Hướng dẫn pháp thiền Đang là mặc kệ suy nghĩ
Thiền 1
Tóm tắtAI Summary
### [Phần 1]: Chuyển đổi từ khái niệm "Biết" sang trải nghiệm "Đang là" và xác lập góc nhìn số 0
Trong phần mở đầu của bài giảng ngày 28/02/2026, Sư phụ Trong Suốt bắt đầu dẫn dắt học trò đi vào một phương pháp thiền mới, có tính chuyển đổi mạnh mẽ từ tư duy lý thuyết sang trải nghiệm trực tiếp. Sư phụ nhấn mạnh vào việc thay đổi cách gọi tên thực tại để giúp học trò tránh được các bẫy tâm trí.
**1. Ý nghĩa sâu xa của việc thay đổi thuật ngữ: Từ "Biết" sang "Đang là"**
Trước đây, Sư phụ thường dùng từ **"Biết"** để chỉ về bản chất của thực tại. Tuy nhiên, trong bài giảng này, Sư phụ quyết định chuyển sang dùng cụm từ **"Đang là"**. Sự thay đổi này không đơn thuần là thay đổi ngôn ngữ mà là một chiến thuật tâm linh sâu sắc:
* **Nguy cơ của từ "Biết":** Khi nghe từ "Biết", học trò rất dễ biến nó thành một khái niệm, một đối tượng để phân tích. Điều này khiến họ dừng lại ở **Góc nhìn số 3** (Góc nhìn của sự hiểu biết trí năng, sự thỏa mãn về mặt lý luận). Ở góc số 3, "Biết" trở thành một cái gì đó cụ thể mà ta có thể nắm bắt bằng ý nghĩ, dẫn đến việc thiếu đi trải nghiệm thực chứng.
* **Sức mạnh của từ "Đang là":** Từ này gắn chặt với thiền và trải nghiệm hiện tại. "Đang là" rất khó để nắm bắt bằng tư duy hay biến thành một hình ảnh cụ thể. Khi nói về "Đang là", tâm trí không tìm thấy điểm tựa nào để bám víu hay định nghĩa, từ đó buộc người hành thiền phải buông bỏ sự nắm bắt của số 3 để quay về **Góc nhìn số 0** (Trạng thái tự nhiên, trạng thái thực thực sự).
**2. Phân tích các góc nhìn trong thiền tập**
Sư phụ sử dụng hệ thống các con số để phân tích trạng thái nhận thức của học trò:
* **Góc số 1:** Trạng thái tin rằng *"Tôi là thân thể này"*, *"Tôi là người đang ngồi thiền"*. Sư phụ khẳng định đây không phải là sự thật, nó chỉ là một suy nghĩ hoặc một góc nhìn hiện lên trong cái "Đang là".
* **Góc số 3:** Trạng thái ngồi suy nghĩ, phân tích về thực tại, về cái "Biết". Đây là sự thỏa mãn của tri thức nhưng vẫn chưa phải là giải thoát vì nó vẫn là một đối tượng của tâm trí.
* **Góc số 0:** Trạng thái của sự **"Đang là mà không là gì cả"**. Tại đây, không có một góc nhìn cố định nào, cũng không có cái "Tôi" nào đang quan sát. Đây chính là mảnh đất của sự giác ngộ và giải thoát. Sư phụ nhấn mạnh rằng thiền này đòi hỏi học trò phải nhìn thế giới từ Góc số 0 này.
**3. Tầm quan trọng của sự Xác quyết (Xác quyết trước khi thiền)**
Sư phụ đưa ra một chỉ dẫn cực kỳ nghiêm ngặt: **Sự xác quyết quan trọng hơn cả việc ngồi thiền.** Nếu xác quyết không thành công, việc ngồi thiền sẽ không mang lại kết quả đúng đắn, người tập sẽ chỉ ngồi ở Góc số 3 thay vì Góc số 0. Học trò cần dành thời gian (có thể là 10 - 25 phút) để xác lập các điểm sau:
* **Điểm 1:** Chỉ có cái "Đang là", chẳng có gì khác.
* **Điểm 2:** Trong cái "Đang là" đó, không có bất kỳ cái gì hết. Không có "Tôi", không có "thế giới", không có "người ngồi thiền". Mọi thứ hiện ra chỉ đơn thuần là hiện ra, không tương đương với sự tồn tại của một đối tượng thực thụ.
* **Điểm 3:** "Đang là" chỉ là "Đang là", bất chấp suy nghĩ bảo gì.
**4. Khái niệm về Suy nghĩ "Thô" và Suy nghĩ "Tế"**
Để học trò không bị lầm lẫn khi đối diện với các chướng ngại trong lúc thiền, Sư phụ phân loại suy nghĩ thành hai dạng:
* **Suy nghĩ Thô:** Là những dòng độc thoại nội tâm rõ ràng bằng ngôn ngữ, ví dụ: *"Tôi sắp ngồi thiền rồi"*, *"Sư phụ đang giảng bài"*, *"Mấy giờ rồi nhỉ?"*.
* **Suy nghĩ Tế:** Đây là phần tinh vi hơn, bao gồm các **cảm giác** và **trạng thái tâm lý** mà ta thường lầm tưởng là sự thật vật lý. Sư phụ khẳng định cảm giác mỏi lưng, sự buồn ngủ, sự căng thẳng, hay cảm giác hồi hộp thực chất cũng chỉ là những "suy nghĩ tế" (biểu hiện của tâm).
* *Ví dụ về sự mỏi lưng:* Khi cơ thể có cảm giác mỏi, tâm trí lập tức kết luận "đây là mỏi lưng". Sư phụ dạy rằng đó chỉ là một biểu hiện, và biểu hiện đó không có nghĩa là có một "cái mỏi lưng" thực sự tồn tại tách biệt khỏi cái "Đang là".
**5. Công thức thực hành cốt lõi: "Bất chấp suy nghĩ bảo gì"**
Đây là từ khóa quan trọng nhất mà Sư phụ gạch chân nhiều lần. Công việc của người hành thiền không phải là đi tiêu diệt suy nghĩ, cũng không phải là làm cho suy nghĩ biến mất. Việc cần làm là:
* Tiếp tục ở trong trạng thái thấy "Đang là chỉ là Đang là, không có gì hết".
* Duy trì năng lực **bất chấp** những gì suy nghĩ (cả thô và tế) đang rêu rao. Nếu suy nghĩ bảo "Mỏi quá", "Buồn ngủ quá", người thiền tập không cần chống lại, nhưng cũng không được tin vào lời nó bảo.
### [Phần 2]: Đối thoại thực chứng và kỹ thuật nhìn thẳng vào kinh nghiệm
Sau khi đã xác lập nền tảng lý thuyết và sự xác quyết, Sư phụ đi vào hướng dẫn chi tiết cách xử lý các hiện tượng phát sinh trong lúc thiền thông qua các đoạn đối thoại với học trò.
**1. Trường hợp của Tùng: Đối diện với suy nghĩ Thô ("Tôi sắp ngồi thiền")**
* **Diễn biến:** Tùng nghĩ trong đầu rằng *"Tôi sắp ngồi thiền rồi"*.
* **Hướng dẫn của Sư phụ:** Sư phụ yêu cầu Tùng nhìn vào kinh nghiệm trực tiếp của cái gọi là "Tôi sắp ngồi thiền".
* **Kết quả chuyển hóa:** Tùng nhận ra rằng khi nhìn thẳng vào kinh nghiệm đó, nó chẳng là gì cả, chỉ có cái "Đang là" đang hiện diện. Suy nghĩ đó chỉ là một sự gán ghép, một cái nhãn dán tạm thời.
**2. Trường hợp của Hồng Anh: Đối diện với suy nghĩ Tế (Cảm giác "Mỏi lưng")**
* **Bối cảnh:** Hồng Anh thấy cảm giác mỏi lưng nổi lên và có xu hướng tin rằng mình đang bị mỏi thật.
* **Phân tích sâu của Sư phụ:** Sư phụ giải thích rằng cảm giác mỏi lưng chính là suy nghĩ tế. Nếu Hồng Anh tin vào nó, nghĩa là cô đã đánh mất sự "bất chấp".
* **Kỹ thuật xử lý:** Nhìn thẳng vào chỗ "mỏi lưng". Khi nhìn sâu vào trải nghiệm đó, ta sẽ thấy gì? Chỉ thấy cái "Đang là" không hình tướng, không tính chất "mỏi". Cái "mỏi" chỉ là cái tên mà tâm trí đặt cho một luồng kinh nghiệm. Sư phụ nhấn mạnh: *"Cái cảm giác đấy là mỏi lưng điên à? Tại sao cảm giác đấy lại là mỏi lưng được?"*.
* **Ý nghĩa:** Mục tiêu không phải là làm hết mỏi, mà là thấy rằng dù cảm giác đó vẫn ở đấy, nó vẫn chỉ là "Đang là" chứ không phải là "cái mỏi lưng" như tâm trí bịa ra.
**3. Trường hợp của Nga: Bẫy dùng suy nghĩ để đè nén suy nghĩ**
* **Tình huống:** Nga cảm thấy căng thẳng, không biết mình tập đúng hay sai. Cô tự nhủ: *"Đang là chỉ là đang là thôi, không có gì căng thẳng cả"* để làm dịu tâm trí.
* **Sự điều chỉnh của Sư phụ:** Sư phụ chỉ ra đây là lỗi phổ biến: **Dùng suy nghĩ A (lý thuyết) để đè suy nghĩ B (lo lắng).** Đây không phải là thiền đúng vì nó vẫn nằm trong vòng vây của suy nghĩ.
* **Kỹ thuật đúng:** Phải **Nhìn** chứ không phải **Nghĩ**. Nhìn thẳng vào cái sự căng thẳng, cái sự lo lắng đó. Khi thực sự nhìn vào (quan sát trực tiếp kinh nghiệm), cái "Đang là" sẽ tự hiện ra mà không cần qua sự kết luận của lý trí. Khi đó, câu nói *"Đang là chỉ là đang là"* mới thực sự là kết quả của sự thấy, chứ không phải một câu thần chú để trấn an.
**4. Trường hợp của Hồng Linh: Cảm giác mạnh (Đau đầu)**
* **Câu hỏi:** Khi cảm giác đau đầu quá mạnh, nó dường như lấn át cả nhận thức.
* **Chỉ dẫn:** Sư phụ dạy hãy nhìn vào cách cảm giác đó lên xuống. Hồng Linh thực hành và nhận ra: *"Chỉ thấy có đang là chứ không thể có cái đau đầu nào ở đấy cả"*. Khi bận nhìn vào bản chất của kinh nghiệm, tâm trí không còn chỗ để tin vào cái nhãn "đau đầu".
**5. Trường hợp của Ngoan: Cảm giác hồi hộp**
* **Kỹ thuật "Hồi hộp nào?":** Sư phụ gợi ý một câu hỏi quyền năng để hỗ trợ việc nhìn: *"Hồi hộp nào?"*. Câu hỏi này không dùng để tìm lời giải bằng trí tuệ, mà dùng để điều hướng cái nhìn vào ngay tâm điểm của cảm giác hồi hộp.
* **Sâu sắc về sự tồn tại:** Sư phụ khẳng định: *"Biểu hiện không có nghĩa là tồn tại"*. Có cảm giác hồi hộp (biểu hiện) nhưng không tương đương với việc có một thực thể "hồi hộp" đang tồn tại thực sự. Việc nhìn vào kinh nghiệm giúp ta thấy rõ khoảng cách giữa cái hiện ra (biểu hiện) và bản chất thật sự của nó (Đang là).
**6. Cách xử lý cơn Buồn ngủ - Chướng ngại lớn nhất**
Sư phụ đưa ra một cách tiếp cận hoàn toàn khác biệt so với các dòng thiền truyền thống:
* **Không chống lại:** Thay vì ngồi thẳng lên hoặc rửa mặt để đuổi cơn buồn ngủ, Sư phụ dạy hãy để nó chạy tự nhiên.
* **Truy vấn trải nghiệm:** Đặt câu hỏi *"Buồn ngủ nào?"* hoặc *"Có buồn ngủ thật không hay chỉ có cái đang là?"*.
* **Bất chấp niềm tin:** Con được quyền ngủ, nhưng không được quyền bị lừa rằng *"Tôi đã ngủ"* hay *"Tôi đang ngủ"*. Bởi vì khi tỉnh dậy, nếu ta tin rằng mình đã ngủ, đó lại là một suy nghĩ vừa hiện lên. Thực tại (Đang là) thì không bao giờ ngủ, chỉ có trạng thái tâm thức thay đổi.
(Còn tiếp...)
