Không có chui vào suy nghĩ, chỉ có trải nghiệm suy nghĩ
Bản gõ chi tiếtTranscript
đầu cho nhanh hiểu không? Nếu mà đợi đợi mấy hôm nữa thì cũng xong thôi nhưng mà thôi nay là chưa hiểu gì đâ
xử luôn.
Em đ có hỏi em thấy em hỏi nhiều hơn cái này ơ cái ghế của bác này
bác ngồi trên này luôn hả?
Dạ chị rượu đây
vâng. Đây thì em ngồi cái này đầ dây không nhân lớp không ấ nhỉ
mọi người có ai xài thôi để đây này
báo nhân một câu nhân biết đâu nhân biết được này không sao lại biết khi ngủ nên nhân dậy tổ
vâng chị đúng không chị chị đâu Hai từ trước là ch Tu anh nó có biết không? Lợi rồi đang lớp biết chứ phải zom đúng không?
Đợi người zoom tí nữa chờ bắt đầu.
Vâng còn mấy cháu ở dưới đang chờ cửa nữa. Có những ai nhở? Khải thái
ba lính anh Biết là chờ đỏ
xong bao gửi bác cậy anh đấy. Anh
kinh
thả lớp ra đây à
tưởng hạ thợ anh không đến có một bạn học viên
Hải L không chờ chạy đi học cô có biết không
đi luôn
nghe tin
nghe tiên nghiêu đi học phát là
chạy theo luôn à
ôi thế là xong lại đến cùng lúc à
không anh đến trước đây
trong kinh nghiệm của mình là bây giờ Hải Nam thì xuất hiện cùng lúc với tệ anh hơi bị tí này.
Hải ơi,
bên đấy chị có một cái túi giấy ấy đúng không? Chị để đấy đúng không?
Đưa chị cái túi giấy cho có chai
đủ người chưa? Còn thiếu ai nữa không? Còn ai cần đợi ai nữa không? nhỉ?
Bị nhân không nhân
thì phần trăm thiền của cái tiêu chí hôm qua ấy.
Nhưng lên đâu gọi ch
gọi trải nghiệm là trải nghiệm một mấy
ai xuống phòng gọi đi nhân chắc là ngủ đấy.
Gọi đi chịu khó gọi đi H biết nghe không? Duyên nghe zoom cười.
Ừ mọi người nói xong thấy tiếng cười tiếp theo đúng viên luôn.
Không mặt
đấy đúng
kinh dị chưa?
Tiếng của ông này luôn ấ
còn nhìn thấy ở đây luôn.
Sợ chưa? Anh Xong thấy anh vào cái đóng cửa luôn xong biến mất luôn
biến mất luôn
đi một đoàn vào tự nhiên lại vào trước đóng cửa thế là ông đằng sau là ông đi nguyên đang cười phẩm khóa cửa ch mỡ đang ngủ
rõ rồi à cửa này vào à
mỡ dậy rồi Biết sao biết dậy rồi vì sư mỡ trả lời em rồi nói chuyện rồi chơi với chị chơi chị
bác nào ghi âm
chị đang ghi rồi chị bác có cái máy cộng
thôi gì Đúng rồi
chơi đi con
nhanh nhanh khả chước đi
nhân đo số của nhân chơi đo luôn đi. Xong rồi để bắt đầu đi ở đây
đây thông báo đi đo đ hỏi đi.
Đọc số nhân đã đo nhá mọi người được. Hôm nay có tiền pro mà không
có tiền pro không?
Hôm nay có số lượng sống thì
không à
lên rồi đấy chị nên là cũng có buổi này đ
lúc nay không lúc nãy chị thấy nó bị xóa đi ấy th
buổi này buổi chia sẻ kinh nghiệm thiền pro thẳng đấy rồi luôn có đọc thiền thiền pro thôi
vâng hôm nay chủ đề là thiền pro có thiền đời sống không
đời sống thì đo cả lớp luôn
tất cả đều 100
tất cả đều 100 hả riêng bác nhị chị Nhưng đời sống đó chỉ số tiêu chí khác
đời sống là cái cảm giác đo nh
cái này của chị nó như thế này này mất cả tên người nữa này của chị á lại mất tiền
ừ sao lại mất
cá đầu tiên là 36%
đây
đấy đây đây này
ừ cái gì
chín đúng không
c thứ Nhì
ha mùng 10 mùng
có mỗi chị mất thế à kết quả đây ạ chị thầm linh
cái thứ nhì 41% Rồi đấy các bác cao xung thấp chia sẻ đi bác nhị nhị đầu tiên
bất nhi
chia sẻ thế nào
là thế là khi mà tức tức là khi là mà mình đã nghe các thứ đây xong rồi thì thì à thì mình à ngồi vào thiền thôi. Tức là nghe là mình đã xác quyết các cái thứ là là chỉ có tức là khi có ca có ca thiền thì xác quyết có ca thiền thì mình cứ ngồi vào thiền thôi. Còn nếu xác quyết thì nó là chỉ có trải nghiệm giác ngộ. Thế thì khi ngồi vào á thì là mình không tập trung ở đâu cả.
Ừ.
Tức là cứ cứ tức là cái chảy nghiệm giác ngộ ấy thì chính nó là là chống không sáng tỏ hiện ra thì nó chính là đây rồi. Thì khi mà mình ngồi vào thì mình không chú ý vào cái gì cả và cứ cảm nhận thôi. Đấy mình thấy thế mình cứ cảm nhận thôi thì thấy nó rõ ràng nó nó ngay đây rồi nó có phải làm thêm cái gì đâu mà cũng có phải à Ừ. Ừ. Nghĩa là không phải làm thêm gì cả mà không phải ừ như hôm qua là phải dán mắt vào hay gì ấy. Đại ý là hôm nay mình thấy nó rất là thoải mái. Nó không phải làm thêm cái gì cả, chỉ ngồi cảm nhận thôi. Và khi có cái gì
dạ nhận cái gì
cảm nhận gọi là cái trải nghiệm giác ngộ ấy là là cái sự chống không sáng tỏ hiện ra ấy.
Ừ.
Tức là cứ cảm nhận như vậy thôi. Và mình thấy là là nó rất rõ ràng. Nó không còn phải cảm thấy nó không phải làm thêm một cái gì nữa mà nó rất rõ ràng. Rồi gọi là trải nghiệm giác ngộ đấy. Rất là rõ ràng. Rồi thì thì nếu mà có cái gì ấ thì là ví dụ như là có cái suy nghĩ thì đương nhiên là cái suy nghĩ nó hiện ra thì mình chưa kịp làm gì thì nó đã nó đã nó đã mất cái suy nghĩ rồi. Nhưng mà không phải nó chỉ dừng đấy mà nó lại có suy nghĩ tiếp. Thì mình lại hỏi luôn là thì tức là có một trong hai câu đấy. Có lúc thì hỏi là thế này nó có tách khỏi cái Ừ. Trải nghiệm giác ngộ hay không? Hay có lúc thì hỏi là cái này nó có ở ngoài cái trải nghiệm giác ngộ hay không?
Ừ.
Đấy thì là cứ nếu có thì cứ dùng như thế đấy. Hoặc là là nhìn vào cái tượng Phật mà thấy nó thấy là tượng Phật ấy thì cũng lại hỏi luôn như thế. Cũng dùng câu hỏi như vậy. Và mình thấy là nó tức là nó nó cả ca thiền thì thấy nó nó thoải mái mà nó không phải làm gì ấy. Đại thể là nó rất là
là là đơn giản và thoải mái là không phải làm gì, không phải làm thêm gì cả. Đấy mà hỏi thì thì nếu mà mà có cái gì trồi lên thì mình hỏi, còn nếu không có gì trồi lên thì mình cứ cảm nhận được thôi mà. Đấy cảm nhận được thôi. Thì tôi cũng là là cái trải nghiệm như thế là không còn là tức là không không có cái tôi cảm cảm nhận cái đấy nữa mà cứ ngồi thế mọi cái cái mình thấy nó cứ nó cứ trôi chảy trôi chảy nó suôn sẻ vậy thôi. Đấy. Còn còn nếu mà bảo là so với hôm trước ấy thì thực ra cái hôm trước ấy là mình ngồi để mà để mà mà xem cái hiện ra trống không ấy thì thực ra là trong mình cũng đã cũng đã lúc nào cũng đã đã có một cái gọi là là chúng không sáng tỏ hiện ra ấy. Tức là lúc nào nó có cái đấy rồi ấy. Chứ không phải là chỉ chỉ xem cái kia là tức là chỉ nhìn kia và là nhìn cái kia thôi. Nhưng nó có một cái là cứ phải dán mắt vào thì dù sao chẳng nữa nó vẫn có cái sự cố gắng ấy. Còn cái này là mình thấy nó không có sự cố gắng gì hết. Không có không cần phải không cần phải làm thêm cái gì cả. Cho nên là nó rất thoải mái mà cảm nhận được dễ dàng. Vậy thôi. Đơn giản.
Bao nhiêu ấ nhỉ?
Nhất rồi đấy. Nhất lớp
nào. Có sáu khác đi. Có tiếp theo đi. Con hôm nay thì thấy hôm qua hôm qua được sư phụ chốt mấy mấy phần ấy là khi nhìn vào cái gì thì cái đấy là trải nghiệm giác ngộ luôn.
Ừ
thì con kiểu được được sư bộ chốt thế thì tự tin hơn ấy. Hôm qua hôm qua sư phụ hỏi có bị hoang mang không thì con thế nhưng mà thiền thế này thì cũng không thấy hoang mang lắm.
Ừ
nhưng mà hôm qua được sự chốt đấy thì càng tự tin hơn cách thiền của mình ấy là cái con thấy là là thiền cái này thì đầu tiên là cái cái cái không có gì nằm ngoài trải nghiệm ấy. Vẫn bên trong trải nghiệm nó là cái cái nền tảng của cái thiền này. Tại vì
khi mình nghĩ đến về không ấy thì mình nghĩ ở ngoài thiền nghĩ nghĩ chán thì thôi nghĩ thoải mái đi là thực ra là không có cái gì ngoài trải nghiệm cả. Không có gì ngoài cái sự hiện ra này cả. Ý là cái sự hiện ra này nó mình buộc phải nói nó là sự hiện ra thì nó là mô tả thôi. Nhưng mà cái sự hiện ra này nó không có cái gì ở bên dưới đấy cả. Ờ thậm chí cả trong ngoài hay cái gì đấy thì kể cả trong ngoài cũng không có nữa nên Lúc đầu thì con con phân biệt là là trong ngoài có không thì vẫn băn khoăn là khi mình khi mình có cái từ ngoài ấy thì mình vẫn nghĩ đến cái việc ngoài hiện ra thì con thấy là th cả trong ngoài thì cũng đâu có đâu. Thì nó nó sạch luôn. Thì con thấy là cái nền tảng của cái thiền này là không có cái gì hết.
Nhưng cái hiện ra rõ ràng thì bản chất là mình có đâu có phải nghĩ về nó đâu. Nó vẫn đang hiện ra một cách trực tiếp ấy. Thì thì vậy là xác quyết về phần không thì con thấy là ở phần mặt kiến là con chỉ cần nhớ đến giấc mơ một cái là là mọi thứ kiểu như nó nó nó được rõ ràng ngay lập tức ấy chú ạ.
Ừ.
Sự sáng tỏ của giấc mơ thì thì không thể phủ nhận được.
Ừ.
Nhưng mà bảo giấc mơ đấy có gì thì làm sao có thể nói là có cái gì được.
Vậy là cái nhận thức của mình là sự sáng tỏ này dưới đấy không có gì cả.
Ừ.
Nhưng cái trải nghiệm là sự rõ ràng sáng tỏ.
Vậy là khi thiền thì mình biết là thiền thì không thể nào cảm nhận được cái không r nên còn không quan tâm đến cái không ấy.
Ừ.
Mà mình cũng biết chắc là không có gì đấy rồi thì tại sao cứ phải ôm lấy cái không ấy. Tại vì cái đoạn trước con cũng có một cái phần là con cứ cứ cứ phải nhớ đến cái không. Nhưng mà hóa ra mình phát hiện ra là mình nhớ đến cái không để cho được an tâm thôi chứ không phải là là thiền. Thì con thấy là trải nghiệm hiện ra lù lù thế này mà còn không cần nỗ lực cố gắng gì cả. Nó vẫn cứ tự hiện ra thế này đâu đâu đâu có phải là kiểu như là một cái cá nhân hành giả nào can thiệp vào đâu.
Ừ
thì thì con thiền thì con đúng là thả ra thế thôi và sự hiện ra chỉ là sự hiện ra chí là không cần phải bảo thêm là nó có hay không. Nhưng mà thỉnh thoảng qua sư phụ nói là có cái phần mà con con con hay quan tâm hay là phần suy nghĩ ấy là mình vẫn cảm thấy là cái suy nghĩ nó hiện ra.
Ừ.
Trong khi đấy mình thấy là âm thanh, cảm giác, hình ảnh thì mình đồng ý nó là trải nghiệm giác ngộ rồi nhưng mà suy nghĩ lại sao nó cứ hiện ra tách rời trải nghiệm giác ngộ nhỉ? Thì thì hôm nay con hỏi thêm cái phần đấy là ơ thế thì cái cái có cái suy nghĩ nào mà nằm ngoài sự hiện nằm ngoài cái trải nghiệm này không?
Ừ
thì âm thanh nằm cũng âm thanh hình ảnh thì mình đồng ý hết rồi nhưng mà suy nghĩ mình chưa đồng ý. Thì chỗ đấy là là với con nó còn mờ ấy.
Ừ
thì hôm nay hôm qua sư phụ cũng chốt thêm một cái là khi mình đang nghĩ thế chính là trải nghiệm giác ngộ rồi. Thì thì hôm nay thiền nó sẽ tự tin hơn cái Đấy thì đôi hôm nay con thiền con vẫn nghĩ về kiếm mà. Nhưng mà mình chịu chỉ chịu tự tự tin hơn là hóa ra là cái cái cái trải nghiệm này nó không tách rời cái suy nghĩ được ra ấy. Cái suy nghĩ không tách rời trải nghiệm được.
Ừ.
Thì nó bản chất nó chỉ là trải nghiệm thôi.
Ừ
thì lúc đấy lúc hôm nay con ngồi ở ngoài đường thì thấy là là bắt đầu dám nghĩ về kiến ấy.
Ừ.
Nhưng mà cũng chả sao cả vì mình biết chắc là nó chỉ có trải nghiệm giác ngộ đây thôi. Thế đoạn trước là mình còn ngại nghĩ về kiến nhưng mà ô nghĩ về kiến thì nó là trải nghiệm giác ngộ mà thì nó khác quá gì những cái suy nghĩ kiểu lặt vật khác đâu. thì tự tin hơn một xíu và phần đấy.
Ừ.
Thì con thấy là giống như bác nhị nói là cái phần hiện ra này mình không cần phải cố gắng nỗ lực gì cả vì lúc nào nó chả hiện ra. Đấy thì cái tôi nó không còn nó sống không còn sống ở đấy được nữa vì nó không không làm được cái gì cả. Đấy thì phần trống không thì thì đôi khi con chỉ nhớ lại cái ví dụ giấc mơ cái là là mọi thứ nó nó sạch bách.
Ừ.
Thế thì phần thiền ý là phần thiền này sẽ nó kiểu như nó rất sướng nó nhả lên. Và thực ra là mình cũng biết là hóa ra thực chất nó là cái này ấy. Đây là cái th sự thật này. này sự thật này nó nó là nó là mặc định à thì khi mình xác quyết được là không có cái vật gì cả thì đồng thời mình cũng xác quyết được một phần là xác quyết được luôn là cái trải nghiệm lúc nào cũng là trải nghiệm giác ngộ thì con thấy là từ cái sự tự tin đấy thì đi vào thiền nó dễ hơn ấy.
Ừ.
Con thấy là vào thiền bằng tự tin rằng đúng nó chỉ thế này thôi ấy. Thì sau đấy thì mọi thứ nó cứ trôi chảy thì con thế được ạ. Được. Tiếp đi xong rồi em xin đ được không?
Được
mà sau khi mà em dạy xong là xống nghỉ nơi k Bốn 46 chưa? Con hôm qua thì sau khi mà S dạy xong ấy mà nói là ngồi xuống là trải nghiệm giác ngộ thì vì hôm qua là sư phụ dạy rất là nhiều cái đoạn các đoạn đầu ấy.
Thế là con vẫn thấy có cái gì đấy nó hơi hơi khó khó nhưng không cũng không biết là khó đâu. Thì xong con mới tư lại là cái trải nghiệm giác ngộ nó là chống không sáng tỏ hiện ra hiện ra và không có gì hết thì thực ra là đấy là cái mà lâu nay mình đã thiền mình đã tập và mình đã có xác quyết rồi. Thế thì đương nhiên là cái kinh nghiệm này nó luôn luôn là kinh nghiệm giác ngộ là trải nghiệm giác ngộ. Thế vậy hóa ra là ờ thế thì cái thiền này nó bắt đầu cũng cũng bình thường thôi. Là một Cái đơn giản thế thì nhưng mà nó khác cái trước đây của mình như thế nào thì mình thấy là trước đây thì mình tập trung vào cái phần trống không còn không có gì hết. Nên là mặc dù là khi mình nói rằng là có cái gì ở ngoài cái hiện ra không và mình bảo là không hiện ra chỉ là hiện ra thôi. Nhưng khi mình nói hiện ra chỉ là hiện ra ấy thì thực ra ấy là cái mục đích của mình lại là đặt vào cái phủ định là không có cái gì.
Ừ. mà mình không đặt vào việc là đây ở đây là cái hiện gia này và cái hiện gia này chính là giang ngộ chính là trải nghiệm giác ngộ
mời m
mời ăn đ
thế thì cái thiền mới này ăn đi mọi người ăn đi
nó sẽ thêm một bước là sau khi mình đã thấy là không có gì thì mình đặt trụ lại ở cái trải nghiệm giác ngộ này và ừ và với khi mà con thiền thử thì con thấy là ừ thì thì đúng hiện cái mà trải nghiệm chỉ là trải nghiệm thôi và cái trải nghiệm này nó đúng là nó là trải nghiệm giác ngộ. Thì khi mà mình chụ vững vàng ở đấy thì tự nhiên mình thấy là ừ thế trải nghiệm nào chẳng là trải nghiệm giác ngộ. Thì là thay vì là mấy hôm trước là phải hỏi và kiểm tra rất nhiều thì là hôm nay con thấy là ôi trải nghiệm nào cũng là trải nghiệm giãng ngộ. Thế thì vứt mẹ cái cố gắng trong thiền đi.
Ừ
thì nó lại càng Rõ ràng thì hôm nay con thiền là con cũng không phải hỏi nhiều như trước. Thỉnh thoảng có những cái mà nó trỗi lên rất là mạnh, ví dụ như rất là đau, vừa đau bụng vừa đau đầu các thứ thì mới hỏi là có cái này ở ngoài trải nghiệm không? Thì con thấy là thực ra ấy khi mà mình thấy là nó tách chẳng qua là mình tin là có một thứ có thật thôi. Khi mà mình thấy là không có nó ở ngoài trải nghiệm ấy thì lập tức là trong cái trải nghiệm ấy là nó chỉ là có một trải nghiệm thôi chứ trong trải nghiệm nó không còn tách ra là trải nghiệm cái này trải nghiệm kia nữa thì c thấy đúng là đúng là cái trải nghiệm nó giống như là sóng ở trên biển thật là vẫn không bao giờ tách rời khỏi cái trải nghiệm giác ngộ này
thì thấy nó đúng là trải nghiệm giác ngộ thì con thấy là tự nhiên là nó mất mất đi cái cố gắng thứ hai nữa là với cái suy nghĩ thì là như trước là mình sẽ phải đi phân tích thêm suy nghĩ nội dung của suy nghĩ còn bây giờ thì mình đơn giản là nội dung gì đi chăng nữa thì nó cũng là trải nghiệm giác ngộ thì tự nhiên là mọi chuyện nó trở nên đơn giản thì đúng là hôm nay thiền cảm thấy là nó khỏe không không mệt mỏi thế xong đến chiều nay bọn con có gặp nhau thì tự nhiên mấy chị em mới nhớ ra là đợt trước ấy là khi bọn con tư là có nói về cái biết này có ba tính chất là chống không sáng tỏ và hiện ra thì phần Phần sáng tỏ, phần hiện ra thì mình vẫn vững. Chỉ có phần trống không là mình không vững. Tức là ba cái ghế, ba cái ghế giống như một cái ghế có ba chân.
Ừ.
Thì có hai chân rất chắc và có một chân không chắc. Đấy là cái chân chống không. Thế thì khi mà mình đi làm vững cái chân chống không ấy thì đúng lý ra là khi mình làm vững cái chân đấy rồi là mình có một cái ghế ba chân và mình ngồi vững chắc trên cái ghế đấy. Tức là khi mà thấy trống không rồi ấy thì đấy chính là trải nghiệm giác ngộ. Thì mình ở yên trong trải nghiệm giác ngộ và ngắm mọi thứ thôi. thì mình lại cứ hỉ hục lại đi tìm một cái chân bị gãy xong mình lại đi sửa. Thế là suốt ngày mình đi sửa ghế trong khi đó là đúng lý do mình có một cái ghế vững chắc để ngồi rồi. Thì cái cảm nhận của con hôm nay nó đúng là kiểu như thế là như thế là xong rồi. Là có một chỗ vững chắc và ở đấy rất là thoải mái. Mọi thứ nó hiện ra thì nó đều là trải nghiệm giác ngộ. Và xong đấy con thấy đúng là ở thì cái đấy nó cũng giống như ở trong đời sống thì trải nghiệm nào Hôm nay mình đã làm mãi rồi. Tất cả các trải nghiệm nó đều là chống không, sáng tỏ hiện ra mà. Thì khi mà mình nhìn được vào cái khía cạnh là trải nghiệm giác ngộ ấy thì tự nhiên là nó bớt những cái nhu cầu phải đi làm cái này cái kia vì thấy rõ. Mà lúc nãy bọn con có nói một cái nữa là bình mình rất là buồn cười bởi vì thực ra cái trải nghiệm này là trải nghiệm giác ngộ này. Sau đấy thì bắt đầu mình phải mình lại bảo nó là Không phải trải nghiện giác ngộ đâu. Bảo nó là cái này cái kia xong mình sửa. Thế mình chỉ cần sửa cái cách nghĩ thì khi mình nhìn lại nó thì mình lại thấy đúng rồi. Đúng là trải nghiệm giác ngộ.
Ừ
thì tự nhiên thấy cái cách này nó cũng nó cũng dễ và nó cũng nhàn thoải mái mà thấy nó sáng sủa và nó sướng.
Rồi mấy bác điểm thấp đi. Nói tí đi xem nó khác các bác dùng điểm cao thế nào đây. Minh Trang anh chỉ phiêu đấy. Mấy tưởng pháp đấy cũng trang mà
con trước em n
5 n
đấy theo từ dưới lên trên đi
thì con ạ. Ờ thì nghe nghe nghe qua bác nhị với cả chị Quế với cả anh Hải Nam thì con thấy là có một cái điểm trong có trong thiền của con hôm nay ấ thì nó ngược lại hoàn toàn luôn. Tức là tự nhiên lại bị nỗ lực hơn mình. thường ờ hỏi rất là nhiều thì đúng là ở cái đoạn anh Hải Nam anh bảo là nếu mà mình cứ liên tục mình mình hỏi mình thấy là không có ấy thì bản chất bên dưới vẫn là mình không yên tâm ấy.
Ừ.
Hỏi để cho yên tâm thôi chứ chứ không phải là mình không không không đang thấy cái trải nghiệm giác ngộ.
Hỏi nhiều chứng tỏ là mình không ở ngoài mình không yên tâm rồi.
Đúng rồi ạ.
Bây gi hỏi nhiều ấy chứng tỏ là khi ở ngoài trước khi thiền mình mình đã không yên tâm thì mình không thể ngồi thiền ngồi phát. Như là như là giác ngộ luôn được trong cái yêu cầu ngay là ngồi phát là là giác ngộ ngay. Hôm qua ngồi phát là Phật luôn ấy
vì mình không có thấy phải hỏi chứ mình có đấy rồi chả phải hỏi gì hỏi rất hiếm khi phải hỏi đấy nghe những người mà hỏi nhiều ấy chắc chắn là trước khi ngồi đã không yên tâm à th yêu cầu là ngồi phát là phải là yên tâm ngay phải là Phật luôn
đúng rồi
vậy việc mình là từ trước tư đấy chư còn gì lắm trước khi thiền đấy để cho mình chắc chắn là mình ngồi thiền thì cái trải nghiệm nào cũng là trải nghiệm giác ngộ Sao phải hỏi trong khi thiền chưa hiểu sao phải hỏi được phải hỏi chỉ khi có một gì đó rất là mạnh như là đau này đúng không một cái gì rất là mạnh là mình nó trồi lên một cách cực kỳ mạnh mẽ thế mình thấy nó khác hẳn với cả trải nghiệm nó tách khỏi trải nghiệm còn không thì làm trước khi họ trước khi thiền chứ
m ai hỏi nhiều khi thiền ra nào đấy hai bác các bác khác được chưa
không hỏi nhìn không cách khác à
nói chung là không nên hỏi gì hết mới là giỏi. Còn nếu đã phải hỏi phải hỏi những thứ rất là rõ, rất là thật còn đã phải hỏi nghĩa là mình đã vẫn không tự tin rồi. Đấy là mô tả thì ai mà giỏi là như thế. Còn tất nhiên là nếu có chuyện mà mình buộc phải hỏi thì phải hỏi chứ nếu mà mình đã nó thật như thế thì phải hỏi là đương nhiên rồi. Rồi trước bạn nói trước đi.
Thôi xem nó trước đi. Xong đ đứng từ dưới lên mà.
Vâng.
Cướp của anh em.
À hôm nay thì con cũng có xác quyết một câu thôi. Ý là kiểu không không xác định là dành thời gian tư ngẫm xác quyết trước hẳn một khoảng mà chỉ xác quyết một câu là đây là trải nghiệm giác ngộ luôn rồi. Ấ thì chống không sáng tỏ hiện ra. Thế sau sau đó bảo thiền thì thật ra là con lại có một cái hiểu là thiền này là hỏi ấ không biết sao thế nhưng mà ý con có một cái xác định đấy luôn ấy là ừ thế nên là sau đấy lúc mà vào thiền thì nghĩ đến cái gì thì lại xem cái đấy có ở ngoài trải nghiệm giác ngộ không
thì hôm qua có một cái ấn tượng là đến những cái mà mình có cảm xúc với nó thì thường là những cái thật hóa ấy thì hôm nay cũng không biết sao thì con lại khá nhiều thứ cảm xúc đấy thì cứ nghĩ đến cái gì thì lại hỏi xem nó có ở ngoài không
và sau đó là thỉnh thoảng thì hỏi thêm là cái trải nghiệm cảm xúc này ấy nó có tách khỏi trải nghiệm giác ngộ không? Đấy cơ bản là buổi buổi thiền chủ yếu là hỏi thấy cái gì hỏi cái đấy và đến đoạn khoảng 3/4 xong rồi mới nhớ đến cái đoạn dụ bảo là chủ yếu là xem suy nghĩ không phải quan tâm đến nội dung suy nghĩ mà xem suy nghĩ nó có nó có phải là cái gì khác ngoài tránh cái giác ngộ không thì đến phần tư cuối thì bắt đầu lại xem xem suy nghĩ nó là cái gì nó có tách không để Tính.
