Mặc định Biết xem dòng Biết
Thiền 1
Ba Vì
Tóm tắtAI Summary
### [Phần 1]: Bối cảnh đặc biệt và Sự chuyển hóa kinh ngạc qua các con số
Bài giảng diễn ra trong không gian thanh tịnh của khóa thiền tại Ba Vì (23.11.2025), vào thời điểm các học trò vừa hoàn thành các ca thực hành và chuẩn bị hành trang để trở về với nhịp sống hối hả của Hà Nội. Đây là một dấu mốc quan trọng – "pháp duyên" để chuyển giao từ môi trường "chân không lý tưởng" của khóa thiền sang môi trường đầy biến động của đời thường.
**1. Sự khảo sát chi tiết qua các phép đo tâm linh**
Sư phụ Trong Suốt bắt đầu bằng việc "đo" kết quả thực hành của từng học trò trong hai trạng thái: **Thiền chuyên nghiệp** (ngồi hoặc đi bộ) và **Thiền đời sống** (trong các hoạt động sinh hoạt). Kết quả hiện ra đầy bất ngờ và "khủng khiếp" đối với một khóa thiền chỉ kéo dài 3-4 ngày:
* **Sự đồng đều ở mức cao:** Hầu hết các học trò (Quản Ca, Thái Hư, Tuệ Ma, Khánh Vân, Vũ Thanh, Hải Yến...) đều đạt mức trên 80%, thậm chí có những cá nhân đạt trên 90% trong thiền đời sống.
* **Lưu Thủy:** Đạt 94% trong 90 phút đời sống. Sư phụ gọi đây là trạng thái "dòng thông nhận biết đang trôi chảy", không còn sự ngăn cách giữa người quan sát và dòng cảnh.
* **Nguyên Nguyên:** Đạt con số kỷ lục 96% trong 2 tiếng đời sống.
* **Nhật Dũng:** Một nhân vật quan trọng trong buổi thảo luận, dù thiền đời sống 40 phút nhưng đạt tới 93%.
Sư phụ nhấn mạnh rằng những con số này là "ngoài mong đợi". Thông thường, để đạt được sự vững chắc này, người tập phải mất rất nhiều thời gian, nhưng ở đây, các học trò đã chạm tới "lõi của cuộc sống" – nơi thiền không còn là một bài tập tách biệt mà trở thành hơi thở của sự sống.
**2. Phân tích khái niệm "Lõi cuộc sống"**
Sư phụ chỉ ra rằng: Một ngày thiền chuyên nghiệp (ngồi một chỗ) không đem lại nhiều giá trị bằng việc duy trì được trạng thái tỉnh giác trong đời sống. Cái "lõi" chính là khả năng tích cập thời gian tỉnh thức ngay khi đang ăn, nói, đi lại. Khi phần trăm thiền đời sống cao (trên 75-80%), học trò đã bắt đầu nếm trải được sự tự do thực sự, không còn bị dòng đời cuốn trôi.
---
### [Phần 2]: "Mặc định mới" – Chìa khóa để không bao giờ rời Thiền
Một trong những nội dung sâu sắc nhất của bài giảng là sự thay đổi về **"Mặc định" (Default setting)** trong tâm thức. Qua cuộc đối thoại với Nguyên Nguyên và Lưu Thủy, Sư phụ đã làm sáng tỏ sai lầm căn bản của người tu hành.
**1. Sai lầm của việc "Xả thiền"**
* **Trạng thái cũ:** Học trò thường coi thiền là một "ca làm việc". Khi chuông vang lên, họ cảm thấy "xong nhiệm vụ" và lập tức "xả thiền" để quay lại làm "thằng tôi" tung tăng, chiu chiu (thư giãn) trong đời sống.
* **Hậu quả:** Khi mặc định mình là một "thằng tôi" bước vào đời sống, chúng ta ngay lập tức rơi vào dòng cảnh, trở thành nạn nhân của cảm xúc và hoàn cảnh. Thiền lúc này chỉ là một nỗ lực tạm thời để thoát khổ, giống như một người đang bơi mệt mỏi cố nhoi lên mặt nước rồi lại lặn xuống.
**2. Thiết lập Mặc định mới: "Biết xem dòng Biết"**
Thay vì cố gắng "tập thiền", Sư phụ hướng dẫn học trò thiết lập một thái độ sống mới. Mặc định này được tóm gọn trong cụm từ: **Biết đang xem dòng Biết**.
* **Phân tích luận điểm:** Bản chất của mọi kinh nghiệm (nghe, thấy, ngửi, nếm, tư duy) đều chỉ là một **dòng Biết** đang chảy.
* **Sự thay đổi căn bản:** Thay vì mặc định *"Tôi là người đang ở trong cảnh"*, hãy mặc định *"Tôi là cái Biết đang nhìn dòng Biết chảy qua"*.
* **Ẩn dụ về Dòng sông:** Bạn không phải là người đang bơi giữa dòng sông đời đầy sóng gió để cố thoát ra. Bạn thực chất là cái Biết đứng trên bờ (hoặc chính là bản chất của dòng nước) đang nhìn dòng chảy của các ảo tưởng.
**3. Kỹ thuật "Hai câu hỏi - Một đáp án"**
Để đạt được mặc định này một cách tự nhiên mà không cần gượng ép, Sư phụ đưa ra hai câu hỏi lớn:
1. **Mình là ai?** (Bản chất của chủ thể)
2. **Mọi thứ là cái gì?** (Bản chất của đối tượng)
* **Sự chuyển hóa:** Người thường sẽ thấy hai đáp án khác nhau (Tôi và Thế giới). Nhưng người có trí tuệ, khi nhìn thẳng vào kinh nghiệm thực tại, sẽ thấy cả hai đều chỉ là **Biết**.
* Mình là cái Biết.
* Thế giới cũng chỉ là những cảm thọ, hình ảnh hiện ra trong cái Biết (dòng Biết).
* **Kết luận:** Khi hỏi và nhìn thẳng vào kinh nghiệm, tâm thế sẽ tự động chuyển sang: *"Đây là Biết đang xem dòng Biết"*. Khi đã có mặc định này, việc "rời thiền" trở nên rất khó khăn, vì dù có chuyện gì xảy ra, nó cũng chỉ là một phần của dòng Biết đang hiện ra mà thôi.
---
### [Phần 3]: Ẩn dụ về "Bệnh nhà giàu" và Ảo tưởng của hành giả
Sư phụ sử dụng một ẩn dụ cực kỳ sắc sảo và hài hước để cảnh báo các học trò về trạng thái hiện tại của họ: **"Bệnh nhà giàu"**.
**1. Giải thích ẩn dụ "Bệnh nhà giàu"**
* **Bối cảnh:** Các học trò trong khóa này tiến bộ quá nhanh, đạt số điểm 80-90% chỉ sau vài ngày. Đây gọi là "giàu có" về trình độ tâm linh trong thời gian ngắn.
* **Căn bệnh:** Vì quá "giàu", họ bắt đầu nảy sinh sự lười biếng hoặc nghi ngờ: *"Tại sao mình phải khổ sở đi tập thế này? Tại sao không để cái tôi chiu chiu cho sướng?"*.
* **Sự khác biệt với "nhà nghèo":** Những người "nhà nghèo" (tập mãi không lên được phút nào) sẽ trân trọng từng giây phút tỉnh giác. Còn "nhà giàu" do có được kết quả quá dễ dàng nên dễ coi thường, muốn quay lại lối sống cũ của cái tôi.
**2. Phân tích về sự "Chiu chiu" (Thư giãn) của cái tôi**
Học trò (như Lưu Thủy, Phương) thường bị lừa bởi cảm giác rằng sống như một "cái tôi" thì sẽ thoải mái, tự do hơn là cứ phải "canh giữ" để thiền. Sư phụ bóc tách ảo tưởng này:
* Cái tôi "chiu chiu" chỉ là một sự lừa dối của vô minh. Thực tế, cái tôi luôn gắn liền với nỗi khổ, sự lo âu và biến động.
* Ngược lại, **Biết** mới là trạng thái "siêu chiu". Sư phụ lấy chính mình làm ví dụ: Đời Sư phụ vui hơn đời học trò rất nhiều vì chuyện gì cũng vui được (do nhìn thấy tất cả chỉ là dòng Biết), trong khi học trò chỉ vui được khi gặp chuyện thuận ý.
**3. Ảo tưởng về việc "Bơi ra khỏi dòng"**
Sư phụ chỉ ra một sai lầm phổ biến của người tu hành: Họ tưởng mình là một hành giả đang ở giữa dòng đời và phải nỗ lực bơi thật khỏe để thoát ra (giải thoát).
* **Sự thật:** Bạn chưa bao giờ ở trong dòng sông đó cả. Việc tưởng mình ở trong dòng sông chỉ là một **tưởng tượng**.
