Không gì phân tán được khỏi Biết
Thiền 1
Ba Vì
Tóm tắtAI Summary
### [Phần 1]: Bối cảnh và Nghịch lý của việc "Cố che giấu cái Biết"
**Bối cảnh bài giảng**:
Bài giảng diễn ra vào tối ngày 22.11.2025 tại Ba Vì, trong khuôn khổ khóa thiền "Thiền 1". Đây là buổi tổng kết và khảo sát kết quả thực hành sau các ca thiền ngồi, thiền đi bộ và thiền đời thường của các học trò. Không khí buổi học mang tính chất thực nghiệm sâu sắc, nơi Sư phụ Trong Suốt sử dụng những phương pháp nghịch lý để giúp học trò nhận ra bản chất bất biến của cái Biết.
**Nghịch lý "Cố che" và "Cố sai"**:
Thay vì yêu cầu học trò "cố gắng thấy cái Biết" theo cách thông thường, Sư phụ đưa ra một thử thách mang tính phá vỡ tri kiến: **"Cố che"** (cố gắng làm cho cái Biết biến mất hoặc bị che khuất) hoặc **"Cố sai"** (cố tình thấy sai lệch so với sự thật).
* **Ý nghĩa tâm linh**: Mục tiêu của thử thách này là để học trò tự chứng thực một sự thật tối thượng: Cái Biết là hiện diện 100%, không bao giờ mất đi. Nếu một người cố tình che giấu cái Biết mà vẫn thất bại, điều đó chứng minh rằng cái Biết là bản chất tự nhiên, không phải do rèn luyện mà có, cũng không thể vì bất kỳ nỗ lực nào mà mất đi.
* **Kết quả khảo sát**: Sư phụ đi sâu vào khảo sát từng học trò (Không Gian, Không Hải, Không Mây, Trời Không, Khánh Vân, Hồng Linh, Vũ Thanh, Nhật Dũng...). Đa số các học trò đều báo cáo sự "thất bại" trong việc cố che giấu cái Biết. Ví dụ:
* **Không Gian**: Ngồi "cố sai" 28 phút nhưng vẫn thấy cái Biết hiện diện.
* **Trời Không**: Cố che trong thiền đi bộ 29,5 phút nhưng cái Biết vẫn sáng tỏ.
* **Vũ Thanh**: Cố che trong đời sống đạt tới 82%, cho thấy sự nỗ lực cực lớn nhưng thực tế lại càng làm hiển lộ cái Biết.
Sư phụ nhấn mạnh: Việc các con "cố che" mà vẫn thấy cái Biết chứng tỏ rằng không có gì trên đời này có thể thực sự ngăn cách chúng ta khỏi bản chất chân thật của mình.
### [Phần 2]: Đối diện thực tế - Không có vật thể nào nằm ngoài cái Biết
**Phân tích sự chuyển hóa của Vũ Thanh**:
Học trò **Vũ Thanh** chia sẻ một kinh nghiệm quan trọng về sự thay đổi giữa ca thiền sáng và chiều. Trước đây, Thanh thường thiền dựa trên "kiến thức" (kiến) nhưng lần này đã chuyển sang "kinh nghiệm trực tiếp".
* **Logic Biết - Tưởng - Suy**: Thanh thực hiện xoay logic để làm rõ: Cái được gọi là "cảnh" hay "ấn tượng giác quan" thực chất là gì? Thanh nhận ra rằng nếu bảo có màu sắc, hình ảnh hay con người ở "ngoài kia" thì hoàn toàn không có cơ sở. Tất cả những thứ đó đều là **tưởng tượng trong Biết**.
* **Đối diện với nỗi sợ (Ví dụ đám đông và âm nhạc)**: Thanh kể về việc đi bộ qua một đám tiệc có âm nhạc cực mạnh và nhiều người (mặc áo đen, áo trắng). Theo thói quen cũ, Thanh sẽ né tránh vì sợ bị "phân tán" hoặc "che mất cái Biết". Nhưng lần này, Thanh chọn nhìn thẳng vào trung tâm của sự ồn ào.
* **Sự thật sau cái nhìn thẳng**: Khi nhìn vào người MC hay đám đông, Thanh nhận ra: Ở đó chỉ có **Biết**. Những khái niệm như "MC", "áo đen", "áo trắng" chỉ là những sự biện đặt, tưởng tượng hiện ra sau đó. Khi không chạy trốn, cái Biết trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết.
**Sự tương quan giữa Sóng và Biển**:
Sư phụ sử dụng ẩn dụ về **Sóng và Biển** để giải thích cho trải nghiệm của Thanh.
* **Ẩn dụ**: Biển là cái Biết, Sóng là các cảnh tượng (âm thanh, hình ảnh, đám đông). Người tu hành thường sợ sóng sẽ che mất biển.
* **Ý nghĩa**: Thực tế, không có cơn sóng nào có thể che được biển, vì bản chất của sóng chính là nước biển. Tương tự, không có cảnh tượng nào (dù ồn ào hay đáng sợ đến đâu) có thể che được cái Biết, vì mọi cảnh tượng đều hiện ra trong Biết và không tách rời khỏi Biết.
* **Kết luận của Sư phụ**: *"Tại sao số phút của các con tăng lên? Vì trước đây các con sợ hãi và trốn tránh. Bây giờ các con nhìn thẳng vào những thứ con cho là 'che' được Biết, và các con thấy ở đó cũng chỉ có Biết thôi."*
### [Phần 3]: Logic "Biết - Tưởng - Suy" và sự lừa dối của Bước 3
**Cuộc đối thoại với Nhật Trường (Văn Trường)**:
Nhật Trường chia sẻ về việc trước đây thường từ chối các suy nghĩ về vợ con vì sợ chúng che mất cái Biết.
* **Phân tích của Sư phụ**: Nỗi sợ bị "che" thực chất đến từ việc chúng ta tin rằng suy nghĩ là một cái gì đó có thật và tách biệt khỏi Biết.
* **Câu hỏi mấu chốt**: *"Nó là cái gì?"* Sư phụ yêu cầu học trò phải hỏi trực diện vào thứ đang làm mình sợ. Khi nhìn thẳng, Trường nhận ra suy nghĩ về vợ con cũng chỉ là **tưởng tượng trong Biết**. Nó không thể tách rời Biết, vậy thì nó không thể che được Biết.
**Hệ thống 3 Bước và nguồn gốc đau khổ**:
Sư phụ phân tích sâu về cấu trúc của kinh nghiệm để chỉ ra tại sao con người lại khổ:
1. **Bước 1 (Cái Biết)**: Bản chất chân thật, sáng ngời, luôn hiện diện.
2. **Bước 2 (Kinh nghiệm trực tiếp)**: Thường bị nhầm là "vật", nhưng thực chất là các ấn tượng hiện ra trong Biết.
3. **Bước 3 (Suy luận/Tưởng tượng)**: Đây là nơi cái "Tôi" xuất hiện, nơi các nhãn dán như "Tôi nghèo", "Tôi đau", "Người yêu bỏ tôi" được tạo ra.
* **Sự nguy hiểm của Bước 3**: Sư phụ gọi Bước 3 là "Bé Ba" – kẻ luôn kể những câu chuyện dối trá. Chúng ta khổ vì chúng ta tin vào lời kể của Bé Ba. Ngay cả khi chúng ta dùng lý luận để bác bỏ Bước 3, thì cái lý luận đó vẫn là... Bước 3.
* **Giải pháp đột phá**: Không thể dùng Bước 3 để diệt Bước 3 (Bé Ba cũ đấu với Bé Ba mới). Cách duy nhất là **cắt ngang xuống Bước 1**. Khi thấy được cái Biết (Bước 1), ta sẽ thấy mọi lời kể của Bước 3 (Bé Ba) đều là xảo trá và không có thật.
### [Phần 4]: Tầm quan trọng của việc "Trân trọng nhìn vào Kinh nghiệm"
Sư phụ đặt câu hỏi cho cả nhóm: *"Tại sao phải trân trọng việc nhìn vào kinh nghiệm? Tại sao đó là cửa thoát duy nhất?"*
**Phân tích từ trải nghiệm học trò**:
* **Pháp Thảo**: Nhìn vào kinh nghiệm giúp biến lý thuyết "mình là Biết" thành lối sống thực tế, không còn là suy luận trên đầu môi.
* **Lưu Thủy (Hồng Phương)**: Nhìn vào kinh nghiệm giúp mình ra khỏi dòng suy nghĩ. Khi nhìn vào thực tại chân thực, các suy nghĩ không còn sức mạnh lôi kéo hay chi phối nữa.
* **Khánh Vân (Ví dụ về bệnh tật)**: Vân kể về việc mình bị đau nhiều bộ phận (thận, mắt, cổ vai gáy). Trước đây Vân dùng bệnh tật làm lý do để không thiền. Nhưng khi nghe Sư phụ giảng về "tưởng tượng trong Biết", Vân nhìn thẳng vào cái đau thận.
* **Khám phá của Vân**: Cái đau hiện ra trong Biết, không tách rời Biết. Vậy bản chất cái đau chính là Biết. Khi nhận ra điều này, cái đau không còn là một "vật" đe dọa nữa. Vân nhận ra chữa bệnh theo kiểu vật lý không bao giờ hết vì "Bé Ba" sẽ luôn tìm ra bệnh mới, chỉ có quay về Bước 1 mới là sự giải thoát thực sự.
* **Hồng Linh**: Trân trọng kinh nghiệm vì đó là sự tiếp xúc với chính mình. Đó là cánh cửa cứu rỗi duy nhất ngay cả khi đang sống hay lúc đối diện với cái chết.
**Sự lừa dối về "Thiếu tiền" và "Đau khổ"**:
Sư phụ lấy ví dụ về việc thiếu tiền.
* **Cơ chế của Bé Ba**: Nó bảo "Bạn nghèo lắm", sau đó nó đưa ra bằng chứng (không có tiền trong túi, nợ nần).
* **Sự thật ở Bước 1**: Nếu nhìn vào kinh nghiệm trực tiếp (Biết), con không thiếu gì cả. "Thiếu tiền" chỉ là một suy tưởng. Bé Ba rất khôn ngoan, nó dùng cả Bước 2 (cái đau, cái đói) làm bằng chứng để lừa con tin vào Bước 3.
* **Kết luận**: Chỉ khi **trân trọng nhìn vào kinh nghiệm**, con mới thấy được cái Biết đang sáng ngời, và thấy được những bằng chứng của Bé Ba đều là "tưởng tượng trong Biết". Không nhìn vào kinh nghiệm, con chắc chắn sẽ bị lừa và khổ suốt đời.
### [Phần 5]: Bí quyết thiền đời sống - Không gì phân tán được khỏi Biết
**Khái niệm "Phân tán" là một ảo tưởng**:
Sư phụ chỉ ra một tà kiến phổ biến trong thiền định: *"Tôi bị phân tán bởi ngoại cảnh"*.
* **Phân tích logic**: Khi con đang thiền mà có tiếng chó sủa hay tiếng người nói chuyện, con cho rằng mình bị phân tán. Nhưng hãy nhìn kỹ: Cái tiếng chó sủa đó hiện ra ở đâu? Nó hiện ra trong Biết. Nó có tách khỏi Biết không? Không.
* **Sự thật**: Nếu đối tượng gây phân tán chính là Biết, thì làm sao có thể gọi là phân tán "khỏi Biết" được? Việc chuyển sự chú ý từ "Biết về hơi thở" sang "Biết về tiếng chó" thực chất là chuyển từ **Biết sang Biết**.
**Bài tập thực hành trong đời sống**:
Sư phụ yêu cầu học trò xác quyết hai điều để thiền trong đời sống:
1. **Điều 1**: Không gì có thể che được Biết (đã học ở phần trước).
2. **Điều 2**: Không gì có thể làm con phân tán khỏi Biết.
**Quy trình xử lý khi cảm thấy bị phân tán**:
Mỗi khi có đối tượng (tiếng ồn, sự kiện, cảm xúc) làm con thấy bị phân tán, hãy nhìn vào kinh nghiệm và hỏi 2 câu hỏi chuẩn mực:
1. *Cái này có hiện ra rõ ràng trong Biết không?*
2. *Cái này có tách rời khỏi Biết được không?*
Khi cảm nhận sâu sắc câu trả lời, con sẽ thấy đối tượng đó cũng là Biết. Khi đó, sự phân tán biến mất, chỉ còn lại một **dòng Biết** liên tục.
**Dòng Cảnh vs. Dòng Biết**:
* **Dòng Cảnh**: Thấy chó, thấy người, thấy tin nhắn, thấy lo âu... Đây là cách sống của người đời, luôn bị cuốn theo nội dung của cảnh.
* **Dòng Biết**: Thấy cái Biết hiện diện trong mọi cảnh. Tiếng chó là Biết, tin nhắn là Biết, lo âu cũng là Biết.
* **Mục tiêu**: Thiền đời sống không phải là dừng mọi hoạt động, mà là làm mọi hoạt động (nhắn tin, ăn uống, cãi nhau, hôn nhau...) trong khi vẫn nhận ra bản chất của chúng là Biết. Sư phụ khẳng định: *"Từ bé đến lớn, con chưa bao giờ thực sự bị phân tán khỏi Biết, chỉ là con tin vào lời lừa đảo của Bé Ba rằng con đã bị phân tán mà thôi."*
Bản gõ chi tiếtTranscript
Không
cũng không không gian đ
gì đâu
họ tức là không thì phải 0% chứ
đó không gian trước nhá ai đọc số đi cái gì đó đi
tự nó đ một ca đi bộ à một cá ngồi
ca ngồi của không gian vừa ngồi vừa phá đúng không hay là vừa ngồi vừa vừa
ngồi cố sai
cố sai đúng không Ngồi cố sai đúng không?
Vâng. Cố che đấy ạ.
Ngồi cố sai.
Cố sai tức là cố thấy thì người làm gì để mà nghĩ rằng nó che biết cái gì.
Ngồi cố sai của không gian.
Ngồi cố sai của không gian là 28 phút.
Wow. Wow.
Wow. Wow.
Wow. Vãi xưởng.
28 phút quá. Cố về không
thất bại
thất bại vẫn 1000 cờ
bây giờ cứ ai họ không đ trước nhá vì có khả năng không cao nhất mà
đi bộ
đi bộ cố sai
của không gian
quá không được nhìn cờ số này có cầm 20 phút
rồi. Có thiền đời thường không?
Có ạ.
Mấy giờ?
Từ 19:22 đến 20:15.
Đời thương cỗ sai. Cái này khả năng không này. Ngàn cờ về tay này.
Đây không này. Ngàn cờ
đời thường cố sai của không gian
42%. Sợ lạy
rồi. Linh
không hả?
Cảm ơn Linh.
Chắc Linh
con đo ạ.
Dạ con là 1 ca đi bộ một ca ngồi, một ca đi bộ ạ.
Đi bộ cố sai của không Hải.
Đi bộ cỗ sai thì được 18 phút. Ngồi cỗ sai của Không Hải. Rồi cơ hội lớn này
28 phút.
Đời sống
đời sống là từ 7:00 đến 8:00 ạ.
Đời sống cố sai của Hùng H
trái rồi thầy
thầy
cố sai không hải là 60% Dã
không mây.
Ờ con là một đi bộ một ngồi một đi bộ
ngồi cỗ sai của không mây.
Ngồi cỗ sai của không mây.
27 phút
đi bộ cố sai của không mây. Đi bộ cố tre
18 phút.
Đời sống là từ 7:00 đến 8:00 ạ.
Đời sống cố chố
50%.
Rồi còn khúc gì nữa không? Mà còn khốc gì nữa không?
Trời Trời không
trời không nào
con là ngồi 1k đi bộ 1k ngồi cố sai cố tre đúng không?
Vâng ạ
ngồi cố tre của
trời không
trời không là cố tre rồi đấy nhá cố tre mà còn 27 phút.
Wow dữ
không tưởng tượng được 3 phút
đi bộ ạ cố đi bổ ch
đúng là tứ chi phát triển và khác
cố che đi bộ
29,5 phút.
Con là đời sống lúc từ 19:11 đến à từ 7:11 đến 8:11 ạ. Cố che đời sống
60%.
Che kiểu gì này? Nào tiên
thôi. Quản ca gọi đi. Còn đi. Không còn không hết không chưa?
Hết không chưa?
Hết không chưa?
Không chưa nào? Gọi đây
đọc theo đưa đi.
Ok này. Bốn người này xong rồi hả?
Đây đến chị Vân
Khánh Vân một ca ngồi.
Một ca gì ngồi một
ngồi
ngồi cố tre của Khánh Vân
18 phút
Khánh Vân một ca đi bộ
đi bộ cố tre 18 phút
đời sống từ 6:50 đến 7:50 ạ.
Đời sống cố tre. 40%
Hồng Linh
một ca bụ và một ca ngồi
ngồi cố che ngồi cố tre 24 phút
đi bộ cố tre
18 phút là từ 7 Đời sống cố che 35%.
Thái ngon thôi
ngồi không
ngồi cố che 18 phút
đây. Th có khả năng thành công cho mua đi bộ này. Suýt thành công đi bộ cố xe 1 phút
cố tí nữa thì có phải là lên được nghìn cờ không
tí nữa là được ng
đọc đi đọc bình thường đ
sống đ sống chị ơi 700 đến 8
đời sống cố tre 60%
Mỹ Nga một ngồi ạ
ngồi cố tre 18 phút
Mỹ Nga thì đi bộ ạ.
Đi bộ cố chê
hội chị có hội
15 phút
đời sống ạ. 7:6 đến 8:6 ạ.
Đời sống cố che
30 40%.
Viết Tùng ngồi thiền ngồi ạ.
Ngồi cổ tre viết tùng đấy. Đây khả năng thành công cao đây. 3 phút đấ cố tí nữa có vẻ đi bộ cố tre.
Đi bộ cố tre.
Đi bộ cố xe 15 phút
viết tổng đời sống
từ 7:9 đến
đời sống cố tre 60%.
Hãy yến ngồi cố. Tre.
Hải Yến ngôi cố tre đây. Hải Yến suýt thành công này.
6 phút
Hải Yến Thiền đi bộ cố tre.
Đi bộ cố tre. Cố lên. Đấy nó đi bộ kém mà đúng không?
Cố lên nào. H Yến nào. Đi bộ cố xe 25 phút.
Wow.
Hải Yến thiền đời. sống cố che này chến 30%
pháp thảo thì ngồi cố che
ngồi cố xe pháp thảo cố lên
24 phút
đi bộ cố tre phát thảo
đi bộ cố tre 18 phút
đời sống cố tre 60%
Nhật Dũng ngồi cố che
ngồi cố tre cố lên ô suýt đặt này
4 phút
Nhật Dũng đi bộ cố tre
đi bộ v đi cố trec này không giỏi như kia Vừa đi vừa c vẫn 18 phút.
Nhật Dũng đời sống cố che.
Đời cố che
không che được rồi.
60%
nào Nguyên giỏi nhất nhóm rồi.
H Nguyên ngồi cố tre.
Ngồi cố tre. Anh em đoán đi.
Ngồi cố che 29,2 phút.
Trời ơi. Nguyên đi bộ cố tre
đi bộ cố tre
18 phút
nguyên nguyên đời sống cố che
đời sống cố che khá thành công
30% 35%
B ngồi cố tre ma
ngồi cố xe
18 phút
B đi bộ cố tre
đi bộ cố tre
18 phút
B đời sống cố che giờ chị
650 7 Đời cố tre 40%.
Hồng hạnh ngồi cố tre.
Hồng hạnh ngôi cố tre.