Vâng.
Rồi. Ok. Đấy. Th lực phổ biến đúng không?
Ừ. Hỏi cứ thấy cái gì lại hỏi cái đấy.
Hỏi quá nhiều.
Nghĩ đến cái gì lại hỏi cái đấy. Vâng. Và không
quá nhiều đ quá nhiều.
Không không quan tâm đến cái phần xác quyết trước chỉ nhắc một câu vậy thôi. Xong rồi vào
phải rất mạnh.
Mình phải thấy rất mạnh là trải nghiệm não là thể bộ hết. Thế khi mình ngồi xuống mình đã có một sự tự tin là bây giờ cái gì xảy ra xảy ra hết rồi không phải hỏi tiếp gì nữa trừ những thứ nó thật đến mức là mình không thể nào không hỏi được thôi. Đấy sắp cái sác khuyên mạnh có giá trị như thế
mà đúng là sự thật là các con đã trải qua bao nhiêu loại thiền rồi đúng không
nhỉâ
con có bị yếu cái phần đấy đâu con đã chứng ngộ về lý rồi mà đúng tại sao lại phải lại phải Hỏi là chỉ để an tâm thôi chứ không phải là không thấy nhá.
Thì thế
cái trong thiệt
hỏi là do mình quá mình không mình không tự tin.
Đúng rồi. Không tự tin không quan tâm tự tin.
Rồi tiếp đi.
Con thì cũng thiếu cái phần xác quyết lúc đầu ấy. Và trong lúc thiền thì thì lúc Hải Nam nói thì con cũng nhận ra là có cái phần không tự tin ấy nó xuất hiện những cái suy nghĩ nghi ngờ hay là những cái suy nghĩ nó bảo là không phải hay là phải kiểm tra xem thế nào đi ấy. Th ấy thì lại à ờ lại không thấy cái suy nghĩ đấy nó là không không hỏi là có cái suy nghĩ ngoài kinh nghiệm không à ngoài trải nghiệm hay không hay là xác quyết chắc chắn là chỉ có trải nghiệm ra ngội thôi chứ không không thể có suy nghĩ được nhưng mà lúc đấy thì lại không mà lúc đấy lại lại bị phản ứng thế còn như kiểu là nói chung là phản ứng là như là có suy nghĩ thật ấy ạ. Đấy cái suy nghĩ vào dạng kiểu nghi ngờ ấy là phản ứng luôn với nó thì là con thấy là con rất hay bị phản ứng với cái suy nghĩ đấy mà không không đi đi xem lại
xem xem suy nghĩ đấy phải
đấy đúng rồi chốt trong quá trình thiền bản chất là cái gây chuyện là suy nghĩ
việc chính của con là xem cái suy nghĩ có phải ch hộ không
đấy thì thì
thế đầu cuối thiền nó chỉ thế
chứ không phải là xem xem nội dung suy nghĩ có phải nh hộ không
đấy thì như hôm nay là con nhớ lại là lại xem xem nội dung suy nghĩ có phải ra ngộ không chứ không xem thẳng cái cái suy nghĩ tự nhiên nó tự nhiên đang thiền nó lại bảo một cái. Thế là ví dụ nó bảo là ô cái kia thật thế nhỉ? Chẳng hạn cái quạt thật thế nhỉ? Đi thì mình lại đi xem có cái quạt mà lại không xem đúng cái suy nghĩ tự nhiên nó nó xuất hiện. Đấy nên là con thấy cái chỗ đấy là cái chỗ mà bị nhiều nhất.
Đó việc chính của mình là xem cái nội dung suy nghĩ là xem cái suy nghĩ đấy. Thế rồi việc cứ giờu đến cuối xem suy nghĩ thôi.
Suy nghĩ chứ không phải xem nội dung như
cuối. Cái việc đấy từ đầu đến cuối cứ thế mà làm xem phát yên tâm ngay.
Đặc điểm của nó là xem xong là rất yên tâm. Yên tâm cho sự thoải mái cho chạy thoải mái chứ không phải yên tâm gì cả.
Đấy yên tâm dâm cho chạy thoải mái đi.
Cái việc chính của mình nhá. Nó là công thức chuẩn này là một phát ngồi phát là xác định là đây là
tất cả trắc nghiệm sẽ ngộ bởi vì nó đều có tính chất là chống không sáng tỏ hiện ra nên không thể nào có trải nghiệm nào không thể được. Đ phép đầu tiên đấy. Còn phát thứ hai là trong quá trình đấy cái mà gây chuyện là cái suy nghĩ chứ không phải những cái thật đâu. Cái thật mình đã làm phải làm sạch trước khi thiền rồi. Vì thế nên mình xem xem cái suy nghĩ phải không. Sau khi mình thấy là suy nghĩ này trở ngộ thì yên tâm tiếp tục mọi th xảy ra bình thường. Đấy nhưng mà cái quan trọng là cái lúc ngồi phát thấy tự tin ngay. Tự tin ngay là có bây giờ có cái gì xảy ra thì nó cái đấy cũng là chảnh hộ hết. Mình không phải lăn tăn cái việc gì nữa nếu mình có cái loại tự tin đấy.
Còn hỏi nhiều là không tự tin chắc rồi.
Rõ rệt của không dự đúng chưa? chư đi
con lúc mà mọi người nói thế xong con thấy rõ đúng đúng thế luôn ấy. Tức là một là khi vào trước khi vào thuyền ấ thì cũng có tư nhưng mà cái cái phần tư xong xác quyết ấy nó không nó không đủ mạnh như sư phụ vừa nói là mạnh đến mức mà ngồi vào cái là tự tin luôn không còn có một cái gợn gì nữa nhưng mà của con là khi xác quyết xong thì vào cái thấy có cái gì là con lại hỏi đấy và thứ hai nữa là không lại không hỏi là cái cái suy nghĩ này có hiện ra ngoài trải nghiệm giấc ngộ không mà đúng là là nhìn vào cái cụ thể nó nó nó đang bảo cái gì ấy thì là đấy là hai phần là bị nhầm ạ.
Đừng nhìn vào nó cái gì hết. Mặc kệ.
Vâng. Mặc kệ
được thế cho rõ. Mặc kệ luôn.
Mặc kệ nó bảo cái gì kệ nó.
Kệ nó bảo gì?
Mình quan tâm là nó có phải chuyện hộ không?
Cái việc xảy ra nó xảy ra ấy đấy có phải chuyện hộ không?
Thế là mình không cần phải quan tâm nữa. Hiểu không nhỉ? Chứ không phải là nó nghĩ gì xong mình lại phá cái nội dung của nó bảo. Hôm qua nói một lần rồi đấy. Nói rõ rồi đấy. Mình không phá nội dung của suy nghĩ. B ngày mai phải làm gì? Đề kia phải làm gì thì không th tí nữa phải làm gì thì đừng hỏi cái nội dung suy nghĩ thì thế mới đánh nhau sao quần nó ngay mình hỏi chính nó cái suy nghĩ này có phải chệm hộ không
mẹ thấy ngay là chắc chắn là bộ rồi thế thôi xong thiền tự tiên thiên tiếp thôi rất tự tin Mẹ cách tu nó chỉ thế thôi. Rồi có bác nào nói gì nữa không? Bác cứ tìm chị nh cứ chị nhá.
Con thật ra thì là hôm nay con thiền thì con trong lòng của con nó có nhiều cái. Tức là đầu tiên là chưa có xác quyết trước khi thiền nhưng mà
Ừ.
Cái thứ hai nữa là con cứ để cho nó bung ra những cái gì mà mình không tin ấy. Àạ là con cảm thấy là những cái phiên đầu của con là con cứ để như thế để cho nó tức là mình mình con thấy khả năng Tức là cái phần số thấp của con rất cao là rơi vào con ngồi trong đó con phân tích đó sư phụ. Tức là mình cảm thấy là đây là một pháp thiền mà mình muốn hiểu trước chứ mình không phải là mình muốn thiền ấy ạ. Thành ra
cũng chả sao cho hiểu đi. Làm cho hiểu thực sự đi xong rồi làm gì làm.
Dạ thì thật ra thì vô trong phiên thiền là con thả tới tới luôn. Tức là đến khi nào nó bảo mà không phải cái này không phải cái kia thì thì mình vẫn thấy là là mình hiểu đúng là thế nào là trải nghiệm giác ngộ. Tức là thực sự khi kể cả khi nó bảo như thế hay là ABDCF gì hết á thì rõ ràng là mình có một cái trải nghiệm. có trải nghiệm và con hỏi là con cũng hỏi khi đó hỏi là ví dụ tôi đang ngồi thiền là có thực sự tồn tại ngoài kinh nghiệm hay không thì thấy rõ ràng đây là một cái kinh nghiệm đảm bảo tất cả các tính chất đó luôn ấy ạ. Thì bắt đầu mình mình có những cái khoảnh khắc như thế khoảnh khắc là mình thấy rõ à đúng rồi đây là chính là trải nghiệm giác ngộ để mình hiểu cái cái phương pháp thiền này ạ thì con mãi đến cái đoạn gần cuối thì con mới phát hiện ra là à tức là cứ thả ra thôi. Tức là kinh nghiệm nào cũng là kinh nghiệm giác ngộ. Nghĩa là đến đoạn đó con mới bắt đầu xác quyết về kiến là đoạn nào cũng là kinh nghiệm giác ngộ hết. Thì con chỉ thấy có cái đoạn đoạn đoạn đu là con cảm nhận được con con thả ra được thôi. Thì hôm nay con là con con phân tích rất là nhiều vô trong phiên thiền cho nên là con thấy số nó thấp là con cũng thấy nó đúng nên là nếu mà ấy thì về ấy thì con thấy là xác quyết trước khi thiền mạnh hơn. Mình đưa cái đó
sắc quyết vâng phải nghĩ phải ngẫm tất cả các loại ngẫm nghĩ
chỉ có gì sắc quyết không đâu. Đừng ép.
Vâng
mình phải có một sự tự tin trước khi thiền là mọi trải nghiệm là th ngộ xong bắt đầu ngồi xuống.
Ừ
ngồi xuống phát là Phật ngay đấy.
Vâng
ngồi xuống phát là tất cả trải nghiệm của con đấy là trải nghiệm thốc bộ ngay. Dạ.
Đấy, mình không phải hỏi nữa.
Ừ.
Chỉ hỏi khi có một gì rất mạnh thôi. Đau này, một cái cơn giận dữ, tức giận mà nó vượt cho mình làm cho mình cảm thấy rằng là nó thì không phải chỉ gộ nữa.
Không nhiều thứ đâu.
Dạ.
Hoàn toàn có sự có một buổi mà không hỏi phát nào là bình thường. Một buổi bình thường hỏi phát nào. Thì sau đấy thì cái mà làm cho con nghi ngờ nhất chính là suy nghĩ. Vì con chui vào con chui vào một cái suy nghĩ gì đấy mà con con không còn cảm nhận rằng đây là giãng bộ nữa thì con nhìn vào trải nghiệm và con hỏi là đ không có nhắc được không cần phải hỏi được có hỏi được hỏi là suy nghĩ này có phải chạy giá bộ không Chúa là buổi tầm buổi là c suy nghĩ thôi.
Vâng.
Thì chính vì cái đấy là cái gây chuyện nhất. Nhưng mà nó mỗi lần hỏi thấy con lại càng tự tin.
Hỏi xong chỉ tự tin hơn thôi. Ôi như thế này mới có thể giấc ngộ. Đúng loại mông lung, đủ loại chán nản, đủ loại gì đó. Cái này phải phải trải qua thôi đúng không? Điểm yếu trùng mọi người nãy giờ là không cái sắc quyết đủ mạnh để mà có thể thiên nó phần hỏi.
Vâng. như là còn những cái lấn cấn nhưng mà mình lúc đó bắt đầu nó trồi lên á ạ. Khi bắt đầu vô vô thực chiến thì bắt đầu mình thấy lấn cấn là nó trồi lên thì con thấy lúc đó là bắt đầu mình con thấy là bây giờ mình cứ ngồi như thế mà mình kể cả mình dùng cả kinh nghiệm và kiến của mình để mình mình xác quyết lại á.
Ừ
thì để t con thấy là hôm nay con là như thế thôi.
Rồi được không?
Mấy bạn
đi. Hôm nay con thiền thì đầu tiên con nghe lại bài ngày hôm qua và cũng suy nghĩ rất là nhiều tư rất là kỹ trước khi ngồi thiền đấy.
Ừ.
Thế nhưng mà xong rồi cũng có những cái thứ mà con nghe ra bây giờ buổi sáng nay nghe lại mới thấy. Còn hôm qua con không nghe ra được. Ví dụ như là cái chỗ mà sư phụ nói rằng tại sao lại đang từ thuyền thiền thiền không chứ không phải là thiền có ấy là khi mà ừ trước đây trước ngày hôm qua khi con thuyền là con sẽ hay hỏi là cái ví dụ cái này một cái nội dung hoặc là một cái suy nghĩ hoặc bất kỳ cái gì có ờ ở trong hay là ở ngoài à trải nghiệm không ấy là thực ra là đã đã tạo ra nó rồi, đã có nó rồi xong lại phải biến nó lại phải xóa nó đi.
Ừ.
Thế thì đấy là một cái chỗ mà hôm qua con không nghe ra thì hôm nay con thấy là ồ đúng rồi nhở con đến chỗ làm mà con thấy là tất cả những cái nốt con ghi ở trong vở đều là ông Tomy có ở trong ngoài kinh nghiệm hay không này kia khác là tự nhiên đã tạo ra rồi. Ờ xong rồi lại phải xóa nó đi. Thế là con con rõ hơn cái điều đó. Nhưng mà trong phiên thiền con không hỏi nhiều nhưng mà cũng không đến nỗi là không hỏi tí nào. Nó vẫn hỏi hỏi có nhưng mà khi nghe các bạn nói lúc nãy có lẽ là có một phần Một lý do số một ấy là cái động cơ lúc hỏi á là vẫn hỏi như là để cho chắc chắn, để cho an tâm. Tức là trước đó vẫn chưa thực sự thực sự xác quyết được rằng là cái quá gì xảy ra cũng là trải nghiệm giác ngộ. Thế thì cho dù là hỏi không phải là hỏi nhiều nhưng mà hỏi với một cái động cơ là ờ phải hỏi á nên là vẫn có việc phải hỏi.
Mẹ
đợi mẹ. Đấy là đấy là một. Thứ hai là cái vừa xong mà sư phụ nói về việc là ờ cái nội dung suy nghĩ á thì đúng là con không con con thấy là nếu những cái câu hỏi con hỏi đều là hỏi về nội dung suy nghĩ. Ví dụ như là vừa xong là một có một chặng là chui vào suy nghĩ rất là nhiều. Xong rồi lúc đấy có một cái suy nghĩ là ồ vừa xong là mình đã bị chui vào suy nghĩ khá nhiều rồi. Thì lúc đấy con sẽ hỏi là cái việc chui vào suy nghĩ quá nhiều này á à có khác vì có có có tách rời khỏi trải nghiệm giác ngộ không? Chứ con không hỏi là cái suy nghĩ chứ mà lại hỏi cái nội dung của cái suy nghĩ đấy hoặc là những cái lo lắng ở bên trong cái suy nghĩ đấy.
Ừ. Đấy bị sai đấy. Tập tập sai đấy.
Đóc là cái nội dung lo lắng của cái suy nghĩ đấy hoặc là cái nội dung phân vân của cái suy nghĩ đấy có phải trải nghiệm giác ngộ không? Đấy là cái thứ hai. Một cái thứ ba là cái này con cũng đang nghĩ thôi chứ không biết có đúng hay không là có thể là khi mà tư xong rồi buổi sáng nghe lại rất là nhiều rồi thì nghĩ rằng là ok bây giờ mình thả đi để cho nó rất là bình thường bởi vì không có gì phải chống lại cả. Thì lúc đấy lại có một cái suy nghĩ là ừ là là ờ có thể là thả quá không ờ nên là nó mới nó nó vẫn bị trôi chứ mọi vì trong bài Hôm qua sư phụ có nhắc đến một cái chi tiết là thật ra ấy nếu mà đã nhìn vào kinh nghiệm thì lúc nào con cũng thấy trải nghiệm nào cũng là trải nghiệm giác ngộ. Cái duy duy nhất mà rất là khó sau này khi mà ra đời á là con không nhìn thôi.
Không nhìn và trải nghiệm thôi và thả thì có thể là trong cái phiên thiền này đó là một cái sự thả theo kiểu là không nhìn ấy.
Không nhìn được để cho
vẫn phải nhìn
đấy.
Đấy vẫn phải nhìn vào trải nghiệm.
Nhìn trải nghiệm từ đầu đâu đến cuối luôn đấy. Cả buổi nhều trải nghiệm.
Vâng. Thì con nghĩ là đấy là
mà nhìn nhà lắm. Nhìn nó lúc nào mà chẳng nhìn. Có giờ con không nhìn đâu mà khi con chui vào suy nghĩ thì con không nhìn nữa. Lúc đấy con phải quay lại đấy. Thế thôi đúng không? Chưa suy nghĩ mình không nhìn nữa thì mình phải quay lại. Còn nếu mà không chui suy nghĩ thì lúc nào chả nhìn. Con đang nghĩ gì đó thì mình hỏi là cái suy nghĩ này đúng không? Có phải trải nghiệm giác ngộ không? Rồi sáng sủa hơn rồi đấy. Đúng không?
Những ai sai biết sai đâu chưa?
Tiếp đi. Bên chân Minh Ngân là bao nhiêu rồi? Minh Ngân bao nhiêu?
Con là 6% ạ.
Có ai trên 6 không? 12
12 đi bác nào 12 đây. Anh không lên sao nhở? Chịu rồi. em không biết đí
còn ạ.
Nó lên.
Vâng. Nay thì à sau khi mà mọi người nói thì con thấy rằng cả hôm nay cả cái buổi ngày hôm nay của con là con không có sát quyết trước khi thiền thì mặc dù là vào vào vào thiền thì cũng có cái sự tự tin mà đúng là khi mà mình không có sự sắc quyết là khi ngồi xuống đã đã là Phật ấy thì nó sẽ trong cái ca thiền nó sẽ có những cái sự nghi ngờ và khi nổi lên thì mình lại thay vì mình nhìn vào cái suy nghĩ đấy thì con lại hay đi xử lý về cái nhìn vào cái nội dung của cái suy nghĩ đấy thì con thấy là ở trong cái phần đấy là cái phần mà mình không nhận ra là mình bị xử lý quá nhiều ở trong cái phần nội dung đấy mà mình không nhận ra cái suy nghĩ đấy nó là cái hiện ra thì Buổi ngày hôm nay của con thì nó cũng vẫn đang là à xem là hiểu lại cái bài ngày hôm qua sụ dạng cái gì cũng chưa chưa hẳn là tự tin bật hiền lắm nên là con nghĩ đấy những cái mắc của con ngày hôm nay.
Rồi khác đi
con chương trình à
nói con
con nào đấy được con quá Duy Nguyên à Bí ạ nhưng mà Duy Nguyên anh Duy Nguyên cho trình trước nhá để em rửa mũi cho con đ
ok Trình Ban đầu con nghe mọi người trình pháp thì con thấy ủa mình cũng xác quyết mà ta. Mình cũng thấy tự tin lắm. Ủa mình cũng thấy cân bằng chứ đâu cũng hỏi nhiều gì đâu. Xong rồi con phát hiện ra là à con xem cái nội dung suy nghĩ nhiều hơn là xem cái cái bản chất suy nghĩ ạ.
Ừ
thì à con nghĩ là à mình phải xem nội dung chứ xem xem có đúng cái mà cái cảnh nó xảy ra thì nó là trải nghiệm giác ngộ không ấy ạ. Đấy. Thế thì tại vì con đang ốm nên là con rất là mải mê nghĩ về cái cảnh là chăm nó ốm rồi nó mà không khỏi thì thế nào rồi mình sẽ sợ thế nào ấy ạ. Thì hôm nay sau khi sư phụ nói thì con hiểu rồi. Mai con làm thử lại xem thế nào ạ.
Ừ.
Thế rồi ạ.
Đơn giãn.
Dạ.
Rồi tiếp đi. Còn ai nữa không?
Còn ạ.
Nào đi.
Con sau khi nghe các bạn nói thì xem lại cái quá trình thiền của mình thì con th thấy là nó có mỗi thứ nó có một ít. Ví dụ như cái phần mà xác quyết ấy thì mình cũng ngẫm cũng xác quyết rồi nhưng mà để mà gọi là theo kiểu là gì nhỉ? Ừ nói chung là một cái sự tự tin bất chấp thì cảm giác nó vẫn cần phải rõ ràng hơn.
Ừ.
Đấy đấy là một cái phần đấy. Thứ hai nữa là đúng là cái cái phần đấy thì nó là ít ít thôi. Con cảm thấy nó không không phải vấn đề chính nhưng vấn đề chính hơn ấy là không tức là không nhìn nhận về cái khía cạnh là là suy nghĩ chứ không phải là nội dung. Cái cơ bản là những cái mà cái gì hiện lên trong cái quá trình đấy là ví dụ như là các nội dung suy nghĩ ấy mà thấy cảm giác là lấn cấn thì mình hay tức là vẫn không có ý thức là nhìn vào suy nghĩ, hỏi về hỏi về cái suy nghĩ mà lại là hỏi về cái nội dung xem là nó có phải là trạng chậm giác ngộ không.
Ừ.
Đấy thì cái chỗ đấy con thấy là là sai chính là chỗ đấy
rồi. Tốt
vâng chị tin đạ Ừ nói điềm tìm cả thì có chắc là hai cái. Cái đầu tiên là ngồi xuống thiền thì là kiểu xác quyết cũng không có mặt kiểu kiểu cũng kiểu à thự cái này là giả bộ rồi tự tin cho đến kiểu thế không có có tư kỹ lúc đó cái điểm thứ hai là vào lúc thiền á là kiểu cái thiền này là giống như kiểu sư phụ giảng về mọi thứ đó là đều tránh giác ngá thì vào thì tự nhiên những cái suy nghĩ kiểu như là ờ cái này kỳ diệu nhỉ? À rồi những cái kiểu như thấy là không có gì mà hiện ra rực rỡ nhỉ. Tức là mình tâm chí mình chạy theo những cái thứ à mình thấy nó hay hay ho á.
Ừ.
Mình cũng không để ý gì tới là đây giả gồ nữa luôn. Kiểu kiểu nhọ trang hoàng của biết á. Kiểu kiểu là lâm trí nó bắn ra những cái như thế nó nó kiểu nó Rất là là thấy thuyết phục á sư phụ.
Ừ.
Và đầm đào hình dạy theo đó lúc nào luôn hay
rồiạ
chư đi số này là thấp tí
hôm qua là năng lực lực là ngày hôm nay Con ạ.
Năng lực hôm qua trình độ đấy. Hôm nay trình độ còn hôm nay là sự mình tập trung mình làm chịu khó làm.
Năng lực thấp nhưng mà chịu khó làm thì nó cũng kinh đấy.
Con thủy thương xin chỉnh
dùng cần cù thông minh đấy.
Rồi nói đi.
Con thì hôm nay hôm nay con thấy lúc mà thiền thì tự nhiên lại rất là hoang mang đấy ạ.
Cảm giác hoang mang. Nói chung là con thấy là nó nhìn lại cái hôm nay với cả nghe Các bạn với cả sư phụ giảng xong thì con thấy là chắc là yếu ở cái phần sắc quyết trước khi thiền đấy. À
ừ
tức là nói chung là lúc vào thiền thì một là cảm giác hoang mang này. Xong rồi khi cảm giác hoang mang thì mình lại không xem là nó có là trải nghiệm tác ngộ không. Tại vì thực ra hoang mang bình thường bây giờ thì ngồi thì nghĩ như thế nhưng mà cái lúc đấy thì cảm xúc ấy ạ. Xong rồi nói chung là thấy nó cũng thật, thấy mọi thứ nó thật xong rồi lại vẫn cái nỗi sợ ép kinh nghiệm ấy. Đấy thì nó nó lại quay lại nó rất là mạnh.
Ừ.
Ừ. mà thầy cảm thấy là cũng bị cuốn đi nhiều ờ trong cảm xúc đấy. Thì nghe xong thì con thấy là thứ nhất là cái phần à chắc quyết trước khi thiền tất cả phần kiến chắc phải củng cố lại đấy. Đấy chắc là phần đấy là phần mà phải phải làm kỹ lại ờ cho cho cái để để thấy thực sự là trải nghiệm mọi trải nghiệm là trải nghiệm giác ngộ ấy. Con thấy là thủng cố lại kiến thạ thủng cố lại Sác mình ạ.
Được rồi rồi các bác khác đi. Tiếp theo là bác nào?
Trên trên bao nhiêu? Trên của phi bao nhiêu?
Con là thấp nhất ạ. Con chỉ có bốn thôi ạ.
Vâng.
Chị Thùy Anh à? Thy anh có đây rồi. Tiếp tục chị Có chị Thế Anh trên này chị Thế Anh có có nói luôn không ạ?
Có
con chỉnh ạ.
Ừ
con thực ra hôm nay thì con không trong phiên thiền con không hỏi nhiều lắm con cũng nghĩa là thấy là mình cũng không bị lạc vào cái nội dung suy nghĩ nhiều.
Bao nhiêu phần trăm nhá? Bao nhiêu phần trăm?
20 thôi ạ.
Dạ.
Ờ nhưng con nghĩ vấn đề vấn đề mà Sau khi nghe các bạn thì con mới nhận thấy là có thể cái phần xác quyết ban đầu ấy của mình nó không đủ mạnh.
Ừ.
Giống như là mình không có một cái cú depa thật mạnh ấy nên là ngồi xuống là mình cả kiến cả thiền mình nhìn vào kinh nghiệm để mình xác quyết trong lúc thiền.
Ừ.
Đấy chứ mình không có một cái xác quyết thật sự là mạnh mẽ để bất chấp tất cả và đi vào thiền với một trạng thái tự tin tuyệt đối. Ấ
vối phát là Phật luôn.
Đúng rồi. Cái đấy là con nói rồi đấy. Với Phật luôn
không đủ mạnh ban đầu á.
Ừ. Con ngồi phát hành giả luôn không được. Hôm qua nói mà
hôm qua nói khá rõ đúng không? Ngồi phát hành giả nói là Phật đấy.
