Không sợ Suy không sợ Tưởng chỉ sợ không Kịp Biết

Thiền 1

Tóm tắt
AI Summary

### [Phần 1]: Bối cảnh và Sự chuyển hóa trong cách gọi tên thực tại Bài giảng diễn ra trong không khí ấm cúng của khóa Thiền 1 vào ngày 07.12.2025. Sư phụ bắt đầu bằng việc nhắc lại sự kiện tối hôm trước, khi một bài hát vừa ra lời đã được biểu diễn một cách vô cùng "khớp" với tinh thần của bài học. Điều này không chỉ là một tiết mục văn nghệ mà còn là một minh chứng sống động cho sự vận hành của các bước nhận thức mà Sư phụ đang truyền dạy. Sư phụ đi sâu vào việc ôn tập cấu trúc nhận thức gồm ba bước cơ bản để học trò thấu triệt bản chất của thế giới họ đang sống: * **Bước 2 (Tưởng)**: Là bước cung cấp dữ liệu, nơi chúng ta cấu trúc hóa thực tại không có gì thành một thế giới có màu sắc, âm thanh và hình tướng. * **Bước 3 (Suy)**: Là bước phân tích, dựa trên những dữ liệu đã được "Tưởng" tạo ra ở bước trước để suy luận, dán nhãn và tạo ra các khái niệm như "tôi", "người ta", "đồ vật". Sư phụ dùng ẩn dụ về việc **chụp một bức ảnh**: Việc chụp ảnh để lấy dữ liệu về những người trong phòng chính là Bước 2. Sau đó, ngồi xem ảnh để phân tích, đánh giá chính là Bước 3. Thực tại vốn "không có gì", nhưng chính chúng ta đã áp một cấu trúc dữ liệu vào đó, biến nó từ trống không thành một thế giới phức tạp. --- ### [Phần 2]: Từ "Tưởng tượng" đến "Áp đặt" – Sự mạnh mẽ của tâm thức trong việc tạo dựng thế giới Trong đoạn đối thoại với học trò **Minh Thành**, một điểm mới quan trọng đã được khai thác. Thay vì chỉ dùng từ "Tưởng tượng" như các bài giảng tại Ba Vì trước đó, Sư phụ nhấn mạnh vào khái niệm **"Áp đặt"**. * **Phân tích khái niệm**: Sư phụ giải thích rằng từ "Áp đặt" mang sắc thái mạnh mẽ và chính xác hơn "Tưởng tượng". "Tưởng tượng" nghe có vẻ nhẹ nhàng, mang tính tự nguyện, nhưng "Áp đặt" lột tả đúng bản chất rằng chúng ta đang nhét một cái gì đó vào thực tại vốn không có gì. * **Sự vô thức của áp đặt**: Đây không phải là hành động cố ý của ý thức, mà là một sự áp đặt vô thức ngay từ Bước 2. Chúng ta bịa ra một thế giới và ngay lập tức áp đặt rằng thế giới đó là thật, giống như trong một giấc mơ, ta không chỉ tưởng tượng ra bối cảnh mà còn áp đặt niềm tin tuyệt đối rằng bối cảnh đó đang diễn ra. --- ### [Phần 3]: Ẩn dụ về Con Ong, Con Chó và Con Người – Tính tương đối của thực tại áp đặt Để minh chứng cho việc thực tại không có sẵn mà do sự áp đặt của từng loài, Sư phụ đưa ra một ví dụ sâu sắc về cách nhìn: * **Con Người**: Nhìn thấy thế giới với các dải màu sắc quen thuộc. * **Con Chó**: Nhìn thấy thế giới chủ yếu qua hai tông màu sáng tối (đen trắng). * **Con Ong**: Nhìn thế giới qua thang màu của tia cực tím – thứ mà mắt người không bao giờ thấy được. **Ý nghĩa tâm linh**: Cùng một thực tại, nhưng ba đối tượng lại nhìn thấy ba thế giới hoàn toàn khác nhau. Điều này chứng minh rằng: 1. **Thế giới không có sẵn**: Nếu thế giới có sẵn, cả ba phải thấy giống hệt nhau. 2. **Sự áp đặt của cách nhìn**: Mỗi loài dựa trên cấu trúc sinh học và tâm thức riêng để áp đặt một thực tại lên cái "không có gì". 3. **Cái Biết là mẫu số chung**: Dù con ong, con chó hay con người thấy gì, thì cái "Biết" về hình ảnh đó là duy nhất và thực nhất. Tất cả những gì hiện ra sau đó đều là sản phẩm của sự áp đặt. --- ### [Phần 4]: Ba đặc tính của cái Biết – Chống không, Sáng tỏ và sự Hiện ra Sư phụ tiếp tục làm sâu sắc thêm trải nghiệm của học trò **Thái Ngoan** về Bước 1 – cái Biết. Trước đây, học trò thường bị mắc kẹt ở việc tin rằng những gì hiện ra phải "có một cái gì đó" thì mới hiện ra được. Sư phụ đã đính chính và làm rõ ba đặc tính tối thượng của cái Biết: 1. **Trống không**: Không có thực thể, không thể nắm bắt, không có hình tướng cố định. 2. **Sáng tỏ**: Luôn rõ ràng, minh bạch, không mờ mịt. 3. **Hiện ra (từ mới thay cho "Tỏa chiếu" hay "Rực rỡ")**: * Sư phụ giải thích lý do thay đổi ngôn ngữ: Các từ như "rực rỡ", "long lanh" hay "tỏa chiếu" dễ làm tâm trí hiểu lầm rằng phải có một vật thể nào đó đang phát sáng hoặc tỏa sáng. * Từ **"Hiện ra"** mang tính trung tính và "trần trụi" hơn. Nó mô tả trạng thái một kinh nghiệm đang hiện diện rõ mồn một nhưng không hề có sự tồn tại thực sự của bất kỳ vật chất nào. --- ### [Phần 5]: Ẩn dụ Bóng nước giữa đường trưa – Sự hiện diện không thực hữu Để giải thích cho đặc tính "Hiện ra rõ ràng nhưng không tồn tại", Sư phụ sử dụng ẩn dụ về **Bóng nước trên đường nhựa vào buổi trưa nắng**: * **Hiện tượng**: Khi đi trên đường nhựa giữa trưa nắng, ta thấy phía trước có vũng nước long lanh, thậm chí thấy cả bóng của xe máy phản chiếu dưới vũng nước đó. Nó hiện ra vô cùng rõ ràng, 100% như nước thật. * **Bản chất**: Khi chạy đến nơi, hoàn toàn không có giọt nước nào, cũng chẳng có gì phản chiếu. * **Ý nghĩa**: Cái "Biết" cũng giống như vậy. Mọi kinh nghiệm về thế giới hiện ra rõ ràng, sống động (như bóng nước) nhưng bản chất là trống không, không có thực thể (không có nước). Bước "Tưởng" đã biến cái "không" thành "có" một cách thần kỳ giống như ảo ảnh giữa đường trưa. --- ### [Phần 6]: Sự hợp nhất giữa cái Biết và sự Hiện ra – Bước ngoặt trong nhận thức Đây là luận điểm cốt lõi và sâu sắc nhất của bài giảng, đánh dấu một sự chuyển hóa lớn trong cách tiếp cận tu tập. Sư phụ chỉ ra lỗi sai phổ biến của hành giả: * **Hiểu nhầm cũ**: Coi cái Biết là một cái nền nằm *dưới* sự hiện ra, hoặc cái Biết là không gian bao la *ôm lấy* sự hiện ra. Cách hiểu này vô tình tạo ra sự phân tách: có cái Biết (chủ thể) và có sự hiện ra (đối tượng). * **Sự thật tối thượng**: Cái Biết **CHÍNH LÀ** sự hiện ra. Không có cái Biết nào đứng tách rời hay nằm dưới để "quan sát" sự hiện ra cả. Sư phụ lấy ví dụ về **Cơn hắt hơi**: * Khi bạn hắt hơi, toàn bộ kinh nghiệm "hắt hơi" đó chính là cái Biết đang hiện ra. * Không phải có một cái Biết "đang biết" cơn hắt hơi, cũng không phải cơn hắt hơi hiện lên trên nền cái Biết. * **Cái Biết = Cơn hắt hơi**. Khi hiểu điều này, mọi nỗ lực "đi tìm cái Biết" trở nên vô nghĩa. Bạn không cần tìm màn hình khi đang xem phim, vì bộ phim chính là màn hình. Tương tự, bạn không cần tìm cái Biết trong kinh nghiệm, vì kinh nghiệm chính là cái Biết trần trụi ngay trên bề mặt. --- ### [Phần 7]: Ẩn dụ về Màn hình Tivi và các Chip bán dẫn Để học trò không còn nhầm lẫn về việc có một cái "nền" nằm dưới thực tại, Sư phụ đưa ra ẩn dụ về kỹ thuật của màn hình Tivi: * **Cấu tạo**: Màn hình Tivi thực chất là hàng triệu con chip nhỏ (điểm ảnh) đổi màu liên tục. * **Sự nhầm lẫn**: Chúng ta tưởng có một cái màn hình phẳng lì làm nền và hình ảnh chàng trai, cô gái được "chiếu" lên đó. * **Sự thật**: Hình ảnh chàng trai, cô gái chính là sự phối hợp màu sắc của các con chip. Nếu bạn bóc hết các con chip ra, màn hình cũng biến mất. * **Kết luận**: Hình ảnh và màn hình là một. Sắc (hình tướng hiện ra) và Không (cái Biết trống không) không phải là hai thứ đè lên nhau, mà chúng là một thực thể duy nhất. Khi nhìn thấy hình ảnh Sư phụ, đó chính là cái Biết đang hiện ra, không có cái Biết nào khác "nằm dưới" hình ảnh đó cả. --- ### [Phần 8]: Ý nghĩa thực tiễn – "Chỉ ngưng tìm kiếm là thấy nhau" Từ nhận thức "Biết là sự hiện ra", Sư phụ dẫn dắt đến cách hành trì: * **Xóa bỏ nỗ lực**: Tu hành trở nên siêu dễ vì cái Biết không hề trốn tránh. Nó hiện ra 100% trong mọi khoảnh khắc: khi đau bụng, khi hắt hơi, khi nhìn thấy màu sắc. * **Ngưng tìm kiếm**: Sư phụ nhắc lại ý thơ: *"Chỉ ngưng tìm kiếm là thấy nhau"*. Nếu bạn cố tìm cái Biết "sau lưng" hay "bên dưới" thực tại, bạn sẽ không bao giờ thấy. Khi bạn ngưng tìm, bạn nhận ra cái đang hiện ra trước mắt – dù là khổ đau hay hạnh phúc – chính là cái Biết. * **Chuyển hóa khổ đau**: Nếu bạn thấy cơn đau, sự hết tiền hay nỗi buồn chính là cái Biết đang hiện ra, thì cái khổ đó chỉ còn là "hình tướng của khổ" như trong một giấc mơ. Bạn vẫn cảm thấy nó, nhưng nó không còn sức nặng tàn phá vì bạn đã biết bản chất nó là ảo ảnh, là sự hiện ra trống không của cái Biết. *(Còn tiếp...)* ### [Phần 9]: Giải mã Bát Nhã Tâm Kinh – Khi "Sắc" và "Biết" là một thực thể không thể tách rời Sư phụ đưa bài giảng lên một tầm cao mới khi sử dụng hệ quy chiếu của **Bát Nhã Tâm Kinh** để soi sáng bản chất của thực tại. Đây không còn là lý thuyết suông mà là sự đập tan những ngộ nhận thâm căn cố đế của hành giả về mối quan hệ giữa "Cái Biết" và "Cái được thấy". * **Sắc tức thị Không – Sắc chẳng khác Không**: Sư phụ thay chữ "Không" bằng chữ "Biết" để học trò dễ cảm nhận. **"Sắc chính là Biết, Biết chính là Sắc"**. * *Sâu sắc*: Trước đây, chúng ta thường nghĩ "Sắc" (hình tướng) là một thứ gì đó đè lên "Biết", hoặc "Biết" là cái nền nằm dưới "Sắc". Sư phụ khẳng định: Nếu bạn bóc tách "Sắc" ra thì cũng không còn "Biết". Giống như việc bóc các con chip (điểm ảnh) ra khỏi màn hình Tivi thì màn hình cũng biến mất. * *Tính hiện ra*: Cái Biết không phải là một thực thể trừu tượng ẩn giấu ở đâu đó. Cái Biết thể hiện chính mình thông qua sự **Hiện ra**. Mất đi tính hiện ra thì không còn gọi là Biết. Vì vậy, "Sắc chẳng khác Biết" nghĩa là hình ảnh Sư phụ mà học trò đang nhìn thấy chính là cái Biết trần trụi, không có một cái Biết nào khác "xịn hơn" hay "sâu hơn" nằm phía sau hình ảnh đó cả. * **Phá bỏ sự tôn nghiêm giả tạo của "Chứng đắc"**: Sư phụ phân tích đoạn kinh phá bỏ cả *Tứ Diệu Đế* (Khổ, Tập, Diệt, Đạo) và *Thập Nhị Nhân Duyên* (Vô minh... Lão tử). * *Luận điểm*: Trong cái Biết trống không, sáng tỏ và hiện ra, không hề có "Vô minh" cũng không có "Hết vô minh", không có "Trí tuệ" cũng không có "Chứng đắc". Tại sao? Vì tất cả những khái niệm đó đều thuộc về Bước 3 (Suy luận). Khi bạn nhận ra tất cả chỉ là cái Biết đang hiện ra, thì việc muốn "đắc" một cái gì đó trở nên nực cười, giống như việc một nhân vật trong phim muốn "đắc đạo" để trở thành màn hình Tivi, trong khi bản chất anh ta vốn đã là màn hình ngay từ đầu. --- ### [Phần 10]: Phân tích mật ngữ "Gate Gate Paragate" – Cuộc vượt thoát khỏi ảo tưởng "Có Thật" Sư phụ giải mã câu thần chú nổi tiếng nhất của đạo Phật dưới góc nhìn của sự Biết và Tưởng - Suy. Đây là một cách tiếp cận vô cùng thực tế và rúng động: * **Gate Gate (Vượt qua, vượt qua)**: Vượt qua cái gì? Đó là vượt qua thói quen tin rằng Tưởng và Suy là thật. * **Paragate (Vượt qua cái Tôi có thật)**: Vượt qua niềm tin rằng có một "tôi" đang tu hành, một "tôi" đang đau khổ. Cái "tôi" đó chỉ là một sự áp đặt của Bước 3 lên cái Biết đang hiện ra. * **Parasamgate (Vượt qua Vật có thật/Tưởng có thật)**: Vượt qua niềm tin rằng cái bàn, cái ghế, hay những vấn đề đời sống là có thật một cách độc lập. * **Bodhi Soha (Ôi xin chào Cái Biết!)**: Khi đã vượt qua được niềm tin vào sự "có thật" của Tôi và Vật, cái còn lại duy nhất chính là **Bodhi** (Sự tỉnh thức/Cái Biết). **Ý nghĩa**: Câu thần chú không phải là một phép thuật huyền bí để cầu xin, mà là một lời thốt lên đầy hân hoan khi hành giả nhận ra: "Chào cái Biết! Hóa ra nãy giờ chỉ là Suy và Tưởng lừa mình thôi!". --- ### [Phần 11]: Báo cáo khảo sát chi tiết – Cuộc đối thoại về sự "Hiện ra" và lỗi "Tăng giảm" Trong phần này, Sư phụ trực tiếp tháo gỡ những vướng mắc tinh vi nhất trong tâm trí học trò khi họ cố gắng khớp lý thuyết vào trải nghiệm thiền. * **Câu hỏi của Minh Thành**: *"Nếu cái Biết không tăng không giảm, tại sao khi có Tưởng tượng hiện ra, nó không giống như là thêm một cái gì đó vào cái Biết sao?"* * **Sư phụ giải đáp**: Đây là cái bẫy của tâm trí. Tâm trí luôn nghĩ theo logic "có" hoặc "không". Sư phụ khẳng định: **Trong cái Biết không có Tưởng tượng**. * *Phân tích sâu*: Cái mà bạn gọi là "Tưởng tượng" thực chất chỉ là một sự **Hiện ra** của cái Biết. Vì nó không có thật (như bóng nước giữa đường trưa), nên nó không thể "cộng thêm" vào cái Biết để làm cái Biết tăng lên được. Giống như hình ảnh trong gương không làm cái gương nặng thêm hay to ra. * *Kết luận*: Sự nhầm lẫn của học trò nằm ở việc vẫn coi Tưởng tượng là một "vật" có thật hiện ra *trong* cái Biết. Sư phụ đính chính: Chỉ có cái Biết đang hiện ra dưới hình thái mà bạn dán nhãn là "tưởng tượng". * **Sự chuyển hóa của Hồng Nhị**: Cô chia sẻ cảm giác "rụng" hoàn toàn các khái niệm. Trước đây, cô vẫn ngầm định cái Biết là một cái gì đó "cao siêu", phải "cố" mới thấy, hoặc phải "từ chối" thế giới hiện tại để tìm nó. * *Sư phụ xác nhận*: Đó chính là sự **Trần trụi** của cái Biết. Nó không mảnh vải che thân, không trốn tránh sau bất kỳ hình tướng nào. Khi nhận ra "Biết chính là cái đang hiện ra", nỗ lực của hành giả biến mất, chỉ còn lại sự trân trọng thuần túy. --- ### [Phần 12]: Ẩn dụ về Bánh mì cháy, Người có bầu và Đội quân bị phục kích – Tầm quan trọng của chữ "KỊP" Đây là phần then chốt giải thích tiêu đề của bài giảng: *"Không sợ Suy, không sợ Tưởng, chỉ sợ không KỊP Biết"*. Sư phụ dùng một ví dụ hài hước nhưng sâu cay về điểm chung của ba hình ảnh: 1. **Bánh mì cháy trong lò**. 2. **Người phụ nữ có bầu**. 3. **Đội quân bị phục kích**. * **Điểm chung**: **KHÔNG KỊP RÚT**. * **Ý nghĩa tâm linh**: * Sư phụ chỉ ra rằng: Hầu hết học trò đều nhận ra cái Biết sau khi sự việc đã rồi. Bạn cãi nhau xong, tổn thương nhau xong, về nhà ngồi thiền mới nhận ra: "À, nãy là Biết thôi". Lúc đó, "bánh mì đã cháy", "hậu quả đã thành hình". * **Nỗi sợ duy nhất**: Không phải sợ Tưởng hay Suy (vì chúng vốn là Biết), mà là sợ **không kịp nhận ra** chúng là Biết ngay tại khoảnh khắc chúng đang diễn ra. * Nếu bạn nhận ra "KỊP" lúc cơn giận đang bùng lên rằng "đây chỉ là cái Biết đang hiện ra", cơn giận sẽ mất đi tính "thật", nó không còn sức nặng để sai khiến bạn hành động tiêu cực nữa. --- ### [Phần 13]: Trân trọng – Chìa khóa để "Kịp" và sự thanh tịnh hóa cuộc đời Sư phụ nhấn mạnh rằng để đạt được chữ "KỊP", không có cách nào khác ngoài sự **Trân trọng**. * **Vị thế của hành giả**: Thay vì đứng ở vị thế "Tôi là một người đang đi tìm cái Biết", hãy đứng ở vị thế "Mọi thứ đang hiện ra chính là cái Biết". * **Thanh tịnh hóa quá khứ**: Sư phụ đưa ra một góc nhìn gây chấn động: Nếu tất cả những gì hiện ra đều là cái Biết, thì mọi sai lầm, vô minh, ngu ngốc trong quá khứ của bạn thực chất cũng đều là sự biểu diễn của cái Biết. * *Luận điểm*: Cuộc đời bạn là một bộ phim thanh tịnh tuyệt đối vì từ lúc lọt lòng, tiếng khóc chào đời đến những thất bại đau đớn nhất, tất cả đều là cái Biết đang hiện ra để "nhắc" bạn về chính nó. Khi thấy được điều này, sự tự ti và hối hận biến mất, chỉ còn lại lòng trân trọng vô bờ bến đối với thực tại "đang là". * **Kết nối với học trò Minh Ngân**: Minh Ngân nhận ra mình đã phí công đi tìm cái Biết như "tìm một người bạn lạ mặt", trong khi cái Biết đã ở bên mình từ lúc lọt lòng. Câu nói *"Mình nè! Mình nè!"* của Sư phụ chính là tiếng gọi của thực tại, luôn vẫy tay trước mắt ta trong từng hơi thở, từng cơn ho, từng cử động nhỏ nhất. --- ### [Phần 14]: Báo cáo khảo sát – Chỉ số "Dễ dàng" và sự sụp đổ của nỗ lực giả tạo Sư phụ đo chỉ số cho các học trò để kiểm tra mức độ ngấm của bài giảng: * **Sự khác biệt giữa "Nhìn thấy" và "Nhận ra"**: Ai cũng nhìn thấy cái Biết (vì nó hiện ra trước mắt), nhưng không phải ai cũng **nhận ra** nó. Giống như gặp một người bạn cũ trên đường, ta nhìn thấy họ nhưng không nhận ra đó là bạn mình. * **Chỉ số của Minh Ngân (tăng từ 62 lên 81)**: Điều kỳ diệu xảy ra khi cô hiểu rằng không cần phải làm bất cứ thao tác kỹ thuật nào (như mở rộng tầm mắt hay đào sâu vào không gian) để thấy Biết. * **Chỉ số của Quế (97/100)**: Một con số cực cao minh chứng cho việc thực hành trân trọng đã biến cái Biết thành một sự mặc định. Khi đã mặc định, chữ "dễ" cũng không còn đúng nữa, mà đó là sự **đương nhiên**. **Lời kết của Sư phụ**: Đừng cố ép mọi thứ thành cái Biết. Hãy nhìn vào thực tại và nhận ra bản chất vốn có của nó. Sự nỗ lực của Bước 3 để "nhận ra Biết" cũng là một cái bẫy. Hãy để sự nhận ra đó diễn ra một cách phi nỗ lực nhất có thể. ****

Bản gõ chi tiết
Transcript

Tôi là thân thể trong thế giới từ đó trôi lắng khắp luân hồi xin lừng trong chính là biết như anh trong gương chính là gương em muôn vàng chỉ một kinh nghiệm luôn luôn biết rõ ràng chấp nhã tinh thân ngàn nữa cổ quên ngồn ch th không bệnh lão sư này nó hơi hơi chậm tí ngày hôm qua là m kì nó khớt rất khủng khiếp luôn hôm nay là anh mà cảm thì thấy nó vẫn chọ Không trả cận nhỉ sợ không? Bài hát vừa ra lời tối qua xong mà ông này Trung Quốc cũng đã biểu diễn cho mình bài học của sự rồi. Ai làm chỉ có côm làm trò này đúng không? Ghê không? Bác không cho anh đây à? XY là người khám phá ra cái ông này đấy. Ông ấy gì ông hát nhọc phụ đấy. Sao vừa xong là màn đức mấy cô hát khớp thế khớp là mức mấy ô hát quá khớp đấy nhỉ nhức ba dựa trên gì trên dữ liệu ở bước hai. Bước hai là bước sáu tao dữ liệu bước ba là bước phân tích dữ liệu chụp một cái ảnh để xem là trong phòng này có bao nh người chụp cái ảnh thì cái chụp ảnh đấy là gì? Bước hai cung cấp dữ liệu để cho bước ba gì? Suy. Như vậy là bước hai chính là bước mà mình một cấu trúc dữ liệu vào trong thực tả. Tại nó không có gì đúng không? Nhưng mà nước áp một câu trúc dữ liệu ở bước hai và bước tưởng đấy. Tự nhiên không có gì thành một thế giới có sáu thứ. Không chỉ có sáu thứ đâu nhá. Còn sự khác nhau giữa màu này với màu kia. Còn nhiều thứ nữa cơ. Đấy gọi là sáu là cách nói đơn giản thôi. Đ đấy nhưng mà thực ra màu này khắc màu kia cũng là bước mấy nhìn. thấy hai màu khác nhau luôn lúc mấy như vậy nó không chỉ chia làm 6 đâu. Chia làm 6 là cách nói đơn giản thực tế là nó một cấu trúc dữ liệu vào thế giới đúng không? Tìm th có đúng dữ liệu ta không có gì phát tự nhiên có gì rất nhiều dữ liệu xong rồi ông suy luận mới là cơ sở để gì dựa trên dữ liệu này mới suy ra đây là đây là tôi đây là người ta đối với mọi người câu này bài hôm qua có gì mới so với đã biết tưởng suy giảng ở suy giảng ở Ba Vì nghe hôm qua anh chưa nghe ai hôm qua anh nghe bài biết gì hôm qua không có Đây nào bán h qua có gì mới so với tưởng suy ba gì cho một cờ thô mỗi cột nửa rồi nhiều cái mới m cộ nữa rồi ờ minh thành hồng phương và thái ngoan đấy mỗi cái mới cho được à những ai thấy chẳng có gì mới thôi của dây dứa dứa chẳng gì mới dây thế thôi dây nào mạnh dạn như không tìm cái mới chắc là thế thôi chứ gì thế những người mặc định còn lại ba người ngoài ba người em Lệnh là thế thôi đúng không? Thì không dơ được thì chắc phải thế thôi thì đúng không? Bảo đừng có đi học rồi không phải đi học đâu. Thế thôi nào cho Minh Thành nói đi. À mỗi người được nói một ý đúng không sư phụ? Ờ một ý thôi. Vâng thì con ấn tượng cái ý mà ở cái buổi ở Bì chưa có là cái cái áp đặt đấy ạ. Ừ tức là áp đặt là giống như kiểu là là nó nó giống như kiểu nó nó nhét vào cái thực tại nó không có mua cái gì ấy. Còn cái hôm ở Ba Vì thì vẫn là nói về cái từ tưởng tượng. Nhưng tưởng tượng giống như nó vẫn là tưởng tưởng thì vẫn là cảm giác như kiểu có một cái gì ở đấy sắn ở đấy. Còn như kiểu cái cái từ áp đặt thì nó giống như kiểu nó nó gần như là không kiểu nó nó một cái ý rất là mới mà nó giống như nó nó khá đánh động con ấy. Cái cái từ áp đặt đánh động mạnh hơn đúng đánh động mạnh áp đặt mạnh hơn nó là ngôn ngữ thôi mà. Vâng tưởng có gì đấy áp đặt có gì đấy bản chất nó là cùng một cái hành động thôi nhưng sẽ áp đặt mạnh hơn nhiều. Nó thiệt là đấy chả có cái đấy ông cứ đi hấm áp vào thì tưởng tượng ấy nghe nó vẫn nhẹ nghe nó vẫn có vẻ là là là nghe vẫn có vẻ là ít tính áp đặt, ít tính ít tính ít tính tạo dựng một cái bịa đặt bịa bịa bao như từ áp đặt mạnh hơn từ tưởng tượng rất nhiều tôi không chỉ bịa tôi áp vào đấy luôn đã bị áp nếu tưởng là giống nhau thì con ong con chó con người đều phải cùng thấy màu giống nhau nếu màu là nếu màu là có thật nhưng người thấy đây người ai cũng biết rồi chó thì sáng ong chỉ thấy các cái thang màu của cái gọi là tiên cực tím mà mắt thường mình không bao gi thấy óc nó thấy bằng bằng ti cực tím Như vậy là cùng với cái thực tại sao ba ông nhìn thấy ba cái khác nhau. Vậy cái đấy không thể là thực tại được đúng không? Nó là gì ông? Do từng cái cách nhìn và áp vào đúng không? Người nhìn áp người nhìn áp đặt thực tại chứ không thực tại sẵn. Vì nếu thực tại sẵn thì nhì nhạo. Nhưng cả ba cùng biết. Vậy biết mới là tại sao? Còn tất cả là những cái mà sau khi biết xong bảo là có cái gì đó. thì luôn luôn khác nhau giữa tất cả các con kể con người và nhọ khác thì cái đấy phải là áp đặt đúng không? Vì nó không có áp đặt vào đấy ý mới ý thức rất mới mà có nên nhớ từ mới áp đặt trước mình gọi là tưởng đúng không nhưng mà chất là bản chất tưởng tượng là áp tưởng tượng rõ áp đặt đấy bản chất là cả hai ấy tưởng tượng thì nó hơi nhẹ mà tượng và áp lật thì mạnh đủ mạnh dụ đêm nay tối nay con mơ nhá thì con tưởng tượng ra một thế giới đúng không nhưng con không chỉ tưởng tượng con áp đặt rằng Thế giữa là như thế đấy. Háp không? Vô thức không cóp vô thức gì nữa. Đây là tưởng tượng và áp đặt chứ không phải là áp đặt ý thức. Cái bước bước hai là áp đặt vỗ thức tưởng rồi áp luôn đấy. Ok. Một ý Minh Thành được nửa cờ. Con thì các bạn khác có thể suy ngẫm trong lúc chờ đợi nhá. Con thì nghĩ ra là ý cũng giống Minh Thành rồi ạ. Sau đó lại không có gì mới ngoài ý Minh Thành. Ok. Không gì nữa. Đúng rồi. Nhiều cái mới lắm. Nào Thái ngoan một cái thôi. Tức đắc nhất thôi. Cái mà con cảm thấy ấn tượng nhất thực ra thì con nghĩ là cũng có sư phụ còn nói rồi nhưng mà lúc đấy nó mình không có ấn tượng về cái phần đấy ấy thì đấy là cái phần mà ờ sư phụ nói về cái việc là cái cái biết ý cái cái bước một ấy nó là chống không sáng tỏ và tỏa chiếu hay là hiện ra gì đấy thì nó là gọi là gì nhỉ? Hiện rất là rõ ràng nhưng mà không thực sự tồn tại. Ừ. Thì cái phần mà cái phần mà tức là nó sư phụ qua sư phụ nói rất là kỹ về cái phần là cái phần tưởng và phần suy thì rõ ràng là tưởng tượng rồi nhưng mà cái phần biết ấy cái phần biết mà cảm thấy nó rất là rõ ràng đây này thì nó cũng không có cái gì cả và cái đấy là cái mà mà chính con cũng bị mắc một giai đoạn tức là cái ok cái tưởng cái suy thì mình thấy rất là rõ là nó nó không có thật nó là tưởng tượng nhưng mà cái ban đầu nó hiện ra như này này đấy thì nó l m đâu đấy mình Đôi lúc mình vẫn tin là cái cái hiện ra đấy nó nó có có gì đó. Đúng rồi ạ. Thì cái hôm qua mà sư phụ nói rất là rõ ba cái tính chất là chống không, sáng tỏ và tỏa chiều. Đấy hiện ra đấy thì cái hiện ra đấy nó rất là rõ ràng. Biết rất là rõ ràng nhưng mà nó không có gì cả. Đấy thì đấy là cái mà hôm qua con cảm thấy là ấn tượng nhất ạ. Được được rất tốt. Thì đây quan trọng thuộc lại bậc nhất ngày hôm qua. Ý của Minh Thành thì là bậc nhì thôi vì nó tưởng tượng và nó đáp đặt thì bản chất nó vẫn là không có thật. Nhưng mà hôm qua sự thứ nhất là sự dùng một từ mới từ hiện ra thay cho từ tỏa chiếu, thay từ rực rỡ với dạng rỡ. Trước đây dùng rất nhiều rực rỡ này đúng không? Long lanh, rực rỡ, tỏa chiếu. Nhưng mà những cái từ đấy bản chất cái ngôn ngữ ấy nó làm cho hiểu lầm rằng là thì phải được chiếu ra phải có gì đó chứ rực rỡ thì có nhiều màu chứ long lanh thì phải để có gì đó chứ đúng không? Dùng sóng động long lanh, rực rỡ thì làm cho người ta cảm giác là ở đấy phải có một cái gì đó để mà nó long lanh, để mà nó rực rỡ. Tỏa chiếu thì cà có cái vậ gì đó để được quản chiếu ra mặc dù sự nói nhiều lần không có gì đâu đúng không nhưng mà hôm qua sự sụ mới dùng một từ mới từ trần chuồng hơn là gì hiện già đã thấy cái từ hiện già nó không nói ra là chưa nó chưa hàm ý vội là có cái vật gì đấy vộ có sự dùng rất nhiều từ không th những từ như long lanh dực lỡ là những từ nói rất mang tính kinh nghiệm từ góc độ sư vụ từ biết nhìn ra ấy thì nó rất là rực rỡ đấy mặc dù không có gì hết nhưng mà cái từ rực rỡ nó lại ám chỉ rằng gì phải có gì đó đi rực rỡ Chứ tộ là gì? Phòng màu. Đấy vấn đề của cái từ ngôn ngữ ấy. Đấy hôm qua mình dùng mấy từ dùng từ mới từ mới mới sáng tác ra cái đây một hai hôm thôi là từ hiện ra đế tôi dùng một từ trùng tính nhất có thể. Hiện giờ chưa nghĩ từ nào từ hiện ra rồi đấy chứ sống động vẫn có gì đó đúng không? Long lanh càng có gì rực rỡ càng có gì đấy nhưng mà rực rỡ à? Nhưng mà hiện ra thì sao? Nó chỉ nói hiện ra thôi nhưng nó không nói rằng có gì cả đúng không? Biết là trống không. sáng tỏ và hiện ra. Đấy từ nay Sụ sẽ dùng cách dạy ở đấy thì mọi người không bị nhầm là sống không sáng tỏ còn có một cái gì đó ở đó nữa hiện ra. Còn hiện ra cái gì thì là gì? Tưởng suy tưởng áp đặt vào luôn tưởng áp đặt áp đặt lô thức luôn. Còn suy thì từ cái áp đặt lô thức đấy đúng không? Cho mình một đống dữ liệu xong để suy xem nó làm cái gì. M hiểu cái bài hôm qua không? Đấy là ý quan trọng nhất của bài hôm qua. Đấy cái mà khoảng là ngan được một cờ nhá vì nó là quan trọng nhất làm rõ là biết nó là cái gì chống không biết cái mà gọi là biết nó là cái gì xong kệm con nó là cái gì chống không sáng tỏ và hiện ra và hiện ra đấy thì nhấn mạnh là gì hiện ra rõ ràng nhưng không không gì tồn tại đấy cả không có gì đó cả giống như bóng nước giữa đường chưa ấy cái bóng nước giường chưa hiện rõ ràng không con còn thấy cả cái xe máy nó phản chiếu dưới luôn hôm nào s đi vũ toàn trên đường Bao nhì về cái bóng nước đấy nhá. Có xe máy đi qua nó còn in cả cái bóng xe máy xuống cái màu xanh đỏ dưới bóng nước đấy. Ghê không? Nghĩa là ở góc độ của con nhìn đúng là nước 100% luôn. Hôm nay ai chơi thử thì nào ra một cái đường nhựa giữa buổi trưa đi xe máy ra đường nhữ buổi trưa thấy ngay. Nhưng mà chạy đấy chả có cái tí nước chả có gì phản chiếu bóng. Đấy thì nó nó bức tưởng là như vậy. Nên là bài thơ dụ mới thàn thành có cái câu là tưởng tượng biến cạnh không thành thật. Không cảnh không có gì cả thành thật luôn giống như bóng nước giữa bườ đường trưa đúng không gì nữa nhỉ có ai cho anh mở vậ cái gì đấy trang mở nào vô cùng là không trước cơ trước k thắc xúc ấy có tưởng có tưởng có tự nhiên đây đang yên đang lành nàyên tưởng là có sao xúc từ sách xúc pháp đúng không? Nhưng mà thơ nó chỉ xuất phép đến đấy thôi đúng không? Mà ngay cả ngay cả vừa nói đấy gọi là sắc nhưng mà nó tự chia thành một đống thứ sắc rồi. Sắc một sắc hai, sắc ba rồi chứ không phải là sắc là màu là màu gì đủ xanh đỏ, tím vàng xong hết rồi. Đúng chưa? Đấy tưởng nó là như vậy. Đây thì quay lại là gì? Có các con ngày hôm nay muốn gọi muốn nói chuyện với các con ấ là muốn nhấn mạnh cái phần biết nó là cái gì. Vì khi hiểu biết là cái gì thì tục cái cuộc tu hành mới dễ được. Còn nếu hiểu thầm nhà mày biết thì tí nữa mình sẽ đo một cái chỉ số quan trọng là chỉ số dễ dàng để ý và nên biết mình có số đấy rồi đúng không? Tí mình sẽ đo cái đấy. Tí mình sẽ đo đ con để con hình dung đo đã đo đã nhá. Đo đã đo đã xong giảng xong giảng xong l tiếp rồi. Ok. Đấy trình độ đến hôm qua là thế. Bây giờ giảng giảng tiếp để con xem để con thấy cái bản chất của thực tại nó dễ như nào. Th bây giờ mọi người hiểu biết dường suy thì trước đây hay hiểu là hay tuy rằng hiểu nhá là biết là chống không vì chống không là cái đầu tiên mà đúng không chống không sáng tỏ giả chiếu thì đầu tiên không nhưng mà nhưng mà do bị đánh thuốc quá lâu. Thế từ bé vào lòng mẹ đã tưởng chưa? Rồi đã nghe đâm thanh là tưởng rồi. Đói là đạt ân vân rồi là tưởng rồi. Đúng chưa? Đánh thuốc từ lúc gọi là lọt lòng vào lòng mẹ rồi đúng không? Con của ngan nó đã gì nó làm hành động gì chưa? Đạp rồi học tưng đạp khi nào nó đạp lúc nào mà bình đạp hoặc là lúc mình sờ mạnh là nó cũng đấy đấy đấy nói nó nghe nói nó phải nghe cái gì đó nó phản ứng đúng không? Đạp khi mà nó muốn điều gì đó đúng không? Gây chú ý chẳng hạnấy có phải là con đánh thuốc từ đấy không? Nên là kể cả bảo là thực tại biết là trống không thì con vẫn cho là gì? Hiện ra Thế này thì phải có cái gì chứ. Đấy có gì ở đó đúng không? Nhưng mà thực tế tế biết nó không có gì đó hết. Một bằng chứng về không có gì đó là tất cả thiên ra đều gì? Đều biến mất. Thế bằng chứng rõ đúng không nhỉ? Nếu thực sự có đấy thì sao? Cái đấy phải cái là cái thư cận tuyệt đối mà biết là cái thư cậ tuyệt đối đúng không? Nhưng không ra mất vậy nó phải chống không thực sự. Chống không sáng tỏ và hiện ra. Nhưng vừa hiện ra vừa chống không cùng một lúc. Đấy là điều mà tâm trí thông thường là không thể hiểu được. Nhà Phật gọi là tính không đấy. Không biết hoa đấy. Thế không mà đọc trong bản nhã tâm kinh đấy là cái sự hiện ra mà lại không có gì đấy. Tâm trí làm sao hiểu nổi bây giờ. Con nữ xem chịu bàn tay không thể nắm được gì. Tâm trí chỉ là cái gì? Bước mấy? Bước ba là sao? Nắm được bước gì? Bước một. Bước một sao nắm được là cái Cái hiện ra mà không có gì ấy là điều mà tâm chí các con th cũng không hiểu nữa. Con chỉ có trải nghiệm trực tiếp dần thấy thôi. Vì thế là cách đây một thời gian thụ giảng về biết tưởng suy thì con vẫn cho rằng ở bước biết ấy là phải có gì đó đúng không? Nhưng oan nói rất chính xác đấy đúng không? Đúng chưa không? Nhưng mà hôm qua sự làm rõ hơn nữa là không dùng từ nào nữa là từ hiện ra chống không sáng tỏ thì chưa có gì cả nhưng mà hiện ra hiện ra nhưng vẫn gì vẫn chống không. Chống không không tồn tại đấy, không tồn tại. Khi con hiểu điều đấy thì con có hai cái áp dụng rất là quan trọng. Một là áp dụng đầu tiên là thấy ngay là tưởng tất cả mọi thứ tồn tại này đều là không thật hết, thật áp đặt vào hết bất kể cái gì. Vì thực tại biết là chúng không nên bất kể cái gì hiện ra cũng lắp đặt hết rồi. Cái muốn cho là ở đấy đúng không? Nó sạch hoàn toàn cái việc là có cái gì đ là thật không? Không. Tất cả trải nghiệm của con, tất cả kinh nghiệm sống của con đều không thật, không có gì đấy cả. Nhưng mà áp dụng thứ hai nó quan trọng hơn. Vậy cái thứ hai là gì? Thế mình tiếp xúc với viết bằng cách nào? Ai trả lời được lấy bức cờ rồi. Thành Hải vô thượng gì? Không hải thiên sư nào. Không hải vô thượng sư. Thấy chưa? Không hải thiền sư. Không hải thiền sư. Dạ vâng. Con thưa sư phụ là sư phụ nó vừa hỏi là tiếp xúc với biết bằng cách nào đúng không ạ? Tại vì là đúng cái mà hôm trước nhóm con tư ấy thì con cũng hỏi con cũng bị thắc mắc cái đấy. Hôm Thái Ngoan có chia sẻ một cái bài và bảo bọn con nên đọc lại vốn là một không phải là hai. Ừ thì xong sau cái khóa thiền vừa rồi và tự nhiên hôm trước con bảo ơ sư phụ đã dạy cho mình là biết thì không thể trải nghiệm được. Thế mà vừa rồi lại đi trải nghiệm chân thực tại là trải nghiệm và tiếp xúc với biết. Xong tự như dưng là con con có một cái nhậ nhọ như thế thì hôm nay trước khi đi học thì con có nghe lại cái bài đầu tiên mà sư vụ giảng khi mà đến Ba Vì ấy ạ là cái chuyến này mục tiêu là gì? Trải nghiệm chân thực tại. Và ở đấy sư phụ nói rõ là cái biết thì nó trống không mà không hình tướng thì không thể trải nghiệm được. Mà con chỉ có thể trải nghiệm là con chỉ có thể con là biết nhưng mà con tiếp xúc với biết bằng cái hiện ra ấy ạ. Tức là lúc đấy con mới đọc lại cái bài đấy và con hiểu là à nhờ cái hiện ra này và con nhìn nhìn vào cái hiện ra và thấy ở đấy chính là biết thì là Con tiếp xúc với biết thì con hiểu như thế ạ. Tiếp xúc với biết nhờ cái hiện ra. Xong trong bài đấy sư phụ cũng nói là cái tâm trí nó rất khó chấp nhận là cái biết thì không thể nào mà kinh nghiệm được. Nhưng nó nó vừa là chủ thể đi kinh nghiệm nhưng nó lại là vừa là cái được kinh nghiệm nhờ cái thứ hiện ra. Ừ thì thì xong lúc đấy con mới hiểu là và sư phụ nói là cái này chỉ có thể trải nghiệm bằng kinh nghiệm và bằng thiền chứ còn nếu mà bằng logic lý luận thì rất khó hiểu. Thì thì con đọc lại bài đấy thì tự nhiên con hiểu ra ừ thì nó nó chỉ là như thế thôi chứ còn bây giờ muốn hiểu thêm nữa thì cũng không thể hiểu được nữa. Thế còn Hiểu là như thế ạ. Được rồi, rất tốt. Cái biết thì không thể kinh nghiệm được cái sống không kinh nghiệm thế nào đúng không? Nhưng mà nó vẫn hiện ra thú vị chỗ đấy. Nếu không có gì làm sao mà con trên đời con tin là có biết được. Bây giờ nó phải có cái phần hiện ra đúng không? Cái biết thể hiện nó thể hiện chính mình ấy bằng cái hiện ra. Còn không nếu không hiện ra chẳng ai có thể gọi là trên lời có biết hay không có biết được. Đúng chưa? Cái hiện ra chính là cái cửa tiếp xúc con như viện làm cho con có lòng tự tin vào biết, làm cho con hòa nhật với biết, con tận dụng hiện ra và họ mà tiếp xúc. Thế hiện ra khó tiếp xúc hay dễ tiếp xúc? Dạ cái hiện ra khó tiếp xúc với biết. Cái cái bây giờ đúng là chỉ có hình dùng hiện ra tiếp xúc với biết thôi đúng không? Vâng. Mọi người đồng ý không? Thế nhưng làm thế nào thế để tiếp xúc với cái hiện ra để từ cái hiện ra thấy được biết ấy thì khó hay dễ? Thì nhìn được kinh nghiệm đấy ạ. Thì thôi hỏi khó hay dễ đã. Với con là dễ. Làm thế nào? Đâ thì thì lúc nào cũng có cái hiện ra và nhìn thẳng vào đấy thì thấy luôn biết ở đấy luôn. Cái biết nó có trốn dưới hiện ra không? Không ạ. Đấy ngay đây cái giá trị không thứ hai của bài này là gì? Trước đây con vẫn tin rằng là cái biết là một cái gì đó nó nằm ở dưới hiện ra nền tảng cho hiện ra. Có một số người thì cho rằng nó bao quát ôm l hiện ra. Nghĩa là nó vẫn cứ nằm ngoài hiện ra. Nó ôm hiện ra chứ nằm ngoài hiện ra. Có người cho là cái nền ở bên dưới hiện ra. Nhiều người nhầm lắm. Nhưng mà bài hôm qua ấy đúng không? Nhấn mạnh rằng là biết chính là cái hiện ra biết là chống không sáng tỏ hiện ra. Chống không là do kinh nghiệm được sáng tỏ càng không nghiệm được. Biết rõ ràng thôi mà. Nhưng cái hiện ra thì rất dễ vì biết chính là cái hiện ra chứ không phải là biết làm cái nằm dưới hiện ra. Nếu không giống như trước đây trước đây mà con hiểu nhầm nhá là biết là chỉ có sống không sáng tỏ thôi. Còn hiện ra là cái gì đó khác mới biết. Đè lên trên biết. Biết thì làm nền cho nó và ôm chọn lấy nó nhưng mà biết không phải nó đúng không? Thì bài hôm qua sắc là một cách rõ ràng là biết là hiện ra đấy chính chính là hiện ra vì thế nó mới siêu dễ. Ví dụ hắt hơi cái là biết lm nào thì kinh nghiệm biết để tiếp xúc biết khi hát hơi toàn bộ hơi là biết. Con cân con cần gì phải kinh nghiệm nữa. Con không cần phải cái câu hỏi làm thế nào kinh nghiệm là hỏi vô nghĩa. Đấy nó biến cái câu dụ là dễ. Dễ bước nào? Dễ đến mức cái câu hỏi là làm nào tiếng xung hết trả vô nghĩa luôn. Phải dễ đến mức đấy thì mới gọi hiểu bài. Thế sao đo số con không được 100% vì thế cũng vẫn khuế quế với nhân thôi. Hệ giấu quế vệ nhân thôi. Các con chưa đến mức đúng không? Khi nào con hiểu sâu sắc thế chứ 100% không thể số khác được nó dễ đến thế cơ mà. Hắt hơi phát thì hắt hơi đấy là gì? Biết luôn. Nó là hiện ra thì nó chính là chứ không phải là có một cái biết đang biết hét hơi đấy hay là có biết là nền của hét hơi đấy. Cái nhầm nó trước đây con thế biết là một cái tách khỏi hát hơi biết hát hơi sai rồi nhá nhưng mà biết là cái nền của hắt hơi hắt hơi hiện lên trên nó cũng sai cũng sai biết là cái bao la ôm hát hơi cũng sai không biết nó chính là khác hơi nhìn vào cái gì cũng là biết luôn đúng rồi không nhìn n cũng là biết chứ đau chỗ đấy nhìn cái gì cũng ra biết hết nhưng mà nhắm mắt lại không nhìn thì cũng gì biết mù mắt có ra biết không có mai vu lúc mà bị dưng khí xuống âm s chỉ thấy bồn nôn thôi Cái bu là cái gì? Biết thôi. Nó là hiện ra nó là biết. Như vì thế nên có bài thơ dụ là gì? Con hãy thấy biết ngay trên bề mặt của thầy gia có bài thơ đấy. Bài nào không nhớ? Đúng rồi. Đúng rồi. Đấy. Hãy thầy biết ngay trên bề mặt nhá chứ không phải là bên dưới hiện ra hay là xung quanh ôm chọn hiện ra không biết nó là cái hiện ra. Đấy. Hiểu cái này thì mới hiểu bắt nhã tâm kinh của nhà Phật đấy. Có đoạn là gì? Nào sắc tức thị không như câu sau nữa cơ. Sắc sắc chẳng khác không không chẳng khác sắc. Không chẳng bây giờ không mình thử dùng chữ không đổi tự biết đi. Hiểu không? Biết chính à sắc chính là biết. Sắc là hình ảnh đấy. Biết chính là hình ảnh. Sắc chẳng khác biết. Biết gì? Biết chẳng chẳng khác. Chẳng khác sắc. Nghĩa là cái hiện ra này nó là biết chứ không phải là dưới hiện ra nó là biết. Ngay khi con nhìn chằm chằm vào chàng trai cô gái trong bộ phim thì lúc đấy chính con đã nhìn chằm chằm vào đâu? Vậy câu hỏi là làm thế nào thấy màn hình nó vô nghĩa không? Từ đầu phim cuối phim làm thế nào thấy màn hình? Con có gì khác nhìn con nhìn màn hình suốt mà cần làm con luôn nhìn thấy màn hình con không phải làm nhá. Nên lúc nãy hỏi là dễ mà con vẫn trả lời là dễ con vẫn sai. Vẫn là nhìn nó vẫn phải là dễ còn đây là không có không thể dùng từ dễ được luôn mà là kiểu tự nhiên ý. Nó tự nhiên quá tự nhiên. đến mức là chữ dễ nó không còn đúng rồi. Tự nhiên biết là hiển nhiên dễ con không còn đúng con từ dễ không còn đúng. Con mở mắt, con nhấc tay, con hắt hơi, con làm bất kỳ cái gì thì cái đấy nó chính là là biết chứ không phải là con kh biết bên dưới cái đấy. Làm nền ch cái đấy. Đúng chưa? Mình hay nghĩ là bóc một cái hình ảnh ra thì ở dưới là biết không? Không phải lừa rồi. Bị lừa. ở các mảnh hành tivi nhá. Con biết hình ảnh trên đấy nó là cái gì không? Nó là khoảng 2 triệu cái điểm ảnh đúng không tùy m tiv có tivi bây giờ 4 triệu đểm ảnh đấy. Khoảng 2 đến 4 triệu cái điểm ảnh nó liên tục nó là cái gọi nó là cái cái chip bán dẫn ấy nó tự liên tục đổi màu liên tục. Nó là một chip đấy màn hình tivi bản chất là con nhìn vào 2 triệu con chim nó đổi màu liên tục. Đấy cái mà gọi là màn hình tivi ấ là hai chữ diễn lục đổi màu và con vì thế con mới có chàng trai cô gái vân vân đúng không? Thế thỏi là màn hình tivi bắc cái Bóc cái hình ảnh đấy ra thì còn màn hình tivi không? Bóc hình ảnh ra còn màn hình tivi không? Màn hình cũng là ở đấy bóc chứ bóc cái điểm ảnh đấy ra. Bóc con chip ra thì màn hình tivi không? Tan luôn nữa. Bóc con chip ra mất luôn màn hình. Bởi vì màn hình chính là con chip chính là 2 triệu con chip. Con cứ tưởng là màn hình ảnh hình ảnh chiếu lên m hình tivi. Không phải đâu. Màn hình tivi chính là cái hình ảnh đấy luôn. Nếu con chạy ra con cạo hình ảnh đi phát, con cạo chin phát là mất hình tivi luôn. Lúc này con xem tivi không phải công nghệ đúng không? Không biết nó là hai chữ con chip đổi màu liên tục. Đấy mỗi con chip có thể biểu diễn được khoảng 21 th 32 tỷ màu khác nhau. Đổi liên tục liên tục liên tục. Đấy thế là con có cái màn hình có bộ phim nhưng con tưởng là có cái màn hình tivi dưới cái bộ phim đấy nó còn bị lừa. Ừ bất kỳ Thì cái ảnh cái hình ảnh này hiện ra thì màn hình tivi chính là hình ảnh đấy. Còn bóc hình ảnh phát là mất một màn hình tivi. Bóc con chip này ra. Còn cái đềm ảnh trên đấy là một con chip bóc con chip ra mà hình còn đâu nữa. Hiểu không nhỉ? Mà hình tivi cũng một cái hình ảnh dễ hiểu cho hiểu thế nào là sắc chính là không là sắc. Biết và sắc biết chính là sắc sắc chính là biết chẳng khác sắc. Sắc chẳng khác còn bóc sắc ra thì không còn biết nữa chứ không phải có một cái cái biết bên dưới cái sắc đâu. Khi có nhìn thấy sư phụ là sư phụ đang là biết rồi. Không có bên nào nằm dưới hình sư phụ này nữa. Đấy mất tính hiện ra thì còn biết không? Nó dễ hiểu nhá. Mất phần hiện ra còn là biết không? Không còn trong không sợ hiện ra. Mất hiện ra sao là biết? Mất luôn mà đúng không? Mất một tính chất là luôn nó sự hợp nhất không thể phân chia của tam thân là bản tính của thực tại đấy. Bài hát đấy cách nóiọ là gọi là là khó hiểu đấy. Nên là mất tí hiện ra không phải là biết nên là biết nó là chống không sáng tỏ và hiện ra. Cái mà có nhìn thấy là biết chứ không phải là có một cái biết bên dưới các nhìn thấy. Khi mình nói là có một cái biết bên dưới nhìn thấy là mình nói cho những người bình thường sơ cơ chưa sẵn sàng cho cái trải nghiệm này. Nói thế dễ hiểu đúng trước đây con hiểu thế cho dễ đúng không? Nhưng mà với những người mà có đủ năng lực trải nghiệm rồi ấy, cái đấy nói cho học giả, nói cho người hiểu biết thì rất là dễ hiểu biết là cái ở đây đúng không? Ở bên dưới sự hiện ra này có cái biết lập nền tảng Đúng không? Cái nền tảng là nhấn vào ý đấy. Đấy như ở góc độ trải nghiệm ấy mà có tin rằng con biết giấy nền ấy là con bị lừa. Con thấy ngay này là biết không bị lừa. Nhận nhắc lại ở góc độ nhận thức ấy thì con nói là có một cái biết nền tảng cũng được giảng cho mọi người cũng được không gì sai cả đúng không? Có một cái biết làm nền tảng cho mọi thứ hiện ra hiện ra nhấp nháy trên đấy biết vẫn còn. Đúng rồi. Đấy là phần đấy là phần gọi là dễ hiểu, dễ giải dễ truyền đạt nhưng phải nhớ là biết là thứ không thể truyền đạt được không thể hiểu. hiểu được nên là chỉ là phần đấy là phương tiện để hiểu về truyền đạt thôi. Còn ở góc độ trải nghiệm ấy mà con không thể thấy được rằng biết và cái hiện ra là một ấy nghĩa là con vẫn chưa thấy biết thực sự có năng tưởng tượng ra trong cái biết nào đó chứ con chưa thấy biết xị biết thật sự là gì chính là cái hiện ra nó là hiện ra nó là chống không sáng tỏ và hiện ra nên là cái hiện ra là biết bài thơ c sự nói luôn đấy hiện ra chính là cái đang là chính là Phật Hãy nhận ra cái bếp này ngay trên bề mặt của mọi thứ hiện ra hiện ra ngay ở đây ở đây ở góc độ nhận thức thì biết là cái nền cho hiện ra ok sau này con giảm pháp trò trò cũng ok đúng không vì tất cả hôm nay tài liệu kinh điển biết khẩu đấy suốt mà nhưng mà có độ trải nghiệm con không thể nào trải nghiệm được cái biết ở ngay bề mặt ấy nên là con chả hiểu biết là quái gì con đang khái niệm hóa ra cái biết ở đâu đấy đấy con hiểu khác nhau không khác nhau đây không ai cầm con đi giảng sau này con đi giảng con trò biết là cái nền tảng thế diễn ra cái người ta biến mất biết không bến mất nó vẫn đúng mà đúng ở mức độ khái niệm đúng chưa nhưng mà mức độ trải nghiệm là bắt đầu không đúng rồi lại có một cái biết nào là nền cho hiện ra phải tưởng tượng ngồi đây con gi trải nghiệm nhá con bảo có biết cứ biết là nền hiện ra có phải tưởng tượng không thế mới thấy khóc ch Tưởng tượng không? Phải tưởng tượng chứ. Và vì thế lúc thực hành thấy khó chỉ số con mới không phải 100%. Tại vì con phải tưởng tượng cũng cứ biết là cái gì nền tảng hiện ra đúng không? Nó chống không là trong suốt là gì đấy cho hiện ra nổi lên trên đúng không? Nế khi mà con sẵn sàng rồi thì con phải nhìn được biết ở góc độ mới gốc độ mới qua sự giảng đấy. Bây giờ sự đang giảm đấy. Biết chính là cái hiện ra. Cái hiện ra chính là biết dễ hiểu nhưng biết. cũng chính là cái không phải tìm ở đâu khác khi dùng chính kết quả làm con đường con không phải tìm cầu ở gì nữa cả xong rồi thế kết quả mà con tìm nó đây đâu nữa con tìm giác ngộ như giác ngộ nó là cái biết này cái bên này thì đang ở đâu đây luôn nó có phải nó có cách nào để trốn được để trốn đi được không không có cách nào để con để con không nhìn thấy nó được không không xong cái bài ngày hôm nay thì chịu rồi trốn Đúng nhỉ? Nhà chịu đấy các con bây giờ không nó không trốn được con nữa. Đau không? Hành giả sắp chết rồi. Thằng hành giả đấy. Vì nó phải nó phải tồn tại để nó cố mà. Đấy như nó sẽ từ từ từ nó chết tại vì là chả cố gì hết. Biết là hiện già rồi. Đây con sống trong biển biết luôn rồi. Xong đi tìm biển. Sống trong biển đi tìm nước. Có góc nào trong biển mà không phải là nước đâu. Đúng không nhỉ? Có cơ. Con sóng nào có cái góc ngách dòng chảy nào trong biển phải nước sống trong đại dương đi tìm nước không cần thiết được chưa đấy ý là ý cực kỳ quan trọng rồi đấy ý này dẫn đến việc thực hành con nó sẽ dễ hơn vô cùng nhiều thậm chí sau này con không phân biệt được là thực hành không thực hành nữa đúng không tiếp xúc biết siêu dễ chưa cực dễ chưa dễ Chỉ là cái từ gọi là quá quắt thôi đúng không? Sao lại dễ? Biết là cái hiện ra chứ không phải là biết phải tìm cái biết ở trong hiện ra. Con hãy có cố gắng tìm cái biết trong hiện ra. Nhưng mà biết nó hiện ra cần gì tìm cái biết nào nữa mà tìm đấy là sai. Chẳng cần tìm gì nữa. Th nhớ thư trong sư trong đốt à ờ là thấy nhau Chỉ ngưng tìm kiếm. Chỉ ngưng tìm kiếm là đúng rồi. Tìm thì mới không thấy nhau. Đang hiện ra này. Con tìm biết là sao thấy nó được. Người người yêu ng đố trước mặt rồi. Con cố gắng tìm sau lưng người yêu xem người yêu ở đâu? Tìm xung quanh người yêu th ở đâu? Có thấy được không? Ngừng ngừng tìm phát thì sao? Thấy thấy nhau. Thấy nhau ngay tức sự tức luôn. Có phải cái gọi là tìm kiếm thấy là từ vô nghĩa chưa? Không chỉ vô nghĩa là còn sai lầm chưa? Sai lầm. Sai lầm. Tìm kiếm bây giờ là là sai lầm. Thiền bây là dễ hay là hay là cực dễ hay là rất dễ? Nó là đương nhiên nó còn dễ là từ không đúng nữa luôn đúng không? Bây giờ cái đau cơn đau của con nổi lên có ngăn con đ biết được không? Không thể ngăn được nữa bảo đau quá không thấy biết đâu cả. Nhảm nhí càng đau càng rõ. Thằng đâu nó càng nói tôi nè, tôi nè, mình nè. Đúng chưa? Con không cần phải tìm ở đâu nữa vì nó đây rồi. Không như đây rồi mà nó còn dễ mức mức không dùng từ dễ nữa. Đúng chưa? Th tưởng và suy nó là cái gì? Nó là biết chứ nó là cái gì n chẳng phải sợ tưởng suy luôn ấy. Vì nó là biết mà. Khi con hiểu bản chất nó, con không sợ nó nữa. Không hiểu bản chất của nó thì nó thật. Thật thì rất là đáng sợ đúng không? Trong một giấc mơ mà mình không biết đấy là mơ ấy thì nó vẫn đáng sợ lắm. Cái giấc mơ vẫn rất đáng sợ. Nó vẫn cắt chân cắt tay đúng không? Nó vẫn hổ vồ vẫn rơi xuống sông chết chìm vẫn được. Nhưng một khi đã nó đã là nó đã là thấy rõ là mơ rồi ấ thì có chết chìm trong giấc mơ thì cũng là gì? Cũng là giấc chính giấc mơ đấy thôi. Có hổ vô trong mơ thì cũng là gì? Khi nh ra đây là mơ nữa thì thì các con không còn sợ hổ vộ nữa. Vì trải nghiệm của con hổ vộ là gì? Trong mơ ấy là mơ. Thì đây cũng thế thôi. Dần dần con sẽ không sợ cái gì nữa vì cái gì con được cũng được trải nghiệm rằng là gì đúng chưa? Con về con chỉ tin rằng nó không phải là biết khổ con tin nó thật. Nào con nhìn cái bàn con thấy cái gì? Không không. Thông thường Nếu đúng không? Tin buồn là nhìn bàn con lại thấy cái gì? Cái bàn con tin nó có cái bàn thật con đã bị tin vào tử và suy đúng không? Con không nhận ra rằng nó là biến thực hành con phải nhận ra nó là biến mặc dù là đúng lúc con đ nhìn nó biết kỳ quái không con đang nhìn nó sự thật lại tin rằng là nó là sự giả có nhiều cái cái biết Biết nhưng gọi tin rằng nó là cái bàn phải chi mà nhìn biết hay biết thì sao? Tin rằng nó là biết thì sao? Thôi xong luôn chứ gì nữa. Nhìn vào biết tưởng suy mà thấy biết thì sao? Xong. Nhưng mà coi như biết tưởng suy và thấy gì? Thế tưởng suy đúng không? Có phải con bị đánh thuốc từ bé mà không trách con được. Đánh thuốc từ sớm như thế phải chăng đánh thuốc là đây là biết từ bé phải ngon không? đúng không nhỉ? Phải chăng ấy. Đấy nếu con sinh ra những cõi thuần tịnh một phát để ra là thấy tất cả là biết hết luôn đấy. Rất tiếc là gì? Con sinh coõi người đúng không? Đánh phúc của con người. Đánh phúc gì? Tưởng suy luôn. Tưởng luôn. Xong đứa bé có khả năng suy được lúc thì suy. Còn biết thì chả ai đánh bao giờ chả đánh thuốc cả. Mãi khi gặp sư phụ đúng không? Nếu không gặp sư phụ thì cơ bản là con đến chết con vẫn chỉ có gì? T tưởng sĩ thôi. TS như nhóm TS nhưng mà thế không phải là trong suốt mà lại là gì? Tường suy chứ trong suốt thì ngon đúng không? TS là trong vốn là trong suốt nhưng bạn ấy đọc tên là nhóm tưởng suy đúng không? Đây bài thơ đây. Xin con cần là có không phải nhọc công vì kiến được dễ tiên. nhiều đầy trong không trung ký tên tưởng suy mặc dù trên tường trong suốt nhưng có đọc thành gì tưởng suy đọc đi đọc đi trên tường bạn biết trong suốt nh có đọc hình tưởng suy mới đau mặc định tưởng suy luôn đánh thuốc lâu quá rồi nên chứ trong suốt tưởng suy có thể không Sụ là đưa thuốc giải cho con nó con bị đánh thuốc thuốc độc lâu quá rồi có thuốc giải thuốc giải rất là dễ nó chỉ một công thức thôi chốc giải nó không nhiều công thức nữa ngày xưa thì rất nhiều thứ để giảm bây giờ chỉ một công thức thôi nếu con thấy con thấy được tất cả mọi thứ hiện ra cái gì cũng là biết ấy thì là thuốc giả con không phải tìm cầu cái gì cả thế thôi con nh sống một đời sống như thế thôi đời sống của trân trọng thế xong chứ mình lại nói trân trọng là con là là mấu chốt nếu con sống một đời trân trọng thì sớm muộn gì đời con nó biến thành biết ầm toàn đúng không? Vì nó tưởng suy nó lừa mấy người lừa nhưng mà không có nhìn vào. Thực tại thì nó luôn biết nó không thể lừa được. Nó chỉ lừa khi con không nhìn thôi. Cái tưởng suy nó vẫn có sức lừa. Nếu con không nhìn vào xem thực tại nó là cái gì. Con chỉ nhìn một phát thôi là sao? Nó ngay đây rồi. Tưởng suy không lừa nữa. Đúng chưa? Tưởng suy bảo đây là đây là nghèo hết tiền này. Còn nhìn vào cái chỗ nghèo hết tiền đấy có thấy cái gì? Biết biết sáng ngời ngờ tưởng sắc ngừa được nhưng nếu con không nhìn thấy sao ủi hết tiền rồi phải lo đi chạy vậy đúng không vay nợ đi đủ chuyện thì con sống tiếp trong tử sinh các con đến giờ vẫn khổ ấy vì con tiếp tục sống trong tử sinh nếu con ngay cái khổ đấy con thấy cái khổ đấy chính là biết thì con hết khổ luôn ngay giữa khổ đau chỉ thấy biết khổ đau vốn khổ đau vốn giả tự tự bay mà Mọi biết bài thơ chưa? Ai gửi bài thơ vào đi. Gửi tạm bài này. Bài này hay mà. Gửi tạm vào group gì đấy? Không group qua kiến thánh m kiến thành một. Gửi tạm bài vừa xong một đi. Bài đấy 75.000 nhưng mà nhưng mà đủ hay để nghe rồi. Đời gửi rồi gửi nhạc đọc rồi vì chưa có nhạc nên thế hệ gọi là chấp ngã tin thật ngàn lớp ngàn lớp khổ quên nguồn chìm cảnh nhưng mà ngay giữa khổ đau chỉ thấy khổ đau vốn giả nếu đấy còn ai đang khổ cái gì chẳng qua mình không thấy là biết Đấy các có thể suy ngẫm ngay cái đau khổ mà đ có ấy. Con đang lo hay buồn đúng không? Con khổ vì lo buồn vì chính con thấy không thấy lo buồn đấy là biết. Con khổ vì hết tiền thì không thấy hết tiền là biết. Con khổ vì yêu đương không như ý. Con không thấy là cái yêu đương không như đấy là biết. Nhưng mà sau bài này mà ra nữa con thấy nó là biết con sao còn khổ được nữa. Còn nó chính xác nó còn cái khổ ở bề mặt thôi. Giống trong gióc mơ ấy. Con biết đây là mơ con hổn nó được. Tưởng con như thường đau chân nó vẫn phải đau chân như thường nhưng đau như mơ. Cái khổ chỉ còn bề mặt thôi. Nó không còn thật được nữa. Chỉ còn hình tướng của khổ thôi chứ không còn khổ thật sự. Nhưng nếu giờ con còn khổ là vẫn con còn thực sự tin nó có thật. Con vẫn thực sự tin và tưởng và suy thì con mới khổ. Nên gi như vậy con vẫn phải tu tiếp hay thôi dừng ở đây thôi. Tất cả là biết rồi. Tu cái gì nữ đằng nào nó là biết con tu xong thì nó cũng là biết th mà đau ở chỗ là con tu xong đi nữa thì cái mà con tu xong thì nó cũng là gì? Ngang cái gì? Ngang cái bây giờ thôi nhá. Nghỉ nhá. Thôi về chơi nó vui. Tin vui là tưởng suy cũng là biết thì rất vui. Lúc nay con cứ tưởng là phải gạt tưởng suy ra. Thế biết thì nó khổ sở đến mức nào. Tu hành cực kỳ khổ sở luôn. Mà thằng hành giả sẽ ngày càng mạnh lên. Càng khổ hành giả càng mạnh. Tin vui là tưởng suy là biết yên tâm vậy đúng không biết tin buồn là gì đấy n sụ ban cho con tin vui rồi đúng không con ban sự tin buồn đi tin vào t sống với tường suy ai trả lời cho t lấy lấy vé lấy cờ lấy khải được một cờ nhá nào tin vui là tưởng suy là biết vấn đề gì sợ gì đúng không nào ai cho sụ cái tin buồn nào tin buồn lấy cơ đấy Hô Phương con thưa sư phụ là tin vui thì là từ nay mình thấy tưởng suy đều là biết mà tin buồn thì là bọn con thì lại giữ lại cái vế tưởng suy còn lại không nhớ đến biết tức là tin thằng tưởng là suy là thật thên bùn là do bạn bị đánh thuốc nên bạn vẫn cho rằng tưởng suy không phải là biện đúng ạ mà nó