Mơ - Vì không bao giờ có thức
Tóm tắtAI Summary
### Phần 1: Định nghĩa bản chất của Mơ và Thức
Trong phần mở đầu của bài giảng, Sư phụ Trong Suốt đã thực hiện một cuộc khảo sát trực tiếp với các học trò để làm rõ ranh giới giữa hai khái niệm "Mơ" và "Thức". Đây là nền tảng quan trọng nhất để đi sâu vào nội dung của toàn bộ bài Pháp.
**Cuộc khảo sát về định nghĩa:**
Sư phụ đặt câu hỏi: "Định nghĩa thế nào là mơ, thế nào là thức?"
Học trò Tuệ Vân trả lời: "Con hiểu là mơ là một trạng thái mà vẫn thấy tất cả mọi thứ hiện ra bình thường nhưng không có sự bám hay tin vào là có cái gì hết. Còn thức theo nghĩa là tin là có mọi thứ và mình đang là người trải nghiệm... Một bên là thấy rõ ràng là mơ là không thật có, còn một bên thì tin chắc là thật có dù là có trải nghiệm hay không."
Sư phụ nhận xét câu trả lời này đúng hướng nhưng còn dài dòng và yêu cầu các học trò khác định nghĩa ngắn gọn hơn. Sau một vài lần khảo sát, Đức Anh đã đưa ra định nghĩa mấu chốt:
- **Mơ:** Hiện ra rõ ràng mà không có thật.
- **Thức:** Hiện ra rõ ràng mà có thật.
Sư phụ xác nhận đây là cách phân biệt đơn giản và chuẩn xác nhất. Thông thường, con người gọi trạng thái đêm qua là "mơ" vì đối với họ nó hiện ra nhưng không có thật. Còn trạng thái hiện tại được gọi là "thức" vì họ tin rằng nó hiện ra và thực sự có thật.
**Ứng dụng định nghĩa vào thực tại:**
Sau khi thống nhất định nghĩa, Sư phụ đặt câu hỏi tiếp theo cho tất cả học trò: "Vậy ngay bây giờ, đây là mơ hay thức?"
Tất cả các học trò đồng thanh trả lời: "Đây là mơ."
Sư phụ tiếp tục truy vấn sâu hơn về dòng thời gian của mỗi người: "Nếu đây là mơ, thì trong cuộc đời con, khi nào mới là thức? Quá khứ đã từng thức chưa, hay tương lai có lúc nào sẽ thức không?"
Các học trò lần lượt trả lời:
- Khải: "Không bao giờ thức ạ. Chưa bao giờ thức và không bao giờ thức."
- Ngọc Bích: "Con cũng là không bao giờ thức cả. Chỉ có những đoạn tưởng là thức nhưng thực ra cũng là mơ."
- Thái: "Không bao giờ thức ạ. Kể cả mục tiêu cao nhất là giác ngộ thì lúc đó vẫn là đang mơ thôi."
Sư phụ khẳng định: Trong cuộc đời một người, không có đoạn nào là thức cả, tất cả đều là mơ. Kể cả khi một người tin rằng mình đang "tỉnh thức" theo nghĩa đạt được một trạng thái tâm linh nào đó, thì đó vẫn chỉ là một cảnh tượng hiện ra trong giấc mơ. Ngay cả cái chết hay sự tái sinh cũng chỉ là những chuyển biến trong giấc mơ dài này.
### Phần 2: Sự sụp đổ của các ý niệm về trạng thái "Tỉnh thức"
Sư phụ nhấn mạnh một nhầm lẫn phổ biến của những người tu hành: họ đi tìm một trạng thái gọi là "tỉnh thức" (theo nghĩa là một trạng thái thật có, đối lập với mơ). Tuy nhiên, Sư phụ khẳng định không có trạng thái "thức" (awake) nào tồn tại theo định nghĩa "hiện ra và có thật".
**Phân tích về sự sợ hãi và nhu cầu tu hành:**
Khi nhận ra toàn bộ cuộc đời là mơ và không bao giờ có lúc nào thực sự thức, các học trò bắt đầu cảm thấy một sự chấn động trong tâm thức. Sư phụ chỉ ra rằng:
- Khi nhận ra "không bao giờ thức", tất cả các nhu cầu, mục tiêu lớn lao nhất (kể cả giác ngộ vô thượng) đều bị lung lay.
- Mọi thành tích vật chất, tinh thần, hay việc làm hài lòng người thân, đạt được các chỉ số tâm linh... tất cả đều là những cảnh tượng hiện ra rõ ràng nhưng không có thật.
Sư phụ dạy rằng người tu hành không cần đi tìm "cảm giác" là mơ. Bản chất nó đã là mơ rồi, nên không cần phải cố gắng tạo ra một kinh nghiệm đặc biệt để thấy nó là mơ. Nếu một người cố đi tìm cảm giác "đây là mơ", chứng tỏ họ vẫn đang ngầm tin rằng hiện tại là "thật" nên mới cần thay đổi cảm giác đó.
### Phần 3: Ảo tưởng về sự "Thật hơn" - Ví dụ về rạp chiếu phim
Sư phụ đưa ra một ví dụ về việc đi xem phim để kiểm tra nhận thức của học trò về tính bình đẳng của giấc mơ.
**Cuộc đối thoại khảo sát:**
Sư phụ hỏi: "Khi con ngồi xem phim, con thấy cảnh trong phim và cảnh con đang ngồi ngoài rạp xem phim, cái nào thật hơn?"
Hầu hết các học trò đều thừa nhận cảm giác "ngồi ngoài rạp xem phim" thật hơn là cảnh diễn ra trên màn ảnh.
Sư phụ khẳng định ngay: "Nếu con thấy cái ngoài thật hơn cái trong phim là hỏng rồi, là chết rồi (về mặt giác ngộ)."
**Lập luận của Sư phụ:**
- Có hai cảnh hiện ra: Một là bộ phim, hai là cảnh người ngồi trong rạp. Cả hai đều là cảnh hiện ra rõ ràng mà không có thật.
- Nếu con cho rằng "ngồi ngoài thật hơn", nghĩa là con đang ngầm giữ lại một "bờ" của thực tại, con đang phủ nhận bản chất "đang là không có gì hết".
- Giác ngộ sẽ bị chặn lại nếu con vẫn còn giữ sự phân biệt "cái này thật hơn cái kia".
Sư phụ kết luận: Một khi đã xác quyết đây là mơ, thì không thể có đoạn nào mơ hơn hay thật hơn đoạn nào. Giấc mơ đêm nay không mơ hơn lúc ngồi đây, và lúc đi làm ở công ty ngày mai cũng không thật hơn lúc đang ngồi nghe Pháp. Mọi trải nghiệm, dù là khổ đau tột cùng hay hạnh phúc viên mãn, dù là lúc nghèo khó hay lúc giàu sang, đều là những giấc mơ bình đẳng như nhau vì tất cả đều "hiện ra rõ ràng mà không có thật".
### Phần 4: Câu chuyện về bộ phim "Mộng Hoài" và những điềm báo
Nội dung bài giảng gắn liền với một sự kiện thực tế là Sư phụ và nhóm học trò đi xem một bộ phim Việt Nam. Những chi tiết trong phim và các sự kiện xảy ra xung quanh đó được Sư phụ dùng làm minh chứng cho tính chất "mơ" và sự "bày binh bố trận" của pháp giới.
**Các chi tiết trùng hợp kỳ lạ:**
1. **Tên nhân vật và tiêu đề phim:** Nhân vật chính tên là Mộng Hoài (nghĩa là mơ mãi, mơ hoài). Một câu thoại trong phim khiến các học trò rúng động: "Ngủ cũng mơ mà thức cũng mơ hả?". Tên một bộ phim khác được nhắc đến là "Cảm ơn người đã thức cùng tôi".
2. **Sự cố mất điện tại nhà Sư phụ:** Vào đêm hôm đó, nhà Sư phụ bị mất điện theo một cách rất kỳ lạ: mỗi tầng mất điện một kiểu khác nhau, tầng mất đèn nhưng vẫn có ổ cắm để xem tivi, tầng mất điều hòa nhưng vẫn có đèn. Ông thợ điện cũng không giải thích nổi.
3. **Bối cảnh mờ ảo:** Chính nhờ sự cố mất điện mà Sư phụ và nhóm học trò phải ngồi trong ánh đèn mờ ảo, cụng ly rượu mơ, trà và ăn lạc. Bối cảnh này tạo điều kiện cực kỳ thuận lợi để các học trò cảm nhận trực tiếp: "Đây chỉ là một giấc mơ". Sư phụ giảng bài trong bóng tối mờ ảo suốt hai tiếng đồng hồ.
4. **Sự kiện phá sóng file ghi âm:** Minh Trang và Châu Anh đã dùng máy ghi âm chuyên nghiệp để ghi lại bài giảng quan trọng này. Tuy nhiên, khi về nhà mở lại, toàn bộ file ghi âm chỉ là những tiếng rè tạch tạch của phá sóng radio, không thể nghe được lời giảng.
Sư phụ giải thích về hiện tượng này: "Đã bảo là mơ mà về nhà còn tin là lúc nãy có thật để mà nghe lại file ghi âm". Việc file ghi âm bị hỏng là một "bằng chứng" sống động cho thấy buổi giảng đó hiện ra rõ ràng nhưng "không có thật", không thể lưu giữ hay nắm bắt được. Đó là "công nghệ phá sóng của chư điên" (ám chỉ các bậc giác ngộ có phong cách tự tại, phá chấp như ngài Tế Điên, ngài Drukpa Kunley).
### Phần 5: Bài thơ và bản nhạc về Giấc mơ
Trong không khí mờ ảo đó, bài thơ và bản nhạc "Tưởng mơ là thức - Hẳn thần kinh" đã ra đời.
**Nội dung bài thơ:**
*"Nửa đêm mất điện cảnh sinh tình*
*Rượu, trà, hoa, nến ánh lung linh*
*Nâng chén rượu thơm cùng hưởng lạc*
*Tưởng mơ là thức - Hẳn thần kinh."*
**Ý nghĩa sâu xa của câu cuối:**
Sư phụ phân tích: Trên đời không bao giờ có lúc nào là "thức" (theo nghĩa thật có). Nếu một người cứ khăng khăng cho rằng trạng thái mình đang trải nghiệm là "thức", thì người đó đang ở trong trạng thái "thần kinh" (ảo tưởng). Bởi vì họ đang lầm tưởng một giấc mơ là một thực tại có thật.
**Bản nhạc của Kim Cương:**
Học trò Kim Cương đã phổ nhạc bài thơ này ngay trong đêm với một phong cách "quái" và "điên" chưa từng có. Sư phụ đo chỉ số và nhận thấy bản nhạc được ban phước bởi ba vị: Đức Quan Thế Âm (giọng tỉnh), Ngài Tế Điên và Ngài Drukpa Kunley (giọng điên). Bản nhạc thể hiện sự phóng khoáng, tự tại, phá tan mọi khuôn mẫu của lý trí thông thường. Sư phụ nhấn mạnh rằng âm thanh vỡ giọng, say sưa trong bản nhạc chính là phong cách của những bậc thánh giả "điên", những người đã hoàn toàn vượt ra ngoài sự bám chấp vào thực tại.
### Phần 2: Thực hành nhận thức – Chuyển hóa lo âu thành sự Vô ngại
Trong phần sau của bài giảng, Sư phụ Trong Suốt hướng dẫn học trò cách ứng dụng trực tiếp định nghĩa "Mơ" vào các vấn đề thực tế trong cuộc sống. Mấu chốt của sự chuyển hóa nằm ở việc nhận diện rằng mọi lo âu thực chất đều bắt nguồn từ niềm tin ngầm định vào một "trạng thái thức" thật có.
#### Chìa khóa tâm lý: "Vì không bao giờ có thức"
Sư phụ đưa ra một lập luận sắc bén để phá vỡ sự bám chấp:
- Thông thường, khi nói "đây là mơ", tâm trí vẫn ngầm tin rằng sẽ có một lúc nào đó mình "thức" (ví dụ: sau khi chết, hoặc sau khi giác ngộ). Niềm tin này vô tình làm cho cái hiện tại trở nên "thật hơn" hoặc "kém mơ hơn".
- Sư phụ khẳng định: **Đây là mơ vì trên đời không bao giờ có lúc nào là thức.**
- Thức là hiện ra mà có thật. Nhưng vì bản chất vạn vật là "đang là mà không có gì hết", nên không bao giờ tìm thấy một khoảnh khắc nào đạt tiêu chuẩn của sự "Thức".
- Khi một người hiểu rằng không bao giờ có trạng thái thức để mà mong cầu hay so sánh, họ sẽ đạt đến sự **Bình đẳng tuyệt đối**. Giác ngộ và vô minh, giàu và nghèo, thành công và thất bại đều là những cảnh tượng trong mơ, không cái nào thật hơn cái nào.
#### Khảo sát thực tế: Lo cho "Cảnh thức" và sự giải phóng của "Cảnh mơ"
Sư phụ yêu cầu các học trò làm một bài tập: Hãy tính toán một việc trong tương lai (kiếm tiền, trả nợ, cưới hỏi...) thật chi tiết, sau đó áp dụng nhận thức "đây là mơ" và quan sát cảm giác.
**Mạch đối thoại khảo sát tiêu biểu:**
- **Vũ Khải:** Tính chuyện trả nợ thuế. Sau khi coi đó là mơ, Khải nhận ra: "Trước đây mình lo là vì mình mặc định lúc đó mình sẽ 'thức' để đối diện với cảnh đó. Nhưng nếu ngay lúc đó cũng là mơ thì cảm giác tự giải phóng, thấy thế nào cũng được."
- **Thái:** Tưởng tượng cảnh bị chủ nhà đòi lại phòng, phải chuyển đến một nơi chật chội, mệt mỏi. Thái chia sẻ: "Cảnh lo lắng đó cũng là mơ như cảnh đang ngồi đây. Không có lúc nào thức được nên đời sống tự giải thoát, không còn sức nặng."
- **Tuệ Anh:** Ngại những cơn cảm xúc tiêu cực và sự đánh giá của người khác. Sư phụ chỉ ra: "Không ai lo tối nay mình sẽ mơ thấy gì cả, người ta chỉ lo ngày mai mình thức thấy gì. Con lo là vì con nghĩ cảnh đó là Thức." Tuệ Anh xác nhận: "Khi thấy là mơ, nó như bị rút sạch lõi, chỉ còn là biểu hiện trống rỗng, không còn gây tổn thương thật sự nữa."
- **Minh Trang:** Ngại việc phải quay lại làm lập trình hoặc đối diện với các rắc rối khi cho thuê nhà. Minh Trang nhận định: "Khi thấy là mơ thì cái 'vấn đề' nó biến mất, chỉ còn cái hình tướng thôi. Giấc mơ sẽ tự lo cho chính nó."
**Kết luận về sự Vô Ngại (Fearlessness):**
Sư phụ phân biệt giữa "Vô lo" và "Vô ngại":
- **Vô lo:** Là không lo lắng (chỉ là một phần).
- **Vô ngại:** Là dù cảnh đó đến, mình cũng không ngăn ngại, không né tránh. Vì là mơ nên "mất trí nhớ trong mơ" hay "nghèo trong mơ" cũng không có gì đáng ngại.
- Vô ngại giúp con người vào đời một cách mạnh mẽ. Một người vô ngại sẽ giúp người, cứu người mà không bị nỗi sợ hãi về thực tại kìm hãm.
#### Truy vấn quá khứ: "Bây giờ đâu?"
Để củng cố nhận thức "Mơ", Sư phụ yêu cầu mỗi học trò nhìn lại toàn bộ quá khứ thăng trầm của mình và tự hỏi: "Bây giờ nó đâu rồi?"
**Các đoạn đối thoại tiêu biểu:**
- **Sư phụ hỏi Minh Trang:** "Lấy chồng rồi, bị phản bội rồi, bây giờ đâu?"
- **Minh Trang:** "Dạ không thấy đâu cả. Suy ra toàn bộ trải nghiệm đấy chỉ là giấc mơ."
- **Sư phụ hỏi Bích:** "Đã từng có tiền, mất tiền, rồi lại có lại, rồi lại mất. Bây giờ đâu?"
- **Bích:** "Mất sạch không mang ra khỏi giấc mơ được. Con chỉ là mơ thấy mình có tiền thôi."
- **Sư phụ hỏi Vũ Toàn:** "Ba lần khởi nghiệp, vinh hoa có, bẽ bàng có. Bây giờ đâu?"
- **Vũ Toàn:** "Dạ không còn cái gì. Vinh hoa và bẽ bàng bây giờ chung một vị là Mơ."
Sư phụ đúc kết: Quá khứ dù dài 40 năm hay 80 năm, dù đầy rẫy biến cố, nhưng ngay lúc này không ai có thể đưa nó ra đây được. Nó hiện ra trong tâm trí y hệt một giấc mơ đêm qua. Nếu không thể mang bất cứ thứ gì từ quá khứ ra đây, thì chắc chắn nó là mơ.
#### Bài thơ về Mơ Bất Nhị
Sư phụ tổng kết tinh thần của buổi giảng qua bốn câu thơ mới:
*“Mơ chỉ là mơ khi mơ bất nhị*
*Mơ chẳng là mơ khi mơ nhị nguyên*
*Mơ mà còn có thức thì không phải là mơ*
*Mơ không bao giờ có thức mới thật là mơ.”*
**Giải thích:**
- Mơ nhị nguyên là vẫn tin có cái "thức" ở đâu đó để so sánh.
- Mơ bất nhị là nhận ra chỉ có một dòng hiện ra liên tục và không bao giờ có trạng thái "thật" nào tồn tại. Đây chính là trạng thái giải thoát ngay trong giấc mơ.
#### Nghi thức xác quyết và kết thúc bài giảng
Cuối buổi giảng, Sư phụ cùng các học trò thực hiện nghi thức cụng ly để:
1. **Chia tay giấc mơ quá khứ:** Xác quyết tất cả những gì đã xảy ra đều là mơ, không còn để chúng làm nặng lòng.
2. **Chính thức bước vào lãnh địa giấc mơ:** Chấp nhận thực tại này là mơ và sống với tinh thần vô ngại.
Sư phụ dặn dò cách thực hành đơn giản: Tối trước khi ngủ, hãy nhắm mắt và nói "Đây là mơ" cho đến khi ngủ thiếp đi. Khi thức dậy và trong mọi sinh hoạt, hãy luôn truy vấn: "Đây là mơ hay thức?". Chỉ cần nhận thức như vậy, giấc mơ sẽ tự lo cho chính nó, con người không cần phải cố gắng "thoát khỏi" mơ hay đi tìm một trạng thái "thức" ảo tưởng nào khác.
Giác ngộ không phải là tỉnh dậy khỏi giấc mơ, mà là nhận ra mình đang mơ và không bao giờ có trạng thái thức. Khi đó, giấc mơ trở nên nhẹ nhàng, tự tại và đầy hỷ lạc.
Bản gõ chi tiếtTranscript
Chỉ làm thôi. Đang vào đ
có ai chị trả lời không có hai này thôi đúng không?
Bình đọc với nhau
t vân đây là thấp m thức
à trả lời rồi đúng không? Định nghĩa thế nào là mơ thế nào thức
cắm à chị cắm mấy chị à
để trả lời được thì phải nghĩa là thế nào là mơ là thức
nói cái này là trả lời
tại tôi đang hỏi các bạn đấy định nghĩa nào tôi
cắm sư phụ à
không mọi người chứ
ai chẩn chẩn thân
cái nào là mơ là thức rồi Ờ
con hiểu là mơ thì sẽ là một trạng thái mà ừ vẫn vẫn thấy tất cả mọi thứ hiện ra bình thường nhưng mà không không có sự bám hay tin vào là có cái gì hết. Thế còn thức theo nghĩa là tin là có có mọi thứ và mình đang là người trải nghiệm và kể cả khi mình không trải nghiệm thì mọi thứ nó vẫn có ở sẵn ở đấy để đợi mình trải nghiệm thì hai trạng thái khác nhau của một cái là vẫn vẫn vẫn vẫn đang vẫn đang trải nghiệm nhưng một bên thì là tin và một bên thì không tin. Một bên là thấy rõ ràng là mơ là là không không thật có. Còn một bên thì tin chắc là thật có dù là có trải nghiệm hay không.
Ngắn gọn đúng hướng rồi đấy. Ngắn gọn đi. Còn không thái không được thì gọi à thái th không được th được nế còn nói đúng đắn gọn lại tí nữa gọn
tức là con so sánh ạ. Được tóm lại định nghĩa đi. Thế nào mơ thế nào thức anh em cố gắng tập quay số ba tí đi.
Định nghĩa mơ là một trạng thái
thấy nó là mơ thế là mơ thế là thức là thứcấy. Kiểu mấy ông số ba số một đấy giống như phim này đúng không? Tôi muốn ra khỏi nhà ăn khỏi nhà
luôn. Chả cần gì chả cần phải cân nhắc đúng sai chứ gì cả. Bực anh rồi đấy. Nó đi luôn. Yêu người thấy có sợ không?
Khó không?
Chóng mặt
chóng mặt không?
Ớn lắm.
Yêu người thế là mình phải cực kỳ số mấy mới chơ yêu được người như thế ha. Cực kỳ rõ rõ
phải biết lắng nghe, biết lùi lại khi cần thiết, biết im lặng khi cũng không nên nói.
Anh hôm nay số hai đấy nhỉ?
Yêu số một là phải số hai. Không thì số ba không chịu nổi. Số ba chịu không nổi rồi. Số
không có tính gì hết.
Số một thì là dễ bung lắm nhất vì hai ông hai anh bà dù nhau phát là rồi đi luôn.
Nên là yêu số một thì phải rất số hai Con thử định nghĩa lại là mơ là một trạng thái là vẫn kinh nghiệm rất rõ ràng nhưng mà chắc chắn biết rõ là không có gì thực sự tồn tại ở đấy không có gì hết không có một cái thực tại nào hết nhưng mà vẫn đang kinh nghiệm rõ ràng
đấy là gì đấy là
đấy là mơ
mơ ok
thế còn thức
khả năng một cờ cao rồi đấy.
Thế còn thế còn thức là một trạng thái là ờ đang kinh nghiệm và tin chắc tất cả những cái kinh nghiệm những cái trải nghiệm này là thật có có sẵn kể cả Khi mình không kinh nghiệm hay là không thấy thì nó vẫn đang có sẵn ở đấy để lúc nào trải nghiệm thôi.
Ngắn loạn hơn nữa đi. Còn 9 phẩ 0,9 cờ rồi.
Sẵn đạt rồi ngắn hộn hơn nữa đi. Nhưng mà 0,9 rồi đấy.
Tức là cái phần thức ấy ạ thì nghĩa là một
không mơ xong rồi nhá. Hiện ra rõ ràng mà không có thật.
Vâng.
Thì gọi là mơ.
Vâng.
Vậy thức thế nào?
Thức là
ngắn gọn hết cỡ đi. Ngắn gọn hết có thể đi.
Thức là đang đang kinh nghiệm và thấy tất cả mọi thứ. Thứ mình kinh nghiệm là thật có kinh nghiệm hay không?
Ngắn gọn đi, ngắn gọn đi. Mơ ngắn gọn rồi xong thức không? Ngắn gọn ngang mơ đi.
Tức là
mơ là gì? Hiện ra rõ ràng mà không có thật thì là mơ.
Rồi
hiện ra rõ ràng có thật
rồi.
Làm gì thế? Thức là gì?
Thế còn thức là thấy hiện ra rõ ràng và chắc chắn có thật ở đ
vẫn dài dòng nhiều từ thôi. Người khác
chuyển chuyển chuyển người đi
chuyển người đi. B nhẹ nhệ bác nhệ là tức là
mơ thì thấy cái gì cũng thật còn thức thì biết rõ cái gì là thật và cái gì là mơ.
Câu trả lời chả đúng thật gì cả. Câu trả lời câu sai.
Tức là mơ thì thì
thức mà biết rõ là ghi thật đấy.
Không tất cả đời này giác ngộ hết à.
Tức là thức thì biết rõ là là là chỉ có đang là thôi là thật.
Thế tất cả mọi người trên đời này không? Bộ hết à
à thức
à ý chế của bác là thức
bây gi hỏi đây là mơ thức thì mình trả lời một câu đúng đây là mơ hệ thức mình toàn trả lời sang cái khác tuệ vân 0 cờ rồi có muốn nói cho đủ cho thành 10 một cờ không tròn tròn không tất cả những người trả lời như khác tuệ vân là bị sai hết rồi ch rất đơn giản thôi hay có ai muốn bổ sung cho anh một cờ không thế chỉ là thừa mấy chữ lòng
lòng vòng thôi
nào có ai đức anh anh trả lời Nào
đấy. Đấy.
Ừ. Định nghĩa thế nào? Mơ là thứcấy.
Mơ là hiện ra rõ ràng mà không có thật ạ.
Thì mơ
mơ ạ. Còn thức là hiện ra rõ ràng và có thật ạ.
Đúng rồi. Thức một cười nhá.
Đấy
hiện ra mà không có thật thì gọi là mỡ. Thì đấy là năng thức. Phân biệt đơn giản không? Đơn giản. Đúng không? Tối qua tôi mơ m hay lắm mày ạ. Thế vì sao bạn gọi là mơ?
Vì vì đối với tao hiện ra mày không thật. Mơ
còn sao bây giờ mẹ thật thế? Mẹ thật thức mày đang thức sao ngủ m bây giờ mày thức mày mơ tao đang thức. Vì sao?
Hiện ra
hiện ra và thật
thật đơn giản vậy thôi mà. Tức anh còn thừa chữ rõ ràng đấy. Thôi không được 0,95 cờ đâu. Hiện ra thì rõ ràng rõ ràng cái gì?
Hiện ra mà có thật thì là mơ.
Ừ.
Hiện ra mà không có thật thì là mơ.
À thì là mơ. mà hiện ra mà có thật thì
đơn giản chưa
đây là cách để phân biệt m thức lúc nay con phân biệt của đấy mà
con trả lời lòng vọng làm gì cái bình thường đen của mình
đen l xuống biết rồi không phải là tỉnh thức mà là vô thức của người bình thường
gọi tình thức đâu thức
anh em cứ một số anh em phương tạp hóa cứ đòi trả lời kiểu tỉnh thức
hỏi thức hông nhị này ai nhở ngọc bích này tuệ anh này trả lời thức thức thức theo kiểu tình thức giác ngộ hỏi thức Vốt văn hết cỡ gì
hỏi xem là mơ là thức mà lại trả lời theo kiểu là thức là tỉnh thức mà ta phải tình thức đâu.
Để phân biệt đây là mơ thức thì con phải định nghĩa thế nào là mơ thế là thức hay là phân biệt thế nào là mơ thế là tỉnh thức
để phân đặc biệt được đây là nóng hay lạnh thì con phân biệt được đâu thế nào nóng thế nào lạnh đúng không hay là thế nào là nắng thế nào là róc ngộ
nó lạnh chứ
nó mới lạnh chứ Lạnh chưa?
Thế sao lại phân biệt nóng với giác ngộ? Ngộ
thế mà trả lời được
nóng với lạnh hay là nóng và giác ngộ?
Để phân biệt đây là nóng hay lạnh thì bạn phân biệt phải phân biệt được thế nào nóng với lạnh?
Hay là bạn phân biệt thế nào nóng và giác ngộ? Nóng lạnh đâu?
Nhưng mà Hồng Nhị rồi Tuệ Anh rồi ai đấy cứ trả lời như kiểu phân biệt nóng với giác ngộ ấy. Người ta hỏi thế nào nóng giác ngộ đâu? Người ta hỏi thế là mơ thức mà có mỗi Thái là lẽ được cờ chỉ hơi hơi dài thôi. Xong Tuệ Vân thì là gần như được cờ rồi nhưng mà ý ba lần vẫn vẫn cứ thích loằng ngoằng kiểu không cảm thấy không loằng ngằng không chịu được ấy. Đúng không? Phải có thêm vài từ nữa cơ. Chắc chắn Đức Anh 0,95 vì anh Đức Anh vẫn thừa hiện ra lộ ngữ pháp rõ ràng rõ ràng
lại đức anh 0,95 cờ nhá. Hai bạn kia không được cờ vì
đúng hướng nhưng già. Đơn giản trong cuộc sống ấy con phân biệt đây là mơ thức. Cuộc sống bất kỳ lúc nào ấ muốn đâ thức thì con phải phân biệt là gì? Hiện ra này thật có thật hay không có thật? Hiện ra có thật thì nó là gì?
Thức.
Thực mà hiện ra chú hỏi là lại lần nữa nhá. Thế đây là mời thức
lại một lần nữa nhá để cho tất cả những bạn lúc nãy đang trả lời linh tinh trả lời lại đi.
Đây là lời thức nào đi lại vòng nào.
Vũ toàn
đây là mơ
khải
là mơ
Thái
bất động m
bất động đây là mỡ
đúng rồi mình là huyền thoại phải tên Mình phải rõ được nhắc trước sau đó mới là câu trả lời.
Mic này mic đ mọi người đ cầm mic đi này.
Mình trang
đây là mơ ạ.
Dạ vân
thể chạm
đây là mơ ạ.
Quế
đây là mơ ạ.
Châu oanh
đây là mơ ạ.
Hồng Oanh
đây là mơ ạ.
Hạnh ngoan
đây là mơ ạ.
Chắc là hư lắm phải gọi là hạnh ngoan không biết.
Đây là mơ ạ.
Thì oanh
đây là mơ ạ. Hải Nam. Hải Nam hay nam
Hải Nam này.
Hải Nam nữ Hải Nam nữ
đây là Mơ ạ.
Hải nữ
mơ nữ
Vũ choang
đây là mơ ạ.
Đức Oanh
đây là mơ ạ.
Hải Nam phiên bản Nam
đây là mơ.
Ờ nhị
cũng đây là mơ ạ.
Chị Nhân
đây là mơ ạ.
Rồi đ câu hỏi này khó hơn. Nếu đây là mơ thì thế nào? mới là thức. Khi nào mới là thức? Còn quan trọng hơn, không phải khó hơn quan trọng hơn. Nếu đây là mơ thì khi nào mới là thức? Cái này con thể hỏi chính con ấy. Đây phải thỏi con hỏi chính con đấy. Nếu đây là mơ thì khi nào? Cờ minh cờ minh mà khi nào mới đ thức? Rất quan trọng liên quan đến ngày mùng 3. Tháng 3 này Đúng không? Quan bộ phim này luôn đấy. Mộng Hoài đấy. Hoàng Hoàng Hoàng Mộng Hoài à
Hoàng Thị Bộng Hòa.
Đây là mơ thì cuộc đời mình khi nào nó mới là khi nào mới là thức? Ví dụ như là ngày xưa hồi bé là thức, ví dụ như là ngày mai lên cơ quan là thức, ví dụ như là tối nay trăm con là thức. Đấy, nghĩ con nghĩ thử xem đây là mơ đúng không? Đồng ý hơi mơ hết rồi đúng không?
Vậy thìì cuộc đời mình khi nào là thức?
Câu hỏi của ngày mùng 3 tháng thứ nhất là định nghĩa Mơ tính nghĩa thế là mơ thế là thức nhắc con cho Minh Hải đến sau chưa hiểu hiện ra rõ ràng sao quay cũng được hiện ra rõ ràng mà không có thật thì là mơ hiện ra rõ ràng mà có thật thì là thức thế vậy đây là mơ hay thức mình hả
nàyí
hiện ra không rõ ràng thì là mơ ạ không hỏi lại câu hỏi đạ Còn hiện ra à hiện ra rõ ràng và không có thật lắm. Hiện ra
rõ ràng mà có thật thì là thức đúng không ạ?
Thế là rõ ràng đeo kính đeo kính không đeo kính là mơ ngay.
Nhầm nhầm
đúng không? Bỏ kính ra là mơ rõ ràng là mơ ấy.
Hiện ra rõ ràng mà không có thật thì là mơ.
Rồi
còn hiện ra rõ ràng mà có thật thì là thức.
Vậy thì đây là mơ hay thức? Ngay bây giờ này
ngay bây giờ.
Ừ.
Ngay bây giờ là mơ. Ok. Bây giờ câu hỏi tiếp theo quan trọng hơn
đây là mơ.
Vậy thì trong cuộc đời con khi nào là thức? Nghĩ ngẫm nghĩ một chút khi nào thức nghĩa là có thể trong quá khứ đ mình đã từng thức hoặc là trong tương lai mình sẽ thức. Đấy kiểu kiểu đấy. Cuộc đời mình khi nào thức? Câu hỏi rất quan trọng của ngày mùng 3 tháng 3. Nà đã trả lời chưa? Rồi Hà Nam nếu đây là mơ thì bây giờ nó đang thức rồi.
Giả hí chứ.
Ngày xưa cái con nhớ là là mình đi tìm tỉnh thức ấy là mình cứ tìm một cái trạng thái trong đầu mình tỉnh thức tính chưng ta nói thức ông
cứ tỉnh thức
à thức à
nãy giờ tôi nói thức
các bạn thằ đấy cứ giỏi tỉnh thức Hải Nam của tụi anh giống bệnh nhau đấy đúng là yêu đương nhau
nhưng mà đến đây sụt đã nói rồi
người ta bảo là thức chưa có tình thức đâu mà cứ hỏi tình thức tình thức
hai chí này là giống nhau quá rồi đấy
hỏi lại câu câu gì
ông này là ông ông đang yêu rồi hiểu không mơ rồi
đầu ong đang
nhá rất đơn giản đây
nhắc lại nh phải n một lần nữa
lần thứ năm đấy nhá lần thứ năm lần thứ năm đấy
năm
định nghĩa đây là mơ hay là định nghĩa mơ thức là thế nào
ạên rõ ràng mà không có thật thì là mơ
vâng rõ ràng có thật thì là thức thì đây là mơ hay thức
đây là mơ Ok. Thế trong đời con thì khi nào thức? Phải gọi là tỉnh thức nhá. Không phải tỉnh thức.
Không bao giờ thức.
Khi nào m hiện raúng
trong đời con khi nào thức chứ mà khi nào tỉnh thức. Hiểu lầm chưa?
Cú toàn thời đi
không thức khi nào là thức
rồi. Hay quá hay quá. Đấy một ông trả lời rồi. Người khác đi
con trả lời câu đến
nói luôn đi lên trả lời đi.
Không có đoạn nào là thức cả mơ hết.
Đúng rồi. Đúng rồi. Rất tốt. Tiếp đi người khác đi. Hai người trả lời rồi đấy. Tiếp đi. Có ông nào bác nào trả lời không?
Đời con
rồi. Ngọc biết
con cũng là không bao giờ thức cả. Chỉ có những đoạn tưởng là thức nhưng thực ra cũng là mơ.
Chuyển đi tiếp đi.
Tưởng là thức
ngượt quái. Không bao giờ thức cả vì là cái chuôi bây giờ là mơ thì không bao giờ có cái gì nó kinh nghiệm không nó khác không khác được nữa. Và thứ hai nữa là không có cái gì là thật thì là thì cũng không thể nào thức được. Thế đấy ra đấy mọi người phải tự nội nội suy ra nghĩa là tự choán chiếu chính mình thôi.
Vấn đề không phải con trả lời phụ nào mà con phải rút ra cái gì cho chính con ấy chứ không phải trả lời sụ cho một câu cho đúng. Câu trả lời sụ có thể rất giống nhau nhưng mà người nào quán chiếu khác người không quán chiếu
đấy. Đây là mơ thì trong đời con khi nào là thức?
Ví dụ như hôm qua là thức hoặc là ngày mai đi làm ở công ty là thức hoặc là đẻ con là thức xong nuôi con thì là mơ thế con phải quán chiếu chính mình và tuổi tuổi thơ của mình là đầy dục nhã đau khổ thì nó là nó là mơ. Thế đã thức còn bây giờ hạnh phúc rồi thì nó là mơ. Đấy mọi người quán chiếu xem là cuộc đời mình thì khi nào là mơ? Khi nào khi nào từ đình khi nào đây thì là mơ chắc rồi cuộc đời mình khi nào là thức trở lời chính mình nào có nào nữa không toàn thấy sợ chưa phải thấy sợ cơ. Trả lời xong thấy sợ sợ ấy thì nó mới là nó mới là chạm cứ hỏi câu xong thấy sợ luôn. Ừâ
nó dụng hết cả cái nhu cầu
nhích nhích bác ơi. Hơi là hơi a ha hơi sợ sợ thì mới là mới là chạm.
Mình đi tìm sự tỉnh thức.
Ừ
nhưng mình nhận ra rằng là không bao giờ thức.
Ừ đức khác nhau anh nhá.
Mình đi tìm cái trạng thái gọi là gọi là thức đấy. Tức là mình mình bởi vì mình được học là cuộc đời là giấc mơ và mình đang chìm nóng trong giấc mơ mà mình không biết. Nhưng mà
nhưng mà Nó không có cái trạng thái thức.
Đúng rồi.
Nó chỉ nó chỉ là giấc mơ thôi.
Đúng rồi. Đúng rồi. Đấy. Nếu tỉnh thức thì vẫn là gì? Mơ
vẫn là đang mơ.
Không giấc m
tin mình đang tỉnh thức thì vẫn là đang mơ. Đấy. Đau thế đời thấy mình tỉnh thức thì vẫn là đang mơ.
Chết cũng là mơ.
Chết cũng mơ. Thế mà x hỏi s là thế đây là mơ thì khi nào đời con là thức? Chứ không phải tỉnh thức nhá. Ch phải thức thôi. Thức thức không phải tỉnh thức. Cái này là thức
khải là không bao giờ. thức ạ. Tức không bao giờ tức không có cái họ chưa bao giờ thức và không bao giờ thức.
Ừ. Tiếp đi khác đi ng
đi. Thấy là không bao giờ thức ạ. Nhưng mà thấy ghê nhất là những cái mục tiêu mình theo đuổi cao nhất là giác ngộ ấy thì hóa ra cái mục tiêu mình theo đuổi thì lúc đấy vẫn là đang mơ thôi. Ừ.
Thấy rứt kinh kiểu
những cái đạt được lớn nhất của mình thì vẫn là mơ rồi.
Đặt nhất là giác ngộ chứ đặt gì nữa
không có giác ngộ vô thượng thì như lai mới nói là gì? Các con vẫn là vẫn có giác hộ vô thượng. Tiếp đi tiếp đi nào. Có ai muốn nhận ra rồi anh nào đừng giống Hải Nam nhá. Hồi giống cũng được không sao
mơ mà.
Rồi nào thế đây là mơ gì? Khi nào đời con là thức?
Không bao giờ là thức ạ.
Ừ.
Ờ hồi bé lúc thấy là thức còn bây giờ nó khổ sở thế nó là mơ á.
Khi mà sư phụ nói về quá khứ tức là những cái mà mình cảm thấy là là mình không ok và mình muốn tốt hơn ở trong tương lai ấ kể cả những thứ mà mình cảm thấy là sai nhất, vô minh nhất.
Ừ.
Thậm chí là mình muốn một trạng thái được yêu nhiều hơn.
Ừ.
Được trân trọng hơn. Tất cả những cái gì mà mình nghĩ là hơn khó làm. Ừ.
Ý là con thấy rất là vừa xúc động vừa rất là vỡ mà không
vỡ chưa?
Đấy cần con đ vỡ chứ mà Phải cần trả lời đúng sư phụ.
Còn con tự hỏi chính mình là đây là mơ thì khi nào đời mình là thức? Quá khứ là thức hoặc là tương lai khi mình xã hội sẽ là thức. Dự thế châm châm châm. Nhưng phải nhớ định nghĩa sự nãy ấy chứ còn nếu mà thức theo kiểu mấy ông mấy bà đ nghĩ lại không phải đâu nhá.
Định nghĩa thức là gì? Là hiện ra rõ ràng mà có thật thì là thức rõ ràng không có thật thì là mơ. Vậy nếu đây là mơ thì khi nào đây có là thức? Đấy trả lời một câu rõ ràng đi. Ngày giác ngộ dễ thức ấy thấy rất oách đúng không? Hoặc là hôm là giả thức từ sáng đến tối này. Tối nay thức dậy đứa có thức để cho trông con chẳng hạn. Thấy là mơ thì khi nào rồi con là thế? Đã khi nào hoặc là sẽ khi nào?
Nếu đây là tức là đây là mơ rồi thì
không nếu nữa. Đây là mơ chắc rồi. Hay nếu?
Đây là mơ. Đây là mơ.
Đây không nếu đúng không? Đây là mơ không nếu hay mơ có nếu?
Đây là mơ.
Mơ không nếu rồi.
Không nhưng không nếu
mơ không có nhưng
vâng
nên không thể gọi là nếu được.
Đây là mơ chắc rồi.
Nhưng hỏi là đời con khi nào là thức?
Đây là mơ thì con thấy là ngay cái lúc mà con nghĩ là mình tỉnh thức ấy, tức là mình giác ngộ. ấy thì nó cũng chỉ là mơ chứ không thể nào là thức được. Tại vì nó cũng không có thật luôn. Nó hiện ra rất rõ ràng hay như nào mà cũng không cái cái điều mà mình cảm thấy mình sẽ đạt được, mình mong muốn là đạt được ấy thì nó cũng là mơ chứ không thức. Không bao giờ là thức hết. Kể cả mình tái sinh nhá. Mình chết rồi mình mình mình tái sinh đi. Mình mình mình mình sống một cuộc đời khác nó cũng vẫn là mơ. Nó không thể là thất được.
Nó không bao giờ là thức hết.
Và quá khứ của mình những cái mà mình nghĩ rằng là mình bị phản bội á ạ.
Ừ.
Nó cũng chưa bao giờ thức hết. Tức là mình Lúc đó không bao giờ là thức nó vẫn là mơ
đó. Lúc đau khổ nhất, đau đớn nhất của cuộc đời trong quá khứ ấy. Thì lúc đấy thực ra vẫn
vẫn mơ chứ không phải là thức. Vẫn là mơ.
Kinh nh
không mình thức thì mình
và lúc tương lai lúc huy hoàng nhất ấy.
Cứ cho ngày có đạt 1000 đi.
Nhất chưa?
Nhất
hóa ra nó vẫn gì
mơ đau rồi. Người khác đi. Người khác đi. Người khác đanh
Mộng Hoài luôn.
Mộng Hoài đấy. Phim này phim
dẫn con xem phim này. Bởi vì có đơn giản là vì cô này tên là Mộng Hoài.
Thế mới gọi cả nhóm đi chứ còn nếu không có cô Mộng Hoài chắc không đi đâu.
Ừ. Ví dụ không phải là cái tuýp người thích xem phim của này đâu. Thế
như nó hay thế
hay thế nó lại hay. Phim này hay mà
phim hay
nhưng bình thường là nếu không qua quảng cáo là cô Bộng Hoài bên trong phim ấy
thì mình sẽ sụ sẽ đã định không đi xem phim này rồi.
Hay giả tiên có đứa đi về có đứa về tí nữa kể chuyện cho mà nghe. Có đứa đang về đang đi xem sim dở về bị giật gọ giật về đây chỉ kịp được xem một đoạn đầu là bộ phim có một cô gái như là
Mộng Hoài
Mộng Hoài. Thế là tôi thế cho cả nhóm đi xem
Mộng Hoài. Đấy. Cái Mộng Hoài đấy nó có lý do của nó đấy.
Mộng Hoài. Cô bé hỏi là Hoàng tức là mãi
thế nên là Nguyễn Thị Mộng thì không sao. Hoàng con này Hoàng anh Nguyễn nhỉ? Hoàng
Hoàng Thị Mộng thì không sao nhưng Hoàng Thị Mộng Hoài thì nó phi nó mới hay.
Hoàng Thị Mộng thì có bình thường đấy thì là khác nhưng mà Mộng Hoài ông này đọc là mơ mãi.
Mộng Hoài là Mộng Hoài là
cậu bé hỏi là vậy Mộng Hoài tức là mơ mà thức mơ
mơ mà thức cũng mơ. Nhớ cậu bé nói không?
