Ngồi đâu cứu khổ đấy - Dòng cảnh chính là dòng Biết
2
Bản gõ chi tiếtTranscript
Mất tiền tầm
ngày xưa là phải lượn là không mất tiền đâu. Tiền là cái gì đấy đúng không?
Đây một phát luôn.
Đúng rồi. Không phải tách xong rồi thì ăn không còn cng rau ra
có thấy tưởng tượng không?
Rau được không?
Chết đấy. Nhân rau luôn.
Nhân bẫy Minh Ngân thành công rồi.
Mày xem cảnh nhân bẫy Minh Nhân không? Thấy cảnh đấy không?
Nhân bắt thước dục vụ bẫy Minh Ngân. Em kể cho bọ con này bẫy thế nào đây? Trong mặt thôi biết bẫy phết đấy. Kể đi. Đ trời
hử
gì đâu bẫy đữa rau ấy.
C nó theo gi
ừ nhân thước thụ bẫy rồi đấy. Bẫy thành công đấy.
Em mới hỏi là cái bàn này đĩa rau rất sạch còn cái bàn kia đĩa rau còn nào nhở? Cái bàn Minh Ngân quay lập tức quay ra và nhìn thấy ô
sao cái đĩa rau lại còn nguyên vậy?
Trong tích tắc đấy là tin chắc là đang Ngồi trong cảnh này có đang có cái bàn đây, có cái đĩa rau này, có đĩa rau kia. Tức là tóm lại là thật hết chả có tí.
Ừ. Cái cảnh này này. Ừ.
Mình ăn siêu không sao bẫy như thế? Sợ không? Sức mạnh là chung kếê hết đúng không? Những câu như vậy sức mạnh trung hết. Giờ xem bẫy ai khó nhất nhá. Đúng không? Bẫy Ngân là dễ rồi. Ngân vừa một phát đi luôn rồi đúng không? Hả? Sao Lư? Anh với nói gì? Con lại hôm mà đi Nhật.
Thành công không? Thành công
thành công.
Thành công
được chưa? Xong. Hiểu vấn đề này chưa? Vấn đề gì?
Vấn đề là gì? Xong bị lừa lương mà hỏi không thấy nó tưởng tượng tầm.
Đúng rồi. Thế mà trở lấy ngay
bình thường đợm một tí chứ
thấ được chưa?
Hiểu ơi.
Thế mới gọi là liên tục nhở. Thế mới gọi là liên tục mọi nơi mọi lúc.
Sợ không?
Sợ đấy. Ch bạn sơ quá chui luôn
này. Trùng đùa
hả giả hết đấy. Giới xong một lần nó giả nó thích gì giả. Đùa
đùa vui mà nguy cấp lắm cũng vất
đấy mà thấy có người tề điên đấy
giỡ rộn gì có nguy cấp
tế đên sự sáng tối đấy đùa đấy
chỉ có vui và vui hơn ch nguy cấp
được chưa? Ừ được tốt ok
đơm một tí sợ quá phải đơm một tí đã đúng không?
Thì thế nên không nên đợi sự hỏi mới tập mà nên tập trước
lúc nào cũng tập thì nó mới không bị động chứ còn đợi sụ hỏi cấp là không rồi Bây giờ không khí cảnh giác cao độ quá không thể chơi được.
Bắt đầu đ
đúng không?
Phá game
đang chôi chảy từ như này bóm giờ
chị ơi muối chiều mà ăn lẩu là chị đ nhá này là v với hiệu quả là xư lavender là ngày xưa nhiều rau
cảm giác bây giờ nó hiệu quả rồi quay được
toàn bộ
ngày xưa là đ là gì nh vũ trang nhở hồi xưa
ừ
dừng lại chút tự biết Ngày xưa hồ nhện đấy.
Nhật là mình là không gian biết
thế à?
Vâng.
Có tập được không?
Có ạ.
Tập tốt không? Đấy tập tốt không?
Ngày đầu cũng thê thảm nhỉ. Đấy suốt
tốt nhất là vừa ngồi nghe sụ giảm vừa thấy đây là tưởng tượng ch đứng nữa sụ sờ vào rồi mới bảo là đ tưởng tượng thường sẽ không kịp đúng không được anh
đấy giỏi không bí thầy ngữ anh giỏi không
giỏi đấy ạ tượng Buổi sáng tỉnh dậy thay vì đứng dậy bật dậy đi vệ sinh ngay thì làm lên làm gì tượng trong nước.
Ừ. Đặc biệt là gì?
Đặc biệt là tôi
còn không? Không phải cho nó tưởng tượng đặc biệt đặc biệt đừng quên đặc biệt đấy
hay quên đặc biệt đấy đúng không
gì
hả con nói gì
tỉnh quá này cũng chạ tỉnh nhở quế đây gi tỉnh không Con nói trong a năm 2014 câu đó cụ dạy năm 20 nói năm 2014 đi luôn.
Ừ đấy 10 năm 11 năm rồi nhá.
Sợ không lại 11
10
11 đấy lại số 11 rồi đấy. Cảm giác này bây giờ kiểu lúc mà tự tin tập lúc mà lại tập đ tưởng tượng ấy thì lúc mà trả lời lên đế nói chuyện Ừ nó cũng thoải mái hơn cái hồi đó tôi có thể nhị phạt trong tưởng tượng bị móc bé tưởng tượng không biết quê trong tưởng tượng
còn nhìn phải thấy tưởng tượng nhìn trái tưởng tượng
nhìn xụ thấy tưởng tượng
ừ
nhìn mình thấy là nhân tưởng tượng
thì cái thực tại này biến thành tưởng tượng
đúng không cái thực tại biến thành tưởng tượng thì tất cả những cái thực tại khác mà B ba nói
tự trở thành gì
hay không
hay
m giờ về Sài Gòn lại
trưa chiều mai.
Ừ. Nào thấy nào Phong thấy nào về đấy ạ. Khác hẳn
hẳn không? Như nào?
Tức là từ xưa đến nay là chui ứng dụng các pháp của sư phụ nhưng lại ứng dụng trong cái nội dung của bé ba.
Ừ.
Phân biệt này là tưởng tượng này. Rồi cái này hiện ra có rõ ràng trong viết không? Cũng là cái nội dung ở trong cái suy nghĩ ở thời điểm hiện tại ở trong đấy. Tức là cái nội dung đấy là sư phụ là ngày mai về Sài Gòn thì cái ngày mai về Sài Gòn cái đấy là có hiện ra rõ ràng trong viết phong này nọ thì nó không hề thật ra là sai. Nó không hề động chạ. gì đến cái ngay bây giờ là không hề nhận ra luôn là ngay bây giờ đang là tưởng tượng cảnh cảnh này và một cái cảnh này đang ngồi ở đây có cái nhân vật ngồi ở đây nhân vật sư phụ ngồi kia hỏi và bây giờ mới được như kiểu chỉ ra một cái chỗ mà là điểm đầu tiên khởi đầu của tất cả các cái ngày mai Sài Gòn này nọ là ở và ở nhân vật này và sau đó thì chuyện ngày mai Sài Gòn thì đúng là nó nó chả có cái gói gì hết cả và không phải không phải tập ở chỗ đấy tí nào luôn
đúng rồi hay chưa
không phải sờ đến mà ngay bây giờ thì lại rất là rõ ràng và dễ dàng và bất kỳ cái pháp nào ở đây thì nó cũng rõ ràng dễ dàng nó cứ tỷ lần cái nội dung kia ấy.
Đúng rồi,
khác hẳn đấy ạ. Con thấy ồ hóa ra tập sai hết rồi. Thì cái nội dung là ôi hóa ra tập sai hết rồi đấy chẳng hạn
cũng lại là một cái bé ba.
Ừ.
Trong khi đó cái cảnh này nhớ nhớ ra được là ok đây này đang ngồi ở đây thì cái cái đoạn tập sai hết rồi tự động giải thoát.
