Dùng trải nghiệm giác ngộ để chiến thắng tất cả
Bản gõ chi tiếtTranscript
Ch Hà Nội Hà Nội dài hạn thế cho đời đời con
đời mình thì đời mình thì thấy đời là mơ gần quá
nhà đất gì
con mình
tính cho dây a choấy
chưa với con hiểu không thấy là cái khó khả
với con khi đợi làm mơ rồi thì con ở đâu con rất là hạnh phúc và sống như là năm nay thôi là các con sẽ bắt đầu hạnh phúc rồi không cần phải đợi quá lâu nữa lúc đấy thì các quyết định về tài sản nó sẽ khác vì mình mua sản qu chư cục là mình mình sợ rủi ro và muốn hạnh phúc đúng không
thì khi mình hết cái loại tâm lý sợ rủi ro và hạnh phúc ấy thì nó sẽ đổi sang một trạng thái khác nó gọi là dạng cái gọi là tùy duyên thô duyên đến thì mua không nó không phải do mình tính toán rủ do và lợi nhuận theo kiểu cũ nữa thế thôi mà thường lúc đấy mới lãi nhiều mới to thắng to mấy con trạng thái khác nữ là nó chiêu cái cái kiểu khác đấy quan trọng người chơi
chứ còn cái gì
ngày xưa lúc mà lúc mà sư phụ chưa tác ngộ mua đất toàn toàn lỗ mà nhà đất ngộ toàn lỗ thôi có tiền nhiều nhưng mà đất nhà toàn lỗ là không lãi đồng nào luôn đấy nên nói chung là chư giá ngộ
thôi
thôi có chơi cái gì cả Chơi cái trò tu hành cho giác ngộ ấy đấy thì ch đáng chơi.
Những trò kia thì để mình sống đượcấy. Chò kia sống được nếu mà có tài sản thì để đấy. Cơ hội thì để đấy thôi chứ đừng kiểu mua bán lấy chênh lệch chẳng có bao nhiêu đâu. Mình có mình có niềm tin dài hạn mở đấy thì được. Nói này dễ hiểu hơn này. Tiện liên quan đến tu hành nó luôn này. Có đủ người chưa thấy Thì nó giảng luôn nhá.
Ví dụ này con chơi con chơi con cầm cái đồng đi staking để lấy lãi 7%
đúng không? Sôn đúng không? 7% một năm.
Thế còn 1 đồng thì sau 1 năm nó 0,7%. Thì cái phần được sau một năm rất là ít so với phần m gốc đúng không? Được chưa? Cảm giác con là chậm kiếm tiền rất chậm vì sau 1 năm con có đúng không? 0,7 có có được 7% của cái số tiền đấy tăng lên. thì tuy là chậm nhưng cảm giác còn rất vững trãi đúng không? Còn rất yên tâm về cái số tiền đấy rất không lo mất mát thì yên tâm là tương lai dài hạn nó sẽ tăng trưởng con có một sự vững trãi trong lòng đúng chưa
như vậy con xây trên một cái nền là có con đã có 100 đồng rồi bây giờ con sẽ có 107 đồng vào năm sau và tính như vậy thì khoảng khoảng 10 năm là con có 200 đồng con xây trên điền có nên con rất tự tin rất yên tâm và tự tin và đời sống con thế nó một đời sống hạnh phúc đúng không? Ngược lại bây giờ con đi vay future đấy con một đồng con vay khoảng à
20 đồng
20 triệu đồng một đánh bản chất là con vay xong đã 19 luôn rồi con đã con đã có cảm giác âm rồi đúng không nên trạng thái con lúc nào là xây cái xây cho một cái bấp bênh ừ thì nó lãi nhiều đấy nhưng mà c mất nhiều lãi nhiều đâu cuối cùng hậu quả ở đây ai trải nghiệm rồi coi lãi nhiều đâu đúng không nhở trong khi cho cái 7% một năm ấy Thì cuối cùng sau thời gian nhìn lại thế mà lãi nhiều thì nó khoảng 7% 7% là lãi của cái đồng đấy. Nhưng cái đồng đấy chị tự nó tăng trưởng nữa đúng không? Còn lãi thêm nữa mà kể cả lỗ thì con không sao vì nó vẫn là đồng đấy nó chưa mất
giảm giá một nửa đi đúng không?
