Làm gì để không căng khi thiền

2

Bản gõ chi tiết
Transcript

Tí 32 rồi con xin đi. Ồn qua đi nà đi Đây ạ. Đây ạ. Đưa cho vãi khủng đi. Vâng. Thì à vừa đọc năm cái sơ quyết này thì thô lúc khác lúc khác bây giờ không phải lúc đấy đẳng phát thôi. Hai đừng ngồ nữa để nghe. Vâng. Tức là nhân là người phá kinh nhất sẵn sàng phá đám trong bất kỳ lúc nào. Nói đi. vừa đọc năm cái sác quyết này thì kết hợp với việc hôm nay mà con thiền pro ấy à thiền thiền đời sống ấy điên nó tụt thì thấy rõ hơn cái phần số hai và phần số 5 ấy. Ừ hôm nay bắt đầu lúc thực hành mà thấy nó lộ ra rõ ràng ấy. Ừ nói bởi vì là th mấy hôm trước là con ấy Thái với Vũ Toàn ngồi tư một hôm sau hôm giảng về cái bài ở bên ngộ ấy bài thấy rất là ấn tượng là cho một cái là nói về tham vọng ấy thì hôm đấy mỗi anh em cũng cũng list ra xem là mình đang tham vọng cái gì ấy. Thưa mỗi người sẽ kể một số tham vọng nữ là thưa trong đời nhiều khi không nó không không chạm mạnh những cái tham vọng trong tu ấy mới là cái nhiều thì mỗi người ví dụ tu phải mạnh hơn trong đời chứ con đã đặt tu lên trờ đời rồi mà chắc chắn th vọng tu con mạnh hơn đời chắc chắn luôn đúng chưa thì hôm trước là lúc mà phát biểu sư phụ là toàn phát biểu về đời chứ đúng là nói xong mình cũng không chạm lắm bởi vì nó cũng không phải là vấn đề nhức nhối thôi vượt lực vũ khải cũng toàn thế theo auto đấy hôm nay thành công rồi nhá đấy thì sợ cứ ngồi l mọi người kể xong từ đó mọi người cứ ví dụ sợ Cái gì ví dụ là muốn cái gì tức là muốn là thường là muốn vượt sẽ gọi là thứ là không không thấp hơn những một số người trong nhóm mỗi người sẽ kể một số tên người ra với nhất là ba anh em trong tư với nhau thì thường xu hướng là thấp ai thì thường thấp nhưng ba anh em trong nhóm tư này không thể thấp hơn được đấy là một số nhân vật khác gì đấy tức là một số tức là đấy một cái là là cảm giác là không không muốn thui kém bởi vì mình sợ sợ cái cảm giác mà khi thấp hơn thì nó nó có bất an ấy nó sẽ bất an sợ hãi nó lo lắng nó có sợ cái cảm giác thì nó sợ cái đấy tuổi thua kém cảm giác cũng bị bỏ lại cảm giác bất an vân vân sợ cảm giác. Vâng. Đấy. Tiếp một số cái như ví dụ như là sợ sợ bét lớp này là một cái nỗi sợ. Sợ bét lớp cảm giác nó tạm gọi là rất là lo lắng sợ hãi và rất là tạ gọi rất là thốn. Sợ cảm giác đấy. Đ một số cái kiểu kiểu như thế thì mình thấy ồ cơ bản toàn toàn tìm cái bình an ở sai chỗ. Mình tìm an ở chỗ là à ví dụ phải bằng bằng đ 990 b lớp đấy. Đau không? Đấy là đùa 99 còn đau thì ok nó đi. Tứ toàn tìm bình an ở sai chỗ ấy. Tìm Bình An chỗ ồ mình tìm 50 hết đau rồi. 50 chỗ đó hết đau rồi. Gì? 990 ấy này. Đi vẫn chưa mẫu bữa em tiến v lớ tất cả mọi người lên 1000 em 850 em có đau không đ thấy chưa? Hết đau đúng cứ tu hành đâu n đau sợ không? Sợ vậy thiệt. Tại sao ta 50 mình chưa 50 chưa? đào. Ok. Vâng thì hôm đấy là cũng thấy là ồ thế thì mình toàn sợ một cái cảm giác, sợ một cái sợ một cái cảm xúc. Hôm nãy gọi là cảm xúc cảm xúc. Sợ cảm xúc mà mình tìm mình an cái chỗ là mình đạt được cái gì đấy để nó không không có cảm xúc đấy xảy ra mà cái đấy là vô vọng bản chất để hơn người kia nghe đã vô vọng bởi vì là mình c không kiểm soát mình tu mình như nào còn ông kia kiểm soát được thì làm sao bằng nghe đã thấy rất là vô vọng rồi kiểm soát cả lớp thì không vét lớp phải cả tất cả lớp nữa thì nghe nó là cực kỳ vô vọng nhưng mà mình vẫn vẫn hướng đến cái điều đu như thế thì mình làm rõ nhưng làm rõ thì nó rất là ok nhưng mà không làm rõ cứ làm mờ mình cứ dành rất nhiều tâm sức có thể tâm sức cho những cái kiểu chỗ bình an tìm cái cái đấy thì lúc thế thì ô thế thì cái đấy tìm bình an sai chỗ rồi thì bây giờ tìm cái mình cần là cái đại bình an cơ chứ không phải là cái bình an gọi là cái cái cái kiểu đấy thì cái tức là lúc đấy là lúc thì ngay thì là chính cảm xúc hiện ra thì nó là cái gì tức khi nó là nó là biết thì rất tự tin ô kể cả những cái cảm xúc nó xảy ra mình sợ đấy thì vẫn là biết thì có vấn đề gì như Đâ hay là như thế thì mình sẽ ưu tiên là hàng ngày bây giờ mình tự có cảm hứng là ồ thế thì bây giờ hàng ngày mình những cái bất cả cái gì xảy ra ấy thì mình thấy là biết thôi là cái thấy thì thế tức là mình đi tìm tìm cái bình an mà bình an đại bình an ấy chứ không phải là đi tìm cái đi theo cái chạy ngọn đấy thì nó không thì đấy là để đ tư để mình làm rõ hơn là bởi vì dụ là tại sao bảo mình dồn hết tất cả các tham vọng chỗ khác về đúng với một tham vọng là là thấy biết thầy biết ấy ngay bây giờ ngay bây giờ ấy thì đấy là từ hôm đấy nó rõ ừ thế bây giờ chỉ có cách nu Mà mình dồn hết cái tham vọng đấy về cái cái tham vọng này là cách đúng nhất. Ừ. Đúng nhất nó còn cách kia là sai ch là sai chắc rồi. Đúng rồi. Không giải quyết được gì hết. Không giải quyết được gì. Còn cái này để quyết được mọi chuyện. Lợi hại không? Lợi thấy mọi thứ là mơ thì phải quết hết mọi chuyện đúng quá. Vâng. Thì đấy là cũng từ đấy thì mình có động lực trong cái phần tỉ mỉ tức có mong muốn mà cái sự thấy được tất cả thứ là biết bây giờ thì tương đương thế giả làm ơn đúng không? Nó là biết thì nó không thể là nhà cử cố được nữa hai cái đấy là tương đương nhau. Chế là cái số hai đấy. Xác quyết mọi thứ là Huyễn ào huyễn hóa của biết đấy. Nếu thế đây là biết thì chắc chắn sẽ đến lúc con cảm giác đây là mơ chắc luôn. Nó không thể là nhà cười gối nữa, nó không thể là vợ chồng con cái nữa luôn. Vâng. Thì đấy là cái gọi là mình có cảm hứng bên trong là việc thực ra mình muốn muốn sự tỉ mỉ chứ không phải kiểu mình mình ép nữa. Muốn muốn cái điều đấy trong lòng muốn điều đấy. Nhưng mà bên cạnh đấy thì như con thì sẽ tức là nhìn lại cái cái cuộc tu hành của mình thì con rất hay vấn đề cái chỗ cứ cứ lúc nào sụ nói đến cái đoạn là kiểu như là quyết liệt này liên tục những cái mà kiểu nó chất thực hành cực kỳ mạnh mẽ liên tục ấy thì rằng ô mình thấy có mình có vấn đề ở chỗ này mình có vấn đề ở cái chỗ mà cái cứ bất cả khi nào nói tinh thần liên tục các thứ con nó căng lắm mỗi lần nói thế rất căng bởi vì là th mình rất muốn đấy nhưng mà mình lại có cái sự căng thẳng khi dụ nói đằ đấy thì mình thấy ồ đấy đây là cái chỗ cảm giác mình mình cần phải vượt qua cảm giác nó sẽ nó nhầm lẫn ở trong cái cái gì đó trong chỗ này thì không không thể không được một lận dụng nhắc lần đấy con đều thấy căng căng và thấy ví dụ tinh thần giai đoạn này như nhà này cái thứ b đầu th thấy căng rồi ừ đấy thì nhất là bảo sau sau tối qua con lại càng rõ hơn đấy tôi cảm giác mình rất rất muốn cái đấy xong tên nó để xong rồi nhưng mình cảm giác là ờ đây là cái chỗ mà cảm giác mình mình cần làm rõ cần rõ ràng ra xem nó là cái gì chứ không mình không thể là mình cứ vấn đề mà cái này quanh quanh mãi này được đấy thì thì như hôm nay thì con thấy là tứ m mà bắt ra tinh thần là mình muốn gọi là tức là nó sẽ kiểu như là một cái sự tức là tức là tinh thần là muốn tức là ta gọi là nhỉ tỉ mỉ tức là tỉ mỉ ấy liên tục tỉ mỉ thì nó có cảm giác là là bắt đầu có sự căng căng ấy bắt đầu có sự căng nổi lên trong phần thực hành bắt đầu có sự căng thì mình thấy ồm căng nổi lên thì bắt đầu mình thấy à chắc chắn vẫn nhận thức vấn đề đâu rồi nhầm chỗ này nhầm cái chỗ đoạn này chắc chắn nhầm rồi thì lúc đấy có thể chỉ nhận thức đơn giản là là ờ tôi nhìn một cái căng nó chỉ nhìn được nhìn cái căng thôi. Nhìn cái căng xem căng bản chất đó là gì ấy. Ờ và nhìn vào những cái ví dụ như là có căng này, có cảm giác có cái tôi thực hành như này ấ thì thực sự là có cái đấy không ấy thì nó là cái gì ấy. Ví dụ cảm giác tôi khi đó nó sẽ ra cảm giác là cảm giác một cái tôi đang thực hành, cảm giác một cái tôi hành giả đang thực hành thì nổi tiế lên nhìn xem nhận ra là cái gì. Ấ thì như vừa sư phụ giả phần này thì Con đang thấy là rõ nhất là cái phần con thấy hai cái. Một là ừ mình vẫn thấy là mọi hiện tượng chỉ là huyện hóa biết hiển bảy thì vẫn vẫn mình vẫn cho là cái việc mà một cái cái một cái tôi hành giả phải thực hành đúng tức là một cách theo tng gọi một kiểu nó thực hành rất rất là chăm chỉ ấ à hay gọi t ừ chăm chỉ tìm mỉ ấ một cái nó nó rất là vẫn rất là thật ấy rất rất là thật với mình rất là thật th hai là cái phần mà à xác quyết rằng kiến và thiền là sự chứng ngộ chư Phật thì thường thấy là khi bắt đầu như đấy bắt đầu lộ ra những cái cái nhận cái nhầm lẫn về cái về về giác ngộ về lý dụ thì bạn thấy lúc khi đó bạn thấy lại bắt đầu tự yên nó sẽ vô thức nó sẽ ra một cái là sẽ có cái ngay hiện tại bây