Mơ ra
1
Bản gõ chi tiếtTranscript
Giáo dấu ấn nhở.
Ừấu ấn rồi. Đấy nó thần kinh
mày nhìn đúng là thần kinh thật ấy. Quá cái vấn đề à cái cái cái
cái thần kinh của mình đấy.
Đứa nói thử xem hố là cái gì nà. Hố của mình ấy là cái gì?
Hố ạ. Bảo nói chung qu hố
à kể chuyện x nghe đi chị.
Hố của con là á ạ.
Kể biết bọn con đi ecop chơi chưa ạ?
Vâng bây giờ bây giờ.
Vâng. Đấy
xăm xăm con th Thì con con đi thiền con gửi cho anh trong g nhất bảo cho anh là
nó mà em chỉ cần đưa cái bên sữa chứ đưa cái bên sữa vô đúng là cái hố nãy s làm con ấy s nói con hình dung đúng cái hố của mình luôn con đưa bình sữa cho nó bú là con đi thiền nên con ngồi thiền thì mà vì vũ thái là thiền trước con chắc được 15 phút thì con nghĩ Vũ Thái thiền xong đứng lên thì coi con thì cũng bình thường thế nên con ngồi thiền là đang ngồi thiền đang ngồi xong đây cái là mà thấy bít tất tưởi ôm d chạy về con đang ngồi cái cảnh bết chạy chạy chạy chạy
cái cảnh mà nhìn như thế
ừ mà một đoàn đằng sau lưng có tuệ anh rồi tuệ vân rất là vội vàng hất hải chạy theo đúng là hất hải chạy theo xong rồi mình cũng ngồi im con cũng ngồi im xong rồi là vũ thái đứng lên ôm a ôm da a xong xong con cũng đang ngồi xong tự nhiên thấy a nó khóc to cái k thôi đưa cho con ôm ạ là càng khóc to lên càng khóc to lên dỗ máy cũng không nín luôn ạ mà con nít nó khóc á sư phụ nó nó cứ ngằng ngặc như này nó cứ tím lên á con thấy nó cứ tím lên á xong nó cứ ngử Nó người đã là như thế này nè không thể nào mà dỗ ra được luôn. Xong rồi là con cho nó ti nó ti một xíu nó lại khóc ngằng ngặt ngc ngặt bồng chơi. Tất cả các trò đều khóc hết. Xong bít bảo là ông bị bị vòng vố ông vốp bị bị bong ốp chứ phải không đốt ăn đốt
bị vong ốp rồi bị vong ốp rồi.
Đúng xưa lạc cũng bị lần đúng không?
Vâng ạ. Con có kinh nghiệm nó rồi bọn này mà cứ khóc mà không dừng được ấy là có vấn đề trong bộ tâm linh thôi. Không sử kia chỉ có tâm linh. Con có bảo đốt bông đốt
đốt vía
đốt vía đi.
Thì thì con lúc đó con mới thấy là ôi bây giờ chỉ còn chấp nhận là con ra nó khóc chắc nín thở chết luôn ở đây luôn. Quá trong đầu con chỉ có cái cảnh là bây giờ là nó nín thở nó chết luôn rồi. Thế là con mới thấy là mà lúc đó mình mình ôm con mình đi qua đi lại dỗ ạ. Cảm giác trong lòng mình nó rất là tất bật á sư phụ. Cảm giác đúng là cái hố luôn á. Mình cảm giác là giống như là nó sắp chết tới nơi luôn á ạ. Mà con phụ thái bảo là đưa vụ thái bồng k không bồng gì hết ấy. Xong rồi là đang đang dỗ nó xong tự nhiên có mấy cái bà đi bộ sư phụ bịt kín hết mặt này nè. Tức là bà đeo khẩu trang để cho không bị không bị nắng ạ. Nhưng mà sư phụ nhìn giống như là quân khủng bố ấ con cảm giác như là quân khủng bố. B bà bịch hết cái này. Bả bịch cái này.
Hoang thường quá.
Thế lại bà hỏi em bé làm sao thế? Cú ch bảo chị cô đi ra đi cô đi ra đi đã sâu rồi cô đi ra đi
là lúc đó con vì bình thường con x
đ con mèo hôm nay quá nhờ.
Giống mi con mèo nữ con thấy giống y con mèo nữ
nó dãy đúng là Dãy luôn á.
Đang dãy
đang dãy gãy c m chy cá dãy cháu dãy
xong vì cũng bình thường là dây ai nó cứ thấy người đeo khẩu trang nó rất là sợ kể cả bà nội mà đeo khẩu trang cũng khóc nhưng mà con thấy tất cả đều là hoan tưởng hết á nói đi nói lại cũng thế thì con nó thế xong một đoạn cũng thấy rồi xong phim rung động quá thấp
con kêu thôi anh thá anh thái vào đưa ba bồng bọc đi bọc đi bọc đi
dãy dãy cái đó là
t đấy tạ tình rồi đúng không
đúng một đoạn là không trong cái lúc đó thực ra mình vẫn mình vẫn có cảm nhận chứ không phải là hoàn toàn mình kiểu như không biết gì hết nhưng mà nó Cái dãy của mình cũng rất là mạnh á sư phụ chứ là không có đà mà con thấy nó đến một đoạn là th đến chốt là thôi xong rồi rung động thấp là không xử lý được cái gì hết á là đoạn đó bắt đầu còn tỉnh tĩnh tỉnh tỉnh bắt đầu đưa cho anh anh Thái ôm nó xíu là b nó nín nó nín xong thì là mình lúc đó mình mới hồi lạ mà cái lúc đó con thấy đúng là mình mình sợ thật á mình cảm thấy rất là sợ sợ hãi trong lòng mình nó dâng lên đó sư phụ trong thấy hình con mèo y chang con mèo luôn đúng con mèo luôn á không có cái gì nghĩ lại bây giờ đúng là đoạn vẹt con mới thấy mơ rồi mà buồn cười ghê nhỉ Đến đến khi đoàn về cũng mới bắt đầu ngẫm lại. Thấy ơ mơ rồi mà chẳng có cái gì quái hết mà. Nhưng mà định mình cũng nghĩ lại mình cũng không anti cái chuyện là đã xảy ra như thế ạ.
Mơ mà.
Ừ
mơ an cái gì?
Mình cũng không ăn ti chuyện mà mình cái cái cái cảnh mình giãy đà đạ đạch đạ đạch như thế nhưng mà cũng buồn cười thì đấy đó đổi ta mê rồi
không lúc mà nó giãy như thế còn nghĩ mơ mà. Nhưng mà mơ mơ một chuyện không mình cứ làm một chuyện thì thì con thấy nó tiến trình Nó là như thế. Nó dải đè đặ xong rồi đánh đoạn từ từ cái tốc độ nó giảm dần á sư phụ. Xong thì ok. Đấy thấy mình y chang một con mèo. Hôm nay sư phụ coi á thấy là đúng mà không có cái hố nào hết không có cái quái gì hết nhưng mà lúc đó là nó có tất cả với mình luôn ấy ạ. Công tưởng tượng cộng thêm là con tưởng tới cảnh là nó chết luôn rồi. Chắc là nó chết nó nín thở nó chết luôn mà trong mơ cũng hay mơ ở cảnh đó nên là mà đoạn đó thường thường tới đoạn chót cùng thì mình tỉnh ra là đây là mơ. Sao mình nghĩ mơ này dễ diễn tiến kiểu thế quá nhỉ. không thấy ôi thấy ạ không mờ xong rồi là đặc biệt là hội đồng ngồi bắt đầu phải làm phép đồng sư trong học bàn chẩn đoán lâm sàng
là bị bị vong treo ấy ạ là vong ố
tí xin sư phụ đo thử là bao nhiêu phần trăm là vong là bây giờ
xong có đuổi xong rồi có áp dụng phương pháp gì cho nó vong nó đi không
à có chưa ạ à đây trong một diễn viên khác ạ
trong khi hai vợ chồng nhà vũ trang thì đang cuống cuồng bởi vì là anh anh Thái thấy chị Trang bế con rồi phải bảo đưa anh bế cho đ anh đi ra luôn đ Mình cũng mé vũ trang thứ thái tự dung mình em dẫy ra để em dãy đi anh cũng anh cũng đi ra lu kệ nó kệ nó thằng dỗ con thế là bọn con không biết làm sao cả bọn con lảng lảng ra chỗ cà phê ngồi với nhau xong mấy đứa bảo thế nó bị làm sao ấy nhỉ thế là tụi anh bảo chưa
nó ghê thế thảo nào mà vũ trang cứ bị cuống đ vì nó con này nó ghê thật đấy nó bắt nạt mẹ nó đấy mà bà bảo ừ đúng rồi đấy nhưng mình quay sang lúc vẫn thấy nó khóc mẹ nó cứ phải bế đi bế lại hoài cứ thấy nó khóc thế mấy người bảo hay là thử xem có có cái vong mình tại vì mình đi ra ra ngoài lúc đấy trời cũng nhá nhem rồi đấy sư phụ
thì có thể là đó nó gặp cái vía lạ vong lại trêu chứ không biết đó thử nào mà hơi bị trêu rồi
vâng thế xong rồi con mới kể là nếu mà như thế thì có thể là em bé nó ra ngoài đấy nó gặp người lạiấy nó hay bị hay bị hù là như thế xong rồi mới kêu là thế mọi người tập cái pháp mà hôm trước mình tập ở trên hòa bình ấy là ta không cho phép bất kỳ a
ừ
thế là mọi người bảo ờ thế tơ như thế nào nhở thì ai đọc người đấy đi bảo không th không thôi không chị quế bắt cái đế là chị quế bắt cá thếế là anh em c Đúng hồ to bốn lần
thì vừa làm xong như thế trên bàn thôi. Đấy đấy
đọc là ta không cho phép bất kỳ ai bắt nạt chai ai nhở. Kể từ giờ phút này trở đi bắt nạt dêu chọc hai bắt nạt dây a.
Ừ
cái lần không
cho ép bất cứ ai đến trêu dây a.
Ừ
thế đọc xong rồi
đấy bốn lần như thế thì quan sát nó nhìn ra kia tự dưng khoảng 10 giây thôi. Đúng 10 giây sau thôi. Tự dưng thấy nó nín ạ.
Ừ nó nín luôn. Nó nín dần nín dần từ lúc đó. đến dần xong rồi hai ba mẹ nó người thì bế người thì cho nó uống sữa nhìn trông buồn cười lắm trông hài hài lắm như kiểu như kiểu haiin của nó đang bợ nó lên cho nó uống sữa thế mọi chuyện trở lại bình thường
đấy thế thôi ạ trải nghiệm như m
lần đầu tiên
cho tập dẫy tí cho cho hiểu nằ là mèo dãy là thế nào
mà không dãy mình dãy luôn
bác hôm qua có một con chuột rất to bò vào nhà
nó còn dậy không
dậy nó bác không bác với nó bác nó có đuổi b
mượn con mèo của Hải Nam qua đây cũng được một hôm ăn cho nó bắt chuột đi ăn đi
mọi người ăn giờ đi cũng được
con này có chuột không hay là sợ chuột
ai khác thì ăn điị mặt chuột khiếp
ông Hải Nam rồi nó càng chuột đuổi nó Nó nhả ra
nó chừ hô là chuột nó sợ chạy mà
còn bắt luôn
chỉ cần con này hay kêu con hay kêu không
nguyên nhân em bé khóc là gì
con mèo hải nam hay kêu không đấy trực tiếp
nó phải hay kêu thôi chứ không cần làm gì
cho nó kêu nó sợi đẻ con
đẻ rồi
để ba con xám á
vâng con xám này
nhưng mà Buổi tối mở
chúc mừng gia đình nhá. Từ bao giờ mà có bầu
mẹ cứ mở cửa nhiều là tồn nó vào đấy mà. Quế
cái cửa sổ tối ấ rất dễ trèo cây. Chuột
cứ mở cửa sổ này chuột nó vào gì đâu. Nó bảo đầy này cứ mở ra nó vào
không. Đây cái cửa sổ này nó vào được
cửa sổ cũng
nó chèo
nó vào từ cây vào
nó vào từ cây này nó nhảy các thứ rồi nó bò bò bò trên các vách tường
nó nhảy từ cái ghế này con sóc nhảy
sợ cả con sóc vào chứ ch mình cứ đóng rồi
sao có học cái gì nữa trường này nữa không sư vụ đau bao nhiêu
nh quong ốp b nói đang hỏi thì chớ chứ vong ốp mình cũng nghe nó chá đ
bao nhiêu phần trăm đến từ vong trêu nhá
vong trêu nhỉ
khóc hôm qua đúng không
dạ
vâng
tại lúc đấy cũng giờ vừa tắt nắng nữa giờ chiều tối Tối rồi xng tối rồi
76%
úiời.
Đấy
biết giữ ngoài đấy. Í thế hay thế mà
con nít nó chưa đóng thóp mà vừa mệt bác ạ.
Ngoài trời nó bị sao
khắc không dừng luôn là ngặ cứ nảy hết cả người
lạc khổ nhỏ một tháng tuổi qua đây chú ẩn tâm linh chê lòng pháp sư đọc thần chú
ba không cho phép
đọc từ xa
từ xa đọc tí. 10 30 giây
đọc ở đấy luôn mà từ xa từ xa tức là đọc
cách mấy chục mch mấy chục mỉ
cách mấy mét thôiọ cháu
nhà trang thái thì đang dấu con bọn cháu đứng ra một góc bọn cháu cùng đọc với nhau
bảo là không cho phép ai bất kỳ ai trêu chọc ch ra thế
bác này tưởng là là gọi cho bí xong đích đọc từ nhà sang
đâu cháu đi cùng nhau mà đang quay đâu con đây à
đi thô Tiếp lên đi. Chỗ này n học được gì nữa không? Ai cái gì trên chỗ này nữa không?
Con có gái hôm nay sư phụ nói về bất chấp trải nghiệm ấy. Cái đấy nó rất hay liên quan đến góc nhìn số một. Thì khi mà soi vào trong cái đời sống của mình mình hóa ra mình căn đong đếm mọi thứ bằng trải nghiệm nhiều nhất mình đánh giá mọi thứ bằng trải nghiệm ấy.
Thì hôm nay sư phụ nhấn đến cái đoạn đấy là h vì hôm trước sư con đo là có nhìn số một mà nhìn lại trong đời sống toàn đánh giá trải nghiệm thôi. Cứ trải nghiệm chẳng hạn trải nghiệm thoải mái dễ chịu hay là kể trải nghiệm cảm thấy là nó đúng. đắn thì suy ra nó là sự thật đấy. Kiểu đấy.
Ừ.
Đấy thì mình toàn đánh giá trên cái trải nghiệm các kiểu rất chủ quan. Thì hôm nay sư phụ nói đấy mình thấy là thì nhận ra thôi ạ. Thấy là nói ra cuộc sống mình nó toàn là trải nghiệm cá nhân xong rồi xong rồi cứ suy diễn ra nó làm một cái gì đấy nhưng đấy đấy là chỉ một góc nhìn thôi.
Đúng rồi đấy. Lõi đấy. Chiều nay sự định tối nay chụ thẳng tiếp về đấy. Đấy là lõi của chiều nay tên bài luôn đấy. Tên bài này bất sấp trải nghiệm. Vấn đề là các con lâu nay đã tu hành ấ mình đã quen mình đã bị lệ thuộc vào trải nghiệm.
Ừ lệ thuộc rồi.
Mình đã quen cái việc là khẳng định rằng đang đúng hay sai bằng trải nghiệm.
Đúng hay sai mà nhưng mà khẳng định bằng trải nghiệm. Tu đúng tu sai. Nhận thức đúng không sai bằng nhưng mà nhưng mà lại khẳng định bằng gì?
Là con phải chờ một cái trải nghiệm để confirm để khẳng định đúng hạnh sai.
Đúng chưa? Đúng ạ.
Có ai có ví dụ việc là mình dùng thải trải nghiệm khẳng định thì tu hành đúng hay sai không?
Hả? Nào nó luôn được. Ừ.
Cái đòn trước thì con nhớ là khi tập thiền ấy mà mà khi tập thiền mà cảm thấy có nỗ lực ấy cứ mặc định nó sai luôn.
Ừ.
Không ra nổi cái hai cái cái cái đầu đấy khi nào thấy cả biết rất tự nhiên không nỗ lực gì thì nó là đúng. Nó mà nó chỉ đánh giá bằng cái cảm giác thân thể thôi ấy. Chứ nó không phải là một cái cái bằng tâm trí gì cả. Một cảm giác thân thể là thấy nhẹ nhàng thoải thoải mái thì đánh giá đây sự thật rồi không phải cố gắng gì nữa.
Ừ.
Còn nó khi nào căng thẳng lên thân thể nó co lên thì bắt đầu bảo đây là sai.
Ok.
Đấy. Cân thể căng thì là sai.
Đúng rồi.
Quế quế xem nào. Ai có ai đ ai nói đi ai mà đánh giá tu hành đúng sai. Đánh giá sự thật bằng trải nghiệm. Nói thử ví dụ
con
Toàn đây. À mình Hải nói nó luôn là con cũng hay đánh giá bằng trải nghiệm trước giờ là có lần sư còn bảo là tự nhiên cả buổi thiền ngồi rất tự tin xong tự nhiên đến cuối xuất ra hiện suy nghĩ không biết đúng sai không nhỉ? thì vẫn chưa sao nhưng mà bắt đầu cái cảm giác lên thấy kiểu lo lắng lên một cái là lúc đấy là đánh giá thôi thế là là sang bên sai luôn rồi.
Ừ.
Cảm xúc
có cả cảm cảm giác chứ phải cảm xúc cái cái cảm giác thân thể cơ thể ấy cảm giác xong rồi mới
nó mới mới mới nghĩ thêm xong mới cảm xúc. Nhưng mà ngay cái cảm giác lúc đầu là đã đánh giá cảm giác thầy rồi. Nếu mà kiểu tự thực ra là nó thoải mái thì nó suy ra là tự tin. Còn cái cảm giác mà không thoải mái mà kiểu Đôi khi là khó thở, đôi khi nó là một cái cái mắc mắc gì đấy nghẹn nghẹn ấ thì là suy ra là
là là là có vấn đề. Sau đó là bắt đầu mới những cái suy nghĩ là sai trước nó mới được confirm bằng cái cái cảm giác đấy.
Chứ nếu mà ngồi mà không có cảm giác đấy nhá bảo là sai cũng không không không tin
nó phải đi kèm cái cảm giác cơ chứ còn nó không kèm cảm giác là
cảm giác gì thì nó đúng hay sai?
Dạ.
Chủ con là cảm giác gì thì đúng.
Cảm giác đúng là là khi mà nghĩ tới đấy nhưng mà Cơ thể nó vẫn bình thường thoải mái bình thường.
Còn cơ thể mà nó nghẹn nghẹn nó thì khó thì sai
thì thì cái câu kia lên cái là sai luôn.