### [Phần 3]: Hai tiêu chí của sự thành công và Bản chất của việc "Bất chấp"
Trong tiến trình hướng dẫn, Sư phụ Trong Suốt làm rõ rằng việc thực hành pháp thiền "Đang là mặc kệ suy nghĩ" không nhằm tới một trạng thái tĩnh lặng tuyệt đối không có tư tưởng, mà tập trung vào sự chuyển hóa nhận thức đối với những gì đang diễn ra. Sư phụ đưa ra hai tiêu chí cụ thể để người tập tự đánh giá sự thành công trong thời thiền của mình:
**1. Thành công số 1: Nhìn thấy cái "Đang là" (Kinh nghiệm trực tiếp)**
* Khi có bất kỳ suy nghĩ hay cảm giác nào nảy sinh (như buồn ngủ, nhắm mắt, mỏi lưng), người tập không nhìn vào nội dung của suy nghĩ đó, mà nhìn vào **nơi** mà suy nghĩ/cảm giác đó đang hiện ra.
* Dù nhìn vào đâu – nhìn lên trời, xuống đất, hay nhìn vào cảm giác đau – kết quả cuối cùng luôn chỉ thấy một thứ duy nhất: **Sự đang là của kinh nghiệm.**
* Sư phụ nhấn mạnh: Bản chất của mọi thứ khi được quan sát kỹ bằng kinh nghiệm trực tiếp đều lộ ra trạng thái "Đang là". Đây là bước đầu tiên để thoát khỏi sự gán ghép nhãn mác của tâm trí.
**2. Thành công số 2: Sự tiếp diễn của suy nghĩ nhưng không còn niềm tin (Sức mạnh của sự Bất chấp)**
* Một hiểu lầm phổ biến là sau khi nhìn thấy "Đang là", suy nghĩ sẽ biến mất. Sư phụ đính chính rằng: Sau khi nhìn thấy bản chất thực tại, suy nghĩ vẫn có thể tiếp tục nói, thậm chí nói rất nhiều (ví dụ: *"Mày đang buồn ngủ đấy", "Mày vừa ngủ quên 5 phút rồi"*).
* Thành công thực sự nằm ở chỗ: **Con thấy cái "Đang là" song song với việc suy nghĩ vẫn đang "nói láo".**
* Lúc này, câu khẩu hiệu "Bất chấp suy nghĩ bảo gì" trở nên tối quan trọng. Người tập cho phép suy nghĩ nói bất cứ điều gì nó muốn, nhưng tuyệt đối không tin vào tính chân thực của những lời đó. Sư phụ ví von việc này giống như nghe một kẻ nói dối chuyên nghiệp mà mình đã biết rõ chân tướng; hắn nói gì không quan trọng, vì ta đã thấy sự thật rồi.
**3. Kỹ thuật sử dụng câu hỏi để "Nhìn" thay vì "Lý luận"**
Sư phụ khuyến khích học trò sử dụng các câu hỏi mạnh như: *"Buồn ngủ nào?", "Mỏi lưng nào?", "Mệt nào?"*.
* **Mục đích:** Không phải để tìm một câu trả lời mang tính triết học hay lý thuyết, mà dùng câu hỏi đó như một công cụ để **điều hướng cái nhìn** vào đúng chỗ cảm giác đang hiện diện.
* Khi hỏi *"Mệt nào?"* và nhìn thẳng vào cái gọi là "mệt", người tập sẽ thấy cái "mệt" tan biến thành kinh nghiệm "Đang là". Nếu chỉ dùng lý luận để tự nhủ "làm gì có mệt đâu", đó là sự thỏa hiệp và lừa dối chính mình, không phải là thiền.
### [Phần 4]: Mở rộng tri kiến - "Mọi việc chỉ trong suy nghĩ thôi"
Sư phụ Trong Suốt đúc kết toàn bộ cốt tủy của bài Pháp qua hai câu thơ quan trọng, giúp học trò chứng ngộ bản chất của thực tại và thoát khỏi ảnh hưởng của thế giới hình tướng:
**1. "Thực tại biết luôn sáng ngời ngời"**
* Cụm từ **"Sáng ngời ngời"** ở đây không có nghĩa là ánh sáng vật lý (như ánh đèn hay mặt trời). Sư phụ giải thích rằng ngay cả khi tắt đèn, căn phòng tối thâm u, thì cái "Đang là" (cái Biết) vẫn cực kỳ sống động, rực rỡ và rõ ràng.
* Sự "sáng" này chính là sự tỉnh thức tự nhiên, không bao giờ mất đi, không phụ thuộc vào các điều kiện bên ngoài. Thực tại luôn ở đó, nguyên vẹn và sống động bất chấp mọi hoàn cảnh.
**2. "Mọi việc chỉ trong suy nghĩ thôi"**
* Tất cả những gì ta cho là vấn đề (như căn phòng tối, sự mệt mỏi, sự nợ nần, hay sự đau đớn) thực chất chỉ nằm trong các lớp suy nghĩ chồng chất lên thực tại.
* **Ví dụ về căn phòng tắt đèn:** Khi đèn tắt, thực tại chỉ là "Đang là". Nhưng suy nghĩ hiện lên bảo: *"Đây là căn phòng tắt đèn tối thui"*. Nếu tin vào suy nghĩ này, ta bắt đầu thấy sợ hãi hoặc khó chịu. Thực chất, cái "tối" hay "sáng" chỉ là khái niệm của suy nghĩ, còn thực tại thì chẳng có "tối" hay "sáng" nào cả.
* Sư phụ khẳng định: Việc thực hành thiền "Đang là" chính là cách để chứng ngộ hai câu thơ này. Khi chứng ngộ được rằng mọi sự khổ đau và rắc rối chỉ tồn tại trong suy nghĩ, con người sẽ đạt được sự tự do tuyệt đối.
### [Phần 5]: Ẩn dụ về sự đóng đinh của Chúa Giê-su và sự phi tồn tại của đau khổ
Để minh họa cho sức mạnh của việc không tin vào suy nghĩ (bất chấp cảm giác tế), Sư phụ sử dụng hình ảnh mang tính biểu tượng cao: **Chúa Giê-su trên cây thánh giá.**
* **Phân tích trải nghiệm:** Theo góc nhìn thông thường, bị đóng đinh là một nỗi đau đớn kinh hoàng. Nhưng Sư phụ đặt câu hỏi: Tại sao Chúa Giê-su có thể bình thản đối diện với điều đó? Câu trả lời nằm ở sự chứng ngộ về "Đang là".
* **Cái nhìn của bậc giác ngộ:** Đối với một người đã chứng ngộ, khi máu chảy, khi đinh đóng vào thịt, họ sẽ nhìn vào đó và hỏi: *"Đóng đinh nào? Đau nào? Máu nào?"*. Khi nhìn thẳng vào đó với cái nhìn "Đang là", họ thấy mọi biểu hiện đó đều là "mơ", là những hiện tượng hiện ra rõ ràng nhưng không hề tồn tại thực thụ như một thực thể đau đớn.
* **Kết luận:** Nếu còn tin vào một cái đau dù là nhỏ nhất là có thật, ta sẽ bị mắc kẹt hoàn toàn vào thế giới khổ đau. Chúa Giê-su không khổ vì Ngài thấy toàn bộ cảnh tượng đó chỉ là những biểu hiện trong cái "Đang là" rộng lớn, không có một cái "Tôi" nào bị đau và không có cái "đau" nào tồn tại độc lập.
### [Phần 6]: Câu chuyện thực chứng của Hải Nam - Quyền năng của sự nhận thức thực tại
Một phần cực kỳ đặc biệt trong bài giảng là đoạn chia sẻ của học trò Hải Nam về trải nghiệm thực tế với người ông đang hấp hối. Đây là minh chứng sống động cho việc "nhận thức đúng có thể thay đổi cả thực tại vật lý".
* **Bối cảnh:** Vào mùng 2 Tết, ông ngoại của Hải Nam rơi vào trạng thái nguy kịch. Khi Hải Nam đến, mọi người đang vây quanh, thân thể ông đã rã ra (đại tiểu tiện không tự chủ), hơi thở chỉ còn là những tiếng hấp hối cuối cùng. Theo kinh nghiệm y học và hộ niệm, đây là những dấu hiệu của cái chết cận kề.
* **Hành động của Hải Nam:** Anh ngồi xuống, cầm tay ông và thực hành thiền "Đang là". Anh cảm nhận rõ rệt rằng mọi biểu hiện trước mắt – cái chết, sự suy sụp của thân thể – chỉ là những kinh nghiệm đang hiện ra.
* **Sự chứng ngộ trong khoảnh khắc:** Hải Nam nhớ lại lời Sư phụ: *"Không có cái gì xảy ra cả"*. Anh nhìn vào cảnh tượng đó và thấy rằng muốn nói "ông sắp chết" thì phải dùng suy nghĩ để bịa thêm vào, còn trong kinh nghiệm trực tiếp thì chỉ có sự "Đang là" sống động, không có "ông" và cũng không có "cái chết".
* **Kết quả kỳ diệu:** Sau khoảng 10 phút Hải Nam ngồi trong trạng thái đó, hơi thở của người ông dần ổn định lại. Một lúc sau, ông tỉnh táo hẳn, ngồi dậy và bảo con cháu đi ăn cơm để ông nghỉ ngơi. Sự hồi phục này đi ngược lại mọi quy luật vật lý thông thường mà Hải Nam từng biết.
* **Lời dạy của Sư phụ:** Sư phụ giải thích rằng đây chính là sự "rơi ngọn trở về gốc". Khi Hải Nam không còn bám vào cái "ngọn" (các biểu hiện vật lý của sự chết) mà quay về cái "gốc" (thực tại Đang là không có gì hết), thực tại bên ngoài tự động chuyển hóa. Thế giới vật lý không kinh hoàng và cố định như ta tưởng; nó linh hoạt và phụ thuộc vào cách ta nhận thức về nó.
### [Phần 7]: Ứng dụng vào đời sống - Thoát khỏi "Địa ngục tự tạo" thông qua sự tỉnh thức
Sư phụ Trong Suốt chỉ ra rằng con người thường có xu hướng "điên rồ" khi tự tạo ra đau khổ rồi nhảy vào đó để gánh chịu. Sư phụ phân tích qua các ví dụ đời thường:
**1. Ví dụ về "Ông chồng bất tài" và "Nợ nần"**
* Thực tại chỉ là "Đang là". Nhưng tâm trí ta bịa ra hình ảnh "một ông chồng bất tài" hoặc "một khoản nợ khổng lồ".
* Đáng nói hơn, sau khi bịa ra, ta lại tin đó là thật 100% và bắt đầu sống trong sợ hãi, khổ sở. Sư phụ ví hành động này giống như việc tự đào địa ngục rồi nhảy xuống đó sống.
* **Cách tập:** Khi đối diện với chủ nợ hay người chồng, hãy hỏi: *"Chồng nào? Nợ nào? Khổ nào?"*. Nhìn thẳng vào cái cảm giác lo lắng đó để thấy bản chất "Đang là". Nếu thực hiện thành công, ngay cả khi chủ nợ đứng trước mặt, ta vẫn thấy đó chỉ là một biểu hiện trong "mơ", không có thực thể nợ nần nào có thể làm hại đến cái "Đang là" cả.
**2. Sự khác biệt giữa Thỏa hiệp và Bất chấp**
* **Thỏa hiệp:** Khi gặp khó khăn, ta tự nhủ "thôi kệ nó, mình tu hành rồi không chấp". Đây vẫn là sự chấp nhận cái khó khăn đó có thật.
* **Bất chấp (Kiểu thiền Pro):** Nhận ra rằng cái khó khăn đó **không hề tồn tại** ngay từ đầu. Nó chỉ là một suy nghĩ hiện ra. Sư phụ nhấn mạnh: *"Nếu con còn thỏa hiệp, nợ nần sẽ tăng lên. Nếu con thấy không có nợ nào cả, cảnh nợ nần sẽ biến mất kinh hoàng"*.
**3. Kết luận về lối sống "Đang là mặc kệ suy nghĩ"**
* Sư phụ nhắc lại 6 chữ vàng: **"Đang là mặc kệ suy nghĩ"**. Đây không chỉ là một phương pháp thiền ngồi mà còn là một lối sống.
* Sống trong trạng thái này nghĩa là ta vẫn làm việc, vẫn giao tiếp, nhưng không bị lừa bởi những kịch bản mà suy nghĩ thô và tế dựng lên.
* Đây chính là con đường dẫn đến trạng thái "không tu mà Phật", vì khi nhận ra "Đang là" chính là Phật tánh, và Phật tánh chẳng bao giờ tách rời khỏi ta, thì mọi sự tìm cầu bên ngoài đều chấm dứt.