giờ ấy nó lại chưa phải giác ngộ mình phải thực hành một cái gì đấy để để làm một giác ngộ tương lai. Khi bắt đầu thực hành một cách kiểu ừ có cái sự căng thẳng đấy thì nó con cảm giác nó lộ rõ hơn. luôn là cái phần phần số năm này là chưa sắc quyết rằng bản chất của kiến và thiền và sự chứng ngộ của chư Phật à sự chứng ngộ chư Phật thì thì con đang thấy nó đang ở hai cái phần này thế con cũng kiểu muốn sư phụ giảng thêm về cái rõ hơn đoạn này đ cái đoạn à đoạn số 5ă căng là vì sợ vâng thế rồi sợ gì tìm ra sợ cái gì khi con cc nó sợ rồi đấy đây cái Căng thẳng cho là sợ đấy đúng không? Thế là căng là đi là dưới căng b sợ đơn giản thôi. Còn sợ gì thì con phải đi một tí. Vâng. Khi căng con sợ cái gì đấy hỏi câu đấy xem mình sợ cái gì. Không sợ thì nó thoải mái sao lại căng. Căng do sợ rồi. Còn sợ gì thì phải tìm hiểu tâm lý của mình xem mình sợ. Mỗi người sợ khác nhau. Mỗi người khi thiền tập thiền thấy căng thì mỗi người sợ một thứ khác nhau. Không nhất thiết là cùng một thứ đâu. Nên con phải đi tìm xem mình sợ ở đâu. Ờ cái sợ đầu tiên thấy ngay là sợ căng. Sợ căng cái chẳng cần phải thông minh gì cả, tái trí gì cả thấy ngay. Mình sợ căng vậy thì mình giải quyết sợ đấy trước hay là mình phải đi tìm căn cái nguyên cái căn nguyên của căng mà đôi khi phải rất thông minh mới tìm ra căng là biết. Ừ. Tại sao mà đi tìm căn nguyên của căng? Nếu mà mình thấy ngay là cây căng đầu tiên là cái cái sợ đầu tiên chính là cây căng thì giải quyết cái căng đấy luôn chứ. Thực dụng đơn giản nông dân. Còn tìm nguyên do căng thì phải những người rất là tinh tế, tỉ mỉ đúng không? Rất là nói chung là thuộc loại tâm lý học thì nên tìm cũng rất tốt mà nhưng mà cái ngay trước mắt sờ sờ mình không giải quyết xong mình lại hi vọng là tìm ra một cái ở đâu đó sau mấy ngày nữa để giải quyết thế là vô không t dụng rồi như hôm nay con cũngĩ khi nào có cảm giác căng thì nổi lên thì nhìn thẳng vào đấy thôi xem nó là cái gì ấy đúng không th hai là mình xem có những cái kiểu như nó nổi lên ví dụ có cảm giác của tôi hay cảm giác đang thực hành ấy cảm giác đang có hành giả thì mình nhìn thẳng cái cảm giác đang hành giả đấy thì nó là cái gì chỉ đơn giản thôi trong khi nó chuyển sang sự kiểu đấy ngày xưa lý phải rất là thông minh tài ba Thực là có gì nổi lên thì mình sẽ nhìn vào cái đấy thấy nó là biết thế là sóng hết mọi chuyện một võ thôi không phải ngồi k tư xem là mình căng vì sao nó không thèm luôn chỉ là một việc là cái nổi lên thì xem nó có phải là biết không đấy mà nó nổi lên series nổi lên đúng không vâng nổi lên nổi lên cái gì thì xem cái đấy chứ mình không cần phải là mình chỉ xem cái gọi là là bất ổn mới xem còn cái không cái bình thường mình không xem đứ đổi đây là xem xem là đã thấy và mình xem đấy khoảng 5 phút 10 phút mình sẽ có một sự tự tin là có là có cái gì thì cái gì nó cũng chỉ là biết mà thôi. Đấy bên trong gọi tự tin đến từ kinh nghiệm đến từ trải nghiệm nó không phải đến từ lý thuyết. Lý thì ngay bây giờ con tự tin được rồi nhưng mà con chỉ tự tin về lý thôi. Con trải nghiệm con 5 phút liên tục xem cứ cái gì nổ lên con cũng xem th mà thấy nó là biết đấy. Thì lúc nhất định tự nhiên con xuất hiện trong con cảm giác thì có cái gì nổi lên nữa thì biết thôi. Thế còn quan tâm cái gì nữa bây giờ cứ ngồi xem Mấy thì nếu con sưa có cảm giác đấy thì con phải tập tỉ mỉ đến ra lúc đấy thôi. Thường là 5 15 20 phút có thể là 15 30 phút tì người dậ sinh nhưng mà nó đò hỏi là mình xem liên tục mà xem dễ không phải xem khó đâu nhá vì cái nổi lên mới xem phải mình cố mò một cái không có đây để xem mình ngồi không này thì cái gì nổi lên mình xem chứ không phải là mình mình phải có ý thức là bây giờ mình xem cảm giác nhé hay mình xem suy nghĩ nhé không mình ngồi đây nổi lên thì xem không nổi lên thôi thì muốn nổi lên vô số cái nổi lên mạnh nhất là những cái mình sẽ cần xem nhất đúng không? Nổi lên đến mạnh nhất nó ác như khác mà v ngồi đây có lo thì lo nó nổi lên mạnh nhất đ xem cái lo chứ phải ngồi đây lo thì cứ xem xem trần nhà để cho nó để cho nó yên tâm là lúc nào mình cũng ở trong cái biển biết đó mình xem một cơn sóng hai cơn sóng ba cơn sóng chứ mình không cần xem cả cái biển biết làm gì cả biển nó có nổi lên đâu. Biển lúc đấy nó biểu hiện thành một cơn sóng hai cân sóng mà đấy. Vấn đề của Khải nằm ở chỗ đấy con Hiểu nhầm về cách thiền. Con cho rằng thiền là phải thấy được hết, thấy được rõ, thấy được tỉ mỉ được chi tiết, thấy được toàn cảnh vộc. Và khi mình hiểu như vậy mình sẽ sợ không đặt được cái đấy. Mình sợ cái xem mọi thứ là biết của mình nó bị thiếu nó bị nó bị không rõ, nó không tì mình không chi tiết. Đấy là hiểu sai về cách thiền. Cái thiền rất đơn giản ngồi không và rất thoải mái. Sau cái nổi lên thì xem rồi đấy chứ không phải là tôi phải lúc nào phải thấy cái biển biết đấy không phải chỉ khải đâu một số bạn bị như thế tiện nói luôn hồng nhị châu anh cũng bị như thế mình nghĩ là phải thấy cái biển biết mới đủ mới xong mới ok yên tâm sai biển nó là gì ngoài những cơn sóng con ngồi đây có một cảm giác rất mạnh nó có che hết những thứ khác không có là chắc thế con xem cái biển à hay là con xem chính cơn song đấy chính cơn song chính cơn song đấy đúng chưa là con không đừng ép mình phải xem ra biển biết Vì như thế cứ ép buộc là sẽ có sợ hãi căng thẳng. Mình không ép mình cái gì hết. Con ngồi con khi bắt đầu thiền ấy không ép tí nữa nhá. Mình phải toàn mình biết nhá. Thế là con ép rồi. Con đã định nghĩa ra một trạng thái để đạt được rồi. Cố gắng đạt được cái gì đó thì đấy con đã phá bắc vào sai lầm căn bản của thiền là cố đặt được cái gì đó rồi. Vì thế con căng. Con căng vì con cố đặt cái gì đó và con sợ không đặt được. Cái gì đó tùy con tìm xem nó là cái gì nhưng mà con căng vì thế. Trước khi thiền có định nghĩa ra một cái là phải là th này n xong xong rồi khi không thiền không có thể không đạt được hoặc là thậm chí đạt được rồi nhưng mà sợ mất cũng đều căng hết vì con định nghĩa là phải đặt được cái này mới là đúng là thìa còn sư nói lại nhá là con người không thoải mái được chưa thế khi nổi này có gì nổi lên không hay là không gì nổi lên có những cái nổi lên đè vào cái khác không có có như đang ngồi này thì lo quá thì lo che hết cả cảnh trên mặt luôn chứ không phải là lúc nã phải thấy cái biển biết thế này đâu sóng nào nổi lên mạnh mẽ Thì mình cứ nổi lên thôi là mình nhìn vào cơn sóng đấy. Mình thấy nó là biến đấy. Mình chắc chắn nó là biến thế thôi. Như vậy có đầ có đạt được cái định nghĩa gì trước đâu tôi không định nghĩa cái gì trước cả. Không định nghĩa là ngồi đây phải biển biết nhé. Không không định nghĩa là mình không định nghĩa là không thể bỏ lỡ một cơn sóng nào hết. Làm sao sóng nó vô vàn là sao mà thấy tất cả nó con ngồi đây ngay khi con đang lo thì vẫn có hình ảnh. Thế con chọn hình ảnh hay lo để con xem. Cái nào nổi mạnh hơn thì xem cái đấy chứ không phải là mình phải xem cả hai nhé. Thế mà cái biển bao nhiêu sóng có giao biển xem còn có nào mà thình thấy được rõ ràng chi tiết từng từng cái từng cơn sóng đâu. Vậy thì cái gì nổi lên đúng không? Thì xem cái đấy cái nổi lên đè vào cái khác xem cái đè lên chứ không phải cần phải không phải xem tổng quát nữa. Thế con thấy là rất trôi chảy. Nó th như vậy con thấy thiền rất là dễ. Thiền nó không có sự ép buộc vì con con căng v con định nghĩa trước là phải như này này. Đấy. Thế căng thẳng con đấy như việc là con phải định nghĩa trước nghe một bài sụ viết không có ạ. Tiện nếu còn nếu còn lưu không còn thì thôi không còn thì không nữa. Không làm sao mình chốt được câu sóng sẽ sau bị trở lại Bài này không hợp với hoàn cảnh này. Nói chung tinh thần bài này tinh thần cái bài đấy sẽ lúc khác. Còn bây giờ nó chỉ ra như xong thôi. Ngồi đây đừng có định nghĩa trước là phải thiền là nó phải ra cái này hay gì hết. Vâng đâ đủ rồi. Sau đó bắt đầu mọi thứ bắt đầu nó đâu chảy ra nó trôi ra nó hiện ra đúng không? Các cơn sóng bắt đầu nhô lên cơn sóng nà nhô mạnh thì nhìn thấy cơn sóng đấy chứ không phải là thấy một mặt biển có 1 tỷ con sóng thì phải thấy cầ 1 tỷ một lúc. Không nhữ n mắc là lỗi đấy. Đấy biển cả 1 tỷ con sóng ai mà thấy một tỷ cái một được cái là nhu mạnh, cái nào mà gây sự chú ý thì nhìn cái đấy thôi. Đúng chưa? Những cái nào chuyển động nhiều thì thường gây chú ý. Thế vì thế là suy nghĩ nó hay là thứ gây chữ chú ý nhiều nhất. Các con ngồi đây là một lúc sau là chú ý vào đâu? Suy nghĩ. Ngồi lúc