Ok. Rồi duy nhất
con con thấy thì nó có một cái điểm rõ hơn nữa là ví dụ như hôm buổi nào mà có cái cảm giác lạc nữa ấy thì là ôi chắc là đúng lắm rồi. Còn tức là bình thường nhá thì nếu không có cảm giác hẩn ấy thì cũng ờ cũng cũng bắt đầu tự tin nhưng mà hôm nào có cảm giác lạc ấy thì ờ thì chắc chắn là đúng rồi. Kiểu kiểu thế. Còn khi nào mà Hồi hộp lo lắng thì có thể cái sự bất chấp nó sẽ không không được nhưng mà kiểu gì cũng bảo là có thể có cái gì sai sai đấy rồi.
Sai sai rồi đúng không?
Đấy kiểu thế.
Ok rồi tốt đấy. Tiếp đi.
Ngon.
Ừ
ví dụ như thiền thì ví dụ hôm nào mà thấy thiền nó nhanh mượt mượt nó không không bị gọi là cảm giác là trúc chắc ấy thì là đúng. Còn hôm nào mà ngồi thiền ví dụ như là ngồi mãi cứ nghĩ linh tay tinh xong rồi mãi không hết thời gian chẳng hạn. Thế xong rồi nó cứ lo lắng nghĩ nhiều việc thì cảm thấy là từ cái cảm Thì cảm giác mình là nó sai rồi. Kiểu mình bị lạc đi đâu mất rồi đấy.
Được tốt nào. Nó nói giở đây giờ nó nà. Đánh giá tu đúng tu sai. Nghĩ đúng nghĩ sai.
Bằng trải nghiệm bằng trải nghiệm.
Bằng trải nghiệm. Trong trường hợp này là cảm giác.
Con cũng chuyên đánh giá bằng cảnh trải nghiệm bởi vì mình sống thứ nhất là cái thựt ra cái động lực có một phần động lực trong con đi gọi là tu ra cũng là vì sướng nữa chứ không phải chỉ là vì thoát khổ. Cho nên cái nhu cầu của việc là dùng trải nghiệm để đ đánh giá cái chất lượng sống chứ không chỉ riêng là tu là chiếm cơ bản là toàn bộ cuộc đời. Thì ví dụ như ở trong góc độ thiền đi. Thiền thì từ trải nghiệm của mình mình sẽ thấy là nếu mà lúc nào mà nghĩ nhiều thì mình nghĩ nhiều thì khứng bảo là có vấn đề. Còn lúc nào ít nghĩ thư thái thì là ngon hơn. Hoặc là khi mà ví dụ như hôm qua đang ngồi tự nhiên con chuột nó nhảy lên thì mình phải không giật mình cơ chứ thì mới là đúng. Nếu giật mình thì là xã
tức là trong Khiên thiền thì cái gì nó đến thì mình toàn dùng cái trải nghiệm từ phía mình để mình
giật mình thì là sai
đấy.
Ok. Hay thế nhỉ.
Ngon.
Con là về góc độ nhận thức ạ. Mấy hôm mà ở trong Đà Nẵng đấy, tức là sư phụ về rồi thì con Vũ Trang ở lại thì con thấy là con ở lại được khoảng ba hôm thì thấy là ba hôm nó trôi qua mà nó toàn những suy nghĩ nó rất là bình thường.
Ừ.
Tức là mình có tư có ngẫm nhưng mà mình thấy nó trôi qua rất là bình thường. Nó không có một cái gì nó sáng rõ cả.
Ừ
thì từ đấy mình thấy rất hoang mang. Mấy hôm nay cứ sai sai. gì đấy.
Ừ.
Vì theo con là lúc đấy đúng là phải có một cái gì nó vỡ ra ấy.
Vỡ ra.
Vỡ ra nó sáng ra
thì kiểu a đấy thì là đang mình đang là tu đúng rồi.
Còn mấy hôm nay nó không có cái gì cả ấy. Nó hoang mang kinh khủng ấy.
Bình thường
nó bình thường ấy. Mấy hôm nó rất bình thường.
Nó không có gì nó sáng ra cả. Nó rất bình thường đấy. Thế là sai
bình thường thì sai.
Bí nó khả đ tiện tiện tiện.
Vâng. Con sao là đúng
con thì hôm nay cái Cái này nó sẽ à mấy cái là một đợt đ trước như đà nẵng con nó nói qua dụ một đoạn ngắn tức là con một đoạn dài dài tu ấy tức là sẽ đánh giá bằng cái việc là thường xư dạy một cái pháp gì đấy mà kiểu nó mang tính chất là xong mọi người trình kể lại ấy thì khi mình tập xong ấy thì sẽ đổi ví dụ đang đau hết đau đang không có tiền điên có khoản tiền gì đến hơ cái kiểu nó đổi hoàn cảnh ấy đổi cái từ cái như này sang như này thì con lại dùng hay dùng cái đấy ờ thế lúc nào con trong trong trong con có dấu hỏi thế thì nó không không đổi thì Thì tức là mình c tập đúng hay sai nhỉ? Ấ cái đoạn đấy thì con cứ lă lăn tăn thử ăn khá là dài.
Thì nhớ là cái hôm ở trong đoạn nẵng dụ nói một đoạn chắc liên quan đến ý này xong con nói qua sư phụ ấy thì lúc bàn ăn thì dụ nói thêm một ý này về cái này thì con thấy là con hay dùng cái ví dụ như là thừ hành pháp xong dùng một cái gì cái dễ tiến sau đó để đánh giá xem là mình đang tập đúng hay tập sai.
Ừ
đấy là cái con hay mắt.
Vâng.
Ừ. Tức là không phải trong thiền nó bình thường. Đời sống này là Thỉnh thoảng tức là tim con nó bị đập đập đập đập nhanh ấ sự nhưng mà khi vào thiền ấy là lúc nào mình cũng thấy là nếu mà tim đập nhanh thì tương đương với việc là hồi hộp hồi hộp lại lo lo chứng tỏ là không không tự không tự tự tin được với cái kinh nghiệm ấy ạ.
Bây giờ mình tập trung vào thân thể đi nhá. Giải quyết vấn đề thân thể trước.
Đấy
óc số một đấy.
Vâng.
Thân thể nghĩa là kể cảm giác cảm xúc được thân thể.
Cảm giác cảm xúc. Vâng.
Thì cái cảm giác là liên quan đến hồi hộp ờ từ việc là cảm thấy là tim đập nhanh thì suy ra là hồi hộp. Và thứ hai nữa là ờ cái cảm xúc là khi mà thấy không tự tin thì bắt đầu có sự lo lắng. Cảm xúc lo lắng thì là không đúng.
Vâng. Đúng không? Không.
Cảm giác đột nhanh thì không đúng. Đấy. Tập xung vào cảm xúc, cảm giác cái dương quân thân thể bệnh chặt chẽ.
Con thì con thấy là cái cái cái tình huống mà mình cứ giãy lên mãi ấy, dãy như mèo ấy, quắn hết lênấ là cái cảm giác mà bị từ chối không được chấp nhận đấy á, không được tôn trọng ấy. Đấy. Thì con thấy là mình cứ tập mãi tập mãi mà nó không thoát đấy. Đấy. Hoặc là khi đấy là sai
vâng. Vẫn có xảy ra đấy
thì nó cứ lặp lại cảm giác bị từ chối.
Vâng. Ok.
Thì cái đấy là cái mạnh nhất ạ.
Ok. Thế đi.
Con thì thấy là cảm giác căng ấy thì đúng là thực ra mình đã đi lâu này mình đi lên thì bằng cái đấy nên mỗi lần trước đây là ví dụ mình không biết là mình sai ở đâu hết nhưng khi mình thấy cảm giác căng là mình sẽ cho rằng là chắc chắn là phải đang hiểu nhầm ở đâu rồi. Chắc chắn phải đang tìm cái gì rồi. Thế nó thành một cái kiểu nó khác vào ấy. Thế bây giờ cứ thấy cảm giác mà căng là căng là chắc chắn là sai rồi.
Ừ.
Con cũng thế, con cũng gần giống anh Minh Hải cộng Hải Nam. Tức là ví dụ như là đang bình thường thiền hoặc là nghe pháp. Ờ xong tự nhiên có một thoáng ví dụ như một những một những cái suy nghĩ hoặc là nó kèm theo kiểu cảm cảm cảm giác ấy cả à cảm xúc cảm giác gì đấy. Nói chung là thoáng thoáng thôi là bắt đầu tự nhiên thấy hồi hộp lo thế nhở. Xong thấy hoặc là một cái cảm giác bình thường chưa thấy vỡ, chưa thấy kiểu bình thường hoặc là nó lại căng căng lo thì bắt đầu là nó sẽ sẽ tự nhiên xong nếu mà mình chìm vào đấy thêm ấy hoặc là một lúc mà nếu nó xuất hiện thêm cả cái cảm giác thân thể ấy là bắt đầu con sẽ khó thở lại người nó nó nặng c**** đi ý và nói chung là nó không nó căng hết cả cơ và thần cảm giác thế ừ thì con bảo là thôi tức là đoạn này là không hiểu gì và đoạn này là kiểu tức là từ đấy trở đi là con luôn tin là tất cả những cái gì con nghe sau đấy con không đang không hiểu một cái gì hết
con đang không không hiểu gì hết tức là thực tại của con là như thế luôn
kể cả sự đo hiểu thì vẫn nghĩ là mình không hiểu đúng không?
Tự ám thị
tự ám thị rồi
đấy không không hiểu tại sao lại
ừ ok giúp đây giúp đâi
như con thì ví dụ như là mình phải có một cái cảm giác là nó nó bất chấp cơ nó kiểu bất chấp nó có một cái độ thả nhất định ấy. Còn lúc nào mà kiểu loay hoay nó kiểu nó không không biết là đang đúng hay là đang sai ấy, có cái độ loay hoay xong sau đấy thì cũng có những lúc là nó sẽ có cả cảm giác ờ giống như kiểu hơi hoang mang ấy. Hơi hoang mang a hồi hộp nó như đang như thế nào đấy là mình cho cái đấy thì nó là sai. Còn nếu mà trong cuộc sống thì mình thấy là nếu mà mình cứ gặp một cái cái việc gì đó vẫn là cái việc đấy mà mà cái thái độ về cảm xúc và cảm giác của mình nó vẫn như vậy á là nhiều lần gặp như thế mà mình vẫn như thế là mình cũng thấy là nó cũng như thế là nó không ok ạ.
Ừ.
Dạ.
Con ạ. Giống như chuyện hôm qua á khi mà đi về á con cũng ngẫm lại lúc đó mình cũng thấy là nhắc là mơ mà. Mà sao nó không thay đổi cái gì hết. Tức là con từ lại á thấy là ủa Tại sao? Tại sao cứ ừ ok mình vẫn chạy qua chạy lại nhưng mà lúc nãy c là mơ nhưng mà sao mình có tin quá thật không nhỉ? Tức là mình sẽ nghĩ là không biết mình có tin quá thật và hành xử của mình như thế nó có đúng là mình không tin thật hay không. Tức là mình sẽ quan sát bằng cái hành vi trên thân thể của mình và cái cảm giác là mình phải giải phóng chứ lúc đó mình phải cảm thấy giải phóng ngay chứ sao lại lại mình nhắc. Nhưng mà con rõ ràng con nhớ ở là mơ mà. Thế tại sao nó không có gì thay đổi nhỉ? Là một thứ hai nữa là xong rồi con về con ngẫm với sư phụ ơi. Con tự nói đầu con sư phụ ơi sao con thấy nó thật ghê vậy sư phụ ơi. Chắc chết mắt quá đau khổ đ. Sật thật dữ vậy sư phụ. Tức là lúc mà con đi về con nghĩ như thế xong rồi xong rồi tự nhiên đoạn nó cũng có chánh kiến nó về nhưng mà vô thức của mình mình vẫn tin là phải có một cái gì đó thay đổi
và mình phải có một cái gọi là một cái sự bình tĩnh rồi giống như mình hình dung á. Bình tĩnh xử lý mà thấy nó không thật chứ tại sao mình lại thấy nó thật dữ như vậy các con thì con thấy như thế ạ.
Rồi tốt thích quả chí quả
còn con thì con thấy là tức là ngồi thiền ấy mà lúc nào cũng thấy là chỉ có đang là ấy. không là gì khác ấy. Những cái nó hiện ra cũng là đang là mà tức là lúc nào cũng thấy như thế chứ còn có lúc mà mình lại tin vào cái suy nghĩ là nó bảo là cái này cái kia ví dụ cái cây nó héo kìa. Thế là tin luôn là có cái cây nó héo. Đấy ví dụ như thế thì là không phải là thì cái cái buổi thiền hôm ấy là nó mình có cảm giác là có có những cái lúc mà nó nó không được suôn sẻ ấy.
Ừ.
Đấy
thì là th là thì là không không được. Không đúng.
Cảm giả cả
cảm giác rằng là ví dụ nó suôn sẻ thì lúc nào cũng cũng phải thấy cái đang là không tin vào cái gì khác nữa thì thấy nó veo cái là cái ca thiền đã hết rồi. Nhưng mà có những có những lần thì thấy là tự nhiên nhìn thấy cái gì cái là tin luôn, tin và suy nghĩ luôn. Ví dụ b ví dụ như con nói đây là cái cây nó héo hay là cái con gì nó bò đấy. Ví dụ thế thì là là là tin vào cái đấy và thấy là cái ca thiền ấy nó không được suôn sẻ ấy. Có lúc nó không được suôn sẻ. Đấy thì là thấy như vậy là không đúng.
Tiếp đi. cảm giác là
khi mà thấy cái gì thật là chị cảm giác mà cái niễn thật quá là thấy là rồi sai rồi
cảm thật là sai rồi
cảm giác cảm giác thấy thật là sai rồi
có vấn đề rồi kiểu thế
đấy mẹ cũng thế đấy
cảm thấy thật là có vấn đề
con ạ con là đúng là tin cái gì đấy là thật hay có vấn đề rồi là không ổn rồi chế rồi sao lại tin thật thế này rồi là đấy ờ khi mà thân thể à khi mà mình cảm thấy là không bất chấp được
không bất chấp được mọi thứ nghĩa là có vấn đề rồi
đang hỏi góc số một tin thật hay không là góc số ba giờ ai ai nói lại những ai màicá cả
cảm giác mà sư phụ cảm giác tin thật đấy
cảm giác mọi thứ cứ thật đấy
và mình thấy thật quá mình thấy nó cảm nó thật thế này cảm giác mà
chứ đâu có phải là nói là là đây là thật hay không thật mà nghĩ là cái cảm giác của mình cảm giác Có một
hai nữa chưa nói
Khải chưa nói nhá. Khải nó nói sai nói với hoàn cảnh sai à. Vâng.
Con cái con nói lại ạ.
Con là nếu mà tin thật thì đúng là góc ba thần với con thì là cảm giác là không bất chấp được mọi thứ.
Còn ngại cái gì đó là có vấn đề rồi
đấy. Mình cứ thấy ngại phải đối diện cái gì á thì nghĩa là là
cảm giác ngại bất chấp được.
Vâng vâng ạ.
Đấy
ok được.
Mất chấp được
con ạ. Con cứ cảm thấy cái cảm giác căng căng mà cứ phải ghì ghì một cái gì đấy.
Ừ.
Nhiều khi mình cũng một cách ý thức là ờ không được ghì nhưng mà cái cảm giác ghì một cách tự nhiên nó vẫn cứ xảy ra là thấy ở thế này là sai rồi.
Con thì hay là cảm giác kiểu khi thiền cứ phải cố cố ấy cảm giác phải cố gắng là đánh giá thường là sai. Cảm giác kiểu
sự tự nhiên thì cho là đúng. Nó thường như thế.
Ừ.
Có để đấy sao? Chào
chịu chấm không? À chịu không chấm quên.
Con thì kiểu đang buồn chán chẳng hạn xong rồi trên người nó sẽ nó nặng nặng ấy mà xong rồi nhắc xong mà không thấy thay đổi gì cả
thì cảm giác ờ hình như mình nhắc sai hoặc mình chưa nhắc chưa thấm hay cái gì rồi chưa nhắc mà thấm thì nó phải đổi cái gì cơ?
Ừ
ừ nó phải nhẹ đi hoặc nó phải thế nào đấy. Ýt là phải có một cái dấu hiệu về cảm xúc và cảm giác thì thì mới đúng chứ
không thì là chắc là nhắc này đông quá chưa được à
hoặc là thiền thì kiểu mình cũng biết là thiền thì nó không bao giờ là cái nội dung gì cả nhưng mà rốt cuộc là mình vẫn mong chờ một cái nội dung gì đấy để là một dấu hiệu là mình đã vào thiền được rồi.
Ừ.
Nó cũng khá là mâu thuẫn.
Bây giờ bây giờ mình đồng ý đây là hiện ra mà không có gì hết. Không
có đồng ý. Có đồng ý.
Thế theo con thì cái cảm giác gì nó sẽ confirm được l hiện ra không có gì hết.
Nghĩ đi nghĩ đi nghĩ đi xụ. Người cố gắng nghĩ sẽ làm
cảm giác gì nó sẽ confirm được. Nó khẳng định được đây là ra không có gì hết.
Nghĩ đi nghĩ
thật lắm đi.
Cảm giác gì sẽ khẳng định rằng đây là hiện ra không có gì hết.
Cảm giác ứng nó đấy không nhảy đâu. Thầy nói mà cái nào mình cứ tìm cứ thấy nó
nó hơi giống với rung động dụ là kiểu là nó ở mức bình thường hoặc hai lên thì là là là thấy đây rồi nghiệm ra không có gì hết đây rồi còn
cảm giác hai thì nghĩa là đây là không có gì hết
còn trầm xuống mà tiêu cực ấy là khó chịu là phải có gì thì mới khó chịu thế này chứ đấy đấy
mỗi người nắm câu đấy sao cái bây giờ hả con
con ạ con cảm giác là nhìn trước mặt mọi thứ nó mà dù mình vẫn nhìn th gi t giống như cái cảm giác của mình là nó trong suốt này
thấy có rồi đấy.
Ừ cái cả cái cảm giác thôi mà
thế là nó trong suốt nó không có cái gì cả chống rỗng rỗng rang ấy thì là là nó sẽ rất là xác nhận
là mình đang ờ đúng rồi đấy.
Đấy theo con thì cảm giác nào sẽ conf được rằng đây là hiện năng có gì hết?
Con là cảm giác bất chấp.
Ừ
con là cảm giác bình tĩnh. Bình tĩnh với lại chẳng sợ nữa và cảm thấy nó phải tự giải phóng. Cảm giác nó tự giải phóng gậ
con là cảm giác không ngại, không bị ngăn ngại bởi cái gì hết. Bất chấp.
