Giác ngộ về Lý!
Bản gõ chi tiếtTranscript
X ri nói thì
nói ch cầm
à chưa mà con xin nói
ờ nói gì nói đấy nói gị được nói gì
vâng con thì
hả hệ cũng được
thấy bây giờ thấy dễ dụ tức là
dễ bắt đầu thế từ khi nào
con cảm nhận là thực sự thấy dễ là Cách đây khoảng tầm hai hộp
đấy.
Khoảng hai hôm cm giác là nó quanh quanh hai hôm gì đấy. Thực sự thấy dễ.
Sao
bởi vì là tại lúc đ tại tại sao lại thấy khó ấy bởi vì là mình cứ đang cho những cái mà tức là vì bản chất là luôn tức là luôn luôn luôn luôn thấy nhưng mà mình vẫn cứ tin vào những cái sự nói của cái suy của suy luận. Ví dụ bịa là ví dụ như là trong kinh nghiệm là phải có tôi có vật. thứ tôi phải nhìn Phật và tôi phải làm gì đó thế và tức là khoảng khoanh quanh quanh hai năm trước thì con lúc n thuyền pro tự nhiên nó tự nhiên mình mình thấy dỗ dõ ừ đúng rồi những cái dù nó có vẻ suy nó rất rất rõ ràng nhưng nó nói các loại thể loại thì đang có cảm giác của tôi lo lắng nghi ngờ các thứ nhưng mà ô luôn luôn là chỉ kinh nghiệm là là tức chỉ kinh nghiệm biết tứ không lúc kẻ nói gì nói bản chất là là không không thể nào là có những cái cái nó nói được ấy tức là chỉ thấy biết thì con ấn tượng Hoàng Hạ khoảng hai hôm trước lúc thiền đồ hai hôm nay thì nó quanh quanh cái đấy thì con cảm giận là sau ấn tượng hôm đấy con cảm giác thực sự thấy dễ
thấy
thấy tức là thấy dễ dụ thì con cảm nhận khoảng hai hôm trước từ hôm đấy
tắt lại dễ vì sao dễ
thấy dễ thì vì nó luôn tức là
lúc nào cũng tức là lúc nào cũng thấy không không thể không thấy được chỉ khi nào tiếp tin được suy luận các thứ thì tức Bản bản chất thì nó luôn là luôn thấy nhưng mà chỉ suy luận nào cũng nói là không thấy chứ bản chất lúc nào cũng thấy chú các loại suy luận cứ nói là không thấy phải làm gì thấy nhưng mà bản chất là luôn luôn thấy thì khoảng hai n con bỡ đoạn đấy thấy thấy cảm hứng phần đấy thì ngay thời điểm này bây giờ thì thấy thế dễ dễ vậy nếu khó thì sao
khó thì em thấy là Khó chỉ khi mình tin vào những cái suy luận ở đây là có tôi này, có tôi và tôi phải làm gì để thấy biết tức là tin vào những cái suy luận là có tôi và những cái suy luận ví dụ như những cái cái cảm giác này, những cái suy luận cảm xúc mà nó nổ ra thì tin luôn là có thực sự có cái đấy có tôi phải nhìn phải làm gì đấy mới thấy. Thì con chỉ thấy là khó khi cứ tin cái đấy thôi, tin suy luận thôi. Không thì thấy là tự nhiên mà cần phải thái. Bạn thân của Vũ Khả chưa đo hai người độ so với nhau nào. Đấy lúc đấy là Vũ Trang cả Minh Trang của Vũ tậ là bằng nhau đúng không?
Vâng.
Con thì con bắt đầu thấy dễ từ hôm qua Ừ.
Vì thực ra có khi là do sau vụ bác nhị thì mình cảm giác là có cái cảm hứng nhìn vào cái cái thiền pro hơn ấy.
Ừ.
Thì sáng hôm hôm cái đ hai hôm thì đi nói chuyện chị Quế, chị Quế cũng nói cái phần đấy.
Ừ.
Thì thực ra lúc ấy con nghĩ là bác nhị chắc chỉ thiền 3 4k một ngày.
Ừ.
Nhưng mà nghe chị Quế nó bác Nghị thiền 5 6k một ngày nghe.
Thế thì thấy ừ thế này thì kiểu nó quan trọng thực sự ấy ạ. Sau đấy thì lúc thiền nhiều hơn thì tự nhiên cảm giác nó dễ hơn ở cái chỗ là Các bạn thấy dễ hơn ở chỗ là mình không bị bám vào từ ngữ nữa. Tại vì khi sư khi sư phụ nói nhìn vào kinh nghiệm tự nhiên mình cảm giác bị bám vào cái từ kinh nghiệm sau đấy thì mình quái nhờ cái này tự nó còn tức là lúc lúc mình nhìn thẳng mình thấy cái này nó có phải là kinh nghiệm đâu. Sư phụ nhìn kinh nghiệm cái này nó chỉ là cái này thôi ấy.
Ừ.
Chứ nó chả phải kinh nghiệm. Thì lúc thì sư phụ dùng kinh nghiệm chỉ một biết, lúc thì sư phụ dùng chỉ một trạng thái. Nhưng mình khi mà mình thấy ở ken mình đã thấy cái này rồi đấy. Thì nó nó là cái gì tự nhiên con thấy nó cũng rất tự tin. Nó là biễn được. nói nó là kinh nghiệm cũng được, nói là nhận thức cũng được, nói là cái gì cũng được. Thế mình thấy ừ cũng chỉ là một cái này thôi, nó không phụ thuộc vào bất kỳ cái từ nào. Thì con thấy là thấy đổi mọi từ ngữ mình thể đều thấy rất tự tin.
Ừ
thì xong rồi quá sao sư phụ lúc thì dùng từ này lúc thì từ dùng từ kia ấy. Thì mới lúc ấy mới nghĩ là lúc ấy trao đổi với vũ trang xong rồi lúc mới thấy tự ngẫm là à thực ra lúc mà sư phụ nói một biết để phá là phá vật. Chỉ có một biết nên là gọi là có cái gì khác thì cái đấy là là từ lượng để phá cái tính vật đấy ạ. Nhưng mà sau khi mình tin là à phá vật rồi nhưng mình vẫn vẫn có một tin là có một cái cái trạng thái vui, trạng thái buồn, trạng thái lo lắng vì cái đấy nó không hiện ra giống như một vật ấy. Thì sư phụ lại dùng chỉ có một trạng thái để để phá các loại trạng thái khác vì suy cho cùng mình khổ bởi các trạng thái tiêu cực thôi. Thì cái đấy có giá trị thực dụng của nó. Thì à tức là mình cứ bị bám theo ngôn từ mà trong khi mình không hiểu xem là thực sự ý sư phụ là gì ấy. Còn nhìn vào kinh nghiệm thì tự nhiên con cảm giác nó giải quyết x sạch tất cả các Đấy, xong rồi quay từ cái việc là từ kinh nghiệm xong quay ra hiểu sư phụ muốn nói gì thì cuối cùng nó lại thành dễ. Thì lúc đấy thì tự nhiên ông Khải ông ấy ngồi tư với ông Khải á thì nó nói một cái con thấy rất hay là đợt ngày xưa sư phụ chỉ tư đúng có một cái là kiểu chống không sáng tỏ thở chiếu ấy.
Ừ.
Thế kinh nghiệm nào cũng là giác ngộ thì đương nhiên mình là giác ngộ rồi. Thì mà rõ ràng ở Nhật đấy mình đã khẳng định là giác ngộ bây giờ không bao giờ. Chỉ có bây giờ không bao giờ. Thế còn bây giờ mà nói là chưa giã ngộ chắc chắn là không bao giờ giác ngộ được. Còn đã giác ngộ thì chắc chắn bây giờ lúc nào cũng giác ngộ rồi. Thì lúc đấy thì con phát hiện à hóa ra là mình cứ tập hết pháp này pháp kia của sư phụ rồi các loại chỉ số sinh ra là ẩn dưới luôn là có một cái hành giả nào đấy nó tìm cách để nó giác ngộ. Thì thấy lúc đấy thì
mình nói thẳng bé ở đây là giác ngộ rồi ấy thì thấy à hóa ra đúng là tức là mất vai trò của hành giả phải đi tìm kiếm một cái trạng thái khác thì thấy đúng là chỉ có thể là bây giờ thôi không không không phải trong tương lai nào nữa mà đây chắc chắn là giác ngộ và mình chắc chắn là giác ngộ rồi. Thì thấy cái kinh nghiệm đấy nó rất tự tin luôn đấy là mà đúng là mới hiểu cách cách từ trước giờ sư phụ sử dụng các phương tiện khác nhau vì sư phụ thay đổi phương tiện nhiều lắm nhưng mà kinh nghiệm này thì ờ thì dùng kinh nghiệm này tự nhiên quay ra hiểu hết cái những cái lời giảng về sư phụ ấy ạ. Đấy thì con thấy là xuất phát ban đầu từ đúng là từ vụ thiền pro ấy xong rồi
phải thiền pro đúng chưa?
Thì tự nhiên lại thấy dễ hơn.
Còn trước đấy thì thực ra đúng là lý luận nhiều cứ mình cứ tư xong mình ch tìm vào lý luận xong suốt ngày mình cứ hiểu hiểu ấy. Xong rồi cái thời lượng mình thấy là thiền pro càng ngày nó càng ít đi nhưng mà thiền pro xong rồi tự nhiên nó giải quyết được hết mọi chuyện thế mà tự nhiên lại hiểu. Còn trước thì cố hiểu thì lại khó.
Thế thì kỳ quái. Còn con thấy là nó khó ở cái chỗ là đầu tiên là mình mình thấy dễ ạ. Khó thì thực ra là mình đang tìm một cái thứ khác. Trong khi đây là dã ngộ rồi và luôn luôn là dã ngộ rồi. Mình lại đi tìm một cái thứ khác. Mà thứ khác ấy là trong chỉ là thứ khác trong tâm trí thôi.
Còn con thấy là đổi tất cả các loại ngữ khác nhau mình vẫn như thế thấy thế này.
Đúng rồi.
Thì rất tự tin luôn lúc nào cũng ra ngộ này rồi thì đúng là bây giờ không bao giờ thật nào. Đ Minh Hải cái nào xem Minh Hải thiền 5k thế nào nào.
5k
ai làm Minh Trang đi.
5k ạ.
Nghe đôn thế nào đôn đúng không? Em thấy anh Thải điể cả đêm qua tối qua
hôm qua sư phụ ra cái gì đấy
chắc là ghi là cũng toàn đã hơn trình độ của Mình hỏi t v đau lòng quáị 5k
nhỏ có đau lòng quá
đấy hôm nay ông thiệt h 5k là nghe là là thấy biết ngay
5k thiền phòng
tự nhiên thấy bỏ game thuyền thền prok từ thối qua của thấy là tối qua
tối qua 11 giúc lúc đấy nhắn đấy nhắn đấy
đúng là ông này ông giờ của ông là đến 11 gi
29 phút đau chưa thua vũ toàn chắc rồi càng đ cả khẳng định
đúng chưa
ơ đau một cái đấy thôi có đau thành đời sống không
đời sống à không ngủ à
không ngủ hả chị
nó tiền đêm qua đ 2349 sau 5:42 nó mới dậy rất
hả cả sáng Ngủ có hơn 5 tiếng sư phụ ạ.
Đây sáng bao nhiêu hốt
bây giờ hơi ạ?
Th chắc cũng không mãi rồi à.
Vân vẫn chiêu cơ. 80%
sợ không thua sợ toàn chưa
là biểu tượng mới của nhóm rồi đấy tao không biết à
cạn này
cả ứng mới gì nữa đúng không
vâng
vượt qua Minh Hải Mỹ Vân sánh ngang với Minh Trang
chỉ còn thua Minh Vũ Khải thôi
sợ chị Chưa
cảm hứng quá Minh Trang còn phải nể là bọn biết nào đấy
Minh Thằng nể không ch
đấy
không kịp rồi
tầ chỉ số khao khác gì người khác khao khát chưa nhở ta đấy chưa nhỉ
khác người khác
Vũ toàn khao khát mình cho khho khác mà
thế kể kể ai kể đi ai kể đi
ta không đi
lui hay sử nó hay lắm A cách không biết à? Giờ bảy bài nhưng mà trưa nay hỏi các bạn nên nghe bài nào trước
chứ bảy bài
bài đấy
chưa biết nghe bài nào gọi trong đâu
à lại thế nữa
thôi ai kể cho mỗ giàn đi cho mẫ giàn biết điể cha kể đi
hiểu sự tình đi
cho anh kể đi
cho anh kể đi ngoài kể cho nó em nhớ từ đâu đâu
cho nó khách quan
à rồi hôm đấy là sư phụi kinh cường hôm đi ăn thì sư phụ mới đo thử cái độ
đấy sư phụ mới đo thử là Cái độ lúc đấy là từ đâu có chỉ số đấy nhỉ? Ai nhớ không?
Mấy cặp đôi à?
Mấy cặp đôi đang ngồi đấy.
Nếu có thì anh
a rồi sư phụ đ em khao khát Đức anh bao nhiêu?
Đức Đức Anh á.
Ừ đó Đức Anh đầu t****** phụ bảo là hay mọi người bảo là hay hay hay thích bí hay là thích Đức Anh hay là mới hay là có khi khó khát Đức Anh hơn.
Thế là lúc đấy mọi người cứ trêu em như thế
nên là xong sư phụ mới bảo đầy đ luôn.
Thế nên là à hay là thế xong sư phụ lại bảo đầy đ luôn. Thế bắt đầu là mọi người mới mê mới xong bâ giờ phụ mới đo ra thì ấy thế đấy xong rồi bắt nguồn câu chuyện là từ đấy xong rồi mới đo em khao khát chị biết bao nhiêu xong rồi mới bắt đầu đo những cặp ở đấy khao khát em bao nhiêu kiểu như chị cha khho khát em thái bao nhiêu rồi anh khao khát rồi đấy đò loại này c cho chồng cho anh thái trang
rồi
xong bắt đầu đến cặp chưa yêu nhưng mà lại là bên ngoài bơi bơi chưa gọi chưa chính thức ấy
à rồi rồi Mẹ thế là sư phụ mới đo đo thử là chị trước hay là anh giản trước nh
anh với à anh với h
giản trước
thế anh hả là sau cặp này
sau cặp này
cặp này trước
thế đ thử là anh anh phát khác chị tr bao nhiêu
thế anh đoán đi đoán đi
đón đại đại đoán đại đạ
ví dụ một cái ví dụ như là hải nam với tụi anh x
ơi đừng ví dụ cái cặp này
ờ ví dụ cho
ví dụ hải nam với tụi anh là tụi anh khho khát hải nam là bảy mấy nhở 78% còn Hải Nam khao khát tệ anh là 88%.
Tuệ anh khao khát Hải Nam 78 cơ.
Đúng rồi.
Ê thế cơ?
Đúng là thế rồi. Tại vì ông ấy kho phát lần kia là bảy mấy mà em nhớ là khoát t anh hơn thế là phải anh là đầu tám mà cùng là đuôi tám với nhau
đấy. Thì thì thì ví dụ như em là em học khát chị Bí là 40% kinh không?
Mà ví dụ như là chị Trang khóc khát một Thái là 30%. Đấy nhiều khi các học chậu hà khó khát hơn. 30
30
30% còn anh Hữ Thái khho khác chị tră bao nhiêu
2%
2%
3%
đấy nói chung là đặt lại là tình hình là thế rồi bây giờ anh anh anh đoán đi anh không phát chị tra bao nhiêu
chẳng 86 87
nhưng mà ông ấy diễn sâu quá nên là ông ấy
lừa luôn ấy
ông ấy tự lừa luôn k một người đã lừa xong ch
bây giờ anh có thêm sự kiện mới rồi anh đoán lại đi
hả
đấy sự kiện mới mọi người vừa phản ứng mọi người đấy anh thử đáo lại xem lấy khao phát ch bao nhiêu Chính mình thành công
mình sẽ lừa được cả thế giới
mình sẽ lừa
anh lừa hết anh em
là lừa
lừa được cả thế giới
lừa
may mà tất cả là lừa
vũ toàn cứ bảo anh em không hiểu mình
lừa lắm lừa lắm anh ạ anh đoán lại đi
đ lại phải đ với số mần bố toàn
nghe thấy tụi anh mà khá hả nam tậng bảy mấy thì
mình phải hơn
mình hơn
người ta không nói gì người ta mới khao khác nhiều cô ạ người ta nói gì là nó khác
thôi không đoán lại đâu
ừ
không đón lại đâu em bản thân mình
ừ em tin vào bản thân mình quyết quyết tâm đừa chính mình đến cùng
diễn vai này nó chót
rồi thế bây giờ là là nói chung th
thưa anh công bố sự thật nhưng mà đằng sau đấy sự thật khác nữa thế nữa
ờ
hãy lộ trước nhá ví dụ là mình trang phác anh bao nhiêu anh đoán đi thôi chứ
15 20
hát tự tin vào bản thân
bao nhiêu chị nhở Vũ toàn vố toàn bớt rồi đấy đúng không? 0,006 à
0,06
0,06% tức là cũng có đấy mà chỉ là hơi thấp thôi.
Ừ
rồi còn anh khát Minh Trang là 0,8,8%
lấy số cộng trên 100.
Ờ
hệ số khác hệ số khác.
Vậ em đá 82 hay là 86? À
chia 10 đúng không?
Chia 100
86 mà bây giờ là 0,8 tức là chia bao nhiêu nhỉ?
500ư
độ hiểu mình cần cho nó lại quyết tâm 100%
quyết tâm để mình c
đấy thì sư phụ lúc đấy sư phụ rất thất vọng về cặp đôi này
sự bảo là cái cặp đôi này anh ấy nó giờ lừa mọi người
cứ tỏ ra là em ơi thích tráng kiểu khát kiểu happy đồ đó kiểu như là sướng sướng sướng lên rồi là lên đỉnh rồi các thứ tham hoa tinh thần lại xong bây giờ đau ra là người
ta có 0,8% trời ơi còn thấp hơn cả em khó khăn được anh tức là em đã cảm thấy là em chả khóc khát hơn tí nào luôn ấy. nhu cầu vẫn còn được bao nhiêu tinh trang 0,8% á
cao thế
0,8 hay là 8
0,80,8 làm rõ khái liệu khát là gì?
Úi giời đây bây giờ lợi đ không tin và hệ chiếu của
hệ quy chiếu
hệ quy chiếu sao
lúc đấy dung đo ra em không phát nữa 5% em bảo là chắc là hệ quy chiếu này ở quy chiếu hệ chiếu không không không thể như thế được là quy chiếu
không thể nó lại như thế được chắc là có lầm lẫn đâu
cả em với minh trang chỉ có một thôi
nhưng mà không biết như nào nhưng mà không biết Chi chến nhà sư phụ đã bảo là thôi thôi từ l sau trêu cặp này nữa quá là lừa mọi người không như cặp Tuệ Anh Hải Nam thì có phải như thế mới hay vui không
thế nên là trên đặn đường đi về sư phụ vẫn cứ bảo là thôi không trêu cặp Nữ thế là đến lúc về đến nhà nhưng mà vườn về thì vườn về nhà bộ gần vế nhà thì tự nhiên nói nói là gì Thủy Anh ấy chị Thủy Anh chị lại có một cái khao khát là khóc khát khát khát mình thôi khát được khóc khát thôi hôm chị thì anh phát biểu. Hôm chị phát biểu không? Thì sư phụ ấy đang nói đang nói sư phụ bảo là ừ cái đấy là phụ nữ thường thế cái đấy là khao khát chung của phụ nữ trong tình yêu ấy là muốn được khao khát ấy muốn được đối phương khao khát ấy thế m thế là mọi người giật mình nhận ra là ôi chết hay là cặp
hay là
hay là
hay là minh trang không khao khát vũ toàn nhưng lại khao khát vũ toàn khao khát
khao khát được cũng toàn khao khát
khát được cũng toàn khao khát hiểu cái đấy không hiểu cái đấy không tại vì sao tại vì lúc đấy mọi người nói là ví dụ nói là mình thích vụ thảo thì minh trang Sao Minh Cha tự nói nhá nhưng mà bảo là nhưng mà nếu mà sư phụ hãy hỏi là cái đoạn mà chọn Vũ Vũ Minh Chara hay là chọn gì tức là cảm thấy không quan trọng trong lòng đối phương thì Minh Cha vẫn cảm thấy buồn tức là nếu mà không có không có liên quan thì sao lại có cái cảm giác hơi
không khó không khóc toàn nhưng mà Vũ Toàn lại không quan trọng thì chọ lại buồn
đúng rồi
đấy toàn không quan trọng trang nữa thì trang lại h buồn đang đặt cái dấu chu hỏi nó như thế Vũ toàn
con người phức tạp không
không hề không hát Minh Trang thì Minh Trang lại buồn
mình không hát người ta nhưng mà khi người ta không hát mình thì mình lại buồn
thì mình lại buồn thì phải có liên quan gì ở đấy thì mới xin lên mới có một phúc ở đấy mới lên xin đó được ủ minh chà khao khát cũng tới khao khát
của mình cha bao nhiêu thế là bao nhiêu chị nhỉ
40
40
là bằng em khao khát chị bí tức là khao khát là là là khao khát lâu này cô toàn đáp ứng diễn rất là là đúng ý Minh Trang đúng không
đúng rồi
thế là đó giờ thế à hóa ra là đáp ứng Minh Trang nhưng không phải thử đo tiếp
thế thế không Biết Vũ Toàn khao khát trang khao khát là bao nhiêu nhiêu mà cứ hay diễn trò thế
bao nhiêu là đi.
