Kỹ thuật Cắt xuyên thấu thành công
Bản gõ chi tiếtTranscript
luôn đây đi c nh đâyì mà
ok con chỉnh trước ạ
ừ
hôm nay con
anh em nghe còn trả lời nhá s chỉ comment thôi anh em minh hỏi xong anh em trả lời
hỏi à
ờ nghĩ đi cứ nói khi đó xong bắt đầu hỏi xong an
xong rồi anh Hải Nam trả lời chứ
hai viênả
hôm nay điểm sáng của con thì là ngày à
bảo hành gì bảo hành ai thương Sư phụ nhảy quá nhảy à nhà biết thương bảo bây gi có bảo hành à đứng ra bảo hành thì c bảo mình vết thương tự nhiên đứng ra bảo hành đúng không thương
xong người ta lấy bảo hành bảo đấy là vết thươngả
nào thôi tập trung vào chuy chuyên mô đ
hôm nay thì
đoạn hay nhất trong ngày của con là đoạn vừa mới đi nói chuyện với cả các chị em
ừ
thôi để lấy cái đấy kể sau bởi vì là cái đấy thì hay Còn trong ngày thì
không thì nó mới dẫn tiến diễn tiến đến cái cảnh đấy. Ừ. Sau bài hôm qua xong thì ngày hôm nay con về con mới ngồi nghĩ lại và khảo sát mấy cái những cái những cái mà mình tin ấy ạ. Chẳng hạn như là ờ mình đang cố gắng cái gì này hay là đặc biệt là trong đó có cái việc làm nhận ra. Ừ phải nhận ra thì dụ bảo nhận ra nhận ra nhận ra đấy thì phải nhận ra thì mới nói chung là phải nhận ra mới được. Không. không nhận ra thì sẽ không thấy kinh nghiệm đang là diễn tiến cho dù là luôn luôn chỉ có kinh nghiệm đang là diễn tiến nhưng mà nếu không nhận ra là không ok. Có hai trạng thái là nhận ra và không nhận ra nhưng mà nhiều lắm rất nhiều các cặp ừ trong đó có cả những chuyện như là ồ sư phụ đã mất công giảng cho mình bao nhiêu buổi coi như là coaching 11 như này mà giờ này vẫn còn loi ngoi như này thật đại khái là rất là à ờ trạng thái là ok không ok này hay là
thậm chí là cả cả nhiều quá ạ. Hôm mấy hôm nay là rất là nhiều thông tin mà ngày hôm nay con bảo con ngồi nghe lại cũng rất là là là muốn nghe lại nhưng mà cũng thấy rất là nhiều cảm giác là chưa loading được hết.
Đọc lại cái tấm tắt ấy
có cũng đọc tối n thì mới đọc nhưng mà nói chung rất là nhiều thứ thì khi mà ngồi thiền thì con cũng buổi sáng một mà tư xong rồi
tóm tắt khá rõ đấy. Tóm tắt bốn phần là rõ nhất từ xưa thế này đấy. Chưa bao giờ là có cái tóm tắt mà nó chi tiết nó không thiếu như buổi như buổi như cái này đâu. Mọi khiến còn thiếu
rất là hay. Nói chung bài hôm qua mấy bài từ không ở ngộ đều rất là hay và bài hôm qua thì rất là rõ ràng thì con cũng đi lập lại cái quy trình ý hệ như là sư phụ dẫn cho con ấy ạ từng bước một. Ừ. Thế nào là nhận ra, thế nào là không nhận ra. Thế tóm lại là ờ viết xuống rất là nhiều, ghi xuống rất là nhiều và đến buổi chiều thiền buổi sáng 1 ca, buổi chiều 1k đến buổi tối đi nói chuyện với các bạn ấy thì có một cái này là con mới thấy ừ thứ nhất ấy là khi mà nhìn lại tất cả những cái phần mà con tư ra ở trong buổi sáng và kể cả lúc mà bước vào phiên thiền vẫn đến từ tâm thế từ vị thế của cái người cái người à thực hành với tôi nên là ừ ừ đấy vì cái xuất phát điểm nó là như thế cho nên là nó luôn luôn là đi từ cái tôi và nó phải sử dụng bất kỳ phương pháp nào đấy để nó không phải là cái tôi đấy mà nó thành một cái tôi khác nên tập kiểu gì đi chăng nữa thì nó cũng vẫn đang là một cái tôi hành giả nó đang đi thực hành đi kèm với nó là những cái cảm giác như là ồ nhiều quá nhở ồ không tiêu hóa được hết rồi ô hôm nay mình chưa đi tư thì cũng không thể nào chắc ăn được mình không suy nghĩ được sâu sắc mình phải ngồi với cả rất là nhiều những cái và kể cả có viết xuống ngồi xuống để đem ra khảo sát nó đi khảo sát từ góc độ của một cái tôi. Ờ cho dù là trong đấy là nội dung của cái phần khảo sát đấy là à như như sư phụ giảng thì đến buổi tối khi ngồi nói chuyện với các bạn xong thì đặc biệt là có Bích Tuệ Anh với lại Nguyệt Quế mới nói chuyện với con và nhận thấy rằng là trong tất cả các cái việc ấy đầu tiên là phải xác lập cái vị thế là mình là không ra nhận biết và mình đầu tiên là phải giải quyết là cái chuyện ừ ừ gì đi răng nữ ấy xảy ra với cả cái thằng hành giả này á đó là của cái thằng người này chứ không phải không phải mình. Cái đấy là cái mấu chốt đầu tiên và tất cả các thứ khác nó sẽ follow từ đó trở đi. Nói chuyện nhiều lắm, nói chuyện rất là nhiều chuyện. Hai ba tiếng liền thì con không đếm bao nhiêu đấy. Nhưng mà khi mà ngồi vừa ngồi vừa nghe các bạn nói chuyện và và nhìn lại cái a không chỉ riêng ngày hôm nay đâu mà cả cái quá trình thực hành thiền trong thời gian vừa xong ấy thì con vẫn thấy rằng là hiểu là như vậy. Và sư phụ hôm ở ngộ cũng nói rất là rõ về chuyện là ờ chỉ có kinh nghiệm đang là diễn tiến. không có gì khác. Cho dù suy nghĩ bảo gì đi chăng nữa nhưng mà nếu không lôi cái tôi đấy ra để nói rằng là mình là cái kinh nghiệm này á thì nó vẫn cứ ẩn ẩn khuất ở đâu đó. Và vì vậy nó nói chung là ngầm ẩn hay là lộ liễu hay như thế nào thì mình cũng vẫn đang đi từ vị thế của cái tôi rồi. Cho dù mình nhận ra hay không nhận ra thì lúc đấy con mới thấy rằng là và các bạn cũng nói một điểm nữa là ồ ngay khi mà mình nhận ra được là khi bắt đầu đi từ vị thế của cái tôi ấ mình nhìn thấy rằng là nếu cái cửa này là cửa cửa cụt rồi thì chắc chắn là mình phải đổi hướng và mình cận sẽ chắc chắn là không không muốn làm cái cái cái thằng tôi đấy nữa. thì nó sẽ là mức độ mình có thỏa hiệp với cả cái đấy hay không? Hay là chỉ nhận ra và thấy rằng ồ ok mình phải đi phá tôi nó làm những cái việc của một cái thằng tôi để đi phá cái thằng tôi đấy chứ nó không đi từ góc độ của của của không gian nhận biết không đi từ góc độ là kinh nghiệm đang là này đó thì đó từ lúc đi nói chuyện trong khoảng hai hai hai tiếng vừa xong rồi và nghĩ lại thì con thấy là ôi bây giây giờ bất kể là sư phụ đo số điểm nào ấy thì ở góc độ tôi thì chắc chắn là nó cũng sẽ luôn luôn là ngoi ngóp và nó sẽ luôn luôn thấp thỏm kể cả sư phụ có đo ra 100 nữa cũng chẳng chẳng chẳng yên tâm gì cả, chẳng thoải mái gì cả. Còn ngược lại khi mà hôm nay nhìn kết quả như này xong với cả cái tinh thần mới đấy thì con thấy là ok đây là chuyện của thằng tôi mà mình là không gian nhận biết mình là cái kinh nghiệm đang là diễn tiến này và nhìn ngay vào kinh nghiệm để khẳng định cái điều đó bằng trải nghiệm chứ không phải là bằng kiến thì sư phụ đã cũng nói rất là nhiều lần rồi nhưng đó là cái điểm xuất phát mấu chốt mà từ đó trở đi thì tất cả những điều mà sư phụ giảng trong mấy ngày hôm nay xong ấy thì nó tự nhiên đúng và nó sẽ nó sẽ rất là hợp lý và nó không bao giờ bị mâu thuẫn với tất cả những cái nỗ lực cái chuyện là phải cố gắng nhận ra rồi cố gắng nhìn vào kinh nghiệm ừ của cái của cái nhân vật đó. Thì đấy là cái mà con thấy là ừ cực kỳ hay và cảm hứng bởi vì là khi mà nghe các bạn nói thì thấy là ô các bạn làm được mình cũng làm được và nó không phải là cái thứ khó bởi vì trong kinh nghiệm này lúc nào cũng thế rồi lúc nào nhìn ra thì cũng thấy là luôn luôn biết này luôn luôn là cái kinh nghiệm này luôn luôn ở đây và luôn luôn chỉ có một mình nó thôi. Còn khi mà mình đã bị rơi vào cái trạng thái của cái tôi rồi thì cái tín hiệu của nó cũng rất là rõ. Mệt mỏi này, lo lắng này hay là căng. Đặc biệt là căng á. là sẽ thấy rằng là bất kể cái phiên thiền nào có ư có những cái thứ đó mà không làm rõ ràng và xác quyết ngay từ trước khi thiền thì chắc chắn là đi vào thiền và đi ra đời sống là trong mặc định là tôi rồi không là tôi người đời thì là tôi người tu đó đấy là phần mà con cảm thấy rất là rất là vui sau khi mà nói chuyện với các bạn ngày hôm nay buổi tối với cả các
trước đấy thì sao trước đấy con con thiền được mấy phần trăm ấy nhỉ
trước đấy một cái là 70 một cái là 80 ạ có là lý do gì không?
Có câu hỏi gì chỗ đấy không? Đúng không nhở? Để con xem lại đúng không?
Đúng không? 70 thực ra nó không khác nhau lắm. Thực ra buổi chiều thì con thấy là nó con tư nhiều hơn buổi chiều và buổi sáng a ờ khả năng cao nhất vẫn là cái cảm giác của việc là là một cái người đi thực hành. Ngồi xuống vẫn là cái người đấy. Cho dù là xác quyết xác quyết phần nào nhưng mà nó vẫn không sạch sẽ. Thành ra là vẫn cảm thấy ví dụ như cảm giác như là ờ cảm giác là phải cố ấy có một cái cảm giác vẫn là vẫn phải có một cái cảm giác phải cố gắng. Vẫn có cảm giác là đặc biệt là cảm giác là ồ cái này sư phụ nó nói là kiến là mấu chốt thành ra là mình phải có kiến kiến và phải rất là vững chắc, phải tư phải ngẫm, phải suy nghĩ phải rất là nhiều. Nên đi vào với cái cảm giác thiếu là chưa ngẫm đủ, chưa xác quyết đủ, chưa làm những cái việc đó đủ và vẫn phải ừ vẫn là một cái mặc định thiếu ấy khi mà nghĩ lại cái ngày hôm qua của cái phần tư cho ờ xem là cái cái trải nghiệm này nó có thiếu gì không á.
Ừ
thì con nghĩ là
nhưng mà lên nó cảm mặc cảm giác thiếu đâu phải vấn đề đâu.
Đấy thì không không không làm tiếp ở phần đấy. Không nhìn vào cái phần đấy và thấy rằng là không không giải quyết cái cảm giác thiếu đấy. Nhìn vào nó và thấy rằng là cảm giác thiếu thì có vấn đề gì đâu.
Ừ.
Mà lại vẫn tin vào nó. Thấy cái gì và tin cái gì đấy thì vẫn lúc đấy vẫn tin rằng là mình đang là một cái người đang thiếu đi. vào.
Ừ.
Con nghĩ đấy là rõ nhất. Thiếu đấy thì nó mới sinh ra các chuyện như là vẫn phải cố này hay là vẫn phải à tiêu hóa thêm này, vẫn nhiều quá hay là gì đó.
Ừ.
Ừ. Và nó rất là nó rất là khớp. Với cả cái buổi chiều nay khi mà nói chuyện với các bạn thì con thấy rằng là kể cả cái phần tư buổi sáng mà tất cả những điều con viết ra ấy nó đều viết ra từ góc độ của cái tôi. Nhìn lại cái nốt của con được cái này, không được cái kia hoặc là tại sao lại tin điều này, tại sao lại tin điều khác. Nó đều là Cái vị thế đấy là của cái tôi thôi. Nó không dốt giáo đến cái đoạn cuối cùng là bất chấp kể cả tất cả những cái chuyện đấy xảy ra ấy thì nó cũng chỉ là cái ngà nghiệm đang là thôi mà không có cái gì khác. Ừ. Cho dù viết ra nhá, viết ra thì viết rất là chạy từng bước rất là từ từ đúng mẫu nhưng mà con nghĩ là vô thức ở phía dưới và trong cái ngầm ẩn vẫn đang đi từ cái vị thế. Và vì là cái vị thế đấy nó đánh giá nó nó nó xác lập cái cái nội dung của cái tư đấy vẫn từ vị thế của một cái người
chứ không chứ con không đi vào xác quyết hay làm cái điều gì về cái chuyện là thế mình là ai
đôi
ừ
con không làm kỹ cái phần mình là ai. Thậm chí là ừ không hẳn là bỏ qua đâu nhá. Rất là lưu ý là có làm nhưng mà nhưng mà là không làm đến tới một cái mức độ để thực sự cảm thấy rằng là thuyết phục ấy hoặc là lo vẫn vẫn vẫn vẫn phải cảm thấy là mình phải đi từ cái này ra chứ nếu không thì không yên tâm, không phải chủ quan chứ mà mình chưa đến cái level đấy đâu. Hoặc là mặt tuyệt đối thì như thế thôi chứ còn bây giờ mà tương đối thì mình vẫn phải đi từ từ cái sai chứ. Mình phải đi từ chân núi chứ. Nhiều cái suy nghĩ kiểu thế. là cái suy nghĩ của cái thằng tôi nó vẫn đang điều động cái niềm tin này. Đấy là cái mà con nghĩ rằng là nghĩ lại là rõ nhất trong cả trạng tư buổi sáng lẫn đi vào thiền và buổi tối nói chuyện với các bạn là à chỉ có thế thôi mà nó nó sẽ đi vào trong ngầm ẩn tất cả các ngóc ngách của trong phiên thiền lẫn trước phiên thiền. Thậm chí kể cả cái việc là nói rằng là mình phải xác quyết cho chắc chắn đi trước khi mình ngồi thiền thì cũng đang là một cái lời huy động của một cái tôi chứ không đi từ cái việc là ờ nhìn vào kinh nghiệm lúc đấy để giải quyết xem là cái cái lời huy động đấy thì thực sự nó là cái gì, có cái gì ở đấy nó được nó cái có ở đấy là cái gì còn nếu chỉ phá là không không không ấy thì nó không tới được cái có của mình là cái không gian, mình là cái kinh nghiệm đang là
ừ
nên để khe hở cho cái tôi đấy nó vẫn vẫn vẫn ở đó
tư thì tư c phải dừng dừng có H trước nó là cái gì chứ không phải dường việc nó không phải là cái gì.
Vâng.
Đấy có đây có anh bác nào comment không?
Sau khi nghe Minh Ngân nói thế Tuệ Anh bị bí đúng không? Mấy nhân vật đấy
H quế
cho ít lời vàng ý Ngọc đi cho anh em khác được nghe đi. B chị chị chị đã trình bày cái hôm nay rồi
các anh em
các anh đi các anh đi. Ừ
đấy các anh đây. Sáu anh đây anh làm nói được
cái này mình c nói các chị rồi nên là các anh đầu tiên nghe thấy các anh nói thử không
nói dị nữa
nhường nhau
con nghe chị Minh Ngân thì nói rất nhiều về vị thế của cái tôi ấy.
Ừ
thì thì con có đàn trước cũng cũng hay làm phần vị thế đấy. Thì thì có thể là chị Ngân a
làm thêm xem là vị thế của tôi là thế nào ấy,
thế nào là vị thế của tôi.
Chỗ đấy có phải là vị thế của tôi không hay là nó chỉ là sự thật ở đấy thôi?
Ừ
thì thì không phải băn khoăn về việc vị thế nữa.
Nếu mà chỉ có một thứ là kinh nghiệm đang là diễn tiến ấy thì đâu phải băn khoăn là vị thế nào đâu. Ý là cái đoạn đấy với con ngày xưa thì con con làm thêm một phần đấy. Thế vị thế của cái tôi là thế nào nhỉ? Là có một cái cảm giác của tôi ngồi đây đang thực hành pháp Đấy thì cái cảm giác của tôi đang ngồi thường hành pháp thì nó có hay không đấy và cảm thấy là tôi đang ngồi đây nhìn ra thế giới chẳng hạn thì làm rõ những cái vị thế đấy ra có rượu ạ có rượu không cho em xem hai tờ giấy ạ
chứ cái này uống trà không hợp rượu nó mới nhã rượu vào
ch đ
cái con là bóc tách cái vị thế của tôi ra ấy thì từ góc nhìn đấy ví dụ như là trước em là tôi cảm thấy tôi ngồi đây nhìn ra thế giới này thì đấy là vị thế của tôi này. Đây là tôi là một người hành giả đang thừ hành pháp này. Thế khi bóc tách ra thì hóa ra nó không có những cái vị thế kiểu đấy. Nó không có những cái tính tương đối như là tôi đang ngồi đây thừ hành pháp hay là một cảm giác gì đấy liên quan đến tôi.
Ừ
thì cái phần đấy được lôi ra. Ô hóa ra nó chỉ là đầu tiên nó không có thật và hai là nó chỉ là suy nghĩ bảo thế thôi. Và ba chính là chính cái suy nghĩ đấy cũng là kinh nghiệm đang là diễn tiến. Thì sau đấy cái vị thế đấy có rất có vẻ cái vị thế được lặp lại ấy.
Ừ.
Là tôi đang ngồi đây nhìn thế tôi cực kỳ tự tin. Nó nó chỉ có biết rằng chỉ có kinh nghiệm đang là diễn tiến thế thôi.
Ừ
thì Thì thì không phải băn khoăn với việc là vị thế nào nữa thì con sau lần đấy con không phải băn khoăn là vị thế nào nữa phải chỉ có một vị thế thôi.
Ừ được
đấy. Chỉ một vị thế nhưng mà không loại trừ cái cảm giác có vị thế của tôi ấy thì nó sẽ tự tin hơn nhiều là mình cứ phải có hai trạng thái, một là vị thế của tôi, một thế vị thế của sự thật.
Ừ
nên là cứ hai trạng thái tập nó rất là căng, rất là khó mà thực ra là mình chưa rốt giáo cái phần phần đấy.
Thì cái vị thế của tôi thì với góc nhìn của chị Ngân kiểu như mỗi người sẽ có một góc nhìn vị thế khác nhau. của cái tôi đấy ra thì có thể chị Ngân làm thêm phần đấy nữa thì nó sẽ nó sẽ rất tự tin hơn. Nó tự tin hơn mà nó nó sạch ấy. Con chỉ thấy thế thôi.
Hay quá.
Mời mời các ng
tụi em thế nào phát biểu đi nghe nó phát biểu xong như thế nào
anh chỉ được cái
nghĩ là hôm nay lúc chị Ngân ngồi với tụi con ấy
thì thực ra là có hai phần.
Một phần là bởi vì sau khi đã phá hết tất cả mọi thứ rồi ba không chốt ý mình không chốt nên là tự nhiên trong tâm lý cứ như là có hai thứ để có thể rơi vào ấy.
Ừ.
Tức là cái tâm trước không phải là do không phá nhá.
Phá xong rồi nhưng mà không chốt nên là trong trong tâm lý là cứ như có một cái trạng thái tôi có thể rơi vào.
Cứ như là có một vị trí tôi thật để có thể rơi vào.
Đúng rồi.
Xong rồi lúc nào cũng lo nơm nớp là rơi vào đấy.
Nên là ngay từ đầu là đã sợ luôn đã canh me rồi. Ấ cái kiểu cái đấy nó rất là là vô thức ấy. Thì lúc mà ngồi vẫn con là cũng có hai phần. Số một là là mình là ai và số hai là chỉ có một cái kinh nghiệm đang là diễn tiến thôi chứ không thể có phương hạ khác nào được. Ấ Thì vừa rồi là Nam nói cái đấy
ừ quá hay luôn. Hải Nam nói chính xác luôn đấy. Đúng là
đúng là tụi anh Hải Nam nó
trời sinh
trời sinh
cái trình bày của Minh Ngân nó vẫn còn thể hiện có tin là có một vị thế khác
tin có hai vị thế
v thế nó mất tự tin có thế sợ bỏ sư chúng ta tôi phải canh chứ
đ chưa
hiểu không hai v thế mà giống hết bài hôm qua thôi
con tin là có một cái thiếu không Cái đủ thì chắc chắn lòng nào mình sợ mà giờ cái thiếu chật quá
một cái thôi chả chật đâu
mà thường bây giờ mới thiếu
mấy ai mấy khi mình coi mình đủ đâu hiếm lắm để đủ ba bên đ chạ ok
bây giờ phải tìm cái thốt cắt
ngay cái mình ngân thiếu là một cái chốt
một cái sắc quyết chỉ mị thế này cắt bàn Cái nào cắt cái nào
b nào mở cửa
thôi
ai cũng đi này xác quyết là chỉ một vệ thế nhá
không thể có vị thế của cái tôi được
cụm đi anh cũng sao được mà
chị thấy nhá
không thể có bị thấy cái tôi được
chỉ thế này có thế nh
không thể có thế tôi
chỉ có một vị thế có vị thế có tôi đấy được đâu thì chỉ có một cái đấy
đúng rồi cho nên nhầm
không thể nhầm được
bất chấp gọi là không thể rớ vào vị trí thứ hai
chỉ có một thế không thể giác nổi lên là thoải mái đi vì mình luôn là cái này
đúng rồi chỉ có một không thể có phương án khác
không thể bị thế của tôi được tôi là bị thế đó
tin là gì ngoài cái suy nghĩ thô tế chính là
vũ trang nói điang nói đi
con con như thế này ạ tức là con thiền rất là nhiều lần thì Con cũng đi theo hướng là không có vị tế thứ hai. Tức là bình thường mình hay nói là mình là ai và mình là ví dụ mình là không gian nhận biết đi.
