Giai đoạn mới là gì
1
Bản gõ chi tiếtTranscript
Vấn đề không phải khoe có vấn đề thì có nghĩa là không phải tránh nhau có vấn đề cái đấy là cái gì phát sụ mới là cái tâm lý mà muốn hiểu hiểu
vấn đề tốt vấn đề là tốt
vấn đề là chỗ mà trước đây mình không soi sáng
vâng
vấn đề không phải là xấu nhá thì không học khác có pháp vấn đề đấy mà
càng suốt đ
vấn đề Đây là chỗ trước mình không soi sáng và đúng không?
Bây giờ mình soi vào thì mình mình bây giờ bây giờ mình thấy vướng ở đấy mới soi vào và từ đấy cái chỗ đấy biến thể ánh sáng. Nếu không có vấn đề thì chỗ đấy không bao giấn thể ánh sáng được.
Soi vào sáng
con phải có vấn đề để soi vào soi vào thì biến thể ánh sáng hiểu giá trị vấn đề không? Nên rất mừng khi có vấn đề đừng sợ khi có vấn đề mà mừng khi có vấn đề vì là mình có một cơ hội vấn đề
mình có bạn có thầy sợ gì. Ngày xưa mình không ngại có thầy ngồi một chỗ mình Sợ như bây giờ các bạn thơ thì có vấn đề nghấy.
À thế ạ.
Thì đấy là đấy là tốt vì mình có một chỗ rất tốt để mình soi vào
còn nhân tră rồi. Còn vấn đề thế này hôm qua vừa tự phát hiện ra tự nói chuyện tháng nay này thế là sụ mới gọi định nói chuyện với con thì vân nhân có vấn đề chứng tỏ con cũng có vấn đề
chính xác
giỏi như nhân còn vấn đề
chính xác
thì các con chắc chắn phải có vấn đề kể cả 100 rồi.
Đúng rồi.
Đúng rồi. Con thấy là sư buổi giảng pháp mới hồi nào mình cũng phải nắm bắt mới hiểu ấy.
Đúng không?
Nhiều khi không hiểu.
Thế thôi nhưng hôm nay hỏi đáp thôi. Hôm nay không phải là buổi giảng pháp thì vấn đề tứ con thụ. nói là gì?
Chưa hiểu hết chú
do chưa hiểu hết xong mai mốt nó mới lỗi
đúng
qua con tư
từ từ từ từ
vào đi nói
thì hôm qua là con Vũ Toàn Vũ Khải là ngồi tư ấy thì lúc ấy bắt đầu từ từ cái là tại sao cái độ dễ dàng để ý vào biết nó chỉ có vởi mấy
ừ
trong khi lẽ ra nó phải 100 thì cứ hiện ra là biết rồi.
Hôm qua hỏi thông điệp chưa?
Chưa. À
à con hỏi sau đấy thì sư phụ chưa đo thì con đi ngủ chưa kịp đọc.
Con hỏi là sư chưa được sụ đo nên con đợi
đo chưa đo luôn đi. Đo chưa sáng nay đo chưa?
Sáng nay dậy thì đo được câu mở cổng rồi.
Ai thế?
Ai chạy lên nhà lấy đo
mở cổng thì hôm nay có được hỏi tiếp không ạ?
Được mà mở tức hôm nay mà bây giờ chưa biết nó cổng mở hay không không thêm
hôm qua qua tự khỏi bình không thằ máy lên
chưa em chưa được đâu.
Sau rồi đấy còn bọn con cũng thấy một cái vấn đề như thế này. Tức là tức là khi mình thực hành mình cảm giác vẫn sẽ
đợi phú tuần cho l đ không lợ. Nhân qua xem
sáng thấy nhân hỏi nhiều phết rồi nhỉ?
Nhưng cô hay lắm các bạn trả lời như cô hay lắm.
Không có biết ngày nào tham gia trả lời không?
Lần đầu tiên có một ngài nói là không được hỏi câu khác.
Chị hỏi ba câu này không hỏi câu khác.
Đây
đầu tiên này rất là rất là gì? Có sức mạnh rồi. Thế các bạn mới nghi nghi mới bị kim cương đấy.
Không được hỏi câu này.
Chỉ hỏi ba câu này thôi. Không được hỏi câu khác.
Không đọc đúng không?
Chưa bao giờ có ông nào lại bảo là chỉ được hỏi câu này. Chưa đọc
đó. Chưa em nói ch đúng không? Nó không đọc này.
Ừ
không đọc hết chưa?
Chỗ nào vậy hả?
Trong phần chat
không có brom ơi. Em ngà không phi nhờ
em có hỏi em
em có hỏi nhưng mà rõ ràng không không đọc có phần thâu đúng không mấy đứa ô ngài nói như này chắc là mọi người làm theo thôi chưa chắc đâu nhá. Nhớ không nhì khi không đọc hết đâu. Chỉ muốn đọc cái phn muốn đọc thôi.
Không đọc. đâu
hử đứa nào nhắn lên đi. Chỉ được hỏi những câu trong sách ngày nói thôi.
Trong nó ghi rõ luôn phần 3 lưu ý dành cho nhóm.
Ừ
ghi bô đen bô đậm luôn
không được hỏi câu khác.
Ừ thấy chưa? Thấy chưa?
Thôi nhân đi nhận vào nhắn đi
hử.
Nhân vào nhắn h anh câu đấy đi. Gì
đấy? Chỉ được hỏi ba câu đấy thôi như câu ngài nói thôi.
Bây giờ mọi người hỏi không hết rồ chỉ gì
đâu. Em mở cổng thôi mà. Em có hỏi câu gì đâu em còn chưa biết cái gì luôn.
Thì trong mở cổng thôi đấy hả?
Không có mấy câu.
Mở cổng
mấy cái câu hỏi ấ đư. Cái cái bộ tệp mấy câu hỏi đó không kiến thứ mới đ học một câu bạn ng duy nhất là câu
em có đọc cái cái tin nhắn mà mà gồm hỏi những câu gì không
không đọc con nhắn đó hay là có đọc
em mới đọc và đâu mở cống em mới mở cống thôi chị ạ
gử hai cái tin nhắn liên tục ấy
em cùng lục lại tin nhắn bự cổng em đọc lại cơ Toàn xuống tiếp anh Thái
đâu cho mọi người đã cái đo
có con
đọc đọc đọc xem từ lúc nào gép con
em không ghép thì thôi không ghép đâu phát tất cả luôn
con hỏi câu mở khẩu câu đấy luôn câu nhiêu
câu cuối cùng
à xong năm thôi không hỏi thêm nữa
vâng Con hỏi năm câu lấy câu mà cổng luôn á.
Tổng 10 câu chứ gì?
Vâng. Tổng 10 câu
con hỏi ngoài 10 câu đấy. Nhe nhân lại đi.
Không hỏi 10 câu đấy.
Không hỏi ngoài 10 câu đấy.
Đúng rồi. Con chỉ hỏi đúng 50 cái câu lô là xong luôn cộng.
Ok. Ok. Rồi sư phụ chỉ đo
không phụ chỉ đo đến các bạn đến lúc này thôi.
Đo một phát luôn.
Tức là trong danh sách ấy sẽ có ch đó bạn hỏi luôn thì sư phụ cho đo đến lúc này thì đúng chưa hề thế nào nhanh.
Ừ đúng rồi. Thế thế em chưa nhắn lên nhưng mà anh
cùng cả nhân cùng cả nhân. nhắn đi hả gù vân ok
có cổng
lolo thấy đang đến cái pro ở nhóm nào chị
đặt hết đặt hết đặt hết đặt hết đặt hết
đấy a nhấn vào đây bí nhắn vào đây
prom chị em
bạn nào hỏi đến mày là đạt hết đúng hết
những bạn nào hỏi đến đây là đạt hết
ừ
nhắn
nhân nhắn đi nhân nhắn rõ đi không hợp quá 10 câu đi nhắn dễ dàng để
ờ cái này em cũng hỏi cái này mà
thì đó do em nó không đọc cái nơi
anh đây có nh Rất là rõ ràng luôn nè.
À em chưa đọc
nhìn nhận đi cho mọi người biết. Đ
có một câu hỏi này thôi. Chị reply cái tin nhắn đi chị nhắn vô đâu nhắn giống vô nhắn vô nhóm chừ một ha. Thư phụ bả không khác gì. Không được hỏi
sinh đo
những câu ngoài 10 câu
gì thế này cả nhà
giớ hiện trong không bây giờ hôm nay là bọn sinh được thì sinh then đi
thừ giờ đến tối thoải mái đi không vợ đâu
d đúng rồi
nhắn nhắn hết đ từ giờ đến tối vẫn được hỏi nhắn nhắn luôn đừ Từ rồi tôi vẫn được hỏi và dùng cờ của hôm trước. J tuyệt vời cờ đấy.
Ông nhĩ xin chưa? Xin xin
xin câu hỏi chưa? Xin thông điệp chưa?
Sư câu mở cổng có đo riêng không hay là
đ rồi? Đọc hết rồi đấy. Hôm
qua hỏi cái gì thì là
bây giờ thì tí đ sau xong
thì xin đoạn tối
số mới đo đến giờ này thôi.
Bất kỳ câu hỏi nào về cái này của ai đến thời điểm này là đạt hết rồi. thì anh đi học á đi làm cái gì vậy chị à đi làm đi chơi không thấy nhắn lại
vă lấy cái thảnh ra nãy ngồi cho ấm mông n kìa tôi biết đó nh Hộ á vên kia bên kia kìa bố chỗ không củaị đấy ạ.
Thôi đi ngày nào cũng Chị bẹ bà nó nói cũng vui đấy.
Vui lắm ấ mà không có thì không vui
không có hết vui luôn mất vui anh em mình có sự nơn nẹo
con nguyên nguyên xin hỏi trong
không sao ấy.
Thế thì đợi
đợi đợi lúc nào cả lôi. Cứ hỏi đi bọ người cứ hỏi đi tí nữa s cộ đi.
Hỏi mọi người mọi người hỏi thổ đi bà con. Đ mà
đúng rồi
xong rồi đấy.
Xong rồi à
đ việc anh em ơi.