Chỉ diễn trò thế
cao khác được ngang khao khác.
Ừ.
À
phức tạp ấy nhở.
Ừ. Ý là muốn được người kia khho khác mình ấ
muốn được
muốn người kia khho khác mình.
Người kia khho khác mình
thấp.
Chúc mừng em đoán độ hiểu mình của anh chắc 0,8. Là nó không có liên quan gì đến Thấp mà
thấp thấp là bao nhiêu?
Nghe nó đã phức tạp rồi.
Thấp là bao nhiêu?
Từ chú hiểu
5%
này. Còn khúc nhá. Anh không thích người ta tính gì. Anh không khao khát minh trang tí gì luôn mà 0,8 0,8 tức là gần như là không khao khát mà anh lại cứ hay phải tỏ ra rất là khao khát người này rất là kiểu như là đèn xanh đèn đỏ loạn lên
kiểu thế. Tức là phải mà không phải là với người khác nhá. Nếu anh không không khác với ai cũng thế thì anh cũng phải với ai thấy tự yên đặc biệt với Minh Trang anh lại không vừa không khác. Nhưng lại vừa vẫn kiểu như là kiểu thnh kiểu thính đồ đó làm rất nhiều trò.
Họ giống anh em là thế à?
Kiểu giống công công búa đuôi gọi bạn tình ý.
Đó bây giờ là thì anh đoán đi thì anh đoán xem là cái anh khao khát trang khao khát là bao nhiêu
cứ phải kiểu như là xuất hiện rồi cứ phải như là người ta chú ý đến mình là mình người rất khắc người ta thích người ta đấy. Đoán bừa một con số đi có cần đoán đúng đâu.
60
chư
thân nó đ**
nó tránh đúng không?
Vẫn 70 đâu? Tám mấy mà sao
tám mấy chị ơi?
70 70 thôi
không tám mấy mà
không tới nhà kia mới cao vậy chứ
không em nhớ mà chị nhớ là
đúng rồi em với chị quý đều y nhớ tắm mấy này em nhớ 82 84 gì cơ
sao em còn trêu 84 đại hình tự giả cơ à. Thấy cái này là dầu có
trên bản khác nhữ.
Ừ
dầu có ẩn à gì
nói chung là bảy hay tám cái thì rất là cao giải trí
toàn không hiểu chẩn với chính mình thôi chính anh thôi
đấy thế là hóa ra là chị quế nhận xét cũng toàn dầu có
lâu anh cứ tưởng anh không khát bình trà anh cố
không anh nghĩ anh sáng tạo chứ không nghĩ dấu có nhiều Đ
có là khó phệ ra nhất mà tự mình khó hiện nhất ai nói với miệng ra cho tự mình khó nhất
chị thấy có cách nhận xét
chú vị không chú vị không
thế hóa ra là
hóa ra chị quề nó đúng
cầu tư xong nó sẽ quầ tư xong rồi vũ toàn bảo là chị còn gì muốn nói với em nữa khôngị gì muốn nói với em nữa xong chị Chơ cũng toàn là em cho phép chị nói đúng không?
Giờ nó giả cái gì mà ra chuyện này ấ nhỉ?
Chuyện gì
biết dễ khó?
Tự nhiên sư phụ hỏi Vũ Toàn biết là Vũ Toàn kháo khát Minh Tram à nhầm
như là sao trình độ xong bảo là Minh
Minh Trang nể toàn
chưa rồi
chưa có kết quả
kết quả gì đấy có mấy tám mấy rồi đấy
tám mấy 84 tám mấy ạ chắ
phải tám mấy thôi
tám mấy đấy
82 đến 84 em nhớ là thế thường rất đơn giản là thấy tất cả là biết
quy về thôi đấy gọi một trận hai cũng được đấy một trại cũng được
mỗi trạng thái là biết thôi
thấy cả biết chứ một trạng thái thôi biết sáng người ngơi đấy
thấy đơn giản không đơn giản nói giở Thái rồi Khải rồi đúng không Vũ Toàn rồi còn ai chưa nói không
chị Tuyết anh chị Trang
Tuệ Oanh Tuệ Oanh đi
Tuệ Oanh thế tất cả bết thôi toán thử hành con nào đ nói đ
không còn kể chuyện
ừ kện đấy được
là hôm qua con gỡ được một cái rất là lớn à hôm qua đang thiền lúc chiều tối thế là tự nhiên Bí Bí nhắn tin là tổ chức triệu hồi tụi anh. Thế là thế là bọn con lại đi ra coffee house.
Thế là lúc đấy ra thì thấy Bích với chị Vũ Trang với chị Tuệ Vân đang ngồi đấy. Thế là ra là mặt đang hơi buồn buồn.
Con con con
đang bảo là ôi sao mà đang đang tâm sự là đang bảo là thấy chán chán.
Ừ
thấy chán chán. Sau đấy thì khi mà sư phụ dạy cái một trạng thái á Sau khi dạy một trạng thái thì nhiều ngày thì có rất nhiều suy nghĩ hỗn loạn, rất rất nhiều các loại suy nghĩ theo kiểu là giống như là bé ba cập nhật ý.
Ừ.
Tức là bình thường thì cũng thực hành bình thường thôi. Còn từ hôm học một trạng thái là ví dụ buổi sáng ta xem đi xem trạng thái thế nào, đi kiểu đấy để kiểu không chủ quan rồi các thứ này nọ ấy.
Tự nhiên khổ đi đúng không?
Đúng rồi. Xuất xuất hiện nhiều. Thế sau đấy thì bình thường thì thực ra là không có vấn đề nhưng mà hôm trước ngồi với sư mẫu thì sư mẫu với chia sẻ về cái cách nhìn về điểm số sư phụ đo ấy. Tức là ví dụ như là bình thường bọn con luôn xác quyết là điểm số là là cụ cho ấy.
Ừ.
Thì điểm số thì không bao giờ gắn với một cái tôi nào cả. Thế nhưng mà hôm đấy thì khi mà sư mẫu nói thì bọn con rõ về cái phần là khi mà điểm số đo thì nó tương ứng với cái cái mức nhận thức lúc đấy ấy.
Nó không gắn với một cái tôi nhưng mà nó tương ứng với một cái mức nhận thức. Đấy.
Thế thì khi mà đo thì con thấy là lúc nào cái số ví dụ mình lên 100 nhưng mà nó không nó không ổn định nó hoặc là nó 99 phải bao nhiêu đấy thì con nghĩ là nó có một cái cái phần nào đấy mà mình không phát hiện ra. Thế là thì con đang bảo là đang cảm hứng là thuyền pro nhiều lên ấy. Bởi vì thấy thiền pro nó hay xuất hiện trí tuệ tự sinh ờ ở trong đấy á. Khi nào mà vướng mắc gì tự nhiên thiền pro tự nhiên lại lại phát hiện ra. Thế em đang kể chuyện như thế là chị Trang mới kể chuyện chị Trang thực hành ở trong đời sống ấy. Về lúc mà suy nghĩ nuôi con các thứ như nào. Chị nhớ cái đoạn đấy không? Them em sẽ nói thử của em đ chị nói thử của chị. À không, tụi anh nó nó nó tự nhiên lúc đó tụi anh nó kêu là nó chán xong nó kể thiên pro x ạ. Thế tự nhiên con thấy là hình như là tụi anh tức là nó có cái gì nó vướng vướng ấy.
Ừ.
T lòng con cảm nhận như thế thôi. Xong con mới nói ra là à mình thiền pro nhưng mà khi ra đời sống thì mình phải tức là mình cần phải có nhận thức để xóa giữa thiền pro với lại đời sống ấy ạ. Chứ không là đời sống mình sẽ kiểu gì mình cũng sẽ có một cái tâm trí là mình muốn kinh nghiệm giống như thiền pro. Tự nhiên đoạn đó con cảm nhận từ anh nó bị mắt cái gì. chuyện này nên nó mới chán chứ bình thường thì pro nhiều lên xong thì ra đời thì mình mình mình phải tự tin hơn chứ tại sao lại chán thì chứng tỏ là ở đâu đó tự nhiên con cảm nhận là nó nó mang một cái kinh nghiệm gì đặc biệt hay cái gì đó không biết nhưng mà ra ngồi đời sống nó không còn như thế nữa ạ thì con tự nhiên con con cảm nhận thế thì con lại cứ nói phong long á sư phụ
ừ
phong long á là nói trúng trật gì hết tức là mình cảm nhận là như thế thì thì tự nhiên con cũng nói là con chỉ nói là mình thiền pro nhiều tức là mình mình sắp quyết nhưng mà khi mình ra đời á thì thì mình cần nhận thức là nhận thức để mà không có mình mình mà vẫn còn ranh giới giữa thiền pro với đời á thì nó sẽ tự nhiên trong lòng mình nó sẽ có một cái gì đó mình không thỏa mãn ở ở thiền cuộc sống.
Thế thì tụi anh sau đó thì em mới nói cho chị là
thấy sáng ta
xong cái tụi ăn nó kêu nó sáng cái gì ấy ạ.
Thì lúc đấy là lúc đấy con mới phát hiện ra là hôm trước sư phụ có dạy về cái phần mà cái chỗ mà thoải mái đi ấy. Đấy thì con phát hiện ra là thái độ của con ở ở trong cuộc sống ấy thì nó lại có cái phần là
có những cái là từ chối cái đấy xảy ra. Ví dụ ví dụ như là à trong thực hành tự nhiên lúc đấy ngồi đấy mới phát hiện ra nhá là mình thấy là à hóa ra nếu mà mà theo kiểu là ví dụ setup thực hành này hoặc là thực hành rất là quá nhiệt tình ấy
thì con lại cho cái đấy nó là một cái gì đó mà
mà hình như kiểm soát và có vấn đề.
Ừ.
Tức là lại cho là như thế. Thế thì ngay cái lúc mà chị Trang nói thì bởi vì bình thường là xác quyết kiến là xác quyết hết rồi nhá. Thế nhưng mà khi mà khi mà lúc mà chị Trang kể cái đời sống ra như thế thì tự nhiên là con mới phát hiện ra là À hóa ra là khi mà có cái thái độ như vậy ấy thì tự nhiên là là lại là có phải cái chỗ đấy là mình lại cho là nó không phải là một trạng thái không mà kiểm tra một trạng thái cực kỳ dễ, vô cùng dễ. Thì cái đoạn mà tự yên lại thấy là à nếu mà ví dụ muốn thiền pro nhiều này hoặc là ví dụ như thích setup nhiều thiền giờ giếtc để thiền nhiều lên vân vân thì tự nhiên trong tâm lý của con lại cho là à đấy là tức là là hành giả đấy. Kiểu thế tức là lúc đấy kiểu bé ba nói thế nhứ mà mình không phát hiện ra ấy thì khi chị Trang nói thế mình bảo ư nhỉ phải bất chấp mọi suy nghĩ và mọi hành động chứ bởi vì đây là một trạng thái là bản chất mà lúc nào cũng là một trạng thái mà có quan trọng là nói gì đâu
tại sao lúc rong đang đang con con vừa nói cái gì không phải là một trạng thái nhở nãy con vừa nói là cái gì chống lại à hay là gì
set up set up set up
setup
con chống lại set up đúng không
vâng
lúc đấy con phát hiện ra
thì tại sao setup lại lại là một trạng thái
một trạng thái
vì sao
thì trong kinh nghiệm nó chỉ có cái kinh nghiệm đấy thôi. Nó không có cái kinh nghiệm khác ấy.
Ừ
thì khi mà bởi vì bình thường lúc mà ờ kinh nghiệm một trạng thái thì lúc nào cũng chỉ là cái kinh nghiệm thôi. Có đúng một cái kinh nghiệm đấy thôi. Thế nhưng mà khi mà khi mà kiểu là cái phần con thấy là con phát hiện ra một cái nữa là ờ lúc lúc lúc mà nói với chị Trang xong là là phát hiện ra cái phần chênh về thái độ ở trong đời sống nhá.
Nhưng mà sau lúc đấy thiền pro thì Thì lúc đấy tự nhiên lúc thêm pro xong thì lại xuất hiện thêm một cái nữa là con phát hiện ra cái điểm con đấy là mình đang mình hay nói là nếu mà khi mà bé Ba xuất hiện mà mình tin vào đấy
Ừ
thì tức là giống như là mình bị trải nghiệm một cái cái một cái kinh nghiệm tưởng còn bình thường là kinh nghiệm thật tức là đấy tức là nói vô thức thì lại thấy là như thế xong đến lúc thì trong lúc pro thì mình bảo ơ không đây là bé bang nói chứ nó chỉ có đúng một cái trạng thái thôi đúng kinh nghiệm đấy thôi chứ không có cái kinh nghiệm nào khác cả không có kinh nghiệm là của tưởng hay là của thật mà đấy chỉ có một trạng thái thôi và tất cả những cái kia là tưởng đấy. Đấy thì lúc thế là tự nhiên sau khi nói xong vào cái thiền pro thì con được thông luôn. Xong rồi con phát hiện ra là cái cái phần mà hôm trước lúc sư phụ nói là thoải mái đi ấy.
Thì hôm đấy thì sư phụ nói rất rõ là kể cả nếu mà bảo là chống lại hay là không chống lại thì nó luôn nghĩ cái trường hợp ngược lại á. Tức là bị ví dụ bảo là không chống lại thì lại chống lại cái sự chống lại vân vân. Thì thực ra ngay cái ngay cái từ gọi là thoải mái đi ấy. Thoải mái đi tức là như nào cũng được ấy. Thì lúc đấy là à thế tự nhiên con thấy con thấy cảm giác không thoải mái ấy. Thế từ lúc đấy thì bé bà lại bảo là ơ thế sao không thoải mái vì thoải mái chứ. Có một kinh nghiệm rồi mà sao lại không thoải mái. Thế là lúc đấy thì con lại bị nhầm cái chỗ đấy. Thế là đến lúc con bảo là ơ thế là thì trong cái phiên thiền pro đấy thì là tự nhiên là con hiểu hết tất cả những thứ đấy luôn.
Là không mà rõ ràng là về về lý mà nói hiểu cái từ đấy rồi nhá. Là bảo là là là thoải mái là hôm đấy sư phụ nói rõ về việc là như nào cũng được mà chứ chứ không mà như nào cũng được. Thế là nhưng mà lúc đấy tự nhiên lại thành là bé ba bảo thế. Thế là tự nhiên thành câu chuyện là là ơ chỉ có một kinh nghiệm thôi mà sao lại không thoải mái thoải mái đi. Đấy thế là lúc đấy phát hiện ra cái phần đấy. Thế thì thế con mới thấy là cái cái con phát hiện ra những cái phần mà ví dụ như là trong cuộc sống của mình nếu mà mình bảo phải như này mới được hoặc phải như kia không được ấy thì là lúc đấy là tự mình đang cho đấy là một cái trạng thái khác.
Nhưng mà thực tế thì không. Kinh nghiệm nó chỉ có như thế thôi và mình rất chắc chắn về cái việc đấy ấy.
Thế là Tự nhiên khi như vậy thì con mới thực sự hiểu cái phần mà sống cuộc sống bình thường ấy. Tại vì lúc đấy kiểu ui con bảo chị Trang là ôi chị Trang ơi thế là đang như nào là cứ như thế à?
Ừ bảo là ô thế đang như nào là cứ như vậy à? Thế con cảm giác cái sự tự do nó kinh khủng quá ấy. Tức là lúc đấy con với bà Bí bảo chứ
mới đâu tôi cũng thấy hơi sợ sợ. Bà Bí cũng chia sẻ thế là bởi vì cái sự tự do nó kiểu tự do quá ấy.
Ừ. Thế đang như nào cũng là như thế bởi vì được rồi.
Đúng rồi.
Mà cái vô thức cái phần sức mạnh của con ấy nó có bao giờ là theo Kiểu là như nào cũng được đâu. Nó kiểu nó hay bắn ra như thế. Thế là đến lúc còn với bà mới ngồi với nhau ui thế là cứ như này à như này à. Thế xong rồi thế là cứ như nào thì mai là em thích thiền bao nhiêu em thích thiền thoải mái luôn. Em setup thoải mái luôn
tại vì nó chỉ có một cái nghiệm đấy thôi.
Thế là lúc đấy tự nhiên thế là mấy chị em sướng quá. Thế là với đi mấy mấy ông ừ đi liên hoan gọi gà với bên bên kia cùng với mấy anh con trai liên hoan. Thế sau đó thì cắt có anh Duy Nguyên rồi anh Minh Hải rồi anh Thái rồi. gì đấy mấy mấy người nữa.
Thế là lúc đấy mọi người lại bảo kể đi kể đi xem là tư cái gì.
Thế còn lại nói cái đấy nữa. Thế là thế là lúc đấy có
có anh Duy Nguyễn đấy. Thế là anh Duy bảo là thoàn mới đi bây giờ không biết đi đâu về đâu đây này. Thế ý là chư nhưng mà em không biết nhưng mà lúc đấy anh Duy nói thế rất là là là chạm với mình ấy. Mình bảo ừ nhở một là không biết đi đâu vở đâu. Hai cũng chả cần biết đi đâu vì đâu vì chỉ có một dạng hại thôi có đi đâu được đâu.
Thế xong lúc đấy anh anh cứ anh bây giờ anh phải về cho con cá ăn rồi các thứ này nọ trên đời đi. Thế là trong lúc đấy tự nhiên con rất ngấm cái Mà mà vừa nãy vừa tiêu ra ấy bảo là anh cho ăn thoải mái đi, đi về thoải mái đi. Xong rồi tự nhiên con mới thấy là à
từ từ từ lúc tối đến giờ con về con rất là kiểu rất là cảm thấy tự do mà kiểu phê ấy. Thế là tối là 1 2 giờ là con thiền con cảm thấy rất là thoải mái tại vì ừ. Đấy thế xong đến lúc ngay con hóa con mới phát hiện ra là ấy ngay cái thoải mái đấy thì con mới thấy rõ ràng là chỉ có một trạng thái thôi
mà nó kiểu nó không có một cái không có một cái lỗ hổng, một cái gián đoạn nào, một cái ngăn trở nào ấy. Còn cái thái độ là là vô thức là phải như này không như này thì tự ra con lại không thấy cái đấy. Còn hôm qua con thoải mái như vậy thì con thấy là chỉ có một trạng thái không có gì khác ấy.
Sợ không?
Đấy
thế là kiểu
cảm giác kiểu hôm đến lúc gặp bà Bí xong hôm xong gặp bà Bí hôm nay ngồi trước cái chỗ nhà chuẩn bị chưa chưa đến giờ bọn mình xem ý. Thế là ngồi với bà Bí xong xong hai đứa bà Bí bảo chứ tôi hôm trước tôi cũng cảm thấy hột họng lắm. Ý là ý là cảm thấy là là ui saong xong nó nó sợ quá nó kiểu nó tự do quá nên là có cảm giác là giống như kiểu là vẫn vẫn thấy một cái gì đó nó sợ sợ ấ nó chưa quen ấ nó sợ Đấy. Thế nhưng mà tức là hồi con mới hiểu là cái hôm mà sư phụ dạy ở Phú Quốc ấy, thế là con bật cái bài hát lên thì con thích nhất cái câu mà để dòng nhận biết tự do tuôn ấy. Thế là con đã làm một cái màn hình như thế rồi. Và hôm đấy con Bí ốm đau trăm con còn gửi cho Bí cơ nhưng mà đến hôm qua con mới cảm thấy đúng là dòng nhận biết tự do tuôn. Tại vì là bình thường thiên pro thì rất vì đã xác quyết là có làm gì đâu. Nên là thấy mọi thứ rất là dễ. Nhưng mà cái thái độ ở trong đời sống ấy thì đến lúc mà kia như này thái độ nó kiểu nó hay. Thế
đúng rồi. Thế là hôm qua c cảm thấy thông thoáng lắm rồi. Thấy thông thoáng mà tự nhiên phát hiện ra là không.
Ờ bây giờ như nào như nào thì nó là như thế mà có phát hiện ra là ôi khi mà thoải mái như vậy thì đúng là càng thấy là chỉ có một thôi.
Chỉ một trận thắng.
Ừ thế nó lại càng không không có ngăn trở gì chứ. Xong cái lúc mà sư phụ giảng 1 2 3 thì con phép lại ra lầu rồi quan trọng mỗi cái số một thôi.
Tự có tất cả những cái còn lại.
1 2 3 nữa gì?
Vâng. Một trạng thái thôi.
Biết tưởng suy hả?
Không. Lúc sư phụ nói là số một là chỉ có một trạng thái Thôi
số hai thì suy ra những cái kia là tưởng tượng và số ba là sống thoải mái đi
thì con phát hiện ra là không ờ tại vì sau đấy thì khi mà tiền pro nhiều ấy thì tất cả mọi cáiế nó lại về và làm rõ ra cái phần đấy thì tự nhiên con thấy là chỉ có quan trọng có cái số một thôi.
Đúng rồi.
Mạnh lên và tự tất cả đều như thế hết. Tự thấy như thế
Ừ. Đó
hay quá.
Sợ không anh?
Hay quá luôn.
Chị mố ba lê
chị tự anh nó hay thế mà nó nằm B nói thợ
sướng nhỉ
sướng
qu đáng sợ
sướng
xong lúc đấy chị chà ui vừa nên mặt buồn lắm bây giờ mặt nó vui quá sướng xong rồi về nhà kiểu sướng lắm tối xong rồi vẫn còn nhắn tin cho chị Trang không nhắn tin cho chị Trang sướng ui tự nhiên thấy tự do sướng quá thế xong thế xong rồi kiểu là con cứ nghe cái bài manifest với cái cái biết trong suốt ấy từng từng từ xong rồi bây giờ nó đúng thế đúng rất là đúng kiểu rất là sống Đấy, kiểu thế
còn gì nữa. Đêm về chủ thì cười khành khạch chó thì sợ cơ. Đúng rồi. Xong kiểu mọi người cứ hỏi là hôm nay mày thiền cái gì mà thấy mày cứ cười như điên ấy. Tức là kiểu cứ cứ vỡ ra cái gì đó tự nhiên cứ cười khành thạch. Thế xong rồi ngoài chó
sướng.
Mà kiểu bình thường đúng là cái cái kiểu sức mạnh của con thì nó rất khó là kiểu như nào cũng được ấy. Kiểu nó không phải cái kiểu sống là như nào cũng được luôn. Thì còn hôm qua mình mới cảm thấy được cái đấy. Thế là thế nên là thấy rất là tự tin. Nó giống như là ra khỏi cái vùng an toàn ấy của tâm chí thấy rất là tự tin.
Chị kể cho em nhớ cái lời thông điệp của ông Hải Nam. Ấy là ông ấy bảo ông nói về kiểu tự do tự do gì xin prom ấy. Xong ngài mới nói có một cái câu là không phải con không tự do ấy mà là con sợ sự tự do. Ấ ông ấy cứ tưởng ông ấy là kiểu khao khát tự do ấy nhưng mà cái thông điệp đấy là nói ngược lại luôn là con chưa có tự do là vì con sợ tự do ấy. Chị đúng nghe cái của chị bây giờ mới thấy cái đấy chư không sẵn. Đúng rồi đấy. Thì anh là đi một bước khá quan trọng như đường tu rồi đấy.
Muốn cái sự chứng ngộ, muốn cái sự nhận gọi là gì nhỉ? Một cái một trạng thái liên tục ấy
thì phải thoải mái đi.
Vâng.
Nếu không nó không liên tục được.
Thoải mái đi thì mới thấy cái gì cũng thấy nó chứ.
Đúng không? Bất kỳ một cái mà mà mình phải
bất kỳ một cái gì mà mình cảm thấy rằng phải là không không được làm này không làm kia là mình đã mất.
Cái mình từ chối chính là cái mất. Cái này Minh Hải nghe là nguy hiểm lắm đấy. Không sao, chắc Minh Hải cũng giỏi hơn rồi. Hiểu không?
Minh Hải bây giờ nghe này xong thế chơi game thoải mái đi đúng không?
Chỉ mà suy nghĩ không nhưng mà đúng đấy. Nhưng mà thực sự rất là thế.
Cái gì mình không thoải mái được là cái đấy là mình mất cái cái biết nó phải là biết rồi
đúng không? Sau khi ưu tiên đoạn này là giật thấy mọi thứ là biết. Vâng. Cái này nó phải cân lại bằng gì? Đúng mà trả lời được
nhá. Phải cân lại nó bằng cái gì?
Trân trọng.
Trân trọng kinh nghiệm ạ.
Đúng rồi. Nếu mà không có đủ trân trọng ấy.
Đúng rồi.
Là thoải mái đi phát là một sau là đi luôn.
Thường luôn.
Vâng.
Nó không nó đi luôn ấy.
Đi luôn.
Ừ.
Cho nên cái ba cái bước của một
bước một.
Bước một nói rồi nhưng mà bước hai bước ba đó là chính là cái thực hành để mà mình trân trọng để mình thật sự trải nghiệm chứ không phải chỉ là sự tự tin thôi.
Ừ.
Cái số 100% của mình là chỉ là sự tự tin. Nhiều khi em thấy không? Em tự tin xong em sống một ngày bình thường như thế gì nhưng mà em đâu có khi em sống nhiều khi em không thấy biết đâu đúng không nhỉ? Nhưng mà cái ba tuổi sư phụ á là nó nó là một cái một cái một cái giống như là một cái công tắc mà nhắc nhở mình rất là
rất là khéo đé là rất hiền xảo để mà em quay về nói
chính em trải nghiệm biết chứ không phải chỉ là sự tự tin. Bây giờ tụi em mình là hầu như là tự tin thôi rồi cứ sống như thế nhưng cái trải nghiệm thì cực kỳ ít. đúng không? Mà cái ba bước tưng ba bước nó là một trạng thái thì mà khi mà mình thấy mình đang như này đang như kia là mình thấy là mình đã có trạng thái khác rồi. Thì chính cái cái thái trạng thái khác thì mình lại quay về cái biết mình thấy cái biết ngay ở đây luôn. Tức là mình trải nghiệm biết luôn
chứ không phải là mình sống giống như trước kia là mình tự tin xong rồi cả ngày mình cứ sống như thế. Cho nên vì vì sao mà tụi em sợ?
Sợ là vì ô mình sống như thế này thì mình sẽ trâ thủ thuộc đi vào đâu ấy. Tại vì vì bản thân mình không kinh nghiệm, không có trải nghiệm. Mình chỉ bằng cái sự tự tin thôi. Rồi cái số thiền nó cứ tăng tăng tăng lên tăng lên thì mình tự tin tự tin thế thôi. Tự tin sống nhưng mà sao bên trong mình? Vì chính mình không có trải nghiệm cái đấy. Không có trải trải nghiệm đây là biết đâ thấy cái động biết hết trơn. Khi mình nghĩ mình nhớ lại thì mình thấy rồ biết. Nhưng mà có phải là có phải sự thật là như thế không? Em tự tiên xong rồi em cứ sống nhiều khi em cho con em bú đủ hướng mà lúc đó em không thấy con em là biết không thấy gì hết không thấy luôn đúng không? Mà số em ở 100% đúng không? Nhưng mà chị thấy từ cái ngày mà sư phụ dạy cái trạng thái đó là chị thấy là nó giống như là một cái công cụ thiện xảo rất là rất là thiện xảo để mà nó nhắc mình quay về mình trải nghiệm mình kinh nghiệm. Chính mình kinh nghiệm mình thì không có mình rồi nha biết thôi. Chỉ có biết thôi. Nhưng mà là là là kinh nghiệm cái kinh nghiệm đó thật. Thấy biết nó thật thật chứ không phải là thấy con thấy đồ mà chỉ bằng sự tự tin.
Thì chị thấy có cái khác như thế.
Đấy ba bước đó mà nó là à chỉ có một bước đúng rồi. Cái đó nó gỡa hết nó gỡ làm cho mình giải thoát gì thoát như hết. Nhưng mà kinh nghiệm thì cái trải nghiệm thì có không đúng không?
Thì cái cái chị với chị thì chị thấy như thế chị tập thì chị thấy như thế chị tại chị thấy là nó công cụ nhắc nhở. Không phải là mình cố gắng để mình nhớ. tự nhiên trân trọng nó tự nhiên trọng tự nhiên trân trọng hơn
tự nhiên nó trân trọng hẳn luôn tự nhiên thấy ô đã là là
khi mà nói vì mình ví dụ mình vì mình sống rất là theo cái thói quen cũ nhá mặc dù mình rất là tự tin nh thói quen ôi buồn ngủ quá ôi ngứa quá ôi mệt quá là lúc đó thậc sự ra mình đã đã quên mất biết rồi quên là chỉ có một trạng thái biết rồi
lúc đấy
đấy cái là khi mình nói câu nó xong á là mình nhớ lại nhớ lại cái cái sụ nó một trạng thái là mình thấy ngay lúc mình thấy biết luôn ngay đó ngay đó mình thấy chỉ có biết thôi cứ tự động mình thấy rằng là tự động mình mình sẽ cho rằng cái trạng th Thái mà mình đang tin
nó là tưởng tượng thôi là mình có nhiều cơ hội
đúng rồi nó rất là nhiều nó rất là gần với đời sống và mình luôn luôn có nhiều trạng thái khác nhau
mình luôn luôn tin nhiều trạng thái khác nhau
thay đổi trạng thái thì liên tục có nhiều cơ hội
đúng không
tiếp xúc
đấy thì ví dụ trong trong kiến của mình là ờ bây giờ mình có nói cái gì cái gì thì cũng là biết đó là cái tự tin nhưng mà về cái cái trải nghiệm kinh nghiệm của mình ấy
thế thì chị thấy như thế với chị thì chị thấy như thế
thì con thấy cái một trạng thái của sư phụ ấy
con lại thấy nó đánh đánh về kinh nghiệm nhiều nhá. Tức là hồi trước ví dụ bảo chỉ có biết, chỉ có biết ấy thì lại không phải là đánh về kinh nghiệm.
Còn cái từ một trạng thái là con thấy luôn đánh về kinh nghiệm ấy. Lúc nào là khi con nói một trạng thái là lúc đấy là thấy luôn rồi. Tức là nó không giống như đợt trước cứ bảo là
chứ trạng thái là con phải nhìn kinh nghiệm.
Nhìn
nhìn vào trạng thái luôn.
Vâng.
Còn cái chữ biết thì nó chỉ con nhận thức thôi.
Vâng.
Xong con có cảm giác là cái gì nó cũng cuối cùng là cứ cứ cứ c c càng ngày càng trụ vào đấy ấy. Kiểu cái cảm giác ý tức là lóe lên một cái thì lại thấy lại thấy Kiểu thế đối con một trạng thái là con thấy mạnh nản mạnh hẳn ấy.
Mạnh hẳn
kêu cảm giác là một cái neo vững chắc ấy nó phải
là là nhìn vô phân định
mọi thằng mới đủ mạnh.
Vâng.
Không là không đủ đâu
đúng không?
Đúng ạ. Xá kẹ
đúng là kiểu giống như nói đấy. Cái từ một trạng thái là đúng kiểu cái cửa quá là giống như kho báu của bọn con ấy. Tại vì bình thường là luôn cảm thấy đi tìm trạng thái là đúng với người bình thường nhá. Đó là điều hiển nhiên. Lúc nào cũng đang là trạng thái này, muốn trạng thái kia,
thậm chí là cái sự bình an, cái sự này nọ lúc nào cũng như thế. Nên khi mà cái một trạng thái này tự nhiên là bất kỳ một cái trạng thái nào hiện lên lại là cơ hội. Đấy cảm giác nhắc
lúc nào mà có khi lúc nào cũng có một cảm thụ suy nghĩ hay là một cái lời nói hay cái gì mà vẫn liên quan đến cái tính chất trạng thái
đúng
lắng làm cho mình quay về một trạng thái về Ừ
quay vị cứ nhắc nhắc giống như là một cái một cái cái đồng hồ báo thức nhắc tự động mà mà nhắc một cách rất là thiện xạo.
Thiện xạo
để vậy vì mình thấy mình kinh nghiệm biết nhưng rõ ràng luôn mình tức là thấy bằng thấy bằng kinh nghiệm á chứ không phải là chỉ bằng cái sự tự tiên rồi mình sống mình cứ trôi trôi trôi trôi trôi trôi mình không nhớ như tạm gọi là nhớ nhá không nhớ về sự thật á cứ lâu lâu mình nhớ hát thôi kiểu như thế không phải cái trạng thái nó làm cho mình cứ nhớ biết liên tục lắm
ừ
thấy biết liên tục còn phải là nhớ nhớ đây là có nghĩa là thấy Một trạng thái gì? Sóc quyết ch một trạng thái vậy trạng thái gì sỡ
đâu sa b sao dọi Vũ toàn trạng thái cái gì
biết trên dòng viết vũ thái
con thấy hay dùng vài từ trong đấy có bây giờ đang một hai hôm nay đang dùng đấy trạng thái giác ngộ luôn
giác ngộ
vâ qu
thì con thấy là dùng cái này nó sẽ Cảm giác là nó nó mất ngay cái hành giả đi tìm kiếm ấy.
Ừ.
Không có cảm giác là mình cứ phải tìm kiếm tìm kiếm cái khác. Trong khi đây là giác ngộ rồi. Mà đấy thì rõ ràng tự nhiên nghe theo cảm giác không muốn đi tìm gì nữa luôn. Đấy
mình tại vì lúc đó là khi em tập pháp em em chỉ thấy mình mình tập pháp để mình đầu tìm mấy chấ hộ. Nhưng mà cái trạng thái cái sư phụ nói không thấp người đời một cách khủng khiếp luôn á.
Sắc thái
tức là cái sắc thái á hiểu không nha. Ví dụ cái ôi no quá. Cái lúc đó là em đã quay trắc luôn.
Thì em mình thấy là à thì cái phần trạng thái sư phụ nó là khi mình nói cái này là mình mình tin là có cái no và cái không no.
Ừ.
Hiểu không nhỉ? Thì lúc đó là mình khi mà chị nói ra lên chị thấy là ơ một trạng thái mà là chị nhì kinh nghiệm chỉ chị có một biết rồi thấy cái cái no không no là đúng là cái sự bị đặt tưởng tượng mà thôi. Kiểu như thế tức là mình kinh nghiệm được biết ngay lúc đó luôn. Khi mình nói câu nó lên cái là nhớ lại cái cái sư phụ dạy luôn luôn chỉ có một trạng thái thôi. Bất cứ một cái gì mà mình tin là nó chuyển trạng thái từ này qua kia thì đã là là là quay mất là chỉ có một trạng thái rồi đấy. Còn cái mà em nói là đúng là mình hay tu thì mình tìm giác ngộ đúng không? Nhưng mà chỉ mà nếu mà đây tự nhiên em nói no quá chỉ một trạng thái giác ngộ thì không nhập á. Như vậy sự phản một cảm thái gì đúng không? Chụ
ừ
ừ trạng thái là một trạng thái trong hợp này nghĩa là một từ rất là kinh nghiệm
chứ giác ngộ của Thái là không phải thứ mang tính kinh nghiệm.
Khi dụ nói một trạng thái là để con quay lại kinh nghiệm, quay lại kinh nghiệm gốc, kinh nghiệm mà gọi là kinh nghiệm mà mà nh nhận được
cảm nhận được
chứ còn không phải là bạn thái theo kiểu lý thuyết là cũng trạng thái thôi thì không phải
không cần giá trị thế thì nói một biết là xong cần gì phải trạng giá
nếu mà để nói tất cả một thứ thì chỉ nói là một thứ là biết
nhưng mà nói một trạng thái để con cảm nhận cái cái trạng cái thật của con đấy thậm chí nói đúng là chỉ có một trạng cái thật
mà đúng không
để con khi con nói ch chỉ có một trạng thái thì con mới quay vào trạng thái xem nó là cái gì câu này giúp con quay về trạng thái thật của con.
Vâng.
Chỉ có một trạng thật, tất cả các giả. Nó nếu mà nó gọi diễn giải ra ấy.
Vâng.
Vậy thì đúng không? Khi nói là chỉ một trạng thái thì con phải quay về nhà thật.
Con bảo là con chư một trạng thái nhưng con thấy con đang buồn thì chắc chắn là con đang trạng thái giả rồi.
Đúng rồi.
Để con quay về trải nghiệm thật chứ đấy nó không phải là một lý thuyết.
Còn cách trả lời của Thái là một lý thuyết
chỉ một trạng thái giác ngộ nghĩa là lý thuyết rồi. Thì thấy cả Thái vẫn nói về là chỉ có một cái biết thôi
chứ Thái không nói về cái cái chỉ có một trạng thái cái thiện xào hơn của cái từ quay. Qui về kinh nghiệm.
Mục tiêu của trạng thái là để coi về kinh nghiệm.
Quay về kinh nghiệm
chứ không phải là để nhấn mạnh rằng chỉ có biết.
Vì thế chỉ nói biết là trực tiếp hơn. Đấ rồi. Cải đi. Cải và chưa nhỉ? Chưa.
Con thì à người đang cảm hứng hai hai từ con hay dùng họi về từ ngữ ấy. Thì đầu tiên là từ một trạng thái tượng là nó sẽ giúp cho kiểu có một cái chuông báo động v dụ tức là nó thảo nhỉ rất dễ để để mình nó cứ báo động kiểu giống như nó kiểu hàng ngày mình đổi trạng thái rất nhiều và cảm xúc các thứ ấy
ừ
thì nó một cái thứ thấy là cái chuông nó nhác tức là nó nhắc tự động rất nhiều thì lấy một cái ấn tượng cái phần đấy tức là trạng thái đầu tiên nó đúng là phải quay về kinh nghiệm về trạng thái nếu không thì cái bây bây giờ rõ ràng là là thì thì cái cái đổi thằng này thấy đổi rất nhiều trạng thái thấy từ một trạng thái thấy là đổi nhiều kinh nghiệm thì một trạng thái nó một trạng thái tại sao bây giờ đang có trạng thái khác này Thì tiên là phải quay về kinh nghiệm. Nhìn xem là cái gì nhìn kinh nghiệm ha. Một cái từ mà lúc mà kiểu như là ngồi thiền hoặc là đúng là kiểu rảnh rảnh kiểu nó kiểu free hay dùng là kiểu cái cái đang là ví dụ nó hay dùng cái từ cái đang là thì con này cái
cái đang là nó cũng hay chỗ nó không kết luận là cái gì ấ thì bắt buộc phải nhìn vào kinh nghiệm chứ không không thể nói là cái gì được vì bắt buộc phải nhìn kinh nghiệm chứ cái đang là cảm giác nó không không thể nói nó là cái gì nên là không không tức là không thể thôi cái lại cũng được cái là cái quay quay lại đấy
thì n Từ đấy đang mấy đ
đang là đúng không? Đấy mà cái đang là đang là
trạng thái thôi. Trạng thái đang là đang là vâng
đang là
chứ không phải là cái đang là
cái là thì lại là thành một cái vật gì đó rồi
thấy đang là đúng không?
