Giá trị của từ “cảm giác”
1
Bản gõ chi tiếtTranscript
56% học ăn quá bác là bán
68%
đó chuyển sang các bác đi
nào các bác ở đây có gì có gì hay khai báo đi có thu hoạch cái gì không nhiều
không nhị thu hoạch gì không
nói chuyện riêng chứ
thu được gì ngoài nói chuyện riêng của bí ra thì có thu hoạch gì không Chưa nghe được cái gì cả.
Ngoài việc mà nghe bí nói chuyện riêng ra thì có nghe được cái gì khác không?
Chưa chưa nghe được cái gì cả.
Ôi giời nghe tao nghe bí nói chuyện riêng th à
chiều nay. Buổi chiều nay học không ngay ấy. Bác có nghe được gì không?
À có nghe được
chứ chứ còn chứ còn như này này chứ còn từ nãy giờ không hiểu cái gì cả.
Nãy giờ có gì đâu. Nãy giờ là là vạch vạch tội mấy cái đứa hay nói nhiều cho bí với cả Châu Anh thôi. Hay nói chuyện riêng ấy.
Bấm ra được nhỉ?
Không nhị em nhị bệnh hưởng gì không? Có bệnh hiểu gì bọn này không?
Không.
Chắc là ngồi riêng một góc Đúng không?
Không chả để ý gì cả.
Đấy, ngồi riêng góc sướng.
Tức là nói hôm nay hay nói hôm nào?
Hôm nay hôm nay
à? Thế à? Thế không có chả thấy cái gì.
Ờ ok. Những khác thì có gì? Hôm nay không? Những hôm khác thì có không hay không hay.
Thôi học được gì? Nói đi đùa học đi nói đi. Có ai xem không? Tất đi có ai xem zoom tất đi.
Cho nên là từ nãy giờ nghe cái gì bảo là chỉ nghe được cái gì là là bí
thôi. Đừng quan tâm quan tâm.
Gì 5 phút đấy. Đấy. Thế thế còn hôm nay ấ thì là thế này. Hôm nay thì là Hồng Nhị cũng thấy tức là cái điều nó cũng thấy đơn giản thôi như nó tác động ấy.
Ừ.
Nó nó tác động vào mình rất nhiều ấy.
Là ở cái chỗ là
là cứ cứ cứ cứ nghĩ hay nói hay làm cái gì mà mà để nuôi cái tôi là là sai rồi.
Không cần phải phải tức là phải dài dòng văn tự là là là về lý về sự ấy. Lý về sự cái gì? Đó, tức là cái tôi đó nó luôn luôn là tức là nó muốn cái gì, nó làm cái gì, nó nó nó bị cái gì. Đấy, mấy cái đấy là là cái tôi rất chi là mắc phải nhá. Mặc dù ấ là mình cũng xác quyết được ấy chứ là làm gì có tôi đấy. Rồi là bảo tôi là cái thân thể này, làm gì có tôi, làm gì có thân thể này. Tức là về mặt lý thì là lý thuyết ấy thì rất là xác quyết được. Thế nhưng mà trong Trong cái hành động ấy thì nhiều khi nó đi rất nhanh cứ veo veo veo ấy là là mình đã đầu hàng tức là mình mình đã bị đã bị cái suy nghĩ với cảm xúc nó lôi kéo ấy.
Rồi ok rồi đồng ý.
Nó nó lôi cuốn ý
lôi cuốn mà mình đến lúc đến lúc như là nói là bảo là sư phụ nói là phải kịp ấy thì là là đúng là là
là
đúng là là đến lúc mà mình kình mình kịp nhớ ra thì nó đã dẫn dắt mình đi đẩu đi đâu rồi ấy.
Ừ.
Là là đúng là sai quá rồi còn gì nữa. Là là là đấy. Thì mặc dù lý thuyết gì đi chăng nữa nhưng mà đến cái lúc mà mình cứ bị nó khống chế như vậy mình cứ theo nó mình mình bị nó thúc giục là mình mình hành động ngay theo nó. Thì cái đấy là cái là là đúng là nếu mà không tỉnh thức ra thì thì rất nhanh rất nhanh là bị cái đấy. Thế sau đấy thì sư phụ phân tích ra các cái thứ gọi là ch tưởng mới suy ấy. Thi Thì đúng trên đời này thì suy cho cùng ra có cái gì đâu.
Ừ,
có cái gì đâu. Cho nên là giả sử cái tôi nó có lải nhải hay là nó có nói là nó đúng 100% hay là về tôi thấy thế này, tôi tôi muốn thế kia, tôi làm cái nọ là tin là đấy. Tức là
mắt ta nghe còn không đúng.
Đấy, cái xác quyết thì cái xác quyết thì như vậy rồi. Thế nhưng mà cứ mắt thấy tai nghe tự nhiên là theo nó luôn. Đấy, tức là mắt thấy tai nghe là không đúng nhá. Không thể có được. Nhưng mà đến lúc trong đời ấy, trong đời tự nhiên nó cuốn là là mình đi luôn. Thế là cái đấy sai quá rồi. Xong lại nghĩ là ui giời ơi mình ừ thế đợt này chắc mình kém rồi mình mình thế này thế kia ấy thì mình phải thế này mình phải thế kia thì mới mới đạt được cái nọ kia ấy. Đấy đấy là những cái mà đúng là nó cũng là cũng là cái tôi nó xui khiến mình còn gì nữa mà mình đi theo nó là là lại để cho nó sống rồi.
Ừ.
Đấy mà mình không tỉnh để mà để mà mà mình mình mình nhận ra rằng là để mình kịp nhận ra ấy là đấy nó là cái gì đấy. Cái nó đang lôi mình đi nó là cái gì chứ không thì mình hành động theo nó là chết rồi.
Vâng.
Là chết thật rồi đấy.
Sợ chưa? Trung ấm ngay đấy.
Chết thật đấy.
Ừ cẩn thận trung ấm ngay.
Đấy chết thật chứ không còn ngác ngoải gì nữa đâu nhá. Đấy thì là thì chiều nay Hồng Nhị thấy cái đấy là mạnh nhất.
Rất tốt rất tốt.
Rồi còn bác nào thấy cái gì này không những người nói chuyện nhiều phạt không cho nó. Bí và cho anh là bị phạt không được nó. Ờ Vũ Đây
con nhắn tin mà
nhắn tin cho Đức anh nói hộ thì được
ờ nhắn
ừ hoặc là cho nhắn tin cho anh nó hội thì được nhấn cho ai nó hội gì được chứ nói
hôm nay con con ấn tượng nhất là cái từ cảm giác á sư phụ mà không có thật ấy tức là con cảm
đ tên bài pháp rồi đấy nó ghê quá tên bài pháp là gì ấ nhở
tại sao thứ chỉ là
thế th chỉ là cảm giác
cảm gì ạ
cảm giác
cảm giác đúng rồi ạ
đây đổi tên rồi
đổi chưa
gửi gắm
đấy nhắn đổi chưa nhân nhắn đổi chưa nào nhắn nh rồi hả
sửa rồi nhưng mà bảo nó sửa trên cáiư đấy nói chuyện đấy
thưởng trong bài rồi
sao thế giới chỉ là cảm nhận
cảm giác cảm giác chứ
sửa sửa lại đi còn trên
trên cảm giác
cảm giác ấy
ô hồi nãy anh bảo là thế là cảm nhận
sử lại cảm giác đấy giác nó mạnh
đúng rồi sư phụ nói từ cảm giác ví dụ như ngày xưa sư phụ hay nói là giàu có là con chỉ muốn có cảm giác
ừ
đúng sư phụ nhưng mà ý là cái bài Hôm nay tức là chỉ có cảm giác là có chứ thực tại là không bao giờ có. Có nghĩa là mình cảm thấy nó rõ ràng một bên giả và một bên thật ấy.
Ừ.
Nên là mình không sợ cái cảm giác thật nữa.
Bài thơ bài thơ là cái gì là thật? Dẫu là không chứ nhỉ? Vô cùng là thật à?
Vô cùng dẫu là mơ.
Ok. Dẫu là mơ. Ok.
Đấy ạ. Thì con thấy là cái mức tưởng là mức cảm giác nó sẽ không nói thành lời cho mình biết là như thế nào ấy ạ. Đấy thì hôm nay sư phụ dùng từ cảm giác đó là mình sẽ phân biệt được suy cảm giác là tưởng là có thật. Có cảm giác nó rất là rõ ràng là có thật. Vì khi nào mình đi phá mô hình cũng kêu là cảm giác r Rõ ràng
là có thật thì con thấy là
cảm giác chứng tỏ chỉ là cảm giác chứ
thế sao lại bảo là có thật
tôi cảm giác là có thật nhưng là bạn đang có cảm giác hay là bạn có thật
tôi cảm giác là có thật thì bạn đang có cảm giác ví dụ trong mơ là
tôi cảm giác là có thật nhưng là bạn đã có một cái cảm giác thế là sao lại có cái thật được
ừ thật thế mà m
th cảm giác chật tác
tôi nghĩ là tôi có thật thì bà đang có cái nghĩ chứ
ừ
tôi nghĩ là tôi có thật vậy bà đang có một cái nghĩ chứ vậy tôi cảm giác là là mọi thứ có thật
thì chỉ có cảm giác thôi
thì bạn đang có cảm giác nên nó không phải cơ sở Mọi thứ là thật. Mọi thứ là thật. Bởi vì tôi cảm giác mẫ rất là thật. Thì tôi cảm giác trong phòng có ma. Phòng có ma à
đúng nhỉ. Tôi cảm giác là trước mặt có bộ phim ấy có thằng hai ông cô gái từ đấy chứng tỏ t đấy. Thằng cô gái à
không.
Tôi cảm giác cái lao đâu mặt tôi xem phim 3D chưa?
Rồi.
Hôm nào là sa hôm nào có nhỉ? Trước khi sá ch
thế là đặt trước đi. Bảo Hồng anh đặt trước đi cho toàn nhóm thiền không thiền 1 thiền hai xem hết. Hiểu thế nào là do cứ đ cái lao đâm thẳng vào mặt mà chỉ là cảm giác thôi. Cảm giác lao nhá. Nắm ai nhắn không anh đi rồi.
Đấy hôm nay là cái từ key mới đấy mà làm con thay đổi đấy. Có thay đổi không?
Trước khi phụ giảng ngồi đấy có cảm giác là đúng là chỉ là cảm giác không?
Ghê quá.
Nhân mà còn ực ực là bên nào đấy?
Nhân là trong đầu gấu phết đấy mà còn gì
ực ực
ực đâu
chứng tỏ phải có gì đó. Các con có nhưng con không ứng thôi.
Con không phản ứng ứng thôi hả? Bắn ra mồm.
Bắn ra mồm thì phạt đấy. Ch
đấy ai muốn nói thì gửi gắm cho người khác nhá. Hai bạn này nhá. Lòng con lòng chị mà
thế lòng vũ trang ha. Lòng con đâu
chị lòng chị mà đúng không?