Ngồi phát là hành giả luôn hay phát là Phật luôn? Đấy
nó phải rất rõ.Ôm nay mới rõ
không còn nói rõ đúng không? Ch không nhớ thôi chứ. Vâng.
Nó không nó nó không trong con nó không rõ.
Ờ trong con không rõ.
Với lại
với lại là con thấy là đúng là là mình phải thiền pro nhiều lên
gì thì gì nó cũng càng càng tiền nhiều các cái phiên pro ấ thì thì mình càng thấy cái một phần là cái sự tự tin của mình được củng cố thứ hai là những cái chỗ mà nó hổng ấy thì qua các cái phiên phiên sau bao giờ nó cũng sẽ có cái độ mượt mà và nhìn thấy rõ hơn các phiên trước.
Ừ
thì con nghĩ là ờ với cái số lượng mà con đang thiền hiện tại ở thuyền là nó không đủ.
Ừ
ừ thế ạ.
Được rồi. Tốt rồi. Thế nhiều lên là đương nhiên rồi. Vâng. Rồi các bác khác đi con ạ.
Ừ.
Hôm nay thì con thấy là so với hôm trước ấy thì hôm nay đã cảm thấy thấy là kiểu nó nó nhẹ nhàng nó mượt mà hơn rồi. Nhưng mà khi mà nghe mọi người thì con thấy là con mắc ở mấy số điểm. Một là mình cũng không có một cái xác quyết mạnh mẽ là bất chấp mọi thứ mà là còn kiểu giống như là ngồi thiền kiểu trải nghiệm ấy. Con ngồi xong rồi con lại rút kinh nghiệm xong con lại ngồi ngồi phiên tiếp theo ấy kiểu thế. Nhưng mà chưa có cái xác quyết như thế.
Số hai nữa là cái chỗ mà ờ mặc định nó là trải nghiệm giác ngộ. Sau đó thì khi nào tin thì mới phải hỏi.
Ừ.
Còn con lại có xu hướng là nếu không hỏi thì là sẽ bị chủ quan đấy. Tức là con không hỏi nhiều nhá nhưng mà vẫn phải là tự nhiên nó thành mặc định là phải hỏi tức là không không hỏi nhiều nhưng mà phải hỏi không thì là chủ quan. Tức là lại có cái phần đấy ở đấy.
Xong rồi cái chỗ mà lúc mà nói về cái gọi là cái suy nghĩ có phải là trải nghiệm giác ngộ không ấy thì con thấy là con là lúc này lúc nọ. Lúc thì cái suy nghĩ nhưng mà lúc thì lại là cái nội dung. Đấy thì con thấy có mấy điểm con mắc sau khi mọi người nói thì con thấy cũng mắc cái đấy
nhưng mà con thấy là tại vì hôm nay thì nó hơi ngược là sau khi thiền xong thì lại ngồi tư tiếp tại vì mỗi thiền thì cũng lại phát hiện ra là mắc mắc ấy. Thì đến lúc mà thiền xong tư thì thực tế là thấy tự tin hơn nên là vẫn đấy ý là lúc lúc thiền xong thì lại thấy tự tin hơn. Mắc thì khi mà nghe mọi người kể thì tự nhiên là thấy sáng rõ ra mấy cái điểm đấy thôi. Làm kiểu cảm giác là trong lòng là Mai biết làm như thế nào rồi ấy. Đó.
Rồi ngon rồi. là ngon rồi.
Tức là tức là bởi vì là kiểu buồn cười lắm. Xong sáng nay dậy tự nhiên nó cứ trống rỗng hết thế xong rồi chả nhớ gì ngoài câu trải nghiệm giác ngộ ấy. Thế là lúc đấy bảo là thế đây là thế nào ấy thì mình thấy trống không sáng tỏ hiện ra thì mình bảo là đây rồi kệ hoang mang thoải mái đi. Tức là sáng nay nó cứ nó cứ rỗng rỗng kiểu gì ý chứ không biết làm gì cả. Thế xong kiểu kiểu thực ra là sau vừa rồi khi mà cứ lộn qua lộn lại nhiều cách rồi này nọ ấy thì thực tế là con thấy là cái thiền nó chưa biết như thế nào nhưng mà nó không kiểu sợ sai nữa mà bọ con mang tính kiểu khám phá hơn ấy
nên là cứ bảo là ngồi xuống xem là như thế nào rồi tính tiếp thế là hôm nay thấy rõ
thế là ngon đấy
ng cảm giác phương án chưa
th công thức đơn giản nhá công có mấy công thức phải lưu ý này một là mình tư tiếp thoải mái trước đâ
ngồi xuống phát là phải phật luôn
ngồi phát là mặc định là trải nghiệm nào nó ch bộ ngay mà nhưng nó đơn giản mà trải nghiệm nào chẳng là chống không sáng tỏ hiện ra nó Ngươ tắc thế thôi mà nên là chả nào chết nó trả tác hộ rồi đồng ý chưa? Cái này dễ khó
chỉ cần một sự sắc sốc kết rất mạnh để ngồi xuống phát thuật luôn không thể ngồi xuống là hành giả được
ngồi xuống hành giả thì rất mệt đấy thì xoay sở con hôm nay ngồi xuống hành giả ai mà ngồi hình giảm hôm nay xoay sở rất mệt
vâng
thứ hai là cái gì sẽ làm cho mình không cảm thấy là trải nghiệm là giác ngộ là do mình không nhìn trải nghiệm mà mình nhìn vàoộ một cái nội dung sĩ nào đó
cái duy nhất trên đời có thể làm chuyện đấy được bởi vì con nhìn trà phát thì nó đương nhiên là gì?
Nhìn trải nghiệm nào chẳng là chống không sáng tỏ hiện ra.
Nhìn trải nghiệm đương nhiên mà con có đủ trình độ rồi đo hết rồi. Đo thiền có lại rồi mà có bị thiếu đâu. Có co đ bị thiếu trình độ đâu. Đồng ý không?
Đo hết rồi đúng không? Trải qua rồi nhá. Nên là nhìn là sẽ thấy là trải nghiệm là giác ngộ. Nhưng các con không nhìn vào trải nghiệm thì cái gì là con không nhìn vào trải nghiệm?
Chạy một suy nghĩ nào đó đúng không? Nhưng ở đây mình không đánh nhau với độ suy nghĩ nào hết. Đấy cái mà con bị sai rất nhiều người bị sai đây. Mình đánh nhau mình hỏi không hỏi là cái này có trong trải nghiệm không cái là việc cổ tư lụ ở ngoài rồi mình chỉ nhìn xem xem là khi mình đã nghi như vậy thì có phải trả nhện giác ngộ không đấy câu hỏi tốt là suy nghĩ này có phải chộ không câu hỏi rất tốt đúng không hoặc là suy nghĩ này có phải chọc là đấy đúng không câu gì thì câu để con thấy rằng thế nghĩ thích qu chạy giác ngộ và làm con tăng tự tiên rất là mạnh đấy đấy là dấu hiệu tốt đúng là hỏi xong phát con thấy suy nghĩ là chảy b ngộ tin con to vọt lên
con không sợ suy nghĩ nữa luôn Chấp mày luôn. Mày cứ đến thoải mái đi. Đấy thái độ đúng. Thế độ sai là ngồi canh. Sợ sợ quá. Làm gì có cái khi cái khi cái suy nghĩ nào lại không phải trả lộ mà con phải sợ. Có cái suy nghĩ nào lại không phải không phải chạy xác hộ không? Con nghe bài hát của bà soi g chưa? Gây gổ rồi là giận dữ lại với cảnh trí mà cả bà hát đ nói rằng là không có loại suy nghĩ nào lại không phải tránh. Nó ngộ hết bài nó chứng minh rõ ràng gì nữa đúng không? Con chỉ quên điều đấy bằng cách là do nhìn vào suy nghĩ con chạy vào suy nghĩ thì bây giờ con chỉ hỏi lại thôi, con không chạy vào đ sinh nữa. Con hỏi lại là cái suy nghĩ này có độ không?
Thì bên trong con dâng l sự tự tin là ừ thoải mái đi
tao không không sợ sợ mày tụi mày lôi hết ra đi nhưng con không chạy theo suy nghĩ bởi vì là con ưu tiên của con nhìn vào trải nghiệm chứ ngồi đấy không phải ưu tiên ngồi đấy không phải là ưu tiên để nghĩ cũng không phải là không phải là ưu tiên đánh nhau với suy nghĩ mà là ưu tiên nhiều trải nghiệm trân trọng đấy. Cả buổi nhìn trải nghiệm thì con thấy rất tự tin. Thậm chí con cảm giác là bây giờ bà không dỡ gì nữa đấy. Thậm chí luôn tự tin nó lên vọt lên vì đây là trải nghiệm giác ngộ. Nó khác ngày xưa là lý thuyết giác ngộ. Thế thôi buộc cả buổi chỉ trừ phi có những cái rất là kinh khủng như là một cơn đau rất to rất quặn lên mình nó bật ra kh hỏi thì nó mới hỏi cái cái đau này con có ở ngoài trẻ kia hỏi gì thì hỏi thì có nhưng không nhiều buổi thiền hoàn toàn thể không có đ Chuyện bình thường không có một tí nào bình thường mà có thì không sao hết có vẫn chảy xác ngộ mà làm gì có cơn đau nào lại không phải chảy xác ngộ cơn đau nào chả là sáng tỏ rực rỡ chẳng hiện ra chả trống không cùng một lúc hiểu vấn đề chưa khi đấy cuối cùng phần trăm con nó chỉ hiện là con đã nhìn vào trải nghiệm nhiều ít thôi chứ nó không thể hiện cái trình độ gì cả đ chỉ con nhìn thấy nhớ
nên ngoài đời con thấy quên không nhìn đâu thế thôi Mà đ con quên không nhìn thì nó là thành thật. Còn đây đã ta chỉ không quên cần con ngu nhất nhóm mình đấy nữa thì con vẫn 100% được. Nếu mà con không quên nhìn nĩ là cái chỉ số gì đây chung qua thấp nhất đi nữa thì con vẫn 100% cái này được và nhớ này chắc 100% cái chủ sẽ tăng đi. Thấy dễ chưa?
Dễ chưa?
Theo sụ nhá. Bây giờ tốt nhất mọi người đi qua nhà sụ làm một c vậy đây. Đó. Đi qua nhà x
đâu đây trong cái khu này ngồi ngồi đâi ngồi
thì đâu tìm chỗ nào tùy con tóm lại lần khoảng à
khoảng 4 phút nữa quay đây nhá cho con đi về nhà quay
4 phút
40 phút 40
đi về quay lại là đi ra tùy con ngồi đâu ngồi đi bộ ngồi dưới đâu
ngồi ra hay làm thế nào thì con phải ngồi
ngồi
ngồi đ
ngồi nhà con ngồi đây nhàụ cũng được nhà phụ dứ chỗ
làm một phiên đi nhá
đúng cái sự vừa nói nhá thôi
nhà này nhiều lắm thì tầng bảy các thứ có hết tầng sáu lên tầng cũng được xuống tầng hai cũng được
cho có 40 phút nhá để con đi vệ sinh thoải mái 40 phút lại đây nhá bây giờ mấy đ rồi Đúng rồi.
Từ đã coi coi không hiểu nữa. Không hiểu phải làm rõ rõ rư được.
Bây giờ là không thấy cái gì xảy ra mình nhìn bật lãnh niệm không phải nhìn vào nội dung.
Chưa chưa chưa. Đầu tiên là gì? Xác quyết.
Xác quyết xong đã ngồi xuống phát là Phật luôn.
Ngồi phát là trải nghiệm nào của mình chắc chắn là trải nghiệm giác ngộ hết rồi.
Mình không phải hành giả quá gì hết.
Rất có lợi nếu con xác quyết là mình là chảnh đ.
Hình xư mình là biết đấy. Hôm nay con dùng cái cách đấy nhưng con nói mình là chộ. Mình là
sắc khuyên mình là thì con là biết có đúng không?
Biết bây giờ nó là cái gì
chạy giác ngộ
chứ có biết có phải là ông biết là chạy ở đâu đâu
biết chúng không sợ c
biết chính là cái chị giá ngộ này này
biết nó chính là cái chộ ngay bây giờ ở đây này
chứ không biết nào nữa
nên là xác quyết là mình là trải nghiệm hộ trước đã nên ngồi xuống không thể nào có cái gì khác ngộ được đấy rất có lợi nếu còn sắp quyết thẳng luôn là mình làộ sắ biết được không
quá dễ vì mình là biết sắp được rồi
700 là Xong rồi nhưng mà biết nó là cái gì?
Thành nghiệm giác ngộ này
biết nó trải nghiệm giác ngộ này chứ nó có quá đâu. Mình chính là bộ này.
Nhận ra mình là ai?
Mình không bài hát
mình là biết
mình là tất cả tất cả ra mình là thực tại. Là thực tại. Có phải mình là chạy giác ngộ không?
Giác ngộ
khi mà mình là biết thì mình là chạy ngộ đúng không? Khi con ngồi xuống thì con là chạy m ngộ rồi đúng không? Mạnh chưa?
Làm gì? Còn cái gì khác ngộ nữa khi con ngồi xuống? Nếu con nó chính là thảnh gác ngộ. Con ấy qu Cái gì nữa khi con xác quyết được con là giả giác ngộ thì lúc đấy chỉ có chạy bác ngộ chì khác giống ngày xưa sắp quyết thì mình là biết dân môn thiền gì đấy môn thiền pro ngày xưa là phải sắp biết mình là biết trước đấy
biết đang xem biết
bây giờ là mình là trải nghiện
mình ngộ
khi con sắc biết là mình trả lộ và cái gì xảy ra cũng là chảy giác ngộ ấy con ngồi xuống rất tự tin thì như Phật ngồi xuống luôn đúng không nhỉ Mình là chá ngộ và cái gì xảy ra cũng là chánh giá ngộ. Xác quyết được không?
Được
quá đơn giản. Rồi sao phải ngồi đúng không? Thế vậy mình sẽ ngồi xem cái gì? Ngồi xem chính dịch nó ngộ xảy ra thế nào thôi.
Vâng.
Đúng không? Đúng chưa? Và cứ lúc nào mình nhìn vào trải nghiệm ấy thì mình không thể nào mà không thấy trải nghiệm ngộ được. Nếu với trình độ đấy với thái độ đấy có đồng ý không?
Ừ.
Nhưng mình chỉ có vấn đề khi không nhìn được trải nghiệm thôi. Bác sĩ bảo là ôi thì nó chỉnh pháp biết được bao nhiêu phần trăm đây. Đị lúc một lung thì không nhìn trải nghiệm nữa thì con mất đi cái trải nghiệm ngộ do con không nhớ con nhớ con sẽ nhìn lại vào kinh nghiệm đúng không con hỏi là đây đây thì bao gồm phả cả suy nghĩ đấy đấy có phải là trải nhện ra ngộ không cái chữ đây bao gồm cả suy nghĩ hoặc là cái suy nghĩ này còn hai trường hợp đây tất cả các mọi thứ kể cả cái suy nghĩ đấy hoặc là cái suy nghĩ này không đấy trong cả hai trường hợp thì con đều thấy là thể ngộ hết vàên suy nghĩ nó không còn là suy nghĩ nữa mà nó chỉ là gì
chảy giác ngộ thôi chứ nếu suy nghĩ vẫn là suy nghĩ thì không được nhá Cái này phải kiến rồi đấy. Nhưng mà được ngay mà có gì khó đâu. Nếu con xác quyết là suy nghĩ nó không đúng không? Không tách được gì đó chước đó rồi thì còn nếu không thì con ngồi đây con chạy một tí kiến được. Chá cấm con chạy tí kiến đấy là mất tí thôi. Không được 100% thôi được 98%.
Hiểu không nhỉ? Thế thôi cả cuộc chỉ thế nhá. M đi cộng thời gian đi. Bây giờ là bao nhiêu? 9:35
10:15 gọi đây nhá. Tầng 1 tầng
10:15 thôi 10:20 thoải mái cho thức khất thoải mái đi.
Ai quay lại sớm thì quay lại ngồi ng nhà
nhá. Còn các bạn ây da. Con đang xuống chưa?
Nào cần một cần một quản ca nào.
Vũ Toàn ạ.
Tiêu chí là thấy mọi
mọi trải nghiệm là trải nghiệm giang ngộ. Đ lấy về không vui không?
Có chứ xin chứ
giải trí mà tối sáu mà căng gì hiểu không?
Thằng nào thở giác ngộ không?
Nào đi. Toà nói chưa? Toàn cộng -1 90
82
cộng -5 đi số 5 ok đầu tiên cổ 5
9 gi
88 cộng -5 thì 86
-5 -5 ấy 65
toàn 56%
tăng ngon rồi
em đi gặp bác O anh Hải Nam là bao nhiêu Hải Nam?
60
65 cho
anh cộng ch
cộng -1 rồi
o anh
85% bao nhiêu
đoán
tình yêu nó hù quáng lắm Đúng
tình yêu mù quá nào%
99%
hôm nay đang có ba số
95% 99 là 56
thì là có số là 95
ơ ba số 5 rồi à
95 á là 56 à
56
563 đó chị cưới
ai Luật đi.
95 sao?
Nãy giờ có hai số 5
95
bây giờ
85 rồi đúng không? Bây giờ đang đơn vị 105
rồi quế nhá.
Tỉ lệ 2% đi.
Đâu 3 3% 3/1
tương đúng mình đoán một số qu
cuối 85%
quay đúng không
đúng số
đúng không
số đâu
trang ạ bao nhiêu
hơn
65 số B năm
trả thù chứ không bán trúng được trả khô
Vũ tòa nào
Minh Trạc đấy vô thức nhá không hề cí nhá hoàn toàn vô thức đấy
Minh Trang sả trí sàng
em của chị đâu chị
chá mà ch Trong Toàn thì đổi vũ trang Minh Toàn thì thôi.
Minh Trang 92%.
Wow. Kinh quá là số gì lừa đảo?
Ừ.
Lừa đảo what
trêu là năm mấy số năm số năm ở cuối 92 tự nhiên lệch
bảo là lừa là cô lừa thôi ba phát đầu đều số năm ở cuối
ừ
nào
chứ không phải là bả ai được đũ khải ạ.
Vãi khủng nào là khủng. Vãi khủng chắc phải khác thường chứ đúng không?
Vãi khổ thoải mái đi nào. Hôm nay chả đón có tiền
52% đ. Ừ ấy thền nó cứ bay bay nhảy đoán thế này lệch một làm sao được cái này dụ mặt của chắc đoán được luôn 10
tiếp 10
rồi
hải ạ
hai mải
65 lô giá
còn chỉ xin đủ vé trang trải hôm nay thôi có Qua có vé mà
65 về 65
ông lộ là chuẩn quá rồi nhá.
Bao nhiêu nào?
85 anh 85
chỗ anh 85.
Ơ rồi đây rồi. Cơ hội hội bé rồi.
Bao nhiêu?
85
anh em không mang đi phết
ố
khó nhiều hơn thì cũng ít hơn thì cũng chạy lên đấy
anh em thích. Tưởng tượng
cho em được ăn em
ăn đi ăn đi có gì ăn ăn đi
có gì ăn không nhà có gì ăn không
ăn mừng đi số to thế nữa hay đợi tí nữa chúc gì đó cho ăn
vâng ạ như con ăn chúc cho nó đỡ đói
ok đỡ đói đi rồi theo đây nào ai nào
nhiều đồ ăn lắm chị
anh Hải Lam Hải Lam 98ời của
lãnh địa của giấc mơ
ghê quá
sợ không các bác
quá quá này sư bảo 98 đấy
sư phụ bảo
sư phụ bảo là kiến thế thì không8 Ừ chỉ mất 2% thôi mà.
Mất 2% thôi.
Đấy nó đùa ai nó thật chứ gì nữ.
Tiếp đến bác Tuệ Vân ạ.
Tuệ Vân
đúng không?
65
65
65.
Có vẻ số này không xong tu nhưng mọi hôm mọi bình thường cứ để cô tu đi
không được thôi không được thì thôi
83% Không phát nào vui.
Ừ chú phát nào vui nhưng mà chỉ chơi chú Thái à rồi đấy.
Chú Thái à
Thái nào 52 à.
Dạ nhưng mà phải 56 chị ạ. Cái bộ ban này nó lạ lắm.
75 ngồi cạnh vợ
60ũ Thái
65 đi Thái 65
Hũ Thái 61% là
từ đầu đến giờ ai trúng ấy
ai vừa bán 61 mà. 65
có nhiều mấy chú mình hỏi thôi
chà nh
em đi
ch em đi
85 ạ
các bác đoán đi
985 nhá
bây giờ đuôi đuôi nó không còn n 96
90%
ôi sao mình sửa mình sửa
số không được ăn đó anh cho anh ạ
89 không c Đ đúng
ch anh
92
92
ch em 88
nhưng mà có số bao rồi
92%
điểm duy nhất của chị đấy
mọi người tư chị em tư
mỏ vàng của nhóm này hai cái người này hai cái con voi này
sư mẫu có đâu
à bác nhị bác nhị bác bác nhị bác nhị
bất nhị có bất nhị8 99
99 đi
đi chuyến chu vọng vào đây
98% mẫu sư mẫu
có đâu trên mạng có đâu không
cóng online đó
ôi em không thấy đợ này
mọi người nhắn
đ nhắn đi có bí xị bí ạ
chị bí của em nào các bác đấy nè 98 sao em thấy không thấy mỗi team chị bí ở đây tin chị
tin riêng à
ừ
chị bí của em là hết nhỉ
mạng
chên mạng xin hết rồi yên tâm đợ tí học big ạ bá bao nhiêu Có chứ
có chư
chính đợi chút
lại làm gì
sướng không các bác?
Hợp lý rồi đấy.
Tự tin chưa? Tin hơn chưa
nào? Bác nào nào?
Họ Bí ạ.
Chị Bí à chị của em cả
và sáp quyết rất là mạnh đấy là chắc chắn đấy. Đấy đấy là buổi sáng xong rồi là mới thiền tức là rất là bình tĩnh không có lo lắng không có kiểu sốt ruột gì gì hết ấy.
Ừ
đấy đấy là buổi sáng thì là vừa nghe vừa xác quyết rất là lâu. Phải phải mấy tiếng đấy.
Nghe lại nghe lại bài mới xác quyết đấy.
Đấy ta đúng chuẩn không?
Xong mà xong đến lúc chắc chắn rồi thì mới
thì mới vào thiền có một cường
hả? Buổi sáng là chỉ thiền có một ca thôi nhưng mà không cảm thấy không cảm thấy sốt ruột hay lo lắng gì ấy.
Ừ.
Rất là bình tĩnh. Thế thế còn buổi buổi chiều thì thôi buổi chiều không nói rồi. Buổi chiều thì cũng trên cơ sở đấy thôi. Thì như nãy bất nhị đã nói nãy đấy. Thế còn tối hôm nay thì cũng thấy cũng không có vấn đề gì cả. Tức là cứ nhìn vào à ngồi xuống thì thì nhìn vào trải nghiệm thôi. Nhìn vào trải nghiệm giác ngộ và thấy là tức là thấy tức là nó nó rất là rõ rất là rõ ràng mà không cần phải cố gắng gì ấy mà thấy thật thật là rõ là cái cái mình ý cái mình là là trải nghiệm giác ngộ tức là không không còn không còn còn
mình thể ngộ luôn oách không
tức tức là có một cái cảm nhận cái cảm nhận luôn được như vậy ấy đấy thế
con là cái gì ngày xưa con đã biết đúng không
biết nó là cái gì
nếu con dừng người biết thì nó thành một cái rất lý thuyết
nhưng mà biết thực chứng trong đời sống nó là cái gì
chả Đấy hiểu không? Là một bước nhảy mới đấy. Cứ nhảy về trải nghiệm
đấy. Thế thôi thì thấy là
tự tin mình là biết nhưng bây giờ kinh hơn là tự mình là trải nghiệm giám cộ.
Kinh không?
Tự tin mình là ai? Mình là biết. Mình là
cả thứ mình là
thực tạ.
Thực tạ. Đấy
sợ chưa? Đừng coi thường thơ trong suốt nhá. Rồi hả đi.
Thế thôi xong rồi. Thấy ca thì nó rất nhanh vậ thôi. Ừ. Ok. Rồi anh Hải Lam
con thì thấy là là cứ tự tin vào thiền thôi ạ.
Thì à khi khi sư phụ bảo tập này thì chị ý là về về mặt chịu khó nhìn vào trải nghiệm nhiều hơn đấy chú.
Ừ
mình biết chắc là cái mình đang nhìn vào trải nghiệm rồi nhưng mà về tương đối thực hành thì đôi lúc mình vẫn mình lạc chô vào suy nghĩ mà không biết đấy.
Ừ.
Nhưng mà khi ngồi ở đây thì nhìn vào trải nghiệm giác ngộ nhiều hơn.
Ừ.
Mới thỉnh thoảng con để ý xem là cái cái suy nghĩ bắn ra ấy. Ấy
ừ
nó có phải chỉnh cảm giác ngộ không?
Đúng rồi. Bắn rất nhiều đúng không?
Đúng rồi. Xem xem nhệm giác ngộ không.
Phải hiện ra là gì?
Thì có mỗi trải nghiệm giác ngộ thôi mà.
Lần nào mình xem nó chả là chện giác ngộ.
Đúng rồi.
Thế con sau đấy thì đến nửa đấy con mới nhớ ra cái câu sư phụ của mình là trải nghiệm giác ngộ rồi. Câu đấy nó còn mạnh nữa ấy.
Ừ.
Câu đấy cảm thấy là là toàn bộ cái kinh nghiệm này là trải nghiệm giác ngộ rồi.
Thì cái gì hiện ra trong trải nghiệm giác ngộ thì thì nó là trải nghiệm giác ngộ luôn ấy ạ. Thì con cảm thấy là là tự tin thả ra thế thôi. Thả ra Có hai Hải Nam của Vị có có cảm giác giác ngộ thế nào không?
Có chứ.
Đấy là như nào?
Con con con mô tả lại cái đoạn ngày xưa ấy, con nhớ là con nghĩ rất nhiều về kiến mà.
Nhưng mà vì mình nhầm là có thật nên là trong cái trải nghiệm về về đời sống hàng ngày của con ấy
ừ
là nó rất là bị đe dọa. Thụ ý là vì cái cái chấp thật bên dưới ấy mà mà con toàn để ý để ý vào cảm giác thân thể này kiểu như là nhấn vào trải nghiệm rất nhiều ấy.
Ừ.
Nên là bây giờ tự nhiên A hôm học sư phụ nói về cái phần là không có gì ngoài trải nghiệm ấy thì nó thấy rằng ô trải nghiệm của mình đang là nó xịn thô.
Ừ.