Vẫn còn
vẫn còn đồng đấy chứ có mất đâu ngày mai tăng gấp đôi là hòa
có chừ đấy đâu
đấy con không cảm giác mất mát con xây trên đền có đúng chưa tức là xây cái gì ấy thông minh là xây trên nền có chứ đừng xây trên nền không xây trên đền có rất là an tâm xây không lúc nào cảm giác là mất đến nơi cất a đúng chưa đủ ý không
nên là làm ăn tốt nhất là các con có tiền đi stake thôi hết tiền thì thôi có tiền đi stake vì mình sẽ chế có mà bây giờ thì tưởng lại là bây giờ thì nó chưa xảy ra nên mình nghĩ là nó trả được bao nhiê nhưng mà ngày mà
dòng tiền nó chảy vào vào vào tiền điện tử phát tế tăng vài lần lên là bình thường nên là lịch sử chảy ra quá nhiều lần như thế rồi
giống BNB đấy nếu tích từ 200 thì bây giờ là 5 lần rồi 4 năm lần đúng không? Hồi đấy ai tin? Hồi đấy nó ông xuống 200 ai tin nhưng mà cứ đơn giản là cứ cầm để đấy thì sao chết được đúng không nhỉ? Đấy chứ còn ví dụ thế sự nói chuyện này không phải chuyện kinh doanh mà sự nói chuyện liên quan đến tu hành quan thiền hôm nay sụ ngồi nhìn lại thấy là thấy là các con sẽ các con bây giờ nếu mà thiền theo kiểu bây giờ sẽ hơi bị chơi vơi nên là sụ s sự gọi con đến tập hợp đến để để giảng lại cách thiền Nhưng mà cần nghe trình bày tí nữa có ai thấy server trong mấy hôm nay không?
Ai chơi kể
có tâm lý chơi vơi nhất định trong thiền thì kể đi.
Trong thiền ngoài thiền đều chơi vơi cả thì đều là chơi vơi mà kể đi nói đi.
Con thì ừ tức là mọi hôm thì khi mà mình hỏi là ví dụ như hỏi cái này có ư tức là có tồn tại ngoài kinh nghiệm hay không là
thì thì sau đấy thì cái tâm trí của mình nó hay đi tìm để hỏi rất là nhiều để thấy là không không không ấy ạ.
Ừ
thì mình cảm giác thiền là một cái buổi nó cũng vật lộn rất là mạnh luôn.
Tức là ngày hôm nay thì con bắt đầu con con nghĩ lại tức là có thấy là ờ thì tại sao mình phải hỏi rất là nhiều để mình vật lộn như thế này ấy. Thì
thiền mấy hôm nay con chắc chắ là vật lộn có không
có
không vật lộn không rất là mượt không lắm lộn
hả? Văn lộn tức là mình liên tục hỏi tại vì sư phụ nói là đây là tập trung vào cái phần trống không ấy ạ.
Thì mình mình con thấy là mặc định của mình là có chứ không bao giờ mà mình nhả ra mà mình thấy không hết ấy. Cái mặc định của mình thấy cái vừa mới hỏi xong là nhả ra phát là thấy có ngay lập tức luôn.
Rồi một bạn bạn nào khác thôi chơ vơi phát biểu đi rồi đi.
Con thì con thấy là vẫn vướng vào suy nghĩ nhiều ạ.
