Hành đúng là gì? Thiền đúng là gì? Kiến đúng là gì? Quả là gì?

Bản gõ chi tiết
Transcript

Con ạ. Con xin kể sư phụ kể tức là mà cái đợt mà con bị hoang mang mà tự nhiên nó hoang mang khan đó sư phụ. N là không mình không nắm bắt được ấy ạ. Mình cứ chui vô cái định nghĩa của sự thật xong mình không có nắm bắt được. Mình thiền thì mình cứ thiền nhưng mà đến khi mà nó hoang mang nó nổi lên là tự nhiên mình lại muốn chụp lại một cái khái niệm hay cái gì đó để mình an tâm lại á ạ. Nhưng không nắm bắt được nữa luôn. Cái này con cảm thấy là con hiểu cái cảm giác mà mình tu bao nhiêu năm là diễn tiến không nắm bắt được. Chữ diễn tiến khiến c chẳng nắm mắt gì. Đúng rồi ạ. Hay diễn tiến. Ừ. Có gì nắm bắt nó diễn tiến nó chịu không nắm bắt. Cái gì cả vừa nắm xong đấy ch chứ biết phát là là nắm nhá. Vâng biết là một cái rất là cứng đặc đang ở đây cố định. Vâng. Có tiếng là không nắm được cái gì luôn. Thế con nên là con con nói xong là con không nắm được nữa. Dạ. Có những khái niệm khác là vẫn nắm được và vì thế mình bị lừa. Vâng. Vì cái mình nắm được luôn là một khái niệm. Ừ. Làm gì có ai nắm bầu trời đúng không? Không có gì ai nắm được một thứ không thể nắm bắt. Dạ. Th ch đó là tế là cái cái mà con cảm thấy không nắm mạnh nhất luôn ấy. Đúng rồi. Con nhắc xong con quên luôn. Nhắc xong là con không c bị dính ra cái gì nữa. Dính được không thể đúng không? Nhắc đi. Giờ tiến sao không biết dính và đâu nữa. Ừ. Còn đây là biết phát là dính ngay vào cái không gian biết này. Vâng. Ừ đúng rồi. Tâm chư đúng rồi. Cho an tâm đấy. Tâm ấy. Ừ. Thế nó không không giải quyết được nó không nó giải quyết luôn cái nhu cầu là phải nắm bắt. Giải quyết luôn không cho nắm bắt luôn. Dạ. Thì à thì cái đợt vừa rồi là cái đợt mà cứ mỗi lần con nắm bắt hay là hiểu để mà con sâu chuỗi ạ là c tự nhiên con rơi vào cái trạng thái hoang mang ấy. Tức là mình chưa bao giờ con thấy mà có một cái đợt mà con cảm giác là nếu mà mất trí nhớ thì nó sẽ là như thế nào ấ ạ. Tức là nó không có một cái sâu chuỗi gì nữa hết và và mình không có một cái cái cái gì để trụ lại hết ấy. Nên là nếu mà mình bám chấp vào suy nghĩ với lại kết luận, kết luận với suy nghĩ hay là nắm bắt nó là cái gì là con thấy là chết luôn, điêu đứng luôn ấy. Chỉ có là nhảy thẳng thấy thẳng kinh nghiệm này thôi, không còn cửa nào khác. Như là cái thói quen lắm bắt nó cứ quay đi quay lại á sư phụ. Xong thì là nó cứ có những cái đợt hoang mang mà hoang mang cứ hoang mang hoang mang ấy. Thì hôm qua lúc mà con rút lời khuyên của sư phụ tự nhiên con được giải phóng là sư phụ thấy chính cái hoang mang đó là kinh nghiệm đang là diễn tiến ạ. Ừ. Tức là cái đứa tử Tự nhiên là sư phụ nói xong cái tự nhiên là mình thấy tức là lúc đó cũng chưa có tập gì hết á nhưng mà con cảm thấy là nó đúng là nó nó nó sáng sủa quá ạ. Tại vì mình cứ sợ nhất là sợ hoang mang vì mình tu mình cứ sợ hoang mang vì là mình không nắm được cái gì mình không biết thế nào là đúng cũng không biết thế nào là sai. Kết luận một phiên thiền của mình mình ví dụ như mình tìm mã đợt vừa rồi con lại tìm nhiều cách để con làm nữa chứ mà con càng làm con càng hoang mang manh động manh động. Vâng ạ. Mà con mới thấy là đi công thức ấy xong rồi con mới thấy là ồ thế là ngày hôm qua ngồi ở gần sư phụ ấy thì kh lời khuyên của sư phụ là chấp nhận hoang mang nữa nhá. Ừ thì thì thì hôm nay con Tư về cái việc hoang mang với lại việc tu hành với lại những cái cái cái thiền và điểm số và đúng và sai á ạ thì con thấy là đúng là là chỉ có mỗi cái kinh nghiệm đang là diễn tiến không bao giờ có những cái đó hết. Tự nhiên nó mình cảm thấy là nó việc thắc sâu trong tâm của mình là mình là một người tu hành tự nhiên ở đâu mình là một người tu hành này. Mình tu hành phải đúng ạ. Phải sửa sai rồi thành đúng. Nhưng mà hôm qua có một chuyện là con ngồi bên lúc mà sư phụ đo cái điểm ấy ừ đo cái cái cái số tuổi ấ thì con thấy nó rơi vào một trạng thái rất là ghê. Đó là Như con đang 96 tuổi. Ừ. Sư phụ đo cái con còn 11 tuổi mà kinh nh tuổi còn s tuổi đúng rồi. Kinh nhất là lúc mà sư phụ đau 96 tuổi là con tự nhiên trong đầu con hình dung ra một cái tôi là một bà cụ. Xong sư phụ đau thứ 11 tuổi c rớt xuống cùng một cái đứa trẻ ngay thơ. Xong con thấy ôi mình hình dung về mình như thế nào nó chỉ là cái nhãn ạ. Cái nhãn cái nhãn thôi chứ không hể mà có một cái tôi thực hành hay cái tôi gì hết. Tự nhiên con sâu chủ là không thể có một cái tôi nào làm cái gì và sâu chủi cái gì. Thế xong cái là sư phụ bắt đầu đo tiếp một cái số nữa đó là sau độ tương Đồng. Ừ thì so sư phụ đữ Hải Nam với lại Tuệ Anh là độ tương đồng là bao nhiêu nhỉ? 5% thì sư phụ mới nói 5% sư phụ mới nói là khác nhau thì nó mới hợp nhau. Ừ. Hốt nhau. Hốt nhau xong cái là Châu Anh nó mới quay qua nó cái con cho nó đúng rồi khác nhau thì mới hợp nhau. Tự nhiên con chỉ là con Vũ Thái đang là 92% cái châu Cảnh kêu ờ 92% mà cũng hợp nhau. Thế là thế là con mới thấy là cái sự thật nó không phải là cái hợp hay không hợp. Cái đó là mình không bao giờ nói nắm. được cái sự thật hết tại vì là sự thật nó diễn ra là 92 là 92 mà năm là năm chứ không thể nói không hợp với khá hay không khác cái tự nhiên con thấy đúng rồi không thể nào mình không thể nào sao mình tới thì tự nhiên mình thấy sao lại dùng suy nghĩ để nắm bắt cái sự thật này á mặc dù mình biết rất là nhiều nhưng mà khi mà rơi vào hoang mang hay tất cả cái quá trình đó của mình á nó cứ bị mắc đi mắt lại. À sư phụ nói là vũ trang nó cứ bị mắt mắc một cái gì đó mà cứ lên xong xuống lên nó xng xuống thì con muốn nắm bắt lại con cái tự nhiên trong tâm trí của mình muốn nắm bắt lại á ạ thì đó thìi tự nhiên cái hôm qua cái là từ cái pha là pha sư phụ đo đ pha của Châu anh nó nói tự nhiên con thấy là ôi tức là cái sự thật thì nó sờ sờ như thế này nhưng mà mình cứ muốn cầm một cái một cái nắm bắt một cái mô tả mà cái mô tả nó không bao giờ tại vì đã không có thật không có gì hết thì làm sao mà mô tả nó nói về sự thật được chứ tự nhiên con thấy nó sáng sủa luôn anh ơi được hai cái hoa rồi Đức anh hoa rụng luôn đềm đấy còn phơm còn ph ăn trứng đấy ăn trứng dạ đấy thì là con con thấy là hôm qua đi dự sinh nhật của sư phụ về mà trong tức là mình thấy nó rất là sáng rồi ạ trà xưa không và sao chị bảo em là vui mà mày buồn Còn em buồn muốn chết gì than phở mà. À thì đó là con hai ví dụ con con con con xin sư phụ đo giúp con là sinh nhật xong suốt mà lợi hại dạ lợi hại ạ. Ngồi phút cuối mà tới kia mà hài nhất là cái sư phụ 96 với 11% á không nghĩ b tư hay là thiền là 6 64 nhá. 6 trước thì thiền hả? Bổi tư nhá. Buổi tư thông thường của Trang nhá. Ù nhiều phết đấy b Không phải các con mà người tu nào cũng bị chỉ người giác ngộ mới không bị còn người tu thông thường là cho th đối làm cái gì đấy mình tưởng tượng đế đó xong mình so vào thực tại trong giống nhau giống quá thôi chứng tỏ là cái đấy rồi đúng thấy không có có phải thiền tu người bình thường thông thường thấy không tưởng biết là gì chống không sáng tỏ giả chiếu nhá có một khái niệm thế xong so vào thực tại giống nhau suy ra đây là biết có đúng không đúng Cái người mà càng càng tính tình càng cẩn thận càng như vũ trang ấy càng khái niệm nó càng càng chắc càng xịn càng cố gắng chuẩn hóa khái niệm đấy. Cuối cùng các con ai cũng đi để tìm một khái niệm trong kh cái sự thật giác ngộ nó lại không phải khái niệm nó đi tìm một khái niệm xong nó so đúng mà con kiểm tra đúng không đúng con định nghĩa khái niệm trước xong rồi con con thiền ra khái niệm đấy hoặc là con làm gì đó tư ra làm thế nào để ra khái niệm đấy chứ không phải là con tiếp xúc trực tiếp với cái sống động không khái niệm này Cái không khái niệm thì mới xóa được khái niệm vì các con khổ cũng chỉ vì khái niệm. Vâng. Từ nãy mình nói chuyện mà xem được vất toàn là toàn là khái niệm mình khổ vì chính khái niệm mà nếu con tin vào khái niệm được thì con tin khái niệm mất. Và đây là khái niệm đ một cặp không đi một kiểu đâu. Chỉ có được không mất không bao giờ. Đã tin vào có được tin vào có mất đã tin vào có quả thì mới tin vào có nhân. Ừ. Đấy nó đi gặp nhau. Tin vào nhân thì tin vào quả tin vào quả tin vào nhân. Tin vào Khói thì sẽ tin vào không tin vào được tin vào mất tin hay sẽ có tin dở nên là con chắc chắn sẽ khổ tin nó khái niệm con tin khái niệm tốt thì sẽ một cách automatic có cái hệ xấu giống như là con trên lời trên đời gọi là có thì chắc chắn trên đời lại tin có hay không nó tự nó gọi nó là nó là tự gặp lưỡng lập nó tự lập nhau nó tự lập nhau nghĩa là nếu con tin có chắc chắn nó sẽ đi con bảo không thì có gì cái gì mất đâu toàn được thôi không có đâu có tin được có mất đúng không Th sao là khổ rồi con tin những cái xấu cái cái kinh nghiệm của con thì chỉ là lòng tin là nó là cái gì thôi. Nó là vô tự tính nó là gì do con tin. Con tin vào cái con tin mà có cái tốt thì con tin có cái xấu hay còn con khổ. Con khổ không phải vì kh vì kinh nghiệm con nó có vấn đề mà con tin rằng nó là xấu. Đúng không? Mình sắt hơi cái nó có vấn đề gì đâu. Nhưng khi bắt đầu tin là à khái niệm tôi bị ốm chẳng hạn bắt đầu có khổ chứ đúng không? Nhưng một số người thì nghĩ là thế nên tôi toàn tin điều tốt thôi. Nhưng lớc lại không vận hành như vậy. Con tin vào đều tốt thì buộc phải tin vào cái gi hai cái tồn tại song song với nhau nó phù thuộc vào nhau và tồn tại không có thằng này không thằng kia luôn không có thằng này là không thể có thằng kia được không thể có cái được mà không cái mất thế không phải không thể có cái mất mà không có được Ví dụ con bảo là bây giờ giác bộ đã ở đây rồi đúng không? Mặt con bảo là phải tu. Ừ không thể có cái hai cùng lúc tại. Hai cái ngực nhau. Con bảo đồng ví dụ là dong ở đây có lại đồng ý với con là phải tu. Ừ thì chắc chắn là không. Một trong hai cái sẽ sẽ sẽ đúng phải sai. Buộc phải sai. Không biết con chọn thế nào đúng nhưng mà con không thể tin hùng một lúc được. Vâng. Các bộ ch Ở đây một mặt thì ngộ đây rồi mà hai là phải tu đấy có đúng là khái niệm nó còn khổ không? Còn khổ chứ còn để khơi khơi nhìn mọi thứ là kinh vụ ra ngoài diễn tiến thì nó sẽ ngon mà. Nhưng mà con tin là trong c bổ đây rồi và con tin là phải tu hai cái cộng với nhau thì thôi rồi. Con là răng xé trong lòng luôn đấy. Đúng ấy. Qua con rõ ràng xé cái đấy đúng không? Cuối cùng thì con phải đến một chỗ không khái niệm thì tất cả chỗ khái niệm thì nó luôn nó luôn duy trì cái việc lạ. Ừ. Duy trì cái lạ th bảo là mình đã sang ngộ chắc chắn là con sẽ lúc đ con tin mình chưa ra ngộ. Cái trò nó ngược lại mà thế mới đau mình đã ra ngộ thì sẽ có lòng lúc của mình tin là mình chưa ra ngộ. Đấy mình sẽ giàu thì sẽ có lúc mình tin là mình sẽ không giàu. Mình sẽ giàu. Mà thì lúc nào đó mình sẽ có đạn bảo làm sao mà giàu được. Hiểu cho anh tin là mình sẽ giải quyết được hết tính xấu thì sẽ mất lúc nào đó tuyệt vọng hoàn toàn mình chả giải quyết được bọn nó đi cùng nhau nên là kể cả mình sẽ giác ngộ ấy thì cũng là cái sự cái niềm tin và khái niệm hết mình sẽ không giác ngộ. Nguy hiểm quá nhỉ đi với nhau luôn. Cứ tôi thế này sẽ giác ngộ. Nghĩa là sẽ có tin là cứ tế thế này và không giác ngộ. Mình đợ cái đấy quá nhiều con. Ừ sao ngày xưa thế này là cái cú nhảy là phải để khỏi khái niệm cú nhảy là cú nhảy mà tiếp xúc với thực tại mà không thấy khái niệm giả nó thấy thế nó sờ sờ chả cần khái niệm đấy mới là cái cú nhảy con cần cái cái cái con cần phải có nó chính là chế độ dụ cắt xuyên thấu đấy phải ra khỏi đúng khánh niệm xong đây đây này thế thôi đây này thôi chứ đây đây là biết không phải đây đây Nắm bắt gì không? Nắm bắt gì không khái niệm gì đấy. Con phải có cái cắt xuyên thấu đấy và sau đấy phải làm quen với nó. Chỉ hai việc thôi mà cắt xuyên thấu làm quen đời con hai cái thấy. Thế cái kinh nghiệm đang là diễn tiến nó hay chỗ đó nó không làm con cần phải khái niệm gì nữa. Đấy nó hay thế. Các thứ khác ấy vào đây là biết thì xong rồi con vẫn khái niệm gì đó. Ừ nhưng mà khi nó đề tiến là con cảm nhận nó con chẳng cần khái niệm nữa. Đấy nó vượt qua được khải niệm vì giá trị là chị dưỡng tiến chứ ngày xưa dùng từ cái đang là nhá không đạt đâu nhá cái đang là muốn sa nó thành cái gì đó nó không còn là một thứ mà không nắm bắt được nữa nó biến thành một thứ nắm bắt được vì thế chỉnh một khái niệm hiểu không sử dụng cái đang là nhiều mà cái đang là thì nó vẫn là vẫn là một cái cái một thứ một cái và vì vậy con có cảm giác là mình có được cái là là rồi chốt cái đó đấy nó mắt Rồi thế là cái cắt xuyên thấu nó yếu không cắt được luôn. Thế nhưng mà với những người nào mà còn vẫn muốn nắm bắt cho yên tâm ấy thì nó là một sự chật vật của vũ trang đoạn vừa qua là thế đấy. Đúng rồi. Vì nhu cầu cù nắm bắt là nh cộ được yên tâm sợ sai. Sợ sai nắm bắt yên tâm thì thật vật lắm vì không nắm bắt được. Con nắm một cái dòng chảy ra chảy này con nắm cái gì? Thì diễn tiến nó giống như dòng chảy. Một cái dòng chảy một cái dòng sông này hở cuộn con nắm được cái gì? Một ao nước thì nắm được đúng không? Nhưng mà cái dòng sông Huyền cuộn không nắm được cái gì nữ. Thế cái không phải nói Vũ Trang nói tất cả các con đấy. Ai ai tin rằng là cái thực tại tuyệt đối hay là hay là cái cái thực tại sân thực tại ấy mà nó phải có các tiêu chí nó bắt được ấy, người đây sẽ còn rất là khổ. Thật tật trong tu hành, trong thiền kiểm tra đúng đúng đúng hết rồi. Nĩ là nó đây. Những người thấy còn lâu mất tập khoán đơn giản. Vâng. Thì còn thiền lâu mới ra kết quả tốt đúng không? Mình kiểm tra các tính chất. gạch đầu xong bản chất ở dưới nó làm mắt chứ gì nữa có chống không có sáng tỏ không hiện ra có lúc đầu sơ cơ thì thế được để cho mình có sự yên tâm để mà đi đi lên nhưng bây giờ con nắm bắt thế con cục buổi thiền con là buổi nắm bắt vật chứ buổi cảm nhận cái đơn giản th là tiế làm cái rất đơn giản cảm nhận dễ dàng không cần phải nắm được gì nữa cảm nhận xong rồi là không muốn không phải làm thêm cái gì nữa đấy cắt cắt xuyên thấu thành côngấy ngày xưa các ngài đã một vị giác ngộ Họ nói là giống như là con rùa bắt con rùa nằm ngửa trên ghế đĩa. Bắt bắt con rùa. Một con rùa nằm ngửa trên ghế đĩa. Con rùa nằm ngửa nữa chả làm gì nữa. Con lại thấy là nóơ nó nó không nó hơi xong nó nằm im luôn. Đúng rồi. Nó đỡ luôn. Thế nó không làm gì nữa. Cái đĩa còn lực là nó còn bò. Nằm ngửa nữa chứ. Nằm úp thì nó bò à. Úp thì nó bò ngửa nó hơi phát xong rồi nó nó đơ luôn. Làm gì được nữa ngày ví dụ các ngày ví dụ hay không? Bắt một con ruồn nó hử như khi con khi con Khi bạn thực sự chạm vào bản tánh, chạm vào bản tánh đấy, nơi mọi kinh nghiệm là một vị không dám bạn không còn nơi nào để đi nữa vì nó chỉ còn đang là tiến thôi. Khi con chưa chạm vào nó thì con còn thấy rất nhiều thứ khi chạm vào còn mỗi kệ hoàn tiến có cái gì xảy ra xảy ra thì cái đấy là đ tiến nên con rốn còn dừ người ch nữ không biết làm gì nữa đúng rồi đấy khi đế là một thứ như vậy nên là không cho là dễ nó đơn giản nhưng không dễ d Nĩa là các con phải hiểu rằng các con đã xong cái giai đoạn tu mới rồi. Trong đoạn này những cái cách tu nắm bắt ấy nó trở thành là tác dụng ngược. Đấy các bạn ý thức như thế. Vâng các loại tu nắm bắt đã trở thành tác dụng ngược rồi. Các loại tu cũ nhá mình bảo đây là quyết tâm đây là giã ngộ xong rồi tự tin là vẫn là nắm mắt nhá. Nhưng đấy vẫn đo 100%. Nhưng bây giờ con làm thế là con tác dụng ngược. Con đang nắm được một khái niệm sự tự tin vào một khái niệm. Đúng chưa các con? Đã chuyển xong đạn tu mới mà cái sự nắm bắt, nắm bắt kinh nghiệm, nắm bắt thực tại tuyệt đối trở thành cản trở mà con thể tư mới con là tiểu tu mà mình phải thấy nó một cách trực tiếp và sau đó không cần nắm mắt gì nữa. Hoặc cái đấy không ai quen hết đu nó chập choạng là đương nhiên nên là con chú chẳng cấn con 100% gì vội hiểu cho đúng là đúng còn gì 100% chập chọn vũ trang cứ lên xuống lên xuống gì đấy vì muốn nó mắt phát là nó lại sụt Đúng không? Thấy nó rồi nhưng mà nó nó phát lại sụt. Cái đà diễn tiến là thứ mà không thể nắm bắt được và cũng chẳng cần nắm bắt với đây nó đây. Tại sao phải nắm bây giờ? Tại sao phải nắm giờ? Với nó đây này dụ nó một tiếng thì cái đấy cái dụ tiếng nó bay ra là khi đó là dẫn tiến. Còn nghĩ một suy nghĩ thì cái suy nghĩ đấy là khi là diễn tiến. Nó đơn giản thế là cùng gì nữa nhưng tất cả những người nắm bắt sẽ là người đi rất chậm. Tuệ Vân này là đang nắm bắt rất mạnh đấy. Sợ sai nắm bắt nhiều phải buông vài lần thì những người đây sắ đi rất chậm th không đi được luôn thử đ lúc đầu là thành giảng lúc nay rung thì nó rung cho nó rung cho nó bết luôn đ hôm nọ sự giảm đấy là mình chỉ mình nếu mình buồn ngủ thì mình thà ngủ và không sửa còn hơn là tỉnh là sửa để tỉnh sau thiền tiếp đấy thà phiên đấy phiên thiền số thấp còn hơn là mình chỉnh xong là số to nhưng mà mình đang bị lửa đấy phải thế tình nhân phải thế Đấy trung bình chỉnh số đấy nên bây giờ số to chưa quan trọng đâu. Bây giờ phải đúng hay quan trọng? Thất đúng rồi. Thực sự hiểu cái sự năng giả thực sự hiểu cái dạn mới là như nào. Đây là một dạn mới rồi. Nó không giống ngày xưa đâu. Những bạn nào đem cái ngày xưa vào bây giờ ấy là dạy ngay. Là số xếc của các thường mà thưa tạ hết. Tại vì mình sẽ tự tin vào sự nắm bắt của mình. Ngày xưa con giỏi mấy là giỏi là con tự tin vào nắm bắt. Ngày xưa cái giỏi của con là giỏi nắm bắt. Có rất tự tin là một cái nắm bắt. Ngày xưa anh đã bắt càng giỏi càng chính xác thì điểm càng cao. Đúng chưa? Cái giá bắt đấy, cái tự tin đấy vẫn có giá trị nhưng mà giá trị để con thả ra chứ phải giá trị để nắm tiếp. Vẫn rất giá trị nhưng giá trị để cho mình giúp mình có tự tin mà thả ra chứ phải giúp mình để tự tin nắm tiếp. Nhưng mà bình thường mọi người không thoát được không thoát được đâu. Hiếm người thoát lắm. Người tu ấ người tu tu hành xuất sắc ấ hiếm người thoát lắm. Mình đã quen tự tin bằng nắm mắt rồi. Mình tại sao nó mắt tiếc nhỉ? May là thời này có đo không thì con sẽ cứ nắm tiếp vì con cảm phải rất là an tâm. Đúng rồi. Nhưng cái an tâm kiểu gì mà cứ phải nắm tiếp mới an tâm. Đúng rồi. Chứ tả là không quan tâm. Chứng tỏ là sâu thầm mình cũng không chả quan tâm được. Các lại an tâm nào mà lại phải nhắm mắt tiếp mới an tâm. Con nghĩ mà xem bất an bất an bản chất là sâu thẳm rất là bất an. Đúng rồi. Càng chơi càng bất an. Tròi đấy kinh lắm. Đúng rồi đấy. Thấy ra thiền thường và mất. Hôm nay thiền ra kinh nghiệm tốt thì sướng. Ngày hôm sau không ra bất an. Thôi sai rồi cho đầy nữa sai đâu đó thì con phải tự tìm ra hôm nay thiền rất chuẩn nhá thì yên tâm ngày mai thiền không chuẩn tự bất an như vậy hôm qua tự tin vào cái nắm mắt phải tự tin vào cái sự thật nếu con tự tin vào cái thật thì hôm nay kinh nghiệm nó lẩm khởm con an tâm nhưng nếu hôm nay kệu lầm khẩn không quan tâm nữa chứng tỏ là hôm qua con có 100% ấy thì cuối cùng cũng vẫn là tạo ra tự tin nắm bắt đấy cho một ví dụ tự tin nào mà cứ phải nắm bắt tiếp thì m tâm được đấy là là sởm rồi đấy là tự tin giữa chân nắm bắ Th chú bảo 100% không nói được gì cả. May mà hưởng sự nói không? Vâng. Và con chưa trải qua này đâu. Tất cả con đến giờ bắt đầu mới trải qua cái này lần đầu tiên trong mười mấy năm sư phụ. Dạ. Bước sang lệnh nghĩa khác cho nên chưa có đâu. Nên bây giờ ai dụng cái cũ ấ kiểu vũ trang ấy thì sẽ thấy là sau mình hụt hơi này. Nắm rồi lại hụt. Nắm rồi lại hụt. M nắm được mai lại hụt. Xong. B trời nắm phát mất luôn. Ví dụ không nắm được chứ mà muốn không nắm ấ thì phải đến từ hiểu đến từ hiểu không phải là nắm giỏi thì là t không nắm nữa không có đâu. Làm cái chuyện nắm giỏi xong không nắm nữa. Nắm chặt nắm giỏi thì xu hướng sẽ nắm chặt hơn. Đấy nên là cái đoạn này nó hiểu một cách tinh vi là ngày càng tinh tế hơn. Nhưng cái hiểu này nó không thể tự nhiên nó đến được. Lại cũng phải Thiền. Vâng. Thiền xong buổi sau giảng nó sẽ hiểu hơn. Ừ. Thế con đấy gần đây sụ yêu cầu con là vừa thiền vừa giảng vừa vừa thiền xong hôm sau giảng rất nhiều. Dạ. Vâng. Đúng không? Hoặc ngay cả buổi hôm qua con thể cũng sẽ nếu ngày giảng ngay từ đầu như con thấy con chả hiểu.Ừ. Buổi hôm qua ấy buổi hôm qua sự giảm cho bạn bạn nhưng mà chắc chắn các con là lợi rất được. Vâng đúng rồi. Đúng không? Tại vì con đã đủ th ăn thiền rồi. Con sẽ có những cảm nhận khác. Hôm qua cứ tưởng giảng lại. Những ai nghe kỹ sẽ không thấy giảng lại. Qu thấy không phải giảng lại không có phải giảng lại không phải giảng lại. Ôi biết rồi trụ giảng cứ này suốt đấy người nào một số người mọi không không không không tin nhí sẽ nghe xong ui vẫn là những ngôn từ này phải đâu hôm qua con nét rất là mới và nó cũng làm rõ những cái mà cũ đã hiểu ra đúng không Đ qu thấy bà hôm qua gì hay không mới không có nhiều nó một ý cũng được hay cần có nhiều cái nhưng nó một ý cũng được thấy mình thấy một ý nào mình thấy là ơ hôm qua mình ngộ cái ý mới thì nói Ý mới thôi không phải tất cả mới đâu. Ý nào mới hoa thụ tất cả phải mới đâu. Có một số ý mới. Hả? Đi hả? Đi phải anh giơ tay à? Mọi người đang xem lại à? Ok. Tho anh đi. Vâng. Thế tranh thủ Vâng ạ. Thì hôm qua con thấy là sư phụ cũng nói về không có gì tồn tại độc lập ngoài kinh nghiệm kinh nghiệm đang là nhưng mà ý là mọi lần ấy thì lúc đầu bọn con tiếp xúc với cái này là không có gì tồn tại ngoài hiện ra này hoặc là không có gì tồn tại ngoài trải nghiệm. Đấy thì dẫn rất dễ nắm mắt về những cái một cái trải nghiệm nào đấy. Nhưng mà hôm qua cảm giác như là mặc dù là vừa kiến nhưng mà nó rất là trực tiếp vào kinh nghiệm đang là. Tức là khi mà sư phụ nói sư phụ dẫn dắt từng bước ấy đầu tiên là thế nào là có, tin thế nào là có cũng rất là chi tiết và làm rõ thế nào là có làm rõ ấ rõ Thế là tồn tại độc lập ngày xưa dùng từ ngoài đúng không? Ngo ngoài thì ngoài thì thì tiếng Anh có hai từ đấy. A với là outside đấy. Vâng thì thỉnh thoảng người mọi người sẽ hiểu là outside là sai rồi. M cái chữ ngoài tiếng Việt tiếng Anh nó hai tiếng khác nhau nhá. Vâng. Nếu mà tiếng Anh thì phải là a gian. Ừ. Thế nhưng mà nhưng mà tiếng Việt thì là ngoài khi sao trải nghiệm con con cứ con tưởng ở ngoài và trong trải nghiệm con liệt ngoài và trong mà sự chỉ ngoài đây nghĩa là a thôi ra khác với trải nghiệm. Đúng rồi. Không có gì đấy không có gì khác chứ không phải có gì trong ngoài không có tồn tại được qua sụm quy c định thôi không dùng từ ngoài đâu bỏ luôn ngoài th vì mọi người cứ nghĩ từ ngoài vào trong đúng rồi ạ đúng rồi dùng từ ngoài cái nắm bắt ấy nó cứ auto là nó trong kinh nghiệm là phải làm lõ một cái lần trong nữa đúng rồi thì vì vô thức của mình sẽ nghĩ từ ngoài nên hôm qua x quyết tâm quyết định thôi không dùng từ ngoài bỏ từ ngoài em thắc mắc đấy à mình dùng độc lập tưc lập thì thì theo như mà lúc mà hiểu ấy thì là em thấy là từ đầu ngày trước lúc em Chị Minh là con thích cái độc lập với hơn. Con thấy dùng cái từ tách rời ấy, độc lập ấy thì nó phủ nhận được luôn cái cái ngược lại là tách rời vị khi mình dùng là có cái gì để độc lập với kinh nghiệm không? Thì cái điều kia là điều không độc lập kinh nghiệm cứ phải dính chặt với kinh nghiệm ấy. Rồi nên nó tự phá luôn. Hôm hôm trước thì bọn con ngồi với nhau là chốt là vậy là mình tin có một vật ấy là mình tin có một vật độc lập và tách giờ với kinh nghiệm. Ừ. Thì không còn trong ngoài vẫn phá được xong. Đúng rồi. Đấy còn xong đấy con con dùng từ ngoài thì thì tâm tr con lại chạy lại phải phá cái trong một lần nữa. Đúng rồi, đúng rồi. Đấy, hôm qua là một cái mới gọi là mới bởi vì nó rất rõ ràng. Ừ. Nó định nghĩa thế nào rõ là tồn tại, có logic luôn cho cái chứ không phải là và nó không đấy là một cái mới nhá. Đúng không? Cái trong anh vừa nói thứ hai là chúng ta dùng từ thí nghiệm đang là ừ và dùng từ đấy không dùng những từ như trước đây như là hiện ra rồi trải nghiệm vân vân nữa. Về như nó đánh thẳng vào cảm nhận của cái hành giả. Nó là nó vừa thiền vừa kiến tại chỗ luôn. Đấy thiền kiến tại chỗ khi nó khi là nó được thiền kiến tại chỗ đúng không? Còn những từ như là trải nghiệm thì tưởng tượng đấy là đấy là trải nghiệm giác ngộ tưởng tượng để nắm mắt ấy tưởng tượng đúng rồi vì trải nghiệm cho nghĩ gì là trải nghiệm vui trải nghiệm buồn trải nghiệm vân vân nó không gợi chữ kỳ đang lẻ không có gì ngoài cái hiện ra không thể bằng chị đang là được đây là cái hôm qua nó có tính thiền buổi hôm qua ấy mặc dù là giảng pháp nhưng nó lại có tính thiền tại vì nó dùng từ kinh đang là đấy cũng là không có con ấy sau thời gian dạy con này thấy từ ngoài là bị sử trong này những từ khác như là trải nghiệm vân vân nó bị hiểu thành nó bị tưởng tượng nàyệ khái định hóa dễ tôi dùng từ mới tự nh đang lại hôm qua thầ nó là buổi chuẩn hóa cho các con với các bạn là mới nhưng các con là chuẩn hóa cho các con vâng ai chưa nghe ra thì nghe này dụ nói hôm nay để hiểu hơn chuẩn hóa cho