Ui giời cố tí nữa thì ngon này. 2 phút
Hồng Hạnh đi bộ cố tre.
Đi bộ cố tre. Ừ. Cố tí nữa. Đi bộ cố xe Hồng Hạnh 29,2 phút
hồng hạnh đời sống cố che
đời cố che
3% cố lên tí nữa có phải là được cờ không?
Lưu Thủy ngồi cố che.
Lưu Thủy là ai?
Hồng Phương Phương. Lưu Thủy. Ngồi cố tre
26 phút.
Lưu thủy đi bộ cố tre.
Đi bộ cố tre.
21 phút.
Lưu thủy đời sống cố tre.
Mấy giờ 8: 45
40%.
Wow. Vũ thân ngồi cố tre
t các bác. 75 đây 77
Vũ Thanh ngồi cố tre 29,6 phút.
Vũ Thân đi bộ cố tre.
Đi bộ cố tre. 28,2 phút.
Ui giời ơi.
Vũ thân đời sống cố che
đời cố tre.
Ôi giời ơi.
Đời cố trei
tắm 2%
đời cô chơi. Đúng rồi. hơi sợ rồi hơi sợ rồi
chị là chưa chị là chưa
chị rồi á
hết chưa
không hạnh nguyên ngồi cố che
nào hi vọng cuối cùng của nhóm nào
hi vọng cuối cùng
cô ngồi được mấy phút con miệng ngủ gậc ạ
thế thì mới lại th
ô suýt được suýt được
suýt được nhìn bị gục
số tí có phải được không được
1 phút
wow trời được
vâng Nguyên đi bộ cố che
ngủ không ngủ gật không
đi bộ thì không à
thế mới đau bộ
23 phút
wow
ừ Hạnh Nguyên đời sống công được 50 phút vì đoạn ngủ gật ấy ạ nên là từ 7:25 đến 8:15 50 ạ
50 phút đây suýt thành công này
3%
3
cố tí nữa chứ phải là Thanh Phong Thanh Phong
như hồi sáng phải ngon không
nhở? Mỗi sáng 0% bây giờ cố d hết buổi sáng thôi
còn online Thanh Phong ạ. 1 ngồi 1k đi bộ ạ.
Đời sống sá
ngồi cố tre phút
đi bộ ạ. Đi bộ 1k
đi bộ cố tre 18 phút. Đời sống từ 7:00 đến 8:00 ạ. Đời cố che 40%.
Hết chưa?
Hết rồi chú ạ.
Rồi nào ai là người giỏi nhất trong nhóm nào?Hh
Thanh nào con làm trái lạiụ
bảo con cố che xong l nhờ.
Bảo cố che ai ra mình lại làm gì? Hở gần phun Không
nào con đã làm gì nào? Con để mô tả cho các bạn xem nào.
Dạ con a chiều nay có một cái con thấy khác khác lúc sáng ấy ạ.
Ừ
là trước khi đi thì con ngoài xoay cái việc mình là ai rồi thì con xoay logic biết tưởng tượng với lại à suy luận.
Biết tưởng suy.
Vâng.
Thì à con cũng có chia sẻ với các chị là là con làm chia ra làm hai phần, một phần là kiến, một phần là kinh nghiệm. Ấy thì trước khi đi con cũng làm lại một lần về kiến về cái phần đấy thì là làm rõ là cảnh nó là nó là cái gì thì cái cảnh cụ thể đây là ví dụ như cái được biết thì là nó là cái gì ở đấy thì thấy là cái được biết chỗ cái được biết là nó chỉ có biết thôi. Và nếu mà nói là cái được biết ấy như trước đây thì hay bảo là nói là các cái ấn tượng giác quan ấy ạ. Thì lúc đấy con hỏi thế thì cái ấn tượng giác quan là cái gì? Thì nếu mà có cái ân tượng giác quan thì đưa ra đây. Cơ sở nào để bảo có ấn tượng giác quan ấy. Có hình ảnh thì đưa đưa hình ảnh đây. Có màu đưa màu đây. Thì không có cơ sở nào để bảo có cái này có cái kia, có cái màu hay có hình ảnh hay có bất kỳ cái gì cả. Thì tất cả những cái mà đang nói đấy nó đều là tưởng tượng hết. Và nếu như mà trong cái cái cảnh đấy mà ví dụ nó suy nghĩ nó bảo là có cây cối hay có người này người kia á thì à bảo là chỗ cây cối là cái gì đưa đây có cơ sở nào bảo đây là cái cây không có cơ sở nào bảo đây là người này người kia không thì con tự thấy tự thấy là nó không thể nói được ý là không thể đưa bất kỳ cái gì cả ra cả được ấy ạ thì thấy tự tin là nó không không thể có được thì mà chỗ đấy thì nó lại không thể tách biết được cái được biết cái cảnh nó không thể tách tách khỏi biết được và nói là biết luôn. Đó là về trước khi con vào ca thiền ấy ạ thì con sẽ làm ờ xoay cái phần đấy thêm so với sáng khác so với là sáng này. Và sau đấy thì khi vào ca thiền thì khi mà con đi bộ ấy thì à lúc đầu con cũng không nghĩ rằng là mình à mình có nỗi sợ khi thiền đâu. Nhưng mà khi mà thiền và kiểm tra ấy, khi con đi bộ và con kiểm tra thì ờ có ẩn ở đấy, có nhiều nỗ sợ ở đấy. Ví dụ như có cái người này con đến cái đi cái đoạn cuối kia có họ làm tiệc rất là đông, âm nhạc rất là mạnh. Lúc đầu con tính quay đi vì lúc đấy con nghĩ là ơ thiền mình phải đi cái cái chỗ lặng lặng một tí cho nó dập trung ý. Ngon bảo ơ thế mình đang cố che thì nhìn thẳng vào đúng cái chỗ âm thanh to mạnh như thế thì con thấy cái gì ở đấy? Thì con thấy là chỉ có biết thôi. Và tất cả những cái gì nói sau đấy âm thanh người này người kia tất cả đều là tưởng tượng tưởng tượng trong biết ấy. thì nó không việc gì phải phải trốn cả.
Mình đi thẳng vào đúng cái chỗ đấy
rất tốt.
Sau đấy con nhìn con đối diện tiếp nữa là chỗ cái tiệc đấy có người mặc áo đen áo trắng tức là là mình dám trước đây là mình cũng không không dám nhìn luôn hoặc là mình bảo là ơ mình phải đi mình phải tập trung vào kinh nghiệm tổng thể chứ sao mình lại nhìn vào cái chỗ này chỗ kia ấy.
Ừ.
Nhưng ngay lúc đấy con lại thấy là ơ ờ sư phụ bảo là không che mà sao tại sao phải phải phảii
sư bảo che chứ phải cố che.
Ờ sư bảo che bảo che mà. Tho con bảo là
phải nhìn vào để cho xe thử xem có xe được không.
Vâng thì lúc đấy là nhìn thẳng vào cái chỗ cái người MC mà họ đang mặc áo đen luôn ấy thì thấy cái gì đấy thấy nó chỉ có biết ở đấy thôi. Không thể thấy cái gì là MC hay là người áo đen hay là người áo trắng hết. Mà tất cả là tất cả những cái cái biện ra sau đấy đều là tưởng tượng trong biết hết. Và thấy ngay mỗi mỗi cái chỗ mà con sợ và con đối diện ở đấy con thấy biết rất là rõ ràng luôn. Thì cảm giác là không có gì khác ngoài biết hết ấy thì con thể có nó có những cái sự khác biệt so với so với ca thiền trước đó.
Trước đây là mình không dám đối diện với những thứ mình cho rằng là che được biết. Bây giờ mình đối diện với những thứ mình cho che được biết. Đám đông áo đen áo trắng nhìn vào họ mình mới thấy rằng là gì? Dù mình có nhìn vào họ nhìn những thứ đấy thì thứ đấy cũng gì?
Cũng chỉ là biết thôi.
Chỉ là biết thôi.
Nên nó không thể nào
chết được biết. đúng không? Tất cả con cơ bản đều tăng đúng không? Đều tăng tăng khá khá đúng không? Tại vì trước đây mình mình cứ sợ mình không đối diện, mình sợ cái gì đó che được biết nhưng mà làm gì có gì chạy được biết trên đời. Chẳng qua là còn không nhìn vào nó mà thôi. Nhìn vào nó thấy gì ở đấy biết đấy. Nhìn vào nhìn vào nước thì mình thấy gì ở đấy. Nhìn vào sóng thì thấy gì đấy. Thế biển ở đấy sao che được biển. Sóng nào chạy đặc biển? Chưa nghĩ sóng nào chạy đ biển cả vì sóng nào biển trên đâu nữa thế hóa lại tăng số đúng không? Kỳ quặc không?
Con cũng hơi bất ngờ nhưng mà tự nhiên mình cảm giác là số nó thực sự nó cũng không còn quan trọng nữa. Ừ.
Quan trọng là mình dám làm những cái mà trước đây mình mình không dám đối xứng
được. Rất tốt tốt. Mục tiêu là để các con thấy rằng không che được biết cả nên sợ gì đúng không? Mục tiêu của tu hành có phải là để mình có một phiên Thiền rất tốt xong rồi sống đời sống bình thường cũng như bình thường không đầy sợ hãi không không thú anh để mình biết cách nhìn vào cuộc sống tr cuộc sống với cả sự thật thứ lúc nên mình cho là che nó không thể che được đấy mới là sự thật rồi thêm một vài bạn nữa đi. Bạn nào che giỏi nữa đi. Che kém chứ che kém
che kém nào ông trường này ông che kiểu gì này kinh
292 Ừ. Con nghĩ là cái phần thay đổi là à trước khi bắt đầu thiền á thì ở phòng bọn con là bốn anh em ngồi thì nói chuyện với nhau, tư với nhau, làm rõ hết che là thế nào hay là trong cách tập ra làm sao nhá.
Vô rồi lợ
thì có không gian viết tùng với cả Nhật Dũng ạ.
Bốn anh em bốn chàng trai duy nhất của nhóm
Vâng.
Đúng không?
Thì b cũng tư với nhau về biết tưởng suy đạ để làm rõ. hơn thì để phả phân biệt rõ và cũng tư là thế tại sao lại là tưởng tượng trong biết ấy thì sau khi tư xong thì ai lấy tự xoay logic các thứ đó thì với cá nhân con thì sau khi tự xoay logic xong thì con có một cái cảm giác rất là tự tin vào thiền thì ngày xưa độ tức là nói là ngày xưa không phải mà ý trước đấy ấ thì thì con thấy là mình phải từ chối quá nhiều sợ hãi ạ cảm giác là ví dụ như là
bảo trường xưa tôi không
thì không thấy là ví dụ như là bảo là nghĩ về vợ về con cái là ngay lập tức cho rằng là không được lại phải dẹp ngay phải bằng suy nghĩ phải bằng tập tập tập gì đấy vì sợ là cái đấy che thì nhớ lại ơ lúc nãy anh em tư với nhau rõ ràng là cái đấy mấu chốt quay lạii xem là thế cái đấy nó là cái gì chứ không nếu mà nhìn thấy thấy rõ nó là cái tưởng tượng trong biết rồi thì làm sao nó che được biết thì lúc đấy con
con cho rằng nó che được
vâng Bởi vì con không thấy được gì
không thấy được nó là tử tượng biết ạ
nó là cái gì
ha câu hỏi mà cây các con cần thạo bây giờ nó là cái gì thứ con cho vào che thôi đấy chứ đừng có chạy trốn giống như thanh ấy đúng không cái thằng áo đen ấy nó là cái gì chứ mà tôi chạy thấy mày tôi chạy luôn
nó là cái gì thế thôi thế con tin rằng che được biết thì con phải ngày xưa con chạy trốn luôn bây giờ con không chạy trốn nữa mà con gì
nhìn thẳng vào nó xem nó là
con nhìn xem nó là cái gì và kết quả nó là cái gì Thế gì?
Thì lúc đấy thì con thấy nó chỉ là tử tượng trong biết thôi ạ. Và nó là tưởng tượng trong biết thì ngay đấy nó cũng không thể tách rời biết. Nó chính là biết luôn. Thế con thấy rất thoải mái. Trước thì thiền còn không dám cựa quậy thế con còn làm khua khoáng hết chân xong rồi thì nói to lên xong là thậm chí tin nhắn đến thì con dở ra lúc đấy lại có thái độ ơ tại sao thiền mình lại tự nhiên cầm điện thoại thế thì con thấy là ơ lại có cái sự từ chối rồi thì con mới lại xem cái sự từ chối là gì.
Cầm lên xem nó là cái gì. Xong trả lời không sợ luôn.
Vâng. Xong. cũng thấy nó cũng là tưởng tượng trong biết. Thế lại thì kệ lại đặt xuống lại như bình thường. Ngày xưa là kiểu day rớt các thứ thì thì bây giờ con thấy là nó tự tin hơn và thoải mái
cái đoạn thấy hơn
đi thẳng luôn. Thì lúc đi bộ con cũng thế, lúc đi bộ cũng giống Thanh là đến cái đoạn mà đám coi trên kia cũng tổ chức sự kiện á. Bình thường là mình thôi một là mình né hết đi chỗ khác. Lần này con đi thẳng đến đấy xong con đứng thẳng đấy con nhìn thẳng vào hội đấy luôn để xem thực sự là cái gì.
Tốt.
Thì thì rõ ràng là thấy rất là sống động cũng chỉ là tưởng tượng cho biết mà. thấy quá là sông động thì thôi mình lại tiếp tục lại đi. Thì tức là về cái thay đổi con cảm thấy là cái sự không thấy có cái sự chống lại đấy mà khi mà chống lại có cái sự từ chối hiện lên thì dùng luôn cả sự từ chối đấy. Nhìn thẳng vào sự từ chối thì thấy ra khỏi nó luôn.
Ngon không
con? Thấy
29 phẩy mấy nhỉ?
29,5 đi bộ ạ.
Sợ không?
30
quá sợ ch n chứ
bao nhiêu giây nhỉ?
Số
tí nữa sẽ đo cho mọi người xem là 1 ngày 30 phút à 1 tiếng nhá.
Thì tăng được bao nhiêu? Phần trăm công đức 1 tháng 1 tháng mà ngày nã một tiếng ấy
thì tao nhiêu nhá
được không có không
có
rồi phỏng vấn xong đã nào top 3 những người làm trái lời sụ nào
không nguyên cao nhất
nhưng mà con đi bộ lại tục ạ
cứ nói phần phần cái phần đ phần đ
dạ
thì Ừ. Chuyên ngồi chiều nay thì vừa đi ra khỏi lớp thì mấy chị em có tư với nhau về ờ logic biết tưởng suy á ạ.
Ừ.
Xong thì con cũng trước khi vào thi thì cũng xoay lại một lần cả logic cũ và cái đấy à.
Ai nhng ơi.
Dạ cũng nhiều ạ. Cả cả bàn ấy ạ.
Cả nhà
cả nhà chứ lại s b người
có Có Khánh Vân, Pháp Thảo, Vũ Thanh, Pê Ma, Thái Ngoan, Hồng Linh, chị Vân, Vũ Vân, chị Thanh Hải,
Hạnh Nguyên, Hồng Phương.
Ok.
Cả phòng ấy ạ. Xong thì
thì tư được cái gì?
Thì tụi con tư ra được là cái logic cũ á là mình chỉ xác quyết đến cuối là mình xác quyết là mình không a không không có tôi trong cảnh nhưng mà lúc đấy là cái à cái cảnh là cái được biết nhưng mà cái được biết lúc đấy là cái được biết có vật.
Ừ.
Còn khi mà có cái sư phụ mới giảng ấy thì tụi con đi làm rõ hơn sâu hơn là cái cái được biết đấy là cái được biết không vật là giờ tưởng tất cả như là tưởng tượng
được biết nhưng bây giờ là tưởng tượng người sẽ được biết là như vật này vật kia.
Dạ.
Đúng không? Lên tầm cao mới rồi đấy.
Dạ. À dạ thì có thêm cái đấy với lại là H cái hồi chiều sư phụ giảng à sống có che được đại dương không ấy ạ.
Ừ
thì mới thấy là tự tin hơn tự tin hơn về những những cái mà kiểu mình ngồi thiền mình cũng hay hay từ chối.
Ừ.
Như hồi chiều lúc mà con đang ngồi cái ca thiền ngồi á thì cũng bên bên shop cũng có mấy bạn nhắn tin. Mấy bạn nhân nhắn tin á thì vô thức mình cứ cầm lên xong giật mình là ơ đang thiền mà trả lời điện thoại thì lúc đấy cũng nhìn thẳng vào vào là cái a cái cái cái cảnh lúc đấy là cái cái gì ở đây á.
Ừ
thì chị thấy là đấy là chỉ là biết thôi. Cái tôi Nguyên Nguyên hay là cái cảnh bấm điện thoại thì tất cả chỉ là biết thôi.
Ừ.
Dạ. Thì thì tự tin hẳn ý là cũng không không nhìn thẳng vào đấy và thấy không không có gì khác biết cả. Dạ. Thì thấy tự tin ạ. Thì thế thôi ạ.
Trong lúc thiền con sẽ có sợ hết cái này thằng cái kia ngày sợ thì con trốn. Bây giờ thói quen mới sợ thì sao? Thẳng vào xem nó là cái quãi. Nó là cái gì mà mày lại tao phải sợ mày nhỉ? Thời khi nhìn vào thì gần nào cũng nhìn vào con thấy cái gì?
Có nhiều kinh nghiệm thấy có biết ở đấy thôi. Cái đấy nó không phải tách khỏi biết được. Cái mà con nhìn con cho là là đáng đe dọa ấy đúng không nhỉ? Và con cái đoạn thì đ tự trong biết th đúng không? Con nhìn kinh nghiệm chỉ có biết thôi. Cái mà con nhìn thấy nó không tách được khỏi biết. Kết luận nó tưởng dựng biết được không? Được quá nó không Thật thì gọi là tưởng tượng nhưng mà nó luôn trong biết
trong trong biết và là biết luôn đấy đúng không? Hó ra càng cố sai thì lại gì
thì không
lại càng khó sai.
Nào mời một bác khác nào sau nguyên nguyên là bác nào?
Hồng Hạnh
Hùng Hạnh đây.
Hôm nay thì trước khi a đi bộ thì con cũng tư lại là biết tường suy ạ. Thấy là đầu tiên là mọi thứ thì chỉ hiện nó chỉ hiện ra hiện ra ở trong biết thôi, không thể khác. Và khi mà kinh nghiệm này thì nó chưa ph chưa tách cái gì cả. Nó chỉ có kinh nghiệm thế này thôi ạ. Không thể bảo là có cái gì ở đây được.
Thì thì khi mà bắt đầu kể chưa tách là ấn tượng các thứ thì cũng đấy là không có cơ sở rồi. Đến a nói là ừ vật rồi người rồi rồi tất cả mọi thứ thì nó cũng chỉ là suy luận trên cái đấy. Đấy là con đầu tiên là con xem lại cái phần kiến chỗ đấy viết lại ạ.
Logic
đúng không? Làm vững chắc logic biết tường suy.
Dạ. Thế sau thì con đi bộ thì lúc sáng là rõ ràng là hỏi là cái gì? Mọi thứ có tách giờ biết không ấy thì thấy rõ là biết nhưng mà lúc ấy lại rất là là sợ lại không sao lại dễ thế này.
