Hướng dẫn thiền Kinh nghiệm đang là diễn tiến 2

1

Bản gõ chi tiết
Transcript

nhở trước cái trà hoa không trà hoa nến này là trà hoa nến năm nay năm gì rất là cài lấp lánh rất là nhàn hạ vào nh bà sẽ thích phổi ngọt cực wow lấp lánh quá lấp lánh bất như tiệc đi tiệc à hợp ý là kiểu đám cưới xong thì tối có tiệc chưa đãi ấy hôm nay có đo hôm qua đang ví dụ thôi ổi đấy bà muối tôi giã đâu ăn đi hồi này mình ngắm dài Nào mà còn mấy năm mấy phần trăm năm ngồi ngắm dai đấy. Gửi cả ảnh dai sự ngắm đấy. Chụp hồ mà toàn thấy gửi cái màu mà chọn ấy có lý gửi gửi ra sự ngắm thảo na được năm mấy phần trăm chỉ mua lung đằng cho ship ấy. Có lý bây giờ bao giờ thấy có lý tại sao lại nă mấy phần trăm ra chị gọi là lắm. Lần đầu tiên trong mấy chục năm nhân viên tặng nến sinh nhật nên năm nó cực kinh thần luôn. Nến lại còn long lanh. nữa chứ nhìn tam thân này đấy tam thân đấy đến tam thân đấy không nến này có ba cái ấy đến tam thân luôn saong có chim bay lên trời luôn chứ n điềm gì không biết nhứ nhưng mà chắc là điềm tốt. Điềm lành toàn điềm lành bắt đầu chưa? Rồi ạ. Còn bác nào chưa đến Châu anh thôi. Đến sau kệ nó Minh Trang thế rồi đến rồi còn ai nữa nhở? Bị rồi bác nhị nữa. Bất nhị ơi đi học sinh này giảm à. Cái này của chị thuê đâu rồi? Bây giờ bà con nhìn vào cái cái cái nến đi xem thấy cái gì. Con thấy cái gì vì bắt giờ trước khi thiền v là kiến đúng không? Đấy con không thể bắt đầu buổi thiền mà không kiến được. Nào nhìn cái cái nến mới tặng đi. được thấy cái gì phát biểu đại đi ng nhân đ mình ngân nhân là chính đại bây giờ phát biểu bình thường chứ chị ạ tùy không nói lại nữa đại nói đại đại thì là nhìn vào cái nến đầu tiên là thấy cái nến ạ rồi lấy cái hộp nến rồi gì nữa bây giờ bây giờ đi ra bây giờ đấy là người thường mà người người tu thì nên thấy cái gì Nên nghĩ thế nào về cái việc về việc nhìn được cái nến? Ừ thì đầu tiên là nếu mà thấy là có cái nến thì tức là đã tin rằng là có cái nến độc lập với lại cái trải nghiệm với cái kinh nghiệm. Có nghĩa là gì? Nghĩa là cho dù con quay đi thì cũng vẫn còn cái nến ở đó. Nó gọi là có cái nến. Có là gì? Độc lập. Độc lập độc lập phải nghĩa là không trải nghiệm hay còn nghiệm thì vẫn còn chứ. Nếu mà nó hiện ra đây nhưng mà không lại không không không độc lập với trải nghiệm ấy thì rất ngon đúng không? lập với trải nghiệm nghĩa là nó tồn tại bất chấp trải nghiệm hay không? Ngay khi trải nghiệm thì cũng có mà không trải nghiệm cũng có. Rồi thế tiếp nào nữa? Thế thì đầu tiên là phải làm sạch làm sạch kinh nghiệm nghĩa là nếu mà tin là có nến tức là đang tin là tin có nến sạch nhận thức thôi. Kinh nghiệm chưa cần sạch gì cả. Vẫn nhận thức ạ. Trước khi thiền mình chỉ cần nhận thức thôi. Mình không cần làm sạch kinh nghiệm. À vâng trước khi thiền mà có những cái nhận thức thôi. Nhận thức cho đúng đã để bắt đầu thiền. Thế thì thực sự là có cái nến thôi hay không? thì là phải thứ nhất là nếu mà có cái nến là tương đương với việc là có cái nến độc lập với trải nghiệm là có trải nghiệm hay không có trải nghiệm thì vẫn có. Thế nhưng mà thực chất là bây giờ nếu mà bảo là nó có thì bằng chứng nào cơ sở nào bảo là có cái nến này. Ừ. Thế thì bây giờ nhìn thấy nó trong cái kinh nghiệm này thì đấy là nhìn thì đấy là kinh nghiệm rồi, là trải nghiệm rồi. Thế còn ờ ngửi thấy hay là nghĩ về thì cũng đều là trải nghiệm. Thế nhưng mà trải nghiệm là trải nghiệm nhưng mà lại bảo là có một thứ độc lập với trải nghiệm nghiệm thì có nghĩa là đang dùng một cái thứ là dùng trải nghiệm để chứng minh là có một thứ ngoài trải nghiệm. Thế cho nên là cái đấy không thể nào là cơ sở để bảo khác với trải nghiệm chữ ngoài ấy. Ngoài nghĩa là khác chứ không phải là trong ngoài. Vâng. A ờ bây giờ hiểu chữ ngoài ấy vì tiếng Việt nó bị chữ ngoài trong ngoài nó trùng với chữ ngoài khác. Bản chất là chữ khác với trải nghiệm. Mình dùng trải nghiệm mình khẳng định một thứ khác với trải nghiệm. Thế là vô lý rồi đúng không? Cái cơ sở đấy vô lý rồi. Trải nghiệm nhìn, trải nghiệm ngửi, mùi biến thành một thứ khác với trải nghiệm rất vô lý. Rồi đấy. Thế thì tức là ờ bảo là có cái nến thì bất kỳ cơ sở nào đưa ra đều đều đều đều sai hết, đều vô lý hết. Thế thì thực sự là không thể không hề có cái nến. Vậy thì có cái gì? Tạm dừng ở đây nên làm tốt hơn nữa là nên dùng nên dùng logic không chia tách nó trực tiếp hơn. Trực tiếp hơn. Thế xong logic cũng đúng nhá. Nhưng mà không chế tách là sẽ thức trực tiếp làm sao mình tách cái nền ra khỏi thứ thứ tất cả thứ ở đây được nên nó rất gần với cả kinh nghiệm nó cho mình một cái thuyết phục rất mặc dù vẫn là kiến nhưng mà rất kinh nghiệm vẫ chả cơ sở nào tách cái gì khó gì cả nên bảo là thấy một cái nến ấy là là phi cơ sở ngay vì có cách nào tách ra thì con có thể dùng một trong hai cách hoặc dùng cả hai. Vì cái cách thứ hai nó có cái tính trải nghiệm mạnh hơn là cách thứ nhất. Nhìn thẳng phía trước con thấy làm gì vách được cái gì mà ông bảo là ông lại thể nói là có vật này vật kia nếu mà không thách gì khỏi cái gì thì dọn vật kia đấy coi tính trải nghiệm nó mạnh hơn khôngạ nói chung lúc trước khi thiền thì nên dùng cái có dùng hai logic cũng được nhưng mà cái logic này nó mạnh hơn vì nó gần trải nghiệm hơn không thể vật gì được riêng không có thể cử thử tách ấy riêng cái việc mình thấy không thể tách được là tự không thành vật có vật rồi đồng ý chưa đấy tốt hơn là cái kia. Cái kia nó nó có cái nó sẽ có sức mạnh ở những thứ khác không phải là cái nến mà thứ ví dụ như là bố ở quê, mẹ ở quê thế sức mạnh hơn nhiều. Không có trong trải nghiệm lại bảo lại tự nhiên bảo là có kinh tế tồn tại. Đấy, còn với thứ ngay trước mặt ấy thì là không có gì cơ sở nào tách mạnh hơn. Mà con có hai vũ khí rồi thì con dùng cả hai vũ khí đấy. Kiến và kiến nó càng càng vững càng tốt. Đấy, thử min nhên thử cho hướng đấy đi. Còn hướng không có không tách được xem nào. Đây. Thế nếu mà nhìn thẳng vào cái đằng trước thì nếu mà bảo là có cái nến mà thì là nó phải tách được nó ra khỏi những thứ khác. Nhưng mà cái gì thì khả năng nào mà tách cái cái hình trụ ở trên với cả cái hình tròn ở dưới, cái màu ở trên với cái màu ở dưới và những không gian xung quanh. Vâng. Tất cả những thứ xung quanh và tất cả thứ đang xảy ra cộng với cả âm thanh, hình ảnh ờ cảm giác ở tách màu này khỏi màu kia này. Tách màu sắc v Âm thanh này chả có một cơ sở nào hết. Cứ tách đại hết rồi chứ cái tách đại đấy không thể là cơ sở đấy. Cái tách đại mà tự nhiên tách ấy thì không thể là cơ sở cho cái việc gọi là gọi là cơ sở được đúng không? Tự nhiên tách thấy không? Đấy thì đấy là cái cho mình thấy là gì? Vậy thì nói là nhìn được cái nến không hề có cái nến nào hết. À mình phải đến đoạn là chả có cái nến quá này hết. Rồi thế câu hỏi tiếp theo là gì vậy thì vậy thì Có cái gì? Đang nhìn và cái gì? Hỏi có cái gì? Có gì là lý thuyết? Đã nhìn thấy cái gì mạnh hơn đây? Chỗ đang giảng văn mẫu đấy. Đang nhìn vào cái nến bây giờ không phải nữa. Không có cái nến là quái nào hết. Thế đang nhìn vào cái gì đấy? Còn đấy là cách cách mình mình đi cách mình cách mình kiến trước khi thiền ấy. Tiêu trước khi thiền ấy. Thế mình đang nhìn được cái gì? Mình trước đây mình đã nhìn được cái nến nhưng mà lại không có cái nến nào hết thì mình nhìn được cái gì? Sao tiếp bảo là có bất kỳ cái gì thì cũng cùng cái logic đó không hề có bất kỳ cái gì