****
Bản gõ chi tiếtTranscript
Tự nhiên hồ phự tính là nói đúng.
Ừ. Sự tính.
Ừ. Bọn con thì thiền thì tức là đang thiền plus là thiền mà vẫn thấy có biết tức là là biểu diễn của biết ấy ạ.
Không, tức là con đang hiểu một chút là thế. Còn tức là trong Trong khi thiền thì có mấy cái có mấy cái con hay hỏi là ờ à đầu tiên xác quyết trước khi thiền là mình là cái kinh nghiệm đang là này xong còn trong khi thiền thì chỉ thi thoảng hỏi cái câu là mọi thứ có hiện lên rõ ràng mọi thứ hiện lên rõ ràng trong kinh nghiệm đang là không và kinh nghiệm có tách khỏi cái kinh nghiệm đang là không tức là cái thiền ấy là thiền về kinh nghiệm đang là tiến nhớ rồi
bây gi mình sẽ chuyển sang một một loại thiền mới hơn nhá Cái thiền mới này mới nhấn mạnh vào cái đang là nhấn mạnh là cái trạng thái tự nhiên của con ấy, thực sự của con ấy. thì nó đang làm th đấy gi khiụ giảng các bạn thấy rồi đấy thực chất thì nó có cái gì đang là thô nay chưa ngày xưa mình gọi là biết đúng không bây giờ mình gọi đang là cho nó cần trải nghiệm chứ bản chất nó là biết chứ không phải không phải là một từ mới đâu nhá không phải là một cái gì mới cả thực tại chẳng có gì ngoài biết thì mình gọi là thực tại chẳng có gì ngoài đang làm cũng được nhưng mà đang là thì nó gắn chặt với thiền với trải nghiệm chứ còn biết thì nhiều khi con nói thế xong con chả có cảm giác gì hết nó chỉ có Cái cảm giác là có một trên đời của tức là biết còn có một góc nhìn số mấy?
Số là
còn đang là thì nó gợi về số không đấy khác biệt giữa giữa cái chữ biết chị đang là nói về biết phát là thực tại chẳng h biết thì con có cái gì khả năng cao là con sẽ dừng ở đâu
ui thế giới chẳng có gì hết đâu mà biết đâu thế là một cái gì
cái hình số 3 nhưng thế giới chỉ có đang là thôi thì đang là nó không làm cái gì cụ thể nên con rất khó nắm bắt nó để thành một cái số 3 con buộc phải cảm nhận nó để về số 0 Hiểu giá trị chị đang là không? Chữ đang là cái gì? Khó lắm mắt lắm. Đang là nó là cái gì? Đang là mà chẳng là gì cả nữa cơ đúng không? Nên là rất khó dùng số ba để nắm bắt. Đây là là lý do sự dùng từ đang là mạnh gần đây từ rồi chuyển đạn mới là sự dừng đang là vì từ biết rất dễ làm con dừng ở số 3 cho con thỏa mãn. Còn đang là này con chỉ thỏa mãn khi con về không thôi. Số 0 thôi. Còn không không thỏa mãn nữ đâu đúng không? Dám thiền không. Nếu con không về được số không ấy thì con không phải thỏa mãn được. Con nắm bắt được đang là khái niệm thì con thấy không ổn. Đấy nên là cái thiền mới của mình sẽ xoay quanh việc xoay việc là mình sẽ mình sẽ trở về cái trạng thái đang là đấy mới là cái trạng thái thật trạng thái thực sự. Còn trạng thái tôi là cái thân thể này là con số mấy?
Số 1 không phải thật đâu. Đúng chưa? Nó chỉ là một cái suy nghĩ hay là một góc nhìn hiện ra trong đang làng. Đúng không? Nhưng mà nó phải đầy đủ hơn là đang là mà chẳng là gì cả mới đúng. Tại vì nếu con nói đang là nhưng mà là thân thể này thì sao? Mà con hay bị đấy đó. Đang là người ngồi thiền. Đấy con hay bị đấy. Đây là đang là tôi là người ngồi thiền. Đang là mà không là gì mới là đúng. Thì mình phải làm quen với cái đang là cái trạng thật của con. Và khi con làm quen với nó thì con mới có thể nhìn thế giới từ góc không. không chứ là không góc nhìn đấy mà nó có thấy dễ hiểu hơn nhìn thấy từ góc không và con mới cảm nhận được à thế giác ngộ là gì giải thoát là thế nào chứ không có chỉ hiểu là giác ngộ là gì th nào là nói cái khác là con đang các con đang dừng số 3 rất mạnh ví dụ cái này rõ ràng không biết không số mấy số 3 chứ là cái gì đúng không nếu mà chỉ dừng đấy không trải nghiệm ấy thì có phải đấy chỉ là một câu của số 3 không cái này có cách khỏi biết được không
cũng nếu con dừng đấy mà không có trải nghiệm không có kinh nghiệm của đang là thì nó số 3 chắc không đúng không? Vì thế nên con có cảm nhận con có nghĩ thế thoải mái nữa thì con chỉ có một cái góc nhìn số ba mới thôi. Con không có đất vì đất là gì? Đất là nhìn ở góc số 0 ở trong trạng thái số 0 chứ đất không phải là ngồi nghĩ về góc ngồi nghĩ về đang dài vân vân bất kỳ nghĩ gì. Đúng chưa? Vậy cái thiền này đ hỏi con là Một cái nhận thức đúng đầu tiên là về đang là đấy và xác quyết rằng là cũng chỉ có cái đang là không có gì khác trước khi thiền. Đấy rất quan trọng đấy. Đây là lý do mình kiến cả cả tháng nay trước khi thiền ấy con phải xác quyết là chỉ có lăng la chẳng có gì đúng không? Cái sắc Số hai là cái không có gì hết. Đang là mà không có cái gì hết trong cái đang là đấy. Bao gồm không có không có gì tôi không có cái thế giới cả đúng chưa? Hiện ra chỉ là hiện ra thôi chứ không phải là có cái gì nó hiện ra. Theo dụ thì cái xác quyết những đoạn xác quyết này nó quan trọng hơn cả cái thiền luôn vì sác quyết không thành công thì cũng trả thiền ra cái ồn gì hết nên là cũng không vội cũng không định vội dạy con thiền đâu mà. Con có một cách nào đó để các con phải xác quyết được rất là sắc quyết đấy. Thế đấy con mới nhập thiền được. Còn nếu không thì con cứ con sẽ không phải là thiền hay là khác là con ngồi với góc số 3 chứ không phải ngồi với góc số 0 mà dụ đang muốn giúp cho con. Ngồi góc số 3 thì không khó lắm đúng không? Nhưng câu hỏi kia toàn là số 3 đấy. Thế muốn góc số 0 thì con phải nhìn vào trải nghiệm. Xong như xác quyết là nhá chỉ có đang là không có cái gì hết. Rất quan trọng nhấn mạnh một lần nữa là không có cái gì hết. Vụ quan trọng luôn. Lý do mình dành cả tháng này để khảo sát xem là trong trải nghiệm thì có cái gì không. Khi nào mà đang làm mà không có cái gì hết thì mới ngồi được. Chỉ có đang làả không có gì chạy đội và con ngồi xuống với cái sắc hyết như vậy. Thế khi con ngồi xuống như vậy thì điều gì sẽ xảy ra? Các suy nghĩ sẽ tự động xuất hiện đúng không? Có không thế? Suy nghĩ nó có tội tình gì không? Thì thế con không cần phải xử lý nó đống suy nghĩ đấy. Con tiếp tục để nó xuất hiện với một cái sự sắc quyết vẫn của chếc ng thiền. Th suy nghĩ sẽ nói gì? Sẽ nói gì?
Nó sẽ nói đây là cái gì? Con nhớ nó đang làm mà không là gì cả nhưng suy nghĩ sẽ liên tục nói là đây là cái gì? Đây là ví dụ buồn ngủ. Nó sẽ nói thường nói câu đây là buồn ngủ, đây là mệt, đây là mỏi lưng. Có không?
Đây là tôi đang thiền. Và cái mà con cần là gì? Đang là thì chỉ là đang là bất chấp suy nghĩ bảo gì đấy con sẽ học được cái môn mới là môn bất chấp suy nghĩ và cái năng lực con cần bây giờ bất chấp suy bảo gì con không cần phải xử lý suy nghĩ nhưng con cần phải bất chấp suy nghĩ bảo chính xác là đang là chỉ là đang là không có gì hết chứ không không có gì hết là đứt đấy hoặc đang là mà không là gì cả đấy nhưng mà tốt nhất là đang là chỉ là đang là không có gì hết vì cần nhấn mạnh mình không có gì hết bất chấp suy bảo gì con ghi đấy vào đi. Đấy là cái mà con cần xác quyết đang là chỉ là đang là phải không có gì hết phải bất chấp suy nghĩ bảo Đó là cái con c sắc quyết trước khi thiền nhá. Con dành 10 phút, bao nhiêu phút, 2 5 phút thì con con sền sau đó con ngồi xuống như bình thường con vẫn ngồi xuống và con và khi con ngồi xuống đấy thì con thấy cái điều mà con giá quyết được chưa? Đang là chỉ đang là thôi không là gì hết không có gì hết mất cho ch sau đó suy nghĩ sử lên bảo gì đó về của con là gì? Là bất thả gì không? Và con là cái câu vừa xong. Tất cả việc của con là gì? Là tiếp tục trong cái câu và sa tiếp tục thấy đang là chỉ đang là thôi không có gì hết. Bất chấp chả gì cái gạch chân chữ bất chấp chứ bảo gì. Đấy là cái cái cái quan trọng của cái thiền này. Bây giờ mình sẽ thử luôn đây nhá. Mọi hiểu chưa? Bắt đầu thử luôn nhá. Bây giờ con xác quyết là đang là thì chỉ đang là không có gì hết. Có v được không? Thực ra dư âm của bài giảng vừa xong nó chính là một sắc quyết rồi nhá. Nhưng mà con cần sác quyết thêm một cái nữa. là bất chấp sự bảo gì vì tí nữa con ngồi một lúc nó sẽ bảo gì đấy nên là phải v phải phải là bất chấp bảo gì cơ đang là chỉ đang là không có cái gì hết không biết không
này không khó vì đang giảng đang cái bài vừa xong giảng rất mạnh rồi nhưng mà thế song quyết thêm là gì
bây giờ tí sư bảo là ui tôi mệt quá thì có cái mệt không
không
nhớ là chỉ đang làm mà không có gì hết thì nó bảo mệt mệt quá thì thì sao Đúng không? Tôi sự dạy con nếu nó bảo bệt quá thì con làm gì? Con nhìn vào cái biệt quá đấy. Con nó bệt quá đấy. Con thấy chỉ đang là chẳng có gì hết. Đấy cách tập chứ mình ngồi mình không mình đánh nhau suy nghĩ mất. Cái bất chấp suy bảo gì ấ nó không chỉ đơn giản là mình nghĩ rằng bất chấp sin bảo gì mà phải nhìn được cái chỗ nào mệt quá. Ấ thế chỉ có đang là thôi. Bây giờ test luôn này. Nó sẽ bảo con là con là một người sắp ngồi thiền rồi. Bảo ngay còn gì nữa s bảo ch thiên bảo ngay không con làm gì
nhìn vào cái mà con cho rằng sắp ngồi thiền ấ tôi sắp ngồi thiền con nhìn vào cái tôi sắp ngồi thiền đ con thấy cái gì
con thấy đang là thôi chứ làm sao có cái gì con ghi tôi sắp ở hiền nghĩ đ con nhìn xem là tôi sắp ở hiền nó là cái gì con nhìn kinh nghiệm của con xem nó là cái gì Con nhờ kinh nghiệm của con xem cái tôi sắp ngồi thiền là cái gì? Ai trả lời này vẫn đang đang chưa phải thiền đâu. Đây thì đang test thôi. Con tôi sắc ngồi thiền xong nhìn vào kinh nghiệm của con xem tôi khóc ngồi thiền nó là cái gì. Tùng trả lời thế nào nhắc lại nhá. Con nghĩ là tôi sắp ngồi thiền rồi. Nghĩ chưa?
Nghĩ rồi.
Và con nhìn vào kinh nghiệm của con xem tôi sắp ngồi thiền rồi làm gì?
Nó nó chả là gì cả. Nó ch Qu chỉ có đang là thôi.
Đúng chưa?