con chuẩn hóa thế nào là tồn tại đúng không giải quyết vấn đề không phải ở trong ngoài mà là vấn đề là độc lập đúng không làm rõ là không gì tồn tại nhưng mà nhấn mạnh vào việc là cái kinh nghiệm đang làm này không tại ngoài đang là này ừ chứ không phải là tại ngoài một khái niệm nào cả. Đấy bình thường mình nói ngoài trải nghiệm gì đấy con lại nghĩ cái trải nghiệm nghĩ đến mà ừ thì trải nghiệm nó không gợi cho con ngựa đang là ừ nó nghĩ con trải nghiệm buồn ch vui. Thì hôm qua hai cái hai đến giờ là xanh nó được hai cái là quan trọng định nghĩa rõ ràng thế là tồn tại giải quyết những cái gọi là trong và hỏa định nghĩa là độc lập thứ hai là kinh nghiệm đang là cái dẫn con đến kinh nghiệm tiếp vượt ra khỏi những cái khái niệm mà nếu mà dùng những cái từ khác ảnh hưởng. Ừ. Đây là buổi hôm qua là buổi mà chuẩn hóa thôi đúng không? Đúng tính chuẩn hóa ngày hôm qua rất cao. Ừ. Ừ. Rồi con đây thấy cái gì nữa không? Ý là con nói thêm một tí nữa dõi cái này ý là cùng là cái ví dụ mà sư phụ lấy là tại sao mà xem phim ngày trước là đợt trước con nhớ có cái buổi học trước sư phụ lấy ví dụ là con Doraemon ấy với Chí Phèo đấy. Nhưng mà khi mà lúc đấy là nó chưa có cái kinh nghiệm đang là ấy, chưa phải là tồn tại độc lập với kinh nghiệm đang là này thì nghe cái ví dụ đấy thì hiểu nhưng mà hiểu theo kiểu nắm bắt ấy là mình sẽ tưởng tượng ra à cái màn hình nó như thế cái sự hiện ra nó cũng sẽ như thế ý làầm nó nó rất là nắm bắt. Nhưng mà khi hôm qua mà sư phụ nói là râu Jack and Zâ ấy cái phim ấy rồi phim 3D đấy kể cả nó chiếu phim 3D ấy thì nó cũng không có tồn tại độc lập ừ với cái kinh nghiệm đang là này ấ thì thấy luôn là ôi mình thấy là nó làm cho cái cái sao mà nó nó mạnh ấy nó mạnh về cảm nhận ấy mà trực tiếp ngay bây giờ luôn ấy mình là mình thấy là ôi tất cả mọi cái hình tướng tất cả mọi dù nó có vẻ gì đi nữa thì Nó cũng chỉ là cái kinh nghiệm đang là thôi chứ không thể có cái gì tồn tại độc lập với cái kinh nghiệm đang là này được mà thấy nó bằng bằng trải nghiệm ấy bằng trực tiếp như thế sờ sờ như thế luôn. Đấy qua buổi thiền mà nó dùng này nó dẫn cảm giác thiền luôn. Ừ hôm qua tính thiền rất mạnh đúng không? Mặc dù chỉ giảng pháp bình thường thôi. Ừ nhưng cái tư kênh nó là ấ con nói cảm nhận của con đó là ừ quan thấy sư phụ dẫn là dẫn từ cái kinh nghiệm đang là tức là cái kinh nghiệm tất cả các phân tích của sư phụ đều từ kinh nghiệm đang làm sư phụ phân tích ra chứ không có giống như là bình thường là Minh Việt thì sư phụ sẽ nói là Minh Việt tức là sẽ trỏ về kinh nghiệm đang là trước là lúc đó chỉ có một cái suy nghĩ cái ấn tượng suy nghĩ rồi từ đó mới tẻ ra còn tức là nó đi từ một cái nó đi ra chứ không phải là sư phụ con khái nhớ là những buổi trước của mình sẽ là gọp gộp gộp để về một cái nhưng bên này là từ một cái và đi ra thì thì mình sẽ thấy là rất là rõ ràng là mình có cái gì và mình không có cái gì nó rất là nó không bị nhập nhằn giữa cái việc là ví dụ mình mình đang tập cái này xong mình nhảy qua cái tưởng tượng là à quá khứ là nó sẽ có một cái này nhưng mà không không có quá khứ kinh nghiệm đang là chỉ xuất này từ kinh nghiệm đang là đi ra nhìn mọi thứ từ góc độ đang là ra vâng min là cái gì mà là cái suy nghĩ này các bạn là suy nghĩ trong kinh nghiệm đang là trong kinh nghiệm đang là đấy ngay khi sinh vật xuất hiện là cái gì hệ quy hệ quy chiếu là dạ mà cái cái đấy con nên học nên học nên học để mà mà tư trong khống rồi nhá tư ngồi tư thôi nhất là khi con rồi loạn thì gặp chuyện ấy giống bình dân ấy cuối cùng nó nó có cái gì không rối loạn quay cùng trên mặt mình nó có cái gì không có mỗi cái k thôi sau đó suy bảo là a b c thế thìếu tin suy abc thì có abc mà không tin suy abc thế chả có cái gì cả có mỗi cái đằng là đúng không nhở nhìn thấy giới từ hệ quy chiếu mới là từ gốc lực hiệu đang làm đấy đây con nên học nên học cái cái tinh thần đấy để để mà tư và để mà tác nhìn thế giới đặc biệt là khi đọc chuyện vâng gặp chuyện lấy giá trị của đấy chuyện rất kinh khủng nhưng mà có kiểm tra lại xem loạn chỉ có là xong suy nó bay ra bay ra bay ra ừ nó là nó con một phát con quay về thực tạ vâng đúng chưa thế là hệ từ chiều chắc là phải đích ớ con bắt đầu từ đích luôn đúng rồi thì thì sẽ không bị đấy là chính là dùng kết quản con đường gì nữa à luôn cái bài hôm qua một hình một cái rõ ràng là cái tưởng đường không bị cảm giác là phải tư hết xong đến kết luận rồi mới có sự thật ấy mà là đã có ngay cái lúc ừ thì là mình có rồi lúc đi khảo sát luôn nó không bị lẫn tức là đi đâu nó cũng tự một chỗ này nó ở đây này ừ cảm giác mà con thấy cái này để khảo sát trong đời sống hàng ngày rất là dễ ừ ví dụ là bình thường cứ khoảng độ một hai tuần thì bọn trẻ con nhà con nó sẽ về bên bên chỗ bố nó ở thì đương nhiên là cái cái cảm giác là là mình bị tách rời con ấy và mình cũng có một cái niềm tin giữa cái lưng đ ngồi ngồi lâu dựa lâu mà gối hoặc là cái cái áo khoác của cộ lại đấy lại áo khác dày dày đau lưng dây kia áo đen đúng rồi ngồi thẳng ngồi thẳng ngồi thẳng thì con thấy tí nữa sẽ xẹp tí nữa tí nữa sẽ bị xẹp để con lấy một cái gối đi cho nó bayố ừ Thì ví dụ ví dụ hôm nay con thấy cái phần khảo sát thì nó chắc là sau nghe cái buổi hôm qua xong thì hôm nay con thấy nó sâu sắc hơn và nó cũng gọi là một cái a ha nhỏ không phải là bây giờ mới a ha cái đấy nhưng mà nó sâu hơn một tí nghĩa là hôm nay khi mà con ngồi xong xong một phiên thiền ấy thì thì thấy nhớ con thì thấy nhớ bọn trẻ con thì con bảo ơ thế cái nhớ này nó là cái gì thì thật sự là bọn nó có tồn tại ở đấy ở đằng chỗ nào đấy không ở với bố nó không thì con nhìn vào cái kinh nghiệp đang là này thấy đúng là nó chỉ là một cái suy nghĩ thôi thì nó đi ra một cái kết luận là không hề có bọn đấy. Ừ. Không có con mình ở đâu cả, không có một ông chồng cũ nào ở đâu cả. Chỉ có cái kinh nghiệm đang làm này thôi. Thì con nhớ lại cái hôm mà sư phụ nói cho Vũ Trang về việc là không có em của Trang ấy. Thì lúc đấy con thấy lần này cái cái kinh nghiệm vả có tồn tồn tại một hai cái đứa con nào cả và ông chồng là ở đâu hết. Ừ. Khi mình nghĩ về thì cái đấy nó bắt đầu tồn tại. Ngang ngang chị. Ok tạm được cái kia vẫn tốt hơn đấy. Cái ghế chị để ngang gối ra chị để ngang ra thì nó bị không bị trên ngồi c sâu xuống ấy. Sâu xuống từ đáy lưng ấy. Đấy hơn rồi đấy. Hơn chưa? Nhưng mà vẫn kia nó tốt hơn kia. trở về cái mắng lợ quay về nhiều khi phải thử nhiều thứ biết cái gì là cái thật sự s đúng ạ đúng sống thế thôi biết gì đúng chưa đủ biết gì là sai mới đủ mã hết đã ok chưa ạ rồi các con thế thứ từ sai mới đủ đúng không không đủ đâu thử nữa chứ thử chứ sao mà biết gì giờ sai thì phải trả giá chấp nhận thôi giống châu anh đấy 98% chín mấy phần rồi đấy biết được cái gì là sai đấy chư tiêu hóa thôi bị bao nhiêu cầm mấy phần trăm gì nữa ba đấy biết nhiều cái gì là sai rồi bây giờ chu hóa xong xuống thế gì nữa người ta phải đi tích nàyức anh phải đi tích kì mấy của b anh ba mấy thôi 37 thôi 36 h tích này bao nhiêu anh 76 phải lấy vợ rồiợ được lấy vợ nó mới đủ được hôm qua tích là phải trả giá đúng không ạ trả giá toàn lấy vợ 10 10 10 11 năm Rồi con to bằng cái phích rồi. 11 tuổi mấy tuổi to bằng cái phí tích l 11 lên rồi rồi người ta chứ mắc chi anh thì 18 đến 16 gì giống nhau anh ơi mà giống hai năm của người ta đấy giống nhau giờ nó cứ phiến phiến là được rồi đấy đấy là nguyên kiến tao vừa nói lúc chiều không được ngyên Qu dụ là tự c bá c bá c bá v nói đoạn này chất lượng thật đấy anh ha đoạn nào b hồn lạnh lo là nghĩ cuộc đời mình ổn thế ngấm ngấm kể không là con con người bé con ngấm lại thì thấy là nó ấm là là mình nói với nhiều tuyệt đối quá cho bộ trình độ mình chưa đến tuyệt đối nhưng mà mình đã bị lậm ý là sư phụ hôm qua con rất sướng là vì sư phụ nói sớm là mình được tỉnh sớm ấy. Ừ. Vì vì con lậm làm sao con biết được vì con lậm đúng không? Đúng rồi. Thiệt mà. Khung bái quá cúng bái theo kiểu bị lậm lậm lậm là loại cung bái chị Thy An đang nói chuyện quá trình chị Thủy Anh đang nói dở con rồi không có con không có mỗi kinh nghiệm làm kiểu thì con thấy là trong cuộc sống hàng ngày mình có vô cùng nhiều cơ hội để khảo sát vì bất kể một cái gì ấy nó hiện ra trong đầu với suy nghĩ hàng ngày phải giải quyết việc này phải đi chỗ này, phải làm cái kia, phải nói chuyện với người này người khác. Tất cả những cái đấy nó đều là cái cơ hội để mình nhìn vào kinh nghiệm và đúng là nó không có cái gì hết. Thế là con cứ ồ hóa ra mình không chả có đứa con nào cả, chả có chồng cũ nào hết. Tự do quá, yêu đương thoải mái. Thế xong thế xong lại nghĩ đến ông người yêu sao cũng không hề có luôn. Không hề có cái gì hết. Tưởng có người yêu. Không hề có luôn mà chỉ có cái mình có bây giờ là gì? Một cái suy nghĩ trong cái kinh nghiệm đang là này. Và lúc đấy ngày xưa mình cứ tin là nghĩ có nghĩa là có em nó tồn tại ở đâu đấy ngoài kinh nghiệm này đúng không? Cái mình có chỉ là suy nghĩ về họ thôi. Thế là con mới nhớ cái bài mà sư phụ nói cho Vũ Trang ấy là khi con nghĩ về em con nghĩa là con đã tạo ra nó. Ờ khi con nghĩ về hai đứa con về bố mẹ con nghĩa là con đang tạo ra họ. Ừ. Chứ có nghĩa là có họ. Thì hôm nay cái đấy với con nó nó rất là sâu sắc. Nó rất là sắc. Nghĩa là nó thêm một cái tầng nữa mà nó khẳng định với mình là chỉ có chỉ có cái kinh nghiệm đang là này thôi này chả cái gì hết nhưng mình cứ tin một cách rất là không logic chả có tí logic nào đúng là n hôm qua nghe cái sư phụ nói là con cứ tin một thứ tồn tại độc lập với cái kinh nghiệm đang là này thìừ nhở tại sao mình lại có thể chả có cái logic mình dùng cái kinh nghiệm đang là để chứng minh cho một cái cái gì đấy tồn tại ngoài kinh nghiệm đang là này nghe nó thật thế hôm nay con mới ngẫm lại cái logic đ Đây con thấy là đúng thật nhỉ. Tại sao lại thế? Thế là những cái niềm tin về có chồng ở đâu đấy, có chồng cũ ở đâu đấy, có con ở đâu đấy, bố mẹ ở đâu đấy là nó bị mờ dần ý. Đúng rồi. Con thấy nó mờ dần đi. Ngày mai làm cái gì tự nhiên nó mờ dần đi. Thế con giờ bị gọi là những cái sẽ bị mờ đi làm thì rõ hơn sẽ mờ đi ba m m bị bao mol thừ này. Còn cái đang là thì nó rõ dần lên đang là những cái cứ mờ đi m. đi con phải hiểu rằng là mọi thứ có thật hóa ra chỉ là một niềm tin đúng rồi đấy kinh khủng có ai nhận ra ý đấy không đúng rồi ch chỉ niềm tin thật nĩa là gì mình tin là thật thì là thật sự chế chẳng cơ sở nó hết con gọi là con bảo nó thật thì nó thật thì đối thật đối với con có thật chỉ là cái niềm tin không có cái gì khác cả chứ không phải là vì có vì a vì bên này nó thật đúng không không vì cái gì nó thật cả vì cái gì nó thật đâu thì đối với ông đối với cái trải nghiệm ông nó có thật nó trong Mơ đấy có gì trong đấy đâu. Ừ không có gì trong cả giấc mơ dẫn ngoài giấc mơ đúng không? Nếu con tin đấy thật thì con phải hiện thật. Ừ dễ hiểu hơn là cái cho m nói phim 3D đấy. Con ngồi xem phim 3D nhưng con không bảo thật. Thì đơn giản là vì con không tin nói thật thế thôi. Đúng rồi. Vì ngay từ đầu không tin nói thật. Đấy đấy đoạn đấy rất là cho anh hơ nói nà. Con xem phim 3D và con ngồi đây thì khác nhau nhất là xem phim 3D thì ngay từ đầu con đã tin được không thật. Ừ chứ nó không có một cơ sở về mặt trải nghiệm khu. Không phải à con nói đ hình hệt như này luôn hệt không hình hệt không hết hình hệt con ngồi xem bây giờ hình kia thế này luôn nhưng ngay từ đầu tin nó không thật nên con cũng chả nhiệm chả thật gì hếtúng con vui vẻ xem từ đầu đến cuối cảnh rất kinh hoàng người chết máu bay đủ thứ ừ con vui vẻ ngồi xem và con đi về rồi thì ngay từ đầu ngay từ đầu con đã tin nó không thật đúng chứ nó không phải là cơ sở không có cơ sở nữa cả ạ không cơ sở đúng không còn ngồi đây thì ngay từ đầu con đã tin nó thật đúng rồi Cơ sở cũng không cơ sở hết cơ sở đúng thế trả lời được đâu láo nó mặc định từ đầu hiểu không nhỉ kinh ở chỗ này là là cả hai chuyện nó không có sợ nữa cả đúng rồi con tin thật thì nó thành thật nó trành nghiệm thật đúng rồi tin không thật thì trải nghiệm phim rất là vui vẻ đi về ừ ý ý rất là quan trọng của ngày hôm qua đấy có có ai nghe được không có chỉ nó chỉ trênh nhau một cái là tin thôi nhưng mà không phải tin này có cơ sở nhá trênh nhau mỗi một niềm tin là không và không cơ sở không cơ sở Thế giới sai lầm con ngồi xem phim nó hết thế này mà sao đâu cũng đúng không nhỉ cũng cảnh này cảnh kia vân vân thôi và vì con đang vốn bắt đầu vào gọp sim con đã c đã tin là không thật rồi nên là lố mày làm gì được tao phim không làm gì được con nhưng ngồi đây nó sẵn cái gì làm được con có mỗi bay qua làm con sợ ngồi đây thì cái gì làm được con thì ngay từ đầu có tin là gì gió nhân cái gì làm được con ngồi đây một cơn gió làm được con muỗi làm được con con kiến làm được con sâu rơi nhà xuống trần nhà xuống làm được gì được con con chuột chạy qua càng làm gì được con Hay giờ nhìn tin thật chỉ khác nhau là tin thật và không tin thật thôi chứ không phải là khác nhau ở chỗ là có cơ sở nhá. Không có cơ sở nào cả. Chỉ hai mặc định khác nhau thôi. Một là bắt đầu đến đây bước vào cửa này là tin là thật hết rồi. Là mở cửa rạp ra tin là cái khi giải hết rồi. Không thật là hết rồi. Con chẳng nghiệm giống khác gì nhau đâu. Đấy con nhìn cảnh này khác gì cảnh phim 3D đâu đúng không? Nhưng mà bên đỏ là thật hết. L thật qu Vãi đâu thế mà có khổ mới sướng. Có vui vẻ hạnh phúc có điều kiện hay là đau khổ đầy điều kiện thích xem phim như thế đấy. Thích xem phim còn có trải nghiệm rất giác ngộ đúng xem phim ấy đúng là mặc định không thật để cho mọi thứ xảy ra mà không thật. Con thể rất ngộ là mặc định là không thật nên là con trải nghiệm rất là ổn, rất ngon càng cái ký này càng khoái. Mê phim không? Mê tặng cái phim tâm lý nặng rồi. Còn đặc hay là coi phim kinh dị nữa còn gì nữa nó khoái vậy. Nó khác Mặc định thôi nhá. Nhưng mà chẳng cơ sở sử dụng cái mặc định đúng chưa? Đúng. Tại sao mà thích xem phim xem kịch? Kịch là con nửa thật được không? Ừ kịch thì có biết chuyện đấy không thật nhưng mà con cho là diễn viên đang chạy qua đấy là thật. Độ thật con nó giảm một nửa. Độ không thật chỉ một nửa thôi. Nế là xem kịch không không sướng xem phim. Mà cái tính trải nghiệm nó cũng kém thôi. Thật mà. Vâng. Càng thật thì càng khợ càng sợ. Càng càng nhiều chuyện càng ảo thì càng thả bạo. Mà kin nhất là nó chỉ là niềm tin thôi. Chứ cái cơ sở gì để bảo nh cứ vịch vừa kịch con xem là nửa thật nửa không thật. Con tin thế rồi con tin mặc định con bước vào đây là là diễn viên là thật còn đâu cái chuyện đấy là không thật đúng không? Phim không thật 100% thật giả lẫn kịch thì nửa thì thật nửa giả còn đ thật 100%. Đềm tin đây là mặc định thật 100%. Phim là mặc định là là không thật 100%. Kịch thì con cho rằng cái người đấy thì có thật nhưng cái chuyện mà người ta nói ra miệng là không thật. Được chưa? 50 50 ra thì như nhau. Ừ. Trải miệng thì như nhau. Diễn viên bảo một cái diễn viên kịch bảo là anh anh nhà anh vừa bị phá sản thì con cho anh ngồi đây anh vẫn thật. Nhưng cái chuyện mà phá sản là không thật. Ừ. Còn nếu mà trong phim mà con xem một cảnh anh nói là nhh phá sản ấy thì cá anh ý lẫn phá sản đ không thật. Còn ở đây. Ừ. Đấy. Còn ở đây thì ông nào bảo anh vừa cháy tài khoản luôn cả thì anh ý cũng thật mà cháy tài khoản chết đến nơi luôn chứ mnh mà tất cả đều khung cơ sở hợ ông duên bỏ cháy cơ sở gì cơ sở ông Duyên bảo cháy có chả cơ sở gì biết ông cháy thật không thế có tin hay không tin rồi mà ai cũng tin là thật hết có lấy không lấy không cơ sở thế nào chưa chưa s tự nhiên mặc bệnh Cái cái sợ cãi mãi cũng có thật mặc định là Duy nói thật tối giờ cóối giống chơi sói ngày trước ấy tối giờ có mặc đình thôi mình á thịt bị ma sói ma sói hay đúng không mặc định là nó là sói giết nó luôn không biết nó mọi hành động mọi hành động của nó từ trong tháng đến mấy mình cũng nghĩ là sói nó tạo niềm tin mình đã mình đã có xem cái phim tiểu quái lãng lãng thế con chó nó mặc định mặc định là đấy là công bộ đoàn đấy là thật đi Mắc đích nói thật thì là làm gì cũng thật. Con con ếch bảo tôi là từng tăng bảo cải trang khéo quá thật đúng không? Nhưng kinh nhất là đoạn mà con ếch nó tắm xong con này húp nước tắm của nó ấy. Húp nước cũng được n xuống xong rồi rơi xuống vực hai lần được không chết bỏ lên kin em ơi. Tin nhờng bạn chó xá lợi thế răng chó xá lợi phật thành xá lợi a nhờ cái chuyện răng chó xá lợi nhở mặc định thì ra cái đấy b. chất là kinh nghiệm nó chả có cái ch tính chất gì cả. Kinh nghiệm không có tính chất gì luôn. Nghiệm này không có tính chất gì. Ờ thì mới có thể mặc định thế nào ra cái ấy được. Các con là vẫn có người thứ ba quá mạnh và có cái hình tồn tại độc lập bên ngoài. Các con ấy cách nhìn góc nhìn số ba cực mạnh luôn là có cái tự động lập bên ngoài trong bản chất thế giới nó có đi khảo sát có tính chất quá hay đâu. Bảo là sóng chả. sóng mà hát cũng chả phải hát từ mức độ vio đến mức độ mức độ độ vio là rất là bé mức độ bình thường bảo cứng với mềm cái ban cứng với mềm nhưng mà con bị nhìn thứ ba rất mạnh tin là mọi thứ có tồn tại độc lập có tính chất riêng có tự tính có độc lập có tự tính còn nếu đây nếu không thấy đây không khác gì một dấu mơ chính là một mơ đây chính là mơ không gì khác nó còn bỏ được cái phần là có cái sự tồn tại độc lập Thì đây nó đúng là mơ không gì đối với con luôn. Đúng rồi. Nhưng mà chỉ có dụ đồ đài lập phát không phải mơ nữa mà. Cái hay thú vị bài hôm qua là ông chả cơ sở nghĩa là ông chỉ được cái cái cảnh này khoắc vào một cái niềm tin không cơ sở là nó thật. Ông khoác niềm tin không cơ sở là nó không thật thì không thật. Cứ tin. Khổ được chưa chị? Mà càng tin càng khổ chỉ có mỗi tức là con bị đánh thuốc đánh thuốc nú để rồi nên là con mặc định khoắc cho nó nghiêm tin là thật một cách không được hỏi tại sao mắm uống không giống em phải nóng mới uống được à thật chuyển nói động này đấy. Thế là cuộc sống có nên nhìn cái góc độ cái kinh nhệu đang là đi ra là diễn tiến đi ra nhìn thấy một người thì con nhìn thấy gốc độ là tiến đi ra thì thấy người đấy sẽ tự con thấy người nào sẽ dẫn tiến đấy không cần lý luận nhiều đâu hôm qua tôi nhấn mạnh là vấn đề là tôi là ai hôm qua có nhấn mạnh không hôm trước h kia hôm ngoài hôm kia hôm qua hôm kia đấy quan trọng mình là cái gì đây là tiếến chư đủ đ mình phải là cái gì Mình ch lớn câu chuyện con mà thấy con là diễn tiến thì con mới thấy sự thật được. Còn mình mà là cái tôi thì không nhìn một lúc xong tôi hết thành vật hết l** nhồn vật mình là không còn nhìn thế giới nữa mình đang là tiến thế giới là tiến hai cộng với nhau thì không cần phải nghĩ gì nữa phải làm gì nữa bất hả chiến bư phụ bảo là chiến thắng tất cả nó sờ sờ lên nó không có cái nếu mà nếu mà nhắc là thế giới là đang là đấy tôi thấy Mình là đang là những kiến chả quyết thế giới giải quyết cả hai nếu nếu con đã sắp quyết được thế giới tiền rồi thì xác quyết tôi là đủ còn không xác cả haiên đúng nhưng mà sắp thết thế giới là bỏ quên tôi không thể quên đấy được quan trọng góc nhìn người thứ hai cũng chẳng qua là góc nhìn thứ nhất mà suy ra thôi được chưa con tì mình làm tiếng là Không còn người yêu còn vợ gì nữa mất hết luôn đấy. Tin buồn Hải Nam ấy hết chắc lấy vợ nhìn sớm quá không lấy vợ đâu. Mất hết luôn mất luôn bình thường có đâu mất nhưng mà đùa thôi mất mà vẫn lấy vợ là bình thường lấy chứ phải anh đâu. Vì kịch bản biết thế gì nó kịch bản nó diễn tiến phải là do mình xứng ngộ không ngộ đâu. Con lấy vợ hay không lấy vợ có phải do chứng ngộ con quịnh đâu mà do kịch bản nó diễn tiến thế nào rồi chà sữa chưa các bác? Có rồi. Ngân hoà đi trả lời đi nghe đi. Dạ nghe bố mẹ gọi đi đâu mẹ mẹ với m với cháu gọi ấ ạ thì con phải đi ngủ không đi kệ ạ. Cứ để cho ngủ con mới về báo Hiếu tí đi. Không đây là bà nội với cháu ấy ạ. Ờ thì cứ gọi nghe báo Hiếu tí cho nó bao hiếu không thì bà vẫn gọi về thôi chứ cứ nghe đi cứ nghe đi nghe báo hiếu tí có gì đâu đâu nghe bao hiếu ạ. Không biết xong mà nó Đây cũng kinh nghiệm đang là tiến thôi chứ không có ẩn ý là đùa hay thật. Ấm muốn này các con gặp sư phụ thì con sẽ biết ngay cái giờ đúng nhưng mà cuộc đời con lại phải biết cái gì sai. Còn cộng hai con nhau thì mới giác ngộ được. Trải nghiệm còn thụ thì rất dễ biết là gì đúng như bây giờ sai đi phải trải nghiệm sao mà biết được. Thải ra phải lấy vợ thế vợ biết thế nào là nó sai thế là đúng không? Nghe chụ nói xong phải cần gì lấy ai nữa. Nếu nghe chụ nói này xong thì còn gì còn gì để mà lấy nữa. Không cần sao thì thế nghe cái nàyến luôn nghi hoặc là tức là mình mình nghĩ là gọi là phải trải nghiệm cơ sẽ vẫn có cái gì đấy chưa trải nghiệm mà anh em bảo mạng kì mà đúng sai biết là sai mình ch quả sai em học qua cái cháy của anh đấy nên bảo con may thì thích mươ mấy phần trăm rồi đấy biết nhiều cái gì là sai rồi thế thì bổ sung cái gì đúng là tốt rồi như này mà số to ấy là rất may vâng số tích lũy nghĩa là mình đã biết tích lũy rất nhiều cái gọi là biết cái gì là sai rồi nên bổ sung cái gì đúng vào là ngon số tích lũy tích lũy ấy thì tích lũy toàn sai mỹ đời thôi chị đời mà cái tích lũy đấy cơ bản là Sai đúng rồi chú chẳng nghĩ là không phải mấy phần trăm đúng là cùng đấy cứ chả có nào đúng đấy luôn đúng rồi đời lấy đâu tức là mình trưởng thành thì cũng sai lầm mà chưa thấy đúng có bao giờ nghĩa là những người tích lũy nhiều rồi ấy thì rất may vì bây giờ chỉ bổ sung cái đúng thụ vào th là ngon còn những người mà ít ấy thì phải làm cả hai chư vừa phải tích lũy cái sai không gọi là tích lũy thôi vì bản chất tích lũy là tích lũy sai mà vừa tích lũy vừa phải biết đi đúngấy đấy nói thế cho dễ hiểu những bác nào mà 80 mấy phần trăm tích lũy rồi thì yên tâm chỉ có l Tập trung vào tu là tự suy ra. Vâng. Còn bác nào mà đang mười mấy ba mấy thì phải tích lũy thêm. Chúng Đức anh một năm vừa xong tích lũy kinh khủng không? Anh từ bao nhiêu lên đấy? 15 lên ba mấy? 36 chả lên cha tấn ra giò bao nhiêu đêm liên tiếp tục một chỗ vừa có vừa có con lại vừa bị cháy. Trông mạnh thế mày mà chưa vợ chưa đay nghiến Hải Nam cũng cháy nhưng mà tại sao lại không mấy vợ đâu quả đai nghiến nữa. Trúng rồi. Không có hậu quả. Có vợ không hậu quả. Đúng rồi. Lấy vợ không lấy vợ hậu quả gì thật. Mất thì cười hề rồi. Cười các bạn này kinh lắm. Cười các bạn như đúng rồi. Nhiều mà mất thì cọ lên nhiều mà. Cọn lên 12 lên 18 đúng không? Lên hẳn sáu thế cộng nhiều đấy. 1 năm rưỡ lên 4% là kinh rồi. Nhưng mà không thể so với Đức Anh được. Người đã có vợ con. Đúng rồi. Tao lên thế cơ mà. Đúng rồi. Có tí trách nhiệm vào ấy thôi tháng trách nhiệm không ai áp lực mình nhưng tự mình đã cảm thấy nó rất là có được. Con khác không mình ạ? Lúc trước chưa có con em cứ nghĩ mình ngon. Ừ. Ức cảm giác thế đấy. Nó càng ngon. Hải Long Hải Phù mệnh không phải sao anh biết được? Để xem để xem sao anh biết sao lại cưỡng thế mà bảo chẳng có gì ngoài kinh nghiệm đang là anh có vợ thì anh mới có cái ngoài độc lập lại còn có thêm quả con nữa chứ. ngoài kinh nghiệm l độc lập với kinh nghiệm mới nói được câu đấy. Đúng rồi. Thế cắt xuyên qua tơ hai lớp thì anh mới phát ch phát biểu được câu đấy. Ăn một lớp nhá. Ngồi cái áo đấy đúng không? Nhưng vẫn phải rót cái gối vào xong mới biết là cái áo kia mới là chân ái. Lý do giác ngộ là phải ra khỏi hết các loại tiêu chuẩn phân mẫu nghe nó áp lực gì đâu. Đấy đấy mới nghe thôi đã áp lực. Đó là có những thứ độc lập độc lập với trải nghiệm rồi đấy. Độc lập với kinh nghiệm đang là đấyã. Cái gì mình sợ nó dễ đến hơn. Cứ làm cho nó sợ đi nó sẽ dễ đến hơn. Đúng rồi. Đời thế đấy. Có là Hải Nam sợ lấy vợ thì Hải dễ lấy vợ hơn. Ừ. Đấy c đời thế mà con sợ con cị bị hút vào nó đúng rồi. Càng sợ gì hút. Sợ sợ là cách để manifest rất nhanh. Thật ra là thế càng sợ chối cảm. Con sợ cái gì chứng là cái thằng thật với con đúng không? Đúng rồi. Con sợ gì có chứng đấy còn thật không? Thật mà. Đề này thật hay không là do mình nghĩ. Àên còn càng thật thì nó càng con càng nghĩ thật càng thật. Còn thật dần lúc đấy là nó là mờ dần đấy. Thì Hải Nam càng sợ lấy vợ thì lấy vợ càng rõ dần. Rõ dần rõ luôn xong rồi hiện hình thành một cái hình đám cưới luôn. Đúng rồi. Đúng rồi. Thì mình mà mình mình quán tưởng mạnh quá mà thiệp mời luôn. Cứ sợ sợ m ngày tự dưng thấy mình đang đi phát thiệp mời xong rồi làm áo chú rể chau nhẫn thì hai đứa con bác sĩ bác sĩ bảo xong rồi mọi người đến mình nay lưng ra làm việc nuôi hai đứa con lúc em thế. Các con cứ làm đang sợ đi nó sẽ càng hai mấy tuần rồi cháu ạ. Chứ đừng đừng bảo nó lấy vợ vui lắm sướng lắm nó sẽ không sợ. Có ai nói được lấy vợ vui sắm sướng. Thế à? Không ai nói. Anh em không ai nói thế à? Anh em có có kinh nghiệm rồi. Anh em cứ phải dọa cho nó sợ. Sợ tốt. Đấy à. Có ai muốn nổ pháo? Nổ pháo đi. Nổ pháo đi chị. Đến giờ lấy kéo bấm không nè. Vũ cha lấy con dao kìa đi à. Hoành xưu báo nă tayo. Xíu báo thấy gì ghê ạ? Bên kia anh đấy đây rồi nhìn thấy người cầm trước mặt đây đây đây đưa đây eo ơiắ cụng linh đi đã nhá xong ăn bố cho sĩ rượu ạ linh đi này cục linh gì nào nói nãy giờ bao nhiêu chủ đề nhiều thứ hai mà tin không muốn thật đấy mặc định khác nhau cái đấy đổi từ mặc định mọi thứ có thật sang mặc định mọi thứ là kinh nghiệm đang là dễ tiến nhá ai cũng đi này sẽ Đi mặc định đặc định mọi thứ thật sang mọi thứ là kinh nghiệm đang làm không có gì khác nữa chứ không có gì khác gì khác gì khác Đổi mặc định đổi mặc định từ mọi thứ là có thuật sang mọi thứ là kinh nghiệm sang là tiến không có gì khác. Cái lượt này có hơn này. Cái lượt này hơn kỳ quái không sợ lớp đầu tiên làm rõ khi nào có thật mọi người. Ok rồi. Mọi người đều thấy đúng mọi người tin thấy ở đâu con đưa đây quả cái bàn đấy nóng mình bảo cái bàn cậu ạ. ghế bên kia kia ba sang mọi thứ là kệ là không có gì khác nữa không có gì khác không có gì khác không có gì khác ờ ai cụng ly này sẽ đổi được mặc định mọi thứ là có thật sang mọi thứ là th nghiệm ra là khác lại có công ty khác nữa à đọc khác có có đọc chị rồi ờ thế à ok đọc xong chị chắc cái mình rất là dễ. Dạ đúng chưa? Đổi mặc định thôiắm tại vì mặc định đổi mặc định xong là không đắm bắt nữa. Còn cái kia đổi mặc định không đổi mặc định nó vẫn nắm bắt nắm bắt thì mới tạo cái thật. Thật không phải vì nó vốn thật mà thật vì nắm bắt. Đúng rồi. Nên đổi mặc định xong. Cái đổi mặc định này vẫn là đang suy nghĩ nhưng đổi xong thì không nắm bắt nữa. Đúng rồi. Còn không đổi mặc định thì cứ nắm bắt vì có thật cứ đổ. Nhổ đoắm bắt chứ có thật như gồ nắm bắt chả có cái gì nắm bắt cái gì cả tự nhiên bảo nó có thật chả có cơ sở gì sao lại đây đau khổ thế mà cứ lợi bám vào đây như Nếu nó có cơ sở thì còn thì còn ok sao cơ sở cả nó sướng nếu nó cơ có cơ sở mà nó lại còn hạnh phúc hạnh phúc cơ sở hoặc là thôi không cơ sở ch hạnh phúc thì cũng được nhưng mà lại có hạnh phúc đặ này không cơ sở lại còn đau khổ nữa vào là khổ đúng không thấy tài khoản thì là vừa là không cơ sở vừa đau khổ vẫn tì được có thật kị đấy mấy ông này nó vừa đúng không nó vừa không cơ sở nó vừa gây đau khổ nhá mang xong mấy ông lì nó thật Ai nú luôn thôi chứ phải cơ sở là gì con nhều kệ đ lại tiền cơ sở nào cho cháy tài khoản có nào đấy cháy tài khoản đâu bị đay nghiến đ nghiến là ông chốt thế là kích hoạt đúng rồi kích hoạt kích hoạt đáh do bị kích hoạt không bị đánh yến đâu không nhìn thấy mỗi cứ nh nào diễn tiến ngồi đâu saiến nó hiện ra lại bảo nó đanh yến tình bị đanh Vợ thì muốn cho gì ăn gì thì vợ cho ăn rồi mặc đẹp rồi nhạc rồi thế là tự tưởng tượng ra cháy tài khoản xong rồi nằm thộn mặt ra khóc của m nhẹ nhàng hết cỡ rồi đúng không muốn ăn gì cho ăn hỏi nhẹ nhàng lắm nó còn bình thường nhất hội rồi đấy tăng được mấy nghìn lần gì nữa may đấy nhờ thế tới tăng mấy nghìn lần vâng mà lần đầu kia con thấy buồn như thế luôn ấyòn không nó mà nó bơ bơ mới phơi mới sợ gì cả mày lấy vợ đi không được Anh ấy vợ trải nghiệm chứ người ta không động đến mình rồi muốn rất là gợi đòn nhá. Thích trêu. Thích được trêu. Thích được trêu. Trê bè. Thích được trêu chở tre lắm. Công nhận thế nó nó cháy thì nó còn em được em cho ăn đó. Ừ. Anh cháy anh cháy đã không ai gì ý anh là thế? Cưới đi mà thì có người cưới đi mới có người cho ăn chứ gì mới quan trọng. Thì đó thì lúc đấy tiếp. Lúc đấy anh muốn ăn tiếp lúc đấy tầm anh muốn ăn. gì người ta sẽ cho anh ăn đấy. Gia đình có người chơi xanh đỏ đấy nên là cứ mỗi buồn chơi ai không? Gia đình có người vợ cho ăn rồi ông cháy vợ không cho ăn ông nào thế là tùy sở thích sở thích tùy gu còn anh thì lúc ăn lúc không cũng được người thích ăn thì vợ cho ăn ờ người không thích ăn thì vợ không nếu hả cháy thì tụi anh cho ăn không tụi anh nghĩ là lấy nhau rồi hay là cho phát là anh không muốn ăn cơm thì Khả anh cần ăn cái gì để tỉnh ra em ạ? Kiểu vẫn ăn cơ nói cá cá cơm cảm màị nói chả bữa cơm chấm quay cái này là cai ngục quà quà kèm theo là thuyết minh Chọn cách cơm kèm ăn cơm kèm phụ đề vị trà như thế nào rồi mỗi cây mỗi hoa mỗi nhà may mắn mỗi kiểu hả dám để trải nghiệơi thì bản chất nó chạy mình như nó là nó hóa nó là cái dân tiền nó là cái dân tiền nó không phải từ Thứ nó coi chừn đồng hoa nó là cái tiến thôi. Ra dễ thôi mà khó thôi mà nhận ra nó là kia mất tiền đúng không? Ok không cần phải từ chối mất tiền nhưng mà mất tiền lạc thì tiền đấy chứ không phải là làm gì trên đời gì có tiền đâu không cần làm thế vì ở dưới nó là từ chối mất tiền mất tiền không cần không cần phải nói là nó không thật có thật mà nó là gì đấy không có đấy không S phủ định nào được hết. Nhưng mà khẳng định là chính là phủ định rồi. Đúng không? Con cứ bảo là không có mất tiền là kinh nghiệm. Mất tiền là kỹ tiến thôi là đủ thôi. Thì đồng hòa nó mới nhanh dễ không cần phải làm gì cả. Con chỉ cần đồng hóa thôi. Vì thế là con mới không từ chối gì hết. Con sống cuộc sống không từ chối gì hết. Bởi vì con được đồng hóa vừ có phải từ chối đâu. Con Nếu lỡ từ chối rồi thì đồng hóa cái chính cái từ chối đấy giống như chà hoang mang rồi đấy đồng hóa chính hoang mang đấy luôn ơ chứ không phải là không cần phải từ chối gì hết không cần từ chối sự từ chối nếu đã từ chối rồi thì đồng hóa từ chối đây với k nhận là thế cuộc sống còn chỉ có đồng hóa thôi đồng hóa chỗ nghĩ cỡ khoảng nửa năm một năm là nó thay đổi tính nhấn thì cái gì nó rõ lên kinh nghiệm này rõ hẳn lên rõ kinh khủng luôn mà nó rõ từ cái kia tự mở mình còn phủ nhận cái kia làm gì cả đúng rồi Nó rõ khi rõ thì cái không phải nó sẽ tự mở. C con đồng hóa đồng hóa mặt trời đã lên vô con bảo là ở đây không có sư phụ nào hết thì nó sư phụ chứ. Thế là xong tự nhiên mọi thứ nó về đúng vị trí đấy. Không phải từ chối đúng không phải ở đây là gì có căn phòng chả hiểu không có phòng này quái gì mà căn phòng là k là tiền nó hả ra luôn chỉ có kinh nghiệm cách thực hành trong đời thường là thế đấy chịu phải không ra đồng hóa rất mạnh sau đấy thì nhán vì đồng hóa xong thì chẳng còn gì mà làm gì nữa làm việc nữa do bình thường đời sống nó đồng hóa mà mà không cần phải làm gì vì con nghĩ cứ nghĩ là làm gì đó thì con sẽ lại thấy khó khăn nhá. Ví dụ ví dụ như là con nhìn thấy sụ ngồi đây thay con ôi con nghĩ là sư phụ nào thì sẽ rất khó khăn nhưng mà cái chính cái trải nghiệm thấy sụ ngồi đây nó là cái tiến ấy nó chẳng có bước nào th bảo cái bảo ngay không có bước thấy xung ngồi đây con bảo là thì phải thấy ngay không thấy ngay không phải bước nào không có còn tất cả thứ khác phải có bước Ví dụ bảo là phải mở rộng tầm mắt ra, phải cảm nhận cái không rộng lớn này. Thế là con nó có bước rồi không? Con nhìn thấy sư phụ con tập trung và sụ chả sao cả. Con tập trung sụ cũng được nhưng mà cái sư phụ đấy là k lành tiến. Con không phải mở rộng tầm mắt, con không phải từ chối cái trải nghiệm tập trung vào sư phụ. Đúng không? Con chỉ nói là cái trải nghiệm đâ thế thôi. Nó dễ hơn hẳn việc là con con phải mở rộng tầm mắt, con tìm được khoảng không chống không sáng tỏ ấ rồi con mới khẳng định được. Đây con không cần phải làm một bước gì để khẳng định. Con khẳng định chính cái trải nghiệm của con thế này hôm trước gọi là tâm tủy đấy. Tâm tủy là thế đấy. Tâm tủy chỉ một bước nhận ra thôi chứ không có cái bước gì ở giữa không có bước từ chối. Con mải mê xem tivi con con ôi chết rồi sao mình tập trung xem tivi này làm sao mà tiến bộ được. Thế là con phải từ chối xem tivi rồi con mới bảo nó tiếng không? Con là tập trung xem vi thì con bảo cái tập trung vi đấy là tiế. Nhưng nếu con bảo ôi chết rồi mình sao mình xem mãi thế này không thế nào được. Thì con lại bảo là ôi chết rồi đấy. Tiến thế con Phải là không bước không? Zero bước không? Không khoảng cách nào nữa. Đúng chưa? Chung con sao con chống lại là cái gì? Con cứ làm chống lại đượcấy. Tại sao cứ chống lại với con ở dưới? Ảo giác cái ảo giác của nó quá mạnh. Cảm giác chống lại được ảo giác thôi. Cảm giác chống lại được quá mạnh chứ còn làm sao chống lại được. Đây có chống được đâu. Chống được thì chống rồi chống được. gì chống lại kinh nghiệm chảy chả chống hoang mang đúng rồi nó đánh giờ là nó hoang mang chứ không chống được ạ thế là cuối cùng lại quay lại câu chuyện của Duy Nguyên của Đức Anh của của của Hải Nam hôm nay ấy là bên trong con phải có một cái nhận thức sâu sắc là vô lực không làm gì đâu không thì con sẽ giúp cứ ngồi trống ngồi trống được cứ trái chuẩn gọ là con trống nhưng mà vấn đề nếu con nhận thức là không chống được thì con chỉ con chỉ đồng hóa nhận Nó lộng nhận ra cũng được. Con thích từ nào thì dục con chỉ nhẫn ra họ đồng hóa thôi. Còn không chống được đâu. Tin là chống được nó mới là nuôi con bệnh. Kiểu như mình phải đấy đang buồn ngủ phải tỉnh lại rồi thừ hiền tiếp đấy. Bản chất nuôi con bệnh con bệnh người người người người làm con nhận thức là không chống được. Vậy thì con phải gọi là nhìn ra hoặc là đồng hóa. Nhìn ra nó là cái gì hoặc là đồng h C có thể nhận ra được những việc đấy thôi. Đấy bồn ngủ thì không chống bột ngủ vì mình cấm chống được đâu. Nhưng mà nhận ra bồn ngủ vào ăn th rất trường hợp là nhận ra xong thì hết bồn ngủ nhưng mà cứ chống lại còn ngủ thì càng hay ngủ nên sâu thẩm ở dưới là mình có niềm tin chống lại được mà cái niềm tin đấy thì phải trải qua trải đủ trải nghiệm tích đủ đấy ch 80 mấy trong là thành công rồi đấy. Kể cả lúc đấy cũng chuyện ra nhưng mà tích đủ cho nhớ lại mà x Hồi mà mình phá sản có đã lần nào nhận ra là mình bất lực đâu. Nhưng mà nó làm cho mình mấy năm sau tụ hành mình cực kỳ lợi. Ừ mình mỗi lần mình nghĩ là mình không thể gặp gì được. Mẹ nhớ lại ngày xưa mình cá giải như thế giỏi thế tài thế hoàn cảnh tho lợi thế còn chết thì bây giờ sẽ cơ sở nào để bảo là lần thứ tư này mình không có sản mình thấy kỳ quái quá nhá hẳn ba lần ấy lần thứ tư sự thành lập công ty ấy suốt tất cả năm đ chưa giác ngộ nhá từ năm bắt đầu thành lập công ty 2006 đến mãi về sau mỗi lần mình nghĩ là thành công ấy lại bảo thế cơ sở nào là mình thành công nếu mình đã từng phá sản ba lần như vậy thì cơ sở nào để Đó là lần tư chắc chá thành công. Lẽ phải nói là lần tư cũng có thể phá sản mới đúng chứ đế logic. Thế sao lại mình ngồi mơ với tương lai tư sáng? Công ty quái thế tự nhiên con không mơ về tương lai tươi sáng cho công ty nữa. Nhưng nếu con không nghĩ như vậy thì con sẽ mơ về cái tương lai tươi sáng cho việc con đang làm bây giờ. Nhưng mà sự đã ba lần phá sản ừ sao từ này lại có gì cơ sở để bảo nó thành công nhỉ? Đấy có phải cái trải nghiệm quan trọng không? Các bạn lấy vợ hết rồi. Cơ sở nào bảo mình không lấy vợ? Đúng. Có thấy kỳ quá không? Hai năm không lấy vợ là rất kỳ quá. Cơ sở này nếu nói về cơ sở phải là cọ lấy vợ thì khả năng mình cũng lấy vợ mới đúng chứ. Nhưng mà cứ chống từ nãy giờ con con hiểu vô lý thế nào chưa? Đấy là vô lý chưa? Bạn không tu à? Đúng rồi. Tôi đã phá sản ba lần rồi thì về sau mỗ lần đang định làm cái gì ấy. Mình mơ thành công ấy mình chợt nhớ ra là ờ nhỉ mình lại bắt đầu mình lại bắt đầu mơ mộng rồi. Mơệt vì về mặt logic ba lần phá sản thì lần từ lả năng. hoàn toàn có thể khá là thẳng tiếp. Đúng rồi. Thế là mình thoát khỏi mơ ạ. Thế bây giờ quay lại câu chuyện Hải Nam. Đức anh lấy rồi, Duy Nguyên lấy rồi, Vũ Thần lấy rồi, Vũ Thái lấy rồi, Khải Minh Khải hết rồi, Quốc Hải lấy rồi, sáu ông bạn mình lấy vẫn hết rồi. Thì về logic chả có lý do gì khả năng cao là mình sẽ gì? Lấy mà hồi nãy còn đưa cơ sở ấy x bảo là đời này là mình tu hành thế các bạn này không tu. Thế hay thế là kỳ quái mà đế là nó mơ cho con ví dụ với thế nào là kỳ quái. Lẽ ra thì logic là phải thấy mới đúng. Đúng. Hả? Nam đ* th mình cũng không thấy đấy. B Hoặc là ít nhất 5050 nhỉ? Thì cũng có thể cái người sáng suốt là 5050 nhưng Hà Nam lại bảo không một lý không hài khôngối cho nó ở lại chống lại cho nó ở lại đấy không hài hết không không nhưng mà hài nhất là lấy cơ sở là vì đời sứ mệnh tu hành ừ thế mấy bạn thì không tu à đấy thấy hài chưa hài lắm ạ tu đ đấy làm trò cười cho các bạn thấy chưa lẽ năm kia là mình có thể vợ mới là mới là thực gì nhỉ thực tế và logic nhưng mà con vô sống phic rồi các con đúng rồi kiểu lần trước mình cháy lần này mình cháy như là xong N không cháy đâu mình nghĩ thế thật đấy mà mình có mấy ba người luôn mà nó chá lịch mà mình vẫn thấy hợp lý chắc lần này cháy đủ rồi giờ cô phải ch đủ giờ cháy c đâu nghĩ thế mới ôn in được tiếp gì cũng đúng luôn chứ không không tu hành thế mà mình tập không được lần thứ nhất không được lần hai trường nhưng mà vẫn nghĩ lần thứ ba được chắc thế cơ sở sinh tồn tôi thế ạ chế cái tôi nó sinh tồn tôi sống Ch bất lực nó sinh tồn nào tôi nó cần có lực thì bất lực nó mất luôn chết luôn. Không có việc thì nó chết mất. Có nhiều người là bất lực lọ tự tử luôn. Rất nhiều người tự tử là bất lực. Đúng rồi. Đúng rồi. Kiểu bố mẹ cấm không lấy nhau ấy, không cho lấy nhau ấy thì cả hai người tự tử không phải vì không còn tương lai phía trước. Chị cả hai đầy tương lai phía trước. Đây câu chuyện những cái cảm giác bất lực ấy khi chúng ta tự tử chứ tôi nó phải chết nó không muốn sống nữa. À à thế cái cái cái tự tử lực là tự tử nhiều nhất. À phải buồn quá tự tử đâu mà bất lực với tự tử chứ. Còn bố mẹ cấm lấy nhau thì cứ sống cuộc sống của mình chứ buồn mà còn hi vọng thì vẫn sống nhưng cảm giác bất lực người ta không muốn sống nữa bất lực là không muốn sống nữa đúng rồi ừ đấy khi bất lực là không muốn sống nó đấy cháy ôi bảo sao tu hành mình mới mong bất lực nhờ cho cái câu nó chết đi ở ngoài đời thì đang là cái tôi mà không có việc gì làm cái tôi sống sao được cảm bất lực là không muốn giống nữa trầm cảm là bất lực bất lực là không muốn giống nữa đúng rồi xưa em tự t nên là cái tôi nó không cần nó nghĩ bất lực cả nó phải nghĩ có lực thì nó được sống thế mới sống được thì bắt đầu nghĩ ra cái Zích phi lý để nó tồn tại để có lực đấy. Tổ cháy hai lần rồi chắc lần thứ ba không sao đấy cho logic là cháy lần thứ ba phải chết chứ có cái tô à không cái tô nó nói lần này thế đấy mà nó sẽ đổ một cái gì đấy có thêm lý do để update thêm chứ cứ yêu mấy anh đau khổ chắc lần này mình sẽ hạnh phúc đâu vì vì ví dụ vì mấy người trước tồi người này sản xuất hơn rồi mình người này ok hơn buồn đã rút xong rồi tiếp tục trải nghiệm th Thôi kinh nghiệm hôm nay mà con ngồi con rút ra là bây giờ nếu mà chơi ấ với khoảng cái tôi như này thì không thể nào chơi. Ừ. Ý là sao đi dở hơi đấy? Ý là kiểu như thế. Nếu còn cái tôi một tí thôi thì không chơi được vì mình đang thua với cái tôi mà sao ch cười không biết rồi đấy. Đấy không phải em đâu chị. Chị cứ mặc định em tồn tại mãi. Ủa thì đúng rồi. Có phải em đâu. Đúng là chờ ai th chị chờ ai thì chờ s biểu diễn thôi mà. Diễn tiếng như thế nào thôi. Không với tôi đâ rồi rồi có gì thì là kinh nghiệm đang là diễn tiến thôi. Từ đầu có tôi nó làm đâu đúng không? Cắt nhiều có vẻ bảo nổ hôi nổ ấy đúng không? Hơi yếu hình như mọi người c Trời ơi đấy cứ sợ đ cắt ra rồi nó không nổ nữa đâu ạ. À cắt ra rồi đang chị chị để một hai cái không cắt bỏ ra cho nó nổi cho nó vui. Nhưng mà cái kinh nghiệm như đang là diễn tiếng này sư phụ mình thả ra thì mình thấy thả được thì thấy sướng cứ chụp lại thì khổ ạ. Ờ nắm bắt đúng sai tôi đúng tôi sai. Tôi thấy cái xu hướng là thả ra thì nó ấy là ấy là nó đ cái que đây. nghĩ là nó cứ phải làm cho nó khó lên ấ nóắm mắt nó cứ phải làm cho nó khó lên nó nó có nó có vai trò đấy đấy chứ chứ còn chắn lại thả không khóc ừ chứ lúc thả ra rồi có phải làm gì nữa đâu không chịu nổi tiếng tự xem mình tự rồi bảo ch nó phải làm gì nó có vai trò đúng rồi nên là nó cứ phải làm cho không chịu nổi đấy là lý do tại sao con cứ phải lướt Facebook cứ phải làm đủ trò ngồi không không chịu được không tôi mới chết béo ngồi không thì tôi chết nên là con phải lướt Facebook con phải mở tivi xem để nó có nó việc có làm nó mới tồn tại được đúng không cảm giác Nó cũng phải đi bộ cũng phải đi bộ tập ra nó thôi thúc rồi chứ ngồi không mà không làm gì thì chết chết đém lắ chứ tôi còn vai trò gì nữa yêu cầu sống t duy nhất có thể ngồi không làm gì là lúc còn thiền con thấy là ở tiên tiến tự yên còn hết vài tròn còn cái tôi nó cứ cái thân thể nó cứ làm gì ở trong kệ đó thú vị của k là tiến là khi thấy nó ấy thì con không phải từ chối cái gì hết con cho phép hành động và sẻ thoải mái nhưng con không tham gia vào nó. Vâng. Đấy là cái đấy là cái đặc biệt của việc nhận ra cái nào diễn tiến con không tham gia vào chứ còn không chống lại việc nó xảy ra. Ờ vì nó chịu chống không còn nhu cầu cậu trống cái gì nữa. Thế nếu c là tiến trống cái gì tớ ngồi xem phim có ai trống cảnh phim bao giờ không? Không bị điên điên ngồi chơi cảnh trong phim cứ thế mà cho nó xem chứ. Đấy là cái cái lúc duy nhất mà cái tôi nó không còn vai trò gì mà vẫn ch vẫn bình thường. Còn cứ là không phải là cái đấy không phải là sẽ thấy được đánh tiến ấy thì cái tôi nó thấy có vai trò là nó hành động và cái tôi nó khẳng định lần nữa đúng không thấy được kến thì không có vay không có nhu cầu phải chống lại gì hết không tham gia thôi nhưng không chống lại mà ra bình thường người ngoài nhìn vào con không biết là ông này là đang là là thiền hay không phải thiền của mình Hôm nay con cư không ra nhưng mà nãy vụ mà nói thì nó rõ hơn thì con phát hiện ra là mình cần lúc lúc hôm trước ấy tuy nhiên c phát hiện mình cần là phải thấy không thật xong mới thấy kinh nghiệm đang làm gì đấy là tự nhiên nó cứ thế nó cứ là đang thấy rất thật thì thì phải thấy không thật đã Xong rồi mới thấy hiện nó là diễn tiến đấy. Kiểu đấy. Xong rồi nó thành một cái thì thì lúc kể cả lúc thiên hay lúc nó cứ phải tìm mọi cách để để thấy nó là không thật. Xong rồi làm mọi thứ để thấy thì từ cái hôm sư phụ nói là buồn ngủ ấy, kể cả để ngủ được thì con ờ nhở. Thế bây giờ mình thấy không thật nhưng mà mình cứ phải làm à thấy thật mà cứ phải làm nó thành không thật. Rồi mới thấy được sự thật kiểu đấy. Thì nó nó cứ có một cái phải làm ấy cái cái muốn đạt được cái cái cái cảm giác thấy nó không thật ấy ạ. Thế là con cứ nghĩ mãi là ở ờ xong rồi con nghĩ theo hướng là thế thì nếu mà bây giờ ngày mai đến một ngày tu hành làm sao đấy giang ngộ đi thấy không thật thì thì nó như thế nào ấy. Đấy thấy thì nó vẫn là một cái kiểu vẫn là một cái khái niệm chứ nó không phải là sự thật thế được. Thì hôm nay sư vụ nói rõ làm rõ luôn là cái thật hay cái không thật thì đây cũng không có cơ sở gì cả. Đấy Cuối cùng là thầy nó là kim đang là diễn tiến chứ không phải là thấy vấn đề nó kệu là diễn tiến nó phải là thật hay không thật đấy vì nhắn ngãn cái này thì có cái còn lại. Con ngán không thật thì sẽ có trên đời sẽ có cái thật. Có cái thật con dán cái thật thì nó có cái không thật. Đấy con không dán giả con bảo là diễn tiến thì nó chỉ còn lại diễn tiến thôi. Thì không thật là lúc tư ok rất tốt nhưng mà cuộc sống hàng ngày không thật không được. Không thật chỉ hợp lúc tư thôi. Lúc này thì tất cả là hết đủ. Còn lúc tư thì có phải phân biệt được đúng sai được thật hay không thật phải làm đ buộc phải làm ý là cái đoạn đoạn này con có thỉnh thoảng con cũng nghĩ đến ấy vì ngày xưa có hôm hôm hồi mà sư vụ đo ấy là tập với cái cách tập là thấy mọi thứ là biết biểu diễn thành ấy thì hiệu quả rất là thấp xong rồi đi qua một cái là không thật thì con cảm thấy là ô nếu mà về mặt thực dụng với con đi thì trong đời sống mình tin thật quá nhiều Thì đôi khi con lại đi vào cái đường thật trước để cho nó nó sạch chứ được. Ừ thì vì ngày xưa con đo là cái số đấy gấp tận hai lần thôi. Ừ đúng rồi. Đúng rồi. Thì đôi khi thực dụng không có hai câu khác nhau nhá. Hai khác nhau nhá. Hai cái đ khác nhau. Thứ nhất là con này cực kỳ vững chắc về không thật đã. Không thì làm sao con con làm được cái nhắc cắt đấy con nhá. Để thực hiện được hành được nó nói về trình độ thực hành được. Th hành được đầu tiên phải là một cái nhắc cắt cắt xuyên thấu. để con thấy được cái này là kinh nghiệm nào diễn tiệm nhắc cắt rất quan trọng tất cả cái pháp gọi tâm tủy nó nó dựa trên nhắc cắt đấy không cắt đấy cắt nhắc cắt đấy vô nghĩa đúng nhở cắt đấy không thành công thì cũng vô nghĩa nốt cắt không xuyên đấu thì không vô nghĩa nốti nên là con cần phải làm tiền đề của việc thực hành là con phải cắt phắt thành công cắt đấu thành công là con phải thấy được cái này là là tiến lý do gần đây giảng phải bắt con thiền tại vì không thiền không có cái đấy Không thiền thì không có tích lũy được kinh nghiệm để thấy cái đấy. Đúng chưa? Vâng. Thì mình làm nào phải cắt là nhát đấy cắt đạ đồng ý chưa? Đồng ý. Thì cái nhát cắt đấy mà nếu con không đi qua cái chỗ không thật ấ không cắt nổ. Chẳng ai bảo nó là thật lột nhổn xong nó vừa là cái nh tiến được giống như là vừa là biết đấy. Vừa vừa là hòn đá trong vừa là hòn đá vừa là mặt gương. Thế thế nào chỉ khi hòn đá trong gương mới là mặt gương được chứ. Hòn đá ngoài đường bảo nó là mặt gương nào làm nổi. Thì cái nhát cắt đấy nó đòi hỏi là phải đi qua không thật. Nếu không thì khầu như quả không thấp. Như vậy là con phải cực kỳ vững chắc cái không thật để con cắt cái nhất cắt thành công. Thì chụ nói là đây là kinh nghiệm đ làn với sư phụ nhá. Nói xong thì nó kệ tiến ngay tại chỗ luôn. Mặt bản chất chính là cắt đấy. Cắt rồi nhưng cắt nó quá dễ. Cắt bồng câu nó. Vâng. Nhưng các con thì không thể cắt bằng câu nó. Các con phải có đủ kiến, đủ thiền, đủ thời gian, đủ trải nghiệm. Rồi con sẽ nói một câu là đây là kinh nghiệm đàm diễn tiến thì lập tức là diễn tiến luôn các con đang trên cái tiến trình là thự nhắt cắt đấy cho nó sắc cho nó sâu và trong cái tiến trình đấy thì việc nó không thật tối quan trọng bản chất là đây là kinh nghiệm diễn tiến không có gì khác đúng rồi đấy cái câu đầy đủ là thế thế nếu con mà không có phần đây không có gì khác ấy thì nó có vật thì con đối với con đây là một cái trải nghiệm thì cũng không phải là đang làm không nó là một cái trải nghiệm thôi nó không phải là kinh nghiệm đang là diễn tiến khu gì khác rồi Một trải nghiệm đắc. Ừ. Còn trải nghiệm sư phụ là kinh nghiệm tiến không có gì khác cơ mà. Thế cái phần không có gì khác đúng là buộc phải không thật không? Đúng. Không đi qua không thật lấy đâu ra không có gì khác. Nghĩa nào thế nên là con cần một cái kinh nghiệm sạch chứ nhiều lần rồi đấy. Đúng con phải có kinh nghiệm sạch. Có đủ kệm sạch rồi thì sau này con nói một câu nó là xong. Không cần phảii kiểm tra gì cả. Kiểm tra Còn đủ kim sách ừ thì đương nhiên đây là k dẫn tiến không có gì khác đương nhiên gì nữa. Đấy khi nó là đương nhiên rồi thì nhắc cách đấy nhắp nhắc thành công thế các con ở đây ai đang cũng đang trên đường là thực hiện nhắp thành công đấy đúng không nó cũng nhiều mức độ thành công không phải ai một phát là thành công kiểu sư vụ hay vì thế mà phải cắt phải tập cắt cắt cắt ngay não chiên thiên cắt cắt cắt kiến thiên hành đấy đúng không rồi mình phải kiến thì mình sẽ làm gì có gì thật đâu mà bảo là trong kiệu là tiến lại có tôi và các bạn Có phải là có phải là kiến không? Có phải là kiến này xong rồi thiền để th thiền thấy cái đấy không? Xong đ nói về hành đấy mình chịu khó đồng hóa mọi chuyện đấy đ chuyện là là hành đấy trong cuộc sống nó đồng hóa tất tình tr này tất thứ cơ hội nào đồng hóa rất đấy. Đấy là chặt bị trong cuộc sống cứ có cơ hội nào đồng hóa đồng hóa thì cái chụ nó nữa là hành Minh Hải không nên nhầm nó với cả hai còn lại cái lúc mà trước khi thiền thì cần cần cư cần có cái nhắc chế còn nếu mà con chỉ ngồi bảo đây là Tiếng đố con thấy nó đố mà con thấy là là kến thật được định ngó mạnh con đã con đã có đầy thứ lột nhổn bên trong rồi lấy đâu ra mà tiến không có gì khác như vậy nhá ở góc độ hành mà nói ấy thì việc con là đồng hóa đồng hóa đồng hóa không phải nhắt đồng hóa nào con cũng ra kinh nghiệm sạch nhưng vẫn phải đồng hóa tiếp khi là chặt bị con đừng đòi hỏi một kinh nghiệm sạch khi còn đồng hóa trong cuộc sống bình thường nãy x nóiụ nhìn x bảo là Đây sụ nhà đế tiến thì con vẫn thể tin là có một đống khắc sư dụ như tiến xung quanh sụ là vật không sao hết năng là thật bị mà cứ chặt đi nếu con thấy sụ tiến sớm muộn thì xung quanh sụ tiến thôi đấy đấy là nó thuộc về được hành nó không đỏi cao đến mức là phải sạch sẽ phải ngon lành như thiền như con không chịu làm cái hành đấy ngày dành 30 phút thì thiền được bao nhiêu được bao nhiêu đâu Vì thế là không cần đi qua bước không có thật trong lúc hành ấy. Nó không cần phải đi qua bước không có thật và không có thật đâu. Và nó là cái người ấn tiếng không cần. Con cứ làm thật nhiều cái sự đang nói rồi dần cả thế giới thở nghiện hết mà tự khẳng định là không có thật. Đấy là cái đấy là cái cái cái mâu suất của hành. Thay vì con đòi hỏi