Giá trị của Biết biểu hiện thành
3
thiền 1
Ivory
Tóm tắtAI Summary
### [Phần 1]: Phân tích nguyên nhân sụt giảm phong độ thực hành và Tầm quan trọng của "Mặc định"
Trong bối cảnh buổi chia sẻ tại Ivory ngày 21/12/2025, Sư phụ Trong Suốt đã trực tiếp chỉ dẫn và tháo gỡ những vướng mắc sâu sắc cho các học trò thuộc nhóm Thiền 1. Bài giảng mở đầu bằng việc xem xét trạng thái thực hành của học trò Hạnh Nguyên khi điểm số tự đánh giá về sự tỉnh giác của cô sụt giảm từ mức 80-90 xuống còn 60. Qua đó, Sư phụ làm rõ những "lỗ hổng" căn bản mà người hành thiền thường gặp phải khi bước sang các giai đoạn nâng cao.
**1. Vấn đề của việc thiếu "Mặc định" trong Thiền đời sống**
Một trong những nguyên nhân đầu tiên khiến trạng thái "Biết" bị mờ nhạt là do người thực hành quên mất bước **Mặc định**. Hạnh Nguyên chia sẻ rằng sáng nay khi thức dậy, cô đã ngay lập tức bước vào "Thiền cảm giác" mà không thiết lập bất kỳ một mặc định nào cho tâm thức. Chính điều này dẫn đến việc tâm bị "trôi dạt", không có một điểm tựa vững chắc về nhận thức ngay từ đầu ngày.
* **Định nghĩa về Mặc định**: Sư phụ khẳng định rằng đối với tất cả các loại thiền liên quan đến "Biết", bước mặc định là **điều đương nhiên** và không cần phải bàn lại. Đây là nền tảng cốt lõi, là việc xác lập một thái độ hoặc một sự hiểu biết đúng đắn về bản chất của thực tại trước khi bắt đầu quan sát các hiện tượng.
* **Hệ quả của việc thiếu mặc định**: Khi không có mặc định, người thực hành dễ rơi vào trạng thái "không để ý", để các hiện tượng trôi qua một cách vô thức mà không nhận diện được bản chất của chúng. Điều này giải thích tại sao điểm số thực hành lại sụt giảm mạnh mẽ, bởi vì tâm đã đánh mất sợi dây liên kết với cái "Biết" thuần túy.
**2. Sự nhầm lẫn giữa Hình thái (Cảm giác) và Bản chất (Biết)**
Sư phụ đã phân tích một lỗi sai rất phổ biến và tinh vi của Hạnh Nguyên: **Lậm vào Thiền cảm giác**. Cô đã thực hiện tốt bước nhận diện rằng các lo lắng, suy nghĩ chỉ là những "tưởng suy", là cảm giác không có thật. Tuy nhiên, cô lại dừng lại ở đó và không tiến thêm bước quan trọng nhất.
* **Ba bước trong tiến trình**: Sư phụ làm rõ rằng thiền (đặc biệt là thiền cảm giác) bao gồm các giai đoạn:
* **Bước 1 (Tư)**: Sử dụng tư duy để thấy rằng nội dung lo lắng chỉ là sự tưởng tượng, không phải thực tại.
* **Bước 2 (Nhìn vào kinh nghiệm)**: Quan sát trực tiếp xem thân tâm đang có cảm giác gì.
* **Bước 3 (Kết luận bản chất)**: Thấy rằng cảm giác đó chính là "Biết".
* **Lỗi "Chỉ thấy một nửa sự thật"**: Hạnh Nguyên mới chỉ đi đến đoạn kết luận "nó là cảm giác không có thật". Theo Sư phụ, đây chỉ là một nửa sự thật (60% sự thật). Khi một người chỉ chốt rằng "đây là tưởng suy", họ vô tình lại **chấp vào cái tưởng suy đó là có thật** ở mức độ hình thái, mà quên đi bản chất thực sự đằng sau nó là gì.
**3. Ẩn dụ về Sóng và Nước: Chìa khóa để hiểu về "Biết"**
Để giải thích sự thiếu hụt trong nhận thức của học trò, Sư phụ Trong Suốt đã sử dụng ẩn dụ kinh điển về Sóng và Nước. Đây là một ví dụ quan trọng để phân biệt giữa hình thái và bản chất:
* **Hình thái (Sóng)**: Khi nhìn lên mặt biển, ta thấy những con sóng nhấp nhô. Sóng có thể to, nhỏ, dữ dội hay êm đềm (tương ứng với các cảm giác sợ hãi, lo lắng, hay vui vẻ trong tâm). Nếu ta chỉ bảo "Ôi, sóng kìa", ta mới chỉ nhìn thấy hình thái.
* **Bản chất (Nước)**: Dù sóng có hình dạng như thế nào, bản chất của nó 100% là nước. Không có nước thì không thể có sóng.
* **Ứng dụng vào thực hành**: Cảm giác lo sợ, suy nghĩ hay bất kỳ hiện tượng nào hiện ra trong tâm chính là "sóng". Nếu người hành thiền chỉ dừng lại ở việc nói "đây là cảm giác/tưởng suy", họ giống như người chỉ thấy sóng mà không thấy nước. Sư phụ nhấn mạnh: **Tưởng suy chỉ là hình thái của Biết**. Bản chất của mọi cảm giác, dù khó chịu đến đâu, đều là "Biết".
**4. Đối thoại Hỏi - Đáp: Sự chuyển hóa của Hạnh Nguyên**
Đoạn đối thoại giữa Sư phụ và Hạnh Nguyên cho thấy một sự thay đổi sâu sắc trong cách tiếp cận:
* **Hạnh Nguyên**: Thắc mắc về việc cô bị "lậm" sang cảm giác và thiếu đoạn sau (đoạn thấy nó là Biết). Cô thừa nhận rằng khi dừng lại ở cảm giác, cô vẫn thấy có sự tách biệt.
* **Sư phụ**: Chất vấn để học trò tự nhận ra sai lầm. Sư phụ hỏi: *"Cảm giác đấy có cách rời khỏi Biết không? Nó có hiện ra rõ ràng trong Biết không?"*
* **Sự chuyển hóa**: Hạnh Nguyên nhận ra rằng cô cần phải thêm một bước nữa trong thực hành đời sống. Thay vì chỉ thấy "Tôi đang sợ" là một cảm giác không thực, cô phải nhìn vào kinh nghiệm thực tế để thấy cái "Tôi sợ" đó không hề tách rời với cái "Biết". Kết luận cuối cùng phải là: **Tất cả chỉ là Biết**.