là gì nó là có thực là không nó là tường suy thì đã ngon nó là nó là thật trong các con là tường suy cò không phải là tường suy nữa cơ Thế còn tưởng duy không những là không phải là biết mà thậm chí tưởng suy cũng không phải là tưởng suy. Tin buồn hai lớp không? Lớp một là bạn không thấy tưởng suy là biết. Nhưng lớp hai là bạn cũng không thấy tưởng suy là tưởng suy mà bạn bị thấy tưởng suy là gì? Là thật. Là thật. Đau ở đây buồn không? Vui vừa vui. Vui vì hóa ra nó là biết thôi. Nhưng buồn là gì? Bạn không những không thấy nó là biết. Bạn không thấy nó nổi nó là tưởng suy nữa. Bạn thấy nó là gì? Đứa con đang ở nhà của Vũ Shang là đứa con hay là nó hay là suy? Thật với con với con sự thật nó là biết con nó thật đấy. Còn không thấy nó là suy nữa cơ. Không thấy nó là biết thì đã giỏ đ đã đã buồn rồi nhưng mà không thấy nó là suy nữa mà thấy nó gì thật hết. Nói là biết không thấy vẫn thấy là thật. Nói là suy là thật. Buồn không? Bốn không đấy như vậy là dừng suy dừng tu đây chưa được rồi nhá bạn nào mà dừng tu thì xoa tay đi về gì có tường thì bị đúng không chỉ có thôi may quá mình nói đây không ai so đây đi về đấy đấy bây giờ thực ra là gọi là tu hành đúng đắn nàyắ trước kia tu hơi giả tạ Thật đấy ngày xưa nhìn vào nhìn vào biết xong là phải nghĩ rằng do ra biết có phải là hơi giả tạo đấy không và tạo rất nhiều cửa cho hành giả nó sống đúng không càng tu giả tạo hành giả càng có nhu cầu càng có vai trò đúng không bây giờ của con là từ giờ đến lúc mà không còn bị lừa nữa thì vẫn phải nhìn vào thế giới và nhớ rằng bởi vì mình không còn thấy rằng nữa thấy rồi đâu nữa nhưng phải nhớ rằng nó là Nhớ nào thấy rồi ngày xưa phải đi tìm biết xong rồi đúng không? Bây giờ còn phải tìm đâu nữa chứ. Nhớ rằng nó là biết. Cái nhớ rằng nó là biết ấy dần dần nó mới xóa đi cái nhầm lẫn rằng là nó là thật đúng không nhỉ? Con nhìn vào thế giới bây giờ và tin rằng nó là thật thì nếu con không có cái động tác là nhớ rằng nó là biết ấy. Thì sao thì đó nó là thật cái nhớ rằng nó là biết ấy. Nó dần dần nó làm cho cái việc mà nó thật là nó nói bình nó láo không đúng nữa rồi. Đấy thì cái việc mà bây giờ vẫn phải nhớ rằng là biết vẫn quan trọng có vấn đề thiền thì cũng còn chả thoát được thiền sau hôm nay về thì chỉ may ra số thì tăng thôi chứ còn không bỏ được cái bề thiền được thì vẫn phải nhớ quên phát thì nó gì th nó thành thật anh nên cho đến ngày nào mà Cái sự nhớ đấy nó không còn cần thiết nữa thì vẫn phải nhớ đúng không? Bản chất là cái nhớ đấy nó chỉ cần thiết trong cái đoạn này thôi. Một đoạn nhất định đoạn con đang bị đánh thuốc thôi chứ khi nó đã nhớ hết luôn luôn nhớ rồi thì chẳng cần nhớ nữ thì nhớ tự biến mất. Thế giới tự là biết vì nó vốn là biết mà nó đã phải là cái gì đâu mà lại phải nhớ nó là biết. Nhưng vì con đang nhớ rằng tin rằng nó là thật đó rồi thì con vẫn phải có lại nhớ chính là mà chính là cái loại thiền bây giờ thiền đấy. Đúng không? Cái chỉ có cái nhớ này khác. Cái sớ nhớ của trước đây là gì? Đi biết cũng trước đây cũng nhớ, bây giờ cũng nhớ. Trước đây năm hôm cũng nhớ hai hôm cũng nhớ, bây giờ cũng nhớ. Ai trả lời được khí nhớ sau khi cái bài này nó khác cái nhớ trước đ bài này là đâu? Người khác đi ngoan nói hơi nhiều rồi. Giữ sức khỏe đi nhá. Nào bạn nào nói nào. Cái nhớ bây giờ nó khác có nhớ trước đâu. Nào nhấn này trình độ ngang nhau hỏi bất kỳ hai chặn đường đúng không nhỉ? Là thanh nào đấy cái nhó nó sướng thế chứ nỗi sẵn sàn nhau ai được lợ hải không? À dạ con thấy có khác là trước đây thì con nhớ là con phải hỏi con phải nghĩ nghĩ về cái biết ấy ạ. Còn bây giờ là khác là con nhớ là con nhìn thẳng vào tất cả mọi thứ nhìn thẳng vào là là thấy luôn chưa rõ. người khác đi, người khác đi. Cái thiền bây giờ sẽ khác. Nói cách khác thiền bây giờ khác thiền trước đây hai ngày là gì? Khác hôm qua là gì? Văn Trường rồi bê bẹ được cướp thì giặt bước một cờ đâu có dễ kiếm đâu. Giặt cướp. Ừ. Đọc đi. Con thấy có sự khác nhau nghĩa là cái cái nhớ bây giờ nó là đương nhiên dễ và kiểu tự tin hơn ấy. Vì kiểu như mấy ngày trước nhá thì tập vẫn phải nhớ ra là kiểu như ơ cái này là biết nhưng mà kiểu như lại cứ phải đi check là tại sao nó là biết ấy ạ. Có nghĩa là vẫn cứ phải phải có một cái sự cố gắng ở đấy ạ. Nỗ lực ở đấy nhưng mà hôm nay thấy nó đương nhiên nó đã hiện ra nó luôn luôn là biết luôn rồi. Ừ. Cho nên không cần phải cố để để kiểm tra hay phân tích hay cái gì cả. Nó hiện ra phát nó là biết cái nhớ bây giờ nó không kèm thêm nỗ lực nào hết. Nó không có phải có nhớ một hôm trước vẫn một số nỗ lực nhận định. Vâng, đúng rồi. Đúng chưa? Đúng. Một cờ cho PA nhá. Nhớ là nhớ phi nỗ lực. Còn thông qua nhớ là nhớ cộng với nỗ lực. Nỗ lực nhỏ thì vẫn là nỗ lực. Hãy nhận ra cái biết này ngay ở bề mặt nhưng hôm qua nó chưa bề mặt lắm. Nề là nó vẫn là nền. Nó là cái gì đó không bề mặt lắm. Hôm nay nó là bề mặt rồi. Nhìn nó thấy nhớ một cái là Đ nhớ xong rồi không phải làm thêm thao tác còn trong thiền pro con cứ như con cứ thao tác thoải mái con hỏi hai câu hỏi vẫn quen thuộc thoải mái cho chắc nhưng mà sau cuộc sống ấy đúng không như nó xong rồi nữa thế thiên pro tuy con thiên pro là lúc mà con làm tất cả thao tác cần thiết cho nó vững vàng còn trong cuộc sống thìẫn chả cần phải làm sơ sơ thế này mới sống được chứ đúng không? Mới 100% được chứ đúng không? Tiêu chí còn là phải đến 100% mà chứ đâu phải là 70 85% 75% là bước đầu tiên đâu. Không hành giả thấy gửi chói chưa? B nhớ là nhớ thôi chứ không phải nhớ cộng với nỗ lực của hành giả nữa đúng không? nhận một nhận thức nhỏ nhưng mà nó thay đổi lớn đấy. Nhận thức lớn nhận thức lớn đúng không? Khi đọc con hiểu này con mới hiểu bát nhá tâm kinh thực sự. Và kinh luận đoạn phổ biến nhất nổi tiếng nhất là sắc tức thị không thị sắc. Sắc chẳng sắc chẳng khắc không sắc sắc đấy. Nhưng mà trước đây anh em nghe bao nhiêu thì nghe không thể nào mà cảm được. Ở đây có thể cảm được bắt đầu cảm b tâm kinh rồi đấy. Đúng không? Sắc chính là biết, biết chính là sắc nhưng mà sắc chẳng khác biết. Biết cũng chẳng khác sắc. Cái sắc này nó là biết luôn này. Đấy nó không khác tí nào cả. Đấy nhớ cái đấy nhớ bắt nh tâm kinh. Quán tự tại bồ tát thực hành sâu thẳm trí tuệ bát nhã. Soi thấy năm phẩm đều là biết liền độ tất cả thoát ra khỏi tất cả khổ ách. Đấy là đấy là đấy là bài đấy là câu đầu tiên trong bài Ban nhãn tâm kinh xá lợi phất đang ngồi nghe Đức Phật giảng thì trong lòng rất nhiều nghi ngờ. Các con giống sa lợi phất đấy. Các con bây giờ là giống sa lại phất rồi đấy. Nghi ngờ lắm. Thì đức quan thế ở ngôi bên cạnh xong hội chục biết là sau bất ngờ mới đứng ra xin Đức Phật là xin Phật để con giảm thay cho đấy. Phật đồng ý như Bắt đầu ngài bắt đầu mới giải vì ngài biết nhiều xá lợi phất và ngài biết rằng cái gì sẽ vớt được nghi ngờ đấy. Ngài mới xin Đức Phật giảng thay bình thường mấy ai mấy bồ tát lại xin giảng như là các con mấy học trò đưa xin xư đ con giảng hộ cho nhưng mà nhưng mà đúng rồi nhưng mà nhưng mà con âm bồ tát bản chất là ngài còn thành Phật trước cả đức Phật rất rất nhiều kiếp Phật nếu mà so với con t giá thì Phật là vừa thành Phật xong còn tác là vô số kiếp trước đấy rồi nên ngài đủ cái bản lĩnh để làm Đấy nó bảo thôi Phật để yên để con giảng cho sư mẫu này sư phụ để im để anh để im để em giảng cho khả năng có khả năng đấy không có có rồi có rồi bây sự đo là năng lực giảm pháp của nhân hiệu quả pháp nhân cho nhóm kiến tánh hai ấy là bằng 108% khả năng của sư phụ wow kiểu đánh hai ấy sợ khôngợ đấy sợi nên nhân thừa sức bỏ đi anh nói dài dòng dài sao không quá giảm mố chốt cho có thể không có đấy thì đấy con một th nói đức phật là thôi để các bạn phật đến đế phật để con giảng cho th mới giảm đấy đúng không như có đ ngày đầu tiên là quán tự tại bồ tát thực hành trí tuệ bát nhã sâu thẳm đấy soi thấy năm uẩn đều là biết trong kinh biết là không nhưng mà cái không đấy chính là biết đấy chứ không phải là là không là một cái khái niệm về không đâu bây giờ tất cả đọc tất cả bình giảng họ đều nói không là một cái khái niệm nhưng mà không phải đâu. Soi thấy là không thì làm sao lại soi thấy khái niệm tất cả khái niệm là một khái niệm mới được phải soi thấy là gì chiếu kiến nguồn đều là biết thấy trực tiếp nó là biết chứ còn thấy sau khi đã soi rất kỹ tôi thấy nó là một khái niệm mới rồi đúng chưa không chiếu cấn kiến uẩn đều là biết thì mới độ hết khổ ách các con phải thấy tất cả các vấn đề là biết là hết khổ ách chẳng qua là con chưa hết vấn đề hết là biết đúng không cái dễ dễ thấy rồi nhưng mà những cái khó hơn thì bắt đầu thấy Thật thấy thất chứ nếu mà thấy tất cả là biết thì con hết khổ hách không hết sạch không các con đang trên đường hết khổ hách đấy đúng không các con mới thấy được khoảng 700 bao nhiêu 712% rồi đấy nhìn mức độ mức độ mức độ nhận thức đấy 700 712% nhập nó nhập 70% 72% đây ngon quá 70% rồi đúng không nhưng mà conạ bồ tát là thấy tất cả là không là 100% rồi hết khổ này sao lợi thất Câu đầu tiên là gì? Này sa lại phất câu đầu tiên gõ vỗ vai đúng không? Này sao lại phất ông biết không? Cái sắc mà ông đang tin thật là sắc ấy nó chỉ là biết thôi. Đấy là câu đầu tiên ngài nói với xã lệ phát là câu sự đang giảng con ngày hôm nay. Cái con gọi là sắc. Nào cái sắc mà con nói bây giờ chính là gì? Màu ấy nó là gì? Cái hiện ra đấy. Cái hiện ra là là biết. Sắc chính là biết. Biết cũng gì? Câu sau mới ghê biết. Nhưng cái biết mà mà tôi nói với ông ấy là sắc cũng là sắc thôi. Không phải là cái nền ở dưới đâu. Không phải là cái không gian bao la ôm lấy cái biết. Ôm lấy cái sắc đâu. Không phải đâu. Sắc là biết nhưng mà cái biết này nó cũng chính là sắc. Sắc. Sắc chẳng khác biết. Dễ hiểu rồi. Nhưng mà biết cũng gì sắc. Không phải là một cái biết nằm dưới cái sắc. Nếu mà biết được khác dưới sắc thì sao? Thì là khác sắc thôi. Không biết chính là sao? Biết chính là nó hiện ra câu này đúng cái bài này chụ giảng con n dụ giảng lại vì thế. Câu 1 tương đương với là này ông xã hội phất cái hiện ra cũng là biết nhưng biết nó cũng là cái hiện ra đúng bài ngày hôm nay không các con là vai gì s đóng tạm vai con một con nhân đóng vai phật ngồi đấy nhá không nói gì không nói gì cả phật không nói gì cả không nói gì cả cười cười này sao lại phất hiện ra chính là biết mà biết cũng là cái hiện ra cái hiện ra không khác với biết cũng chẳng khác gì với cái câu này nó quá rõ rồi nhá bốn câu này nói tất cả các thứ từ sự giảng bản chất là nếu bạn sất ngộ tính cao là dừng đây luôn là xong rồi nhưng mà theo con thì sao chưa xong đúng phải giảng tiếp không thì không rõ được đấy thọ tưởng hành thức cũng đều như vậy này ông sá phất cái tính biết này ấy nó không tăng không giảm thì biết mà không bẩn không sạch không sinh và không gì đấy nói thêm về biết nói về cái đặc tính tự nhiên vốn có của biết không tăng không giảm không sinh, không diệt không bẩn không sanh được chưa và như thế thì chưa hết mà trong cái biết này nó không có cái gì cả đấy. Nó không có sắc thanh hình xúc pháp đúng chưa? Đúng giảng không? Trong cái biết làm sao lại có sắc xúc pháp được đấy là ông áp đặt vào s ph rất tin là thế giới này có gì ông chỉ a la hán mà nên đương nhiên tin thế giới là gì có thư pháp nhưng mà ông quan động tác xóa luôn chỉ ông không ngài quán đồng tác không dùng từ đặt vào thôi nhưng mà không có cái ấy đâu trong cái bên này không có sắc thanh phương pháp đâu không có mắt tai mũi lưỡi thân ý đúng không đương nhiên làm sao có mắt tai mưi thân ý được đúng chưa? Không có nhãn giới chấm chấm đến không có ý thức giới đấy. Không có sinh lão bệnh tử trong cái biết nó trống không thì làm gì có những thứ mà ông đang tin. Ông đang tin là có sang dệ xúc pháp có mắt tai mũi đôi thân ý có sinh ra bệnh tử nhưng là làm gì có không chá biết có không đấy là tưởng và suy sắc thanh sát là tưởng rồi nhưng mà tưởng sinh l sinh l Tử là gì? Lại ông suy rồi đúng không? Nhưng mà kinh hơn bắt đầu ngài phá là gì? Không có cả khổ tập diệt đạo. Không những là không có những cái tầm thường không tưởng mà như cái bốn chân lý kỳ diệu đấy. Tứ diệu đế cũng gì không có. Không có nốt láo c Phật ngồi đấy. Phật ngồi đấy mà giáo phủ nhận luôn làm quá có khổ tập diệt đạ. Đấy là bốn chân lý mà gọi là căn bản của đạo Phật. Nhưng trong biết được có chân lý hay không? Trong cái biết ấy không có cái đấy hồ tượng đạo là phải suy rồi đúng không? Phá g không phá đến phá đến b ph phá cả pháp rồi không có vô minh không hết vô minh trong biết có vô minh không muốn có vô minh thì phải gì phải suy đây là vô minh như vậy nó không có không có vô minh cũng chả có hết vô minh đúng chưa không có trí tuệ và không có chứng đắc đã không có vô minh thì đâu ra đắc đắc đắc gì không có trí tuệ trí tuệ là cái gì hay suy trong biết sống không sáng tỏ và hiện ra này có trí tuệ không trí tuệ là cái gì suy chắc rồi đắc cái gì đắc cái gì thì cũng là nghĩa là Phật ngồi đấy mà mà quan thế âm là phán luôn cả Phật pháp luôn phá vô minh phá giác ngộ phá Chứng bắc có phải phái hết luật pháp không sao này hất nghe chắc là run rẩy cơ gì đấy sảng không sảng quá nữa quá là chứng sảng khôngng nhưng mà ít nhất là trong bài ấy là ông ấy phải rất sảng rồi vì tất cả những cái ông tin ấy kể cả những cái tâm thường kể cả cái chứng đắc của ông ấy cũng cái tâm thường nhất là là sắc thanh xuất xúc pháp sinh lão bệnh tử không có nhưng mà vô minh rồi tứ diệu đế đúng không rồi chứng đắc của chính a hán của chính mình rồi cái chứng tắc nào nó trong tương lai nữa đều gì không có đều không đấy không có không có đấy khi mà con nhận ra một thư là biết ấy thì con cũng sẽ tự thấy tất cả thứ mà con tin sứa này nó không có chính là phá cái thật đấy đúng chưa không có vì tất cả chỉ là biết thôi ngay đoạn đầu con đ nói là gì sắc chính là hị ra là biết là hiện ra những thứ khác cũng như vậy tức là mọi thứ hiện ra thì đều đều là biết Điểu chưa? Mọi thứ không hiện ra cũng là biết. Con người tưởng tượng thì nó không hiện ra nhưng mà nó vẫn là biết. Nên mà có mọi thứ cũng như vậy. Sắc chỉ là hiện ra thôi. Còn đâu thọ, tưởng, hành thức có những thứ không hiện ra nhưng nó cũng là biết hết. Đấy, đến đây rồi thì bắt đầu hoang mang chưa? Hoang mang tột độ chưa? Tốt độ đúng không? Nhưng mà vì không có chỗ được nên là quan đây là Bồ Tát sẽ tâm không còn. quái ngại nữa. Các con quái ngại vì tin là có chỗ được. Về đời thì mình tin rằng mình có tình yêu để được đúng không? Có các con có nhu thứ được thì được có không mất cũng là một loại được đấy. Con đã có doanh nghiệp con sợ nó mất nghĩa là con vẫn tin có chỗ được giữ được nó như cũ. Con đã có tình yêu con không muốn con sợ con sợ nó mất hay là con vẫn tin là có chỗ được. Con vẫn tin rằng cái tình yêu của con đấy nó không phải là biết hoặc là cái mất tình yêu đấy nó không phải là biết. Con tin là tiền không phải là biết là mất mất tiền bởi vì các con còn rất nhiều chỗ được trong đời bởi vì con chưa thấy được đoạn trước. Nếu con thấy được đoạn trước một cách hoàn hảo rồi ấy thì tự con thấy chẳng xong là con không biết được cái gì bây giờ. Bây giờ con ngồi đây được cũng là biết, mất cũng là biết thì không được cái gì? Đúng chưa? Được cũng là biết, mất cũng là biết, được cũng là tưởng tượng, mất cũng là làm sao được mà mất được. Nhưng mà vì con chưa thấy cái đấy nên con mới có chỗ được. Nhưng mà khi thấy cái đấy rồi ấ vì không có chỗ được nên là Bồ Tát sẽ tâm không còn quái ngại nữa vì không quái ngại nên không sợ hãi. Quái ngại là vướng mắc đấy. Còn vẫn vướng mắc nhưng hết vướng mắc rồi thì hết sợ hãi đúng chưa? Xa rời điên đảo vàng tưởng lẫn cứu gánh niết bàn. Con chả thấy cần chả phải có vấn đề gì với điên đảo mộng tưởng cũng chả có vấn đề với niết bàn con chả sợ điên đảo mộng tưởng con chả mong đặt niết bàn. Nó là biết hết mà. Trong mơ con mơ một giấc mơ đầy đảo mộng tưởng nhưng con biết là mơ. Có vấn đề gì không? Nếu con biết l mơ con còn muốn thành Phật trong giấc mơ đấy không? 