Thì lúc ấy bọn con đang tư cái chủ đề đấy à thì à cái phần khó của mình nó nằm ở đâu ấy là hai mấy phần trăm khó nó nằm ở đâu ấy thì sau một lúc thì tự nhiên thấy là khi mà nói cái a cái hiện ra là biết ấy thì mình lại như bọn con là có một cái phản xạ kiểu vì cái biết này nó phải là hiện ra rõ ràng mà không có gì ở đấy thì tự nhiên mình lại đi tìm một cái là không có gì ở đấy tức là kiểu bịa thêm một cái là cái kinh nghiệm này nó hiện ra nhưng phải không có gì ở đấy ạ thì con thấy khó cái chỗ là thực ra cái không có gì ở đấy nó chỉ là nhận thức thôi ấy mình chỉ nhận thức được cái không th còn kinh nghiệm lúc nào cũng chỉ có. Tức là cái hiện ra nó chỉ hiện ra thôi. Nó không thể nói có và cũng không thể nói là không. Nhưng mà mình muốn tìm không thế tự nhiên lại muốn thêm một cái khó, thêm một cái không ở đấy nữa thì nó rất là khó mà thực tế nó không thể làm được. Trong khi là kinh nghiệm nó chỉ là cái hiện ra nó chỉ là cái hiện ra. Không là không cũng chả là có. Tự nói không nói không và tự nói không nói có. Thì khi mà nói là không có gì đấy thực ra vì trước đấy là mình tin nó quá thật nên là cái cái biết tưởng suy nó cái logic đấy để nó chỉ là nhận thức để phá cái tính có thật đấy ạ. Nhưng mà Khi thực hành thì tự nhiên con thấy là tự nhiên mình lại muốn thêm một cái cảm giác là không có không có gì ở đấy. Ấ thế thành ra là tự nó biến nó thành khó ạ. Thấy thì hôm qua lúc bọ con tư là con bọ con đang thấy cái đấy là mình bị sai chỗ đấy ạ. Tức là thấy cái hiện ra rồi nhá. Nhưng mà muốn thêm một cái cảm giác là không có gì ở đấy ạ. Đừng quan tâm có gì đấy hay không. Quan tâm nó là cái gì? Đấy. Cần các con cơ quan tâm là nó là cái gì? Thì đã xong rồi. Nó là cái gì? Nhận thức nó là cái gì? Đừng quan tâm nó không là cái gì. Bạn quan tâm nó là cái gì. Cái là cái gì đấy? Nó tự giải quyết tất cả thứ. Nó không là cái gì. Đấy, đây là một điểm rất mố chốt đấy mà trước đây các con chưa chưa nhấn đủ mạnh vào đấy. Khi mà nó hiện ra thì nó là cái gì? Con dùng một cái là cái gì đấy giải quyết tất cả cái không là cái gì kia
vì khi nó là cái gì rồi thì nó tự không là dưới còn lạ. Ví dụ nhá, mình có GT gate, pragate, pram gate đúng không? Vượt qua có tôi vượt qua có vật. Ôi xin chào biết đúng không? Trước đây mình sẽ đi ngày cách ngày xưa dễ con phá hết từ tôi phá sang vật cuối cùng còn biết đúng rồi với trình độ thấp thì phải làm như vậy đúng không? Giờ với trình độ này rồi không cần làm như vậy luôn đấy đấy là điều điều ngược ngược với ngày xưa bây giờ cái cái từ khi con đã dạy bài hôm trước ấy bài biết là hiện ra ấy thì con đã thức là sang một trang mới rồi mà con chưa nhận ra là sang trang mới thôi
các con vẫn nghĩ là một trang cũ kể cả nhân vẫn nghĩ là Trang cũ nên là nhân vẫn còn những cái mắc của trang cũ không nghĩ là trang cũ nhưng mà vẫn bị cái mắc được đâu.
Thế ai chẳng nghĩ là trang cũ thì có ai nghĩa là trang mới đâu. Mỗi sự nói là trang mới còn từ trải nghiệm thôi các bạn bảo con đâm xong của trang mới rồi. Trang mới là dùng một vũ khí giải quyết hết. Vậy thay vì nó là nó là có tôi không có vật không? Có phải là rất nhiều thứ không không? Bây giấn mạnh nó là biết thôi. Con chỉ dùng một cứ nó là cái gì thôi là biết. Thì tự nó không là thứ còn lại. Nếu là biết thì nó không thể là tôi. Làm biết thì nó không thể là vật. Là biết th mà. Đấy nó hay lắm đấy. Cái này là cái cực kỳ nói sang chụ mới giảng nhân là ngày xưa học đại toàn thiện nó cần có cần thông minh trí tuệ gì đâu. Còn nông dân với chăn bò sao lại giác ngộ.
Thậm chí có nh ông giác ngộ xong hóa thân cầu vồng xong hàng xóm mới biết.
Cô giáo tôi biết này thì tôi đã theo ông từ lâu rồi. Kinh ngủ không? Nghĩa là người ta phải tầm thường lúc chết thì thôi vì nó không tỏ ra một cái xuất sắc gì về trí tuệ ở đấy cả. Con chăn bò đến cuối đời và lúc chết thân ha vồng và hàng xóm biết ôi ông này ông giác ngộ nghĩa là con ấy không thể tỏ ra được cái gì đặc biệt cả thông minh tài trí gì cả giảng pháp chả hay luôn không cho không giảm nổi pháp luôn thì không ai biết chứ nếu không cái là phải một người biết chứ
vì những ông đấy chỉ một võ thôi ông thầy chỉ dạy ba câu thôi một là lấy nhận ra cái biết này đúng không? Xong ra rồi đúng không? Hay là trên đời chỉ có biết là có gì khác? Xong nên tự tin mà sống. Tự tin mà sống trong cái trong cái việc là không có gì khác mà biết. Đấy xong thế thôi. Những ông đấy chỉ có tác cộng ba câu thôi. Nhận ra biết xong chưa? Con xong chưa?
Các con đang đoạn hai đấy là xác quyết trên một thứ trên đời chỉ có biết này thôi. Các con chưa xong đoạn đấy. Sau khi sắc quyết rồi ấ sắc th nữa sẽ sác quyết xongấ tự tin sống trong sắc thôi. Đến hết đến chết thì thôi. Đấy cái pháp đại diện ngày xưa nó chỉ như thế như vậy nó không hề giải quyết ngã chấp không giải quyết pháp chấp không lý thuyết logic nào ở trong đấy cả không logic chấp không logic quyết pháp chấp
mà cuối cùng người ta vẫn giang ngộ mà chết vẫn hóa trong cổ vồng
vì nó chỉ có thế thôi nhưng các con ngày nay không làm thế được nữa vì cái đấy đòi hỏi là người ta dồn toàn tâm ch ý vào cái việc đấy nó đòi hỏi rất cao tuy rằng là nó không nghe thì dễ nhưng mà hỏi người ta dồn t đấy cái việc là đấy ba thế ông làm đi ông làm full tham đi thì mấy ông săn bò hợp quá nhá. Chăn bò các cổng hợp quá rồi nhá. Vì ông chỉ có việc đấy làm thôi. Chăn bò thì làm gì ngoài việc đấy chứ con không chăn bò cũng là một một nhược điểm lắm. Các con phải nuôi con này, phải chăm chồng này, chăm bố mẹ này đúng không? Phải làm ăn kiếm sống này, trăm đủ các loại chăm con không phải dồn tần tâm lý được. Đ phụ phả rất nhiều phương tiện. Trong nay vừa nói nhá là vì nếu không có đống phương tiện sư phụ thì các con chắc còn lâu mới có ngày hôm nay. Dạy con kiểu dạ hoàn thiện ngày xưa giờ con vẫn là chỗ cũ 500 bao nhiêu. Chắc luôn.
Đúng rồi. Không ứng dụng trong đời
khá nhiều.
Đúng rồi.
Vì các đời còn thật quá nhiều thứ thật không thể dồn sức vào một việc được.
Chính v ông chăn bầu chăn bò. Cuộc sống đơn giản ngày xưa rất là lợ. Cuộc sống mà không có phân tán không có Facebook. Chăn chăn bò trâu không có Facebook luôn. Thì chỉ tập trung vào này thôi chứ bây giờ có chăn bò con trâu nữa
ngồi thiền pro.
Bây giờ có chăn bò trâu thì cũng cầm Facebook nó lướt rồi cũng chả còn nhớ gì về cái cái s nói
t không ăn thua nữa.
Không ăn thua nữa nên là sụ buộc phải đấy phải đúng không? phải sáng tạo ra những đống pháp mới. Nhưng quay lại câu chuyện các con đến đoạn đoạn một đoạn rất quan trọng một trang mới dùng một pháp phá vạn pháp. Thay vì con khẳng định không có tôi, con khẳng định là tôi là biết. Tôi là biết cái tôi mà lúc này con tưởng đấy, thân tâm đấy chứ không phải tôi tôi xịn đâu. Tôi là biết. Thay vì khẳng định không có vật thì khẳng định là vật là biết. Thay vì khẳng định là không phải là tôi làm thì con khẳng định là cái tôi làm đấy
là biết. Cái người đi làm mọi chuyện đấy là biết chứ không phải là không có tôi làm hết. Cái thân tâm đi làm đấy là biết. Đấy thì tôi mà mà mà lúc nay tôi tưởng ấy nó là biết thế thôi.
Con giải quyết cái tôi làm bằng cách là cái thân tâm đấy là biết. Thế vì là không có tôi nào đâu. Không tôi nào làm đâu. Cách truyền thống chữ trang cũ. Trang cũ mà đến giờ dạy các bạn dưới dưới 700 vẫn dạy đấy. Nhưng mà khi sang trang mới con phải đổi luôn. Cái kia không sai nhá. Nhưng mà nó không còn cái pháp chính nữa. Đương nhiên là không có tôi là là đúng rồi. Nhưng nó không là chính. Bây giờ là phụ hết rồi. Sau này s bảo nhân phụ hết. Bây giờ tất cả những đấy phụ hết không quan tâm nữa. Không quan tâm nữa. Bây giờ quan tâm là cái tôi đấy. Cái thân tâm đấy là cái gì đấy các con sang mới con chưa biết nên các con sẽ có đạn giao thời này mà nếu xụ sâu sụ không tác động vào cái giao thời này thì các con sẽ nhập nhèm vừa phá vừa xây. cực kỳ căng thẳng chứ chư nó là không hiệu quả.
Còn bây giờ dạy con xong thì con thấy rất hiệu quả. Việc của con bây giờ là bầu bạn sớm khuya tính.
Tính đấy. Thay vì làm tất cả trò không cần thiết nữa thì làm một trò đấy thôi. Chò bầu bạn sớm khuya cũng tự tế con làm được trò đấy thì mọi thứ nó tự hết tự giải quyết hết. Con đã xong một trang mới rồi đấy. Mà con không biết ngày xưa biết được giới thiệu khoảng 2/3 nó thiếu cái phần hiện ra ấy. Con không làm nổi việc đấy luôn. Làm sao làm nổi việc đấy được. Nó khó quá. Cái biết là cái gì đấy nó khó quá đúng không? Còn bây giờ con sẽ Không cái gì hiện ra chẳng là biết. Hát hơi phát cũng là biết. Ngồi đây tin mình vô minh cũng là biết luôn. Cái việc mình tin mình vô minh cũng là biết luôn mà lại biết lại dễ cơ. Bây giờ cái này là dễ rồi. Sau khi con đã thực ra con đã trải qua hết cái đoạn phá viết rồi. Thế là không phải là cái này giảng cho hội dưới 700 làm đâu. Giảng cho hội dưới dưới cái bài bài giảng hôm trước của Dụ không làm được. Nhưng bây giờ con đã trải qua rồi. Bây giờ con chỉ làm một việc đây thôi. Bố bạn sớm khuya thôi. Cùng tự tính thôi. Thay vì quan tâm là hiện ra nó có thật không, quan tâm hiện ra nó là cái gì? Dùng cái là cái gì đấy giải quyết tất cả các vấn đề còn lại bao gồm có thật hay không có thật. Thế đòi hỏi là con giải quyết nó bằng kinh nghiệm rồi vì nó là cái gì chịu kinh nghiệm thôi. Nhưng kinh nghiệm bây giờ nó siêu dễ rồi. Ngày xưa kinh nghiệm là cái gì? Đi tìm một cái kinh nghiệm đặc biệt nó mới khó chứ gì?
Vâ con nhìn cái nhìn con nhìn vào cái việc có thật hay không thật đấy đúng không? Con nhìn vào nó Con đừng hỏi nó thật hay không thật. Con hỏi nó là cái gì? Ừ.
Đừng hỏi câu thật hay không thật nữa là gì? Nó là biết thế thôi. Nó lại biết giống như hình trong gương là bạn gương đúng không? Giống như là màn hình tivi thì là chà nh cô gái là t màn hình tivi. Dễ không? Dễ dàng có không được đâu. Không phả nói là không có trang trái cô gái nó chỉ nói là trái cô gái làm tiv nhá. Còn Nên nhớ đ toàn thiện không có pháp gì dạy là không có thật, không pháp gì dạy không có tôi. Ghê không? Thấy kinh hoàng không? Mà người ta chỉ một pháp là thấy tất cả là biết mà từ đấy giác ngộ thôi. Một pháp từ đấy giác ngộ. Tất nhiên những cái phương tiện chụ giả con vẫn rất giá trị.