xong là thực sự suy nghĩ đúng không? Thế gọi là mơ ngày đấy. Mơ ngay là vì ngồi lên mọi thứ nó chán con như cũ đứng im đúng không? Nên có một suy nghĩ rất là sống động mạnh mẽ bắn ra tập trung vào nó. Thế là thành mơ. này nó khi nó che luôn tất cả thứ khác nhưng kể cả nó không che nó vẫn rất là gây gây chú ý thì ngồi này thôi đúng không? Thế thì có lúc thì tiếng chim gây chú ý thì thấy tiếng chim là biết có lúc hình ảnh gây chú ý thì đúng không một cái tiếng một cái đèn nhấp nháy kia thấy chú ý thì thấy cái đèn là biết còn nếu đúng là không có gì chú ý cả thực sự cả thì thấy biển biết cũng được càng tốt đúng không nếu mà không có gì chú ý cả tại sao phải chú ý vào cái gì nếu mà không có gì gây chú ý thì thấy tất cả là biết một thể luôn đúng không như vậy là cái biển biết và những cái cơn sóng nó xay phiên nhau Lúc thì nó mới thấy cả cái biển biết lúc thì từng cơn sóng rồi đấy. Lúc thì giống như chư là 161 sóng hai sóng một sóng 100 rồi mới thấy là cái hiển biết. Nhưng vì mình không định nghĩa trước là phải thấy cái gì cả. Nên là kể cả 100 cân sóng mình thấy 100 cân sóng cũng ok không cần phải thấy biển biết. Như vậy khi ngồi đây thì cái gì k thu hút giữ chú ý thì thấy cái đấy là thì nhìn xem nó là cái gì và thấy nó là biết. Chứ được ép nó là biết thì nhìn vào nó cái gì lôi c sự chú ý thì nhìn vào nó. Và thấy rằng nhận ra rằng đấy nó là gì? Nhận ra là đúng không? Có cái này chú định lên đấy mới giảng tiện gì nó luôn chứ cũng không định giảng ngay đâu. Ai ai ai nhặt được cái gì thì nhặt thôi. Nhặt nhặn cái gì nhặt nhạnh thôi. Thì chư đơn giản là ngồi đi nhá. Hoặc là không ngồi cũng được tùy đúng không? Cứ cho t nói là ngồi đi. Không định nghĩa trước là thiền nó phải ra cái này này. Không nghĩa gì hết để dòng nhận biết tự do tuôn mà tại sao lại phải định nghĩa trước nó ra cái gì. Chính vì định nghĩa trước đấy nên con mới c Có đ nghĩ chết được hết ngồi không được chưa? Sau đó là hoặc là không để ý vào cái gì hết thì thấy toàn cảnh đúng không là biển biết hoặc là có một cái gì để lên lỗi sự l thu sự chú ý có không có có chỉ chỉ nhìn ra vào đấy thôi nó thu chú ý tốt quá nhìn vào luôn nhìn thấy luôn là gì là biết thế là có phải làm gì nữa không nhá đấy chứ không phải là phải làm gì nữa. Thế rồi xong rồi làm gì nữa phải làm gì nữa nhưng mà c con nghĩ phải làm gì nữa thì con lại càng chính phải làm gì nữa ví dụ là một sinh nhận ra thì mình phải nhận ra suy nghĩ tiếp theo chứ đó lại phải làm gì rồi lại phải định nghĩa trước là phải làm rồi nhớ cái tiếp theo không phải là một suy nghĩ mà lại là một cái tiếng vang ở chỗ khác thì sao tại sao con phải định nghĩa là thấy một suy nghĩ thì phải nghĩ tiếp theo con đã bắt định nghĩa rồi con đã bắt đầu ép kinh nghiệm rồi vì é mới căng f thì sợ không được sợ không được thì căng Không ép thì sợ gì? Con nhận ra một suy nghĩ không nhất thiết là cái nhận ra tiếp theo phải là một suy nghĩ. Hoàn toàn có tiếng chim tiên văng vẳng đến. Thế là con lại thấy tiếng chim là biết. Khi nổi lên thế là biết. Thế thôi hãy nhận ra bất kỳ cái gì nổi lên cái là biết. Đấy cái nổi lên trong kinh nghiệm nó đều đủ hơn đấy chứ nổi lên không trong kinh nghiệm kiểu con tưởng nổi lên nó nổi lên đâu. Là sau khi đầu tiên là một là không định nghĩa trước gì hết nhé. Đúng không? Ngồi không thôi. Ngồi đây thôi. Cái gì nổi lên cho khuynh nghiệm thì nhận ra cái đặc biệt. Nó không có cái gì nổi lên rõ ràng thì nhận ra tất cả là biển biết là biết thôi. Đúng biển biết là cách nói thôi là biết. Biển lặng đấy nó lại gọi là biển lặng thì cả cái biển là biết. Còn một cơn sóng nở lên cơn sóng là biết. Trong kinh nghiệm có hai thì nó nơi lên một lúc thì mình sẽ mình sẽ thấy cái nào là biết sóng sóng thì không có hai cái n vừa âm thanh vừa hình ảnh. Cái nào mạnh hơn cái nào chú ý hơn thì thì nó tự nhiên là thế mà chứ mình có phải chú ý chuyển sự chú ý đâu. Nó cứ tự Tự hay chú ý mà tự động cũng giống như ngồi đây quả khi có người hết là cháy cháy chứ mà nó rõ hơn tự mình chuyển chú ý sang cháy không hay là phải tôi sẽ chuyển chú ý sang cháy con nghĩ thế không không cần phải làm việc là chuyển thì con chuyển sang cháy thì con thấy cháy là biết thầy cứ kêu cháy cháy là biết thế thôi con đã chuyển rồi còn đâu nữa như vậy có phải cái thiên con cực kỳ trôi chảy không nó vừa không kẽ hở nhá mà nó vẫn trôi chảy rồi đúng rồi chả kẽ hở gì cả ch nó rất tự nhiên nhưng nó không kẽ hở nhưng mà Nếu mà con định nghĩa là không kệ hở rồi con tập ấy thì lại thành kệ hở thì lại đúng rồi thì lại đầy lúc con ép này ép kia đầy kẽ hở nó sống đống còn cái chụ nó chẳng k hở con ngồi rất bình thường cái gì sút chú ý thì thấy thì nhận ra làm nhận ra xong rồi làm gì chả làm gì hết đừng có nhận ra xong rồi phải cái gì không có phải gì hết song nhận biết tự để sóng tự vỗ trên nhận ra biết rồi để sóng tự vỗ trên biển nhận ra biết để rồi để mọi thứ tự xảy ra như sóng tự vỗ trên biển đúng câu sự nói không thế b cái thực hành nó Tức là chưa đi phát n đã có kí thực hành rồi đấy. Nó đơn giản không? Mình cứ rất đơn giản nhưng cái không đơn giản chính là cái áp buộc của con để định nghĩa trước con là có cái định nghĩa trước rất kinh thiền là phải này phải này phải này phải này nó quá trời chảy nữa. Cái dụ nó cực kỳ trôi chảy thậm chí cái dụ nói là con sống cuộc sống bình thường có thể làm được. Cái chú ý thì nhận nó là biết nhận xong rồi làm xong. bình thường chứ có nhận ra xong rồi mình hành xử gì đặc biệt đâu để mà nó khó nhận ra xong thì sống cứ sống minh tiếp bình thường sống là cái gì xảy ra xảy ra tiếp sóng từ bộ trên biển mà Hải Nam nhắn cho tụi anh là anh yêu em tự th đi tụi anh nghe tinh phát mở điện thoại ra đang thiền nhá mời ra mà thấy gì không thấy cái chữ anh anh yêu em chết rồi chì xảy ra tiếp đ nếu con nếu con thấy thì con tưởng tượng đ ờ tại thế nào chuyện đấy sẽ nào khi đấy con Tiền đang thiền rở thế nào? Thôi đây là thiền đế sống rồi. Tắt tắt máy tiền đế sống rồi. À ví dụ xuất hiện một cái suy nghĩ vậy. Không không không đùa đùa đùa. Sao như kiểu con con đang ngồi đây tự nhiên có tin nhắn Hải Nam đấy. Hải Nam thắn thử đi anh yêu em đi vào điện thoại của tụi anh đi đấy. Lúc đấy con sẽ con đang ngồi th thiền bình thường thì con thấy cái tin nhắn mở ra xem ôi th anh yêu em nào thì thế nào vẫn đang thiền thế nào vẫn đang thiền vẫn thiền được. Thì ngay khi thấy cái tin nhắn là anh yêu em gì đấy thì tự nó hiện lên rồi mà thì thấy là biết thôi. Cái gì là biết? Cái cái cái tin ngắn này. Cái hiểu của mình này, cái cảm xúc của mình này. Cảm xúc gì? Cảm xúc á? Chuyện gì thế này? Chuyện gì thế này? Tức là kiểu cảm xúc kiểu cái quái gì thế này ấy. Cái mạnh nhất với đấy sẽ là cảm xúc. Ừ. Cảm xúc cái mạnh nhất đấy là cảm xúc đúng không? Cảm xúc hơi bất đồng ý không? Đấy, lúc đấy là cảm xúc. Lúc mà mới nhìn thì nó là cái tin nhắn là cái hình cái ảnh đúng không? Thì mình nhận ra cái ảnh đấy là biết. Biết là biết sau cảm xúc. Sau cảm xúc ở đây nhận thì nhận ra cảm xúc là nếu mà nhận ra cái ảnh nhưng mà chưa kịp cảm chưa kịp nhận ra chưa kịp nhận ra cái ảnh là biết thì cảm xúc nó nở lên rồi thì hỏi mọi người là nhận nên nhận ra cái gì là thế gì là biết hỏi không nhị là khi đầu tiên thấy cái ảnh này rồi lý tưởng nhất là thấy cái ảnh thấy cái ảnh là biết sau đó một cảm xúc cũng như là ui tuyệt vời quá nổi ví dụ thôi nhá nổi lên thì cảm xúc biết đấy là lý tưởng lý tưởng nhưng cuộc sống thì nó không lý tưởng nhiều khi là cái ảnh thì chưa kịp đọc xong chưa kịp tập gì hết thì cảm xúc nó nổi vèo l rồi thì hỏi là lúc đấy là tập với cái gì cái ảnh hay là cái cảm xúc thì Nhìn nhìn vào cảm xúc sao thập cái ảnh nó chuẩn chuẩn mực lúc ấy là cái cảm xúc nó nổi lên là nó là sóng to hơn như chuẩn mực thì phải là ảnh và cảm xúc cả hai một lúc chứ đấy thì thường ra là con này làm thế nhưng mà hôm nay chưa vâng nhưng mà hôm nay thì sư phụ nói là cái gì nó nổi to hơn lên tức là nó nổi mạnh hơn thì không giờ chuẩn mực mà thấy cả hai chứ nó chuẩn mực nhìn thẳng vào đấy định nghĩa trước rồi đúng rồi nhưng mà mọi hôm thì là nhìn luôn cả hai. Thấy chưa? Sai chưa? Hiểu sai chưa? Thấy rồi. Thấy rồi. Trước là phải thấy cả hai cơ thế là chết rồi. Căng lắm. Bây giờ cái gì nổi lên thấy cái đấy? Cái hình ảnh không kịp thấy chả sao cả. Vì v mình đã kịp làm gì đâu thì cái kia nổi nó bém qu rồi. Thì nó đừng có trách mình tại sao mình không kịp thấy không kịp thấy không thấy. Đấy các con rất mắc rất nhiều lỗi kiểu đấy. Thôi