Đúng rồi. Nếu đây là thực tợ ảo rồi đương nhiên những thứ khác thực ảo đấ chả cần phải lý luận đúng chưa góm này gếp đây con nào Sài Gòn thập được đúng không Nhớ an ch nói một ý nữa một số bạn không nghe kịp là tập thói quen không nhìn vật tầm mắt ấy vì th qu nhìn vật nó nhanh chóng vật hóa cái thế giới của mình tập ngồi nhìn căn phòng này nhưng mà không nhìn vật nào hết nhìn về phía sư phụ chứ không nhìn sư phụ không nhìn vật hết mặc dù vẫn nhìn về phía sư vụ như không nhìn được bất kỳ vật nào hết tập th sống hiểu không Nhìn về phía nó thôi, không nhìn nó. Thái quen sờ gọi là không nhìn vật áp dụng với nha. Bợ oánh không bảo anh lơ đãng em thế? Sợ không? Có sợ vợ không? Sợ vợ nói gì không?
Trong mưa thì sợ được tí.
Ừ. Sao giáo sụ hỏi có tập gì không?
Con như vừa nãy v là sức thực hành chơi hỏi.
Ừ.
Cứ để ý thôi chứ không phải
đúng rồi.
Tự nhiên hơn dễ hơn. Cách nhanh nhất thì thấy Tưởng tượng là gì?
Hả?
Chỉ một cái quên này nữ đi
hôm a Hôm qua đến giờ con tập về như lúc tập thấy là đây là tưởng tượng lúc mà nó vừa mà vừa cảm xúc vừa nghĩ nhiều các thứ ấy. Sao lại sao lại khó thế này? Yếu là thấy bảo là tưởng tượng rất là khó.
Ừ.
Nhưng mà lúc con nhìn vào kinh nghiệm gọi là gì nhở? Nó nó từ từ và nó đủ lâu ấy thì nãy như vụ vừa giảng con mình nghe lại là khi mà cả cái cảnh này nó là tưởng tượng rồi ấ thì lúc đấy những cái ví dụ với B bảo hay các thứ bảo ấy nó hay sư phụ hỏi ấy thì nó cũng là tưởng tượng luôn. Nhưng mà khi mà ví dụ đang ở trong thái trạng thái mà thật hết tôi đang ngồi thật hết ấy thì lúc đấy bật ra ngay thì cũng khó là con thường phải tạm gọi là nhìn vào kinh nghiệm một lúc thì
thì thấy là nó tự nhiên luôn.
Ừ.
Còn mình mà đang ở cái chế độ mà mà có điểm quy chiếu mà thấy vật thì nó vật khắp nơi cả thân thể cả đủ các thứ
lúc đấy mà Kiểu kiểu nói ngay nó không thuyết phục. Cái câu bảo là đây cảnh hay là tưởng tượng ấ nó không thuyết phục.
Nhưng mà khi mà để ý vào kinh nghiệm một lúc rồi thế thì nó rất dễ.
Đúng rồi.
Đấy thế phải giỏi môn nhìn kinh nghiệm đấy. Trân trọng khinh trạng trân trọng kinh nghiệm đấy.
Hồi không mà nhắc một câu mà được thì không dễ đâu.
Nhưng mà có thói quen nhìn kinh nghiệm nó quen rồi á.
Tại con hay bị làm nó như kiểu mấy câu một lúc ấ chứ nó không phải một như Ví dụ ừ
cảm xúc hay là là khi gặp chuyện ấy thì nó nó đến nhiều một lúc chứ nó không đến một. Cho nên là khi mà nhắc cái này cái kia nó lại lại nói mà nó lại
đế là bằng gọi là bằng chứng sầu khắp nơi
là đừng xem dòng cảnh
mà vướng thật. Vì các con có thói quen xem dòng cảnh mất rồi nó mới thấy đúng không? Nếu màả sử con ngồi đây con đang xem dòng biết thì cái câu cái câu tưởng tượng nó quá đơn giản nhưng mà vì con thói quen con lại không phải xem dòng biết mà xem gì
dòng cảnh
nên chú bảo Dộ t mắt như thế đấy. Tập thói quen là xem dòng biết. Muốn xem dòng biết thì phải nhìn kinh nghiệm đúng không? Có phải tất cả cái thời gian bản chất là dòng biết không? Vì cái gì chả là biết nhưng mà con chỉ thấy cái gì là trả lời biết khi nhìn kinh nghiệm thôi.
Còn nếu con không nhìn kinh nghiệm thì là xem dòng cảnh ngay. Thế con ngồi đây không nhìn được kinh nghiệm nhá. Thì con thấy dòng cảnh bao nhiêu cảnh bao nhiêu vật chạy qua chạy lại chứ đúng không? Nhưng nếu con nhìn vào đây con thấy ơ đây mấy câu hỏi căn bản đấy có hiện ra có ra trong biết không có tách ra biết hỏi biết được không thì có thể đây biến thành dòng biết ngay tức không cái dòng cảnh nó biến thành dòng biết con vẫn hiểu dòng cảnh mà con không bị lừa đấy là cảnh biết đấy là biết rồi khi đấy bảo tưởng tượng thì dễ chứ thấy câu nhắc là tất cả là tưởng tượng trong biết thì mới dễ chứ đang xem dòng cảnh thấy mọi thứ vật có thật xong nhắc câu đấy thì thì rất khó đúng không đ Cái đây là cái thói quen mà nhìn vào dòng cảnh không phải thói quen tốt đâu. Cháu nhìn dòng biết là tốt thế nào là thô qu nhìn được dòng biết ai trả lời được. Thế nào nhìn vào dòng biết?
Con thấy thói quen nhìn vào dòng biết tức là ờ mình nhìn nhưng mà tức là mình để ý vào kinh nghiệm tổng thể tức là mình để ý vào kinh nghiệm nhưng mà tức là mình không có điểm tập trung, không có cố tình tập trung ấy. Con thấy
đúng rồi. Khi không cố tập trung thì cái kiện da này rất là dễ thấy nó là chất nó là biết.
Dạ.
Tập trung nó là vật còn đâu nữa.
Ừ.
Nên thói quen không tập trung quan trọng không?
Quan trọng.
Khi mà con không tập trung Con bảo tất cả chứ này trong biết và là biết rất dễ. Con k vật bảo cái vật này là biết làm sao bảo được bạn nhò biết là cái gì
thấy dòng biết là gì? Thế nào? Thấy dòng biết quế nà. Thế nào con nói thế dòng biết? Thế nào con nói là thấy dòng cảnh? Thư phụ kim mà nói là thấy dòng biết là đầu tiên là thầy biết luôn ở đây và liên tục. Thứ hai là mọi thứ viết lên trong đấy thì đều là tưởng tượng ở trong biết.
Trước tưởng tượng một thì là biết được rồi.
Thấy cái biết ở đây rõ ràng và thấy xong biết chính là biết. Vâng.
Và thấy dòng biết.
Vâng.
Thế thấy dòng cảnh là gì?
Thấy dòng cảnh là mình quên mất là biết ở đây và mình cứ thấy vật hiện lên. là vật thật
được rất tốt. Con không nhớ rằng là biết ở đây thì vật thành vật chắc là thật luôn đúng chư? Nó không th biết đây đương nhiên vật phải là vật chứ.
Còn nếu thầy biết ở đây thì vật nó chuyển thành biết đúng không nhỉ? Vật nó có chất liệu là biết như vậy chỉ khác nhau một chỗ là thấy biết đấy không thôi.
Đừng nghĩ thấy dòng biết là khó mà anh nghĩ dòng biết là phải khó lắm nhì không thấy biết ở đây thì vật biến thành biết.
Biến thành biết đúng.
Còn nếu không thấy biết ở đây thì vật là chắc là vật rồi đúng không? Vậy là Nếu muốn muốn có thói quen là thấy dòng biết chảy trùng trùng thì phải gì?
