Khảo sát tam luân thể không
1
Bản gõ chi tiếtTranscript
Tốt ruột theo luôn mặc dù mình không bị hỏi xong mọi người một loạn đặt lại đồng hồ đúng không? Đồng hồ mọi người đang thì mẹ vô mẹ hỏi hỏi hỏi hỏi hỏi mọi người lời ấy. Hôm nay mới nghe bà mới thấy cả ngồi trên phòng anh à. Em đ thế anh mới lên bảo thế xuống xin bài mà nghe à mẹ phải xin bài mà nghe thế chứ không bảo xuống xin bài nghe được
mẹ ơi hôm nay nó đủ rồi
đấy làm to hơn làm thêm nữa
nó nở rồi
chai này của châu anh đúng không à thịt thịt của bé hai lần của bé trước B sống để
ra chị sướng nào rồi
thôi con
ao à
còn gì nữa đâu mà kinh nghiệm đỏ nhau vị anh
anh nói trụ thôi anh đi hết rồi à có chuyện kỳ rượu xảy ra Hôm nay mấy người vào lộ trăm nhỉ?
Vâng người
ai nhở?
Hải quê
quá sợ. Chuẩn bị trước đi. Những người đấy chị trước đi. Đi được cảm tử của bạn đấy.
Con thấy con chỉ thấy là hôm nay trong cái phiên thiền ấy thì cái kinh nghiệm đang là diễn tiến nên nó rõ rõ ràng. Hẳn.
Ừ.
Cái cảm nhận tức là con thấy là so với so với trước ấy và nó rõ và nó dễ ấy. Nghĩa là đấy có cái gì thì là suy nghĩ bảo thế mà không không có suy nghĩ thì đúng là chỉ có kinh nghiệm đang là diễn tiến thôi. Lúc nào cũng thấy có. Thì thì cái cảm giác của con là như thế. Ừ. Chỉ thấy là nó đấy nó rõ vì cái logic nó rõ ràng và nó chắc chắn quá cho nên là nó ngắn nữa cho nên nó quay về cái kinh nghiệm đang là ấy nó dễ.
Ừ. khác gì với nh hôm trước
đấy ạ? Thì con thấy là thấy cái kinh nghiệm đang là diễn tiến rất rõ ràng và rất là dễ.
Ừ.
Ok. Minh Hải
có ai nhở? Minh Hải Thủ Phiêu ai nhỉ?
Du rè. Du rè chị uống đi
bảo rè online đi nhá.
Hôm nay thì nó có một cái sự lúc mà trước khi thiền thì tư kỹ
ừ
làm lại cái quá trình đấy thì nó rất là tự tin và rõ ràng
từ dừ đầu
dạ con đi lần lượt đấy từ lúc
từ từ bước là thấy cái quạt này xong rồi
phá lần lượt xong phá thân thể
xong rồi phá cả khái niệm các thứ tất cả thế là làm lại từ đầu đến cuối rất là kỹ
ừ
thì để nó có một cái sự tự tin trước khi thiền nó khác hẳn
thứ hai là Có một sự khác biệt là hôm nay thiền thì nó cũng mờ mịt đấy ạ. Ca này nó mờ mịt nhưng mà là nó là cái kinh nghiệm đang là diễn tiến này nó hình thái của nó là mờ mịt chứ không phải là cái mờ mịt nó che mất cái
nghiệm đang là diễn tiến. Nó khác ở chỗ đấy.
Kiểu là Đúng rồi.
Đấy cũng vừa nói là cái suy nghĩ
che mất thực tại.
Ừ.
Ngày xưa là suy nghĩ che mất thực tại nhưng mà cái đoạn cuối nói là bảo là có cái gì là suy nghĩ bảo nhưng mà lại cái suy nghĩ lại không có suy nghĩ mà nó chỉ có cái kinh nghiệm đang là diễn tiến này.
Ừ.
Bảo suy nghĩ thôi vì đâu có tách được mà bảo là suy nghĩ nằm tồn tại độc lập với cả cái trải nghiệm thì cũng không có. Thì thì nó có khác biệt là
suy nghĩ không thể che được
tại vì không có suy nghĩ để mà che.
Ừ.
Mà mình đang nhìn vào cái cái kinh nghiệm đang là diễn tiến này. Ừ bảo nó là suy nghĩ thôi chứ không phải là có một cái suy nghĩ tách ra và che cái kinh nghiệm đang là này tiến tiến này
thì khác nhau ở chỗ đấy cho nên là thấy ý là cái cái biểu hiện là mờ mịt nhưng mà thấy chúng ta là diễn tiến chứ không hề có mờ mịt.
Ừ.
Còn trước đây là cứ phải làm sao để dẹp suy nghĩ dẹp cái mờ mịt đi
nhiều lắm. Mờ mịt hoặc là các loại suy nghĩ khác nhau ấy. Vâng.
Không phải chỉ mờ mịt đâu.
À thì ca sau của con lại là 80 thì có một cái mắc ở đấy.
Ừ
có một cái mắc là ví dụ như là đau ấy.
Thấy con thấy đau không? Thật rồi. không thể có đau được nhưng mà lại tại sao lại vẫn còn đi chống lại cái đau nhỉ?
Ừ
nó còn câu hỏi đấy. Thế thì lúc mà đi về gặp mọi người tự nhiên con lại đi ngang qua thấy mọi người ngồi nói chuyện thế con cũng vào ngồi
ừ
thì nó mới ra là đến đoạn cuối thì nó ra là gì nhở mọi chị mọi người đây
có thì có tựa mải may ấy. Thế là đến cái việc chống lại đi tự nhiên lại thấy chống lại là thật
thì
thì ngay lập tức là cả cái đau cái tôi nói thật hết
đúng.
Còn khi mà đã lúc đấy con ngồi cũng xem lại luôn Cả cái chống lại nó cũng là kinh nghiệm đau lại diễn tiến thôi. Nó không hề có chống lại thì cả đau cả chống lại mà nó đều đây là kinh nghiệm ra là diễn tiến nó biểu hiện thế thì nó hết sạch luôn.
Đ
chứ còn nếu mà còn cái chống lại thì nó lại ngược lại nó lại như mình phá cái đau đếc rồi nhưng mà còn sự chống lại thì là nó lại còn lại hết
được không? Hay đấy
thì là gọi là à hai cái mà nó rõ ràng nhất hôm nay là như thế là để còn sót lại cái gì chỉ cần sót lại một cái thôi. là tất cả nó thật hết luôn thật luôn
đấy ý Minh Hải hay đấy. Rất hay đấy. Khi ngồi thiền con có sự chống lại cái gì đó ví dụ chố lại con đau.
Dạ.
Xong con lại nghĩ ơ xong mình tu mãi vẫn chống lại thế này không được
thì con đã cho rằng cái người chống lại là thật.
Con đã không nhận ra được là gì?
Chống lại chỉ là
chỉ là thí nghiệm đang là diễn tiến thôi.
Thế nhưng mà mình cho chống lại thật thì tất cả thứ khác lại thật luôn. Tôi lại thật luôn.
Cái mình chống lại thành thật. Cái tôi thành thật là thật hết tại chỗ luôn.
Bật lên. Đấy, đấy là một cái phát hiện rất là tốt đúng không?
Thế nên nếu mà mình gặp sải mình có sự chống lại thì không cần chống lại cái chống lại đấy,
chỉ cần gì?
Ờ mình nhìn vào kinh nghiệm mình nhận ra rằng là chống lại cũng chỉ là đấy. Thế là đủ đơn giản không?
Đơn giản
bí kí 100 đấy. Có cái đấy thì con cái dòng thể con nó cứ liên tục nhận ra thôi. Nhận ra rồi nhận ra bí kí nó gọi là gì nhở? Tâm tủy đấy.
Tỷ là nhận ra và nhận ra. Nhận ra rồi. Nhận ra đấy. Nhưng mà nói thế thôi không dễ vì thói quen nó rất là đấy. Thói quen nhầm lẫn rất là nhiều đúng không? Nó gán cho cái việc là đang có một sự chống lại thế này
mà con lại không nhận ra thì con đã lệch ra khỏi nhảy khỏi dòng nhận ra rồi đúng không? Trước đây mình đau nhá thì mình cho là đau là là là thật. Thì đã mình đã thấp rồi, điểm đã thấp rồi nhưng bây giờ mình cho đau là không thật. Mình cứ tưởng là điểm cao lên nhưng mà lại không cao lên. Bởi vì mình lại
đau thì không thật nhưng mình lại cho rằng chống lại đau là thật
thì lại cho là thật.
Thế là lại nhưng mà cái kinh dị nhất là chống lại đau thật thì đau thành thật. Đúng
rồi.
Đấy đời nó thế đấy đúng không? Như như vậy vì thế cái nhu cầu làm sạch rất là cao. Phải con phải sạch rất là cao khiến cho con thứ nó sự thật mạnh hơn. Chứ không thể hài lòng với 99% sự thật được. 900 sự thật nữa là vẫn có 1% là cái mồi cái mồi lửa đợi này là nó cháy bùng lên đấy. Rồi chí dụng nào phát biểu cảm tưởng bạn lần đầu lên 100 nà câu lạc bộ tỷ phú nào tră tỷ gì nhỉ bộ tră tỷ nào
đi.
Bật cái back nào xem mặt nào xem khuôn mặt đáng yêu. Nào rồi. Ok. Cute
kiểu xúc động sư phụ kiểu như là kiểu như lát từ đời tính đo điểm mới kể với mọi người sau á là vì hôm nay xong thì thấy xúc động khác liền luôn vì cái sự thực nó quá lâu nay mình không thấy á là mình thấy cái sự thực nó kiểu như là nó đơn giản á nó có những cái cái chỗ mà con dều nhận ra nhìn ra nhìn ra đó sự thật kểu trước khi thiền lên những cái mà nó cái cảm giác là là nó kiểu nó nó nó không biết đó là gì á. Rồi ừ những cái nắm bắt á thì ban đầu thì thiền thì nói chung bài thiền sư phụ thì không xác quyết kỹ nữa. Thì mình ở trong trạng thái sự thật là chỉ có một cái kinh nghiệm diễn tiếng đang ra thôi. Không có gì khác thì vào thiền thì thì lần đầu tiên thấy những cái lư mình mình không biết th gì thì mình cứ nắm bắt mình chạy theo hẳn theo ôi c ôi nhận ra ôi không có cái thứ đấy chỉ là kinh nghiệm đang làm thôi tự nhiên hằng Ừ. Tự tin vô đối luôn.
Ừ.
Ngồi thì bất chấp mà cả mọi thứ. Cái thằng hành giả thiền này cũng không có đâu. Tất cả mọi thứ tự tin vô đổi thì à kiểu như bên trong vân vô thức nó được ngày càng thấm sâu sắc vào bên trong hơn. Nhận thức nhận thức rất là mạnh hơn về cái cái thực tải này.
Ừ.
Sau khi a ừ ờ kết thúc ca thiền thì thấy rất là tự tin và cũng cũng cũng Ừ. Kiểu à ờ về lại đời sống thường ngày nay tự nhiên thấy đi trên đường đi xe anh muốn một test thả mới ngồi đây này. Test khản mới này. Tụi đây này ngồi đây này. Ừ test test
test thảm mới êm cực. Thử đi. Ngồi đây ngồi đây mà xem.
Cực thích luôn.
Test thả mới thích lên đây ngồi lắm. Shopee thì đâu mà ngồi mới th
đâ này. Chỗ này giợ trống này chưa chỗ hẵn. Không có bị đau đầu các thứ gian vòi ng đau đầu
đâu được có thập luôn có thấy được không
thì th thấy luôn thấy luôn có thực cái thằng hành giả này cũng có thực cái đời thống bình thường này cũng có thực đ xúc động lắm
ừ
xúc động mà nhìn kiểu giống như là nó hiện ra mà mình mình không phải từ chối mà nó hiện càng càng rõ ràng thì càng càng cảm thấy xúc động
xúc động là vì vì à thì giá thì là kiểu như là nó là người bạn của mình á nhận ra nó là người bạn của mình chứ không phải là kẻ thư tốt mọi kinh nghiệm chả có bao giờ là kẻ thù
à
chỉ có nhận thức là kẻ thù thì mới thành kẻ thù
đúng không
chứ mọi kinh nghiệ
ừ phải sức đống những kiểu tới thì tới giống như để để để yêu thương kiểu tình yêu dân tời dâng chà tình yêu
đây chứ không phải là trước đây là mình nhìn họ Có như một như một cái đối tượng bên ngoài là mình nắm bắt rồi mình mình coi là là có hại cái xúc động lắm.
Ừ.
Ok.
Thì con có lượng phụ
rồi.
Tuyệt vời nhỉ.
Kinh thế mới một ngày xong ba bạn đã lên
trăm tỷ rồi. Sợ không?
Quá sờ.
Ừ
quá sờ.
Quá sơ sợ h. Sư
rồi giờ quay lại đi các bác chư được trăm đi. Bác Nhân đấy. Bác Ngân đi
bác Ngân đây. Con cá 0%
ừ 0% đâ có dễ đâu. Khó đ chị.
Công nhận
kiểu đi thi trắc nghiệm được 0% cực khó đấy.
Phải giỏi lắm thì mới được 100%.
Phải lấy hết tất cả những phương án đúng có cái thảm hôm nay mình không yêu.
Thế là lúc con nhìn thấy Kết quả % con cũng what
thế xong nhưng mà lúc đấy thì là cả ngày hôm nay nghĩ đến cái câu là con thấy cái gì và con tin cái gì ấy
thì cái lúc đấy thấy là
lúc đấy mình tin cái gì à tin là lúc chiều nay mình đã có một ca ngồi thuyền như thế
nhà thì có có gì ăn cuố nhở nhà mình có hoa quả hay bánh kẹo gì bánh l
thì
lương thực của độ tư Ừ. Đã xin miếng
vui vẻ thôi. Hôm nay ăn mừng mà đúng không? Hôm nay mọi người lên thế mừng hỉ
câu lạc bộ tră tỷ
hoan hỉ
hoan hỉ. Hoan hỉ
tỷ hoan hỉ.