một kinh nghiệm sạch sẽ như khi thiền. Hay con hỏi một cái kiến rất chắc là không có thật như khi kiến. Vâng. Con chỉ cần đồng hóa thôi. Đấy nó dễ bao nhiêu gì nữa? Biết dễ dễ biết bao nhiêu lần chứ có đòi hỏi lúc đấy mình phải kiến không có thật này xong mình lại phải có một cái kinh nghiệm rất sạch sẽ là sẽ tiến là thế nào này thì con th là thiền là được bao nhiêu đúng không mà còn cứ việc ơ từ cái a sang cái bừ c b sang cái cầ không cứ thấy thôi cứ bảo thế thôi nhận ra thôi nhận ra hoặc là đồng hóa đồng hóa đồng hóa đồng hóa c đồng hóa thôi mình đồng hòa mà đồng hòa đâu có gì khó đấy nhớ ra cũng được đúng từ nhớ ra cũng được bản chất nó là thế rồi nên là nên là đồng hóa nó hơi có tính tượng ép nhưng mà nhớ ra thì nó không có tính tượng ép nó vốn là thế chứ có phải là nó không là thấy không mình làm việc thế đâu. Vâng cái đồng hóa thì nó có cái tính là tôi ép nó thành cái đấy liên tục tôi ép nó thành kệ là tiến còn nếu mình dùng từ nhớ ra thì đỡ hơn là nó vốn thế nhớ ra nhớ ra ấy nó vốn là tiến tôi chỉ nhớ ra thôi đấy nhưng đồng hóa nó cũng có cái hay của nó là con phải dùng sức mạnh ở đấy cần dùng sức mạnh mà có ý chí của tinh thần ai bây giờ mà buông lỏng là là quá sớm bố hỏng đâu bây giờ lúc phải cật lực vào này những cái năm bản lề này thôi đừng đi lao lao vào thành danh thành quanh sự nghiệp nữa đấy ông ông lao vào đồng hóa đấy chứ đồng hóa giá trị chỗ đấy nhưng mà cái hay chỗ ép rồi mà sao không ép nữa đâu lúc đầu có tính ép nhưng về sau càng ngày c không thể ép rõ luôn đấy nên là nên là dùng đồng hóa từ rất hay thích từ đồng hóa góc độ thực rộng ấy thì đồng hóa là từ hay tự nhiên nhưng mà nên hiểu đồng hóa là nhớ ra chứ không phải đồng hóa là ép một cái thành không phải thế thành thế nhớ ra nó là sẵn là thế mà là đồng hóa nghĩa là nhớ ra nó sẵn là thế sư phụ sẵn là chuyện là dễ tiến công sự có thật biến thành thứ nghiệm là dễ tiến đồng hóa từ hai nhưng mà phải hiểu đồng hóa trong nghĩa nhớ ra đồng nghĩa là nó đã sẵn thế rồi không như vậy hành có thấy không nó không cần phải là sạch sẽ không cần phải khống không nó chỉ cần nhớ ra như vậy thôi thế mà thời gian sau nó lại điều kỳ diệu nó thay đổi thay đổi lối nghĩ còn hướng về việc nó là tiến thì dầ dần lối nghĩ con nói chuyện nó thấy mọi thứ là tiến đổi lỗi nghĩ Đấy kiến thì tạo cái nền tảng cho lối nghị đấy. Thiền là tạo cái trải nghiệm cho lỗi nghi đấy. Thế là đúng là về trải nghiệm đúng về kiến chưa đủ và đúng về thiền. Thế là cái lối nghĩ đấy. Lối nghĩ là mọi thứ là tiến ấy. Nó đúng cả về kiến nhận thức, nó đúng cả về trải nghiệm thiền. Nhưng mà cung mình phải lau tay lau lau lao lực và lan. Vâng. Nhưng mà mọi thứ phải là phải nhớ cái đấy chứ. Chứ mình bảo tất cả đúng rồi nhá. Đúng hết nhưng mà tôi vẫn thấy mọi thứ là thật. Tôi sống thới quen đấy. Thì rồi 50 năm nữa con vẫn thấy vẫn thứ là thật. Mặc dù con hiểu là đúng rồi. Thôi kiến là thế, tiên là thế. Cái người tu thông thường hiện tại là toàn thời bậy đấy. Hiểu xong hết rồi cũng có thiền rồi. Xong thế nó sống như cũ còn yêu cầu sư phụ nữ đưa vào sống luôn. Vâng sống luôn cho là rất dễ hành sản nào cũng làm được truyền trền nông dân thôi. Chuyên cần thôi ý thức thôi chứ không có phải giỏi rang. Không giỏi giang. Ừ phải ra lúc thiền lúc kiến cơ xong lúc đâ sống thì chỉ có lặp nhập lại một cái vị vậy thôi mà. Mà làm có ảnh hưởng gì đâu. Mình nhận ra xong mình làm về công cụ thế có ảnh hiểu gì đâu. Nó không hại nó chỉ có lợi từ từ thôi. Từ từ ngấm ngấm ngấm vào thôi. Đấy thì hiểu góc độ thì đúng thì lần đấy mình sẽ bỏ qua cái bước là không có thật. Vâng. Ok hiểu bỏ qua cả mới kinh nghiệm cắt xuyên thấu rất mạnh mà mình chỉ cần làm đấy thằng đều đặn đều đoạn đều đạn thôi. Nhưng mà thiền là phải bổ phải cắt xuyên tố thành công. Thiên lại không có tố thành công thì gọi gọi quái là thiền. Thiền không thành công vào hành cũng nguyên tâm. Thiền là con phải trải nghiệm một cái thực tại đúng là tiếng không có vật gì cả lúc là thiền con không thể là tôi trải nghiệm một cái kệ là đến đầy vật bên trong đấy không phải là thiền con phải trải nghiệm một kinh nghiệm đ là tiến không có vật suy nghĩ các thứ hình ảnh bắn ra tu tủa nhưng vẫn không có vật thì mới là thiền nên là cái cái thiền nó đòi hỏi không có thậ cực mạ nế không đi hoặc vòng đường đấy hầu như là không có cửa đấy hiếm Không có cửa nó thật đầy đủ đầy vật l** nhổn bên trong trong thiên ấy đòi hỏi con trải nghiệm là tiếng không vật không có gì khác theo nghĩa đen của câu đấy ví dụ con ngồi đây nhá trong thiền nhá ngồi đây thấy mọi thiện nhận ra thì chí chỉ hiện ra thôi chẳng phật gì hết đấy đấy là cái bài nói về kinh nghiệm sạch đấy kinh nghiệm thiền nó phải sạch sau đó suy bản bắn ra bảo có vật có vật có vật thì chỉ là suy bắn ra có vật có vật thôi chứ không phải có vật đấy nhưng anh ể đây nó có đứa Con ở nhà chồng thì to sĩ bắn ra chứ có cái quái gì đâu. Đấy thế nếu mà con thiền mà đã không tốt ấy, thiền mà đã không thực sự biết được cái trải nghiệm mà s nói thì đã cắt xuyên thống thành công đâu. Nó cắt truyền thống thành công thì cũng chẳng ai có cửa. Thì cụ cũng chỉ là một cái chuyên gia giỏi về về lý thuyết nên con buộc phải cắt xuyên tớ thành công. Còn con không cần 100% vì c nghĩa là gì? Cắt xy tướng thành công và liên tục trong 30 phút thì cũng chưa có mức độ đấy nhưng con phải biết thế nào là cắt chưa thành công con bảo tôi không biết cắt thế nào xương thơ thành công được con phải biết thế nào là một cái trải nghiệm cắt xuyên thấu thành công sau đó thì con duy trì nó trong 30 phút bây giờ yêu cầu dụ chưa cần phải 30 phút mà ch cần con là phải biết thế nào là một cái trải nghiệm cắt chế thành công đã và trọng trọng tâm dạy dụ bây giằm ở đấy chứ chưa nằm ở chỗ duy trì bao nhiêu phút đâu và muốn có cái trải nghiệm đấy thì phải có một cái trải nghiệm sạch là hiện ra không có gì nhất và phải có nhận thức đúng là tại sao lại như vậy thế gọi nhận thức đúng và trải nghiệm sạch như thế đấy nhận thức đúng chạy sạch thì con sẽ cắt xuống thành công từ cắt xuyên dấu thành công đấy thì mới có mọi thứ tiếp theo mọi chứng bộ tiếp theo m sáng rửa hơn chưa rồiạ có ạ quá thế đây là hải nam nó rất đúng làm sao lại các sàn công nếu không có cái một cái thấy rõ là không có vật một cái nhận thức rõ là không có vật và một cái Nhìn thấy rõ l nhân tên rất là quan trọng vì thiền nó làm cho con biết thế nào cắt chố hình không đúng chưa nên là đừng hướng đến 100% vì 100% nó không nói được gì cả còn 30% nhưng 30% đấy là 30% xịn còn hơn 100% là may mắn bây giờ con phải thực sự các thành công thì chỉ một số phút nhất định không nhất thiết là 30/ 30 như 5 phút 10 phút con thực sự hiểu thế nào trải nghiệm thế nào Làm một cái thế nào là cắt xuống thành công. Nhiều người trong con chưa làm được đấy đâu. Vì muốn thế phải có năng lực phân biệt thế nào thành công thành công mà chỉ phân biệt con độ cao muốn cắt số thành công thì có phải năng lực thế nào cắt rồi thế là chưa cắt đúng không? Rồi thì phải là cái số năng lực không quyết định không? Có. Đấy thì phải tăng bây giờ phải tăng tăng cái số lên. Mục tiêu lớn bây giờ tăng cái số đấy cũng phải tăng 30 phút. Mục tiêu bây giờ không phải là lên 100%. Mục tiêu phải số đấy thế nào là đúng cái số đấy không biết thế nào đúng. Vâng. Năng lực phân biệt cái số đấy thấp nghĩa là còn lm lm kể có 100% thì bắt l m đúng hôm sau là không biết là hôm qua đúng bao nhiêu. Đúng rồi. Đoạn nào đúng nên là cái số mà con đang cần cởi quan tâm là cái số năng lực phân biệt một lắp cắt thành công và không thành công là như này đúng không? Với người nào mà số thấp thì mình đã thiếu cả kiến thi đền chắc rồi. Vậy thì mình vẫn phải kiến rất là mạnh và mình phải có cái trải nghiệm sâu sắc hơn nữa thì mới đủ. Còn cái hô nãy chú nói là còn hành thôi. Đồng hóa là hành nó cứ bồi bổ từ từ từ từ năng là thật bị đấy. Chỉ đều đạn làm chịu khó làm nhiều lên tích cứ tích tích bao nhiêu tích ấm bấy nhiêu mà. Đúng rồi. Mà càng tích lại càng rõ ra. Nhưng mà càng đáng tin càng tăng rõ hơn ấy nhò nên bây giờ cái trải nghiệm sạch rất là quan trọng. Kinh nghiệm đang là tiếp diễn không có gì khác thì nó phải sạch. Nhưng đang nói thằng thiền thôi. Ngoài đời thì con nó không thể yêu cầu sạch ngay bây giờ. Ngoài đời chịu khó cứ đồng hóa đi. Yên tâm không sợ đâu. Cứ đồng hóa đi. Vẹt cái này cái kia đều là màn hình hết. Đúng rồi. Vẹ thế thôi. Ừ. Chỉ thế thôi. Vẹt được vẹn đi im vẹt vẹt nhưng mà cũng là bẻ dòng suy nghĩ vì dòng của con là cái này thật. Cái kia thật thì bẻ xong là cái này nó bẻ dòng nó tuy lo vẹt nhưng vẫn bẻ nó vẫn có tác dụng không phải là vẹt vẹt vẹt vẹt là vẹt trắng thôi. Nên là những người mà đang có cái chỉ số năng lực phân biệt thấp ấ thì rất phải đi lo mà kiến vào thiền đi. Bây giờ chưa thể nói là tôi cứ bỏ qua cái không có thật được. Không thể bỏ qua được. Đúng rồi. Cực kỳ quan tâm thế nào là không có thật. Cực quan tâm đến trải nghiệm sạch. Mà cắt thành công thì biết phân biệt thế nào cắt thành công nà chưa thành công đúng không nhỉ? Vâng. Bảo tôi cắt thành công rồi nhưng mà tôi không biết phân biệt nào nó cắt thành công hay không thành công. Chứng tỏ là không biết phân biệt. Chứng tỏ là bạn chưa biết cách phân biệt nghĩa là bạn thự ra chưa biết cắt đâu. Đấy việc bạn lo cắt chắc trong lớp mình có từng này người thì mỗi người một trình độ khác nhau. Đấy phải hiểu mình đang ở độ nào phải nhìn số mình biết. Vâng để mình tập trung vào cái đấy. Vâng. Bây giờ chưa phải 100% đâu. Đừng tập tông trung 100%. Dạ. Mà tập trung của việc là cắt có biết cắt có biết phân biệt được không? Thì phân biệt được sẽ cắt được. Phân biệt không được thì không cắt được đâu. Mà phân được sẽ cắt được. Phân biệt không được mà cắt được như là may mắn. Đúng rồi. Hên hên. Đấy hên hên cô cho thân. Ví dụ nhá. Hôm đấy kinh nghiệm ấ đúng những cái mà mình lập trình tượng tượng là nó Tin ấy sau một cơn sáu thần phô có con mà rời thiền ra mấy hôm là vơi hết rồi. Bây giờ phải thiền nhiều lên và thiền tăng dần chất lượng. Chất lượng không phải không phải chất lượng số lượng 30 phút phần trăm phần mà là cái chất lượng việc phân biệt là cắt hay chưa chưa cắt tăng tăng cái chất lượng cắt con thiền ít con bảo chắc chất lượng không được đâu. Thiền phải đủ nhiều th chất lượng con phải từ phếng nước có số lượng. Còn có vài phần trăm tiền thì cũng chả chả có chất lượng nhưng mà chỉ có là 100% là cái cái quá xa xỉ thôi. Ừ. Chứ còn không phải là tôi thứ 1 2% cũng được. Mà tôi biết cắt 200% bạn không biết cắt mới 2%. Cắt được làm sao lại 1 2%. Số lượng chất lượng dần. Muốn cắt tốt chỉ có thiền lên thôi. Chỉ có trọng đa trước mắt ở trong thiền. Đ trong thiền thì tích lũy cái khi nà sạch biết à sạch như này là cắt xong rồi. ở đây đấy không mình ngồi đây hiện ra chẳng có cái vật gì hết chỉ có cái hiện ra này thôi tiến đấy mình sẽ có một sự tự tin ừ xong rồi ừ xong rồi suy qu ta bảo có vật có vật thì thấy ừ chỉ suy vật ra có vật có vật thôi cũng chẳng có vật gì hết cắt xong rồi đây đấy thế là cắt xong rồi đây đấy còn nếu mà ngồi đây mà thấy vật này luật kia lổn nhổn chắc phát chưa xong hoặc là thấy mọi thứ sạch sẽ xong suy bắn ra bảo có vật tì luôn thì cũng chưa xong ừ cắt xong thì cái hai cái sự nói này một là không thấy có vật sạch sẽ thế là suy bay ra thì chỉ là suy nghĩ thôi sứ không phải để suy nghĩ bay ra nghĩa là có vật. Vâng. Đấy thì phải tích lũy cái cái nhất cắt đấy. Và dấu hiệu tiến bộ không phải là phần trăm thiền là cái chỉ số năng lực phân biệt nó tăng lên. Dấu hiệu rõ là con đang biết cần biết phân biệt thế nào là cắt là chưa cắt được chưa? Nhưng nếu con không chịu thền từ đâu ra thì năng lực phân biệt đấy. Cứ phải dèn thiền con mới như thế đấy. Thiên Thiên Thiên Thiên không gì phân biệt nữ như là không thể nào bỏ qua không có thật được. Ngược lại phải cực kỳ rõ ràng thế nào là không có thật cả về góc độ nhận thức sau đó là về góc độ kinh nghiệm sạch. Được chưa? Nếu con có nếu con có cải tiến th cải tiến cái chỉ số năng lực phân biệt phân biệt con phải chắc chắn được là thế nào là cắt xong rồi đấy khi con biết cắt xong rồi thì con bắt đầu mới con têm là thế thiền mình cắt có cắt được không Cái cái phần trăm thiền lúc đấy mới là quan trọng nhất. Còn đã chưa phân biệt thì cái thiền số con to s cũng chả có chả có lòng tin vào con gì. Nếu số con to ấy không biết cắt mà lại to thế này sẽ là cô cho thôi thì chúc mừng con là cô cho thôi cũng tốt mà nghĩa cũng là một dối tốt chỉ là cô cho thôi không nó thể hiện là con đã tiến bộ thực sự. Bây giờ là là ưu tiên là việc kinh nghiệm sạch. Kinh nghiệm sạch là một dấ độ cắt xuyên. Khi nào mà trải nghiệm con là đúng ờ đúng rồi. Đây là là diễn tiến không có gì khác sạch đấy thì là cắt rồi đấy. Rồi. Nó chỉ đơn giản thôi. Đây là nhận ra tiền và mình cũng là dạ tiến bản thếu đầy đủ hơn đấy là cuối cùng chỉ còn là tiến chỉ còn bộ thế thôi. Không còn cái tôi và cái vật nữa chỉ còn tiến không gì khác không có gì khác là không tôi không vật. Đấy đấy thì đấy là đấy là một trải nghiệm sạch. Trải nghiệm sạch đấy cho biết thế nào là thành c thành công. Xong từ cái trải nghiệm sạch đấy nhìn ra thế giới thì con sẽ có một thế giới khác. Các con bây giờ là là nó là nửa vời. Lúc thì nhìn bằng tôi, lúc nhìn bằng đà diễn tiến thế con nó nửa nó nửa sạch là nửa có nửa không, lúc có lúc không hoặc là vừa có vừa không cùng lúc là vừa có cái này vừa thiếu cái kia. Cái này tranh sáng đoạn này đoạn rất cần nỗ lực và nó đúng chỗ. Đoạn này chưa phải đoạn không nỗ lực nhưng mà nó phải đúng. chỗ này là đoạn sắc quyết chứ một thứ bằng cả nhận thức kinh nghiệm với hành động nên là nhận thức mà không nhận thức rõ thế nào là không có thật thì toi rồi không thì mình sẽ tin có thật còn trong cuộc sống ấy thì thì không cần phải mức sạch vừa vừa sạch vừa thấy thế mà chuyện Phải chịu khó làm nhiều lên. Vẹt cũng được mà vẹt nếu có vẹt thì vẹt nhiều lên để nó bẻ cong suy nghĩ luôn. Bẻ cong lối nghĩ ba lần là vẹt xong nó vênh xong lại không hề tức hai ba lần bảo là từ này nó cũng còn là cái cái khái niệm ấy. Đúng rồi. Cái từ này nó mạnh là nó không còn nó là tiến ấy. Hôm nay làm rõ là kiếm thiên hành là nó như nào đấy để các con đỡ bị nhậ. Nhằng đúng không? Hành thì tích quanh thể tích thôi. Hành không đo bây giờ phải đo anh em lại lại chạy đua lại đủ thứ thôi em cứ cứ cứ thiền thiền đi đã đúng thiền đã đua rồi còn đâu hành thì cứ tích thôi tích hành là khai mở cuộc đua rồi đua hoặc là hoặc là nhiều khi tự ti chứ cái số quan trọng nhất bây giờ là cái phân biệt phân biệt đấy l phân biệt lực phân biệt tất cả thứ đ đang gấy đã thấu đấy tí Có thích đo lại thì đo cái đấy là kiến và thiền cáiấy không cái đấy là do kiến thiền quyết định vâng còn nó cái c chứng ngộ cuối cùng là hành quyết định thế cả ngày con con thấy cái gì nó quyết định chứ vâng ở đó thiền thấy cái gì đâu đúng rồi thằng ngày chứ lúc này bình thường thấy gì ta có chứng ngộ hay không đúng rồi lúc thiền rất ngon xong ra thiền như người thường thì thì chả có cái quái gì cả kinh nghiệp đang là diện tiếp nó chỉ nó chỉ là quá khứ lúc nãy thì là lúc nãy nó chỉ là kinh nghiệm vừa đây diễn tiền gì cái gì đang bảo là có kinh nghiệm vừa nãy diễn tiến thôi. Kinh nghiệm bây giờ nó không diễn tiền là kệ đang là diễn tiến thôi. Phải đợi lâu hơn chị mới chưa luộc quá có cái h rõ ràng chưa biết là kiến cái gì khiến cái gì hành gì chưa rồi bị rõ ràng thôi cụng đã nhá mình mình mình là mình mình rõ ràng ai cụng cái này thì không thì phân biệt được rõ ràng kiến như thế nào, thiên thế nào, hành để thiền hành cho đúng phân biệt đ bao gồm cả cái cái phân biệt nữa đấy. Phân biệt phân biệt đây là bao gồm cái thiền mà phân biệt thế là kiến đúng này, thiền đúng và hành đúng phân biệt đúng cái thiền đúng chính là cái xuyên đấy nhá đúng rồi nên là ai cụm đi này phân biệt là thế nào là kiến đúng thiền đúng và hành đổi nháên đúng anh đúng này phân biệt được thế nào kiến đúng đúng kiến đúng đúng đúng bao gồm cả cái phân biệt cắt xuyên thiền đúng cắt xuyên là thiền đúng đấy thiền đúng cắt xuyên đúng muốn biết thế nào thiền đúng thì phải cắt xuyên được phân biệt được thiền đúng đúng thiền đúng mình không chấp nhận mẫu cái kinh nghiệm bình thường của mình kiểu thế nên mình sẽ có xu hướng lịch đúng rồi phải phân biệt rõ là mình biết mình biết sòng hai trạng thái phân biệt được hồi nấy là sai nhiều làm nhiều là nó không lên bình tĩnh thôi vội vã cái gì đi với tốc độ tên lửa nhất hàng mà vội ch Vội lắm anh. Vội. Đúng rồi. Vội nha anh còn trải nghiệm còn nhiều màu nhanh như không phải lấy vợ chết mất. Đúng nghĩ thế tốt như thế tốt sợ mà. Tốt tốt. Sợ rồi đấy. Đây đúng không? Không nhưng mà cái rồi không có tí nữa nó lẫn vào là chưa con thì máy nãy thì chủ yếu tư với chị bít. Thì hôm nay hôm qua bốc được lá bài là thông dò trên con đường giác ngộ. Ừ còn hơn cả một đời chứ còn hơn cả một đời gì nữa. Thì chủ yếu là từ đà là cái không thỏa hiệp á thì trước đây con thấy kiểu như là chưa hiểu rõ không thỏa hiệp. Không thỏa hiệp kiểu như con chống lại thôi. Kiểu như cảm giác của cái tôi thì chống lại cảm giác của cái đang ngồi hoặc là cái gì đấy thì cảm giác là không không thảo hiểu nó nên là chống lại là chủ yếu. Hoặc là hoặc là thỏa hiểu hoặc là chống lại thì không biết. không biết cách gì á thì hôm nay dư ra cái vùng tối đó thì mình lại mà xem cái sự chống lại nó là cái gì thì cũng chính là cái đang làm những tiếng gì khác ừ tự nhiên thấy thấy tự nhiên là thề luôn là nghe mọi người thề không muốn quay lại cái cảm giác cái tôi thực hành nữa hoặc là cái tôi sống đời thường nữa cái như cái tôi nữa thì hôm nay cò trước không dám thề vì thề thì giống như kiểu là mình đi chống lại một cái gì đấy á hiểu á ừ đừng cố lạ dạ thì nay con hiểu ra vỡ ra thì không thề gì với thề cí có bí đên thề ừ nếu muốn thực hành cái tôi hoặc là thỏa hiệp đời sống thấy xong rồi thiền thì thấy dễ quá xong sợ thì bự giải thích thì thì vì thấy dễ quá kh chỗ có tôi tồn tại như cái tự do này nó mọi thứ nó sinh khởi hoặc là thử là đang là diễn tiếng và tự do một cách tự nhiên mà rất là bình thường thì thì tự nhiên là hoảng sợ thiền xong á thì bối rối bối rối vì là thiền thấy mà dễ thế thì tôi hoang mang thì ngồi tự lại cái phần đó thì biết nói là nếu mà dễ thì làm sao chắc ngựa hoặc là nông dân họ giác ngộ được thì mình lâu dừ tâm trí con theo theo đuổi những cái kiểu như đi học thì chủ yếu là nắm bắt á thì nghĩ nó phải khó hoặc là nghĩ nó dễ nhưng mà nó hoặc là nó vừa dễ vừa khó nằm trong khái niệm thái cực hai cực khái thái cực mãi thì giờ mình ở mình hiểu được cái càng ngày cái kinh nghiệm đang là diễn tiếng không có gì khác nó càng rõ ràng ra và nó càng càng càng dễ và càng tự nhiên lên thấy là bây giờ mình cũng phải quan tâm điểm số mà mình thấy là mình đang tu trên cái có mà mình làm cho cái này nó rõ ràng hơn thôi chứ hàng ngày là cái nhiệm vụ chính của mình là thế. Còn điểm số thì ví dụ 100 đi hoặc là là những chỉ số khác cao đi. Đời sống mình đâu có thay đổi gì đâu. Mình tìm cái đó làm gì có ý nghĩa gì để mà mình khi mình thấy mình có thấy cái sự sự thật ở đây hết. Thì hôm nay thấy tự nhiên là gánh gánh gánh nặng trong cái thực tại này nó trụt bớt hết. Hiểu sao mà nhẹ nhỏ hết. nhẹ nhõm về kiểu mình mình hiểu cái cái đúng hướng á và những cái thứ mà mình theo đuổi đây mình thấy cũng có thật á. Ừ. Nó trút dần trút dần trút dần nó sáng sáng bừng lên. Thế thì thấy sự thật nó gần gũi và lúc nào thấy kinh nghiệm bất cứ lúc nào và tự nhiên là những lần trước là mình kiểu như cái thói quen mà ngay phủ giảng về là không thỏa hiệp thì nghe thì đồng ý thì thôi còn về đời sống là là kiểu như một hai ngày thôi là như cũ thôi. Còn như hôm nay thì cảm giác rất là cảm giác có thể là mình tức là bên trong đánh động rất là mạnh về hiểu ra thể thế nào là thỏ cái hiểu tại sao mọi người lại có cái quyết tâm như thế mà trước đó thì cũng quyết tâm nhưng mà quyết tâm của cái hành giả không thỏa hiệp của hành giả thôi. Chả sao thầy dạ? Dạ bây giờ con có gì kh hành giả đâu. Bây giờ con làm gì được? Phát phát từ hành giả ra. Bây giờ các con làm gì thì làm được phát từ hành giả ra hết thì con vẫn tin có hành giả. Đương nhiên xuất từ hành giả ra đừng ngại. Dạ. Nỗ lực không quan trọng đúng hướng. Dạ đúng chỗ thôi. Thì đừng sợ có tôi. Con bây con làm gì chả có tôi. Hành động nào con của tôi hết. Chắc mặc định bé còn đâu nữa giống mắc có thật đấy. Làm sao con làm phát được? Tôi cũng được như tôi đúng hướng đấy. Đừng ngại đừng bo. Tôi cũng được đấy. Thế mà thực tiễn là thế đúng không? Vâ có con bây giờ có cái gì khác để mà hành động được nế. Con đừng anti tôi đến mức cũng quá rà. Thế tôi là một thực tại hiển nhiên đối với người vô minh đúng không? Vì thế nên là không vấn đề đây. Đúng chỗ. Thế con còn khổ không? Có chức là con tôi chứ cần gì phải đúng không nhỉ? Còn khổ không? Còn nữa tôi còn thế thôi. Công thức kiểm tra đơn giản con khổ là con tôi. Bây giờ mình quan trọng là cái gì là đúng. để tôn nó ứng thực dụng và thực tiễn là thế thôi. Ví dụ như mình quyết tâm cũng được, quyết tâm như một cái tôi quyết tâm cũng được nhưng mà phải quyết tâm đúng chỗ đúng không? Ngễn răng lợi thực hành cũng được nhưng mà ngợi thực hành vào đúng chỗ thì vào đông chỗ nó tự giải quyết cái phần tôi đi tự nó tự cách tự nhiên nó từ giải quyết dần cho con. Đấy thế thôi là ngại giờ con không thể làm gì không tôi được đâu. Đấy bà kiểm tra nhẹ là còn khổ không? Còn vậy còn tôi. Kiểm đơn giản trong ngày có giây phút nào khổ không? Có vẫn còn tôi. Xong trừ khi 24 lại lạc không có hạnh phúc không có đau khổ nào hết thì còn không còn tôi chắc rồi tôi khỏi nhiều thực tế đúng không? Trong quan điểm của Đại thừa là đến Bồ Tát đến tận bất động địa hết tôi thừa là A hết tôi rồi đúng không? Bồ Tát giữ tôi lại để đi con đường Bồ Tát. Ừ ta nó cần nỗ lực nó cần đủ thứ đấy. Nó cần tôi giữ lại đi đến tận cấp tám thì hết thôi. Thế con 950 x mới mới thoải mãn thoải mãn vụ ấy tại vì lúc đấy mới hết tôi thực sự. Còn tôi chả sao còn tôi để tôi còn tôi để còn cứ quyết tâm đi con đường này cho đến cùng thế tôi chẳng có điêu nữa đâu. Thế tôi là dừng bé luôn rồi. Còn tôi thì con mới còn quyết tâm đến giác hoàn toàn đến cùng thì thôi con mới còn sợ vô thường mất. Tôi còn mất cả sợ vô thường nữa. là duy trì tôi lên tận t lên tận 950 mà có động địa đấy chả vấn đề gì cả nhưng mà nhưng mà đã còn tôi chắc hành động mình là từ tôi rồi vậy thì tôi đúng chỗ giống hệt bồ tát thôi thầ nguyện cứu độ chúng sinh lúc đấy còn tôi còn chúng sinh là chắc còn tôi đi cứu độ còn chúng sinh được cứu độ là chắc không sao thế không sao để cái cái lời thế cần thiết để đi đúng hướng đúng không còn đúng hướng rồi tự đến lúc nào sẽ hết thôi đấy cách tu nhó mình thế thôi 700 nhó mình nó không không được như 700 của mấy ông A hán đâu 700 cho mình là 700 nhận thức thôi chứ chứng ngộ chưa được như a hán đâu. Như đại thương cũng thế đại thương cũng không không không hài lòng với việc dừng a hán nữa. Phải đi tiếp. Đi tiếp phải có tôi chẳng vấn đề đâu. Các con cứ đừng ngại thế tôi đấy. Quan trọng là đúng hướng chưa? Đúng chỗ chưa thế tôi dồn lực đúng chỗ chưa? Dồn đúng chỗ có hay là mất luôn tôi khi mà dồn đúng chỗ ấy. Giống như khi con thiền thấy kệ là diễn tiến ấy. Thì là mất tô chắc chắn chắn là mất. Nhưng mà trước đấy phải cố gắng có Động lực độc của tôi rồi. Giống Bồ Tát phải giữ tôi lại để có cái động lực đến cố độ chúng sinh đấy có chẳng hạn con dùng lại đừng anti đến mức đấy mình cũng phải anti đến mức nhất định không để nó khống chế nhưng mà anti quá là thành chiếu thực tế đánh vật thực tại này ớ cái nhát cắt ấy cắt xong là hết tôi thì chắc chắn cùng lắm là còn cảm giác có tôi. Nhưng cảm giác tôi thì không phải là tôi. Con thấy luôn đấy. Ừ. Thấy luôn tại chậm rồi đấy. Ấn trứng đấy. Cửa mở ấn trứng đấy. Mèo con gì thì con thì cũng là ăn trứng đấy đấy. Mè mà nó mở cửa kìa. Con gì thì con ăn trứng hết. Con đang là còn gì khác nữa. Cắt nhắt cắt đấy. Xong thì hoặc là mất hết luôn ở tôi. hoặc là chỉ còn cảm giác tôi chứ không còn tôi. Đúng chưa? Đấy ví dụ cắt cắt thành công đấy. Chỉ còn cái là dẫn tiến mà nếu trong cái tiến đấy có cảm giác có tôi thì cũng chẳng sao vì nó cũng chỉ là đạn tiền và nhiều khi mất luôn và cả hai đều ok. Đấy đoạn này đoạn rèn rồi đấy chứ không phải là làm nào để không có tôi có cũng được nhưng phải dồn sức đúng. Đánh đánh chém một cú chém. Đúng rồi. Hiểu vấn đề không? Từ bí có ra đấy không? Dạ. Dạ. Đi từ bí có ra đoạn vừa rồ không? Dạ. Ra đoạn vừa đó đâu. Tức là thay vì mình ngồi đây mình mình thỏa hiệp về cái có tôi thì mình nhìn vào kinh nghiệm thấy kinh nghiệm tiếng. Đánh nhau với tôi làm gì? Dạ đánh thua chắc luôn. Đánh nhau với tôi ai đánh nhau? Tôi tôi mới đánh tôi cũ thêm