Làm rõ trải nghiệm giác ngộ và thôn phệ suy nghĩ
Bản gõ chi tiếtTranscript
Mẫu
làm mẫu nghĩa là con thấy là ờ nghĩa là mình sẽ phải dậy đúng giờ mình sẽ không ngủ nướng xong rồi mình phải làm việc mình phải học hành chứ mình không có kiểu vạ vật làm gương
ờ mình phải làm gương thế là hôm nay nó đi lúc 5:00 xong con đưa đi xong con về con tư xong con lại ngồi thiền lúc sáng xong rồi sau đó con ngủ tít đến chiều luôn
quá đúng không
toàn lại Vũ Toàn đi
Vũ Toàn đang sang gọi là có Vũ Thái cả Phải nó chờ rồi đấy.
Trời ơi. Thế là con thấy đúng là mình nó cứ vô thức ấy ạ. Mình cứ phải làm này phải làm kia ấy.
Ừ.
Mình phải sống chỉn chu tử tế. Mình phải và những cái đấy nó hóa ra nó là một cái áp lực kinh khủng khiếp.
Cho đến khi vâng. Cho đến khi mà nó được gỡ ra thì mình mới biết là là bình thường mình áp lực như thế nào. Hoặc là bình nghĩa là cứ phải làm ấy ạ. Phải làm. Phải gì đấy phải giúp con một riêng một tiền thành phố khác
toàn
toàn th đợi đây đã đâu luôn toàn
chú toàn xin ra trễ à
trễ àọ
tức là thịt s qua đấy thì qua
1925
Minh sẽ gọi đi
gọi đi nhanh đúc 19
của ch tưởng 20
vừa gọi nhưng mà thấy
mạng ch trờn quá chả biết đâu
cả Duy Nguyên Không bảo trễ mà chặ
trễ à
trễ ch ngồi ngay qua đây ngồi đây nè
không em ngồi đây được mà có tí thì em về sớm được
chị ngồi đây không về sớm cũng được mà như ai ngồi đây học đây
đây ngồi chỗ chị
ngồi đây
không muốn đổ
ôi nhở cái Châu Anh đây mà bình thường Châu Anh ngồi đây mà đúng không thế nó đi đâu nhỉ Em ngồi đây
còn một cái nữ đây. Các bác có ngồi
nhìn cho toàn cảnh đi ạ. Đang qua ok chả đây.
Em ngắm cái view đấy.
Thấy cái đồ ở trên bàn với cả cái đồ cái đất
à. Đây đây. Khoan khoan khoan đi đổ đi
cái này này. Chỗ này to này. Cái dọc thì bỏ vào đây xếp hình ông ông không có kinh nghiệm xếp hình.
Lại ngồi cái này này. Đấy
chơi trò xếp hình nó phải như thế
này nói biết mà cái đừng ngồi này mà t cứ ngồi đễ đi
bí có dụng nước đy bí thay x anh này hầu này
không phải giường cụng lên xuống dướ để cho nó gọn thôi mà tụi em cứ Thế tóm lại chị ngồi chi rồi khác rồi à.
Bây giờ mỗi lần đi học cắp cái bộ đoàn đi theo
bộ đoàn là
cái gối ấy.
Cái gối mà hay bị quỷ ở chùa chỉ có cái
điểm thấp bắt đầu đi
ô mỗi phiêu rồi cơ à.
Đây có h
ok đấy đấy ai tưởng thấp phát điểu đ nhá. Hôm nay thế nào
chia sẻ kinh nghiệm đi để anh em tránh. Đừng đi rồi
anh ngồi đây này. Chưa
đấy. Chia sẻ kinh nghiệm.
Hôm qua tối hôm qua thì con bốn anh em tưới Hải Nam ủng hộ.
Đấy có một hội tận 2:30 sáng rồi nữa đúng không? Đức anh
khoe
sáng luôn.
Sợ không các bạn? Sợ không?
Tinh thần nó cao bài Tư miệt mài
một tiếng thôi còn đi chơi PS có đo nút cho chí Dũng không ạ?
Chí Dụng nhá.
Thôi đ chí Dụng đã.
Vâng
lúc tư xong
đ để đ để đo cho mấy bạn xong đã biết đã
cái mặt sư phụ thích đây 10 năm non dễ sợ chư non chị 10 năm nhìn non hẳn mà
trẻ chứ chị gọi là trẻ mà thích không dùng non
cho nên đổ đ hồ h của sư mẫu
nhân hồ hai. Hồ hài nhi của sư mẫu. Non mà từ non
non thịt chứ b
đi dúng 1km từ trên 18:30 ạ.
Xem
ừ thịt mà
hai hàng hay dùng non đúng không?
Trẻ chứ phải nok từ 18:30 đi ấ nhờ
chí dụng cấn đệ chí dụng nhá
online bỏ dựng online đi
0% nhở màu bầu baby ngon đúng không
ngon đúng không
đúng không thật đâu thật không các bác non quá không phải là trẻ trẻ là k Đằng ong mà nó chẽ khác non. Baby baby baby
baby xem nào.
Non cho chị nhân đỏ
non đờ non thế chưa?
H ta đi luôn đấy.
Giống đúng đi
đi giống
gửi cho đi gửi cho đi
gửi cho đi anh
có 10 năm thôi đi hồi bé
đo luôn cho Vũ Toàn không ạ?
Có chứ
đây ạ. Vũ Toàn xin đo kền plus kết thúc lúc 19:25 Vừa xong à?
Vừa xong
t Vũ Thái đi Thiên Toàn mà đi tư mà
thiền bí mở cái bánh này chụ ăn
cái 19 bánh
Toàn en
what
12%
tư kiểu gì đấy Thái bảo hành nhá kiểu gì xong 12%ểo
ừ
ai đo tiếp
đấy hả là thế nào
khi nào mà người ta xong mình 96 ta 12
ch xong mình 96% người ta mới xuống 12%
em tươi cho anh xong em còn 86
nam xuống cấp Đức anh lên đúng không giờ
anh này bao nhiêu
Đức anh thì lên em thì xuống
anh Duy Nguyên thì xuống
chưa Th đậu ra lên nó thẻ cho bú 12
đến cửa lận số
chị ơi. Em
cái này trắng Anh H đang hách của em rồi đang để lấy của để ăn gì à thật đấy. Ngược ăn là được ngồi đây một chỗ
chỗ mình chưa
ngồi lên đó nha. Ngồi lên luôn đi.
Ngồi lên luôn.
Chị ngồi lên đi. Chịu
chị ngồi lên đi.
Tự nhiên tự nhiên lại nhả kì thái ngồi đây nè. Thái m thái ngồi đây. Đây chị chị ông sợ cái gì mà chị đây
hả thiện nam vợ hả sợ đấy. Sợ thật đấy mà.
Chước em em ngồi đây luôn thì chị ngồi lên hải trâu thôi thiện nam đó.
Ngồi lên đây này. lại l
ừ thế là to một ngồi lại
bất ngờ em bất ngờ về
anh phải đấu đấu trí chứ tí
đấu trí
đấu trí
đấu trí chứ không đấu
đấy
mẹ mẹ mẹ có đai bỏ bỏ vể gỗ bánh này ngon
thấy ngon không
chư bạn đi vui đi
đây ạ có đây đeo vào
lấy cái đấy để đợi cái này
toàn nghe số mới chưa có tin vui mất rồi mới số mới luôn
xem kiểu mới s cũ
bảo hành nhá thái nhá
đính nhà sư cụ bảo hành
thái bảo hành chứ em đây đúng không
ừ bắn ngon nhỉ
thành nhật đấy th trái cây quá rơi qu bánh quy đấy là c nhật
nào mời hai giở toàn hay là vụ thạ minh hải hả rồi
ơ toàn
minh hải đây mà
đợi nó di nguyên à nguyên đang lên à
đang lên à
Toàn lại đi mở cửa duyên rồi
thế là ở Hà Nội thệ vân thì đâu
ừ bánh cứng b được bên kia b được
biết ở nhà em không thấy
bên này ngon hơn tuệ vân không thấy nó
vừa ngủ cái chạy qua luôn ba cái gì đ ăn sao chín mấy phần trăm
cái đó lát ba cái gì đâu ăn
n tụt à ta tụt
anh phải bảo hành cho em điỗ được anh là tăng
mỗi người phải cấu ra một Ít để trả công cho Hải Nam đấy. Không em th em trái cây nước phát
đây chị này.
Mình lại mời chị nước trái cây mà em bảo chị không đi nước mông sôi này. Ăn
ổn không 3% đây. Nước mâm sôi tươi mát cùng hương hai nữa nhá. Chị
đi không
ăn bánh không?
Thôi em mang cái này rồi.
Tại đang đang Ngậm trong mồm mà
ăn hết kẹo rồi ăn bánh có hai cái
ừ đây em nghĩ cắt ra
vừa có trái cây vừa có dơ nước dưa hấu cạ được nhỉ
ai đang trên đường sang đây này mình nhờ Vũ Toàn đi thôi
nhờ Vũ Toàn Toàn trên đường từ tầng một lên tầng nường Rồi bắt đầu thôi anh ơi.
Anh nắm đi anh ơi. Ngồi nhìn bộ
ngồi đây đi. Ngồi c tụ luôn đi. Nam cao mà sợ chứ. C tụ à
tụ tụ lên tụ vô cái này trình bày lại tối hôm qua tư
đã đ bắt đầu
từ đầu
đó là tối hôm qua bốn anh em ngồi tư với nhau lúc 1 2 gi đêm ấy ạ thì có có già lại à xem a thế nào là có thật này xong rồi à ư mấy cái nói câu dụ hỏi ạ. Xong rồi từ một lúc thì đến một cái a cái kết luận là một cái luận là về kiến là chỉ có trải nghiệm thôi, không có gì hết.
Đấy
và và là thực hành thì sẽ là là là như kiểu chỉ có trải nghiệm thôi, không có gì khác. Chỉ thấy trải nghiệm thôi. Thấy nghĩ cũng là trải nghiệm thôi. Tất cả chỉ thấy là trải nghiệm thôi. Không có cái gì khác. trải nghiệm cả.
Ừ
thì lúc đấy là rất là tự tin đấy. Nhưng mà hô đến sáng đi thì à con lại ngồi thiền thì thấy nó cứ sao sao ấy thì lúc sư phụ đo chiều nay đo thì mới nghĩ lại ạ. Thì thấy là có một cái khác hôm qua là một cái cái gì nhỉ? Như kiểu là lúc ấy con trước khi thiền là xác quyết ấy là nó ra một cái suy nghĩ là là chỉ có trải nghiệm không có gì khác chẳng hạn.
Ừ.
Sau đó là trong quá trình thiền ấy nó nó khác với tối hôm hôm qua là con thấy là tối hôm qua là có một cái thái độ kiểu là không không tự tin, không chắc chắn và và đi kiểm tra khi suy nghĩ nổi lên hay thứ nổi lên đi kiểm tra.
Ừ.
Còn hôm nay thì không có cái đoạn kiểm tra đấy. Nó chỉ nó nghĩ thế thôi xong yên tâm ngồi tiếp.
Ừ
thì con nghĩ là là khả năng là sẽ bị rơi vào một cái tôi đang trải nghiệm hoặc là là tin dựa tin cái cái suy nghĩ đấy. Cái suy nghĩ mà chỉ có trải nghiệm không có gì khác ấy. Tin vào cái suy nghĩ đấy chứ không phải là thấy thế không phải là thấy chỉ có trải nghiệm suy nghĩ mà là tin vào cái suy nghĩ là chỉ có có trải nghiệm thôi. Đấy và cái chênh khác nhau ở cái chỗ là nhá ví dụ là điểm thấp điểm của em hay là ví dụ thiền sai đi hay là gặp chuyện gì đi nhưng mà con thấy là nó chỉ có trải nghiệm thôi ấy thấy ấy thì thì nó nó tạm gọi là nó nó như kiểu một vị trải nghiệm thôi. Nó không có vấn đề gì cả. Nhưng mà khi mà nghĩ thì nó ra hai vị khác nhau.
Vị gì?
Vị là lúc mà nghĩ là là chỉ có trải nghiệm thôi chẳng hạn nhưng mà lại trải nghiệm lại ra đúng ra sai thế này. Nghĩ thì nó sẽ sẽ chạy nó sẽ sẽ bị kiểu đấy. Còn thấy thấy nó là trải nghiệm thôi thì thì nó không không thế nó nó chỉ có tranh nghiệm thôi. Hai hai cái khác hẳn nhau. Một cái là rất tự nhiên để nó nó nổi lên và thấy nó trải nghiệm. Một cái là cái này là như kiểu dùng một câu đè ấy, câu là một câu kiểu một cái kiến đúng để đè ấy thì tin vào một cái suy nghĩ đấy thì chính cái suy nghĩ đấy là là là khiến khiến bị cạt ở đấy luôn đấy. Và cái này thì con cũng hay bị là cứ có một cái gì mà mà kiểu đúng ấy là đúng rồi đúng rồi ấ sướng ấy là cái tôi nó sướng nó sẽ muốn kiểu là gì nhỉ? Muốn một cái đúng mà lúc nào cũng đúng ấy. Cái tôi muốn đúng ấy nó trồi lên mà con không phát hiện ra. Đấy
không rõ. Nghe không rõ lắm.
Dạ
nghe con nói không hiểu rõ lắm.
Có nghĩa là là ví dụ như là con cảm nhận là lúc đấy là muốn kiểu lúc mà Tư với Hải Nam xong ấy thấy nó
đúng này chắc chắn thế này rồi ấy
thì à
rất sướng
rất sướng và nó ra một cái như kiểu một cái công thức ý
ừ
là từ sau tôi sẽ nhớ thế này
ừ công thức đúng không
tôi tôi sẽ nhớ nhớ cái câu này nhớ câu là Vâng đấy nó nó ra cái đấy ra công thức đấy sau đó là mình mà không để ý là lúc thiền con không để ý the là lúc thiền làm đúng theo cái đấy luôn là cứ kiểu là cứ nghĩ là là chỉ có trải nghiệm không có gì khác Trong khi là không đi nhìn vào kinh nghiệm mà lại đi nghĩ thế.
Ừ.
Đấy.
Đấy. Lại nó nó kiểu thế ạ. Nó ra một cái công thức xong nó cứ làm làm theo công thức đấy.
Ừ.
Chứ chứ không không phải là cái thái độ như hôm trước là là kiểu đi kiểm tra ấy, thái độ có nhắc và có kiểm tra cũng không vấn đề gì. Nhưng mà một khái độ khác hẳn với một khái độ là là lấy một cái đúng đi đè. Thế thì thì con con cảm nhận ca thiền con nó có cái đấy.
Ừ. được tiếp đi
con ạ.
Nếu mà hôm nay con thuyền đi ra là 4K nhưng mà cảm giác nó hơi lạ. Tức là góc độ mà tự tin thì lại là rất tự tin.
Ừ.
Nhưng mà con a để ý thấy là cái tức là hôm Cái ấn tượng của con rất mạnh về cái phía bên a đầu tiên mình ngồi này xong ví dụ hôm nay là con ngồi đi cà phê với Huế xong ngồi thì à ờ trên cái xác quyết cái chỉ có trải nghiệm này thôi không gì ngoài trải nghiệm này xong ngồi bình thường thế đang con nhìn cái cây trước mặt thì mình kiểm tra xem là thực ra mình tin cái gì
ừ
thì nói mình tin là tin ví dụ nhìn chỉ nhìn thấy một nửa cái cây thôi nhưng cái mà thực sự mình tin lại là có một cái cây hoàn chỉnh Đấy. Thì cái cây hoàn chỉnh ấy thì rõ ràng nó là cái cây ở ngoài trải nghiệm. Tức là thứ để nói là tin một thứ nào có thì đã là tin cái thứ đấy nó là ở gọi là khách quan với chạ.
Đấy thấy sai rồi. Nó đâ là thấy sai rồi. Tại sao lại nhìn thấy nửa cái cây xong lại tin có cái cây hoàn chỉnh?
Tức là cái mà thực sự mình tin là gì ấy, cái thực sự tin là tin là có một cái cây ở ngoài trải nghiệm
chứ nó không chỉ là cái cái phần nó đang trải nghiệm. Không.
Thế trong trường con nói thì có nếu nhìn thấy hoàn chỉnh thì con không sẽ không vấn đề gì được. Đúng không? Nói như con nhìn thiếu cây hoàn chỉnh trước mặt con cây hoàn chỉnh
thì vẫn là cái thì vẫn là chuẩn ngoài trải nghiệm ạ.
Sao chuẩn ngoài trải nghiệm?
Bởi vì là cái cái thực sự mình tin nó là cái cái cây dù có trải nghiệm nó hay không trải nghiệm nó thì nó vẫn ở đấy thì ồ hóa ra mình tin là tin về cái đấy.
Nói thế mới đúng chứ.
Đầu tức là
nói như con nữa thì là sai đấy. Chỉ thấy cây full thôi yên tâm luôn.
À tức vâng con mô tả cái cái hôm nay như thế
không mô tả thế cũng là chứng tỏ nhận thức có vấn đề cái mô cải nó nó thiện một cái sai vào nhận thức luôn. Tức là mình thấy rằng là thực ra mình tin là tin có một cái khách quan với trải nghiệm đấy.
Đúng rồi.
Thì dù có đang thấy một nửa cái cây thì vẫn là mình tin có một cây hoàn chỉnh. Con một cây nửa cây con thấy full cái cây thì con vẫn sai. Nói như con thì full cây sẽ không sai. Nó con thì lấy thấy full cây là không sai đâu đúng không? Nếu thấy nửa cây thì tôi sai rồi. Vì là tôi tin có cả một cây mà thấy nửa cây thôi. Vậy thì nếu giả sử cả đời tôi toàn thấy full thì không tôi thấy sai cả.
Vâng. Tức là nếu mà thấy full cây thực ra cái cây mà mình tin nó vẫn là cái cây khách quan với trải nghiệm. Đấy in thế tức là con con chốt được cái việc là thực ra là tin cái gì bằng chứng con nó không xác đáng vì thế con sẽ không giật mình được.
Không sai đâu. Nó bảo điểm bắt đầu thì ok. Nói thết đấy
thì con thấy là thựt ra tất cả những cái mà mình ở gọi tin có một cái thế giới khách quan hay là một cái đồ vật gì bất kỳ nó đều ở trong cái kiểu tin c tức là cùng một kiểu niềm tin thôi là mình tin là có một cái khi tin là có thì tức là nó đã khách quan với trải nghiệm rồi bất kể có trải nghiệm đó hay không
mình tin là có nghĩa là mình tin khách quan trải nghiệm
vâng
chứ không phải là mình tin là có thì nó có thể ở trong ngoài trải nghiệm
không đã tin là có nghĩa là đã tồn tồn tại khách quan trải nghiệm rồi mới gọi là có
thì phần đấy hôm nay tức là đối với con cái phần đấy nó rất nó rất ấn tượng bởi vì là
mình nhìn lại toàn bộ cái trải nghiệm đời sống mình hóa cho mình toàn tin có một cái thế dưới kiểu đấy thôi.
Ừ.
Và nó cùng một kiểu niềm tin thế thôi. Thì tức là phần thiền 3k đầu hôm nay con này con nghiêng nếu mà xét trên có độ là xây dựng trên có thì con lại không nghiêng và bên đấy mà bởi vì cái phần ấn tượng của việc là
thế là tư đấy. Cái c nó là tư không phải thiền.
Thì lúc tư xong với cả Thái với Khải thấy nhận hóa ra là chiều live ba cái phiên kia là do con cũng nhận ra là do cái ấn tượng của việc là mình nghiêng về cái bên gọi là tư đấy nó mạnh cho nên là nó không có mang tính chất là xây dựng trên có. Nhưng mà vừa rồi con về về vừa thiền ra vừa rồi ấy.
Ừ.
Để xem là nếu nếu mà do cái mình nghiêng mạnh về tư quá thì ca thiền về rồi. Để xem là nó có khác gì không để trìnhm cái sư phụ để có gì hỏi luôn ạ.
Ừ
thì nó vẫn ra 12 thì con cũng đang hiện giờ con đang chỉ nhìn nhận được trên như thế thôi.
Chia sẻ chút đi anh em cùng nhìn đi.
Vâng tức là vừa rồi về thì cũng về về xác quyết thì vẫn xác quyết là chỉ có trải nghiệm này thôi. Không có gì ngả cái trải nghiệm này hết. Sau đấy ngồi. Trong lúc ngồi đấy thì ví dụ như hôm nay thì có cái cảm giác tôi tôi tu kém và tôi hồi hộp thì hỏi xem là cái ờ có cái có cái tôi tu kém ngoài cái trải nghiệm tôi tư kém này không?
Ừ
thì thầy chỉ thấy có cái trải nghiệm tôn tư kém này thôi chứ không không có là thấy tô tư kém
tức là những cái gì đang xuất hiện ấy ạ ví dụ như cảm gọi là cảm xúc cảm thọ này suy nghĩ ngoài cái đấy ra thì chả còn cái gì khác ngoài cái chính cái trải nghiệm này nữa thì có một vài lần kiểm tra như thế xong là Cũng chỉ có vài lần kiểm tra thôi. Xong là cứ ngồi đi. Thậ thì hết giờ.
Thế con không xây được cái gì?
Con phải xây mà. Tu rất là xây mà. Khiền rất là xây mà. Con hỏi là có cái gì ngoài trởng hiệu không? Thì con phải kết luận cái gì chứ? Đúng không? Kết luận chứ. Có chứ.
Quyết luận là chỉ có cái trải nghiệm này thôi. Và cái trải nghiệm này nó có ba tính chất đấy. chống không sáng tỏ tỏi chiếu và nó chính là cái trải nghiệm giác ngộ
chưa đủ rồi phải có gì nổi lên trong thiền mà con phải thấy cái đấy là chả ra ngộ mới đủ
nổi lên trong thiền ví như là cảm giác tôi đang nghĩ
thì đó phải có gì đó nổi lên mà con thấy lấy mới xong
cảm giác
còn con không cái con chỉ là một sắc quyết thôi chứ không phải là thiền
sao con sắc quyết rằng như vậy thì con thể thấy trực tiếp như vậy chứ Ví dụ như thấy có đoạn có cảm giác là đang chìm suy nghĩ rồi này thì kiểm tra xem là có cái suy nghĩ ngoài cái trải nghiệm là đang nghĩ này không. Chỉ thấy là có trải nghiệm suy nghĩ thôi.
Ừ đấy là ví dụ đấy. Đấy lúc đấy nó c thấy gì đó đấy nó a đấy. Có a thế nào không?
Aha thì ấn được buổi chiều nó a mới gọi là a bởi vì nhận ra cái mình vốn tin là gì
thì nếu là loại a nhưng mà thiền ah không Thiền không a thì chắc có vấn đề rồi.
Thiền thì không a
thiền thiền sẽ a chứ con đã các con đã quen với việc là mọi thứ là ch ngộ đâu. Ở đây có ai thiền đ a ha cái không a nhỏ nhỏ được.
Ui hoa ra cả do ngộ đây. Đấy phải a ha mới đúng chứ.
Vì con có vốn quen với việc đấy đâu mà lại không a ha. Nếu con đã mặc định thế rồi thì con không a ha nữa.
Nhưng mà con đã xong mặc định lâu có phải a mới đúng sinh độ con chứ. Ai a ha nói thử không? Xem a ha cái gì không? Để cháu cũng toàn nghe con là a ha. Cái đoạn là mình thấy tôi nó ngồi lù lù trong phòng ấy ạ.
Ừ.
Cảm giác có tôi rất là rõ ràng và thấy thân thể rất là rõ ràng. Nhưng mà mình hỏi là có cái tôi nào ngoài cái trải nghiệm này không ấy ạ?
Ừ
thì mình chỉ thấy mỗi cái trải nghiệm này thôi. Tự nhiên mình thấy tức là cái trải nghiệm này là trải nghiệm giác ngộ luôn rồi chứ không phải là mình phải loại trừ cái gì hết. Là mình mình thấy là cái gì đang có đây chính là trải nghiệm giác ngộ. Vì đâu có cái gì ngoài tức là nó Không, nó chỉ có mỗi cái trải nghiệm này thôi. Nó không thực sự cái mình tin là xưa nay nó có một cái tôi nó tồn tại ngoài cái trải nghiệm ấy ạ.
Ừ.
Thứ tự nhiên mình thấy oa. Thế thì chỉ là định t mình cảm thấy là trước đó thì mình sẽ từ chối cảm giác của tôi, từ chối những cái mà nó hiện ra ấy ạ.
Nhưng mà sao mình thấy không, mình sau khi mình hỏi câu đó thì mình thấy là mình mình thấy chính cái trải nghiệm này là chỉ có trải nghiệm trải nghiệm giác ngộ ấy ạ. Thì mình thấy con thấy là được giải phóng cái phần đấy. Đấy,
đúng rồi.
À
có con phải a là chắc chỗ con giờ phải A2 mới đúng.
Ừ.
Chứ sao lại không A2 ha vô lý? Giang hoa chúng ta phải có vấn đề rồi. Anh em thử thử phân tích giúp à như con có điểm khác ạ. Nếu mà nói như góc độ vũ trang thì con lại nghiêng về với nhu cầu xóa xóa cái đăng tin là có.
Ừ.
Xóa cái đầu có tôi đúng không?
À như mà ví dụ như là đang thấy vợ xong là thấy là không có vợ thì tức là nhu cầu xóa cái đối tượng đi
ừ nghiê về vậ
thiên rồi thiên xây có
tranh không
thiên là xây thên có con đang ngồi phá không thấy thật
ừ xóa ý nghĩa Không là không phải là mờ đâu mà đang thấy sờ sờ đấy. Nhưng mà mình có nhu cầu là để nhận thức rằng là dưới cái này không có gì ý là xóa nó đi.
Tức là khi mình nhận thức cái này ngoài này không có gì nhưng mà tự nhiên mình có lại có nhu cầu
nghiê về không.
Ừ nhu cầu nghiê về không
chứ không phải là khẳng định ở trước mặt như thế này là đây đây là trải nghiệm giác ngộ nè.
Đúng rồi. Không không hề có cái phần khẳng định cái này là trải nghiệm giác ngộ
mà có nhu cầu là xóa đi ở dưới này chả có cái gì cả.
Xóa từ thái độ xóa nội dung đấy.
Xoá ngay từ thái độ luôn đấy.
Vâng. Bắn bắn. Không đi xóa
đấy ch xá ng thái độ luôn
thái độ ngồi để từ chối nó
cũng tốt thôi nói ra mới biết được
chứ hay
nó quen từ chố rất là mạnh
quen rồi mà hiểu không từ chỗ là nghề rồi thì đấy đấy là một vấn đề thấy rõ luôn đấy thấy sáng sủa luôn là gì đúng không thiền con không xây trên có mà con thiền con cố gắng đạt gì không
à thì độ sai thiền đã sai thôi. Rồi tốt rất tốt đấy. Vấn đề rất tốt. Còn ai vấn đề? Còn ai còn dàn thấy vấn đề gì nữa không? Tự thấy mình còn vấn đề gì nữa không? Rồi xong có toàn nhá về lại nhá xử nhá đúng không thế thôi chứ gì đâu đều tu chỉ thế thôi mà
đấy nhiều khi con trao đổi nhau là ra chẳ cần dụ cũng được người này kể Như thế vấn đề mình ngay trong cái kể đấy luôn rồi. Ai cũng toàn những ai để dưới 50% tiếp đi.
Cho con xin con vẫn xin chỉnh lại sáng nay lúc con tư với cả thiền đấy.
Rồi rồi rồi thôi chư phiêu nó trước đi
chử phiêu nó đi.
À vâng
ê cái mic sư phụ nó bị hướng ra ngoài
lúc sáng nay thì con tư thì con tư lại từ đầu ấy ạ. Bắt đầu từ thấy cái bàn là như thế nào ấy. Thì con cứ chỉnh chi tiết ạ. Th cái bàn thì con nghĩ là khi mình thấy cái bàn ấy thì một là mình thấy là có cái niềm tin là thấy cái bàn ấy. Có cái niềm tin có cái bàn ấy. Niềm tin có cái bàn thì một là mình nhìn thấy nó mình tin là có. Thứ hai là tin là nó có sẵn. Nó có sẵn ở đấy. Nó là một cái thứ có sẵn.
Ừ.
Cho nên là khi cho nên là mình mới nhìn thấy nhìn đến là có đấy. Và thứ ba là con thấy là tin là
nhìn thấy nó bản chất là nó phải có sẵn rồi
vâng.
Ch phải có mình có sẵn. sẽ hai thứ có sẵn.
Vâng. Hai thứ có sẵn đấy. Và
không chỉ nói có một cái trải nghiệm mà thôi.
Vâng.
Với cả một cái nữa con thấy là tức là tin là sau khi mà quay đi ấy thì nó vẫn ở đấy. Cái bàn nó vẫn ở đấy không nhìn nữa. Thì con kiểm tra là đấy khi mà tin là cái bàn thì nó nó từ ba cái ba cái suy nghĩ đấy á. Đấy xong rồi thấy kiểm tra từng cái một. Đấy thì thấy nhìn thì chỉ có trải nghiệm nhìn thôi chứ không thể có cái bàn được. Hoặc là cái niềm tin là nó có sẵn ở đấy ấy. Tức là khi mà khi mà nhìn đến nó nhìn thấy thì mới tin là có sẵn chứ còn trước khi nhìn ấy thì trước khi nhìn thấy ấ thì thì chả tin là có sẵn gì cả. Còn không nghĩ nữa cơ nhưng mà nhìn thấy ngay bây giờ nhìn thấy lại tin là nó có sẵn ở đấy từ cả một quãng thời gian trước. Thế thì con kiểm tra tư và kiểm tra những cái thứ đấy và thấy xác quyết là không thể có cái bàn ngoài trải nghiệm được.
Ừ.
Thế sau đó thì con kiểm tra thêm là có Vanny ở ngoài trải nghiệm không và có tôi ở ngoài trải nghiệm không. Thì cũng bằng cách tương tự như thế họ cũng kiểm tra thì con thấy sáng nay con kiểm tra thì cũng cũng cảm nhận rất là rõ ràng là không không có cái gì kết luận cuối cùng là không có cái gì ngoài trải nghiệm ấy. Và mọi và bước tiếp theo là mọi trải nghiệm tức là trải nghiệm nó có thể hình tướng khác nhau. Nó có thể là là khổ, có thể là sướng thế nhưng mà nó đều là ờ chống không sáng tỏ hiện ra. Đấy. Vì vậy nó đều là trải nghiệm giác ngộ. Thì cái phần đấy con thấy là ngồi tư cũng thoải mái cũng t.
Ừ.
Xong rồi. Rồi cũng hơn tiếng ấy. Xong rồi sau đấy con mới thiền. Thì tại vì cũng vừa con cũng ngồi con nhớ lại xem là lúc mình thiền nó như nào cũng không nhớ rõ lắm. Hôm nay hơi bị ì
sướng quá. Con đi chơi một ngày không còn nghĩ được cái gì nữa đâu.
Giải thoát cho
giải thoát.
Thì con chỉ thấy con cũng nhớ là có một cái đoạn mà nó rất là sáng. Nó nó cũng không phải rất đâu. Nó cũng sáng nhẹ nhẹ. Thế là cảm thấy là thầy ấy cảm nhận là chỉ có trải nghiệm suy nghĩ. Khi mà thấy là chỉ có trải nghiệm suy nghĩ ấy thì tự nhiên là cái nội dung suy nghĩ tức là lúc đấy con đang con nhớ con đang ngồi thì là bình thường nhà con có một con chuột nó cứ tung hoành ngang dọc nó chơi khắp nhà.