Lòng chị giống lòng em như thế
rồi. Nói đi nói đi nói đi nói đi
con thêm cái chỗ đấy nữa là cái chỗ đấy nó thêm đâ này nó thêm đây này. Nó đi.
Đi đấy ạ.
Cái chỗ đấy xong rồi sư phụ hỏi thêm một câu là thế. Thế thì cái đấy nó ở ngoài hay là ở phía con?
Đấy thì cái câu mà nó là cảm giác chứ không phải là có hỏi thật đấy. Xong thêm mấy câu hỏi đi nó càng rõ ràng. Đúng là nó chỉ ở phía thế là ở đủ phát biểu mà hiện có hiện ra với mình thôi chứ nó không phải là có một thứ ở ngoài ấy. Đấy
thì đấy con cũng rất là rõ chỗ đấy rất là mạnh mạnh chỗ đấy.
Thế là cảm giác không có gì ở ngoài.
Vâng
không có ngoại cảnh lắm. Chỉ có cảm giác thôi không ngoại cảnh.
Vâng cảm giác thì rõ ràng nó phải phía mình thôi.
Đúng rồi. Chứ cảm giác phía con nó không ngoại cảnh.
Cảm giác nghĩa là nó không có ấy. Cánh cả thấy không? Chỉ có cảm giác ngồi trong căn phòng này thôi. Chứ ở phía thực tại nói ý hay đấy. Ở nhớ lại ý cái phía thực tại không có thứ đây.
Nó chỉ phó có ở phía nhìn thôi. Cái nhìn thôi, cái nhìn thôi
chứ không có phía thực tại. Đấy màu nèn vàng trắng là ví dụ đấy. Nó không có gì thực tại cả nhưng nó có nhiều cách nhìn khác nhau. Trong đấy có cách nhìn là x vàng trắng chứ còn con ong nhìn thành thành cực tím ngay.
Con chó nhìn thành ngay rất nhiều cách nhìn. cho nhau nhưng mà đ chứng tỏ thực tại nó không có thứ đấy. Đúng chưa?
Con thấy bây giờ thậm chí chẳng cần màu xanh đen vàng trắng ví dụ cùng nói là màu đỏ đi nhưng mà cũng không thể nào thấy là hai người cùng nói màu đỏ mà nó giống nhau nữa.
Ừ.
Hoặc là vẫn một cái bầu trời đấy chẳng hạn người thì bảo sáng người bảo tối đấy. Kiểu thế
thì nó vẫn là cùng một thứ thôi. Ý là
trong cảm giác của Bí thì Bích chẳng nói nhì gì. Thế mà trong cảm giác của BH thì là bị hại bởi Bí đấy. Thì là hai cảm giác thôi. Đang
đúng chưa? Cặp lát thôi không phải sự thật.
Đúng rồi.
Đúng rồi. May quá là sau đó nhện nhiều tiếp nó chỉ là cảm giác thôi
không ạ. Mình không thích cảm giác này lắm
đó nhiều với cho anh tí để hai đứa cùng được phạt cho nó nhả có đôi sướng quá. Được đôi với chị Bích mấy khi
cảm giác
rồi. Có ai có có ai có cảm giác gì khác không?
Con con có một ý nữa đ
là cái cái chỗ mà sư phụ nói đến logic phân tách ấy là cái không phân tách được với biết thì nó chính là biết. ấy.
Ừ.
Còn không phân tách với nhau.
Ừ.
Thì nó là áp đặt.
Đấy. Chỗ đấy con cũng thấy rất là rõ và rất là sắc sắc nét mạnh mẽ ạ.
Mà áp đặt nó là vô.
Đầu tiên mình phá tính thật của nó trước
sau đó mình phá tính mình tạo tính biết nhận ra tính biết của nó.
Thì cái kia là tạo ra tính nhận ra tính biết còn cái là phá tính thật.
Vâng.
Hai cái khác nhau đấy.
Vâng. Nhưng mà kiểu nó đồng bộ xong nó sát nhau rất là sắc luôn ấy.
Nó vừa giả nhưng nó lại vừa là biết thì phải xóa tính giải trước. Tất nhiên đế con con thấy nó là biết đủ lâu rồi. nó thành giả vì có thực hành nó ấy. Ngày xưa những ông mà rốt rốt ông có cần ông cần cái bước nó giả trước đâu. Nên là nên là nhưng mà con bù lại con phải thực hành rất kinh. Còn đây là con thể được áp dụng cả hai nên con sẽ thực hành con sẽ đỡ hơn. Dạ.
Rồi ok. Đấy có bác nào có có cái gì ấn tượng nữa không?
Không.
Vậy nói đi.
Con cái đoạn mà sư phụ bảo là bình thường mình sẽ nói là thưa sư phụ thế giới là như thế này ấy. Ấ.
Ừ.
Nhưng mà bảo là không, con chỉ có thể nói là con có một cảm nhận như thế này, con có một cảm giác như thế này
chứ con không thể nói là
thư xu có cái thế giới như thế này được.
Thì cái câu đấy nó khẳng định đúng là là nó ghê thật. Thế xong con thấy đúng là thế thì cảm nhận thoải mái thôi.
Ừ.
Cứ nói là bởi vì không bao giờ có thế giới cả. Những cái cảm nhận đấy thì mình cũng đã sư phụ phân tích hết rồi. Cảm nhận thì nó cũng không Có nhưng mà mình cứ nói là mình thế mình giúp mình nhìn quanh xong mình bảo là trước đây mình bảo là à mình thấy cái này mình thấy cái kia ấy thì bây giờ mình bảo là có một cảm nhận là cái này
thế cứ có cảm nhận thì cứ cảm nhận thoải mái.
Cảm giác mạnh hơn cảm nhận đấy. Cảm nhận nó vẫn có chữ nhận.
Cảm giác
nhận thì thành có gì đó xong tôi nhận.
Cảm giác thì nó chả có cái gì cả. Tôi cứ cảm giác
cảm giác
cảm giác cảm giác nghe
đ cảm nhận sau sự vào đổi cảm giác
nhận là có gì đó thì tôi nhận. Nhưng mà có gì đó thật thì tôi mới nhận chứ. Cảm
giác giác thì thôi khỏi luôn. Có một cả Cảm giác là thế này, có cảm giác là thế kia. Thế chỉ toàn là cảm giác thôi. Chẳng có cái gì
con đang dầu hay nghèo? Đấy, bây giờ xong rồi nhá. Phá luôn giải quyết vấn đề nghèo
xanh đỏ của anh em nhá.
Thấy chưa? Phá xanh đỏ chưa? Con đánh bao nhiêu xanh đỏ cũng chỉ để lấy cảm giác dầu dầu.
Thế có cảm giác xong thì cũng có dầu thật không?
Cũng không hề có luôn.
Thế thì đúng chưa? Có
thì là cảm giác.
Thế con đang mất tiền thì ấy cảm giác hay là đang âm ấy là cảm giác hay là hay là thật?
Là cảm giác
cảm giác. Sở chưa?
Đời con không bị sao cả ví chỉ do là cảm giác thôi mà
chỉ là cảm giác
đời chả bị sao cả giống trong một giấc mơ ấy qu bị cái ông chính bị sao đâu. Toàn cảm giác
không thể nào bị sao
đời con không bị sao hết vì nó chỉ là cảm giác thoát chưa
nhá. Ông nào đang thích giàu sợ nghèo nhá đúng không? Thích sướng sợ khổ nhá thích minh trang sợ Huế nhá. Ví dụ thế
ví dụ thôi chứ thực tế không phải như vậy. Đo rồi mà
không thích Minh Trang chỉ gì? Khác
thích Minh Trang khám sát
thích được Minh Trang khám sát
còn thực ra là thích Vũ Huế
ch nói th nói ngược hiểu không?
Thích Vũ Huế không thích Minh Trang thì mới đúng
ừ đùa
ui sợ quá
đấy khho khát Minh Trang có không phải bao nhiêu đấy nhưng mà kho hát hu rất cao chứng tỏ là gìang
thì cảm giác là thích Minh Trang rồi đấy
cảm giác là đúng rồi
tôi chỉ cảm giác thích Minh Tràng thực chất là gì
nên cái trò đo mới hay cái đấy đúng không nó sẽ ngay lộ hết lấy là cảm giác
cảm giác thì minh tráng rồi.
Có một đoạn là sư phụ ví dụ về d a ấy, vũ trang với day a thì có cái gì ấy thì chỉ có một cái cảm giác thôi. Ấ sao con nghĩ đến chuyện khi con nói chuyện với Kiệt ấy cũng thế. Thực ra là đúng là chỉ có một cảm giác là ừ có kiệt này, có âm thanh, có hình ảnh của kiệt nhưng mà chỉ toàn cảm giác thôi.
Ừ. Cảm giác giống thật không? Có
không hề có. Kiệt thật
có sờ có sờ vào đấy thì không phải
sờ vào đấy cũng không phải sờ được kiệt
sờ cái cảm giác
chỉ là cảm giác
hiểu không
sờ vào nó thì không phải là nó luôn thì là cảm giác nó
rõ ràng là sờ vào nó nói chuyện với nó nhìn
đây không tương tác được chứ kiệt nó còn tương tác được nó còn mình nói nó ngược lại
nói qua nói lại
mà còn chỉ là cảm giác
chỉ là cảm giác thôi
bài này ghê không
ghê giác đau cảm giác mất trí nhớ
mất ch là cảm giác thôi chị sẽ bình cảm giác s cảm giác khổ cảm giác dầu cảm giác nghèn cảm giác học đúng không
vì nó cảm giác nó chả phải chống lại gì
chẳng có chỗ này gì hết để dòng cảm giác
tự do tu tự do tu nói chứ
chẳng còn chống lại hết đúng không nhỉ để cho bí thoải mái đi không chống lại ấy bí cứ cảm giác tự do tuôn thôi nhá hai bạn nhá lần sau dự nghĩ tốt nhất là cho anh một bí là ngồi riêng ra một chỗ ở ngoài cửa thế là khỏi thử ra vẫn nói chuyện được đấy. Hai bạn nên thế ngồi riêng một chỗ ở ngoài cửa yên tâm luôn không ai bị ảnh hưởng cả mà vẫn nói chuyện được.
Có đựng anh nếu ảnh hưởng thì cũng chỉ là cảm giác ảnh hưởng thôi. Ơ
không ảnh hưởng thật cả sợ không?
Sợ chết
ngay luôn Hải Nam đi luyện kỹ năng cá nhân à Hải Nam
phát triển thất à hôm nay Hải Nam đấy đúng không?