Vẫn còn rất giá trị n các con cứ tư thoải mái, cứ ngẫm thoải mái. Cái rất tốt. Nhưng sở cái đấy nữa. Thế thôi. chứ không phải là một cái cái trở nên vô nghĩa. Một cái vẫn rất giá trị nhưng mà cái chính nó không còn là cái cái đấy nữa, những cái trang cũ nữa. Cái chính bây giờ là nó là cái gì? Nó gọi là biết không? Là biết đúng không? Ok xong. Vì nó là biết nên dần dần về mặt trải nghiệm ấy dần dần con sẽ quy tất cả thứ lúc này con cho là khác về biết. Con ngồi đây con dần dần cũng được không nhìn thấy sự vụ trước. nữa thấy c biết trước do con quy về biết ngay đó tự nhiên con thấy ôi đây biết trước đấy sau đó thì sư phụ hiện ra trong cái biển biết này biết giống như biển ấy sư phụ giống như sóng đấy thấy dễ hiểu nhất con nhìn thấy cái biển biết trước còn một cơn sóng sư vụ sao nhưng mà dù cơn sóng dư vụ thì con biết chắc chắn là cái biển biết đúng không nhỉ nếu ngồi đây con nhìn thấy cái biển biết đây là biển biết đối thủ đây là cái biển biết Mặt này
thì có bao nhiêu sóng nữa chả vấn đề.
Trong thện nó đi song phố nó điế
có sóng nào thì nó là biết. Con nhìn đấy thì con nhìn một cái hắt hở con nó hề sư phụ luôn. Sư phụ chỉ bằng hơi của con thôi. Sư phụ là một cơn sóng biển biết hát hơi con là một cơn sóng khác biển. Sự chỉ ngang ngang hát hơi của con. Khi con thấy cái biển biết này rồi
thì mọi vấn đề được giải quyết. Vì cái gì trong biển biết nó chẳng chẳng là nước đúng không nhỉ? Sóng này sóng khác thôi thì nó cũng là nước. Sư phụ hay cơn hát lời con cũng là nước. Khi con thấy cái biển biết này rồi thì con không còn vấn đề với việc thật hay không thật nữa. Bảo là cái phụ thật quá nhỉ. Thì cái bảo thật đấy
sóng
cũng là sóng, cũng là biết cũng là nước.
S không có thật đâu.
Cái bảo không thật đấy
cũng là nước. Vế là cái việc của con là ưu tiên thấy cái biển biết
chứ không phải ngồi phân tích là cơn sóng này thật hay sóng này không thật
mà là cơn sóng này là nước hay không phải là nước? mới là quan tâm cho nên là con sóng này thật này, só này không thật này. Phải phân biệt phân biệt này, không có tôi đâu này nhưng mà nhà cái này hiện ra thì vừa có hiện ra vừa không có thật đúng không? Nhưng không đấy là phụ bây giờ phụ rồi. Bây giờ là cái ông hiện ra này ông có phải là biết có phải nước không? Có phải biết không? Nếu một ngày đấy con thấy cái hiện ra là biết thì đây biến thành biển biết luôn. Có không? Có khi đ biển biết thì có cái sóng não như nhau cũng đt nước không có sư phụ ngang ngắt hời con không
sư phụ xịn này chị bằng ngắt hời con
đúng hơi cũng xị
đấy hơi xịn phết nhở
thì con đã sang một trang mới rồi và con cần phải xác quyết được cái trang mới này
---
Việc chính con bây giờ là nhận ra rằng cái gì cũng là biết. Nhưng mà không phải nhận ra kiểu kiểu xoàng xoàng trước đây là cứ ờ được thì được không thì thôi. Đ kiểu xoàng xoàng xoang cũ mà con có hình thức rất là mạnh ý thức nhận ra rất là mạnh nên mới có câu là không sợ tưởng sợ suy sợ không kịp đấy chứ không kịp giúp con là có ý thức mạnh. Ví dụ như Thái là không kịp nhận ra là cái đống suy nghĩ mà phân biệt là đúng hay không đúng thật hay không thật là biết không kịp nhận ra cái đấy nên là nó cuốn đi ngày xưa rất nhiều võ về một võ thôi là võ là võ nhận ra
chứ phải võ nghĩ
ngồi đây nghĩ thế là biết thì vô nghĩa mà phải nhận ra ngồi nghĩ rất nhiều đống nghĩ này cái đống mình đang nghĩ này hoặc là vừa nghĩ xong rồi này
là biết cho là cái gì Thế là câu trả lời ch Thái là đừng quan tâm nó thật là không thật hiện ra thật hay không nó là cái gì? Đây là cái biển biết hay nó là một đống có thật thế thôi. Nếu cái A B C cũng là biển cũng là biết thì giờ mình thấy biển biết rất là dễ. Ơ đây biển biết đấy. Cái mặc định mình đổi về đây là biển biết. Đây là biết. Mình gọi là biển rất dễ để để cho dễ hiểu. Đây là biết. Nhìn phải nhìn trái toàn là biết.
Thế là xong. Và như vậy các con ở đây những người thông minh hay những người ngu dốt ấ là sẽ như nhau. Cách sự đang giả thì con có thông minh nhất nhóm hay là rốt nhất nhóm? Cuối cùng là hệt nhạng chả cần phải chả cần phải đây. Không nghĩ này đúng không? Không nghĩ là ví dụ đấy.
Ví dụ thông minh nhất nhóm nhóm
dốt nhất nhóm
vẫn nhảy hai bước lên 780 tàng đấy chứ. Trọng
mà quyền cao trọng là phải cái đầu cỡ nào đúng không?
Thì trong em đoán nói là thông minh nhất nhóm rồi mà tí. Ăn bác sĩ cẩn thận vào mặt bác xin họng
con tư rất tốt tư nó làm lộ những cái chỗ mà con cho không phải là biết ra tư hay chỗ đấy
ví dụ thái tư xong thì quan tâm là thật ra có thật hay không có thật
có phải là lộ ra là mình không thấy đấy là biết
thấy nó là biết thì thật không quan tâm gì nữa nó là biết mà
nó là biết chứ nó không cần quan tâm dân thật không thận nữa việc đố con biết là cái Cái biết này thật hay không thật? Thật hay không thật là biết luôn ấ
quan tâm làm gì nữa nó là biết rồi. Quan tâm làm quá luôn.
Dây a là thật hay không thật?
Biết
là biết.
Nó là biết.
Quan trọng nó là biết và con rất tự tin nó là biết.
Đúng rồi.
Con cũng thấy là
ch hỏi con đi
đại lạc
biết
thì con thấy cái khẳng định đó là mình cứ tập theo hướng là thật hay không thật là rồi nó
nghi ngờ
suy
nó là suy rồi. Nó nó nó màu nó nó
thật là suy. Đúng rồi. Chuẩn rồi. Thật thật thật là suy thôi. Kinh nghiệm của mình
con đi vào cái con đi vào cái bé ba bước ba
làm gì trong khi có con thấy bước một rồi.
Bản chất là mình không thấy bước một mình mới cần phải lo bước ba.
Dạ.
Con thấy bước một thì còn gì con tâm bước ba.
Đốt được không? Đốt được.
Đúng.
Tại vì con vẫn chưa thấy bước ba. Bản chất của Thái là vẫn chưa thấy bước bước một nên mới cứ cứ hỏi 3 ba 3
nó là bước một. Bước một thì không cần th t bước ba làm gì.
Đừng đi từ bước bao.
Đừng đi từ bước ba vào nữa. Cách cũ là đi từ trình độ quá thấp rồi từ bước ba sang bước hai, bước một bây giờ không thèm luôn. Bây giờ cứ một một võ thôi. Bầu bạn sớm quê cùng tự tính thôi. Không bị kẹt rồi này.
Bên nó không bị kẹp rồi.
Không. Cháu mua 10 chai mấy chai được. Bác cần là có
cần là có tâm pháp là Rồi thế thôi hỏi đáp đi mà con đâu ạ.
Đấy
toàn à
ưu tiên toàn trước
lúc trăng ở đây tính xong
thì lúc đấy là con với Thái cũng đúng là con với Thái quan tâm cái phần có thật hay không có thật. Xong ông Khải ông bảo là không cái đó xong là đang là thôi đang là thôi. Xong là Khải nói về cái việc là ơ khi mà tư với chị Quế thì Khải có ấn tượng là chị Quế rất mạnh ở cái phần mặc định vốn thế là đấy vốn vốn là trong ờ hôm nay Sư nói đúng rồi quan trọng là nó là cái gì chứ không quan trọng là thật hay không thật nữa.
Nó chính là
Quế tại sao lại lại được 100? Bởi vì Quế quan tâm vốn là cái gì?
Quan tâm Bước một còn quan tâm thật không thật là bước ba tập trung quấy là vào bước một nên quấy 100 rất sớm chí tuệ
tại vì người ta tập trung bước một còn mình cứ tung bước ba
đúng không vốn là cái gì thì mới là mấu chốt. Còn thật hay không thật rồi ngã không ngã có ngã vô ngã bản chất là bước mấy?
Bước
vẫn là bước ba cái giáo lý về vô ngã bản chất là bước ba nó không hiệu quả của bước một đâu. Đ sao đàn thiện nó thắng
giáo lý vô ngã chỉ đưa ra 700 thôi. Đúng ý không? Đấy mấy ông a La Hán chỉ 700 vì ông chỉ có bước ba thiện nó thắng toàn lư toàn 1000 tại vì nó bước một con đã có bước một full chưa?
Bản full không che chưa?
Cái đên ba hai ba hôm bản full không che thần chuồng
thì con tập trung học vừa học cái gì? Full không che đấy chứ tại sao lại còn mất thời gian cái
nhiều thời gian cái vẫn tốt nhá. Nhưng mà nó phụ thôi đúng không? Đ toàn hỏi thêm không chuyển sang quê
ra tuệ tuệ bác
thì
hôm nay hỏi đ thắc mắc còn lại của các bác khi sang mới
làm thế nào mình chuyển từ trang cũ sang mới cho nó cho nó mượt cho dễ
con mới thấy là mấy hôm ý tức là dài rồi là con bây giờ con tức là cái lúc đấy con mới nhận ra nh là con rất mắc vào à cảm giác cảm xúc suy suy nghĩ ví dụ như là à liệu là đã phải là biết chưa à hay là vẫn là đang là tôi hành giả vân vân. Đấy. Thế nhưng mà hôm qua lúc mà ngồi thiền ấy, buổi cái ca cuối ấ thì con mới thấy là ơ nhưng cái này là toàn bộ là toàn bộ là biết. Tức là ví dụ như bảo là có liệu là có tôi không thì đấy cũng là biết biểu biểu hiện ra. Ờ xong rồi vật vã các thứ như này thì cũng là biết biểu biết. Tức là con con thấy bắt đầu cái từ mà biết biểu biểu hiện ấy nó đúng với cái đoạn là cứ cứ hiện ra thì là biết. Đấy. Thì sau đấy con mới thấy là ô thế thì tức là cái tôi nó ở bước bước ba nhá. Mấy hôm trước vẫn còn là cái tôi thì nó là bé bé bé ba. Đến lúc mà hỏi hỏi Vũ Vũ Trang ấy Vũ Trang nhắc con là nó không có bé ba nào hết. Nó chính là biết đấy. Thế lúc đấy thô tự nhiên tất cả mọi thứ bắt đầu tối hôm qua nó mới thành là là toàn bộ là biết biểu diễn. Bất kỳ một cái gì cũng là biết biết biểu diễn ra. Thế lúc mà lúc mà khi con đến đây này. Sư phụ nói thì con được con được khẳng khẳng định lại cái câu đấy. Xong rồi nó lại có thêm một câu nữa là Thế thì bây giờ chỉ chỉ cần thế này thôi. Tức là tức là cứ cứ cứ làm thế này nhiều ấy thì thì rồi sẽ mặc định thành biết. Thế con mới thấy là ơ cái chính cái bạn bảo là cứ làm nhiều thế này thành biết thì đấy cũng cũng chính là biết biểu biểu hiện chứ không phải là có một cái đoạn thời gian nào hết để mà phải để mà phải thực hành. Tại vì nếu nếu mà tin tức là giống như kiểu là ngay lúc đấy mà tin vào cái đoạn đấy thì nghĩa là đã có một cái tôi mà nó phải làm rất nhiều thứ để để sau này nó được cái việc là luôn ở trong luôn ở trong biết ấy ạ. Thế con thế lúc đấy con mới thấy là Toàn bộ những cái cứ có cái gì hiện ra thì nó chính là biết. Thì cái này là tức là hôm trước mấy trước sư vụ giảng rồi nhưng mà đến hôm nay thì con thấy nó bằng là cứ cái gì hiện ra thì nó là biết và nó không không thể khác được. Thì cái cái mà cần cần để ý thì không phải là có thật hay không có thật. Cái này nó là cái gì? Ừ theo nghĩa là suy mà thực tế là cứ hiện ra như này thì chính là biết rồi.