* **Giải thoát thực sự:** Không phải là bơi ra khỏi dòng, mà là **kết thúc sự tưởng tượng** rằng mình đang ở trong dòng.
* **Hành động:** Khi thấy mình đang căng thẳng tu tập, hãy dừng lại và hỏi: *"Mình có thực sự là cái đứa đang vật lộn này không?"*. Nhìn vào kinh nghiệm, bạn sẽ thấy mình luôn luôn là cái Biết đang quan sát ảo tưởng về "đứa đang vật lộn" đó. Giải thoát chính là sự chấm dứt của ảo tưởng này.
---
### [Phần 4]: Báo cáo khảo sát chi tiết và Đối thoại chuyển hóa
Phần này ghi lại những diễn biến tâm lý quan trọng của các học trò khi đối diện với các phép đo của Sư phụ.
**1. Cuộc đối thoại với Nguyên Nguyên: Sự tự tin từ trải nghiệm**
* **Nguyên Nguyên chia sẻ:** Trước đó, cô thường "xuất ca, nhập ca" một cách vô thức. Xong thiền là xả, vào đời sống như một người bình thường. Sau khi nghe Nhật Dũng chia sẻ về việc "xoay logic một lần cho tất cả", cô đã thử nghiệm mặc định liên tục.
* **Sự chuyển hóa:** Nguyên Nguyên nhận ra sự khác biệt giữa "tự tin đến từ suy nghĩ" (ép mình là Biết) và "tự tin đến từ trải nghiệm" (nhìn thẳng vào thực tại và thấy chỉ có Biết). Khi nhìn thẳng, sự tự tin trở nên chắc chắn, không cần cố gắng.
**2. Cuộc đối thoại với Lưu Thủy: Tâm lý "Xong nhiệm vụ"**
* **Lưu Thủy thú nhận:** Khi chuông báo kết thúc ca thiền, bên trong cô vang lên tiếng nói: *"Xong rồi, bây giờ được làm tôi rồi, sướng quá!"*. Cô coi thiền như một bài tập căng thẳng và đời sống là nơi để xả hơi.
* **Phân tích của Sư phụ:** Đây chính là dấu hiệu của việc chưa đổi mặc định. Khi Lưu Thủy viết nhật ký và tự vấn: *"Tại sao mình lại coi thiền là bài tập?"*, cô nhận ra tiếng nói đòi "chiu" đó chỉ là của "bé Ba" (cái tôi giả lập). Khi cô xoay lại logic và thấy rằng *"Thiền là Biết đang xem tưởng tượng của chính mình"*, trạng thái tỉnh giác tự động duy trì mà không cần canh cánh nhắc nhở.
**3. Đối thoại với Hạnh Nguyên và các học trò về việc "Ép" (Forcing)**
* Sư phụ cảnh báo về việc dùng ý chí để ép mình là Biết. Nếu ép bằng suy nghĩ (vé loại 3), kết quả sẽ sớm về 0 khi gặp nghịch cảnh.
* Phải dùng "vé loại 1" – tức là nhìn thẳng vào kinh nghiệm thực tại để thấy bản chất của Biết. Chỉ có sự thật mới giải phóng được tâm trí, còn sự gượng ép chỉ tạo ra một cái lồng mới.
---
### [Phần 5]: Hướng dẫn thực hành khi trở về đời thường
Sư phụ kết luận bài giảng bằng những chỉ dẫn cụ thể để các học trò giữ vững "phong độ" khi rời Ba Vì về lại Hà Nội.
* **Tỉnh dậy là xem lại Mặc định:** Việc đầu tiên mỗi sáng không phải là cố tập để tăng số phút, mà là xem lại mặc định: *"Mình là ai? Thế giới là gì?"*.
* **Thiền Pro và Thiền đời sống là một:** Khi đã có mặc định đúng, sự ngăn cách giữa ngồi thiền chuyên nghiệp và sinh hoạt đời thường sẽ biến mất. Cả hai đều là "Biết đang xem dòng Biết".
* **Thái độ với sự "Quên":** Trong đời sống, việc quên mặc định là chuyện bình thường. Khi nhận ra mình đang bị cuốn đi (tưởng mình là cái tôi giữa dòng), chỉ cần đơn giản nhìn lại kinh nghiệm thực tại. Thấy lại cái Biết thì ảo giác về cái tôi sẽ tự tan biến.
* **Duy trì nhóm bạn tu:** Sư phụ khuyến khích việc nhắn tin, trả vé (báo cáo kết quả) hàng ngày trong group Zalo để tạo đà và giữ cảm hứng, tránh để "bệnh nhà giàu" làm xói mòn sự tinh tấn.
****
Bản gõ chi tiếtTranscript
Anh trưởng chị Quãn ca
Lau mời chị Quãn Ca.
Dạ xin sư phụ đo cho à thiền ngy nguyên thiền ngồi hay là thiền
cả hai. Cả hai.
Tại vì tụi công chọn một trong hai.
Một trong hai thì đấy thì ai nói
Nguyên Nguyên
chưa có à
Thần Hải thế Nguyên Nguyên đo sau ạ?
Không Hải
không Hải là Thiền Ngồi ạ.
Thiền ngồi. Eu rồi.
29,5 phút
giây
không hái đời sống
mấy phút đời sống là 2 tiếng từ 6:17 ạ đến 8:17
2 tiếng
mỗi mỗi rồi 75
mỗi 81%.
Yeah.
Ngon.
Thái hư.
Thái hư ơi. Ngồi hay là đi bộ?
Thái hư đi bộ.
M mở bát thành công
đi bộ 26 phút.
Thái hư đời sống. Anh đến từ 6:15
72%
Tuệ Ma
hôm nọ đo là phải ở lại thêm một ngày nhớ không?
Dạ
hiệu quả gấp bốn.
Dạ đúng rồi. Thêm một ngày hiệu quả gấp bố
chứ nếu mà không có có ở lại thì Phải là sáng nay về rồi không?
Không biết thì
mất nguyên cái này luôn.
Mà cái này nó thực ra nó là nó là mới là lõi cuộc sống.
Đúng.
Con tích cập được nhiều thời gian là do cái cái loại này cái này này.
Dạ.
Chứ còn một ngày thiền chuyên nghiệp thì được bao nhiêu?
Dạ.
Tuệ ma.
Tuệ ma
một ca đi bộ.
Tuệ ma một ca đi bộ.
Tuệ ma 1 29 phẩ 6 phút
tuệ ma mộ ca đời sống
hai tiếng à
82%
wow
Khánh Vân 1k ngồi ngồi Ấm quá dầu
dầu nhanh quá dầu nhanh
dầu nhanh thế
dầu to dầu nhanh sống lạnh mạnh
khánh vâng 28 phút đi
khấn vâng th đời sống
632 đến 817 ạ
105 phút ạ Biết ơn ạ. Biết ơn biết ơn biết ơn biết ơn.
Dạ sau này là có chung cư rồi.
81%
Vũ Thanh một ngồi trai đẹp 81
kinh qua không? Trời ơi
Vũ Thanh 29,7 phút mẹ
Vũ Thân Thiền đời sống
con 2 tiếng 6 gi 85%
Hải Yến 1k đi bộ 29,6 phút.
Wow!
Hải Yên đời sống
81%.
Lưu Thủy 1k đi bộ
Lưu Thủy. gọi nó là trời trôi
29,2 phút
lưu thủy đời sống
90 phút từ 6:30 đến 8 gi 94% lưu
lưu th
dòng biết dòng biết
biết
pháp khảo một
tên l hải không tên lợi hải không tên Dòng thông nhận biết đang trôi chảy lưu th
pháp
pháp thảo m ca đi bộả
hải lưu
29,2 phút
pháp thảo đời sống ghê
sống 8:9 phút Tiếng hai bây giờ phúc là 2 tiếng
chỉ có mơ nó bay ra
84%.
Wow.
Hồng hạnh một ca ngồi kin dị.
Đây chính là
gì khác. 29,4 phút
hòng hạnn đời sống 6%
86%
Mỹ Nga 1k đi bộ
cô Hải đoán đi
29 S
đó thì nói sao lại cười nghe nó không có thật nhở cảm
trầm trọng
à trầm trọng trọng nón trong s
người ta quá hân hoan thôi mà đấy chưa thấy hồng anh khó sống chưa
296 phút
à em xin sám hối anh ạ
chính xác kinh
đi nha 296 ạ Đời sống
mấy nga đời sống
đời sống của con là từ 18:14 đến 20:14
2 tiếng
2 tiếng ạ
ui ơi 829 rồi
84%
yeah
Nhật Dũng một
đi bộ Thầy đỗ thầy thầy đ chia sẻ anh em sao sao độ
28 phút
Nhật Dũng ca đời sống 40 phút ạ 18 42 93%
Nguyên Linh một ca ngồi. 28,5 phút
nhanh nguyên lân ca đời sống
từ 6:45 đến 8:15 là 90 phút không gian không
81%
sợ
không gian 1k đi bộ 29,5
29,1 phút
không gian ca đời sống 90 phút từ 18:50 đến 20 82%.