Thầy biết ở đây. Thầy biết
phải thầy biết ở đây biết ở đây. Phải trân trọng
trân trọng
trân trọng cái việc thầy biết ở đấy nếu con thấyở đây thì đương nhiên dòng này biến thành dòng vật là dòng biết. Đương nhiên cũng chẳng cần phải luyện gì cả đúng không chưa? Không thấy biết ở đây thì dòng này đương nhiên thành dòng vật dòng cảnh đúng không? Mình Hải hiểu không? Mình Hải là không thấy biết ở đây nên là sẽ ép rất khó. Nhưng thấy biết ở đây ấy thì nói là đây là đây là tưởng tượng là đúng luôn rồi đúng không? Như vậy việc của mình có con ấy là nhìn liên tục vào cái biết ấy trân trọng việc trân trọng cái việc nhìn vào biết vẫn là quay lại vấn đề trân trọng thôi thế trân trọng thì con ngồi học với sư phụ nhưng con nhìn biết nhiều hơn là nhiều vật thì khi đấy con bảo tưởng tượng đơn giản thôi mà con thấy dòng biết rồi thì những cái khác còn lại tưởng tượng chắc rồi Mình này hiểu vấn đề không? Đấy vì thế nên là đừng đợi lúc sụ hỏi nhìn nó biết mà là thói quen nhìn nó biết thói quen mở rộng tầm mắt là không nhìn vật nào hết nhìn nó biết đúng chưa? Nhìn được vật là thói quen xấu thên tốt. Những vật mà không nhận ra nó là biết ấy thì nó ăn xấu. Nó đầy đủ thế
còn nhiều vật mà biết biết nó là biết rồi. Nhận ra là biết rồi thì cứ chả vấn xấu gì cả. Chả sai đấy cả. Thấy trân trọng quan trọng chưa?
Con chỉ bằng cách trân trọng thì con mới thấy được mọi dứ tưởng tượng được. thôi. Còn không có chỉ ép đây là tưởng tượng thì ép những lúc dễ chịu thoải mái thì không sao. Thì có vẻ ép được nhưng mà lúc mà có chuyện khó khăn căng thẳng động vào cái tôi là không ép nổi nữa đâu. Nên là có thói quen là mở rộng mắt tầm mắt ấy. Mắt thì vẫn mở mắt thì hí cũng được nhưng mở d tầm mắt nghĩa là không nhìn vật. Nói cách khác là không nhìn vào vật và nhìn vào kinh nghiệm thấy biết ở đấy. Đúng chưa? Nhìn thấy mọi thứ hiện ra rõ ràng sáng tỏ không biết thì như nó biết. Giống con chim bầu trời ấy. Buổi đầu tiên nó dậy đấy. Nếu chỉ thấy chim không thì là gì?
Thòng cảnh.
Thòng cảnh. Nhìn thấy chim ở trong bầu trời thì làng biết.
Bầu trời đấy là gì?
Biết. Biết
là biết. Đấy. Thế con nhìn vào thế giới này, con thấy toàn người này người kia vân vân thì con đang nhìn vào gì?
Con con thấy người này người kia hiện ra rõ ràng ở trong
và là một biết.
Thì là con đã nhìn biết.
Biết rồi.
Đúng chưa?
Đúng rồi. Đấy ù nhân ghét xu bắn nãy giờ mấy phát rồi đấy nhá.
Nhìn vào cái thế giới này mà thấy toàn vật là vật thì đang là dòng cảnh nhưng mà thấy nó hiện ra ở đâu trong biết và nó là một với cái nền đấy thì đấy là gì
đúng không? Biết k đơn giản không?
Đơn giản
có nhìn thấy giới này nhưng thấy nó hiện ra ở trong cái cái biết đấy hai câu hỏi đấy. Sáng giỏ ràng vào chia được không?
Đấyạ
thì đấy nhìn dòng biết. Và cái dòng cảnh này có che được dòng biết không?
Sao che được?
Vì nó chính là biết
chính là biết làm sao nó che được biết không? Không không không sợ cảnh nào che là biết hết.
Nó là biết rồi được như được như vậy nhìn dòng biết không phải là khó khăn nhưng mà chỉ khi nhìn dòng biết thì con mới thực sự lục nó tưởng tượng đúng không? Vì nó chỉ có biết thôi mà tại sao nó đúngng thứ này
tưởng tượng con không nhìn dòng biết không tưởng tượng đâu con chỉ nhắc một câu cho nó có thôi thế sáu quen nhìn dòng bếp quan trọng không
mà may là không ghi xe được dòng biết đấy tiền vui xe nổi
đúng không Con ngồi thế này không gì xem được dòng biết hết.
Sưng quá gì nữang
thiền sợ nhất là bị che bị phân tán đúng không? Nhưng mà không gì che được không gì phân tán được tinh thôi.
Đúng rồi. Vấn đề làm kinh
tức là nếu mà thấy bước một thì bước hai bước ba
nhưng mà muốn tự tin trọng
thân trọng
nếu không có. thì tất cả không không trân trọng theo tin được
trân trọng không trân trọng không nhìn yếu nhìn yếu không cảm nhận được không cảm nhận được không tin được
đúng rồi chính xác không trân trọng thì không nhìn vào nó
đủ nhiều không nhìn đủ nhiều sao cảm nhận
không cảm nhận thì chỉ là nói lão cho tin
chỉ nói tin trong trong trong ý thức chứ không tin trong trong kinh nghiệm trong bé Không nhìn rất là ôm bé ba. Không nhìn thì sẽ là ba đương nhiên ôm bé ba rồi.
Không
không nhìn bé một thì chỉ còn gì
có hai lựa chọn thôi mà hoặc ba này sướng nhất
ba auto đu theo bé ba là sở hô chứ gì.
Bé ba thì quyết rũ đúng không?
Chí trá. Chí trá vừa quên rũ vừa chí trá mà chúc độc
ngọt ngào mà
mang trá. Cháo một nhà an toàn là hạnh phúc ra bình vững
luôn ở đây
c luôn ở đây chứ
có
nhá như vậy thói quen nhìn dòng biết rất quan trọng
kể cả người đối diện mình bảo mình là mất bộ câu lại con bình
có đánh đổi nó để nhìn dòng không nhìn vào dòng vào dòng bết không
không không
nghĩ xem
không ai cũng đổi bé ba lên bé à bé một lên bé ba đối diện con bảo con là cái đầu mắt bồ câu của độn bay.
Dạ.
Thế con có đổi cái việc đấy để lấy cái việc là thôi mình không nhìn vào dòng dòng biết nữa để mà được mắt nó được bình thường không?
Không không.
Hay con nhìn tiếp kệ người ta nói gì?
Kệ
kệ
kệ bé ba kệ với bé một
đấy. Cách phụ sống nhiều năm đấy.
Biết là sẽ bị người kia phán xét sao? Phán xét gì đổi làm sao được? Mình đã dành định dành cả đời sống này để giác ngộ rồi.
Đúng rồi.
Thì mấy cái fan đấy nó nó Nó đáng gì không nhở? Thôi bệt
ngược lại chạy theo thỏa mãn cái phá sé đấy mới là mới là ngu ngốc.
Ừ
mới là khổ sở đúng không? Đang ốp B1 để đ vứt B Đ một đi để chạy th ba chưa?
Mất hạnh phúc
mất hết hạnh phúc lát
gia đình t nát luôn. Vâng hôm nay hạnh phúc mà được chủ ấy
chứ mà tin thì chết thấy dòng cảnh với dòng biết trời ơi chết thế
dòng cảnh không thể chết là dòng biết đúng rồi
đúng rồi
mình thấy dòng cảnh sẽ rõ rõ ràng trong biết mà làm một biết
biết chính là dòng biết rồi
thì biến thành dòng biết
trờiòng biết
thấy dòng biết rồi thì bảo một thứ tưởng tượng rất dễ Đúng không?
Đúng.
Khi mà bỏ mấy tưởng tượng rồi thì không cần phải nghĩ là tương lai tưởng tượng hay là quá khứ tưởng tượng nữa.
Cái này còn là tưởng tượng.
Vì đây thự tử ảo rồi thì cái gì cũng hiện ra thảo quảo hết.
Giải thoát chưa?
Giải thoát dễ
lại dễ hơn chưa?
Dễ.
Mỗi ngày dễ một chút chưa?
Chút rồi. Rõ ràng rõ ràng quá.
Mình biết là cái gì với cái gì ấy. Cảm giác là ứng dụng trong cuộc sống rất là nhiều luôn. Mà mình không che được s. Ờ
con thường sợ cái dòng cảnh này che dòng bếp chá nà. Thức là sợ.
Đúng rồi. Vức cứ sợ sợ nhỉ.
Ừ. Như cứ phải làm quen lần lần.
Ừ.
Chân chào không phải
là hôm nay mà con tư ấy.