Sư phụ đúc kết rằng, nếu không thấy được bản chất là "Biết", người thực hành sẽ vẫn còn xu hướng muốn tiêu diệt cảm giác hoặc bị cảm giác đó chi phối, dù có nói rằng "nó không thật" đi chăng nữa.
---
### [Phần 2]: Nâng cấp thực hành - Khái niệm "Biết biểu hiện thành"
Sau khi đã làm rõ sự thiếu sót trong việc chỉ nhìn nhận hiện tượng là "cảm giác không thật", Sư phụ Trong Suốt đưa ra một sự nâng cấp mang tính đột phá trong ngôn ngữ và nhận thức thực hành: Thay vì nói "là Biết", hãy dùng cụm từ **"Biết biểu hiện thành"**.
**1. Tại sao "Biết biểu hiện thành" lại mạnh mẽ hơn "Là Biết"?**
Sư phụ phân tích rằng cách nói "là Biết" đôi khi vẫn còn ẩn chứa một cái "Tôi" tinh vi ở bên dưới. Khi nói "Cảm giác này là Biết", người ta dễ hình dung có một cái "Biết" nằm ở dưới làm nền, và có một cái cảm giác đè lên trên cái nền đó. Điều này tạo ra một sự phân tách nhị nguyên ngầm định.
* **Giá trị của từ "Biểu hiện thành"**: Từ này khẳng định rằng ngay tại khoảnh khắc hiện ra, hiện tượng đó **chính là** cái Biết đang mang hình dáng đó. Không có cái gì nằm dưới, không có cái gì đè lên.
* **Sắc là Không, Không là Sắc**: Sư phụ dùng triết lý này để giải thích: "Sắc" (hình dáng, cảm giác lo sợ) không khác gì "Không" (cái Biết thuần túy). Biết biểu hiện thành màu xanh, Biết biểu hiện thành nỗi sợ, Biết biểu hiện thành suy nghĩ. Khi dùng từ "biểu hiện thành", người thực hành sẽ trân trọng kinh nghiệm hơn thay vì coi nó là một sản phẩm phụ cần phải loại bỏ.
**2. Hai giá trị cốt lõi của "Biểu hiện thành"**
Sư phụ nhấn mạnh rằng khái niệm này có hai tác dụng cực kỳ mạnh mẽ:
* **Thứ nhất - Khẳng định bản chất**: Nó khẳng định hiện tượng chính là Biết, là cái tuyệt đối, cái "long lanh" nhất.
* **Thứ hai - Diệt trừ cái Tôi làm chủ (Non-doership)**: Đây là điểm quan trọng nhất. "Biểu hiện thành" có nghĩa là cái Biết tự nó diễn ra như vậy, không phải do "Tôi" làm ra.
* Thông thường, khi một nỗi lo hiện lên, chúng ta vô thức tin rằng: "Tôi làm ra nỗi lo này" và "Tôi đang chịu đựng nỗi lo này". Chính vì tin mình là chủ nhân của nỗi lo, ta mới nảy sinh ham muốn **tiêu diệt** nó để được bình an.
* Khi hiểu là "Biết biểu hiện thành", cái "Tôi" làm và cái "Tôi" chịu hoàn toàn biến mất. Nếu không có ai bị hại, không có ai được lợi, thì việc gì phải tiêu diệt nỗi lo?
**3. Ẩn dụ về sự hoàn hảo của thực tại**
Sư phụ chỉ ra rằng nếu chỉ dừng lại ở bước "cảm giác không có thật", chúng ta mới chỉ có một "thế giới ok" (tạm chấp nhận được). Nhưng khi thấy "Biết biểu hiện thành", chúng ta mới chạm đến một **"thế giới hoàn hảo"**.
* **Tính rực rỡ của thực tại**: Mọi kinh nghiệm, dù là một cơn đau thắt hay một nỗi sợ hãi tột độ, đều là sự "tỏa sáng rực rỡ" của cái Biết. Sư phụ dùng từ "rực rỡ" để thể hiện sự trân trọng tuyệt đối đối với mọi trải nghiệm.
* **Sự đáp ứng của Giác ngộ**: Sư phụ lấy ví dụ về chính mình khi đang quát mắng học trò. Nếu đứng ở góc độ người thường, đó là sự giận dữ. Nhưng ở góc độ "biểu hiện thành", cái quát đó là một "đáp ứng tuyệt vời của Biết" dành cho học trò trong hoàn cảnh đó. Tại sao phải điều chỉnh hay dừng cái quát đó lại nếu nó là sự biểu hiện hoàn hảo của Biết?
**4. Ví dụ về cơn đau của Hải Nam: "Vừa đau vừa phê"**
Đây là một đoạn đối thoại đầy ấn tượng giữa Sư phụ và học trò Hải Nam để minh họa cho sức mạnh của nhận thức mới này:
* **Thực trạng**: Hải Nam đang đau và theo phản xạ tự nhiên, anh muốn diệt trừ cơn đau đó vì cho rằng mình là người đang chịu đau.
* **Chỉ dẫn của Sư phụ**: Sư phụ hỏi Hải Nam rằng anh muốn cả đời đánh nhau với cơn đau (vì càng già đau sẽ càng nhiều), hay muốn "đau thoải mái đi" mà vẫn vui vẻ?
* **Cảnh giới "Phê"**: Sư phụ mô tả trạng thái của chính mình khi nằm trên giường, mồ hôi toát ra vì đau nhưng khi được hỏi thì trả lời là đang "phê".
* **Tại sao lại phê?** Vì đó là sự thưởng thức "Biết biểu hiện thành cơn đau". Khi không còn cái Tôi chịu đau, cơn đau chỉ là một sự biểu hiện đầy sống động và có lý do hoàn hảo của cái Biết.
* Sư phụ thách thức học trò: *"Hãy thử xem có làm sao để vừa sợ vừa phê không? Đó là một cảnh giới mới."*
Khép lại phần này, Sư phụ yêu cầu các học trò chuyển đổi dần ngôn ngữ thực hành: Không chỉ coi là "Biết" nữa, mà phải nhận thức sâu sắc là **"Biết biểu hiện thành"** để xóa sạch dấu vết của cái Tôi làm chủ và cái Tôi thụ nhận.
### [Phần 3]: Chuyển hóa từ "Chiến tranh tâm lý" sang "Sự trân trọng rực rỡ"
Trong phần này, Sư phụ Trong Suốt đào sâu vào sự khác biệt giữa việc "chấp nhận" kinh nghiệm một cách thụ động và việc "trân trọng" kinh nghiệm như một sự biểu hiện của bản thể. Đây là bước ngoặt quan trọng để hành giả đạt được trạng thái bất động trước mọi biến cố của nội tâm.
