mấy cái kiến ấy, về kiến mới học thì con cũng già lại một lần ở trong đầu thôi ạ. Về cái các cái mấu chốt tức là con con đang hiểu là hôm qua ấy thì con có hai cái mà con ghi nhận được. Thứ nhất là cái kiến tự động phân tách và nó là cái cự động phân tách có nghĩa là không có cái cơ sở khách quan nào để nói là ở có một cái vật thực sự tồn tại và tất cả đều chỉ là các cảm giác không có thật. Thì và cái thứ hai là cái à tất cả mọi thứ hiện ra đều là biết biểu hiện thành thì
không có phương án hai.
Không có phương án hai. Đúng rồi ạ. Ờ đấy con nhớ hai cái đấy là hai cái chính. Thì con đang hiểu là Cái trong cái thiền plus mới á thì
thiền đời sống thiền đời sống.
Vâng, thiền đời sống ạ. Thiền đời sống kiểu mới thì là ừ con đang hiểu mục đích là mình sẽ thấy tất cả những thứ hiện ra đều là biết biểu hiện thành.
Đúng rồi.
Một cách tự nhiên.
Tức là cái m
càng tự nhiên càng tốt. Trước mắt thì càng tự nhiên càng tốt là phải tự nhiên hoàn toàn.
Con đang hiểu cái mấu chốt mục đích là như thế.
Đúng rồi. Đấy là mục đích.
Còn cái tự động phân tách kia nó là một cái tiến trình thôi. Tức là một cái hỗ trợ
một đúng không ạ? Một cái sự hỗ trợ để Ờ mình thấy cái tất cả mọi thứ hiện ra là biết biểu hiện thành một cách tự nhiên và thành cảm giác như thế.
Ừ.
Thế thì con sau đấy là con đấy giả lại kiến và con nêu ra hai cái điểm mấu chốt như vậy thôi thì ờ và cứ thế thì thiền tự nhiên như bình thường. Tức là ờ đây mặc định mình là biết thì và mọi thứ hiện ra đều là biết biểu hiện thành. Xong rồi cứ thế sống thôi.
Đấy sai rồi đấy.
Cứ thế sống được. Cái này nó không phải các con bị vẫn bị lừa lậm một cái ngày xưa ngày xưa chỉ xác quyết bằng bằng nhận thức thôi cũng 100% được vì thế
ủ gật xong rồi dạy tỉnh dạy xác quyết cả đoạn vừa xong đều là
đ biết thì là 100 bây giờ thế thì không
không được
con sang một chân trời mới rồi sáng mới rồi
nếu trong lúc ngủ đấy con không thấy liên tục thì có là một đấy là không
bây giờ con phải thấy liên tục nó không dễ như ngày xưa nữa rồi tiếp Tức là phải luôn.
Ví dụ bây giờ nhá con đi bộ
phải lùn thấy.
Ví dụ đi bộ đâ con nghĩ là ở nhà con mình thế nào thì con phải thấy cái suy nghĩ đấy
điện thầy. Nhìn sang phải ô tô để ô tô biết điện thầy. Đấy có một cảm giác nóng nổi lên nóng biết hiện thi. Đấy nó còn như thế cơ. Nó tỉ mỉ như thế
khó hơn khó hơn gấp vạn lần rồi.
Ngày xưa tự tin nó là còn thấy không quan trọng
thế là sang trang rồi
nó không còn đơn giản nữa. Hả?
Nhắc từ sai rồi. Con thấy chứ con nhắc
thấy
con thấy thế
ở đây vấn đề thấy không phải vấn đề khó. Vấn đề có tùy mỉ không như là khó. Khó là một cái tự tùy mỉ.
Ngày xưa là con đại khái ấy.
Còn bây giờ là thời đại của tỉ mỉ.
Ừ rất tỉ mỉ.
Chi tiết
tỉ mỉ.
Thấy thì không khó nhưng có tỉ mỉ không?