Ừ. Con là cảm giác bất ch
dạ
chất được cả câu đầy đủ đi. Xác nhận được đây là xác
nhận được
nói lại đích nói lại đi. Những ai cho chưa đầy đủ nó đủ câu đấy. Vâng. Vâng.
Tức là con cũng là cảm giác bất chấp.
Tức là lúc ấy là chỉ có thế này thôi không thể có cái gì được.
Thì khẳng định.
Dạ.
Thì thì gì thì khẳng định à thì khẳng định là là như vậy là
khẳng định là gì? Confirm đi anh là gì? Xác
xác là hiện ra xác nhận thật.
Vâng.
Xác nhận được thì xác nhận được coi đủ đ phát đầy đủ đi.
Tức là nếu mà có cái cái cảm giác là tức là cái về cái hiện ra mà không có thật ấy.
Ừ.
Thì khi mà mình thấy là bất chấp mọi thứ tức là cái gì hiện ra cũng chỉ có đang là như thế này thôi. Thì là thì là cái câu gì nhỉ? Câu sau là
thì xác nhận
thì thì xác nhận là hiện ra không có thật đấy.
Đúng không? Chết phải không?
Chuyển nó đủ câu nó full câu đây.
Con là cái cảm giác chống không ấy thì nó xác nhận cho việc hiện ra không có gì hết. D
con cũng cảm giác trống không.
Ừ
thì xác nhận là đây là hiện ra không có gì hết.
Đúng rồi.
Còn là cảm giác tự do bất chấp thì xác nhận được đây là hiện ra không có gì hết.
Ừ.
Con là cảm giác trống rỗng rộng mở không biên giới khi xác nhận là hiện ra không có gì hết.
Rồi
con là cảm giác tự tin hai lên thì là xác nhận là trồng rỗng không có à vâng nhận ra không có gì. Anh là 02 được anh phải có hai chứ không được.
Con là cảm giác bất chấp. Con là cảm giác bất chấp ạ thì xác nhận là hiện ra không có gì hết.
Đó
con là cảm giác bình an và cảm giác tự giải phóng thì mới xác nhận được là hiện ra và không có gì hết.
Con là cảm giác bất chấp không ngại đối diện với cái gì hết. Chỉ xác nhận được đây là hiện ra mà không có gì hết.
Ừ.
Con là cảm giác tự tin, bình tĩnh, bất chấp thì là xác nhận được là đây là hiện ra mà không có gì hết.
Ừ.
Con là cảm giác tự tin, bất chấp, nhẹ sáng, rỗng rang thì
không đấy là đấy là xu hướng bình thường em mà ĩ là phải tự tin bất chấp và nhẹ sáng rỗng rang thì Thì thì nó thì xác nhận được đây là hiện ra mà không có gì hết.
Ừ.
Con là cảm giác tự tin bất chấp thì xác nhận được đây là hiện ra và không có gì hết.
Ừ.
Con thì là cảm giác tự do và tự tin không sợ cái gì hết. Đấy thì sẽ xác nhận cái cảm giác là hiện ra mà không có gì hết.
Ừ. Sao sự cảm giác nhận sự nhận được gì?
Sự thật chứ.
Hai cảm giác nhau. Nhầm nhầm nhầm nhậ.
Vâng. Cảm giác tự do này và tự tin không sợ cái gì hết thì là xác nhận là hiện ra mà không có gì.
Sự thậtâ
th sự thật đúng không?
Là theo cảm giác
con là cảm giác mà tự tin không không ngại bất kỳ cái gì nó hiện ra thì chắc chắn là không không có gì ở đấy. Đấy
đấy thì lúc đấy là xác nhận được
là đúng rồi đang là không có gì hết.
Nó sự thật.
Sự thật.
Xem sượt vào nhá.
Vâng.
Sự thật.
Đó là cảm giác Bác tự tin bất chấp á thì sẽ xác nhận được sự thật đây là hiện ra mà không có gì hết. Con này con này có mấy cái đầu tiên là khi mà có cảm giác rỗng lặng có nghĩa là nhìn nó phải thấy nó rỗng.
Ừ
thì nó xác nhận là hiện ra không gì hết. Và khi mà nó rỗng như thế thì ví dụ như là vợ mà nói gì đấy mình vẫn bình thản như không.
Ừ.
Tức là từ từ dùng cái cảm giác bình thản mình để so là có đ là là sự thật không. Đấy hoặc là không phải mình đi thì ví dụ nhìn góc tạm gọi góc số hai đây rõ ràng có những lần mình thấy sư phụ trước một chuyện thế chị sư phụ bình thường mà nhưng mà mình có bình thường như thế đâu. Tức là mình xét từ cái góc độ trải nghiệ của mình mình sẽ là ờ như này không phải rồi
bình thường cơ
con thì đã cảm giác là thoải mái cho cái gì hiện ra cũng cũng được không không từ chối gì để xác nhận được là sự thật là là là hiện ra mà không có gì hết
rồi. online nốt đấy bên này
mic đúc nghe lại
gọi là tự tin bình thản trước mọi việc
bình thản cung dung
khổ chẳng bình thẳng tôi lút hơn bình thản ấy. Cái tâm thái bình thản ấ đúng rồi.
Bình thản xác định ở đây là
thì thì phải đủ phải đủ phải đủ
thì thì xác nhận là hiện ra rõ hiện ra
sự thật hiện ra rõ ràng cái gì? Hiện ra chỉ có
mà không có gì tồn tại
hiện ra rõ ràng không có gì
rồi Minh Ngân đi. Minh Ngân chí dụng thần kinh thật. Để kinh
ảo giác thật đấy.
Chị Dũng
chạy chạy nhà trên tầng bố lấy dưới tăng tầng năm tầng năm tầng nă
có tăm đây không
tuyệt vời trưởng ban vệ sinh
tiếp đi tiếp đi. Minh chị Dũng đi.
Minh không đây à Chí Dũng
Chí Dũng nó đúng không biết có ngồi đấy không?
Ôi cái tăm này à đây ch lấy tay. một hai cái
để phòng cái này nó dễ gãy
à chị Dũng chat lại mic bị hở
đ
con cảm giác sáng tỏ rõ ràng là đúng ạ
đúng đúng mẫu
vẫn còn minh nữa câu
Minh Ngân không online
anh không đọc hộ cần
cần cảm giác gì thì xác nhận được sự thật là hiện ra không có gì hết cảng có
khổ chợ chẳng
chất đức đạt bằng
thông điệp
đường mà tiếng chẳng mảnh ngang
đấy thông điệp từ trên xuống còn thế nữa là Tôi cần một cảm giác thân thể để xác quyết thân thể không có thật là không có hai
nhân đảo
nhân đảo chưa bác nhân đảo chưa
thần kinh rồi
để xác quyết rằng là thân thể không có thật tôi cần một cảm giác thân thể giác thân thể
không thấy điên à điên à thậ
ủ nhở
để xác thân thể có thật không có gì hết mà tôi cần một cảm giác thân thể
một loại cảm giác thân thể nhẹ nhàng thật tôi cần một cảm giác thật
cần một cảm giác Không có cái đấy
cảm giác như là hai này cóc dễ chịu nhẹ nhàng vân vân có phải là cả thật thân thể không?
Vâng.
Để xác quyết rằng không có gì hết
gì hết
đúng không?
Để xác quyết không có thế giới gì hết, tinh thần gì hết. Tôi cần một cảm giác tinh thần.
Ừ. Cảm giác tinh thần sợ nh.
Để thử không có sác tinh thần nào hết thì tôi cần cảm giác tinh thần.
Thần kinh rồi đấy.
Hay thần kinh chưa?
Thần kinh lắm ấy.
Eo nó lươn
để xác quyết không có thân thể thì tôi cần một cảm giác thân thể. Để xác quyết là không có tinh thần thì tôi cần một cảm giác tinh thần.
Không nghe mà thấy từ nãy giờ chỉ có hai thứ mà.
Vâng. Tự tin vân vân thì là tinh thần mà thân thể thoải mái. Đúng rồi,
nhẹ nhàng không căng thì nó là thân thể.
Sáng
có phải để xác quyết không có thân thể tôi cần phải có thân thể không?
Đúng rồi.
Để xác quyết không có thế giới tinh thần
cần một cảm giác tinh thần.
Cảm giác tinh thần không thấy không ai thấy điên à?
Điên mà
điên à?
Điên
không nghe ra điên là thấy đang rất điên.
Đấy ai thấy hơi hơi điên dơ
rất điên đúng không ạ?
Ai thấy điên chắc rồi ra nào?
Điền chắc chắn chắc chồ
bỏ xuống. Bỏ xuống ông chị thấy Chắc chưa?
Vì sao điên
sao đến chắc mà mà cần cái gì ấ thì là nó lại nó lại sinh ra một cái loại một cái loại cái loại loại suy nghĩ để đáp ứng ý.
Tức là đế mình thấy tính phi logic của nó chứ
hả?
Điều điên là đầu tiên mình tin một cái điều cực kỳ chả có logic gì cả.
Vâng. Đấy tức là nó nó thể
tức là nó
thể khẳng định ra không thể cần một cảm giác thân thể.
Vâng.
Thế mà còn không th điên à?
Tức là nó không có một cái cái cơ sở gì một cái cái cái
nó không một cơ sở nào cả nó không có một cái cái biện chứng
không có một cơ sở không có bằng đáng để mà đồng ý câu ấy được
mà con sống thế suốt
thấy rất là đúng như thế mà
mà cứ tin là hợp lý
mà cứ tin như vậy là hợp lý
không ai điên à
bảo ngu mà như thế lại còn thấy mình đang tiến bộ chứ mình ng Không thần kinh à
thần kinh
th kinh là sớm thần kinh
sướng thần kinh một nó hiện ra thành khố th kinh
tự sướng là mình đang độ đấyúc kinh
ui trời ơi
m lươn à
phút xong m chị tr x trả ra nhá Trong mơ để trả ra nhá. Tinh thần tôi cần cảm giác tinh thần tôi cần phải có một vật trong mơ để xác nhận đây là mơ.
Rồi
bây giờ trong mơ con cần cảm giác gì thì chứng minh đấy là mơ.
Đấy cần một cảm giác
trong gióc mơ con cần cảm giác gì thì chứng minh đấy là mơ.
Ừ. Con cần cảm giác gì thì mới chứng minh nó là mơ.
Nó là mơ trong mơ cẩn thơm.
Con cần cản giác gì để chứng minh nó là mơ?
Để chứng minh nó là mơ.
Trong mơ thì không thì có cần ngày hôm nay chưa là cái đĩa đi thử đi lại chuyện lại chuyện lại
con cần một cái cảm giác là đầu tiên là thấy
thấy thấy tất cả chỉ đang là suy nghĩ bắn ra thôi.
Thấy thế xong là thế giới nó tự nhiên nó phải không còn thật nữa. Nó là ảo.
Cảm giác là thế giới ảo. Cảm giác thấy ảo giống như
thì nó mới là mơ.
Thì nó mới là mơ. Còn nó không phải là mơ.
Con gì nữa?
Con dụ là con cần cảm giác gì thì để khẳng định nó là mơ.
Ng là nó vu toạn là nếu cảm giác ảo thì nó là mơ.
Mà ảo thì nó không phải là mơ.
Tất cả nó thật là nó thật là thật hết.
Mơ để khẳng định đúng không? Để khẳng định nó là mơ đúng không?
Để giấc mơ là mơ thì con cần cảm giác gì?
À để giấc mơ là mơ á rõ hơn
không?
Thì không
giấc mơ. Nó đâu cần gì đâu ạ.
Nước mơ thì nó vốn là nước mơ rồi. Là ở trong mơ mà.
Trong mơ
nhận rõ mơ là mơ
nhận rõ là mơ
con cầm cảm giác nhận ra đây là mơ cảm giác là mơ mà nhận ra
mơ thì cảm giác gì vẫn chả mơ.
Thế thế hỏi x con cảm giác gì để chắc chắn là mơ
cần cảm giác gì để chắc chắn nó là mơ đấy. Hay là cảm giác gì nó cũng là mơ hết. Cảm giác gì mơ hay phải có cảm giác đặc biệt này thì nó mới là mơ là mơ hết là
mơ quá gì chả là mơ là mơ gì
mà nó mơ nó không cần cái thằng mơ hiện ra mơ
sao mình cũng cần phải có một cái xác nhận chả có xác nhận được
thì nói chị anh nói thử ra cái cần sao hiện đấy
vậy là giấc mơ phải phụ thuộc vào một nét vật trong mơ hiện ra là mơ không
nên vật phải có một cảm giác Đúng rồi.
Phải có một nhân vật có cảm giác thì nó mới là mơ. Nghe nó kỳ quái không?
Cảm giác là tôi đơ. Nhân vật cảm giác cảm giác ảo và tôi đôi nhân tôi
giấc mơ thì có cái quá hiện ra trong đấy thì nó vào là giấc mơ.
Vâng.
Bất chấp có cảm giác gì.
Đúng rồi. Vâng.
Hay là phải có một cảm giác gì đấy thì nó mới là giấc mơ.
Bất chấp gì thì nó là giấc mơ.
Bất chấp cảm giác gì nó cũng
ok nhá. Thế ngoài đời này con cần cảm giác gì để nó mới là giấc mơ?
Đây là giấc mơ.
Đương nhiên là Đây là bất chấp cảm giác.
Con cần cảm giác gì để thấy đây là trong mơ? Để để đây là trong mơ
không cần phải cảm giác gì cũng là mơ.
Trong mơ con cần cảm giác gì để đó là giấc mơ? Không
cần.
Thế ngoài này cần cảm giác gì đây? Là giấc mơ
không cần.
Không cần một đống cảm giác nữa.
Cần gì? Cảm giác gì?
Cần cả gì nên không cần cảm giác gì cả.
Không cần cảm giác gì thì đây vẫn là
là mơ
đúng không? Thế tại sao lại cần một đống thứ lúc nãy? tâm
tại sao con cần phải cảm giác gì đấy thì ngoài này mới là hiện ra không thật là mơ rồi đúng không?
Cách mơ là cách nói mà
nếu đây nó vốn là hiện ra không thật hay nó vốn là mơ thì con cần cảm giác gì để nó là mơ
để nó là mơ
gì
cần gì thì đây biến thành mơ còn nếu không thì không phải là mơ
không
cần cảm giác tin đây là thì nó chính là mơ.
Nếu có cảm giác đấy thì đây đây đâ đây mới là mơ. Còn nếu không nó là thật
đối với con
không c đi. Có đúng không? Th con thấy luôn. Nếu cảm giác đấy thì đấy mới là mơ. Còn nếu không nó không phải là mơ cái
nh nếu không có cảm giác là không tin đâ là thức thì đối với con ấy đây đây nó
thế nào là đối với con định nghĩa đối với conầ cảm giác
đối với con tức là
để đây là một giấc mơ thì phải có cảm giác là một giấc mơ. Nếu không thì nó phải mơ nữa ý còn thế đúng không?
Đúng rồi.
Đúng không? Số một đấy.
Trong giấc mơ thì phải nếu muốn giấc mơ là mơ thì phải có cảm giác đấy là mơ. Còn nếu không thì nó không phải là mơ nữa. Cách nói con đang thế đấy.
Đúng rồi ạ.
Đúng chưa?
Đúng rồi.
Không cứ đúng với đã con phải có cảm giác đây là mơ thì nó mới là mơ.
Đúng rồi. Ít nhất là con không tin nó là thức
thì nó mới là mơ. Còn nếu không nó không phải là bơ mà nó thật
thì nó là thức mất. Nó là thật mất. Thực
thật không thấy vô lý à
trong mơ thì nó là mơ sẵn rồi
thô mà quay trong mơ sẽ hiểu hơn đi. Trong mơ con cần cảm giác gì thì nó mới là dâ mơ. Bây giờ ở đây thì con sẽ khó hơi khó hơn một chút.
Trong mơ con cần cảm giác gì thì nó mới là dốc mơ. Còn không thì không phải dốc mơ.
Không cần cảm giác gì.
Trong mơ thì con không cần cảm giác gì cả. Nó vẫn là giấc mơ.
Thế ngoài này sao không cần
ngoài này thì cần cảm giác gì nó mới là mơ. Còn nếu không thì nó không phải là mơ.
Không cần
không cần cảm giác gì hết bởi vì nó vốn là mơ rồi. Đây là mơ rồi. Mơ
mơ rồi. Trời ơi kể cả. Cảm giác gì không có cảm giác gì thì vẫn là mơ.
À không, trong mơ chỉ cần không cần cảm giác gì thì nó vẫn là mơ. Khi mà con tỉnh dậy và con thấy đấy là mơ rồi thôi.
Không sư hỏi sư phụ hỏi góc số ba mà đúng không?
Ừ hỏi sự thật thôi.
À sư phụ hỏi sự thật thôi chứ gì?
Sự thật trong mơ thì con cần cảm giác gì thì nó mới là giấc mơ. Còn nếu nó không phải là giấc mơ
không? Trong mơ thì đương nhiên là không cần cảm giác gì.
Thế ở ngoài này thì sao?
Không cần
con cần cảm giác gì thì mới nói là mới là hiện ra không có thật.
Ở ngoài này
mơ hiện ra có thật đúng không?
Vâng.
Con cần cắm gì để hiện ra không có thật. Còn nếu mà con không khẳng đấy thì nó là hiện ra và có thật. Không
không cần cả gì hết
để xem nào. Cảm giác cứ tin
hỏi lại nhá.
Trong mơ hiểu chưa?
ạ.
Cần cảm giác gì trong giấc mơ để giấc mơ đấy là giấc mơ.
Trả lời là gì? Không cần.
Không cần.
Chắc không ý nà.
Chắc chắn luôn.
Rồi rồi. Ai không đồng ý m là điên đấy. Hiểu không?
Đúng rồi.
Thế bây giờ ngoài này
con cần cảm giác gì thì nó mới là hiện ra và không có thật.
Còn nếu không có cảm giác đấy
thì nó hiện ra là nó thì nó là hiện ra và có thật. Không cần cảm giác gì cả. Cả gì
kỹ đi nghĩ kỹ đi kỹ
nghĩ rồi. Kỹ nghĩ rồi.
Ở ngoài này con cần cảm giác gì
để nó là hiện ra và không có thật.
Nếu con không cở có đấy thì nó là hiện ra và có thật. Nào cần có gì nào? Nào cả gì nào?
Không cần.
Đây con phải đống nãy ra đây.
Lúc nãy con nói là gì? Rộng mở này, trong suốt này, tự tin con cần cảm giác đấy thì nó mới là nó mới là là khó thật.
Phải điên lúc hơn
cho anh
nắn rồi
cho anh là người cuối cùng còn còn hi vọng còn hi vọng của con rồi đấy
nó chưa quen với kiểu kiểu gì nó bất được
thôi cứ từ đã cứ bình tĩnh từ đã một cứ vội vội gì
con là hi vọng duy nhất của của của sư phụ bây giờ là người còn có thể nói một câu chín chắn đấy
nào
ở ngoài đời này cần cảm giác gì thì nó mới là hiện ra và không có thật
còn không có cảm giác đấy thì nó hiện ra và có thật này đấy Hi vọng nhất đó là toàn
bởi vì trong mơ thì đối với con là hay ở góc nhìn số từ giống như kiểu là nhìn vào một cảnh.