Ừ nghe đôn là tuần trước thì là như thế. Vẽ học vẽ
tất cả nghiệp tốt rồi nói th bản thân đấy đấy mỗi người có thích với cảm giác khác nhau có người thích cảm giác th bản thân cơ có người như châu anh thích cảm giác là gì à cảm giác về chính mình
cảm nhận về chính mình
cảm nhận về chính mình có phải là có phải là cảm giác không
bản thân là phát triển bản thân thì cũng là cái cảm giác gì đó không phải phải về chính mình về cái gì đó là một cái cảm giác gì đó thôiừ
đúng không nhở cảm giác tôi sắp được thế giới này rồi đó
hoặc là sẽ có nhiều em thích tôi lắm đây nếu mà vẽ đẹp như rất nhiều cảm giác khác nhau đấy thế thôi chỉ là đi Cảm giác thấy con làm mọi thứ đi cảm giác khôngạ.
Con cầm cục tiền trên tên trên tay thì cũng chỉ có cảm giác thôi mà. Có có làm vì cảm giác không? Cầm cục tiền này trên tay này.
Tại vì con bế con trong lòng chỉ là cảm giác thôi.
Ghê dợi quá à.
Bác nhị trăm bắc quyền thì cũng chỉ là gì? Chỉ là cái cảm giác. Thôi con học pháp dụ đề giác ngộ thì cũng chỉ là sợ cảm giác.
Đúng rồi. Trong mơ mình mơ mình muốn một mơ mà giấc mơ giác ngộ thôi mà. Cảm giác giác ngộ mơ cục nhiều. Nhưng mà cái đoạn cảm giác
còn giá ngôi nữa thì cũng chỉ là cảm giác
nó thay đổi cảm giác rất mạnh. Giác ngộ là một cái sự thay đổi cảm giác rất mạnh. Thế thôi là nó giống
cái cảm giác trên đây là mỗi cảm xúc thôi mới hiểu cảm giác nó là full.
Ừ cảm giác sác th
từ đấy từ đấy nhưng mà nghĩa mới từ cũ nghĩa mới
vì ngày xưa lúc sư phụ nói mình chỉ có muốn cái cảm giác giàu thôi ấy nhưng hồi đấy nghĩa cảm giác nó là cái cảm xúc
hôm nay cảm giác nó là full hết toàn bộ luôn ấy.
Đúng rồi.
Hóa ra
thứ cũ vàng nghĩ mới đấy. Cảm giác
xong rồi con thấy hôm nay lúc đoạn cuối có một cái đoạn con thấy cũng hay ấy ạ. Vì bình thường ví dụ
sao mic chuyển vụ thái rồi cướp nhanh thế?
Tự tự nhiên con nói sao?
Ok.
À tức là trước Vũ Trang tự nhiên hỏi con anh ví dụ nhìn máy tính này thì anh anh thấy cái gì mới thấy cái máy tính.
Ừ
mà tại sao thế? Vì anh rõ thấy rõ ràng mà.
Ừ. Ôi giời hôm nay nó thấy đúng là thấy mà nó cũng không thật. Thấy mà tin mà nó là ngu.
Thấy mà chả thật thì là ngu.
Thì thì công nhận kinh thật. Bình thường mình đúng là thấy xong rồi tin là thật chứ giờ có nghĩa là ngu thật. Thầy ngu
mất
thế rõ ràng.
Thế rõ ràng mà thật là ngu chưa?
Ngu thật
đấy. Mai hôm nào thứ sáu à? Sau là tuần sau à? Sợ đấy
hả?
Một tuần nữa
đấy. Xem bao giờ thấy là thật là ngu rồi.
Lão thẳng mặt luôn. Hải Nam ch
Hải Nam không được không đi học được không được. Đ tội bỏ học thôi, chịu thôi.
Chuyển thân đúng không? Phải bỏ học làm gì? Trừ như do đặc biệt thôi thì bỏ học cho đến đặc biệt. Còn nếu mà lý do chuyển thân thì thì không được thì học vẽ thì thôi thôi.
Bản thân để có ấy cưới tệ anh chẳng hạn. Đấ
có tiền cưới tệ anh thì còn chấp nhận còn cân nhắc cân nhắc
đâu có lý. Nếu mà thần thân lấy tiền đạ có tiền nuôi Hải Long Hải Phụng. Ừ rồi đ khác người hát đi hát đi. Bí chong anh không gửi cái gì cho vũ trang à
có được nói đâu ạ. Gửi chị ạ
ờ gửi đọc cho
vâng sẽ thể hiện cảm xúc của mình qu
ba đ qua nhau ngồi giữa hai đứa gì nữa thì thành phả nhiệm vụ của con là gửi nhắn hộ gì nữa con cán rồi đấy
lần sau phải mạnh mẽ cản thế hiểu không chứ đừng có co bỏ qua xong tự nhí quay sang cười một cái để gích Con là t nghi con ngườiấy lắm đây
chứ không ở giữa đâu trang thường là thêm bơ mà
thì đấy
sẽ cười theo kiểu là em cứ nói đi chị ok chị vui lắm đấy không giá miệng nhưng mà sẽ cười một cái như thế là biết là khuyến khích thôi cho anh huyến khích thôi
ơ này có liên quan đúng không hai đứa con cản hai đứa mà cản sao chị cái không được nói chuyện em không ạ hỏi
có test đùi em nên em
chị chị nói tao ngồi dưới hai đứa bay rồi tao là ai nói không biết
tôi nói qua nói là ai rứa thôi cái xong nói ch
không chị bảo là tao ngồi để hai tụi bá xin dục nói chuyện với nhau
để cái chữa đâu Tề nhưng mà cái cầu nó nhận cho chị đâu chị quay ra kia chị con này đổ lỗi nh
thôi để em biết tâm thư tâm thư đi gửi đi
rồi tiếp đi n đi
Hải Nam có lý do chưa
đang ba chấm
ok đấy chấm rồi
cái phần ấn tượng con cũng ấn tượng giống chị Phiêu ấy ạ tức là rõ ràng cái phần mà ấn tượng giác quan là sư phụ sư đã đã từng nói rồi nhưng mà lần này là
thực sự là nó chỉ ở phía cảm giác thôi chứ nó không có cái gì ở trong thực đấy
ở chữ thức tại ấy
mai nhắc sự giảng lại cho các bạn à
một lần nữa cho mạnh
dạ
cho mạnh rõ
thế xong cái thứ hai nữa là con thấy cái từ cảm giác này bắt đầu tự nhiên nó giống như kiểu là cái ngày xưa Dụ nói là gì nhuất hiện ra hiện ra rõ ràng nhưng không thực sự tồn tại ấy ạ nhưng cái câu kia thì nghĩa là nó vừa khẳng định nó vừa phủ định nhưng cái từ này khi mà hiểu rồi thì nghĩa là cảm giác thoải mái mà không thực sự có
ừ
đấy thì nó đem đến cái trạng thái mà rất là ờ không không có gì phải à ờ đắn đo hay là chối bỏ gì nữa mà nó thực sự là nó khẳng định về mặt cả về kiến cả về mặt ừ thấy luôn
đấy
cái từ hiện ra không tồn tại là từ rất kinh sách
mà không có nhấn tính trải nghiệm vậ làm sao trải nghiệm cái gì được cái không tồn tại là cái gì ai trải nghiệm được nhưng mà trải nghiệm cảm giác thì trải nghiệm được đây chỉ là cảm giác nó không có không có ở phía thực tại nó chỉ có phía người nhìn thôi người cảm giác thôi. Rồi
đúng không? Thực chất là gọi là người cảm giác là cách nói thôi. Nó chỉ góc chỉ nó chỉ có cái cảm giác thôi. Nó cũng chả có người cảm giác.
Còn cảm giác rằng có người cảm giác th đúng không?
Nên thực ra chỉ có cái cảm giác thôi chứ nó cũng chẳng có người cảm giác có
đúng không? Con cảm giác rằng có người cảm giác giống trong đấu nay con mơ đấy. Con cảm giác rằng có một người đi qua đi lại nhưng mà có người nào đi qua thật sự đâu. N là cảm giác này không phải của tôi. Cái cảm giác này không phải cảm giác của tôi. Ngược lại cái tôi là cái thuộc thuộc về cảm giác. Cảm giác
chưa? Cảm giác thuộc về tôi là tôi thuộc về cảm giác
đấy.
Tôi thuộc về cảm giác. Hay quá.
Tôi thuộc về cảm giác.
Không có tôi mà tôi thuộc về cảm giác.
Không phải con đang cảm giác mà con là cảm giác mà con là một cảm giác.
Đúng rồi.
Đúng không? Không phải con đang cảm giác mà con là một cảm giác trong vô vạn cảm giác. Đây này. Đấy ấy vào nhá. Ch Bích cho vào câu nói của trong suốt nhá.
Vâng.
Không phải con. Con đang cảm giác mà con là cảm giác. Con là một cảm giác.
Ôi sợ thế.
Sợ không?
Sợ.
Sợ. Còn dòng nói chuyện nữa không? Sợ này có d nói chuyện lần sau nữa không?
Càng nói chuyện chứ đúng không? Sợ gì? Ch toàn cảm giác con là một cảm giác.
Không phải con đang cảm giác mà con là một cảm giác.
Con là một cảm giác
không sao là cảm giác im lặng. Thôi có gì đâu mà sợ.
Đấy
còn là một cảm giác. Hôm nay con gọi là tôi chỉ là một cảm giác thôi. Kinh không?
Kinh kinh
chứ không có thật. có ở phía thực tại chỉ là một cảm giác thôi.
Ngày xưa dùng từ là cảm giác của tôi đấy nhớ không?
Sau này dùng từ cảm giác của tôi đấy. Vì nó là sự cảm giác thật mà.
Nhưng bài này nó còn nó còn có thấy rõ hơn nữa là không chỉ cảm giác có tôi mà tất cả mọi thứ
là cảm giác hết. Trước đây nhấn loại cảm giác có tội đúng không? Vì tập trung vô ngã thôi. Nhưng mà khi mình dạy ra việc là thế không có thật ấy thì không chỉ là cảm giác có tôi mà cảm giác tất tất cả phải là cảm giác hết.
Thật là cảm giác hết.
Sợ không?
Sợ th nó rõ ràng.
Đấy thì ở góc độ trải nghiệm góc độ thành thành Thực hành thì cái cảm giác rất có lợi.
Còn hiện ra rõ ràng không có thật thì nó hơi tính lý chuyện.
Đó là cảm giác
có ngại lấy Hải Nam nữa không?
Ôi cảm giác cảm giác có cảm giác tư
lấy Hải Nam là một cảm giác sợ gì
sợ gì cái từ vừa linh tinh
thôi cả nhà nhá đừng có lý do chính đạ kiếm tiền nuôi tệ anh
rồi ai nói tiếp đi
chị cho vợ Hải Nam đi. Tuy là cảm giác như rất sướng đúng không? Tuy là cảm giác nhưng rất sướng cảm giác này.
Hôm nay con cũng ấn tượng cái chỗ cảm giác đấy.
Thế à?