Thì lúc mà nhìn nhìn thấy chỉ số đ sư phụ đo ấy thì đấy nó bắt đầu kích hoạt rất là nhiều là ồ đã có mình đã ngồi thiền giờ đấy ở chờ đấy là chuyện gì đã xảy ra thế nhở? Mình đã làm cái gì chả? Sao nó lại như thế này? nhở. Wow! Vân vân nhưng mà thực sự là thấy cái gì thì lúc đấy là ừ chỉ có cái kinh nghiệm đang là diễn tiến thôi. Nhưng mà suy nghĩ dựng lên cả một cái quá khứ, cả một cái trạng là
ờ đã từng có cái cảnh đấy xảy ra vào thời điểm đấy và cái tôi này nó đã ờ diễn tiến từ thời điểm đấy đến bây giờ và nó vẫn đang có thật. Như thế như thế
thì lúc đấy con chỉ thấy rằng là ồ nếu mà nhìn vào kinh nghiệm ngay lúc đấy thì vì việc sư phụ đo điểm là một chỗ tạo cảm xúc rất là mạnh. Ừ. Cố gắng với các thứ ở ngoài đời không không có làm sao không không đến nỗi nữ. nào đâu nhưng mà tu hành mà lôm côm là ừ
là rất là ừ à
vấn đề
đúng rồi rất là vấn đề thì lúc đấy ừ vì cả ngày hôm nay con chỉ nghĩ nhiều nhất là cái câu đấy thôi con thấy cái gì và con tin cái gì xong rồi soi vào những chuyện của mình đó thì lúc đấy là con thấy là nếu mà nhìn vào kinh nghiệm bây giờ thì chỉ có mỗi kinh nghiệm đang là diễn tiến còn tất cả những cái suy nghĩ là nó bảo là bất chấp hết không không không hề có cái gì xảy ra cả không có cái tôi nào không có cái thiền nào không hề có cái gì diễn ra hết đấy là lúc mà con thế xong trên đường sang đây và từ lúc đấy đến giờ thì con cũng đang tiếp tục như thế. Thế còn nghĩ lại thế nghĩ lại thì ờ như thế nào thì buổi sáng con ngồi con cũng xem lại bài ngày hôm qua, nghĩ rất là nhiều về cái bài ngày hôm qua xem lại slide các bạn gửi ờ vào tư không đi tư với ai con ngồi con tự nghĩ
nhưng mà cái ca đấy á thì con nghĩ là khả năng cao là vì lúc mà con ngồi xuống là con đang có một cái suy nghĩ là mặc dù tư một chặng nhưng mà đến lúc mà ngồi xuống là đang ở một cái thế là lúc đấy là khoảng ờ gần 1:00 thì 1:30 con phải đi họp ở Bộ Giáo dục
và con thấy rằng là ồ bây giờ
ừ nếu mà có khả năng là chiều nay mà cứ bận bận như này là không không kịp làm một ca nào nữa đâu. Nên là từ đây đến 6:00 đến 7:00 chỉ còn một cái cái slot này để mà ngồi thôi. Thì cái khoảnh khắc đấy là con nghĩ là đã ngồi xuống như một cái người hành giả để đi thực hiện cái bài tập này
để đạt được cái a
cái kết quả đấy thì cho dù sau đó có ngồi có xác quyết gì nhưng mà vẫn ở trong cái trạng Thái là một cái người phải đi làm cái bài tập đó.
Ừ
thì con nghĩ rằng đó là cái cancel hết tất cả bất kể chuyện gì xảy ra trong cái phiên thiền đó.
Vì động cơ ngồi xuống đã là một người hành giả rồi. Con
muố như hành giả.
Vâng. Có một mục tiêu.
Ừ. Có mục tiêu.
Vâng.
Có lý do. Có tương lai.
Ừ.
Có cả một cái diễn tiến là từ nay đến đó sẽ có sự thật xảy ra như vậy.
Ừ.
Thì trong cái đống suy nghĩ của con trước lúc ngồi xuống thì có cái suy nghĩ đó. Và con từ lúc nhìn thấy điểm đấy sang đây mà nghĩ lại thì con thấy cái đó là cái Ừ. Cancel toàn bộ tất cả những cái nói chung chả thấy kinh nghiệm đang là diễn tiến gì cả.
Ừ.
Thì nó mới về không được chứ. Còn nếu không thì
không là hơi bị khó đấy nhá. Có bụp chứ đúng không? 0%
phải 5% hay là 7% trước có mấy bạn không ấy đều là do là có hành giả.
Có hành giả đúng không? Thì con nghĩ hành giả đấy là mục tiêu tương lai.
Hành giả mục tiêu đi với nhau.
Ừ.
Thế xong rồi cũng may là đi về họp về thì tự nhiên lại hở ra một cái chỗ và con lại ngồi xuống lúc đấy cũng ngồi tư lại và ngồi xuống cái phiên sau thì không được 100 nhưng mà 96 hay đấy.
Ừ
nhưng mà ít nhất là đấy không bị đe dọa cái tôi cái tôi không đe dọa của chuyện gì đấy nữa. Nhưng
nếu bây giờ nghĩ lại thì con thấy là nếu mà như vậy có cái pha này cũng rất là tốt bởi vì rằng là nó triệt tiêu toàn bộ tất cả mọi thứ ấy.
Có tôi là giải quyết hết à là gì
gọi là phá hủy mọi mọi
phá hủy hết
nuốt hết mọi công đức
kết quả đấy không Bây giờ mình phải ngồi thện tí cẩn thận không phải tình k nào khó giống cái tôi
mục tiêu các bạn cẩn thận với mục tiêu
mình nói như thế là xong rồi cái mình đi phá nhưng mà nó đâu vẫn chạy ngầm mình
mục tiêu ấy
mục tiêu không mục tiêu
đừng ngồi vì mục tiêu 100% hay là mục tiêu gì mục tiêu chính là cái phá hủy nhất kinh
nhưng mà tại sao bây giờ con phải hỏi tại sao lại có mục tiêu ở đây ai trả lời tại sao lại có mục tiêu
bây của mình ngân là mục tiêu này của Minh Ngân là mục tiêu thế tại sao lại con lại có mục tiêu đấy ai trả lời xem nào chắc chắn con là vẫn rất là bị mục tiêu đúng không Nhưng mà nhưng mà nhưng mà đừng đừng ngồi phá cái mục tiêu là không mục tiêu nào cả hết.
Mà còn nó chỉ một nửa thôi. Giống như hôm qua bảo là không có gì ấ thì chưa đủ mà phải là thế sao tại sao vẫn thấy thật thế này?
Vâng
thì con mới tự tin được. Hiểu không nhờ? Trong quá trình tư con luôn luôn phải nhớ hai điều đấy.
Vâng.
Phủ nhận là không đủ.
Đúng rồi. Khẳng định thôi.
Phải là tại sao nữa mới đủ? Khẳng định tại sao.
Hôm qua Minh Ngân nói là không có không có gì thật đúng không? Chỉ có tiến chả không đủ.
Tại sao lại thật thế này nữa mới đủ? Thế đừng nói là không có mục tiêu nào hết, không có 100% nào hết chưa đủ mà phải hỏi tình hiểu xem tại sao lại mục tiêu 100%. Đấy các con phải thông minh lên cái đấy làm con thông minh lên.
Ừ
còn nếu không không thì con vẫn ngu ngu ngu dốt thôi. Chẳng qua là sắc quyết là không có thôi.
Nhưng mà hiểu tại sao con thông minh và cái hiểu tại sao đấy làm con khó rơi vào trong đấy hơn.
Đấy nên bây giờ Minh Ngân học ai trả lời rụ tại sao l mục tiêu 100% hoặc là mục tiêu gì đó đúng không? Có thể mục tiêu là là gì đó mục tiêu kết thúc thôi mục tiêu 100% hay gặp hơn đúng không? Con hay gặp mục tiêu 100% hơn. Đấy tại sao mục tiêu 100% chưa?
Đầu tiên là con chước con mục tiêu 100% là bởi vì là có một cái tôi bây giờ nó đang có một cái kết quả là không có dưới 100 và nó sẽ nghĩ rằng là nó làm gì được để nâng được cái chỉ số đấy lên thành 100. Thì đầu tiên là có tôi a và tôi đấy là làm được gì đó, điều khiển được, tác động được, can thiệp được. Đấy là một. Hai là có quá khứ hiện tại tương lai. Trước đây tôi chưa được 100 bây giờ chưa được. Ngày sau nếu tôi đạ cố thì sẽ được. Đấy là cái a cái ờ diễn tiến có có diễn tiến và có cái việc là tham gia vào cái quá trình đấy là mình kiểm soát được.
Ok. Một quan điểm quan điểm khác từ kinh nghiệm cá nhân nào tại sao là ông tiêu 100% Minh Tra à Vũ Tra.
Ờ con thấy là thật ra là lúc đó là mình nếu mà mình nhìn vào thực tế nó chỉ có một cái suy nghĩ nó bảo tức là có kinh nghiệm đang là có một suy nghĩ bảo rất rõ ràng là ừ tự nhiên nói là mình phải được 100%. Phải được 100% thì mới đúng hoặc là cái gì đấy không biết. Nhưng mà một cái suy nghĩ nó chạy rất rõ ràng như thế ạ. Mà mình không mình không không nhận ra kịp ấy thì nó sẽ điều động mình. Mình không nhận ra kịp nó là một cái suy nghĩ chạy và nó cũng chỉ là là kinh nghiệm đang là diễn tiến thì nó sẽ điều động hết luôn.
Rất tốt, rất tốt.
Người khác đi chia sẻ thôi. Có nhiều khảo sát thì có nhiều lý do khác nhau.
Đừng nghĩ một vấn đề là có một lý do. Vấn đề khoảng trăm lý do là khảo sát là mình nhìn thấy cái lý do mình cảm thấy là rõ ràng nhất với mình thôi.
Nào Cựu crờ rốt nào.
Cựu crố
như con thì như con quan sát thì con như sau cái bài hôm qua thì con dễ dàng nhận ra là có mình đang có một cái niềm tin vào cái cái suy nghĩ tới khi mà ví dụ như là ngày hôm nay của con là có nghĩa là bình thường thì để thiền thì con hay thiền là buổi sáng hoặc là đầu giờ chiều nhưng mà nay đến tận 3:00 chiều bắt đầu được đi ra khỏi nhà bắt đầu thiền ạ. Thì tự nhiên mình vào với cả cái mục tiêu mình có một cái sự bất an là mình ví dụ như là hôm nay mình chưa có đủ thời gian để ngẫm để thiền tự nhiên là ngay lúc đấy là mình đã có một cái suy nghĩ tế đấy và mình tin vào nó thì khi tin vào sự b giống hôm qua thì tin một phát là ngay đằng sau đấy nó sẽ kích hoạt luôn cả một cái chuỗi chuỗi phòng vệ lên thế là từ đấy là tất cả mọi thường sẽ là thật có tôi thật có ví dụ như là có thiền thật có thời gian có các thứ để trải qua thật thì ngay khi lúc ấy mình không nhận ra là nó chỉ là cái kinh nghiệm đang là diễn tiến thôi mà mình tin vào cái suy nghĩ tế đấy thì thì đấy là cái phần mà cái phần niềm tin của mình nó được kích hoạt lên như thế.
Tế gì trong tr con được tế gì?
Cái tế đấy là lúc đấy là nó có một cái sự bất an là ví dụ như nó sợ là không ví dụ cho trong ngày nó không không có cái mục tiêu là phải thiền được bao nhiêu bao nhiêu ca bao nhiêu cứ để nó đủ ấy thì tự nhiên mình thấy không biết là có đủ được không hay như nào
nó sợ không đạt được không đạt được kết quả đúng không?
Vâng thế cũng không hẳn là được 100 đâu chỉ là ngày hôm nay mình thiền ít quá thôi tự nhiên có một cái sự bất đan nó sợ nó nổi lên một phát
được
là mình tin ngay vào cái đấy mà mình không thấy nó là kinh nghiệm đang làm diễn tiến.
Ừ. Người khác đi. Ừ. Minh Ân đi. Con khóa đ nhiều cái hay ở đây lắm. Cái này thì không thể nào mà sư vụ dạy con được vì con phải khảo sát chính con.
Hiểu khảo sát chưa?
Ừ.
Đấy và cái khảo sát đấy làm con vỡ ra sáng ra mỗi lần một ít.
Con nghĩ là có cái tin là có cái cảm giác tin vào cảm giác cảm giác là thật.
Thế khi mà mục tiêu thì có hai cái cảm giác. À một là nếu không đạt thì rất sợ cái cảm giác của việc không đạt cái mục tiêu đó.
Chẳng hạn như là là sai, là kém, là thua, là chậm là gì đó. Và thứ hai là muốn ham muốn một cái cảm giác của cái mục tiêu. Bởi vì thực ra cái chuyện đạt được mục tiêu là cái quái gì đây? Ngoài cái chuyện là cảm giác ừ khi mà nghĩ rằng là đã mục tiêu đã đạt được thì sợ cái cảm giác nếu không đạt được là lo lắng bất an và muốn cái cảm giác của đạt được mục tiêu là à đủ này là tốt này là bằng các bạn này hoặc
đủ tốt.
Ừ
thì thực chất là đang tin rằng cái cảm giác là thật. Trong đó có hai cảm giác là cảm giác sợ hãi lo lắng nếu không đạt và cảm ham muốn cái cảm giác thoải mái yên tâm nếu đạt
thế là đã tin là hai cái cảm giác đấy là có thật rồi.
Ừ thế là theo
đấy một một khảo sát tốt
tin là có hai trạng thái.
Vâng hai trạng thái
đúng không? Yên tâm đầy đủ và mà thiếu thốn không đáng.
Tin hai trạng thái đấy thì đặt mục tiêu đặt đặt đặt cái tốt đúng không? Tin hai cái và còn tin là có cái chưa thủ mà tin này hơn thế kia nữa cơ.
Đúng rồi đúng rồi.
Tin hai trạng thái nhưng mà tin một trạng thái hơn một trái kém.
Hai cái vào nhau th đủ. Thế muốn cái hơn và sợ kém
được một cái một cái khảo sát sâu hơn đấy. Tốt hơn đấy.
Vâng.
Đúng không? Như vậy con phải tin có hai trạng thái tố thị là hai trạng thái đúng không? Một cái là đạt được đầy đủ cái là thiếu thốn không đủ mà
đầy đủ thiếu thốn. Mình tọ gọi là đầy đủ thiếu thốn nhá để cho nó đỡ về nhiều từ không nhớ hết. Con tin trên đời có hai trạng thái là đầy đủ thiếu thốn và cái đầy đủ thì tốt cái thiếu thốn thì xấu xấu
thì phải tránh cái xấu mà nó tìm cái tốt. Hợp lý không?
Rồi rất đúng, rất hay đấy.
Thế nhưng con không phải dừng đấy được. Phải đi tiếp thế nào? Tại sao
thấy có đúng không?
Giống hôm qua đấy.
Tại sao mình thấy thật? Tại vì nó suy nghĩ
s bảo thế. Nhưng có s bảo có đúng không?
Có đúng không?
Có đúng hai ch có trai trên thực sự trả hay không?
Vì mình đang tin mất rồi
thì mày phá cái niềm tin đấy chứ. Phá cơ sở niềm tin đúng không? Thế cách khảo sát mà mình khảo sát là vì sao mình lại tin lại lại có một cái mục tiêu
à vì mình tin có hai trạng thái và trạng thái tốt th chia xấu đúng không lấy tốt bỏ xấu thế mà có đúng hay không chứ thự sự thật có phải là như vậy không đấy nó gọi là phá đấy thế sự thật có phải là có hai trạng thái thật không một thứ hai là sự thật có phải là trạng thái đầy đủ
hơn
thì hơn là trạng thái thốn
mình trả lời cho chính mình đúng Không các con có thể viết thể nghĩ có bạn nhóm bạn tư nhưng con phải trả lời cho chính con để cái đấy thành của con đầu tiên là có hai trạng thái đấy không trên đ hai trạng thái là đầy đủ chếu số
đấy vậy ai thử nào ai thử thử đi tiếp nào ai thử đi đoạn này nào
con thựa
rất nhiều vấn đề nó không giải quyết trong thiền quyết ngoài thiền bóng tư rất nhiều vấn đề
a ha đu nghĩ là ngoài
thiền trong thiền ngồi Đ làm phiền hay
hiểu cách tu không?