Ừ.
Còn đây lại là nhìn từ góc một đi nhìn ra. Cho nên con cần cảm giác là nhìn từ góc nhìn toàn cảnh
không chú có phải không phải hỏi con cần cảm giác đâu. Sư hỏi là cái thực tế mà
góc số ba
thực tế nó đang vốn là không có thật.
Thật ra là gì thế ạ? Ừ
đúng rồi. Đúng rồi đấy. Đúng rồi đấy.
Thật ra thì không cần cảm giác gì thì để cái này là hiện ra và Không có gì cả.
Chắc không
chắc bởi vì lâu thế cho nên dù dù là có cảm giác thật đến mấy chăng nữa hay cảm giác quá gì chắc nữa thì nó vẫn là hiện ra mà không có gì cả.
Xua chưa khóc chưa? Khẳn định chưa
rồi. Thế Đoàn Vũ Đoàn bị bị mất hiy vọng còn cho cho anh thôi.
Trăm rồi hi vọng
con cần cảm giác gì?
Không phải con cần cuộc sống này cần.
Sự thật là
sự thật nó cần đấy. Cần Để
đ nó là sự thật á thôi.
Sự thật đấy.
Sự thật đấy.
Cảm giác gì để con không
cái hiện ra không có thật này. Nó cần cảm giác gì thì nó mới hiện ra và không có thật.
Còn nếu không cảm giác đấy thì nó hiện ra và có thật.
Mình là cần gì để trở thành chứng minh?
Hiện ra sự thật thì nó cần gì ạ? Con cần thôi chứ sự thật không cần.
Thế con là ai
hả?
Nó từ đã. Cái sự thật này cái sự thật là đây là hiện ra và không có thật nó cần cái gì cần cái cảm giác gì
thì nó mới là cái sự thật rằng đây là hiện ra không có thật còn nếu không phải giác đấy thì nó không phải là sự thật đấy nữa
thế thì nói tính gì là sự thật ạ tính sự thật
nh cái sự thật rằng đây là do không có thật
vâng
nó cần cảm giác gì thì nó mới là sự thật còn nếu không thì không phải sự thật nữa
không nó không cần cảm giác gì để nó là hiện ra không có thật ạ chả b
hỏi trong mơ dễ hiểu hơn ngay đúng không Cái giấc mơ đấy cần cảm giác gì nó là giấc mơ.
Không cần.
Còn không cảm giác đấy nó không còn là giấc mơ nữa.
Không
giấc mơ biểu hiện ra
hiểu hỏi chư đã
cái giấc mơ nó cần cảm giác gì thì nó là giấc mơ. Còn không có cảm giác đấy thì nó hỏi giấc mơ nữa.
Hiểu rồi ạ.
Sao mơ đã mơ trước đã
sấc mơ thì không cần cái biểu hiện nào để để chứng tỏ nó là mơ cả.
Không cần cảm giác gì.
Không cần cảm giác gì
để chứng minh nó là mơ.
Để chứng minh nó là mơ cả.
Cái hiện ra không có thật này cần một cái cảm giác gì để chứng minh nó. hiện ra vào không có thật. Còn nếu không có cái đấy thì là không chứng minh là không là nó sẽ là hiện ra có thật đổi mất
không tìm được cảm giác gì
lại nhá cái giấc mơ nó cần cái cảm giác gì để chứng minh nó là giấc mơ vậ nó là phải trong suốt này nó phải rộng mở rỗng ra hay là gì thì nó mới là giấc mơ còn không cảm giác đấy thì nó không chứng minh không thể nào mà nói nó giấc mơ được sao mọi người
mơ thì không Cần ạ.
Rồi
cái thực tại hiện dạng này thực tại ngay bây giờ đấy này.
Vâng.
Nó cần cảm giác gì để chứng minh nó là hiện ra và không có thật?
Không cần.
Không cần luôn luôn là
mà không cảm giác đấy phát là lập tức là hiện ra có thật luôn.
Không có cảm giác nào hết. Không cần cảm giác gì hết.
Chưa bao giờ có cái gì khác mà
cho nhiều hỏi không cái hiện ra và không thận này nó cần cảm giác gì để chứng minh được rằng nó là hiện ra và không c thận?
Còn nếu không có cảm giác đấy phát là lập tức nó lại hiện ra có thật luôn. Hỏi đấy
hiểu rồi ạ.
Theo con cần cảm giác gì để chứng minh nó là không thật?
Nãy ra không có thật rồi thì nó cần gì? Cảm giác gì để chứng minh là nó hiện ra không có thật ạ?
Theo con nếu có thể cảm giác thì cảm giác gì? Nếu có thể có một cảm giác như vậy cảm giác gì? Có gì để chứng minh được nó hiện ra không? Nếu có thể có thì thì nó là cảm giác gì?
Rồi hy vọng tiếp theo của của lớp là Minh Hạ
là mấy hôm trước là là à có một cái mà nó ngầm nghĩ ngược ấ là lúc nhá là sự thật là hiện ra và không có thật thì thì mình sẽ nếu mà thấy sự thật đấy thì tin luôn là nó hiện ra không có thật thì tự nhiên có một cái ngầm trong lòng ấy nghĩ ngược lại là nếu mà mình phải tin là hiện ra không có thật thì nó mới là hiện ra không có thật thì cái cái ngược lại nó bị sai hôm trước con mới phát hiệnỏi
còn nếu mà trả lời câu hỏi x thì không cần cái gì để chứng minh cái đấy cái câu sau x hỏi là nếu mà có thì con bảo trước là nó có cái đấy là Có
cái này không có thật
nó cần một cái cảm giác gì
đấy
trong thân thể và trong tinh thần được rõ hơn đúng không?
Vâng
để chứng minh rằng nó lện ra và không thật thân thể thừ
không có sự thật thì không có cái không cần cái gì để chứng minh cả phải đi xuyên tường được chẳng hạn thế
ví dụ đi xân tường
mà đập đầu vào tường thì vẫn là Ví dụ đi xuyên tường được thì chứng tỏ hiện ra và không có thật. Còn không xuyên đường được thì là hiện ra và có thật. Như thế đấy ý ý là con con phải nghĩ xem có cảm giác gì để chứng minh không.
Có cảm giác gì để chứng minh được không? Có thật không?
Thì cái mà trước đây là dùng cảm giác dùng cả tin và không tin đấy. Nhưng mà kể cả tin và không tin thì nó vẫn là hiện ra không có thật chứ nó không
không không không. Trước đây là dùng cái đấy để chứng minh. Bây giờ đi đi.
Bây giờ thì không. Bây giờ thì làm sao là cái chứng minh được.
Phải đi được xuyên tường này.
Phải bay khỏi mặt đất hay. Nhưng mà khi đó mà con có thể nghĩa được cảm giác thân thể của là do tinh thần có cảm giác gì để chứng minh được nó là hiện giờ không nó thật không?
Cảm giác
cần cảm giác gì thì để chứng minh sẽ chứng minh được. Còn nếu không cảm giác đấy thì nghĩa là nó hiện ra có thật.
Còn cảm giác đấy là
hi động cuối cùng à hay là thứ mấy
nó nó tan
đấy. Đúng rồi. Cảm giác
thì nó mới là hiện ra không có thật.
Cảm giác tan.
Ờ
chứ còn cái cảm giác mà nó cứ ở đấy
còn không? thì nghĩa là nó gió thật.
Đúng rồi.
Không được không được
thì đấy từ từ
cố lên anh em. Nghĩ ra là đoạn vừa rồi thì cọn nghĩ ra là cảm giác tức là cái mắc mắc ấy là cảm giác nó phải tự giải phóng.
Tự giải phóng là tự biến mất hả?
Tự tan.
Tự tan.
Đấy nó còn giống cái ghế của anh
nếu mà có cảm giác tự tan thì nó hiện ra và
không có thật.
Không có thật. Còn nếu mà không cảm giác tự tan nghĩa là nó ra không
chì đọng ở đấy và nó nặng và nó cứng đọng. Thế
đ phát biểu đ Th đồng ý không? Đ chạy tiếp chứ đồng ý.
Chốt chưa?
Chốt mô hình
chốt mô hình đã chốt chứ phát
chốt thì đang tin đang
bây giờ đang nó là hiện ra và
không tan.
Không tan thì là như nếu mà bây giờ bảo cảm giác thì hiện ra và tan thì nó sẽ xác nhận đây là hiện ra và không có thật.
Hiện và tan thì là không có thật.
Còn hiện ra không tan nghĩa là có thật.
Vâng.
Vâng.
Chốt chưa?
Chốt
chốt hình chưa?
Chốt hình chưa?
Yên à?
Tự tin sao tự tin. Tao mơ tao sợ gì
chốt thì có nói tiếp
chứ bây giờ thì có nói không
chốt đi sắp chốt đi
thì em chốt mà khi mình chốt đấy thì mình
thế mày chốt thế nào
không chốt được như nếu mà mình chốt thế mình lại là mình bảo là cái sự thật đấy nó lại phụ thuộc vào cái đấy à
kệ nhưng mà người ta đang tin thế để phá thế bây giờ
nói như mày thì thì nói cái gì nữa đấy
không trời
vừa mới bảo ch
không duy nguyên duy nguyên mới là đ Đúng cái cái cách nó vẫn sống chứ các con vẫn nghĩ mà
các con vẫn nghĩ thế mà
cho nghĩ là trong ngày hôm nay
thế bây giờ nó hiện ra mà nó cứ lù lù nó cứ đứng vững sừng sững đấy không thay đổi gì cảng sững
có còn đe dọa
thế đêm nay trong gi mờ của con nó không có gì tan hết thì nó có phải là mỡ nữa không
vẫn là mơ
sáng mai mới tan
sao thì thỏi ngay lúc đã mơ mà có là mỡ nữa không
ngay lúc đang mơ thì
sừng sững không tan quả núi rừng sững không tan
thì nó có là mơ nữa không
có
nghe lúc là mơ đâu biết nó là mơ đâu
không nhưng không biết là ch không biết nó là mơ thì nó vẫn là mơ. Nó vẫn là mơ nhưng mà không biết là mơ không biết. Nó là mơ vẫn là mơ là mơ
là nó không phải là mơ nữa.
Nó vẫn là mơ.
Giấc mơ này không biết nó là mơ thì nó còn là mơ không?
Vẫn là mơ chứ mơ.
Vậy vậy thì lúc đấy con con là lúc đấy là nó vẫn là mơ nhưng mà cảm giác hoặc là cái niềm tin và tất cả những trải nghiệm là xác nhận nó là thật.
Thế nhưng trải nghiệm đấy có chứng minh là mơ
nhưng mà nó đúng là bởi bản chất nó vẫn là mơ.
Con có tin nó thật đến mấy thì nó là mơ hay nó là thật?
Là mơ.
Thì nó là là mơ. thật đến mấy
thì nó vẫn là mơ
thì nó là mơ nó là thật
nó là mơ mơ
trong gió mơ nó không tan đến mấy nữa thì nó là mơ nó là thật
nó là mơ mơ
cái đồng ý trong mờ đồng ý ngay đúng không
đồng ý
bây giờ mình chỉ đơn giản là quay thấy trò đời của mình sống thôi. Cuộc sống ngay bây giờ thôi
hiện ra và không có thật thì cần cái loại trải nghiệm nào thì nó mới là hiện ra và không có thật
hiện ra mà không thật cái này. đúng không? Thì nó cần cái trải nghiệm nào thì nó mới lại ra bằng không có thậ nói như duy nguyên nghĩa là hiện ra vào không tan thì nghĩa là nó không phải hiện ra không có thật mà nó hiện ra vào có thật đúng không? Một cái sự tuyệt đối nó bị lệ thuộc vào một cái trải nghiệm đổi trải nghiệm phát là mất sự thật
thì nó không th gọi sự thật nữa. Sự thật là
một cái sự thật mà nó chỉ có một hoàn cảnh một cái gì đó thay đổi, ví dụ như một cái cảm giác thay đổi
thì nó thì nó không còn là sự thật.
Không phải là sự thật, không phải là sự thật.
Thì làm sao phải không có cảm giác gì để cho nó
đúng rồi mâu thuẫn luôn. Nếu mà con cho rằng đấy là sự thật, nếu con thực sự đồng ý rằng nó là sự thật
mà con lại cho rằng phải có một cảm giác để khẳng định nó.
Đúng rồi.
Thì cái đấy không phải sự thật.
Thì con thực ra không cho nó sự thật.
Đúng ạ.
Đúng rồi.
Rồi
đồng ý chưa?
Đúng rồi ạ.
Đúng rồi.
Một thứ mà cho là sự tuyệt đối
mà lại có một cảm giác th đổ phát thì mất luôn, nó không phải sự thật nữa. Thì thực chất là con đã không cho sự thật rồi.
Một sự thật mà không cần điều kiện bây giờ lại cần một điều kiện biến nó mới thành sự thật. Thế nó không phải sự thật.
Chỉ cần có một cảm giác thay đổi thì nó không còn đúng nữa
đúng không?
Hiện ra mà không có gì hết mà lại phải có một cái gì đó để chứng minh
thì nó không phải hiện ra không có gì hết nữa.
Lại nhá.
Hiện ra mà không có gì hết.
Phải cần phải có một cái gì đó chứng minh nó là hiện ra không có gì hết.
Thì liệu nó có phải là hiện ra không có gì hết không? Có. Nó phải có cái chứng minh bảo không có gì hết lại phải
con dùng cái có để chứng minh không có gì hết chỗ đấy không có gì hết có chứng minh khôngên đảo.
Con dùng cái có để chứng minh là không có gì hết
không thấy không thấy kỳ quái à
con phải có một cảm giác thân thể và tinh thần để chứng minh là không có thân thể không có tinh thần
con cần một cái con để chứng minh cái là hiện ra không có gì hết con cần có một cái gì đóên
điên
để chứng minh không có gì hết thì con cần có một cái gì đó Để chứng minh là không có gì hết thì con cần phải có một cái gì đó.
Bất kỳ con nói có cái gì tùy con. Người thì bảo là xuyên tường, người thì bảo là nó phải tan, người thì tùy con. Để chứng minh không có hết thì con lại cần phải có một cái gì đó.
Không biết sờ hơi à?
Con cần một cảm giác thân thể, con cần một cảm giác tinh thần, cần cái gì đó để chứng minh chẳng có gì hết.
Điên không?
Điên điên.
Có một cái đúng chứng minh. này cầm mic đi
không ý là mình á mình phải nghĩ
con cần bất kỳ cái có gì để chứng minh không có hết nó có kỳ quái không
kỳ quá bất kể có cái gì nhá có thể là có cảm giác thân thể tinh thần
logic bất kỳ cái gì
thế nó mới dở hơi chứ nó mới bất chấp không phải cần có để chứng minh là không
con cần con cần có một cái gì đó để chứng minh là không có gì hết hết gì
vô lý vô lý
nó là mâu thuẫn luôn gì đấy luôn
nó là siêu mâu thuẫn chứ
không thể luôn Ấy
thấy cái độ mâu thuẫn rồi đấy.
Nó là siêu mâu thuẫn nó là không thể nào chuyện nổi chứ
không chấp nhận được luôn. Thể chấp nhận được
kể các bạn bảo là cần phải có một logic thì vẫn là có
để chứng minh không có logic nào hết.
Con cần có một logic đúng để chứng minh là không có logic nào hết.
Đúng rồi.
Thế mà cũng cũng đồng ý được à?
Còn vô lý hơn đời luôn.
Còn vô lý hơn ít ra trải nghiệm thì còn đi là có gì có. Còn đây là Chứng minh không bằng có hâm hơn.
Cần có thì chứng minh là không có gì hết.
Thế là hâm
cần có logic, cần có
trải nghiệm, cần có tinh thần, cần có thân thể.
Chứng minh là không có cái gì hết. Không có thứ đấy. Đọ thế
con cần cái bản chứng minh không có cái bản. Lộn
nghe kỳ quá chưa? Cái bản thấ hiểu ngay chưa?
Con cần có cái bản để chứng minh không có cái bản.
Thần kinh chỉ được cái bàn thì
không thần kinh à?
Thần kinh kinh được là không bàn.
Bây giờ s bảo là s cần một cái bàn sần có cái bàn thì mới chứng minh là không. M bạn còn thấy có thần kinh không
bảo nha thần kinh tộ độ rồi đấy. Thần kinh thần kinh tột độ rồi đấy.
Thế mà vẫn cứ thấy không phân tích ra thì không biết có vấn đề gì mặc tinh thôi mà căn bản luôn mặc định nó không phải là Nói có cái gì mình tìm căn bản là có bó đ
đi đâu đi
không nhưng mà đến bây giờ mình
Minh Hải ơi chứng minh trong tài trong tài khoản Minh Hải không có đồng nào đi
chuyển con 1 tỷ vào đấy tiền chứng minh được
rồi con cần 1 tỷ đồng để chứng minh là tài khoản con Không lầm
chứ tài khoản mình vô
chứ bây giờ đang âm một tỷ
rất tiếc tài khoản nó không có số âm như âm thì có thể là cái cách logic của đúng đúng không số âm đâu
có
con cần phải có 1 tỷ trong cái trong cái app tài khoản ngân hàng chứng minh là nó có 0 đồng
là không thể đâu.
Con cần phải có chồng chứng minh con không có chồng. Con cần phải có con chứ minh con không có con.
Tao chưa từng có đứa con như thế này
không? Ngay bây giờ không có.
Như vậy là con cứ đi tìm một cái cảm giác, một cái trải nghiệm để chứng minh là không hiện là đang làm không có gì hết.
Có đúng không? Đúng là con hiện nếu mà không có người hôm nay
thì con cứ đi tìm cái cảm giác, một cái trải nghiệm để chứng minh là đang làm không có gì hết.
Thấy thơi thần kinh chưa? Thần kinh trong tu hành chưa?
Quá thần kinh.
Ai đã rơi vào thần kinh đấy? Giơ tay rồi. Đúng rồi. Thần kinh quá gì nữa à? Ho ma
thinh không tin
con cần một cảm giác thân thể cảm giác tinh thần để chứng minh là hiện ra không có gì hết
không cháy khoáy à quá trái khá
cho anh cháy khói chưa rồi
đúng không thế nữa tin buồn tin vui là khi mình biết là thần kinh rồi ấy không cần
mình không cần những thứ đấy nữa thế thôi.
Vâng
hay nhờ là không cần Đấy.
Xin vui là từ nay trở đi con không cần những cái mà nãy còn phát biểu nữa
để chứng minh là hiện ra không hết được không nhở?
Hôm nay ai phát biểu một câu rồi đúng không? Có ghiêm hết rồi nhá.