Tại vì hồi trước sư phụ hay bảo là các con chỉ sống ý là chỉ tìm cảm giác thôi ấy. Nhưng mà lúc đấy là mình
không không hiểu cái cảm giọng đúng không?
Vâng.
Vâng.
Nhưng mà hôm nay nghe từ cảm giác đúng là tự nhiên lúc xung
con làm thứ để lấy một cảm giác đau không?
Cảm giác hiểu nghĩ rộng ấy. Con thấy là con làm mọi thứ thì vì mới cảm giác. Tôi được mọi người tôn vinh ví dụ thế cả
đúng không? Ví dụ người ta vỗ tay mình trước mặt mình ấy thì đấy cũng chỉ là cảm giác đấy. Con làm thế được tuôn vinh bao gồm là được người ta vỗ tay ngay trước mặt nhưng mà ngay trước mặt mình ta vỗ tay thì đấy chỉ là đang gì?
Cảm giác
đấy chỉ là một cảm giác thôi.
Cảm giác
mà nghe kiểu rất là rất ngờ rất
con tưởng là cái tôi cảm giác ch câu cái câu nãy mới phá chứ cảm giác đấy. Cái cảm giác trên đây được hiểu là tôi cảm giác.
Tôi cảm giác
không? Không phải con cảm giác mà con là một cảm giác. Cảm giác Trời ơi, tôi đang cảm giác được các mọi người vỗ tay con chiến đấu mọi thứ về cái đấy không?
Không, lấy một cái cảm giác thôi.
Xong lúc sư phụ cho mọi người kiểu quay sang trái quay sang phải có thấy sư phụ không ấy.
Ừ.
Tức là nó chỉ thấy rất rõ ràng về việc là chỉ có một cảm giác thôi.
Ừ.
Thế làm sao mà bảo là có sư phụ hay là như nào được ấy.
Nhưng mà lại không phải loại bỏ một cái cảm giác nào cả.
Thế tự nhiên con nhớ đến cái bài mà ờ Kết quả con đường ấy có câu mà cái duy nhất con có thể khẳng định là đang biết mà ấy
thì bình thường mình không
thôi
đúng rồi thì bình thường mình không khẳng định được cái duy nhất
bởi vì cộng với một cảm giác và nghĩ là có một cái gì đấy.
Còn hôm nay khi mà sư phụ nói cái phần cảm giác thì mỗi ngày nó cảm giác hiểu nó sắc hơn một chút ấy thì khi mà cảm thấy nghe cảm giác ừ nhở tự nhiên hóa ra lâu nay chỉ có cảm giác thôi chẳng có tôi chẳng có thế giới luôn ý.
Ừ.
Ý là lúc đấy nghe nó rất là rõ ràng về cái phần đấy.
Thế xong cũng rõ về à đợt trước x bảo là ôi chỉ có một cảm giác thôi mà ngày xưa mình cứ cứ đi tìm kiếm một cái gì đó. đó bởi vì nghĩ là cái khác hóa ra là hóa là trải nghiệm nó cũng chỉ có như thế thôi. Thế tự nhiên cảm thấy cảm giác là chẳng cũng chẳng phải tìm kiếm gì luôn ấy. Tự nhiên thế mà bây giờ thì đang học sư vụ dạy cái tỉ mỉ ấy thì con thấy cái này nhá nó làm sắc cả cái đấy luôn bởi vì nó không đấy nó chỉ thế thôi.
Đấy thì tự nhiên là thật thì mới khó tỉ mỉ. Thật ấy thì nó mới khó tỉ mỉ vì nó là cái gì đó mất rồi.
Ví dụ nó là cái bạn mất rồi thì xong mình mới bảo nó là biết. Còn bây giờ nó có là cái bạn đận nữa đâu để mà bảo nó để mà bị khó bảo. Ngày xưa nó là cái bàn mất rồi đúng không? Con đã khẳng định nó cái bàn rồi xong con phải nhắc mình là biết cái sự chật vật nó có sự chật vật ở đấy. Còn bây giờ nó chưa là cái nó có là cái bàn đâu mà nó chỉ là cái cảm giác thôi. Bảo nó biết rất đơn giản, rất dễ.
Bảo cái cảm giác là biết đơn giản nhưng bảo cái bàn là biết thì khó rồi đấy. Rồiu
nếu mà đã bảo là cái bàn bảo cái bàn là biết thì là mình chỉ đang gắn cái
đúng rồi. Đúng rồi. Còn bảo cảm giác là biết thì rất là dễ.
Cảm giác
đến bước cái b bàn rồi xong bảo nó là biết thì là không dễ rồi
nhưng mà trên bước cái bàn cảm giác chỉ là cảm giác đâu phải bàn đâu
thì cái cảm giác biết rất đương nhiên hiện ra trong biết và là biết rất đương nh cảm giác ấy rất dễ ngon chưa
lại có từ mới từ cảm giác
kỳ rượu không tháng 12 vẫn kỳ rượu không biết có s nổi tháng 1 không nhưng mà có vẻ tháng 12 vẫn kỳ rượu nh cố gắng từng ngày một để xem có tham được tháng 1 không Mạnh nhiêu?
13
d thảm nào ra từ mới nhân mà còn ực biết rồi đấy. Hoặc là rất đói hoặc là đây. Hết chưa? Thế chưa? Có nó nào không? Không người đi ngủ này.
Bây giờ chưa phải nói về nhiều về thiền thiền tỉ mỉ đâu. Vì dụ định đến tận hai mấy cơ mà. Em con chỉ nghe nghe để hiểu tham khảo thôi chứ đừng bị cuốn vào đấy nhá. Dự định sự là tận 21 mà nhớ không? Trước đây nhớ không? định 21 mà xong rồi không hiểu sao gần đây chắc là đáp ứng ai đó tự nhiên nói ra thôi chứ còn số định đến 21 nhưng không sao bây giờ nếu con mắc bẫy thì càng tốt thì con chứng tỏ là con chưa vững vững về lý chứng tỏ con càng củng cố lý đúng không nhỉ bây giờ nếu mắc bẫy vào việc là mình phải ép trạng thái sang sang một cái gì đó thì mình đang có vấn đề rồi thế mình lại chính dùng cái này để củng cố lý luôn nên là không phải là đáp ứng những người tiến bộ đâu mà những người chưa tiến bộ cũng đáp ứng luôn nhưng chưa vững ấy đúng không chưa phải chưa tiến bộ chưa vững đúng không Những bạn hôm nay chưa vững ví dụ như là Khải này, Thái này đúng không? Đã nhiều bạn đây không được 100 là chưa vững. Duy Nguyên này đúng không? Hôm nay phụ toàn là đột đột xuất đúng không?
Sáng tỏa sáng đột xuất
được 100%
không c không được.
À thế à? Thì không những bạn nay không được đấy. Có nh không được không được phun
đấy. Hai bạn đây không full
chập trờn
chập trờn chứng tỏ chưa vững về lý. Chưa v nhảy sang sự làm gì cứ v lý đã tìm về cái tì mỉ đâu. làm như cái hôm chủ nhật là S nói là xem mình có cái phần từ chối ở đâu không thì xem
nhìn nhận lại nó xem nó cái chỗ nào mà mình trong cái tân phun thế nào nhỉ?
Ừ
trong con thiệt đời sống ấy thì ví dụ như thỉnh thoảng con được tầm 90 98 có nghĩa là mình cũng rất gần rồi
ừ
thì mình chỉ cái hôm mà con hôm qua ấy thì được một hôm full thì chiều hôm nấy là sư với cả chị Vũ Trang với cả Bích với cả Tuế Anh thì nghĩa là mình phân mới phát hiện ra là xong cộng với cả cái bài hôm home hôm Hải Nam chia sẻ nữa Cái hôm mà thường mình thấy là trong ngày của mình ấ mình rất là xác quyết 100% tất cả nó đều là biết rồi. Mọi thứ nó hiện ra nó đều là biết. Nhưng mà tại sao mình vẫn còn cái phần nào đấy mà mình từ chối thì con sau khi con giả lại thì con thấy là cái phần đo điểm có cái đoạn là trước khi đo điểm và sau khi đo điểm.
Ừ.
Đấy trước khi đo điểm ví dụ như là mình thấy mình cho mình có cái phần hồi hộp ở đấy
và sau khi đo điểm hộp
nó từ chối cái hồi hộp đấy cần đó.
Xong rồi sau khi đo điểm ví dụ như là không được 100 thì bắt đầu cái bé ba nó rất là nhiều. Nó bảo là mày sai rồi, mày như nào đấy thì mình mình bị cố luôn
vâng từ chối cái bé ba này luôn
thì thì mới phát hiện ra à hóa ra là thực ra là trong cả ngày thì đúng là cửa lại
nó chỉ chỉ có đến cái đoạn mà khi mà dụ đến cái giờ đó điểm dụ bắt đầu cái cơn hồi hộp nó lên rất là căng xong rồi xong rồi sau đ bé ba nó thì hôm hôm qua ấy cái bài ngày tối ngày hôm qua mà sư vụ sư phụ nói à giảng cho mọi người ấy xong nói chuyện về bí ngày hôm nay thì bí có cái đoạn nói con cũng thấy hay là khi mà cái việc nó cái tiêu cực hoặc cái hồi hộp nó đến mình mà làm gì để mình xử lý nó ngay ấ là tự nhiên mình đã mất cái cơ hội để mình nhận ra nó chính là biết ở ngay lúc đấy rồi
mình lại mong muốn chuyển sang
đương nhiên rồi phải xem vào đây thì mình thấy nó lao vào mặt được chứ
mình lại có nghĩa là mình đã mong muốn nó chuyển nó sang một cái trận này khác chứ mình không nhận không nhận ra nó là biết ở đấy nữa thì thấy là hôm nay cũng thử thử lại già lại xem con đấy như nào thì cái đoạn mà s đo điểm ấy thì đúng là có trước đấy là b cườn hởm nó lại nổi lên
ừ
đấy mình thấy a không nổi lên này thì nó nổi lên được mình nhận ra nó thì chắc chắn nó là biết rồi. Nó không thể nào khác cái gì khác mà.
Ừ.
Đấy thì
kể không nhận ra nó là biết thì nó vẫn là
thì nó vẫn là biết.
Đấy cái dạn này còn cần cần đạn là kể cả không thấy nó là biết thì nó vẫn phải là biết.
Vâng. Thì à thì thấy là ồ thì hóa ra là cái phần trước ấ mình đã gọi là mình đã từ chối nó rất là nhiều ở ở giai đoạn đấy. Thế thường của con thì nó chỉ cứ 90 95 98 nó cứ quanh quanh đấy mà mình không nhận ra được. Thế kể cả như là sau khi có điểm thì bắt đầu là bé ba bắt đầu nó nói xong bắt đầu mình cho nó mình từ chối nó mình cho nó là vậ để thì ngay cái đoạn từ chối đấy mình cũng không thấy cái từ chối nó cũng chính là biết luôn. Thế là thì đấy là sau cái ngày ngày hôm qua hôm qua hôm kia thì nhẫn là được như thế. Thì gần đây thì con cũng chỉ đang gọi là mình vẫn thiền pro với cả thiền đời sống để mình xem là mình còn những cái đoạn nào mình từ chối cái gì đấy.