**1. Tâm lý muốn tiêu diệt kinh nghiệm: Gốc rễ của đau khổ**
Sư phụ chỉ ra một thực tế phũ phàng trong tâm lý người hành thiền: Dù đã hiểu về lý thuyết (về mặt "Lý"), nhưng về mặt "Sự" (thực hành đời sống), người ta vẫn luôn tìm cách tiêu diệt những cảm giác khó chịu.
* **Cơ chế của sự phản kháng**: Khi một nỗi lo lắng hoặc cơn đau xuất hiện, phản xạ tự nhiên là muốn nó dừng lại. Sư phụ khẳng định: *"Cái mong muốn tiêu diệt cái gì đó là phải có một thằng Tôi bị hại hoặc được lợi ở đấy"*. Nếu bạn còn muốn nỗi lo biến đi, nghĩa là bạn vẫn đang tin sâu sắc rằng có một cái "Tôi" đang bị nỗi lo đó làm cho tổn thương.
* **Chiến tranh nội tâm**: Khi cố gắng dùng Pháp để dập tắt nỗi đau, người thực hành vô tình biến Pháp thành một thứ vũ khí để "đánh nhau" với chính tâm mình. Điều này tạo ra một cuộc chiến kéo dài. Sư phụ lấy ví dụ về tuổi già: Càng già thì đau đớn càng nhiều, nếu cuộc đời là một chuỗi những nỗ lực để diệt đau, thì *"tương lai của con toàn là chiến tranh"*.
**2. "Biểu hiện thành" – Chìa khóa hóa giải sự phản kháng**
Khái niệm "Biểu hiện thành" mà Sư phụ đưa ra không chỉ là một sự thay đổi từ ngữ, mà là một sự thay đổi hoàn toàn về vị thế của người quan sát.
* **Sự tự nguyện của cái Biết**: Khi hiểu rằng nỗi lo chính là "Biết biểu hiện thành", hành giả sẽ thấy cái lo đó có giá trị riêng của nó. Sư phụ đặt câu hỏi: *"Biết đang làm thì cứ làm đi, sợ gì mà không lo tiếp?"*. Nếu cái Biết đã quyết định biểu hiện thành hình thái lo lắng trong hoàn cảnh đó, thì đó là một "đáp ứng tuyệt vời". Việc cố gắng dừng nó lại là một hành động "ngu ngốc" vì đang chống lại sự hoàn hảo của bản thể.
* **Giá trị của sự trân trọng**: Thay vì chỉ dừng lại ở mức "không sợ" (do biết nó không thật), Sư phụ hướng học trò đến mức cao hơn: **Trân trọng**. Khi một kinh nghiệm hiện ra, thay vì xua đuổi, hãy nhìn nó như một sự tỏa sáng của cái Biết. Đây chính là trạng thái "Phê" trong cơn đau mà Sư phụ đã nhắc đến. "Phê" ở đây không phải là khoái lạc cảm giác, mà là sự hỷ lạc khi thấy Pháp đang vận hành một cách sống động và chính xác.
**3. Ẩn dụ về con sóng và người trên bờ (Phát triển sâu)**
Tiếp nối ẩn dụ về sóng và nước, Sư phụ đưa ra một góc nhìn về thái độ của người hành giả:
* **Người thường**: Giống như người đứng trên bờ, thấy sóng to thì sợ bị cuốn trôi, thấy sóng xấu thì muốn đập chết con sóng. Họ luôn ở trong trạng thái bất an vì bị hình thái của sóng chi phối.
* **Người hành giả kiến tính**: Hiểu rằng sóng chính là biển làm ra. Sóng vỗ cơn này rồi tan đi để hiện ra cơn khác, tất cả đều là nước. Người này không còn muốn đập chết con sóng lo lắng nữa, vì họ biết chẳng có cái "Tôi" nào ở đó để bị sóng làm hại. Khi cái "Tôi" làm và "Tôi" chịu biến mất, chỉ còn lại sự biểu hiện thuần túy.
### [Phần 4]: Báo cáo khảo sát và Chỉ dẫn thực hành cho các nhóm trình độ
Sư phụ trực tiếp điều chỉnh lộ trình cho các học trò có mặt tại Ivory, phân chia rõ rệt các cấp độ để đảm bảo ai cũng có "đất" để thực hành phù hợp với năng lực hiện tại.
**1. Đối với học trò có điểm số sụt giảm (Hạnh Nguyên và các bạn tương tự)**
* **Chẩn đoán**: Sai lầm nằm ở chỗ quá nhập tâm vào hình thái "cảm giác không thật" (Thiền nhóm 2) mà quên mất bản chất là Biết.
* **Giải pháp**: Cần phải thực hành "Thiền đời sống" với trọng tâm là cụm từ **"Biểu hiện thành"**. Phải liên tục nhắc nhở bản thân trong mọi tình huống: *"Cái này là Biết biểu hiện thành"*.
* **Yêu cầu**: Phải thực hiện một ca **Thiền cảm giác (Thiền Pro)** trước 8 giờ tối để làm nổi lên những vô minh, nhầm lẫn bên trong, sau đó mới dùng nhận thức "Biểu hiện thành" để soi chiếu.
**2. Trường hợp đặc biệt của Hải (Bi danh: Hải "còi" hoặc Hải có xu hướng thực lực)**
* Sư phụ cho phép Hải một đặc cách: Ngồi cạnh các bạn nhóm 2 để *"nhập vai cho sâu sắc"*, hưởng cái năng lượng và sự mạnh mẽ của nhóm thực hành chuyên sâu.
* **Ẩn dụ về miếng ăn**: Sư phụ đưa ra một miếng ăn nhỏ (có thể là một loại thực phẩm hoặc kẹo) và nói: *"Ai ăn một miếng nhỏ này sẽ hiểu sâu sắc cái Biểu hiện thành"*. Đây là một cách dạy thiện xảo, dùng hành động vật lý để neo giữ một trạng thái tâm linh. Việc ăn một miếng hay nhiều miếng không quan trọng bằng việc nhận ra cái vị đó cũng là "Biết biểu hiện thành".
**3. Phân loại các cấp độ Thiền mới**
Sư phụ đưa ra một hệ thống tên gọi mới cho các nhóm thực hành tại Ivory:
* **Nhóm Thiền cảm giác (Nhóm 2)**: Tiếp tục đào sâu vào việc nhìn ra các lớp cảm giác để thấy sự không thật.