hết. Nhưng mà lại vẫn thấy ờ rất là rõ ràng, một cái kinh nghiệm rất là rõ ràng, cảm thấy kinh nghiệm mọi thứ hiện ra rất là rõ ràng nhưng mà lại không có cái gì hết thì chỉ thấy hiện ra rõ ràng thôi. gọi là nhìn thì cũng không có cái gọi là nhìn bởi vì là cũng không có cơ sở nào bảo bây giờ là nhìn với cả nghe với cả ngửi trong cái kinh nghiệm này thì cuối cùng là chỉ có đang kinh nghiệm thôi. Một kinh nghiệm không có cái gì cả nhưng mà rất là rõ ràng. Không chia tách. Đến đây là con kết luận rồi đấy. Con đang nhìn vào một cái kinh nghiệm đang là diễn tiến không có gì khác, không có sạng gì khác như không có vật gì hết đúng không? Còn đang là thì sẽ rất là đây. Diễn tiến thì đang diễn tiến đây. Đấy đến đây con không cần b luận nữa đâu. Đang cái mà con đang trải nghiệm chính là một cái kinh nghiệm. Nhưng kinh nghiệm đấy không phải không kinh nghiệm đấy nó nó đang bây giờ nó đang ở đây đúng không? Vì thế gọi là đang là nó liên tục sống động gọi là diễn tiến và nó không có vật gì bên trong gọi là không có gì khác. Đây là một kết luận rồi đấy là mình đang nhìn vào cái kinh nghiệm đang là dễ tiến không có gì đấy nó mượt không mượt quá gì nữa vượt trước mình phải hết vật rồi nhưng mà cái sống động đang là không gì khác thì vẫn ở đấy đúng chưa thế con phải hỏi thêm rồi cái kinh nghiệm đang là tiến không gì khác này nó có phải chỉ là một khái niệm hay không để tránh việc là con lại lạc vào khái niệm mới. Nhiều người bị thế đấy là mình kết luận xong thì mình lạc luôn nó béo khái niệm đấy chứ mình không cái kinh nghiệm la tiến chỉ là ngón tay thôi nó phải mặt trăng đấy thì phải hỏi xem kinh nghiệm la tiến nó phải một khái niệm không hỏi có để cho thoát ra khỏi cái cái nhầm lẫn là nó là một khái niệm tiếp đi câu hỏi câu này đi. Vậy cái kinh nghiệm đang là diễn tiến này có phải là một khái niệm không? Ừ thì như thế nào là một khái niệm? Ừ. Cái khái niệm là phải nghĩ thì mới có nó. Đúng rồi. Thế khi nghĩ có nó là đầu tiên là có người nghĩ và có cái quá trình tham gia việc nghĩ đó và cứ cứ có vật đã. Vâng. Phải nghĩ mới có nó. Không cần người bỏ người nghĩ sắ là khảo sát sau. Mình khảo sát vật trước đã. Khảo sát vật người sau. Nó là một khái niệm nó phải nghĩ mới có nó. Không nghĩ không có nó nữa. Đúng không? Mình thấy ngay là gì? Cái cây nến thì chắc chắn là khái niệm. Tại vì nghĩ thì mới có cây nến không nghĩ chả thấy cây nến nào hết. Nhưng kinh nghiệm đ là tiến thì nó không phải là một khái niệm thì không nghĩ nữa. thì vẫn gì? Vẫn đang là, vẫn kinh nghiệm, vẫn đang là diễn tiến. Đấ như vậy ở đây là mình mình tư để mình chặt cái khái niệm, chặt cái việc là mình có thể lại mắc vào một khái niệm mới là kinh nghiệm nào diễn tiến bằng cách là ở đây là một khái niệm hay không? Nghĩa là gì? Là không nghĩ thì nó có không. Mình thấy ngay là tất cả mọi người trên đời ấy không nghĩ là mất luôn đúng không? Ví cũng như cái nến bảo là không nghĩ gì nữa thì còn coi nến không? Không không không. Nhưng mà kinh nghiệm lại tiến không nghĩ đến con đang xảy đang xảy ra ở đây không? Có. Đấy thế là như vậy con đã đi một bước sạch hơn nữa là vượt ra khỏi kinh nghiệm. Tháng lai tiến như là một khái niệm mà thấy nó bắt đầu là phi khái niệm nghĩa là không nghĩ gì cả thì nó vẫn là nghệ nào dễn tiến. Đúng chưa? Thì có sắc quyết rằng à như vậy là tất cả những thứ mình kinh nghiệm thì chỉ là kinh nghiệm đang là diễn tiến không có gì khác. Có sắp quyết được đấy không? Có. Sau đó khảo sát sẽ thấy mình là cái gì? Vừa xong mình khảo sát mình nhìn được cái gì mà nhìn đây trong trường hợp này nghĩa là kinh nghiệm đấy. Họ sư họ dùng từ nhìn Nhưng bản chất là mình đang kinh nghiệm cái gì? Bây giờ cái người kinh nghiệm ai kinh nghiệm cái ai đang kinh nghiệm cái cái này ai cái gì đang kinh nghiệm kinh nghiệm là diễn này đấy con tiếp đi tiếp như vậy hơn phần một xong chưa mọi người thấy bước một nó cũng đơn giản đấy mà tất nhiên con thích xoay thêm càng tốt nhưng mà cái giảng con cái xương sống cái xương sống là cái đấy vậy thì ai đang kinh nghiệm cái kinh nghiệm đang là diễn tiến này nên đầu tiên nếu mà thấy là tôi tôi đang kinh nghiệm. Cứ nói tôi đi khảo sát mà. Tôi là cái gì thì tôi là cái gì? Nếu tin có tôi thì lại một lần nữa là tôi này lại phải tồn tại. Có có tôi nghĩa là nó phải cái tôi đấy đầu tồn tại độc lập với kinh nghiệm. Có nghĩa là cho dù có kinh nghiệm hay không có kinh nghiệm thì vẫn có cái tôi đó. Ừ ừ. Nhưng mà bảo có tôi thì cũng là phải dùng kinh nghiệm để chứng minh là có tôi. Nghĩa là tôi đang nhìn này hoặc là đang nghe này, đang trải nghiệm. Kể cả là trải nghiệm không nhìn không nghe nhưng trải nghiệm với kinh nghiệm này. Nhưng mà đó cũng là trải nghiệm. Chứ không có cái cái cơ sở gì lại bảo rằng là đang trải nghiệm này lại có một cái nằm ngoài cái trải nghiệm này là cái tôi đấy. Ừ. Thế là cuối cùng là cái cơ sở bảo là có tôi nằm ngoài trải nghiệm đều là trải nghiệm nên là không thể nào là có một cái tôi nào mà có được, tồn tại được, độc lập với cả kinh nghiệm được tốt. Cái tôi thì dùng cái này dễ hơn vì cái tôi là cái vô hình. Tuy nhiên là nếu nếu mà dùng chỉ như này thôi thì nó vẫn vướng cái thân thể như con rất tốt vì lúc nãy sự nói những cứ không ở đây dùng cách xong là dễ nhất. Nh thứ đang ở đây ấy. thì dùng cách không chi tách là dễ nhất. Ví dụ cái nến thì dùng cách không chia tách là dễ nhất. Nhưng mà bố mẹ ở quê thì làm gì có ở đây để mà nó có tồn tại. Thì trong nhp con tôi ấ con khi con nói là tôi là cái gì? Tôi là cái con nghĩ là tôi là cái đang trải nghiệm, đang nhìn, đang nghe thì dùng cái cách là à thế chẳng có cơ sở nào bảo nó tồn tại vì tất cả cơ sở đều chỉ là nhìn và nghe đúng không? Thì được. Tuy nhiên là các con mắc nhiều nhất lại không phải là tôi là cái đang nhìn đang nghe. trải nghiệm mà con nghĩ tôi là cái thân thể này. Thế con lại phá thân thể này ở chỗ ước này thì lại tin là nếu mà câu đầu tiên phải là tôi là thân thể này đúng không? Mặc định tôi là thân thể sau đó mới là tôi là cái đang nhìn đang nghe đang trải nghiệm bất chấp có thân thể không đấy nếu tôi là thân thể này thì lại cũng giống cái có trong kinh nghiệm này đây. Cái cục thân thể này là có thì cơ sở nào tách cái cục này ra khỏi những thứ xung quanh nó. Ừ cũng giống như cái nến lúc nãy thôi. thì chả có cơ sở nào để tách cái cục này là thân thể ra khỏi những thứ tất cả những thứ xung quanh nó cả. Như vậy là chẳng chẳng thể nào có cái quái gì là cái thân thể được. Muốn có một cái vật thì gọi là thân thể nhưng mà phải tách khỏi tất cả mọi thứ khác để là vật đấy. Nhưng mà chả có cách cơ sở nào tách. Tách màu khỏi màu, tách màu khỏi âm thanh hình ảnh hiện ra, tách cái kinh nghiệm tổng thể đang kinh nghiệm cùng một lúc n không thể có thân thể được. Đấy. Thì nó cũng giống như lúc nãy thôi. Con có hai loại logic khác nhau đều tốt dùng cả hai cho chặn cũng được thì đảm bảo là không thể nào thoát ra được. Như vậy là cái cái gọi là người kinh nghiệm ấy, người trải nghiệm hay người nhìn ấy là tôi chẳng có cơ sở nào tồn tại cả. Cơ sở vật chất nhìn không thấy, cơ sở khái niệm không đúng đúng không? Cơ sở khái niệm thì cơ sở khái niệm lại lại th hiện ra thứ đang trải nghiệm mà lại bảo là có một thứ tôi tồn tại độc lập với trải nghiệm khác với trải nghiệm gọi là không có cơ sở vật chất là thân thể. Không có cơ sở khái niệm là một thứ độc lập với trải nghiệm