Ừ
thì bình thường là khi mà thấy con chuột thì là phản ứng tự nhiên là sẽ làm gì đó xùy hoặc là làm gì đó để cho nó chạy ra vì mình đang ngồi đấy nó vẫn cứ chạy vào luôn ấy. Thế nhưng mà lúc mà nhận ra là nó chỉ là cái trải nghiệm suy nghĩ ấy thì tự nhiên là thấy không phải phản ứng không phải làm gì chả cần phải làm gì. Thì lúc đấy con con thấy sáng ra ở cái chỗ đấy là là chỉ có trải nghiệm suy nghĩ và khi thấy chỉ có trải nghiệm suy nghĩ thì là cái nội dung suy nghĩ là cái gì nó không ảnh hưởng gì nữa cả.
Ừ.
Đấy thì có một cái đoạn nó sáng nó cũng sáng nhẹ nhẹ như thế và cũng thấy vui ở chỗ đấy thôi. Còn thì thì cái đoạn thiền của con hôm nay kết quả thấp thì con cũng đang chưa tìm ra là
nghe con nghe con nói là thậ là con đã mong muốn gì đó rồi. Con mong chờ cái gì đó con kể có đoạn sáng con phải cho ra khoản khác không sáng.
Vâng. Ừ.
Đúng không? Mình kể các bạn ấy sáng khả năng cao là mình cho những bạn không sáng tồn tại đó.
Ừ.
Tức là mình mình cho là những cái lúc khác thì không phải là trải nghiệm giác ngộ. Còn chỉ có lúc đấy là trải nghiệm giác ngộ.
Con kể một đoạn sáng thì toàn đoạn khác nó không sáng. Nó tự cho là không sáng.
Vâng.
Đúng không?
Vâng.
Lộn thế gì nữa? Quá lộ rồi.
Đúng không?
Ừ. Do 12% con á
do con có 12% bao nhi phần ấ nhở
12
12% còn có nhậ thức sai ngay từ đầu
vâng
là đừ đoạn nào không sáng
ừ
đoạn nào chẳng sẩm dộ đấy sáng đoạn nào sáng bừng hết
vâng
ừ thế như thế nào nhỉ con tại vì con chưa chưa rõ cái chỗ đấy lắm nghĩa là con cảm thấy là à nó ví dụ như nó khác với bình thường là mình sẽ mình mình bị chui vào suy nghĩ nhanh ấy ạ thì là mình mình phản ứng nhanh còn mình thấy là ô nó nó thế thôi thôi nó nó chả có giá trị gì cả, nó không có gì cả ấy thì cảm nhận là nó khác đi ấy
thì cái lúc bình thường trải nghiệm bình thường không khác với thì không phải trải nghiệm ra
ờ nhưng mà th thấy nghĩa là bên dưới đấy là vẫn là có một cái tôi có cái trải nghiệm khác đúng không ạ? Chứ còn nếu mà không thì cái trải nghiệm cái lúc mà kể cả phản ứng hay là không phản ứng ấy thì nó vẫn là trải nghiệm giác ngộ.
Trải nghiệm giác ngộ đi.
Đúng rồi.
Ừ. Ừ.
Nó phải là phun buổi chứ sao lại có đoạn đoạn rõ lại không rõ được.
Vâng. Ừ. Thế mình vẫn Vâng. Thế con thấy rồi. Nghĩa là thấy rõ hơn. Nghĩa là bên dưới là mình vẫn có một cái tôi mong một cái kinh nghiệm khác ra và khi mà mình có một cái kinh nghiệm khác thì mình thấy vui.
Ừ.
Còn nếu mà cái phiên thiền đấy mà nó không có kinh nghiệm gì khác thì mình thấy nó bình thường. Nghĩa là thực ra là vẫn có một cái tôi mong chờ kinh nghiệm xạ khác ở đấy.
Rồi.
Ừ.
Vâng. Sáng hơn, rõ ràng hơn sáng
sáng sủa chưa?
Sáng hơn
trêu vâng ạ. Con thấy chỗ đấy rồi ạ. lên để bí lên đấy hình như anh Chí Dũng mà nói gì s
chị Dũng trình khác không kìa
sư phụ cho con tin ạ
đ bao nhiêu nhở dũng bao nhiêu nhỉ
dạ 0%
con thiền xong thì con khá tự tin
ừ
chắc chắc hôm nay số nó cũng cao
thế nhưng mà sư phụ đo ra 0% thì con giật mình con đoạn đầu khoảng 5 phút thì không biết vì sao hết
không sao con chắc phải có gì đó nhầm nhầm to rồi
dạ nhầm to Đó thì con cũng đoạn cũng 5 phút đầu thì không không hiểu lý do vì sao. Sau đó nhìn lại cái cái có cái từng từng cái xem lại từng cái một thì bắt đầu m mình nhận ra
ừ
là cũng kể sống là hôm nay mấy ngủ ngủ muộn giậy muộn thì thấy đọc tin nhắn thì thấy à mọi người đó hết rồi rồi nhìn cái danh sách thì thấy một số vàng thì là số nó thấp thì lúc đấy thì hoang mang xuất hiện thì nói thôi dạy thiền để à lạc nữ sư phụ đó cho kịp Ừ.
Đấy thì cái thái độ là nó sai ở cái chỗ đấy. Tức là đi thiền để đạt được cái cái gì đấy và thấy cái số của một số bạn thấp thì bây giờ mình phải cảnh giác là mình phải thực hành đúng kỹ thuật và vào học thiền thì mình mình chỉ quan
mình chỉ quan tâm là là thiền để sư phụ đo và làm đúng theo kỹ thuật thôi
ừ.
Chứ không phải là để khái độ để thấy là trải nghiệm giác ngố.
Thì thì trong đoạn thiền Dạ
thì cái đoạn thiền thì con cũng làm đây. đ* ác và kỹ thuật cũng là xả quy nói chung là nhưng mà với cái thái độ là hoàn toàn là là để làm đúng kỹ thuật kia để sư phụ đo cho lát nữa xin đo.
Ừ.
Chứ không phải là là quan tâm vào cái cái kia thì còn thấy là ờ cái trạng thái ngủ dậy mà lơ mơ á mình cũng mình không kiểu như mình rơi vào cái vòng xoáy của cái tôi nó cũng đạt được là rất là dễ. Và mình cũng nhận ra luôn vào thiền thì có kỹ thuật gì bao nhiêu đi nữa thấy đây là trải nghiệm giác ngộ gì đi nữa thì đều là phục vụ cho một cái lớp là ý ý đồ là à thực hành đúng. Thì còn vào thiền thì còn cũng à xác quyết hai bước, bước đầu thì ngồi cũng xác quyết là mọi thứ là chỉ có một trải nghiệm giác ngộ duy nhất không có bất cứ thứ gì cái gì xảy ra cũng như thế nhưng vào thiền thì cứ phải nhớ là nhìn vào cái mọi thứ là tránh giác ngộ thấy hiện ra rộng sáng tỏ Rồi cũng a ha qu là ôi sao mà cái việc trống trống này hiện lên nó cho vô số cái trải nghiệm hiện lên để cho cái thực tại nó đầy ý nghĩa rực rỡ chứ thực ra có gì cả thì cũng thì cái đó làm cho càng thấy lầm tưởng rằng là cái buổi thiền này khá thành công.
Ừ
nhưng mà ai ngờ là sai hai lớp đồng cơ.
Con con thiền như một hành giả rồi nghe thiền là thầy sai
dạ thiền như hành giả dạ đúng rồi
sai ngay từ thì phát đầu tiên rồi phải ngồi xuống là Phật xuống giả
dạ Con là ngồi xuống hành giả suốt quá trình hành giả chứ.
Dạ.
Con không chỉ ngồi xuống là hành giả đâu nhưng mà suốt quá trình con nghe rất hành giả đúng không?
Dạ.
Dạ.
Đúng rồi. Đây chuẩn rồi đây. Mình đã làm đúng rồi. Có phải là quá trình con là quá trình rất thành giả không?
Dạ.
Đấy kiểm tra lại thì không chỉ là một một phần đâu. Là cả quá trình luôn đấy.
Dạ.
Ngồi xuống là hành giả và toàn bộ quá trình là hành giả.
Dạ.
Đúng không?
Dạ đúng ạ. luôn ạ. Nãy con cũng thấy thấy như thế luôn thiền nhiều hành giả nhưng mà phải kiểu như là sau khi thiên cũng không nhẫn ra được rồi thôi tốt rồi nhận ra vấn đề là bao giờ cũng tốt. Vấn đề tự mình sẽ có cái sự bên trong sự thay đổi phù hợp chẳng ai muốn ngồi xuống nh hành giả và quá trình hành giả đúng không? Dạ. Em xin hết đã.
Vâng.
Tốt rồi đấy. Đấy ra vấn đề đấy. Sao
ngày xưa con xong trình sư phụ đấy. Sư phụ bảo là trình đúng quá đấy.
Ừ
quá thì thì thấy đúng là cái hành giả là lộ ra ý là tập đúng hết giống chị Dũng cũng vừa nói hành giả muốn đúng chứ còn ừ là biết thì là quan tâm thì đúng sai đâu. Nhưng mà chỉ có tôi hành giải thì nó muốn là tập đúng ra. một cái kinh nghiệm đúng thì đấy thì thì thì sao nhưng mà sau đấy nó lại tự tin vì là tôi tập đúng rồi vấy. Tự tin và yên tâm là tôi tập đúng rồi. Anh em nói chuyện với nhau mấy lần hỏi là các bạn hỏi con Thiên thế nào? Buổi hôm nay rất tự tin y ra số có vấn đề luôn. Mấy lần như thế
ừ
thế là có cái tôi nó vẽ ra một cái mong muốn đạt được tập được thế này. Sau đó là lập trình để tập được như thế. Tập được xong thì nó nó bảo tự tin thành công rồi. Đúng rồi. Cái cái tôi lập trình ngày xưa Hải Nam nói đến nó lập trình ra cả một cái kinh nghiệm ấy ạ. Đấy thì cái quá trình này nó cứ chạy như thế là rất là
rồi đ nguyên đi. con Trình ạ.
Ừ.
Con thì nay thì con thấy là ờ như trong phần của mình thì có một cái a phát hiện ra là có một cái a cái mong mong muốn mong muốn là thấy cả phiên là gì nhỉ?
Là trải nghiệm giang ngộ.
Thì đấy thì
là sao? Chưa hiểu.
Tức là nó bây giờ con suy ngẫm lại thì con thấy thế. Tức là ờ ở bên tức là nhá bình thường là đã tư ấy thì xác quyết là chỉ có chỉ có trải nghiệm thôi và trải nghiệm thì là trải nghiệm giang ngộ đấy thì là nó rõ rồi thì nhìn nhìn là thấy trải nghiệm hết rồi nhìn nhìn nhìn thì mọi mọi cái thực tại là chỉ có trải nghiệm thôi không có cái gì khác cả
đấy thì khi mà ngồi xuống ấy thì con cũng ngồi xuống với cái với cái tự tin và xác quyết đấy nhưng mà bắt đầu ừ bây giờ thì con con thấy là nó có một cái xu hướng là nó không tức là nó không phải là một cái sự gì nhỉ? Xem theo kiểu là ờ có đúng thế không mà là xem theo kiểu là nó nên như thế nó phải thế mới đúng. Đấy tức là nhá khi mọi thứ hiện lên ấy ví dụ khi một cái suy nghĩ là bảo là ở đây một cái suy nghĩ hiện ra và một cái cảnh hiện ra thì ờ con thấy con thấy phát hiện ra là nó tức là nhắc là đây là trải nghiệm giang ngộ đấy. Và thì cũng vẫn cảm nhận được ấy. Nhưng mà bây giờ con con nó nó sẽ khác ở một cái thái độ là xem nó có phải trải nghiệm giang ngộ không. Khác với là bảo đây là trải nghiệm giác ngộ.
Ừ.
Thì ờ thì thì đấy thì nó cứ tức là nhá đơn giản nó cứ lặp lại tức là lặp đi lặp lại là theo kiểu là ừ thấy thấy mọi kinh nghiệm hiện ra. thấy mọi kinh nghiệm chỉ có chỉ có các sự hiện ra của kinh nghiệm thôi này. Nó chỉ là trải nghiệm thôi. Suy nghĩ khi mà một suy nghĩ vào một cái cảnh xuất hiện thì nó sẽ hỏi là hỏi là đây có phải trải nghiệm giang ngộ không.
Ừ.
Đấy nhưng mà con nghĩ là cái cái sai nó không phải là ở cái kỹ thuật mà là sai ở cái thái độ mong muốn là nó phải thấy đấy là trải nghiệm giang ngộ.
Ừ.
Đấy thì à
có bao nhiêu phần trăm nhỉ?
28 ạ.
Nhiều rồi.
Nhiều rồi. Sáng n khá rồi. Khá hơn
ấm.
Khá hơn số người rồi. Ấm rồi đấy. Khá ấm rồi đấy.
Nhưng mà con thấy cái điểm sai điểm sai nó ở chỗ đấy. Nó có thể là nó về kỹ thuật hay về nó có thể là giống nhau nhá. Nhưng mà về cái mong muốn ấy nó vẫn có thể là vun đấp cho một cái tôi mong muốn một cái kết quả là à mình ngồi xuống. Tức là cả cái phiên đấy nó sẽ là thấy là thấy một cái kết quả đã được định trước ấy ạ.
Tư đã xong kết quả mất rồi đúng không? Đây là lúc đấy lại có tôi phải duy trì kết quả đấy
thì cái thì tức là đã có một cái kiểu như là xác quyết là cái gì cũng là ấy cũng là kinh nghiệm rồi và kinh nghiệm nào cũng là kinh nghiệm giác ngộ thì thay vì là tức là lúc nãy con thấy là bắt đầu suy ngẫm bởi vì con cũng dò xem là điểm sai ở đâu ấy
xem là có cái chỗ nào nó vướng không
thế thì về tự tin thì không nói rồi tự tin thì con thấy là là con thấy cũng rõ rồi cũng tư hôm qua cũng tư nhiều cũng suy ngẫm cũng không không phải là thiền ngay mà là cũng ngẫm nghĩ rồi cũng dò phép rồi. Nhưng mà khi bắt đầu ngồi xuống thì cái phần à cái phần kiểm soát ấy
ừ
tạm gọi là cái phần kiểm soát và cái phần mong muốn có một cái kết quả.
Ừ.
Đấy thì là nó nổi bật hơn. T lại đừng mong muốn thì giả mà xem mà.
Vâng.
Là Phật cơ mà không phải hành giả đâu. Mong muốn là hành giả hết mà.
Tất cả người cùng thiền với mong muốn ấy. Bản chất là là đang là thiền như hành giả rồi. Con bắt đầu buổi đấy. Con con đã bắt đầu bằng xem luôn rồi.
Lúc đầu lúc đầu thì thế nhá dụ nhá. Nhưng mà lúc sau ấy hoặc là nó có thể là nó xuất hiện lúc nào nhưng mà
thì đấy bắt đầu đã là mình đã chính là gì rồi?
Mình chính là Phật.
Chả nhớ mình là gì rồi.
À mà trải nghiệm giác ngộ ạ. Mình là trải nghiệm giác ngộ. Giá ngộ quên mồm
có hai cái Mình là trải tức là với một cái sai quyết là mình là trải nghiệm giang ngộ và cái gì xuất hiện cũng là trải nghiệm giang ngộ hết
không không từ phật nữa ngộ nó mới là từ nó đánh thẳng vào vào và
vâng
vào trải nghiệm chứ Phật lý thuyết của sư ấy
đúng không
ngồi xuống mình là đã ngộ luôn rồi
còn cố cái gì nữa được chưa
còn trong quá trình mà cố thì nhận ra là cố đấy cũng là xảy ra ngộ thôi
đúng rồi
trong Có cố ấy nhận ra cái cố đấy giữa cổ đúng không?
Mà ngay từ đầu mà đã có cái có cái ngầm là hành giả rồi thì căng đấy nhá.
Th nghe mấy bạn 100 chí nào.
100 đâuị
vừa bó mồm ra
mình chào hôm nay tiếp tục đủ công đức rồi mới lên được. 100 đấy.
Mình chàng chỉnh trước kì ch mình chàng
chị đang ăn gì đây?
Chỉnh đi không biết
công đức đấy. Công đức đức thế nào đức
đức đo đạc bao đâu nay đấy chia sẻ anh em nên về nấu được
anh em lại mỗi ngày đến đo một lần anh em đây hỗ trợ đo lần nhau. Nào Minh Trang chính các bác Minh Trà. Vâng. Dạ. Hôm nay thì con có một phiên buổi gần trưa thì con cảm thấy nó cứ cũng hơi loay hoay thế nào ấy. Thế con mới phải xem lại xem là sao loay hoay thế nhỉ. Thế thế thì mới thấy là kiểu vẫn đang tiếp cận ở cái góc độ của hành giả ấy thì nó nó sẽ cảm thấy không yên tâm. Kiểu ngồi xuống đã tự tin chưa ấy. Rồi làm sao để tự tin suốt cả cái phiên ấy. Th Hành giả nó sẽ có rất nhiều nhu cầu. Thế thì
mình phải dùng tư trước đấy mình sẽ giải quyết hết.
Vâng. Thế con thấy là có nhu cầu ngồi tư lại đấy. Tư lại
nếu không thường thì ngồi tư lại đã.
Vâng. Hai ca chị đo là ca khác à?
Thì là 2k64.
À 2k64.
Ừ.
Thế thế thì mới thấy là sư phụ bảo ngồi xuống làm Phật cơ mà thì nó phải khác chứ sao Phật lại nói hay thế nhỉ.
Thế thế ý là kiểu lúc trước là kiểu mình đã thấy góc nhìn hành giả mình phải giữ một sự tự tin. vào vào tôi làm đúng ấy.
Còn nếu mà góc nhìn ngồi xuống là Phật luôn thì nó là rất là tự tin và sự thật thì nó rất là bất chấp luôn ấy. Thì nó kiểu khác nó không phải tìm cái gì cả.
Ừ.
Đấy. Thế xong rồi con mới xem là thế sợ thế đang sợ cái gì à đang sợ cái gì mà lại phải loay hoay? Thì một là sợ mất tự tin là Phật. Phật sợ mất tự tin là Phật.
Đang mấu chốt của cái này là tự tin là Phật. Không thì sợ mất tự tin.
Sợ mất tự tin là Phật. Sợ mất tự tin. Đây là trải nghiệm giác ngộ. Thế thì xem là là lúc mà mất tự tin nổi lên thì là cái gì
đấy hai chân này gần nhau là kiểu gì cũng phá phá game ra khác ngồi đấy
cách đầu ra
kiểu dĩ phá game ta đang trình pháp cứ nó xen vào thấy không thấy bí rửa nhân chưa đấy tiếp đây đấy mất 3 phút của sự rồi
à thì xem cái lúc mà mất tự tin ấy thì nó là cái gì
thì cái trải nghiệm mất tự tin đấy nó có chống không sáng tỏ hiện ra không nó có phải là trải nghiệm giác ngộ không? Thì chốt lại là trải nghiệm mất tự tin chính là trải nghiệm giác ngộ. Xong rồi tìm tiếp xem sợ cái gì nữa thì sợ cái kinh nghiệm mà sợ sợ cái lúc mà nghĩ là kinh nghiệm này là có vật. Tại vì là trải nghiệm giác ngộ thì là chống không sáng tỏ hiện ra. Sáng tỏ hiện ra thì dễ rồi, chỉ còn chống không thôi thì sợ là lúc nào mình lại nghĩ là nó có vật thì là bị hỏng không.
Ừ.
Thế thì xem là cái trải nghiệm mà
cũng có vật vất trải nghiệm rất
trải nghiệm mà nghĩ là Có vật thì là cái gì? Lúc mà nghĩ có vật thì là vẫn là trải nghiệm nghĩ thôi.
Trải nghiệm nghĩ là có vật thôi. Và nó cũng vẫn là trải nghiệm giác ngộ. Vì lúc đấy nó vẫn không thể nào mọc ra được một cái vật gì cả. Nó vẫn cứ chống không
sáng tỏ hiện ra thôi. Thế xong rồi tiếp một cái nữa cũng sợ là sợ chui vào suy nghĩ. Tại vì sư phụ bảo là cái này là phải trải nghiệm mà. Cái thiền này là thiền trải nghiệm thì chỉ có lúc mà chui vào suy nghĩ thôi.
Thế thì xem chui vào lúc chui vào suy nghĩ thì là cái gì?
Lúc chui vào suy nghĩ không tiếp xúc với trải nghiệm nữa thì là cái gì?
Thì lúc đấy thì có chống không? sáng tỏ hiện ra không? Thì thật ra thì lúc đấy nó cũng làm gì có vật gì được thì nó vẫn cứ phải chống không sáng tỏ hiện ra thôi và nó vẫn chỉ là một cái trải nghiệm chui vào suy nghĩ thôi chứ không chui thật được.
Thế thì lại chốt lại là đấy dù nó có vẻ chui đến đâu đi nữa thì vẫn không có cái gì độc lập tách rời ngoài trải nghiệm cả thì lại chốt lại trải nghiệm chui vào suy nghĩ chính là trải nghiệm giác ngộ
hay đấy đúng không
hay cái gì sợ lối hết ra xem nó là cái gì
đấy cái sợ cái tránh cái chống lại sợ phảả rất là chống lại đấy trước đúng không
đúng rồi tin trước đấy
thì buổi sáng là tôi tôi hoay 1k sau đó là tôi ngồi tôi tư cái đầu
đấy toàn có sách đi học Minh Trang đ từ đấy nắng không hợp
từ với Hải Nam từ với Thái lên 100% luôn
ngồi cả ngày được
nghe cái gì cũng vào
người ta gọi hợp lý nghe gì cũng vào tung động cao là vào khác lắm
đúng rồi từ với Thải với Khải với Thái là dung lượng không cao đâu. Từ với Khải dung độ bao nhiêu
phải đi bảo hành Anh bảo hành vừa
đấy ạ. Thì hôm nay con là xoay quanh ba cái điểm mà thấy là sợ nhất đấy mà cảm giác còn phải loay hoay ấy.
Được cái này ai nhớ tổng hợp nhá.
Hay đấy.
Tổng hợp đoạn chính pháp của Vinh Trang.
Trước khi thiền thì đã lên tư trước làã sợ
né cái gì tránh trải nghiệm gì
và vào thiền mình mới thấy nó lòi lên mạnh ấy.
Vâng thì xem luôn nó là cái gì. tiền trước 1k để biết được là mình ra đấy mượt mà bắt đầu làm lại
cứ trêu thành thật đấ đừng trêu cái đấy nữa
anh nghe xong cho thức chắc luôn mã nháp chứ nháp
nháp trước
nháp trước
chẳng ai cấm nháp cả
nháp nháp thoải mái
nhưng mà đến tận giờ đo rồi vẫn nhá
xế vãi chưa xong chư Ăn đ nhá. Nhác thấy th nhát thấy ngon bắt đầu và thật th ngon ca ưng ý nhấtc dài đng đặc
lại đo ra cá đúng nhất là ca đầu đấy c
c đ* là cẻ nhát nhá áp lực gì mà áp lực gì mà mọi người ta thoải mái thiền cố sai đây thiền sai thoải mái có nên có thể nháp được đúng không nhưng không nên coi nó là một phương một phương tiện đạp số cao sau như thế
được quên nhá hả không ấy anh
nhưng không được quyền coi làm phương tiện để đạt được số cao ở tiếp theo ở tiếp theo đúng không
kỹ thuật chiến chiến thuật à nhá để cui ra cái sợ mà
xong anh tổng hợp như một chiến thuật em vẫn chưa
câu đấy phải bảo hành ngay mình làm sao xong mà không điểm bảo anh nói bọn mày rồi anh không hợp với chiên thuật ạ
tập trung đi tổng hợp lại
tổng hợp đúng cái phần này phần Rồi. Ok.
Vâng. Đấy thì con thấy là có hai cái ý đấy thôi ạ. Tức là ý là từ góc độ ngồi xuống là Phật thì nó không có phải tìm kiếm gì hết ấy thì thấy vẫn còn loay hoay gì thì cứ lôi hết ra đấy.
Lôi hết ra xong thì thấy nó là trải nghiệm giang ngộ hết thì cứ thế vào thôi
ừ. Có lý không các bác?
Hợp lý th
vào phát là xong luôn rồi. Không nói th câu nào nữa. Nói vào xong vào thiền như nào?
Vào thì cứ xem thôi chứ làm gì nữa. xem là như nào
quá trình xem diễn ra như thế nào xem diễn ra như nào
xem á xem thì xem thì nó cũng nhiều thứ lắm lúc buồn ngủ lúc nghĩ rồi là cách học cùng nhiều đâu ấy
có cả đoạn Châu Anh gọi điện Châu Anh gọi điện xong rồi suy nghĩ nó cũng bắn ra tùm lum là của gọi cái chi trờ này xong rồi nhấc hay không nhấc nhấc thì vi phạm luật tiền như nào thì đấy thì lúc đấy thật ra vẫn đang ở trong mode xem với cả mình cũng đã tự tin rồi ấy tự tin là cái quái gì cũng vẫn là trải nghiệm giác ngộ rồi ấy thì Thế đoạn phần vần đấy cũng là trả ra.
Ừ thì vẫn xem thôi.
Hay
thế cái xem với cả cái tôi nghĩ khác nhau như tôi nghĩ vào rồi nhở.
À thì cái đấy chốt trước rồi. Kiểu nghĩ là trải nghiệm nghĩ rồi không phải nghĩ rồi.
Chốt trước là không phải chốt trước rồi luôn.
Bạn đấy chỉ có Châu Anh thôi. Trải nghiệm nghĩ là có Châu Anh thôi. Nó không mượt đâu. Nó vẫn đủ thứ lắm. Buồn ngủ rồi các kiểu lắm. Nhưng mà
không mượt đâu. Đừng ong vượt đừng ong. Nhưng mà đấy nhưng mà nó bất chấp mà
nó y hiện cái ca thịt ngày xưa
mà mình mong cái bất chấp tự tin bất chấp ấy.
Bất chấp mượt
chứ mình đừng mong thấy mượt.
Vâng chấp
thế hay là mình mong việc là mình nhớ ra sớm
mình có ý thức là phải nhớ sớm.
Theo chị xảy ra thì việc nhớ ra là đây trải nghiệm tác ngộ hay không nhỉ?
Ừ cái từ không nhỉ?
Nhỉ thôi chứ đúng
ờ không nhỉ.
Không phải là đây là chả ngộ th ngộ hay không?
Đây là nhé
thì đấy là nhé là chốt được không? Ừ. Nhé là phải yên tâm.
Nhé là để yên tâm đúng không?
Còn nhỉ là khám phá.
Không nhỉ?
Không nhỉ.
Không nhỉ là khám phá. Còn nhé là
lại đã một bí kí.
Em hả? Tránh nhá.
Đây không nhỉ thôi.
Không nhỉ là cân bằng rồi nữa đúng không?
Không nhỉ. Cái gì cũng hỏi không nhỉ. Hỏi không nhỉ.
C phải trải nghiệm giác cũng không nhỉ. Nhưng mà gặp cái gì c hỏi đây có phải tránh giác cô không nhỉ?
Giống hội ở cái hồi thiệt 5% ấy.
Sơ hở ra là hỏi
cũng không ốp nhưng mà sợ hở là hỏi
tiếp đi
bắt bí ch
thế th à gì đâu không
không gì đâu.
Vũ toàn hỏi tiếp đi vụ toàn
hỏi đi phải hỏi riêng gì
bă trong hay là thích hỏi riêng hỏi riêng thấm
thấm thấm cái gì
thấm cái gì
tí nữa bản cứ Đặc biệt dành riêng cho Vũ Toàn Vũ Toàn mới thấm được
rồi.
Riêng sơ sơ thử
ấm rồi ấm rồi.
Ấm chưa b ấm chưa? Con là phải gặp lại
hơi ấm chưa? Hơi ấm đấy.
Hỏi thêm cho nó thấm nhìn gìền là nhìn kinh nghiệm
nên là cái không phải công thức ưu tiên đấy.
Chẳng lẽ ông phải là thành thủ đoạn của anh
thái độ. Nghĩa bây giờ phải nhìn vào kinh nghĩa là thái đội thư
rồi bạn nào ra đi
con ạ. Thì hôm nay trước lúc thiền thì hôm qua con có ngồi nghe các bạn tư và con nhớ lại cái phần đấy là làm sao để để để đồng ý được rằng đây là trải nghiệm giác ngộ ấy ạ. Thì trước tiên là để đồng ý được đây là trải nghiệm giác ngộ thì phải thấy là không có một vật gì hết trống không ấy để mà mình thấy là không phải gạt bỏ một bất kỳ một cái gì hết để mà thấy được cái chống mình mình không cần thấy cái trống không nữa mà nó hiện ra và trống không nghĩa là thế nào ấ chính xác nghĩa là thế nào thì để thấy thì thấy nó là chính là cái kinh nghiệm này rồi và sau đấy thì con thấy là sau khi mà tư rồi ấy thì thấy là đúng là tự tin là ngồi xuống chính là trải nghiệm giác ngộ rồi.
Ừ.
Nói thêm nữa là đứng dậy cũng là trải nghiệm giác ngộ.
Thế có bảo thế để để mình thấy là ừ không mình không nói như thế. không có nghĩa là mình phân biệt các trạng thái khác nhau. Nhưng mà cũng có thêm một phần giống y hệt Minh Trang luôn là hai cái. Thứ nhất là tự tin với việc là đây chính là trải nghiệm giác ngộ rồi, không thể là phương án khác được. Để ngồi xuống là đương nhiên là như thế. Nhưng còn những cái gì mình sợ, những cái gì mà mình cảm thấy không chắc chắn thì những cái gì mà mình đang còn băn khoăn là phải lôi ra hết.
Ừ.
Ví dụ như con thì băn khoăn là ừ là như nào là ngắm nội dung suy nghĩ nhở, như thế nào là chui vào suy nghĩ nhở? Như thế nào là là là không không thấy không thấy đây là trải nghiệm giác ngộ mà lại nghĩ giống kiểu Minh Trang ấy. Sư phụ nói là mình phải trực tiếp kinh nghiệm chứ không phải là nghĩ ấy.
Thì thấy là không có các trạng thái khác nhau như vậy. Và sau khi mà tự tin rồi thì ngồi xuống với một thái độ đúng là lúc đấy con thấy là không có mong chờ một kinh nghiệm nào khác cả. Không có mong chờ gì hết. Ngồi xuống là bấm giờ là bấm giờ. Ngồi như thế thôi. Và cũng rất nhiều thứ xảy ra giống mình trang kể đấy. Tức là cũng lúc thì buồn ngủ, lúc thì tỉnh táo, lúc thì nghĩ đinh tinh, lúc thì đang sắp hết giờ thì có ship gọi lấy đồ. Và lúc đấy đặc biệt nó xuất hiện suy nghĩ là nhấc máy hay không nhấc máy nhở? Nhấc thì lại vi phạm luật không không nhấc thì lại đánh nhau rồi. Tại sao lại đánh nhau nhỉ? Thì tự dưng là vì hồi nãy xư hụ đoạn là mình nhớ ra sớm ấy.
Ừ.
Mình xem nó là cái gì? À nó chính là trải nghiệm giác ngộ nên là mình không có cảm thấy là có vấn đề với bất kỳ một suy nghĩ nào lúc đấy xảy ra nữa hết.
Thái độ đúng là gì? Đi
không phải thái độ đúng là gì?
Thái độ đúng là gì? ạ.
