Phải nà con đang lo ling lại tí nãy là sư phụ nói cái đoạn là là chưa nếu mà chưa giác ngộ về lý hẳn t chưa xác quyết hoàn toàn là thấy hay không thấy. bất chấp thấy hay không thấy thì cũng là biết là biết. Ừ thì mà nh đã sang sự thì dễ bị là từ chối một cái từ chối cái kinh nghiệm là không thấy hoặc là tin là phải thấy mới thấy biết còn không thấy thì là không phải không phải biết. Đấy nãy sư phụ nói đoạn đó xong rồi sư phụ em thấy sư phụ nói rõ hơn đoạn là ừ đấy đầu tiên mình phải xác quyết bất chấp tức là mình xác quyết về lý để mình có một cái sự tự tin là dù thế nào thì cũng là biết. Ừ đấy nhưng mà Giống như trong sư phụ lấy ví dụ rất đấy là giống trong giấc mơ ấy thì dù dù dù có biết đây đây là giấc mơ hay không thì vẫn là mơ thì vẫn là mơ thì vẫn không có cái khi mà có cái cảnh đâm chém trong đấy thì cũng không có người nào chết không có người nào tổn hại thật sự không có cái sự tổn hại không bởi vì không có cái sự việc đấy cũng không có cái người người bị đâm chém ấy nó là giấc mơ thôi như thì thì nó như nhau nhưng mà nếu là không biết là giấc mơ thì thì vẫn sẽ tưởng vẫn sẽ đau khổ vậy là đấy nhưng mà nếu mà biết thì Đấy, nói chung là biết hay không biết thì nó đều là giấc mơ thì nó về bản chất là nó ngang nhau nhưng mà về sự thì nó khác nhau. Nên sư phụ nói thêm là à đấy khi mà tự tin về lý thì cho mình một cái tự tin để mình thực hành về sự. Ừ là khi một cái nó xảy ra thì mình có thể mình nhìn nhận lại à mình xem xem nó là cái gì đúng không? Vâng. Xem cách nó xảy ra xem ừ xem nó là gì cho nó xảy ra chứ không cho nó xảy ra xử lý nó để nó xảy ra để nó xảy ra mình đã tự tin về lý rồi mình hiểu nó chả có gì chắc chắc chắn thì nó là biết rồi nó không vấn đề rồi ừ chắc chắn nó không vấn đề rồi nó không thể gây hại cái tu hành mình được ừ có căng có nhầm có sai có tu nhầm ấy là mình có thiền nhầm nữa thì nó không hại không hại gì được vì nó vì nó là một nó biết mà trong giước mơ thì chả là mơ vì thế mình mới gi cho những cái linh tinh đấy xảy ra. Cái mà cho là không ổn đấy xảy ra nhìn vào nó. Còn nếu không thì bên trong mình không có không có cái giấc ngộ về lý ấ ừ thì bên trong mình không muốn cho không dám nó xảy ra luôn đấy. Mình cứ sợ thế này thì chết, thế này thì hỏng rồi. Đúng rồi. Tự tin để nó xảy ra để mình xem thực sự xem nó mình mới thực sự tự tin nó xảy ra. Còn không thì mình chỉ là mình chỉ là không dám xảy ra xong rồi mất luôn một cái mãi mãi đấy là điểm yếu. Cơ hội chứng ngộ chứng nghiệm là nó là mãi mãi điểm yếu. Cứ căng là mình sẽ luôn là điểm yếu. Ừ đúng rồi. Đấy còn đây là mình sẽ có một loại tự tin rất mạnh do chến bộ về lý là bề minh thiến này rồi khi sao được cặng được ừ con thiền thiền bình thường ngủ gật cũng được đấy. Vâng thế nhưng mà cái khác ngày xưa là mình chỉ dừng ở chỗ cũng được thôi đúng không? Mà bây giờ mình để nó thả ra xong mình xem nó là cái gì đấy chứ ngày xưa là cũng được xong là xong ngủ gật được xong ngủ gật luôn đúng không? Ừ. Đấy. Đấy nhưng mà tự sướng được tự sướng luôn. Nhưng bây giờ mình sẽ xem nó là cái gì trong quá trình nó xảy ra. Đấy khác ngày xưa hơn ngày xưa được đấy. Ừ chứ mình nghĩ nó là cái gì nữa. Có ch mình tin rằng nó là biết thế xong rồi xảy ra thế mình không