Làm gì để từ chứng ngộ về lý sang chứng ngộ về sự

Bản gõ chi tiết
Transcript

tác cái phần dây tham vọng tức là trước đây thì ừ thế nào nhỉ? Tức là ừ con nhớ đến hồi mà ở Phú Quốc ấy thì dụ đo cái phần mà dồn tâm sức vào tu hành bao nhiêu phần trăm và tâm sức cho những việc vô vô ích à thì tâm sức cho việc vô ích của con rất là ít. Thế con mới mới và tâm sức cho tu hành giữa t 28% còn tâm sức cho việc vô ích là 3% tức là số còn lại là nó nó nó rất là nhiều đấy. Thì nhưng mà cho đến tận ngày hôm mà X bảo về cái việc mà tham vọng tham vọng bình an ấy là nó không nó không thể có được ấy. Đấy thì con tìm một số thứ thì con mới thấy là hóa ra là sâu thẳm là mình vẫn tin người làm và người nhận kết quả ở những cái chỗ tham vọng đấy. Và khi mà tìm về những cái tham tham vọng như vậy thì mới thấy là thật sự là ừ dùng mọi cách thì không thể đạt được cái tham vọng đấy. Và tham vọng đấy thì nó chỉ mang lại khổ thôi. Và cái tâm trí tạo ra vấn đề thì không thể ừ giải quyết cái vấn đề đấy. Trong khi cái tham vọng chính đáng là ờ là đại bình an thì là dễ dễ dàng nhất và có thể làm được. Còn những cái kia là không tức là vừa lúc con nghĩ là tâm lý là lúc đầu là khó xong về sau là không xong về sau là thật ra là không thể. Đấy kiểu như thế ạ. Thì à thì chắc là vì thế nên là sau khi thấy một tiế trình là không thể làm, không thể nhận và cái duy nhất có thể có thể được bình an thực sự đấy là biết thôi. Thì con thấy cái phần tự tin và biết nó lại càng nhiều hơn nữa đấy ạ. Mà trong lúc thiền thì ừ cái hôm mà xu ừ tỉ mỉ đấy thì bắt đầu thấy là ơ cái việc mà bảo đang không tự tin hoặc là đang ờ liệu có đúng không nhỉ? Đấy tức là cái cảm giác cảm xúc và suy nghĩ thì tất cả đều đều là biết không không còn như kiểu là không còn nghi ngờ là nó là một cái gì khác nữa. Đấy về mặt về mặt nhận thức thì đồng ý rồi nhưng mà về mặt những cái niềm tin sâu thẳm ở bên dưới thì dần dần trong phần trong phần tìm về tham vọng và phần thiền pro thì con thấy là ừ chắc là cái phần đấy nó được thuyết phục nhiều nhất. Ngay cả lúc ví dụ sáng nay có một đoạn rất là dài ừ con không Ừ. Lúc đấy con thấy là quên quên mất biết đấy. Nhưng mà lúc đấy cái phần về nhận ừ nhìn lại kinh nghiệm là không thể nào có một cái khoảnh khắc nào như thế nào gọi là quên mất biết cả. Vì cái quên mất biết đến là nó xảy ra ngay bây giờ và nhìn vào kinh nghiệm là chỉ có biết thôi. Đấy thì tự tin dần dần cái phần đấy thì con nghĩ là nó sẽ liên quan đến phần cái phần gỡ gỡ gỡ nốt những cái chỗ mà ờ không tự tin nhưng mình lại không không thực sự biết ấy ạ. Thấy ạ. Rồi tự tin thôi mà. Vâng. 100% thì tự tin thôi. Không thấy một vấn tự tin thì 100% được chưa? Không thấy vẫn tự tin thì là 100%. Thấy mà tin thì không 100% tại vì thấy mà tin thì không thấy tin còn không thấy mà tin môn không thấy mặt tin đấy. Để đạt được 100% thì cần phải không thấy mà tin đúng không? Ok rồi, không vấn đề gì đâu. Con con chỉ là đi lại ước của các bạn đã đi thôi. Giống như kiểu là mỗi người có một có một cái niềm tin sâu sâu sâu thẳm khác nhau thôi. Khi nào thấy được cái đấy ạ? Bạn thấy mình không thấy là lý do chư chư ấ tư lôi ra lôi ra thì tin là xong gì đâu. Để chứng ngộ với lý thứ là rất đơn giản thôi đúng không? Không có gì khó khăn ngồi về lý nó dễ hơn. Chúng vị sự đ bạn có tin được không? À nếu không thì chỗ nào bạn không tin? Lôi ra xem. Từ nãy giờ thiền tôi tôi ngủ nhiều quá tôi không tin là ngủ là biết là tự nhiên xuống nó sụt. Còn tôi tin đây nó phải là tin của vô thức nữa đúng không? Tin ngủ là biết thì tự nó không không sốt nữa đấy. Thì cái tin nó nó chỉ đơn giản thôi. Đấy nghe chỉ đơn giản thôi đúng không? Và đã tin tức Bạn là biết chưa? Không người khác biết chưa? Bạn đã tin chưa? Bạn tin rồi thì bạn sẽ có 100%. Bạn chưa tin thì phải tìm xem là cái chỗ nào bạn chưa tin. Nhìn xem nhìn lại xem đúng không? Còn cái bạn chu tin cái bạn chư tin này có phải là biết hay không? Tất nhiên cái này phải kinh nghiệm chứ lý nước thì lý hết thì không đủ đâu. Thế còn đoạn sau khi tin rồi thì là thế nào để nó biến thành trải nghiệm? Vâng. Thế sư phụ cho con hỏi chỗ này ạ. Ừ. Sau khi tin rồi thì làm thế nào để biến thành trải nghiệm đúng không ạ? Ừ. Thì con thấy là ví dụ như là sau khi tin rồi thì chỉ đơn giản là cứ cứ nhìn vào kinh nghiệm nhưng mà phải có phải có ý thức để nhìn vào kinh nghiệm để tức là không chỉ thấy biết về mặt lý thuyết mà là cảm nhận rõ là đây tất cả những thứ này chính đã biết hay là cái những cái gì hiện ra đấy ạ. Khoan bác mà đã vài ngày cái nó nó vững cái phần kia. Dạ. Sao tự tin về lý tự tin về lý đã chứ đừng có mới cứ một ngày rồi nhảy cái kia cái thằng giả nó lôi lại đ không thấy biết nữa con này cũng nếu không cẩn thận mình sẽ cho rằng là không thấy là không được không thấy không được thì là mình đã cho là không thấy nhưng là không phải biết rồi đấy. Vâng vâng. Đúng không? Thấy mới được cơ. Đúng rồi. Đấy. Thế đồng soát là mình lại để mình còn sai cả về lý. Thấy không? Thấy là biết. Đấy là lý thả vững chắc. Đ chưa đủ vững chắc thì mình sẽ rơi lại. Mai mình sẽ rơi lại mai mình lại cho một cái gì đó mới phải xảy ra thì mới được. Mấy là mới là đúng. Mới là mới là biết. Mấy là ngon. Mình lại có một cái về lý có cái bít ngon biết không ngon