Không cơn sóng nào che được Biển

Thiền 1
Ba Vì

Tóm tắt
AI Summary

### [Phần 1]: Bối cảnh và Báo cáo khảo sát kết quả thực hành (Thiền 1, Ba Vì) **Bối cảnh bài giảng** Bài giảng diễn ra vào ngày 22/11/2025, trong khuôn khổ khóa thiền tại Ba Vì. Đây là buổi khảo sát và trình Pháp sau những giờ thực hành miên mật. Không khí buổi giảng mang tính thực tiễn cao, đan xen giữa những báo cáo số liệu khô khốc và những chuyển hóa tâm linh sống động của các học trò. Sư phụ Trong Suốt xuất hiện với vai trò người dẫn dắt, sử dụng các chỉ số đo lường (số phút thiền trong thực tại) để đánh giá mức độ "thoát nghèo" (thoát khỏi trạng thái thiếu hụt tỉnh thức) của từng người. **Báo cáo khảo sát chi tiết (Hỏi - Đáp và Chỉ số)** Sư phụ tiến hành đo chỉ số thực hành cho từng học trò ở ba trạng thái: **Thiền ngồi**, **Thiền đi bộ** và **Thiền đời sống**. Dưới đây là ghi chép chi tiết về diễn biến tâm lý và kết quả của các học trò: * **Thái Ngoan**: Thiền ngồi đạt 9 phút. Đây là khởi đầu cho chuỗi báo cáo. * **Pháp Thảo**: Đạt 12 phút trung bình cho 2 ca đi bộ. Sư phụ nhận xét là "thoát nghèo" so với chuẩn của nhóm. * **Khấn Vâng**: Trung bình 4 ca đạt 6 phút. * **Hồng Hạnh & Hồng Linh**: Cùng đạt những con số ấn tượng. Hồng Hạnh ngồi 11 phút, đi bộ 18 phút, đời sống 6%. Hồng Linh đi bộ đạt tới 21 phút. * **Vũ Thanh**: Một sự bứt phá đáng kinh ngạc với 21 phút thiền ngồi và 21 phút đi bộ. Sư phụ dùng từ "hít khói" để mô tả sự vượt trội này so với các bạn khác. * **Bêma**: Gây sốc cho cả khán phòng với con số trung bình 26 phút (cho 2 ca). Sư phụ đùa rằng "tên là ma có khác", thể hiện sự ngạc nhiên trước khả năng duy trì thực tại của học trò này. * **Thanh Hải & Nguyên Nguyên**: Hai học trò xuất sắc nhất trong ca ngồi với **26 phút**. Sư phụ đặc biệt chú ý đến hai trường hợp này vì tốc độ tăng trưởng chỉ số quá nhanh. * **Viết Tùng**: Một học trò có "đầu óc phát triển" (thiền ngồi 22 phút) nhưng "tứ chi bình thường" (đi bộ 16 phút). * **Hạnh Nguyên**: Có sự chuyển hóa mạnh mẽ. Từ những ngày đầu chỉ đạt 0,2 phút, nay đã tăng vọt lên 18 phút thiền ngồi. **Sự chuyển hóa tâm lý thông qua các con số** Các con số không chỉ là định lượng, chúng phản ánh sự tự tin và khả năng áp dụng giáo Pháp của học trò. Những người có chỉ số cao (trên 20 phút) thường thể hiện một trạng thái hân hoan, tự tại. Ngược lại, những người ở nhóm "hộ nghèo" (dưới 10 phút) như Thái Ngoan hay Nhật Dũng thường bày tỏ sự lúng túng hoặc gặp khó khăn với các cảm giác thân thể. Sư phụ nhấn mạnh rằng việc đo đạc này nhằm giúp học trò nhận diện rõ "pháp duyên" và năng lực thực hành hiện tại của mình. --- ### [Phần 2]: "Công nghệ Tưởng tượng" - Chìa khóa của sự nhảy vọt trong thực hành **Khái niệm "Công nghệ Tưởng tượng"** Sư phụ lý giải lý do vì sao một số học trò (như Thanh Hải, Nguyên Nguyên, Bêma) có thể đạt được số phút thiền cao kỷ lục chỉ trong thời gian ngắn (từ 7 đến 10 ngày). Đó là nhờ việc áp dụng **"Công nghệ Tưởng tượng"**. Thay vì bò từng bước chậm chạp bằng cách tập trung vào hơi thở hay cảm giác, các học trò này đã sử dụng tư duy để phá bỏ cấu trúc của cảnh giới ngay từ đầu. **Phân tích sâu lộ trình: Biết - Tưởng - Suy** Sư phụ yêu cầu các học trò (Thanh Hải, Nguyên Nguyên) trình bày lại cách họ áp dụng công nghệ này. Quy trình gồm 3 bước logic chặt chẽ: 1. **Biết (Cái đang biết)**: Nhận diện nền tảng của mọi trải nghiệm. Câu hỏi cốt lõi: *"Mọi thứ có hiện ra rõ ràng trong Biết hay không?"*. Câu trả lời luôn là "Có". Điều này giúp học trò nhận ra sự hiện diện của "Nền Biết". 2. **Tưởng (Tưởng tượng)**: Nhìn trực tiếp vào các đối tượng (hình ảnh, âm thanh, màu sắc). Thay vì tin chúng là thật, học trò nhận ra chúng chỉ là những "hình ảnh tưởng tượng" hiện ra trong Biết. 3. **Suy (Suy luận)**: Nhận ra rằng các khái niệm "đây là cái cây", "đây là tôi", "đây là nỗi đau" chỉ là sự bịa đặt thêm vào sau kinh nghiệm trực tiếp. **Ví dụ và Ẩn dụ về Quả cầu Pha lê** Sư phụ và học trò (Thanh Hải) đã sử dụng ẩn dụ về **Quả cầu Pha lê** để làm rõ tính chất của thực tại: * **Ý nghĩa**: Khi nhìn vào một quả cầu pha lê có các hình chạm khắc bên trong, ta thấy hoa cỏ, nhà cửa. Nhưng chất liệu của tất cả những thứ đó thực chất chỉ là pha lê. * **Ứng dụng tâm linh**: Những thứ hiện ra trong thiền (suy nghĩ, cảm giác đau mỏi, cảnh vật xung quanh) giống như các hình chạm khắc. Chúng có vẻ rất sống động và thật, nhưng "chất liệu" tạo nên chúng chính là cái Biết. Vì chất liệu là Biết, nên chúng không thể tách rời khỏi Biết. **Sự phá vỡ nhị nguyên giữa "Vật được biết" và "Cái Biết"** Thanh Hải chia sẻ trải nghiệm: *"Nếu cái cây tách rời được cái Biết, thì phải có lúc ta kinh nghiệm được cái cây mà không có Biết ở đó. Nhưng trong thực tế, không có một khoảnh khắc nào ta thấy cái cây mà không có Biết"*. Điều này dẫn đến sự xác quyết mạnh mẽ: Vật và Biết là một, không thể chia cắt. Khi hiểu được điều này, học trò không còn phải chiến đấu với cảnh (vì cảnh chính là Biết), từ đó số phút thiền trong thực tại tăng vọt. --- ### [Phần 3]: Đối thoại Hỏi - Đáp về khó khăn của "Hộ nghèo" và Giải pháp "Tưởng tượng trong Biết" **Vấn đề của học trò (Thái Ngoan và nhóm dưới 10 phút)** Thái Ngoan bày tỏ sự khó chịu với các cảm giác đau mỏi trên thân thể. Khi đau mỏi hiện lên, học trò bị lôi kéo vào việc tin rằng cái đau là có thật và mình là người đang chịu đau. Điều này làm "Nền Biết" bị che mờ. **Phân tích của Sư phụ về Tà kiến trong thực hành** Sư phụ chỉ ra rằng sai lầm của Thái Ngoan nằm ở việc **"để sót"**. Nếu coi 100 thứ là tưởng tượng nhưng chỉ cần để sót 1 thứ (ví dụ: cái thân này hay cơn đau này) là thật, thì cái "thật" đó sẽ phá hủy toàn bộ trạng thái thiền. Một phần nhỏ không phải tưởng tượng sẽ kéo toàn bộ cảnh giới trở nên nặng nề và đau khổ. **Câu thần chú thực hành: "Đây là tưởng tượng trong Biết"** Sư phụ đúc kết một giải pháp cực kỳ đơn giản nhưng uy lực để gom tất cả giáo lý vào một niệm: * **Diễn giải**: Thay vì hỏi quá nhiều câu hỏi logic làm tâm trí mệt mỏi, học trò chỉ cần nhắc nhở bản thân: *"Toàn bộ cảnh này (bao gồm người ngồi, cơn đau, căn phòng) chỉ là tưởng tượng trong Biết"*. * **Ý nghĩa**: * **Tưởng tượng**: Để thấy tính chất không thật, không đáng sợ của cảnh. * **Trong Biết**: Để thấy tính chất an lạc, sáng tỏ của nền tảng. * **Hiệu quả**: Câu nói này giúp phá bỏ cái "Tôi" đang tu hành. Nếu tu hành cũng chỉ là tưởng tượng trong Biết, thì không còn áp lực phải đạt được gì, từ đó cái Biết tự động hiển lộ. **Chuyển hóa từ "Cảnh sát" sang "Người thưởng thức"** Học trò Pháp Thảo chia sẻ kinh nghiệm về việc trước đây thường đóng vai "cảnh sát" - liên tục hỏi để kiểm soát tâm trí. Sư phụ nhắc nhở: Khi đã thấy mọi thứ là Biết (như nước vốn là ướt), thì không cần hỏi nữa. Việc hỏi quá nhiều sẽ tạo ra sự căng thẳng. Chỉ khi nào có sự "gợn" lên (tin là thật) thì mới cần dùng câu hỏi để hóa giải. --- ### [Phần 4]: Ẩn dụ về Biển và Sóng - Bản chất không thể bị che lấp của Biết **Phân tích sâu ẩn dụ: Không cơn sóng nào che được Biển** Đây là luận điểm quan trọng nhất, cũng là tiêu đề của bài giảng. Sư phụ đặt ra các câu hỏi để phá tan nỗi sợ "bị mất cái Biết" của học trò: * **Câu hỏi**: Cần bao nhiêu cơn sóng để che được đại dương? Cho dù sóng cao 100m, hay hàng tỷ cơn sóng chồng lên nhau, chúng có thể làm đại dương biến mất không? * **Trả lời**: Không. Bởi vì sóng **chính là** đại dương. * **Ứng dụng**: Suy nghĩ, cảm giác, nỗi sợ chính là "sóng". Cái Biết là "biển". Học trò thường sợ rằng khi suy nghĩ quá nhiều (chui vào suy nghĩ) thì cái Biết bị mất đi. Sư phụ khẳng định: *"Ngay khi con nhìn vào nội dung suy nghĩ, là con đang nhìn vào Biết"*. **Ẩn dụ về Màn hình và Hình ảnh** Để củng cố, Sư phụ đưa thêm ví dụ về màn hình tivi: * Bất kể trên màn hình là con hổ, con báo, hay một tấm vải đen kịt, chúng không bao giờ che được màn hình. Vì chất liệu của con hổ, tấm vải đen đó chính là ánh sáng của màn hình. * **Kết luận**: Không có bất kỳ cảnh giới nào, dù là tối tăm hay hỗn loạn nhất, có thể che được cái Biết. Nỗi sợ "bị che" thực chất là một loại **tà kiến**. **Hành động quyết liệt: Thử nghiệm phá vỡ nỗi sợ** Sư phụ đưa ra một thử thách độc đáo cho các học trò (đặc biệt là những người hay sợ sai): * **Nhiệm vụ**: Trong phiên thiền tiếp theo, hãy cố tình làm những việc mà trước đây mình cho rằng sẽ "che mất cái Biết" hoặc là "sai". * **Ví dụ**: Nguyên Nguyên ôm hôn con (Mila) và nói *"Thật quá, thật quá"*; có người thì múa hát, nhảy nhót, hoặc ôm gốc cây. * **Mục tiêu**: Để học trò tự kiểm chứng xem trong lúc "điên rồ" nhất, thật nhất đó, cái Biết có thực sự bị mất đi hay không. Sư phụ hứa tặng **1000 cờ** (phần thưởng tâm linh) cho ai chứng minh được mình đã làm điều gì đó che được cái Biết. Đây là cách Sư phụ dùng phương pháp nghịch đạo để giúp học trò đạt tới sự tự tin tuyệt đối vào bản thân tính. *(Vẫn còn nội dung về việc đo lại chỉ số vững chắc của logic Biết-Tưởng-Suy và các hướng dẫn thực hành đời sống tiếp theo)* ### [Phần 5]: Thử thách "Nghịch đạo" – Hành động để phá tan tà kiến về sự che lấp **Mục tiêu của thử thách "1000 cờ"** Sau khi khẳng định bằng lý luận rằng "Không cơn sóng nào che được biển", Sư phụ Trong Suốt không dừng lại ở lý thuyết mà yêu cầu học trò phải tự mình kiểm chứng. Thử thách này được đặt ra như một cuộc chơi tâm linh đầy tính đột phá: Ai tìm ra được một hành động, một suy nghĩ hay một cảm giác nào có thể thực sự che lấp được cái Biết, khiến cái Biết biến mất hoàn toàn, người đó sẽ nhận được phần thưởng vô tiền khoáng hậu là **1000 cờ**. Mục đích thực sự của Sư phụ là dùng sự "điên rồ" để dập tắt nỗi sợ hãi bấy lâu nay của học trò về việc thực hành sai. **Các bài tập thực hành cụ thể cho từng cá nhân** Sư phụ giao nhiệm vụ cho các học trò thực hiện chính những điều họ từng sợ hãi hoặc cho là "thật" nhất, để xem "cái thật" đó có che được Biết hay không: * **Nguyên Nguyên**: Bài tập là về ôm hôn con (Mila) – một hành động mà Nguyên Nguyên cảm thấy "rất thật" và sợ rằng cái thật này sẽ che mất tính không của thiền. Sư phụ yêu cầu: *"Vừa ôm hôn Mila, vừa nói 'Thật quá, thật quá!'"