Wow.
Không may 1k ngồi 29,6 phút. Wow!
Không may ca đời sống 100 phút ạ. Từ 6:2 đến 8 gi 92% Wow! Đạiy
sợ cái lớp này rồi đấy.
Sợ
sợ không?
Sợ
rồi thầy đi bộ
viết Tùng 1k đi bộ
thầy Tùng
hết rồi à?
Hết rồi.
Ok hết thì thôi lại viết Tùng rồi. Viết Tùng
đoán đi th đoán với Tùng đi. Thường dung độc cao
29,1 phút
viết Tùng ca đời sống 90 phút ạ. 18:50 20 đi
Thành đi bộ Tí nữa dậy luôn đấy luôn. Được rồi.
86%
trời không 1k đi bộ chư. Nguyên xong đến đây
29,5 phút
trời không có đời sống
90 phút ạ. Từ 18:41 đến 20:11 ạ. Trời không 90%
Nguyên Nguyên 1k đi bộ quá trình 29 29 phẩ
29 phẩ
85
Nguyên Nguyên ca đời sống 2 tiếng từ 6 96%ời ơi
Hạnh Nguyên 1k đi bộ
Hạnh Nguyên hôm nay Tứ Chi có vẻ hơi rụt lại nhá 21 phút
hạn nguyên Từ khi co lại
hành nguyên một đời sống 1 tiếng 45 phút từ 6:30 đến 8:15 1 tiếng 45 phút ạ. Không sao đời sống bù được
94% một tí Thanh Phong một cari đi bộ ạ.
28,5 phút.
28,5 đời sống là 2 tiếng ạ. Từ 8 à 6:00 đến 8:00 ạ. 285 85%
học trương có không có học tập không?
Ờ chị không con không thấy chị đấy nhắn thời gian chắc lành giờ chưa chưa đến giờ hoạt động
chưa tìm ra tư thế phù hợp ok sợ quá
sợ hãi
sợ hãi
xong rồi gì đã trên 75 hết gì nữa chứ phải khoảng tuần nữa nó để chắc chắn đã nhá
vững chắc đã thì xong dạy tiếp Về Hà Nội.
Về sớm á.
Về Hà Nội xem nào nhá.
À về cuộc sống về cuộc sống
đối diện cuộc sống thực ngoài kia.
Bây giờ một trong một tuần tới thì ngày nào cũng sẽ đó cho con. Mỗi ngày con sẽ có ba suất.
Ba suất con tì con chọn con ba suất con chọn vào trung bình 2k thiền này đúng không? Ba suất để rồi ra ba suất không đích do ít hơn thì thôi con phải trả vé cho cái đấyạ.
Không thể vay mượn các bạn bên này các bạn này nhiều vé hơn không thể vay mượn hoặc là phải trả cơ hoặc là tự nhiên nghĩ ra trò gì đoán thì phải đề xuất ngay hiểu không? Để có cái mà trang trải cuộc sống trải đỗi ngày
đấy.
Ba s đ mỗi ngày một phải làm cơ mỗi ngày
mọi người có thể như thế này nhá. Ví dụ như ai được nhiều ấy. Đây ạ.
Mọi người biết ba vé là như này nha.
Ví dụ như em đi bộ em đi bộ 3k chẳng hạn mà em muốn cả đo cả 3k thì em xin trung bình 3k từ mấy giờ? Mấy giờ mấy giờ đấy? Còn nếu mà em chỉ muốn đo 1k thì em xin 1k thôi.
Còn tương tự với lại thì ngồi cũng thế. Em thiền 5k hoặc 4k gì đấy.
Em có thể chọn 1k để em đo hoặc là em chọn 2k em đo trung bình 2k hoặc em chọn 5k em ra trung bình 5k. Nhưng ca nào thì phải ghi giờ ca đó. Chính xác. Thiền tương tự thì thiền đời sống em có thể chọn một khoảng thời gian hoặc là em ghi tổng đời sống bao nhiêu đó khoảng bao nhiêu bao nhiêu từ lúc bao nhiêu nhiêu tổng là bao nhiêu phút đó thì sư phụ sẽ đo ra cái phần trăm của cái đời sống là em được bao nhiêu
một cái nhậ mẫu xin đo của
không nói đi là mọi người hiểu mẫu biết bao nhiêu mẫu nó Nó vô vàng như thế
hiểu nhỉu hiu hiểu không? Tức là đời sống hoặc là nửa cờ hoặc là một một vé thì là mọi người hiểu cái
con được dùng vé của một hôm nay cho hôm sau
nên là con thể là kiếm một à 24
ừ nghĩa là kiếm vé bây giờ có thể dùng một hôm trước chứ đúng không?
Nếu mà mẫu là em phải
nghĩa là có thể dùng vé hôm nay trả cho trước và hôm sau chỉ ba thôi một cái là trung bình ba
đấy là con ví dụ
ba ngày lượt
nếu 3 ngày có một lượt Nếu đoán thì con không phải thì con phải đ***. Còn nếu không vẽ được cái gì thì anh chị biết làm thế nào ngày tuần nếu mà 10
tuần đầu về thì cơ bản là phải thực hành cho nó ra hồn để còn để cho nó biết cách nó có đà
với cả thời gian là bao nhi phút được lợi bấy nhiêu mà
chả có lý do gì không tập cả nhất là kho đức đang thấp
tí sẽ đo luôn kho đức nhá
phí Thương khí. Ok.
Tùy người tùy người. Bạn nào số thấp thì phải đo thử xem.
Bạn nào trăm rồi thì đo gì nữa?
Đo xong đoán được về. Mặc định nhìn vào gióng.
Bây giờ con về con tập một tuần xong nhá. Đây là một tuần. Tất cả cái vẫn như này thôi. Ngày thiền đi thiền ngồi. Ngồi thì có thể ngồi trong phòng trong nhà hoặc là ngồi cà phê
ở ngoài hàng ngoài hàng ấy nhưng ngồi cà phê thì cũng cũng không nói chuyện với ai cả ngồi ngồi một mình thôi. Còn nếu con ngồi cà phê nói chuyện với ai đó thì tính là thiền đời sống không tính là thiền thiền ngồi cà phê nữa. Có thể ngồi tàu được đi bộ này ngồi cà phê ngồi tàu. Đấy đấy đấy là một loại. Lại thứ hai là tiền đời sống đi bộ thì cứ phiên 30 phút này đúng không? Cà phê 30 phút.
Phong
trong phong. 30 phút tấu 30 phút tùy con chọn chỗ nào con ngồi con không nói chuyện với ai hết với cả đời sống thì tùy đời sống thì con có thể gom nhiều đoạn như nhân vừa nói đấy để một phép đo thôi cho nó tiết kiệm cờ
chế này nó quá thành công rồi bây giờ sự thấy thỏa mãn lắm rồi cũng phải là khó câu ngoài mong đợi rồi số của con là ngoài mong đợi hết rồi
chẳng ai mong đợi số 29 rồi hiểu không P bảo 20% cơ bản là không thôi anh em đi khảo được bao nhiêu hay nhiêu
đ nào đoạn nào
mà học lớp
tức là sư phụ bảo cái đoạn mà 50% mới tập được
50 n 5 50% mà cái xoay logic vững chắc mình làm biết ấy
ừ
bây giờ con về nhà cũng tự tin ý là chắc chứ này đi cũng không được bao nhiêu gọi đi được bao nh con m trường mấy
bây giờ đ lại số đấy cho vui nhá á
dạ
còn vé đo cho vui mà đoán lấy véo đo thì để đoán lấy vé
oké
thôi từ
từ từ đã phát biểu t phát biểu t bạn nào nhất đi phát biểu đ ba bạn nhất phát biểu đên nguyên
top 3 phát biểu đậng với cảnh 96
phần đời sống nh còn phần kia thôi có thể đời sống đi 94
ba bạn cao nhất của đời sống 9494
hạnh nguyên 94
ai qu 95
nhập 93 Một là Nguyên Nguyên ạ. Hai là Lưu Thủy với Hạnh Nguyên cùng 94.
Rồi dừng ở đấy rồi
đọc đốt đọc đốt sau bảy bạn còn lại.
Một là Nguyên Nguyên 96%
rồi.
Hai là Lưu Thủy với Hạnh Nguyên 94%.
Ba bạn B này phát biểu.
Ba là Nhật Dũng
à B 4 là Nhật Dũng 93%
rồi.
5 là Vũ Vân 92%
rồi
hết ạ. Không top 10 đi
à. Top 10
ba người phát biểu nhưng mà nhưng mà 10 người top xem là ai thôi.
6 là trời không 90%.
7 là 86 đúng không? 7 là 86 là có Hồng Hạnh và viết Tùng 86%.