Ừ
thì lúc ấy là con sẽ lại cả cái quá trình đấy luôn. Thì bảo là cái ừ thì bảo là cái dễ này nếu mà bảo là nó không Nó nó không phải là biết đi thì nó có nó hiện ra rõ ràng nhưng mà nó có hiện ra mà không phải ở trong biết không? Ý là con hỏi cái câu đấy ạ. Thì con cứ hỏi cái ngược cái câu là hiện ra trong biết. Ấ con hỏi là nó có hiện ra mà lại không phải ở trong biết không? Không được.
Thì thì nó không thể không ở trong biết cả. Nó rất là rõ ràng và nó có thể tách rời được biết không? Mà nhìn vào kinh nghiệm thì không thể nào mà tách. Ý nó kinh nghiệm trực tiếp thì chỉ có biết thôi. Không thể khác được ạ. Nên là lúc đấy mà mà bảo cái gì thì nó chỉ là tưởng tượng ở trong biết, không thể khác chỉ có biết không ấy ạ. Thì cứ đi như thế và toàn con toàn hỏi cô ngược ấy là nó hiện ra mà không phải ở trong biết không? Thì thấy là đúng là rõ là tự tin nó chỉ có biết thô không thể khác ạ. Thì có một cái đoạn là đi ở ngoài cổng thì con chó nó cắn
Ừ
thì có lần con đi bộ con đã bị chó nó được vào chân rồi.
HC
thế là là lâu rồi, không phải bây giờ ạ. À ok.
Xong. Thế là tự nhiên là lúc ấy là cái cảm giác sợ rồi cảm giác là tự nhiên là cái cảnh hình hình t hình ảnh con chó nó nó đớp vào chân ấy. Ngay lúc đấy á là cái nỗi lo lắng các thứ hiện lên thì con bảo là cái thế cái cảnh này nó hiện rõ ràng mà nó có thể là không ở trong biết không? Thì thấy rõ là nó chỉ hiện ra trong biết nó không thể khác ạ. Mà nó có thể tách rơi biết không thì không thể ạ. Em chỉ có biết không thể khác. Cái toàn bộ cái cảnh mà là sợ rồi là bị chó nó cắn các thứ. Thì nó chỉ là tưởng tượng chứ trong biết thôi, không thể khác. Thì đấy là cố tình đấy ạ. Cố tình để che nhưng mà đúng không thể là che được ạ.
Sướng không?
Sướng ạ.
29 ph mấy phút đúng không?
29,5 ạ.
Wow. Sợ không?
Sợ quá rồi đấy. 12 hôm mà
mới có lần thiền thôi. Cô nói các con khổ vì sao?
Vì tin và bước ba
nó nói gì tin hết. Mình khổ quá mình hết tiền khổ quá.
Kể cả tôi đau người quá cũng là búp ba nhá.
Nó bảo phát tin luôn. Tôi đau người quá chứ nếu chị có cái đ là tưởng tượng ở trong biết thì sao lại khổ? Con khổ sở và con ngăn ngại là do bước ba có đúng không? Bước hai đ có khổ chưa? Bước hai có thể có đau rồi nhưng chưa thể có gì?
Đau. Đau có thể bước hai nhưng mà khổ thì phải bước ba. Ngăn ngại của bước mấy?
Bước ba
rồi. Ngại thế này ngại thế kia lắm.
Ừ. Như vậy là bước nếu con nếu Nếu con cứ để cho bước ba nó hoành hành và tin vào nó thì con sẽ khổ đến khi này.
Con sẽ khổ từ giờ đến cuối đời như vậy. Đúng nhỉ? Có đúng không? Thế về giải pháp mình không thể không thể chỉ đơn giản nói rằng bước ba là sai được. Vì mình bảo bước ba là sai thực chất nó lại là bước mấy?
Là bước ba.
Con bảo bước ba là sai thì khác gì con bảo quá là đúng đâu, đều chỉ là
suy luận. Như vậy có phải là tất cả các giải pháp mà chỉ dùng suy nghĩ gì
nó chỉ bước ba mà
đi đâu loanh quanh
vẫn mỏi mệt lắm tại vì bước ba nên con cần có bước đột phá. Đột phá là bước một con thấy cái biết khi con đột phá ở bước một con thấy cái biết thì con mới thấy là bước ba nó linh tinh vì chỉ có cái Biết cứ biết đây thôi. Tại sao mày lại nói là có tôi có tôi ngồi trong căn phòng nếu như khi con nhìn vào kinh nghiệm con chỉ biết thôi. Còn đúng giấy đấy mới là giải pháp không? Còn học bao nhiêu sách ch nữa bảo là bước ba là sai rồi gì đó nữa thì vẫn chỉ là
bước ba. Con thấy không? Nếu con không đi học bước cuối ca thiền này, cuộc đời cuộc thiền này thì đời con liệu có cửa thoát được không?
Học gì theo học chỉ bước ba thôi.
X dạy có 50 năm nữa. Còn cái mà nếu chỉ không đi thiền. Đấy thì con có cái gì?
Bức
có bước ba. Thế thì bước ba đấu bước ba thì cũng chỉ là
bức 3.
Con phải có cách nào đấy cắt một phát thẳng xuống bước một.
Bé ba chỉ có người đến sau là bé ba thôi.
Con phải cắt xuyên xong xuống bước một.
Không có cách nào khác. Nếu mà con không có bước một, không có cái biết ấy, con cắt xuyên xuống bước một thì đời con là đi tọng. Rồi còn bao nhiêu lý luận nhá thì cũng chỉ là bước m Đấy.
Bước 3.
Con bảo là cái này không thích được khỏi kia đâu. Tất cả xoay log tích ở bước mấy?
Bước 3.
Bước 3.
Tất cả chỉ là bước ba thôi. Mặc dù nó có giá trị nhưng nó chỉ là bước ba nhá. Cái này không thách gì khỏi kia cơ sở này cơ sở kia toàn bước ba. B giờ thấy giá trị của thiền chưa?
Chính xác là giá trị của bước một chưa? Của biết chưa?
Thế nếu chữ này rời khỏi cái cái vùng đất này con về và con không coi trọng bước một nữa hay nói cách khác là con không nhìn vào kinh nghiệm nữa. Con chỉ Dù chắc chắn rồi. Ch nói đúng rồi. Tức là tưởng tượng thôi. Thì con có cái gì không ta? Bước ba
có một bước ba thì con đấu đấu bức ba bé ba đấu bé ba bé nào thắng? Bé
bé ba nào thắng thì cũng chỉ là
bé ba.
Bé ba
đúng không nhở? Nếu con dùng bé ba đấu bé ba thì cùng lắm là bé ba mới thắng thì con cũng chỉ có
bé ba thôi. Đúng chưa? Thế là trong sau cái buổi này lần này đi ấ con cần có một thái độ mới mà trước đây con chưa có. Nó gọi là trân trọng việc nhìn vào kinh nghiệm. Đấy, sở dĩ mà con các con thay đổi sau này sẽ thay đổi là con tạo được một cái thói quen là trân trọng cái việc nhìn được kinh nghiệm đấy. Trân trọng việc như là nó kinh nghiệm một thái độ sống mới mà người bình thường không thể có người thông thường không tu ấy. hoặc là người tu hành bình thường cũng không có. Còn các con muốn ra khỏi tất cả mọi vấn đề thì phải có là thái độ trân trọng gì và kinh nghiệm trân trọng việc khi nó kinh nghiệm như là cửa thoát duy nhất đúng không? Còn nếu còn chỉ có lý luận lượn thì có thoát được không? Thoát được không?
Con chỉ bài ba thôi sao thoát được? trân trọng về nh kinh nghiệm
ai trả lời dụ được tại sao trân trọng nhì kinh nghiệm thì mới gọi cửa thoát còn nếu không trân trọng kinh nghiệm thì không thoát được thử suy luận xem nào dụ nó là con cần có thái độ mới là trân trọng kì nó kệ vì nếu không có cái việc đấy thì thì không phát nó khác là hiệu quả của việc nhìn vào kinh nghiệm nó có hiệu quả gì mà nếu không có cái nó thì c không thoát khỏi đau khổ rồi con có giỏi lý luận đến mấy nữa đúng không giỏi xoay logic mấy nữa rất giỏi xoay logic nhưng mà nếu chỉ giỏi choic mà không như kinh nghiệm thì cũng chả thoát được đấy ai trả lời dụ tại sao tại sao bé một lại thắng được bé ba đúng chưa biết là bé 1 đúng không còn suy luận tư là bé 3 rồi sao bé 1 thắng được bé 3 May nhở chứ bé ba thằng bé một thì đau đúng không? May là đúng là sự thật là bé một luôn thằng bé ba.
Nào bác nào bạn nào tại sao lại cần trân trọng nhìn thí nghiệm con nói từ trải nghiệm của con ra không cần là lý trước đâu. Trải nghiệm của con đâu. Con có hai ngày thiền rồi đúng không? Thì con sẽ có trải nghiệm nhất định. Đấy nói ra xem nào. Nói ok là một cờ nhá. Rồi phát thảo.
Dạ thưa sư phụ là từ kinh nghiệm của con á thì con thấy là nếu mình duy trì được cái cái việc tân trọng việc nhìn vào kinh nghiệm này á thì mình lâu dần thì mình sẽ sống sống như là biết chứ không còn ở trong cái lý thuyết là mình là biết để xoay logic nữa.
Vì sao?
Ờ
vì sao?
Vì sao nhìn vào kinh nghiệm nhiều thì lại cuối cùng lại thành sống như là biết
nó ch
chưa khỏi là một cái tôi có rất nhiều lý thuyết. người biết.
Dạ. Nó trở thành cái cái cái thói quen và cái lối sống của mình luôn á ạ.
Ừ. Nhưng vì sao con cần có cái vì sao gọi sự là vì sao rồi? Thủy phiêu nhầm nhầm thủy lưu
lưu thủy lưu thủy hay ấ nhỉ.
Hay thực ra biệt danh mà gọi trong lúc đi thiền thì cũng vui mà.
Vâng.
Gọi đời nó mới kỳ quái chứ gọi trong thiền vui mà đúng không?
Ngoài đời con thấy cũng nó cũng có nghĩa đấy chứ.
Ừ. Lưu thủy đấy. Bạn nào có thích có biệt danh có thể gọi trong thiền để tự phắc ra một cái tự suy luận bức ba. một cái nhá.
Nào Lưu Thủy nào.
Ờ theo kinh nghiệm của con thì à nếu như mà trước đây nếu mà xoay logic các thứ ấy thì con cảm giác là mình vẫn sống theo suy nghĩ, tức là bị phụ thuộc vào suy nghĩ rất là nhiều ấy. Thì mà suy nghĩ thì nó thuộc về phần suy luận rồi là bước ba rồi. Ấ còn mấy hai ngày vừa rồi đi thiền thì con cảm giác là mình có những cái lúc mà nó sẽ ra được khỏi suy nghĩa. Tức là nó không nó phân biệt được là đâu là cái cái chân thực tại với cả cái gì mà nó là hoàn toàn là tưởng tượng, cái nào nó là giả. Và khi mà khi mà mình vào thiền ấy thì lúc ý kể cả các suy nghĩ các thứ hiện lên thì nó không có cái nói chung là nó không có cái sức mạnh để lôi kéo và chi phối nữa mà mình cảm giác như là mình ra được khỏi ngoài cái dòng suy nghĩ đấy.
Ừ
thì cái đấy thì ví nó nếu mà trong đời sống bình thường mà mình không có cái thói quen mà sống như kiểu trong thiền ấy thì thực tế là bọn con vẫn ừ sống như kiểu bằng suy nghĩ thôi
hoàn toàn trong bước qu
đúng ạ
bây giờ ở đây có đang kiểu hơi ít tiền không thiếu tiền không đây nào rồi thiếu tiền ok nó là cái gì bước mấy
bước
ok
hóa ra thiếu tiền nó chỉ là
b3 Như vậy là con con bị khổ vì không phải là vì có thiếu tiền thực sự mà gì
vì bé ba thô con tin vào bé ba chứ nếu con tin bé một thì sao đầy đủ
con có thiếu gì đâu.
Nghe bé ba kể chuyện
con nghe bé ba kể chuyện con tin bé ba đúng không? Trong cái bé một ở đây bảo là tao này nhìn tao đây này thì con lại gì
bơ luôn bé một chẳng ai trên đời khổ vì thiếu tiền đâu. Vì muốn khổ thiếu tiền phải có tiền đã. Có có thiếu tiền đã. Mà thiếu tiền thì lại là gì?
Là suy luận rồi đúng chưa? Đời con trải qua một đoạn thiếu tiền nào chưa?
Sau này hôm nay vẫn ngồi đây bình thường không? Vẫn ngon chứng tỏ là thiếu tiền có kinh sự có khí khủng như con tưởng đâu. Đúng chưa nhỉ? Các con khổ vì bé ba hết nhưng mà nếu con nhìn vào bé một thì con sẽ không tin bé ba nữa. Bé ba bảo là thực tại này là tôi đang thiếu tiền. Đây là lời của bé gì?
Nhưng mà con nhìn thực tại nhìn kinh nghiệm ấy. Thấy cái gì?
Biết đang gì
sáng người
sáng người thế sao nó lừa con được mãi được bây giờ nó nó lừa con được bởi vì con ít nhìn nó bé một quá nhết nhì nó biết quá nhiều kinh nghiệm quá nên là con chỉ có mỗi cái thói quen là tin đồ suy nghĩ ch nghĩ thôi đúng chưa nhưng mà ngày nếu con nhìn vào bước một nhiều biết nhiều lên ấy con thấy những cái nó nói toàn là tưởng tượng toàn là suy luận và tưởng tượng gọi là suy tưởng đúng không hoặc là mình gọi tắt là tưởng tượng dễ hiểu nó thật tưởng tượng ra là tôi Thiếu tiền, tôi thiếu tiền chứ con không thiếu tiền. Nó muốn có tôi thiếu tiền thì đầu tiên phải có gì?
Phải có tôi. Mà trong thực tại, trong kinh nghiệm thì có tôi không?
Không.
Như vậy tôi muốn tôi thiếu tiền thì tôi phải có thêm gì nữa?
Có tiền.
Có tiền. Thực tại có tiền không?
Không.
Muốn tôi thiếu tiền có thiếu
thực tại có cái thiếu đấy không?
Không.
Có phải là tôi thiếu tiền là toàn là biện không? Toàn là suy luận không?
Thế nếu con chịu khó nhìn vào kinh nghiệm thì thì con sẽ thấy được là đấy là lúc đấy là bước ba suy luận. Ngược lại nếu con không chịu khó nhìn thì sao?
Chỉ có bước ba nói gì tin hết đúng không? Đúng chưa? Nên là Hồng Phương tuy chưa nói tất cả được ý nhưng mà thấy được một cờ vì nó đúng một ý quan trọng là nếu con nhìn vào thực tại nhìn vào cái kinh nghiệm ấy thì con thấy chỉ có biết thôi thì làm sao cái đống suy t suy luận kia nó lừa con nữa. Con thấy nghe đấy chỉ là suy luận thôi đúng không? Tôi kém thế này thì làm sao mà giác ngộ được. Bé mấy?
Bé 3. Thế nếu con không nhìn vào bé một bước một là biết thì con sẽ thấy rất là có sức nặng.
Đã từng nghĩ thế và chưa?
Rồi.
Nhưng mà nếu con b con hôm nay nó nhìn lại đi quả những suy nghĩ là vớ vẩn không? Vớ vẩn không? Nó đang xà lơ không? Con ngồi đây con lành con đã con đã ý là có sổ đỏ rồi. Tại sao lại suy nghĩ nó nghĩa gì đâu? Nhưng mà nó con đang có tin nó bởi vì con không nhìn vào cái sực tại nhìn vào kinh nghiệm. Nếu như kinh nghiệm có thấy cái gì?
Thế biết biết sáng ngời ngờ mọi thứ hiện ra rõ ràng trong biết và không tách được khỏi biết. Nhìn kinh nghiệm mới thấy cái đấy chứ. Nhưng không nhìn kinh nghiệm thì có thấy cái đấy không?
Chỉ cách duy nhất để thấy được là mọi th hiện ra trong biện rõ ràng và không thể khỏi biết. Cách duy nhất là để là gì?
Còn nếu con nghĩ như thế
cũng chỉ là bước ba lại với là bé. Ba mới đấu với bé ba cũ mà bé là thằng ba khỏe hơn
bé ba cũ khỏe hơn bé mới khỏe hơn
bé kia ăn 40 nuôi 40 năm nay rồi đúng không
khỏe hơn nhiều còn bé này thì mới nuôi được vài năm đấu thế nào nổi đúng chưa con tu hành chỉ 5 10 năm thôi là sao đấu được thói quen 3 40 năm kia đây là đấy là một lý do đấy không phải lý do thứ nhất đâu nhưng mà bạn Phương sẽ một cờ vì nói được một lý do là nếu nhìn vào kinh nghiệm thì con sẽ thấy chỉ có biết thôi tất cả những lời nói của suy luận trở nên là sai, vô lý và con không còn bị ít nhất là ít bị ảnh hưởng của nó đi đúng không? Được rồi, đấy là một một lý do để trân trọng kinh nhìn đầ kinh nghiệm. Nào coi có lý do khác không? Cho các bạn nghĩ thế ít nhá. Ít người đâ con cho nghĩ tí nhá. Cái này quan trọng nên là con phải ai phải nghĩ hết. Em vừa bóc xong Còn hôm nay quá khổ thì tin vào gì? B
đau không? Bé một thì sờ sờ đấy nhưng mà lại gì
lờ lờ bé một đi để tin vào.
Đúng là đau khổ con người trước người đau khổ không?
Đấy Đây là chuyện gì? By.
Ba kể chuyện kiện
không hiểu là gì.
Cách thoát được khỏi những lời nói dối của bé ba là phải gì?
Nhìn vào
vào bé một chính là kinh nghiệm đấy. Còn nếu không là nó nói là sẽ bị lửa
đúng không? bảo là bạn nghèo làm không tin ngay trong cái thực ra con nghèo không hay con có tất cả cái vũ trụ này luôn đúng không con nghĩ và xem con nghe thật sự không con chỉ nghe khi con tin vào cái lời nói của bé ba là bạn nghèo lắm tin phát thật đúng không tin xong ôi sao mình nghèo này mình khổ thế này xong rồi nó suy luận ra đống bằng nó có bằng chứng đúng bằng chứng mà đấy nhá bằng chứng này này nhá tin hết bằng chứng này sẽ bằng chứng khác còn có cuộc sống heo thật sự Trong khi con đang rất giàu có cuộc sống khổ sở thật sự trong khi đang rất là hạnh phúc đúng không?
Vì nó bé ba nhiều bằng chứng lắm. Bé ba đâu chỉ nói một câu là bạn nghèo đâu. Nó ra gì?
Vô số bằng chứng.
Nhưng bằng chứng gì? Bằng trứng thì bằng chứng chỉ là gì thôi. hoặc là đôi khi là
bé
bé hai ví dụ đau chân đau tay nó nó bằng chứng nhá
bạn nghèo không tiền mua thuốc chứng bây giờ bạn đau chân đau tay nhá thì có phải là bằng trứng nhiều khi không chỉ là bé ba không mà cả bé hai cũng được lấy ra bằng trứng nên là con không nhìn bé bé một ấy thì con chỉ nhìn bé hai vẫn bị lừa như thường
nhìn bé hai thì con vẫn đau chân đau tay bạn không có tiền bây giờ bạn đau chân này có đau không có vậy thì chứng tỏ bạn không có tiền có gì nữa mặc dù bao nhiêu người giàu không có tiền vẫn có rất nhiều tiền Họ đau chân nó đau chân nhưng mà con con máy ba thì sao? Nó bất chấp logic nó chỉ cần nói con để con lừa gót thôi thôi. Kiểu thằng cách bé ba nó lừa chưa?