nên nó chả cơ sở quá này hết. Đấy còn kết luận nữa thế thì cái không có cái gì đang khác ngoài cái kinh nghiệm đang là diễn tiến đúng chưa? Lúc nãy mình thấy là chỉ có kện tiến rồi. Bây giờ tôi không có nữa. Nãy mình mình thấy là cái mình đang nhìn ra kinh nghiệm là kinh nghiệm là diễn tiến. Bây giờ cái tôi cũng không phải là cái gì khác, không có gì khác nữa. Vậy thì mình Kết luận là gì thế thì ở đây là chỉ có gì là không gì không có gì khác không có gì khác ừ đấy thế kiến đề chuẩn chưa chưa chuẩn chưa hết chư ừ kiến này rất tốt rồi nhưng mà chưa đủ đến đây thì con đã xác định chỉ có nhệ ra đến gì khác nhưng con nhìn thế giới con vẫn thấy vật con phải giải thích tại sao lại như vậy thì mới đủ rõ ràng là chỉ cứ tiếng không gì khác tại sao tôi vẫn nhìn thấy vật vật này vật kia thế này Ừ. Đấy, lúc đấy con chỉ phủ định chước khẳng định à. Ừ. Lúc nãy con mới chỉ giải thích được là không có quái gì hết, chỉ tiến nhưng mà như thế thì con sẽ bị chơi vơi. Không không không ấy. Xây cuộc đời mà cứ xây trên thiền mà xây không được. Thế mà con phải chả thấy tại sao con lại thấy cái nến trước mặt và thấy bàn ghế vân vân. Thế xong rồi con mới có thể gọi là vững chắc để thiền được ạ. Không hề có cái nến, không hề có cái nến, không hề có bất kỳ cái gì khác cả. Nhưng mà Nếu mà trong kinh nghiệm vẫn thấy cái nến mà lại chỉ có kinh nghiệm đang là diễn tiến và luôn luôn chỉ trải nghiệm kinh nghiệm đang là diễn tiến thì cái gì bảo có đấy là chính là kinh nghiệm đang là diễn tiến. Ừ. Không có gì khác nữa mà. Ừ. Gần đạt rồi đấy. Gần đạt rồi đấy. Con nhanh quá chứ là con đi quá nhanh. Con phải đi qua một bước nó là suy nghĩ đã. Sau đó thì cái suy nghĩ đấy mới là tiến mới đủ. Con đi nhảy hơi nhảy hơi vộ vì thế con sẽ bỏ qua con sẽ không có vững chắc. suy nghĩ cái duy nhất bảo đấy là cái cái nến là suy nghĩ đấy tại sao mình vẫn thấy cái này kia không phải là mình thấy cái nến mình không thể thôi thấy được cái nến mà các sĩ bảo đấy là cái nến tại sao con thế thế giới ở đây không phải vì con thế gi thế ở đây mà vì sĩ bảo đây là thế giới đây là sư phụ đây là tội đấyấy con hiểu bác cầu đấy mới tự tin được thơ sụ là mọi việc chỉ ông suy nghĩ thôi đấy con phải có bước đấy Nếu không con chỉ có ngồi thiền vào không thôi. Còn thiền vào để phủ nhận không phải xây thiền phủ nhận được. Con đặt câu hỏi thế tại sao mình vẫn thấy từng thứ nhỉ? Vẫn thấy nến vẫn thấy bàn thấy sư phụ đúng không? Trong kinh nghiệm không có những thứ đấy mà tại sao nhẫn thấy những thứ đấy? Thứ duy nhất bảo có thứ đấy là gì? Bằng chứng là bỏ suy ra phát thì có thứ đấy. Có suy ra phát có thứ đấy. Vậy tất cả thứ mình trải nghiệm chỉ là suy ý bảo thôi. Bao gồm tôi, sư phụ vân vân. Đấy. Vậy sau đó có phải làm thêm một vòng nữa với suy nghĩ không? Sau đó mới xem suy nghĩ nó là cái gì. Đấy. Chứ nếu dừng vừa xong là sẽ sẽ đầy sự đầy dấu hỏi. Tâm trí mà nó không có câu trả lời đúng ấy thì nó sẽ xong câu lời trả lời sai. Nên là con phải có một câu trời đúng. A thế hóa ra mình thấy mọi thứ là cái gì? Cái việc mà mình thấy mọi thứ mình ngồi đây mình thấy mình đang xem đang nhìn vào cái cái nến chỉ là cái suy nó bảo v thôi. Suy bảo là mình nhìn cái nến tôi nhìn người nến chứ không có tôi người nến nào thật ở đấy cả. Suy bảo là có căn phòng và sư phụ chứ không căn phòng sư phụ nào cả chỉ có cái nhận đằng là diễn tiến đấy. Con mới giải thích được cách tồn tại của thế giới. Nhà Phật gọi là nhãn đấy. Còn mình gọi là suy nghĩ cho nó dễ dễ hiểu đấy. Thế giới này chỉ là cái những cái suy nghĩ bảo đấy thôi. Con trải nghiệm hết nó quy hết về cái nhãn quy là suy nghĩ. Suy nghĩ suy nghĩ mọi về trong suy nghĩ còn suy nghĩ mình sẽ mình xong xong sang bước đấy. Suy nghĩ nó là cái gì? Có suy nghĩ không? Có sợ nào tách không suy ra khỏi thử đấy là đi lại vòng đấy thôi. Mình thấy là không có suy nghĩ mà chỉ có cái này. Mình mới kết luận là à thế cái suy nghĩ đấy nó cũng chỉ là cái là nó diễn tiến ra thôi. Có giải thích được thế giới tại sao lâu nay nó sau này nó lại lâu nay nó lại là tôi và vật. Thế giới tôi và vật không có tôi và vật nào hết chỉ có kinh nghiệm đang là diễn tiến. Nó diễn tiến ra cái suy nghĩ rằng đây là tôi là vật đấy. Đấy. Còn nếu không nghĩ như vậy thì chỉ còn làm thiện thôi. Đấy. Thì đấy là mới nó mới kiến con mới đầy đủ được. Con mới ngồi thiền rất tự tin. Thì con không chỉ là biết là không có gì mà còn biết là có gì nữa. Con có biết cái cơ chế vận hành của việc là biến từ không thành có là thế nào? Đấy. Và con ngồi với trạng thái l mình biết tất cả mọi chuyện rồi. Không có cái gì phải hỏi lỗ hỏi ở đây nữa. Còn cứ để khoảng trống ấy là c tâm chí nhảy vào nó hỏi và nó hỏi là sao đ linh tinh. Vậy thế giới này là cái gì? Nó chỉ có kinh à diễ tiến thôi. Thế còn nhà cửa cây cối và mọi thứ là cái gì? Là thứ suy nghĩ bảo. Thì suy suy nghĩ đó là cái gì? Cũng là nó cũng là diễn tiến. Là diễn tiến đấ bằng chứng là nó còn không bảo đấy là mọi thứ là là gì nữa? Tự nhiên chả thấy có gì thế vứt ra khỏi suy nghĩ ra khỏi khỏi kinh nghiệm ấy thì chẳng còn cái vật gì nữa suy mới nhảy vào khoanh vật này vật kia. Đây cụm này là là Minh Ngân cục kia là sơ phụ đấy. À Minh Ngân có tính chất là có một cái Tôi sau lưng tôi Minh Ngân sư phụ có tí nhất với tôi sau sư phụ bây giờ hôm trước mình có giảng bài ba góc nhìn rồi đấy. Suy nghĩ chứ là ba góc nhìn đấy đấy suy nghĩ chư ba góc nhìn đấy. Bỏ ba góc nhìn ra chẳng có cái gì cả. Vâng chỉ còn đúng đang là diễn tiến này thôi. Đúng rồi. Còn không có ba góc nhìn đấy thì đúng chỉ còn đang tiến không? Đúng rồi. Như vậy thế giới là cái đang là diễn tiến. Sau nó diễn tiến ra cái suy nghĩ. Cái suy nghĩ đấy bảo rằng là đây đây là tôi nhá. Tôi có lịch sử quá khứ tên tuổi nhá. Thân thể tôi thân thể này. Tôi là có lịch sử quá khứ tên tuổi. Kia là cái bàn kia lấy ghế cái bàn có tính chất của bàn ghế nhất cái ghế tự tính của nó ông thầy có tính chất của ông thầy ông bạn tính chất ông bạn nhưng vứt đấy ra phát thì chẳng còn gì con xem gặt ba con nhìn ra hết suy nghĩ ra thì còn cái gì còn đúng cái kiểu nào là diễn tiến nhưng mà cho nó phát thì có thân thể có tôi góc nhìn thứ nhất có trải nghiệm của tôi xong rồi suy ra nếu hình này tôi hình kia chắc là ông sư phụ rồi ông phụ đang giảng cho tôi góc nhìn số hai Như ra cái bàn cái ghế à có cái bàn ghế nó có tự tính của nó. Bàn thì trọn đúng không? Ghế thì vuông. Bàn thì cứng ghế thì mềm nó tự tự tính con nhìn số ba. Nhưng vứt suy nghĩ ra thì lại gì? Con thử nghĩ vứt hết suy nghĩ ra thì còn gì? Có phải là cái long lạnh rực rỡ người xưa hay nói đúng không? Hay bây giờ mình gọi là kia là dễ tiến không? Nhưng áp suy nghĩ vào thì sao? Đ nó lại có ba góc nhìn thấy nó cả một thế giới thôi. Vứt ra thì lại gì? Chỉ còn long lanh rực rỡ. Kinh nghiệm đang là diễn tiến. Áp vào phát. thì lại có cả thế giới. Đấy như vậy cái thế giới đấy là do suy nghĩ đó bản. Đấy con phải có một cái giải thích rất để con rất tự tin là à mình con đã hiểu thực sự thế giới là như thế nào. Cái mà con loại thế giới suy đ nó bảo thôi chứ nó không thực sự là như vậy. Đấy và nó bảo rất ý thức lẫn vô thức chứ phải chỉ bảo vỗ ý thức đấy. Nhưng phứt ra thế lại hết có mới hiểu à. Thế mà thế thức Nhưng cái suy nghĩ là cái gì? Có cái vật là vật suy nghĩ không? Mình phải khảo sát tiếp. Mình bảo nó suy nghĩ đồng hiền là bước bước tiếp theo. Sau đấy mới