Ừ
thì nói chung là suy nghĩ nó cứ ào ào ra rồi nó kéo mình đi và vẫn luôn luôn bị cái cảm giác là mình nhanh quá. Nghĩa là thậm chí mình chưa kịp nhận suy nghĩ thì nó đã hoạt động rồi. Kiểu như thế.
Thế xong rồi bài giảng gần đây sư phụ tí sư cụ nói là thấy suy nghĩ cũng hiện ra ấy.
Ừ.
Đấy thì nó càng rõ cái vấn đề đấy. Nghĩa là càng thấy mình chả bao giờ thấy suy nghĩ hiện ra gì cả. Mình chỉ thấy là suy nghĩ nó đã với suy nghĩ hiện ra thì mình đã chạy theo nó từ bao giờ rồi. Ấ nghĩa là mình đã chui vào cái bước nào mình cũng dính vào đấy rồi.
Ừ.
Đấy thì thì thấy là nó nó cứ cái trạng thái đấy nó cứ như thế thôi. Nó không không biết làm thế nào cả.
Được được tốt.
Ừ.
Đấy đ lý do ngày hôm nay đấy. Có ai hơi chơ vơ nữa không?
Đời sống được.
Đời sống cũng được. Nó gọi con đến vì s cảm nhận sự xơ vời của con gọi đến để thay đổi một cách thực hành. Con ạ.
Ừ. Thái nó chết đi.
Ừ. Tức là thiền thì mấy hôm trước thì con cũng cảm giác là nó chơi vơi kiểu mình không biết làm gì nên thôi mình cứ làm làm bừa. Thì hôm qua tối hôm qua thì thì hỏi anh em anh em mỗi người một kiểu mà nên là mình cứ làm bừa thôi.
Làm gì cứ phải làm.
Đúng rồi. T phải làm bừa đúng rồi. Làm bừa đúng thì tốt sai thì sửa gì đâu. Chuyện bình
thường.
Tối qua thì có chị chị chị Quế với Đức Anh chia sẻ một cái đoạn mà chị Quế nói th kiểu như giáo trình ấy thì cảm giác thì lại có các bước Rõ ràng thì hôm nay lại biết cách nhưng mà đời sống thì con thấy vơ ấy thì kiểu cảm giác sư phụ bảo kiểu gì nhờ kiểu cảm giác nghĩa là không rời mắt ấy thì
khó quá hả?
Vâng. Tức là tức là cảm giác rời ra thì nó có ngay ấy.
Ừ. Ok. Rồi
thì lúc lúc thiền tập trung thì còn cảm giác cố được chứ còn
hôm nay có đo đâu. Hôm nay không đo. Vì thế đấy vì biết đo nó sẽ thấp không đo luôn. Không đo giảng bài này nó đã mới đo. Không đo cái phần phần à hiện ra chống không ấy
hôm nấy mình chang hỏi ch có đo không thôi
đo thì nó giống hôm qua thôi phải giảng cái đã giác đo
không đo cái cái cái hiện ra chống không thế thì chỉ đ
đo lần cho biết thôi không đo nữa
cảm giác phần đấy công nhận con thấy nó cũng hoang mang th biết làm thế nào
sau hôm nay sẽ không hoang mang đâu mà nghe gì ạ tệ vân tệ Hải Nam cho đi Hải Nam đi
Hải Nam kia Con thì ý là nghe từ chơi vơi thì nó không không chạm lắm nhưng mà ý là con sẽ thấy là kiểu tự nhiên hỏi nhiều xong sẽ cảm thấy là nó không đủ ấy.
Ừ.
Đấy cảm giác như thế
không đủ rồi đấy các mỗi bác cho một từ đi. Nếu không phải từ server thì hay từ gì? Gì?
Tuệ vân
từ nỗ lực
không chơi vợ cũng được. Từ khác đi.
đ* con thấy một là phải nỗ lực mà nó không tự nhiên.