Ừ.
Trong thiền đúng không?
Ừ. Trong thiền
tức là xem trải nghiệm này nó là cái gì?
Ừ. Thế thôi.
Thế thôi. Đúng rồi.
Xem nó có phải trách nhiệm giác ngộ không?
Đúng rồi.
Xem nó là có phải trải nghiệm tộ không? Cụ thể nó xem
cụ thể là xem là trải nghiệm hộ không? Đúng rồi.
Nhưng mà con thấy là đúng là bên trong con là không có cái sự mong cầu xem là hôm nay kinh nghiệm của mình phải thế này thế kia nữa. Đơn giản là xem rất trong sáng thôi. Thì mình xem như thế thì cực kỳ rất là nhiều các cái loại hình thái trải nghiệm khác nhau nó xảy ra. Nhưng mà vì ban đầu mình đã rất tự tin rồi và thực ra là mình đã làm như thế nhiều lần trong thiền rồi. Ứ
thì bây giờ chẳng qua là con cảm giác đúng như là mình có cái th có cái kỹ năng hơn thôi. Mình không bị lập cập như ngày xưa nữa. Và mình thấy là đúng rồi, đều là trải nghiệm giác ngộ hết. Chả mà chỉ là một trải nghiệm giác ngộ thôi chứ không thể nào mà có nhiều sắc thái trạng thái khác nhau gì được. Và như thế thì nó hết thời thiền và tự dung thấy là cực kỳ là cảm giác là cực kỳ vững chắc và và tự tin đấy ạ. Nghĩa là không thể có cái gì khác được nữa.
Thế nào là có phải ngộ không?
Dạ.
Thế nào là xem một cái ch trải nghiệm có phải là chạy lắc ngộ không? Cứ để nó xảy ra thôi ạ. Xem thôi ạ. Và thực ra là ban đầu là cái kiến của mình là phải vững chắc ấy ạ. Là thế nào là một trải nghiệm giác ngộ.
Đúng rồi. Con phải trước khi vào thiền con phải sắp quyết là ngộ thắng quá gì đã.
Đúng rồi. Đúng rồi. Thì
không ngồi đấy mình c xem nó có phải không? Không nghĩa là mình ngồi mình kiểm tra mình già đi già lại để xem.
Đúng rồi. Đúng rồi.
Thế thì đã quá muộn rồi.
Đúng rồi ạ.
Xem không nghĩa là mình đã phải biết hộ nó là cái quái gì rồi. Trước khi mình ngồi thiền mình đã biết hộ là cái quái gì rồi. Chứ đấy Mình ngồi kiểm tra từng thứ một thì không phải đâu, cũng không sai nhưng mà nó sẽ rất yếu.
Đúng rồi.
Đúng không mọi người hiểu ý sự nói không?
Có.
Và đấy mình mới ngồi phân tích xem là trả điểm này nó có trống không, không sáng tỏ không, hiện ra không ấy thì là từ bé rồi. Không sai thì coi như không được 100% thôi chứ có thể bao nhiêu phần trăm nhất định. Nhưng mà đây là mình đã xác quyết sẻ các ngộ là cái gì. Mình đã biết thế nào chạy cá ngộ trước khi ngồi thiền rồi chứ phải vào thiền để xem thế nào các ngộ. Có nghĩa là mình không biết là thánh gác ngộ cả xong mình phải xem nó là cái gì. Mà em biết thường là cái gì rồi đấy khác nhau đấy. Đấy mình đã biết thể là cái gì rồi giống như bạn cũ ấy
chứ không phải là mình không biết nó là cái gì. Xong mình vừa ngồi thiền mình phân tích xem nó có trống không sáu tỏ chiếu không. Còn nếu sự con không biết th độ là cái gì trong lúc thiền ấy thì ok con lại đi hỏi thôi. Đây gì đâu mấy giây
dết mấy giây thôi 99 phẩy mấy phần trăm thôi cũng tốt mà nếu mà mình quên mất gọi là cái gì rồi
check lại chắc
thì check
đúng không thì check vấn đề gì đâu
xem nó có trống không không sáng tỏ không có hiện ra không
mất một dậy lên đúng không
mất mấy giây nhưng mà tinh thần là con phải đã phải rất rất hiểu nó là cái gì rồi Thì khi con nói từ chánh nó ngộ là con đã phải hiểu là nó là thế này này. Đúng rồi.
Xem xem nó có phải ngộ không chứ không phải là xem chỉ có d ngộ là cái gì là cái gì trước khi thiền quả biết hết rồi. Xem
như còn xem xem một cái trải nghiệm như bạn cũ có đúng bạn cũ mình không
thì phải biết bạn cũ mình là ai trông thế nào rồi chứ đúng không?
Nó giống mặt cũ thôi. Một cái trải nghiệm hiện ra thì mình bình thường mình tưởng nó là một trải nghiệm không phải giác ngộ đúng không? Do vô minh mình tưởng thế. Đấy thì mình xem xem là có đúng bạn cũ mình không thì mình thì mình phải biết bạn cũ là cái quái gì đã đúng không? Con giả sử lúc đấy mình kém quá mình không thể nào biết đoạn cũ là cái gì mình phải ngồi xem nó có sống không sáng tỏ là chiếu không nhưng chả sao trong hai trường hợp đ ok đây không ăn tim nó đủ chỉ nó đ 100% thôi chứ còn không ăn tim việc đấy thì năm nào con không biết không nhớ được rồi thìi thì phải xem nhớ lại xem bạn cố mình là a Tránh dấu hộ nó là cái gì? Nó là chảy vào này hiểu nhỉ? Nó có đủ ba thành phần chống không sáng tỏ hiện ra này. Thì đấy là thể giác ngộ không còn gì hơn thế cả.
À bây giờ đi.
Vâng. Đấy ạ. Thì à như sư phụ vừa nói là như thế thì về trong quá trình thực hành thì con thấy là là tức là mình không chặn suy nghĩ mà mình cũng không có xuôi theo nó. Đúng là để mọi thứ tự nhiên luôn ấy.
Bởi vì nếu như cố tình nghĩ thì tự dưng mình đ con con kiểm tra con thấy đúng thật. Nếu mà mình cố tình nghĩ tự dưng mình đã tin là có một người và có các suy nghĩ để nó có thể nghĩ về rồi.
Cho nên là mình để hoàn toàn tự nhiên luôn. Không chặn mà cũng không theo. Thì thấy là cái buổi thiền nó rất là trôi chảy. Mượt theo kiểu là bất chấp mọi kinh nghiệm chứ không phải mượt là theo kiểu tôi cảm thấy ưng ý hay là tôi cảm thấy nó sáng rực hay nó như nào đấy. Ừ.
Tại vì ngay từ đầu mình đã hiểu rõ là kinh nghiệm trải nghiệm giác ngộ nghĩa là thế nào rồi nên tự dưng mình không cần một cái kinh nghiệm đ bất đặc đặc biệt bất kỳ nào nữa.
Đúng rồi, đúng rồi.
Thì cái
nói to yên ý dư vụ đấy là con đã biết trải nghiệm ngộ là thế nào rồi.
Nó không đặc biệt gì đâu.
Thế là con không ngộ thì con trông ngóng trải nghiệm đặc biệt
đó
đấy đúng không? Còn nếu con không biết được xã hội nào thì con sẽ vào ngồi con con dò xem thế nào chắc hội học rồi
con đã biết nó thế nào rồi. Bí thì đặc đặc biệt là bí thì càng biết nó là thế nào rồi đúng không? Bí là điển hình của việc biết gọ là thế nào. Đúng không cho anh?
Chị Bích điển hình gì đấy sẽ cười trân trọng mô của chị cao thế rồi.
Ừ
con đã biết ch ngộ thế nào rồi.
Đúng rồi.
Nên con không phải vào đấy để kiểm tra thế nào ch ngộ nữa
hoặc là để khao kháp một cái kinh nghiệm gì đấy mà nó không vào để bảo ôi cái này nó phải nó phải thế này phải này này không có phải gì cả.
Nó chẳng có quá gì cả. Nó chẳng cần phải cái gì cả. Nếu đã phải gì đó thì nó không phải chộ thôi ngộ này là viết hoa cơ mà. Vậy thương đâu hiểu không nhỉ? Giác ngộ là bản tính tự nhiên của kinh nghiệm
đúng rồi
chứ không phải là cái mình thiền rồi tạo ra
đấy nên là khi mình ngồi xuống mình rất tự tin là chắc chắn rằng trải nghiệm nào chạy giá hộ đấy con này gọi tự tin đấy đúng không
đúng
chứ không phải là thể hiện thế này th ngộ giáng hiệu kia không phải th ngộ đâu không phải thế là hiểu hoàn toàn sai ví dụ rồi con phải ngồi với sự tin chắc chắn tí nữa hay bây giờ tí nữa. Bây giờ hay tí nữa thì cái trải nghiệm nào cũng là chả lộ hết. Thế xong rồi quá trình đấy con ngồi thì sẽ có các trải nghiệm đổi lên và không phải trải nghiệm nào cũng là con nghi ngờ.
Đúng rồi.
Đúng không?
Đúng.
Thế trải nghiệm không làm nghi ngờ thì mình hỏi quá gì thì cứ để nó xảy ra vì mình chắc chắn rồi. Còn cái trải nghiệm khiến cho mình nghi ngờ ấy là có thể có không nhỉ m kiểm tra hoặc là mình có hai loại trải hai cái thứ xảy ra là một con nghi ngờ hay là con quên bé mất. Đấy khả năng quên bé nhiều hơn là nghi ngờ đúng không? Có thể có nghi ngờ nhá nhưng mà thường là sẽ là có cả hai thường là cả hai có con sơ cơ cả hai hoặc là có một trải nghiệm còn nghi ngờ là không phải không biết đây trở nghiệm không nhỉ còn lại thứ hai là mình quên mất là đây là trẻ giác ngộ mình biến mình đã tin bặc mặc định tin nó là một cái hoạt động thông thường của thế giới rồi đấy trong hai chế đấy con mới phải nhắc con phải kiểm tra lạ Và cái trải nghiệm này có phải nhệm độ không nhỉ? Còn nếu rất nghi ngờ con phải hỏi là cái này có gì?
Ờ có ngoài nghiệm không?
Có ngoài trải nghiệm không? Thôi mọi người không 100% trình bày xem có đoán tại sao không 100%. Bác nhị 100% nữa. 100% bác nhị nói sau đi. Nói sau đi.
Bạn nào không được 100% trên người
có ai khoảng tám mấy phần trăm ấy. Đấy.
Bảo hành đi kìa.
Con hôm nay 86 thì có ngồi 2k nhưng mà hôm nay ngồi bị mệt quá ấy. Bị ngủ mất
bị ngủ một đoạn chú ạ.
Là ngủ khha khá vì ngồi thở không ra hơi luôn.
Thế nào là ngủ? Có hai loại ngủ đấy nhá. Vâng.
Không phải là cái ngủ nạo cũng là không thể ngộ đâu.
Ý là cái đoạn đấy thì mình lờ mờ ý là là mình vẫn đang lờ mờ là cái đoạn ngủ đấy có phải trải nghiệm giác ngộ không ấy.
Ừ.
Vì ý ý là con không ngủ hẳn đâu. Nó vẫn là chỉ kiểu như là là trong một trạng thái là buồn ngủ như rất lờ mờ như nhắm mắt đấy. Chụ
ừ tốt thế tốt thế tốt lờ mờ mà con vẫn ngồi để ý xem được không rất tốt. Đấy là cái rất quan trọng đấy.
Ừ có thể không đồng 100% nhưng mà con sẽ có một sự tự tin.
Vâng.
Đúng không? Hang tự tin không?
Hai ca của Con thì con thấy rất tự tin đoạn đấy. Rồi
được rồi. Con không cần 100% mà con cần sự tự tin đấy.
Ý là mình nó không thể khác nữa rồi. Cái trải nghiệm kể nó ra cái trải nghiệm gì đi nữa thì nó không thể khác trải nghiệm giác ngộ được ấy.
Ừ.
Thì thì hôm nay con con cũng đoán giống anh Duy Nguyên ấy. Thì có thể là một phần rất ngầm bên dưới là mình vẫn muốn nó phải toàn triệt ấ dụ.
Ừ.
Ý là cái trải nghiệm nó phải duy trì một cách 100% ấy.
Tối r tối
đấy thì nó chỉ một tí thôi. Khi anh Nguyên nói thì con mới cảm thấy là Hình như mình có phần này. Nó chỉ hình như mình có phần này.
100% thì hành giả muốn 100%.
Đúng rồi.
Còn cái thằng giác ngộ trả muốn cái gì 100%
nó đã xịn sẵn rồi thì
ý là mình muốn duy trì cái cái trải nghiệm 100% ấy.
Ừ.
Thì nó chỉ rất nhỏ thôi.
Sợ quá. Sợ mất.
Thì con cảm thấy có cái phần nháy nháy hơi chỗ đấy.
Ừ. Rồi có bác nào dễ chăm không?
Có. Đoán ra được cái gì đó không?
Không đoán
ai? H lợ
cộng vũ trang ạ.
Vũ trang.
Ừ. Tức là con con thấy cái phần xác quyết trước khi thiền của mình thì mình cũng xác quyết nhưng mà mình không có lôi những cái mình ngầm tin ra ấy ạ.
Ừ.
Tức là mình sẽ xác quyết theo cảnh nó tổng quát hơn,
mang về tính chất kinh nghiệm hơn là mình mình đó là về về xác quyết về kiến mạnh hơn là xác quyết về về những cái nghi ngờ của mình ấy thì mình chưa lôi cái phần đó ra. Là một với thứ hai nữa là trong khi đó vì sao mà không khi thiền nó xuất hiện là con sẽ check Và lúc đó con sẽ không tức là mình sẽ sẽ về tổng quan thì mình nắm nhưng mà mình vẫn check để mình mình thấy chắc chắn đây là trải nghiệm giác ngộ ạ. Giống như cái đoạn con nói con kể sư phụ nghe đó là cái phần mà cái tôi nè
hay cái nào mà con cảm thấy là nghi ngờ là con check thôi chứ con không không. Tức là vì cái đó là
là con hỏi cái câu là cái này có ở ngoài trải nghiệm không ấy ạ. Con không hỏi đây là coi phải là trải nghiệm giác ngộ hay không
mà con hỏi cái này co ngoài trải nghiệm hay không.
Ok.
Thì con thấy là chắc chắn đây là trải nghiệm giác ngộ. Tức là khi mà đã thấy cái này là nó ch tức là nó không có cái gì ngoài hiện ra ngoài cái này và thì tự nhiên mình không cần phải nói đây là trải nghiệm giác ngộ vì mình đang trải nghiệm rồi mình không không cần phải nhấn cái từ trải nghiệm giác ngộ nữa luôn ấy ạ.
Ừ
thì con thấy là là có cái phần đấy thì phần check là một này không quan tâm là con ế khi không không chắc chắn là con sẽ check vì con thấy là bây giờ mình không ấy thì mình cứ check thôi chứ cũng vì cái đoạn đoạn đó mình cũng chưa có có tự tin thì mình cứ check thôi ấy ạ. Là một với thứ hai nữa là Con có một đoạn là nó ngầm nó chạy là nó nhắc đây là trải nghiệm giác ngộ. Xong đến đoạn con phát hiện ra là ý là một đoạn mình phát hiện ra ủa sao tự nhiên đây là trải nghiệm giác ngộ mà cứ phải nhắc đây là trải nghiệm giác ngộ để làm cái gì.
Ừ
nhưng mà cái chỗ đó lại là cái phần mà mình chưa nhìn là kể cả cái lời nhắc đó cũng chính là trải nghiệm giác ngộ.
Đúng rồi.
Dạ. Thì thì thì là con thấy là có cái đoạn mình từ chối đoạn đó nhưng đoạn sau mình thấy ơ thì là nó cũng là trải nghiệm giác ngộ ạ. Tức là là con thấy nhưng mà cái nhận ra đó của con là sau khi thiền chứ không phải là trong khi thiền. Tức là Mình chỉ detect ra thôi. Mình chỉ phát hiện trong khi thiền thôi. Nhưng sau khi thiền thì tự nhiên lại nhận ra thôi ạ.
Đúng rồi. Th tốt rồi.
Dạ. Thì
sau khi nhận ra thì mình có bài học.
Vâng ạ.
Các con trong khi thiền từ chối cái gì thì cái đấy phải nhận ra trả lá ngộ.
Dạ.
Và cái chính cả sự từ chối đấy cũng là chỉ ngộ nốt.
Dạ.
Thế còn phải thực ra con phải có hai thứ đấy.
Con từ chối cái gì thì con phải nhận ra cái đấy
đạ. Và cái sự từ chối đấy có thể đúng không ngộ.
Dạ.
Phải hai thứ một lúc.
Vâng.
Mới đủ
đấy. Anh nào Học kỹ thuật thì học cái đấy. Kỹ thuật đấy nhá. Các chuyên gia kỹ thuật đấy. Future kỹ thuật có thắng đâu. Dần thua đúng không? Dân kỹ thuật của Future đây có nó thắng đâu. Thị trường nó sẽ là kỹ thuật đâ mà.
Vấn đề lớn nhất sẽ là sự từ chối. Đúng không? Lúc từ chối chả nhận ra cái gì nữa. từ chố thứ rồi nó và cái gì nữa nên mình phải có một cái kỹ thuật cho sự từ chố.
Dạ.
Rồi tốt đấy.
Thế ạ.
Tiếp đi. Còn bác nào nữa không?
Còn ạ.
Rồi
dân bao nhiêu phần trăm ấ nhỉ? Mới con là 96 ạ.
96% thôi à?
Đâu ạ? Có thôi đâu ạ?
Bây giờ
96 thì con thấy rằng là mấy cái thứ nhất là cái cái mà Dung gọi là vừa nói lúc nãy là cái quên bén đấy.
Ừ
thì ừ cái này rõ cực rõ ở trong trong đời sống bởi vì cái này không phải liên quan đến thiên lắm. Nhưng trong buổi ngày hôm qua sư phụ con nói một cái đoạn mà con thấy rất là đúng đó là bây giờ thì cũng phải là một cái cố gắng mình ở ngoài đời sống thì càng phải như thế bởi vì là ngoài đời sống thì bị cuốn đi rất là nhiều.
Thế cho nên là
biết đ sống quế bao nhiêu phần trăm chưa Minh Ngân?
Dạ
biết hôm nay đo đ sống của Quế bao nhiêu phần trăm chưa?
100% ạ.
Ảo dã. Thực tế đi. À 86%
uiời
đời hồng quá chị ơi.
Màu hồng quá. Đời của đời con màu hồng quá.
4%
mấy ạ?
4%.
Ôi giời
cuối hẳn hoi nhá không phải là kém nhá.
Vâng. Thôi ở xa nó ảo giác thế
sao?
Ở xa nên nó hay bị ảo giác đấy ạ.
Ờ quế 4% thôi.
Ở gần c ảo giác. Ở gần ở xa đều có dễ ảo giác. Thế đây. Đấy thì trong thiền con nghĩ rằng là đầu một là nó cũng bị quen bén. Rõ ràng là lúc trước khi ngồi thiền đã ngồi xác quyết và các thứ nhưng mà hoàn toàn có cái cái cái như có một cái lực đẩy nào đấy xu thế một cái ờ dòng chảy nó vô tích xong rồi nó cứ cuốn. Thế là tự nhiên có một cái suy nghĩ là nó sẽ chạy đi mấy nhịp xong rồi là mới chợt nhớ ra là là kiểm tra hoặc là xem là cái này là trải nghiệm giác ngô hay không. Đấy là một cái. Thứ hai là cái chống lại mà sư phụ vừa nói với cả các bạn. Thì con cũng bị cái chuyện là Ừ. Ồ cái sợ ấy là hay bị chui vào suy nghĩ quá. Thế thì cái này là sẽ không nhìn được vào kinh nghiệm đây. Thế là sẽ là đầu tiên là là canh chừng cái chuyện là chống lại chui vào suy nghĩ. Thế nhưng mà sau khi chống chui suy nghĩ xong nhắc xong thì lại bảo là ồ sao lại nhắc nhở như này thế lại hành giả chống lại nhắc nhở.
Đấy
chống lại cả sắc nhở luôn.
Thế là chặn cả cửa trước chặn lại cửa cả cửa sau chống lại hai cửa. Thì ừ Hai hai cái này là con thấy rõ nhất trong trong lúc lúc thiền ấy là nhìn được cực kỳ rõ ràng những cái cái cái khoảnh khắc như thế luôn.
Thế thì nếu mà nhớ ra lúc đấy là ồ kể cả cái nhắc này hay là kể cả cái ôi rồi ôi rồi ôi lại chui vào rồi này từ đầu đến cuối đều là trải nghiệm giác ngộ thì lại ngon lành lại không có vấn đề gì và lúc đấy con thấy cái chuyện hôm qua sư phụ giảng cho Minh Thành ấy hay thế cơ chứ kể cả hôm nay lúc đi làm con cũng thấy đi lên xe b xe xe đi xuống xe rồi toàn bộ cái chặng đường mà sư phụ bảo là Minh Thành ờ thức cả đêm rồi khóc rồi là áy náy rồi đi lên xe buýt đi về quê xong lại đang đi dở thì lại xuống xong lại tiếc tiền lại đi lên lại đi xuống
ừ
thì đều là trải nghiệm giác ngộ mà thì kể cả trong lúc ngồi thiền ngày hôm nay con thấy cũng có những suy nghĩ là con cũng đi lên xe rồi đi xuống xe rồi nó y hệt như vậy và cảm thấy rằng là ồ cái tự nhiên cái cảm giác của cái bài giảng ngày hôm qua cái ấn tượng đấy nó rất là mạnh là cái kể cả cái băn khoăn để cái đi lên xe rồi đi xuống xe chui vào suy nghĩ ra khỏi suy nghĩ rồi nhắc xong rồi lại quay đi rồi quay vào tất thần thật đều là trải nghiệm xác hộ hết thì lúc đấy không phải là suy nghĩ đâu nhưng mà cái ấn tượng của cái buổi ngày hôm qua nó làm cho con cảm thấy là ờ ô Rồi ờ ờ thực sự là là thoải mái đi ấy. Trước thiền thì con nghĩ rất nhiều về cái cái bài hôm qua thì chế ăn tượng này nó cứ chui vào trong thiền như vậy.
Ờ cái những cái suy nghĩ đến nó hiện ra thì nhận thấy rằng là cả cái chui vào suy nghĩ này, cái nhắc này ờ đều là trải nghiệm giác ngộ. Ờ nhưng mà đấy cái cái chống lại chặng đầu và chống lại chặng giữa cuối là nhìn thấy rất là rõ lúc thiền.
Thì con thấy hai cái đấy Cái này cứ một có thêm một hôm có thêm kinh nghiệm đấy. Thế tốt lên hôm sau 6 tốt lên thế
đúng không? Cải tiến từ ngày gì nữa
rồi còn ai 100% bác nhị nữa đi.
Trăm trăm
con thì hôm nay cũng như mọi hôm là cũng có xác quyết thì à xác quyết là là là không có gì ngoài trải nghiệm giác ngộ ấy.
Ừ.
Thế rồi xác quyết là trải nghiệm giác ngộ là như thế nào? Sa quyết là là tức là sư phụ có nói rằng là trải nghiệm hay là trải nghiệm giác ngộ hay là kinh nghiệm hiện tiền hay là biết thì con thấy là tất cả những cái nói đấy là nó đều là tức là cái đấy là cái cách nói của sư phụ thôi. Chứ còn khi mà khi mà mà ngồi thiền là mình thấy tất cả chỉ là chống không sáng tỏ hiện ra thôi.
Ừ.
Nó không có là cái gì khác cả. Và và con thấy rằng là tức là đấy thì khi mà ngồi xuống thì cũng chỉ là xem kinh nghiệm thôi, nhìn vào kinh nghiệm thôi chứ không làm gì ngoài khác. Thế thì trong cái quá trình ấy thì cũng có những lúc là là ví dụ như là à có cái cuộc à có điện thoại nó reo thì thì hôm nay là đang kiểu như đang chờ cái tin một cái tin nhắn của Nguyệt Quế. Ấ cho nên là là như mọi hôm ấy thì như mọi hôm ấy là thường ra là không xem hoặc là có xem thì cũng xem trong tự tin ấy là cũng là trải nghiệm cũng là trải nghiệm giác ngộ ấy.
Ừ.
Đấy thì rất là bình tĩnh xem nhưng mà hôm nay thì lại tức là có cái điện thoại một cái thì lại hơi giật mình đấy. Thế xong rồi là nghĩ xong thì là nghĩ là chắc là là của Nguyệt Quế đây. Thế tôi cứ mở ra xem. Thế nhưng mà đồng thời thì cũng rất là là hay ngái là là nhớ ra luôn. Tức là tất cả những cái thứ đều là trải nghiệm giác ngộ. Và và con thấy rằng là con
con mở xem cũng được nhưng mà con phải trước khi xem con phải nhớ rằng đây chạy giác ngộ.
Dạ.
Con mở ra xem cũng được.
Vâng. Tế đấy xong là xong mới nhớ ra là đây là trẻ
trước trong khi xem trước và trong khi xem
thì thì thì đấy thì lại thấy lại lại trở lại bình thường. Thế thì trong cái cái suốt quá trình ấy thì con mới thấy rằng là đúng là lúc nào cũng đang cả, lúc nào cũng không cũng đang không thấy là là có cái lúc nào là kết thúc cái cái trải nghiệm ấy. Đấy thấy là tức là nó chuyển từ tức là khi mà mà là mà đang gọi là đang ở ở ngoài cuộc sống nha. á thì cũng là đang trải nghiệm giác ngộ mà khi mà mà vào thiền ấy thì suốt phiên thiền cho đến không thấy kết thúc. Tức là kết thúc phiên tiền thì cũng vẫn là đang trải nghiệm giác ngộ thôi.
Sợ chưa? Đo thử hồng nhịn đời sống nhá.
Dạ.
Mới đo quế thôi. Đo thử hồng nhị nhá.
Sợ quá quá.
Thiền đời sống hôm nay mới bao lâu?
Không. Thiền đời sống thì con cũng chưa phải lúc nào cũng nhớ hết đâu. Nhưng mà nếu nhớ ra thì lại thấy rằng là là cái chuyện không nhớ cũng là cũng là trải nghiệm giác ngộ.
Ừ.
Đấy chú nó thử đi ạ.
Thế thế cho nên là mới thấy là nó tức là cái sự trải nghiệm nó liên tục trải nghiệm giác ngộ liên tục liên tục
bởi vì nó là cái trải nghiệm giác ngộ là cái nó nó chính là cái đang là này này cái cái kinh nghiệm hiện tiền này này nó không có cái gì khác nó không không thể là cái gì khác thế và mình thấy là khi mà chuyển sang từ cái đời sống ấy thì nó sang đến cái thiền kia thì cũng chỉ là cũng vẫn đang vẫn đang cái cái sự trải nghiệm nó vẫn cứ đang tiếp diễn đang tiếp diễn chứ còn không có lúc nào nó ngừng đấy mình thấy thế kết thúc phiên tiền thiền thì nó cũng không ngừng cái cái trải nghiệm đấy. Đấy
nào lo không?
Vậy thôi.
Đời sống nó tính lúc nào nhện thích tính như nào?
Đời sống thì có có báo lên đấy xem lại
đây nhá. Thiền đời sống này là từ 600 đến 9 gi. Từ 11:00 đến 14 gi và từ 16:00 đến 17 gi
rồi bao nhiêu phần trăm gì
thiên đ sống nhìn
nhưng mà cái câu hỏi gì
đây là trải nghiệm%
bất nhị là 37%
đấy thế là ngon rồi đấy. Bất nhị không nghĩ được không vậy đâu.
Quế có bốn bất nhị có bảy là kinh đấy. Có ai muốn tự tin đo phát xem không nào? Thôi chứ
tự tin đo tin
bí nhá. Bí giỏi nhất nhóm rồi. Nhưng có tự tin đâu.
Chị cứ đo đại nhá. Đọc số đi. Đọc gì đó đi đại nhá. Con lấy đại m thử con
bí mà dưới 10% thì phải đo nhá. Phải đo anh em khác. Còn nếu bí trên 10% thì anh em có cơ hội
cái gì thử ngủ dậy đem cho anh sĩ sôi đã.
Từ 11:00 đến a ô từ 11:00 đến 10 17 gi ạ trừ 2k tiền lớ ạ
thôi anh em ơi không
không có gì hy vọng rồi 0,3%
thôi hỏi đi
tự tin mà
tự tin không biết
em tin này
thôi không được nhận được
em thông qua
hả
anh cứ khinh thường em thế
khinh chắc
rồi khác đi nói chuyện nói tiếp đ ạ.
Đây
nhân thiền pro thấp thì thiền này không cao được đâu. Thôi không có đo gì.
Nghe nghe mọi người nói thì con thấy ở trong ca thiền của con cũng có một cái đoạn là là tự nhiên kiểu ờ suy nghĩ nó bắn ra ấy thì xong rồi mình ví dụ mình mình chỉ xem cái trải nghiệm suy nghĩ nó có phần trải nghiệm giác ngộ không thôi.
Ừ.
Nhưng xong rồi ngay sau đấy là có một cái là ô ý là kiểu ờ Ờ ý là một cái một cái suy nghĩ khác ấy bảo là ý là từ chối cái việc mà mình hỏi như thế bảo là có chui vào suy nghĩ đâu mà phải sợ chui vào suy nghĩ thế.
Ừ.
Ừ mà phải hỏi cho chắc. Xong rồi tức là nó dừng lại ở đấy thôi chứ nó không có cái đoạn là nhận ra chính cái đoạn cái suy nghĩ vừa rồi đấy.
Cái suy nghĩ từ chối cái việc mình hỏi đấy.
Ừ.
Cũng chính là trải nghiệm giác ngộ. Ừ. Đấy thì con thấy là cái đoạn lúc đầu con nghi là có đoạn con ngủ tại cái ca thiền đầu là con ngủ. Lơ mơ nhiều lắm. Ca thiền hai cũng có một tí nhưng mà cảm giác vẫn tỉnh nhiều hơn. Nhưng mà cái ca nhưng mà con nghĩ là nếu mà nghe mọi người trình thì con nghĩ là cái cái số thời gian mà nó không mình không tự tin đấy là trải nghiệm giác ngộ ấy
thì là ở cái đoạn từ chối cái việc mà hỏi đấy.
Tiên đang suy nghĩ thế là ngay cái suy nghĩ hỏi bắn ra đấy không phải mình cố tình hỏi nhá
mà nó tự bắn ra mà thì nó vẫn là Đúng rồi. Từ chố
thì nó vẫn Vâng. Đúng rồi. Thì nó vẫn phải là trải nghiệm giác ngộ chứ
kể cả con cố tình hỏi thì con cũng không được từ chối luôn.
Đúng rồi. Chứ không phải là cố tình họ thì thì được từ chối.
Vâng. Nói chung là cứ có cái từ chối đấy. Vâng.
Đúng rồi. Làm gì c vì đúng rồi
vì nó vẫn là cái trải nghiệm đấy thôi.
Cố tình hỏi ch một trải nghiệm thôi.
Nó cũng là một trải nghiệm thôi chứ có gì ghê gớm đâu.
Đúng không?
Vâng. Nhưng mà chính cái đoạn mà con không không thấy luôn như là trải nghiệm giác ngộ mà con lại từ chối cái kia.
Ừ.
Thì thì xong cũng vẫn tiếp tục không nhận ra cái từ chối nhá. Là là đ vẫ Vẫn là trải nghiệm thôi. Là một trải nghiệm thôi. Thì nó có một cái đoạn hững hững nhẹ ở đấy thì con nghĩ là
chứ chố chá ngộ chả vấn đề.