đến bước của mình ngân là thế lại giống hết lúc nãy thôi. Làm gì có vật nào vật suy nghĩ không tách được. Tách được khỏi làm sao tách được đúng không? Như vậy chỉ nói thầy nói là cái diễn đấy là cái cái suy nghĩ đấy nó chính là kinh nghiệm đang là diễn tiến thôi. Rồi đấy thế là con rất tự tin nhá. Thế là mình biết biết xong rồi nhá. Là chỉ có nghĩa là diễn tiến và cách mà th hiện ra chỉ là suy nghĩ bảo. Thế thôi, vứt sĩ xong thì không còn cái bảo này nữa. Có suy vào bảo đấy. Thế là còn rất là tự tin đ không nhỉ? Thế bây giờ mình tự tin là gì? Bây giờ mình ngồi xuống thiền thì chỉ có cái nệ là dân tiền. Nếu mà nhìn thấy cái gì nữa thì cái đấy chắc chắn cũng là kinh nghiệm là nhân tiến. Bất chấp suy nghĩ bảo gì. Cái này rất là quan trọng. Trước khi đây là nó trước khi thiền nhá. Bây giờ mình ngồi thiền ấy. Ngồi thiền này, thiền do có ra quái gì nữa, ngồi buồn ngủ có có ra cái bất kỳ kể cái gì nữa, có tiền nổ tiếng đùng tiếng pháo ở đâu đấy hay là con chàng trai đẹp đi qua thì cái đấy cũng chỉ là đấy tự tin thế và quan trọng nhất là bất chấp suy nó bảo gì đấy cái tự tin này rất quan trọng cái tự tin này mới là cắt hay không cắt là do cái tự tin này không có cái tự tin này không cắt được ông Minh Hải không đến nhỉ rồi đấy cái tự tin này ấy mới là cho biết là có cắt được không Nhất cắt đấy mình gọi là cắt xuyên thấu đấy. Con này có một loại sắc quyết cực mạnh là bây giờ mình ngồi xuống thì có trải nghiệm gì trải nghiệm thì cái đấy chắc chắn là kinh nghiệm nó là diễn tiến. Nhưng mà cái khoan trọng hai là bất chấp suy bảo gì đấy thì phải cái chân bất chấp sĩ bảo gì nó là kinh nhện đ diễn tiến bất chấp sĩ bảo gì. Nó là kinh nghiệm đào diễn tiến không khác n đầy đủ hơn bất chấp suy bảo gì. Ví dụ trong thiền suy sẽ bảo ch rất nhiều chuyện nhưng mà cái Cái mà con trải nghiệm đấy nó không phải là suy nghĩ bảo gì cả mà nó là cái nhện giá là diễn tiến. Ví dụ con ngồi thiền con thấy một chàng trai đ trong ảnh hôm nay con anh đẹp trai đi quá. Ui anh đẹp trai thế nhỉ? Ôi đẹp trai quá thì đấy lúc đấy con phải thấy rằng là cái đẹp trai đi qua đấy cũng là kinh nghiệm là diễn tiến bất chấp suy bảo gì. Con không cắt được ấy vì không có cái đoạn bất chấp xí bảo gì. Con không cắt xuyên thấu được bởi vì con không bất chấp được. Vì con không sác quyết được trước khi thiền là vất chấp. Ngay bây giờ ngồi đây nhá. Con thấy cái gì? Thấy sư phụ các bạn. Cắt xuyên thấu là gì? Nó là cái gì? Tiến bất chấp suy bảo là gì? Đấy thì là cắt xuyên thấu. Cắt không xuyên thấu là có những loại xuyên thấu không xuyên thấu. Ví dụ kinh nghiệm là tiến là một khái niệm thì cũng không xuyên thấu rồi. Vẫn ở trong khái niệm. Đúng rồi. Nhưng mà loại thô hơn là gì? Đây dụ là các bạn. Vừa là xụ v các bạn vừa là cái hiệu đợ dân tiền đấy là cắt không xuyên thống các con hay bị như thế vừa là xụ vừa là các bạn vừa là cái dạn dân tiền giống như ngày xưa vừa là biết vừa là vật ấy ừ thì bây giờ con sẽ biết cái tiến thôi như là có rất nhiều cái cái cái trạng thái cắt không xuyên thấu. Nếu con bảo đây là vừa là x vừa là các bạn vừa là tiến thì con ở trong suy nghĩ nếu con bảo đây là diễn tiến nhưng mà cái đấy lại là một khái niệm khá niệm thì con vẫn ở trong suy nghĩ các xuyên thống là gì đây là kinh nghiệm đoạn nhân tiến trải nghiệm bất chấp suy hưởng gì bất chấp đấy nếu con lại tự tin mạnh như vậy thì cắt sẽ xuyên thờ nếu chưa đủ mạnh thì con phải làm kỹ đạn kiến trước đấy hoàn toàn có thể mắc vào những chỗ dự vợ nó mắc là sự thống là một khái niệm chứ không phải là một thứ trực tiếp sống động đang trải nghiệm trực tiếp vào đây đấy là một loại mắc đúng không mắc thứ hai là vừa là cái tiến mắc dễ mắc hơn nó còn mắc dễ hơn thừa mắc lấy hơn vừa là vật vừa là tiến Mắc đ dễ rất dễ mắc còn mắc tệ nữa là vật cả quá hết thì thôi khỏi nói rồi thật người thường rồi nhưng đấy cũng là mắc là kiến người thường là là là Phật luôn cái mẫu chốt nằm chỗ bất chấp sĩ bảo gì ấ nếu con thể bất chấp sĩ bảo gì được ấy thì con chỉ nhớ kinh nghiệm ra tiến một phát là cắt luôn nó xuyên thấu luôn nhưng mà nếu con không bất chấp sinh được ấy thì con sẽ lẫn lộn là nó nó vừa là diễn tiến, nó vừa là cái bàn, nó vừa là cái nến, nó vừa là sư phụ. Đấy vì thế kiến đoạn cái đoạn kiến đây đầu tiên cực kỳ quan trọng. Ừ vô cùng quan trọng luôn. Thì con sẽ quay lại nhiều vòng của cái mà vừa xong để khi nào con kết luận được rằng là bây giờ mình ngồi thuyền xuống này có kỳ kinh nghiệm gì hiện ra này thì hiện ra này. Ví dụ như buồn ngủ này đúng không? Kể cả buồn ngủ cũng là kinh nghiệm tiến chứ không phải là buồn ngủ đâu. Ví dụ buồn ngủ nhá. Ví dụ buồn ngủ đi. Thì buồn ngủ là cái gì? Không phải là buồn ngủ. Không phải là buồn ngủ. Mặc dù suy nghĩ bảo đây là gì? Đây là buồn ngủ. Đấy. Nó phải mức độ đấy luôn. Nhận thức con phải nốt đấy thì con mới cắt xuyên bột ngủ được chứ không bùng hiện ra là không con là mờ ngay. Nếu có trải nghiệm buồn ngủ hiện ra thì đấy là kinh nghiệm đang là diễn tiến. Nó diễn tiến ra cái cảnh đấy chứ đấy không phải là buồn ngủ. Mặc dù suy nghĩ một cách vô thức mà nó bảo hay là buồn ngủ. Bất chấp suy nghĩ bảo gì thì có nhiều mức bất chấp. Có bất chấp ý thức vô thức hay là một cơn đau gọn thế thôi. Cơn đau cũng là kinh nghiệm tiến bất chấp là suy nghĩ vô thức đau bảo là đau đúng chưa? Nên là khi thiền trongị thiền con nó mới chỉ còn kệ là tiến và suy nghĩ nó thoải mái bắt xuyên thấu là bắt chắc mày nói gì tao cũng biết là gì mày linh tinh rồi vì đây là kinh nh tiến không phải là buồn ngủ không phải là bất kỳ cái gì mà nó nói trong quá trình thiền có đấy thì với cái loại lại loại lại loại lại loại định lực mạnh như vậy bắt đầu ngồi xuống cái tự tin mạnh như vậy có bắt đầu ngồi xuống bắt đầu bắt đầu ca thiền được trước đấy thì thà là mình cứ kiến cho chắc đã chứ mình không nên là dấu hiệu là con ngồi xuống còn suy bảo a bảo b con tin luôn thì làm sao mà con làm sao mà con con thể thiền ra hồn được con cắt xuyên thấu lào được đấy nên cái kiến đủ mạnh ấy nó cắt xuyên thấu cực dễ luôn nó kiến kiến không đủ mạnh thì cắt nó kém hoặc là con sẽ cắt được những thứ dễ ví dụ như là con chim bay qua những thứ mà không liên quan gì đến đời mình nhưng mà ví dụ như là cái người thân của mình yêu mình xuất hiện thì lại thành là không cắt được nữa mình yêu người thân mình mà lấy quán mình rồi hoặc là ngứa hoặc là buồn ngủ hoặc là gì đấy không cắt được nữa vì nó chọ chọc của mình rồi còn nếu con mạnh là bất chấp sĩ bảo gì ấy thì nó mạnh lắm là con con một cơn buồn ngủ lên con bảo không bảo đấy đây buồn ngủ đây không phải buồn ngủ luôn đây là cái nhiên đ làên tiên chỉ có suy bảo đây buồn ngủ thôi Một cơn đau nổ lên thế cả cơn đau luôn chả có đau quái nào đây cả. Nhưng con không cần phủ nhện mà con chỉ cần khẳng định rằng nó là đây ví dụ nói thiền rồi đấy. Xong thiền bây giờ co kiến xong chưa? Rồi bây giờ con ngồi xuống đúng không? Và bắt đầu trải nghiệm nổi lên. Ừ đây chính lúc con đồng hóa đấy hoặc là nhận ra. Cách dễ thì gọi là nhận ra. Mạnh thì đồng hóa có một trải nghiệm bất kỳ nổi lên. Ví dụ như là đầu tiên thường những cái dễ dàng hơn đúng không? Ví dụ như là bầu trời, mặt nước đúng không? Hàng cây, con người. thì con nhận ra rằng nó là kinh nghiệm là diễn tiến giống như tâm tủy hôm trước ấy. Cái thì đúng phần tâm tủy thôi. Con nhận ra nó kinh diễn tiến đúng chưa? Sau đó thì suy nghĩ sẽ bảo là cái khác nhận ra thì không khó các con nhận đừng có kh nào nhận ra nhưng sau đó suý bảo khác đây là con có vẫn nhận ra được không? Nếu con vẫn ra được thì đấy chính là bất chấp s bảo gì? Người đi qua bảo ôi đây c nhận tiến ôi bác nhị thế trong đầu xong chị nó bảo ô đức nhị nhưng con gì đây là cái ấn tiến bất chấp mà hỏ gì hỏng thạ thì nó cũng là cái ấn tiến không còn nó khỏe là bác nhị nữa ừ còn nếu nó vừa bác nhị vừa kệ anh tiến thì thì là còn bị là đã đã đã đã đã đã đã không cắt được rồi hiểu không nếu chị đi qua phát đầu tiên bảo là kệ l tiến xong sau đó suy nhảy vào bảo bác nhị con đồng ý rằng đây là bác nhị và là kinh nhệm l tiến vâ thì loạn rồi con bảo là đây là k nhệ tiến không phải bác nhị bất chấp mày bảo gì thì vẫn là bác vẫn là kinh nghiệm dẫn tiến thì là mới là cắt cắt được đấy V một cái trải nghiệm, một cái trải nghiệm hiện ra thì nếu con nhận ra đây kinh nhận tiến cắt xong. Nếu con nhận ra đây là tiến sau đó suy nghĩ nhả bảo và con đồng ý suy nghĩ thì cắt lại không xong nữa. Cắt được nhát xong lại không xong nữa. Nên là rất quan trọng là gì? Phát đầu tiên là nhận ra, phát thế là tiếp tục nhận ra. Tâm tủy góc chỉ có hai thứ thôi. Nhận ra xong tiếp nhận ra nhận ra. Nhưng mà sự dụ đi vào chi tiết ấy thì nó như thế đấy. Phát nhận ra đầu tiên không phải khó nhưng tiếp tục bảo nó thói quen mà. Ồ bác nh Thì bác nhị mặc cái áo đỏ đẹp thế nhỉ xinh đấy thì lúc đấy lúc con lại phải làm một cái thao tác là gì đây là cái nhân tiến chấp không phải bác nhị đâu bất chấp mày bảo gì thì bảo vẫn là tân tiến đấy còn phải làm nhắc đấy nhắc nhắc nhắc nhắc ờ nhắc nhắc nh nhắc rất mạnh nhắc rất mạnh nhắc nhắc xong là không phải nhắc nữa vâng nếu con mạnh thì con con kiến con rất mạnh thì nhắc sang đây là không phải nhắc nữa ừ thì đấy là do đ kiến về phía trước đấy chứ đấy ngồi phấy phân tích tại sao không phải bác nhị tại sao chị lại kiến đi học Rồi ừ cáiấy phải làm trước buổi đấy rồi nãy chỉ một lần nhắc đây là bác nhị xong suy bảo là bác nhị có áo đẹp quá thì đây vẫn là bác nhị bất chấp suy bảo gì đây là kinh nghiệm ra là nhầm đây là nó nhậm nó nhầm nó nhầm đây là kinh nghiệm đang là diễn tiến bất chấp sứ bở gì chuyện đấy là nhì chết chung kinh nghiệm đang là dự tiến bảo Và bằng cách đấy đấy là một lời nhắc nhá nhưng mà nhắc nó sức mạnh mức là không phải nhắc thêm nữa. Đúng rồi. Cho đến khi nào con lại một cái lờm mờ đó con lại thấy rằng là bác nhị bác nhị bác nhị hoặc là lẫn cả hai thì con lại phải làm thác vừa xong cắt xuyên dấu lần nữa. Thế con cả bùi thiền con chỉ bản chất chỉ có thế thôi. Vâng. Có những lúc mà cắt xong con thấy chả cần phải nhắc phát nào cứ thế mà nhìn ngồi thôi. Nhưng có bước gì đó hiện ra và tho thói quen thì suy nghĩ nhảy vào căn nhãn. Ví dụ đây là buồn ngủ. Cái đấy con thường là khó với các con. Cả những cái như bác nhị thì dễ. Nhưng mà những thứ nó động vào thân thể, động vào tôi, động vào hoặc là hoặc là là buồn ngủ này hoặc là những cái như là ôi bố mẹ ở quê thế nào? Cuối tháng có tiền không? Nói chung cảm xúc đấy thì con phải xác quyết rằng cái động đấy là cái nhệ là diễn tiến bất chấp sự bảo gì thiền không phải là một buổi phủ nhận mà buổi khẳng định. Đấy mình khẳng định rằng mọi thứ đang trải nghiệm của mình là cái tiến bất chấp suy vào gì chứ không phải là buổi phủ nhận là không phải bác nhị đâu. Không phải là suy nghĩ đâu không làm cái trong thiền mình chỉ khẳng định thôi là tự cái khẳng định nó mang tính phủ nhận rồi đúng không suy nghiện ra con không bảo là ôi làm gì có suy nghĩ trên đời này làm gì có suy nghĩ không con chỉ khẳng định rằng là cái suy nghện ra này là kiện lại tiến bất chấp suy bảo bất chấp thế là con lại người mà khỏe thì cắt phát lại ngon lành luôn cho đến mấy giây sau hay mấy phút sau người yếu thì không thì không đứt cứ lùng lẳng lùng lẳng thế là nhắt cắt quan trọng như thế đấy Tất nhiên là khi con nói xong phải cảm nhận chứ không phải con nói lý thuyết nấy giờ dụ nói là khi mình bảo đây là kệ nhân dẫn tiến thì mình phải nhìn vào cái trải nghiệm của mình ấy chứ không phải là mình ngồi nghĩ ra kệ nhân dẫn tiến vâng nó rơi vào cái luận lúc nãy đấy là nghĩ ra k luận dẫn tiến ấy thì chỉ là một khái niệm thôiắm còn đây là mình trải nghiệm mình như kinh nghiệm hiện tại thôi mình thấy rõ trải nghiệm này thì đấy là khi tiến bất chấp khái niệm đúng không lúc đấy là mình ngần nói đấy mình không nghĩ nữa thì nó còn tiến không à có đúng chưa đấy xư sự bảo là Nếu không suy nghĩ kệ là cái gì đấy tức là kiến hỏi câu đấy được trong lúc kiến được để mình phân biệt là thế nào là một cái kệ ra diễn tiến bất chấp suy nghĩ hay vào cái dễn tiến là do mình suy nghĩ nó gán vào là dẫn tiến hoặc là con dùng hay dán từ khác cũng được cũng được hoặc là gọi tao gọi mày là c** có được không gọi mày là t anh đáng yêu ơi có được không đấy vẫn được chứng tổ là kỳ đợ tiến rồi lệnh cũng được ảnh hưởng gì mình tự tin là mình ch Chính xác đấy. Ừ. Ô đ chính là chính nó không sai. Thì trong cái trong cuộc sống này bất kỳ cái gì hiện ra thì suy nghĩ nó bảo gì đó thì nó còn không có cái trình độ nó bất chấp sự bảo gì thì không thể cắt xuyên thấu được. Đúng vì cái hiện ra suy chạc bảo đó là cái gì đó không hiện ra mà suy n không bảo trừ những cái nó không biết thôi. Không biết thế sao bảo là ô một vật một thứ một vật rồi gì đấy cái gì đấy nhỉ? Cái gì nên nếu con không thể cắt xuyên thấu được thì thì là con dừng trong nội dung chính là chắc. Trong thiền bất kỳ cái gì xảy đến con hãy nhận ra rằng nó cái đấy chính là nhưng chưa đủ mà phải là gì? Bất chấp chấp gì đấy. Con làm thấy đủ lâu bắt đầu con sẽ thấy là ừ không hóa ra từ xưa đến nay mình toàn nhìn vào cái tiếng xong mình tin nó là nhà cửa cây cối con người. Nó là cái khác trong buổi thiền con có thể thấy được đấy luôn. là mình toàn nhìn vào cái tiến xong rồi tin nó là cái khác tin nó là nhà cửa, cây cối như là thân thể như là này này kia nhưng thực ra mình chỉ nhìn được cái tiến thôi. Chả bao giờ mình nhìn được vào những thứ kia mình chỉ nhìn vào một thứ nhất là cái là tiế vậy thì mình tin nó là cái gì thì mình sẽ bị lừa. Còn nếu mình không tin nó là những thứ đấy thì chả sao cả dù nó có bảo nghĩa là suy nghĩ nó không có vấn đề tin nó mới là vấn đề. Suy nĩ dòng Thiên Minh dưới đúng không? Đi qua khu này thuyết minh đây là đây là này thuyết minh thuyết minh đấy từ xưa nay mình khổ không phải là do mình không thấy được sự thật mà mình luôn luôn nh sự thật nhưng mình lại tin là suy bảo rằng là đấy là cái giả thường thuyết minh vậy thì nếu mình từ nay trở đi nếu mình có khả năng là nhìn vào thế giới này và thấy nó là kim là diễn tiến bất chấp sĩ bảo gì thì thế giới này không còn đáng sợ nữ Đúng không? Nó bảo gì thì bảo nó không lừa được nữa. Đấy con người đây bất chấp sĩ bảo gì thì nó bự đăng tiến không phải tôi đang học pháp của sư phụ nó bảo thế thoải mái cho nó bảo thoải mái nhưng nó vẫn là cái ân tiến. Đấy thì cái một s nói nó chính là đồng hóa đồng hóa đấy nhận ra hoặc là nhận ra hoặc là mạnh hơn là đồng hóa đồng hóa nghĩa là gì? Nó không còn tính chất là vật nữa mà nó bị đồng hóa với cái t cái Cái cái việc là nó là cái nào diễn tiên thì dấu hiệu của việc con thiền tốt ấy là con không muốn sửa cái nhiệm nào hết tại vì nó là cái tiếng là cái xịn nhất rồi. Ừ. Tại sao phải sửa cái gì? Buồn ngủ đi hay gặp nhất là buồn ngủ đi. Con thấy là cái buồn ngủ tiến thì tại sao phải sửa cái buồn ngủ? Con không muốn sửa nữa vì không phải là là buồn ngủ mà nó là cái nh tiền mà. Còn mình muốn sửa cái mình vẫn tin là buồn ngủ. Chẳng ai muốn sửa cái là gì là cái xị nhất đúng không? Đúng không? Thứ hai là chẳng ai muốn sửa kinh nghiệm chúng ta làm sao sửa nổi. Cứ diễn tiến đi thôi. Có ai đâu mà sửa. Nhưng ai cũng muốn sửa buồn ngủ, ai cũng muốn sửa ngồi thẳng lưng, ai cũng muốn sửa cái gì chấm chấm chấm chấm. Ai cũng muốn sửa cái mà mình cho là có thật. Con nếu nó không phải là nó nữa là sao? Sửa n rất tốt là gì? Con ngồi đây con trả sửa. Con không mất nh mất cái nhu cầu sửa. Khi con thấy là nó là cáiếm rồi thì nhu cầu sửa tự mất. Con không phải Phải nhắc mình là sụ dậy không được sửa không được sửa đấy mà con thấy nó cứ đã tiến và con chả thấy cần phải sử gì trên đời. Ví dụ con buồn ngủ thì con nhìn thấy buồn ngủ đấy là kến khỏi buồn ngủ sau đó con nhắm mắt lại con thấy cái nhắm mắt lại này không phải là mình nhắm mắt lại mà là kinh nghiện hà diễn tiến bất chấp suy nghĩ bảo đây là nhắm mắt đ là buồn ngủ tiếp tục như vậy tiếp tục tiếp tục cái gì không biết vì cái diễn tiến tiếp theo không biết có thể diễn tiến tiếp theo là tỉnh giấc nhưng có thể là ngủ mất Mình chống lại ngủ đâu. Tại sao phải lại phải chống ngủ đúng chưa? Xong suy bảo ôi thế này thì hôm nay chắc 50% rồi không được 100% rồi. Thì cái suy nghĩ đấy cũng là cái nhân tiến bất chấp suy bảo đây là 50% thì kệ thôi. Thế là cái cọ nó cứ thế thôi. Nó cứ nhìn vào kinh nghiệm thấy diễn tiến bất chấp chính bảo gì đúng không? Xong một lúc sau thì lại bắt đầu thấy cái gì khác không phải là tiến nữa thì lại nhớ ra rằng là gì? Cắt đấy. Nhớ đi là cắt đấy. Đây là cái tiến bất xấc sĩ bảo gì? Xong rồi mấy phút sau nó lại suy nghĩ mà thói quen mà nó lại bảo là cái gì đó có đúng không? Nếu nó bảo cái gì đó mà con vẫn nhớ đây là kinh nghiện tiến thì con không phải làm gì cả. Nếu nó bảo gì đó nhưng mà lúc nó bảo câu đấy, ngay lúc nó bảo câu đấy con vẫn nhớ rằng gì thôi. Bất chấp sinh bảo gì thì cần con làm gì không? Cần phải làm gì không? Sao phải làm gì? Đang đôi con rồi mà không làm gì hết. Nhưng đến khi bắt đầu nhập nhằng rồi thì phải làm nhất cắt. nó lại nhắc cho mình nhìn vào trải nghiệm nhắc rằng đây là kinh nghiệm đ là diễn tiến bất sợ th bảo gì thì cắt nếu cắt thành công thì có lại thấy ơi kinh nghiệm diễn tiến thôi chẳng phải làm gì nữa xong một lúc sau nó lại suy nghĩ lại nhảy vào bả thế khi nó bảo có hai trạng thái hay là gì một là tự thấy không một là nó lượ con thành công hai là nó không lượ được được con nghĩa là một nó nó bảo xong con tin luôn một nó bảo gì con thấy nói linh tinh thế nên nó bảo là đây là sư phụ đây là bàn ghế mà nó con thấy nó nói linh tinh đây chỉ có là gì đến thôi thì sao? Không cần phải làm con không phải làm bất kỳ cái gì cả. Con không cần phải làm bất kỳ không cần phải sửa suy nghĩ cắt suy nghĩ dừng không phải làm cái gì cả con tiếp tục nhưng nếu nó bảo đây là sư phụ c ừ đúng rồi đây là sư phụ hoặc là ừ nhở vừa là sư phụ vừa là k tiến có bắt đầu thấy mập mờ không thấy k tiến đơn thuần nữa lúc đấy con phải làm cú gọ là cắt nhìn xuyên thấu đấy cắt xuyên thấu bản chất nhìn nhìn thấu thôi nhìn thấu cũng gọi là cắt thì nghe cho cho mạnh thôi bản chất là nhìn thấu bản chất là quái có sư phụ nào có đúng cái đ Tiến đúng rồi lại nó linh tinh rồi đấy. Đấy là đấy là cái thói quen con phải làm được trong bức thiền. Bởi vì cái cái thói quen đấy mang muốn con làm muốn muốn mang ra ngoài ấy thì con phải làm trong thiền. Có lẽ là không làm trong thiền thì không thể mang ra ngoài được. Đúng chưa? Hãy tưởng tượng một ngày sống đi. Một ngày con mang ra ngoài được một ngày con sống con thấy kinh nghiệm lãnh tiến từ hướng cuối cho sĩ bảo thoải máiời. Hạnh phúc không? Hạnh phúc ạ. Con sợ quái trên đời nữa nghĩ đã thấy hạnh phúc à không sợ gì nữa vì có tiếng sợ quá gì muốn sợ cái gì muốn cái dây hoại nó phải có thật nó phải có có cái đó còn bây giờ thì có cái gì đâu suy bảo gì thì bảo ừ đấy thì con sẽ có một cái con lại có một thói quen mới mà chỉ có thiền đúng mới mang ra được nên sự chưa đo ngoài đời vì thế vì khi nào con chưa có thói quen đấy thì chúng chưa do cái phần đời gì đời có được trẻ th đề là gì cả con cần luyện được nó trong thần luyện một thói quen là nhìn cái gì thì nhìn thì thấy cái đấy là bất chấp chính cần thói quen đấy. Cực mạnh sau đó thì mình sẽ đo ngoài đượcâ còn bây giờ cứ phải luyện cái thứ trong thiền đã bây giâng có câu hỏi nữa hỏi hỏi đi là b c chỉ thế rồi đấy có thiền 3 phút rồi rồi rồi đo xong rồi xong rồi giải tiếp ngồi đây thiền đi ra quanh nhà xụ thiền hoặc là ra đường thiền tùy về ngộ thiền tùy Hỏi gì không? Con có câu hỏi là cái lúc mà sư phụ nói là bất chấp suy nghĩ bảo gì cả ý thức hoặc vô thức ấy thì con lấy ví dụ nhá. Ví dụ mình có đang ngồi vào một cơn đau nổi lên thì ô đau nhờ đau chân nhỉ. Ừ. Cái đau vô thức đấy nhá. Vâng. Đấy thì cái suy nghĩ là cái ý thức còn cái mà cảm giác đau ấy nó phải là vô thức không ạ? Đúng. À thì nó là đang là tiến bất chấp cảm giác đau. Bất chấp cái cái suy nghĩ bảo đây là đau đúng rồi. Đúng rồi. Bất chấp suy đ bất chấp cảm giác đau luôn. Nó cảm giác suy nghĩ bảo gì thì không bảo cảm giác thô. Đúng rồi. Thôi là gì? Đây cơn đau. Đúng rồi. Tế là cảm giác đau thôi. Cảm giác đau đấy đúng không? Chứ n bất chấp nó là cái gì cũng được. Không hiểu rồi. ạ. Bất chấp suy nghĩ thô bảo gì tế bảo gì. Suy thô là thứ mà mình thấy được. Nó bảo là đây là gần đau đấy. Thì đương nhiên là là thấy rồi. Nhưng mà suy nghĩ tế là chẳng cần bảo gì. Tự thế đau tự t đế là đau tách ra khỏi mọi thứ nhưng một thứ riêng thì bất chấp cải được. Thế lúc mà lúc mà mình thấy nó thật quá rồi là bắt đầu mình thấy nó giống như là mình không còn thật là một cảm giác thật. Vâng. Bất chấp luôn thì mình sẽ mình sẽ bất chấp cả thật luôn. Vâng. Xin nó là tế nó thật là tế. Suy nghĩ rằng đây là cơn đau thì là thô nhưng mà cảm giác cơn đau thật quá là tế. Tế bất chấp. Đúng rồi. Bất chấp cái cái cảm giác thật thật luôn. Suy nghĩ bảo gì ạ? Ở góc độ thô và tế n đầy đủ hơn. Thô và tế đúng không? Bất đất suy nghĩ thô bảo gì? S tế bảo gì? S tế mới có nhìn thấy đâu. Gọi gọi là gọi là là bảo nhưng nó biểu hiện đấy dạng là gì? Là đây nên là đau này. Tôi đau thế này. Đau thế này gì nữa? Cần gì bảo nữa là đau. Ừ. Không bảo vẫn thấy cảm giác gì. Thế tại sao trong cu đời con nhiều lúc đau xong rồi nhìn A cái b xong quên bé người đau. Đúng rồi. Đây nó bảo chứ đấy. Lâu rồi mà thật. À đau bộ kinh khủng xong tự yên có một cái tiếng ơ cháy cháy quyền bé đau bụ chạy vọt ra ngoài xong chạy ra ngoài mới nhớ đạ đau chân hoặc là đau chân chạy như gì. Đúng chưa? Như vậy cái đấy chắc chắn là không thể nào có tồn thật rồi. Nó phải là suy sĩ bảo suy y tế nó bảo nó không bảo đỡ phát là thôi lại mất luôn. Đấy mạnh chỗ cắt được xuyên thấu là cái chỗ kết luận rất mạnh là nó là kinh nhện đ tiến bất chấp xí. Các con thường yếu cái đoạn là bất chấp sự gì nó cái thứ đủ gần gũi, đủ gây hại là bắt đầu cái suy bảo thành thật không bất chấc được nữa. Vì thế phải luyện thôi. Phải kiến và thiền mới luyện được không? Một trong hai không đủ luôn kiến thiên kiến thiên kiến thiền thôi. Ở đây nhá lưu ý là gì là mình không hề xóa cái suy bảo đi. Đấy mọi người hiểu sai phát là là chỉ đi đi một dạng