Thế thôi đang là ok thế được từ đấy ok
từ hai từ còn đang dùng
từ đấy từ ok rồi
một trạng thái cũng chạ một trạng thái
từ một trạng thái
mình chỉ có một trạng thái thôi là
đang là
đang là thế là một thế một từ thôi chứ còn từ nữa bảo là có hai từ hai từ có hai từ nữa
à từ một trạng thái với là từ năng là từ một trạng trạng thái không phải một trạng thái là cái cái cái kiến sư phụ nhắc quay về thôi. Còn
tức là cái này kiểu như đấy là cái chuông ấy là gì?
Cái chuông ấy là gì
thế? Thế một trạng thái của anh dùng giống từ một một biết rồi.
Thế còn thấy là cái trạng thái gọi là à đúng cái từ kia là kiểu nhận thức ấy. Nhận thức là
một trạng thái nhá. Còn trạng thái gì nó mới làm cho mình quay về. Thì khi mà có có những cái gì nổi lên dụ Thì thì mình phải nhìn kinh nghiệm gì mà
thế thì con trạng gọi là trạng thái cái đang là à cái đang là à trạng thái đang là
có chữ cái đâu.
Trạng thái đang là
một cái
vâng vâng
trạng thái đang là rồi
đang là
thôi đang là
thì nó cũng thấy phần đang là nó phá cả phần thời gian rất mạnh
đang là nó phá thời gian mạnh lắm.
Vâng con thấy cảm hương
dùng cái đấy thì phá ra rất là mạnh
đúng phá thời gian. Cực kỳ lợi luôn. Chẳng thấy đang là đúng không? Đấy, mỗi người cho một từ th nà đến
Thái rồi. Toàn rồi.
Toàn nói chưa nhỉ?
Toàn nói chưa?
Con th chưa nghe cái phần bánh
à? Chưa được nghe chưa nghe. Ok. Chuyển đi chuyển đi.
Rồi con nói lại rồi.
Ừ.
Đấy là bình thường. Con dùng cái giác ngộ với cái đang là ở đấy. Con thấy nó đang là phát là con thấy quay về luôn đấy. Từ mà nó đánh mạnh nhất vào nhận thức. vào cái kinh nghiệm của con.
Vâng.
Cái từ giác gộ đánh rất mạnh vào kinh nghiệm hay đánh rất mạnh vào nhận thức?
Nhận thức
nhưng mà con cần một từ đánh rất mạnh kinh nghiệm nó thường nói xong phát là quay về luôn. Đấy thường nên các con ấy nên có một cái từ mà nói xong phát quay về đúng cái trạng thái luôn.
Đấy thì mỗi người nói cái của mình đi đến ai rồi kèo vòng đi.
Con có mấy cái con hay dùng
là biết đang xem dòng Không biết ạ.
Không biết.
Vâng. Chỉ biết.
Chỉ biết.
Chỉ biết.
Biết cũng hay đấy.
Còn kiểu như hôm qua con thiền xong thì con lại lúc mà kiểu là thiền pro ấy thì cảm nhận là rất là kiểu trạng thái đại hoàn hảo ấy.
Đại hoàn hảo.
Còn cuộc sống thì hay dùng biết đang xem dòng biết để ch biết.
Ừ. Con thì cuộc sống thì con hay dùng là chỉ có dòng biết là con lại quay lại được.
Chỉ có dòng biết.
Đúng rồi. Dòng biết thôi. Nhưng mà khi mà ấy thì con hay dùng là một kinh nghiệm. này.
Ừ.
Tức là một trạng thái kinh nghiệm là một kinh nghiệm này thôi á. Cái này thì con thấy là
trạng thái một kinh nghiệm này.
Vâng. Này thôi thì con thấy nó là quay lại một trạng thái đúng một trạng thái thôi. Ờ một biết ạ. Một biết cũng là nhưng mà thường thì con nói cái từ trạng thái thì con quay về kinh nghiệm á sư phụ. Con hay nói con nhớ cái từ câu là sư phụ nói có một trạng thái thì con quay về kinh nghiệm này thôi chứ con cũng không phải là con nhắc thêm cái gì đâu mà con cảm nhận trực tiếp luôn.
Con người trạng thái đúng không?
Vâng. Tức là cái từ chỉ có một trạng thái thôi thì là ngay lập tức là mình quay về cái trạng thái này ngay ở đây á ạ.
Ừ.
Thì cái con sứ khi đó con cũng không mô tả nó là cái gì hết.
Con dùng chính một trạng thái đấy. Con chính là con dùng một trạng thái đấy.
Một trạng thái
vâng thì
con mô tả nó là một trạng thái khải
giống khải đấy. Giống ai không nãy đấy. Thái chỉ một trạng thái mà quay về đây luôn.
Thì con chỉ dùng cái đó để quay về kinh nghiệm thì con cũng không không mô tả gì.
Một trạng thái chính là mô tả con như là một trạng thái
vâng.
Một trạng thái
đúng không?
Quay về một trạng thái
trạng thái một trạng thái.
Ừ. Còn ngoài ra thì là nếu mà mình lạc quá thì con nhắc là biết xem dòng biết thôi thì quay lại vì cái từ dòng biết nó rất là mạnh trong tâm thức của con ấy ạ.
Ừ.
Vì cái dòng biết thì nó không có cái dòng vật gì dòng gì hết thì thấy nó chình ình đây luôn ấy ạ.
Biết sao không biết?
Vâng.
Một cách nói đúng không?
Dạ.
Thôi chia sẻ thôi. Có ai không?
À con thấy thực ra đúng là nếu mà bình thường mà không bị chui nhiều ấy thì thấy mình đang có trạng thái xong chỉ nhớ ra là một trạng thái thì lập tức nhìn vào kinh nghiệm thì lúc đấy đâu phải kết luận. thêm cái gì đâu
con nếu không thì là con hay dùng là biết rõ ràng hoặc là biết rực rỡ
biết rực rỡ
như cái lúc mà tối lắm khó chịu lắm thì biết rõ ràng là nó không thể nào mà gọi là trịch đi đâu được
ừ
biết rõ rồi
con ngồi ra con còn dùng câu hỏi sư ạ có hai câu hỏi thần thánh của sư phụ có hiện ra rõ ràng trong biết không con quay về tức là nhiều khi nó rối mình mình chui quá mạnh rồi á mình Nhưng mà mình cứ đi kiểm tra là xong. Là một thà mình kiểm tra mình nói hai câu là mình chắc chắc cứu luôn. Đúng là ép đúng không?
Hơn là mình nói cái gì đó khác ạ. Thì con lúc nào mà con nhìn ví dụ như nhìn nhìn mẹ nhìn con hay gì con cứ hỏi hai câu đó là cái cái cái xác quyết về một trạng thái nó lên nó nó nó chắc chắn luôn.
Ừ.
Vì mình mình thấy nó tức là như thế thì sau nó lại càng tự tin hơn ạ.
Hai câu hỏi của sư phụ ấy.
Dạ cũng tốt cho biết không? Và
mà con Tắt ra khỏi biết hay không?
Dạ.
Dạ thì nãy nó chỉ có một biết thôi. Kinh nghiệm như thế này là chỉ một biết thì mình không
cuối biết rõ ràng đúng không?
Vâng ạ.
Rồi các bác khác xem nào.
Con thì cũng giống mọi người ý là kiểu khi mà khi mà thấy chuyển trạng thái rồi ấy mà thấy là mình chỉ một trạng thái ấy thì là nhìn mà kinh nghiệm là đã không cần phải kết luận thêm rồi.
Nhưng mà ví dụ như là lúc lúc đau hay là lúc tiêu cực ấy thì mình phải ví dụ như là cái từ biết rõ ràng hoặc biết rạng dỡ của ừ hôm hôm cũng dùng là biết biết đang xem dòng biết xong con cũng thấy là sao cứ cái này sao cứ dùng cái này là con bị l tức là tự động nhá cái cơ chế tự động của con á nó lại nó lại quay về suy luận nó lại quay về suy luận chủ thể đối tượng ấy kiểu nó như thế
không ý là ngày trước khi mà trước con dùng cái câu đấy thì nó quay về nhưng mà thế hôm qua ngồi làm thơ thì chị chị Quế chị nhận xét là không cái trạng thái của chị thì gần biết rõ ràng hơn là khi biết xem là biết thế con thấy đúng quá con cũng thế con cũng mắc cái đấy nghĩ là nó chạm Vấn đề của con ấy là cái biết xe dòng biết con cứ bị lôi về suy nghĩ nên là con không thấy nó gần về trạng thái. Nhưng mà khi chỉ cần nếu mà để mà phải mô tả về trạng thái thì nó biết rõ ràng hay là biết rạng rỡ thì con thấy là nó phá cả ừ tất cả những cái đau mỏi hay khó chịu hay là tất cả những cái trạng thái khác. Tất cả những hay là vật hay là
biết rõ ràng biết rạng rỡ
hoặc là chỉ biết của chị tu anh đấy. Không vâng cái đấy các bạn hay dùng
con này con thấy hợp với biết xem đồng biết ạ. không biết.
Vâng. Tại vì đang giả dụ như đang cảm thấy là mình ở trong cảnh chẳng hạn thì biết xem dòng biết thì nó sẽ nhắc con xem lại cả chủ thể lẫn đối tượng luôn ý. Cái gì đang trải nghiệm thì đấy là biết xong rồi trải nghiệm cái gì thì là dòng biết.
Ừ.
Đấy thì thường là khi mà biết xem dòng biết là nó sẽ nhắc con kiểm tra cái đấy xong sau đó thì cứ thế nhìn vào kinh nghiệm thôi thì nó đấy mới c.
Vâng.
Ng nhân rồi. Hướng Khi có câu nhắc một trạng thái xong là quay về kinh nghiệm luôn. Còn có lúc thì đó cũng giống như quế đó. Ví dụ như một trạng thái mình có một trạng thái thôi mà
chỉ biết sáng tỏ thôi mà. Tức là nhìn vô kinh nghiệm là thấy biết sáng tỏ biết sáng rõ đấy.
Thế hai thường thường hai câu nó hay đi hoặc là ủa có một trạng thái thôi mà mình chỉ có một trạng thái thôi mà.
Chỉ biết sáng tỏ thôi mà.
Chị biết sáng tỏ thôi mà. Mình là biết thì chị biết thôi mà. Đấy kiểu như thế.
Chị biết thôi
là chị biết thôi mà là là vô thấy là đúng là nhìn vô kinh nghiệm luôn. Hắn rất dễ dễ sợ luôn. H dễ một cách kinh khủng luôn ấ. Chị biết thôi mà.
Chị biết thôi mà. Mình chỉ biết thôi mà. Kểu đó. Mình có một trạng thái. Trạng thái của mình là chị biết thôi.
Ừ. Chị biết chị biết.
Đúng. Ừ.
Cho nên là đâu có gì khác đâu. Thấy luôn là kinh nghiệm là thấy đúng là chị biết thôi. Cái tự nhiên thấy là ui đau quá ô mệt quá là đúng là nhảm nhí á. Kiểu kiểu kiểu thế
sạch thế sạch bắt
là nó th là thấy cái kia
chỉ biết là phá người làm mạnh
chỉ biết hay
chỉ biết phá nhiều lắm.
Cứ cứ cứ làm gì. cả mấy cái trạng thái khác này rồi phá cả
phá cả vật gì là người nghĩ chị
chị biết mà
chỉ biết từ một trạng thái đã k
mà nó nó giải thoát ngay ngay và luôn luôn ví dụ đang ngứa đi họ ngứa
ơ mình có một trạng thái thôi mà thái th
biết chị biết không mà thấy là đúng là chị biết
còn không không không thấy là có một cái ngứa thật ở đó là tồn tạ Tại đó mà cái gì đó thế đúng là đúng lúc là chuyện chuyện qua đạng thái xem phim ấy
thấy được vấn đề chưa
cậu đ quay về quay về kinh nghiệm
về quay về trạng thật chứ quay về trạng ái thật
gọi là cái gì cũng được
quay về quay về kinh nghiệm trạng thật
kinh nghiệm trạng thái thật
có câu này quay về kệ nói thật thái thật mạnh
đúng rồi
năm nay là tiền phát minh
cái gì nhỉ
cái một ấy
một
thụ có một series 1 lúc ấy con nhắc là đây là giác ngộ ấy thì thực ra lúc ấy là con cũng quay về kinh nghiệm luôn ấy.
Ừ.
Chứ không phải là là là
mấy con dùng từ giác ngộ xong nghĩa là một kinh nghiệm giác ngộ thì một kinh nghiệm
tức là tức là tức là con thấy nó chỉ thấy một cái này thôi. Đấy
tại vì lúc ấy con thử kiểm tra rồi mà tức là dùng các kiểu khác nhau ấy thì nó vẫn chỉ thế thôi.
Ừ
cùng một kiểu như thế này thôi chứ không phải nói đây là giác ngộ mà theo nghĩa là là nghĩ đâu ạ.
Tại vì trước đấy con thấy cứ thử test khác nhau. Ừ nói là đây là biết rõ ràng đây là chỉ Biết đây là đang là này.
Ừ.
Sau đây là giác ngộ con thấy như nhau hết đấy. Đấy thì
sau đấy con sau đấy con dùng con dùng cái giác ngộ mình là giác ngộ. Đây là giác ngộ theo kiểu là đúng là ch chỉ cái trạng thái này ấy.
Vì
tại vì lúc ấy mình qu
con hiểu đấy là một trải nghiệm.
Vâng đúng đúng là trải nghiệm nó chỉ thế thôi đấy
chứ không chỉ là một lý thuyết thì ok.
Một trạng thái là một trải nghiệm. Trải nghiệm trạng cái thật
đấy. Chỉ mình gái thật thôi. Mình trải nghiệm gái thật.
Vâng.
Lúc đấy buộc phải qu trải nghiệt. Đúng không?
Khi mình rơi vào trạng gái giả rất hợp khi mà rơ trạng gái giả chỉ trận
đúng không? Khi rơi về thằng giả chỉ giúp thật
cảm thấy cầu tự nhiên cảm thấy cảm thấy giấc bộ là cảm thấy gì phải là chỉ biết luôn đi anh ạ.
Nó phải qua một Biết đúng rồi. Con suy là giác hộ là chỉ biết không câu để nhắc thôi mà vì em lúc đấy là
nếu mà câu định nhắc thì đây là chỉ là một trạng thái thôi chả sao suy lịch một trạng thái này là giác ngộ rồi. Giác ngộ là cái gì nữa đúng không?
Không lúc em không định nghĩa giác ngộ là cái gì ấy.
Vâng. Nhưng mà hôm đấy sư phụ có nói về cái phần mà gọi là cái quái gì cũng được ấy. Tức là đã trải nghiệm cái trải nghiệm một trạng thái rồi gọi là cái gì cũng được.
Thì thực tế là đúng là bình thường là ví dụ cứ phải nói là cái này hay là cái kia ấy thì tự nhiên mới phải chui vào suy nghĩ xem là cái gì. Còn hôm dung chỉ có một trạng thái thật đấy thôi là con th rất mạnh
là nói cái gì cũng được phải trải nghiệm cái đấy từ từ ngay lúc đấy là đâu phải đâm suy nghĩ đâu thật quay trải trải nghiệm luôn
có mục tiêu nó để quay trạng thật chốt là quay về kiệm như tự nhiên cứ nhắc đây là một mình chỉ một trạng thái thôi chỉ có một trạng thái thôi cái trạng thái này là giác ngộ xong rồi bước
muốn quay về kinh nghiệm biết có phải lớp không
đúng không nhỉ
không biết mà K thôi người tập
không tức là tức là em không có nói đây có một đây là một trạng thái thôi ấy thì nhị nhắc đây là giá ngộ chẳng hạn đấy thì nhìn kinh nghiệm thấy luôn ấy tức là thấy là cái chỉ có trạng thái nào
ừ sư đang hỏi thấy một trạng thái thì đang dạy một trạng thái mà
cái cái bài một trạng thái này nó kinh dị lắm kìa chứ còn em học đây là giác ngộ thì là cái này là lâu rồi từ xưa rồi
hiểu nhở cái này là cái cái cái cái mối cái cũ ngày xưa rồi đây là giác ngộ mình là giác ngộ ngày xưa lắm rồi Bây giờ sư phụ hiện đây đây là trạng thái nè nó làm cho mình quay về quay về vip một quay về một cái trạng thái này thôi quay ờ
tại vì cái chữ trạng thái nó rất là khác với năm khác nó khác lắm
ờ chò thẳng kinh nghiệm mạnh mẽ giống như kiểu ngày xưa á là mình hay đi tìm cái nghiệm này để tìm kinh nghiệm kia cho nên mình hay phải đổi cái này tìm cái kia cho nên mình nó đây giác ngộ rồi mình là giác ngộ rồi để mà mình không đi tìm đi kiếm nữa nhưng mà không cái bài đi là ví dụ như mình nhắc Một trạng thái là vì sao? Vì mình luôn luôn có nhiều trạng thái khác nhau. Mình tin rằng đó biết và có nhiều trạng thái khác nhau chứ không phải chỉ một trạng thái.
Và vì mình tin có nhiều trạng thái khác nhau cho nên là nó đâu có thấy một biết đâu
mà thấy một biết và thêm một đống thư khác nữa.
Đấy cho nên thì sư phụ dạy các bạn một trạng thái đi á để khi mà mình thấy rằng là à mình đang tin có một cái trạng thái này đổ qua trạng thái khác
thì đó chính là lời nhắc nhở. Khi mà mình thấy mình đổ trạng thái là mình nhớ mình nhắc lại cái kiến là chỉ có một trạng thái thôi. Trạ đó là gì? Chị
biết
chị biết
biết không rõ là mình nhìn vô thẳng kinh nghiệm luôn
vì mình là biết phải không? Mình là biết mình chỉ có một cái trạng thái duy nhất là biết thôi. Mình không có một cái trạng thái đói no mệt đủ hay là thực hành hay là cái gì thực hành hay không thực hành thiền hay không thiền
mình không có không có nhiều trạng thái như thế mình nhận thức
đấy thì cái cái cái này nó nó rất là phương tiện thiện xão luôn
kiểu thế thì không ấy nó phải bác cậu
là hội dụ con bị lừa là con đang chơi game thế đấy. Thế là bị lừa rồi giờ trạng thái chơi game rồi.
Con bị lừa là con đang con đang đi gặp khách hàng con giờ trạng thái được khách hàng rồi vì thế mới tập được hàng ngày được rất nhiều tập rất nhiều luôn.
Nếu không thì dùng một biết được rồi. Chỉ cần nhìn thấy trạng thái
vâng
nếu không dùng chỉ một biết là đúng đúng không? Nhưng mà trạng thái là cái cái gọi là tấn công vô minh của mọ thái tấn công vô minh là có tôi có nhiều hạng thá. Tôi chỉ một trạng thái giác ngộ thôi được thì nhận thức thế ok. Tôi chỉ một trạng thái giác ngộ thôi.
Nhận thức đấy. Đấy nhưng mà nhưng mà cái trải nghiệm thì nó cần mình phải quay về cái trạng thái đấy
chứ không phải nhận thức.
Thế Thái nói là tôi chỉ có trái đác ngộ được. Nó nó rất đúng với nhận thức. Quay về nhận thức.
Tôi luôn có trạng thái giác ngộ. Các có luôn chỉ mượn trạng thái trạng thái ngộ hợp lý không? Rất là hợp lý đúng không? Hợp lý
rất đúng luôn đấy. Chẳng đại giác ngộ thôi.
Ừ.
Còn luôn chỉ thấy thái đại giác ngộ thôi. Có luôn chỉ trạng thái đang biết thôi.