Vâng.
Đấy thì rõ hơn ở phần phần về suy nghĩ ạ.
Rồi b khác đi.
Bác
con Vũ Thái ạ.
Hai xin về phảả nói số đ nhá. Để hình dung nhá.
Con 99,6 ạ.
99,6
ờ Ừ.
Con đã làm gì mà Hải Nam lên? Hải Nam xuống các bạn xuống con lên làm gì sao?
Con có tư với Hải Nam đâu. À
à thế à?
Thảo nào
lý do là không thứ Việt Nam rồi hiểu rồi
hiểu rồi.
Anh
tức là chiều trước khi thiền ấy thì con Vũ Khải ngồi tư ấy ạ.
Thì làm rõ cái ý hôm qua sư phụ nói là về định nghĩa thế nào là có thật của mình ấy.
Ừ.
Thì lúc đấy thì nếu mà mình có thật tin có thật thì mình sẽ tin là thế nào là có thật và thế nào là không có thật.
Ừ. Ừ
thì con thấy là khi mình mơ thì mình tin là không có thật nhưng mà trong mơ thì hoàn toàn trải nghiệm giống hệt bây giờ. Tất cả những gì mình trải nghiệm bây giờ thì trong mơ m cũng trải nghiệm biết hệt cũng có thể nghe thấy, nhìn thấy, sờ thấy, nghĩ thấy. Hên như bây giờ. Tức là phần giống nhau là phần trải nghiệm này giống hệt nhau. Thế thì phần khác nhau nó nằm ở đâu?
Ừ
mà sau khi tỉnh dậy thì mình lại thấy mơ toàn bộ những cái quá trình mơ vừa nãy thì là là ảo hết.
Ừ.
Xong mới mình mới phát hiện là à tức là toàn bộ những thứ trong mơ ấy là nó nó kiểu nó chỉ có trong cái trải nghiệm ấy thôi ấy.
Còn nó không thể có ngoài cái trải nghiệm ấy được. Nó chỉ có trong mơ đấy. Không thể độc lập với lại cái trải nghiệm trong mơ được.
Ừ.
Còn mình tin bên ngoài có vật đơn giản đấy thôi. Ngay khi mình thấy một cái gì đấy thì ngay lập tức mình tin nó ở ngoài cái trải nghiệm này. Rồi thì đúng là kiểu mình thấy là mình rõ ràng ra trong lòng mình ấy. Hóa ra từ trước giờ mình tin một thứ có thật là luôn tin nó ở ngoài cái trải nghiệm.
Ừ.
Đấy thì Thì xong rồi thế từ thế thì thực sự là có cái gì ngoài trải nghiệm không ấy ạ? Thì con thấy lúc đấy là tìm hết cách. Tức là bây giờ nghĩ là có bố mẹ ở nhà lại trải nghiệm nghĩ nghĩ ra tức là tìm hết tất cả những thứ mà mình tin là có thật ra thì cùng lắm là vẫn là trải nghiệm nghĩ thôi. Dù nếu không có ở đây thì vẫn là trải nghiệm nghĩ thôi. Nó không thể có gì khác được ấy.
Ừ
còn về mặt kịnh đấy là về mặt nhận thức thì mình thấy là không có gì ngoài trải nghiệm được rồi. Còn về mặt à kinh, về mặt trải nghiệm thì làm sao mình trải nghiệm một thứ ngoài trải nghiệm? Ừ.
Tức là cả về nhận thức và cả về trải nghiệm con thấy rằng là không thể có một cái gì trên đời được ấy. Thì sau đấy thì tự tin vào thiền.
À đừng thêm một bước nữa xong rồi mình trải nghiệm này thì nó nó là cái gì ấy? Nó có phải là trải nghiệm giác ngộ không ấy.
Ừ.
Xong rồi thấy ừ nó không có một cái gì hết nên là trống không này. Thì cái phần hiện ra rõ ràng thì đương nhiên rồi ạ. Thì thấy là mọi trải nghiệm đều là trải nghiệm giác ngộ và nó không Tức là mọi thứ mình đang trải qua đều là trải nghiệm giác ngộ và không có không thể phương án khác. Thì con thấy là hôm nay con thấy chạm thêm cái phần là không thể có phương án khác ấy.
Ừ.
Thì lúc đấy thì thầy mới tự tin vào thiền. Thì kiểu lúc đấy con cảm giác là xem thì chỉ xem như xem phim ấy. Cái gì hiện ra thì nó hiện ra như xem phim ấy.
Ừ.
Xong thời cũng kiểu thú vị nhỉ. Ví dụ như là trong khung hình thì khung hình nó cứ hiện ra ấy chứ không phải là ví dụ có người này người kia xuất hiện ấy thì thấy là kiểu nó chỉ trải nghiệm thế thôi. Hiện ra y hệt đi xem phim ấy. Xong rồi lúc xong con ra con thấy bảo khải anh không biết nay đúng hay sai nhưng mà cái này có vẻ sướng nhỉ. Dễ quá dễ mà không khó đâu.
Dễ và sướng. Sướng mà lớn
con là chảnh ngện giác ngộ. Nhìn chảnh nghiệm giác ngộ phê quá. Xem phảác ngộ
kiểu chỉ xem thôi à.
Đúng.
Nhưng mà vừa đấy con thấy là nghe trình thì con thấy là lúc mà tại sao không được 100% thì con phát hiện có một cái đoạn đấy. Thì hôm qua là lúc nghe Minh Trang với lại Chị Quế nói đấy thì có phần là nếu mà mình tư mình tự tin trước đấy rồi nhưng tại sao vào trong thiền mình vẫn cứ phải hỏi thì khi hỏi như thế thì mà hỏi xong thì kinh nghiệm nó có khác đâu. Kiểu trước khi hỏi với sau khi hỏi kinh nghiệm nó chả khác gì ấy. Thế tại sao mình lại cứ phải hỏi? Thì hóa ra là hỏi để yên tâm thôi.
Mà chức mình đã tự tin rồi thì tại sao đã cứ phải hỏi thế làm gì ấy. Thế hôm nay thì con thấy là kệ không hỏi nhưng mà thực ra cuối cùng tự nhiên có lúc nào đấy tự nhiên lại khẳng định là trải nghiệm giác ngộ ấy.
Ừ.
Thì mới phát hiện ra là có nhu cầu nói cái câu đấy vì lại có một khoảng khách nào đấy mình mất tự tin.
Ừ.
Xong rồi dùng một cái câu để cho nó tự tin trở lại thôi. Ấ
không sao không vấn đề gì
nhưng mà lại không thấy cái chính cái câu nhắc đấy.
Ừ
là trải nghiệm giác ngộ.
Thế thì vừa Vũ Trang nói con mới nhận ra là phần à hóa ra là
nói đừng tô chối gì hết thì là tốt nhất.
Vâng.
Có thì có xảy ra thì nhận ra rằng đó là chuyện dáng hộ.
Thì đấy phần
đơn giản thế gìn
tức là cái điểm trước tức
ớ. Nhưng mà cảm giác con thấy là cứ cứ thiền này xong rồi kiểu như thế này phát hiện ra này này rất là sướng. Mỗi hôm có khi nó sẽ lòi ra một cái kiểu kiểu như thế này à.
Thuyền đấy là một niềm vui
đây là một buổi gọi là sợ lo lắng sợ hãi
vì con bản chất con luôn có thể giác ngộ rồi. Lo cái gì nữa? Ăn một bánh
đúng nhỉ?
Ừ.
Chị Vinh trang tuổi chị Minh Trang
thì đúng rồi. Con thấy là khi thiền xong kiểu trong quá trình thiền kiểu cảm giác như cứ cứ đang giác ngộ này rồi ấy.
Ừ.
Vì trải nghiệm nào cũng trải nghiệm giác ngộ ấy chứ không phải là kiểu có vô minh và có trải nghiệm vô minh và có giác ngộ có trải nghiệm giác ngộ ấy. Mà bản chất là đang trải nghiệm giác ngộ rồi ấy thì con thấy tự nhiên mất cái nhu cầu tìm kiếm một cái trạng thái giác ngộ ấy ạ.
Đúng rồi. Nó đấy. à
rồi
rồi tiếp đi.
Vâng con Tuệ Anh ạ.
Tuệ ó anh bao nhiêu?
98 ạ.
Hơn Hải Nam à?
Hôm nay là đổi như thế à? Hôm qua lúc mà sư phụ giảng xong ấy thì có một cái nhóm ngồi lại tư và chọ có Hải Nam với lại chị Quế chia sẻ.
Ừ
thì ờ thế là con cũng giải quyết được một cái ở đấy đấy là hôm trước thì lúc mà sư phụ dạy mà bậ
xuyên đêm à
dạ
một ca đây xong lại một ca về nhà nữa đấy là ngồi lớp
ngồi ở lớp ngay lúc đấy
sau lúc vừa giảng xong chiều
à chiều chiều
vâng thì lúc đấy con nghe được một cái là đúng đúng đúng vấn đề của con ấy tức là hôm trước khi mà hỏi nhiều ấy thì mình mới thấy là lúc nào hỏi xong thì thấy thấy kinh nghiệm cũng thế đều ý là đều là trải nghiệm giác ngộ ấy
nhưng mà tại sao mà lại cảm giác có một cái gì đó mà nó hơi gai gai nó chưa tự tin ý Thế là đến lúc lúc con nghe được một câu là cái cái trải nghiệm à cái mà ngay cả cái trải nghiệm là nghĩ là có vật ấy cũng là trải nghiệm giác ngộ ấy. Tại vì cái hôm trước là cứ bị ám ảnh cái câu mà lúc mà sư phụ dạy về cái việc là mình đang ở cái chế độ là hiện ra là auto là có
nên nếu mà không nhắc thì là mình sẽ là chủ quan ấy.
Thế là mình lại sợ chủ quan. Thế là tự nhiên cứ cứ cảm thấy là là hỏi là cần thiết ấy. Nhưng mà thực ra là sau khi hỏi xong thì kết quả lúc nào cũng sẽ là như vậy. Nhưng mà ngầm ở đấy tự nhiên lại có một cái rất là chung chung theo kiểu là cái nghĩ là có vật ấy là cái cần cần phải giải quyết đấy sư bộ chứ không thấy đấy là trải nghiệm giác ngộ. Thế là lúc con nghe được cái câu đấy
con để ra một phát là con đã có vật chưa? Con đã nghĩ có vật chưa?
Nghĩ có ạ.
Nghĩ luôn rồi.
Vâng.
Đúng không? Thế b ngồi đây có nghĩ có vật không?
Có ạ.
Có chống làm gì?
Vâng.
Để ra cũng có giờ cũng có chống làm gì?
Bởi vì nó chịu giác ngộ. Vâng.
Chống làm gì chứ?
Vâng.
Thế thì hôm hôm qua lúc nghe được cái đấy thế là con được giải phóng cái phần đấy là con phát hiện ra ừ nhỉ. Thế thì tự nhiên là thấy tự tin thì hôm nay thì là buổi sáng các thứ thì cũng bận nên cũng chưa có thiền thiếc gì cả. Thì còn trong lúc từ sáng đến trưa thì bắt đầu là đi xong rồi ngẫm lại mấy cái mà như kiểu mình hay mắc ở trong thiền trong những lần trước ấy. Ví dụ liên quan đến là ví dụ trải nghiệm có cái cảm giác là có tôi hay là trải nghiệm suy nghĩ là có vật này rồi là cảm giác là tự tin hay không tự tin ý. Con cũng từ mấy cái đấy trước có Phải là trải nghiệm giác ngộ không ấy.
Ừ.
Mấy cái mà con hay kiểu mắc ở trong thiền ấy. Thế sau đó thì là chiều thì mấy chị em mới bảo là rủ nhau đi tư xong rồi thiền ấy. Thế là tự nhiên đọc được cái tin nhắn của chị Trang là lúc đấy con đã ăn chưa? Ăn ăn ăn ăn trưa nhưng mà ăn vào buổi chiều ý là lúc đấy mẹ đang ăn. Thế là đọc được tin nhắn chị Trang là 17 gi là hết giờ đăng ký ấy.
Thế là con xoắn hết cả lên kứu kiếm một cái chỗ ngồi. Thế xong lúc đấy để thiền thì thực tế là thế xong rồi con ngồi bảo là thôi kệ bây giờ hết giờ thì thôi ấy. ý là ngồi cứ cứ kiểu là tư lướt qua vài phút đã. Thì thực ra là lúc trải nghiệm thiền thì thì con thấy là so với mọi hôm thì hôm nay là nó rất là kiểu kinh nghiệm thì cũng không có nhiều suy nghĩ thế này rồi ngủ gật này rồi ví dụ như là tự nhiên xem điện thoại các thứ hiện lên nhưng mà con thấy là rất là tự tin nhưng mà con lúc mà sư phụ nói về cái phần chống lại thì con phát hiện ra là cái cái chỗ của con ấy là ngay cái lúc đấy bởi vì là nó cứ có một cáiúng lên ôi chết rồi ý là hết rồi hết Rồi đấy điến ý. Nhưng mà đáng nhẽ là cái nổi lên thì nó là cái gì thì mình lại mình lại có vẻ là hơi chống lại cái đấy và đáng nhẽ là ơ tại sao mình lại có cảm giác chống lại như thế này ý là chống lại cái việc là là xoắn lên vì vì hết giờ ấy.
Ừ
thì thì con lại không phát hiện ra là cái đoạn cái đấy là trải nghiệm nhưng cái mà mình chống lại ấy sư phụ nói vừa xong rồi con thấy cái mình chưa mình chưa thấy cái phần chống lại đó đúng rồi là trải nghiệm giác ngộ
bất kỳ cái gì con chống lại phải thấy là cái con chống lại Vâng.
Và sự chống lại.
Đúng rồi. Thì con thiếu cái sự chống lại đấy.
Thế là nó vì mình thiếu cái sự chống lại nên là nó hơi âm ỷ ấy mà mình không nghĩ là không không biết ấy.
Đấy.
Tốt rồi đấy. Sau một hôm là thấy là khá khám phá rất nhiều rồi đấy.
Đúng không?
Được rồi. Thôi bác nào chưa nói ch
con ạ. Con là 99,96 ạ.
Thế th à trước thấp hơn. Đâu thì bây giờ lẫn lộn hết rồi còn gì. Cứ dưới 100 là lẫn lộn hết rồi. Chị 100 luôn
rồi.
Hôm qua lúc mà sư Vũ giảng xong thì bọn con ngồi lại tư ấy thì là có chốt mấy thứ là một là tất cả các cái trải nghiệm thì đều là trải nghiệm giác ngộ hết.
Ừ.
À thứ hai nữa là có những thứ mà nó sẽ bảo là cái này cái kia ấy thì chính những thứ bảo đấy nó cũng là trải nghiệm giang ngộ chứ nó không thể nào trải nghiệm với cái gì khác cả. Ừ.
Và kể cả những cái mà mình hay né tránh. Ví dụ như là mình cứ gọi tên nó là ví dụ trước đây mình nói là trải nghiệm tôi đang ngồi nhá thì là mình vẫn bị né tránh cái cái mà mình cứ gọi là trải nghiệm gì ấy.
Ừ.
Vì mình vẫn vẫn có cảm giác sợ là à khi mình gọi như thế thì nó lại có một cái gì đấy. Thì hôm qua là mấy anh chị em ngồi tư với nhau là thế thì mình gọi là cái gì thì bất chớp hết.
Ừ.
Nó vẫn đều là trải nghiệm giác ngộ hết. Quan trọng nhất là tự tin thôi.
Vì là trải nghiệm ấy nó không bao giờ có thể trải nghiệm gì khác được rồi. Bao giờ nó cũng là trải nghiệm giác ngộ thì không thể nào có một cái gì khác để mà phải phân biệt. Thế thì thế thì cái việc thiền ấy thì như vậy thực ra không bao giờ phải kiểm tra cả. Cái việc mình xem là khác mà kiểm tra là khác. Kiểm tra nghĩa là mình còn nghĩ ngợ là nó có phải hay không.
Nhưng mà mình xem là mình nhìn nó thôi. Vì thiền là một cơ hội để nhìn đời ngắm nó thì mình xem chứ không không có chuyện là phải kiểm tra là nó có phải hay không.
Ừ
thì hôm nay con Thiền cũng xác quyết như thế và xác quyết là mình là trải nghiệm giác ngộ thì cảm giác đúng là xem và dù cái gì xảy ra thì nó vẫn là trải nghiệm giác ngộ. Thì thì là con thấy nếu hôm nay con bị mất một tí thì con nghĩ có thể là có lúc mà con một là khi con nhắc đây là trải nghiệm giác ngộ ấy thì mình lại không không quên mất không xem là cái đấy nó có phải chạy nghiệm giác ngộ không.
Ừ.
Đấy có một chỗ là con đang ngồi thì là có nói quay sang nói với Kiệt một câu ấ xong con lại kiểm tra chỗ đấy thì con nghĩ có thể là có một vài chỗ đấy nó bị quên mất.
Bị mất t quên mất thực ra quên mất tức là mất tự tin ở chỗ đấy.
Nhưng mà con thấy là thực ra con thấy như thế là đi đúng hướng nên là sội giạc à
nên là cái kết quả thì nó đã tốt hơn và thứ hai nữa là mình thấy đúng là tự tín hơn về sự thật đấy.
Tại sao đời sống có 4%?Ừ thì con nghĩ đấy là do nhớ ít đấy ạ.
Ừ.
Nghĩa là thực ra ví dụ buổi sáng dậy xác quyết nhưng xong đấy thì không mình không có đủ sự trân trọng nên là nó như thế.
Con đã làm cho một người ở Sài Gòn thất vọng rồi đấy. Đúng không? Ta chờ đợi con 86 mà con
may may mà sư phụ đo ra.
Ừ rồi tiếp đi.
À cái hôm qua mình tư khải có làm slide không?
À chưa tí về em
là con Vũ Khải con nay là 96 có gì trình luôn đi tư hôm qua trình luôn đi.
Con 96% à tư hôm qua thì
cứ nói cứ nói gì sau thôi.
Trong qu trình T hôm qua con nói thêm một đoạn liên quan cái đấy. Thì hôm nay thì con cứ nói từ một số ấn tượng từ từ hôm qua được rồi.
Ừ.
Tức là hôm qua lúc dụ giảng lớp thiền một ấy con này rất tức là ấn tượng cái cái bài giảng hôm qua tức là đoạn ví dụ giảng cho Minh Thành á.
Ừ
thì à hôm qua hôm qua sụ kiểu chia chia rõ là tặng gọi chia hai bước ấy. Chia hai bước nên rất rõ ràng và
mà thấy hai bước đấy là xong thì đúng là cực kỳ tự tin. Tức là bước một là sác quyết là kiểu thấy là không có gì khác ngoài trải nghiệm. Ấ
tức là không thể có gì khác ngoài trải nghiệm. Không có gì khác không có gì hết ngoài trải nghiệm.
Ừ
thì đấy là cái em thấy là thực ra cái mà mình không tự tin ở bước hai tức là sau khi bước hai thì khó đấy xong thì em thấy là cái phần mà thấy trải nghiệm nào là trải nghiệm giác ngộ ấy thì em thấy nó nó cảm giác nó sẽ là tự tự nhiên khi đó thì lúc đấy thì tự nhiên nó là tam thân luôn rồi
thì nó chỉ vướng nhất là vướng bước một thôi
bước một vướng bước hai không có được
vâng thì bước bước một là nó
còn từ xưa nay là bị vướng bị có bước hai không bước một
vâng
đúng không có bước hai đấy
có đúng không có bước hai có bước một đấy
vâng thì em thấy ồ thế bây giờ đúng là sau hai bước đấy đúng đúng là cảm giác có một điểm điểm gọi là điểm điểm chốt để mình khoan đấy tức gọi là cấn tức là nó chỉ vấn đề là chỉ loanh quanh bước một thôi. Bước một mình có vấn đề nên là bước hai sẽ còn sẽ khó tự tin được. Cứ đoạn nào mà không tự tin tức là bước một bạn gọi quay bước một đấy
xem là mình đang thấy cái gì ngoài trải nghiệm vì cứ thấy là trải nghiệm cộng một cái gì đấy
thì không thể nào trải nghiệm giãn ngộ được. Mà vấn đề toàn là nằm ở chỗ trải nghiệm này nhưng lại cộng thêm một cái gì đấy tin cái gì b ngoài trải nghiệm thì em tới cái bài hôm qua tới hai bước đấy đối con rất rất là thứ nghe là rất rất là rất là sướng.
Ừ
thì mới biết rõ mấu chốt nó nằm ở đâu và mình sẽ nếu mà nhầm mình biết quay chỗ nào ấy để mình Mình xem mình gọi là mình xem lại xem là mình đang tin cái gì ở ngoài trải nghiệm. Vì lận kiểu như mình hiểu thế nhưng mà ngầm mình sẽ rất nhiều thứ là nó sẽ mình vẫn tin ngoài trải nghiệm. Mình hiểu như thế nhưng mà vẫn vẫn có nhiều thứ nó tin ở ngoài trải nghiệm ấy thì
ngoài trải nghiệm nghĩa là thực sự tồn tại đấy.
Vâng.
Ngoài trải nghiệm thực ra từng sự tồn tại
vâng thì nó tồn tại thì
đấy thì thấy là cái hai bước đấy nó rất là logic và nó rất rõ ràng ấy. Thế thấy ấn tượng và từ hai đấy thì đúng là thứ còn một cái cảm hứng là ô cả cảm hứng là kiểu như là tu hành cũng mong muốn là kiểu một cái cả kiểu như là hành động không ngăn ngại ấy thì thấy cái hôm qua là cái nó sẽ kiểu ồ đây đây là cái đúng cái mình tìm nó sẽ là chỗ này đây tức là khi mình thấy là trải nghiệm nọ trả giá ngộ ấy thì thấy là tô như sự nói trong mình thành đúng là kiểu như là chọn lựa chọn a hay lựa chọn b ấy
thì đều trải nghiệm giác ngộ hết mình đang vẫn cảm giác phân vân lựa chọn tức là mình vẫn tin là th trải nghiệm a hay thải kệm b nó tốt hơn hay là kém hơn nhau gì đấy
đúng rồi
mình vẫn tin cái dấu ngoài trải nghiệm nên mình vẫn cảm giác là sẽ có hai hai trải nghiệm nó có sự khác nhau hay là hơn kém mà phải phân vân lựa chọn cái này nên hay không nên thì từ cái đấy ổn nếu mà xác quyết được cái này mà rất rõ ràng là tức là mình thấy rất sạch cái phần và không có gì cả trải nghiệm ấy thì trải nghiệm nào cũng là trải nghiệm tác ngộ thì thấy ồ thế thì bản chất hành động thưa là theo kiểu trái trái tim mình hát tức là thực làm cái gì cũng được ấy ví dụ xong nói lúc mình thành lên xe xong rồi thấy chán thích quay lại kiểu kiểu như thế thích đi hết tiền đi hết tiền thôi kiểu như thế kiểu những cái nó ở đoạn này thì thấy rất là cảm hứng chỗ đấy thì con rất cảm hứng chỗ qu giảng cho cho Minh Thành cái phần đấy hai bước rõ ràng đấy.
Dạ
quay đi quay lại chứ gì?
Vâng quay đi quay lại thì
thì mình thấy ô mình đúng là như thế thì
khi mà con đã xác định được đã kh đã xắc quyết được rằng là trải nghiệm nào cũng phải là trác ngộ ấy thì con sẽ không còn vấn đề về cái gì với bên trong mình nữa đấy hiện ra con bây giờ các con có vấn đề với cái bên trong mình vì mình chưa đến điểm đấy đâu.
Phân vẫn được đấy. Phân vân thì sao chả sao? cả cái sự vẫn phân vân thì cũng chẳng cả giác ngộ luôn. Tôi không không tưởng cái gì cả.
Thì thì em thấy rất là cảm hứng cái cái phần hôm qua và rõ ràng hơn. Thì đến hôm nay thì hôm nay thì thiền thì cũng tức là cái sự kiểu hôm qua sứ tự tin hơn hôm nay vào thiền thôi thì trước cái thiền này cũng không tư được rõ ràng như chị Trang kiểu đưa ra các ch các vấn đề hay những cái gì trước thì đấy có chắc mai sẽ học cái phần đấy. Thì như trước nó chỉ mẹ
kỹ thuật đấy đúng không? Cho vào sổ tay kỹ thuật rồi.
Không như cái đấy là cái Kiểu mình thấy cô thật rồi mai sẽ cho vào dưới cho thỉ nghe lại rồi thì vào thiền thôi thì những cái phần mà nghe vừa nghe mọi người trình mới sư vụ giảng thì em thấy là cái phần mà chắc một số chỗ mình mình đang thấy là chống lại trong viên thiền dụ ví dụ như là cái ngoài phiên thiền đầu thì con cũng cảm tiễn là sao nó kiểu khá buồn ngủ ấy.
Bao nhiêu phần trăm ấ nhỉ
con 96 ạ?
Thì có đoạn đoạn đoạn đầu cảm giác nó có cái sự là kiểu chống lại cái buồn ngủ đấy. Ví dụ chống lại buồn ngủ đấy và chưa chưa nhận ra ngay đ nó là cái trải nghiệm giang ngộ luôn ấy. Thì nó có cái sự chống lại buồn ngủ đấy. Thì sau một vài nhịp một số nhịp nhất định thì bắt đầu mình mới kiểu nó kiểm tra ờ thì thấy đây là chảy chọ giác ngộ thì lúc thấy là không không vấn đề gì cả. Tức là thấy tức là không không còn vấn đề chống lại giấc ngủ. Nhưng đoạn đầu khoảng đoạn đầu có sự chống lại giấc ngủ và cũng có cái sự chống lại sự chống lại giấc ngủ đấy. Vụ
ừ
đấy thì vào một số đoạn thấy là
ngủ thì nhắm mắt lại ấy nhắm mắt lại xem cái nhắm mắt này ngộ không.
Vâng.
Đấy ngủ nó là Thôi muốn nhắm mắt thì nhắm mắt.
Vâng. Thì lúc đấy con
mình xem cái nhắm mắt này có ngộ không?
Vâng.
Xem cái cái hiện ra lúc nhắm mắt này có phả chuyển ngộ không.
Vâng.
Thế mình không chống lại nó.
Vâng. Thì hôm nay thì con dùng cách là tức thấy là cái buồn cái gọi là cái buồn ngủ này có có cái buôn ngủ nằm ngoài trải nghiệm hay không.
Và một thỉnh thoảng thẽ một lúc có lúc thì hỏi là cái buôn ngủ này có tách rời khỏi cái trải nghiệ hai cái dùng một trong hai cái đấy
thì sau thì thấy nó trải nghiệm giác ngộ thì không không cần phải từ chối cái đấy luôn. Thì đấy và có thể một số chỗ nhớ là chắc là sẽ kiểu và suy nghĩ trong mình kiểu bị quên ấy. Bị quên con thể nhắm mắt rất lâu và vẫn thấy để giác ngộ.
Vâng.
Hiểu không? Xong điều kỳ rượu là nó sẽ chả ngủ nó sẽ mở ra đấy.
Nó sẽ không chìm s
trừ khi con yếu mệt quá thì nó sẽ ngủ. Đấy là vấn đề vật lý thì chịu thôi. Vâng. Nếu mệt yếu quá thì nó sẽ ngủ thôi. Chả tránh được.
Đáng đây nè ta. Ba ca ba con cũng quay này.
Ừ thì mệt yếu quá thì thì
không thể nào mà tỉnh được. Vừa đau vừa mẹ cho nên cốt thì mấy rồi cứ
hai ba th sau là nó thăng thôi.
Thế con con không thể đảm bảo ca nào của cọn cũng 100% được con chỉ đảm bảo rằng lúc nào con cũng sẽ nhìn để xem quả s ngộ không.
Thế thôi. Còn nếu nó đi vào giấc ngủ thì chịu nhưng mà nhiều trường hợp nó sẽ không ngủ đâu mà nó sẽ lại nó lại mở ra. Đấy ai trải qua cái đấy chưa?
Vâng ạ.
Đấy nó mở ra chứ nó lại không ngủ.
Vâng.
Không nhắm mắt lại thấy cái tiến trình đấy nhắm mắt đấy màu đen đấy vân vân là nó ngộ
xong rồi xong song nó mở bé ra mất
có trải qua không
có thế
đấy
cái hồi thiền thền thiền chân thự tại đã thế rồi xem ngủ ngủ
thiền thiền ngủ à
không sư cậc thải đấy hôm nào em nằm nhắm mắt cũng ngủ bé luôn
sau đấy
không có xem đường mấy lâu lâu xong tí
nên là lúc kia thì rất là khó tự dịnh cái điểm ngủ đế hôm nay thì hôm nay thì cái vận đạn đoạn ngủ đế cũng t ấn tượng đó là cũng một số các đoạn hạn gọi là tạ gọi mình a ha ấy thì ví dụ như là cái phiên ngủ thì đúng mình sau khi kiểm tra thì đúng là cái trải nghiệm mà gọi là buồn ngủ các thứ nó đều giả chạy giác ngộ ấy thì có cái sự a ha nhẹ nhẹ cái phần đấy
và một số cái con không nhớ rõ như một số cái nhỏ nhỏ những cái trải nghiệm mình thấy rất là bình thường thôi.
Ừ thì
mình thấy ô trong khi th đây trải nhá ngộ ấy thì có một cái sự
kiểu như tự tin là ô tức trong tức là cái những trải nghiệm như thế ngoài đời mình rất nhiều cái trải nghiệm kiểu kiểu như thế bị suy nghĩ lung tung hay một số cái kiểu không nhớ chân sát như một số mình ở ngoài đời rất nhiều chế kiểu kiểu như này thì thấy ô ngoài đời mình kiểu như toàn nhỉnh nhãn ngộ ấy thì những trong cái phiên thiền những cái nhỏ nhỏ thế thấy là kiểu cái sự a hao chỗ nhỏ nhỏ trong phiên thiền thấy thì mình tự tiên hơn ở cái ngoài đời mình bản chất là nó đang trải nghiệm giác ngộ ấy thì nó hay đời rất nhiều trải nghiệm kiểu kiểu như thế thì hôm nay con thấy ân tượng cái cái đoạn đoạn đấy trong mấy phên tiền này
ngoài đời ấy là con không lý do con không thấy chảy giá ngộ vì con đang tin nó là một trải nghiệm thật một cái chuyện nó thật đời ấy Con ngồi với dụ này con đang thấy là đây là đang ngồi với trụ thật
thì đấy đâu ra mà chảy ra ngộ.
Nhưng nếu con thấy đây chỉ là một trải nghiệm thôi ấy
thì tự nó chảy ra ngộ luôn đấy.
Chảy ra ngộ nó chỉ là một phương tiện lúc nào đó thôi
chứ còn nếu con thấy trải nghiệm bản chất nó sẽ là chả tác ngộ luôn
sau này ấ bây giờ thì chưa bây giờ con dùng giải nhện giác ngộ cho mạnh cho nó ấn nhấn mạnh chỉ đang giảng con hiểu thôi.
Vấn đề con không thấy là chảy giác ngộ là do con không thấy là một trải nghiệm
chứ không phải con không thấy là giác ngộ. Hiểu không nhỉ?
Hiểu thấy là một trải nghiệm
thấy thật
đấy. Vấn đề của các con là không thấy đây là một trải nghiệm chứ không phải không thấy rằng đây là giác ngộ. Nên cái nhớ là gì? Là nhớ để mình thấy rằng đây là một trải nghiệm chứ đây không phải thật
mà cái chỉ nhìn một l nhắc là đủ thôi chứ con không có nhớ lợi nhắc không thôi.