Cái phát biểu của con nó vẫn sai ở chỗ là biểu diễn ra nó từ kiểu cũ rồi.
Vâng.
Biết là cái đấy sao? Biển nhận ra
à đúng không?
Cái từ biểu nhận ra nó ngầm định rằng là có một cái biết ở đâu đấy xong rồi biến thành cái này ra. Biến ra cái này.
Thế khi nó biến cái biết khi nó biến ra ấy thì nó là cái gì?
Thì là giạ nếu nếu mà biểu gì
nếu con dùng từ biểu diễn ra ấy thì cái biết nó là cái gì khi nó biểu diễn ra cảnh này.
Nếu mà bảo biểu diễn ra cái nền
thì nó nó chỉ là cái ở dưới thôi.
Nó là cái nền nếu mà con t biểu diễn ra con đã ngầm nói rằng biết là cái nền bên dưới.
Vâng.
Biểu diễn ra là cái bên trên.
Vâng.
Thế cái từ bể đấn ra được nó
sai
trong cái trang mới này nó thành sai.
Vâng.
Trong cái trang cũ nhá. Nếu trong này xụ dạy các bạn ở dưới 700 bao nhiêu như con ấy thì vẫn dạy như thế.
Vâng.
Nhưng mà đến sang trang này biểu diễn ra là sai rồi.
Hồng nhị hiểu vấn đề không?
Là
từ gì mới đúng? Biểu diễn ra sai chứ gì mới đúng?
Chính là nó
nó không thể bị diễn dẫn ra nữa.
Ấ tin buồn
cái từ đã rất đúng trong đoạn chữa trước
thì lại thành sai đạn này.
Nên là hôm nay chúng gặp con để con để cho con hiểu trang mới nó đã khác rồi.
Nếu mà nó bị ra thì biết là cái nền đúng không? Xong diễn ra
và cái da đấy vì nó là biết là cái nền cái da đấy không phải là biết là chính nó
biển có biển ra sóng không?
Không
biển là sóng
biển là cái gì ngoài ống sóng đấy
ta là sóng và ta là
biển cả làm sao lại ta lại là biển sóng biểu diễn ra cơn sóng được nghe nó hài hước không
thế khi đó là biển biểu ra cơn sóng thì biển nó là cái gì
nó phải khác cơn sóng
đúng rồi đúng rồi
sao biển ra cơn sóng
thế biển mặt phẳng nằm dưới sóng à Nếu nói biển ra sóng nhá thì có phải mình nói biển là cái mặt phẳng nằm dưới sóng không?
Không. Biển biểu diễn hay là biểu hiện thành sóng
chứ biểu diễn không đúng là biểu hiện thành sóng.
Thay vì biểu diễn ra thì biểu hiện thành.
Nếu mà muốn dùng từ cho đúng ấy thì biể biểu hiện thành cơn sóng.
Thành rất nhiều con sóng. Đấy. Một con sóng đấy. Thành rất nhiều con sóng. Nhưng mà thôi đừng chơi vào ngụ nữ phải hiểu bản chất cái hiện ra này là biết
biểu diễn ra là từ cũ con dùng vẫn được dùng thì phải nói với nhau cũng được dùng để nhận thức nhất định cũng được nhưng mà hiểu là nó mất tính chính xác rồi chứ không không ngại dùng từ đấy trong nhiều vẫn nói cái đấy mà
nhưng mà đừng nhưng mà hiểu là tính chính xác nó không còn nữa
nó không thể là một cái biết ở dưới biểu hiện ra cách ở trên nữa
biết nó biểu hiện thành cái đấy biết biểu hiện thành cái tô đấy biết đấy
không phải là một cái biết giới biểu diễn ra cái tôi vì khi nó biểu diễn ra cái tôi thì cái tôi nó khác với cái biết
đúng rồi
nên con rất muốn diệt cái tôi để thấy cái biết con cảm giác như cái tôi là một cái phải diệt nhưng mà biết biểu hiện thành cái tôi thì còn muốn diệt cái gì nữa nếu biết biểu hiện thành cái tôi sư phụ hóa thành con sâu con có giết con sâu đấy không
có
sư phụ hóa thêm con sâuết sâu mà hóa sâu
bí chụ hóa đ con sâu
hóa hóa là biểu hiện ấy là biểu hiện
giết ngay
giết ngay
ý là tưởng đang xem theo cái mảnh ví dụ là cái tôi là nếu mà cái biết biểu diễn ra cái tôi ấy thì mình muốn
thành cơ mà
thành không không sâu thành không vì sâu sâu chính là sư phụ không
phán này con sâu quay muốn giết con sâu không
có không
nhưng mà sụ đây búng tay cái hiện thêm con sâu ở kia
đi giết giết
giết
thì nó khác sư phụ cái gì
phải thay sư phụ
nếu sụ ngồi đây x cúng thay một cái để để biến hóa thành một có một con sông là gì nhỉ?
Diễn ra một con sâu s vẫn ngồi đây
cúng tay cái con sâu con đập con sâu sâu chết ngay
đúng rồi
nhưng mà sụ hán con sâu con dám giữ sâu sâu không biết là quá phận đạn sau tôn nội không biến thành tháp đúng không à cái lâu tháp chính tô được không
lâu khỉ thì biến ra thoải mái chết
hiểu không
hiểu không
số ngồi đây thấy con sâu kia đỗ dắm dẫm
vâng
mà sụ vẫn ngồi đây con thấy sụ vẫn ngồi đây xong búng tay cái một cái một cái con sâu hiện giả kia
con đ nó ngay biến thành
thể biểu diễn biểu hiện thành và biểu hiện diễn ra chưa
giống như thế đấy hay tô không đấy đúng không vứt cái lông biến thành con khỉ là biểu diễn
thế là biểu diễn raúng
nhưng khoán thành con chim sẻ thành
biểu diễn thành chính là ngộ không
nó là ngộ khái chấm giết
không như hiểu vấn đề không
tức là tức là nếu mà nói
tức bảo là nói là biểu diễn thành
biểu hiện thành
à biểu hiện thành tức là cái biểu hiện thành ấy cũng cũng chính là biết.
Đúng rồi.
Còn nếu mà nói biểu diễn ra tức là sẽ có một cái biểu diễn và có một cái cái biểu diễn ra đấy. Thì cái biểu diễn ấy là
có một cái để biểu hiện điểu biểu diễn ra cái kia khác nhau
thì là hai cái khác nhau.
Có một cái là vẫn là một cái thôi.
Vâng. Còn cái kia nó biểu hiện thành tức là nó là biết và nó biểu hiện cũng thành cái biết luôn.
Ta là sóng và ta là biển cả chứ không phải ta là sóng và ta biểu diễn ra. Ta là biển cả ta biểu diễn ra sóng không phải và luôn. Đ cái này là cái bắt đầu bắt đầu con phải suy ngẫm đấy. Lại phải lại phải ngẫm nhưng mà ngẫm đúng hướng là được rồi.
Biểu diễn ra nghĩa là có một cái a biểu diễn ra sang cái b
còn biểu hiện thành thì vẫn là cái a đấy thôi.
Nhưng mà ngày xưa là diệt ngã diệt tôi bây giờ thấy là tôi là biết khác nhau đấy.
Thế tôi phải diêu tiêu diệt phải tiêu diệt phải tiêu diệt. Đấy là ngày xưa trăng cũ. Bây giờ cái tôi nó là cái gì mới là quan trọng chứ không phải phiếu diệt nó không diệt. Không cần diệt luôn. Nó là cái gì?
Ta biết.
Biết thân thể là biết.
Thân thể là biết tâm. là biết, suy nghĩ là biết,
thân là biết, tâm là biết. Thế diệt cái quá gì nữa
không thèm diệt nữa luôn vì nó là biết thì diệt sư phụ à
không hiểu vấn đề không?
Bây giờ nó là biết rồi thì là xong
thì đừng quan tâm đến diệt đó nữa.
Đoạn trước, đoạn trước là diệt rất nhiều,
chỉ quan tâm đến là có thấy
đoạn cũ là diệt rất nhiều, rất nhiều cái diệt các con trong lòng sát khí đằng đằng luôn các con diệt tôi diệt thật. Bây giờ nó là cái gì không tâm diệt gì nữa. Tâm tâm mình
đón nhận
ờ bây giờ đúng là bây giờ là
bây giờ là đúng là bây là đại bi này
đại bi đấy ạ
đại bi đây nó nhận tất
chức là sát khí đặc đặc hổ sơ hở giết diệt
nó là biết
đập cái gì nữa
bí chi bí là còn thôi nhóm mình chưa ai muốn ai không ai dám giết sư phụ riêng bí dám giết đạp luôn
không là tưởng sư phụ thử diễn ra cái con đó lấy ví dụ nó ý Chị để giết nó chị nó ngày xưa ngày xưa chứ tại sá khí
sát khí đang đằng
bây giờ là đại bi nè
bây giờ là đại bi bây giờ m con bồ tát này đại bi này
ui
ngày xưa chỉ là a la hán th giết giết giết a la hán bản trước nữa là giết kẻ thù
k thù ara
đây sắt nào sát khí thằng đằng rồi cái thù gì cái
thôi chia sẻ cái của em nhé nha mọi người.
Tức là hôm qua là chị nhận ra là mặc dù mình tự tin, mình rất là tự tin, mọi thứ là biết cái gì suy nghĩ bất thứ, thứ gì xảy ra là biết. Nhưng trong trải nghiệm kinh nghiệm thực tế của mình ấy thì mỗi lần mà nhắc tới cái tôi ấ làm cái gì thì rất là sợ.
Vì mình rén ấy, tức là cái cái thói quen vô thức của mình ấy,
sợ sợ
sợ là sợ có cái tôi nó nó nó hành động nó này nó kia ấy. Thì ví dụ như khi mà sư phụ là hay nói là đúng là trong bản chất là mình không thấy mình làm gì hết. Mình chưa bao giờ mình tức là bây giờ thì không thấy mình làm cái thứ gì hết. Tức là không không thể nào tin mình làm được cái gì hết. Cho nên là sư phụ hay khen cái gì á là chị hay nói là biết làm biết làm á.
Nhưng tối hôm qua tự nhiên chị chợt nhận ra rằng là mỗi lần mà chị nói như thế thì giống như có một cái bức màn ngăn và có một cái sự sợ hãi.
Tại sao mình không tự tin như sư phụ mình nhận mình làm đi.
Ừ đúng rồi.
Tức là mình không cho nên là mới bị mắc vào cái đợt mà hôm ở lớp lớp lớp thiền đấy là nó Phật.