Con tu tốt cho con này con dạy cho người khác
con phải biết cách làm những việc như thế
chứ đừng đợi một cái mẫu cuốn cứng nhắc ở đâu đấy đến với mình mình tự hỏi xong tự tin thôi.
Có không sao có trả lời khác hôm nay chả sao cả.
Nào ai bắt đầu nào?
Con thử ăn
có hai trạng thái đây không? Đầy đủ thiếu thốn.
Thế có phải là có hai trạng thái đầy đủ và thiếu thốn hay không?
Ừ. Nếu bảo là có hai trạng thái là đầy đủ và thiếu thốn thì phải có cách nào đó để phân biệt được. Cái này là đầy đủ và cái kia là thiếu thốn.
Ừ.
Thế phân biệt bằng cách nào? Làm thế nào để phân biệt được cái này là đầy đủ và thiếu thốn đây? Thì chịu là đầu tiên là bảo là có trạng thái đầy đủ thì phải tách được cái trạng thái đấy ra khỏi cái a khác xung quanh nó. Con hỏi con phải hỏi chính mình thế cái mình gọi là đầy đủ thì nó là cụ thể nó là cái gì?
Thế nào là đầy đủ?
Ừ. Chứ đừng đừng phở nó vội và làm rõ đã.
Thế thì
mình cho đầy đủ thế nó là như nào? Nó là cái gì? Đối với mình giống như là ngày xưa nói là đối với
mình có thân thể đối với mình thân thể nó là cái gì?
Đúng rồi.
À thì nhiều khi nó là nó là quá khứ chứ không phải nhiều khi nó thứ
thứ kỳ quá như có quá khứ. Thế mà đối với con thế nào đầy đủ đấy? Con phải kiểm tra
thế là trạng thái đủ là thế nào?
Trạng thái đầy đủ trong cái bối cảnh này của cái việc là đạt được 100 ấy.
Ừ.
Là cái cảnh là Ờ ngồi ở trong cái phòng này xong rồi không ngồi ở nhà đi. Xong rồi Minh nhìn vào màn hình điện thoại xong rồi có cái bảng Minh Trang gửi ra trong đấy có tên có dòng chữ là Minh Ngân
song bên cạnh là có số 100. Và cái cảnh đó xảy ra xong thì ờ ờ mình là người nhìn vào mà cảm giác đấy và thấy là ồ đầy đủ quá 100 rồi đấy. Thì gọi là trang tài đầy đủ.
Vậy thì có cái hình này có gì nữa?
Có cái hình có cái
có cảm giác
suy nghĩ
nó có suy nghĩ cảm giác
đúng không? Cái hình thì là đấy mô tả đấy.
Cảm giác là rất đầy đủ
đúng không? Và cái suy nghĩ bảo là mình đạt 100% hoặc là một sự suy nghĩ rất tự tin
hoặc là rất tự hào.
Tùy đúng không? Mỗi người khác nhau mà
tùy cả
thì đâu phải ai cũng tự tin đấy. Tự hào đâu. Có người là tự hào người tự tin đúng không? Có người lại lo lắng hơn mai có được 100% không?
Đúng
có người thở phào
thở phào
đấy. Thở phào có người thở phào xong rồi. Hôm nay là xong rồi.
Thở phào
sống thêm một ngày rồi.
Đồng trong
đấy nghĩa là coi không định nghĩa còn định nghĩa rõ rồi.
Còng vàng không biết tại sao đồng trong thể 0%
đấy là đầy đủ. Vâng.
Ừ.
Thiếu thốn là cũng y hệt như vậy. Là cái cảnh cứ ph đủ đi thiếu thốn tương tự cái điện thoại ra và
nhìn thấy một cái màn hình có cái hình có cái dòng chữ xong. ở dưới là số 0%.
Ừ.
Ờ sau đó là có cảm giác là ôi giời ôi cái quái gì thế này? Chết rồi. Xong rồi có cảm giác rất là bất an, rất là sai. Sai sai quá sai rồi.
Phải hổng kiến thức nghiêm trọng rồi.
Phải xuống nhóm thiền hai rồi.
Còn thiền một là ch sao nhảy
nó phải nhảy thế mới ghê. Sau đó là đấy là
cần gì phải logic nó dọa.
Ừ nó dạ không
rồi suy nghĩ là chết rồi phải đi tư thôi phải thế này thế kia.
Thế là cũng là hình ảnh, cũng là suy nghĩ và cũng là cảm giác.
Ừ.
Vâng. Nội dung của của hình ảnh, suy nghĩ và cảm giác thì khác nhau nhưng mà nó là
ba cái thứ đó. Thế thì nó khác nhau như nào?
Con con nhìn sai chỗ rồi. Con đánh vào khác là sai chỗ rồi.
Có nói hay không chứ không phải là có khác không? Vì
con muốn phủ định tồn tại của hai thứ mà con này bảo là không phải không có khác nhau ấy thì không được. được con sẽ không bị thuyết phục
à
con bảo a tồn tại tôi tin a và b tồn tại vì sao vì nó khác nhau thì không thuyết phục cả
ừ ừ
có phải thá thẳng vào sự tồn tại
nó có cáiấy không nữa chứ không có
ok nếu mà có hay không thì ví dụ từng từng cái một là cái cảm giác thiếu th à cái trạng thái thiếu thốn nếu bảo là trạng thái thiếu thốn đấy là có thì tương đương với cái chuyện là có cái hình ảnh có cái suy nghĩ có cái cảm giác của cái trạng thái thiếu thôn này
có ba cái đấy.
Vâng. Thế có là gì? Có có nghĩa là nếu bảo một thứ là có thì có nghĩa là trong lúc kinh nghiệm nó thì có, trong lúc không kinh nghiệm nó cũng vẫn có.
Và nó nghĩa là nó có độc lập với lại cái việc kinh nghiệm nó
ch đi.
Thế nhưng mà lấy từng cái một là ví dụ như là hình ảnh đi thì lúc mà nhìn vào cái thấy cái hình ảnh thì cái mà mình có là cái trải nghiệm nhìn và có cái hình ảnh nhưng mà lại lại bảo là dùng cái đó để làm cơ sở để nói rằng có nóng độc lập ngoài cái trải nghiệm đó.
Với những thứ như hình ảnh cách tốt nhất là chia tách
tách phục hơn nhiều.
Vậy thứ đang ở đây nh nguyên tắc là nứ đang ở đây
dùng ch tách thứ không ở đây thì dùng ngoài trải nghiệm
thì tiếp thục hơn. Mặc dù cả hai đều đúng nhá. Đấy. Thế thì trong cùng cái cái cái kinh nghiệm lúc đấy thì có cơ sở nào để tách cái hình ảnh ra khỏi cái suy nghĩ với cái cảm giác với tất cả những thứ khác cùng lúc đấy đầu tiên là chính cái hình ảnh điểm 100 ấy.
Ra khỏi những cái hình xung quanh nó.
Cái màn hình hay là cái bên ngoài chứ đừng đừng là hình ảnh khỏi âm thanh vội mà con phải đi từ từ cái mình tin nhất.
Ừ.
Có tin một số tră vào chữ Minh Trang thì phải nó tách cái chữ Minh Trang tră ra khỏi cái xung quanh
là không trách n nổi rồi sau đó m tách hình ảnh ra khỏi âm thanh ra khỏi hình ảnh ra khỏi những cảm xúc hiện ra ngay khi có hình ảnh
vì tất cả kinh nghiệm đến cùng một lúc cơ sở nào để tách
vâng
đấy nghe đi vào phải chi tiết như thế
đó vì đứa con là cái số 100 chứ không phải chỉ là hình ảnh khơi khơi
con không chỉ tin hình ảnh là thật mà con tin là cái số 100 đen đen ấy màu màu đen đen ấy
cái chữ minh trang xanh xanh nó là thật thì con phải
phá từ cái chỗ góc đấy ra đấy là chi tiết tìm mỉ như thế đấy.
Vâng. Wow.
Còn không là lý thuyết ngay. Nếu mà không làm được như vậy là là bằng làm độ thất thục nó thấp này con nhìn vào chữ Minh Trang 100 chúc mừng chị
thì cơ sở nào tách cái chú chị ra khỏi cái xung quanh nó không cơ sở thách thôi nói cách khác nhìn một đống màu thì cơ sở nào khoanh cục này là là 1 này là 0 này phần trăm c là m i n t n r a ng vân vân trong khi thấy thêm một đống màu Cái vấy em chả cơ sở nào hết. Nó chỉ đúng cái tách thế thôi. Mà cái việc tách không cơ sở thì không thể khó là thật. Đấy sau nó mới đến hình ảnh. Thế tương tự thế thôi. Cảm giác cũng thế. Lúc đấy mình có đủ cảm giác mát với nóng đúng không? Chứ đâu phải có cảm giác buồn chán hồi hộp đâu. Có tách bây giờ suy nghĩ thế thôi. Suy nghĩ thì có thể rách là dùng cách vừa xong của mình là ok. Suy nghĩ là nó rách suy nghĩ với cả hình ảnh hiện ra thì được đúng không? Vì lúc đấy có thể chỉ có một suy nghĩ buồn thôi. Cảm giác thì có nhiều nhưng mà suy nghĩ thường chỉ đang buồn quá chán quá
thì lúc đấy mới là dùng cái là của Minh Ngân và xong làm thế nào tách suy nghĩ hỏi hình ảnh âm thanh những thứ đang kiểm ra cùng một lúc đấy
ừ
con hỏi là ngay cái chỗ mà làm rõ ấy là ví dụ như cảm giác đầy đủ nhá nó là hình ảnh này nó là cảm giác trên thân thể này nó là là suy nghĩ này thì ngay chỗ đấy là đã thấy đầy đủ là một cái nhãn rồi chứ cảm giác thì là cảm giác nhưng ba khi vẫn tồn tại.
Vâng. Thì nhưng mà
như con không phá được nếu con không ba cái cái chỉ bỏ
thì con chỉ bỏ được cái nhãn chứ không bỏ được không bỏ tính thật của ba cái kia.
Vâng.
Mà có thì có tự mày may.
Ừ.
Con tin ba cái kế thật thì tin là cái nhãn nó có thật.
Ừ.
Đấy giống như gọi là cái bàn không phải cái bàn nhưng mà con tin có chân bàn, có mặt bàn có gỗ thì rồi con tin cái bàn.
Vâng.
Nên là con không thể phá kiểu đấy được.
Vâng. Không như mà ý con là ngay chỗ đấy là kết luận luôn là không có cái đ cái gì là đầy đủ ấy. Đúng không?
Đế đầu tiên là không có đầy đủ đã. Xong đến không phát không chọn vẹ có bán bán là đầy đủ lại bao gồm là ba cái đ
đầy đủ là cộng tổng có ba cái đấy mà
đầy đủ là tổng có ba cái cùng một lúc thì gọi là đầy đủ. Thế mày phá từng cái một chứ.
Chứ còn nếu còn không có đầy đủ chỉ có ba cái đấy thì vẫn thế mà.
Con chỉ phá được cái nhãn chứ không phá được cái thật.
Vâng.
Ở đây mình phá cái thật chứ không phá cái nhãn.
Vâng.
Ở đấy mình phá tính thật của cái đầy đủ chứ mình không phá cái việc là trên đời không có đầy đủ đâu. mà chỉ có ba thứ kia thôi. Chết à?
Trên đầy không đầy đủ nhưng có hình ảnh, có cảm giác thân thể và có suy nghĩ chết
thì chả với cái người đấy chẳng thuyết được cái gì luôn ấy.
Vô thuyết phục giống bảo không có bàn đâu nhưng mà chỉ có mặt bàn, chân bàn và gỗ thì chả thết phục gì. Bàn chân bàn.
Con chỉ phán đúng cái nhãn là cái đây đây là cái bàn thôi.
Chứ còn trong
nhận thức của con thì con vẫn tin rằng có cái vật ở cái bàn đấy. Và đấy là tổng hợp của ba vật khác nhau. Mặt bàn, Chân bào đà gộ
nghĩa là con không phá được gì hết. Đấy phá thế mình không bị thuyết phục. Tại vì trong thế giới con vẫn có ba mặt ba thứ kia chỉ chẳng qua là không còn cái tên gọi cái bàn nữa
chứ ba cái dạo cái bàn thì vẫn còn thì chắc chắn là còn cái bàn chắc rồi.
Còn cái thứ đó
còn cái thứ đấy. Cái tính thật nó vẫn như cũ. Con phá tên thì con chỉ phá cái tên thôi.
Kiểu đây không phải Châu Anh ấy thì chỉ phá tên Châu Anh thôi chứ hoàn toàn thể là bé na bé mía với mít gì đấy đúng không?
Là na. Đấy, vẫn còn vẫn còn cái đứa đấy, cái người đấy.
Nên con phải phá lên chện để để cuối cùng con thấy là không có cái gì cả.
Không có gì cả mới đúng.
Không có gì hết.
Không có gì hết.
Ngoài cái kệ đàng diễn tiến này thì không có cái gì hết. Đấy. Thế nên phá nó phải nó phải sát sạt đến tận gốc.
Còn tên con bổ sung vào việc phá cái nhãn cũng tốt. Thế là con con phá cái nhãn rất tốt nhưng mà Còn phá cái nhãn xong mà không phá kia thì mới là không tốt. Vâng.
Chứ phá cái nhãn cũng tốt. Phá
hết. Dạ.
Nó ăn cũng rất tốt.
Nhưng mà phá cái nhãn thì nó chỉ ra cái loại trên đời thì không có cái cảm giác đầy đủ đâu mà chỉ có ba thứ kia
thì cơ bản nó không thuyết hục tí nào
đúng không nhỉ?
Trên đời không có Đức Anh đâu. Nhưng mà có một anh chàng đẹp trai chồng của Bích
sống cùng Bích suốt ngày đúng không?
Vâng. Có đi thì có đi
thì là vẫn có Đức Anh bản chất là vẫn có Đức Anh chẳng qua là không còn tên Đức Anh nữa.
Gọi là bé Đa.
Bé Đa. Ừ chư còn bé Đa. Thích bé đé đa với tích mê
không còn bé Đức anh nhưng còn bé đa bé
nếu mà phá tận gốc phá sát sạt thì thôi.
