Hướng dẫn lần đầu thiền Plus cho nhóm Thiền 1

5
THIỀN 1
Ivory

Tóm tắt
AI Summary

### [Phần 1]: Bối cảnh và "Công nghệ mới" – Phá tan ảo giác về một thế giới có thật **1. Ghi nhận bối cảnh (Pháp duyên)** Bài giảng diễn ra tại Ivory vào ngày 21/12/2025, trong khuôn khổ buổi hướng dẫn lần đầu về **Thiền Plus** cho nhóm **Thiền 1**. Đây là một thời điểm quan trọng khi các học trò đã có nền tảng về cảm giác và đang bước sang một giai đoạn cao cấp hơn – giai đoạn sử dụng "công nghệ mới" để nhận diện thực tại. Sư phụ Trong Suốt mở đầu bằng sự kiểm tra về các bài tập cũ (Thiền đời sống, đo đạc chỉ số "Thái hư") để đảm bảo học trò đã sẵn sàng tiếp nhận những công nghệ tâm linh "siêu cấp". **2. "Công nghệ mới": Logic phá hủy sự phân biệt** Sư phụ đưa ra một phương pháp tiếp cận cực kỳ nhanh chóng (được gọi là "công nghệ siêu cấp vô địch") để quay trở lại trạng thái "không thật" của thế giới chỉ trong vài giây. Thay vì phân tích dông dài, học trò được hướng dẫn chạy một quy trình logic tinh gọn khi đối diện với bất kỳ đối tượng nào: * **Bước 1: Quan sát sự phân biệt (Mở mắt thấy sự chia tách):** Khi mở mắt nhìn thế giới, ta thấy hàng ngàn thứ khác nhau (cái bàn, cái ghế, người này, vật kia). Tâm trí mặc nhiên chấp nhận có sự phân chia này. * **Bước 2: Kiểm tra cơ sở của sự phân biệt:** Sư phụ đặt câu hỏi: *"Sự phân biệt này có cơ sở nào không? Có cái đường ranh giới thật sự nào tự thân nó chia tách thế giới ra không?"*. Câu trả lời là: **Không**. Sự phân biệt hoàn toàn không có cơ sở khách quan; nó chỉ là cách tâm trí tự "chế" ra, tự vẽ ra. * **Bước 3: Xác quyết về bản chất "Cảm giác":** Nếu sự phân biệt là không có cơ sở, thì việc chia thế giới thành bao nhiêu phần, bao nhiêu người, bao nhiêu vật chỉ hoàn toàn là một trò chơi của tâm trí. * **Kết luận:** Thế giới này không có thật, nó chỉ là **cảm giác**. Sư phụ nhấn mạnh rằng học trò phải "tua" được đoạn logic này cực nhanh. Khi nhìn vào bất kỳ sự phân biệt nào, phải thấy ngay nó không có cơ sở, từ đó xác quyết ngay lập tức: *"Đây chỉ là cảm giác"*. Tốc độ này giúp hành giả thoát khỏi ảo giác về một thế giới vật chất vững chắc và quay về với thực tại của tâm linh một cách "siêu cấp". **3. Sự chuyển hóa từ "Cảm giác" sang "Biết"** Sau khi đã xác quyết mọi thứ chỉ là cảm giác không có thật, "công nghệ" này dẫn hành giả đến bước tiếp theo: **Nhận diện cái "Biết"**. Thiền đời sống giờ đây được rút gọn thành hai "nhát kiếm" sắc bén: * **Nhát thứ nhất:** Nhận ra phân biệt là tự động, không cơ sở, nên mọi thứ chỉ là cảm giác không có thật. * **Nhát thứ hai:** Nhìn trực tiếp vào kinh nghiệm và thấy đây chính là cái **Biết** đang biểu hiện thành. Sư phụ ví đây như việc sở hữu hai thanh kiếm cực sắc. Không nhất thiết lúc nào cũng phải dùng cả hai nhát. Nếu đã quen, hành giả chỉ cần một "nhát" thứ hai là thấy ngay mọi sự đều là cái **Biết** đang hiện ra rõ ràng. Điều này thay đổi hoàn toàn nhận thức: Thay vì thấy mình đang sống trong một thế giới đầy rắc rối, ta thấy mình đang chứng kiến cái **Biết** đang biểu hiện. --- ### [Phần 2]: Phân tích sâu về khái niệm "Biết biểu hiện thành" và sự sụp đổ của Bản ngã Trong phần này, Sư phụ dành nhiều thời gian để làm rõ sự khác biệt giữa việc chỉ nói "là Biết" và việc nhận thức "Biết biểu hiện thành". Đây là điểm cốt tủy để đạt được chứng ngộ. **1. Tại sao "Biết biểu hiện thành" lại quan trọng hơn "Chỉ là Biết"?