* **Nhóm Thiền Đời sống (Nhóm 1)**: Chuyển trọng tâm sang nhận thức "Biểu hiện thành".
* **Nhóm Thiền Plus (Nhóm cao cấp)**: Đây là một nâng cấp dành cho những người đã ổn định trong nhận thức về Biết, bắt đầu đi vào những trạng thái tinh vi hơn của thực tại.
### [Phần 5]: Bối cảnh và Tinh thần thực hành "Pháp duyên" tại Ivory
Bài giảng không chỉ là lý thuyết mà gắn liền với không gian thực tế tại khu nghỉ dưỡng Ivory (Lương Sơn, Hòa Bình), nơi các học trò đang có một chuyến "đi tu" ngắn ngày.
* **Bối cảnh sinh hoạt**: Sư phụ nhắc đến việc ăn mừng, ăn lẩu vào ngày mai, và việc các nhóm "tư" (tư duy) với nhau. Sư phụ khuyến khích: *"Cái môn này tư với nhau hay lắm"*. Việc thảo luận nhóm không chỉ là trao đổi kiến thức mà là một hình thức thực hành để củng cố nhận thức về "Biểu hiện thành".
* **Tinh thần thực lực**: Sư phụ nhấn mạnh giá trị của thực lực. Đối với những bạn thuộc nhóm "thực lực", Pháp phải tự chứng minh sức mạnh của nó. Nếu không ăn gì (không dùng phương tiện hỗ trợ) mà Pháp vẫn "xịn", vẫn giúp tâm an ổn và tỉnh giác, thì đó mới là Pháp thực.
* **Lời dặn cuối**: Sư phụ yêu cầu các học trò phải ghi nhớ từ khóa "Biểu hiện thành" như một sự nâng cấp của chuyến đi này. Đây không chỉ là một thuật ngữ, mà là một **"Pháp bảo"** để biến mọi trải nghiệm (dù là quát mắng, đau đớn hay lo âu) thành sự rực rỡ của giác ngộ.
****
Bản gõ chi tiếtTranscript
Thôi chuyn sát đi. Chuyển đi đi.
Chị không hãi thì không hải hơi lạ đấy đúng không? Sức mạnh như không hải mà 60 là vì sao?
Con tưởng con tối giấu có chị ạ.
Không tất cả con đều giấu có nhưng mà mức độ nào thôi có ai cũng
nếu mà về cái thiền đời sống thì lúc nãy con cũng ngồi nghĩ ấ là sáng nay con không có mặc định gì cả luôn ấy ạ. Thì con thấy là đầu tiên là con bị thiếu cái mặc định.
Ủa sao không mặc định?
Thì sáng nay dậy
chuyện kia không được không? định những thiênn này đâu không định đâu.
Thì đấy là cái hôm nay con bị thiếu đầu tiên là cái đấy ạ. Vì sao như lý do đấy là
sáng dậy là con ngồi luôn cái thiền cảm giác ấy ạ. Thế là con chả mặc định mặc điếc gì luôn.
Xong là cứ cứ theo trôi trôi dạt
cái thiền cái thiền này chắc chắn là mặc định là đương nhiên.
Dạ
như là chú không giảng lại nữa vì nó là đương nhiên. Nó là buổi đầu tiên đã nói rồi.
Thì đấy hôm nay con bị nh
mặc định mình đương nhiên của cái của các loại thiền liên quan đến biết.
Vâng
nhá.
Vâng.
Nhắc lại lần nữa mặc định là ai là đương nhiên tất cả tiền liên quan đến biết
vì thế là đương nhiên không cần bàn lạ.
Thì đầu tiên là con bị thiếu cái đấy ạ.
Rồi
với lại có thể là như như lúc vừa nãy con thấy sư phụ bảo là vì không để ý ấy thì có thể nhiều cái không để ý thì nó bỏ qua thì con cũng không không không nhận ra ấy.
Không để ý. Nếu có thể có con lo không hay là con không để lý là không để ý thôi. Nó trôi qua thì kệ nó thôi.
Sáng nay thì con cũng còn lúc con cũng lúc con cảm thấy
này có thể khác không khác như nào bình thường đâu có 60 đâu. To hơn Mà thì dụ nó hỏi hôm nay con khác không khác nào đấy thì cái khác đấy chính là vấn đề vì bình thường con toàn 80 mà đúng không?
Dạ
thì hôm nay đã khác thế nào? Thì nhìn vào cái chỗ khác đấy xem
thì cái đầu tiên là một là không mặc định này.
Vì sao?
Quên
quên ok
quên
thôi. Quên ok. Còn vì tôi xác định là từ nay không mặc định nữa thì không ok.
Vâng. Quên ạ. Quên không mặc định ạ. Còn nếu mà cái nháy nháy thì con chưa để ý lắm là có lúc nào nổi lên sợ là quên không thì Thì thì đúng là sáng này con cũng chưa chưa trước là chưa rõ cái đấy lắm.
Trước đây thầ như thế nào? Con th như vậy.
Vâng.
Thì khó hay dễ?
Thì con thấy dễ.
Ok. Bây giờ bổ sung thêm là nếu nếu nhá chứ không phải là ngồi cườin nhá.
Vâng.
Nếu tự nhiên bé ba nó bảo là mày đã sai rồi, mày chết rồi. Vừ hôm qua nó chết rồi đấy.
Thì con mới tập cái hôm qua chúng nó.
Vâng.
Thì đâu có khó đâu.
Vâng. Thì đúng là cũng không thấy khó ạ.
Các bạn lên chín mấy hết mà.
Vâng.
Thì đâu có khó đâu. Tại sao con lại lại cho rằng là con sợ cái gì? Ch con sợ cái gì chư? Đốn sợ gì?
Con muốn hỏi sư phụ một chút cái a con hỏi về cái thiền cảm giác ạ. Thì có được không ạ?
Con đang s hỏi kia làm gì?
Thế
cái kia húc khác chiều nay hỏi chiều nay nghe các bạn đấy.
Dạ.
Thiền giác c bao nhiêu?
Ờ hôm nay là 95 ạ.
Cái 60 hỏi đi đã.
Hay là ngồi thiền kia suy toàn suy nghĩ
toàn chuyển sang cảm giác có con có bị lậm sang cảm giác rồi đấy. Lậm rồi. Con có Rượu lậm
đấy ạ.
Thôi cho hỏi đấy. Hỏi đi.