100% là con không muốn thành Phật. Các con đây muốn thành Phật bởi vì không thấy là mơ thôi. Chưa thấy làm mơ rồi vì không có chỗ được. Đấy khi có thấy đây là mơ thì làm gì có chỗ được nữa. Nếu thành Phật thành Phật gì? Như mơ sống thế này là Phật rồi đâu nữa thấy là mơ nhưng còn tự thấy rằng sống này chính là Phật. Cái đang là chính là Phật. Chả có thành Phật nào khác. Thì Phật kia là Phật ảo. Phật trong nước mơ. Nên là Bồ Tát khi mà không có chỗ được thì không còn quái ngại. Không quái ngại thì không sợ hãi. Không sợ hãi thì xa rời cả đên đảo mộng tưởng lẫn niết bàn cứu cánh. Cứu cánh niết bàn là cái mục tiêu niết bàn ấy mất luôn. Đích đến cuối cùng niết bàn mất luôn xa rời luôn. Đấy đoạn sau là thần chú thôi. Vì thế nên là bắt đã đạt cái đoạn đoạn vừa giảng xong ấy nó mới là đại thần chú chứ không phải là mấy câu thần chú kia là thần chú là đại minh chú là vô đẳng đẳng chú không có gì so sánh được. Vua của thần chú. Cái mà chú giảng con nó là vô thần chú. Cô thần chú làm sao ra cái vừa xong được nhưng mà cái vừa xong thì nó đẻ ra mọi thần chú đúng không? Thì nó là vô thượng đẳng đẳng vũ đẳng đẳng chú không gì bằng được. Và ngài thốt lên rằng là gate gate vượt qua. Vượt qua Paragate là vượt qua cái tô. Parasate là vượt qua vật có thật. Vượt qua cái tôi có thật. Vượt qua Paragate là vượt qua tôi có thật. Parasagate là vượt qua vật có thật. Boriso à chỉ còn cái biết thôi hoặc là vượt qua suy vào cho tưởng cũng được. Ô xin chào chỉ còn cái biết thôi. Con vượt qua tôi có thật vượt qua vật có thật thì còn lại còn biết đúng không? Hoặc là vượt qua suy có thật paragate đúng không? Parasam là vượt qua tưởng có thật thì cuối cùng chỉ còn biết cuối cùng là gì? Body là biết đấy. Ôi xin chào biết đấy. Body là biết còn xa là ơ xin chào. Vượt qua vượt qua vượt qua. Suy vượt qua tưởng xin chào biết đấy tôi chú nó nghĩa thế gate gate paragate parate body soha đấy ôi xin chào biết vượt qua suy vượt qua tưởng vượt qua suy có thật có tưởng có thật xin chào đấy ngài thoát lên như vậy sau cái bài giảng đấy sướng không sao mọi người cứ tưởng là thần chú đấy là thần chúấy là thay được mọi thứ không phải đâu các bạn đạn trước mới là thần chú đằng sau thì thốt lên thôi mà Kết luận kết luận nhưng mà cũng đúng thần chú theo nghĩa là gì? Vượt qua vượt qua vượt qua suy thật có thật vượt qua suy có thật chưa đủ vượt qua t tượng có thật xin chào chào biết vượt qua tôi có thật vượt qua vật có thật xin chào đấy c thần chù đó nghĩa là như vậy mật ngữ đấy hôm nay mới giảng con mới hiểu đấy bây giờ biết đúng không trước đây con tưởng là gate parate là cái gì đấy nhưng mà không có paragate này paras Đấy các con chển vượt qua được hai cái thật đấy thì nhưng mà cách vượt qua là gì? Chẳng cần phải làm gì nhìn vào nó thôi. Thấy nó là biết chính là vượt qua nó thật chứ cần gì phải cách tù nó dễ quá gì nữa tuyệt vời không đấy con giảng sinh đấy hỏi đáp đi xong rồi sẽ đo nhá mọi người hỏi đáp đi xong sẽ đ Phương kinh không các con ngang nghe con một tác giảng ở hội trung đấy rồiờ quá kinh sư phụ sư phụ chỉ là lạt ma làng quanh quanh cái làng này l ma làng l ma làng ma là thầy làng xanh làng gọi là l làng chỉ lng thôi Nào lạng xong bao nhiêu nào thôi hỏi đã hỏi la tí đã xong rồi sau đấy phớt xong đấy sau đấy chắc phải được hỏi đáp mà kinh nó cắt đi thôi đúng không chắc phải có hỏi đáp chứ chứ giảng xong vẫn không nói gì vô lý đúng chưa ghi hoặc đúng rồi đấy các con hỏi quanh quanh cái hôm nay đây hoặc phát biểu cảm tưởng đấy con sẽ đổi thế nào từ hôm qua rồi nếu ai đã nghe rồi ấy thôi cũng chà chưa chật chật Hở hả? Không. Con hôm qua giờ thì tức là trong quá trình tập thì con cũng thấy là ví dụ như sư phụ nó biết là trên cái bề mặt hiện ra nhưng mà ở đâu đó mình vẫn tức là sâu thẳm mình vẫn tin có một cái biết nó là một cái khái niệm gì đó mình tức là vì khi được giới thiệu hay gì đó thì mình vẫn còn ngầm định mình mình mình định nghĩa một khái niệm biết ạ. Nó vẫn có cái gì đó khác. Nhưng mà nhưng mà khi mà nói là biết chính là cái bề mặt thì con thấy nó rụng nó vỡ luôn cái phần khái niệm ấ nó vỡ cái khái niệm biết luôn. Tức là thấy là nó trình như thế này chứ không phải như xưa nay mình vẫn ngầm định có một cái biết. Tức là đâu đó trong lòng mình nó có một cái khái niệm nào là biết là nền nè. Cái biết nó là phải cố một chút nó mới ra cái biết nè. Cái biết nó không phải là cái sắc này nó phải từ chối nè. Rồi à ừ tức là mình mình mình thấy a thấy biết rồi chẳng hạn một cái định nghĩa mình mình làm một cái gì đấy là mình thấy biết rồi. Nhưng mà con thấy là khi mà học Cái này thì nó thay đổi cái nhận thức của mình rất là lớn trong cái phần là không có một cái biết nào mà kiểu như thế hết á. Biết là cái này đây hết chứ nó không phải là mình có một cái biết định nghĩa nền hay là như thế nào ạ. Thì thì con thấy nó rất là khác cái chỗ đó. Nó khác với con ạ. Hả? Không còn phải khái niệm hóa ở đâu cách nào nữa đúng không? Đây rồi. Đúng đúng không phải cố gắng cái đặc biệt nào nữa. Đây rồi. Vâng ạ. Đúng không? Những cái gì mà khái niệm hóa hay là cố gắng nó sẽ vỡ tan vỡ. Đúng rồi. Con thấy cái phần nó rụng cái phần gọi là Tức là xưa giờ mình vẫn nhầm là có một cái biết nó khác nhưng mà không thể nào luôn á. Tức là nó rụng cái phần đó đâ ạ. Đúng rồi. Nhâm lẫn nào đây vẫn còn mà. Vâng ạ. Hôm nay mới trần chuồng trần chuồng mới hợp không? Hôm nay mới thấy biết trần chuồng không? Nó có che giấu bao giờ đâu. Nó không che cái gì cả. Đúng rồi đấy chứ cách đây mấy năm hồi xưa tôi nói trần chuồng con không hiểu sao lại trần chuồng. Cái bên trần chuồng này nó có che cái gì đâu. Nó là không che 100% chả che cái gì cả. Hôm nay trần chuồng hợp lý không? Đấy hôm nay con giới thiệu cái bế trần chuồng này Phú Đoạn thích quá thích mùa này đúng không? Biết trần chuồng gì để đây. Hú toàn nó ở đây có thay đổi gì không? Nói về trần chuồng sau thầy giới thiệu vào cái biết trần chuồng người đồng ý trần chuồng không có mảnh vải nào che không? Có bộ phận nào bị xe có biết bị che không? Không. Đấy cô Tuần hãy phát biểu kỳ rượu là trưa nay nghe tiền trong ca thiền pro thì tự nhiên cũng bắn ra hai câu là sắc chính là viết đó. Sắc chính là Biết sợ không? Thì à con tiền pro thì có những trí tuệ tự sinh đấy. Sự nói đấy không phải sự dậy mà nó vẫn bắn ra từ từ biết bắn ra tự sinh và tiêu hóa ngay lập tức không cần phải không cần phải học hạnh rất nhiều. Đấy thì pro tự ra bắn sắ là biết đúng không? Thì hôm qua thì lúc hôm qua lúc sau khi tư với Thái với Khải về trước khi về Thái có nói một câu là chị Quế đợn này có tư một cái là cái sự trân trọng nó không phải một hành động nó thái độ. Ừ. Thế con lại nghĩ quanh quanh cái chữ hành động chú vẫn cho rằng là Từ việc nhìn và biết là một hành động. Ừ. Thế nhưng mà khi nghe đấy không con con con tự nhiên thấy là ơ không phải là một hành động mà cái hiện ra này chính là biết. Thì chung là cảm giác nó rất khác bởi vì là không nó không cần phải nỗ lực để thầy biết hay làm gì để thầy biết nữa mà chính là cái hiện gian này rồi. Không phải hành động đâu. Trân trọng nó phải hành động đâu đúng không? Phải hành động gì nữa chứ. Đây này nó đây này. Nhưng mà do con không đủ trân trọng ấy thì con vẫn con vẫn nhìn vào tưởng và suy chứ không nhìn nó biết. Đấy, vấn đề là nằm ở đấy. Trân trọng thì mình ngồi ở đây mình nhìn vào thế giới thì nhìn nó biết. Không đổi trân trọng thì mình nhìn vào đây nhìn thế giới nhưng mà nhìn nó tưởng và suy. Có đúng không? Khách nhau đấy không? Nếu như nó biết thì ngon rồi. Thì nó không cái tưởng suy nó không thể lừa nữ. Nó chỉ là nó chỉ là cái tưởng mà suy nó giả thôi. Nhưng nhìn vào tưởng suy thì nguyên tắc nguyên tắc của nhìn là gì? Nhìn cái gì? Nhiều cái gì? To lên. To lên thật lên. Con nhìn tưởng suy nh. nhiều tưởng suy nó ngay càng thật hay là càng càng giả đi thật thật lên con nhìn 40 năm nay rồi 3 40 năm nay rồi kết quả là gì chẳng còn 30 năm cho anh nhìn hai mấy năm nay rồi kết quả là gì độ trọng hóa cuộc đời âm bao nhiêu trọng hóa còn bao nhiêu giảm bớt ch hóa là âm 92% rồi ch hóa là 92% rồi mọi thứ thật không có thấy thế thật không thật thật rõ ch đấy như vậy là người ta hai mươi mấy tuổi người ta đã thật thế rồi nên là cùng nhìn vào thế giới giống nhau tất cả chúng ta Cùng ngồi đây mở mắt không ai có thể biết được là con đang nhìn vào biết hay nhìn vào tiểu suy chỉ con biết thôi. Con trân trọng thì con nhìn nó biết cũng ngồi thế này nhá. Nếu con trân trọng thì con nhìn nó biết. Nếu con không đủ trân trọng thì con nhìn vào đâu? Ôi tí nữa về nhà nấu cơm thế nào đây đúng không? Suy đấy hoặc là ô sư phụ đẹp trai quá cũng chỉ là gì thôi suy không? Đầu tiên phải là tưởng có phải có cái ông sư khinh sư phụ màu màu ở đây chứ. kia đấy. N là cái sự trân trọng là nó cho con cho con cơ hội nhìn vào cái gì? Tại vì con không phải cố nhìn nữa. Ngày xưa là cố nhìn mà cố gì nữa sau cái ngày nay còn cố gì nữa đúng không? Nhưng mà hoàn toàn con có thể không trân trọng con nhìn được tưởng và suy. Còn nếu con nhìn tưởng suy tưởng suy thành thật mà con đã thấy hậu quả của thật chưa? Ngồi đây thấy h quả thật chưa? Con có muốn sống thật nữa không? Con có một cơ hội để sống trong thế giới. Còn đây là nhận ra đây là mơ. Có không có c quá rõ không? Nhưng nếu con không trân trọng thì con vẫn gì? Thế thật mà thấy thật nó kinh hoàng lắm. Chẳng ai biết nó gì xảy ra chẳng ai biết là mình còn ngồi đây đến buổi tuần sau nữa không? Không biết được luôn. Không biết cái sức mạnh vô thường khi nào đến nó cắt cuộc đời mình đúng không? Cắt đất cuộc đời mình luôn. Đấy thì cái trân trọng nó sẽ bây giờ mấu chốt Thình th trân trọng trân trọng thì cũng ngồi thế này có thầy biết cũng làm việc bình thường thầy biết không trân trọng thì con làm bình thường con đấy gì suy phả hiểu vấn đề không đấy thôi có ai hỏi gì không hỏi chia sẻ gì không Minh Thành Minh Minh Vũ ch Hỗ tận người nửa cờ nhá. Con có câu hỏi ý là cái đoạn mà biết lúc đầu thì sư phụ giảng thì cũng hơi sảng sảng một tí sau sau thì mới mới nhận ra đúng là biết nó là cái hiện ra thật nhưng mà ý là tự dưng không hiểu sao đến lúc mà khi mà đọc cái bài Bát nhá thâm tinh thì nó lại cân cấn nó có cái đoạn mà như kiểu là không tăng không giảm ấy. Ờ cứ biết sao tăng giảm mà. Nhưng mà ý là tự ý là cũng ngu ngu ấ nhưng mà nó cứ kiểu là nó có một Đúng cái chỗ mắt của con là như kiểu là tự dưng nó bảo giống như kiểu là à có một cái hiện ra kiểu có một cái gì đấy suy nghĩ hay là một cái cái cái tưởng tượng hiện ra trong biết thì tự dưng giống như kiểu nó thêm một cái gì đấy tự dưng nó cứ cứ bị cái đoạn đấy con đang tự dưng lại bị đúng chỗ đấy thế là nó không tưởng tượng không bao giờ trong biết ai nói được tại sao tưởng tượng không nhận ra trong biết Hai nó giơ tay đấy cơ. Vâng. Hành vân tại sao không phải là tưởng tượng ra trong biết hành vật? Tại sao không phải rằng là Minh Thành nói là tưởng tự ra trong biết phản đối ngay? Không tưởng tượng không ra trong biết thưa sư phụ. Bởi vì là đã là tưởng tượng thì không có ạ. Tưởng tượng thì không có thì có gì hiện ra. Cái này nó là kinh nghiệm của con ạ. Cái lúc mà con thiền ấy thì là con con thiền thường con sẽ thiền hai 2k 3k 4k một lúc thì đến lúc mà nó có đủ cái con con có đủ điều kiện đủ duyên thì là lúc đầu tiên là con chỉ hỏi là hai cái câu của sư phụ thôi. Xong con cũng ép là xong con cũng kết luận kết luận là chỉ là tưởng tượng trong biết. Thế đến một lúc thì con bảo thế tưởng tượng ấy thế nó đã là không có thì làm sao mà nó hiện ra trong biết rồi cái tưởng tượng đấy thì nó phải là biết chứ làm sao nó lại là có cái tưởng tượng quá có tưởng tượng trong biết con bị lừa rồi trong biết thì chỉ có biết gì không bao giờ có tưởng tượng tưởng tượng lại cũng là một sự gì tưởng tượng suy luận Và trong biết có cái tưởng tượng khi con ở trong kinh nghiệm con thấy rằng trong biết chỉ có biết chả có cái tưởng tượng quá nên tưởng tượng nó không trong biết luôn vì nó không có cái tưởng tượng nào hết câu trả lời đúng là như thế trong biết đấy vì thế đoạn sau có đoạn sau là trong biết thì không có Minh Thành mắc đúng đoạn sau Quan Âm giảng đây sau khi Đức Quan Âm giảng là này sao l phất tính biết của pháp ấy thì không sinh không diệt không bẩn không sạch không tăng không giảm Thì ngài giảng thêm là ở trong biết thì không có không có gì không có sắc thanh thươ pháp không có nhãn ý thì thân ý không có sắc giới đến nhãn ý thức giới như vậy là không có tưởng tượng ở trong biết luôn không có pháp trong biết chứ không có tưởng tượng trong biết đấy không có sắc thanh dự trong pháp không biết có phải là không có tưởng tượng biết không câu đầu tiên luôn ngay sau câu là cái tính biết này thì nó không tăng không giảm không bẩn không sạch không sinh diệt ngay câu sau Song biết thì không có sắc thanh hữu xúc pháp như là không có từ tượng song biết đúng chưa tưởng tượng chứ là sức pháp chứ là cái gì không có trong biết luôn biết nó chỉ hiện ra chứ không phải là cái hiện ra đấy không phải là sắc thanh vì xúc pháp vì thế là trong biết nó không có sắc xuất phát tương đương với cả là không có tưởng tượng ở trong biết đúng không nên không thể nói là tưởng tượng hay là trong biết được ở Có độ bản chất thì không thể nói thế được. Ở góc độ nói chuyện với nhau để trao đổi thì được nhưng mình hiểu rằng mình mà hiểu rằng là trong biết lại có tưởng tượng hiện ra là sai rồi. Xong ở góc độ của biết thì mỗi biết góc độ sụ nhìn vào thế giới chỉ có biết chả có cái tưởng quãi. Tưởng dạy cho những người như con tin là có tưởng tượng mất rồi thì giảm thế thôi. Còn khi con thiền trong biết sao có tưởng tượng trong biết thì thấy một cái biết cái gì biết là biết hết tưởng tiếc gì. Biết là chống không sáng tỏ hiện ra. Thế hiện ra nó có phải là tưởng tượng không? Không. Trong hiện ra thì hiện ra chứ nó không phải là tưởng tượng. Nên là trong biết không phải nói là có tưởng tượng được đúng không? Bởi vì tưởng tượng nó chả có trong biết. Đơn giản trong biết chỉ có biết thôi. Tưởng tượng biết đặc làm gì có trên đời mình có gì cái tưởng tượng làm gì có cái gì là sóc thựng xúc pháp. Đấy là con con mắc giống con giống Xá lợi phất luôn con mắc giống xá lợi phất vừa bảo là biết không sinh không diệt không xong lạ thế nhưng mà sao lại có tưởng tượng nhỉ phá luôn làm gì có tưởng tượng đấy thì cái mắc của con chính là gì nhận thức chưa đúng biết nó càng tốt càng làm cho con phải nhận thức đúng biết nhắc lại xong biết thì không thể có tưởng tượng không thể có sắc th xuất pháp không thể có bất kỳ cái gì mà con gọi là có được cá rõ vì biết lúc đạo chỉ là biết thì nó mới không tăng không giảm nếu không thì nó có tưởng tượng nó sẽ tăng tăng tưởng tượng tăng cái gì tăng cái tưởng tượng đúng có mắc không có đấy mắc chỗ đấy mà tăng tưởng mắc vậy thì có tăng thì tăng đúng cái tưởng tượng còn gì nữa nhưng mà không được rồi gì nhỉ không chẳng biết trả tăng cái quái vì nó có tưởng tượng mà tăng đây là đây bảo cái này cái khó hiểu nhất vì cái tâm trí thông thường ấy nó không tiêu hóa được một thứ mà hiện ra mà lại không có biết là chống không sáng tỏ hiện ra thì nó không nhận được là hiện ra mà lại chẳng có gì hết khó chấp đện quá không hiện ra phải tăng thêm cái tưởng tượng chứ nhưng mà thế đ biết là thế đấy nhưng mà cái này nó về nhận thức thì khó mà kinh nghiệm phả dễ mà kinh nghiệm giờ con thấy cái gì là cái tưởng tượng có biết gì đâu nhìn vào kinh nghiệm thấy mỗi biết sơ sơ thế này thôi chống không sáng tỏ và rực rỡ đấy nếu mà kinh nghiệm mà nói rực rỡ hợp hơn hiện ra được rỡ không đượcực rỡ không chống không sáng tỏ rực rỡ và chống không th tỏ hiện ra được không phải tăng được hiện ra cái gì thì chị là hiện ra sao tăng được được rất tốt. Con cứ có những cái này con đi tư với nhau. Những cái này rất tuyệt vời. Rất thích những câu hỏi của Minh Thành nhá. Minh Thành sẽ được cơ phải có thì mới tư với nhau hay chứ đúng không? Sợ nhất là không tư gì cả. Xong nghĩ là mình hiểu 100% rồi. Đúng không? Cứ thắc mắc, cứ tưấy. Quá trình tư là chính là quá trình ngấm thôi. Đấy, xong cộng tư không đủ đâu mà phải gì nữa? Thiền thiền nữa. Cho nếu tư mãi cũng chỉ ra một cái khái niệm mới thôi. Tư nó chỉ nằm ở đâu? Suy thôi mà có tư đến 100 năm chữ thì chỉ có cái suy mới thôi. Nó không giải trừ được hết nghi ngờ. Thiên thì có vải trừ được hết ngờ. Đúng chưa? Rồi. Có bạn nào muốn kiếm lửa g nữa không? Không. Có con được nửa cờ à con một cờ chứ con được một cờ trả lời đúng một cờ hỏi được nửa cơ nhưng mà trả lời đúng thẳn m cơ đấy con có thể hợp tác với nhau một bạn hỏi sao khác dấu tay thế là cửa rưỡi đấy đấy nào có hỏi gì được không nào cái này giống hôm qua lúc sự hỏi các bạn ấy bạn nào hôm qua cái câu này giống hôm qua hỏi bạn nào hỏi hỏi bạn nào xong ba bạn trả lời cũng được đấy Có gì cả thực tại có gì thế là mấy bạn bao l trả lời đúng không? Mỗi bạn ra một đáp án như không bạn nào nói là gì biết. Có biết cả xong thì cái thực tại có biết là cái bật t đầu tiên nếu như là con trân trọng thì cái đầu tiên bật ra phải là biết những cái có gì kia là những cái suy luận bổ sung vào cho nó vui còn thực tại thật sự trong trận trải nghiệm của con nó là biết mà đúng không nhỉ? Hôm qua có đấy Đấy nhật hạnh được cờ đấy. Thực tạ thông đạt được cờ đấy đúng không? Thực tại chỉ có biết thôi. Con nhạnh trả lời câu gì nhỉ? Câu chỉ có đến đấy là mình không phải là tại sao mình không phải là cái tượng mà mình lại là biết à đúng rồi vì quá có cái tưởng tượng rồi nhệt hành thật hành đúng không? Không gì có tưởng tượng gì có thật con không có thể bán ghế được vì làm gì có bàn ghế con không thể thân thể này được vì sao không có thân thể gế vì quá chỉ có Biết thôi mà chẳng bao giờ có thân chưa từng muốn có thân thể. Thân thể chỉ là tưởng suy. Và tưởng với suy đấy nó cũng là gì? Cũng là biết. Cũng là biết. Nó chỉ có biết thôi. Nó quá làm như có thân thể. Con muốn làm một cái thân thể thì con phải tin là có thân thể. Các con hiện giờ vẫn tin là có thân thể nên mới làm được thân thể đúng không? Cái cơ sở đầu tiên để làm thân thể là phải có thân thể tồn tại. Nhưng thân thể chỉ là cái hiện ra nhưng mà nó có tồn tại không? Thân thể chỉ hiện ra nhưng nó gì? Không tốn tan không có thật. Cái gì bảo là đây là thân thể suy như cái gì bảo đây hơi ấm. Đây là màu sắc tưởng tưởng. Vậy thân