* để kiểm tra xem cảnh giới "thật quá" đó có phải là Biết hay không. * **Vân Vận**: Bài tập là tập trung nghĩ về con gái và cũng nói *"Thật quá, thật quá"*. * **Nhật Dũng**: Bài tập là nhìn chằm chằm vào các vật thể trong lúc thiền để xem hình ảnh vật thể có "đè" lên cái Biết hay không. * **Nhóm các bạn thích nhảy múa (Thanh, Bêma)**: Sư phụ khuyến khích họ cứ múa hát, làm những hành động kỳ quặc, thậm chí là lấy quần áo quay trên đầu, để xem trạng thái phấn khích đó có làm mất đi nền tảng sáng tỏ của Biết hay không. * **Hạnh Nguyên**: Đối mặt với cảm giác "tôi đang ăn cơm" – một trạng thái nhị nguyên rất mạnh. Sư phụ yêu cầu Hạnh Nguyên hãy nhồm nhoam ăn cơm và cố tình tin rằng *"Cơm này là thật, không phải là tưởng tượng"* để xem kết luận đó có làm cái Biết biến mất không. **Ý nghĩa tâm linh của việc "Cố tình làm sai"** Sư phụ chỉ ra rằng, khi chúng ta cố gắng giữ gìn một trạng thái "đúng" trong thiền, chúng ta vô tình tạo ra một nỗ lực của cái "Tôi". Chính nỗ lực này mới là thứ gây căng thẳng. Bằng cách cho phép học trò "làm sai", Sư phụ giúp họ nhận ra một sự thật giải thoát: **Cái Biết không cần phải bảo vệ, không cần phải giữ gìn và không thể bị xâm phạm**. Dù bạn làm đúng hay làm sai theo quy chuẩn thông thường, cái Biết vẫn luôn ở đó, trùm phủ lên cả cái đúng và cái sai. --- ### [Phần 6]: Giải phẫu "Nỗi sợ sai" và Bản chất của tà kiến trong thực hành **Khảo sát định nghĩa về "Cái Sai" của học trò** Sư phụ yêu cầu học trò tự định nghĩa thế nào là thiền sai. Các câu trả lời phản ánh những rào cản tâm lý phổ biến: * *Thấy khó khăn, vướng mắc*: Cho rằng khi thiền phải dễ dàng, nếu thấy vướng là sai. * *Chui vào suy nghĩ lâu*: Sợ bị lạc trong nội dung suy nghĩ mà không thoát ra được. * *Cảm giác có "Tôi" hiện ra*: Sợ rằng khi có cái Tôi là cái Biết biến mất. * *Dễ quá cũng sợ*: Hạnh Nguyên và Hồng Linh cảm thấy nghi ngờ khi thực hành trở nên quá đơn giản. * *Tập trung vào vật thay vì vào Biết*: Sợ bị vật thu hút sự chú ý. **Sư phụ đập tan các định nghĩa sai bằng thực tại** Sư phụ phân tích rằng tất cả những "cái sai" mà học trò nêu ra thực chất đều là **nội dung của kinh nghiệm**. * **Ví dụ về suy nghĩ**: Khi bạn chui vào một suy nghĩ miên man về gia đình, bạn thấy nội dung (hình ảnh vợ con, công việc). Sư phụ hỏi: *"Chất liệu của những hình ảnh đó là gì?"*. Câu trả lời duy nhất là: **Biết**. Vậy thì, ngay khi bạn đang "sai" vì chui vào suy nghĩ, bạn thực chất đang tiếp xúc trực tiếp với cái Biết dưới dạng suy nghĩ. * **Ví dụ về sự che lấp**: Sư phụ dùng lại ẩn dụ về đại dương và sóng để nhấn mạnh: Cơn sóng dữ dội nhất không thể che được nước; suy nghĩ hỗn loạn nhất không thể che được Biết. **Kết luận về Tà kiến** Nỗi sợ không đến từ hành động (như chui vào suy nghĩ), mà đến từ một **Tà kiến (quan điểm sai lầm)**: *Tin rằng cái Biết có thể bị một thứ gì đó khác (không phải Biết) che khuất.* Một khi nhận ra rằng không có gì trên đời này nằm ngoài cái Biết, thì mọi nỗi sợ sai tự động biến mất. Thực hành thiền lúc này không còn là một cuộc chiến để loại bỏ cái sai, mà là sự tự tin hiện diện trong mọi cảnh giới. --- ### [Phần 7]: Báo cáo Chỉ số Vững chắc của Logic "Biết - Tưởng - Suy" **Khái niệm "Độ vững chắc của Logic"** Sau khi điều chỉnh nhận thức, Sư phụ tiến hành đo chỉ số "Độ vững chắc của logic Biết - Tưởng - Suy" cho từng học trò. Đây là chỉ số đo lường mức độ mà tâm trí học trò thực sự bị thuyết phục bởi sự thật rằng: *Mọi thứ hiện ra là Tưởng tượng trong Biết và các kết luận về "Tôi/Vật" chỉ là Suy luận.* **Báo cáo khảo sát chi tiết (Số liệu phần trăm)** Sư phụ tiến hành đo cho từng người trong không khí khẩn trương nhưng sâu sát: * **Vũ Thanh & Nguyên Nguyên**: Đạt mức **11%**. Đây là mức cao nhất trong nhóm, cho thấy sự xác quyết mạnh mẽ vào công nghệ tưởng tượng. * **Thái Ngoan & Hồng Hạnh & Nhật Dũng**: Đạt **6%**. * **Vũ Vân & Bêma & Hồng Phương & Thanh Hải & Minh Thành & Văn Trường & Hải Yến & Mỹ Nga**: Cùng đạt mức **5%**. * **Thanh Phong & Khấn Vâng**: Đạt **3%**. * **Pháp Thảo & Hồng Linh & Viết Tùng**: Đạt **2%**. * **Ngọc Trương**: Đạt **1%**. * **Hạnh Nguyên**: Đạt **0%**. (Sư phụ nhận xét do Hạnh Nguyên còn quá nhiều sự phản kháng và nghi ngờ đối với các khái niệm tưởng tượng). **Ý nghĩa của việc đo lường** Sư phụ giải thích rằng những con số này không dùng để so sánh tài năng, mà để mỗi người biết mình đang ở đâu. Người có chỉ số thấp (dưới 5%) cần phải "Tư" (ngẫm nghĩ) nhiều hơn, thảo luận nhóm nhiều hơn để trí tuệ được thông suốt. Sư phụ nhấn mạnh: *"Cái này phải suy nhiều và nói chuyện nhiều, không thể vội được"*. Chỉ khi logic này vững chắc (trên 30-50%), việc thiền mới thực sự trở nên tự động và không còn nỗ lực. --- ### [Phần 8]: Nghi thức "Ăn để Thấy" và Lời dặn Thực hành Đời sống **Bối cảnh Pháp duyên: Đồ cúng và Chuối** Trong lúc giải lao, Sư phụ sử dụng những đồ ăn có sẵn (chuối, đồ lễ) và biến chúng thành phương tiện gia trì. Đây là một hành động đầy tính thiện xảo để phá tan sự khô khan của lý thuyết. **Lời gia trì đặc biệt** Sư phụ tuyên bố một lời khẳng định mạnh mẽ (Affirmation) khi phát đồ ăn cho học trò: > *"Ai ăn cái này sẽ thấy không gì che được Biết, và tăng mạnh độ vững chắc của logic Biết - Tưởng - Suy."* Hành động này giúp học trò kết nối việc ăn uống đời thường với một ý niệm tâm linh cao cả, biến mỗi miếng ăn thành một lời nhắc nhở về bản chất của thực tại. **Lịch trình thực hành "Nghịch đạo" tiếp theo** Sư phụ ấn định thời gian từ lúc này đến 8:00 tối để học trò thực hiện 3 ca thực hành liên tục: 1. **Thiền ngồi (30 phút)**: Áp dụng việc "thử làm điều mình sợ" ngay trên tọa cụ. 2. **Thiền đi bộ (30 phút)**: Đi lại tự nhiên, thực hiện các hành động nghịch đạo (ôm cây, nhảy múa) để kiểm chứng cái Biết. 3. **Thiền đời sống (1 tiếng)**: Thực hành ngay trong lúc ăn tối và sinh hoạt. **Lời chốt hạ của Sư phụ** Sư phụ khích lệ học trò với tinh thần hăng hái: *"Ai về 0 phút (tức là chứng minh được cái Biết bị che mất) thì được 1000 cờ"*. Điều này tạo ra một tâm thế thoải mái, khiến học trò không còn áp lực phải "đạt được thực tại" mà quay sang "thách thức sự che lấp". Chính tâm thế thách thức này lại là con đường ngắn nhất để nhận ra sự thật rằng: Cái Biết là bất biến và không thể bị lung lay bởi bất kỳ "cơn sóng" nào của đời sống. Buổi giảng kết thúc trong tiếng cười và sự háo hức của học trò khi bước vào những giờ thực hành tự do và sâu sắc nhất. ****

Bản gõ chi tiết
Transcript

Đúng chưa? Chưa ai điểm danh chưa? Hay là nói đủ vui miệng rồi nhưng mà lịch xăng rồi mà đâu nào thích trình pháp tí xong rồi đo hay đo xong rồi trình Đ đ ch nhá. Biết trình còn biết mà trình đúng không? Ch không mà gì nữa trình xong phải đau trình hay xong nữ số t rất hay số tao tường được được cơ hội quê nào cao là hay hết cả đấy hỏng đấy. T Thì hạnh nguyên thể mang con mới sang đây. Thôi không anh chữa rồi nào cần được quẩn kìa. Quẩn ca đoàn ý là giờ mỗi bạn sẽ được đo ba nhát đúng không? Ba nhá. Ba nhát. Thế là có đi quá cái đấy thì sẽ được tự chọn hả ch tựa chọn dạ thì đi 2k đi bộ hoặc là 2k ngồi ý thì là chọn một thôi. 2k đi bộ thì xin trung bình 2k hay là chọn 1k trung bình 2k trung bình 2k sẽ nói số thôi để chú biết thôi. Thế bây giờ bạn nào mà không có quá 3k giơ tay trước nhá. Tức là bạn nào chuẩn 3k thì giơ tay trước để em đọc trước. Ừ đâu cứ đọc người người đó tự người đó tự nói lên là trung bình đúng không? Rồi người đầu tiên thái ngoan ngồi ngồi. Hồi là mấy giờ tới mấy giờ phụng qua sụ bảo rồi không cần ý là thế thì mọi người tự ghi vào điện thoại nếu cả đấy chư 1k thì không cần nó thế cả ngày hôm nay chỉ 1k thôi các ngồi thì không cần phải nói mấy giờ mấy giờ có 2k bởi vì sự đo sự là cái ngồi hôm nay thì chỉ có một cái đấy không phải sai sang chỗ khác bây giờ nhưng nếu có 2k thì nó thấy rõ k nào mấy giờ mấy giờ còn nếu sin đo trung bình thì có nói nếu xin đo trung bình thì có nói nói trung bình 2k tự nói là trung bình 2k chị tự nói thì trung bình 2k có phải nói giờ không chị vụ không cần tức là thực ra là Không cần nói giờ đúng không? Nếu 2k thì nói chung 2k. Nếu đời sống thì cần đời sống thì cần nói giờ. Đời sống cần nói giờ đó. Chính xác em sáng nay chỉ có 2k thôi thì mới xin trung bình 2k chứ sáng nay 3k 2k nào. Dạ. Nếu 3k là xin trung bình 3k. Rồi bắt đầu đi từ người một nói đi đến Thái Ngoan bắt đầu đi 1k ngồi. 1k ngồi của Thái Ngoan 9 phút đi Trung Bình 2K nó hẳn là Trung bình đi 2K Trung Bình 2K 12 phút một cền đời sống 2 gi đến 1 60 phút 60 phút 2% Rồi t đ pháp thảo rồi 2k 12 phút Wow, ngon rồi. Wow, thắt nghèo rồi. Thắt nghèo. Thắt nghèo rồi. Cái gì? Một cari đi bộ. Một cari bộ. 7 phút hơi nghèo nhá. Với chuẩn của nhóm này thì hơi nghèo rồi. 7% Wow. Rồi t khấn vâng 7% ghê nhỉ. 7% là 4,2 phút mà mà cũng bằng con làm gì con bằng xuất sắc hơn rồi gì khấn vâng. Trừ k đã đo ra. Trừ k đo ra còn 4 ạ. Trung bình 4k 4k trừ k đã đo. 6 phút 10 rồi rồi. Đi bộ 1k trừ k đã đâu rồi ạ? Em chị 6 phút thát nghèo đời sớm thác hộ nghèo đời sớm từ 12:5 đến 12:50 45 ạ. Đời sống 2% rồi tiếp. Vâng. Đi bộ m à nhồi một đã. 14 phút sợ hả? Tiếp đi đi bộ một đi bộ 18 phút. Wow. Đời sống là từ 10:25 đến 12:25 phút sống 6%. Wow! Dạ hồng hạnh 11 phút một bộ 18 phút. Wow. Đời sống 60 phút từ 11:45 đến 1245. 6% Vũ Thanh Hội bên này gọi hít khói 21 phút. What? Sợ ngồi 21 á lại hít khói chưa anh em hả? Sợ hãi 25 30 phút. đi bộ 21 phút luôn phút chị sống là 2k 120 phút à 120 phút từ 11:20 đến 1:20 bên này thì còn thua bên kia đia gì nhỉ? Đời sống thôi, còn lại thì đấu đá luôn rồi. Sợ không? Sợ 5%. Wow. Hồng Linh sợ không? Thử đấy không có bạn lên luôn. Bây giờ hai mấy rồi thì đấu giá bên này còn gì nữa? 21 phút là đấu hết giờ gì nữa? 2 ngồi. 9 phút đi chị một 21 phút. What? Mình lên mà lên 5% B B 16 phút. Wow. Sợ khôngy? 