thôi. Ví dụ mình bảo sĩ không được bảo nữa để tôi thấy nó là kinh là diễn tiến là chết luôn. Thế là con đang đang bảo là nó chỉ có thể cân tiến nếu suý không bảo nữa. Đúng rồi. Như vậy là con không được từ chối đau, không được từ chối ngứa, không được từ chối cái sĩ bảo hết. Con chỉ bất chấp nó thôi. Bất chấp thôi. À còn gạt đi là là là thành người thường á. Gạt đi thì bên trong con sẽ tự nói thực ra là nó là cái đấy đấy. Nhưng mà tao gạt mày đi. Khi nào mày nói bất chấp nghĩa là mày bảo thoải mái đi. À đúng rồi. Thì đấy cái đấy vẫn là khi tiến chỉ bất chấp. Và vì thế mới có cái loại thiền là cho sẻ thoải mái. Vâng. Với con là bất chấp chứ với con Không phải là tao gạt mày, tao xử mày, tao chứng minh ngược lại với điều mày nói. Con không chứng minh gì cả. Con kệ nó thoải mái. Ừ. Đấ. Hôm qua con còn nghe cái bài con chim bay trên biển đấy. Vâng. Thấu rồi chứ. Bay rồi quay lại đây thôi chứ đâu. Mày có suy nghĩ là cái được sinh ra trong kinh nghiệm nào diễn tiến đúng không? Chính là kinh nhện diễn tiến và chắc chắn sẽ tàn là kinh nghiệm nhân tiến. Thế nó chẳng có gâ chuyện gì cả. Nó chỉ được có quyền nhất là quyền bảo thôi. Thế tại sao phải đánh nhau nó? Đúng rồi. Nó cứ bảo th đổi được cái gì đâu. để mỗi cái miệng đúng không? Nó bảo thì cũng có thật nó bảo nhưng mà ngay khi nó bảo thì nó là cái gì? Nghệ nó làện tiến và nó cũng chả bảo mãi được rồi nó sẽ tà ấn tiến đúng rồi nên là cái việc nó bảo đ nó vô hại ừ vì thế tại sao phải đánh nhau đi mình đang thấy nóại thôi đúng không thằng thằng Campuchia gọi điện thoại cho con bảo thế này này con ngồi cho chứng minh mày nói sao từng câu một à không dám tao dành ch tao dập điện thoại là xong tao không nghe mày nói nữa Xong nó bảo thì bảo có nghe cái chuyện của con mà đúng không nhờ? Chứ có cần gì phải ngồi chứng minh là mày sai từng câu một đ tao chứng minh cho mày này. Mày sai chỗ A mày hổng chỗ B mày sai chỗ C không mày bảo mày cứ gọi tao cứ gập dập máy thôi cho đôi khi là máy nó không dập được đúng không? Máy trạng thái không dập được thì tao cứ nghe thôi. Tao tin mày tao mới chết chứ tao không tin mày thì vô nghĩa. Vậy thì lưu ý đây việc con là việc ngồi là bất chấp chứ phải việc con là ngồi sửa suy nghĩ, đánh nhau suy nghĩ, ngăn chặn suy nghĩ. mà con chỉ là bất chấp suy nghĩ. Bất chấp suy nghĩ này bằng cách là nhìn vào kinh nghiệm đang làâ nhận ra nó chỉ là cái là dẫn tiếng chứ bất chấp theo kiểu là gạt sang bên kiểu hành động hành vi không có hành vi bất chấp nào cả mà chỉ việc là mình gọi là bất chấp nhưng bản chất là mình nhìn mình thấy ch là rồi lên tiếng rồi thì mình thấy nó linh tinh ừ thì bất chấp nó thôi chứ không hành vi đâu cả không phải làm gì nữa cả mà cho nó thoải mái đi mình nhìn một cái thật ừ và nếu con giỏi hơn thì con tự tin rằng chỉ nó cũng giống như là là đấy con chim bay rơi vào th lại th nó bay ra từ cái nhà diễn tiến rồi nó dư lại cái nhà diễn tiến nó chẳng gây được chuyện gì hết nên là con không ngại cái việc là nó bảo gì cả mà làm sao con chặn được nó thói quen nghìn đời nay rồi một đống ngân hà rồi nó cứ chạy nó bay ra nó nói thôi chứ tự nhiên mà cũng có giá trị của nó đúng không giống như xem phim thuyết minh ấy thuyết minh giá trị của thuyết minh nhưng mà con nhìn thuyết minh của phim con tin đấy là một chàng trai yêu gái thật mới chết chứ con nhìn đấy chỉ là cái thuyết minh sao chết được con sẽ phi dạp có phụ đề Con đọc phụ đề con tin là cái đấy thật không có chết đúng không? Đúng rồi. Con cái thuyết minh cái phụ đề chả có cái gì chuyện ra xảy ra nếu con hiểu con chỉ biết là phụ đề chỉ là phụ. Bất chấp phụ đề. Và đây là cái màn hình bất chấp phụ đề tương đương như thế màất đây là kinh nghiệm đ là diễn tiến bất chấp suy nghĩ bảo gì thì bảo tương đương với việc là đây là cái màn hình bất chấp phụ đề thì đâu có khó đâu. Phải đuổi gì đâu. Đây là phụ đề. Con vẫn đọc phụ đề vẫn hiểu phụ đề nhưng con vẫn thấy là cái màn hình. Thì vấn đề con là gì? Là con rơi vào một trạng thái không cắt xuyên thấu ấy. Đấy là vấn đề thiền con sẽ đối mặt vấn đề chính. Nhưng là khi sĩ bảo thì con bắt đầu tin và bắt đầu pha trộn giữa việc là đây là cái là nhân tiến và cái chị nó bảo cùng một lúc. Ừ. Trong khi lẽ ra phải là bất chấp s bảo nhưng mà s bảo vũ nghĩa thì con lại đấy giống như đây là bác nhị cộng với màn hình đấy à cộng với cả là tiến đấy. Đấy đây vừa là bác nhị vừa Tiế thì là đấy là con bắt đầu bắt đầu bắt đầu cắt không thành công rồi. Ừ ừ. Đấy là lúc phải cắt rồi đấy. Còn tệ nữa thì đây bác nhị không phải k lại tiến thì là tệ rồi. Nhưng cái lúc 1 mọi là cũng phải đấy. Thì đấy là đấy đấy chính là kỹ năng phân biệt đấy mà mà cái chỉ số con nó đo đấy. Con phải cải tiến kỹ năng cái kỹ năng phân biệt nó lên đấy. Con phải biết là khi nào thì đã mình đã rơi vào cái cái mập mờ ấy rồi. Để em để mình còn cắt còn nhắc lại một lần nữa mà cắt cắt chỉ là nhắc thôi. Có gì đâu. Cắt không phải làm gì cả. Mình nhìn xố Nhìn thấu nhìn nhìn thấu cái bản chất của câu chuyện à đây không phải bác nhị đâu. Đây không phải vừa là bác nhị vừa là kim nhả diễn đâu mà đây chỉ là kim nhả diễn thôi. Không bác nhị nào cả. Bất chấp suy bảo đấy là bác nhị. Thế k này k phải luyện. Nhìn vào thế giới này con thấy cái gì và con tin cái gì? Đúng rồi. kinh ngẫ tiến như thế giới này có chỉ có thể thấy được kinh nghiện tiến nhưng có hai loại người loại sư phụ và loại các con loại sụ thì sự không bị tin rằng là những cái sụy nó bảng nữa sự thế thuyết minh thôi chả vấn đề gì cả mà thuyết minh mãi còn thì nó thuyết minh xong thì con tin là đấy mình không phải mình nhìn vào cái dẫn tiến đâu mà mình đang nhìn vào cái vật người vật này người kia vì th bảo thế mà Đấy cân nhắc có hỏi gì hỏi đi. Xong làm ca 30 phút xem nào nhá. Nó bảo tinh vi bảo bảo tế rất khó rất là dễ bị mắc kiểu đây là buồn ngủ đây là đau, đây là ngứa đủ mắc đấy bảo tế mắc dễ nhất. Loại th bảo thô nhưng mà cái thô đấy gắn chặt với cả cái cái tôi cảm xúc của tôi những thứ mình lôm nay mình phản ứng mạnh cảm xúc thì bảo thôi công tin luôn kiểu con tôi nó ốm thế thì đúng là nó chả thương quan thân thể mình không tế gì cả nhưng mà con tôi ốm cái là thân với tôi thế là tin là thật đấy thị trường đỏ lửa ví dụ thế còn chặt chẽ đời sống của tôiấy thấy đâu không sự không s thì vẫn thấy nó khác nhau mà nó thế ngon chỉ chu bất chất trên đời chỉ có một thứ là thứ là kinh nghiệm là diễn biến thôi. Đấy kiến mạnh ấy, kiến mạnh mình có cái nhận thức đấy trước khi mình thiền là sĩ bảo gì bảo chả thấy đụng. Chỉ có một cái đấy thôi mà sao lại có nhà cửa cây cối có đau nó khổ thứ được đúng không? Nhưng kiến mình yếu thì mình sẽ nghĩ là ơ có tiến và những thứ chấm chấm đấy. Đấy là kiến nó không đủ mạnh đấy. Mình thỏa hiệp là có hai thứ có hai 3 n thứ và cái nh tiền và cái mà su ví dụ như là đấy tình yêu, gia đình công việc còn nếu mình kiến nó mạnh thì chỉ có là tiến không có gì khác. với kiến mạnh ấ thì mà thứ hiện ra ấy mình sẽ đồng ý ngay là nó là cái nhân tiền không phải là thứ đấy luôn đấy bất chấp sĩ bảo gì nếu mà kiến khu đủ mạnh thì nó mình đồng ý rằng nó là cái tiến và nó là cái bàn đấy buồn ngủ bị ấy bị hết buồn ngủ rõ nhất buồn ngủ ủ hiện ra là con nghĩ là đây là cái tiến vào là buồn ngủ xong rồi mình là mặc dù con không nói con không nói như vụ là mình con không nói ra miệng là đây là Đây là cái tiến và đây là buồn ngủ mà