Thấy không khó. nữa nhưng có tỉ mỉ được không? Thì chưa chưa tỉ mỉ đấy. 0% cái là như cũng không có tỉ mỉ gì cả. Đấy kiểu đại khái yên tâm
thế chắc là sư phụ ơi thế chắc 7% của con là chắc được hai ba lần gì đấy xư ạ.
Không biết không biết
đi trên đường nhìn thấy cái này
nhưng mà đây là một trang mới rồi ngày xưa gọi là ngày xưa gọi là trang giã ngộ về lý
còn bây giờ dã ngộ về sự thì mới có gọi là đất chứ. Đây là phải tỉ mỉ thôi. Về có nhất là tỉ mỉ cái gì mọc lên thì nhận ra cái nhưng mà nếu tỉ mỉ th của canh chừng
thì lại cũng chết
thì lại thành chết hết
tỉ mỉ nhưng mà lại không kể canh chừng như vậy
thế
thế nên là cái cái bí kí đầu tiên là thoải mái đi vì thế
tự
để thoát khỏi cái canh chừng
cho chảy đi
thoải mái
thoải mái đi.
Thoải mái đi nhưng lại lại cần tỉ mỉ
tỉ mỉ nhưng mà Thoải mái đi
không? Đây gọi là thiền tĩnh.
Đấy là lý do con phải thiền pro giỏi trước đã.
Con không thì con không thiền đế sống được đâu.
Nên trước mắt tập trung vào thiền pro đã. Thiền thiền plus đã thiền cũng tỉ mỉ
đương nhiên rồi. Hôm n qua cần thấy con hơi chặt xong hôm nay con lỏng ra thù lật con lỏng.
Ừ. Bây giờ vừa là phải thoải mái mãi. Vừa phải tỉ mỉ kiếp gì để mà vừa thoải mái
kiếp là cứ sai nhiều thì dần dần đúng. Cái một là môn đi trên dây mà độ cân bằng thì nó phải nó buộc phải ngã hết ngã lên ngã xuống rồi cân bằng cứ không vài lần đi
bây giờ chân trọng thật chân trọng đất đất đất
cứ làm nhiều lên
đúng rồi
đầu tiên là đừng tập trung vào đời sống và tập trung vào plus
mà mình vừa phải tỉ mỉ vừa phải thoải mái
tập cách thoải mái đi xong rồi tìm mỉ xem tường thứ một này
thoải mái một cách tỉ mỉ
thoải mái một cách tỉ mì
thoải mái là thái đội
thoải mái là thái độ thái độ không từ chố
tỉ mì một cách thoải mái
thoải mái nghĩa là gì đừng có từ chố bản chất giải thích như thế đúng không thoải mái đừng có từ chối gì cả
để cho nó chảy thoải mái xong rồi xem
xem nó từng thứ một nó là cái gì
thế thôi thoải mái đi như đừng có từ chối gì cả ngồi xuống cái thoải mái đi
tự do tuôn đự
vì thế sẽ bắt đầu tu
đấy xong rồi khi nó tu mình xem từ thứ một là gì thế thô Không từ m không từ chối gì hết tự do chân tuôn đi. Ngồi xuống phát nói luôn.
Đấy nhưng lý do con đã sắp quyết rồi là hiện ra thì là biết biển thành nên con chỉ nhìn vào nó là thấy nó thôi.
Con phải ngồi căng là đây là nhắc nhắc nhắc không cần nhắc gì cả.
Con không cần nhắc gì hì con nhìn thấy nó con đã sác quyết trước khi thiền là cứ hiện ra thì là biết đện thành không có phương án hai thì con nhìn thấy cái suy nghĩ đấy thì bên trong con lập tức nó nở nổi lên sự một sự gọi là gì? Khẳng định. Đây là cái gì đế thành không?
Đây là khẳng định chứ không phải nhắc
chưa là nhắc. Nhắc nghĩa là gì? Không biết có phải biểu dễ thành không phải nhắc nó chắc.