Mình không phải là thân thể này nhưng mà ở đâu đó mình tự nhiên mình sẽ có phân hai thì mình rất là sợ rơi vào mình là thân thể này. Nhưng mà con đã kiểm tra rất nhiều lần khi mình nói mình là thân thể này luôn bất chấp luôn mình tin mình là thân thể này thì sự thật nó có cái gì. Ừ
lúc đó vẫn là một kinh nghiệm trang là diễn tiến. Và cái suy nghĩ mình là thân thể này á nó cũng là cái cái diễn tiến của đang là ấy ạ.
Và cái cảm giác của tôi này thân thể nó là gọi là suy nghĩ tế nó cũng là diễn tiến của đang là thì không bao giờ mình có thể là cái đó được
thì không bao giờ mình mình có thể rớt là vị thế là tôi được và thế là mới mới thực sự là bất chấp là không bao giờ rớt được vị thế hết
vâng
chứ không á là con đã test hai lần là một lần là con thấy là mình có niềm tin như ngày xưa ấy ạ
ừ
nhưng mà mình không xác quyết là chỉ có một vị thế
thì mình rất sợ rớt vị thế tại vì nó có hai vị thế mà
nhưng mà nhưng mà con con kể cả trong thiền khi mà nó cái tôi nó nổi lên con để im cho nó nổi lên mà mình thấy rõ ràng mình không bao giờ là cái cái suy nghĩ đây là tôi đó được mà cũng không thể là cái cảm giác là tôi đó được ấy ạ.
Thì vài lần như thế là mình sẽ mình sẽ thấy mình không bao giờ rớt vào vị thế tôi được.
Đấy thì con con cũng cũng xác biết theo đường đấy. Đường là không có vị thế thứ hai.
Từ hồi sư phụ dạy biết tưởng suy là con con thấy cái đó nó rất là là là rất là chắc ấy.
Rất là chắc.
Ừ
thì một vị thấy duy nhất
nào chị Bí đi
nà chị Bí. Nào comment qua nhụ đấy thôi.
Đợi nhai xong.
Con thấy đối với con ấy kể từ khi mà xác quyết là mình chỉ có một vị thế như thế này thôi ấy thì tự dưng nghe sư phụ giảng ấy nó khớp được cái logic lại với nhau. Còn sư phụ giảng mà mình ngồi đứng trên một vị trí là cứ tôi tưởng tượng mình nghe ấ con về con cứ thấy nó không logic kiểu gì ấy.
Ừ.
Ví dụ đơn giản thôi. Sụ bảo không tham gia vào hành động suy nghĩ thì cái này sao lại không tham gia vào hành động và suy nghĩ được? Cứ sai sai chỗ nào. Nhưng mà nếu là không dặn biết này, nếu là chính là cái trải nghiệm giác ngộ này thì đúng đương nhiên là không tham gia vào hành động và suy nghĩ rồi. À thế mình đúng rồi. Cách này mới là đúng này. Thì kể từ khi mà chốt như thế thì con thấy là à bây giờ bất kể một cái gì thì cũng chỉ nhìn trên vị thế này nhìn ra thôi cả tuyệt đối lẫn tương đối. Tại vì tại vì nếu như mà mình đi từ một cái cơ sở sai lầm là tim là nội dung suy nghĩ và tim của tôi thì mình cuối cùng mình chỉ có một cái nhầm lẫn thôi hoặc là một cái rất tương đối thôi.
Còn mình c mình cần cái tuyệt đối cơ mà và mình là cái tuyệt đối đó cơ mà thì nhìn cớ gì phải nhảy qua nhảy lại nữa ạ. Thì con thấy là kể từ khi mình xác quyết cái đấy thì là cái cảm giác của mình mới là thực sự là là thiền trên cái có thực sự ấy.
Ừ.
Chứ hành giả thì bao giờ thiền trên cái có được. Toàn là còn phải góp nhặt kinh nghiệm và tưởng tượng ra một kinh nghiệm rồi chờ đến bao giờ mới giác ngộ ấy. Nên đã vốn là cái này rồi thì có phải là khi nhớ ra thì cũng là cái này và khi không nhớ cũng chính là cái này và cái này luôn luôn tự confirm chính. nó là đã là giác ngộ rồi ấy ạ. Đấy thì con thấy là thiền trên một cái trạng thái, thiền trên một cái vị thế là mình đã là trải nghiệm giác ngộ này rồi thì bất cứ cái gì hiện ra trong này cũng chính là mình là là không gian nhận biết là cái gì đấy là cái giác ngộ này và không phải tìm kiếm thêm cái gì khác nữa. Ấ cảm giác là rất chắc chắn và đúng hướng.
Ừ.
Đấy ạ. Thì hôm nay con cũng chia sẻ với chị Minh Ngân cái đó bởi vì con bảo là nói chung là bọn em cũng đã vật vã nhiều về cái chuyện là mình là thằng hành giả mà mình đi ngồi thiền rồi cho Dù kể cả được 100 thì đứng dậy vẫn thấy ơ ngồi khác đứng ấ nhỉ chả thấy duy trì được vào đời sống gì cả và hôm sau cứ khấp khởi xem xem là hôm sau lại phải thiền kiểu gì ấy nhở hôm nay mình đã làm những gì mà lại một 100 nghĩa là nó không tự tin ấy ạ nhưng mà sau khi thiền theo kiểu đã vốn mặc định là có và mình là cái trải nghiệm giác ngộ này thì cảm thấy là đúng hướng và bất chấp điểm theo nghĩa đen được ấy ạ còn mình vẫn tương đối là mình vẫn hiểu là à cái cái thằng hành giả này thì nó có lợt chơi của nó có điểm là tương đối cho nó và mình phải làm kiến sạch để về cái này nhưng cuối cùng cái mà mình quý nhất thì mình đã có ở đây rồi Rồi
cái giác ngộ nhỏ là cái hương hoa nhưng cái thực sự mà mình cần ấy đây nó đang ở đây và mình là nó rồi thì thì con cảm giác đấy là xây trên cây có và rất là giàu có luôn ấy đầy đủ
thêu hoa trên gấm
vâng thêu hoa trên gấm đấy
không có hoa thì cũng có gấm rồi
vâng
đúng không
vâng
còn đâu thằng thằng tôi là chả giờ có cái gì trong tay cả tay trắng
nó tưởng tượng là rồi mà
đúng không
có thì vô thường đến mất hết Cho nó có nữa nó sợ bương ngắ mất luôn
đấy. Có 100 đấy thôi. Sợ
không quế nó mấy câu nà.
Thì con cũng bổ sung thêm cái đoạn mà xác quyết cái gì ấy thì là con thấy có hai thứ. Một là xác quyết là mình là kinh nghiệm đang là diễn tiến.
Ừ
thì và không bao giờ có thể khác được cho nên là không bao giờ có vị thế của cái tôi. Tức là đúng là như Vũ Trang nói là từ lúc mà sư vụ dạy biết đường suy ấy là không bao giờ giờ có thể có vị thế với tôi được nữa.
Chỉ có một vị thế là kinh nghiệm đang là diễn tiến thôi. Và cái thứ hai nữa là chỉ có một thứ đấy là kinh nghiệm đang là diễn tiến, không có gì khác. Thì như vậy là nếu mà trong thiền ấy thì bất cứ gì xảy ra ấy là mình thấy rõ là chỉ có kinh nghiệm là đ diễn tiến không thể có gì bất chấp mọi thứ. Lúc đấy thì càng thấy rõ là mình là kinh nghiệm đang là diễn tiến là thế nào. Bởi vì là cái thằng hành giả Tức là thì vẫn mọi hoạt động các thứ nó vẫn xảy ra nhưng mà nếu mà đứng từ vị thế của kinh nghiệm đang là diễn tiến và chỉ có kinh nghiệm đang là diễn tiến thì thấy rất rõ là những thứ đấy nó chính là kinh nghiệm đang là diễn tiến và nó chính là mình thì không thể nào khác được. Thì con thấy là đúng là giống như Bích nói là sau khi có cái tự tin đấy ấ là bất chấp hết và tức là không kể cả thiền sau hộ đo kết quả bao nhiêu đi chăng nữa thì cũng thấy chắc chắn là đấy là sự thật là thế rồi.
Ừ.
Và cái xác quyết đấy nó rất là mạnh mẽ thì trong đời ấy thì như hôm qua sư phụ dạy cái đoạn là là mình lại càng xác quyết nữa là đã giác ngộ rồi ấy là đúng là mình là kinh nghiệm đang là diễn tiến và chỉ có kinh nghiệm đang là diễn tiến thôi trong đời ấy thì tất cả mọi hoạt động tất cả mọi thứ ấy thì nó càng củng cố anh còn thấy là đúng là xong mấy chị em tư một hồi thì quay lại là đúng là kiểu như là kiến với thiền là nó hợp nhất ấ Nó gì
hợp nhất với nhau ấy. Kiền với kiên hợp nhất ấy.
Kiến thức đúng thì hai hợp nhất
mà thấy nhận thức đúng không? Quan trọng
không chưa.
À còn có một đoạn quan trọng nữa là bọn con thấy là hệ quả của việc xác quyết này ấy thì nó dẫn đến cái việc tu hành của mình nó tự nó cân bằng một cách tự nhiên.
Ừ.
Thế ví dụ như là khi mà mình còn là hành giả thì mình rất là căng. Đúng là kể cả khi thiền ấy mà nói là mình tạo được một cái phiên là không làm gì cả trong ngặc kép mình cũng thấy là một phiên đánh vật. Ít nhất là phải ngồi không làm gì hoặc là làm gì thì lại càng căng nữa. Nhưng mà con thấy là khi mà mình đã xác lập một vị thế mà không thể thay đổi được rồi ấy, cái căng nó hiện lên cái mình cũng biết ngay. Và mình hiểu là cái căng này nó đến từ đâu luôn. Vừa không từ chối mà vừa hiểu cái cơ chế tự nhiên của nó. Ấy sư phụ. Thế tự dưng mình lại điều chỉnh lại một cách rất là con cảm giác nó rất là linh hoạt. Ví dụ như một lần nhá con cái lần sư phụ ở trên Hòa Hòa Bình ấy. Thế là có cái thiền biết biểu diễn thành đấy. Thế ban đầu bọn con đẹt đẹt không 1 2%. Thế hôm sao sư phụ dậy một hôm lên thì nó lên 99, Mấy
ừ
thế mấy hôm sau Thiền mãi nó chín phé mấy thế tự dưng mà con thấy ơ tự dưng cái tôi hôm nay nó buồn à tự dưng lại thấy có một cảm giác buồn tự dưng thấy chán chán thiền thế tự dưng mình nhận ra ngay à đây là cái thằng hành giả nó rất là muốn về nhanh về cán đích 100 nên hôm nay lâu không được tự dưng nó chán thế tự dưng phát hiện ra điều đấy rồi thế thì tự dưng mình thấy là ơ thứ nhất là mình không rơi vào cái bẫy là làm gì hay không làm gì bình thường là nếu mà cái tôi thì ừ nếu mà làm thì lại mình lại củng cố cái tôi à nếu không làm thì lại cũng không được nhưng mà tự dung trong cái nhận thức như vậy mình mình chính là cái cái trải nghiệm này này rồi thì thấy là nó tự đi thiền thì nó thiền mà nó buồn thì nó vẫn buồn, nó thiền nó nhận ra sự thật ngay trong chính cái buồn đấy. Thế xong mọi thứ lại đâu vào đấy một cách rất bình thường mà không có mâu thuẫn một tí nào luôn. Thì hôm đấy đùng cùng lúc Châu Anh cũng bị như thế và Châu Anh gọi điện ấy ạ. Thì Châu Anh kể là tức là em bị chán thì có Châu Anh là hoặc là
hoặc là cảm thấy là không có thiền gì hết chả thấy thiền luôn phải chán. Nhưng mà nếu mà thiền thì cho anh lại bảo nhưng mà thiền thì lại là một cái tôi sửa lại để cho được đúng thì lại không đúng. Thế thì lúc đấy là vì mình quên mất mình là ai thực sự luôn ấy ạ. Mình nghĩ mình là cái thằng hành giảng đây. làm gì nó cũng không đúng hết và nó sẽ nghiêng về một phía nào đó bất kỳ làm gì.
Thế là cuối cùng loạng mâu phẫn nó cũng căng nhưng mà tự dưng nhớ lại mình live v mọi thứ nó tự vào vị trí nó tự vào không phải từ chối cái gì hết và mọi thứ cứ tự diễn tiến đúng theo cái lộ trình của nó cần phải làm đấy.
Ừ.
Đấy thì con thấy là một cái hệ quả hướng là đúng là tu là thấy sướng chứ không phải là tu thấy khổ. Đúng rồi đấy ạ. Hôm nay lúc mà nói chuyện với các bạn con thấy có cái phần mà con không rõ đâu nhưng mà con không xác quyết được là chỉ có một vị thế. Thành ra là trong đầu Trong trong cảm giác của con là như kiểu là hoặc là hoặc là ấ
ừ
là nó sẽ có cảnh là nếu mà làm đúng thì nó sẽ Ngày xưa hành nó có trò là nhập mặt gương ấy.
Ừ.
Tức là hoặc là tôi hoặc là biết thành ra là nó sai từ đó
chứ còn nếu mà
về về về lý thuyết thì hiểu là
một trạng thái bất chấp
đó. Ừ.
Phải con thiếu cái bất chấp.
Bất chấp cơ bất chấp các tín hiệu, các dấu hiệu. bất chấp các cái cảm cảm giác cả trải nghiệm bất chấp tín hiệu, phất chấp dấu hiệu hiện ra hiệu đúng dấu hiệu sai. Bất chấp tắt, bất chấp cả dữ liệu sai luôn mình thường cho là thường này có dấ hiệu đúng này thế này đúng không? Đấy, còn dấy hiệu sai thì cái này này. Nhưng mà con phải đến giờ con các con được phải có một cái loại xác huyết bất chất tín hiệu. Rồi thế đúng x gì chỗ sai là con lao vào sửa sửa
đúng rồi
càng càng ngày đúng không?
Đấy sư phụ đo điểm chẳng hạn đấy dấu hiệu sai rõ ràng là chạy vào trong cái này Kiến
kiến cái này tròn kiến
giống như giờ thêu hoa trên gấm ấ mình đang thêu mìnhên thấy có vấn đề
thì mình phải xem lại xem là mình đang thêu trên cái gìang gì
mình đang tu trên cái gì mình đang tu trên trạng trạng thái là cái trạng thái bây giờ là bất ổn không đúng đâu phải sửa thôi không chết thì đấy là đấy là sai đấy thì nó cứ sai mãi đấy trên gấm là gì kể c không thêu gì theo thêu ngoạc thêu hình con chó con lợn thì nó cũng là gấm hết thế mà chêu ngoạc thêu lối tung mù lên nó cũng là gấm
đấ thế là siêu hiên gấm để đạt được cái đấy thì cái cái kiến rất là quan trọng
kiến quan trọng mức bất chấp mà
anh xé mà ngon đúng không
anh xé mà
ừ Ừ.
Ừ.
Đổ
xế rượu đây. Ít rượu ít ít ớt đổ xy đấy.
Ít rượu ít bớt ít ít gì đấy
không? Ít cái xúc xích ạ.
Xúc xích ạ. Vâng. Món này người Thái chắc phải ngon lắm.
Nếu trong quá trình tu mà có hoang mang thì quay lại
thấy rằng chỉ có cái chỉ có cái rệu lợn tiến thôi. Không có cái vị thế là không có cái gì khác.
Hoang mang quậy đã chứ đừng hoang mang đừng có sửa bội. Bình thường nó quay hoang mang nhỉ xưởng ngay
không không không tu kiểu đấy nữa
hoang mang thì quay lại xem là mình đã thêu trên cái gì mình thêu trên gấm th yên tâm thì hoang mang thì cũng thảo sao cả
còn bình thường phản ứng gọi là hoang mang để đi sửa hoang mang sai lầm thì đầu tiên gọi là sửa thì đấy là đấy là một thói quen sai lầm hoang mang và sai lầm thì mình quay lại xem là thực sự nó có cái gì mình thấy nó chỉ có cái đằng là diễn tiến là cái xịn nhất trên đời này Ừ
là cái đại viên mãn này.
Thì nghĩa là thì tất cả cái mình có làm từ nãy giờ nó không thể sai được. Nó chỉ có sai về hình tướng thôi.
Nó chị hình tướng của sự sai thôi. Không sai gì cả. Sau được làm gì này sau thuê hoa. Tu hành bản chất là thoa trên gấm nĩ là cái gấm này đã đẹp lắm rồi. Nhưng mình thích thì làm cái hoaên trên thôi đúng không? Thực tại của mình là đại viên mãn rồi. Thích thì mình làm cái thắng hộ viết thường ở trên đấy thôi.
Mà không không thắng hộ viết thường thì vẫn là Thế còn có có có đầy người trả tu ngộ đời xảy ra bình thường mà đúng nhở đây người có tu hành gì đâu có giác ngộ gì đâu họ vẫn có cuộc đời trọn vẹn mà
viết sách viết chuyện đủ chuyện màằ gấm
thì gấm nó đẹp sẵn thôi mà
cái lân hồi đẹp sẵn rồi chứ không phải là giác hộ thôi m xong mới đẹp nên là mỗi lần mình hoang mang mỗi lần mình bối rối thì việc mình quay lại là xem mình thêu trên cái gì
khi mình thấy chân cấm rồi mới thêu tiếp là hoang mangch ngoạc thì phải thiêu lại cho nó cho chuẩn. Thói quen là hoang mang rồi xong là sửa sửa sửa ấy là một thói quen xấu mà bây giờ các con phải thay dần đi.
Thay dần bằng việc là hoang mang thì quay lại sự tự tin
chứ phải hoang hoang mang lao vào sửa. Hoang mang thì quay lại sự tự tin bởi vì thấy là thực tại vốn nó đã là viên mãn rồi.
Bây giờ mình có làm gì làm thì nó là cái viên mãn đấy. Đừng diễn tiến tiếp thôi.
Thì cái đấy cái hoàn toàn là kiến. Tuy nhiên là mà chỉ kiến thì không đủ đâu. Tại vì con bảo là nó viên mãn rồi thì phải thấy nó viên mãn cơ nhìn vào cái thực tại ấy chứ nếu mà con chỉ có kiến không thì con vẫn là giáo sư thôi.
Kiến rất quan trọng nhá. Cái kiến sự nói 80% nằm ở đấy. Nghĩa là cứ hoang mang cứ bảo là ôi mình sai rồi, hôm nay mình lại có tôi rồi vân vân.
Thì việc thông thường là mình đi sửa sửa đúng không?
Sửa tư thế, sửa cách tu vân vân đúng không? Thói quen sai.
Thái quen đúng là mình nhìn lại thấy mình đang ở cái trạng thái
kinh nghiệm nó là diễn tiến rồi. Nó là cái lịch. nhất thôi. Nó là cái đại hoàn hảo rồi, đại viên mãn rồi đấy. Thế đã sau đó làm gì làm nhưng mà thấy cái đấy đã. Thường con là không thấy cái đấy xong làm manh động hay
đúng không? Sửa sửa hết cỡ.
Trong khi mình chưa thấy cái đấy mình sửa sửa trên cái gì?
Sử trên việc là mặc định đây là sai
đúng không? Sai lầm là
đây là đây là không phải sự thật ở đây. Thì với cửu thừ hành đấy thì nó chỉ sai lầm tiếp sai lầm thôi.
Một cố gắng sợ dên sai lầm thì mặc trên mặc định sai lầm củng cố sai lầm.
Bọc rút giả đây là nếu hoang mang thấy thực hành sai thì phải quay phải gấm chứ không phải không phải thêu tiếp cho chuẩn. Các con là thấy thêu sai thì thêu tiếp cho chuẩn.
Gỡa ra thêu lại không quay về chấm. Thấy mình nghèo thì quay lại thấy mình giàu đã rồi kiếm tiền thấy mình nghèo lao đi kiếm tiền đấy nó dễ hiểu hơn đúng không?
Đúng rồi.
Thấy mình nghèo thì nó lau kiếm tiền thì chỉ có mất thôi.
Dễ hiểu.
Thấy mình nghèo thì phải quay lại thấy mình giàu đã.
Giàu đi kiếm tiền nó khác. Tâm thí nó khác ngay khác đi chơi
mình đi chơi
đúng rồi.
Thấy mình nghèo thì quay lại thấy mình giàu rồi đi kiếm thì kiếm. Thấy mình nghèo thì lao vào đi kiếm tiền. Đấy đúng chưa? Chứ phải chứ ông manh động là là như Minh Ngân làại manh động. Thái là manh động này. là rất dễ là thói quen là thấy sai phải sửa ngay
đúng rồi
không sửa đây thấy sai mà không sửa mà chỉ quay lại xem là mình đang ở trạng thái nào
mình đang ở cái đại toàn thiện ở cái kinh nhệ đó là diễn tiến đẹp nhất
hay là một cái thằng hành giả đang sai lầm phải sửa sửa sửa đây thì cái này là phải thành thói quen tại vì là thói quen thông thường con người là sai sửa ngay đúng không đây là sai đ thế không sao cả trong sử mới sửa kỳ quái không Mấy s không sửa nhá. Có nhiều người sao xong thôi khỏi sửa luôn. Quay lại thấy ổn rồi sửa gì nữa đấy. Nhưng có người vẫn sửa tiếp. Đấy là tùy. Thì đây là một cái là loại rất rất là mấu chốt đấy.