Ừ.
Thì là có một có một đoạn con mới thấy là
thế thì tại sao mà mình trân trọng rồi nhá.
Ừ.
Nhưng mà cái độ thỏa hiệp thì vẫn độ không thỏa hiệp vẫn thấp.
Ừ.
Thì là nó có một cái độ trễ.
Ừ.
Là khi mà bắt đầu thấy là rõ ràng là một là mình không mình không check và mình vẫn cho là như thế này thì vẫn là ok. Sau đấy thì lúc nào mình mình trân trọng thì mình nhìn. Thế là có một đoạn trễ, một đoạn trễ thứ hai là khi mình thấy đấy là ừ mình tin thật mất rồi nhưng mà mình lại không ngay lập tức là nhìn vào dòng biết
mà mình để cho nó một độ trễ.
Thì thực ra là nếu mà mình để một độ trễ đấy ấy
thì ừ hoàn cảnh thuận lợi thì nó vẫn ok và mình vẫn nghe những thằng kia nó vẫn có những cái đoạn là nó bình thường và và mình không hề biết rằng là cái hoàn cảnh thuận lợi thì nó ok nhưng mà cái hoàn cảnh gặp chuyện ấy thì 1 giây 1 phút là mình đã chết xứ rồi.
Ừ.
Thế cho nên là trân trọng nhưng mà lại không phải ngay ấy.
Ừ.
Thì là vẫn chết như thường
đấy. Thì phải ngay chứ không thể nào mà kiểu bảo là ờ khi nào tôi trân trọng thì tôi nhìn được
mà. Hở ra là cũng không được động ngay được thện mới
làm ngay
thân động ngay làm ngay
ngay xảy ra một cái nhìn dòng biết ngay thân trọng ngay đấy đúng không? Chành nó cái như nó biết ngay đúng không? Thực ra thỏi định trân trọng là gì? Có cơ hội là phải tiếp xúc ngay.
Nhưng mà cái trân trọng nó không có chữ ngay ở đấy. Đây là một cái cảm giác là trân trọng thì cũng không cần phải ngay.
Mình thấy thật rồi nhưng mà
chứ bản chất chữ trân trọng là bản chất là có ngay đấy rồi trong cái định nghĩa rồi ấy.
Vâng.
Nhớ không?
Nhớ
có cội tiếp xúc ngay
à chứ ngay là nhanh liền luôn á. Không tha hết ngay không độ trễ giống như kiểu cảm giác. Không trễ trân trọng không trễ phải thấy cơ bản mọi lúc luôn
trân trọng ngay đấy.
Khi có gội là tiếp xúc ngay là tại vì nó
không có độ thế.
Đúng rồi
chứ có phải là
nhưng mà đấy là đi
đúng rồi chứ đấy không phải
đúng rồi nó rễ đó là do cái phần nghĩ đấy chứ còn chứ không nghĩ như thế thì làm gì là trễ là sự luôn chứ gì là phải trễ. Nhưng mà đang sướng mà.
Đấy lúc em đang sướng bình thường em không nuôi đâu.
Có vấn đề thì bật ra ngay. Nhưng mà
nước bình thường thì lại có độ trễ.
Tức là đấy là phải khổ sướng mà còn chứ đế khổ khổ cho kịp nữa. Không kịp kịp rồi.
Hôm nãy không giả cái bài này nhớ cái hồi Tức là thích dậm chân thế giới thế giới nó đẹp hẳn lên cật đấy. Bình D cần đây là không cần phải biến thành một cái thế giới linh mà nhận ra nó toàn bộ tưởng tượng.
Ừ. Tự long lanh luôn
được không?
Bản thất là khi con thấy cả thế là tưởng tượng ấy là con đã nhìn con nhìn của bết rồi đấy.
Là khi con Thấy thế là từng dựng toàn bộ nhá. Bao gồm cả thân thể này nhá.
Ừ.
Thì bản thất là con đã chuyển sang góc nhìn của biết rồi.
Đúng rồi. Có nhìn của biết.
Thay vì con tập để con là biết thì con chuyển đổi sang góc nhìn của biết thì chính con là biết gì nữa là biết rồi
đúng không nhỉ?
Đúng rồi.
Trân trọng ngay đúng không?
Vâng.
Trân trọng bản chất là ngay rồi nhưng mà thêm ngay vào nữa cho chắc. Trân trọng ấy là có cơ hội tiếp xúc ngay thì đấy mình gọi trân trọng ngay đúng không? không cho nó độ trễ.
Con hoàn toàn là ngồi nghe pháp sư vụ và thấy đây là tưởng tượng được không?
Được ạ. Được ạ.
Cần phải nghe trong thật đâu?
Sao phải là cái tôi nghe
nghe trong tưởng tượng cũng vẫn hiểu bình thường vẫn on mà đúng không? Đấy con toàn ngồi trong Văn phòng thấy nó tưởng tượng tại sao thấy nó thật có nghĩa là thế bất thân phòng nào căn phòng học pháp sụ đâu con hoàn toàn ngồi trong căn phòng bất kỳ mà thấy thế nó là tưởng tượng có lý do để thấy thật đâu đúng không về phòng làm việc của con về cơ quan của con về phòng họ ngủ của con thấy tưởng tượng được không khó hay dễ dễ
dễ Như vậy đâu phải là con không có đủ trình độ đâu. Nó không thấy nữa con hỏi hiệp thôi đúng không? Ngay căn học này này. Đúng không? Thấy ui cảnh tưởng tượng đẹp quá nhỉ. Ngon không? Tại sao phải thấy cẩn thận làm gì? Thằng nào nó thật đâu? An ngồi đây và thấy mọi thứ tưởng tượng được không? Được không? Và đừng quên một thứ quan trọng là gì? Con chí
con chính là tưởng tượng. Nếu không thì nó không tưởng tượng hoặ toàn bộ
nó sẽ bị vật nó chuyện là vật. Đây con là tưởng tượng. Thấy có phải cái cảnh này toàn tưởng tượng không? 100% không
toàn phần không?
Nó đẹp không hay xấu?
Quá đẹp.
Quá đẹp. Nó long lanh không?
Nó có gây hại gì không?
Sướng quá gì nữa? Thế thế tại sao con cứ phải sống căn phòng thật làm gì? Tại sao từ nay chỉ đi không không căn phòng nào con là căn phòng thật nữa. Căn phòng nào cũng là ảo hết, cũng là tưởng tượng hết được không?
Được.
Thay vì ngồi mình nghĩ về bé ba là bé tư là b gì xa hoắc thì thấy ngay căn phòng mình đang ngồi đây này là tưởng tượng có phải là nhanh không?
Nhanh hơn nhiều không? Có hiệu quả hơn hay là kém hiệu quả? B kém hiệu quả hơn.
Đánh nhau bé ba xong thì mình có cái gì?
B3 m đúng không?
Ừ. B thực dụng. dụng đơn giản là thấy cái thân thể và căn phòng mình ngồi ấ là tưởng tượng thực dụng nhất đúng không? Thay vì đánh nhau 24 thì thấy chính cái thân thể này căn phòng mình đang ngồi là tưởng tượng có phải một pháp mình thành biết luôn không? Nếu cái thân thể này và căn phòng này là tưởng tượng thì con là biết chừng là cái gì? Con thoát khỏi điểm quy chiếu hay có đúng ra khỏi một điểm quy chiếu không?
Có
hả?
Có
đấy. Thế còn thấy thân thể và căn phòng là tưởng tượng thì ra khỏi điểm quý chiếu gì đấy. Giữa vô minh
đấy. Câu đấy tương đương rồi đấy. Giữa vô minh con vẫn lút là Phật. Vì vô minh chỉ là gì?
Tường
tưởng tượng trong biết thôi. Giữa vô minh có là Phật chắc không? Như vậy ở đây chỉ có hai thứ phải là phải con thấy rõ. Một là cái thân thể này là tưởng tượng. Hai là cái căn phòng ấy nó chung là môi trường xung quanh nó luôn là tưởng tượng. Lập tức là con thành ở trong thế thế ảo ngay lập tức. Đúng không? Đúng rồi. Đ Thay vì thực dụng, thay vì đánh nhau với ba rất là mệt thì thực dụng thôi. Vào căn phòng nào thì căn phòng này biến thành tưởng tượng đúng không? Ngồi đâu thì chỗ đấy tưởng tượng. Bất kỳ lúc nào thì thân thể là tưởng tượng. không có xứng đáng nào hết. Đúng rồi.