Vâng
được rồi coi như mình anh cứ cho như là Minh Ngân phá c l đấy thì phá xong cái phá xong hai cảm giác đầy đủ thiếu thố nên gì nữa mình khao khát một cái một cái một cái mục tiêu 100% thì mình tin trên đ hai trạng thái là đầy đủ thiếu thốn. Bây giờ mình dùng cách vừa xong mình phá đầy đủ xong mình cũng phá thiếu thốn xong đúng không? Cùng tương tự thế làm tiếp như nào? Làm gì tiếp? Ng có biết làm gì tiếp không? Làm nghĩa
có ai biết làm gì tiếp không?
Lúc nãy sư phụ bảo có hai câu đúng không ạ? Tức là một là có cái trạng thái đầy đủ và thiếu thốn không? Và có phải là cái trạng thái đạ kia không? Ừ.
Đấy thì mới làm gì tiếp?
Nhưng nếu
thế có phải có nên đảo không ạ? Bởi vì là nếu mà cái này hơn cái kia nghĩa là phải có hai thứ là A và B, xong rồi A thì hơn B.
Thế còn nếu mà bây giờ đã không có A và không có B rồi thì là
thì mất luôn cái hơn,
vẫn còn một suy nghĩ nữa đúng không? Suy nghĩ số ba
mất luôn cái hơn nhưng vẫn còn cái gì đó. Bây giờ con phải đấy con phải tự tự khảo giác sin
đấy. Đấy thì con đang nghĩ là nếu không có A và không có B rồi mà lại nghĩ rằng là A thì lại hơn B, nghĩa là phải có một cái khác ngoài cái trạng thái đầy đủ và thiếu thốn. Nói rằng đầy đủ thì tốt hơn là thiếu thốn, xứng đáng hơn, cần phải đạt được nhiều hơn thì nó là cái gì?
Ừ
thì nó phải là một cái suy nghĩ,
một cái niềm tin là là a thì hơn b đầy đủ thì hơn là thiếu thốn.
Ừ.
Thế nghĩa là lại có một cái niềm tin thố vào một cái thứ ba là một cái suy nghĩ có nội dung.
Đúng rồi.
Là a thì hơn b
nó vẫn còn một thứ là cái niềm tin
không còn A còn B nhưng vẫn có niềm tin A hơn B. Đời thú vị không?
Không còn A B nhưng vẫn còn nhìn tin A và B trong nếu mà mình chỉ phá A và B
mình cứ tưởng là xong rồi. Mình tưởng là xoa tay xong rồi.
Mình vẫn đang tin h mặc dù mình không có thầy không có A B giống như là vừa thấy bác nhị vừa thấy bác nhị vừa thấy đang diễn tiến đấy. Con toàn sống ở đấy mà. Con vừa thấy được tiến con vừa tin của bác nhị. Con toàn sống ở đấy thôi. Con lại không tin.
Con toàn sống ở đấy thôi. Vì thế là con cứ không bao giờ nó dứt ra được. Toàn chặt toàn kiểu như là chém không đứt đấy. Nó cứ day rằng day rằng ấy. Vừa thấy bác nhị vừa thấy có bác nhị vừa thấy có tiến. Đấy nên là con trong trường này nếu con chỉ dừng đấy con bị sót. Ừ.
Kỳ quái là không qua A và B nhưng vẫn tin A hơn B.
Nghe rất kỳ quái nhưng con thàn sống như thế.
Kiểu Bắc nhị là cái h tiến nhưng có Bắc Nhị đấy. Hai cái đống nhau ngược khẩn nhau.
Nhưng Con vẫn sống thế suốt vì thế con không thể nào con phải khảo sát con thấy là ờ nhờ mình tưởng là xong rồi nhưng mình vẫn tin là kỳ quái là mình vừa thấy không có a không có
không có đầy đủ thiếu thốn nhưng đầy đủ hơn mình vẫn tin là đầy đủ hơn thiếu thốn cái khảo sát đủ thiếu thốn nó là cái gì
kiểu không có a và b nhưng vẫn có mỗi đ A b đấy kiểu đấy đấy không bên này bên kia nhưng có cái cầu đấy các con sống ở đấy không bên này không bên kia nhưng có cái cầu
xong song vui vẻ
rồi dần dần hai cái kia mọc lại
đúng rồi mà rồi một sọ đã có cái cầu thì đương nhiên phải có phải có hai bơ
chứ cầu chơ bơ không được
nên là ngày xưa có cái sụ hay dùng hay trong thơ ngày xưa không phải hay thơ mà trong nhà Phật ngày xưa có từ là tam luân thể không đấy
ờ đúng rồi
phải là tam luân thể không cơ chứ phải nhị luân thể không
nếu con không a không bình chỉ là nhị luân thể không thôi
luân thể có
phải là tam luân thể không mới đúng Không có A, không có B và không có. Mối liên hệ ra B mới đủ.
Hay quá nh.
Không có người làm, không có cái được làm như không có cả hành động làm mối liên hệ đấy.
Đang lân thể không đấy thì mới đủ
đấy. Con con hay bị sống lý trí mà không phải mà không kịu không chịu khó khảo sát mình
thì con mới không thấy là cái sự mâu thuẫn đấy rất kỳ quái. Thế
không có bờ này không bờ kia nhưng có cầu không có A không B nhưng có mối liên hệ ra A B tại vì thực bản. Tức là con cái tâm tâm trí nó đã bịa ra hẳn cả ba rồi,
không bịa ra hai đâu. Nó bị ra ba
nó bị ra ba chứ không nó không bịa nó không bịa hai nó bị ba đấy. Thì đúng rồi bị AB thì nó phải tự biện ra một cái giữ AB nó là cái gì chứ
chứ
đúng không nhỉ? Hay giảng cấu trúc đúng.
Ừ. Nó phải bịa ra nó phải nó phải bị một cái nữa nó mới hợp lý được.
Nó mới hợp lý hóa được cái gọi là cái logic của suy nghĩ.
Hôm sư phụ ngồi đọc tên ấ là số hai b Khi bảo là con tin là con trời trái đất thì con tin một có khoảng cách ở giữa
tự nhiên chả cần phải ngồi nghĩ là có khoảng cách ở giữa luôn
có mặt trời không có không có
thì sau khi đồng ý hai cái đấy phát thì gì
có khoảng cách
đấy xong lại bảo làm gì mà chờ người chết chỉ khoảng cách thôi
ờ thế đấy đấy vừa xong mà không phải phả tiếp ấy
thì có phải là con dừng ở đấy không và con xoa tay con tưởng là mình đã đã thấu triệt rồi không nhưng chưa thấu triệt nhở
vì nhớ dừng đấy thì con bảo là không mặt trời không đất nhưng có khoảng cách có khoảng cách ở giữa
rồi sớm muộn ngày nào đó thì sao một
lại có hết
giống Minh Hải thôi. Không có sợ không có đau nhưng mà chỉ có chống lại thôi.
Chỉ dố cáiế này cái kia sẽ bọc lại
chống lại cái gì?
Có cái gì để chống lại chứ lại
không còn tôi không còn đau
không còn tôi còn đau nhưng mà Minh Hải chắ sự xong mà đau phá tôi mới đau chống lại
nhưng vẫn còn chống lại
đấy giống hệt như như chuyện của Minh Ngân thôi.
Không còn tôi không còn đau sự
nhưng còn chống lại nhưng còn chống lại mọc lại
đấy sợ không?
Ừ. Vấn đề là mình sẽ chủ quan và tưởng rằng là xong rồi. Mình đã xong cái thế cơ mà tin
bây giờ mình phá xong hết rồi còn quái gì đâu. Nhưng mình đã phá cái chống lại đâu. Âm thầm tin như thế là luôn luôn sẽ tạo ra hai
không có tôi không có giang hộ nhưng tôi đang tu đây này. Có cái tu đâ này
không phá cái tu đây này.
Đúng không? Con xác quyết là không có tôi rồi đúng không? Con xác quyết là giác ngộ không có luôn rồi đúng không? Phải kết
nhưng mà có tui này. đang tu đang ngồi thiền đây này ngồi thiền
con tin là con đang ngồi thiền với nhau
thế tự nhiên sẽ có tôi có cái tu và cái giác ngộ thôi
đúng đúng
con tin con ngồi thiền
con lại phá cả cái giữa tu và giác ngộ giữa tôi và cái giác ngộ là cái ngồi thiền đấy cái tu đấy trong nhều cụ thể gọi là ngồi thiền đấy
không có 100% không có cái 0% nhưng có cái việc tôi đang tu để đến được không đến 100%
ôi dã và
oh my
tam luân nhớ nhớ chữ tam luân thể không là sẽ hiểu
ba bánh xe đều không thể liên hệ liên hệ
liên hệ
đấy là cách nói chuyện tượng còn cách nói khác là vật a vật b và và m liên hệ
nó
đầy đủ hơn đấy
vâng vật a
chủ thể một vật thôi mà
vâng đúng không
vật a b liên hệ vật đây thì có thể là vật vô minh vật giãng ngộ và vật mỗi hệ chính là sự tu hành
đấy hoặc là trong các gọi là thiền thiền
tôi đang thiền đây không có không có tôi không có giác ngộ nhưng tôi đang thiền đây đấy còn Kiểu đấy
đúng rồi đi thiền đây
hoặc là không có tôi thế này thì cái thiền đây cũng là chỉ có thiền đây thôi.
Không có tôi, không có giác ngộ không không có tôi không 100% nhưng có thiền đây.
Kết nối hai người
thế là con nhị luôn thể không?
Ừ
nhưng con sống thế rất nhiều các con các con quen sống rồi không không nhận thức điều đấy được.
Và mình rất là yên tâm là khi mình phá xong rồi mình tưởng là xong.
Mình tưởng là đã xong logic. Đúng là vì logic là xong.
Nhưng thực chất là cuộc đời còn logic đâu. Ở đây chẳng h logic cả logic
ở đây ai cũng đúng cái tin vào được vô lý.
Đúng rồi.
Đúng cái tìm được vô lý.
Còn kẽ là
ở đây đúng cái tìm được điều vô lý chẳng ai có logic kể cả sư phụ.
Sư phụ chẳng có lối gì hết.
Đúng rồi.
Đúng một cái tin do kịch bản nó viết thế.
Nhưng vấn đề con tưởng con logic.
Ừ.
Con tưởng là không có a không b đương nhiên không có ở giữa không? Không phải
hôm qua hôm trước vừa nói phim đấy. Thế tại sao phim là đợi lại khác nhau?
Cùng là nhìn vào cái
cùng là nhìn vào cái kinh nghiệm đặc lạ này
cũng từng này hình 3D. Tại sao là phi n khác nhau?
Thì đúng một cái Tin đ cái không tin thôi.
Còn đúng cái không tin tự thế giải hết. Đây là mơ rồi.
Đây là mơ chắc rồi.
Nhưng đúng cái tin thật hết rồi.
Nhưng con cơ sở gì đâu không cần.
Cái cơ sở là cái nguy hiểm nhất là con có một cái ảo giác trong cơ sở cực kỳ nguy hiểm. Cực kỳ nguy hiểm là con tin là con sống có cơ sở. Đấy thì cái rất nguy hiểm là cho con làm cho con. Vì thế nên cái cơ sở sai nó làm cho con tưởng là cơ sở đúng. Nếu con thể Con chả có cơ sở gì hết thì tự thấy nó sai hết chả đúng đấy. Đây nhân kể ví dụ trưa nay đau đi. Kể cho mọi người nghe đi.
Ngứa đau đấy.
Chú ý đấy
kể ví dụ chú ý chữ này đi
để mọ hiểu xem là đâu phải trưa nay đau đâu. Em nói lại bài hôm qua mà.
Ờ nói chuyện trưa nay buổi nói chuyện trưa nay đấy
nó suy nghĩ thôi. Suy nghĩ chạy chạy dạy nó không bão. Nhưng mà Mà thực ra là mình đã mình cái đau nó là không phải là nó có thật mà đó là do suy nghĩ bão thì nó mới có. Cái là suy nghĩ là suy nghĩ tế. Suy nghĩ tế bằng chứng rằng là à đó đang đau cái tự nhiên cái chá nhảy nhảy cái chạy ra lúc chạy quên mất không thấy đau gì hết. Nhưng khi đi ra khỏi ui lại đau lạ thấy đau lạ. Thế thì mà m nói là khi mà chị nói sư phụ thì khi mà khi khi khi khi chạy ra ngoài rồi mình chú ý lại mình quay lại mình nhớ lại ấ mình thấy đau lại. Cái sư phụ mới nói là Chả có cái sự chú ý nào cả. Chưa bao giờ có sự chú ý cả. Nếu mà tin mình nói là có cái chú ý là mình tin là có cái đau nó sẵn và tôi chỉ cần chú ý là tôi thấy đau lại. Đấy nhưng mà cái cái đau chưa bao giờ có sẵn vì nó có bao giờ có thật đâu.
Tức là chỉ là tự nhiên nó hiện ra thế thôi. Rồi sau đó mà suy nghĩ mới bịa vào bảo là tao chú ý đấy.
Tao chú ý nên tao mới thấy đau là khi mà nó nói nó chú ý nó đau nó tin vào cái suy nghĩ đó thì nó tin là có cái cái đau nó thật luôn mà nó không thấy là cái đau nó nó chưa bao giờ có sẵn hết. Nó hiện nó tự nhiên nó hiện ra chứ làm gì có có có. có sẵn đâu. Nó hiện ra xong rồi suy nghĩ với bảo như thế
là là là là cho nên là cái đó là cái mình tin nó có thật là vì mình tin cái suy nghĩ đó bạn nó tế cứ tự động như thế
thôi chú nói cho nói nó không rõ ý cả nhá bây giờ mình đang đau xong rồi nghe cháy nhà chạy ra ngoài thì không thấy đau gì cả trong quá trình chạy ch đau chả đau tí nào hết chạy thôi
không đau tí nào hết
xong ra ngoài thì lại đau lạ
thế người thông thường ấy sẽ nghĩ rằng à do mình chú ý lúc nãy mình không chú ý Nó mình chú ý vào cái cháy nhiều hơn. Thế là mình không chú ý vào cái đau nên nó không đau. Bây giờ mình chú ý trở lại thì nó đau thế.
Đấy thì là nhân nói thế không sai rồi. Trên đời không bao giờ có gì cái chú ý cả.
Chú ý là cái được bịa ra sau kinh nghiệm. Khi đau trở lại khi con dậ chạy ra ngoài đau trở lại. Thế vì sao đau trở lại?
Tin là có cái đau lúc
không? Tự nhiên
đấy. Vì chẳng có cái vì nào hết thôi.
Đấy mới ghê chứ. Cái này là tự rằng là mới đấy. Mới một số bạn nhiều người đấy. Khi có chạy ra khỏi nhà đau trở lại thì nó là tự nhiên hiện ra đau trở lại
ý là cái đau
giống như chính trong phim chạy ra khỏi nhà đau trở lại thì tại sao lại đau trở lại
mà nó chuyện cảnh đấy thôi.
Nhưng suy nghĩ nó không chợn được là tự nhiên hiện ra vì nó nó tin là nó sống logic mà.
Nó bảo là lúc nãy có cơn đau
sau đó thì không chú ý nữa
nhưng cơn đau nó vẫn ở đấy.