Khẳng định chắc chắn nó biển thành rồi.
Như vậy nó có sự khẳng định như nó không có sự nhắc.
Khẳng định như
khẳng định như sẽ tự nhiên thôi vì con nó xác quyết trước đấy rồi. Trước khi thác quyết là cứ hiện ra thì chắc chắn là biết thành không gì khác. Nên khi một suy nghĩ sử khi hiện ra thì con sẽ à đây là biết thành. À này không phải là con nhắc. À là một sự nhận ra đấy chứ phải nhắc a à vì mình đ mình đã xác quyết đ trước đây là à thôi mà a đây là bể dân thành a đấy biểu hiện thành nó cứ à liên tục cái này nó gọi là nhận ra người quen cũ đấy nó tập cách tập này nó gọi là kiểu cách tập kiểu nhận ra người quen cũ à hai ông bạn cũ mà
mà từ đầu cuối thực ra chỉ ông bạn cũ thôi một ông bạn dưới nhiều bạn khác nhau nhưng đúng một ông bạn thôi ông gì
ông biết thôi đấy nên là đây là gọi là cách tập nhận ra người quen cũ Đấy chứ không phải con nhắc con không nhắc vì nó có thể nhận ra a đấy là cũ đây là cũ a đây là cũ đây là ông biết đây mà a không biết mà thì khi nhắc đủ lâu thì nó thành nó thành ở nhở chắc chắn rồi đấy thì bây giờ đời sống mới ngon trước đấy đời sống chưa ngon đâu khi nh đủ lâu quen rồi thì cứ hiện ra phát là thấy ông của bạn cũng này còn lúc đầu thì vẫn phải có sự cố tình cố tình nhận ra ngày càng bức Cố tình đi thôi. Ông ông Nhật Dũng mặc cái áo trắng đúng không? Mình hơi lạ lạ. Hôm nay màu đen mà hôm qua màu trắng mình phải xem kỹ xem hôm đầu ấy đúng không? Nhưng mà trong hôm sau mặc có vàng mể xem kỹ xem nhưng khoảng năm hôm mỗi hôm một màu thì mình đến hôm sáu ấy
mình sẽ có màu gì với ông Dũng thôi.
Lúc đấy cái sự nhận ra nhanh hơn rất nhiều, dễ hơn rất nhiều đấy. Chỉ có nhìn lướt lướt qua phá là ông Dũng chắc rồi. Nhưng bây giờ phải nhìn kỹ tí chứ. Đấy thực thôi. Bây giờ cứ lo lắng. Con đường trước đây còn đã quen là thấy lo lắng là biết biển chến thành đâu.
Đúng.
Thì đoạn đầu nó cũng phải a đây là biển chến thành. Hóa ra là vậy. Có thể lâu hơn
nhưng mà khoảng 10 hôm nữa thì lo lắng quá nó vừa nổi lo chỉ bịnuyện thành quãi. Con vẫ nhìn vào nó nhá không nhìn nó nhưng mà con nhanh chóng nhận ra. Còn bây giờ con không nhanh chóng nhận ra lắm. Đấy đây gọi là nhận ra người quen cũ đây. Nó dễ hiểu đúng không? Cuối cùng vẫn là một ông người quen cũ thôi. Nhưng ông này là mặc rất nhiều áo khác nhau. Đúng không?
Có lúc thì ông mặc áo màu sắc này, áo âm thanh, có lúc ông mặc áo suy nghĩ một, ông áo suy nghĩ hai. Thế còn nhận thật lâu và nhiêu lần vào
ông Dũng mặc năm cái áo khác nhau thì chắc là một ngày là quen rồi. Nhưng mà cái ông ông biết thì ông có mặc năm áo đâu.