Hoặc là có chỉ biết thôi.
Nhận thức thì như thế nhưng mà nhận thức thế nó có dẫn đến giác ngộ đâu. Dẫn thực sự đâu.
Nó dẫn đến giác ngộ bản chất chứ nó giác ngộ. Giác ngộ hình nó không dắc đến giác ngộ nó giác ngộ về lý không đến giác ngộ về sự lý. Thì cái nhận thức đấy ngộ về lý. Lý đo 100% là thế đấy. Con đo giờ số rất to vì con đã giác ngộ về lý rồi. Thật đấy cái số 100% th chính giống vật lý nó rất là cao rồi đấy. Thế là mình xác quết tranh cái
các con bây giờ giá vật lý rất cao bằng chứng là đời sống tần tr% mấy phần
chứng tỏ giá vật lý rất là cao đúng không? Không thể không ra số được đâu.
Có phải giác ngộ vật lý rất sâu sắc mới đồng ý rằng là mọi trạng thái con đều là giác ngộ đều là đều là đều là đều là đều là trong thực tạ
thực là thiền
thì thiền ra 100% nó không làm sao ra% được. Quế đi đầu vì quế giác ngộ vì lý rất là rất là nhanh.
Quế đi nhanh ở nhất luôn nhân nó đ đầu nó có được 100% như quế đâu.
Đúng rồi. Vì chỉ thêm về cái phần trải nghiệm ấy. Trải nghiệm
chúng tộ về lý của quế rất nhanh nhá không cản nhân đúng không các con giờ gần 100% hết rồi. Nghĩa là cái độ giác ngộ
thỉnh thoảng minh trang mới rung rhinh tí thôi.
99,98 gì đó thôi là bị bị ai đấy làm sao lãng mất 0,02 thôi. Đấy chứ cái giác bộ về lý còn rất là mạnh mà mà đoạn này rất là quan trọng. Lý do có lên 30 phút lên 100% ấy
nó thện độ chính tính giác bộ về lý rất cao ở đây Đ rất đóng mừng đúng không? Sụ khi nào con lên 100% hết là S sẽ chuyển sang một số đo mới mà
nó nó có thể đúng trình độ của con hơn mới ghê mới.
Còn đây là độ giác ngộ về lý thì cao lắm rồi.
Đấy thì như Thái là giá ngộ về lý là nói về cách dộ về lý đấy chỉ có một trạng thái con chỉ một trạng thái trạng thái giác ngộ thôi. Còn thiền vật thiền vã hay là thiền lăn thiền lóc thì nó vẫn là một trạng thái giác ngộ. Đấy cái sự tự tin của con khiến con chỉ số đo 100% chứ còn con đây thiền con thừa biết làm gì được làm gì được lúc nào kinh nghiệm xịn đâu.
Đúng rồi. Kinh nghĩa con lẩm khởm mà sừ nhưng mà vì con vì con cái giác ngộ v lý rất là cao
nên cái lẩm khẩm nó không lừa được con nữa
đúng không? Nó không được con với lý nữa.
Lầm khẩm l mấy thì lầm khẩm chắc chắn cái này là gì?
Là biết là giang ngộ rồi.
Lợ mấy cũng là ngộ
đấy. Xong ngủ gật cũng là đúng không?
Đúng rồi.
Chứ có vẻ là cái đấy là các con là đã gần như sắp hoàn thành mộ về lý rồi.
Gần như nhóm toàn nhóm đ chỉ còn vài người là là như Vũ Minh Hải Tuệ Vân còn hơi Thấy thấp thôi, thấp là thấp so chuẩn của sư vụ thôi chứ cũng kinh lắm rồi. Giá mấy phần trăm rồi đúng không? Nhưng mà các con hội về lý là kinh khủng lắm rồi đấy. Đúng chưa?
Ừ lý đấy
đến mức là đến mức là lăn lăn lộn lộn vẫn thiên 100%.
Và vì thế ta vẫn tăng công đức hay chỗ đấy. Vì thế nó vẫn tăng công đức. Người ta hội lý nó có giá trị như mạnh như thường chứ đúng không? Công đức tăng mạnh đấy chứ. Đâu cho anh chú anh co Buổi thiền của anh như thế nào? Vật vã chắc đúng không? Vật lên vật xuống đúng không? Buổi thiền của con ấy hay là lúc nào cũng đều đều đẹp đẽ con
năng lộn ngủ này chán chương đổi hay lộn buồn ngủ trần trường
thế mà vẫn 100%
chứng tỏ cái giá bởi lý không
thế đáng ngừng quá gì nữa đúng không và nhờ thấy công đức có tăng vọt gì nữa vẫn tăng các con tăng đều đều mà nhưng mà bắn
đúng không Ăn lộn một vùng chắn trường đủ đủ cái thường thấy chúng mình một cền pro sợ hộ rồi.
Thế con sắp giai đoạn mới rồi thì cái một trạng thái là chuyển đoạn mới nó không là đoạn cũ nữa Thái vẫn bị tưởng nó là đoạn cũ không nó là s đoạn mới mặc định con 760 thì phải đi tiếp đấy. Thì phải đi tiếp bằng cái gì? Cái này cái này sẽ đủ cái hiện giờ chắc là đủ dẫn các bạn hiện giờ đến 760 Cái nhận thức
cái đang dậy bây giờ trừ cái một trạng thái ra
đủ dẫn các bạn nhóm nhóm thiền 1 lên 760 tin thế để xem thế nào
tiến 760 chứ không phải chỉ lên chỉ lên lên 730 đâu
tất nhiên không có lên được không thì không biết nhá đúng không nhưng mà đủ ấy đủ để dẫn
thế 100% gì đâu đấy câu hỏi đơn giản 100% gì đâu
nếu thiền 100% thầy sống 100% thì đi đâu nữa có phải là con thấy thấy kỳ quái không thế thì đúng không con nghĩ mà xem nếu mà 100% là max rồi thì còn cái gì đâu nữa
lẽ ra thế phải giác ngộ chứ
đâu con 760 780 đúng chưa vậy là các con vẫn chưa giác ngộ về sự con m ngộ về lý thôi
không nói tôi giác ngộ tôi nhưng mà tôi cuộc đời tôi là chán trường với mệt mỏi toàn kinh nghiệm trắng mệt mỏi và tôi là giác ngộ được lý th đúng nhá lý đúng 100% không
con chá hền mỏi thì con vẫn là đời giác ngộ không
đúng không phải nói đấy là giác ngộ ngộ giác ngộ thật sự đấy là Phật quả được Đúng chưa? Đấy thì con c đoạn tiếp theo các con đang chuẩn bị đi đoạn đấy. Tất con đều chuẩn bị đấy. Rồi đấy. Khi nào mà cái k 100% con thật là vững chắc thì là con xong đoạn giác ngộ về lý đúng không? Sau đấy con biết con có cái gì nữa thì con vẫn là gì? Con vẫn là giác ngộ.
Ừ. Đấy như thái nói đúng đấy. Con có làm gì nữa. Con có chuyện gì nữa thì con vẫn là giác ngộ. Nhưng mà nó chỉ là ngộ về lý. Nhưng mà đấy là một loại hệ hạnh phúc lớn rồi đấy.
Lớn mà. Để
ừ. đ* lớn thôi đúng không?
Hạt đá đập vào đầu
đấy chưa xong
ra lý
đúng rồi nhưng họ đã đ vào đầu thì con sẽ thành người thường lại đảm bảo luôn
mình phải lý thôi quên lý gì đúng không rồi vì nó là lý
hỏng cái lý đấy là đi đúng không
đấy thì con cần con sang dạn tiếp theo là phải giác ngộ về sự như vậy có bước tiến khá lớn đấy nhá từ bảy giác ngộ 700 là mình là ai mình đã biết đến đoạn giác ngộ về lý cái gì cũng là giác ngộ Đó đâu đấy sẽ là 760 780 không biết là số nào sẽ là số do ngộ về lý có thể là 780 có thể là 760 đúng không nhưng mà tiếp theo phải ý đĩa giá ngộ về sự nếu mà gọi là thực tại biết luôn sóng ngờ thì không thể nói ra ngộ về lý là lúc nào cũng tối mù
nhưng mà thực tại biết luôn sóng người người nếu thự tại luôn sáng người thì con phải trải nghiệm luôn sáng người chứ làm sao có chuyện là thực tại luôn sáng người nhưng kinh nghiệm bạn là gì ui tôi thậ tôi là tôi mì Mù mịt
chán lắm buồn lắm có chuyện giác ngộ mà như thế được
đúng không? Về lý thì đúng là con chán buồn thì nó cũng là sáng ngờ đúng không? Đấy thế giác ngộ về sự là như này là cái một trạng thái chú có nói đấy đấy con nhảy sang một cái đạn mới là giác ngộ về sự là một trạng trạng thái nhưng với những người mà chưa giấc ngộ về lý dạy thế rất nguy hiểm dạy họ cái một trạng thái rất nguy hiểm tại sao phũ không được nghe tại sao không cho Vũ toàn nghe tại sao đâu ai biết là tại sao mà chưa giác ngộ về lý mà lại dạy giác ngộ về sự của trạng thái thì lại gây nguy hiểm cho người nghe Ai trả lời được tại sao sụ không cho bạn nghe mà không sẻ không cho mà đo cũng không được nghe luôn ấy. Không chỉ là không sụ không cho mà khi đo cũng không ra được nghe luôn. Tại sao chưa giộ về lý mà dạy dạy rằng một trạng thái lại là nguy hiểm? Nghĩ đi nghĩ thôi không nghĩ Nào đã nghĩ ra chưa? chưa k
đó thế nhưng mà nếu mà nói mình hải thì sao nó cũng hợp lý thôi. Con nói đại là con đoán là nếu mà mình chưa giác ngộ về lý ấ tới đ chưa chưa ngẫm về lý về lý
chư chưa giác ngộ về lý thì là mình mình chưa có thấy cái mình chưa có xác quyết về cái bản chất của kinh nghiệm á ạ mà mình nói về một kinh nghiệm thì đâu đó cái tôi nó sẽ len vô và nó tìm kinh nghiệm đặc biệt hoặc là tức là nó đã chưa có nhận thức đúng thì
cứ nói đi sẽ giò ai đúng hay sai sao cứ nói đi.
Dạ.
Với một quan điểm của người khác đi
hoặc là một kinh nghiệm đó là một cái sự đè lên cái gì đấy ạ. Em nói thế mà
con nghĩ là nếu mà chưa giác ngộ về lý ấ thì sẽ không thực ra là không xác quyết được cái một trạng thái nó là như thế nào về mặt kinh nghiệm. Thế cho nên là khi mà được học về một trạng thái thì mình sẽ dùng cái một trạng thái giống như là một cái khái niệm, một cái kiến ấy chứ không phải là một kinh nghiệm, một trạng thái ấy. Thế nhưng mà mình lại tưởng là mình thấy đúng cái đấy rồi và như vậy thì mình lại rất là yên tâm và rất chủ quan là mình thấy cái đấy rồi thì càng ngày mình sẽ chỉ càng đi xa với cái kinh nghiệm cái sự thật mà mình càng chủ quan hơn thì nó sẽ dẫn tới là lơ là này. và hành động thậm chí là hành động gọi là bỏ bê ấy thì càng ngày sẽ càng xa vì đi rời xa sự thật ấ khác đây
thì tất nhiên
bác nhân đ cũng giống giống giống mấy bạn thôi. Thì là khi mà mình chưa gọi là giác ngộ về lý thì mình không thấy tất cả đều là một biết.
Mình vẫn thấy là có tôi có vật.
Mình không thấy ngay cả tôi cả vật thì cũng chỉ là một biết. Mình không không thể tự không tự tin ấy. Đâu đó là mình vẫn đè đè đè đè thôi. Thì khi mà mình không thấy tôi, không thấy vật, không thấy suy nghĩ là một biết, không thấy tức là thì thì thì mình vẫn còn sẽ bị tin rằng có tôi ở đâu đó và mình sẽ bị ảnh hưởng rất ảnh hưởng bởi cái suy nghĩ ba ba á hắn nói này nói kia á đúng không? Nhưng mà mình đè là là mình đã ok rồi. Kiểu kiểu như thế thì mà cái kinh nghiệm một biết khi mà kinh nghiệm mình tự tin một biết rồi thì mọi kinh nghiệm đều là hoàn hảo đều là giác ngộ hết. Thế cứ sống như thế không chống mẹ lại dòng chảy, không cưỡng lại dòng chảy không gì hết đúng không? Nhưng mà cái thằng mà nó không đủ về lý thì nó tưởng là là bây giờ ta có quyền sống theo dòng chảy. Tức là thực ra nó vẫn còn tin có tôi cho nên là hắn làm thì hắn sẽ chịu
rất là nguy hiểm.
Nó nó nó còn cái tôi đó làm mà nó được sống buông thả theo kiểu dòng chảy. Bây giờ ta muốn làm cái gì làm đằng nào cũng là giác ngộ hết nhưng nó đâu có thấy là cái tôi đó là một biết đâu. Nó vẫn thấy bên sau bên trong nó vô thức của nó là vẫn còn một cái tôi mà nó tôi làm thì chắc chắn là tôi chịu. Hậu quả sẽ là vô cùng khôn lường và khủng khiếp. Còn khi mà mình mình mình chứng ngộ về về giác ngộ về lá chả có cái tô nào hết. Chả có cái vật nào hết. Tất cả là mơ thôi, chỉ kinh nghiệm một biết thôi. Và họ rất xác quyết với điều đó. Họ rất là tự tin về điều đó. Thì cho dù cái chuyện gì mà nó xảy ra với thần tâm này thì sao? Thì để chảy chảy thôi là giấc mơ thôi. Chứ còn cái người mà chưa xác quyết được thì thay là không. Cái này nó vẫn rất là thật nè. Xảy ra ở đây là tộ lọa luôn đúng không? Thì thì thì mình
không không không mình không có vững ấy. Không có vững không tự tin là chỉ có kinh nghiệm một biết thôi. Không có người bị người chịu, không có vật, không có gì. Cảnh này là nó không thật. Toàn là mơ là bị ra hết kiểu như thế. Không kinh nghiệm được cái điều đó. Không có xác quyết được điều đó. Thì thì thì rất là nguy hiểm khi mà sống buông thả. Buông thả thì vẫn tin có tôi mà đâu thấy cái tôi đó là kinh nghiệm biết đâu. Cho nên chắc chắn là sẽ đau khổ vô cùng. Theo em thì như em nghĩ gì hết. Một đ
thấy được một tạng phá thấy biết Cái từ một trạng thái nó dễ làm người ta đi tìm kiếm một trạng thái đặc biệt
đấy. Vì thế nuôi tôi
rất mạnh. Nếu mà con nhận thức sai vị trí một trạng thái
dạy chú toàn quá sớm thế đến mấy ngày? Quá sớm đến mấy ngày đúng không? Thì Vũ Toàn sẽ sẽ tìm lúc nào tìm một cái trạng thái cái một trạng thái đấy. Con mắc
cho anh mắc cái nói đi, nói cho người hiểu dễ hiểu hơn.
Hôm đầu t****** phụ dạy chỉ một trạng thái thì tức là đã trước đấy là đã có một đợt con gần như là ít rất ít thiền pro nên là cái sự xác quyết của mình nó cái sự tự tin của mình nó nó giảm dần mà mình không có không có nhận thức được cái việc đấy hoặc là có nhận thức được nhưng mà mình lơ lái thế xong rồi hôm sư phụ dậy một trạng thái thì về sự à về lý ngồi nói ngồi nghe con hiểu ờ hiểu hiểu cái phần của con nhá. Xong rồi ngồi còn nghe sư mẫu với cả mọi người nói tức là điểm mà xác quyết một trạng thái vẫn lên nhưng mà bên bên trong mình ấy có một cái sự gì đấy nó nó nó không tự tin. Thế là ngồi mặc dù là ở dưới nhà xong sư mẫu cũng nói xong mọi người nói nhá. Xong rồi con đã nhận ra mấy điểm rồi. Về cái một trạng thái đấy. Xoay xung quanh cái một trạng thái. chư chỉ một biết à chỉ biết ấy à biết xem dòng biết các thứ lúc đấy là biết xem dòng biết nhưng mà cảm giác bên trong con là là vẫn không tự tin và cảm giác nhá cái ngày hôm sau là cái ngày mà cái tôi hành giả nó trỗi dậy rất là mạnh tức là vì mình không hiểu vì vì mình đã không thiếu tiền pro để mình xác quyết về cái trạng thái giác ngộ về lý ấy là đây này ngay cái kinh nghiệm này thôi này thì nó là giác ngộ là một biết là nên là khi mà trong ngày khi mà mình thiền hay là mình Mình nói về cái một trạng thái khi mà mình áp dụng cái pháp một trạng thái của sư phụ ấy, cảm giác nó rất là ừ nó rất là ép. Ép là sao? Con sẽ đi tìm, con sẽ nghĩ là nó sẽ nghĩ ra một cái một trạng thái, nó sẽ tưởng tượng ra một cái trạng thái mà con hiểu về biết là ví dụ như là biết cái mình cái sáng tỏ không thôi. Mình cái tính biết ấy mình biết thôi mà như thể là nó tách được ra khỏi cái hiện ra này. Ấ. Ừ. Để con khi mà nhắc đến một trạng thái thôi mà mình chỉ một trạng thái thôi mà. Lần lão tôi nhìn vào kinh nghiệm để Nhìn thấy cái đấy tìm
để để nhìn vào kinh nghiệm để nhìn thấy cái đấy thấy cái đấy tìm thấy một cái
để né khỏi cái đang hiện ra định nghĩa một trạng thái xong mình đi tìm cái trạng cái một trạng thái đấy
đúng rồi ạ
ví dụ như con định nghĩa lúc đấy là sáng tỏ đi
ví dụ cho anh là sáng tỏ
thì con sẽ nghĩ cái sáng tỏ này tách ra khỏi cái nhìn vẫn là nhìn vào kinh nghiệm nhá nhưng mà để để để thấy là đang sáng tỏ để tách ra khỏi cái cái đang hiện ra này như thể là cái đang hiện ra không phải là sáng tỏ ấy đấy là kiểu như thế thì thì làm sao mà tự tin được nên là vì nó không tách nó Đấy là con cứ cảm thấy là nó nó mà mỗi lần làm như thế thì cái tôi hành giả nó phải đi làm vì nó không phải là tự nhiên mà nó không tự nhiên nên là thành giả nó phải trồi dậy để đi làm mà bên trong mình thì lại thấy là không tự tin và mình lại cứ tin nó lại đổ mình lại đổ là à do mình đang nhận thức chưa đủ về cái một trạng thái do mình đang nhận thức sai nên mình phải đi nhận thức lại. Thế là con gặp chị Bí để tư hay là hôm đi hẹn chị Tuệ Anh mà dỗi đấy là vì mình cảm thấy là mình rất cần cái tư này như kiểu là mình mình không hiểu mà nên là rất cần. Thế đến lúc mà là ra thì mọi người ngồi sư phụ giảng cả buổi thấy mọi người sướng sung sướng mà con thấy cũng chưa thật là bên trong m tức là con sướng hay không sướng nó thể hiện ra thái độ ra mặt luôn ấy. Thế con cảm thấy là rất rõ là xong m mình mình có cảm giác không chạm tức là cả ngày mình cảm giác nó không không được sướng ấy, không được happy ý. Thế hôm sau con lại hẹn chị Bí ngồi tiếp thì chị Bí cũng nhắc cũng nhưng mà vì vì vì mình đã tin luôn là cái bé ba nó bảo là mày thiếu do nhận thức sai về có một trạng thái có gì đấy nhận thức chưa đủ nhưng anh chị nên là mới mới không cảm được chứ không Nó không không nhận ra là mình thiếu tiền pro để mình xác quyết là xác quyết về cái giác ngộ về lý như sư phụ vừa bảo ấy là đây chỉ một một biết tất cả một biết như tôi mà cũng là một biết không có gì hết kiểu thế. Ừ và không phải từng chối cái hiện ra kiểu thế nó là như thế. Ừ tất tật tật những cái rất cần thiết để cho đến một trạng thái này này thì con thiếu n là con ngồi đ nói chuyện với chị Bí thì chị Bí vẫn nói theo kiểu hiểu của chị thôi nhưng mà lại vẫn là về logic vẫn là về về cái hiểu của chị thì con thấy là vẫn chưa vẫn chưa nhận ra tức là bên trong mình vẫn chưa vỡ và vẫn chưa sướng ấy. Vẫn vẫn đang có vẫn không đủ. Không bao giờ là đủ hết. Vẫn thấy là không đủ. Thế là con sang. Vâng. Đúng rồi. Thế là đến tối thì con thựt ra sư phụ đáp ứng thôi vì con không nói ra là con con cảm thấy gì cả. Con chỉ kể là đi tư với chị Bích như này con học được cái này cái này. Đấy về mặt logic nói ra bập bập bập. Nhưng bên trong lòng mình ý thì nó cứ cảm giác
cái tôi hình giả mà nó đã lòi lên là không bao giờ nó happy được hết. Kể cả pháp nghe có nghe Pháp hẳn hoi nghe sư phụ nói sự thật hẳn hoi vẫn nó vẫn thấy Căng nó vẫn thấy sợ và nó vẫn tự ti. Thì lúc đó thì xem xong thì sư phụ có bảo là sư phụ có hỏi hai bạn Trình Pháp. Thế là lúc mà con với cả chị Trang Trình thì đều cùng vướng một thứ. Thế là xong sư phụ từ đấy sư phụ chỉ ra là bọn con đang thiếu thiền pro
chứ không phải là thiếu kiến nữa, thiếu thiếu tư thiếu ngẫm nữa mà bây giờ đang bị quá nghiêng về suy luận mà thiếu thiền bro, thiếu kinh nghiệm về sự thật. Đấy thì ừ thì chị Trang có nhớ là hôm đấy mình mình mắc cái gì? gì không? À đấy cũng mắc cái con vừa nói là cứ cứ tin là biết là cái gì đấy nó là biết chống không ý khác cái hiện ra này ý.