2k đi đáng sợ. Há mồm há miệng hết vậy còn còn thua mỗi đời sống rồi. B ma sợ quá. B ma tên là ma có khác thứ hai cari chung hai đúng không? Trung bình 26 phút. Oh my god. Lại mẹ sợ hải chưa? Đấu tay đôi hội này chưa? Sợ quá. Đời sống Ngắn nữa đấu trường thì chuyển sang đời sống không còn kia nữa th không cái gì đời bma 14% sợ hả Hồng Phương chắc là do tên là BA đấy Hồng Phương Hồng Phương một ca ngồi trong trí tuệ trí tuệ 17 phút lại thấy Dị quá các mẹ ơi. Con mò mà sợ hãi con mò Hồng Phương 23 phút à của con cuộc sống là 120 phút từ 11 đến 16% Thanh Hải con này trung bình 2k ngồi ạ. Hả? Nam đoán đi. Hải Nam đoán hồng sò đi. Thôi phút. 26 phút Thanh Hà đi bộ mà 6 phút rồi là bước ba chẳng chốc mà dầu đây đ gì nhỉ 2k đi ngộ 2k đi bộ ngồi ngồi 26 ngồi đây ạ quá sợ luôn khéo c không nhìn thấy Ủa chị đi bắt 22 phút đi bộ mà hơn cả ngồi hơn đi bộ chứng tỏ hợp với ngồi đấy. Bạn nào mà ngồi hơn đi bộ chứng tỏ rất hợp với ngồi dân pro. Đời sống đời sống là từ 11:00 đến 12:30 ạ. 9 10 phút 11 gi tới 12:30 dầu chẳng m chóc dầu thôi dầu dầu dầu dầu xịn này. Dương khí 8% Nguyên Nguyên Nguyên Nguyên một c ngồi Hải Nam em sợ quá phải nói số đấy không quá sợ hài ấy 10% 26 phút sợ hả? Tiếp đi tiếp đi chị 1k đi bộ đi bộ 27 phút. Đời sống đi chị. Đời sống đi chị. Đời sống ơi sống 7% Minh Thần 11 phút hay 24 phút 9 cuộc sống từ 12 thì không hơi lạnh lạnh phút 7% Văn Trường Văn Văn Dài có phải không hợp với ngồi rồi được 0,2 không hợp nghĩa là 8 phút tuyệt vời. Hợp là so với đi thôi chứ còn thế là kinh rồi. gì một cari bộ à một cari bộ nào các bác nói đi. Tứ chi phát triển thì bao nhiêu phút? 27 26 phút. Wow. Là đời sống Tức là 60 phút từ 12:10 đến 13:10 à. 7% Nhật Dũng Nhật Dũng ngồi 1k 7 phút con đi bộ 1k đi bộ 1k 19 phút con 1 tiếng từ 11:50 đến 1250 6% Vi tùng trung bình 2k ngồi trung bình ngồi 2k Tùng trông cái đầu phát triển phết đấy. Đầu óc ấy phát triển óc đầu 22 phút. Vâng. Tùng có vẻ gì đấu bóc phát triển còn tứ chi thì chỉ ok không phải teo cũng ok thôi 16 phút không bằng đầu óc thôi chứ không teo đầu óc 60 phút. Các chị thở phào cho anh thở phào cho anh chịỡ. Ừ. Đời sống 60 phút từ 11:52 đến 12:52 đời sống 6%. Hả Yến hôm qua đã 17 rồi. Ừ. Đố phát triển 26 phút. Tứ chi thì hơi tèo. Hơi teo tứ. Tứ chi chỉ có 6 phút thôi. Đời sống là 6%. Mỹ Nga một ca ngồi một ca ngồi đâu này biết ngày là ai phát triển cái gì đúng không? Ngồi 13 phút đi bộ con đi hai cô. K đầu thôi thì sai cả đủ không phải k không sao tính trung bình đà phút không sao hết trung bình 2k phút phát triển đều đấy đúng không Khải sướng nhá ừ 7 2:00 đến 13 gi 6% Hạnh Nguyên ạ. Con ngồi 1k hồ anh nói đi. 18 trân trọng anh Nguyên. Phết gì nữa à đúng không? Hôm qua mới có bao nhiêu mà? 0,2 18 phút luôn. Suy kỷ không? Kỷ suy kỷ luôn. Con ngồi 2k nhưng mà con xoay logic cái lần hai con áp dụng cách mới nên con xin đo riêng được không ạ? Thịa đi bộ ấy ạ. Hay là đo trung bình ạ? Được. Dạ. Vậy cho con xin đo cari bộ đầu tiên là dạ con có phiếu ạ. À đương nhiên phải trả vé rồi. Đương nhiên rồi. Đương nhiên mình đã rồi nhưng mà cho mọi người ta nhát thôi. Dạ. Chứ thôi con đâm một cái thôi. À trung bình trung bình nhá. Dạ. Đây phát triển khá đều này. 20 phút cho con xin đo thiền đời sống ạ. Ờ 60 phút từ 11:57 đến 12:57 này không phát triển lắm 0% Tiếp theo con đọc online ạ. Online Thanh Phong ạ. Thanh Phong là ngồi 1k ạ. 16 phút đi bộ là trung bình 2k. Phong tứ chi hơi teo nhá. 6 phút. Thiên đời sống là 60 phút từ 9:00 đến 10 gi ạ. Tứ chi th cười cười luận hết ch teo là thấy buồn cười đúng không? 5% 5% tiếp theo chị Ngọc Trương ạ. Chị Ngọc Trương là nằm 30 phút ạ. Khá tư thế tiền nha anh em. Ngọc Trương thích tư thế mới đây 15 phút đi bộ cũng 30 phút ạ. Đi bộ 16 phút 57 phút hết được chị không nhắn đời sống á không đời sống à chưa tìm tư thế phù hợp à đúng không nấy chưa nhắn thôi đế phù hợp và nhắn đấy Ngọc Trương nhá chị đang không ngon không ngon à nhắn đi bảo chị tìm thấy phù hợp xong rồi xong rồi đời sống đ chỏ thế nhá chắc trông cây chuối gì đúng không tìm chưa ra nên chưa đo thôi lái xe bằng chân Đọc sự top 10 đây. Top 10 ngồi đi. Top 5 thôi. Top 5 ngồi đi. Top 5 ngồi. Top 5. Top 5 tếng chi đi bộ đấy. Còn đâu là top 5 đời sống. Đời sống có vẻ hơi hơi hơi ít đúng không? Không cao lắm nhỉ. Dạ chờ một xíu ạ. Cái này hơi khó. 26 phút ngồi ai tay không cao lên b Không phải rồi đấy. Hai người ngồi cao nhất là Thanh Hải và Nguyên Nguyên 26 phút. Hải Yến rồi nhì mọi người ơi viết Tùng 22 nè đúng không? Có ai thấp hơn không? Chị 23 ngồi rồi giơ tay đi. Rồi có viết Tùng với lại bắt đầu đi. Bắt đầu phát biểu đi. chia sẻ đi. Hôm nay không thể mất dấu nhưng mà cùng có dấu được đâu. Hôm qua anh em vẫn nên hù đấy đúng không? Chứng tỏ là dấu không thành công. Vẫn nên ầm ầm ầm. Sư phụ ơi thì cách tức là cách con tập thì con vẫn xoay logic ạ. Tức là đến khi xoay đến đoạn mà không ở trong cảnh ấy ạ thì lúc đấy con thấy là tức là lúc cái cảm giác là rất là tự tin mình mình là cái đi biết ấy ạ. Dạ. Thì cái lúc đấy thì con thấy là những cái mà nó hiện những cái kinh nghiệm nó hiện ra ấy thì con thấy tức là nó rất dễ dàng nó là nó chỉ là cái kinh nghiệm đấy thôi ạ. Thì lúc con hỏi cái câu thứ nhất là mọi thứ có hiện ra rõ ràng ở trong biết hay không ấy thì con thấy nó rất rõ ràng. Thì đến ư thì con hỏi tiếp câu thứ hai thì là mọi thứ có tách rời được cái biết không? Thì thì cái lúc đấy con thấy là tức là lúc đấy con sẽ phá thê tức lúc nếu mà con vướng vào vật ấy ạ thì ví dụ nó là suy nghĩ hay là nó là một cái hình ảnh hay cái gì đấy thì con sẽ phá luôn cái lúc đấy là tôi nhìn vào cái kinh nghiệm ấy ạ thì cái thấy cái trước mắt của mình nó là màu sắc thì nó chỉ là tưởng tượng thôi. Tức là ở đấy thì lúc đấy nó chỉ có cái biết thôi á nó không thể có tức là nó không thể tách rời được biết và nó cũng là biết ý bởi vì cái kinh nghiệm đấy thì tức là nó là từng cái vật ở đấy nó là tưởng tượng ra thì cái chỗ đấy nó chỉ có biết thôi ạ. Thì lúc đấy trong kinh nghiệm thì sảng là 26 đúng không? Có công nghệ tưởng tượng nhanh hơn nó vọt lên ngay. Vâng các bạn khác các bạn bên này là không được dạy công nghệ tưởng tượng từ đầu n các bạn cứ lên từ từ bò bò đúng không? Xong bao lâu mới lên sáu nhỉ? 15 ngày mẫu là 7 ngày 7 ngày s mẫu làm gì bỏ ra 10 ngày ừ rồi hồi n không có công nghệ tưởng tượng đúng không? thứ bảy đến 10 ngày 10 ngày như vậy là có tưởng tượng và nó kinh hoàng không? Dạ thì đấy thì trong quá trình đấy mà con cứ tức là khi mà con thấy bị chìm vào suy nghĩ hay là bị vượng tức là chìm vào một cái vật gì đấy thì con lại tiếp tục nghĩ lại là nó là cái tưởng tượng thôi thì lại lại hỏi thì lại hỏi lại là có tức là lại hỏi lại hai cái câu hỏi đấy xong rồi lại cứ cảm nhận cái kinh nghiệm như thế thôi ạ. Ừ có thế phải giấu đơn giản thôi mà phải giấu. Tại sư phụ hỏi là tại sao tăng nên con không dám nói. Không biết là tại sao tăng đấy ạ? Tại sao tăng? Không biết nó thực anh đúng là sư phụ thì tăng thì c dễ hiểu thôi mà. Tại sao lại không dám nói đúng không? Trừ phi là không thành đúng là sư phụ nên không dám nói được đúng không? Rồi tiếp đi bạn tiếp theo đi. Dạ vâng con ạ. Thanh Hải Vô Dượng sư Hải Nam nghe xem nhá. Hải Nam bao lâu đ 26? Vứt bao lâu lên được 26? Đấy sợ không? Con thì trước khi đi thiền thì con với các bạn cũng có ngồi tư một chút đấy ạ. Hô giờ lạ. Dạ. Tức là cũng con hỏi thì là những bạn nào? Những bạn nào? Con với Hồng Phương này, Hồng Linh này, Pê Ma bốn bạn ấy ạ. Thì con cũng hỏi lại các bạn cái phần tưởng tượng ấy ạ. Ừ. Vâng. Hỏi rõ xem là vì sao mà sư phụ dạy cái tưởng tượng này bản chất là gì và vì sao mà tức là cái hiện ra trong biết lại là biết. Ừ. Thì thì làm rõ cái phần đấy thì các bạn ấy cũng giải thích và con hiểu là nhìn trực tiếp vào kinh nghiệm thì rõ ràng chỉ có có một cái kinh nghiệm rõ ràng thôi hay gọi là biết một sự biết rõ ràng. Sau đó thì bắt đầu mới bịa vào, bắt đầu là bịa là màu hay bịa là có tôi có vật thì bắt đầu tất cả cái đấy lúc sau là tưởng tượng hết hay gọi là suy luận. Ừ. Thế thì khi mà hiểu rõ rồi và thế giờ mình tưởng mình phải phân biệt ra tưởng tượng và suy luận. Dạ cái màu mè vân vân đúng là màu sắc thanh xúc pháp mình gọi là gì? Tưởng tượng ạ. Nói chung nó còn đâu từ đấy đấy. Sy ra nó là cái gì? Thì đấy là suy luận. Ừ. Vâng. Thì bọn con cũng nói lại ba cái bước đấy. Biết tưởng suy. Thế sau đó thì hiểu. Đúng về bước một và bước hai thì bước một là khi đi thiền mà hỏi cái câu mọi thứ có hiện ra rõ ràng trong biết không? Ừ. Thì mấu chốt là gì? Mấu chốt là sau khi hỏi xong thì thấy cái nền biết ở đấy. Và bước hai cũng thế. Khi mà hỏi là những cái thứ này, mọi thứ này có tách rời được với biết hay không? Ừ. Thì mấu chốt hỏi xong là nhìn vào kinh nghiệm và và cảm nhận là thầy nó không thể tách rời được. Và ví dụ như Hồng Linh còn bảo là có lúc em cứ nói là thế mày tách rời đi, tách rời đi xem có tách rời được không. Hay hay kéo được cái cửa lạnh lại. Thì đến lúc đi bộ con cũng có Tách đi, mày tách đi. Vâng. Con cũng bảo thế mày tách thử đi xem tách được không thì thì nhìn vào thẳng thì không thể tách được và thấy chỗ đấy chỉ có biết thôi. Tức là cái chỗ mà bảo là cái này cái kia thì chỉ có biết. Ừ. Thì cứ làm đúng hai bước như sư phụ dạy và con thì cũng hay trì vào suy nghĩ thì cứ chì vào suy nghĩ và cái câu bước một nó lại bắn ra. Xong cảm nhận xong lại câu bước hai nó bắn ra. Cứ như thế thôi. T cứ tuần tự như vậy ạ. Đơn giản không? Dạ. Dạ con thì vào thiền thì cũng xoay logic như hôm qua thôi. Xác quyết chỉ có cái đang biết mọi thứ xảy ra với cái đang biết và không có không có mình không có mình trong cảnh. Ừ cái mà hiện ra trong cảnh chỉ là cái được biết thì à mà mình thì luôn luôn biết nên mình không thể trong cảnh được. Xong thì con cũng trước khi thiền thì xoay lư xong con cũng tự ngẫm à. ngẫm câu số hai hôm qua mà sư phụ ấy sư phụ vừa giảng ấy ạ. Ừ thì sau khi mình nhìn vào kinh nghiệm mà mình thấy là mọi thứ hiện ra rất là rõ ràng trong biết và xác quyết ở đây có và cảm nhận ở đây có một cái nền biết rồi á thì mình nhìn vào mình nhìn trực tiếp là cái cái hiện ra nó có có tách trời được với biết hay không thì con tự tư là nếu mà có nếu mà tách trời được á thì có nghĩa là có một cái cái vật là vật đi biết và có một cái vật khác là vật được biết thì mình phải kinh nghiệm được một cái cái lúc nào đó là ví dụ như cái cây thì mình phải kinh nghiệm được một lúc rồi nó có cái cây và nó tắp trời được với biết nhưng mà cảm mình kiểm tra trong cái kinh nghiệm thực tế của mình thì không có một giây phút nào, một khoảnh khắc nào mà mình kinh nghiệm cái cây mà không có biết ở đó cả thì nó không thể tách rời được. Và cái chất liệu ở đấy là chính là biết giống như quả cầu pha lê á ạ. Ừ. Khi mà mình nhìn vào thì ở đấy chính là pha lê và xác quyết là không không thể tách trời được. Và ờ và cứ thế thì cứ nhìn vào kinh nghiệm cảm nhận thì chỉ thấy ở đấy là biết thôi ạ. Và cái gì hiện lên kinh nghiệm tổng thể mọi thứ. À sau đây thì trong thiền thì ví dụ như có những lúc a con thấy a cái kinh nghiệm lúc này ví dụ như có có cái có mình ở đây và có cảnh xung xung quanh thì à thì con cũng hỏi thêm là á cũng tư thêm là ờ như vậy thì à ừ trong cái kinh nghiệm lúc đấy thì có thực sự là nó tách sẵn không hay là cái cái phân tách đấy như là cái tưởng tượng ấy ờ kinh nghiệm thì chỉ có một một thứ thôi mình không thể kinh nghiệm được là sáu thứ và cái sáu thứ đó chỉ là cái cái tưởng tượng tưởng tượng ra và bịa vào sau nó là tưởng tượng tế sau đấy thì suy luận nó mới bắt đầu nhảy vào nó mới khoanh mà nó bảo là đây là tôi, đây là cảnh vật xung quanh mọi thứ thì mình chỉ thấy đó là một cái tưởng tượng phất phơ giữa cái kinh nghiệm được biết thôi. Và cái tưởng tượng đấy thì cũng hiện ra rất rõ ràng trong biết và ở đấy cũng chính là biết luôn. Thì con cứ xoay đi xoay lại và cảm nhận như thế thôi. Ừ. Ừ. Thế bạn ba bạn này không gặp buồn ngủ không bị gì à 26 phút là là Mất ngủ chút ngủ. Mất ngủ hả? Là sao? À dương khí nó th khỏe quá khỏe quá cả hai bà đại không v ngủ à? Không tưởng tượng nguyên nguyên không bn ngủ à? Đấy dương khí cao có bật ngủ đấy. Thấy không? Dương nguyên thứ bao nhiêu? Nhiêu dương khí con bao nhiêu? H yếm bao nhiêu? Bao nhiêu? 