Phật là mình tự nhiên là mình lại cho rằng là tức là mình lại bị mất vào ngôn từ này, mắc về khái niệm cũ. này tức c mình mất rất là nhiều chứ mình không thấy mọi cái thứ nó đều là biết hết. Tức là trong lý thuyết của mình á thì mọi thứ là biết nhưng mà trong trải nghiệm của mình á thì mình thấy là rất là thật ấy. Mình vẫn vẫn có cái ngăn ngại thì mỗi lần mà sư phụ có nói cái gì gì là dòng biết hay là cái gì đó bật ra ngay luôn luôn như thế. Thì ban đầu là mình tưởng á là ok. Tức là ngày xưa với mình như thế là ok tại vì nó khoát khỏi cái niềm tin của tôi là không thấy tôi làm tôi chịu thì nó giải thoát thật sự.
Nhưng mà để đi xa thì mình thấy rằng là đó chính chị nhận ra đó chính là cái điểm mà bị mắt của chị luôn. Tại vì cứ mỗi lần mà như thế là chị từ chối cái suy nghĩ.
Đúng rồi.
Từ chối và sợ sợ cái suy nghĩ. Tôi làm ủa hắn là biết mà tại sao phải sợ?
Rất là sợ khi mà nó rất là tinh vi luôn. Tự nhiên khi mà nói là cái là nó sụ nói là cái phản ứng tự nhiên đầu tiên của chị là sẽ giống như đó là cái sự thật là mình đâu có làm gì dòng biết nó làm thôi. Nhưng mà khi mà nói dòng biết làm tức là mình không thấy mình là biết mình bất là sợ vẫn sợ cái chữ mình á vẫn sợ chữ tôi làm. Tức là hắn có một cái sự ngăn ngại nó không có cái sự tự tin
nó nó chạy nó nó chạy trong Con vô thức của mình nó vẫn sợ nó chưa thấy tất cả là biết. Cho nên nó không phun không phun được là vì như thế. Cái xong chị mới nói là ô em nhớ là cái tập mới rồi bây giờ cái chị mới nói là sư phụ k là phụ hết em phải thấy là mọi thứ là biết
thì là nó giải quyết hết. Thì chính vì là trong cái lớp mờ nó mình không thấy cái đó là biết
cho nên là mình mới sợ hắn như thế. Cho nên bây giờ mỗi lần anh nói là em sẽ ngừng lại đ em tập để em nhìn thấy nó là biết đã rồi em sẽ tập theo cách mới là em khẳng định em làm luôn để em tự tin và không sợ cái suy nghĩ tôi làm nữa.
Đúng rồi
đấy. Thì thì thì đó là chị chị nhận ra là là là thấy là mình mình không phun c tức là mình bên mình mình vẫn có cái nỗi sợ suy nghĩ vô minh mình từ chối
mình từ chối mình mình mình có cái thói quen từ chối suy nghĩ vô minh mình chối mình rất là từ chối nó kiểu như thế cái sư phụ k là quan trọng là đừng từ chối nữa k nhưng mà không từ chối không được tại vì mình không thấy nó là biết thì đương nhiên mình sẽ từ chối cho nên mình phải buộc thấy nó từ là biết thì mình mới không từ chối
còn bây giờ thói qu chối và mình nhận ra à cái từ chối nó là biết thôi là cái đó là biết thôi thì là ok lại quay lại chứ không có vấn đề gì hết Đấy cho nên là nhiều khi là mình lý thuyết thôi nhưng mà mình mình mình trung thực mình xem trải nghiệm của mình mình đang sợ cái gì đang mắc ở đâu rồi mình thẳng vô đó
mình đổ lại cái thói quen cũ
tức là cái thói quen cũ của mình á hắn chạy ngầm kinh khủng lắm
hắn rất là sợ sợ có tôi, sợ có tôi là người làm sợ có gì cho nên hắn phải luôn luôn khẳng định luôn phải phả phạ phạ như thế này phải như thế
trang cũ cái trang cũ trang rất nhiều từ chối
trước trước cái trang mới này thì rất nhiều từ chố đời từ chối là là một chuyện như pháp từ chối rất nhiều
trong mối Không từ chối gì hết, không cần chống lại điều gì hết. Ra trang mới thấy nó là biết được rồi. Lúc mà mình lúc mà mình sợ nó là mình không thấy nó là biết. Nãy nhận ra điểm luôn mà mình không thấy nó là biết.
Thế là biết được rồi. Thế là biết xong rồi thì từ cũng được, không từ cũng được. Thế là biết xong rồi mà. Thế là biết rồi thì có từ chối cũng được mà không từ chối cũng được.
Thì vẫn là biết. Thì vẫn là biết.
Có từ chối thì cái từ chối đ cũng là biết.
Thoải mái đi
đúng không?
Trên hã là Trong cái trang mới này cái chữ không từ chối không đúng nữa luôn
mà là thoải mái đi
mới là từ đúng.
Tại vì không từ chối thì lại tình từ chối rồi.
Không từ chối nghĩa là mình đang chống lại sự từ chối. Mình đang cho sự từ chối không phải là biết.
Thoải mái đi. Từ cũng được từ chối cũng được. Miễn là thấy nó là biết. Thế mới nên mới có thể cái đoạn cuối đời không ai biết mình giác ngộ đấy. C không thể thấy được cái ông cái ông hàng xóm vẫn là ngusi nốt nát đấy. lại chính là bậc các hộ được vì không hành xử hết những người thường không khác gì
thì mình thấy là mình quá bị chấp bằng công từ á
quá bị dính nh con từ rất là sợ cái từ này sợ từ kia á
và mình không thấy đó là biết cho nên mình nó mình nó đầy sức mạnh mình chỉ có cái lý thuyết đó là biết thôi
chứ còn trong đời sống trải nghiệm của mình nó nói cái chi mình nó sợ hết trơn á mà mà nhất hành giả là sợ mấy cái suy nghĩ vô minh sợ mấy cái gì đó nó sợ kinh dị luôn á
trước đây là con
mình thấy không tự do
con chưa cập bến hòn đảo hả ừ một nửa bán bộ.
Bây giờ là con bước một chân lên bàn đàn đảo vàng. Bây giờ ấy
nửa chân trên thuyền chên lên hà đảo vàng. Nếu con nếu giữ lại thói quen trên thuyền không lên hào đảo vàng được
đúng không? Còn trước kia là chưa lên hào đảo vàng thì đương nhiên là phải tránh sóng này, tránh sóng ngầm, tránh đá ngầm, phải từ chối đủ thứ mới đến được hòn đảo vàng. Phương tiện đấy. Nhưng ngày hôm nay con đã đặt nửa chân hòn đảo vàng rồi. Giảng bài hôm trước là một chân rồi, chân còn lại bước nốt thôi đúng không?
Trên hòn đảo vàng thì không thể gì. nh
thoải mái đi vì bất đá còn gì có gì khác ngoài vàng đâu đi
thế thời gian là dành cho việc nhận ra biết bây giờ con nên sắc quyết là mình dành full time không phải cho tư không phải cho cho gì hết mà cho việc nhận ra bữa full time của con nghĩ là từ sáng đến tối đấy không phải là lúc đi làm không nhận ra không được bây giờ quyết sẽ là sai rồi
full time
bây là full time bây giờ con quyết được vì con vì nó dễ rồi Ngày xưa nó khó ấy thì nó mới là thôi đi làm thì bỏ qua sáng tối luôn.
Bây giờ con full trình độ còn đủ full time chưa? Đủ trình độ full time chưa? Rồi
không nhị đủ chế độ full time chưa? Có gì khó đâ? Vì nó dễ quá rồi. Hắt hơi sổ mũi
cũng là biết.
Kể cả ngồi nghi ngờ nghi ngờ cũng là biết luôn. Nghi ngờ là đây đúng hay không đúng nhỉ? Cũng là biết.
Nhớ
bây giờ nó là siêu đến dễ đến mức là không tưởng rồi gì nữa
cái chữ dễ bây giờ là là còn là cái từ quá đáng đấy. Đám nghi ngờ gọi là biết
nghi ngờ còn là biết
bây giờ ngồi nghi ngờ là đây biết không nhỉ cũng là biết
sợ không
đá
mình mới biết nhỉ hay là không phải biết nhỉ mình đã
ôi mình đã đúng chưa nhỉ mình đã thấy được đúng thật chưa nhỉ
hay là mình đang bị lừa nhỉ cái đống nghi ngờ đấy cũng là biết
quá luôn
cái mà Tuệ Vân vừa nói đấy
mình đã biết chị chưa hay là đang bị lừa bởi vấy tôi
kể cả suy luận đấy thì cái đ
---
cũng là một cái là biết luôn.
Là biết luôn
cái nghi ngờ là biết luôn.
Đây không là biết cũng là biết.
Đúng rồi. Đây không là biết thì nó cũng là con chỉ có một thứ đở đấy.
Không cái hở
không cái hở nữa biển biết rồi.
Không thể có một cơn sóng nào trong biết nữa. Không phải là nước.
Đây là một biển biết này hắt hơi ngang với cả giác ngộ.
Một suy nghĩ giác ngộ ấy phải một cái hắt hơi bằng nhau.
Bạno này dễ đoạn trước này khó nữa. Con cứ tưởng là là cao cấp thì là khó hơn. Dễ
càng cao mới càng dễ,
càng thấp mới càng khó. Nhiều
bé các kiểu. Xịch
bây giờ mới là đúng là đoạn là dùng kết quả là con đường đấy.
Trước chưa đặt trước bây giờ sau cái bài thượng trước của chú phải biết đấy. Con m có fullun cái kết quả trong đây.
Trước đây biết con là nó vẫn bị từ chối cái gì đấy không phải là biết
biết cộng với
còn bây giờ là biết xịn. Anh cứ nó phải phù cái đấy nó bị kẹt
cái nó bị kẹt từ chậu biết
nó nó lồi lộ ấy gọi là nó
bây gi bây giờ không không sợ thế chỉ sợ không nhận ra thôi.
Không kịp nhận ra
không kịp
sợ đây là sợ mình cách nói để mình để mình có cái sự
ý thức ý thức cái việc nhận ra chứ th chả sợ cái gì Ý thức
nhưng mà nó về góc độ góc độ thực hành thì phải có ý thức
có ý thức thì thôi
còn nếu bây giờ mà lại thả hết ấy
về zero
lại quay lại đúng ngày xưa lại đúng ý thức
vì á quay đúng thơ mà nó khổ chứ không phải là khổ đâu
có ý thức khổ
có ý thức thì dẫng đến
bây giờ vẫn là nửa nửa thằng thôi mà thả hết ra thì vẫn
là thằng thằng
thằng này luôn là thằng
sớm muộn sẽ trở thành thằng
thì thôi thói quen làm thằng rất là mạnh
đúng rồi chắc luôn
nhân chữ Cái bài phát biểu của của Tuệ Vân có hai ý. Một là cái chữ biểu diễn ra nó không còn đúng nữa.
Con dùng thoải mái đi không sao hết. Với người phù hợp với lúc phù hợp nhưng mà phải hiểu nó không còn chính xác nữa.
Biểu hiện thành thì chính ra thôi.
Ví dụ như là biết biểu diễn ra tưởng và suy.
Chỉ có tưởng có suy
là vẫn có tưởng có suy.
Xong phải gạt gà sao đấy thế biết
con biết biểu hiện thành tưởng và suy
ch. Biết mình biết
nó là luôn
chứ con không th tưởng suy có vấn đề gì nữa
đúng rồi
nhá con bảo biết tưởng và suy con thấy tưởng suy có vấn đề rồi
mày lừa rồi
nhưng mà bi thành tưởng và suy thì còn vấn đề nữa
thoải mái biết được thanh tường và suy thì còn vấn đề
còn diệt cái gì là diệt cái tưởng nào nữa thậc mà còn là biết đi
tưởng và suy là biết rồi còn gì nữa
tưởng và suy là cái thằng gây chuyện nhất mà nó còn là biểu hiện thành của biết
biết luôn
thì có phải diệt tưởng suy nữa không
không
còn chống lại luôn không cần chống lại điều gì hết. Hiểu vấn đề không? Khi sự giảng hôm trước ấy nói là vẫn chưa phá hết tại vì là mọi người vẫn tự nhiên lại tưởng tin là có tưởng và suy.