mình sai luôn về lý luôn số mình sụt này Vũ Thái là ví dụ đấy vũ Thái này số thấp thì chắc chắn là cử lấy rồi nghe cái bài kia bị giữ nhiều bài kia chắc chắn là sẽ có cái viết ngon biết không ngon kiểu đấy ví dụ socôola vị c** và socôola vị socola thì mình sẽ cho rằng soa vị c** là không ổn đấy trong khi nào chả vào socôola sao lại không ổn được Vẫn thì khác vị thôi thì tức mình sụt ngay về lý này socola vị c** cũng rất ổn đúng không? Có gì không ổn cái sô vị c** đâu nâ là nâ là phải cho cả nhóm chuyển sang giác ngộ lý xong đã mình nói về sự là không người này nghe giống Hải Nam ông Đức Anh đấy một ông nghe xong thì về hai ông trình độ khác nhau cùng một chuyện nhưng mà hiểu cách khác nhau thôi Có các con giờ vẫn chưa chứng cộ về lý vẫn tin rằng có một trái ổn ở không ổn thì việc của mình chứ về lý đã lý mà thấy nó ổn lúc nào ổn đấy nó ổn bất chấp mình trải nghiệm gì luôn chứng ngộ về lý đấy ổn bất chấp trải nghiệm thậm chí là dù mình đang trải nghiệm xấu mình vẫn tin là rất ổn chứng gọi về lý còn chứng ngộ về sự là mình cảm thấy rất ổn cảm thấy luôn là nó đúng là cái ổn rồi nó là biết rồi nếu mình chuyển sang sự quá sớm mình lại rơ cái bẫy của lý bẫy của việc là cho rằng một cái ổn cái không ổn xong rồi cố gắng từ bỏ cái không ổn đến với cái ổn mình cũng là cũng là tu thấy mọi thứ là biết nhưng mà mình tu tâm thái xa Tô nói sai thì kết quả sai. Mình cho rằng là không cảm nhận được đây là biết thì là bắt ổn. Cảm nhận đây là biết thì mới ổn. Về lý về nhận thức như thế là mình tức mình thế giới mình nó có cái ổn hay không ổn thôi. Thế tức mình rơi thế giới cũ, thế giới gọi là bất ổn cũ luôn. Nó đ sự rất là vững chắc vì lý. H khoảng 7 hay 10 ngày trước con không nhớ nhá. Nhưng mà lúc mà ngồi từ biết con cũng con cũng bị mắc cái này mà con không mà con không biết là tức là con nói với biết là rõ ràng là nếu mà nếu nếu mà thực sự là một biết thì ít nhất là về mặt về mặt kinh nghiệm ấy ạ thì mình vẫn phải đầy lúc là mình không mình không cảm nhận được. Đấy nhưng mà đấy bây giờ thì hóa ra là cái đấy là nó có đúng là nó có lỗ hổng về về nhận thức là không không thực sự tự tin là chỉ có một biết. Bởi vì nếu mà chỉ có một biết thôi thì cảm hay không cảm thì vẫn là biết chứ không phải là cảm thì mới là mới là biết. Còn không cảm được thì lại nghi ngờ ạ. Đấy tối nay có một giấc mơ thì dụ con biết đấy là mơ không biết là mơ vẫn là giấc mơ. Vâng. Đúng không? Đúng. Đúng rồi. Con nợ 1 tỷ, con v nợ 1 tỷ thì không có nghĩa là sáng sau tỉnh dậy con không biết là mơ. Con không cả đạn đấy con không biết là mơ thì con vẫn được một tỷ nó có gì đâu. Đằng nào cọ không nợ. Con mơ con biết là mơ không biết là mơ cung c nào c không nữ. Tối nay con mơ bị giết cả với cả con mơ. Tối nay con mơ con con biết là mình bị bị đây là mơ hay biết không là mơ gì. C tỉnh dậy con vẫn không bị giết. Biết là mơ không biết là mơ thì nó là nó là ổn như nhau. Ổn nhau vì đằng nào nó cũng là mơ hết đúng không? Tương tự như vậy. Nếu đây là biết thì có ổn như nhau. Dù mình có biết đây là biết mình không biết đây là biết ổn ngăn á chẳng ai bị sao bị tổn hại gì đống giấc mơ đấy. Có ai có gì xấy đâu mà tổn hại Đúng không? Tối nay mình ngủ mơ mình biết là đây là mơ và mình bị giết hoặc là mình biết không biết đây là mơ và bị giết thì cả hai đều chả sác bị cụt ngay đúng không? Bị chặt cụt cánh tay đấ hành mơ mình bị chụt cụt cánh tay mình biết đây là mơ hay mình không biết là mơ thì cuối cùng tỉnh dậy mình chả bị sao vì cái chuyện cụt cánh tay chẳng có xảy ra thật sự đúng chưa sao xảy ra thật sự Nó chỉ là cái hình tướng chứ nó không thực sự xảy ra. Đ con đang nghèo hay đang giàu hay đang vô minh hay là đang giác ngộ đúng không? Giống sư phụ nó chỉ là hình tướng chẳng ai ở đây thực sự giàu hay thực sự nghèo chẳng ai thực sự vô minh chẳng ai thực sự giác ngộ đúng không? Cái biết nó biểu hiện ra hình tướng vô minh hình tướng giác ngộ hình tướng nghèo hình tướng giàu. Nhưng mà không có thực sự đã có gì thực sự giàu ngoả cả mập của ba chê thế nào lại xinh quá n ba xinh quá thế qu đâu đâu trộm trộm trộm tr sao đấy con ngã trược à sao Ba hôm nay con được s c cất á bà hof certificate certificate cất gì cất chó ra không mở cửa bên phòng n không mở cửa đâu không có mở cửa đâu chữa cho em cảm ơn nhá tí nữa tí nữa lạ Hỏi không cảm ơn sao đ cảm ơn nhá. Chẳng có thật nó chỉ biết nó là biết biểu diễn hình tướng này hình tướng khác. Vấn đề của các con là không nghĩ hiểu rằng đấy là biết được biến thành hình tướng khác. Đấy vì thế đối con là nợ tiền và không nợ tiền là khác nhau. vô minh và giác cộ là khác nhau. Con không hiểu rằng nó chỉ là hai hình thứ khác nhau của một thứ thôi. Hai hình thái khác nhau của một thứ là cái biết. Thế con mới trầm trọng hóa cái việc là ví dụ là con đang từ nợ tiền đi thì con trầm trọng hóa việc đấy v con biến muốn biến thành không nợ chứ còn nếu con hiểu hai hình thái khác nhau của một thứ thì nó hai cơn sóng khác nhau trên biển đấy. Vì thế nó bình đẳng không có lý do mình phải diệt một cơn sóng mà giữ cơn sóng lại đó. Trên biển có hai cơn sóng đang chạy chả lý do con gì. Một cơn này giữ kia con không hiểu rằng là mọi thứ chỉ là cái hình thái khác nhau của biết con không hiểu đấy. Con không hiểu rằng là mọi