tôi nữa. Cuối cùng là tôi thắng. Một cái tôi thắng thắng. Một trong hai tôi thắng thì bắt đầu tôi thắng đúng không? Nó lại càng có việc làm ai Càng da càng da càng da mấy những năm tháng này tốt nhất là con có một cái tôi đúng đúng hướng ấy. Ví dụ nhá con con ngồi sắp xếp lại cuộc sống để cái tôi của con đặt mục tiêu sống đây là rong ngộ chứ cái c tức là tôi sống để làm gì? Ok có tôi sống làm gì không phải để trả được nợ không phải để được con cái hạnh phúc gia đình ơn ấm không mà sống để giác ngộ tôi giác ngộ không sao cả con bắt đầu thấy tôi tự nhiên con nghĩ là tôi giác ngộ cũng chả sao Nhưng con phải sống như vậy. Đấy là ví dụ đấy. Dùng cái tôi đúng chỗ vì con rất sợ vô thường. Ví dụ thế đúng không? Mình con rất muốn là có thể giúp được những người khác và tôi mà. Giúp người khác không phải là tôi à? Vâng. Tin người khác phải tin v tôi chứ đúng không? Nhưng không sao con quết con con đặt cái mục tiêu giác ngộ lên là mục tiêu sống của đời con. Đoạn này là càng phải như thế đúng không? Bây giờ mất tiền mất bạc chả sao Mỹ là tiến bộ du hành là được. Đấy giống Đức Anh Nguyên ai cháy Hải Nam đấy. mất được miễn cất thnh chấp nhận mất mất tất đấy như Vũ Khải đấy làm ăn khó khăn rồi nguy cơ này kia chả sao miễn là từng bước một mình tiến bộ hơn trong tài thì cáiế là đúng đúng đời mình rồi hỗ trợ thôi đấy khi con xác quyết như vậy thì mọi chuyện xảy ra thành hỗ trợ hết chuyện mình ngần ngày hôm nay đấy cả buổi hỗ trợ huy động bao nhiêu người đến hỗ trợ tăng 6000 nó gần 6000 lần gần 6000 buổi lên Buổi buổi thiền sợ không? Thế thì với cách nhìn đấy thì con thấy được đời con nó bắt đầu con bằng chứng là con thấy những cuộc sống nó nhẹ đi vì nặng hay nhẹ là do mục tiêu giống nhìn ô tô trước mặt ấy con thấy ô tô mục tiêu là mua nó thì nặng ngay mà con chả mục tiêu gì thì nhẹ như không đi qua ô tô như không ô tô nặng nhẹ là do con định mua nó thì nặng con nó như đồ vật trước mặt thì bình thường đi qua thì khi Mục tiêu của con là giác ngộ thì còn nặng không hay không còn nỗi phần giác ngộ thôi còn đời nó không nặng đấy mục thự là con đã chuyển dần được cái phần giác hộ còn nặng mục tiêu là giác ngộ mà mặc dù nói nhiều lần rồi tu hành trận động hóa nó tốt không trọng hóa m nguy hiểm không trọng động hóa thì rất nguy hiểm thế mình không dồn đủ lực làm sao mà đứt được đúng chưa trong những thu hành 5 4 năm lần có vấn đề đâu khi đấy thì con đời con ấy mọi thứ nó rổ hết giác ngộ được và lấy sự sụ trải nói về kệ cá nhân là sụ trải qua đấy Rồi số khởi nghiệp PC 2006 thì trong đến 2010 4 năm đấy công ty chẳng là cái gì cho so cho so việc giác ngộ cả. Lúc nào mình tinh thần là phá sản ngày mai nó phản ngày kia nó phá sản năm sau nó phá sản còn mình là có tiến bộ được không? Đấy các con thế thôi nên như thế nỗ lực chỉ giác ngộ chỉ đến với người nữa. Nỗ lực hết mình nỗ lực hết mình. Nế con có hai mục tiêu kép vừa mục tiêu là giác ngộ vừa mục tiêu là cưới được một người một người như ý thì tan thành ngay. Cưới một người chảy h cũng được mới là x ngộ đấy. Không cưới ai cũng được miễn là ngộ. Đấy cái tư duy phải thế nặng vẫn còn cánh nặng cánh nặng da ngộ nhưng mà đấy là cánh nặng đáng. Vâng còn những cái kia không đáng một điều làm được xong mọi điều đấy. Thế là lúc với các sự kiện cuộc đời mình sẽ nhìn được hướng khác. Dụ hồi đấyụ là có mấy ông công an mười mấy công an đến nhưng mà sáu ông dụ là một đoàn thanh tra phải 20 công an ăn mặc sắc gọi mặc sắc phục công h chứ không dân th Thường nhìn nó nghiêm trọng lắm. Ừ mình trong đ hết dức là vào tù có tu được không? Xong mình nghĩ vẫn tu được thế là mình thấy thoải mái ngay tại trận nhẹ h vì lúc đấy mình còn lò tu thôi mà chứ còn công ty nó tan nát thì có vấn đề đâu. Trong đép tức là giò tù rồi không nghĩ là với trình độ mình bây giờ là tù vẫn tù được thì mình thấy đấy em thấy anh làm giả chứ mà nghĩ là làm thế nào giữ được công ty này làm thế nào để an toàn giữ được giữ được an toàn giữa được danh dự thì thôi rồi Nó rối loạn ngay nhưng không rối loạn thì đơn giản là mình chỉ cần quan tâm có tu được không thì tệ nhất là vào tù vẫn tu được gợ qu thế là sụ bình thường vui vẻ và sau đấy thì mọi điện nó bình nó ổn đâu nó không ổn ngay như Minh Ngân nhưng mà rồi nó s rất là ổn xong mình có vài ông bạn mới thì cuộc sống lại thế thôi nó còn rất nhiều đe dọa toàn đe dọa sởm hết các con ấy nó đe dọa đến để để cho con phải hướng tầm một đúng chỗ thậm chí là mất mát chỉ đe dọa mà mất mát đấy cũng chỉ rút hướng đúng chỗ thôi giống di nguyên cháy xong phát là Tầm hử đúng chỗ ngay đúng không? Chứ còn nếu mà không cháy chỉ còn trong sự thật không nhoi đi đâu nữa. Rùa nằm ngửa đúng rồi. Rùa nằm ngửa luôn. Nên bây giờ chỉ một mục tiêu đ thôi. Mục tiêu giác ngộ. Và ngày xưa mục tiêu là một cái rất là xa vời. Ngày xưa khi nó là mục tiêu giác ngộ ấy nó lại gần như thế này thì nó là một cái gì đủ không biết có đến được không. Nhưng bây gi mục tiêu mục tiêu rất thực tế. Con biết cách là phải làm a làm b Lần C thôi có biết dồn phả rút vào đâu thôi nếu có mục tiêu đấy là sẽ thực hiện thực hiện nó được biết gì kiếm thế nào thìến nào hành thế nào rồi khác hẳn ngày xưa không ngày xưa nó chị giắc ngộ nó xa vừa bây giờ là thiền thiền thiền được một phiên là th đất phiên luôn đúng rồi được cô nào ấn lấy luôn nào ấn đất ở chỗ đấy luôn vâng cái giác ngộ nó không còn là cái xạ hơi nữa nó không phải là cái khái niệm chi tượng đúng rồi giác ngộ chỉ là kệ đang này nhưng đôi khi đánh mất nó tại vì đơn giản là con không do dựng lại đánh mất đây không phải là mất thật sự mà con tự nhiên con cho nó là đây là nhận thức nhà cửa cây cối là tôi và các bạn mất mất cái kiểu là con nhận thức với nó nhận thức nó sai chứ nó có mất đâu nên là bây giờ nó gần lắm rồi nó gần khủng khiếp đúng không nó là siêu gần rồi con chỉ nói được đúng chỗ thôi bây giờ các con chỉ là nó đúng chỗ không có cái xa cách nào nữa không nãy đo bé nhất cũng bao nhiêu phần trăm nhở phân biệt bao nhiêu phần trăm rồi con này ch Đấy thì b nhân là 9% rồi. Nghĩa là mình đã biết thế nào đất rồi không sao được 9%. Bé nhất nhóm mình là 9% nghĩa là cái người biết 9% này cũng biết thế nào đất rồi. Đã không nếu mà không biết nào đất là 0%. Nhưng mà có phải là bên nó gần không? Cái đâu đầu tiên là con người suy nghĩ lại mình sống điểm gì nó lại quay lại cái thời mới gặp sụ thứ này nói đấy. Như thời xưa là cái cái giác ngộ nó rất là xa vờ. Còn bây giờ cũng là cái đấy nhưng mà nó gần sống này giác ngộ thì giác ngộn gần lắm. Ngày xưa còn làm được tại sao giờ không làm được con phải trao đuổi những chuyện như là đẻ hơn đứa con nữa hay không nhỉ? Đúng không nhỉ? Chuyện này rất là vô nghĩa vô nghĩa vô nghĩa. Vô nghĩa đấy là cái tính báo hiếu thôi. Cái thói quen báo hiếu đ còn lại thôi mà. Đúng là thôi. Con ngẫm được đấy. Thế sao giờ này con tâm đ cây có để con hay không? Dị đ ma thì đấy nó quá vô nghĩa đi. Đây rất sức đúng không? và một việc duy nhất thôi. Việc khác là việc hỗ trợ việc đấy. Ví dụ đi làm là đi làm là để hỗ trợ cho việc giác ngộ đấy. Phải đi làm để thành công hay để giữ được gì không? Đi làm hỗ trợ giác ngộ xác định rõ ràng dụ đã sống từ lúc bắt đầu qu định cụ hành lúc sự giác ngộ thì lúc nào cũng thế từn cuối luôn chưa phút nào là đi làm để thành công kì hay là hay là lấy vợ để hạnh phúc à hay là nuôi nuôi báo hiếu bố mẹ để cho để cho bố mẹ vui lòng không bao gi có cái đấy được. Nếu báo hiếu thì báo hiếu để Mình có cái trải nghiệm để hướng mình rác ngộ. Nếu đi làm đi làm có trải nghiệm vẫn da ngộ nế yêu đương thì yêu đương có trải nghiệm vẫn mình ra ngộ mất mát thì mất mát để có trả dẫn mình nếu vào tù thì vào tù để có trải nghiệm giúp mình giác ngộ sống thoải mái lắm sẽ sống sẽ nhẹ lắm nó còn mỗi gánh nặng giác ngộ thì còn thô nhưng mà các chuyện khác là bấn hết nó mất sức mạnh các con bây giờ đừng tạo điều kiện ngày xưa không biết ai tạo điều kiện bây giờ biết rõ còn ai tạo điều kiện nữa cơ biết hết rồi các con được tạo điều kiện các ngà Hóa ra gì ng sau lưng con là các ngại gì chống chăm sóc tận tình thôi. Chọc tận tình đúng không? Thếp từng sự kiện. Đúng rồi. Đúng chưa các con bây giờ được được ủng hộ hết cỡ rồi đấy. Đúng không? Thậm chí là còn sẵn cắp nhẫn của Minh Trang để giúp Minh Trang tiến bộ đạo chủ thế là con biết là độ kinh khủng thế nào đấy đúng không? Cam thiệp đến tận tận cái nhẫn bị can thiệp. Cái nhẫn cũng lấy nữa. Cái nhẫn cũng lấy nhẫn còn lấy là buù. Cái nhẫn cũ nhẫn cũ của l Thử còn nhưng mà lấy xong phát tăng gấp mấy mấy mấy lần nhỉ? 5000 bằng 5000 buổi buổi tư biến mất một cách không lý do chặt hết các loại logic 30 năm vài cái nhẫn kỷ niệm với mẹ cắt quá khứ cắt luôn ừ không tại tranh ch Đây là về mặt đời còn phải sắp xếp sắp sống tư tưởng thôi chứ cuộc sống nó vẫn thế. Một cái loại tư tưởng là mình sống làm mọi thứ để ngộ quay lại đến đời mới ngay mới tu đấy cần khởi nghiệp đấy là mọi người bộ như bây giờ nó gần lắm rồi bây giờ là 9% bao phần sao là nghĩa là mình biết gộ nó là quá gì đâu hành số nếm được rồi đúng không chứ không phải ngày xưa là gác ngộ thì cứ tưởng tượng thôi ngày xưa mà gọi gác ngộ cũng kinh đúng không mà tưởng tượng đấy còn sổ đỏ chả có mà Đi tìm thôi không biết tình cắm đi tìm cái gì lên cắm đầu nó lắm cắm đầu đi bây giờ biết rõ bây giờ biết rõ cả hai rồi chỉ có đi thôi ngày xưa là không biết là là mình là ai rồi mình tìm cái gì vẫn đi như điên điên đảo điên đảo được cái dũng cảm cảm nhưng giờ giờ sư phụ điều đúng hướng rồi biết đúng chỗ biết rõ cả hai rồi nó gần lắm rồi thì được lấy mùi rồi tổ đỏ có rồi đúng rồi cây quốc thôi khi mình xác định là mình sống để làm gì ấy thì mọi mình mọi thứ mình sống về đấy đấy là một cách tự nhiên nó tự nó tự thế không cần phải lúc đấy không cần phải ép chính mình nữa chính vì mình không biết mình có hai ba mục tiêu phải ép chứ con thấy mình ép mình phải thiền bởi v mình có mục tiêu khác còn nếu mình xác định sống này gã ngộ thì thiền ngồi thiền là đừ khi con có nhiều mục tiêu thì con sẽ cảm thấy ép tu ép phải đồng hóa thế Ờ mình tu mình sống để giác ngộ cơ mà thế đồng hóa đương nhiên phải làm. Thế khi còn cái đấy là cái giá trị về tất cả mọi người mục tiêu thì những cái cái việc ủng hộ mục tiêu đấy là việc tự nhiên sẽ mình sẽ làm một cách tự nhiên đúng chưa? Giống như mục tiêu con làm giàu thì đi long phát là tự nhiên đúng không? Còn mục tiêu con là giang ngộ thì tự nhiên thiền kiến tiền hành tự nhiên thôi. Vì lúc cái việc mà tất cả về mục tiêu ấy năm nay là rất cần thiết cần thiết mức thực dụng thực dụng ấy để mà con nhấc không lên đ làm những việc mà cần phải thực dụng đúng không? Cần đồng hóa đồng hóa đấy giống chuyện binh ngân ấy thiền đương nhiên là bây giờ phải thiền không có mục tiêu nào hơn mục tiêu thiền lúc đấy cả đấy ví dụ thế nó tự nhiên luôn đấy vụ thái ngồi lo là không có tiền lương tả lương tết thì đấy phải tập pháp chứ không phải là đi tập đi đi lo trả vì mục tiêu mình là nó đã ngộ thì khi mình lo thì mình thấy mình có vấn đề rồi thế sao tụi mình lại lo này có phải đ thậ pháp không có phải là tự nhiên tập pháp không chứ không phải là ôi bây giờ mình phải mình phải nghiến răng gắc không vi sang một bên để tập pháp nữa. Nếu mục tiêu của mình là trả lương ấy thì đúng là mình phải nghiến răng các công việc sang tập pháp còn mục tiêu của mình là giác ngộ thì đương nhiên là cái tâm này là tâm tập pháp tự nhiên không thứ trôi chảy một cách tự nhiên về đích không đổi mục tiêu mục tiêu phát là con trôi về đích cái tự nhiên không vấp hết này c này c khác Nên nếu đ con mà lúc thực hành mà thấy chắc trở ấy thường kiểm tra mục tiêu. Tại sao mình mình thấy chắc trở xong thì mình mình chả muốn đồng hóa cả chán lắm rồi thế xe đấy mình sống làm gì căn chắc trở đầu tiên là mục tiêu sư phụ là người tính mục tiêu rất mạnh kể con lại 4 năm một vụ nó không lúc nào không nghĩ về giác ngộ nó thế ám ảnh nó sẽ ám ảnh không lúc nào nghĩ về tu hành không lúc nào không nghĩ về giác ngộ cái việc này việc kia đến thì mình chỉ nghĩ là có giác ngộ được không có tu được không tu được là ok rồi. Tú cũng được, tù được là đượcấy. Thở gỗ đấy con s con sợ gì? Các con có tất cả do pháp xụ độ thực hành không chứ đúng không? Còn tầm tủy còn có rồi đúng không? Hôm nay còn biết rõ là hành phải làm gì thôi. Đâu mà đâu có khó gì đâu. Thiền phải biết làm gì rồi đúng không? Đấy kiến thì là bao nhiêu rồi kiến chả còn thiếu cái gì kiến. Bay cảm thấy thiếu kiến không? Không chả thiếu kiến nữa. Đúng không? Từ làm rõ ra thì đúng mà chẳng hayi thiếu bảo cái này sao sụ chưa dạy mình nhỉ? Đúng chưa? Mà kên Tiến nó có dễ không? Dễ nó trong tầm tai con không? Có trong tầm chân không? Chắc đặt chân lên nó từ nãy giờ không ra được đúng không? Trong tầm tay là cách nói chứ nó có là nó có chính là cái tầm tay của con gì? Dạ. Nó không phải là trong nữa mà nó chính là cái tầm tay tầm chân của con ngay bây giờ. Ngồi đây cái gì trả lại cho Đố mà đi đâu được đúng rồi nhỉ ngồi đây có hoang mang như vũ trang nữa thì hoang mang đấy chính là gì có nó sợ hãi tự tự ti với chính mình như châu anh nữa gì tự ti đúng không còn có trách sư phụ như minh sang nữa thì cách trách sụ trách trách lễ nhẫn đấy c không cần nghi ngờ trách nghi ngờ bỉ trách không trách nghi ngờ nghi ngờ nghi ngờ sư vụ gì cũng gì cho số không cho lên Số 0 cho danh sách là biết là ngừa lúc nào sách ưu tiên số 0. Đây còn nghi ngờ số trạng thì cái ngừa nó trùm sò đạo diễn trùm sò chỉ cần để số nét lắm thì mới để danh sách hai mới viết ra ghi lắm rồi nhưng mà vẫn nếu viết ra danh sách một số không xong chừa số lại để con người tế nhị c phải khác chứ nó siêu gần rồi gần không bởi vì cái gì cũng là nó siêu khẩn biết nó là cái gì rồi đúng chưa giờ con cần thiền để làm quen đầu tiên trước mắt là thiền để làm quen làm quen càng nhiều thì cái nhệ nó sàng lan ra cuộc đời vì cuộc đời chỉ là nhắc thôi đời không phải là nghiến răng cái nội làm cái gì cả nhắc nhắc nhớ đấy đời bản thất nó chỉ là nhắc nhớ thôi chứ lúc đấy mà nghĩ ra cái lợi chính và thiên đâu nữa dễ mất cả nghĩ ra lợi sao mà sống được sao vào đời được là sao vừa có bàn phím vừa nghĩ ra cái lợi tập thiền được áp lực thì đâu nhỉ? Nên là nên là cái việc thiền rất quan trọng. Thiền còn có trải nghiệm kiến là hiểu cho đúng. Thiền này trải nghiệm mà đời là nhắc nhớ. Ừ. Cho đúng nhắc nhớ. Bản chất đời chỉ nhắc nhớ thôi. Con phải có đủ mạn trải nghiệm thiền để mà nhắc nhớ được. Con phải có đủ kiến để thiền được. Mà có nhắc nhớ thì mới có giác ngộ. Vì giác ngộ nghĩa là trải nghiệm chứ là cái gì không trải nghiệm sao gọi giác ngộ. Giác ngộ tuyệt đối thì không cần trải nghiệm. Lúc nào là giác ngộ. Nhưng mà cái giác ngộ mà lô nay là mình đang đi tìm đâ này đúng không là cái trải nghiệm là phải nhắc nhớ thôi nhưng nếu thiền mà con mà không có trải không không có thiền ấ nhắc nhớ rất là rất là nhiều quả rất thấp mình nâng dần nó lên đấy đúng không ngược lại nhắc nhớ sẽ ủng hộ cho thiền đ làm cho con cảm thấy là cái này là nó tự nhiên là thế thì thiền nó dễ hơn nhiều thiền ấy tốt nhất là mình đã xác quyết được trước đấy là nó tự nhiên là thế thì cái thiền nó dễ. Còn thiền mà vẫn cứ tin là phải làm ra ấ thì nó càng khó. Mà tự nhiên là thế thì không thể nào mà kiền chỉ kiến không được đâu. Mà con phải trong cuộc sống con thấy nó thế nữa thì tự nhiên là thế nó tăng dần lên. Bây giờ con kiến là tự nhiên là thế nhá. Thì con chỉ được 80% thôi. Thậm chí 50% thôi. Vì cái không có trải nghiệm nhiều n cũng nghi ngờ đúng không? Nhưng mà nếu con có cả thiền và và hành nữa thì cái tự nhiên là thế nó mới tăng gọt lên. Đấy các con cần là cái con các con bây giờ thiếu là cái tự nhiên là thế còn bây gi tôi thiền ra thế thì chưa đạt mà là tự tự cái này là dự tuyến này mà cái này phải là kiến chứ cái cái gọi là lý thuyết ấy con phải có trải nghiệm tự nhiên là thế con lý thế thì con có rồi đâu nữa cái con chiếu là cái trải nghiệm tự nhiên là thế nên không nhắc nhớ không ra thì không có đâu. Ừ không nhắc nhớ chỉ là con sẽ nói là à tôi có lý thuyết là thế và khi thiền là thế chứ con không có tự nhiên là thế đâu. Đúng rồi. Nếu con không nhắc nhớ trong đời thống ấy thì con sẽ xác huyết là ở kiến là thế xong là ở thiền cụ thế nhưng vẫn chưa đến mức tự nhiên là thế tự thế là ngồi đây ui ui nh khả năng đứng dậy i ui giời kệ tiền đấy tự nhiên thế không phải do mình thiền nhắc nhớ mà còn nếu tôi thiên mới thế thì thì chưa được chưa được còn vật vã đấy trứng ấy trứng nữa đấy Hoành tráng không mà trong tầm tay con rồi nhá. Nhìn số là biết đấy. Số con là toàn trong tay hết rồi. Kinh không bạn? Trứng kinh không dâm một phát. Cái gì rơi mà lại ra trứng đấy? Nhắc là Đấy đấy đấy chí lúc phải nhắc rồi đấy nhắc đ nhắc nhớ thế đây trong đầu mình không biết cái gì rơi nhỉ đấy cũng nhắc đấy vậy chỉ cần nhắc thôi chứ người phải làm gì cả không phải thiền phát nào cả ừ chẳng phải kiến phát nào hết chị nhắc ừ cái đấy kia làm gì tiến mà cú rơi ầm phát kia tiếng chứ thế gì đấy hiểu nhắc nhớ gì chưa cho cho ví dụ về gọi nhắc nhớ chứ còn không phải làm gì cả hết dễ chắc nhắc nhắc thế mà khi mình th đặt câu hỏi là ở nh không biết cái gì rơi thì mình chỉ nhắc một câu là nhưng mà nó là kinh nghiệm đang là sẽ tiếng đấy. Đấy là hành nó dễ nó và nó vẫn vẫn không tác dụng tác dụng không dễ không? Dễ đấ nhắc mà Nam nghĩ là không biết là cuối cùng mình có lấy tụi anh hay không nhỉ? Đang nhắc đang nghĩ thế đi phải nhập thiên hay phải làm gì? Gì nhắc thôi một cái cái cái phân vân này hiện đang là không thậm chí là nhắc mức độ đơn giản hơn là gì? Tuệ anh cũng chỉ là hoặc cưới vợ cũng chỉ là kinh nghiệm nghĩa là con con đừng nghĩ nhắc là phải nhắc cái ngay cái phân vân Hai được cái chuyện mà ngày ngày nào mình cưới vợ ấy thì nó lộ nội dung ngày nó xảy ra cái ngày mà nó xảy ra thì nó cũng chỉ là đấy sự nó đơn giản mức đấy đấy còn như Hải Nam là siêu quá nhắc được là ngay cái phân văn này tiến thì kinh rồiể không ví dụ nó còn đơn giản hơn câu chuyện đấy câu chuyện câu chuyện mình lấy vợ ấy nó chỉ là gì nhưng mà nó vẫn nó vẫn tốt thôi tức là dễ thế nó dễ như thế đấy chứ không phải là mình phải quay lại vào kinh nghiệm nhìn lại mới thấy nó là đạn tiến cước đấy thì cũng chọn vậy mà chỉ cần là mình nghĩ là ở ngày mình lấy vợ ngày lấy tội anh thì nó cũng là thế là xong thế là con đã nhắc rồi đấy dễ nhặt dễ hơn không cần phải phảii trực tiếp thì nó mới dễ và năng là chặn bị nó nó vì nó dễ như bẻ cong suy nghĩ nó bẻ quay về quay về nguồn dễ nhưng mà nó làm suy quay trở về nguồn cái suy nghĩ là mình cưới anh là là ngọn nhưng mà cưới anh là tiến có phải là về nguồn không về nguồn có phải tâm con đang hướng ra ngọn thì quay hướng về nguồn không cứ nghĩ là mình Đúng rồi. Thế thôi chuẩn thôi. Đúng rồi. Không biết khi nào giác ngộ nhỉ? Nhưng mà cái ngày mình giác ngộ thì nó cũng là cho về đây luôn gì nữa luôn. Có phải là con quay về ngốc về gốc không? Rời ngọn về gốc không? Từ ngọn luôn rời ngọn gốc bằng cách là chỉ cách là nhắc nhớ thôi. Đấy chứ phải nhắc nhớ mà chứ không phải có chưa có thiên gì cả. Nhưng mà con làm thế trăm lần nghìn lần xem cực kỳ hùng mạnh luôn. Cách thực hành đấy cực hùng mạnh luôn. Nó quay hết về gốc hết. Bích hiểu vấn đề chưa? Hiểu vấn đề chưa? Hiểu vấn đề chưa? Đạn thấy con vừa biết xong một tí đấy. Hỏ hàng năm Hà Nam lại đọc lại nói lại lúc gì đâ nói đúng cái ví dụ đây đúng chính xác cái cảnh nhá. Sư phụ bảo là khi mà nghĩ đến việc là không biết có cứ tận anh hay không thì thì thấy nào bảo là nhắc luôn là cái phân vân này cũng khí là cái đang là tiếng nhưng s không cần ở đây mà làm cái gì cái cảnh cái cảnh mà mình có cưới cho anh hay không trong tương lai nó có xảy ra đấy nó đên nó nó dễ hơn cả đúng ừ đúng rồi ý là cái ngày kể cả có cái ngày cưới nó xảy ra thì nó chỉ là thế sợ gì chỉ cần nhắc thôi thôi nh thôi đã nhắc thôi chưa hù h hùng mạnh chưa hùng mạnh hùng mạnh nó bẻ quắt tất cả mọi thứ từ ngọn về gốc của ngọn luôn nhỉ trong tương la V ngọn về góc đấy đây đơn giản là nhiều nhã làm ít nhiều chứ nếu mà nhìn ở chỗ phân vân là cũng không ở không hẳn ngọn không dụ là mình phải rời khỏi chị rồi ừ có động tác mà phân vân có nghĩa là mình phải ra khỏi suy nghĩ mình mới thấy cái phân vân đúng rồi cái nội dung đó đúng không đúng rồi mình đang mình đang nghĩ a mình phải rời khỏi a còn đây là không giở a mà nghĩ sang b mà b đấy là về gốc nhau Thế mới không chống lại chứ còn dùng. Ừ. Mượt lắm. Rất mượt. Rất mượt. Chính nó luôn. Ngày nó xảy ra thấy nó luôn. Con đã về góc rồi thì tự thấy thêm cái khác nữa. Tự tự diễn tiến thêm cái khác nữa. Sướng sướng cảnh lấy kinh nghiệm đang lại tiếng sướng thế. Nhà mình Đ ý kưới đi xuống chưa biết chỗ đấy thì đây nó cũng là cái người ta làm tiến thì nó là này nó còn cái tương lai nó đâu đúng rồi ừ chú đang là diễn kiến trong tương lai khi mà diễn tiến thì nó nhớ cái này hay từ kệ tiến là mình quay về kinh nghiệm là quay về s tại ngay đúng không kinh nghiệm là tiế có tương lai trong đấy có quá khứ không đấy An thấy dễ hơn tí chưa? Lúc nãy cụng l xong là hiệu quả ngay rồi đấy. Không từ chối một tí nào luôn. Hiệu quả gì nữa? Lúc đấy là phân biệt tốt đúng không? Thì đưa phân biệt chú đấy chứ còn trước khi h trả lời đã phân biệt đúng đâu. Có phải cụng ly hô nãy hiệu quả ngay bây giờ không? Hôm nãy cục ly là phân biệt được kiến tiền hành đúng không? Thế đây đúng rồi. Đ trước cũng thắc mắc là dùng cái gì dùng thẳng đây là cái đế này là phải qua bước vào cái thật không cần thôi cái của dong dụ nó không bước gì đâu. Không cả bước quay lại khi nhệ này tiếng luôn cái Chưa nhắm nhớ vậy đơn giản như phải làm nhiều rồi chém cũng chém nhưng mà kém rất là nhẹ rất là vừa phải nhưng mà chặt một lần nó cũng đứt vì nó đúng chỗ thầy chưa con hỏi lại này cách đ tức là ví dụ như con ngồi là ví dụ như con suy nghĩ là ngày mai đưa ra đi tìm Chủng ừ thì cái nội dung của cái suy nghĩ ngày mai đưa đi ra tiệm Dũng là cũng chính là kinh nghiệm đang là diễn tiến. Ừ thì mình thấy ngay cái kinh kinh nghiệm đang là diện tích mình không từ chối cái gì á luôn. Hay là mình thấy cái cảnh trong suy nghĩ cảnh trong suy nghĩ. Cảnh trong suy nghĩ trong suy nghĩ chứ hả? Cảnh trong suy nghĩ đoạn đấy chị đang không tức là mình đ mình đang ở đang là diễn tiếng đâ thì mình thấy cái cảnh trong suy nghĩ mình mới nghĩ luôn đó đúng không ạ? Cảnh mà con nghĩ ví dụ con nghĩ gì? Con nghĩ là ví dụ như ngày mai đưa cho ngày mai đưa dâ a đi tiêm chủng thì cái gì đâ tiế cái cảnh con mới nghĩ là ngày mai cảnh gì? Cảnh gì? Ngày mai đưa cái cảnh cảnh gì cái cảnh là đưa a khi nó xảy ra đúng không sư phụ đúng rồi đấy thì con muốn confirm lại chỗ đó tức là đưa ra đi cũng là cảnh con ôm a đi tiêu chủng à nó là rồi ok ạ thôi không hiểu rồi thì nó khác với chuyện là phân vân với lại cái nội dung đó khi nó xảy ra có thêm là cũng là cái khi nó phải ra thôi giải thoát luôn ấy dạ đúng rồiễ khi cảnh xảy ra Tiến thì có gì mà căng xảy ra chứ không phải là cái cảnh trong suy nghĩ đâu. Khi xảy ra thế thì là nó nó giải thoát hết cả cảm với lúc đầu là cũng chẳng hiểu sai. Chang hiểu là cả cụm ngày mai đưa ra một cái sinh đấy chim chủng là An tiến s nói là không không cần cả cụm đấy, chỉ cần là cái nội dung cảnh khi nó xảy ra khi nó là khi không cái này chỉ cần nhắc thôi thôi nhắc nhớ mà nhắc nhớ nhắc nhớ không phải nhì thầy theo kiểu là tiền đâu. Nhắc nhớ đúng rồi không phải là thiền là phải vì có cái tiền này nó sẽ quay qu về kinh nghiệm thì sau đó nó quay về nhưng nhưng rồi từ từ con đã thể nhiều lần ấy thì tâm con cứ quay về kinh nghiệm là tiền là tại vì con nhắc nó là tiến mà nên cái từ kinh nghiệm đã là diễn tiến gợi cho con cái ngày bây giờ đúng rồi chứ không phải bạn ép quay về cái bây giờ không cần phải ép mình quay về cái bây giờ vâng mà cái câu là cái đó cũng là cái tiến tự con làm cho con càng ngày càng từ từ dần dần quay về cái bây giờ còn kia con phải ép là một cú quay về cái bây giờ không có cú ép nào hết con nói thế xem ra sau thế mà thế tự tâm con qu dạ Tại vì là có cái gì khoái quái gì khác nữa đâu. Lý do mình quay bây giờ giống như là nó giống như này này. Con đang một cái đi một cái thuyền ra biển. Con chim có con trên trong trên trên trong trong cái trên thuyền đấy có một con chim vẹt rất là đẹp nhốt trong lồng. Bây giờ con sẽ đang thả ra. Tại vì con biết là gì? Nó bay đâu bay ấy. Nó ch động nó sẽ quay lại động đúng cái cái thuyền của con. Vì con ngày xưa ở trên đất liền thì mình phải nhốt trong lồng nó sẽ bay bé m dừng mất. Nhưng bây giờ con ở giữa biển con cần quái gì nó bay gì thì bay rồi sẽ quay về. về cái thuyền của con àạ đúng rồi nếu có suy nghĩ cái gì suy nghĩ rồi nó sẽ quay lạ đấy là diễn tiến đúng chưa đấy rồi hiểu rồi thế nên là con đừng sợ là mình nghĩ thế thì chỉ là suy nghĩ thôi chứ có gì đâu không đúng là chỉnh suy nghĩ thôi nhưng suy nghĩ là khi nó quay trở về thế vì nó không bay đi được nữa con làm thấy nhiều lần lên con thấy trên đời có mỗi cái là tiến này thôi nên con nhắc thế một số lần thì không sao nhưng mà con nhắc khoảng nghìn lần trăm nghìn lần thì cũng tự con cảm giác đúng trên đời có mỗi cái đấy thôi chứ còn gì đâu. Ừ tự con sẽ có một cái nhận thức là ừ nhỉ cảnh nào thì cũng là cái nhận tiền. Ừ thì cuối cùng đúng là chỉ có một nhận tiền chứ có gì đâu. Có phải nếu đủ sụ đủ lần nó ra cái đấy không? Ra cái đấy cảm nhận thấy có phải con chim bay đâu thì bay thoải mái đi. Rồi tao cần phải cắt mày tao quay trở lại vì tao biết là mày sẽ quay trở lại đây một cách tự nhiên luôn. Một cách tự nhiên mà mình có chỗ nào khác để mà đi. Đúng rồi. Trên đời là quá có gì khác ngoài tiến. Sao lại phải sợ chạy lan man nếu mà không có cái gì khác để chạy lan man. Con sợ lan man bởi vì con vẫn cho rằng có chỗ chạy lan man. Nhưng dần dần con nhận thức rằng là quá chỗ nào sẽ mát mỗi cái này thì con sẽ nói là mày cho thoải mái tao không sợ mày nữa thì lo rồi đúng nhưng mà con không có đoạn đầu ấy thì con sẽ lo cực kỳ lo vì con nghĩ là có rừng để chạy con chim bay về rừng bay về đâu ừ nhưng con ở giữa biển quái gì có rừng nào bay về con ngày xưa nút xong lồng con thả thoải mái con lên trên biển 3 tháng trong 3 tháng thả vẹt thoải mái còn phải sợ đấy thì còn phải có một cái xác quyết rất mạnh là mình đang giữa biển Làm chỗ nào quay về nữa thì đấy đoạn này đoạn đây đấy sắ giữa biển mới thả thả con vẹt ra vâng này có phải sóc cái rằng làm quá thì có cái cái gì khác lạ tiến đâu sắc cá nào trong cuộc sống ấy hàng ngày ấy sao cá nào nhớ mà đơn giản mà ta cái gì thì thấy nó xảy ra thì nó chỉ là nông dân hết cỡ mà giống như giữa biển nó không có chỗ nào nó bay nữa nó bay đi đâu nó cũng về một chỗ chắc không cần kinh nghiệm gì hết không cần sửa thêm Thấy gì cả cứ để tự nhiên như thế nhưng mà test thử đấy xong nó tự về đúng rồi mình thiền cho nó rõ ràng thôi thì nó sẽ trở về đúng cái kình thiền đúng rồiờ đời nếu con đã thiền trong ngày rồi thì con sẽ biết là kinh nhệ đã tiến cái con nói nó là cái gì cho nó là ví dụ như cảnh đấy xảy ra thì cũng là cái tiến thì đối với con không phải con vẹt đâu bởi vì con đã biết đấy là nó là cái gì rồi vâng vì con đã thiền rồi đúng rồi còn nếu con không thiền bao giờ thì con cô mới biết con tẹt Thế lại con không thiền hoặc con không thiền mà không cắt xuyên qua được thì con đấy mới là con vẹt. Con đã biết cắt xuyên rồi thì con sẽ biết là con đang nói sự thật chứ không phải con nói với con vẹt. Con không sợ đấy. Nế thiền không có thiền không được cái này phải có phải có cái thời gian thiền hiểu không nhở? Dạ vâng nếu không là con là vẹt nếu con chưa bao giệm kệ tiến là cái gì nế thằng này không thiền nó không ra cái đấy thì con mới là vẹt còn nếu con đã trải nghiệm nó và thiền hàng ngày ra nó mấy phần trăm cũng được thì nghĩa là khử con biết rồi. Câu con câu đến từ trải nghiệm đến convt đúng không nhỉ? Sợ gì? Nhắc nhớ dùng số lượng nhiều lên. Ôi không biết tối nay về nhà có mệt không nhỉ? H thế thôi. Khuyaế nay chưa tha thì gì về nhà thế nào đây? Dự thử nào. Vũ toàng vì tối nay còn xí Huế nữa sao? Bây giờ dụ nghe bắt ngồi đến 12:30 1 giờ rồi sức đâu mà xí tối chủ nhật đẹp thế này đấy. Ví dụ thế thì thì như nào tập nào cái Đấy khi nó xảy ra xong nó chỉ kinh nghiệm đang làm tiến cảnh gì cảnh về nhà vào phòng gì nữa gì nữa còn quan trọng nhất là còn gì cảnh về nhà nhưng chưa vì con lọ mệt cơ mà chứ phải có cảnh cảnh gì gì thế? Có gì con giợ không? Sao? Chả học được cái gì cả. Con lo mệt thì không phải nghĩ cái gì là mệt. Cái gì là dữ tiến? Mệt thì cảnh nằm mệt trên giường ạ. Đúng rồi. Chị mệt m nói nằm không cứ về nhà mày kiểu như về nhà thở hồn hệt kiểu mệt đúng không? Thở hồn hệ đấy. Không mệt không làm gì. Con sợ mệt thì con phải nghĩ rằng cảnh tối về nhà mệt là những diễn tiến. Con nói thiếu chị mệt. Con hiểu vấn đề không? Vâng. Thế con thấy giải thoát chứ. Đúng rồi. Con sợ mệt nữa. Cái mình lo, cái mình sợ nó xảy ra thì nó chỉ con sợ tối nay về nhà, đêm nay về nhà mệt thì có phải sợ phải nhận ra rằng là đêm nay về nhà mệt thì cũng là mà đây chỉ là nhắc thôi không cần kinh nghiệm gì. Cái nhắc đấy nó giúp cho mình quay về cái tức là đang từ cái nhắc mà bởi vì cái dòng cây sữ đang kinh nghiệm đang là thì nó giúp cho mình về quay về cái này. Từ từ nó quay mình về không cần phải không mình bắt mình quay về không cần mà từ từ nó sẽ quay về. Do nhận thức đúng quay về. Đấy không phải do mà quay rồi rồi cha uống trà nữa không đấy bũ toàn là mải nhìn ai mà ngắm ai mà quên cả sự mệt mấu chốt làm chị mệt quên luôn thì con đang nghĩ là tí nữa về nhà là cảnh con nó đang chờ nó thức thao láo nó không ngủ ừ thế thì đấy cái cảnh đấy dù có xảy ra thì cũng chính là kinh nghiệm đang là diễn tiến cái cảnh con đang ngồi đứng chờ mình ở trong cái màn không ngủ ôi thì con thấy ôi cái cảnh đây xảy ra mà nhá như vậy nhá. Xong tự nó quay về cái này vẫn thấy chính cái này kinh nghiệm đang là diễn tiến luôn. Thấy thấy có gì đâu. Giống đúng rồi ạ. Tại vì là khi nhắc cái kia là kinh nghiệm đ là diễn tiến ấy ạ. Nó cắt luôn cái sức mạnh của suy nghĩ. Đúng rồi. Tại vì là mình cứ tưởng là cái cảnh đó mà có thuật xảy ra ấy thì mình mới sợ. Mình thấy là kinh nghiệm đang làm gìế thế là mình không muốn nghĩ nữa. Thế không nghĩ nữa. Nó quay về cái này. Chính là cái kinh nghiệm đang là diễn tiến luôn. Thế phải con chim bay đi đâu thì bay rồi cũng về đây đâu. Một cách rất tự nhiên thấy nó quay về. Yên tâm thả con chim ra. Đúng rồi. Bì nó bay đâu thì nó về đây. Còn yên tâm với việc là con ở nhà bị sao thì có sao thì cũng là nhà mình kiếm chứ không. Mời cho xong là giờ hết một cách khác. Đúng rồi. Không hút suốt này hút về cảnh con ở nhà. Đúng rồi. Hút cứ hút về cái đấy tại vì mình c bây giờ tự động quay về đây. Ừ đúng rồi. Hiểu nó chị nói chưa? Rồi một cách tự nhiên luôn ấy ạ. Hay quá. Chện xảo chuyện xảo chện xào mà lem thật đấy. Không hút hút hút hút đấy. Thôi đúng rồi. Khả năng hút việc lấy tụi anh hay không? Xong rồi chìm đắm. Đúng rồi. Đơn giản nó quay về đầy đây rồi. Đây này. Quay về đây này. Quay về đây thôi. Tại sao phải nghĩ chuyện Tụi anh trong tương lai nếu có thể xài ngay bây giờ dựa đầu luôn chẳng hạn đấy. Dựa đầu vào tụi anh luôn xài luôn. Cái việc có cái việc chui vào suy nghĩ thế rõ không? Làm gì có chui vào suy nghĩ nó thả ra chạy thoải mái nó trong này cái cái này ấ không sợ nó chạy đi chỗ nào nữa. Đúng nó sẽ quay lại đây sợ nó chạy đi chỗ khác rồi. Chạy đâu bây giờ nó có làm gì làm thì vào đng tiến thôi. Con ốm rồi vợ ích rồi cưới vợ bay đi đâu thì bay thì bay về k diễn tiến đấy. Đấy giống như con chim giả nhân tàu đấy. Thẳng đây mình càng sợ đi nó càng đi chỗ khác đúng nhưng mà sợ thì nó đi chỗ khác nó mình càng cho nó sức mạnh mình càng nghĩ nó là thật mà mình sợ màc nên là đã nghĩ nghĩ nhiều quá lại thấy sợ sợ xong bắt đầu không cho nghĩ nữa thì lại đè không dám nghĩ càng chứng tỏ nó bay đi đâu được đúng rồiể đừng nghĩ về con vẹt bay đâu nữa thì chắc là mình tìm được quả đất liền có đủ thố để bay rồi đấy còn nó bay thoải mái đi thì nó quay về đấy một cách tự nhiên là ch toàn và con chỉ làm nhiều lần thôi chứ không cần phải trình độ thiền gì cao hơn con chỉ làm cái chỗ đó nhiều lần đấy đ kỳ rượu nhỉ nh Yeah. Trong cái này mới thế nhỉ? Mới mà hôm nay mới dậy mà. Mới mà hôm nay hôm nay mới dậy mấy cái con vẹt gì thì nghe lâu rồi. Em vẹt nghe chim nghe lầ bay là thời chưa? À thế à? Thế không không cảm nhận được bài đấy ngày đấy là bài này không nghe cũng được rồi. Chắc là xem gì à thì bà đấy không nghe không nghe không nghe luôn suy nghĩ thả suy nghĩ bay đi xong lại phải thấy nó quay lại chứng kiến nó quay lại biết biết suy nghĩ đến thấy nó bắn tân thẳng tự biết xong rồi nó bay con bay của mãi thì nó bay đi đâu thì nó ở giữa đại trường thì nó cũng quay về cái con thuyền tay về chọn thì nó cũng quay về biết thế đấy là ý khác đấy là ý khác hôm nay là ý khác đúng rồi hôm nay ý khác hai hôm này hai th hiện mặc dù hình ảnh đấy ý khác mà không thế mấy toanh đấy ý là ý khác ý đấy lại không tiện giảng luôn giảng lại luôn ý đấy là liên quan đến thiền giống cái hôm nay là nói về kiếm đầu còn cái ý mà mà hôm trước giảm bán thiền khi ngồi thiền con thấy tiến rồi ấy thì con cho chú chạy thoải mái đi đúng biết là mày rồi m tà hết vào tiến thôi hai khác nhau đấy nhá thôi tiện nhắc lại vui nữa cho đỡ bị xong là nhận thức chuyện quá xảy ra thì nó cũng quay về là nó là kinh nghiệm là diễn tiến thôi. Vì thế mình không sợ và không mong nữa, nó sẽ dần dần giải quyết cả hai thứ đấy. Sợ cái gì thì lại tiến mà nó mong cái gì là tiến. Giống như hải Nam mong giác ngộ ấy. Chả mong làm gì nữa. Không cần phải mong nữa vì nó là cái thứ này thôi này. Thế là kiến là nhận thức là bài ngày hôm nay. Còn yêu hôm nọ lúc thiền ấy sau khi con thấy được rằng đây là dẫn tiến ấy, con đừng chống lại khí nữa vì nó bay đi đâu thì bay rồi nó cũng quay trở về lại cái nệ tiến đây. Chuẩn đống tự do. Thế là đấy là đấy là dùng khi mình cắt xong cắt đấy xong cắt xong cái cái nháp cắt đấy thì thoải mái đi. Đúng rồi. Đừng ngồi tôi sẽ ngồi tôi canh suy nghĩ mày nghĩ thì nghĩ thì mày cũng đang là tiến mà quay về dân tiến là tao không sợ mày nữa. Tao không có vấn đề giới mày nữa. Còn nhìn chòng chồng là đến thôi rồi đi đâu đi thì quay cái thuyền này thôi nó sợ gì. Hiểu hay khác hẳn nhau chưa? Nó không liên quan đến nhau luôn. Ừ nó chỉ dùng cùng một cách hình ảnh hận dụ thôi ẩn dụ thôi chứ nó không phải hai cái là một đâu. Khi cắt xong rồi con nhìn thấy tiế đây rồi thì với suy nghĩ con nên có thái độ gì? Mày bay đi thoải mái đi vì tao chắc chắn đâu thì bay ch về đây chọn được cũng là có mỗi cái này vì có mỗi cái này có cái quái nào đâu mà mày cứ nói gì nói đi cả đời cả mọi thứ trên đời cũng chỉ có đây cái này cho con mới con mới có thái độ thoải mái với suy nghĩ vì thoải mái đấy con mới chứng kiến được cảnh à họ ra suy nghĩ cũng chỉ là cáiện lời tiên tiến còn canh nó sợ nó Thì con làm sao chứng kiến cảnh nó là cái tiến được rồi khôngý được thế còn thoải mái quay thoải mái đểu không nhỉ? Nhưng mà đồng thời con không tham gia vào nó đấy. Không bay theo nó con biết là bay bay ở đây chứ không phải con là nhảy khỏi thuyền ôm chân nó chạy chóng hết cả mặt ôm chân nó bay không phải gì lại chóng hết cả mặt con ngồi im trên thuyền chứ phải là con con bám chặt chân nó xong bay khắp nơi xong quay về Trời ơi thoải mái mình bay theo thì chết lúc lựu luôn. Suy nghĩ bay thoải mái với con ngồi trên thuyền con mới tự tin con bay sang nó tự tí bám vào chân nó bay sợ bỏ sư. Đúng rồi đấy đ ấn trứng đấy vào tiếp đấy ấn trứng đấy ấn trứng đấy con này không ngán nhỉ. Khi con đã cắt xong cú nh cắt rồi thì thoải mái đi vì chả bay đâu được hết. Bay đâu thì bay rồi cũng rơi vào đây thôi. Đấy con ngồi Im trền thuyền là yên tâm chứ không phải con ngồi đấy con canh chừng con chống lại. Đấy hai hình ảnh khác nhau thì tiện nói luôn đúng không? Rõ hơn nhưng con cũng không tham gia con không tham gia vào suy nghĩ không nghĩ tiếp thiền thì mấu chốt nhất là cắt nh cắt Xong rồi thoải mái đến khi nào quên lâu đấy giờ lại cắt phát nữa xong lại thoải mái như thế cả buổi thiền cắt đây là nhìn thấu chứ không phải là cắt. Cắt đây không phải là gạt tiêu diệt cái gì cả mà nhìn thấu rằng cái kinh nghiệm này này lúc đấy mình đang gì mình nhìn ra rằng à nó là cái thên tiền gọi là cắt được mà gọi là nhận ra cũng được đấy nhận ra rằng ngay kinh nghiệm bà này nó là tiến đấy thì gọi là cắt chứ không phải cắt là mình phải ch giải quyết đấy. Trứng luôn đấy. Không phải giải quyết cái gì hết. Gạt cái gì đi thấy cái gì hết không? Không gạt không thấy không gì hết. Cắ là nhìn thấu. Nhìn vào kinh nghiệm này nhì thấy ngay bây giờ ngay ở đây. Ngay thể điểm này nó là thện nào sẽ dẫn tiếng chứ nó không phải là cái gì khác. Đ cắt xong. Cắt xong thì suy ý bay ra bay ra tiếp đúng không? Thì mình không cần phải tham gia suy nghĩ lý nhưng mình không cần gạt suy nghĩ. Kệ mày bay th Đấy rồi mạnh là mày cũng là cái này th có gì đâu mày cũng là cái tiến này có gì đâu cho là yên tâm rằng bay đâu thì bay quay ở đây gì mày quay thoải mái thì mày tiến ta sao phải con tôm mày làm gì tại sao phải tao phải chống lại mày tao phải bay theo mày hay không vậy thì lúc đấy suy nghĩ nó không còn gây chuyện được nữa cho đến một lúc nữa thì con bắt đầu lại quên mất là đây là tiền thì con lại phải nhìn thấu nhìn lại kinh nghiệm cắt là thế nhìn lại vào kinh nghiệm và nhận ra ơ nhỉ đây là tiến ví dụ nhá sau một lúc đ nghĩ loạn dạng xong chui chị bé Đấy những ngày mai ngày kia thì con lại nhìn vào kinh nghiệm con thấy là ơ cái đoạn cái này này cái đấy con nữ đã nghĩ đoạn sợ này thì cũng là chứ con không phải cắt cái suy nghĩ nào hết không phải cắt xuyên qua không phải tiêu diệt cái suy nghĩ nào hết khi sau đấy xong thì con lại càng yên tâm cho nó chạy sau đó hôm sau con lại quên mất và d quên là con lại nghĩ về cái gì gì gììì gìì rồi thì con lại nhìn lại vào kinh nghiệm lại thấy rằng ờ Nhờ nghĩ gì di thì cũng đang là thiện. Ừ. Thế là con cắt thành công. Xong con tiếp tục ngồi thế thôi thế mà xong sĩ chạy quay th lại đi vì yên tâm mày là đến sợ gì mày. Con thấy là cả quá trình đến là con không sửa cái gì không? Con nghe sự mô tải con thấy cái trình không sửa gì không? Hay ví dụ như con đang ngồi con đang ngồi buồn ngủ buồn ngủ buồn ngủ ngủ con không phải ngồi thẳng đây cho hết buồn ngủ con nhìn thấy ừ nhở cái buồn ngủ này cũng là tiến. Thế sau đấy mình có giải quyết được buồn ngủ không? Thế nó là tiến sao phải giải quyết? Thế là mình để cho buồn ngủ xảy ra và tự tin rằng là buồn ngủ cái buồn ngủ mình đã nhìn thấy này nó cũng là kinh nghiệm cho khi hoặc là tự nhiên con tỉnh hoặc là con ngủ bé mất lúc nào không à ok luôn còn hơn là con chỉnh nó đúng rồi đấy chỉnh nó không thì cao thiền này bỏ bé mất th đ vì ngủ thì không nhớ đâu mà không chả sợ ngày mai chủ đo tôi 10% cũng được có ngủ 90% nhưng còn hơn với tôi chỉnh đấy hiểu thử th thái độ không? Vì con thấy là cái dòng trả nó rất là mượt kinh nghiệm ấy. Con không con thấy là mình chẳng phải can thiệp quá được. Con không can thiệp vào cái dòng kinh nghiệm không hợp cái gì hết. Nhận ra thế thôi không can thiệp. Nhận ra nhận ra nhận ra nhận ra nhận ra nhận ra nhận ra. Quên nhận ra nhận ra quên ra thế thôi. Thế thì con mới dám vào cuộc sống chứ. Thế mà con Xương Thiên mà cứ chỉnh chỉnh chỉnh ai dám ai dám sống như thế sống th mà chỉnh đúng chưa? Con thế đâu nhắc lại nhưng mà nó dự cơ sở là phải có một nhát biết thế nào nhắt cắt. Đã không biết nào nhắt cắt không biết cắt thế nào ấ thì con chỉ có chìm chỗ A chìm chỗ B chỗ C chứ chưa thực sự là hết chìm. Khi cắt rồi chắc chắn không chìm vào suy nghĩ nữa mới đúng. Còn vẫn là chìm vào suy nghĩ không gọi là cắt. Thế là tôi dùng từ cắt xuyên thấu thì đấy cắt xuyên qua đám mời suy nghĩ rồi mình không nhảy ra khỏi suy nghĩ mà mình thấy suy nghĩ là những tiến thì là cắt rồi. Đúng rồi. Phải gạt suy nghĩ đi để thấy gì? ấn tiến không phải chống lại suy nghĩ thấy dẫn tiến cho suy nghĩ chạy và thấy đấy là cái lợn dẫn tiến đúng rồi mới là đúng con ngồi lo thì cho lo chạy con ngồi tự ti cho tự ti chạy con ngồi gọi là thất vọng về chính mình cho thất vọng chính mình chạy thì đấy mới là thấy mọi thứ b thế nhưng khác ngày xưa con chỉ có Tự tin lại tiến thôi. Bây giìn vấy chứ không chưa cho tự tin tiến trong khi chả nhìn vào con nhìn nó con nhìn chắc là dẫn tiến làm sao nhìn mà lại không phải diễn được có gì trên đời không phải là diễn không có một có không không có không thế nên là con cứ chỉ nhìn thôi là thấy chứ không phải là nhìn xong phải phân biệt nào cho thấy. Không phải là nhìn xong thấy nó có ba thắc tính thì mới là thấy. Bởi vì cái kiến con rất là mạnh trước đấy trước khi thiền là gì không thể có cái gì khác như tiến được. Chỉ có một thứ không có gì khác. Thế làm sao lại có cái gì khác để mà để bảo là mình đang đúng hay là mình đang không thấy? Mình có thấy. Nhìn nghĩa là thấy rồi chứ không phải là nhìn rồi phải phân biệt mới thấy. Con nhìn kinh nghiệm kiệm này của con cái hành động nhìn đấy chính là thấy rồi. Phải nhìn xong rồi kiểm tra có sống không sáng tỏ giả chiếu không có ba cả ba thì mới thấy. Chỉ có nhìn không nhìn thôi. Còn nhìn là thấy vì chẳng có gì khác nó cả. Có khác gì nhận tiền không? Không. Kể cả con đang suy suy rất mông lung thì cái đấy cũng là nhận tiếng sao khác được. Thế là để cái cắt cung cắt xuyên thấu đấy ý kiến cũng rất quan trọng. Ừ. Không có kiến vừ đã nói làm sao mà dám cắt gọi là cắt xuyên thấu. Nếu mình có nghi ngờ đây có thể cắt rồi không cắt nhổ rồi là không có kiến. Đầu tiên là không kiến đã. Nếu còn phải ngược ở đây cắt chưa hay chưa cắt thì có phải đầu tiên là kiến không? Vì mình đã chưa có một cái sự sự nhận thức sâu sắc là gì? Là làm Làm gì có cái gì khác nữa đâu mà đúng rồi mà bảo là đúng nó nói không nhỉ? Nếu có nó và khác nó thì mới có thể có câu hỏi là gì? Cắt được chưa? Cắt được chưa? Còn nếu chỉ có nó thì đã nhìn vào nghĩa là phải là nó. Mình nhìn thấy cái gì nó con nhìn mặt chằm chằm vào sư phụ quên những vật xung quanh đi thì vẫn là nó. Con nhì thấy cả sư phụ vật xung quanh thì vẫn là nó. Con không nhìn sư phụ thấy vật xung quanh thì vẫn là nó. Bởi vì trên đời này chỉ có mình nó nhìn Đây đây là đây gọi là lấy kết quả con đường như thế đấy. Đây là dùng kết quả của con đường. Các con đường tâm linh khác không dùng ở con đường ấy thì lúc nào cũng có một cái quả đâu đấy và con đường này còn chưa đến đâu. V thực hành rất khó khăn rất là là rất là hy vọng và sợ hãi rất nhiều. Vì con đường phải là quả chứ không phải hy vọng sợ hãi đâu. Còn thực hành của con ấy không cần phải như vậy bởi vì con nhìn vào đâu thì cái đấy là quả là cái tiền nó không thể có gì khác trên này được. Thế nên là việc của con là có nhìn hay không nhìn chứ không phải là có nhìn thấy hay không thấy vì đã nhìn thì cái gì không nhìn vào nó là rồi thì nó là cái đấy là cái tiếng không có phương án khác đấy trên đời không còn phương án nào nữa như vậy kiến cực kỳ quan trọng nếu kiến con không đủ vững thì con sẽ có một cái băn khoan là mới thấy mình đã thấy xong chưa thấy chưa nhỉ nhỉ không biết thấy chưa con kiến đủ mạnh kể cả nó có vẻ hình tướng nào nữa thì con vẫn tự tin là thấy rồi kể cả đang ngồi mông lung quá ngồi ngủ quá Không con tự cảm thấy đây cái này đây nó đây chứ còn cái gì nữa. Chúng nó chích chích đấy. Cái baô khóc bà khóc à? Nó khóc bà khóc khóc nhóm. Nhóm a phá băng mình là dạy hơi nhanh nhóm khác từ từ kiếm đúng đã từ đã. Ông đã ông đã sắp quyết chưa đã khi nào cảm thấy anh em sắp quyết tương đối xong hết rồi thì sẽ dạy xong thiền đấy. Thiền ngon lành thì mình sẽ hành nó khác phải trải qua các con trải một tháng ra trải qua 3 tháng đấ các con sụ phải test thử vân vân nên là nó như thế này nhưng mà con hiểu cách dạy sư phụ nên là con khi con hiểu như vậy con cũng phải nhận ra rằng như vậy là mình vẫn phải đúng kiến phải đúng thiên đúng hành phải đúng mình không hổ hổ lốn được Đúng không? Vì thế con chị khó tư mà để mà chiến đúng chị có thiền chị có thiền để mà ra cái thế nào là hiểu nào là cắt kiến thiền là mật thiết luôn. Ngày xưa tự dừng nói đ nhiều khi kiến đúng thiền tự đúng đấy. Không phải thiền phát tự đúng luôn. Nếu mà kiến còn càng mạnh thì thấy thiền nó càng dễ đúng không? Sạch kiến càng mạnh thì thiền nó càng dễ ơi. Nhỉ ừ nhìn vào đâu thì vào đấy là nên tiế khỏi phải còn câu hỏi là mình đã nhìn thấy chưa mình đã c được xong chưa hỏi hỏi nó mất câu hỏi luôn còn lúc đầu kiến nó chưa mạnh thì phải hỏi câu hỏi đấy kiểm tra cho chắc nhưng mà do đấy là do mình chưa thủ sâu sắc thôi cứ sâu sắc dần tự nhiên dần dần mình nó quá mượn đấy đấy thậm chí hành nó cũng tự dẫn rồi mình chỉ nhắc là ngày hải nam cưới tuệ anh cũng là k nhắc xong thấy k tiến ngay tại chậu luôn như không còn cần phải làm gì nữa luôn là cái kiến đúng tự quay về thiền luôn Đấy khi mà nó kiến thiền nó mạnh thì cái hành nó tự quay về thiền luôn. Đồng ý không? Chỉ nhắc một câu là Hàn cái ngày Hải Nam cưới tội anh cũng là nh tiến mà thấy luôn tiến đang sứ sờ sờ luôn. Tại vì cái chữ kinh nghiệm là tiền lúc mình nhắc ấy nó không còn là một cái khái niệm nữa mà nó trỏ thăng v tại chỗ này lên thôi. Nó biến từ kiến thành thiền. Đấy là do mình đã mạnh lắm rồi đấy. Do đã cái cái thiền kiến thiền rất là mạnh rồi nên là chỉ nhắc nhấn chữ đấy thôi. khoái nhỉ cái ngày Hải Nam ký doanh cũng chính là kinh nghiệm đang là nói phát xong thấy gì chỉ một không thấy ngay lại sợ thấy cái gì thì kinh nghiệm là tiền đây luôn đây luôn đấy nhưng số không con kiểu đấy đang mô tả thôi đừng đừng ép mình như vậy đừng ép thế mà cứ nhắc đi đã nhắc dần nhắc dần đi mình không mong đợi cái quả gì tự quen dần quen dần tự quay lại tiếp được Giống như trong chuyện thiền tông kể đấy ông hỏi trò hỏi gì thầy giơ ngón tay lên ấy trò hỏi gì thầy dơ ngón tay vì chỉ có đấy thôi mà ý của Phật tổ là gì một ngón tay thầy ơi lúc nào ăn cơm một ngón tay đấy nhưng mà trong số học trò đấy thì không phải ông nào cũng hiểu rồi đấy người không hiểu nhất là ông thị giả thấy mình thấy mình bắt trước đấy bắt trước cái ngón tay chứ Còn đấy là câu hỏi cho mọi chuyện, câu trả lời cho mọi chuyện một con tai nó chỉ có một thôi. Có cái đấy thôi mày hỏi làm gì? Đấy câu hỏi ý thầy là có mỗi cái đấy thôi mày hỏi làm gì đúng không? Xố khi nào con cưới tụi anh là hợpấy. Có cái bộ cái đấy thôi mày hỏi làm gì đúng không? Tháng nữa Hải Nam nào hiểu ngay là 1 tháng nữa là mồm đấy. 1 tháng thôi một một tháng thôi hả sư phụ? Một Một tuần hay là một tuần? Một tuần thứ dụ một hay là một ngày hay là ví dụ là một ngày. Ok. Hay là một tiếng nữa? Hay là một tiếng nữa con đi chuẩn bị nghe. Nhưng đoạn này tư cho nó đúng là quan trọng vì gốc từ kiến. Vâng. Mô tả mô tả một tiến trình thế là kiến quan trọng gì đấy? Tại vì kiến nó làm cho con tự tin là con nhìn vào đây con thấy ngay. Còn con cứ phân vân là phải nó không nhỉ? Phải nó không nhỉ. Nghĩ là kiến con có vấn đề rồi. Rồi đúng không? Đúng đúng có thể có những cái lý do khác nhưng mà đầu tiên là kiến đấy. Kiến đủ mạnh thì sao lại còn có thể phải nó không nhỉ? Vì đương nhiên là nó vì làm gì có gì khác để mà nhìn nữa đấy. Bạn ở lại vì gì? Không còn nơi nào khác không nên mà đi nữa. Bạn nhìn thấy bởi vì không còn cái gì không có cái gì khác để mà nhìn nữa. Để mà nhìn nữa. Không có lựa chọn làm gì có lựa chọn. Làm gì có chuyện đm như có sai thứ thấy mà không thấy. Kiến mạnh ấ thì không có khái niệm là không thấy. Đấy là cái kiến nó quan trọng đấy. Mà kiến đấy là phải phải được củng cố bởi trải nghiệm gọi là kiến thôi. Nhưng mà kiến này là mình phải có có phải phải học rồi phải tư phải thiền nó không tròn lại qua lại ra thế đập lại tăng lên kiến phát đúng ngay thì khó lắm. Kiến phát xịu ngay thì vì nó không thức mà kiến thì thực sự đúng nó phải tấn công được cả vô thức kiến mà đúng luôn thì là thiền luôn ờ thì nó kiến đúng tự thiền đúng giống sư phụ là đọc phong phong là đổi cả kinh nghiệm thôi mình đang là cái thể mình thấy tự mình không gian thôi đổi mà đến lúc mình cũng nhưng mà cũng chả thấy bất ngờ thôi với đối dụ là kinh nghiệm thì là không phải không phải cái mình đi tìm mặc dù nó khác lạ nhưng không bất ngờ vì mình có đi tìm nó đâu nhưng mà nó đổi kinh nghiệm trong ví dụ còn cái quá trình vẫn xảy ra như từ từ Từ từ hơn đúng không? Từ từ hơn. Lúc thấy lúc không. Đấy. Từ từ hơn. Thấy rõ lúc thấy mờ. Lúc nghi ngờ lúc không nghi ngờ. Đấy. Đồ xong. Ôi kinh nghiệm thì chỉ có kinh nghiệm đến rồi đi thôi. Tại vì mình hiểu mình hiểu là mình vốn như thế mà n hôm nay khải nghiệm hay không trải nghiệm thì vẫn mình vẫn vốn là cái không gian này. Chứ không phải là hôm nay mình là thân thể ngày mai mình là không gian đâu. Từ đầu mình đã là không gian rồi. Đấy cái kiến nó mạnh nó đến mức là nó cũng chẳng bị ấn tượng và trải nghiệm. Có phải là mình đạt được cái gì mới là mình vốn là nó. Chẳng qua là ngày xưa là trong nó không xuất hiện cái trải nghiệm này thôi. Không xuất hiện cái cảm giác này thì có cảm giác này thôi chứ mình có vẫn là có là cái gì khác ngài nó đâu. Đấy thì các con cần đưa kiến con đến mức đấy. Bây giờ con chưa có thì con tiếp tục làm gì kiến mức nói xongấy. Con không bị ngạc nhiên bởi trải nghiệm nữa. Vì trải nghiệm là cái hiện ra trong cái không gian. Tại sao mà lại phải ấn tượng bởi một thứ mà nó vốn thế? Nếu hôm qua mình thân thể hôm nay mình là mình là không gian thì nó mới đúng là kinh hoàng. Còn hôm qua mình là không gian hôm nay mình là không gian. Chẳng qua là hôm