Mà nó lại trải nghiệm rất xịn. Ngày xưa mình mình mình chấp thật mình tưởng là đây là trải nghiệm đau khổ ấy, trải nghiệm kinh kinh dị nhưng mà bây giờ ô đây là trải nghiệm giác ngộ mà xịn quá thì kiểu như là cái này mới là thực chứng ấy. Chứ
có cảm giác là thế nào là giác ngộ chưa?
Có cảm giác đấy chứ. Ý là
cho em tí đi. Anh em tò mò đấy.
Cái cảm giác cái con con thấy là một là nó rất dễ dàng. Cái đấy nó đã khác cái việc là ngày mình cứ phải nỗ lực cố gắng rồi. Nó đã giải thoát rất nhiều đấy rồi. Và hai là kiểu như là cứ nhìn vào trải nghiệm như nó rất là phê pha ấy.
Ừ.
Nó rất là sướng ấy. Kiểu như cái cái sự hiện ra của mọi thứ ấy mình không cần nắm bắt lên nó rất là sướng ấy. À ngày xưa con nhớ con từ lâu lắm con nói với sư phụ là phải nghĩ với con đã thấy mệt rồi.
Ừ
thì thì thấy cái này là không phải nghĩ này. Ý là
nó đang tỏa chiếu lại. Rồi thì cần nghĩ thêm làm gì nữa ấy. Kiểu như là cái này đúng là không phải nghĩ thật. Không phải nghĩ vì nghĩ thoải mái không phải nghĩ
đúng không nhỉ?
Không phải nghĩ vì sao vị nghĩ thoải mái bay ra bay ra mình quan tâm đâu. Có phải môn không phải nghĩ không?
Không phải nghĩ
thế là thật sự là không còn gì phải nghĩ nữa đấy. Vì vì mình mình suy nghĩ nhiều khổ về suy nghĩ quá chạ. Nhưng mà tự nhiên thấy cái này cái ô chả phải nghĩ gì nữa.
Cái kinh nghiệm nó rõ ràng như này rồi thì còn phải nghĩ gì thêm ấy thì con con cảm thấy là chỗ đấy nó phần rất sướng. Hiểu không phải nghĩ được chưa? Cứ này thôi không phải gì. Con từ hành thời gian con thấy nghĩ thoải mái thì chính là không phải nghĩ bay thoải mái ra. Hôm nay con thấy là lúc ngồi cuối thì rút ra một cái là à thế này phải trải nghiệm thiền nhiều hơn ấy để cho cái cái trải nghiệm giác ngộ nó sâu sắc.
Ừ.
Chứ không phải là không trải nghiệm giác ngộ nữa. Nhưng mà trải nghiệm giác ngộ nếu mà mình không thiền thì nó mờ nó nó nông.
Đúng rồi. Đúng rồi.
Vậy là thiền này để cho cái trải nghiệm giác ngộ nó sâu sắc hơn thôi. Chứ không phải là mình không có giác ngộ. Chuẩn đấy. Thế muốn nhớ là chuẩn rồi đấy. Thiền nó thú vị mà.
Vâng.
Thì nó xem chảy giác ngộ nó phê quá rồi đấy. Phải tu thì mới khó. Như nó xem đi xem phim có gì khó chưa?
Rồi. Giới giới Hải Nam tệ anh là quên nhầm giới Hải Nam bất nhị là hay đấy. Vô thức rồi đúng không?
Minh Trang cho anh chỉ đi hai bác chỉ đi Mấy đợi sổ th
đúng là nào hai bác trình đi
cảm giác từ đội sổ lên nhì sổ như nào chỉnh cho anh em nghe nào là ảo là cô cho nãy thiền nãy cười Hải Nam cô cho giờ không dám cười nữa
thì ý là cơ bản là làm ngược lại cái chiều này lúc chiều không ngồi xác quyết thì dừ ngồi xác quyết thì mình là ai mình là biết thì cái gì hiện ra mình không nhận biết này này thì cái gì hiện ra trong mình thì cũng là mình thôi là trải nghiệm giác ngộ thôi. Trải nghiệm giác ngộ thì chống không sáng tỏ hiện ra. Thế xong rồi ngồi xem mình có nghi ngờ cái gì không chống không hiện ra không cảm xúc thì sao? Suy nghĩ thì sao? Giả lại những cái mà có thể nghi ngờ
sáng nay là thứ zin quá thôi.
Vâng
hiểu không hai bác ấy tự tin quá cứ hỏi nhiều hỏi nhiều thứ tự tin thôi.
Cái gì cũng hỏi luôn ấ
bây giờ truyền tự tin thôi mà.
Vâng. Cái gì mà có thể nghi ngờ thì giả lại trước luôn. Thì thấy là nó cũng chỉ có thể có một lựa chọn là chống không sáng đỏ hiện ra thôi vì nó hiện trong biết là biết mà không cách khác. Thế xong rồi vào thiền thì tự tin thế rồi thì cứ xem thôi ạ. Xem thôi. Xong rồi thỉnh thoảng nó lại nhắc là mình là trải nghiệm giác ngộ. Thỉnh thoảng lại nhắc là chống không sáng tỏ hiện ra. Xong thấy đúng là thế luôn. Thế thôi kiểu đấy ạ. Vì đúng là nó chỉ hiện ra thế này thôi mà. Có bản hôm nay buổi thì con không thấy bị suy nghĩ nó làm trò gì nhiều cả. Nó hiện ra nó cũng bình thường. Nó hiện ra nó vẫn là cái này thôi.
Ừ.
Vâng. Thỉnh thoảng hỏi đây là gì?
Vâng. Đây là gì? Đây có phải là trải nghiệm thăng ngộ không? Chúng không? Giá nào hiện ra không? Xong rồi xem thôi ạ. Con thấy nhẹ nhàng không phải là cả Rất là phải làm gì?
Hết
hết
rồi. Có khác có bác nào bác Châu anh
con giống chị Minh Trang là sáng nay làm gì thì bây giờ làm ngược lại. Chiều nay làm gì bây giờ làm ngược lại.
Ờ con nghĩ là khi mà mình tự ti là mình bị mình cứ dùng suy nghĩ nhiều đ mình mới bị suy nghĩ nó làm phiền ấy.
Mới bị chui vào suy nghĩ ấy. Tại mình đang dùng nó để Mình mình nghĩ mà mình cứ cứ quanh quẩn trong đấy mình không nhìn vào kinh nghiệm ấy thì bây giờ chỉ mỗi là trước thì xác quyết xác quyết xong tự tin rồi thì xác quyết đúng mấy cái sứ phụ bảo ấy mình là trải nghiệm giác ngộ à thực tại gì chống không sáng tỏ hiện ra ừ là biết là trải nghiệm giác ngộ xong rồi mình là trải nghiệm giác ngộ bất cứ thứ gì xảy ra trong trải nghiệm giác ngộ thì chính là trải nghiệm giác ngộ
ừ
không có phương án khác
ừ Ừ,
tự tin rồi. Thì xong rồi đợt đợt này là đúng rồi con rất là thấy rất là mạnh về cái tôi ấ thì hỏi lại check lại về cái tôi xem có tôi không tôi là cái gì ý, cái cái cảm những cái cảm giác đấy là cái gì.
Ừ
xong rồi. Ok. Rồi thì vào thiền. Vào thiền thì hôm nay thiền của con vẫn nó vẫn nhiều suy nghĩ như thế. Nhưng mà biết rồi không không phải là Kiểu như sáng nay là nhiều suy nghĩ xong rồi mình cứ sợ là mình mình bỏ qua nó thì mình thấy cái nội dung đấy là thật mất.
Ừ.
Thế thì bây giờ mình biết là mấu chốt không phải xem nội dung có thật không. Vâng.
Sợ quá
đấy. X bây giờ là mình xem xem cái trải nghiệm đang nghĩ ấ trải nghiệm suy nghĩ gì đấy
thì nó có phải là
sợ nhất là suy nghĩ các bác đúng không?
Trải nghiệm giác ngộ không?
Ai dè sao?
Chính cái đấy lại là trải nghiệm giác ngộ.
Thế mới ghê. Hi không?
Và lợi hại tức là con thấy là giải thoát nhất là không phải quan tâm cái nội dung suy nghĩ là gì hết luôn.
Đúng rồi.
Mình mình chỉ cần thấy ngay cái lúc này nhìn vào kinh nghiệm thấy mọi thứ là trải nghiệm giác ngộ thì là xong. Không phải quan tâm nội dung suy nghĩ là gì hết. Giải pháp với con tối nay là thế mà vẫn tự tự mà như thế mới tự tin ấy ạ. Con thấy như thế mới tự tin. Vì trong lúc thiền con thấy con vẫn có cảm giác tự ti với cả lo ấy với cả sợ nó nó cuộn lên rất là mạnh. Thì thì xem thôi, vẫn cứ xem và thấy là tại vì từ đầu mình đã xác quyết là thế ồ xác quyết như thế xong rồi thì ca thiền làm gì thì là chỉ là xem trải nghiệm giác ngộ thôi.
Ừ.
Xem mọi trải nghiệm xảy ra là trải nghiệm giác ngộ ấy. Xem trải nghiệm giác ngộ thì tự nhiên là mình thật vào ca thiền thì tất cả những cái đấy nó thành hóa ra là tất cả mấy cái mà mình tưởng là bình thường nó hại ấ thì ví dụ như cảm giác lo sợ, tự ti, cảm giác suy nghĩ nó cứ ào ào ra nó lừa mình.
Ừ.
Và cảm giác a
và cái mấy cái đống nội dung suy nghĩ nữa. Ừ thì hà ra tất cả cái đấy là trải nghiệm giác ngộ chứ không không không có vấn đề gì ở đấy hết.
Ừ.
Đấy ạ.
Ngon luôn không?
Ngon luôn. Thì thiền xong càng đúng là như sư phụ bảo là nếu mà mình chỉ xem trải cái trải nghiệm suy nghĩ thôi không phải xem cái nội dung suy nghĩ trách thì thì nó xong mỗi lần như thế rất tự tin
lại thấy nó lại tự tin hơn một tí kiểu thế. tự tin hơn.
Vấn đề là về kiến con có xác quyết được rằng là không có suy nghĩ
mà chỉ có trải nghiệm suy nghĩ hay không?
Ừ.
Đấy vì nếu thế thì chắc chắn là giải nghện giác ngộ rồi.
Còn nếu có suy nghĩ thì giác ngộ không thể có một giác ngộ chống không sáng tỏ giả chiếu đúng không? Chống sáng tỏ chuyện ra nên nó không thể có cái gì trong giác ngộ đấy được.
Nếu có tin có suy nghĩ trong đấy chắc là đấy không phải giác ngộ.
Nên con chỉ sắc quyết ở trước đấy rằng là trải nghiệm nào có cũng là chống không sáng tỏ chiếu.
Ừ.
Đúng không?
Chẳng nghiệm nào con là chống không sáng tỏ giả chiếu nên là kể cả có suy nghĩ thì nó cũng không phải suy nghĩ luôn. Nó chỉ là tránh sĩ thôi. Nên chẳng hiếm có vẫn trống không kể cả khi có suy nghĩ.
Đấy chứ là có suy nghĩ thì không chống không nữa. Vẫn chống không kể khi có suy nghĩ. Vì có suy nghĩ nào chỉ có trải nghiệm suy nghĩ thôi. Đấy ch rất là quan trọng với ý kiến. Nếu con gệm đấy thì con không sợ suy nghĩ nữa. Suy nghĩ chỉ là trải nghiệm suy nghĩ thôi chứ nó sợ chứ không phải là con có một suy nghĩ có thật xong chưa suy nghĩ. Nó không phải như vậy. Đấy chả có suy nghĩ thật xong suy nghĩ hết chỉ có trải nghiệm suy nghĩ thôi. Kể cả cái con gọi là chưa suy nghĩ thì đấy cũng là một trải nghiệm suy nghĩ chứ nó không phải là suy nghĩ. Con người con nghĩ miên man về cái gì đó thì con đang có một trải nghiệm suy nghĩ
chứ không phải con đang chưa suy nghĩ. Vì nếu con nó đang chưa nghĩ là con thật rồi. Đúng không? Và khi con có sở suy nghĩ thì nó vẫn là chống không sáng giỏ chiếu. Nhắc lại nhá. Khi ngồi đây con chừ được suy nghĩ thì đấy nó là gì?
Đấy vẫn là trải nghiệm suy nghĩ
chứ không đấy không phải là chưa suy nghĩ.
Khác nhau chưa?
Khác nhau.
Khác nhau.
Không phải có cái suy nghĩ mình chưa
vì nếu con chưa suy nghĩ phải có suy nghĩ có nội dung suy nghĩ chùa đấy.
Còn lúc đấy chỉ là tránh su nghĩ thôi. Con chỉ nhìn lại xem nó là cái gì thôi.
Chư thấy ngay đây nó trải nghiệm suy nghĩ.
Đấy thì ngay khi nhìn Nhìn thấy nó là trải nghiệm suy nghĩ thì chính nó là trải nghiệm giác ngộ rồi gì nữa
vì đã gọi là trải nghiệm suy nghĩ thì nghĩa là nó không thách rời khỏi trải nghiệm chung
ở đây không ai nghĩ gì hết bao giờ hết con chỉ có trẻ sĩ thôi đấy một cách đơn giản thô đúng chưa
không ai nghĩ trên đời bao giờ chả nghĩ gì bao giờ con suy nghĩ đâu mà nghĩ con chỉ có cái trải nghiệm suy xong con gọi đấy là đang nghĩ con tin đấy là đang nghĩ con tìm cách mù quáng nhầm lẫn rằng đấy là đang nghĩ đang có suy nghĩ con luôn có trải nghiệm giác ngộ tránh trong trả ngộ đấy thì Có thứ con đặt nó là trải nghiệm là con gọi nó là suy nghĩ như thực chất là không có suy nghĩ nào hết. Ngay khi con đang nghĩ thì đấy chỉ là trải nghiệm suy nghĩ. Đấy vì thế nên con không bao giờ khỏi trệ mộ được. Khi con đang nghĩ mông lung thì đấy là trải nghiệm suy nghĩ đúng không?
Thì đấy có phải trải nghiệm gia ngộ không?
Trải nghiệm ra ngộ luôn
đúng không? Đây là ở góc độ trải nghiệm nhá. Chứ mà ch không có độ lý nhá. Lý thì đã biết rồi nhá.
Nhưng ngay cả độ góc độ trải nghiệm con không bao giờ trệ được.
Vẫn đang trải nghiệm mà
vì con đang trải nghiệm suy Kỹ cã trải nghiệm giác ngộ như bình thường.
Thế bà con kiểm tra nhiều lần cũng thế nhỉ? Hóa từ xưa nay lúc mình nghĩ mình vẫn đang nhảy giác ngộ hóa từ xưa lúc mình nghĩ mình vẫn chảnh giá ngộ chứ không phải lúc mình nghĩ thì mình không nhảy ra ngộ nữa.
Kiểm tra đi kiểm tra lại xong rồi không sợ suy nghĩ nữa
nhưng đồng thời con không chùa vào suy nghĩ
đấy. Song song nó không chư suy nghĩ con không ở trạng thái là mình nghĩ nữa.
Con chỉ ở trạng thái là có trải nghiệm suy nghĩ thôi
chứ không phải là con sau khi giảng dụ giảng thấy con về nghĩ thoải mái. Đấy là ý sư phụ. Con không cố tình nghĩ gì hết
mới đúng. Cố tình
có cái nghĩ đâu mà cố tình nghĩ.
Con chỉ có trẻ ng thôi. Hiện ra hiện ra hiện ra hiện ra. Với sự tự tin đấy thì con mới cảm thấy là mình không thể nào rời chảy ngộ được. Cứ ngồi đây đi cứ cho là chui vào suy nghĩ đi. Thì bản chất đấy cũng là
trải nghiệm.
Trải nghiệm. Nhưng mà đấy là lý nhá. Còn sự mình vẫn phải nhìn vào cái trải nghiệm
để xem có đúng trải nghiệm tộ không. Đấy là đúng cả lý lẫn sự.
Về lý thì mình không thể nào rời khỏi nh bộ được. Bởi vì trải nghiệm khi có suy nghĩ thì chỉ là trải nghiệm sĩ thôi. Về sự thì mình phải nhìn vào trải nghiệm.
Thế trải nghiệm này ngay lúc đấy cũng là gì?
Trải nghiệm giác ngộ. Đấy. Thế mà lý sự đi với nhau không?
Như vậy là con vẫn con không được quyền là thả lỏng nghĩ thoải mái. Nhưng con được quyền thả lỏng cho suy nghĩ thoải mái thì được. Thả lỏng cho
chứ con không được thả lỏng để mình nghĩ thoải mái. Vì con cho rằng mình nghĩ thoải mái mình con đã bị lừa rồi. Nhưng mà thả lỏng cho thoải mái rất ok. Hiểu sự tinh tế không? Tinh tế.
Thả lỏng cho sĩ thoải mái rất ok.
Nhưng mà thả lòng để mình nghĩ thoải mái thì không ok nữa.
Tự hiện ra thì không sao.
Con cho rằng mình nghĩ là con đã bị lừa rồi.
Con bị móc chỗ này.
Ừ.
Ơ chị ơi đưa mic.
Thì trong lúc thiền ý là con chui nghĩ cái chuyện gì ấy không nhớ nhưng mà nghĩ một lúc xong rồi thấy là mình vừa nghĩ một lúc Cái này chưa suy nghĩ này thì thì là là nhầm rồi ấy. Xong rồi nó lại chạy thêm cái đợi đấy thêm một lúc thì mới nhận ra là không cả cái nó nó không không thể có suy nghĩ nhầm nhề câu chuyện gì cả. Chỉ có trải nghiệm giác ngộ thôi. Xong nhìn lại thì thấy chỉ có trải nghiệm giác ngộ thôi. Không thì cái đoạn nhìn lại rất tự tin nhưng cái đoạn trước là không có cái sự tạm gọi là gì sự ưu tiên dụ.
Ừ.
Con là bị như kiểu là Không không có sự ưu tiên là khi mà mà nghĩ nghĩ ra thì thì chì mà suy nghĩ xong rồi nó bảo là là hoặc là bảo mình đang bị nghĩ rồi ấy là nó không phản ứng hay không nhìn lại ngay cái đấy mà như kiểu là đi gì nhỉ đi giải thích đi tìm cái đúng cho nó nó không kiểu là đấy sai rồi ý đi tìm cái đúng chứ chứ không phản ứng ngay là nhìn lại đúng cái cái đấy nó là suy nghĩ hay là nó trải nghiệm giác ngộ
ừ
thì như hôm nay là mấy nhịp như thế con mới có nhớ lại nhìn lại nhưng mà nó có chạy qua mấy nhịp đấy. Lúc nhìn lại thì rất tự tin đấy. Nhưng mà nhớ là trước đấy thì như kiểu một cái phản ứng là thói quen ấy là ôi thôi sai rồi ấy là phải đi tìm đúng hay là định đi kiểm tra nhưng mà ơ sao định đi kiểm tra nhỉ? Nó là tại vì cái xác quyết lúc đầu nó vẫn còn mạnh thì khác với cả lần thiến trước. Lần thiến trước là là chạy đi kiểm tra lần này nó đập vào không? Sác quyết ban đầu là chỉ có trải nghiệm giác ngộ thôi chứ làm sao mà có có có suy nghĩ hay đúng sai gì được mà phải là phải làm cái việc đấy. Thì thì đấy nhưng mà quay lại là có một cái đoạn đấy là con như kiểu là thấy chui vào suy nghĩ và thấy mình chui vào suy nghĩ và bị sai rồi ấy là hai cái đấy là nó không kiểm tra ngay mà lúc sau nhớ lúc xong mới thì nhớ ra. Lúc nhớ ra thì chỉ cần nhìn lại thôi nhưng mà lúc xong mới nhớ được.
Được rồi tiếp đi các bác. Con
cóo nhiêu? Nói nói số
90 ạ. 90.
Tức là con cũng lúc đầu cũng lôi những cái gì mà mình không tin ra á sư phụ
để mình xác quyết lại. Ví dụ như mình thấy là
không cảm giác có vật như thế này là không thể nào. Tức là mình nghĩ rằng là phải chuyển thành cảm giác không có vật.
Ừ
thì nó mới gọi là trống không. Tức là vô thức của mình sẽ muốn chuyển như thế ạ. Nhưng mà không nhận thức về lại không có vật là như thế nào ấy. Tức là không phải là là cảm thấy không có vật mà là như thế này gọi là không có vật. Vên đâu có vật gì tồn tại ngoài kinh nghiệm này đâu mà. bảo là có vật ấy ạ. Mình xác quyết lại kinh nghiệm này
là đảm bảo ba tính chất là trống không, sáng tỏ và hiện ra ấy. Thì sau đó thì con hỏi là thế mình không tự tin ở chỗ nào nếu mà vào kinh nghiệm thiền á ạ? Thì con cũng đặt là giống như ngày xưa là ví dụ như chui vào suy nghĩ, mình nói là chui vào suy nghĩ thì nó không còn là trải nghiệm giác ngộ nhưng mà nó vẫn đảm bảo ba tính chất đó mà kể cả chui cái gì thì chui nhưng mà không thể có cái gì là hiện ra được. Không có cái vật gì hiện ra ấy ạ. Và cũng là ừ đầy đủ là là trải nghiệm trải nghiệm tức là mình vẫn biết rất là rõ ràng ấy mà ừ chống không và biết rõ ràng nó vẫn hiện ra như thế thì cũng không thể nào nói là là chui vào suy nghĩ thì là không có trải nghiệm giác ngộ.
Ừ.
Thế thì con tự tin tới đó thì ngồi thôi, ngồi thiền thôi. Con thấy lần này khác là chỗ là tự tin trước xác biết trước khi ngồi thiền ấy ạ. Thì thì mình không có lăn tăng kiểu như thế nữa. Thì bắt đầu cái cái a cái việc ngồi xuống của mình nó vững ấy ạ.
Ừ.
H vữn thì à vào thì thì con vẫn check nhưng mà check không phải trạng thái là ví dụ như khi có suy nghĩ bán ra con vẫn hỏi là con tức là con chạy vài nhịp nhưng mà mình không phải trong trạng thái sợ mà hỏi đúng là suy nghĩ này có tồn tại ngoài ngoài cái trải nghiệm này không
thì rõ ràng chỉ thấy trải nghiệm suy nghĩ chứ không thể thấy suy nghĩ được
thế là con con chứ con không muốn áp cái con không muốn con chưa con cảm giác còn chưa có để im hay là gì mà nhìn vào trải nghiệm hay gì á ạ con vẫn hỏi cái cầu đấy thì sau đó thì con thấy là đúng luôn
ok mà ok mà
dạ thì đ
con gì cũng được mới là con sau khi nói xong con cảm thấy sự thật
vâng thì Con con hỏi câu đấy là với con là con thấy là rõ ràng nhất về sự thật luôn là mình mình rõ ràng mình tin thật cái gì và mình nghi ngờ ở chỗ nào ấy thì mình đặt cái dấu chấm hỏi này thấy quay về kinh nghiệm này ngay lập tức và thấy chính xác đây là trải nghiệm giác ngộ chứ không thể khác được ấy ạ. Ừ thì lần này khác lần trước đúng là cái chỗ là không phải ngồi chui vào nội dung suy nghĩ á sư phụ.
Ừ
thế thôi con thấy khác cái đó thôi. Mình không a vô mình phân tích trong cái suy nghĩ là đúng sai như thế nào nữa. Thế mà suy nghĩ nó hiện ra đúng như là nó là thôi ấy ạ. Mình mình không chui theo nó thì nó cũng vẫn hiện ra trong cái kinh nghiệm tổng thể này như bao nhiêu cái khác thôi thì con thấy khác về th về xác quyết và khác về cái thái độ với suy nghĩ rồi
đấy ạ tiếp đi
mình đã khác thế nào
cho anh
con Ngọc Bích xin trình ạ
đấy
alo có nghe được không ạ Nghe được
à. Vâng. Đây con đẩy lại con tự đẩy lại. Thô lúc thiền thì con thấy khác
con thấy khác hơn lúc chiều nhiều ạ. Tức là sau khi mà được sư phụ phân tích là tức là mình nhìn vào cái a khi suy nghĩ xuất hiện ấy thì mình nhìn vào xem nó có đúng là như thế không chứ mình không xem nội dung ấy.
Ừ.
Thì à Con thấy là sau khi xem như vậy ý thì thấy là đúng là không mình không ngồi mình canh đâu. Mình để cho suy nghĩ xảy ra thoải mái nhưng không có nghĩa là mình là người nghĩ thoải mái ấy.
Ừ
thì cái đoạn đấy con thấy là là chạm nhất bởi vì là mình nhớ lại lần trước mình truyền rất là nhiều rồi. Mình không canh như một cái người hành giả là suy nghĩ nào ra mình cũng phải hỏi nhưng mà hễ mình có cơ hội là mình sẽ hỏi thì con thấy là suy chờ chờ mẹ tí con nằm đi con nằm đi. Xong rồi mẹ mẹ ngủ Thì đấy con thấy khác nhất là cái đấy. Và thì trước khi thiền thì mình cũng ngồi mình xác quyết thì mình rất là tự tin rồi. Mình thấy là không có một kinh nghiệm nào thì không phải là là trải nghiệm giác ngụ hết. Bất kỳ suy nghĩ nào cũng thế, không cũng không có trạng thái chui vào hay là quên kiểu như vậy ạ. Và sau khi sau đấy thì ngồi ngồi thiền ngồi thiền và để ý được cái sư vụ vừa vừa nói với anh Minh Hải. Đấy đấy thế thôi ạ. Hay con thấy khác.
Ừ
rồi. Chị tùy anh à
anh
con xin chỉnh ạ.
Ừ.
Ờ con thấy cái khác đúng là khi mà mình có một cái sự xác quyết ban đầu rất là ờ rõ ràng và dứt khoát ấy thì mình có một cái sự tự tin vững trãi để ngồi xuống thiền. Thì con thấy là vào thiền ca thiền hôm nay em con có vài vài lúc nó bị nó bị buồn ngủ ấy.
Ừ.
Ờ chứ xong khi choàng tỉnh dậy thì nó xuất hiện hai thứ. Một là à mình vừa ngủ Một suy nghĩ, suy nghĩ thứ hai là thôi chết mình vừa ngủ. Thôi chết đấy. Thì con thấy là nhận ra là con hỏi là thế buồn ngủ là cái gì?
À buồn ngủ thì con nhìn luôn vào kinh nghiệm thì thấy cái kể cả cái lúc mà mà chập trờn giữa giữa buồn ngủ ấ thì con vẫn thấy là mình vẫn đang nh nghĩa là vẫn đang nhìn và không phải mình vẫn đang nhìn vào kinh nghiệm.
Ừ
nên là khi mà mình choàng tỉnh dậy thì cái dòng nhìn vào kinh nghiệm ấy nó vẫn rất là mượt. Thế là con hỏi luôn là thích cái cái buồn ngủ là cái gì thì thấy luôn nó là trải nghiệm giang ngộ nó không thể khác được.