Để mình thấy nó thật chẳng hiềm gì cả, chẳng được hơn cái gì cả.
Mất thì rất nhiều nên là chả lý do xứng đáng để ngồi đâu mà lại thấy nó thật giấy cả. Lẽ ra ngồi đâu phải thành không thật. Đấy gọi là ban phước cho cả thế giới. Hai giấu có sướng đấy. Trông anh muốn ban phước cả thế giới không? Chỉ cần ngồi bất kỳ chỗ nào con thấy chỗ đấy không thật thôi là con đang bann phước cho cả thế giới rồi. Thế chỗ đấy rồi con đến đâu thì chỗ đấy bán phước. Sợ không? Đấy sướng không? Ngày mai con muốn ra chợ ban cho các bạn trong chợ anh chị trong chợ ấy. Còn ra giữa chợ con thấy là tưởng tượng một phát tất cả các anh chị ấy bán phước hết sợ không? Đấy đấy qua giờ có Đức anh vị thần đấy muốn ba phết cho con quền về thấy con quấy con quý và con Phòng toàn bộ thứ là gì? Thế là xong rồi. Con quyết ban phước
Vũ Trạm ban phước cho cho Đại Chiến Thắng không?
Thấy đại chiến thắng là không thật tưởng tượng ban phước luôn to
kinh không đấy? Con giác ngộ đến đâu cho được bá phước? Con chẳ cần phải làm gì hết.
Con đi đến đâu chấy được bá phước hết.
Đúng là giải thoát giới
giải thoát chòn tất cả luôn. Đi th tưởng tịnh thanh tịnh hết
ạ. Ừ. Không đấy là vấn đề của mình.
Có phải là con đi ba phước thế giới mà không phả làm gì không?
Vâng.
Con đến ngồi trong căn phòng thì cả căn phòng được qua phước sớm không?
Đấy ở đây ai mà giàu có thì có mục tiêu xứng chính đáng để phấn đấu nhá.
Vâng.
Ban phết cho cả thế giới anh nhá. Mục tiêu phân xứng đáng. Đ phần đầu cho qu đấy. Quick sẽ nhìn con như vị Phật chứ không phải vị thần nữa đúng không?
Vũ toàn bán phước vũ Huế đấy. Về em lại đây anh ban phước cho ban phước bằng lên trong
ờ đúng rồi đấy.
Đi đấy. Đã
đái vào đãi vào cái bức tranh xong rồi ị vào đấy xong rồi bức tranh với hành vàng thôi.
Hôm nào mà đi vut thì suc này gặp cảnh Ly ban phước bằng bằng chim luôn. Chim
lấy chim đập vào đầu là ban phước.
Sợ hải không? Quá sợ hải đấy. Văn Phước thế giới nhá. Đức anh muốn giống culi không? Bí
hả?
Bí
bí có muốn nữ anh thành dương ba không? Ban xuất cả thế giới không? Sợ chị đánh vào đầu là đánh vào mặt
thì anh thích đ phước lắm
đúng không?
Anh xin đứa con mà
đấy tự anh ban phước cho em đ có đứa con gì conay
xin đứa con bán phước Chốt lại là gì? Trọng ngay.
Một là trân trọng, hai là ngay. Nghĩa là có cơ hội nhìn vào dòng biết ngay đúng không? Đừng đợi sự hỏi xong với tập pháp
đúng không? Chốt số 1. Chốt số hai là gì? Một là chơ giọng a là gì?
Hay là gọi là chính là không thỏa hiệp đấy. không thể
cái hai sụ giảng cả chiều cả trưa nay chính là không thể hiệp ch gì đâu chỉ làm rõ thôi mà
vâng
nhưng mà không hiệp đây nghĩa là gì
ngay cảnh này ngay bây giờ ở đây
nó là
là tưởng tượng trong biết đặc biệt là gì
thân thể là
không chỉ là cảnh này tưởng tượng mà thân thể
thân thể này là tưởng tượng đấy là không không thỏa hiệp một cách rất thực dụng
không cần phải đánh đánh đập B3 là gì hết khổ thân B3.
Vâng. Với đây không dùng là nếu đây là tài ảo thì bất bất kỳ cái gì xảy ra trong thực tả.
Đúng rồi. Thực ảo thì bất kỳ cái gì xảy ra trong thực tại ảo là thực tại ảo
nên bé ba không cần không thể đánh nhau bé ba. Bé ba tự thành thực ảo luôn.
Chỉ cần biết nó là tự ảo chính thức đúng không?
Như vậy tóm tắt lại vẫn chỉ là trân trọng ngay và
không thả hiệp được được giải nghĩa rõ ràng hơn
đúng không?
Trân trọng ngay là có cơ hội là phải nhìn ngay. Ngay vào đây
ngay vào dòng cảnh để thấy rằng
nó chính là
nó chính là
dòng biết.
Cái dòng cảnh này không cần phải từ chối nó. Mình cần thấy nó dòng biết thì nó thành dòng biết
chứ không phải từ chối dòng cảnh là gì.
Hai là gì? Đấy là một đúng không? Đấy là trân trọng ngay.
Hay là bất kỳ lúc nào ngồi đâu, ở đâu thì chỗ đấy sẽ
biến thành biến thành tưởng rộn trong biết đấy.
Đặc biệt là cái gì?
Thế thôi đơn giản đâu?
Ngồi hợp pháp với dư vụ thì quan trọng nhất không phải là trả lời thế nào cho đúng
mà là
cảnh đấy. Đặc biệt là cái
thân thể này
là
tưởng tượng trong
đấy. Xong trả lời đúng thì đúng sai thì sai
đúng chưa? Sài thôi tưởng tượng. Tưởng tượng
sai là tưởng tượng. Đúng là tưởng tượng đúng chả được cái gì mà sai chả bất gì cả.
Đúng chưa?
Ý phụ làm thế nào để ban phước thế giới? Thấy thế giới là gì? Cái chỗ mình đang ngồi chỗ mình đến là gì?
Thì tự nhiên là mình đang
trong chỗ
đấy. Chuyến này vậy là quých sướng rồi.
Qu lên đời gì nữa sắp thằng cậu vàng
đúng chưa? Hả? Phước xúc hơn được anh đập phát nào là quýnh được bán phất rồi đấy. Cả gia đình bán phước luôn
cả gia đình luôn. Đúng rồi. Đây anh tập và anh bàn phước.
Cái gì tiếp xúc với con là cái được gì? Phước
sớ chưa?
Đấy ngày xưa s có cái lời nguyện gì mà bất kỳ ai tiếp xúc với tôi đấy.
Làm nào giúp được tất cả những ai tiếp xúc với tôi nếu cách thông thường giúp ngà. Nó đang đi đường gặp bác gặp bác bác trông xe
cũng như giúp à
trong câu đấyụ là ai tôi đang đau khổ liền hết đau khổ
hết đau khổ cơ mà ngay
đúng rồi làm nào bây giờ
ui chỉ còn trời ơi thầ thôi biết rồi họ là biết rồi sao có đau khổ qu đau khổ luôn
thế nguyện nguyện khôn không
khôn
khôi
nguyện thế là buộc phải tăng hộ không gì không không cách nào khác luôn một tí thì không thể nào xảy ra được quá
đúng chưa
khi nào chưa chống rỗng thì hát chống rỗng luôn Hệ khôn không thành phần luôn bao giờ mới thành phần được nhỉ?
Thế xong một phát là buộc phải giác ngộ thành Phật cũng tự chống rỗng tự thành Phật
thì đến đau n ở đâu thế bản chất đấy làị
đấy các con sắp ban phước thế giới Đức anh nhá về lòng vì lòng thương của quých cố lên nháâ
thương với qu cố lên Ban phước cho qu sang nhá. Ban phước cho Đại Chiến Thắng nhá.
Đấy tóm tắt cho anh em biết hết các cái t chiêu chưa nay đấy.
Đúng không?