78
78
78 9 10 85 thì là Vũ Thanh và Thanh Phong 85%.
Rồi
sợ chưa?
Hồi này sợ hết chưa? Rồi mời mời Hạnh Nguyên là gì? Mời Ngân Nguyên trước đi.
Dạ. À ờ con tập thì à ờ hồi chiều là tụi con về phòng thì có hỏi hỏi anh Dũng về cái cách anh Dũng tập sao mà để ra được 55% ấy ạ.
Ừ
thì nghe anh Dũng chia sẻ thì con
Hùng Biện hay không?
Dạ
nghe Hùng Biện có hay không?
Đấy Hùng Biện thầy nó phải Hùng Biện chứ đúng không? Con luôn. Rồi hung viện
thì anh sau khi nghe anh Dũng chia sẻ thì con tự rút ra được một cái mấu chốt cho cho con ấy
là
là ừ là anh Dũng ảnh không
nói rất hay
anh Dũng anh không có tách tách cái cái thiền những cái ca thiền ra với nhau có nghĩa là ảnh thiền thì ngồi là anảnh xoay logic xong là à không ý là ảnh sẽ xoay một lần cho tất cả các cái ca Thiền có mặc định liên tục
không có ra thiền xuất thiền gì cả. Không biết.
Còn con thì ngược lại
ừ
là một cách vô thức á là ca ca nào là mình xuất ca đấy.
Xuất vô rất thích xuất đúng không?
Đang sợ
rất thích xuất. Ok.
Làm một cách nó khi mà xong hai cái ca kia là tự nhiên cảm giác là tung tăng vào đời sống như một cách bình thường không không có xoay gì cả nữa.
Ừ
thì đúng đúng là như thế khi mà con con thực hành tối nay và so sánh lại cái hôm qua á thì con thấy là thứ nhất là mình khi mà mình có cái xoay logic từ lúc đầu và mình mặc định một cái tâm thế khi bước vào thiền là mình ờ nhìn vào dòng biết á ờ mình xoay và mình ờ xác quyết luôn là không có không như từ đầu đấy ạ thì cái tự cái độ tự tin của mình nó khác biệt rất là rõ.
Ừ
ờ hồi như hồi chiều thì có những lúc khi mà con phân tán con phân tán xong thì con nhớ ra lại. Nhưng mà Lúc đấy khi mà ờ xác qu ờ nhớ ra lại lúc đấy thì khi mà mình nhìn vào mình vẫn không tự tin ý là một cách rất là vẫn cảm thấy có cái tôi ở đấy đang đi nhìn vào cái kinh nghiệm lúc đấy và xác quyết là cái thứ nhất là con thấy như thế. Còn à còn lúc tối khi mà đã giữ một cái mặc định như thế thì một cách rất là tự nhiên. Nó cứ tự tin như trong khi mà mình ngồi thiền hay mình đi bộ đi thiền thôi. Với thứ hai là về cá nhân con thì về cái riêng cá nhân con thì Lần trước hồi trưa ấ thì có một cái là mình khi mà mình khi mà mình à mình sao ta ý là mình chỉ suy nghĩ rằng là mình là biết thôi á.
Ừ.
Nghĩa là mình mình mình tự tin vào cái logic đấy. Nhưng mà trong cái lúc mình mình thiền đời sống thì mình đó có nghĩa đó chỉ là cái suy nghĩ về là tôi lại biết chứ ngay cái lúc đấy mình không có nhìn thẳng vào kinh nghiệm. Còn Còn hồi chiều thì con thấy có sự khác là không phải ở đó là con suy nghĩ nữa mà con nhìn thẳng trực tiếp vào những lúc mà con nhớ ra ấy thì con chỉ nhìn thẳng trực tiếp vào đấy vào cái kinh nghiệm ngay lúc đấy thôi. Và khi mà mình nhìn thẳng một cái cái nhìn thẳng trực tiếp vào cái đấy thì ở đây chỉ có biết thôi. Thì khi như mỗi lần như thế thì trong lòng mình có một cái sự rất là chắc chắn á. Không có gì
tự tin đến từ trải nghiệm.
Dạ.
Còn kia là tự tin đến từ suy nghĩ.
Tự tin đến từ trải nghiệm. điểm á. Ờ. Dạ. Đấy thì con thấy có những cái điểm khác là như thế. Nhưng mà cái quan trọng nhất con nghĩ là ừ cái sự mặc định ấy ạ.
Ừ.
Bước vào tâm thế vào đời sống không phải là ờ vào đời sống và thỉnh thoảng nhớ ra để thiền.
Ừ.
Mà là mình đưa cái thiền vào trong đời sống một cách bình thường.
Bằng cách mặc định rằng là gì?
Bằng cách mặc định rằng là ờ tất cả là biết và Không có gì khác biết cả.
Mặc định rằng là con là biết đang nhìn vào dòng biết.
Dạ.
Thứ cấy vào đấy.
Mặc định mặc định mới trong cuộc sống. Máy định mặc định mới cần có trong đời sống khiến con khó có thể rời thiền. Hai chấm thay vì tôi ở trong dòng cảnh phẩy đó là hai chấm Biết đang xem dòng pin biết đang xem dòng điện chấm con có thể đặt tới mặc định này. bằng hai câu hỏi hai chứng xuống dòng một mình là a hỏi chấm xuống dòng 2 mọi thứ là cái gì? hỏi chấm xuống ra. Sau khi hỏi nhìn vào kinh nghiệm con sẽ chỉ con sẽ chỉ thấy một dòng biết đang chạ và tự tin kết luận. Đây là biết đang nhìn vào dòng đang xem dòng biết. Đây là biết đang xem dòng biết. Rồi bạn nào đọc đọc sắt đi.
Mặc định mới cần có trong đời sống khiến con khó có thể rời thiền. Hai chấm. Thay vì tôi ở trong dòng cảnh phẩy đó là hai chấm
bỏ hai chấm trước đi.
Bỏ hai chấm trước.
Con đọc lại. Mặc định mới cần có trong đời sống khiến con khó có thể rời thiền. Thay vì tôi ở trong dòng cảnh phẩy. Đó là hai chấm biết đang xem dòng biết. Chấm con có thể đạt tới mặc định này bằng hai câu hỏi hai chấm xuống dòng. Một mình là ai? Hai mọi thứ là cái gì? Chấm hỏi xuống dòng. Sau khi hỏi nhìn vào kinh nghiệm con sẽ chỉ thấy một dòng biết đang chảy và tự tin kết luận đây là biết đang xem dòng biết. Chấm sáng sủa không?
Sáng sủ quá. Chỉ thế thôi. Hai hỏi lớn của một con người mình là cái gì và thế giới là cái gì đúng không? Mình là ai? Thế giới là cái gì? Nhưng mà nó hai c hỏi một đáp án. Người thường thì nghĩ rằng là hai đáp án nhưng con học rồi con biết rồi. Mình là ai thì cũng chỉ vào kinh nghiệm chỉ có gì thôi
biết. Mà thế giới là cái gì kinh nghiệm cũng chỉ có.
Như vậy là con hỏi hai câu nhưng mà khi mà nhìn vào kinh nghiệm thì chỉ một thứ thôi. Hỏi hai câu nhưng mà không ra hai thứ. Một dòng biết đúng không? Thế con này tự nói đây biết xem dòng biết. Đ không đấy thì con có cái sự cái sự mặc định này này trong cuộc sống ấy thì con rất khó rời thiền khi nào quên thì nhớ lại thôi. Còn nếu con mặc định tôi là người đang vật lộn với cái dọc này xong tôi phải thiền để thoát khỏi dọc thì cái vật lộn nó dẫn con đến đâu
mãi mãi là cái thằng người vật lộn vật vật vật
đúng chưa? Thế là cái chiều nay khác cái sáng nay ở chỗ là các con có một cái mặc định mới còn 80% là vì sao? Người phát biểu đi, bạn thứ hai phát biểu đi.
Lưu thủy Cao Sơn Lưu Thủy bật bày đi. Đùa đùa đưa nay thì con về thì nghe cũng nghe bạn Dũng bạn Ý chia sẻ là chiều nay ạ. về cái việc là mình phải mặc định từ đầu và ờ không bạn ý không xóa gọi là xả thiền. Con gọi là xả thiền. Vì khi mà khi mà nghe bạn ý chia sẻ thì con đúng là con cũng nhận thấy là mình đặt đồng hồ 2 ca, một ca đi bộ ca ngồi. Và khi mà chuông vang lên thì đúng là bên trong mình có một cái tâm thái là xong rồi. Ờ bây giờ vào cuộc sống.
Ừ.
Thế rồi vào cuộc sống một cái là giống như kiểu là đi đi vào cuộc sống
đổi mặc định đấy.
Nó lại trở về. mặc định cũ ấy.