Đấy đâ gọi là thêu hoa chân gấm. Thêu sai thì quay lại nhìn thấy gấm chứ thêu sai thì đi thêu tiếp để sửa đấy đúng không? Nghèo thì quay lại thấy là mình giầu sẵn rồi chứ không phải nghèo thì đi kiếm tiền để sửa thành dầu
phải hiểu vấn đề ở đây không
có
bên cạnh cái việc là mặc định một trạng thái thế đây sự nói về thói quen
khói quen thực hành thói quen cuộc đời nói chung
nhưng mà đ qu thực hành mình không phải thực hành trên mặc định gọi là thiếu được nữa
mình phải thực hành Mặt bệnh đủ hôm qua cửa rằng đại viên mãn đấy. Mình không thực hành trên đạn thiếu nữa. Mình phải thực hành trên mặc định lệnh đại viên mãn. Đại viên mãn là cái gì xảy ra thì rất đầy đủ không thiếu cái gì hết. Không thừa cái gì hết nó hoàn hảo luôn. Sự hoang mang thúc thiền con thì chính là đại viên mãn chính là cái đang là diễn tiến vì nó là diễn tiến có đầy đủ tính chất của giác ngộ. Nó không có vấn đề gì trong lúc hoang mang. Bất kể chạng hay gì xảy ra thì nó đại biên mãn. Nên là nếu con Có vấn đề chẳng hai đấy thì quay về thế lại viên mãn con quay về nhìn là thực tại ơ cái nhĩ là diễn tiến thế là con lại thấy bình thường cái đoạn đ xong bình thường nó không có vấn đề gì cả thì đấy là đang thêu hoa mà thấy hoa xấu hoa lịch lạc thôi thêu ra lợn mất rồi th lợn rồi thì không ngồi tháo chỉ ra thiếc gì cả mà ngồi lại xem mình nó thêu chế cái gì
trén gấm thì nó vẫn ngon mà
sau làm gì làm thêu gì tiếp thì thêu không thêu thôi
đây một đây là một một một một một bước tiến lớn ấy của việc thiền ấy. Thiền mà con không có trạng hay đấy thì con sẽ củng cố sai lầm. Cái sự nói thì nó không củng cố sai lầm mà nó khẳng định cái đúng đắn. Còn nếu con thiền trên thần là ôi sai rồi phải sửa phải sửa phải sửa. Nghĩa là con vẫn đang khủng cố thầy đôi sai rồi không sai nào. Sai nào đại viên mãn sai gì
sau đó bắt đầu sửa gì sửa hoặc là không sửa thì chứ phải sai. Ui sao sai sửa phải sửa ngay. Úi giời ôi buồn ngủ quá bác nhị. Đi vào phòng rồi chứ. Hết rồi quên hết rồi. Thôi bấm lại đồng hồ
bấm lại đồng hồ làm lại cuộc đời
đấy thì đấy là đấy là sai xong rồi sửa
này có thôi cái này b
các bác chị đi vào phòng thấy ùi mình tán loạn thế này không tán loạn nào quay lại xem tán loạn nó là cái gì nó là kinh nghiệm là diễn tiến nó là đại viên mãn
nên là các tán đạn này chá sai ở đâu cả
thôi bây giờ làm gì tiếp đấy thì lúc n gọi là sửa nhưng mà rất lúc đấy làm gì tiếp
còn kia là sai là sửa sửa đúng không thì thói đây là một thói quen Mà con đã mang lâu lắm rồi nhưng mà đến đoạn đại viên mãn này thói quen này không giữ được nữa. Giữ thì cũngng có sai lầm đúng không? Mặc định phải là gấm thêu hoa nhưng mặc định phải gấm ngồi thiền chính là thêu hoa trên gấm
đấy. Ng là không có thiền thì vẫn có gấm mà. Cái thảo này đẹp không? Bây giờ nếu mình thê b hồng như thế này thì là một trang chi mới của thả hay là nếu không thêu thì thì xấu kinh khủng nguy hiểm lắm.
Hang trí mới vui thôi đúng không?
Giống như trang trí giống như trang trí vô minh trang trí biến thành trang trí mới giang ngộ. Cái giăng ngộ là một trang trí mới của cái kinh nghiệm đang là diễn tiến. Ừ
chứ các ngộ không phải là một thứ mà cái kia lại tiến nó bị thiếu
giác ngộ là một trang trí mới của cuộc đời con chứ không phải là cái cuộc đời con bị thiếu
đúng không?
Vâng
vâng ạ.
Đời người đời họ rất là vẫn rất là hạnh phúc, thú vị và không cần phải có trang trí giác ngộ
đúng không? Họ thú ví kiểu của họ họ khácấy.
Giác ngội là một loại trangng chí mới cho kỳ cuộc đời của con thôi mà do con có sư mệnh đấy thì có trang trí đấy
chứ thế này có ai giác ngộ đâu ai có sư mệnh giác ngộ đâu
cũng như cưới vợ với cưới chồng thôi có những người sứ mệnh của họ là c vợ chồng thì nó mới trang trí lên không nghĩa là cô đơn nghĩa là xấu độc thân nghĩa là nghĩa là nghĩa là tôi tệ đúng không Hải Nam
nghệ sướng quá Cái nghiệm đang tiến này bản chất nó là đại viên mã rồi nó không thiếu cái gì hết. Giang chim mới vào cho đẹp thì vui thôi chứ không có nghĩa là nó thiếu. Đấy là một bức tiến lớn nếu mà con có thể thiền mà không thấy mình sai đâu cả.
Bởi vì cái mà gọi là sai xong sau đấy thấy ngay rằng là nó cũng là
nó cũng là kiện già diễn tiến thôi. Chả có gì sai cả.
Đấy thì không sai được.
Sai được
chền. Con là thiền không thể sai. Đấy, con ngồi thiền mà không thể sai khc với con ngồi thiền có thể sai.
Đấy là một cái mà có nên con nên nên suy ngẫm trước khi thiền đấy. Bây giờ mình sẽ ngồi thiền theo kiểu không thể sai
hay là ngồi thiền kiểu có thể sai.
Thử nghĩ xem một cái tư trước khi thình sẽ ngồi xem cử nào. Cử không thể sai cử có thể sai. Tứ kỹ đã không ngắng ngồi.
Đừng ngồi mà vẫn tin là có thể sai. Đừng ngồi vộ. Trước khi ngồi mà lên sắc quyết là không thể sai. Đấy đúng không? Không thể c nó có một kinh nghiệm nào nghiệm sai trong bử thiền hết. Nó có hình tướng sai nhưng nó không thể sai được. Sắc chắn là nó không sai. Chắc chắn nó là gì? Nó là cái làn tiền hoặc là nó lại viên mãn. Con thích tại viên mãn từ nào. Thế gi nếu con tiến bộ rồi con thấy dùng từ nào cũng được.
Không nhất thích khi phải dùng lại viện tiến mã đâu tiến tiến đâu.
Vì thực chất nó có nói về cái thứ nó có cái cái tên có nói cái thứ gì thực sự đâu.
Nó là cái trải nghiệm thật của con mới là quan trọng.
Cái giác ngộ hay là cái cái cái cái mà sụ mô tả ấy đồ nay dùng những cái từ khác nhau ấy thì chỉ có thể kinh nghiệm trực tiếp được thôi. Không thể mô tả được. Phải nhớ được đấy là không có mô tả nào đúng rồi đấy nhưng lại kệm trực tiếp được đấy nói gì nói về kinh nghiệm trực tiếp đấy chứ không phải nói về cái mô tả đấy hiểu không
cái này con phải luôn luôn lưu ý tại vì nếu con tin rằng là mô tả được thì con sẽ mắc vào cái mô tả
nếu tin là không thể mô tả được chỉ nghiệm trực tiếp thôi thì mô tả đấy chỉ là ngón tay thôi
kể cả mình nói trống không sáng tỏ hiện ra cũng chỉ là mô tả thôi
cái thưa đấy nó vượt qua cả bác cái đấy đúng không?
Đấy đấy là cái cực kỳ lưu ý. Nếu không thì con sẽ ngồi vào lúc nào check là có đúng mô tả không? Đúng mô tả không?
Con phải có cái tự tin rằng là cái đấy cái cái từ nào thì từ nó cũng chỉ là cái đấy thôi. Cái chỉ kinh nghiệm trực tiếp thôi chứ không mô tả được đâu. Vậy thì dùng từ gì mà nó gợi cho mình cái hướng đi đúng?
Ngón tay chư mình hướng đi đúng mà
thì dùng. Đấy ví dụ cái Đại Việt mã là gợi hướng đi là đầy đủ không thiếu gì hết mà cảm cho mình nó đúng giống luôn chứ không phải cứ dính vào cái từ là kinh nghiệm là dễ tiễn.
Vâng.
Hiện giờ chú đang thấy là cái từ hay nhất vì nó không gây bám chấp
không bám chấp nhưng từ khác thì dễ gây bám chấp thế thôi. Chứ là giá trị của nó nằm ở đấy nằm ở tính trực tiếp không biến thành khái niệm không chấp vào khái niệm. Đấy từ rất trực tiếp không có ch khái niệm đúng không? Đúng chưa? Nó khoanh cấm con dùng tại viên mãn. hay là gì đấy tùy con thực ra nó chỉ khi nào con dùng từ nào cũng được thì con mới gọi mới gọi là con mới gọi biết thế nào là nó
con dùng từ này được từ kia không được là khả năng chưa biết thế nào là nó một cách rõ ràng đúng không khi nào con thấy đổi từ con thấy vẫn là nó đại viên mãn thì vẫn là thế vẫn là cái này đúng không biết cũng là cái này tiễn là cái này đấy thì là đấy là tối hiệu con đã biết thế nào nó mà không c bị đầy hộp phụ ngữ rồi. Khi đấy thì con dùng cái đấy như một ngón tay chỉ cho mình hướng đi đúng để mình quay về cái trải nghiệm đấy. Thì cái kinh nghiệm tiếu nó từ rất hay nó tiếng trải nghiệm vì nó khiến còn nhìn vào trải nghiệm. Những cái từ khác ấy đại viên mãn là một khái niệm như nó không nhìn vào trải nghiệm đúng không?
Vâng.
Nó gợi lên rất gợi nhưng mà nó không làm cho nó không nhìn vào trải nghiệm.
Còn từ kinh nghiệm tiếng rất hay vì nó nhìn nhìn vào trải nghiệm tại vì con buộc phải nhìn trải nghiệm. Vấn đây con không cách không cách nào để tiếp xúc với cái giang ngộ mà lại không nhìn trải nghiệm cả. Đấy, vấn đề nằm đấy vì nó là thứ chỉ trải nghiệm được chứ không thể nào mà sờ được. Ngửi thấy là không thể nào làm mắt được. Nên nế con không nhìn vào trải nghiệm ấy thì con không thấy nó. Không thấy nói, tự tin con yếu lắm. Đúng chưa? Từ tốt nhất bây giờ mà có thể nghĩ ra được ấy để mà làm cho con nhìn vào trải nghiệm. Hiện giờ chưa từ nào tốt hơn đâu. Rồi bạn khác đi. Đấy bạn nào chưa được trăm đi. Hôm nay hôm nay những bạn nào giới trăm để đây để các bạn khác chia sẻ. Con kiểu thì khoảng hai cái đầu là giống chị Minh Ngân là tự nhiên thấy có một cái tôi trạng thái có một cái tôi đang ngồi thiền đang phải chỉnh sửa đang thấy mờ mịt thì Thì lúc lúc đấy thì không phát hiện ra nhưng mà lúc mà sau khi ngồi thiền xong ấy thì lại ơ làm sao mà lại có cái tôi được nhỉ? Hay là có tôi chỉnh sửa được nhỉ? Chỉ có cái kinh nghiệm đang là diễn tiến đây thôi mà. Nhưng mà sau đấy có lại hỏi câu hỏi là thế tại sao lúc không ngồi thiền thì lại dễ dàng dễ dàng nhớ ra thấy đến như thế mà lúc ngồi thiền thì lại lại không nhớ được. Thì nó lại rơi vào cái nãy sư phụ vừa nói là vì con không tự tin là chỉ có cái không Gọi là
Hải Nam nói mà chư nói đâu. Đấy Hải Nam nói
chỉ có một trạng thái thôi.
Tự tin là chỉ có trạng thái và không bất chấp.
Khi không bất chấp ấ
nhưng mà sao phải bất chấp nữa cơ. Tự tin chưa đủ bất chấp.
Đấy không bất chấp nó bị lòi ra một cái mà con phát hiện ra là điều kiện ngầm có nghĩa là nhá ví dụ là ngồi thiền là nó có một số điều kiện ý là vì không bất chấp mà cho nên là là không không khảo sát đấy. Không không không tư trước cái phần đấy. Nó lòi ra một số điều kiện ví dụ là ờ thiền không làm gì cơ hay là cái cái cái trải nghiệm nó phải là Ừ khi mà thấy tôi là phải phát hiện ra ngay phải nhớ ngay kiểu kiểu nó có điều kiện vào trong lúc ngồi thiền như lúc ngoài không ngồi thiền thì thì cứ đi khảo sát thôi. Thấy thấy mắc cái gì nhìn thẳng vào đấy khảo sát là xong. Nhưng mà lúc ngồi thiền thì nó lại có một số điều kiện như kiểu là là không làm ví dụ thế. Vì là không bất chấp cho nên là tự nhiên cái mà nó không phải là đại viên mãn mà nó bị thiếu mất cái phần là như kiểu phải nhớ chẳng hạn, phải không làm. Thế thì đúng là Lần nào chạm vào cái đấy con cũng mác là là là ơ kiểu mâu thuẫn đấ ơ thế bây giờ mình kiểu ngồi tư hay là mình gì nhỉ? Ý là nó sẽ nó sẽ đặt câu hỏi là phải làm gì lúc đấy. Xong rồi lại cứ nghĩ là ừ nhưng mà không được làm gì cơ mà kiểu là nó sẽ xào quần cho cái chỗ đấy thì nó ngăn cả cái sự nhớ ra luôn. Thì bây giờ con mới thấy là ờ thì lúc lúc đầu ấy lúc đầu mà mình không tự tin là bất chấp. có kinh nghiệm có thế nào thì nó cũng chỉ có một cái kinh nghiệm đang là diễn tiến này thôi thì nó sẽ vì vì vì cái sự không tự tin đấy nó sẽ đặt ra các điều kiện như kiểu ngày xưa là kỹ thuật ấy cố tìm ra các điều kiện để để nó đúng ý trong điều kiện này đúng thế ngoài điều kiện đấy nó bị bị sai nhưng mà bây giờ phải nhìn lại là cũng cùng cái logic kia là là tại sao lại lại lại có điều kiện được như kiểu là sao lại có tôi trong vị thế của tôi được phải khảo sát lại cái chỗ đấy thì đúng lúc là khảo tra lại nhìn lại thì ở nhở không thể nào mà có cái vị thế của tôi này xong rồi lại có phải làm gì thì mới đúng mới sai. Thế trước mà thế là ờ trước khi thiền hôm nay là không ờ không không khả ra cái việc đấy. Thế thì buổi thiền nó sẽ có cái là khi mà cái buổi đấy nó không chạm vào cái cái phần ranh giới kiểu điều kiện đấy thì nó rất là trôi chảy. Nhưng khi cứ chạm vào cái ranh giới kiểu điều kiện ấy thì là là nó sẽ sẽ mắc ngay ở đấy lại Nó thật xong rồi bị bị nhầm ở đấy thì thì con phát hiện ra cái chỗ đấy.
Ừ.
Thì quay lại là mình phải rõ ràng trước khi thiền rõ ràng nó là chỉ có kinh nghiệm đang là diễn tiến này cộng với cả không có gì khác cộng với phải bất chấp bất chấp cái gì là giai cơ. Đấy vì là hôm qua ấy hôm qua sư phụ cũng có giảng về cái cái đại viên mãn ấy. không thừa không thiếu thì đúng là có phải khảo sát lại là tại sao mình lại cứ thấy thiếu phải cộng thêm điều kiện là phải thấy kiểu là cái sự thật nó phải cộng thêm là kiểu rõ ràng này kiểu nhớ ra này kiểu gì mà lúc mù mịt không nhớ gì thì sao ấy đấy chưa khảo sát cái phần đấy cho nên là lúc nó không được tự tin khi mà rơi đúng ở chỗ đấy thì sẽ không tự tin nó là những cái con cảm giác nó là những cái có rất nhiều cái niềm tin ngầm mà khi mà không khơi nó ra là đến lúc mà rơi vào cái đúng cái niềm tin đấy là nó sẽ nó nó sẽ bị mắc ở đấy.
Thế mình phải xem tại sao mình không tự tin.
Dạ. Đấy thì trước không khảo sát trước khi thiền ấy không không như bảo là trước khi ngồi thiền xuống là phải tự tin chắc chắn 100% nó chỉ có cái một cái trạng thái kinh nghiệm đang là diễn tiến này thôi. Thế thì à ờ lúc tư rồi xong rồi xác quyết nhưng mà cái xác quyết đấy nó chưa đuổi đủ. Nó vẫn còn ngầm những cái mà ví dụ như là phải nhớ ra này. Thế quên thì sao? Ví dụ quên thì sao? Mờ mịt thì sao? À nếu có tôi thì sao? Sao đấy? Nếu ở vị thế của tôi thì sao? Giống giống chị Minh Ngân nói thì con cũng mắc ở đấy.
Ừ.
Đấy nó còn còn còn sót những chỗ đấy. Thì thì đấy rồi có ai comment điụ chỉ là người comment cuối cùng thôi. Có ai nghe Minh Hải nói có phải comment gì không? Chị em đi phe chị em đi hay phe anh em cũng được. Tại sao cái này nó lại kinh nghiệm đang là diễn tiến không có gì khác. Minh Hải B ta ra kinh nghiệm đấy. Cái con gì đấy? Con này con bị bị cái gì?
Chến con bị cái gì?
Con bị là cái trạng thái mờ mịt không nhớ ra và nó cứ khẳng định là không phải nó nó suy nghĩ nó bảo cứ bảo là nếu mà mà mờ mịt thế này không phải Không phải gì?
Không phải là kinh nghiệm đang là diễn tiến không.
Ok. Thế tại sao cái việc
đấy
cái mầm bị đấy
cái mờ cảm giác cộng với cả cái suy nghĩ nó bảo thế.
Ừ.
Tại sao nó ví dụ như này tiến không có gì khác. Đ tại lúc đấy là con con không nhìn vào kinh nghiệm mà con đang nhìn vào cái khái niệm và trong khái niệm thì nó có có bảo cái này đúng cái kia sai.
Ừ. Vậy thế nào mới là đúng? Húc đấy lên nào mới đúng?
Ừ. Giờ lúc đấy thì Nên nên rời khỏi cái cái khái niệm đúng sai mà nên nhìn lại vào cái kinh nghiệm đang là
ừ diễn tiến này. Đấy
sao nữa?
Thì khi mà nhìn là cái kinh nghiệm đang là diện đến này nhìn vào kinh nghiệm ấy thì thì chỉ thì thấy những cái nó bảo ví dụ là đúng sai bảo mờ mịt đi thì nó nó không không thể nó không có mờ mịt nó không chỉ suy nghĩ ra chỉ bảo thế thôi mà suy nghĩ thì thì nó cũng hiện ra nó không tách rời khỏi cái kinh nghiệm đang là này
lúc đấy nhìn vào thấy cái gì?
Dạ thấy
rồi nhìn vào cái đoạn tiến thấy gì
đang mờ mịt thì thấy đang mờ mịt đấy ạ nó là kinh nghiệm ra diễn tiến hình ảnh của nó là mờ mịt thôi
thế con đang mờ mịt xong con nhìn cái đã tiến thì con thấy cái gì
thấy mờ mịt gọi là mờ mịt thôi chứ là kinh nghiệm thầy nó vẫn vẫn thấy kinh nghiệm thấy nó không khác khác gì cả. Nó ch nó chỉ thấy là à ờ cái kinh nghiệm vẫn thế. Mình chỉ hiểu đúng cái kinh nghiệm đấy nó là kinh nghiệm này là diễn tiến chứ không phải là nó là bảo là là mờ mịt hay là cái này cái kia. Vì vì khi bảo thế thì tìm cơ sở đâu có đâu.
Thế mới hỏi con thấy cái gì? Nếu mà khi nó bảo là ui mà mịt quá cái này sai rồi.
Thế con nhều kinh nghiện tiến thấy gì? Nhìn nhìn vào đâu đấy? Nhìn vào kinh nghiệm
thì nếu mà nhìn vào kinh nghiệm đa là diễn tiến thì thấy kinh nghiệm đa là diễn tiến thôi. Nhìn kệ nó là diễn tiến không thể thấy là diễn tiến được không thấy cái gì. Tiến là cái từ dụ gọi th mà cho cho nó để nói chuyện với dễ mà
đúng không nhở? Ngày xưa vào như nó biết thì thấy biết ấy. Chảch thấy k biết à
không kinh nghiệm đang thế nào thì nó thấy đang như thế chứ nó hỏ nhìn khua hỏi thấy cái gì
dạ thì thấy
con gọi là thấy tiếng nhưng mà chẳng ai diễn cả đấy một câu nói khái niệm nói
cái từ dùng để giao tiếp giữa con hộ sự mình gọi là kinh hiệu là tiến chứ chẳng ai nhìn kệ l tiến lại thấy tiến cả
mọi đồng ý không
thấy cái kinh nghiệm đấy dụ
thí dụ nó hỏi con đấy nó c thấy mờ mịt thấy này sai rồi nếu nhìn vào kinh nghiệm
thì thấy mờ mịt nếu mà mờ mịt thì Thì là kinh nghiệm vẫn thế vẫn thấy mờ mịt.
Đúng rồi. Thế mờ mịt chứ
không nhở.
Vâng.
Con gì đau nhìn vào phải thấy đau trước nữa chứ.
Đúng không nhỉ? Con ngứa tìm vào phải thấy ngựa chứ chứ không phải thấy kịp đên tiến được vì nó chỉ là khái niệm thôi.
Vâng.
Xong thế nào nữa con? Nhìn đâ này là tiế buồn ngủ đấy. Nhìn vào thấy buồn ngủ chứ
xong thế nào tiếp sau mới là quan trọng. Cái đầu tiên thì ai giống ai thôi. Ai nhìn ra cái cái mà mình đang tưởng là có
đúng không? Ai đầu tiên thì đang tin thế rồi thì mới nhìn thì đang tin thế rồi thì nhìn phải thấy nó trước trước đấy chứ đúng không? Đang mệt phải thấy mệt đã chứ sau đó thì cái gì mới quan trọng chứ. Đấy nên cái việc đầu tiên là nhìn vào kinh nghiệm kinh nghiệm đang là
thì mình không thấy kinh nghiệm đế được đâu. Nó ch khái niệm xệ vào thôi. Gọi ra để mà để mà chia sẻ với nhau cho dễ thôi. Cái đầu tiên là con sẽ thấy chính cái mà con đ tin là có. Cái nhét đầu nhìn đầu tiên ấy, cái phát nhìn đầu tiên khi nhìn đầu tiên vào thấy con thấy cái tưởng là có. Thế như là hình trong gương ấy. Nhìn vào thì phải thấy hình trong gương.
Có thấy mặt con trong gương thế bảo nhìn vào đi thì phải thấy mặt trong gương trước đấy chứ.
Nhưng nếu mà chỉ dừng ở đấy thì là người thường.
Cái khá hơn của con là cái khác là cái sau khi nhìn thì cái gì thì sẽ ra tiếp. Phải đồng ý không?
Chứ còn không ai nhìn ra. chuyện ra tiến thức đâu cái từ đấy bịa ra sau bịa vào để nói chuyện với con cho dễ thưa dùng biết có đoạn dùng trải nghiệm giác ngộ đúng không có đoạn thì dùng cái gì thì không nhớ nữa con sẽ thấy cái đầu tiên thấy cái con tin chắc chắn luôn đau là dễ hiểu nhất đau nhìn thấy chắc đầu tiên thấy đau đã đấy bây giố biết làm gì tiếp Ngồi đây bảo nhìn phía sư phụ đi. Đầu tiên phải thấy sư phụ đã
đúng không? Đấy bây gi làm gì tiếp nào? Thì con thấy là thấy sư phụ xong rồi thấy là là suy nghĩ thô và t bảo là sư phụ thôi kiểm tra thì thế là không có sư phụ nào ngoài trải nghiệm hay là không tách khỏi khỏi cái cái kinh nghiệm chung là được. Kinh nghiệm tổng thể kinh nghiệm đang đang kinh nghiệm được. Khi con bảo con thấy sư phụ, thực ra con thấy sư phụ không?