thứ không hiểu và không chư không chứng ngộ được cái đấy. Không xác quyết được cái đấy là mọi thứ chỉ là hình thái khác nhau của biết. Vì muốn xác quyết được thì có trải nghiệm chứ còn không thì chỉ là hiểu biết trong xác quyết. Các con giờ chưa xác quyết. Đượ đấy đâu tất cả các con đấy là mọi thứ nó chỉ hình thái khác nhau của cùng một thứ là biết thôi đâu rồi đấy đấy các con chưa xác ch đấy như c cái tương ph đấy tương phẳng vì con sẽ quyết được cái đấy nên là con còn rất là khao khát là bỏ một cái này hình thái này để đặt hình thái kia ừ đấy thì khi nào sắp quyết cái đấy thì con thấy cuộc sống còn sở rất bình thường đống sư phụ rất bình thường con tưởng là sư phụ nó kinh nghiệm kỳ diệu lắm phụ kinh nghiệm sụ chả khác gì con nó có kinh nghiệm con ăn thế đắng sụ Thế lắng con thấy ngọt cũng thấy ngọt con đau sụ cũng đau không thì rượu gì đâu. Nó cứ bình thường nhưng mà sự cái bình thường dụ là trong cái trong cái hiểu biết rằng là tất cả những thứ này là hình thái của một thứ vì thế nên là nó có sự giải phóng sự tự do bởi vì được với mất nó trở thành như nhau nhẹ nhàng nhẹ nhàng như nhau. Được nhẹ như nhau vì nó hình thái của một thứ được thì cũng không phải là được. Mất không phải là mất Bì được chỉ là biết bất là biết nên là không cũng chẳng phải được mất chả biết. Nó là cái trò biểu diễn trong thế dụ như giống như là mình dễ hiểu nhất là xem bộ phim ấy. Mình biết là chàng trai cô gái là yêu nhau rồi xa rời nhau nhưng mình có đâu có đau khổ phá gái đâu xa rời nhau yêu nhau đâu. Biết là đây là phim bộ phim màn hình nó chiếu thôi. Thì vấn đề của con đây là chưa? Các con chưa thấy được rằng mọi thứ là hình thái của một thứ. Thì muốn thấy được cái đấy thì phải có hai bước là lý và sự. Nếu ch chỉ lý không cũng có giống sự ngày xưa là một lý một phát là lý sự đến cùng một lúc đúng không là chỉ lý không là lý sự đến trong một thời gian một phát nó đồng ý luôn rồi đấy một cách một cách chả còn nghi ngờ một cách vô thức không nghi ngờ vô thức nữa các con cũng nghi ngờ vô thức hiếm thông thường mọi người phải trải qua cái đoạn là đồng ý về lý trữa sau đó mới có đủ trải nghiệm thì mới đồng ý về sự xong mới là xong Đúng lý các con sắp đến chỗ đấy rồi. Các con gần đến chỗ đấy hết rồi. Được chưa? Có những bạn đế đây đến rồi. Nhưng bạn 100% lâu đây rồi lại đến rồi. Đồng ý vị lý là ví dụ như là sướng khổ này là giống nhau là biết đấy đồng ý vị lý đấy. Nhưng có bạn chưa đến Thái chưa đến đâu. Thái đo số là nó biết là chưa đến là trong Thái vẫn còn những cặp nào đó nó không phải là cùng một thứ trong nhận thức ấy. Trong trải nghiệm đương nhiên là không nhưng mà trong nhận thức ấy vẫn có những cặp ngược nhau đó không phải là một thứ đấy. Đấy thiền đúng thiền sai ấy ví dụ thì không biết là cái ti thái phải đi mà tư và mổ thôi. Cái này tư thôi đào ra với mình thì cặp gì ngược nhau nó không phải được một thứ về nhận thức nhá chưa nói về kinh nghiệm về nhận thức ấy. Đấy ví dụ như là cái bàn này với cả cái giường này Nó chỉ là một thứ thôi là hai hình thái khác nhau của một thứ. Thứ gì th biết tin không? Tin tin tin là con xưng hộ về lý đúng không? Đấy thế thôi thì chắc chắn những bạn mà chưa 100% thì trong quá trình thiền của mình sẽ có những thứ nó khác nó khác nó không phải là một thứ mình đã nhận thức t một thứ rồi mình không nhận ra thôi. Không phải là biết đấy. Đã có một gì đó không phải là biết rồi. Đấy là cái gì thì phải tìm ra. Đấy thế thôi vẫn hiểu này chưa? Mình có một thời gian để mình khẳng định cái đã. Mình đi vào sự quá sớm mình sẽ thành mà không có lý đúng ấy. Không có cái lý sâu sắc ấy. Mình sẽ nghĩ rằng là một cái trạng th A không bằng thái bâ mình khắc sâu khắc sâu có nhầm vẫn về về lý sụ bây giờ sụ chúng ta đo còn cái chỉ số liên quan đến thiền thiền kiểu ấy đâu kiểu sự đâu đã đo tí nào đâu vì thế vì nếu đo sớm quá con lại trở lại cái thời là mới nhô lên được tí lại lụp lại căng căng thời căng dạ từ chối kinh nghiệm đúng với lý đã khâu sắc cc sâu lý đã lúc mà cho đến lúc mà mình không quên được nữa. Thế là giả sử mình về sự mình không thấy ổn thì mình vẫn về lý mình vẫn không thấy bị không bị không bị không thực sự thực sự cho rằng là nó là nó bắt đầu thật được nó là không đúng thật. Cái đấy thực hành thiền nó sẽ nhẹ nhàng thiền ấy sau khi mình đã có chắc về lý chắc chắn là sẽ dễ không khó nữa không căng nữa không căng nữa. Không phải là vì không có cảm giác căng mà vì mình ok với căng. Mình biết căng là cái gì rồi. Thì không căng này nó khác không căng của cái của cái thời còn chưa chứng ngộ về sự. Khi con chưa chứng ngộ về sự thì con sẽ ăn vi cái cảm giác căng chưa ngộ về sự ấ con ăn cảm giác căng. Về lý con ý với cảm giác căng nhưng về sự con sẽ ăn ti với cảm giác căng đúng không? Còn bây giờ ăn đi là chắc bây giờ thiền thấy căng lập tức lập tức là đi chỉnh không thế đấy là đấy là do mình chưa ngộ lúc ấy mình chuyển nhìn xem cái căng này nó nó là cái gì. Mình không thèm điều chỉnh căng luôn. Ô thiền căng quá không thèm điều chỉnh căng luôn. Bây giờ vì con chừ chế ngộ về bề sự nên là khi đấy con điều chỉnh điều chỉnh phát là con sai luôn về lý thôi. Hiểu không? Điều chỉnh là ý điều chỉnh căng ấy thì là sai về lý luôn rồi. Đấy nên là những người Thái nó sẽ bị cái kiểu