Cái cái thiền cảm giác thì hôm qua con cũng hơi bị rối ấy ạ. Tại vì là con cũng bảo ơ thế thiền là ngồi thiền là nhìn vào kinh nghiệm mà sau nếu mà theo ba bước như này thì sẽ có bước đầu tiên là bước tư chứ không phải là bước thiền.
Đúng rồi. Đúng rồi.
Mình gọi chung là thiền thôi. Nói rõ bước một là tư mà.
Vâng. Vâng. Thì bây giờ con cũng hiểu là bước một là tư. Những cái mà nội dung lo lắng xảy ra thì tư và thấy nó là tưởng và suy và kết luận nó chỉ là cảm giác mà không có thật.
Thế còn bước hai là cái bước nhìn vào kinh nghiệm là cái bước mà cái thân tâm này nó đang có cảm giác gì thì tập về cái đấyâ
thì con hiểu về cái thiền cảm giác như thế. Thế nếu nếu như thế thì trong đời sống bây giờ con lại hay nhìn vào cảm giác hơn, tức là nhắc cái phần thiền cảm giác nhiều hơn ấy ạ.
Cũng được
cũng được ạ.
Vâng.
Miễn là cuối cùng nó vẫn phải là gì?
Cuối cùng là cảm giác đấy phải là biết chứ nó không dừng cảm giác.
Thế thì con lại bị thiếu cái đoạn sau luôn.
Ừ.
Thế thì là sai là đúng rồi.
Con bị thiếu cái đoạn
đấy. Vấn đề con nằm đấy.
Dạ vâng. Con bị thiếu cái đoạn sau là
nó là cái ước đệ để thấy nó là biết chứ không phải nó là kết quả cuối cùng cô nó không thật
và nó cảm thấy con chốt như vậy thì khác gì nó là tưởng suy chứ nó không phải là biết.
Đúng rồi ạ. Đúng rồi ạ.
Con chốt như vậy là con đã chấp rằng nó là tưởng suy mất rồi.
Trong khi nó phải là biết cơ.
Tưởng suy chỉ là hình thái của biết.
Nó có hình thái là tưởng suy nhưng nó có bản chất là biết.
Vâng.
Thì con mới chỉ nói đến là nó hình thái là tưởng suy.
Vâng.
Còn bản chất là gì con không hiểu.
Đúng rồi ạ. Thế con bị thiếu cái bước sau ạ.
Giống như là xong trên biển ấy hình thái của nó là sóng nhưng bản chất nó là gì?
Bản chất nó là nước ạ.
Đấy nên con chỉ bảo ôi sóng kìa thôi con không biết nó là cái chất liệu nó là gì hết thì con chỉ có một nửa sự thật thôi. 6% sự thật thôi. Dạ.
Nó là cảm giác không có thật chỉ là một nửa sự thật. Nửa tiếp theo mới là gì?
Cảm giác đấy nó là gì?
Là biết.
Là biểu hiện.
Biểu hiện thành.
Biết biểu hiện thành.
Biết biểu hiện thành màu xanh. Biết hiện thành suy nghĩ rằng đây là màu xanh.
Đúng chưa?
Dạ. Thế nếu con chỉ dừng lại đây là cảm giác nghĩa là nó chỉ con chỉ dừng lại hình thái thôi chứ không nói được bản chất
vậy con phải thêm một bước nữa rất tốt cái con thừ rất tốt nếu con thêm một bước nữa
đúng không thì cái tưởng suy này nó là cái gì
cái cảm giác này cảm giác của tôi nó là cái gì chất liệu nó là cái gì
vâng
khi nhìn vào đấy chỉ có biết thôi
nhưng kinh nghiệm mà thì có là chỉ biết không
vâng
đấy hai câu hỏi căn bản đấy nó cách rời khỏi biết không
nó có rõ ràng không biết không và bây giờ nếu nhanh hơn thì con thấy nó nhanh rồi thì nó hiện ra cái nó là biết rồiạ
cách nào cũng được Con miễn là con thấy là nó biết đã
thì mới là thờ hành xong chứ. Hay là con xuống nhóm hai học cùng các bạn cho nó sắc
có vẻ thích nhóm hai
đùa đấy. Bập bập nhá.
Dạ.
Đang đẹp đúng không?
Không sao. Đấy. Thế như vậy là thấy vấn đề đấy đúng không?
Sự dạy cái này cho các con như là một cái một cái bổ sung và để để mọi thứ là biết một cách rõ ràng hơn đúng không?
Vâng.
Chứ không phải là để con dừng lại ở cái kia.
Con là quá nhập tâm đấy. Tự nhiên tưởng tự mình nhóm hai đấy. Thiền hai nh cách thì bạn đúng là bạn thiền kiểu thiền hai không nhập tâm quá luôn. Tự nhiên tưởng tượng mình đang có thiền hài kiểu ngồi sau lưng nhưng mà nghĩa mình ngồi trước mặt đấy. Đấy
à. Vâng ạ. Nếu mà sư phụ nói ch ngồi cùng
không ngồi cùng thôi chứ không không bắt học cùng. nhật tâm mạnh lên cho nó sướng.
Không phải tại vì là hôm qua lúc mà sư phụ bảo là cái thiền cảm giác ấy để cho cái vô minh nó chối hết lên những cái gì mà nhầm lẫn bên trong ấy.
Thế là tự dưng hôm qua nghe thề rất tự tin là để cho trồi hết lên.
Đúng rồi. C đúng cái đúng mà.
Sao là trong đời sống
không cái cái đúng đấy con con hiểu con hiểu đấy là sai là không đúng nhá.
Dạ.
Con thế nào đúng? Nói lại nào.
Dạ.
Thế nào đúng?
Tức là lúc lúc thiền pro ấy thì con áp dụng đúng như sư phụ nói. Không, lúc thiền đời sống thế nào đúng?
Lúc thiền đời sống thì là
bây giờ con hiểu thế nào đúng? Để nói xng thế nào.
Con hiểu đúng như là ví dụ như là con nổi lên một cái cảm giác ví dụ lúc nãy con ngồi nghe sư phụ nói chị Thúy con rất là sợ.
Ừ.
Thì thì con sẽ tập là ơ thế tôi là cái gì ở đây và cái sợ là cái gì ở đây? Và nhìn vào kinh nghiệm thì thì đúng là nhìn vào kinh nghiệm thì chỉ có một cái tôi sợ là một cái cảm giác mà nó không có trong thực tại.
Rồi
thế thì nếu mà tập đúng bước đấy là con bị thiếu mà tập đúng là bây giờ con phải thêm là thế cái tôi sợ này cái cảm gi giác này là có hiện ra rõ ràng trong biết không và có tách rời với biết không?