Đấy thành công rồi đấy. Thấy có hơi mỏi mỏi lưng không? Rồi Hồng Anh nhìn mỏi lưng đi. Hồng Anh đưa mic không ai khi từ giá chậm một chút này. Khi sự nó là bất chấp suy nghĩ bảo ấy thì có hai loại suy nghĩ suy nghĩ gì
thô. Và thế
thằng thô nó sẽ bảo là tao xong rồi thiền rồi là thằng thô. Nhưng cảm giác mỏi lưng thì nó chính là
phế.
Thế đấy. Đấy đ tại sao lại giảng con bài rất dài về thô và thế? Các bạn nãy s hỏi hỏi s không nói nhiều bởi vì các bạn chưa thiền nhưế này nên các con phải hiểu khi s nó bất chấp suy bảo gì thì không phải chỉ suy nghĩ thô đâu. Suy thô chính là cái chuyện của Tùng nó tao sóc hồi thiên đây nó thô quá nhưng mà trong hiệu hồng anh thì nó không phải là suy thô nó tự cảm giác mỏi đứng thì cái cảm giác bảo đưng đấy bản chất là tế
tế
bất chấp suy nghĩ hỏi gì bảo gì không chỉ là suy nghĩ thô bảo gì mà kể cả suy nghĩ tối bảo tới bảo gì thì đang là vẫn chỉ là
đang là không có cái gì hết Không có hết nghĩa là có cái mỏi lưng không? Không.
Vậy thì hồng anh sẽ làm gì? Anh nhìn cái mỏi lưng đây xem có cái mỏ lưng đấy không? Nhưng mà chỗ trong là mỏi lưng ấy xem có cái gì.
Nhìn vào đấy thì thấy đang là không có.
Dù có cảm giác gì ở lên ấy, có cảm giác thoải mái nữ thì nó cũng chỉ là
đang là
đang là chứ nó không thể là
mọi nhân. Bài N X nói rồi sao? Cái cảm giác đấy là Mỏi lưng điên à?
Th ra
tại sao cảm giác đấy nó là mỏi lưng được? Con nhìn vào cái cảm giác mỏi lưng đấy và con thấy rằng con ấy chỉ đang là thôi. Nó có bảo mỏi lưng thì không phải là mỏi lưng. Đấy chính là bất chấp sĩ bảo gì? Còn nó bảo mỏi lưng có tin mỏi lưng thì con không bất chấp được rồi. Ở đây mình không ngăn chặn cái suy nghĩ bỏ lưng, mình không ngăn chặn cái cảm giác vỏ lưng mình chỉ bắt chấp được thôi. Nhắc lại nhá. Mô tả lại nhá. Hồng Anh ngồi và thấy mỏi lưng. Hồng Anh đã xác quyết rằng đang là chỉ là đang là không có cái gì hết. Bất chấp suy ý bảo gì. Thế thì nó bảo lưng thì mình nhìn thẳng vào chỗ mình gọi là mở lưng. Đấy. Được chưa? Khi nhìn vào đấy thì có cái gì? Trải nghiệm đấy thì có cái gì?
Tôi đang là
tôi đang là thôi nhưng không có nghĩa rằng là nó không bảo nữa. Nó bảo nữa hay không không quan trọng bởi vì con chỉ thấy cái đang làm thôi. Đấy đấy em bé hát lên là biết rồi đấy. Đây là mấu chốt. Đây là mấu chốt đấy. Em bé phải ca một bài phải nhấn mạnh đây là mấu chốt. Mấu chốt là nó vẫn bảo nhưng con không mặc kệ nó vì con biết rằng con thấy rằng chỉ đang là thôi chứ không phải là con do đấy tầm hết ngỏi lưng hay là tự nhiên nó không bảng nữa. Không quan trọng. Được chưa? Mọi hiểu chưa? Đấy là cái căn bản bắt đầu rồi đấy. Nhắc lại nhá. Đầu tiên mình sác quyết đang là chỉ đang là không có cái gì hết bất chấp suy nghĩ mà ngoặc thô và tế bảo gì nhá thêm một ngặc vào chắc vì suy nghĩ bảo đây ý sư vụ không phải là suy nghĩ thô chỉ suy nghĩ thô đâu bất nghĩ suy nghĩ mà ngoặc thô và tế bảo gì Được chưa? Thì trước khi ngồi xuống sắp qu đấy bằng tất cả cái gì mà con đã từng tư đã từng nghĩ con vâ nhá. Xong con ngồi xuống. Ok chưa? Và ngay lập tức một lúc sau khi ngồi xuống suy nghĩ sẽ bảo cái gì đó hoặc là bảo thô kiểu như tao đang ngồi thiền đây tao ngồi thiền đây. Câu hay bảo nhất. Còn bảo tế ví dụ như mở lực Mà hay nhất là buồn ngủ. Các con hay buồn ngủ có không?
Rồi đấy. Thì đấy phần buồn ngủ là bảo gì? Bảo thôi bảo thế
bảo tế. Nhưng mà tôi thiền đây. Tôi thiền đây là gì? Mấy giờ nhờ là chu đồng hồ vân tất cả thì nó bảo trong mọi trường hợp khi nó bảo con nhìn được kinh nghiệm con nhìn được kinh nghiệm xem có cái gì đấy đúng không? Và còn khi nhìn được ký hiệu sẽ thấy cái gì? Lần nào cũng lần nào hiệu chỉ thấy đang làm thôi. Đúng ý chưa? Nhưng mà suy nó vẫn bảo đấy là cái gì đấy? Nó láo thôi. Đấy. Con chỉ thấy đang là thôi nhưng mà suy nghĩ vẫn bảo là ui mỏi lưng quá. Ôi buồn ngủ quá. Đúng chưa? Thế khi suy nghĩ nó bảo như vậy suy nghĩ đâu và tế nhá thì con có cần phải làm gì suy nghĩ đấy không? Mày đừng bảo nữa. Hoặc là buồn ngủ rồi. Buồn ngủ quá rồi phải là phải gì? Rửa mặt đi cho nó buồn ngủ hay là phải ngồi thẳng lên nó sẽ bảo những câu như thế. Con không chống lại những suy nghĩ đấy nhưng con cũng không làm theo lời nó bảo. Con chỉ nhìn vào đấy thôi. Nhiều kinh nghiệm nhìn thẳng vào kinh nghiệm đúng không? Kinh nghiệm buồn ngủ thì là kinh nghiệm buồn ngủ. Kinh nghiệm đau lưng thì đau lưng không có kinh nghiệm rõ ràng là nhiều kinh nghiệm. Thế khi nhều kinh nghiệm thì con thấy gì? Con thấy mối sự đang là đúng không nhỉ? Cách mấy thì cách nhìn kệ chắc chắn. là thấy sự đang lạc đúng không? Thế là xong thế thôi. Tuy nhiên nói thêm là gì? Nhưng nó vẫn bảo v là gì? Kệ mày thôi. Đang là chỉ đang là mày bảo gì thì bảo thôi. Vẫn chỉ đang là thôi. Nó không phải là mỏi lưng, không phải là đấy buồn ngủ đâau đâu. Con có thể bổ sung vào những câu như cái buồn ngủ nào được vì các con cần phải thấy rõ là chẳng b ngủ hết chỉ có cái đang la thôi có thể bổ sung bn ngủ là đấy những câu đấy là bản chất nó chưa phải là thiền đâu nhá nhưng mà với các con bây giờ rất là hợp để con phải thực sự thấy là chỉ đang là thôi ngủ nào đau nào mỏi lưng nào mệt nào mình hỏi thế không phải để mình từ chối cảm giác đấy mình chỉ hỏi để mình thấy sự đang là thôi mục tiêu của con chỉ thấy đang là không thấy cái gì hết không thấy không thấy nó là cái gì hết thì con hỏi những câu đấy rất tốt. Cái loại thề này đặc điểm của nó là không chống lại cái gì xả hết. Nếu buồn ngủ thì mình không chống lại buồn ngủ. Mình chỉ xem có buồn ngủ không hay là chỉ có đang là thôi. Ngày xưa là bồn ngủ sẽ ngồi thẳng lên. Con sẽ làm gì đồn ngủ đúng không? Nhưng đây con không làm gì hết. Buồn ngủ cứ để cho buồn ngủ chạy. Con phải xem cho nó có buồn ngủ đấy không hay chỉ có đang làm thôi. Đấy cái là khác rất khác thường đấy. Không bình thường đâu. Mặc dù là là nghe thì đơn giản nhưng rất khác thường bởi vì tất cả các loại thiền cũng con là đều tin rằng là những cái suy bảo trong cái trạng thái thiền con là đúng hết. Còn bây giờ con không được như thế nữa. Kiểu mỏi lưng quá phải ngồi thẳng lên. Đấy có tin luôn đúng không? Tin không? Vì cảm giác trên đường mạnh như thế sao không tin. Nhưng bây giờ thì nó mỏi lước nào nhỉ? Đấy con vẫn được quyền ngồi thẳng nếu con muốn nhưng mà mỏi lước nào? Nó rất khác biệt với các loại thiền trước đây là các loại thiền trước đây là cái sự tin nó sẽ con rất là mạnh đúng không? Còn bây giờ là bất chấp suy bảo khẳn nhau chưa? Biết tại sao hay gạch chân dấy chưa? Các loại thiền trong đây có một suy bảo ui mỏi lưng có thể ngồi thẳng lên là ngồi thẳng đúng không? Không quan tâm rằng mỏi lưng có thật hay không. Bây giờ con vẫn được quyền ngồi thẳng nhưng không được quyền gì
tin là có bỏ lưng. T bệ được chưa? Cái phần quan nhất là bất chấp sĩ tên quan trọng thấy đang làm đương nhiên là rất quan trọng rồi không thấy đang làm sao bất chấp được nhưng mà vì cái phần mà con chưa quen ấy cái phần đang làm không phải là phần khó vì con đã bắt đầu thừ thiền kiểu kia rồi nhưng cái con chưa quen những cái phần bất chấp sĩ bảo nó sẽ nhấn mạnh lại và con sẽ gặp thường gặp vấn đề là khi mà suy nhả Làm cư không 15 phút không?
5 phút thôi nhá.
5 phút để áp dụng xem được không đã nhá.
Đấy thoải mái đi. Ngồi thoải mái. Môn này không cần ngồi căng thẳng đâu. Môn này rất thoải mái. Mô này ngủ cũng được mà. Miễn là gì? Đừng bị lừa là đang ngủ là đã ngủ đang ngủ sẽ ngủ thôi. Được quyền ngủ nhưng không bị lừa, không được quyền bị lừa. Được quyền ngủ như không được quyền bị lừa là đã ngủ hoặc là đang ngủ hoặc là sẽ ngủ. Hiểu hiểu không?
Hiểu sự nói. Không
con được quyền ngủ nhưng mà con không được quyền bị lừa rằng là ôi vừa ngủ dậy không được ngủ nào ngủ dậy nào được chưa 5 phút nhá để chú bấm giờ nhá dẫn dẫn thiền luôn nào ngồi thoải mái này xác quyết là gì đang là chỉ là đang là không có cái gì hết xong từng từ đ không có hết Đấy chưa? Đúng ý chưa?
Đang là thì đang là chứ không có gì hết. Hiện ra thì không nghĩ là có đúng không? Nên là đang là chỉ đang là thôi không có cái gì hết. Sau đó sẽ biết cái là bất chấp suy nghĩ thô vào thế bảo gì. Đấy mình chuẩn bị thần trước thì nó sẽ bàn. Rồi xong chưa? Nó sể 5 phút nhá. Nhóm thiền không tập như này nhá. Vì tí nữa có thể thêm thì là bổ sung thêm vào cái này thôi chứ không phải là không học hay không đâu nhá. Các bạn thiền không thầy như này còn sau này ch sẽ giảng thêm cho cái nữa cho sâu sắc hơn. Nhanh quá nhờ. Có ai tập tí nào không? Hay vẫn chưa tập được? Làm thế nào chưa? Không nói gì đã đúng không? Không không phải hôm nay không phải ngày tập nay ngày để mình hiểu cách tập thôi. Có ai có ai th suy nó bảo gì không?
Ví dụ
mọi người mọi người đây mọi người nào đây thô trước đi. Chị thô trước đ quay th chữ thô gì đâ Thanh đây.
Vì con đối diện sư phụ ấy nên vừa vào cái là nói đây sư phụ đấy. Sư phụ đấy rất là mạnh.
Ừ. Rồi thế nào?
Thì ngay lúc đấy con bảo là ơ nhìn con nhìn thẳng vào chỗ mà con tin là sư phụ ấy
thì con đúng là chỉ thấy có đang là chỉ có cái như này thôi.
Không thể nói là có sự phụ ngay đây được.
Đúng rồi.
Xong nào?