Đúng rồi.
Sau đó thì trền chú ý lại đấy cái cái kiểu suy nghĩ là nó sẽ tin là Thế
như vậy cơn đau hiện ra ấy không phải do lý do nào hết
và tự hiện ra không phải do chú ý
nhưng khi đau hiện ra thì chị nó đánh lừa
bảo là cơn đau lúc nãy có ở đấy nhưng do không chú ý còn bây giờ chú ý thì sẽ đau trở lạ
và con nghe rất logic con tin luôn
nó giúng nó giúng không hợp với cảm giác của mình
nó rất logic nghe rất là hợp với kinh nghiệm sống và con tin luôn là đúng rồi có cơn đau sẵn chẳng qua nãy mình không chú ý thôi
bây giờ mình chú ý trở lại
đau này là đau lúc nãy Hiểu không?
Còn thực chất thực chất là chả cơn đau nó sẵn hết đến cảnh chạy ra ngoài thì đúng cái cần đau hiện ra
và suy biểu bịa rằng là gì?
Là bây giờ đau bởi vì có sự chú ý
còn quá trình chạy không đau vì không có sự chú ý lừa đấy.
Nghĩa là gì? Có một c đau sẵn ở đấy đợi để trải nghiệm. Chẳng có đấy không chú ý trải nghiệm bây giờ chú ý trải nghiệm là sẽ có
đấy bị kinh khủng không?
Và vì con tin được cái đấy thì đương nhiên con tin là nó có sẵn. Vì con tin được đấy nên sự bảo mình ngân nhân là chẳng trên đời chẳng có gì chú ý cả. Chẳng bao giờ gì có chú ý cả. Chú ý là cái được bịa vào sau. Bây giờ test này dễ hơn này. Con thấy sụ không
có.
Rồi hãy chú gương mặt của sụ đ
mà có rõ hơn không?
Không.
Sao lại không?
Chú ý là rõ hơn ngay. Trước mặc dù đấy.
Focus và
focus vào đi. Tập trung vào đăng
nét hơn. hơn không
nốt ruồi có thư rõ hơn không?
Rồi rõ hơn rồi. Thế
rồi
như ai thấy khác khác trước khi chú ý cho đâ nà.
Chi tiết hơn
chi tiết hơn nó chắc
chi tiết chi tiết hơn
đúng chưa?
Thế câu hỏi là tại sao mặt sự chi tiết hơn?
Con trả lời ngay là gì?
Tại con chú ý
đúng
sự bảo con chú ý xong rồi con chú ý nó ph mặt rõ hơn đúng không?
Đúng.
Đấy cứ cho lừa đấy.
Cái trải nghiệm thực sự của con
làm cái mặt rõ hơn hiện ra. Đúng
rồi. trực tiếp và chỉ tự nệm nó hơn
rõ hơn và suy nghĩ bảo rằng là gì
chú ý
rõ hơn là rõ chú ý
rõ hơn
chứ nó không bảo là gì
tự hiện
nếu con nói là rõ hơn là do kinh nghiệm đang làm nó diễn tiến như thế thì ngon ngay vấn đề
nhưng nó có thế đâu
nó bảo là do tôi chú ý thì rõ hơn
cứ như là có một khương mặt đấy thật và có một cái tôi thật
cả hai cùng tồn tại
cái tôiung chú
chú ý rung vào khươ mặt đấy thì nó rõ lên Lừa mà nó lừa kinh khủng hiếp không?
Trong cái thực chất là gì? Đơn giản kệu trong tiên nó hiện ra cái mặt mới
với chi tiết mới hiện ra nội dung
dễ hiểu nhất là xem phim ấy.
Xem phim xem phim là cái dễ hiểu nhất. Con vẫ nhìn màn hình
rồi
từ đầu đến cuối
đúng nhỉ?
Đúng.
Sau đó một cái mặt rõ hơn rõ hơn dần ra dần thì có phải do con cố ý nhìn rõ cái mặt này hơn không?
Không
không mà do hình nó chiếu cảnh gì?
Chiếu cảnh rõ hơn
c rõ hơn ra. Lúc đấy con không bị lừa.
Lúc đấy thích ngồi xem phim không bị lừa. Con trái bảo là do tôi chú ý màn hình hơn thì tự nhiên mặt rõ cảnh nhiều
đúng không?
Nhưng ở đây con bị lừa.
Ở đây con bị lừa.
Đúng rồi.
Có lúc xem phim qu bảo là do tôi nhìn cái phần nhìn rõ hơn thì mặt hiện ra rõ dần rõ dần rõ dần đâu.
Sẳng là mình nó chiếu rồi cũng tương tự xong thôi. Vừa xong cái kệ đ là diễn tiến diễn tiến mặt sụ rõ hơn tiến
nhưng con lại cộng với cả nhưng mà nó cộng với suy nghĩ là tao nh để ý hơn đấy với cái sinh
thế từ đầu từ xưa nay xưa sự chú ý vì thế. Từ xưa n chưa sự ý cả.
Đấyọ hiểu sự nói không?
Cái mà con gọi là chú ý là một cái sự đánh lừa của suy nghĩ.
Nó thấy một cái hiện ra
sau nó bảo là cái hiện ra là sao? Do ta chú ý đấy. Chú ý
lưu ý luôn nó bị trùng hợp
nó trùng hợp đấy. Nó là một điểm tinh minh sáu hợp nó hòa hợp quá. Đấy
con muốn nhìn rõ hơn thì nó lại rõ hơn.
Thế là con nghĩ là mình t tao làm.
Ừ
bởi vì trước đấy con có tác ý là nhìn rõ hơn mà.
Vâng. Vâng.
Xong tự nhiên rõ hơn.
Cái tác ý đấy cũng là
thì thế nó mới ghê. hiện
cái trò này nó lừa đánh được kinh khủng.
Ui nó tự động hết
kinh không quá.
Giống hay nói trong giống trong mơ con cầm viên đán này vỡ cửa sổ
thì cái lực nào là vỡ cửa sổ?
Cái lực bao nhiêu newton đúng không? Làm vỡ cửa sổ
chả có lực nào nó hiện ra
chả lực nó hết
chiếu ra thôi.
Thết thôi. Nhưng mà trùng hợp kinh khủng là trước ngay phút trước vừa mơ là mình muốn ném một viên đá
sau đó cảnh viên đá được ném hiện ra. Thế là con suy ra là cảnh sau được tạo ra bởi cảnh trước.
Con cho cảnh sau tạo ra bởi cảnh trước. Vâng.
Hay xem phim con cho nhân vật chính đấm nhật phụ bật ngửa sao?
Bật ngửa do đấm.
Ừ.
Nhưng bật ngửa phải do đấm không?
Không không
do phim nó
đấy chính là đấy con nói con hiểu hơn. Đấy là kinh nghiệm đang là diễn tiến.
Ừ
nó diễn tiến ra cảnh đấy.
Thế thôi chứ không phải do cái lực đấm nào cả.
Chứ không phải vì cái này mà
không phải là vì cô đấm bật ngửa quá trình đấy.
Không có cái nhân quả nào cả.
Chiếu sự diễn tiến xong mà bịa vào đấy là nhân quả.
Thì đây cũng thế thôi. Chú ý cũng là một loại nhân quả đấy.
Còn do tôi chú ý thì nó rõ hơn. hình 1 đến hình 24 là nó
chả liên quan gì nhau. Chỉ diễn tiến thôi.
Cái máy chiếu phim ấy nó không có tâm nội dung gì cả.
Nó cứ chiếu đống điểm ảnh đấy thôi.
Đấy gọi là diễn tiến. Nhưng mà cái người xem phim là người liên kết các điểm ảnh với nhau. Bảo rằng đây là mặt đây là người và cảnh này đến do cảnh trước.
Con có thử con là cái máy chiếu phim ấy thì nó quan tâm gì là cảnh gì cảnh gì đống điểm ảnh cứ thế mà chiếu. Đấy không có không có cái gì gọi là cái chú ý cả. Thế thì khi nhân nói là chú ý như vậy ch phải phải phải gạt ngay vì còn tin là chú ý thì con tin là có cái thật ở đấy để mà chú ý và còn nếu mà con giải thích đúng là chỉ có diễn tiến thế cuối cùng mới thấy là cái logic thực chất là rất đơn giản nó diễn tiến hết thôi chả cần logic gì ở dưới nữa.
Còn những cái logic dưới mới chết.
Còn cái sự đơn giản diễn tiến thì chả cần phải logic gì cả. Nó diễn tiên đấy
đơn giản
vì sao mà trụ rõ hơn vì diễn kinh đ diễn tiến thế. Đơn giản
đúng không?
Nghe đó mà con cắng mắt ra mặt dụ nó không rõ hơn ấy.
Chứ con ra hoảng loạn hết.
Đúng rồi. Xong
con hoảng loạn tại vì nó trái cái quan điểm
chắc là như bí đấy. Bí đấy.
Tối đen này rồi bệnh rồi mắt thấy
chắc mình bị mù chắc mình bị gì đó rồi. Con biết là đơn giản diễn tiến đấy thôi.
Đúng rồi.
Chả có vì quá cả thấy được vấn đề rồi.
Đúng thì quay lại câu chuyện thế thôi. Câu chuyện của Minh Ngân ấy. Đấy, tất cả các mối liên hệ phải chặt chứ không chỉ đơn giản chặt A, chặt B phải tăng lân thể không.
Đấy,
hay
cái sự chú ý cũng là mối liên hệ đấy. Chú ý nó không phải là vật. Mối liên hệ
chú ý không phải là vật. Mặt sụ mới là vật.
Con thì là vật nhưng mà cái chú ý là vật gì đâu.
Thế con thường chặt không chặt được cả hai con chặt không chặt cả ba. Con chặt là không có tôi sư phụ.
Nhưng con vẫn để cho sự cái sự chú ý nó tồn tại đấy. Do vậy có sự chú ý sinh ra sinh đúng rồi thôi là
giống như chống lại đấy cả ba cái này chống lại
không chỉ phá tôi không chỉ có mặt sư phụ mà phá các sự chú ý nữa mới đủ
các con thường quên cái giữa vì nó vô hình
cái chú ý nó có hình gì đâu
cái chống cự cũng chẳng có hình gì cả đấy vật thì có hình nhưng mà những cái ở giữa nhiều khi không hình
kiểu anh yêu em thì đúng là anh em thật nhưng mà cái yêu nó không hình gì cả
đúng rồi
không phán cái yêu đấy Đúng chưa?
Tình yêu tại sao nó phức tạp? Tại sao nó khó nắm bắt với nó có hình tướng gì đâu
chứ anh với em nó có hình tướng
đúng không?
Anh em hình tướng
anh em anh em không thật nhưng yêu lại có thật đấy. Còn này bị sống ở đấy.
Thế thì sao lại phải cho anh em có thật? Thế là sinh lại một cái sinh lại anh và em.
Ồ
bây giờ đ bây giờ mình ngân phá thử xem nào. Tại sao trạng thái này Con còn một niềm tin là trạng thái đầy đủ hơn trạng thái thiếu thốn.
Như vậy là không có đầy đủ, không có không có trạng thái đầy đủ,
không có trạng thái thiếu thốn nhưng lại có một cái niềm tin th lại có là đầy đủ hơn thiếu thốn thì nó là cái gì.
Ừ
thì cái đó là một cái suy nghĩ, một cái niềm tin là đầy đủ thì hơn là thiếu thốn. Thế nhưng mà nó chỉ là một cái suy nghĩ thôi. Thế thì nếu mà tin như vậy thì phải xem xem là cái suy nghĩ đấy có có không.
Ừ
thì là thì lại thì lại khảo sát suy nghĩ giống như
mình cho rằng đều dữ lên một suy nghĩ thì không được dừng ấy được nhớ là khảo sát phải đến tận tận tận gọi là gì nhở hết sạch
thì vẫn còn suy nghĩ
ờ hóa ra đ hơn th chỉ là một suy nghĩ đấy mình sẽ nói thế
xong mình dừng đấy các con hãy bị dừng đấy
ô chỉ suy nghĩ thôi mà
sai thôi thôi
thế là còn suy nghĩ ừ đúng là đúng là không còn đúng sai nữa nhưng nó còn suy nghĩ
không đượcộiung
phá được nội dung như lại không phá chính suy nghĩ đấy
lại để cửi cho tồn tại ấy đời nó
thế chứ Cái tư nó quan trọng không?
Quan trọng ạ. Chỉ có tư mới ngồi làm sạch vấn đề thì phán bốc thì suy nghĩ.
Ờ phải phá suy buộc phải phá suy nghĩ.
Thì có cơ sở nào tách cái suy nghĩ này ra khỏi những thứ khác với nó không?
Ừ.
Trong kinh nghiệm thì không không thể tách được.
Ừ. Thế thôi. Đơn giản thôi.
Vâng.
Một đúng thứ cùng lúc suy nghĩ âm thanh hình này sai tách.
Vâng.
Thế chẳng có suy nghĩ nào hết.
Rồi theo con thấy xong hết chưa?
Thỏi Minh Ngân mà cái Bình tĩnh đi gọi gọi bí đâu mình đã phá được cả trạng thái đầy đủ trang thấy thếu thốn phá cả cả cái cái mối liên hệ ở giữa là hơn cái này hơn cái kia thì đã xong chưa?
Chưa ạ. Vẫn còn một cái thằng người
không?
Nó
chỉ ba cái đã riêng ba cái đ chưa nói thằng người
dừng đấy được chưa? Có cái gì ạ? Thế thì có cái gì?
Đúng rồi. Đấy không cẩn thận là dừng ở đấy là chạ lại bẫy
lại bơ vơ không a không b không c nhưng cái gì có gì chứ
rất dễ mắc ở đấy mọi người thường th một loại sai lầm là hay xoa tay ở đấy luôn nó phải có â không có đấy nhưng có cái gì như qua chỗ đó đấy không có thật nhưng mà có cái gì có cái gì
mà thực ra phải có cái gì xong mới tự tin được.
Vâng
ch không có gì xong thì chỉ hiểu như không tự tin tin
có gì thực tự tin thì có cái gì
thì lúc đấy nhìn vào trong thực tại thì chị thấy cái chị đang trải nghiệm cái kinh nghiệm này kinh nghiệm đang là diễn tiến này rõ ràng rất là rõ ràng rất là sáng tỏ và
chưa được chưa được có cái gì thì không có nghĩa là trong thường tại ngay bây giờ có cái gì mà có nghĩa là gì
thì khi thế thì có ba thứ ạ
đúng rồi
một là Vẫn phải là đầy đủ là cái gì?
Vâng.
Thiếu thốn là cái gì? Cái này thiếu đủ hơn thiếu thốn nó là cái gì? Lúc nãy mình không nói là không có ba cái đấy
thật
nhưng chưa đủ mà từng cái một nó phải là cái gì mới đủ.
Đấy. Thế quá trình tư nó quan trọng không?