** Trong cuộc đối thoại với học trò **Thảo** (người đang ở mức 94%), Sư phụ đã chỉ ra một lỗ hổng lớn trong nhận thức của đa số người tập thiền: * **Vấn đề của cái tôi "làm thiền":** Nếu chỉ nói "mọi thứ là Biết", hành giả vẫn rất dễ ngầm tin rằng *"Tôi là người đang biết"*. Cái tôi (bản ngã) ẩn nấp sau cái "Biết" đó để tiếp tục điều khiển, lo lắng và sợ sai. * **Sức mạnh của cụm từ "Biểu hiện thành":** Khi nói "Biết biểu hiện thành một cơn lo", hành giả xác định được rằng cái tạo ra cơn lo chính là cái **Biết**. Nếu cái Biết tạo ra nó, thì không có cái "Tôi" nào ở đó để tạo ra hay chịu đựng cơn lo đó cả. **2. Khai thác sức mạnh "Quét sạch" của nhận thức mới** Sư phụ phân tích rằng, dù học về "Duyên sinh" hay "Vô ngã" bao nhiêu lâu, cảm giác *"Tôi là người làm"* vẫn cực kỳ mạnh mẽ. Chính cái cảm giác này gây ra sự đau khổ, phân vân và mệt mỏi. Khi áp dụng công nghệ "Biết biểu hiện thành", hành giả sẽ cắt đứt được ba sợi dây ràng buộc: * **Cắt đứt người nghĩ:** Không còn là "Tôi đang nghĩ" mà là "Cái Biết đang biểu hiện thành suy nghĩ". * **Cắt đứt người chịu đựng:** Nếu không có người nghĩ, thì cũng không có ai phải chịu khổ sở vì suy nghĩ đó. * **Cắt đứt nhu cầu xử lý:** Vì suy nghĩ là biểu hiện của cái Biết (giống như sóng là biểu hiện của nước), nên nó không hề "sai". Hành giả không còn phải nỗ lực diệt trừ hay sửa chữa bất kỳ suy nghĩ hay cảm xúc tiêu cực nào. **3. Báo cáo khảo sát: Đối thoại với Thảo và sự nhầm lẫn về giá trị** * **Học trò Thảo:** Thảo cảm thấy "Biết" và "Biết biểu hiện thành" là như nhau, không thấy sự khác biệt. Cô vẫn còn cảm giác sợ sai khi thiền. * **Sư phụ phân tích:** Sư phụ chỉ ra rằng chính vì Thảo chưa thấy sự khác biệt nên cái tôi của cô mới "cực mạnh" và cô vẫn thấy mình là người làm, người chịu. Sư phụ nhấn mạnh: *"Nó khác nhau như trời với đất ở góc độ chứng ngộ"*. Một bên giữ lại cái tôi (không chứng ngộ được), một bên quét sạch dấu vết cái tôi. * **Kết luận:** Nhận ra "Biết biểu hiện thành" là phát hiện ra một "mỏ vàng". Nó giải phóng hành giả khỏi áp lực phải xử lý kinh nghiệm, cho phép mọi suy nghĩ, cảm xúc được hiện ra một cách tự nhiên mà không gây đau khổ. --- ### [Phần 3]: Ẩn dụ "Rạp chiếu phim" và Thái độ "Thoải mái đi" trong Thiền Pro Để giúp học trò dễ dàng thâm nhập vào trạng thái này, Sư phụ sử dụng một ẩn dụ kinh điển và đưa ra một chỉ dẫn kỹ thuật cực kỳ quan trọng về thái độ. **1. Ẩn dụ Rạp chiếu phim (The Movie Theater Metaphor)** Sư phụ giải thích trạng thái của một người hành thiền đúng đắn giống như một người ngồi trong rạp xem phim: * **Bản chất:** Trên màn hình có đủ loại cảnh tượng: kinh dị, đau khổ, hạnh phúc, lo âu. Nhưng người xem phim không hề chịu khổ. Vì sao? Vì họ biết đó chỉ là những hình ảnh chạy qua màn hình. * **Sự tương ứng:** Cái "Biết" chính là màn hình (hoặc ánh sáng máy chiếu). Những suy nghĩ, cảm xúc, hình ảnh hiện ra trong tâm trí chính là bộ phim. Khi nhận ra *"Đây là Biết biểu hiện thành"*, hành giả tách mình ra khỏi câu chuyện của bộ phim và chỉ còn là người quan sát thuần túy. Cái tôi không thể len lỏi vào màn hình để mà chịu khổ được. **2. Thái độ "Thoải mái đi" – Chìa khóa vàng** Một sai lầm phổ biến là khi ngồi thiền, hành giả thường ngồi như một "thằng canh cửa", canh chừng suy nghĩ một cách căng thẳng. Sư phụ yêu cầu thay đổi hoàn toàn bằng câu khẩu lệnh: **"Thoải mái đi!"**. * **Tại sao phải thoải mái?** Ngay khi bạn cố gắng điều chỉnh kinh nghiệm (muốn hết lo, muốn tĩnh lặng), thì cái "Tôi" lập tức xuất hiện. * **Kỹ thuật:** Trước khi ngồi xuống, hãy tự nói với mình: *"Thoải mái đi, cái gì hiện lên cũng được"*. * Nếu suy nghĩ chạy ra: Thoải mái đi, đó là Biết biểu hiện thành. * Nếu nỗi sợ hiện lên: Thoải mái đi, đó là Biết biểu hiện thành. * **Kết quả:** Sự thoải mái này giúp hành giả không còn đóng vai "người điều khiển" (hành giả), mà trở thành "người chứng kiến" (cái Biết). Đây chính là trạng thái giải thoát ngay giữa đời thường. **3. Ghi nhận trải nghiệm của học trò (Khảo sát chi tiết)** * **Hồng Hạnh:** Chia sẻ về một ca thiền buổi sáng sớm. Dù buồn ngủ nhưng không ngủ gật, Hạnh thấy các cảnh tượng hiện ra liên tục như trong mơ, như đang xem phim mà không có cảm giác "tôi là người nghĩ". * **Quế:** Mô tả cảm giác "ghê nhất" là khi nhận ra những thứ lâu nay mình tin chặt là của mình (suy nghĩ, cảm giác) đều bay sạch khi nhận diện chúng là "Biết biểu hiện thành". Quế cảm thấy "muôn vàn cảnh vật hóa Tây Phương" ngay trong lúc thiền khi niệm khởi từ đại lạc. * **Sư phụ xác nhận:** Những mô tả này chính là dấu hiệu của việc "có đất" (có sự chứng ngộ thực chứng). Sư phụ khuyến khích cả nhóm tối nay hãy tập bài tập "nhắm mắt xem phim": Không phải để ngủ, mà để quan sát mọi hình ảnh nổi lên và nhận ra chúng là cái Biết đang biểu hiện. --- Kết thúc phần hướng dẫn, Sư phụ cho cả nhóm giải tán để thực hành ngay lập tức (ca thiền 30 phút) để biến những lý thuyết vừa học thành trải nghiệm thực tế, trước khi quay lại để đo đạc chỉ số. ****

Bản gõ chi tiết
Transcript

Tôi không có gì hại hay chết sồn hại hay chết thật sự. Rồi bây giờ mình sẽ học cái gì ấ nhỉ? Đo đúng không? Ờ buổi xưng qua bài tập về nhà là cái gì nhỉ? Về đo học cái gì nhở? Cảm giác pro đời sống cảm giác pro khỏi đo nhá. Có đo không có con B60 thế con từ chiều tối sẽ công nghệ mới. Nào bắt đầu Thái hừ Thái hư 100 rồi mà. 99,7 Văn Trường là cái gì nhỉ? Không phải mới gì nhỉ? À tức là ý là con thiền cảm giác cảm giác kì thì 1k được 1k gần nhất cũng được nếu mà update công nghệ mới rồi ừ update công nghệ mới rồi đúng không? Có được đưa công nghệ mới vào con chưa dám chưa dám đưa lại tùy tùy chư mì đâu hả rồi thôi cái một cái môn kia cái Môn kia nó có nó có cái lưu ý nhất là cái chiều nay vừa giảng đấy. Dạ. Con các con những bố con là phải tập thạo cái môn chiều nay giảng. Mở mắt nhìn thấy phân biệt là có phải chạy cái logic không? Phân phân cái phân biệt chế chẳng cơ sở gì? Đúng không? Như vậy cái phân biệt là không có cơ sở. Nếu ph công sở vậy thì bảo thế giới này có một trăm một thứ nghìn thứ toàn là cảm giác. Không có thật. Nhanh không? Mở mắt bình thường thấy phân biệt. Có không có cái cơ sở không không thế bảo cái thế giới này có bao nhiêu thứ phân biệt mà thì hoàn toàn là chỉ là có thể là cảm giác không có thật không có không có thật nhanh không nhanh quá đấy con phải tua được cái con phải chết con cái đấy thì con bất kỳ lúc nào con quay lại cái không thật cực nhanh luôn thầy phải làm rất nhiều logic logic nhá mở mắt này thấy phầ 15 phân biệt không có check m phân biệt phân biệt này có thấy cơ sở nào không cơ sở tự nó chia này chia thôi Chá không sở vậy phân biệt là việc không cơ sở còn phải rất là mạnh mẽ với chính mình nữ vi không cơ sở việ một cái phân biệt không cơ sở thì việc chia thế ra bao nhiêu bao nhiêu phần bao nhiêu người bao nhiêu vật nó chỉ hoàn toàn chế là cảm giác thật đấy xong con sác quyết ở đây chỉ là cảm giác sác quyết