Còn nếu con đã thấy là trải nghiệm thì tự con sẽ thấy là trải nghiệm giá ngộ sớm muộn thôi vì lần trải nghiệm nó không giác ngộ. không hiện
đúng chưa
trải nghiệm không có trong phòng
trải nghiệm nó đã đổi đủ ba tính chất đấy rồi
nên là vấn đề của các con là không nhận ra rằng đây là trải nghiệm chứ không phải là nhận ra không nhận ra đây là giác ngộ nhưng cuộc đời con phải nhắc đây chỉ là trải nghiệm trước mắt thì cứ thả giác ngộ đi đấy nhưng bản chất là con phải thấy là trải nghiệm
đúng chưa rồi tiếp đ
đ cho anh ạ.
Anh
nay con 92% ạ.
92% bảo hành hả nam hơn hả đúng không? Ngon rồi.
Không bảo hành l nữa. C
này à thì sau khi mà nghe sự giảng cho các bạn ấy thì con có nhận ra là một số cái trong cái phiên thiền của con mà con thấy là có lẽ là nó do vì vì thế mà số nó thấp là th ra là con
nữa 92.
Mấy hôm trước có mấy phần trăm nhớ không?
Con có sự chối ạ. Từ chối và từ chối chính cái sự từ chối. đấy mà mình không nhận ra nó cũng chính là cái trải nghiệm giác ngộ ạ. Thì bình thường thì như xu hướng của con thì cũng giống như chị Trang là trước khi thiền thì con sẽ tư mổ sẻ ra đưa những cái mà mình hay nghi ngờ hoặc là những cái nỗi sợ tôi sợ gì hoặc là những cái nghi ngờ gì của mình ra để mình xác quyết trước khi thiền là thấy là tất cả nó chỉ là trải nghiệm giác ngộ thôi và không có không thể nào là cái gì khác ấy ạ.
Thì khi mà vào thiền thì mặc dù là mình có đưa ra những đưa ra được những cái như thế và mình có sự tự tin khi khi mà mình khi vào viên phiên thiền nhưng mà vừa xong thì con ngồi con nghĩ lại ấy thì là mình có cái sự từ chối ở đâu ấy thì con thấy là trong cái buổi tiền ngày hôm nay có có những cái lúc con a như kiểu là chả hiểu sao nó cứ đang ngồi xong có cái sự sốt ruột sốt ruột theo cái kiểu là bấm vào điện thoại để xem đang thiền thiền sắp hết giờ chưa ấy ạ
ừ
mình không nhận ra đấy cái cái ví dụ như là cái sự sốt ruột đấy này
là mình từ chối nó mình bảo là tại sao lại ý là tại sao lại có những cái hành động như thế mình nhận ra đấy nó ở đấy đấy mình đã có cái sự từ chối, mình không thấy nó là cái a nó cũng là chính là cái trải nghiệm giang ngộ ấy ạ.
Ừ
thì à thì tự nhiên là mình có cái sự từ chối ở đấy mà thì trong cái buổi ngày hôm nay thì à khi mà nó khác với cái buổi buổi ngày hôm qua phải và các buổi trước là hỏi rất là nhiều ấy thì con thấy là hôm hôm qua khi mà Hải Nam chia sẻ một cái đoạn là tại sao mình cứ phải vào trong thiền mình cứ phải hỏi nhiều như thế.
Ừ
thì bản chất là ở bên ngoài mình thật sự mình đã không tự tin là thật sự là nó không có gì thật rồi. Nếu mà mình đã tự tin là nó không có thật nó không có gì cả. Thì vào trong thiền mình thì mình với cái sự đấy thì mình phải hỏi ít đi chứ hoặc là không hỏi chứ tại vì nó đương nhiên nó là như thế. Nhưng mà rõ ràng là tại sao vào trong thiền mình vẫn hỏi hỏi nhiều là ví dụ như cái này nó có tách ra khỏi trải nghiệm của mình không ấy vì bản chất là bên trong ngầm sâu mình vẫn tin là nó tồn tại độc lập với cả cái trải nghiệm của mình. Thì với cái bài ngày hôm qua sau khi mà các bạn chia sẻ xong Hải Nam cũng chia sẻ một đoạn con thấy a à con thấy khá ấn tượng về cái sự hiện ra và Nó không có gì ở phía dưới.
Đêm qua hả?
Ờ buổi chiều qua ở ở chiều qua.
Chiều qua ở ở trên lớp tư sau khi dậy xong ấy thì tự nhiên là ngày xưa thì mình còn nghĩ là chống không là mình sẽ từ chối cái sự hiện ra này. Mình cho rằng chống không nó phải ví dụ như không cả hiện ra luôn. Nhưng mà không phải thì thấy là cái kẻ là hiện ra như này nhưng mà bản chất là nó hiện ra nó chỉ là hiện ra thôi chứ nó không thể nào có cái gì ở dưới được. Và từ đầu đến giờ thì mình chỉ có mình ý là mình chỉ có gọi là trải nghiệm thôi chứ không thể nào mà có một cái vật gì. gì mà mình có thể gọi là tồn tại ngoài kinh nghiệm của mình ấ ngoài trải nghiệm của mình. Thì ngày hôm qua đế khi tư cái đoạn là tại sao mình tin là một vật nó có thật thì mấy anh em cũng rút ra được là hóa ra mình tin một vật có có thật là vì nó có dù mình có trải nghiệm hay không trải nghiệm thì nó vẫn tồn tại.
Ừ
mà nó chả gần kể cả đầy cái thứ mình chưa trải nghiệm bao giờ mình vẫn tin nó tồn tại.
Ừ
thì thì à khi mà thấy được cái logic đấy thì dùng với cả dùng cái thiền mới của sư phụ thực ra mình chỉ có thể có trải nghiệm không có gì khác ấy ạ thì đã thấy là nó không có cái cơ sở để có một cái thứ gì nó tồn tại được ngoài ngoài cái trải nghiệm của mình thì lúc đấy là cũng gọi là với con thì con thấy nó vỡ ra đoạn đấy mình bảo tự nhiên thấy khá là giật mình ạ
đấy là lõi đấy
đấy là cái lõi đấy
thì với cái với cái đấy thì con thường là cũng có xu hướng giống chị Trang là con sẽ đấy vì mình đưa ra trước là những cái mà mình nghi ngờ sợ hãi trước khi phiên thiền mình tư trước rồi ấy ạ.
Ừ.
Nên là khi mà vào trong thiền của con thì con cũng không bị kiểu lay hoay quá để xử lý những cái gì tại vì có sự tự tin rồi. Nhưng mà hôm nay thì nhận ra là có cái sự từ chối và mình không nhớ ra mình không nhớ là chính cái sự từ chối đấy nó cũng chính là cái trải nghiệm giác ngộ đấy. Rồi nay thì cần ấn tượng mấy điều đấy. Tốt. Được rồi. Sáng sủa đấy. Tiếp đi. Có ai không? Thết chưa?
Trên mạng
trên mạng đi. Còn mỗi thì Thùy Anh thôi nhở.
Tuệ Vân.
Tuệ Vân Tuệ Vân
Quan Trình ạ.
Nói đi.
Con 98% ạ.
Ừ. Ít thế.
Ôi hôm nay con thấy cái phần rút kinh nghiệm của các bạn quá hay luôn.
Ừ.
Bởi vì là nhờ cái này mình đúc kết được bao nhiêu kinh nghiệm, bao nhiêu cái nhầm lẫn của mình và của mọi người ấy nghĩa là nó sẽ rút ngắn được cái trải nghiệm sai lầm cho những lần sau ấy. Tức là nó sẽ nhanh hơn ấy chứ không hẳn là nó sẽ không còn sai lầm nữa.
Nhưng mà mình sẽ nhận diện được cái đấy nhanh hơn. Ví dụ hôm nay con thấy cái 2% còn lại của con mà mà không không đạt ấy là nó nằm ở việc là mình nhận ra cái sự từ chối. Nghĩa là trong cái phiên thiền của con thì có một vài lúc là bọn trẻ con nó chạy ra thì bảo nó hỏi này hỏi khác ấy thì cũng có sự tương tác. Thì con nhận ra là à mình đang từ chối cái sự tương tác này. Thì cái
cái từ chối cái nội dung ấy thì là mình thấy cái nội dung đấy là trải nghiệm giác ngộ nhưng mình lại không nhìn ra được cái sự từ chối cái từ chối từ chối cái nội dung đấy. Cái sự từ chối đấy cũng là trải nghiệm giác ngộ là nó có hai thứ đấy. Thế nên là sau khi con chỉ thấy là ờ bọn trẻ chạy ra và mình phải trả lời thế này trả lời thế kia rồi điện thoại các thứ nó là chẳng nhận giang ngộ không gì cả. Nhưng mình không hề nhìn thấy cái phía sau đấy nữa là chính cái sự từ chối này nó là trải nghiệm giác ngộ.
Ừ.
Đấy là cái con thấy rất là hay. Với lại hôm nay con thấy là Trong cuộc sống khi mà mình thấy rõ là trong các cái phiên thiền ấy thì đúng là chỉ có trải nghiệm thôi. Toàn bộ cuộc đời mình nó chỉ có có chỉ có trải nghiệm thôi. Không có cái gì nó ở ngoài trải nghiệm cả. Thì khi con ra ngoài cuộc sống nó có một thỉnh thoảng có một vài cái khoảnh khắc a ha nhỏ.
Ừ.
Khi mình nhìn thấy cái thói quen của mình cũ là à trước mặt mình là một tòa nhà. Thế xong rồi nhận ra không? Làm chó tà nhà nào chỉ có trải nghiệm thôi.
Đúng rồi. Thì những cái lúc đấy con rất là
thiền đời sống đấy là mấu chốt đấy.
Vâng.
Thiền đời sống mấu chốt là con nhận ra đây là trải nghiệm.
Con không cần phải gắn giã ngộ đâu. Nhận trải nghiệm thôi là con đã
đời sống ảo ảo bé
nó sẽ tự động
đúng không? Nó thành ảo nó thành mơ nó sao? Vì sao
là thêm cái đoạn là
nó rất là nó rất là kinh dị luôn ấy. Nghĩa là trong thiền thì mình thấy là ơ nó không có không có quá a. đến mức như thế. Nhưng khi đi vào đời sống ấy nó tương tác rất là nhiều và mình vẫn mang cái thói quen là có một vật gì đấy trước tồn tại phía trước. Thế nên là ờ con thấy là nó lan sang từ cái thiền pro nó lan sang đời sống nó giải pháp đây là phải lan từ thiền ra
chứ làm sao hi vọng đời được ng phải lan từ thiền ra không phải thiền nhiều đấy
tự thiền sẽ lan ra ngoài đấy giải pháp đấy nên ai mà lười thiền thì sẽ sẽ khác hẳn đấy lời thiền chỉ có kiến thôi đúng không Vâng.
Con thiền đủ thì nó sẽ tự lan ra ngoài. Giống th anh vừa kể đấy. Nó tự lan mà.
Được rồi. Hải n nói gì? Hỏi gì?
Hôm qua con hỏi sư phụ là hôm qua sư phụ đầu tiên là nhận nó là trải nghiệm.
Ừ.
Sau đấy thì đấy trải nghiệm đấy là trải nghiệm giác ngộ.
Ừ.
Thì con cũng cũng hơi có một câu hỏi là vì sao sư phụ lại dùng cái tử trải nghiệm giác ngộ sao nữa lại phải thêm một cái đoạn nữa.
Ừ.
Vì con thấy là ơ nhận ra đây là trải nghiệm thì nó đã chống không sáng tỏ. Nó chính là trải nghiệm giác ngộ ấy. Thì h Kiểu như là đoán xem sư vụ ý gì ở đây thôi. Ấ.
Ừ.
Thì vừa con một con phần đoán là chắc là nếu mà nói là trải nghiệm giác ngộ thì mình rất tự tin vì vì cái trải nghiệm nó rất là xịn. Ấ thì còn chị Quế vừa con hỏi thì thì thêm ý là để mình không đi tìm kiếm thêm gì khác nữa.
Nếu chỉ trả nghiệm không ấy thì con vẫn sẽ chưa hài lòng đâu.
Con chỉ hài lòng với việc là ờ đây không thật. Thế
hài lòng rất hài lòng về không thật.
Thế thôi chứ còn con vẫn nghĩ rằng có một cái giác ngộ nào đấy. Một cái gì đó hơn thế này. Tại vì cái không thật của mình nó có vẻ kém không thật của sư phụ chẳng hạn. Có thĩ thế
đúng không? Nó không kém không thật của Phật. Mặc dù cái không thật đấy nó đã rất là mạnh rồi đấy. Ý là
nhưng mà kiểu như nó vẫn chưa hoàn hảo.
Đúng rồi.
Con tìm kiếm phát chứng tỏ có cái giác ngộ ngoài trải nghiệm ngay.
Vâng.
Thế con tìm giác ngộ thì có phải có một cái giác ngộ ngoài trải nghiệm này không?
Thế là chết rồi. Thế con cho tất cả mọi thứ trong trải nghiệm. Nhưng riêng giác ngộ thì sao? Đúng chưa? Mà có thì có từ bảy mai. Con tin thế thì con sẽ có 100 thứ khác. Đế con cho một thứ ngoài trải nghiệm thì con sẽ tự con sẽ nghĩ một đống thứ ngoài trải nghiệm.
Vâng tin là giác ngộ ngoài trải nghiệm vậy thì những người giác ngộ phải ngoài trải nghiệm. Đấy nó sẽ có kiểu đấy từ mà nó cứ thế kéo sang thôi. Kéo hết
nếu giác ngộ ngở ngoài trải nghiệm thì sẽ có một chấm chấm liên quan giác ngộ sẽ ngoài trải nghiệm
nên con không thể cho có gì ngoài trải nghiệm được. Thực ra là có hai bước đấy. Người người ngày xưa ta sẽ thực hành là từ tiên tất cả mọi thứ là tâm xong tâm là chống không. Đấy là rất nhiều bước.
Chống không là sáng tỏ. Đấy đại thần đại thủ ấn ngày xưa nhá. Từ dây là mọi thứ là tâm này. Xong tâm là chống không này. Chống không là sáng tỏ này. Xong rồi sáng tỏ chống không là bất nhị. Đấy xong bất nhị là đại lạc. Đấy hoành tráng không?
Từ từng bước một.
Bất nhị phát là xong.
Thế đâu đấy
đy ra đậy ra đấy. Không cần mình cần gì mình đến đây mình không cần thế nữa
chư không phải phụ bác nhị lắm
đổiên bác nhị một cái là thành bao nhiêu bước ra điị đổi tên luôn
bất nhị sướng không đổi tên sướng bất nhị sướng
rồi sinh thứ ba làm sắt
được
được bất nhá
nào con bác nào chưa nói đấy
đây con là ai vân Sao nghe cũng ốm nhỉ?
Tiền
ốm à?
Ốm à?
Ốm. Ok.
Vâng. Thế là trước khi thực thiền thì con kiểm tra bởi vì là rất là đau mệt.
Bị sao bị sao bị sao?
Ừ qua về tự nhiên bị như kiểu bị lạnh run hết cả người
đấy thì phải thấy ngay cái trải nghiệm đấy nó ngộ.
Đúng rồi
chứ đừng đợi đừng đợi bảo thiền mới thấy.
Vâng.
Lúc ốm thấy lúc luôn ấy. Tốt tết là thấm thế luôn.
Vâng.
Mà khó thấy quá thì kiến
kiến trước đã.
Vâng. Lúc cái lúc đầu là chị chị chị ừ thôi x ạ. Thế nó nó quá là đau với cả với cả như giống như là bị bị đánh ấy.
Ừ.
Ừ. Thế nhưng mà đến khi mà sư xong cái phần ốm với mệt không không có cây ốm với cây mệt nó nằm đau nó nằm ngoài trải nghiệm ấy. ấy thì con thấy rất là rất là tự tin để để thấy rõ ràng là nó chỉ nó chỉ là trải nghiệm và và nó cũng chống không sáng tỏ hiện ra ấy thì nó không không thể có cái gì là cái ốm với cái đau được cả.
Ừ.
Đấy thế thì cả chắc là kiểu cũng chả có mong muốn gì cả, chỉ tự tư xong thì vào thiền thì xem thôi. Thế như có lúc mà con kiểu bị buồn ngủ ấy. Đấy thì nay cái lúc đầu tiên buồn ngủ thì con hơi sợ
nhưng mà con không nhận ra là cái sợ đấy nó cũng là trải nghiệm giác ngộ.
Ừ.
Ừ. Thế thì lúc đấy con mới hỏi là thế cái thế cái mồn ngủ nó có nằm ngoài trải nghiệm không ấy. Đấy. Thế thì khi mà hỏi như thế thì thấy rõ ràng là chỉ có trải nghiệm giác ngộ thôi. Không thể không thể có cái gì khác được ấy. Đấy. Nếu mà cái mà gọi là ngủ hay là hay là tỉnh thì nó nó không có cái gì khác ngoài để trải nghiệm giác ngộ cả.
Vâng.
Đấy thế thì đấy thì cái thiền hai cà của con nó nó cứ như thế thôi.
Tốt.
Trên đời này có gì khác giác ngộ không?
Không thể có được ấy ạ.
Không có gì khácâ
các con chỉ có chuyện giác ngộ thôi. Không có gì khác. Vấn đề con lại tin gói khác thế là con chết. Từ sáng tới con chỉ có chạy ra ngộ thôi, không có gì khác nhưng con tin có cái khác thì cứ trả nghiệm n ngộ đấy. Bố mẹ nhà cửa công việc chết chưa? Trong khi kinh nghiệm con nó có nói cái gì khác đâu? Kinh nghiệm con có nói là có gì khác ngoài kinh nghiệm đâu? Đúng không nhỉ? Cái trải nghiệm con chả bao giờ nói có gì khác kinh nghiệm cả. Chỉ có mấy suy vớ vẩn bay ra nói thôi xong lại tin ông đấy. Dạ. Th chưaạ
nhá. Kinh nhỏ con nó không có nó không có cái gì khác ngoài cái trải nghiệm chính nghiệm đấy cả. Xong rồi một số bảo ôi có bố mẹ ngoài trải nghiệm. Con chỉ có một cái trải nghiệm thôi. Trải nghiệm nó tự sống không sáng tỏ thỏa chiếu sáng sáng tỏ hiện ra đúng không? Nghĩa là con có con quyền giác hộ con là quyền từ vô thủy đúng không? Ai cũng có
nghiễu nhiên đúng không? Xong rồi có suy nghĩ nh có cái khác có cái gì đấy bố mẹ gì đấy cái suy đấy không nếu không nếu con kệ nó chứ nó coi nó như một trải nghiệm thì chả sao cả đúng không n coi nó trải nghiệm thôi thì có cái trải nghiệm đấy thôi có cái trải nghiệm suy nghĩ đấy ấy thì đâu có gì đâu nh khi có tin vào nó nói phát là có cái lấy khác thì từ đó Luân hồi
luân hồi chỉ một niệm thôi. Đấy
một niệm thôi. Vì thế quay lại chỉ một niệm thôi. Luân hồi trong một niệm thì bị thì thì quay lại sự thật cũng chỉ trong một niệm. Đó điều sự nói là có thực chứng được không?
Dễ dàng hay là khó khăn?
Dễ dàng. Thì nó vốn như thế phải là con tạo ra thế đâu. Tạo như mới khó chứ. Con quay về cái vốn có thì sao lại khó? Con quay về cái trải nghiệm vốn của con mà. Đây này. Ngay bây giờ ngồi đây này. Cái trải nghiệm này chống không sáng tỏ hiện ra không? Vậy hiện nó có giác ngộ không? Và quan trọng là có gì ngoài trải nghiệm không? Các con nhá là đã đồng ý là trải nghiệm là giác ngộ từ lâu rồi chứ không phải là không đồng ý đâu. Đó từ hồi nào đó chụ nhớ Phú Quốc sau đấy là một thân xong anh em đo số cao vút lên rồi. Đúng chưa? Như vậy vấn đề con không nằm ở chỗ đấy nữa. Vấn đề con nằm ở chỗ có khi đó. tồn tại độc lập ở về với trải nghiệm có đúng không? Cái này nó không phải lý nữa mà nó là phải sự lý thì còn ngồi còn nghĩ lúc chỉ có nhưng mà con đã sự thế lâu rồi. Nế bây giờ cuộc sống con ấy hay là thiền và cuộc sống đều phải ưu tiên. Nhìn thấy cái nhìn thấy cái nhìn ra cái hiện tại này nó là cái gì?
Nó là trải nghiệm giác ngộ hay đó là hay là hay là hay là những cái con tưởng bởi vì suy nói rất nhiều thứ. Con có thể phá từng thứ một được. Nó bảo đây là đây là nhà cửa đ bố mẹ sẽ phá nhà cửa xong phá bố mẹ à. Xong lúc nữa bảo đây là tình yêu xong tí nữa nó bảo đây là tương lai. Con phá từng thứ một thì khiế nào?
Nó bây thêm thứ nữa con lại phải mất thêm tí nữa đúng không? Nhưng mà con có một võ thôi. để quết tất. Mày nói gì mày nói thì tao cũng chỉ thấy một thứ thôi. Ngay khi mày đang nói tao thấy cái gì? Ngay khi mày đang làm nhảm. Chị ơi ngày mai ngày mai khó khăn lắm chị ạ. Thì ngay khi mày đang làm nhảm tao thấy cái gì?
Không phải là không phải là mày nói xong tao phá cái lời nói của mày, tao bác lời mày mà không ngay khi mày đang làm nhả. Đấy cái con cần cái trình độ của con làm đấy. Vấn đề con là phải có cái trình độ đấy mà chưa có đâu. Ngay giữa cái lạm nhảm đấy. Con thấy cái gì? Đấy nghĩa là nó nói đang ngay khi suy nghĩ đang xảy ra mà thấy đấy là trả ra ngộ đúng không? Làm sao con bị nó lừa nữa? Con vẫn bị lừa vì sao? Vì nó nói xong rồi con bị con mẹ tin xong con mới phá đúng không? Nó nói xong rồi con tin béo rồi xong con đi phá như tưởng tượng một ngày nào đấy mà ngay khi nó nói con thấy là ơ nhờ toàn chẳng ngộ cả. Cái lời nói cái lời nói đấy chính là thánh ngộ. Thì sao? Thì có vấn đề gì nữa không? Vấn đề gì nữa đâu đúng không? Ngay khi nó nói thế là mố chốt là phải ngay khi nó nói thế là trong cuộc đời con phải trong cuộc sống ấy trong lúc tu hành con phải có một sức tỉnh giác như thế lúc đầu phải rất tỉnh giác lúc sau nó thành tỉnh giác tự nhiên lúc đầu rất tỉnh giác tỉnh giác này thấy rằng à chỉ nói thôi. Ngay khi mày đang nói thì tao vẫn thấy gì ngồi tự yên con thấy vấn đề gì đâu làm sao con vê được nữa đúng chưa? Nên các con giờ cần rèn là gì? Là ngay khi nó nói mà nó nói như nào? Đội ngôi nhà kìa đúng không? Đấy thì anh kể đấy ui nhà cao quá ui anh anh anh này cao đẹp quá đẹp trai quá ui Minh Trang đấy ví dụ thế Ngay lúc nói đấy là đẹp nhất, tuyệt vời nhất mà đâu khó đâu. Con thiền thấy ngay mà con thiền có thấy là ngay khi suy nói con vẫn thấy là chỉ ngộ không?
Hay là phải đợi nói xong rồi bác hết nội dung của nó mới chảy ra ngộ?
Ngay khi phải vén mây ra mới thấy bầu trời hay mây bay qua bay lại vẫn thấy bầu trời?
Mây có hay không?
Đúng rồi. Các con cần cái kỹ năng mà con cần luyện trong thiền và ngoài thiền là mày đang nói còn tao vẫn đang thấy trải nghiệm ngộ thì nó chịu nó không làm gì được con nữa. đúng không? Đấy thì sở dĩ quế 4% thì sao? Thử nghĩ lại xem sau cái đoạn sự đó thì nếu quấy 4% thì vì sao 4%?
Thì khi nó nói là cơ bản là tin luôn rồi.
Thì thực ra là như cụ nói ấ là chỉ khi nào mình cái phần trăm mà mình có được ấy là khi mà nó nói và mình nhìn thấy là đấy chỉ là trải nghiệm giác ngộ thôi
chứ
thì chỉ khi nào có được cái đoạn nhìn đấy thì mới có phần trăm.
Đúng rồi.
Còn cơ bản là cả ngày là con chỉ rất ít khi con thấy được cái đấy.
4% là xứng đáng không?
Đúng rồi ạ.
Thiền có thể 100% nhưng mà ra đời có thể 4% thậm chí là 0,4%. Có thể không?
Đúng rồi á. Vì sao cô ấy
thì mình không có một cái ý thức là nhìn thì là cả ngày mình cứ sống như một người bình thường xong đến lúc ngồi xuống thì bắt đầu mới là giác ngộ còn trước khi ngồi xuống ấ là người thường
ngồi xuống ngộ đứng lên phát thì
đứng lên người thường
sụ bảo ngồiã bảo đứng lên đâu đúng sả ngồi xuống còn làm đúng lời sụ dậy thôi Không dám đứng lên đoạn lễ m nhị chia sẻ không có tiền
đấy không nhị lên ba 30 ba nhỉ 30% à hay 35% giới
quế thấy thấy trình độ của con vẫn không bằng hồng nhị chưa
ui làm sao mà bằng
đừng đừng coọi thường gì
bất nhị không màị tên để đổi
bây giờ mình phải kiếm tên
vẫn nhị một vẫn nhị hai
rất nhiều vẫn nhị vẫn nhị
vẫn nhị vẫn nhì nhưng mà lại rất nhiều vẫn nhị
vẫn nhị hài hài quá Chị thấy
Châu anh em là người yêu duyết của anh số một hiểu chưa?
Người yêu duy nhất số sẽ đánh vỡ một tim người yêu duy nhất là anh hai tim
đấy.
Cái việt danh số 1 2 3 lộ mất
hồng nhị đứng dậy vẫn thấy cái vị đấyâng
đúng không? Hàng ngày con ấy suy nghĩ xảy ra
ngay khi suy xảy ra con phải thấy ngay cái suy xảy ra đấy
đang suy xảy ra đấy là gì?
Trải nghiệm giác ngộ.
Trả giác ngộ thì mới là con muốn có 100% phải có như thế.
Còn không thì như quế giỏi mấy thì cũng chỉ được bao nhiêu?
4%
kiến cao lắm rồi chỉ bao nhiêu?
4%
4% xong rồi lúc nãy đâu ai mà không phải mấy phần trăm ấ nhỉ?
Bí ạ b
giỏi như bí bí là siêu giỏi rồi đấy. Xuất sắc rồi mà cũng chỉ gì
0,4%
mấy3
đấy. Sợ chưa? Giờ quấy thi vấn đề chưa?
Có hiểu rồi ạ.
Tại sao 4% chưa?
Rồi ạ. Nên là con phải có cái trình độ là ngay khi nghĩ đấy thì thấy cái nghĩ đấy nó ngay khi đang nghĩ chính là gì?
Chính là ngay khi đang nghĩ nan giải không các bác?
Không
không
vì sao không nan giải nói thử nà? Bác nào nói không thì bác
cho em một lý do tại sao lại không này hay là hô cho nó đỡ đỡ sợ hô to không cho đỡ sợ sợ quá rồi phải lấy không cho nó đỡ sợ
con số bé nhất đây. Nhưng mà thấy Thì thì cái lúc mà đo điểm xong ví dụ thì mới lúc lúc đấy là kiểu lo lắng này sợ này thấy mình sai đủ các thứ ấy nhưng mà không hiểu sao lúc ấy lại thấy nó nó nó lúc mà từ trước khi cái đống suy nghĩ nó hiện ra và là lúc nó hiện ra thì thấy nó là trải nghiệm trải nghiệm giang ngộ thì thì nó không không có một không thấy một cái vấn đề gì luôn có nghĩa là ờ lúc đấy thì ưu ti tiên. Còn cái lúc trong ngày hay lúc thiền thì không ưu tiên được.
Ừ.
Đấy thì là ý là nó là cái có thể làm được và chứ không phải là cái mà mình không thể làm được để không có không có phương án và là có thể ý là đây là có thể thôi. Xong rồi. Và cái mà sư phụ nói là cái việc thái độ ưu tiên ấy là cái cái quyết định trân trọng ấy ạ. Đúng không ạ?
Ngay khi suy nghĩ thì vẫn thấy đấy là trẻ thộ.
Có nghĩa là con kém nhất mà con làm được. được thôi thì chứng tỏ là chỉ còn thiếu cái phần chân trọng con làm trong thiền thì con sẽ thấy chả sao không làm được ngoài thiền ừ
đúng chưa
những ai ngay trong thiền ai trong thiền thấy là
ngay khi suy nghĩ vẫn là chảy bọ ra
đấy thế thì mình đây trong ngài thiền thôi
mình hiểu đến mấu chốt rồi đúng không
suy gì suy nghĩ của nó chẫn ch thể nó gọ cái chỗ có vẻ là không phải trải nghiệm đấy nhất thôi chấp mọi
nó nó hay bảo
đúng không
đấy vụ sang nhá ui anh anh thái này cao thế nhỉ thì sao tập như nào
ờ quên rồi hết rồi hết thời rồi thế
ui a gì đấy a gì thường hay gì
ja
có hay thấy là đáng yêu
đấy
ôi sao đáng yêu thế nhỉ thì sao
sao đáng yêu thế nhỉ thì ờ Khi mà suy nghĩ nó bay ra ấy ạ thì con hay con thì thường hay check hơn ạ. Con hay check là ừ tức là suy nghĩ này có trong thực tại hay không á, có ngoài cái trải nghiệm này không á.
Ừ.
Thì con thấy là ừ thì con thể sẽ cũng trực tiếp tự tin đây là kinh nghiệm 100% là kinh nghiệm giác ngộ.
Ừ.
V thì còn nếu mà sau đó thì suy nghĩ tiếp bay ra thì là sẽ tự tin tiếp chứ không phải là sẽ trực tiếp thấy như thế. Nhưng mà khi nào con quên thì con lại check lại như thế ạ.
Ừ.
C tức là Sau cái lần check đó thì tiếp theo thì mình mình sẽ có cái sự tự tin thấy đây là trải nghiệm của giác ngộ và khi nào quên thì con lại check lại thế thôi ạ.
Thế chưa được rồi. Thế đời không tu thấy được đâu. Vào đời không thấy được đâu.
Thế là x còn
thiền thì được thiền được thì đời s thế đời check như thế nào được
thế?
Đời hàng trăm suy nghĩ một lúc đến điế lại bao nhiêu chuyện ngồi check từng cái một thì chết. Cái con chỉ học chống thiền thôi.
Có ai có ai nghĩ vào đời thế nào thì trong kịch bản là
ai
cứ cho lý tưởng đi. Không làm được thì thôi. Hải Nam đời
Hải Nam đo ch Nam hôm nay chưa trăm đời chưa nhỉ?
Chưa.
Thử cái trước khi nói không
năm nay mới ngủ dậy xong vừa thiền xong đãế đây rồi. Chưa có đợi
chưa có đợi. Ok. Ok. Đấy nói đi một xuân bản cho là hoàn hảo nhất là có thể là gì đ
hoàn hảo nhất có thể. Con thấy là ý là vừa cũng vừa nói chuyện quế xong bảo sư phụ bảo là ngay khi đang suy nghĩ hiện ra ấy mà thấy đấy là trải nghiệm giác ngộ ấy. Bản chất Thì mình phải thấy trải nghiệm giác ngộ rồi chứ.