Tôi là trong dòng dòng cảnh
đấy. Tôi trong dòng cảnh thì lúc ý làm cũng không để ý đến khi sư phụ đo thì thấy phần trăm giảm có 5%. Thế đến khi bạn chia sẻ xong thì con cũng nhận thấy đúng là mình có một cái thái độ là mình xả thiền. Thì lúc ý là trước khi đi bộ ấy thì trước khi mà đi thiền lại thì con cũng có ngồi con viết lại trên sổ ấy. Thì con nhớ là lúc ý là mình cũng không biết là làm thế nào để để đặt lại đặt lại mặc định cho nó đúng thì con chỉ viết ra kiểu như viết nhật ký ấy. ấy xem là mình đang suy nghĩ gì, tại sao lại thế. Thế thì con thấy là con đặt câu hỏi ấ tự tư là tại sao mà mình lại có cái cái tâm thái đi xả thiền như thế.
Tức là mới thiền xong hai ca là
mỗi ca là 30 phút. Thế xong rồi xả xong thì con thấy rõ ở đấy là sau khi kết thúc ấy thì có một cái cảm giác như kiểu là xong nhiệm vụ rồi. Ờ bây giờ là mình được quay lại cuộc sống. Được làm tôi rồi. Sướng quá. Được làm tôi rồi. Thì đúng là đúng là khi viết ra nhá, khi viết ra con mới thấy rõ là ơ tại sao lại thế nhỉ? Tại sao mình lại coi là thiền là một cái bài tập để mình đi tập. Còn đến khi tan trường xong thì mình về nhà như là kiểu một cái tôi tung tăng kiểu chiu chiu như thế. Thế sau đấy thì Thế xong đấy thì con cũng ngồi con nghĩ là thế thì tại sao lại như thế? Thì mình cứ để cho vô minh lên thôi. Thì những cái tiếng nói của cái tôi nó lên ý thì nó rất là nhiều. Ví dụ như là thiền thì căng lắm, chẳng nhẽ cuộc đời thế này sao? Không. À mà rồi là bây giờ lại cả tất cả những giờ sinh hoạt lại thiền. Thế thì
thì đúng là tự tự dưng là nó sẽ rất là căng. Và con nhớ lại là trong những cái lúc mà thiền cuộc sống ấy thì con cũng có một cái cảm giác ở bên trong là nó căng như thế. Tức là mình cứ phải để ý ừ mình cứ phải để ý để theo dõi như kiểu canh canh xem là lúc nào mà cái gì quên ấy thì là phải nhớ lại này, rồi phải nhớ nhiều lên này, rồi phải xem là mọi thứ có hiện ra rõ ràng trong biết không này. Liên tục hỏi như vậy nhưng mà thực tế là nó phần trăm nó rất là thấp. Thì lúc ấy con cũng muốn ngồi để xem là bên trong mình nó nói cái gì thì nó ra được cái là Cuộc sống sao lại căng thế? Bây giờ thiền như thế suốt ngày phải hỏi như thế à? Không không được chiu, không được thoải mái tự do. Đấy nó nói hết các thứ như thế xong xong rồi lúc ấy con cũng ngồi muốn băn khoăn bảo ơ thế một bên thiền mà căng cuộc sống lại chiu như thế thì lý do gì tôi lại đi thiền bây giờ nhở. Thế xong nó nó đấy nó bị một lúc suy nghĩ về cái đấy thì con cũng nhớ lại những cái tư ngày trước ấy, từ trước khi lên đây ấy thì mình tư rất là nhiều về cái việc làm vô thường và các cái khổ trong cuộc sống. Nếu như mà làm một cái tôi thì hậu quả nó như thế nào? Nhớ lại những cái bài ấy thôi ạ. Mà lúc ấy tự dưng nhận ra là ơ từ nãy giờ ấy là cái tiếng nói của cái tôi tức là tiếng nói của bé ba còn thực sự là nó có nói như thế nhưng đâu phải sự thật là như thế đâu mà sự thật là biết luôn luôn ở đây chỉ có biết thôi chứ không thể nào là có một cái tôi để đi chiu hay là tức là phục vụ cho một cái nhu cầu của một cái tưởng tượng ấy.
Tôi ở giữa dòng đấy.
Đấy nó nó nó rất là buồn cười. Bảo là có rồi. ở giữa dòng tôi phải chiu chứ đúng không? Tôi giữa dòng tôi phải chiu chứ.
Thế thì sau sau khi mà tự tư ra được cái đấy xong thì con thấy là ơ thế thì ừ hóa ra từ nãy giờ toàn là những cái tiếng nói tưởng tượng thôi. Toàn những cái sự tưởng tượng thôi chứ còn ừ chân thực tại nó chỉ là biết thôi chứ không thể nào là cái gì khác được. Đấy chiu hay là không chiu hay cái gì đấy nó là tưởng tượng hết. Thế xong từ đấy thì con cũng xoay lại logic các bước như bình thường từ bước một đến bước bốn để à và Xắc lại cái câu là thứ nhất như là lúc nãy sư phụ bảo ấy là con cũng lượt qua là mình là ai? Mình có phải thân thể này không? Rồi mình có ở trong cảnh không? Cảnh là gì? Thế lượt xong đấy thì bắt đầu là đổi mặc định thì con nhớ là lúc ý xác quyết là bây giờ đi thiền hay là trong cuộc sống ấy thì chỉ có biết thôi. Ờ tất cả cảnh hay là kinh nghiệm các thứ thì nó cũng là biết và mình sẽ đi thiền giống như kiểu là biết đang xem tưởng tượng của chính mình ấy. Thì cũng con cũng viết cái câu ấy ở trong sổ là thiền là biết đang xem tưởng tượng của chính mình thì nó xem bất cứ mọi lúc mọi nơi chứ không phải chỉ lúc thiền mà trong cuộc sống mình cũng xem như thế thôi. Thì tự dưng một một cách tự nhiên như thế nào đó thì thiền xong kể cả chuông vẫn reo lên như thế tức là kết thúc rồi thì con vẫn thấy là có một một cái cái cảm giác là biết đang xem đi tưởng tượng của chính mình xem như thế nào tiếp theo sau đó và nó có một cái trạng thái là nó không rời thiền.
Ừ
thì và cũng không hỏi nhiều nữa. Tức là từ đấy là nó có một cái mặc định mà mình không cần phải canh cánh nhắc như là buổi buổi sáng nhưng mà nó rất là tự nhiên. Đấy thì nó lại thế.
Đúng rồi.
Sau cứ đổi mặc định xong biết đang xem dòng biết đúng không? Cách nó cách nói ngắn gọn biết xem tưởng tượng của chính mình cũng được biết nói biết xem dòng biết ngắn gọn hơn chứ đúng không? Có biết xem dòng biết có bốn chữ thôi đúng không? Biết dòng biết thì thế giới nó tự thành cái thử thành cái nhận thức nhận thành cái mặc định hối của con. Sau đó Lúc nào con thấy không phải như thế nữa thì con làm gì?
Chiên kinh nghiệm thì con lại thấy biết xem không biết
chứ đâu có khó đâu nhá. Con đặc định là biết cho dòng biết xong con thế mà sống thì lúc nào đó mà nó con thấy không phải biết dòng biết nữa như kinh nghiệm nghiệm thấy cái gì có đúng là chỉ biết đ dòng biết không
thế có mỗi dòng biết thôi mà có gì quá khác đâu thì đấy là con quay trở lại mặc định không nhớ chưa còn phương nói cái đúng là các con do tập quá nhanh nên là sẽ không trải qua là tại sao phải tập sao phải căng này khổ thế này các bạn này chắc chắn không có loại tại sao mà phải khổ cái căng thế này tập được chỗ nào là sướng chỗ đấy đúng không đấy đây bệnh của nhà giàu đấy số lên to quá tự cảm giác sau mình tập chứ người ta mà số 0 phút 1 phút thì người ta phải gì
quý từng t
quý từng phút một chứ
có được rồi
đúng không đấy là bệnh của nhà giàu rồi đấy
đung phát 9 phút đung phát yên tám mấy phần trăm tự yên họ tại sao phải tập Chứ còn nếu mà con trải qua anh chỗ ngày mòn mỏi tăng từng từ 0 phút lên không phẩy mấy phút lên 1 phút thì con sẽ không hỏi cưới bao giờ luôn. Đúng chưa?
Đấy nhà dầu ng cái bệnh của nhà dầu đấy.
Nhàu vừa sướng
đấy. Nhà dầu vừa sướng tại sao mà phải tập đúng không? Thì cái này con phải tự trả lời các con phải tự trả lời thôi. Mà thường cuộc sống có vấn đề là hiểu ngay. Chẳng qua đang sướng ở đây thôi.
Chứ về nhà gặp chuyện xem có khỏi có đấy được không
hay là sơ tập luôn chứ còn gì. nữa đúng không?