xong rồi bắt đầu bắt đầu biết biết gì thì con nhưng mà cái cái cái chỉ mất vài giây là có thể đến ngay lập tức đến đây chỉ là cảm giác công nghệ siêu cấp vô địch chưa siêu cấp vô địch Sợ không? Sợ hải không? Ừ. Đấy cứ kinh nghiệm nhá. Con sau này muốn các bạn sợ sợ con gái con trai mình tên nó là Hải. Thanh Hải mà của Minh Hải cũng được Hải Sợ Hải đấy. Nó phải nhanh như vừa xong. Còn tiên nếu con nếu con cảm thấy chưa rõ muốn phân tích nhưng mà đ thông thường nó phải x thế xong chuyển sang biết rất là nhanh. Vậy là con có một cái nền như nền rất là nhanh. Hiểu không? Một cái không thật bảo nó là biết thì rất là nhanh. Công nghệ ngày càng cao cấp chưa? Rồi. Nào đến thầy sống nào. Cần một quả k nào nhóm này xong chưa? Nhóm này n hết hết hết chưa? Cảm giác xong hết chưa? Qu đo không đúng không? Ok rồi đo xong ngay giảng nữa mà thành phong xong tức là học xong buổi ok mai đo thế đo bằng cái vừa xong ấy. Đo bằng công nghệ. Và sau công nghệ mới nhá. Cái đời sống mai sẽ đo bằng công nghệ công nghệ vừa sọc chiều nay nhá. Dạ. Còn về master công nghệ đi đúng không? Áp đưa nó vào trong cái thiền à thiền đời sống con đúng không? Như vậy thiền đời sống là nó sẽ có hai bước đúng không? Bước thứ nhất là gọi là gì nhỉ? Phân biệt. Phân biệt không cơ sở. Nên chỉ là cảm giác không có thật đúng không? Đấy còn master đấy tự động không sợ. Phân biệt tự động không cơ sở nên là nên chỉ là cảm giác không có sợ. Bước thứ hai là nhìn nó kinh nghiệm và thấy đây là biết biểu hiện thành. Thực chất chỉ còn hai bước thôi. Đó tất nhiên nó tùy nó con có thể con cái bước hai tùy con có thể nếu con nhanh thì con một phát thế luôn không thì con cứ chia hai câu hỏi tùy con. Đến giờ thì không nhất thiết cái số 100% con không nhất thiết phải như vậy nữa. N tùy con nếu con cảm thấy cần thì con làm hoàn toàn có thể nhìn vào cái bàn ở đây là biết hiện thành. Nó hiện ra rõ ràng biết hiện thành nhưng mà nó nó là logic tự nhiên mà. Hoặc là nếu con theo trường phái cổ điển thì sao? Các con thường theo trường phái nào? Một phát thấy luôn đúng không? Nếu cấn đúng không? Khó khăn thì lại hỏi đúng không? Ok được rồi đấy. Thế mà thực ra thiền đời sống nó cũng chỉ có hai câu thôi. Có hai có hai nhát nhẹ nhàng không? H không đúng không? Cái Nhét thứ nhất không nhất thiết lúc nào phải làm đâu. Nhất thứ hai bắt buộc phải làm nh thiết. Nhét thứ nhất nghĩa là không phải lần nào con nhìn con phải làm hai bước rồi không phải buộc phải hai bước. Cái nhát thứ nhất thì không phải là buộc phải làm đúng không? Nhiều khi mình đã quen mình đã thấy không thật toàn cảm giác rồi mình chỉ nói là nó là thấy nó là biết thôi thì nhanh hơn nên là nhát nhất không phải lúc nào cũng phải 1 hai khi chỉ là hai thôi. Đấy con có một thanh kiếm rất hai thanh kiếm rất sắc nhưng mà không phải đạo rút ra chém hai nhát một nhát đứt luôn thì thôi cứ một đ nhát thôi đúng không? Đấy Điều đấy nó khiến cho cái thiền đ con nó sẽ rất là dễ đúng không và hiệu quả. Cái thay đổi lớn nhất của các con là thay đổi trong nhận thức bởi vì chả chả có khi nào con không nghị nghĩ được chơ thực tạ. Nhưng mà con nhận thức như con có nhận thức là những câu bài ba nói đúng không? Không đâu chết rồi con nhận thức được là cái đấy là linh tinh không mà vẫn thường tại không. Đấy sẽ đổ d cho nhận thức thôi chứ cái con kinh nghiệm con lúc nào chả được tạ đúng không thế hôm nay những ai chưa được 100% dây nào đọc từ dưới lên trên đi vào