Đó
mình nhận ra nó bản chất nó là biết.
Thế thôi bây giờ có hôm nay còn có tuyệt chiêu mới nữa đúng không?
Thì đấy nó cảm giác
đúng không? Cái điểm cao điểm thấp thì nó chỉ là cái cảm giác thôi chứ
cái điểm thật cao thật thấp được đâu mà. điểm sinh ra chỉ để để đáp ứng thôi chứ nó không phải là sinh ít thấy không phải có ông Đức Anh nó có số điểm thực sự
Vâng
đáp ứng
vâng
cái thể điểm đấy nó cần đáp ứng đấy thế thôi
đấy là bản chất của mọi thứ trên đời này bản chất nó hiện ra nó đã hiện ra thì chắc chắn nó là biết vì nó không gì mình phải từ chối hay gì phải thay đổi nó cả thấy nó thấy ý là rất tự tin để mà mình có thể là trải nghiệm kiểu kiểu đấy
con này còn từ cảm giác nữa hay quá đúng không
từ số cái gì nữa nếu nó chỉ là cảm giác nhận
sướng quá gì nữa
tại vì là cái cái cái vấn đề của các con là từ chối một cái a và khi từ chối a đấy thì con không thấy nó là biết nổi nó luôn từ chối cần độu mẹ dẹp nó đi rồi sao thấy nó là biết ở góc độ thực hành ấy là cái từ chối chính là cái gây gây chuyện ở góc độ nhận thức thì nó gây chuyện nhá gây chuyện nhận thức là mình không cho cái là xịn là biết còn thực hành là mình không cơ hội để nhìn thấy nó là biết nữa bị dẹp rồi sao thấy nó là biết như vậy cả cái độ lý và sự đều cái từ số đều là gây chuyện. Nhưng hôm nay nếu con nhận ra là ơn nó chỉ là cảm giác thì không từ chối tự nhiên mình chẳng có từ chối với cảm giác từ chối thật thì ai chẳng từ chối. Từ chối cảm giác thì từ làm gì? Tôi làm gì đúng không? Thì cảm giác tiêu cực tích cực đều đều là cảm giác thôi mà.
Đấy nên là nhờ cái sự thấy là cảm giác ấy thì là con sẽ không từ chối nó nữa. Hoặc nếu đã từ chối rồi thì chả sao vì cái từ chối đấy cũng là một cái cảm giác. Vì thế là mình luôn luôn có một cái cơ hội để để nhìn thấy thực tại chứ không phải là dẹp cái phần này dẹp phần kia để thấy thực tạ. Đấy th cảm giác cái này là còn hỗ trợ mạnh cho việc thực hành cả kiến lẫn thiền của con luôn đấy. Hỗ trợ cực mạnh luôn đấy. Đúng không?
Con sư phụ
chỉ giảng vui vui cho cái nhóm nhóm kém nhất thôi
mà lại vung lại thành cái bài pháp tốt nhất luôn.
Thường là thường là sự có giả người tốt nhất là pháp hay nhất
thì phải tìm cách chuyên phục một cách mạnh mẽ nhất với họ mà. Thế là tự nhiên nữa các được lợi
sợ không
làm mọi thứ đây vì một cái cảm giác
thế thì cứ sống thoải mái xong
đúng không nhở cứ làm đây mà cầm mà sống thì chứ cần gì phải chiến đấu để giàu nữa chiến đấu để để không để không để như Hải Nam chiến đấu để để yên yên thân à không cần luôn chứ yên ổn đấy không cần đ yên ổn dưới cảm giác thôi Phải Nam ạ nhá. Cho nam nói mấy câu đi. Tuy là không đến cho nói mấy câu đi. Nhận già nổi không? Hôm nay có nghe cái bài chiều nay không? Đã chứ
có nghe bảo nghe on bật nào. Xem có nói được câu gì không nào. Hay là nói nghe thôi. Th ngồi vẽ tranh tuệ anh ở nhà
con đây ạ.
Huy lắm. Có vẽ từ anh chiều nay không?
Có. Không
có nghe ý vừa sau ý cảm giác không?
Có. À
ý cực mạnh luôn đấy. Có nghe thấy không?
Có. Hôm nay con thấy ấn tượng nhất cái đấy. Đấy.
Thế muốn yên thân là cái gì?
Một cảm giác thôi.
Trời ơi. Hóa ra làm mọi thứ để được yên thân mà lại h Nó ra là chỉ là gì?
Một cảm giác.
Cảm giác phát biểu cảm tưởng của bạn
con con có một cái là cái suy nghĩ bảo cứ bảo cái thế giới là thật đấy. Nó cứ bảo liên tục đấy. X
ừ
nhưng mà hôm nay thấy rằng ô hóa ra nó chỉ là một cảm giác thôi thì kinh vãi chưởng. Ý là thế giới nó nó nó ảo sạch ngay lập tức ấy.
Ảo không?
Cái cảm giác thế giới là thật chứ không phải thế giới là thật.
Lúc con lúc sụ giảm đ con có cảm giác cảm thận nhận đấy luôn không? Lúc mà nghe giảng đấy
có ạ. Vừa sư phụ nói con cảm thấy ôi sao này kinh dị thế này. Kiểu thế giới nó trong nó trong veo là nó nó giảng ngay tức. Toàn bộ cái toàn bộ cái mình đang trải nghiệm này nó giả hết nó vì nó chỉ là một cảm giác thôi. Đúng chính
sợ không?
Thấy kinh sợ nghe vậy
một thấy giả thế già cả cả như là mình là cái mình là cái mình là cả cái đống này luôn ấy.
Đúng rồi. Thằng Hải Nam thì chỉ là một cái cảm giác.
Vâng.
Thế con không phải thằng Hải Nam mới được.
Đúng rồi. Nhưng con không cần lý luận như vậy. Con chỉ cần thấy mọi thứ là cảm giác thôi. Thì những cái hệ quả tốt đẹp sẽ tự đến.
Giống như thế đự thấy trong mơ thấy tự thấy nó là mơ ấy. Thì cái tốt đ tự mò đến chả cần phải lý luận gì luyện thêm
trong mơ thế là mơ là xong hết rồi. Chẳng cần phải luyện thêm
sau đó những cảnh đẹp cảnh xấu nó đến vào những cái hệ quả tốt đẹp sẽ đến.
Cái này vừa vừa lúc con con sư phụ nói là là nó hóa ra nó chỉ là một cảm giác ấy thấy nó cực kỳ linh đến cái bài tưởng tượng thanh tịnh ấy thạ.
Ừ.
Hóa ra đây là một tưởng tượng thanh tịnh.
Ừ. Ừ.
Chứ chứ nó không phải có cái gì thật ở ở cái cái tổng thể này cả. Không có một cái gì ở trong này hết.
Đúng nhưng mà rất rất trong rất sáng x trong sáng rất sáng tỏ nhưng mà nó lại không có hết cái gì ở đây
ừ không những gì mà nó còn là biết vô cùng thanh tịnh.
Đúng rồi. Một nó là biết hai nó con thấy con là cái đống này luôn ấy.
Được
cảm giác từ qua hay rồi. 13 tháng 12 là ngày đẹp
đẹp không? 13 người
bao nhiêu người đến bao người nào
13 người luôn
đấy Đức anh nó đếm giỏi thế Đức Anh nó là sáng tạo mà đếm rất là quan sát rất giỏi
trừ nhân nó x ra là 13 đệ tử
thì tậm chí không hợp lý hóa
đã mê tín rồi thì Xác mê tín
nhưng mà 13 đấy vẫn là 13 đệ tử đúng không? Hai bạn nhằn
ừ không Hải Nam cả cả Minh Hải sang đây có phải phá xố 13 không đúng không nhở vô tình nhá đúng không cho sang đây phải phá 13 không
đấy chỉ một đứa sang đây là phá thôi chứ cả hai
ghê không nào trên mạng còn ai đâu xem nào
còn ai ấn tượng mạnh bài này không trên mạng ai quẹt dụ xem còn a C Thúy anh Th Ngân ạ.
Nào có ấn tượng mạnh bài này không? Giơ tay nào
con ạ?
Nói đi
bài hôm nay lúc nghe sư phụ giảng ấy thì à con thấy đúng là cái thế giới lúc mà nó hiện rất rõ cái thế giới lúc mà mình thiền cái cái chân thực tại lúc mà mình thiền pro ấy. Thì hôm nay khi mà Hên pro vẫn thấy nó là cảm giác.
Vâng.
Nhưng mà cái lúc đấy sư phụ nó nó quá rõ ràng luôn
và thấy là không có cái gì ở đấy cả nhưng mà nó hiện ra rất rõ ràng
quá sợ.
Và lúc đấy thật sự con rất là xúc động ấy.
Đúng rồi. Có mấy đứa khóc đúng không? Quá kinh dị luôn đấy. Nếu con cảm thấy là con cảm nhận được con thấy rất xúc đợ. Con thấy uiời. Chân thường tại là thế này có đơn giản chân tại có gì kinh khủng đâu.
Vâng
con. Học để có chân thực tại như nó chỉ như này thôi. Chỉ như cái đang nói này cảm giác đây này.
Khi thấy cái này là cảm giác ở trong biết chân thực tại chứ là cái gì nữa. Đơn giản không?
Đơn giản ạ.
Thiên thấy cái này là cảm giác ở trong biết thì có thể là chân thự đại không mà khỏi cần phần trong biết vì nó đương nhiên trong biết rồi. Đây phần mặc nhiên không cần phải nói ra nên có chỉ nói là cảm giác thôi. Thì làên
giống trong mơ thế đấy là mơ thì chỉ cần nói đấy là mơ trong biết. Trong mơ thế đấy là mơ là đủ rồi. Không cần phải nói đây là mơ trong biết. Mặc dù là luôn luôn trong không biết đúng không? Đây là cảm giác giống hệ nh đây là mơ nhưng mà cảm giác nó mạnh. Mơ con nhớ mơ thế nào đâu nhưng cảm giác con luôn biết làm thế nào rồi th anh nói thêm gì nữa không?
Ờ con thấy đúng là ừ mấy cái chỉ số ngày hôm nay của con nó cũng trồi sụt ý gần đây gần đây đấy hôm ấy nhá.
Vâng. Thì con thấy thật sự là khi mà vào trong thiền pro thì không vấn đề gì nhưng khi vào trong thiền đời sống Ấy thì những cái chỉ số mà những cái hôm nó nó sụt thế này này nó thật sự bộc lộ ra cho mình những cái chỗ mà mình chưa xác quyết được.