Nỗ lực không tự nhiên. Hai nữa là trong trong đời sống ấy ạ, tức là trong thiền nhá là vẫn có thể giống như thú Thái nói là vẫn có thể cố là hỏi được ấy. Cứ hỏi nhiều hỏi nhiều hỏi nhiều nhưng mà hỏi nhiều thì bắt đầu thấy đúng thấy đúng thấy đúng thì thì không không sao. Nhưng khi vào trong đời sống ấy thì tự nhiên cái hai cái đấy nó bị nghịch nhau. Tức là cái cái cái thực sự đời sống này là có.
Nhưng mà ví dụ như là tự nhiên con thấy là ơ thế vừa rồi có phải là bị bị quên mất là không hay hay hay không ấy.
Rồi
đấy thì cái nó không phù hợp với cái lúc mà chẳng hạn nói chuyện trao đổi thì nó không
nỗ lực và khó áp dụng đúng không?
Đúng rồi, nó khó ạ.
Rồi các bác khác đi không cho mỗ ép cho thêm một từ đi.
Bác nào tuyệt vời quá ở Hải Nam thì thôi. Còn những bác khác con thì cảm giác là kiểu mình mặc mà định có là nó mạnh quá rồi. Ấ bây giờ mình sẽ kiểu mặc định ngược lại ấ thì nó cảm giác nó sẽ kiểu gì đó mình cứ kiểu giữ ý giữ không giữ phát là tuột luôn.
Kiểu kiểu thếp xong từ đ
có vẻ tuột trừ Hải Nam bóp xong một từ đấy. Ngọc Bích chạ cũng giỏi không nói câu gì đúng không? Khó
à thế à con thấy là cái phần đúng là khi mà nhìn lại về cái phần mặc định có thì của mình nó là thói quen ấy nên là khi mà bảo là mặc định không ấy thì trong cuộc sống trên đời sống thì nó rất dễ bị vấp vênh nó từ cái nhận thức với cả cái cái kinh nghiệm nó bị cứ nó cứ bị lập cập nó không được mượt
quá mạnh rồi
chuyện quá mạnh từ mặc định có xong mặc định không làh quá mạnh có bác nào có từ nào nữa không này
con thấy thiền Thì giống kiểu Phũ Thái nói là kiểu nói chung là cứ có võ nào là xử võ đấy thôi.
Ừ.
Nói chung là nó cũng
Hôm nay đổi võ đấy. Hôm nay sử xong là đổi hết võ.
Đấy. Nói chung là nó cũng
lập cập lắm.
Lập cập. Ok. Con nào từ khác không? Chơi vơi, mông lung thiếu gì từ khó khăn. Xem một từ đi. Trừ khả năng
không biết thằng nào đủ. Thằng nào đủ nào đủ nào? Có bác nào nữa không? Các bác khác là hoàn mỹ à? Không có gì nói rồi. Các bác không nói rất hoàn mỹ thôi. Thiên mình rất hoàn mỹ.
Con thì con thấy hơi mệt với hơi nhân tạo.
Mệt vì sao mệt
là cứ hỏi liên tục ấy, hỏi liên tục xong rồi thì cảm giác nó vẫn chưa chưa thỏa mãn, chưa hài lòng ấy. Cảm giác nó chưa tới
đấy thì nó hơi nhân tạo xong lúc sau lại chán lại chẳng muốn làm nữa, lại muốn thả hết ra chỉ có hiện ra thế này thôi ấy. Cho nên
đúng rồi đấy.
Nó đỡ nhọc ấ
biếtt quá nhọc quá rồi. Kh
lun đấy. Không
rồi ch anh đây.
Con thấy hơi mông lung với không được tự tin.
Ừ
thì không biết không biết mình đang xác quyết cái gì.
Mông lung là không tự tin. Vì sao không? Con lại mông lung không tự tin
í cụ thể hơn một chút đi.