hoa hậu đi 94 pháp thảo đó bắt đầu đi để thôi ra 96 không gian rồi ai nữa 96 viết tùng đấy 3 đồng chí trình bày đi chị thôi À chị Thảo trước đúng không? Bây giờ trình bày đó là mấy? 94 94. Dạ thưa sư phụ là khi trưa thì con có tư với nhau á thì cũng nhận ra một vài vấn đề như con thì à ừ khi mà thiền thì con có cảm giác sợ sợ sai á ạ. Ừ thì cũng nhìn cũng cũng nhận ra được là mình có cảm giác sợ sai thì cũng tập nhưng mà Với hai nữa là bị quên thì cũng hiểu như sư phụ giảng là cũng hiểu là khi mà quên thì mình nhìn thẳng vào và chị thấy nó là cảm giác thì không có thật và và tự tin luôn á là ở đó là chị luôn có biết rồi. Biết thì biết hối hiện thành nhưng mà chắc là con mắt ở cái chỗ là ừ như kiểu là biết biết là cái đó luôn á. Thì ok như khi chưa sư mẫu hỏi sư phụ ạ thì mọi người cũng có tư cho con thì con cũng thấy là cũng ok nhưng mà có lẽ là chưa thông lắm không hiểu con nó nó sư giỏi chung cái gì không nhớu đâu. Ờ khi trưa là vậy biết biểu hiện thành với lại là biết thì con vẫn chưa chưa hiểu lắm về cái câu là tại sao lại là biết thì không không bằng cái câu biết quỷ hiện thành. Vì sao cho con là vì sao? Con thấy nhìn vào thì nó nó là biết thì bản chất nó là biết rồi. Thì cái câu biết biểu hiện thành con với con thì con thấy nó như nhau không? Không th giảng không quá thự giảng nữa. Nó có giá sĩ khác bá trị gì? Không nó nó phản nó phản nó nó phản ứng luôn cả cái việc là phản đối luôn cả việc là không có tôi làm luôn. Thì trong câu đó của sư phụ là có hai ý là như vậy. Khi chiều biểu hiện thành thì cái người tạo ra bất kỳ cái gì đúng không? Ví dụ tạo ra một cơn lo là ai? Là biết à? Đúng rồi. Còn nếu chỉ nói là biết thì không nói rằng nó không nói rằng là ai tạo cơn lo đấy. Và vì thế con sẽ ngầm tin ngay lập tức là tôi đấy. Chị đấy là giá trị của biểu hiện thánh đấy. Sao lại khác? Sa lại không khác? Nó rất khác. Nhất là với những cơn này cơn kia nhất là thôi nhá chứ nó không loại trừ việc đi bộ đện thành nó cắt tôi một cách hoàn toàn chuyển đi bộ không nhá hay là nghĩ chỉ suy nghĩ thôi chứ chưa cần phải là một cái cái cơn gì nó kinh khủng cả khi suy khi có suy nghĩ chạy ra x ra chạy qua chạy lại thì đấy là con nghĩ hay là đấy là biết biểu hiện thành nếu con dùng từ là biết thì con sẽ không thể nào cắt được cái việc tôi nghĩ chắc chắn luôn sẽ vẫn là lật tí là tôi nghĩ đấy. Còn nếu nó là biết huyện thành thì không chỉ là nó là biết, nó còn là biết là người tạo ra cái sĩ đấy. Nó khắc như trời với đất luôn đấy. Về việc nhất là cái việc tạo ra chứng ngộ thì nó khác trời với đất luôn. Một bên là để cái tôi lại lấy đâu có chứng ngộ không bao giờ chứng ngộ được nó có tôi ở đấy. Một bên tôi biến nó sạch sẽ không có một dấu vết nào luôn. Đấy là nên nó là khác như trời đất ở góc độ chứng ngộ là Như vậy đấy nếu con thấy tất cả là biết nhưng con vẫn giữ một cái tôi làm. Đấy là vấn đề của con ngay bây giờ đấy này. Tất cả con bây giờ đâấy này. Cả nhóm này bây giờ này làm như thế là biết rồi. Nhưng cái tôi làm cực mạnh các con bây giờ cực mạnh không? Cực mạnh. Hầu như chưa giải quyết được gì cả. Cọc duên sinh rồi chưa giải quyết được còn mình là biết rồi không giải quyết được. Đến ngay bây giờ thì con bắt đầu có thể giải quyết được. Mọi người ai thừa nhận ra đây? Đúng rồi. Con học duyên sinh mãi nó cái cảm giác làm mình làm nó có hết đâu. Hết không? Ý về học dĩnh mãi cảm giác mình làm chả hết học mình là biết mãi cảm giác mình là cái tôi