Sau bài giảng x ấy thì rất nhiều bạn tin là có tưởng và suy không nhóm này nhóm kia đúng không? Nhưng mà không ra cái các bạn tư sẽ thấy ngay đâu. 1,4 để xem tử suy nó là cái gì. Rất nhiều người sẽ tế tự nhiên đang ngon đang lành có thêm tưởng và suy Không phải tư xem tưởng suy là gì thấy ngay là hoặc là tư hoặc là ngồi nhìn kinh nghiệm cũng được thấy ngay tưởng suy nó là biểu hiện của biết biểu hiện thành tưởng thành suy vì thế nó không có tưởng một suy thật chỉ có biết thôi hiểu vấn đề không biết
thái là quan tâm nó có thật hay không có thật
nhưng phải quan tâm nó là cái gì Đấy các con hiểu chỗ khác không?
Thật hay không? Thật là đoạn cũ rồi
bây giờ không quan tâm thật đúng vật nữa. Quan tâm là cái gì?
Trang mới rồi.
Trang mới rồi.
Thật cũng được nó phải là biết đúng không? Không thận được nó phải là biết. Con cũng không biết. Chứ có cái trường phái nó gọi là nó gọi là Siiva giáo ở C. ở vùng ở Pakistan ấy
thì nó sắp nó khẳng định là cái gì cũng thật hết đấy. Mược các con và vẫn giác ngộ như thường chưa?
Cái gì cũng thật mình là cái gì cũng giả Phật giáo
còn Shiva giáo nó là cái gì cũng thật
đầy bậc lác ngộ nó là biết nó phải thật chứ không
cái gì nó là biết nó phải thật
nó đi từ nó đi từ một đúng không
đi từ đi từ từ bước một lên thì cái gì thật thì Phật giáo là cái cái Phật là cái tôn giáo gọi nó là rất nhiều lòng từ bi thì nó vì thế nó nó phải dành cho thật đông người và tốt
thì nó phải đi từ cái ba ra đi từ bước bước cuối ra
đúng rồi
vì con người toàn ở bước ba thôi
đúng rồi
thì nó khẳng định tất cả là giả về bước ba thì giả hết rồi đâu nữa
nhưng mà trên đời có rất nhiều cái tôn giáo nó phát xuất phát từ bước một thật hết vì cái là biết nó buộc phải thật đúng không hợp lý không hợp lý
hợp lý không cái gì là biết được gấy thật hết Đấy. Thế cả hai tôn giáo này giác ngộ được vì như vậy hiểu bản chất vấn đề nằm ở đâu? Nó không nằm thật giả.
Nó là cái gì?
Thế nhưng mà cái thật đấy là nó không gọi tên nó là cái gì chứ
nó là biết
đấy chứ còn không phải gọi tên là cái A cái B cái C không phải
đúng rồi. Ở góc độ góc độ ở góc độ Phật giáo thì như thế
góc độ họ không cần luôn. Họ không cần cái đoạn đấy họ bỏ qua cái đoạn đấy luôn.
Các con là bắt đầu từ Phật giáo từ Chụ đ Phật giáo đúng không? Nên rất quan tâm thật hay không thật còn có những con đường họ bỏ qua thật hay không thật vẫn đến giác ngộ như thường tại vì nhớ là thật hay không thật nằm bước ba
nếu tôi có một cách đưa với bước một thì tại sao tôi phải quan tâm bước ba nếu tôi có một cách
các con đế bước một rồi đấy các con sau cái bài trước đến bước 1 rồi chưa
rồi
thì không cần con bước ba cũng được
bước ba thật hay không thật
đã có bước một
ngày xưa khi con chưa đến đợ bước một này thì buộc phải dùng bước ba làm phương tiện bây giờ con bước một rồi con không cần Phải có tâm thật không thật nữa cũng chả sao nó
cảm giác một một bức
một bước về
đạo Thiên Chúa cũng không nói gì không thật thật không thật luôn Thiên Chúa vị khác
cũng chả nói gì thật hay không thật tất cả là thực đế hết
a La đấy Hồi giáo Thiên Chúa Hồi giáo đều đều có cùng với cái công thức đấy
nó là thượng đế rồi thật thật bãi mà đúng không
mà cái phải đoạn này con nhớ dụ của nó là ngắt cái bông hoa vệ là cái tà đó đúng không ạ
ừ Bây giờ làm gì? Bổ cái cái củi ra thấy ta ở đó nhấc vấn đá lên ta ở đó đạo thên Chúa đấy. Tưởng Chúa ở đâu mà Chúa Chúa gì đó.
Bây giờ con tư gì tư nhưng mà cuối cùng phải đến cái đoạn nó là biết thì mới là tư xong. Tư mà không chỗ đấy thì vẫn chưa xong. Được chưa? Đấy tư vấn tốt mà nhưng mà tư đến đoạn đấy nó là biết rồi. Không chứ bảo nó không có thật thì chưa trước sau. Ngày xưa tư thật không có thật là ngày xưa
thái cứ hỏi là thật hay không thật làm gì cũng được. Thật không thật cũng được nhưng mà nó phải là biết.
Thật cũng được nhưng nó phải là
khi nó biết rồi con tự không có quan tâm thật hay không thận tự con hết quan tâm. Mở mắt ra thấy một cái biển biết này đúng không? Nó tự thanh tịnh. Nó trong trong đại đàn thiện gọi thanh tịnh nguyên sơ đấy. thanh tịnh từ vô thủy luôn nó tự thanh tịnh nó tâm biết không biết làm gì nên là thiện cũng không có cái khái niệm thật hay không thật là khái niệm thanh tịnh nguyên sao nghĩa là lúc nào cũng thanh tịnh tự từ bắt đầu luôn không phải là tu hành pháp xong thì nó mới thanh tịnh giải quyết luôn thật với không thật các nhị nguyên sơ thì vượt thật và không thật đúng không đây này nó thanh tịnh ngươ sơ này nó là biết mà có phải là khỏi quan tâm thật hay không thật không mọi người nói thật cũng được nói không thật cũng được tùy vào cái cái căn cơ của người nghe Mới nghe sẵn sàng không thật thì mình nói thâm thật. Mình nghe sẵn sàng thật mình nói thật. Mình không bị chấp vào ngôn từ là thật hay không thật nữa. Không phả chấp ngôn từ là ngã hay vô ngã nữa. Thì ngôn từ nào thì con từ nó cũng cùng bản chất đấy. Thôi mình không sợ mình nói sai. Sai thì bây giờ không nói sai. Đến khi nhận thức đúng thì không nói sai nữa. Nhận thức sai thì mới sợ nói sai. Nhận thức đúng không sợ nói sai được. Cái gì cũng đúng
sai có nhận thức đúng nữa gì cũng đúng là đấy bởi vì là nó cũng có cái khác chỉ có ngày xưa sụ cũng giảng cái này nhưứ con không thể tiếp không thể lãnh hội được th phải hạ dần hạ dần hạ dần đ nhưng mà Giờ ngược lại các con lẽ hội được rồi đừng các con đừng hạ chính mình xuống đây bây giờ nếu sụ đúng không sự không bảo con đừng hạ con hạ con đừng có hạ mình xuống đ
một bộ số có lên sáng luôn thua rồi bộ sức mạnh nữa
bộ gì bây giờ tốt hết
nào cũng được
bộ nào cũng được viễn là nó là biết nên là nó vượt qua bộ
nó không quan tâm lên bộ nào luôn nó là biết hết bộ nào là biết
đường tự ti đúng không tự ti là biết kiêu ngạo không
cũng là biết
kiêu ngạo là biết luôn
không cần sáng
tứ từ cũng là biết
không cần sáng chỉ cần biết Bây giờ tối thui cũng là biết luôn. Bây giờ con
con tự ti này, con kiêu ngạo này, con sợ hãi này,
ghen tỵ này, con gì cái gì đúng không? Con tham lam, con sân hận này
chậm hiểu,
con chậm hiểu này.
Hôm nữa là mình thấy sống đ sống bình thường của mình còn dưới cả bình thường bình
thường đúng rồi. Level có mấy hôm qua thấy đúng là level cũng thấp hơn bình thường cũng được luôn.
Đúng cái chậm hiểu cũng được luôn.
Đấy ông ông ông ông ngốc đấy. Tầm thường ấy tinh 100 tinh 100 được
tầm thường nhở.
Dạ mua dốc rồi đấy mà cũng đang đội cho mọi người mọi người tin 100% đó gì cũng là biết đấy. Đấy ngon không?
Ngon
đấy. Ai hỏi thêm nói thêm đi. Làm rõ thôi. Ngóc anh nào mà còn chưa rõ. Giống như Tệ Vân là vẫn còn sợ là có ngã có không có ngã khác.
Tôi tập này có đúng không? Đúng không?
Chấp tấtp.
Đúng rồi. Đó đó nói
bây giờ không tập sai nữa chứ. Sai được gì cũng là biết.
Tập đúng là biết. Tập sai là biết. Không tập sai được nữa
gì có sai đúng. Sai đúng không thể sai được. Chếc sự châu đồ đợt mình tập sai thoải mái đ
càng sai càng giao định mới đau đỡ
rồi đấy tiếp đi đồ ăn
kìa đừng kì các bác thấy sướng
gọi rồi 1 giờ có cứ chị phát xong xui tí liên hoan
liên hoan giai đoạn mới không có
đúng rồi liên hoan đánh dấu đoạn mới đúng Tức là từ hôm qua thì tức là hôm qua nhá thì sau khi nghe cái bài đốt ấy thì bọn con cứ trêu Hải Nam mẹ đã bình thường đã phải tìm cách tu cho đúng rồi ông lại còn dẫn nhập vào thân thể xong ông lại còn dẫn đi đốt xong
thế là xong mấy mới bảo thế anh em đi sang làm lịch bên kia thế cứ ngồi không với nhau thì bảo thôi bây giờ đi bảo hành đi chứ bây giờ nói khơi khơi thế này xong để không này à trêu không thế lúc đấy ngồi thế vào
như người ta vào sang ngã kí thì phải đi bảo hành đi chứ.
Bảo hành
nó cứ ngồi cười. Thế xong mà lúc ấy mới mấy từ cái đoạn là bọn con lúc đấy mới nghĩ là ngày trước ấy là nghĩ là có một cái gọi là vị thế của hành giả với cả vị thế của biết.
Thế thì xong bảo là khi màở vị thế của biết ấy tức là mặc định mình là biết ấy thì tập cái gì cũng đúng. Còn vị thế ở hành giả thì nó nó khổ sai và tập gì cũng sai. Thế là tự dưng nó hình thành lên một cái đấy là có một cái vị thế của biết thật và vị thế của hành giả thật.
Thế nhưng mà thế là tự dưng ấy mặc dù nhá ờ lúc đấy có thể hiểu là đúng nhưng mà xong trong khi vào thực hành thì bảo ơ thế là tự dưng là chia chia chia cái thực hành ra là khi nào ở vị thế của biết
và khi nào vị thế của tôi.
Ừ.
Thế xong rồi bảo là có thế quái nào thế là lại có một cái sự nỗ lực nhất định để không bị trượt vào cái
vị thế của tôi.
Cái vị thế của tôi. Nhưng mà với cái nhận thức đấy thì kiểu gì cũng bị trượt.