Nằm ở dưới hay là nằm ở trên hay là nó đều thắng đấy.
Đấy tìm
con định nghĩa con định nghĩa cái một trạng thái làm cái gì đó xong đi tìm nó.
Đấy
mà cái đấy nó lòi lên khi em nghe một trạng thái tức là sao? Trước đấy em không hề bị thế.
Từ đấy em không bị thế nhá. Nhưng khi nghe một trạng thái khi học một trạng thái thì lúc đấy là chưa vỡ về cái cái giác ngộ. Lý đi
chị chị đấy chị nghe một trạng thái một phát nào
đúng rồi thì đó thì là bắt đầu nó lòi lên mạnh mẽ khi mà học cái mật trạng thái
thì đấy là cái mà chưa đủ khi mà chưa vững về cái xác ngộ về lý hay là chưa thiếu thêm pro ấy mà mà mình để mình đưa đến cái xác quyết là lúc nào cũng là đang là giác ngộ đang là đại giác ngộ đang là một biết đang một trạng thái
nó dậy quá sớm thì ông Vũ Toàn sẽ nghĩ rằng có một trạng thái nào đấy
đấy
ông sẽ định nghĩa xong rồi ông đi sẽ đi tìm một cách để ra cái đấy
đúng rồi sẽ nhìn vào kinh nghiệm để ra cái đấy kinh hơn là như thế.
Ừ xong mà không ra cái đấy thì nó lại lại đấy lại xoáy luôn.
Đúng chưa?
Sao mặt con mấy hôm đấy nó căng như dây đàn luôn như làm hai loại một loại là sẽ hành giả tu hành là sẽ xoáy chứ còn loại thả lỏng như bên hại.
Ừ thì loại thả lỏng nữa là thôi cũng cứ sống sống đời vô minh thôi. Một trạng thái thôi
vì nó là một trạng thái mà. Thì đấy th được thái nữa. Hai cái hai cái vấn đề một là của Châu Anh một là của Minh Hải
nó đều là gây chuyện hết nên phải chắc phải chắc chắn con phải vượt qua cái hay dạy tiếp
ngoài ra dạy hơi sớm rồi đấy nhưng mà những người như đắp được những người như nhân là ok những người như đã mà đã bị không bị lừa bởi hai người xong thì ok các con đấy nhiều người đây không bị lừa nữa không bị lừa hai cái m bẫy bẫy vừa xong trùng quá thì thấy là một trạng thái rồi thì còn lo gì nữa còn đúng không còn phải tu cái gì nữa
bỏ luôn
cứ im này là giác ngộ rồi tôi nghĩ thôi
là nghĩ Khổ đến thì sao?
Khổ đến chết.
Khổ đến thì lại chết như một người thừa. Kinh nghiệm của mình
đúng không? Thì đấy đấy đấy đấy là lý do mà không
không dạy cái này quá sớm. Chạng thái rồi.
Loại thứ hai là kiểu thì tôi hành giả mạnh. Cái kia tôi hành giả nó yếu lắm. Cái cái kia là gọi là gì nhỉ? Lỏng quá.
Lỏng quá kiểu Minh Hải còn nhiệ loại sao là căng quá chầm chậm tu hành 400%.
Căng quá thì lập tức là phải định nghĩa ngay một cái trạng thái để mà lúc nào cũng thấy trạng hai đấy
đúng không?
Bóc
như vậy mà chất nó phản ngược lại việc là bản chất của sự của kinh nghiệm.
Vâng.
Đấy bây giờ sụ đối dụ bây giờ cũng chỉ là đang ấy thôi. Đang đang nói cho vui đã chưa phải là gì quan trọng đâu. Ai lĩnh hộ thì lĩnh ngộ thôi. Trước mắt là phải củng cố cái 100% đã củng cố cái nhận thức xịn nữa. Đấy phải thiền pro.
Vâng.
Nh lý thuyết chỉ thế
đúng chưa?
Vâng. Lý thuyết thì không không thể Tự tin rồi.
Đúng rồi chị ạ. Nhưng đến lúc về hôm sau con về con cười yên tâm tầm đ ngủ đã sáng mai dậy là mấy c pro. Thế tự nhiên thiền xong thì chả thấy chả cần phải kết luận hay chả thể nghĩ thêm gì cả. Một trạng thái nó lù lù như này mà kiểu thế mày bao giờ rìa. Thế đến lúc thiền xong mấy ca thì thấy nó khác hẳn. Ừ.
Cái mà cái mà mình tự tin ấy. Mình tự tin nó ra là viết với cái mình kinh nghiệm được biết nó khác
nó khác lắm khác một trời một chút
nó nó nhiều ví dụ như mà mình bình thường của mình đòn ngày mình hồi xưa mình logic mình tự tin mình có cái kiến là đây là biết rồi đúng không thì mình cứ sống như bình thường nhưng mà mình nhìn nhưng mà thấy người thấy nó rất là thật này
vâng
mình thấy thật thật thật thật lắm nhưng mà khi mà mình kinh nghiệm được tiếết là đúng là mờ mơ thiệt nó nó nó hiện tại có phải vẻ thật thoải mái thì
ừ nhưng mà tức là mình bên trong mình nó không thấy đó là thật nữa nó không thấy cứng đặt mình nó không thấy gọi là phải này phải kia hay là phải gì tức là là nó khác lắm khi mà mình cái kinh nghiệm biết ấy chứ còn đó cho nên là mới cần phải kinh nghiệm kinh nghiệm biết mạnh
kinh nghiệm đâu đời sống chứ không phải là chỉ là cứ tự tin thôi đ cứ sống sự
phải sự đấy sư phụ mà chuyển qua
ừ sắp chuyển cũng chưa chuyển đâu chưa chuyển đâu
cứ xong sắc đã full đã
dạ
vân minh hải lên đã đúng không các anh em còn lại củng cố chắc đã
được chưa Chưa phụ Thái nói thử nào. Thấy
nói thử nào xem có rõ khá hơn không. Nhận ra vấn đề không? Tại vì con cứ thắc mắc nhá là tại sao mình cũng 100% gần cái ngưỡng đấy ạ. 30 phút thì cũng 30 phút và đời sống thì cũng chín mấy phần trăm.
Ừ.
Thế nhưng mà nhưng mà thấy đúng là cái này cũng không phải là cái trạng thái của sư phụ được.
Vì nếu mà nó cứ rõ ràng một ngày tích tích lũy chí mấy phần này thì nó phải như sư phụ chứ. Mình thấy cái này hồi có phải cái trải nghiệm nó hoàn toàn không phải giống trải nghiệm của sư phụ không giúp thư phụ chút xíu nào hết.
Đúng rồi. Mà thì nó khác nhau cái gì kể. Chỗ đấy thì vẫn chưa hiểu chứ. Thì chỗ đấy con thấy nó vẫn có cái độ lệch ở đấy nhưng chưa hiểu nó là cái gì. Ấ tại vì sư phụ chỉ dạy
s nghĩ là là phải 850 đấy. Nghĩa là cái cái 100% này ấy.
850
đoán thế nhân ấy.
Thế sư phụ tử đo cho
không đo gì cứ để để xem nào chứ. Để xem để chạy cơ hội
như thế. Hóa ra hôm nay mới hiểu hóa ra cái mình này là tự tin về lý thôi không cái tin đủ được con dậy cho thế gian này rồi chọn số 850 đủ con dậy cả thế gian này
người 850 đ ma th nhất hạnh bản thân đủ dạy đủ cả thế giớ
vâng
họ có kém gì về dạy đâu đủ dạy cho thời gian về lý
850
tuyệt vời quá
đấy thì hôm nay con thấy giải tỏa được cái thắc mắc thì con khả tư với nhau cứ cứ thắc mắc cái này mãi cái nghiệm của mình với nghiệm sư phụ mà rõ r sao số mà đâu ra
nó chín mấy phần trăm mà tại sao mà vẫn cảm giác là nó không cái này không phải cái này không phải
ấấy
thì nó chênh ở đâu ấy thì vẫn chưa hiểu thì
hóa ra là thế
hóa ra là m lý thôi sống còn rất thật
vâng
con thật nhưng con toàn giảng thế giới về tính không phải biết như bình thường và giả giảng đúng luôn đấy
hiểu không nhỉ giảng đúng giảng cho những người giới trình nhộ con trên nhộ con họ không thấy đúng nữa sẽọ sẽ nhìn kiểu khác nhưng mà 850 là nghĩ là một mức quan trọng rồi mà thấy ra được lợi rất nhiều từ con rồi đúng không mình phải nói những người rất là hạnh mại không được lợi thế không được lợi nữa
hoặc là to bắt đầu bước sang bước sang sự
nghĩa là hoàn thiện về lý và bắt đầu sang sự
nhị nhân là hoàn thiện về lý bắt đầu sang sự đấy
đúng không nhân đồng ý không
đồng ý
đấy 850 là bức hoàn thiện về lý được sự
cho nên từ hồi sư hội vậy trạng thái gì xướng từ thấy cái sự nó rõ
nó rõ hẳn luôn á Việt được lúc lúc viết 780 và 850 nó khác nhau như thế nào
đây ạ. M nói
đây nói đó
đời mình cứ xác quyết không sống đời bình thường đấy
cứ cứ hồi nãy giờ như chị nói đấy
chị nói cái sự phân biệt khác nhau đấy một bên là tụi em xác quyết xong tụi em sống đời rất là bình thường đúng không thậm chí em cho con bú em thấy là mình cho con bú bình thường thôi em chỉ có cái sự tự tin này là biết thôi chứ em không kinh nghiệm lúc em đang khi em đang cho con bú em không kinh nghiệm
em không thấy con là biết mình là biết
mà em thấy con là con có hành động cho bú luôn.
Khi nào em khi nào em phải hỏi sư phụ thì bắt đầu mình mới hiểu là một trạng thái đó là như thế nào.
Thì đó thì khi mà mình mà thậm chí nhá ví dụ khi mà em mà chưa cái kinh nghiệm chưa sâu sắc ấy
thì em có hỏi là không tách rồi biết nhưng thật sự em vẫn chưa thấy con là không thật đâu đúng không? Nó vẫn cho nên là nó phải nó nó
chỉ có sự tự tin thôi.
Đúng em chỉ có sự tự tin thôi chứ còn kinh nghiệm em phải trau dầu dần dần dần dần dần mà đủ thì lúc đó là em mới thấy rằng là là đấy nó không nó là mơ như thư. phụ nói nó không có thật. Bây giờ chị là cũng mới mới tập sự thôi nhưng mà thấy rõ ràng hai sự khác nhau. 780
ừ với chị nhá. Còn tụi em thì chị không biết nhưng mà chị thấy lúc 7
lên thử nghiện thôi có thể các con sẽ thấy giống nhân ngay bây giờ đ 80 luôn.
Đúng rồi. Không biết tại vì
thí dụ không muốn đo đạp vì thế
vì cái ngày cái ngày xưa là sư phụ lúc nó sư phụ không dạy cái pháp này cho chị
lúc chị có thời gian đấy nhưng mà bây giờ sư phụ dạy cùng lúc với tụi em cái pháp này chị cũng được học cùng em.
Vâng.
Hiểu không nhỉ? Thì chị nói là với chị thôi chứ chị không biết tụi em thì như thế nào
đúng không? Tại vì cái thời đại cái thời mà tụi em 76 17 80 thì lúc đó đâu được học nó đâu sao chị cũng học cùng một lần với tụi em cho nên cái kinh nghiệm khi mà chị nhảy thì nó cái kinh nghiệm trước và sau nó khác nhau open tin an toàn
số khám phá con đường mới luôn mà
số không số không tôn trọng các quan điểm cũ thế
số quan điểm 1000 mới là kết quả chẳng qua phương tiện ra bồ tát ra a la hán là phải phương tiện hóa để các con có cái chỗ để để bám vào đi lên dưới 1000 không phải giác ngộ đấy dưới 1000 không phải giác ngộ Đại Doan Thiện là có điểm thế
chứ không chỉ có mỗi sự tự tin
rồi
nhưng mà nhưng mà không đủ phương tiện ấy đá được vào đầu hết
không có phương tiện không các con không tiến bộ được ấy
đúng không
không đủ thì là không giúp con được luôn là vẫn đang phá khám phá phương tiện mới
vời mọi người chỉ nói đúng kinh nghiệm mọi người không
đúng
đúng đúng kinh nghiệm mọi người bây giờ đâu không nhưng mà tụi em bây giờ đúng là cần sự tự tin Thường như con chị đang nói
nhưng mà các con cần sự gì là con cảm thấy là chính cái sự tự tin nó dãy nó như thế này. Tức là
đúng là giai đoạn tiếp theo là về sự nó quan trọng nhưng mà về lý con thấy là nó nó giải quyết cái rất nhiều vấn đề trong cuộc sống của mình á. Tức là một cái hành giả tâm linh nó phải khao khát một kinh nghiệm á nó gần như nó nó tức là nó bay luôn mà nó xuất hiện mình sẽ phát hiện rất nhanh ạ.
Tức là nó mà nó gào lên là biết ngay luôn là
nhận thức có vấn đề
gọi làác ngộ về lý
qua cái đoạn đó
kiểu như là khi mình giác ngộ về lý thì mình có cái sự tự tin và có nhận thức đúng từ cái kinh nghiệm hiện tại của mình luôn. Có thể là là và mình không bị đánh úp bởi cái tôi tâm linh á khi mà nó nó xuất hiện lên mà nó gào lên là
là là mình sẽ không không cho nó ăn nhận thức nhận thức
tức là tức là từ khi mà con thấy cái nhận thức của con tức là những cái ngày mà con không đạt được 100 á sư phụ tức là trước đó là con thấy rất là rõ sau khi con đặt tức là sau khi sư phụ đ 100 á là hai cái mà con thấy là nó khác là cái trước 100 của con là con giữ rất nhiều cái tôi luôn từ cái tôi là người mẹ đến tôi hành giả nhá nhưng mà sau khi mà con nhận thức lại hết á. Toàn bộ đây là dù như thế nào vẫn là biết, mình vẫn là biết. Và đây là dòng biết, tức là đổi mặc định luôn á. Thì con thấy là nó sang trang luôn. Tức là sang trang ở chỗ là mình không phải sợ hãi là đây có phải là biết hay không phải là biết nữa.
Đó lúc chưa ngộ về lý là sẽ sợ hãi gì?
Dạ.
Thì con thấy là sang trang luôn là con bất chấp mọi trạng thái cho nên là cái cái sự từ chối trong lòng mình nó không
gọi là vì lý thôi nhưng bản thất là rất nhiều kinh nghiệm
không đủ kinh nghiệm không gấp một vị lý được kiểu là cái sư phụ nó điểm nhận thức không phải là chỉ nhận thức không phải kiến không. phải có kinh nghiệm không đó nhưng mà t nó chưa có full kinh nghiệm thôi
ừ
chứ nếu như là lấy ngện lý thì
để mà mà mình được như thế thì mình có nhiều kinh nghiệm thì mình mới tự tin như thế chứ
tại nhìn thệu thiệt pro có tự tin được về cái cái nhận thức đấy đâu
đúng rồi cái nhận thức đó là cộng với lại cái trải nghiệm phải check mình check rất là nhiều lần và mình cảm thấy rằng là chắc chắn là không thể có một cái kết luận khác
và cộng với lại cái hệ thống logic của sư phụ nói về biết tưởng suy á ạ thì con thấy là chắc chắn là rồi và kể cả cuộc sống đời thường của mình cỡ như thế nào thì không bao giờ khác được cái này hết là mình trong lòng mình nó có một cái hồi trước không không dám sống đời thường ạ. Thế là mình có một khoảng cách với sống đời thường luôn. Vì mình bao giờ mình cũng có một cái hành giả tâm linh nó chống đối giống như Tuệ Anh nó nói cho nên cái đoạn tụi anh nó nói con cảm nhận được rất là rõ là
chắc chắn là tụi anh nó bị mắc chỗ này vì nó có sự so sánh giữa thiền pro và thiền đời thường
vì là vì là cái mặc định nó mặc định mình cảm nhận là vì con bị mất cho nên tự nhiên khi tụi anh nó nói ra là con cũng thấy là nó giống cái đoạn trước của mình là mình mắt mình mắc cho nên là trong lòng mình cứ cấn cấn cái gì ấy thì con thấy cái đợt đợt đi Ba Vì của sư phụ là cái đợt mà bắt đầu mình lấp hết tất cả những cái lỗ hỏng ấy ạ. Như lời sư phụ nói là tụi con thiếu thiền pro thì tụi ăn th tụi con thiếu nhận thức nhận thức thì chỉ có thiền pro thì nó mới sáng là được mới mới sáng tự động mới đánh được cái cái cái cái điểm anh
cả hai đấy
chứ chưa hẳn là là là công điệp đời sống pro đâu.
À không thì là cái điểm mà mình cảm em chỉ cảm nhận là chỗ đó là vì khi mình thiền pro xong khi mình vào đời á thì tự nhiên có cái phần khúc mắt của mình ở chỗ đó mình mình cảm thấy nó có cái độ chanh ấy ạ. Thì thật ra Đời sống là cái thử thách của mình về nhận thức. Con thấy thế thiền pro thì nó dễ dàng nhưng mà đời sống chính là cái điểm thử thách của mình về nhận thức là chỗ nào mình mình từ chối không sao. Nhưng mà chị theo chị nghĩ tụ anh á vì ra nó xúngng muốn thiền pro vì hắn đang tin là nhận thức nó bị mắt chỗ đó nhưng mà chỉ có thiền pro thì trong lúc thiền pro tí vệ tự sinh thì nó mới phá được cái nhận thức đó.
Ừ có thì con có cả hai tức là tức là tại vì thực ra là nhiều lần thiền pro rồi con thấy rất là những thiền pro khi mà đã xác định là không làm gì hết nhá thì tất cả những cái niềm tin theo kiểu vi tế nhất ấy
nó cũng trồi lên thế là mình có cơ hội thì ngay lúc đấy nó bay ra rất nhiều thứ mà thì lại càng càng rõ ràng cái việc là chỉ có chỉ có một cái trạng thái thôi.