Có bằng trứng bằng cách đau chân, đau tay mệt đấy nhá. Không có tiền nhá chứ nhưng mà có biết là bao nhiêu người giàu cũng thế mà. Đúng chưa? Như vậy là đôi khi bằng chứng của nó là cả bé 3 lẫn bé 2. Nên là nếu con không cắt xuống tận bé một thì con sẽ bị lửa. lừa những bằng chứng của nó. Khi cắt xuống máy một rồi thấy là ô thực tại chỉ có gì. Vậy thì có phải là cái đống một bé ba nó chỉ là tưởng tượng không? Tưởng tượng trong biết không? Cuộc đời chỉ
tưởng tượng trong
tưởng tương trong biết. Tưởng tượng trong biết. Như vậy tất cả những cái bé ba nó nói là tưởng tượng nhưng là con chỉ thấy là tưởng tượng khi con nhìn bé một thôi. Nhờ kinh nghiệm thôi. Còn nếu con không nhìn kinh nghiệm một phát thì sao?
Thì nó quá là đúng luôn đi. Nó đưa bằng chứng
rất nhiều bằng chứng trung trung độc bằng chứng. Và rất có vẻ là gì?
Một bằng chứng nó suốt ngày nói với con là tôi là thân thể này đúng không? Đây tai nghe mắt nhìn đấy.
Mắt thấy tai nghe này bằng trứng này mắt thấy này tai nghe này. Mắt mở là thấy nhắm là không này. Có phải đấy là lời của nó không?
Lời của ai?
Bé
nó dùng hình ảnh âm thanh là bằng chứng chứ con không cắt xuống bước một làm sao mà con làm sao mà con thoát được. Vì nó dùng hình ảnh âm thanh là bằng trứng. Nó dùng bé hai là bằng trứng. Bé ba dùng bé hai là bằng trứng.
Đúng không? Bé ba nó khôn không?
Thông minh không?
Đúng chưa? Nó bảo là suy nghĩ trong đầu. Tin luôn không?
Tin luôn.
Tin luôn. Nhưng mở đâu ra thì
không có. Nhưng nó cứ bảo thế con tin hết. Thấy chưa? Còn thấy một cuộc sống đau khổ khi mà tin bé ba chưa?
Tin bé ba và bé hai. Bài ba dùng bài hai làm bằng chứng để lừa con. Là con là biết nhưng lại tưởng mình là một cái thân thể. Sau khi con là biết thì con lại tin mình là cái thân thể này. Vì cái việc bảo con thể này lời của ai?
Mẹ ba.
Và con cứ thế côn cút nghe theo
sống đời của thân thể có đúng không? Như vậy n không cắt xuống tập bước một nhá. Không cắt xuống cứ Biết ấy thì con sẽ bị lừa chắc vì kiểu đời con chỉ có 2 và 3 thôi mà 2 3 là bị lừa rồi. Nhưng mà khi cắt số 1 con thấy cái gì? Thế con như thực tại con thấy biết thì thầy cái gì?
Thì cái đống mà nó nói thì là gì?
Là tưởng tượng chắc tưởng tượng hoặc là suy luận hoặc là tưởng tượng. Mình gọi chung là tưởng tượng. Cuộc đời chỉ
tưởng tượng trong và tất cả đau khổ biến mất. Nếu con thấy cảnh này là tưởng tượng trong biết. thì phải đau khổ trong cảnh này mất hết không hết sức mạnh không nếu đau chân đau tay là tưởng tượng trong biết thì cái đau chân đau tay mất sức mạnh không đúng chưa nó hết tiền là tưởng tượng không biết thì hết tiền mất sức mạnh không
mất
mất sức mạnh đúng không nếu người yêu bỏ là tự biết thì sao yêu bỏ
thì người yêu bỏ chỉ còn là tưởng tượng không sức mạnh nữa
như vậy là cái nếu con không trân trọng nhìn vào kinh nghiệm thì con sẽ nhìn vào đâu
con sẽ nhìn vào tưởng tượng vàng
suy luận nhắc lại nhá nếu con không trân trọng nhìn vào kinh nghiệm thì một cách chắc chắn là con sẽ nhìn vào
tưởng tượng không bé hai bé 3 tưởng tượng và bị lừa là chắc rồi nói tin đấy đúng không tự d luận nói gì tin Hiểu tại sao nhân bị bệnh mà lại không muốn hết bệnh để tập không?
Nhân cơ hội đau ấy. Đau là bé gì?
Nhưng mà thằng bé ba có tác dụng thằng bé hai không?
Có.
Nhân cội đang đau thì thằng bé đang đau là thằng bé mấy?
Bé
là con bé hai thì con bé ba là tức nó gì?
Tận dụng vào nói đù có sò sâu sàng ngay. Đúng rồi. Đục nước thả cậu ngay
đúng không? Nó nói đủ có loại chuyện nhá. Mày chết rồi, mày ốm, mày yếu, mày bệnh, mày chết sớm, mày đủ chuyện nhá. Có phải đấy là cái cơ hội tuyệt vời nhất để để có thấy đấy là lừa rối không? Đấy là tưởng tượng không?
Chứ còn nếu đang vui vẻ, khỏe mạnh, con muốn đế thế tưởng tượng không? Đầu tiên nó không muốn thế tưởng tượng tức là thấy xong con có giải thoát khác gì không? Đang vui về khỏe mạnh con thấy tưởng tượng thì con có giải thoát gì đấy không?
Không.
Không cha. Thầy vẫn thế nhưng mà nếu con đã ống đau bệnh tật mà con thấy nó tưởng tượng là sao
không phải chỉ bây giờ đâu nhá mà con thấy về ph về sọng thế con sẽ tự bên trong con cảm nhận thế sau này uống đau bây giờ thì nó cũng là tưởng tượng mà thô còn giải thoát ngay tại trận và con giải thoát trong những cái lần tương lai nữa có hẳn không có mỗi lần ốm đau bệnh tật khổ sở ra rất là một cơ hội lớn của con không đúng không trong lúc bé hai và lúc bé ba nói dối và tác dụng bé hai nói dối thì con nhìn vào bé một con cắt thẳng xuống kinh nghiệm con thấy rằng ô nó chỉ có biết thôi. Vậy đứng kia chỉ là đấy nếu đứng kia nó chỉ là tưởng tượng trong biết chứ nếu con không có những kinh nghiệm tương đối khó chịu ấy thì việc con thấy mọi thử th biết nó không sâu sắc bằng. Vẫn thấy được nhá nó không sâu sắc bằng khi con có những kinh nghiệm khó chịu khổ sở đúng không? Và vì nó không sâu sắc nên là sau khi gặp chuyện là con thường con sẽ con sẽ không vượt qua con sẽ bị lừa. Ở đây con đang đau trên người không
tuyệt vời đấy. Một người thế à
đúng không? Đau tí tốt quá chứ
đau là bé nào
hai. Thế lập tức bé ba nhảy vào nói gì?
Tôi đau chứ
tôi đau và tôi khổ và tôi còn sẽ còn gì
sẽ còn khổ tiếp đau tiếp. Đấy có phải toàn đúng lừa đảo không?
Có không? Đức cơ hội con đấy. Ở đây ai thấy được là cái đau đấy là tưởng tượng trong biết chưa? Kể thử thế nào? Có ai thấy đau tử không biết không? Làm thế nào có thấy đau và tử không biết.
Nói đi cho tay đi.
Thánh Vân
con nghe lại cái bài hôm qua thì con kể ra là con đau mắt này, con đau cổ vai gáy, con đau đầu, con đau chân, con đau thận con không thấy cái chỗ nào
đau thận chứ kinh không? Đau thận là kinh nhất. Vì sao? Nó hoàn toàn là
đau tay thì còn chấp nhận được là nhìn thấy nên đau thật.
Con là hơi nhìn máy ba đấy nhá.
Đau ở vùng tất. Ừ. Cuộc đời con nhới ba đấy.
Mà con lấy đấy là lý do để mà con không thiệt được. Con chỉ có cả hai cả ngồi cả đi bộ. Thì đến chiều hôm nay thì sư phụ dạy cái phần là đây là tưởng tượng trong biết thì tự nhiên làm sao lúc sư phụ dạy là con có một cái niềm tự tin kinh khủng luôn ấy. Và đi sang đến bên kia thì là có bạn Thanh Vũ Thanh với cả bạn với cả bạn Nguyên Nguyên chia sẻ. Bạn Nguyên Nguyên thì đi ngược lại từ cái suy luận xong đến tưởng tượng xong đến biết. Còn bạn Vũ Thanh thì đi từ cái ấn tượng giác quan. đi lên thì con sau đấy thì con cũng có tập thêm và đến khi con đi thiền thì những cái gì mà con cảm thấy đau hôm qua thì hôm nay nó vẫn đau như thế và con nhìn thẳng vào cái kinh nghiệm đấy, ví dụ như con đau mắt chẳng hạn thì con nhìn thẳng vào cái kinh nghiệm thì lúc đầu tiên nó là bé ba sau đấy nó thành bé hai, xong đấy nó chỉ còn là biết không thôi. Thế mà con bảo nhiều khi đau cái gì con bảo ôi thật quá thật quá con rất tâm đắc cái câu thật quá của sư phụ ấy con cứ thật quá thật quá xong đến lúc cuối cùng nhìn thẳng vào kinh nghiệm thì cuối cùng nó lại chỉ có mẹ biết không thôi. Thế là thật sự là giải phóng mà con thấy đây là cái con đường nếu mà bây giờ con đi chữa thận hay con đi chữa mắt con đi chữa, con không thể có một cái cách nào để mà chữa được những cái đấy. Trong khi đấy nếu mà chỉ cần là quay về bước một, nhận ra mình là ai, nhận ra chị có biết không thôi thì là con thoát được, con có cửa thoát ở đây.
Rất tốt. Đúng rồi. Chữa khi nào thì xong. Sao tỉnh chữ khi nào hết các loại bệnh mà con vừa kể xong con nó cho nó sẽ có thự thật rồi không thể không thể hết được còn tin vào nó là có thật thì hết cái a thì sẽ có cái b hoặc là không hết còn trầm trọng hơn hoặc hết đau này thì sẽ đọc cái khác đúng không nhỉ con tiếp xức cho nó thì làm sao mà lại hết cách chữa không bao giờ có hiệu quả thực sự bằng chứng con người ai chẳng bệnh rồi chết bằng chứng đơn giản ch ai chả bệnh già chết đúng khôngên chả có cách chữa bệnh thực sự là Đ con cho cái bé ba sức mạnh xong con bảo là mày làm thế nào để làm để tao hết bệnh đi đúng không? Thế con không bao giờ cũng cho con choọ gì à nhận giặc làm cha đấy.
Ừ. Sáng nay con còn sáng nay con còn có cái tư tưởng là à con tập để ra cái biết thì tức là tập một cái tức là vẫn giữ nguyên trong mình một cái ốm đau bệnh tật như thế xong rồi hy vọng là tập một cái biết nào ra một cái biết thì nó sẽ đè lên cái này. Tức là con để nguyên hẳn một cái mảng đấy. Mặc dù là con có nhìn nhưng mà con cứ khoanh vùng nó đâm ra là con không thể nào thoát được. Nhưng đến tối nay thì là con nhìn thẳng vào cái đấy thì ra được.
Nhìn thấy ngay là gì?
Thứ nhất là có hiện ra cho biết không? Có. Hay là cái đấy cái mà con cho là đau đớn bệnh tật ấy nó có tách khỏi biết được không? Không. Vậy thì con thấy thực sự là điều gì?
Ở đấy ở chỗ mà con cho là bệnh nó chỉ có biết thôi. Và những cái kia là gì?
Tưởng tượng.
Nó tưởng tượng ở trong Biết
có phải là duy nhất cách duy nhất không? Chỉ nhìn kinh nghiệm con mới thấy được đấy được thôi. Còn con nguồn nghĩ là nó là tự cho biết thì nó cái gì?
Con ba mới đấu nào được. Khi con nhìn vào kinh nghiệm con hỏi hai câu hỏi chuẩn mực. Đấy con thấy là ở cái chỗ mà cho là có bệnh ấy nó chỉ có cái biết ở đấy thôi. Cái bệnh đấy nó hiện ra rõ ràng trong biết nhưng nó là biết chứ không phải là bệnh. Có đúng không? Thì có mấy cái lợn nó tưởng tượng không biết được chứ. Đúng không? Trong mỏ cầu pha lê trong suốt có một ngôi nhà thì ngôi nhà ngôi nhà ấy là pha lê hay là ngôi nhà?
Ngôi nhà là pha lê chứ còn ngôi nhà nào đấy đâu. Hiểu không? Cũng thế thôi. Bệnh hiện ra trong biết khi nhìn vào kinh nghiệm con thấy là ở đấy ở chỗ mình gọi là bệnh chỉ có biết thôi. Bệnh thì cũng không thách rời khỏi biết được. Vì thế nên là bệnh bản chất nó là biết chứ nó không phải là bệnh. Còn nó là bệnh vì bài ba nó bảo chứ nó không thực sự là bệnh. Nó là bệnh do suy luận bảo. Đau thận ví dụ đây đúng không? Đau thận đ con thử xem đau thận là gì? Khi con bỏn tôi đau thận thì ở đấy có cái gì?
Khi con nói là con đau thận thì à thực chất ạ hay là do
thực chất?
Thực chất ờ con sẽ đi dần là thực chất ở đấy có cái gì thì ờ nó chỉ có một cái kinh nghiệm hiện lên. Sau đấy con lại nhìn tiếp vào cái kinh nghiệm đ Đấy thì xem thực chất nó là cái gì ở đấy thì con thấy nó là đầu tiên là nó là hiện ra à ở trong biết và nó cũng không tách rời khỏi biết được.
Thế thực chất kinh nghiệm đau thận là cái gì?
Thực chất đau thận thì cũng chỉ là biết thôi ạ.
Là biết đau thận tính chất của nó chỉ là biết thôi ạ.
Đúng không?
Giống như thực chất cái hình chẳng thấy qu trên Hành tivi làm hành tivi đúng chưa? Thì con mới kết luận được rằng là a đau thận chỉ là cái tưởng tượng ở trong biết. Vì ở cái chỗ đấy chỉ có biết thôi. Ở chỗ đấy chỉ có biết thôi mà mình lại tưởng rằng có bệnh đau thận thì có phải là đau thận chỉ là cái tưởng tượng tưởng tượng tượng da không? Không không có sẵn đấy mà tôi tưởng tượng ra ở trong biết rồi qua trả lời ví dụ là tại sao lại nên trân trọng việc nhìn được kinh nghiệm khánh nguyên ok được một cờ nhá cách cửa th nhất để cứu mình cửa thứ nhất đấy
ừ rồi có nói chụ được nghe là tại sao lại nên trân trọng nhìn và biết không nế con không cả Cảm giác là phải trân trọng thì sau cái chuyến đi này về con sẽ không trân trọng nữa đúng không? Thế thì thôi tập phấn thì thành công rồi. Yên tâm về với bé ba trong đầu đúng không? Ngược lại. Nếu con trân trọng thì con về con sẽ không hài lòng với bé ba. Con sẽ nhìn được rất nhiều. Hồng Linh.
Dạ. Thưa sư phụ là con trân trọng cái việc nghìn vào kinh nghiệm ý. Thứ nhất là khi mà trong quá trình thiền thì con thấy chỉ biết tất cả là biết thôi. Ấ thì con có một cái cảm giác là hiểu rất là xúc động bởi vì là cái thứ này là cái thứ bao nhiêu lâu nay mình đi tìm kiếm mà nó lại dễ dàng nó ở ngay đây mà không bao giờ nhìn vào ý thì lúc ấy cái việc nhìn vào đấy để nhận ra mình là ai, tất cả là mình như thế này thì cảm giác là ừ tức là mình tìm thấy kiểu tìm thấy chính mình ấy và nó là cũng như có một phần của Khánh Vân nữa là dựa vào cái số hôm qua sư phụ đo về nghiệp tốt ấy thì con cảm thấy đây đúng là chỉ có cái này là cái cánh cửa duy nhất con không biết là có tăng công đức hay là được sống hay như nào nhưng con cảm giác nếu bây giờ là chết ấy thì chỉ có kể cả trước khi chết thì cái này vẫn là cánh cửa cứu con duy nhất trước khi chết và sau khi chết thì nó là cái thứ cứu duy nhất như thế ạ
được rất tốt rất tốt. Câu th bạn có hai ý đều hay cả ý giống Khánh Vân thì đồng ý rồi đúng không? Cò gì có cửa nào cứu con đâu. Tiền nó cứu được con khỏi tất cả đau khổ không? Tình cứu được không? Sức khỏe cứu được không?
Trong trước khi chết, trong quá trình chết và sau khi chết. Có một chỗ mà con nắm lấy thì con thoát, còn nếu không nắm thì con khổ. Đúng chưa? Ý thứ hai cũng hay là gì? Là mình được làm chính mình thôi. Mình đã mình biết mình là biết rồi. Nhưng mình chẳng biết là làm thế nào, làm thế nào là biết là thế nào cả. Con đã đồng ý được con là biết rồi đúng không? Nhưng mà là biết là thế nào? Chịu. Thì con tiếp xúc đâu có biết. Khi con nhìn kinh nghiệm con mới tiếp xúc à là biết là thế này này. Ví dụ nhá. Là biết là gì? Là thấy mọi thứ là tưởng tượng trong biết sướng quá gì nữa? Sướng không?
Sướng. Chứ nếu không làm biết thì là sẽ là cái gì?
Tôi
là thân thể này. Thì con đã thấy khổ chưa?
Khổ.
Như vậy là biết hạnh phúc không?
Hạnh phúc ạ.
Như vậy không phải là chỉ là đơn giản mình trân trọng để thoát khổ đâu.
Vâng.
Mà trân trọng vì nó rất hạnh phúc,
rất là xúc động.
Tại vì chỉ khi con trân trọng con tiếp xúc thì con mới thấy là mọi thứ là tưởng tượng được thôi. Đúng không nhỉ? Thì hạnh phúc được thôi. Chứ nếu mà mọi thứ là thật thì làm sao hạnh phúc được. Đ ai tự tin nói rằng con cứ thấy mọi thứ là thật tiếp và con sẽ hạnh phúc đến cuối đời? Có tự tin nói câu đấy không? Thực sự con tin là con sẽ thấy mọi thứ là thật tiếp và con sẽ phúc đến cuối đỡ. Con chỉ thể tự tin nó ngược lại thôi. Thế dụ con tự tin là nếu mà con thấy một thứ là thật hết thì khổ sẽ đ
con sẽ khổ từ giờ đến cuối đời
như vậy thôi đúng không? Như vậy là nó không chỉ là chỗ thoát khổ đâ mà chỗ hạnh phúc của con thực sự đấy. Nhưng mà chẳng qua con ít được nếm cái vị đấy quá nên con bây giờ con chỉ gọi tạm tin thôi. Thế thôi nhưng con niếm thêm thời gian đi. Con thấy ôi thế mới sướng chứ. Mình ngồi trong căn phòng này như một cái tôi nó khổ quá mà ở đây như một cái biết thấy mọi thứ ở một thứ tưởng tượng bên trong mình thì sướng hay khổ
rất hạnh phúc hạnh phúc vô điều kiện gì nữa nếu con ngồi trong căn phòng này con thấy là ôi mình nhá biết nhá thấy mọi thứ tượng là tưởng tượng bên trong mình nhá sướng không có tận hưởng mọi thứ không hay là mất tận hưởng không tận hưởng mọi thứ không
nhưng có khổ vì thứ nào không
con tận hưởng mọi thứ mà không khổ vì thứ nào hết sướng không Sướng
sớ không? Cuộc đời là phần thưởng của con luôn. Nếu mà con tận hưởng mọi thứ mà không bị khổ vì thứ nào thì cuộc đời có phần thưởng không được không?