Không.
Mặc dù cái ấn tượng đầu tiên của con là thấy sư phụ.
Nhưng có thực sấy ra thấy sư phụ không?
Không. Suị nó khoanh xong nó bảo là sư phụ nó cái mà con bảo là thấy dụ là con suy nó bảo chứ không phải cái con thấy
đúng không? Thấy cái gì mà tin cái gì đấy
hó là thấy sư phụ không phải là thấy mà. tin là đấy là sư phụ chứ con không thấy sư phụ vì con phải nhìn rõ hơn nếu nhìn nhìn sai rồi phải nhìn rõ hơn
còn tiếp tục nhìn vào cái phía mà con con gọi là kinh nghiệm đấy
mà lần này ấ thay vì là mình tin một cách hù quáng vào cái suy nghĩ nó nói
thì mình kệ nó nói gì nói bất chấp suy nghĩ đấy
phải nhìn kỹ hơn ngay bây giờ với dụ là dễ hiểu nhất con nhìn dụ con thấy dụ ngay kệ mày bảo dụ kệ mà Chắc là suy nghĩ mà con nhìn kỹ hơn phía sư phụ con thấy cái gì? Nếu con tin nó bảo ngay thì con không dưng không nhìn nữa. Con đồng ý luôn
con không nhìn tiếp nó thấy rộn đâu nữa. Nhưng vì con mặc định là không bất chấp suy nghĩ rồi. Nếu bả thấy xu kệ nó bọ thấy mệt mỏi mệt mừa mịt kệ nó. Giống buồn ngủ hôm trước nó đấy. Thấy buồn ngủ kệ nó con nhìn tiếp. Con nhìn tiếp mà bất chấp suy nghĩ bả. Nó vẫn bảo nhưng bất chấp bất chấp để mà nhìn tiếp đúng không?
Em thấy cái gì? Có vấy sư phụ luôn đi cho dễ. Khi nhìn tiếp thì thấy thấy cái cái kinh nghiệm này nó không không có tách. không có tách riêng sư phụ ra.
Thứ nhất là một kinh nghiệm không chia tách
đúng không? Vì chưa tách xíu nó bảo đấy con nhìn càng nhìn kỹ càng thấy chả có gì tách cả
đúng không? Lấy đầu tách hình ảnh với âm thanh với suy nghĩ với cả màu khác màu sắc xung quanh nó
rất tốt thấy mà kinh nghiệm không chế tách đấy là bắt đầu khá hơn đấy gì nữa gì nữa m cái g chách tốt rồi gì nữa Ai ai giúp bổ sung cho Minh Hải nào?
Chưa tách vẫn phải chia tách mới ăn được.
Không nghĩ cái này không ăn được mà còn cái nước đấy phải chia tách được
nào Hoàng Minh Hải họ ai bổ sung nào bổ sung mô tả thôi. Thấy cái gì?
Con nhìn chỗ gọi sư phụ con thấy sư phụ đầu tiên đã.
Vâng.
Con bỏ qua chị ấ bảo
để con nhìn tiếp
con thấy kinh nghiệm không tách
cần được được rồi nhưng mà chưa đủ mô tả chưa đủ chưa đủ để con tiến để con tiến lên rượu
thế à
nhóm mình nhóm mình ăn chơi thế à uống hết cả rượu vẫn là mơ hơn
r Nào thấy cái gì nữa các bác? Thế một tải chưa đủ đâu. Mỗi tải chưa đạt chỗ chưa tốt rồi nhưng mà mà chưa đủ để con tự tin. Đấy
hả em? Em nói ch
có thể thêm cái phần mà khi thấy sự thật rồi thì cái cách vận hành của sự thật ấy có nghĩa là sau đấy Thì cái cái cảm giác có sư phụ ở đấy là suy nghĩ bảo có sư phụ ở đấy nó vẫn nó vẫn hiện ra ấy nhưng mà đấy chỉ là cái cái kinh nghiệm đang làm diễn tiến thôi. Cái cái sự
con đi hơi nhanh hơi nhanh còn là bước sau của cái bước sắp muốn con thấy rõ thấy rõ trước cái đấy rồi mới thấy đấy
thấy cái
giống Hải Nam àì
thế cái phần đấy là là hóa ra là sư phụ ở đấy thì nó chỉ là một suy nghĩ thôi vấn đề con là vấn đề phần mô tả ấy vì mô tả nhưng mà mô tả không được thì là thiếu sắc quyết ngay mô tả có cái mô tả chứng tập xác huyết mình đã không mô tả được thì thường là mình không có xác quyết đấy thì chưa đủ đoạn để chị em nói được xem
h đi là
mình hại bảo thấy một kinh nghiệm không chế tách rất tốt rất đúng nhưng chưa đủ chứ không phải là khá tốt. Rất đúng luôn đấy.
Cái đầu tiên con thấy là một kinh nghiệm không chách được
vâng
đúng không? Bất chấp suy nghĩ nói gì thì nói. Thì cái kinh nghiệm con thấy kinh nghiệm không chách được
tuyệt vời. Thôi đấy là một cái nhận những cái nhận thức rất tốt nhưng mà chưa đủ.
Thì mình cứ để ý tiếp thôi. Mình sẽ thấy một cái kinh nghiệm nó cứ sống động như thế ạ.
À rất hay. Đấy vũ trang nói với từ rất hay nữa. Từ sống động.
Ừ
nó không chia tách nhưng mà nó rất sống động. Đúng rồi.
Chứ phải không rách là một cái mảng mảng băng trắng xóa hay là một khối cứng đặc. Vì khi nó không chí tách dễ bị hình thành cái khối lắm. Cái đầu tiên con thấy là một sự không ch tách nhưng mà một cái kinh nghiệm không ch tách nhưng nó rất sống động
nhưng vẫn chưa đủ. Vẫn thiếu một từ nữa mới đủ. Sau đó mới sang các khứ khác được. B sóng động xong rồi sang cái thứ khác hả sư?
Vẫn còn từ nữa. Thiếu một từ nữa
mà mọi thứ nó hiện ra nó cứ liên tục liên tục
thì lại lấy xứng được sống động
đấy là sống động
và
không chia tách sống động rất tốt. Nhưng thiếu một từ mà không có từ đấy thì là con sẽ không có sự sự sóc khuyết mạnh đâu.
À
một từ thôi ai bổ sung vào được
phiêu.
Phiêu. Xong rồi chuyển sang Châu Anh chuyển sang bí. Nếu không nói được.
Con thấy từ bổ sung nó rõ ràng ạ. Hiện rất rõ ràng giống nhau. Giống nhau. Số rõ ràng là cùng một từ
nếu đầy đủ là sống động rõ ràng đúng rồi
con bổ sung ra
sống động ra đấy sống động rõ ràng
sống động rõ ràng
ừ
không chia tách
hai cái đi với nhau
không bổ sung
không chia tách ok sống động
không bổ sung là
bổ xuống đấy
và không có gì ngoài cái kinh nghiệm
đúng rồi đấy phải không có gì hết nữa không có gì hết phải không có gì hết
khác kinh nghiệm này
không có gì ngoài cái đấy nghĩa là không có gì hết hết
sống rõ ràng nhưng mà lại không có gì hết chính con chết là chỗ Không có gì hết.
Vì con không có khó có gì hết nên con mới tin là có cái đấu suy nó bảo chứ nếu con đã rất khẳng định, rất chắc nịch chỗ là không có gì hết ấy thì Suy bảo gì? Con không bị lừa đâu. Đấy Minh Hải bị lừa vì nghe Minh Hải nói là biết rồi, biết là vấn đề nằm đấy rồi. Mình chỉ thấy một nghiệm không chên tách nhưng mình không chốt được là không có gì.
Giống Minh Ngân ấy. Mình thấy là có hai vị thế nhưng không chốt được làm gì có hai vị thế chứ. Cả Minh Hải mình đều rơi vào cái vị vào cái gọi là cái thiếu thiếu xác quyết cuối cùng. Cái cho anh nói mới đủ. Con phải xác quyết là nó không có gì hết thì lúc đấy sinh khi nói gì nó mới không tin bị tin nữa. Còn con vẫn lờ mờ là có hay không có nhỉ? Hoặc là có một ít hay không có một ít thì nó cái móc suy nó móc vào đấy nó bảo là có phát là còn rời ngay. Giống Minh Ngân ấy. Mình Ngân tin rằng có hai vị thế sớm muộn gì rơ cái vị thế của tôi thì khi nào trong lòng mình sạch sẽ là không có vị thế nào hết. Có một trạng thái duy nhất thôi thì lúc đấy mới không rơi được nữa. H thôi. Có một k không ch thách không có nghĩa là không có gì hết khác hẳn nhau đúng rồiư vừa biết thật
có mình khch giống như vẫn thể lộn nhột bên trong thì sao
không chia tách không nghĩa là không có gì đúng không nhỉ
đúng nó là một to
không chách khác không có gì nhá
khẳn nhau đấy
có rất nhiều thứ nhưng không chia còn không chia tách và không có gì thì mới đủ một kinh nghiệm không chia tách và không có gì hết nhưng mà vì thế phải có số lượng độ rõ ràng và phải đủ Không thì không gì hết lại bị thành là là lại trắng lại trắng trơn nên phải có sống động rõ ràng
thấy một kinh nghiệm không chế thách rất tốt nó là tiền đề cho cái là không có gì hết chính vì không chia tách nên mình không có gì hết
chính vì không thể chia tách có một kinh nghiệm không thể chia tách cái đấy chính là tiền đề có nghĩa là không có gì hết không có gì hết nhưng mà nó lại sống động rõ ràng con phải trực tiếp thấy cái đấy nó là cơ sở cho mọi loại tự tin nổi lên nế con không trực tiếp theo cái đấy hoặc là con thấy Con thấy nhưng con lại không thấy hết những các thứ xuống v nó thì con sẽ lờ mờ ngay. Một cái kinh nghiệm không chế tánh không thể chế tánh đúng không? Không có gì hết nhưng lại sống động rõ ràng. Nghe ngày xưa cái bài kinh nghiệm sạch làm gì thế đấy. Th do cái bài giảng về kinh nghiệm sạch là bì th đấy vì con cần kinh nghiệm sạch đấy. Có kinh nghiệm sạch đấy mà là cơ sở tự tin. Còn kiến kiến Kiến không đủ tự tin đâu. Kiến kiến kiến là cơ sở để thiền. Thiền phải thấy cái đấy sự mô tả ấy thì mới tự tin. Tự tin thì th mới có đoạn sau. Bất chấp được cái này bất chấp được cái kia. Vì muốn bất chấp thì phải tự tin.
Muốn tự tin thì phải có kiến và phải thấy. Con phải khi đấy con phải nhìn vào khi con thấy lờ mờ, con thấy bất kỳ cái gì mà con gọi là là ti cực ấy. Có cái tôi có vị thế của tôi đủ thứ ấy. Đây đây đây
thì anh Hải hiểu đúng rồi. Lúc đấy mình phải nhìn vào kinh nghiệm hiện tiền. Mình không phải ngồi nghĩ nữa đâu. Nghĩ là chết. Nghĩ thì cũng được nhưng mà F chữ A đẹp và chữ B. Lúc con phải nhìn cái nhận tiền được chưa? Cái đầu tiên con thấy chính là cái mà có tin. Nhưng mà con không được dừng ở đấy. Con nhìn tiếp nhìn nhìn nhìn thẳng vào cái mà con đang gọi là kị tiền. Con thực ra kinh nghiệm đấy có chi thách được đâu
đúng không?
Và vì nó không chi thách nên nó chả thể có cái gì đấy được cả. Chốt
nhưng không có gì không nghĩ là trắng trơn mà nó lại sống động. Đó ra
à con nhìn thấy một thứ không chia tách không có gì hết rõ ra và con gọi đấy là cho nó cái tên
người xưa gọi sự gọi là biết là trùm cái tên đấy mà con thấy cái sự đấy cái sự đấy thì nó không có tên cái sự không chia tách cái sự sống động rõ ràng cái sự không có vật gì hết thì nó không có tên cái nhìn thấy mà
nhưng gọi cho một cái tên và trong hiện giờ mình đang dùng cái tên phổ biến với nhau là đấy là kinh nghiệm đang là diễn tiện
đấy chỉ là cái tên thôi chứ con không thấy cái đấy Đúng không? Con gọi đại người con gọi đại viên mã cũng được. Đấy là lý do sự bảo là nếu con đã nhìn thấy cáiấy rồi ấy thì cái tên nó không còn giá trị thực sự gì nữa. Nó không còn cái giá trị sức nặng gì nữa. Con gọi đại viên mã cũng được. Đấy con gọi gì cũng được. Vì con đã thấy cái mà sụ vừa mô tả thấy thật rồi thì đặt tên gì chả được Minh Hải vấn đề lên chưa? Vấn đề chưa? Khi Minh Hải mô tả vậy s biết là có vấn đề rồi. Vấn đề của Minh Hải không phải là tư không kỹ mà là vẫn lờ mờ thấy có vật lới có cơ sở cho việc. tin rằng có
cái l ấy nó mới làm cơ sở cho việc là cái cái niềm tin có móc này nó bám vào
mới không thể bắt chấp suy nghĩ được. Các con muốn bắt chấp suy nghĩ thì con không thể lờ mờ vì lờ mờ thì nó bảo là có mình tin ngay mình lờ mờ là trên đời có hai trạng thái là có tôi và có cái kinh nghiệm đó là diễn tiến thì khi suy bảo có tôi phát
móc chỗ có tôi ngay
còn mình không lờ mở quá có tôi ch tiến thôi bảo tôi mặc kệ mà
hiểu khác biệt lớn không cái sự lờ mờ và một sự xác quyết cực kỳ sạch sẽ khác hẳn nhau. Thế gọi là đấy gọi là phải xác quyết mà xác quyết này lại phải dựa trên kinh nghiệm xác quyết này cả kiến và cả thiền đấy. Thế thì đến lần sau con gặp vấn đề về bất kỳ cái nghiệm nào ấy thì bước đầu tiên là nhìn vào thẳng vào trải nghiệm không không ngồi nghĩ tiếp nữa. Mình đã nghĩ là đây là đây là mờ xong nghĩ thêm là có l mờ thật không thì chỉ toàn là nghĩ thôi.
Việc của mình là nhìn trải nghiệm và đấy cái mà đang giảng chính là cắt xuyên thấu đấy. Mình nhìn trải nghiệm thì mình thấy cái gì?
Mình thấy lầm m mình thấy cái mà mình đang tin là có. Nhưng thực ra lúc đấy chưa phải là thấy.
Lúc đấy mình chỉ là đang tin rằng có cái đấy thôi.
Vì thế mình kệ nhìn tiếp.
Nhìn thẳng vào kinh nghiệm nhìn sâu hơn kinh nghiệm mình thấy là một kinh nghiệm không thể chế tách
đúng không? Cái chân giữa không thể chê tách.
Kinh nghiệm đấy. Kinh nghiệm không thể chê tách. Cái không thể tách mới làm nền tảng việc là như vậy nó không có gì hết.
Vì nó có thể chê tách thì nó sẽ có gì? Có những kinh nghiệm không thể chê tách nên tự mình Nhìn thấy là ờ nhỉ có cái kinh nghiệm chỉ có kinh nghiệm này thôi chứ có quá gì đâu. Đấy cái cảm giác đấy là thế. Có cái kinh nghiệm đấy thôi mà.
Ôi tôi tôi tôi tu hành kém quá rốt quá khi nào mới giác ngộ? Nhưng nó kinh nghiệm thì thế đúng là chỉ có kinh nghiệm quái này thôi chứ có cái quái gì đâu. Thế đ mình xác quyết là không thể có cái đống kia được. Mình xác quết là không có gì hết. Mà cái chính câu không có gì hết nó phủ định tất cả là tu tôi tu hành kém đúng không chưa?
Cái không có gì hết ấy. Có phả phủ nhận tất cả là tôi thu hành kém thu hành dở không?
Tất cả cái con lấy con tin là con buồn ngủ hay là con tin là con tu hành kém lờm mờ ấy thì cái không có gì hết nó sạch nó quét sạch không nhưng mà vẫn còn sự sống động rõ ràng này không thể phủ nhận được và sau con mới gọi cái tên cái tên chỉ là cách gọi thôi đấy đúng a mình thấy sự thật rồi mình thấy biết rồi mình thấy đại thần đại viên mãn rồi mình thấy kến rồi xong thế là xong cắt thành công Và lúc đấy cái tên nào không quan trọng nữa vì con đã ra khỏi khái niệm rồi. Thế sự thật rồi con đã ra khỏi cái đống khái niệm rồi.
Ừ
không có gì hết thì còn khái niệm gì đúng không nhỉ?
Một kinh nghiệm không thể chia tách không có quái gì hết nhưng mà lại sống động họ rẻ. Đấy là con đã cắt xuyên thấu rồi đấy. Con cắt xuyên qua đám mây của suy con thấy sự thật tuyệt đối ở đấy và thế là thành công. Con khỏi làm thêm gì nữa cả.
Vì như vậy tất cả những cái suy nghĩ nó Ấy lúc nãy là mình thấy lờ mờ và mình buồn quá. Thực chất thì ở đấy chỉ có cái gì? Kinh đang là diễn tiến thôi. Chỉ có cái con mới thấy thôi.
Con nhìn vào cái chỗ con tưởng là có cái đống buồn ngủ mệt buồn chán mệt mỏi thì con có thấy mỗi kinh nghiệm là diễn tiến. Có phải thế là xong rồi không?
Thế mà làm thêm gì đâu? Cắt thành công rồi đấy thì đấy gọi là nhận ra đấy. Con nhận ra rằng là cái mà con gọi là vân vân nó thực ra nó chỉ là kinh nghiệm là diễn tiến thôi. Thực ra chỉ là cái con vừa thấy thôi. Đấy ngày xưa chúng tôi biết Đúng thì nó chỉ là biết thôi. Nó chỉ là cái con vừa thấy. Thế ở chỗ nó có cái gì đâu ở chỗ nó có một kinh nghiệm không phải chết tách không có gì hết nhưng sống độ nó ra.
Ở đ ở chỗ nó có cái sự tuyệt đối đúng không nhỉ? Nó có cái đại viên mãn này. Đấy nó có cả ngày xưa gọi trống không sáng tỏ. Ngày xưa mình có dùng dưới luôn chống không sáng tỏ đúng không? Nó có cái mà con biết rằng là cái là cái tuyệt đối ở đấy. Vậy thì tất cả thứ kia nó chỉ là cái tuyệt đối thôi. Nó không thể là cái gì khác. Nó không phải là cái gì khác. Và bất chấp sĩ bảo sụ đang mô tả con một quá trình thiền đúng không? Chứ không phải ngồi suy nghĩ xong xong rồi tự tin rằng là đấy là không có gì khác. Làm sao suy nghĩ tự tin được?
Con phải cắt xuyên thấu thành công. Con phải có một kinh nghiệm sạch. Đấy. Nếu con chưa có kệm sạch thì con không thể gọn cáp xuyên thấu được. Thì có thể con đang ngồi nghĩ rằng ừ có thể rất khả năng cao con hay bị nghĩ mà nghĩ là ở chỗ này làm gì có gì khác. Con nghĩ thế chỉ ghi là đang diễn tiến thôi, không gì khác con người nghĩ thế chứ còn không cắt xuyên thấu. Đây là cái kỹ năng quạm nhất là vẫn tách phân biệt được là cắt xuyên thấu hay chưa? Ta vẫn dùng thích dùng từ cắt xuyên thấu vì từ đấy nó nghe nó mạnh mẽ đấy. Mình hiểu là phải cắt xuyên thấu. Mặc dù ra bản chất là nhìn thấu thôi. Ch bản chất chả cắt cái quái gì hết. Nâ sụ giả có cắt được cái gì đứt đâu. Nhưng mà từ cắt nó mạnh là con thấy là phải cắt xuyên thấu.
Đấy và đến khi đấy thì có mới là con mới gọi là cắt xuyên thấu xong cái từ. Tự tin con mới thật chứ mà tự tin dở. Còn không là tự tin do mình nghĩ A, nghĩ B, nghĩ C xong tự tin. Cái mà sự mô tả là cái lõi của cái thiền đấy. Cái nhét cắt ấy là mụ lõi của lõi của thiền. Vì không thể nào nói là cái thiền con từ đầu cuối nó chỉ sáng sủa sạch sẽ không gì hết mà nó sáng sủa một lúc xong nó lại bắt đầu có vật này vật kia xuất hiện đúng không? Con lại phải làm một nhắc các xuyên thấu mà bản chất là nhìn thấu. Một lúc sau nhìn thấu xong thì nó lại có vật này vật kia. Có tin là có vật này vật kia trong thậm chí là bác bác nhị đi qua thôi là nhìn ra nó kể cả con ngồi không mà bác nhị đi qua bác nhị đang Bến thật ở trong đấy kinh nghiệm con luôn thì con phải làm nhát xuyên thấu ở đấy. Đấy thì lúc đầu cái thiền con ấy là cái đạn là rèn luyện cái nhắt cắt xuyên thấu đấy cho thành mượt thành quen thành dễ dàng thôi. Đoạn này này đoạn nào lúc đầu đoạn này đoạn này con đấy đo đạc nó không nghĩa quá bằng cái việc đấy đâu còn cắt được không nếu cắt được thì cắt được nhiều cắt được nhiều thì mới xuống 100% mà 100% chưa chắc nó là ngon có khi không lấy may
cắt xong không ai đi quay lại cả thế là tưởng là ngon chứ bác nhị vừa đi vào phát lại x Xóa thiền xóa thiền ngay đúng không? Hoàn cái chỗ ngồi con thuận lợi hoàn cảnh thuận lợi tâm trí đang sáng sủa thôi. Cuộc sống ngoài càng ngày con ấy rất nhiều thứ đe dọa đến ao ào. Nếu con không cắt trong thiền đố cắt ở ngoài được không? Nói ào ào ào luôn. Ui hết tiền rồi cuối năm lấy tiêu tiền đâu mà tiêu. Úi giời ơi thế này bao giờ giải hết nợ đây va vào ào vẫn chui đấy ngay. Vì nó đến phát là thật ngay lức.
Ừ
nó không có đoạn để cân nhắc thằng đây không thật như thiền.