Thế thì thì lúc đấy đang bảo là cần thêm pro thêm nhưng mà chị Trang phát hiện ra là bởi vì đâu đấy là mình có cái sự không tự tin giữa thiền pro và thiền đời sống nó có một cái gì đấy thì lúc đấy là là chị Trang phát hiện ra
ch về lý đấy đấy chứ dộ về lý đấy
vâng
đấy là chữ ra ngộ về lý đấy
đúng rồi thế là sau khi mà nói xong thì con phát hiện luôn ra cái điểm nào dẫn được tới việc là thấy cái phần chênh đấy đấy thì có cả hai phần luôn.
Tuyệt vời.
Nhưng mà đúng là con thấy là trong đời sống nó rất cần cái cái cái sự tự tin ấy kể cả lý nhá. Nhưng mà con thấy năm nay nó khác hẳn mọi đấy là khi mà sư phụ dạy về một tự tin ấ con thấy cái việc học pháp của mình nó khác hẳn.
Đúng là vì thực ra là
trong trong lòng con luôn ý thức là bây giờ bị chặt tay chặt chân thì con đã đến cái độ gì đâu.
Tức là con luôn ý thức là như vậy mà chứ
chặt tay chân nó sợ là đúng. Chứ con biết là như thế nhưng mà cái việc mà ngày xưa học đâu có tự tin lúc nào cũng thấy thiếu
nhưng mà cái tự tin lại là mình cảm thấy là chính những cái chỗ mà vô thức là sợ nhất ấy, né nhất thì tự nhiên lại có cơ hội là là nhìn vào sự thật đấy. Thế là cái cái học tự tin là đời sống nó khác lắm. Vâng,
đúng rồi. Thực ra là cái đợt mà bọn con nhảy 700 ấy là sư hụ cứ đo cái độ là tự tin dựa trên tự giải phóng ấy. Nhưng thực ra lúc đấy là tự tin là phải kiến nó hoàn toàn. Còn giai đoạn này cũng là tự tin nh%. Rồi
nhưng mà tự tin là trên kinh nghiệm nó 50%
50% nhưng mà nó hoàn toàn dựa trên kiến lên kiến không bây giờ giai đoạn đây là có kinh nghiệm
đấy là có kinh nghiệm
đo thử xem nhá tể phóng nhá vâng
nhá hay là mất cờ thôi ph nhá đo test nhá
khám phá con đường đang nói
nó lắm chừ đò đấy rồi đúng không
h nhảy đấy ạ
lúc nhảy như mình còn không đ
mặc định là 50 luôn rồi khỏi bàn lúc đấy là 50
cần 50 với 50,01
ừ không đo vì nó là 50 khỏi đo Dụ con đo cái số đấy cho những người nhảy đầu thôi chứ sau nó không đo nữa bạn mình là auto là đo
sơ mẫu là đến năm 9,6 là cuối
là dư mẫu sư số đấy là số 7 phụ mới đo
tức là mình là lấy chế
không cái số đấy
số nào ạ
cái số tự tin tự thần th
rồi hoàn toàn là về suy luận nhận thức luôn đấy nhở
sư phụ sẽ nhắc mà đi từng đoạn
này em nghĩ là thờ đấy cũng tài nhận thức mà lên được năm mấy năm mấy phần trăm chỉ có thề một Tại nào
từ em đi tìm cái xố c hết rồi mà 50 hết
750 hết rồi khỏi bạn đi
cào bằng 50 khỏi bạn nhá bây giờ bạn đo người đây 596 thôi
không em chỉ chưa có đo
nhân là nhảy quá 700 mà chỉ hơn cái số n cơ
có mọi người cứ đo đi mọi người cứ đo mọi người cứ đo đ chỉ
thôi bọn con cứ auto là 50
rồi nào các bác nào 50 đi ạ Ghi chà
ghi ghi ai ghi chị nhá chị đang có cũ này rồi
đâu ngày mấy ch ngày mấy cửa tháng tá em giáo chị sáng tới số mẫu là 58 chỉ số nó gọi là số gì chỉ số gì
tự tin giải phóng chính xác nh
tự tin xây dựng trên tự giải phóng tự giải phóng đi vòng x
tự tin vào tự giải phóng đi dạy cho ngắn gọi
tự tin vào tự giải phóng đây
con tự tin rằng đây là biết rồi chên tự giải phóng đấy
vâng
nó mạnh hơn là bây giờ biết đây là biết thì nó chưa tính giải phóng Rồi
đây là tự giải phóng rồi đấy. Tự tin đây tự giải phóng giải phóng
đây là giác ngộ rồi đấy. Năm mấy rồi
tự giải phóng chưa? Giác ngộ
56,2 này
bất nghị 53 sau đó mình đo rồi mà
có một số người thì không được đo.
Thôi b
nguyên là 50,6 nè.
Số gần nhất của mình 49,96
Hải Nam là 50 này.
Ừ nhớ cái hồi 49,99 ông ơi. Hoài niệm nhờ
mấy người kia
69 số 6 số9
người quế là 50,002 lúc nhã
Minh Trang
con trệ anh là bao nhiêu hả? X Tiểu anh là 53
Trang là 63,6 đúng không?
Đi minh trang trang là 63 hả?
Ch
dạ cũ 49,84
không? Nghĩa đen là thế luôn. Kình nghĩ đen là tự phóng là như thế luôn.
Vâng ạ.
Tại vì mình cũng tự lúc về tự show
63 luôn hai độ này. Song tu quá nhỉ.
Ngượt quế
vượt quế
ai cất
ch cụ còn nhẹ là 50 đúng không?
50,002
50,002
Huế là
76
68 7 Anh là 53
77
kể anh là 66
66 số cũ là 55 là 681
không được vé à cá không được vé à
trang là 67
đo để test thôi
mai ai đo người sẽ mất về
ai không có số cũ thì auto là 50 ạ bốc cũ là 50 700 là 50 rồi mấy con chù lúng nhỉ đấy đấy 49 mấy 169 Hồi đấy là hồi đấy là s
Toàn 63 đất
đấy. Toàn bằng Minh Trang 63 chuẩn rồi. Đã đấy ai? Phụ Thái à?
Vâng.
Nhưng mà bây giờ bắt đầu một trận thái bắt đầu là
tới B Thái à
phòng kinh hơn.
Đúng rồi.
Hũ Thái là 65 kinh dị. Khải
đây là giác ngộ
đấy. Giác ngộ đấy. Khải 65. Song
hai cặp song tu
anh anh anh Vũ tặp tam tu
sao anh chen chân vào đây
à Vũ Toàn chen vào giữa rồi đấy
phải nói là trông anh chen vào giữa
đấy thấy chưa
tự phóng số này rất quan trọng vì bây giờ con cần tự nhiên tự giải phóng t anh mắc rồi đấy đấy
t anh không thấy đấy là giải phóng đấy
không thấy là giải thoát đế giác ngộ đấy mà vượt qua rồi Đúng không? Có rất cần tin đây này. Trạng thái này là giải phóng tự giải phóng này. Cái gì hiện ra giải phóng hết này. Không cái gì là vướng mắc cả đúng không? Giải phóng ngược lại vướng mắc
không có vướng mắc nào hết. Nếu có một cái vướng mắc nghĩa là đấy phải giải phóng. Tự giải phóng là nó giải phóng sẵn rồi. Tự giải phóng mà phóng sẵn rồi chứ không phải là phải làm gì đó phải áp bộ dụng cái gì đấy nó giải phóng.
Nóng sẵn hết rồi.
Thế hiện ra là giải phóng. Con ngồiẫ còn rất là buồn thì đấy là giải phóng rồi.
Cái buồn đấy chính nó là giải phóng rồi. Nó tự là giải phóng.
Ừ.
Chứ nó không phải là mình phải t Mình thấy nó là biết thì mới là phải phóng
phải thấy nó là biết thì
thì nó cùng bắt cái hộ
cái tôi nó mạnh như nào đúng không? Tự
nó không tự
các con bây giờ cần phải tự tin rằng là cái kinh nghiệm gì thì cái kí nghiệm cái hiện ra thì tự nó
tự nó giải phóng
đã giải phóng đã là giải phóng rồi
nó hiện ra là giải phóng
hiện ra cứ là giải phóng đấy nó thế hiểu nhất hiện ra là giải phóng
đúng rồi đúng rồi
rõ ràng một lần nữa đấy hiện ra là giải phóng là giải phóng
chứ không phải là hiện ra rồi áp dụng phát thì mới giải phóng
vậy mọi kinh niệm hiện ra lò là chính là H giải Phóng luôn biết mỗi
hiện ra cái hiện ra chính là biết cái đang là chính là Phật đấy.
Hiện ra là Phật luôn rồi
đấy. Tự tin đấy thì giờ con là sáu mấy rồi bởi vì con mới con mới chứng ngộ được về lý thôi.
Vâng
về lý thì con tự tin rồi đúng không? Nhưng mà sự con là thế nên là con chỉ là 60% này thôi.
Dạ đúng rồi
chứ nếu cả sự 100% ngay
đúng
à nhân chứ đó nhân nhân bao nhiêu rồi?
Nhân 67
67 chưa các con bằng nhân ngày xưa rồi?
Đúng rồi. Là bằng chỉnh ngày xưa đấy.
Nào bây giờ Xem sư mấu bao nhiêu nào. Ngày nào ngày xưa là ngày nào sao là thời nào chị không biết ngày nào chứ cũng lâu lâu lắm rồi
chị nghĩ
các bác đoán đi
93 cái này sư phụ nó mất tập sự thôi mà
67 thì lên 84
79
là còn đỡ đỡ 1000
nhân 80
trời ơi đá 80 luôn đi không bị coi thừ thấy khác hẳn
khác hẳn thấy chưa con thấy khoảng cách con chưa các con mới chỉ là cao nhất là quế 68 thô còn nhân 80 rồi.
Ừư
kiểu hộ hoàn toàn về lý
có một khoảng cách đấy
kiểu 80
80 c ừ 20 khác b
vì con chỉ sáu mấy là khi con một khi có một hoàn cảnh xấu hơn ấy là con sẽ hoảng đấy.
Vâng
đúng rồi ạ.
Vì chỉ mới sáu mấy mà
đúng rồi ạ.
Hoàn cảnh đang ngon hiện là con cơ bản là ngon hết nó quá ngon là khác. Thân người khỏe mạnh trí tuệ minh mẫn không có cái cái hoàn cảnh thảm họa hay hoảng loạn nào
thì con vẫn có tự tin đấy thôi chứ. Chứ nếu mà con gặp chuyện thì chắc đâu.
Gặp chuyện mà k
đó vì
hỏng loạn chất luôn. Đúng rồi.
Thế nó phải đi tiếp như thế.
Đấy những người như Minh Hải mà người chơi game phát là gặp chuyện không gặp chuyện thôi.
Trời
gặp chuyện phát là lại thành người thường mà
không phải coi lọng không phải thảo lỏng được. Chưa thảo lỏng được.
Bây giờ số còn trầm trọng hóa cao số vẫn happy mà
chính là số thấp như Minh Hải xong mới th nguy hiểm chứ đúng không? Xả ra cái tèo mà lại tưởng là ok. Nên là bây giờ đoạn này đoạn để các con lên 100% hết đã là cái sự tự tin về lý còn phải rất mạnh đã được không? Cái một trạng thái kia thì bạn nào tập thì cũng cứ tập thôi, không phải là ép buộc đâu. Nhưng mà cứ thiền kiểu pro cho chuẩn đi đã là tăng dần tăng dần đã đúng không? Còn một trận thái là chuyển sang về sự rồi đấy. Gác ngộ về sự đúng chưa? Nó dẫn đến một vị chứ con được đ một vị đâu. Các con rất nhiều vị
hay một vị một vị. nhân nhiều vị
đấy.
Nhiều trạng thái mà
nhiều trạng thái đấy. Thì cái trạng thái chính là con dẫn một trạng thái vẫn còn về một vị đấy. Nhưng mà nếu giảng cái này quá sớm ấy thì các con sẽ hoặc là rơi hai trạng thái đấy. Kiểu một là Minh Hải thì suốt ngày thôi. Thế thì trạng thái thì đúng không? Thế còn phải tu gì nữa. Kiểu thứ hai là những hạch sả rất nghiêm túc kiểu Tuệ Anh Châu Anh đấy thì chắc chắn là sẽ đi tìm một cái trạng thái mình cho là đúng đấy, xịn đấy để hướng tới. Đúng không? Đây cái tự tin tự giải phóng cũng rất hay chỗ đấy. Đấy cái tự đấy rất hay chỗ thấy là nó tự giải phóng tự nó là giải phóng không phải con phải một nhịp con này con hay cho mình một nhịp hồng nhị bảo dễ lắm rồi ấy. Dễ lắm rồi chưa phải là dễ thực sự.
Dễ lắm rồi.
Dễ lắm rồi. Chưa dễ thực sự là không có nhịp nào cả.
Thế thực sự là cái này là biết luôn này. Nó không cái nhịp nào để để cho để cho nó biến thành dễ cả.
Dễ lắm rồi nhưng là vẫn thừa dễ thực sự. Thực sự là không phải cố gắng một chút nào.
Đấy là từ dễ không còn đúng nữa luôn. Nó luôn thế mà.
Đấy. không phải làm gì nữa. Thế là tự tin là tự giải phóng đấy. Hay là thấy rằng thấy cái này là biết thôi. Một biết thôi. Như tử ông hay chỗ là nó không chỉ là biết nó còn giải phóng luôn n là nó còn ngon luôn. Nó không chỉ là biết mà nó đã nó là ngon luôn rồi. Ngon theo nghĩa nghĩa là nó đã ngon đã xịn luôn rồi. Tự nó đã là giải phóng rồi. Tự nó đã là hàng xịn rồi.
Không phải con tập cái gì cả. Nhưng mà phải thấy Thế cơ chứ mà nghĩ thế thì ai cũng đừng có nghĩ tu đâu đấy
lý
đúng không? Lý xong nữa. Lý giờ cần gì phải phải tự tin nữa xong rồi 100% thôi. Con nhìn cái thiền đời sống còn nó đầy chuyện mà con vẫn 100% thì chứng tỏ là con phải tự tin thế nào chứ.
Đúng
sắp có sắp được chỉ số mới rồi lại quay về chỉ
lại đi bò từ dưới lên đấy. Giống đoạn nó xong ấy. Nhưng mà chia từng đoạn này hay lắm. Dạy con mới được chứ nếu mà dậy một phát là biết mọi thứ là biết xong rồi không có phương tiện nào ấy thế c chẳng có chả tiến bộ được
chính là thế giới các công việc là cái thế giới hiện đại nó có cách nào tiến bộ
phải tìm cách cho thế giới hiện đại vì thế đấy những tròn thế hiện đại sẽ rất là hợp đúng không bằng chứ nó dạy hàng ngoặc các bạn rồi thế hệ thiền một là đã tự lên số ch số năm mấy s mấy phần trăm trong ngày rồi ghê không
không ghê mình chậm chạy chậm chọc luôn ấy nhở
công nghệ kinh nhở dậy đúng một lần phải sau tới ngày 11 tháng 11 thì mình bắt đầu mới
đúng rồi ạ bắt đầu từ ngày 11 tháng 11 Một bắt đầu số tiền nó sống còn 730 760 tu mãi mới lấy nó 700 mà
đấy công nghệ xịn nào mới là rộng mỡ
nên đợi một th nữa chú nghĩ là các con lên 100% hết các bạn lên 100% hết thì là chứng tỏ là xịn không phải quá xịn luôn thôi nay gửi đây nhá
hiểu tinh thần rồi nhá
chắc có chữ số mấy
có cứ tăng đúng bây giờ cứ thiền pro nhiều lên tăng 100% nhiều lên đã
nhưng mình trang 998 chứ tỏ chưa 100%
vẫn có em nào là mình rung dinh Trong hai 0,02% đấy mình đã rung dinh, mình đã không tự tin trong đấy rồi. Đấy mình tự tin mình là Minh Trang rồi. Thế thôi đúng không? Họ tự tin là cái gì đó thì quên mất sự thật
mất sự thật.
Thôi nghỉ thôi muộn rồi. Nghỉ nghỉ nghỉ mai x còn đi mua áo nữa.
Mấy giờ nhỉ? 10:30 á.
10: phải đi mua áo với nhân đi mua áo.
Mua áo là cái gì khổ sở lắm áo
đổi áo đấy mọi người. phụ ngày 20 thứ 11 đổ lại đấy qu
đúng rồi
cái đấy bắn ra mà mình tin thì mất cái thời gian đấy mất mấy giây đấy
ô nãy giờ chả thấy biết gì cả không tin luôn đỏ không biết gì cả
đấy thì chính cái đạn đấy biết đâu
này vôi quá trời
con này hay này là con tăng thần tự tin này rất là hạnh phúc này
hay
hạnh phúc không
hạnh phúc phúc
nó củng cỗ chỗ nào kiến chỗ nào hổng thì là đấy thì tư với nhau đúng không? Chỗ này rất tốt các bạn thì để tiến cợ tiến lên con thì củng cố đúng không? Nên x chưa vội cái bộ trạng thái đâu. Trạng thái cứ biết dậy thôi.
Cứ tập thôi.
Con vững chắc đã bây giờ chắc được thì cứ
con thơ bây giờ dùng
các con sẽ có một chuyến đi một chuyến đi với nhóm thiền hai nữa.
Yeah.
Yeah.
Ừ.
Đâ từ giờ đấy cứ bình tĩnh nha. Có mấy bạn nhảy lên 20 à?
Ừ có mấy bạn nhảy khác. Đấy chứ
thế hai khá khá rồi mình dừng lượng
thế nay trần 18 đủ rồi trước đo rồi đấy 18 đi rồi pro xong rồi x giải tự hở
ui sướng quá
ở đây cứ thế mà từ từ con là sướng đấy đi trước có lợi cứ từ từ bình tĩnh bình tĩnh
bình tĩnh cái quốc này cái quốc
c quốc thôi
cây quốc thôi đợi chuyến đi nhóm hai xem có gì hay không
lung lung có cái gì hay không
ừ hay ở nhà được có gì đâu giảng lại nhóm hai
nhóm một giảng lại quá nhiều nhóm hai chắc chắn là giảng lại 100% luôn rồi chắc chắn
nhóm hai cho nhân dạng cũng được
thiền hai Dạ nhả hai phần
thế à?
Ừ
đau nhỉ
cứ chưa bao giờ lại cái gì hết
đau nghe
dự kiến tháng 12
về l
hả
dự kiến là mỗi tháng
không không biết khi nào các bạn đi được luôn ấy
thật ra bây giờ chỉ còn mấy bạn thấp thôi mấy bạn mà không lên tiến bộ được ấy chứ những bạn khác tiến bộ được thì không sợ nh
những bạn nào kiểu dị tiến bộ được thì không sợ chỉ sợ mấy bạn không tiến bộ được im chỗ Dạ ở đây đó ghĩ hình như chỉ có phòng nhung này ông
hai bạn
không nhảy trước vài bạn không nhảy nhân giả
nè như Hiền này
như hiền vẫn 17
Hồng Nhung này Hồng Nhung 10 này Như Hiền 16 Ngọc Tiết 14,4 Hạnh Nhân 11,5 Củ Yến 2,5 lên
Đức Minh 17 Hồng Khanh 11,2
người có lên được không sợ? Lên được
13
không
anh đang đọc mấy người dưới 18 ấy.
À
nhà không 13,8 Vũ ngang 14,2
không chên chứ còn vàng này không nhảy thôi
10 người rồi
chỉ còn vài người không nhảy thôi
thế có 10 người có một nửa có một nửa là trên 20 còn một nửa là dưới ạ con chỉ có hai người con nhớ hai ba người không nhảy thôi là có
không nhảy tí nào đang nói nhảy không nhảy hả tăng không tăng thì có như hiền với lại
Hồng Nhung thôi
với cả Vũ Yến
Vũ Yến
ba người
Hồng Nhung là 10 này nhân giả thì có tuần nó tăng có tuần nó tuần bây giờ nó giảng một tí đà nó vẫn
đúng rồi đà vẫn là tăng mạnh tại vì chị không biết chị giảm đi cái gì
giảm đi tập kinh quá
tập kinh quá về kiểm soát đấy tập trong sợ hãi
tập sợ hãi
hầu như mà nó đứng im bãi đúng không
đứng yên chín nhích
chín là từ đợt 10
không nỗ lực nữa rồi.