42 42. Hai vẫn khỏe thế nhỉ. Rồi Hải bao nhiêu? 103 103 khó khăn không? Khó khăn thôi bạn bạn khó khăn cho bạn khó khăn đi nhờ. Bạn nào khó khăn trong thền thường ngồi đây hộ dầu có vẻ không thấy có khúc mắc gì nào. Những ai dưới 10 phút đi giơ tay nào. 10 phút bốn hộ nghèo rồi. Bốn hộ nghèo nào đi. Bây giờ dư hút là hộ nghèo rồi đúng không nào? Hộ nghèo phát biểu sao lại khó khăn gì nào? À thư sư phụ là con 9 phút ờ khi con ngồi ấ thì là nó bị cái khó khăn đối với con là cảm giác ở trên thân thể tức là nó hết mỏi thì nó lại tức là xoay lung tung tức là rất là nhiều cái cảm giác thân thể nó kéo về cái thực cái ảo ấy. Tức là ờ thì lúc ấy thì con lại cảm tập với là cái này có hiện ra rõ ràng hay không, cứ xoay về cứ cái gì hiện ra thì xoay về cái đấy thôi ạ. Ừ thì chắc là có thể là khi con ngồi thì một vài suy nghĩ nữa, nhiều suy nghĩ nó cũng vào thì có những lúc mình cũng giật mình kiểu kiểm tra xem nó cái suy nghĩ này nó có hiện ra rõ ràng không, trong biết không và nó là cái gì. Khi con đau mỏi thì đau mỏi là cái gì? Dạ đau mỏi đấy chính là tưởng tượng. Ừ nếu mà con thấy là tưởng tượng ấy thì nó sẽ thì con không gây vấn đề đâu. Nhưng mà vì con cách trình bày con đấy. Vâng. Thì là con vẫn tin nó là thật. Vâng. Tin thật thì rất vấn đề. Dạ. Dành thời gian lại. Vâng. Ngoài thiền ấy. thời gian xem tại sao nó lại là tưởng tượng. Vâng. Con cần một sự thuyết phục là tại sao nó là tưởng tượng. Vâng. Nếu con thuyết độc được là t là tượng thì cái cái gây hại nó sẽ khác. Khi ngồi thiền thì đau mỏi là tưởng tượng. Nhưng mà cái người ngồi là gì? Cũng là gì? Những tưởng tượng ạ. Toàn bộ cảnh đấy là gì? Tưởng tượng ạ. Nếu con nhận ra rằng toàn bộ cảnh đấy là tưởng tượng tức là nó sẽ bị một thời gian sau mình mới quay lại được cái nhớ lại cái nhắc đấy. Tức là mình đang chật vật đến nó xong quay hoay với nó thì lúc sau thì tức là mình sẽ bị mất cái thời gian để quay trở lại phải nhớ xem nó là cái gì, hỏi nó xem vì sao à nó là cái gì thì lúc đấy là thấy là suy luận tưởng tượng ra thì lúc đấy là con mới lại quay lại về thiền. Đúng rồi. Như vậy là con cần phải ngoài thiền ấy cần phải xoay mệnh nhiều hơn. Vâng ạ. Đúng không? Xoay này ngồi ngồi bàn với nhau. Vâng. Đến khi nào trong lòng conị thuyết phục ấy. Vâng. Là cái ống đau mỏi này chắc chắn. Vâng. Nó là tưởng tượng nhưng chưa đủ đâu. Cái quan trọng nhất không phải là đo bỏ là tượng. Tự mài người ngồi ấy. Còn toàn bộ cái cảnh đấy. Vâng ạ. Nhắc lại toàn bộ cảnh đấy bao gồm người ngồi căn phòng. Vì con để sót một cái gì không phải tưởng tượng ấy. Vâng. Thì sao? Thì nó sẽ là thật luôn á. Một phần nhỏ không phải tưởng tượng thì nó tự thành tất cả thành thành áo hết ạ. Có thì có tự mảy may không thì cả thế gần này cùng không. Là nếu chỉ có một cái con cho là tượng 100 thứ là tưởng tượng một thứ 101 không phải tưởng tượng. Vâng. Thì cái sẽ phá hết. Nó sẽ làm cho con tự thấy rằng tất cả là thật hết. Vâng Vâng. Đấy đây là con ngoài thiền ấy con cần phải thấy con phải cần phải ngồi thường là cái này chỉ lý luận thôi ngồi ngồi tư hoặc là ngồi các bạn cũng tốt. Vâng ạ. Nếu quay lại cái nhóm này thì nhóm này sụ dạy rất kỹ rồi nên là Vâng. Con thấy rằng là 100% là tất cả mọi thứ hiện ra này đều là tưởng tượng hết. Vâng. Thế khi đấy thì trong thiên có thể nhắc là đây là tưởng tượng thôi. Đây là đây là tưởng tượng, đây là suy luận thôi. Thì ngay khi đấy là con sẽ thấy toàn cảnh là tưởng tượng trong biết. Đó là các C chuẩn hơn nhá. Đây là tưởng tượng trong biết chuẩn nhất đấy. Đây là tưởng tượng trong biết đúng hơn là nhắc đây là tưởng tượng thì con sẽ toàn là con sẽ không còn ảnh hưởng bởi cái tưởng tượng phát nữa thế nào nữa vì con thấy được bản chất của cái mọi thứ mọi thứ đây này. Đây là tưởng tượng trong biết đấy các con giống bạn Linh thôi. Bạn nào mà khó khăn ấy thì đấy là cái giải pháp cho mọi chuyện khi thiền. Đây là tưởng tượng trong biết. Hôm nay có ai dùng câu đấy không? Đây là tưởng tượng trong biết không? Ở đây nhóm này có ai dùng không? Giờ đây nào có ai dùng không? Đi bộ con cá dùng ạ. Đây là tử dụng trong biết. Vâng ạ. Thì câu đấy nó câu đấy là nó gom tất cả thứ sư nó dạy cho con trong một câu đây. Tưởng tượng thì chưa gom hết nhưng mà trong biết thì sao hết rồi đúng không? Mà nếu tất cả mọi cảnh mọi thứ hiện ra là sống biết thì còn vấn đề gì nữa đúng không? Nếu mọi thứ hiện ra tưởng không biết thì còn vấn đề gì nữa. Thậm chí là nếu con thực sự thấy đấy thì còn tại sao phải tu nữa? Vì tu cũng chỉ là tưởng tượng trọng biết. tu con ấy nó chỉ là gì? Tưởng tượng trong biết, tự trong biết thôi. Hết khổ thì cũng chẳng cần phải cứu khổ đúng không? Hết khổ thì ta phải cứu khổ. Cứu khổ sinh ra bởi vì có khổ thế là từ không biết thì con sẽ đầu tiên là hết hết khổ sau đó là con cái tu của con không còn thực sự là phải tu. Khi mà không phải tu nữa thì con mới là biết được. Con cứ phải tu phải tu phải tu bản chất con chưa phải là biết. Nên là cái tưởng tượng là cái là tạo ra khác biệt lớn. Thế con mà sở dĩ lên vọt thế là vì cái tưởng tượng ấ nó tạo các biệt rất lớn các bạn bắt đầu nhích nhích từng tí một con nhảy vọt đúng bản chất là nhảy vọt hai ngày là nhảy vọt đấy thì lưu ý đấy để bạn các con những ai mà vì cũng mới hôm qua thôi cũng không kỳ vọng các con phải giỏi ngay nhưng còn hiểu đấy là thuốc đấy là tử dựng trong biết là thuốc mình nhắc lại nền dự biết thì không phải là đây là một cái vật cụ thể chỉ là một vật cụ thể mà Đây là gì? Kinh nghiệm ngày. Toàn bộ kinh nghiệm đều là tưởng tượng trong biết. Đấy. Còn nếu chỉ trong đây là một vật cụ thể như cái cơn đau tưởng dố biết thì cái thân thể này không phải tưởng dết à. Có phải là cơn đau hết thì một cái loại khác nó lại đến không? Nó lại đánh thẳng vào thân thể không? Như vậy con phải tư nhiều hơn nhá. Tư nhiều từ tư một chỗ cũng được mà tư với những bạn mà mình khân quẹ được. Khi mình bị thuyết phục mạnh mẽ là tất cả cuộc đời tất cả mọi chuyện mọi thứ và tưởng dượng không biết thì các con hôm qua đ dạy luôn ba bước rồi đấy biết tưởng và suy rồi đấy thì cái đấy thuyết phục nhanh hơn đúng không rất nhanh con sẽ thấy được thuyết phục mà tưởng tượng cho biết bản chất là tưởng tượng và suy luận trong biết như mình vâng cái suy luận thì cũng là tưởng tượng mà chứ gọi là tưởng tượng trong biết dạ hôm nay bọn con cũng thử tập với nhau là xoay logic trước khi tập ấy thì sẽ xoay thẳng về biết tưởng suy luôn rồi đi thiền luôn ạ tốt. Thì thấy là phá tôi vậ luôn ở cái bước biết. Đúng rồi. Bây giờ các nên là tối thiểu nên ngoài cái trước đây là thân thể và trong cảnh không ấy. Vâng ạ. Thì phải thêm một cái cảnh đấy nó là cái gì? Vâng. Trước là mình là ai mình trong cảnh không đúng không? Vâng ạ. Nhưng mà con có phần tưởng tượng thì suy thêm con những cảnh đó là cái gì? Vâng. Mình có trong mình có thân thể không này. Trong cảnh mình có trong cảnh không? Đúng không? Chưa đủ cái cảnh là gì? Cảnh là gì? Khi nào con sắc quyết là cảnh là tương tự trong biết thì bắt đầu thiền. Như vậy đấy là thêm một bước nữa trong quá trình soi trước khi thiền nhá. Câu hỏi là cảnh là cái gì? Sáng nay con ngồi Thì con thấy chị Hồng Hạnh hay là hôm qua không nhớ chị bảo là sáng nay đúng không? Chị bảo là đã mất công xoay hai cái kia dài như thế rồi thì sao cho thêm nốt cái này vào để cho xác quyết ngay từ đầu thì là con tập mình có trong cảnh không nhưng mà chưa đủ cảnh nó là cái gì. Vâng khi nào cảnh thành tưởng tượng không biết thì thiền nó sẽ khác hẳn. Vâng ạ. Lúc đi bộ con thấy áp dụng cũng con đi bộ bao nhiêu phút? 21 phút ạ. Được rồi. Thế như vậy là con là tứ chi phát triển hơn đầu óc rồi đấy đúng không? Ừ. Trường đây là phe tứ chi rồi. Tại vì lúc đi bộ con thấy tập nó dễ hơn ấy. Thế xong rồi con về con hỏi các chị là bên đi bộ là cứ 1 hai tức là cứ khi hỏi 1 2 1 2 cho đến khi nó chỉ còn hai thôi. Tức là chỉ còn cái bước hai hỏi nhanh ấy. Tức là cứ hỏi một cứ bị đi ra thì lại hỏi một là cái này hiện ra rõ ràng trong biết không? Xong rồi lại là cái có tách khỏi được biết không? Xong thử tách thì không tách khỏi được thì lại xác quyết là không bao giờ tách được khỏi biết. Thế xong dần dần là nhìn thấy cái bất cứ cái gì hiện ra nó đều là biết luôn rồi. Tức là tại hỏi có thể là do hỏi nhiều hỏi nữa. Thấy gì biết thì không còn hỏi gì nữa. Tức là con thấy là bảo có sự bị nhanh quá không? Không sao cái gì hiện ra nó cũng là biết sao nó lại dễ như thế xong lại bị hoang mang nếu mà biết thì tôi vừa rồi rồi cứ thế mà tự tin mà đi thế là đến khi nào tự tin nó mất thế là m cảm thấy hơi hơi có gì đó là lúc ấy con lại nghĩ là sao dễ như thế thì không biết có đúng không hay có chủ quan gì không lại lại ngồi lại xem chủ quan hay không là do con có gợn lên trong có trong đi không vâng vì chỉ hơi gợn tí phải hỏi vâng ạ đấy nếu con hỏi nhiều quá như cảnh sát thì lại chết thì như tôi thắng cô cảnh sát ngồi mấy chị em ngồi hỏi nói chuyện với nhau bảo thế này sao nó dễ thế dễ không tỉ dễ lắm dễ lắm đúng rồi Vì nó là cái có sẵn nó dễ vì sao nó sẵn như thế thôi. Vâng có phải là do tu mới ra cái đấy đâu. Có phải tu thì mọi thứ mới là hiện ra trong biết và không thách biết được đâu. Mà nó xưa lên nó thế đúng không? Nó dễ vì con nhìn thấy một cái xưa như thế giống như nước thì vốn là ướt. Vậy sờ nước thế ướt thì là dễ hay khó? Dễ. Vì sờ nước thì buộc nó phải ướt vì nước vô ướt. Đúng không? Thế thôi. Nó chỉ thế thôi. Nhưng nếu con có bất kỳ một cái nháy gì đấy trong quá trình thiền hoặc đi thì hỏi thì con lại hỏi ngay. Vâng ạ. Để không thể rút phát triển nó sẽ thành thật hết. Đấy. Nhưng nếu con làm cảnh sát rất sợ hãi thì cũng sai con phải cân bằng thôi, cân đối thôi. Vâng. Như vậy mình chuẩn chuẩn hóa lại quá trình nhá. Mình sẽ thêm một câu hỏi là cảnh là cái gì? Sau cái câu là mình có trong cảnh không đúng không? Cảnh gì mà con đi một con đường nào đấy mà tùy con đúng không? Để con chết thục rằng là cảnh chỉ là gì? Tưởng tượng trong biết. Bài hát hôm qua đã xử rồi đấy. Cuộc đời chỉ tưởng tượng trong biết là bạn Hồng Anh bạn đã ngửa cờ đấy nhỉ. Xong rồi. Sử xong rồi sẽ cho lên áp lên rồi à. Nhanh thế. Cuộc đời chỉ tưởng tượng trong con chốt được cái đấy thì thiền con sẽ rất khác đúng không? Còn các con rất mới là chắc chắn là trông không nhanh được không dễ được. Thế này là số này là quá kinh rồi. Đấy chứng tỏ là đi đúng hướng mọi thứ dễ dàng đúng không? Chứng tỏ công nghệ là rất xịn rồi. Đúng không? Công nghệ là quá đỉnh rồi đấy. Mà cũng đúng thôi. Tại sao lại cứ đo còn phải đến đây ngay? không cứu con không thì Hồng Linh sống nào được tiêu hết 0,7% lên đây rồi mà không có công nghệ đỉnh thế này thì hôm nọ sự có đ ở trong ở Phú Quốc ấy ở đâu ấy là một bạn ở trong nhóm các bạn trong mình