Ừ. thì là còn có cân nhắc còn đây là không
đến một phát là thật vao veo thật
đấy là lúc còn phải làm phát nhắt cắt xuyên thấu đấy
toàn bộ kỹ thậ thuyền nằm trong nh xuyên thấu đấy mọi từ nhẹ nhàng từ nhận ra từ nhẹ nhất có thể gọi là từ nhận ra đấy có phải nhận ra thế đoạn này con 100% không được 100% không gì lạ cả là bình thường mình có đang luyện kỹ đăng này mà đừng có vấn đề với số 0% 100% vấn đề mình xem mình vấn đề mình sai ở đâu đấy vấn đề việc mình xem mình sai ở đâu Minh Hải nhận hiểu vấn đề chưa
cái Minh Hải thì không phải là tư đâu
mà là cái nhắt cắt xuyên thấu ấy vì con hỏi con đấy con còn ngắc ngứ rồi
chứng tỏ con cắt siêu xuyên thấu thì làm sao tự tin thực sự được khi mà
mic nhìn kinh nghiệm
ôi so lại bên này Thế thì cái lúc mà bảo là không có gì hết ấy nó lại là nằm ở là là lúc nghĩ khái niệm.
Ừ.
Và đương nhiên khái niệm thì nó không thể rõ ràng mà như vừa rồi con thấy là là kinh nghiệm là thấy nó không chia tách và nó không có gì luôn này thì đúng là
kinh nghiệm chỉ sống rõ ràng thôi. Nó không thể có hết được có gì được. Đấy
cả đau đi nữa nhá thì đau chỉ sống rõ ràng thôi chứ không thể là cái gì được. Thì con thấy sự khác biệt rất lớn là lúc đấy là nghĩ thêm cái gì nó cũng không thể nghĩ là sư phụ này lúc quay ra thấy mọi người này cây gì xong qu nó vẫn vẫn kinh nghiệm nó vẫn mạnh như thế nó nó không thể có được
khác với việc là chỉ nghĩ nghĩ thì thì có thể đấy nó thành có thể
còn còn này thì không thể khác được cái này thì như vừa rồi kinh nghiệm hay kinh nghiệm bây giờ thì không không thể bảo gì cũng thoải mái không không thể
cắt xuyên thấu thì có kinh nghiệm sạch đúng không một kệ không thể trí tách sống động rõ ràng nhưng lại không có gì hết kiệm sạch đấy
đây là biểu hiện một cá nhất quyên sách Chuyên thấu thành công đúng chưa? Có nhiều sạch thì con sẽ có sự tự tin.
Ừ
tự tin là gì có gì khác ngoài cái cái mà con vừa nhìn thấy không?
Mình mà mà mình đặt tên nó là dẫn tiến làm gì có cái khác ngoài cái đấy bất chấp chính bảo gì nó không thể là cái gì khác được.
Đấy tất cả cái hôm qua sự giảng hôm qua dụ giảng nhưng mà không giảng mạnh cái phần các xuyên thấu.
Ừ
hôm qua có giảng đúng không? Nhưng mà nhưng mà không nhấn mạnh cái phần này trong khi nh cái này ấy nó là cái làm cho con thực sự tự tin. Còn nếu không con có lý thì tự tin con không có sự để tự tin. Con cắt mà không xuyên thấu thì con vẫn tự tin được nhá. Nhưng mà tin vào lý và đôi khi rất giống nhau. Lý con mạnh mà
nhưng mà nó chưa thực sự các xuyên thấu.
Thế con vẫn có lột ngổn cái gì đó và nó cơ sở là nửa tin nửa ngầng.
Thì nãy có một bước quan trọng là lúc mà ở sư phụ ấy thì là hả nhìn tiếp thì đúng là là nhìn tiếp đúng là nó nhìn nhìn qua không cần qua cái suy nghĩ b Bảo đây là sư phụ hay các thứ ấy
thì đấy mới là là thấy kinh nghiệm lúc đấy là các
bạn x đấy xu đấy kệ nó cắt xuyên thấu qua cái xấy luôn nhìn xuyên thấu nó
nhìn thấu
nó bảo kệ nó
nhìn thẳng vào cái chỗ mà nó mà mà mình đang nhìn ấy.
Vâng.
Thế thấy dần dần nó sẽ b lõ ra lỗ ra lộ ra lộ ra con này có giỏ đúng tay con thấy luôn chả cần phải nhìn nhìn thẳng và hai lần nữa
ừ
nhưng mà nó phải rất giỏ đầu nó cứ nhìn đi nhìn đi rồi ra sao nó búng tay cái là cái cái sân sấu nhảy xả ra luôn
đấy thì cái l khác biệt lớn nhất là lần lần này đấy là cái nhìn lần hai là cái nhìn mà kệ nó bảo là sư phụ hay gì là cứ nhìn tiếp ấy thì cái đấy là cái mà con thấy là là rõ ràng nhất thấy nó không chia tách và thấy không có gì luôn nhưng mà bình thường thì con sẽ là hên xui có nghĩa là lúc là là trước hôm nay là
bình thường là con sẽ nhìn xong lý luận
một là nhìn xong lý luận hai là tự nhiên lên lúc nào đang kiểu như kiểu một trọng th vẫn đang đang thấy ừ thấy luôn nhưng mà đấy là nó nó không phải là một cái mà rõ ràng như kiểu là cái mình biết rõ ràng
cuộc sống này là các con hay bị lừa ngay nhất đầu tiên ấy
đau thế đau xong rồi dùng luôn xong rồi hah kiểu thế này đau thì phải thật chứ
đấy tự trong tâm thì như thế hoặc là mình còn hành giả sơ cơ lắm mình sao mà đạ mình thoát được cái đau đấy một đống suy nghĩ đấy nó đừng còn chặn con ở chỗ đấy luôn chặn cửa vào luôn
đúng không th phải nhìn th nhìn thấu nó có rất nhiều cái bức chặn có người sẽ nói là mình còn sơ cơ thế này thì nó phải thật chứ đây một loại chặn đấy chặn tâm lý luôn đấy có lại có có loại chặn vật lý nghĩa là gì mình vẫn thấy đau mà sao nó lại không có gì được chặn vật lý luôn con này cắt xuyên thấu qua cả cái suy nghĩ luôn n có bức chặn có rất nhiều bức chặn gọi là sơ cơ nhất là ví dụ thấy mờ mịt thì đồng ý mờ mịt luôn thôi khỏi bạn nữa nhá
thế rồi đâu nữa
đúng không
b thận tâm lý là gì là khó lắm lắm đúng không? Mình sơ cơ khó lắm vân vân mình còn nhiều cái tôi lắm đống trận tâm lý ấy nó không làm con nhìn thêm nữa
còn bỗ trận ghế nhất trận vật lý là nó vẫn đau vẫn khó chịu và con thường con dừng đấy luôn kinh nhất là mình phải cắt xuyên qua cả cái suy nghĩ đây là đau nữa phải nhìn thấu bản chất của cái của cái thực tại này nếu phải phải sự rèn luyện chứ không phải là ngay l tức có ngay đâu rèn luyện nhiều kiến cũng phải lên thiên cũng phải lên dần dần mình các xuyên thấu mức đấy được chứ Không phải là ngay đầu tiên ngày đầu tiên nó có ngay kh sấu đấy đâu mạnh mẽ đâu kiến rất quan trọng đấy cái này kiến rất quan trọng thiền phải rất nhiều kinh nghiệm đấy hôm nay làm rõ hơn nữa là thế nào cắt xuyên thấu
hả
rõ chưa ăn mực không c đi c đét căng
nét căng không căng
rồi rồi
đợi đợi anh hỏi xong cụng đi nhót rót rượu đ Mic cho mic anh
thảo nào vẫn phải có buổi hôm nay
tưởng hôm qua rõ lắm rồi nhưng hôm qua rất rõ về tư thôi chư đ thiền đã có rõ lắm chưa rõ đúng không khoa tư rất là rõ rồi gì đấy
đúng
tư xong về chảy xem còn lỗ hầm nó nữa gì nữa
sắt thoải mái đi chị đang
đây cho th anh hỏi đ
ờ con thấy là con dễ bị mắc vào cái
cái chống không không một không có gì cả ấy.
Thêm thêm ít ít ít rượu bí.
Vâng ạ. B
cuối cùng là mới phải đến ngày hôm nay.
Cứ tưởng là tối qua cũng không được đến rồi.
Hôm qua là tưởng là thôi 100% hết khỏi đến.
Kiểu là nó phải thế để liên hoan đấy. Nào
mọi người ơi.
À thế à
chuyển chuyển sang bên các anh con trai nếu mọi người chưa có.
Thì cái câu của sư phụ câu thần thánh của sư phụ là con thấy nó một phát là nó xuyên thấu luôn.
Đ năm câu để xuyên thấu dùng câu xuyên thấu. là con khi mà
ý là hôm con thấy là từ hôm mà sư phụ chỉ cho cái câu đó ấy gì
cái câu câu gì đang là
câu phát đấy phát là câu xuất thường đấy
phát là cuy thường đấy
chị lớn phát à
không
không câu mà sư phụ đây kinh niệm này là
đúng rồi bất chấp suy nghĩ thô và tế là sẽ thấu luôn ấy ạ cái câu cái câu cái câu đó
bất chấp suy nghĩ thô và tế bả
thô và tế bảo ấy thì mình bình thường mình sẽ không không qua được lớp thô mình mình qua được lớp thô nhưng mình không qua được lớp tế Đúng rồi.
Thì con thấy mà qua l tế là thấy luôn là nó nó đúng rồi ạ. Nó không nó không
gọi lên thấu luôn á. Cái cảm giác là trống kh cái cái cảm giác nó hiện ra rõ ràng nhưng mà có cảm giác là trống không luôn ấy ạ. Nó rảnh luôn ấy.
Thì con thấy là cái câu đó của sư phụ
cách xuyên thấu.
Vâng.
Bất sấp suy thua thì cũng được.
Thì thì tại vì mình hay dừng lại ở cái lớp vật mà mình không biết là vật ấy ạ. Mình mình thấy rõ ràng là cái gì luôn thì tự nhiên mình sẽ thấy nó
cái này không thiền lâu không có đâu. Là cái này phải kinh nghiệm thiền. Ngoài kiến ra phải kinh nghiệm thiền nữa.
Vâng.
Nhiều lần kinh nghiệm như thế nhỉ? Đúng rồi. Mình có thể cắt được qua cái cả lớp tế luôn. H đi hỏi thì
ờ con thấy là con bị mắc ở cái chỗ là không thấy cái sự sống động rõ ràng ấy. Nghĩa là khi mà một suy nghĩ nổi lên thì không có cái ý chống lại nó. Nhưng mà hỏi là ở đây có cái gì thì con nhìn vào cái kinh nghiệm ngay giống như câu đầu tiên ấy. Nhìn vào sư phụ thấy cái gì ấ thì thấy là ờ cái kinh nghiệm này nó không thể phân tách được, không có gì ở đấy. Nhưng xong sau đấy lại bị mắc và con bị một cái cảm cảm giác là nó bị đặc ấy. Nó không có cái gì trong đấy cả nhưng nó không có cái sự sống động rõ ràng không có rõ ràng có nhưng không có cái sự sống động nghĩa là cứ cảm giác là có một cái lớp sương mù không có cái vật gì ở đấy hết
chưa chưa thấu. Chưa thấu.
Đấy
vẫn là một khái niệm
có phải nhìn mạnh nữa vào thượng tạiìn tiếp.
Tiếp tục nhìn vào thựng tại chưa dừng được chưa hài lòng lấy được.
Con là một ví dụ cắt gần thấu thì dừng lại
cái sự lờ mờ một cái gì đó thì nó vẫn là một khái niệm. thực tại nó không có không có cái gì ngoài cái cái sống động rõ ràng.
Ngày xưa sư nói là ngay sư ấy nói là có một cái kinh nghiệm sống động rõ ràng không thể ch tách.
Đấy cắt đến chỗ đấy thôi. Cắt đến cái chỗ mà thấy nó sự sống độ rằng không thể chế tách. Thì không thể tách chính là cái nền tảng như vậy là không thể có gì hết.
Vâng.
Đúng không nhỉ? Đấy con nhìn nó thấy một kinh nghiệm sống động không thể chế thách. Kệ nào con chả thế.
Kể cả suy bảo là đau quá thì đấy là một sự rõ ràng sống động mà.
Ừ. Với đau con thấy tập hôm ví dụ hai cái hôm 100 ấy là con có rất nhiều cơn đau và tập với đau bởi vì nó nổi lên liên tục và thấy rõ là đau không thể nào tách rời được và thấy là rõ là cái cái
đau chỉ sống rõ ràng thôi.
Vâng. Nhưng mà cứ không có cái gì thì cái suy nghĩ tế là cái suy nghĩ mà mình
con con lại dừng ở cái lờm m
ừ
dừng một cái khối đặc.
Vâng.
Con lại cắt xuyên cái lấy
con nhìn thêm vào nữa có gì nó bảo đấy lm m chứ có lm m đâu.
Vâng
nó bảo khối đặc có lên khối đặc đâu. Giống đầu tiên bảo sư phụ ấy nhưng có xụ đâu
đúng không? Nó bảo có sư phụ có xụ ở đâu
nó có đau nhưng mà thực ra có đau đâu. Còn nhìn tiếp nhìn đến khi nào mà cắt xuyên thấu thì thôi.
Thế là tất cả thời gian Tất cả cái gọi là là trình độ con mà dồn vào chỗ cắt xuyên thấu mà
vẫn còn lm này. Vẫn chưa sống động này. Cắt tiếp. Nhìn tiếp.
LM là suy nghĩ nó bảo là lm m chứ gì đâu.
Khối đặc cũng là suy nghĩ bảo khối đặc chứ
đúng không?
Nó bảo đấy thôi giống như bảo đấy là sư phụ đấy. Có nhìn kỹ xem xù nà.
Cái này thực hành trong thiền ngoài thiền đều nên thực hành.
Khi nào mình thấy đúng thực tại đúng chỉ là sống động rõ ràng không phải chế tạch thôi. Sống động rõ ràng không thử thách đúng không?
Và bây giờ về mình mình chặt chẽ hơn là không có gì hết cho chắc. Mặc dù không thể chết bản chất nó đã kèm nó kèm không có gì hết rồi
nhưng mình cứ để lờ mờ ấy. Mình cứ không nói đến nó lại lờ mờ.
Nhưng mà sư phụ ví dụ như mình nhìn thấu mình tự nhiên mình có cái cảm giác
đúng rồi
là cảm giác chứ không phải mình nhìn xong mình kết luận là không có gì hết. Mình thấu quớ.
Đúng rồi. Mình sẽ có một cái một cái nhận thức luôn là không có gì hết. Nhận thức
vì nhìn thấy mà nhận thức. Các con vẫn mắc nhất là không có gì hết, vẫn mắc ở đấy. Vì cái đấy thì khó nhất. Sống động rõ ràng vẫn đều vẫn dễ.
Cao bao nhiêu nữa? Đi bao nhiêu rồi? Con
cái vấn đề chung các con là không có gì hết. Thường là không đến chỗ đấy được.
Và vì thế nó mới mầm móng cho mọi thứ nó có nó tồn tại. có cái gì đấy và vì có thì có từ mảy ma lên thế giới biến thành có với con và khi có thì rất đe dọa con
đấy nên phải cắt xuyên thấu đến đoạn là không có gì hết có một cái kinh nghiệm sống động rõ ràng không thể chế thách
không thể chế thách và không có gì hết không thể thách nó tự nó là
con chỉ chốt con đấy thôi chứ bản chất là không thể chính là không có gì hết rồi
chứ con không cần nhìn ra cái không có gì hết
mình không phải nhìn ra cái không có gì gì hết được
con nhì nó sống động sao nhìn nó không có gì hết chẳng ai nhìn nổi không có gì hết nó sống động thấy rõ là
khi nó sống động không có gì hết
là không có gì hết cái lúc dùng không có gì hết khái niệm
nhưng cái kiến là cái kệ
nhưng mà cái không gian nó rõ
thực tại chỉ là hiện ra hiện ra hiện ra
đúng rồi hiện ra thôi
đấy đúng không
chứ không thể nói là không này không kia được Vì con bụ phải còn nói không? Vì sao mà không hiu phá cái có
vì tâm lý nó đã nó đã tin là có tự nó là nó là nó là mặc định có bé rồi.
Đúng rồi.
Con không nói ch không ra nó không phá được.
Nó mặc định vô cơ sở luôn.
Đúng rồi.
Nó cứ bảo là có gì đấy thì con phải đ nói không có gì hết
chứ mắt con không nhìn thấy không có gì hết.
Mắt con thấy sống động rõ ràng hiện ra. Hiện ra hiện ra đấy nó đầy đủ hơn đấy. Kinh nghiệm còn chứ hiện ra hiện ra hiện ra
hiện ra nhưng không có cứ hiện ra
nhưng mà làm sao lại có thì được
tại sao lại có
không có cơ sở gì có. Nhưng thằng kia nó mặc định bảo có. thấy hiện ra tăng biến liên tục nó tự nhiên cảm giác nó không có
đúng rồi hiện ra là
chẳng cần nó tán biến chẳng cần tán biến nữa
cái hiện ra tan biến chỉ là mình sống thấy sống động thôi
sống động
còn không có gì hết bởi vì chẳng có gì hết thật mà có gì hết thật
có gì đâu
không có gì hết vì không có gì hết chứ phải không có gì hết là vì nó sự biến biến mất thì không có gì hết
nhầm rồi đấy con nó bị nhầm đấy
nếu đợi nó biến mất mà không có gì hết nghĩa là nó vẫn có xong nó biến mất xong nó mới không có gì hết
cái chỉ hợp bằng lý luận thôi
trải nghiệm thì không thể nào thấy cái gì biến mất chị hiện ra, hiện ra hiện ra, hiện ra
còn không thấy biến mất là cái gì luôn phải trải nghiệm á đúng
trải nghiệm là chỉ hiện ra hiện ra hiện ra hiện ra
nhưng hiện ra đấy nó không hề chia tách được
nên nó không thể có phần gì được
mà thằng tâm lý tâm trí nó cứ mặc định là có gì đóấy
nếu con còn hơi cảm giác có gì đó thì phải con phải nhìn kỹ hơn
con nhìn đủ kỹ thì sẽ cắt xuyên nhìn không đủ kỹ cắt không xuyên
nãy x mới nói mà nhìn không đủ kỹ đầu tiên thấy sư phụ xong hài lòng luôn
đấy ví dụ không cắt không xuyên cắt không xuyên không phải vì nó có sư phụ mà có nhìn chẳng gì cả.
Vì thế là phải nhìn đủ kỹ. Nhìn đủ kỹ đủ bình tĩnh.
Bình tĩnh mà nhìn
đừng có
không động
không vội vàng không buộc x một kết quả nào đó
không chụp cái mũ vào nó để cho yên tâm.
Con cứ nhìn kỹ thì nó ra đúng kinh nghiệm sạch. Nế buổi trước có bài giảng kinh nghiệm sạch. Kệm sạch quan trọng con tự tin là những kinh nghiệm sạch. Muốn kinh nghiệm sạch phải cắt xuyên thấu. Đoạn này cũng chưa muốn đo nhiều vì có phải quan trọng cắt xuyên thấu. Buổi trước nói đấy, cứ phải cắt xuyên thấu đã. Cắt phải thấu đã 100% chưa là cái gì cả. Cắt xuyên thấu mới là quan trọng.
Xuyên thấu
nên con thấy cái đoạn này sư vừa nói cái đoạn cắt xiên thấu ấ nó giống như kiểu là slow motion lại cái quá trình ấy.
Mà ví dụ mình nói cắt nhá thì mình vẫn có cảm giác là phải làm một nhát này thì nó vẫn có một mức độ cảm thấy là khó khăn.
Nhưng hôm nay Thu nói cái này đúng như kiểu là nhìn xuyên thấu là Cứ từ từ mà nhìn,
bình tĩnh mà nhìn.
Cứ nhìn xong rồi cái này nó bảo sinh cái kia nó bảo thì nó cứ bảo thôi. Mình vẫn còn thấy thôi. Có nhìn tiếp
cứ nhìn tiếp.
Nhìn đến lúc nào mình sẽ thấy là không có chia tách gì hết.
Ừ.
Hiện ra hiện ra rõ ràng thì giống như kiểu là nhìn kịch rồi ấy.
Nó không được nhìn thêm được cái gì nữa.
Nhìn mãi chỉ thế thôi. Thì là nhìn xong
đấy. Thế là Thế có phải là rất là đơn giản phải chém một nhát xoẹt phát cho chắc không? Không cần giả thôi. Nhìn thế thôi.
Thế thế là con thấy nó rất là đơn giản thôi. Nó rất là rõ ràng ấy. Sướng ấy. Cảm thấy nó sướng sướng yên tâm. Dễ
nó chỉ đơn giản thế thôi ấy. Vâng. Và tự nhiên cái từ nhìn ấy thì nó lại thành rất là
nghĩ nó rất là là đúng luôn. Nó nó rất là đấy.
Cụ l
ai cụng ly này thì là nắm cắt
biết cách cắt xuyên thấu
đến tận cùng thì thôi nhá.
Vâng. Biết cách đến tận cùng cách tận cùng nhá. Cắt xuyên tận cùng
vẫn phải có tối nay đấy phải không? Vẫn phải lại một hôm đấy tậ đổi tận cùng tận cùng
mình dần ghê không
ra cùn thì có lâu hơn rồi
bảo bình tĩnh sắc đâu
đi đâu mà vội cứ nhiều dao sắt đầu chặt tưởng là chặt cách truyền thấu xong là chặt không được sợ
cứ cứ cứ cắt th cứa thôi bùn cứa cũng được
cứa rồi đứt mà cứa mãi đứt
lâu lâu là nó sẽ đứt Cứ cứa đứt là đượcâ mình vàng chặt chứnh đúng đúng không
cứ bình tĩnh mà nhìn thôi hối
bình tĩnh mà nhìn thôi.
Ai hối ai mướn
bình hành giả nó mướn
đã ăn mừng chưa mừng
quá đ mừng đúng không
full mí kí Đoạn này vẫn quanh nguyên cắt sườn sấu. Cắt xuyên thấu kỹ đăng cắt xuyên à bình tĩnh nhìn là cái kinh nghiệm nó là rõ lên xong cái suy nghĩ nó bay màu
đúng rồi bắn xong rồi
giống ngày xưa sanh cầu vồng nhớ không đúng đúng một lúc là nó mất v
từ từ từ từ biến mất cái cầu vồng luôn còn mỗi màu xanh thôi màu
đấy nó ra bước đấy đấy chứ không phải là nhìn phát ra ngay đâu
bây giờ mới hiểu hiểu nhìn xưa
có một cái tranh bầu trời xanh Trên đấy có cái cầu vồng nhớ không?
Mà nhìn thật lâu thì nó tan hết cầu vồng không?
Hết luôn
chứ nhìn ngay làm sao ra được.