Đến tận đấy luôn. Còn nếu con chỉ bảo là có cái gì xong nhìn kinh nghiệm thì ơ con vẫn mừng mờ mơ hồ với ba cái đấy.
Con chỉ biết là bây giờ có cái gì thôi. thôi.
Ừ.
Chứ con không biết là ba cái đấy thực ra là cái gì.
Con hỏi đúng hơn là thế ba thực ra là cái gì
chứ con hỏi có cái gì không đúng bằng đâu.
Ba cái đấy thực ra là cái gì? Không có ba cái đấy
không có.
Thế nhưng ba cái đấy thực ra là cái gì mới đủ. Còn nếu con chỏ thực tại có cái gì thì đúng rồi. Thực tại chỉ có biết chẳng hạn chỉ có tiến nhưng con vẫn mơ hồ ba cái nãy con phá.
Còn đây là hết mơ hồ luôn. Giả xong hết mờ mờ hồ trong lòng mình cảm thấy rất là tự tin không có mơ hộ nào hết.
Ừ
thì ba cái đấy nó là thực ra là cái gì? Không có ba cái đấy nhưng ba ấy thực ra là cái gì? Giống như không có cầu vồng ấy thì không đủ mà cầu vồng thực ra là cái gì?
Khi con hiểu là khốc xạ giữa mắt ánh sáng hơi ẩm con mấy y tự tin là ờ đúng rồi không thật
có thậ có làm cái này
rồi thế ba cái đấy thực ra là cái gì thì thế thì đầy đủ là cái gì? Đầy đủ không có đầy đủ không có trạng thái đầy đủ nhưng mà trạng thái đủ là cái gì?
Đúng rồi.
Thì lúc đấy chỉ thấy là nếu mà không có suy nghĩ bảo là đây là trạng thái đầy đủ ấy thì không thể có cái gì là trạng thái đầy đủ cả.
Ừ.
Và bỏ cái suy nghĩ đấy ra thì không không có gì hết, chỉ còn cái cái trải nghiệm ngay bây giờ thôi. Thế thì bảo là có đầy đủ là cái gì thì ừ chỉ có suy nghĩ thì mới bảo là nó là có cái đầy đủ ở đấy. Còn ngoài ra là không có cái gì là đầy đủ. Không không có cái đầy đủ, không có trạng thái đầy đủ và chỉ có cái kinh nghiệm này thôi. Vậy kết luận lại đầy đủ là cái gì?
Chính là cái đề cái cái kinh nghiệm này. Cái kinh nghiệm đang là diễn tiến này.
Đúng rồi. Đúng rồi. Chúng gác đấy. Đầy đủ là một kệm đang là diễn tiến vẫn chưa đủ. Vẫn chưa tự tin.
Làm như thế với ba hai cái còn lại đúng không?
Kể cả ba cái ch lại ng dừng đầy đủ chưa đủ.
Có bả đầy đủ là cái nà tiến vẫn chưa đủ.
Cái suy nghĩ đấy chính là Giống hôm qua đấy
nó phải nói là con con khi con nói đủ tiến con không tự tin tại sao lại lại lại hiện ra đầy đủ này nhỉ
hết đế bài hôm qua chú nói dạng thôi
nếu con chỉ nói dừng ở chỗ đầy đủ tiến ấy con mới không thấy được tại sao nó hiện ra ra gây đủ
câu chị ra
câu chuyện hiện ra
sao nó hiện ra
đấy giống ngày xưa sụ phải phá hết các đồ chơi vì thế đấy bác nhị ấy
mình đã biết là con cá trong nó rỗng rồi vẫn phải mổ
nhưng vẫn phải mổ ra phải xem chính xác phải xem chi tiết
rỗng là thế nào đường vân bên trong như nào bên trong có Cái gì đấy
thì cũng thế thôi.
Bảo là đầy đủ là đại tiến vẫn không đủ.
Mình phải mình phải hiểu cách nó hiện ra.
Là nó hiện ra là bởi vì là bảo có cái suy nghĩ bảo nó hiện ra.
Có cái suy nghĩ bảo có cái suy nghĩ tế bảo.
Đủ cả một bộ.
Cảm giác đầy đủ.
Đúng rồi.
Suy nghĩ bảo là như này là là ok.
Sau khi có những suy nghĩ tế ví dụ như cảm giác đầy đủ
thì lại có suy nghĩ thô bảo đây là đầy đủ đấy.
Đấy. Đấy con hiểu hiểu hết hết cơ chế con bảo là đầy đủ hiện tại là diễn tiến rất đúng nhưng con rừng đấy còn con chưa tự tin thế diễn tiến thế nào à nó diễn tiến ra một cái cái suy nghĩ thộ tế chính là con cái còn gọi là cảm giác đầy đủ
nó diễn ra suy nghĩ thô bảo định nghĩa rằng đây là
đầy đủ
đầy đủ
đầy đủ thế nó mới là đầy đủ khi rất tự tin à hóa ra là gì nhưng mà chưa đủ nh vẫn thừng đấy vẫn chưa đủ
gì nữa cái suy nghĩ đấy suy ngh đấy
là cái gì
nó cũng chỉ là gì
nhất tiến thôi thì mới đủ.
Thô cũng là tế, thô cũng là tiến,
tế là tiến
như vậy là mới con mới thấy đúng là đầy đủ là thế này đây.
Hóa ra là đang như này trong kinh ra diễn tiến suy nghĩ tế, suy nghĩ thô
nhưng cả tố suy tố thê tế và thô
thì nó cũng không phải là suy nghĩ
mà nó chỉ là gì?
Đấy mình rất tự tin chứ à chỉ là kim hạ diễn tiến. Đây là mình hiểu hết rồi.
Hiểu từ đầu đến cuối cuối đến đầu rồi.
Đấy thế đấy bước là tương xong đấy. Đấy dừng đấy. Được rồi. Còn mới tư xong được là hóa ra cái đầy đủ là như thế này. Hóa ra đầy đủ chỉ là cái diễn tiến thôi. Nó diễn tiến được cái gì? Suy y tế.
Suy thô.
Nhưng suy tế suy thô là cái gì?
Đấy. Khi con mới sắc tự tin là a hoa đầy đủ chỉ là kinh nghiệm là diễn tiến.
Xong rồi tương tự làm mấy ba cái còn lại thiếu thốn
mối quan hệ
và cái cái việc niềm tin là cái này hơn cái kia. cho một ví dụ để con hiểu là làm nó khảo sát đến đâu đến đuôi đến đuôi là như nào không còn kẽ hở nữa và con có một sự tự tin dấu hệ rất tự tin
con đã không sót con lại còn rất tự tin
và cái đây tiết kiệm con rất nhiều thời gian nếu mà con không làm việc đấy
vì cái ẩn bên dưới nó cứ chạy ngầm ấy
nó có trôi lên đâu nếu không tư nó có trồi lên cho con xem đâu.
Ừ. Con thiền bao nhiêu thiền nó vẫn chạy ngầm bên giữa
cái này là có nhiều người lôi lên xong là từ đấy ch đi không còn vấn đề nào luôn
hoặc là ít chí ít là hiện ra thì mình biết là mình lại rơi vào cái chỗ đấy rồi lại từ lạ
tiến trình hiểu hiểu tư cái có trình tư lấy nào chưa Đấy
mình chuyền bỏ một trong mấy thứ đấy quên trong tiến trình mình bỏ vài bước ấy thì cái mình bỏ nó sẽ ở lại sống một nến nó sáng lại
đấy
chứ không phải là mình bỏ một thì nó chử lại một đâu. Nó sẽ bật lại cả cái tiến trình luôn.
Ok chứ không phải là mình bỏ ví dụ có ba cái bỏ hạ bỏ một thì là chỉ còn một
nó bật lại cả ba
thế mới laáo chứ
bọ là có mảy bay mảy may đấy không thì cả thế này cùng không biết Thế cảnh gi
nên thổi nến nó có hết đâu vì nó chỉ còn chút ở lại thôi
là
nó bùng lại hết luôn
mà cái chút ở lại không nhìn nó bằng mắt thường nhá mắt dù không nhìn thấy cái cái ở lại đấy
b cậ không thấy thấy tắt hẳn rồi mà
lấy khói luôn rồi sao nó bùng lại xong bùng lại cái thi vật lý chứ
đấy nhưng mà đấy vì vì đấy vì cái vừa xong đấy
đúng rồi nếu theo cơ sở nhá là a thằng b rồi mà nó lên cả khói rồi mà
chứ không là nó sót một cái là là con đấy là con cả
một là t luân thể không nhá là ý mới nhá Hay thường là nhị luân xong rồi quên mất cái hệ giữa.
Vâng.
Đúng chưa? Ý thứ hai là thế nào là phạ là đến triệt để ấ
không phải dừng ở không
mà phải dừng ở có. Không phải dừng ở có mà có thế nào?
Cơ chế có
không phải có cái gì mà có thế nào có
dừng không chưa được phải dừng có.
Dừng ở có thì không phải là có cái gì chưa được
mà có thế nào mới được
sau đấy rất tự tin đấy con làm thầy cho người khác được giống x dạy thầy con ấy theoểu. Cho nên nó
với cả nó phục ấng cái Vì sao lại hiện ra và bạn sẽ rõ ràng có thần có sẵn nó có thần có sẵn của nó nữa. Ổn hôm nay đấy mới ra cảnh này. Kiểu khảo sát
nên năm nay nó gọi có môn là môn khảo sát vì thế đấy.
Vâng.
Cái từ chứ sâu sắc hơn rất nhiều.
Ờ không sắc nó không tưởng theo khuôn là không theo khuôn không dễ dàng thỏa mãn.
Vâng.
Mỗi con khẩu sát theo con không phải đáp án khác nhau chả sao cả
tại vì để tin cái có thật con có nhiều lý do lắm chứ phải chỉ có một lý do đâu
vì nó không đúng khôngiểu
bản chất là thế giới này là chả cơ sở gì
thế nhưng khi nó hiện ra thì con lại tức con chó ngay một đống cơ sở
xong con tin là cơ sở ấy là sự thật
con không không đi khảo sát
bản chất thế giới là cứ diễn tiến ra cảnh đấy thôi
diễn tiến không cơ sở
đấy phải hiểu đấy đã
hiểu bản chất thế giới đãi cơ sở cứ đủ
là cái sự diễn tiến của nó là diễn tiến nó không có cơ sở gì cả nó cứ diễn tiến thôi mà
đúng rồi
dễ hiểu nhất là một bộ phimâng
nó chiếu một cảnh này không liên quan đến cảnh trước
đúng chưa
đấy sau đấy thì s bịa vào đống cơ sở cho nó
như vậy người đến sau nhưng cái chưa sai sai là con tin là cơ sở là có thật là đúng
thì mới là sai con có biện thế thôi thì có gì đâu
con tin cái đống cơ sở được biện đấy là sự thật Còn nó bị nó giải thích của thuyết minh cho vui thì cuộc sống trên phong phú.
Thế muốn giải quyết cái đấy thì con phải đi khảo sát cái cơ sở của những cái đấy, của những cái mà con tin là thật để lần nào khảo sát cũng thấy là toàn bịa hết. Hôm nay có một ý mới nữa là cái cái những cái tinh tế như là sự chú ý cũng là bịa
ý mới đấy. Cái sự cái tinh tế sự chú ý mà hôm nay có tin ấy cũng chả có. Nó chỉ có hiện ra do diễn tiến. thôi
chứ không phải hiện ra là do tôi chú ý.
Cơn đau hiện ra là do tôi chú ý sai rồi. Vì như thế nghĩa là mình đã tin là có một cơn đau sẵn ở đấy xong bây giờ nó hiện ra là do tôi chú ý và cơn đau hiện ra là do diễn tiến hiện ra thế thôi. Xong cái giải thích bắt đầu bị vào sau. Thế là gì? Có một c đau sẵn ở đấy nhưng mà không được chú ý. Bây giờ tôi chú ý vào thì tôi thấy nó. Đấy là giải thích.
Sự thật chỉ là hiện ra một cái gọi là cơn đau chứ không hiện ra của cơn đau luôn nhá. Cũng chả cơn đau hiện ra hết. Hiện ra của cái gọi là cơn đau. Nghĩa là hiện ra cái có vẻ là cơn đau
chứ có cơn đau nào đâu mà để mà hiện ra.
Có phải là
chị tế đâu mà
ờ tế nó bảo là đau
nghĩa là cái sự chú ý hôm nay con tưởng là có ấy. Cin sự chú ý sẽ tin có thật
thì có gì đó chú ý vào chứ.
Đúng không? Đấy người sẽ thấy rõ hơn chưa?
Rồi về
đúng không?
Vâng.
Rồi bây giờ ai đi tiếp cái đoạn không phải đi tiếp là đi thử đi một cái cách đi khác không? Tại sao mình lại ngồi mình lại mong 100% cách đi khác? Cách của nhân gân chỉ là cách của Ngân thôi. Khảo sát thì nó gì? Nó rất nhiều phương đường đi cùng một cái vô minh không phải do một lỗi duy nhất. Bởi vì bản chất là toàn bịa
bịa cho nên
nên có phải bịa vô biên vô biên lý do
vô biên lý do không nguyên tắc chung bị mà mình cứ tin vào cái cơ sở đây
nhi điêu của nhân thử bắt đầu nào.
Tin ơ cái gì cố gắng 100% á
tại sao lại có cái tin có cố gắng tại sao có cố gắng 100%
muốn cố gắng 100% thì vì mình có cái cách nghĩ là 100% mới là nhận thức đúng vì sư phụ hy mắn mà chưa được 100% tức là kiến sai rồi nhận thức sai rồi cho nên á là mình rất là mong muốn được 100% để để đúng.
Ừ.
Đấy để được để được đúng ấy.
Để có nhận thức đúng khi là yên tâm để được đúng
đấy.
Hả?
Ok. Tiếp đi. Đúng hướng rồi đó.
Thì đấy
tiếp đi.
Rồi à thì mình mới đi. Thế thì tức là nếu mà mình điên có đúng tức là mình có sai. Có hai trạng thái đúng và sai. Và hai trạng thái nó thì đúng thì đương nhiên là nó hơn sai rồi. Và nó đẻ ra một đống suy nghĩ là đúng thì mới đi giúp người được. Đàn hoàng tử tế. Còn sai thì dạy cho Ai kỹ kỹ như thế
à hóa ra l qua lại giúp người cho tử tế thấy chưa?
Chứ còn mình sai thì mình sẽ đi dạy cái sai cho người ta kiểu thế
à
thì mình mới đó là vì nó có hai trạng thái là đúng và sai. Đúng hơn sai. Mặc dù mình lý thuyết là đúng sai như nhau nhưng thực sâu thẳm trong mình mình vẫn tin có đúng sai và đúng hơn sai.
Và mình rất là sợ sai tại vì mình sợ là sẽ làm hại người khác. Thì thực ra là mình tin một đóng thứ trong đó luôn. Thiên có đúng có sai, có tôi, có người có gây khổ rồi có hại, có lợi đủ thứ đồ nó hết. Thế thì mình đi khảo sát từng cái
xem có nhiều thứ như thế không.