Mộng Hoài là keep dreaming là lúc lúc nào cũng là mơ nào? M khác đi. Ờ của anh
đây là mơ nó nó hiện ra không có cái gì hết. Thế thì nó khiến cho toàn bộ quá khứ kể cả một giây trước hay là nhiều năm trước nó cũng là mơ. Và vì quá khứ như thế nên tương lai một giây sau hay là rất nhiều thời gian sau khi con đạt một cái gì đấy hay là bất kể cái gì xảy ra thì nó cũng là mơ. Thế thì trên cả cái quá trình mình tưởng là có quá khứ hiện tại tương lai nhưng nó là một cái đại giấc mơ. Trong đấy mọi Thứ nó cứ hiện ra hiện ra kể cả sự mình tưởng là có những lúc mình thức trong giấc mơ đấy nhưng cuối cùng vẫn là
mơ.
Rồi khác đi. Đ khác đi. Nói nhả con thôi mà chưa nói đây. Không hai.
Vâng. Đây là mơ không có lúc nào thức cả.
Ừ.
Nhưng mà à cái biểu hiện dù cái biểu hiện hay là cái nó có vẻ là là thức đến mấy ấy thì lúc đấy nó vẫn là mơ
đó. Có những lúc biểu hiện cảm nhận suy nghĩ này có vẻ thật có vẻ là là thức nhưng thức mày biểu hiện là thức
có vẻ thôi nhưng mà khi mình quay lại
bất thức mày mày có tạo ra cảm giác thật thế nào nữa thì
thì vẫn là mờ
thì vẫn là mờ bất chấp mày cảm giác thức thế nào đ nữa ok chuyển đi chuyển đi chưa ăn không ch quên
tức là đây là đây đây là mơ thì còn không có bao giờ thức cả
là bởi vì ngay cả những cái mà đã rồi đã xảy ra rồi hay những cái bây giờ đang làm đang ngồi đây này đang có những cái thứ này này và những thứ sẽ làm thì đều là mơ ra hết
rồi. Ok. Chuyển đi. Chuyển đi.
Đây là mơ thì khi nào là thức? Đời con khi nào là thức?
Đời con chỉ toàn mơ chưa bao giờ thức.
Sao tương lai bết đâu mà mình tỉnh thức?
Tỉnh thức là tỉnh thức mơ. Thức là thức chứ
tỉnh thức.
Tỉnh thức là mơ ra. Cái tỉnh thức đó
cũng là mơ ra.
Ừ. Thấy rõ vô minh và
chỉ là
của bản tâm. Đấy rồi chuyển đi chuyển đi
nào. Ai ai đến sau hiểu hiểu mạch chuyện không?
Con con thấy là hiểu là
lúc sư phụ nói cho Minh Hải thì
à con đang đây rồi à?
Không con nghe.
Ok rồi thế thôi. Thế đây là mơ thì khi nào đ con là thức?
Đây đây là mơ là nó cái hiện ra rõ ràng này nhưng nó không có gì ở đây hết.
Ừ.
Nên nhìn về quá khứ thì nó cũng hiện ra rõ ràng và không có gì hết.
Ừ. thì tức là thấy kể cả tương lai nó hiện ra cũng hiện ra rõ ràng nhưng mà không không có một cái gì hết cả.
Ừ.
Nên thấy là không bao giờ có cái cái gì gọi là thức nữa.
Ừ.
Chỉ có mơ thôi. Không có khác.
Tiếp tiếp đi. Chuyển đi. Chuyển đi.
Xong rồi. Ai chưa nói nất cả những cái mà mình đã từng trải qua trong quá khứ hoặc là hiện tại hoặc là tương lai nó cũng chỉ là mơ thôi. Không mơ có cái trạng thái là trạng thái tỉnh thức.
Tao tỉnh thức tôi nói thức từ nãy cứ tỉnh thức.
Thưa thừa thừa. Đứng mê tỉnh thức
thừa thừa thừa chữ
nói thức thì ông cứ thêm tỉnh thức ta gọi tỉnh thức bao giờ đâu
thừa thừa chữ thức
tỉnh ngon được
thức ạ
không giờ có trận thái thức
chỉ có mơ thôi
hiện ra rõ ràng này không không tồn tại được tiếp
tiếp
ông nhị vừa vào xong rồi không ai là bị ra đấy ao đấy vào zoom này
tự động mà
thế bảo hồng nhị đấy bảo cầm ra lại đi
con vừa bảo là
ờ ok thôi đợi tí xem nào Có b nào chưa nói đốt đi
con ạ.
Nó đi
luôn chỉ là mơ thôi. Không không thể
không thể có một lúc nào là thức được.
Văn nó
mượt hơn
lúc nào là thức
tại sao lại là mơ? Vì không có lúc nào là Đấy mọi người đang cố đạt được những thành tích vật chất tinh tinh thần nó thì nghĩ thử xem cái lúc mình đạt được nó là cái gì?
Mơ
mơ hay thức?
Mơ
vì sao lúc đấy lại là mơ? Vì trên đời không có lúc nào là có cái gìy
đi dậy sáng mai đi dậy ngày mai đi dậy thì mơ hết
ngày kia trả hết cho nhân tiền lương nhân viên cũng
cũng mơ hết mơ
ngày nào đó làm hài lòng vợ
mơ đúng không ngày số đo 1000 rồi chúc mừng con Mơ
mơ mơ
cũng là mơ.
Có cần cảm giác đây là mơ để đây là mơ không?
Đấy đây là đây là một cái quyết định rất là quan trọng của chính con ấy.
Mình cố tu để ra cảm giác đây là mơ
cần gì.
Cảm giác là mơ nó cũng là mơ
cảm giác là mơ. Cảm giác mơ là mơ mơ.
Cảm giác là thật thì cũng đâu có thức đâu. Con không cần phải điều chỉnh cảm giác ở trên thế là mơ. Mình cần cái thức mình cũng cần cảm giác được là mơ.
Ờ vì nếu mà có một cái thức thì mới đúng không? Cảm giác được mơ
chứ còn không bao giờ có thức thì không cần mơ là gì?
Con không cần phải có cảm giác đây là mơ để đây là mơ bởi vì nó luôn luôn là mơ. Là mơ thì không bao giờ có thức
bất chấp
bất chấp con thức hay con đỏ đây là thức hay là mơ thì nó vẫn là gì?
Vậy thì cái người tu ấy không bao giờ cần không đi cần gì tìm cảm giác là mơ
con không cần phải Các con chỉ nghe chụ nói thôi và không cần phải đi tìm cảm giác đây là mơ. Con chẳng phải làm gì, con chỉ có nhận thức được.
Ừ.
Nhận thức thô cho nên không phải đi tìm một cảm giác đây là mơ.
Là mơ sẵn r tìm làm gì? Đi tìm đấy là điên.
Đi tìm chứng tỏ cái cảm giác này
không phải là mơ.
Nó không phải là mơ
mà cảm giác lơ mơ thì mới
mới là mơ.
Mới là mơ.
Bây giờ
bây giờ các con khi xem phim phim hay không?
Nhưng cái trong phim hiện ra nó có thật không? Không.
Nhưng mà Cái lúc cảnh con ngồi xem nó có thật hay không?
Không không.
Lúc con ngồi xem con cảm giác là một cái thật đang nhìn một cái không thật không? Cảm
giác
chết mẹ rồi. Cảm giác
chết mẹ rồi. Cảm giác
từ đã. Cứ bình tĩnh cứ bình tĩnh. Nói về cảm giác thật quá.
Khi con ngồi xem phim
con thấy bộ phim là mơ hay thật?
Mơ
không? Thật rồi đúng không?
Bộ phim là phim
rồi. Nhưng mà cái cảm giác ngồi ngoài ngồi ngoài bộ phim của con ấy nó thật hơn. Ơ
đúng rồi mà không
hay là không thật hay là thật ngang
mình so với cái phim
con ngồi đấy soi phim thì thật hơn
để mình ngồi xem phim hơn
hay là thật hay là thật như nhau
cảm giác là thật hơn
cảm giác thật
cảm giác cái nào thật hơn trong phim thật hơn hay là ngoài thật hơn
ngoài ngoài ngồi xem phim
chứ còn trên mẹ là vì thế đấy mẹ như nhau nó mơ nhau
tức là cảm giác
đấy chết đấy chết chết đấy
không Sao đã hỏi là nói về sự thật sự
khi con đang xem phim ấy thì con cảm giác ngoài thật hơn hay xem phim thật hơn?
Sự thật ấy ạ.
Lúc nãy con xem phim ấy
cảm giác là trong phim
cảm giác là mình ngồi xem phim thật hơn chứ.
Cái cảnh mình ngồi xem phim là thật còn phim nào giả?
Có hai cảnh ở đây sẽ có hai cảnh hiện ra
một là cảnh bộ phim cảnh người.
Hai là cảnh ngồi đang ngồi xem phim các
bạn và sư phụ
vậy các bạn
con và sư phụ và các bạn ngồi trong cái dạp phim phim
thì với con
sự thật thì không thật hơn nhưng mà
không với con lúc nãy phim mà Đương nhiên là ngoài thật trong cảm giác là ngoài.
Vâng. Cảm giác là ngoài thơ à
thì đấy là chết chứ gì nữa
không chết à?
Chết không ai thấy chết à? Không ai thấy hiểu hiểu đến đây rồi không hiểu thế nào chết à? Chết sư chết sứ rồi.
Chết có một thức thậ m thức
chết
tự nhiên con làm sao lại có hợp
nếu con cả thật hơn thì con chết bé rồi
tự nhiên để là việc xong phim là phát
bộ phim luôn mỗi tội là cái nội dung phim. Con đang xem phim con cảm giác cái lúc mình ngồi ngoài thì thật
hơn là cái cảnh trong phim của trong phim à còn tôi ngồi đây là thật
chỉ thật hơn thôi chứ còn là thật hoàn toàn nhá thật hơn x nó thật hoàn toàn nhá con tu giờ này rồi có thể không thật hoàn toàn
nhưng mà thật hơn không thật hơn
cái cảnh ngồi xem
ngồi xem thật hơn là
thật lòng đi thật lòng đi đừng có giả vợ nữa thật hơn
thật lòng đ ai thấy là ngồi ngoài mình cảm thấy ngồi ngoài thật hơn nào gi tay nào
mình thật hơn là trong phim mà
không phim thắt thương mà
phát rồi thì cho minh hả là phim cảnh người ngồi ở phim ấy lại cái
cái nội dung phim ấy cô gái thật hơn hay là mình ngồi ngoài thật hơn cho
cô gái yêu đương trong phim thật hơn hay là mình ngồi ngoài trong xem phim thật hơn ngoài thật hơn cả cô gái
ai thấy là ngồi ngoài thật hơn là cô gái trong phim chư đây
rồi chết rồi
học đến giờ hôm nay mà còn thấy không thấy giờ chết à
chết được chết được rồi
không chết được nữa
không chết tương đối thôi chết tuyệt đối không chết
chết tương đối là chết rồi đấy ngu rồi đấy chết là ngu đấy.
Hay bạn đấy bị nhục rồi.
Tương tuyệt đối thì không phải ngu nhưng mà tương đối là ngu chắc rồi.
Ừ.
Không ai thấy ngu à?
Hạnh Nguyên và chỗ anh Hồng Anh thì không thấy ngu đâu vì chưa được học nhưng mà các con còn lại phải ngu chứ. Nhưng mà mình cho một cái phần hơn.
Đúng rồi. Mà mình cũng không kinh nghiệm được cái thật hơn đấy mà mình lại cho nó có thật hơn.
Thật hơn là chết chắc rồi. Rồi tất cả hội hội trừ ông anh hạnh nguyên ra mà giờ còn thấy giật hơn là chết rồi.
Vừa mới thầy mới giảng mấy hôm trả hết lại chữ thầy rồi. Thầy
đúng không? Hạnh nguyên không? Anh thì thôi thấy thật hơn thì chấp nhận được chứ các con thấy thơ là là hỏng rồi đấy.
Không thấy hỏng à? Không thấy hỏng à?
Có hỏng hỏng rồi.
Hỏng rồi các bác. Các bác ơi. Hỏng rồi. Tương đối
lại tương đối rồi đấy.
Hỏng. Hỏng luôn.
H nhưng
có nhưng là chính xá đấy. Chính xá đấy.
Ừ. Chính xá ngay. Chính xá dậm nhẹ với câu chuyện đi ngay.
Con nói tương đối là hỏng thì con sẽ con sẽ không thảm cái sức nặng của việc hỏng đấy đâu.
Nói thế là con sẽ tự làm ổn
ổn thỏa với trong lòng mình ấy.
Còn con thấy hỏng thật sự giống chủ nó chết rồi ấ
thì con không muốn quay trở lại cảnh nữa.
Con con nói như vừa tươ nối nó hỏng là con thấy chấp nhận được.
Tôi cứ sống thế chả sao đâu. Nó hiểu bí đấy. Nghe thì có phải đúng nhưng mà thì rất là sai. Đấy, hiểu không?
Mà hiểu chữ nói không?
Nếu con cứ giữ thái độ đấy thì chả dơn tiến bộ. Con phải thực sự cảm thấy hỏng cơ. Còn bây giờ hai bạn phải về chú mới nói thế nào là hỏng được
nhá. Hai bạn cảm ơn hai bạn nữa. Đây. Hai bạn này chính là là người đi xem phim dở hôm trước
đấy. Đang đi xem phim bị Sụ gọi giật về
thì Sụ không đi xem phim đâu. Nhưng mà hai bạn Tiên kể là Trong phim của cô tên là gì?
Mộng Hoà Hoà
Mộng Hoài. Đấy. Và đấy chính là hôm mà ra đời cái bài thơ
bài thơ
Tưởng Mơ là thơ mơ hay thước hẳn
sao? Hai bạn ngồi lượn hết bà nhạc đy ngồi bật bật chông anh là Minh Trang bật nhạc đi.
Anh ăn gì không? Anh
bảo nó mua ra bánh giò rồi.
Kể bật tí xong em kể chuyện đêm này cho qua cho các bác nghe. À thôi thế không anh kể luôn đang ngồi đây kể luôn ch kể
nghe bát xong rồi sao bạn kể
anh em phải thấy là xem phim mà thấy ngoài thật hơn phim là hỏng bé rồi
hơn
hỏng rồi à nghe đi nghe đây to tí Bài này là 88.000. Nhóm nhập tánh kiến tánh nghe là 86.000 nhập tánh là 88.000
à đi kiến tánh 886 đi bộ
rồi rồiu hoa anh linh
nâng chén rượu thơ cùng hương. Thế đ anh kể từ đ cuối cho các bạn nhá.
Mất điền cánh sinh tình siêu trẻ hoa đế đái lung linh wow n cháu thơ cùng hớt lạc Tường mơ là thức khan thần kinh Nửa đêm mất tiền cay xá tình chiều trẻ hoa đến lùng lên
n chén rều thơm cũng hương l
88000 đấy không đùa đâu
thương là thức hán thân mấy bài mà mơ liên quan đến mơ Nửa đêm mất điền cay xanh chèo treo hó đế đù ly nằm cháu thơm cũng hôn lạc tường mơ là thức hầy kên tầng là chứng thần kế gà chưa gà chưa bò bò ch các bạn Bài này á
đỉnh cao bài này chưa bà nào cháu mình hay cảm đối cảm thấy hay bài này
cảm xúc như bài này cảm xúc
nào anh kể câu chuyện ra đời còn khá lì kì đấy thú vị đấy
lại là đêm hôm đó
đó hôm qua chứ đâu hôm kia à
hôm kia
đêm hôm đêm hôm kia
ừ
đêm hôm trước đấy thì nhà sư phụ tự nhiên mất điện nhà sư phụ tự nhiên mất điện mà sư phụ kể là cái lúc mà đấu điện á là cái anh Cái bản thợ đấu điện ấ là bản kể là nhà sư phụ là mỗi tầng là đấu điện riêng cho nên là tầng này không ảnh hưởng tới tầng kia
và không tức là nó là không có nếu mà có vấn đề gì thì nó không có ảnh hưởng đến nhau được nhưng mà tự nhiên hôm đó lại là nhà sự mất điện mà theo kiểu là có tầng á thì ờ
tầng hai mất hoàn toàn thằng này này
dạ
mất tất cả mọi các ổ cắm lẫn đèn vân vân nhưng các tầng khác thì nó lại khác à
vậy thì có tầng thì
tầng ba thì là ví dụ như tầng ba là mất nhà vệ sinh thôi là nhất là nhà vệ sinh
tầng Tầng bốn thì là mất ổ cắm điện. Đèn vẫn còn nhưng mà điều hòa máy quạt là không bật được hết.
Tầng năm ạ.
Tầng năm phụ đấy. Kể tầng
tầng năm là tầng phòng sư phụ á thì chỉ mất đèn tức là mất đèn đèn thôi. Còn ổ cắm vẫn lên vi tính máy laptop à máy vi tính của sư phụ vẫn lên loa vẫn lên tivi vẫn lên
quạt vẫn lên
nhưng mà nhưng mà đèn là tắt tối thui
mà. Đèn tắt là có lý do của nó đấy.
Đấy nói chung nó ông thợ điện không thể rối cốc đầu không hiểu tại sao nó lại ra cái nhà mà. Mỗi tầng một triệu chứng mới được.
Tháng máy thì vẫn vẫn bình thường. Nào m
thế là lúc đó sư phụ mới định xem xem phim vì đèn điện tắt nhưng mà tivi thì vẫn bật được. Theo sư phụ định xem phim thì lúc đó định xem phim thì tự nhiên sư phụ mới nhớ ra là không biết là cái hôm đó là thiền một bọ em là ngày đầu tiên thiền ngày đầu tiên thiền sau khi Sửu giảng cái pháp thiền mới ấ cái Sửu mới bảo là không biết thiền một hôm nay thiền như nào thế thì mới bảo thôi gọi Hồng Anh Sa Thế là Minh Trang mới gọi điện cho em. Thì lúc đó là em với Hạnh Nguyên với Thanh Hải đang ở ngoài rạp để coi cái phim này. Và coi và lúc coi là tụi em đã thấy nó cứ rỡn da gà rồi. Tại vì cứ mộng hoài xong rồi kid dreaming rồi khắc khắc cả cái chữ Kip Dreaming đấy vào cái hộp bút đi theo tới lớn luôn á. Mà cái ấn tượng nhất là cái câu cậu bé hỏi là ngủ cũng mơ mà thức cũng mơ hả? Là tụi em quay qua nói với nhau là c đề điềm đìm rồi kỹ t.
Cùng hoài là gì nhớ con thằng bé nó hỏi không
hoài là gì? Ngủ cũng mơ thức cũng mơ hả? Ghê không? Thằng bé sao lại c nói kinh thế được?
Phải ai nhét vào miệng nó chứ đúng không?
Cảm giác là nhét vô miệng ạ. Tại vì nhét vào
tức là cảm giác bị nhét luôn vì là bình thường mà nghe mộng hoài á thì người ta sẽ nói là tức là lúc nào cũng mơ hả ví dụ vậy nó mới thuận nó nghe nó nó tự nhiên nhưng mà đây là
tự nhiên đúng không?
Nhưng mà đây là
đây là ngủ mơ cũng mơ thức cũng mơ
ngủ cũng mơ mà thức cũng mơ mơ cũng mơ
kinh dị
không bình thường.
Dạ
thế là lúc đó tụi con cũng quài quên đập đập vào nhau kiểu cũng ghê quá ghê quá thì tự nhiên là sư phụ Minh Trang gọi. Minh Trang gọi thì em em chạy về thì đi được xíu thì Minh Trang bảo là sư phụ cho cả Hạnh Nguyên về qua luôn. Cái hai đứa tò tò chạy qua thì đèn điện tố thui có mấy có Minh Trang Châu Anh với lại hai đứa em thôi. Đó là tới
cấp điện
lúc cấp điện đó.
Cúp điện mà điện thôi.
Lúc đó là 9:00 mấy 10:00 kém
đêm 10.
Ừ tối thui à. Thì vô thì có một cái đèn gọi là giống như một cái đèn sư phụ bảo ngày xưa cho mọi người. Họ xem t lê á. Đèn trầm cảm vậy á là cái đèn giống như đèn led nhẹ nhẹ dịu dịu á. Đó còn lại là đèn 1000 1000 lumen. Thì đó cái cảnh tượng nó cứ mờ mậy thôi.
Xong rồi là
em
xong rồi là qua cái tụi em cho anh nhận mang rượu mua thêm rượu này kia qua. Tạiem cũng mua thêm đồ này kia qua. Lúc đầu cho anh bảo là qua mua đồ mua rượu qua ăn mừng. Các em mới hỏi là ăn mừng vụ gì? Cái Châu anh mới nói là qua rồi biết cái lúc đầu là tụi con còn tưởng là có cái dịp gì chứ này kia kiểu như là hay là
ăn mừng mất địa đấy.
Dạ.
Sư phụ thì giờ chả ăn mừng được.
Vâng.
Mất điện được luôn.
Dạ. Thế là tức là lúc đầu tụi con tưởng có dịp gì và tưởng là mọi người đông lắm nhưng mà dà qua cái có cái phong cảnh nó như là ở thôn quê á. Tức là
đúng là giống ở quê á là cứ tối tối mờ mờ ảo ảo xong rồi cái là nhưng mà may là là có quạt, có tivi các thứ thì sư phụ cho coi phim thì lúc đó là hôm đó Châu Anh chọn rất là nhiều phim và phim nào Châu Anh cũng kêu sụ coi thử đi coi thử nhưng mà phim nào Sụ cũng chê kê chê chán hết nhưng mà có một cái phim Sụ nhất định là cứ coi phim này đi, coi cái phim này đi thì tên cái phim lại nghe nó cũng hề h buồn cười nữa tự nhiên lại là siêu cấp ta đây siêu cấp ta đây xong rồi sư hộ kia coi bên này đi
mọi người xem hai đấy thú vị màạ thế là coi nghe cái tên thì hài hài nhưng mà vô coi thì thấy hay quá. Cái là lúc mà đang coi tức là nó quá hay và nó liên quan thẳng tới việc mơ á, giấc mơ á. Thế là sư phụ mới kêu là ui sao cái phim này hay thế hay có ngày nào ban không nhỉ? Lúc đó sư phụ chỉ là thốt lên một câu thế thôi. Thì trong phim lại có cái cảnh là là anh anh cái chàng trai đấy á là ảnh nói là mỗi ngày là ảnh uống cà phê ở tiệm cô đấy là 5 ly. Cái cô nhắc lại là 6 ly xong rồi lại nhắc lại lần nữa là 6 ly tức là hai lần sáu. Cái là lúc đó tụi con mới tung hứng thì cà rỡn thôi. Sư phụ bảo là phim này chắc không biết có ngày nào ban không chứ ra phim chất như thế. Thế thì tụi con mới chơi là hay là 66 chắc là có ngày Quan Âm Bồ Tát tại vì Quan Âm Bồ Tát là năm nay là có duyên 100% bọn em mà năm nay cũng độ Hạnh Nguyên nữa. Thế là hay là Quan Âm Bồ Tát nhỉ? Thì coi một lúc thì trong phim cũng có cái tượng Quan Bồ Tát luôn.
Ở trong phim và cũng hiện hai lần luôn. Xong cái là ừ xem phim xong là phim đó quá chất nói chung là rất là hay. Mọi người xem tại vì nó cũng sẽ có đúng rồi sẽ không spoil được nhưng mà cảm giác là rất liên quan đến cái bài sau đó nói chuyện thì xem phim Xong thì nói chung là phim chất quá đã quá chung là sư phụ mới từ cái phim đó sư phụ giảng cho tụi em một bài cũng liên quan đến việc là thế lúc nào là mơ và lúc nào là thức
bài giảng hai tiếng liền
mọi người thích nghe game bài đấy không
có
rất tiếc
để con kể
kể đi kể đi kể đi kể đừ
tức là
đàng hoàng đ cho anh lấy máy điện thoại ghiêm đàng hoàng
và giảng tức là bài giảng rất là hay nên là cho anh đã ghi âm và cho anh phải đặt điện thoại ra chỗ thoáng nhất rồi để lấy cái tiếng sư phụ cho nó dễ và và Và trong bài đó là sư phụ vẫn đây là mơ rồi. Tức là sư phụ dẫn cho tụ em cảm nhận trực tiếp là mơ rồi là xong rồi sư phụ nói là từ giờ cho đến khi đi ra khỏi ít nhất là ra khỏi cái phòng này thì là là chỉ là mơ thôi. Thế là ừ thế là mọi người mới thấy bài giảng hay rồi thì phim hay các thứ sư phụ cho cụng ly chúc mừng. Thế là có cả rượu nè, rượu mơ rồi ờ trà rồi socôola đậu phộng lạc. Có có đậu có đậu phộng ấy. Có lạc rồi đèn thì nó Nó mập mờ mập mờ mà sư phụ bảo là chắc là chắc chắn là phải có ngày nào biểu diễn ra như thế này thì mới có cái cảnh mất điện như này để tụi con rất là dễ cảm nhận cái cái lúc đó cái ánh đèn mờ ảo.
Tá đèn tá đèn đi. Tá đèn đi.
Dạ.
Tá đèn đi.
Tắt đèn mọi người.
Hai cái bên trong thôi.
Đây hả chị?
Ờ hai bên trong đây.
Đấy đấy đó nó cứ mở áo mở k tắt kia đi. Tắt cái kia đi.
Không tối quá rồi. Sáng tối
phải có một góc nó tối phải nó tối nó sáng rồi. Để
đấy lên. Phả phập được đấy.
Rồi rồi rồi rồi rồi rồi.
Thế là mở áo mở này
này. Đúng này rồi. Nó tốm lên như này nhưng nó tối thế này.
Dạ.
Tại vì không có cửa ánh sáng ngoài cửa kia như bây gi ở đây.
Dạ.
Còn đây là có ánh sáng ngoài cửa.
Ừ.
Là xong rồi sư phụ trực tiếp cho tụi con cảm nhận về đây chỉ là mơ thôi. Đây chỉ chỉ là mơ thôi. Là là sư phụ nói là ít nhất là là trước khi đi về nhà như thế nào thì không biết nhưng mà ở đây thì nó chỉ là mơ như thế thôi. Thì là sư phụ mới tán thán là sư phụ mới tán thán là cái cảnh hôm nay nó quá là ảo diệu đi, tức là nó ra cả cái cảnh cúp điện rồi đèn mờ mờ như thế. Và tụi con mới cảm nhận được cái đây là mơ mới dễ mới dễ được các thứ thứ. Thế là nói chung là rất là tán thán luôn. Thế là xong rồi tụi em mới xin sự đo là có ngày nào ừ có có vị nào bày gọi là gì độ cho ra cảnh này không? Thì sư phụ đo là sư phụ mới đo là con Đó
bể binh mua trận vì phải rất nhiều cảnh thư cộng của nhau.
Đúng rồi ạ.
Nhà phải mất điện đúng kiểu đấy.
Chứ ví dụ nhà phòng xụ mà mất là chỉ còn đèn và mất mất mất ổ cắm ấy. Ngược giống như phòng khác ấy thì là không xem được phim rồi.
Đúng rồi.
Nếu có cả hai thì lại không có gảnh mờ ảo.
Đúng rồi.
Có phải là có ổ cắm nhưng mà lại không có đèn
thì mới ra được cảnh mờ ảo đúng không? Bật được ph nhưng không bật được đèn.
Dạ.
À đúng rồi. Xong rồi là lúc mà sư phụ giảng về mơ như vậy xong rồi tụi con mới kể dụ là hồi nãy là trước khi qua sư phụ là tụi con đang xem cái phim đấy rồi. Có cô Mộng Hòa như thế rồi có cái câu mà ngủ cũng mơ thức cũng mơ như thế. Cái Sụ mới nói là đấy tức là lúc đó sư phụ đang nói về mơ hay thức mà xong rồi cái tụi em kể cái phim đó là đúng là toàn là mộng hoài luôn và xong rồi cái tên phim lại là cảm ơn người đã thức cùng tôi tức là có chữ thức nữa tức là trong phim thì nói về một cô Mộng Hoài nhưng cái tên phim nó lại có chữ thức thế là cảm giác là quá liên quan sư phụ bảo là chắc chắn là phải có ngày nào mới bày bày bày binh bố trận theo kiểu là hai đứa này phải chạy ra xem một tí rồi chạy về kể
đang xem giở gọi giật về thôi có xem đâu xem một tí để về kể đúng câu đấy thôi.
Dạ.
Kinh không? Không.
Ừ.
Xong rồi là tức là điều điều động luôn. Xong rồi sư phụ bảo từng từng tức là từng người từng người từng cái vai trò đây là được điều động hết để mới ra được cảnh như này. Xong sư phụ mới đo. Thì là đúng là có ngài ban cho ra cảnh này. Thế thì chị Minh Trang mới làm danh sách để xin đo. Thì 1 2 3 lúc đó là cảnh uống rượu và lúc đó là đang dở dở uống rượu là sư phụ cũng đã làm thơ rồi. Tức là sư phụ cũng đã bắt đầu là ban đầu cái phiên bản đầu t****** phụ đọc lên là cảnh vật đêm nay thật hữu tình rượu. trà hoa nến ánh lung linh trà
rượu trè lúc đầu thì rượu trà rượu trà hoa nến sáng lung linh thì thì sụ đã làm hai câu đầu rồi sụ chưa có làm hai câu sau thôi nhưng mà lúc đó là bắt đầu là cảm giác là tụi con cũng không hiểu sao là con cảm giác như là sư phụ đang ngồi trên một cái bàn nhậu với bạn với lại bạn bè của sư phụ ấy. Sư phụ cứ đầu t****** phụ hello các bác em đây em sư phụ đây trong mơ đây. Xong rồi là xong rồi sư phụ ngồi dậy xong rồi cứ hơi tí là sụ kêu cụng hơi tí là là kêu cụng xong rồi cứ nhấp môi cái xong lại ngâm thơ ngắp môi ngâm thơ thế nên là nói chung là cảnh nhìn cũng kiểu giống như là rất là chè chén
ờ chè chén đó thế là thế là chị Minh Trang viết danh sách ra thì lúc đó Tụ Còng đâu biết danh sách của Minh Trang viết là có những vị nào đâu tại vì mỗi đứa hiến một vị thôi mà cũng biết Ninh Trang để thứ tự nào
thế là thế là nhưng mà lúc đó con có một cái cảm giác là chắc chắn là mơ rồi nên là tự nhiên không hiểu sao sư hụ đo à lúc đầu là sư hụ đo là có bao nhiêu vị thì ra đáp án là có ba vị
có ba Ba vị thật sự mới đo tiếp là thế trong cái danh sách của Minh Trang á sáu vị đấy á thì có bao nhiêu vị? Thế là tụi em vốt là ba vị trong đó hết luôn. Tại vì mơ mà mơ ra là chắc chắn nó giống như kiểu cảm giác nó kỳ kỳ diệu lắm. Thế là sư phụ đo đúng là trong danh sách nó có ba vị luôn. Thế sư phụ mới đo vị đầu tiên vị thứ vị thứ nhất, vị thứ hai vị thứ ba thì là sư phụ đo tới tôi là tụi công tự vốt tới đó luôn. Tức là sư phụ đo vị thứ nhất là cái tụi công tự hô lên là 0. Xong vị thứ hai là tụi công tự hô lên là một xong vị thứ ba là tụ con tự hô lên là hai nhưng mà đó là là kết quả thụ đo luôn đó là 0 1 2 3 gia vị đầu tiên luôn là Đức Qua Bồ Tát, ngài Tế Điên
và ngài rút ba cun ly
đó thế là ra ba ngày em thấy hai ngày điên với một ngày kiểu
tí nữa nghe một giọng nữ hai giọng nam điên đ bài hát này xem
dạ hát điên
thế là
bài hát là tính điên rất cao
mà lý do mà
một giọng nữ điên và một giọng nữ tỉnh và hai giọng nam điên
đúng rồi điên
mà cái lúc mà sư phụ đo ba vị đó và đo ra kết quả là lúc Lúc đó là đã xong bài thơ rồi và lúc đó là tụi em nhớ tức là tụi em cứ hay bị ấn tượng là cái đoạn thần kinh thần kinh ý tức là cảm giác cứ thần kinh rồi điên rồi này kia nên là kiểu giống như là trong đến khi mà
tắt tắt đèn để để nên để cái ảnh để cái đèn đèn đen đen đen tủ đ
đen tủ ok còn tắt đèn này đi.
Thế là thế là đo ra ba ngày cái tụi em tắm tắt luôn là đúng rồi tại vì cái bài thơ nó rất là kiểu nó phóng khoáng ấ rượu chè ánh lung linh rồi thì hưởng lạc hưởng cùng hưởng lạc gì đó rồi lại Tưởng mơ, tưởng mơ là thức hẳn thần kinh thì nghe nó rất là cái kiểu của các ngài á, các ngài tế điên rà rund á. Thế là thơ sư phụ đăng liền luôn. Sư phụ lên làm cái hình sư phụ làm cái hình dream với Aw xong rồi là Sụ đăng bài lên luôn.
Thì lúc Sử đăng bài lên luôn cái một loạt có lúc đó một hội khoảng sáu bảy người vô live thì tự nhiên Sử bấm vô coi có những ai mà lại thức khuya như thế, hóng thơ như thế thì lại có kim cương thả icon là wow. Kim cương á thả icon wow. Thế là Tự nhiên sư phụ kêu là ông Kim Cương mà thấy thơ này chắc là ổng làm nhạc luôn đấy. Cái tự nhiên đâu hồi sau đâu khoảng chắc 15 phút sau gì đó thôi à. Tự nhiên thấy kim cương nhắn vô trong nhóm là con con làm bài này thấy nó còn quái hơn cả cái bài chỉ là hôm trước nữa. Mời sư phụ và anh chị em nghe thử.
Thế là sư phụ kêu chứ. Ui kim cương mà nó cứ hay khen á là ra cái bài toàn là dở ẹt. Nhưng thôi cứ nghe thử đi. Bình thường là kim cương cứ ngồi khen bài nào là bài đó nghe bình thường. Mà bài nào kim cương chê thì lại đo ra lại rất là hay. Thế là mới thôi nghe thật. Thử đi. Cái bật lên là ra cái bài vừa xong mọi người nghe đó. Ôi nó quá hay đi. Thế là sư phụ mới đo thử thì ra luôn là người ngoài nhóm là đã 70.000 mà nhóm đi bộ là đã 86.000 và nhóm nhập tánh là đã 88.000. Thế là tụi con mới vố là thôi bài này chắc là được ba là xin sư phụ đo. Th xin sư phụ đo được ban hay không. Thế là sư phụ đo luôn là ra là được ban. Nhưng mà lúc mà đo ngày nào bang á thì như sư phụ bảo là thôi để đo coi mấy ngày ban đã. Thì đo ra là 3 ngày ban là đúng là 3 ngày là ba ngày đấy luôn.
Đó là Bang cái bài hát luôn. Tức là đang ngồi nhậu.
Tức là xong rồi sư phụ kêu tức là sư phụ kêu là điều kỳ diệu. Tức là sư phụ nói là tưởng là hết đêm rồi nó xong bài thơ rồi đăng đăng bài xong là hết đêm rồi ai dè nó vẫn ra bài nhạc. Tức là vẫn kỳ diệu tới đoạn ra nhạc rồi vẫn kỳ diệu tới đoạn là là ra cái bài nhạc đấy chính là ba ngày ban luôn vẫn kỳ diệu. Thế là sư phụ mới nói tụi em câu là đấy tụi con cứ cứ tụi con thấy kỳ diệu không là điều kỳ diệu nó vẫn sẽ còn tiếp tục. Kể cả tụi con về nhà điều kỳ diệu nó vẫn còn tiếp tục.
Thế là thế là xong rồi xong hết đêm hôm đó cái Tụi con về nhà thì con nghe lại bà ghi âm. Tại vì có một đoạn con trình pháp th sư phụ có bảo là tập như thế lăng mang các thứ nên là con nghe lại luôn để con coi coi vấn đề nó ở đâu thì thì tự nhiên là con đúng là kiểu cảm giác là điều kỳ diệu nó về tới nhà theo theo về tới nhà luôn. Giống như sư phụ nói á là tự nhiên em nghe nhưng mà trong cái trong cái trạng thái là như kiểu là đã có một cái buổi giảng đã có tôi tập sai rồi sư phụ nhắc như này như kia rồi cần phải nghe lại á. Nhưng mà mở file ghi âm là ra là Nó rè rè rè rè rè cả một cái file g nó rè không nghe được cái gì hết mà nó kinh khủng tức là cái tiếng nó méo méo méo méo méo tức là cố lắm thì nghe được nhưng mà một câu nó sẽ bập bỏm được nửa câu chữ này chữ kia cắt bụp thôi chứ nó không thể nghe những đoạn
có file đây mở luôn cho bạn nghe luôn
có ạ
mở kết nối vào loa cho bạn Minh Trang ở dưới nghe
Minh Trang có này
cho em chứng kiến luôn thế nào là gọi là phá sóng
thi thoảng được vài chữ thôi
công nghệ phá sóng của chư Phật
của chư điên đấy mấy ông bị điên đấy những đoạn nghe được gì hết
máy ghiêm để ngay khát sơ sư phụ và máy ghiêm của
sao mọi người trình pháp lại đọc
lúc trình pháp Ch để lại gần miệng tụi con luô để ý là có ghi âm không nhỉ? Nhìn là thấy rất
xong rồi tụi con nhìn liên tục là máy vẫn ghi âm. Nhưng mà sư phụ đã bảo lúc đó là sư phụ bảo mơ mơ thôi chỉ có mơ
là về nghe lại file ghi âm như thật
nghe đi
về nghe
đã bảo là mơ còn tin là lúc nãy có thật
đã bảo đây là mơ
xong về nhà lại nghe lại cứ như là lúc nãy có thật
và kết quả là bật đây bật đây
kết quả là không cho bọn nó không cho bọn này điên thế được Chị kết nối vô loa chứ kết nối
nghe vô loa càng không nghe được luôn ấy.
Cho loa đi. Đang vào loa mà.
Đang ở loa và bà to hết cỡ rồi nhưng mà nó không nghe được ra
đấy.
Đó không được cái chim
tạch tạch tạch mà. Tạch tạch không?
Đây là to hết cỡ
hết cỡ. Có tạch tạch không? Nghe như tạch tạch tạch tạch trong này nghe tiếng phá sóng
đấy. Nhưng mà nghe qua điện thoại ấy thì nghe giống nó cứ tạch tạch như đại đạ nghe điện thoại là như kiểu ct rè luôn ấy.
Nó rè tạch tạch tạch tạch tạch tạch.
Còn bỏ qua loa này thì chắc nó lọc các cái âm đấy đi rồi.
Tức là ban đầu con nghe coi loa là như thế luôn không nghe được. Xong con tắt ra con để xát tay con thì nghe nó rè
tch tạch tạch tạch là có khá sóng.
Cái này không nghe rồi gì nữa đúng không?
Tấm lại tấm lại là không nghe được. Đây nói chung là nghe qua đây truyền qua tai để nghe cho rõ này.
Ừ rồi cho anh bật cái tạch tạch cho anh bà con nghe nó mới ghê.
Em kéo tới đạn nào mà nói
đấy cho từng người một nghe tạch
cố tình phá chứ không phải là kiểu máy bị lỗi
mà trước đấy cho anh ghi vẫn bình thường
mà cho anh kể là chiều hôm đó vừa ghi bình thường bên kia anh mở một máy
đấy cứ đưa máy cho mọi người nghe trước nó cứ tạch Thi thoảng có đặng nghe được còn nghe được một tí còn lại là dày tạch tạch tạch tạch tạch hết trải nghiệm công nghệ phá sóng ch
công nghệ phá sóng
ừ kị ấy cái loa radi
mà đúng là sắp xếp từng tí luôn á sắp xếp từng tí luôn Vì bình thường là em luôn mang cái mic nhưng đúng hôm đó em lại không mang mic. Em đi coi phim em không mang cái vỏ này theo. Bá
đúng như cũ sóng radio ấy.
Ừ như kiểu bị phá sóng ấ tậ tấ
nói chung là một hiện tượng kỳ lạ đấy.
Mà bài từ b Chiều em ghi của nhóm mình nghe vẫn ok, vẫn rõ ràng nên không thể do không thể do máy được. Và ngay sau đấy có một đoạn mấy ngắn ngắn em ghi nó lại lại rất là rõ nức là nó không gì cả. Nhưng mà ý là cái đoạn dài mà suốt sứ vụ giảng một tiếng rưỡi à hai tiếng đấy thì không nghe được cái gì hết.
Tức là em cũng đoán là máy cho anh thì không có vấn đề đâu nhưng mà em lại lúc đó mình lại vẫn còn lì mà mình nghi là hay là do app mình có vấn đề.
Chắc là app nghe của mình có vấn đề nên nghe rè chứ còn máy Châu Anh thì nó phải ghi được thì nó mới nó mới ghi. Chứ nó không máy nó mà hỏng thì dạ gì nó ghi cái bài nó lấy máy đó nó ghi nhưng mà xong rồi em mới nhắn hỏi tr quý quý k
em mới nhắn hỏi Châu anh là bé ơi file bên em có bị rè không chứ bên chị bị rè nếu mà file em bình thường thì mai chị xin lại là lúc đó mình vẫn vẫn như kiểu là buổi đấy có thật ấy nhưng mà xong tự nhiên nghe một lúc nữa mà con thấy rè rè rè cái là con ui con nhớ ra là ui đúng là điều kỳ diệu nó về tới nhà luôn bởi vì là đây là một cái bài học này chắc chắn là mơ ra vì không có nó hiện ra nó vẫn hiện ra được rỡ cả một cái buổi như thế rồi sư phụ làm thơ như thế vân vân vân vân nhưng Nhưng không có mà nó chỉ c mơ ra thôi. Không có được. Nó là hôm sau Châu Anh nghe bài của Châu Anh thì Châu Anh mới nói là ui đúng là đúng là bài em cũng không nghe được.
Thế là tụi con mới nhắn với nhau là đúng là kỳ diệu thật là đúng là chỉ có thể là buổi đây mơ ra chứ không có. Chỉ là mơ thôi chứ không có.
Bằng chứng là mơ là không thua âm được gì cả.
Dạ.
Nghe lấy sụ dẫn thiền rất là mạnh.
Tí nữa rảnh dẫn cho nhưng mà đang rảnh đang nói bài bài dẫn thiền dẫn con vào trạng thái đây là mơ luôn. Đúng ông đấy mà không có mất điện là không thể dẫn được đâu. Phải ông đấy phải mất điện phải dẫn được. Nó thiếu cái đấy thì có dẫn không không vào được đấy. Thấy lại không
lại xem cảnh ba ngày chè chén xong rồi ban ban bối cảnh ban nhạc không
có àạ.
Ừ
trong lúc sụ nhậu hội này thì các ngại cũng nhậu ở trên đó.
Xong sự vừa làm thơ xong là các ngài ban nhạc luôn.
Th nghe nghe đi
giờ nghe lại như cảnh ba ngày đang ngồi
ba ngày đang nhậu với nhau. Câu đầu tiên là câu quan ông nói câu đầu tiên duy nhất thôi.
Cảnh sinh tình ấy
là câu thứ nhất trong bài là có giọng nữ và rất là tỉnh.
Ừ.
Giọng giọng toàn ống say hết.
Kiểu đúng phong cách ấ nh say xưa với phong cách
kiểu cụng ly phát
nghe nghe nghe.
Hư hư đấy hư đấy mà có đâm đấy. nữa đưa đêm mất điện cảnh sinh tình
khác rồi nháọng khác rồi đấy
hai giọng nam đấyòng đầu giọng nam trầm không bị vỡ không bị rượu quá vỡ vọng luôn
tường mơ là thức hàng thần kỳ Hẳn gọng của cy đấy
cứ giọng mà vỡ là thế điên còn c giọng rất là trầm và rất đáng yêu gái mê
thế điện nâng chu thơ cùng hương lạc rúng động không
tường mơ là thức khan thần kin Chấm ấm là c lì tay rượu vỡ giọng là tế điên. Nửa đêm mất tiền cái xanh tình. Siêu trẻ hoa nế đánh lung linh nâng chén rượu thơm cũng hương lạc tường đưa là thức hãn thân kinh nửa đêm mất điền cay xanh xin bèo cho nên anh lù ly đừng chá diều thơm cũng hôn lạc thường mơ là thức hầy kinh đỉnh không đỉnh trước hay là đỉnh này Tầm mơ là thứ thần kế kinh không nghe ra ba ngày không
8k chưa? Tamk thần kinh chưa? Điên đấy. Nó một tỉnh hai điên đấy.