có chứng ngộ với sự. Còn đây là mình đây là cả hai vừa tin nó là biết nhưng đồng thời là phải xem nó là cái gì đã đúng không? Thế là mình thấy là ừ nó là biết thôi. Vậy thì ví dụ mình có cơn căng căng có cái gì sai đâu. Mình mới mình mới hiểu đúng về thế nào là giải thoát. Không phải là không phải là hết vấn đề thì là giải thoát mà ngay giữa vấn đề thấy nó giải thoát. Thế tự thấy rằng nó là tự giải thoát rồi. Nó chỉ còn hình tướng của vấn đề thôi. Nó chỉ cần có cái cái hình có cái hình thái của sự căng chứ nó đã là giải thoát nó là biết từ lâu rồi. Thế là mình mới nếm được một cái loại giải thoát mới là tự giải thoát. Nghĩa là giải thoát ngay khi mình đang có đầy rằng buộc. Đấy. Mình đang có cái hình tướng của rằng buộc thì vẫn thể thoát. Con chưa từng chưa từng được nếm vì không chứng ngộ về sự thì không chứng không nếm được cái đấy cái này chỉ ai chứng ngộ về sự nếm được thôi đúng không? Ngay giữa thế gian luôn hoạt động đại định tự nhiên tự hiền bạ bình thường không ai nếm được cái đấy cả bình thường không có bình thường chưa được 850 là chuồn chưa nếm được đây là các con các con lại đặt cái tham vọng là nếm cái đấyâng nó xứng đáng tham vọng giải thoát chứ không phải giải thoát là mình ngồi khoanh tay trên tòa xe xung quanh là rất nhiều người ca tụng giải thoát là đấy mình làm tất cả cái gì cũng được làm cái gì thế là giải thoát cái đấy luôn đúng không làm cái gì cái giải thoát nghĩ cái gì cái đấy giải thoát nói cái gì cái giải thoát th hỏi Đầu tiên là mình có lòng tin đã nó xác quyết trên một thứ về vật lý đã sau đó về sự mình dám để nó để dám để những thứ lâu nay mình cho nó bất ổn với những căng đúng không? Tu hành căng mệt khó chịu rồi tùy mỗi người có một vấn đề đấy ai chẳng có đống vấn đề mình để nó có thả giá như bình thường như là một người bình thường như một người bình thường nhưng mà mình nhìn vào cái đấy xem nó là cái gì và nhìn đít nhìn lại lần nào nhìn cũng thấy nó là biết hết Thế bên trong bên cò tự tin đấy gọi là tự tin và tự giải phóng đấy. Thế là mày xảy ra thoải mái đi chị mày không bị ảnh hưởng về mày hết đấy. Với mày là biết chứ có gì đâu. Có cái gì khác cái biết này đâu để mà để mà bị sao bị ảnh hưởng vào đến đâu nó khó. Thế thôi nông dân nhất nhưng lại tỉ mỉ thôi thôi nhá nghỉ nhá quốc thôi r quay có hiểu gì không đấy loading lại rồi tặng tặng tắt sương sương lại rồi bây giờ bác nào nói em phải nói không con mà thêm nào lốt đi cái này thu phân tích đoạn đầu hiểu Rõ hơn là là cái càng rõ hơn là cái vai trò của lã ngộ vệ lý dụ khi mà giá ngộ vệ lý chưa vững ấy mà mà sang kiểu về sự là là dễ dễ là sẽ sẽ bắt đầu là ép và căng các thứ tức là sẽ tô chư chưa nhận ra là kinh nghiệm nào cũng cũng là biết ấy thì rất dễ là sẽ bắt đầu lại quay về cái tôi hành giả như như hồi xưa ấy tức là chớm chớm gọi là đoạn đầu nhớ là kiểu chớm chớn được cái cái đấy xong nó lại quay về cái cách hành Giải như hồi hồi cũ đấy thì thấy là cái phần đấy ổ thôi giả toàn hơn. Vâng nói tượng phần đấy không sai. Đúng rồi. Dám sai đúng dám sai nhưng mà do mình đ về lý rồi nên mình biết là nó không sai. Vâng. Phải dám sai tưởng mình tin nó sai. Ừ thế là dám dám sai nhưng mà cái sai này không còn là sai nữa do mình đã hội lý