Xong rồi con cảm thấy là không suy nghĩ lại cứ nổi lên cứ nổi lên tiếp đi. Thì tiếp tục nó vẫn cứ lên lên thì lên thế nào? Thì mà mình tin thì mình nhìn thẳng vào cái chỗ suy nghĩ đấy. Mình thấy chị đang là
nế nếu nổ lên mà không tin thì kệ.
Vâng.
Nếu tin rồi thì lại nhìn vào kinh nghiệm. Thấy mỗi đang là thôi chứ có cái nó bảo đâu. Ok được rồi đấy. Đúng rồi đấy. Bạn nào thử tập với mạn thô đi. Có thô nữa không? Toàn tế là anh em toàn tập tế không thô à. Thô là sụ này sụ này đấy. Thô quá anh em có vẻ không thấy sụ phụ hết đúng không? Ok rồi. Th tế đi tế đi Nga đi.
Lúc thiền thì con sẽ thấy hơi căng căng kiểu không biết tập đúng không rồi nó cứ bắn loạn xạ ấy.
Ờ được. Có biết tập đúng không?
Vâng.
Căng căng. Ok.
Thì lúc đấy Con lại nhớ ra là ơ đang là chỉ là đang là thôi có cái gì là căng căng ở đây đâu.
Ừ.
Tức là không có cái gì là căng căng ở đây cả. Thế là con cứ thả ra xong rồi nó cứ nổi lên ơ thế thoải mái.
Con nế con thiếu một hành động con trọng phải nhìn.
Dạ.
Con thiếu có nhìn nữ rồi. Con là dùng suy nghĩ để bảo để để đè
tức là con cảm nhận đấy. Tức là
con phải nhìn
con nhìn vào cỗ căng. Nhìn vào cái sự căng của con.
Vâng.
Chứ con không phải nghĩ ra không có gì xong rồi yên tâm được.
Thế nó có dùng suy nghĩ để ba cái chuông khác nhau thả nào. Nó Còn một cái nữa sóc kêu thôi tắt luôn hiểu không nhỉ?
Vâng.
Của con chưa phải nhìn rồi. Con về là nghĩ thôi không nên như thế.
Khi nó bảo là ô căng quá nhờ ơ biết đúng hay sao nhỉ? Có như kinh nghiệm xem có cái gì ở đấy thì con mới thấy cái gì?
Đang là chỉ là đang là
lúc đấy thì con mới kết luận với câu của con thì được.
Lúc đấy thì kết luận bằng đang là chỉ đang là có cái gì động thì được. Lúc đấy thì là kết luận đấy là do con nhìn không thấy kết luận.
Dùng một suy nghĩ A để dẹp một cái suy nghĩ B. Kiểu con lại dùng suy nghĩ A để dẹp suy nghĩ B rồi đấy.
Vâng.
Nhắc lại nhá. Th căng thẳng khi thấy lo với thiền hùng hay sai thì như là kinh nghiệm khi kinh nghiệm thấy cái gì chỉ đang làấy chả có cái gì cả dù sĩ bảo gì bảo thì cũng chỉ đang là thôi con được quyền kết luận ở cũng chỉ có đang là không có gì hết thì ok tập đúng là như thế tập sai là gì khi căng đổ lên con dùng lý luận là đang là đang là chứ có cái gì đâu để con giải quyết cái căng căng cái lo lắng đấy đi thì là sai vì không cần giải quyết nó mới đúng Không giải quyết, không có tư duy giải quyết cái gì cả. Tư duy của con là nhìn được đang là thấy đang là và bất thấp xí gì đó. Phải có đúng có sai mới tốt là khác không? Chỉ đi Hồng Linh.
Dạ thưa số phụ khi con thiền thì con bị đau đầu ấy thì sách nói là đang bị đau đầu tức là cảm giác nó mạnh hơn cả suy nghĩ bảo là bị đau đầu.
Đấy là suy nghĩ tế.
Vâng.
Cảm giác đau đầu chứ là suy nghĩ tế.
Thì nhìn vào cái cảm giác đau đầu đấy, nhìn cái cách mà nó cứ lên xuống ấy thì nó chỉ thấy có đang là chứ không thể có cái đau đầu nào ở đấy cả.
Được tốt
thì cứ nhìn vào nó thôi ạ. Thì cứ nó quay lại thì có lúc không tin nữa bởi vì mình đang nhìn rồi thì bận nhìn không tin nữa thì cứ nhìn vào cái đang là ở ngay cái cảm giác đấy
được. Thấy chỉ đang là tôi chả thấy cái gì hết.
Ok rồi. Ờ Hải Thanh Hải xong rồi đang ngoan thái ngoan.
Vâng thì lúc thiền con cũng nổi lên cái cảm giác hồi hộp với lo lắng không biết là thiền như thế nào ấy ạ. Thì con còn nhắc một câu là hồi hộp nào và nhìn vào cái hồi hộp đấy.
Hồi hộp nào cũng được
đấy
để nhìn dùng để nhìn.
Vâng ạ. Nhắc để nhìn ấy ạ. Và cứ nhìn vào thầy đang là và cái hồi hộp thầy
hộp nào khi mình nói thế mình nhìn được cái hồi hộp chứ đúng không?
Vâng.
Và xong cứ tiếp tục vẫn thấy hồi hộp và cứ tiếp tục nhìn và chỉ thấy đang là
khi mình nhìn vào mình thấy cái gì?
Chỉ kinh nghiệm
cái nơi mà mình gọi là hồi hộp ấy nó chỉ có gì?
Có kinh nghiệm đang là thôi.
Dù suy nghĩ vẫn bảo đấy là hồi hộp.
Vâng.
Thô hoặc tế nhá. Không phải chỉ thô đâu nhá.
Dạ.
Khi sự nói suy nghĩ con phải hiểu rằng là suy nghĩ đây là thô và tế.
Khi nhìn vào cái hộp ấy thì con thể chỉ thấy rằng là
dù ngay lúc đấy Nó vẫn đang có cái
vẫn đang bảo là
đúng rồi ạ.
Hồi hộp hồi hộp.
Dạ.
Bảo thôi hoặc tế
chả sao con không cần dẹp hồi hộp đi.
Vâng.
Không còn cải biến hồi hộp đấy con chỉ nhìn thấy ơ có đang la thôi mà thế gọi là bất chấp suy nghĩ bả thế là không bất chấp. Con mẹ tin rằng có hồi hợp thật ở đấy thì là không bất chấp là bị tin rồi bị lừa đấy nhá. Có cảm giác hồi hợp thì có tương đương với có hồi hợp ở đấy không?
Không.
Đấy là cái đấy là lý do mà tại sao con phải rất chắc chắn về cái nhận thức là là biểu hiện không có nghĩa là tồn tại. Mình không phủ nhận cảm giác hồi hộp nhưng mà cảm giác hộp thì không tương đương với sự tồn tại của hồi hộp ở đấy. Hiểu số tinh vih viên này chưa? Rất tinh tế nhá. Con nói là tôi bị hồi hộp. Con chỉ nói là tôi có cảm hồi hộp này thôi. Hoặc là có biểu hiện hồi hộp thì thôi. Nói chuẩn hơn là có biểu hiện hồi hộp. Nói chuẩn hơn là có biểu hiện của thứ được
bịa rằng là hồi hộp. Đấy đầy đủ thế. Nhưng tất cả đều nói một thứ. là gì? Là cái biểu hiện nó không tương đương tôn tại cảm giác hồi hộp là sự y tế không tương đương với cả có một cái hộp thực sự ở đấy thì đấy là mấu chốt. Và khi nhìn vào đấy con mới thấy là ở chỉ có đang là thôi. Dù mày bảo gì thì bảo thô bảo tế thì bảo thì cũng chỉ có đang là như không có cái gì hết. Đấy hiểu chưa? Ngoan nói đâu không? Chuyển ngoan đây. Cho cho Ngọc Bích đừng nghe pháp từ lúc xưa hiểu gì rồi
in vào nhận thức luôn.
Con lúc mà ban đầu là nhắc cái câu đang là chỉ là đang là ấy không có gì cả ấy. Bất chấp suy nghĩ bảo gì ấy.
Thì à sau đấy thì mình nhìn vào cái đang là nhưng mà à mình cảm nhận được cái lăng là nhưng mà ngay sau đấy thì bắt đầu suy nghĩ là bắn ra. Bắn ra là ờ không biết là Ngọc Bích có khóc không v mọi người lại không thiền được. Rồi là mình cứ đi lại lại này có ảnh hưởng đến sư phụ giảng pháp không? Đấy thì sau khi suy nghĩ bắn ra thì con tức là lúc đấy mình cũng không phải là ra ngay được đâu nhưng mà một tí thì mình quay lại mình ờ nhìn vào cái đang là mình ơ cái cái cái ngọc bích hóc nó là cái gì? Ngọc bích nào khóc nào sư phụ nào giảng pháp nào thì lúc đấy con nhìn vào cái đang là ấy thì con lại chỉ thấy cái đang là thôi chứ chỉ cảm nhận được đang là thôi chứ không có cái cái cái cái những cái suy nghĩ những cái thứ mà suy nghĩ nó bịa ra ấy ạ. Đấy thì thì mình lại quay trở về cái trạng thái đang là mà sau đấy thì nó lại cứ bắn đi bắn lại. Thế thì lại kiểm tra.
Nếu nó bắn mà mình không tin thì kệ.
Vâng.
Nếu mình hơi tin thì phải xem lại.
Vâng.
Còn tim rồi thì càng phải xem.
Vâng. Thì ban đầu con ban đầu thì thì lúc mà mình mới vào ấy thì không tin. Nhưng mà sau một tí một một một chắc là khoảng phút gì đấy thì bắt đầu mà tin vào thì hơi tin vào là con bắt đầu con lại kiểm tra. kiểm tra và nhìn vào kinh nghiệm để xem là thực ra nó có những cái thứ đấy không và và nó có cái gì ấy thì mình chỉ thấy cái đang là thôi không có những cái thứ đấy. Vâng thì nó cứ như thế trong vòng 5 phút được
được rồi. Ok rồi đấy. Biết tập rồi đấy. Chuyển cho ma đấy. Hôm nay chỉ cần biết tập thôi. Buổi xong mình mới xem tập thế nào. Hôm nay con phải hiểu đúng cái sự muốn truyền nữa.
Ờ con thì trước khi vào thiền thì con cũng có xác quyết v ạ là đang là thì chỉ là đang là không là gì. khác và kể cả là suy nghĩ nó có bả bảo
không có gì hết cho nó mạnh
không có gì hết
mạnh
và mạnh hơn nó bảo mặc dù là bản nghĩa nó là không có gì khác dạ
nhưng mà không thế nó sẽ mạnh hơn nó cắt hết các loại gọi là sạch xanh xanh xanh xanh
và con cũng có nhắc thêm là kiểu suy nghĩ nó có bảo gì thì không không có nghĩa là có cái gì hết
ừ
thì có thêm cái cái cái nhấn đấy thế xong là bắt đầu là ờ ngồi xuống
hoặc có thể nói là hiện ra không có nghĩa là tồn tại được
dạ
vì nó hiện ra mà mình có phủ nhận hiện ra đâu mình chỉ phủ nhận cái sự là ơ hiện ra sa lại có tồn tại có gì không thật ở đấy đúng không?
Dạ. Thì bắt đầu ngồi xuống thì suy nghĩ nó bắt đầu túa ra là à ôi tiếng sư phụ này, tiếng sư phụ này thì khi mà thấy rằng là ơ tiếng sư phụ này thì con nhìn vào cái thẳng cái cái chỗ mà mình tin là tiếng sư phụ này á thì thấy là nó chỉ có kinh nghiệm đang là sau đấy thì lại một hai nhịp trôi thì bắt đầu là cái cái cơn buồn ngủ nó ập đến thì để ý thẳng vào cái chỗ mà mà là đang buồn ngủ ấy ấy xem nó là cái gì ấy thì thấy là nó cũng chỉ là kinh nghiệm đang làm nó cứ diễn tiến nó cứ chồi chồi lên rồi sụt xuống chùi lên sụt xuống chứ không thể có cái buồn ngủ nào thì ờ sau đấy nó lại bắn ra là tiếng sư phụ nói tiếng sư vụ nào thì cứ chỉ như vậy thôi ạ nhưng mà nhìn vào cái chỗ kinh nghiệm đấy ạ sau khi nhìn xong thầy Thế gì?
Ờ khi nhìn thấy con thấy là nó chỉ có kinh nghiệm đang là này thôi chứ không thể là có cái tiếng nào là tiếng sư phụ gì ở chỗ
mà bảo là đấy dù rằng suy nghĩ nó vẫn cứ bắn lên bảo ơ tiếng sư phụ đấy.