Kể đi. Kể đây mình chơ kể đây. Hôm đấy là có cái tiếng đàn gì đấy trong này rất là lạ. K cho anh mới thắc mắc là cái đàn gì mới nợ ra được cái tiếng đem guitar nhưng càng nghe càng không phải guit
xong hồ anh bảo guitar mà
nó cứ hơi đàn tây.
Xong rồi em bảo ừ.
Thế mọi người nghe tiếng đàn không? Mọi người thấy bẻ là đàn guitar nhưng mà nó lại càng nghe càng nghe không không ra đàn guitar.
Ờ thế xong rồi đấy. thắc mắc sư phụ bảo guitar điện xong rồi cho anh bảo ừ guitar điện mà ra được thế thì cũng ghê thế xong rồi cái bài bài nhạc lên thì có một bản sửa để sửa một chữ thôi
nhưng mà trong cái bản sửa đấy thì lại có video và trong đấy thì nó có hiện ra cái nhà cũ
đang quay cái cảnh bàn ghế bàn ghế tự nhiên nó lại quay
ê nhưng mà mọi người biết không tức là suo luôn luôn cái hình này là một hình tĩnh
hình tĩnh hình tĩnh cái hình đấy lại hình động
thì bây giờ nó lại là hình động là video cảnh cuối có cái đàn
và nó hiện ra cái đàn
đàn gì đàn gì
đây con mở v xem Tức là bình thường nó là hình tĩnh. Bình thường nó là hình tĩnh như thế này này. Thêm một hình tĩnh thôi thì không có gì đặc biệt cả. Nhưng mà cái hình thật ra lúc play thì nó bắt đầu bắt đầu chuyển động.
Chị Trang gửi link cho con thì con nhấn vào con bảo em thấy gì đâu? Chị thấy mỗi cái hình mà thế đến lúc nhắn nghe thử thì nó lại chuyển ra là hình cái đàn
và nó lại hiện ra cái đàm giống kiểu như các ngày xem cái đàn vậy đó.
Bảo ta tạo cho đạn này này.
Trời ơi thăng năm cái xem đủ trước
các bác nhấn vào link là thấy được mà.
Đây có cái đàn luôn. Bật đi bật lại xem. là luôn mà có thể chuyền cho nhau cả bài đây nhạc hai quá nghe lại đần nữa trong cái đàn lão hộ lạ này đẹp nhờ cho xin cái link các bác cái đàn này
đấy bọn tao thàn này đây giới thiệu cho nh ta chơi bầu suốt trong suốt mơ là thức điện tình bạn xem đầu
giống đ của ngày mà cái này còn nữa là
đấy thấy không cái tiếng này mà kia tao mà ra được à rất là hay nghe tình ý nghe chất là Đúng rồi. Có độ cổ cổ cổ chuyển vẻ cổ màu công đêm
này là giống tùy bà pha với bac. Thần kinh ngự liễu
có rượu không nhở? Uống rượu đi. Yeah. Đây rượu đây.
Còn có bên trên nữa đúng không? Trên phòng đúng
cứ nghe đi. C đ
ơ như có rượu mơ ở bơ không đi uống. nọ em thấy bàn rượu vang màu rượu
làm tí nến này cho nó
ô phòng sư phụ là nhìn khách
phòng sư phụ là nhìn thẳng ra khách sạn kem đồ thẳng đồ
nhìn thẳng ra thẳng ra Đến đế đó s đồ năm sau à bốn sao bốn sao à
bốn
hả
bốn sao
bốn sao đất đấy
đất bị
nghe đi nghe đi ngay có chưa
ngày xưa là ngài hay đáng là thơ đó
ngày xưa ngài
tại vì nghe tiếng ấy những cái đập đập như này cái mà cái đắng ấy thì cái âm thanh nó không phải nảy mà nảy nó đấy nó nảy cổ cầm đấy Đượu đấy đâu.
Cổ cầm hoặc bán tranh này đúng không?
Cổ cầm hoặc bán tranh mới ra cái âm
nhưng mà rất lớn hoả đêm bên trang cũng nhấn là rè hả? Đ đ mất điền sinh tình trì đi
vô
còn bánh thì tết đấy ra ăn đi qu
bánh tết các loại ra ăn cho nó đ trẻ hoa đế lung l
trên bàn dụ có đĩa bánh mang đây đ
trên bàn dụ có đĩa bánh mang đây là thức h thân em nửa đêm tiền cay xanh chều ch hoa Đế đ lùng lần chá chều thê cũng hơ lạc thường mơ là hân là thứ của xem có đủ cốc không chắc hôm trước đổ trước
chất không
đỉnh cao luôn
đỉnh cao không đ qu đo là có công nghệ vô thức nữa
phải là công nghệ vô thức đấy nhưng mà sự chưa đo công nghệ gì thôi
tí nữ bài thích thì cho mấy cái dự đoán đo có công nghệ vô thức nâng cao tổ lượng
không có thể Mơ
không ra được.
Đây là mơ thì thế mình sẽ cục ly để thấy đây là mơ nhá.
Yeah.
Sao đấyên
để mọi người thôi thôi ăn rồi
lục cái đĩa luôn. Đổ đồ ăn không? Rượu chè hoa nến
bánh lung linh linh
bánh lung linh có nến rồi này
nến để đất đ cho mọi người cùng thấy đ nến nế đểưới dưới dưới khảm đây
nên ăn xong tắt thử đ hơn không
ăn xong tắt đây đ
đẹp hơn đấy đẹp hơn đấy
ngày mùng tháng ba lư lên
wow ba nữa
lại số ba Tạp trong phim là tạp 3
lúc 3 giú số 3 tầng 3 tần 3 ngày thứ ba này đúng không?
Ờ hôm nay là thứ ba ngày số 3 lúc 3 gi tầng 3 tầng 3
tắt tối quá tối quá rồi bật lên bật lên
cái đèn này vẫn cái đèn
test test t
sẽ giảm một đoạn xong đấy mọi người cụng ly nhá Cụng xong thì đây là mơ luôn nhá.
Vâng. Mơ mơ mơ phải vàng
Hoàng Hoàng Hoàng vàng hoàng
bỏ ra cho mọi người ăn.
Bóc lên bóc cho Ly nhựa cũng được chưa? Để một đĩa à
mùng tháng 3:00 chiều giạp số 3
tầng 3
tầng
tầng 3 metolis sợ chưa?
Ở lúc 3:00 chiều
3:00 chiều
đang ngọn nến
mà cái lúc sư phụ bước đến là đúng 3 gi
ờ đúng 3 gi không luôn đấy
giây
đúng từng giây đấy trong phim này đúng từng giây đấy Đúng không?
Chỗ đến từng đúng từng giây luôn.
Hôm nay mới Hôm nay mới là ngày đặc biệt đấy.
Hôm nay còn ràng nhên nữa
không? Mùng 3 tháng 3 là ngày đặc biệt hơn lần đầu tiên ngày trăng máu gì đấy
trăng máu.
Hôm nay thấy gặp cụ chí kể ngày hôm nay là ngày gì nhỉ? Ngày ngày mọc giác ngội. Mặc áo lì. cũng là ba mặt ba cái gì cái gì
đấy bạn nào đấy
ba là mùng 3 mùng 3 đấy
mùng 3 tháng 3 wow thực
ng thực người thực người thực trang máu
quá điềm rồi Tần phần mùng 3 tháng 3
đấy kinh không rồi
siêu trong máu
siêu máu a nó còn kêu siêu trong máu 3 năm mới có
ý là thêm số ba thôi là luôn
giảng mấy câu cụm rồi đ rượu đi đã Thôi cho ông anh cả cạnh nguyên nghe ké được nhá. Ké đi
không nghe cứ một đoạn thôi xong vẫn phải về. Vâng
vẫn phải về nhưng mà í nhất là ké được một đoạn trước cống rượu
không hiểu lắm đâu. Cứ nghe được như nào nghe nhá.
Con khỏi sống với trạng thái là Cái này lại thật hơn cái kia được. Giống như là chặt hai đầu cái cầu thì không thể nào giữ chặt hai bên đầu rồi hai bờ rồi không phải giữ cầu. Con thể nào xem phim mà cho rằng là ngồi ngoài thật hơn phim? Không thể được. Thế là chết chắc rồi đúng không? Chết thì cái sự giác ngộ nó sẽ chết. Cái chết đế nhân con thì không chết nhưng cái sự giác ngộ con đến chết. Không Có thể nào ngồi xem phim và ôi trọng ngoài này thật hơn thật hơn. Ở trong
cảnh phim thì không thật đâu nhưng mà ngồi đây thì sao?
Thì thật thật
thật hơn.
Nếu mà con nếu con đồng ý với câu đấy thì đời đời tu của con là chết đúng không? Nên là từ giờ trở đây con có xem phim thì con phải xem phim theo kiểu khác. Không thể xem phim mới được nữa. Sau ngày hôm nay không thể xem phim cuối được nữa. Con không phải xem theo kiểu là cảnh phim thì là vớ vẩn giả hết rồi. Nhưng mà cái ngoài này thì thật hơn ở trong phim. Không cần phải bảo ngoài thật là trong phim là giả mà tiền thì thật hơn thôi. Ít giả hơn thật hơn thôi. Cái hơn đc cái cầu con giự lại cái cầu đấy sẽ có cả hai bờ đúng không? Em con tối thiểu trong cuộc đời con từ giờ và trở đi tối thiểu tối thiểu nhá là lúc xem phim thì phải mơ là mơ tất phải xem phim theo kiểu khác còn không thể xem phim kiểu đây là thật mà trong phim là mơ nữa trong phim là giả nữa
đã mơ là phải mơ tất cảnh xem phim nó buộc phải mơ 100%ấy
chia buồn với con là từ nay nó bảo tranh thủ ngày tháng bố mình đi nó nhiều lần rồi không tin đấy Thật rồi đấy. Bây giờ con buộc phải thấy rằng là mơ đang xem phim l chính thức đang mơ.
Khi con xem phim ấy phải là đang mơ, không thể là thật được. Phải là mơ xem mơ chứ không thể là thật xem mơ được. Đúng chưa?
Buộc phải là mơ xem mơ chứ không thể là một cái thật. Một cái thật xem một cái giả. Một cái tôi vào trong phòng thật còn cái phim là giả. Nếu con cho rằng có một cái thật hơn, con cho cái thật hơn ấy thì con vẫn giữ lại cầu vẫn còn hơn đúng không? Cái thật hơn, ít thật hơn tự con giữ lại y cầu vì thế còn không bao giờ là mất cái bờ được. Không thể nào có cảnh thật này, cảnh ở ngoài thật hơn cảnh trong phim được. Vì sao lại không thể không thể thật hơn được? Không hề có hề có
đang là không có gì hết thì làm sao mà lại mà lại có cái thật hơn cái kia có phải con giữ cái lại c th thật hơn đấy
chính là con phủ nhận là là đang là không có gì hết đâu
con lầm nhẩm là đây là đang là không có gì hết nhưng ở ngoài này thật hơn ở trong kia
đấy có đúng con không
thì phải có gì
có đúng không
cứ cho là ngồi xem phim tập pháp đ tập là đây là đang là không có gì hết nhưng cái ngoài này lại thờ hơn thờ hơn trong kia con rơi cái đấy không
có
có chắc lúc nãy xem có rơi vào cái đấy không
có
có là chắc ờ đúng rồi vụ Đúng rồi, đang là không được hết. Nhưng mà ngoài này thì thật hơn là cái cái cái cô gái trong phim. Cô gái và trong phim nó chỉ là phim thôi. Đấy. Còn ngoài này thì sao?
Thật hơn. Thật hơn. Nên khi sả đảo đây là mơ. Thì tí nữa con đi về ấ nó không phải thật hơn lúc ngồi đây sủ được không thể làm sao tí nữa đi vệ thơ ngồi đây sư phụ hoặc là sư vùng ngồi đây không thể mơ hơn lúc ti đi về được nếu đây đ là mơ thì lời con không thể có lúc nào mơ hơn hoặc là thật hơn lúc này được
nếu tí nữa đồng ý là mơ hoặc là bây giờ đồng ý là mơ thì đời con Không thể có đoạn lại còn mớ hơn đoạn này đúng không? Hoặc đoạn thật hơn đoạn này. Thế là nếu con đã xác quyết rằng rằng đây là mơ thì đời con nó chỉ có thể mơ như thế này thôi. Nó không thể nào là có đoạn nào mơ hơn hoặc thật hơn được nữa. Đêm giúc mơ đêm nay của con nó không thể mơ hơn cái lúc ngồi đây tối đây con mơ ấy. Đêm nay con mơ ấy thì nó không thể mơ hơn lúc này được. Nế con cho rằng tối nay mơ thì mơ thì nó tính mơ nó hơn là tính ngồiở đây thì sao? Chết rồi đấy. Phải thế thấy là chết. Cái mơ của đêm nay không thể mơ hơn ở đây được. Hoặc là lúc ngồi đây thì nó không thể là mơ kém lúc lên nhưế này được. Ngày hôm nay không thể là mơ kém hơn ngày mai được hoặc ngày hôm nay không thể mơ hơn ngày mai được. Nếu đã là mơ thì mơ như nhau. Lúc con mất tiền thì nó không thể là mơ hơn lúc con có tiền được. Và ngược lại lúc con mất tiền thì nó không phải thật hơn nó còn được tiền được. Đã mơ thì phải mơ như nhau. Nó không thể là mơ hơn với thể mơ th mơ kém mơ thật hơn với mơ không thật hơn được. Đấy đúng chưa? Đã là mơ thì mơ như nhau không chơi trò là mơ này là mơ thật hơn mơ kia. Có không? Bây giờ vào đêm giú mơ đêm qua còn cái nào cái nào thật hơn? Hoặc cái nào mơ hơn? Giấc mơ đêm qua phải mơ hơn chứ không có cái chuyện làm sao sẽ có mơ hơn
mơ mơ hơn mày điên à
mơ hơn cái sứ họ phải một trong hai phải là thật rồi
cái nào thật hơn
đúng không nếu tí nữa hoặc bây giờ xác lệ được rằng đây là mơ thì không thể có cái nào mơ hơn lúc này nữa
hoặc là lúc nào mơ kém có người ghi là mơ kém mơ hơn hoặc mơ kém mơ kém thật hơn đấy
thật hơn
hoặc là mơ hơn hoặc thật hơn đấy các bà này hay là hoặc là cho là mơ hơn hoặc là ngày mai Cho thật hơn lúc mai ngày mai nó đi làm ở ở công ty chẳng hạn con cho lúc nấy phải thật hơn lúc lúc thật hơn cái t mơ tối qua chứ đấy hôm qua nhớ tí nào về mơ về mơ tối qua hoặc là tối hôm quay mới mở đây không quay m nhớ chút nào không
có
có nhiêu giây nào một vài giấc mơ gần đây có thể là trưa có thể tối có thể hôm qua hôm kia quai mớ nhớ một chút nào
mang mãng được trước nữa
tháng trước nữa gì đấy nói
chung là sẽ có cái giấc mơ giấc mơ D rất nhớ có không
có
có không phải có chứ qua lại quên sạch không nhớ tí nào cả
một cái giấc mơ ấn tượng ấy m ấn tượng
m ấn tượng
thì bây giờ lúc bây giờ và lúc đấy lúc nào thật hơn hoặc là lúc nào mơ hơn là mơ sao mơ lại còn mơ hơn nói mơ hơn thì khác gì ở đây không phải là mơ mình nhắc lại là mơ định nghĩa mơ là gìin
gia mà không có gì hết t Đấy. Thế là sao lại có mơ hơn được? Hiểu chưa? Vậy thì bản chất là gì? Là mơ có thật ở đâu? Đằng nào cũng là mơ rồi. Đằng nào cũng là mơ đúng không?
Mơ với thức khác khác nhau ở đâu?
Đằng nào là mơ thì mơ bản chất thì là giống nhau nhưng mà đối với con thì nó khác nhau đâu. Ở góc số một thì khác nhỏ đâu. Số 3 thì chắc là giống nhau. Rồi mơ với cả thức thì là mơ cả thôi đúng không? Nhưng với con nó khác nhau của sự mặc định rằng đây là mơ chứ khác mỗi chỗ đấy thôi không khác chỗ nào luôn nó ch mơ chị
ừ con mặc định là thức thì đấy là thức
mặc định là mơ thì nó là mơ vì bản chất nó đều là hiện ra và
không có thật không có gì hết nên là chỉ khác nhau cái mặc định đây là mơ thì nó là mơ với con
và nếu đây là thức thì nó là thức
với con còn trong cả hai trường hợp thì nó đều là gì
mỡ
mỡ thôi B đồng ý không?
Đồng ý
chứ là do tôi tôi do trong mơ thì nó mới là mơ nhưng mà đời nó phải nó phải thức không nhầm rồi. Bạn mặc định như là thức thì nó hình thức bạn mặc định như là mơ thì
mơ.
Còn trong mọi trường hợp không bao giờ có cái gì ở trên đời là thức à trên đời không bao giờ cái gì thức à đúng không? Thức nghĩa là hiện ra có thật. Có có cái đấy không? Thế lúc nào cũng chỉ là gì?
Không có gì hết.
Là không có gì hết. Lúc nào cũng chỉ là
là mơ thôi. Kể cả bạn cảm nhận đây là thật thì nó vẫn là
mơ.
Mờ đúng không?
Thế nên là con chển nghĩ đ mơ nó là mơ chứ không cần phải làm cái gì hết. Đơn giản chưa?
Nên là ai cũng đi này thì sẽ nghĩ rằng đây là mơ. Và sau đó tự nhiên nó là gì?
Mơ.
Đơn giản không?
Đơn giản.
Để thấy đây là mơ chền nghĩ đây là mơ. Là mơ rồi. Là mơ rồi.
Con không phải tu để thành mơ.
Con không phải tu lại thành mơ và con cũng không cần phải cảm nhận
rằng đây là mơ. Bởi vì là có cảm nhận tên là thật đến mấy thì nó vẫn là
mơ.
Đúng rồi.
Dù có cảm nhận thật đến mấy vẫn là mơ.
Đúng rồi.
Đúng chưa?
Đúng.
Con không con con phải tu ra cái kinh nghiệm đây là mơ. Đúng không? Ai cũng thế này xong thì mặc định rằng
đây là mơ nhá. Giới giới đây này xong mặc định tới thôi
thì khác nhau mặc định thôi mà.
Tới tới tới lấy nhá.
Có đủ cho tất cả các bác
có đủ 17 đủ em em đủ đặp. Mơ để lên bàn
nói một cách dễ hơn là ai cũng xong lên này thì nghĩ rằng đây là mơ
khác nhau này nghĩ đây là mơ
ai thì nghĩ rằng đây là mơ mơ quá
truyền nghĩ rằng thôi không làm gì cả Yeah.
Thôi thôi tắt đèn đ cần tắt đèn. Không cần
không cần chỉ nghĩ rằng là mơ thôi.
Nghĩ rằng đây là mơ thế thôi.
Công nghệ đơn giản thôi. Công nghệ rất đơn giản
không phải làm như Không cần điều đấy.
Không cần phải một trải nghiệm đặc biệt gì cả.
Bác ơi có hạ điều này bác nào ăn
nhậu đi nhậu đi nhậu đi nhậu đi. Mơ không cần phải đổi cái này ngọt
không phải là điểu kinh nghiệm
không cần phải tạo ra cái kinh nghiệm đây là mỡ.
Cháu không biết bác ăn
vì sao
khôngìấy
đúng rồi con kinh nghiệm không cần phải dạo nghiệm con chạ bơ tỉnh. này không
đúng rồiá
công nghệ chứng ngộ đây là mơ là nghĩ rằng đây là mơ
sợ không
dễ khôngễ
bởi vì nó là mơ rồi
chứ nếu là nó là lúc thật lúc mơ thì mới khó chứ cũng ly xong con chền nghĩ rằng đây là mơ thì sao? Là mơ
mơ thế thôi
nó là mơ sẵ là mơ rồi
sẵn là
chứ không phải là con đi tìm một cái trải nghiệm đây là mơ
con tu hành để con đặt được trải nghiệm đây là mơ không thèm luôn
vì nó là mơ là mơ sẵn
mơ thì cần gì tránh nào
cần gì phải tránh mơ thì nó mới là mơ
mơ nó biểu thì nó muốn đì trong mơ thì cảm giác là mơ Sợ
thấy thoải mái đi. Mơ
nghĩ là mơ thì nó vẫn là
không nghĩ là mơ nó vẫn là
mơ.
Vẫn là mơ. Cứ
nghĩ nó là mơ đi.
Nghĩ là mơ. Thế thôi
vì chỉ là mơ không gì khác.
Nào mọi người bắt đầu cảm thấy mơ chưa?
Mơ mơ chắc
đây là mơ này. Vì sao đây lại mơ?
Vì trên đời làm quái thì có cái thức.
Cái câu nãy đấy. Vì sao là mơ? Vì trên đời làm quái thì có cái thức.
Nó quái lúc nào lúc thức thì trên đời chẳng có lúc nào lúc thức cả. Thấy kể dụng một cơ một cái thời điểm lúc gọi gọi là thức đi đỗ tìm ra nổi luôn
đỗ tìm ra nổi một cái thời điểm trong cuộc đời con gọi là thức đấy con bảo thức được đấy vì sao
thức hiện ra có thật lúc nào lúc nào trên đời cũng chện ra có thật
nên chắc chắn là gì chắc chắn đây là mơ rồi bởi vì không có lúc nào lúc thức đấy cái câu mà con nh ngắn gọn đây là mơ vì không có lúc nào lúc thức
và đấy hoàn toàn nhận thức đấy không cần tạ kinh nghiệm quái hết. Đấy là một nhận thức thôi
chứ nó không phải tạo ra một cái kinh nghiệm đặc biệt là mơ thì nó phải thế giới phải lỏng ra. Phải đi xuyên tường thì mới là mơ. Thế
đi đập vào tường
đập vào tường thấy đau vẫn là gì đỉnh chứ pháp
không cần có bất kỳ kinh nghiệm đặc biệt gì thì vẫn là mơ. mơ
mà đã là mơ thì nó chính là giải thoát
nó tự giải thoát tự giải thoát
không phải là mình giải thoát nó mà nó tự giải thoát
đây là mơ phải tự giải thoát không
tự giải thoát thoát
dù
dù kinh nghiệm gì nữa thì vẫn là tự vẫn là tự giải thoát bởi vì nó là mơ
mơ bằng với tự giải thoát đúng chưa
ạ
còn lúc thức lúc mơ nó mới phải là khóc
đã không có thức rồi thì không phải lo gì hết
cái này con giác ngộ thì nó vẫn là đ mơ thôi. Ngày con vô minh nó đang mơ thôi. Con có lên cõi A Di Đà thì nó cũng là đang
đang mơ rồi
đấy. Mà con có ngồi đây đau khổ thì
cũng đang mơ rồi.
Mơ và thật chỉ khác nhau một niệm thôi. Có niệm có niệm có nghĩa đấy là mơ thì là mơ. Nghĩ là thức là thức còn bản chất lúc nào cũng là mơ.
Thế con chỉ nhận ra cái bản chất đấy thôi. Mơ là một từ khác th Thay cho từ hiện ra rõ ràng mà không có thật
hoặc là đang làm mà không có gì hết. Chẳng qua mơ là từ ngắn hơn thôi.
Mơ chính là đang làm không có gì hết không gì không có gì mới cả. Không dạy con gì mới cả.
Mơ nghĩa là đang làm và không có gì hết đúng không?
Chị gọi là mơ không có gì hết.
Nhưng từ này ngắn hơn thế thôiạ.
Chứ không phải là một cái từ gì mới chui ở đời con phải con lại phải quán chiếu từ đấy thì đang làm không có thết thì làm mơ không?
Có
ch nữa
chứ không phải một từ mới không phải một phương pháp tu hành mới nó vẫn là cái đấy thôi mà. Nhưng cái mờ nó hay. là gì? Mình không dùng cái đang làm mà không có gì hết. Mình dùng cái là tại sao đây là mơ?
Vì không có bao giờ có cái gì là thức cả. Chưa bao giờ là thức
đấy. Chưa bao giờ có cái thức cả.
Mộng hoài.
Mộng hoài chưa?
Mộng
coi coi phim này là phim điềm không?
Mộng hoài
các con. Đây ai là mộng hoài
đúng không? Cao Đức. Hoài đúng không? Hoàng Hải Mộng Hi
hơi lạnh
qu
tắt quạt đình ai bấm
tắp cả hai cái. Tất cả hai cái.
Vâng.
Đây là mơ.
Vì sao là M
chẳng lúc nào lúc thức tưởng mơ là thức
thần kinh
không được lúc thức cả mà lại tưởng lúc mơ này lúc thức
thì đúng thần kinh
thần kinh không kinh
nếu muốn mơ là thức thì phải có mỗi lúc là lúc thức
thức
nhưng mà trên đời không bao giờ có lúc thức cả thế tưởng cái này thức có phải là thần kinh không
th kinh
thần kinh đấy
đấy sau ngày hôm nay mỗi lần con nghĩ đế là thức ấy
thì con phải thấy thần kinh à
thần kinh
vì sao thần kinh Trân đờ quá nó thức
đấy. Hiểu
hiểu hiểu hiểu cách nhận thức chưa?
Ngày mai đi lại trong cuộc đời con nghĩ đang mình đang thức thì còn thể ra thần kinh. Vì muốn mình đang thức thì phải có lúc này là lúc thức
nhưng làm quay lúc nào lúc thức đây nhá. Đây nó khác tất cả kiểu sụ đã từng dạy đấy. Sụ trước sự sụy thức là hiện ra và không có thật là hiện ra và có thật. Thế thì mình dùng cái lý bản chất để mình nói.
Còn đây là mình dùng tâm lý để nói.
Ừ
cho dạy có một cái muốn một cái gọi là một cách để một cách tâm lý thôi để mình thấy rằng không thể nào đây chỉ có thể là mơ người khác được. Đây chính là mơ
không tại vì nếu con bảo là đây là tại sao mơ mà hiện ra mà không có thật ấy thì con vẫn ngầm tin rằng gì
cóc thức
có lúc thức điên không tâm lý tôi bảo ở đấy không ai logic cả
tâm lý
nếu con bảo tại sau đây là mơ xong rồi sảng lời sụ là dụ vì đây giác không có thật
thì con vẫn ngầm tin rằng con có lúc thức
thế mà trò điên cái trò điên của tâm trí nó điên thằng điên Đấy con đúng ví dụ là đây là mơ rồi. Vì sao? Vì hiện ra không có thật.
Nhưng con vẫn ngầm tin là có
mà có công thức này là có hơn
thật hơn và không thật hơn.
Thế là con lại không thể đây là mơ.
Nế con phải dẹt cái đường đường hơn. Đấy đi
không thể lúc nào hơn lúc nào được không thể mơ lúc này mơ hơn lúc kia được. Lúc này tỉnh hơn lúc kia được. Không thể có thức vào mơ được.
Chỉ có thể mơ. Đấy chính là mơ.
Không có cái gì khác nữa. Không có lúc nào là khác nữa. Không có nào thức nữa đấy. Đây chính là mơ không có lúc nào là thức.
Không bao giờ có cái gì là thức.
Đây chính là mơ không bao giờ thức.
Không bao giờ có cái thức.
Có cái gì?
Tại sao đời con lúc nào là mơ?
Vì không bao giờ có lúc nào là cái gì thức à. Đấy. Cái này nó sẽ gọi nó sẽ nó sẽ cho hiểu thế nào bình đẳng nó là mơ mà. Thế sao bình đẳng giác ngộ v là bình đẳng hiểu chưa?
Rồi
lúc nào thật là mơ
chứ ngày xưa con nói bình đẳng bình đẳng nhưng con cho giác ngộ hơn vô minh chắc.
Con nói bình đẳng nhưng mà con vẫn tin là giác ngộ hơn vô minh.
Giác ngộ lậm mơ. Vô minh không lm mơ.
Sau phải đẳng hay là sinh?
Bình đẳng chưa?
Rồi. Phát bảo là tao trung sức như bình đẳng bình đẳng đen của nó đấy. Không phải bình đẳng phải
không phải là không phải là kiểu như là thái thì mới thấy là bình đẳng thấy đen đẳng
con lúc con vô minh tác ngộ là bình đẳng vì cả hai đều là mơ đúng không? Lúc con dâu và lúc con nghèo là bình đẳng. Cả hai đều là mơ.
Trời ơi. nhở lúc con đặt được thành công rực rỡ vật chất là lúc con ra gầm cầu ở là bình đẳng
cả hai đều là
lúc con lấy vợ hoặc không lấy vợ là bình đẳng vì
mỡ
lúc còn được yêu và không được yêu.
Đấy được yêu không được yêu.
Rất nhiều người trong nhóm mình sẽ mắc ở chỗ đấy. Nhất là phụ nữ
là bình đẳng vì Sao
làm được mơ
làm mơ lúc con thành công và không thành công là bình đẳng đàn ông mắc rồi đấy vì m
tại sao lại mơ
không bao giờ không lúc nào lúc thức cả
mấu chốt nằm ở đấy chứ không phải là tại sao lại mơ vì hiện ra không có thật nó cũng đúng nhưng mà nó chả si nhê gì
đúng nhưng mà không có ấn tượng tâm thức Đúng chưa? Con nói thế suốt mà con dạy con thấy suốt mà có con có con thay đổi thế nào đâu. Vì con đồng ý đây là mơ nhưng con đã tin là có đức thức một cách nào đó vẫn cho có thức thì đấy đời con chỉ một lúc sau thức hết.
Muốn mơ thức
càng muốn thấy đây là mơ càng tin được thức.
Càng muốn thế đây là mơ chứ t mình càng tin càng tin đây là thức cố
đúng chưa?
Cố đây là thức
càng cố thế là mơ có phải càng tin chắc là đây là thức không? Con không cần phải cố thế là mơ. Con nhận thức đúng rồi. Thế là xong.
Bản chất là nghĩ là mơ thế là xong.
Nhưng mà phải nhận thức đúng như là gì? Phải nhận thức rằng là đây là mơ và phải không thức cơ
chứ. Nên là mơ và có lúc thức là đức rồi.
Muôn đời là vẫn mãi chửi thôi.
Có phải chức rằng đây là mơ và chưa đủ mà phải đây là mơ và không có lúc nào lúc thức. Trên đời không có cái gì là thức à. Có lúc nào Thức không cái cái trạng thái nào thức à?
Con thấy bây giờ là mơ không?
Đồ ăn đồ ăn có là mơ không?
Rượu có phải rượu mơ không?
Mơ.
Rượu còn mơ nữa là phim cũng mơ nhá. Đúng không? Mơ,
phim mơ, rượu cũng mơ.
Cảnh
cảnh lúc nào cũng là mơ. Bởi vì
không là lốp thức. Đấy.
Đấy. Còn nhân thức như vậy. Không bao giờ không bao giờ có gì cái thức cả
không có trạng thái cho cái thức cả
đấy rồi phải vô cùng phải vô cùng mạnh mẽ và thế là đủ
thế là đủ chứ không cần phải là có một kinh nghiệm
hoặc một cảm giác rằng đây là mơ
đây chính là mơ gì khác
không gì khác Nghĩa là không gì khác là gì?
Ừ. Đấy, hiểu thơ trong suốt chưa?
Không gì khác bởi vì không bao giờ có cái gì cái khác với mơ cả. Lúc nào chỉ là mơ thôi.
Mơ thôi.
Không có gì cái khác với mơ n là không có gì là thức cả.
Đây kẹo gì đây?
Bỏng.
Bỏng phải kẹo à?
Kẹo. Kẹo nếp. Kẹo bỏng nếp. Nếu con nhận thức rằng không bao giờ có lúc là thúc thức ấy thì nó là mơ cái tự nhiên. Còn n con cứ phải phảii nhắc mình đây là mơ là mơ đây mơ
mơ không tự nhiên đang khẳng định rằng là phải có lúc thức mà
đúng nhỉ?
Con khao khát cảm giác đây là mơ chính là con đang tin rằng đây là thức ước khôngố
con khao khát cảm giác đây là mơ nghĩa là con đang tin rằng đấy là thức
còn với con là gì lúc nào là mơ không bao giờ là thức ấy thì bất chấp cảm giác gì Tự nhiên là
thì tự nhiên nó sẽ là mơ.
Đấy. Bất chấp cảm giác là thật thật thế này cơ mà
chí là mơ đấy. Khui kia.
Khui đi khui đi
khui đi mơ mà.
Ngày mai rượu hết lại mua thêm đ. giả đúng không?
Ngày mai thiếu rượu lại mơ ra.
Ừ lại mơ ra.
Hết rượu lại mua cũng là mơ
để máy. Rượu lại mơ già.
Hoài
mộng hoài nhá. Hóa ra là mộng hoài là có thật
đây đúng không?
Có một Ngay con lên 1000 xong con thấy ôi khóa vẫn mộng tiếp đ sụ này vẫn mộng tiếp có dừng mộng đâu đ
ừ thức
muốn dừng được giấc mơ thì một cái trạng thái cháy thức
đây
chị anh đúng không
nh có kh tìm rồi chẳng hái thức bao giờ trên đời
đây tí hình như trên tầng đang còn chai rượu ấy
chứ còn nhiều rượu
c Ch chén ch
tuyệt vời đấy
chị. Tuyệt vời luôn đấy.
Chị đúng là chị của anh em anh chị
nhiều đi đừng xin ít. Đi Sài Gòn thứ mấy về nhỉ?
Khả năng cao là thứ bảy về.
Thứ năm đi lớp mấy
chả nhỡ nó anh nhỏ sáng sáng thứ năm nó có vé đấy. Chắc là có 9 10 gi đấy. 9 gi
hả?
Chắc là tầm 9:00 sáng nền đi qua bác đi qua nhau chị. Kh có một đi qua
nhưng mà nó lại bị đi vòng
chưa nghĩ rằng đây là mơ là xong
chưa đủ nghĩ rằng là mơ và
không có
ừ không có cái gì là thức không bao giờ có gì dạng thức
còn nếu chỉ nghĩ là mơ không sao nghĩ là mơ vẫn rằng có lúc thức thì không sao. Cái mơ là mơ đặc biệt. Mơ này không bao gi có lúc thức. Cái mơ của trí tuệ không bao giờ có gì khác
mơ không có gì khác. Đây chính là mơ không gì khác
là 02 đấy.
Đây chính là mơ. Không gì khác chính là 02 đấy.
Ngĩa là chỉ có mơ chứ không có gì khác cáiới mơ cả. Chỉ có mơ không có gì khác.
Ăn cũng mơ, ngủ cũng mơ, làm gì cũng mơ chứ không phải là có cái thức khác cái mơ.
Thế là con có thể nhớ câu đấy cũng được. Đây chính là mơ không gì khác. Gì khác
hiểu rằng nó chỉ có cái mơ thôi, không thể có cái thức nào đấy đúng không?
Rồi cụng ly này nhá. Cụng ly này thì sẽ
cụng ly này thì sẽ ghi sâu dấu ấn rằng
đây chính là mơ không gì khác.
Nghĩa là gì? Nghĩa chỉ có cái mơ thôi.
Bất nhịn
nhị. Thì rồi nó chỉ có mơ và không có gì khác.
Chỉ có mơ thôi. Không có cái gì khác cái mơ cả.
Chỉ có mơ không có gì khác mơ cả.
Mơ không có gì khác mơ
nhá. Chỉ có mơ.
Không có gì khác mơ cả.
Ok chưa?
Không gì khác mơ cả nhá.
Chỉ có mơ.
Chỉ có mơ không có khác mơ. Có mơ không có mơ. online nhá.
Chỉ có mơ không thì mì
chỉ có mơ không có gì khác mơ.
Ừ.
Cảm ơn người đã thức cùng tôi thức đúng rồi. Ơn người mơ cùng tôi
mơ cùng tôi chứ không thể th thức cùng tôi được.
Đúng rồi.
Th thức cùng tôi được.
Cảm ơn bởi vì không có lúc khác đâu. Vì người cũng có lựa chọn khác đâu.
Đây chính là mơ không có gì khác mồi ấy. Vì người cũng không có lựa chọn khác chỉ là mơ
đấy. Con đây dấu ấn đấy vào nhá.
Ghi dấu ấn chỉ có mơ không có gì khác mơ.
Chưa có mơ không có gì khác mơ.
Thế con nhìn thế giới mơ hết
đúng không? Vì không khắc mơ mà.
Bất nhị đấy. Đây tên bất nhị cũng được đấy. Không hai bất nhị chỉ một đấy là vào đây. Đấy mơ ra đấy.
Hai là rõ rồi nhá. Không có gì khác ngoài mơ hết. Bất nhị cũng là không hai đúng không? Không thể có cái gì khác cái mơ được. Chỉ một là càng rõ nhá.
Chỉ có mơ mơ
mơ ra nhá. Duy nhất cũng chỉ có mơ thôi nhá.
Như huyễn cũng chỉ có mơ.
Như huyễn thì càng rõ là mơ nhá.
Chỉ là chỉ là mơ.
Chỉ là mơ thôi nhá. Chỉ là là mơ chứ là cái gì?
Chỉ là chính là mơ đấy. Chỉ là bằng với mơ. Chứ không phải chỉ là mơ mà là chỉ là bằng mơ.
Chứ không phải là chỉ là chỉ là mơ mà là chỉ là bằng với mơ. Chỉ
chỉ là bằng mơ.
Đúng chưa?
Chỉu mơ thôi. Rồi ai nữa? Vô tướng thì thì rồi nhá. Vô tướng thì đương nhiên là mơ rồi đúng không?
Dạ.
Mơ thì có gì tướng gì
làm gì có nóng lạnh, còn gì có giàu nghèo, làm gì có thắng thua.
Mơ
mơ cơ mà đúng không?
Rồi vô đắc thì có mơ rồi. Thôi hôm nay hôm nay là xong nhá.
Yeah.
Hôm nay không thể đắc được gì nữa luôn ấy. Mơ sợ cái gì?
Đúng không? Mơ thì sống cách số một yên tâm.
Chỉ có mơ mới sống cách số một yên tâm được chứ không như cô này sợ bỏ sư. Ấ đang đầm thóng đung đung chạy về bỏ nhau xong. 6 năm
kinh dị không
nuôi con
mình nuôi con 6 7 năm
đúng là chỉ góc số một mới sống người ấy được mà đang yêu đương đủ thứ nhớ không đang rất là đứng cao
anh kia anh kia còn đi về còn tốt nghiệp tốt nghiệp số một đang đẹp đỉnh luôn
cuộc sống thì chuẩn bị giàu sang đến nơi rồi
cốc số một đúng là chỉ có thể là mơ sống cốc số một thôi mấy năm
hả
nó nuôi con mình mấy năm cũng không luôn ờ nuôi con mấy năm cũng không để ý luôn số một thì quan tâm gì ai n Con mình chỉ biết có mình thôi.
Chỉ vào anh vì anh không ước mơ nên em bỏ anh luôn sao em cũng giấu anh lại có con chẳng lý do gì cả. Nế anh làm hại em tổn thương em ấy
thì còn có thể được
còn lỗi của anh là không ước mơ.
Đúng ý em
đúng ý em
đúng rồi chứ còn anh vẫn có thể lợ anh làm của anh mà thôi
cũng là giấc mơ mà.
Ừ thế là số góc số một
góc số một thì thấy là mơ chứ
không cần phải có lý gì hết mơ mà phải có lý đúng không? Số một thấy là mơ thìế thì cũng không cần phải bảo vệ
sau này Châu Anh phải
thích thì vẫn được bảo vệ chứ vì mơ mà thích bảo vệ là bảo vệ
Châu Anh phải lấy được anh số hai thì mới thì mới hạnh phúc hạnh phúc được
số ba thì số chứ số
số ba sống là được không chịu nổi điên luôn
số ba nó không chịu nổi ấy mình chống số ba phát cho đỗ khác luôn
số ba số một thì càng không được số một thì hai đứa hứng lên là bỏ nhau
chỉ số hai nó mới chiều được thôi nó mới tìm cách để chiều được thôi số
hoặc là lấy chí mình. Cách thứ hai lấy chính mình khả năng khả thi hơn. Ừ lấy chính mình khả thi hơn chứ
nào không bỏ được.
Ừ không bỏ được chưa
nhiều anh anh này là mình muốn
số hai không phải số hai nào nó cũng cũng không chịu nổi đâu. Số hai nhất định thôi. Số hai phải cao thủ lắm ấy.
Đúng rồi.
Cao thủ lấy được.
Ừ chị soi cũng bình thường không đấy được đâu. Nói chung là phải mơ chị đó. Ai phải thấy mơ thấy mơ mới chịu được
mà. Chắc gì chịu. Thế mơ họ bỏ luôn
thấy mơ nó không chịu được ấy chứ
mơ không chịu được
th mơ tại sao phải chịu đúng
chả lý do chịu chịu
thấy hai thấy mơ nó bỏ luôn đấy
đúng rồi
thấy mơ sẽ bỏ ngay
cứ tưởng thật thì mới còn diễn
trông anh hợp với ông số hai tưởng thật thôi
đấy số hai tưởng thật
chân chính chân chính xi thần kinh hoặc là cưới chính mình thế thôi Nhưng mơ thì tại sao phải lấy chồng?
Ừ đúng rồi. Không cần đâu.
Chồng chữ là mơ.
Trông là mơ. Ăn bỏ bỏ anh là mình không vui thì mình bỏ mình vẫn có khác. Vợ
lấy vợ hợp lý hơn đấy. Lấy vợ mơ. Lấy vợ hợp lý hơn đấy. Lấy vợ hạnh phúc hơn đấy. Thấy là mơ chưa? Mơ
thấy chưa?
Ngay bây giờ là mơ chưa?
Rồi ạ.
Vì sao bây giờ là mơ?
Quá lúc nào thức
đấy hay không?
Vâng.
Chỉ đơn giản thôi. Logic đơn giản kinh.
Chỉ mỗi thế thôi đỡ sợ
chứ phải đây là mơ vì hiện ra dạng không có thật không cần.
Ừ.
Nói thế không đủ ấy. Nói thế mà vẫn nghĩ có lúc thức.
Đúng không?
Vâng. Đúng chưa?
Thì mình sẽ đúng là
thì mình sẽ cho là khó lúc ra thất đấy.
Nên là muốn thế nên là mơ thì phải không có hơn kém
lại không hơn kém
không hơn kém không có lúc thật hơn với cả lúc không giật băng
khi nó không có hơn kém thì mới đâ là mơ được.
Đấy là nên là hạnh nguyên cả hồng anh chưa thấy là mơ đâu. Học xong nay về thì ấn tượng thôi chứ còn chứng ngộ là không thể chứng ngộ được vì vẫn còn hơn kém là không thể không thể thấy là mơ được. Con chỉ một lúc quên béo M.
Muốn chứng ngộ đây là mơ thì phải chứng ngộ là không hơn kẹ. Mộ là mận.
Hiểu chưa?
Còn tin là có hơn kém thì sẽ không thể nào để mở được. Múc sau là gì?
Là và tin có hơn kém thì múc sau thì sao?
Ô sao hôm n hôm nay cảm giác mình thật thật thế nhỉ?
Hôm qua nó ở chỗ sụ nó mơ thế cơ mà. Sao lại thật thế này?
Thế là hơn kém rồi đấy.
Thế là một phát là mình giật bật khỏi mơ luôn. Đúng không? Hay là cái bước đi bước đi gọi là là bước đi đúng đắn là phải thấy không có hơn kém thì mình có thể là mơ được.
Hay nói cách khác nữa là nói cách tổng quát hơn là muốn thấy bất nhị thì không hơn kém.
Nếu là có hơn kém nó sẽ làm thế nào có nhị phải bất nhị?
Đúng
đúng chưa? Là mơ hay đang là chỉ là cái chỉ là cái một đúng không? Hay là cái bất nhị thôi mình gọi là Làm mơ cũng được. Mình gọi đang là được gọi là biết được còn sau này thấy tất cả từ đ chả chả khác quá nhau. Nó đây nó là một chứ không phải là là nó là cái tên nó là gì? Thượng đế nữa. Tất cả thượng đế nữa. Không cần phải mơ, không cần phải phật, không cần phải gì cả. Mọi tôn giáo, mọi con đường đều dẫn về cái một. Còn cho cái một tên gì cho. Nhưng vấn đề nó phải là cái một,
nó phải là bất nhị. Đúng chưa? Mơ cũng được mà. Mơ mà mơ phải bất nhị cơ. Thế nếu còn hơn kém thì con nhị. được không?