Có
con con bây giờ ngược lại là con tận hưởng rất ít thứ và bị khổ bởi mọi thứ. Con mũi bay võ vỗ ve quanh tai con khổ cần gì nó phải động vào con. Có bị khổ không?
Một cơn gió đủ lạnh thôi hay là sao?
Khổ
khổ đúng không? Tận hưởng. xả được mấy mà khổ thì
khổ thì nhiều mà sướng chẳng bao nhiêu
đúng chưa được lin sẽ được một cờ nhá phụ
cái đề đề bài này sẽ không bắt con trả lời ngay mà các con phải suy ngẫm nó con lưu đi đề mục nhá đề mục 7 ngày nữa trả lời thủ tại sao nên trân trọng nhìn vào kinh nghiệm 7 ngày nữa nhắn số dụng cái tin trên lotus nhá. Tại sao nên con nên trân trọng nhìn được kinh nghiệm khi nào trả lời câu này thì con mới có cái động lực cá nhân con để tiến bộ thôi. Vì con cần thêm kinh nghiệm đúng không? Còn thêm 7 ngày kinh nghiệm nữa. Hôm nay thì m sơ sơ mình biết là có vẻ là đúng rồi. Cửa đây rồi đúng không? Nhưng mà có thêm 7 ngày nữa thì mình sẽ có một sắc khuyết hơn. Nĩa là bây giờ nhìn được cái hiệu không khó nữa rồi. Nhìn số còn là thấy rồi đúng không? Không khó nữa rồi. Tí đo hay to luôn là nếu một tháng mình một ngày mình mình gì nhở mình tiếp xúc với chân thực tại đúng không? Biết này cái mà hai câu hỏi con là tiếp xúc chân thực tại đấy. một tiếng thì có cái bàn gốc gì câu đấy gốc gì mở đúng rồi ra
để cho nó do cùng phần sẩn luôn
tất cả chúng ta đều khổ về bài ba hết nhỉ cứ tưởng là ông mới khổ hay là phụ nữ đúng không
nhưng mà tất cả chúng ta đều khổ về ba gì
nếu mỗi ngày trải nghiệm trong thực tạ
à cái này gọi là trải nghiệm trên thực tạ cái mà con đang nhìn thấy trên thực tạ mà như vừa xong ấy gọi là trải nghiệm cho thực tạ rồi
cũ là 30 phút bây giờ một tiếng
một tiếng này bọn này khỏe quá rồi nên không 30 phút nữa nhá hay 30 phút
tiếng tiếng nhá ok
hôm nay một tiếng chưa ra đây nào ai một tiếng hôm nay chưa nếu tính
s luôn
đã một tiếng chưa cả ba thì
giơ tay nào
rồi ngon rồi đấy tiếng cho máu
một tiếng nhá Nếu mỗi ngày trải nghiệm chân thực tại
1 tiếng thì 1 tháng sẽ
36
tiên toán đúng không? Tăng được bao nhiêu phần trăm gì? 36.
Ok.
36 là
rồi cần một quản ga nào. Nếu mỗi rồi.
Alo alo alo alo. Alo. Rồi nếu mỗi ngày ở trong chân thực tại một tiếng,
mỗi ngày trải nghiệm
trải nghiệm trang thực tại một tiếng
sẽ tăng bao nhiêu
sẽ tăng bao nhiêu phần trăm không nghiệp tốt đầu đời? Rồi
rồi.
Pháp thảo
trong 1 tháng thì trong 1 tháng trong 1 tháng mỗi ngày ở trải nghiệm chân thực tại 1 tiếng thì trong 1 tháng bạn sẽ tăng được bao nhiêu phần trăm kho nghiệp tốt đầu đời tích tập bao nhiêu kho đời
tích tập được tăng cũng được tăng tích tập giống nhau
thôiạ
tích tập thôi nhá chứ không có nghĩa là sẽ tăng tại vì có khi tích tập nó vẫn giảm
tại vì tiêu khỏe quá nên là dùng tăng không đúng mà chữ tích tập tích tập
con tích tập được 3% như tháng đấy con tiêu 4%
thì cuối tháng con đo con tăng hay còn giảm
giảm giảm
vì thế nên không dùng tăng mà dùng tích tập
tích tập
hay ai nhắn câu chuẩn được cái này đây cho mọi người biết đúng không
chị chị nh
ừ Xin mỗi
rồi đâu nhá.
Pháp thảo pháp thảo
2,6%
Vũ Vân
Vũ Vân
ai góp 5%
ừ
khấn vâng
khấn vâng
Khánh Vân 3%
ừ Hồng hạnh
hồng hạnh
Vũ Thần
hội này khỏe lắm hộ này
thế hệ hai sao ấy nhỉ
thế ai đây
Vũ Thành Vũ Thanh 7%.
Wow.
Hồng Lân.
Hồng Linh có phải con nhà nghèo rồi.
Phải cặm cụi cái bạn nhá H Linh nhá.
1,6%.
B
B xem nhà dầu nhà nghèo nhá. Có một số quan điểm cho rằng là số ít mới là nhà giàu.
Chứng tỏ kho mình quá nhiều nên là tích
tích được ít thôi. Cùng một thời gian mà tích từng lấy phần trăm chứng tỏ kho mình phải cực to.
Kho ban đầu mình cực to
nên là cùng thích mà mình lại tích được ít hơn nó chứ tỏ kho ban đầu rất to.
Hiểu không nhở? V đây phần trăm mà
nhưng mà chỉ sợ là kho bé mà lại tích ít là
nói thôi. B
ừ bé ba bé ba nào ai đến ai rồi
bêma
P chắc là kho ban đầu to lắm đây.
1%
Hồng Phương
1% là m 1 nă 12% rồi.
Nghe tưởng là ít nhưng mà nhều nhiều đấy. Chưa kể là với trình độ các bạn bây giờ bên này này ngày tích mấy tiếng rồi
quế tích mấy tiếng ngày rồi
ngày hôm nay bao nhiêu rồi
đấy
từ sáng lạ từ sá lạ
tích nhiều nhất sẽ là tích trong đời sống sau này sụ dạy con cách tích trong đời sống hôm nay chưa dạy đâu
về thiền trong gia hồn đã
tích nhiều nhất thực ra là lúc trong đời sống
mới nhiều được
ví dụ quế này là tích đời sống là tỉ lệ là 100% rồi đúng không?
Thế thì nó mới ghê nhỉ.
Lại
sáng 90 tối 100 thì nó mới tích được nhiều.
Tích tích ca thiền thì để thiền chỉ độ số để luyện thôi.
Luyện xếng
còn tích thực sự tích trong đời. Tích trong đời nhiều thì nó mới lên khỏe được.
Rồi thế
hồng phương ạ. Lưu thủy
linh thủy cũng có vẻ đầu Đời dầu đây.
Lưu thủy 1%
không hãi.
Cái phọng
không phải đâu đâi phải râu kinh khủng đấy.
0,5% Nguyên nguyên
nguyên nguyên
ồ cũng dầu nốt này qua
nguyên nguyên cũng lúc đầu là kho này to lắm đấy to bự đấy
nguyên nguyên phẩy 4%
không gian
tích xiêng tích một ngày một tiếng cứ cho ngày 8 tiếng sẽ được bao nhiêu
nhân 8
à chưa biết có tiến tính không nữa quên chưa biết có người tiến tính người không
như nhóm kia thì có một người là không tiến tính thôi còn lại tiến tính hết
tiến tính nghĩa là nếu hai tiến gấp đôi số đấy ba tiến gấp đôi m có ba lần
nhưng mà có một bạn trong nhóm đấy là không tiến tính nghĩa là gấp đôi thì lại khác mà gấp ba lại khác
đấy nên tí nữa sẽ đo thêm cái tuyến tính không nữa
thôi cứ xong Con này nữa nhá. Tiếp đi.
Dạ.
Không gian minh thành
không gian. Nào xem bây giờ đo này biết dầu nghèo biết đầu đời rồi nghèo đâ này.
Cái này đứng như thế này
đùa thôi mà.
Đùa cho nó vui thôi. Hiểu không?
Ồ
người có số
1,2%
1,2 không à. Trường không
trời không.
Trời không
trời không ngừng không. Dạ. Trời không
trời không 5,6%.
Wow.
Hộ nghèo hộ
hộ nghèo
đúng rồi. Hai người cùng lao động một khoảng thời gian như nhau
đúng không? Ra cùng một số tiền lương mọi người tích được phần trăm nhiều hơn
chứng tỏ kho đâu. Đời với đấy nhiều ít
ít hơn
ít hơn. Thôi đây là đây là l động viên thôi nhá.
Không đúng đâu. Nói đùa đấy.
Nhạc Dũng
nó không logic như vậy đâu. Đùa cho vui thôi.
Nhạc Dũng
Nhật Dũng
3,5%.
Ừ. Viết Tùng. dùng
ừ dầu đây.
Diếc Tùng 0,5%
Hải Yến Hải Yến 3. 5%
Mỹ Nga
rồi
Mỹ Nga nào khải đoán xem vợ mình loại nào
Mỹ Nga
6%
Wow nghèo rồi Tiếp đi.
Thái hư.
Thái hư.
Chào anh Hư. 0,7%.
Giờ cày trốn chết để đi để
thế đi.
Con hồi trước được đo 30 phút rồi ạ.
Bao nhiêu?
30 phút là 0,8 ạ.
Rồi đ lại đâ. Bây giờ đây chỉ là tiên đoán. Dạ cho công xin đ
cái số này số tiên đoán vì khi nó xảy ra rồi đo mới chính xác.
Dạ
đây là tiên đoán thôi.
Thế cho cô xin đâm một tiếng được không ạ?
30 phút là 0,8 à
dạ
1 tiếng
1 tiếng 1,6 con là tuyến tính rồi đấy.
Anh Thanh Phong có ai không? Anh Thanh Phong
Thanh Phong. Thanh Phong th mà cầy rồi Thanh Phong ơi.
Thanh Phong 0 phẩ 06%.
Cái nhà này nhà siêu
siêu dầu. Nhà siêu dầu. Đại gia
siêu đại gia. này là
ô cảm giác là
một ngày cầy 10 tiếng thì bằng ai đấy cười cầy
tiếng
một tiếng
wow ô mẹ ơi
đây không phải
là cày gấp trăm lòng đấy cái đứa mà
thôi thanh phong phải cầy nhiều lên thôi với cả tiếng tính không quan trọng nếu không tiến tính thì thì đỡ không tính thì có thể là hai tiếng lại gấp mấy nhiều lần hơn
ngọc xương đúng không có chưa chứ chưa biết vọng hi vọng không tính là nó chạy cóc cóc lên sẽ
ngọc chương 0,8%
cây nhiêu tốt hay không tốt
quá tốt.
Cây khó kêu tốt chỉ là để giải thoát tương đối thôi. Tuyệt đối chính là ngộ đấy
cạnh nhường tốt mà
đây là món quà đính kèm
quà đính kèm đúng rồi
mãi thôi ừ
rồi đó thằ tuyến tính không nhá
còn vé không đây các bác chư vé
à ở đây có bao nhiêu người không giới tính thôi xem xéo nhanh
nếu mà tất cả là tính hết thì đỡ phải nghĩ
dạ
ở nhóm này 20 người đúng không
dạ 20 người ạ
có bao nhiêu người là không tiến t là 20
chỉ có một người không có tính thôi.
Vậy
dạy
có một danh sách từ 1 tới 20 con mở ra chưa? Con chốt của danh sách đã
nghĩa là anh em khác yên tâm nhá. Từ tính
rồi
ch tính là hai tiếng t gấp đôi ba tiếng gấp ba thử có đang xanh không coi phải không?
Ờ to rồi gì nữa
giờ số 1 với 20 Thì sư phụ đo hai nhát đúng không ạ?
Phong bỏ cờ luôn không? Bỏ cờ đo xong Phong thẳng luôn đ cho nhanh.
Phong hỏi Thanh Phong có đo phải
bỏ vé. Có vé không? Không ai cho vé cũng được.Ô chưa đoán chưa có vé nào.
Đừng dùng vé hôm qua.
Hồi sáng có mà.
Hồi sáng có đó.
Hồi sáng có đó
được dùng vé hôm qua
con thưa được dùng này.
Có ai cho anh Thanh Phong một vé
em em cho em cho
vậy. Xin sư phụ đo anh Thanh Phong có phải cái người không tuyến tính đấy không ạ?
Có không th đúng không?
Dạ Hồng Anh trả phiếu ạ. Ảnh lạ bé quá bé
Thanh Phong Thanh Phong đúng rồi
rồi
tuyệt vời
tuyệt vời tuyệt vời. Chúc mừng anh
bây giờ nhau có thể bỏ véo hai tiếng ba tiếng bốn tiếng tùy đó hỏi bỏ vé đo cái gì
nghĩa là hai tiếng sẽ khác không phải gấp đôi nữa ba tiếng sẽ khác phải gấp ba nữa thì nó là cái gì thì không biết
là đo thì mình ra được mức tối ưu để mình thì mình mình biết hiểu không
bây giờ thử nghĩ mình có thể bao nhiêu
5 tiếng chẳng hạn phải
thì bây giờ một lần được hai mươi mấy phút rồi
xin đo 5 tiếng mỗi ngày ạ
5 tiếng nháạ
theo lý thuyết thì nó sẽ là bao nhiêu nếu mà tuyến tính là bao nhiêu
theo lý thuyết
nếu theo tuyến tính là 0,3 tính là 0,3
vậy nếu mà hơn khỏi 3 là tốt đúng không
dưới kh3 thì buồn đúng không
buồn
rồi nào 5 tiếng một ngày thì 1 tháng sẽ tích hợp được bao nhiêu đúng khôngề Ừ. Tin này tin tốt
5 tiếng một ngày thì 1 tháng tí cho được 1,4
đấy. Nhiều lần
1,4 chia 0,06 là mỗ 20 lần.
Ừ. Đấy. Phi đến tính đấy.
Mà quá nhiều rồi. không đó nhân cho hai đứa được mà được quá
thế thì với tốc độ này thì các con sẽ thô nghĩ là sẽ sẽ ổn nhanh con chỉ thiếu cái phần đời thôi các con về thiền thiền trong lúc phiên thiền thì số thấy có vẻ đụng hướng rồi đúng không số cũng tương đối ok nếu mà so với hai ngày thiền thế thì quá kinh rồi quá không phải tương đối ok mà rất ok rồi đúng không ok
rất ok rồi đấy Đấy
thì việc của con chỉ là trân trọng thôi đúng không? Cái chị có thiền nhiều lên.
Tuy nhiên thiền trong đời thì nó không đơn giản như thế. Nó đòi hỏi một cái kiến cao hơn cái kiến mà con đang có. Thiền trong đời. Thiên thiên thiên tứ này ok rồi. Không có vấn đề nữa rồi. Đấy thì trong đời thì nó chính là cái sáng nay bắt đầu nói rồi đấy. Nên là con tin rằng có gì đó che được biết thì con đúng là con thấy Thế nó che thật mà. Con tin nó che được thì con sẽ thấy nó che được. Con tin nó không che được thì con thấy nó gì?
Che.
Thế cuộc đời con hàng ngày con làm bao nhiêu chuyện? Nếu con tin là cái này chia che được thì sao?
Được
thì che hết.
Tại vì về mặt thực tiễn là có khi nào con rời ra khỏi cái biết này được không?
Có khi nào con lại rời được cái kinh nghiệm
về biết được không?
Chiều nay vừ chứng minh này. Con cố giữ che thì nó lại gì?
Không thể che được.
Thế lại không che được. được chứng tỏ bản chất nó có che được không?
Bao nhiêu cơn sóng thì che được mặt biển
bao nhiêu bộ phim cảnh trong phim thì chết được màn hình đúng không? Nhưng vì con có một ý kiến hơi thấp là tin rằng có gì cho xe được ha là con phải dành một thời gian nhất định để khẳng định được điều ngược lại với chính con
là không gì che được chỉ khi đấy con thiền trong đời được thôi còn nếu không thì con tự vào đời con tự ám thị luôn là ui cái này kia che nên sáng nay con được mấy phần trăm rồi nhớ không Sao mấy phần trăm ấ nhỉ?
Mà bây giờ đã có bạn là 40 50% rồi làm số rất to.
Nếu so hội này thì là 4050 là một cái số
đấy con thấy không? Thứ khác gì đâu?
82
82%2
thiền trong đời ấ là con nếu con tin rằng là có này kia che được thì chắc chắn là con sẽ không thấy không biết gì hết. Nên là vấn đề của thiền trong đời lại nằm ở kiến nhiều hơn là nằm ở bây giờ mới con nằm ở kiến nhiều hơn. Nghĩa là con phải phải nhận thức lại về cái việc là cái gì che được biết đấy đến khi nào nhận ra chẳng có quá hay che được thì còn rất ngon. Đây là thết thúc cản hoi nhá chứ phải là kiểu nhận thức theo kiểu là ờ tôi tôi chu bảo thế tôi tin thế thôi không phải con cần thế độc chính con cái gì cha được đ biết trong cuộc sống này một số người sẽ bảo là do tôi tôi Do có cái này kia làm tôi phân tán không để ý và biết được có đúng không?
Đúng chưa? Đang đang đi đang lành con chó nó khử tôi chạy ra xem. Thế là tôi bị phân tán không nhìn được vào
biết. Khi đang họp đang ngồi nhìn biết tự nhiên có xếp lên bắt phải đi họp. Tôi bị phân tán không nhìn được vào biện. Thì con đặt câu hỏi bây giờ sự hỏi con này thế mà gây ra phân tán đấy. Ví dụ có đang ngồi đây tự nhiên có ngoài kia có người ơi. Cháy cháy cháy cháy nó chạy ra con xem cháy gì. Con cho rằng trong quá trình chạy ra đấy thì tiếng hô cháy cháy của người ta làm con phân tán ra thì con không nhìn được vào mất biết đúng không? Bị phân tán. Thế thô hỏi con là khi con nghe ta hô cháy cháy con tập trung vào cái gì? Th ai cho một ví dụ khác đi. Con đã bị phân tán như thế nào trong ngày hôm nay đi trong lúc đời sống ấy. Trong thiền đ sống nay lúc nào con phân tán như nào khỏi biết. Kể như một ví dụ cụ thể thực tiễn đấy. Sao kể chuyện
Linh kể chuyện đi. Được rồi đấy các bạn đồ gửi con đấy. Chứng tỏ rất nổi tiếng trong một kể chuyện đúng không?
Cái gì mà phân tán con khỏi nay? Có bao nhiêu phần trăm lúc mà con thiền?
Con 35 ạ.