Vâng.
Và
ngoài suy nghĩ bắn lên thì còn gì nữa?
Cái cái cảm giác
cái âm thanh vẫn vang lên.
Cái cảm giác là có âm thanh nhưng mà kệ nó thôi ạ.
Đúng rồi. Cảm giác âm thanh vang lên chứ mình không loại trừ cái cảm giác quái được.
Dạ.
Cho vang thoải mái cho nó bảo đấy. Âm thanh thoải mái.
Vâng.
Nhưng mà đang là chỉ đang là thôi.
Đúng ạ. Đấy là khác biệt đấy. Được rồi, tốt đi coi muốn nói gì đâu. Hoặc là muốn hỏi gì cũng được. Vậy nguyên đô nghe sư phụ giảng thì là suy nghĩ nó hiện ra không tin thôi. Nếu mà tin thì kiểm tra nó ở đó có cái gì bằng kinh nghiệm. Nhưng mà khi mà ví dụ hiện ra cái suy nghĩ ôi ta nhắm mắt rồi có sao không nhỉ? Con nhìn vào thì cái suy nghĩ đó nó biến mất luôn á. Không biết con có đang bị Rồi không nhìn mình không nhìn vào suy nghĩ
nhìn vào kinh nghiệm
mình không nhìn vào suy nghĩ tôi buồn ngủ đấy tôi nhắm mắt mà con nhìn kinh nghiệm cái chỗ mà con cho là nhắm mắt buồn ngủ đấy chứ còn nhìn vào suy nghĩ con bảo tôi nhắm mắt này thì có nhìn vào cái chỗ mà cho nhắm mắt ấy con nhìn buồn ngủi thì cứ nhìn vào chỗ cho là buồn ngủ nh kinh nghiệm ấy chứ con không nhìn vào cái suy nghĩ đấy qua rồi đâu nữa thì khi con nhìn vào đấy thì con thấy cái gì Cái chỗ cho nh mắt thấy cái gì? Có cái đang là ký hiệu đang là thôi. Con nhìn đâu thì nhìn nó cũng chỉ ra là con nhìn lên trời xuống đất nhìn vào đâu thì đang nhìn nó đang là đúng không? Nhìn bản chất nó là đang là rồi đấy. Đấy chứ không phải là nhìn vào cái suy nghĩ là tôi buồn ngủ hay tôi nhăn mót. Không phải. Cái cảm giác buồn ngủ là một suy nghĩ bản chất là một suy nghĩ tế con không nhìn thấy. Và đối với con là gì? Là con cảm giác buồn ngủ. Đúng không? Thì mình nhìn có cảm giác mình chỗ mình cho là có cái buồn ngủ ấy là có cảm giác buồn ngủ ấy. Phải xem có cái gì ở đấy thì mình vào đấy nhìn kiểu gì nhìn chỉ nhìn ra là thôi. Đấy thành công đấy. Nhìn ra cái đang là thành công. Thành công số hai là sau đấy nó vẫn bảo tiếp chứ phải nhìn xong nó không bảo nữa.
Thành công số hai là gì? Là sau khi mình nhìn vào mình thấy chị đang làm thì nó vẫn bảo đấy là một ngủ thì con có tin hay không? Đấy nếu con không tin gì cả thì là ok. Nó là con đang rất ngon. Còn nếu có tin thì con lại phải làm gì đó đ nhìn lại này hoặc là ngồi kiến lại. Nếu mà bị kiểu bị tin quá không nào mà thấy được ngồi nó kiến lại. Nhưng nói chung là sẽ không sẽ đã cảnh giác sẽ không tin đâu. Không cảnh giác mới tin đúng không? Không cảnh giác nó bảo tin ngay cảnh giác tin nó từng lấy thức rồi nhá các bạn nhá. Mình không nhìn vào cái suy nghĩ gì cả. Mình nhìn vào cái chỗ mà nó bảo là là nó bảo là buồn ngủ lắm đúng không? Mình không nhìn vào nó có suy nghĩ. Nhìn thẳng cái buồn ngủ ấy xem nó là cái gì có gì đấy không. Thểu kiểu gì kiểu con nhìn đâu kiểu con chỉ thấy đang là thôi nhưng song song với thấy đang là đấy thì cái thằng suy thôi vừa thấy nó có nói tiếp không?
Hoàn toàn có thể nói tiếp hoặc không nhưng thường nó vẫn nói tiếp. Đây do cần một cái câu thứ hai là câu bất chấp suy bảo mày nói gì kệ mày tao cũng chỉ thấy đang là thôi đúng không nhỉ? Thì con nó bảo đây là buồn ngủ thì con thấy đang là đúng không? Nó bảo là đây là buồn ngủ thì chỉ có cái cảm giác buồn ngủ thôi
chứ không hề có cái buồn ngủ nào cả. Đấy, vì thế là con tự tin để cho nó bảo chứ con không cần phải con phải làm gì ông suy nghĩ hết nhá. Bảo ôi đừng không cẩn thận là ngủ mất mình phải cố tình táo lên. Nó là thế đi buồn ngủ nào đấy con hỏi câu rất mạnh con dùng câu rất mạnh nhưng ngủ nào dùng để mà nhìn như phải hỏi để mà lý thuyết buồn ngủ nào để nhìn vào cái buồn ngủ ấy. Thì ngay chỗ con gọi là buồn ngủ thành cái gì?
Con cái nhện đang là thế đúng không? Thì lúc đấy nó có bảo buồn ngủ hay không chả quan trọng nữa con thấy ngủ nào đâu có kia đang là thôi hết đấy sau đó con vẫn ngủ như bình thường vẫn bị rồi nó ngủ như bình thường chứ không phải là con thoát được khỏi ngủ tỉnh dậy ôi mình vừa ngủ 5 phút xong sao
ngủ nào
ngủ 5 phút
nào
con nhìn k nó ngủ mất rồi thì con nhìn được ngủ nữa con chỉ nhìn được cái đang là này thôi Con không nhìn nó suy nghĩ với nghĩ nó chạy mất rồi. Con không nhìn buồn ngủ 5 phút nữa. Ngủ 5 phút nữa nó ngủ mất rồi.
Nhưng con nhìn đang là con thấy đang con thấy mình vừa ngủ 5 phút nào không? Con ngủ 5 phút dậy rồi làm sao con nhìn được cái 5 phút đấy nữa? Suy bay qua rồi sao nhìn nữa. Nhưng nó bảo thế có nhìn cái là để xem có cái là mình vừa ngủ 5 phút không? Có không? Mình vừa ngủ phút nào? Hiểu cách nhập không? Thế thôi. Thế là xong lại chỉ có đang là cho mày nói thật mày. Mình vừa ngủ 5 phút mình ngủ 10 phút thôi chết mẹ nó rồi. Càng tốt đúng chết mẹ nó rồi. Càng không có gì càng tốt. Chết rồi càng tốt mà. Càng có gì mới càng có chuyện chứ sống gì mới sợ. Chết sợ gì. Nó sống mới sợ chứ không sợ chết. Đấy là cách thực hành đấy. Cái hành này dẫn con việc là sắp quyết rằng chỉ có đang làm thôi. Và thứ hai có hơn là con bắt đầu dần dần thoát khỏi ảnh hưởng của suy nghĩ bảo này bảo kia là rất là rất là mấu chốt quan trọng của đời tu hành dần dần từ từ thoát thỏi cái ảnh hưởng của suy nghĩ cái niềm tin vào suy nghĩ cái này chuyện rất già hạn chuyện của nhiều năm nữa đấy nhưng mà nhưng mà con phải làm sở dĩ con ngồi đây và con đã tin có sư phụ của các bạn là con vẫn bị suy hiểu quá bạn bảo h tin luôn nếu nó bảo mà không tin như thế lú chí bay ra xong xong biến mất hoặc là cảm giác một trong hợp trường hợp là cảm giác không nghĩ là có x các bạn con bảo là có cảm giác x các bạn thì cũng chỉ là suy nghĩ thôi khâu tế thôi mà bay ra rồi biến mất còn đang là sáng rực thực tại biết luôn sáng ngơi người mọi chuyện chỉ trong suy nghĩ thôi đấy hai câu này là câu cái thực hành thà thiền này là con sẽ con sẽ sẽ hiểu cái cái thơ th rất là sâu sắc mọi việc chỉ trong suy nghĩ thôi đấy có thể đọc hai câu đấy trước để ngấm về nó trước cũng được thực tại bên luôn sáng người ngực biết là chính là đang là thực tạ này là đang là sáng người ngời không sao gọi là sáng ngườiời ngơi
sống động rực rỡ chứ không phải sáng ngồi là đèn tắt đèn thì không sáng nữa tắt đèn thì cái đèn tối nó vẫn sống rất sống đậm gọi là sáng người ng đúng chưa xong rồi nó bảo là đây là căn phòng tắt đèn thì đấy có phải là mọi việc chỉ suy nghĩ thôi không còn thực tại có căn phòng họ t nào không
đang là thì có cái quái gì đâu thực tại vẫn chỉ có đang là thôi đấy Mọi việc chỉ trong suy nghĩ thôi. Thực tại hai cái thực hành thiền này con là sẽ chứng ngộ hai câu đấy. Mà chung hai c đấy xong hết rồi nữa. Đời chỉ có hai câu đấy thôi nữa. Lý xử đừng quên
không tu mà Phật. Phật đây là cái gì?
Đang là thôi chứ Phật nào? Cái đang là cái gì? Cái hiện ra chính là biết đang là chính là Phật. Phật chẳng tách rời Phật chẳng tách rời chứ là đang là chẳng thách rới. Mọi người bắt đầu hiểu cách tập chưa? Khó hay dễ? Không khó đâu. Hiểu cách thì không khó. Hiểu sai thì sẽ khó. Thậm chí là dễ. Nhưng mà dễ cũng được vì nó không cấm con ngủ. Nó chỉ cấm con tin mình đã ngủ thôi chứ không cấm con ngủ luôn. Hiểu không nhờ? Hiểu khác biệt không? Nó không vô ngủ luôn nhưng mà cấm con tin là con đã ngủ. mà không cấm con buồn ngủ luôn cấm con tin rằng đây là buồn ngủ này đang là sao lại buồn ngủ lại là buồn ngủ được đúng chưa
không cấm con mỏi lưng cấm con tin rằng đây là mỏi lưng đang là sao là mỏi lưng đang là không có gì hết cơ mà sao mỏi lưng mỏi lưng nào cái câu dẫn rất nên dùng là mỏi lưng nào những cái mà con tưởng là có ấy ôi con t là mình mệt quá thì mệt nào hỏi để mà nhìn chứ không hỏi để lý luận cậu rất mạnh đấy. Kiểu gì con sẽ tin mình mệt quá, kiểu gì con sẽ tin là mỏi lưng quá, kiểu con sẽ tin là buồn ngủ quá. Câu hỏi này dùng để nhìn vào chứ phải câu hỏi này dùng để để suy nghĩ một lúc để tiêu diệt. Cái hỏi mệt nào ấy không phải là dùng gì có lý luận là gì có lời cho người mệt. Thế là con bị lừa rồi. Nhìn vào đây xem có gì. Đúng là chỉ có đang là thôi. Còn suy nghĩ thô tiền liên tục bảo đấy là mệt kệ nó chứ. Hiểu mẫu này chưa? Đấy thì hôm nay chỗ chị giảng thế thôi. C thực hành thế nào rồi thực hành rồi sẽ chia sẻ lại nhá. Chia sẻ với cả nhóm một cũng được. Nhóm không cũng được. Nhóm không cũng hành lâu rồi cũng có nhiều nhiều bạn 100% rồi nên chia sẻ với họ cũng được. Đấy không khó đâu. Đang là chỉ là đang là không có cái gì hết. Bất chấp suy nghĩ thô vào thế v. Đấy con mấy phút hỏi đáp xong nó nghỉ dễ quá khỏi hỏi đáp luôn. Ai qua thiền mấy phút hỏi có thắc mắc lòng hỏi đi. Ờ hỏi đi không anh hỏi đi.
Sư hội ơi nãy lúc mà con hiền có một cái đoạn ví dụ như cảm thấy là nó vừa cả cảm giác vừa suy nghĩ lúc nãy con ngửa lên cái nó hơi vừa đau cổ vừa mỏi mắt vừa thấy cái cờ chẳng hạn rồi thấy nhiều thứ một lúc thì Thì lúc đó mình sẽ nhìn vào kinh nghiệm tổng thể để xin hỏi hay là
trong mọi trường hợp thì mình đều nhìn vào cái đang là hết nên đừng ngại là nhìn vào cái gì.
Dạ.