con nói là đây là tiến và con tin đây là buồn ngủ con đang buồn ngủ đấy là buồn ngủ tức là là đang một cái là mình nói còn một cái là mình tin cái tế cái cảm giác ngủ cái tế còn cảm ngủ con tin hai cùng một lúc con vừa tin là ân tiến con vừa tin là mình là một ngủ đúng rồi v là cắt đã không xuyên thấu rồi vâng đúng không mà hiểu hiểu nói không mình cứ bảo đây tiến như v ngủ sao hôm nay ngủ thế nhỉ đấy nói kiểu như thế đúng rồi đúng rồi đúng rồi ô sao ngủ nh nhưng mà nó tế lắm Không phải là nó không bắn có nghĩa là mình đang muốn ngủ nhưng mà nó tin là mình đang ngủ. Tính chấp nó đang buồn ngủ và con tin đấy là mình đang ngủ thật. Gắn cái tính ngủ cho cái cảm đó con phải cắt gắn cái buồn ngủ cho kinh nghiệm đang là diễn tiến. Đúng rồi. Cá cá cái tính con có cảm giác bột ngủ nổi lên. Ờ và con đồng ý rằng đây là buồn ngủ. Vâng. Đồng ý với nó chả gán mà bật thấy b ngủ. Con đồng ý đây là bồn ngủ. Đồng ý sẵn rồi chứ mà cái thô chạy qua chạy lại trong thực chất là chẳng quá bụ bủ này. Có mỗi cái tiến thôi. Đấy thì con sẽ bị chết những cú như thế. Đấy là đấy là ví dụ về thân thể là buồn ngủ. Nhưng mà những thứ con yêu quý, những thứ mà gây cảm xúc cho con ấ nợ nần rồi là con ở nhà mình đang ốm ấy là lúc đấy là cũng thật luôn. Đây là cái đã tiến và con mình đang ốm ở nhà đấy. Kiểu đấy bác nhịn thì không sao nhưng mà con mình ốm ở nhà ấy thì là con sẽ kiểu đấy ốm ô đây tín mà không biết con vừng nhà nó đỡ khỏi chưa nhỉ? Nó th kiểu đấy. Đúng chưa? Không biết là là mai mình đi làm thì có thuận lợi không nhỉ? Đấy Nó có đúng cả hai thị trường thế nào hồi hục nhỉ? Đúng rồi đấy. Đấy bình không đúng rồi đấy. Những thứ gây cảm xúc con thấy con cùng cái thứ lúc nãy mà sư phụ nói là ừ ồ tức là không phải bất chấp suy nghĩ mà là phải dừng suy nghĩ á. Ừ như kiểu là không không nghĩ lung tung này là không không được. Cho nên là nếu mà là kinh nghiệm đang là diễn tiến thì là phải phải không nghĩ lung tung ấy chứ không phải là bất Chấp thế là bởi vì bất chấp như mình không phải là xử lý, không phải là giải quyết cái suy nghĩ, không chặn suy nghĩ, không chứng minh nó sai không làm gì hết, chỉ bất chấp thôi. Kiểu ôi buồn ngủ thế nhờ, buồn ngủ thế nhở. Không không được không được thấy buồn ngủ ấy. Như kiểu là không được thấy buồn ngủ, không được tin là đang buồn ngủ ấy. Đây là cái nhữ tiế bất chấp cảm giác buồn ngủ. Đúng rồi. Bất chấp cảm giác ngủ chứ không phải là không được thấy buồn ngủ nữa. Đúng rồi. Cá ngủ thoải mái thì nó vẫn là tiến đấy. Nó không phải là cái gì khác. Đúng rồi. Bản chất câu đấy quầy đủ là không kinh nghiệm tiến không có gì khác mà. Nên là nó bùng ngủ này nó là cái nhệ anh tiến chứ không phải là cái gì khác. Đấy bật chấp suy nghĩ nghĩa là nó là cái nhện anh tiến không phải là cái gì khác còn suy nghĩ đừng sẽ bỏ cái gì khác đấy đây là chứ không có gì khác rất quan trọng đấy đây là kinh nghiệm buồn ngủ nhá thì mình nhắc là gì đây là cái đời nhân tiến không phải là cái gì khác vậy suy ý bảo là là khác đúng không bảo là bồn ngủ đúng không nó linh tinh rồi mà linh tinh thì kệ thôi. Vì nó là cái tiến không phải là cái gì khác mà mà suy nghĩ gì bảo nó là cái gì khác suy nghĩ gì luôn bảo nó là cái gì khác thì cái thằng đấy là thằng phải kệ rồi tự mà tự nhận thức đấy khiến mình kệ suy nghĩ chung là không phải là hành động bất chấp suy nghĩ không phải là một hành động bất chấp suy nghĩ là mình khẳng định được rằng nó là cái gì nó là cái tiến không phải là cái gì khác thì mình sẽ bất chấp suy nghĩ chứ bất suy nghĩ không phải là một hành động nó không thận nhầm là hành động mình không bất chấp suy theo kiểu là tao kệ mà tao mặc kệ phải không Mình chỉ khẳng định rằng cái mình đang trải nghiệm này này nó là cái diễn tiến không phải là cái gì khác thì tự suy nghĩ khi nó bảo là là một cái khác vô nghĩa thì nó là vô nghĩa nó sai. Đấy chính là bất chấp suy nghĩ. Nếu không đánh nhau ngay nếu con hiểu sai chữ bất chấp thủ con lại ng đánh nhau suy nghĩ ngay gạt song bên bảo mày đừng có nó linh tinh vân vân không làm gì nó cảm mà không gạt nó sang bên kệ kệ nó thôi vì con đã biết rằng là đây là tiến không có gì khác thì mày nói khác là mày linh tinh thôi tao cần gì phải làm gì mày đấy Mãi đi diện thấ trẻ con không thầm chấp cũng được bất chấp đấy. Kiểu trẻ con không chấp đấy. Bất chấp kiểu trẻ con không thần chấp nhìn thấy đúng rồiơi. Thoải mái đi. Mày bảo nó ông ơi cháu là hoàng tử đấy. Ok ch sao mày có hoàng tử thật đâu tao biết thừa mày là ai rồi. Trẻ con đúng không? Ôi cháu ngày mai cháu đi chiếu cứu công chúa ngày kia cháu phải lấy vợ bất chấp nó thoải mái. Chấp được chấp chấp được bất chấp nghe là hơi hơ hơi mạnh tay. Chấp suy nghĩ luôn. Chấp chấp chấp. Chấp suy nghĩ chấp suy nó chấp chấp ở đây mình không gạt những cái sòng bên theo kiểu là mày là một đứa xấu xa tao không tin mày nữa không cần làm gì cả luôn mình chỉ cần khẳng định được với mình là chính mình bằng cách nhìn kinh nghiệm thấy rằng đây là kệ là diễn tiến mình khảnh nhận được rằng cái mình đang kinh nghiệm này nó kinh nghiệm diễn tiến không phải là cái gì khác thì cái khẳng định đấy tự nó có tác dụng là bất chấp suy nghĩ chứ phải một buổi ngồi đánh nhau suy nghĩ hiểu chỗ này không chỗ này kinh tế nhá. Con dùng cái khẳng định cái khẳng định đến từ việc là con nhìn vào kinh nghiệm. Con dùng cái việc nhìn vào kinh nghiệm khẳng định cái để thấy rằng là cái con đang trải nghiệm là kinh nghiệm là dẫn tiến không phải là cái gì khác con chỉ thế thôi. Sau đó suy nghĩ sẽ hiểu bảo nó là cái gì khác thì nó linh tinh rồi tự con chấp nó chứ con không phải đánh nhau với nó đâu cả. Nó linh tinh th mà rõ ràng thằng trẻ con là hiểu nhất rõ nhất thằng này con cháu là hoàng tử ngày mai cháu công chúa cháu khó báu đ ông này biết thưa thằng trẻ con. Con rồi nên mình chấp nói gì nó chứ không phải là bài mặt ngạt thôi mình đừng nghe thằng bé này linh tinh ừ không cần phải thế luôn rồi tại sao lại phải thằng trẻ con nó mới phải gạt đi đúng không nhỉ nó không đáng tin ngay từ đầu rồi sao phải gạt còn nếu mà con con hiểu sai thì con sẽ ngồi con gạt đ không được nghe chữ này không được nghe chữ này sai rồi gạt đ không được không được không không cần phải đh động đấy con chỉ cần nhìn lại vào kinh nghiệm giả sử n con có năng núng Và chuyện bình thường nhá. Nao núng nhầm lẫn trong quá trình tập là bình thường thì con chỉ kinh nghiệm con nhận ra đây chỉ bản chất là chỉ nhận ra thôi mà con nhận ra đây là kinh nghiệm đang là diễn tiến không phải là cái gì khác được chưa? Thế là xong. Nhưng mà cái hành động mà cắt cắt là thế đấy. Cắt chỉ cần nhận ra nhận ra rằng cái mà con đang trải nghiệm này là không phải là cái gì khácấy. Cắt là thế thôi. Thế là tâm tùy bản chất chỉ có cắt thôi. Chỉ có nhận ra thôi. Nhận ra không phải là cái gì khác. Không phải là cái gì khác. Nhận ra không phải là gì ấn trứng đấy. Sửa chưa? Làm một cữ đi. Làm cữ đi. Đã ờ chên đi. Ở đây tiền về nhà tiền nó quay lại tì cho con 40 phút tất cả nhá. Được ở đây cũng được. X lên nhà đây nhá. 40 phút sẽ quay lại con thể chạy ra ngoài ngồi tầng một tầng hai. Ai giỏi tầng bả rất là nhiều gió đấy. À tầng tám nhiều gió như tầng 7 là là tầng 7 không có tầng bảy là phòng thờ ngồi với các ngài. Ngồi các ngài trên chách là ngồi đấy. Nhà xụ sau ngồi nhá. Sự để chuông 4 phút nữa nhá. Ngắt bài này trên riêng nhá thu nhá. Ngắt ra ừ.