trong nhóm này là cứ một ngày thiền được 30 phút thiền trong thực tại 30 phút ấy thì 1 tháng có bạn lên được tận 3% kho tốt luôn có bạn thấp nhất thì cũng là 0 mấy phần trăm 0,7% à 03 0% còn nhất là 3 phẩy mấy phần trăm là chỉ 30 phút thôi nhá. Còn nếu gấp đô lên thì thường là tuyến tính sẽ gấp đô xuống đấy lên. Nghĩa là các con nếu thực sự là về không thờ khỏi đây mà tiếp tục giữ được cái cái cái nhịp độ thiền ấy thì cái kho của con chắc là h nhanh thôi không phải là quá lâu. Chuyến đi nó vừa tính cấp cứu khẩn trương nhưng cũng vừa có tính tích tập đấy. Bây giờ cấp cứu rồi đúng không v anh em số này t số cứu hết rồi. Trừ bạn nào bạn nào trên 5% không? Mỗi viết tùng thủ mỗi viết tùng có viết tùng thôi chứ còn anh em khác. là cứu hết rồi lúc đó từ lúc đó tiêu hết rồi ờ tí đâu lại nhá tối đâu lại nhá sáng hôm qua 8:00 sáng hôm qua nhá đâu nhá rồi à đấy chung 10% ngã một cú là suýt chết luôn như về dưới 10% mới ok thôi khỏi đo nhá 6% chẳ là cái gì hay là gì không có cái đã bị được đi học kế này là tiên phân tích sửa r ừ thôi nhá dưới 10% thì tính nhá rồi tiếp đi sang chuyển sang đi bộ đ bộ top 1 đi bộ là ai đi bộ là ba bạn ba bạn top 1 ngồi được bạn mỗi một cờ nhá top 1 số một là nguyên nguyên 27 phút ạ lại nguyên nguyên nói đi nói điại lại kiếm cơ ngon chỉ cần đẻ con thôi mà kiếm cờ ác không anh em phải làm một chuyện là một cái bo đấy may là không phải sư phụ nó b dạ thì đi bộ thì cơ bản con cũng tập như ngồi thôi ạ ừ nhưng mà do là lúc sáng là tập à tập ngồi như thế xong cô kiểu cũng tự tin hơn ấy nên là lúc mà con đi bộ thì thấy khá là như bình thường. Mình cứ đi và cứ cảm nhận như thế thôi. Thì trong lúc đi bộ thì con có một cái cái tự nó tư, tự nó tư xảy ra trong lúc đi bộ thì là ừ ờ ý là bình thường con vẫn hay dạo bằng đây học được nhiều pháp mới và thấy nó là cửa thoát ấ thì thỉnh thoảng con vẫn hay nhớ đến hai người bạn cũ là Nhật Văn và Nhật Chiêu ấy. Nhật Văn là ai? Thảo hối ạ. Nhật Triều là ai? Bố Nam Hà Nam đâ. Rồi Nhật Chêu đấy. Chiêu của con đấy. Thì ngày hồi trước là kiểu ba người bạn đồng tui á ạ. Ừ. Xong thì gần 2 năm nay thì chỉ có một mình con thôi. Ừ. Thì kiểu khi mà mình học được pháp cao thì mình cũng hay nghĩ tới các bạn. Xong vì mình nghĩ thì mình thấy kiểu cũng tiếc cho các bạn các thứ. Xong thì khi mà Hôm qua học xong thì ngày hôm nay thì suy nghĩ nó lại xuất hiện. Thì lúc đấy con mới tư là ừ khi mà mình nghĩ là có mình đang tu hành đúng đắng đi chẳng hạn thì còn các bạn thì đi con đường riêng rồi thì ở đấy mình đang tin là có tôi, có vật, có cảnh tu, có tất tận tộc những thứ khác nhưng mà tin rằng người có vấn đề. Dạ. Thì à thì lúc đấy nhìn trong Tạo luôn mình tạo luôn cả Nhật chiêu, Nhật văn và vấn đề của họ luôn. Tưởng tượng ra tự tại đây là bước nào? Bước ba suy lộn. Suy rồi. Suy rồi. Dạ. Đang đi bộ không thấy đâu. Tự nhiên lại bảo là có hai đứa cộ vấn đề của nó. Dạ. Thì lúc đấy nhìn trong kinh nghiệm thì chỉ thấy là Nhật Văn Nhạc Chi chỉ là một suy nghĩ thôi, một tưởng tượng thôi. Và kể cả là có xuất hiện kể cả là cái cảnh có xuất hiện ngay trước mặt con ngay lúc đấy á thì Nhật Vân Nhật Chiêu chỉ là cái hình chỉ là tưởng tượng thôi. Kể cả ngay trước mặt thì cũng chỉ là tưởng tượng. Lượng dạ còn không trước mặt thì chắc chắn là đang gì? Đang suy luận. Suy luận rồi. Thì à cả hai thì đều cũng chỉ là tưởng tượng ra cả một cái cảnh như là một cảnh phim có nguyên nguyên, có nhật văn, nhật chiêu, ba ng bản các thứ các thứ. Xong thì tự nhiên nghĩ xong thì thấy là tất cả chỉ là cái kinh nghiệm này nó chỉ là một cục kinh nghiệm và hiện ra trong biết và chỉ có cái tưởng tượng thì nó cứ cứ như thế thôi. Cách tốt nhất để cứu hai người bạn đó là gì? Dạ thì sau khi con con tư đến đấy thì con tự thấy luôn là cả Nhật Văn và Nhật Chiêu chẳng có gì khác ngoài. Ở đó chính là biết. Ừ. Và ở đó chính là chính là mình luôn ấy ạ. Và con thấy là cả nguyên nguyên Nhật Văn Nhật Chiêu chẳng có gì khác ngoài ngoài cái này thôi. Ừ thì ở đấy thì con tự nhiên lòng ý là lúc đấy nó cũng một cái cái sự hân hoan nổi lên á. Đấy thì cứu đấy. Cứu xong rồi đấy. Bạn rất là giải thoát rồi nữa đúng không? Đấy anh cách đấy của Hồng Anh là giải thoát cho bạn Vong đấy. Siêu thoát luôn nữa. Tin rằng người có vấn đề đự tạo vấn đề chuẩn chưa? Tự tạo theo nghĩa đen chưa? Ngày xưa ngay b đấy thì cũng không hiểu ý dụ lắm đâu. Không hiểu lắm đúng không? Nhưng mà bây giờ đúng tự tạo chưa? Tự tạo theo dây đen dây bóng? Đen đen. Hồi đây anh em sẽ tưởng là mặc dù chắc dây bóng rồi không? là đen khi mà tin người khác vấn đề là mình đang tạo ra người khác và vấn đề của họ ngay tại đấy luôn. Tin rằng mình giúp được người mặc qu trên mặt gì nữa sao chà nước đấy hóa ra chỉ là nước trăng sao trên mặt nước chỉ là nước nghĩa là mình bạn và họ tất cả chỉ là gì biết thôi lúc đấy mình có thể gì đại bi nhẫn nhục gì lúc đấy mới thực sự đại bi nhẫn nhục được thì không có thật được thật thì nhẫn một lúc định thôi. Nhẫn nhẫn nhẫn thôi. Xong lúc không nhẫn nổi nữa thì sao? Không có thật thì mới nhẫn nhục được. Đại bi nhẫn nhục được có thật thì giới hạn là từ bi bình thường. Đại bi nhẫn nhục vì người gì nữa cha trò chơi đấy khi con thấy thầy khó ra cái trò là trò trò chơi không chơi cái trò giúp người trò chơi trên mặt hồ biết thanh than trò chơi kỳ diệu. Bởi vì sao? Không có gì không có gì mà chì gì hết mà như thật đúng không? Rất hay luôn. Khóc như thật đúng không? Buồn như thật vui như thật cực kỳ sáng tạo luôn. Sáng tạo không? Sáng tạo thú vị. Thôi giật chiêu để Hải Nam nhá. Dạ. Hải Nam. Còn Nhật Nhật gì nhỉ? Nhật văn thì có ai đấy quen Nhật Văn không? Không. Bích thì thôi Bích gia đình đề Huê thôi. Hồng Anh nhá. Rồi Hồng Anh sẽ quan tâm đến Nhật Bắc nhá. Đúng rồi. Hay là Hạnh Nguyên Hạnh Nguyên giú Nhật Văn Quay Nhật Văn không hả? Tuệ Vĩ một đứa quan tâm thì một đứa quan tâm hảo hôn. Hợp lý hợp lý ừ hai người hi sinh bốn người đi thấy trò chơi D kỳ không ngồi đây mà có hết cả Nhật Văn Tuệ. Rồi nam rồi chiêu các loại trò chơi của tưởng tượng đúng cuộc sống bản chất tượng không khi đấy con nghĩ các bạn đấy là đang tưởng tượng như gặp các bạn thì vẫn là gì tưởng tượng cuộc đời chỉ tng tưởng tương trong biết đấy rồi một cờ nhá sướng thế chỉ cần đi bộ thôi mà kiếm được cờ nào bạn tiếp theo top 2 là ai 26 phút là có văn trường với con con nói con nói luôn con nói luôn đi cầm mic nói luôn tuệ mà con hôm nay thì trong cái thực hành của con ý thì trước khi đi bộ thì buổi sáng bọn con có tư lại thì sau đấy con cũng có viết lại con là ai bốn lại bốn đường nữa à đây có nhóm tư nào khác không ngoài nhóm đấy không tay nào nhóm tư khác nên có nhóm tư phải không những người hay tư với nhau ấy Nó tự sâu sắc đây nhá các con. Ai chưa có nhóm tư thì nên trong đoạn này này. Còn đâu về đại thành phố mình thì tính sau nhưng mà trọ này nên có nhóm tư là những ai chưa có nhóm tư đây được đấy nhá. Về lập nhóm tư đy nhá. Hai người nhóm tư rồi hả? Còn ai? Vu vân này. Ai nữa? Nguyên Nguyên này. Ai nữa? Phát Thảo à? Chư Thư à? Đây đấy. Bắc Trung Nam ba người đấy. Quá rồi. Bắc Trung Nam là Lâm Tín. Rồi thì hai cái câu ban đầu để xoay logic ấy về thân thể với cảnh ấy ạ thì con vẫn xoay bình thường như như cũ nhưng mà cũng có tư thêm một chút là theo cái cách ngẫm ở trên cái góc độ tưởng tượng với suy luận ấy ạ thì con thấy là nó cũng hiệu quả hơn. Thực ra nếu con vững cái cái biết tưởng suy rồi Rồi thì nó ốp luôn cả hai cái trước. Vâng, đúng ạ. Nhưng vì con chưa vững nên là cứ chắc đã. Vâng, đúng ạ. Đúng nhở. Chứ còn vững đấy rồi thì một phát là chẳng phải thân thể luôn. Bởi vì là con với Hồng Phương cũng bàn với nhau ấy. Và là ờ khi mà mình ngẫm mà viết ra thì mình vẫn phải viết rất cụ thể. Nhưng mà để mà áp dụng vào trong đời sống hàng ngày ấy thì chắc mình phải tìm một cái cách nó hiệu quả hơn chứ không thể biết tưởng suy đấy. Vâng. Đấy. Sau chuyến này về mọi người cứ ngẫm ngẫm thật mạnh tưởng suy. Đủ vững rồi thì cái đấy đủ nó đủ thay luôn hai cái trước. Vâng. Phải vững đã đúng không? Vâng. Đúng ạ. Thuyết phục đã thì con hay tí nữa đo chỉ số đấy nhỉ? Vững cái logic biết tường suy dạ nhá. Dạ. Thì đo luôn cho cả đội này luôn nhá. Thì con cũng ngẫm thêm ở một cái bước rằng là đến cái chỗ là mọi thứ à mình có ở trong cảnh không ấy. Nhưng mà sau đấy con cũng ngẫm là thế thì cái cảnh này ấy thì nó thực chất nó là cái gì á? Ừ thì thấy là cảnh nó hoàn toàn nó chỉ là tưởng tượng nhưng mà nó cũng lại chính là biết luôn ấy. Mình gọi là tưởng tượng trong biễn. Vâng. Thì sau khi mà xác quyết ý thực ra là chỉ có biết và cái là tưởng tượng là ừ cái là tưởng tượng trong biết ấy nhưng mà thực ra thì nó không thể tách rời và nó cũng luôn là biết ấy thì cảm thấy rằng là kiểu rất là tự tin ở cái việc nó chỉ nó chỉ có biết thôi ạ. Giống hình ảnh gì? Hình ảnh để dễ ẩn dụng, dễ hiểu nhất là gì? Hình ảnh quả cầu pha lê. Tất cả cái dầu trong lê song suốt thì cũng là pha lê. Vâng. Mà nó cũng là Có thật luôn. Vâng. Đúng không? Con nhìn trong pha lê đủ thứ có là thật đâu. Vâng. Nó vừa là pha lê nó vừa không có thật. Giống hệt như là vừa tưởng tượng vừa không có thật vừa là biết không? Để cho văn trường hiểu vấn đề ra còn phê không suốt ấy thì cái trong đấy có thật đâu. Có gì đâu có nhạc cử gây cối như gì thật đâu nhưng nó vừa không thật nhưng nó vừa là biết cùng một lúc nó không vấn đề mâu thuẫn thì giữ không có thật và là biết cả. Còn phê xố là con dễ hiểu nhất luôn. Để con để trở thắc mắc hôm qua của con. Có có vẻ nhà cửa trong ph lên có thật không? Không. Nó có phải là biết cùng một lúc không là pha lê một lúc không có. Đấy thì đ thế thôi. Nó không thật như nó là biết là chuyện bình thường. Vâng. Thì sau khi xác quyết như vậy thì con a con đi bộ nhưng mà kể cả trước khi vào đi bộ ấ thì con cũng có cái xác quyết thêm nữa là kiểu như cái chủ thể của mọi cái kinh nghiệm này của toàn bộ cái cái cuộc đi bộ này ấy thì đều là biết. Ừ. Mình không có bất kỳ vai trò gì và cũng không cần cần phải cảm nhận bất kỳ cái cái cái điều gì hơn. Đây chỉ là cái kiểu như trò chơi đang cảm nhận lại chính mình ấy ạ. Thì sau đấy thì con đi bộ và cứ thả lỏng cảm nhận cái thả lộng và mở rộng tầm mắt ạ. Và cảm nhận là cái kinh nghiệm tổng thể nó như thế này. Rồi sau đấy sẽ hỏi là mọi thứ nó hiện ra trong biết rõ ràng hay không. Thì sau khi mà cảm nhận rõ là cái nền biết rồi thì mới bắt đầu sang cái cái câu hai là cảm nhận xem là nó có nó có tách Ngồi không? Thì lúc nãy bảo tao đố mày tách ấy. Ừ. Thì thực sự là không thể tách được và thấy nó thực sự là biết luôn. Thì con cũng thấy giống như Hồng Linh bảo là ô thế sao nó lại dễ thế này? Mà dễ quá không tin nổi. Nhưng mà sau đấy con ngẫm lại rằng là ơ nhưng mà sự thật nó vốn là thế