Còn tuyệt chiêu gì nữa
bây giờ sớng nhất là thực dụng. Ngồi đâu thấy chỗ đấy là tưởng tượng. Thay vì ngồi theo đuổi bé ba đánh nhau bé ba vật vã bé ba nó khổ ra. Đúng không? Ngồi đâu thấy chỗ đấy tưởng tượng là xong. Ngồi vào phòng thì phòng là tưởng tượng. Ngồi vào giường rồi là tưởng tượng. Đi ra đường là tưởng tượng đúng không? Một thời gian sau thì toàn bộ thế thực t ảo hết. Nhưng mà muốn thấy tưởng tượng thì phải nhìn vào đâu?
Dòng kinh nghiệm
dong biết.
Dòng biết dòng như dòng vật làm sao dòng cảnh làm sao lại thấy tưởng tượng đầu ấy
đúng không?
Cho nhìn vào dòng vật
dòng vật thì đúng là nó vật cho
vật cho tác vật v.
Nhìn vào dòng biết thì bà ba nó không còn sức mạnh nữa. Đúng chưa? Nên là phải thói quen lại phải gì?
Trân trọng gì?
Trân trọng
trân trọng ngay. Có câu hội là nhìn ngay.
Thực ra trân trọng bản thất lúc mà định nghĩa chữ chân trọng ấy là đã có chữ ngay rồi đấy.
Nhưng mà mọi người thường hay để chỗ trễ thôi. Vừa qua nhìn làm gì vội đấy ngay đã sao nhìn ngay chả chết bao giờ. Chẳng phải nhìn vào dòng biết thì lại ảnh hưởng đến dòng vật dòng cảnh.
V dòng biết vẫn chính là cái dòng cảnh đấy chứ có gì khác đâu. Chẳng qua được nhận ra bản chất nó là biết. Được nhận ra rằng nó là biết đúng không? Như vậy là nhìn dòng biết có ảnh hưởng dòng dòng cảnh đâu mà đó. Nhìn dòng biết thì có k có có rốt đi được không?
Hay quá.
Hay không hay quá.
Vì hay con sao
rồi
đấy. Cho anh thấy bí siêu không? Xong với cả lớp đang bình thường. Bí hay hay chứng ngộ cao nó lại khác. Con thấy cái đoạn con chưa biết giả diễn tả là sao nhưng mà tự dưng con thấy về cái phần thực hành trong đời sống của mình nó sáng choang lên ấy và nó rất là là nói nhưế nào nhỉ? Nó rất là rất là
hay vì lúc nay con vẫn cho rằng là dòng cảnh có khả năng che được cái dòng đĩa.
Vâng đúng rồi.
Con vẫn cho các con vẫn vâng có không trước mặt trụ thì không cho nhưng ngầm cho
ngầm cho. Đấy trong quá trình sống mình thấy thế.
Tập thế này thì không được tập này thì khó
đấy.
Đúng rồi.
Đúng không? Không
đúng không?
Đúng
cái này cho em mất biết rồi. Cái này khó lắm đây.
Chỗ này quên không thấy
là không có
không vì không thể là dòng cảnh không thể nào che dòng biết. Không bao giờ che dòng biết.
Nó chính là
nó là dòng biết không bao gi được.
Đúng chưa?
Vâng.
Nó chính là dòng biết khi được nhận ra bản chất.
Ừ.
Thấy được bản chất của nó thì nó là dòng biết.
Ừ.
Không thấy bản chất thì nó là dòng cảnh. Vì thế nó không che. Ngồi thiền không? Ôi cái cảnh cái cảnh cảnh này Nó buồn chán còn che mất cái biết sao che được
không che được
đúng không? Buồn chán mấy thì cái buồn chán và cái cảnh đấy nó chính là biết rồi.
Cái nhận thức rằng là cảnh chê được biết chính là cái hại lớn nhất con bây giờ nên cái là kiến con vẫn chưa nó phải tiếp tục tục làm cho nó rõ ra.
Ừ
các con vẫn hoặc là hoặc là tim một cách chính thức hoặc là tim một cách vô thức.
Đúng rồi.
Là cảnh Thầy biết
ừ thiền cứ trồi lên
đúng không? Đúng không? Đấy là lý do gọi ch thiền thế đấy. Lúc thiền lúc con thể thấy rõ rõ nhất là cảnh không che đồng biết.
Dạ
thì sống nó mới dễ.
Đúng rồi.
Còn sống thì thơ hản thói quen nó rất là mạnh nên nó bảo cảnh chết biết là đồng ý ngay.
Cảnh này không thể chẽ được biết bởi vì
cảnh chữ là biết. Chữ là biết mà.
Đúng chưa?
Đúng là chỉ có nhận thức của mình. Cái này đi
ý này hay đấy. Khai khai triển tiếp đây. Bích hoặc là vũ trang hoặc là Duy Nguyên khai triển ý này hay đang hay mà
đang hay đi khai triển
cái mạch này mạch đang hay mạch mà còn hai vươ hay vừa phải mà
còn tức là cái này là con hai cái bài là không ch m với không phân tán là con thấy nó nó phá rất là nhiều cái vô thức của mình ấy ạ.
Dụ như trong cuộc sống của con thì có thể là học với sư phụ nhưng về nhà thấy a là tự nhiên mình thấy sợ tại vì mình nghĩ là nó che mất cái biết của mình ấy.
Mình tập gì tập thì tự nhiên trong lòng mình nó rất là là tự nhiên cảm giác nó rất là nỗ lực á sư phụ. Tức là mình mình khi mà mình thấy nó che là mình sẽ nỗ lực đi tìm một cái biết trong định nghĩa nào đó mình không biết. Tức là cái cái thái độ con thấy là ví dụ như mình nghĩ là nó che được, nó phân tán được thì mình rất là sợ cái hiện ra á. Thì đối với con là con sợ chăm con. Mặc dù là nói rất là nhiều nhưng về là vẫn sợ nhưng mà tối hôm qua sư phụ nói về không phân tán. Dù cho có thách nó có che nó cũng không che được. Nhưng mà đến khi mình hiểu mà mình vỡ ra á sư phụ mình cảm thấy nó rất là sướng ấy. Tức là mình thấy là không thể nào mà nó che được vì nó chính là biết rồi thì không thể nào che được cái dòng biết ấy ạ. Không đây con thấy là cái nói chung nó hay nó ừ sao vậy mình cứ nhìn thẳng vào kinh nghiệm thì mình không có sợ nữa thẳng vào chỗ con của mình thì nó đâu có che được cái biết đâu. Với lại là mình cần tập mình mới thấy rằng là thực ra cái che đó là do cái tin của mình ấy ạ.
Tức là trước mặt mình là vẫn là như thế nhưng mà mình chỉ tin là cái này là cái khác thôi chứ nó không phải là nó che mình á. Tin là đây là con của mình ấy ạ. Thì do là lúc đó mình tin vào bé ba ấy. Mình tin vào bé ba thì mất bé một thôi. Bé một vẫn ở đó nhưng mình không không còn tin đó là bé một nữa. Không còn không còn tức là không gì mình mình nghĩ đó là bé ba luôn mà mình phải đi tìm bé một khác ấy. Đ con thấy là phần này nó giúp cho mình rất là hanh thông trong cuộc sống. Hôm qua sư phụ nói về cái dòng biết cái dòng biết nhảy này mà con thấy nó xúc động nó ấn tượng kinh khủng khiếp luôn. Tại vì đâu cũng là biết hết mà xưa giờ mình cứ tưởng nhầm nó là cái khác ấy ạ.
Tối qua b con có tư thế này không? nó umung cả nhà luôn về cái bởi vì lúc đấy Hải Nam nó bảo là ơ em cứ thấy nó có một cái gì đấy đúng không? Thế xong bắt đầu con mới bảo là qua đúng không? Đêm qua đúng không?
Vâng.
Nao nghe nói tận rồi.
Thế xong vào xong vào con có một cái điểm là nó có mấy điểm nhá nhưng mà con có điểm là cái thực tại này mà đang đi đến một cái chỗ đấy là
cái thực tại này ấy ngay ở đây là biết tưởng suy.
Thế nhìn vào đây ấy thì cả ba cái đấy nó chỉ là một thôi.
Đúng rồi.