Lúc qua thấy cái cầu vồng
mà nhìn ngay không là chính là cái lý do nó không ra nhìn
cứ cứ muốn nó ngay ấ muốn phát được ngay ấóc nhìn nó cứ lồi ấy mình cứ nhìn một lúc tự cứ tan biến đúng
còn cứ nhìn ngay nó vẫn cứ ở đấy c lúc sau là tự biến
đủ lâu là nó tự biến
kinh dị là sau này có nhìn thẳng với cầu vồng nó tự tan cơ chả có đấy chưa
rồi ạ
đầu tiên là tập cách nhìn màu xanh nó tan cầu vồng
nhưng sau đó nhìn cầu vồng nó với thành màu xanh luôn Cú cú kinh nh cú l cú kinh
bây giờ ai trải qua chưa
gửi lại đi bảo ở đảo gửi đấy bí bài đà
ở đây quay có các anh nhớ không
đợt học đà
nguyên thảo có đấy hai họ nguyên thảo có trong slide
đấy
đầu tiên Nhìn vào vùng xanh bế mất cầu vồng.
Ừ.
Nhưng sau này kinh hợ là nhìn vào cầu vồng mất cầu vồng.
Nhìn một lúc là t
thế mới ghê. Đấy cắt xuyên thấu đấy.
Tí đi tí thử gửi đi tìm đi cho anh hiểu đây.
Đấy hiểu em anh em anh em nhìn đi đầu tiên nhìn vùng xanh đến khi nào mất thì thôi.
Sau khi làm được điều đấy thì nhìn được thẳng với cầu vồng đến khi nào nó mất thì thôi. Mất thành biến th màu xanh thì thôi.
Để em hiểu thế nào cắt xuyên thấu. Cứ bình tĩnh nhìn thôi. Sốt ruột mới không nhìn thấy. Nó cứ càng không ra.
Đúng rồi. Đ
càng sốt ruột là nó càng tồn tại.
Càng sốt ruột càng bảo nó không ở đây mà.
Không càng sốt dụ càng bảo là cầu vồng có thật.
Cầu bảo có thật đi cầuến nhanh đi là
thế mới sợ.
Chưa gửi
đợi bác Minh Trang tí
đây đây ạ. Em gửi ạ. Mình
mời các bác ạ.
Các bác cắt
cắt đi nào.
Các bác lưu vào trong máy tính đấ thỉnh thoảng nút ra mà xem nhá.
Thỉnh thoảng rút ra
lui vào máy đây. Không sự hỏi không biết cái nào phải làm cái màn hình cái đấy
cầu vồng mất luôn.
Wow
nhìn màu xanh trước đi. Khi nào mất cầu vồng thì xong bước một sau đó nhìn vào cầu vồng mất cầu vồng
nhìn cầu vòng màu xanh nhìn đầu tiên nhìn cầu vòng là gì
màu xanh màu xanh
màu xanh
nhìn màu xanh
mất tiêu cầu vòng lập luôn
nhìn màu xanh mất cầu vòng nhìn hai đúng không mấy
vâng
rồi sau khi nhìn cầu xanh màu rộng thì nhìn cầu vộng mất cầu vòng
chăm chú nhìn x Mất rồi.
Đây là nhìn vào góc này này.
Nhìn góc nào nhìn không góc kia nó nhìn thẳng vô luôn.
Cứ nhìn thẳng cái chỗ đậm nhất lúc mất
không đang nói là mọi người bảo nhìn vào màu xanh nhiều chỗ nào
nhìn góc đi góc nhìn góc cho dễ
lóc nàyì nhìn
mất luôn
mất vòng.
Ôi mở lại
mất cầu vòng luôn.
À nhờ một cái bức này
ghê vậy.
Ừ
ghê nhất là nhìn cầu vòng mất cầu vồng. Thấy chưa?
Thấy ạ.
Nhìn cầu vồng mất cầu vòng là ghê nhất chứ. Nhìn màu xanh mà vòng thì còn nghĩ là này kia. Nhìn cầu vồng mất cầu vồng.
Còn khi nào nhìn cầu vồng nhìn giữa cầu vồng ấy
tôi nhìn chỗ đậm nhất mất
tùy nhìn vào giữa chỗ thấy khá dễ. Nhìn giữa cầu vồng mất luôn cầu vồng.
Nhưng mà bình tĩnh cứ bình tĩnh đừng mong mất.
Nhìn chỉ nhìn thôi thì nó mới mất. Cứ nhìn bình thường thôi.
Nhìn thôi thì nó mới mất còn muốn nó mất thì nó lại càng rộng.
Ôi mất sạch luôn
rồi.
Mất hiện mất hiện mất hiện. Mất
chắc mất hiện mất hiện mất hiện giờ hiện ra thổi nến lúc là Mình cho rồi mình giữ mắt nguyên giữ mắt nguyên sư phụ ấy. Có nhiều khi mình cảm nhận là thấu hết luôn ấy.
Chấp nhảy nhớp nhảy như ba chớp mắt thì nó bắt đầu lại
con cứ nhìn khi nào mà nó mất thì đừng chấp mắt nữa thì nó vẫn mất. Bắt hết rồi. Nhìn hai phát được bắt rồi. Nhìn thẳng cô rồi.
Này dễ nhở càng dễ dễ.
Chỉ nhìn xong
cứ dễ cứ bình tĩnh mà nhìn thôi chứ đừng vội vàng đừng mong nó hết.
Các con cứ mong nó mất là nó không mất đâu. Đau lên nhìn chí đến mất.
Mong mất chứng tỏ nó phải ở đấy mất mong mất là tiêu diệt
mong mất chứng minh nó phải chứng tỏ nó ở đấy.
Confirm cuối cuồn lên nhìn
con mong nó mất chứng tỏ con tin nó ở đấy.
Đúng rồi con mong nó mất.
Th ra con này để tin nó đang ở đấy.
Thế sao nó mất được?
Cảm ơn. Nó mất càng lù lù
thô kỳ rợ thật đấy. Cứ nhìn thôi nhở chả mong chờ lúc nào nó mất nhìn thôi. Từ từ nó mất nhìn thấy nhìn mất một chứ
nhìn cầu vồng mất cầu vồng là kinh nhất.
Thật ra sống động rõ ràng
mày trải qua chưa? Ai đã ai trả ra nào? Ai đã nhìn thấy cầu vồng mất cầu vồng chưa?
Rồi
đấy yên tâm chưa?
Yên tâm
đấy. Thiền cắt xuyên thấu nó như thế đấy.
Cứ nhìn cứ nhìn cứ nhìn mất mất mất
vì bản chất nó có đấy đâu. Lý do nó già v Có sẵn đấy đâu.
Nó có là do con tin nó có chứ nó chưa có cả.
Trong giấc mơ đấy có gì đấy đâu.
Trong mơ có cái quá gì đấy đâu. Nhưng con cứ tin nó có thì nó vẫn có cực kỳ rõ đấy luôn. Chứ thực ra có cái gì giống bãi cỏ xanh nó có gì đấy cái gì
nhưng mà hiện ra
đúng không? Hiện ra sống động thế thôi. Thế mà mình bảo là khi mình nhìn ấ thì mình thấy sự hiện ra rất sống động rõ ràng.
Không thể chế tách.
Không thể chế tách. Và mình phải thêm một câu là không không có gì hết. Không có vật gì hết. Đầy đủ vật gì hết.
Ừ không có gì hết. Bởi vì không thể chế thách. Nếu mà thúi anh Thúy anh thấy có gì đó lm m khối đặc thì nhìn vào cái lm m đặc ấy
xem nó là cái gì.
Cứ nhìn thôi, cứ bình tĩnh mà nhìn thôi. Bây giờ không vội nữa. Bình tĩnh mà lĩnh thưởng chỗ này là đi khác. Chỗ nào mà đi không nhìn
chỗ này không cần phải qua suy nghĩ thế nào
không nghĩ không nghĩ
cắt xuyên thấu là không nghĩ mà không cần có suy nghĩ
đúng rồi
và chỉ cắt xuyên thấu thì có mấy cái thiên con mới đạt chấp
đấy mà thiền đạt thì con mới ra đời được ra đời mọi người nhảy mố xung quanh con thế chả có ai cả đấy nó phải thế đấy
chỉ là diễn tiến thôi có ai đ con tự con sẽ cảm giác có ai mà phòng này có ai đây đâu có cái đang là diễn tiến diễn tiến có ai đâu Như vậy là cái kinh nghiệm cắt xuyên thấu rất là quan trọng cần được tích lũy trong thiền còn ai là ngoài ngoài thiền càng tốt đúng không? Vì thực ra cái đây trong thiền sẽ khác với nhau mà
còn tích lũy nó cộng với kiến đúng dần lên đấy cứ tích lũy cái cái cyến thấu đấy kỹ năng kỹ thuật biết cách truyền thấu cộng với kiến đúng dần đúng dần lên cứ thế mà tiếp tục thôi thì nó chứng ngộ tăng trưởng đấy là chứng ngộ tăng trưởng đấy
đúng chưa
con c đ sẽ cho con thử thách thử thách nhỏ thách lớn để con để con xem có cắt thế được không
xem có ra hay không
đúng chưa
cắt nhiều thì dao sắc đúng không phải cắt nhiều đấy dao nó mới sắc
đám mà chính là cái dao sắc đấy chính là cắt nhiều đấy nhá Em cắt là mày dao đấy. Rồi
con cắt đấy đâu ra.
Ngày xưa con con ý là vào tiền bằng một câu nhắc thì
nhìn lại thì nó lại có cả phần suy nghĩ cả phần kinh nghiệm.
Cái cái này nó gồm cả kiến và thiền đấy.
Cái sự nó là thực hợp nhất kiến và thiền đấy.
Cắt xuyên thấu là kiến phải rất là vững chắc.
Sau đấy mới dùng câu nhắc.
Đấy một câu nhắc
kiến mà yếu phát là cái suy nghĩ thắng. Cái suy nghĩ sai nó thắng.
Kiến yếu ấy thì cái cái cái suy nghĩ sai nó bảo có này con kia thắng luôn. Xong dừng lại luôn ấy.
Giống kiểu thấy xụ xong thấy dụ xong rồi đấy.
Hay là thấy đau thì dùng ý đau dừng lại luôn ấy. Thế kiến đúng thì cái suy nghĩ sai nó không thắng được.
Nó mới cho phép con nhìn tiếp chứ nếu suy nghĩ sai nó thắng thì con không con dừng nhìn luôn.
Con đồng ý luôn rồi nhìn gì nữa? Đừng ý chỉ có cái thế. Chỉ có cái này cái này cái này có sư phụ thôi. Nhìn gì nữa đúng không? Nên con phải có kiến là không có sư phụ đã. Cái này có trước thì cái suy nghĩ bọn có sư phụ mới con mới bỏ qua nó được con mới kệ nó được đúng không? Nên đầu tiên mới là kiến đã. Sau đó con phải có trải nghiệm trải nghiệm hết lần này lần khác. Đấy sau đó con mình mới có cái sự tự tin của việc là mình đã biết thế nào cắt xuyên thấu rồi. Đấy sau đó thì mới là đời sống nó cắt nhiều lên. Thế mà thiền chính là đoạn có tập cách cắt xuyên thấu. Bây giờ thiền bây giờ ấy
có tập cái trải nghiệm cắt xuyên thấu. Vậy thiền là mục tiêu bây giờ là thế. Tập trải nghiệm cắt xong lại cắt xong lại cắt. Thảo
thành thạo
đúng không? Cắt cái thành thạo. Bình tĩnh mà cắt thôi.
Nhanh quá khụt ngón tay.
Cắt nhanh quá không thạo là cắt đứt ngón tay. Đấy, sáng rõ hơn một lớp nữa chưa?
Bõ công tối đến đây chưa?
Sợ không?
Tháng hai kỳ diệu không?
Tháng quá kỳ diệu luôn.
Mới có ngày.
Thế à?
Tháng
đấy. Có hỏi thêm đi nhá. Cứ mỗi câu chuyện lại ra đấy. Hôm nay chỉ mới có Minh Ngân, Minh Hải, Thúy Anh thôi. Thúy Anh có nói gì không? Gì nữa không? Thế thôi. lại con thấy là
đây từ mic th ơi chị ơi à con thấy là cái phần hôm nay cái cái hai cái size của con này ngoài cái việc là không nhìn tiếp
ừ
không phá tiếp cái phần băng đấy ra thì
đúng rồi
có
các con nó dễ bị dừng giữa chừng lắm vì một là thiếu kiên nhẫn này hoặc là khi ép thành công rồi chẳng muốn nhìn nữa ép mà kiểu nhìn nửa xong ép nửa lại đấy là cái kỹ năng vẫn thể tập. Đấy.
Có một cái nữa là trước khi cái phiên thiền đầu tiên thì con cũng đi qua cái bài hôm qua bài bài sắc quyết mà sư phụ hướng dẫn. Thế nhưng mà quên mất một thứ kết luận lúc cuối là không có gì hết. Nhưng mình là cái gì thì không kết luận.
À quên mình cái gì
quên không xác quyết là mình cũng là cái kinh nghiệm đang là diễn tiến này. Đấy thế nên mình mặc dù là con có phá thân thể có phá cái tôi
con thường là không có tôi đâu nhưng mà quên biết tôi là cái gì.
Đúng rồi.
Thế thường là sẽ chết th xong nó quay lại là chết. mà nó quay lại rất là ngầm luôn. Đấy thì con thấy là cái đấy là
tôi là cái gì là cái bổ sung sự và đại toàn thiện ấy. Đàn thiện nó không có cái đấy luôn.
Nên là về sau ít người giác ngộ lắm vì sau cái tôi nó mạnh lắm.
Đạn thiện không không tại thiện không có đoạn phá tôi luôn chưa nói đoạn là tôi là cái gì nó còn thiếu cả luôn.
Tại vì đúng là nếu mà thực hành không có gì hết khác ấy thì nó cũng không có tôi mà. Nhưng vấn đề là mới ai làm được là phá xong nhưng quên kết luận.
Quên kết luận như kiểu là mình để hở cái cửa không khóa không chốt là Rồi
thế nên là nó len vào một cái lúc mà mình rất là không ngờ đấy. Những cái lúc như là
con cứ thấy một cái suy nghĩ nổi lên hoặc chạy một hai nhịp xong nhìn thẳng vào suy nghĩ đấy xem là cái gì thì thấy là à đây là kinh nghiệm đang là diễn tiến. Xong nhìn tiếp con vẫn nhìn tiếp phát nữa nhưng ở đấy là nó con bị vướng cái chỗ mờ như ban nãy con biết sư phụ ấy.
Ừ.
Và đáng nhẽ là phải tiếp tục nhìn tiếp. Cứ nhìn nhìn đến lúc nào mà nó sáng tỏ
cắt xuyên thấu thì thôi.
Thì con nhìn tiếp vài nhịp là con cứ thấy nó c vẫn cứ mờ. Con bảo
khi nào nó có một cái kinh nghiệm Sống sống động đang là không thể chế tách
đấy. Không có gì hết nữa mà thêm không gì chắc
th đấy là
thì ok thế là ok vì con nhìn mãi chỉ ra cái đấy thôi
ok vì không phải là s bảo ok mà vì con nhìn thêm thì có hơn được đâu thêm cái gì khác
đ sống động rồi là không
chứ không phải là s bảo dừng người đấy mà là vì con nhìn thêm không ra gì nữa
nhắc lại phần tôi là rất quan trọng tạiàn thiện là nó không có mất kỳ một cái gì liên quan đến tôi hết không nói là không có tôi càng không nói tôi là cái gì gì nhưng mà đấy là chỉnh ra những người rất xuất sắc mới sống được đấy thôi làm được đấy thôi
còn các con là cực mạnh tôi nên nó vừa là không có tôi vừa phải tôi là cái gì nó mới đủ
vừa khẳng định vừa phù định đấy vừa phù định cái giả vừa khẳng định cái thật
mình lại là
thì mới đủ được
nó không là không đủ để mà để mà tiến lên được đấy vấn đề nằm đấy
người hiện đại đấy cái là cái phần bổ sung hoàn toàn và lại hoàn thiện không có tí nào trong đấy luôn vừa không có tôi là một giáo lý rất quan trọng nhưng lại phải có tô là cái gì nữa?
Cộng hai cái mới đủ ghê không?
Nên các con phải đi qua bao nhiêu năm vô ngã xong lại phải đi qua một giai đoạn là tôi là biết mình là biết đấy. Biết mình là tất cả mọi thứ đ
đúng rồi. Nếu không có cái đấy thì con con bơ vơ chắc con thực hành rồi thực hành cái tôi hành giả lỏi vào ngồi đấy luôn.
Ừ
và vì con không nói được cả hai ý đấy.
Còn n không có tôi thì khi nói không có tôi nhạt phát là tôi xuất hiện. Con là không có tôi thì không có tôi mà con đến thiệp thứ năm quên mất không có tôi thì automatic tôi lại ngồi vào đấy. khẳng định cái câu kia nó là
nhưng mà tôi là cái gì ấ nó chặn cái việc nó cái tôi nhỏ bé quay lại thì tôi tách biệt quay lại
đúng chưa
hiện đại rồiại
con phát biểu không ạ
ừ được
là con tập con thấy hôm nay vừa nói với các chị em buổi chiều xong ấy ạ là bình thường đúng là phủ nhận là không có tôi là không đủ tại vì con thấy cảm giác sống của mình á lúc nào cũng là mình mình mình đúng không?
Vậy thì chỉ có hai khả năng giống như hồi nãy mình là cái này hoặc mình là cả cái này.
Vậy mình cái này bao giờ cũng sai mà lúc nào nó cũng không hiểu được lời xưu ấy với con là như thế nên là mặc định nó là con luôn phát biểu là mình chính là cái kinh nghiệm đang làm này. Thế con thấy nó khớp kinh khủng mà nó tự tin kinh khủng. Giờ con mới thấy thấm sư phụ nói là ngày sư phụ bảo tại sao sư phụ lại bảo là phải là mình là biết tại vì là nó lôi hết cái tôi ẩn ra nó không còn chỗ chú nữa và nếu nó có thì nó chính là cái này chứ không thể là cái gì khác nó không thể len lỏi là nó ngồi ở đây để mà nó thiền được nữa ấy thì con thấy nó rõ luôn và càng đi xa thì càng thấy thấm thấm cái điều đấy vì nó gần với cảm giác sống của mình quá. Tại vì nếu mà mình không làm cái này thì mình đương nhiên là cái này. Thì con thấy ù hay nhờ. Bây giờ mới thấm từ cái chữ mình trước lúc trước thì vẫn chưa thấm bằng đúng ạ. Bởi vì là bây giờ mình còn thấy là mình
chính là cái này nữa thì nó còn khác ấy ạ. Ngày xưa thì mới là mình trong suy nghĩ thôi chứ không cảm nhận mạnh như bây giờ. Bây giờ nó mạnh
xư nói mình là biết tưởng tượng về một cái biết.
Đấy
còn nói mình là tên tiến thì đây
khỏi tưởng tượng. Đây nó đây trải nghiệm được.
Đúng chưa?
Mà nó chạm quay về cái này. hết đường nào còn bác nào chưa 100 tiếp nào.
Đấy
vãi thú vãi. Thú
con mắc nghe cái vừa nãy nói là thứ nhất là mình chỉ khẳng định là không không có mình thôi, không có mình, không có thân thể này thôi.
Nhưng cái vế sau mà mình không có khẳng định mạnh mẽ là mình là gì ấy. Không nói là mình là cái cái cái kinh nghiệm đang là này thì con thấy ừ đúng nghĩ lại thấy
thì là mình là hành giải. Chắc chắn luôn không? Khẳng định nữa là
mấy nhịp sau là mình hành giả. Mà hành giả là sai lầm là kém cỏi, là thiếu thốn.
Vâng.
Mình là kém cỏi thì thực tại tự thành kém cỏi luôn. Thế thì con thấy cái này nói đi nói lại nhiều nhưng mà mình vẫn bị dính cái chỗ này này là mình hiểu không ý thức được tầm quan trọng của nó ấy.
Ừ.
Nên là dù sư phụ nhắc nhiều lần rồi nên mà mình cũng hay quên cái này. Ấ cái thứ hai là con thấy là hôm nay con xem lại cái phiên hôm qua đấy thì hôm qua mình à
mình thấy mình cứ nhắc nhiều đây là kinh nghiệm đang là dẫn tiến ấy. Thì sau đấy thì mình thấy là ừ phải có một cái cái ch trạng thái à mình chia ra là phải có nhận ra và không nhận ra. Nhận ra thì mới là kinh nghiệm đang là diễn tiến và không nhận ra thì thì nó không là kinh nghiệm đang là diễn tiến. Thì thì hôm nay con thấy cần mình khảo sát cái phần đấy là thế thì có cái trạng thái nhận ra với trạng thái không nhận ra không ấy thì nhận ra đối với mình nó là cái gì ấy. Đấy thì lại sự chú ý và kinh nghiệm và một câu nhắc xong mình làm rõ à khảo sát hai cái này không có nốt tức là không có cái tức là con thấy nó giải phóng khỏi cái sự là à mình cho rằng có một cái trạng thái là phải nhận ra. Có trạng thái nhận ra. ra đấy thì bình thường mình vẫn thấy là còn hai trạng thái nhận ra và không nhận ra đấy thành ra vào nó cứ không tự tin được nhưng mà hôm nay thì đi vào thì rất rất là tự tin ở cái chỗ là là nó vốn là cái cái kinh nghiệm này vốn là cái kinh nghiệm đang là tiên tiến rồi nó không còn cái cái cái không còn lựa chọn nào khác ấy không phải mình nhận ra thì nó mới là kinh nghiệm đang là diễn tiến ấy thì có phần tự tin ở đấy nhưng mà sau khi nghe sư phụ giảng xong thì con thấy là à thì cái nhận ra của mình nó kiểu nó nông nó không cắt. Nó chỉ là có một cái sự tự tin như thế thôi về kiến thôi. Đấy ạ. Sau đấy thì khi mình nhìn thì mình à kiểu nó không không phải là mình nhìn
cắt xuyên thấu thì là mới là nhận ra xịn.
Vâng.
Còn không cắt xuyên thấu thì chỉ là tự tin thôi.
Mình chỉ sự tự tin vào lý thế thôi. Ấ sao tự tin
như cả hai thằng thì đều là đ là diễn tiến.
Đấy vấn đề phải phải nhớ ở đấy
cắt xuyên thấm thì cái kh xuyên thấu thì nó vẫn là cái hà dân tiến thì khi đó cái cái độ mình nó mới ngược được
thực thế mới cắt được ấ
đấy phải nhớ thế
chờ th Cắt xuyên thấu hay không xuyên thấu thì nó vẫn là cái đoạn dẫn tiến.
Con cắt xong thấy một sự mờ mờ mờ mờ đục đục thì nó vẫn là cái đấ tiến
chứ không phải là cắt không xuyên thấu thì nó là không phải thế nữa.