Nên là con có nói bao nhiêu thì nói, nếu con vẫn còn hơn kém thì làm sao bất nhị? Đúng mà không bất nhị thì nó gọi là gì thì nó không phải là cái đấy luôn. Còn thượng đế thì phải có cái không phải thượng đế. Nếu còn không vẫn nhị được ấy
đúng không? Biết phải có cái không phải là biết.
Đúng chưa? Cánh cửa đi vào giấc mơ ấ không phải là là không phải là không có gì hết mà phải là không có hơn kém. không thể còn có lúc thức
vì bản chất con thức còn lúc kém rồi đấy.
Đúng không? Bản chất là khi con nói là có cái thức ấy bản chất là con cho là cái kém
và mơ là cái hơn.
Còn hơn kém thì đến đâu ra mà mà bất nhị là con muốn đi vào bất nhị thì con phải con phải thấy không có hơn kém.
Đạo lớn
bốn không thỏ
miễn đừng
đừng thôi
đấy. Đấy nếu như không hơn kém
ông ấy là yêu ghét nhưng mà s bảo là hơn kém
thì tự nhiên
tự nhiên sáng ngời. Phả làm gì?
Yêu ghét là một loại hơn kém đúng không? Chính xác là yog là hệ quả của hơn kém.
Từ hơn kém
nghĩa là ông ấy dùng từ yêu ghét nhưng mà đấy là từ là hệ quả của hơn kém. Nên là nếu mà muốn muốn gốc hơn, muốn đến sắt và gốc hơn ấy nếu như không hơn kém
vì yêu ghét hệ quả hơn kém mà. Và hoàn toàn đúng nhá. Nhưng mà nhưng mà nếu mà muốn đi sát và gốc hơn là nếu như không hơn kém
thì tự nhiên sáng ngờ. Đấy các con có thể nhớ bài thơ như thế đạo lớn vốn không khó miễn đừng lựa chọn thôi. Nếu như không hơn kém
thìên sáng
không hơn kém là sẽ bất nhị đấy. Về nhà bị vợ mắng và về nhà được vợ yêu. Cái này hưng là kém hả hai bác? Các bác
nhau
phải như nhau. Vì không như nhau thì sao?
Có hơn kém là có hai đầu. Có hai đầu thì cả đời mình bất nhị với c lý thuyết bất nhị tất cả là biết vớ vẩn toàn làẩn lý thuyết hết tất cả là mơ cũng thế thôi
muốn thấy tất cả là mơ phải thấy là không có mơ à không có gì khác
mà đã muốn thấy không có gì khác thì phải gì
không ké đó không anh ưa về rồi nhá
cứ từ từ mà đi lên nhá không dộ không dộ Nóng no mừng có dùng cái này không hay là
có có có cứ được đ
có trà
thế nào có tế điên về đây nguyên để giờ con về liên hệ đọc nếu có sẵn hà
kiếm bức tế điên về để trên đàn pianoên nhà con bức tế đi Ch cần bé này thôi để trên trần làm
sợ to quá ấy. Sợ to quá không? To rất đẹp luôn.
Cái này đá chân như này đẹp đúng không?
Ngộ đá chân
không phải đá chân gỗ rượu.
Ok. Thế Hạnh Nguyên Lạnh Nguyên chạy qua đây luôn
đi. Đ
mấy khi ngày ban nhạc này đâu cho mở cho đ ngày đây luôn ngắm luôn. ở nhờ ở đây xúc cũng có này cái kẻ lá chân này
này khác tới đêm mà
bây giờ mà ý là phải mang một cái lên kia nữa
kiếm một cái lên kia
thết chơi nhỉ đá trên có bình giẫm trên bình rượu kìa sao giọng khàn hết cả
giọng không thể hát hát khát không khàn được
uống quá nhiều rượu Đúng không? Giọng cứ giọng nó cứ vỡ vỡ bạn khan
còn c lì thì giọng nó êm ái thôi. Tán gái thì thôi rồi
gái ngay quấy xong là tan chảy luôn.
Chảy luôn nữa. Thì
tan chảy không
còn Đức Quan Âm thì thêm vài giọng thanh cao vào cho nó góp vui thôi chứ bản chất sẽ bài là song tấu của hai ngày là chính.
Đúng rồi.
Vẫn có đoạn ngân ngang đoạn đầu sinh tình góc nhời. Góc nhời. Thì trong cuộc sống con chỉ cần không cần phải tạo ra cảm giác đây là mơ.
Vâng.
Con chỉ nhớ cái x nói nãy giờ ấy
đây là mơ bởi vì làm gì có cái gì có gì thức bao giờ đâu. Thức
đúng không?
Nghĩ một tí thấy ngay là lúc nào là mơ hết.
Đúng rồi.
Đấy bất nhị đấy.
Đúng chưa? Cái từ mơ nó có hay là nó nó nói cách gọi là gọi nó Phải tả mô tả cực kỳ là chính xác cái chuyện thế nào hiện ra rõ ràng là không có gì tồn tại
đúng đúng
các từ khác không từ nào bằng cái cụng đấy quá dài quá hiểu
cái cụm hiện ra giảng hồn tại cực kỳ khó hiểu
thậm chí là cực kỳ khó hiểu cái từ đấy vì
cái gì mà lại không dồn thại nó không hiểu nổi nữa đấy
phải nghĩ rất lâu rất mệt vì thế nó không ngấm
còn mơ ngắn gọn và ngấm ngay
con chỉ đúng một lần đầu tiên lần này ngày hôm nay thôi
thế là xong
chứ phải ngồi lẩm nhẩm hiện ra có gì không gì tại nữ Hiểu đúng một lần. Vẫn cần hiểu đúng một lần nhưng mà hiểu đúng một lần là saong. Th nói từ mơ thế đúng rồi. Mơ
mơ vì không phải là hiện ra không có gì tồn tại ấy.
Mơ vì không có lúc nào
thức cả. Đấy
thức nào
người yêu nhắn tin là sáng nay em dậy lúc mấy giờ? Trả lời thế nào?
Bao giờ dậy
chưa bao giờ tình dậy cả anh ạ. Chắc ông ấy tưởng mình điên đúng không?
Anh bảo em điên à? Xong mình nhắn lại là gì?
Tưởng mơ là thức
thần kinh
mơ mà anh lại tưởng thành thức. Có phải anh thần kinh không?
Không có lúc nào thức hết nào là mơ
mà anh lại tưởng mơ là thức
anh đúng là
anh thần kinh không
câu cuối bài thơ đắt không
tưởng mơ là thấtc hẳn thân c Có cô tự tâm thức đấy. Nế con hiểu đúng nghĩa của nó đấy. Bất kỳ lúc nào cho mình đ thức ấy là thần kinh chắc rồi. Bất kỳ lúc nào tưởng mình đ thức thần kinh nó chỉ mơ và tiếp tục mơ thôi. Có đúng không?
Đời chỉ là mơ tiếp tục mơ không thể nào đúng là thức được.
Vậy bất cứ lúc nào cho mình là thức. Có phải tưởng mơ là thức không?
Hẳn gì?
Hình kinh
kinh không
kinh tử. H tưởng mơ là thức các con suốt ngày tưởng mơ là thức
nếu không hỏi lúc nãy là đây là mơ thức thì con cũng tưởng là đang gì
th Trên đường đi qua nhớ không có ạ.
Nếu lúc nấy s hỏi cô đấy thì con tưởng mình đang thức
thức thứ nhất là nó là bất nhị nó là chỉ một thôi.
Chỉ
chưa cò thoát được khỏi cái trạng thái giấc mơ
kể có lên thành Phật con tỏa hào quang nữa thì còn thoát được khỏi thá giấc mơ cửa
đúng chưa?
Cửa nghĩ nãy giờ không biết luôn.
Cái ngày có thành Phật thảo quang rực rỡ có một có nh A Di Đà thì Vẫn là gì?
Mờ.
Vẫn là mờ.
Đúng chưa?
Ừ đúng rồi. Người thôi rồi. Tự giải thoát giải thoát
đúng rồi. Ta làm gì để nó là mơ đâu. Thoát ra. Phát khỏi thoát đúng thần kinh
thoát khỏi cái sẵn giải thoát.
Đoạn này tự giải thoát đấy.
Đoạn này chứ đoạn giai đoạn tu hành tự giải thoát khác đoạn trước á.
Dễ đoạn này dễ rồi. Nghĩ là m
mờ
không phải sức khảnh phức tạp đâu.
Cái bác nhệ của mơ không có gì mơ mơ mơ. Khó bao giờ
con phải nghĩ đây là mơ và không bao giờ có thức mới đủ gọi là đây nghĩ là mơ thì bản chất là
câu nó phải đầy đủ là con phải muốn thấy là mơ chỉ nghĩ rằng đây là mơ và có thức
chứ nếu mà đây là mơ nhưng mà trong vẫn ngầm nói là gì
có thức thì lúc sau là thức hết
lúc đấy là thức luôn lúc đấy bản chất đây là mơ là của thức
thấy cố thấy đây là mơ thì chính là mình nghĩ mình đang thức
con nó mặc định là mơ không giúc thức thì mới thực sự là mơ.
Đây chính là mơ. Không gì khác
không gì khác.
Không gì khác mơ.
Không gì khác
họ nhị bất nhị chưa? Học nhị
bây giờ có thấy sợ sợ sợ mất trí nhớ được không? Mất nhớ không mất trí nhớ nhau.
Vì sao?
Vì chỉ có chỉ có một bất nhị đấy. Chỉ có một thôi. Mơ ra.
Đúng rồi. Mất trí nhớ thì cũng là mơ.
Mơ ra cảnh mất trí nhớ.
Vâng.
Mà gọi không mất trí nhớ thì cũng là gì? Nhớ thì cũng là mơ. Mất
ai là mơ?
Đấy chính là mơ không có gì khác mơ. Cảnh là mơ
cũng là mơ
trong không gian nhận biết nguyên sơ tả chiếu cảnh giấc mơ. Hó là thế giờ mơ đâu khó đâu. Một cái nhẹ nhàng đi từ đi từ bình đẳng sang mơ. Nhẹ nhàng không?
Nhẹ nhàng.
Nhưng mà nó không đi qua bước bình đẳng thì gọi gì chị sao?
Không bao giờ là mơ nữa.
Chỉ là mơ dởm không bao giờ mơ.
Mơ mơ tỉnh.
Nãy sụ hỏi các bạn vẫn trả lời theo cái tỉnh thức đấy.
Hôm nãy trả lời hỏi về thức mơ thức ấy
các bạn vì rất khao khát tỉnh thức mà.
Ừ. là cứ trả lời tỉnh thức tỉnh thức tỉnh thức nh ai cũng thế luôn
mình hỏi thức có ba tỉnh thức đâu
tại vì mọi người đang cho tỉnh thức hơn là hơn là mơ
hơn là mơ
bản chất người trả lời như vậy vẫn cho rằng tỉnh thức thì hơn là mơ
đúng rồi
có đúng không
đúng
có đúng khi con trả lời như vậy là con đang cho rằng có một trái tỉnh thức hơn một trạng thái mơ không
những ai đấy trả lời ra đây nào trả lời kiểu đấy ra đây nào 1 2
đấy 3 4 5 rồi
những học sinh gọi là gì nhỉ giỏi nhất nhóm này lấy nh học sinh gọi bét nhất
th
thần kinh nhất Con cho là một chạy tỉnh thức trạng mơ thần kinh gì đấy à tỉnh
đấy trong mơ mà
Quế rồi Hải Nam rồi ai ấy nhỉ
Anh
đúng chưa
con vẫn ngầm cho rằng tỉnh thức thì hơn là mơ
không tỉnh thức vẫn là mơ hơn là mơ
tỉnh thức chỉ là mơ thôi chứ không phải là hơn mơ đấy với làm đấy Đây đây đây đ chính là cái này để đây hợp hơn cái kia đem lên tầm hợp hơn được được
thì nó to hơn này thì chắc phải nghe
36 cm kia là để chỗ kia
ừ được cứ nm miễn có gài trên phòng tệ màu với
thôi thôi
để cạnh nhau đi nhau cân nhắc cây nè
thôi làm c đi Hải Nam mắt nghệ thuật đáng tin nhất đây rồi đấy. Này để trên đàm chắc chắn là hợp hơn để đây.
Số một số 1 không nghe số một nói đâu thử nghe số ba những chuyện này phải nghe số ba
tưởng anh ấy cũng là số một
không mất mắc nghệ thuật phải là số ba đúng không?
Mắc mắc nghệ thuật của anh ý mà vẫn là số
mắc nghệ thuật số ba còn cuộc sống không số một
con mắc nghệ thuật số một anh
cái phòng khổ nh
nhưng mà cao hơn hẳn
đúng rồi cao hơn hẳn các mức khác ở trên bà
nam chính
nam chính qu nam chính phả thế
thôi bả nhạc đi mừng ngày đến Hà Nội đi đến phong dụ đi
nhạc đi tam tấu đây tam tấu của
tam tấu ba ngày đã chơ thế này Dẫm lên cả mình rượu.
Đúng rồi. Cái này rượu mày đâu?
Không có rượu. Giấu giấu sau lưng. Giấu sau lưng
đấy. Sao phải giấu ta? Có giấu đau không?
Số một quá.
Số một số
này mà trưng lên bàn kia là chém mất
cười rồi kìa. Đừa đêm mất điện tình
đoạn này vẫn là c với cả con âm thôi. Để
đấy lại cô lì đ c C lì và tên
giọng vỡ rượu giọng gái nó không mê đâu.
Vỡ rượu tính có gái đâu
có gái có rượu.
Còn cống bia nhá là bia và gái không uống rượu uống bia với con gái mơ là thức kh thần kinh. Úi giời quá
giọng bia hay là đúng không? Giọng đ cô lì là giọng bia đàn ông ấy
nửa đêm mất tiền cái xanh tình chu Để hoàn đế đánh lùng ly nâng chén rượu thơm cù hương lạc thường là thức hãn thân trí lửa đêm mất tiền cay xanh v chiều treo hoa Đế đ lù ly n cháu thơ cũng hơ lạc thương mơ là thật hầ k Tầm là thứ thần k
đỉnh không
đỉnh cao đỉnh cao đỉnh cao tử Đ
phiêu dễ sợ luôn. Nay có quán gì? Cà phê phiêu phiêu à?
Phiêu phiêu đúng mơ này có phiêu phiêu
cà phê phiêu phiêu
như vậy đây. Thế đây là mơ đâu? Không khó đâu.
Đúng rồi.
Con nghĩ đây là mơ
và
không bao giờ có thức.
Thức
đây chính là mơ nhưng không bao giờ có thức. Đấy viết lại cây đi. Để thấy đây là mơ. không khó.
Con chỉ cần nhận ra rằng ng kép đây chính là mơ không bao giờ có thức. nhận ra đấy. Thế thôi.
Công thức đơn giản không?
Công thức đơn giản
anh em cứ nhưng mà không Qua cái đoạn bình đẳng không đến đây đâu.
Vậy cái này chỉ cách đây tháng là không khỏi bả sao là mấy ngày?
Một tuần chứ nhỉ? Tuần chư nhỉ?
Chưa đến mấy ngày? 4 ngày
4 5 ngày
vẫn còn tin hơn kém thì không nói này đâu. Hiểu không? Cái nó chỉ đơn giản bởi vì là mình các con đi qua bước hơn kém thôi
chứ hội Hồng Anh Nguyên tí nữa về là nó không không thấy gì nữa đâu. Đỡ hơn kém mà. Còn các con thì nên nhớ câu tưởng mơ
là thức
hẳn th
hẳn thần ká mình không cần phải ép c đây là mơ chỉ cần hiểu cái bức câu xong thôi
đúng không
mậc m Thế mới bảo kinh
con không cần phải lấy cảm giác đây là mơ mà con chỉ cần hiểu đúng câu này là sau chả có cách
đây là mơ mơ này là mơ bất nhị còn đâu trước cái mơ của con là mơ nhị nguyên
viết vào được
mơ chỉ là mơ khi mơ bất nhị Chỉ mơ
mơ chẳng là mơ khi mơ nhị nguyên mơ khi mơ nhị.
Ừ
mơ chẳng là mơ
khi mơ nhị nguyệ.
Đấy lại sinh ra thơ đấy. Hai câu tiếp
hôm nọ sụ làm thơ cũng vui vui thôi kểu thấy cảnh vui quá mình đọc đọc một câu thôi
đọc một câu xong rồi đứa nào bảo làm câu tiếp câu nữa đi nhỉ
c
chờ th đọc nốt câu tiếp theo đi đọc tiếp đi
chứ có định làm thơ đâu chỉ đọc có câu gì hay quá thôi cảnh nó nó chữ tình thôi
mơ chẳng là mơ
mơ mà còn có thức thì không phải là mơ xuống dọc viết đ cho chắc
mơ mà còn có thức thì không phải là mơ Có tin chứ
biết là có đấy.
Có
mơ còn có thức thì không phải là mơ.
Ba con
ba con
mơ mà mơ mà có thức chứ. Mơ mà còn có thức.
Mơ mà còn có thức thì
chứ không phải là mơ.
Mơ không bao giờ thức. Không bao giờ có thức. Mới thật là mơ. Thật là mơ.
Thật là mơ. Đúng chưa? Trước đây anh em giảng gì giảng anh em vẫn tin là mơ và thức thì làm sao mà là mơ? M không bao giờ có thức mới thật là đọc đọc lại cả bốn câu xem nào. Chuẩn hóa nào. Con đọc lại á.
Ừ.
Mơ chỉ là mơ khi mơ bất nhị.
Ừ.
Mơ chẳng là mơ khi mơ nhị nguyên.
Ừ.
Mơ mà còn có thức thì không phải là mơ.
Ừ.
Mơ không bao giờ có thức mới thật là mơ.
Rồi xong bà thơ mới ra đây rồi.
Người thường đọc bó hiểu được
mày này không đăng Facebook được xin lọc. Người thường đọc không hiểu ông nói cái gì. Ông này chắc lại thần kinh rồi. Say rồi. Đ
chưa sư vụ giấc mơ
đơn giản quá hả? Thế
không như giấc mơ trong cơm chí mình tưởng tượng
cứ tưởng là phải kinh lắm.
Mơ là cảm giác vì phải có mơ với thức ấy.
Ừ đúng rồi.
Thế mình phân biệt bằng cảm giác mơ hay là cảm giác Ơ thì lại càng sờ càng sây. Đ bắt đầu kim tinh rồi đấy.
Bắt đầu kim tinh rồi cái kim đế này nó rồi thì nó không đủ cao đốt
đốt 1 tắt đi cho nó thơm đốt tiếng rưỡi rồi 3 tiếng
lâu hơn rồi tiếng cái nó đi sinh
đấy khó Đệy nắp đệ nắp
đệ nắp
que
bên phải
sao rồi sao này dậy lại
dạ
sao bị
cho nó tắt thôi một cái nó bị cái tin đèn nó tự tự tắt thì nó ngắn quá hay chạ
ừ khơi lên khơi nó lênụ để đúng không
như người ta bảo để đốt 1 tiếng rưỡi thôi
thôi hai tiếng
đ hai tiếng rồi
à thế còn bao mấy tiếng rồi
cũng chả biết phải hai tiếng rồi đấy lúc nãy còn 7 giấy Mấy giờ rồi?
8:30
tiếng nữa rồi.
Có ra ngoài ngắm măng trăng máu được không? Giờ này bác nào hỏi trên mạng hỏi Hồng Anh nào.
Quả Hồng Anh đang Hà Nội này. Bảo nó chạy ra ngoài chầm th máu.
Mình đang ngắm cảnh mơ. Cảnh mơ ở ngoài trời. Đây là cảnh mơ trong nhà kia. Ngắm cảnh mơ ngoài trời
không? Không lên được
gọi luôn đi. Gọi Hồng anh luôn đi. Bảo ch em chạy ra ngoài xong. Cái này mà nước chảy đúng không?
Anh Hải ơi
mỡ la thất bảo là gọi điện cho mẹ nó gọi cho sáng nay mà
3 gi3 sáng nay mà
nếu có thì dẫn nhóm ra ngoài ngắm mơ ngoài trời đây là mơ trong nhà đi ra mơ nhà
không có trăng máu vẫn ra ngắm được hôm qua Mình muốn ra chứ tự không lời ạ.
Thôi ngồi đây cho ấm
3:33 sáng nay là
sao
đang check tình được bảo là ngoài trời đang mù 1803
mây mùa rồi
mà máu thì nghe nói là 7:30 cho nên là sẽ chắ b
sao biết bảo sao
bây giờ con mới thấy là sư phụ giảng về giấc mơ nó cát lãnh thế nào vào lãnh địa nước m Thôi ừ
có bao giờ thoát ra được khỏi lãnh thúc cho
này cập mic bác ơ cập mic đi lời vậy
nhưng mà lúc trước vì mình còn tin là mơ với thức ấy ạ
nên là nên là cái chỉ số đó nó tưởng mình là bao nhiêu phần trăm thì nghĩa là bấy nhiêu mình đã tin là giấc mơ rồi kiểu kiểu như vậy nhưng mà không chưa bao giờ mình mình thức cả nó bàng hoàng quá đâu chỗ đây
bàng hoàng đây đúng không
vâng bàng hoàng đấy ạ
thì con mới bảo chuyện anh là bây giờ mà đo chỉ số đấy chắc là khác rồi tự mình mình cảm thấy nó khác ấy ạ
nó không giống như là mơ với thức như lúc trước nữa. Mơ là mơ không có nhưng
không nhưưng
mơ lúc nãy ngày xưa là mơ vẫn còn nhưưng
mơ tuyệt đối không nhưấ
mơ tuyệt đối không nhưng ấy đò nghĩ luôn ấy nh
ừ cảm ấy là bao nhiêu đã
đúng rồi đúng rồiị
mà bây giờ hay nữa là trong thực hành ấy nghĩ nghĩ là mơ thì nó là mơ
đúng không như nhị
không như nhị nhị thôi không phải làm gì thêm
nhưng nhị gì
nhưng nhị nhưng cái gì nữa
nhưng mà nh
bất nhị thôi chứ không như
nhưng mà nhị Đấy
có nhưng là có nhị
không nhưng là bất nhị
mơ không nhưng
đây là giấc mơ không có nhưng là nhị đấy
con con tranh thủ tối ngồi đây cảm giác cái việc thế nào mơ để mà cưu rấn cho tâm thức
cái cảm giác cũng tốt mà tuy rằng nó không không cần cảm giác nhưng mà cảm giác ấy nó sẽ thất thục mạnh hơn là không cảm giác.
Vâng.
Mặc dù là không cảm giác mới đúng.
Ừ.
Hay là tranh thủ của lúc mình lúc nào cũng được. Ngồi đây là một ví dụ chả phải làm gì thấy là mơ dễ mà đúng không? Để lúc mình phải làm gì mình thấy cũng là mơ.
Vâng.
Thế có ra ngoài hay là vì ra ngoài để dẫn để mọi người thấy là mơ. Trong phòng là mơ ra ngoài là mơ. Bởi vì khắc nhau ở mơ không mơ nhau ở đâu con nghĩ đây là mơ
đấy nghĩ đây là mơ
quái khc đúng là nghĩ là mơ rồi
nhưng lại phải nhắc lạii nghĩ đây là mơ và bao giờ có
không bao giờ có thức
bao giờ có thức
không bao có thức chứ còn nếu mà đây là mơ mà lại có thức thì vẫn là không phải là mơ Đây là mơ không bao giờ có thất đúng chưa? Đơn giản không? Thế tuần này vẫn kỳ rượu không? Từ 28 đến giờ không? Cứ tưởng là hết tháng hai rồi. Hết kỳ diệu ai dè
cái bài thơ ra được 1 tháng 3 à đúng không? Hay bằng 2 tháng 3 ấ nhỉ?
Mình cứ tưởng dụ đấy chứ mình cứ tưởng thế đâu.
Đ mùng 1 ch
như vậy là 28 phát là đện mùng 1 lại có lại có bài thơ luôn nhá có phải là vẫn kỳ rượu không xong lại có mùng 3 tháng 3 để giảng cả bài này không
vẫn kỳ rượu tiếp không
đúng không thứ ba ngày 3 tháng
ừ thứ ba tháng 3 gi
3 giở tầng 3
phòng số 3
phòng số 3
ngày thứ ba thứ ba ngày 3 tháng 3 năm 2026 Sao
năm 2026 chia 2 = 3
đúng rồi 3+ 3 6 giữa ba bức tranh ngồi trên ghế
ba ngọn nến lung linh
bài hát thì có ba vị
bài hát ba vị ớ
ồ hát ba vị đây đúng
ba vị b ba vị cùng hát đầu
lần đầu ba vị ban một bài
lần đầu ba vị hát cùng bà Số ba
sợ hải không? Mọi người thử tính toán được tương lai đi. Tính toán tương lai. Xong rồi nghĩ đấy là mơ đ xem nào. Thử luôn đi. Thì nó xong rồi. Nghĩ rất là mơ. Ví dụ ngày mai mình phải làm gì hay là cuối năm phải làm gì nghĩ là mơ. Ai xong kể rụ nghe như nào. Hay cờ rồi nhỉ? Hôm nãy giước Đó anh à
ừ tính xong hết đi xong mơ chứ đừng đứng tính t mơ từ đầu từ mơ ngay từ đầu mà tính xong rồi đấy xong nghĩ m
chứ đừng đừng đừng đừng ngại tính tính hết đ Tính xong một việc tương lai xong nghĩ đi ơi. Xong rồi kể x cái cảm giác như nào.
Lấy vợ hoặc lấy chồng chẳng hạn. Đấy việc
tính xong hết đã xong nghĩ là mơ.
Tính xong đã lấy vợ lấy chồng trả nợ. Đi du lịch hay là đi làm ăn. Nào ưu tiên ra làm ăn à thấy th làm ăn không làm ăn nhiều mà đúng không nào thôi ai sa v kể chụ nghe nào kể tiến trình thúc nghe này. Không ai nói được anh phải nói nhá. Có cờ rồi.
Nói xong cho thêm 0,5 cho đủ cho chọn 05 cho tròn một cờ.
Nào anh xong chưa?
Nói nghe nào.
Đây. trong tương lai ạ.
Ừ
thì là mong muốn là cũng không phải làm ăn nhưng mà cũng liên quan đến chuyện kiếm tiền.
Ừ. Cứ tính đi, tính cụ thể hơn tí nào.
Ví dụ như là mình à ít nhất là mình không cần là ở giai đoạn ngắn là không cần kiếm một khoản tiền quá nhiều nhưng mà đủ để ví dụ như mình trả nợ đã.
Ừ.
Và mình có một khoản là có thể là cứ tạm gọi là ổn định.
Ừ.
Chỉ cần sống thôi chứ không cần phải là quá nhiều hay là hơn gì cả. Thì đấy là cái trong tương lai. Xong rồi khi thấy a đấy là mơ ấy thì bản chất là con thì con tại vì con suy nghĩ là mình vẫn tại sao mình lại hướng tới một cái việc như thế. Đâu đấy thì tự nhiên mình thấy là mình vẫn cho cái cảm giác đấy làm cảm giác hơn. Thì cái cái hiện tại bây giờ cái hiện tại bây giờ cái coi như là hơn cái mình đang không có tiền mình sẽ có một khoản nợ và mình sẽ phải trả nợ phần ra mình gia đình sẽ rất là khó khăn. Nhưng mà khi mà ví dụ như là mình hiểu là không thực ra là kể cả như lúc mình có tiền mình trả nợ gia đình ổn định hay bây giờ mình đang thiếu thốn mình đang lợn đần thì bản chất nó là bằng nhau vì vì nó là mơ ra ấy. Thì hôm trước ấy khi mà học về cái bài bình đẳng xong ấy thì con cái việc đấy với con nó đã cảm thấy là nó đã được giải thoát rất là nhiều rồi. Khi mà hai cái có nghĩa là mình vì mình không thấy nó có phần hơn nữa nên là mình thấy là ờ thì mình không việc gì mình phải đại lý mình bị đau khổ ở đấy mình được giải thoát ngay đấy thì với con thì khi mà việc mà mình vừa xong thì sự khỏi cũng không biết là có hiểu đúng ý hay không nhưng mà nếu mà sau này tương lai thấy mưa ra thì con nó cũng không còn là cái cái mong muốn nó quá ấy nữa con thấy là ra được thì cũng là mơ ra mà không được thì cũng cũng là mơ ra thôi.
Ừ.
Thấy mình thấy ra là mình sẽ không về cái phần cái trạng thái thì thấy là không không có nhu cầu.
Ừ.
Phải nghĩ đến lúc đấy nữa. Như nào cũng được vì bản chất là nó chỉ có thể là mơ ra thôi. Giấc mơ
thô. Có nói xong sẽ giảng sau ai mà cái lúc nào đây.
Dạ nó ngon đến đấy.
Ok có ai không? Nào vô ngại nào.
Nãy con tưởng tượng hai việc. Đầu tiên là cái cảnh đầu tiên là tuần sau ngồi với Vũ Khải. Trong cái lớp có mấy bạn mới.
Ừ.
Phòng thì Vũ Khải ngồi trên cái ghế gỗ ở giữa nhà con thì ngồi bên trái. Trước mặt thì có hoa quả, bàn ăn mà các bạn ngồi thì háo háu nhìn. Nhìn vạn chứ gì đấ
h nhìn nghe
sau này t nh
h nhìn nh bình thường là người ta gọi là h nghe nhưng mà h nhìn phải nhìn cái gì chứ. Đấy nhìn này. Nhìn này vú khải vô toàn hay trái cây
họ nhìn ở phía trước. Kiểu hạo hứng ấy.
Hu háu không hào hứng.
Ok không sao.
Sao tự nhiên lại từ tụ nói thêm cái việc tính toán thì lại thấy là ờ nghĩ đến chuyện là chuẩn bị sẽ phải ra mới bán cái nhà để trả lợ ngân hàng thì số tiền dư lại sẽ đi tìm một cái nhà ở quanh đội cấn. Hôm trước ngắm một cái nhà mấy tầng rồi. Cụ thể nó có tầng một là bếp này, tầng hai, tầng ba phòng khách. Có tầng năm phòng thờ tức là thấy cái cảnh đấy thì thấy cái vừa mừng vừa no của việc là mừng là được về gần ở đây ở có nhà nhưng mà lo là lo là sẽ mất cái nhà ở kia
đấy không nghĩ là mơ đây
đấy ạ thì lúc đấy ờ nghĩ là mơ thì khi mà thấy tức là nghĩ là mơ thì cái cảnh đấy nó đối với con bả nghĩ là mơ nó có khó đâu bởi vì mình đang ngồi tưởng tượng ra nó mà
nhưng mà khi mà thấy cái Đấy là mơ với cái này này.
Ừ.
Nó không hơn nhau. Bởi vì cái cái ấn tượng lúc sư phụ nói là khi ngồi xem trong giạ phim thì trước mặt là cái màn hình nhưng mình thì lại cứ cho là cái cái ngồi trong rạp và nhìn vào màn hình thì nó thật hơn.
Ừ.
Nhưng mà cái kia cũng là một cảnh hiện ra. Thì cái này nó cũng thế nhưng mà nó nó là như nhau.
Mơ như nhau.
Mơ như nhau.
Thấy sao?
Thì nó như nhau thôi.
Cảm thấy thế nào?
Cảm thấy là cái thế nào cũng được. Nếu mà bây giờ mà Tức là gì? Cái cảnh mà lúc mà mình trả lợ ngân hàng mất bán nhà và ở một cái nhà mới và cảm xúc vừa hồi hộp vừa no thì nó bằng với cái ở bây giờ đâu.
Ok.
Bởi vì nó nó cũng đúng như này luôn.
Ừ.
Nó không thể hơn được nhau một tí xíu nào cả.
Ừ.
Bởi vì cả hai nó đều là chỉ là đang làm và không có cái thực sự gì ở đấy cả. Nó không có cái gì cả.
Nó chỉ đang mình chỉ đang trải nghiệm một cái cái kinh nghiệm nó đang lại này thôi.
Th con nghĩ thế là con có cảm giác như thế. Ô thế khi mà cái cảnh trước mặt mà lúc mà mình ở trong cái nhà với cái cảnh này nó nó là như nhau rồi ạ.
Ừ.
Bởi vì nó đều là cái trải nghiệm của mình thôi. Con thì hãy quen nhìn ở góc nhìn thứ nhất.
Ừ.
Thì cái việc mà thấy cái cảnh trước mặt với cái cái này nó là bằng nhau thì nó thấy mình không cần phải tìm một cái cái nào ở chỗ nào khác nữa.
Ừ. Ok. Rất tốt. Còn nó lại nữa khôngế?
Có rất buồn cười. Hôm trước con mới ngồi xem mấy cái
khi mọi người nghe các bạn khác kể hãy thấy cái thấy cảnh mà mình xem với các bạn ấy kể là gì?
Là mơ đúng không?
Con xem về cái review đồ ăn ở Facebook thì tự nhiên nó hiện ra rất nhiều đồ ăn của Huế
xong rồi con thấy rất là thèm và thấy nó rất là Huế. Dịch Huế tiêu tiêu công đức tiêu tốt.
Thế xong là
ui lắm chư D rồi phải tiêu chuyến đi chứ. Đấy
thế là hôm trước
quế một năm tiêu mười mấy phần du lịch mà đúng không?
Vâng. Thế là mới kể với Hồng Anh đấy. Không anh bảo ô tháng sau bên a liên hoa vãn bảo đi Huế ngon.
thế đi cùng bọn em cho vui.
Thế bây giờ con mới ngồi nghĩ là cái cảnh mà mình ngồi mình đến đấy xong mình đi và mình ăn rất nhiều đồ ăn thì cũng là mơ. Và cái cảnh mà đang ngồi đây rất thèm và xem các thứ đồ ăn trên các clip ấy
nó cũng mơ.
Ừ.
Không có cái nào mà thật hơn cái nào hay cái nào mơ hơn cái nào cả đều là mơ hết. Thế là tự nhiên thấy đầy đủ lắm rồi.
Ừ. Có đi không?
Đi thì lúc đấy vẫn có thể là vẫn đi.
Ừ.
Nhưng mà tức là bây giờ nó nó thấy đầy đủ luôn.
Ừ.
Vì đúng là mơ và không không bao giờ có thức
được. Tốt tốt. Chết đi. Thái Cao Đức là Mộng gì? Mộng Hoài.
Mộng Hoài. Con a tưởng tượng là
ông nhị thấy đây hơi mơ mơ chưa
hả?
Ông nhị cảnh thấy cái cảnh này hơi mơ mơ chưa?
Cảnh này này hơi mơ mơ chưa?
Thấy không?
Ok.
Hai hôm nữa là đến ngày đến hạn ký cái hợp đồng mới
thuê nhà của con bây giờ đang ở đấy ạ.
Thì cô chủ nhà nói là bây giờ tức là tính cô là kiểu sức mạnh ấy. Th căn rất là kỹ con phải Phải dọn hết tất cả những đồ đạc như thế này đi gọn gàng vào. Cô chụp những cái góc trong nhà những chỗ này là chưa được. Phải dọn xong thì cô mới ký.
Ví dụ hôm qua cô đến thì cô
dọn xong mới ký tiếp hay là không ký nữa?
Dọn xong thì mới ký ạ. Hôm qua thì chuẩn bị hợp đồng rồi nhưng cô bảo cô không ký
thì con phải
dọn nhà xong mới ký tiếp.
Vâng. Dọn nhà dọn đồ đạc tất cả mọi chỗ đi nó gọn gàng lại đấy.
Thì lúc đấy thì mới ký. Còn không thì thật đó hả?
Vâng. Ok.
Thì hôm qua đến thì là không ký rồi. Nh hài hước nhỉ. Đấy mơ nó mới thế chứ đúng không? Mơ nó có nhiều cảnh nói oăm ở đâu và bắt dọn
thì buồn cười lắm. Ví dụ phòng vũ trang để một đống cây chậu cây cô thấy không thích phải dọn đi thì cô mới cô
mới ký. Ok
không cô đến kiểm tra chứ không phải là
thì
đúng rồi phòng Hải Nam phải dọn đống phân mèo thứ
thế hay đấy. Thú vị đấy.
Thì con tưởng tượng hai hôm nữa cô đến kiểm tra.
Ừ ừ
thì con thấy con nhìn qua cái phòng bếp rồi, tức là không thể dọn nó gọn gàng hơn được nữa rồi.
Ừ.
Mà trông nó vẫn bây giờ trông nó vẫn rất là nhiều đồ và lộn xộn mà cô rất là sợ cháy nên là cô đến cô sẽ kiểu không hài lòng và cô ấy
sợ bản thất giới nó sợ.
Cô ấy mắng thôi thế này cô không đồng ý cho bọn con thuê tiếp đâu. Thì mình lúc đấy thì mình cảm giác rất là à cảm giác rất là lo lắng ấy. Tại vì bây giờ lại phải đi tìm nhà mới thì à Lúc ấy con tưởng tượng thêm là tìm mà cái thời gian nó ngắn ấy, trong khoảng chục ngày mà tìm chắc là không tìm được cái nhà nào mà mới ưng ý đâu. Thì chắc là tìm được một cái nhà chật chật. Thì tưởng tượng luôn ở chỗ khu tập thể ở 67 Vạn Bảo ấy ạ, tìm được cái phòng ở trên tầng năm khoảng hai phòng ngủ nó nó chật chật thì cảm giác hàng ngày mình sinh hoạt mình cứ đi leo lên leo lại nó mệt đấy ạ. Cứ leo tầng năm rồi xuống phòng hai phòng sinh hoạt nhiều khi nó cũng cảm giác nó hơi chật trội.
Ừ
thì khi mà tính đến đấy rồi thì con thấy là cái cảnh ấ tức là toàn bộ cái cảnh từ khi mình tưởng tượng ấy đến khi nó diễn ra đến khi mình từ cảnh cô đến cô kiểm tra cô mắng đến cái cảm xúc của mình lúc đấy lo lắng rồi hàng ngày mình mệt mỏi mình leo cầu thang ấy thì toàn bộ cái quá trình đấy thì đều là mơ đấy thì con nhìn lại cả quá trình đấy với lại cả cái cảnh mình đang bây giờ ấy thì là thấy nó đều là mơ như nhau ấy thì thấy là kiểu đời mình từ giờ nó cứ thế rồi tức là nó chỉ có mơ thế này thôi ấy và mơ tiếp thôi ấy
nó bình đẳng như nhau ấy vì nó nó chỉ có mơ thế này thôi. Nó không thể có cái mà cái hay nhất là con thấy là cái cảm xúc kiểu bây giờ thì ngồi rất là thoải mái so với lại cái cảm xúc lúc đấy mình thấy là nó leo cầu thang mệt mỏi này, cảm xúc lo lắng khi
khi cô ấy không cho mình thuê nữa và mình phải tìm này thì ngay cả cái cảm xúc với lại bây trong suốt quá trình đấy và ngay cả bây giờ ngồi đấy ấy thì đều là mơ cả.
Ừ
thì nó bình đẳng hoàn toàn đấy. Bình đẳng tuyệt đối đấy. Thì thấy là kiểu đời sống mình bây giờ nó cứ cứ thế nó nó giả giải thoát ấy.
Đúng rồi.
Kiểu vì không không thể có lúc thức được ấy nên là nó cứ thế thôi.
Thì hôm nay con thấy là cảm nhận rõ hơn cái ý sư phụ nói bây giờ giải thoát và giải thoát tiếp ấy. Nó cứ tiếp tiếp giải thoát này thôi. Không phải ngẫu nhiên mà tất cả các bài giảng của Phật đều nói mọi thứ như là mộng huyễn hay là hay là quán đảnh vua cũng thế. Nhìn thế giới như giấc mộng đúng không? Vì nếu thực ra nếu mà Ừ. Thực chứng được cái mơ ấy rất là chạm, chạm hơn nhiều những cái những cái ẩn dụ khác cực chạm luôn. Và thực ra là không khó tật không khó để mình thấy đúng không? Tiếp đi. Có ai câu chuyện rồi Vũ vô tác. Con thì vừa đang nghĩ tính toán đến cái việc khoảng tầm giữa tháng này con trước tết là có hẹn với bên thuế là phải đóng nốt cái khoản nợ còn lại.
Ừ.
Mà mà bây giờ vẫn chưa chưa có.
Ừ.
Tức là sẽ có một khoản lúc cái tính toán ví dụ khoản này thiếu bao nhiêu này, vai chỗ này hay là lấy chỗ này sang dập chỗ này. Tức là tính toán cái để đến để đến lúc hôm đấy a
có số đấy thì đang tính đến đoạn đế hôm đấy vẫn chưa tính ra con số đấy. Tức là nó hại vẫn thiếu, tức là vẫn a có những cái tưởng dọ cảnh nó cảm xúc thì cảm giác là thấy a thấy lo lắng lúc đấy lo lắng rồi tính toán mà lúc đấy cũng chả chả có giải pháp g luôn ngay lúc đấy cũng chẳng có giải pháp gì đến ngay lấy cũng chả có thì hoặc là có thể là đấy vợ lại cần nhàn tiếp lại có lại lo lắng lại tức là những cái nó đang tính mấy cái đoạn đấy thôi mới đến đoạn đoạn đấy quanh đoạn đấy thì em thấy là ô thế thì Khi sau đó sau đó thì thấy ngay cảnh đoạn vừa vừa mình gọi tưởng tượng ra thì đấy là mơ và có đoạn thấy hỏi là thế ngay cái lúc mà mình đang tưởng tượng đấy thì có có đang thức không ấy.
Ừ
thì con thấy là lúc hỏi câu đấy bắt đầu thấy
thấy ổ tức là ngay cái lúc mà mình trước đây mình cho những cái đấy là lúc xảy ra ấy
là thức
nhưng hỏi câu ô
ngay lúc cái đấy xảy ra cái thứ đấy thì nó có thức không? Thì có thức không? Đang thức
nãy có hôm mà phải trả tiền thuế.
Vâng
thì lúc đấy là thức cái mơ.
Vâng thì Đế đấy th ôi thế thì cảm giác nó mới giải phóng cái đ khi mà có phải đ mình mặc định mình đạt thức mà lúc mình đangĩ đến mặc định đấy đạt thức rồi nhưng mà giờ hôm nay có thấy ô thế thì ngay lúc đấy cũng có phải thức không thì ngay đấy chỉ là mơ thôi mơ thì thì đúng là thấy nó như nhau tức là bây giờ là mơ ngay cái lúc đấy tới này mơ gì không
thì
như lo ngày mai mình thức gì không
vâng
ai chả lo thức
vâng
thức thì lo
thức thì lo xuất gió
ai cũng lo ai cũng không lo tới này mơ gì ai cũng lo sắng Mai ngày mai mình thức gì?
Đúng rồi.
Vâng.
Thì đúng cảm giác là kiểu ờ thế thì thế nào cũng được nhỉ? M hai là kiểu nó không cảm giác nó đúng kiểu tự giải phóng ấy. Kiểu
ai chả lo tố này ai quay bao giờ lo tố này mơ gì đâu.
Nó có lo là con lốc đấy mình thức gì.
Đúng rồi.
Trả tiền nhà hay thuê nhà mới toàn lo mình thức gì thôi.
Nếu mà ngày đó mà không có thức nữa thì con sẽ thấy rất khác dậy. Đấy cảm giác có bao giờ có bao giờ dậy được đâu. Chiêu c
bao lâu?
5 phút nhá.