trách chính mình sao tại xong rồi xong mình không kịp thấy hình ảnh nhưng mà nó kịp không kịp thì nó không kịp rồi. Còn cái cơ hội của mình cảm xúc thì nổi bố lên rồi lại không tập lại ngồi trách mình. Mừng nhở hồng chị hiểu vấn đề không? H chị bị sai chưa? Biết rồi nà. T anh chết đi. Rồi cảm xúc. Đ cứ cảm xúc gì trong chuệ của con thường là cảm xúc gì? Nếu như thế cảm xúc gì đấy con sẽ thấy là ui cái quái gì thế này cái quái gì thế nàyạ cái đồng tuyệt vời quá như thế này đúng không hay là cái gì thế này điều tuyệt vời quá như thế này what the hell mà đây là what gì nhởi không phải what the gì ch như hell là cây kinh khủng amazing luôn đúng rồi đấy kỳ diệu như thế này tuyệt vời thế này đ thì thì ngay khi thấy cái cảm xúc đấy hiện lên thì thực ra nó hiện lên là nó báo luôn cho mình rồi. Thì thầy luôn là biết thôi. Hiện lên bản chất nó là biết rồi. Vâng. Nếu con vững chắc ấy thì hiện lên là xong báo xong rồi. Vâng. Còn nếu chưa vững chắc thì có nhận ra là biết không sao cả. Cả hai đ rất tốt. Vâng ạ. Thực tế thế là hiện lên là luôn rồi. Có những lúc như vậy có lúc không. Vâng ạ. Nhưng tóm lại là con nhận ra là biết. Vâng ạ. Thế thôi cũng chả phải làm gì thế. Nhỡ c suy nghĩ là mình phải ngắn đ trả lời anh ngay. Nếu thì thì thấy luôn cái đấy. Ờ tức là thấy luôn cái suy nghĩ đấy. Nhưng mà vừa kh tay nhanh hơn lão. Thế kìm nghĩ câu đấy ta đã cầm nhặt lại em yêu anh rồi. Tay nhanh hơn nào thấy thì thấy luôn cả cái nhấn đấy. Đúng rồi. Dễ chưa? Con mô tả nó chui chứ nhắm trơn không trơn chua không? Nhưng nếu con sợ lỡ này sợ mất này sợ không bao quát được hết này cái làm mất khung mất chơn chu. Đấy sẽ căng vì sợ đấy. Sợ lỡ một nhịp này. Sợ không lấy được hết này. Sợ không bao quát được tất cả này. Sợ chỉ thấy sóng mà không thấy biển. Tất cả các loại sợ đấy nó là mất đi cái dòng chảy chân chu của của thực hài. Đúng chưa? Đấy như tụi anh là rất mượt rồi đấy. Tên não mà trả lời em yêu anh. Xong á. Đúng đúng đúng không kịp xong áy. Ví dụ ví dụ thế nhắn tin là em mưu anh rồi xong á. Tại sao mình lại nhắn thế này? Đấy thì thấy luôn cái ánh này đấy. Nó đơn giản chưa? Tức là nó dễ như thế đấy. Nó dễ như thế nó dễ như thế. Còn các con là hay định nghĩa trước là phải thế này định nghĩa trước một đống cạch đầu dòng xong nó không được như vậy bắt đầu thầy lo hầu như là phải báo quát hết. Ví dụ thế đúng không? Phải thấy biển biết chứ không chỉ thấy sóng. Đ cái định nghĩa trước đấy. Thế là sau khi thấy cái đấy rồi thì nhìn hết cả cái kinh đấy. Đấy thì định nghĩa trước. Tức là sau khi thấy mà cái nó trồi lên mạnh nhất rồi thì vẫn nhìn lại kinh nghiệm chứ không dừng lại. Đấy. Đấy thì thế là sai. Vâng. Cái gì ra tiếp không biết được nhớ cái chồi sau đấy một cái chồi nó mạnh hơn nữa thì sao? Hoặc là có tiếng chim vang vang bên kia sao không biết được cái gì cả. Chắc là mình lại lại cho ông mình tập nghe chưa đủ rồi. Rồi đấy m xe Tổng là mình thấy chú ý tự nhiên đúng rồi chú ý rất tự nhiên đúng không chú ý vào đâu thì thấy cái đấy luôn chứ mình không đổi sự chú ý kiểm soát sự chú ý không kiểm soát sự chú ý của chính mình chú vào cái gì thì thầy sẽ là biết có những người là thấy ngay có những người là nhận ra bằng biết bằng một bằng nhịp suy nghĩ không sao cả đều rất ok có phải dòng trẻ nó mượt mô tả nó mượt không mượt thế là Nhưng vì con có định nghĩa trước con ép buộc nó phải thế này kia xong rồi không được căng không lái để dòng nhận biết tự do tuôn lái sau lái sau trời dòng không người lái lái sau trời nhận ra nó cũng là một cái dòng quân của cái dòng ờ sau này mình sẽ từ từ mình thấy là nhận ra này cũng cũng là cái chẳng phải mình nhận ra nhưng lúc đầu mình khi trình độ thấp thì mình phải cố nhận ra trình độ thấp mà không cố nhận ra thì là tuột thôi tuột ngay các con cơ bản là trình độ thấp hết n là lúc đầu phải cố nhận thôi đừng ngại cái cố đấy Cùng có phải mình cố đâu lo gì cứ cố thôi. Tham vọng thứ nhất đấy. Vẫn còn tham vọng thứ nhất thôi. Đúng chưa? Tực dụng vào. Bây giờ mà không cố thì có mà tuột tuột tuột tuột tuột. Không cố là quá cố. Đúng. Không cố là trùng hợp đấy. Bây gi không cố là trùng hợp. Quá cố. Cố là quá cố. Quá cố là trung hợp đấy. Thế mà thấy chung mô tả dễ chưa? Dễ ạ. Dễ. Thôi khỏi phải đi hòa bình nữa. Hỏi phải đi giảng hết đây rồi. Đây ông Khải này đây là có một nhân vật mới là Khải Minh Ngân là thường là xong hết rồi tổng kết lại. Còn Hải là Khải là người khơi ra vấn đề. Khải gần đây rất nhiều lần như thế này không học thiệt trong một cờ nhá. chỉ mượt tiền mượt chưa trước ấy con tử là phải giống như cái người thợ vẽ tranh rồi phải tìm từng chi tiết từng cái hiện ra tự báo quá tất cả đúng rồi kiểu lôi đầu nó từng thứ tỉ mì nghĩa là cái nhỏ mình cũng không bỏ qua không coi thường như tỉ mỉ hắt hơi thì cũng phải xem hắt hơi biết không vẫn cần thấy độ tì mỉ đấy chó là không ép buộc thì phải mượt cái này là không ép buộc nên là tìm mỉ khác ép buộc Ép kinh nghiệm nó phải ra ép thiền nó phải ra một cái định nghĩa trước cực khó. Vâng. Không ai làm nổi luôn đấy. Sai thôi. Đấy có và sai. Sai đấy. Sai cái chính không phải là khó mà cái là sai. Con một cái dòng trả như thế con ép thành một cái gì đó thì đâu có phải là thiên nữa rồi. Thế làại thiền dễ miễn là con có ý thức đấy. Thức cố gắng vẫn cố gắng vẫn ý thức và cố gắng. Nhưng mà khi có đấy rồi thì nó dễ. Dễ quá. Ăn mừng chưa? Đấy. Đáng ra cái này phải giảng tận 21 dè lộ trước 7 ngày rồi đấy. Mấy ngày rồi? 7 ngày. Đúng 7 ngày sau. 7 ngày à? 7 ngày sau ngày. 7 ngày sau mày là 7 ngày sau chỉ là suy đúng không? Chỉ là cảm giác thì cùng bây giờ là ngày nào chỉ là cảm giác có đúng không? Con ngồi đây con biết là thực sự mấy ngày bao nhiêu đâu. Con nhìn cái đồng hồ nhìn lịch thì không phải. Ôi cái nói linh tinh kh nói linh tinh. Th anh biết nói từ lâu rồi anh nói mọi người trụ khối của ánh xanh đấy. Vũ trụ khối. Ánh xanh quan điểm vũ trụ khối là mọi thứ nghĩa hết trước rồi xong mình chỉ trải nghiệm thôi. Thế nói rồi mà. Ừ. Nhưng mà soạn sau đó lại nói là luôn luôn có hai ba khả năng nó tiên nó ngực lại luôn. Thế kả năng thì thế nhưng mà cái video nó chả hiểu gì cả. Đạn đầu thì nó là chỉ có một chỉ có một khố trụ khối thôi. Xong sau lại nói là một lúc nào một thời điểm nào cũng có hai ba khả năng thì tóm lại thôi em đừng quan tâm nữ. Em không học cái đấy đâu mới quan tâm. Đấy là một cái video Bình tĩnh nói ngược nhau chính nó ngược nó luôn thật mọi thứ đã sắp xếp trước rồi khả năng tại vì nó chỉ là cái thằng kiểu như thằng tổng hợp anh xanh nói này anh xanh nói a rồi ông x thì nói b thì ai cũng nói hợp nhau thôi mà tổng hợp mà cái b nó chả có cái cái cái kiến thức tử tế nào đấy cả tất cả là suy mình không quan tâm nữa. Bây giờ mình quan tâm là đây là biết Không bước một luôn. Còn học là còn nó còn một tỷ lý thuyết nữa đúng không? Nó suy mà. Hôm nay suy nghĩ cái này xong ngày mai nó suy cái khác xong nó chứng minh là nó là thằng nào có cách chứng minh nó đúng hết. Suy mà suy vì nó là suy nên thằng nào có cái đúng của nó vậy. Một khả năng cũng có đúng mà là không có khả năng nào đúng nào trong một đường cũng đúng. Nhưng mà mình vượt qua cái đấy rồi các con là quạ đấy rồi. Con cần quan tâm thấy nó có một khả năng ha nhiều khả năng nữa quan tâm là quá. Quan tâm đó là biết hay không phải là biết đúng không? Vâng. Chúng ta quan tâm bước một chứ không vào cái bước suy của thứ ba nữa. Bây giờ hỏi là đời mình sẽ sắp tới bao nhiêu khả năng? Hay là đời mình đã định nghĩa trước. Đấy là bước nào? Suy. Suy đúng không? Con bảo là có một khả năng cũng là suy con bảo là có ba khả năng cũng là gì? Suy nan tâm nữa. Quan tâm là biết đời mình đi về đâu cũng được đúng không? Miễn là gì? Mình thấy tất cả mọi thứ đấy là biết hết. Đấy đó là nó là pháp quyết số một luôn trong năm xác quyết. Số 1 luôn trong quyết đấy. Các con đang từ 1 sang 2 đấy. Số hai đấy. Mọi thứ là huyễn hóa của biết đúng không? Mọi thứ là cảm giác hiện ra trong biết. Huyễn hóa của biết hóa từ hai đây. Đây là huyện hóa của biết đúng không? Cái tác nguyện sẽ chia sụ nó là hình thái nhỉ? Hiện hóa của biết tác vụ hóa đúng rồi. Mình sắc quyết là đây là huyện hóa hóa sự hóa của biết hoặc là bây giờ sắ đây là cảm giác xong biết được hóa của biết phải cảm hóa giống nhau ấ mà. Huyễn hóa đúng không? Huyễn hóa của Bật đây là huyện hóa của biết sắc quyết được không? Yes. Được chứ gì không được còn đâu muốn sắc quyết xịn 100% thì quyết thực hành thôi. Vâng. Nhưng