Ừ. Thế xong con hỏi tiếp là thế suy nghĩ vừa mới nói là cái chết mình vừa ngủ nó cũng là trải nghiệm giang ngộ thì rất là tự tin nghĩa là nó có hai ba pha như thế thì rất là tự tin và không thấy có nghĩa là thấy rất là mượt. Sau đấy thì con mới nhớ ra thêm mấy câu của sư phụ là mình là trải nghiệm xác hộ.
Ừ
thì cái câu đấy nó rất là mạnh. Cảm giác như là nó nó làm sạch hết tất cả những cái gì mà còn có vẻ là còn sót lại và sau cái câu là mình là trải nghiệm giác ngộ thì cái sự vững trãi nó nó trở nên vững vàng hơn nữa.
Ừ.
Đấy thì con thấy là cái câu đấy là câu rất là mạnh và đúng là khi mà có một cái sự xác quyết ban đầu một cách rõ ràng thì thì mình có cái độ vững tin để mình ngồi và thấy là bất kể cái gì hiện ra cũng đều là trải nghiệm xác hộ hết. Đấy thì đây phiên rồi con ạ.
Rồi. Ok tiếp lại nữa không?
Chên giới gì anh là
con con xin trình ạ. À đâu các bạn chỉnh trước đi.
Thôi nó trình đi tiện nó trình đi trình đi. Bao nhiêu phần trăm nhỉ?
Trình chỉnh 55
xong tu anh à.
Xong tu rồi
rồi. Ok.
Ờ thì con thấy có cái điểm là nó có cái có hai mặt. Một cái điểm là những cái điểm sáng hơn. hơn và những cái điểm mà rút ra được khi mà các bạn trình ấy thì à hôm nay thì à lúc lúc con nghe xong ấy thì lúc lại phải đi đón con cho nên là lúc đấy nó hơi cập dập thời gian. Thế xong bắt đầu ờ cũng chỉ tức là lúc đấy nghe các bạn xong thì mới thấy là lúc đấy cái cái đoạn đầu tiên ấy là làm hơi vội theo kiểu là không không làm kỹ cái đoạn tự tin đấy chụ.
Ừ.
Đấy mặc dù nhá khi ngồi xuống thì cũng đã xác quyết rồi nhưng mà nó cái độ tự tin nó Nếu mà bây giờ nhìn lại thì nó không phải là tự tin bất chấp mà nó vẫn là nó vẫn là có một cái sự tự tin theo kiểu là dựa vào kinh nghiệm nhiều hơn là mình dàn đi một lượt ấy. Đấy thì con thấy bằng chứng ấy lúc đấy thì lúc đấy thì nghĩ là tự tin nhưng mà bằng chứng là sau khi con nhìn lại một lượt cái ca thiền ấy thì nó cũng không hỏi nhiều đâu. Nhưng mà cái nếu mà bảo là kiểu như so với các bạn thì con cảm giác là hỏi cũng khá khá. Tức là nó chỉ nó chỉ đơn giản là hỏi theo cái kiểu là ờ cái suy nghĩ này có phải là chạy tác ngộ không thôi xong nó nhìn vào nhưng mà cảm giác như là nó vẫn cái mức độ tự tin nó vẫn vẫn vẫn vẫn chưa được cao ấy. Đấy thì nó mới dẫn đến là kiểu như là hỏi liên tục như vậy. Nó cũng không liên tục lắm đâu. Cái tần tần suất thì nhưng mà con thấy là để mà gọi là thả lỏng hoặc là để mà nó bởi vì phân biệt được mà lúc đầu ấy cái trạng thái lúc đầu là hỏi nhiều hơn mà lúc sau ấy ờ con thấy là Khi mà hỏi nhá, hỏi mà thấy được là ừ thấy nó chỉ là trải nghiệm giác ngộ thôi. Bởi vì thấy chỉ sau khi mà thấy hỏi xong là suy nghĩ ấ có phải trải nghiệm giác ngộ không thì bắt đầu mới thấy là nó là chỉ là một cái sự hiện ra. Nó chỉ đơn thuần là sự hiện ra thôi. Lúc đấy là bắt đầu bắt đầu mới cảm nhận được là bất chấp những cái nội dung của suy nghĩ.
Ừ.
Tức là cái đoạn sau ấy, đoạn đầu thì hỏi nhiều nhưng mà sau khi mà kiểu như chứng kiến được chứng kiến kiểu chứng kiến ấ thế là thấy bắt đầu thấy à bắt đầu thấy sáng lên là ở chỗ này. thì con thấy mới thấy là cái mức độ theo kiểu là một là thiền nhiều hơn này thì nó có giá trị này. Thứ hai là cái sự tự tin ấy đấy. Làm trước thì nó cũng sẽ sẽ tạo nên một cái tự tin để mà tự tin hơn ấy.
Ừ.
Đấy thì cái phần đấy. Cái phần thứ hai là ờ đúng là cái cái phiên thiền này ấy thì là bắt đầu con thấy là không tức là fix được cái lỗi về cái việc là quan tâm và nội dung mặc dù là rất rất nhiều nội dung nhá. Con thiền ở bên ngoài này thì nó cũng nhiều người nhiều thứ nó tác động ấy thì những cái suy nghĩ nó bán ra liên tục và những cái nội dung liên tục. Nhưng mà bây giờ thì khi mà hỏi về cái khía cạnh là ờ cái suy nghĩ này có phải cái suy nghĩ ấy chứ không phải nội dung nữa.
Ừ.
Đấy thì bắt đầu thấy nó hỏi khi mà hỏi cái thì là thấy luôn là thấy luôn là nó chỉ thấy luôn về cái khía cạnh là suy nghĩ chứ không phải khía cạnh nội dung. Nội dung thế nào cũng được. Đấy thì hỏi vài lần thì ở khía cạnh đấy thì con con thấy bắt đầu sáng rồi. Sáng tự tin về cái khía cạnh về nội dung rồi. Nội dung hay là chỉ hỏi về suy nghĩ thôi bây giờ suy nghĩ nó chỉ là cái trải nghiệm một cái trải nghiệm giác ngộ thôi. Một cái trải đầu tiên là nhận ra nó là một trải nghiệm suy nghĩ nó chỉ là trải nghiệm thôi chứ nó không có gì khác. Thế xong là nó gì là trải nghiệm giác ngộ. Thì à sang phần đấy thì con rút ra được được bài học chính là cái phần à tự tin này. Tự tin lúc trước thì làm kỹ hơn một chút, làm kỹ hơn. Thứ hai là về ừ thiền nhiều hơn. Thiền nhiều hơn thì nó sẽ làm đúng là làm sâu sắc hơn hả? Bởi vì lúc sư lúc cuối thì con cảm nhận được cái điều đấy. Lúc tức là lúc đoạn cuối chứ không phải là cuối cái đoạn cuối á. Đấy khi con đang nghĩ Thì con đang có trải nghiệm giác ngộ hay khi đấy là con đang nghĩ đấy là môi chỗ đấy là m chỗ
nếu mà mỗi lần suy bật lên mà con thấy đây là thể giác ngộ ấy con thắng to rồi
ừ
nó gọi là càng ngày x hay nó giảm chưa càng nhiều suy nghĩ càng nhiều giác ngộ chưa nhỉ
giảm bao giờ chưa nhở năm ngoái
càng nhiều suy nghĩ càng ngộ nếu con nếu con mặc định đổi mặc định được là khi đang suy nghĩ thì là khi đang chảy ra ngộ thì là càng nhiều suy nghĩ Hướng thắng to luôn
đấy. Con không phải đánh nhau suy nghĩ nữa. Đấy nếu con mặc định được như vậy thì là càng nhiều suy nghĩ càng nhiều chảy ngộ không đánh nhau cái gì đấy các con thử mấy nữa thử xem nào.
Chá đánh nhau quá càng nhiều
suy tay chưa được thì thôi không sao. Chưa được thì từ từ để xem khi nào được. Con thấy cái điểm điểm khác biệt nhất là không tức là không đi xử lý cái việc nội dung suy nghĩ là gì ấ.
Ừ.
Đấy, từ đấy thì bắt đầu là chỉ cần thì hỏi nó là cái cái suy nghĩ cái suy nghĩ cái sự hiện ra suy nghĩ có phải là trải nghiệm giác hộ không? Thì bắt đầu
ừ nó là sang hẩn sang một cái khía cạnh khác luôn
chước mới đúng không?
Vâng. Đúng rồi. Cái cái con thấy nó khác biệt lắm. Quá khác biệt chỗ đấy luôn.
Rồi bác khác đi. Còn ai nữa không?
Minh Ngân ạ.
Nói đi.
Con cũng thấy cái khác biệt lớn nhất là cái việc không còn phải bận tâm gì đến cái nội dung suy nghĩ nữa và phương án nó rất là rõ ràng là chỉ có nhìn vào kinh nghiệm thôi.
Thì so với cái sáng nay và chiều nay khi con thiền thì lúc đấy là cũng mông lung thật. Tức là cứ bị trôi vào trong suy nghĩ xong rồi là mới lôi cái nội dung đấy ra rồi rồi rồi hỏi xem là nó là trải nghiệm giác ngộ hay không. Còn bây giờ thì nó rất là rõ là thứ nhất là cái chuyện xác quyết ngay từ đầu thì ngồi xuống đã thấy rất là thoải mái và tự tin rồi. Không còn bị Nếu có đặt câu hỏi hay là nếu có hiện ra một lời nhắc cái gì đấy nữa thì không hề thấy là đấy là một cái nỗ lực luôn ấy
mà nó chỉ tự động nó hiện ra như thế thôi chứ còn kiểu gì thì kiểu nó cũng đang là đây cũng đang là trải nghiệm giác ngộ rồi và con là cái trải nghiệm giác ngộ. Thế thì cái đấy làm cho việc là độ nội dung của suy nghĩ không vẫn không không sức không còn đáng bị bị gây hại nữa mà nó cứ hiện ra thì bất kể nội dung là gì thì chỉ có nhìn vào kinh nghiệm thôi. Chỉ có nhìn vào trải nghiệm thôi và và xem xem là cái suy nghĩ đấy có có vẻ trải nghiệm cho bộ không thì trăm lần, lần nào cũng thế. Lần nào cũng thế. Và vì vậy là ờ nếu mà so về độ nhắc hay không thì con cũng không con nghĩ là nó cũng không phải là ít hơn hẳn, nó cũng không về không nhưng mà nó nhưng mà nó hoàn toàn khác ở cái chuyện là không còn cố gắng, không còn có cái sự là mình phải đi hỏi để cho nó chắc chắn hay là vì cái gì nữa cả. Nhưng mà riêng cái chuyện là không phải quan tâm gì đến nội dung suy nghĩ thì con thấy là khác hẳn luôn đấy. Vì lúc chiều là chập cho, xong rồi hỏi suy nghĩ, hỏi nội dung suy nghĩ. Còn bây giờ thì thì không còn quan tâm gì nữa. Và nếu được thực sự cái đoạn vừa rồi sư phụ vừa giảng xong con nghĩ lại con thấy là nếu mà ra đời sống và ở trong thiền cũng làm được như vậy ấy thì đúng là không thể nào bị bị làm sao nữa cả.
Ờ cái cái mình làm mình khổ nhất là cái nội dung của suy nghĩ đấy xong rồi chìm vào trong đấy. Thế còn bây giờ thì thế nào cũng được mà ngay cái trải nghiệ
càng nhiều suy nghĩ rết vào tụ sợ vào vở đấy nhá.
Làm đ không chư biết như viết đấy nhá.
Càng nhiều suy nghĩ càng nhiều trải nghiệm giã ngộ hơi vào còn khi nào làm được ba đến đến báo cáo nhá.
Vâng ạ.
Càng nhiều suy nghĩ càng nh
thì sáng nay nếu mà có nhiều suy nghĩ là con thấy cũng rất là căng bởi vì là ôi sao mà bây giờ mình đang thiền là đã phải thiền rồi mà lại cứ nghĩ nhiều như này. Nhưng nếu mà bây giờ càng nhiều suy nghĩ lại càng có khả năng thắng to thì quá đã luôn. Là
con đổi mặc định là xong mà.
Con thấy con chả vấn đề con con giác ngộ một cách một cách vô điều kiện
thế c ch lệ
thế càng nhiều sĩ càng thì còn sợ qu gì nữa? Còn sợ trên đời sợ gì nữa? Được chưa? Ngay cả nghĩ hay không nghĩ cũng không quan trọng nữa thôi vì đã vượt khỏi suy nghĩ rồi đấy. Bây giờ con vẫn con vẫn chưa cho rằng con chưa tin rằng mượt vượt ra khỏi suy nghĩ. Con vẫn tin có một trạng thái chui vào suy nghĩ. Đấy là vấn đề của các con.
Một cái mặc định sai lầm, một cái kiến sai lầm.
Tại sao nó chưa suy nghĩ được? Nếu suy nghĩ là chảy ra ngộ làm sao chưa suy nghĩ được?
Con chỉ giá ngộ giác ngộ thế chứ. Nhưng vì con vẫn bị quen rồi. Cái đấy là là mặc định giống như là là từ lâu lắm rồi. Bây giờ phải có một giai đoạn như này này thì con phải con phải thiền đủ nhiều.
Vâng,
đủ nhiều cả con trải nghiệm cái điều sự đng giảng là ừ nhỉ mình có bao giờ mình cứ nghĩ thoải mái thì không bao giù suy nghĩ được vì mình luôn trải nghiệm giác ngộ đấy. Nhưng mà nhắc lại là điểm cái bẫy là mình cố tình nghĩ là chết nhá.
Vâng.
Có nghĩ là giơ bẫy cái tôi rất nặng luôn.
Tự
thế tôi chắc cố tình nghĩ là tôi chắc bàn cái gì đấy tôi khỏi bàn
là không có tình nghĩ mà thấy suy nghĩ hiện ra chính là ch ngộ sau ôi sẽ chẳng bao giờ có vấn đề đấy. Hết vấn đề với suy nghĩ.
Lúc con con thiền con con Mic
mic cái lúc thiền mà mà suy nghĩ bắn ra mình xem ấy
xem suy nghĩ phải trải nhệu có giác ngộ không thì thấy ô đúng rồi trải nghiệm giác ngộ đây thì có một cái cảm nhận là nếu nếu mình thấy là bất kỳ suy nghĩ nào hiện ra ấy cũng là trải nghiệm giác ngộ ấy
thì thì cái sự giác ngộ bằng sự ấy về sự là nó không thể đứt đoạn được ấy.
Ừ đúng rồi.
Có phải không?
Cái thứ thứ nhất là đứt đoạn là suy nghĩ.
Bây giờ thế không đứt đoạn được nữa đúng không? Thế còn làm sao mà làm sao mà gọi là là ứt đoạn được nữa rồi. Nhưng cái này từ từ cái này phải đổi mặc định cơ chứ không phải là đổi. Nhưng hiểu cái này dần dần đổi mặc định được.
Ờ
chứ gia ngộ kiểu gì mà nghĩ phát là mất gia ngộ thì chập cheng à
bị ảnh hưởng bởi suy nghĩ.
Da ngộ phải ở ngoài suy nghĩ chứ.
Bây giờ con phải đánh đồng được tất cả trải nghiệm con là chuyện động hết bao gồm trải nghiệm suy nghĩ. Đấy không chỉ khó suy nghĩ không phải khó nhất đâu. Đau đớn là khó nhất.
Suy nghĩ là cái nhưng mà cái suy nghĩ là cái gây chuyện. Nếu con giải quyết được suy nghĩ thì nó tự giải quyết được đau luôn. Đấy hay thú vị rồi đấy.
Con không cần giải quyết đau mà con chỉ được suy nghĩ thôi vì cái suy nghĩ là cái tạo ra cái vấn đề
chứ đau có vấn đề đâu.
Đau quá tôi sắp chết mới là vấn đề.
Đúng rồi. Những cái mà suy nghĩ nó bắn ra sau cái đau mới là vấn đề. Nên giải quyết xong suy nghĩ thì quết cái đau tự giải quyết không cần phải giải quyết đau làm gì hết.
Vâng.
Đấy suy nghĩ đi. Nếu tin sư phụ thì cứ giấy quá suy nghĩ nhá.
Ừ không tin thì b đau đ cho nó cho nó khó.
Đợi đau nó phải có đủ duyên. Thế thôi. Tuy tùy mức độ lòng tin. Nào tiếp đi. Bác nào nữa?
Con thái.
Con vừa nghe các bạn trình thì con thấy là à con là 61% chú ạ.
Thì con thấy vấn đề của con là lúc xác quyết trước khi thiền vẫn hơi vội ấy.
Ừ.
Mình vẫn còn
còn để sót cái chui vào suy nghĩ.
Ừ.
Tức là lúc ấy mình thấy sẽ quyết à suy nghĩ chính là trải nghiệm giác ngộ rồi nhưng mà còn cái phần chui vào suy nghĩ ấy
ừ
thì mình chưa sẽ quyết.
Thế thì khi mà con thấy vào ca thiền là khi mà nghĩ bình thường thì mình thấy ok đấy. Thì mình hỏi xem là suy nghĩ phải trải nghiệm giác ngộ không ấy. Xong r nhìn vào thấy nó nó không tách khỏi cái trải nghiệm giác ngộ này. Nhưng mà khi mà cứ chui vào suy nghĩ thì lúc đấy sau khi tự nhiên con tỉnh ra thì con lại phân vân thế bây giờ có biết hỏi hay không nhỉ? Ấy thì đúng là cái phân vân ấy tức là nó nó bằng chứng đúng là Mình hóa ra là mình còn vẫn còn tin là có trạng thái chui vào suy nghĩ. Ứ thì hôm nay cũng chui vào suy nghĩ cũng khá nhiều ấy. Đấy thì lần nào con thấy nó cứ phân vân như thế nhỉ? Đấy thì con thấy là cái vấn đề hôm nay của con tức là về mặt về mặt được thì thấy là nó nó nó rõ ràng cách thực hành rõ ràng các bước các thứ. Tức là về mặt thực hành thì thấy là
thoải mái dễ dàng hơn nhiều.
Ừ
nhưng mà con thấy là cái này nó trong quá trình thực hành nó cứ lộ ra cái kiểu này này. Tức là mình còn chỗ nào mình còn chưa xác quyết ấy. Con thấy là nó cứ lộ ra như này thì con thấy đúng là chỉ có tiền nhiều lên thế này
thiếu
sẽ nó sẽ ra những cái như thế này. Xong rồi.
Quá đơn giản.
Vâng.
Đúng rồi. Về cách thiền thì con thấy dễ nhưng mà. Dễ chưa?
Dễ.
Dễ. Thế hôm qua có vẻ hơi hơi khó khăn đúng không?
Sáng nay không khó khăn như hôm qua đúng không?
Bâng khuâ lòng bâng khuâ
qua là xử lý nội dung
vẫn xử lý nội dung. Hôm nay cái giá trị nhất là không xử lý nội dung nữa.
Đúng chưa? Lắm đấy. mà không phải của mình.
Con ấy
nó đây.
Vâng.
Con thì 85. Con thấy là khác so với lúc sáng ấy thì đối với con khác nhiều nhất là ở cái tâm thái ấy.
Ừ.
Khi mà khi mà mình mặc định là phải hỏi không thì chủ quan ấy, kể cả là không hỏi nhiều nhá. Thì tự nhiên mình giống như là một cái người trèo thuyền ở trên biển ấy nên mình rất muốn là xem sóng nào đến, to hay nhỏ như thế nào. Tức là cái gọi là tâm thái nắm bắt ấy.
Thì khi tâm thái nắm bắt như vậy thì lại càng dễ là là rất quan tâm đến nội dung ấy.
Ừ.
Thế còn lúc tối khi mà sư phụ nói thì cái phần xác quyết lúc đầu ấy là cái gì hiện ra cũng là trải nghiệm giác ngộ. Đặc biệt là với suy nghĩ ấy.
Ừ.
Thì lúc đấy con có làm trước khi thiền về cái việc là không có suy nghĩ mà chỉ có trải nghiệm suy nghĩ thôi
và đấy chính là trải nghiệm giác ngộ ấy. Và mình chính là trải nghiệm giác ngộ ấy thì tự nhiên mình thấy có sự khác biệt giữa tâm thái người lái thuyền và tâm thái mặt biển ấy.
Ừ.
Tại vì cái lúc mà
hình ảnh nó đẹp kinh khủng luôn.
Biển mới thật mà. Tại vì con
thật đ thật rồi. Em bảo không thật đâu.
Hồi trước lúc mà sư phụ dạy tâm thái mặt biển Ấy ừ
là con về con hay thắc mắc ấ ý là con hay tư về cái chỗ đấy con bảo là ừ nhở mặt biển thì đâu cần quan tâm là con sóng nào đâu
bởi vì cái nào cũng là biển hết ý tức là với tâm thái mặt biển thì lại không không quan tâm về cái nào cũng là biển cả thì khi mà cái tâm thái mặt biển đấy thì tự nhiên cái không không tự nhiên mình không cần phải nắm bắt cái gì hết vì cái gì hiện ra cũng là biển ý
ừ
tức là thế là tự nhiên con thấy là nó có sự khác biệt rõ ràng về cái cái chỗ tâm thái với suy nghĩ mà khi như vậy thì mình cũng không có có nhu cầu là phải k một cái suy nghĩ nào cả thì tự nhiên lại càng thấy dễ dàng đấy là cái cái trải nghiệm giác ngộ ấy. Đó thì con thấy khác biệt rõ với con lúc sáng là ở cái chỗ đấy là về cái chỗ tâm thái đấy ạ. Thì vì cái tâm thái lúc sáng đấy là càng làm cho mình không tự tin mà cứ đi cảm giác như phải làm gì đấy ấy. Còn bây giờ thì không phải làm gì đấy.
Sướng chưa
em? Thầy bí kíp nhận ra ch Chưa có rồi.
Hết chưa? Còn ai chu trình không?
Con ạ.
Đến đây
con là 85 ạ.
Thì con thấy là lúc nãy cái xác quyết nó mạnh hơn hẳn lúc sáng là tất cả các trải nghiệm thì đều là trải nghiệm giác ngộ. Và mình là trải nghiệm giác ngộ thì mình là trải nghiệm giác ngộ thì đúng là còn mỗi việc là ngắm trải nghiệm giác ngộ thôi.
Ừ.
Thì là như lúc nãy thì con thấy là sư hụ nói là là con vẫn còn hơi bị mắc ở chỗ đoạn là hỏi ít hay hỏi nhiều ấy.
Ừ.
Thì là hôm nay con mới thử là bình thường là những gì mình sẽ nghĩ là lối lên rất mạnh thì chắc chắn là phải hỏi ấy. Thế còn ví dụ những cái mà nó lồi lên vừa vừa ấy thì là ví dụ trước đây mình sẽ hỏi và mình hỏi là để cho yên tâm. Thì hôm nay con mới thử là khi mà nó nổi lên những cái mình cũng thấy nó nổi lên vừa vừa thôi chẳng có gì ghê gớm cả. Thế là con hỏi là có cái suy nghĩ ở ngoài cho trải nghiệm giác ngộ này không? Thì mình mới thì con mới thấy là thực ra là cái việc mà hỏi hay không hỏi ấy thì là vẫn trải nghiệm giác ngộ mà thì cái trải nghiệm nó không hề thay đổi gì hết
và vẫn là đang là trải nghiệm giác ngộ mình vẫn thấy cứ vẫn là trải nghiệm giác ngộ thì tự nhiên thấy một điều là à thì hóa ra là mọi thứ nó rất là đơn giản rồi chẳng qua là mình cứ phải nếu mà mình cứ phải hỏi ấy thì đúng là do mình không yên tâm chứ còn cái việc đấy là nó không hề có biến đổi gì cái kinh nghiệm cả. Nó không hề nói rằng trước đấy nó không phải là trải nghiệm giác ngộ. Thì con thấy là hôm nay là nó khi mà mình xác quyết trước ấy và mình mới thấy là đúng là thực sự là cái cả cái quá trình đấy là nó đúng là nó toàn là trải nghiệm giác ngộ chứ không phải là vì là mình phải kiểm tra hay cái gì thì nó mới là trải nghiệm giác ngộ nên là đúng là việc mình trong quá trình đấy đúng là là xem thật thì là xem chứ không phải kiểm tra xem thì nhàn xem thì
xem hộ sướng mà
vâng
đúng không
đấu đá nó mệt mỏi chứ xem ngộ để
thế thôi ạ
đúng không
các con là vì tại vì lúc ngồi xuống không nếu không có định mình là giả h mộộ ấy thì mình sẽ thành giả
thành giả phải làm rất nhiều việc Rồi tiếp đi.
Ai đấy? Vũ toàn thấy là k hôm nay thì cái phần
bao nhiề sao em nói nữa
con là năm 56 á.
Rồi
là cái phần mặc định trước là con cũng làm cảm thấy nó chưa đủ vào cũng vào thuyền luôn nhắc thôi chứ chưa chưa. Tức là khi nghe các bạn trình thì cũng là cái phần à làm cho cái sự tự tin nó ngay khi ngồi xuống là nó là giác ngộ, nó là trải nghiện ấy bị thiếu. Còn cái phần hai nữa là cái thái độ với suy nghĩ. Thì vừa rồi sư phụ nói rõ cái điểm là phân biệt giữa cái việc là cho phép mình nghĩ với cả việc là để suy nghĩ thoải mái.
Ừ.
Sau đấy nhận ra rằng là không có thực ra không có trong nhận thức con đã rằng là nó có một cái trạng thái chui suy nghĩ nhưng mà nếu mà nhận thức lại là nó chỉ là đang trải nghiệm trải nghiệm suy nghĩ thôi chứ không có suy nghĩ và như vậy thì không thể có cái trạng thái rơi vào suy nghĩ chui vào suy nghĩ được.
Ừ
mà trong cái phiên thiền hôm nay thì con vẫn có những cái đoạn mà vẫn giống như kiểu vẫn thỏa hiệp với việc là có một cái trạng thái chùi suy nghĩ sau đó là phải đi xử lý. Ví dụ là nó ngồi nhìn qua cái kính xong thấy bóng của hai người xong nó nó cứ xạ quần trong cái đoạn mà mình phải hỏi cho yên tâm. Anh làm gì? Người nào đâ
thấy Minh Trang với Châu anh ngồi trên ghế xong là nhìn qua cái bóng thấy hai người xong là mình mình phải hỏi để để thấy rằng là không tức là để xử lý cho nó yên tâm bóng ở trang mới
phải nói thế chứ tốt thế hay là tự nói khác
người nhu người nhêu
phải tí gây nhiễu bảo
ừ coi thường bị coi thường bị bỏ qua cũng tức
thì cái ph Vừa rồi sư phụ nằm rõ r con con nhận ra cái điểm đấy là khi mình đang nghĩ thì thực ra nó chỉ là đang trải nghiệm suy nghĩ chứ không phải có suy nghĩ. Thể thử xem nào.
Sướng không?