Chẳng qua chuyến này nó sướng quá thôi
đúng không nhỉ? Chứ về đau khổ con đấy chả cách nào trả cửa nào chả cách nào luôn để thoát ra khỏi đống đau khổ kinh khủng này nên mình sẽ tiếc là tại sao mình không tập chứ mình không hỏi tại sao phải tập nữa đúng không ơ tại sao lại không tập trời ơi có cái mặc định mới con thấy nó khác hẳn không có
hóa ra từ xưa tới nay con có phải là cái hành giả ở giữa dòng có bơi ra khỏi nó không?
Không. Con chưa bao giờ là cái người giữa dòng bơi ra. Con luôn là biết đang
xem dòng biết. Nó luôn là như vậy. Dòng sông nhận biết đang
bỗng tưởng.
Đấy vấn đề các con là đang đây đang ngon lành biết dòng bế tự nhiên tưởng là gì?
Có mình mình là cái thằng người ở giữa cái dòng đời này. Nhưng mà nhớ chỉ tưởng thế thôi chứ thực ra chả bao giờ có người dụng dòng đời. Có giờ có người dòng đời không?
Vì thế có mới quay lại mặc định được chứ nếu mà thực sự dòng người giữa đời xong rồi phải bơi ra khỏi thì bơi khi nào mới xong. Đây cái thằng người này dòng đời này con nghĩ xem nó bơi khi nào
thì nó ra khỏi dòng đời được.
Cái việc là tưởng có tội giữa dòng cũng chỉ là tưởng mà thôi. Nên vì thế nên con nhìn vào thực tại nhưng mà trải nghiệm của con thấy là ơ không phải thế thì con lại quay trở lại là biết xem dòng biết. Đấy là cách tập trong cuộc sống hàng ngày đấy. Tôi nhắc lại nhá. Cái tập đúng nhá là mình tỉnh dạy cái học định lại đã chứ không tỉnh dậy lại lao như tập pháp để tôi tiến bộ với tôi giải phóng gì không? Tôi tôi có phải là thằng này đâu mà phải tiến bộ với giải phóng đúng chưa? Không. Tình dậy thì đổi mặc định đã thì xem lại mặc định đúng không? Sáng mai cũng rời khỏi có tỉnh dậy. Việc đầu tiên là xem lại mặc định. chứ không phải là việc đầu tiên là tập cái gì đó để tăng số phút hay tăng tiến bộ thì con không cần phải tiến bộ. Con đâu phải là thằng ở giữa dòng nó tiến bộ. Thế là tỉnh dậy buổi sáng thì đầu tiên là xem lại mặc định. Đấy đây là cái khắc cái một cái đời sống mới rồi đấy. Xem mặc định xem mặc định thì con làm gì để xem mặc định cái thù vừa cho con chép nãy chính là xem mặc định đấy. Mình là ai đúng không? Cái mọi thứ là cái gì? Sau đó nhìn vào kinh nghiệm thì thấy cái gì?
Biết thôi.
Có mỗi cái biết. đúng không? Nhìn kinh nghiệm thì bốn biết một biết đấy. Thế con mới thấy là ừ thế thực ra mình là biết đang xem biết xem dòng biết. Con đồng ý không? Nếu con không đổi mặc định được thì con sẽ hôm đấy phải lý tư phải ngẫm nào đó thôi. Có nhóm bạn hay tự mình ngẫm gìấy. Đấy mới là cách tu đúng nhất. Còn nếu mà tu theo kiểu tôi là một cái tôi ở giữa dòng đời này xong phải nhoi ra bơi thật khỏe để bơi ra. pháp thật nhiều để bơi ra thực hành như thế thì mãi mãi mặc định mình là một cái thôi thoát ra thế nào bây giờ thì đấy ba tăng tí kiếp là đúng rồi thoát thế nào bây giờ trong cái thực sự con phải tôi này không thực sự không
thế con thoát thế nào nếu con đã cho rằng mình bị cóõi chân tay rồi xong rồi vùng vẫy thoát ra thì sao thoát đúng là khi con nhìn lại xem lại con thấy mặc định à hóa ra không phải thì đấy là thời điểm chính là thời điểm gọi là giải thoát đổi mặc định chứ con không lao vào tu như điên như một thằng tôi dễ dòng cái sự đang mô tả là lý tưởng nhất là thế còn nếu con chưa làm được thì con tiếp tục làm đủ chuyện để ra mà có thể mặc định được lại phải thiền nó lại phải ngẫm lại phải đủ thứ hướng nói chuyện với nhau Con cái sự đó là lý tưởng nhất là thế, cách tu đúng nhất và nó sẽ là cái tu n nhà nhất, dễ nhất thôi. Nhưng không khó nữa vì con đã có ngày hôm nay nó hơn 700 rồi. Cái chuyện tôi vừa mô tả nó rất là khó với con dưới 700 thôi. Khi con 700 trở lên là con hoàn toàn có thể thay được bạc định. Mày thấy khó hay dễ? Ai thấy khó khó dài? Khó khó để mặc định. Mình là thằng người này sao đổ bc định khó quá mình là người ngồi đây sao đổ định là biết sao khó này trời ơi có ai thấy khó khó không có cái mặc định nó mới đúng sự thật chứ mặc định mới là cái thật đúng không còn cái mặc định là tôi là thằng người ngồi giữa cái cái cái cái dòng đời này nó là cái giả còn vì chính vì tin được cái giả con khổ thật ngày hôm nay Con khổ tận ngày hôm nay không phải là vì con vốn khổ mà vì con tin một cái giả chứ con là biết thì sao lại khổ? Con là biết thì con chỉ có thể ngắm cái khổ, xem cái khổ đó thôi chứ con không thể khổ được. Nhưng mà con tin rằng con là cái thằng người này, hai chân hai tay ngồi giữa cái dòng này thì con khổ đến ngày hôm nay và con sẽ khổ. Nếu con tiếp dụng như vậy thì con khổ đến đời sau. Luân hồi môn kiếp đấy. Má chửa thôi đúng không? Thì cái mà tôi vừa nói mô tả con là cách tu đúng nhất là mình đúng như là dễ hiểu nhất là lúc chư này đấy được 5 đến 10% con đổi mặc định phát con thêm tám mấy phần trăm đúng chưa
con mặc định là con là cái tôi xong rồi thỉnh thoảng thiền một tí thì còn 5% mà lại con là biết nhìn vào dòng biết quên thì lại nhìn lại thôi thì con tám mấy phần trăm con thấy cách tu nào hiệu quả hơn
đúng không cách tu nào thoát khổ cách một cách hoàn toàn còn cách tu nào là cứ phải nhoi một tí nhoi một tí xong không biết khi nào ra Nếu con còn là một thằng tôi cố tu thì khi nào mới ra? Không hiểu khi nào mới ra luôn. Đúng chưa? Như vậy cách tu đúng, cách tu hiệu quả nhất là đổi mặc định. Có làm được hay không? Th những người mà dưới 700 thì không thể làm được. Con đã làm được rồi thì con làm nó đi đúng không? Khi độ vậ định xong thì sao? Cuộc sống ngày nó sẽ đến sẽ có việc này việc kia nó quên bé mặc định. Còn lại mặc định lại ngược lại là gì?
Thằng tôi ở giữa dòng bỗng tưởng có dòng sông nhận biết đang chờ
bỗng gì
tự nhiên lại tưởng nhá chỉ là tưởng có thôi chứ còn thực ra
chẳng bao giờ có tôi dữ sao nhưng mà vì con tưởng có nếu thực có thì bơi ra khó không
có khó
không thể nếu có thật cái thằng tôi bơi giỏi cái dòng này như nào không nghĩ ra luôn
đúng không nhưng mà hóa ra chỉ là tưởng có tôi dữa ra âm thôi vì chỉ là tưởng có tôi d Thôi mình chỉ làm việc là nhìn lại thôi. Nhìn lại nhìn vào đâu?
Là kinh nghiệm chứ không phải nhìn lại sách vở không phải nhìn vào lời sư phụ. Kinh nghiệm như thấy cái gì? Lại thấy cái gì?