thì đáng ra nó phải dễ là như thế này chứ. Chứ nếu mà mình khó thì chắc chắn đấy là do mình gán một cái gì đấy mà cố ép là cái sự thật nó phải theo cái gán đấy rồi chứ còn sự thật nó sẽ Phải dễ như thế này. Xong rồi lúc đấy thì nó tự nhiên nó hiện ra cái cái câu ở trong cái bài hát cũ của chị Nhân làm lúc trước ấy ạ. Là gì mọi thứ hiện ra ở đâu rồi? Ờ ở đâu? Thì con vâng con đi một lúc xong tự nhiên nó bật ra cái câu đấy. Mọi thứ hiện ra ở đâu thì cũng để ý là ơ nó cũng chỉ đang là những cái cái tưởng tượng hiện ra trong cái biết như thế này thôi ạ. Sáng rõ như thế này á. Thì con cứ lặp lại tiến trình đấy. Nhưng mà có những lúc thì nó có thể chui vào vật nhưng mà sẽ nhìn thẳng vào cái kinh nghiệm đấy luôn thì nó cũng sẽ quay về cái nền ạ. Ừ thì con chỉ làm như thế thôi nhưng mà con cảm nhận rằng chắc nó đến từ cái phần xác quyết trước khi tập trước ấy ạ là tất cả chỉ là cái tưởng tượng ở trên cái nền biết này và chỉ có biết và đấy mọi thứ là tưởng tượng và cũng biết và luôn luôn là biết đấy ạ. Ok một cờ nào tiếng chi văn trường con ngồi bao nhiêu ấ nhỉ con ngồi Con ngồi là 8 phút ạ. Trình bày khoan khi ngồi trước đạ đ ngồi ấy ạ. Khó khăn khi ngồi rồi lúc ngồi sao mình đi được nhiều mà đi ngồi ít thế? Ừ con đoán là lúc ngồi là con sẽ bị đánh vật với suy nghĩ nhiều hơn là lúc đi ạ. Ừ thì chuẩn đấy. Các con thường là ngồi một lúc là suy nghĩ ào đến không có gì phân tán cả. Thành ra là sẽ tập trung vào suy nghĩ. Còn đi bộ thì có trăm thứ để phân tán khi tập trung vào suy nghĩ. Còn ngồi thì có gì đâu. Cái cảnh đấy nó cứ thế mãi chán chết được là tập trung sĩ cho nó giải trí. Mà vợ ở nhà đang làm gì? Thấy hình vợ đẹp quá hiện ra lúc sau giải trí thế là thế là chìm vào trong suy nghĩ. Ok. Và phần đi đi. Vâng. Phần đi thì con cũng xoay logic cũng như các bước ấy ạ. Thì hôm nay lúc mà xoay logic thì con có xoay thêm sau khi xoay mình không ở trong cảnh á thì mình hỏi thế cảnh này là cái gì? Thì con thấy xoay vào chốt là cảnh chỉ là tưởng tượng thôi. Lúc đấy cũng không nhắc không nhớ ra nh. Chắc là cảnh là tử tự cho biết. Hôm nay con có chuẩn mực rồi đấy. Trong biết sau đấy thì khi mà con đi thì thực ra lúc đi thì cũng suy nghĩ các thứ nó cũng xảy ra nhiều cả cái cảm giác tôi đang đi cũng nhiều ấy ạ. Thì nhưng mà con nhớ ra nhớ cái bài mà sự giảng ấ thì khi mà vô tình mà có cái nỗi sợ hiện lên ấy thì lúc đấy là khi mà có cảm giác có tôi hiện lên thì đồng thời con thấy luôn là có cả nỗi sợ là thực anh sai bị hiện lên. Thì con cũng hỏi là ơ thế cái lỗi sợ sai này rồi thì suy nghĩ của tôi này nó có hiện ra rõ ràng cho biết không? Sau đấy con thả luôn. thì thấy nó hiện ra nó tan lúc nào rồi thì sau đấy thì con mới hỏi thế thế những thứ này tất cả những thứ này có có tách giờ được khỏi biết không thì cũng có cũng bảo luôn là thử tách xem nào thì thấy là không thể tách được mà không bao giờ kinh nghiệm được cái đấy mà không có biết nên thấy rất tự tin là không thể tách được và chỉ có biết đấy thôi ạ thì sau đấy thì con cứ lặp lại quá trình đấy nỗi sợ nó vẫn hiện lên thi thoảng đi vẫn có cảm giác hiện lên vừa đi vừa nhìn thấy kiến chẳng hạn mà vô tình dẫm mình lại sợ thì Thì con lại hỏi quá trình của con là cứ lặp lại hỏi cái đấy đó cũng không có gì mới đấy từ chi phát triển chỉ thế thôi đúng không gì đâu. Rồi 1 lúc nãy có mấy bạn nhà nghèo ấ nhở ở đâu ấ nhỉ những ai dưới 10 phút nhỉ đi bộ dưới 10 phút có không đi đấy nhà hơi nghèo thôi nhá nói thử nào hả Yến đi bộ d phút ừ tức là cách tập thì con vẫn tập như lúc ngồi ấy ạ nhưng mà ừ hôm tức là con con thì con đoán là có thể là Ừ. Có thể là con bị cuốn và suy nghĩ mà con không tức là cứ cảnh đi đến đâu thì có thể bị cuốn luôn vào cái cảnh và cái vật đấy. Ừ. Thì thì con đoán con đang đoán là như thế thôi. Con cũng chưa con không biết. Tức là hôm qua thì lúc con đi bộ thì hôm qua thì con chỉ được 2 phút đấy ạ. Thì con đi bên ngoài thì thì đến lúc con nghĩ lại thì con thấy tức là bị cuốn vào cảnh theo kiểu cứ nhìn các bạn xong rồi đoán là ai là ai các thứ thì có thể con bị cuốn luôn như thế. Nhưng hôm nay thì con tức là con đi loanh quanh ở trong phòng ấy ạ. Thì tức là cũng chỉ có một mình con nhưng mà tức là có thể là vẫn là cái lỗi là là chạy theo nghe con kiển nó căng thẳng lắm đi bộ lẽ là thả lỏng nhất thì con lại rất căng thẳng vâng cứ đi thoải mái thôi gì đâu phải không dám đi ra ngoài trong quênh quanh trong phòng căng thẳng là tiện riêng căng thẳng lắm rồi tức là ý tức là tiện đối đối diện cái phòng của bọn con nó có cái phòng trống ấy thì con tiện thì kiểu sáng lạnh ấy thì con lười là chính ra ngoài một hôm đi xem nào nhá tối qua con đi được có 2 phút tôi sư phụ Hôm qua là mê dai ngắm cảnh rồi, hôm nay đỡ rồi. Hôm nay có trình độ rồi đúng không nhỉ? Có công nghệ thôi. Sợ gì? Cùng lắm là gặp dai mê dai một tí thì giết ai đúng không? Không từ chối ra đẹp làm gì hết. Vì sao? Vì cái đấy nó là cũng chỉ là tưởng tượng từ trong biết. Chính khi các con thấy tưởng tượng trong biết con mới thưởng thức cuộc sống này trọn vẹn thì nó không có thật. Con thưởng trọn vẹn không sợ nữa. G đẹp có thật thì mới đáng sợ. Không có thật thì sợ gì đúng không nhỉ? Phát biểu chữ đám đông mà mọi người có thật thì sợ bỏ sừ đế được. Vâng. Nhưng mọi người chả có thật toàn là tưởng tượng chính mình trong biết thì sao? Sợ gì. Thế con mới tận hưởng được cảnh là phát biểu ch đông chứ. Vâng. Đúng không? Vâng. Cái bài bài hát đấy. Bài hát a bài hát đặt dòng sông nhận biết nó có đoạn lo gì chính ai thêm vào đ cuối đấy không phải thơ dụ luôn đấy tự thêm ai vào đấy có mà lo mọi thứ tưởng tượng trong biết lo gì tối qua con sợ vì con chưa có có công nghệ tưởng tượng trong biết còn hôm nay con không sợ nữa con cứ đi đi nhá tí nữa về đi thử xem nhá vâng ạ mấy giờ rồi rồi giảng tí thôi thế thì không giảng lâu đâu để còn để còn đi để còn thực hành ai đấy nhở Thảo hay ai nhỉ? Đang eo nào? Bây giờ nói chuyện thì con mới phát hiện ra là con bê luôn cái đặc tính và sức mạnh của con vào thiền cả ngồi cả đứng ạ. À cả đi lại ạ. Vì là con đúng như là cảnh sát để canh ấy. Cứ có bất cứ một cái gì hiện lên thì con là sẽ áp luôn lại hai cái câu hỏi ạ. Đầu con còn vướng cả vào cái chỗ là mọi thứ là cái gì hay là suy tức là lúc mà thấy suy nghĩ Nổi lên thì lại còn hỏi là thế suy nghĩ hiện ra rõ ràng cho ông biết hay là hỏi là mọi thứ hiện ra rõ ràng trong biết. Tức là con cũng đánh nhau với suy nghĩ như thế nữa. Nên là hai cái tội đấy thì nó sẽ làm cho là cái buổi thiền của con nó kém chất lượng ạ. Rồi Phảo sao sư phụ là sáng nay thì con ngồi hai phiên sau đó chuyển qua a con ngồi xong rồi đi chứ đi xong rồi sau đó mới chuyển qua ngồi lại. Thì à Con nghĩ là tăng ở cái phần phiên ngồi thứ hai á. Tại vì lúc mà con ngồi lần thứ nhất với lại con đi á thì lúc đó con mới vỡ ra một vài cái thì sau đó con tiếp tục con ngồi lại lần thứ hai. Thì con so sánh với ngày hôm qua á thì hôm qua là à con khi mà soi lic xong rồi thì vô ngồi thiền á thì con lại bất cứ một lúc nào có cảm giác trên thân thể hay gì đó là con lại cứ sợ sợ là là mình đang tin mình là một cái tôi đi đi biết rồi nên là con vẫn sẽ xoay. Thì sáng nay thì lúc đó thì con ngồi lần thứ hai thì con không xoay nữa. Con quyết định là không xoay nữa. Có đúng hay sai thì có gì thì tí nữa chiều sư phụ đo rồi biết không con xoay nữa. Tức là con ngồi thẳng con thả lỏng ra con đi con cảm nhận thôi. Thì à ừ cứ có cái gì nổi lên thì vì lúc trước sáng nay thì con có học là xoay về tưởng tượng ạ nên con xoay logic của tưởng tượng thì con thấy bất cứ cái gì mà nó hiện lên trong biết thì Con vẫn thấy nó rõ ràng và sắc nét ạ. Nhưng mà con lúc đó thì con lại tập trung vào cái cái toàn cảnh hơn là con tập trung vào một thứ, không tập trung vào một vật đó nữa, không có gọi tên cái vật đó nữa thì con thấy ok hơn, nó dễ hơn. Và ờ khi mà kỹ để ý vào cái kinh nghiệm á thì con thấy là à hồi sá ngày hôm qua là cô định nghĩa cái kinh nghiệm nó bị hình như là bị sai rồi. Mình chia tách ra giữa một cái ừ một cái thấy, một cái nghe, một cái nghĩ là giác quan khác con gọi tên những cái đó lên thì là sáng nay thì con không làm điều đó nữa. Con chỉ có là có một cái kinh nghiệm thấy không không có tách ra khỏi những cái kinh nghiệm khác. Ừ. Ở đó vẫn có nghe, vẫn có âm thanh, vẫn có cảm giác, vẫn có tất cả là nhậ cuối cung một cái bức tranh tổng thể giống như một cái bức canh 2D thôi ạ. Con không có tách ra nữa. Thì con có ngồi như vậy con cảm nhận thì hôm nay chư cộ đo thì có có tăng thì con nghĩ chắc là hướng là đúng rồi đó. Thì vấn đề chung của con là bị sợ nghe các bạn kể đúng không? Thiền mình hay bị sợ ấy, sợ sai. Nhưng thấy thiền khi thiền có sợ sai nà. Những thà sợ sai thuyền xài sao được có hai người xong sợ sai đúng không? Nế là cơ bản vấn đề ai nữa nguyên à có ba người không sai. Rồi thế là câu hỏi thế thiền thì có thể có thể lúc nào là sai được không? Vậy có định nghĩa thế nào là sai? Ai định nghĩa bạn? Những bạn mà sợ thế nào là sai? Nói đi. Nói chụ nghe đ thảo đi. Thế nào là sao? Chắc là cái cảm giác thôi. Không thì con phải có định con sợ sai phải có thể thấy nghĩa sai chứ. Ai ai sợ sai phải có định nghĩa thế nào là sai chứ. Ừ sai là lúc đó cảm thấy là ừ chắc là không không thấy không thấy đúng ở đó. Thấy Đó nó khó hay sao đó. Thấy gì khó ạ? Thấy khó thì là sai. Ơ bạn khác đi. Những người tay phải hiểu một câu đi. Thế nào là sai? Mỗi người cho bình nghĩa nào sai. Vâng. Con sợ sai là khi mà có một cái gì đấy nổi lên ý thì con phải cố gắng là định vị được nó. Tức là xác định được nó, nhận diện được nó ấy. Ví dụ như là suy nghĩ nổi lên thì hay là mọi thứ nổi lên hay tức là kiểu như lúc đấy nó một cái suy nghĩ nào nổi lên phát là một đống suy nghĩ là nó nó vào và con phải xử lý cái đấy. cho nó đúng về với cái việc là thế thì ví dụ như là sư phụ nói là à mọi thứ này cạch chéo này cái này này hiện ra rõ ràng ở đâu à không đừng nói nhiều nữa định nghĩa thế nào sai định nghĩa thế nào sai chúng con để con biết thế nào là sai định nghĩa sai là cứ cái gì nổi lên thì con thấy nó vướng một cái là con thấy sai luôn và như thế là con nhảy vào con sửa cảm giác vướng à hay là cái gì vướng ờ tạm gọi là một vật nào đến nổi lên thì thế nào là sai chứ thì như thế là sai ạ tức là vật đổi là sai luôn một vật nổi lên mà con lại lại chạy luôn vào đấy để con xử lý nó trí của nó à chạy nào chạy và ức là cố gắng là khoanh vùng nó là cái gì để một vật nổi lên khoanh vùng nó thì là sai rồi tiếp đi mỗi người một cái một câu đây theo hạnh như là sai ờ sáng hôm nay thì con hỏi cái câu thứ hai là mọi thứ có tách từ giờ biết không ấy ạ và con kiểm tra là con không thấy nó tách không thể tách được nó chỉ biết xong thì con cảm nhận con