Đúng rồi
chứ không phải là lúc đấy mới check.
Đúng rồi. Checkch là hỏng rồi.
Con phải thấy lúc nào thấy rồi ngộ rồi.
Giống như lúc nào thấy biển rồi thì một sóng nhô lên phát là à
đúng rồi
mày biển luôn
s đóng bảo hoàn cảnh gọi gì cái phương án hoàn hảo cơ mà phn nó gì nhở tối ưu mà ưu
tối ưu thì không có check gì hết con lại thấy đây là chỉ bọng trước rồi
xong một xí bay ra thì con vẫn thấy sự giống hộ
chị. Chính là cái thiền nó lan ra từ chỗ này.
Đấy chính là lan từ thiền ra đấy. Để nó xảy ra xem này. X
sao
làm cái xe lăn
người khác đi.
Thế thì con nghĩ có một phương án khác.
Ừ.
Thế thì có một phương án tứ là tức là con thấy là Mình mình mình phải thấy là không có gì hết ấy. Tức là không có gì hết và luôn tự tin đây là kinh nghiệm là trải nghiệm giác ngộ. Thì cái gì nó xảy ra cũng là trải nghiệm giác ngộ ấy ạ. Là là cái đoạn là tự tin tức là thấy trải nghiệm giác ngộ trước đúng không ạ?
Ứ chưa? Thế đợi chếng thời gian mới check gì không?
Dạ thì đi luôn. Thế đầu ngày cửa bắn ấy
hả?
Nhớ đoạn mở cửa bắn mụp không?
Ờ.
Ừ. Con làm thế nào là con thấy là đây đây. này ngay bây giờ là chịu l ngộ.
Vâng.
Đấy thì khi đấy một suy xảy ra thì mình bảo nó chạy gộ là rất là dễ.
Ừ.
Nó không phải check.
Ừ. Có ai giải phong Quế. Có nghĩ quý Quế nói chưa nhỉ?
Chị Quế.
Thử đâ thử tiến chế nào? Tiến chế cho.
Thì con nghĩ là à là đấy là về nguyên lý. Còn về thực hành ấy thì là ví dụ mình xác quyết là tất cả các trải nghiệm thì là đều là trải nghiệm giác ngộ nhưng mà Khi mà tự nhiên có lúc nào đấy mình thế là thì là đầu tiên là mình phải thấy cái trải nghiệm này là trải nghiệm giác ngộ rồi. Tuy nhiên là nếu mà trong lúc đấy mà bình thường ấy thì tất cả các cái trải nghiệm nó hiện lên thì nó đều là trải nghiệm giác ngộ. Nhưng mà nếu mà có cái gì đấy tự nhiên làm cho mình thấy là nghi ngờ thì mình vẫn hỏi giống như vụ trang check ngờ check thoải mái luôn.
Thì mình check xong thì nó lại quay về là tất cả là trải nghiệm giác ngộ.
Bây giờ check
thì cuộc sống là nó cứ trải nghiệm và khi nào nghi ngờ thì check.
Cứ trải nghiệm. Cứ mặc định là trải nghiệm đây là vă ngộ. Mặc định thế đã
chứ phải mặ không phải mặc định là không để check.
Mặc định là lu chảy ra ngộ.
Xong nếu bọn thứ bình thường không có cái gì nghi ngờ thì cứ thế mà trải nghiệm thôi.
Không phải check cái gì cả.
Rồi có một cái gì khiến mình nghi ngờ thì check.
Check xong thì quay về mặc định
thì lại quay về mặc định
chứ phải check xong thì mình lại đợi cơ hội trích tiếp. Càng check càng củng cố mặc định.
Ừ đúng rồi. Mỗi lần check một cng mặc định. Chứ không phải là mỗi lần như vũ kiểu vũ trang là không là không cùng mặc định đâu.
Mình phải mặc định trước đã.
Nếu mà chỉ
check chỉ là cùng hố mặc định thôi.
Lần nào check cũng thế.
Lần nào check cũng đúng rồi.
Càng mạnh hơn ngày càng mạnh hơn. Mạnh hơn mạnh hơn này.
Tỉnh dậy
mặc định mạnh nhất là gì? Đúng biết mạnh nhất là gì? Mình là mình ngộ mạnh nhất hiệu trang ngô. Đúng rồi. Thế là tự ôm luôn mọi thứ chả ngộ luôn.
Nếu con mặc định như thế là con tốt nhất. Mặc định trước là mình là mẹ chạy h ngộ lúc nào quên mặc định lạiâ
mình sẽ ngộ vào đây đây là thể nó ngộ hai cái đấy nhưng mà mặc định mình nó tự mạnh còn nếu không thì thôi mặc định là đây là giải ngược cũng được
mình cho nó ra đi bước cái tôi
ừ còn mình thì mạnh nhất vì nó giải quyết nốt ngầm Đúng
cái chạy ngầm ấy.
Vâng.
Khi đây lại có cái mình vào cái đây ấ rồi.
Ừ.
Tôi vào cái đây ấy. Nhưng mà có thể
sao về mặt thực hành thì
mình
mạnh nhất là mình nếu nhẹ hơn một mức là đây mình là kinh nhất luôn. Mình là không có tách khỏ cái gì đâ luôn.
Rồi. Tối này thôi nhá. Đủ rồi đấy.
Hỏi đi, hỏi đi. Hỏi thoải mái. Hỏi thoải mái.
Cho con hỏi là trong cái đoạn vừa rồi nghe trình với sư phụ giảng thêm ấy thì con th nhận thấy là mình thực sự thực sự là bảo là ngồi vào thiền thấy vui không á? Thì con không thấy vui.
Tức là con thấy thì con mới kiểm tra lại xem là tại sao mình lại ngồi khi ngồi bắt đầu ngồi vào thiền hoặc là cần ngồi vào thiền ấy thì mình lại không thấy vui. Thì so với cả ví dụ như con thấy là so với cả ngồi xem phim chẳng hạn. Bây giờ b Bây giờ xem phim đi thì thấy vui thế nhưng bảo ngồi thiền thì lại không hẳn là vui đâu. Thì thấy là hai cái nó giống nhau là nó cũng thoải mái thôi và nó không phải làm gì hết. Nghĩa là chỉ xem
tại sao con lại bắt phải vui đấy. Ngay cái đấy đã sai từ đầu đấy.
Thế á nhưng mà
tại sao bắt ngồi hiền phải vui?
Nhưng mà con thấy tại vì con thấy là khi mà thấy không vui thấy khó ấ thì nó phải có một cái vấn đề gì đấy ở đấy
như tại sao phải vui tránh giác ngộm lại phải vui. Giống bọn nào đấy. Bọn giống bọn nào là giống nhân ch
trải nghiệm giác ngộ thì phải thế này thế kia chứ. Tránh dáng ngộ nó là bất kỳ cái gì mắc pa khóc ầm đ nhở. Tại sao chạy ngộ lại phải là vui lại phải là gì đó mà con định nghĩa trước nay mình tự nhế nộ là cái gì nó tuyệt vời ấy. Để nhở đ khi mình thấy bình thường không cam lòng cầu kế. chả có gì thú cho nên ban đầu nó đã nghĩ giác ngộ tự nhiên cái tâm mình nó nó cứ muốn đi kìm cái cái đẹp cái tốt ấy chứ không thể chấp nhận được cái xấu xí này là giác ngộ không thể nhận không thể chấp nhận được cái xấu xí này gọi là giác ngộ ấy thì phải ngồi kiến lại.
Con cầm mẹ đi.
Ngồi kiến lại là cái giác ngộ chỉ là cái khái niệm cái tên đó thôi. Đại nhìn cái sự trống trỗng sáng tỏ hiện ra thế này thôi chứ chả là cái gì hết. Thì lúc nó tâm trí nó mới chấp nhận tên gọi là trải nghiệm chất. ngộ chứ còn trước đó thì nó vẫn định nghĩa cái giác ngộ là cái gì đó rất là ngọt ngào kia như thế thì hồi xưa giờ mình đi mình đi tìm giác ngộ là cái tâm trí của cái tôi mà nó muốn giác ngộ phải là cái gì đó hay ho chung còn như thế này nó không chấp nhận được tự nhiên đồng vô pháp bảo trải nghiệm cái ngộ hắn kia là hắn đang trải nghiệm rất là dễ chịu vì trải nghiệm là trong không sáng tỏ hiện ra hiểu không nhỉ
nhưng mà khi nó trải nghiệm giác ngộ thì nó trái với lại cái quan điểm lâu này của nó ngộ phải là cái gì đó nó rất là là hay ho rất là tuyệt vời, rất là Ngọt ngào kiểu như thế đây cái cái cái trải nghiệm này nó chán chết đi được kiểu như thế chỉ là trống không hiện ra nó không có cái gì hết
chán chết đi được chả vấn đề vì sao
th cho nên mới nói là ngồi kiến lại không
vì nó vẫn là chảy ra ngộ
ngồi kiến lại thì cái giác ngộ là phải hiểu đúng là
con cứ ngồi ngồi trước khi ngồi xuống mà có cái định nghĩa trước ấy kiểu gì cũng sẽ là thành h giảng ấy
mong đấy giống giống như hôm nay bấy
duy nguyên rồi ai nữa đấy thì giác ngộ nó chả là cái gì cả trong không rõ h
cứ mong cái gì đó thì chắc chắn là con đã Tức là em còn kiến đến cái mức là gọi là mong nó là cái cái tôi nó mong thôi chứ nó chả có bao giờ có được hết trơn. Nó chỉ là để mà giác ngộ thật sự là phải thuận theo dòng chảy xấu sốt gì cũng phải giác.
Ảo giác á mình mình cứ tưởng như thế thôi chứ còn thật ra nó chả có gì hết. Giác ngộ chả lả quá gì hết trơn. Giác ngộ chỉ đơn giản là không chống lại dòng chảy. Thuận theo mọi thứ xảy ra mà mà. Tại vì mình mình tức là tức là chị đi dần dần lần lần lần lần như thế lần lần lên kĩ là như cực chất chắ. là gì? Thực chắc không phải là đi tìm một cái ngọt ngào như mình mong muốn. Ngọt ngào đó là cái tôi nó muốn thế thôi. Cho nên là khi mà nói tới là đây là trải nghiệm giác ngộ tới nương nó nó chói tai quá nó không chịu được. Nó phải ngồi nó lần lại. Nó lần lại. Thì thật ra là cái này giác ngộ nó nó không chịu được. Là vì sao? Vì nó cứ tưởng là nó cứ ngọt. Giác ngộ phải ngọt ngào lắm. Nhưng thực sự giác ngộ là gì? Giác ngộ là
là nhớ lại hồi xưa sư phụ dạy ở bên bên Nhật ấy mà kinh nghiệm giác ngộ kinh nghiệm giác ngộ chỉ là trống không sáng thỏ hiện ra tổ chiếu đấy. Cũng chả có cái quá gì hết trơn á. Nó chỉ là như thế thôi. Và mình học cái nơi để gì? Để mình không chống cự lại bất cứ gì để thuận theo dòng chảy. Dòng chảy chảy kiểu gì cũng được hết. Không có cản, không ngăn, không gì hết. Thì là giác ngộ chứ không phải là là giác ngộ là cái gì đó nó ngọt ngào. Đấy. Sau đó thì chị mới mất mới mới chấp nhận được cái khái niệm mà đây là trải nghiệm giác ngộ ấy để thấy rằng là không có cái này không có cái nào khác ngoài cái trống trỗng hiện ra hết.
Lúc nào nó cũng trống rỗng sáng tỏ hiện ra thế này thôi. Còn xấu tốt cái gì gì đó là tâm trí nó nó đặt vấn đề ấy. Việc của mình là để mình không chống cự lại cái gì. Còn khái niệm nào thì cũng một thứ thôi. Kiểu như thế biết cũng được, giác ngộ cũng được, cái gì cũng được nhưng mà nó nó chỉ là như thế thôi chứ nó không có tức là không mình không thể tìm một cái thứ nào khác cái thứ này được nữa hết.
Không có cái thứ nào hơn cái thứ này hết. Tức là không có thứ nào mà hơn cái gọi là cái kinh nghiệm này hết. Vì cứ kiếm cũng ra, có tìm máy cũng không bao giờ ra hết.
Ờ nó bằng nhau hết. Tức là nó cũng như thế này thôi.
Đấy nên là cái tâm lý của mình là là đúng là cái chức ngồi chơi thì xem tivi sướng hơn là ngồi ngồi ngồi. ngồi đi thấy mấy cái suy nghĩ chống phèo nó loại ra thôi chả có có thứ gì hết nhưng mà đó là vì mình tin là nó có còn không thì bản chấtc nó cũng thế
tiếp đi phiêu tiếp đi
a chị phiê
vâng thực ra cũng thấy chỗ đấy đúng là nó tức là mình khi mà thấy thiền không vui ấy xong rồi mình vẫn phải c c c c c c cố làm ấy thì Con thấy bên dưới nó là một là nó nó khác nó là cái nỗi sợ là đúng sai ấy ạ. Phải có một cái tôi sợ đúng sai ở đấy. Với cả tu kém hoặc là tại sao mọi người thiền thì vui, mình thiền không vui đế nghĩa là nó sẽ một loạt niềm tin nó chạy chạy chạy theo như thế. Nhưng mà đúng là kiểm tra lại thì ừ nó đều là trải nghiệm giác ngộ. Nhưng mà mình chui vào những cái suy nghĩ đấy thì mình mới thấy là nó có vấn đề. thì chắc sẽ tư kỹ lại chỗ đấy ạ. Mọi người nói thế thôi như vậy phiên đạo thế đâu. Nghe
không con đang con con
nghe nó nhỉ.
Ý là cái cái phê cái cái ừ
cái phê ví dụ nhá sư vừ hỏi có phê không ấy thì cái phê của em trong cái ca đấy nhá là toàn tự ti rồi toàn những cái suy nghĩ mà mình tệ ấy mình đợt vừa rồi em vừa mới trầm cảm ấy nhưng mà xong rồi ý là cái tất cả những cái chuyện đấy nhá những cái suy nghĩ đấy nó vẫn lồi lên nhưng mà căn bản là phê ở chỗ là không phải lạch một cái cảm giác xung sướng hạnh phúc hay là sướng vui mà nó phê là vì nó mình dùng cái pháp này ôm được mấy cái đấy ấy và khi những cái suy nghĩ đấy nó hiện lên nó tấn công mình ấy thì mình cứ không phải nhìn vào cái nội dung của nó nữa. Mình nhìn thấy cái sự thật lù lù đây này. Cái cái trải nghiệm này là giác ngộ rồi này. Mà chính cái những cái suy nghĩ ào ào đấy cũng là trải nghiệm giác ngộ mà chính là một cái trải nghiệm cái tôi đã làm ra những cái chuyện đấy thì cũng là trải nghiệm giác ngộ ấy. Ý là ừ nó ôm được ấ
không phải không phải nhìn và động nhìn thì đã sao?
Đúng rồi. Con lắm
không phải con lánh cái nội dung đấy mà là ý là bình thường ấy thì nếu như không có pháp này thì khi mọi khi mọi những cái suy nghĩ như thế nổ ra ấy thì thì mình mình tức là cái thực tại của mình nó nó toang tành nó mình chỉ biết tin vào cái nội dung suy nghĩ thôi. Nhưng mà ở cái pháp này ấy thì cái hôm đầu ấy thì là con cứ ngồi lao vào từng cái nội dung để con đi đi phá đi hỏi từng cái xem cái đấy có ở trong trải nghiệm không. Thật ra thì cái đấy nó cũng cho mình vững thêm ở cái phần kiến nhưng mà khi mà vào ca thiền rồi Rồi thì mình thì mình thấy là nó ôm được hết những cái những cái cái chuyện đấy những cái đấy nó vẫn xảy ra ấy. Nhưng mà đấy như hôm nay Trình là thấy là không nó không phải từ chối gì hết. Thì thì nó ôm được hết mà mình vẫn thấy từng cái đấy nó chỉ là trải nghiệm và cái trải nghiệm đấy lại là trải nghiệm giác ngộ. Ờ
được cho anh có từ rất hay và từ ôm được hết c thực hay luôn. Cái trải nghiệm nó ôm hết mọi chứ thể vừ hay từ đấy con thể con thể con thể lưu ý cái chảy ngộ nó ôm hết mọi thứ này ra. Từ đấy từ chị Minh Trang nói với con
chị ôm đấy. Chị ôm là thứ rất hay luôn đấy.
Vâng.
Ôm là một thứ rất là chấp nhận đúng không? Không từ chối gì hết. Nó lại bao trùm tất cả
cái thể ôm hết mọi thứ xảy ra. Nế con các con nghe chị con trình bày nó vẫn có như kể cả vũ trang ấy. Vẫn có cái gì đấy rất là rất là không tin chắc rằng nó là thành giác ngộ.
Ngay cách trình vũ trang ấy
c thấy
nhưng nó ôm mọi thứ thể ra nó chắc chắn là thể ngộ. Đấy con cần một cái loại chắc chắn mà mà ít ít ít th ở đây có. Tại sao cứ phải check với cả kiểm tra nhiều thế? Nếu con nó chắc chắn rằng nó ôm chọn mọi thứ xảy ra chộ ấy thì nó vừa xảy ra phát thấy luôn chậu luôn.
Đấy nó vừa xảy ra một chuyện gì đó
thì cái trải nghiệm giác ngộ nó ôm lấy cả cái xảy ra mà
thì cái xảy ra nó lập tức là ngộ ngay.
Ừ.
Chị trách cái gì nữa?
Check phải gì đó rất kinh khủng. Đấy ch cái đứa con của mình sao phải check sao phải chếtch không hiểu luôn. Rất kinh khủng. Cái gì mà mình rất khó ôm thì được thì còn gọi check
thì còn từ dùng check chấp nhận được. Còn đây là cái suy nghĩ bình thường phải Check thì sao phải check cả tinch
đúng rồi chứ còn mình không tự tin
cái trải nghiệ ôm chọn mà xảy ra lúc nào cũng thế cái tự tin nó phải rất rõ ràng chứ bởi vì cái trải nghiệ ngộ này nó ôm chọn mọi mọi trải nghiệm xảy ra nên không thiện c cứ nói cái khác là cái gì phải xảy ra một cái bị nuốt luôn
nó làị nuốt luô bị trả nuốt vào luôn
nuốt vào đồng hóa luôn đặc biệt là suy nghĩ suy nghĩ thì càng dễ nuốt
chỉ suy nghĩ rất kinh kh Chủng mà chú chưa hình dung là chị cái gì? Con chị thông thường sao nó không nuốt nuốt ngay chứ.
Tại sao lại con lại phải đi check suy nghĩ không hiểu luôn.
Tại sao lại cứ phải check là suy nghĩ có trong trải nghiệm không? Có ngoài trải nghiệm không? Cái trình bày con nó rất có vấn đề.
Vâng.
Cái trải nghiệ rất rõ ràng nó nó bừng sáng ở đây này
nên nó nuốt tất cả hiện ra bên trong đó. Đặc biệt là suy nghĩ càng dễ nuốt. Thì suy nghĩ nó có cái gì đâu nhỉ?
Cái cái ghế cái bàn nó còn nuốt được cái Khó nuốt như vậy nó còn nuốt được. Cái suy nghĩ sao lại suy nghĩ là cái dễ nuốt chứ lại khó nuốt. Thế sao lại phải ngồi trách xem là có ngoài trải nghiệm không? Có suy ra ngoài trải nghiệm không? Trừ khi những rất kinh khủng mà con không chịu nổi. Đấy Minh Vũ Trang phải xem lại đấy chú vẫn thấy gì về con có vấn đề đấy.
Con cũng thấy con hơi bị bứt bứt đây ạ. Con cảm nhận là như là con bị lấn cấn cái chỗ trải nghiệm ấy. Tức là con cảm thấy khi nào mình cũng phải ở đây là con thấy là giống như là mình bị à bị bắm chấp vô cái phần là phải thấy không có thật mới mình mới thấy đây là trải nghiệm giác ngộ ấy ạ.
Thì ở đâu đó là mình bị nghiêng quá cái phần phần không có thật á sư phụ. Tức là mình muốn có một cái sự an tâm rằng là phải thấy không có thật. Tức là cái lúc mà sư phụ giảng phải trải nghiệm con thấy rất là tự tin nhá. Sau đó con học xê một đoạn con không biết con bồi thêm cái suy nghĩ gì vào ấy con cũng không biết nhưng mà tự nhiên trong lòng mình cảm thấy là mình cứ hay phải đi check. Ngày hôm qua á thì con thấy là á lúc nào mà chả là trải nghiệm giác ngộ. Tức là lúc đầu tiên của con là lúc nào cũng là trải nghiệm. Sau đó con mới thấy là trải nghiệm nào cũng là trải nghiệm giác ngộ. Nhưng mà nhưng mà nhưng mà cái xu hướng của con tự nhiên con thấy như hôm nay con cũng không phải check nhiều đâu. Con chỉ check một hai lần thôi. Nhưng mà cái cảm giác thực hành của con á là con thấy là hình như là mình bị mình bị lặm vô cái từ gì ấy. Mình bị bị lập vô từ trải nghiệm hay từ gì á sư phụ. Tức là cái cảm nhận của con ấy thì con cảm thấy là mình phải mình phải xem là mình bị bị lấn cấn cái gì ở đây á ạ. Chứ giống như ngày xưa con thấy những cái mặc định là biết xem dọc biết. Ví dụ như con nói là con con thấy rất ok luôn. Con thấy thuyết phục ngay lập tức luôn nhưng cả nghiện còn dễ từ biết sòng biết luôn.
Vâng. Cho nên là con mới con mới thấy là bị có thể là con bị cái từ trải nghiệm dễ hơn hay từ bên dễ hơn.
Nhưng mà đối với con từ nào trỏi về kinh nghiệm nhưng mà con thấy khả năng cao của mẹ mắt vào từ trải nghiệm là con cũng không biết nữa. Trải nghiệm biết thì biết dễ hơn nhiều con trải nghiệm giống như có tôi
con cũng bị là chứ gì á
con thấy đó cho nên là mình phải coi như mình phải khái niệm lại mình phải làm Tức là mình phải làm lại một cái chữ trải nghiệm giác ngộ đó mới lầm trở lại được. Còn không là không lẫn bị
con thấy là ví dụ như là con mới hơi hơi hơi cảm giác là mình bị mình bị mô hình hóa hay là khái niệm hóa cái từ trải nghiệm ấy. Nhưng mà khi thiền thì con thấy rất ok nhá. Nhưng mà khi bắt đầu con chui vào suy nghĩ mà nghĩ về từ trải nghiệm là con lại bị mắt.
Tức là có nghĩa là con bị con bị bị gọi là con phải ngồi làm hệ thống lại từ trải nghiệm là thế nào. Tự nhiên lúc đầu con học thì con thấy ồ đúng là khi nào cũng là trải nghiệm giác ngộ hết. Cái cái lúc mà con học đầu tiên của về cái tự tin ấy, con thấy cái lúc nào cũng là cái kinh nghiệm này hết và lúc nào cũng là chắc chắn đây là kinh nghiệm giác ngộ tuyệt đối luôn rồi. Thế con ngồi con ngẫm là thế mình tại sao cứ nói từ trải nghiệm mình lại bị mình cứ đi xà quần á nhỉ? Con thấy nó cứ xà quần ấy. Cái con con khi nãy con nghĩ là con mới tự hệ thống lại trong đầu của con thì con mới thấy là mình tin là trải nghiệm là có trải nghiệm một và trải nghiệm hai. Tức là có trải nghiệm khác nhau ấy sư phụ. là do là bản thân mình tin rằng là không. Cái kinh nghiệm này mới là cái kinh tức là cái trải nghiệm là trỏ về cái kinh nghiệm này là cái kinh nghiệm mà lúc nào cũng là biết rực rỡ và trống không ấy. Tức là đây là cái kinh nghiệm này và nó không không có gì khác ấy ạ. Thế là con phải phải hình
con phải mô hình hóa lại cái cái chỗ đấy. Thì thì thì có nghĩa là lúc nào cái gì xảy ra trong cái trải nghiệm này chắc chắn là trống không tức là chắc chắn là trải nghiệm giác ngộ chứ không thể nào là khác được. Tức là cái cái trỏ về là cái kinh nghiệm này nè. Chứ không con lại tự nhiên kinh t
trải nghiệm là nói về kinh nghiệm này chữ trải nghiệm ấy.
Vâng.
Để nó để nó hướng con với kinh nghiệm này bây giờ ở đây.
Dạ.
Đấy trải nghiệm nó hướng con về kinh nghiệm bây giờ ở đây.
Ừ thì con hiểu cái tức là lúc mà con cứ nhớ lên lời sư phụ nói là mình không dùng từ biết tại vì từ biết nó rất là dễ chui và suy nghĩ. Nhưng mà đối tỏi về kinh nghiệm này. Nhưng mà cái từ trải nghiệm với con lúc đầu cũng trỏ về kinh nghiệm này. Nhưng mà sau sao tự nhiên con bị lậm vô cái gì xong rồi con lại cứ nghe trải nghiệm cái con cứ nghĩ trải nghiệm. Nhưng mà khi sư phụ giải thích về mặc định thì con hiểu là đây là kinh nghiệm này nè. Và bất cứ cái gì xảy ra kinh nghiệm này là cái kinh nghiệm này kinh nghiệm giác ngộ thì chắc chắn cái xảy ra đó tại vì nó đâu có gì hay không thì cái xảy ra nó chắc chắn là thì cũng có mỗi cái kinh nghiệm này thôi ạ. Thì nó là là tuyệt đối là giác ngộ chứ không phải là cái mình đang nghĩ ở trong đầu á mình bị mắc vô từ ấy. Cái cảm nhận của con là thế.
Con mắc bị mắc vào từ.
Cuộc đời con chỉ có một thứ là trải nghiệm thôi.
Vâng.
Thế thế tại sao lại phải ngồi ngồi ngồi khi nói như vậy có hiểu nó là cái gì không? là cái này trải nghiệm này gì nữa đang xảy ra
cái đang xảy ra thôi. Vâng. Thực tại này đang thực là lúc nào cũng chỉ đang thôi.
Cứ để ý mà xem lúc nào cũng đang hết.
Không có lúc nào là tôi đã nhận thế này. Bác bác cá
đấy. Cho nên mình rất ấn tượng cái chỗ tức là khi mà ngồi khi mà tư xong với lại ngồi thiền ấy, cái thiền nó chứng tỏ luôn cho cái cái mình tư ấy. Mình thấy lúc nào cũng chỉ đang trải nghiệm thôi.
Nhất định là lúc nào chỉ đang trải nghiệm không có lúc nào kết thúc cái trải nghiệm cả. Các bạn cứ về mà xem mà xem khi mà mình mình thiền xong rồi nhá. Khi đang thì nó rất rõ ràng cái việc ấy rồi. Nhưng khi mà thiền xong mình ra ngoài đời sống ấy, mình cứ theo những cái này cái này, cái này nó cứ liên tiếp liên tiếp là đang hết.
Lúc nào cũng đang hết. Thế nó rõ ràng cái đang ấy là cái cái kinh nghiệm đang là chứ còn gì nữa.
Vâng.
Nó rõ ràng như thế đấy.
Ý là khi thiền thì con ok với kinh nghiệm nhưng mà cứ ra đời mà con nói cái từ trải nghiệm là con lại bị nắm bắt. Con con nó nói chung là mình cho nên con muốn tự mình ngồi làm lại cái suy nghĩ của mình như thế nào mà mình nghĩ là trải nghiệm mình lại cứ bị bị bật vô cái từ đó. Nhưng mà ví dụ x trỏ về cái này vì xưa đến giờ luôn luôn thiền là mình luôn ngồi hay cái gì mình chỉ có kinh nghiệm này
thì nhưng mà nhưng mà mình c cho nên khi con nói kinh nghiệm thì con dễ nhưng mà cứ nói con chui vô suy nghĩ từ trải nghiệm con lại nghĩ cho nên là con cũng muốn là
trải nghiệm là cái kinh nghiệm đang là này
trải nghiệm ngắn gọn từ kinh nghiệm đang là Đời con chỉ có kinh nghiệm đang lẻ đấy. Nếu mà nói một cách khoa học hơn đấy ừ
để có nhiều kinh nghiệm đang lóm lại mắc vẫn vẫn bị mắc vẫn ừ nghĩa
thì không móc
đúng rồi cho nên là
cho nên giờ giờ mình có học cái này mình có cao để mà mình đổi đối khác là mình mắc tức là mình vẫn mắc
đơn giản thế thôi cái chữ pháp phát hiện đi mình thật ra là bản chất cũng một thứ một năm nay chạy cho mình nhiều thứ chạy nhiều thứ đúng không? Một đổ một cái là mình lại chơi vơ chế vớ ngay lập tức cái mỗi lần đổ cái chơ vơ chế với. Đổ chơ vớ chứ tức là mình rất là bị mắt vào vào
từ ngữ á mình rất là chấp vào từ ngữ câu từ chữ nghĩa là tâm trí hay nắm bắt kiểu như thế
đó là là nó gặp cái người mà gọi là khó thay thay thay đổi nữa kìa là nó nó hay chống lại hay hay phản đối rồi kìa tại vì nó cứ phải cứ đi nắm bắt nắm bắt á mệt á mà nó tóm lại là như chứng tỏ là mình vẫn bị mất chấp vào câu tư
chị không cần biết Cái gì chứ? Mình rất là chấp vào câu từ hết á.
Chấp vào câu từ và cố gắng này kia
kinh nghiệm này nhưng mà cứ thể mà lui về suy nghĩ sư phụ nó tìm trải nghiệm với cà quần đúng không?
Thế tức là tức là mình khi mà mình nghĩ khi mình bắt đầu mình nghĩ mình khái niệm hóa thì mình lại bị xà quần trong cái từ trải nghiệm. Tự nhiên mình cứ cứ ấy nhưng mà ví dụ như là
đây là trải nghiệm này nè.
Địa chỉ thôi. Tị chỉ
nhắc về cái kinh nghiệm đang làm này đâu
đấy. A Định nghĩa trải nghiệm là gì? Kinh nghiệm đang là
Vâng.
Đấy mọi người giờ vào đây nhá. Để
trải nghiệm là kinh nghiệm đang là
để cho nó không còn ít nhất là hiểu rõ sư phụ đã.
Dạ.
Trải nghiệm nghĩa là kị đang là
trải nghiệm nghĩa là kinh nghiệm đang là cuộc đời con chỉ có trải nghiệm. Nghĩa là đ ví dụ vào thành đầu tiên là cải trải nghiệm nghĩa là kinh nghiệm đang là
xong chưa?
Rồi ạ.
Hay là khi nói cuộc đời con chỉ có trải nghiệm Chậm nghĩa là
nghĩa là gì?
Chỉ có cạnh kin
con chỉ có năng lá. Đúng rồi.
Trải nghiệm giác ngộ nghĩa là nghĩa là gì?
Trệ cứ nghệ đang là
cái chọng thứ hai nhá là được cuộc đời khi nói cuộc đời con chỉ có trải nghiệm. Nghĩa là cuộc đời con chỉ có cuộc đời con chỉ có
rồi tiếp trải nghiệm giác ngộ. Nghĩa là
kinh nghiệm đang là đã là xác ngộ.
Kinh nghiệm đang là
đang là ngộ
không chỉ là kệ đang là thôi.