thể cũng chỉ là tưởng và suy. Nó không thực sự tồn tại. Đúng chưa? Con không thể làm một thứ không tồn tại được đúng không? Không sao. Sao hôm nay còn phải cậng phải tư chán sự chỉ ngợi mở thôi. Thôi đọc luôn nhá. Trừ vị bạn nào Ờ hợp tác với nhau kiếm tiền kiếm cờ. A hợp tác không? Kiếm cờ không nhá. Đõ nhá. Rõ chưa? Đ nào? Cần một quảng ca nào. Bây giờ dễ quá bây giờ phải khó lên nhá. Độ chính xác bây giờ phải là 0,1 0,1 chứ nó mới giỏi chứ. Chơi nhá. 0,1 được chưa? Ăn ăn độ sắt 10.000 ai ăn cái này xe xe gì nào thấyạ biết ăn cái này thì thấy biết không cần lực này biết không cần nỗ lực ai biết không Không chuẩn hơn là a này nhận ra biết không cần nỗ lực vì thấy biết thì đương nhiên rồi nhưng mà nhận ra thì không đương nhiên à này nhận ra biết còn nỗ lực nhá ai ăn cái này thì nhận ra biết không cần nỗ được ạ ch nhận ra biết còn thấy thì ai chả thấy nhưng mà nhận ra thì không không ra đương nhiên chưa nhận ra chưa đương nhiên Nhận ra biết nhận ra biết không có nói được nhận ra thấy nhìn thấy rồi ai chả thấy rồi có nhận ra không hay là đây là coi tưởng đây là tưởng có suy Con nhìn vào sư phụ bác nhận ta biết luôn hay là con phải nghĩ một lúc ta biết con thấy thì ngay phát dụ thấy luôn biết thúc nào không thấy biết đâu. Con chưa giờ không thấy biết cả mà nhận ra thì vấn đề con nhận ra không nhận ra cái hiểu này con gặp một người bạn trên đường 10 năm chưa gặp con thấy nó không nhưng có nhận ra nó không không chưa chắc hiểu hiểu chưa hiểu. Hay biết nhưng không con không phải nói là tao không thấy mày được Thấy mày mà nhưng mà tao nhận mày không thì hai bao nhau biết là người bạn bao nhiêu năm của con rồi. Trời ơi từ lúc lọt lòng mẹ phát có vào lòng mẹ phát là đúng không? Nghĩa là vào nhập thai có biết luôn. Như vậy là bạn rất lâu năm nhưng mà có nhận ra không? Không. Nếu mà không giới thiệu ngày hôm nay không giảng cẩn thận thì các con vẫn hoặc là không ra nổi hoặc là rất khó nhận ra hoặc là vẫn hơi khó nhận ra. Nhưng bận 40 năm phải thấy mặt nó phải nhận ra luôn mới đúng chứ. Quen như thế gì nữa? Đúng không? Đây là đây là nhận ra không nỗ lực. Cô toàn về nhà nhìn Huế nhà ra Huế luôn không? Đấy thế cũng ổn rồi đúng không? Nhận ra một số bộ phận nhưng mà không nhận ra mặt thì cũng được. Thấy mới nhận ra. Đấy thì nhận ra không có lực. Cái khác của con với người vô minh là người vô minh là không nhận ra. Khác của con với sư phụ là các con nhận ra và phải nỗ lực nhận ra. Đúng chưa? ra mà không nỗ lực không cần nỗ lực ngon nhất gì nữa chứ phải nỗ lực thì nó mới khó. Nói một cách khác là con mặc định được là thế giới là biết rồi thì không nỗ lực nữa. Còn chưa mặc định được thì vẫn phải nỗ lực. Mặc định là thằng nào gặp trên đường cũng là người yêu mình chị yên tâm nhận ra đúng không? Đấy nhưng mà không mặc định được cái đấy thì sẽ còn phải cố gắng. Nào mời mấy nhân vật nhảy mạnh phát biểu đi. Kể cả các bạn nhóm thiền một có nhảy mạnh không? Hả? Yến trước đi. Thành Vân bao nhiêu? Thành nhiều lắm. Bao nhiêu? Bao nhiêu? 12 điểm rưỡi. 12 đến 12 điểm rưỡi à. Hải Yến bao nhiêu? Yến 14 điểm 29. Hả Yến nó trước đi. Xong Khánh Vân bên kia tính cho dụ hai bạn nhỉ. khỏe nhất xong rồi thư sư phụ là Ừ thưa sư phụ là tức là nghe xong bài giảng hôm nay thì con cảm thấy kiểu nó rất là dễ ạ ừ tức là lúc trước thì con cảm thấy là tức là khi mà đi khi mà thiền á thì vẫn có cảm giác là phải đi tìm kiếm, phải đi tìm phải đi tìm ấy ạ. Tức là phải có một cái đoạn tức là hỏi hai câu hỏi xong rồi thấy là cái kinh nghiệm này thì nó nó có phải thực sự là biết hay không ấy. Nó có phải là sự tưởng tượng không? Nó có là biết hay không? Tức là con thấy là nó cũng đã dễ rồi nhưng mà vẫn phải có một cái một cái một cái sự nỗ lực nhất định ấy ạ. Tức nhỏ thôi nhưng mà vẫn vẫn phải cố ấy ạ. Thì nghe xong bài giảng hôm nay thì con thấy là nó nó như thế này rồi. Tức là nhìn vào một cái thì nó là Nó chính là biết rồi. Mình không cần phải kiểu không cần phải tìm thêm ấy ạ. Không cần không cần phải nỗ lực gì nữa ấy. Đấy thì con có cảm giác là như thế. Cái đấy là con thấy mạnh nhất ạ. Ừ. Tốt. Thế bản số hai là ai? A ừ con thì cũng giống như chị Yến ấ có nghĩa là cái tuần vừa rồi thiền ấy thì giữa nửa cái đầu tuần thì nó vẫn bị gặp khó ở cái chuyện là ừ mình vẫn phải để hỏi hai câu ấy xong rồi trong quá trình thiền thì nó vẫn bị cái bệnh để ý và là có cái nền biết cái không gian biết ở dưới ở dưới những cái hiện ra này á. Đấy. Thế nhưng mà cái hôm mà Văn Trường chia sẻ ở trong lớp là cái kinh nghiệm của bạn thì trong thiền đời sống làm sao lên được số 74 ấy. Ừ thì à với Thái Ngoan nữa thì có chia sẻ cái bài là một vốn là một không phải hai ấy. Ừ thì con có nghe lại và con ngẫm lại thì con quyết lại một cái ý rằng là thực sự nó chỉ có biết thôi. Cái gì cũng đang là biết. Và trong cái buổi mà học nhóm của nhóm con thì Vũ Trang mới nói một cái ý rất là hay là nghĩa là mình sẽ chỉ thấy cái mà mình tin thôi. Ừ. Còn nếu như mà mình mình đứng ở cái góc này và mình thấy rằng nó là vật xong là phải cố đi chứng minh và phân tích rồi mới bắt đầu thấy nó là biết thì cái cách đấy là nó rất kém hiệu quả và nó sai. Trong khi là nếu như mà mình thấy rằng nó luôn luôn là biết, chỉ có tưởng về suy bảo rằng đấy là vật thì thì bây giờ mình đứng ở cái tâm thế nào? Mình đứng ở cái tâm thế rằng là vị thế, vị thế, vị thế, vị thế là luôn luôn là biết như thế này, chỉ có tưởng suy nó cứ làm nhảm nói như thế thì nó sẽ rất là khác. Thế là con về con tập đổi lại theo cái cách đấy. Ừ. Thì kể cả là trong lúc thiền hay không trong lúc thiền ý thì con để ý thì con thấy rằng là cái gì cũng là biết, kể cả là cái bàn, cái ghế cái gì dễ mình nhìn thấy thì nếu như mà mình không cái lúc trước ấy thì mình sẽ bảo à đây là cái bàn nhưng nó có phải cái bàn không nhỉ? Ví dụ đấy thì lại kiểu đi lên như thế con thấy nó rất khó nhưng mà bây giờ nhìn phát thấy là nó là biết. Ừ. Không, nếu mà mày có làm nhảm mày bảo là cái bàn th mà thì nó chỉ nó nó cứ làm nhảm vậy thôi. Nhưng mà con áp dụng vào vào thiền thì con mới thử vào ngày chiều chiều qua với sáng nay thôi ạ. Ừ. Sau khi mà sư phụ giảng ấy thì con thấy rằng nó dễ hơn hẳn. Nghĩa là bất kỳ cái kinh nghiệm gì lúc đấy thấy nó cũng luôn luôn là biết và nó không phải là cố đi tìm một cái nền để ý ở dưới là có cái nền biết ở đây hay không nữa. Nó khác hẳn nhau ở cái chỗ đấy á. Ừ. Rằng là lúc trước nó vẫn phải có một cái nỗ lực là hoặc là để ý xem có cái nền biết đấy hay không. Xong lại phải hỏi thêm một cái câu kia nữa. Thế thì cái hiện ra đấy nó có phải là biết không? Xong mới bắt đầu chập một thì nó đúng là một cái nỗ lực khó. Ừ. Nhưng mà sau khi sư phụ giảng hôm nay thì con cảm thấy nó nó được giải phóng dễ hơn hẳn đấy ạ. Ừ. Vâng. Biết nó có ba tính chất là chống không, sáng tỏ và hiện ra. Dạ. Thì chống không có kinh nghiệm được không? Không chịu. đúng không? Vì thế là lúc dạy các con mà dạy chống không thì các con sẽ không thể nào mà có cái trải nghiệm quái gì hết. Lúc bắt đầu dạy tập trung vào sáng tỏ. Bắt đầu ấy tập trung vào sáng tỏ lúc bắt đầu dự và biết ấy. Sáng thỏ là thứ rất dễ cảm nhận đúng không? Có đ biết hay không? Đấy tập trung tính sáng tỏ bởi vì tính hiện ra phải đủ trình độ thì mới thấy được nó là biết. Chứ bây giờ cách đây khoảng 3 4 năm bảo hiện ra là biết được. Hôm nay có m chuyện được lúc đầu thì bắt đầu bằng sáng tỏ. Giới thiệu vào biết tập trung vào tính sáng tỏ tính biết tính đáng biết rõ ràng ai cũng thể cảm nhận được người sơ cơ đến mấy nữa thì cảm nhận được cái tính biết rõ ràng. Tự như là lúc đầu với người sơ cơ thì các con ấy là sự giới thiệu bằng chính cái phần sáng tỏ của biết nên là có cái bài cánh chim bầu trời đúng không? Khi mình nói phần sáng tỏ thì cái hình ảnh dễ hiểu nhất chính là cái không gian. Đúng không? Không gian sáng tỏ rõ ràng để cho mọi thứ diện lên. Đúng chưa? Đấy nếu các con giỏi ngay từ đầu ấ thì sự giới thiệu cả ba một lúc nhưng mà không ai thường không ai làm thế được. Nên là mình sẽ bắt đầu bằng cái dễ nhất đã. Nhớ là cái trống không thì chịu không ai cảm nhận được hết. Lý thuyết thoải mái đi nhưng mà đỗi cảm nhận được cái chống không là cái gì. Lúc đầu bắt đầu bằng sáng tỏ bằng rõ ràng và bắt đầu hình ảnh là không ra. Thế mình mới có từ nền viễn đúng không? Cái từ Từ nền biết là bắt đầu tính tập trung vào tính sáng tỏ. Nó là cái không gian sáng tỏ rõ ràng trong mọi thứ nhất lên đúng không? Cái nền biết đồng thời nó còn mang tính chống không thôi. Nó chẳng có gì đấy cả. Nên cái chữ nền rất hợp với đoạn sơ cơ ban đầu. Trước trình độ bây giờ mình dùng chữ nền biết rất hợp tại vì nó là một cái không gian rõ ràng để mọi khởi lên rồi tiến mất biến mất. Đồng ý chưa? Đây cách tiếp cận cực kỳ dễ cho tất cả mọi đối tượng. Và con đã các bạn đều các bạn nhóm nhóm nhóm các nhóm khác đã thực hành cái đấy. Được chưa? Để chắc chắn chắc chắn nó biết đã. Đấy cái không gian cái nền ấy nó làm cho mình hiểu rõ là nó trống không và sáng tỏ. Tuy nhiên nó lại làm nó lại làm mất đi tính hiện ra. Thế thì biết là không gian đúng không? Như là biết không phải là hiện ra rồi đúng chưa? Vì thế nó không chọn vẹ nó giới thiệu giới thiệu không chọn vệ thì biết nhưng mà chẳng qua là cái người được giới thiệu không đủ trình độ để mà giới thiệu chọn vẽ thì tôi phải đi từ cái phần dễ trước là phần sáng tỏ rõ ràng. Phần chống không sáng tỏ rõ ràng để mọi người hiểu nó về không gian nên là trước ngày hôm nay thì con hình dung biết nhưng mà không gian thì cũng dễ hiểu thôi thì con đâu có trình độ để hiểu như ngày hôm nay cũng dễ hiểu thôi và cách giảng đ là cách giảng mà dễ dàng nhất mà nhớ có b em đấy tuy nhiên là nó là cái cách giảng mà nó không nói được hết nó chỉ nói được 2/3 đúng không thế thì phải có một ngày nào đó con phải nhận ra biết một cách full hơn đầy đủ hơn nếu không thì con bắt đầu hình thành theo các mới là tìm cái nền tìm cái không gian vì con đã từ chối cái phần 1/3 còn lại. Nếu không bài ngày hôm nay thì con sẽ chỉ có 23 thôi thì con chỉ lên 700 bao nhiêu là hết thôi. Đúng chưa? Cái số nhận thức của con là nhận thức về thực tại. Rõ ràng là không ngày hôm nay nhận thức của con về thực tại vẫn sai đúng không? Vẫn thiếu sót. Con vẫn không được đồng ý được rằng là cái biết chính là cái hiện ra mà con chỉ đồng ý biết là cái nền cho cái hiện ra thôi. Là cái không gian không chọn l cái hiện ra nhưng mà con không ý là nó là một với cái hiện ra hay nó chí nó là cái hiện ra đúng không? Nhận thức thiếu sót thì thiền có giữ thức là thiếu sót hết. Nhận thức đã không đúng thì thiền luôn chắn là sai. Đấy chú nói nhiều lần rồi đúng không? Kiến phải đi trước 80% đấy. Ngày hôm nay này con mới được bù đắp để để nhận ra một cách đầy đủ biết nó là cái gì. Đúng chưa? Hôm nay con mới thấy là biết nó đầy đủ cả ba tính chất chống không, sáng tỏ và hiện ra. Trước đây con bản chất là con vẫn cho rằng biết chỉ là chống công sáng tỏ. Còn hiện ra thì là cái hiện ra thôi chứ nó không phải là biết. Nó là cái gì đấy mà biết ôm chọn l cái đấy là nền cho cái đấy mà hiểu không nhỉ? Đấy nhưng hôm nay con đến ngày hôm nay và ra tâm kinh gọi trí tuệ cao nhất của nhà Phật vì thế không có gì hơn nữa luôn ấy. Hôm nay con mới có thể một cách nhận thức đầy đủ nhất chính xác nhất về biết. À biết nó không chỉ là chống không nó không chỉ là cái nền sáng tỏ cho m hiện ra mà nó chính là hiện. Đúng không? Với nhận thức này thì thiền con mới trở thành dễ dàng. Con không phải tìm quái gì nữa. Phải lọc cái lọc hiện ra để thấy cái biết. Nhìn thấy biết ở trong hiện ra không? Nó không ở trong hiện ra luôn. Nó không ở dưới cái hiện ra. Nó không ở trong hiện ra mà nó là cái hiện ra. Còn trước đây thì con sẽ cho rằng biết là ở dưới hiện ra hoặc là ở trong hiện ra. Thấm đẫm hiện ra đấy. Dùng từ thấm đẫm đấy. Đúng không? Thấm đẫm thì nghĩa là thực ra nó vẫn chưa phải hiện ra. Nhưng mà với trình độ các con không thể nói trong từ khác được. Hôm nay nó từ mạnh từ là Biết nó không chỉ là cái nền cho cái hiện ra, nó không chỉ thấm đấm cái hiện ra, nó không chỉ ôm trọn cái hiện ra mà nó lại còn gì nó la hiện ra. Hiểu khác biệt lớn không? Cực kỳ lớn. Nó là nhận thức nhỏ nó đùa nhận thức lớn 1/3 còn lại nữa đúng không? Con mới có 2/3 sự thật. Thế là th có sự thật đâu. Hôm nay con mới có đủ này. Hôm nay con nhận thức về nhận thức lại ngẫm. lại bàn thảo lại với nhau rồi con mới nhận thức a họ ra đây lâu nay sự giảm cái biết là giảng cái biết này cơ còn cái biết mà nền nền nếc vân vân là cắt bé phần ba rồi nghĩa là không phải biết trọn vẹn đúng không chống không sáng tỏ và hiện ra cơ mà nhưng mà nếu cách đây khoảng mấy năm mà giảng con là biết là hiện ra thì chắc con chỉ còn một mớ lý thuyết vì cái này nó phải nhận ra bằng thiền con chỉ có thể đến chỗ này bằng kinh nghiệm thiền được thôi. Còn cái này là vượt ra logic rồi. Vâ bảo vị hiện ra mà không có gì thì làm sao có cái logic nào chấp bật được đúng không nhỉ? Có và không một lúc thì nào được cái tâm trí nó chỉ là hoặc là có hoặc là không. Nó không phải chấp nhận là một nó không phải thể nào gọi là hình dung nổi một thứ mà không có gì n là giảng ngôn ngữ nó đ gặp giới hạn như thế vì ngôn ngữ không thể nói về mố thứ vừa có vừa không cùng một lúc được. Nên là em phải có thiền các con phải có Nửa tháng tiền đúng không? Nửa tháng chưa nhá. 16 ngày c rất là nhanh rồi đấy. 16 ngày thế là quá kinh khủng đó. Nhưng bây giờ sẵn sàng cho cái loại nhận thức này đúng chưa? Thế khi nhận thức xong rồi thì cái sự tu hành ấy nó là một sự thay đổi cực kỳ lớn luôn ấy, không nhỏ đâu. Có thể có chưa cảm nhận được không? Cái tu hoạch trước đ con nó có sự tìm kiếm. Đúng không? Có sự từ chối phải có không? Đúng rồi. Và cái đấy nó là một cái đau khổ của tu hành. Tìm kiếm và từ chối. Trời ơi sau này con nghĩ lại thế ngày xưa mới đúng là khổ sở. Khổ không? Khổ cứ tìm kiếm và từ chối là khổ. Cuộc đời thế rồi mình tìm kiếm danh vọng tiền bạc khổ hay sướng? Khổ khổ. Mình từ chối cái cái cái những cảm giác này cảm giác kia sướng hay khổ? Khổ. Khổ. Còn đây bắt đầu thực sự bây giờ mới gọi là chuyển sang đoạn TS này. Thế là gì? Tu sướng này. Bây giờ mới thực sự có thể gọi là tu sướng. Có cảm giác tu sướng chưa? Hơi cả tu sướng chưa? Còn bắt đầu mới gọi là tu sướng được chứ trước đây chưa gọi là tu sướng mà thế là quá nhanh rồi. Chỉ số tu sướng chỉ số tu sướng năm cời. Thôi có đ sướng được cờ con nhìn đấy. Nhưng mà tu sướng không nói cho trình độ đâu. Chỉ nói là cảm giác thôi. Cái gì tu sướng 100% nhưng mà trình độ thấp là bình thường. Rất giàu có. Đây là chỉ số tu sướng lắm. Số này không giải quyết được cái gì cả. Ừ. Đấy thì đây một xe lửa lớn nữa. Con về sẽ ngấm thôi. Thế khi mà con ngấm rồi thì con phải đưa nó vào đời sống. Đời sống thì đấy ưu tiên mình gọi là trân trọng mà nhưng là nhìn đâu cũng thấy biết trước đã. Bây giờ con còn sợ có sợ suy vào tưởng không? Vì nó là gì? Đúng rồi. Một cái bánh mì cháy trong lò, một đội quân bị phục kích và người đàn bà có bầu. Điểm chung là gì? Bánh mình cháy trong lò. Một đội qu bị phục kích và người đàn bà có bầu điểm chung là gì? Không. Cái này là Ai chờ được cho nửa cờ nửa cờ một bánh mì cháy trong lò một người phụ nữ có bầu một đội quân bị phục kích nào h anh nói đi rồiút là kịp không ra đúng rồi không kịp rút kú điểm chút là không kịp rút cháy đàn ông đàn ông đàn bà sẽ hiểu cháy không kịp cháy Nhân không hiểu đâu. Nhân đàn bản nhân không hiểu. Hiểu không? Hiểu hả? Wow! Siêu thế quá giỏi đấy. Đây chung là không kịp rút. Không sợ đây. Đố mọi người điền chấm chấm. Không sợ suy. Không sợ tưởng chỉ sợ chấm chấm. Ai nói được cho nửa cá. Không sợ suy, không sợ tưởng chỉ sợ chấm chấm. Ai nói tay lấy vé nào, lấy cờ nào. Phương lại nói không? Online nói đi cho nói đi là Hồng Linh ạ. Hồng Linh không sợ suy. Không sợ thưởng. Trong cuộc sống của mình ấ có sợ suy không sợ thưởng không? Không sợ. Không sợ chỉ sợ. Chỉ sợ. Chấm chấm đấy. G ý bắt đầu đấy. Vâng. Nó Linh trả lời là chỉ sợ không thấy biết trước. Ai Hồng Linh ạ? Gần đúng rồi đấy. Gần đúng trả lời được gần đúng rồi. Sợ không thấy biết trước không ai được thì ông Linh sẽ được hơi dài thôi chỉ sợ không thấy biết Hồng Phương chỉ sợ không nhận ra gần đạp gần đạt không giờ ai nói cứ nói tinh không sợ không sợ suy không sợ tưởng chỉ sợ không không rút ra Lậm lậm rồi lậm bài chuyện chuyện cười con điền là không sợ suy không sợ tưởng chỉ sợ không nhớ ra gần đạt rồi nhưng mà của Hồng Linh đạt hơn nếu mà thế gợi ý là ngắn hơn đi nếu mà nói dài quá người ta không nhớ đâu chỉ dùng ba chữ thôi ba chữ không luynh nói đúng ý rồi nhưng mà nó dài thôi chứ không cho cờ đâu Thầy biết ờ Hạnh Nguyên thô nhở Phú Thanh đi. Dạ con là không sở suy không sở tưởng chỉ sợ không thấy biết chưa đạt lắm. Tại sao lại không thấy biết lại không đạt? Rồi chuyển không sợ suy không sợ tưởng chỉ sợ không nhận biết. Gần đạt rồi đấy. Gần đạt sao? Một chữ một chữ rồi. Hồng anh không sợ suy không sợ tưởng chỉ sợ không nhớ biết sai. Không nhận ra không nhận ra này nó mà nếu mà con nhớ nghe này. Nếu mà con nhớ biết nhưng mà nhớ muộn không nhớ k nếu con nhớ muộn ấ thì đời