Ừ
là đấy là biết. Và con thấy biết ơn những cái chỉ số này vô cùng luôn ấy. Vì nó cho mình thấy là à cái chỗ này nhiều khi những cái phần từ chối của mình nó rất là vi tế mà nó rất là nhỏ nhỏ nhiệm luôn ý. Mà mình không hề không hề nhận ra là cái khoảnh khắc đấy. Đúng là nó nó chỉ là một cái cú trượt của khảnh khoảnh khắc thôi.
Ừ.
Mà ở trong lúc đấy là mình đã một cách vô thức là mình đã từ chối. À cái này không phải là biết, mình đã có một cái nhưng mà ẩn dưới cái cái sự từ chối đấy là con hiểu nó là một cái lỗ hổng. Cái lỗ hổng của việc là mình à mình xác quyết là mình có một cái mình có một cái chuẩn mực là thiền nó là như thế. Như thế này nó mới là đúng là là đúng là sai. Đôi khi nó chỉ là đúng là sai thôi. Và mình từ chối cái cái nó không đúng như chuẩn của mình. Nghĩa là mọi người nói các bạn chia sẻ các bạn tư các bạn nói cái này rất là nhiều nhưng mà thực sự là mình phải trải nghiệm trong cái kinh nghiệm của mình là mình phải đi qua những cái những cái cú trượt nó rất là nhanh ấy sư qu
bố phải đi qua bố phải đi qua
vâng thì con mới thì mình mới nhận ra là đến lúc mà nhận số mà à đúng rồi con thì lại không bị vướng cái chỗ hồi hộp của Đức Anh vì con thấy là ơ hồi hộp nó cũng là biết không vấn đề gì hết nhưng mà có những cái cú mà buổi sáng sớm thôi mình nghĩ là à thiền nó là như thế này nhưng mình đã lỡ ngủ thì thôi mình chuyển từ pro sang đời sống nghĩa là nó chỉ đôi khi nó chỉ là một cái khoảnh khắc nhỏ như thế thôi.
Tại sao lại thế? Đúng không? Đấy đúng th chính thế đấy. Thế nên là lúc đấy con mới nhận ra à chết rồi mình đã có cái nhầm ở đây rồi.
Chết rồi đấy. Thấy không? Nhỏ không?
Vâng nhỏ hơn
vô cùng nhỏ luôn.
Được rồi. Tốt. Rất tốt. Đã nhận ra rất tốt. Nhiều khi có phải có những cú điểm thấp thì mới nhớ.
Vâng. Ứng đây số đáp ứng là vì thế đấy. Con thấy rất là quý những cái số này luôn ấy.
Không được có đáp ứng sai cả. Ứng
đáp ứng là gì? Là biết chọn cho con. Con được chọn đáp ứng đấy không?
Con được chọn đáp ứng không? Ai chọn Biết
biết phải đúng chứ
đáp ứng là biết chọn cho con đấy. Nó không thể nào sai được như thế nào
chịu đo một số gì đấy là ai chọn cho con? Không phải sư phụ luôn đúng không? Sư vụ đâu thiệt gì vào đâu. Nó biết chọn cho con kể cả số gọi là đối với con là vô lý hết cỡ nữa thì nó bắt là biết chọn cho con. Hiểu không nhỉ?
Vâng.
Khi sự đo là sự không có khởi niệm gì cả thì nó đo mới chính xác. Nhưng mà cái số đấy hiện ra dù nó có vô đến mấy nữa thì là cái biết chọn cho đáp ứng cho con đúng thời điểm đấy. Biết chọn cho con thì sao lại có vấn đề được? Đúng chưa? Hay nói nhân mà sự đo chỉ là nó ra cái số đáp ứng thôi. Ngay khi đo sự đâu có định nghĩa là có cái thật Đức Anh thật hay là th anh thật xong có số đấy đâu. Chị hỏi một câu và xem số nó chạy ra bao nhiêu thôi mà cũng chỉ là người xem thôi mà. Bản chất chỉ là người xem thôi mà mình đặt câu hỏi xong mình xem thôi mà.
Còn cái số đấy là số đáp ứng cho con đấy. Biết chọn cho con số đấy. Không thể có vấn đề gì được. Thế xong rồi khi mà hiểu cái điều đấy cộng với cái chữ cảm giác ngày hôm nay ấ con thấy đúng là không có cái gì ở đây phải đánh nhau hay là phải từ chối cả. Nó chỉ là một series các cái cảm giác thôi như là cái cái các cái hình thái khác nhau của biết thôi.
Ừ.
Thế thì tại sao lại cứ phải có một cái chuẩn mực cứ phải gáng cái gì vào đấy? Nghe nó rất là đúng là rất là ngu, rất là buồn cười, rất là ngu ngốc luôn. Ấy
thì cái chữ cái cả cái chữ cảm giác lúc đấy nó cũng phá rất mạnh cho con cái cái mặc định đấy của mình. Đúng rồi. Các con là thiếu sự xác quyết. Sác quyết này là không thể tự nhiên nghĩ ra được mà là phải có đúng trải nghiệm. Thiếu xác quyết không phải là do mình gợi kém về nhận thức mà là mình biết chưa đủ trải nghiệm. Hiểu không nhỉ? Ví dụ thì anh không có những đoạn là ôi phải chuyển từ ngủ sang thiền thiền vị trời sống thì có phải là mình không trải nghiệm đấy đâu ra mà cái nhận thức Đấy nên là không phải là xác quyết là dễ đâu. Xác quyết phải có kiến và thiền vì thế.
Đúng.
Nghe bài nghe một đoạn của Đức Vô San Xanh giảng cho nhà vua không về sác quyết không
có ạ.
Ừ. Cầm lại
đây nhà vua vua so vua gìạ chi sông desen ấy lại hỏi thế nào gọi là đạt được sự sắc quyết
đấy cái này chắc là hợp với con bây giờ rồi nhà vua lại hỏi thế nào là gọi là đạt được sự xác quyết Đức Lin Xanh trả lời có năm có năm cái xác quyết một là hãy xác quyết rằng từ Vô thủy chính tâm con là trạng thái giác ngộ của Phật. Được chưa? Nghĩa là gì? Coi tương đương trong ngôn ngữ nhóm mình là gì?
Hoặc là biết đấy. Biết
biết chính là
biết
trạng thái giác ngộ giống mấy bài thơ của dụ về gì nhở? Về giác ngộ. Đại giác ngộ. Đấy. Cái này có sá thuyết được chưa?
Rồi ạ.
Biết chính là giác ngộ chứ không phải là trong biết có một học quang rực rỡ rồi biết hết mọi một ông Phật hiện ra mới là giác ngộ.
Vâng.
Biết đấy chính là giác ngộ diệu kỳ. Biết chính là
giác ngộ diệu
giác ngộ. Được chưa? Đấy là cái này rất quan trọng như con chưa quyết được thì con phải ngẫm cái sự đang nói xem giác quyết rằng từ vô thủy chính tâm bạn chính tâm con là trạng thái giác ngộ của Phật nghĩa là cái biết này là tác ngộ của Phật nhô ngữ nhóm mình là tâm con chứ là biết mà
vâng
chứ không phải là cái biết này xong cộng với việc nhận ra sự thật thì mới là Phật nên nói x nó nhân là Phật nhân chịu không nổi đấy nhân chịu không nổi vì nhân không hiểu được rằng là lúc đấy là không nhận ra hàm tức là gì là sự nói về biết chứ không không nói về lấy cắt nhân cái Biết chính là giác ngộ của Phật chứ không phải là cái biết này cộng với cả ví dụ như là là gì
chứng có 1000 ví dụ thế thì mới là Phật con lại nghĩ là biết cộng với 1000 thì mới thành Phật. Thế thế là con bị lừa rồi. Nhưng mà như vậy là con chưa đạt được sắc quyết. Cái này chính là chứng ngộ về lý mà Sụ đang nói con từ nãy giờ. Nếu trong thiền mà buồn ngủ thì không phải pro rồi. Thế là gì?
Thế là chưa xác quyết rằng là pro hay không pro thì nó cũng là
nó là biết. Và vì thế Nó là chính là gì?
Giác ngộ của Phật.
Vâng.
Được chưa? Ngay ngay bây giờ chính là chỗ này các con phải sá quyết này. Có người được rồi, có người gần được rồi, sát lắm rồi đúng không? Người nà vững vững thì khả năng là được rồi. Còn những người mà cứ chập trờn thì là sắt. Sắp được đặc lại nhá. Hãy xác quyết rằng từ vô thủy chính tâm con là giác ngộ của Phật nhá. Hay với nhóm mình là gì? Hãy xác quyết rằng từ vô thủy biết chính là hồ.
Cái này có vẻ là không khó nữa thôi đúng không? Bài thứ hai nhá. Này đúng là bài ngày hôm nay này. Cái này đến rất hợp lý này. Hãy xác quyết rằng mọi hiện tượng chỉ là huyễn hóa do tâm con hiển bài. Trong trường này nhớ tâm con là gì?
Biết.
Biết. Nên đọc lại thành gì? Hãy xác quyết rằng mọi hiện tượng chỉ là huyện hóa do biết hiển bài.
Hiện thành đấy. Hiển bài hiện thành đấy. Chép này cho nó tâm sức nó cho ấ dân thức nhá.
1 Hãy xác quyết rằng từ vô thủy chính biết là trạng thái giác ngộ của Phật. Hai, hãy xác quyết rằng mọi hiện tượng chỉ là huyễn hóa do biết hiển bài. 3. Hãy xác quyết rằng vật quả vốn sẵn trong chính con vậy. Không cần tìm ở nơi nào khác. Bốn hãy xác quyết rằng vị thầy của bạn của con chính là Phật. Trong thân người trong hình trong hình người
ch Phật trong hình người
hình người hình tướng con người đấy bạn chú người tất hình người
đây nói sự là biết đấy đáp ứng của biết cho con Phật cho hình người năm hay sác quyết rằng Bản chất của kiến và thiền là sự chứng ngộ của chư Phật. Muốn có được sự sắc quyết như vậy xuống. Muốn có được xác quyết như vậy con phải thực hành tiếng Anh gửi tiếng Anh cho mục gì nào là à thô hết rồi bán tiếng anh
xong gửi bn tiếng anh a chỉ đọc thì đọc thôi còn cái chính là cái vừa xong rồi sắ
năm sắc quyết
sắc quyết tức xử cho luôn xem
năm sắc quyết dạy dạy cho bị cho đ Ba mở hàng ngày
hử
em đ trước
ừ
anh xanh là anh thứ ba em thứ ba vua là anh cả còn ông sant sita là ông số hai. Đấy mọi người đọc xem có có thấy liên quan đến mình không xác quyết rằng từ vô thủy chính biết là trạng thái giác ngộ của Phật không biết chưa
biết
không biết rằng mọi hiện tượng chỉ là huyễn hóa do biết hiển bà đấy chính là các con ngay bây giờ này hôm nay phần dạ này đoạn này chính là đoạn đấy đấy đúng không? Xác quyết rằng Phật quả vốn sẵn ở trong con không cần tìm ở nơi nào khác cái này cũng là giống cũng ok rồi các con không bị vấn đề thế này nữa đúng không
người khác thì cần sợ
rất nhiều người phải vẫn vướng ở chỗ này đấy thứ tư là quyết rằng thầy của con chính là
Phật trong người.