Cái đang là thôi kinh nghiệm đang là
được chưa? Trải nghiệm giác ngộ
trải nghiệm ngộ là thế thôi đơn giản thôi.
Trải nghiệm giác ngộ trải nghiệm là nhưng cảnh bá ngộ thì cũng là hiệu là thôi
là cái cái này ấ cái tài này
chắ đ con có cái gì khác nữa
cái này là cái ngộ này đang làm cái này
th chá
cái gì cùng là phải dùng từ gì cũng được
ừ nó nói chung là xong dùng từ gì cũng được
lúc nãy bác chị trình có cái đoạn đấy em ấn tượng đấy
trải nghiệm này hay trải nghiệm giác ngộ này hay là biết này hay là kinh nghiệm hiện tiền này thì cũng trở về đúng cái tại cái chố không ba chất trố không sả tr
nhưng mà một khi em biết cái đấy là nghĩ nghĩ bao rất nhiều Trệm nhiều ấ nhiều
không? Vấn đề không phải là chả nhị mà khi thì em em ok nhưng mà khi ra ngoài em lại em chỗ đấy
hôm qua
lúc mà Tư với cả Đức Anh với Hải Nam Duy Nguyên ấy thì con cũng ngầm có một cái định nghĩa trải nghiệm là năm giác quan
không phải suy nghĩ không có suy nghĩ có nghĩa là xác thanh đấy tự nhiên nhá nó nó nó ngầm như ạ là là nó ngầm vào cái định nghĩa đấy. Thế trong lúc đang nói chuyện tự nhiên nó lòi ra Đức Anh mới mới bảo là phân tích lại cái từ trải nghiệm
thì tự nhiên lúc con phân tích lại trải nghiệm thì tự nhiên nó có có một cái định nghĩa ngầm bên trong là trải nghiệm là nằm ra qua năm chứ là năm
ờ đấy nó nó rất là vẫn ngờ là nó ngầm thế xong anh bảo thế anh không có nghĩ là trải nghiệm à bảo ờ nhở thế thì thế thì có nghĩa là có những cái gọi là gì nhỉ cái niềm tin mà nó cứ ngầm chạy mà mà không biết
lúc lúc lúc lúc làm rõ ra mới Biết là tự nhiên có có cái định nghĩa tự nhiên trải nghiệm lại bằng năm sá quan rất là lạ nhưng mà cứ tin thế một cách gọi là là gì mà không không đào lên để để xem ấy thì lúc lúc tư đào lên mới thấy
dụ thì chỉ có quay đầu đi ấy thì nó chỉ là liên quan đến việc nhìn thôi
hiểu không
hải là nghĩ về người khác thì có người khác ở nhà
cứ nghĩ là có nhìn quay đầu là nhớ Thì con nói với sư phụ cái này tức là nghệ
nếu mà nói là ý là nói là cái kinh niệm ngà này á ạ thì con thấy suy nghĩ nó bắn ra thì đương nhiên nó là
nó gọi là đại nghiệp giác ngộ. Đúng rồi. Tức là đổi tổi cái từ ấ con phải đổi một kèo thì con mới qua tới trải nghiệm giác ngộ. Tức là
nếu mà trỏ về
dạy bao nhiêu bận
trọ trỏ về kinh nghiệm ấy thì con thấy nó rất là dễ. Tại vì đương nhiên là suy nghĩ là trải nghiệm
thế không thể nào khác được nh. Nói nói trỏ về kinh nghiệm ấy.
Suy một kinh nghiệm
trỏ về cái kinh nghiệm của mình chỉ có là trải nghiệm thôi. Chứ không không thể nào khác thì thấy suy nghĩ là trải nghiệm
dùng từ trải nghiệm được chưa?
Được nhưng mà bị mắc đúng cái từ trải nghiệm giác ngộ được
trải nghiệm giác ngộ cũng chỉ là kinh nghiệm đang làm thôi.
Đúng rồi.
Hai cái gì nhau?
Mình bị tự phức tạp hóa lên đấy. Đúng rồi. Kiểu như đi vòng đáng như nó chào thẳng ấ lại cứ phải phim qua phim dịch ngoái đường phiên dịch.
Tức là tức là mình cứ hay tự ngẫm phải phân tích ấy. Nhưng mà thôi sư phụ nói luôn cái này cho rồi đỡ về hệ thống m quá. Đấy nó là sóng sủa chưa?
Sáng sủa.
Trải nghiệm em còn được trải nghiệm
em
trải nghiệm gì?
Trải nghiệm em ấy ngày xưa c ba thuốc ông thầy bảo cứ trải nghiệm em đi. Em là cái gì còn siêu khó làm được trải nghiệm gì
y cũng muốn confirm lại sư phụ. Tức là sư phụ không dùng từ biết hay là tức là ba cái ba cái từ kia tại vì là nó rất là dễ mình nghĩ về một cái gì đó. Lý thuyết ngay dùng thuyết thành lý thuyết nó biến nó Lý thuyết từ lâu rồi.
Vâng.
Con dùng trải nghiệm là không lý thuyết được nữa luôn.
Tức là cái kinh nghiệm
khi dùng từ trải nghiệm là con không thể nào dùng lý thuyết được nữa.
Kinh nghiệm đang là
đang là lý.
Tức là cái kinh nghiệm này nè. Phải trải nghiệm
tức là mình mình thấy k
bảo suy nghĩ là biết thì con nghe một lý thuyết khôngý
đúng không nhỉ?
Dễ th lý thuyết.
Còn suy nghĩ là trải nghiệm thì không lý thuyết. Nói không phải trải nghiệm đâu.
Thế là thì cái kinh nghiệm rõ ràng của mình nó là cái trải nghiệm suy nghĩ gì là trải nghiệm. Tức là nếu mà mô tả lại ạ thì
suy nghĩ chị là trải nghiệm. Ok không?
Đồng ý. Nếu nói về kinh nghiệm
suy nghĩ chỉ là trải nghiệm.
Đồng ý. Đồng ý.
Đồng ý không?
Đồng ý về kinh nghĩ
nhưng mà suy nghĩ là biết thì có phải là nghĩ không?
Suy nghĩ là biết
cùng câu nói đấy nhá.
Dạ.
Suy nghĩ là biết thì phải nghĩ rất nhiều.
Vâng.
Đúng rồi.
Làm đống thứ xong mới xong là suy là biết.
Biết là gì nữa
đúng không nhỉ? Nhưng mà hả suy nghĩ là trải nghiệm
còn ok luôn gì nữa.
Vâng.
Còn một phát xong luôn.
À thế ok ạ.
Thế cái nào hơn
thì suy nghĩ là trải nghiệm
thì nó cực kỳ khó cực kỳ vất vả.
Vâng.
Còn suy nghĩ là trải nghiệm thì đúng ý ngay lập tức.
Dạ. Ngay lập tức.
Thì về kinh nghiệm thì con thấy không vấn đề nhưng mà khi con nghĩ thì con lại bị ấy thôi. viết được đi. Ưu điểm của dùng của từ trải nghiệm hai chấm xuống dở và tò số 1 khiến người nói phải nhìn vào trải nghiệm của mình ngay bây giờ. Hai trực tiếp và gần gũi hơn tất cả những từ khác. Ví dụ nói suy nghĩ chính là biết thơ thụ mà nghĩ đến nghĩ đi cũng chính là biết đấy. Nhưng mà cùng dung từ khác nếu nói ví dụ nếu nói suy nghĩ chính là biết thì nghe như một lý thuyết. Và để hiểu nó cần phải qua nhiều bước suy nghĩ. Ví dụ biết là gì? Phẩy. Vì sao hiện trong biết cũng là biết. chấm chấm. Nhưng nếu nói suy nghĩ là trải nghiệm thì đồng ý và cảm nhận được ngay mà không cần suy nghĩ. Đúng không? Đúng rồi.
Suy trải nghiệm và được luôn.
Suy nghĩ là biết rồi có mà bao nhiêu bước.
Đúng rồi.
Thấy giá trị chưa?
Giá trị.
Tiếp
kinh nghiệm
thô. Thế được rồi đấy. Đủ chưa? Đủ để dùng
rồi. Ok rồi. Ú
con ngồi đây bảo là suy nghĩ là trải nghiệm dễ không?
Dễ
chứ. Bảo suy nghĩ là biết đâu có dễ.
Tức là
đúng rồi.
Trải nghiệm thì nó đương nhiên. Duy nĩ là biết thì nghĩ
đúng không? Người mình
thấy rõ suy nghĩ chính là biết niết bàn sinh tử
chính là đoạn đoạn thơ đấy chính là đang nói về cái cái ngày đang học đấy. Suy
nghĩ là trải nghiệm niết bàn t
thôi không hiểu rồi. Hiểu chưa?
Nghĩ là
còn
đoạn thơ đấy chính là nói về ngày hôm nay ai đọc lại bốn câu thơ đi để con hiểu đấy. Và cũng không nhớ chính thơ mình nắm đâu. Việc ở trong chỉ trong suy nghĩ
mọi việc chỉ trong suy nghĩ thôi
đừng quên đơn giản tu
mọi trong suy nghĩ thôi nhưng mà suy nghĩ lại là trải nghiệm thôi nữa.
Vâng.
Thế có phải mọi việc tất cả các chỉ là trải nghiệm không?
Vâng.
Vâng.
Đoạn cuối đấy cái gì mà thấy rõ
thấy rõ suy nghĩ chính là biết đấy. Ngược nghĩ xui
xui ngược m
đúng rồi. Không
không nghĩ cũng không tránh nổi đời
thấy rõ. Đến đi có hay không? Chưa chưa đủ. Đấy đã xong rằng suy nghĩ là sự thật.
Đấy câu này quan trọng này
đây đây đây đâyã
đây con tu này là tự đấy đấy gõ xem có đúng không? Nghĩ là
trệ trải nghiệm. Ok
nhá.
Khi mình bảo dĩ trải nghiệm ồ hóa ra mình cần phải đi phá suy nghĩ nó sướng nhở.
Không cần phá nữa. Đi qua suy nghĩ
đây đây đây nhỉ.
Tin rằng suy nghĩ là sự thật nhưng là con tin rằng cái trong suy nghĩ nó có trong thực tại. Nội dung dung suy nghĩ
thì hồi gì
muôn kiếp mà
có đúng đoạn này đúng đoạn này gọn không
đúng rồi
thì bây giờ bây giờ mình giải pháp mình là gì
thấy suy làệm
chính là trải nghiệm thôi
thấy mới dễ chứ
chỉ là trải nghiệm từ đầu đến cuối chỉ có trải nghiệm thôi chứ có quá gì đâu
vâng
thiết bàn sinh tử dụng sạch giới
đã còn đang tu đúng bốn câu này đấy anh em viết bốn câu này vào trong sổ luôn đi trải nghiệm
cho chắc đi nhá
ngày xưa cứ khỏi mãi bao giờ mới được đến đoạn này đến rồi đấyy xư rằng Khi là sự thật
luân hồi muôn kiếp
mãi chửa
thội
mãi chửa thôi
ch liên tục
thấy rõ nghĩ suy chính là biết
niết bàn sinh tử
không ngờ lại có cái đường này ra đây
đấy đến rồi đây này sướng chưa kì
ui đoạn này đoạn cuối còn gì nữa ngay câu sau là b Bạn sống qu tính rồi.
Hai câu tr là gì? Đọc lại chị lại đi.
Tin rằng suy nghĩ là sự thật.
Luân
ai giảng lại đoạn này cho mọi người đi. Lấy một cờ nào.
Ngoài tổ tượng.
Ai tự tin giảng lại này cho mọi người đi.
Chính là biết.
Chỉ là biết.
Thấy rõ nghĩ suy.
Chính là biết.
Chính là biết.
Chính là chỉ
bài gốc là gì? Bài gốc là gì?
Chỉ là biết.
Chỉ là biết. Chỉ nó
chuẩn.
Niết bàn sinh tử rụng sạch giờ.
Nào ai dung phong giảng lấy 1 nào?
Chị quế thấy rõ mị chỉ là loạn giảng gì sai nói là biết thờ câu cố là gì
niết bàn sinh
câu ngay câu sau là bài thơ sau là giác ngộ đấy bầu bạn sống bạn sống khuya cùng tự tính
đấy con sau đoạn này là đoạn cuối luôn đấy các con là bước cuối cùng rồi đấy gần bước cuối cùng rồi
wow
sau bước này là bầu bạn sống dữ tính thôi
một trời
một trời đại là còn lo cái gì nữa
há nhỏ nho
n không lo bây giờ con vẫn lo vì con vẫn cho có cái thật ngoài suy nghĩ Cái ngày mà con thấy không có gì ngoài suy nghĩ thật ấy
thì con hết loại lo đại lạc luôn.
Chẳng lo thì không sợ chết nữa.
Không sợ Alzheimer nữa.
Không sợ vì nó có gì ngoài cái này đâu.
Dũng xây giơ đấy. Con gần chưa?
Đang ở khổ gần cuối rồi.
Khổ gần cuối.
Con gần cuối này.
Đ vẫn hơi khổ một tí phải tu. Đ vẫn hơi khổ. là mấy mấy chục kiếp đạn đường tăng đấy. Đoạn cuối phải lấy được kinh vẫn ga xuống nước xong rồi mất hết kinh nhớ không?
Mất kinh đây là đoạn
chạy mất kinh rồi đấy. Mất
kinh xống nước.
Ai ai thả giảng đi giảng cho bà con nghe đi. Đây hãy đóng giả sư phụ giảng cho bà con.
Thôi không ai đu không là chữa đấy.
Con con thử phân tích thử con hiểu không ạ?
Ừ.
À Tin rằng suy nghĩ là sự thật. Tức là mình tin những cái nội dung mà suy nghĩ nó nói ví dụ như là cha mẹ con cái là sự thật ấy thì là luân hồi muôn kiếp mãi chừa thôi. Tức là mình tin có một thế giới có thật thật sự ngoài cái trải nghiệm suy nghĩ đó ạ. Hoặc là trải nghiệm như thế này thôi. Tức là mình gọi là cái này nè.
Cái này nó là nó là cái kinh nghiệm và nó trải nghiệm thôi. Nhưng mà mình tin có những cái mà suy nghĩ nó bảo ở ngoài á khi nó xuất hiện á mà mình tin vào nội dung là tin rằng những điều suy nghĩ bảo là sự thật.
Vâng.
Và tin rằng cái suy nghĩ đấy có thật.
Có thật. Vâng. Cả hai nếu có đã tin kia sĩ bảo là thật dương có tin sĩ bảo thật rồi
đúng không?
Đúng tại vì nếu mà mình chui vào suy nghĩ thật ra mình bị chui vào nội dung mình đâu thấy nó là bản chất của nó chỉ là một cái trải nghiệm suy nghĩ đâu.
Ừ.
Rồi luân hồi môn kiếp mãi chừa thôi thì là
chửa
mãi chửa thôi.
Mãi chửa thôi.
Chửa thôi. Đang bảo là chửa nó về nãy giờ
nãy giờ nó về chửa nó về chừa. Chữa chữa mãi chữa bao nhiêu đ
không có hết
nồi đẻ đời nà.
Thì thì là cái nội dung suy nghĩ đó chính là luân hồi đó ạ. Mình tin vào nó thì nó nó gọi là tin vào nó là có luân hồi nhưng mà thực ra không luân hồi không hề có. Thì tin vào nội dung suy nghĩ thì cứ và tin mà có một cái gì đó là có cái suy nghĩ. Nó không phải là trải nghiệm mà nó là có một cái gì đó thì nó sẽ sinh ra muôn trùng luôn á ạ. Thì nó sinh ra cả luân hồi bố mẹ mình à đau khổ
tin rằng sinh thật vụ ở có rằng triệu ở quê
vâng
tìn luôn
ừ
thế mới khổ chứ
mà nếu mà mình chỉ thấy nó là trải nghiệm thôi thì nó bay luôn cái đó luôn ạ
ừ thì con bảo ôi vừa xong có trải nghiệm suy nghĩ
vâng
xỉ có cái quá gì
ừ
nó bảo là có ch ở quê đấy nhưng mà đối với con là con chỉ có trải nghiệm suy nghĩ thôi
thì làm sao mà có khổ gì sao khổ được
vâng
đúng không con có một trải nghiệm suy nghĩ trải nghiệm đấy nó bảo rằng có chị ở quê
ừ Chứ không phải không phải không phải con chịu quên nào hết.
Dạ.
Thế ngon quá rồi thế à?
Vâng.
Ngon ạ. Triệu
không? Hôm qua là con lại giải thoát hàng triệu rồi.
Thằng Triệu nó tồn tại là vì con còn tin là nó tồn tại.
Còn tin đúng rồi.
Triệu nó tồn tại vì con còn tin nó tồn tại.
Vâng
chứ nó không tồn tại thật bao giờ cả.
Dạ
nó vẫn tồn tại bởi vì đối với con.
Ừ
vì con vẫn tin nó tồn tại.
Cách giải thoát chúng sinh rất nhanh đấy.
Đúng rồi. Đây là cách giải quyết mọi giải thoát mọi chúng sinh.
Tất cả tất chứ còn ch hàng triệu nó tồn tại vì cái suy nghĩ là có triệu ở quê vừa bán ra.
Vâng.
Thì con tin là có một triệu ở quê ngay.
Dạ.
Đấy là cái cách để thằng triệu tồn tại.
Cách chịu tồn tại.
Dạ.
Nếu con không như vậy chịu nó không tồn tại.
Ừ. Nếu mình mình mình thấy là nó là trải nghiệm suy nghĩ thì làm gì có chuyện mình đã thấy ngay nó là trải nghiệm rồi thì không thể nào có 1 triệu tồn tại ngay lúc đó luôn.
Nếu có bảo ô vừa xong mình có một trải nghiệm suy nghĩ thì sao triệu tồn tại được.
Dạ.
Nhưng con có bảo thế bao giờ đâu. Vâng.
Đúng không? Mà con luôn bảo là gì?
Con luôn bảo là chịu có thật
ngoài trải nghiệm.
Đấy gọi là tin rằng suy nghĩ là sự thật.
Thì luân hồi v thua để thôi. Thế giải pháp là gì? Thế giải pháp mọi người thông thường bảo ô thế thì tôi đừng tin nữa.
Ừ.
Đấy chết rồi đấy. Mỗi lần nói xong lại phá phá bao giờ
mà đừng tin nữa thì nghĩa là gì?
Tin rồi.
Không phải tin một suy nghĩ mới
là tao không tin mày
lại một suy nghĩ mới Đừng tin vào suy nghĩ. Nói thì rất nói rất đúng.
Dạ.
Nhưng mà cái người hiểu không đúng ấy, người gọi là chưa đúng
không có không có biết tu hành là thế nào ấy thì đừng tin sĩ đối với họ là tôi xin tôi tin rồi xong tôi lại không tin vào cái vừa tôi tin vừa tin.
Ừ
nói chung là
nghĩa là tôi tạo một suy nghĩ mới
thì nó lại là muôn trùng luân hồi tiếp.
Bản thất là con tin một sĩ mới.
Ừ
đúng rồi.
Đấy thế mới đau chứ.
Nhưng mà người bắt đầu sư t bệnh nhân con cùng đi giai đoạn và giai đoạn khác. Con tinc su mới thế thôi nên là cái giải pháp nó không thể là tôi sẽ khi bắn ra thì tôi không tin nó nữa.
Ừ
mà phải đoạn câu sau. Câu sơ sau
thấy rõ nghĩ si chính là biết. Tức là
chỉ là biết.
Sửa đi.
Chỉ là biết.
A cái dữ b oán ra. Nhưng
chỉ là
chỉ chỉ
chỉ chỉ ở đây chỉ có cái trải nghiệm suy nghĩ thôi.
Đúng rồi. Chỉ trải nghiệm thôi
chứ chả có quá gì cả.
Cái mình có chỉ là một trải nghiệm. suy nghĩ chứ nó không có suy nghĩ cũng không có cái nội dung suy nghĩ.
Đúng rồi.
Tức là trực tiếp của mình chỉ có một cái trải nghiệm suy nghĩ, một trải nghiệm. Trải nghiệm suy nghĩ hay là gọi là trải nghiệm là đơn giản là chữ trải nghiệm chứ không phải là suy nghĩ và nội dung suy nghĩ
là cái kinh nghiệm trực tiếp của mình là suy nghĩ là trải nghiệm thôi.
Vâng ạ.
Con có một trải nghiệm th
ừ
thế con chỉ có suy nghĩ thì nế lào sinh thử nó là cái gì? Con chỉ có trải nghiệm thì n thử nó là cái gì?
Trải nghiệm
bà Nó chỉ là trải nghiệm thôi đúng không? Nà sinh tư chải
là trải
triệu không còn tồn tại nữa.
Ừ
đúng chưa? Vì triệu chỉ tồn tại khi suy bảo là có triệu tồn tại.
Dạ
bây giờ suy bay ra con không thấy thấy nó là sự thật nữa. Con thấy nó một trải nghiệm thì chịu mất đi sự tồn tại
thế bừ nãy giờ con đấy có con nghĩ nhiều không?
Rất nhiều. Nhưng mà thực sự có cái gì?
Trải nghiệm trải nghiệm
có trải nghiệm thôi.
Như nói suy nghĩ là trải nghiệm là từ dĩ rất là thuận rồi đấy.
Thuận nhất trong cái từ có thể nói rồi đấy.
Đúng rồi.
Ok rồi ạ.
Thuận chưa?
Thuận rồi.
Thuận lắm rồi đấy nhá. Chương từ hay hơn rồi.
Thuận lắm.
Ngày nào từ hay hơn là sẽ đổi. Ngày đó sẽ nhân tới thôi.
Ngày đấy không biết khi nào nhưng mà ít ra từ bây giờ từ
người chuyên gia đổ mới
bây giờ từ hay nhất rồi đấy đúng không?
Đúng rồi.
Bảo suy nghĩ là trải nghiệm là dễ dễ lắm rồi. Dễ
rồi rồi. Ok.
Chứ bảo suy nghĩ là biết không dễ đâu.
Không phải nghĩ luôn
biết khái niệm qua rất là nhiều
suy là trải nghiệm thôi mà.
Vậy từ nãy giờ ngồi đây còn có cái gì? Nãy giờ ngồi ch sự suốt từ nãy đến giờ
trải nghiệm.
Chỉ có trải nghiệm thôi.
Nếu mà viết hoa chữ trải nghiệm lên thì nó chính là trải nghiệm. Dạ
nó lên đúng không để cho thải nghiệm cái tuyệt đối tuyệt đối
trong thiền con không dùng trải nghiệm giác ngộ cũng được con dùng trải nghiệm cũng được
trải nghiệm dác ngộ là cách để mình tư để mình xác quyết nó là trải nghiệm giác ngộ
còn trong thiền tùy con có thể nói là trải nghiệm còn ngoài ngoài đời mình nói chác ngộ để mình để mình hiểu rõ là trải nghiệm là trở giác ngộ
dạ
còn trong thiền có dùng trải nghiệm cho dễ cũng được cho đỡ phải thêm một cái phải nghĩ
suy nghĩ là trải nghiệm xác hộ thì hơi nghĩ chứ suy nghĩ trải nghiệm thì nó khỏi nghĩ luôn
thì nó là kinh nghiệm trực tiếp này luôn ấy ạ.
Đúng rồi. Cái từ xác hộ vào bị cứ lão đảo từ
nhưng mà mình chỉ cần mặc định suy nghĩ là trải nghiệm thì mặc định tất cả trải nghiệm đều trải nghiệm giác ngộ thì cũng
con mặc định trước khi thiền là tất cả trải nghiệm chác ngộ.
Vâng
thì lúc ngồi thiền con chỉ là trải nghiệm thôi.
Trải nghiệm thôi thấy chỉ là trải nghiệm thôi mà trải nghiệm thấy
cái đương nhiên kinh nghiệm của mình là trải nghiệm rồi
nhưng mà do mình khi mình bị nắm bắt lại tự nhiên nó thành như thế chứ không phải tức là còn đương nhiên đương nhiên kinh nghiệm mình là trải nghiệm rồi
suy nghĩ là tr nghiệm khi thiền ấ chuyển thế thôi.
Còn khi kiến thì suy nghĩ là trải nghiệm l ngộ.
Vâng. Đóng ngoáy ạ. Rồi
sáng chửa chưa?
Sáng sủa. Sẵn sủa trải nghiệm còn tùy
em mừng làm gì em làm chứ.
Còn ví dụ như ai mắc cái gì thì tự xử lý cái đó thôi.
Còn kinh
không nhưng mà thống nhất là toàn là kinh nghiệm này thôi là ok. Phục vụ mục đích sướng. Ừ. Rót raà trà rót rót trà điót trà kì
không được ngồi này nó hay cái hay đấy.
Dạ
ngồi này có cái hay đấy là mình sắc quyết là khi thiền chỉ dùng từ trải nghiệm thôi
còn ngoài thiền dùng từệ
trải nghiệm giác ngộ
để mình nhấn mạnh là trải nghiệm trải nghiệm giác ngộ
tư được mà ở ngoài tư
lúc tư ấy chứ còn lúc mình thiền thì mình chỉ nhắc về trải nghiệm thôi
trực tiếp
trải nghiệm vì mình đối với mình lúc đấy là trải nghiệm nghĩa là
trả bộ rồi Nhưng mà con thấy chữ trải nghiệm nữ là hắn đảm tự nhiên mình trong thiền mình cảm thấy nó luôn là trải nghiệm giác ngộ luôn á. Tại vì nó luôn là cái kinh nghiệm này á ạ. Ừ.
Thì nó không
như vậy là con nên dành một thời gian đủ có thể một tuần tới để tập trung tập trung để mình tư với chính mình để mình chốt với chính mình rằng là trải nghiệm nghĩa là chện giác ngộ.
Vâng.
Đấy xong rồi đã.
Dạ
đúng không? Còn trong thiền dùng từ trải nghiệm thôi.
Con cần một cái rất mạnh mẽ bên trong con ấy là trải nghiệm thẻ gió hộ. trải nghiệm trả gác bộ đấy có một đoạn như vậy.
Vâng
đoạn này chư trải nghiệm giác bộ nó vẫn hay có giá trị chỗ đấy không từ chố
nên có thể dùng dùng trải nghiệm giác bộ cũng hay bở vì là con không từ chối hệ nó hết
cứ dùng đi nhá không khi nào mà con thấy rất tự tin rồi thì con rút gắn lại chính con tự rút gắn lại. giả
đúng không?
Ngày xưa tưởng tượng thanh tịnh tưởng tượng
đầu tiên là mình dùng trải nghiệm giác ngộ đã để mình chắc chắn là chuyện nào thể ngộ.
Dạ
sau một thời gian mình rất tự tin là trải nghiệm nào rồi thì mình rút ngắn xuống từ trải nghiệm.
Vâng. Vâng.
Hợp lý không?
Hợp lý ạ. Vẫn còn thấy hợp lý hả?
Rồi
tại vì không nó không là bị cầm gặp bí
dùng cái từ trải nghiệm mà hồi đầu à
hồi đầu con ạ chị Trang cũng mắc cái đấy đúng không? Là là cứ trải nghiệm nhỏ ấy thì nó giống ở ngoài đời ấ người ta hay bảo là cả đời bạn cũng chỉ sống hay chết thì cũng Chỉ còn cái trải nghiệm thôi, cũng chỉ có trải nghiệm thôi ấy. Thì ở ngoài đời người ta đã nói thế rồi, tức là cái trải nghiệm nhỏ rất dễ bị nhầm với cái trải nghiệm của một cái tôi của cái trải nghiệm bình thường này này. Ừ thì
không phải trải nghiệm chú nói
đó. Không phải trải nghiệm sư phụ nói.
Đấy thì thì
trước mắt cứ dùng trải nghiệm với nghĩa là
cái hôm mà sư phụ nói trải nghiệm giác ngộ này ấ em mới thấy nó khác hẳn.
Xong là đủ lâu thì mình tự thấy là trải nghiệm là đủ rồi. Ra
nó xua chưa?
Nhưng mà con thấy là về kinh nghiệm này là sao? từ hồi rồi dùng chả tùy cái gì kinh nghiệm này là được nó rất là dễ luôn ấy.
Nó gọi là nhắm mắt cũng thấy nhắm mắt cũng thấy.
Nhưng đấy phải đồng ý trước là cái trải nghiệm khi nói từ trải nghiệm đấy là phải nói đến chỗ không sá mọi ra
không. Tại vì là lúc mà sư phụ giảng cái bài đầu tiên con đã vỡ cái từ trải nghiệm với sư phụ nói cái bàn với con ấy vậy là trải nghiệm là gì là con đã thấy là chắc chắn là không thể có vật. Tức là mình mình thấy trong lòng mình là đây chỉ là trải nghiệm thôi. trải nghiệm cả hai đầu chứ không phải là kiểu là một cái là trải nghiệm bình thường của mình ấy ạ.
Ừ.
Cho nên là nó trỏ về cái cái này nhưng mà nó trống không tức là về cái cái nhận thức về trống không là chỉ có trải nghiệm của mình thôi á ạ.
Ừ
thì có thể mình bị phức tạp quá bị vướng
mình bị ờ
đúng không đáng đúng là như thế thì mình chị thì mượt chứ không thể vướng không em bị vướng chỗ em không biết vướng chỗ nào đâu nhưng mà ý tấm lại em bị mô hình hóa chị trải nghiệm rồi
thế nhưng mà một mình tự trải nghiệm thì lại ngon thêm từ giác ngộ và này không ngon Không cái này là ở ngoài thiền mới ở trong thiền
chỉ là mắc từ trải nghiệm trên trái cả hai mà
thô chốt lại vẫn dùng trải nghiệm gi ngộ nhá.
Vâng.
Cho đến khi nào con thấy là trả trải nghiệm gi ngộ tương đương với trải nghiệm
vâng
thì con sẽ đổi sau là việc của con
còn sự cứ dùng trả lông ngộ theo việc của sư phụ
cho chắc
chắc đấy đầy đủ.
Ok rồi ạ.
Nó sửa chưa?
Nó đấy chứ. Thế bảo suy nghĩ là trải nghiệm dễ quá gì nữa.
Vâng đúng rồi. Chỉ có
thế ngồi đây con đúng là chỉ có trải nghiệm không?
Em có nhẹ nhàng không?
Có
chưa nhẹ nhàng.
Quá nhẹ nhàng dễ đâu. Có khó đâu. Chúng nó thiền đời sống đấy nhá. X không nói thiền thiền thiền pro. nhá.
Ngồi đây có trải nghiệm thôi màẹ.
Xong suy nghĩ nó bay ra thì cũng chỉ có trải nghiệm thôi mà.
Vì nó có cái suy nghĩ bảo đâu.
Thì con chỉ có trải nghiệm thôi.
Cái trải nghiệm đấy. Trải nghiệm này nó ôm chọn mọi thứ xảy ra bên trong nó.
Ừ.
Chị ôm chọn đúng không? Rất hay. Cái trải nghiệm nó ôm chọn ra bên trong nó nên nó đảm bảo cho con rằng cái xảy ra bên trong trải nghiệm cũng chính là trải nghiệm
chứ cái xảy ra trong biết cũng là biết nghe hơi khó nhá.
Ngày xưa phải làm bao nhiêu lông mới ra cái đấy các con ấy.