như thế. Mình đang đúng về lý xong rồi mình bắt đầu mình được tập xong sự tập sự mình thấy căng. Thấy căng túc mình điều chỉnh căng đấy. Đấy khi xong cái căng đấy chính là mình đã sai về lý sao điều chỉnh căng. Cái căng thì xem căng là cái gì chứ sao lại điều chỉnh căng? Nếu căng thì phải xong căng là cái gì chứ không phải là số căng thì tôi điều chỉnh hết căng. Đó khi con thực hành về sự nó sẽ đơn giản đấy thôi. Con không từ chối cái gì cả kể cả căng không từ chối. Con chỉ xem nó là cái gì thôi chứ con không từ chố cái gì đó để được để đến được trạng thái gì đó. Con không từ chố cái bất ổn để được ổn. Không từ chối căng để thả lỏng. Không từ chối vô minh để đạt xác vụ luôn. Không từ chối sai lầm để đúng đắn đạt đúng đắn. Nếu tôi có sai lầm tôi xem sai lầm nó là cái gì. Tôi cho rằng một trận thái này là vô minh thì xem vô nó là thấy nó là cái gì đấy. Nông dân mà. Ừ nông dân nhưng mà nhưng mà đòi hỏi là mình phải rất tự tin mình dám sống như thế. Đấy đấy là lý do cần lắc gọi về lý. Đấy về lý thì mới dám mới dám là cho căng thoải mái đi không về lý đố mình dám căng. Hoặc là cho trùng thoải mái đi cũng không dám cho trùng thoải mái được thật sự nó không cần phải quá giỏi mà chỉ cần ớt th nó là cái gì nhỉ? Mình đang ngồi thiền mình căng thế này đấy bình thường là điều chỉnh điều chỉnh hết căng không căng về vì mình có bề lý mình nhưng mình không có vấn đề căng nữa đúng chưa vâng nhưng mà mình sẽ ngộ sư d ngộ về sự mình xem căng nó là cái gì đấy là dáng ngộ về sự còn mình gi ngộ về lý rồi thì mình sao phải có căng căng là hình th Biết không thể có vấn đề gì về cái hình thái đấy. Con chuyển sang dận sau khi xong ngộ về lý rồi chuyển sang dạn mới là dùng sự giải quyết tất không dùng lý giải quyết nữa. Dùng lý giải quyết thì có giải quyết xong thì vẫn là chỉ có lý. Bây giờ con căng xong lý căng này có biết ý mà nghĩ thế thì con chỉ có lý thôi. Đấy thì con không dùng cách khi giã ngộ về lý để giải quyết nữa mà con dùng sự giải quyết. Sự nhìn nó căng xem nó là cái gì. Nà đòi hỏi như thế đò hỏi mình phải có cái cái khả năng nhận thức về lý là căng có vấn đề gì đâu. Căng trở ra vấn đề nó về lý đấy ngộ về lý thì mình mới có cái dũng cảm cái đúng đắn thái độ đúng đắn để thừ hành về sự được trong ngày một ngày có thể trải qua rất nhiều trạng thái tiêu cực đúng không do những thói quen cũ mang lại do giã hộ về lý nên con không từ chối Con thể là con hiểu rằng là cái này lý này cái cái cảng thường này nó hiểu ấy là một hình thái khác của biết thôi. Nhưng mà chắc chắn là mình không chứng ngộ hình thái của biết. Chưa chứng ngộ hình. Vậy thì mình xem xem nó có đúng là nhá biết. Mày cứ nhìn nó xem nó có đúng là thái khác biết không. Đấy còn nếu con chưa giác ngộ về lý thì con sẽ từ chối nó. Con là không tu hành rồi thì không thể căng được. Căng là Không sai rồi mình phải sửa căng để thành lỏng thôi. Thế là mình đã mình đã đánh mất giá ngộ về sự ở về lý đấy rồi. Mình chưa kịp có gọi về sự mình đánh ngộ lý. Đấy điều chỉnh xong thì mất bé còn đâu để mà để mà xem ra cái gì nữa. Mình điều chỉnh hết găng rồi thành cái lỏng rồi thì lấy đâu ra cái cơ hội để xem được cái căng nó gì. Nên chú mới nói đoạn này cứ cứ có cái gì gây ra khó chịu bất tại nguyện là có lợi cho con. Khi người ta đang ngồi về lý rồi thì cái bất Luyện nó chỉ là một cái cơ hội người bạn thôi. Thì có xem nó thực sự là cái gì? Có đúng như là cái lý nó bảo không đi nó bảo là tất cả là hình thác biết thì mình xem xem cái mình buồn này thì cái buồn này có phải hình thái biết không? Thế là tôi muốn mọi người tất cả mọi người gọi về sự trước đã à về lý trước đã như thế để cho mình có thể yên tâm và tập cử đấy. Còn tất nhiên sự không có vấn đề gì việc là con sai về lý cả. Sai về lý cũng là bình thường thôi. Chưa đúng về lý là bình thường. Đi thực hành cho đúng lại thôi. Mọi thứ chỉ là một hình thái khác nhau của biết thôi. Đấy là giác ngộ về lý. Khi có mình có giác ngộ về lý đấy mạnh mẽ thì khi những cái thứ cháy mình đến ấy mình không diệt nó ngay là mình vì mình đã có cái lý rồi. Hình thái khác của biết thôi sao phải giết và mình thấy mới mở mình một cơ hội cho diệt ngay là không cơ hội nữa. Diệt ngay thì cũng mình không cơ hội nữa nên mình không thể nào thấy được cái đấy là biết nữa. Biết nó mất đậu nữa. Diệt đâu đúng chưa? B th thấy căng bảo thôi phải dập cái căng này bằng cách nào đó hết căng đã. Thế thì còn không bao giờ chinh ngộ được căng là biết rồi. Còn mãi mãi là một kẻ thấy rằng là căng là khác là có vấn đề đó. Còn không ngờ cơ hội luôn. Mất hẳn cơ hội luôn. Con mãi mãi chỉ là một người một nhà lý thuyết. Con lý thuyết con rằng là căng hỏi vấn đề nhưng mà sự con này căng luôn là vấn đề. Nếu như không yêu ghép thì tự đi sang cái giá trụ đang giảm đấy. Xong mà kinh nghiệm đến thì con yêu ghét nó, con tiêu diệt nó rồi thì con đâu sáng nữa. Con không gét con chỉ xem nó là cái gì thôi thì con sẽ được chưa? Đạo lớn vốn không khó đừng lựa chọn thôi. Một kinh nghiệm đến nếu không yêu ghét thì xin cho nó cái gì thôi sáng ngời ngay cái còn đâu đã đã yêu ghét nó rồi thì không thể sáng ngời nữa mất cơ hội luôn. Đúng không? Vậy đang thực hành thấy căng thấy ôi căng này sai rồi phải dập căng xuống đúng không? Mất một giây là dập căng căng