Phật trong hình người.
Biết trong người.
Biết trong hình người không? Phật hay chứ
hay hơn biết chứ.
Biết thì quá tầm thường chị biết nó thành nó bị nó bị thấy là ơ thế bình thường gì đâu. Thế thì chả biết người giống như là ngày xưa mình nói là đây là biểu diễn của biết hay biểu diễn của giác ngộ đấy.
Khác hẳn
nó khác hẳn nhau chứ đúng không? Đây là đây là công cụ của biết hay công cụ của giác ngộ? Chụ anh công vụ biết đấy không phải sửa lại là công cụ của giác ngộ. Công cụ giác ngộ thì mình mới trân trọng mình mới thấy là cái gì cũng đúng chứ. Còn công vụ biết thì quá tầm thường chẳng quan tâm. nữa đúng không? Thái về vấn đề chưa? Đấy
thế con không thấy là nó xịn, nó hoàn hảo, nó đúng mà có nhìn thấy là thì biết thì chả là biết tập tường hóa luôn đúng không? Nên ở trên là dùng trạng hai giác ngộ của Phật chứ giác ngộ của biết đâu. Đấy cái chữ Phật với chữ giác ngộ ấy nó có giá trị rất là mạnh. Nó làm con thấy rằng là con là cái hiện giờ nó hoàn hảo thôi, nó không phải vấn đề. Còn nếu con dùng chữ khác nhẹ chữ biết là nhẹ đi hẳn rồi. Con chỉ con tầm thường hóa một thứ mà lẽ ra con phải thấy rằng nó rất hoàn hảo đúng không? Thân con là công cụ biết thì con thấy tầm thường quá rồi đấy. Con thấy hành động của con hành động tầm rất tầm thường nó chả có gì có thể thấy con sẽ sinh ra từ chối. Vấn đề là như thế nếu hậu nhị thấy sư phụ là ông ông con trai ấy thì chắc chắn từ chối sự rất mạnh. Nhưng mà thấy Phật trong hình người thì có định từ chối không?
Không.
Mặc dù cũng đúng không? Cũng là sư phụ nhưng mà nếu thấy sư phụ Phật hình người thì hành cách đón nhận hồng nghị với sư phụ sẽ khác. Cách tiếp nhận thông tin, cách tiếp nhận tất cả hành xử phụ sẽ khác. có ớ con nhìn sư phụ là bồ tát thì có thầy là Bồ Tát nhìn sư phụ A La Hán thầy La Hán có nhìn là người thường không thấy đúng bằng người thường đúng không là con nhìn phụ là cái gì thì con sẽ có đúng cái mà cái mà con được thôi. Đấy thứ tư thứ năm là gì? Xác quyết rằng bản chất của kiến và thiền không có gì khác ngoài sự chứng ngộ chư Phật là thiền của con là chứng ngộ chứ không phải là thiền thiền và kiến để làm gì đó xong làm gì đó để chứng ngộ. ngộ nữ thiền con kiến con chính là chứng ngộ.
Nếu con thấy rằng đây tất cả là biết thì đấy là chứng ngộ rồi. Nếu con cảm nhận rằng đây là biết đấy là chứng ngộ không phải là con sẽ thự hành kiến thiền đề bằng một ngày nào đó sẽ lên 1000 để giác ngộ. Đấy con bị lừa ngay cái thời điểm con có kiến và thiền thì thời điểm đấy là kiến ngộ chư Phật. Con ngồi đây con thấy tất cả là biết thì là kiến đúng không? Hoặc tất cả là cảm giác trong biết thì là kiến. Con nghĩ thế là kiến. Nhưng mà cái nghĩ đấy nó phải thống với cả cả thiền con phải cảm nhận cái điều đấy. Kiến thiền phải hai thứ tách rời nhau. Cái này thiền là thứ là một và một đấy chính là sinh ngộ. Đấy thì đấy cái này các con mắc còn mắc nhiều. Con tách kiến ra khỏi thiền con cho rằng là kiến là một cách thiền là một cách khác nhau. Không con thấy đây là cảm giác thì con phải nhận cảm nhận đây là cảm giác chứ. Con thấy đây là biết thì con phải gì?
Cảm nhận biết.
Cảm nhận là biết chứ. Con phả nói là tôi nghĩ rằng đây là biết còn tôi không cảm nhận được. Thế đấy đâu phải là kiến thiền thật sự. Kiến thật thật sự đó là một thôi. Nó không phải là hai. nghĩ thế nào cảm nhận như vậy và vì nghĩ thế nào cảm nhận như vậy nên là nó là chứng ngộ của Phật luôn. Nếu con thường hành kiếm và thiền đúng thì đấy là chứng ngộ của Phật chứ không phải là con thường hành để ngày nào đó lên 1000 đấy là một loại nh ảo giác khác. Ngay khi con đang kiến đúng thiền đúng thì đấy là chứng ngộ của Phật chứ không phải là con sẽ thiền đúng để kiến đúng để ngày nào đó lên 1000 và như vậy con đang cho phép là kiến và thiền là lệch nhau đúng không? Thực chất là không nên cho phép kiến thiền lệch nhau. Mặc dù sụ dạy con như vậy đúng không? Từng bước từng bước một nhưng mà chính con ấy Nên có một nhu cầu là mình mình nghĩ thế xong mình lại không cảm thấy thế không được. Mình không thể nghĩ đây là biết được.
Với cái nhu cầu đấy thì tự con sẽ đến cái chỗ kiến thiền là một và kiến thiền là một và là chứng ngộ luôn của Phật luôn chứ không phải là kiến này xong rồi thiền lách nhau xong một sân sau kiến thiền đúng đi rồi sẽ ngày thành vật cái tôi mới thích nghĩ của đấy kiến thiên là một và nó xóa luôn tôi luôn. Nếu tất cả là biết thì tôi nào Tôi là đạt đến chứng ngộ 1000 nữa. Có phải nếu con thấy thực sự tất cả biết thì ngay thể đấy là chứng ngộ một của Phật không? Chứ không phải là lúc đấy còn một cái tôi đang kiếm đúng thiên đúng để có một ngày nghìn có buồn cười không? Nhưng mà nếu con nghĩ như vậy chứ kiến thiên con chưa hợp nhất tức là con chưa xác quyết được số năm. Bản chất kiến và thiền là một và cái một đấy là sự chứng ngộ của Phật. Với thực hành như vậy thì con luôn luôn có ý thức là kiến thiền là một. Còn dọ này là kiến này xong rồi tính xác nữa thiền này rồi một ngày nào đó sẽ giác ngộ. Có phải là con chia là ba không? Kiến riêng thiền. và xứng của Phật là riêng. Xong cái ba thứ là một tam bảo ngự là một đấy. Nhớ số ba hiểu không? Kiến là thiền và là giác ngộ của Phật sao?
Là cái chuyện chuyện cười thưa thôi.
Sao
chuyện cười sự kể đùa thôi? Sao không trả qua thời đấy? Đ không biết
bài thi không phải thế
không không.
Hồi đấy mọi người đố con
chuyện hại lắm. Chuyện hài lắm khi vào nhóm thế là ta bảo là gì? Con bảo là là Hóa à đấy Phật pháp tăng không phải bảo là pháp thân hóa thân
đọc ra th ba đi đ ba đi không muốn lười kể lại đọc ra ba đi
có chuyện là tam bảo là một rất thú vị có nhân vật đầy đủ đúng không
có hệ phong à hệ phong đóng bài gì ấy nhỉ
th trả lời là rất chắc luôn rồi
thì trả lời hai cái đấy mọi người bảo không phải
phong trầm hương mấy nhân vật trong đấy đấy ai mở lại xem đọc xem nào xem là nhân vật nào vui mà
nhớ rồi chỉ là dơ dơ
à đúng rồi nhưng mà anh cũng thích
một ông dơ ba xong một ông giơ Giơ quả đấm à? Giơ một xong rơ hai xong rơ ba xong rồi giơ quả đấm.
Ừ được rồi. Kiến thiền và giác ngộ là một. Hãy thực hành trên tinh thần sác quyết như thế. Ngay khi con ở trong trạng thái kiến thiền đấy là đang là giác ngộ rồi. Đấy đấy là ngộ chứng ngộ chư Phật. Khi con tin rằng tất cả là biết khi con cảm nhận tất cả là biết. Thế đấy chứng ngộ chứ là cái gì? Khi đấy tôi phải bay phải bay không thể là có một cái tôi đang kiến và thiên được. Đó thế chứng tội không phải kiến thiền đâu. Không nếu mà tôi đang kiến được thiền chứ thật đấy không phải kiến xịn thiền xịn rồi đấy lại là cái không phải cái thứ tư thứ năm này được rồi và muốn như vậy thì phải thực hành ngài nói câu cuối cùng rất quan trọng xong muốn nhấn mạnh nhấn mạnh câu cuối ngài nói như vậy nhưng cô nhấn mạnh nó muốn thế phải thực anh không ngồi xác quyết được đâu không phải là tôi giảm cho vua xong là vua sắc quyết xong là xong đâu muốn như thế thì phải
đấy ngài nói rõ đấyả Sang quết s
thế thì đây là năm điều cần sác quyết các con hiện giờ là đang chỗ nào một xong chưa xong nhá
nếu chưa xong thì cũng sắp xong rồi nhá hoa ra biết chính là giác ngộ hiệu kỳ đấy câu lấy tiệm đương câu đấy
câu hai là gì hai là tất cả là biểu hiện
huyễn hóa của biết đây là cảm giác của biết cảm giác ở trong nhưng mà của biết biểu diễn ra
chứ không phải cảm giác của tôi.
Cảm giác biết biểu diễn
cảm giác biết biểu diễn ra hoặc biểu hiện thành chuẩn hơn
biểu hiện thành biểu hiện thành
cảm giác là cho biểu biết biểu hiện thành
đây chỉ là cảm cảm giác thôi mà cảm giác là biết biểu hiện thành thì có năng loại này đấy đúng không? Còn phải thời gian nữa. Thứ ba là sác quyết là Phật quả sẵn trong con rồi. Không phải tìm nơi nào khác. Cái này thì ngon rồi. Cái này sau bao nhiêu năm đã được nhồi nhét rồi không có tin là Phật là biến thành ông Phật nữa. Chứ còn người đời vẫn tin là Phật là biến thành gì? Phật quả biến thành ông Phật. Người đời vẫn tin là Phật quả là biến thành gì?