thấy nó dễ quá tự nhiên con cứ sợ Sai ạ. Thế thì như thế nào sai? Mỗi người những người giơ tay sợ thì vậy thì dễ quá là sai. Ok. Chuyển dễ quá nghĩa là sai đúng không? Đấy con nó định nghĩa ra rõ ràng ra khó quá ngoan. Ờ con thì khi mà mình tập trung vào một cái gì đấy ví dụ như mình đang đi xong là mình lại tập trung vào suy nghĩ chẳng hạn mà mình lại quên hỏi là mọi thứ có hiện ra rõ ràng trong biết hoặc suy nghĩ biết không ý. Tập trung vào suy nghĩ là sai. Vâng. Thì tập trung vào kiểu như là có một cái Những bạn nào trừ ba bạn lúc nãy là tất cả phải dị nghĩa đ còn là sợ cảm giác có tôi xuất hiện cảm giác có tôi hiện ra là sai. Vâng tôi thiền là đúng chưa? Cả tôi thiền là sai. Định nghĩa con thế đúng không? Cảm giác tôi hiện ra là sai. Rồi của con thì con cũng bị sợ chạy theo suy nghĩ lâu quá ấy. Kiểu không kéo nó được về thực chạy theo suy nghĩ lâu quá. Bao nhiêu lâu là sai? Khoảng bao lâu? Con không biết được như thỉnh thoảng con chạy định nghĩa đi. Định nghĩa đi. Chạy đủ thứ việc luôn đấy sư ạ. Chạy nhiều thứ nhiều là mấy thứ đếm được năm 10. Con con chắc phải mất độ tầm cả phút hoặc 1 hai phút chạy theo một cái suy nghĩ nào đấy thì là sai. Ok rồi. Đấy định nghĩa rõ ràng th Hải Yến. Ừ với con thì sai là tức là cứ xuất hiện một cái suy nghĩ mà mình chui vào cái suy nghĩ đấy luôn ấy ạ. Cứ chưa vào suy nghĩ nào là sai hết luôn. Vâng. Kể thế sai thối. Tức là lúc đấy thì không thấy đấy là vật suy nghĩ không thấy nó là tưởng tượng rồi bây giờ chưa suy nghĩ đấy. Th s hạnh quyên con là như là lúc ăn cơm mà con và cái miếng cơm vô miệng xong con nói ờ ủ này có phải tưởng tượng không? Con trả lời là không. Cái con thấy sai luôn cả cái buổi thiền nó vừa có cảm giác ăn, vừa có tôi ngồi ăn, vừa có hết mọi thứ. Cái con ô có cảm giác tôi ngồi ăn, cảm giác mọi thứ có thật thì là sai. Dạ. Đúng rồi. Và khi hỏi cái câu kiến của sư phụ không đồng ý, không đồng ý được ý kiến. Dạ. Là cái không phải tưởng tượng không khi hỏi lên không trả lời được nó là tưởng tượng thì là sai. Trả lời sai đáp án thì sai đúng gì nữa? Đáp án là có mình trả lời được không? Ừ. Vâng và còn một số các vô minh khác. Ví dụ ví dụ ví dụ thì ví dụ là ờ tôi ngồi đây ăn rồi trong khi vừa mới cách đây 5 phút vừa mới xoay lor xong hết 30 phút chỉ để là xác quyết tôi không phải thân thể này tôi không có ở trong cảnh các thứ mà vừa một phát ngồi vô cái thấy ăn cái thấy tôi ngồi ăn thấy cảm giác tôi người ăn hay là xin như tôi người ăn cảm giác tôi ngồi ok cảm giác tôi ngan là sai đấy định nghĩa rõ cái gì nữa cứ có cảm giác tồi ngoan là sai cộng thêm là áp dụng kiến thì không vào tức là ăn cái miếng nó tán là sai rồi đấy định nghĩa sai nào anh hải vô dựng sư nào Con sợ sai nhất là cái phần kiến ấy ạ. Tức là hiểu sai về kiến và sợ khi thiền cũng làm sai theo. Không còn định nghĩa khi sai thế nào sai khi thiền cơ mà. Định nghĩa đi. Khi nào sai thiền tức là sẽ nếu mà thế thì tức là sợ thực hành không đúng được như không đúng là sai không được. Nó là cái gì biểu hiện cụ thể ấy. Sai một khi xảy ra thì con cho là sai. Ví dụ thế. Đấyảy ví dụ là nếu mà trong quá trình thiền mà xảy ra một cái Sợ hãi thì ý là lúc sợ sai là không tập được nữa là sợ sai. Không không tức là không không tập được về đúng cái cách mà sự hụ giảng thì là sai. Thì là không đúng là sai rồi. Cần một cái cụ thể đi. Cụ thể ạ. Con lấy kinh nghiệm từ kinh nghiệm con ra đi. Không sai là đúng. Đúng là gì? Là không sai. Sai là không đúng. Thế thì nói gì nữa? Thầy để phát biểu trên Thôi nghĩ thêm nhá. Dạ vâng. Nào Nhật Dũng con thì con nghĩ là mình cứ tập trung vào vật thì là sai hoặc là mình chui vào suy nghĩ là sai. Tập trung vào và chui vào suy nghĩ là sai. Đấy nghĩ rõ ràng gì nữa nào? Bạch Vân gì nhở? Bạch Vân ấ nhỉ? Bạch Bạch Vân ngày xưa có cái tên nick là gì ấ nhỉ? Có không mây. Không mây nào? Không mây không? Con không cảm thấy sợ. Thế thì không thấy sợ sa. Vâng. Ok. Ngon tiếp đi chơ đi. Con thấy sai khi mà bị chui vào suy nghĩ mà không nhắc. được hai cái câu kia để ra chúng ta suy nghĩ mà không nhắc để ra được đấy nh rõ ràng thế nữa thành ra thành công à thành gì thành công nh cái xư là gì thành nhỉ không gian thành không gian không gian nào con thì cứ mỗi lần mà cảm giác có gì tên chỉ dùng khi nhập thất đúng không gian rồi kiểu sót sót kiến mà mình không biết thìểu mình chưa sóc hết được hết tất cả là từ từ trong biết thì là sai ạ sống trong lúc thiền cơ mà vâng tức là lúc đấy kiểu có cảm giác tự tưng nó cứ cái gì sót sót Cảm giác xót sót là sai? Vâng. Cảm giác xót sót là sai. Ok. Không. Dạ. Tên đi nhập thất là Nguyên Linh ạ. Nguyên Linh. Vâng. Rồi. Dạ. Với sai nghe chế nhỉ đúng không? Ừ. Có nguyên. Dạ. Thưa sư phụ là ví dụ chạy vào suy nghĩ mà không nhớ để nhắc quay về coi như là công cốc buổi thiên ví dụ như thế chưa suy nghĩ không quay về được. Vâng. Coi như công cốc. Vâng ạ. Thì là sai rồi. Dạ. Hồng Phương là gì ấ nhở? Có nick riêng nhỉ? Thôi con về Hồng Phương rồi ạ. Không lưu thủy à không thích lưu thủy à lưu thủy hay như thế mà sư phụ bả bỏ thô lấy tên cũ mà không đi sắt gọi cho nó h tai nữa có gì đ lưu th lưu thủy sư phụ ạ lưu thủy lưu thủy con thì hay bị sai là khi mà mình khó chịu với kinh nghiệm trong lúc thiền khi khó chịu kinh nghiệm thì nó sai vâng hoặc là cái cảm giác căng cảm giác căng là sai. Ok ờ hết chưa? Còn còn ai không nào? Vô thượng sư đã định nghĩa được sai là gì chưa? ạ. Đấy, m cho phụ dụ sư đi. Ờ sau khi các bạn trả lời thì con thấy là con à Thanh Hải như con cũng đích mà con đích gì ấ nhở? Không Hải ạ. Không Hải Thiền sư. Ui giời oách. Thế gọi không Hải cho nó sáng suốt rồi là không Hải. Sau khi nghe các bạn phát biểu thì con thấy là con sợ nhất là bị chui vào suy nghĩ xong không ra được. Chui vào suy nghĩ không ra được. Không ra được. Chìm luôn ấy ạ. Rồi chìm xa. Chìm xong suy nghĩ xa. Vâng. Vâng ạ. Như vậy hầu như còn ai cũng sợ m sai gì đấy đúng không? Bây gi mình phải đi khảo sát xem cái khi mình đang sai. Thì tiêu gì thực sự xảy ra? Bây giờ phổ biến là truy hợp suy nghĩ đúng không? Thế khi mình đang chuệp suy nghĩ thì thế thế nào là chu sĩ đấy? Mời mời không hải. Trả lời luôn nghe là thế nào là chu và suy nghĩ? Chu vào suy nghĩ tức là giống như lúc đấy là miên man mải vào một cái suy nghĩ mà quên mất thiền lúc đấy là quên mất cái nền biết ấy ạ. Rồi nghĩa là mình thấy nội dung của suy nghĩ chứ. Dạ vâng. Không không thấy. Cái gì nữa ngoài nội dung suy nghĩ? Đúng rồi ạ. Có đồng ý không? Đồng ý ạ. Đang ngồi đây thì thấy con ở nhà. Dạ. Hình ảnh con ở nhà hoặc là suy nghĩ con ở nhà nhưng mà mình không thấy nó như một cái suy nghĩ. Vâng. Mà mình thấy cái nội dung của suy nghĩ đấy. Dạ hiện ra và mình không nhớ không thấy cái gì khác nữa. Vâng. Nó choán hết cả con. Vâng. Đồng ý đấy gọi là chư suy nghĩ không? Vâng ạ. Th lại chưa suy nghĩ là gì đúng không? Vâng. Là khi mình nhìn thấy nội dung suy nghĩ nó choản hết thực tại không thấy cái gì nữa thì mình gọi là suy suy nghĩ đúng không? Thế khi con nhìn thấy nội dung của suy nghĩ thì cái nội dung suy nghĩ nó là cái gì? Chất liệu nó là cái gì? Nó là tưởng tượng. Chất liệu là cái gì? Chất liệu là biết ạ. Đúng rồi. Nó có thể là cái chất liệu gì khác mà biết không? Không ạ. V con thấy con đang ngồi giờ chơi game nhỉ? Thì cái cảnh đứa con chơi game ấy chất liệu nó là gì? Chất liệu là biết ạ. Vậy khi con nhìn con nhìn thẳng vào nữ của suy nghĩ thì con đ nhìn thẳng vào cái gì? Nhìn thẳng vào biết luôn. Ô Tại sai con đang nhìn thằng vào biết cơ mà hay là người Dũng bảo tôi nhìn chằm chằm vào một cái vật gì đấy thì nhìn vào vật thì nội dung của của vật đấy là cái gì? Chất liệu của vật là biết ạ. Đúng rồi. Khi cái màn hình có một chàng trai cô gái ôm nhau hiện ra. Con nhìn chăm chăm vào chàng trai ôi đẹp trai quá nhỉ. Trai quá nhỉ ôi đẹp trai kinh khủng luôn. Thì lúc đấy con đang nhìn vào cái gì? Con đang nhìn vào biết. Đúng rồi. Con có thể nhìn gì ngoài biết được không? Không ạ. Con làm sao nhìn gì ngoài biết được? Kể cả đẹp trai Đ gái thế nhỉ thì cũng đang nhìn học màn hình kiểu chư suy nghĩ miên man thì thế đấy có che được biết không? Con bảo là con không thấy biết nữa đúng không? Hải Hải nói thế chưa suy nghĩ không thấy biết nữa con nói cứ như là cây nó che được biết bây giờ s hỏi con là cần bao nhiêu hình ảnh trên màn hình thì che được cái màn hình theo con đẹp lớp hình ảnh vào thì che được cái màn hình sư tử xong con trên con sư tử con gấu bò lên trên con sư tử xong có một con mèo ôm lấy con gấu xong con chăn cuốn con mèo Thì bao nhiêu cái con như vậy cuối cùng sẽ che cái màn hình không thể che được bao nhiêu con trong số nhất định nghìn con có che màn hình không không che được luôn ấy ạ lại một con chăn nữa có rút vào ngoài con chăn kia không sao mà con cá sấu nuốt con chăn bằng lớp da cá sấu chình nhiều không không ạ con có mập nuốt con cá sấu vào bụng sao bao nhiêu con như vậy bao nhiêu lần cuốn như vậy lần ăn thịt như vậy thì che được quả đấy bao nhiêu con cũng không che đượcấy ờ xong lấy một tấm vải đúng không vải đen kịt luôn phủ lên con cá mập hết hả? Đúng hết vậy thì có chạy được cái màn hình không? Dạ không ạ. Bởi vì nội dung của suy nghĩ chính là gì? Là màn hình luôn rồi. Chính là biết rồi. Vâng là biết luôn. Làm sao có thể nói là do tôi nhìn được ông suy nghĩ thì tôi lại không thể biết được nữa. Đúng rồi. Này ch rất quan trọng nhá. Đúng không? Bao nhiêu cơn sóng trên đại dương thì che được đại dương. Bao nhiêu người nóiụ nào? Bao nhiêu cơn sóng trên đại dương che được đại dương? Không bao giờ che được luôn ấy ạ. 1000 cơn sóng. Mỗi cơn sóng trao 100 m xong một cơn sóng khác cao 100 m nữa đè lên trên. Cuối cùng một tỷ cơn sóng một cơn sóng cao 100 m đè lên trên cơn sóng kia thì bao nhiêu cơn sóng che đại dương không che được mà. Nếu mà sư phụ nói thế thì con thấy đại dương càng rõ ràng hơn ấy. Ờ đúng rồi. Không cơn sóng nào che đại dương. Con trồng sóng lên sóng thì vẫn là cái gì? Vẫn là đại dương. Làm sao con sóng nào che đại dương? Làm gì? Con hình nào cái hình nào trong tivi thì lại che ra cái tivi. Ngay khi con nhìn vào đông suy nghĩ thì con nhìn nó biết. Ngay khi con nhìn vào vật thì con nhìn nó biết. Như vậy là cái biết này là thứ không thể che được. Con bị lừa mất rồi. Con cái vấn đề con chỉ là kiến thôi chứ không phải là thiền. Con cho rằng cái này kia che được biết thì đ con con sẽ làm lầm kiến chứ không cái gì trên đời che được cái biết gì cả. Con ghi cho dụ một cảnh đi che được biết đấy. Cho một kể một cảnh gì cho đấy. Đấy ai thử tượng. Ví dụ một cảnh cái cảnh này chẽ được biết đấy. Cãi nhau với bạn đúng không? Hai bên cãi huyệt liệt hỏi cảnh này chết đ biết không? Xong rồi lấy một tấm chăn trùm hai bạn lại đen