Có ghi âm rồi nên không thể nốt lại được ghiêm rồi.
Vâng.
Nhưng mà tin vui là từ này thì con không cần những cái con nói hôm nãy.
Đúng rồi.
Không còn cần lấy nữa luôn.
Ok luôn. Chốt
còn không cần bất kỳ một cái loại trải nghiệm gì
không cần bất kỳ
để chứng minh rằng đây là hiện ra phóng c thật nữa. Bất chấp
không cần bất bấp.
Đây mới là bất chấp.
Đây bất chấp
không phải là nghiến răng cái lại bất chấp mà.
Không cần nữa.
Không cần nữa thì là bất chấp chứ nghiến răng cái lại bất chấp chứ không phải là bất chấp.
Đây không phải về lý đâ
hả?
Đây không phải là về lý là như thế đương nhiên là không tin đấy.
Bất chấp rồi.
Đúng chưa?
Vâng.
Hay nhở. Có thế chứ.
Ngày xưa thì con không có cái trình độ tu hành bây giờ.
Đúng
con buộc phải cần một cảm giác gì đó để con phơ. Đúng đúng ạ.
Trình độ con chưa đến cái chỗ ngày hôm nay sự đang giả.
Đúng rồi.
Đúng không? Thực ra nếu không có ngày 28 tháng 2 và mùng 3 tháng 3 vừa xong thì giảm bài này cũng vô nghĩa.
Đúng rồi. Đúng ạ.
Nhưng khi con lấy trình độ này rồi giống như là nhảy trên bờ rồi ấ
thì con đừng vác cái bè nữa.
Cái bè là gì? Là
cái bè cũ của con là gì? Là cần một cảm giác để confirm đây là sự thật.
Đây là hiện ra mà không có gì hết.
Hay đây là mơ.
Nếu con đọc đ học mơ thì đây là mơ. học hiện ra không có gì hết thì đây hiện ra không gì hết
cái bè c gọi là cần một cảm giác để confirm rằng để confirm tiếng anh bây giờ là gì
xác nhận rằng
đây là hiện ra không gì hết
có một cái gì
cần một cảm giác cần một cần một cảm giác tân thể của tinh thần
logic
nhưng mà cái đoạn đấy là đoạn cái bèo
bây giờ con nhảy lên lời rồi
con còn cần cái đấy nữa thì là điên rồi
điên thật
bác bè đi khắp mọi mọi nơi
xong lại bảo tôi chên chưa ở trên bờ đâu
không con ở trên bờ rồi Vì con ở trên bờ rồi nên con không cần cái bè nữa. Hôm nay là ngày mình vứt bè đi
đúng không?
Từ hôm nay trở đi
còn không còn cần bất kỳ một cảm giác gì bất kỳ cảm giác gì
bắt bao gồm thân thể và tinh thần đấy.
Bao gồm thân thể và tinh thần
đúng không? Để
khẳng định để xác nhận rằng là xác nhận rằng là
đây là hiện ra và không có gì hết.
Được chưa? Yeah.
Giải phóng luôn đấy.
Phóng chưa? Nói gì nữa?
B rượu đi. B rượu đi. viên
bây giờ mới cảm nhận thế nào gọi là bỏ bè không mà đi
hôm nay là bỏ bè này cần
cũng cần nghe nó cười nghe nó thần kinh ý
bây giờ không cần bác bè nữa
vì đã lên bờ rồi thậ
ngày xưa chưa lên bờ cần bé hiện ra không có gì
bây giờ lên bờ Sao cần bé
tắt bè n quá
bây giờ cần cảm giác gì để confirm đây là không có thật nữa
cần mơ ra để ước mơ là ước mơ nhá
ghê thật nhí cứ lung phải là
không cần cảm giác không cần logic luôn
không cần là logic cảm giác chứ chỉ là không cần cảm giác hơn logic luôn cần cả logic nhận thức cảm giác thật vô quá
con cần logic để chứng minh là không có logic
không cần cảm giác thân thể Không cần giá tinh thần và không cần logic.
A trên nhà nó còn rượu đấy.
Đủ rượu thì uống thôi.
Đủ
không biết con phải con phải hỏi dụ là gì?
À ý là ngạ sao biết được gử cho em
không? Cần trên nà có hai chai rồi.
Thế à?
Con cần không cần cả logic luôn.
Không cần logic.
Không cần logic gì hết
chứ phải là không phải là giữ lại logic nhá. Đã là hứt bè mà lại còn giữ lại cái gì đấy chưa?
Đây còn có
để khẳng định là hiện ra không có gì hết. Con lại cần một cái gọi là có gì hết à? Không cần đối trị hay thấy.
Để khẳng định là hiện ra và không có logic thì con cần logic. Đúng
dài đủ
điền chắc rồi.
Đủ cốc chưa các bác?
Không cần cái gì hết. Không cần kinh nghiệm,
không cần cảm giác, không cần logic.
Đây là những cái bè con đã sử dụng để qua sông.
Cái bè rất giá trị lúc mà mình còn đang đi qua sông. Còn ngay ngày hôm nay mà con vác cái bè đi khắp nơi ấ
thì chứng tỏ là con vẫn tưởng mình chưa qua sông.
Con đang thần kinh rồi rồi
lên bờ rồi mà vẫn bác bè chứ rồi
bác chị nhân bác nhị đây
hiểu cái ông thiền 20 năm sự kể chưa ông
đấy sự kể ông thiền hai ông thầy bảo là mày đang ngộ rồi thiền 20 năm
cho chắc
tại vì ông vẫn cần cảm giác để con phm cả
chắc chắn
à vô thị đây đây cốc đây cốc Rồi vào tiền 20 năm
ui sướng quá
vì cần cảm giác chắc chắn thì nó mới là giác hộ
đợi em xuống chứ em
mọi người đợi em trang nói là nhận thức hôm mà đi nhật là mình biết là biết là là bỏ cả nhận thức xong đốt đốt nhưng mà lúc thì viết cái từ duy nhất là từ nhận thức Không cần nhận thức đúng hôm ở Nhật
đốt vứt qua cái vứt qua vai bảo đốt đi ạ.
Con có biết là nhận thức đúng là như đại vũ trang nói là vẫn cần phải xác nhận là phải nhận thức được.
Hôm đấy thì cần.
Ừ đúng rồi. Cho nên thức sai
hôm đấy thì cần hôm n hôm nấy chưa cần hôm nay vứt là chết. Hôm đấy đang ở trên sông chết đúng
hôm nay mới đúng này. Hôm nay mới là hôm nay mới là phải vứt này.
Hôm nay là không vứt mới là sai này.
Đúng rồi.
Đấy vứt thì sai.
Hôm đấy mà vứt là sai. Hôm nay không vứt thì sai.
Vâng. Hôm đấy vứt trước cho hôm nay vứt trước là chết.
Nói chung là vứt đúng thời điểm. Lên bờ thì vất bè chứ còn lên chưa lên bờ vẫn bè mua
à đúng rồi th tính đủ cốcấy là cốc
bây giờ cứ tưởng tượng này đi dễ hiểu hơn này cốc này cho con
vậy con có hai hai lựa chọn để sống này buổi sáng này
ừ đúng rồi
tỉnh dậy tỉnh dậy
ôi lo quá nhiều việc quá phải làm phải làm phải làm
sao đấy Th lo luôn
lo quá nhập luôn
xong rồi ôi thế này không được tu gì mà mãi m thấy nhiều việc vẫn phải căng thẳng này
không được rồi phải phải điều chỉnh thôi phải nhờ phải chi huyễn thôi vân vân
đấy là một lựa chọn
gọi là lựa chọn hàng ngày con vẫn sống
dạ
hai là con dùng dậy vào cũng lo như thế
đúng không
sao
sao bảo là chẳng cần hết lo gì hết
đấy là đang mơ ra cảnh hết l đang mơ cảnh lo mà
chẳng hết lo thế Đây đang mưa ra cảnh lo mà.
Nếu có hai lựa chọn đấy thì con thích sống kiểu này
dậy này lo hết cỡ này xong rồi tập tập tập gì đấy cho hết lọ
không cần hết lo.
Hai là ui lọ thoải mái đi đang mơ ra cả hết lo.
Mưa ra cả
có gì mà sợ mơ gì
m giờ hết lo thì có gì vấn đề gì đâu. Cứ xong lo tiếp.
Mơ
mơ cảnh lo
mơ ra cảnh lo
xong rồi cứ mờ không thèm sửa chỉnh không cần cảm giác gì để confirm đâ là mơ.
Wow. Hay là phải hết cái lo này thì để conf là mơ
không cần
không cần gì
để
lại nhá
thầy mình sư phụ đã dạy mình là đây là mơ tại sao mình lại lo thế này không được phải hết lo đã phải tập tập pháp lo thì mới chắc là đây là mơ đ phương án một mà các con vẫn hay xảy xảy ra với các con đúng không sáng tình dậy lo úi giời sao hôm nay công việc hôm nay sao nhiều thế nhở phải gặp hết đối tác a chắc b mệt quá xong chết rồi không được rồi thầy dạy mình là đây là mơ cơ mà tại sao lo thế này phải tập để hết mơ à để hết hết hết l thì nó mới là mơ. Đấy, đấy là phương án một. Phần hai là cũng mệt như thế, cũng dậy, cũng lo lắng như thế. Lo thoải mái đi vì đây chỉ là mơ ra thành lo.
Xong vẫn vẫn tiếp tục sống như bình thường.
Con không cần một cái cảm giác đặc biệt bất kỳ rất biệt nào,
kể cả cảm giác đây là mơ. Để khẳng định rằng đây là mơ.
Hay là phải có cảm giác hết lo thì đây mới là mơ.
Không cần. Đúng chưa?
Thì sao con con thích chọn cách nào?
Cách hai. À một phần thần kinh quá.
Cách một tưởng là đúng
nhưng là thần kinh.
Cách một tử đúng như th là thần kinh. Với theo thần kinh ai trả lời được
một tưởng là đúng nhá. Như thần kinh cách hai tưởng là là sai nhưng nó mới đúng.
Ai trờ s cách một tưởng đúng là thần kinh gì không hai nà. À nh chỉ một Tức là đây đây là mơ thì vốn dĩ đã là hiện ra không có thật rồi. Bây giờ con lại đi cần phải tập để mà chuyển từ cái một cái không hiện ra không có thật thành một cái không có thật mà con lại khi con tập thì là nghĩa là con đã bảo là cái thứ đấy nó có rồi. Thì đấy là hoàn toàn là sai. Cầm
đấy. Tức là vốn dĩ là đây đây đã là mơ tức là đây là hiện ra không có ô đây là mơ xong mình lại phải lo. Sao mình lại lo nhỉ? Thôi mình phải tập để hết lo. Đấy tôi thích con.
Nếu
đây là mơ sao mình lại phải lo không được. Thế là sai rồi. Mình phải tập để hết lo thì đây mới làm ơn. Đây mới làm ơn.
Thì nghĩa là con cần một cái sự tập để hết cảm giác lo.
Con đang cho rằng là cái cảm giác
lo
hết lo thì mới chứng minh được rắng
là mơ.
Có đúng không?
Còn cảm giác lo thì là chứng minh được ngược lại.
Con ngầm cho rằng cảm giác lo chứng minh rằng là đây gì?
Không phải là mờ.
Cái câu đầu tiên đã nói đến câu đầu tiên bảo là ơ tại sao đây là mơ mà lại loả
không học đàn hả con
không học đàn à
không học đàn
xong rồi
xong rồi
ồ
hơn 10 gi mà con
yêu con
cái sư phụ nói đúng cái quá trình tâm lý đầu tiên là lo lắng
xong tự nhiên lại bảo là ơ đây là mơ tại sao lại lo nhỉ đấy nghe cái câu đấy là đã đã khẳng định là cái lo lắng không phải là mơ rồi.
Ừ
trong khi mơ mơ sao phải lo nhỉ?
Chết rồi. Chết ngay từ câu đấy.
Nghe từ câu đấy.
Mơ thì lo. Má chứ.
Đây là mơ tại sao phải lo nhỉ?
Nó tập gì đó để hết lo.
Con cho rằng hết lo thì nó mới
là mơ.
Là mơ. Còn lo thì không phải
không phải là mơ.
Là mơ đúng rồi.
Đúng chưa?
Bây giờ mình thừ thay đổi tự mơ hiện ra không có thật. Tỉnh dậy lo quá. Ơ đây là hiện ra mà có thật. Không thật mà. Tại sao phải loấy?
Tập tập tập từ đó để Có gì sai đấy không?
Quá sai.
Đây là hiện ra mà không thật mà. Tại sao phải lo? Tập để hết lo chứ. Con đang ngầm tin là gì?
Phải có hết lo phải lo thì mới là hiện ra và
còn mà vẫn lo thì vẫn là hiện ra và thật.
Chính là cái chụ đang giảm con đế giờ này.
Con đã sai từ chỗ đấy rồi đi rồi.
Cho là có hai
nhưng có giống con không?
Giống. Từ trước đến giờ tận ngày hôm nay không
mọi trường sáng
đấy thì hôm nay mình sẽ nâng ly để chia tay cái đoạn ăn đây.
Yeah.
Chia tay cái đoạn là vác cái bè trên lưng.
Ai cũng đi này thì vứt cái bè đi. Không gác bè trên lưng nữa
nhá.
Được chưa?
Vâng.
Vắc cái bè cần cái bè rất đúng nhưng mà nếu chỉ khi con ở trên sông thôi.
Hôm nay mình sẽ vắc vứt cái bè đi. Cái bè mà phải có cảm giác gì đó.
Bè thân yêu. thì mới chứng minh được đây rằng đây là hiện ra và không thật
nhá
bạn bè
ai cũng đi này thì sẽ vứt cái bè
phải có cảm giác
gì đó
gì đó thì mới khẳng định được rằng đây là hiện ra và không có thật
thật nhá
ok cũng đi
vứt cái bè bè
vứt bè này
vứt bè nhá
vứt cái bè
vứt bè cảm giác
vứt
vứt bè
vứt bè phải có cảm giác vứt
thì mới khẳng định được
vứt cái bè cái bè phải có cảm giác
thì mới khẳng định được đây là nhá bè 1 2 3 vứt bè bè vứt bè bè lên bờ
ở trên bờ bức bè chứ còn lên bờ bây giờ thôi Trên bờ đâu chị?
Ôi giờ
đang ở bờ luôn.
Đang ở bờ
ở trên bờ rồi. Mơ rồi đâu nữa? Hôm trước
đúng rồi.
Mùng 3 tháng mày chốc là mơ rồi.
Hôm nấy chia tay đủ loại gì nữa nhớ không?
Thì sao mà còn mang bè làm gì?
Đúng rồi. B
trước mùng ba cái bè ok rượu.
Nhưng mà sao mùng 3 đến giờ xong còn bè
chưa bao giờ.
Từ hôm mùng 3 đến giờ con vẫn mang bè là sai.
Nhưng mà trước hôm ba con mang bè là đúng.
Đúng rồi.
Nên là sau này bạn học trò con cũng phải dạy nó bè. Đừng có loại bè.
Nhưng mà con phải biết lúc nào lúc bè.
Ừ. Nếu không con sốt thực hành con bây giờ nếu con không vứt bè nhá
thực hành con lúc nào hiy vọng sợ hãi lúc nào hi vọng sợ hãi xác nhận
cần một cái xác nhận nế không có đấy phát là sợ hãi ngay
hi vọng cái cái xác nhận đấy và sợ hãi không có xác nhận
đúng rồi
đúng rồi ạ
con vẫn tu hành trong h vọng là sợ hãi
đấy phải chân thực hành
các con trước nếu không rút vứt được bè thì vẫn không phải chân thực hải
vẫn dựa vào cái giả
lúc nào cũng phải mong một cái giả để khẳng định cái thật
sao nó kỳ quặc thế đấy Hi vọng một cái giả để kh thật
và rất sợ là không có cái giả đấy.
Quá điên luôn.
Chị thời thần kinh quá.
Bye bye cái bè. Bye bye bè.
Đúng chưa?
Bye bye bè.
Sau mùng tháng con không cần cái cái cái có một bất kỳ cảm giác trên đời gì nữa
để khẳng định đây là mơ hoặc là đây là giá không có thật nữa. Không cần nữa luôn.
Con không cần phải nỗ lực đạt được bất kỳ một cảm giác gì trên đời này.
Không cần n bất kỳ cả. giác gì tinh thần hoặc là thân thể để chứng minh rằng đây là đây không phải là đây là thế già không thật
không cần nữa con cứ sống đúng người bình thường th đây là thứ bình thường
sống như sống như một người bình thường làm người bình thường và có những cảm giác của một người bình thường
hôm nào hôm nào lào phải làm bài thơ đúng vẫn chả th
sống như bình thường làm bình thường nhưng mà con lại gì cảm giác người đặc biệt đặc biệt
nhưng mà con lại muốn có cảm giác không bình thường mô hình
đấy bệnh của con nằm ở đấy Thôi cần
con đồng ý rằng sống như bình thường rồi là cái bình thường
nhưng phải có cảm giác không bình thường
cảm giác không được bình thường
thì con kể một đống ai cũng chả kể một đống cảm giác cảm giác
từ lúc con trọng đi đến giờ con không cần đống cảm giác đấy nữa
bất bẻ nữa
nhá
sắc cười không
cụng cái nhá cụ cái nữa nhá
làm cái nữa
từ nay trở đi con không cần cái cảm giác nữa con kể ra nữa
nhá
từ nay trở đi không cần cảm giác
không cần cảm giác đặc biệt gì hết vất đặc biệt gì không Cảm giác đặc biệt
từ nay trở đi không cần bất cứ cảm giác đặc biệt gì nữa. Các đặc biệt nữa. Cảm giác đặc biệt không? Không cần hai nữa.
Không cần hai chứng minh là 02 nữa thì mình mới bỏ về. Đúng rồi. Đương nhiên là như thế rồi. Thả là thả
sống cuộc sống bình thường là bình thường và có những cảm giác
bình thường cảnh nó bất thường nữa
tâm bình thường là đạ
đấy bây giờ hiểu chưa
tâm bình thường là đạo
thế nhở
nếu là đạo thì cần gì phải bất thường
đây mới hiểu là tâm mình thường là đạo đấy
bất thường là kinh
bình thường là hết bệnh không bình thường thần kinh nghe gì
không cần một nhận thức gì khác đúng không ạ
không cần bất kỳ cảm giác mình bất thương nào thất thương nào bất kỳ đúng không ạ?