35. Thế cái gì phân tán con khỏi biết lúc con thiền để sống?
À lúc không đấy các bạn bảo là con đang bảo là con lúc con kể chuyện thì con bảo là tí nữa nếu mà sư phụ đo ra số thấp thì đừng trách con tại vì mọi người cứ ngồi nghe con nói
ok rồi
thì bây gi hỏi mọi người
mải nghe lên kể chuyện đứa nào thấp nhất à
trong những đứa mà lên thể hiện thấp nhất
chị vân ạ
vân nó đi rồi
mấy hai đứa
em ba
40
à em xin lỗi nhầm xin lỗi nh
rồi nguyên nói đi xin lỗi nhá
mải nghe linh kể chuyện thì có đã phân tán con khỏi biết như nào
từ
ờ kiểu con thấy căng căng thẳng thẳng xong rồi Ý là thấy cảm giác là ừ cảm thấy là cảm giác là có tôi rất là mạnh ngồi đây nghe xong rồi hỏi những câu hỏi thì bị phân tán. Hỏi câu một xong cái tán loạn đi đâu chẳng hỏi câu hai xong rồi hỏi là ờ nhưng mà cái này có tách rời biết không? Thấy không nhưng mà số vẫn thấp như thế có nghĩa là vẫn nhằm ở đâu đó ở trong đấy
không? X hỏi con là trong lúc con nghe Linh kể chuyện
Dạ
thì cái cái chuyện gì đã làm con phân tán phải biết
cái nỗi sợ bị bị kể chuyện nó phân tán khỏi cái sự tập trung thiền
nỗi sợ. Ok.
Dạ.
Khi con có nỗi sợ đấy
đúng không? Con cho nỗi sợ phân tán nó khỏi biết.
Đúng chưa?
Vâng.
Thế cái nỗi sợ nó là cái gì?
Cái nỗi sợ đấy là một cái tưởng tượng ở trong biết.
Không với con lúc đấy mà. Đối con lúc đấy nó là cái gì?
Lúc đấy nó là một vật ạ.
Một vật đúng không? Nhưng mà thực chất nó là cái gì? Thực chắc thì nó là biết ạ.
Nhá. Con có một ngồi con đấy, con có một nỗi sợ. Con cảm thấy rằng nỗi sợ thì phân tán con khỏi biết. Nghĩa là gì? Là do con để ý vào nỗi sợ nên con không để ý và biết được nữa
thì mới gọi là phân tán chứ.
Chứ nếu mà con vẫn để ý và biết được thì đâu sao gọi là phân tán.
Như vậy là khi con có nỗi sợ nổi lên thì con sự chú ý của con chuyển sang nỗi sợ
và phân tán con không chú ý biết được nữa. Đúng rồi.
Mu giả thậc đúng không?
Các bạn khác cũng sẽ có thứ khác đúng không? Con khóc rồi sếp nói chuyện rồiì gì đó
tôi phải chuyển sằng chú ý sang đấy nên tôi không chú ý biết được nữa.
Đúng.
Ai có cùng cảnh ngộ ra nào? Con chuyển chú ý sang cái thứ mà gọi là phân tán đấy nên con không chú ý và bế được nữa đúng không? Nghe hợp lý không?
Thế khi con chuyển chú ý sang cái thứ là con phân tán trong trường hợp của hành vi nguyên là nỗi sợ thì nỗi sợ đấy nó có phải là biết hay không? Khi con chuyển sự chú ý từ biết sang nỗi sợ, con cho rằng nỗi sợ phân tán con khỏi biết. Cái coi dụ rằng nỗi sợ đấy có phải là biết hay không? Có hay không? Ai trả lời được
nỗi sợ nó chính là biết á.
Sóc không?
Ừ. Nó Không thể nào mà tách khỏi biết được chính là biết
chắc không đã
đấy lý do s thấp như thế đấy.
Dạ
họ chắc không còn chẹp chứ tô là gì
không chép chứp
cái người chắc rồi đời nào chẹp
người nào phải chẹp đã chứng tỏ bản chất là gì
đấy cái vấn đề con nằm ở chỗ không chắc đấy
không chắc nói sợ nó là biết
đúng rồi vì thế con cảm giác nó phân tán con con tưởng tượng đi ngày mai con chắc chắn đấy là biết thì nó phân tán con được không?
Con chuyển chú ý từ biết sang biết pháp thân pháp
từ pháp thân về pháp thân thì có phân tán đổi không? Ta thả các ngươi từ
nếu con chắc chắn 100% là nỗi sợ đấy là biết thì con có gọi hành động đ phân tán nữa không?
Nếu chắc chắn đó là biết thì cũng vẫn đang nhìn vào biết không có vấn đề
vẫn không thể nào gọi đấy là gì
là một cái khác biết được một cái nỗi sợ một cái vật nào đó
không gọi là phân tán được
à
con chuyện sự Chú ý vào biết sao? Chú ý vào biết đời nào con gọi nó là phân tán. Chỉ biết saong một cái khác biết con mới cho nó là
phân tán.
Phân tán đúng không? Cái chạp con nó tố cáo là gì? Là con hỏi có tự tin không? Con không tự tin.
Đấy bây giờ đang nằm đấy.
Dạ.
Con không chắc rằng cái mà con mới được sống phân tán sang
là biết.
Là biết không sao. Ai ai ai bắt đầu chẳng vấn đề thế này các con từng lấy phần trăm là quá lớn so với các bạn bên bên nhóm này rồi.
Khoảng 2 tháng của em
bằng tháng tu hành người ta rồi nhưng mà đấy là do không chắc. Nếu ngày một cách nào đó mà con chắc chắn rằng là cái con cái là con phân tán ấ chính là biết không thể khác được biết thì con không bao giờ gọi nó là phân tán nữa.
Đúng chưa?
Đúng chưa?
Đúng đúng ạ. V đúng ạ. Loric thì là chính xác là như thế.
Chứng tỏ là con vẫn gì? Tố cáo đấy. Tố cáo đấy.
Đúng rồi. Nhưng không sao. Bạn nói đúng. Bạn nói đúng.
Muốn chắc thì không thể nào dùng logic được.
Muốn chắc phải trân trọng. Muốn chắc phải nhìn vào kinh nghiệm nhiều lần nhiều lần nhiều nhiều. Khi đủ nhiều mình mới chắc chắn là đúng rồi. Cái gì gì di gì gì di cái gì cũng là
biết. Còn nếu con bảo chắc bây giờ là nói dối rồi
vì bây giờ con chỉ có logic thôi.
Nếu bây giờ bảo chắc thì không đúng rồi. Vì con đang nói dối. Con chỉ nói là sư phụ uốn chắc về logic. Còn cuốn chắc thật sự ấy thì con phải gì?
Kinh nghiệm
nhìn đi nhìn lại ngày này sang ngày khác. Chính là trân trọng. Đấy là lý do một trong lý do còn trân trọng đấy. Một trong lý do còn trân trọng là nếu con không trân trọng thì con chỉ có logic rằng là đấy là biết. Nhưng nếu con thử một tháng nữa mà con trân trọng xem con sẽ có một cái sự tự tin rất lớn. Chắc chắn là biết rồi. Bây giờ mình ngồi đây bất kỳ cái gì nổi lên không thể phân tán mình ra khỏi biết được. Vì dù mình chuyển sự chú ý sang cái nổi lên đấy thì nó cũng gì biết.
Biết này không phải là logic mà mình đã nhìn nhìn lại nhiều lần rồi. Rồi giống Vũ Thành hôm nay đấy thay vì trốn khỏi ông màu đen nó chạm thì phải nhìn vào ông đấy thì mới tự tin là gì còn nếu không thì chỉ là logic là hàng là biến rồi nhưng mà vẫn sợ nên là có những thứ mà không thay thế được nghĩa là các con không thể nào vượt quá nhanh được vì thế mà con cần phải có thời gian tích tập thời gian trân trọng hiểu không nhỉ các con cần có thêm thời gian trân trọng thời gian nhìn vào kinh nghiệm để con để ngày đó hạnh nguyên nói một cách chắc chắn là thư dụ chắc chắn đấy là biết Nếu không thì con chỉ có ý thức đấy là nghĩ là nó là biết thôi. Còn vô thức con bảo không phải tránh nó ngay.
Nó che mình khỏi biết lắm.
Hiểu không?
Cái đấy không thể nào mà tự nhiên nó có mà cái phải có thời gian.
Và cái thời gian đấy không phải tự nhiên mà là phải trong thời gian đấy có phải trân trọng
có phải nhìn vào kinh nghiệm nhiều lần. Lần nào nhìn vào thấy ờ cái sợ này cũng là biết. Thế lần sau sợ tiếp cũng thể chắc là biết chứ.
Nếu mà trong lần nhìn nỗi sợ lần nào thế nó là biết. Thì lần thứ 101 con phải chẽ chắc chắn rằng là có sợ mấy nữa thì cái sợ đấy chắc chắn cũng là
hôm nay con mới trả lời đúng là Chỉ có logic ở thế thôi. Thì các con thấy Hạnh Nguyên trả lời có chuẩn chuẩn đấy chứ đúng không?
Chuẩn chuẩn chuẩn một
đúng không?
Và và không cách nào khác ngoài việc là phải nhìn vào nhiều lần
đúng không? Thì hãy tưởng tượng nguyên tưởng tượng đi một ngày một tháng nữa đi còn chắc chắn là sợ là biết chắc rồi. Chắc chắn 100% bởi vì con đã nhìn nhiều quá nhiều lần rồi. Thì khi mà nỗi sợ nổi lên con còn cho nó là phân tán được không?
Dạ không. Chỉ là biết rồi biết rồi biết rồi biết rồi biết.
Đúng rồi. Thì viết một xong thì xong biết hai biết ba. Chứ nó không có cái dòng chảy nó trôi chảy rất là trôi chảy. Con ngồi đây con sợ cái sợ rất trôi chảy. Cái sợ đấy là dòng biết rồi nhá. Con ngồi đây con nghe tiếng âm thanh âm thanh đó là biết. Vậy âm thanh có phải dòng biết không?
Dòng biết.
Xong con c nỗi sợ nổi lên. Cái sợ đấy cũng là biết.
Thì sợ có phải dòng biết không? Biết.
Có phải là khi đấy thì đời con là một dòng biết không?
Đời con bây giờ vẫn là dòng cảnh nhá chứ phải chỉ là dòng biết nhá. Vì sao? Một con chó chạy vào con thấy con thấy cái gì?
Con chó.
Con thấy con chó. Hay con thấy biết
thấy con chó
gâu gâu gâu. Con thấy cái gì?
Chó
chó đây con là chó này. Tiếng chó này, hình chó này. Mùi phân chó
chó cắn.
Chó cắn này chết đến nơi rồi.
Có phải còn toàn một dòng cảnh không?
Nhưng một tháng nữa đi là quan tháng nữa chắc được rồi đấy nhỉ. Có thể được rồi đấy.
Còn nghe tiếng tiếng chó thấy là ơ biết
hình con chó. Con nhìn vào hình con chó thấy gì?
Biết.
Biết. Mùi phân chó
biết. Nỗi sợ cháu cắn
biết
thì có phải đời con này dòng biết không?
Vì cái gì hiện ra thì cái đấy
chính là biết th đời con biết một dòng biết không?
Bây giờ đời con vẫn là dòng cảnh vì con bắt đầu thiên nhưng mà một tháng nữa đúng không? Đ quế đi quế 100% nghĩa là gì? Buộc phải là gì?
Dòng biết nếu không thì sẽ là 99 mấy thôi.
Ừ
100% nghĩa là cái gì hiện ra thì nó là dòng biết gốc đây. Đấy bây giờ hãy xem dòng biết gì
chạy trùng trùng. Chạy chú chú đừng xem dòng cảnh mà
lúc đấy có con chó bảo chó kia chó kia thì đang xem dòng gì
dòng cảnh
nhưng lúc đấy con nên làm thế nào thì thấy là dòng biết
nhìn thẳng và nhìn chó và thấy đó là biết
con này nhìn vào đâu nhìn chó cũng được rồi nhìn chó là xem cảnh thấc rồi
kinh nghiệm
nhìn vào kinh nghiệm
nhìn vào chó kháng thấy chó chứ phải nhìn vào kinh nghiệm có m thấy là ôi con nhì thấy gì kinh nghiệm Biết vẫn đang gì?
Con hỏi câu hỏi chụ đó đấy. Con nhìn kinh nghiệm xong con hỏi hai câu đấy thì con thấy cái gì?
Chỉ có biết thôi. Con chỗ mà con chó hiện ra nó cũng là gì?
Là biết đúng. Con chó đấy hiện ra ở chỗ đấy thì cũng chỉ có biết mà thôi. Thì mới có mới sác quyết là ờ thì chó thực ra cũng chỉ là gì?
Là biết hoặc là là gì nữa?
Tưởng tượng xong biết. Mày hiểu cách tập không? Trong đời sống nếu còn không nhìn vào kinh nghiệm ấy thì mọi thứ nó vẫn là thứ đấy thôi. Nhưng khi con nhìn vào kinh nghiệm thì con mới thấy là cái thứ đấy nó không phải là thứ đấy nữa mà nó là biết ở chỗ hiện ra của nó ấy chỉ có chỉ có biết thôi. Ngày mai ưu thiên tiên thiền của mình sẽ là đời sống nhá. Ra từ giờ mà đến mai nhá mình sẽ ưu tiên thiền đời sống hơn để con hiểu cái sự nói hơn mình. Vẫn thiền một ca, con vẫn phải thiền một ca ngồi và một ca đi bộ. Được chưa? Nhưng bây giờ sự chú tầm ch sự sự cố gắng con ấy sẽ chuyển thêm ra vào đời sống nữa. Con trong cuộc sống này con khi con thấy cái gì là vật thì con xem nhìn vào kinh nghiệm xem nó là cái gì. Đừng đi gọi chú nó xong rồi ghi xong. Đư con thấy cái bàn vật đi. Con thấy có bàn thờ sờ trước mặt đi. Thì con nhìn vào kinh nghiệm xem cái bàn nó là cái gì hoặc là ở chỗ cái bàn nó có cái gì trong kinh nghiệm của con ấy. Con thấy cái bàn trước mặt đúng không? Con đừng nhìn vào cái bàn mà con nhìn vào kinh nghiệm của con ngay bây giờ. Ở đây con hỏi cái bàn hiện ra rõ ràng trong biết không có không có không cái bàn tách được biết khả Biết không? Không.
Như vậy ở chỗ mà gọi là cái bàn thì bây giờ.
Trước đây nó là cái bàn. Bây giờ nó là cái gì?
Nó là biến. Như vậy cái bàn không còn là cái bàn thật nữa mà nó chỉ còn là biết mà thôi. Đúng không? Chất của nó chỉ còn là cái bản chất của nó chỉ còn là Vì ở chỗ mà có cái bàn thì không có cái bàn mà chỉ có gì
bết. Đây là đây là cái thư hành thiên căn bản mà con đã con đã nắm được trong hai ngày hôm nay đúng không? Và con hãy dùng cái đấy trong cuộc sống nhiều lên trong cuộc sống ấy thế cuộc sống có rất nhiều thứ phân tán con nhưng mà cứ rảnh cái con trân trọng mà con nhìn kinh nghiệm thấy cái gì con thấy chỉ có biết thôi. Có phải là mọi thứ hiện ra trong lúc đấy thì biến thành biết hết không? Khi con nhìn vào kinh nghiệm con thấy mọi thứ hiện ra trong biết và không thách được khỏi biết thì có phải với con lúc đấy mọi th hiện ra đều là biết không? Có hay không?
Có.
Đương nhiên hay không đương nhiên?
Đương đương nhiên.
Đương nhiên đúng không? Đấy. Thiên đời sống là như vậy thôi. Thì đ sống là có làm thế nhiều lần lên trong đời sống. Nhưng mà đời sống có sẽ có cái thứ gọi là phân tán đúng không? Ôi cái này phân tán tôi mất rồi. Thế giải pháp là gì?
Cũng lại hình như vậy. Nhưng mà nhưng mà với cái gì?
Khi mà có âm thanh phân tán tôi, tiếng chó phân tán tôi, tiếng người phân tán tôi. Có như kinh nghiệm con xem là Cái tiếng trừ người tiếng chó, tiếng gì đấy mà con đội phân tán đấy. Một là nó có gì
à cho biết không? Thứ hai là nó có tách rời biết được không? Con thấy ngay là gì?
Nó hiện ra rõ ràng nhưng không thấy khỏi biết. Và con thấy được rằng nó chính là biết. Có phải là cái hóa ra nó không cái sự chú ý con nó không chuyển sang cái gì khác biết không?
Đúng không nhỉ? Cái này thực ra nó có khác gì thiền đâu. Nó chỉ khác là phân tán nhiều hơn. Đòi hỏi con phải nhìn vào cái thứ. phân tán nó nhiều hơn thiền ấ đặc biệt là thiền đi bộ thì phân tán nó ít con không ít khi phải nhìn được cái gì đó bảo là mày mày có thật là biết không thiền ngồi cũng thế nhưng mà thiền đời thì sao nó có vô số thứ phân tán khiến cái việc mà con phải nhìn vào nó nhiều hẳn lên vì thế con cần phải có một cái cách cách dụ mô tả đấy để con thấy rằng à cái thứ phân tán mình nó cũng chỉ là biết thôi nhá mai con thực hành sẽ hiểu thôi bây giờ mình sẽ mai một cái ca thiền và một ca gì nhỉ? Đời sống à một sa kiền và bộ nhưng mà phần còn lại con cố gắng thiền đời sống nhiều đấy. Trong đời sống thì vấn đề chính nhất là vấn đề phân tán còn đi bộ thì có đi phân tán đâu. Đúng không? Có những người đi bộ 30 phút được là không khó bởi vì nó cái sự phân tán nó ít. Nhưng đời sống thì sao? Đang ngồi linh nó không kể chuyện đang yên đang lành ngồi đây linh nó kể chuyện mà chuyện
yêu cầu kể tiếp
chuyện hay ấy chứ. Thế là sự chú ý của mình nó chuyển sang cái gì?
Cái chuyện của Linh.
Và lập tức có đấy con cảm giác rằng là cái cái lời của Linh này nó phân tán mình khỏi gì rồi biết
vậy lúc đấy thì làm gì ai trời lúc mình bắt đầu cảm thấy là lời của Linh phân tán mình khỏi biết thì làm gì
coi như kinh nghiệm hỏi hai câu đúng không lời của Linh có gì
ok và lời của Linh có gì
con thấy nghe lời của Linh nó sẽ là chính là gì
thế làm sao lời của Linh phân tắng
nếu nó chính là biết
nhá xong con Yên tâm nghe tiếp được hai nhịp thì có lẽ cảm thấy là lời của Linh nó lại gì phân tán
thì có lại phải làm đúng việc đấy. Như vậy thực ra là chỉ làm rất nhiều lần thôi đúng không? Xong Linh đang nói giở nh chó sủa sau lưng. Lời của Linh áp bị lời của chó lời của chó đúng không? Nó sủa nó muốn nói gì đó với con đấy đúng không? Ấy
lời của Linh bị lời của chó ác đi. Con lại cảm thấy là lời của chó làm con phân tán lời lời lời. Linh kể chuyện gì hay thế? Các bạn này không muốn phân tán cử lời của Linh. Con cảm thấy tiếng chó làm con phân tán khỏi gì?
Biết.
Khỏi biết chứ không phải lời của Linh. Nếu mà thấy phấn phấn ph linh con đã quá say rồi đấy. Hiểu không? Con say quá. Đấy không còn là thiền nữa rồi. đấy là hoàn toàn là đời sống chứ không phải thiền đời sống. Đấy là cái tư nó nói với ba
đấy là đời sống còn không phải thiền đời sống nữa.
Thiền đời sống là con mới phải chú trọng, con phải trân trọng cái gì?