đi làm có hết không không không hết con tập nó là biết mãi cảm giác tôi là người làm nó hết không không nhưng bây giờ con có cơ hội hết nó hết sạch nó sẽ hết chân chân chu luôn đấy thìế nếu con không nắm bắt được ý vãnh ngụi cái đấy thì con sẽ không thấy giá trị của việc khác gì là biết và biết biểu hiện ngược lại nếu con những cái ổi đấy con thấy ổi đây mới là cái m Bỏ vàng đào vào. Mình lâu nay mình vẫn khổ quá. Mình sao mình học bao nhiêu thứ rồi mà sao mình cái cảm giác mình làm nó mạnh thế này và mình làm đương nhiên mình chịu. Mình làm đương nhiên mình phải phân vân giữa lựa chọn này lựa chọn kia sao nó khổ thế này con nhạy cảm một chút con thấy là ngay khi con tin là mình làm phát là khổ ập vào thế là duyên sinh thế là mình là ai vậ là mây nó bay sạch nó chỉ còn cái mình làm mình làm mình làm liên tục liên tục liên tục đến mức là một suy nghĩ bay ra con cũng ngay lập tức thấy mình nghĩ tôi nghĩ có phải là t niệm khởi bản ngã không thẳng hiểu đấy không đây không phải là hiểu nhưng mà đây là cái cảm nhận được nó không phải hiểu cần dễ hiểu. Một su bay ra con thấy là con nghĩ không đương nhiên là con ở trình độ này là thế mình nghĩ thế bao phá tập rồi nó bay đâu rồi thấy chưa Thế liệu con muốn đến khi nào tiếp tục mình là người nghĩ đến khi nào? Một dấu hiệu rõ ràng vì con là nghĩ là con muốn diệt suy nghĩ này, muốn diệt suy nghĩ kia. Có một cái tôi được lợi hay bị hại thì nó mới muốn dệt sinh ngũ chứ. Các con có một cô lợi bị hạ nên con muốn dy nghĩ đúng không? Đúng không? Và tại sao muốn suy nghĩ nó phải nghĩ là nó diệt được suy nghĩ? mới diệt chứ. Tôi làm suy nghĩ tô dập nó xuống như vậy con bao nhiêu học về nói học hành nói thì con học rất nhiều nhưng đến chứng ngộ con thì chả được bao nhiêu không đúng không có sổ đỏ nhưng mà đất chả có cái thằng tôi nó còn ở đấy nó còn là người làm nó còn là người chịu thì khi nào hết khổ đây liệu khi nào hết khổ đây khi con không phải người rồi con không phải người chịu đựng thấy chưa thế nhưng rõ ràng thảo Đấy không thể không thể chối cãi được việc là mốt chí bắn ra là tôi xuất hiện ngay tôi là người ý ngay. Thế mà con lại không thấy được cái giá trị của việc là biết đổi hiện đổi diễn thành nó cắt sạch sẽ luôn đầu tiên nó cắt người nghĩ ra khỏi câu chuyện có đúng không? Tiếp theo nó cắt người chịu suy nghĩ hỏi câu chuyện nó cắt cái việc là phải xử lý cái suy nghĩ này ra khỏi câu chuyện nó lại nó giải quyết được toàn bộ khiến con hoàn toàn dám để suy nghĩ như nó là điều mà cực kỳ khó cho mọi người bình thường. Người bình thường với quá nhiều ảo giác không ai dám để xuống như thế này. Không ai dám để một suy nghĩ tiêu cực như thế này. Không ai dám để một cái cơn tiêu cực như thế này. Vì đi kèm quá nhiều giác nào là tiêu cực này là xấu này, suy nghĩ này là sai này. Là tôi là người nghĩ này thì tôi sẽ dừng suy nghĩ lại này. Nào là người tôi chịu này, tôi phải xử lý nó chứ. Nhưng cái biết thành là nó quét một phát sạch cả ba đấy luôn. Thứ nhất một đống suy nghĩ này chả gì sai. Vì sao? Vì là nó là biết thành nó là biết. Thứ hai, chẳng ai nghĩ ra nó hết vì nó là bị thái. Thứ ba chẳng ai phải chịu khổ sở hết. Vì trong câu chuyện này có tôi nào trong câu chuyện ch cứ biết đang biểu hiện thôi. Đ đ đâu ra tôi trong câu chuyện nếu mà chỉ có biết biểu hiện giống như con xem phim ở dạp con thấy chịu khổ không? Vì sao? Từ đâu có cái hình ở đấy có mỗi màn hình chạy qua chạy lại Không cái tôi còn