Tùy nhận thức thì con phải nhận cân th cân nhắc nhn
à
con phải cân nhắc nếu mà con không nhận thức mà con vẫn tin được thì tuyệt vời quá
à thế ok
nếu mà không có nhận thức gì mà con tin được là mơ thì đấy là đỉnh nhất rồi được
nhưng mà nếu con không con không làm được thì con vẫn phải cần nhận thức sẽ vượt qua thức chứ
nhưng mà nó phải vượt qua chứ cuối cùng phải vượt qua
còn hôm nay là mình tấn công vào cảm giác chưa t nhận thức thôi
hôm nay cả buổi này mình tấn công vào cảm giác bất kỳ con cần cảm giác gì còn bợ mình thúc
nhưng mà lên vẫn có thứ để cần có cái gì để có cái gì
đến một ngày thì con không cần cái gì hết bao gồm cả nhận thức
nhưng mà ngày hôm nay con chưa đủ trình độ
thế thôi nếu đủ thì tuyệt vời quá
ngày hôm nay con đủ trình độ không cần cảm giác
cảm giác
đối trị thì rất là kỉnh
chứ còn nếu mà tuyệt vời nhất chẳng cần cả cần nhận thức cái gì hết
chả cần bất cứ cái gì
thì nó vượt hết đấy nhưng mà đấy phải ra khỏi suy nghĩ rồi
chưa ngày hôm nay
ngày hôm nay là mình không còn cảm giác gì nữa
ngày đó thì mình sẽ bỏ hết cơ nhưng cần không tự bỏ 70
cái môn cái môn suy nghĩ nhận thức không cần bỏ đâu thì nó sẽ tự bỏ.
Dạ đúng rồi.
Còn môn cảm giác này mới bám vào lâu này
nó không tự bỏ. Nếu không buổi ngày hôm nay nó không tự bỏ
nó cứ bám chặt vào đấy. Vì vì mình từ nay mình từ xưaế này mình khẳng định bằng cảm giác
cái thói quen nó quá mạnh đấy.
Từ xưa nay con phâm con bằng cảm giác
đúng chưa? Ngày nay con bọt được cảm giác là một cái bè cực kỳ lớn
nặng chữu trên vai rồi. Sống cuộc sống bình thường làm việc bình thường nhưng mà phải có cảm giác khác thường
khổ tu đấy.
Có đúng con không?
Tôi đồng ý sống cuộc sống bình thường là bình thường nhưng mà tôi phải có cảm giác.
Còn ngày sau ngày hôm nay là sống cuộc sống bình thường làm việc bình thường nhưng mà cần cũng chẳng cần cảm giác bất thường nào hết khác thường nào hết.
Có những cảm giác bình thường
tâm bình thường
tâm bình thường thường là đạ
tâm bất thường khác thường đạo.
Tâm bất thường là Thần kinh thường là thần kinh là thần kinh
thế là thần kinh thần kinh
phải lộn lên được
còn cảm giác đặc biệt để chứng minh không có cảm giác xin lý gì nữa hết việc thần sinh
đúng chưa
con không cần bất kỳ loại cảm giác đặc biệt nào để confirm nữa cũng cần Đúng không?
Thật là cần sự conf
trước ngày 28 tháng 2, mùng 3 tháng 3 khoảng trước cái tuần đấy thì còn cần.
Dạ
sau tuần này rồi đúng không? Tuần này tuần sau rồi không cần nữa. Con đã bước sân sang một cánh cử khác rồi. Lên bờ rồi đấy. Bước lên bờ rồi
nó không phải gáp be đấy. Bây giờ còn cần một cảm giác gì để khẳng khẳng định là mình đang đúng thì thần kinh rồi.
Rất bất thương. Trên bờ lại cần bé ứ sao lại cần bé?
Thần kinh
thần kinh rồi phác.
Ừ đi bờ lại cần bè đi
sao lại sao mày có bác bè thế mà trèo bè bè chắc chắn không chịu bát chéo bắp bè lỡ bị cái gì lỡ ch bị chìm mất lỡ chết tôi phải bắt cái bè
hôm bắt bè đến lỡ mà sống phòng không lên thì còn
nổi lên nữa rồi Nổ lên đây
thì bị khùng ấy điên phòng bị đi ngay
lại tưởng trên tạng có sóng thần này
phóng phóng đại
không phải phóng đại th
đã bịa rồi còn phóng đại thì mình thần kinh đấyị
đúng chưa
đấy sáng mai con sẽ tỉnh dậy và con sẽ gặp ngay cái câu chuyện n sức khỏe
lo quá nhiều việc quá đúng không đấy sẽ cho con một cái cái câu nhắc mớ Mẫu câu nhắc cứ nghe đã đừng biết rồi. Đúng rồi. Mình đang ngồi đây hay đang mơ ra cảnh ngồi đây.
Ví dụ đây bây giờ chưa? Mình đang ngồi đây hay đang mơ ra cảnh ngồi đây? Câu nhắc rất hợp với đời sống bình thường. Có thử hỏi xem c chỉ có hỏi nhá. Không c chẳng khẳng định mình đang ngồi đây hay đang mơ ra cảnh ngồi đây? Hỏi xong hỏi không chưa?
Vâng.
Sao có trả lời là mơ ra thôi.
Có đồng ý ngay được không hay là không đồng ý được?
Đồng ý được.
Có cần một cảm giác đặc biệt hay không?
Không.
Phải có cảm giác đặc biệt thì mới chứng tỏ là mơ chứ.
Tiếp tục mơ tiếp.
Không cần.
Câu hỏi này con không cần tạo ra cảm giác gì hết.
Con hỏi đúng rụ đúng đấy và con đồng ý được cái đáp án là gì?
M
mơ ra.
Đấy chứ không phải Chợi một cái cảm giác giấc mơ gì gì đấy mà con tưởng cần gì cảm giác đấy.
Nhưng nếu ai chợ chợ một cảm giác giấc mơ
nghĩa là cái cái gì
thân kinh rồi
mốc câu hỏi là gì
mình đang ngồi đây hay
đang mơ ra cảnh
khi n con đồng ý là đang mơ ra cảnh thì con về góc mấy
góc thế con chỉ đồng ý là đang mơ ra cảnh là về góc không
đúng ý không
đang mơ cảnh ngồi đây làm sao con con ngồi đây được nữa
con lại về không chứ Đấy cái mẫu nó chỉ thế thôi. Mình đang chấm chấm hay đang mưa ra cảnh chấm chấm chấm? Đấy viết vào cái mẫu vào đ mình đang chấm chấm hay đang mưa ra cảnh chấm chấm chậm câu hỏi để về với góc không? chấm lưu ý hỏi xong không cần có cảm giác đây là mỡ sao không cần
không cần cảm đây là mơ mà chỉ cần đồng ý với sự thật là được rồi. Nào mọi người cho một ví dụ về câu này nào. Về vấn đề của riêng mình đi. Ngồi đây thì là nó chung chung quá. Có ai có vấn đề chuyện gì riêng mình? Ví dụ mình đang nợ tiền hay đang mơ ra cảnh nợ tiền. Đấy ví dụ thế riêng mình hơn. Mỗi bác mỗi bạn nói cho câu nào. Cầm mic đi một lượt đi. Hoặc là ai hoặc là anh nghĩ sớm nói sợ cũng được. Tí hiểu mẫu câu chưa? Đãi
mình đang ngồi đây hay đang mơ ra cảnh? Ngồi đây
hỏi xong mọi người có thấy về góc không?
Có có
qu đồng ý thấy là về góc không? Đây nào.
Ok rồi. Nào bây giờ mỗi một câu của của đời sống của riêng mình nào rồi phiêu chỗ đây bất khả phân
nãy ở đâu đây nhỉ không
c con là mình đang không có việc làm và không kiếm được tiền
ừ
hay đang mơ ra cảnh là không có việc làm và không kiếm được tiền
rồi hỏi không thầy Sao?
Mơ ạ. Mơ ra.
Ừ. Ok. Thế thôi. Con không cần cảm giác đặc biệt gì hết. Con chỉ đồng ý rằng là gì?
Mơ ra.
Mơ ra cảnh đấy thôi.
Dạ.
Khó hay dễ?
Dễ ạ.
Quá dễ.
Vâng.
Chứ đợi hỏi xong ra mà cảm giác đặc biệt thì mới khó. Lại mắc bệnh thôi. Đ bệnh thôi. Hiểu không?
Thần kinh
thần kinh rồi.
Lại thần kinh rồi. Nếu mà đợi một cảm giác gì là thần chỉ đợi nó thôi là thần kinh chứ chưa phải ra nó.
Đợi nó hiện ra là thần kinh bé.
Rồi ai khác đi rồi. Vô tác. Vâng. Con là mình đang a xoay sở tìm cách trả nợ hay là đang mơ ra cảnh xoay sở tìm cách trả nợ.
Ừ. Hỏi xong thấy sợ
thế đồng ý là mơ ra.
Cần cảm giác gì đặc biệt không?
Không thì dễ. Còn thêm cảm giác gì đó thì lại thấy.
Có đồng ý không? Có đồng ý không? Đấy
vâng đồng ý. Ấ ý.
Không cần thêm cảm giác gì. Vâng.
Đồng ý thôi mà. Cần thêm cảm giác mới là gì? Kinh kinh
thân kinh rồi thế nà lại phải có cảm giác thế đây mới là mơ à con không cảm giác nữa thật luôn à
thân kinh không
rồi thế đi ai hỏi đ
con ạ con là mình đang phân vân không biết là nói với mẹ vợ về việc là chơi cờ bạc như thế nào hay mình đang mơ ra cái cảnh phân vân không biết là nói với mẹ về việc chơi cờ bạc như thế nào
ừ sao hỏi xong thế nào
thấy đồng ý được là nó đang là cái cảnh mơ ra không đòi hỏi là mình phải chờ đợi một cái cảm giác nào đấy khác
bởi vì mình chỉ đồng ý rằng là nó là hiện ra không gì cả thôi thì là nó
nó đồng ý được luôn
mơ ra tương đương hết ra không có gì hết
nhưng mơ trong đời sống thì dùng dễ hơn rất nhiều
có giá trị giải thích
hiện ra không thế là không thể có tính giải thích là tâm lý nó khó chấp nhận còn mơ ra đồng ý luôn là không vừa không gì hết nhưng vừa là mơ ra
mơ tốt hơn là từ không gì hết
trong đời sống ạ Cứ nói nói ra chị sau mỗi mọi người nói câu đã
của con là mình đang lo lắng kiếm tiền.
Những người vừa nói rồi cứ nghĩ tiếp về câu đấy nhá.
Mình đang lo lắng kiếm tiền hay là đang mơ ra cảnh lo lắng kiếm tiền.
Ừ
thì nói xong thế đấ đồng ý luôn. Và cái này nó hay thấy nó không cần cảm giác gì ấy thì nó nó rất là dễ.
Ừ.
Còn thấy bình thường khó là nói xong lại phải phải làm cái gì đấy. Một là thường nói xong nhá nó không có cảm giác luôn. Ừ
thì mình lại thường lo lắng. Ôi chết rồi sai rồi. Đầu tiên phải thấy là sai trước đã.
Thực anh ấy có vấn đề rồi.
Xong rồi
không đạt rồi.
Vâng.
Đợi cảm giác mà đạt thì một lúc luôn không đạt
xong rồi đấy nó mất tự tin luôn.
Kiểu như thế bình thường mình mất tự tin luôn ở chỗ đấy rồi vì cứ càng đọc sư phụ cho mẫu nào thì đọc xong lại không có cảm giác thì lại mất tự tin nó thành cái vòng luẩn quẩn đấy ạ. Còn cái này con thấy là không cần cảm giác thì đồng ý thì dễ.
Đồng ý rồi.
Đồng ý thì rất là dễ còn cảm giác mới khó.
Ừ. Tiếp đi. A chị nói đây
thư bộ con là vụ của con là mình đang lo lắng về việc sinh hoạt thất thường của con gái hay đang mơ ra cái cảnh ờ lo lắng việc sinh hoạt thất thường của con gái.
Ừ. Thế
thì con thấy là là đúng là là cái cảnh nó nó mơ ra luôn ấy.
Nó không nó tức là nó không không có cần phải đổi đổi cái gì hết. Nhưng mà thấy đúng là cảnh mơ ra chứ không chứ không thể nào là mình đang
chư. Đồng ý là được rồi.
Đồng ý là được rồi.
Ch đi các bác. Bác khác đi. Thôi
không cần có một cảm giác đặc biệt để confirm. Đồng ý là xong rồi.
Mình đang đau đầu hay đang mơ ra cảnh đau đầu?
Ừ.
Nói xong khi đồng ý là đương nhiên là mơ ra. Không cần phải có một cảm giác khác nhẹ nhàng hay là thấy được không đau gì cả.
Vật lý vẫn y thế
chả sao hết.
Không sao hết.
Đấy nhưng mà ngược lại là nếu mình đợi một cái đấy mới chết
thì thần kinh rồi. Nếu đợi một cảm giác gì đấy thì là thần kinh rồi.
Thử khóc được chưa? cũng câu đấy mà mà không dạy bài hôm nay nó khác với câu đấy dạy bài hôm nay
khác nhiều không
khác nhiều đi.
Mình đang cảm thấy nặng lòng vì nghĩ rằng không được yêu.
Ừ
không được mọi người yêu. Ok
ok không sao.
Hay hay là mình đang mơ ra cảnh thấy đang thấy buồn à đang thấy nặng lòng
ừ
vì nghĩ rằng không được yêu.
Ừ xong giờ Xong nói xong thì thấy là mơ ra thôi.
Đồng ý gì? Đồng ý vào cái gì?
Đồng ý là cảnh đấy là mơ ra thôi mà nó vẫn
mọi người không y mình đúng không? Thế thôi
không cần phải nghĩ không cần phải nghĩ khác đi, không cần phải tin vào một cái điều khác hay là phải xoay logic để thấy là không có mọi người, không có mình, không có yêu
hay là không phải biến đổi thêm một cái cảm giác đang buồn thì phải đang vui hoặc nặng lòng thì nhẹ lòng.
Đúng rồi. Đúng rồi. B cập nhập vào đấy tiếp đâ. Chỉ cần đồng ý thôi.
Chỉ đồng ý thôi.
Mình đang sốt ruột thằng Leo và bạn nó ở nhà một mình.
Ừ.
Hai Mình đang mơ ra cảnh sốt ruột thằng Liêu và bạn nó ở nhà mình.
Ừ. Ừ. Xong rồi sao?
Xong thấy tháo hết mọi cái xích ra mà kể cả không có tháo ấy thì nó cũng là mơ ra thì không thấy có vấn đề.
Đồng ý thôi. Chị đồng ý thôi.
Vâng. Chị đồng ý.
Đúng rồi. Đơn giản không?
Pháp tu đơn giản không
con ạ? Mình đang khó khăn lợn lần hết tiền hay đang mơ ra cảnh khó khăn lợn lần hết tiền? Chỉ cần đồng ý thôi. không còn cảm giác gì nữa thì thế là xong.
Đơn giản chưa?
Chỉ thế
nhưng mà vấn đề là nếu mình muốn cảm giác thì là mình đã bị thần kinh
thì mới là thần kinh.
Mình chờ đợi một cảm giác gì đấy hoặc mình mong muốn cảm giác gì đấy thìị là bị thần kinh là thức đấy.
ắt hẳn thân kinh.
Thế đấy
con ạ là mình à mình đang sống trong gia đình hay là mình đang mơ ra cảnh sống trong một gia đình?
Gia đình anh thế nào phải mơ ra? nói
thế thì đấy thì chỉ chỉ đúng là mình đang mơ ra cảnh sống trong gia đình thôi.
Thì ok hết. Cảnh gì xảy ra cũng ok.
Được rồi. Ok rồi.
Mình mình đang mệt mỏi hay mơ ra cảnh mệt mỏi
hay đang mơ?
Mình đang mệt mỏi hay đang mơ?
Hay đang mơ ra cảnh mệt mỏi?
Ừ. Vâng.
Đồng ý được ạ.
Đồng ý gì?
Đồng ý cảnh mệt mỏi là mơ thôi.
Có cần hết mệt mỏi không?
Không hết được mà. Không cần.
Không cần luôn. Cần nh còn giảm nhẹ bớt không?
Không cần
không cần
ngày xưa đúng là nhắc cái này nó phải nhẹ bớt đi nó phải rỗng ra nó phải thoáng ra thì nó mới xong
không thì sai rồi
ờ không thì chứng tỏ chưa thuyết phục chờ cái đấy thôi là mình đã điên rồiúng
chứ không phải nó đến hay không đến mà nó không chuyển chờ nó rồi là mình điên bé
đúng rồi
tiếp đây
ờ cái này hiệu ứng
khác này cũng khác hẳn
cái này b con con với con thì thấy ngày xưa ấy là cứ một lần học với sư phụ ấy là nhắc câu đấy nó kèm theo một cảm giác
xong mình về mình cứ lôi cảm giác đi theo
ừ xa sư phụ cảm giác biến mất
khổ thếở vật vã kiểu không lấy tự tin nữa ở đây thấy
cậu con là mình đang bất lực hay đang mơ ra cảnh bất lực
ừ
bất lực cái gì
bất lực gì
bất lực không làm gì được ví dụ có nợ không trả được có tiền muốn làm không được ấy bất lực
muốn làm không được thì
muốn làm không được
thì làm không được
thì cũng làm cũng làm không được
làm nó xong sao nó xong sao
n m hơn à
thế đồng ý với người đang mơ ra không cần phải chờ đợi cái nắm bắt hay cái có lực ý là cái tia hy vọng cũng không cần nữa
không cần có mất cái bất kỳ cảm giác đặc biệt gì
rất đặc biệt
rồi tiếp theo đ
dạ con ạ
mình đang cảm thấy lười giải quyết công việc
ừ
hay mình đang mơ ra cảnh cảm thấy lười giải quyết công việc
ừ
thì con thấy kiểu đơn giản đồng ý đơn giản
ừ
bình thường nó không cần gì hết
thế thôi thư hành mới dễ không
quá mức cực tượng à anh em Chứ tưởng tượng nó phải kinh lắm.
Càng tu lên cao cảm giác nó không phải xịn.
Đúng rồi.
Các con là tưởng tượng là tu càng cao cảm giác càng xịn.
Phải phải long trời lỡ đất đi chứ ạ. Làm phải bình thường chứ cảm giác thì phải bình thường.
Con ạ. Mình đang tất bậc nuôi con hay đang mơ ra cảnh tất bậc nuôi con?
Rồi
đang mơ mà không cần phải thay đổi cái cảm giác gì là rỗng rang hay là tự giải phóng hay là nhẹ nhõm gì hết. Đồng ý sự thật là đang mơ thôi. Ừ.
Dạ.
Mình là một người mẹ, người con có trách nhiệm hay là đang mơ ra cảnh mình là một người mẹ, người con có trách nhiệm.
Ừ.
Nói xong thì thấy nó nó bình thường quá mà nó vốn vốn là thế. Đương nhiên là như thế rồi ạ.
Đương nhiên là gì?
Đương nhiên sự thật nó là là mơ rồi.
Cần cảm giác gì không?