Trân trọng cái kinh nghiệm, cái biết ấy đúng không? Thế nên là thiền đời sống thì con phải cảm thấy là con chó nó phân tán khỏi lời của
nhầm, nó tán khỏi gì? Khỏi biết đúng không? Thế con quay sang nhìn vào cái tiếng chó ấy, con hỏi hai câu đúng không? Con nhìn kinh nghiệm ấy, hỏi tiếng chó có hiện ra rõ ràng trong
và là gì?
Con lại thấy rằng là tiếng chó hóa ra cũng chính là chính là
thế làm sao gọi là phân tán được?
Con cần phải làm đến đủ số ngày để khung con thấy rằng là thực ra chả cái quá phân tán khỏi biết cả. Hôm nay con chỉ lừa chính mình thôi. Bé ba nó bảo có thằng bé ba nó bảo là con bé ba nó bảo là gì? Mày định phân tán rồi con tin chưa từng phân tán bao giờ hết. Từ bé đến lớn con chưa từng phân tán đo giờ hết. Trong suốt thời gian thiền trong này có đấy không một giây phút nào con phân tán khỏi biện nhưng mà con sẽ đầy giây phút con tin rằng là con phân tán khỏi biện đấy đúng chưa? Lẽ ra 30 của con phải là 30 chứ không phải là hai mấy nữa. Không phải là mười mấy nữa. Nhưng mà con nó bảo là phân tán rồi thì con đồng ý luôn. Thôi phân tán rồi chết rồi phải quay lại thôi. Thế là con chỉ còn mười mấy phút. Hiểu không?
Có phải là về thực tế thì không phút nào con giờ kh biết được không?
Làm gì phút nào khỏi biết? Vì con muốn rời khỏi biết con phải chú xong. khác nhưng có gì khác biết không?
Bản chất là không thể nào rời khỏi biết được, không thể nào phân tán khỏi biết được. Hôm sáng hôm nay mình chiều nay đúng không? Chiều nay mình học là không gì che khỏi che biết đi được nhưng mà hôm nay học thêm cái mấy là không gì phân tán phân tán khỏi biết được. Hai cái khác nhau nhá. Ghi lại đi đúng không? Sóng này ghi chưa?
Cơ sóng nào đấy ghi chưa?
Để viết đi. Để thiền trong cuộc sống. Con cần xác quyết thêm. Con xác quyết thêm một điều. Bên cạnh điều một là không gì có thể che được biết. Chấm Đó là điều hai chấm không gì có thể làm con phân tán khỏi biến chấm. Bởi vì đối tượng khiến con phân Tá cũng chính là biến chấm chúng ta. Để chắc chắn vào điều này. Mỗi khi có gì phân tán con khỏi biết. Con hãy nhìn vào kinh nghiệm và hỏi hàng trong số dòng trồng số nhất. Cái này có hiện ra trong biết không? chấm sau đó cảm nhận xuống dòng đồng số hai cái này có tách rời khỏi biết được không? Chấm Sau đó cảm nhận chấm xuống dò. Sau khi hỏi xong hai câu hỏi này và cảm nhận con sẽ có một sự chắc chắn rằng đối tượng đang làm con phân tán cũng chính là biết chì vậy sự phân tán ra khỏi biết Sự phân tán ra khỏi viết chưa từng bao giờ chưa bao giờ thực sự xảy ra mà chỉ có một suy luận. Sai lầm rằng con đã bị phân tán ra khỏi biết. Chấm xuống dọc. Làm như vậy nhiều nhiều lần trong một thời gian dài. Thực hành như vậy nhiều lần trong một thời gian dài. Dần dần suy luận đó không còn được tin vào nữa và rồi nó cũng sẽ không còn xuất hiện nữa. chấm nhưng kể cả nếu nó vẫn xuất hiện, nếu nó có xuất hiện thì cũng chẳng sao bởi nó cũng chính là Một tưởng tượng trong biết phải không có gì đáng ạ. Đây bạn nà đọc lại đát đây. Nhưng mà chị viết chị sợ không dịch được chị
chị đọc nhá.
Con đọc ạ.
Ừ.
Để thiền trong cuộc sống con cần xác quyết thêm một điều. Bên cạnh điều một là không gì che được biết chấm gì có thể.
Con cần xác quyết thêm một điều bên cạnh điều một là không gì có thể che được biết chấm. Đó là điều hai hai chấm không gì có thể làm con phân tán khỏi biết. Chấm Bởi vì đối tượng khiến con phân tán cũng chính là biết chấm xuống dòng. Để chắc chắn vào điều này, mỗi khi có gì phân tán con khỏi biết, con hãy nhìn vào kinh nghiệm hỏi hai chấm
và hỏi.
Con hãy nhìn vào kinh nghiệm. Con hãy nhìn vào kinh nghiệm và hỏi hai chấm xuống dòng. Gạch đầu dòng thứ nhất. Cái này có hiện ra rõ ràng trong biết không? Chấm. Sau đó cảm nhận gạch đầu dòng số hai. Cái này có tách rời khỏi biết được không? Chấm. Sau đó cảm nhận. Sau khi hỏi xong hai câu này và cảm nhận, con sẽ có một sự chắc chắn rằng đối tượng đang làm con phân tán cũng chính là biết chấm. Vì vậy, sự phân tán ra khỏi biết chưa bao giờ thực sự xảy ra mà chỉ có Suy luận sai lầm rằng con đã bị phân tán ra khỏi biết chấm thực hành như vậy
mà chỉ bỏ chữ có đ mà chỉ là thôi mà chỉ là một
mà chỉ là
mà chỉ là một suy luận sao giờ
mà chỉ là
mà chỉ
thay chữ có và chữ là
một suy
mà chỉ là
một suy luận sai lầm rằng con đã bị phân tán ra khỏi biết đúng không
mà chỉ là một suy luận sai lầm rằng Con đã bị phân tán ra khỏi biết. Chấm thực hành như vậy sau một thời gian dài lần như vậy như vậy nhiều lần trong một thời gian
thực hành như vậy nhiều lần đúng không?
Nhiều lần như vậy.
Thực hành như vậy nhiều lần
thực hành như vậy nhiều lần đi cho nó thống nhất đi.
Thực hành như vậy nhiều lần sau
trong
trong một thời gian dài dần dần suy luận đó không còn được tin vào nữa và rồi nó cũng sẽ không còn xuất hiện nữa. Chấm Nhưng kể cả nếu nó có xuất hiện thì cũng chẳng sao bởi nó cũng chính là một tưởng tượng trong biết. Phảy không có gì đáng ngại chấm
sáng sủa chưa?
Không gì đáng ngại
đấy không gì đáng ngại. Hóa ra con chưa từng phân tán cho khỏi biết. Nhưng mà con nhưng mà con lại không ngừng suy luận là gì phân
10 phân rồi. Thôi chết rồi.
Thôi xong
thôi xong rồi phân tán rồi. Và nếu con không học được học cái này thì con sẽ tưởng là con kế chưa đấy đúng nó lừa con tự sưaế này em ơi
đừng nó
đừng nghe nó nó ở nhà quê
vợ
có vợ rồi thế mà nó cứ bảo là anh không vợ anh không vợ ba
các cô tin sái cổ luôn ba
làm bé ba luôn đúng không?
Đúng rồi
tin là bé baấu quá thì không được
nhưng mà Con chưa thực sự bao giờ lại bị phân tán khỏi biết hết. Tin vui không?
Từ bé lớn chả con phân tán khỏi biết. Ngay bây giờ con chả có biết. Đ nếu có gì bảo con là nếu có gì làm con thấy là con phân thải biết
thì cái đứa bảo con th biết mới là đứ có vấn đề. Mày lừa tao rồi đúng không? Nhưng mà muốn sánh nó có vấn đề thì con không thể nào nghe sụ không được.
Phải làm cái đoạn vừa xong ấy. Con nhìn xem kinh và nhận xem cái đối tượng phân tán khỏi biết
nó là cái gì.
Con thấy ngay nó là cái gì? hiện ra là không biết không thách khỏi b được nó chính là
thế là thế có bảo phân tán thật sự không
không chỉ có cái bé ba nó mới bảo là gì mày chết rồi nhá mày là hành giả kém nhá chứ nếu con giả sử con không làm điều này thì con cả đời con sẽ tìm vào bé ba suốt ngày bảo con là phân tán rồi chết rồi mà con cứ thế thôi phân tán giờ chết thật đúng không cái chiến trường thật sự là đời sống chứ không phải là là lúc thiền đâu mà hồ thiền rất là quan trọng nhá thiền rất quan trọng bởi vì nó làm cho con thực sự biết thế nào là Đ thực hành được đúng. Biết thế nào là chân thực tạ nên là không bao giờ bỏ cái thiền này đâu. Nhưng mà nếu mà con cứ mãi mãi cả đời cứ phải thiền phải thiền mà đời sống con không phải là thiền thì ngày được báo lâu đúng không nhỉ? Cuối cùng con phải làm thế nào để hai cái là một hợp nhất với nhau.
Cuối cùng phải mục tiêu của các con là thiền và không thiền là như nhau. Ng là 100% trong và ngoài. Đấy nói thế là chuẩn nhất
đúng không? Thường là con sẽ làm được 100% trong thiền trước. Ví dụ hôm nay nhóm này bao nhi bạn? 30 phút trên 30 phút rồi nhỉ? 10
có 10 bạn rồi đấy.
13 mấy?
10 13 là khác số khác số điểm 30
có 10 bạn 30 30 phút rồi. Nghĩa là hoàn toàn khả thi trong tầm tạnh đúng không?
Nhưng mà phải mục tiêu phải là 30 phút tr phút cộng với 100% ở ngoài
đời con là thiên mới là sự thật chứ. Nhưng mà tự nếu cảnh đấy xảy ra thì có gì ngăn ngại con được nữa
đúng không? Lúc nào các con thấy là mình là biết mình đang ngắm tưởng tượng. Bên trong biết lúc nào như sao lúc nào thì những cái bé ba nó có lừa con được nữa không? Nó vẫn nói những lời lừa đảo nhưng mà nó không lừa được nữa đâu. Đúng chưa?
Con nó con là bị b dọa phát khiếp lên chưa?
Xong rồi sau lại không phải chưa?
Rồi
ai mà cắt sáng tạo sẽ hiểu là nó suốt ngày nó dọa phát khiếp xong cuối cùng là gì?
Chả phải như vậy. Trậm trộng hóa đấy đúng không? Thỉ số trộng hóa trước đấy
đúng không? Trập trọng hóa đấy.
Mẹ ba cũng láo không?
Ờ nó cứ nói láo suốt ngày xong con cứ tin nó suốt ngày.
Báo.
Thế nếu ngày mai con thiền đời sống mà cũng ok nghĩa là con biết cách rồi. Chuyến này thì chỉ biết cách thôi. Còn sau đó về mới là lúc con cầy cũ đúng không? về Hà Nội ấy. Về đâu? Sài Gòn, Hà Nội, Đà Nẵng đúng không? Mấy lúc con cây cuốc là từ giờ đến mai con chỉ cần ngấm cái làm cái sụ nó xong ấy con con suy ngẫm thế nào ra cái đúng. Xong lúc trong lúc thiền đời sống kể cả lúc thiền không phải đời sống cũng nên dùng cái này được không thiền đời sống ấ cái này lúc đời sống cũng được cái nạn thong ấy mà trong đời sống hay ngoài sống đều được trong lúc thiền cũng được nhưng đời sống là chỗ cần hơn vì phân tán nó nhiều hơn chứ còn lúc thiên bị phân tán cái này kia mà đi bộ đấy chó phét là gì phân tán sang gì
sang chó ngay đúng không
đúng không đây ngày mai con áp dụng cái bài tập của con chính là áp dụng cái này
để áp dụng vào thiền nhá
thiền đi bộ thiền ngồi và thiền đời sống đấy còn cái suy ngẫm tại sao nên trân trọng kinh nhiều biết thì dần dần con sẽ nhận ra nếu ép con nghĩ thì con sẽ bắt trước s vụ nhưng mà nếu con trải nghiệm đủ 7 ngày nữa chẳng hạn số nghĩ con sẽ tự trân trọng thôi con chả c đ f ai f Mỗi một cửa duy nhất để thoát ra đúng không? Có hạnh phúc. Hạnh phúc nằm ở chỗ đấy. Lúc đầu thì con cho hạnh phúc nằm ở tiền, nằm ở danh vọng vân vân. Ấy nhưng mà dần dần con thấy là không không có hạnh phúc ở những chỗ đấy. Chỉ cái việc mà con tiếp xúc trực tiếp với cả chân thực tại mới làm hạnh phúc được thôi. Ngoài gây ra thì không có hạnh phúc nào khác thực sự cả. Đấy nhưng mà hay ở chỗ là khi con tiếp xúc rồi thì con không bị con không phải từ chối những cái cái hạnh phúc thông thường kia. Con thưởng thức nó như là nước chắc trên nước thôi. Không có mất gì đâu đúng nhỉ? Nhóm này hôm nay này 100% là lúc ăn đúng không? Hôm nay s yêu cầu bọn hồi này là một phiên ăn
ăn trong
đại định
đại định
ăn trong đại định nghe rất khinh khủng không? Ăn uống vui vẻ mà trong đại định thế hồi này ăn uống đại định đúng không?
Hôm đồ ăn ngon không?
Ngon
vẫn ngon mà vẫn cái khoảng
toàn bộ khoảng thời gian ăn đấy có bao nhiêu bạn 100% ấ nhỉ?
Mấy bạn Có 10 bạn là 100% ăn trong đ ăn trong trong biết đấy đúng không? Thế sứa hay khổ?
Sướng sướng.
Đâu phải là mình th thấy kinh nghiệm được biết thì là mình mất cái kinh nghiệm thông thường đâu. Mình chỉ kinh nghiệm cái thông thường như là cái trăng chân nước mà thôi. Tưởng tượng trong biết mà thôi. Mình không mất cái kinh nghiệm nà hết. Vẫn ngon như thường hay là hay là dở đi
nếu không nói là ngon hơn chứ thoải mái hơn mà đúng không? Đấy thì ngày mai mình sẽ tăng cái thời gian con để tăng thời gian thiền
đời sống lên nhá. Được chưa? Và cái chính trong đời sống chính là cái cái phân tán đấy. Cái mà có tin là đã bị phân tán. Thực ra là không thể nào có gì phân tán cũng được. Cái vấn đề các con chỉ là cái cái tà kiến là cái suy luận sai lầm là gì? Là mình đã bị phân tán rồi. Con chưa bao giờ bị phân tán cả. Con không thể nàoị phân tán được. Nhưng hiện giờ con chưa có cái loại gì? Loại tự tin đấy. Con mới chỉ là nghe lý thuyết sụ thôi vì con chưa làm cái việc mà sụ đọc sao mai nhá. Mai làm đi xem nào. Hôm nay tại sao cố sai lại thành đúng kỳ quái không? Vì sao ai trả lời này tại sao cố sai thành đúng?
Văn cỗ tre chứ. Cố tre thành đụng nào văn trường.
Thư dụ con nghĩ là trước thì mình không mình à Cố né.
Thì cố né bản chất là lúc đấy lại tin nó là một vật thật mất rồi. Thế lần này là cố sai tức là ờ mình cố tình để ý vào để kiểm tra nó xem là thế nó phải là vật thật không thì mới thấy nó không phải là vật nó chỉ là tử tự trong biết thôi.
Thì thì
mà đã thấy là tử tự trong biết rồi và nó cũng chỉ là biết thôi thì đúng là nó không không thể tức là không thể nào mà ngoài biết được không có gì khác biết lúc đấy luôn. Ấ thì thấy là cố cố che à cố sai lại thành đúng bởi vì là Mình nhìn thẳng vào nó, nhìn thẳng vào cái kinh nghiệm và để ý thẳng vào đấy xem nó là cái gì nó cũng chính là biết luôn rồi. Theo
ừ đúng rồi. Không trốn nó nữa. Không mặc định rằng là nó là cái chỗ phải phải chạy trốn nữa. Ngày mai thiền cái gì che con đừng chạy trốn nữa. Ngược lại sao?
Nhìn nó xem mày là cái gì. Mày bảo tao mày che tao tao mày che biết vân nhìn thẳng xem nó là cái gì. Chắc chắn là nhìn rồi. Chỉ thấy gì thôi. Hỏi hai câu xong thì chắc Chỉ thể nó là biết nó không phải là cái khác được đúng không? Được rồi đấy. Hôm nay truyền tải rồi đấy. Th con nghỉ ngơi sớm đấy nhá. Ô có 10:30 chưa? 233
223
hôm nay lại ngày 2
2:1 rồi.
Điểm thế nhỉ?
Xương không?
Xương. này đây làm gì lúc thiêng đây làm gì
xin thông điệp
xin thông điệp t
thông điệp về thức khuya đấy
bây giờ tốt nhất là cứ nghỉ sớm xong rồi
lấy sức nói chung là trước mặt chưa thông nghiệp hội về hôm cuối cùng cũng được còn hôm nay thì cứ nghỉ ngơi này đúng không thiền cho nó ra hồn
sáng mai có thể tư với nhau hoặc tí nữa về tưới với nhau một lúc được
cái này sự dạy khá nhiều đấy tư với nhau tư rất hiệu quả đúng không Cái cái biết tưởng suy nếu mà con chịu khó tư nó cũng sẽ giải quyết nhiều vấn đề cho con ấy. Tu sai tu đúng nó là bước nào?
Thiền sai thền đúng ấy.
Hay là cái này che cái biết mình là cái gì? Là thế ngay là bé ba rồi đúng không? Đấy quan trọng có thấy bước một không? Lấy thế bước một thì không sợ mấy thằng sau. Cái sự xuất hiện bước một nó làm cho bé ba bé hai chạy không Từ còn sức mạnh nữa. Ngược lại nếu không thấy cái bước một ấy thì cái nó rất mạnh. Có đúng không? Nếu không thấy biết mà con chì thấy suốt ngày thấy tưởng và suy thôi thì nó sức mạnh nó kinh khủng không? Ngược lại mày cứ suy tưởng đi nhưng mà tao thầy biết nó sơ sơ này mày thằng thằng thằng suy luận bảo là tao mờ mịt hết rồi chẳng th biết đâu nữa tao vừa che là biết xong đấy mà mắt con đang thấy biết sờ sờ tin được nó không tao vừa che mày nhá mày chết. nhá. Con chó tao là con chó đây. Tao che mày đây. Nhưng mắt con thấy sờ sờ chứ gì
biết thì làm sao mà nó lường con được. Ngược lại nếu con không thấy biết ở đấy thì sao?
Ôi đúng quá rồi. Nhe tao con chó che hết rồi gì nữa có khác nhau thời với không? Nên việc con thấy cái bước một rất là quan trọng thì cái biết ấy rất là quan trọng đúng không? Th cả cái đời thiền của các con chỉ là để thấy cái biết đấy thôi. Chỉ có là thấy biết ngày càng dễ dàng hơn trong mọi kinh nghiệm của con. Còn bây giờ là con phải set up một kinh nghiệm nghiệm thiền mới thấy được nó đúng chưa? Còn được con là thấy nhiều hơn nhiều hơn nhiều hơn nuôi con trông con cho nó bú vẫn thấy biết bình thường sau này liệu mình có thể vừa cãi nhau có thể biết được không?
Có gì khó đúng không? Có thể vừa ô hôn nhau có thể biết được không?
Khó
càng dễ cãi nhau còn thấy được cơ mà đúng không nhỉ? Hãy thấy biết trong
từng đấy điều có thể xảy ra với con hay không? Hãy tưởng tượng một ngày lúc nào nhìn vào thế giới cũng thấy là tưởng tượng trong biết.
Ngồi đây nghe giảng dụ thấy toàn tưởng tượng trong biết.