Sướng
thiền có ngộ thì ai chẳng muốn thiền.
Đúng rồi.
Thiền này đánh vật để giác ngộ
đúng không? Con không phải ngồi thiền để lắm ngộ mà gì? chính
thiền chứ ngộ rồi gì nữa
hiểu đúng thiền không thể căn hiểu sai căn mãi không thôi nữa thì thiền là một cái thôi
đánh vật với thực đại đạt được điều nó muốn đúng thì thiền đơn giản là ngồi xuống xem sự thật thế thôi khi mà nghe đã sẵn ở đây khi thì mới thấy mình hiểu nó là cái sự thật
sau khi được
thế chức nó không phải mình cứ nghe Con khỏi ngộ thiền giác ngộ vì thiền chính là giác ngộ rồi.
Hiểu đúng đắn thiền không hề căng thẳng.
Hiểu sai thiền căng thẳng thẳng.
Mấy hôm nay có phải hiểu hơi sai đúng không? Hiểu sai thì thiền là một cái câu
đánh vật
thực đúng không? Nghe chuẩn không?
Chuẩn
mấy?Ôm nay con đánh vật bản thất đánh vật là bản chất tôi đấy.
Đúng rồi.
Giác ngộ không thể đánh vật cái gì cả
đúng không nhỉ? Cái trạng thái xịn không phải đánh vật cái gì hết. Xong rồi hiểu đúng đắn là gì?
Thiền chỉ đơn giản là ngồi xuống. Ừ phải nhìn xem sự thật thế thôi.
Đúng rồi. Vì sự thật vốn ở đây rồi.
Thấy chưa? Rồi
thật lúc nào cũng được. Thiền đơn giản là làm quen với sự thật. Đấy các con chính là đang dầm quen sự thật
chứn không ở đây nhưng mà không quen.
Thiền chỉ đơn giản làm quen sự thật thôi.
Quên
mỗi phút rê ngắm sự thật.
Chính là thiền.
Chính là thiền.
Ngon chưa?
Ngon
gì nữa?
La là la.
Khi nhìn vào thực tại hiện tiền Thấy cái viết gì
chống không mà sống động
đấy thấy thấy trải nghiệm giác ngộ đấy
cả người nhìn với cái được nhìn
con là chỉnh giác ngộ mà
con là chả g ngộ nên là cái con nhìn thấy cũng ch là là một với con
đúng không
khác hẳn không
con là ch ngộ nên là có phải nhìn cái nhìn là một không
nghe lại đi nhá lại đi
anh em lại thấy tầm cao mới chưa
chị đang kết nối loa h
đừng coi thường bài hát
bài hát của trong suốt đứ th Anh em hay nhà công suốt lắm lúc phải hiểu cuối cùng mở mã ừ cứ nghe giờ giờ sẽ hiểu
luôn luôn lắng nghe luôn
lâu lâu mới hiểu.
Lâu lâu mới hiểu
mà mỗi lần hiểu lại thực hiểu rồi lần sau lại
hiểu cái gì
lần sau lại lên
yên tâm còn lâu mới hiểu đến cùng được các bạn đ cho vui đ Anh anh em à con không phải ngồi thiên đầy giác ngộ mà ngồi thiên chính đáp giác ngủ rồi. Hiệu lúm đất thì không hề cấn thẳng hiểu say thương không thôi say thì thiên là một cái tôi đấy và thực tài để đạt được điều nó muốn Khiếu đúng thì thiền đơn giản là ngồi xuống để nhìn xem sự thật khẽ thôi vì sự thật luôn sanh ở đây rồi nên xem sự thật lúc nào cũng thền chỉ là hàng quen với sự thật mỗi phút xanh ngắm sự thật chính là thiền vì sự thật dân ngờ đấy rồi đi nên xem sự thật lúc nào cũng được chỉ là quen với sự thật mỗi phút xây ngắm sự Thật chính là thiên vì sự thật sáng ở đây rồi nên xem sự thật lúc nào cũng được thiền chỉ là làm quen với sự thật mỗi phút xây ngắm sự thật chính là thiên Khi nhìn vào thực tài hiện tiền thấy cây bết trong khung mà xung động cả người nhìn lẫn cái được như là một thấy tiếng nhề của con cũng chính là thiền hãy cái biết trống không mà sống đ Cả người như lớn cái được nhìn là một thì kinh ngừng nào của con cũng chính là thiên. Rồi hay không các bác? Thếp đi mời bác tiếp theo bác nào
cao thấp
là chưa nói không
chế
đấy
con 55%
ừ đấy
thì thấy cái ca vừa xong với cả ca ban sáng của con nó có hai cái khác
ừ
một là cái phần khác về thái độ với suy nghĩ ạ mình buổi sáng mình vẫn còn có những cái a nghĩa là chạy theo cái nội dung của suy nghĩ mà mình không nhìn vào cái bản chất của suy nghĩ nó chính là cái trải nghiệm giác ngộ ấy ạ.
Ừ.
Cái thứ hai là cái phần sắc quyết trước khi thiền. Thì à cái ca buổi tối nay thì khi mà trước khi thiền thì con cũng ngồi con làm kỹ lại là ví dụ như là mình thấy là cái trải nghiệm nào của mình cũng là cái trải nghiệm giác ngộ ấy.
Ừ.
Vì nó đã đầy đủ các cái tính chất đấy rồi. Xong rồi con chạy thêm một cái đoạn là thế thì à cái suy nghĩ con ý là con tư luôn trước khi vào thiệt thì con
ừ
làm nốt cái phần là cái suy nghĩ nó có tồn tại ngoài trải nghiệm hay không.
Ừ
thì kinh nghiệm thì thấy nó Chỉ không hề không ý là không sẽ không không hề thấy có cái suy nghĩ nào cả. Nó chỉ là cái trải nghiệm suy nghĩ thôi. Nó chỉ là trải nghiệm suy nghĩ được thôi. Nó không thể nào có cái suy nghĩ nào thật ấy.
Ừ.
Mà suy nghĩ thì nó chính là cái trải nghiệm giác ngộ. Nên là thế là với cái với cái đoạn tư trước đấy thì tại vì với con thì con cũng mắc rất là nhiều phần suy nghĩ.
Ừ.
Nhưng mà khi mà con đã thấy nó là cái trải nghiệm giác giác ngộ rồi thì khi vào thiền ấy thì mình có một cái gọi là một cái trạng lái rất là tự tin. Tự tin là cho cái suy nghĩ này nó hiện ra thoải mái. Vì mình hiểu là cái chính cái hiện ra đấy nó chính là cái trải nghiệm giác ngộ rồi nó không có cái gì khác nên là mình không bao giờ mình có cái gọi là có một cái trạng thái nào là trạng thái rời khỏi trải nghiệm giác ngộ thì thì vào trong thiền ấy thì ví dụ như mình cũng có cái phần thỉnh thoảng nó vẫn bắn ra và mình kiểm tra kiểm tra xong thì mình thấy đúng rồi mình tự tin đó chính là nó chính là cái trải nghiệm giang ngộ không có gì khác nữa. Thì trong con thấy là trong cái cái buổi tối thiền thì thấy nó dễ hơn hẳn nó có nghĩa là cái cái về cái trạng thái mình cảm thấy nó không không căng nữa vì mình hiểu là đúng không bao giờ có một cái trạng thái nào trạng thái rời khỏi cái trải nghiệm giác ngộ này thì cái sự tự tin nó rất là rất là tự tin vào những cái mà mình đang trải nghiệm được
tiếp đi các bác
con xên kinh nữa
ừ
con 84 thì cái lần thiền này là nó quá khác cái lần sáng n Thì lần thiền này thì vào thì làm theo lời sư phụ đó. À đầu tiên là xác quyết mạnh mẽ về là mình trải nghiệm giác ngộ thì từ cái loric là có cái gì tách khỏi cái nên biển này được không? Thì không thể có cái gì được. Thì là xưa nay mình vốn là cái trái nghiệm giác ngộ không thể nào vô thủy vô chung thể nào khác được. Thì với cái tự tin đó thì xác quyết là vào thiền thì dù cái gì xảy ra đều là trái niệm giác ngộ và không thể có cái gì khác trải nghiệm giác ngộ. thì vào thiền thì bắt đầu mẹ giật mình có ừ giật mình ra là bắt đầu thấy khác ở cái chỗ là lôi dừ những cái mà có những cái kinh nghiệm mà mình xem nó là chỉ thấy đánh gắng ngã nó là biết
ừ
là hoặc là nhận thức nó là biết cảm thấy rất là xa lạ nhưng mà lần này thì thấy mình là trải nghiệm giác ngộ chính mình là cái đó luôn
ừ
thì cái đó nó làm cho con xúc động nó kiểu như là vốn là cái việc vô thủy vô chung đó nhưng mà chỉ là hình tướng ngay bây giờ hiện lên là chỉ khác thôi chứ không không có cái gì khác khác cái vô thủy vô chung đó nữa thì các con thấy là cái đó nó nó đánh động con rất là nhiều tức là trước đây thì mình thiền thì có kinh nghiệm này mình cho nó là biết là cái gì đấyắ cái gì đấy nhưng bây giờ đó chính là trải nghiệm giác ngộn chính là mình thấy sự gần gũi nó nó nó hiện lên rất là rõ ràng Thì cái đó là con ứng dụng nhất cái đó rồi tiếp theo đi cảm ơn bạn không giờ
thôi ạ
chưa ạ
à con 62 ạ
ừ
vâng thì con thấy cái khác là vừa rồi thì sắp quyết rõ ràng hơn cũng chỉ có mấy phút thôi nhưng mà thấy cũng nhanh với cả lấy những cái v vấn đề lúc trước ấy ạ. Ví dụ mình hoang mang, lo lắng hoặc là cảm giác thật hoặc là cảm thấy ép kinh nghiệm thì nó là cái gì nó cũng có phải là trải nghiệm giác ngộ không? Đấy thì con thấy là nhanh thôi nhưng mà chắc là cứ thực hành tiếp thôi ạ. Nói chung là thấy dễ
rồi. Hết chưa? ch apply mới
vãi khổ bao nhiêu phần trăm
con 52% ạ
rồi con thì thấy có hai cá một là một là cái gọi là cảm giác thấy thầy thấy gọi là rõ hơn chiều nay ngày hôm nay một số cái học được từ sau khi nghe mọi người thì đầu tiên là cái thư phản cảm giác rõ hơn tức hôm nay làm rõ hơn mấy cái tứ là tức là sau tối nay hiểu rõ Thiền này cụ thể như nào? Còn hôm qua thì con nghe ghi âm cũng tự mình cho một số gạch đầu dòng ra mình mình th thiền tức mình hiểu sơ sơ thôi
thì tối nay sự confirm rõ ràng thì có mấy cái thì thấy một là xác quyết ấy, xác quyết khi thiền thì ừ thì xác quyết là kiểu như tức là rất chắc chắn là là cái gọi là kinh nghiệm là cái gì là trải nghiệm giác ngộ ấy không thể khác được. Cái gì cũng chỉ là trải nghiệm giác ngộ nhưng mà cái phiên thì tối nay chúng ta làm rõ đây. Thì đấy phần đấy con đấy phần đấy phần quan trọng mà trong ngày hôm nay thì con cũng chỉ sác quyết kiểu là nghe lại bài ghi âm hôm qua
kiểu
hôm qua thì sau cảm giác là bài hôm qua con thấy rất là đơn tức là theo con hiểu cách thiền này nó rất là đơn giản đấy nó sẽ đơn giản hơn rất nhiều so với kiểu trước nhưng con vẫn thấy
đơn giản chưa mọi người
thì con tứ hôm qua tối qua chỉ cảm cảm nhận như thế thôi nhưng mà chưa rõ ràng lắm ấy thì sáng nay mình nghe lại để hiểu thế cụ thể thế nào gọi là đơn giản đơn giản cái gì ấy
thế nào dễ thì thấy là thì thấy là Có một cái là mình từ cái mấy kiến gần đây sụ dạy cái mà đợt bắt đầu dạy về chống không kiểu mới ấy.
Ừ.
Thì bắt đầu mới thực sự hiểu trước đây thì học là ch trống à gì nhỉ? À hiện ra rõ ràng và chống không. Nhưng mà cái chống không trước thì hiểu kiểu khác thấy nó cảm giác tức là mình hiểu là cái nghiệm nào cũng là tam thân ấy là giác ngộ nhưng cái phần chống không nó cảm giác vẫn chứ lúc nào mình cảm giác nó rõ ràng được ấy. Thì sau đợt này bắt đầu mình thấy ờ thì
mới tự tin được là là kinh nghiệm nào cũng là giác ngộ bởi vì là mình thấy rõ là hiện ra và không tức là hiện ra và không nó chỉ là hiện ra thôi chứ nó không có cái gì cả không gì hết thì thấy là nó chống không tự nhiên thì mình thấy là kinh nghiệm nào tự tin hơn là cái phần là kinh nghiệm nào cũng là tam thân cũng cháy đạn giác ngộ thì con cảm giác đần đợt này con thấy là nghe lại cái phần đấy thì thấy là đúng là tự tin hơn so cái đợt trước ví dụ nói tam thân đợt đi hốc cái đô các thứ ấy
ừ
thì con thấy nó khác phần đấy thế tự tin hơn là kinh nghiệm nào cũng là giác ngộ thì à đấy cá V đấy là cái phần mà thấy nó để tự tin để trải nghiệm nà cũng là trải nghiệm giác ngộ và một cái hôm qua thì à trong bài hôm qua thì như sụ cũng nói lại mấy lần ấy mấy lần là bảo là ai toàn ra chỗ này quan trọng ấy thì con thấy là có một cái ý
hôm nay con thiền cảm giác tôi rất là rất là chạm ấy đó là mình hiểu thưa hiểu chạm mà hiểu rõ hơn ấy là cái phần mà ờ tại sao mình lại cứ cho một cái kinh nghiệm này nó không phải giác ngộ
ừ
bởi vì mình tin là có một cái thứ ở ngoài kin cái trải nghiệm này một cái thứ ở ngoài cái trải nghiệm này nên lúc nào cũng cảm cảm giác trải nghiệm này không phải trải nghiệm giác ngộ ấy thì em thấy là có cái phần theo hôm nay thiền mấy ca thì em thấy là rõ hơn cái phần là ồ mình cứ mặc định hoặc mình cứ tin là có một cái ngoài trải nghiệm này nên mình thấy là kinh nghiệm này nó cảm giác nó không không không trọn vẹn đấy nó vẫn có cái gì đấy
đấy thì thấy là sau khi rõ ừ thì cả thiền và cả kiến em thấy là tự tin là ô thế tức là không không có cái gì ngoài cái trải nghiệm này không có gì hết không ngoài trải nghiệm chỉ có trải nghiệm này thôi thì em thấy là thứ càng chắc chắn hơn cái phần là chỉ có trải nghiệm giác ngộ không không có gì khác.
Đúng rồi.
Thì con cảm giác cái phần đấy là phần con ngày hôm nay con thấy rất là sướng cái phần đấy. Phần tâm đắc cái phần phần mà mà rõ ràng cái phần là có cái gì ngoài trải nghiệm hay không ấy. Còn khi rõ ràng phần đấy thì cả thiền và cả kiến thấy đúng là sẽ tự rất tự tin là chỉ có trải nghiệm giác ngộ thôi. Đấy về cái nhận thức chung. Còn về cái a cái thiền thì ví dụ hôm nay thì tối nay sự là t cái phần ngày hôm nay con cũng không không tức là so với các ngày trước thì nó hỏi ít hơn tứ không không hỏi mấy không phải hỏi mấy nhưng Cảm giác trong lòng mình vẫn phải hỏi,
hỏi cái gì đấy vẫn phải hỏi. Nhưng tối nay thì sụ làm rõ hơn thì hỏi do mình chưa tự tin chắc chắn là kinh nghiệm nào trải nghiệm nào cũng là trải nghiệm giác ngộ ấy.
Ừ
nên là mình vẫn phải hỏi vẫn chưa để yên tâm ấy thì thấy là đấy là cái phần mà mình thấy biểu là mình thì mình làm rõ hơn là thì mình xác quyết lại tiếp chắc chắn hơn cái phần là là cứ ngồi xuống là Phật luôn ấy là chả chắc chắn là chảy ngộ ấy.
Thì hôm đấy là cái phần mà tứ buổi ca thiền hôm nay buổi buổi tối em thấy nó nó đơn giản hơn là mình không không cho là mình phải hỏi nữa. Phải hỏi mà không cho là cần phải hỏi vì Thì thì đấy là một cái thấy nó đơn giản và dễ hơn. Ờ và như một cái là đi cho bạn ăn mừng rồi đấy. Điểm cao ăn mừng rồi đấy. Chia đi.
Thì từ cái đấy thì con lúc cái cái sau khi nghe trình ấy
ừ
thì con thấy có một cái điểm là con lại định nghĩa ra một cái tức là một cái lỗ lạnh trước mắc mấy lần là trước khi phiên thiền mình đã bắt đầu lại định nghĩa ra một số thứ
trước phiên thiền.
Ví dụ như này ví dụ có một cái mình lại có lại thấy có chuẩn. Ô thế thì tức là cái gì rất là nặng à gọi là gì gọi là rất là gọi là gì nhở? nó rất là rất rất thật hóa đấy. Có gì nó rất là cảm xúc mạnh gì đấy thì mới hỏi.
Ừ thì lại trong phiên tiền định nghĩa ồ thế thì những cái bình thường thì không cần hỏi
không hỏi. Thế tiên là trong trong phiên tiền có một cái nó kiểu phân vân vân vân là ơ ví dụ bạn vừa rồi mình chui suy nghĩ đấy thì hoặc một số cái cảm giác ờ cái này nó cũng bình thường mà nhỉ. Thì tức là cái sự phân vân không biết hỏi không hỏi ví dụ thì mình định nghĩa trước là cái gì phải kiểu nó mạnh thì mới hỏi. Nhưng thì thấy đầu tiên lại ra một cái là mình lại cứ phân phân phân vân khi cái đấy xảy ra thì thấy từ đấy có hai cái. Một là mình vẫn chưa xác quyết được là kể cả tức không có trạng thái chui suy nghĩ kể cả chuôi suy nghĩ bản chất là trải nghiệm giác ngộ ấy. Tôi không có suy suy nghĩ mà chỉ có trải nghiệm trải nghiệm suy nghĩ thôi thì tất cả những cái kiểu chui vào chui vào đấy bản chất thì nó lẫn là trải nghiệm giác ngộ hết nên là sẽ có vấn đề cái cái chỗ đấy cái chỗ mà mình vẫn chưa họ chưa giác quyết được là cái trải nghiệm chỉ trải nghiệm suy nghĩ ấy chứ không thể có suy nghĩ được n không nó không thể có cái thế nào gọi là trạng thái chui suy nghĩ được mà ngay lúc chui suy nghĩ đấy thì nó chính là đang trải nghiệm giác ngộ trải nghiệm thì con thấy là buổi thiền nay con thấy lấn cấn cái chỗ cái chỗ đấy cái chỗ lúc mình chui suy nghĩ thì lúc đấy mình sẽ có cái sự phân phân phân vân nó không không mạnh nó có kiểu nhẹ nhẹ là không biết có hỏi không hỏi ấy kiểu đấy có kiểm tra không kiểm tra đấy là một điểm và một cái là đấy cái cái chuẩn mới đưa ra là cứ kiểu cái gì phải rất là cảm giác nó nặng thì mình mới hỏi. Nhưng theo con đang hiểu bây giờ ấy thì là trong cái trải nghiệm của mình khi nào mình cảm giác cái gì đối đối với góc nhìn là là thật ấy nó thật với mình thì mình cứ hỏi tự nhiên thôi chứ không cần phải kiểu một cái chuẩn nào trước ấy.
Ừ.
Đấy thì còn đấy lúc đấy chính thế cho là ở cái việc mà hỏi không hỏi mà cái việc cái cái việc hỏi nó là nó lại không phải chạy cả giác ngộ. Dụ cái đoạn mình nuôi mình chạy ngầm cho là cái việc hỏi lại không phải trải nghiệm giác ngộ luôn. Thì nguyết thêm cái phần phần đấy lúc cả thể hỏi không hỏi lúc check không check đấy thì nó là cái gì? Thì đấy là con phần nghĩ là nó trước khi chắc sức trước phiên tiền nó chưa xứ xuất quyết rõ ràng phần đấy nó cứ bị chập cheng cái chỗ đấy.
Bây giờ thì sao?
Ờ bây giờ thì em thấy là khi nghe nghe vừa sư vụ giảng thêm ấy thì thấy là tức là mình có chỉ có trải nghiệm suy nghĩ không thể nào có một cái suy nghĩ
nên tức cả chui ra chui vào hỏi bất kể cái gì ở trong
đấy chỉ là tránh suy nghĩ thôi
trải nghiệm suy nghĩ tức một chỉ đ trải nghiệm mà thì chính là tránh gã ngộ dụ
ừ mà suy nghĩ sinh ngộ
thì mình không phải chống lại từ chối những cái kiểu như thế nữa
rồi
trước đó mình cứ cho nó một cái suy nghĩ nên là mình mới từ chối cái đấy. Cho một cái gì đó nó không phải là chạng giác ngộ thì mới từ chối nó chống lại cái đấy. Con chỉ thể có trải nghiệm suy nghĩ.
Vâng. Không thể có suy nghĩ luôn.
Đúng chưa? Mà trải nghiệm suy nghĩ lại chính là gì?
Chính là đổ.
Thế yên tâm chưa?
Yên tâm.
Yên tâm mà tu chưa? Mà sống chưa?
Cái này ngấm vào đời cực dễ luôn đấy. Thấy mình giác ngộ ngay khi đang trải nghiệm suy nghĩ nhưng mà không phải đang nghĩ nhá. Đang nghĩ không dác ngộ đâu. Đang nghĩ chắc không dáng ngộ. đang chánh
ta nghĩ là tôi gì đấy con chỉ có thể gi ngộ khi đang chảnh thôi
phải thát không các bác
được đó thế bây giờ còn làm gì nữa
ăn đi nhá ăn mừng à nhân nói gì nói quên cái hộp
ăn đi x đi nhân nói câu đứng
cái gì thấy bị mắt vào cái phần gọi là phần tin là mình bị chui và suy nghĩ.
Ừ.
Là khi thấy chui vào suy nghĩ là sẽ cố gắng để thoát ra khỏi suy nghĩ nữa chứ không thấy như sư phụ giảng là chỉ có trải nghiệm suy nghĩ chứ không có tô chui á. Cứ nó có vô thức mặc định ấy. Tự nhiên mình thấy mình chui vô rồi là mình phải giống như kiểu muốn thoát ra á. Thì cái cái tâm lý mà nó chui vào muốn bớt ra nó thì nó làm cho mình không tự tin là mọi thứ là đều đã trải nghiệm giác ngộ hết. Tự nhiên lúc đó là thấy cái chui là không phải là điệp giác ngộ. Thì ban đầu thì mình cũng xác quyết, xác quyết xác quyết đủ thứ nhưng mà chắc là nó xác quyết nó chưa có đủ sâu khi chui vào suy nghĩ thì vẫn phải giống như là giống như là nó kiểu nó chưa hoàn toàn tự tin chứ là nó vẫn biết là à chua vào suy nghĩ chị cũng là trải nghiệm giác ngộ nhưng mà vì nó không đủ tự tin cho nên nó ph có cái câu nhắc như thế thì cứ nhắc miết như thế bắt đầu chui vào suy nghĩ là lại nhắc
cái thành ra là giống như là nó không có tự tin là như thế không tự tin để thả ra và tin rằng có cái chui và suy nghĩ luôn và cho rằng là chu và suy nghĩ thì cũng là trải nghiệm giác ngộ tức là nó hai ý khác nhau đó không có chu vào suy nghĩ vì chỉ có trải nghiệm giác ngộ thôi nhưng mình tin là có chu vào suy nghĩ và chu vào suy nghĩ đó chính là trải nghiệm giác ngộ
nó khác cái chỗ đó thì cứ thấy chui vào thì lại lại lại giống như là để khẳng định lại nè. Ơ cái này cũng là đã là là trải nghiệm giác ngộ mà thôi. Ấ kiểu nói như là để cho nó nó nó vì nó không tự tin ấy. Nó vẫn tin là mình tu mình chui vào cho nên lại nhắc câu nó để mà thành ra là nó không mượt thế thôi như vậy. H xui lúc thiền mà cái suy nghĩ thì tôi coi mà lúc mà nó tu liên tục thì cái thói quen của mình á mình sẽ bị sợ suy nghĩ mình sợ rằng mình đã chui vào sợ là mình mất biết chữ kể như thế
cái này là do vô thích mình tin có suy nghĩ đ không chư
tin có suy nghĩ đúng
muốn chưa suy nghĩ thì phải có suy nghĩ
cái con đang trải nghiệm là trải nghiệm giác ngộ nhưng vì con tin là có suy nghĩ nên con suy luận rằng đấy là chưa suy nghĩ con lại sợ vân loại sợ là là
con đã có trải nghiệm giết tức là
nhưng vì con tin là có suy nghĩ nên con tin Đấy là chuva và suy nghĩ rồi lại được dạy là không có hỏi miếng cứ hỏi hỏi không hỏi gì á thành ra là mình lại cứ lấn cấn gì hỏi và không hỏi
hiểu không nhỉ? Thành ra là nó nó lâu là chẳng giác ngộ mình tin có suy nghĩ xong mình tin luôn rồi mình chui suy nghĩ tin khó thì kiểu nhìn nhận này nó đúng như nó là thôi Nhà giàu quá ném bóc ăn cho vui đi. Ăn ăn chúc gì đó đi.
Xong rồi đấy. Tôm nay thế là xong rồi đấy. Tô nay thế là mọi người tự tin chưa?
Tự tin hơn ngày xưa không? Ví dụ như mọi người nói là mấy hôm trước là mọi người thiền nó lốc vất vả nhé. Chị thì không được 100% nha. Chị cứ 99 ph mấy 99 thôi. Thì chị thấy cái thiền của chị mấy ngày trước nó cực kỳ nó đơn giản, nó dễ nó chưa bao giờ là nhọc sức hết. Nó phải nói thật là chưa bao giờ nhọc sức vì mình mình rất là tự tin đó. Thứ gì hiện ra là cũng trong rộng ấy. Bây giờ bất cứ cái thứ gì lúc đó mình thì mình lại rất là tự tin là cho dù có suy nghĩ này ch suy nghĩ kia thì nó cũng là chỉ hiện ra cũng là trống không thì là mình rất là tự tin luôn. Mình để nó cứ phòi kiểu nào mình cũng rất là tự tin. Nhưng mà từ Từ hôm mà học cái gọi là trải nghiệm giác ngộ ấy giống như nó thêm một cái khái niệm mới trải nghiệm giác ngộ
cái khái niệm giác ngộ nó lại làm cho mình lại giống như là phải đi lý luận lại để thấy để nắm bắt lại đấy kiểu nắm bắt lại cái tự nhiên cái nó nó nó nó mỗi lá xong cái là mình lại phải khẳng định mình phải giống như kiểu nắm bắt lại đó là là trải nghiệm giác ngộ ấy tự nhiên tự nhiên tự nhiên cảm thấy lại ví dụ ướ với mọi người là hôm nay nó dễ hơn nhá
mới quá
với chị thì hôm nay là nó khó hơn vì mấy hôm trước là thấy nó ngồi thiền giống như không thiền á nó rất là dễ dàng á kiểu là nó không hề mà nhập con một chút xíu luôn. Cái khi nghe mọi người trình là phải hỏi này hở kia. Ủa mình đâu có hỏi gì đâu. Mình rất là tự tin và thấy mọi thứ là nó cứ hiện ra liên tục chỉ là sự hiện ra hiện ra hiện ra như thế và nó hoàn toàn trong không chứ là không có không có không có sợ không có hỏi không có gì hết luôn ấy. Cứ tự nhiên học cái là trải nghiệm giác ngộ giống như kiểu mới là giống như tâm lý là cái tâm lý phải đi nắm bắt á.