Nên là không cần bất kỳ một cái cảm giác khác thường đặc biệt ngỡ ngẩn nào hay là khẳng định là mơ.
Để khẳng định đây là mơ cả.
Đúng chưa?
Đúng rồi ạ.
Ok. Đúng rồi đấy. Đúng hướng rồi đấy. Mình đang ngại lo liệu chuyện gia đình hay đang mơ ra cảnh ngại lo liệu chuyện gia đình.
Ừ
thì thấy là mơ ra thế thôi
đó.
Vâng. Không cần thêm cái gì cả. Rồi bất nhị vẫn nhị. Không cần là thần kinh.
Mình đang lo
không cần là đúng là không cần rồi nhưng mà cần là thần kinh rồi.
Mình đang lo bác quyền bị tụt đường huyết hay là mình đang mơ ra cảnh bác quyền bị tụt đường huyết?
Rồi thiếu rồi. Sai rồi. Sai rồi. Sai rồi. Nói lại đi.
Mình đang lo bác quyền bị tụt đường huyết.
Ừ.
Hay mình đang mơ ra cảnh bác quyền bị tụt đ Huyết sai rồi. Sai
à? Hay mình đang mơ ra cảnh
đang lo bác quyền bị tụt đường huyết.
Đúng rồi, đúng rồi.
Thiếu chữ lo là học luôn đấy.
Đúng rồi, đúng rồi. Vì đang lo mà
thì thì đấy là cái cảnh lo ngay tại trận chỗ này luôn.
Ừ. Đúng rồi.
Làm mơ ra cái cảnh đang lo
bắc quyền tường.
Vâng.
Nói xong sao?
Nói xong thì thấy là chả cần phải cảm giác gì.
Chuyện đồng ý gì?
Thì thì mới thấy đấy là mơ ấy. Mà mà mà đấy nó là mơ rồi.
Đồng ý ra là mơ thôi.
Không cần cảm giác gì. Nhì không cần cảm giác
đồng ý là mơ thì nó là mơ chứ không phải là có cảm giác đặc biệt thì nó mới là mơ.
Vâng. Đúng rồi.
Đúng nhỉ?
Vâng.
Tiếp đi. Chuyển cho cho cho cho tỏa chiếu đi.
Mình đang đau bụng hay mình mơ ra cảnh? Mình đang đau bụng.
Không có xí mình ấy đâu.
Mình đang đau bụng hay là mình đang mình đang đau bụng hay là đang mơ ra cảnh đau bụng?
Rồi nói xong thấy sao? Hết đau bụng không?
Hết rằng được hết được. Hôm nay là hết hôm xong hết hôm sau
sao thấy sang nó xong sao
nó xong rồi thấy mơ thôi gì đâu cảm giác thì vẫn thế đổ bụng thì cứ đổ bụng
chứ còn đồng ý thôi thật thôi
sự thật thôi mà
đưa trên mạng đây trên mạng đy
chị Dũng
đưa đưa đưa đưa mic cho cho chị Dũng với cả Minh Ngân đi hỏng mic
hỏng mic thì gõ đi gõ đi gõ đi
con đọc hộ chí Dũng ạ.
Ừ.
Mình đang lo lắng công việc hay đang mơ ra cảnh lo lắng công việc?
Ừ.
Thả bốn cái tim.
Ok rồi. Hiểu rồi. Chắc hiểu rồi đấy.
Số bốn mà. Chắc bốn là điền. Đưa m cho con Minh Ngân nào.
Chị Minh Ngân bật đi
à. Mình đang mình đang lo lắng về tình hình tài chính của trường hay mình đang mơ ra cảnh lo lắng về Tình hình tài chính của trường
không còn chữ mình sau đâu.
Mình đang lo lắng về tình hình tài chính của trường.
Chữ mình bỏ sau thì mình mới nhảy về cái mình mình xịn
không không dùng cái chữ mình đấy nữa
để nó lẫn.
Bỏ cái chữ mình đấy thì mình mới nhảy về mình xịn.
Mình đang lo l
nếu không thì là rất dễ bị lẫn hai chứ mình là một. Thế là vẫn là góc số một. Chết chắc. Thế là sai một ly đi một dặm đấy.
Dạ.
Vâng.
Thế cái câu về sau nó không có mình hay đang
vì thế nó mới về khóc không
hay đang Còn để chứng mình đấy thì rất dễ vẫn là góc một.
Vâng.
Lại đi.
Dạ. Con nói lại mình đang lo lắng về tình hình tài chính của trường hay đang mơ ra cảnh lo lắng về tình hình tài chính của trường?
Đúng rồi.
Sao nói xong thấy hết lo lắng không?
Không lo lắng thoải mái. Bơ ra cảnh đó mà.
Đúng rồi. Nói xong không hết lo lắng mà lo thoải mái mới đúng chứ.
Thoải mái lo đi.
Đúng rồi
chứ. Sao lại hết lo lắng quý quái thế?
Đúng rồi.
Không sợ cần mơ biển. Ơ sư phụ ta hỏi
ừ
ý là ví dụ như mình đang mình đang đau lưng hay đang mơ ra cảnh mình đang đau lưng
không cần giữ mình sao
không cần giữ mình sao đúng không hỏi rõ đau lưng lúc đầu tiên là từng góc số một
tưởng là góc số một là mình đang đau lưng
không có chữ mình nữa vì chữ mình tiếp theo thì con sẽ tưởng hai chữ mình là một và con vẫn giữ ở trong góc số một à
mình đang đau lưng hay mơ ra cảnh đau lưng hay đang mơ ra cảnh đau lưng
hay đang mơ ra cảnh đau lưng thôi
hay đang mơ ra cảnh đang đau lưng mình nào thì vế sau nữa vâng
vì không còn nếu còn mình thì là vẫn là số một
hiểu không nhỉ?
Mình đang đau lưng hay đang mơ ở nhau lưng thì là mất hết cái mình không còn mình nào nữa đúng chưa? Thì con về số hiểu tại sao lại không thể có chứng minh mình đằng sau chưa? Không được có chưa?
Không được có thế con nói lại
bí nó nói sai đấy.
Vâng đúng con cũng bị nói sai.
Mình là một người mẹ người con có trách nhiệm. hay mơ ra cảnh
hay đang mơ
hay đang mơ ra cảnh
là một người mẹ người con à là một người mẹ người con có trách nhiệm
đúng rồi ai nó bị thừa với chữ mình thì phải phải nói lại đi lại cho nó ghi xong
cảnh b buộc phải có chữ cảnh
buộc phải có chữ cảnh như không được có chứng minh hai cái đều phải buộc
cảnh thì mới không thật chứ
cảnh không thật thì mới về góc được mới rời khỏi góc ba
không có mình mới vời góc một thì cả hai cái kia mới về số góc không
ừ Còn mình hoặc còn không phải là cảnh thì nó là vẫn là một hoặc ba thôi. Cô n cô về có không mà.
Vâng.
Hiểu không nhỉ? Lưu ý nhá là không được có mình ở vế sau
mà buộc phải có cảnh ở vế sau.
Có cảnh thì mới được về được góc rời được khỏi góc ba.
Dạ.
Nó chỉ là cảnh không có thật.
Vâng.
Không có mình thì mới rời được góc
một.
Thì hai cái đấy rời tự về góc không?
Với cái bình xịnh tự nhiên không cần phải làm ép gì cả.
Nào nói đi.
Mình đang nặng lòng vì nghĩ nghĩ rằng mình không được yêu hay đang mơ ra cảnh nặng lòng vì nghĩ rằng không được yêu.
Đúng rồi, chuẩn rồi.
Mọi người yêu mến đúng không?
Yêu mến.
Đúng rồi. Ok.
Hết rồi à?
Nó chỉ đơn giản thế thôi
ạ.
Đúng không? Đây gọi là hành. Đây là hành.
Đây là hành.
Không có gì hơn thế.
Thành là sự kết hợp kiến của thiền. Thế là cái này con cần phải nhắc. Cái này rất liên quan đến cuộc sống.
Bởi vì nếu con không nhắc một câu như này ấ thì không hiểu sao con tự hoạc định đây là thật hết. Đúng chưa? Nên trong cuộc sống dụ nghĩ là khoảng 5 phút đ nhắc một lần. Một cái mẫu này nhắc 5 phút một lần.
Dạ.
Hôm trước các bạn nói ví dụ là cứ để chuông 10 phút xong rồi để mình có thói quen nhớ ở giữa. 10 phút chuông nó sẽ thêm một lần.
Nhưng mình có thói quen ở giữa mình nhớ thêm một cái nữa.
Thêm hai thì tùy
tùy. C có lẽ
nếu để 5 phút liên tục thì nó sẽ bị dễ bị nhờn. Ừ và sẽ bị thụ động canh cái chuông
canh chuông chứ không phải là không phải nhắc nhớ nữa.
Còn nếu mình để 10 phút thì mình sẽ có một cái nhắc nhớ tự mình tâm mình nhắc nhớ ở giữa.
Thế là mình có nhắc nhớ chứ phải chỉ là canh ngồi canh chua.
Dạ. Vì chuông nó hay bị tịt lắm.
Đấy là hay. Cái này cực kỳ hợp với cuộc sống
vì n cuộc sống con nhắc không có gì hết ấy. Nó trái ngược với cả cái trải nghiệm của con
đủ thứ mọi thứ xong không có gì hết. Vì nó không đi vào cuộc sống được. Nhưng con nhắc là mơ ra nó chẳng trái thế nào. Nên nó cực kỳ là phù hợp. Nó không trái với cả công số hàng ngày thì cái này mình gọi là hành vậy. Nhưng mà hành này nó không phải hành thông thường mà nó là hành kết hợp của kiến và thiền đúng không? Nếu còn nhắc thế thực sự nhắc được như vậy càng ngày càng thấy rằng là góc không nó rõ hơn, dễ hơn.
Đấy như vậy cái hành là như thế. Thiên thì vẫn như sáng nay như các bạn các bạn đang tập thôi. Thiên thì không thay đổi gì hết đúng không? Cuộc sống còn là cái hợp kiến thiền hành đấy.
Còn tỉ lệ bao nhiêu thì con đấy là 5 phút một lần là đang nghĩ là nên là phùa với thôi. Con thư hành anh rồi kể dụ nghe dụ không biết là bao nhiêu hợp đâu. Coi nhiêu lần nó ghi vào tâm thức của con là đúng mơ rồi. Mơ rồi mờ rồi. Mơ đặc biệt cái này là cứu con trong những cảnh gian nguy đấy. Kiểu như cảnh cảnh gi a ấy
mơ ra cảnh
mơ cảnh đấy nó khác nó bình tĩnh hơn hẳn là
kiểu gì nó bình tĩnh hơn kể cả con không tìm bình tĩnh. Kiểu không tìm bình tĩnh. Nhưng nếu con đã thói quen đồng ý rằng đây là mơ ấ nó tự bình tĩnh hơn.
Nhưng mà chàng bình tĩnh hơn cũng chả sao.
Thế không bình tĩnh thì nó cũng là mơ cảnh đấy thôi.
Con không cầu cái gì cả.
Đấy vô đắc. Câu này đúng là vô hô đắc không
có
có cần đặt gì đâu sau khi nói xong đâu.
Bình thường
đúng chưa? Nhân đây mới nói là là trong đoạn này với các con ấy thì cái quan trọng nhất bây giờ vẫn là thiền, vẫn là tích lũy kinh nghiệm tại vì con có đồng ý được đây cái câu đấy không ấy cho phụ thuộc con đã thiền thế nào và kiến như thế này câu vừa xong nói thôi nhá nhưng mà kiến thiền nông ấy thì cũng không đồng ý được đâu. Đúng rồi.
Đừng tưởng dễ đồng ý. vẫn phải có kiến thìa đầy đủ thì cái sự đồng ý con nó mới sâu sắc. Còn nếu không chưa các đồng ý sâu sắc vì thế là kiến thì mình vẫn đi đang tư đang vân rồi tốt rồi đúng không?
Thiền nghĩa là mình khỏe có giúp cho ngày mình nhìn vào cái giống như bài bài chế n giảng các bạn đấy thôi
ừ kinh nghiệm sạch
kinh nghiệm sạch vẫn kinh nghiệm sạch
các con vẫn phải tính lệ kinh nghiệm sạch có kinh nghiệm sạch thì con càng tin vào cái liều là đây chỉ là mơ cảnh này thôi
là nó không cần kinh nghiệm bất chấp
bất chấp kinh nghiệm hôm nay còn câu mới nữa là gì nhở hiện là đang là không có gì hết bất chấp trải nghiệm
đấy như là thiền đấy
n thiền vẫn như cũ kiến vẫn như cũ nhưng hôm nay con bổ sung hành này vào cho trọn vẹn đúng chưa
bởi vì nên nóng nó vẫn là không có gì hết mà
thế nếu mà con không khẳng định không có gì hết thì làm sao đây là mơ
làm sao chữ mơ thuyết thục con cái câu là đang mơ ra cảnh chỉ thuyết phục khi mà con chắc chắn là hiện ra và không có gì hết đang làm không có gì hết thôi Có đồng ý không?
Chứ vẫn có gì thì làm sao mình đồng ý tổ đang mơ? Mơ chỉ là cái cách nói khác của từ hiện ra, không có gì hết.
Đấy thì hành là hành mơ ra đấy. Thiền là vô trụ còn hành là
mơ ra. Eo gì đặc biệt à? Có mảnh vua rồi.
Có vua
hành thì là mơ ra thiền là vô trụ. Có phải qua đảnh vua không?
Sự kết hợp không thể bất cả phân của vô trụ và
mơ ra. Bất khả phân luôn. Long phụng gì đây? Sau nó mới long phụng chưa giờ chưa long phụng được.
Ừ. Nó phải bất khả phân thật sự đã rồi bây giờ mới là long phụ.
Tự có long phụng đấy. Đương nhiên.
Ừ. Còn nếu hành mà không nhắc gì hết ấy thì con lậm một th có thật. Đấy. Bây giờ con không cần phải không cần phải sống như thế nữa. Không cần phải lậm và dưới có thật nữa. Cái này nhắc này rất đơn giản. Nhắc xong là đồng ý là xong. Không phải không cần phải làm bất kỳ gì cả. Nhắc xong đồng ý là xong không tìm một trải nghiệm gì cả. Có phải như ngày xưa nhắc xong là phải có cảm giác này và kia. Xong rồi đấy. Xong rồi.
Đ nhắc xong lưu ý là xong đúng không? 5 phút nhắc là làm được không?
Chắc là được chứ nhỉ? Lần được không?
Được
được
nh. nhá. Đấy thì mấy hôm trước sẽ có hành này có hành rồi đấy.
Kiến vẫn thế, thiền vẫn thế nhưng mà bổ sung cái hành này
nhá. À
được không?
Quyết tâm không?
Quết tâm.
Có hành này dễ không?
Dễ.
Có quá gì đâu.
Nhắc mà
nhắc đồng ý.
Nhắc đồng ý. Nhắc đồng ý chứ không phải là tạo ra trải nghiệm gì đâu. Đợi cái gì đâu chưa?
Không. Lúc thiền cái thiền đừng nhắc. Thiền đừng nhắc.
Thiền đừng có nhắc. Thiền thì mình phải bất chấp cái gì xảy ra. Không cần nhắc nhùng gì hết. Bất chấp.
Nhắc là lại không bất chấp rồi đấy.
Nhắc. Ví dụ không bất chấp
là phải có nhấc thì mới đúng cả.
Hiện ra không có gì hết lại phải nhắc đã hiện ra không gì hết bất chấp trải nghiệm hiện ra à gì đang là không có gì hết bất chấp trải nghiệm có đúng là thiền không
thì tại sao lại phải nhắc nhắc coi là mình đã không bất chấp không đấy đúng chưa thiền còn thiền bình thường mà thiền càng càng càng càng nhấn mạnh vào việc là không có thiết bất chấp trải nghiệm càng tốt đúng không cuộc sống ấy thì nó kết hợp cả hành và Thiền đôi khi con phải đem cái kinh nghiệm thiền vào cuộc sống, thấy rõ trong cuộc sống như mà như đôi khi lúc bận rộn không làm thế được thì mình chỉ nhắc một câu là xong. Là cuộc sống của con ấy không phải chỉ có hành không đâu, phải có cả thiền nữa đấy.
Phải rất nhiều lúc là mình mang cái trải nghiệm thiền đấy vào. Có gì đâu có gì khó đâu.
Đang là không có thế bất chấp trải nghiệm chứ đâu có khó đâu. Kể cả cuộc sống bình thường đúng không?
Nhưng mà càng bận rộn, càng hành động càng phức tạp ấy thì con lại càng phải đưa hành vào
vì hành nó không mâu thuẫn một chút nào luôn.
Ừ.
Nói xong làm tiếp như thường.
Ừ.
Đang giận, giận tiếp, đang tức. Tức tiếp đang lo tiếp
nó cực kỳ mượt nó không có không phải như cái thiền nó có tính ngắt ngắt ra
thiền có đưa vào nó có tính ngắt ra con này nó không ngắt cái gì cả nó tiếp tục vòng xe cực kỳ mượt mà luôn đúng không thế lúc mà nó bận rộn mà làm việc ấy thì con dùng hành mới này cái nhắc mới này
còn lúc con có thể có thể cảm nhận được thì cảm nhận thôi cảm nhận cái hiện ra không có gì bất chấp trải nghiệm
sự ph cửa thai đấy hành và thiền nhưng cái hay chỗ này có phải ép gì đâu luôn.
Nhắc xong có ép quá gì đâu. Lo gì nó
nhất là nhắc xong lại phải có một trải nghiệm đang mơ nó mới chết.
Đã bất thường nào đó.
Ừ nó phải là làm như bình thường và có trải nghiệm gì?
Bất thường.
Bất thường
thân kinh
cảm giác bất thường.
Nhắc cái này xong mới hiểu thế nào là tâm bình thường là đạo. Đấy. Bình thường thôi. Cứ bình thường và sống thôi. Nó 5 phút một lần nhưng đừng biến thành sức ép.
Còn kết hợp nào thì con chứ đệ đ* ép con tập 5 phút lần đang nghĩ là thế là tốt
con con tự trong cái gọi là phá chế của riêng con
đúng không? Phá chếng con
miễn là nó thấy lỗi cho con. là được. Và nó tùy độ bận của đời con nữa cơ. Nếu còn ít bận thì con thiền nhiều lên chứ chưa cần phải nhắc nhiều lên đâu.
Nhưng nếu con làm nhiều chuyện trên đời thì nên nhắc nhiều không còn lậm ngay tức nên tùy độ bận của mỗi người nữa mà mỗi bận thì tùy hôm nữa đúng không?
Đấy nhưng mà trước đầu tiên thì nên thành thói quen đã.
Thế là đang ngồi nghe sự giảng phát hay đang mơ ra cảnh
ngồi nghe sự giảng phát. Đúng không? Đấy như thế nói xong thì sao?
Đồng ý đồng ý là đang mơ cảnh gì?