mà sắc quyết thì ngay bây giờ có gì khó đâu đúng không? Sắp quyết liên tục ngày này sang ngày khác. Thì bài hôm nay là nó phục vụ thẳng cho cái hai đấy. Nó sắp đây là huyện hóa của biết thôi. Đây chỉ là cảm giác thôi. Trời ơi, kinh không phê không? Giả nó vừa trực tiếp ấy. Thấy luôn là biết thấy luôn. Rõ cái nhập nhằng ngày trước nhá. Mình là cảm giác là mình gầm to thật đấy. Bà này là cái cảm giác mà dễ không? Cảm giác cảm giác Đấy chết đi nhá. Hôm nay có hai ý là thích chú nhà có hai chọn hết. Một là gì? Hai là gìấ nhỉ? Một là tẩn sắc quyết đúng không? Sắc quyết là mọi thứ là cảm giác chứ không có thật nhá. Thế giới là cảm giác không có thật. Thế giới con sống ấy nhá. Một là sác quyết thế giới con sống là cảm giác chứ không có thật. Ok không? Một sác quyết thế giới con sống là cảm giác chứ không có thật. Được không? Được quá được quá rõ bài này là quá rõ và hai là con đ bắt đầu đúng không biết cách thiền biết cách thiền gọi là trôi trời không có căng thẳng nhá cách biết cách thiền cho biết biết biết cách thiền chôi trời không biết cách thiền tuyệt vời sức phụ ch Cho cho một bạn xa phết rồi đã nhá. Con nói hơi nhiều đấy. Minh Ngân hoặc Jude co không? Quay đây không? Có con có con ạ. Đ mic cho Minh Ngân đâ mic sắp đây đây. Mở loa to đi. Mở lo to đi. T ra đi. Nghe được không ạ? Rồi đổ ra. Đại bàng chim sẻ nghe rõ đại bàng nói đi. Dạ. Chia sẻ đang nói đại nghe rõ không ạ? Cảm giác ạ. Cái chữ cái chữ cảm giác hôm nay đúng là giải quyết rất là nhiều. Con nghe buổi chu này. Nghe không? Có có có cái con thấy cái mạnh đọng lại mạnh nhất là cái cảm giác. Thế thì có mấy thứ thứ nhất là ờ đúng rồi xưa nay là ờ mình toàn là mắt thấy thì là có này. tai nghe này. Đấy, ví dụ mục sở thị những cái niềm tin rất là bình thường. Nghĩa là ờ nhìn thấy là là tin là có rồi này. Và sờ được con cái nghe được, sờ được tất cả các thứ là tự nhiên mặc định là có luôn ở trong đó. Trong khi đó thực sự chỉ là cảm giác thôi, rất tần tật. Mọi thứ trên đời này là cảm giác. Và khi mà con nhìn lại thì thấy rằng là mấy mấy mấy lâu nay khi mà con đang ờ thực hành cứ lên xuống xuống ấy thì con cũng đang ngồi tìm lại xem là mình đang chống chống lại những cái gì, chống lại cái gì mà từ chối hay chống lại cái gì mà nhìn thấy hoặc là có những cái không tìm thấy thì cuối cùng là ngày trước thì dùng là bé ba đấy. Bé ba nói, bé ba nó nói này nói kia sau đó bảo rằng là ô tất cả những cái gì bé ba nói là sai thì nó sẽ sinh ra một cái vấn đề là cuối cùng từ chối bé ba và cuối cùng nó có thể là nó sẽ đi qua đi lại giữa việc là không không đến được cái chặng là thoải mái đi, kiểu là thế nào cũng được mà nó vẫn có một cái từ chối trong đấy. Nhưng mà khi hiểu rằng là tất cả chỉ là cảm giác, thiền đúng, thiền sai là cảm giác, điểm số hồi hộp, lo lắng hay là Tất tần tật những cái thứ sinh ra trong cái kinh nghiệm này đều chỉ là cảm giác hết. Mà mình đi tìm thì cũng là tìm cảm giác mà đi chống lại cái gì thì cũng chỉ là chống với cảm giác đấy thôi. Thì con thấy đấy là cái chỗ mà không phải nghĩ nó ấy, không phải nghĩ là cuối cùng là mình chống lại cái gì xong rồi ngồi liệt kê. Bởi vì con liệt kê chán chê rồi thì nó cũng vẫn nó cũng vẫn lên xuống xuống như vậy thì vẫn nghĩ là thế thì phải tiếp tục xem xem là còn cái gì mà mình không nhìn thấy nữa hay không. Thì thì đương nhiên là vẫn đi tìm. Nhưng mà khi mà nói rằng là tất cả chỉ là cảm giác nhận ra trong biết thôi. Đưa đi hơ. Ừ. Đ đó thì con cảm thấy là cái này là một thứ thôi mà giải quyết rất là rất là nhiều. Đấy là một tiện là cảm giác này có hai con thấy đối với con là có hai nửa. Một mặt là nó giải quyết cái chuyện là không có thật không có vì không hề có cái đó. Nó chỉ là cảm giác thôi mà. Bảo là có tiền trong tài khoản hay là có con ở trước mặt hay là có công việc đang bận rộn tất tần tật cái thứ đấy là chả có cái quái gì hết mà chỉ là có cái cảm giác thôi. Thì đây là một nửa nửa thứ hai là cảm giác này nó hiện ra thôi. Chỉ là cái hiện ra mà ngay cái hiện ra này là biết đó. Thành ra là tiếp xúc ngay lập tức và không có cần phải không phải nghĩ và không cần phải đi làm rất là nhiều những cái động tác a này nọ kia khác một thứ là được hai việc. Đó thì đấy là cái bài cái bài ngày hôm nay. Cảm giác ví dụ mình hay đấy. Cảm giác là cái hiện ra tự nhiên nó phải là gì? Biết tự nhiên là biết rồi. Hiện ra là biết mà. Hiện ra là biết. Cảm giác xin cái hiện ra vậy tự nó là biết luôn. Thế khi nói cảm giác toản nhân cũng cũng nói là biết luôn. Cảm giác là cái hiện ra đúng không? Có là biết luôn không? Biết luôn. Người tiếp đi. Dạ. À gì nữa nhở? Cái thứ hai mà ờ ờ cái tỉ mỉ cái đoạn vừa xong mà sư phụ giảng cho các bạn và bác Hồng Nhị con thấy cũng rất là rất là hay và cũng đúng với con đúng là và phần giảng cho Vũ Khải có nhiều cái định nghĩa mà mình không nghĩ là đấy là định nghĩa đâu. Nhưng mà đến lúc mà ngồi làm và khi mà soi lại thì thấy là ờ hóa ra là cũng có rất là nhiều những cái ờ khái niệm hay mặc định mà tự nhiên ép vào ấy là cứ phải thế này hay phải thế kia. Thành ra là ừ tỉ mỉ. Ngày xưa con cũng mới nghe thì con cũng thấy căng căng là ồ nghĩa là nó phải hơi có tính liên tục nó phải hơi có tính là không bỏ qua một cái gì hết cả hay là đặc biệt là cái về mặt thái độ mình nhá là không bỏ qua đúng thế không sai. Thái độ mình phải là không bỏ qua gì hết. Thái độ mình phải là thái độ không bỏ qua hết nhưng mình ép mình không bỏ qua bất kỳ một cái gì thì lại sai. Sai còn thái độ nó là rất tốt. Hiểu không nhỉ? Thái độ thực hành thái độ của mình khi thực hành ấy là phải không qua gì hết nhưng mình ép rằng là cứ hiện ra là phải biết th chết thôi. Thực hành trước không chuẩn hành thực hành thì đấy ví dụ mô tả nó là chuẩn nhất nhưng mà thái độ thì là không bỏ qua vì không ấy thì mình sẽ bỏ qua đấy. Nếu con không thái độ đấy là con sẽ bỏ qua đó thì con nghĩ là con bị chập chen ở cái chỗ đó thành ra là nó có những cái chỗ mà không nên là đúng là môn này muốn khéo léo như thế bên căng quá thì cũng chết mà trùng quá cũng chết ừ thái độ phải rất là quyết tâm rất là rất là muốn hết mọi thứ mà qua cái một cái nhỏ nhưng mà lúc thực hành lại phải kiểu là căng là sai chắc rồi lại phải như vừa sau cái gì nổi lên thì nhìn thấy cái đấy chứ không cần phải là kiểm soát tất cần thấy tất nhìn thấy tất đúng chưa là cái này chỉ có trải nghiệm làm từ hành dần hành khéo thôi chúng xe đạp hiểu nhất ấy ngày xưa có lúc bắt đầu xe đạp có ai bị ngã bao giờ không có ai chẳng ngãi nhưng bây giờ bây giờ lúc về sau lúc đi còn quan tâm là là chuẩn thế nào cho dáng chuẩn dáng chỉnh tư thế chuẩn chỉnh không hay nó tự cân bằng đi cách nhẹ nhàng đu thì lúc đầu con bây giờ cũng thế thôi bây giờ lúc là em ngã ngã lên ngã xuống bây giờ lúc đ xuống này gì nữa như sải là gọi là một loại ngã lên ngã xuống rồi nhá căng cho nó đúng không nhưng rồi thì con sẽ thấy rất lại tư chế không trôi thì cái sự mô tả cái trôi nhất rồi đấy cái đoạn đoạn trôi nhất rồi nhưng mà từ giờ lúc đấy thì con cũng không đừng hi vọng mình phải một phát ngày mai cho nhất luôn vẫn tết ừ thế không sao cả nên đừng có đừng có vấn đề gì với Nhưng mà hiểu là cái đấy đúng là cái gì thì dần dần nó sẽ đúng. Ừ. Đó thì vì là có hai cái đoạn đó nên là nó ngã lên ngã xuống. Sau đó thì con thấy là có những lúc không phải trong thiền thiền thiền ngộ pro đâu mà là đời sống ấy. Thế có những trạng là con bị cuốn vào một cái đống suy nghĩ nào đấy hoặc công việc hoặc tập trung hoặc là say xưa thao thao bất tuyệt nói năng gì đó. Thế là quên mất. Sau đó mới nhận ra là ồ năm vừa quên. Thì lúc đấy cũng vẫn có cái suy nghĩ được rằng là ờ không có quên và nhớ. Quên và nhớ thì cũng là biết rồi này nọ kia khác. Nhưng trong lòng ấy thì vẫn cảm thấy là đấy thấy chưa lại bỏ qua cả một trạng này. Là nó sẽ có hai cái ờ cái tiếng nói của bé ba cộng với cả những cái cảm giác đúng là chỉ có cảm giác thôi là vừa xong là không được hoặc là cái vừa xong là vấn đề thế xong lại phải mất một chặng nữa để ngồi hoặc là tư hoặc là nhìn vào kinh nghiệm ngay lúc đó thì ừ thì thì thế là nó cứ cứ cứ cứ cứ như vậy. Thế đến ngày hôm nay thì con mới hôm nay và à và vì vậy con cũng hay có cái trạng thái là mặc dù biết là là để dòng nhận biết tự do tuôn đấy nhưng mà vẫn cứ có cảm giác là phải làm một cái gì đó phải sắp xếp ngày phải sắp xếp công việc phải ngồi xuống cũng có cái sự khoảnh khắc giống như chị Thùy Anh có mô tả là phải có đủ cái thời gian thiền