30 phút rồi nhá. Chuẩn 30 phút thô nhá. Xong rồi mang giải ba nhá. Được chưa? Nhớ không? Nhớ con nghĩ mà xem con toàn mơ cảnh thức thôi. Ta toàn lo cảnh thức thôi. Chẳng lẽ lo cảnh mơ rồi. Lo tối nay mơ mình ch s. tiền thuế gì trong mơ thật phải
con chỉ lo cảnh m cảnh thức thôi
vì con tin là có cảnh thức
đúng rồi
đúng không
chứ còn nếu mà cảnh đấy cũng là một cảnh mơ con còn con chắc chắn là con sẽ không lo như bây giờ lo đâu
hết lo
hết l
vui thì mơ hết lo
đúng chưa
chẳng ai lo tôi hành mơ gì có đi quay điên lo mơ tôi hành mơ gì không
không sao đói lời Giải phóng chưa cảnh
thô rót cái trà được gì cục ly đ giải phóng đi thô đ mọi người nói đã vài người nói mà hiểu vấn đề đã có thể mới ít người hiểu sống người nói thêm đi
đây tiếp đ
nói càng nói mình càng hiểu ra luôn là mình lo cảnh thức
rồi
khi nói mình cứ tưởng là mình nói về cảnh mơ
à mình cứ tưởng là mình nói về cảnh có thật
vâng
nhưng mà tao nói với cảnh cảnh thức
thì thức thật được rồi nó bị tưởng có thật
thì mình giả lúc mà vũ khải lo giả thuế có phải tưởng là cảnh thuế giả thư cảnh năng thức không
chứ cảnh là cảnh năng mơ có lo nữa không Thế thôi thế thôi mấy hôm nữa x vào Sài Gòn xem anh em tưởng là cảnh gì cảnh gì
thớt ui giời sài gò đấy ai giảng pháp cho con vân vân
lo gì nó cảnh mơ
lo gì
lo gì đấy lo gì đấy tất cả con bây giờ còn đang lo bởi vì vẫn cho rằng cái cảnh mà nó xảy ra là cảnh thức
ừ
không nhị cho rằng cảnh mất trí nhớ là cảnh thức thì mới lo chứ
chứ đêm nay mất trí nhớ c lo nh
mơ mơ
đêm nay mơ mất trí nhớ có lo không
không Khi mà học nhị lo là mất trí nhớ sau đó là tin là cảnh mất trí nhớ là cảnh thức.
Ừ.
Còn nếu mà tin ngồi đây mà tin rằng cảnh mất chí nhớ là cảnh mơ ấy thì có lo được không?
Không có ai lo phải lo nữa.
Không lo cảnh mơ
không lo có hai phần là không lo và cũng không ngại nữa.
Đấy bắt đầu đến vô ngại.
Ngại không ngại không lo là một phần một không ngại mới là quan trọng.
Mày đến thì cứ đến đi bây là cảnh mơ cơ mà.
Mơ
n là không lo khi đủ còn không ngại không lo chỉ một nửa thôi.
Không ngại không ngại. Cái đang bị giả không lo và không ngại. Không lo tốt rồi nhưng không ngại nữa cơ.
Ừ
mất trí nhớ trong mơ có ngại không? Anh quay ngại mất trong mơ không?
Không ạ.
Có ngại là thiếu tiền trong mơ không?
Không.
Nhà nghèo trong mơ có ngại không?
Không.
Không lo và cũng không gì
ngại luônấ.
Không ngại
sắp đế vô ngại đấy anh em anh em. Tất cả anh em vô ngại đấy.
Anh em lúc xong thấy có gì mà ngại
nà? Tiếp đi. Nó khi nào hết một vòng hoặc gần hết một vòng thì mình bắt đầu cụng gì đó nhá.
Vâng ạ. Đến Ngọc Viết ạ. Con có hai việc đúng là con cũng đang lo là tìm cách trang trải chi phí gia đình trong thời gian tới ạ.
Rồi
cũng đang tính là muốn phải bán đi một ít ít đồ.
Ừ
đúng là mới đâu đấy sẽ nghĩ ngại lắm á.
Đ mình lo ấy ạ. Thì là cái cảnh đấy là sẽ là con sẽ hỏi
tầm này tiền đã có đ thì nó sẽ có lúc gì.
Lúc về đấy.
Mà tụi dư nghe đúng là mình mình cái lúc mà mình nghĩ là mình bán vàng á là mơ hay là thức ấy thì tụ dưng gì giải thoát lắm. Trời ơi bán vàng trong mơ mà sợ gì. Trời ơi nó đến nó đi trong không trung rất nhiều tiền ngày xưa dụ anh nói ạ.
Ừ
trong mơ mà sợ gì ngại gì. Đấy là một việc ạ. Còn việc thứ hai nữa là chuẩn bị cho con đi học ấy.
Ừ.
Mình cũng lo là đó em bé sẽ làm quen với môi trường mời thế nào, cô giáo có đối xử tốt hay không, mình sẽ phải thêm một khoản chi phí rồi sẽ phải ờ sắp xếp cuộc sống như thế nào ấ để thích nghi. Ấy thì bây giờ thấy là ô có gì nghiêm trọng đâu nhỉ? Chả gì nghiêm trọng hết. Với con trước trước thời điểm này là hai việc đấy là vẫn làm việc nghiêm trọng với mình ấy. Mình tưởng là thức ấy.
Vì sao lại không nghiêm trọng
vì nó là mơ ấy. D
ừ
có gì đâu mà nghiêm trọng.
Thức thì nó mới sợ chứ.
Mà đúng là mình không quan tâm tối nay mơ gì luôn á. Vì mình biết là mơ.
Ừ.
Còn mình phải lo những cái việc này vì mình nghĩ là thức nhưng mà nó cũng là mơ mà.
Không lo và không ngại.
Đúng rồi ạ.
Không ngại luôn.
Không ngại ấy.
Đấy cái không ngại ấy. Hải Nam là vẫn ngại lấy vợ
đúng không? Nhưng mà một tháng nữa
tưởng lấy vợ về thức hả anh?
Một thaná nữa là lấy vợ trong mỡ
không ngủ. Thôi sang Hải Nam. Sang Hải Nạm luôn đi. Ừ được rồi. Ok. Hiểu vấn đề
vừa nói là hiểu vấn đề và ghi rốn đ thôi. Nào Hải Nam nào.
Con có tính đến cái đoạn nhà con tự nhiên nó có cái đường mở qua ấy. Thế là nó phá luôn cái nhà đang ở bố mẹ.
Ừ
thì í lại phải xây nhà lại. Ý là mình phải lo trong cái chuyện đấy.
Xây nhà khô khác này. Vẫn hu. Đấy.
Vẫn chỗ đấy ạ. Nhưng mà nó cắt mất nó cắt cũng được nó thành cái mặt đường ảo.
Úi giời ngon thế ra.
Ui giời ơi quá. Sợ giàu đấy chưa?
Khéo khé khéo
tự đến đấy.
Con không hiểu đâu. Cái chỗ đấy là chỗ xó xỉnh của cái làng. Thế quái nào lại có cái dự án đi qua đi qua làng này sang làng kia. Thế là thành cái đường to
nhà mặt đường
đấy. Vừa nói là đi nó có đến đ thấy không? Tiền nó đi sẽ đến. Đấy
đường xã mặt nhàt đường
thì bay mất cái nhà đang ở.
Thế là có cái nhà đường người ta đi qua nhưng mà lại có thêm mấy cái nhà.
Ngày xưa nhà con đi mãi vòng vòng vòng mới đến nhà. Bây giờ thì thành cái mặt đường thôi.
Đây là một thông điệp thông điệp ngầm nhắn cho tụi anh về chưa? Nhà ra mặt đường à
nhà mặt phố rồi bố làm to rồi
nhà mặt phố rồi nhà mình đường
đi đón dâu là
chả hiểu người ta mở cái đường qua từ xá này sang xa khác ấy
ngon rồi đường liên xã là ngon rồi xã xã
thì đường đấy con không biết đường tận to lắm thế làị
nó lấy mất cả cái nhà
lấy mất cái nhà đến cho hai ba cái
nhà mặt phố làm to rồi em ơi
lắc mắc cái nhà cái nhà trong
xung quanh chỗ này
thì con nghĩ đến đấy thì vì con lười thôi mà ý là nghĩ đấy cảm thấy phải
đúng là cái ông số một
trải đường cho mà
ông số một chỉ lo là lười với khổ với ấy thôi
phải lo thì nó mệt đấy
không nhìn thấy làm cục tiền ra vào đầu đúng số một mà đúng là phải lấy số ba rồi số này phải số ba mới sống mới
cân bằng rồi chờ mới hết
số một là phải lấy số ba nó mới cân bằng
khi nghĩ đoạn đấy thì thực ra mình mình
lấy số
không số 1 lấy số ba cùng nhìn một hướng thì không sao lắm một lần rồi mà
bắc giang
bắc giang
số 1 lấy số ba cùng một hướng nhìn một hướng thì không sao
ch anh có thể lấy số ba nếu số ba không nhìn một hướng mới ngon kiểu số m như nam chỉ lo thông này lo cảm xúc thì nó khác nh Chong v nếu c nhìn cùng nhìn hướng nó khác cứ cùng nhìn một hướng nó sẽ thay đổi rất nhiều cho anh số ba cũng được nhưng cùng một hướng số 1 cũng được luôn cùng một hướng cái một hướng nó vặn hết con người luôn vặn hết các loại số đúng chưa cái số cái hướng mà sư đang nói vặn hết cả loại số đấy không
số 3 số 3 là t cái hướng đấy thì nó vặn hết mọi số
ừ
thì con nghĩ đoạn đấy thì thấy bố mẹ ốm đau xong rồi mình lại phải lo nên là mình sẽ lười Ừ
thì con ngại cái ngại là cái phần lười ấy.
Ừ.
Nhưng mà khi tưởng tượng cái cảnh đấy nó xảy ra thế nào xong rồi làm gì làm gì thì con thấy là nhưng mà nó nó là hiện ra trong mơ ấy.
Ừ.
Thì ý là cái cảnh ấy nó vẫn cứ tiếp diễn
trong cái tưởng tượng nó vẫn cứ bắn ra nhưng
kiểu như là nó nó bị hút hết cái lõi chụ.
Ừ.
Ý là nó không còn cái gì đấy cả. Nó chỉ có một cái cái ảo ảnh đấy thôi. Nó bị hút sạch
hút sạch những cái là có có bên trong thì ô. Nhưng mà thế thì nó có lo cần gì phải lo đâu. Vì vì nó có cái gì ở đấy đâu để mà lo. Thì thì cái cảnh đấy nó vẫn cứ chiếu ra thì con lúc con tưởng tượng cảnh vẫn diễn tiếp nhưng mà không có cái gì đấy cả
thì thì đương nhiên là nó ý là nó mất hết sạch sức mạnh ở đấy nó không hút được năng lượng ở đấy nữa chụ không?
Đúng rồi.
Mình nếu mình nghĩ đấy mà nhiều mà nó có thật ấy thì rất mệt nhưng mà nó không có gì để cả nên nó không thể đấy là không ngại đấy. Thế con nói chí là không ngại đấy.
Ừ
không chỉ là không lo đâu mà không ngại. Thế thì sao? Có cứ cái hình đấy thôi chứ có quá đâu. Mày vỡ cũng thế mà anh
không ngại vô ngại hiểu chưa?
Không khó vô ngại không khó như con tưởng đâu. Không lâu như con tưởng nữa. Đúng rồi.
Đúng không?
Cảm giác
bây giờ là vô ngại là cuộc sống vô ngại là bắt đầu ngon rồi đấy. Trước
chưa mới vừa đắt
mới vừa đắt xong
mới vừa đắt nhá. Đúng không? Không nói hôm n hôm nay bắt đầu nói vô ngại nhưng bắt đầu cảm thấy được vô ngại chưa?
Bắt đầu vô ngại chưa? Rồi
bơ m nói vô đắc th mấy hôm? Hai hôm à? Ba hôm à
hôm 1 3 Hôm nãy cò nói vô đắc đúng không? Xong rồi bảo sẽ rời vô ngại ai dày hai hôm sau nói bắt đầu nói vô ngại rồi đấy.
Con nghĩ đấy con nghĩ những chuyện mà con đang ngại đi.
Chuyện của Khải là chuyện Khải đang ngại. Chuyện của Toàn là Toàn đang ngại
chuyện của Thái Thái đang ngại. Chuyện của Hải Nam Hải Nam ngại. Chuyện Bích Bích đang ngại.
Đúng không có đúng có phải là con đang bắt đầu bắt đầu cảm thấy thế nào là vô ngại chưa?
Rồi ạ.
Vô ngại
tí nữa cụng ly vô ngại nhá. Bây gi nói hết rồi đã
hết cho rồi nó mạnh. Nào sang sang xong sang tụi anh hết tức vào đi Xong Hải Nam khỏe được anh đấy. Anh đã có nhà mặt số rồi. Ý em sao
ý em làm sao đấy? Hải Nam bắn bắn thông điệp nhẹ nhàng thôi. Bắn khéo trâu đẹp thật
trâu đẹp à?
Đẹp lắm ạ.
Đang đình nói là sau này mà có dịp mời sư phụ với các bạn lên đấy chơi đẹp lắm.
Nhưng hai người không cưới nhau thì lên nào họ nhà đại diện họ nhà gái mời chứ.
Mời nhà gia đi thăm.
Mời nhà gia lên thăm.
Sư phụ sẽ nhà trai lên thăm.
Đúng rồi.
Đúng không? Đúng ý không? Tiết là đáp chị quên. Gái
đấy.
Măng trâu đẹp lắm. Đấy nhà gái chưa biết là đắp nhà gái
nào. Mời nhà gái trước đi. Hỏ nhà gái nào.
Nhà gái.
Dạ. Ờ con vừa mới nghĩ đến vài việc mà mình đang nghĩ rở
đang cần phải làm làm luôn
và đang cảm thấy rất ngại.
Cứ ví dụ chá ví dụ hiểu. Ví dụ như là hôm nay Hạnh Nguyên vừa nhắn thì liên quan đến mấy thứ cần phải làm về ờ để để liên quan đến cái chính sách mới làm việc của của shop ấy ạ. Ừ.
Tức là cũng có vài cái mà liên quan đến chính sách và phải làm còn được hay không là không biết.
Ngại
vâng nên cảm thấy rất là ngại nó
tự tại vỗ ngại. Bây giờ thấy vô ngại chưa?
Vô ngại
nó cảm nhận được thế nào vô ngại chưa?
Thì ngay khi cái lúc mà thực ra là khi sư phụ nói thì tưởng tượng đến đâu là cái cảnh nó đã hiện ra đến đó rồi.
Ừ.
Và lúc đấy khi mà thấy cái cảnh mà đang đây này rồi là hiện ra từng cảnh đấy, nó không thực sự là nó không thể nào là có cái khoảnh khắc nào là thức cả ấy. Con hỏi câu đấy cứ cảnh đấy là thức hay là mơ đấy các con nếu mà
khi mà khi mà lo v cái gì ấy cứ lo thoải mái đi.
Vâng.
Xong hỏi cảnh đấy là thức em mơ.
Vâng. Chỗ đây đấy.
Đúng rồi. Thì
chứ mà đừng lo không cần phải cấm lo gì cả. Lo thoải mái đi. Nó xong việc luôn đấ cho nó xong một việc đi.
Đúng.
Nhưng mà xong rồi hỏi hỏi câu đấy.
Vâng ạ. Thì thì thực ra là lúc mà tưởng tượng ra cảnh đó thì nó sẽ gồm tất cả những cái cảm xúc mà lo lắng và ngăn ngại của mình á
nó hiện hết ra như thế.
Thì thì ngay khi mà thấy như vậy thì đúng cái đoạn đang nghĩ như thế thì lúc đấy sư phụ lại nói là người ta không bao giờ lo về một giấc mơ cả.
Ừ.
Thì tự nhiên ui con thấy kiểu nó choáng ở cái chỗ đấy luôn ấy.
Ừ.
Là hóa ra là mình lo là bởi vì mình nghĩ lúc đấy cái cảnh đó nó là thức, nó không phải là mơ ấy.
Ừ.
Thế thì khi mà mình thấy là là mơ một cái thì tự nhiên mình có cảm giác là nó cắt hết mọi cái ngăn ngại, mọi cái lo lắng của mình ấy. Xong nói ừ nhờ sao mình thấy thật sự là ngớ ngẩn không chưa bao giờ ai lo về một giấc mơ hết.
Mà lo bởi vì lúc đấy là nghĩ cái cảnh đó là thật, nó là thức ấy.
Lo cảnh thức lo cảnh mơ.
Đúng rồi. Yêu nó siêu kiểu siêu siêu tự do và siêu kiểu đúng. Nó theo kiểu vô ngại luôn ấy.
Ừ. Đấy, thấy chưa?
Vô ngại rồi.
Ừ.
Vô ngại rồi.
Nhà anh bọc ý em vô ngại không?
Thế anh bắn lại thông điệp
anh thì anh có nhà rồi em ạ. Còn em không ngại đâu. Đấy.
Hai người bắn nhau đấy. Anh em ở giữa
chỉ là phương tiện cho người ta người ta bắn nhau thôi hiểu không?
Đúng
bắn ch được vào nhau đấy. Anh làm có nhà bắn phố rồi em ạ. Em không ngại đâu anh ạ. Đấy. Hôm con thực sự con cảm thấy là dụng rời hết mọi thứ luôn ấy.
Ừ.
Lúc đấy kiểu sự vô ngại thực sự ấy.
Ừ.
Kiểu nó ui choáng luôn ấy là ồ hóa ra nó không ai lo lắng hay là ngăn ngại vì một giấc mơ hết ấy.
Đúng rồi.
Lúc đấy kiểu thấy khủng khiếp lắm. L
từ nay con sống bình thường và mỗi lần mỗi lần tính toán thì thêm một đoạn mơ
không? Cái cảnh mà con con lo ấy là thức hay là mơ? Thức hay là mơ.
Thức hay là mơ?
Tính thoải mái sống như bình thường luôn. Chỉ hỏi cấy thôi.
Ừ.
Chứ không cần phải sống như người khác thường.
Không phảả tôi không tính toán nữa. Không cần luôn.
Đúng rồi. thức là
nhưng mà tính xong thoải mái đi mà cảnh thức là mơ chứ phải chặn
không phải chặn không phải chặn chia hết là mơ vô ngại
hiểu vô ngại là gì chưa mình phải lo
đơn giản không
đơn giản
sao giờ ăn cái gì đấy ch
nói thử
lo cho anh v
sao
vén váy ui giời ơi
úi giời ơi
đây váy này đây đây đây váy đây váy
đây là mơ Có vẻ một vật
cái này là thức hay là mơ đấy. 100% không có gì quá hết.
Cái gì gái thôi toàn gái thôi. Chị
100% à đo 100%
những gì 100%
qua là chỉ đo cảm giác thân thể
thân thể thôi.
Còn một cái nữa để
thân thể. Cái sướng mà cái người 100% là cuộc sống rất là rất là nó cứ ngang ngang này không bị sụt sụt sụt như ông ông 250 350 đâu
100% nó cứ này
có độ bình an bình an cao không có đỉnh vào đáy mà 100 nh thấy nó đau ốm nhặt nhệu tụi mình cứ quăng lên vừ xống mỗi lần trúng gió là giống như chết tới nơi luôn
đúng rồi mấy ông mấy trăm phần thì Đ ch như bảo cứ ngày xưa bảo em m than em đau thật mà
đau thật c nói than đâu phụ thái cứ bảo con là đau dả vờ nhưng mà con đau thiệt luôn thấy trúng gió là nằm im một chỗ luôn mình l th%
may mà bây giờ là mơ đấy giật dẹo cũng giật dẹo mơ
rồi ok tiếp đi. Sau anh là Vũ Trang
Vũ Trang
nãy sư phụ nói con tính hết cỡ thì con tính là tại vì Ba mẹ già rồi ạ mà không có nguồn thu á ạ thì đang nghĩ tới chuyện là sẽ xây lại ý là sẽ sửa lại cái nhà bà mẹ Đà Nẵng để cho thuê
kiểu cho thuê văn phòng ấy ạ. Xong nghỉ hết cỡ rồi cho thuê rồi xây lên rồi tính tiền rồi trả nợ rồi nuôi ba mẹ ạ.
Có hiếu quá gì nữa thì lo cho tới chứ sư phụ.
Ừ.
Đấy thì nghĩ tới cảnh là xây xong hết rồi lo cho ba mẹ thấy là ok. Nhưng mà xong tới đoạn đó tự nhiên tức là nhắc là làm mơ ấy ạ. Thấy tự nhiên giải phóng hết luôn. Thấy tức là Mình cảm nhận được cái tức là mình thấy là nó giải phóng luôn ấ giải phóng ngay lập tức luôn á sư phụ ạ. Là con nghĩ là nó cả hai phần cũng không phải lo và cả không chả phải ngại ấ
tự nhiên tức là nói làm mơ á mà thì cảm giác y chang là là làm mơ thì không cần phải làm mơ rồi thì mình còn phải nghĩ phải lo cái gì nữa không phải là kiểu phải nghĩ phải không phải nghĩ phải lo theo kiểu là không chặn nhưng mà nó h sẽ giải phóng cảm giác cái sự giải phóng ấ
tự giải phóng đấy con này là tự giải thoát tự giải phóng
ừ thì thấy làm mơ là tự nhiên thấy hoan hỉ liền Rồi tiếp
rất khả phân
có gì đâu hỉ thôi
con thì con thấy là đúng là nó thực sự giải phóng cái lúc mà sư phụ hỏi là có mơ có có lo về tối nay mơ gì không ấy mơ thế
ừ và chỉ lo là mơ thì chẳng bao giờ đúng là chả bao giờ phải lo là mơ cái gì cả mơ gì chả được
lo cảnh mơ chỉ lo cảnh thức thôi.
Vâng Thế còn mình chỉ lo là nếu cảnh đấy nó thật nó thức thôi ấy ạ.
Không ai lo cảnh mơ hết chỉ lo cảnh thức đấy. Nhớ vậy
đấy. Thì nó nó kinh ở đấy. Thì con thấy là đấy ví dụ nếu mà nói về lo lúc lúc đầu sư phụ hỏi là mơ cái gì chẳng hạn thì sẽ nghĩ đến những cảnh nó rất là tốt đẹp ấy. Đấy. Thế nhưng mà nhưng mà ờ nếu mà nghĩ đến cảnh lo chẳng hạn ví dụ con thấy là mình cũng lo là mình sẽ làm gì? Làm gì để có thu nhập để kiếm sống ạ. Thấy mình chả làm gì cả. Bây giờ mình mình sẽ làm gì thế? Xong. mình cũng tính toán là mình sẽ làm gì, làm việc gì, tìm việc như thế nào, làm cái gì rồi đấy, vân vân vân vân thì ờ kể cả là nó khó khăn nó nó chả có việc gì làm hoặc là chả có gì để làm cả, chả làm được cái gì cả. Đấy, thế nhưng mà thấy là đúng là nếu mà là mơ thì chả có gì phải lo cả. Mơ thì mơ cái gì chả được.
Đấy thì nó cũng bay sạch thấy rất là giải thoát ở chỗ là ơ cái gì thì nó cũng là mơ mà đâu có lúc nào thức đâu.
Không lo mà không ngại. Vâng.
Vô ngại.
Ừ.
Mình không ngại về đấy xảy ra.
Không ngại phải làm này làm kia.
Vâng.
Đúng chưa?
Ừ.
Mơ mơ.
Ok. Chuẩn bị thoải mái thoải mái đi.
Rồi duy nhất chị
đây cháu ơi.
Cháu cháu xin nhá. Con thì nghĩ cảnh tương lai là sắp tới lại tiếp tục sửa tiếp cái nhà.
Ừ.
Không. Nhà nó chưa sửa xong.
Nhà con nó ở chung cư nó sửa lâu lắm.
Mỗi ngày nó chỉ làm từ 8:00 đến 11:00 nó nghỉ xong rồi. Chiều là 2:00 đến 4:00 với cả đấy. Thế là
nó làm theo cái giờ giấc đấy. Thế không? Nó b tưởng tượng là bây giờ nhà nó đã dọn vào ở rồi. Bây giờ xong rồi sửa xong nó lại banh bét tất cả các thứ lên.
Ừ.
Xong phải à bọc lại từng cái đồ một. Xong đấy. Xong phải nói chung là nhiều cái thú thủ tục lằng hoằng lắm. Thì nghĩ đến cái đấy thì bình thường bình thường thì có cái cảm giác là mệt mỏi.
Ừ.
Sinh ra cảm giác mệt mỏi tính toán mà phải xử lý rồio.
Đấy thì nó cảm giác nó phiền hà, mệt mỏi rồi nó phải tính toán nhiều ấy. Thì khi mà
nhưng mà nhắc là ờ nó chỉ là mơ thôi ấy.
Nó chỉ là mơ. hoặc là hỏi là cái cái cảnh này nó là là mơ hay là thật.
Ừ
thì thấy gì nó đúng nó đúng chỉ nó như lúc nãy Hải Nam nói là nó nó chỉ còn cái vỏ đấy. Sự hiện ra nó không có cái gì ở đấy cả.
Nó rất là giải phóng, nó rất là ok được. Kể cả nó có rắc rối như thế nào đi nữa.
Ừ
nó có xảy ra cái chuyện gì đi nữa. Nó có thể kéo dài cả năm trời ấy.
Ừ
thì nó cũng không phải là vấn đề gì hết. Nó như một cái giấc mơ thôi.
Quế gì lấy các bạn ăn đ Quế ở trên bàn này trong đồ ăn tết này lấy ra xảy quất hết lên nhân thể mọi người. Đó để hết đấy. Mơ quả mận không chị xin mơ xin m
hơi no
đầy bụng với chuyển.
Thì con con thấy là cái phần phần thực sự vấn đề ấy nó biến mất. Cái các vấn đề nó không còn nữa
đấy.
Bởi vì
còn cái hình thướng thôi. Giấc mơ đấy.
Vâng.
Còn cái hình tướng đấy và đúng là khi mà nó vấn đề nó không còn ấy thì nó không không nó không lại nữa nó cái chuyện đấy nó có thể xảy ra tiếp và nó cái cái cảm giác phiền phức hoặc là cái cảm giác mệt mỏi nó vẫn xảy ra thoải mái được và thực sự cũng chả có gì đấy cả. Ừ.
Đấy vô ngại chưa?
Vô ngại
thấy nhanh nhanh đến chỗ vô ngại chưa?
Nhanh thật
nhanh không?
Gớm
vài ngày chứ còn đang tưởng là tháng nữa
dè vài ngày bắt đầu nói vô ngại thấy có vẻ vô ngại rồi.
Không thật là hết ngại hết ngại. Nào có ai chưa nói thử nào. 02 trong tỉ một
con thì nãy đúng đang nhận được tin nhắn ngân hàng đòi tiền.
Ừ
không có tiền giả. Thế là tính toán xem cách làm cách gì. Tính mãi chả ra cách gì cả. Xong rồi thấy lo lắng thì lúc đấy thấy là là mơ hay là thức ấy ạ. Thì thấy là mơ thì hết lo lắng luôn. hết lo lắng luôn. Nhưng mà lúc sư phụ nói là c như kiểu là thấy là mơ thì không thể lo lắng được ấy thì nó lại cảm xúc lo lắng nó nổi lên.
Ừ.
Quái là sao bây giờ thấy mơ lại lo thế này. Thế là một lúc sau thì thì con thấy không không phải vấn đề không không còn nằm ở cái chuyện đấy nữa. Nằm là cái cảm xúc đang lo lắng đây này mà lại thấy thnh thức rồi thành thật rồi thì thì mới lắng thấy thậ thức rồi đấy. Nó mới cứ
còn nếu không là mơ thì lắng chứ
thì không thể gọi là lo lắng được.
Đấy thì cái cảm Lúc đấy nó là cảm xúc lo lắng ấy nó là là mơ hay là thức? Thì lúc con con hỏi lại thế thì thấy ờ nhở nó chỉ là còn cảm xúc đấy xong rồi nó ra chứ nó không là còn cái lo lắng thật nữa mà đấy. Thế thì đúng là vấn đề về cái cái chuyện không trả tiền hay gì nó còn ít hơn là cái vấn đề là cái cảm xúc lo lắng nó đến
và lại lúc đấy lại thấy nó là là thức là thật.
Các con nên thuộc lòng lòng câu đây là Mơ thức
ừ thuốc lâu đấy. Thì hai câu chẳng nó gọn đây là mơ
đấy. Thì thì lúc con hỏi
lúc thu dương hỏi gọn đ câu đấy đấy nhớ không?
Đúng rồi.
Có lo lắng nhá. Thì thay vì là mình tập gì không hỏi đây là mơ thức?
Đấy thì
thế nãy con vừa hỏi lo lắng là mơ hay thức thì thấy nó nó là cái cảm xúc nó chỉ là mơ thôi và nó cứ nhẹ nhàng không nó tan lúc nà không biết. Nhưng mà nó
hỏi xong mà thấy đây là mơ ấy. thì nó vô ngại luôn.
Ý là đầu tiên là không ngại việc là nó sẽ đến nữa thì tự động nó nó chả còn như kiểu nó không còn sức mạnh gì nữa xong rồi nó cứ th đến cũng chả sao nhưng mà xong rồi tan luôn không quan tâm đ nữa. Thì con thấy nó khác ở cái chỗ đấy là kể cảm xúc trước giờ là cảm xúc mạnh mới là cái mà tác động còn mạnh nhất thì bây giờ chả thấy tác động gì lúc mà hỏi mơ hay thức ấy.
Đây là mơ hay thức
mơ thì tác động thì cảm xúc nhiều nó hết giá trị
sau đó là nó thế nào cũng được thì đấy mọi người đây là mơ thức hỏi phát xong có thấy luôn không
vì sao là mơ mơ có cái gì là thức à
đơn giản không
ok tốt rồi 1 chỉ một chỉ một 02 đến chỉ 1 Ừ. Con có một cái việc thì nó khá lâu rồi. Tức là ờ shop thì từ đợt tăng giá là cũng ít ít khách đi ấ ạ. Đấy thì lúc trước lúc mà ờ cùng làm với shop thì là khách thì nhiều không làm hết nhưng bây giờ là rất là ít khách. Thế nhưng mà khi mà ít khách thì vẫn đang làm và một thời gian dài thì có những lúc là con thấy cái phần mà con làm nó không đủ để bù bù đắp cái phần chi phí mà shop trả cho mình ấy. Đấy thì Con rất là lưỡng lự trong việc là ừ nên làm gì tiếp rồi nên nói gì hay như nào hoặc là phải dành thời gian ờ làm cái gì mới đấy hoặc là như nào đấy đại khái là rất nhiều thứ xong rồi nhưng mà rất nhiều lúc con muốn nghỉ nhưng mà tiền thì mất ờ nghỉ thì lại không không có gì để mà sống ví dụ thế đấy thế nhưng mà đến lúc mà thấy hỏi đây là mơ hay thức thì tức là nó giống như là nó chút một gánh gánh nặng hẳn đi ấy vì vì cái đống kia là cái đống mà mình mình tưởng là thức nhưng thực tế là nó y hệt như này thôi nó chỉ mơ thôi nó không không có cái gì cả ấy. Đấy. Thế thì thấy tất cả những thứ mà cái gì nhở? Suy nghĩ, tính toán, cảm xúc, cái đấy nó đều làm mơ hết. Con con thấy giống như kiểu là ờ tự tự giấc mơ nó nó tiếp diễn cái gì thì tiếp ấy chứ chứ con không con không cần phải làm gì ấy.
Ừ.
Đấy con thấy là được được thoát được thoát đúng
vô lo đấy.
Ừ.
Lo như là giấc mơ nó làm chứ mình lo gì nữa.
Vâng.
Nếu là mơ thì để giấc mơ nó làm tốt cho mình đúng không? M Mơ tiếp để cho nó mơ tiếp mình phải làm. Đấy là vô lo. Ừ.
Lo không cần và lạng ngại không cần.
Có phải là đây là mơ thì giống mơ lo chứ đúng không?
Hay là nếu mà nói ở góc độ cá nhân con người hơn là cái gì đến thì tính.
Đơn giản gì đến thì tính thôi.
Đúng bà mới hay nói đấy.
Đến thì tính ở góc độ của một cái cái cái cái tương đối thì là đến thì tính đúng không? Đến tính thôi. Đơn giản thôi mà. Cách nói chứ bản chất là mình cũng xong phải tính luôn ấy. Đúng rồi. Mình không mình không phải làm ấy. Mình không phải làm cho chính nó
không thể nào mà mà mà đồng ý được.
Ngày xưa có câu trong suốt là điều duy nhất cần làm
là nhận ra đây là một giấc mơ.
Giấc mơ sẽ tự lo cho chính nó.
Con phải loấc con phải lo giấc mơ. Giấc mơ tự lo chính nó chứ
đúng không? Con phải lo giấc mơ làm gì? này dô ngại đấy. Cả phải đỡ ngại hẳn thấy chưa?
Rồi các bác bác nào chưa nói đây. Mời bác
cho online nó
ừ xong onl offline xong đi đã Minh Trang đây.
Dạ
không thể chạm
không thể chạm không thể tụt. Vô ngại với không thể tụt sẽ bái thắng nhá. Ừ không Phải tụt.
Vô ngại tụt và không thể tụt. Đấu nhau ai thắng?
Không ngại tụt.
Ừ. Vô ngại tụt đấu với cả không thể tụt đấy. Thêm cuộc đấu ai thắng nhá. Ừ.
Ừ. Nãy sư phụ bảo tính toán thì con nghĩ đến chuyện mà con kiểu trì hoãn lâu ngày rồi là cho nhà ấy.
Ừ.
Cho thê nhà. Ừ.
Đợt trước thì kiểu
một đứa đi marketing ma cô có môi Tiền
nhu cầu yên thân nó cũng rất cao. Nên đợt trước thì sợ là cháy nổ kiểu cái nhà nó cũng cũ rồi mà. Xong rồi còn pháp lý các thứ ấy. Có khi vào tù ấy xong rồi
ai biết người ta như nào sợ
thế. Ừ. Phòng trái chỗn cháy mà mình có lỗi các thứ này mà người ta chết á là vào tù đó.
Thế xong rồi tập đợt trước là tập với cái vụ đấy rồi nhưng mà sau khi tập với vụ vào tù xong thì có tiền Tiền cha
đúng mà. Ở vị trí đấy là sẽ thấy cái rủi ro đấy luôn. Đợt trước người ta làm cực kỳ gắt luôn. Cái vụ phòng cháy giữa cháy ấy vào kiểm từng cái bình các thứ xong a không chị
chị chị Quế.
Vũ trụ của chị nó khác vũ trụ chị ơi. Vũ trụ của chị bọ em mất tiền chị được tiền.
Thế xong rồi đợt này thì tập xong cái đấy thì lại vẫn ngại vẫn lười vì nó rất là nhiều thứ rắc rối. Không biết người ngoài người ta là người thế nào. Người ta có trả tiền đúng hạn không người ta ở cái nhà của mình người ta giữ hay người ta phá rồi các thứ ấy kiểu mình về nó còn là nhà của mình được không ờ người ta lại lấn lướt rồi vân vân ấy thì mình thì đã kiểu ngại va chạm rồi thế là
nên mới thích tên không thể chạm đấy à thế là nghĩ đến thế đấy là đấy là đấy là thực ra nó là gì ấy cái cảnh đấy trong cái đống hỗn độn đấy với tất cả những người lạ và các rắc rối và bận rộn các việc phát sinh chứ là người ta hỏng hóc cái gì mình lại phải lo thì đấy là cái gì? Thì khi mà đấy chỉ là mơ thì thì và so sánh trực tiếp với cái cảnh này với cái sự dễ chịu thoải mái với cảnh này thì cả hai nó đều bình đẳng như nhau. Nó đều không có một cái gì ở đấy cả. Nó chỉ đang là thôi mà không là gì cả. Nó
nó hoàn toàn không có một cái sức nặng nào nữa.
Nãy dụ bảo là hỏi thử xem là lúc đấy thì có thức không nữa. Con thấy câu đấy cũng hay ghê. Có thức không
thì hoàn là mơ thôi. Không không hề có một cảnh thức nào bất cứ ở đấy. để mà phải lo cho cái giấc mơ ra
được tốt đấy con nữa
à chị quen nó đúng không
con nói lại cái đoạn lo
vì lúc nãy xu hỏi là có bao giờ lo cho cảnh mơ không ấy thì đúng là con
ngại cái cảnh là bác quyền bị ngã
ừ
xong rồi là con rất là bồi rối không biết là sơ cứu thế nào hay làm cái gì ấ nghĩa là rất bồi rồi lo lắng xong rồi chạy qua chạy lại làm gì đấy nhưng không biết làm gì hết. Thì thì con mới thấy đúng là thì con mới thấy đúng là là nếu là nếu là con có sợ là tối nay con mơ cái cảnh đấy không?
Ơ thì không.
Mơ cảnh đấy thì sợ gì?
Ừ.
Thế thì hỏi thế lúc mình lo cảnh đấy thì đúng là mình tin đấy là thức.
Nhưng mà hỏi là cảnh đấy thì là mơ hay là thức thì rõ ràng là đang mơ. Thế tự nhiên thấy đúng là Nó chút hết luôn.
Ở đây là vô lo và vô ngại.
Vỗ ngại. Hiểu không?
Đúng.
Vô lo là một phần nhưng vô ngại cơ. Xảy ra cũng chấp luôn.
Là đúng là như là một cảnh trong mơ thì thì có cái gì đâu mà phải sợ. Có gì đâu mà phải lo.
Chạy quay l
như con tối.
Thoải mái luôn.
Bối rối thoải mái. Chạy qua chạy lại thoải mái thì có cái gì đâu.
Đấy đấy là vô ngài. Đấy
vào đời bạn. rất là vô ngại chứ cũng không vô lo được đâu.
Không vô lo mà là vô ngại.
Giúp người cứu người toàn phải là vô ngại chứ không phải vô lo
đúng không?
Kể cả sống vị tha nhá không phải lo cho mình thì
muốn giúp người vẫn phải là vô ngại cơ. Rất
nhiều vô ngại
vô lo vô ngại.
Ok tiếp
con
rồi bác Châu Oanh
à. Ờ rồi chị Thủy Anh
vô ý vô ý từ từ đã bây giờ cự ý đi sợ đâu.
D
phải sống nhiều trong vô vô lo vô đắc vô ngại đủ lâu thì nó mới thấy vô ý.
Vô ý thì nó lâu hơnâu trong mơ thì mấy ngày thôi. Giống trên phim ý vô ý tới nơi
một tháng sau một năm sau nó chỉ là một cảnh thôi.
Một tháng sau
một diễn tiến thôi.
Mơ mà
mơ mà
bơ. Ừ
thì à em không biết
nó đi.
Thì à con thấy là vấn đề lớn nhất của con là kiểu những cái cơn cảm xúc tiêu cực ấy, kiểu thế tức là mình rất là ngại những cái đấy, cái cơn đến ấ những cái cảm xúc tiêu cực, những cái câu chuyện làm cho mình những cái hoàn cảnh mà dễ cái khiến cái cơn nó bùng nổ lên thì con ngã tất cả những cái cảnh đấy và những cái cảm xúc ra Hà Nội không nhắn cho mình cơn đến ngay
cơn đến ngay mọi người
đúng rồi
bỏ rơi không rủ mình đi cùng
mọi người đi tư chẳng rủ mình
đi tư cũng vào đi tư xong bảo là ơ sao chú anh không ra nhỉ chắc là nó nghĩ mọi người ở quê chưa ra
bảo mai như không biết bao giờ tưởng đêm hoặc là chiều không biết bao giờ
nói chung mọi người không
xong buổi tối thấy Minh Trang nhắn tin là mọi người đi tư buổi chiều Có tất cả nhưng thiếu mình
có tất cả
hay là cơn đến ngay đúng không?
Dạ
cơn đến ngay.
Ôi con trầm cảm cả tối ấy.
Đấy số một là dễ dễ dễ
ý là thực ra là bây giờ đến cái đoạn là thấy bình đẳng thì lại cũng không có nhu cầu phải thay đổi cái cảm xúc đấy nữa.
Nhưng phần nhưng khi mình thấy nó vẫn còn sức nặng với mình ý
tức là mình vẫn ngại cái việc đấy. Mình vẫn ngại tức là ngay khi nó xảy ra mình không còn cách nào thì thôi mình Mình cứ để thả trôi vậy nhưng mà khi nó không xảy ra thì mình vô cùng ngại cái lúc nó sẽ xảy ra. Đấy thì đấy là
thế là vẫn đang ngại
thì nó đã vẫn đang ngại.
Đấy thì cái môn này là môn dẫn đến vô ngại. Thế
thì
mọi người cứ bơi thoải mái đi. Sợ gì ngại gì
thì
rồi tính khí mình nó cũng thất thường ấy. Tính khí mình cũng thất thường. Thì cái lúc yêu lúc ghét, lúc khó chịu, lúc dễ chịu tức là nó lại hết lên ấy. Xong rồi mình rất ngăn ngại với cái việc là là rồi mọi người cũng sẽ sẽ gẻ lại mình ấ kiểu kiểu không ai chơi được ấy. Hay bảo là mọi người đã hiểu chưa?
Ý là mọi người hay nói về việc là số một thì khó ưa như nào, khó gần, khó chịu, khó khó các thứ như nào ấy
thì Nói
chỉ khó chiều thôi không khó ưa nhầm là chỉ khó chiều thôi
thì đấy mọi người đây chứ mọi người này
có mọi người này mới về quê
nhưng mà mọi người có nói là số góc có nh hư đâu còn chưa hiểu mấy đang định tư mà
ý là hay vô lý rồi hay hay không hợp tình hợp lý nữa không thể là mọi người nào mọi người này
không phải mọi người kia
mọi người mọi người
thôi Nói chung là tự nhiên làết hả
tự
các bạn là không thắc mắc chỉ có một mọi người thắc mắc.
Thì đấy tóm lại là con ngại tất cả những cái đấy. Con ngại tất cả những cái cảm xúc tiêu cực và hệ quả của nó.
Ừ.
Và những cái gây ra những cái mà có thể có khả năng phát làm nó phát tác ra.
Ừ.
Tức là đấy thì lúc Mà sư phụ nói cái câu lúc đấy con vẫn thấy nặng nhưng mà đến cái đoạn mà sư phụ nói là kiểu chỉ làm gì có ai lo là ban đêm mình mơ cái gì đâu ấy.
Ừ.
Chỉ lo là thức ban ngày thức
thức như thế nào thôi thì mới lo thôi.
Thì hóa ra là lúc đấy mình vẫn đang còn tin là đấy là đang thức. Ch ĩ là đang còn lo, đang còn ngại, đang còn ngăn ngãi. Tức là đang còn sợ cái cảm giác mình đang tiêu cực, mình khó chịu, mọi người ghét mình, mọi người xa lánh mình hay gì đấy. Lại như thế. Mọi người x lắm đấ. hoặc là mình cũng ghét mọi người.
Ừ.
Ý là ý là mọi người
ý là mình tiêu cực lên ý.
Tính khí con bị thất thường mà. Có lúc con yêu, có lúc con ghét. Có lúc con kiểu như là con không, con chỉ muốn giúp một xó, có lúc con ghét tất cả thế giới ấy.
Ừ.
Nói chung là như thế. Thì khi mình thể hiện ra tức là mình còn sợ những cái cảnh như thế nó sẽ là thật, nó sẽ là thức. Đang thức như thế nhưng mà nhưng mà bây giờ thì nó tức là nó là mơ vì hoàn toàn không có gì là thức hết. Thì ví dụ vo ở chỗ là vì mình vo theo theo con thấy là Nó không phải là không còn lo lắng nữa nó nữa mà nó cái giấc mơ nó diễn tiến nó sẽ diễn tiến ra cảnh như thế. Nên mình cũng không lo, mình cũng không tính toán, không lo trước
được. Mình không lo được là cái cảnh tiếp theo nó sẽ cơn bao giờ đến
hay là nó sẽ tắt, nó sẽ mất khi nào,
nó sẽ đi khi nào. Rồi mọi người yêu ghét mình ra sao không lo được cái đấy. Và không ngại là vì nó chỉ là mơ thôi. Dù nó biểu hiện ra như nào thì nó cũng không có thật. Nó không có gì hết. Thế là giống như là anh Hải Nam, anh trình bày thì con thấy cũng cảm nhận giống kiểu như thế. Giống là cái biểu hiện ấy thì ví dụ khi mình tin là đang Đ thức ấy thì nó đặc và nó rất là có sức nặng.
Ừ.
Còn khi mà mình thấy là mơ ấy tự nhiên nó như kiểu bị rút rút rút một cái gì đấy ra nó không thấy nó chỉ còn là cái biểu hiện cái cái hiện ra như thế thôi. Và nó không có cái gì ở đấy để mà
trống rỗng.
Vâng. Để mà trống rỗng ấy.
Để mà bị hại thực sự hay là
có những cái đấy thật sự
tổn hại đau đớn hay tổn thương thật sự ấy. Kiểu nói chung là những cái đấy. thì thấy là vô lo vô ngại theo kiểu đó nên là mình không ngại nó xảy ra nữa. Và kể cả như cái cảnh mình đau đớn buồn khổ
hay làm cái khác đau đớn buồn khổ thì cũng không ngại nữa.