Đấy là cái phải sắc quyết trước khi thiền.
Vì thế là cái buổi thiền con dù có thắt chiên thấu hay không chuyên thấu con mất tự tin.
Vâng
không là con lại quay trở lại một thằng hành giảm mất tự tin ngay.
Nếu không có giá quyết như vậy trước khi thiền ấy thì buổi của con là buổi rất chật vật. Quả này cắt được xuyên sinh nhở. Không xuyên thì chết cuối buổi không 100 đâu. Chết
ch Đấy nếu con xác quyết là cắt xuyên hay không xuyên cắt được 80% hay 100% thì vẫn là diễn tiến thì con cắt không cắt xuyên hay cắt có xuyên hay cắt nửa xuyên nửa không con mới tự tin được.
Đấy đấy đấy lưu ý rất quan trọng còn con ngồi đấy con con ép ra kinh nghiệm cắt xuyên thấu ấy thì hết nếu con ngồi ép ra kinh nghiệm đấy thì chết
lại là thằng tôi. Lúc ép được lúc không ép được mất tự tin hoang mang. Và như vậy bản chất nó bảo là đây không phải đại viên mãn lúc là đại viên mãn cắt được đại viên mãn cắt không được thì là thì là Không có không thiếu thốn không viên mãn nổi mãn gì hết
đại thiếu thốn luôn chứ không mãn thốn
nó chỉ có đại thiếu thốn viên mãn thôi
nó không có tiểu thị viên mãn nó chỉ có đại thiếu tốn đại viên mãn
đại bất mãn
nên trước buổi thiền con phải xác quyết là cắt cắt được hay không cắt được chỉ là hai hình tướng khác nhau của kinh nghiệm là diễn tiến thôi là diễn tiến hay là hai cái loại diễn tiến khác nhau hay là hình tướng khác nhau hay diễn tiến khác nhau là diễn tiến thôi diễn cái này diễn cái kia thôi nhưng cả hai cái đều là gì vậy nó đại viên mãn Cái buổi thiền của mình dù trải nghiệm gì trải nghiệm thì vẫn là đại viên mãn, vẫn là cái dân tiến bất chấp mọi dấu hiệu, mọi tín hiệu và mọi trải nghiệm. Đấy sáng quyết đấy trước khi con thiền đấy hoàn toàn về kiến nhưng nó mới cho con sự tự tin và thừ hành đúng được. Nếu con không có lợi bạn loại xác quyết đấy thì con chú nào ngồi và hy vọng và sợ hãi. Hi vọng cắt được sợ hãi cắt sai. Hi vọng cắt đúng sợ hãi cắt sai. Còn đây là con sắc quyết là đã thêu hoa trên gấm rồi thì Có gì gì vẫn có cấm vẫn tự tin được. Đấy. Đây là cái mấu chốt đấy. Mấu chốt mà cây giảng hôm qua rồi. Không thể nào đảm bảo là lúc nào cắt cũng xuyên được đúng không? Những con là những người sơ cơ mới tập
nhưng không xuyên thì nó vẫn là kiện họ diễn tiền. Đấy nó mới ghê chứ.
Đấy bất chấp mà.
Không xuyên này thì còn lại tự tin.
Có tự tin thì không
không xuyên thì vẫn còn cái tự tin
đúng không? Còn kia là không xuyên. là mất hết hết
tay trắng đúng không? Khóc hu luôn tại trận luôn đúng chưa?
Cắt xuyên cắt không xuyên thì vẫn là cái hiệu nào dẫn tiến đúng không? Cắt xuyên cắt không xuyên thì mình vẫn là cái yu nào dẫn tiến mạnh thế luôn. Mình không thể hạ cấp với xuống cấp với kém đi được cái cắt không xuyên được.
Mình vẫn là tiền bất chấp cắt xuyên cắt không xuyên
có mỗi một
mình chỉ có một cái đấy thôi. Này thôi Đơn giản không phải là vì sụ bạo. Vì
mình đã khảo sát suốt rồi mình làm gì có gì khác. Đấy là phải khảo sát, phải suy ngẫm, phải kiến vì thế đấy.
Nó không thể có cái khác chứ không phải có hai cái xong mình làm một cái. Cái xịn nó không phải mình không phải là cái không xịn, chỉ có một cái thôi nên là chả có cách mình chả có lựa chọn là mình chỉ là cái đấy thôi. Đấy thì đấy là cái đấy gọi là ý kiến của đại viên mãn đấy. Đại toàn thiện đại viên mãn nó là cái đấy. Đấy nay kia là cái cái buộc phải có buộc phải khảo sát, buộc phải sắc quyết. Còn hôm nay sự nhấn mạnh về cái việc về cái ý là thế nào gọi là gọi là cắt xuyên thấu, thế nào là lõi của cái thiền. Lõi của thiền là cắt xuyên thấu mà từ nhẹ là từ hiện ra à từ nhận ra từ nhẹ nhất là từ nhận ra đấy. Đại toàn thiện tâm thủy chỉ có nhận ra nhận ra nhận ra. Nhưng mà bản chất nhận ra cắt xuyên thấu xuyên thấu xuyên thấu chứ không phải là nghĩ nghĩ nghĩ đâu.
Thực ra đôi khi nó có nó có bao gồm cả cái nghĩ mất nó có rủi ro là có cái nghĩ ở đấy nhiều
nghĩ cũng được không sao. Miễn là phải cắt xuyên thấu chứ không phải là mình loại chư ý nghĩ. Con cắt rồi con nghĩ thẳng chả cho vấn đề.
Chỉ sợ con nghĩ xong không cắt nữa mới là vấn đề
chứ con đừng có con đừng loại trừ cái nghĩ nhá. Nhân hả? Em nói tiện nói luôn. Cắt xong rồi con nghĩ thoải mái. Còn đây đây trên cắt xuyên xấu đây. Cắt xong rồi thì chả được.
Lúc mà khi mà mình dùng cái suy nghĩ xong mình lại tin.
Ờ nhưng mà vấn đề là cắt chưa thấu xong nghĩ là xong rồi. Đây rồi thôi mình cắt nửa phần còn lại suy nghĩ làm hộ.
Thì cái đấy mới là vấn đề
chứ còn cắt rồi còn cho nghĩ thoải mái. Con viết sách cũng vẫn được.
Đấy viết được làm gì? Ờ cất xong rồi mới cửa sách được
cử sách cho không cho xong tương lai của con
con mắc chỗ đấy đưa d nguyên đưa mệ đ
tức là mấy hôm con con nhìn lại thì cái hôm nào mà tức là nhá hôm nào mà những cái tạm gọi là kinh nghiệm tiêu cực ấy
ừ
thì thì cái xu hướng nhìn và kinh nghiệm nó rất là rõ ràng bởi vì không có option khác đấy nhưng mà hôm nào xác quyết chuẩn rồi mượt lắm
cảm giác cảm giác ờ mượt và đúng ấy thì đúng lúc đấy là cái cái khi nó chỉ có dựa nhiều vào là tự tin và kiến và cắt đến mức mà mà không tức là không con con có cái hình dung là đúng rồi nó sẽ là chừa ra một cái phần êm lắm rồi anh ạ
anh lại ngồi xa lại không thích dùng đệm sư phụ anh rất là chê coi thường đệm sư vụ
em nhớ chị minh trang đúng
sao
hay đổi chỗ cho cho trong bế trang để được cảm nhận đệm
ừ Chopy
x ngồi trên ghế không không thích ngồi đất là bên nào đấy
sao
ừ
không nghe giể
ừ đấy thì thấy thấy rõ hơn là là khi mà cắt nó chưa tới hoặc là thỏa mãn với một cái cũng vẫn cắt nhá, vẫn nhìn vào kinh nghiệm nhưng mà sẽ lẫn ấy đến một cái mức là ơ nó bảo bất chấp mà khi mà cái tinh thần bất chấp thì nó sẽ nó sẽ có một cái đấy thì con thấy rõ
một cái dấu hiệu các xuyên thấu là mình ra khỏi Bả suy nghĩ
ừ
không phải nghĩ thêm cái gì nữa thì là cắt xuyên thấu. Con vẫn còn phải nghĩ chưa chưa xấu.
Cắt đúng hay chưa, cắt chuẩn hay chưa, còn gì nữa không?
Phải nghĩ.
Đấy là dụ còn phải nghĩ. Cắt thực sự xong là con chả phải nghĩ đà sống động khá còn nghĩ cái gì nữa
đấy thì là cắt thấu.
Thường là ôi nghĩ đây rồi, nói đây rồi. Nghĩ đới vào bản chất là cho yên tâm mà
nhưng cảm giác phải nghĩ con phải nghĩ.
Đúng rồi.
Ở đây mình không anti suy nghĩ nhá
nhưng mà cái kiểu còn phải nghĩ cho yên tâm chứng tỏ nó có vấn đề.
Tại sao lại thấy rồi phải nghĩ cho yên tâm? Phải nghiệm khả năng cao là chưa thấy xịn rồi.
Đấy là con thể dùng cái dấu hiệu đấy để để xem cắt xấng dấu xong chẳng phải nghĩ nữa.
Có nghĩ cũng không sao nhưng mà không phải nghĩ nữa.
Đúng rồi.
Còn cắt chưa xong là cứ phải nghĩ cho chắc
chứ yên tâm cho chắc.
Thế cả cái khi mà cắt rồi ấ thì cảm giác là nó bất chấp suy nghĩ tức là tiêu cực thoải mái được.
Đúng rồi. Không phải nghĩ nữa. Thoải nghĩ thoải mái đi. Không tao không quan tâm nữa.
Còn kia cứ phải quan tâm đến suy nghĩ.
Không còn phải nghĩ không còn lệ thuộc vào suy nghĩ đúng không?
Cắt cắt xuyên có suy nghĩ rồi mà cắt ra khỏi suy nghĩ rồi. Còn kia là cứ phải khẳng định là nó rồi này. Chắc là nó rồi sắn rồi
đúng không? Xong cứ quan tâm nghĩ.
Ừ.
Nên là các con còn đẩn mất thời gian nữa để mà để mà cắt cho nó xịn.
Đoạn này vẫn là đoạn luyện không phải luyện b 100% mà luyện cắt xuyên thấu.
Cắt xuyên thấu
chứ không nên đời đâu. Không không lên đời đâu. Cắt xuyên thấu.
Con có cái mắt này mấy bữa thì
tức là khi mà cắt xuyên thấu nhìn vào thì tự nhiên cảm thấy cái kinh nghiệm nó tức là như sư phụ nói là suy nghĩ nó chạy thoải mái được nhưng mà sau đó nó ra cái tự nhiên mình định nghĩa nó là kinh nghiệm đặc biệt.
Ừ.
Cái cái cái của con nó bị mắt lại là tức là mình tự nhiên mình thấy là đáng lẽ nó phải bất chấp chứ bất chấp bất chấp kinh nghiệm xuyên thấu hoặc không xuyên thấu chứ. Thế là con là con mấy phiên thiền trước của con là con bị mất cái phần đó cho nên con phải quay về kiến hết. Tức là con thấy là ví dụ như mình mình nhìn xuyên thấu một tí là mình sẽ thấy là nó xuyên thấu phải không tức là giống như là không gian ấy ạ. Suy nghĩ nó bay bay qua bay lại thoải mái không có gì hết. Cảm giác ở ngoài suy nghĩ luôn.
Vâng. Tốt. Cảm ngoài suy nghĩ không quan tâm suy nghĩ ngoài suy nghĩ mà.
Dạ.
Không bị hiểu suy nghĩ cũng được. Không bị ảnh hiểu về suy nghĩ.
Vâng. Tức là mình mình sẽ thấy cái sự sống động có nghĩa là mình cảm giác nó rất là rõ ràng luôn á. Và khi mà con cắt xuyên thấu con thấy rõ ràng mình không thải được thân thể này luôn. Tức là cái cảm giác nhưng mà tự nhiên nhá. Xong chột lại suy nghĩ là hình như là đài kinh nghiệm đặc biệt.
Đấy là con nắm bắt rồi đấy.
Dạ. Con bị chỗ đóắm bắt. Con bị nắm bắt.
Vâng ạ.
Đấy lý do phải dùng từ kinh nghiệm đang là diễn tiến ấy.
Dạ.
Vì cái từ đấy nó không nắm bắt được.
Ừ.
Vâng.
Đấy
nó đóng thành một trạng thái rồi đúng không? Đúng rồi.
Tức là nó bị chụp lại cái trạng th
nên là tốt nhất là lúc đấy con chốt rằng đây là kệu đào diễn tiến.
Vâng.
Thì cái từ kệu đ tiến nó không có cho phép nắm bắt.
Vâng.
Còn con chốt là nó đây rồi vậ là thành nắm bắt hết.
Dạ.
Chết cứng.
Vâng.
Cái từ kiện nó tiến hay chỗ đấy cực hay các con càng dùng thấy từ hay nhất trong cái từ.
Mình đóng gói xong xong đóng gói đâ.
Chứ c bảo nó đây rồi này. Đây là đây là con troll nó một cái tên mới một cái gì đó nó đây vật đấy. Đây
đúng rồi. Nó là đúng rồi
là nó bắt
nó là xuyên thấu rồi.
Thế còn lần sau nhưng mà lần sau con thiền con biết cái đó sai tự nhiên mình sợ luôn cái xuyên thấu luôn.
Con cho nó cái tên là k Tiến thì không vấn đề gì.
Vâng.
Tại vì cái tên đấy không nắm bắt được. Nó là diễn tiến thô mà. Nó là tiến
nó là cái diễn tiến chứ có quá gì đâu.
Dạ.
Nó không đặc biệt nữa.
Ừ.
Có những tên khác đặc biệt ngay.
Vâng. Thế à?
Cái tên kinh nhà tiếng là từ tên làm cho nó thứ nhất là rất tầm thường.
Ờ
thì lúc nào chẳng là tiến nó có khác gì lúc nãy đâu.
Vâng.
Có mình tầm thường hóa rồi không?
Ừ.
Bởi vì con đã xác quyết rằng lúc nào chẳng là cái là dẫn tiến.
Khi cắt xong con bảo nó k dẫn tiến thì nó có khác gì lúc đấy đâu.
Đúng rồi.
Con không đọc Việt hóa nó.
Vâng.
Thế là ký sự chữ diễn tiến là con không biến thành một vật được.
Dạ.
Đế con Không còn nắm bắt nó nữa như một vật nữa.
Vâng.
Thế là xong.
Dạ.
Cái từ đấy hay cực kỳ hay đấy.
Từ từ rất hay vì không có từ nào hơn từ đấy đâu.
Dạ.
Chưa thấy từ nào thể mà chưa thấy từ nào hơn từ đấy đâu. Thoát khỏi những đám bắt.
Không hiểu nổi cái gì.
Đúng rồi. Hôm nay thì con lại thiền nó cũng xuất hiện như thế. Nhưng mà con cũng chém luôn nhắc chém đây là kinh nghiệm đang là những tiếng bất chấp suy nghĩ nó có cảm có cảm giác gì. Tại vì lúc đó cái cảm giác không gian và trống không nó rất là mạnh luôn. Nhưng mà thông thường con sẽ dính vô cái đoạn đuôi đó là xong rồi mình phân biệt phân biệt hai kinh nghiệm ấy ạ. Nhưng mà biết chắc chắn là sao. Cái lần sau thiền mình cứ không biết là làm sao hết.
Tìm tìm lại kinh nghiệm cũ.
Vâng.
Thế là hỏng rồi. Mình sai rồi đấy.
Dạ.
Đặt được gì đó để thiền rồi đấy.
Con không tiền được cái gì cả bởi vì cái nào chẳng là k là diễn tiến.
Vâng.
Có gì phải đạt đâu. Đấy hay chỗ đấy có thể đạt đâu. Diễn tiến
cắt xong chứ dẫn tiến thôi. Mà
có thể cắt
biến đổi cái gì
xong.
Nên là nhiều khi dùng từ nhận ra hay đấy. Đấy nhận ra đấy. Trong hợp này nhận ra hơn đấy.
Con chỉ nhận ra thôi mà. Vì nó vốn như thế rồi nên con nhận ra thôi.
Thế nhận ra được gì đặc biệt đâu vì nó vốn như thế.
Vâng.
Còn từ cắt nó làm cho người ta c là không vốn thế.
Ừ.
Cắt có rất giá trị riêng của nó nhưng mà nó làm cho nghĩ là có đại cây nó không vốn như vậy.
Đúng rồi.
Còn chữ nhận ra nó ở chỗ nó vốn thế gì? Nhận ra thôi mà. Thế nhận rồi thì phải giữ cái gì nữa?
Cái từ nhận ra chỗ đó không phải giữ.
Còn cắt xong cắt thành công thôi đúng không? Giữ chứ. Cắt giữ được cái trạng thái cắt chứ.
Thành tướng
đúng nhỉ?
Cắt xong là phải giữ chứ. Đạt được rồi.
Cái tô nó quay trở lại đấy.
Còn đây là giận ra.
Dạ
nhận ra thôi.
Nhận ra th nó vốn thế
thì nó vốn thế.
Thế Nó vốn thế thì có gì đặc biệt?
Đúng rồi.
Có gì đặc biệt đâu mà phải giữ đặc biệt
nó vốn như vậy phải
đấy nên là con các con dùng nhận ra là hay đấy. Chốt là nó là diễn tiến thì nó hết
khi con chốt nó là cái tiến chính là con nhận ra.
Vâng
thì nó nó là cái đầu từ đầu đến cuối mà con ngồi vô minh đến mấy thì nó dẫn tiến. Con ngồi rác ngộ đến mấy thì nó dẫn tiến.
Vâng.
Bất chấp kinh nghiệm nào cũng là kinh nghiệm mà đ
không trang nói cũng hay đấy. Vì thế nên con đặt trong cái tên là kinh nghiệm tiến là tên rất hay.
Vâng.
Khỏi bán.
Dạ đúng rồi. bám vào hình tướng của kị
chứ mình sao mình gọi trống không sáng tỏ bám quá kinh nữ
nó sẽ bám cái trạng thái đó luôn
ờ bám trong sáng tỏ mạnh con nếu bình th diên tiến thì có gì
thì con sẽ thấy nó bình thường hóa hết vì nó chỉ diễn tiến thôi mà
nó chỉ diễn tiến thôi
không không bắt nó được bắt được
không nắm nó được
làm sao mình nắm dòng sông cuộn nắm lòng sông thế nào được
đúng rồi
nhưng cái ao thì nắm được đúng không quay bè quay quay kèc xung quanh nắm gần cái ao luôn
nhưng mà vẫn không phải
còn đây không phải cái ao đây là dòng sông dòng chảy diễn tiến mà Đấy nó khác nhau đấy. Một bên là cái ao nắm được, bắt được, giữ lại được xong sau quay lại tắm được.
Đúng rồi.
Con đấy cứ diễn tiến đấy. Thôi
đúng rồi.
Các con bấy con bây giờ các con tại sao lại lâu nay cứ căng thẳng với dầu nghèo?
Vì con không hiểu là tiền nó dòng chảy.
Con tưởng tiền là cái ao giữ lại được
nên cái ao to lên thì sướng. Ao giảm đi thì thì buồn.
Nhưng mà quan trọng là có tiền để tiêu là được thôi. Đúng
vòng chảy thôi.
Ngày này có tiền để tiêu không? Có
thế là ngon rồi
đấy. Tiền chỉ nên như thế thôi.
Bản chất có ai dư tiền đâu
có biến một phát thì chẳng có đồng nào ngân hàng tan. Ngân hàng còn tan.
Ờ đúng rồi.
Nói gì ngân hàng tan két sách thì cắt sách bị phá.
Crypto thì tan tành mây khói. Vàng viết nó sụt giá
không ai giữ được tiền cả.
Quan trọng là con có tiền để tiêu thì là ok.
Thế thôi
dòng chảy
mới rồi đấy
chứ không phải là số tiền.
Đúng rồi. Tiền là cái dòng chảy. Nếu con còn có tiền để tiêu nghĩa là trả. Con dùng
thế là ngon rồi.
Thế đâ
các con chưa qua cái thời nghèo thời nghèo h xưa có có tiền coi có tiền tỷ bây giờ tiền triệu chả có sau
ờ ghi cô đấy kiểu đấy trong vâ đấy
vì con quan điểm con tiền bạc giống cái ao ấy giữ được
con nó dòng chảy thì con nước sử dụng được uống được
đúng rồi
thế thôi chỉ nghĩ thế kiểu đấy là được bạc
này nhiều ngày
đấy thế thôi đúng không
thế đời con nó ngon lành ngay nó cảm thấy nạo ngon ngành
ngon quá
có tiền để thiêu để ăn để sống
thế là đu rồi đấy
đúng rồi thế là Đầy đủ rồi.
Hiểu không nhỉ?
Đúng là nước chảy mà
nó là dòng chảy. Còn con nghĩ nó là cái ao xong ao của tao bé hơn ao của mày tao buồn. Nó
dòng chảy thì hai ông có nhà cửa sông dòng thể chạy qua
thì như nhau chứ.
Đúng rồi. Nằm
đúng không? Hai con nhà bên sông ấy. Thế mà là nước đấy thôi
mà cái lúc nó chảy lung mình hưởng đấy. Đúng
đúng rồi. Có tiền để thiêu hài lòng.
Con thấy ở đây con hưởng mọi thứ này.
Con có rượu mơ con có bánh gato con có đủ thứ dầu lắm rồi. B chạy không hết nước
chứ có cái gì thực sự của con đâu. Con xài được là ngon rồi.
Đúng rồi.
Ôi giời.
Con được quyền xài chứ là gì của con.
Còn cái ao là của con được. Cái ao của
ơ chứ còn cái dòng sông chạy ngoài kia ai vợ nghĩ là của mình nước lên mà uống thứ.
Đúng mà. Uống được bao nhiêu là dầu bêu.
Ờ đúng rồi. Dùng bao được bấy nhiêu thôi. Cái ao của mình ơ đi ngủ đi rồi rồi rồi.
Tiền là dòng chạy thôi để quan điểm thế về tiền ấy
tư duy có tiền để giải quyết những cái nhu cầu của mình ấ là thành công rồi.
Mà đây có th chẳ thấy ai đ thiếu cả. Quá
đúng rồi.
Nhưng mà bảo hỏi mỗi đứa mổ não não ra bảo là mày có bao tiền là thiếu đứa thiếu mà
đứa thiếu nó đủ ngay.
Ao này ao kia
to tưởng tượng thôi. A hàng xóm
ừ ao sang cháy.
Ao của tao âm ao âm.
Sao tao âm mà ao mày cháy
có tiền để tiêu không?
Có
giầu chưa?
Giầu
thế thôi
nhăn tiền
thế thôi.
Chắc là như thế chứ.