pro nó rất là quan trọng chứ không thể nào mà cứ lứt cả ngày đi thế này được cố gắng ngồi về bao nhiêu ca đó thì như hôm nay con phải đi buổi sáng con phải đi một cái chấm thi một cái cái cuộc thi gì đó và lúc đầu là con chống lại kinh khủng hoặc khi ở trường con nhận được một lúc mở điện thoại ra 103 cái email và trong lòng con nghĩ là ôi giờ không không trả lời cái gì hết kệ tất cả những đống này là là thì sẽ bị phân tán chẳng hạn. Tức là trong hàng này sẽ có những cái suy nghĩ mà làm cho mình cảm thấy là ờ thế này là không được, thế kia mới là như kiểu là dọn dẹp chỗ để thực hành ấy. Thì đấy chính là những cái khỗ chỗ mà con nghĩ rằng là đã không xác quyết được, không không ờ ờ ừ hoàn toàn tự tin được là chả có cái quái gì che được biết cả. Thì như ngày hôm nay là con con ngồi ừ trước khi đầu ngày là ngồi xuống và nghe cái bài hôm qua chưa nghe hết nghe một phần và cũng nghĩ là ok nếu thực sự tất cả mọi thứ đều là biết thì cứ để thoải mái thực sự đi, thoải mái thực sự đi. Và trong cái phần mà ờ thông điệp của ngài gì hôm nọ cho cũng có một cái ý là phản ứng quá nhanh. Ấ khi mà phản ứng quá nhanh thì trong không phải bao nhiêu giây đầu là đã lao đi để xử lý vấn đề thì không hề có đủ thời gian để mà nhận ra được là là biết. Thành ra là cứ từ từ đã, cứ từ từ đã. Và cái ví dụ sư phụ bảo là mở cửa đấy, chưa kịp ờ vừa mở cửa mà không nhớ ra biết thì đã bị bắn đùng cái chết luôn. Chui vào trung ấm rồi. là cái chỗ con thấy rất là ấn tượng mà đến nỗi bây giờ đi đâu mở cửa con cũng nghĩ đến cái cảnh là từ từ đã ra khỏi toilet mở cửa con cũng nghĩ là bây giờ mở ra có thể bắn chết ngay nhưng nó cũng nhắc nhở rất là rất là trực tiếp là tại sao lại cứ phải lao đi làm cái này cái kia đó là cái thói quen ấy hay là cái sự thỏa hiệp của của bao nhiêu đời bao bao nhiêu cái suy nghĩ trồng chất lên thì hôm nay con cũng để cho mặc kệ và cuối cùng lại cảm thấy dễ dàng hơn rất là nhiều cộng với cả cái việc là ờ Ừ đã thực sự không không cần phải chống lại gì nữa cả thì mình phải làm tới cùng thôi chứ chứ không thể nào mà chỉ hiểu đến đoạn đấy rồi như kiểu là chỉ đến được 80 90% là thả thôi còn sau đó vẫn cứ rón rén gì đó và nghĩ rằng là như này không được hoặc là ờ ờ đây này nhìn số má đi lên đi xuống này rõ ràng là có cái gì đấy không được ở đây thì kết hợp cái đó cộng với cả cái bài hôm nay con thấy là nếu mà tất cả mọi thứ hiện ra chỉ là cảm giác thì cái chống lại hay là cái theo đuổi đều là cảm giác ấy thì dùng chính cái đấy luôn chính đấy là cái chỗ cái cơn sóng mạnh nhất ở trong đúng rồi khi mà con bảo là thế này không được ấy chính là lúc con phải nhìn cái cảm giác hoặc cái suy nghĩ đấy chứ phải ngồi th lại ngồi từ 5 phút không sai chưa ơi có cảm giác mạnh m thiến này không được thiến này là bỏ lỡ 5 phút rồi bỏ lỡ một đoạn dài rồi thì phải nhìn chính cái suy nghĩ đấy thế nó là biết chứ không phải là ngồi tư cái gì cả và thế là xong rồi nữa chính con sẽ cảm giác xong rồi đấy nếu mà con thực hành chính con sẽ cảm giác là xong rồi gì đấy có không có vâng tự Thế là xong rồi. Con không có phải nghĩ thêm tư 5 phút. Còn sau khi ca thiền tùy con tư tùy con. Nhưng mà lúc lúc thiền mà con ngồi tư thì bản chất con đã nhầm rồi. Đời sống ạ. Đời sống thì hôm nay con kệ cả cái đoạn đấy luôn. Con không tư nữa. Con đời sống chưa chắc đã phải làm thế. Nếu mà con có khả năng nhìn thấy cái suy nghĩ bảo là cái này không được rồi, không ổn rồi ấ là biết thì con cần gì phải làm cái đoạn tư kia đúng không? Mà nhớ là tư thì cũng có sắc gì đã đúng. Nói thế thôi chắc gì có tư ra đúng đâ. Không trong cái trực tiếp nhất là nó đang xảy ra nó bảo là thiền này không được rồi. Là cái cái rõ ràng nhất, dễ dàng nhất là rõ ràng nhất. Thấy ngay dùng ngay nó nhá. Được rồi. Hiểu vấn đề rồi đấy. Mọi người này cũng full này mà đúng không? Đúng rồi. Hôm qua v hôm nay thế à? Được rồi. Ừ. Hôm qua không được ơ thế à? Có một hôm ừ ok rồi. Dù đây không lên à? Không lên mạng à? Ví dụ ví dụ không lên hơi phí thôi. Nào cái này con sẽ giảm lại vào đợt đấy. Đợt 7 ngày nữa vẫn thế thôi mà. Quanh quanh vấn đề này rồi con sẽ gặp vấn đề trong thiền cho mà xem. Vâng đúng không? Vâng ạ. Phải nói xong phát luôn đâu. Đó ra có hương sáng gọi là rõ ràng. Thôi con không nên nghỉ sớm nhá. Còn xem phim còn phim tám quốc nó đợi mấy tập phim còn phản dán đang đợi bứt với lại cho ăn nói cảm xúc. Đọc đi đọc đi đọc đất điểu chăn chối đây là giống như sứ bị bắn chết lọ chân bị bắn chết. chối đúng không? Chứ thứ thằng thằng ngốc thằng ngốc chân chối chứ đúng không? Sứ lợi chân chối nhở sứ lợi có chân chối không? Chân chối thì đâu rồi? Thằng gốc thằng gốc nói sứ à đúng rồi. Sứ được nói để truyền tin cho đúng rồi sứ được nói sứ nói đi xứng nói đi xứng đi sứ nói đi không cho đọc đấy cho đọc đấy cái chi bị phạt thôi cho đọc thôi cho đọc đọc xứng chết thì chư đọc đ ôi trời ơi thôi chưa đọc rồi chị đọc hộ bọn em thì nó đỡ thế đọc có c đọc đi rồi đi đọc từ lại phải đọc lại bài mình hơi được thế hồi nãy bảo được phát biểu cho nó nhanh Đúng là đúng là bị phạt phải chịu phạt thôi. Vâng ạ. Phải gõ bài ấy không phải gõ mình phải gõ đế là do mình sứ bị chép phạt con ạ. Thì con hôm nay con ấn tượng với từ cảm giác ấy. Ừ. Vì cảm giác tự nó đã nói nên là không có cái đó luôn ấy. Vì lúc trước ở giai đoạn lâu lâu phá tôi ngày xưa ấy ạ thì nhờ cái việc mà phân biệt cảm giác có tôi với có tôi là hai cái thứ khác nhau ấy nên là có rất tự tin là không có cái tôi nào mà là vì không có cái tôi nào mà chỉ là cảm giác có tôi ấy nên mới không sợ chứ. Thì là giống Kiểu như là cảm giác trong nhà có người thì không có nghĩa là trong nhà có người á. Ừ. Trước đây là tưởng nó là thật nên là con ấn tượng một đoạn sư phụ nói nữa là trước đây tưởng nó là thật nên mọi thứ nó nói mới thấy thận quá. Ừ. Cho nên nó nói gì tin hết. Ờ nhưng mà giờ thấy nó là cảm giác thì nó đúng với kinh nghiệm luôn. Kể cả đ thật thì nó suy nghĩ nói là ngày mai ngày kia mới có thật. Tất cả thứ khác nó mới có thật. Còn đấy là đã cảm đây là cảm giác thì những cái nó tự thành không thật. Chính xác ạ. Đấy automatic luôn tự động luôn. Tự động luôn. Cái ảo không đây là không thật rồi thì nói gì cũng hay không thật hết luôn. Tự thế con không phải lo phần tu phần đấy. Con chỉ lo thấy cái ngay bây giờ là Không thật. Đúng rồi. Sướng chưa? Sướng quá. Thì à nhưng giờ thấy nó là cảm giác thì nó đúng với kinh nghiệm kể cả cảm giác thật luôn cũng không sợ ấy ạ. Không thấy nó có vấn đề. Con thấy là không có vấn đề với bất kỳ cái hiện ra nào ấy. Mình gần như mình ngần suy bảo là ngày mai phải đi họp đúng không? Phải chuẩn bị cẩn thận cho ngày mai thì mình không cần phải ngồi phá cái họp ngày mai. Mình thấy ngay cái suy nghĩ vừa xong. Nói ch là biết thôi. Và tất cảnh ở đây nó là biết. Thế là được rồi. Khi cái này thành không thật ấy. Thì từ từ những cái nó bảo tiêu sĩ bảo tự từ từ nó thành công thật đấy. Đấy từ từ thôi không ngay tức đâu nên từ từ không nghe thì còn chưa xác khuyết 100% là đây không thấy. Cách tập tức là mình giải quyết mọi vấn đề ở trong tương lai. Sau này làm giàu thế nào khi nào có tiền bằng cái ngách hiện tại này. Sướng chưa? Câu này ngồi phá là tương lai có tiền không hay là tiền vạc có thật hay không? Cơ ngay bây giờ đây này. Nếu ngay bây giờ là toàn là cảm giác nó không hề. trong thực tạ đây chỉ là đống cảm giác chả có thực tạ chứ thì làm sao mà những cái tương lai nó có thật tự nó không có thật luôn còn không thật nữa đấy như vậy bây giờ mình chỉ tập trung vào bây giờ thôi rồi phần kia tự xảy ra không phải ngồi rõ đúng không bé bà nó bảo 1 tỷ thứ nhưng mà nó đều bảo trên cơ thể sở đây có thật đúng chưa c bảo một đống thứ nữa nó còn nó sáng tạo một tỷ thứ nó sáng tạo ra là hành tinh khác mà sáng tạo được đây quay thấy bao giờ hành tinh khác bao giờ đâu con chẳng bao giờ xem mở cái nguyễn vọng xem Trong hành tính khác chả ơi. Có cái hình khác đâu. Tin là có hành khác. Nó có thể nói rằng đủ chuyện khác đúng không? Nhưng mà nếu ngay cái bây giờ toàn là cảm giác thôi. Ừ. Thì đúng kia tự nó không thật. Đúng rồi. Tự thấy luôn. Đúng chưa? Thấy vũ khí tối thượng chưa? Tối thượng để có hết mọi chuyện. Rồi mời sứ. Dạ. Sứ bí con sứ giả sứ cho anh chuẩn bị. Thì bây giờ con mới thấy nó thấy nó là cảm giác thì nó đúng với cái kinh nghiệm bây giờ luôn. Vì lúc Dụ nói là mình cảm thấy như thế. Ấy thật luôn ấy. Ừ. Cảm thấy dùng mình luôn ấy. Thì bây giờ thấy luôn là cái kể cảm giác là