qua mình là không gian và trong đó thì hiện ra cái trải nghiệm có tôi. Nhưng không phải là lúc đấy mình không phải không gian đúng không? Hôm nay mình là không gian mà trong đó không có thể có tôi nữa thì không có nghĩa là mình đã có đạt được cái không gian mới. Mình vẫn là không gian đấy. Nội dung đã khác. Cái khác duy nhất là cái khác về nội dung chứ mình có thành cái người khác đâu mà mình phải bất ngờ. Trải nghiệm thì mới mẻ nhưng mà mình có thành mới mẻ đâu. Mình vẫn thế khi các con sau này còn thế thôi. Thế đây là tiến thì không ngộ xong thì nó là cái gì? Dù có thể có đủ các loại cảm giác khác lạ đi. Cuối cùng con là cái gì mới à? Không. Chỉ là kinh nghiệm con là kinh nghiệm đang tiến vẫn là ân tiến chẳng qua cái nội dung trải nghiệm thay đổi cái màn hình nó không Thầ bảo là tôi ngạc nhiên vì hôm nay chiếu cảnh lượng Phật ngồi dưới gốc kênh hôm qua chiếu cảnh tho mảy. Cứ ngạc nhiên luôn nh tôi v là cái màn hình từ đầu đến cuối mà tại sao tôi lại phải bực ngạc nhiên thấy kinh khủng nếu mà tự giống bà gì Kumi bà gì bạn cũng cười ngy nhẹ nhẹ đi ngủ đấy Satumi đấy bạn tưởng tác là kinh khủng lắm xong rồi khi bạn bà giác ngộ đến thì bạn sẽ đ thì mình vẫn là cái đấy con luôn luôn là khi và diễn tiến Tất cả con đều là diễn tiến hết. Trong cái diễn tiến đấy thì lúc hiện lúc bây giờ nó hiện ra là có tôi cái cảm giác có tôi chứ không có tôi thật. Và cái ngày đấy đúng không? Bất động địa đi mất cảm giác có tôi thì không có nghĩa rằng con đã chuyển từ một cái tôi thành k diễn tiến đúng không? Mà con luôn là diễn tiến. Hôm nay nó chiếu cảm giác có tôi ngày mai nó không chiếu cảm giác có tôi nữa chứ không có gì mới, không có gì thực sự thay đổi cả. Bởi vì con đã là những lợi tiến rồi, chỉ có là cái diễn tiến nó chiếu cái gì chứ không phải là con không phải giờ tiến. Đấy là điều cần rất cần rất cứng về đây là cứng là trưởng thành đấy. Rất cứng về kiến luôn luôn là tiến cái hiện ra luôn là cái nhận tiến dù nội dung bất kỳ nội dung gì nữa. Kể cả nội dung có tôi có vật. Đấy thì cái kiến mà s nói từ nãy giờ con cần kiến đấy để trước khiên thiền đúng chưa? Bất chấp trải nghiệm với cái kiến đấy thì nhắc cắt xảy ra được không thì không nhắc cắt không xảy ra được. Cái cái kiến chư thiền là cái vừa xong đấy. Bây giờ mình ngồi thiền nhá cái gì là Phật hết đấy nó ngồi phát sát là Phật luôn ấy. Bây giờ có ngáp dài ngáp ngắn nhảy rộng lên thì cũng là Phật. Thế thì con nhìn vào con thấy con thấy Phật con nó con nhìn vào mà Con lại bảo ôi kiến có Phật hay không nữa thì nghĩa là con vẫn chưa có kiến đủ cứng kiến chủ cứng chả sao đ tư thêm mình bây giờ được khảo sát tại sao mình lại không tin cái này là gì tiến nhỉ dụ thế khảo sát mà tại sao lại có gì là mình cảm thấy ví dụ mờ m mờ mì thì không phải diễn ra gì nhỉ à vì mình tin là tiến thì phải sáng sủa đấy khảo sát là thế à vì mình đã có cái mặc định không có cơ sở là kinh nghiệm tiến nó phải sáng sủa Hiểu khảo sát không? Khảo sát thế mà. Thế vì sao mình lại không cho một cái này là một cái kinh nghiệm này là kệ nó tiến vậy mình phải có một kinh nghiệm khác là k tiến rồi đâ mới khai thác ra hay là mình tin rằng cái tiếng này phải không có tôi. Không có cảm giác có tôi. À thế là mình lại bị lừa rồi đấy. Chứ nếu không khảo sát thì con không biết tại sao đúng không? Đây là kỹ năng mới đây là khảo sát đấy. Tại sao lại này? Vì sao mình đây? Vì sao mình thế kia? Ví dụ ngày xưa x người hồi tu hay khảo sát là tại sao Sao mình tin mình lại tin có tôi nhỉ? Xong câu trả lời à vì mình tin là có cái thân thể này. Vì nếu không có thể này mình sẽ khác. Mình tin là có thể này. Nếu không có thể này thì bảo mình là không gian dễ dàng biết quá dễ dàng. Nếu mình không tin là có thể này thì bảo mình là không biết có dễ dàng. Thế sao mình nhưng mà chưa đủ s tại sao mình tin có thể này? Thế là mình tin là có cái thân thể này hiện tại nhưng mà vì là có thân thể quá khứ nữa và sẽ có thể là ốm đau bệnh trong tương lai. Đấy mà mình người khảo sát thế có những thứ đấy hiện tại quá khứ tương lai không có thể quá khứ không nếu bảo có thể quá khứ cơ sở nào bằng xứng đâu thì mình b tìm ra không ra bằng chứng được cả à chẳng th bằng chứng nào lại ngồi đây này đố tìm ra cơ khở cơ thể quá khứ bảo cái phòng chứng là cái ảnh ảnh chụp iPhone này này rõ đây này nhưng đấy là cái hình ảnh trong iPhone mà đây bằng chứng có cở thể trong quá khứ đâu vì trí nhớ ngày xưa Tùng đã từng đi mẹ thì đế là cứ suy nghĩ chứ đấy thì đây đấy là cái quá trình tiến trình khảo sát rất đơn giản nhưng mà đây là khảo sát với chính mình nó hay ở chỗ nó lọc cho mình Cứ nhầm lẫn mình mới th ừ nhỉ mình bảo cái có thân thể quá khứ sai rồi. Đấy là tự nhiên tin thế thôi chứ không cờ gì. Giống như hôm qua th gi đàng con đấy. Nhìn thân thể này xong rồi tự nhiên tin là có th quá khứ tự nhiên thôi mặc định thôi cũng chẳng cơ sở quá gì cả. Nhưng nếu mình không khảo sát thì mình nghĩ là đầy cơ sở đấy. Đương nhiên nó thế đấy. Th thay khảo sát là mình ra kết luận là tự nhiên mình tin có sở các thứ nhá chứ làm gì cơ sở nào đấy chứ mình không cần đế Tức là không có cơ sở quá khứ mà mình thế ở nh tự nhiên tin thế thì điên à tự nhiên tin một thứ không có cơ sở thì là lúc này ngu quá thế sao mà mình phải ngu tiếp làm gì tự nhiên mình không muốn ngu tiếp ép mình tin là không có quá khứ là lại ngồi nhìn ở ngày ấy có thật hay không vì ép mà ép là cái nguy hiểm nhất vì mình cứ viết thật có thật không nhở đây sụ dạy thế là sách viết thế nên là không khảo sát mà ép ấy thì nó làm cho mình suốt ngày mình cứ nghi ngờ là có thân thể quá cứ không nhưng khảo sát mình thấy là ngu rồi tự nhiên tự nhiên ngu thôi Tự nhiên ngồi đây tìm có thể quá khứ, có thể tương lai. Thôi tự nhiên nói ngu rồi không muốn ngu nữa. Chẳng ai muốn ngu tiếp đấy. Còn ông nào ép sẽ là phản lực đấy. Nên các con đừng đừng nên ép. Những ai mà hay nghi ngờ mà thường là do ép vì mà ít khảo sát. Đấy khảo sát chỉ đến đoạn lần chạ có cái cơ sở quá tin là ngu. Giống như là sau này mình sẽ giác ngộ sau này mình cố mình sẽ giác ngộ sau này. Ấ đấy là một loại cản trở đấy. Cản trở vì nó nó làm cho mình duy trì cái mình có một cái tương lai ảo vọng đúng không nhỉ? Nhưng mà mình thấy là mình tin là sau này mình sẽ ngộ là ngu rồi. Th tự mình thấy bây giờ mình là cái gì ngay đại trận tại sao bây giờ không phải không phải là giác ngộ nhưng phải đợi tương lai mới là giác ngộ thấy bao giờ sẽ sẽ xác ngộ nế lúc nào cũng tin là tương lai sẽ giác ngộ hỏi con khi nào có giác ngộ nếu hôm nay vỗ lại thế có ngộ ngày mai xư ạ thế khi nào Thế bộ ừ thì khi nào ngày mai gỗ gỗ mai bảo gì lại ngày mai đấy thì cái khảo sát nó hay ở chỗ đấy các con này tập thói quen khảo sát đấy dân có thấy là đúng ngu ghi tin là tương lai giác ngộ là ngu khi đấy thấy ừ ôi hóa ra kinh nghiệm đang là này tiến này là tự nó là giác ngộ rồi còn phải tìm thêm cái giác ngộ nào nữaấy đến mức gọi là dùng kết quả là con đường cái cách dạy sụ bây giờ nó rất mạnh bởi vì nó dùng kết quả là con đường Cái cái thư phụ vừa nói là đúng ấn tượng mà hôm mà giảng ở hôm thứ thứ bảy ấy cũng trải nghiệm được cái là là khi mà mình khảo sát mình nhìn lại thấy đúng là ngu. Ví dụ như con hồi nãy chẳng hạn nhá là ủa sao sao tự nhiên mình lại thấy kiểu có thật không có thật lại nói ngược lại với cả sư thế này rõ ràng xảo sạch sẽ mà sao mình lại thấy là là là không có thật cũng được các bạn nhở thì thì con mới mới tự khảo sát lại ấy xem là đang tin gì ấ thì mà không phải là à con tin cảm giác có thật thì bằng có thật luôn. Cho nên là lúc cái câu có nói ra là cứ lẫn lộn hai cái đấy với nhau đấy. Nhưng mà khi mà khả xa lại thì cảm giác có thật thì nó đâu có suy ra là có thật đâu. Nó nói đến một cái ngoài cái cái cái độc lập khỏi cái cái kinh nghiệm đang là diễn đến đây. Và thì lúc đấy là khảo sát lại mới thấy được cái vấn đề là ù tự nhiên cứ mặc định là là cảm giác có thật thì bằng có thật luôn, cảm giác có tôi thì là bằng có luôn. Và cái thứ hai là vì lẫn lộn như thế cho nên là lúc lúc lúc lúc trải nghiệm có thật, lúc cảm giác có thật thì thì với cái kiến mà bị bị nhầm đấy, dẫn đến là lúc thiền thấy là ơ cảm giác có thật này suy ra có thật mất rồi. Thì làm sao bây giờ bắt đầu hỏi nghi ngờ ấy thì suy nghi ngờ thì lại là đi dẹp cái cảm giác có thật như kiểu là vẫn vẫn nhầm ở đấy. Nghĩ đến là giác ngộ là sẽ cộng với cảm giác không có thật ví dụ là cộng với không có thật thì đấy mới bảo ơ sao lại thế thì cũng không phải được không phải cộng với khái niệm hay là kiểu đấy được thì nó chỉ có một mà tại sao lại phải cộng thêm thế được thì mới quay lại thì vẫn là cuối cùng quay lại kiến ờ nhầm rồi cứ thấy cảm giác có thật suy ra có thật luôn thì là sai ở đấy thì khi mà phát hiện ra cái đấy thấy buồn cười thì thấy thiền tự nhiên bây giờ thì chỉ có cái đang là diễn tiến này thôi làm sao mà lại lại có cảm giác xong cảm giác lại có hay không lại lại quyết định là nó là cái gì luôn được. Ừ thì thì đấy là cái việc khảo sát nó giúp mới giúp quay lại nếu không thì lại đi đánh nhau với là có thật hay không. Bây giờ con ch có khảo sát cảm giác có thật hay không chứ đoạn này đạn có khảo sát khi quay lại thì thấy là ngay cái lỗ khảo th thành nhận ra cho mình. Dạ còn cứ ép là sai. Ép bây giờ rất dễ rất dễ rất dễ sai. Ép là của sư phụ ép vào mình chứ phải của mình đâu. Khảo sát thấy dần dần cái tất cả c thủ hành của mình. Chữ F thì có câu nói đúng thế nhưng mà bây giờ mình không thấy thì sao đấy thì ví dụ Đức anh thấy thấy đay nghiến đúng không thì hỏi tại sao mình đang tin là cái này thật chỗ không cái gì có thật đâu cái này kến đấy đè tại sao mà tin nó thật chứ không phải là nó chỉ là tiến thôi nó thật ép mà tôi nói xong mình cũng có thấy được cái đấy nhưng 5 phút sau mình lại đế lạ tại sao mình lại đế này tại sao mình lại tin cái này thật đấy cứ khảo sát cứ từ từ khảo không vội không ép gì cả Đ hôm nay phải nhìn được nửa một nửa thôi, ngày mai nhìn nốt chứ không phải là lúc nào khảo sát đúng hay nhưng dần dần nó là của mình hết hay ch khảo sát có nhận ra gì giờ mình nhận ra không phải là ép sụ vào còn ép phát được ngay đúng không ép phát được ngay nhưng 3 phút sau thì có phải của mình đâu bay màu ngay ép đâu có được ép là cô sư phụ 3 phút sau bay màu còn ép còn đâu cứ khảo sát từ từ 5% 10% là của mình hôm sau 15 20% quá trình nó dài hơn có thể nó đau hơn nhưng nó lại là chuẩn hơn nó mới là sự thật nó là của mình Đúng không? Đấy là nên con bây giờ tập kỹ năng mới là kỹ năng khảo sát thôi. Tôi hỏi tại sao mình lại tin ví dụ như là hết tiền là thật? Tại sao mình tin hết tiền thật chứ? À vì hết tiền là con sẽ khóc đói. Ví dụ thế đấy mỗi người khác nhau mà là hết tiền là gì gì đấy là không cười giết được anh ơ gì đấy nế là mỗi ông có một cái mỗi ông có một cái khác nhau mặc dù cũng gọi là hết tiền cũng hết tiền nhưng mỗi ông là một cái lý do tin thật lại khác nhau. Người thì không cưới thì anh người thì con đói người thì đúng nhỉ người thì à nhục nhục à thế nhục có nhục có nhục thật không nhỉ đúng không có thật không nhỉ nhục là cái mỗi nhục thật không thì mình không thể là mờ nhục mờ quá nhục nhục là cái gì nhỉ đấy khảo sát đấy thế nhục là cái gì nhỉ đấy mình đang khảo sát với mình là nhục là hình ảnh bố hiện ra trên mình là con là cái đồ này người chê cười có thường tiếng cười mọi người xung quanh thế là một buổi nó không thể ra tất cả đâu nhưng mà cứ phá dần những cái thật đấy đi. Đấy mà cái cái này có hội là cực lợi luôn có một hội tư vì mình nhiều khi mình trả lời xanh cũng chả đúng lắm. Cái lúc lúc mình hỏi tại sao thì đúng mình trả lời vì thế nó không đúng nữa. Nhiều khi mình rất chủ quan ví dụ có 10 thì mình sẽ hai thôi. Đấy đúng không? Nó khác nhau lắm. Có người là vì sao thân thể là thật vì có đau sư phụ là vì có quá khứ nhưng mà người nào có quá khứ đâu. Có người là sư ph thật vì nó đau. Điều khiển Đấy cái ông mỗi ông khác nhau mà sư phụ là có quá khứ còn đối dụ thân thể là vì là vì nó có th là có cái thân thể bây giờ thì hai là có thể quá khứ đấy chứ có một người là không thân thể cần gì quá khứ đau là thân thể thật rồi đúng không đau mệt là thật rồi thì có phải khảo sát không đấy nhưng mà nhớ là không lúc ấy không thiền lúc thiền là không khảo sát thiền là chỉ có thực hành nhúng nóm nãy thôi khảo sát cứ từ từ ngày này qua ngày khác mỗi lần vỡ ra một tí thôi mình không cái có tảng đá do đùng đấy con núi đá toi đất to tùng đấy nó từ từ vỡ ra lở xuống nhưng mà nhớ là cái hay khảo sát là của con chứ không thể là không phải còn là của sư phụ nữa. Còn nếu không chịu gỏ sát thì rất dễ ép rất hayụ vào nhưng toàn là của sụ nó bay hơi bay hết nó bay hơi không còn tí nào luôn còn của con thì nó giữ lại một ít là của con phần của con đấy rồi sáng sủa chưa sáng sủa nhá thứ nhiều quá r khảo sát hay là cái gì ý ý sư phụ con nói thêm cái tức là khi mà cái lúc mà sư phụ chuyển từ cái này dùng qua từ khác ấy thì con mới thấy là con mắt rất là nhiều về từ ngữ ví dụ như là mình là không gian nhận biết tức là những cái đó tự nhiên nó biến thành một cái kinh nghiệm đặc biệt ấy ạ thì nó mắc cái chỗ đó là ừ thì con mới bắt đầu phải đi khảo sát lại thế nào gọi là không gian nhận biết không gian là cái gì tức là con khảo sát giống như hôm qua khảo sát về biết ấy tức là mình cứ mắc đi mắc lại vì mình mình dùng cái từ đó nó nó giống như để an tâm nhiều quá ạ. Ừ. Thì đến khi mà mình tháo ra mình bảo mình là không gian nhận biết mình là cái gì mình tự nhiên cái nó nó vì vì khi đổi qua từ là bắt đầu mình không kết nối lại được ấy thì thì con cũng phải đi khảo sát lại như thế nào. Vì thiền con hay có kinh nghiệm là mình là không gian và tất cả mọi thứ đang xảy ra. Tức là ngay lúc đó nó bắn ra một cái cái cảm nhận và suy nghĩ đó thì mình tin luôn vô cái khái niệm đó là đúng luôn á ạ. Mình mình mình cảm giác đó đúng cái cảm giác đó là cảm giác đúng. Mình cảm giác đó là đúng. Thì thì con mới phải lật ngược hết lại là khi mà nó kể cả cái kinh nghiệm đang làm đó con Nói như thế nó bắn ra cái suy nghĩ tôi là không gian đi thì cũng chỉ là một cái cũng là kinh nghiệm đang là diễn tiến nhất không thể có một cái tôi là không gian nào nó là kinh là diễn tiến. Vâng. Và trong ra tiến nó có cảm giác mình là không thể. Vâng ạ. Đấy đấy là kiến đấy. Ừ thấy cái khảo sát kiến quan trọng không? Ừ. À hóa ra lâu nay là mình là cái cảm giác mình là không gian thực ra nó là cái diễn tiến và cái diễn tiến đấy nó diễn tiến cái hình ảnh là diễn tiến cái cảm giác mình là không gian. Vâng. Chứ không phải là mình là cái không gian. hay dùng cái màn hình đầu khác nhau không nói tiế hay nhất từ hay nhất rồi vâng không làm không bắn được gì nữa không bắt được cái gì nữa đúng rồi ạ màn hình đổi màu lại có cái màn hình kịch cọng lắm ạ là lại phải bắt cái màn hình còn ra không bắt không bắt cái gì cả kinh nghiệm ra tiến tới đâu bây giờ chỉ cách nhìn được cái này thôi và con có thật vâng con màn hình đổi màu là con m tưởng tượng màn hình đúng rồi Chứ không phải là con nhìn được cái này. ạ. Đấy, khác nhau như trời vực luôn đấy. Đúng rồi. Cái từ kinh nghiệm là tiền đến thời điểm này là từ duy nhất mà khiến con không có một khái niệm để bán vào. Con buộc phải nhìn vào kinh nghiệm đang là tiền đến bây giờ. Ừ. Và vì thế vì thế luôn đã nhìn kinh nghiệm sẽ có sự thật. Ngay bây giờ có đúng không? Đúng. Còn tất cả từ dừ xương này sự dùng chưa thấy từ nào có sức mạnh như từ này. Vì nó còn có chỗ một cái tưởng tượng để bám vào một cái khái niệm bám vào. Bây giờ con tự tin được một khái niệm. Chứ con không nhìn được kinh nghiệm bây giờ để tự tin khác biệt không? Nên tất cả các từ kia dùng để giảng dậy thì tốt. Màn hình được, biển cũng được, cái gì cũng được nhưng mà thực hành thì phải là cái làn tiến phải là cái bây giờ này. Đấy, cái từ tốt nhất ngón tay hiện giờ ngón tay trỏ tốt nhất đang có thể sáng tạo ra được là gì? Tiến vì nghe nó không có bán, không có không có biến thành đối tượng vật thể để bán. Còn từ không gian vẫn là một vật thể, vật thể không hình tướng thôi vẫn là vật thể. Rồi vẫn tưởng tượng là được đấy. Vẫn tưởng tượng được chứ còn cái tiền thì nhìn phải buộc phải nhìn ch làm cách nào n bây giờ chỉ có nhìn vào thôi đúng không? Nhưng cái hay là nhìn vào là xa hết những cái kia. Ừ. Đấy thì những người như là vũ trang là những người mà rất tự rất yên tâm thì lại khôngên vào những cái giả thì không phải tốt. Vâng. Đúng không? Ừ. Trong số con đầy người bị tàn tích đấy. Bởi vì ngày xưa chưa nghĩ từ là từ hay từ này luôn. Không nghĩ nổi từ này luôn. Bây giờ chắc là đến thời điểm này mới có cái này cho Con đọc sách tiếng Anh quái có từ này từ xưa nay ông không có cái cái con đường tâm linh nào dùng cái từ sự đang dùng cả đấy vì ngày xưa trành dạy cho người xưa, người xưa người ta thông minh mức người ta không cần xịn ta vẫn bằng cách đó ta ngộ bé hết rồi. Ừ còn đ người này thì chắc là thông minh quá nên bám hết khái niệm. Vâng bảo a là tức là là tưởng tượng một khái niệm bám vào luôn lập tức luôn. Ừ lập trình cực mạnh đúng rồiạ. Đúng không? Thì phải có một cái từ mà không lộp trình được không bắp phá được thì mới nhã ra được. Cái từ đấy bục phải nhìn thôi. Thì từ giờ cái từ kinh em Và diễn tiến ấy chữ diễn tiến nó mới đủ khiến con không còn bám một cái khái niệm nào nữa. Buộc phải nhìn vên tâm đã nhìn ra vì nhìn cái gì chả là cái đấy chỉ sợ không nhìn sợ nhất là không chịu nhìn mình tin vào một khái niệu quá rồi mình chả chịu nhìn nữa. Ừ. Đấy cái chết của của cái thực hành không thực hành được là vì mình quá nhiều khái niệm xong tin béo một khái niệm nào đó xong không còn mà nhìn về đang làm chế này nữa. Nhà Phật có từ tương đương từ chân như nhì là thấy hoặc là như đấy nhưng mà nó không nó không mạnh như cái từ d nó thôi. Ừ. Chứ từ tư đương nhật Phật là nhân là như như hoặc là chân như đấy có từ tương đương đấy. Khá tương nó khá tương đồng và chân như đấy. Giống đế bạn kinh nghiệm nhưng mà nghe chân như nghe vẫn là tưởng tượng. Đúng rồi ạ. Nhưng mà ý là về cái việc trỏ về khá là mạnh để trỏ về như mà như như đây này. Như như như này như mà cái chữ diễn tiến mới mạnh. Đang là chưa mạnh bằng diễn tiến. Đang là nó vẫn đóng khung diễn. Đang là chưa nó vẫn đứng y một chỗ một cái cục gì đấy. Còn diễn tiến thì thôi rồi. Không bám thế nào bắt đang Diện tiến diễn tiến mới đủ diễn tiến là từ chưa chưa có chưa có từ nào trong các tôn giáo này có chữ diễn tiến hết đâu mà dịch anh biết dịch gì nhỉ các bạn dịch tiếng Anh gìing trong slide anh làm anh ai làm à đấy th sau này tính sao tôi từ diễn tiến từ gì mà không thể bán được luôn hôm nay cho anh em yên tâm khỏi phải đ phải lo đo bao nhiêu phần trăm nhá vâng phần trăm tiền hàng ngày ấy bây giờ ch đo nhưng mà sẽ nhưng mà anh em cứ Hiểu là đo ch hôm qua tự nói đo để biết sai đúng thôi mà đúng vừa nếu có đúng 100 chưa phải đúng 100 chưa chưa phải là đúng nhưng mà dưới 100 chắc là sai chắc chắn là sai sai thì có thể do ngủ gật cũng là sai mà có thể sai sai đây không biết không biết là phải sai sai sai sai kiểu không nhìn ra đâu mà khi ngủ m gật bé cũng mất cũng là số dưới 100 chưa nhưng mà trong đó thì có những cái phần mình cắt xuyên rồi thì mình cũng phải biết nó là đúng đúng rồi đúng rồi nó cho mình biết là cái phần cắt xuyên của mình là có thể đúng rồi thế con nghĩ là tụ thấy là nếu mà mình cứ tập trung của cái sai cứ bật cái cái phần bằng vấn đề của mình lên nó tự nhiên cứ thế hết á hoàng ma phải biết cả sai lẫn đúng tu hành nó phải biết cả hai đúng không xuyên mà cũng chả có sức ép nào con 100% hết rõ mà con tự ép thôi tự mua không ch% mới là đúng khi mình đang sai thì tìm cái sai mà càng tìm cái sai nó lại càng càng sai trong thiền độ đây là Phân biệt được phân biệt được nó phải cắt xuyên qua được. Vâng là cái quan trọng nhất bây giờ còn được rồi thì nó phải là dễ. Sau khi được nó phải dễ. Được mà chưa dễ thì nghĩa là cũng phải tiến bộ tiếp. Đang có cái gì đấy ở dướ nó phải dễ vì con có lúc nào không phải đâu mà lại khó. Có mình nó thôi mà sao bạn nhìn xong bạn phải khó thế phải nhìn thôi mà nhìn lại tự nhiên đấy đúng không? Nay có ý đấy đúng không? Tự xem tự làm tí con đã chịu áp lực quen rồi chứ người đúng không? Nó phụ mới dạy kiểu này đấy. Còn thích thong thả thì xin xuống nhóm nhóm xin xuống nhóm kia thong thả rất thong thả sư phụ toàn bảo thong thả nhá. Nhưng mà nhóm mình học cái gì nó mới lâu ấy. Tận mấy tháng xong nhóm kia chỉ cần dậy vài hôm sợ. Hôm nào sụ cũng bảo là bọn mình là học nhanh nè. Để để các thứ để để có sát xong đến lúc review các con là biết gì là sai biết gì đúng họ cơ bản biết gì là đúng còn biết cái sai vừa vừa thôi học gì là nh mình cảm nhận được bản mình là có định cảm nhận được sai liền mà nhiều nhưng mà mình có học được như các bạn không chứ nó từ trải nghiệm đ thương lại thói quen học của mình khác thóc quen của các bạn lắm của mình không bạn nào thấy khó thì x dòng kia thôi thích thích chậm đấy thích từ từ kia Cứ từ từ bản chất nhá con trong thế dụ chả có vấn đề với các con các con chẳng ai có vấn đề ở đây không ai vô minh à ai cũng là cái nào diễn tiến là sao có vấn đề đối dụ chỉ là trò chơi còn một trò chơi nhanh hay chậm cũng là cái trò chơi nó nhanh chậm chứ không có không có ai ở đây lại là cái người vô minh để mà để mà để đi xử lý được đúng không thế thực ra sụ sụ là rất là là thoải mái nhàn nhã có thể trong hình tướng thì tưởng là sụ thúc ép này thôi nhưng Con thử nghĩ xem thực sự có thúc ghép các con, có muốn các con fix con sửa các con không? Tự tự hiểu ngay là không sao nếu xế sao sụ làm sư phụ con được. Đấy đôi khi căng quá hỏi phải hiểu tự hỏi được đấy nhá. Có phải sư phụ ép mình hay là mình ép mình nhưng là căng quá thấy rõ là mình ép mình không sư phụ sư Minh Hải hiểu kiểu Minh Trang đấy không ấ từ đến 5 s là khác nghe đầu tiên là mình là cái mình Không là sư phụ là sư phụ là đầu tiên ấy. Một là mình, hai là cả hai, ba là hoài hết. Đấy phải có phụ đầu tiên. Sư phụ là lựa chọn đầu tiên hiểu không? Rồi không số không chứ nhỉ ngay số không luôn sự không ép con vì xong mắt xụ mình có các con để ép chỉ có cái diễn tiên mở mắt ra có cái gì thôi mà số nó nhiều mà sụ đáp ứng thôi. Hành xử mang tính đáp ứng kể cả mình không biết là đáp ứng đáp ứng thì vẫn là đáp ứng chứ không phải đáp ứng theo kiểu là mình lập cây đáp ứng đâu. Hiểu sai đáp ứng viết hoa đấy. Đáp ứng tự nhiên không cố gắng đấy. Tiến này động nào dù cũng là đáp ứng. Nhưng mà không phải là do lập kể đáp ứng. Lấy trộm nhẫn của Minh Trang thì cũng là chỉ là đáp ứng thôi nhá. 5000 mấy 5000 đáp ứng xong được 5000 500 à 500 à. Đấy lấy trộm đấy cũng đáng không? Lượt buổi tư số đáp ứng cách tự nhiên không có lập kế hoạch. Ừ. Và các con yên tâm là giác ngộ được đảm bảo mãi mãi và không cần cố gắng rồi. Vâng. Yên tâm chưa? Yên tâm. Thật ra con chỉ cần tư khảo sát đoạn mình là cái quái gì ấy. Cái đoạn khảo sát mình là cái tiến ấy là con đã lên tâm được rồi. Đúng ý không? Khảo sát rất là được rồi. Thì con là đ sao con lại không dáng ngộ? Sao phải lo khi nào giác ngộ? Nếu con là kinh nghiệm, con là cái tôi thì mới phải lo khi nào giác ngộ. Còn con là kinh nghiệm là diễn tiến mà. Diễn tiến cảnh không giác ngộ thì vẫn là đa giác ngộ. Chưa giác ngộ chính là chân giác ngộ đấy. Tội trung thượng sĩ đấy. 970 đấy. Chữa giác ngộ chưa? Giác ngộ ngộ rồi. Con là kinh tiến thì con không thể có cái gọi là không giác ngộ. Hôm nay nó diễn tiến cảnh không giác ngộ không có nghĩa là nó không ngác ngộ không phải màn hình chiếu cảnh là có một chữ t đùng là tôi không phải màn hình đâu. Không nghĩ nó không phải là màn hình. Hiểu dễ hiểu không các bạn ơi? Tội của mình đâu đây? Con vào giạp tôi của mình đâu? Tôi là tôi là một nhân vật thoải mái đang kinh nghiệm đang làm diễn tiến đâu đúng không? Đúng chưa? Nó có bảo là mình đang vô minh đi nữa thì có nghĩa là con nó vô minh. Đúng chưa? Có lẽ con nên nghĩ mình là ai thêm sau hôm nay ấ nên nên nên nên khảo sát cho mình là ai chên ép đứng ép mình là biết. khảo sát cho mình là hơn nữa hơn nữa nhất là những vào khi vào cơn này cơn kia đúng không? Cơn có hai cơn một là cơn do bên ngoài tác động thì thì khảo thác cái bên ngoài là cái gì nhưng cái cơn mà mình tự nghĩ về mình ấy thì là khảo thát về mình là cái gì bây giờ Minh Ngân là cái cơn bên ngoài đúng không thì khảo sát xem thế mấy ông này sẽ quay lại là cái quái gì nhưng mà mình u này khi nào mình giác ngộ được ôi sao mình quá khứ mình tệ nay sao mình giác ngộ được thì cơn đấy thì chỉ thì chỉ thì nên khảo sát xem mình là cái gì c qu ch nên đừng Đừng, đừng, đừng khảo sát là quá khứ cái gì rồi nó khó thẳng mình là cái gì luôn ấy. Mình ngu thế này thế mình là cái gì? Ngu thế này sao ngộ được? Thế mình là cái gì? Nói chung các con là cái mình nó sẽ là