Đúng rồi.
Thì và nhìn vào kinh nghiệm thì chỉ thấy có biết thôi. Chỉ có biết thôi. Ấy nó đấy. Cuối cùng kết luận nó phải là biết.
Kết luận là
nó không chỉ dừng lại là nó không có thật, nó cảm giác không thật mà nó phải thêm một bước nữa.
Vâng.
Và kết luận cái cái cảm giác cái suy nghĩ đấy chính là biết.
Biểu hiện thành. Bây giờ con nên quen dần từ biểu hiện thành đi.
Vâng.
Cái cảm giác đấy cái sợ là biết biểu hiện thành đúng không?
Biết thành nó là biết nhưng mà biểu hiện thành
chứ phải là có cái biết.
Xong lại có một cái đấy trên đèn trên cái biết.
Vâng. Đấy bây giờ bây giờ các con phải lạn đấy rồi khi mình nói là biết khi mình lại nghĩ rằng nó là biết xong đè lên trên cái biết mà nó biết bị thành
ng là ngay hiện ra thì nó đang là cái biết đấy.
Đúng rồi
có biết ở dưới.
Đúng rồi ạ. Nó là chính là cái hiện ra và là biết luôn ý.
Hiện ra và là biết đấy.
Vâng.
Biểu hiện thành nghĩa là hiện ra là biết rồi.
Vâng.
Sắc là không không là sắc đấy.
Vâng.
Chứ không phải là có cái biết ở dưới.
Nó là biết luôn chứ
chiếu ra cái đấy. Không phải.
Đúng rồi.
Mà là biết nó biểu hiện hay.
Vâng.
Hay là nó mang mang hình dáng đấy. Đấy
điện thành là mang hình dáng đấy.
Nó mang hình dáng tưởng, mang hình dáng suy như nhưng nó là biết.
Vâng.
Thì nó là một nâng cấp đấy nhá. Cái việc biểu hiện thành là một nâng cấp đấy.
Dạ.
Nâng cấp của thực hành đấy. Nói là biết không mạnh bằng được. Đấy là biết biểu hiện thành.
Biết biểu hiện thành
thành thì là vẫn là cái biết đấy thôi chứ không phải là có cái biết nào bên dưới. Còn đôi khi là biết thì con nói th của cũ mà hoặc từ từ là biết thì không là từ sa phải từ xa nhưng mà con nói th của cũ con vẫn không thấy rằng đấy là biển thành của biết.
Vâng.
Hay là con cho Một cái biết khác cái đấy khi biết về bệnh thành chính là biết thì cũng rất trân trọng nó
còn nó chỉ là một cái sản phẩm thứ phụ biết bắn ra thì đâu trân trọng
nhưng nó la biết cơ mà
nó la biết
đấy cái chữ cái chữ cái chữ là biết cái chữ biểu hiện thành ấy mà khiến con trân trọng cái kinh nghiệm đấy
con không có không có muốn tiêu diệt nó Các con là hay sợ cái bệnh các con là gì? Sau khi đã đồng ý về kiến nó là biết rồi thì con mới tiêu diệt kinh nghiệm cứ như nó không phải là biết.
Về sự mà nói thì còn như người thường, về lý thì còn như thánh. Có đúng không?
Và con phải rằng cái sự thế lòng vẫn là vẫn làm con khổ đúng không?
Bây giờ có một cái ngồi đây có một nỗi sợ hiện ra mà cứ Phải đánh nhau nỗi sợ thì khổ hay sướng?
Khổ khổ
đúng không? Nhưng nếu mà con có thể để cho nỗi sợ đừng diễn ra thoải mái vì thứ nhất là nó đâu có thật đâu. Nó chỉ là cảm giác sợ. Cái thứ hai là nó là biết biểu hiện thành rồi. Đấy
vô cùng đáng ok đáng trân trọng. Không phải từ chối kinh nghiệm đấy gì cả. Thì có thế thế giới gọi là hoàn hảo chứ
chứ không sao thế hoàn hảo. Nếu không nếu con chỉ có bước là không thật ấy thì con chỉ có có một thế giới ok thôi. Còn đây là một thế giới hoàn hảo.
Đấy cái mà thấy biết hiện thành ấy nó mới Tạo tạo con một cảm giác thế nó có hoàn hảo. Hoàn hảo quá cuộc đời mình có hoàn hảo. Mọi thứ quá hoàn hảo. Không cần phải đánh đập cái gì cả, không phải tiêu diệt cái gì cả. Cái biết bị hiện thành nó mới tạo ra hoàn hảo. Còn nếu nó là biết thì chưa tạo hoàn hảo đâu. Nó không có thật chưa tạo hoàn hảo đâu mà nó phải biểu hiện thành cơ. Cái đây cái nâng cấp của thực hành chuyến đi này. Đấy là cái chữ biểu hiện thành. Con thực hành đúng thì con thấy ui hoàn hảo quá. Bể thành nó có vấn đề gì nữa? Không chỉ không vấn đề.
Nó hoàn hảo vì nó là cái tuyệt đối rồi. Nó cái long lanh nhất đẹp nhất từ xưa nay. Thôi đấy thì các con ấy chuyến này là nó khác.
Có lẽ xung qua chưa nói đúng không? Cái biểu hiện thành ấy con thấy rằng ngồi đây có một cảm giác lo thì cái lo nó không chỉ là không không sao đâu mà nó còn gì ôi hoàn hảo biết làm cái việc đấy
biết làm cái việc đấy hoàn hảo không?
Cái chữ biển thành nó cho con một cái ẩn ý là gì? Không phải con là Biến thành nó được hai ý. Một là ý là đấy là biết đấy.
Nhưng cái ý thứ hai là không phải con làm đâu.
Đấy bởi vện thành nó có giá trị mạnh cả hai chỗ luôn.
Hiện thành là nó biết như nó không phải là dưới biết ở dưới đấy xong rồi ở trên nó mới khác.
Nhưng huyện thành nó còn hơn còn mạnh hơn chỗ là có phải con làm nữ đâu.
Đấy cho ví dụ con người đây con rất lo lắng về ngày mai về tương lai của con. Thì nếu mà con chỉ có nó không thật ấy
thì con thì con chả muốn loáng tiếp. Con muốn con muốn thôi. Kệ nó đi con. Biết huyện thành ra đi
cái người làm ra cái lo lắng này là gì?
Thế thì sợ gì mà không lo tiếp. Mạnh như thế luôn. Biết đang làm th cứ làm đi.