Chỉ thiếu một biết thôi. Thế là tôi ở giữa dòng tan sạch cho gì nữa? Ảo giác rồi. Tưởng tượng rồi. Mình dùng từ tưởng tượng đấy. Gọi nó tưởng tượng. Vì sao? Vì nhìn vào kinh nghiệm đâu có đâu. Đúng chưa? Có người bảo con ở trong căn phòng này có một con rồng đang bay nhìn khắp nơi chả thấy con rồng nữa. Vi hoa thì chỉ là tưởng thôi. Thế là cái việc mà con đang ở giữa dòng đời ấ các con ấ tin mình là một hành giả đang cố tu hành ấ cũng là tưởng hết tưởng tượng. Đấy là chính là cái tưởng có tôi ở giữa giọng đấy. Con về lại Hà Nội con tin là mình phải đi làm. Đấy là loại tưởng của tôi giữa giọng đúng không? Xong con lại phải tập pháp gì đó để cho để cho giác hỏi dòng thì cũng là một loại tưởng khác không? Đấy còn phải nhớ lại hai câu hỏi thế mình là ai? Thế giới là kỳ khoái gì? thì lại thấy lại là nhìn vào đâu
kinh nghiệm lại thấy lại là gì
ờ lại chỉ một biết thôi. Thế thì lại ra là cách nói thôi chứ có giờ chưa đâu mà vào mà có vào đâu mà ra con chẳng bao giờ ra khỏi cái dòng thì con ở trong dòng đâu mà ra con luôn ở ngoài dòng con luôn là biết nhìn vào dòng biết con chỉ tưởng là tôi ở giữa dòng thôi. Dòng sông nhận biết đang chồi này bỗng tưởng có tôi. Kể cả có việc con ngồi tin con ngồi đây thì cũng là đang tưởng mình ngồi đây thôi chứ con không ngồi đây. Con đang là cái biết nhìn vào dòng biết đúng không? Đấy con có thể là có một nhóm tư với nhau đúng không? Hoặc tự ngẫm để trong lòng con có một cái sắc quyết và cái điều sự đang nói là thực sự con là biết như là dòng biết chứ con không phải là một cái tôi ở giữa dòng không cố nhoi ra vô cùng căng thẳng và đau khổ luôn. Vậy giác ngộ chỉ là kết thúc cái tưởng thôi. Chứ không phải là gọi là roi nhoi ra khỏi lòng được đúng không? Sự kết thúc của tưởng tượng là giải thoát. Đấy. Thế mà khi con làm như vậy thì con dần dần thấy là thiền pro và thiền đời sống là nó là một. Đấy. Một số bạn bắt đầu thấy là không có khoảng cách rồi đấy. Toàn người phát biểu là không có ngăn cách giữa hai cái loại thiền đấy. Vì đều là cùng một thái độ thôi mà. Chẳng qua thiên đới sống thì con dễ bị dễ gặp những chuyện này những kia là con quên hơn thôi. Còn thiên pro thì con dành thời gian full cho việc đấy thì dễ nhớ hơn thôi. Nhưng mà nhìn cái tỉnh số ngày nay nó cao chứ tám mấy phần trăm đúng không? Có bạn 90% thì tương đương 27 phút rồi gì nữa
96
mà 96% tương đương bao nhiêu phút? Ai giờ ta tính nào nếu 96% thì 30
29 phút rồi thì có khác mấy đâu đúng không? 90% là 27 phút rồi.
Thực ra là thiền pro có Con với thiền đời hôm nay thực ra đâu có các con tính con thử nhìn số các con xem mỗi người giỏi toán tính thử xem thiền nào của mình nhiều hơn
lấy phần trăm lấy 30 xong nhân số phần trăm đấy
nhân phần đấy nhân với 30
xem là cái nào khỏe hơn có khi thiền thiên đời khỏe hơn thiền pro ấy
bao nhiêu văn trời không bao nhiêu Nhiều ạ.
Của con là nếu tính trên 30 phút thì đời sống tính là được 27 phút ạ. Bộ là 29,5
rồi
không không gian
trên tiếng trên tiếng bao nhiêu đúng
giả phơ
đúng là người đn không tốn không Có phép tính calculator xong biết tính đúng không?
Không lấy 30 nh 30 là được.
Lấy số 100 nh 30 là sao?
28.8
không phải chia gì hết. Lấy 30 nhân cái phần trăm mà đo ấy
một phát ra luôn.
H nguyên bao nhiêu?
282
các bác khác đọc đi từ bạn đọc nghe xem nó xem bao nhiêu. Con 24,6
rồi
con là 24,3
rồi
con 24,3
rồi
25,8
rồi
24,3
rồi
rồi
rồi
được 28,2
2,9
27
rồi tiếp đi.
Rồi
rồi rồi. Rồi
còn thẽ đọc không?
276
kinh chưa? Rồi sợ chưa?
Hết chưa?
Hết rồi
đấy khác nhau mấy đâu đúng không? Thậm chí có Hạnh Nguyên còn cao hơn
pro thì không bằng amat
ai kìa.
Pro không bằng amat. Thì sau cái ngày hôm nay bản chất là con có cảm hứng tập hay không còn trình độ con không còn vấn đề nữa đúng không? Xong ngày hôm nay nhìn thấy số thôi không phải là vấn đề trình độ nữa n con cần xây dựng mình cảm hứng tập trân trọng đấy trân trọng chứ là cảm hứng tập đấy cái con thì tin v tin hơi buồn là nhà giàu sớm quá nên cảm hứng có khi không bằng các bạn vậy đâu hồi này nóọ hục
cứ tích ít quá tích sản chậm quá nên là
còn hội này
bụp phát làế nhà giàu luôn rồi Đấy đây là để xem một tuần xem nào nhá.
Đấy động cơ con không bằng các bạn bên này đâu. Bạn bên này nó tích đến lúc mà dạ mấy phần trăm thì có một tích mệt nghỉ đúng không?
Còn nhà nghèo tích sản là không bao gi có cái suy nghĩ là sao sao thằng tôi lại phải tập tôi lại phải tập cái gì ấ nhở
tôi lại phải tập khổ thế này trời. Đúng là bệnh đè giàu. Bây giờ
hiểu người giàu người khác nhau khoảng cách như thế nào chưa? nên chỉ trách chính mình là sao tập không đủ, sao tập mãi không được thôi chứ chả bao giờ có cái tại sao mình cái tôi phải khổ đi tập thế này.
Như vậy là vấn đề trình độ đã được giải quyết trong chuyến này rồi. Đúng chưa?
Quá kỳ diệu nhở. 4 ngày mà giải quyết bằng 2 tháng Bằng bao lâu tháng rưỡi à
mỗi ngày thử nhấp bằng ba con mỗi ngày qua ba c rư
mình từ 15 mình đi 15 đến giờ
4 ph rư rồi
à 5 phân rưi rồi
bản chất là mới có 3 ngày thôi
mới 3 ngày thôi
bảo các bạn này bản chất mới có 3 ngày thôi
3 ngày của hằng 40 ngày cụ em Đấy,
Khải ghét tị với nga mộ chứ.
Ngưỡng mộ hâm mộ à?
Ok. Chắc là công đức của chồng con tu hành. Có ai hỏi gì không? Không là chuyển độ đạt vì xong hết rồi. Chuyến này là xong về trình độ xong hết rồi. Hoà hảo
nhá.
Ờ
dụ cho con hỏi cái chỗ mà dụ bảo là ờ mình mặc định lại á thì con đang hiểu như này có đúng không ạ? Tức là bình thường thì trước khi
khi tập thiền hay là vào thì đời sống như hôm nay á thì con sẽ xoay logic xem a mình có phải thân thể này không, mình có ở trong cảnh không, cảnh là gì với cả thế rốt cùng mình là ai ấy ạ. Thì thì sau là vào thiền thì khi con đọc thế này xong là cái đoạn mà sau khi hỏi nhìn vào kinh nghiệm thì con đang hiểu là cái này tức là mình sẽ xoay trước, mình sẽ mặc định trước khi vào đời sống đúng không ạ? Chứ hay là
đúng rồi, mặc định mặc định không phải trong trước khi sống ở trong mọi lúc mình quên mặc định mặc định là chứ không phải là trước. Mặc định là một trạng thái sống mà con cho rằng con vốn là như thế thì đâu phải chẳng trước cái gì cả. Quên thì nhớ lại đấy chứ phải là mặc định lại là trước khi gì cả. Đấy hiểu thế là không đúng đâu. Con có vốn phải là cái con vốn có phải là biết như dòng biết không?
Có
hay không
có.
Thế nếu con quên thì con làm gì?
Nhớ lại
nhớ lại trên mặc định dạ chứ không phải là con trước cái gì sau cái gì cả. Đây là một thái độ sống. Thái độ đấy. Trình độ và thái độ đấy. Đây là thái độ Con đ gốc độ chính con tự trở hỏi chính mình đấy. Con muốn sống như là gì? Con hỏi chính mình đấy. Sống như là biết nhìn vào dòng biết hay là như là tôi trong cảnh?
Con thực sự muốn sống như là gì?
Là biết nhìn vào dòng biết
không phước.
Con thực sự muốn sống như là gì? Hỏi chân thành đi. Không được không được nói linh tinh mà nói chân thành.
Chân thành con đùng muốn sống như là biết chư ạ.
Hay là như là tôi cho nó chiu chiu.
Đây giả tạo quá chu ạ. Lúc ấy con tư xong rồi con cũng thấy nó nói liên thiên đấy. Thực ra là vì bằng chứng trong cuộc sống của mình là cái tôi không bao giờ là nó hết khổ cả chứ làm sao mà nó siêu
chu nghe nó lừa chứ không tin đúng không?