Đ
nếu nó xảy ra ấy ạ.
Rồi tốt tiếp đi thì oanh lên. Cái cái pháp giấc mơ nó đến hôm nay thì con mới nhìn lại cái chuyện xảy ra với con hôm qua hôm kia. Khi mà tập bình đẳng là con đã thấy nó rất là kinh khủng rồi. Ờ nhưng mà nếu như cùng cái câu chuyện như thế mà nó xảy ra và bây giờ thì con không cần phải mất đến nhiều thời gian để ngẫm về sự bình đẳng như vậy nữa.
Cụ thể là hôm trước con nói trình với sư phụ là Ngọc Anh vay tiền con ấy. Ngọc Anh đầu tiên là nói dối bố mẹ
là chị phải tiêm thuốc này nọ về chống ung thư nên là vay mẹ con 200 triệu lại vay thêm 200 triệu nữa. Thì xong thì Thì mẹ con đã cho cái cục đấy vay và đã bị mất rồi. Xong sau đấy thì con mới nói chuyện với cả con gái Ngọc Anh là
dễ future lắm.
Vâng.
Chứ nếu mà nếu mà sport thì sao lại mất được?
Rồi sport sao mất được nhiều?
Sport nó lãi là khác ấy.
Nó đang lên lại mà.
Vâng.
Thế là
khả năng chết future rồi.
Con nói chuyện với con gái Ngọc Anh thì con bảo là nếu mà đầu tư vàng bất động sản kia hoặc là tiền ảo gì đấy thì cứ nói thật
đừng dùng cái sức khỏe của mình để nói dối gia đình ý. Vì cái đấy nó gây ra nghiệp rất nặng. Thì sau đấy một hai hôm thì Anh nói thật với bố mẹ con là bị mất hết tiền rồi.
Ừ.
Trên trên trên sàn trading rồi. Hôm trước hôm mà sư phụ giảng về bình đẳng ấy là ngọ anh gọi cho con nhắn tin cho con tiếp lại xin sỏ là em cho chị vay một cây một cây vàng để chị
cây v bao tiền nhỉ?
Khoảng 200 cây vàng 200 triệu
190 triệu
tức một chỉ là đã
để chị đầu tư lại gỡ lại vì bây giờ vàng có xu hướng lên.
Đánh vàng à?
Đánh vàng vàng số future vàng. Thế là con chờ đánh khối lượng
mà chị lần trước là chị bị mất vàng rồi. Chị bị phá sản là phá sản vì vàng.
Thế thì hôm đấy con mới nhắn là em không thể cho chị vay một cây được. Hôm hôm đi học về muộn ấy ạ. Hôm đi học mà sư phụ giảng về bình đẳng ấy. Em không em không đồng ý cho chị vay em cây vì là chị phomo đầu tư với tâm lý rất là tham lam và sợ hãi.
Nên là em chỉ có thể cho chị 5 đến 7 triệu thôi.
Mất chắc luôn. Tâm lấy kiểu gì mất đúng chưa?
Vâng.
Thắng thì đánh thêm, đánh thêm lại mất.
Đúng rồi. Thế thì đến hôm sau anh nhắn lại thì thôi thì em cho chị vay 10 triệu. Em cho chị con bảo là em sẵn s em có thể cho chị 5 đến 7 triệu nhưng không thể cho chị vay một cây vàng được.
Ừ.
Vì em không tin tưởng cái kiểu đầu tư của chị.
Ừ.
Thế là xong xong anh nhắn với con là thôi em cho chị 10 triệu để chị trả tiền nhà.
Ừ
thì với con 10 triệu con chuyển giai đoạn này thì không phải là vấn đề. Nhưng con cứ áy náy xong rồi.
10 triệu chả giặt tiền nhà đâu.
Vâng.
10 triệu đấy vào lệnh đấy. vào tay nhà cái rồi không? Nhưng mà nếu mà vào thì sẽ chả được cả 3 tháng
kiểu kiểu như đấy.
Đúng rồi. Thế là sau đấy thì con nói chuyện với cả con gái Ngọc Anh thì con có hỏi tình hình kinh tế khó khăn thế nào thì nó bảo không, mẹ con vẫn còn đang phóng tay lắm gì đừng có cho tiền. Bây giờ mẹ cho tiền chỉ để mẹ giảm cái khoản để xóa cái thẻ tín dụng để khỏi phải lấy từ tiền vốn của quỹ đầu tư ra thôi.
Ừ.
Còn gì không phải chuyển gì hết. Thế thì sau đấy thì con vẫn rất là áy náy với cái lời hứa mà mình đã hứa
ừ
là em có thể cho chị 5 đến 7 triệu.
Ngại ngại đúng không? Đấy ngại đấy.
Con bị ngại đấy.
Thế xong rồi con lúc đấy là con tập bình đẳng đấy.
Em chia nhau thì ăn cho vui đi. Chuẩn bị cục ly nơi đấy không anh th anh xong rồi
đây anh chư thế là mơ thì mơ.
Con tập với bình đẳng thì cũng phải mất đến một ngày để con quyết định nhắn tin với Ngọc Anh là
để khi mà con thấy là việc mình giữ lời hứa không giữ lời hứa ấy
nó là là như nhau.
Ừ.
Đúng rồi.
Nó chỉ có cái hình tướng biểu hiện thế thôi. Còn trong cái lõi của nó không có một cái gì hết.
Nên là khi lúc đấy con nói từ chối vì con chưa bao giờ con con là kiểu người khá là giữ lời hứa nên là rất ít khi hứa là vì thế nên là khi mà mình phá cái lời hứa của mình con cảm thấy cái sức nặng của nó rất là khó khăn luôn ấy.
Thế con sau khi lấy mơ thế này đâu ơi.
Đúng rồi. Sau khi tập bình đẳng xong thì con nhắn với Ngọc Anh là em xin lỗi chị vì rất nhiều lý do em không chuyển tiền cho chị được như đã hứa
chị tự lo lấy lấy hai cái
nhưng mà nếu mà có cái pháp
không cẩn thận ấy là bình đẳng là bình đẳng có.
Vâng
chứ chắc là bình đẳng không thôi.
Nếu cẩn thận ấy là mình bình đẳng có mà rồi. Còn mơ là bình đẳng không chắc luôn. Đúng. Đúng rồi.
Mơ thì không thể nói được nhảng có được.
Đúng rồi.
Nhưng mà nếu mà không chỉ dùng đảng không ấy
có thể con anh bây giờ rất cẩn thận.
Nhưng mà lần nào cũng trúng cái cốc hết. Bao nhiêu chỗ đạp cứ đập trúng cái cốc hai lần rồi.
Nó không cn thận là con bị bình đẳng có đấy. Bình đẳng bình đẳng mơ thì chắc là bình đẳng không rồi đúng không?
Rồi rồi đúng.
Đấy thì mơ nó đảm bảo luôn cho con là triệt để không có
nó không thể loại bình đẳng. Khó rồi.
Đúng rồi.
Nếu bình đẳng bình thẳng không thôi. Bình không
hẳn không?
Há hẳn.
Để nó hơn hôm trước của chỗ đấy
không? Nữ
hôm nọ đã kinh lắm rồi. Bình đẳng kinh lắm rồi đúng không?
Nhưng mà phải bình đẳng không mới là kinh.
Đúng rồi.
Thì con thấy là khi mà con ngẫm cùng cái tình huống đấy với cái pháp này con thấy là ngay kể cả khi nói anh nhắn tin ấy
ừ
thấy luôn đấy là đây là mơ rồi.
Ừ.
Thì là toàn bộ cái biểu hiện của nó dù nó có trông có dáng vẻ là đe dọa hay là bất kể cái cái hình tướng nào đi chăng nữa thì nó không có cái không cái gì ở đây. Đấy nó chỉ là giấc mơ thôi.
Thì giống như mọi giấc khơm giấc mơ gọi là ác mộng hay cái gì ấ nó vẫn chỉ là giấc mơ mà thôi.
Mưa
mưa
giấc mưa
mưaấ
nên chả có cái gì phải ngăn ngại ở đấy hết.
Thấy không? Đáng ăn mừng không?
Hôm nọ đã bình đẳng rồi nhưng hôm nay là bình đẳng xị.
Bình đẳng không xị.
Bình đẳng không
đúng không?
Đúng ạ.
Bình đẳng không mới kinh chứ.
Kinh chứ
mới vô ngại chứ.
Bình thằng có thì không vô ngại đâu.
Nhẹ luôn ấy. Đúng rồi.
Eo mới có mấy ngày nhỉ? Tử bảo vỗ ngại cả tháng rồi. Mấy tháng đúng không?
Có hai ngày chưa được hai
eo. Chết rồi. Thời gian vấn đề
sợ quá
có vấn đề thời gian rồi.
Tính độ giờ sao vô tới nơi rồi sợ quá vô ập tới bất kí lúc nào
nào tiếp theo đi nồng nhị đấy bất nhị đi
sao sợ cho anh gặp
vô vô ý.
Ờ sao mới hiểu mọi người. Sợ
nên bật đèn trong đấy nhá.
Dạ đây rồi.
Bật đèn từ từ lên đi cho khi nào sáng trưng vẫn là mơ và thành công.
Tức là từ đ
cả khu ấy luôn đi.
Mờ từ từ cứ bình tĩnh sao mơ thấy không thôi này mơ sần được chị nó á chị.
Đây là đây là ấn tượng tâm thức
không phải không phải là lý trí cũng được bảo lành
rồi. Ok ok rồi
thấy cũng ảo ảo đấy.
Rồi t đi nói lên
tức là bất nhị thì vừa vừa đây ấy. Bố kệt cho để đâu nhở?
Hả? Cái gì?
Mày gói thịt các bếp mà bố kệt cho
à để trong tủ lạnh của tầng ba.
Ờ lấy nhậu đi nhậu đi chai rượu mô chanh chúc anh nhở.
Tức là
tức là lúc nãy sư phụ nói là ngồi đây để nghĩ về tương lai.
Con lấy được cái chai rởi này phòng sư phụ.
Con chấn trụ suốt còn gì hỏ ấy.
Cứ phải hỏi đi nhớ đi.
Cả cả hai Được cái lị nữ thì chắc chắn có điều mẹ cả hai túi đấy.
Yên nghe đi.
Hai túi chứ cho mày túi
cho bốn túi thì con cầm một túi rồi. Hai túi cho anh Tiến aió rót ai nói
ý là rót vẫn nghe được.
Tức là lúc ơ
lúc nãy thì sư phụ nói là tức là ngồi nghĩ đến tương lai ấy.
Ừ.
Đấy thì nói chung là tương lai thì cũng chỉ xoay quanh mấy cái a gọi là cho bác Quyền về quê rồi cho bác Quyền đi thăm bảo tàng rồi cho bác Quyền đi chơi nếu nếu mà những ngày à vào những ngày đẹp ấm áp ấy. Đấy thế thì à
đi hết lắm đi.
Thế thì xong rồi sáng hôm nay thì là bác ấy cứ nằm cứ nằm không tập không gì cả cứ nằm
ly bì thế thế xong rồi hỏi thì lại bảo là à mệt không muốn làm gì, không chỉ muốn nằm thôi. Xong lại dặn là ngày giờ cho ăn bớt đi vì ăn không thấy ngon. Thế còn mình thì đi chợ thì lại quên đồ không mang về.
Thế là mới nghĩ mới thấy rằng là ơ thế bây giờ
tuyệt vời nóại nhân đôi lên.
Ờ bây giờ mà nếu mà mà như thế thì thành ra là
là là không biết là mình có còn nhớ để mình làm được những cái thứ hay không.
Đấy. Mình còn nhớ để mình làm được những cái thứ hay không.
Thế Ấy thế rồi là thì bây giờ bây giờ mới nhớ lại à bây giờ mới nghĩ lại những cái thứ đấy ấy thì mới thấy rằng là quay cũng được vì còn nhân còn Minh Ngân nữa phả quay ai quay cứ quay đi quay nhanh không
dạ
quay nhanh thì cứ quay đi không qua đâu quay
thì ngồi đây mới thấy rằng là đúng là là ngồi đây không
không ai được
mọi thứ nó được sinh động như thế này mà cũng là mơ mà cũng cảm thấy như là mơ thật tâm á
thế thì là hôm nọ
thế thì những cái thứ mà mà mà Bác bác nói là
mà mình nghĩ sáng nay ấ thì bác để
thì thấy đúng là nó càng là mơ chứ nó thấy tức là không còn thấy nó là cái trách nhiệm mình phải làm hay là khổ các con hay này kia tức là không thấy nữa tức là để mơ nó lo đấy.
Ứ
giấc mơ sẽ tự lo cho chính nó.
Tại vì trước đây là cứ hay nghĩ rằng là như vậy thì là gánh nặng cho các con này rồi là mình không làm được thế này thế kia rồi không được thế nọ thế không được toại ng chuyện thế này thế kia đấy. Đấy ý thế nhưng mà hôm nay ngồi nghĩ thì thấy đúng là
vừa rồi nhớ lại á à và và thấy cái cái
trong cái bối cảnh này ấy thì thấy đúng là là là mơ thôi. Thế thì nhân đây kể luôn một tí là cái chuyện mơ ấy nhá. Thì sư phụ cũng hay hỏi là nghe cái bài cái hôm trước ấy ta nghe chưa nói về mơ đấy thì nói chung là về bất nhị là cũng ít nghĩ về mơ lắm. nghĩ về mơ nhưng mà cái hôm tự nhiên cái hôm mùng 3 Tết đấy nhá sau khi mà thắp hương xong ấy thì đi xuống cầu thang ấy thì tự nhiên có một cái cảm giác là từ nãy đến giờ toàn mơ thôi. Xong bây giờ đi xuống cầu thang cũng là mơ. Thì cái hôm ấy là thấy nó tác động về cái giấc mơ nhiều nhất ấy.
Ừ.
Và từ từ hôm mùng 3 Tết đến bây giờ ấy thì mới mới hay tư duy về cái mơ ấy, hay nghĩ về cái mơ ấy.
Đấy. Còn trước đây là thấy Bích cứ nói mơ úi giời ôi. Mình thấy phục Thật ấy
ch đây mơ chỉ có bích làm được thôi.
Đấy mình thấy phục thật đấy nhá.
Còn mơ còn còn mơ và thức không làm đâu.
Ừ sao mình thấy nó khó nghĩ ra đây là mơ lắm cơ. Đúng rồi. Trước đây chỉ có bí thôi.
Thế nhưng mà từ hôm mùng ba thì thấy là nó có một cái gì đấy nó nó nó đánh động đến cái tâm thức ấy.
Ừ.
Thì từ hôm mấy hôm nay là mới thấy là mới nghĩ nhiều về mơ và và và có cái cảm giác mơ ấy.
Rồi rất tốt. Tiếp đi nhân đi. nghĩ đến chuyện phải sửa nhà á, lắp nhà á
bên Eco Bắc
thì đấy thì nghĩ tới việc là sắp xếp
các lớp học để rảnh ra một ngày để đi qua Bender để xem vật liệu xây dựng để ký hợp đồng rồi không biết là nó có phải như lần này lần vừa rồi sửa nhà cứ c chọc cà chang hay không ấy. Nói chung nó cũng ngại sao mà nghĩ ơ mơ mà là mơ giấc mơ ấy. Nó chỉ là mơ thôi tự nhiên tuần tên hả
đấy hẳn tuần lo cho ngôi nhà
rã gớm
học sinh cho đấy học nhà
ờ cho nó c bắt đị học hướng
thuê nhà bên cạnh ở trong cái nhà đấy
học trò sẵn học hết
hai tháng à bao x đâu
chúng nó thích đi Cào lắm chị
làm phu tụ chị
ừ hai tháng
th đ
thì đó thì đó thì xong cái giá sụ kỹ cứ lo lắng thêm lo lắng hết cỡ theo thế nào rồi xong nghĩ đó là mơ theo thế nào ấy
thì thấy sau khi nghĩ nghĩ thấy ơ đúng là mơ chứ đâu có phải là thức đâu học đâu gì đâu ấy
mơ thôi thì tự nhiên nhả tiền
khi nó đến để cho nhân tập này
à
đời nhân nhàn có mà
bận tí để mình thấy là không ngại vô ngạ cái đời mà thấy vô ngại nhất là đời nó bận ấy là thấy vô ngại dậy nhất Còn đời nhạc thì ngại lắm.
Cái người mà đời nhạt thì rất ngại mà người cứ làm nhiều thì
quen quen
tự phải thấy vô ngại tự nhu cầu vô ngại rất mạnh.
Đúng rồi.
Thế tập phắt là nó vào nó vào ngay vào trớn ngay.
Tự nhiên mình nghĩ mơ thôi. Cái mơ thì kiểu gì cũng được, tốt cũng được, xấu cũng được, cái kiểu gì cũng được là mơ mà đâu có vấn đề gì đâu.
Còn mình chấp mình chấp nó là là thật quá thì mình mới phải lo lắng với phải này nọ, phải kiểm soát, phải a bds thấy mơ không? Thấy ơ mơ. Thì có gì đâu, kiểu gì chả được.
Đúng rồi. Cái đến làm cái đấy thôi. Cái gì đến thì làm cái đấy.
Vô ngại.
Vô ngại là cái gì đấy thì làm cái đấy đúng không?
Ok tốt. Nào chuyển sang online đi. Xem online có ai không.
Chuyển mic sang online đi.
Ai xem online có suy Dũng không?
Minh Ngân đưa mic cho Minh Ngân
mở loa to lên đ xong loa bé thế.
Chị quế đâu rồi? Anh em cứ em cứ thuê nhà ở đấy tháng đ cho hết cỡ đi
chị chính ngân nói thử xem nà
học cho s học hết
alo
nghe được không
được
dạ ôi con nghe đến bài bài này và cái chỗ mà sư phụ bảo là chớ có bao giờ người ta lo về cái thứ nên là mơ đâu toàn lo về cái thức thôi đã đã thấy rất là ghê rồi nhưng mà khi mà sư phụ nói về đoạn là vua ngại á thì thì rất là rất rất là phê với con bởi vì họ đang rất nhiều thứ ngại, rất là rất là bận, quay cuồng cực kỳ cực kỳ nhiều chuyện luôn. Ví dụ như là một trong số cái ngại rất ngại bây giờ là cái cái trường con nó đang xây và ờ xây rồi lẽ ra là tháng 9 phải xong nhưng mà cũng không có xu nào, không có tiền và nói chung là à khả năng đầu tiên xảy ra là tháng 9 không xong thì sẽ sang đến nay ra thì tháng 12 xong và máy tháng 12 không xong thì lại cũng có thể là phải sang năm sau mới xong và cũng có thể là chả bao giờ xong và đóng cửa. Ừ.
Thấy thì trên cái chuyện đó hoặc là ngay trong lúc sư phụ giảng thì đã tin nhắn tới
đúng là cái trường của nhân là phải bậc bậc ra ngộ mới là nhụ trưởng được đúng không nó không chịu nổi chỉ có nhân là ngân mới làm được thôi
sứ mệnh không
sứ mệnh không vào đấy mà
kinh khủng luôn bởi vì là bây giờ cái cửa nào cũng thấy rất là rất là mệt thế xong rồi lại cái ông cái ông cái ông phó chủ tịch của con thì ông này tự nhiên cũng lại lên cơn nữa là khi mà con cũng đang có một vài cái nhân sự mới về thì ông bắt đầu như kiểu là bị đe dọa nên là ông ấy bắt đầu lên cơn xong rồi Ơ sao mày chuẩn bị thay thế tao à xong nhắn tin hàng tỷ cái tin trong lúc sức hữ giảng để lúc đấy con thấy là ô đây là mơ này không có cái gì khác cả chỉ có mơ thôi thế thì kể cả cái chuyện mà con đang phải nghĩ về nó hay là phải lo về nó nên là tự nhiên không ngại không là hai cái không ngại luôn ấy ngại chưa ng
không ngại không phải là mình không lo lắng không làm việc cứ làm việc và lo lắng đi nhưng vẫn không ngại
sợ không
phê không
phê
chuẩn bị nhá độ minh xong là là bụng nhá
chí dũng nữa đây Thì bởi vì là hai cái lần hai cái lớp không là không ngại cái cảnh xấu xảy ra bởi vì cái cảnh xấu cũng là mơ mà nó không cần phải qua cái cửa bình đẳng luôn vì cái kiểu quái gì xảy ra nó cũng là làm mơ hết. Thế thì không ngại cái cảnh đấy và cái sự kiện đấy lùng sùm. Cái thứ hai là không ngại cái chuyện là đang nghĩ về nó đang xoay sở đang quay cuồng thứ gì. Ờ cũng khả chẳng ngại luôn bởi vì nó là cái giấc mơ nó không mơ ra như thế chứ còn có cái quái gì đâu. Nó tự lo cho nó. Thì con thấy dùng mình đấy bởi vì rằng là không mà không cần phải qua một cái lớp nào là nhìn vào để thấy nó bình đẳng vì đúng. Lệnh sư phụ nói là bình đẳng và bình đẳng có cũng đứt bởi vì đấy là một cái bình đẳng bằng tâm trí á.
Ừ.
Chứ không phải là nhìn thấy cái kinh nghiệm đang là và cái được cái mất đều là đều là đang là và không có gì cả.
Thế còn mơ thì trực tiếp luôn và cái cảm giác tâm lý của của cái giấc mơ rất là trực tiếp và thấy là thôi không không ngại kinh khủng mà đấy. Đấy thì
sướng không?
Quá bê luôn. Quá thương.
Hiểu thế nào vô ngại chưa?
Eo có hai ngày cứ tưởng là mình tưởng cả tháng nữa may ra mới cẩn thận tí vô ngại
sợ quá. Sợ chính mình rồi đấy. Ok chị Dũng đâu rồi?
Dạ con đây ạ. Sư phụ nghe không?
Có có chuyện của con thì mới gần đây thì
mẹ con là kiểu loại ra là nợ nhiều á. Lúc trước là cũng nợ rồi đi trả rồi nhưng mà giấu có. Hồi xưa là ở cái thời gian là anh trai thao túng á giấu diễm gia đình là mẹ mẹ con đại diện lấy danh dự của con ra là đi vay tiền khắp giờ m giờ là họ đòi nợ nhiều quá thì con phải nói việc nợ vô nhiều biết ra cái sở đi thành thực đi đưa cho một cái sợ nợ mấy trăm triệu á rồi đây cũng nhìn cô đó thì cũng thấy ngán ngán thì giờ tự nhiên kiểu thấy trả nợ ch người mà không không rồi họ không biết có bài học gì không rồi con Kiểu đón phân vân
thì sau khi sư phụ nãy nhìn cái cảnh đó xem nó là thực hay là mơ
à còn thì à
thì con mới chạm là để giấc mơ nó tự lo cho nó
thì sinh ra cái cảm giác là
mình phải làm nữa mà mình rất là háo hức để mà thấy được cái ngày trả nợ nó xảy ra nó theo cái gì bởiì bởi vì bây giờ mình là cái cảm giác mình giống như đi chơi á
giấc mơ sẽ tự lo nó phải lo gì
lo Đấy là vô lo đúng không?
Những cái gì chả được tại sao cứ phải tránh này tránh kia?
Vô ngại gì
giống như đi chới á
và nghĩ t cái trước đây là nghĩ t cái cách ôi giờ giờ ngày nào
tuốt đến cái giờ này rồi bây giờ phải đi giờ các thứ bao nhiêu việc kiếm tiền nhiều làm cái gì nhở phải kiểu phải vì hiện tại con đang phải lo cho kinh tế gia đình đó thì tự nhiên nhìn vào đây thật là mơ xong cái cách ngày mai đi làm mời Mấy chục năm đá thảnh thơi.
Ừ
thảnh thơi kiểu như mình hảo hức.
Tuyệt vời.
Tuyệt vời. Anh em chốt chưa? Chốt chưa?
Chốt
chốt à?
Chốt gì ạ?
Chốt vô ngại.
Vô ngại.
Bật đèn đi. Bật đèn ở mờ mờ đi. Đèn mờ đi. Bật đèn nhưng mà để chế độ mờ mờ chứ không phải chế độ sáng rực.
Nhân nhân
bật đèn chế độ mờ. Đây
bật lên bật xuống đổi xuống đổi. Đèn vàng đấy. Úiời
rồi.
Mơ chưa? Bác con thấy mơ không?
Mơ.
Ok. Bây giờ mình cụng ly này nhá. Ai cụ Ai cụng đi này thì sẽ
Ai cụng đi này thì sẽ bước vào một cuộc đời vô ngại nhá.
Từ nay trở đi nhá. Vâng ạ.
Từ nay đi
bước vào cuộc sống vô ngại
bước vào
thôi là có một cuộc sống vô ạ. Đ dễ hiểu nhất nhá.
Từ nay trở đi có một cuộc sống vô ạ. Từ số bây giờ đi
từ bây giờ trở đi đấy nhá.
Từ bây giờ trở đi có một cổ số bắt rồi. Chị quế đư à
đây chị làm bốn cái rồi chị
từ nay trở đi
nay trở đi
có một cuộc sống vô ngại vô ng
vô ngại
vô ngại nhá. Cuộc sống đây ngại nhá. có một
đấy các em cũng ly nhau đi trong ly nhau chút đời ơi đúng chỗ này luôn thôi đừng phải tấm tấm
vô lên
online nào.
Ngại nhá.
Online nhá các bác.
Ngại chết ai xem. Hải Nam mà lấy vợ nơi rồi. Nam
Hải Nam bảo à? Hải Nam ngại cưới vợ
ngại cưới vợ à?
Ngại để phải cưới vợ để hết vợ để vô ngại
nào cũng đi này vô ngại lấy vợ nào.
Vô ngại lấy vợ
vô ngại lấy vợ.
Mấy hôm kia thì không ngại
vô ngại lấy vợ nào. Tụi anh rồi tự anh
vô ngại lấy chồng nào.
Cụng đi này là vô ngại lấy chồng
lấy không? Không biết nhưng mà vô ngại lấy chồng được rồi.
Đúng rồi. Chướng ngại trong cuộc đời. vô ngại chứ còn có lấy không có biết đâu. Đúng nhở
giấc mơ lo mà
giấc mơ lo
nhưng mà tại sao phải ngại ngại
giấc mơ lo hết lo gì rồi
hay là mục người tự ăn chị tự xé mà
to là được mọi người ăn to mà ăn dày miếng
ăn dày to
ăn dày cho nó ăn dày
ăn mừng đi
ăn mừng
mấy khi có ngày hôm 3 tháng ba như này đâu
à hỏi qu anh chưa Hồi anh có chăng không chưa?
Tầm này hết rồi đó sương mù ạ. Sương mù và mưa lúc nãy mưa to chắc là cũng chả ai ra để xem đâu. Con lên
lúc lên tầng sáu là mưa to
đêm qua lúc 3:30 đêm ạ.
Không anh ra ngoài xem nhưng mà chỉ có một cái quần lờ mờ l mờ thôi sư ạ. Có mưa
sương mù và mưa
đây.
Không biết nó là cái gì luôn. Trăng máu rồi lạ
trăng máu ghê
chưa cho bên kia một
ui
mơ
bác cái miếng này. Có vẻ
thôi ăn cả đi
em ăn luôn.
Mỗi người nói một cái vô ngại của mình đi. Vô ngại xây nhà vợ nó ngắn gọn thôi.
Chả nợ
vô ngại chả nợ
thằng chứ trả nợ không đạt không đạt
cho bên này làm sao
nợ
nợ trời
không hiểu gì cả. Ng khác thứ nhất nói là mẫu đ cho Đức anh hiểu là vấn đề điểu nốt
cửi thôi
không bảo vô như con là vô ngại xây nhà
đúng rồi thế an nợ nợ
mày vô ngại nợ màu
chẳng thấy vô ngại gì cả nào Thử khác đi.
Vô ngại bán nhà.
Vô ngại bán nhà rồi. Ok.
Con vô ngại như vậy.
Ai nói cái nào sẽ được cái mình vừa nói nhá.
Nói đi.
Con vô ngại đi dạy con dậy.
Vô ngại cơn cảm xúc tiêu cực.
Vô ngại cảm xúc tiêu cực
vô ngại bối rối không biết làm gì.
Vô ngại bối rối không biết làm gì.
Nó cả hai địa vô ngại hành động cảm xúc
gì mọi người nói nào nào. Ai cấm nào
nào quay vô ngại gì không nào? Nói
vô ngại
con vô ngại lo lắng ấy.
Vô ngại lo lắng
vô ngại tính toán kinh doanh
rồi. Ok.
Vô ngại xay sở. Tính tiền. Ok. Gia đình.
Con vô ngại không yên thân.
Vô ngại gì?
Không yên thân.
Không yên thân. Ừ.
Hàng con vô ngại số tính.
Ok. Hợp lý thế
con không ngại xoay sở việc cũng không vô ngại cảm xúc á. Ánh náy
không phải vô ngại chứ áy náy.
Vô ngại ánh náy.
Ok. Được rồi
con ạ. Vô ngại đi lạc hàng ngày
lại hàng ngày là cô lại lo lắng. Vô
vô ngại đi làm sấy đ vô ngại cực k
con vô mại bỏ bỏ vô ngại xoay sở làm ăn ngại này có ai chỗ bị mặn không cho thêm một tí vào đây ngon
ơ Thế à?
Vô ngại tiền chả nợ ạ.
Đúng rồi. Thể vô ngại nợ nợ không chua ngại còn nợ nữa.
Không có vô ngại nổi luôn. Chỉ có nợ với trả nợ vô ngại hợp lý. Chị có đổ không?
Nói thêm được nó vài cái được mà đang không khí vui vẻ nói lại vài cái được.
Nó đây mình ngân nó đi.
Là vợ ngại quay cuồng công. được mong lại lo lắng xoay sở chí nói chưa
con vô ngày lo lắng vô ngài quay cuông kiếm tiền
ok tốt nào quay vô ngại gì nào vũ toàn
vô ngại phải làm lập trình trở lại
ok để đâuị này mặt
chị để này phục vụ đi em lấy cái đấy chị tính toán công việc nàyụ này
vô ngại việc này gia đình
cô ngại xong đình ai
tệ anh rồi
lại bắn th hiệu đấy ngại ngại đâu
chơi
con vô vô ngại cảm xúc tự tin
con vô ngại chăm sóc bố mẹ phải
ok
ngại lo lắng cho con
trang à
sao vô ngại quay lại thị trường như mà vừa vào là vào lại nhở chỗ đấy là chỉ là lý thuyết
không muốn lắm nhưng mà nó bị móc ngại con gia đình
đúng
con vô ngại trăm con
được
con vô ngại vô phận gia đình
vô ngại mỗi gia đình ok tốt
con vô ngại phải đi làm phải có trách nhiệm Tốt cho
con vô ngại chăm con ạ.
Con vô ngại dạy con được
vợ nữa.
Con vô ngại chọc vợ
gì?
Chọc vợ chọc vợ
chọc vợ hả?
Chọc vợ chọc
vợ là sư tử với hổ rồi nó còn chọc à?
Sợ lắm bình thường sợ.
Bình thường sợ chọc
con ạ. Cô ngại nấu nướng cho con
nướng. Nướng.
Vì sao con lại vô ngại cái môn mà con vừa nói? Mơ
vì sao lại? Mơ ok
không bài đấy nào quay vô lại đi. Không nào. Giáo trình dạy ngại dạy
vô ngại làm việc ngại nhưng mà
con cô ngại chạy đi chạy lại lo liệu cho thê nhà. một là
---
Mình đợi cái này lâu lắm rồi.
Ừ. Mình biết trước
mình biết trước ngay này đồ ăn
con không lại thấy mình kém mình xài
rỗng
ừ mẹ gh tị với bạn
ghị với em nhá.
Chúc này gim trang
tị với ch anh vì chú anh đừng gặp minh trang quá nhiều đúng không? Vũ Toàn tự cho anh gặp trang quá nhiều cô ngại làm ngược lại điều mình nói.
Ừ.
Giác hộ là gì? Trong bốn điều kiện bốn dấu hiệu ấy.
Ngược lại điều cho đúng
thằng làm ngược lại Cho đúng sợ khôngấy thính
ngại làm điều mình thích
ngại làm điều mình thích và cả làm điều mình thích làm anh hả thích làm chưa làmấy
thích lấy t anh mà ngại
ngại
khả năng là thích lấy anh rồi nhưng ngại ấy
mình ngại quá
ngại ngại nghiệp báo cuối cùng người ta làm ngại làm điều mình ghét chứ đúng rồi làm điều mình thích đúng rồiại mình ghét Nó co vô ngại gì phát biểu thôi không phải nói thêm nữa một câu đầu là quá hiểu rồi
phát biểu luôn đi. Đây là đêm vô ngại phát biểu luôn đi.
Mộc châu đẹp thật
ba
có trời linh thiêng không? 28 tháng 2 thì phải cho sáu hành tinh thẳng hàng.
Ngùng 3 tháng 3 phải cho một chuỗi số ba cộng với cả quyền thực.
Có phải là đất trời lại vũ trụ biến đổi theo hoạt động của nhó mình không rồi
đúng chưa
mơ ra
mơ ra cho diễn
con vô ngại bị đau ốm
tốt
con cũng vô ngại làm cái điều mà ngược ch
được thế ghê chứ
con ạ vô ngại là mất lòng người khác
ừ đúng câu hai phải câu đấy
lắm đây chê
đúng rồi Có phải ngại không ngại. Đấy
vô ngại vô kinh nghiệm
vô ngại vô kinh nghiệm ừ giấy.
Ô hiệu linh thánh đấy
tấn công người khác.
Úi giời ơi.
Ngày xưa tấn công bị học bài quá sợ sa không dám nói
tấn công gì đấy thấy lên kiểu phải tấn công ấ thường
sợ này còn đây là sợ không
ngon bác nào cũng ngại đi nữa không
con ngại mất mất. Hóa ra sợ đấy. Mại có hình tượng xấu trong mắt người ta.
Ừ. Nào có bát đây.
Được dầu khó vô ngại coi thường đấy. Em đang thử kia
còn bác nào vô ngại gì không?
Còn vô ngại vô dụng
vô ngại vô dụng đ
vô ngại vô dụng nhau Hồng nhị có gà gì nữa không? Ăn rất là quần áo
đấy. Chụ là vô ngại bị vợ vợ chê. Mình không ngại rất ngại bị vợ chê. Đấy
ngại nhất là bị vợ chê ăn anh ăn giấc độ nào.
Chơi bẩn này. Vợ chơ bẩn đây. đi
Hải em nói câu ngại quán tụi anh ch đi
đấy
t anh cũng nói một câu vô ngại quán Hải Nam đây đây
nào Hải Nam trước đây
vô ngại làm mất l
vô ngại mất anh
nghe hôn nhân không hư hẹn gì cả
kiểu vô ngại gì ngại mà t anh thì hôn nhân nó không hư hệ là con hay chị áy náy mà
ái náy sợ bắt đầu khác Ừm. Đẹp anh
vô ngại là mất lòng tự anh cái hay bình thường là mạnh lắm đúng không?
Hai người là kiểu thông điệp rất là hay đấy hiểu không? Con nghe ở dưới có s thông điệp ở đấy đấy. Nào tụi anh tụ anh ơi.
Vô ngại
thích và ghét Hải Nam.
Úi giời ơi
điệp
thông điệp hay không? Quá thương thật. Hay không
Hải Nam truyền thông điệp anh chịp lại
biết thu hải nam gì không quay thải làm gì khôngi làm mất lòng
vô ngại vớ lòng tại anh bố con biết điều ra là gì
dạ không điều của
Hải Nam khi nói cái đấy là gì
vô ngại khi thích tự anh
không
à vô ngại là mất lòng tự anh giời ôi
là là vô ngại lúc mà tuổi ăn nó không thật thì mình có cái đấy
mà nó có biết thông điệp thông khải năng là gì khi nó có đấy thông điệp phảải ra là gì bật chất là cưới nhau
đúng rồi ở gần tới ở cùng nhau rồi nào là tránh làm rất l hay được lòng
luôn tán tỉnh thì người ta đang sẽ buông lại làm được lòng vì sợ làm mất lòng anh
hai thế giới nó
không không vì sao hải nam sợ mất lòng anh vì hải nam nghĩ t viễn cảnh là sắc là sống rồi
hai cái hai người so sát với nhau sẽ có những cái mà có nào làm việc anh nên là đấy đã tập như thế trước rồi.
Sai sai rồi
màu gác đi gác đi
màu màu chọn màu
chọn màu
anh em
sao anh em chọn màu rồi à
à hoặc là vô ngại là mất lòng tiện anh là kiểu như là đa tình không có thể này với em
đúng rồi quế mới là hiểu đúng
đúng rồi đúng rồi đúng rồi đấy nhỉ
vì bây giờ chưa chưa làm được
anh chỉ nghĩ đạt ông đa tình thôi ông thích người này người kia thì tụi anh phải đau lòng
à đúng rồi Giờ anh em đang làm nhưng mà họ ra là kinh hơn là hiện tại vấn đề là biết điều đấy. Ừ
chưa lấy được.
Em ơi đừng đừng tưởng anh là cái người gọi là không biết điều. Đúng
rồi. Anh cũng sợ mất rồi.
Ừ anh rất ấy náy khi đang anh đang hiện giớ này với em.
Đúng rồi.
Hoàn cảnh không cho phép thôi chứ thực ra anh rất anh này với em
đấy. Thông điệp mạnh mẽ thế. Nghe rõ không?
Đúng anh.
Rõ.
Bây giờ đến được đến được tụi anh nào. Em đoán được tụi anh mới giỏi này.
Nó không bằng bằng đây. Như này
cho em miếng này
như vậy vẫn có ấn tượng rồi đấy. Tượng xấu nào
là gì mà em vừa ăn bên kia rất thích anh rồi. phải nói là cái thích với ghét chứ yêu thì mới ghét chy
nói chung là anh rất quan trọng trong cuộc đời em nhiều khi thích lắm nhưng mà nhiều khi không ghét lắm
quan trọng nó mới thế hiểu không
đúng như bạn bình thường ai ghét lại anh chị ừ
sao anh cứ dùng giảm vãi
chưa đúng thôi cả hai người chưa đúng xe ai đúng à
tâm lý
tâm lý mà đấy ai bây giờ đấy ai
tụi anh trừ được gì hải nam xem được là anh này với em lắm rồi
ừ
nào anh có Rõ rồi
gì
thế bây giờ Hải Nam đang làm t anh áy náy tức là Hải Namy Hải Nam
à Hải Nam áy náy vì làm chuyện anh không
đoán bây giờ Hải Nam
cảm giác là đang bị cản trở trong việc thích và ghét Hải Nam cho nên là bây giờúng
trong lòng thì vừa
bây giờ bây giờ sẽ không hại nó nữa
đấy
thì thì vẫn là cái câu đấy mà anh
hôm trước là thích gết nhưng mà thích ngại
nhớ cái phát biểu của t anh hôm qua là không còn ngại được à đèn ghế
ừ à biết
được yêu và được trân trọng nó Đấy anh phân thích bộ
quá khứ là Hải Nam đã không đủ yêu đủ trân trọng tuệ anh như thế nên là nên trong lòng t anh sẽ cảm thấy nghĩ chuyện đấy thể tụi anh ghét thể nam nhưng mà thật nhưng mà nhưng mà kiểu bây giờ nhưng mà vẫn thích kiểu cái kiểu là rằng xé rằng to vậy không thì bây giờ tụi anh không ngại cái việc thích hết hải nam
nó mặn quá trâu
bất chấp với chấm mình rượu không
anh phả sà rồi
ừ qua Thế thấy cho nhanh mệt quá
cái đoạn trái đúng rạng rồi
chàc luôn
không có chạ gần đặ gần đúng rồi đấy n nói tới anh là anh vẫn áy với em lắm
ừ
anh trả lời anh ơi không sao đâu
bản chất là anh ơi không sao đâu
em thấy là thích vì những cái chuyện nhà làm với em ấy
ừ
nên có lúc thích em thích anh có lúc ghét anh
phải chuyện đã
nhưng mà em Bây giờ m thấy ok vỗ ngại mà
vỗ ngại rồi.
Nghĩa là anh đơn giản anh ấy không sao đâu.
Em vẫn thích anh và vẫn ghét anh nhưng không những chuyện anh làm không sao đâu.
Sao
đấy? Hai người chỉ đệp đơn giản thôi.
Thế nhở
thế thôi
thế nh
đơn giản mà anh em đo với cáo.
Ừ đơn giản thôi
anh tiếp tục đấy.
Nhưng mà nhưng mà sau đấy tình cảm hai người tăng một bậc đấy.
Đơn giản tăng bậc vì sao? Vì Hải Nam có lời như thế rồi
thì tự bên trong tự anh thế nào?
Thấy c anh thế nào
thấy được chữ lành.
Chữ lành rồi. Chữ lành rồi.
Đúng rồi.
Còn khi Hải Nam khi anh nói với Hải Nam thấy Hải Nam thấy thế gì? Yên lòng
yên lòng thì thôi đừng áy náy nữa. Yên lòng chứ gì đấy?
Cả hai đều tình cảm với nhau tăng bậc ngon
đấy. Tăng bậc
tăng bậc rồi đấy.
Đấy chỉ nói hai ba câu mà tăng bậc kinh không.
Nhưng mà lúc nãy đâu còn có thể
cho anh chị sinh cái bình rượu mơ
ơi. Chịt đi tóc cho hết rượu đi đây. Để em ăn rượu này không phải rượu đâu. Rượu xanh đấy.
Tại vì nếu dụ không bảo hai bạn nói ra ấy giụ khăn lau áo con lại dưới áo rồi
cho anh lau câu
nếu không bảo hai bạn nó ra thì đấy th
rồi con lau rồi.
Ừ
kê rồi đấy
thì không bao giờ nói nhau kiểu này hết hai bạn á
với tính cách của hai người này b nói với nhau như kiểu vừa phòng
đau chứ
toàn nói thầm trong lòng mong người kia nói ra ngoài
tính cách hay đều là không phải không phải cái loại nói ra ngoài
đấy không phải loại như Châu Anh là Trong anh mà yêu đường bố bô hết.
Đúng rồi.
Chị sao chị đối xử thế với em buồn lắm chị ạ. Đấy
con không nói ra chữ thì mặt con thể hiện
đúng rồi. Nhưng mà trong bể nam là tụi anh Hải Nam nó không thể nói giọng như xong được.
Ừ
nên là s bảo các bạn phát biểu là tạo các bạn một cơ hội.
Ừ.
Đấy
tính cách tính cách hai người thế họ họ hát đối đãi.
Đúng rồi. Đúng rồi. Quan họ đấy. Không thể hát đúng câu mà hát
hát một câu rất là rất là xa xa nhưng mà để ta hiểu. Chỉ có
chắc ngày xưa em hay xem mấy phim tình cảm ấy. Toàn mấy vấn đề mà hiểu lầm sao không nói ra được xong mất nhau ấy. Sao mình xuống thế? Sao lại thế? Sao lại không nói
đúng rồi
đấy là bắt đầu của nguồn ngoại ngoại ngồn
hả Nam và tụi anh mà không tạo cơ hội như này là không bao giờ nói câu nhều rong với nhau.
Hả em đời đọ nhắn tin tụi anh là em Anh anh anh náy với em lắm.
Đố giờ Hải Nam nhắn câu đấy.
Ừ.
Nếu không có cội n xong
đúng không? Mà nếu Hải Nam không đấy thâm cho anh nói là anh không sao đâu anh ơi. Em cảm thấy chuyện đấy. Ok.
Em vừa thích anh về cái anh cũng là ok vấn đề gì đâu
làm sao tiền là không hồi được
hay không? Hai người này phải gọi gọi không?
Hợp nhau đấy.
Đừng đừng đề
tìm này đấy.
Phụ đề nhiều hơi nhiều vòng có của người bảo hộ người bảo hộ cha mẹ tình
mượn pháp tỏ danh
gì rượu vào lời ra
đúng rồi
cảm ơn rượu đấy quay hát n có bạn câu là cảm ơn rượu vì đã mở cửa cho lòng ta tôn trào đấy có bạn thấy nào cảm ơn bạn nào M rượu
trong phim ạ.
Ừ.
Các bạn kết phim ạ. Trong trong bài hát trong trong bài hát
trong những bài hát có câu đây.
Bốn rượu.