H
đúng rồi. Tại vì tại vì ví dụ như ngày trước là thiền mình khẳng định một biết đúng không? Thì thì mình à trong lúc thì tiền thì nó làm cho mình rất tự tin cái này là biết này, cái gì cũng là biết về thành nhưng mà bây giờ hiện ra là không có gì hết thì nhưng mà trong kinh nghiệm nhìn thì nó cứ có gì ấy nó cứ
nó cứ như thế nó cứ thật đấy
lệch giữa nhận thức và kinh nghiệm không tin là đúng rồi
thì mình không thể tự tin và cái hiện ra không có gì hết bằng cái thụ kinh nghiệm
nào chuyển phú gi toàn đ
con thấy như đi đồ vỏ ấy được
tức là nhá ví dụ cái đoạn trước mà thiền một biết thì cũng đúng là khẳng định tính có
của kinh nghiệm là nó là biết nhưng mà bây giờ bảo là mặc định thăng thành không rõ ràng mình toần thấy chui vào suy nghĩ thôi xong cái lúc suy su nghĩ thì lại phải nhận thức lại chuy sứng là bị quấn đi đâu đó rồi này xong là tự nhiên ớ một cái thì nhìn lại cái cái sự hiện ra của suy nghĩ ở đấy thường là đang mặc định là tin có cái gì đó
ừ
mà có gì đó thì lại phải trách xem là bởi vì cái mà Mình tin có nó lại toàn ở ngoài kinh nghiệm thì phải check lại. Ngoài check lại thì nó là toàn phải đi xử lý cái tàn dư của cái kinh nghiệm nó đã xảy ra xong rồi.
Ừ. Rồi tiếp đi.
Con thì thấy đúng là cứ phải nỗ lực nhiều ấy. Ví dụ như là trong thiền pro nhá là mình đã cũng không chắc là kểu là đúng là kiểu có hôm nay biết hôm nay không biết là ngày mai nó như thế nào. vì không biết là làm cái gì là nó thực sự là đúng.
Ừ.
Còn đâu trong đời sống thì khi mà hôm qua con thấy là ám ảnh cái câu là không rời mắt khỏi hiện ra trống không ấy.
Ừ.
Thì đúng là mình nhớ nhiều, mình làm nhiều nhưng mà thấy nó cũng phải nỗ lực nhiều thì
nó như thế.
Nỗ lực nhiều. Mình Hải Phô Hạ nha. Thế Minh Hải nhị nói
tức là con thì thấy là phải cố gắng mà không thoải mái.
Tức là hai cái hôm trước thì thấy là là là còn đăm chiêu tức là còn lấy nó nó thấy thoải mái hơn. Nhưng mà riêng hôm nay ấ thì thấy là nó tức là cứ phải hỏi nhiều hỏi hỏi hết kiểu nọ tức là cứ hai cái câu là hỏi hết câu nọ là hỏi đến câu kia. Còn cái cảm nhận là là hiện ra chống không ấy thì ví dụ như hôm qua hôm kia là cứ cứ hiện ra chống không là cảm nhận thế được. Nhưng mà hôm nay cứ phải hỏi đấy.
Vâng. Ok. Chuyền đi. Còn Minh Hải cuối cùng đấy.
Con thì có hai cái là thấy phải cố gắng và thấy nó chênh quá sau nhận.
Xong rồi. Con hôm qua con cứ thắc mắc là ô thế làm sao mà có thói quen kiểu lúc nào cũng nhớ được thế này nhỉ? Không rời mắt ví dụ sao có được thói quen này nhỉ? Thì con hỏi Duy Nguyên Duy Nguyên bảo Không, vấn đề không phải nằm ở thói quen mà vấn đề nằm ở nhận thức. Thì con mới à hôm nay con mới mới ờ đúng rồi. Là cái cái cái nhận thức là mặc định là là không ấy nó nó nằm à xong rồi chị Quế cũng chia sẻ cách tập là không phải chia sẻ mà chị kể là lúc lúc ngồi thiền chị chị Quế dùng cái câu là có cái gì ngoài cái hiện ra này không? dùng cái câu đấy trước nhá. Xu rồi xong rồi thấy chỉ có hiện ra nó không thì lúc nào mà thấy có tôi làm gì đấy và cái gì đấy thì lại hỏi đúng cái đấy sau thì con thấy là là cách tập đấy thì nó đỡ đỡ cái cái cảm giác phải cố gắng và phải kiểu phải kiểu xây độ thói quen cho th hơn.