Cái nào mình tin mạnh thì mình rút ra mình
thì mình rút ra thì cái đúng sai cái
chứ không phải khỏi hết mọi thứ được.
Thì đó ý ý ý nó là cái đó là cái kích hoạt cho nhiều thứ bên dưới nó sân có vẻ dạy đi dạy học có vẻ thật đúng không? Nghe câu chuyện nhân vẻ phần dạy học thần thật.
Đấy
rút phần dạy học mình ra
hả?
Thì mình rút cái phần dạy học nó giảy ra khảo sát à. Thế thế tức là đúng sai chứ
đúng sai
đúng sai tại vì đúng sai là ng mọi thứ mà
đúng sai dậy đúng dạy sai
nhưng mà cái sợ hơn cái làm sư mẫ sợ đúng
dạy đúng dạy sai đúng không có vẻ có vẻ là vấn đề dạy đúng dạy sai
dạy đúng dạy sai thế
tại vì mình có nhận thức sai thì là mình mình mình sẽ truyền truyền truyền cái sai cho người ta
đấy đấy đấy
đấy gọi là dạy đúng dạy sai đấy
nhân tin rằng có dạy đúng dạy sai
đúng không mình mà mình không được 100% là mình sẽ dạy sai
đúng rồi
còn dạy đ 100% thì có khả năng dạy đúng cao hơn thế là của nhân là dạy đúng dạy sai thì mình thể lôi đúng sai ra
hoặc là mình cảm thấy có đúng sai tùy nhân chọn có một sai được đúng trong một trạng hay sai cũng được cũng hay
thì có v
em thấy là cái góc là cái đúng hay sai
chứ còn cái cái cái là cái suy ra thôi vậy là cái đúng sai vì đúng vẫn nhận thức đúng vẫn hơn sai rồi chọn đúng sai đây
ok thì thì vẫn là là
như vậy có một trạng thái nhận thức đúng
đúng một trạng thái thức đúng
thứ sai nhận thức sai
giống như yên tâm à đầy đủ và thiếu thốn ấy thì đây là nhận thức đúng nhận thức sai
tiếp đi
thì Thì bây giờ mình phải đi vô khảo sát thế nào là nhận thức đúng, thế nào nhận thức sai.
Ờ vậy thế nào đối với mình? Đối với mình.
Đối với mình thì
gọi là khảo sát nhưng bản chất là khảo sát tô luôn đối mình hết.
Đúng rồi.
Thì đối với mình
thì thì mình á thì mình thấy rằng là đối với mình là sư phụ bảo 100% tức là nhận thức đúng. Cái đúng mà mình định nghĩa cái đúng mà mình định nghĩa là phải thiền được 100% như sư phụ bảo thì là mới là nhận thức đúng. Còn nếu mà không được mặt 100% tức là nhận thức sai.
Rồi
đấy. Thì thì khúc sau thì cũng tương tự Minh Ngân thôi. Từ 100% từ khi mình phân tích là cái gọi là cái nhận thức đúng tức là khi mình nhận được điểm 100% vì thư phụ bảo là 100% là đúng á. Thì khi mình nhận điểm 100% tức là chứng tỏ mình đúng. Chứng tỏ là mình có nhận thức đúng.
Rồi
còn khi không phải đi 100% tức là mình đã có nhận thức sai lầm ở đâu đó rồi. Kiến sai ở đâu đó rồi. Chưa sâu sắc ở đâu đó rồi. Đấy thì
có suy nghĩ cảm giác gì?
Có suy nghĩ cảm giác gì thì cảm giác gì đâu lúc nhận điểm thì là cái ví dụ lúc nhận điểm thì cái ừ cảm giác thì cảm giác kiểu là đúng sai thôi.
Mình không thể không thể bỏ cảm giác ra được.
Đối với mình 100% đâu phải chỉ là cái hình thức bảo
tức là không phải không phải 100% tức tức cái nếu mà cảm giác thì là là k
cảm xúc
hả?
Cảm xúc
vẫn chưa xong tới nơi rồi. Cái cảm xúc á ví dụ nó sẽ có suy nghĩ như thế này. Rồi lại sai đâu đó rồi lại vẫn chưa nhận ra vấn đề rồi. Đấy cái cái cảm giác nói
thế nào nhận thức sai
hả?
À thế nào nhận thức đúng?
Lấy nhận thức
nhận thức đúng là sự đo 100% cộng với cái gì chứ?
Cộng
phân tích mà
tại vì chưa ra 100% thì mình đâu có biết được là sai đấy thì sai thì sai thì là khi mà nhận cái điểm dưới 100%
nhận điểm dưới 100%
đúng rồi và nó sẽ có những suy nghĩ ôi như thế này thì lại sai rồi lại lại sai đâu rồi lại chắc là lại chống lại suy nghĩ rồi đây Đấy nó sẽ luôn luôn thắng như thế.
Đúng rồi.
Đấy lại chống lại suy nghĩ rồi đây. Lại lại lại lại tên sinh cỡ thuật chống phản kháng lại đây. Cho nên mới như thế này đây. Đấy đấy kiểu kiểu như thế rồi làm sao được mình phải làm sao bây giờ? Kiểu kiểu như thế mình mình không có khả năng gì hết. Đấy thông thường là nó sẽ khi ái điểm xong thì nó sẽ nhảy lên những như những cái cái như thế.
Nhân tin rằng trên đời có một cái gọi là trạng thái nhận thức sai.
Ừ.
Trạng thái thức sai là bao gồm sụ đo điển dưới 100%.
Vâng.
Cộng với cả suy nghĩ là Ôi sai rồi phải làm gì bây giờ?
Đúng rồi.
Và cảm xúc gì đó hơi vô cảm?
Cảm xúc thì hơi buồn buồn tí là mình vẫn chưa mình vẫn chưa vẫn chưa có có đúng những
phải đi rõ ràng nó phải rõ ràng như thế chứ không phải là sai là phụ bảo đo dưới 100%
không đủ
không không nếu mà buồn thì nó cũng hẳng lúc nào cũng buồn đâu
thì cảm xúc gì đó đúng không?
Thì đó có một cái loại cảm xúc thì tùy tại vì nó không có cố định
nhưng mà lấy lại một cái đi để mình để mình tin mà mình đang tin mà
thì nếu mà nói là nếu mà nói thì lo là còn lo lắng
lo lắng
lo lắng cảm xúc lo lắng thì đúng hơn tại vì vẫn cứ sai vẫn cứ sao sát đúng là gì là ôi mình Tại sao mình có 100% mà lại mong 100%? Ừ.
Tại vì mình tin trên đời có cái gọi là trạng thái đúng và trạng thái sai. Nhận thức đúng chẳng nhận thức sai
thì bỏ nhận thức đúng ra vì mình chưa biết mình chưa biết nó là cái gì đúng không? Mặc dù có thể đoán được
nhưng mà có nghĩa là phải đoán được thì mình mới mong.
Đúng rồi. Phải đoán được
cái gì? Đ ch
phải đoán được
đoán được thì mình mới mong cái đấy giống mình sẽ giống như
thì tức là tức tức là đang đoán cái gì? Đang nói lúc mà mình mình
mình muốn là mình sẽ thấy là mình đúng rồi thì mình sẽ vui
nếu mà 100% thì đương nhiên là vui là nhân nói thiếu cái đấy nhân bảo là chưa xảy ra nên không biết được
không phải chưa xảy ra không biết mình đã hình dung sẵn rồi
tĩnh là bây giờ
mình đã hình dung sẵn cái đấy rồi
mình mới theo đuổi mình mới chứ không phải là do tôi chưa xảy ra nên tôi không không biết nó là cái gì
nó chưa xảy ra nhưng tôi định hình xong nó là cái gì rồi
để tôi theo đuổi nó
đấy
tức em nghĩ là nếu mà nếu mà nếu mà cảm xúc 100 á hắn ra thì sẽ là cảm xúc yên cảm giác yên tâm hơn
thì đó đ
chứ còn ví dụ như ngày hôm qua 100 mà đâu có vui gì đâu mà cũng th chưa hẳn là yên tâm luôn nh nếu mà ngày hôm qua là Nhưng mà lúc nãy em nói là chưa xảy ra nên không biết thì m phải sửa em cái đấy.
Thế là em nhầm rồi.
Không phải là chư ra không biết
chư ra như tôi đã biết rồi. Tôi đã định nghĩa xong rồi.
Thì nếu mà
bng tượng xong rồi
mình sẽ yên tâm hơn á. Nếu mà đúng rồi thì mình sẽ yên tâm tự tin hơn.
Như vậy là câu chuyện của nhân là tại sao lại cố gắng được 100% thì tôi tin rằng trên đời có hai trạng thái là nhận thức đúng và nhận thức sai. Nhận thức đúng là đấy ý nghĩa ra nhận được đo điểm 100% có suy nghĩ yên tâm hoặc có cảm giác yên tâm. và những suy nghĩ gì đó đ ôi mình được 100 rồi phần trăm rồi vân vân
mình phải định ra dơ lược cái đấy thì mình mới gọi là khảo sát chứ mà tôi không xảy ra tôi không biết không phải đâu đây th xảy ra mình đã biết rồi đúng không mình đã mình đã mường tượng xong rồi
đấy đấy là đấy là cá nhân sai của nhân đấy sai ngay tại trận luôn đấy đúng không đúng chưa khi sự bảo là đúng là gì không chưa thời gian chưa biết đấy là mình bị lừa chính mình lừa luôn mình đã theo đổi một cái mình không biết bé ở đâu rồi vì mình đã hình dung xước nó là cái gì rồi mình theo đuổi mình có hình tung hình dung chứ nên nhân sai đâu chưa
ý là cái phần cảm xúc ấy
nhân sai ở chỗ trả lời sư phụ rằng là gì
s khi sụ hỏi là thế nào nhận thức đúng thì nhân bảo là chưa xảy ra nên chưa biết
không em có nói là cái phần cảm giác ấy là vì tại vì giống như là kiểu là kim cương là ví dụ như mà nói một cảm giác là nó bắt buộc phải đưa ra một cảm giác chính xác ấy.
Đấy thì theo em mới nói là vì nó chưa xảy ra thì không thể đưa cái cảm giác chính xác được. Còn Nếu mà nó mường tượng thì nó nó có rất là nhiều cảm giác khác nhau như thế. Có thể là yên tâm, có thể là vui. Ví dụ như ngày hôm qua thì cũng chẳng có vui mà cũng chưa hẳn là yên tâm vì hôm qua nó vẫn còn hoang mang chưa biết vì sao lại 100. Nó vẫn như thế mà. Đấy như ngày hôm qua 100 á thì là cái cảm giác của em không không hẳn vui mà cũng không yên tâm luôn ấy. Thậm chí lúc đó em còn muốn khóc được luôn ấy. Thế đó cho nên là khi mà nói là để mà mường được em chỉ biết là 100 thì là chứng tỏ là nhận thức đúng. Chứ còn mà để mà cái một cảm giác cụ thể để mình chắc chắn là cảm giác đó thì mình không có chắc chắn. Cho nên khi anh hỏi ra là em nói là vì cái tức là muốn tức là nó cái bệnh mà bệnh phải đúng như thế phải nếu mà nói đúng là đúng đúng như thế chứ không thể mà nói chệt choạt được ấy. Cho nên là em mới trả lời như thế.
Ý như là cảm giác đấy là 100%
hả?
Cảm giác hôm nay tôi có 100% rồi. Cảm giác mà
thì hồi nãy em có nói mà em chỉ nói là
th rồi không xa lầy cái chỗ đấy. Đấy là lỗi của nhân phải nhận ra lỗi đã. Mình không thể nói là tôi chỉ biết thế nào là tôi chỉ có hình dung thế là sai. Không biết hình dung là đúng được. Mình không thể nói được. Mình đã tin là có hai trạng thái đúng và sai thì mình sẽ có hình dung rõ về hai cái trạng thái đấy.
Không thể chính xác 100% nhưng phải có hình dung. Chắc chắn phải có hình dung.
Nhân đồng ý không?
Đồng ý
chứ không phải tôi chỉ hình dung về đúng thôi. Sai tôi không biết hình dung thế nào về đúng. Đấy là bị lừa đấy. Đấy là bị lừa đấy.
Thì hồi nãy em có nói là em có hình dung là nhận được 100 điểm có cái suy nghĩ như này nhá. Chưa xảy ra sao chính xác được
nhưng nó chưa xảy ra thì không hình dung được. Hai khác nha. nhau. Chưa xảy ra thì không thể hình dung chính xác chứ không phải nó chưa xảy ra thì không hình dung được. Mình đi khảo sát xong mình bảo tôi chỉ khảo sát cái phần sai thôi, không phần đúng làm sao tiến độ được. Mình đã lờ mờ tin có cái thế nào thức đúng rồi mà lại không khảo sát cái đấy. Mình chỉ khảo sát cái sai thôi. Thiếu một nửa gì nữa tối thiểu thiếu một nửa chưa kể là thiếu mỗi hệ giữa
nên không thấy được đâu. Với mình với cái kiểu suy nghĩ đấy thì mình sẽ luôn luôn thiếu. Nhân phải nhận thức rằng đấy là điểm yếu của nhân. đòi hỏi một thứ chính xác 100% nếu không 100% thì không nghĩ nữa. Đấy một điểm yếu nó sai lầm. Khi nhận ra sai lầm thì mình mới giật mình, mình mới chịu thay đổi. Đấy. Còn nếu mình không nhận ra sai lầm thì mình cứ ôi mình đúng gần như mình đúng hết rồi. Đấy kiểu nhân hay đấy. Nhân là thay bị thế sai rõ ra nhưng mà theo nghĩ là nghĩ là trong đầu là mình đúng gần hết rồi. Thế làm sao mà thấy còn sai được. Cái đấy cứ dần ra dần ra nó cứ sai dần to dần lên dần nó thành kém đi luôn yếu kém đi luôn mình phải nhìn vào sai của mình chứ nhìn phần đúng mình đúng gần hết rồi thì chẳng có nghĩa gì cả đúng gần hết nghĩa là vẫn mình vẫn còn sai vẫn còn sai vẫn phải tìm ra sai ở đâu chú tâm vào phần sai chứ không là đúng hết rồi yên tâm là đúng rồi chuyện đấy đúng hết rồi sao lại đúng rồi được đấy đấy là một cái vấn đề rất lớn của nhân và đấy là lý do nhân cứ kém dần đi trong thời gian gần đây vì không tập trung đầu tư vào sai Cứ đầu tư tôi đúng rồi, tôi gần đúng rồi. Thế để được cái gì? Được một cái yên tâm giả tạo. Như biết sai ở đâu chưa?
Sai ở cái chỗ mà cứ đòi hỏi là phải chính xác 100%.