Nắm bắt đểì tại sao nó là trải nghiệm giác ngộ. Rồi xong á rồi nó lại nói chứ trải nghiệm giác ngộ tức nguyên cả ngày n cho em nói tí nhé. Tức là vì chị bị đau đớn mà
từ hôm qua đến giờ luôn ấy. trải lúc nữa tâm trí cũng nói chứ trải nghiệm giác ngộ mẹ gì mà nó chỉ kinh dị như thế này giác ngộ là phải cái gì ngọt ngào lắm tức là giống như tâm trí của mình hồi xưa giờ nó vẫn tin kiểu như thế tức là nếu mà
theo kiểu cũ là mình biết mọi kinh nghiệm đều là mọi mọi kinh nghiệm mà vì mọi kinh nghiệm đ là giác ngộ trong không th tỏa chiếu rạng rỡ đ khác này nọ thì mình hiểu là ý như thế nhưng mà bây giờ là đây là trải nghiệm giác ngộ đây là giống như cứ nhắc đi nhắc lại cái chữ trải nghiệm giác ngộ trải nghiệm giác ngộ trải nghiệm giác ngộ mà giống như kiểu là thói quen cũ của mình là trải nghiệm giác ngộ là mình cứ hay mừng tượng tới một cái gì nó rất là đẹp ấy,
nó rất là hay ho kiểu kiểu giống như cái vô thức của mình á. Cái thi giống như giống như kiểu là nó nó nó không đồng ý với cái cái gọi đây là trải nghiệm giác ngộ ấy. Cái là nó phải là lò xoay xoay xoay một vòng để nó đồng ý là đây là trải nghiệm gián ngộ. Trải nghiệm gián ngộ có nghĩa là mọi kinh nghiệm là trống không, sáng thỏ thỏa chiếu là rõ ràng như thế này rồi họ quay lại tức là nó giống như nó muốn nắm bắt cái tử giác ngộ khái niệm cái trải nghiệm giác ngộ để cho nó hợp lý hóa.
Hiểu không nhỉ? Đó cái cảm giác của em là như thế luôn á. Giống như là mình phải đi nhắm mắt lại đâu á trong khi là trước đó là mình đã rất là chấp nhận rồi những giác ngộ thì th là trong không sáng tạo sợ dưới thô nhưng bây giờ cứ con đang trải nghiệm giác ngộ con đang đây là trải nghiệm v ngộ đây là đng kiêu kỹ như thế mà đó cái tâm trí là nó nó đố kháng mà vì nó thấy mệt mỏi nó thấy đau đớn nó thấy đủ thứ hết
mà mà vì cái phần vô thức của hắn là giác ngộ là cái gì đó phải ngọt ngào lắm á là phải lụn lụng lộn lộn một lúc ra để ra lại là khái niệm trải nghiệm giác ngộ chỉ đơn giản là núng không sáng tỏ thỏ chiếu và không không cưỡng lại được dòng chảy là nó tự hiện tự tan kiểu như thế thôi. Thôi ý
đấyìu
xong đó là là tâm lý của em ngày hôm nay là nó thấy nó vật vả hơn những ngày trước rất là nhiều ấy. Mình học nó nắm bắt ấy.
Nắm bắt nắm bắt kiểu mới thể suy luận trên qua đợ biết quay lại quay lại ngộ cái định ngộn ra Xin qua anh hỏi trả nhiễm tại vì bên trong của mình nó cũng gọi là chấ quan tâm lý nó có cái điểm ngổ nữa
ăn cái này thì sẽ gì bây giờ anh thích cái gì
nh ăn ở đây ạ
thích cái gì các bác
sẽ thấy
à thầy không không có không chui vào suy nghĩ
thầy không có suy nghĩ chỉ có trải nghiệm suy nghĩ nhá
càng nhiều suy nghĩ càng nhiều hộ Ờ
càng nhiều suy nghĩ bác ngộ cho nó oách nhá.
Thấy càng nhiều suy nghĩ các ngộ. Mình cần trải nghiệm giác ngộ chứ mình không cần trải nghiệm đi từ cái suy nghĩ nhiều là 1 2 1
thôi một thôi một suy nghĩ
đúng rồi không có suy nghĩ
không có suy nghĩ chỉ có suy nghĩ
không có suy nghĩ không có việc ch vào suy nghĩ mà chỉ có trải nghiệm suy nghĩ thôi suy nghĩ là sẽ không
đúng rồi không có suy nghĩ không có suy nghĩ chỉ có trải nghiệm suy nghĩ
nhá lợi chưa là liên hoan dần dần
hôm nay thắng lợi không bác lợi
quá thắng lợi
lúc sau là
đúng rồi em cũng cương là
thế là chỉ mấy phút sau là cũng được luôn
thời gian bây giờ nó lạ rồi
một tiếng sau thì thấy đúng là thấp không
thấp chưa thấy thấp chưa trước là là
247 thì
ra thấp chưa
lông nãy sư vụ nhau đi cho bạn chia nhau đi
còn nhiều mà đủ ăn mà
đấy đây này cảm với đồ này nữa mọi người ăn gì nữa mơ sấy bánh trả
cái gì nhở đây là cái gì nhỉ à thấy có suy nghĩ không có trừ suy nghĩ
chỉ có trải nghiệm suy nghĩ có trả là thôi đoạn nội dung là thôi bọc qua hết rồi kia là hệ quả không
ngon không
sướng chưa happy chưa
muốn tu chưa hay là vẫn muốn nghỉ tu rồi
tu chưa
có thích ơi trải nghiệm tu tiếc gì giờ này không có
không có thư vậy có
không có suy nghĩ không có suy vào suy nghĩ chỉ có trải nghiệm suy nghĩ
trời ơi hết
mà thấy su tự thấy trải nghiệm đ bộ đúng không
vâng ạ
không có suy nghĩ không chư chỉ có tránh
thì thôi thế đủ rồi sao tự mắc cầu thôi
kiểu từ
thấy trải nghiệm tưởng thành trải nghiệm
phải đi đường dễ nguyên tắc đi là phải đi đi đường Đừng ngắn đừng dễ xong nó tự đến mà.
Còn đi tắt là bao giờ cũng có vấn đề đấy. Đó nhiều lần gặp rồi
đừng có vội. Đừng ham đi tắt đè.
Ừ
chua chua nó
còn vì mình đi giỏi thì nó cái đấy cực nhanh.
Vâng
cực nhanh dần dần mức là không cần phải đi qua nó nữa luôn. Đấy tiến trình nó thế mà. Có gì
dứa đấy
quả dứa
dứa. Sướng chưa các bác? Bỏ công đây tới này chưa?
N
bỏ công chưa?
Thế gì bác sếp quả đất đấy nhá. Vừa có vấn đề lắm đ ngay tại chỗ tại tại trận luôn.
Trầm thanh cứu đúng không
mà lúc Minh Trang đo xong x phải gặp thôi phải gặp bọn này rồi lại Bắc đâu rồi rồi
nghe lại hôm qua giảng kỹ th mà con bị bỏ qua đấy chứ cả hết này rồi
hôm qua về lại được con là tổ không về chỉ có làm cứ làm đi nhiều quá không lốt được sao bây giờ tụi nó là cứ làm đi xong ra đi
ra xem như thế nào đã là từ tính đúng rồi nên là về chỉ biết là thôi cứ làm
trâu thế châu bạch nó thế
trâu là cứ làm xả
ừ làm được thôi
mình không biết bao nhiêu phát thiền sai thì cũng biết cái đường saiền của mình núi sai cũng biết cái gì sai vẫn còn
sai x tự đáp ứng con luôn con chả cần kêu luôn
đúng chưa Thưởng thoải mái luô
thoải mái chết nào được
sướng nhất là cái chỗ này
nào chả giác ngộ
đúng rồi thử mới chết
nói
con nói ạ
chưa nói chư chưa nói à
dạ chưa ạ
ơ bỏ lỡ à
con a con thấy nó khác ở chỗ là
đấy
con thấy khác ạ con thấy khác ở chỗ có mấy điểm ạ một là lúc mà Cái lúc đầu ấy ạ là một là xác quyết kỹ nhưng cái thứ hai cái của con ấy là con rất hay sợ là sau khi xác quyết xong con vẫn con vẫn sợ là liệu là có còn cái gì không ấy. Đấy thì vừa nãy con mới hỏi lại luôn là thế thì liệu bây giờ có cái gì mà khiến mình không không thể tự tin là chỉ có trải nghiệm giác ngộ được?
Ừ.
Đấy và xong rồi tìm xong rồi mới hỏi là thế nếu mà lúc mà gặp bất kỳ cái gì xảy ra ví dụ như là tin có có nghĩ đi đấy thì Thì lúc đấy thì thế nào đấy? Thì mới xem là bản chất của suy nghĩ thì à hóa hóa ra ấy hóa ra bản chất của suy nghĩ cũng chỉ là trải nghiệm giác ngộ chứ không phải là
có một cái suy nghĩ thật nó bay ra nó làm cái gì đấy.
Đấy thì khi mà con hỏi được cái câu là thế còn gì mà không tự tin không ấy và trả lời được câu đấy
thì xong con vào thiền.
Đấy là ý thứ nhất ạ. Ý khác nhất. Ý khác thứ hai là cái phần mà dụ nói cái
chả nào các bác
toàn quỵt cho anh toàn quỵt xụ rồi để ý rồi.
Bao giờ nó ăn trước. Bao giờ nó ăn trước. trước sau này nó quỵt luôn đấy. Xong mình phải nhắc n là đúng ta ra luôn
đúng ta ra.
Ừ ta ăn nó không mời. Hay là nó cứ lẻ lẻm lẻ để mình không ăn thấy nó sướng r nó được ăn hết đấy.
Chư đây.
Vâng ạ. Ý thứ hai là con thấy cái phần mà khác biệt so với lúc thiền lúc trước là cái phần để ý cái nội dung dung suy nghĩ. Còn bây giờ là chỉ cần xem cái suy nghĩ nó là cái gì thôi.
Ừ.
Đấy thì trong cái phần suy nghĩ nó là cái gì ấy thì hôm nay vì là cái phần xác quyết đầu tiên nó đã tự tin ở mức đấy rồi thì con thấy là nó có hai nó có hai ý.
Một là khi suy nghĩ khi tức là khi tự nhiên thấy suy nghĩ bay ra thì đơn giản đầu tiên là con cứ xem đã. Nhưng mà khi xem ấy thì thì thấy là đúng là chỉ có trải nghiệm giác ngộ chứ không chứ không phải là có một cái suy nghĩ nào đấy.
Ừ.
Đấy. Thế là ý thứ nhất ạ. Ý thứ hai là khi mà có ví dụ cảm xúc hay là có suy nghĩ mà bắt đầu tin thật rồi ấy.
Ừ.
Đấy thì lúc mà xem mà không thấy không không thấy thực sự là trải nghiệm giác ngộ thì lúc đấy con mới hỏi đấy. Ờ thì thì con thấy hôm nay là nó tức là nếu mà nói về cảm giác là nhẹ nhàng hơn rất nhiều.
Ừ.
Không không hề phải cố gắng gì lắm mà chỉ đơn giản là cái phần đầu làm kỹ và chắc chắn để để đi vào thôi. Và cái thứ ba là con nghĩ là cái phần còn lại ấ là nó do cái phần là chưa tức là cần thời gian nhiều để mà thực sự làm Ừ. làm lòng quen ấy ạ.
Ừ.
Và thứ hai nữa nữa là cái phần mà sư phụ nói là con con thấy là con vẫn bị tin vào cái phần là à thôi chết rồi vừa mới xui chui vào suy nghĩ. Đấy thì cái đoạn đấy nó vẫn vẫn là đoạn mà cần phải làm rõ là hóa ra là không có cái nào là chui vào suy nghĩ hết.
Muốn chui vào suy nghĩ thì phải có gì?
Muốn chui về suy nghĩ là phải có suy nghĩ.
Nhưng mà từ xưa nay có suy nghĩ đâu rồi đâu.
Đúng rồi ạ.
Đấy
chỉ có gì?
Chỉ có trải nghiệm suy nghĩ thôi
mà. Thầy thấy nó lại chính là
trải nghiệm giác ngộ. Ngộ
chẩn rồi đấy. Đấy anh em thế là â tóm tắt nhá. Nhớ bạn vừa xong nhá. Kỹ nhá.
Không tóm tắt nhá. Ông phải ghi đúng đạn đồ xong ai nhá.
Ừ.
Không đừng
nó là nó là cái gọi là mấu chốt
ừ
của cái ngày hôm nay nhá.
Dạ.
Cái này có nhiều mấu chốt nhưng đấy đấy là một cái mấu chốt ngày hôm nay.
Vâng.
Ngày hôm nay mấu chốt đầu tiên là là
nội dung không ảnh
không là sắp quyết trước
à. Sóc quyết trước
ngồi xuống phát chính là giác ngộ
chính thành ngộ luôn rồi. Mình là ngộ luôn rồi.
Nó không còn kẽ hở cho mình mình phải
phải nghi ngờ với lo lắng
đúng không? Vâng ạ.
Ng là không tự tin
đó. Thấy sướng không?
Sướng ạ.
Các bác là đỉnh rồi đấy. Đỉnh sướng.
Thì con mới thấy là có ba cái gạch đầu dòng đấy cộng với việc là làm thật nhiều thì hôm nay con mới bây giờ con mới thấy là dễ dàng và và có một cái giống như kiểu là dễ Dễ để để thực hành ấy ạ.
Ừ. Rõ ràng rồi ạ.
Bó đã gì nữa
bây giờ hôm nay mới thấy sương sướng ạ.
Quá phê rồi nữa.
Vâng ạ. Hết ạ.
Vâng.
Còn con à?
Anh bảo là bánh khảo đó tinh khiếp.
Bánh khảo tinh khiếp. Nó ghi là thơm ngon. Tinh khiết đ
ừ
tinh khiết trả chả tinh khiết là đúng
vì uống ăn trả lại uống nước tinh khiết luôn luôn là
đấy không chấp nhận được đấy trải nghiệm giác ngộ thì là phải đây bằng chứng luôn tội anh luôn à
đấy nói lại đi đúng là câu chuyện của luôn
anh chỉ cái gói bánh trả nó ghi là thông tinh khiết
thế là t anh bảo là bánh trả đói tinh khiết
giống như là suy nghĩ bắt đầu đời nó ngộ đấynh bánháả
bánh trả không biết nh cái chảnh bánh trả luôn tí thết chả Bánh trả không tính được đâu. Nhưng cái thẻ bánh trả nó chính là gì?
Nó tinh thuyết
rất tin.
Không bài ngày hôm nay không
thấy bánh trả không thể tinh thết được nhưng mà thấy chạy bánh trả cho tí trước chị
mà chỉ có chảy bánh trả thôi. Có bánh trả lết đúng rồi mà
tự nhiên mình thấy là cái người cái này chí tuệ
giống như là nhân ấy. Đau không phải tinh khiết được.
Đau thì không thể giã ngộ được nhưng trải nghiệm đau thì giác ngộ.
Đúng chưa? Hai con thôi. Tự ti thì không thể lắc ngộ được. Những cái trải nghiệm tự ti chính là lắc ngộ.
Đấy ghi vào
mẫu câu mẫu cơ mới quan trọng. Bánh trả thì không thể tinh khiết nhưng trải nghiệm bánh trả
thì
luôn luôn luôn luôn tinh khiết bởi vì nó chính là trải nghiệm giác ngộ.
Bánh trả thì không thể tinh khiết. Nhưng thả nghệ bánh trả thiếu nó hết về nó chính là
sau đó tương tự mọi người biết một câu của chính mình vào đọc sụ hiểu ý không
vẫn câu của chính con đâ
dạ
con đang tin cái gì
bánh thì khôngả nó
vì nó chính là ngộ
nói thêm một câu con rồi đây Các bác là quá lãi rồi. nói gì
không nghe phía này ai nói
khuyết là cái gì luôn tự bà cười.
Ừ, tự bà bật lên đầu tiên xong bà cười. H Con đọc à?
Ừ.
Chìm vào suy nghĩ thì không phải là giác ngộ nhưng trải nghiệm chìm vào suy nghĩ thì luôn luôn giác ngộ vì nó là trải nghiệm giác ngộ.
Tinh khiếp
phải
không? Đúng rồi. Đổi đổi tinh khiếp thì khá là chuẩn rồi.
Đúng rồi.
Minh Hải mới đúng chứ
sao lại chả suy nghĩ lên tinh tinh khiết là quá khô. Áo n
em đang nghĩ thế mà
các bác này khôn mẫu quá
viết theo mẫu mà
không viết lại đi viết lại đi em nghe
thế là câu riêng mình đ giời
người ta đúng thì lại cười người ta chư tính khiết thì nó đúng mà
tùy mỗi người viết lại đ viết lại theo câu
ai thích tính khiết thì để tính khiết nhưng mà em
không con đang thích tính khiết rồi
thích thì ok
nó cũng có ý nghĩa của n
ok thế aiên đọc ai đọc kể của mình đi nhá
tiếp đây
cũng hay nhở
cũng hay bắt trước đấy
bắt trước
cái này thì à nãy con chưa chưa nói á.
Ừ. Nói đi. Suốt đấy nhở.
Con cứ ý là như kiểu phát hiện vấn đề nhưng mà không biết nguyên nhân ở đâu và giải pháp là gì. Kiểu cứ bị à chìm vào suy nghĩ xong rồi tin thấ dụ không.
Ừ.
Nhưng mà nếu mà không ấy thì nó lại nó sẽ bật ra ngay ở bên trong ấy. Nó sẽ ra kiểu là cái cái thoải mái đi ấy.
Ừ.
Thì nó sẽ thành là suy nghĩ thoải mái đi dụng thách.
Đấy. Thế là nãy có thấy sư phụ nhấn mạnh cái đâ chỗ này hai lần rồi.
Ừ.
Là thấy cái này nó nó chắc chắn là nó phải có vấn đề gì ở đây rồi. Thì thì Thì bây giờ mới mới rõ ra là nếu mà không phân biệt rõ ràng ấy, suy nghĩ thoải mái đi thì thì sai rồi. Đấy. Nhưng mà nếu mà chặn nó thì lại không lại không thể nào mà thoải mái đi được. Thì nó do là còn tin là còn suy nghĩ. Thì cái thoải mái đi phải là trải nghiệm suy nghĩ thoải mái đi chứ còn nếu mà không làm rõ cái chỗ này thì con sẽ ngầm hiểu là suy nghĩ thoải mái đi. Vì suy nghĩ ừ nó cũng là trải nghiệm ra ngộ mà à nó chính là trải nghiệm giang ngộ cho nên suy nghĩ thoải mái đi. Đấy là cái lúc mà là cái nhận thức nó bị sai ấy ạ.
Ừ.
Nó sẽ ngầm ngầm nó bảo là suy nghĩ thoải mái đi. Nhưng ngược lại mà chìm vào suy nghĩ thì lại không không phải rồi. Thế bây giờ hiểu đúng lại là gì thì nó vẫn cần một cái câu như kiểu câu mang tính khẳng định thì để nó rõ chứ nếu mà cứ bảo không không thì nó nó đến lúc gọi là gì nhỉ? Đến lúc chìn vào suy nghĩ nó không bật ra được để à để hiểu rõ ạ. Thì bây giờ có cái là nếu mà suy nghĩ thì không thể nào mà là gia ngộ được.
Ừ.
Chỉ có trải nghiệm suy nghĩ thì nó là trải nghiệm giác ngộ cho nên nó mới có thể là gia ngộ được thôi. Đấy thì với cái nhận thức này thì đúng là lúc mà chìm vào suy nghĩ phát là nó gặp cái nhận thức này là ngay lập tức là thấy ngay là ơ chỉ có trải nghiệm suy nghĩ thôi. Nó đã trải nghiệm giác ngộ rồi. Còn nếu mà nhận không có cái nhận thức này thì như hôm qua chẳng hạn trở về trước ấy thì con cứ cứ hiểu là là suy nghĩ thoải mái đi. thì là đến lúc đến lúc chì vào suy nghĩ thì thì nó nó gọi là gọi gì nhở? Muốn một cái à như kiểu hôm trước nói chuyện Duy Nguyên là bây giờ thói quen chìm vào suy nghĩ thì làm sao mà hết được. Bây giờ Duy Nguyên bảo không phải nó ở nhận thức chứ không phải là ở bây giờ sửa thói quen đấy. Nhưng mà không giờ nhưng mà già lại nhận thức không hiểu nó sai ở đâu thì hôm nay sư phụ nhấn cái này là nó quá rõ luôn là
là nhận thức sai ở chỗ là cứ nghĩ là suy nghĩ thoải mái đi. Chị không th không là sai b rồi đấy mà phải là trải nghiệm suy nghĩ thoải mái đi thì mới là đúng
rồi nói đi đượcôôi
tôi thoải mái đi
nghĩ thoải mái đi là
ờ tự nhiên trước đây hiểu là nghĩ thoải mái đi là chết
chóc luôn
toi luôn
còn thánh sứ thoải mái đi rất là ngon biết mấy bạn có hay lưu ý Không nên nói. Suy nghĩ thoải mái đi. Vì như vậy Ngâm khẳng định rằng có một người đang nghĩ Đó nên nói và kép trải nghiệm suy nghĩ thoải mái đi. Vì nó như vậy không tạo ra một người nghĩ mà chỉ khẳng định
suy nghĩ không có thật
mà chỉ khẳng định
suy nghĩ không có thật mà chỉ có trải nghiệm suy nghĩ và chá và không chống lại suy nghĩ khi đang gì ạ? Há rửa chưa? A đọc lại thích kia chỗ anh Hải
con đọc lại.
Ừ.
Lưu ý không nên nói suy nghĩ thoải mái đi.
Ừ.
Vì như vậy ngầm khẳng định có một người đang nghĩ chấm nên nói trải nghiệm suy nghĩ thoải mái đi.
Ừ.
Vì
có phải không? Kép đấy. Suy nĩ. Trong ngoặc kép
nên nói trải nghiệm suy nghĩ thoải mái trong ngặc kép
trải nghiệm suy nghĩ trong ngặc kép thoải mái đi
trải nghiệ thoải mái đi
không tránh sứ thoải mái đi chứ cả cục đấy chứ đi cục
vâng đọc lại ạ nên nói mà kép trải nghiệm suy nghĩ thoải mái đi
đóng ngọc kép vì nói như vậy không tạo ra một người nghĩ mà chỉ khẳng định Suy nghĩ không có thật mà chỉ có trải nghiệm suy nghĩ và không chống lại suy nghĩ khi đang thiền. Chấm
đấy. Xó rửa chưa?
Nhanh ngo Yên tâm chưa? Gửi lên nhóm. Rồi ngon chưa?
Quá ngon chưa?
Quá ngon
ngon. Ngoài mong đợi chưa?
Ngoài mong đợi
ứ các bác là con ngoài mong đợi. nữa bao
nào bác nào muốn nói gì không nào không bánh trà tính
a mấy câu tính khiết chưa chưa mọi người
à đúng rồi đọc đi đọc đi rất quan trọng đọc đấy
truyền mic ở đấy thì mọi người truyền luôn này
th live Thân thể mệt mỏi không thể tinh khiết, nhưng trải nghiệm thân thể mệt mỏi thì luôn luôn tinh khiết.
Ừ.
Vì nó là trải nghiệm giác ngộ.
Được. Đơn giản thôi.
Con đọc ạ. Không tự tin, lo lắng thì không thể tinh khiết. Nhưng trải nghiệm không tự tin, lo lắng thì luôn tinh khiết vì nó chính là trải nghiệm giác ngộ ạ.
Ứ ngoan
đ. Không ạ. Hết tiền
ngon không? Đơn giản không?
Hết tiền
hết tiền à?
Hết tiền tiêu tết thì không thể giác ngộ
cái gì?
Nhưng trải nghiệm hết tiền tiêu tết thì luôn luôn giác ngộ vì nó chính là trải nghiệm giác ngộ ạ.
Thì không phải là giác ngộ chứ tiền tết
tiền tết thì không phải
không phải là giác ngộ
à. Thiếu nghe như thế kểu cái người
không thể giác ngộ.
Ờ không thể
không phải là giá ngộ ngộ.
Không thể là giá ngộ.
Cái từ t thiết nó rất là hay nhá.
Ừ.
Mình thích từ giác ngộ.
Thế có bác mỗi bác một kiểu ngộ
hết tiền tô tết thì không là giác ngộ ạ.
Ừ.
Nhưng trải nghiệm hết tiền tiêu tết thì luôn luôn giác ngộ vì nó chính là trải nghiệm giác ngộ.
Ừ.
Mình chỉ có trải nghiệm chứ bao giờ mình có hết tiền đâu.
Luôn trải nghiệm giấ ngộ.
Còn
có tôi thì không thể tinh khiết nhưng trải nghiệm có tôi thì luôn luôn tinh khiếtấy.
Vì nó là trải nghiệm giác ngộ.
Đấy. Đúng rồi. Sướng
phê không
phê
đời này mà đi
lúc sau thấy nghe lần chỉ có ứ hộ chứ có gì khác nữa.
Châu anh thì không thể tinh khiết nhưng trải nghiệm châu anh thì luôn luôn tinh khiết vì nó chính là trải nghiệm tác ngộ
được đích à
quảng cáo à
trong anh là gọi chung mấy cái kiểu quá khứ rồi tính cách rồi là ông hải ông kê là trải nghiệm cho anh ý là quảng cáo à
ý là th Anh
à trải nghiệm về Châu anh mà thì cứ trải nghiệm thoải mái có trải nghiệm thật không trải nghiệm anh
bảo vừa bảo là xong ch
cười to thế
đây các bác
lo lắng cho huyết áp của bác quyền thì không tinh khiết nhưng trải nghiệm lo lắng thì tinh khiết vì nó chính là trải nghiệm giác ngộ
đọc lại đọc lại đọc lại đ
lo l cho huyết áp của Bắc Quyền thì không tinh khiết nhưng trải nghiệm lo lắng thì tinh khiết vì nó chính là trải nghiệm giác ngộ.