không len nổi vào câu chuyện để mà chịu khổ với không chịu khổ. Các mình cứ chạy chạy chạy chạy thôi. Cái này khi con tập ấy con sẽ có một trải nghiệm rất giống xem phim. Có thể trình độ con chưa đến lúc đấy nên là con ai cảm giác đấy chưa? 1 2 3 có ba người thôi. 4 năm sẽ có đoạn con thấy dung hơ phim con chỉ ngồi tĩnh đủ lâu thôi là con thấy rồi sản khác. Đấy nếu ai chưa cảm thấy xem phim được ấy thì tối nay về nắm nhắm. Mắt lại nằm trên giường ấy cảm giác xem việc cực rõ thôi. Thậm chí nếu con giỏi con thể xem suốt vào mơ luôn và góc mơ luôn mạnh như thế luôn đấy nhá. Thế tối nay cái bài thiền nhỏ là tối là chưa chưa b được đúng không? Nắm nhót đừng nhắm mắt để ngủ nhắm mắt để xem phim nhá. Nhắ để ngủ thì thì chắc là ngủ đấy nhá. Nhắm 30 phút nhắm mắt nhắm mắt. Và cái gì nổi lên thì con nói là con nhận ra rằng nó là biết bị thành mỗi thế thôi mà con sẽ có cảm giác không khác gì xem phim được. Một ai đã trải qua một khoảng nhất định là nói thử nghe rồi nào. Cả hai nh hai lớp ai trải qua một khoảng nhất định thì kể cho trong cho m nghe cho vui thôi. Lúc thiền ấy có cảm giác sẽ giống xem phim sao nó giống thế nhỉ? Có ai cảm thấy có ai có ai ủi sao giống xem phim thế nhở? Hồng hạnh nào. Thưa sư phụ là con có một ca thiền pro lúc ý là lúc buổi sáng sớm ấy. Tức là lúc ấy nó tức là rất là buồn ngủ nhưng mà không phải là ngủ gật. Ấ thì lúc mà con nhắm mắt vào thì tự động thấy giống như là cảnh ở trong mơ ấy. Tức là cứ hiện lên liên tục liên tục mà chắc chắn lắm lưu ý cảm giác là không phải là kiểu như tôi cố tiệ là người nghĩ hay gì đấy. Nó nó cứ thế liên tục hiện ra như là đang xem phim ấy. Ừ. Thấy thấy thấy rõ luôn ấy ạ. Ừ. Người khác đấy. Đại đâu Quế? Con thì khi ngồi thiền pro ấy và thấy là cái chính cái cảm giác và cái suy nghĩ nó cứ bắn ra nhưng mà đúng là biết biểu hiện thành ấy thì tức là tự nhiên không thấy tôi ở đâu nữa thì mọi thứ nó cứ chạy như thế và đúng là như một bộ phim mà ghê nhất là đúng là thế nào là không có tôi cảm giác một cách rõ ràng ấy là đúng là từng thứ mà lâu nay mình cứ tin chặt là đấy là mình nghĩ mình cảm giác là mình nghĩ rất rõ ràng nhá cảm giác là tôi đang chịu cái cảm giác này rất rõ ràng thì là khi mà nó là biết biểu hiện thành ấy thì nó đổi hết bay sạch luôn bay sạch luôn á đấy nếu thấy niệm khởi rất là mạnh luôn ấy thì môn vàn cảnh vật đọa luân hồi nhưng mà nếu thấy niệm khởi từ đại lạc từ đại lạc môn này là môn hoàn toàn thể nếu biết được hiện thành chính là môn nếu thấy niệm khởi đúng thế là niệm khởi từ đại lạc luôn bài thơ dụ tưởng là khó như thế nhưng các con chạm đúng rồi ít nhất là chạm trong thuyền pro chắc chạm thường xức chạm tối nay con thử các chụ nó nằm nhắm mắt lại và cứ k hiện lên thìấy nhận ra rằng nó là biết được hiện thành đặc biệt là suy nghĩ hình ảnh nhắm mắt lại hình ảnh rất nhiều đấy vì nếu con duy trì được tỉnh tỉnh thức không ngủ gật ấy thì con sẽ có cái cảm giác xem phim giống đang nói không khó như con nghĩ đâu không tối nay thì tối mai sẽ thấy cứ làm đi nhá thấy được thì thấy đừng ép mình Thảo hiểu vấn đề chưa? Nó là trời nó không phải là không hề khác nhau được. Nếu nói không khác nhau nghĩa là con không hiểu sự năng giảng gì thì m nó không khác nhau. Hiểu phát thấy khản luôn. Khác khẳng khác trời đất luôn chứ phải khác thường luôn. Đúng rồi. Đi trời về đất. Tại sao? Vì từ xưa nay con luôn luôn có cảm giác là tôi là người nghĩ cực mạnh. Lần đầu tiên mà nó không