con vẫn khổ như cũ. Không kịp nhớ. Con đánh nhau mẻ chán về nhà nhớ đấy là biết. Thì đ sứ khổ k đúng chứ nhỉ? Bây giờ con đánh nhau đi xong phảải tràn nó về nhà biết thì có được gì không? Không vẫn khổ như cũ khổ nên là vấn đề không phải là không nhớ biết mà là chấm chấm. Nào con nào nói nào. Ba chữ ba chữ nhưng mà nó chỉ ba chữ thôi. Ba chữ là viết tắt viết tắt cho gắn bớt lại chứ nếu mà dài thì một đoạn giữ dai dài không là biết có gợi ý thêm gì nữa gợi ý bánh mì cháy người làm có bầu đội quân bị phục kích là gì nữa đấy. nói online nào. Thôi tăng phần thưởng l một cờ cho nó khó pháp thảo là sợ không kịp nhận ra gần gần đạt 13 chữ ông Linh trả lời là nhận ra biết trước gần đạt ba chữ nhận ra biết à nhận ra biết rồi mà đúng không biết nếu nó đầy đủ như là không k sợ không sợ không sợ suy hoặc chỉ sợ không kịp nhận ra Biết nhưng mà con viết tác dụng hình thành ba chữ đi. Giơ tay giơ tay phê ma. Không sợ nhớ à? Không sợ thôi. Chuyển đ nói sai chuy chuyn chuyn. Không sợ không sợ nửa chỉ chỉ sợ không kịp biết. Đúng rồi. Nhưng mà nói sai thì được cơ nhá. Không kịp nhớ ra biết nhưng mà nói dài quá kịp biết hoặc là không kịp biết. Không kịp biết. P ma được nhá. Con thư ấy vào nhá. Sộc lòng lòng cô đấy. Không sợ suy chỉ sợ không kịp biết. Không sợ kịp biết. Nghĩa là không kịp nhận ra biết nhưng mà mình c tắt rồi không kịp đúng không? Không kịp biết. Đấy có ý thế mà không quên chữ kịp không kịp rút đi. Ý rõ thế nữa. Nhân mà hiểu đấy là giỏi xuất sắc đấy. Không ngờ nhân hiểu đấy. Th vào quá giỏi đấy. Bỗ lần nhớ câu này nhớ cái bánh mì cháy nhá. Chị Thái ngoan thái ngoan thái ngoan. Ờ thái ngoan thái ngoan về mất rồi. Không kịp biện. Bây giờ ấy mình mình các con hay có một cái loại thực hành là cứ nghĩ rằng là nhận ra biết là đủ. Phải nhận ra kịp mới đủ. Vấn đề con là mình nhận ra nó hậu quả xong hết rồi nhận ra thì có khác gì người thường đâu đúng không? Cãi nhau, chửi nhau, gọi nhau là chó làm lợn xong rồi cuối ngày mới nhận ra đấy là biết gì. Xong rồi nữa. Nó quá muộn rồi. Hậu quả hết rồi. Bánh mì cháy rồi. Người phụ nữ đã có gì rồi nhá? Bánh mì đã cháy rồi. Gì nữa? Tương đương với người phụ nữ đã. Không kích xong chết bé quân rồi nữa. Vấn đề của con không phải là nhận ra đây là biết phải nhận ra kịp đấy. Thì trân trọng nó giúp con nhận ra kịp mới thoát khổ được chứ đúng không? Bây gi lên một con cơn hoang tưởng xong tự tử rồi mới nhận ra ch là biết nói gì nữa đúng không? Vào Trung Cấm ôi nãy nó là biết. Trời ơi vào Trung ấm béo rồi nhớ là biết. Cái gì đé trung giống rồi mình nhớ ra lúc nãy cân hoàng tử nó là biết muộn quá rồi nên ở góc độ hành giả thực hành ấy thì con phải kịp cái chữ bây giờ chữ kịp mà muốn kịp chỉ có trân trọng thôi chứ gặp chuyện rồi mới nhớ thì khó lắm phải trân trọng trước khi mình gặp chuyện thì mình có thói quen nhìn vào và biết đúng chưa nên là con cần cái câu này nhắc con là hãy trân trọng hơn bản chất nhắc con trậ trọng hơn vì giải pháp là thân trọng chứ chứ không giải pháp nào khác. Con thân trọng thì mới kịp được chứ. Con đã vào một chuyện sau đấy rồi cơ bản con quên. Đã vào cuồng nào rồi thường là gì? Thường là quên. Đấy thường là không kịp đâu mà phải trân trọng. Thường xuyên nhìn vào thế giới thấy nhận ra nó là biết đúng không? Con đổi dần dần từ từ. Khi nào mà mặc định nó là biết rồi thì thôi chẳng cần phải nhận ra cái gì nữa. Rồi còn lúc mà mình chưa mặc định được nó là biết thì sao? Phải thường xuyên nhận ra nó là biết. Nhưng mà bây giờ nhận ra khó hay dễ? Bây giờ dễ là từ gọi là quá đáng rồi đấy. Chỉ cần độ thôi đúng không nhỉ? Gần như là không có không có tí nào luôn. Con nhớ đây là biết r nó là biết luôn đúng chưa? Đấy còn tất nhiên là nếu con có chỗ nào thắc mắc thì con phải hồi với nhau đúng không? Có nhóm tư đấy. nhá. Rồi hôm nay dừng đây nhá. Sướng không? Sướng. Hôm nay được cả giảng cả bát nhã tâm kinh gì nữa. Phật ngồi đây sớ không? Phật làm sao ngồi đây? Sao ngồi đây được? Phật cái hiện ra chính là biết cái đang là chính là Phật. Nên là mình không có vấn đề gì việc mình là Phật cả. Mình có vấn đề là Phật nĩa là mình sẽ chưa thấy sự thật là gì. Các con là Phật hết rồi. được không? Các con mà có vấn đề với chữ mình là Phật con thì con đúng là có vấn đề câu mình là Phật nó tương đương với cả cái này là biết gì đâu. Rồi với tình hình này với hai tuần nữa các bạn kêu sẽ đi đi các con yên tâm cơ nhà mà hưởng thực hành pháp thôi nhá. đi thôi đi làm gì giảng hết rồi giảng sạch rồi đến đây là giảng không còn không còn gì để giảng gì nữa tổ chức đây là không còn gì để giảng rồi đấy giảng ở đây là không còn gì để giảng nhá ok rồi có đăng ký đo thôi hôm nay không đo hôm nay không đo nhá hôm nay thế là để mai để ma gì còn vé phải đo ở nhóm này có vé không đo không đo chứ xài cái gì đ ờ đúng rồi đây đang có nhiều vé đo cái gì đó đi nhá mấy khi có nhiều vé này nào trân trọng lên đó nhá trân trọng là thái độ mà hồng nhị 94 Bài giảng của sư phụ vẫn còn nãy giờ bây giờ mới xuống à đấy khúc mà nói khúc nào khúc mà em em hiểu Phật hay kiểu khác đấy nhân đấy bảo là Phật pháp phản ứng ngay dốt rồi mình là Phật sợ gì mà không nhận đúng rồi trong mình nó vẫn chưa có vì mình Phật là công Phật thì mình sao là ông Phật được chưa không phải thật sự lúc đó mình cũng không không hẳn là nghĩ Phật là ông Phật đâu mà Mình cũng nghĩ biết nhưng mà vì mình chưa thật sự thấy lõ biết là là thân này hả thật biết là mọi thứ đấy. Biết l mọi thứ mình không thể mà tức là mình mình kiến của mình là như thế nhưng cái kinh nghiệm của mình á kinh nghiệm cái vô thức của mình á là nó bật ra liền như thế thì khi sư phụ nói thì m nó đâm xuống cái tầng vô thức ấy liên tục thế bây giờ b bảo là Phật ở từ chối dại không trời phải nhận ngay lúc đó là b sư phụ bảo cái gì cái đấy xong rồi nhận luôn chứ ui đúng cậu là Phật rồi không Đúng không? Lúc đó là đúng là cũng một một phần là mình nghĩ là Phật là cái ông Phật nhưng mà sau đó thì cũng nghĩ rằng là Phật không phải ông Phật, Phật là biết nhưng mà mình lại không tức là mình không sâu sắc cái phần gọi là biết thì là tất cả mọi thứ. Đúng rồi. Bây giờ mình hồi nãy giờ mình có lý thuyết cái những cái phần đó nó của mình nó chưa có sâu sắc á, nó vẫn còn mong manh ấy. Mình thấy là như thế nhưng mà nó nó chưa thật sự sâu sắc, chưa là thực sự vô thức của mình, nó chưa thực sự là cái cái cái thực chứng của mình. Cho nên là mình sẽ luôn có có cái sự chống lại và phản ứng hoặc là một cái sự nghi ngờ nào đó sức mạnh mà chịu không nổi đâu là đúng không bảo đâu có là Phật thì mình ngay nhưng bảo bảo bóng sức mạnh là Phật thì c nghĩ sát Phật là phải là Phật kiểu kiểu như thế nhưng mà vì mình hiểu cái Phật nó của mình nó không có được đầy đủ chứ ai nấy rồi có bảo là Phật rồi đúng rồi sao hiểu con thế nào tiếp đi thì chỗ nó là em thấy là nó có cái đó chứ nhá thoải mái đ Nó có mời Phật giả pháp có mấy cái nhầm lẫn ở đó. Tức là lúc đó là vẫn thấy rằng là nếu mà Phật không dậm thự sự trung quy là thì vẫn là tin cái cái hiện ra này nó không phải là biết. Cái thân thể này nó không thể là Phật được. Nó không thể tức là sâu trong mình không có thức mình nói là biết nhưng mà mình không thực sự tin Phật là biết. Biết là Phật và tất cả mọi thứ đều là Phật hết. Đâu đó là mình vẫn vướng vì mình vướng. Cái hiện ra chính là biết. Đúng rồi. Nhưng mà lại không tin rằng cái thân thể này là Phật. Đúng rồi. Đấy. Tại vì mình mình Thầy gọi là Phật không? Phật chắc luôn. Đương nhiên là Phật. Thì đó là giống như sau khi sư phụ giảng xong nó rất là là là thấm ấy. Nó thấm dần phá cho nhân luôn. Đấyá. Cái thân thể này lại mình lại nghĩ nó không phải là Phật. Thật không đồng ý không? Vì sao là Phật? Mình min mình thầy. Nó hiện ra thì nó là biết biết là Phật hai từ khác nhau trong một thứ mà. Cho nên là cho nên mới nói là cái lý thuyết với cái thực chứng nó khác nhau xa lắm. Bây giờ ngồi đây thì như này thôi. Đúng không? Nhưng mà đó là cái lý thuyết cái nhận thức thôi chứ còn kinh nghiệm thực tế của mình á thì nó còn một đoạn khá xa. Cho nên là không thể dừng ở đây đi sư phụ nói đó. Dừng nên mà chết bán liền. Dừng ở đây mình sẽ là trong thế giới của mình chỉ có suy và tưởng chứ mình đâu có thấy suy tưởng là biết. Cho nên mà mình cứ nói à không nhớ như qua rồi lúc là lên cân điên luôn rồi lên trong trầm cảm luôn rồi. Khổ sở kinh khủng rồi sau đó mới mãi mới nhận ra là biết. Đấy bây giờ là không sợ suy không sợ tưởng chỉ sợ không kịp biết. Không kịp biết nhân vào xong là không kịp biết. Đấy đấy không kịp. Đoạn xong nhân là bằng chứng không kịp biết đấy. Bằng chứng luôn đấy. Chứ lúc nào là mình lúc nếu mà lúc trước là không thật ra là cái đoạn trước là có nhưng cái đoạn khi sư phụ hỏi là giống như là mất rồi. Đoạn trước là vẫn luôn luôn thấy biết luôn luôn như thế. Nhưng mà tự nhiên khi sư phụ hỏi cái là giống như nó vô cái điểm cái điểm điểm mắt kẹt của mình á cái là không phản ứng liền. Sau đó thì nó mới thấm dần. Thấm dần. Bây giờ phát triển phẩm tính gì? Dâu có nhá. Tính dấu có đấy nhá. Đúng là hiểu em thật đấy. Sự lúc hiểu con nhá phát triển tính giò có đây bảo lúc ấy bảo đức anh là Phật anh đồng ý không đấy đấy anh là Phật là đồng ý ngay lễ đức Phật cơ mà lức phật là quay lại mới nói làá mình đi học Phật học đúng học Phật đúng là học Phật sư phụ dạy đúng không đừng bao giờ mình bỏ nếu mà không có cơ hội mình không đi thôi chứ buộc phải ở nhà mình nghe phải nghe đừng có nghĩ rằng là ở cái lớp này nó thấp mình bây giờ mình phải học cái phần của mình rất là thiếu sót và sai lầm và rất là ngu si á tại vì một cái câu của sư phụ nói thôi mình hiểu nhưng không phải là thực chứng của mình thì khi sư phụ nói là luôn luôn nó tấn công hồng qua thức dù cái xưa khai nhất cái nhỏ nhất nó cũng làm gỡ bên trong của mình rất là nhiều Vị thấy mọi người đi học mà cứ lác lát lát lát n chị thấy trời ơi sao không biết trân quý thấy rất là phí luôn á. Đó là chia chia sẻ thực sự của chị á là chỉ cần sư phụ nói thôi là đi đâu chị cũng nếu có cơ hội là chị sẽ đi theo ngay còn không có cơ hội chị ở nhà thì hả có đương nhiên mêi là không không phải nói rồi đương nhiên là phải mêi rồi hiểu không nhờ thì mọi người mọi người phải gọi là cái trân quý tại vì khi một cái lời sư phụ nói là nó vào vô thức của mình ấy mình cũng như thế mình cũng hiểu biết như thế nhưng mà sư phụ nói một cái là nó tấn công và hồng vô thức ví dụ như chị là người rất là nhạy cảm Mình hiểu lý thuyết ô mình cũng hiểu như thế thôi. Nhưng mà cái rõ ràng là khi mà thân thể mà nó tác động mà nó như thế này là ở cái phần vô thức cái phần mà không cảm nhận được ấy nó đang hoạt động một câu một từ sư phụ nói rồi thôi chứ đừng nghĩ là hôm nay lớp thiền lớp kiến tánh kia mình học ở trên rồi mình không cần đi nữa mình coi nhẹ cái sự đi. Đó là một cái một cái gọi là mình sẽ bị mất đi nh mất đi cơ hội mất đi cơ hội để được phát một thằng vô thức đúng không? Ngày hôm qua nếu mà ngồi nghe ở đây là mình được phá thêm nhiều rồi hôm nay thêm phá đi một lần nữa. mà đảm bảo ở nhà thì chất lượng nó sẽ không bằng ở đây đâu. Ở nhà mình sẽ luôn luôn bị phân chia ảnh hưởng bởi những cái thứ khác. Công việc con cái thậm chể oải mà gì lên nó cũng phân phân phân tán nữa. Còn tới đây nó khác đấy. Thì thì chị thấy mỗi lần chị đi học thấy ủa sao cứ lắc đát lắc đát thế này thấy mọi người đúng là tiếp học phí khóa học được kiếm thánh hai học quen chứ mệt quá đi sư phụ đâu có giảng đâu. Ta đang nói sư phụ giảng mọi người học cái này xong mọi người dành thời gian mọi người thiền hành của mọi người tại vì thật ra là lớp 1, lớp hai lớp 0 gì chăng nữa thì nó pháp đều liên quan nhau ấy. Được củng cố đi củng cố lại. Một cái mình tưởng mình đã hiểu lắm rồi. Nhưng ví dụ như chị đúng không? Học hiểu lắm rồi. Mọi thứ là hiện ra đấy chỉ số 100% đâu nói lên gì đâu. Nó chỉ là nhận thức là cái sự tự tin thôi. Còn kinh nghiệm không phải là 100 là nói lên được gì 100 chả nói gì. Chỉ là lý thuyết thôi. Còn kinh nghiệm của mình là chưa có thực sự như thế. Mình tự sống mình tự trung thực với chính bản thân mình là mình biết rồi đúng không? Mọi người có lên là bao nhiêu phần trăm một thậm chí 100% một ngày hay 30 phút đi mà thực tế thự mình có Có có có thực sự giải thoát không? Có thực sự như sư phụ không? Là mình biết rồi đúng không? Đúng không? Cái đó chỉ là lý thuyết của sự tự tin thôi. Đấy tự dầm nói xin lỗi nhá. 80% là mê đi theo là mê ra xong cứ đi phát rồi đè vào. Ừ. Ok. Đọc đi tiếp đi. Bây giờ me đọc nhá. Ừ. Không gì 94. Mình ngồi mình nghe với một cái tâm thái là một cái bình rỗng nó khác mình nghe với lại kiểu mình biết rồi nhé. Mình nghe mình biết rồi ấ cái tâm mình nó không để thì mình cái phần vô thức của mình không được phá đâu. Đấy cho những ai đang nghĩ rằng là mình ngồi đây mình nghe mình biết rồi ấ thì mình sẽ mất cái phần đó. Thế chị với chị là chị thấy rất là rõ. Chị mà nghe trong đạng thái biết rồi là chị không nhận được bao nhiêu hết trơn á. Nhưng mà chị ngồi chị lắng nghe một cách thực sự là một cái bình rỗng á thì nhận được bao nhiêu thứ cái phần vô thức. Dù những câu nói cũ đích lặp đi lặp lại của sư phụ nhưng mà nó tấn công họ vô thức. về cái mình nhận thức nó rất là sâu sắc lên và mình thấy kinh nghiệm của mình nó cũng thay đổi luôn. Sau khi mình nghe xong kinh nghiệm mình thay đổi chứ không phải là sau khi mình nghe xong chỉ nhận phần nhận thức thay đổi. Còn mình nghe với cái tâm biết rồi thì mình nghe thêm một cái lý thuyết khác chứ mình không có được cái cái cái trải nghiệm cái kinh nghiệm từ cái lý thuyết đó ra. Vì cái phần công thức của mình đâu có đâu có được nhận đâu. Mình chỉ được nhận cái phần đúng mà mình muốn nghe thôi. Để không nhờ. Thì cái đó là mọi người muốn học mà muốn tiến bộ thì chị xả kinh nghiệm của chị như thế thôi. Đế biết. Hết rồi, hết rồi. Ok. Nãy có hai người là sư phụ nói Thùy Anh với lại Minh Ngân chia sẻ th Minh Ngân thôi. Thùy Anh còn đâu Minh Ngân đi thì anh cũng chỉ tăng có bảy số thôi mà. Nào mời bạn chia sẻ về cái gì? Độ dễ à? Độ dễ dàng. Độ dễ dàng. Số cũ là chưa? Số mới bao chưa? 68 số mới bao nhiêu? Số cũ là 62, số mới là 81 đấy. Tăng gần 20 điểm đúng không? Nào mời bạn chia sẻ đi. Điều gì đã xảy ra? Điều kỳ diệu gì xảy ra chỉ trong vòng hơn một ngày đúng không nhỉ? Đấy thật ra là con chưa được nghe bài ngày hôm qua thả cho các bạn rất xưa bởi vì là hôm qua con như họ thế là Con đấy nghe bài hôm nay hôm nay ôm bài hôm qua luôn đúng không? Ôn bài hôm qua đấy bài này là kỹ hơn cả bài hôm qua thì con thấy là chết thế thì hóa quá đ cái hiện ra này thì ờ tức là ở từ đầu đây cái cách tập ờ nó mới được nó mới được l trường và như vậy là nó nó vẫn nó nó chưa tới đâu cả và hoàn toàn là đúng là đi tìm một cái kinh nghiệm là à cái biết là một cái nền ấ cái nền nơi mọi thứ nhận ra chứ là cái cái thứ viết những cái thứ nhận ra chứ không phải là là tất cả các thứ nhận ra. Ngày xưa mới chỉ là bản chất mới chỉ là chống không sáng tỏ thôi. Chưa có gì hiện ra hiện ra hiện ra trình độ cái đấy không thể nào làm đổi cái việc là biết là nó hiện ra đó. Đúng chưa? Khi thư cụ nói chữ nhận ra thì con thấy là chữ này không phải là lần đầu tiên thư cụ nói nhưng mà giải thích xong thì mình thấy là chưa bao giờ hiểu cái cái chữ nhận ra này trong cái cái cách hiểu đúng cả và đúng là thưa nay đi tìm như kiểu một người sự thật ấy chứ không phải là gì chứ không phải là chư được giới thiệu và biết nhưng mà hôm nay cảm giác là được giới thiệu có biết lần đầu tiên biết xịn biết full đây này là hôm nay biết trần chuồng đúng không rõ ràng là bao lâu nay vẫn bị cố tìm cái viết là cái tìm cái viết trong cái hiện ra chứ không phải là chính là cái hiện ra này nó khác luôn các loại trên dực và khi mà con nhìn thấy Thế thì con nhìn lại cách mà tập thiền trong đời sống đằng này á ngã như là trong một cuộc họp mà đang rất là thông thả và mọi người đang quay thường và ồn rất lọt không có lối phát tất cả mọi vấn đề thì con luôn luôn phải làm một cái việc gì đó để để để truyền đời sống chẳng hạn như là con sẽ làm ra để ok thôi được rồi làm vật ra trong tư tưởng ấy hoặc làở tập mắt hoặc là làm những cái việc gì đó như là để nhìn vào để để đi tìm một cái biết chứ không phải cùng tất cả những cái thứ đang hiện ra bao gồm toàn bộ thứ này thế nên là luôn luôn cảm giác khi mà nói là cái ngày hôm nay cả hai ngày trước là gì thì thì cũng là tác của trường một vựng là nó vẫn có cái nỗ lực cái nỗ lực đó và cái nỗ lực là đi tìm cái cái cái biết cái hiện ra ờ thậm chí là nghĩ lại thì có thể là ngày xưa khi mà khi mà tiền xử một cái cái nhận ra của nó là cái độc nhất thì mình luôn luôn thấy là ờ phát điểm của nó là những cái độc nhất xong rồi phải làm cái điểm hiểu nó chính là cái biết là nó không độ tính đối xử cũng như là một cái thứ có không không Phải biết đó. Thế là đấy là một cái thói quen thứ hai là cái lúc mà chị tới là ô mình nghe đây này. Linh nghe thế là con mới thấy ui đây đậy cái hôm ở đấy chứ chính cái đợt mà chụ nói mình câu đầu tiên và ngồi trên cái mâm cơm ở ở cửa nhà ra đấy c chỉ thẳng mặt bảo mình này mình quay phải quay trái tất cả mình nè. Hôm nay