Giống như sư phụ ấy. Sụ có làm gì làm sụ biết chắc đấy là cái đáp ứng của giác ngộ cho các con. Kể cả sát từ nãy giờ khoát mắng ầm ầm đ nữa. Thế sao con nên để cho quát tiếp xảy ra hay là X phải điều chỉnh cái quát đấy cho nó dừng lại
vì đây là cái đáp ứng tuyệt vời của biết dành cho con tại sao mình phải điều chỉnh cái quát này cho đừng xảy ra nữa có ngu ngốc không lắm
con ngồi đây con lo một cái gì đấy thì cái lo đấy là đáp ứng tuyệt vời của biết trong hoàn cảnh đấy hay là nó là một thứ mà không đáng quan tâm
tiêu diệt
đây là đây là một bức tiến lớn đấy nhá rồi tiện mất thời gian chút sẽ nói để con hiểu rõ cho đúng Thông thường khi ngồi đấy con lo lắng suy nghĩ thì con muốn dừng lo hay là muốn to tiếp? Dừng lo. Dừng lo.
Vì trong con kiểu gì cũng phán xét
đúng không? Thì cái pháp bảo nó không có thật thì con dám để lo xảy ra tiếp. Nhưng con nó không trân trọng tí nào hết.
Chẳng qua là con dám để xảy ra ra thôi.
Không sợ
không sợ nữa
nhưng mà chả trân trọng tí nào.
Đây qua trân trọng đ lo chưa? Chắc là chưa
chưa phép. là
và ở bên dưới con vẫn tin rằng con làm ra cái lo đây. Nó không thật nhưng con vẫn tin rằng con làm ra cái lo đấy. Con tạo cái lo đây.
Đấy đúng rồi. Hải Nam đau đi. Có có thích gì cái đau đấy không? Muốn diệt được hết cỡ. Con vẫn cho là con làm ra cái đau đấy. Con chịu cái đau đấy. Nhưng bây giờ nó con thấy biết biểu hiện thành đi. Con nghĩ biết biểu hiện thành cái lo đi
biết thành thì phải có lý do biết đâu. Hay là không không gọi là lý do tử tế của biết đâu. Hay là lý do đáng s Khổ của biết đương nhiên thành ý cổ biết mà
trong a trong là ý cha đấy
nó có lý do của nó nó phải lý do bình thường do tuyệt vời của nó tuyệt vời
và thế là sảng liên quan đến con c b thành liên quan gì đến con cái bản chất là cái muốn tiêu diệt nó phải có thằng tôi được lợi hay bị hại mới muốn diệt lo lắng các con muốn diệt lo lắng bản chất là vẫn tin rằng có cái thằng tôi được lợi bị hại ở đấy đúng hay sai
đúng đúng
đấy nhưng bây giờ con thấy trong câu chuyện này khẳng có tôi nào hết chỉ có biểu hiện thành thôi Huyện Thành lo, huyện Thành tôi lo luôn. Con không diệt lo nữa bởi vì có thằng tôi nào được lại bị hại đâu. Con không hề dị nỗi lo vì nhớ là cái mong muốn tiêu diệt cái gì đó là phải có một thằng tôi bị hại rất lợ. Nhưng mà nó là cái b cứ biể hiện thành như sóng sóng tuyên trên biển đó. Sóng vỗ cơn này xong phóng vỡ cơn kia. Con ngồi trên bờ con có muốn đập chết con sóng không?
Có muốn không?
Có không? Nhưng mà khi con lo con muốn đập trướ sáng lo không
có. Con thấy khác nhau chưa?
Nên biết vì biển thành nó được cả hai luôn.
Vì huyện Thành nói rằng là cái sóng này là nước
thế sóng này là biển làm chứ tôi có làm quãi
đúng không? Mà chẳng thằng tôi nào đấy chịu cả.
Nên Biện Thành nó được cả hai ý cực kỳ quan trọng luôn với con bây giờ. Một là nó là biết, hai là không phải con làm hoặc không phải con chịu.
Đấy nên là cái giá trị sẽ bị thành ấy nó mạnh như thế đấy. Nên con thay dần cái từ là biết. Mà hãy nhận thức nó là gì? Thành đấy. Thành trong thiền pro lẫn lẫn ngoài lẫn thiền đời sống ấy có bắt đầu dùng từ mới điển thành và nhận thức hai cái giá trị đấy của nó. Nên nếu có người mà lo thì cái lo có giá trị riêng của nó có giá trị đấy chứ con không cần phải đánh đập nó. Hay là hả làm đau đi thì đau của Hải Nam nó có giá trị của đau bây gi Hải Nam muốn là cả đời đánh nhau với cơn đau hay là muốn là đau thoải mái đi
vẫn vui vẻ như thường sao Hải Nam thích cái nào hơn
hay là đập c đánh nhau cho đo phải đau vì đau có hết được không
càng già thì càng đau nhiều hay đau ít
đau nhiều
thế nếu mà đập đánh đập cân đau có phải càng ngày đánh nhau càng nhiều không
cuộc đời con là một tương lai toàn chiến tranh
càng già chứ càng nhiều
hay là vừa đau vừa sướng giống sư phụ nhân hỏi sư phụ anh đang làm gì đấy dụ nằm mặt nhăn nhó trên giường toát môi toát đầy người luôn anh làm gì đấy anh trả lời gì Phng phê
đang thưởng hả?
Phê chứ không phải là đang chịu đau anh đang kiến năng chịu đau mà là anh đang phê hoặc là anh không sao đâu. Không
số không trả lời anh ngang chịu đâu. Anh không trả lời anh không sao đâu mà trả lời là gì? Phê
đúng không? Khi biết biểu thành một cơn đau thì nó có lý do nó không?
Lý do
mà sự biết lý do là gì luôn đúng không? Cứ cho biết lý do đ nữa thì cũng chả sao. Nó có lý do của nó do của biết. Hoàn hảo không?
Hoàn hảo.
Thế Con ngồi đ lo nghĩ cả nhà thế có lý do nó không
lý do nó hoàn hảo hay là lý do chất dẫm
biết biện thanh có lý do của biết có động cơ của biết có cách giải quyết vấn đề của biết thành nó mạnh lắm đấy con chuyển con ngữ dần đi nháy thành là biết thì cũng ok rồi nhưng mà cái biện thành có mạnh hơn cả là biết thôi là biết
là biết
à biết biết đ thành là diệt cái tôi hoàn toàn không có tôi nào làm ra nó nữa không khi biết đển thành là mất cả tôi làm đ tôi chịu
đúng không và mình có sự trân trọng cái kinh nghiệm này này mới mới nói là thực tại là tỏa sáng rực rỡ của biết chữ rực rỡ là tính rất trân trọng đẹp biết thành sợ thành cơn đau
phê không Đấy. Bây giờ thử xem thế nào có làm nào vừa sợ vừa phê nhá.