thật ấy cũng không thấy sợ như lúc trước nữa luôn. Vì cái nó thật thì không có nghĩa nó là thật. Ấ cảm giác thật thì không nghĩa là thật. Là cảm giác thật thôi. Đúng rồi. Nó là cảm giác thật thôi. Thì thấy nó bất chấp mọi cái cảm giác mà không thấy có vấn đề với bất kỳ cái hiện ra nào hết. Mà thấy không có thật thì thấy là biết được càng dễ luôn ạ. Ừ. Đấy thì thấy thế luôn. Hết ạ. Em xin hết. Rồi mời sứ sứ Châu Anh. Xin chào quý vị cô bác. Chơi là sứ thiếu nhi bí là sứ gì? Sứ đầu đàn đi. Đàn sứ đồ đàn sư đàn sứ đồ đàn. Sư thiếu nhi. Ok. Sứ đoàn nói rồi. Sứ thiếu nhi đi. Thế chứng tỏ là chị dẫn đoàn đúng chị dẫn dắt em nói chuyện. Rồi ok rồi. Ừ thì hôm nay nốt ngày hôm nay đã rồi thì hôm nay con ấn tượng với cách sư vụ giảng. à cho mọi người về biết tưởng si xong rồi đến đoạn phá tưởng có thật ấy ạ là bằng cái từ cảm giác hiện ra rõ ràng thì có thực sự là có thật ở thực tại không hay chỉ là cảm giác đấy thì lần này cái từ cảm giác làm con rất rõ ràng và ấn tượng tức là chưa chắc là chưa với con học thì chưa bao giờ con chưa bao giờ là sư phụ diễn giải là đ sáu ấn tượng giác con chỉ là cảm giác cảm giác thế đấy thì trước giờ mình ngầm tin rất là nhập nhằng là cảm giác có âm thanh thì là có âm thanh thật cảm giác có màu sắc thì là có màu sắc thật Cảm giác có tôi thế giới thật thì là có tôi thế giới thật. Nhưng mà khi mà sư phụ nói là chia ra sáu thứ chỉ là cảm giác ấy. Hay là cái đoạn mà ôm con ấy mình vũ trang ôm con ấy thì cảm giác ôm hay cảm giác có con ở đấy thì cảm giác có mình ôm con thì cũng chỉ là cảm giác thôi. Thì được con thấy là ừ mà tin là có con thật mình thật ôm con thật ý thế giới thật thì là đúng là rất là ngu ý. Mà cảm giác chứng cảm giác mà tỏ là có thật thấy xong mà tin thật thì lại ngua một Vâng. Một cảm giác mà lại đi chứng tỏ là có thật. Trong mơ cảm giác cũng rõ ràng. Có thật đâu. Như có thật đâu. Đúng rồi. Sao mà cảm giác có thật thì lại là thật được? Đúng rồi. Vâng. Và vì cái nhầm lẫn và nhập nhằng cái chỗ đó nên là khi học chỉ có biết không muốn gì khác ấy hay là tưởng tượng hay là biết tưởng suy ý thì mình hay thường là từ chối cái cảm giác như thật, cái cảm giác rõ ràng về một thứ gì đấy để để thấy là biết. Tức là mình đúng rồi. Mình sẽ bị từ chối cái đấy vì mình đã ngầm là cảm giác có thật thì là có thật mà. Nên là nên là mình sẽ có một đôi phần mình từ chối kinh nghiệm. Và mặc dù là nếu mà không lôi ra ấy thì thì cái từ chối đấy rất là nhiều luôn. Hoặc là hiện ra hoặc rõ ràng hoặc không rõ ràng. Thì thì sau bài hôm nay thì con thấy một sự rõ ràng là cảm giác rõ ràng như thật thì cũng chỉ là cảm giác chứ cảm giác thì không có nghĩa là có thật. Rồi rất rõ ràng đúng không? Vâng. Cảm giác như thật thì vẫn chỉ là cảm giác chứ không phải là thật. Chỉ là thật. Cảm giác thật thì là cảm giác hay là thật? Em cảm giác rằng anh yêu em thì là anh yêu em hay là em cảm giác? Cảm giác đây là em cảm giác. Thôi cả đấy. Thì thì thì lúc đấy là thật sự là con con nhìn mọi thứ lúc sư phụ bảo quay qua đây quay qua đây xong quay bức tường xong rồi cái đoạn thấy sư phụ không ấy cái đoạn đấy sư sư phụ bảo là con con cảm giác thấy sư phụ là thật thì thì là cảm giác hay là sư phụ có thật ở trong thế giới thật. Ừ. Thì lúc đấy con thấy là cái cái sự xúc động rất là mạnh với con ấy là vì hóa ra là lúc đấy mình nhìn mình thấy luôn là tất cả cái thế giới mà mình đang tin là có thật ấy. Và hóa ra là chỉ là cảm giác về thế giới và tất cả những cái yêu ghét, những cái mình coi là quan trọng, những cái mà mình sợ hay là những cái mà mình khao khát ấy thì nó đều là hay là kể cả cái cuộc tu hành này cái nó chỉ hoàn toàn là nó là cảm giác ấy. Cảm giác là có thôi. Đấy thì lúc đấy thì con thấy là thế giới nó vẫn hiện ra nhưng mà mình thấy rõ là ừ nó là một cảm giác về thế giới chứ không phải là nó chưa từng nói cái cảm giác đấy chưa từng nói ra ý là nó chưa từng chứng minh được là đây là có một thế giới thật, một thế giới chung. Thì thì từ cái đấy con thấy rất rõ là đoạn đấy sư phụ nói đến tâm con ấy thấy rất rõ là là là tâm mình luôn. Ừ tại vì thấy nó giống giấc mơ ấy ạ. Nó cảm giác hiện ra rõ ràng thoải mái nhưng mà thấy rõ là nó là chỉ là cảm giác thôi. Cảm giác từ từ phía cách nhìn thôi. thì thấy cảm giác đó cũng là biết biểu hiện thành. Nghĩ là khi mà thấy cảm giác rồi thì càng thấy rõ cái biết biểu hiện thành ra cảm giác là hiện ra. Hiện ra là biết. Hiện ra là biết. Vâng. Về logic mới mà. Vâng. Thì cảm giác biết rất dễ cứ hiện ra là biết thì nó đúng không? Vâng. Ví dụ con nhìn một thứ tại sao nó là biết? Ngày xưa con phải hỏi là cái này có chố biết không? Ừ. Cái này có tách khỏi biết không? Nhưng mà khi con thấm nhuần việc hiện ra là biết. Khi con thấy nó hiện ra nghĩa là nó là biết chứ con không cần phải đi qua cái đoạn cái đoạn mà các bạn nhóm thiền hai sắp trải qua nữa. Vâng. Vâng. Cảm giác là hiện ra. Hiện ra là biết luôn mà. Hiện ra là biết chứ không phải là hiện ra phải đặt hai câu hỏi nó mới là biết. Vâng. Đúng không? Mà bây giờ là hiện ra thì biết là gì? Biết là chúng không sáng tỏ hiện ra. Hiện ra là biết rồi. Sắc chính là không chính là sắc. Đấy. Hiện ra là biết. Vâng. Vì thế là mình gọi là nhìn để thấy thứ là biết nó rất là dễ. Ừ. Thế khi mình nhìn nhìn tại sao cái tay là biết nó hiện ra thế thì nó là biết. Tại sao cái suy nghĩ nó lại biết? Nó hiện ra vì con nhìn thấy nó thì nó là biết. Đấy nó dễ hiểu nhất là thế. Vì con thấy cái suy nghĩ đấy thì nó là biết chứ không phải là vì con thấy nó. Con phải xác quyết gì đó không cân. Cái sự kiện con thấy nó thì chứng tỏ nó là biết. Thế có phải là dễ đến mức nào nữa còn chữ dễ là còn từ quá dễ quá không? Quá đáng. Từ dễ là từ quá đáng vì con thấy nó nghĩa là nó là biết. Nó hiện ra nó là biết. Hiện có phải mục sơ con chỉ là xem không? Vì xem tình xem thấy cái gì? Cái đó là Thì có phải đời con làm biết một cách tự nhiên không? Vâng. Tiện chữ nói luôn đúng không? Nếu hiện ra là biết nhá. Vâng. Thì phải con thấy cái gì thì cái tự nó là biết không? Không cần phải đi qua hai bước gì cả. Một bước gì cả không cần luôn. Vì con đã được đồng ý được rằng về đấy đấy là chứng ngộ về về về về về về lý. Tại sao cần quan trọng đấy? Chứng ngộ về lý là con thấy rằng cái gì cũng là biết hết. Không thể gì khóc lên được. Cứ hiện ra là biết chứ phải hiện ra xong từng hành pháp mới là biết. Đấy chứng ngộ về lý. Thì có phải là khi chứng ngộ b về lý rồi ấ thì thiền nó mới dễ không? Vì khi đấy một suy Đ đấy con không cần phải ngồi là nghĩ là ôi cái chứ là biết con thấy nó cộng với cái chứng ngộ bề lý thì nó là biết nên trừ những cái rất mạnh mẽ nó làm con chưa duượt đi thì con phải xác quyết là lại chỗ đấy là đây là biết đây là biết là biết còn những thứ bình thường thì con cần gì phải xác quyết lại. Con thấy nó thì nghĩa là nó là biết mà còn muốn xác quyết lại n không quyết lại thì vẫn thế nó vẫn là biết như vậy là con rất là thoải mái trong việc thiền con rất là gọi là tùy cái cái cái trạng thái của con và con thiền nếu con cảm thấy bây giờ xác quyết thì con xác quyết cảm thấy không cần xác quyết thì Không có có khác hay không thì vẫn thế. Nhưng mà rõ ràng nếu con cảm thấy là trình độ con lúc này chưa xác quyết được cái này là biết rõ ràng thế xác quyết nhận ra thôi mà. Xác quyết là nhận ra thôi mà. Vâng. Đấy vì hiện ra đã là biết rồi nên là việc con thấy nó bản chất là chính rằng chứng minh rằng nó là là biết là biết thì nó hiện ra đấy. Đúng rồi. Sụ ngồi thế này ngồi nghĩ đây là biết không? Theo con thấy rồi nhưng nó phải gì? lại còn bảo đây là biết được à đúng không? Thế nó mới dễ chứ. Thấy cái gì thì cái đ biết quay phải thế là biết, quay trái là biết. Đấy tại vì thấy nghĩa là nó hiện ra hiện ra nghĩa là gì? Là biết chứ phải hiện ra xong rồi mình phải nhắc một mình một lần thì nó mới là biết. Nên trừ những cái cuốn con mạnh chứ cuốn con làm con quên để ý thì con cứ không phải cứ ngồi ngồi thiền cứ lả nhả đ biết biết làm gì đâu. Có những cái nó cuốn mạnh thì phải nhận ra. nhận ra đây là nghĩ rằng nó là biết còn cái thì thấy nó nghĩa là thấy nó nghĩa là biết thế tùy con còn rất thoải mái thường lúc đầu là phải chịu khó nhắc mạnh à để nó thành cảm giác cố gắng ừ để mình phân biệt rõ ràng là đúng nó biết là như nào cảm giác biết là thế nào ừ còn càng về sau thì mình càng thì thấy nó biết mặc định đâu thấy nó nghĩa là nó hiện ra mà hiện ra thì nghĩa là gì biết rồi tự động là biết hay là mình phải nhắc một câu nó