biến mất xong còn cơ hội nào đấy? Cơ hội nào thấy căng là biết được không? Đấy nã dập xong rồi. Đấy như cuộc đời nó không chỉ có một yêu ghét còn thứ trên đời nó gọi là trung tính. Bài thơ nó không nó không tắt được cái ý đây. Nếu như không yêu ghét thì sáng ngờ chưa đủ. Mà cái trung tính ấ cũng phải thấy nó là là biết cho nên nó có yêu ghét và trung tính yêu ghét vào bình thường bình thường thì vấn đề con là nếu mà đợi ghét mới tập ấy thì cũng chỉ được cái ghét thôi. Đợi yêu tập chỉ được cái yêu thôi mà con phải tập cái bình thường mà ít người nhắc đến nhưng nó là cái nhiều nhất trong này. Đấy tại sao lại có cái môn gọi là môn tỉ mỉ? Tại vì mình hay co nhẹ cái bình thường mình không hiểu rằng cái bình thường mới là cái nhiều thườ mới là cái làm cho mình chứng nghiệm sự thật nhiều nhất. Mình đợi ghét mấy tập pháp thì nói gì nữa? Đợi một kinh nghiệm căng mới tập pháp tá. Bây giờ phải là bình thường với các con lại ý thức được cái sự bình thường, cái giá trị của bình thường. Bình thường là những cái giảng hôm qua đấy. Hôm kia đấy đúng không? Kia hôm qua nhỉ? Thở đấy. Cái bình thường đấy mới là cái nhiều và cái đấy mới là cái mà mà con có thể thực hành thành thường xuyên chứ đợi ghét nữa không cảng ngày không ghét cái gì. Ừ hoàn cảnh chận lợi không ghét thì sao không tập được à chết đấy đến đợ yêu ghét thì nó nó phải cuộc sống nhiều drama mới yêu ghét nó có tập phí bình thường bình thường rất bình thường ví dụ mình ngồi đây mình thiệt nghĩ là hôm mai làm gì nhỉ bình thường như chưa kêu ghét gì cả cái suy nghĩ đấy đâu có mình có ghét bị yêu cũng chả yêu nó mình cũng chả có yêu nó vâng nó chạy qua thôi thì con phải nhận phải nhìn cái suy nghĩ đấy xem nó là nó là cái gì À thế nó là biết thế thôi thì rất nhiều cái rất nhiều cái trung tính rất nhiều yêu g không nhiều bằng trung tính đâu. Phải hên lắm cái phải hên lắm hiện ra cho nhìn nhiều thấy ừ th khóa ra mình toàn nhìn được không biết. Đấy nhưì ít thì cũng không có cảm giác đâu. Cái này không phải lý thuyết nó là cảm giác nhưếng con nhìn ít con không có cảm giác s mô tả đâu. Mình toàn nhìn là biết ô phó mình toàn nh biết đấy. Thỉnh thoảng như một cái thì con sẽ không cảm giác là hóa ra mình toàn nhìn nó biết rồi lại con nhìn liên tục 30 phút liền ngồi thiền chẳng hạn không 30 phút 15 phút nữa được 15 phút ngồi thiền mà còn nhìn liên tục thì trong cái quãng thiền 3 phút pro của con ấ các bạn sẽ cảm giác mình toàn nhìn biết mình có nhìn gì nhìn toàn nhìn được không biết mình có cảm giác hoặc là cái gì hiện ra thì hiện cái chắc chắn là biết bằng cảm giác nhìn phải nhìn trái nhìn quanh lúc toàn thấy biết thì tự lúc cảm giác ở nhìn gì thì nhìn hình như là biết hết đấy. Thiền pro nó có giá trị đấy. Đấy nếu con không thiền pro mà con chỉ thiền đời sống thì con sẽ không có cảm giác sống mô tả vì cái này chỉ đến khi con nhìn đủ. Chứ nó không đến khi mà con nghĩ con nghĩ thì không cảm giác nhìn phải nhìn trái nhìn rất là nhất là nhìn nhìn nhìn suy nghĩ giờ thi hóa t mình nhìn biết chứ nhìn vào đâu đâu to nhìn biết à nó hình thái này hình thái kia thôi chứ nãy gi mình nhìn nó biết à hình thái này hình thái khác rất nhiều lúc là âm thanh lúc là ánh sáng lúc là suy nghĩ mà nhìn nó biết rồi Đấy, cảm giác đấy là cái mà con cần hôn đúc và cái này chỉ đến khi con nhìn nhiều đủ nhiều đủ liên tục. Nếu con thỉnh thoảng mới nhìn thì không thể con khó cả giác này thì con chỉ có lý luận là mình luôn nhìn được biết. Đấy là lấy nhưng mà nếu con thực sự nhìn ấy có ý thức rất là mạnh nhìn một cách tỉ mỉ thì trong cái phiên tối thiểu trong phiên tiền pro tối thiểu còn thể ra ngoài nữa. Có phải ô ô hóa ra mình toàn nhìn được biết hó ra nãy giờ thì toàn nhìn được biết nãy giờ mình chỉ vào nhìn vào cái mặt gương của biết chứ mình không nhìn vào cái cái vật gì thật cả đấy mình không nhìn được cái tivi không nhìn các bạn không nhìn được vật gì thật từ nãy giờ cả mà nhìn toàn nhìn mặt gương của Mặc dù nó có nhiều hình tướng nhưng mà hình thức nhưng mà nãy giờ mình chỉ nhìn bước biết và bây giờ mình đã nhìn mặt gương mới biết rồi này. Mà chắc chắn là rồi tí nữa mãi mãi cũng chỉ mặt gương biết thôi vì không có cái gì khác để nhìn cả vị chả nhìn được cái gì khác cả đấy chứ lại thết thiền thì mình lại nhìn vào thế giới không vì nó chỉ qua gương biết là nhìn thôi mình nhìn 15 phút toàn thế thì tự mình sẽ cảm giác là kiểu gì kiểu ra đời ấ để có cảm có cái cảm giác là nhìn vào người ta thì cũng là nhìn vào gương biết thôi. Vì nãy giờ mà ngay bây giờ mình đã nhìn vào gương biết thuyện sụ là thế này nó thể nổi lên cảm giác đấy luôn khi sụ ngồi đây với con ấy, sụ nói chuyện này có thể con cảm giác đấy luôn có không có đấy nãy giờ mình chỉ nhìn vào mặt thơ một nữ mình không nhìn được cái vật gì cả mình chỉ nhìn được vào đấy thôi. Đầu tiên là mình chỉ nhìn vào đấy thôi nhưng mà thêm một bước nữa là mình chỉ nhìn được vào đấy thôi. Nên là mình không thể nhìn được cái gì khác cả. Nãy giờ mình chỉ nhìn vào đấy thôi là một bước nhưng mà nãy giờ mình chỉ nhìn được qua đấy thôi. Và rồi mình cũng chỉ nhìn được qu đấy thôi. Bước tiến lớn nhìn chỗ khác được mình không thể nào nhìn cái gì khác được luôn. Mình chỉ nhìn được cái mặt gương của bên này thôi. Mình không thể nhìn