Vấn đề là nhưng vấn đề là con con nghĩ là biết thì không chiu à.
Đấy cái đoạn ý là con phải xem là ơ thế biết không chiu à. Đấy
biết là siêu chiu mới đúng chứ.
Con nói cứ như là Làm biết thì hết chiu ấy. Làm sư phụ thì hết vui đấy. Nói như con đúng không? Làm sự hết vui rồi. Đời chấm dốc khi bắt đầu thành sư phụ đúng không? C vui chấm dứt khi bắt đầu làm sư phụ.
Nhưng có nhìn đời xẽ vui không?
Vui.
Bây giờ s hỏi đời con đời s đời ai vui hơn?
Đời sư phụ vui hơn. Chưa
nghĩ kỹ đi. Đời ai vui hơn?
Vui hơn đây. là khổ hơn hết hết vui
vui hơn
hơn con nhiều
khổ hơn thì
hơn con nhiều chắc chắn luôn đảm bảo làm
tại vì chuyện gì cũng vui được còn các chỉ chuyện chuyện vui thôi
chuyện vui thì vui được còn chuyện buồn là chả ai vui được cả
đấy thì ở đây con phải thực sự hỏi một câu là con muốn sống như là một cái tôi ở giữa dòng hay sống đúng như bản chất là con là biết là nhìn vào dòng biết Những ai muốn sống đúng bản chất là biết xem dòng biết ra đây nào.
Những ai muốn muốn sống như tôi giữa dòng nào?
Mỗi phương là cân nhắc tí nhá. Thế thì đơn giản là mình mỗi lần mình mình đ hiểu rằng là mình bản chất mình vốn đã là gì?
Biết xem dòng biết rồi.
Thì nếu quên thì mặc định lại
chứ không phải là đây là do trước thiền hay sau thiền hay gì chả lý do gì cả. đúng không nhỉ? Quên đi mặc định lại thôi. Và cái mặc định đầu tiên là đây là bắt đầu từ sáng tỉnh dậy luôn
đúng không? Thế rồi
hôm nay con mặc định đúng phát là lên tám mấy phần gì nữa đúng không?
Nếu con mặc định con là cái tôi ở giữa dòng thì vô cùng đau khổ. Môn trùng đau khổ sinh. Nhưng con mặc định là biết xem dòng biết thì thứ nhất con chẳng mất cái khổ nào hết, mất cái sớng nào hết. Thứ hai là cái khổ nó biến thành cái gì?
Dong biết.
Không thể có thực sự khổ nữa. Chỉ là dong biết thôi.
Cái sướng thì nó không bị biến mất đúng không? Có tin là giác ngộ xong biến mất sướng không?
Cái khổ thì nó lại biến thành dòng biết nó mất gì sức mạnh.
Chả có lý do gì mình lại lại phải sống như cái tôi ở giữa dòng. Chẳng qua là quên thôi chứ còn chẳng ai muốn thế rồi. Chẳng lẽ phải mảnh may cân nhắc à. Thế thì mình quên thì mặc định lạiấy. Cái mà sự viết đấy là thế thôi. Mặc định lại. Còn cách mặc định lại nào tùy con. Đây chỉ là cách viết của sự thôi. Còn con có các pháp khác nhau làm thế nào để con con mặc định lại thì tùy con. Đây chỉ là một cách để sự viết thế thôi đúng không? Con xoay logic con làm gì làm đúng không? Con mặc định lại được là được.
Nhưng mà mặc định lại trong cái trường hợp mà dụ nói đây là phải nhìn vào kinh nghiệm chứ mình không chơi kiểu mặc định lại theo kiểu là tôi É mình là biết
bằng một suy nghĩ.
Thế là mình cũng chỉ có ước ba chỉ vé ba chứ không có vé một.
Mà đây con nhìn bé một thì con mới thấy là ơ thì Minh là biết sẵn rồi.
Đúng chưa? Đấy nên là nếu con không nhìn được kinh nghiệm hay là không trân trọng ấy thì là con sẽ cùng lắm có một cái ép mới thôi. Cách đây một phút con nghĩ mình là tôi hồ sau nghĩ mình là biết. Chẳng qua là cái một nữa là bé ba thôi.
Nhưng con nhìn nhìn con nhìn thẳng vào kinh nghiệm thấy biết rõ ràng sờ sờ chẳng có gì khác thì đấy nói là mình là biết. Đây là dòng biết một cái rất tự nhiên. Đúng không? Đấy. Tại vì không nói thì nó vẫn là thế. Còn nói đ mình là biết hay không thì nó vẫn là cái giọng biết thế này thôi. Còn mới tự tin là không cần phải do F. Đây là biết xem dòng biết là thật hay là do F ép mới ra. Thật
đây là tôi giữa cảnh là thật hay là phải ép mới ra?
Hóa ra tôi giữa cảnh mới thực ra là cái phải là cái ép.
Còn đâu biết đang xem dòng biết thì không cần ép.
Con nhìn vào thì là xong rồi nhưng cũng không cần phải là nhìn vào xong phải ép. Đấy là lý do mà nếu con không nhìn vào kinh nghiệm thì con phải ép. Nếu con không nghe lời số con bảo là thôi tôi sẽ ép cho nhanh. Tôi là biết cho biết cho nhanh chứ tại sao lại phải đi kinh nghiệm cho mệt. Con bị lừa rồi. Bé ba nó lừa con rồi. Con tưởng thật con tưởng là mình đã ép thành công. Không phải đâu. Chưa thành công tí nào cả.
Thất bại rồi. Chỉ bị lừa là thành công thôi. Ngược lại nếu con nhìn vào kinh nghiệm con thấy chỉ có cái biết này thôi. Không có gì khác một biết thôi thì kể cả con không kết luận là mình là biết xem dòng biết cũng chả sao thì vẫn chỉ có biết thôi mà hiểu sự khác nhau khác biệt cực lớn hai cái không
cực lớn không
một bên là ép rằng là mình là biết cho dòng biết một bên là nhìn vào kinh nghiệm sau đó hoặc kết luận hoặc không đều được ok hết đ không đấy thì hôm nay chưa giảng nhiều đâu vì con cần có trải nghiệm chắc chắn các con sẽ có đoạn bị ép ép kiểu à Gỡng é là chúng ta sử thẳng nhiều để con về trải nghiệm một tuần đã đúng không? Gỡng ép thì số nó sẽ khác thế tự thấy số có vấn đề hội này còn ép ầm ầm này ui giời ép xong đang ngon về không hết để cho con xem có trải nghiệm không này giỏi không ra trải nghiệm đấy
còn mà không
chỉ một phát thôi là về không luôn
n lần vài lần
nhiều lần nói là nhiều
đấy thì còn một sự nghĩa là chuyến này là đủ rồi. Thế này là cũng không cần phải giảng thêm vội nữa gì nữa để con có một tuần tự học đúng không? Tự trải nghiệm tự học. Ở đây là trong điều kiện lý tưởng rồi
đúng không? Môi trường chân không lý tưởng đúng không?
Chân không có gì nữa
chỗ này chân không không
đấy
nên về một tuần một tuần con sẽ thấy là sẽ có những lời có không 0% 0 phút cho mà xem. Nếu không có cái đấy thì đúng là hội này quá giỏ.
Các bạn bên này là đầy lúc được đang ngon đến 0%
đang on đến 0 phút luôn.
Đấy thì bài học sẽ xảy ra ở đấy nhá. Thế xong rồi một tuần nữa mình sẽ ngồi lại học lại.
Hôm nay thứ mấy nhỉ?
Hôm nay là chủ nhật.
Chủ nhật. Tuần nữa bây giờ ngồi lại nhá.
Chư tuần sau đúng không? Tuần n học nhóm
đi bộ không?
Không học. Ok. Thế rồi đi bộ tuần sau
một tuần sau mình sẽ học nhá. Dạ. nhắn tin group thôi. Nhắn group trả vé thôi.
Lập group Zalo đi.
Lập group Zalo
không ba Zalo thôi.
Cái gì mà trôi trôi thì Zalo. Cái gì mà phải lưu lại choos
cái group thiền Ba Vì á mình sẽ đổi tên là group thiền 1.
Người nào mấy cái người mà không có ở trong nhóm thì khiết ra
đâu có ai
có đúng không?
Ừ. Đấy được rồi.
Tưởng Hã
có online là cũng có
hả? Nhóm thôi
xong chưa?
Rồi vô tay chúc mừng nhá. Tốt nghiệp tốt nghiệp khóa tiền 4 ngày
không tưởng không tưởng kỳ diệu
đối với nhóm này là một sự kỳ diệu.
Kỳ diệu
các bạn này thì không Diệu bạn này còn phải cân nhắc là con làm tôi hay là
tôi còn đội này là không tưởng rồi.
Kỳ diệu
kỳ diệu rồi.
Nhìn số đấy đâu?
Có là vững logic này. Logic làm
nó lạiic.