Con nhìn cái gì thì cũng ra một thứ thôi mà.
À tức là
con có ba thứ để nhìn thì con nhìn vào trong ba đều được.
Dạ.
Hoặc con nhìn vào cái chung cũng được.
Dạ.
Bởi vì kiểu gì kiểu con chỉ thấy một thứ thôi.
Nhìn vào cái mà con tin nhất ấy, tốt nhất là tìm được cái tin nhất.
Dạ.
Con vừa mỏi lưng vừa thấy đèn những cái gì con tin nhất? Thấy mỏi.
Thế thì nhìn cái mỏi.
Dạ.
Nhìn vào cái mình tin nhất. Còn nếu tất cả như nhau thì nhìn vào cái đang là hỏi thêm một con là lúc nãy có những lúc thì con hỏi ví dụ như là ờ mỏi mắt nào hay gì đó hỏi nào nhưng mà có những lúc con thấy tự bật ra cái câu là đang là chỉ đang là sao lại là mỏi mắt thì cũng được đúng không
được nhưng phải nhìn trong hai con đều phải nhìn
dạ
nếu con không nhìn ấy thì rất dễ là dùng sinh a đè sinh b
dạ
con phải nhìn vào cái là câu đấy dùng để nhìn đang là
dạ
kể cả câu con vừa nói cũng để nhìn vào đang là câu là đang là thì đang là xong rồi là phải mắt đấy
thì cũng để nhìn vào đang là Con dùng câu nào để nhìn cũng được, mới là con phải nhìn và đang là con không được dùng câu A để đè câu B. Đấy, con không được dùng lý thuyết của sự đè một cảm giác. Nhìn vào cái cảm giác đấy, nhìn vào cái mỏi lưc mọi mắt, nhìn vào cái mà con cho là có, nhìn vào cái mà con tin đang tin là tồn tại. Bản chất là con phải nhìn vào cái con tin là tồn tại. Ví dụ mỏi lưng chắc đang tin tồn tại rồi đúng không? Nhìn và cái mà con đang tin là tồn tại nhất. để thấy rằng là nó chỉ đang là thôi chứ nó không phải là tồn tại, không phải là có thật. Thì các con vẫn tiếp tục khảo sát như trước thôi. Khảo sát rất tốt đúng không? Khảo sát để mình phá dần những cái niềm tin thật. Còn thiền thì nó khẳng định bằng bằng trải nghiệm rất rõ ràng. Đúng rồi, lúc nay mình bị điên rồi, điên thật rồi. Đang ngon lĩ mình nghèo ấ nhở. Xong rồi sống trong cảm giác nghèo khổ sợ hãi. Đúng là tạo rồi. Có phải đang là này thì là ngon không? Xong nghĩ mình nghèo xong rồi con sống trong cái cảm giác nghèo khổ có phải là con tạo ra cái nghèo để sống không? Đang yên đang lành đạo ra cái nghèo để sống khổ
nghèo khổ để sống có điên không?
Đang cái này tạo ra ông chồng ông chồng bất tài để sống có điên không?
Có điên không?
Điên
con sao con nếu tạo thì tạo hẳn ông chồng tử tế xịn hoặc là thôi chứ tạo ông chồng tài xong để sống với ông đấy nó khổ thô
điên quá gì nữa điên
điên không
điên. Cái con có, cái mà Nga có ấy chỉ là đang là
đồng ý chưa? Tại sao đang đang là lại muốn tạo ông chồng bất tài? Ngu ngu không? Ai ngu hơn ông chồng với mình? Ai ngu hơn?
Mình tạo ông ý mình ngu hơn chứ. Mình tạo ra cái ngu thì biết ai ngu.
Mình phải ngu chứ. Sao chúng nó khổ sống rất khổ. Trong khi quan trọng nhất trong cái thực sự chỉ có đang là không có gì hết. Trong khi thực sự chỉ có lạc không có gì hết thì suy nó bảo là tôi có một ông chồng phá ra của còn tin vào nó thì mới điên. Còn không nó bảo thế giả trí mà đi trang trí đi mất. Hiểu không? Hiểu là mọi việc chỉ trong suy nghĩ thôi là gì chưa? Cái ông chồng mà mình nghĩ đấy nó chỉ trong suy nghĩ thôi. Không có thực tại trong thực tại gì hết xong mình tin nó trong thực tại xong mình khổ điên chưa đấy. Nhưng nếu con lỡ khổ rồi đố biết tập thế nào? Đúng ai biết tập thế nào lỡ buồn. Buồn lắm à? Buồn thối ruột này. Chồng gì mà cứ phái hết tiền của này?
Ờ nếu mà lỡ buồn vì chồng phá hết tiền rồi ấ thì con sẽ
nhìn thẳng vào đang là và hỏi xem là chồng nào
ừ
phá hết tiền nào.
Ừ.
Ờ buồn nào.
Buồn nào.
Vâng. Thì thấy đúng là đang là chỉ đang làm
chồng này phá tiền là số ba còn buồn nào là
số một.
Số một con phá phá phải hai cả hai cái đấy mới xong.
Vâng. Thì là thấy đang là chỉ là đang là thôi không có chồng. nào không có buồn nào cũng không có phá tiền phá của nào hết.
Đúng rồi. Đấy con nhảy ra khỏi ba một đấy.
Vâng.
Thì làm sao mà khổ được? Con chỉ khổ khi nào? Khi con tin vào cái đống suy nghĩ thôi. Còn không con không thể khổ được.
Bất chấp suy nghĩ.
Bất chấp suy nghĩ thôi. Tế bảo gì ấy. Chúa Giêsu đóng lên trên thánh giáo ông con ông khổ không? Ông 1000 rồi đấy. Đóng giá có khổ không?
Ông không thể khổ được. Vì sao?
Vì làm gì có làm gì?
Đóng đinh nào, đau nào. Máu chảy thế nào
tôi nào làm sao ông khổ được đối với ông chỉ đang là thôi con m thể hiểu là à tại sao có những người sẵn sàng cho đóng đinh mà lại ông biết trước là sẽ đến Jusaalem đóng đinh ông đi đến thành phối cho đánh đóng đinh luôn nếu mà con không có chứng ngộ này sao làm thế được
con nghe tin là chị đóng đinh chạy hay là đi đến
nhưng đóng đinh nào máu nào vòng hoa nào Thì sao? Thì ngay giữa cảnh nóng đên luôn. Từng cái tiếng con một con nào
đây không? Con muốn đến đấy không? Hay là con muốn chỉ muốn làng nhạc này thôi?
Muốn đến đấy thì phải thế đây là mơ.
Cách duy nhất để có thể cho ta đóng đinh là đây là mơ. Mà mơ là gì? Hiện ra rõ ràng
không tồn tại chứ là mơ chứ gì nữa. Nếu chứng có chứng ngộ cái đấy thì còn sợ gì cái chế này nữa. Đấy khả Nga chồng nào nói thế thôi vẫn vút ve đúng không? Yêu thương như thường
nhưng mà không hề tồn tại ạ.
Đúng nhưng không tồn tại đúng chưa? Chứ còn chỉ tin một cái có thật thôi. Một cái nhỏ có thật thôi thì sao?
Là lại bọc lại hết
tất có từ có từ mai đúng không? Không có chồng nhưng mà có mất tiền sớm muộn sẽ chồng hiện lại đấy. Không có chồng không mất tiền nhưng mà có tôi buồn
lại tất cả. lại bọc lại từ đông hết đấy. Thế nếu con chịu có thiền ấy thì dần dần con sẽ có cảm giác sô tả chứ mà là lý thuyết s tải ở nhở nhưng có cái quái đâu xong mình phải lo khổ thế này mình đang lo này chính là mình đang bịa ra đấy xong rồi tin vào nó
giống như là mình tạo địa ngục xong nhảy quá sống ấy nó giống kiểu đấy mình tạo địa ngục xong nhảy vào đấy sống điên không
lúc đấy thấy mấy cái từ điên thấy đúng Tạo đi hung số nhá sống thì điên là tỉnh
văn trường mâu thuẫn với vợ thì nếu mà tin là có chuyện đấy thật thì
quá đi
con tạo ra vợ tạo ra mâu thuẫn xong nhảy vào sống như như một văn trưởng sao
nếu thế thì phải gọi là điên hết cấp ch ạ
điên hết cấp cái cơ sở quan trọng là chỉ có đang là không có gì hết ấy nó là cơ sở chính sau đấy mới thấy mọi thứ là đi điên được. Còn nếu mà con cho rằng có đang làm và mọi thứ thì làm sao lại điên? Phải đang làm không có gì hết. Nhưng mà vấn đề của con là gì? Con khi hiểu đấy rồi chưa đủ mà suy nó bảo hình ra nó bảo con lại con lại quay lại tin khác quá gì thấy thường thì con chỉ là con vẹt con phải đến đoạn nó bất chấp suy bả con bất chấp đến đâu thì con bất khổ lên đấy bất chấp ở chỗ nào bật khổ đấy giống như trước văn trường còn tím biến mất cả vết tím luôn đấy hải Nam kinh hơn ông giờ Có kể không? Kể bà con sợ không? Ông ấy ông ông ỉa đái các loại đấy. Kể không? Thì thôi
kệ đi. Ờ
đấy. Hôm hôm nọ hôm qua gặp sư phụ mới kể sư phụ một chuyện là khi hồi Tết con về thì cũng có một cái ấn tượng. là em ở nhà khoả mùng 2 Tết thì buổi chiều thì tự nhiên có cậu ở với ông ông ngoại thì cậu điện cho mẹ bảo mẹ đi vào chơi với ông ông đang yếu. Là thì thì con nghe được thì tự nhiên lấy lấy xe máy đi vào chơi với ông ấy thì khi vào thì kiểu rất nhiều người đã đứng xung quanh hết rồi. Thì thì con vào đến nơi thì có mợ cậu mợ ở với ông mà thì mợ kể là ông đang đứng dậy để mặc mặc quần áo chụp ảnh với con cháu thì tự nh nhên đổ ra thì ông cũng cũng có có cũng đang ốm sẵn nhưng mà kiểu không đến nỗi là nó yếu quá. Thì thì con vừa đến thì vợ bảo là ông vừa đổ ra nhưng mà thân thể đã giã hết ra rồi. Có nghĩa là nước tiểu với phân nó cứ tự chảy ra rồi. Mợ vừa lau xong. Thì con thấy ông cũng đang thở kiểu thở những cái hơi cuối cùng ấy, cảm thấy thế nó hấp hối rồi. Thì con đến ngồi gần ngồi gần cầm tay ông thôi. Thì nhưng mà lúc cái hoàn cảnh lúc đấy cảm thấy là thì cũng chả có cách gì ngồi thiền chứ ngồi không ấy thì ngồi không cầm tay ông thì con ngồi khoảng tầm 10 phút thôi thì bắt đầu thấy ông bắt đầu cứ cứ thở lại được bình thường
thiền thiền con này còn cái thiền thế nào đấy
à cái thiền lúc đấy thì con cảm nhận rõ nhất là nó chỉ có đang làm và nó rất dễ dàng vì cái cái môi trường lúc đấy làm cho mình tự nhiên vào thiền nó rất dễ đấy và mình cảm thấy rằng hóa ra là hóa ra là kinh nghiệm chỉ đang là như này thôi còn đâu mình bảo có một cái gì đấy chắc chắn phải bịa thêm vào đó thì Thì mình rất tự tin vào cái đoạn đấy vì nó chỉ có đang là nó kinh nghiệm nó rõ một đấy. Nó không có cái gì ở đây cả luôn ấy. Không có đây gì đây cả. Có nghĩa là nó chỉ đang là thôi.
Muốn bảo ông sắp chết thì phải
phải phải nghĩ vào phải nghĩ thêm.
Con nói câu mà cổ sụ đấy. Con nhớ cổ dụ đấy. Đấy thì lúc đấy mới mới nhớ ra là ngày xưa hay rút được cái câu của sư phụ là trên cái app rút bài trên Facebook ấy là không có cái gì xảy ra cả.
Đấy muốn xảy ra thì phải tưởng tượng. Đấy thì lúc đấy a cái câu này nó là như này.