cái khác cái mặt hương của bên này được. Vì cái gì chẳng bằng diện ra chẳng là mặt hương biết. Đấy thì khi đấy thì con có thể xem phim, con thể làm lấy Đế kia nhưng mà con vẫn không đánh mất cái cảm giác đấy. Con không thể giữ cảm giác đấy vì đấy không giữ được. Cảm giác nó phải đến từ mình mình nhìn thấy nhưng mà con không đánh mất bởi vì con thấy thì mình cũng chỉ nhìn được cái đấy thôi mà. Giống như mình xem phim thì hai người yêu nhau thì mình cũng chỉ nhìn được màn hình tivi thôi mà chứ mình có nhìn được hai người đâu. Nó có bằng xương thịt đấy mình sờ mình nhìn thấy đâu. Đấy thì muốn đến chỗ đấy chỗ đấy rất tốt đấy. Muốn chỗ đấy thì con chỉ có thể nhìn th nhiều thôi. Nhiều đủ nhiều tự bắn ra kì đấy. Nãy giờ mình chỉ nhìn vào một thứ đấy. Trước thm đấy mình nghĩ là mình nhìn vào nhiều thứ. Thế sau đấy thì mình nghĩ là mình mình thấy là mình chỉ là một thứ một cái mặt hương của biết không đâu giống thứ được nhìn. Đng thứ đấy nó hiện ra nhưng là nó nhưng mà nó là biết biểu diện thanh. Chứ nó không còn là chính nó nữa. Giống như xem tivi chàng trai có hiện ra thì chắc chắn là ch gái đấy biết màn hình thành không còn là chính chàng gái nữa. Không còn thật nữa đấy. Thế như thế là con đã con đã thiền con đã thiền con đã có trải nghiệm đấy. Con đã có chứng ngộ về sự đấy. Cái đấy chứng ngộ về sự đấy. Khi con đến chỗ đấy nó chứng ngộ về sự. Có thể 5 phút sau quên thì lại là lại quá trình thôi. Nhưng đấy là chứng ngộ vệ sự chứng ngộ vệ lý là có rất nhiều đối tượng nhưng tôi nghĩ rằng nó là biết chứ gọi sự lập quá đối tượng nào có cái biết mà biết đấy thôi những cái mà gọi là đối tượng toàn hình như trên đấy thôi đấy chứ nó không có thứ đấy là nó phải có hai bước đ một là nhìn thấy cái gì chúng ta biết nhìn thật nhiều cái gì chúng ta biết thì tự lúc đến đoạn mình chỉ nhìn nó biết được thôi bước hai đấy mình chẳng nhìn cái người khác được thì tự thứ kia thành giả đúng chưa? Vâng. Thức anh nó chỉ có hai bước đấy thôi. Hai bước quay đi quay lại thôi. 1 2 nhìn thật nhiều nhìn đủ nhiều thì tự mình sẽ đến một cái nhận thức là không nhìn được cái gì khác đâu. Chìn được cái màn hình của bết này thôi. Mặt gương của bết này thôi. Vậy thế là tự nhiên các đối tượng trên mặt gương này tự biến thành giải thành không có thật. Mình chứng ngộ hiện ra rõ ràng không có thật. bằng kinh nghiệm mình không lý luận là hiện ra rằng không thật nữa. Mình thấy, mình ngồi đây mình thấy luôn này. Ôi toàn toàn cái hình ở trong mặt gương của biết sao nó thấp được không? À đây chính là chuyện rõ ràng không thật rồi đấy. Đây là đúng đây là cái lý thuyết mình học đây. Đây chính là hiện ra nó ra không thật đấy chứ không phải là ngồi nghĩ đây là giao hàng thật nữa. Bởi vì từ nãy giờ mình nhìn được một thứ rồi. Mình nhìn khắp thế giới rồi. Mình thấy đúng một thứ rồi. Cái th mô tả rất dễ nhìn nhiều được không khó được chưa? Có anh hôm nay nhìn nhiều nhiều tí không? Không đủ nhiều để mình bắt đầu cảm thấy là khóa mình chỉ nhìn được biết rồi. Có khác thôi. Có khảnh khắc thôi. Đủ nhiều thôi. Em chỉ nhìn đủ nhiều lần thôi. Thường là nhiều lần vào trong một thời gian đủ rợ đủ lâu đấy. Thường những ca thiền từ nhiều lần vào trong thời gian đủ lâu mình nhìn bộ một loạt xong là thấy đủ lâu bao nhiêu tí mỗi người. Có người lâu là 10 phút 15 phút người là 1 phút phải đủ nhiều đủ lắm cho cái người đấy. Cứ nhìn đủ nhìn đủ đâu. Thế thôi. Thế lúc bên trong mình sẽ nhận thức được nhỉ? Thì mình nãy giờ mình chỉ nhìn được một thứ thôi. Đọc cái quình của biết này thôi. Cái biết này thôi. Đấy lâu tí nữa thì mình sẽ nhận thức hơn là đúng mình chỉ nhìn được một thứ mình không thể nhìn không thể nào khác nhìn thấy thứ khác được. Có mỗi thứ này thôi. Tất cả đều là biết đấy. Không có gì khác biết. Bước đầu tất cả đều là biết. Nó nhìn nhiều thì ra cả mình ra cảm nhận tất cả đều là biết. Nhìn nhiều đi nữa thì mình cảm nhận là không có gì khác biết. Không thể có gì khác được nữa. Nhìn được rồi. Đủ rồi. Thế thôi. Thế xong rồi xin s bảo là không chết đấy. Còn ngày mai khác biết học của công ty khác biết còn đứa con ở nhà khác biết còn tiền trong ngân hàng khác biết còn doanh nghiệp của mình khác biết. Nó sẽ bảo như thế thì đấy là lý do mà con phải chứng hộ về sự cãi nhau suy nghĩ thế thì con thành cái lý rồi biết phải làm gì. trên suy nghĩ có thể nhìn đứng suy nghĩ đấy thế nó cũng là biết rồi nói gì nói thì nó cũng là biết nó càng chứng tỏ là chẳng có gì khác biết kể cả nói là có cái khác biết thì cũng chẳng có gì khác biết đấy đấy là lý do phải nhìn vào suy nghĩ để thấy rằng tất cả những cái suy nghĩ nói linh tinh thấ ngày mai phải làm gì kia làm gì nó chỉ đỏ biết thôi thì suy nghĩ thành bạn nó càng khẳng định rằng là đúng là chỉ có biết bằng nó nói hết về ngày mai ngày kia vân vân mà mình con thì thấy có biết thôi đúng không giống tivi nó nói là đấy đây là chiến tr quanh đế là hòa bình mà còn thấy có màn hình thô thế thôi suy nghĩ sẽ nói đủ câu chuyện thế mà con chỉ thấy khí ra chỉ thấy mỗi biết đấy thế suy nghĩ nó chả không c gây chuyện nữa luôn ấy nó chỉ làm bạn cho con càng chứng minh hùng hồn rằng là đấy ông mày nói bao nhiêu chuyện nhá mà tao thấy mỗi biết thấ càng suy nghĩ ch ra càng thấy rõ l chỉ có biết nói thoải mái đi chỉ có biết