Phật
lên đức Phật
không? Phất quả tất quả là cái biết xong chúng con. Cái này thì không phải là khó nữa đúng không? Bố là thầy của bạn là Phật trong trong hình người. Rồi
trừ bác nhị ra thì tất cả biết rồi. Bác nhị sác biết chưa? Chưa bác
chưa. Bác nhị chưa là con của mình khó là thật lắm. Bác nhị các con sắc bướt dễ nhưng mà bác nhị là khó.
Anh mà đương nhiên là vẫn có những cái lúc là con này
đấy thì là sai rồi. R sai chứ phải là là đúng đúng đúngĩa là sai. Đấy
sư phụ là sự giác ngộ đáp ứng cho con. Phật cho người Đấy đúng không? Dụ là cái Phật đến ta cũng không có đúng không? Có Phật cho hình người không?
Đúng
xác trong người đấy.
Đúng chưa?
Cho nên là ngày xưa ngày trước nhớ là có một cái bài thơ nhá là tức là trước đấy là mình luôn luôn coi đấy là thành của mình.
Nhưng mà đến một cái
tự nhiên giờ quên mấy cái bài thơ rồi. Nhưng mà đại ý là
là là từ trước đến cái lúc ấy ấ là luôn luôn coi là ông thầy, tức là không không còn cảm giác không không còn thấy là là con mình nữa ấy. Thế nhưng mà đến một cái cái thời điểm đấy nhá, đến cái năm ấy thì lại tự nhiên là là lại tức là cặt lấy cả thầy và cả con. Tức là c lũng lúc có lúc thì
ừ
và ngày 19 tháng 12 thì
cái gì nhỉ? À
thì tự nhiên quá suốt 3 giờ là còn tháng ghế ngồi. Còn có suốt tầm 6:00 để đi cơ bản là đi ghế chỉ còn một mỗi hàng bốn khác tường
3 giờ cũng được
xem 3 gi
ai đấy được đến không thì thôi ừ
hoặc là mọi người không xem hôm đấy cũng được mọi người thích xem khác thì xem tiền cần tiền thấy được cảnh là thấy mũi tên bắn vào là thế nào thôi mà xem nó tổ chí mà không thì xem trước số trước số sau
nhiều xuất
ờ nhiều xuất mà
còn nhiều dòng không thôi ta chuyện này
mẹ nấy còn một option là hơi sáng tạo là sen 7:25 sáng 20 đời
cái gì trời Thôi cảm giác thôi mà căng làm gì khi thế giới chỉ là cảm giác căng thì căng vừa thôi.
Thôi ai xem cũng được mà bắt đi xem đâu nó không bắt
bà Hồng Anh là lúc thông báo đừng đừng nhắn là bắt phải đi
lúc thông báo ấy nhắn lại được thì tốt không thôi
đi xem cái cái 3D đeo kính
chưa nhiều người thích nguy tiện đ thì xem gà bình thường thấy thế mà
không
chả biết gì với điện đứ chưa gọ xem 3D
thôi nó khác hẳng đi chứ không bắt buộc nhá
kỹ cái gì
nhưng mà cảm giác bắn thẳng mặt thì có lẽ b đây mới có thôi
rồi rồi
còn đúng sáng tạo quá
ai mà sáng tạo ấy xem
thì sao gần đi xem phim ngồi đây tưởng tượng xong sáng tạo sợ
rồi thấy rõ sự khác
ô hơn 3 tiếng ba tiếng 15 phút
thế thì có thể là tùy nhà dặp dọc đấy dặp nào có 3D là được
đúng rồi
không nhất thiết là tụ lại
đúng rồi mà xem sau cũng được vấn đề gì đâu vui vẻ thôi mà
giải trí thôi mà ch
giải trí thôi mà
họ nó không báo nào rồi cảm giác là giải trí thôi
cô là bộ phát triển bản thân
không lại đúng không anh em lại có cảm giác căng
căng làm gì giải trí
là cảm giác
cảm giác thật
có cảm giác thôi mà phải cảm giác kỳ
ta nói gi Cái gì nhá? Không nhĩ nói thở đấy.
Nói nốt nhá. À nói tiếp nhá.
Tức là
tức là cái cái đấy cái giai đoạn trước là hoàn toàn coi là thầy. Hoàn toàn coi là thầy. Tức là kính trọng nghe lời. Xong rồi đến cái đến một cái lần đấy thì không hiểu như thế nào ấy thì là là cảm giác là có một cái sự xa xôi xa xôi về về tình cảm mẹ con ấy. Ừ.
Tức là tự nhiên có một cái cảm giác như vậy. Thế xong mới bắt đầu trong trong mình nó nó mới đấu tranh. Nó đấu tranh vậy thì cái nào sai và cái nào đúng. Đấy thì nếu nếu bây giờ mình thiên về cái cái cái sư phụ là con của mình thì thì như vậy là sai hay đúng hay mình thiên về cái kia. Tức là hai cái nó đấu tranh với nhau ấy. Hai cái suy nghĩ nó đấu tranh với nhau thì mình mới mang cái chuyện ấy kẻ với Nhân. Thế thì Nhân mới nói là à không không tức là tức là để cho để cho nó rất tự nhiên thôi. Tức là lúc nào mà mẹ thấy nó hiện ra là là tình cảm mẹ con ấy thì mẹ ứng xử như thế. Còn lúc nào mà mà là thấy là là kính trọng là thầy ấ chứ chứ không tức là không nhất thiết. Mẹ không phải bắt mình là cứ phải theo một cái này. Đấy đấy là nhớ lại cái cái bài thơ mà cái thời đấy như thế thì tức là có cái lúc là nhưng mà khi mà khi mà khi mà nghĩ là con ấ không phải là nghiêng về con hoàn toàn đâu. Không phải cảm cảm thấy là cái người ấy là con trai của mình hoàn toàn mà vẫn thấy là cái người là thầy của mình nhưng mà nó lại có thấy một cái gì đấy thì mình thấy nó yêu thương mà thấy
mẹ mẹ không được yêu như con đấy thấy là tự như con
thấy là nó nó là khi mà trong pháp không rồi thì mình phải ưu tiên là xem thầy dạy mình hơn là
là là nó là con mình
đấy đấy xuất hiện lúc dậy thì là khoảng 5% đấy là người đúng rồi đúng rồi Em là nó ý ý em là như thế tình thương thương
khi nghe giảng pháp thì phải cho là thầy chứ.
Ừ. Đấy là là có những cái lúc như vậy nhá. Con mình giáo hay quá.
Chị chỉ có này thì chỉ có là chỉ có con là ở cái lúc mà mình cảm thấy nó yêu thương lắm cơ.
Đấy thì là thì lúc ấy làm sao lại gọi ra thai được.
Đ
thế nhưng mà trong người nó vẫn nó
mà mình con mình là Phật thì có vấn đề gì đâu nhỉ? Con mình yêu thương và là Phật chứ có gì có ngược nhau đâu. M thậ đâu.
Thế nó mới không bị trọng tại chứ sư phụ. Ừ mẹ là mẹ chó ch
mẹ là ngược mẹ cho rằng là con và thầy là trái nhau vừa là con là thầy vừa là con vừa là Phật chả gì sai được có khu là thầy là thầy
đấy tức là những lúc mà mình hành xử là con mình thấy sai sai mình cảm thấy cảm thấy nó lại sai sai ví dụ thế
con là để ra con là Phật phải sướng lại thấy sai được
không sướng thì sướng thì đương nhiên rồi là là đúng là là là có cái đấy
nhưng mà con lúc mình cảm thấy là là yêu thương con mình ý
được rồi
thì mình mình lại thấy như vậy nó có gì đấy sai sai Vừa là con vừa là Phật. Phật đáp ứng biến thành con. Dễ hiểu mà Phật
Phật đáp ứng bằng cách gì?
Bin cho con. Sướng quá. Cái câu nhảy lời câu ra vợ chồng đây aấy.
Đúng rồi. Phật thành con đấy.
Thành vợ chồng
Phật thành con là bình thường. Đấy. Còn cái số năm là xác quyết rằng kiến và thiền bản chất kiến thiền là một. Và cái một đấy chính là chứng ngộ chư Phật. Công tách kiến thiền và chứng ngộ là ba cái khác nhau nữa. Tiến chung là một
các con làm giờ có điều kiện làm đấy rồi bây giờ bảo là nghĩ mọi thứ là biết là có thể thấy được ngay rồi ngồi cãi nhau thử biết không nhỉ mà sao lại không thấy nếu con cãi nhau thự là biết không mà con lại không thấy đấy là con đã không thấy kiến thiền là mộtấy là cái lỗi lầm đầu tiên mà con dễ mắc phản con tách kiến thiền ra con không thấy là lẽ ra bảo mọi thứ là biết thì thế nó là biết chứ thứ có khó gì đâu ngày xưa thì còn thấy khó đâu trước cái thời đoạn mấy trước ấy bây giờ kiếm thiền là một là dễ là khó dễ
dễ
nó dễ quá thì Bây giờ nó là một rồi nên
nó là một
mà cứ chia làm gì nữa đúng không? Thứ hai là mình cho rằng cái kiến th là con đường đến giang ngộ. Nghĩa là mình đã đánh giá cái trạng thái giác ngộ là cái gì đó khác cái lúc con thiến và thiền rồi.
Đúng rồi.
Không có con đường để chính là con đường
kiến thên đấy chính là giác ngộ.
Như vậy nó rất là gần con ngồi đây thấy mọi thứ cảm giác trong biết thì có phải giác ngộ không?
Phải
còn nghĩ cái gì nữa đúng. Không đúng không?
Có đúng không?
Đúng.
Nhưng mà con cho rằng đây chưa ổn này phải cố lên đấy mới lại thành chuyện.
Đây là cảm giác rõ không? Không biết không?
Đấy là kiến thiền hợp nhất chưa?
Đấy giá ngộ luôn chưa?
G ngộ ngộ
đấy. Thế nó chỉ đơn giản thôi. Nhưng chính vì nghi ngờ con nó làm cho con bị lừa bắt đầu bị cảm thấy ơ thế này chưa ổn. Có gì gió sai sai. C đúng rồi đây phải giác ngộ chứ con dùng kinh nghiệm 1000 để giác ngộ đúng không? Bây giờ con có nghiệm 1000 này con có cái lý giác ngộ về lý rồi thì có đây phải giác ngộ không?
Nhưng chính vì con cho ra ngộ t nó kéo tụt xuống.
Còn sau cái câu năm ấy là là câu
muốn được thực hành muốn như vậy con phải thực hành. Muốn xác quyết được như vậy thì con phải thực hành. Câu 5ă đấy.
Muốn có được sự xác quyết như vậy
ờ thì con phải thực hành.
Thì con phải thực hành thế
đấy. Đây Thanh dạy ngắn gọn cho nhà vua thấy không? Tí 32000
rồi
con