Thế mới đau chứ. Bởi vì trong cái nhận thức ấy đã có hai thứ rồi. Tôi
bị ngắt mắt vào tờ nhiều lắm. Mắc từ mắc tế
thế là bảo ơ thế hóa ra là hóa ra thì lúc đấy mới hải Nam nó mới nói là thì bây giờ chỉ nhìn lại xem khi bảo vị thế của tôi ấy hay vị thế của biết ấy nó chỉ có một thứ thôi nó chỉ có một biết thôi. Tức là khi mà bảo này bảo kia hay là hay nhận thức nào thì nó cũng chỉ có một thứ thôi. Nó không không thể khác được. Đấy. Thế là xong xong mới mới chốt lại à. Hóa ra là cái kia nó chỉ là nói thế thôi chứ nó không có hai cái đấy chứ mà lúc mình lại nhận thức là thành có hai cái thật đấy thì là nhầm về nhận thức nhầm khi mà khi mà có hai thứ thì bắt đầu sinh ra một sự ờ từ chối và lấy cái này bỏ cái kia
và sẽ sẽ có những lúc theo kiểu gì kể cả kể cả gọi là mặc định rồi nhưng mà vẫn ngầm là có hai thứ thì kiểu gì cũng bị trượt xong bên kia không trượt thì cũng sợ đấy. Thế xong lúc thì xong mới chốt được là à hóa ra là chị Đơn giản thôi nhìn lúc nào hoặc là không phải chả chà nhìn nó chỉ có một biết thôi. Chỉ có biết thôi. Tức là chỉ đơn giản là cái gì cũng có biết không thể có cái khác
thì không có hai cái vị thế kia thôi.
Thì không có hai vị thế đấy. Thì
biết làm sao mà có có vị thế giả vị thế của biết.
Ừ
nhưng mà như thế này bọn không có cũng như
không thì lúc đấy thì đơn giản là nó chỉ có biết mà. Còn hai cái kia ấy thì khi khi bảo là có vị thế của tôi thì cũng là biết. Khi mà bảo là vị thế của biết thì cũng là biết. Tức là nó không có hai cái đấy. Tức là đây là nói về nhận thức. thôi chứ trước là mình nhận thức là có hai bây giờ không nhận thức cái nào cũng là biết đâu mà cái gì cũng là biết thì lúc ấy mới soi lại là
đị ăn nó no không ăn được cơm được phi ra
thế so về kinh nghiệm thì trước đấy con bọn chính con ấy con có một cái xu hướng là ví dụ như là bảo là ờ khi mà tức là nhận thức ở đây là biết mà tự dưng lại có cái xu hướng tựa nổi lên là cái là cần thực hành gì đấy thế tự dưng ở trong nó có một cái là ơ là biết tại sao phải thực hành nhỉ tức là nó nó từ chối cái việc thực hành
đấy nó từ chối cái việc thực hành bởi vì nó nó nghĩ là Tức là nghĩ là việc thực hành là sai, tức là việc thực hành không phải là biết. Ờ thì mới nhận ra à hóa ra là tự dưng mình nghĩ là có hai trạng thái đấy. Thì soi vào cái kinh nghiệm của con thấy thì từ từ lúc đấy mới tự là nó mới rõ ràng hơn là thực hành hay không thực hành. Hay cái tôi này ấy hay là bất kể cái trạng thái của cái tôi ấ nó là biết thôi chứ nó không nó không giống như ngày trước là mình mình nghĩ nó là mình nghĩ nó là không được. Ừ. Ừ. Ví dụ như là có sai có đúng, như thế là sai. Đấy thì là nó không phải là biết. Thế thì từ cái lúc mà ý là từ cái lúc mà gỡ được cái vị thế thì bắt đầu ờ vào trong cái a trong cái đời sống thì tự dưng cái việc mà thầy biết ấy hoặc là thầy biết ở khắp cái trạng thái nào nó cũng là biết ấy. Nó nó trở nên dễ dàng và đơn giản. Tức là nó không nó không phải nó không phải dùng cái tạm gọi là nó không có hai trạng thái để mà phải phải lấy cái này bỏ cái kia. Đấy thì chỉ đơn giản thôi là thế ờ hóa ra nó là biết mà cái chính cái mà ừ những cái mà như con này vướng vào những cái của hành giả hoặc là những cái cảm xúc cảm xúc gọi là không ví dụ như không không rõ ràng hay là không hoặc là nó hồi hộp thì bảo là mình cần phải xử lý nhưng mà khi cái cần phải xử lý mình mình cho là không được thì xong rồi cả đống đấy hóa ra là biết chứ nó không có gì khác cả
từ chỗ Từ chối
đấy. Từ chối từ chối nó đi không bịm
thì thì con thấy là nó cũng bắt đầu bắt đầu rõ ràng hơn, vỡ hơn và từ ví dụ như từ cái bài hôm qua thì thấy là ồ thế cuối cùng nó vẫn là cái hiện ra thôi mà. Và cái hiện ra là biết mà. Thế tại sao mà có vấn đề với bất kể cái hiện ra gì nhỉ? Hay là bất kể m cái cái biết gì nhở?
Đúng rồi.
Đây nó tư của đấy.
Thế tư kiểu đấy là đúng rồi. Đ bảo hành được. Bảo hành
tự lại như tư cũ. Thế nên mình từ chối, mình tư lại sao phải từ chối.
Thấy trang mới không?
Trang trang mới
trang mới quá rồi nhá. Trang cũ đầy từ chối
mà không từ chối không được. Ấ
ngày xưa là sắp đâm vào đá ngầm. Phải từ chối cái đá ngầm chứ
sẽ lào ra đá ngầm à. Bây giờ phải nhìn lại xem đá gầm nó là cái gì
vì ngày xưa mình đang trên biển các con ấy bây giờ trên đào đảo vàng rồi.
Trên hòn đảo vàng họ đã gầm điện ra. Sối không?
Nó là vàng mà
nó vàng nhưng mà ngay dướ trên biển thì phải xối nó chứ không chết.
Ngày xưa mà cứ cứ ngã chấp pháp ngã chấp pháp chấp mãi thì chết nhưng mà bây giờ thì ngã chấp cũng là biết, pháp chấp cũng là biết. Không sợ một trang mới các con các con phải làm quen với trạng cái trang mới các con là rất nhiều di sản của trang cũ.
Di sản nhiều
ừ bây giờ là bước chân lên hòn đảo vàng rồi thấy tất cả là vẻ. Con bước một chân hòn đảo vàng thấy chức con một tảng cá to đùng hiện ra
vàng.
Thói quen cũ thì ngày xưa là gì?
Tránh con đây. ra trên biển mà họ đá được đồng diện ra làm gì?
Né
né ngay lé
lé luôn.
Nhưng bây giờ trên hòn đá vàng đã đồng ra sao?
Ông vàng
nhặt
vàng
sao vấn đề không tránh nó nữa nhặt nữa
sao phải nhặt nhặt gì nữa và
hô đầu vàng nhặt cái gì đầu vàng nhặt nhặt vàng là gì
không nhặt nữa bây giờ là không tránh nữa là thành công rồi tránh
h nào mà chắc con là vô chúa rồi giàu thế thì cái này nó đến từ tư Từ là một phần thôi nhưng phần nhiều lến từ kinh nghiệm sống ấy.
Mình cứ hết thấy cái này là biết chưa biết. Đến ngày đấy mình sẽ cảm giác ôi biết tất. Kể cả cái mình chưa gọ trải nghiệm cũng là biết nốt.
Chứ không phải là cái hiện ra là biết cái không hiện ra thì là phải xem xem nó là cái gì
mà là cái là biết và cái không hiện ra nó cũng là biết
biết thì phải là biết.
Đấy thế mới có sự tự tin. Có cái gì là
có chứ. Đây thứ đâ đây mình tin này ông bà của Tổ tiên này mình tin 1 tỷ thứ không hiện ra các con cũng tin một tỷ thứ không hiện ra ai chẳng tin mình có mở tổ tiên về quen dỗ là ví dụ đấy ai chẳng tin là có cái tương lai sẽ đến đấy ra đâu thế thì tất cả những cái đấy được gọi là cái tưởng
không nó ngày xưa gọi là tưởng bây giờ bây giờ mình bảo nó là biết sợ tí
biết luôn
nó là suy n bản chất nó là suy
tức là ý còn muốn nói như thế này
nó là suy chứ không phải tưởng đâu nhá nó là suy
tức là ý còn muốn nói rằng là là tức là Nếu mà suy cho cùng ra ấy thì thì cái nào cũng là tưởng là suy hết.
Suy ông bà tổ tiên là suy tương lai là suy
không phải là tưởng
tương lai là đúng rồi.
Ông bà tên trong quá khứ là suy. Tương lai là suy danh dự là suy. Danh dự cái không hiện ra đấy ví dụ không hiện ra là danh dự đấy. Ai chẳng tin mình có danh dự hiện ra đâu.
Ở đây ai không tin mình có danh dự không?
Có.
Nhưng có hiện ra không?
Không.
Chưa có hiện ra trên đời này chưa lần nào anh hiện ra một lần nào trên đời đúng không?
Như vậy nó là cái không hiện ra
cái không đấy cái không hiện ra
các phẩm tính của cá nhân
tài ba thông minh hay là ngu dốt
kém cỏi
toàn là thứ không hiện ra những cái không hiện ra mới rất nhiều trong cho các con các con các con tin rằng rất có rất nhiều thứ không hiện ra không nó thì chẳng là cái hiện ra đây thứ không hiện ra thế nếu mình chỉ nói cái hiện ra là biết ấy thì mình sẽ nghĩ rằng là thế nhưng cái hiện ra nó là cái gì t
thì mình nghĩ nó là suy đấy không nhị nó là tưởng đấy
không tức là nó là tưởng là suy thì là nó cũng nó nó như hôm qua sư phụ nói tức là cái tưởng là không hiện ra trong biết
đấy
sao không biết ai bảo thế ai dạy thế chẳng ai dạy thế
à không phải là cái hiện ra trong biết
tưởng ra đây này tưởng hiện ra ầm trong biết này không hiện ra không biết
ô thế cái lúc mà minh thành phát biểu ấy thì là con hiểu nó là cái gì nhỉ
à tưởng tưởng trong biết
nó hiện ra cho nó không tồn tại ấy
nó không phải là một thướng Minh Thành sư phụ hỏi cuộc đời này là gì? Xong sư phụ à xong minh thành trả lời là cuộc đời này là tưởng tượng trong biết.
Ừ.
Xong sư phụ bảo là không có tưởng tượng trong biết. Đấy đã tên rồi.
Chả có cái tưởng tượng nào trong biết
nó là biết. Nó không có cái tưởng tượng nào biết.
Tin rằng có tưởng và suy là bị lừa.
Không có tưởng và suy nà hết. Thế nên đấy h nhị mắc đúng cái chụ nói hôm nãy là giảng xong tưởng tưởng là tin là có tưởng và suy. Khi giảng biết tưởng suy xong thì tin là có tưởng và suy.
Không có. Con đang nói cái hiện ra ấy, cái hiện ra thì con đang hiểu rằng là tất cả những cái mà ấn tượng giác quan ý thì là những cái hiện ra.
Đúng rồi.
Tức là mẹ em thêm
thì danh dự là cái gì?
Dạ,
danh dự là
cái danh dự là cái tưởng.
Cái tưởng
à là cái suy.
Suy
thì cái suy cái vậy thì cả cái tưởng và cái suy là cái không hiện ra chứ.
Thế tưởng là cái gì? Ngồi đây tưởng là cái gì?
Ngồi đây nhá. Tưởng là tưởng là Là là là là là nhìn sư phụ là cái hình kìa.
Màu
là màu kìa.
Màu hiện ra không?
Ừ đúng rồi. Thì màu có hiện ra
không tưởng không hiện ra.
Thế cho nên là
tưởng mới là cái hiện ra. Suy mới là cái không hiện ra. Tưởng là màu sắc là âm thanh là cảm giác đau đớn là nó cái hiện ra.
Đúng rồi.
Còn suy luận ấy mới là cái không hiện ra. Ngày mai ngày kia tôi vật suy với cái không bao giờ hiện ra cả. Suy là cái không bao giờ hiện ra
còn tưởng là cái nút hiện ra.
---
Thì hôm qua là con chưa hiểu cái chỗ cái chỗ ấy. Chưa hiểu cái chỗ Minh Thành nó hỏi xong rồi.