là biết thì mới là biết tự nhiên là biết đấy Hiện ra bằng biết đúng không? Hiện ra ch đấy là giá trị chứng ngộ về lý đấy. Nếu con không có chứng ngộ lý đấy thì thiên con sẽ khó khăn đấy. Hiểu không? Tại sao s đợi đấy? Mặc dù là sự có thể dạy con này sớm nhưng mà sự phải đợi con chứng ngộ về lý đã thì nó thiền nó mới nó mới mới mượt được cho thể được. Chứng ngộ về lý thì con tiền sác quyết là hiện ra là biết và không hiện ra thì đương nhiên phải là gì? Là biết đấy chứ mà chỉ hiện ra là biết đâu. Hiện ra không hiện ra ch nó phải cả hai đấy. Vì chỉ có biết thôi nên là hiện ra là biết và không hiện ra cũng là biết. Khi xong chưa xong cái đấy giấc ngủ con ngủ bé có hiện ra gì đâu. Con tỉnh dậy thì giấc ngủ con vừa xong con đã gì đã không hiện ra rồi. Nhưng nó có phải biết không? Đấy chứ không phải là cái hiện ra mới là biết. Thì cái không hiện ra nó không phải là biết. Nói giở gì vậy xong cái này? Con đang đọc rử à? Nhưng đọc đọc giở cái gì? À con đang đọc là bạn thấy rõ. Rõ ấy. Thấy rõ mọi thứ là tâm con thưng mọi thứ chỉ là cảm giác. Cảm giác là biết biểu hiện thành hiện ra là biết à. Rồi vì nó là cảm giác mà cảm giác là cái hiện ra vậy nó tự đó là biết. Nhưng là nói cách khác là cảm giác đương nhiên là biết. Logic mới của Minh Ngân đấy. Cảm giác thì là hiện ra hiện ra thì là biết mà đúng không? Nên là nếu con nói là cảm giác thì tương đương con nói là biết. Con bảo đây là cảm giác thôi chứ không có thật đâu. Thì cái cảm giác chính là gì? Chính là hiện ra và hiện ra nó là biết. Cảm giác đương nhiên là biết. Khi nó là đây là Cảm giác không có thật đâu thì chính bảo nó là biết rồi. Vâng. Để cho thấy rằng cái từ cảm giác ấy nó có thể ôm được cả từ biết luôn. Với cái với cái nhận thức là hiện ra là biết ấy thì con nói đây là cảm giác không có thật thì chính là con nói đây là biết. Xác nhận tình huyện vừa hiểu hiểu hiểu ý tại sao xong phải nhắc nhấn mạnh chỗ này không? Đã biết con không nói đây là cảm giác xong rồi cảm giác là hiện ra hiện ra là biết nữa con không cần phải phải ngồi là chạy chạy quý sinh đấy nữa bởi Vì cảm giác nghĩa là đã hiện ra. Hiện ra nghĩa là biết. Vậy cảm giác nghĩa là biết luôn. Đúng rồi. Đúng chưa? Con không phải chạy quy trình đấy nữa. Thế thôi. Còn con thích chạy chả sao cả. Con thích chạy cho khẳng định lại chẳng sao cả. Thực ra thực hành càng ngày càng tự do. Vâng. Chứ còn còn không phải là một cái khuôn khổ mình ép nó phải thế này thế này này. Cụ trong thực hành thiền thì không được cái này không được kia. Càng ngày càng ngày mình càng bỏ cái nó tự do tự do tự trôi chảy. Thế chưa? Dài chưa? Cơ. Ok. Thiên sư nói nhiều trẻ em nói nhiều. Cảm giác được để yên. Khi đó ấ cảm giác được để yên như nó xảy ra, như cách nó xảy ra và vẫn được thấy rõ là cảm giác chỉ là cảm giác hiện ra rõ ràng mà không tồn tại, không có gì thật ở đó. Nhưng từ cảm giác thì lại rất đơn giản, đúng với kinh nghiệm và giúp con càng xác quyết hơn là hiện ra là tự giải phóng. Dạ. Thì đoạn đấy là con nói là cảm hiện ra là cảm giác ra cảm giác. Cảm giác là tự hóng gì nữa. Vâng. Hiện ra và càng khiến con có động lực tỉ mỉ, cảm nhận từng cảm giác và nhận ra nó chỉ là cảm giác và là biết đang bị biểu hiện nữa Được rồi, mai sẽ nhấn mạnh và cảm giác cho các bạnâ và nhấn mạnh hiện ra là biết tuyệt vời hiện ra các bạn học nhở giờ trong đấy đấy mà phát nhưng mà con rất là tượng cái phần hiện ra là biết tại vì trong phiên thiền á mình đã khi sác quyết hiện ra là biết thực ra mình không cần phải như con thấy là không cần phải nhắc thêm nữa tại vì cứ hiện ra là biết rồi đúng rồi tức là mình cảm thấy nó không cần phải làm gì luôn chứ không phải con đã xác ngộ về thì còn không cần phải nhắc là đây là biết nữa. Vì khi đấy là đối với con chuyện ra là biết. Dạ. Nên không cần phải thêm một thao tác đây là biết. Ừ. Mà con thấy là chính cái việc thiệt ra là biết nó giải trừ cho mình cái tìm cái biết tưởng tượng rất là mạnh luôn. Tức là vì trong cuộc sống mình á mình thấy nó hiện ra nhưng mình vẫn nghĩ có một cái biết đâu đó. Tại vì khi đó nó cuốn vào bé ba ấy ạ. Nhưng mà mình sác thết đầy hiện ra là biết á thì mình thấy cái biết thực sự là cái kinh nghiệm này chứ nó không bao giờ là cái biết tưởng tượng trong đầu mình th nó xóa cái những cái biết tưởng tượng chỉ là cái tưởng tượng không phải là biết. Dạ. Tượng nó là tưởng tượng thì thì Thì con thấy là nó giúp cho mình là hiểu đúng. Tức là mình biết là đây là biết rồi. Thì nó giải trừ những cái biết sai mà mình khao khát kinh nghiệm đặc biệt ấy ạ. Nó tự nhiên nó được giải trừ khi mà mình thấy hiện ra là biết. Đây con thấy con rất là tâm đắc cái chỗ này. Ấ đấy là Minh Trang là Vũ Trang là đi hơi xa định cái đấy phải giảng ở hả? Phải giảng ở ở ở gì đấy Ba Vi đấy đúng không? Mình đi Ba Vi à con đã tưng hết quá trời luôn rồi đúng không? Ba Vì đi đâu nhở? Hòa Bình Hòa Bình Hòa Bình à? Đại Bình An dạy Hòa Bình chuẩn rồi. À hòa bình đấy. Ừ không sẽ thầy hòa bình cái đấy thầy hòa bình bây giờ các con cứ cứ đừng lo bây giờ cứ t cứ gọi là gì cứ cố tình nhận ra đấy là biết đi. Vâng cố tình nhận đừng ạ. Cứ cố ra biết đi. Thế vâng là nhận hiện ra là biết thì mình thấy thì có là nên là cứ bảo đây là biết đi. Đừng ngại đừng ngại ở đây là biết phải là khinh dân theo con hiểu là không phải là mình phải bảo xong nó mới là biết mà khi mình thấy nó là biết rồi mình bảo để mình ghi nhận lại cho nó sâu sắc ấy. Đúng rồi. Để mày là biết Đúng rồi. Nhận ra rồi. Biết nè. Biết nè. Nhận ra rồi. Đúng rồi. Cứ cứ cố gắng hết gỡ đi. Đúng rồi. Chứ không phải là phải bảo thì mình đừng căng là được. Cố gắng mà không căng. Đấy. Vâng. Cố gắng nhận ra mọi thứ là biết đi. Đừng lo ghi và hằm ghi thành ra đừng phải theo kiểu của vũ trang dạy sư phụ tức là sư phụ dạy tết mình dạy sớm quá. Hết rồi mà. Sao bây giờ mình sẽ lại cái c rồi ok thôi rồi hiện ra là biết không còn cần phải không phải có bước thứ ba bước nào nữa quá trời sao rồi về không phải thì có thể xem lại sao lại không phải nhỉ rồi ok rồi sao sao lại thấy hiện ra nó vẫn chưa thấy là biết nhờ thấy là lòi ra cái từ chối những cái bỏ qua bị quan thường tự nhiên cái đời hỏi nóc đi Biết rồi ra là biết rồi ngon rồi ngon rồi giảng xin sùng trước rồi mà sư phụ thế à đúng rồi sư phụ quen sư phụ quốc nguyện là sau khi nói xong cái gì hết nguyện là nói nguyện rồi nguyện bé rồi đáp ứng xong là quên đấy thế ứng mới khỏe được đáp ứng mà không quên là đáp ứng nó bị nó bị rối loạn không biết là là đáp ứng thế nào là chính xác nghĩ còn đáp ứng xong quên là rất chính xác đúng hoàn cảnh nói thế xong là hết nên hôm nay ngược hôm qua được thôi thì mình sẽ nguyện đáp ứng xong quên luôn nhá vì thế mình có thể nói là hôm nay nói một điều ngược rồi hôm qua Còn nếu mà cứ nhớ nhớ thế là khả năng đáp ứng yếu đi. Đáp ứng của nhân bao nhiêu 71 à còn có 6 5 6 7 8 9 10 đúng không? Đúng vì không quên thì mình thành công cụ của giác ngộ thực sự được chưa? Chứ đâu cần cái tính nên là thỉnh thoảng thấy s nói ngược nhau mầm không được sự quan tâm gì quan tâm ho Đ nói quan trọng là có đáp ứng đúng chỗ hay không tuần nữa học nhá sau thôi con thử thực hành tháng bản chất là con không cần cố quên con chỉ cần cố đáp ứng đúng lúc đấy thôi vâng thì tự con sẽ quên cái không cần thiết à đúng rồi chứ con không cố quên được đâu mà con chỉ mong muốn còn đáp ứng đúng lúc đấy lời nguyện dụ là đáp ứng đúng không đáp ứng tốt cái chuyện đấy thì tự cái quên nó xuất hiện nó sẽ giải quyết Chứ không phải là mình cố quên sao cố quên được chỗ đáp ứng. Có chỗ là mình phải trả lời đúng cái câu hỏi của Vũ Trang. Thế là tự nhiên cái gì cần nhớ sẽ nhớ cái cần quên nó sẽ quên. Quá sắ thôi chuyến đi toàn đọ đọ kc chuyến đi lẽ ra là không nói gì đến tận chuyến đi đấy. Sớm rồi. Sa nó bị giảm sớm hai ba buổi rồi đấy. Cái gì kiểu hay phá đảo không? Các chị muốn phá đảo cái dễ dàng hay gì đấy gì cũng được rồi. Thái rồi đấy. Thôi không thể xem phim thôi. Hôm qua xem cùng thì xem nào thưa xem thì về nhá. Vâng. Mà hôm qua xem rồi nhưng mà không thích xem nữa thì chúng ta cũng về. Thoải mái đi con. Biết tên phim về tự mà xem. Phong Khởi Lũng Tây. Bạn nào thích xem phim thì xem phim là tên là Phong Khởi Lũng Tây. Phản dán thời gian quốc. Có Khổng Minh, có Mã Đại có Nghị Viên có đủ hết phản giá nhưng mà phim 30 tập cơ 20 tập 24 tập mỗi tập 45 phút thôi đấy không khởi tay nhá thấy qua xem bao giờ không ai xem thì thôi trên không các bạn nhá ok rồi đấy của nghĩ về phá thì