Tôi lo lắng cho b
tôi lo lắng
Toàn đây này.
Đúng rồi.
Đng lại
thôi đi cho sắc.
Tôi lo lắng cho huyết áp của Bắc Quyền thì không tinh khiết.
Lên tầm mới luôn.
Nhưng trải nghiệm lo lắng thì tinh khiết vì nó chính là Trải nghiệm à
trải nghiệm tôi lo lắng
nhưng trải nghiệm tôi lo lắng thì tinh khiết vì nó chính là trải nghiệm giác ngộ
đấy.
Tôi lo lắng
âu cơ chưa?
Cơ ạ.
Thế thì lại quay về bài bài tập ngày mai là trải
con đọc lại ạ.
Đây
tôi không tự tin thì không thể tinh khiết.
Ừ.
Nhưng trải nghiệm tôi không tự tin thì luôn tinh khiết vì nó chính là trải nghiệm giác ngộ ạ.
Đại chử đâu nhỉ? Con xin đó.
Tôi tu hành kém thì không thể bình an.
Nhưng trải nghiệm tôi tu hành kém thì luôn bình an vì nó chính là trải nghiệm giác ngộ.
Đấy cả hai nghĩa nhô.
Tôi kém cỏi không được yêu thương thì không thể tinh khiết nhưng trải nghiệm tôi kém cỏi không được. yêu thương thì luôn luôn tinh khiết vì nó chính là trải nghiệm giác ngộ.
Ngon
ngon á.
Tôi đau mệt thì không thể tinh khiết.
Ừ.
Nhưng trải nghiệm tôi đau mệt thì luôn luôn tinh khiết vì nó chính là trải nghiệm giang ngộ.
Ngon.
Ngon.
Ngon chưa các bác?
Rồi.
Số hẳn chưa?
Tôi sợ mông lung không rõ ràng thì không thể tinh khiết. Còn trải nghiệm tôi sợ mông lung không rõ ràng thì luôn luôn luôn tinh khiết vì nó chính là trải nghiệm giác ngộ.
Tôi nghĩ nan man không thể là tinh khiết nhưng trải nghiệm tôi nghĩ nan man thì luôn tinh khiết vì nó chính là trải nghiệm giác ngộ.
Em con đọc lại.
Ừ.
Tôi kém và không xứng đáng được yêu thương thì không thể hoàn hảo. Nhưng trải nghiệm tôi kém và không xứng đáng được yêu thương thì luôn luôn hoàn hảo vì nó chính là trải nghiệm giác ngộ.
Ừ. Đọc trên đọc trên đọc
à đọc quên định để đấy cho các bác tự đọc cho nó tuyên ngôn
cũng được. Tự đọc
ờ đọc đ cho tuyên ngôn đi
các bác. Bật bật mic đọc nha.
Tuyên ngôn đi. Sợ gì?
Tuyên ngôn đọc lập.
Tuyên ngôn giác ngộ. Tuyên ngôn giải phóng. Ngôn phóng.
Ừ đúng rồi đấy. Tôi ngôn giải phóng ấy.
Con Thúy Anh xin đọc ạ. Đ
khó chịu với mẹ thì không tinh khiết nhưng trải nghiệm khó chịu với mẹ thì luôn tinh khiết.
Thêm cho tôi vào đi. Thêm tôi hơn hẳn đấy. Lên tầm cao mới đấy.
Tôi khác hẳn.
Vâng.
Tất cả những cái yêu hết ấy là nên yêu tôi vào nó tầm cáo mới ngay.
Vâng. Khó chịu với mẹ thì không tinh khiết nhưng trải nghiệm tôi khó chịu với mẹ thì luôn tinh khiết.
Không không không thiếu vẫn thiếu.
Tôi khó chịu với mẹ được
ngay từ câu lầ phải có tôi luôn. À
à. Không
tôi khó chịu với mẹ thì không thích thiết.
Khó chịu đấy. Khó chịu
con đọc lại ạ.
Gọi đi.
Tôi khó chịu với mẹ thì không tinh khiết
rồi.
Nhưng trải nghiệm tôi khó chịu với mẹ thì luôn tinh khiết
vì đó chính là trải nghiệm giác ngộ. Hồi nó cũng là khác thật đấy ạ.
Sợ không?
Vâng.
Đấy bác nào mà yêu ghé lên của tôi và
Vâng. Ngọc Bích xin đọc ạ.
Ngọc Bích
tôiấy
tôi mệt mỏi bực dọc khi phải thức khuya trăm con thì không tinh khiết.
Ừ.
Nhưng trải nghiệm tôi mệt mỏi bực dọc khi phải thức khuya trăm con thì luôn tinh khiết vì nó chính là trải nghiệm giã ngộ.
Ừ.
Được.
Tính khiết thật.
Đọc xong thế nào? Phê không?
Tính khiết ạ.
Tính khiết không? Thế thế bá nào chẽ đọc đây
Minh Ngân xin đọc ạ.
Tôi chịu đựng công việc mệt mỏi chán nản thì không thể tinh khiết.
Đúng rồi.
Nhưng trải nghiệm tôi chịu đựng công việc mệt mỏi chán nản thì luôn luôn tinh khiết vì nó chính là trải nghiệm giác ngộ.
Dạ. Nọc xong thế nào?
Sướng hồ mà trải nghiệm tĩnh khiết thế. Đấy cái này mới làm con đối diện mọi chuyện này.
Không sợ luôn này.
Vào đời không sợ hãi luôn.
Đúng chưa?
Vâng.
Trải nghiệm thôi mà còn là trải nghiệm giác ngộ.
Sợ chưa?
Bắt đầu biết sợ chưa? Đ anh tiền
nào Đức anh anh
con xin đọc ạ.
Ừ.
Tôi mất tiền thì không tinh khiết nhưng trải nghiệm tôi mất tiền thì luôn luôn tinh khiết.
Ừ.
Vì đó chính là trải nghiệm giác ngộ.
Rồi. Phê không?
Phê ạ. Nó giải thoát
ạ. Con con xin đọc ạ.
Ừ.
Tôi ngứa thì không thể tinh khiết.
Ngứa.
Đơn giản thế à? Syên cô. Đấy đơn giản thế à? Ngứa thế à?
Nó đang dị ứng kiểu gì? Ngứa Ngứa khắp người.
Ừ.
Đang có gì xài cái đấy xuống.
Ừ.
Nhưng trải nghiệm tôi ngứa thì luôn tinh khiết bởi vì nó là trải nghiệm giác ngộ.
Dạ.
Ngứa nhiều không nguyên?
Ui giời ơi nó kiểu nó mẩn hết từ đầu đến chân. Chị
đổ chề
từ đầu đến chân luôn
đấy. Biết ngay nhân xuất hiện đổ chủ đề ngc cho nó.
Đúng rồi. Đúng rồi. Bạn bạn đồng ngứa
em không bị ngứa này. Hả?
Em cũng bình mất tuần
thế à? Nhưng mà
siêu ạ.
Con xin đọc ạ.
Ừ.
Tôi ép kinh nghiệm thì không thể tinh khiết.
Ừ.
Nhưng trải nghiệm tôi ép kinh nghiệm thì luôn tinh khiết
vì nó chính là trải nghiệm giang ngội.
Ừ. Ngon. Chị thủy kêu đấy.
Yeah.
Yeah.
Con xin đọc đấy.
Tôi vừa dốt vừa đau đầu vừa mờ mịt thì không thể kinh
khiết.
Nhưng nhưng trải nghiệm tôi vừa dốt vừa đau đầu vừa mờ mịt thì luôn luôn tinh khiết vì nó chính là trải nghiệm giác ngộ.
Dạ. Chết đ các bác trời thì không phải là xị nhưng mà trải nghiệm tôi bị con trời rất xị.
Ai ai ai ai ai đọc đi đọc đi đọc đi
thì nó là trẻ kim dâng rồi.
Ờ đúng rồi học đi hay đấy. B hay đấy
sáng tạo
sáng tạo nhở
sáng tạo đấy.
Xịn cần xịn mà bây giờ phải đủ m cách để xịn.
Tôi nghèo thì không thể là giàu chả thì luôn luôn gi. Luôn luôn
đây là là luôn lách luôn nhưng mà
cậu còn biết là tôi bị coi thường thì không phải là xịn
ừ
nhưng trải nghiệm tôi bị coi thường thì luôn luôn xịn vì nó là trải nghiệm giác ngộ
ứ
trải nghiệm bị coi thường trải nghiệm tôi bị coi thường
à tôi bị coi thường
rồi tôi là chuẩn rồi có tôi rồi
xịn r
tôi bị coi thường
xịn r ok
bị coi thường mà vẫn muốn xịn
chỉ có cách duy nhất là thấy nó lo trải nghiệm trải nghiệm Xịn dữ chứ.
Xịn không khó nhỉ?
Làm dầu không khó. Bây giờ làm xịn cũng không khó. Yếu thì không thể là khỏe mà chải bị yếu thì nó là khỏe. Nghe trải nghiệm thì rất là khỏe như k rất là dễ.
Trải nghiệm tôi bị mệt thì rất là khỏe.
Mệt thỏe nhưng trải nghiệm tôi bị mệt thì rất khỏe. Hay đấy đúng không?
Xư sư bổ n. Cái biết không bao giờ cái biết cái biết mệt không bao giờ mày ừ
đang biết tại vì cái biết mày nó không bao giờ mệt nổi đúng rồi
không học sư đây
thế thì các bác
tôi đau buồn thì không thể giác ngộ nhưng trải nghiệm tôi đau buồn thì luôn luôn giác ngộ nói chính là
tôi đau buồn á
ai à
được chứ
sợ quá mà sợ thả một sự trải
trả lời vô thức luôn
vô thức hiểu sợ vợ gì
nó sợ vô thức chưa tin vô thức Sợ vô thức luôn.
Hết chưa? Bộc không?
Hết rồi.
Hết rồi ạ.
Ok. Ngon chưa?
Ngon rồi.
Yên tâm về ngủ chưa?
Rồi. Đầu vào đó rồi. Thỉnh hơi nhá.
Yên tâm mà sống nhá. Tâm mà tu chưa?
Tặng anh một ngôi nhà.
Ôi đừng. Ôi ui ui. Em ném lại cho hả l. nh đưa nhanh năm anh gấp tặng em nhàc nóc nhà đưa cái nóc nhà
ném ném bắt đầu dọ người khải không
không hiểu là gì nữa
anh gấp gấp gấp gấp xong rồi này cho anh
cho anh ngôi nhà Ừ xong
cho anh cái nhà
cho anh cái nhà xong chị quấy mới dịch ấn tặng anh bảo là anh lóc nhà
đây thầy mỗi nóc nhà chứ có thầy nhà đâu
cho hải nam
đấy nhà đấy
nóc nhà
nhà trung đẹp thế về trội
đội lên đầu luôn
đội lên đầu luôn rồi
ngôn ngữ biểu tượng
đi học chứ đi xem cẩu phát cẩu lương thế nào
người ta chưa phát xong rồi các bác đang ship Vẫn nơi ra
xuống chưa?
Xuống các
con là đỉnh rồi đấy. Đấy đạn phát biểu và xong ấy
đúng không? Khiến cho mình chịu khó nhìn trải nghiệm hơn. Cảm giác có đất hơn chưa?
Cảm giác đấy mấy cảm giác có đất
đi. Hôm qua xem nào nhá. Vì hôm nay mới hiểu mà. Hôm qua Hiểu gì không?
Hôm qua thì hôm qua ngu bỏ sừ xong
hôm nay anh em trang trình là x biết là ngu rồi n đây trình này nói
trình l mơ ở đâu
lấy cái tư lôi vào thiền không nội dung
bết ngay phải gọi nó đến rồi không thì chết nào có ai trận quản c đọc cái số hôm qua đây
m ai cầm thì đọc luôn nhá có
công nhận hôm nay hơn hẳn hôm qua chưa có chị anh
con làm là có khác nhỉ nó làm với ăn đấy với chị thấy mọi trải nghiệm là trải nghiệm giác ngộ
Vũ Toàn ạ.
Số cũ là 0,8 ạ.
Thấy mọi gì
thấy mọi trải nghiệm là trải nghiệm giác ngộ.
Năng lực lực
năng lực
dễ sao lại nó dễ nãy hả? Mũ toàn th bao nhiêu đọc đấy?
0,8 ạ.
Các bác đoán đi.
Cộng - cộng -1.
Ừ.
0,6 à
0,8
0,8 à
3 8
5
86
cộng trừ bao nhiêu ạ?
1 à
14%
sướng thế.
Sợ hải chưa?
Sợ hả?
Hôm qua rốt hết cỡ
nghe mình trang Trình là biết chả hiểu gì. chỉnh đâu ấ quá chả tập cái mình nói gì cả
đây cái
nghe mình trang chỉnh lại đi trình là ý là kiểu ngồi thiền xong rồi thấy xuất hiện mà ở đấy lại thấy có cảm xúc nữa mà thường gái có cảm xúc thì mình bị thật hóa đấy thế thì xem những cái đấy nó có tồn tại ở ngoài trời hiện giác ngộ không
cái đống nội dung ý ờ cơ bản là cơ bản là toàn đi vào đống nội dung mà suy nghĩ thì đó đến nhiều cảm xúc đến nhiều thì cứ thế thôi cả buổi nó cứ như vậy xong rồi c hỏi cái nội dung Đúng rồi.
Thế là vẫn mệt nhọc như thế luôn. Vâng. Thực ra thì em cũng không thấy mệt nhọc lắm nhưng mà ý là nó cứ liên tục như vậy luôn ấy.
Cơ bản là xác định là buổi thiền như thế nên là vào là nó cực chế thôi. Ấ thế là con c có lần lượt không?
Ừ thì đấy chỉnh như thế thì
ừ đấy chỉnh như thế đấy hiểu không? Chán ghê gớm luôn. Sư phụ có nhận được cái gì đâu nhỉ? Sức phụ bay
có cái đoạn sinh có bày rất nhiều ví dụ đấy. Ví dụ nhớ nghĩ là ngày mai phải làm gì
Châu Anh 0,7 ạ.
Nào các bác. 14
ch em ch
gì
chúc anh 0,7 ạ. Anh nhá. Chuyên gia tự ti rồi.
30%.
Ui giời ơi.
Thế mà còn tự tin chả hiểu con làm sao nữa.
Thế nhưng
ai các bác
quá
chả hiểu luôn.
Khó hiểu. Nào tiếp tục sát đi.
Tuệ Anh 0,9 ạ.
Tuệ O anh. 20
30 đi
em
sau một bài mà các bác là nhảy đốm đốp này
45%
sợ h các bác
em sợ các bác rồi đấy em sợ các bác rồi đấy để có s Con đọc
bất nhị một ạ.
Quá các bác ạ. Bất nhị nhá.
Hôm qua bất nhị mục
46 48.
Ai rồi? Ai rồi?
Bát nhị.
Ôi giời bát nhị nhở.
Bất nhị
60
bất nhì. Còn bao nhiêu?
Một ạ. là cao rồi.
Hôm qua là cao hôm qua là cao ấy
có chị quế
một hôm qua là top mà
59
u được một lá
tuyệt vời các bác
tuyệt vời
vũ trang 2,5 ạ 66 này
68 đi.
Úi giời anh nói số em 60 bằng bao nhiêu?
80
102
chỗ này này nó cứ tư tính cộng với 2 chia 4 chung cứ thứ ra
sợ các bác quá kinh
dị khác hả thế nhỉ chả nghĩ
gì
trang
vũ trang ạ
bao nhiêu Đ các bác đoán đi.
Hôm qua thứ giỏ học không hiểu gì
bắt đó trước khi học sau khi học nhỉ? Rồi đừng ch làm
chắc số đấy gió trúc thôi. Cái số đấy gió trúc hết không?
Từng đỏ đấy.
Đến ai rồi?
Phúc Trang. Trang
đán bao nhiêu các bác?
60
60
65
đây.
Ghêy quá
chưa?
Kinh lắm.
Cứ thực hành. phải sai trong đúng được.
Đúng rồi. Kia nó đúng hơn nó đúng từ đầu ấy. Đưa cái đúng
giỏi hơn con đấy. Các con trông tôi giỏi hơn con đấy.
Giỏi mà
ừ các con trông với thôi không bằng người ta đâu.
Rồi mình chỉ là trông phát thôi. Mình cứ thể xông lên
còn cái dũng cảm hơn thôi chứ còn giỏi được cái liều hơn sợ là nó lĩnh hội rất đúng.
Em một buổi mà xong về làm được.
Ồ m nhở
không thực sự vậy gọi là giỏi ấy.
Giỏi trang không. Phải có biết gì
nó giỏi mình liều cũng được.
30 cho anh 30 à
cho anh 30
trong tù
gì? Minh Trang 0,6 ạ. Nên lên đây sắp chú đi. Ví dụ thện á học ngay kiến tánh học cho tánh tánh học khác nhau. Tánh bên
Minh Trang 35
bao nhiêu?
80
mãi mới một đôi lần quế chứ còn đã không vững rồi. Mà còn học hai lớp nữa là hoa ma
tại vì cái lớp dưới nó chạy chỗ khác trên nó chạy chỗ khác mà nghe đúng không? Bỏ hoàn toàn cái trước kia mà nếu mà không vững đã không vững rồi là nghe cái kia là lại bị loạn loạn chưng lạiủ ch biết mà tại sao bây giờ có cái đi biết cái chị biết nữa nóở hộ ấy đi
ừ thôi nghe gì nữa tập trung cái đang giảng đi
bọn này giảng
thật lẽ ra chưa học xong
hả
bả cái đang giảng còn đang lé th Không ý tại vì nó nó bị thất điện quá cho nên tụi nó cứ nhăn nhao lên biết làm sao cách cách gì á chứ là cái điểm gì chị nh
cách gì đấy tụ t há kê hai cái định đây nè
th đâu tổ h nói rồi ai biết đâu nói thì thấp cái độ cũng logic đấy chứ
độc logic không độ với cái logic bây giờ hai cái nó khác nhau mà không vững học là nó chỉ bị loạn lắm
chền đâu có đ được thì nó không th Giờ học thì logic bước một kinh nghiệm vấn đề
chắc là cái logic bước một nó thấp ấy.
Ừ.
Nhưng mà bây giờ thì
cứ thiền nó tự nâng cái đấy nà.
Logic bước một là không cần sử kinh nghiệm cơ mà.
Nó không cần sử kinh nghiệm thì học lớp đi bộ với lớp đấy. Mỗi vẫn đợi đây này.
Ờ
lớp đi bộ với lớp
lớp chủ nhật vẫn dậy thường xuyên còn loạn hơn. Quế 3,1 quế này
top ngày hôm qua 70
75
ơi mình ch
35
mọi người chật rồi
đàn đụng giống em là chật
b
đây chỉ một phiên thiền thôi còn có phiên thiền khác còn sang đổi tiếp mà đây
mới có một phiên đây mà
đúng rồi ạ vật thì càng nhiều
quế 65%
y
rồiơi
một phiên đã đổi này rồi thì các bác yên tâm Qu cứ yên tâm
yên tâm mà chén chiến tiếp thôi.
Tuệ Vân 0,05 ạ.
35
Tuệ Vân
Tuệ Vân hôm qua nghèo hết phải mấy chờ
chả nhều cái thành đồng. gì
hệ vân ở bao nhiêu?
0,05 ạ.
Trò chơi đúng trò chơi là trời cho ấy. Trò chơi cho chữ hay
đội bóng nhất đấy. Ờ Hải Nam có bị nữ bề đai không trước hồi đi Ai Cập hồi em đi Ai Cập nhá tháng 3 tháng trước khi đi
26%
26 em được bé rồi
Thủy Phiêu 0,5 đọc
ai bảo số này
bước ra bắc được mấy vé rồi Phiêu
thủy phiêu 0,5 độ khác phải là hết
nhưng mà nếu mà nói về năng lượng Thủy phiêu 25%
Vũ Khải 0,05 ạ.
Khải là gì? Nhiều không?
0,0
thấp thế à?
Chúng ta qua thiểu gì nhá đúng không?
Khải không hiểu gì nốt cả thế giới
đừng nghĩ mình giỏi nhá. Đây là cảnh báo đừng nghĩ mình giỏi nhá. 24%
nghĩ mình giỏi nhá. Con chỉ trâu hơn thôi. Hiểu không? Dũng cảm thôi. Khỏe trâu thôi.
Đúng rồi dạy các bạn kia là gần như phát t lời
Vũ Thái 0,1 ạ
ba ngày mà người ta nghĩ ngộ chọ mấy thángẹ nhấp gì đau
cái độ đều đội đấy cũng đều đều tóc tóc
nhưng mà đội đấy là nó rất là quyết liệt học chăm chỉ
ôi học chăm lắm hò hò
đang nói cái độ thi hà ấy cái em bữa em đẻ cái tụi bay m đời quá tụ bay khác hẳn
đúng rồi đúng rồi đúng Cả này tụi em thì từ đấy chạm xe đây với nhau đấy chạm xe
chị ơi
đây ai nữa bóc môi thái
thái 0,1 ạ bao nhiêu quá nói
xong rồi sóng trình rất là rõ ràng là thấy 30%
100k nữa Đã
Hải Nam 1,2 ạ. Hải Nam
Hầu Nam 1,2
72
Nam. Nào các bác đoán đi.
Hãy nôm. Hãy nôm bao nhiêu?
1,29
65 meo meo meo meo meo.
Đúng rồi. Ngủ. Ng đi ng đi. Đo bác nhị rồi. Bác nhị
nào gì
nam 65%
đây mình đúng rồi mà. Chị quế được mấy vé chị 45
chị. Thôi
65 là bằng
Minh Hải 0,06 ạ.
Chưa ăn quả nào luôn.
Mình Hãi bao nhiêu?
0,06 ạ. Bác 26%
ăn rồi tu àé
đâu ạ phát
Đức Anh 0,1 ạ
ý là cặp này có nhiều cặp có nhiều số trùng
Đức Anh à
Đức Anh đợi đợi Đức anh chưa chắc mua cái thuốc thuốc gì mấy cái thuốc M Kinh của Minh Việt quá Đ xong
đức anh 23%
Duy Nguyên 1,1 Sao mà gì không hiểu bảo là mọi người sao mà vẫn ăn vậy? Sao mà vẫn ngen
35%
Thùy Anh 2,5 ạ.
52 Chịu Oanh bao nhiêu?
2,5 ạ.
76%.
Ui giời ơi,
sợ hải không? Kinh.
Hôm nay những ai? Hôm nay những ai nhảy mạnh nhất? Anh trước
76 nhất rồi à 76 khiếp, 76,5 76 chị
giỏ hôm qua không hay hiểu cái gì cả
đúng không? Băng trứng nó chả hiểu gì. Hiểu 2,5% là kinh lắm rồi.
Hôm nay mà phát hôm nay hiền thiền đúng phát hiểu ngay không
nó khác hẳn luôn không?
Không có thiền
quá sợ hãi các bác rồi đấy. Ăn b
Minh Ngân 0,4 á.
Minh Ngân
chị khác gọi là Lối đi riêng thì câu lối đi riêng
Minh Ngân không có bao nhiêu
ừ
k chị k Minh Ngân
0,4 ạ.
45 55
25
Chí Dũng 0,06 ạ.
35 Dương bao nhiêu?
0,06. 24%
được
sao đúng không?
Đúng
trượt à
big 2,8 á B
B bịt bịt
B nhấy. Hôm qua chị
Bí nào các bác. Chị Bí của em 71%.
Đúng rồi
chị Bích nhá.
Rồi ạ.
Chị Dũng là 24 ạ. X mẫu 2,6 ạ. Yeah.
Sư mẫu
sư mẫu các bác sư mẫu nào. 56%
56%
56
Vâng ạ hết rồi ạ
trời
trời
phê chưa các bác
tròi tròi
tròi em mới hiểu mới qua chả hiểu gì để em về qua chả hiểu gì qu Ch điều gì đ thảo nào không phả mấy phần trămâ giờ đời sống cái này được sau hôm nay
ờ được nếu mà tự tin sá tám mấy sáu mấy là có thể đo rồi đấy với nhau dễ hơn
không vì thí t lại thiền con 90% rồi
vâng ạ
có bạn 90% rồi đúng không như vậy là có thể đời sống được rồi còn nếu không khó quá thì lại quay lại kia thôi
thử thôi thử nào cứ trải nghiệm tại lúc nào cũng đang trải nghiệm chuẩn xưa thấy mà còn tự tin được bây giờ cũng là thấy được Tuyệt vời chưa?
Nay mới quá tuyệt nhỉ.
Hả? Rượu không?
Cứ tưởng là có một chỉ số bò
sao? Là lại có một chỉ số bò cho em rồi.
Bay x bao nhiêu? Bay khoản x bao nhiêu? Nhiều
nếu không? Mình đấy là cũng không có cái lý nào hết. Không có một cái lý nào cả là cái số bé nó phải 43.
Bài này tên là gì?
Ngon nhỉ?
Bài này tên là
mua một phát.
Có câu nãy mẫu câu nãy hay đấy.
Lấy ý chính là gì? Ý chính là gì?
Có hai ý là một là suy nghĩ nhá. Trải nghiệm suy nghĩ.
Đầu tiên là cách thiền cho đúng ạ. Cách thiền.
Ờ cách Tiền cho đúng là ý chính đúng không?
Vâng. Ý chính là cái thiền đấy.
Nhấn vào việc trải nghiệm suy nghĩ có
đúng rồi. Nhưng trong thiền thì lại nhấn vào việc là không phải trải à không có suy nghĩ, không có chui vào suy nghĩ
chỉ có trải nghiệm chỉ có trải nghiệm suy nghĩ.
Không có suy nghĩ không có suy là suy nghĩ không? Không có suy nghĩ không có suy suy nghĩ thế được rồi.
Còn chỉ có gì m dễ tự hiểu hay là chỉ có chắc
chỉ có
chỉ có chu suy nghĩ nhá.
Thì thật là thật là không có suy nghĩ chỉ có thể suy nghĩ
thì nó lại quá cũ phải là không có chung suy nghĩ. V Chui thì mọi người hay bị chui
thôi. Thế không có chui vào suy nghĩ
thế luôn có trải nghiệm suy nghĩ.
Chui vào suy nghĩ chỉ có trải nghiệm suy nghĩ
đúng không?
Phê chưa? Đúng đúng đúng.
Không phê à? Hai. Chị Quế hôm qua sao tưởng mình hơn 1 GB thì có để chế độ gì nó chất lượng cao gì không? Cái ghi âm ấy máy chị ấy
hơn 1 GB á
1 GB3
chị không biết
làm thế nào để giảm dung lượng
cho phần mềm
chị có biết
chị bắn em về em
chị ơi chị chị bắn đi cho
đúng rồi