dám. Chính xác là dám đối diện với hình tướng sai. H thế cái hình hình Dụ mình ngồi đây mình lo hết tiền cuối tháng thì ngày xưa là mình sẽ thử ai tu hành thế tập gì đó đi để hết lo. Vâng. Còn bây giờ mình dám để cho cái lo thoải mái đi. Lo thô đi để xem chị mày xem nó là cái gì đấy khác hẳn. Ngày xưa là mình nếu mình ngồi mình lo quyền tăng hết tiền thì mình sẽ dùng cái pháp gì đó đúng không? Mấy cái mà mình tin là nó theo tôi ấy. Còn bây giờ không mày lo đi vì mình đã giác ngộ về lý rồi. Biết chắc chắn là cái lo này nó chỉ là biết thôi. Biết thế mình đồng ý thế. Lo thoải mái đi đấy. Sau đó thì mình nó sẽ nhưng mà nó mình không thoải mái kiểu cũ là thoải mái đi vì mình tin rằng nó là lý nó là biết mà mình hỏi mấy để mình xem thôi. Ok lý thì mình biết nó là biết rồi nhưng mà xem xem nó là cái gì cơ lúi lý nó có đủ đâu. Xem xem nó có là biết không đương nhiên xem phân mà biết ngay rồi. Nhưng mà nhưng mà đấy thế thái độ về sự là thế mình không hài lòng với ra về lý nữa là đạn này là dạn tu rất là khác. khác vì mình không còn không còn phải yêu ghép cái kinh nghiệm nào nữa. Kinh nghiệm nào thì nó sao như thế thì cứ xảy ra thế. Đặc biệt là mình không còn phải tiêu diệt những cái cái trải nghiệm mà mình cho là không tốt nữa. Trải nghiệm nào chả là hình thái của biết. Mình không tiêu diệt nữa, mình chỉ nhìn xem thôi. Xem nó là gì thôi. Gọi xem nó là gì không đúng chỉ xem thôi. Xem thôi. Tại vì ai chẳng biết nó là gì rồi. Mình xem nó mình biết nó là gì rồi. Mình tặng xem kiểu mình tự tin là mình mới xem nó thôi. Xem phim ấy. Có vẻ như này ví dụ bình thường mình ví dụ mình vì về kiến mình biết Biết là mình biết nó là gì rồi. Ừ. Nhưng mà về sự mình chưa biết nó là gì. Đúng rồi. Nên là phải xem để mình xem để mình để xem để mình chắc chắn rằng nó là biết. Vâng. Mình cứ sợ nó để mình khỏi sợ nó nữa. Mình phải xem. Vẫn phải xem. Vâng. Vẫn phải xem. Vẫn phải thế nó là biết. Vâng. Chị mới hết sợ. Ừ. Đúng rồi. Vẫn phải xảy ra. Vẫn phải nhìn nhận ra xem. Vẫn phải nhận ra nó biết thì mới hết sợ được. Vâng. Giống như về lý mình biết là cái con B Ma trong con ma trên màn ảnh chỉ là màn ảnh thôi. Ừ. Nhưng xem phim mình vẫn sợ. Xem phim ngồi rạp vẫn sợ. Nhưng nếu mình sờ màn hình mình sẽ không sợ đấy. Ừ. Đúng chưa? Nếu con xe phi mà dạp con sờ màn hình là chắc chắn không sợ. Còn nếu không thì con vẫn sợ. Dù con biết rằng nó chỉ là một màn ảnh thôi, nó chỉ là sân khấu thôi. Thôi mình phải trải nghiệm nó nhưng mà con phải sờ. Đ đây phải sờ. Mình biết về lý rằng là cái cái sự căng thẳng trong tu hành này hay là cơn lo tiền bạc này thì nó là biết thôi. Nhưng mình có sợ đâu. Mình vẫn sợ. bằng chứng con các con vẫn chống lại. Ấ đúng rồi. Thế thì mình phải sờ vào nó, mình phải nhìn ra nhìn vào chính nó để nhận ra rằng ơ nó là biết đấy. Và cái này cái này đấy chỉ là một phần thôi. Đấy chỉ là một cái nguyên tắc thôi. Nguyên tắc thứ hai là phải tỉ mỉ từng cái nhỏ một không co nhẹ. Các con hay bị mắc bệnh co nhẹ những cái nhỏ xong rồi hi vọng là ngày đó cái lớn đến mình tập được. Ghét trung bình. Nhưng đấy là đấy là một sự ngu dốt làm sao có chuyện đấy được. Làm sao những cái nhỏ mình không tập được xong rồi chuyện to đến mình sẽ tập được. Nghĩ rất hai