Đúng rồi. Thế là sai thế. Đấy là một lỗi rất lớn của nhân luôn. Khi mình không thấy có chá ph mình không muốn nghĩ nữa. Đúng chưa? Mình phải rõ ràng. Cứ muốn chết 100% trả trên đời không có cái ấy đâu. Không đòi được cái ấy đâu. Cứ đòi một cái như vậy xong rồi không được như vậy mình cắt luôn chặn luôn. Xong khi lẽ ra thì ok 0% thì cũng 98% 97% 90%. Tôi sẽ đi tiếp đến tận cục. Đấy thì nhân phải đây là điểm yếu lớn của nhân phải để ý và nhân đã quá quen việc là mình đúng rồi. Bây giờ bắt đầu sai nhiều lên thì phải tập trung sai chứ đừng ngồi tự mãn cái phần đúng ngày xưa của mình nữa. Phần sai còn nhân rất nhiều trong mắt dụ nhân còn sai cực nhiều các con nói chung nhân cũng chả là có gì hơn đặc ngoại lệ cả đấy. Thế thì mình phải tìm sự thật đúng không?
Thì phải nhìn có vào sai chứ đúng không? Nhìn đúng sao đủ đúng chưa? Đấy thì Đây là vấn đề của riêng nhân nhưng mà tiện nhắc mọi người luôn. Ở đây thì chưa thấy mọi người bị đâu. Mọi người chưa có cái tự kêu của nhân nhưng mà không cẩn thận ngày đó mình cứ trăm trăm trăm% nhiều ấy. Giống quế nhị ấy cẩn thận đấy. Xong rồi tự ngày đó đ mình đúng gần hết rồi. Xong khi lẽ ra phải vẫn phải nghĩ là mình sai ở đâu. Đấy vì cái đấy là một cái tự hào ngu dốt mà. Tự hào đến từ sự ngu dốt. Nếu mình giác ngộ trác ngộ 1000 rồi thì thôi khỏi nó. Nhưng mà chưa 1000 thì mặc định của mình là mình còn dốt hay là mình là mình đã khá giỏi rồi. Rốt chứ con chưa nhìn con đ nghĩ là mình vẫn còn rốt ng
giống Di Lặc với cả Thích Ca chỗ kề đấy.
Tay không bẫng kì đọc lắm đấy. Mặc định nó là rốt chưa được nhìn vẫn là rốt vẫn còn sai đâu đó phải nhìn cái đấy nhiều chứ. Tờ giấy bỏ tờ giấy con
không cần
bỏ tờ giấy tay như thế. Đấy thì những bạn đây cảnh tịnh cảnh tỉnh thôi bạn hai 100% ấy thảo mai 100% nhiều khi hôm đấy cũng chỉ là may thôi chắc chắn mới còn nhầm đâu đấy cái người chưa được 1000 vẫn lên vẫn nghĩ là mình còn nhầm đâu đấy đúng không vậy thì mình vẫn phải sâu sắc hơn chứ mình không thể có yên tâm giả tạo của con số 100% được yên tâm giả tạo hay thật tâm giả tạo
100% là Cái sự yên tâm rất giả tạo đúng không? Con không nên có yên tâm nào ở đấy cả. Con nên xem mình mình thói nghĩa là gì? Mình có thói quen đi sâu sắc hơn, mình khao khát hướng về cái 1000 gác ngộ thật sự thì mình phải thấy là những thứ mình đang có. Bây giờ chào cái nào là chẳng cái nào là đáng để yên tâm và hài lòng cả.
Đấy. Thế thì đấy là cảnh tiện tiện cái cái tự chủ tự cái chủ quan của nhân ấ thì cảnh báo như bạn mà được 100% nhiều ấy. nhá. Rồi sau khi mình nhận ra rằng à trên đời mình có một trạng thái là đúng, trạng thái là sai thì mới đi khảo sát tiếp chứ mình phải nói tôi chỉ khảo khát phần sai, phần đúng thì tôi khi nào tôi rõ ràng nó là cái gì tôi mới đi khảo sát. Đúng chưa? Rồi tiếp đi. Nhân tiếp đi. Đó thì nhận thức sai là gì? Nhận thức sai là thấy một cái hình ảnh a chín mươ mấy chẳng hạn hoặc tám mấy chẳng hạn và có một đống suy nghĩ như thế đóng suy nghĩ là rồi lại như thế này này đó xong rồi cảm xúc cái đóng suy nghĩ nó là bằng với cả gọi là cảm xúc lo lắng cái cảm giác hơi lo một chút xíu kiểu lại thấp nữa là sẽ lại bị chửi nữ kiểu như thế Đã bị sẽ bị ngay mắn nữa. Kiểu kiểu như thế thì mình mới đi xem từng cái thử. Ví dụ trong đó có hình ảnh, cảm giác với suy nghĩ thì mình xem từng cái nữa có hay không. Hình ảnh thì có cơ sở tách cái hình ảnh đó ra không, số cái con số đó ra với những cái thứ khác trên cái màn hình đó không? Thì không có cơ sở tách cho nên không thể nói là có cái hình ảnh nó được. Xị không chị cứ đi xem cái mic có phải bị hết pin không đâu. Vẫn đang chạy ngon tay
suy nghĩ thì cũng cũng khảo sát xem là lúc đó thì là suy nghĩ nó nói là nó gì nhỉ? là lại rồi với lại là hiểu chưa tới nơi rồi à lại bị mắng rồi nói chung là nói nhiều lắm thì mình mới đi xem những có đi phân tích nội dung h không nhỉ xem những cái Ví dụ trong cái suy nghĩ nó hắn có ví dụ có mình có nhận thức thì mình sẽ đi khảo sát xem thử là cái mình nó là cái gì, nó có nó có không, nó có cái mình đó hay không, nó có cái nhận thức đó hay không. Cái mình đó thì mình tin là cơ thể này thì mình phá là không có cơ sở nào để tách cái cơ thể cơ cái thân thể này ra khỏi cái cái hiện ra này. Cho nên không có có cơ sở để tồn tại có thân thể này. Còn nếu mà phân tích về cái cái tôi mà không cụ thể là thân thể thì mình nói là cái tôi đó nó có tin có tôi tức là tin nó độc lập với lại cái trải nghiệm thì khi không có trải nghiệm cái tôi nó phải tồn tại nhưng rõ ràng khi hỏi cái cơ sở thì nó toàn đưa là tôi như thế này tôi như thế kia đều là câu trả lời có trải nghiệm cho nên nó cũng không có tôi đó. Còn cái nhận thức thì cũng thế mình tin có nhận thức là gì? Là suy cho cùng nhận thức là mình tin những cái suy nghĩ đúng, những cái kiến giải đúng. thì mình mới hỏi là nếu mà có cái suy nghĩ đúng, cái kiến giải đúng đó thì nó phải những cái thứ đó nó phải tách ra khỏi cái suy nghĩ cái hiện lên đó cái kiến giải cái suy nghĩ đó thì nó phải độc lập tất biệt với những thứ khác thì mới gọi là có cái kiến giải đó có cái suy nghĩ đó được nhưng khi nó hiện lên á thì không có cơ sở sở nào để tách nó ra với những cái thứ khác âm thanh hình ảnh hay là mùi vị chẳng hạn thì cho nên là nó nó không có không có cái kiến dạy đó luôn. Cho nên là tổng lại cái suy nghĩ mà gọi là tôi hiểu đúng á, mình tin mà tôi với suy nghĩ nhá. Cái hiểu cũng thế. Cái hiểu là hiểu có nghĩa là tôi rồi đúng không? Suy nghĩ rồi đúng không? Kiến giải rồi đúng không? Thì tôi có kiến giải chẳng hạn. Tôi có cái kiến giải đó thì có nghĩa là cái gì? Là sở hữu được nó thì mình gọi là mình có cái kiến giải đó. Nhưng mà
rồi ok rồi. Tổng lại là cứ đi đi vào là sẽ thấy là nó không có những thứ đấy.
Vâng. Thì thì phân tích suy nghĩ thì không có hình ảnh không có.
Kết luận là gì? Kết luận là gì? Thôi kết luận thôi. Cứ cho chi tiết đúng rồi đi. Kết luận là gì?
Thế thì là thc thực ra là ba cái thứ nó không có. Thực ra ba thứ nó là cái gì? Ba cái thứ mà mình tin á là hình ảnh này, cảm giác mà suy nghĩ này thì nó không có thật nó chưa bao giờ tồn tại hết. Thế thật ra nó là cái gì? Hỏi tiếp là thật ra nó cái gì?
Đúng rồi.
Thì mình mới thấy rằng là nó
mình không được dừng ở chỗ là nó không tồn tại. Phải xem là thực ra nó là cái gì.
Đúng rồi.
Thực ra nó là cái gì thì mình thấy là
phủ định chưa đủ. Phải khẳng định
cận cái thật. Phủ nhận cái giả. Đúng rồi.
Đúng rồi.
Nhưng mà khẳng định cái thật nữa mới đủ.
Ừ.
Thì mình mới thấy là thực ra thì nó chỉ nó là hiện ra như thế này thôi. Nó là cái kinh nghiệm diễn tiến đang là như thế này thôi.
Ừ.
Chứ chứ đâu có nó đâu. Chỉ là kinh nghiệm này thôi.
Không th chỉ là kinh đó là diễn tiến thôi.
Đúng rồi.
Mình phủ nhận cái thật à phủ nhận cái giả nhưng mà mình không được quên. Những kỳ thật
không là sẽ bơ vơ.
Đấy kiểu như là anh này không mặt không phải mặt này là không phải người yêu tôi, anh kia người yêu tôi kia không phải yêu tôi nhưng anh nào yêu tôi không biết
vơ vơ ngay nhưng mà anh nay đấy đấy thế là người yêu tôi đấy mới đủ được rồi tiếp đi
thì hơi thiếu tế
cứ bình tĩnh thì tiếp đi mà
chưa mà mới phân tất từng cái thôi màội thế
đi đâu nhanh thế bật cơ chế rồi đ
đấy thì thì Thì thì
khẳng định thế cũng chưa đủ luôn. Phải nhì gì
phải có cơ chế đấy. Ghê không? Sâu sắc không?
Phú định cái giả hay cái thật
vẫn chưa đủ.
Phải nhận ra cái cơ chế tạo ra cái giả.
Cơ chế ra cái giả thì á thì tức là nó ba cái đó là nó bản chất nó là kinh nghiệm đang là thôi là diễn tiến thôi. Nhưng mà lễ tiếng có thật là vì sao?
Vì suy nghĩ bão là nó có thật.
Đúng rồi. Cái duy nhất bảo nó thật là cái suy nghĩ.
Cái bạn suy nghĩ nó nó thật là suy nghĩ
vì Vì sao nữa? Vì sao?
Vì sao rồi? Vì sao đ
cái hả? Cái duy nhất bảo nó là có thật
là suy nghĩ
là vì suy nghĩ là suy nghĩ. Vì
vì nó
thì tự nhiên nó tin nó thôi.
Sai rồi. C nhớ vì sao không?
Vì từ từ từ bỏ suy nghĩ ra thì b từ
bỏ suy nghĩ ra thì chẳng còn gì đúng không? Bỏ suy nghĩ ra không có cái gì.
Có suy vào lại có tất cả mọi thứ. Ừ
bọ suy nghĩ ra là không có
bỏ suy ra đâu đúng sai đâu đâu ra
bất kể cái gì
nhưng có suy vào có hết như vậy thì mình mới xác định là chỉ sĩ bảo thôi chứ không có sợ âm thanh bảo hay sao hình ảnh bảo hay sao
vâng
nhưng mà mình thấy rằng nó bỏ suy nghĩ ra thì không còn thầy không còn
bỏ suy nghĩ ra thì không còn gì hết
thì đấy bây giờ mới là suy nghĩ nó bảo
à suy nghĩ bảy
bỏ suy nghĩ là không còn gì hết
bỏ suy nghĩ th thì không có gì hết
đúng rồi
mà suy nghĩ thì bản thân nó cũng
đúng sai mà không có suy nghĩ thì đúng sai chịu
đúng không? Chịu luận thế này thôi.
Thì cũng một cách lập luận với nhiều cái suy nghĩ nhỏ trong lúc nãy á là cái suy nghĩ thì nó không có không có thật không có gì đấy
đấy. Suy nghĩ đi tiếp là là là đi tiếp giống như cái suy nghĩ lúc nãy mình phân tích đấy.
Suy nghĩ là gì? Thì suy nghĩ chỉ là cứ hiện ra nó thế thôi đâu. Đâu có cơ sở nào tách nó ra với những thứ khác để bảo là có nó.
Đúng rồi.
Cho nên nó cũng là kinh nghiệm đang là diễn tiến thôi.
Đúng rồi.
Cho dù nó bã gì thì thì gì thì c
không phải là một thứ gì khác. Nhớ câu đấy vào.
Không có. gì khác.
Không phải không khác mà không phải là thứ gì khác.
Không phải là thứ gì khác.
Hôm qua s có hai câu là không có gì khác và không phải là thứ gì khác.
Không phải là thứ gì khác.
Ví dụ cái bàn này
ừ
là kinh nghiệm đang là diễn tiến không phải là thứ gì khác. Mạnh cực mạnh luôn đấy. Ở đây chỉ có kinh nghiệm dẫn tiến không có gì khác. Nhưng cái bàn này là cái gì?
Cái là kinh nghiệm tiến không phải là thứ. Con phải gách chân và không phải là thứ gì khác. Vâng.
Trong quá trình tư của con ấy phải khỏi có câu đấy.
Con cái bạn này là kinh
ở đây có cái gì thì ở đây là có kinh nhệ đ tiến không có gì khác thì ok nhưng mà cái bàn là cái gì ấy thì cái bàn la cái là những tiến không phải là thứ gì khác hiểu khác nhau không
có
th biết con biết cả đoạn và sao cũng được
ở đây có gì hoặc là thực tế có gì đúng không thực tế có gì hỏi chậm chỉ có kinh nghiệm đang là diễn tiến không có gì khác Nhưng mà cái bàn là cái gì? Thì cái bàn là kinh nghiệm đang là dẫn tiến không phải là cái gì khác. Suy nghĩ là gì?
Không phải là cái gì khác. Đấy.
Sư phụ là gì? đang là
không phải
tại vì con toàn tin nó là cái gì khác
chứ không phải khác nó mới cắt cái niềm tin ra không phải
không phải là khác
bác nhị đây là vừa là bác nhị vừa tiến
không được bác nhị chỉ có thể là
chỉ có thể là
không phải là cái gì khác
không phải là cái gì khác
chứ không phải là bác đây có bác nhị và có tiến cùng lúc Cái tư duy là không phải là cái gì khác là cái con nên con nên tư trong cuộc sống hàng ngày ấy phải thấy là ừ nó chả là cái gì khác cả. Đấy ví dụ con đau này, ngứa này là rất hợp với cái đấy.
Buồn ngủ này. Nếu con nói ở đây chỉ có nghiệm tiến không có cái gì khác
thì con vẫn không cắt được cái việc là nó
nó là là đau ngứa. Nhưng con nói là không phải là người khác thì cắt được việc nó đau ngứa.
Không phải chứ phải
không phải là cái gì khác
không phủ định nó không tìm hiểu cơ. tạo giá không