cái cản trở nhiều hơn là cái cái trước mặt người hiện đại sau nhiều năm dậy con số chậ đâ rồiấy. Không dạy kiểu ngày xưa được. Kiểu ngày xưa là không nhấn mạnh mình. Cái gì mà chỉ nhấn mạnh là không có gì thôi. Các con nó phải nhấn mạnh mình là các con là cái gì? Nó phải đập cho tôi nó tơi bời. Ừ. Tôi đập mình là cái gì? Phát là bình ăn hay mình là cái gì khác thật luôn. Khác luôn khác luôn. Ngày xưa x đọc sách đại hoàn thiện nói là không tham gia vào hành động suy nghĩ. Làm sao làm điều này được? Trời ơi làm sao này được con không? Có mình thì làm sao ngày xưa sự giảng con rồi đấy giác ngộ là không tham gia những suy nghĩ chối mình làm sao mình làm được thể suy nghĩ được. Mình không thể nào được khó quá nhưng mà khi nhận ra mình là cái gì thì nó chả có vấn đề cái kinh nhận là tiếng nó chẳng bao giờ tham gia hành động suy nghĩ nó không bao giờ tham gia nghĩ không tham gia hành động chỉ là thôi nó hiệu quá quá bình thường thế có phải là đến từ mình là cái gì không chứ hồi đấy x nghĩ là ôi hồi s đọc cái đấy nghĩ là chắc ngày nào đấy mình phải thấy mọi thứ là không thật thì mới là không tham gia không cần mình là cái gì phát không tham gia ngay mình là cái gì phát là không tham gia ngay Con ngồi đây con bảo mình là Tiến con không tham gia vào cái gì cả. Cái tiến có tham gia vào cái gì đâu. Nó chiêu ra tất cả biểu diễn mọi thứ mà nó tham gia vào đâu nó có nhảy vào nhấc cái ghế cái bàn lên đâu. Nó có nghĩ mông đúng với quá khứ tương lai đâu. Đấy không tham gia vào cái vào hành động và suy nghĩ nó chỉ đơn giản nhận ra mình là cái gì thôi. Và vì thế nó không hề khó. Nó không hề nó không hề là một cái chuyện ngoài tầm tay mà nó đả đương nhiên. Ừ. Chỉ cần khảo sát xem mình là cái gì. Chứ ngày xưa chụ đọc chụ nể ông đã ngộ lắm kinh thật đấy. Có thể không tham gia hành động suy nghĩ làm mọi chuyện mà không tham gia hành động suy nghĩ kinh khủng không? Kinh không đấu sư con nể sư phụ thì sư phụ làm cái ờ dù làm nhiều việc với một năng lực lớn lao mà ở bên trong vẫn hoàn toàn tự do và tĩnh là s làm được. Bây giờ không nể nữa đúng không? Dễ ngày xưa nể không vẻ không nể. Đúng không? Quế nhận ra đấy rồi đấy. Quế nói đấy đúng không? Bây giờ hiểu sự nói là quấy nói chuyện với cái kiệt đấy. Kể tí cho vui muốn về chưa? Thôi về đã xong hôm sau nói chuyện nghe nốt quề nói chuyện đã nhá. Hôm nay là thấy. Chủ nhật à? Mai có ai phải làm không? Có đi làm thì cũng là đấy. Lúc này lúc nói câu đấy. Tức là Sau cái hôm sư vụ giảng về góc nhìn số 0, góc nhìn số một, góc nhìn số ha. Thứ hai đo bây giờ là sang ngày rồi đấy cụ ạ. Khoa 12 gi không cứ đăng ký đi đi. Cứ đăng ký đi. Mai là số đo mà. Nhưng mà phải nhờ châu anh s hộ vào để cho anh biết đi. Thì là hôm đấy con rất là ấn tượng về đoạn là kinh nghiệm đang là diễn tiến là đầu tiên là không. Tất cả những gì liên quan đến tôi là mất hết. Bởi vì là rõ ràng là hành động này suy nghĩ, cảm giác, cảm xúc, tất cả mọi thứ lôm nay con cho là tôi ấy thì đúng là đã là đang là còn diễn tiến là nó cứ diễn biến nhưng mà không có mình, không có gì hết. Ừ, thế là không có tôi rồi. Nhưng mà có một thứ cũng rất là ghê nữa là cái người kia ấy thì trước đây con ví dụ tin là có tôi và tin là ở dưới cái người kia cũng có sẽ có là suy nghĩ, cảm xúc của họ và cái câu chuyện của họ nói ra ấy là nó có một ý nghĩa. Thế vì là khi nó có ý nghĩa thì mình sẽ phải tự nhiên là có một nhu cầu để hiểu nó là gì. Thì hôm mà sư phụ dậy xong bắt đầu con mới thấy ờ hóa ra nếu thế thì nhìn tất cả cái hành động, lời nói các thứ của người kia ấy cũng chỉ là kinh nghiệm đang là diễn tiến hết thôi. Thế làm gì có người kia làm gì có câu chuyện có ý nghĩa gì của đằng sau câu chuyện đấy nữa. Thì hôm đấy về là con mới nói chuyện với Kiệt. Thì đằng Kiệt nó nói chuyện thì mỗi lần nó nói chuyện là cứ nói những cái chuyện gì ai rồi kỹ thuật cái gì ấ rất là phức tạp. Và trước đây con luôn luôn nghĩ rằng là Ừ, khi mà nghe Kiệt nói chuyện thì mình chăm chú này xong đầu óc phải hoạt động thì mới gọi là hiểu được nó nói cái gì và nói lại. Thế nhưng sau khi Sư Cụ dạy cái đấy xong thì tự nhiên con thấy là thế thì là khi vẫn là nói chuyện với Kiệt như thế nhưng mà nó không có cái gì ở bên dưới cái thằng Kiệt này cũng không có gì bên dưới cái câu chuyện này. Tức là nó không có gì ngầm hết. Nó chỉ đúng là cái bề mặt nó như thế này thôi này. Ừ. Là cứ đúng là đang là diễn tiến thôi. Không thể có cái gì khác. Thế thì như vậy là tự nhiên thấy không có một cái nhu cầu là phải hiểu được câu chuyện á mà cứ thấy mọi thứ nó cứ diễn tiến diễn tiến ấy. Ô thế con thấy hóa ra là thế thì cuộc sống nó chỉ đơn giản thế thôi à. Vì vì nó chính là cái bề mặt đấy ngay chính cái như thế này đấy. Xong sau đấy thì khi mà nói chuyện với sư phụ thì sư phụ nói nói các thứ đấy. Xong khi mà con thấy là kinh nghiệm đang là diễn tiến thì con thấy ờ đúng rồi. nó lại càng càng rõ hơn nữa là trước đây ví dụ sư Kiệt thì có thể không cố gắng hiểu nhưng mà sư phụ thì kể cả ngồn nói chuyện với sư phụ trong bữa cơm thôi thì cũng phải rất là cố gắng để hiểu sư phụ nói gì. Nhưng mà sau khi con thử cái đấy xong thì thấy đúng là ơ thì đây kể cả sư phụ sự hình ảnh của sư phụ rồi lời sư phụ nói ra các âm thanh các thứ ấy thì nó chỉ đúng là kinh nghiệm đang là diễn tiến và bên dưới nó không có cái gì gì hết. Con thấy bên dưới nó không có gì ấy. Thế thì tự nhiên mọi thứ này nó chỉ có đúng cái bề mặt không thể có cái gì bên dưới được. Dưới màn hình không thể có diễn viên không thể có được đúng không? À thế xong hôm nay con với Bích với Chí Dũng người Tư thế đến đoạn là ngày xưa ấy thì mình tin là ví dụ mình tin là có tôi, mình tin là bên dưới cái thân thể này là có một cái tôi nào đấy. Thế là mình sẽ cho là ở bên dưới cái này là có một thứ xong rồi nó giảm chẳng hạn. Thế sau đấy thì về sau bắt đầu mình tiến bộ hơn thì mình lại có một cái niềm tin là a cái thật là cái bên dưới cái này. Ừ. Thế là cuối cùng là dù là trước đây hay là về sau ấy thì mình đều tin là bên dưới cái này là vẫn có một cái gì đấy. Thì chính vì thế cho nên là mình luôn luôn là thấy là phải làm cái gì đấy. Thế nhưng mà bây giờ thế khi thế con bọn con mới tư là thế bây giờ nếu mà mình chỉ không tin là bên dưới có cái gì nữa mà Chỉ đúng bề mặt thế này thôi, không hề có gì. Thế tự nhiên là thế thì cái bề mặt này thế là xong rồi. Đúng rồi. Nó đấy. Bây giác ngộ đây này. B này đây chính là cái này rồi. Th hiện ra thế đang là hiện ra chính là biết đấy. Đang là chính là Phật đấy. Không có duyên dưới cả. Cái phần mặt này là giác ngộ. Được chưa? Thế là xong. Không có gì bên dưới mà hết. Cái bề mặt đây là nó ngộ. Bất kỳ tư tưởng nà. Nà khởi lên thì cái đấy nó là giác ngộ chứ không phải là gì không có gì nữa ngon chưa kinh nghiệ đó là có cái gì hay là xóa hết cái k bên dưới đúng không nó còn mỗi bề mặt diễn tiến con nhìn vào kinh nghiệm thấy ngay là chỉ bề mặt có gì cái từ kiện tiến nó khóa hôm nay quấy nói một cái ý thú vị đấy nó xóa b hết bé hết bên dưới nó chỉ còn bền này thôi giác hộ thề mặt này chứ không thể là là kinh khác được Thoải mái đi nhá. Cùng mỗi bên mặt này thôi thì còn có gì mà lo. Có mỗi bật này thôi này. Đấy đúng không? Bề mặt này nó còn diễn tiến nữ. Nó chả có cái thật nữa đâu. Con đung khỏi. Bắt luôn ơ gì nữa khỏi mắt nó diễn tiến mà có có kịp k kịp thật đâu vừa kịp vừa hận ra đã kịp ta mất luôn đã kịp biến thành cái khác luôn chưa kịp thành hình chưa thành hình nó không đấy cái chữ diễn tiến đấyắ ừ sướng không con chính là gì kinh nghiệm đang là gì vì thế còn giác hộ béo Ừ có gì khác đấy không giác ngộ có giác ngộ cái đấy còn là nghĩa là tiến rồi nhá hôm nay mình đứng đây nhá em sướng chưa nhân dịp Minh Ngân và Chí Dũng ra cái bài sâu sắc này đài Minh Ngân đến là nó rất hệ thống hợp về từng giáo thành là thế nào Sau khi trúc đây là sau khi trúc là mùng tháng rồi sợ không? 024 thứ hai ngày Wow Minh Ngân ra hệ thống này không hôm nay là một bài rất hệ thống hành kiến thiên hành Minh Ngân Minh Ngân chịu khó ra đấy nhá chịu khó ra đ anh em có nhiều bệ pháp khác nhân ra là cứ kiểu gì Có hệ thống hay không? Hay sứ mệnh số một đấy. Sử mệnh nền tảng đấy. Sứ mệnh nền tảng k hiện ra rồi là tự phải giảng cái bài nó có tính có tính hệ thống không minh ngân trách chết xong phải đến 7:00 mới ăn uống được thế này chứ 3 gi hôm nay thì lại không ăn uống tươ vừ được nhở. 3 gi thì chắc là phải sớm hơn bây giờ ngày nào ba lần đúng không thì không thể đến tận 0202 là được. 3 gi bài khác cũng sẽ đ tiếng không? 3 gi khả. Không thì phải học 10 tiếng 3 gi 3 gi 3 giờ mà để được 0202 thì rồi đấy l tên bài pháp xong người về bài này nhiều ý quá nhỉ các bác có ông nào bảo là b tóm tắt thì phải bảo tóm tắt chi tiết tí nhá tách vài file ờ chứ còn bây giờ là chưa hài lòng saong anh bảo nó tm tắt chi tiết họ tách bé ra tách bén ra bây giờ thử con thử cân nhắc xem có những đoạn gì tách bé không tối thiểu hai bà tại vì đầu tiên là đoạn sư phụ nói qua về về tổng quan xong bắt đầu sao đi vào thuật thế nào là đoạn nào là phân là phân đi kiến thực hành làm rõ ấy xong rồi nhắc đơn giản này đơn giản nhắc nhớ xong bắt đầu đã nhắc nhớ là hành hành đúng là thế nào bắt đầu là hành xong bắt đầu thiền như thế nào các xuyên ấy xong bắt đầu nói về khảo sát là kiếm hôm nay là hành đúng là gì này thiền đúng là gì này cái đúng là gì đúng hôm nay là rất hệ thống luôn kinh không mỗi cái nó rõ cách để đấy là Nào phải được tách được bài đi ra một cái bài toát được bài đấy thì nó nó đủ hệ thống rồi đấy. Đúng là gì đúng không? Bài này hành đúng là gì? Thiền đúng là gì? Ki đúng là gì? Nói hơi thật sự tự hơi ngược nhưng mà nó thế đấy. Bài hôm nay á vâng nói hành trước xong nói thiền sau lấy kiến. Vâng. Đây là sau đúng rồi. Nửa trước là cái gì? Nửa trước là câu chuyện Minh Vân à? Nửa sau nửa đầu thì Dạ đoạn con không ghi ạ. Bạn đấy bắt là sư phụ bắt đầu đo mọi người là cái sự kiện xảy ra xong sinh nhật sư phụ. Rồi thế t đoạn nào bắt đầu ghi đầu sư phụ bảo là kể à nó là ấn tượng của cái ngày hôm mà học ở thứ bảy thứ hai thì mới ấn tượng ghi từ đầu đến cuối ạ. Ghi từ lúc phải cắt phải cắt từ đoạn là hành đúng là gì phải cắt rồi từ cái đoạn mà sự hỏi là có ấn nhắc nhớ nhắc nhớ nhắc nhớ ấy ấn tượng gì cắt đôi ra nhá cái đoạn trước là một bản còn đoạn từ hành đúng là gì tắt vì hành đúng thì xong nó sẽ có thiền đúng là gì kiến đúng là gì đúng rồi thế vậy là mới là mấu chốt của vâng đoạn trước thì sau cái đoạn trúc ly ấy trúc trúc trúc cụng ly ấy là bắt đầu sư phụ nói vào chi tiết từng cái bắt đầu nó nhắc nhớ là hành đúng là gì đấy đúng rồi Xong anh em bắt đầu Hải Nam Vũ Trang bắt đầu bắt đầu bắt đầu nói nhá. Cái gì mà cảnh cưới tuệ anh ấy cảnh cưới tụi anh mà từ đầu đến cuối đâu trang hỏi tìm cái đấy là trước đấy sư phụ nói xong rồi sư phụ hỏi hỏi Hải Nam nói về H đúng một đ xong sư phụ hỏi Hải Nam à xong có cái đoạn mà Minh hỏi nói hỏi gì về có thật ấy xong là đúng rồi kiến bắt đầu nụ nói là là cái gì hành có con chim con chim lại phải về tiền hành đúng là gì nhắc nhớ rồi sức đấy nữa x nói nói hành trước nó nhớ trước mọi người mới gặp như là sao đơn giản thế đượcâ sao hỏi hỏi hỏi là dùng không có thật trước đấy thì cắt là bắt đầu từ trúc từ lúc chụ nói về nhắc nhớ ấy đến cuối là một bài hành đúng là gì đúng là gì kiến đúng là gì còn bài trước thì không nhớ nội dung gì nên trước đấy thì nhớ là cái cụm ly đấy đúng rồi có cái cụm ly đấy vụ hỏi là cái bài hôm trước là có cái gì ngay mấy đoạn trước có ý về thái độ thái độ lợn này ấy thấp phết của quyết tâm quyết tiếp đấy đúng không? Ai có đoạn anh hỏi đoạn sắp xếp cuộc sống anh chị Dũng hỏ như thế đoạn nào đ giữa giữa chừng hay là trước là đầu tiên đầu tiên đu còn sao sao đoạn đấy bắt đầu chuyển chắc đoạn đấy ờ đúng rồi đúng rồi đúng rồi làm ăn vân vân bảo thôi tập trung hết một chỗ đi thôi rồi bài một sẽ tên là dù hết là một chỗ Đấy là một mục tiêu đúng hay là một chỗ dưới là một mục tiêu mục tiêu một mục tiêu. Ừ. Ấy tất cả cái gì có làm điều gì làm điều đúng không? Mình không phải làm gì chưa làm hai đầu làm cuối là hành đúng là gì? Thền đúng là gì? Thế đúng là gì? Hai bài con nào đậy cháy. là một bài hay là bài hai tên hai tên khác nhau chứ hai bài à một bài một bài thôi một bài anh đúng là gì đúng gì đúng là gì một bài còn r hết vào mục tiêu thì là một bài khác đấy ông này của thế kỷ trước sống đơn giản ngày nào cũng chỉ đi làm giai tàu xong về ngồi ra cửa hút thuốc các con không thể sống thế được nữa thế n con chỉ mình lai thôi thì các con không cũng không thể nào có chứng ngụ ông ấy được mà con buộc phải tảm giá mình là cái gì thế giới là con phức tạp quá mất rồi thế là đến mức là nếu chỉ là giải quyết Thế mình live không đủ nữa mà g a rồi các thì nguyên tắc là gì là đối tượng chủ thể một trong hai cái tồn tại thì cái có cái tổn lại sẽ tồn tại thế con phải chết cá con không phải tu theo kiểu kiểu kiểu kiểu ông nghiêng nữa đấy thời này là cả hai cái cùng mạnh cả hai cùng mạnh nên là không có lựa chọn nào việc là con phải giải quyết cả hai con phải tự tin vào cả hai cả hai chỉ là một như sợ nó bị che đấy chỉ còn một thôi là cái gì Thì thì nó mất cái cái cái chúc m tùy con tùy tùy người hoặc là tùy hoàn cảnh chắc gì đã thế anh đi qua biết đâu lại lại có thệ anh thật thế là không đủ cái đấy cũng đúng nhưng không đủ ngày xưa 50 năm trước 70 trước đủ hoặc là con thấy là nếu mà mình không có kiến vững ấy ạ mình nói mình là ai cảm nhận á nhưng mà sau đó có một cái gì đó khác chật với lại cái định nghĩa của mình á là mình hỏi ngay lập tức luôn ừ tức là mình dựa vào kinh nghiệm ấy thì coi là không ra làm sao biết xong xong rồi có cái lần là sư phụ đổi từ Đúng rồi. Sao em cứ phải đi linh lạp biết này? Chỉ biết là trải nghiệm tác đội mình chính là trải nghiệm tốc gội ấ ạ. Phải phải linh qua cái đường đấy phải khảo sát cả tôi vọng đều không có hết. Đúng rồi. Thì tự động thì tự dạng thầy này là tôi mạnh vật mạnh. Vì thế mình phải làm cả 2,1. Vâng. Đấy gọi đồng hóa th nó không cho phép một nửa nữa. Đấy đấy là cái đặc biệt của thế kỷ 21 khiến cho những cái giáo lý chỉ một nửa nó không nó không có sức dẫn đến chứng ngộ. Thế mới cần ông ông ông kiểu sư hộ xuất hiện. Ông sư vụ đấy cũng phải vào đời làm ăn kinh. để hiểu được à cái thế giới ở thế giới 21 nó đã khác béo mất rồi đấy sư phụ này phải to bă kinh doanh phải đủ thử thách thì mới có cái trải nghiệm để hiểu về thế giới thế giới mà nó khác béo thôi mình không dùng giáo lý mình thỉnh 18 19 cũng hay thế 11 12 được nữa chứ nếu s không có từng người trải nghiệm cũng nói giống mấy ông ngồi một chỗ kiểu t khác giáo đấy mạnh mẽ nó ra đời bởi vì có cái công thầy kiểu dụ nhảy ra đời này và cũng phải có học trò kiểu như thế cùng kiểu học trò mà lại dễ dạy quá thì là cũng gia đình một chiều không học trò phải khó bả cứng đầu vấn đề nhiều vấn đề vấn đề sai nhiều ngồi không ngồi phải đốt phải đốt tài khoản phải đ cho đã sai nhiều hay làm liềuấy nghĩa là s phải gặp các con ch mình dụ không ra giáo pháp mình dụ dă ra bé từ 2010 cần gì giáo pháp nhưng để dạy các con tự nhiên phải thích ra như giáo phá sư phụ thì dùng giáo khí cũ là đủ nhưng mà các con thì không được đúng không đại và có thể đến Thế kỷ 22 23 nó lại ra một cái một cái lại môi trường sống kiểu khác khiến cho cái giáo lý ngày hôm nay nó lại mất hiệu quả vì giáo lý giáo lý nó chỉ là thuốc thôi mà bệnh khác làm sao thuốc cứ thuốc nào đúng hơn nữa nên là kiểu gì thì có kiểu có khi lại lấy thế thì sau lại thầy chó chúng ta lại ngồi đây và bàn một câu chuyện mới luôn luôn khỏi nhiều xuống nhỉ mãi mãi đúng rồi hoặc là các con đi đâu dạy người khác con x vẫn phải dạy một lứa mới để nó ra cái giáo lý mới đúng không hoặc là con đi con đi làm bồ tát khắp nơi con x phải dậy một đam mơ cái sò h này lại đến lập số một lần nữa đúng không nhưng mà lúc mà buổi đấy thôi nên là còn nhiều trò này còn thể ra nhiều nhưng mà đặc điểm chung là rất vui đúng không chính những cái trò làm ăn kinh tế không vui đâu tranh chán chán lắm làm ăn kinh tế trò này vui không trình thôi chò này vui vì là nó có nó có đỉnh và đáy còn trò kia chỉ có đáy thôi đình chia đ tính thế trọ ăn yêu đương làm gì có đỉnh chòn toàn đáy là đáy thôi yêu đương chỗ này vui vì nó có đỉnh qua đánh nó có đáy đúng rồi nó có đỉnh đỉnh là hạnh phúc vô điều kiện đỉnh lừa lừa tí là giác ngộ viên mãn chứ còn cái trò kia toàn đáy một với đáy hai nó lè tè lè tè gận nhau chả có đỉnh quá ngày xưa cái chò k không có đỉnh đấy sau thấp hơn đấy nên chỗ này nó vui hơn chò kia vì là nó có đỉnh và đáy tí tí thôi Còn các sòu luân hồi nó chỉ có đáy một, đáy hai, đáy ba để dân xuống nó phải đáy mới. Ừ thế thôi cũng thầ khở nghiệp nhưng mà thầ ấy mà không nói phải khởi nghiệp con giải thoát bao nhiêu thì đúng đúng mình khởi nghiệp không được ra kết quả là đi làm đầy đên rồi vọng đỡ phảiị kiểm soát đúng không? Tức là trước khi tôi nói đấy mình kiểm soát cố lên một năm nữa xongể cách duy nhất là thấy rằng đây là đỉnh rồi không cách nào khác không cách nào không có tương lai nào thành ngộ con ấ cách th nhất là cách thứ nhất để giác ngộ là thấy đề là ngộ con đường thứ nhất để giác ngộ là con đường dùng kết quả làm con đường còn các con đường khác cuối cùng phải chỗ đấy nếu không thì không giác ngộ con đường khác là chuẩn bị cho cái ngày đấy trong cái con đường này các con bao nhiêu đời đấy cuối cùng cái đời cuối cùng phải là cái đời như này phải là cái đời là quả con đường châu anh ơi tho khoác đây đúng không à Còn nếu không thấy đây là giác ngộ thì khi nào mới là giác ngộ nên là đời này đời cứ đời cuối rồi đời này nó đời cuối như thế đấy tại vì đỉnh là con đường rồi con giẫm trên đỉnh béo rồi đồng ý được đây là ừ con giẫm trên đỉnh thôi b từ từ đồng ý thôi từ đồng ý chứ còn chân dẫm trên đỉnh khác rồi nhưng mà từ đồng ý đi chưa chân con dẫm trên đỉnh rồi đây đang là tiến của dẫm rồi đồng ý con đồng ý con đồng ý thực sự 100% thì chưa ý thực sự 100% thì chưa có lúc mất tiền mất tiền là mất tiền chứ không phải đỉnh là tác bộ rồi định đồng ý là gì là mất tiền thì là đỉnh gì như mất tiền mất tiền là mất tiền là không phải đỉnh đúng rồi thế là không đồng ý đấy chưa đồng ý đấy chưa đồng ý lúc này chưa đồng ý rồi ngon nhá vui lên đỉnh rồi nháế hai chân là đích rồi sinh ra v đích rồi rồi chứ đâu sinh ra Cứ không tin không tin thì bão sợ đợ thúc m để ra là trong giấc mơ rồi. Để ra trong giấc mơ rồi chứ không phải là là đúng không? Từ từ từ để ra một phát là trong giấc mơ. Ôi ngày 02 rơi đúng hai bông hoa này đấy. Nào tụi anh rảnh làm cái con trò nữa. 02 thứ hai ngày 02 tháng nó rơi từ hôm qua bảo em gì á? Không không chị báo hai bông hoa hình tròn là công đúng. Bệnh nhân ra lợi hại không? Cứ ra là có kiến tiền hành quả luôn đấy. Quả luôn là quả đấy. Quả đấy quả đây chưa nhỉ? Ừ. Tiếp thành quả đấy. Thôi rồi chưa ghi âm rồi. Có có đang ghi bài hôm nay đủ đúng là phải kiếm tiền hành quả. Cái quả là gì nữa? Đến đức cuối cùng. Đến đức cuối cùng. Quả là gì? Quả là gì? Quả là đây bây giờ đây. Ôi sau cùng đây là ở đây chẳng có ai vô minh cả. Ở đây toàn là gì? Ai vô minh cả. quả nghiệm đ kiến giác ngọn luôn cho giá kiến tiền hành cả quả toàn giác toàn quả thôi đầu tiên đầu tiên đầu tiên cái đoạn mà mình là cái gì chứ là quả đấy mình nhận ra mình là cái gì mới là quả th còn cái là cái gì chưa phải là quả chưa đủ chưa đủ nếu mà con chỉ nói cái này l tiến con không thấy quả không cảm giác quả gì đấy nhưng mình là cái gì khác là quả ngay đấy mà nói thế thì chuẩn thôi không phải tìm thêm không phải là gì nữa mình là cái quả con chính là cái lâu nay con đấy là quả Khi nào con nhận ra là con là cái con đi tìm thì phải là quả không? Tìm thì đây luôn. Con tìm gì nữa. Quả tại đây đúng không nhỉ? Con chính là cái tiến này. Thế quả luôn đang ở đây và bây giờ trên đấy có chiếm đủ cảnh vô minh vô ngốc thì con vẫn là quả. Thì cảnh đấy nó không có thật. Cảnh đấy chỉ là kỹ ra tiến thôi. Đấy không thật rất là quan trọng. Tại sao màn hình chiếu chẳng thấy cô gái mà cứ làm màn hình quá hay gì khác cô gái có cái màn hình. Đây cái phần không có gì khác mà thiếu đấy. Còn phải là đây là cái tiến không có gì khác đấy thì mới là quả. Còn thế chỉ là cái tiến mà không nói không gì khác đấy thì con sẽ chưởng thấy đây là quả đâu. Không có gì khác mấy con là mà con hiểu là à đây là quả thế có cái quái gì đâu nữa có nhiều cái quả trong tương lai nào vô minh quá khứ nào hiện tại nào đấy bài mùng tháng thầy Phải không? 2:2 ngày mùng tháng và thứ hai. Ừ. Thứ hai. Đúng. Thứ hai. Ôi kệu đã được đảm bảo mãi mãi. Đảm bảo mãi mãi. Đúng rồi. Không cần bất kỳ nỗ lực nào. Phần bao sư phụ phải không đặng mối sư phụ diễn tiến đi mà tâm chí nó sẽ cho ngay có một ông sư phụ quay lại làm lý do gì đó có điện thoại lấy điện thoại như vậy là có tin là có sư phụ và lấy điện thoại trong khi con phải thấy rằng là chỉ có tiếng không có gì khác thấy dụ ở đây là do kinh nghiệm lại tiếng nó tạo ra cảnh đấy chứ không phải có ông sư phụ ông quên điện thoại quay lại đấy Ừ mặc dù suy bảo là ơ có sư vụ lại đấy nhưng mà con đã đấy kiến quan trọng kiến đấy là giá trị của kiến con nàoấy nói tên rồi đấy là kinh nghiệm là tiếng nó diện rất đấy nói thế nhá nói này con để con hiểu hơn này bây giờ thử con quay về nhà cái 2 km đ ừ xong con ô qu điện thoại nhả nhá gọi cho đạn nội quay lại lấy điện thoại rồi Thấy khổ sở không? Khổ sở lắm. Nếu nghĩ thấy rất khổ sở. Đúng rồi. Nhưng nếu lúc đấy nhớ ra là gì? Thệm đang là thì sao? Thì đùng nó hiện ra cạnh thì cứ để cho dễ tiến thôi. Thôi quay lại thì con thấy rất là mượt ra gì vào đâu. Ừ. Thế lại quay lại lấy điện thoại mà lại trả th vấn đề. Ừ. Đấy đấy đấy đấy là đấy là đấy gọi nhắc nhớ đấy. Không cái thiên nào đấy cả. Ừ nhưng mà cực kỳ hiệu quả thế nhá. Không cần hiền nhá. Vâng. Có nhất ở nh Cứ quên điện thoại kênh là diễn tiến rồi quay lại lấy cũng là dẫn tiến rồi đến đây lấy điện thoại cũng dẫn tiến thì có gì mà ok thế là con rất vui vẻ con cứ bình thường quay lại điện thoại không một cái kinh đau khổ khó khăn gì trong chuyện gọi lại điện thoại mà ngày thường nó rất khó chịu hiểu thế nào là hành chưa có lẽ là cô phải đối dụ lại để cho cái bài này nó phải có ví dụ after credit after credit đ phim kia con con con con con con gì đấy công ch lên lạ ch bo lại khỏi đỉnh núi đấy không gây mất bài ở chân mất nhiều thứ đằng trước thế là cái xem cái cái việc nó rất là mượt nếu con nhận thức như vậy ấy con chưa cần phải thiền phải kiến con chỉ nhắc nhớ thôi là đời con nó rất là mượt rồi con thể nghĩ một thừ n đời nó mượt ngay không con khái đây không khái đây k thôi kệ th ông nào kinh doanh đây đi ông khải đi để gọi xuống mấy con nhắc nhớ đấy thì kinh doanh nó rất là mượt ôi phải đây gặp thế ch thế nó đi đâu kệ Mình có phải có mình nọc thế nào đâu. Chiếu kinh nghiệm tiền diễn thôi mà th diễn lên trời sướng đấy. Cực kỳ mượt luôn. Cắt cái quá trình mạnh quá. Công nhận nó nó ghê nó cắt cái cái diễn tiến cắt cái quá trình trong cái biến trình còn thứ diễn diễn diễn diễn quá trình cắt là cắt cái quá trình của một cái tôi làm cái b đấy cắt hết ch diễn tiến diễn tiến diễn tiến với sự nhắc nhớ thì rất là mượt kể cả con khó chịu khi quay lại mà con nhắc được khó chịu cũng là thì cái khó chịu đấy cũng không g chuyện được mượt tiếp cho dù con khó chịu giống trang nghi ngờ dụ lấy bắt nhẫn rất mượt nghi ngờ cũng là gì thế thôi sẵn sàng đi đường số không được sống suốt mượt quá mượt không mượt thế còn thấy mặt minh trang con nháy phát nào mặt rất là vui vẻ cười mượt thế mà sao chư hiểu lòng conu thế kh khi khi con hiểu con thấy là cuộc đời con chỉ nhắc nhớ cho là đủ mật đ Dạ. Vâng. Đúng chưa? Hành trền hành thì nhắc nhớ là đủ hệ đ mà hành đủ mượt rồi. Nhị nó dễ thế. Dễ thế. Hành thường nhắc nhớ là đủ mượt chứ không cần phải cao kiến khao thiền sâu cả. Nhắc nhớ là bượn. Vâng. Ừ. Cứ th nhắc nhớ nhớ nhớ nh và đấy sẽ làm cho con có cái phản hứng để nhắc nhớ liên tục. Đúng rồi. Thì nó hạnh phúc mà nó mượt mượt mượt bượt mượt. Hạnh phúc đây. Dễ nữa. Dễ được đúng không? Thì bản chất của ông sư phụ nập ông đi lập cái quay ở đây đâu chào ông sư là quên điện thoại hết diễn tiến diễn tiến diễn tiến diễn tiến đời con chỉ là diễn tiến diễn tiến diễn tiến và khi thấy toàn diễn diễn tiến thì không là ai dễ không dễ tôi phải làm thì thì mới khó chỉ tôi là cái thân thể này đi làm con chỉ diễn tiến tiến nói con là ai khá đơn giản diễn tiến con cái biết cái điều ra tiến này con làm tiến này sác con cái ngày xưa con không nhớ được con làm thì con cứ phải làm Ừ. Cứ phải làm thì làm sao lại nhớ mình là ai? Ai còn nếu diễn tiến diễn tiến diễn tiến thì con là cực dễ như vậy là nó vừa mượt nhá nó vừa làm con dễ dàng tới mình ăn ngon chưa có cảm ứng để để nhớ chưa có đấy after credit 6 phút. Trời ơiị