hước. Ngược lại thông minh phải là gì? Nhìn từng cái nhỏ một. Khi nào mình cái nhỏ mình không bị lừa thì cái lớn mình không bị lừa chứ là con không thể bỏ qua cái sự chăm chỉ tỉ mỉ được. Con không thể nào bảo dùng cái thông minh để vượt qua ấy được. Đây là lý do nhấn mạnh sẽ tỉ mỉ như thế vì các con quen dùng quen dùng kết luận để để đi vượt để vượt qua vấn đề rồi mà đây là dùng tiến trình. Mình không thể dùng kết đoạn được mà phải dùng tiến trình đấy. Ừ cái luận thì nó quá dễ đây là biết ai cứ luận được nhưng mình có tiến trình không có tiến trình thì nghĩa là gặp chuyện là mình đi tèo ngay là cái thái độ rất là quyết liệt luôn nhìn từ sáng thôi nhìn nhìn rất nhiều vào kinh nghiệm rất nhiều vào những cái trải nghiệm của mình Còn nếu trình độ càng lên cao thì nhìn thấy nó càng dễ. Trình độ càng thấp thì nhìn nó càng khó. Vẫn phải nhìn thôi. Khó dễ vẫn thể nhìn. Khó là mình hay bỏ quên, mình hay coi nhẹ nhữ cái kinh nghiệm đấy. Mình không muốn nhìn thì gọi là khó. Nó nó không bản chất khó bao giờ hết. Nhưng mà do mình không chịu nhìn thấy khó. Mình căng cơn căng căng thẳng mình không chịu nhìn mình sẽ thấy rất khó. Mình nhìn nhiều lần căng thẳng thì thấy chẳng lần nào khó. Khó là mình không chịu nhìn xong mình bảo là mình nghĩ rằng khó đúng không? C lo lắng mình bảo là khó vì mình không nhìn đâu mà mình thấy dễ. Còn nhìn năm lần bảy lượt thì ngày nhất định mình thấy ui dễ chả có nào khó tí nữa chả có gì khó thế chịu khó nhìn thôi chịu khó chịu khó nhìn nhiều rồi. Hầu như cái cái nào nổi lên là nhìn xảy x đấy trong kinh nghiệm bình thường mình đây này. Vâng. Thực ra nó chỉ có sáu thứ thôi mà thực ra thì hương vị trả kim có mấy đều sóc, thanh sục pháp đúng chưa? Sắc là dễ nhất rồi. Sắc nó hiện ra sờ sờ đấy này. Ừ. Đúng không? Xúc sắc thanh xúc là dễ chịu khó được. Còn ph pháp thì phải để ý hơn. Pháp thì phải có cái cái cái quyết tâm nhìn mạnh hơn, cứ để ý mạnh hơn thì nó nhanh hơn, nó phèo hát qua mất. Cứ nhìn dần thành quen rồi. Vâng. Thôi th nhá. Đừng đâ thôi xem phim đây. Đư xem phim này xin đo gì không? Thôi khỏi đo đi về đi về à đôi nhìn nhìn về nhìn đi nhìn đi nhìn là vui vậy về sự khó nhìn thôi. Vâng ạ. Hện vàng tôi có cho ăn được trăm. Không chị Xong thấy trình con không ai trình ra cáiấy được nên cũng chẳng cho ăn con lại trình ra cái đấy đấy có ai trình ra cái đấy đâu chỉnh ra chỉnh nó không ra chứng tỏ là mình chưa nhìn kỹ chưa nhiều nhìn kỹ nhiều sẽ trình ra trình ra sẽ thấy sẽ có giá trị khác n cứ việc nhìn lại nhìn từ sáng tối không không nh phải trong thời thiền đâu ngoài thời thiên nhìn tốt ngoài thời thiên pro ấy đầu tiên là thiên pro để mình hiểu thế nào là nhìn liên tục nó sẽ khác với cả thiên nhìn không liên tục thế nào Các con là chưa nhận còn chưa nhận thức được đấy luôn. Nhìn liên tục nó sẽ khác vì không nhìn liên tục. Nếu con ngồi nhìn 30 phút nó sẽ khác. Vì cả con cứ sống này xong rồi nhìn giống như ngày xưa thiền thiền đời sống mà con gọi là thiền đời sống. Thế sống ngày xưa các con bản chất là rất là yếu lòng tin thôi mà còn đây là hỏi nhìn liên tục mọi sự tồn tại trái về tập khi nào khi nào trình đủ hay bán tiếp. Sư phụ thế thôi. Cái đoạn này thì có đấy không? Đoạn này có nhầm. Quên quên quên.