Phim này xuất sắc nhỉ. Nú nói Việt Nam làm xuất sắc.
Tức là phim âm nhạc mà làm Việt Nam làm rất là khá luôn.
Em xem mấy phim âm nhạc ở nước ngoài mà còn chả hay như này tức là về cái nó phải chú trọng vào âm nhạc mà nó không chú trọng gì có phim âm nhạc ngoài đâ chán gì. Tôi thích mỗi cái
từ hộ trụ có có nh Trong suốt là không thấy nhạc
nhạc kịch không thấy hay nữa luônấ
nó mất hay luôn hòng thuốt nó hay quá nó nó bị đẹp vào nhà kịch ấy
là k nó vừa vừa nó còn không còn hay ngày xưa
thì nế là còn nói về đơn giản
quá đẹp mà đơn giản kịch bản lại không nổi gì hết nhưng mà
viên mới lạ nhỉ không thấy không thấy viên nào cũ hôm nay nhỉ
có trâu nào cũ thôi bị quật chú ạ
sao
phim của vũ hiền ông nói xấu nhiều quá c
nói xấu đúng rồi ông ông ông ông đắc ông đắc gì ông ông được à
đấu ông đấu
ông đấu ấy ông nghĩ nó xấu ông chiến ý
nó sấu hiền
nam lại bảo nó xấu vũ hiền hả vũ hiền Đ này đời khác của ông nấy rồi
giao nhân phim này chịu quả phim khác quả mà
làm diễn viên mà muốn làm phền thì cứ đóng phim nào mà ã thì hôm sau phim phim sau đóng thì phải đóng mốc phim nào hành hạ đó vờ cân bằng duyên cực kỳ duyên luôn không bị kịchấy Ừ
còn có ông ý
vì Vũ Hiền nó không thể đông khách được vì sao biết không nhều tốt của Hiền là ít quá
còn tốt của Huyền còn quá ít
phím hay không khách không hề đông được ra người tốt để mà đông
còn nó ít ít quá mà
không có làm phim hai mấy thì không phải đồng khách lý do nào để không khách đồng khách
thế là mới được 9 tỷ đúng không
không thể đôngng khách được luôn vì nhập tốt ít sao đông khách
giống như nổi tiếng có số đấy này có xong phí Mà câu này cũng không nổi tiếng được
không đủ
lúc thì đạo bạn đợ bạn diễn bỏ lúc thì có bầu
Vũ Hiên muốn phim nổi tiếng khó tốc phải to mà muốn khoi to buộc ông phải ông phải
nhập tánh xong phải nhậ vậy ông phải phải tăng như các con đang tăng ấy
cầy còn lâu các con còn đang 7 đấy này
ừ con đang 7 rượu không
bây giờ may ra quế thì làm phim còn được
đang quế bao nhiêu rồi
rồi có trước là 40,1
đấy. Quế
bây giờ bây giờ từ đầu tư được
không có tiền
chứ người tốt thế làm sao mà làm sao mà mà
hiểu nhỉ?
Thì nó phải nó phải bù bằng cách tu hành xác hộ
nửa điệp viên
điệp viên mua K mất
con giờ khó giàu lắm
đã nguyện là dồn hết công đức thành Phật xong lại hi vọng
lại lại có một ít để là dầu rồi
không nguyện gì nữa
nguyện bao nhiêu năm này rồi dùng một nửa nữa
có người dùng nửa công đức để giác ngộ đâu công đức
phần nào con trả là dùng tập độ công đức thành vị Phật
xong con khó giầu lắm con làng nhàng vừa vừa đượcng
dầu phải giống dụ ấy giác ngụ hẳn rồi thì tiền nó sẽ đến giỏi giờ chỉ cần nhanh
chư trước lúc hộ có tiền đâu phá sản liên tụcấy cái này
giỏi hộ xong còn phá sản liên tục con cym sao
anh em khôn hộn ấy muốn dậu phải đ hội nha anh lên
thế thôi chung tu hành lên
này là tiền tự trong sươ mơ tự mò đến tiền trong mơ đến rất là dễ
tiềnung nhở
tiền con thật đấy mới khó chứ tiền trong mơ đâu khó đâu
đúng chưa
thì trong mơ đến rất dễ tiệm thì có hình vũ vân còn ít lắm đúng không nhớ còn ít lắmên vân Vân có ít
bây giờ thuyền không biết là lên bao nhiêu rồi
không không đáng kể đâu lên nhiều
bao nhiêu ấy nhở
mà đi dành cho
cả hai vợ chồng thế làm sao mà phim phim nó thành công to được đi tu
tạm đ vàng gì
ngon dữ nàyằng sau cảm xúc đầu đặng cái này
từ đầu đến cuối đều hay đều nhưng mà vẫn cảm động nhỉ cảm động kiểu rất nhẹ
đúng
nó đẹp đấy
kiểu gọi là chỗ hành đấy phim nhiều sạn
phim nhiều sạn lắ chẳng qu không nói thôi cái phim vũ hiền nó nhiều sạn
mà không vì không thể lên cảm xúc được lên đang lên sạn cặp sạn nó là rơi sụt xuống Nhưng mà thôi phải nói phim nguyên
bản chất nó nhiều xạ lắm nó cứ lên tí rồi lại sụt
không lên đỉnh cảm xúc được cả bộ thêm này không cảm xúc
nó chạm nhưng mà nó không chạm đến mức là cần phải cần phải chạm
nó phải chạm hơn nữa thôi nhưng vì cái xạm nó mất cảm xúc
kể con không phải không phải là sạn thì cung cảm xúc con không lên được thế là chính là bằng trứng sống không
sao phim nó cứ bằng bằng rồi vì nó là cái cô ở x cô thấy thấy luôn tức là cô nó không lỗ nữa chứ không hiểu gì nó xảy ra với cô ấy người cảm nhận là người này nó có vấn đề
đấy là đấy một loại đấy là cái sạn to đấy
mặt thôi thì vui tươi hơn xong rồi mình lúc đến mặt là tại sao lại đang gì nhờ đang gì nhờ mà đang hiểu đang làm chết gì
đấy là cái sạn to đấy sạn rất to
giống kiểu một gia đình chơi với nhau không chứ không thấy là có vấn đề gì phải hàn gặt con
cho nên là khi mà đoạn cuối mà ông ông bố ổ thay đổi con bố cảm nhận Có chuyện gì mà đã khi ông thay đổi mãi x nói là một người bố không thể chấp nhận nổi một đứa con nó đã đưa cả gia đình lên beo réo hết
ừ
xong rồi nhảy xuống xuống tử con nghĩ xong Sài Gòn nói chuyện tiếp đi nhảy xuống
mình không mình không thể có mặt được ấy
nó không có à kiểu cái nút nó thắt không chặt ấy mở đầu thì đến lúc mở nút thì nó không thấy tay ta phải ta phải nhảy chút căng
mâu thuẫn nhất là cái đoạn thắp nút của chuyện mà Vẫn tốt cho Vũ Hiền
ông bớt vỡ bớt cái mộng đi
chứ mộng mộng làm gì đúng không? Thời điểm này lo mà giác ngộ
lập trình vài năm xong thấy đây là mơ hoàn toàn là giấc mơ bõ hơn hay là giầu có khoảng 20 năm xong rồiấy
vẫn thấy là đây là dầu là thật
mờ chứ
mơ đẹp lên anh muốn nhận ra mơ ấy
ừ
nhận ra Chứ
con này cũng được trang quá lớn này gử cái này lên
đúng không?
Thế còn lực tr gọi quá lớn luôn rồiơ
mấy mấy ngày đã chuyển sang vô ngại rồi
ảo quá gì nữ đúng có ảo
ảo không
ảo
đúng chỉ lý giải đây là mơ thôi chứ Nói bao nói từ đ chả đàm nếu mà anh nghe trả đàm trả đàm là mơ là mơ và mơ không
mơ bất nhị mơ sĩ
nói rất nhiều rồi
đầu tiên con gặp sư phụ trong mấy ngày sư phụ nói từ mơ này rất là ấn tượng luôn
thì mơ là một cái mô tả rõ nhất trong hiểu thế nào giải thoát
chứ giác ngộ giải thoát khó hiểu lắm thế đây là mơ
nó trừ tượng nó xấu hiểu
thế m hiểu luôn là thế nào giải thoát
nên lúc đầu x nói về mơ rất nhiều vì trong người sơ cơ nó cái cách tốt nhất đúng rồi
xã hội tho là nào thấy đấy là mơ
nhưng mà dễ hình dung được
hình dung được ngay
vâng cách đơn giản nhất
kiểu không có ngã gì
khó l
không hình dung đâu
ừ
nói chung nói về chợ về mơ rất nhiều chà đàm chà đàm nguy hiểm nó rất nhiều bây giờ khác với ngày xưa ở chỗ là chỗ là sụ có một Con đường rõ rẻ ngày xưa các con thì biết là đây là mơ này, biết là sẽ tìm cách dẫn nó đến nhưng với cái loại người này những người loại người như này thì dẫn thế nào đường nào không biết. Còn bây giờ là con rõ ràng vì đã có thực đấy có thực nghiệm có đủ các kết quả rồi. Khác ngày xưa khác với mười mấy năm trước rồi. Ngày xưa gặp sụ nó cũng thế này thôi nhưng mà nó không có không có một con đường rõ ràng đưa cho con đúng không? ngày xưa
còn bây giờ rõ ràng lắm rồi không có gì phải bây giờ chỉ có đừng bỏ mẹ thô tác đơn giản thôi là xong
bây giờ lại phải có cái loại người cho anh đến để kiểm chứng con đường nữa hiểu không với con tu lâu rồi thì thì gọi là là nhiễm rất nhiều cái loại dạy khác nhau rồi
còn kiểu châu anh đến là rất mới đấy châu anh mà ngộ được Con đường rất xịn.
Đúng rồi.
Chứ không như bạn đấy là các bạn khác đến phải bắt dậy dậy 9 năm chuẩn bị à.
Không đây tôi có một cô học trò là Châu Anh này. Đấy với một tính cách như này này. Thế mà độ ngộ được niềm
tin.
Như vậy bạn
bạn chỉ cần bỏ mẹ thôi đừng bỏ mẹ thôi
được
chứ bạn không cần phải gì hơn cả. Bạn không phải tu 9 năm 10 năm bạn không cần phải gì hết.
Đúng rồi. Kia hơi hèn đặc biệt đặc biệt đặc biệt
đặc biệt hả?
Đặc biệt là đặc biệt
người ta mất 9 năm thì mất có 1 năm quá đặc biệt đặc biệt
ừ còn không tin có ra ngổ nữa nổi đâuế
khó lắm không cập cho bạnh đi sẽ biết
đấy nhưng mà nhà
sướng hơn nhá
tất nhiên là người ta không biết là châu anh nó cũng phải bao nhiêu à thằng th kiếp trước đấy rồi ghế phải giấu Cái đoạn đấy phải giấu điểu không?
Cái gì?
Đoạn đã tăng tính kiếp trước đây tu ấy. Giấu đi không bà con lại sợ.
Sợ quá
không thì bà con lại sợ quá. Mình không cố.
Ừ thế là thôi phải phần đấy là phải giấu nhẹm đi.
Thế là con Minh Ngân không 12%
đấy. Giấu hết
12% thì đ mười mấy năm đó đi
không? Nhưng mà nhóm mới của sư phụ thì bạch ít lắm.
Nhóm 1 á hả? Kinh không?
12% là kinh lắm. Nhiều hiệu quả cả giải ngân hà rồi.
Đúng rồi, giải ngân hà rồi. Nhiều lắm rồi.
Trong một giấc mơ thì con tu 10 một giải ngân hà hay là 1 tỷ giải ngân hà thì sao?
Nhìn nhau nhau mà kéo vừa nói xong
chả có cái bình đẳng
bình đẳng chưa?
Một phát bình đẳng luôn chưa?
Đúng chưa?
Đúng.
Trong giấc mơ con mơ tu một giải ngân hà mới giác ngộ. Việc là tu một năm giác ngộ
bằng nhau. Bình đẳng tuyệt đối.
Đúng rồi. Thấy mờ khắp cái bình đẳng là đương nhiên.
Đúng chưa?
Con cố gắng cả một đời để có sự giàu sang phú quý. Hay là con mơ một giấc mơ có phú quý bằng bình đẳng nhau.
Nữ là mơ. Nếu là mơ tất đấy. Nếu tất cả là mơ giống nhau
không?Ốống nhau. Được chưa?
Có muốn hưởng dầu sang không? Tối nay mơ giấc mơ dầu sang là xong.
Không cần phải thế
không cần phải mơ một 80 năm cố gắng để dầu sang.
Ừ.
Tối nay c mơ một dấ mơ dầu sang la xong
kiểu đã là mơ rồi lại còn phải mơ cố gắng mới dầu sang nữa.
Mơ luôn dầu sang đi cho xong.
Đấy hôm nọ thỉnh thoảng đọc xên báo ông trúng Viettló 2 tr ba mấy tỷ luôn
ấy.
Thế đối ông đấy không phải là đúng là một phát là đầu luôn à
cần phải cố gắng cả đời kiếm ha ba mấy tỷ đúng chưa nó đùng mơ không
đúng nhở đùng phát
đang tỷ phú vào tụ Điều duy nhất cần làm làn ra đây là
mơ
gì nữaấc
giấc mơ sẽ tự lo cho chính nhỏ cho nó
Hải Nam phải lo lấy vợ t anh không phải lo lấy chồng luôn
cả hai thấy rằng gì
thả mờ hai người tự lấy nhau mà th đơn giản quá đơn giản
một vòng
kế hoạch đấy nhau của hai người rất đơn giản một người cố chứ ngộ hai người cố chứ ngộ Hay là mơ
hay là
cuối năm là cả nhóm mộc trâu chưa?
Cuối năm nhá. Đẹp lắm đấy.
Cuối năm
các con khi nào các con thấy
đây là mơ sẽ dẫn con đi buta nhá.
Quê hương của lì.
Yeah. Đi ngắm các thứ ở ngày cì
nhá. Mà chưa thấy cái đấy thì chưa muốn đi
chị xin không làm
không hứng gì luôn ạ.
Vâng.
Thì khác thì đi chơi có chuyến khác mình đi suốt đi bao chuyến không thá một cái nhá
đúng không? Không cộ xuống cuối cùng rồi không đi chuyến nào mà lại mà vẫn vẫn lấy thật nữa
nhá.
Hôm cái đầu tiên chi là nhóm là chuyến đ bộ cuối cùng rồi đúng không?
Vâng.
Không đi chuyến nào mà thật nữa.
Đúng rồi.
Chuyến sắp tới làm mơ nhá. Đi buan là phải làm mơ. Đi đi trong mơ.
Mơ thì chỉ có mơ ra thôi chứ không đi đâu cả.
Đi đâu cả. Đi đâu phải đi đâu đấy là
chả có nơi đâu để đi mơ ra.
Đúng rồi. Không có đi
mơ đồ. nào khác để mà đi nữa
bạn ở lại đúng rồi
không nơi nào khác
vì không còn nơi nào khác mà nữa mà đi nữa mơ
đấy sau ngày hôm nay đây là mơ rồi đốt đi đâu nữa
mà yêu c chỉ nhớ rằng là đây là thức hay mơ
thức hay mơ
khỏi đi luôn
là cọn lại khỏi đi rồi
chẩn luôn
cứ cho yêu đi nữa đúng không nếu con hỏi c phát là con lại về mơ không
về mơ
mơ lại hoàn mơ
mơ thì đi đâu
chỉ có mơ ra thôi chứ không có đi đâu
mơ thì có mưa tiếp
th con biết tại sao phải mất tiền không
dạ
con biết tại sao phải mất tiền tiền không
mơ
để không để chứng ngộ đây là mơ
th chứng ngộ cái đoạn có tiền đấy là mơ
không mất tiền không thể chứng ngộ cái đoạn có tiền đấy là mơ được
vì nó đấy là thật
nế con có tiền ấy thì cái đoạn cái đoạn mà con từ lúc cái đoạn mà con có tiền ấy sẽ luôn luôn thật với con
mất tiền mà chứng ngộ là cả cái đoạn đấy là mơ hết
cả cái đoạn đấy là
cả đoạn ví dụ như là từ lúc con đang đang nghèo bình thường này tự nhiên con có như là 5 tỷ này
ừ xong bất hết
đúng hết 5 tỷ ấy mà chúng cả đấy là mờ hết
giốc mộng Nam khai nghe được chưa nhở thể một lần đúng không Em giống
xem cái phim đi. Xem cái phim gì đấy? Phim hôm qua tôi phim gì ấ nhở?
Phim mà sự xem đấy.
Để em gửi link cho siêu cấp ta đây trên Netflix
ta đây gì đấy?
Siêu cấp ta đây.
Em tìm trên Netflix có ai không có lên cao xong quay về.
Ờ quay về thấp nhất lên cao quay về.
Cảm giác là nó
thì mới cảm giác tất cả là mơ.
Ừ đúng rồi.
Con thấp nhất này
lên đỉnh cao rồi gó xong quay về đúng chỗ cũ
thì con mới chứng ngộ cái đoạn vừa xong là mơ.
Đấy
ông nào đang mở nhà em bằng kinh nghiệm luôn ý.
Bằng trải nghiệm
từ thấp nhất nhá. Xong lên đỉnh cao một đống tiền cho lại về lại thấp nhất tiếng
thì con mới chứng minh con mới chứng nghiệm đấy là mời hết rồi
còn không nó bao nhiêu không tin
vâng ạ
nói bao nhiêu con không tin bằng cái việc con trải qua
giống sư vụ mà không phá sản lên đỉnh xong lại phá sản quay lại ba lần ấy
thì vì sao mà gi đời làm mơ nó không thể mạnh bằng cái cái cái việc mình đã từng trải nghiệm thế được
mình được số 0 này công ty mình to mình giầu này mình đủ thứ này đúng không xong lại x phát lại về không lại
ba lần như vậy mình thấy đúng là sửng mơ rồi
nếu lần thứ tư mình có làm lần này cũng là mơ thôi Đấy nên là con phải mất thế mất để chứng nghiệm cả cái đoạn
từ không đến có xong lại về không
là mơ hết
đấy bạn các bạn nào mất nghĩ lại xem đúng không
đúng
bây giờ nhớ lại cái xe của mình đúng là mơ
đấy đấy đấy nó đấy nó đấy
bao nhiêu
nếu thật phải lại được chứ
đúng rồi
sao mất hết
đấy có ai có ba đ cảm giác thực sự nói cảm giác chưa
giơ tay nào
giơ tay nào đấy Chưa biết gì cũng dơ anh
thế mà cũng giơ
từ đã ạ.
Phải trải qua đoạn từ không này.
Vâng.
Xong có rất nhiều xong lại về lại không?
Chắc chắn. Chắc chắn
thì mình mới khi mà sụ giảng ở đây mới nghĩ lại ôi đúng là mơ chắc à.
Đúng rồi.
Đấy giơ lại đây. Hiểu rồi giơ lại nào.
Hiểu rồi. Giơ hai tay
đúng chưa? Rồi tốt rất tốt. Thế không? Nếu không mất làm sao con hiểu?
Vâng.
Không mất thì sự chỉ lý thuyết giảng cho làm sao nó hiểu
nó hiểu lý thuyết nhưng sao nó có cảm nhận mà từ Từ không này xong đấy có hết xong lại về không cả đoạn đấy là mờ không
m
cả đoạn dài là mờ không
không có
làm như điên để có xong rồi sai lầm tiêu phà đấy phải không
thế cả đấy là đoạn mơ hết
ứ đúng chưa
cảm giác không
có thật đâu thật này không thể mất đượcĩ
đơn giản thế thôi mà thật sao mất cái thật là sao mất
mất thì mơ thế cũng nhỉ từ
trước
nếu tình dậy mà con mang một cái đồ gì trong mơ dùng được sao con gọi là mơ
đúng
gọi là mơ vì nó hiện ra thì mất
mơ vì con không mang cái gì trong mơ cả hiện ra xong rồi xoẹt xoay xoay về lại về
đúng rồi
nằm thế nào thì tỉnh dậy đúng như thế
trời tay trắng phải trở về với trắng tay
đúng không con bắt đầu đi ngủ con mặc cái đồ gì con nằm trên giường thế nào tỉnh dậy con mặc đúng cái đồ nằm trên giường đấy
có mà trong mơ có đủ bao nhiêu chuyện
thì con mới bảo là bạn xong là mơ chứ mơ
thế nếu mà tỉnh dậy con người con đầy đô la đeo vàng đầy trong mơ nó mang ra ngoài ấy
đời nào cũng bảo đấy là mơ bao nhiêu lần lại để mình mơ ra chả có
đúng không? Vì không có gì từ không có gì này có đủ thứ soạn mất hết gọi là mơ
giống hệt như là lúc đi ngủ trong tay nằm không có gì
trong mơ mình trở thành một ông vua rất giàu có
nhiều đồn điền nhiều da gái đẹp tỉnh dậy lại đúng là không có gì
thì mới thấy lợn nó xong nó mơ chứ
thì con nếu con không có trải nghiệm đấy thì con rất là kể sự giảm con lẽ không ngấm được mạnh
hiểu không nhỉ
ngược lại là kể cả sự không nói các bạn đoạn vừa xong thì con vẫn có lại ngấm con ch thật nhiều trải nghiệm rồi Nhưng sự nói xong càng rõ nữa.
Buổi tối đi ngủ nằm trên giường tay không. Trong mơ có vàng, có bạc, có đất đất đai đồn điền,
có đồ ăn ngon.
Tình dậy đúng nằm trên cái dương lấy tay vẫn không như thường. Con bảo là chắc chắn đoạn xong là
mơ.
Mơ rồi.
Đúng ý không?
Không cần phải giã ngộ gì cả. Con tiền có đấy con thấy ngay là gì?
Thì bây giờ con thế đúng không?
Đời con ba cái đoạn mà lúc đầu ai chẳng tay trắng hay không?
Xong bắt được một đống thứ đúng không?
Đúng rồi.
Xong rồi gì đó tiêu ti pha học là mất sạch cùng với tay trắng
thế bảo nhớ lại đoạn xong là mơ thế đúng không
đúng luôn
chuẩn quá
quá chuẩn khác thì không bây giờ gì mơ
đúng chưa ta nói đừ người là một giấc mơ đấy vì đến tay không đi tay không
nhưng mà cần gì đợi đứ các con bây giờ là có thể trải nghiệm rồi đấy không đủ tuổi rồi kể cả cho anh trẻ mang như vậy mà cũng đã bao nhiêu 80% rồi tích lũy rồi đậ đ
của người yêu này người yêu đến rồi đi
đúng rồi
cái trải nghiệm khó rồi mất
những lúc đẹp nhất đến xong mới đâu rồi
sang đâu cả s
nhất là tiền bạc là tốt nhất tiền bạc thấy rõ nhất luôn vật chất mà thảng mang vật chất từ giấc mơ ra được nhưng phim cái phim đấy nó lại mang vật chất ra được cái phim đấy mang vật chất ra được nó mới bị lừa ra đây đây
tí gửi đi tí về xem
trong mơ bị chém một đ mang con dao ra ngoài đời được
bán lấy tiền được
không chỉ chỉ lội đấy thôi thế
coi đấy thôi
thế là giới thiệu phim không sợ cái phim giới hiệu như thế bị chém một dao thì mang con dao ra được thì mới thì mới bắt đầu đúng không chứ còn trong mơ chém một dao xong chẳng dao mang con dao chẳng mang vết thương ra được
vậy chả thấy vết thương chả thấy con dao
mời chưa Thế tất cả chuyện con trải qua từ nhỏ đến giờ bản chất là mơ. Mơ không?
Mờ
mơ
tay trắng rồi lại tay không này ngồi lại tay không mà.
Ừ biết là tôi trải qua nhiều chuyện lắm
thì sao thì đêm qua mình gặp trả được chuyện đâu.
Thế cả thôi.
Sống không? Đi bao nhiêu anh rồi? Bây giờ đâu
đâu đâu? Thậm chí lấy chồng rồi bây giờ đâu
đây mình chà lấy chồng rồi ở đâu bây giờ ở đâu
đâu mà ví đâu
có bí đâu
bí gì liên quan gì
dạ
bí lên trồng rồiấy hả
vâng
đấy ngồi sau lưng đâu thế giới con không có đâu
đây
đấy bác nói một câu cho em nghe em cho em chốt cho em đạ
ví dụ như là lấy đấy lấy chồng rồi bây giờ ví dụ Minh Trang đấyờ
lấy chồng rồi nhưng bây giờ đâu Thì đấy chứng tỏ là trông là một giấc mơ. Đấy nó vừa cho em nhá. Mình chào chưa cho anh em lấy mẫu đi.
Cô câu đời nhá. Câu đời đây. Con hỏi cô pháp nhá. Câu đời đấy.
Vâng. Con đã từng lấy chồng
ừ
đã bị phản bội
ừ
và trầm cảm chia tay.
Ừ
thì cái đấy bây giờ đâu?
Bây giờ đâu?
Thì suy ra
thì suy ra
đấy
khác gì giấc mơ
đấy. Chỉ là luôn không phải khác. khác
đừng nói là khác không khác vì nó vẫn có nhưng mà nó không khác nó phải là giấc mơ con mới kinh
thì ra là
con đừng dù không khác không giấc mơ con sẽ cho rằng là có cái đấy nó không thấc mơ
nó phải là giấc mơ mới ghê
nên là suy ra thì đấy là chỉ là
suy ra bộ trải nghiệm đấy chỉ là giấc mơ
và cái cảm giác đấy nó mới ghê Minh Trang khi nói xong cảm giác thử xem nào
chỉ là giấc mơ
thấy ghê không
thấy ghê không
ghê
đấy phải thấy ghê ghê cơ rồi bác nào nghĩ rồi nói thử xem Con đã sống 44 năm và bỏ chồng rồi.
Ừ.
Nhưng mà hoàn toàn phải 44 năm thôi. Đấy. Cái con học chồng rồi. Ấy.
Bây giờ đâu?
Bây giờ làm gì có.
Bây giờ đâu?
Bây giờ đâu rồi?
Đâu rồi?
Suy ra
thì suy ra cả cái phòng 4 năm hay là bỏ chồng rồi. Đều trị là mơ.
Được chuẩn rồi đấy. Này bác nói một câu đi. Ghi ghi vào tâm thức đi.
Vâng.
Con đã có cả một tuổi thơ dữ dội cùng với mẹ và gia đình.
Ừ.
Sau là Cả một cái tuổi trẻ ăn chơi
ừ
cùng với rất nhiều người yêu.
Ừ.
Làm xong rồi xong rồi làm Sing Mom.
Ừ.
Khi mới 19 20 tuổi. Bây giờ đâu?
Bây giờ đâu?
Tiếp.
Suy ra tất cả những cái toàn bộ cuộc đời con ấ nó chỉ là giấc mơ.
Ừ. Tất cả là thứ đấy nó chỉ là giấc mơ.
Toàn bộ những cái trải nghiệm đấy chỉ là giấc mơ. Nói xong cảm thấy nào có gì chạm chạm không?
Cảm thấy ghê đấy.
Ghê không?
Ghê
phá chạm đấy. Nhờ
nào còn bác nào đang chen nói đi nhị.
Ừ
nói đi
là rằng là có một khoảng thời gian 30 năm là một người rất có trách nhiệm quan bác hồ.
Và bây giờ nhìn lại
hó tm dốc đấy. Bảo tàng đấy không đùa đâu. Ừ.
Và bây giờ nhìn lại thấy cũng chỉ là
bây giờ đâu?
À bây giờ
câu hỏi là bây giờ đâu không hỏi câu bây giờ đâu?
Bây giờ đâu? Bây giờ
hỏi là câu để mình hỏi chính mình á. Bây giờ đâu?
Bây giờ thấy đâu
hỏi xong không thấy mình thấy là mơ chứ.
Thấy một chút nào
thế là không thấy không thấy còn cái gì.
Đúng rồi. Chẳng gì cả thì mới suy ra thế.
Không mà thực bây giờ không thấy còn
thì đúng rồi. Thực chứ gì nữa.
Suy ra rằng là 30 năm sống là làm việc có trách nhiệm rồi. Ừ chỉ là mơ.
Đúng rồi. Chuẩn rồi. Rồi
lên nhà.
Ừ. Đây lên đây đ nào
con ạ.
Ừ. Đấy.
Con yêu cũng nhiều bỏ cũng nhiều.
Ừ.
Lấy cũng nhiều bỏ cũng nhiều.
Giờ nhìn lại thì
bây giờ đâu?
Những thứ đấy.
Tất cả những thứ đấy chỉ là mơ. Chỉ thể mơ. Sợ không
có chạm như nào không? Chạ
đ hỏi bây giờ đâu ấy
mình thấy không thấy đâu mình mưa mới chạm
không
một câu tóm gọn cuộc đời luôn
thật
tóm mấy chục năm cuộc đời thì nó đúng là cả một đời bể dâu ấy nó tóm gọn ra một câu mà nhẹ tênh nó chỉ là mơ thôi là Tất cả chuyện đã từng xảy ra bây giờ đâu?
Bây giờ đây
cái đâu cả mờ chưa?
Mờ
rồi các bác khác đi. Chà
con bốn năm học đại học 10 năm đi làm hàng
ờ ngay như mơ ấ nhở vâng giờ đau ấ
không thấy bóng dáng luôn ấy ạ. Như một con người Các đâu bị không thấy đâu chỉ là mơ
ừ thế có mơ
đúng là cái mơ
chưa mơ là đang mơ và gì sẽ mơ tiếp
sẽ mờ mờ
mà không thoát được khỏi cái mơ
luôn luôn mơ
có thành Phật thì vẫn thấy gì
đang mơ đang mơ
vẫn là mơ không bao giờ có thử th
giác ngộ là giác ngộ trong mơ ngộ
ng trong mơ giá ngộ trong mơ Toàn bị đi.
Nào còn nữa không?
Tuệ Vân nào.
Hơn 40 năm cuộc đời
ừ
hơn 40 năm.
8 năm mà
hơn 40 năm mà
nhau tuổi
gì không làm rồi gia đình rồi vết thương ấy. Thứ gì
bây giờ con thấy là Tất cả những thứ đấy
bây giờ đâu ngay bây giờ đâu này
chẳng chẳng thấy đâu cả
hóa ra là hóa ra tất cả những chú đấy chỉ là mơ thôi
ngày xưa r giảng hết thế này nhá
chỉ là mơ
đúng rồi
nhưng mà con chẳng ngộ được ngày xưa r gi rằng hết thế này không khác đâu nhá bị đý lộn thế mà nó có quá khứ thì chứng minh đi thì không chứng minh được suy ra không có
nào các bác các bác hát đâ Có đã có rồi.
Thế chưa? Chưa.
Bích
con đã từng à
không có tiền
ừ
xong rồi được cho khoảng tiền.
Ừ.
Sau đấy là bị mất và âm nặng hơn.
Ừ.
Sau đấy lại được lấy lại bằng nguyên lời thêm nữa.
Ừ.
Sau đấy lời thêm nữa và mất đúng như một giấc mơ
chuẩn thôi.
Đấy đúng là cái vòng đấy.
Âm này nó lại dương này. Âm nó lại vẽ bình thường với không? Đấy không
ở đâu thế? Cái đấy đâu
mơ chỉ mơ
mơ con đã mơ là từng có tiền chứ không phải có tiền đâu. Chỉ mơ là từng có tiền.
Đúng rồi.
Còn con ngày xưa là con chưa có bầu nhá.
Xong con có bầu kơ.
Đúng rồi.
Xong rồi là âm luôn là người ta bảo không thể có thai. Xong lại có một đứa con
đấy. Kinh chưa?
Con thấy như một giấc mơ luôn ấy.
Bích còn kinh hơn là còn
con
con nữa. Có rồi mất mất rồi âm. Âm rồi lại có
âm luôn nhá. Chứ không phải là không có. Xong rồi quay lại bình thường đâu nhá. Đúng rồi đấy. Đối con vô đúng
thì bác sĩ nói con là không thể tự mang thai được bình thường nhiều người mang thai xong tự dưng lại mang thai bình thường cả mặn th mặn lắm
mặn đấy. Mặn đấy.
Ngày đấy sư phụ còn nói là nó lên có ai già chơi rồi chứ bố mẹ chưa đủ trình nên là tập đi xài vợ chồng hôm đấy khóc rũ rượi xong trụ dẫn đi liên hoa.
Ừ.
Xong hôm sau đi cút ra
kinh không?
Cút ra xong âm đấy.
Liên hoan lúc Nó chết xong liên hoan xong sau đi hút ra.
Ừ dã man lắm
ngày dã man lắm các bác.
Bảo
kể ra ngoài kể đừng kể ra ngoài ra ngoài ta sợ luôn sợ nhóm mình luôn đấy.
Không chịu nổi. Ông thầy nào mà nghe tin lòng trò mất con lại rủ liên hoan
đi liên hoan
cháy tài khoản đi ăn buff.
Trái tài khoản đi ăn buffet liên tục tráy tài khoản. là đi vay tiền đi ăn úp phê nam là chuyên vay tiền ăn buffet được bao chứ
chán
kinh dị vay tiền để ăn buffê chứ nhất là những ngày cháy
tại vì cứ mỗi lần cháy là mỗi lần lý do để đi chứ bình thường đi đâu toàn chuyện mà cháy thì cháy liên tục đi liên tục
ảo thật đấy
không tưởng chưa ảo mới sống thế được không
thất thất làm sao sống thế được chỉ có mơ sống thế được thôi
mất con mà đen mừng thì cũng có thể là mơ Mắt xong xong lại về khỏi thật đấy. Xong lại xong lại yêu tiếp xong
ừ đấy chú anh yêu được hết anh này ra anh khác
mất hết
cũng đâu bây giờ đâu
đúng chưa rồi bá nào sẽ bác khá tiếp đi
rồi bộ ba tamk đây tamk đy
bấtt chư đi
vô ngại ngại chư đi ngại đi ngại xong rồi tác xong động
con sống 38 năm khởi nghiệp công ty xong là làm diễn giả đứng trước hội trường bảo là ai muốn làm giàu dân tách đạp tốc à rồi đến làm công ty tổ sự kiện xong là chơi forx chơi coi có mua được nhà mua được xe
mân mê cái vô lăng mà cảm thấy sướng
tất cả những cái đấy bây giờ động nhớ gì đ xe
đúng rồi nhà Xe bán nhà bán từ đâu đâu
của bác nhà luô rồi hả
suy ra
thế là nó tất cả những cái đấy nó chỉ là mơ
đúng rồi nó xong thế nào
nó là mơ nó chạ còn đâuẹ tây
đúng rồi thật thì mới con mới nặng nặng lòng
nếu con còn nặng lòng ấy là viện vẫn cho rằng đấy là không phải là mơ
con là mơ ai nặng lòng ai nặng lòng vì giấc mơ đêm qua
nhẹ lòng lắm ạ lắm
nếu giờ con còn nặng lòng vì chuyện nó xảy ra bản chất là con vẫn cho đấy không phải là mơ nó thật
chẳng nghe nặng lòng giấc mơ đêm qua Sao đỡ lúc còn có đấy để
tiếc nuối chẳng tiếc nuối giấc mơ đêm hôm qua
tiếc là tiếc có thật chứ tiếc m qua
ăn chưa đã
ăn chưa đã
hả
vì mơ thấy được ăn gì không
chưa được
tỉnh dậy tương nối à
đúng là đôi lúc tương đối trẻ con đúng không
nhưng mà tiếc là tiếc cho vui thôi chứ không phải như thật
phân biệt mà được mà mình đây mình tiếc mình hối hận với thần ấy khi
nào ngại rồi tác đi
ngài Thôi bề đi bề đi b điên Hà Nội Hà Nội đi học
đam mê tham gia các hoạt động xã hội mạnh nhiều cái lý tưởng xã hội khá giả
quen rất nhiều người bạn cũng nhiều mối quan hệ rất mới nhiều cái sự bị coi thường này bị thất bại vừa làm ăn xong lại vừa hoạt động các thứ lúc nào toàn thất bại thất bại đang nó rất là giả chất bạn xã hội lại tiếp
liên tục liên tục đi thì
bình thường
đau khổ nhiều tiền thì rất giai đoạn thì rất là đói đói kém đó phải dậy các bạn
xong lại đi làm được ít tiền
ừ
có tiền xong lại
đấy phim này đây 7 năm nó vất bại nó vẫn làm được phim mới mà
thôi chí con là đã có đoạn dậy
đầu tư lại đầu tư gì đấy lại mất hết sạch thì thấy lúc tượng nh cái cái đoạn cái cái người cái người người bạn cái người mà phát trong cái quá trình đấy
tất cả hội bạn dụ kể bạn học mất luôn đi mất luôn đấy
đúng rồi tất cả bạn bè
bạn học cấp cột cấp hai cấp ba đại học đi đâu hết rồi
bây giờ c gặp đứa nào luôn ấy
trong nghĩa đen nó ấy
nghĩa đen luôn rồi tìm về bản cấp một từ cấp một
không cấp đại học mất luôn chứ không phải cấp một tì bạn
anh bảo gì
con không thấy bạn một con đâu
không tại vì là con Nhà nhà vợ con là có anh mà anh ấy là có cả họp hội bạn cấp một luôn con bảo con rất là nhảy luôn
không nếu con muốn có sẽ có đấy
con chị khó lọi sau là chính con là người tổ chức luôn đấy là mơ
vì muốn có lại gặp cô giáo lại gặp nhà trường lại hỏi một lúc sau lại ra đó ngay một có gì đâu mà ôn
đến gặp với nhau ngày xưa ngày xưa như nào
mà nhìn lại cái con người nhau chỗ khổ nỗi khổ khó khăn và cả tiền các thứ nhên cái bây giờ
bây giờ đâu
suy ra
suy ra cả cái đấy cái mình vừa nói là mơ
đúng rồi
cả một cuộc đời nhờ
nào động nào
với những cố gắng lớn chân sự nghiệp
bất động con 38 năm ạ
ừ
thì ra trường bắt đầu
chạy
38 ạ nói Chắc thế thì ra trường bắt đầu khởi nghiệp rồiấ
thì lúc khởi nghiệp mà lần đầu tiên thất bại cảm giác rất là
là đấy cảm giác rất là vế tắc ấy. Cảm giác như là mỗi sáng dậy mà một đống nợ này sau đấy thì cảm giác mình không biết dạy mình đối diện cuộc sống như nào rồi sau đấy thì lại đi làm thuê bình thường xong lại khởi nghiệp lại xong lại thất bại thì ba lần như thế ạ. Thì hồi đấy con thấy là nó có rất nhiều cái giai đoạn mà khi mà làm ăn mình cảm giác rất là hồi đấy con nhớ nhất là cái cảm giác là bế tắc không muốn dậy đấy. Thì sau đấy thì có làm cái khải đấy làm về sách hành động ấy à thì hồi đấy cảm giác tuổi trẻ nó rất là nhiệt khuyết kiểu cảm giác bao nhý tưởng công hiến xã hội ấy đấy. Sau đấy thì à lúc làm thì cũng thành công thì được vinh danh sau đấy thì lại bị à
ừ
bị à nói xấu ạ. Mất hành sự ạ.
Ừ.
Đấy cũng là một giai đoạn mà mình cảm giác rất là là khổ sở đấy ạ
thì con cảm giác là có những cái giai đoạn mà đỉnh và đáy nó rõ rệt nếu được tôn v sau đấy bị hài nhục
bây giờ đâu
thì bây giờ mình thấy lại bây giờ khoảng bây giờ đâu ấy thì thấy là mất sạch không còn cái gì ấy thì thấy đúng là mơ rồi thì toàn bộ toàn bộ những cái mà mình cảm giác ngày xưa nó nó rất là khủng khiếp như thế
và ý tưởng vinh quang như thế mà
vinh hoa một vị với bẽ bán vị gì
mơ
đấy mà hiểu vị gì chưa
rồi
ngày sẽ chỉ hiểu một vị lý thuyết thôi Nhưng mà đây là
giờu là cảm nhận
bãy vàng luôn.
Đúng rồi.
Vinh hoa là mơ mà vị bãi bàng cũng là gì? Một vị
đúng là Minh Vinh Hoa một vị bé bàng không
nghĩa đen không hay là cái bóng?
Nghĩa đen luôn
thế trụ lại trụ lại nghĩa bóng rồi.
Thụ là ghĩa bóng rồi. Không ta nói nghĩa đen
được
một vị mơ chứ cần gì nữa. Đúng nghĩa đen chứ một vị.
Nó một vị mơ là con cảm giác không phải tưởng tượng gì nữa.
Ừ
mình cảm nhận được nó cũng phải
đấy con đấy. Con danh vọng với c Mơ
hạ nhục có phải đều là mơ không? Đều một vị không? Vị mơ bây giờ đứa con là một vị mơ mơ chưa?
Đúng rồi.
Đúng
thế đấy chưa nhưng bây giờ là một vị chưa?
Đúng một vị đấy.
Vị mơ
đúng chưa?
Được không?
Đấy cục lên xong vẫn một vị luôn chưa?
Sợ thật em nhở.
Thời đấy với con là hai vị nhưng mà bây giờ con nghĩ lại xem đúng là vinh hoa cả bẽ bàng một vị không?
Một vị
được mất một vị.
Vinh hoa một vị được mất một vị.
Nợ cái không nợ.
Tí nữa đo lại chỉ số gì nhỉ?
Một
sướng khổ
một vị của hai gì đấy
đ lại đấy nhá.
Vâng ạ. Nay khác hôm trước khác rồi đấy nhá.
Này là do mạnh hơn rồi. Mơ mà nó
mơ
ngày chưa là vị như vị lý thuyết còn đây là vị mơ.
Đúng rồi. Rõ ràng
vị mơ cái vị nó rõ ràng luôn. Nào tiếp đi. À cho suy ra đi suy ra chưa nhỉ?
Rồi à
ok rồi.
Gì nhở? Cái vô bất khả đắc à? Vô vộ trụ tất đắc
bất khả
không phải
trụ biết tất đắc.
Trụ biết tất đắc.
Trụ biết là đắc đắc.
Trụ biết là đắc nào. Trụ đấy quế. Trụ
thôi
chụ đi chụ đi.
Cái mic cái mic mic mic mic
trụ mic
ơ mic ở đâu
đây mic đây mic đây mic đây n chẳng ai dùng mic à mic đây
nãy giờ chờ tay không
mơ quá
trên mạng nghe ra không ai ý kiến gì luôn hết rồi mơ hết rồi cùng một vị rồi
mơ hết
ngủ cùng một vị rồi
nó không truyền cái đường đây
đây
con là có một có một tuổi thơ vất vả thiệt thòi Rồi có 15 20 năm đi làm
ờ rất là ổn định cũng có lúc có rất nhiều tiền hay lúc không có tiền
ờ và ờ là một người con kiểu đã từng rất là gương mẫu và chìn chu với gia đình
đã từng và có yêu cũng rất nhiều
ừ
và được yêu cũng rất nhiều
ừ kể cả bị phản bội, bị hiểu lầm
hay là kiểu Ờ đặt điều cũng có và cũng làm rất nhiều điều có đi phản bội. Dạ.
Còn nhóm mình có người là bị phản bội đi phản bội người khác ấy cũng nhiều
cũng nhiều đi phản nó một vị hết.
Dạ. Làm rất nhiều điều mà mình cho là đúng và cũng đã từng làm rất nhiều điều mà mình cho là sai.
Ừ.
Và tất cả
rất nhiều điều mình đã làm đúng là cho là đúng và rất nhiều điều mình đã mình cho là mình làm sai.
Đúng rồi.
Nhưng hóa ra là gì? Mơ
một vị m
đấy bây giờ đâu vị mơ sợ
đã từng đánh long cho đúng đánh sót cho là sai. Vừa đánh long vừa đánh sọt đều mơ
vừa long vừa sọt buồn cười chú
mà vẫn còn thua được cháy lạnh dưới xanh dương không phải cháy
chắc cả hai c một lúc không ấy
vừa long vừa sọ
thấy đúng lắm nhưng mà cũng cháy
khùng một vị mơ
mơ
mơ rất khé
mơ
báy hết rồi báy hết rồi ạ Ok. Nào
trụ biết rồi. Là đây
là chưa nhở?
Là là rồi. Đ
chị chị đắc chưa phân chư?
Đắc là chưa?
Đắc đắc là đi làm ngân hàng
bất cả phân
đi làm ngân hàng
bất cả phân xong bất cả chạ một một cặp.