bằng cách thầy suy nh một là biết suy hai là biết suy nghĩ ba là biết câu có cảm giác gì nhỉ có nói gì thì nói chỉ có biết thôi có bảo ngày mai ngày kia bảo gì nữa thì cũng chỉ có biết có biết này này mỗi này thôi không có gì khác biết tất cả đều là biết sẽ dẫn đến việc không có gì khác vì cái khác biết là chỉ có suy nghĩ nó bảo chứ làm gì có gì khác biết đâu nhưng Mà cái suy nghĩ khi ngay khi nó bảo đấy thì con thấy nó là biết thế là con càng thấy rõ ràng đúng là chỉ có biết tất cả chỉ có là biết thôi không khóc biết. Nên là cái cái cách hành cách thiền bây giờ nó cũng giúp chứng ngộ về lý tăng lên chứ không phải chỉ là giúp về sự đâu. Nó càng củng cố chứng ngộ về lý thôi. Ngày xưa tôi chứng ngộ về lý bằng lý luận tôi mấy tôi thấy rõ ràng chả có cái gì khác để biết cả. Vì thế là tất cả những thứ mà chưa hiện ra đi nữa thì nó cũng là biết thôi. Nên là cái thiền nó ích lợi cho cả chứng ngộ về lý chứng ngộ về sự. Rồi có hỏi chưa? Không đi nghỉ thôi. Hôm nay sẽ phải xem một tập phim to quốc. Có ai hỏi không thì s phim nàyụ con chí pháp ạ. Ừ. Ch không thích viên đợi mình hiểu không? Kia nó đang nó đang bắt mình phải không học không về rồi hôm qua nó bảo không gặp không về tivi nó bảo ông trong tivi bảo là mai phải xem nhá không gặp không về không gặp không về thì đúng rồi đắn hôm qua lúc con thiền pro ấy thì tự nhiên trong đầu nó cứ bắn ra những cái suy nghĩ là phải 30 phút 30 phút ấy kiểu suy nghĩ nó cứ bắn ra như thế xong rồi xong rồi tự nhiên lúc đấy thì mình nhìn à Nhìn kinh nghiệm mình chỉ thấy chỉ thấy biết rồi đấy ạ. Thì tự nhiên là mình thấy là rõ ràng là mình tìm sự thật ấy thì sự thật lúc nào cũng ở ngay đây mà nhìn phát là thấy ra ngay ấy. Thế tại sao lại cần phải 3 phút để khẳng định làm gì ấy. Xong rồi tự nhiên thì cảm giác là giải thoát ngay ở đây. Tức là à tức là cái mình cái của mình tham vọng ấy là cái tham vọng mình phải tiến bộ trong tu hành ấ mình phải kiểm soát Tức là cụ thể ra mình phải kiểm soát được mấy cái cái chỉ số này ví dụ 30 phút rồi hoặc là 100% ấy ạ. Thì con thấy là mấy cái đấy thì nghĩ lại xem mình có kiểm soát được không thì thấy đúng là một suy nghĩ bắn ra mình không kiểm soát được thì cái việc tu hành như thế nào, chỉ số như thế nào thì mình không thể kiểm soát được ấy thì cái tham vọng và tiến bộ trong tu hành bình thường mình tưởng rất là đúng ấy. Hóa ra nó cũng vô vọng ở đấy trong khi là tức là lúc con Tư thêm một cái nữa là thế tại sao mình lại phải cần tiến bộ nhỉ? Mà lại phải tiến bộ hơn ông Khải hơn ông Vũ Toàn cơ. Xong rồi mình nghĩ là à hóa ra mình sợ cái cảm giác bất ổn, cảm giác thua kém, cảm giác sợ hãi nó sinh ra khi mà mình kém hơn chứ thực ra mình chả cần hơn mấy ông đấy làm gì cả mà mình sợ cái cảm cái cảm giác thôi. Thế thì tức là con thấy à thế thì cái tham vọng duy nhất nó phải ở cái chỗ là nhận ra chính mấy cái mà mình sợ ấy, cái cảm xúc sợ ấy. Đấy là biết nó là biết thì là giải thoát ở đấy rồi. Đúng rồi đấy. Thì Ôi nghĩ đến đấy tự nhiên một con cảm giác tức là con cảm giác rất là giải thoát ở chỗ đấy đấy tức là lâu nay mình toàn đầu tư sai chỗ mà cứ đi đầu tư công sức vào để tiến bộ trong khi tiến bộ hay không thì tức là chịu cái đấy công nhận là mình không thể làm được ấy thì cái đấy thì nó vô vọng rồi trong khi là nhận ra chính những cái cảm xúc này thì những cái cảm xúc khó chịu nó sinh ra lúc đấy là biết mà bằng việc bình thường mình phải nhận ra những cái bình thường ấy những cái rất là trung tính ấy cũng là biết thì mình mới có cơ hội khi là những cái cái cái cảm xúc tiêu cực nó xảy ra ra mình mới có cơ hội nhận ra được biết quá chính xác rồi. Thế thì xong rồi. Đấy tức là hôm qua tư đấy xong thì con con cảm rất là sướng ấy. Thì lúc a lúc tối nay ấ ạ à xong đấy thì trong ngày thì mình cũng có cơ hội lúc mình nhìn thấy có nhiều gái ví dụ như là vẫn cứ sợ tu sai á. Sợ tu sai hiện ra thì thấy ừ chính cái cái cái sợ tu sai này. Cái tu sai thì cũng là biết mà sợ tu sai thì cũng là biết nốt. Thì hai hình thái khác nhau. Vâng. biết biểu hiện hai hình khác nhau xong rồi cảm giác là cứ để nó nó trôi tuần tuột ra xong rồi nhận ra nó là gì ấy thì cảm giác hôm nay nó rất là giải thoát ở chỗ đấy xong rồi đợi lúc 7:00 sư phụ đo lúc đấy bật mà máy tính ra xong rồi để xem cảm xúc gì nó ra đấy ạ xong rồi lúc đấy mới con thấy là có cái cơ hội là mình thấy cái biển biết rồi đấy xong thấy từng cái cơn sóng cảm xúc nó cứ cứ hiện ra hiện ra rồi đấy xong mình đúng là mình nhận ra ngay chính đấy nó là biết luôn cái đống cái cảm xúc của mình nó cứ trồi lên ấy ạ. Thì tức là sau đấy thì khi mà đo sư phụ đo ra cái số 85% ấy lúc thì nó cứ ào ào ào ào xuất hiện ấy nhưng mà mình thấy rõ hay chính những cái cảm xúc ào ào là biết luôn ấy ạ. Thì cảm giác rất là giải thoát mà ừ tức là con thấy lần này nó khác hẳn tức là giải thoát hẳn so với lại tất cả những lần trước ấy. Tại vì những lần trước thì con thấy là mình hay dùng kiến là cô cho ấy. Cô cho nhưng mà sau đấy cái buồn nó xảy ra thực ra mình vẫn chống đối với nó, cảm giác là muốn đẩy mấy cái này đi ấy thì hóa ra là trước đây là mình lại tập ở cái phần ngọn thôi ấy là điểm bao nhiêu là cô cho. Nhưng cái buồn hay không ấy thì mình vẫn cứ sợ nó, cứ chống đối nó. Đấy thì hôm nay con thấy là