kịt chùm hai bạn lại tối mờ mịt. Con thấy lúc con nó cãi nhau con thấy tiền tối mờ mịt tối mờ đen kịt lại luôn. Thì cái cảnh đấy có che được biết không? Không thể che được. Thế cái tưởng tượng nào có thể che được biết thử nghĩ xem. Cảnh là tưởng tượng đúng không? Thì cái tưởng tượng nào chẽ được biết? Nghĩ xem khi có nói câu là đây không phải là biết đâu. Câu đấy có che biết không? Không. Tôi chắc chắn rằng đây không phải là biết. Tôi tin 100% đ biết. Câu nói đấy có ch biết không? Không. Như vậy không cơn sóng nào che dương đúng không? Không cái hình nào che được tivi. Không cảnh nào chơ được. Tại sao con lại phải sợ? Cái sợ đến từ một cái tà kiến chứ không phải là sự thật. Tà kiến là gì? Là mình tin rằng có một cái gì đó sẽ được biết. Đấy như vậy việc của những bạn sợ ấy chỉ cần đơn giản là giải quyết cái tà kiến là sao? Khi con tự tin rằng không có che được biết ấy thì thiền của con diễn ra trong sự tự tin. Không phải lúc nào sợ sợ sợ lo lo nữa. Con không biết là chính cái sợ đấy mới là cái gây chuyện. Cái số con chưa đủ cao ấy bởi vì nó sợ. Cái sợ đấy nó mới làm cho con thấy rằng Đây không phải biết, đây không phải biết, đây không phải biết đấy. Những bạn vừa xong nói thử dẫn lại mà xem có đúng là cái mình định nghĩa đấy thực chất nó chính là biết không ngay khi mình đang tiếp xúc với cái mà mình định nghĩa ấ mỗi người định nghĩa khác nhau đúng không? Thì có phải là mình đang tiếp xúc 100% mới biết không? Hay là lúc đấy thì không thấy không mình không tiếp xúc không biết nữa. Thành Nguyên nghĩ lại những cái con nói x Có cái nào mà lúc đấy nó xảy ra đấy không phải là biết đâu. Nó chỉ khác ở trong suy nghĩ. Con nghĩ là một cái nền biết phải là một cái tưởng tượng khác chứ còn cảm giác có tôi ăn nó vẫn là biết ở đó. Con cho rằng là cái nền biết thì nó không phải là cái tôi ăn. Dạ. Như vậy đấy tà kiến hay là tránh kiến? Dạ đấy là tà kiến. Như vậy vấn đề của con nó chỉ là gì? Kiến thôi. Chỉ là kiến thôi. Ngồi đây chả quyết xong kiến là la về sẽ khác đấy. Nhanh. Nhồm nhoam ăn cơm ầm ầm luôn. Cố tình bảo là cơm này là thật không phải là biết. Tí nữa còn cố tình nhá. Còn cố tình bảo cơm là thật. Cơm là thật. Cơm là thật. Để xem cơm là thật thì cái đấy có là biết không? Bây giờ những bạn mà xong định nghĩa rồi nhá thì tí nữa cố tạo ra cái đấy xem có thể biết không. Những bạn đã tạo ra đã có cái định nghĩa rồi thì tí nữa mình tha thiền tiếp tới ấ là mình cố tạo ra cái mình cho là chước này mình sợ ấy. Xong mình xem xem Nó có phải là biết không nhá. Còn những bạn mà không nói thì có thể H vu nhảy múa là tịch đúng không? Có bốn bạn không nói đấy nhá. HV VV nhảy múa đúng không? Lấy quần áo quay quay trên đầu nhưng cái hành động mà mình cho là điên dồ nhất để xem có phải biết không nhá. Ra những ai khu dây ấ nhỉ? Thanh này Thanh định làm gì? PMA làm gì? Làm gì để mình xem cái đấy có phải có biết không? Làm những cái gì mình múa hát. Dạ. Làm những cái gì mà mình không dám làm. Ví dụ như ông trâm lấy gì đó đúng không? Gốc cây nhỉ? Ông gốc cây ông trầm gốc cây bình thường ai dám ông gốc cây đúng không nhỉ? Nào PMA sẽ làm gì làm gì để xem có đấy khỏe biết không? Con chưa nghĩ được. Tí nữa cứ thử đi hát múa làm gì đó nhá. Vâng. Rồi Nguyên Nguyên sẽ làm gì? Về tát chồng năm phát à. Con là tối hôm qua đây đến giờ con vẫn vẫn hay sợ. Không phải sợ mà kiểu như là mỗi lần mà giỡn ôm hôn Mila ấ con hay hay nghĩ là chết rồi thật quá. Rồi tí nữa nhá trong phiên 30 phút rồi con thì con thử ôm hôn Mila xem liên tục xem cái đấy có phải là biết không. Quậ qu thật quá. Ờ xong nói là thật quá thật quá nữa nhá. Thêm cho chắc ôm hôn Mila xong lại nói thật quá thật quá xem cái cảnh đấy có phải là biết không nhá. Dạ dạ. Nào vân vận à gì? Không ơi không mic luôn. Ờ sẽ tha hồ nghĩ về con gái. Ừ vừa nghĩ vừa nói là thật quá. Thật quá thật quá. Để xem nhá. Vâng. Ok được rồi. Nào anh em khác đã ghi phương án của mình chưa? Dũng là gì? Nhà Dũng tiện mic gần luôn sẽ làm gì? Con sẽ nhìn vào vật trong lúc thiền nhìn thẳng vào vật xem là nó là có phải biết không. Ừ xem nó có chen được biết không. Thế con cho rằng khi cha biết mà thì con phải nhìn xem cái cảnh đấy có che được biết không? Cho con hỏi là thế lúc mà suy nghĩ mình chui vào cảnh thì chui vào suy nghĩ ạ. Thì con xem cái nội dung suy nghĩ đấy có phải là biết không? Vâng. Có che được biết không? Đúng rồi. Có che được biết không? Con xem nội dung duy ch biết không? Hôm nãy ví dụ nói là không cơn sóng nào trên đại dương đúng không? Không cái hình ảnh nào trên màn hình. Thế thì có cảnh nào mà con che được biết được không? Ăn cơm vừa nói thật quá. Thật quá. quá thì cảnh đấy có ch biết không? Siêu cụ là cái cảnh đâ mà đúng không? Vừa đi vừa nhảy múa vừa ôm hết cái cây này sang cây khác hôn chùn chụt thì cảnh đấy có chạ đ biết không? Con có thể tự xem cảnh đấy chưa đ biết không nhá đúng không? Có cảnh nào chết được biết không? Nội dung suy nghĩ đúng không? Con chưa suy nghĩ thì con xem nội dung nào sẽ được biết. Đấy thì tí nữa mình sẽ làm 1k nhá. 2k chứ 1k. ngồi mà g đi nhá. Trong ca đấy mình sẽ làm những thứ mình mà mình trước đây mình cho là che được biết và trong lúc làm mình xem xem là tất nhiên trước khi vẫn trước khi thiền vẫn phải xoay logic phải xác quyết bình thường nhưng trong đấy mình ngoài không phải là mình chỉ thiền thông thường đâu mình làm những cái việc trước đây mình cho vào che được biết và ngay lúc làm mình xem là cái cảnh đấy đúng không cái việc đấy đấy nó có che được biết không xong quay đo số nhá yêu cầu con chuyển 2k thôi được chưa Quay đây xong rồi mình sẽ bàn nhá. Nếu mà đo mà số thế về không chứng tỏ là cảnh sát được biết đúng chưa? Đúng không nhỉ? Xong thành công con thành công rồi sẽ thử 1000 cờ thế n con đã dùng con đã dùng cảnh là ch biết chứng tỏ là con đã con phải quá siêu xuất sắc 1000 cờ xứng đáng không xứng đáng nhá. Ai mà về không ấy là sẽ được 1000 cờ có gì nữa không con chê được biết cơ mà con làm một điều mà sư phụ không làm nổi gì nữa thế còn đáng nghi cờ không? quá đáng nhá. Tuyệt vời. Nhớ là trước đấy phải xoay l bình thường. Sau đấy thì con làm những con thiền và con làm những việc mà trước đây con tin rằng là việc này sẽ chưa được biết. Và trong lúc làm việc đấy con phải kiểm tra, con không được quyền làm cho nó cho sướng mà con phải làm con phải kiểm tra xem cái cảnh này nó có gì để con rút ra kết luận cho chính con. Bây giờ những ở những bạn nhóm này là có những bạn là thịt được 30 phút rồi. Khá khá rồi. Fullun đấy. 30 phút là phun rồi. Đấy đúng không? 30 phút nghĩa là gì? Không thể gì được biết hay là do các bạn ấy quá xuất sắc? Con nghĩ thế hoặc cứ làm thử biết nhá. Đây là đây là chỉ nói phi đội thôi. Hoặc là các bạn có xuất sắc các bạn ấy điều khiển được cái thực thiền tận là 30 phút không bị dính xe hoặc là các bạn ấy phải có một cái nhận thức rất là khác khiến cho không gì xe được biết đúng không? Đấy hai trường phái đúng không? Có thể là các bạn xuất sắc quá kiểm soát tình huống rất rõ đúng không? Và cũng Có thể là các bạn có một cái nhận thức mà nó khiến cho không thể chá được biết nữa. Được chưa? Thôi dừng dừng đây nhá. Các con quay lại lúc hỏi th tên tê hồng của đứa nào nhỉ? Đứa nào bị em là tên tê hồng kết bạn với xin mẫu nên là nó bị tại vì nhóm bí mật nên là ai mà chưa kết bạn với nhau thì sẽ không bị tên thật. Xin sư phụ cho sư phụ ba ăn cái này để tăng mạnh độ không ai trả lời xóa gì nữa đi nhá. Ai làm các bạn không các bạn không biết đâu. Có thể các bạn nh Thế thôi muốn muốn không bị hiện ra cái đấy thì kết bạn đạ cá nhân đi trên lotus mà kệ được nhân thì sẽ bị thấy là TT hồng thôi. Ừ. Hai ăn cái này có gì ăn chưa? Ai ăn cái này thì sẽ thấy không gì che được biết nhá. Được chưa? Ăn đi đã. Xong rồi thiền. Bây giờ mới là mấy giờ? Thế 3k đi nhá. Một một đời sống, một thiền một một đời sống 30 phút thôi. Một đời sống một thiền, một bộ một đi bộ có kịp không? Kịp mới làm không? Thôi mỗi thứ nửa tiếng thôi. Thoải mái ạ. Từ đây đến lúc ăn cơm thìi 2 tiếng rồi. hoặc làm ăn cơm và đời sống luôn được không? Ok. Thôi rồi. Được rồi. Rồi ai ăn cái này thì sẽ thấy không gì che thực ai ăn cái này thì sẽ thấy công gì che được biết. Rồi xong mấy giờ quay lại 8:00 à. Hôm qua 8:15 à qua 8:15 ạ. 8 tính lại xem nào. Xem có kịp không kịp hoặc là có thừa không. 6:46 thì còn sớm cá rồi nè. 7 gi 5:00 kém đúng không? Thì 3 pha tối ra là 7 giọng ăn uống thoải mái thế đời sống một tiếng đi một đời sống nhá đời sống đi bộ nửa tiếng thiền ngồi nửa tiếng và đời sống một tiếng xong lại quay đây đo lạc nháâ xem có gì biết ai được 0 phút thì sẽ được nghìn cờ ok sướng không anh em khấp khởi gì nữa nhìn cờ rồi hết thế giới này rồi đấy rất khủng đ Ăn đi ăn đi. X à từ cho đo cái logic kia đã biết nhá. Không đo cho các bạn này trước còn các bạn tính sau điâng để cho các bạn đi thiền nhá. Tăng luôn suy tưởng suy tăng logic tưởng suy luôn nhá. Thôi kế to sao cứ Đâu đã tăng vững chắc hố tưởng suy tăng độ v thái ngoan thái ngoan tăng vững chắc hố vững chắc đối tưởng suy ai ghi hội trươ mẫu nhá ai ghi hội tr ăn miếng đ giờ đâu ăn miếng đi ăn đi các bác bác ăn được đâu lấy bóc hộ chuối đ ăn được đâu cắt rụ được đâu đ luôn đi ăn luôn đi ăn luôn đi tí nữa đo luôn đo xong rồi này này đi ra thiền đô ăn luôn đi. Ai ăn cái này ai ăn cái này ai ăn cái này thì sẽ sẽ thấy không thì sẽ được biết và tăng độ tăng độ hay tăng mạnh anh tăng mạnh đi cho nhanh tăng mạnh độ vận chất đức tưởng suy và không gì có thể che không tưởng Năm kỳ rượu năm 2015 năm kỳ rượu nào ngon chưa? Ăn chưa? Đo đó nhá. Thái ngoan ăn chưa chị? Đ vẫn chắc lô thích biết tường suy của Thái Ngoan bao nhiêu? Cái nào nốt đốt bên ma đang nốt đúng không chị? Ok. 6% rồi bắt đầu pháp thảo pháp thảo không cái này đo để cho người biết để tí nữa còn mấy nữa đo lại thôi. Pháp thảo 2% khấn vâng. Thánh Vân 3% Vũ Vân Vũ Vân 5% Hồng Hạnh Hồng Hạnh 6% Vũ Thanh Vũ Thanh 11% Hồng Linh Hồng Linh 2% BMA P 5% Hồng Phương Hồng Phương 5% Thần Hải Thanh Hải 5% Nguyên Nguyên Nguyên Nguyên 11% Minh Thành Minh Thành 5% Văn Trường Văn Trường 5% Nhật Dũng. Nhật Dũng 6% viết Tùng viết Tùng 2% Hải Yến Hải Yến 5% Mỹ Nga Mỹ Nga 5% Hạnh Nguyên Hạnh Nguyên 0% hết hết rồi. Ok. Online online có thành phong Thanh Phong 3%. Đọc chương không on thì luôn. Có nghe không? Có mấy mấy này nghe mà đúng không? Có hôm trước ngọc chương 1% cái này cứ phải suy nhiều và nói chuyện nhiều thôi nên không thể vội được đúng không? Đo lại biết thế thôi nhá. Đấy tôi nhận nói chuyện với hội này này. Hội này được dạy nhiều hơn nó chuyện về này hoặc nói chuyện với nhau cũng được. Nó chuyện với nhau tự nó tăng lên. Mấy giờ con lại gặp đây nào các bác? 8:00 nhá. Kịp không kịp không? 8 gi 8 gi