Ăn trời mầm này không ăn trời. Uống này là
các con là bằng quan bằng phú ông phú bà phú quý ngày xưa hết rồi
đúng chưa nhiều ao cùng nó chỉ đóng tết tết to
bốc hơi giầu vãi
giầu thế nghe câu sầu giầu luôn
cái ao hiểu nó ao có ngày nó mất hết luôn ấ
đúng rồi nó bốc lênù nhá nó không cóò ch
xong thì cuồn cuộn chảy thôi cứ thế mà xưởng thôi búc nước là uống thôi Đ cầu đo đ số lần uống được nước đấy
trắng thổ mà xài mẹ mình chẳng ăn chẳng tiêu gì chết để cho con cáiấy
coi như cả đời không hưởng được ông bà con mẹ tiêu duy thế các con đừng tiến nữa
vâng
mà chắc chắn là con nó con không thế đâu
nó thế hệ khác nó không thế tự không thế luônấy các con bây giờ giao thời cho đến con các con là thế sống chảy
nó thế nó không cần phải giấu bây giờ ví dụ bọn bọn trẻ ở anh bây giờ là chỉ có 15% đi làm thôi Bọn nó có lại 85% làm gì không biết
bọn nó làm gì
đi ba lô khắp nơi tây bao ấy
tây bao
không kiếm tiền luôn đi khắp
trợ cấp
trợ cấp hoặc là đến đây làm thêm được gì đó ba lô đến làm việc nhiều mà
như trợ cấp thì rất to
ừ nhưng mà kể cả nó không dựng cấp thì lên nó làm việc ở đây này sống qua tháng th tháng sau thôi màải
đấy thế đấy nhìn nên nhìn và tiền bạc như vậy cái từ diễn tiến nó hay chỗ đấy trước đây cũng không dùng từ diễn tiến chưa có ông nào dùng từ diễn tiến cả vì thế nó cứ làm cho người ta tìm giác ngộ nhưng mà cái trạng th cứng đặc còn ngộ là một sự diễn tiến chứ không cứng đặc nữa cả năm tắc
ngộ là cái diễn tiến đấy
không nắm được nữa
chỉ có
như một cách đ khái niệu thì nhắc cái từ đó xong là đúng cái tăng là rồi
biết ngay mình sai luôn
đúng rồi nắm lại là một khái niệm trạng thái là saiắm được chưa được Cái ao
tại sao lại phải quay một cái ao mà gì sẽ được cái ao khi còn là cái hố ấy.
Hố nước
nước sông thì uống thoải mái nhưng mà cứ đào cái hố nước xong uống khố đấy.
Chắc thì cái ao
chưa kể nước ao nó cũng tù là đã không sạch rồi. Nước sông thì rất sạch đúng không? Nước ao thì cứ tù tù đây
xong rồi cứ quay quay xong nó bắc bốc hơi hết.
Ở góc độ tiêu tiền thì lấy tất cả con dầu ngang sư phụ
thật. Đấy các con đây dầu ngang xụ luôn.
Tiêu như nh có thể tiêu nhụ luôn nhưng mà Cảm giác sụ là là muốn tiêu được là ạ.
Ờ thì muốn tiêu là có tiền để tiêu. Muốn mà Sụ có tiêu gì đâu.
Thành ra là cảm giác S là ok đời thế này thôi. X không cảm giác giàu lên từ hồi lâu rồi. Không cảm giác giàu lên nữa
quáu gì là tiêu cái đấy
thì cần gì tiêu cái đấy thì xong thế là xong gì nữa
mà cần gì là do nhu cầu tâm lý của mình chứ không phải là do vật lý đâu.
Tâm lý thì không có nhu cầu.
Nhu cầu là đang viên mãn rồi thì hết rồi.
Các con có tiền lực tiêu tiêu được. Nó đã dâu rồi.
Rút túi ra có tiền có việc cần tiền để gà tiêu đúng không? Tối đ cần ăn có tiền ăn chong chị đang nhìn mặt pháp mặt tiền ngay
dòng chảy lấy hại không?
Nên nhìn tiền như dòng chảy thôi. Dòng chảy giữ chị ạ.
Hỏi giữ vô minh ảo giác không ai giữ được.
Dòng trẻ đã không muốn giữ rồi. Nhờ
đi
đang nói rắt xuyến thấu xong thì ra một trạng thái hay ra dòng chảy.
Vũ tràng là ra cái trạng thái giữ.
Còn ra dòng chảy thì giữ gì?
Khác nhau đấy.
Cắt xuyên thấu xong
thì ra giọng chảy thì không ai giữ cả.
Cắt xuyên xấu ra một trạng thái là rất muốn giữ. Giang hiểu vấn đề của con chưa?
Tức là con cắt xuyên thấu một trạng thái đặc biệt.
Cứ ra trạng thái là giữ
xong thì phải nhắc đó chính là
nhưng mà nếu ra cái dòng chảy thì giữ gì?
Con cắt hết cỡ con ra một cái dòng chảy đang chảy con chào giữ được gì.
Vâng.
Con cắt hết cỡ ra một cái ao ở đấy
thế nó muốn giữ lại chứ
phải có sống đậu
rõ ràng sống đậu.
Ừ.
Xong nó ra cái đấy.
Đúng rồi.
Không nhìn tiếp. Nhìn tiếp. sẽ thấy nó vẫn là chỉ phiền thôi.
Đúng rồi. Thì thì kinh nghiệm sau này của con là con cứ nhìn thẳng miết nhìn vẫn tiếp tục nhìn vào suy nghĩ nó bảo là wow mình tự nhiên lúc đó sẽ bắn ra là mình là không gian nhận biết tự nhiên nó nói luôn nhưng mà con xuyên luôn qua cái suy nghĩ đó luôn
không nhận biết không phải từ hai đâu vì nó cứng ở chỗ đấy nó đặc ở chỗ đấy
nó không cứng theo kiểu kiểu vật lý nhưng mà nó là cái cụ một cái cục đấy
cứng theo kiểu tượng ấy
một cái khái niệm nên là tự không dùng từ không gian gần đây có dùng từ không gian đâu
dạ
nó ra cái dòng trợ nó ra diễn tiến không thể nào là cái cục gì để mà để mà giữ được bắt đi
chứ ra cái không gian thì lại lại muốn là mình là không gian Không sao nó giữ đấy luôn. Tâm nó hướng về một cái khái niệm
con không cắt xuyên thấu được nữa vì con vẫn con dừng ở cái không gian.
Dạ.
Con dừng không gian là cắt xuyên thấu đâu niệm
con dừng một khái niệm cắt để cắt xuyên thấu mọi khái niệm
thì mình mình cắt thêm xuyên qua khái niệm
cắt phải cắt xuyên qua không gian luôn.
Vâng.
Nhìn kỹ xem không gian nó là cái gì.
Ừ
chỉ là dòng chảy thôi. Chỉ là diễn tiến diễn tiến thôi.
Dạ.
Có ai thấy không gian cứng đặc được đâu. Thấy sự diễn tiến.
Diễn tiến là cứ cực hay đấy. Là gọi là phát minh toanh đấy.
Vâng ạ.
Nó làm cho tất cả những cái từ cứng từ từ gọi là khái niệm là bị đi hết.
Đúng rồi.
Ngày xưa cái từ khác không thể nào so được
đúng không nhở?
Vì nắm bắt từ vượt qua được cái
hả? Diễn tiến á diễn tiến ta bình thường ta không hiểu gì
có nghĩa gì đâu.
Diễn tiến thì là cái sóng động của nó sẽ bán bay cái
đánh bay cái trạng thái đó luôn.
Đấy có flow không
hả?
Không đ tiếng Việt flow hả? Tiếng Anh là gì? À nay tiếng Việt mà. Tiếng Anh xong rồi.
Tiếng Anh xong rồi. Tiếng Việt
tiếng Việt. Tiếng Việt 31 flow là dọc hai ph 17 rồi đấy.
13 ngày nữa à?
12
nhanh thế.
Diễn tiến nhanh không?
Chẳng ai giữ được tết cả đấy ví dụ thế tết mấy ngày xong đi luôn
nắm lại được
có ai giữ nắm tết đâu đúng không? Ở đây phải nắm tết vì biết là nó đié
chả ai giữ được ngày thứ bảy
diễn tiến sau này còn hay nữa là con sẽ thấy là con con không phải lo cái gì cả vì nó sẽ tự nó sẽ tự
tự
ờ nó chảy Nó lo hết. Nó lo hết con phải lo
nó tự diễn tiến. Đây là nếu mà câu chuẩn là kinh nghiệm đang là tự diễn tiến
con chả phải lo gì cả.
Khi con đồng ý là diễn tiến thì con không phải lo nữa.
Chính giờ nó dừng lại con mới phải loâ
chứ nó diễn tiến thì
tiền nó đến là để đi lo
vấn đề là đến để đi chứ để lại đấy lại
vấn đề cái khi nó đến chả có
chỉ là tiếng Con mà đến đi lo cháu vẫn
coi chứ phải con đâ.
Con anh
tình thôi tình diễn tiến thôi.
Không phải lo mất người yêu mới có người yêu. Tình nó diễn tiến thôi.
Hải Nam không phải lo lấy vợ.
Anh chỉ lo cần lo nhạc ăn v đám cưới thôi.
Ừ các cô dâu sẽ xuất hiện tiến. Sáng sủa chưa? Sáng sửa.
Thôi đòi ch vui đi xong rồi về nhá. Hôm nay quá sáng sủa rồi đấy.
Con là quá sáng sủa ơi.
Mình ngân ra chỗ này là siêu lợi nhuận đấy.
Trời ơi. Vâng.
Nào các bác có tắc không có tắc không các bác đi còn.
Ôi giời ta nghe được tiền bạc vẫn để
vẫn để chứ
tiền bạc rồi mới hiểu nó tiền
có chút tiền thêu được là sướng rồi là giầu rồi.
Chơi thì c kinh nữa rồi đấy.
Có tiền rất tiêu là sự là giàu rồi.
Đúng rồi. Thế xin
kể cả con để vay ngân hàng mà con có tiền rút tiêu hàng ngày thì con vẫn giàu.
Đúng rồi.
Ngên là sống bằng vay vẫn giàu được.
Cái tư duy này ấ sống bằng vay vẫn giàu. Tuyệt vời. Hay là như thế mà
cộng ly
nào. Cục ly ly nào uống rượu
có có rượu rượu hết rượu
đặt hai chai lận mà.
Xin nào.
Ai cục ly này thì sẽ thấy tiền là
dòng chảy nên lúc nào cũng đầy đủ nhá. Đ nào cũng giàu có đi cho nó hơn rượu có nhá
cho mạnh
ai cũng đi này thì
đổi được quan điểm
đổi quan điểm
thấy tiền chỉ là dòng chảy tiền
nên lúc nào cũng giàu có hơi dài tiề chảy
đổi được quan điểm
đổi được quan điểm
tiền chỉ là dòng chảy
tiền chỉ là dòng chảy
nên lúc nào cũng
nên lúc nào cũng nhờ Đúng rồi. Anh thiếu
sư phụ cho con xin một câu chuẩn chuẩn về cái này để
về làm content luôn.
Content dịp tết đáng nhớ trong
tiền không phải để giữ.
Tiền không phải để giữ rồi ạ.
Mà tiền Chỉ là dòng chứ
chỉ là dòng chạy. Cắt bánh đi ăn bánh đi đỡ bánh là đến giờ uống trà
ăn mặn là rượu.
Vì thế nên cứ có tiền để tiêu.
Là bạn đã giàu rồi. Đã giàu có rồi. mình chia nhau
có tiền tiêu có tiền tiêu là host
là bạn đã có rồi đã có rồi để đi
thì là em sẽ tiền đầu có rồi
không thì chị sẽ cho ra cái giấy này
ấn ấn vào cái cái cái mic
lúc mà bò là nó ra đấy một cái à
tức là lúc mấy cái liền
c đã bật được cái ý là nghĩa là càng tiêu càng có tiền tiêu nhiều thì nghĩa là
vì thế càng tiêu nhiều tiền càng tiêu nhiều tiền và càng giàu có gì có để tiêu tiền không phải để giữ vị thế nên cứ có tiền ti không ai giữ được tiền cả.
Ờ vì thế không ai giữ tiền cả cũng được
à đoạn nào ạ?
Tiền không phải
giữ tiền
tiền chỉ là dòng chảy.
Tiền chỉ là dòng chảy
nên
nó cứ từ đang đ so câu hai đây
tiền không phải để giữ mà tiền chồng chảy.
Em đấy đây có vài cái đấy
nên không ai giữ tiền cả.
Nó phải có một số cái vuông chứ vừa chúc cục đi đấy.
Không ai giữ được tiền cả mà tiền chỉ là dòng chảy thô được.
Từ từ cái con này đã xong mà. Rồi
mình không giữ được tiền nó chạ
ngược lắm tiền đâu
tiền chỉ là dòng chảy nên không ai giữ được tiền cả bỏ chữ tiền không phải để giữ đi
đúng rồi
tiền chỉ là dòng chảy
lên khoai giữ tiền cả này để lại đâu có tiền để tiêu là giầu rồi
có tiền để tiêu là đã giàu rồi
đúng rồi
vì thế nên cứ có tiền tiêu rồi
vì thế
chuyện nên đi
chuyện cứ đì thế có tiền để tiêu là bạn đã giầu rồi Có tiền để tiêu. Thế có tiền để tiêu bạn đã dầu rồi. Có rồi. Nhân
nhân tắt mic đi nhân phải nhân tắt đâu? Ai tắt thì tắt
rồi mọi người cắt đủ hết rồi.
Tiền chị đạn chuẩn không ai giữ được tiền cả.
Thế có tiền để tiêu đ ok rồi.
Ok rồi ngon
ngon đấy. Bên Hải Nam tiếp ơi. Sư phụ có ăn bánh không ạ?
Viết bán cuối năm luôn. Xin xin xin bản quyền của Linh PA đi xong viết bán. Trụ có ăn bánh không?
Có có. Làm miếng nhở nào anh em
làm ăn mừng đi. Bánh ăn mừng đấy. Thì thì thì gợi ý đi các bác.
Các bác chia bánh ăn mừng đấy. Xong rồi cô được cái đọ cho vui đây
anh thải dòng chảy gì đấy?
Tiền chỉ là dòng chảy
nên không ai giữ tiền cả.
Không ai giữ được tiền cả.
Có tiền để tiêu.
Cứ có tiền để tiêu là bạn đã giàu có rồi. Nh
ngon chưa?
Ngon.
Dầu ngang chưa?
Đúng là ngang
trâu anh. Dầu ngang chưa?
Dầu ngang rồi.
Dầu luôn.
Phát chết kẻo rất là buồn cười. Nước
ờ lúc trước con chỉnh Mẹ giàu nó tiêu tiền như nước đúng là bọn con tiêu tiền như nước luôn mình nghèo
lúc trước em mới hiểu sư phụ nói câu này là mình càng tiêu tiền thì mình càng có động lực kiếm tiền thôi chứ không hiểu là cái tiền là cái dòng chảy ấy nghĩa là mình hút được bao nhiêu, mình siêu được bao nhiêu chính là cái tiền mà mình có được bao nhiêu đấy là cái dòng chảy nó chả
còn tiền mình có trong tài khoản nào mà mình không dùng tới thì nghĩa là không phải là mình ti
không phải của mình
tiền mà không tiêu nó phải của mình
đúng rồi mình không hưởng n
thếo được tiền không phải tiền mà không tiêu đâu phải tiền của bạn
tiền mà không tiêu thì đâu
có phải hợp với giới trẻ kia
ờ hợp đấy chứ em em thấy được chữa lành ngang này Không ti
không cậu đ trước và câu vì thế
chỗ lành mà chị
tiền mà không tiêu thì không phải là tiền của bạn chảy nên không tiền cả
không tiêu thì
thì không phải tiền của bạn
này cũng ghê sốc đấy
vì là người ta sẽ nói là như phải tiết kiệm cái này thế mới trong suốt
chấm xong vì thế xong xuống họ cũng được chấm
có tiền để kê là bạn đã giầu có rồi
đổi hẳn mặc định nhở
tiền thì là dòng chảy không tiền cả đư tiền làng
vì thế Có tiền để mà tiêu là bạn đã có tiền để ti
có tiền để tiêu
là bạn đã giầu có rồi anh ơi. Đây
thì chúng là càng dấu tiền cả có tiền để tiêu sông nữ chảy qua nhà mình bà không
thế đợi đo xong rồi về luôn dòng x dầu
mọi người ơi xin đo cái gì đi mọi người
giàu quá
giầu rồi giờ thấy
bảo dầu rồi không tin
thế cảm giác luôn bởi vì là
bây giờ con vay ngân hàng này tiêu vẫn là dầu
gì nữa bị vay được ngân hàng bị cái dòng chảy tiền được cái tiền đấy đang chảy vào túi mình và mình đã tiền hơn mình
cái này chắc thế hệ trẻ thích đây thích
tại vì thế hệ trẻ bị nóng ninh bởi cái tư thế hệ cũ là phải tiếp tiền mới giầu
nhà em tiêu tiền
không được tiêu
hình như là không giàu trời ơi cái cảm giác của mình nó vẫn thiếu được thửa cái tiền đấy đâu nó đúng
Hải Nam biết bán kiếm tiền đây nhá mình bán mấy chục bước kiếm tiền đấy. Video của Hải Nam X có 20 đơn về thôi.
Đấy gì đi
nó là cái nhập gia đình của mình
họa sĩ thì anh thu chờ
ngang trái
này là
ăn đi chị ăn đi các chị.
Sư phụ có trung gì không?
N cái gì đã xong ăn m
cái gì nhở?
Cho cái gì nhờ để ăn để Cho nó tăng lên thì còn cả bánh màu xuyên năng lực phân biệt
năng lực cắt xuyên đấy đúng không?
Phân biệt đấy.
Năng lực phân biệt.
Vâng ạ.
Năng lực cắt xuyên là phân biệt đấy. Đang đang nghĩ và đang thể
vì chỉ cần phân biệt được thôi là auto cắt xuyên được.
Bị lừa thì mới không cắt được thôi chứ
chỉ có hai cái thôi.
Ăn mừng đừng đi.
Ơ chào con. Ơn bắn bắn tăng năng lực không à. Thế thì
ăn đi xong. Ăn tăng ăn tăng tăng được phân biệt
ai ăn bánh này sẽ tăng năng lực chụp chụp chụp cho các bạn
tăng năng lực cắt xuyên chụp cho các bạn tăng năng lực cắt xin bác cho em
ăn bánh này sẽ tăng năng lực cắt xuyên
ăn bánh này sẽ tăng năng lực ct xuyên
tăng năng lực cắt xuyên
câu này cho tên năm sau cũng được nhở
vâng ạ
tăng năng lực cá
năm nay hả năng cứ kiếm kiếm xác đi
đúng không
làm chục câu đối kiếm xác chục bức tranh
đẹp rồi bởi vì mấy cái đấy để đời được
cắt hết lịch và bỏ phần chữ đ Giữ lại phần trên để treo thử.
Cái này là trả mỗi bước hai triệu.
Thế là mới thấy khớp là sư phụ có động viên mình làm mình tiêu vào những thứ mà mình rất mình đang cần ấy thì nó mới là chỗ mà mình hưởng được ấy. Mình đầu tư vào đấy giờ nó càng khớp đúng không? Chẳng phải lý do gì phải tiết kiệm cách không đúng vào đấy cả.
Đúng đúng đúng đúng.
Khớp quá thì thôi giàu thế nhờ. Khớp hơn.
Khả năng mua cây còn hơn là tiền xuống tài khoản.
Đúng rồi. Mình hưởng cái đấy luôn. Mua cây còn ngắm được tiền sướng thế nhờ mà tiền là vòng cháy mình mua ra.
Hải Nam mới là nhà dầu này. Mà đời là tàu cháy
mua hương thơm mua lại triệu đốt
đấy
quan trọng là hưởng
hóa ra đây nhà dầu sang
dầu từ xưa rồi bây giờ biết
này cái số giàu có của Hải Nam nó cao ạ
ừ chỉ số tiền thì đấy
bao nhiêu
không số giàu có
dung động tài chính 60 80
lể luôn
mắc giật do tài chính đấy
đoạn này là lể anh Hải Nam luôn
đấy ăn đi sau đo nhá
đo đây anh em ơi đồ đo đâu nhỉ
đồ đo trong tủ này nhưng mà ai có con lắc con lắ có không hiện
mai lại đ tiếp à mai lại đọ nhóm kia à
đúng không đo anh em
mai phải đo nhóm kia đấy
vâng ạ mai đo thiền hai thiền một thiền bao
hôm nay là thứ tư đo thứ năm rồi thứ sá phụ đi
nào các bác thứ năm
đúng rồi
rồi trật tự để Bác sớm nhá. Hôm nay còn về còn giàu nữa.
Vâng đúng rồi.
Lời thế nhở.
Học được pháp lõi xong mà lại còn giàu. Đúng là nhấp ấy.
Nhất anh em rồi đấy.
E biết sư phụ dầu đấy.
Vậ tược b năm dầu chỉ là một suy nghĩ
nhớ thế thư chưa bao giờ dầu là thật cả.
Vâng.
Nế con thay đổi cách nghĩ thì tự con dầu thôi.
Thay đổi mặc định
bởi vì con đâu có cứ dầu thật ba giờ đâu.
Giầu là cái suy ra niềm tin thôi mà.
Hôm nay đổi suy nghĩ xong thì tự con dầu chả cần phải đi làm giàu rồi mới giàu.
Quá giàu.
Ngày xưa đi làm dầu mới giầu.
Thải tích lũy. nhiều mới dầu
bây giờ đổi suy nghĩ là dầu
kin
bằng trứng sống nhá
em tự thấy đâu
vì dầu nó chỉ là cái suy nghĩ thôi chứ nó là cái gì con ngồi đây có mặc định con nào dầu từ rồng ngay
vâng
con mặc định nghèo đi ở đây có mặc định nghèo giỏi thì thử đây
có
đấy lập tức thấy gì
nghèo luôn
nghèo ngang luôn
trong cái tiền trong túi vẫn số đấy
đúng đúng rồi
đúng không
có đội gì đâu
vậy chứng tỏ là
không nghèo chỉ suy nghĩ đấy tin thôi đấy nó chỉ là suy nghĩ nó niềm tin thôi cái này cái gì còn tin nó có đủ vật được nữa là
chả mặc định mặc định sai ch Nó nghe không đúng đâu
nếu nó chỉ là suy nghĩ mình biết lái rồi
mình nghĩ mình tiền bảo mua cái bà đ
chỉ số phụ đ năng lực đ
không số phân biệt thôi
chỉ số phân biệt
phải ngồi lên được cầm
con đỡ không
không cần cái này chỉ có vướng
bỏ ra ấy ngồi nó Cái đệm này. Ừ. Đệm không?