Nhưng không bao giờ là ba. bao giờ cả.
Và cả ba cái đấy nó đều đều chính là cái cái biết đấy.
Nó chính là cái cái
nó nó chính là cái mình mình đang gọi nó là
tức là nó vừa là tưởng tượng này, nó vừa là là suy luận và vừa là là biết ngay lập tức ừ
cùng nhau luôn. Cho nên là không bao giờ không bao giờ che và không bao giờ phân tán ra ra khỏi nữa. Đấy. Thì mới bảo là thế cứ tìm cái biết ở đâu và tìm cái hay là cái cái dòng cảnh ở đâu à dòng biết ở đâu nữa ngoài chính cái thực tại này bất kể để cái gì hiện ra thì chính là nó rồi.
Đúng rồi
đấy. Thì đ ngày trước ấy thì có thể là mình từ chối cái gì nhở? Cái suy luận. Mình từ chối cái hiện cái cái tưởng tượng nữa.
Nhưng mà không phải. Nó chính là nó chính là một một
chẳng cần chống lại
điều gì
điều gì hết. Con cứ từ chối vì dốt.
Đúng rồi. Nhận thức mình nhầm.
Nhận thức sai
kỳ
đấy. Hải Nam nói cái phần đấy đi. Hải Nam cũng vỡ cái phần đấy mà. Ý là bọn con tư với nhau thì con trong đoạn đấy thì mình khơi ra được rất nhiều cái từ chối mà lúc ở ngoài miệng thì mình nói là không từ chối nhá. Nhưng trong cách thực hành thì vẫn từ chối. Ví dụ sư phụ nói là biết tưởng suy ấ mình từ chối lần phần suy mình chỉ lấy cái phần biết thôi. Thế là trong kinh nghiệm mình sẽ tìm cách là thế nào làm sao với với kinh nghiệm của con này làm sao để chỉ thấy biết thôi. Nhưng mà chỉ thấy biết trong trạng thái là từ chối cái phần suy luận đấy chụ
thì hóa ra nó không thấy thực tại đâu cả. Mình mình mình tham thấy cái gì thì anh em Minh Hải với con với với Duy Nguyên ngồi với nhau mãi. thì mỗi người được gỡ ra một phần khác nhau nhưng mà cuối cùng cuối cùng chả từ chối gì thì nó thực tại rất là trọn vẹn chả đi đâu khác được nữa. Nó không có thực tại khác được đấy. Mình cứ từ chối thì mình hóa ra mình đang tìm cái gì ấy. Hóa ra mình không hiểu thực tại là thế nào nhưng mà nhìn vào dốt thôi. Dốt
do thức sai
đúng rồi.
Từ chối là mình bảo cái đấy nó không phải là là là biết
đúng rồi.
Không phải là kim cương nó c** trong c** trên đời nữa. H đả bằng vàng thì
không thể có đất đá thông thường. Đất đá thông thường. Nhưng mà vô thức vẫn đầy thôi mà nên phải vẫn phải tu vẫn phải thiên với làm gì thứ
vì vô thức rất nhiều cái cái cái ngẫm với cả cái nhìn vào thực tại nó khác nhau luôn.
Mấy hôm qua bọn con rút được cái là ồ hóa ra là không thể nào ý là mới thấy một cách rõ ràng là mình trân trọng kinh nghiệm về biết là thế nào ấy chụ là vì bình thường mình vẫn cho cái giá trị của suy luận nó nó cao vì hai suy luận quá mà
thì con thấy là ơ cùng lắm thì hôm qua cũng bảo là cùng lắm thì ông không tin thằng Campuchia nhưng mà dưới thằng Campuchia là thằng Trung Quốc nó bảo thế này là đúng.
Ờ thằng Campuchia thì mình không nghe nó bảo là sai thì mình thử chối Campuchia nhưng mà mình tin bố thằng Trung Quốc ở dưới. Thì cuối cùng là cái nhìn vào kinh nghiệm mới là cái giải quyết cả hai thằng chứ không phải là là nghiêng vào thằng nào cả.
Dùng bé ba đấu bé ba thì cũng chỉ khó.
Đúng rồi. Bé ba bé một mới giải quyết được bé ba.
Đúng rồi. Nhưng mà lại không phải trong trong trạch trong tâm thế là từ chối.
Nhưng mà từ chối 3 thì cũng không có e1.
Th Th b3 xong bé một được
th bé ba là bé một bé một tra hình bé một cũng giỏi phết chứ trá hình th ba
phải cho đùa không
chạy không thoát một
đấy là game đấy đấy gọi là game đấy
khôngá quản lý hết đi ngoại tình là
đúng đúng Chán chuẩn chẩn chẩn thấtt bỏng mặt nạ là chính thất
được hai đấy
không thể thoát vào tay của bé một
chỉ là ảo giác cồ
trái
cái một lắm trò chứ gì nữa
đúng rồi
hó thì mấy ba đi lừa
thế không bao giờ chán thế mới này toàn bộ lái mộ
toàn bộ mộ
toàn bộ mộ
đấy mình nhân nó đ Nên là tu hành có một trò tưới với nhau sướng không?
Đúng không?
Con thì hôm qua không được tư với ai nhưng mà nghe bài hát của sư phụ cái bài đừng xem dòng cảnh mà vướng thật. Hãy xem dòng biết chảy trùng trùng ấy. Xong rồi là con mới thấy là ồ
mình từ tức là hiểu là đừng xem nghĩa là phải đừng có xem cái dòng cảnh này. Phải đi tìm một cái dòng biết chảy trùng trùng ấy.
Thành ra là hiểu thế nào nhưng mà nó không tới và đi ra ngoài cuộc sống và vô thức là vẫn đi tìm một cái dòng biết cười
trong khi đó là cái dòng cảnh này bản chất là dòng biết
đấy. Thế nhưng mà trong cuộc sống thì bằng cách này cách khác vẫn cứ đi một là một là có một cái khác dòng biết phải là một cái khác không phải cái dòng cảnh này và thứ hai là phải nỗ lực đừng cái này hãy cái kia mà thế thế là cuối cùng là trong khi đó là bản chất là nó là một dong biết thôi. Thế nên con thấy đến lúc mà ờ hiểu ra được cái bản chất rồi thì thực sự đúng là không phải làm gì hết cả mà nó đã bày sẵn ra ngay đây rồi. Thì thì quay lại cái chuyện là không có điểm quy chiếu ấy là không phải đi tìm cái bé ba ở trong cái suy nghĩ nào để phá vách hay là phải làm gì với những cái đó để biến những cái gì ở đâu để thành ở đó là có biết hay gì hết mà. Mà chính là cái cái cảnh này
và dùng chính cái cảnh này thôi. Thì đấy hôm qua con Minh thấy là ồ cứ đi tìm và cứ đi cứ đi nỗ lực đặc biệt là âm thầm nào đấy là cứ phải làm cái gì đó để đi vào đi. ra hoặc là đi a cảm nhận được một cái dòng viết chảy trùng trùng nào đấy mà không phải là cái dòng cảnh này. Thế còn bây giờ là nhận ra được một cái bản chất rất là rõ ràng như vậy thì thứ nhất là nó rất dễ vì nó là lúc lúc nào nó cũng là chính thất.
Ừ
cũng là cũng cũng cũng là một biết thôi.
Và thứ hai là không phải nỗ lực
không thể ngoại tình được đau ngoại tình em nào em đấy lại chính là gì?
Em nào em đấy mở mặt đạ ra bé m hết
lăng vàng thế không được. Xí an cô nào cũng
cái cảnh ngay bây giờ luôn luôn là bé một dù bé ba có bảo gì thì nó luôn là bé một chính là bé một Nếu cảnh này luôn bé một thì cảnh khác cũng sẽ luôn là bé một.
Không phải lo
phải lo nữa
chẳng còn toan tính chuyện tương lai.
Ừ tương lai
đúng không?