kiểu cảm giác lần đầu tiên là khi điểm số nó xảy ra mà mình cảm giác là giải thoát được khỏi nó ấy vì cái gốc nó lại là ở cái đống cảm xúc sinh ra sau khi có điểm chứ không phải là là vấn đề chính không nằm ở bên trên đấy ạ. Xong rồi sau đấy thì con thấy là sẽ có một loạt cái suy nghĩ Tức là sau khi đống cảm xúc ấy thì lại một loạt các suy hiện ra ừ nhưng mà như thế này có ảo quá không ấy. Như này thì vẫn phải cải thiện chứ kiểu vẫn phải tìm xem nhận thức nhận thức mình sai ở đâu. Tại vì cái số này chắc chắn có nhận thức sai rồi. Nhưng mà à hóa ra những cái đấy nó hiện ra nhưng mà mình vẫn thấy nó là biết luôn chứ mình kiểu kiểu cảm giác như nó không phải từ chối cái gì ấy. Vì nó cứ hiện ra đi vì cái phần đấy quan trọng là xem có nhận ra nó là cái gì không ấy. Số là số để đáp ứng của con. Các con hiểu sai về số. Cái đáp ứng thì con cái mà con cần cái số là cái con cần được ngay bây giờ thế nó kiểu theo đúng đấy. Kiểu sai về số thì mình sẽ gán cho mình một cái tôi là mình có con số đấy. Và như thế mình sẽ ngầm khẳng định có tôi có số đấy. Còn cái số cái cần đắc ngay bây giờ trong việc gì đó thì hiểu thế đơn giản nhờ số đấy mà thĩ sâu hơn. Tuyệt vời thôi. Đ thành công gì nữa không? Chủ quan đúng không? Đấy thứ thành công nó vẫn có thành công. Thì con thấy là cái quan trọng nhất là nhận ra được cái kiểu cái tham vọng tiến bộ trong tu hành ấy mà nó gốc nó là một cái đống cảm mình sợ cái đống cảm xúc kia kìa. Chứ chả cần hơn mấy ông ông ông Toàn ông Khả trước mình cứ đua mấy ông này làm gì. Rất hay rất tốt rồi. Mình sợ cảm xúc mình tham. Vọng không phải là để hơn người ta phải mình không gặp phải bình cô bình an đ mà thọ sai chỗ làm sao mà hơn bình an đúng rồi bất an kia bất an hơn sau lại bất an ngày mai lại bất an chỗ n không thể nào kiểm soát được vậy dồn tham phọng việc là thấy chính cảm xúc đấy là biết dồn như tuy nhiên là mình không thể nào mà lại đợi nó xảy ra thế nó là biết được tham vọng đấy nó muốn thực hiện thang đấy thì phải thực tế nó chưa xảy ra mình phải thấy các cái cảm xúc suy nghĩ khác là biết đúng không? Vậy thì mình chuyển sang gọi việc mà ngay bây giờ đấy đúng cáiụ giảm thôi ngay bây giờ thấy cảm xúc nhất là biết thì cách đấy cách duy nhất để đến cái chỗ là mọi cảm xúc thấy là biết thì ngay bây giờ phải thấy mọi thứ là biết không đợi ngày thua với ông ý hiện ra mới thấy là biết là sao nổi có phải là cách từ rất rất tốt đâu cuối cùng dẫn đến ngay việc là mình đến ngay bây giờ phải thấy một vật đấy thế tự nhiên đấy mình sẽ dồn mình sẽ ngồi dồn của thầy bây giờ tôi biết chứ mình không ngồi đợi cảm giác xuất hiện tôi mới nhìn nó là biết đấy mình không đua h các ông ý nhưng mà mình cũng không phải ngồi đợi cảm giác đ xuất hiện mà mình dồn sức và ngay bây giờấy thì bây giờ nó có cái gì bây giờ nó chỉ có gì sóc sắc thanh vị xúc phát sắc thanh h vị xúc phát đang nổi lên thì thấy từng cái một là biết thì là ngay bây giờ mình thấy m thức là biết đúng không đây thì thì sắc nổi lên có ok đi đất thanh có nổi lên không có ok nhìn là nó thấy Biết sốt có nổ lên đúng không? Thân thể đấy có đấy là biết đúng không? Hương vị thì không thể lên còn pháp đổi đấy không có như nó suy nghĩ thế là thế xong rồi khi mình nhìn đủ lâu thì mình thấy ừ nãy giờ mình nhìn toàn thấy toàn thấy biết thấy cái gì đâu mình toàn nhìn vào biết chứ nhìn vào cái gì khác thôi đấy thì nó sẽ đến cái chỗ nói lúc nãy tất cả đều là biết nó bắt đầu tùy người đúng không có người 15 phút người 10 phút người 3 phút người 1 phút không nhìn không ra đâu nhìn ngồi nghĩ thì chỉ là ra cái nghĩ thôi Như là buộc phải nhìn thôi. Đấy, còn nó còn lâu hay nhanh nó còn do mình kinh nghiệm thiền mình dưỡng. Thế mình thiền nhiều là ăn dài rồi thì một phát là xong. Nhìn một cái là nó chỉ nhìn một thứ thứ nó biết luôn. Thì mình ít thì mất 15 phút đấy là rõ cầy cuộc. Nhưng rồi nó sẽ lúc mình nhìn cái gì thế nó là đi đấy. Đấy là sự thật nhỉ. Không thể đừ nó không thể là cái thằng ấy cái con đấy cái đồ vật đấy được nữa. Đúng không? Nó là biết nó không thể là cái bàng được nó là biết. Nhìn đấy. Thế nó biết thế là biết đấy. Xế một chỗ đấy thôi. Mình thấy rõ gì thật thì tự mình thấy rõ gì giả thôi. Không là bàn ghế nữa. Lúc đấy là gọi là cảnh giới không khác biết. À quên đúng không? Cái bài thơ tất cả biết là đủ. Nếu mà ai chí ngộ như thế là đủ. được Thái rất ok Thái cái tư rất là chuẩn rồi đấy có thể dành văn mẫu được đấy là chia sẻ các bạn sau Thái là hay có cử văn mẫu đấy có mấy lần rồi đấy nhỉ vâng trình bày từ tư của Thái là mấy lần văn mẫu rồi đấy tư rõ ràng ăn kem trước cổng cái gì đấy có gì ăn kem gì đấy đúng không nhỉ tháng nhở thích ăn kem chứ không sợ không được ăn kem đúng rồi Thái là về tư rất là sáng sủa cái tư thái rất sáng sủa rất dễ giả dính Như thế con số nó đáp ứng để cho mình phải tư sâu sắc mình không phải tư hợt bán máy được. â da mai mấy giờ 4 gi học gì đo đạt cho nhóm ờ 4 giờ đi nhắn đi thôi xem phim đây nhá nói gì không bạn lại nói gì không Thiền không nó xem phim nói gì không tam nhá quốc đi ai thở lại xem ai thích về cứ về đây là tam quốc phản dán quốc phản gián nghĩa làn gián là phản lại gián điệpán bắt thằng giá điệp gọi là phản gián phản dán là phim phản gián điệp bắt thằng phán điệp gọi là phản gián