con mới hiểu là đây đây mình n mình nè đây đây nhá mình nè. Đúng ý chưa? Hôm nay đồng ý chưa? Bây gi là mình nè. Đúng chưa? mình này chấp vào ngừ thì trước đây là mình về mình một thời gian đó cho đến hai ngày trước vẫn là một cái khái niệm nào đó vẫn phải cố gắng tìm cách để để để match nó vào biết hoặc là phải thấy nó là biết nên là vẫn vẫn là vẫn vẫn rất là nỗ lực và trong thực trình hành đời sống thì con cảm thấy là một cái khoảng cách còn một cái gì đó mà nó không không không trực tiếp được thế nên khi sư tự nói là ừ mấy hôm trước nó đến Cái chuyện mà nói là dễ cũng hơi ông ông đã không đúng nhưng thấy là nó chỉ dễ thôi trước là chứ cũng không cần nỗi thôi thì chỉ là dễ thôi thôi thầy là thể chưa thể phát được gì tất cả mọi chứ hiện ra thì chính là biết này thì nó có phát đâu không chảy ch ho phát cái ho đấy là gì ho là biết luôn đấy ho phát là biết luôn Đấy là hai cái con nghĩ rằng là rất là khác không đồng con ngày hôm nay sau khi thân giảng là sữ hiện ra cái hiểu hiểu hiểu lại toàn bộ cái việc nó xóa sạch tất cả những cái lâu nay mới biết được trang mà là nhân và hiểu rõ cái tự nhiên cô chẳng thấy cô cần phải làm gì nữa thật đây này ngồi đây con phải tay trái ho hay là nhìn hay là nói không cần phải nỗ lực gì lên mọi thứ đều hiện ra để nhắc để nhắc con bây giờ ấy hiện ra để nhắc con con là ai hoặc là nó là cái gì. Hiện ra là nhắc rồi chứ không phải là hiện ra rồi. Con phải làm gì đó mới nhắc. Con hô tay hơ chân trước mặt con là người ta nhắc con. Mình nè, mình nè. Biết nè. Đấy, biết nè. Biết nè. Còn cái gì hiện ra là cái nhắc là biết nè không? Xem nghĩa đen của nó không nghĩ đen không nghĩa gì. Hiện ra nghĩa là biết, nhắc con là biết nè. Thế đời sống con nó là cái gì? Là một cái trò chơi của biết. Một cái sự biểu diễn, sự biểu lộ của biết. Thấy mà đúng không? Thế còn cuộc đời này nó là cái gì? Nó là cái sự biểu lộ của biết thôi. Một cái trò chơi một sự biểu biểu diễn của biết. Dồng bộ phim màn hình biểu diễn màn hình. Đấy. Con đời con thật ra nó chỉ đơn giản thôi. Con lô nay con đánh giá đánh giá nó sai rồi khi con bây giờ hôm nay con giới thiệu thì con sẽ chưa thể nào cảm thấy được điều đấy nhưng mà đây dụ tiện dụ nói luôn cuộc đời con nghĩ là xem nếu cái gì cũng là biết thì đời con là cái gì biết vô minh cũng là biết luôn ngu ngốc cũng là biết nhầm lẫn cũng là biết tất cả sai lầm trong quá khứ đều là biết từ ng phạm sai lầm rồi chưa gi tay nào ô nhưng nó là cái gì cái sai lầm con nghĩ lại cái sa mà đi nó biết hết đời con là gì? Cuộc đời của con nó là gì? Đúng một sự biểu diễn của biết không? Từ đến cuối không đúng không? Cuộc đời con là biểu diễn của biết từ đốn cuối không có. Không nếu những ngày vô minh sai lầm từ ngày xưa con đều là tất cả đều là biết. Từng cái vô minh nhầm lẫn một của con đều là biết. Thế lời con đúng là biểu diễn của biết không? Con thấy đời con chỉnh thanh tịnh không? Đấy cái này con thấy đời con thừa rất thanh tịnh của đời con ấy. Những cái mà hôm nay con cho là không đúng r sai chả hiểu con đã nghĩ cái gì nữa nhưng mà nó đều là gì đều là biết thôi mà nên là đời con cực kỳ thanh tịnh luôn con vô minh bao nhiêu đi nữa thì nó cũng rất là gì tịnh thanh tịnh đời con chỉ là cái sự biểu diễn của biết thôi từ sáng đến tối thôi nếu con theo dõi cái điều đấy con thấy là đúng là từ sáng đến tối đời con là biểu diễn cổ biết con hắt hơi sổ mũi thì cũng là gìn cổ biết có phải đời con đúng diễn c biết không Mà cái rất nhẹ nhàng từ từ con thấy đấy có thể đây một số người bắt đầu cảm nhận điều ấy được nhưng mà các con thì được mấy giới thiệu thường là chưa nhưng mà đây x nói rồi để con suy ngẫm thôi rồi con nó có gì khác đâu kể cả nguyên nhân trả lời sư phụ đúng hay sai nữa sai nữa thì sao cũng là biểu diễn c biết là biết mà đời con nó đẹp nhưế thế gì nữa con có một cuộc đời đẹp ngay từ khi mới sinh ra rồi đẹp không đẹp đấy chải có bao nhiêu chuyện nữa thì Chuyện nào cũng là chuyện gì cho nó là biết nó rất là đẹp chả có vấn đề gì cả. Không chỉ đời con mà đời của tất cả cái thế giới này. Tuyệt đẹp không con đấy? Con sống trong một thế tuyệt đẹp không? Lọt lòng mẹ là đời đẹp ngay. Khóc oe là đời đẹp luôn chưa? Ho một cơn ho nó còn nó còn đẹp nữa mà. Đấy nếu con trân trọng thì con thấy cái đẹp cuộc đời rất là đẹp. Nếu con không dân trọng đời con chả đẹp thế nào đời con lại là suy và tưởng những cái có thật có đẹp nữa không nếu bây giờ con có mệt thì mệt đấy rất đẹp vì sao là biết đấy nó là cuộc đời con là một cái một cuộc biểu diễn rất là đẹp của biết đấy con nhìn tranh tự vật xung quanh này có vị nào là không đẹp đâu đúng không đẹp không Được rồi th nhá. N dùng đây nhá. Về tận hưởng cuộc đời đẹp đẽ của các con đấy nhá. Không sợ su. Vì sao không sợ suy vào tưởng? Đúng rồi. Cái này không có thật. Chừng ra chỉ có gì thôi? Biết thôi nó chính là biết luôn. Sao phải sợ đúng không? Không sợ suy thỉ sợ không kịp gì rụt. Rút kiếm đây. Rút rút sự thật ra đấy. Rút kiếm ra nhìn thấy sự thật đấy. Về gọi rút kiếm là hơi nặng nề rồi. Bây giờ nó còn dễ đến mức là không phải rút nhận ra nhớ lại đúng không? Rồi ok tạm đây nhá. Ừ chứ nếu mà con tin nó đ biết thì đời con ngon quá ngon rồi. Nếu như này mà con tin nó là biết thì đã quá ngon rồi. Nhưng con lại tin nó gì khác biết. Nên là con cần phải tập thói quen là tin cho nó là biết. Nhớ ra thôi. Có tin đây không phải ép bọc ép đục gì hết mà là nhớ ra đúng chưa? Có quen lớn nhất bây giờ là nhớ ra mình biết mình tìm tin này là biết nhưng mà vô thức của mình là khác biết thói quen thói quen nhớ v nhớ là không kịp sợ không kịp chứ không phải là sợ không nhớ nhớ rồi sẽ nhớ rồi mà và trung ấm sẽ nhớ là chắc cũng thế bập bập Ý là nhớ thì không phải vấn đề mà là phải nhớ kịp cơ. Kịp nhớ nhớ kịp thế trân trọng rất quan trọng đúng chưa? Cái trân trọng rất là quan trọng càng ngày càng thầy thấy trân trọng quan trọng các bạn nhóm thiền không bây giờ đã phấn đấu đến 100 rồi gần 100 rồi đúng không? Quế là bao nhiêu rồi? 9/7 rồi đấy. Giới quế là ai? Thấy sợ sợ thầy chưa? Người ta vẫn xứng đáng chưa? Thấy không? Ừ. Đấy cái thiền nó làm cho con cái cái thói quen trân trọng. Hay tưởng tượng ngày mà nhìn cái gì ra biết đi. Tưởng hành động hắt hơi sổ mũi cũng thấy biết đúng không? Ngứ ngáy toàn thân thấy biết phê không? Phê thấy đại củ lạc không? Đại lạc là gì nữa? Phê không? Đấy nhân thấy dụ đang làm đau anh làm gì? Anh đang sướng. Thấy đ nằm đau đau bật nó đau kinh khủng luôn. Nằm ở chỗ mà vẫn thấy đang sướng. Đang phê anh đang phê đúng không? Đang sướng mặn mặt tái hết môi sắc chết nhưng mà lại đang gì? Đang phê. Đúng rồi đấy. Rồi nào đấy? có thể là cũng xuất phát từ cái việc là con sức mạnh ấy thì là cái đầu tiên là mô này hợp sức mạnh này. M này rất hợp với sức mạnh. Sức mạnh không muốn sai. Nó là biết xong mình lại cứ bảo nó là cái gì không muốn sai. Đấy một này cực kỳ hợp sức mạnh thì lại thì lại nó nhân này sức mạnh là tiền bộ rất nhanh đấy. Nhân đây đấy hồng phương này có số cũng to phết đấy. Sức mạnh sức mạnh hay gì đấy nó đã biết xong mình bảo nó là cái khác tự mình không muốn sai. Đấy mấy ông sức mạnh mấy ông bà sức mạnh. Lợi hại lắm. Nó đây. Thì khi mà sư phụ dậy quế là sức mạnh đấy. Quế này quế là sức mạnh xịn luôn tệ anh đấy. Chứ Hải Nam hiểu sao lại tăng đẹp thế thôi chứ Hải Nam là không sức mạnh mấy. Hải Nam dễ dãi. Em nào đến cũng tiếp đấy. Học trò sức mạnh có học trò là có nhờ có tri kỷ. Có đối thủ nữa ạ. Đối thủứ có nhiều thứ nên là nó đánh cả cố rồi. Ừ. Không sức mạnh thì phải cố. Ok. Rồi thì là thì đây con tạm kể quá trình ví dụ là lúc mà sư phụ ở Ba Vì mà sư phụ bảo con là à bà sư phụ dạy là phải kiểu có hai cái câu hỏi ấy thì con hồi đấy là con cứ canh hai cái câu hỏi đấy con hỏi. Ấ ừ thế xong rồi đến lúc mà học bài sau thì là có cái bài chỉ là tưởng c góc không cụng trà đấy bạn nào cứ trà đ thì con lại cũng là cứ làm thế nào con cũng phải nhắc bằng được cái câu đấy trong cái lúc thiền ấy. Ừ. Thế thì xong rồi đến vì thì đến một cái thời gian thì là con Đầu tiên là cái con thấy là cái bây giờ thiền có hỏi bình thường lắm. Chắc đừng ngạ. Vâng. Thiền vẫn hỏi Thiền hỏi bình thường. À đây con hỏi cái từ trường hợp của con là như thế này. Lúc mà con con thấy là cái tưởng tượng ấy thì nó không không có cái gì là tưởng tượng trong biết cả. Thế xong rồi đến một thời điểm thì nó lại hiện ra là thế thì lúc tự nhiên lại suy nghĩ nó nó nó còn cái suy nghĩ nó nổi lên thì con lại nhìn sư phụ bảo trân trọng là phải nhìn vào kinh nghiệm mà thì con lại nhìn vào cái suy nghĩ nó là gì thì con lại thấy nó cũng chỉ là biết thôi. Ừ. Xong rồi đến khi mà sau khi đồng ý là biết rồi, suy nghĩ là biết thì ờ cảm giác trên thân thể ấy kiểu ví dụ nó tê tê tê tê một cái gì đấy cũng không gọi được thì ừ lúc đấy nhìn thì không nhìn được thì con bảo ôi thế không nhìn thì là mình cảm nhận hoặc mình để ý vào cái chỗ đấy thì cũng lại chỉ thấy là biết thì lúc đấy thì là con thấy là nó chỉ có biết rồi và không có cái gì khác cả thì hôm đấy là con mới dở con mới bảo thế nếu nó như thế này rõ ràng là nó là phải cảm giác nó là trống không luôn thế con mới dở sáu mươi mấy cái bài mà nhận bài hát nhận biết về sự thật ấy. Con nhìn cái chữ trống không để có cái bài mà cái gì nhở? Bây giờ con nghe lại nhạc trong suốt cũng sẽ thấy khác đấy. Hóa sự nói một cái sâu sắc hơn cái mình tưởng. Sư phụ đã nói sư phụ nói hết ở đấy rồi ấy. Thế là thế con bảo ô thế thì trước nay là sư phụ ít nói về tính không lắm, ít nói về cái chống không ấy. Thế nhưng mà rõ ràng là cái cảm nhận thì nó là chống không như thế. Thì con mới bảo thế thì sư phụ phải nói ở đâu rồi? Con thấy rất nhiều bài sư phụ nói về cái chống không đấy. Thì hiện tại là Mấy ngày nay là con là cứ nhìn vào cái kinh nghiệm, con nhìn vào cái kinh nghiệm thì là đang là cái hướng là ví dụ như là nhìn vào kinh nghiệm có thể có lần mà nó ra trong hỏi gì sử hỏi gì đây thì thì bây giờ hôm nay sư phụ mới bảo là hôm nay sư phụ mới bảo là tức là con đang đi theo cái chiều hướng đấy thì sư phụ mới bây giờ mới bảo là nhìn cái gì cũng là biết mà nó nó kịp biết ấy ạ thì tức là nó lại là từ tức là con cảm giác là con đi vào kinh nghiệm để con đi lên còn sư phụ thì lại đang dạy là đi từ trên xuống là nhìn thấy cái biết biết là kinh nghiệm cái Nói từ đấy toàn nói kinh nghiệm đấy. Chí dụ không hề nói về nhận thức nghĩ nó biết đâu nhá. Cái biết cái kinh nghiệm biết chứ. Thế con là hiểu nhầm ví dụ rồi. Con lại định ép nó là biết không phải đâu. Tức là không định ép con không định. Tức là ai mà tập kiểu F là sai chắc. Nó vốn là biết tại sao phải ép. Con không dùng câu đây là biết để é đè lên tưởng và suy được đâu. Chy nghiệm số cái rõ là chữ nghiệm biết thôi nhá. Một số người nghe hiểu sẽ hiểu là thôi từ này tôi sẽ ép nó là biết vì nó là tưởng là suy t nó là biết. Thế là F là biết chính là gì? Không chính nó là gì? Trong biết tưởng suy f biết là gì? Tức là đi suy không được. Ở đây không phải là từ này tôi sẽ ép nó là biết. Muốn nhận ra là biết thì phải nhìn vào kinh nghiệm, nhìn vào cái thực tại ấy thì mới nhận ra được nó là biết được chứ. Về con bây giờ là nhận ra nó là biết chứ vậy ép nó là biết. Nhận ra nó là biết thì không phải là tôi nghĩ rằng nó là biết mà tôi nhìn vào cái thực tại đấy này, tôi thấy biết sờ sơ ấy này thì đấy gọi là nhận ra nó là biết. Nhưng mà ngày xưa khi nó nhìn được kinh nghiệm mình tưởng là nhìn vào đâu đó khác vào cái chính cái mình đang nhìn được mà Vân hỏi cũng có cũng s làm rõ tốt đấy. Ngày xưa khi nói là nhìn được kinh nghiệm thì nghĩ là phải nhìn một cái đâu đó khác cái mình đang nhìn. Ví dụ có nhìn thấy cốc thì Không phải nhờ kinh nghiệm mà phải đào mắt nhớ kinh nghiệm làm cái gì đó để ra mở trong tầm mắt đúng không? Lấy vào không gian gì đó thì con mới cho là nhìn được kinh nghiệm. Còn sau ngày hôm nay thì con đã nhìn thấy cốc thì đấy cũng đang là gì? Nhìn và biết luôn nhìn vào biết lúc nãy nhìn vào kinh nghiệm chính là nhìn vẫn là như thế chả thay đổi gì. Rõ hơn chưa? Chứ không phải là con đang nhìn thấy góc đây là biết. Con ép đây là biết không phải con nhìn thấy góc con không đổi tầm mắt không mở rộng không dịch. Cả con nhớ ra rằng ơ đây là biết ơ này biết dễ đến thế là cùng không nó không nó không một tí ép buộc nào luôn ấy. Nó là zero ép buộc đồng ý không? Ai đồng ý là không ép một tí nào? Không ép một tí nào. Nhưng ngày xưa là còn mở rộng tầm mắt còn nhìn vào cái gì đó khác không? Bây giờ là nhìn vào cái gì? Cái đấy chính là kinh nghiệm mà chính là biết. Thế bây giờ nó không được một khoảng chống nào dành cho sự nỗ lực thông thường nữa. Thường giống tầm mắt này này phải cố làm A làm B làm C này đúng không? Bây giờ bác mắt nhìn đâu cứ nhìn đấy đúng không? Không cần chống lại đấy điều gì hết. Đang đang ho, đang lăn lộn đang đau đớn thì cái đau đớn lăn lộn đấy là gì? Chứ không phải là nhìn vào không gian để thấy biết ở không gian. Đấy ở đây nó không hề có tính ép, không hề có tính bảo rằng nó là biết. Hiểu sai sẽ hiểu rằng bây giờ thêm một bước mới. Bước bảo rằng nó là biết đè một cái suy nữa vào đúng không? Nhìn vào kinh nghiệm và thấy rằng và nhận ra rằng gì ờ đó là biết nhưng mà nhìn vào kinh nghiệm nghĩa là nhìn vào đâu nhìn vào trên cái nhìn vào trên cái đang nhìn nó hiểu nhất chẩn nhanh chứ không phải nhìn vào cái cái nào khác cái mình đang nhìn nhìn vào cái nhìn mình nhìn đây nhìn đâu vẫn đang ở đó chứ có chuyện gì khác đâu nếu con đang ngồi đây con ruồi bay qua con chú con ruồi Thì có phải là con đã mất sự chú ý và kinh nghiệm không? Không. Con ruồi thì chính là kinh nghiệm của con chính là biết để con không sợ đánh mất sự chú ý nữa đúng không? Con ruồi bay qua nhìn con rồi con một con châu chấu bay qua nhìn trâu chấu nó bay qua bay lại hết nhìn con này sang con khác mà không rời biết. Ngày xưa là sợ bỏ sừ đượcấy. Thì là điểm khác biệt rất lớn đấy. Thế con đừng hiểu nhầm rằng là từ này ép mọi thứ là biết. là nhận ra đúng không? Nhận ra một thứ vốn là biết thì nó là biết phải ép một thứ không phải là biết thành biết hẳn nhau thì nhận ra một thứ vốn là biết ra biết nó mới dễ chứ. Thôi rồi cái này cứ cứ tư với nhau đi. Hôm nay không nói quá nhiều đâu nhá. Cứ tư với nhau đi. Chỗ nào vướng mắc thì xong quá trình tư sẽ lộ ra. Cần thì có buổi sau nhá. Ừ. Nhưng mà nhắc lại là cái này tâm sin nó không hiểu. Dễ đâu. Đấy là điều mà có thể chính xác là không thể hiểu nổi bằng tâm trí. Đấy, không thể hiểu nổi bằng tâm trí đâu. Đúng chưa? Nhưng mà nhớ rằng là ngày xưa nông dân với cả canh cổng trang ngựa các giác ngộ được. Chứng tỏ là cái các cách giác ngộ nó phải rất đơn giản. Nó không thể là một cách rất nhiều logic được. Đúng chưa? Th rồi còn dài đúng không các con? Còn nhiều buổi nói chuyện với nhau thô mà hôm nay không hiểu tí nào vẫn các bạn hiểu vẫn nói chuyện được mà vân cách nói vân nó có thể là mình vẫn tin là phải nỗ lực nế thằng nào chỉ số nó thấp chỉ số dễ dàng ấy vì mình giản thân là Bên trong mình tạo một cái giào cải là phải nỗ lực gì đó thì mới thấy được biết. Đấy cách nói nó thể hiện được điều đấy. Nó không nó chưa có cái sự dễ dàng của việc là nó đương nhiên là thấy được biết. Vẫn có một cái loại nhất niềm tin nhất định nào đấy tôi phải nó lực tôi mới thế được biết đúng không? Đấy thế thôi cái đấy thì phải cứ phải tư tiếc thôi cũng phải kiến nhưng mà Chưa đủ là có phải thiền chưa đủ đ tư nữa. Thiền mà không có nhận thức đúng thì cũng sai. Bí bao nhiêu rồi? Bí rộ dàng bao nhiêu rồi? Rộ dễ dàng bao nhiêu rồi? Đấy dễ chưa? Cực dễ. Vào dạp phim nói chuyện vung lên thì sao? Thì cái nói chuyện vung lên đấy chính là gì? Đúng không? Bọn nó không nói chuyện được vung với mình. Thì sao không? Vì bọ nó sợ rằng cái nó chuyện vung là mất biết là không phải là biết mất biết. Còn mình nói vung được là vì sao? Vì mình liều liều quá nên là cứ nội vụng lên thôi. Đấy con nếu con muốn hiểu con muốn dễ dàng gặp Bích ấy. Dạ cách đấy rất lâu là bí đã vào giạt nó vung lên rồi anh em đi lên tao tập tao tập tao tập B cứ nói chuyện vui vẻ thoải mái ghê không? Đấy thầy gọc những người như vậy nhá. Bí là cao nhì à sau ai sau ai sao anh th Anh năm mới lên thôi đúng không? Đấy rồi. Ok. Đi đây khả n bao nhiêu sa. Đấy độ dễ bao nhiêu sau quế th à. Đấy thấy chưa? Sau th anh rồi à? Cho nói mấy câu nó Tò mò cảm giác 99 thế nào? Tò mò không? Chắc lúc nãy dừng lên thôi. Một loạt dê khiến đang đi rất xa từ đoạn đấy rồi đấy. Không từ xưa lắm. Còn này chân trời mới rồi tin là trên đời có một cái đúng rồi trên đời tính dễ nhất là tính sáng tỏ chống không thì chịu không kinh nghiệm được vâng dỡ hiện ra này bảo nó là biết không đồng ý nổi ấy chống không thì không nên là cù chỉ còn cái sáng tò là dễ nhất ai cũng tức vận được hết dùng cái đấy để giới thiệu biết nhưng bản chất là một bản giới thiệu không chọn vẹ hôm nay bạn nào đúng hôm nay là giới chọn vẹ biết mình giới thiệu vào viết phải mất 5 năm đúng phải 21 Giờ àầ năm gần 5 năm mới mới có cái bản full hôm nay mới là bản không che này trần chuồng này đấy hôm nay đúng là bản trần chuồng chứ bật phim vẫn có tre đúng không còn ch mất hiện ra đi full sớm Hai cái này