thấy tôi nghĩ nữa. Nó sướng kinh khủng luôn. Nó nó là luân hội với cả bạn với cả cả Tây Phương luôn. Nhận là chưa thấy nghĩa là mình đã chưa hiểu là biết huyện thành thực sự là nó là như này chưa cảm giác được là thế này đấy thế không sao các con mới mà không có gì vấn đề gì hết tiếp tục tiếp tục thôi muốn con muốn thấy được là con muốn đủ hiển thành ấy thì ngoài việc là con nhận ra lấy đện thành ấy con có một cái thứ rất là khai rất là quan trọng là con không cố tình thay đổi kinh nghiệm gì hết vì con chỉ muốn làm thay đổi kinh nghiệm phát là cái tôi nó đứng ở đấy thôi đấy nên là để Để thấy được cái gọi là biết hiện thành đấy thì các con phải thêm một thứ nữa mà rất là quan trọng vào cái thiền pro là không cố tình thêm được thự nào hết. Khi ngồi xuống ấy uống thiền ấy tự nói chính mình là thoải mái đi, thoải mái đi thôi chứ không phải là mình sẽ ngồi đây canh cẩn rất cẩn thận. Thế là không thoải mái đi rồi. Thoải mái đi, suy nghĩ chạy, hình ảnh rất hiện vân vân. Việc của con không Phải là nhiều điều chỉnh cái dọc đấy. Con chỉ nhận ra rằng đấy là biểu hiện thành mà thôi. Vì thế con cho nó thoải mái đi. Thoải mái đi. Thái độ mới cái này chưa. Trước đây chưa có. Khi ngồi xuống một phát là thoải mái đi. Trước khi ngồi xuống xác quyết các loại thoải mái đi. Xác quyết khi ngồi xuống một phát ấy thì đừng ngồi nhưằng một thằng hành giả nữa. Hành giả có cho thoải mái đi được không? Không mà canh hết cỡ luôn. Thoải mái đi. Đấy khi mình thoải mái đi thìì xảy ra suy nghĩ chạy ra lo lắng xảy ra mình không mình không điều chỉnh gì lo lắng đấy cả lo mình chỉ nhận ra a bếp biểu hiện thành cơn l a bếp biểu hiện thành nỗi sợ à bếp biểu hiện thành âm thanh vang lên nó chỉ thế thoải mái kinh khủng luôn mà vẫn thấy được sự thật các con muốn biết thế nào giải thoát giữa đời thường không Nó là như thế đấy. Tức là cái gì đâu. Nó là như thế phải đi thấy cái nào là bất biển thầy. Vậy thì cái thái độ mới là bổ sung vào là không điều chỉnh, không chỉnh sửa kinh nghiệm trước khi ngồi xác quyết gì tùy con. Nhưng mà ngồi một phát là gì? Thoải mái đi vào sau đấy mình nhận ra là gì? Biết hiện thánh hiện thánh thánh nế con thừ hành đủ lâu thì giống hết xem phim mà. Đúng không? Ngồi vào giặc có thoải mái không? Có có bảo màn hình thoải mái đi không? Còn gì nữa mà hình thoải mái đi hay là mày phải chế dữ ý tao? Ờ ngồi xuống ra một phát là con sẽ bảo màn hình bản chất là con tự bảo mình là thoải mái đi rồi. Chiếu gì cũng được đi, chiếu cảnh kinh hoàng nhất cũng được đi. Đúng không? Đấy l đấy thoải mái đi nhưng mà trong quá trình thoải mái thì đấy con vẫn nhận ra biết hiện tại thế thôi. Thiên pro bằng cách đấy thì con sẽ ít Th là con hiểu thế nào giải pháp trong lúc tiền pro đấy như quế mô tả quế là đã hiểu giải pháp là gì rồi đấy đã bắt đầu có đất rồi đấy cái mô tả đ có đất rồi đấy đúng không muôn vạt cảnh vật s hóa thây phương rồi đấy ý là trong lúc thiền nó v hóa tâ phương rồi đấy đúng chưa Tốt nhất là bây giờ làm ca nhá. Nghe bọn anh em hấy xa lạ làm ca thử nó về phòng ngồi đâu tùy con. Con thích nằm cũng được nhưng mà đừng ngủ thích trải nghiệm cái chỗ đó nhằm nhắm mắt được hoặc ngồi nhắm mắt được hoặc là mở mắt thì con còn thấy đúng cái sự vừa giả nhá. Sau giờ mình cứ cho đi về phòng mất mất mấy phút rồi mất mấy phút? Quay lại mất 5 phút đúng không? Cộng thêm 5 phút rồi dư là 15 phút 45 phút vậy lại đây nhá. 45 phút nữa 9 9:3. Rồi đây nhá s đo đạc nhá. Rồi.