Trời ngày xưa nghĩ chị chăn nhiều lắm. Người cho chăn người cho gối ai biết đâu lưng thất nghiệp bá cao hơn lươ đi làm mình luôn một thời.
Con thì thấy là cả một cái a lúc nh tuổi thơ ấy là học giỏi này xong rất là được nâng lưu, được khen lúc nào cũng thế. Thế xong rồi đi xong rồi giai đoạn lớn lên cũng thế. Nghĩa là cũng có lúc cũng làm rất là ok, xong rồi kiếm nhiều tiền xong rồi cả những giai đoạn mà không có tiền thậm chí là không có tiền cho con đi học thôi con ở nhàấy. Đấy. Rồi cũng có lúc thì vẫn được trân trọng nhưng cũng có lúc thì bị vùi dập. Thế thì tất cả những cái a tất cả những câu chuyện đấy, tất cả những cái trải nghiệm đấy bây giờ nó đâu
hả? Bây giờ là không biết. đâu luôn
không thấy đâu luôn
đâu thấy đâu cả cái này thôi mơ
ngày x giảng suất này mà giống như đêm qua chứ không phải giảng suốt nhớ không
ừ
nhưng mà chả thấy vệ xin nhê gì
đúng là giống giấc mơ đêm qua con nhí mà xem
đúng rồi
bây giờ tất cả trải nghiệm với đâu hết rồi bao nhiêu vinh quang nhục nhã hay là yêu thương ghét bỏ đâu hết rồi
chắc cả không còn cái quái nữa mờ không
mờ
không thể giữ được một cái trải nghiệm nào lại luôn
không thể mang trải nghiệm ra khỏi giấc mơ được giống hết mơ không
chắc chắn là mơ Mờ chắc rồi gì nữa à?
Mờ chắc luôn.
Con đã từng dầu thì dầu đấy. Giờ đâu đưa xem nào. Không thấy luôn.
Trời ơi mơ mà.
Đã từng nghèo nữa mà cũng không thấy đâu.
Đã từng nghèo không thấy luôn.
Vậy bây giờ nợ lần chúng chấp chắc cũng
chắc chắn là không thấy.
Cũng không thấy
ngay bây giờ không thấy
không thấy chủ nợ luôn.
Chủ nợ ra trước mặt thì không thấy chủ nợ.
Đúng rồi. Đúng rồi. Không thấy quản nợ luôn.
Đấy cái này vẫn tất cả sẽ Trên trên trên gì
không
đang là không có gì hết
không có gì hết
vẫn lại xây trên đấy.
Ok tiếp
bất khả trạng nợ luôn
khả chạm nói rồi à nói rồi mà nói mỗi chuyện
ok nói thêm đi.
Nói thêm
vẫn khả trạng xong rồi. Ừ.
Ừ. Nghĩ lại thì con thấy đúng là đời mình nó trải qua rất là nhiều thăng trầm từ những cái lúc mà phấn đấu trong công việc cho đến a gần chục năm thất nghiệp.
Minh Trang yêu đương nhiều không nói câu nào nhỉ? Toàn nói công việc với ấy thôi
nấy là nói đường
bây giờ sẽ có ạ yêu đường mầm
đọc tên mấy bạn nhóm mình toàn thình vóng mình trang thôi đo là hồng tâm này xong rồi sang minh đức này xong nguyên thảo kiến tánh ấy
toàn thinh trang hiện giả đấy thôi
không kinh không
cứ đ tí lại nhớ cú mình trang này đo tí lại nhớ cú bình trang này
chị minh tr bảo là tại con đánh mắt gần bờ cứ quanh quanh đi xa
đứa nào gần thì tiện yêu Đấy đện tiện
tiện
tiện ấ nó nhàn nhàn thân yêu thôi mà
cho nhàn cho nhàn có cả yêu là được chứ người quan trọng gì chị nhở
năm cũng đều được mắt gần bờ
đấy thì nãy nó nói chuyện là lấy chồng thì đã biến mất hội lấy chồng lại còn vào tận Sài Gòn lập nghiệp nhá xong rồi mua một căn nhà vay tiền ngân hàng nợ mấy tỷ
nhà đấy đâu rồi
đây bên mất rồi
đâu rồi nợ này, nhà này, rồi là tất cả những cái căng thẳng kiểu như là phải bỏ xứ ấy để để đi theo chồng. Xong rồi cu hắn lại phản bội không? Rất nhiều căng thẳng.
Bây giờ đâu
đấy. Xong rồi sau đấy thì lại yêu thêm dăm ba người nữa thì cũng
bây giờ đâu trong đấy trong lúc đấy thì cũng có nhiều lúc rất vui và rất nhiều lúc thất tình bị phản bội lại đau lòng à khóc lóc đi lê lết trên đường người ta nhìn người ta còn tưởng bị bệnh bệnh nặng ấy. Sao cháu cháu sao Cháu
không phải lả lướt mà là lết bây giờ lại lê lết lết
lết lết không muốn lướt lướt nữa.
Nhớ không
lết
kinh hơn là em cũng nhớ là sau khi chị chia tay á
ừ
là một người dẫn chị đến với con đường này xong người đấy cũng biến mất luôn rồi.
À à đồng chí đấy nữa nhở. Đồng chí đấy đâu rồi?
Đồng chí
em còn nhớ một ngày em ngồi với chiên ấy. Sư phụ mới chiên mới kể về chuyện của chị ấy. Xong sư phụ mới hỏi là thế Minh Trang thế nào được? Chị Chiên còn chị Chiên còn nói là Minh Trang đang chủ quan lắm chắc đang còn ngon đấy. Sau Minh Trang chia tay Chồng dẫn đến đây luôn.
Xong chị biến mất luôn.
Chiên rồi.
Chiên giòn rồi.
Chị đội tên là Trần Thị Chiên mà sụ chị có giữ tên Hùng tên gốc tên gốc.
Vâng
Trần Thị Chiên đấy.
Chiên chiên luôn rồi. Biết mà là đồng nghiệp cỗ đấy. Còn ngồi đây nhớ con nói trang lắm anh với chồng thời gian sau khi dẫn Minh Trang rồi mất luôn.
Đồng nghiệp cũ đấy. Xong rồi kiểu ngồi làm nhưng mà cứ thích kể chuyện về sư phụ cho tôi nghe. Xong rồi mở Facebook lên khoe khoe xong cho tôi quyển sách lời vàng. Bây giờ đâu rồi? Con vẫn bạn ra nhưng mà bá không ra
đấy. Xong rồi quá trình học hành phấn đấu. Hồi xưa con thích phấn đấu học hành thế xong rồi thi thố này kia. Đấy thì bây giờ tất cả những cái sự kiện đấy nó đâu rồi
đã.
Ừ.
Suy ra gì?
Suy ra tất cả chỉ là giấc mơ thôi. Chí thật là mơ.
Tất cả chẳng mề đâu hết rồi. Con giữ lại cái nào thế? Không mang lại ra khỏi giấc mơ được.
Không phải mang ra khỏi giấc mơ được đúng không?
Không. Để mang cái gì? Tôi gì còn
không phải mang gì thấc mơ đấy
nếu mang được thì mang đây xem nào.
Đúng rồi nhở. Nếu mang được mang đây xem nào.
Mình không hề sống logic nhở.
Đấy
mơ thì không lấy ra được cái thi càng bảo là mơ thứ đấy cũng không ấy ra đây cái gì đâu là
ảo cho
hết chưa? Còn ai chị nói không?
Còn nhỏ team này
à? Team đi. Team này đi. Đúng rồi. Team này cũng hay teamng
hai tướng đấy.
Ừ
tướng đi trước. Cường tướng trước tướng
nào hai trước đi. Hai trước đi.
Hai tướng mà hai trước hai
con thì à đã từng có tiền xong rồi định mua cái này cái kia đặt mua xong bây giờ thì không có cả tiền lẫn.
Cây ghế
cây ghế má
lệnh cái ghế massage đ
hình như là dùng cái mua ghế để đạt lệnh đúng không? Rồi
đặt lệnh thì được hai cái nhưng mà trong không lấy ra được
ăn ủi quá gì đằng nào không có mà
đằng nào không có đâu ghế đâu
lúc mà có tiền ước mơ mua rất nhiều thứ ý nghĩ chứ phải ước mơ luôn là như kiểu kế hoạch mua rất nhiều thứ
sau đó là bây giờ là
sau đó sau đó
tiền với cả đồ đâu
đang ngọc rượu đấy ai muốn uống thì uống nháy còn
hay là con hay nghĩ là mình là người thế này này ấy
đây cho hết rượu mơ cho nó mơ
xí rượu chanh này cho
ừ giờ ngay cả cả
đêm này đêm của mơ rồi
cái cái cái cái tôi cái mình ấy ví dụ
tượng cho sâu sắc
bây giờ cũng không thấy nữa ví dụ con nghĩ con có tính cách này tính cách kia hay là kiểu này kiểu kia ấy nhưng mà bây giờ
cái người đấy đâu ấy
ừ tấn công người khác
hãy tấn công người khác
cái người hay nem đá ngày xưa Anh
sao người ta bị tổn thương
hình ảnh đúng là hình ảnh như kiểu vừa mơ ra kiểu ví dụ Minh Hải ngày xưa thế này hay là mình ngày xưa thế này xong bây giờ không
bây giờ cái người đấy đâu không thấy nữa
ờ cái hảnh ngày xưa đâu rồi
ok được
chốt lại
chốt lại nó chỉ có giấc mơ thôi
là mơ rồi
có cảm thấy không
có
có gần cảm thấy điều đấy gần giờ
đến giờ cảm thấy điều đấy là ngay cả cả chính mình như là chính mình Mơ ch
thậm chí cái Minh Hải ngày xưa cũng là mơ nốt
đấy.
Thì trông anh ngày xưa quấy ngày xưa mơ nốt
mơ hết nói như thế thấy
mà có bạn trong nhóm mình dụ đo còn mặt còn khác ngày xưa nghĩa là nó mờ th nghĩa đen nó
mặt nó biến đổi xong m ngày xưa thành thành mặt khác
à thế con hết à có mấy phần
mấy chục phần trăm luôn con khác mấy phần khác hay không khác
nào tiếp đi tiếp đi
nhân trẻ
hai rồi mơ đi mơ đi
con thì có A tuổi thơ rất là dài.
Dài hơn anh
dài nhưng mà đểu có những cái đoạn mà nó rất đẹp ấy. Xong rồi bây giờ mình nghĩ lại mình mình rất nhớ cái cảnh đấy vì nó đẹp quá.
Đấy mê cái đẹp thấy không?
Đúng rồi. Cái trong cái tổ thơ cái hồ nước trong cái cây dừa nó nghiêng xong nó nhìn lại nó nó quá đẹp đấy.
Xong tình yêu có bạn nào đẹp không? Đẹp không?
Tình yêu có.
Ừ. Bích Ngọc đấy.
Thì sau đấy thì
đẹp
cái đoạn à nó đẹp nhưng mà nó lại nhiều nhạy cảm quá. Thế làại tổn thương rất nhiều ấy.
Nó đẹp mà lại đoạn hồi nhỏ con cảm thấy là
đẹp như nhiều gai
hoa hồng
ờ kiểu một một cái thằng thiếu niên bé tí mà nó nhiều tổn thương về tinh thần nhiều ấy mà tự làm tổn thương ấy cảm thấy lúc nào thì cái cái đấy cái tinh thần nó kiểu như là con chán đời từ bé
ừấy
thì
trong trong cái tinh thần của mình nó có có nhiều cái cái cứ day dứt kiểu gì ấ
thì sau đấy là đi học sống ở Hà Nội tận 20 năm rồi bây giờ tính 20 năm một mình Mình cứ kiểu lũi thúi. Có rất nhiều đoạn là con tội đi làm xong rồi đi trả nợ. Nhớ là cái cảnh mà 29 Tết xong đi xe máy vùng quanh Hà Nội đi trả nợ luôn. Kinh vãi chưởng.
Xong vừa đi vừa khóc luôn.
Xong để đến đòi khổ thế nhả vị thế
đi đi làm một mình ấy
xong đấy thì
anh nợ nhiều thế vị thế khác mình có
ở đây có một nhóm gọi là rất ghét quá khứ ở Nam nhở tấn công chứ không có quá khứ cái đấy t trả nợ thôi còn không tha nhiều thế ở nhà chung nợ thịt chứ ai đến nhớ mình đến đòi nhịp trả chứ
thì sau đấy thì con thấy là vừa đi học vừa đi làm nó dùng làm đủ thứ trên đời luôn thì trong tinh thần liên tục liên tục là một cái cái cái người chán đời ấy thủ chán đời vì không biết sống để làm gì ấ rất là dài
giờ có lý do để sống rồi đấy
thì sau đấy thì con thấy là gặp sư phụ thì nó lại ra một cuộc đời khác hẳn
ừ
một cuộc đời khác thì cũng Không phải là nó bắt đầu nó êm đẹp đâu.
Cái đoạn trước là nó nó nó không êm đẹp kiểu khác mà gặp sư phụ nó không lên đẹp kiểu khác.
Kiểu trước là không lên đẹp kiểu chán hơn.
Ờ kiểu chán kiểu chưa? Nhưng mà gặp sư bắt đầu nhiều sự kiện nó nó phát lúc đấy bắt đầu đời con mới nhiều sự kiện hơn.
Đúng rồi.
Đ trước nhiều sự kiện nhưng mà cơ bản là trong cái cảm nhận của con nó chỉ là chán thôi. Đấy thì cũng đi làm đi ăn cũng yêu đương thất tình các thứ rất nhiều. Xong khi vào gặp sư phụ thì cũng yêu đương toán loạn luôn. kêu lúc mấy người luôn bây giờ đâu rồi
vừa có khổ về tinh thần vừa có sướng vừa có cái đoạn tình cảm vừa có đoạn chỉ có drama thôi
có đứa dọo giết ch
đúng rồiết tử
drama mạnh thế rồi đ
kiểu mỗi hôm nghe một
hai người yêu mỗi hôm một một câu hỏi trả lời mãi không xong nữaấy
không già trẻ lớn bé thì anh nếm gì
em thế à thế
nói quá
nói quá nói quá
đúng rồi đấy là thực ra là quá lý tưởng trong tu ấy mà không được
nên là nên đấy rất là thấy bình thường tại vì cũng thế mà xét đâu
thì sau đấy thì con sau đấy thì drama về tình yêu cũng nhiều
drama về tiền bạc cũng nhiều
nhưng mà cái cảm nhận con là về tiền ấy thì lúc không có tiền xong lúc có tiền lúc nợ lúc hết nợ ví dụ đợt vừa rồi đầu tư con làm gì có đồng nào đâu mà tự nhiên có cục tiền để đầu tư
mà thực ra trong trong làm chỉ phát mỗi là mình muốn có tiền đầu tư
ừ
không có ý định là đi kiếm tiền mà không có thôi mà ý định là mình muốn Tự nhiên trong túi có cả mấy tỷ đi đầu tư rồi chị
chơi thể thao
kiểu đấy xong tự nhiên cái đống biến sạch mất luôn khác mỗi mình muốn có tiền ở đầu chứ không nói muốn có tiền
nhưng mà bây giờ nhìn lại nó không không còn cái gì cả ấy
tất cả cái đống đấy giờ đâu mất rồi
không còn gì cả toàn bộ cái trải nghiệm đấy toàn bộ cái hành trình đấy toàn bộ cái cái cảm cảm nhận cảm giác đấy
không còn gì cả không còn gì
đâu đâu
đây này còn đây này
tí nữa cụng lị chị Tay giấc mơ cũ nhá.
Yeah.
Chuẩn bị rót rượu đi. Rót rượu chả được gì cũng được. Nức chợ trắng được
đi.
Chia tay giấc mơ cũ hết chưa?
Chốt lại đi.
Chốt lại đi.
Chốt lại là toàn bộ cuộc đời của Hải Nam chỉ là mơ.
Đúng rồi. Được chưa?
Tí nữa mình sẽ cụng ly để chia tay giấc mơ cũ. Cái mà con vừa kể là giấc mơ cũ đấy.
Chia tay
chia tay cũ nhá.
Ai uống rượu n.
Rồi tiếp tít
nhất 20 nhất t nhất đi. con ạ. Con thì có một cái giấc mơ là quá khứ ấy thì là rất nghiêm chỉnh là học hành rồi các kiểu gọi là tức là nó đi đâu cũng kiểu như là sơ vin rồi quần âu rồi các kiểu là chuẩn chuẩn chỉ trong nhà. Ờ đến đại học vẫn thế.
Đến đại học vẫn thế luôn. Thế xong lớp cấp đâu
người ta kể đi. Bí này Châu Anh mấy đứa này cứ
từ lớp sáu thì bắt đầu đi xa gia đình
ấy. Đi đi học ở nơi khác. Lớp sáu là đi xa gia đình rồi đi đến một cái vùng đất nó cũng là xa lạ. Xong là từ một cái kiểu như tạm gọi là một cái ngôi sao ở một cái khu vực thì trở thành một cái gọi là vô danh đấy.
Đấy thì lên lên thị xã thì không ai biết mình là ai cả và sống khép kín. Cứ khép kín dần dần từ đấy. Đấy thì cứ âm thầm gọi là cuộc sống nó chỉ có là học hành và chỉ có tập trung học hành quanh quanh trong một cái ấy thôi. Xong xong cái hồi đấy khoảng độ lớp 7ả lớp 8 thì về nhà thỉnh thoảng cuối tuần về nhà ấ thì mới cứ thắc mắc là với bố mẹ là không hiểu con sống để làm gì.
Ừ.
Đấy cứ hỏi là thế thì bây giờ bố mẹ mà cứ làm như thế này ờ làm ăn như này con cũng học hành như này rồi xong cũng đi làm kiếm công ăn việc làm thì thế xong thế thì cũng giống nhau à.
Ừ.
Thế cứ thắc mắc bảo bây giờ Mình không muốn sống kiểu đấy nữa nhưng cũng chả biết làm thế nào cả.
7 lớp đấy
thì đấy là 78 thôi.
Nó sợ lắm đấy. Lớp hai nó bảo đi tu.
Thế xong bắt đầu
mình cũng chả biết làm thế nào cả thì cứ chăn trở trong lòng thôi.
Xong từ đấy thắc mắc một cái cái gọi là câu hỏi là không biết là mình đến với thế giới này hay mục đích mình sống làm gì. Đấy thì còn không trả lời được nhưng mà cứ chỉ có mỗi con đường học thôi. Thế là từ lúc đấy đến cấp ba thì cơ bản không có chơi bời gì hết.
Ừ.
Cùng lắm rồi. Thỉnh thoảng Rủ mấy đứa bạn đi chơi đá p thôi. Đ chơi điện tử mới đá bóng thôi. Đứa
này anh định kể từ lớp 7 lớp 8 đến bây giờ luôn ấy.
Tua đi tua tua
sắ mơ mà
nhan xong bắt đầu lên
thua đi thua đi thua đi lên lớp 8 lớp 9 lớp 10
lên đại học lên đại học
10 năm sau mà
lên đại học thì sau đại học
lên đại học bắt đầu sau k
kệ đi cho người ta kể đi lên đại học thì lúc đấy chỉ xác định là đi vào cái chỗ nào mà kiểu như để nó nó sinh ra một cái thử thách ấy chứ nó không không chấp nhận một cái cuộc sống nó nó cứ sống như này nữa.
Thế là lúc đấy đi tìm ví dụ đi học thì học công nghệ thông tin này xong mà đi vào thì vào chơi đi khởi nghiệp kinh doanh này xong đi vào đ cấp này đi các kiểu đi
đấy xong xong đấy xong đấy thì đi gặp sư phụ xong mấy đi gặp sụ nhanh nhanh nhanh Ôi trời
bỏ qua Hà luôn bỏ qua hành gì đấy gặp với Hà anh chứ gặp Hà anh gặp
gặp Hà anh trước
Hà anh Hà anh là dẫn dẫn đi vào đa cấp
đấy
đấy là đấy là năm thứ hai
mình nói đa cấp không xài
đó đi vào đa cấp
xong đấy thì đi khởi nghiệp khởi nghiệp thì không biết là khởi nghiệp khởi nghiệp thì bây giờ mình bảo là bây giờ mình kiếm tiền nhưng mà không biết dùng tiền để làm gì với cả khởi nghiệp thế nào
thế là loanh quanh đi hỏi đi tìm các nguyên lý thì được dẫn đến gặp sư phụ
thế gặp sư phụ mới hỏi Thì sư phụ là bây giờ đại loại là em có một cái câu hỏi là không biết em sống để làm gì.
Ừ bây giờ anh trả lời thế thì đại loại là xong. Theo sư theo sư phụ bắt đầu theo bắt đầu có một cái sự kiện đấy là đi cùng một đứa bạn đến với gặp sư phụ. Thế xong bắt đầu ngày đầu tiên đến gặp sư phụ thì thực tập một cái pháp gọi là pháp kim cương dà ấy. Thế xong mà nghe một cái đ
cái đoạn đấy buồn cười một tí nữa kể pháp gì năm nào
thế là thế là đọc đến cái đoạn mà đại loại là gì nhỉ? Đức Phật với ma vương. đánh nhau thế là bạn kia đọc xong sợ quá bỏ luôn đi về bạn
ừ bạn nhất
anh duy nhất anh duy nhất bạn nhất đấy
dẫn hai đứa lên thở nào mình là duy nhất
bạn nó duy nhất luôn ấy
bạn đấy là duy nhất duy nhất
luôn thằng kia biến mất rồi
ra đây mới là duy nhất xị em
xế lắm nhấ
thế là xong trải qua bao nhiêu thời gian thế nên là theo sư phụ cái hồi đấy thì Học học nói chung là học từ cái lúc đầu nó học nhiều thứ lắm gọi là gọi nếu mà gọi là học cái thời đấy là học kinh khủng luôn học bao nhiêu thứ năm
tua
đế kể cái đoạn đấy để nó kiểu như giống ám ảnh giấc mơ hiểu không bị
đấy học nói chung là lúc ấy là chuyển sang đời sống gọi là đời sống tu hành rồi lúc đấy cũng có kiểu như là các thứ nó cũng lếch nhếch lắm suulu với các kiểu sư lụ thuật ngữ nói chung là lúc đấy tua dại hỏi sao tua được
thôi bỏ qua bỏ qua phim mà cứ không hiểu luôn ấy
không hiểu tình tiết
thế xong lúc đấy là khởi nghiệp con cũng trải qua cái thời gian khởi nghiệp là có rất nhiều thứ lập cái một cái doanh nghiệp cũng lên đến khoảng độ tầm tră người xong lại cũng lại đập đi xây lại khoải bốn năm lần đấy xong lại đi khởi nghiệp oạch một phát mấy tháng có mấy chục tỷ làm với Đức Anh này xong cũng đầu tư oạch phát lại cũng mất phải không đi cùng với gì đầu tư các kiểu đi gì nhở sắm châu sắm chếc ở Đà Nẵng rồi các kiểu. Nói chung là đủ các kiểu rồi về không về không mấy năm thì xong xong mấy anh em lại nói chung là trải qua bao nhiêu cái lần là lên đỉnh này về sự nghiệp này xong lại về không xong lại lên rồi lại về không xong có danh tiếng cũng có xong lại lại gì nhở thành à đảo rồi các kiểu
đấy thì xong đợt vừa rồi thì cũng có lại tiền về rất nhiều tiền về rất nhiều xong lại cũng về không
muốn đấy cóấy qu chứng ngộ là mơ gian nan không
đúng
nó trả vào từng lấy thứ thì mới chứ ngộ là mơ
nhưng mà nó phải vài lần cơ dù ạ chứ là nó một hai lần nhiều khi nó vẫn có nghi ngờ
giống dụ phải phá sản ba lần thì mới tin lần lần thứ tư cũng chỉ thế thôi
vâng
chứ nếu không chỉ hai lần lần thứ ba cũng tin là vẫn lên kinh lắm đấy
vâng
đi lên n giờ này không suốt này làm gì
thấy à Bây giờ mới thấy là mọi thứ nó nó đến nó đúng kiểu như là chỉ là mập thôi mà cái bé mập
nó đây. Cứ đi.
Là một cái sự nó đúng như giấc mơ. Nó đúng là giấc mơ nó được sự trải qua thế thôi chứ nó không có gì cả.
Ừ.
Đấy nó từng trải qua gọi là lung linh rực rỡ như vậy.
Có rất nhiều thứ như vậy mà bây giờ nó nhìn lại nó chả có tình cả.
Ừ.
Con nhìn với Đức Anh có bảo là bây giờ đấy nhìn lại như là như không ấy. Như là trên răng dưới cát túc thôi. Sẽ có gì cả.
Bao giờ mất rồi lại về không lại lên lại mất.
Đúng rồi.
Để chứng ngộ là đơ mơ. là mơ
mơ
đấy thấy rồi cả cái cả một cái cuộc đời nó nó nó
gọi là lâm ly bi đát rồi các kiểu như thế mà bây giờ nó chả có gì
giờ vẫn ngồi đây kể chuyện được
nhấtc là anh lên đại học thách sát gặp h anh luôn nhở
bạch thông minh
quả đấy là sao anh bị răng ngồi đi con
cũng là đặt cho câu chuyện của mình
chốt chưa chốt làm mơ chưa
tướng tôi nghe chuyện ông cũng toàn rất kinh nghiệm rồi bảo mình bị là nạn nhân Đ
em rút từ Vũ Toàn sang anh rút được gì?
Không tướng không tướng không tướng
thì à thực ra là cuộc đời con thì gắn liền với hai người ví dụ như là
cứ kể tí nữa cụng ly là coi như đây là chên giấc mơ luôn.
Vâng bí và
chốt là đấy là chỉ là mơ thôi.
Mình chốt cụng ly mình chắc mơ nghĩa là mình chốt rằng đấy chỉ là mơ thôi.
Tất cả năm c đã chừng 3 40 năm còn trải qua là mơ hết. Vâng ạ. Mơ hết
nhá. Tí nữa nói đi
thì à giấc mơ con thì liên quan đến a mật thiết gần nhất bây giờ là ba người có sư phụ, có vợ con và có anh Nguyên.
Ừ
là ba giai đoạn khác nhau của con. D ngày xưa con sinh ra là gia đình cũng khá là khó khăn
cũng học kém lắm nên là về bản yên tâm chuyện đ anh nhiềuấy. Về bản thân về bản thân của con thì nó khá khá là tự ti về ấy tại vì là cảm thấy là rất là bị thiếu đốn tình cảm ấy. Rất là mong muốn là có nhiều người chơi với mình để được hòa đồng với cả mọi người ấy.
Vâng.
Nhưng mà thì vì nhà nghèo mà nên là xong rồi ngày xưa là cũng không được. Ừ bố mẹ cũng hay nhốt ở nhà chứ không cho đi ch chơi nhiều nên là cảm thấy rất là thiều thốn. Thì sau này thì à đi lên trên a thì lúc đấy vì cả học kém nữa nên là đi ra ngoài đi làm rất là sớm. Thì à từ hồi cấp 1, cấp hai, cấp ba là con đã đi làm con kiếm tiền rồi. Gần như là con không quan tâm gì về học hành lắm. Thế là đi kiếm tiền thì thực ra là gặp nhiều may mắn thì cũng có từng giai đoạn thì cũng có kiếm kiếm tiền được cho mình cho giúp đỡ cho gia đình cũng lăn lộn nhiều. Xong rồi đến khi mà gặp gặp đầu tiên là gặp Duy Nguyên. Lúc đấy là hai anh em bắt đầu làm và đấy khi mà gặp Duy Nguyên thì cái bước ngoặt đầu tiên là con kiếm được khoản tiền rất là lớn. Lúc đấy thì bắt đầu là lần đầu lần đầu tiên mà mình có cảm giác mình lo được cho bố mẹ.
Ừ.
Là mua nhà các thứ cũng lo thì bắt đầu nghĩ là nó ổn thì thấy bản thân là chuẩn bị đi cưới vợ lúc đấy.
Ừ.
Chỉ đậy thì gặp à chuyện đầu tiên là bị phản bội. Mấy cái bạn cũng yêu nhau. được 4 5 năm rồi nên chuẩn bị cưới thì phản bội. Lúc phản bội thì thấy đau khổ kiểu mình mất cái niềm tin vào cái chuyện yêu đương ấy. Kể là bạn có bầu người khác chứ kể thế nó mới hay chứ.
Dạ.
Kể bạn có bầu với người khác nó mới hay.
À vâng.
Phản bội ghét thường lắm.
Vâng. Phản bội là lúc đấy là mình thì mình mong muốn là đi làm kiếm tiền để lo cho gia đình. Thế ra là bản chất là mình cũng mong muốn là có một cái đám cưới cưới bạn ý nhưng mà trong lúc mình đi làm thì bạn ấy cũng đi làm nhưng mà phát sinh. Tình đ
thế là bạn ấy có bầu với cả người khác
cũng đi làm đấy. Mình cũng đi làm không thế
rất là bình đẳng nữa.
Mày thì làm ra tiền nó làm ra sản phẩm ra sản phẩm.
Thế là nói chung là lúc đấy là sụp đổ suy sụp suy sụp lắm. Không tin vào, mất niềm tin vào gọi là về cái chuyện tình yêu. Mặc dù ngày xưa là mình bản chất là mình cũng là là người thiếu thốn tình cảm ấy cho mình mong
kiểu nịnh tình chứ anh chấp nhận là đổ vỏ cũng được đấy.
Vâng.
Ai dè nó bảo gì?
Võ không cho đổ
v đau để hai thì anh vẫn lấy bình thường.
Ừ
nó không chịu để đấy mà lấy bạn kia.
Ừ
mê bạn kia hơn.
Thì đấy là bước ngoặt xong rồi con
cùng l nhau hai đứa có lấy nhau. Hai đ kia có lấy nhau không?
Có ạ.
Ok rồi. Thôi happy cho nó.
Thế là
bước ngoặt thứ hai là bắt đầu khi mà mất nhầm tin và tình yêu thì con gặp sư phụ.
Ừ. đi vào nhóm
chả thu đời à
không thì mình cảm thấy là mình không tính tôi là chả thu đời hả
ok rồi kể đi kể
mình không tìm được lúc đấy thì nghĩ là mình không tìm được thể nào tìm được cái hạnh phúc ở phía bên ngoài nữa th đi quay vào bên trong tìm à tìm hạnh phúc bên trong thì còn gặp sư phụ sau đấy thì à gặp vợ con thì à gặp vợ thì cũng may mắn là lúc lúc gặp thì mình cũng có một chút tiền xong rồi xong rồi à đợt đấy là còn còn Còn còn tiền với anh Nguyên ấy. Cả hai anh em đang làm thì vừa mới mở công ty ra thì gặp đúng Covid còn chưa kịp là nói chung là vừa
vừa mới đăng ký kinh
thôi. Đang ước mơ tự do tài chính của sư phụ làm ở công ty cho nó làm rồi đi du lịch sư phụ ấ thành hình đã.
Thế là con vừa bọn con vừa mới đăng ký kinh doanh vừa mới văn phòng các kiểu xong thì Covid thế đóng cửa 2 năm luôn. Thế là phá sản thế là tiền bao nhiêu lúc đấy? lấy con bao nhiêu thì cũng gần như là về không chả còn đồng nào cả. Thế xong rồi là xong lại hai anh em lại làm xong rồi lại có một khoản lúc đấy là cái là cái giai đoạn mà con hay kể mọi người là lúc đấy là kiếm mà mua được tận hai bít. Xong rồiờ
xong rồi xong rồi nó lại bây giờ nó thì nó lại đúng là nó lại về không rồi nó hay biết được không biết nó về đâu là có nghĩa là là đến bây giờ thì đúng là như
mơ chư chư
d
thấy mơ chưa
thấy đúng là mơ luôn không biết là hai bít thì bây giờ nó ở đâu luôn đấy
mơ nhỉ
đi đâu đúng không còn đây xong mình sao là mơ
vâng đi đâu rồi
giờ là đi đâu theo đúng kiểu nghĩa đen luôn để
con chưa dáng ngộ chưa giầu đâu nó nhiều lần rồi
vâng
đời nhà cho con dầu để chư giác ngộ
vâng thì đấy bây giờ thì đấy đấy trong lúc từ lúc nghèo nhất này chai
xong rồi là có tiền
cho mơi có
chồ
cho mơi không cho
xong rồi là mất tiền về không xong lại có một cục tiền xong bây giờ lại mất tiền về không? Đúng là thấy là bây giờ không biết là những cái đấy thì bây giờ nó ở đâu rồi?
Bây giờ đâu?
Bây giờ đâu rồi?
Kết luận kết luận
ra thì thấy nó nó cũng chỉ là mơ thôi.
Ray hóa ra là mình chưa bao giờ từng có một cái gì bất sở hữu bất kể một cái gì đấy
đúng rồi không có gì giờ hết chỉ có mơ
chỉ có mơ chứ chưa bao giờ có có một cái gì ở trong đấy kìa. Chưa bao giờ có cái nhân vật anh này nghèo khó đau khổ có tiền mất tiề. Tiền xong lại có tiền nó mất tiền.
Ok. Cụ đi nhá.
Ai cụ lên này là chia tay.
Chia tay chia tay
chia tay gì? Giấc mơ quá khứ
vì nó chỉ là giấc mơ thôi không phải chia quá khứ.
À ngân nó đấy. Ngân đấy.
À đây đây không đân nói. Để Ngân nó
để online nào.
Đưa cho Ngân kể 40 năm cuộc đời chắc 4 năm câu.
Ngày xưa bố mẹ em gặp nhau ở đâu đấy
xong bắt đầu. nhiều để
kể đi kể đi kể đi
có những cái ngày tháng cũng rất là khó khăn nghèo khó bố mẹ cũng phải tiết kiệm rất nhiều và cũng có những ngày tháng cũng rất là dễ dàng công việc thuận lợi lương cao có những cái tình yêu rất là đẹp rất là lãng mạng mơ mộng xong rồi lại có những ngày thắng bất đọc đau khổ rồi hồi đấy cũng biến mất hết
mà sư phụ không gặp bạn sư phụ nhưng con lại rất hay gặp bạn sư phụ ạ
ừ
thế là
bạn sụ thì gặp rất nhiều sụ không gọi lại bạn tí bạn nào mà g ngập gặp bạnụ rất nhiều
vâng thì một người bạn đã dẫn con đến cho biết đến sư phụ và đi vào con đường này. Đấy là một cái phụ kiện rất là tưởng là rất là đau khổ nhưng cuối cùng rất là tuyệt vời.
Thì bây giờ người đấy cũng biến mất rồi không biết ở đâu.
Ừ.
Ờ rồi sau khi mà yêu đương rồi cuối cùng những người yêu thì đều không lấy mà lấy cái người thì cũng chưa chả bao giờ yêu bao giờ rất là đau khổ, rất là chán nản, rất là không hợp. Nhưng mà sau đó thì cũng rất là vui vẻ và có em bé rất sau đó rất muốn có em bé và có một em bé
Minh Ngân phải lấy Minh Nguyên mới hợp.
Lấy hội kia bây giờ là Lý Rồi chắc rồi.
Đảm bảo luôn.
Vâng.
Có một em bé rất là vui th đang ca.
Tất cả kia mà lấy hết rồi. Lấy Minh Nguyên là quá may đấy.
Đúng ạ. Người yêu đã mất hết rồi. Biến mất rồi.
Rồi rất là rất là vui vì có một em bé thì đến lúc không hề mong muốn, không hề có kế hoạch thì có một em bé thứ hai anh. Nhưng mà sau đó mười mấy tuần thì em bé lại cũng biến mất. À thế là bây giờ tất cả những cái được cái cái mất cái có cái không không biết. cả một cái cục đấy 46 năm không biết ở đâu rồi
toàn bộ là một cái giấc mơ không không còn một cái dấu vết nào hết
xác quyết đấy là mơ chưa
sác quyết toàn bộ quá khứ còn là mơ chưa
xác quyết là
toàn bộ quá khứ là mơ
nhá sẽ cụng ly chia tay cái giấc mơ đấy nhá
vì mấy sắc là mơ mà
mà mơ xong rồi đâu nữa
xong rồi
xong xong rồi
xong
hai cụng ly này thì
xác quyết tất cả quá khứ của mình là mơ xác quyết tất cả
đây gọi là chia tay giấc mơ nhưng mà bản chất là xác quyết tất cả
xác quyết tất quết tất cả
tất cả những chuyện từ xảy ra với mình ấ Trong quá từ mơ
nh chuyện xảy ra trong
làm mơ
làm mơ
tốt chưa
xác quyết tất cả những chuyện
xác quyết rồi mới uống nhá tất cả những chuyện xảy ra với mình trong quá khứ làm mơ
xác quyết tất cả với mình trong quá khứ làm mơ
tất cả xảy ra với mình trong quá khứ làm mơ
xác xong rồi uống nhá
online này tất cả những chuyện xảy ra Đây đây mới gọi là tiến lãnh địa giấc mơ này. Chuyện xảy ra vinh trong các cứ là mơ
nhá. Là mơ
được chưa?
Ai cục đây là chính thức bước vào đức mơ
đây đây mới là chính thức vào gì bước vào
chính thức bước vào đấc mơ giấc mơ
chính thức bước vào lãnh địa càng sợ hãi.
Chính thức bước vào lãnh địa dấc mơ
bước vào lãnh địa giấc mơ
chính thức bước vào lãnh lãnh địa dấc mơ mư vào lánh điện giấc mơ
ơi như tết ấy mua vào lệc mơ mơ chị trang bước vào lnh mơ chị trang lạnh điện mơ Xin mấy đây nàu
có cư l mơ chắc chưa
chắc
chắc chắc
lấy tí nào đây đâu mà đúng không là cái gì khác
xong rồi mo được cái giả nhị nó mang đây sang đây kì
ch được cái gì lại còn lại
không được cái gì ra đâu
có khuân được cái gì trong quá khứ ra đây đâu mà bảo nó là thật
đúng là tt bịa chứ
đúng không khuân đây nào
kể câu chuyện mơ
lấy chồng vào đưa lấy chồng đưa xem nào
cũng còn
ừ
có
danh bao nhiêu danh dự đo đấy
có để mà đưa ra
để Buồn cười nh bảo mẹ tao có cái này đ tao có cái kia đấy còn đưa ra đây
không đưa đưa ra được mờ mình vào lấy điện thoại chụp lại để làm mặc trực
trong mờ toàn lấy điện thoại chụp lại để xem nó khỏi không
lần nào dậy thả vào
không đi nhớ hồi nhỏ ấy anh bảo chắc chắn là thật thì mình phải nắm lấy cái này và cất thật cái thương nằm trong tay nhá bây giờ mở mắt ra thế mà còn thì nếu là còn là thật không là biến mất luôn nhiều lần như thế không thấy nắm được cái gì trong tay ngủ dậy mà cái tay mất không
bây giờ tay mình vẫn không nắm được Đúng rồi.
Tối trước khi đi ngủ ấy, con nằm nhắm mắt và con nói đây là mơ.
Một lúc ráng ngủ.
Vâng.
Tập thói quen mới.
Dạ.
Rồi.
Nhắm mắt lại rồi nói đây là mơ đến khi nào ngủ thì không?
Vâng.
Vâng.
Sẽ có lúc con thấy trong mơ là mơ luôn. Có có
đây là mơ. Tập như thế sẽ đến lúc trong cảnh mơ là mơ chốt đâu. Đa phần thấy mơ thốc.
Đây là thấy trong mơ là mơ luôn. Đấy. Đang thấy mơ thế là mơ luôn.
Vô thức ấy. Vô thức thấy mơ. Nằm nhà mắt đây là mơ và sẽ nói cảnh hiện ra bắt bảo đây là mơ tiếp.
Vâng.
Nế là ngủ thôi.
Vâng.
Đấy hôm nay là ngày rất quan trọng đúng không?
Vâng. Vâng ạ.
Bước vào nhị giấc mơ hôm nay vào được này.
Vâng.
Đúng không?
Không có không có thể thấc nữa thì mới vào.
Không có thấc nữa thì vào mơ. Thật sự là bước vào mơ.
Vẫn còn thức vào mơ thì sao? Vào mơ
mơ nguyên không phải mơ không còn nơi nào mà đi nữa.
Không cần.
Đúng rồi. Đây đây là bạn ở lại vì không còn này. Đúng chưa? Bây đi đâu bây giờ? Đi bây giờ làm sao thoát khỏi mơ bây giờ?
Giác ngộ không thoát khỏi mơ được thì làm th nào bây giờ?
Đúng chưa? Đấy từ từ mai đi con chỉ cái này con chả cần phải tập cái gì luôn. Chỉ ngẫm cho nó sâu sắc thôi
chứ này chả cần phải tạo ra kh ra ra kinh nghiệm. Đúng không?
Không cần phải tạo ra một cảm giác đề mơ. Nó chỉ ngẫm cái điều sự đng giảng cho nó sâu sắc thôi. Đúng rồi.
Hôm nay sự là demo có mấy cách ngẫm đấy. Ngẫm quá khứ rồi ngẫm lo
lo nghĩ vân vân. Chú cứ ngẫm ngẫm thôi thì nó sâu thôi. Thức
là mơ thức.
Trời ơi
cảm ơn người đã thức cùng tôi
nghe biết là mơ rồi.
Đúng không? Ngày này đang mơ rồi. Mơ mộng rồi. Biết ơn người đã mơ cùng tôi. Những tất cả chư con đã làm là mơ thì không phải nói chứ con sẽ làm thức được nữa
đúng không?
Nhìn vào quá khứ biết
tức là mơ hết thì những thứ sắp làm con sắp con mơ ước con khao khát là mơ hết thức
những thứ đã từng khao khát từng mơ ước và từng thành tựu thì là mơ hết thì những thứ
con sắp khao khát sắp mơ ước sắp thành tựu thì nó là gì không thể là mơ đa sắp
ừ Ứ nên là con thể thấy là con giác ngộ ngay từ bây giờ luôn.
Vâng.
Chứ còn đợi tương lai giác ngộ nữ thì tương lai giác ngộ là mơ thì bây giờ giác ngộ chứ gì nữa? Mơ
cũng là mơ
luôn rồi.
Luôn luôn giác ngộ. Luôn là giác ngộ luôn là ngộ luôn là mơ nghĩ là đến ngày giác ngộ thì thoát khỏi mơ.
Ừ.
Hai người chỉ mơ
chỉ mơ
chưa bao giờ thức.
Chưa bao giờ thức chưa bao giờ
kinh kinh không bao giờ thức
chưa bao giờ luôn. Giác hộ nếu có giác ngộ của mình là hai vị mất rồi là bất không thể bất nhị được rồi đúng không? Các con vẫn tin có giác ngộ là con không bất nhị được không
đúng không? Con tin là có ngày giác ngộ nghĩa là con không bất nhị rồi nên là bây giờ giác ngộ không phải là một rồi nhưng mà là mơ thì yên tâm không chỉ có mơ thôi. Đấy chính là mơ
không có gì khác
không gì khác mơ. giải thoát là đừng ra khỏi giải thoát.
Đừng cố thoát thoát ra
giải cái giải cái bệc phát ra
tự giải thoát. Đây là gọi tự giải thoát tự nó đã là giải thoát. Con nhìn thấy tự giải thoát là đủ rồi.
Con không cần giải thoát mà con truyền thấy tự giải thoát.
Mà tự giải thoát chính là mơ đấy. Hiểu không nhỉ? Tự giải thoát là từ nghe rất hay nhưng bản chất là mơ thôi. Mơ thì có ch
ừ. Sướng không?
Sướng
rồi. Nay gừng đây nhá. Bảo đo cho bọn con cái
ờ đo gì? Lấy đồ đo đây.
Một vị à vị mơ ấy.
Ừ. Đây đây đây.
Đưa đồ đây.
Một vị giữa các cặp đối lập
ai chạy lên nhà thụ mà lấy con đắc đây.
Con kiaụ thích hơn
con thụ cho nó nhanh chạy cho nó tít
phò dụ tầng tầng nă lấy thụ. Mình ở H đâu nhở? Ở Hòa Bình Hòa Bình là gần nhất đúng không? Không phải à
có nhớ không? Chỉ số gì không?
Bác nào tìm thế nào? Xong em nhớ là xong luật đấy sẽ để cho mình phát triển khác cái này thì chưa th á.
Ừ. có cứ ghi một vị tương phạm đối lập nữa.