Đức anh cứ ngoại tình thoải mái nhá. Ngoại tình với ai trả v một
may là tưởng tượng ấ nhỉ không bí đau lòng lắm
bí đau lòng là gì đâu trả lời biết rồi Nên nếu con nói chữ tưởng tượng mà con thiếu chữ biết ấ con sẽ con sẽ bị nghĩ là tưởng tượng là gì đó khác biết
phải tượng tượng gì đó tượng thanh tịnh tượng trong biết thanh tịnh
thanh tịnh trong biết thì nó mới yên tâm được đúng không
nên là trong bảy bước vô dượng bồ đề nhớ bước ba là gì không bước ba là gì không Đây là bước hai bước bước ba là con chính là một vĩ một vị một
đấy. Bước ba chính là mọi thứ là con và là hai loại suy nghĩ thô tế đấy. Đúng rồi.
Thế là mọi thứ vừa là biết vừa là tưởng tượng. Đấy bước ba chính là cái cái chính là cái gọi là tưởng tượng trong bếp của sự thanh tịnh. Đấy con
xác quyết con chính là biết mọi sự vận hiện tượng chính là con và là sự tưởng tượng xảy ra trong con.
Đấy tượng thanh tịnh đấy
chính là con tượng. Bước ba là bước nó nó cái tưởng tượng cái biết là một thứ đấy. Bước một thì mình xác tưởng tượng. Bước hai là lúc nào cũng nhắc tưởng tượng nhưng bước ba sác quyết là biết là tưởng tượng là một.
Còn mình ngay từ đầu mình đã thử thanh tịnh là mình đã không có không có tách nó rồi.
Một biết rồi.
Một biết rồi.
Đang đưởng tượng biết là một thứ chứ không phải là hai thứ. Không phải là cái tưởng tượng và cái biết. Bạn tưởng tượng biết là một thứ thôi.
Cái tưởng tượng này nó th Thanh tịnh
thanh tịnh đấy
ngay từ đầu mình dùng thử thanh tịnh gì đấy thanh tịnh
nên con nói đây là biết tưởng tượng là tương đương nhau chứ không cái nào hơn cái nào cả đây là biết được tưởng tượng được tương đương
nhưng mà tưởng tượng thì nó có tính phá cái tính thật mạnh hơn biết thì có tính khẳng định cái thật là gì mạnh hơn còn tưởng tượng phá cái giả mạnh hơn Hai cái từ nó có hai có hai cái sức mạnh khác nhau. Bảo tưởng tượng thì mọi thứ sẽ thành giải đúng không thật nữa. Còn b thì thể bằng khẳng định bản chất của nó là cái gì. Thế nên là cả hai đều đều con đều nên không nên quên một trong hai từ.
Mình gọi tưởng tự thanh tịnh hoặc tưởng tự trong biết thế
đúng không?
Cuộc đời chỉ tưởng
tong
ương trong biết. Mà phải thấy biết thì mới th tưởng tượng được.
Thế biết thì mới tưởng tượng chứ không sợ tưởng tượng thật. Thế này sợ tưởng tượng mình Hải nào đấy đúng không? Nếu không nhìn vào kinh nghiệm biết thì sao thấy tưởng tượng
nế việc trân trọng trân trọng nhìn thấy biết là quan trọng đấy
đúng không?
Nếu không thì chỉ tưởng tượng chỉ con vẹt thôi. tượng trước là thật có bao giờ mình nhìn thấy tượng không hay có bao giờ mình thấy nhìn thấy cảnh không ấy thì ví dụ mình chia thực tại ra làm mấy phần đi hai phần được biết hay là đi biết hay là biết tưởng tượng suy luận thì mình chia kiểu gì thì chia hay là chia thành sáu giác quan nhưng không bao giờ mình nhìn thấy một được mình chỉ nhìn thấy ví dụ quả cầu pha lê trong suốt thì thì lúc nào cũng nhìn thấy quả cả quả cầu chứ không bao giờ chỉ thấy một được. Ví dụ là ví dụ thấy là thật đi chẳng hạn nhá thì nó vẫn vẫn phải có cái tạm gọi là tính chất. Lúc đấy con đổi thành không phải là ba phần thược tại không chia ba phần mà là lúc nào cũng nhìn vào một thực tại thôi nhưng mà nó có ba tính chất th nhìn thấy tính chất thứ nhất thì bắt buộc phải nhìn thấy tính chất thứ hai. Chẳng qua là không không để ý không kiểm tra thôi. Chứ nếu mà để ý ví dụ là kể cả đang nhìn thật thế này thì nó có ví dụ rõ ràng không này đúng không? Nó có các cái tính chất còn lại không ấy thì nhìn phát là lại thấy ngay những tính chất còn lại. Có nghĩa là Duy Nguyên bảo con là làm sao anh có thể nhìn vào một phần của thực tại được mà lúc nào cũng chỉ nhìn thấy một thực tại thôi mà chỉ có gọi là nhận thức nó nó nhầm là mình chỉ nhìn vào một phần hay là nó thành cái khác thôi chứ còn chưa bao giờ là là nhìn vào một phần hay là là là thiếu hay là nhìn thành cái khác cả. Thì thì lúc đấy nói ờ thế Thế thì việc đơn giản hơn là mình chỉ cần kiểm tra cái những tính chất còn lại thôi. Ví dụ là là xong. Lúc thì kiểm tra theo cái sự rõ ràng có tách được không? Lúc thì kiểm tra là nó nó phải tưởng tượng thanh tịnh không. Thế thì thì cuối cùng nó ví dụ lúc đấy nó bảo là ví dụ chia làm ba là chống rỗng sáng tỏ thỏa chiếu đi thì nó có ba tính chất đấy. Tại vì ngày xưa con có phân ấ thì sư phụ bảo là nói cái kiểu phân chia kiểu nền hay cái hiện lên các thứ ấy thì nó thành các phần ấy thì bảo chí phân bành ba tính chất thì nó gọi là nó đúng hơn và nó dễ chấp nhận là lúc nào mình cũng chỉ nhìn vào cái tương tại thôi vì nó có ba tính chất đấy chứ không phải là mình nhìn vào ví dụ thực tại có ba phần th mình nhìn và một phần đấy thế thì đúng là lúc mà nhận thức của mình mà thực tại của ba phần ấy là ôi chết chết rồi nhìn một phần là sai rồi chẳng hạn đấy nhưng mà khi mà hiểu nó là Nó nó có cả ba tính chất đấy nó chỉ có một một biết hay là là một biết thực tại này nó có ba tính chất đấy. Thì thì đang thấy tính chất này thì chỉ cần nhìn lại và kinh nghiệm kiểm tra lại thấy những tính chất còn lại là xong thì đối với con nó dễ hơn nhiều. Nó không phải từ chối cái gì lúc mà mà nói với Hải Nam không từ chối bé ba là về chỗ đấy. Vì ví dụ bé ba nó là một tính chất của thực tại. Bé một bé hai cũng là một tính chất của thực tại. Thì thì con hiểu như thế. Ừ. S Thôi nghỉ nhá.
Để đi nghỉ đi. Đi
ừ tiếu đ học
bài này
bà ăn chú bà ăn ghi ăn từ lúc bắm giờ luôn đúng không nói nó
ờ no mình ăn á
đạn cuối
tách đôi ra để dài quá nó mất mất mất sức mạnh đấy tách ra đây tách chia
thế cái 34 phút đầu tiên ấy Hùng anh em chỉ ghép 5 phút cuối cùng sư phụ nói ở đây thôi khoảng 3 Nó to lên cho nó nghe á.
Đấy từ lúc đó thôi. Đấy là một bài đoạn sau này là một bài ăn xong
không làm ng kia một bài riêng đi tách
trước ăn đấy. Trước lúc ăn ừ
chú ăn vào đây chốt hai ba câu.
Trước lúc ăn thì là ghép vào bài lúc sụ và ngoài x nó nói lại cái món chốt lúc mà trong anh hỏi ạ.
Ừ nói lại lần cuối chốt lại
đúng rồi. Thì là ghép vào cái bài kia
thì nó vẫn là bài bài này là bài mới thì đúng hơn. Ăn gần xong ấy ạ.
Ăn gần sau
chá đông gì đông gì không? Trân trọng ngay chứ không thả hiểu.
Trân trọng ngay.
Đúng rồi.
Trân trọng ngay và không thể hiệp.
Làm rõ đúng không? Làm rõ trân trọng ngay. Nó nhiều ý lắm đấy. Chỉ hai ý thôi. Th làm rõ làm rõ làm rõ ngay