Vừa đau vừa phê vừa phê được nó là cảnh giới mới. Ờ ngu đi. Hạnh nguyên thành là nó mạnh đúng không?
Là biết vì sao không mạnh?
Là biết thì nó thiếu cái ý rồi. Cái quan trọng nhất
là biết làm ra cái đấy
chứ không phải tôi
là biết thì vẫn là tôi làm tôi chịu. Nhưng nó là biết. Còn là con biết đà thì nó vừa là biết nhưng nó lại vừa là biết làm và chẳng ai chịu cả. Nó là biểu hiện là cái hành đ
thành vì thế nó rất là trân trọng ra đây
được chưa là
thành khác với là thì vẫn ẩn cái tôi ở bên dưới tôi làm chị
nếu mà làm biết thì nếu mà không không kỹ bằng tôi thì nó sẽ có
vẫn có tôi làm
tôi làm
và tôi làm chắc nó chị làm
là cái chữ biểu hiện là nó thay chữ làm luôn
không hai trọng làm
và biết là hai vừa là vừa làm mình có không hiểu là có hành động đâu vừa làm vừa làm hai chết là
cái đoạn biểu hiện biết biểu hiện thành đã xong tô rồi là khi phát biểu như thế đã không có tô nữa rồi còn làm
thôi ăn chỉ có thế thôi hỏi m hỏi còn ngẫm thì chiều b ngẫm
thôi gặp lại nhá
bây giờ chiều không nghe đâu
trừ những bạn sâu thấp
trừ những bạn thiền cảm giác vẫn thấp
tụi con có cần
thì vẫn nên nghe chiều nay
tụi con có cần thêm 1k pro trước 3 giờ Không ạ.
Không
đi nghe thôi là được.
Con bây là đời sống là chính mà.
Dạ
thì đi nghe đi nghe đi nghe.
Các con có hai lựa chọn là chiều đến đây nghe
hoặc không cũng chả thái hết
nghe
nghe cũng cố chứ.
Còn buổi chính con là buổi tối cơ.
Vâng ạ.
Còn buổi chính của các bạn là chiều nay. Đấy các con tự mà cân nhắc nhá. Còn từ Hải Hải có thể ngồi cạnh các bạn luôn
cho cảm giác nó sướng nó mạnh. Hiểu không?
Đấy Hải đi đặc cách đặc cách nhá. Ngồi hẳn đây luôn. Đấy
nhưng mà cái nó
nhập vai cho nó cho nó sâu sắc. cho học cái túi màu trắng
không theo trừ phái thực lực à
các bạn kia sự dạy của thực lực để xem giá trị của pháp nó mạnh như thế nào
nế thực lực mà vẫn lên thì nó phát nó tự xịn
còn các con thì đã quen thói dễ rồi B con ăn còn các bạn thực lực luôn nếu không ăn gì mà bên phát xị một món thôi mua cho cả ba mà ăn
ai ăn cái này thì sẽ hiểu sâu sắc cái cái rồi mỗi một miếng nhỏ nhỏ thôi giờ lên rồi mà có một miếng ai ăn cái này sẽ hiểu sâu sắc
sao tụi con ăn được ăn nhiều và biết được thành ăn ăn một miếng thì cũng công dụng cũng giống như ăn cũng mấy miếng thích ăn thích ăn
và thực hành được trong thiền lắm ăn nhiều lắm nhiều lắm gì đ chăn là người ta ăn một biế là tôi ba sữa chứ em cắp lại tủ nhá không ăn chiều ăn nhá
trước đận của Hải thì tên c rồi đúng không
gì đấy sai đấy
ghép cả đoạn hạnh nguyên trình bác đ Lai cũng không biết
không liên quan gìh trước của chị
con con không ngồi đây nghe gì à thế bỏ có thái à
từ đoạn của hạnh trế trước đoạn bao gồm
Thái trước đấy luôn Hạnh Nguyên Thái đoạn Thúy Hạnh Nguyên Thái là trước Nguyên Điểm thắc B đạn Thủ Thúy
đến hết đoạn thành nguyên thực hành được trong thiền
thô xong này đã đọc cái từ thiền nhắn lên đi. Hỏi chụ đúng trong
đấy là bài đề thất phải làm gì? Sau đấy thì là giá trị của biểu hiện thành. Giá trị của biết biểu hiện thành.
Còn bài trước chỉ là trình khác thôi. Trình pháp sau khi thiền cảm giác. Nhóm hai trình pháp cảm giác. Rồi rồi rồi rồi trước là nhóc sau khi bài bài mà ghép thất là tiền thấp thì phải làm gì và bài cuối là giá trị của biết bị
điểm thấp phải thì phải làm gì
cắt đến đoạn hết đoạn đi thấp phải làm gì đoạn nào
là từ cái đoạn mà của
chị Thúy với cả anh Thái ạ đến đoạn
Sa Hạnh Nguyên là ai
sau Hạnh Nguyên chính là chị Hải ạ.
Vâng. Từ biểu hiện thành là từ mới đấy
và rất giá trị nhá.
Trưa nay mọi người nên ăn mừng đúng không?
Mai có lẩu
t mai m khác c mừng hôm nay ra em cũng Chiều có thể nghe nhóm thiền hai hoặc đấy tư với nhau cũng hay mà cái môn này tư với nhau hay lắm đấy.
Cái biện thành ấy
tư với nhau rất hay nên là con có thể đế nghe thền hai nếu mà con số con thấp hoặc là con đi tư với nhau tí con không buộc phải nghe cái thền hai nữa
từ giờ đến tối vẫn phải làm một ca thiền cảm giác
thiền cảm giác trước buổi tối
trước buổi tối thiền cảm giác trước 8:00 tố Vâng.
Và vẫn là thiên đời sống.
Vâng ạ.
Còn thiên pro không cần cũng được.
Pro là cảm giác.
Pro là cảm giác rồi.
Vâng.
Và thiên đời sống
kiểu hiện thành.
Ừ. Thiên người sống theo kiểu bị hiện thành.
Rõ ràng chưa?
Rồi
còn nhóm này thì không cần thiền thiền pro cảm giác nữa mà chuyển sang gì?
Thiền plus nhá. Úi giời ba nhóm.
Sáng sủa chưa?
Rồi.