Thôi để xem nhá. Để xem ngày nào nhá.
Đấy ok này. Dừng đây nhá. Nghỉ khơi đi hoặc là về tư với nhau đi nhá.
Ừ
ăn gì đó đi. Ờ ăn gì đó đi. Bánh lên đây. Ăn bánh như đây. Ăn gì đó
cắt bánh. Không, bánh này bánh này ngon đấy.
Bánh này ngon chưa các bạn?
Bài này là không gì phân tán được
được khỏi biết gì khỏi đi Đổ ba ăn cái này
ăn cái này thấy không gì phân tán được khỏi biết không có gì phân tán
không gì được
ai ăn cái này
sẽ thấy không gì phân tán được
sẽ thấy không gì phân tán được khỏi biết
ai ăn cái này sẽ thấy không gì phân tán được khỏi biết không che được biết đúng không quên gì luôn này thì trong lúc ăn có ai hỏi gì không hỏi khác trong ăn ai hỏi thì hỏi gì
không gì
phân tán được khỏi viện Minh Hiểu chưa Minh Thành
dạ Bây giờ gì không?
Tự dưng cân cấn từ phân tán che chị à.
Tự dưng không hiểu sao con lại hơi cân cấn với từ phân tán với từ tre. Chưa chưa chưa chưa chưa hiểu lắm ạ.
Tức là phân
con có hai loại đế nhưng khác nhau nhá.
Vâng.
Là cái này có thể che được khỏi biết. Che con biết và cái này phân tán con khỏi biết.
Không gì phân tán khỏi biết.
Đấy phân tán thì vừa nói rồi đấy. Đang thiền đang đang lành tự nhiên có tiếng chó.
Đang ngồi thiền ngon lành tự nhiên xô cửa xong mà nó nó nói đến câu Hay là con tin rằng cái này cái người yêu này phân gián phải biết. Con muốn là người yêu về nhanh đi về đi chỗ khác nhanh đi hoặc là chó mày sủa nhanh lên để tao thì tập trung lại vào.
Cái này là cái phổ biến của các con nhá. Cái phân tán này mới là cái phổ biến chứ.
Phân tán là cái rất phổ biến
vì con cho rằng cái đối tượng gây ra phân tán là không phải là biết. Thế con nhanh muốn nhanh chóng biến mất đi để con quay trở lại để ý vào.
Nhưng nếu mà ngày đó con thấy rằng là đối tượng gây phân tán này chả phân tán gì hết vì chính nó Chị sủa thoải mái đi.
Linh kể chuyện thoải mái đi. Chó sủa thoải mái. Linh kể thoải mái. Và con kể thêm để các bạn làm ấy. Lúc đấy là các bạn yêu cầu phải nói tiếp. Con chán nói rồi các bạn phải con phải nói tiếp.
Đấy thì Linh không thể phân tám các con phải biết được.
Thì chính những lời Linh nói ra
đúng không? Chính những tư tưởng mà con nghĩ về khi mà Linh nói thì nó là biết thì con phân tán sang nó sang cái đấy
thì con chính con là thấy biết rồi. Con thế nào là không che được? Con cho là hoàn cảnh này khó lắm không thập cảnh đâu
vì nó che mất biết mà. Đúng mà hoàn cảnh này không tập hành đâu. Khó lắm sao tự hành được
đúng không? Đau thế này thực hành thế nào được thế
khó lắm không thực hành đâu không chẳng bao giờ có cái gì lại lại làm che được biết
nên chắc chắn thực hành được mọi lúc mọi nữ
đấy thế có hai loại chứng ngại đấy. Một là khó lắm hoàn cảnh này không làm được đâu. Hai là đang làm ngon lành tự nhiên có đứa nhảy vào có thi vào phân tán thì là làm sao mà làm tốt được. Thì con khi con nhận thức được xong cả hai cái này con thấy rằng cái dòng của con là dòng biết. Cuộc đời con là dòng biết. Còn nếu con không nhận thức hai cái này thì con sẽ tin rằng dòng con là dòng cảnh.
Nên là cái này nó là cái nhận thức rất quan trọng mà không thể là nhận thức theo kiểu nghĩ đâu
mà con phải trải nghiệm đúng cái đoạn của nó này.
Vâng.
Thì con thấy được đời bình thực ra là dòng biết. Lúc này mình tưởng là đời bình là dòng cảnh không. Đời bình là dòng biết. Cảnh nào thì nó cũng là biết thì chính là gì? Không biết con cảnh mà chỉ là vật chứ là không được rồi thì nó là vật rồi thì cái này nó phải có một thời gian đủ lâu để con để con ngấm. Khi đấy thì đời con là một dòng biết bắt đầu thấy là ờ thế có gì đâu. Cái dòng này rất là thanh tịnh rất là ổn đúng không?
Đời con chẳng bao giờ có vấn đề gì từ bé đến giờ chưa vấn đề gì mà mãi mãi về sau không vấn đề gì nó không biết mà. Ơ hỏi đi
tự lưng hỏi con. May quá tự lưng lúc đấy Ấy tức là nhìn thấy cái ví dụ ngay là ví dụ người yêu vào thì mong mong người yêu kiểu nhắn tin ấy xong rồi thôi nhanh nhanh chóng chóng kiểu mình nhắn tin nhanh nhanh để cho nó còn làm
bây giờ ngày mai thiền đời sống con ngồi con nhắn thoải mái cho người
vâng
thiền đời sống mà nhưng mà lần nào con nhắn con nhìn xem là cái dòng tin nhắn đấy hoạt động nhắn của con nhìu kinh nghiệm con xem là có đúng toàn bộ cái này là biết hay không
rồi mới nhắn chứ đừng nhắn đừng nhắn vội ngay
khi thấy toàn bộ là biết thì nhắn phiền quá nhưng mà con hỏi thêm câu nữa tức là hoặc là cái phiền này con nhìn xem cái phiền đấy nó là cái gì
cái cảm giác phiền đúng không nó là cái gì
cảm giác phiên này cũng là tưởng tượng nó biết đúng không nó tưởng tượng
mà nó là cái tưởng tượng sao phải sợ con chỉ sợ một cái có thật thôi chẳng ai sợ cái tưởng tượng con cho rằng phiền này là thật thì con mới sợ chứ con thấy cái phiền này là cái tưởng tượng trong biết là sao con sợ
Linh nói rất nhiều nhưng mà toàn là tưởng tượng trong biết thì ai sợ ai quan tâm nhưng mà Linh nói là thật thì bắt đầu mọi người bắt đầu mới thấy sợ Người yêu nhắn tin cho con vì con cho rằng cái phiền nó là thật. Con cho là người yêu nhắn tin là thật và con cho phiền là thật.
Nếu con chỉ giải quyết cái phần người yêu nhắn tin mà con không phải dữ cái phiền thì con cái phiền đấy vẫn đánh đánh được vào con. Con thấy cả nhắn tin cũng chỉ là tưởng tượng trong biết rồi cả cái phiền cũng là tử tượng trong biết thì còn vấn đề gì nữa thì thiền đời sống là để con làm như đấy. Và muốn thấy như vậy thì con không thể lý luận được. Con phải gì?
Nhìn vào tin nhắn.
Con phải làm đúng cái chỗ đó.
Con phải nhìn vào cảnh tin nhắn người yêu và nhìn vào cái phiền toái mà con cảm nhận được. Hai thứ mà con gây chuyện cho con, con thấy nó đều chỉ là
biết thôi. Tưởng tượng trong biết thôi.
Con vẫn còn cấn cấn tí ạ. Tức là cái đoạn mà mà hôm nay con thực hành lúc mà cái đoạn có gì che được biết không ấy thì con thấy có một cái mà tự dưng lúc ngồi mới biết Tùng thì con Con thấy cũng cũng kiến trước cái đoạn mà anh em ngồi thiền là ý cái vật hóa cái cái vật hóa này có hiện ra rõ ràng trong biết không? Bởi vì lúc mình rất rất hay bị như kiểu à mình ngồi lúc ngồi thì con tỉ lệ rất là thấp ấy. Thế lúc con mới kiểm tra là à lúc mà đang ngồi với lại bốn anh em thì tựng mình cứ phải chạy sang cái phòng bên cạnh để để tập trung vào thiền. Thế là con phát hiện ra là hóa ra là cái phần né kiểu mình nghĩ là à nếu mà anh em mà cứ nói chuyện to này thì kiểu kiểu rất là khó để để để ý và biết đấy.
Đấy chính là chính là cái không ch được biết đấy.
Vâng. biết đấy
thì nhưng mà ý là con
khi con thấy khó nghĩa là đã bị lừa rồi
con cho che đặc biết mới khó.
Khi con thấy phiền chính là con bị lừa là phân tán.
Thấy khó em tin rằng cái đấy chết được biết. Thấy khó thấy phiền thấy bị phân tán là những lúc mà con sẽ bị lừa. Thế đấy thì cái lúc cũng may là ý là có có lúc có anh Tùng à Tùng với lại thầy Tùng với lại anh Văn Trường giải cho thì cũng thấy là cái lên ngôi rồi à
dấu có lên ngôi à. Giấu có đ gọi là thầy sướng quá.
Thì tự dưng là cũng thấy là cái việc mà vật hóa này thì lúc đấy con con tập trung vào hẳng tức là lúc đấy để để không không thấy khó thì lúc ấy con tập trung vào ví dụ như cái thấy tự dưng bảo thấy cái vật ví dụ nhìn nhìn thẳng mặt của Viết Tùng đi
tức là lúc đấy kiểu thấy mặt Viết Tùng đẹp trai ấ thế mình cứ bị cuốn hút vào
ý là nhưng mà ý là con con có một cái đoạn khác với sư phụ nói cái đoạn mà phân tán ấy thì lúc sư phụ giảng con chó là không nhìn con chó thì lúc đấy tự con bảo hay là mình cứ thử nhìn trực tiếp vào vết Tùng xem tập trung hết cỡ thì thì xem như nào ấy thì một lúc xong thì nó kiểu đi từ ừ đầu tiên nó cũng kiểu là bé ba đánh lừa là vật xong mình phân tích dần dần thì nó ô suy luận ô xong lại tưởng tượng ô cái màu sắc cùng nó lại thành giống như kiểu chỉ tưởng tượng tức là đi từ cái cuối bước ba xong rồi đi lên dần bài bước một ấy.
Đấy là kiến.
Đấy là kiến ạ.
Con cái dụ thẳng này là thiền.
Vâng cái đồ ok không xấu cả không sai cả.
Thì lúc tư
à không lúc đấy là con con đang kiểu trong phiên thiền chứ con
con thiền con nhìn thẳng vào đấy xem nó là cái gì.
Vâng
thế thôi.
Thả ra thì thấy ngay là chỉ có biết ở đấy nó tách. Th biết được đâu. Mặt đấy có thể biết được đâu.
Vâng
thiền chỉ thế thôi. Còn sau cửa thiền thì con ngồi tư con làm lại quá trình từ của con. Ok. Nhưng mà khi thiền mà tư thì con lặc vào trong một đống suy nghĩ mới con không có thiền đấy.
Một kiếm là chém được hết rồi. Không cần phải tư nữa. Lúc thiền đấy.
Còn cứ cứ một kiếm chém thôi. Chỉ một phép đây thôi. Phép nhìn thẳng kinh nghiệm. Còn ra khỏi thiền thì từ bao nhiêu độ được. Mời Tùng ngồi trước mặt con ngắm một tiếng để tư thôi cũng được. Tổng là s vé
có được dùng vé hôm qua mà.
Vâng. Hôm nay là bảy vé vé
nghiệp tốt nhá. Với sáu vé đ
hôm nay chưa chơi trò đoán nào à.
Chưa. Chưa chơ
chưa chơi đoán âm vé. Độ háo sắc.
Độ háo sắc. Sư phụ chưa kiểm tra.
Ủa hôm nay có cái đ
hay là thiền hay là đo dương khí
à. Trân trọng đúng rồi. Ý đ
cho trọng trọng trọng trân trọng kinh nghiệm. Ờ
độ tin trân trọng gì?
Trân trọng kinh nghiệm biết.
Ừ độ kinh độ trân trọng gọi là kinh nghiệm chỉ một biết. Ăn đi ăn đi còn đâu có
kinh nghiệm chỉ một biết.
Nghĩa là cái việc mà con thấy cái cái cái biết đấy trân trọng nó thì gọi là kinh nghiệm chừ biết.
Cách gọi khác nhau thôi mà.
Con nhìn vào kinh nghiệm con thấy một chỉ một biết thôi đúng không? Không thể vật gì hết đúng không? Thì đấy gọi là kinh nghiệm chỉ một biết không? Bây giờ là đoán à
đoán
nhá. Con nhìn vào kinh nghiệm, con nhìn vào kinh nghiệm con thấy là đúng là chỉ có biết chả có vật quán nào hết. Thì đấy gọi là kinh nghiệm chỉ một biết.
Chỉ một
đúng không? Con không thể thấy vật nào nữa chỉ một biết thôi. Không phải là biết vào một vật mà chỉ một biết thôi. Có đúng khi con kinh nghiệm con thấy chỉ một biết không? Không có bật không?
Thì cái đấy là đấy là cách gọi khác của việc là kinh nghiệm biết. Ở đây thêm một chữ một vào nữa cho chắc.
Khi mình gọi một biết nghĩa là gì thì sao có vật từ khác? chỉ mà biết
chính là cái con thiền đấy. Nhưng mà bây giờ mình gọi một cái tên khác là tên một biết chứ đâ là mình gọi là biết. Thế bây giờ mình gọi là một biết để nhấn mạnh rằng lúc đấy con chỉ nghĩ biết thôi
chứ con chẳng nghĩ vật quái nào hết. Nếu mà có những vật nào khác là bị lừa rồi hoặc là thư dụ có biết và một con ruồi trong biết thì là bị lừa. Chỉ có biết một nghĩa là không có thứ hai nào hết đúng không? Thì là một cách gọi khác mà trước đây th thấy nhiều. Bây giờ Dung sẽ chuyển sang dùng cái đấy cho con nhấn mạnh cho con hiểu là cái kinh nghiệm mà của con kinh nghiệm lúc đấy nó chỉ là một biết không thể là một biết và hai. Một là biết và hai là cái gì đấy được nhá. Thì đúng rồi. Thì tiện dùng luôn cái kinh nghiệm đấy. Mình gọi là kinh nghiệm chân thực tại cũng được gọi kinh nghiệm chỉ một biết cũng được. Chân tại nhấn mạnh này thứ khác là giải hết còn chừ một biết nhấn mạnh chỉ có một biết thôi không có gì khác nữa. Đồng ý chưa? Thì b chụ sẽ đo con cái cái số này sẽ nên tăng dần thời gian. Bây giờ là mới thiền hai ôm thì sẽ là không to nhưng mà sẽ nên tăng thời gian đúng không? Thì trân trọng kinh nghiệm chủ biết nhá. Một tuần nữa con gửi sau cái thư thì khả năng chỗ to lên rồi đấy. Nào cái này đoán được người đầu cộng -5 nhưng người sau cộng -1
chỉ số trân trọng
mức độ trân trọng kinh nghiệm chỉ viện mức độ
hay ăn gì đó xong rồi là làm cho nó
ăn đâu
rồi đấy. Đ ai ăn cái này sẽ tăng cái độ trân trọng kinh nghiệm chủ nhên dương
ăn cái này sẽ tăng độ trân trọng kinh nghiệm chủ biết
không cần cắp bóc cho anh em tưởng
chụp vẽ Thấy hộ đấy. Chọ khóa x2 thế nó bảo
tăng độ trân trọng kinh nghiệm. Rồi bắt đầu lên quản ca Dạ bắt đầu sư phụ pháp thảo
đi. Cứ nưa có 14
Vũ Vân Vân 22
có đúng không?
Giỏi thế
Khánh Vâng. Khánh Vân nào các bác
nghiêm túc thế này thì
lúc nãy lại còn suýt khóc
Khánh Vân 21
được rồi
Hồng Hạnh
có đúng không
đúng à qu Hồng hẳn
hạnh chắc cao lắm đây.
Chó cắn quay sang biết thì
23
không? Hai
29
sợ chưa?
Sợ
Vũ th Thành chứ phải ba mấy
số cao tu cao phải trân trọng chứ gì nữa.
Vũ Thanh 27
có đúng không?
26
ngon.
Hồng Linh
nào chuyên gia kể chuyện nào. Kể chuyện say xưa chắc không thân trọng đâu. Nó cửa thoát duy nhất đang sắp
không biết thì đấy đâ nói vui mà.
Bao nhiêu?
21
25 ạ.
Kể chuyện say xưa thì chỉ 26 thôi.
Cứ nhìn
B ma
có đúng không? Có đúng không?
B
B 25
B 24,5
Hồng Phương Lưu Thủy
New Thủy Lưu Thủy
Chiên Lần đầu coi được bao nhiêu Rồi bao nhiêu?
Trời ơi 0
6 phẩy mấy
3 6 9
chắc là tổn thương quá
26
yeah
sợ hải khôngợ
không hả
Hải Nam lần đầu bao nhiêu
lần đầu bao nhiêu
th là mấy nh
nào xem Thanh Hải bao nhiêu đoán đài 31
Anh Hải Vô Thượng Sư
30
Sợ chưa?
Sợ
Thanh Hải phát hiện mấy câu nào
con đang top server đấy.
Thôi con không phát hiện xong mà
cứ một câu đi. một câu đi 10 điểm
thầy ở với thầy một câu đi.
Nhìn vào nhìn nhìn vào đi. Nhìn vào cái
nghe tin là mình 30 thầ 13 phát biểu một câu đi. Tưởng tượng cho biết ạ.
Ok rồi
rồi. Ok.
Nguyên nguyên
nguyên nguyên
nguyên nguyên nào các bác.
29
nguyên Nguyên 28.
Yeah.
Không gian.
Không gian.
Không gian nhá. Phải xếp lại nhá. Không gian nhá.
Không gian 12.
Trời không
trời không.
Trời không cánh nhạn 26. Nhật Dũng.
Nhật Dũng
Nhật Dũng 27
viết Tùng.
Viết tùng Song tu
ồ xong tu thật rồi.
Viết tùng
12
12
Hải Yến
Hải Yến Yến 26
Mỹ Nga
Khải đoán đi. Khải
26
27
27
28
Hạn Nguyên
H đi Hồng Anh
25
25 Đố chỗ nhỉ? À online xin luôn anh H
chị chị Thái Moan ạ. À Thái Hư
Ok được rồi
được gọi Thái Hư rồi. Ở trong nhóm tu với nhau nhóm nhỏ
Thái Hư 29
Thái Hư 26
online xin Ngân nhá.
Thanh Phong Thanh Phong 31
Ngọc Trương ạ.
Đọc chương 29 Wow! Hiền nhiều tư thế
rồi. Ở đây có chỉ có hai người xem lại đúng không? Xem lại nh
nhưng bạn khác thì rất ok. Đang lên đà phát triển hai bạn này ở lại đợi nhau nữa đúng không?
Số này mai sẽ đo lại nhá. Số này sẽ đo lại được. Mai đo lại.
Có một ngày thiền khác đấy. Mà ngày kia mấy giờ về ấ nhỉ?
12:00 trưa ạ.
Có thể ngày kia mai hoặ ngày kia trước khi về mình sẽ đo cái phần cái tối thiểu là sẽ đo cái kia tốt
đúng không? Trước khi về
sau lần sau lần thiền cuối cùng
đấy. Đo k tốt và đo cái trang trọng này mình thiền lên trọng lên đấy
nhá.