Không không phải là không nỗ lực đâu. Chị nghĩ nỗ lực sai cách đấy chứ.
Còn Dung cũng 7% học từ xấu
và Hạnh Nguyên với lại Hạnh Nguyên có nói với Hồng Nhung không
Hạ Anh ấy à Hạnh Nguyên nói là Hạnh Nguyên với lại Hà Anh là học đang học sư mẫu
chị muốn thì chị xin sư mẫu đi học đi
ờ
nhưng mà Nhung nói là ờ đi chị xem lại để chị về xem lại lại bên trong mình có thực sự động cơ mình như thế nào thì mới xin đi học.
Ừ
tức là nó vẫn sợ đi học. Chứ còn nếu nó thấy nó cần nữa là đi học rồi.
Chị cũng có nhắc lên đây con này là thầng nhung là 60 hả 60 66 gì hình như là 60 hai đứa một con hai đứa 66 còn hai anh là đến tám mấy
đúng rồi phải đi học xong
mà lại không đi thì thì thì ai biết được
thì hạnh nguyên nhá hạnh nguyên rất đấy nhá học hẳn cái lớp cùng lớp chung của lớp đấy luôn
cái lớp tuệ nguyên các thứ luôn
ừ đấy
mô này là không cầu đạo không học được đâu không tính bộ đâu
thì nên nhập tánh thì nhập tánh chứ có gì đâu mình thấy mình hỏng thì mình Chỗ nào mình cứ lỗ lỗ xung chỗ đó được hai mình đi ngồi nghe nó vẫn cứ nghe lại cái cũ nó vẫn luôn luôn chắc chắc lên chứ mình vì mình thành tựu như thế được thành tựu nghĩ thế được
ừu con giàu có khó không thể m
có đ hành viên nói chuyện với ai xong rồi giảm hẳn dầu có mà thẳng tự
sợ sợ vừa thường nhiều khi đi học á không cần học kiến thức mà học thái độ
với lại cái cái cái tình thần học ấy
nghe nó cũng thay đổi mà học riêng học thẳng Hương đợt trước mọi người kể là hồng hương đi tư là cũng không phải cái tinh thần đi tư đâu. Các bạn trong đó thì cứ nhảy xuống hùng không
khủng lắm thì cho Nhung ở Hiền ở nhà thôi chứ đâu cần gì phải hai không cầu đạo thì vướng chất khác làm gì
chỉ người cầu đạo mới muốn đưa họ đi thôi chứ
đợi
không cầu cho ở nhà đợi nhóm thiền ba gì đâu
đợi thiền ba Nên xuống nghĩ là trong tháng 12 khả xảy ra là tháng 12 con chuẩn bị in chân nhá. 12 rồi mà
cuối tuần nay là đo là một loạt ng lên nữa
chứ tuần sau tuần sau nữa đi ai biết được xem
này học thứ bảy chủ nhật
quá chủ nhật
không so với cách chuyến kia phải một tháng
cách cái chuyến kia phải một tháng cỡ phải 21 tháng 12
vui quá Phải mới nhiều sinh nhật thật của chị
chị anh anh
mình đi lúc ngày 21 à
đợ cũ mình đi là ngày mấy thế
21 là ngày đầu tiên 21 đến 24 à
ừ khả năng cao là khoảng đấy quanh quanh đấy khu đấy không th đúng ngày đấy quanh khu đấy
tại vì giáng sinh ấy là mà nếu mà đi đúng ngày giáng sinh khó tay thôi còn mình
đúng rồi
nước mình họ vẫn nghĩ chơi
gì cô đ
tự nhiên không có phòng cho mình
Noel thì Noel thì ở Việt Nam mình không cho nghỉ phép 26 28 29 nghỉ lễ nhưng mà
28 29 ủa nhưng mà lại tết
1 tháng là đủ các bạn kia ngóng được hai l
kin làm thời gian để ấy thì
đôi kia mình đi về mới được bao lâu nhở
24 mùng 4 mới đi về có 10 ngày thôi các bác ạ có 10 đu
đi bì hai thoải mái đi
năm đi nó đâu năm đi nó dài năm đi nhiều sự kiện quá kìa nhanh quá đó
không mình vừa thích vừa th
nhân là trước mắt là đã hết năm khi mà nhắc lại sự k
cứ từng ngày từng ngày một sự kiện nhớ không
1 tháng s một đết là đã
quá nhiều sự kiện trong năm nào cũng một sự kiện nên là Thật ra là
thật ra không chị thấy là từ cái hôm mà thành lập nh ăn tiệc là sự kiện liên tục vậ trờ
25
25 tháng 5
ăn tiệc hôm trước nó ăn tiều thì với mình cũng nhiều tại mình nhớ hồi xin prom liên tục xong rồi doanh nghiệp không này năm học
đá các thứ rồi chuyện rồi ẩn rồi các thứ
nhà lại có bao nhiêu chuyện trước là cái Năm5
doanh nghiệp hội doanh nghiệp hội doanh nghiệp bảo này xong
chưa kiểu nghiệp nó nhiều
không cứ để nó thự nhiên đúng sau này là sẽ có dùng cái nón đấy
bây giờ chưa dùng nhưng mà mới được sau này thì mấy cái lốt lót nó kìa
dạ vâng thì mấy cái lốt đấy đọc toàn phải trình cao hơn hay là cao ấy nhở cho cái cái vụ gì mà gìị kinh dị lắm
hiện diện chứ hiện diện
chữa bệnh bằng hiện diện rồi gì gì đấy rồi của của dực sư này
sư phụ đó
ô bây giờ nhá không không đến chữa bệnh như bây giờ đúng là có nghề còn có nghề kiếm tiền ấy rồi
đúng là bán trạng thái
nghĩa là thiền chuông ấy
thì mình c chỉ muốn đỏi cái bài này thôi
thế con bây giờ quay lại làm mới được rồi đấy trình độ bây giờ cao hơn ngày xưa mà
không phải dậy gì cả thiền chuông là không phải giả
chẳng có bây giờ con có định làm hay không th chứ s đi
anh lên từng cái con lắc nó mới chạy
không đo được nổi được cái rung động bao nhiêu hết
sao hiểu không
nên bây giờ là đo đo xong hỏi người ta là chuẩn xác rồi Th
x đo được không?
Không ổng có ổ đo ổ không chạy gì hết đo chứ
toàn là đi thầy đi học nhưng mà phải kêu về nhà cứ vá chơ đo
giờ chạy quý vị nhờ lại trách lên rất là đúng luôn chưa
cầm phát là chạy tự tin cái đấy không sư cười dễ sợ luôn mới được cái tự tin
học viên nào cũng năm mấy sáu mấy hết thôi anh không hiểu tại sao nó cứ năm mấy sáu mấy vậ em Chị được chị đo được ra mỗi số 50.000 óng mới đón
100 đói là được. Đây là 100 cái
mà hồi sư phụ cái này phải luyện chứ khéo luyện kiểu gì chỉ ra 50.000 thế được khoảng vài lần thôi mình chả không đ nữa
kiểu lớp học viên nào học 50.000 ch
học viên học cứ đều nhau
viên học rất đều chứng tỏ là thể Đó có chuyên môn
giờ đo xìn quá chị đo
ừ thảo nào vụ thái nghĩ thêm cái trò để đo động viên bình thường chỉ đến lớp thì đo bây giờ tức thực hành nhà xong thầy đo chơ
thá đo được cái gì rồi đo được cái gì rồi dùng đo cái gì rồi
đo rung động đây à
à
ok
nhờ mới biết đọc
thôi đo họ trò nó mê lắm rồi học trò nó Sợ lắm rồi đấy.
Vâng.
Các con ra ngoài có bây gi có rất nhiều chiêu để dùng có dùng hay không các con bây giờ đấy. Giờ thực ra rất nhiều phương tiện rồi đấy. Đo đạc nó sợ lắm. Sợ
thật đấy. Con đo dụng tâm thức đo các chuyện.
Vâng.
Con chỉ có dùng nó về việc về việc gì thôi. Con chưa bên dùng thôi. Chắc đang mải tu quá đúng không?
Đúng rồi. Muốn kiểu phát triển nhiều cái đấy.
Đúng rồi. Chứ còn th rất là rất xịn nữa. Toàn Bồ Tát rồi đi không đi có độc sinh thôi chứ. Số tắt về sự đã tắt hồ ca să mặc bộ về sự
ít nhất là ít nhất là bồ tát về lý rồi đấy. Cý
rồi đấyểu rõ chuyện lý chỉ nói chuyện thôi.
Chỉ nói chuyện thôi.
Hồi xưa ta hỏi cho nên sư phụ thốt đấy mà sư phụ hôm nay sư phụ giải tỏa trả trả cái gì giải đáp cho tụi em kẻ chi tiết lúc sư phụ ch nó rốt Dốt không nói một câu gì ngoài câu rốt hết xong rồi ta tự đi tự
thì dốt chắc rồi
ý là không có giải thích thêm á chị cứ hỏi thử rốt xong thì thế có phải như thế không nó nói thế mình tự diễn tự biên tự diễn thôi còn nói một câu rốt
xong nó mình mới tự giản thôi
tụi em phải h đoạn này để tụi em đi tiếp thôi chứ tụi em biết
đúng rồi hoan đoạn này để mình cảm hứng là mình biết là ờ nó nó có hơi ấm chứ không phải không có hơi ấm còn mình biết Vẫn phải trực tiếp mà
không ý là mình thắc mắc giống như Vũ Khái đó.
Đúng rồi. Em thắc mắc như thế.
Thắc mắc là buổi nếu vì lúc đó mình mình thấy ủa cũng là thiền thiền thiền 100% trong thực tại như thế này thì kết quả là mình tu hành để ở trong chă thực tại mà trong trực tại thì còn gì tìm kiếm nữa kiểu thế mà mình thấy là đó cho nên mới thắc mắc thắc mắc đấy hỏi hỏi hỏi s
nhưng đời sống của mình lại không giống đời sống của sư phụ.
Đúng rồi. Không lúc đó là chị không có đo với sư phụ chị cũng nghĩ là Cứ 100% đi cứ cứ liên tục liên tục thì nó sẽ sâu sắc là gì gì đấy. Nhưng mà vì lúc đó là chị thắc mắc giữa 700 cũng cũng thế mà 730 cũng thế, 760 cũng thế, 780 cũng thế thì cái nhận thức nó ờ cái chứng cổ để làm gì
kiểu như thế cái nhận thức nó khác nhau chỗ nào trong khi là như thế này n sư phụ nó rốt rốt đấy. Hôm nọ tôi chia sẻ với tụi bay rồi đấy.
Thế là cái trạng thái nó sang giai đoạn mới rồi mà em cũng chưa chưa hiểu cái đấy. Ừ. Cho nên hồi nãy em nói là Chị nói luôn á đây. Đoạn
v xong chuyển xong một vị rồi
các bạn chuẩn bị bước sang giai đoạn mới là tiến đến một vị hiểu không nhỉ? Còn bên đoạn cũ là đơn giản thôi. Đơn giản xong xong một vị. Các còn là đơn giản rồi đấy. Có còn là sắp đến chứng bộ xong đơn giản rồi đấy.
Đơn giản thôi. Thế chỉ thế này thôi. Chỉ là một biết thôi.
Không thể khác được nữa. Đấy con đang từ đơn giản sang một vị. Dễ dàng quá nhanh. Cái chọn dễ dàng là quá nhanh mức đúng không? Dễ dàng ấy.
Dễ dàng đơn giản.
Dễ dàng. Đã dàn bây giờ con thấy một biết lúc nào chả được kinh.
Kinh không?
Kinh thật.
Bây giờ con đang chân đạn đơn giản con đơn giản nghĩa là thế giới chỉ biết thôi. Chả gì thế này kể cả con không kinh nghiệm hay có kinh nghiệm cũng chỉ thế thôi. Đấy thì nó đơn giản. Đơn giản thì chưa cần kinh nghiệm mà chỉ là chỉ là nhận thức con là đúng là nó chỉ thế. Con đang là cuối là đơn giản rồi đấy. Kinh không? Nhanh không? Chỉ sư nó là mấy chục năm bây giờ nó đã xong dễ dàng rồi. Dễ quá dễ chưa?
Búng tay có thấy biết chưa? Không thể nào khác thấy được nữa chưa? Không thấy đúng không?
Vậy con đang sắp đến đoạn cuối đơn giản rồi. Nghĩa là kiểu gì kiểu nó là biết. Nó không thể khác được.
Thế giới chỉ đơn giản thế thôi. Nó không có biết tường suy như con đã thấy rằng chỉ có biết thôi. Gì nữa con từ ra con xứng bộ xong biết tưởng suy là đã thấy là đơn đơn giản chỉ có biết thôi đúng không? Tất cả khác là tưởng và suy. Thì có phải là con chứng bộ biết tưởng suy là con thấy luôn là chỉ có biết không?
Các con đến số ch 100% là đã đã đã rất nhiều người 100% rồi đấy. Đã đến giai đoạn cuối của của đơn giản nhanh không?
Nhanh
đấy. Thì tiếp theo một vị thì một vị này trải nghiệm rồi. Nó không thể khác được một vị phải là trải nghiệm. Còn đang cuối của đơn giản là bắt đầu bước sang một vị còn nhân là bắt đầu sang một vị rồi. Đấy là đi sang đoạn một vị rồi đấy.
Là luyện luyện luyện công đấy.
Cốc ấ nhở cái quốc
một vị phải luyện công
công phu.
Sau khi đã xác quyết là kiện đ là biết rồi. Nhưng nhưng mà nó phải một vị nhưng còn nhiều vị quá
đấy. Nhân nhân nhân nó Rất là đúng là còn nhiều vị quá đúng không? Còn nhiều tội trạng thái tôi này tôi kia quá thì phải nhớ lại một vị thôi. Có còn là cũng sang đấy rồi còn cuối của cái này sang cái kia còn là
chuyển giao
chuyển giao rồi đấy cũng toàn là mới chuyển giao bắt đầu nóc đến cuối đây. Hôm nay 100% rồi đúng không? 100% chưa nhỉ?
Chưa chưa chưa đu à?
Hôm nay thì chưa đ
ừ th đ phát nhá. Đọc đi trang đọc đi. Những ai không qua chư 100% xong đây đâu. Còn ai hôm qua 100% thôi.
Đấy 3 ch đấy. Mình sẽ đọc ba đí đi.
Trong từ lâu rồi thì hôm nào thì như hôm đấy khác
đấy. Hôm qua thì tức là có hôm 100 qua nhỉ?
Đó đấy
à toàn trước ạ.
Ừ
toàn thì sớm 450 phút thì các khoản đi trong này ạ.
Mình á
mình không thấy mình là như cái phần trạng thái thấy đúng rồi. mới tách ra được ở cái mức này là mình thấy rõ ràng mình không làm không làm hết không có tin là mình làm thứ gì hết trơn mình không thấy mình thấy là biết làm thôi nhưng mình mất đ
toàn 196% thôi vẫn được có cục đi tiếp nhá đấy các con vẫn cho một tháng thế đấy đến 21 tháng 12 thì thế đấy
cố chắc đã
96% chưa đúng không
còn hai tuần n thôi gọi thế đúng không 21 tháng 12 chỉ còn hai tuần thốt cũng có
thế đi
thái 630 phút ở các khoảng đi trong này
cố sao nó học qua cái này
thích quá
không 96% luôn
kh
khải ạ 460 phút rồi hai khoảng video này
phải 98% thôi đo thử tất cả anh em đây luôn nhá
vâng
từng người một đi
còn con qua ch
ờ đúng rồi ch thế 390 phút này Biết đường đúng không? Còn thêm pro thì chỉ cần tất cả đã tức là có ai có bao nhiêu người dưới 30 là được không?
Minh Trang là 99,9% để
đ** Chị đọc chị thấy Hồng anh nó trách đó nó mới nói sư phụ đó tại vì sư phụ nó là nó chịu hạnh nguyên cho nên nó mới xuống lớp kia
bảo không bập bập nó nói thế đùa phải bập bập
nó mới chắt rồi chị
nó mới chắt à
gì đi
trách cũng được còn hơn hết chính nó vì nó có xu hướng trách chính nó
hả
thả trách phụ tốt hơn trách chính nó
không nó nó trách chính nó rồi đó chứ
không biết rồi thì cá sụ để sách còn tốt hơn là có là trình nó vì nó có xuống giá trị nó
ai Anh 600 phút ạ. Hôm nay
tức là nó đã tập mấy ngày đi đầu em hôm nọ mà khi mà biết tin á là nó khóc đem luôn á.
Không nói chuyện xuống bị chát với nó mà chá chí nó chị biết rồi.
Khóc không biết gì
khóc cả đêm chứng tỏ không phải trình độ đủ để theo thế này rồi.
Ừ. Xíu mà. Hả?
Thế đi.
Nó yếu hơn hẳn trong yếu hơn. Hẳn 72 mà sao so với con được
khóc khóc xong con khóc mẹ khóc con khóc hai mẹ con còn khóc
chung chung à chung
tại vì em thấy nhá học nhóm mình á ngoài phải học sư phụ thực hành trong quá trình rất nhiều việc không
phải không đi về bước đó đâu tôi tâm linh của mình nó cản đường rất Kinh đấy.
Chút xíu cái khóc mèo móc meo
cho anh 99,9%
xong tu chị sang
lại được không?
Nguyệt quý ạ. 600 phút ạ. Bước đều
100%
100%
đấy. Khác nào con 100% vững chắc thì là ok. 100% rồi.
Hai tuần nữa thôi đúng không? Thì đi chuyến kia tuần nữa. Bây giờ ngày 4 năm rồi. Kiểu như nó thông là có chỗ nào chưa thông thì mà thì thiền pro đã ra đấy
chứ còn tưng dạ đâuỗi
tư vẫn ra tư vẫn ra cả hai đều ra ý là tư không thì không ra
chứ còn nếu mà chứ còn không phải tư là không có giá trị tư vẫn giá trị như được nhưng mà nếu con chỉ cho tư xong không được
không có tiền
ừ thành công quá rồi
đúng chưa
đây là cái chỉ số đầu tiên mà đến cuối đi được đến 100
ừ cả chỉ số xưa nay sư phụ đ mình bảo giữa đường
đúng rồi
tí hiểu đấy
100% về về lý
chò đã xong một đoạn rồi
nhưng mà lão sao đó là còn có cái xong chứ hồi xưa mình có cái đi xong đâu
ừ xong một đoạn đã
kể cả số về không mấy cái nhầm nhầm màng tre thì cũng chưa bao giờ mình đo cái gì không phải mãy thôi không bao giờ có cái gì xong chơ đúng rồi
nhớ số màng xe gì đấy nó bé tí đúng nhưng mà không Giờ em thấy không?
Nhưng mà sao cảm giác hồi đấy vẫn che nhiều thế nhỉ? Dù chỉ số thấp như thế nhá.
Thì cái hồi đấy chưa nhều.
Vâng.
Để song vẫn ch ngủ đi
ngồi đi. Các bác giờ hiểu rõ ràng rồi.
Bắp mé bắp mé bắp mé con xin đên bà
bà này cũng là
bạn này sao có nghĩa gì. Tên là gì? À
cuối đoạn cuối giác ngộ về lý giác ngộ về lý ngộ về lý
nghe nó vui giác lý ngộ về lý
học viên nó hùng phát là phải từ từ để chị tấn tăm một tí mới nhắc ngộ
kinh lắm rồi hạnh phúc lắm rồi
từ từ để chị logic
đúng khôngúc lắm rồi đấy không hơn ngày xưa không
con có cảm thấy là rất nhiều luôn thoát chứ
là con con không thấy vì con là người mà có bài toán nó rất khó vì phải chăm con á
con mà không được chỗ đó con cảm thấy là bị ngọt nó khác hẳn luôn
là không không tìm kinh nghiệm đặc biệt nữa bớt hẳn bị cái sự căn của cái độ cho