Bắt đầu chứng nghiệm câu đấy chứ phải hiểu đây nữa. Đúng rồi. Nó không phải là một cái không. mà nó đây là kinh nghiệm đang là rõ mồm một cái không đây là không bảo thêm gì cả thì là nó chỉ là kinh nghiệm đang là thôi. Đấy ngày xưa mình con hiểu cái từ đấy là không có cái gì cả. Nó nhấn về việc là không có đâu. Nó là một cái suy nghĩ là không có. Còn cái kinh nghiệm thì nó là rất là đấy. Còn có thì phải bảo thêm vào. Thì khi đấy mới cảm thấy là ngày xưa mình hay giúp câu này bây giờ mình mới cảm thấy mình hiểu. Đấy thì sau đấy thì con con chỉ là ngồi lúc sau thì con thấy ông thở bình thường thì xong có cô bác gọi bác sĩ đến khám thì con đi ra. Nhưng mà ra đến ngoài kỳ diệu cái là ông tự nhiên lại tỉnh xong rồi xong bảo thôi chúng mày đi ăn cơm đi, tao đi nghỉ mề hơi mệt. Thì lúc đấy con cũng thấy sao có gì nó kỳ quái này nhở. Vì trong cái ấn tượng con vì con đi hộ niệm nhiều lần rồi mà
mà đọc sách rồi đọc vở thì thấy là như thế là sắp đi hết đâu nữa.
Ừ. Đứng dậy khỏe bình thường đận hôm nay đúng không?
Vâng. Mấy em đận đai luôn
đấy.
Đấy thì con thấy là đấy một ấn tượng là ồ nếu mà thế này nó nó đổi hết cả cái kinh nghiệm vật lý ấy. Tự nhiên trong lòng mình có một cái gì có cái gì không bình thường ở đây con chỉ cảm mới thế thôi thì Thế con càng nghĩ con thấy càng thấy ghê ấy. Đấy thì cái cái kinh nghiệm đấy là cho mình cũng ấn tượng là ù hóa ra cái thế giới vật lý là nó nó cũng không phải đến nỗi kinh hoàng lắm như thế đâu. Dạ thế ạ. Được rồi. Hay không
chuyện rất hay gì nữa đang là chỉ đang là thôi. Muốn có gì thì phải gì?
Tưởng tượng. Muốn ông chết thì phải
phải tưởng tượng ra không ông không thể chết được. Con không từ ông chết có ông chết được không? Có ông chết được không? Không thể có ông chết hay là có thể có thể không?
Không thể có sợ không? Sau này tôi anh ốm thì Hải Nam nó cầm tay thôi là gì? Là gì lúc sao khỏe luôn gì nữa đây là sắp chết còn tỉnh dậy nữa là ốm nhẹ nhẹ
cái chị vậy sư này Rơi ngọn trở về gốc rồi ạ. Các bác này quên hết rồi. Cái chuyện xưng n không phải là cầm tay mà là gì?
Rơi ngọn xuống. Cái cách khỏi nào là gốc gì nữa? Ông khỏi bệnh luôn gì nữa? Chết nào ông nào muốn có thì phải bởi vì con chỉ đang là thôi. Muốn có phải tạo một cách dễ tạoịa rồi tin. Còn chứ bịa mà không tin thì cũng chả sao. Bịa mà không tin thì có không?
Ôi con rồng này Rồng này bay này. Đấy là bịa đấy. Nhưng có tin không?
Thế chả sao đấy? Thì câu chuyện Hải Nam rất thú vị đúng không? Để nhấn mạnh rằng đang là chỉ đang là thôi có cái quá gì đâu. Không có gì hết. Nhưng mà nếu con không bất chấp được suy nghĩ bảo suy thô và giấy bảo thì sao? Thì một ngay một lúc sau là đang là con trở thành gì?
Thành l** nhổn đủ thậ có này có kia v. Thì tại sao là chú quay mặt đi là không còn vợ không tồn tại chưa? Mình nhìn thấy không tồn tại nữa nó quay mặt đi đúng chưa? Nhưng mà muốn tồn tại thì phải gì?
Phải bị ở đây có đang đau chết người không? Muốn đau thì phải bị còn không chỉ là đang là không thể nó đang đau được. Con không thể nó đang đau được chỉ đang là đúng chưa? Muốn bảo tôi đau lắm thì phải Phải gì? Phải tưởng tượng đấy. Phải bịa đấy. Tưởng tượng không phải tin đấy. Thì bây giờ mình ở trong đời sống con có cái bài về một số nhìn 123 rất là tiện. Con chỉ nhận ra góc nhìn thôi là con đã tự thấy là mình đã rơi vào tưởng tượng bị đặt rồi. Lợi hại hơn rất nhiều là ngày xưa mình không có cái đấy nên là trong đời sống thì trước mắt ấy chưa cần tập này trong đời sống. Trước mắt là cái tập này trong thiền đã. Đời sống là việc nhận ra có một hai b tập kích kỹ năng. Vì nhận ra chính là rời rồi. Nhận ra và đồng thời thấy là nó điên. Chứ nhận ra mà thấy nó đúng thì thì sẽ vô nghĩa. Ô đúng quá nhận ra đúng quá thì có những cái nhận ra chẳng làm gì cả. Nhận ra và cần phải thấy rằng là điên rồi, sai rồi. Nhẹ nhất là sai, nó không phải điên thì là sai rồi. Đấy thì bây giờ thiền thiền pro là như thế này nhá. Vừa xong nhá đời sống chướ bắt sụ chưa không đời sống nữa mà đời sống việc của con là đi làm cái việc mà nhận ra góc nhìn xong rồi chiến tức ly đấy nhá. Đấy và tuần tới mình tập trung làm nào lại cho đúng. Có thể chia sẻ với các bạn trong các nhóm nhóm không tập trung để mình hiểu A thền đúng ở này được không? Đấy còn ai yếu thì nắm tay Hải Nam nhá. Ai mà thấy yếu yếu ấy. Đấy biết ai để nắm tay rồi đấy nhá. Anh ơi nắm tay em cái để em gì khỏe lên đấy. Rồi thế thôi nhá. Cất tập đi. Tập đi. Xong rồi một tuần nữa sẽ gặp lại bàn xem là thế nào là đúng nhá. Ok chưa? Thôi nghỉ thôi. Nghỉ chưa?
Ăn ai ăn cái này sẽ hiểu thế hiểu đúng cách thực hành và sự mới dậy nhểu chính xác
và thực hành tốt đúng tốt cái cái dậy
hiểu chính xác và thình tốt. Hôm nay thì mấy vị sao thẳng hàng mà đúng không?
Ba là ai ăn cái này thì sẽ hiểu chính xác và thực hành tốt
cái sự mấy cái phương pháp cái pháp thiền mấy pháp thiền gọi là pháp thiền đang là mặc kệ suy nghĩ mặc kệ suy nghĩ à
sáu ngồi sao thì sao tiện nói vui gì được trong lúc mọi người chưa đồ ăn sáu ngôi sao thì có gì hay đâu mà các bạn cứ
ch em
chu em đọc lại là hai cái này thực hành tốt đang là bảo năm ngoái sá năm nay 7 năm s
ý là ý là sáu có hai không các bác
s hay không hành đà
lục tinh liên trâu
chắc là mấy ngày này ăn đồ ăn nó sẽ ngon hẳn đấy. Lục tin trâu cơ mà năng lượng cao lắm đấy. Ăn đi ăn đi.
Đang là mặc kệ suy nghĩ
đang là mặc kệ suy nghĩ đ nữa là suy nghĩ
đang làm kệ suy nghĩ
đang làm mặc kệ được 6 66
đang làm mặc kệ suy nghĩ
đang là
mặc kệ suy nghĩ s
lộc kinh đấy đang là mặc kệ suy nghĩ sáu chữ đấy Con nhớ sáu ch cũng hay đấy. Mình cuộc sống ấy mình sống ở đấy. Mình sống trạng thái đang làm kệ suy nghĩ là nên sống
đúng không? Mình nên sống cái trạng thái là đang làm và suy nghĩ hay là trạng thái là
đang làm và tin vào sự bản. Ăn này đ nhân nhân xin mọi người đ không ăn
đang làm kệ suy nghĩ thìa đấy có thìa có thìa
không hải hải có thìa đây
có thìa n thêm mấy thìa nữa không em Mấy hôm nay mọi người có dùng ba góc nhìn để trong đời sống có thực hành không?
Ở đây giá trị gì không?
Có không?
Ừ. Cuộc sống đời sống mình dung tục và mình cần phải tư để thấy là một trong ba góc đều điên hết. Đấy tư với nhau tư với chính mình cũng được để thấy là Thì các con hay thỏa hiệp với góc nhìn lắm. Các con quá dễ thỏa hiệp n cứ mình mình bảo là mình tu để hết khổ nhưng mình thò hẹp với khổ đúng không? Nên mình tư nhiều thì mình dài hiệp đi chứ nó không tư thì không đè đè ném nữ đâu. Chỉ có tư sâu sắc thế là điên tin là điênấy. Kiểu như là không biết giờ bao giờ mình chả hết nợ được nhìn đồng ý luôn. Thỏ điệp luôn. Thì là thì con khổ mãi thôi. Con tạo ra nợ mà nhỉ. Có phải khi nói thế con đang tạo ra nợ để giả không? Vì cái đang làm nó có nợ đâu. Nó có người chủ nợ đâu. Nói thế tương đương với con đang tạo chủ nợ tự xong rồi tự tạo ra cảnh khổ sở xong tự chui vào cảnh đấy để mà giả nợ. Đúng không? Hải
câu của con còn ghê hơn mấy hôm nữa lấy tiền đâu trả nợ.
Mấy hôm nữa
nhưng mà thấy Tạo ra cái cảnh đấy.
Con phải giống Hải Nam ấy. Con tập ra không có nợ luôn ấy.
Dạ.
Đảm bảo luôn. Đ sự đảm bảo con ấy. Con tập sẽ biến cái cảnh lợn biến mất luôn.
Mất vật lý ấy.
Từ đi. Nhưng mà phải mạnh vào chứ đừng thỏa hiệp thòi hiệp phát thì nó tăng rồi. Nếu con còn thỏi hiệp ấy thì nó không mất mà nó còn tăng. Đấy ghê không? Nó còn trời với đất luôn. Nếu con đồng ý là mấy nếu mình có tiền trả nợ không ấy thì cái nợ cái cục nợ nó tăng dần tăng dần cảm giác nặng nề nặng nề dần và biến thành ngày càng thật càng thật thật thân nữa. Nếu tập quái có nợ nào nợ nào nhỉ? thì con này cảnh nợ sẽ mất kinh hoàng không? Nếu mà mình à kiểu là lúc đầu để yên ấy là nó nó là phóng đại cái góc nhìn nó không chỉ là nó nghĩ tiếp chui vào mà nó còn kiểu phóng đại nó càng ngày càng kinh khủng hơn.
Nhưng mà chỉ cần nhớ ra chỉ đang là thôi làm gì có có nợ nào hay là
kể cả chủ nợ đế đánh đập thân thể mình nát bét thì vẫn không có nợ nào hết.
Đấy phải cỡ đấy cơ. Trên nợ không phải nợ nào nhưng mà chủ nợ đấy là thành có nợ mày thực hành đến mức mà chủ nợ trong hiện trước mặt thì cũng không có nợ giống Giêsu đấy. Đóng đinh thoải mái đi. Đinh nào đấy máu nào thì vậy là nợ nào chủ nợ nào còn tập mạnh mẽ thô thì đấy là thì cái nợ sẽ ân nhân của con luôn. Cái ông nợ và chủ nợ đánh ân nhân con luôn nó buộc con phải tập để giác ngộ v ân nhân không đại bồ tát đến giúp gì nữa nếu không tập thì là con quỷ. đúng không? Chy mạng nó nó chênh quá lớn giữa việc là mình tập và không tập cho nên là là như m tự động là tập thì cái độ chênh nó quá lớn luôn. Nó cái việc cái nỗi sợ nó được phóng đại nó nó rất là kinh khủng.
Vẫ tập vẫ thấy đang là
chả còn vấn đề gì nữa cả. Thì thì cái độ cái chênh này khiến là tự mong muốn mình sống ở trong cái trạng thái đang là này.
Đúng rồi. Con muốn thấy đây là mơ hay là thật?
Mơ.
Thế tim và nợ thì là sao? là con đang thúc đẩy cái lối sống đây là thật làm sao con bảo đ mơ nếu con suốt ngày thấy đây là thật con cần một nhảy một cú nhảy nhóm thiền thiền không sắp phải nhảy một cú nhảy còn nhóm thiền một tập hiền nó đúng con cần người nhảy một cú nhảy nó không nhảy cú nhảy đấy thì con cứ chấp mãi Tí vừa sắp anh con sắp hết nợ lần rồi tấp thành công thì sao nợ nữa đúng chưa?
Tin quá vui nữa. Hết lần rồi. Con tập pháp này thành công thì con sẽ không thể nợ. Tôi đã hết nợ như vậy đó. Đúng không? Tôi đã trả hết nợ như vậy đó. Rồi con nghỉ nhá. M.