Ông mặc vô số cái áo khác nhau nên là cũng phải đủ thời gian đúng không? Nhưng một một rành đủ lâu thôi. Còn chỉ thế thôi mà ông không không có dấu ông có mặc bao nhiêu mặc áo không phải lừa tôi là người khác được nữa
đấy. Ví dụ bây giờ con nổi cái lo con vẫn sợ con vẫn con vẫn là rất là ngại cái lo đấy chẳng qua con nhận ra bạn cũ ở đấy chứ con làm tập thêm 10 ngày nữa đi lần nào lo nổi lên con thấy ạ nhìn vào thì ông biết
thì ngày thứ 11 ấy ông vừa mới hiện ra phát vừa nổi c lo con cảm thấy ừ ông ấy rồi ai nữa thì đấy thì các con bây giờ chưa bắt bây giờ bắt đầu mà nên chưa thể có cái đấy được
bây giờ là tập chính là kiểu nhận ra người bạn cũ người bạn cũ ông ấy sẽ vô và hình tướng nhá vì thế còn phải rất tỉ mỉ Còn chỉ lơ là tí là thành tưởng của người khác thôi. Bây giờ mà không tìm mỉ là lơ là lơ là thành người khác đúng không? Đấy ông Dũng mặc áo quái vật vào phát anh em không biết ông nào luôn đúng không? Phải vạch vạch áo quái vật ra mặt à mặt ông Dũng đấy. Chỉ thế thôi đ biết điều hiện thành mà nó vô vàn hình tướng và con không quen tỉ mỉ con hiểu về lý là tất cả là biết
nhưng mà con về sự phát con giật mình ngay
chết rồi ông này ông nào đây vào thôi nhà ơi thế này
đúng không mà tôi có hiểu về lý là ông biết nhưng mà về sự nó nhận ông biết đâu Con vẫn rất anti ông ấy khi ông ấy nhà xuất hiện trong nhà con là bây giờ ví dụ đấy bây giờ mà con lo cái là con rất ăn tính cái lo vì con chỉ có lý là để lo là biết thôi chứ sự con nó con nhận rổi là lo là biết đâu thế con đẩy ông ra ngay tức cuộc đời con còn đẩy cái gì ra nghĩa là con không nhận ra cái đấy là biết được hiện thành đúng chưa
khải ôm trầm Nga phía sau đẩy ra không biết diễn này
không bây giờ trên chỗ bây giờ mà
chưa biết ông nào mà sao không nãy chứ Đẩy ra
không biết ông nào luôn. Đẩy luôn. Chưa
biết ông nào ông nào
ở phía sau cơ mà.
Thích eo lộ nhá. Không cần ai quan trọng là gì? Ôm là được.
Wow.
Ôm là được.
Hóa lộ nhá. Đấy thế nó kể cho Khải biết cho Khải sợ lắm.
Ông nào ôm cũng được miễn ôm từ phía sau.
Bây giờ đẩy ra nhưng mà con quen rồi. Vòng tay nào cũng là ông Khải. Con quen con hiểu con biết rồi. Thì lần sau Khải ôm con ấy con cảm nhận ngay là gì?
Khải là
ông Khải chư ông nào đấy không để nữa cuộc đời là thế đúng không?
Chứ ngay bây giờ có người ông trầm sau lưng mà mẹ thích quá thì cũng cũng hơi ghê đấy. X hơi sợ con đấy. Con đang kiểu là cả sợ
anh hỏi câu của chị đi để chốt
đoạn game sau tách riêng ra thành bài riêng nhá.
Gọi là nhận ra người quen cũ.
Nhận ra người quen cũ
xong group luôn nha.
Ở đâu? Ở đâu chị? Cà phê không? Đời sống thì đang plus thoải mái cứ ngồi là được mà
ngồi mà đừng tác với ai hết là được
không tương tác với ai hết
cầm gửi lên group cho có một số bạn không không nghe
gửi lên group
và báo các bạn biết là đây bạn nào sụ vừa giảng bài này ai
m nên nghe nhá