Chỉ cần hẳng ý đồng ý thôi hay là cần một cái cảm giác lâng lâng trầm bổng gì đó
cần mới là gì?
Thân kinh
phải có cảm giác đặc biệt thì nó mới làm hơn.
Thân kinh quá gì nữa kinh
đúng chưa? Hôm trang nhắc xong vẫn có thể có thể là gì? Giãy rụa tiếp. Dãy rụa hoảng đoạn con mèo ấy. Mèo méo. Đúng chưa?
Mà cũng thấy như thế nó mới bình thường được ạ.
Ừ mà thế mới là thực hành đúng
không là như là thường hành sai.
Không là đi tìm một cảm giác chuột.
Đúng rồi.
Bây giờ mà tìm một cảm giác đặc biệt là đơn hết rồi. Chuột còn
thế thì con đang có cái đà tìm cảm giác để khẳng định là không thể ngay sụ giảng xong là hết được.
Và thế thì phải thực hành trong cuộc sống đến khi nào mà nó tự cái việc mà vác bè trên file nó không còn nữa thì thôi chứ không thể ngay mai không vác bè nữa đâu. Sáng mai dạy lại tìm cảm giác tìm giác lại nhớ ra các đoạn trong ngày hôm nay thế thôi thì quen quen tìm cảm giác mười mấy năm nay rồi
mấy chục năm nay rồi không phải mấy năm nay vì con từ bé đến lớn chứ không phải là lúc tuụ tu dụ đâu
mà trước đây con toàn khẳng định bằng cảm giác mà việc đời con cần khẳng định cảm giác việc tu cần kh cảm giác đúng khôngong
đúng chưa nên là ngay lập tức thì chưa chắc nhưng mà cứ tập thế đi
bên đi và tập thôi mơ ra nghĩa là hiện ra mà Không có gì hết chứ không phải mơ ra là mình lại phải lý luận mơ ra là cái gì đấy không cần hiểu không cho anh
mơ ra không phải nghĩa là thế mình nằm đâu nhỉ mơ này thì mình nằm ở đâu nhỉ thế đang mơ ra thì mình nằm đâu chứ để mơ chứ thế chết rồiủ
đúng không mình ngủ chỗ nào nằm chỗ nào để mơ cảnh này chị đấy là mơ xong hiểu hiểu nhầm chữ mơ thế rồi mơ chỉ là hiện ra không có gì hết thôi chứ không phải mơ là mình đang nằm ở chỗ nào đấy góc nào đó trong cái vũ trụ này xong mơ ra cảnh gì cảnh ngồi đây thì thế là bị lậm rồi. Chữ mơ,
mơ nó chỉ tương đương với hiện ra không có gì hết thôi
chứ không phải là mình đang nằm ở chỗ góc nào đó trong cái vũ trụ và mơ ra cảnh này. Đấy, hiểu nghĩ chị mơ ra chưa?
Đấy, thấy tên mơ ra lại là xịn chưa? Xịn.
Hỏi quay này đi. Xong nói chút về thiền để con chỉnh đốn thiền. cho một chút có hỏi có này không hay là dễ quá rồi thắc mắc về thực hành ấy nó dễ kinh khủng luôn đấy dễ mà không thể không tưởng luôn đấy giờ con không quen với cái dễ này luôn
mình phải thật khó
vì bình thường con phải đòi hỏi một cái cảm giác gì đấy sau cái câu hỏi này
con chưa chắc con đã đã con đã hài lòng với cái câu hỏi này trụ đâu sao sụ dạy pháp dễ này mình quen giải toán khó rồi sao hôm nay sụ toán lớp 1 thế này
quen tự làm khó chí
toàn giải toán đại học với toán 12 bây giờ s bảo chúng ta toán lớp 1 đang chờ kinh nghiệm à chờ cảm giác.
Ừ gi chỉ đồng ý xong là xong rồi. Nhắc đồng ý nhắc đồng ý. Thế thôi đấy. Liên quan
ở đây thứ đặt ở hôm đi ăn ở Đà Nẵng ấy dụ có nói một câu gọi là cũng gọi là một câu thần chú ấy ừ
là chỉ là biểu hiện không tồn tại.
Ừ
thì con muốn tức là con cũng tức mấy con nói cứng cái câu đấy thì con muốn làm rõ là hai câu đấy thì nó sẽ
câu chuyện đ không hồn tại kết hợp với kết hợp với thiền
nhưng mà nó vào một cuộc sống phức tạp ấy là nó sẽ không nó sẽ ngất cái mạch hoạt động của con nó có tính nó có tính phủ định
còn câu kêu dụ là câu tính khẳng định
không là phủ định phủ định thì những câu phủ định ấy nó sẽ nó sẽ sớm muộn dẫn một cái gọi là từ chố con dùng câu phủ định thì sớm muộn bên trong con sẽ cảm ra từ từ chối. Còn câu hỏi thì nó không có từ chối cái gì. Hỏi thôi mà hỏi đồng ý xem nó có từ chối gì không?
Vì thế về độ về độ thiện xảo ấy nó sẽ mạnh hơn vì nó không dẫn đến từng chối. Đ kia dẫn đến từng chối. Nhưng mà thiền thì kia lại thất hợp. Chì hiện ra không tồn tại là rất hợp để thiền. Câu nhắc về thiền ok. Câu nhắc ở trước thiền cóc ở trong thiền thì là mình quên nhắc còn cuộc trong cái cuộc sống mà nó có nhiều việc nhiều hoạt động thì nó không hiu. quả bằng không có nghĩa là câu là biểu hiện không tồn tại là không hiệu quả đâu nhá. Vẫn hiệu quả không bằng cái này thôi. Thế thôi tâm trí nó rất là không thể nào tiêu hóa được là cái không không tồn tại lái quái cả đấy vì nó phải khựng lại nó phải chả nó phải từ chối. Còn mơ ra thì nó tiêu hóa rất dễ dàng
nó chả bảo nó chả bảo là dừng cái này không được làm cái kia nó không phủ nhận quá gì cả. Nó chỉ đồng ý với sự thật thôi. Thế nên là nhắc lại câu hỏi của Khải cũng hay này. Trong cuộc sống ấy thì con không phải lúc nào con bận rộn, không phải lúc nào có nhiều việc đúng không? Vì thế con phải có một sự hòa hợp nhất định giữa thiền và hành. Đúng ý chưa? Nhưng là không phải lúc nào cũng cũng hành đâu. Nhưng là phải là thiền cơ mới đúng cơ. Những việc nhẹ nhàng như phải cử quét nhà, nấu cơm không phải xử lý cái gì thì mình nên ưu tiên thiền. Nhưng mà kinh nghiệm khẳng định cái kinh nghiệm không có gì hết. Được chưa? Nhưng mà loại thứ hai cuộc sống là lúc phải xử lý, phải giao dịch phải giao tiếp giải quyết chuyện này chuyện kia
lúc đấy con bảo không có gì hết làm cái khựng lại nó sẽ không đi vào rất khó đi vào không biết hết tại sao mình phải làm thế này tự n con sẽ có câu hỏi của đấy
đúng không nhở không hết sao phải trả lời đấy
mơ ra
nhưng mà mơ ra thì chả nó rất là mượt nó chả có phải
nó không cần phải có một cái khựng lại không cần một sự chống đối,
không cần sự từ chối nào hết
đấy vì thế là trong những hoạt động cuộc sống mà nó bắt đầu phức tạp lên bắt đầu nhiều thứ lên thì đấy là cái câu hỏi này rất hiệu quả nếu mà có Con nữa chúng nó phải có tỉ lệ pha trộn phù hợp vì thế. Nếu thử con là một bà nội trợ không phải làm gì hết thì con phải ưu tiên cái phần thiền lên
không gì hết mạnh vào. Nhưng nếu con là một người mà làm việc này việc kia nhiều thì con phải ý tiến hành lên
vì nếu không thì thiền nó không làm được không thiền được hoặc là thiền nó phá luôn hành phá luôn cuộc sống cái gì cứ mắc mớ cứ phải phản đối chống đối là sẽ sinh chuyện đấy rõ ràng con lúc con đang cãi nhau con bảo mơ ra thì con cãi tiếp. Nhưng mà con nào không có gì hết.
Đứng im luôn
là rất dễ đứng im. Rất dễ là anti cãi. Kể không đứng im nữa thì trong lòng có anti cãi.
Còn mình không anti cãi cả. Khác nhau chưa? Khác cực lớn nhá. Trông đấy thôi khác nhau trời vất đấy.
Còn anti cãi là con đã sai rồi.
Đúng rồi.
Tại sao lại mơ thì lại phải chống lại cãi. Con không trả lời được ông đấy nhưng mà con cứ cứ bảo là không có gì hết đi thì con lại có một thái độ là không thoải mái không ok.
Tại mình cứ phải cãi
rồi. Tại sao không tận phải cãi? Đấy mình sẽ nói thế đúng không?
Đúng rồi.
Đấy câu của chúng anh nó đúng đấy. Tại sao không tại cái thôi mình sai rồi? Một cái thứ tồn tại
thì mình thế mình sai rồi
đấy.
Mình anti rồi. Thế là bản thân mình anti đấy. Anti
đế nên cái hai cái này các con phải phối hợp thôi chứ không có công thức chung nào cho các con cả.
Tuy độ bận rồi đời con đấy nhưng ông Thái bận nhiều thì chắc là phải
phải mơ
mơ ra nhiều.
Mơ ra cảnh
ừ đi theo là được.
Còn lấy qua nhàn nhàn không thì không cần không cần nhiều mu da đâu. Chỉ cần mà lại t tăng nhiều là cái không có gì hết lên
bất chấp trải nghiệm
bất chấp trải nghiệm lên con phải tự biết thôi hôm nay chú nói thôi con về con phải thử phối hợp như thế nào đây có minh ngân được sự giảng Sài Gòn n có thể chia sẻ tí các bạn không xem mấy hôm nay tập có tập cái này không đưa mic cho Minh Ngân đi
cái này sụ nói ngân hôm trước hôm kia à tối hôm kia ở Sài Gòn
có ạ
có tập tí nào không
có ạ
nói châu gì
à hôm qua à hôm kia vâng mấy con hôm hôm qua hôm ra con rất là bận vì là rất là nhiều chuyện nó xảy ra và cho luôn luôn trong cái tình trạng là à phải lo lắng và phải nghĩ phải nghĩ về cái gì gì đó và thường là thực ra mà nói thì cái đối tượng nó cũng chỉ có một chuyện loanh quanh công việc thôi. Thế nhưng mà nó sẽ có nhiều biểu hiện khác nhau. Và khi thế từ lúc mà sư phụ bảo lúc lúc lúc đấy xong là con con chắc cũng không được 5 phút một lần đâu. Nhưng mà nhớ lúc nào ra thì là thì là nhắc luôn. Ờ mình đang nghĩ đến cái cảnh cái ông đấy sẽ làm cái chuyện đấy. hay là đang mơ ra à cảnh ông đấy đang chuẩn bị làm cái việc đấy. Đấy trước khi gặp mà hay là đang nghĩ về cái việc cụ thể nào đó thì từ hôm đấy đến giờ là con hay làm cái này nhất. Ờ và con thấy nó rất là dễ bởi vì thực ra là nó cứ liên tục vì trong đời sống luôn luôn có cái có cái cái chuyện nó làm cho mình bị tiêu cực kiệm. Và sau đó là thấy là ồ ờ nếu đang là mơ ra mà thế thì cuối cùng có cái có cái quái gì mà phải chống lại đâu. Thì đầu tiên là dừng cái việc là phải làm gì đó làm gì đó hoặc là bằng Ừ à phải thiền phải nghĩ phải nhìn vào cái đang là phải bất kỳ cái gì đấy. Tự nhiên cái tâm lý đấy là nó đã nó đã được giải quyết rồi. Thế là ngay trong đấy thì con thấy là
từ đ như vậy là giải quyết được cái tâm lý chống lại
mà cái phương pháp kia nó không giải quyết được.
Đấy là giá trị đầu tiên nó tính thiện xảo của nó đấy.
Còn thông thường là tâm lý nó rất chống lạ. Tu là rất dễ chống lại đời.
Đúng chưa?
Cái đầu tiên giải quyết được là cái chống lại những việc đời. Sao mình tu rồi mà lại mình bực thế này kiểu đấy đúng không? Xong mình tu rồi mình vẫn căng thế này vân vân vân vân thế mơ ra thì có vấn đề gì đâu khỏi chống lại tên
hai cái chống lại chống lại chính cái chuyện đời đấy và thứ hai là chống lại cả cái chuyện là phải làm một cái việc thực hành pháp phải nhìn vào cái đang là phải nhớ ra cái này phải đúng là phải muốn có một cái cảm giác khẳng định gì đó để thấy là ờ cái này là mơ
cái chống lại thứ hai mà con hay có là chống lại cảm giác đang có để mong có một cảm giác tu hành đúng đắn Đúng ạ.
Đúng rồi. Rất mạnh của các con. Cái con phải lúc nãy đấy. Chống rỗng trong suốt rồi bất kể cái gì cũng được. Đấy. Con ham cái đấy bản chất con đã chống lại cái đang là rồi. Con ham cảm giác đấy có phải con đang chống lại cảm giác khó chịu vực vội đang là không?
Bệnh nặng không?
Bệnh lên bệnh cực nặng luôn đấy.
Bệnh là bệnh bệnh ngăn cản con giải thoát đấy. Con khao khát một cảm giác tu hành đúng đắn và con chống lại cảm giác đang là Đúng không? Căn bệnh đấy là căn bệnh là bệnh đấy. Đấy là bệnh bệnh thực sự đấy. Bệnh đấy là ngăn cản con giác ngộ đấy.
Căn bệnh thiên niên kỷ niên k
hàng nghìn trăm nghìn thiên kỷ th
canh bận ngân hà
canh bệnh chống lại đang là để mong có được một cái kinh nghiệm đặc biệt đắng nào đó.
Bệnh đấy nhiệm nặng hơn. Cái này biết được cái bệnh đấy không?
Được được. Bệnh nó cần phải làm gì đâu. Nó chỉ đồng ý thôi.
Không cần có cảm giác gì hết. Như vậy là đây là giải quyết được cả chống lại của người của một cái người đời lẫn chống ra cái chống lại của một người tu phải cả hai không?
Nói tiếp đi.
Đấy con là thấy cái đấy là ghê ghê nhất bởi vì trong 10 phần chống lại thì thực ra chỉ có hai phần là chống lại cái sự kiện đời thôi. Còn tám phần là thực ra rất mong muốn cái cảm giác là phải thấy nó nhẹ đi hoặc là cái gì gì đấy.
Đấy chưa? Thì
cái này giải quyết được tám phần của cái đó là con thấy khác hẳn luôn rồi.
Bất chấp thì cảm giác là chả cần tìm cái cảm giác là nó phải nhẹ đi mơ ra hoặc là đang là hoặc là bất kỳ cái gì gì nữa mà là chỉ đơn giản là
không sao hết ấy. Không không thể bị làm sao bởi cái cảm giác gì hết ờ đấy nữa.
Đấy là cái con thấy rõ nhất.
Đang là không có gì hết bất chấp trải nghiệm nó là thiền còn mơ ra cảnh chấm chấm nó là hành. Được chưa?
Phân biệt rõ ràng chưa?
Rồi
còn trộn đấy nào trong cuộc sống thì con
nhá. Phân biệt rõ hai cái chưa?
Rồi
rồi.
Đang đang là không có gì hết
bất trả thế nó nó thiền qua rõ rữa quý vị thấy cái đang là
nhưng mà cái này không cần thấy cái đang là gì cả
con đồng ý chú nó hết không phải thấy cái đang là không cần phải làm cái gì
không cái gì hết luôn dễ thế còn gì nữa
đồng ý xong rồi
con ch đồng ý thôi xong
có đơn giản không
nhưng bằng cách đấy từ từ con sẽ quay về góc không lúc nào nó không hay con không ép mình quay về góc không mà con tự quay về góc không rồi đồng ý vì sự đồng ý đấy Phải hiểu vấn đề chưa? Rồi chưa?
Vâng.
Thế còn cái kia nó hỗ trợ thiền cứ hỗ trợ thiền đúng không? Đang là không có gì hết hoặc là rõ ràng không có gì hết. Bất đặc biệt là hôm nay của mình có mới cái mới là gì?
Bất chấp trả.
Bất chấp trả.
Thế thì xong cái phần này sẽ quay lại thiền một chút để cho mọi người hiểu rõ hơn. Có ai hỏi gì nữa không? Dễ mà. đúng không? Hay khó
dễ ạ.ễ
dễ thôi. Không khó đâu. Dễ hơn cái còn vẫn tưởng.
Dễ.
Thậm chí là chưa có pháp dễ thế đâu.
Chưa bao giờ
đúng chưa?
Chưa bao giờ.
Tất cả các pháp trước có nhắc gì nhắc thì vẫn tìm ra cái cố phc ra một cái trải nghiệm.
Đúng rồi.
Cái không cần ra trải nghiệm ra
không cần. Bây giờ thành khó
ừ quen quá.
Minh Ngân nó rất đúng đấy. Nó giải quyết thằng hành giả. 80% giải quyết thằng hành giả
mà bệnh. Nặng con nhất lại bệnh hành giả.
Cái con hành giả lâu và quan trọng nhất đời con rồi nên là bệnh nặng bây giờ không phải bệnh đời nữa mà bệnh hành giả.
Hôm nay là chữa bệnh hành giả đúng không? Hôm nay chữa bệnh cho hành giả đấy. Bệnh hành giả bệnh vắc bè trên bờ gì nữa?
Chữa bệnh bác bé
đúng không?
Đúng chưa? Chia tay cái thời cần trải nghiệm đặc biệt chưa nhỉ?
Rồi đúng không?
Rồi đấy ạ. Chia tay
chia tay cái thời cần trả đặc biệt. Chia tay lần thêm lần hai rồi ạ. Hai rồi đúng không? Đấy con bất kỳ cảm giác đặc biệt
con cụng đi là con đã chia tay cái thời mà cần trả cho đặc biệt rồi đấy. Bây giờ cái tu hành con nó cực kỳ giải phóng như nó không cần chạy đặc biệt nữa.
Không
giải thóng
bây giờ cần chuyện đặc biệt thế lại mới là gì?
Thân kinh
và không phải phóng trước đấy tu.
Đúng chưa?
Vâng.
Bây giờ mới hiểu tâm bình thường là đạo chưa?
Rồi
hôm nay mới hiểu chứ đúng không?
Hôm nay mới hiểu cho nghe biết thôi.
Trước là tâm bình thường nhưng phải có cảm giác biệt thì mới là đạo. Tâm rồi. Rất bình thường nhưng mà bất thường
như trong ngày một vẫn chưa phải bình thường.
Sao
bình thần
th kinh bình thường
bình thường bình thường
trung bình là thần kinh bình thật.