Nhưng cái gì bên trong trải nghiệm cũng chính là trải nghiệm thì sao
nó không phải nghĩ một cái nào hết
đương nhiên thôi
đương nhiên không trải nghiệm là tên gì
trong trải nghiệm thì chỉ có trải nghiệm chứ
đúng không trong trải nghiệm chỉ có trải nghiệm trái niệm
đúng cái thì bên trong trải nghiệm thì cũng là trải nghiệm cực dễ không trải nghiệm
chứ ngày xưa khi chong biết cũng là biết thì đánh vật mãi
trong trải nghiệm thì chỉ có tránh
mặc dù có làm xong rồi nhưng nó vẫn vẫn là phải đánh vật gì
ừ
ch rằng thiền đấy sống đấyạ
con ngồi đây có con có đồng ý ví dụ là chỉ có trải nghiệm không
sau đó một suy bay ra bảo ôi con chị ở quê thì Cái gì bên trong trải nghiệm nó cũng chính là
nghiệm.
Thế con chỉ có trải nghiệm thôi làm thì làm
chứ không phải là con có suy nghĩ về hàng triệu.
Không phải là con có suy nghĩ về hàng triệu ở quê.
Không phải có triệu ở quê
nhưng cũng không phải có suy nghĩ về hàng triệu luôn.
Con chỉ có trải nghiệm thôi
đúng không?
Viết hoa. Chỉ viết hoa.
Trải nghiệm hoa.
Đồng ý không?
Thiền đời sống có phải là từ sáng tối còn chỉ có trải nghiệm không?
Con đừng quên đấy. Thì con đang thiền đời sống gì nữa.
Ừ. À
con đừng quên điều đấy thì nghĩa là con thền đấy không?
Vì thử đừng quên nó giả đấy
tu mà Phật
con đừng quên cái việc là đây là trải nghiệm không có gì khác đâu.
Thì là con đang thiền xong đấy. Trong khi con đang không quên con đang thấy đây là trải nghiệm không có gì khác thì một suy nghĩ trồi lên bảo là có thường chịu ở quê
con tự vì con đã thấy là chị không gì khác
đúng không?
Con tự thấy là cái suy nghĩ đấy cũng chỉ là trải nghiệm thôi. Triệu quái nào? Thì con vẫn đang thiền.
Dạ.
Đấy. Thì đời sống đấy. Đ là cơ hội con thể thiền 100% được đời sống đấy. Vì nó chỉ đơn giản vừa xong thôi.
Con một cái sự tư cực lớn là đây là trải nghiệm
và cái gì trong trải nghiệm thì cũng
cũng là trải nghiệm.
Đấy cái từ cực kỳ lớn.
Cái thường là phải thiền thế đâu mới có loại lại loại lại tự tin cực lớn đấy.
Nhưng mà khi có tin lớn nữ rồi thì mọi thứ rất là dễ giả. trải nghiệm thôi
con tự tin cực lớn rằng là trên đời chỉ có trải nghiệm thôi
đúng không trẻ viết hoa đấy
cái gì trong trải nghiệm thì cũng là trải nghiệm ngồi vào căn phòng này xong nghe trụ nó ngay bây giờ đây nếu có tự tin cực lớn là chỉ có trải nghiệm thôi và cái gì bên trong trải nghiệm là trải nghiệm không cần nghĩ gì cần thấy dụ nói này con thấy là trải nghiệm luôn
nó dễ mức đối đấy luôn đấy
không cần phân tích gì cả Không cần biết chống không sáng tỏ tỏa chiếu conflict gì hết.
Con thấy sự nói gì thì trải nghiệm.
Con thấy con nghĩ gì trong đầu ấy cũng là trải nghiệm luôn.
Trải nghiệm gần gũi thế nhỉ?
Gần gũi mà cũng 100% được chứ.
Nếu nó khó khăn làm sao 100%.
Thế con làm gì? Con thấy là cái làm đấy nó là xảy ra trong cái trải nghiệm này và trải nghiệm này nên con không thấy có vấn đề gì phải làm cái gì. Thế nên là cái sự tự tin rất quan trọng. Sự đấy không phải không phải dễ nhất dễ mà có nhưng mà tự tin đấy là cái mà còn cần x tự tin rằng là tất cả mọi thứ trên đời chỉ có trải nghiệm thôi. Không gì phải trải nghiệm cái xài xong trải nghiệm thì cũng là trải nghiệm chứ không phải là cái trải nghiệm không phải là suy nghĩ, không phải là hình ảnh âm thanh mà nó là trải nghiệm đúng không? Và trên đợi cũng chỉ có trải nghiệm thôi. Đấy thì cứ như vậy rồi thì con ngồi nghe giảng con trả. Con nó chả gì khó vì thiền nghe giảng s nói gì thì cũng là trải nghiệm và vì sự nói trong trải nghiệm của con nên không thể là không cách nào thoát khỏi trải nghiệm của con được
không thể nào cái chú nó lại lại cái mà con đối diện này
ngoài trải nghiệm
nó lại không phải là trải nghiệm được
nó chỉ có thể trải nghiệm thôi
không có phương án khác và nó là một chuyện rất hiển nhiên
đấy thì cái đoạn đoạn khổ cuối là cái đoạn thế đấy con đang trong đoạn khổ cuối đấy là tiếp tục như vậy Dạ như vậy như vậy thì nếu lúc nào trải nghiệm thì có phải đấy tự tính không?
Có phải là bầu bạn sớm khuy cục tự tính không? Vì lúc nào rời khỏi đâu mà là đúng không? Không nào rời khỏi tự tính được luôn ấ nếu cái gì cũng là trải nghiệm mà trải nghiệm viết hoa này chính là tự tính rồi đấy. Thì có phải là bấm khuya cùng tính không? Thì nó con sẽ hiểu thế nào là một trời đại lạc khá hiểu nhau. Không phải lo gì nữa là tự thấy lạc mà lạc con con chưa lạc bởi vì cứ phải lo. Con đây chưa thấy lạc ấy bởi vì cứ phải lo này lo kia vẫn vì vẫn tin có đấy ngoài trải nghiệm
ngoài trải nghiệm
chứ ngày đó chỉ có là trải nghiệm con chẳng muốn lo nữa.
Vâng
mà con lo chả sao vì lo nó trải nghiệm chả vấn đề nữa.
Vâng
con không cố tình lo nhưng nếu có lo xảy ra thì cũng chỉ là trải nghiệm thôi.
Con cho thoải mái đi. Đấy lo toán tính toán về doanh nghiệp về trả lương về thuế mã đúng không? Ừ. Ừ.
Vâng. Bạn sấm khuya cùng tự thế một trời đại lạc
há nhỏ nh ai bảo tu hành
đạp cho một đạp
lên trời.
Các con sắp dọn đấy. Thấy dọn này dọn đấy. Đấy nhá.
Bây giờ đang đoạn gần khổ cuối rồi. Sướng lắm rồi đấy.
Đoạn đường tăng ngọ xuống sông rồi đấy.
Còn tương đương đoạn đường tăng ngã sông rồi đấy.
Chỉ đoạn bò lên bờ và thấy kinh toàn là kinh trắng quay lại là lấy lại kinh thật này.
Đường tang đt mang đúng không?
Vâng. Khổ quới đấy.
Ngã xong sông lấy kinh vớt lên hóa ra toàn chữ trắng toàn toàn giấy trắng. Thế là quay lại đòi kinh thật đấy. Đúng nồi giờ này quá giỏi luôn. Khi con thấy suy nghĩ chỉ là trải nghiệm thì tất cả cái đó nói không đúng nữa
thì nó con mới hiểu chân kinh là cái gì. Đấy. Thế bây giờ bây giờ phải đầu tư vào trong cái việc là thấy rằng suy nghĩ chỉ là trải nghiệm.
Vâng.
Thấy rõ nghĩ suy chỉ là biết đấy. Nhưng mà từ biết từ trải nghiệm. Cần dễ hơn nhiều chứ.
Thấy rõ nghi sư chính là biết khó bỏ sư ấy. Lập tức
nghĩ sư chỉ là trải nghiệm sao?
Dễ hẳn không? Đấy là chép cả khổ thơ thế đấy. Thấy rõ nghĩ si chỉ là trải nghiệm. Ui giời ơi
thì lại quá dữ.
Sao cũng trang thấy bây giờ chuẩn chưa?
Vâng nói kinh nghiệm thấy chuẩn
cũng đúng
thấy rõ nghĩ chỉ là chả
quá nhỉ.
Niết bàn sinh tử
ch bị mắc nó mắc từ trải nghiệm thôi. Chứ tôi nghị thấy
ử thấy rõ nghĩ gì? Chỉ là chả thôi nghỉ nhá. Nghỉ chưa? Phê chưa?
Ăn ăn ăn đi ăn đi ăn đi ăn đi.
Bánh dừa anh ạ.
Hôm nay mới hiểu từ trải nghiệm dả.
Vâng vâng.
Hóa ra là vậy.
Hóa ra là nó dễ thế à.
Có cái từ trải nghiệm thôi mà
hóa ra nó là dễ như thế.
Chỉ là trải nghiệm thôi mà. chỉ thấyện mọi đúng
ăn cái gì để kiểu
thấy rõ nghĩ chỉ là
nó vỡ ra ấy
ừ
chỉ số thay đổi
à thì đ hôm trước đúng không
cái gì
thầy mọi trải nghiệm là trải nghiệm giác ngộ
sinh nhật ngoài số thiền Con có số năng lực năng lực à 60 trước con 65
tùy các bác nghĩ ra đi muốn đo thì phải nghĩ
thì cái đấy cũng được thì suy nghĩ là một
hoặc là cái suy nghĩ là suy nghĩ là trải nghiệm
mới này cái này mới hơn này gần hơn ôi sư phụ chúc chưa để con chụp anh
a bây giờ chúc biết đau gì luôn
thấy rõ thấy rõ Sau khi mắt
ai ăn cái này thì khi đang suy nghĩ ngay khi đang suy nghĩ thấy rõ suy nghĩ chỉ là trải nghiệm
nhá. Khi đang suy nghĩ luôn
khi đang suy nghĩ luôn
thấy rõ suy nghĩ chính là thể hiện suy nghĩ
là cái cực kỳ thách thức với thông thường người thông thường đấy.
Vâng ạ.
Vâng ạ.
Ngay khi đang suy nghĩ mà th hiệu là rất thách thức.
Ngay khi đang suy nghĩ
mà thấy rõ mắ ra
ai ăn cái này chị anh anh Thái ghi nó thôi. Trên này Ngay khi suy nghĩ mà thấy rõ suy nghĩ chỉ
cực khó nhưng mà rất phê luôn.
Có cảm thấy ngay bây giờ có cảm thấy không?
Có
đấy là sụ đăng độ đang độ đấy trải nghiệm
đấy đang sự năng độ về nhà thấy độ ấy. Thấy thấy thấy ảo chán chán sao thấy nó
ngay khi đang suy nghĩ ngay bây giờ con đang nghĩ không có
con thấy suy nghĩ chửa chả không
có.
Đấy ai ăn cái này thì sẽ duy trì cái này mãi
nhá. Chứ còn đang ngồi đây được độ thì thì dễ.
Đúng rồi. Đang được độ.
Con lâch cả sai rụ thì nó dễ.
Lây.
Bây giờ về nhà con đang nghĩ mà thấy nó chính là trải nghiệm.
Dạ.
Nó kinh khủng lắm. Nó nó nó đấy là khổ thơ cuối rồi đấy.
Giải thoan ngồi đây con thấy không?
Có
ngay thấy không?
Có
dễ không?
Dễ
không những thấy mà còn dễ chứ. Ừ ảo luôn tự nhiên.
Thế con nghĩ con nghĩ đấy bà bố mẹ ở quê nghĩ thử x đúng ngay bây giờ nghĩ không nghĩ nghĩ nãy giờ
đang ở nhà thằng Triệu đang ở quê định tử
mẹ ở quê đang nuôi con của mình ai nghĩ đi xem có thấy ngay lúc đấy
ai ăn cái này thì ngay khi đang suy nghĩ cái này thì ngay khi đang suy nghĩ rõ suy nghĩ
thấy vẫn thấy rõ suy nghĩ là trải nghiệm rõ duy trì nó sau khi rở phòng này trừ nó mãi mãi sức ở sau khi rở
duy trì nó sau khi rời phòng này nhá
chứ còn sau phòng này thì nó vẫn là sự dễ nhất trên đời rồi
duy trì nó sau khi rời khỏi phòng này
ừ và tiếp tục như vậy
và tiếp tục như vậy
sau khi rời khởi căn phòng này
sau khi rời khỏi nhà này
căn phòng này các phòng này
c phòng này rồi ở phòng này thôi là đã khác rồi đấy nên là
nên là trúc này là trúc rất thực rất là là thực tế đấy
thực tếc
nhưng mọi người thử nghĩ với bố mẹ ông bà xong thấy ngay phát dễ không
vì cái gì ở trong trải nghiệm nó là trải nghiệm ôm chọn tất cả
nên suy nghĩ là một cái trải nghiệm bên trong trải nghiệm này
nên bị ôm ngay lập tức
nuốt ngay lập tức
nuốt ngay lập tức
nuốt biến nuốt phát biến thành thành thành thành thành thành thành thành
trải nghiệm ngay lập tức trải nghiệm
thế con nghĩ gì cũng được không sợ luôn
ừ
kinh hoàng không hoàng
hơi khinh hoàng không
kinh á còn rất kinh
hơi kinh đấy không đơn giản đâu
trước thời điểm này hóa ra mình vẫn nghĩ
gì
thì bây giờ kinh nghiệm đâ ảo nhờ
ảo không
nó ra nốt mọi trải nghiệm là như này
nuốt mọi suy nghĩ
nuốt mọi suy nghĩ s giảng nhiều lần rồi đúng khôngốt mọi suy nghĩ đâu có phải từ chối gì đâu nhờ nó cứ nổ ra thoải mái luôn ấy
đấy có anh em nghĩ thoải mái đ nghĩ về tình yêu nỗi buồn các loại đấy
nghĩ về những thứ mà lôm nay mình đang rất là ngại nghĩ đấy đau là
khi con đã cảm nhận cái mọi thứ ngay bây giờ của con trải nghiệm trải nghiệm hoa đấy
thì cái gì bên trong trải nghiệm chính là trải nghiệm là một điều quá quá đương nhiên ừ
khi đấy con không ngại nghĩ nữa vì nghĩ chắc chắn là trải nghiệm rồi
ừ
không ngại chy xảy ra nữa. Nhưng con không được cố tình nghĩ. Đấy là lưu lưu ý đấy. Cố tình nghĩ là mình tạo tự mình tạo ra tôi và tạo ra suy nghĩ.
Nhưng mà mình cứ ngồi hay thôi. Nếu nghĩ về bà ông vào mẹ thoải mái.
Còn vừa x bảo con test để test thôi. Nói th để test thôi.
Test à test rồi
chứ thông thường cuộc sống thì cứ cứ để bình thường thôi.
Ừ
việc đến thì phải nghĩ thôi.
Tự đến
tự động
tự đến thôi mà đúng không? Ngồi đây tự nhiên phải về đóng cửa sổ lại nh tự đến thôi mà. Hay mai phải làm gì tự nhiên phải nó tự nghĩ thôi mà.
Trải nghiệm rõ.
Còn bây giờ con cố tình ngay cả cố tình cũng không sợ. Sợ
cái cố cũng là
sợ hơn là thế đấy.
Cố tình đi không sợ luôn. Cố tình đi thì ngay vừa cố vật thì cái cố gắng đấy đã là một trải nghiệm rồi.
Đúng rồi. Nó xảy ra trong
sau đó suy nghĩ cũng là trải nghiệm nữa.
Ừ.
Thế làm sao có gì hại được con
sợ không?
Sợ.
Nuốt hết.
Nuốt không.
Cái trải nghiệm từ trải nghiệm nuốt hết mọi thứ bên trong không?
Ừ. Nuốt hết. Nuốt hết
con ngồi không này con thấy nút hết. Con chả ngán bố con này.
Con không sợ bố con nào đấy luôn.
Ừ. Chải nhệm. Đúng không?
Được mà được mất không vấn đề với con nữa. Vinh nhục không vấn đề với con nữa mà đến nuốt hết. Ừ.
Khi đến thì cái trải nghiệm nuốt hết.
Mà chải nghiệm là chữ T biết viết hoa rồi.
Sợ bố con nào nữa.
Đấy tự do tự tại thực sự là thế chứ. Vừa giác ngộ kiểu gì cứ phân vân thế này làm cái kia hay không. Nhưng mà nó phân vân đi với con đúng không? Con cho nó phân vân.
Vân đến phát sao?
Nuốt hết
thì phân vân là cái gì?
Trải nghiệm.
Trải nghiệm.
Trải nghiệm có bị nút bởi cái trải nghiệm bên ho Không tới ho này không có
xong eo
nếu con tiếp tục như vậy ngon thì con có thể nghĩ gì nữa phải sống lo gì nữa nếu mà bạn sớm khuy cùng tứ tính thì phải rõ gì nữa
phê không
cảm thấy hơi phê phê rồi không
cứ say say thế nào không
say không
chừ có làm vụ cái hơi ảo ảo không
không ai thấy say tí à
có
ảo ảo không thế uống tí rượu đi nhá
uống rượuống Cho nó đúng tinh thần đấy nhá.
Lấy rượu mơ cho nó say đi mang lên rồi nhở.
Chắ tầng sáu
nãy lãng
mang tầng sáu rồi à. Thắt máy cho th máy
uống rượu này là xay x say từ giờ đến mãi ph sau nhá. Wow.
Mơ mơ từ giờ đến mãi về sau nhá.
Wow rượu mơ.
Rượu mơ uống cho nó mơ.
Uống rượu mơ mơ từ giờ mãi về sơ.
Ờ thằng nào chả là mơ rồi
mơ rồi. Đã mơ rồi.
Sợ một con thằng nào
kinh nhất là con thấy nuốt. Nếu mà con con cảm thấy ôm cũng được. Ôm từ rất hay mà nuốt còn từ hay nữa. Kinh nữa nuốt
nuốt nó có mạnh chữ mạnh. hơn là ôm nữa. Ôm thì nó vẫn còn thằng kia tồn tại.
Tao chỉ là ok với mày thôi. Ôm là tao ok với mày.
Nhưng nuốt thì mày chết luôn rồi.
Không như tao ok mày. Mày không làm gì được tao tao nuốt mày luôn. Mày mất luôn.
Mày chết luôn tao vẫn sống. Mày chết đấy. Từ nuốt từ kinh hơn nữa
không có cái cây mà trải nghiệm nuốt tôi
không có à. Lên tầng sáu chứ nhỉ.
Làm gì rượu đấy ăn mừng mấy khi ăn mừng không? Rượu đấy còn
lên tầng sáu nấy bác nhớ có ai đưa ra cho bác.
Cho tầng sáu
ai đưa cho bác à lên xong cầm mấy cái c xuống suy nghĩ cái
thì ngay khi đang suy nghĩ rõ suy nghĩ
rệu mơ
sao phê không các bác đậ
tháng một vẫn kỳ diệu không cứ tưởng là hiểu hết giờ sự nói rồi ai thôi hiểu hiểu
bây giờ bắt đầu hiểu
phải chúc cái gì cho nó hiểu đ
vũ trang còn không hiểu chứ hỏi anh em vừa vừa thôi
giỏi như vũ trang là th thông minh của nhóm rồi
đúng rồi
anh em không nói ra thôi chứ Mà chắc anh cũng không phải giỏi lắm đâu.
Chắc chưa lốt đến đoạn đấy.
Đúng rồi.
Giống như cái hôm trải nghiệm làm nhớ hiểu
chưa lốt đến chưa lốt đến thôi chứ không phải là
không phải con thấy có lúc con kinh nghiệm là con hiểu đúng nhưng mà con cứ nắm bắt lại con hiểu sai.
Có nghĩa là mình bị bị mô hình hóa cái gì ấy.
Các con vẫn kẹt quá nhiều vào ngôn từ.
Đúng rồi.
Trong đ phải hiểu chúng nó từ xưa rồi chỉ nói một thứ không thể nói hai thứ được.
Vâng. Thì con thấy khi thiền là mình thiền là mình không mình không bị cái đó, mình không có kiểu nhắc kiểu đó hoặc là mình hiểu về bản chất thì mình không bị nhưng mà mỗi lần cứ nắm bắt là con lại bị.
Em ơi
rất lối cực kỳ đơn giản nhá. Đây có trải nghiệm không?
Có
đồng ý không?
Cái gì hiện ra trong trải nghiệm cũng là có phải trải nghiệm không?
Có có đương nhiên tấm tuổi
xong hai bước rồi.
Khổ khiếp nó dậy không?
Đúng rồi. Đúng rồi. Đúng rồi.
Thế thôi từ nãy nh Chắc là Tần viết hoa hết trải nghiệm ấy.
Đây có phải chả giác ngộ không? Nếu mà đầy đủ ấy, nếu mà không viết hoa thì phải hiểu đây có phải chạy giác ngộ không?
Nói cho cả giác ngộ chụ.
Đây
đây có phải chạy giác ngộ không?
Có
có
cái xảy ra bên trong trải nghiệm có phải là trải nghiệm không?
Có
xong logic hai bước
hơn chưa?
Đng
logic hai bước siêu ngọ là gì nhở?
Logic hai bước vô địch.
Hai bước
hai bước vô địch.
Vô địch luôn.
Ừ không địch lại nó nữa thì vô địch nữa. Hai bước đốt hết. Được
logic hai bước nuốt hết nuốt hết.
Ừ hai bước nuốt hết
hai bước l hai logic hai bước nuốt hết
thô chữ logic đi. Hai bước hết thôi.
Hai bước nuốt hết.
Ờ tên nó thế là hai bước nuốt hết một. Đây có phải là chạy giống ngộ không?
2 cái gì xảy ra bên trong trải nghiệm cũng chính là trải nghiệm không. Có
đúng không?
Nếu con nhận ra điều này bằng kinh nghiệm biết đi xuống dòng thì con không còn sợ bố con thằng nào nữa
màấy
nhận ra điều này
bằng kinh nghiệm.
Bằng kinh nghiệm
thì con không sợ con không còn sợ bố con thằng nào nữa. Vì cái gì đến? cũng bị nuốt hết vào trải nghiệm giác ngộ.
Đúng chưa các bác?
Đúng.
Nói có ngoa s nói hơi có hơi ngoa không?
Vô địch không? Nghe thấy vô địch không?
Cái gì? Hai bước gì?
Đốt hết.
Đốt hết à? Đốt hết. Bước thứ hai là gì ấ nhở?
Đọc đi. Ai đọc lại cho chắc đi. Thế là chạy bộ đúng không? Mic không
con đọc ạ?
Ừ.
Hai bước nuốt hết. Một. Đây có phải trải nghiệm giác ngộ không? Hai cái gì xảy ra bên trong trải nghiệm có phải trải nghiệm không? Xảy ra bên trong trải nghiệm cũng chính là trải nghiệm không? Cái gì xảy ra bên trong trải nghiệm? Chính là trải nghiệm không? Ngộ không?
Đây có nhá ngộ không?
Đầu tiên phải có chữ giác ngộ.
Có mà.
Đây có phải trải nghiệm giác ngộ không?
Là
đây có phải là ch ngộ không?
Đây có phải là trải nghiệm giác ngộ không? Đúng không ạ?
Rồi hai
hai cái gì xảy ra bên trong xảy ra bên trong trải nghiệm
có phải đúng không? Có phải cái gì?
Có phải bên trong trải nghiệm
cũng chính là trải nghiệm không?
Không có phải đâu.
Vâng. Cũng chính là
cái gì thôi đúng.
Cái gì bên trong trải nghiệm cũng chính là trải nghiệm không? Thế đủ rồi cứ không
chính là trải nghiệm.
Cái gì xảy ra?
Có chính là trải nghiệm không?
Đúng không? Phải nghiệm không?
Vâng.
Có chính là trải nghiệm không?
Chính là trải nghiệm không? Đúng rồi.
Cái có chính là trải nghiệm không?
Có. Đây đây.
Thế rồi có hai bước thôi. Đơn giản không? Chính là không
cái th bên trải nghiệm. Có chính là trải nghiệm không?
Đúng rồi. Đúng rồi đấy. Xong.
Để nếu con nhận ra điều này bằng kinh nghiệm
ừ
thì con không còn sợ bố con thằng nào nữa.
Đúng rồi.
Vì cái gì đến cũng bị nuốt hết vào trải nghiệm giác ngộ.
Đúng rồi. Cảm
rồi. Bị đấy
cũng bị nốt nốt hết vào trờ
nó bị thôn tính hết.
Phệ
thôn phệ.
Thôn phệ tinh không.
Thôn phệ tinh không.
Này thư xem phim trưởng phim phim kinh nhất là phim à cái thằng bây giờ xem phim Chuyện Tiên Hiệp và thằng giỏi nhất là thằng nuốt được cái thằng thằng khác
biến thằng đấy thành của mình luôn đấy.
Biến thằng thành năng lực của mình luôn.
Ừ. Nuốt luôn ngày xưa gọi là hấp tinh đại pháp đấy. Hấp tin
bây giờ bây giờ phim a phim
thôn phệ
tiên hiệp thì nó có trò thôn phệ. Cái thằng giỏi nhất bao giờ cũng có chiêu thôn phệ đấy. Thằng kia công lực a mình nút phát là mình có công lực a luôn.
Bá đạo. Bá đạo không?
Bá đạo
nó bá đạo quá rồi.
Trải nghiệm bá đạo nhờ.
Hai bước thôn phệ trải nghiệm trải nghiệm. Đây
nào
nào uống đi
hai cụm đi này thì sẽ
có gọi là sẽ vững chắc hai logic hai bước này nhá.
Hai bước vững bác hai bước logic vững logic cũng được.
Vững chắc hai bước nốt hết này.
Ờ vững hai bước hết này nhá.
Trước mắt là cứ logic đã xong rồi trải nghiệm bằng thiền mà.
Vâng
thiền đến từ từ.
Nếu
ai cũng đi này nhá.
Kinh nghiệm
ai cũng đi này sẽ vững chắc hai bước vải
và và nhận ra được bằng kinh nghiệm không ạ? Vẫng chắc là rồi. Chắc nó cả ý kinh kinh nghiệm ý sao
sao? Hai cụng điên này sẽ vững chắc hai bước sụ hai bước gì thôn phệ à
hai bước hết bước hết anh
anh chụp đi anh cụ đi anh chụp anh cụ ly sư phụ đi em chụp rồi chụp cho mọi người
mọi người có đang xem livestream mà anh không cần phải chụp
ai cụ ly này sẽ vững chắc hai bước luôn hết nhá vững chắc hai bước
ok không
nào cụm nào
vững chắc hai bước luôn hếtng logic hai bước hết logic vững chắc hai bước đứng chắc Hai bưng nốt hết
vững chắc hai bước hết không phải nó hết đâu. Sao
nhỉ? Thực hành được
đúng rồi. Thực hành và thực hành được mọi thứ hai
bác bác mới ngồi quế
vững chắc hai bước nướt hết chắc hai bước hết
online nhá cụng nhá. Vững chắc hai bước nút hết nhá.
Chắc là hiểu đúng nhiều. Không thấy con thờ bắt đầu ảo hơn chưa?
Ảo hơn ấy con nghĩ sao sao mình là mình sợ thế nhờ chắc là ở được xung phụ độ ấy. Thế mấy cái đống suy nghĩ đấy á
mình nghĩ cố tình nghĩ luôn nó cũng không thấy có gì ghê gớm ấ
đả thông khíh mạch rồi các con uống này xong là đả thnh mạch
đả mạch đấy
mà lúc sư phụ bảo cái gì mãi mãi về sau gì mà nhở
đấy đả thông kinh mạch rồi đấy giả thông rồi thì về sau lại thông thôi
chắc là xong là hết là mãi mãi về sau rồi đấyả rồi đấy
vững chắc mà Thì đi đà thông kinh mạch đúng không? Chỗ nào vướng mắc thì
Vũ Trang còn vướng anh em khác vướng chắc rồi.
Đúng rồi.
Nên là không còn lung lay nữa đấy.
Đúng không?
Không không lay nữa. Hai cái bước thấy không được
cái gì xảy ra bên trong trả nghiệm ra của chị bao giờ cũng là khi nói những cái từ mới ấ
là việc đầu tiên của mình cái từ mới rượu này nhẹ mà
để cho mình hiểu cái từ đấy để mình hướng chi
này sao em mỗi lần nỗi khác mà ai lại bảo là rượu Anh là sự uống là nẵng như nhau.
Anh đứng anh
anh đứ anh bảo anh Minh Hải ạ.
Không cho nó uống đây. Trải nghiệm
lại dụ đo cái độ ép của rượu này.
Đúng rồi. Đừng đo nữa. Rồi
nuốt hết rồi.
Nuốt hết rồi. Đo rồi. Có nghĩa là về về kinh nghiệm đấy. Nếu mà về kinh nghiệm dễ nhưng mình cứ nghe cái từ mình không kia là chắc hai bước nước hết hết nên là mình cứ phải tư cái từ đúng nhưng mà ý sư phụ chỉ là trõ về kinh nghiệm này thôi là trải nghiệm này thôi
trải nghiệm này này
ừ này nói từ trải nghiệm còn gì chỏ cái gì
trả là từ mạnh nhất rồi n giờ chưa nghĩa từ hơn
trải nghiệm nó l ăn ch là cái
nó nuốt sạch mọi cái gì hiện ra luôn ấy.
Làm gì có cái từ nào nó lại nói đúng vì
đúng rồi
nó trải nghiệm nó mới hiện từ trỏ rồi
từ cái là trỏ nhưng mà cái trỏ này trỏ trực tiếp nhất rồi
chưa nĩ cái trỏ nào hơn từ giỏ này nữa rồiỏ chỏ chỏ nhưng mà bấtt ngón tay
thấy rồi mà sao ngón tay phải chạy hướng này chứ
không chấp nhận được ngón tay này chắc là ngón tay giữa không chịu nổ
chối ngón tay này
trỏ phải tay ngón tay Ừ. Ngón này ngón này
hồi trước mình mật tư cái đoạn đấy đúng không?
Từ đoạn tháo
cái đoạn mà ngón tay nào mình cứ phải dùng ngón tay này mới được, ngón tay kia mới được mà mà trong khi đó tất cả các đều ấ
một hộ mình tư cái đấy mà
cho một đúng hơn
mình tư rồi nhưng mà mình
tư rồi nhưng mà bị nuốt rồi
mình thế mới nói con thấy là học cái này đúng là chỉ có thể là suy nghĩ là trải nghiệm thôi mới thoát được chứ còn học đi học lại học tới học lui sư phụ cứ tắm suy nghĩ té luô
bình thường Tất nhiên mình thấy có cái khác ra khỏi x luôn để hôm qua khải hỏi xong nó rất là rõ phải hỏi gì
suy nghĩ suy nghĩ khác hôm qua khải hỏi là suy nghĩ với nội dung suy nghĩ nó khác gì nhau ấy
trải nghiệm suy nghĩ và trải nghiệm nội dung suy nghĩ loại là mình không phải vướng vào mấy cái loại nội dung nội dung nữa. Nó cũng chỉ là một trải nghiệm suy nghĩ thôi nay chút rượu chè không. Mua rượu về uống xin xin đau gì
trực giác à.
Ừ rồi cho vui lên
hoặc là về đi ngủ luôn đấy. Chọn đấy
tất nhiên lại không thấy có nhu cầu đâu.
Có nhu cầu đi chị là
có trải nghiệm
xin sư phụ đo gì đi.
Chắc là phải chuyển sang máy bác khác để Đây là hết chị còn 6% thôi. Chị Phiêu có mang sạc tựu không? Không máy đủ
có loại có loại này không có đúng không?
Chuyển vào máy ai ghi âm được đây.
Bác nào còn pin để ghi âm nào?
Máy em máy em còn full lắm nhưng mà đủ để nghiêm tiền. 59%