Nhưng mà Minh Thành tưởng là tưởng có thật.
Hiện ra các việc nó có thật.
Phải Minh Thành là không phân biệt được hiện ra phải có thật
chứ không phải là Minh Thành nói là cái tưởng là không hiện ra. hiện ra. Tất cả hiện ra hết nhưng nó có thật hay không nó quan trọng. Mình thầy là nhầm lẫn cho việc tất cả các con đều bị nhầm lẫn. Đấy là hiện ra nghĩa là có thật. Hồng Nhị là không giải quyết chỗ đấy nên là hôm nay số không tăng được như thế. Vẫn lờ mờ chỗ đấy luôn. Con l mờ cái chỗ là là nói là là
không như con nói tưởng không hiện ra không biết tưởng là cái gì luôn
không tưởng thì con vẫn biết là nó không hiện ra xong
là là màu là là là các ấn tượng giác quan ý
hiện ra rõ ràng thế này sao lại hiện ra
thế thì hôm qua con hiểu chưa đúng cái hôm qua hôm qua con lại hiểu là nói là cái tưởng không hiện ra
tưởng luôn hiện ra Cho nên Mỹ Vân mới nói là à Thanh Vân mới nói là nó có đâu mà nó hiện ra.
Đúng rồi.
Nó có thật đâu mà nó hiện ra
nhưng mà nó không thật.
Nó hiện ra như nó không thật. Thì đúng là con hiểu như vậy rồi. Tức là tất cả những cái hiện ra kể cả những cái có hình tướng hay không có hình tướng đều là là hiện ra hay không có thật hết.
Không hiện ra cũng không thật mà có hiện ra không thật.
Đấy
danh dự không hiện ra
nhưng vẫn nhưng mà không thật. Chân tay hiện ra cũng không thật.
Đúng rồi. Chân tay hiện ra Cái nhà cái cửa cái bàn cái ghế
mọi người sau khi nghe dự giảm biết tưởng suy thì lập tức tin là có tưởng và suy
ngay hôm đấy luôn
bao gồm Minh Thành đúng chưa?
Giống như Đức Phật giảng Tư Diệu Đế thì mọi người tin ngay là có Tư Diệu Đế đúng không?
Thực ra thì tưởng và suy thì cũng là suy nghĩ gì
không? Tưởng và suy tưởng là suy nghĩ tế
suy nghĩ tế. Đúng rồi. Còn suy thì là là suy nghĩ thô.
Đúng rồi. Đấy thì suy cho cùng là cả hai thứ đấy đều đều là suy nghĩ.
Đều bản chất là suy nghĩ.
Vâng.
Bản chất là khái niệm.
Bản chất là suy nghĩ. Nhưng mà cái kia thì nó là tế bởi vì nó là các cái a
các cái ấn tượng giá quan ý thức
gọi là suy nghĩ.
Ví dụ như mẹ nhìn vô mẹ tự nhiên mô thức là mẹ phân biệt luôn là màu này màu kia nó khác nhau. Chưa đặt tên á nhưng mà cái mô thức của mẹ mẹ đã thấy khác nhau rồi
đúng không?
Cái đó là tưởng.
Bây giờ nó là tức là suy nghĩ tưởng là hình thái
ừ
còn suy nghĩ là tên
tưởng hành ha. hình thái chưa có tên.
Ừ.
Còn suy nghĩ là đã có tên.
Đấy. Thế cũng dễ hiểu đấy.
Tên tức là suy.
Có tên thì là suy. Còn chỉ có hình thái mà chưa có tên thì là tưởng.
Nên không phải nói tưởng là không hiện ra được. Tưởng là chắc chắn hiện ra đúng không? Thế
hình thái mà
cái chữ hình thái nó lên hiện ra rồi.
Những cái được suy diễn ý thì không bao gi có thật cũng không hiện ra luôn. Nhưng mà cái suy thì nó hiện ra.
Cái suy thì hiện ra.
Cái suy nghĩ hiện ra
của suy thì nó không có.
Còn cái nội dung thì nó là cái bịa ra.
Bị ra đâu có thể hiện ra được.
Nhưng ở đây mình phải hiểu rằng là đấy là đi lạc lối rồi. Lạc lối hộc nhị lạc lối hệt như là ngũ thái lúc nãy. Quan trọng nó là cái gì? À
chứ không phải nó hiện ra hay không hiện ra nhưng mà vẫn vì nó còn phân vân ở cái chỗ đấy cho nên là mới phải hỏi sư phụ để cho nó rõ ra ấy.
Nó hiện ra thì nó là biết nó không hiện ra nó là biết được chưa?
Thế còn vâng thế còn
thế nó mới kinh chứ. Hay nghĩ mình là một ông nông dân thì ông quan tâm hiện ra hiện ra không?
Ông quan tâm đế thật hay không thật? Không
ông chỉ cần tin lời thầy thôi. Tất cả là biết ok không?
Bởi vì cái đấy thì quán triệt rồi.
Vậy thì nếu nó hiện ra thì nó cũng là biết. Nhưng n kể nó không hiện ra nữa
cũng là biết.
Nhưng mà có cái phân vân cứ hỏi cho này
hôm nay mới có một nhận đ nhận thức dễ. Hiểu đấy. Tưởng là hình thái còn suy ra được là đặt tên.
Tên
để mức độ cho dễ hiểu phân biệt hai nhau. Hình thái và tên đúng không? Tưởng là mức là tạo ra hình thái áp đặt hình thái vào cái thực tại này
đúng không? Còn suy ra đặt là áp đặt tên vào đấy. Nhưng mà đấy là cách hiểu một cách cách gọi là cho nó phân biệt nó dễ thôi. Nên giảng khi giảng tưởng suy ấ thì mục tiêu của cái giảng tưởng suy đấy để mọi người thấy rằng là thế giới nó chỉ là tưởng và suy thôi. Không thật,
nó không thật đâu.
Tuy nhiên mọi người dựng ra một cái tưởng thật và suy thật.
Mình thành tin như vậy, tin rằng có cái tưởng hiện trong biết thật đấy. Minh Thành tưởng là có cái tưởng thật sự ở trong biết, có cái suy thật sự ở trong biết đúng không? Nhưng mà nó không có hai thứ đấy trong biết đâu. Tưởng là gì? là biết biểu hiện
thành
thành cái hình hình thái là tưởng. Suy là biết hiện ra dưới dạng suy. Tưởng là biết hiện ra dướ hình thái tưởng dạng tưởng không tồn tại tưởng và suy thật sự chả sao. Con có hiểu nhầm cũng không sao cũng chả sao hiểu lắm. Hiểu không? lầm hay không lầm miễn là con phải thấy rằng nó là gì
đấy cái bài này nó khác trang mới thế
con cứ cho là tưởng không hiện ra cũng đượcị bảo tưởng không hiện ra chả sao không hiện ra cũng là biết
không như nó sẽ chả vấn đề cả nếu mà đồng ý giải quyết là gì
nó không hiện ra thì nó cũng là biết
đúng rồi
không nhị kể không nhị nó ngược x cũng được
tưởng là không hiện ra còn suy hiện ra cũng chả sao biết là nó là biết
quan trọng nó là biết đấy còn sắp cứ trên thứ Đấy
chứ bây gi quan trọng là nó hiện ra hay không hiện ra nữa. Thái lúc đầu thế thôi. Hiện ra có thật hay có thật.
Có thật không có thật
không? Trang mới là bất chấp.
Ơ cứ cho là ngực xụ đi.
Có thật nó là biết.
Con tin là nó có thật cũng được. Biết là nó là gì?
Con tin là nó không hiện ra cũng được
nên s bảo thứ hiện ra thứ không hiện ra đều là biết nó ôm hết.
Chứ nếu nó không cái hiện ra là biết thì mọi người sẽ bơ vơ nó.
Cái hiện ra nó là cái gì thế? Bộ này muốn nông dân không? Con càng nghĩ con cảm thấy nó cực kỳ nông dân luôn.
Khiếm ông nông dân cũng thể giác ngộ được.
Còn cái cái kia nó phải phân biệt phân biệt càng giỏi càng thông thái.
Càng thông thái càng lạc vào lạc vào suy
tính nông dân mạnh hơn.
Nhưng mà nếu con không giảng con đoạn đoạn kia ấy con không đến đây được.
Thế là trong này con không giảng cho ai được đâu.
Thật đấy. Sau này con bảo vừa biết nhưng mà đủ trình độ đấy nó đế thấy chả biết đâu. Có phải là nông dân ngày xưa đâu. Hiểu
không tin. Bạn mừng được chưa? Mừng
mừng nhá. Nào anh em ơi.
Ăn này thì bước hết sang còn đảo vàng nếu cả hai chân nhá.
Bớt hai chân.
Bớt hai chân luôn. Em cái này.
Bây giờ mới là dễ dậy này. đầu rồi hỏi xong biết khó khỏi không phải biết à qu
chắc chắn là là cái hội hội kia sẽ bị chấp và tưởng và xắc nó giảng con các con dụ nó hiểu không
xong bài hôm qua là anh em lại lạc vào tưởng và suy nó là cái
thật hay không thật có hay không có
cái quan trọng già biết thì lại quên bé Chong mà sao em đúng thái còn mắc nữa đền bắ quan trọng đây đúng rồi nó đấy
quan trọng nó là biết hay không là biết thì quan trọng là nó thật hay không có thật
hiện ra hay không hiện ra
trong khi là mục tiêu quan trận biết báo giải báo ra hết đi ạ
nếu màu báo thì
châu anh không gọi Minh Trang đi à
chị online 4 tiếng chưa
à thôi thế chắc ngủ rồi
thôi cho ngủ cho ngủ 1 giờ dậy hóng xong có tin th gì yên tâm là ngồi 11
2 tỉnh dậy thấy 11 tin
đời nhọ thế
tính không lại tại bình
nãy giờ có ý rất quan trọng là đã sang một trang mới rồi cho anh nghe gì thấy không
dạ con vào đoạn
ch vào đoạn 1230 thì 12:35 thì thầy thấy sư phụ không biết câu hỏi của mọi người nhưng thấy sư phụ còn nói là về một cái si thì họ không quan trọng được Thật hay không thật?
Trong phạ là thật hết đấy.
Thật hết luôn. Đúng rồi. Họ thật hết.
Cái gì chả là si nó phải thật chứ.
Shiva cái là tất cả là si nó thật hết chứ. Nhưng mà họ giác ngộ được thì từ đấy thì thấy
tay của Shiva chân Shiva thật không? Chúa chỉ
bổ cái cái cái que củi ra cũng là ta.
Nhấc đá lên thấy ta. Đấy chị thấy là
không thế ta mới dễ hiểu
cái mà biết tử suy nó mới khó hiểu. Nhưng mà để chậ tuyệt đối không cần thiết phải là quá quan tâm cái này cần chỉ cần là có thể là biết không chỉ cần thấy nó là biết thôi. Có hai loại
ờ
ba loại với cả lúc con đi ra đây để biết tôn trọng tình yêu các tập cảm giác và
cách tập cũ ấy là mình phải dùng rất nhiều rất nhiều lý trí
cách tập cũ rất nhiều logic và lý trí
cách tập mới là chỉ cần thấy rằng nó là biết
chẳng cần lỗi lý trí gì cả Lấy cho bắn mic cho mọi người được. Ok. Ok. Lấy
đấy. Lấy hai cái miếng kia luôn nhau.
Ừ. Sấm không?
Ăn đi nhá.
Ờ thôi ăn xong rồi kể. Ăn đi còn dài lắm.
Ăn sang trang mới đi. Hai bước hai chân lên mỏ đảo vàng. Bước đấy là bây giờ để nh
dừng âm nhá.
Dừng đi âm để chuyển sang bài khác nhá.
Vâng ạ. B ạ.
Có nghe mấy sai lầm các bạn. Tương ớt này mọi người này. Tương ớt này của này
có rồi cái kiểu này.