Chuyển đi chuyển đi chuyển online
nhưng mà
online quay nó hay là online hoàn hảo rồi thôi online xong quay hoàn hảo à quay không hoàn hảo cơ
có xin ạ.
Rồi nói đi.
Vâng ạ. À chị Hà chị chị nói trước đi ạ.
À con thấy là mình cũng như kiểu đang đi dò đường ấy. Có ngày thì cảm thấy không biết thế này có là đúng hay là sai ấ và đúng như là người quế nói là được ngày nào biết ngày đấy. Cái thứ hai là con thấy nó không tự nhiên.
Là đúng là có phải hỏi rất nhiều và phải đi xử lý. Đôi khi mà hỏi nhiều thì mình ở trong cái mình cảm nhận về ở cái thế này là không không được một lúc với suy nghĩ nó nhảy vào thì lại phải đi phá suy nghĩ
rồi
lại phải xem là ở cái suy nghĩ nó là có hay là không ạ.
Rồi rồi Minh Ngon ơi,
con thấy căng
căng đúng không?
Vâng. Tức là từ cái lúc mà có cái chuyện là không rời mắt ấy, ba cái chữ đấy đúng là gây ám ảnh kinh khủng luôn.
Là nó kích hoạt các loại à các loại nỗ lực cố gắng và
các loại băn khoăn là thế này là rời mắt rồi. Thế lại thế này là đây. Thế xong rồi lại phải nhìn vào thự. tại nhưng mà nói chung là vì thế là thấy căng
rồi. Có chán quá muốn bỏ thiền không? Quá chán quá muốn bỏ thiền luôn không?
Không
không
có thiền vẫn cứu đời bởi vì là đang đang chuyện nước sôi lửa bọng mà không nhìn
phải thiền vậy con lại hiểu là nếu nếu khó thì lại phải thiền tiếp
chứ ai lại thấy khó với chán thì không thiền là người hiểu sai rồi
nhá. Còn thiền không được thì hỏi sư phụ
chứ không thể có tư duy là vì chán vì khó từ không thiền nữa. Thiền
cũng phải thiền đấy. Nếu tư duy đúng Phải thiên nhiều hơn.
Cứ cho tôi kém tôi rốt đi. Tôi phải thiên nhiều hơn. Đây thôi. Đấy nó càng động lực để thiên nhiều hơn. Còn không ra lực ổn thì kiểu gì có sụ chả có phương án loọ gì.
Đời nào sự không có phương án cho các con.
Hiểu chưa
nhá? Lo gì
rồi để giảng hôm nay xong anh em chắc là sẽ cười tóe loe
tại vì mấy hôm nay con là con xây thiền trên không
n không ai xây thiền trên không hết.
Xây ở xên có luận nghĩ suy nghĩ thì thì nghĩ về không được nhưng mà đã thiền mà lại xây không thì chết. Thiền thì không thể xây trên thứ nhất là không thể xên không được hai là không thể xây trên từ chối được.
Đấy thiên trên từ chối không được a không được b còn quái thiên đi nữa tư thì được nhưng tư thì nghĩ về không được từ số thoải mái nhưng thiền thì phải xên có đấy đúng chưa ch nghe có thiền x có không
có
đấy rồi đấy thay đổi cái Tiền go luôn đấy. Thế ngồi đây con có cái gì? Ngay khi ngồi đây con có cái gì? Có nhá phải không nhá.
Không thì thì rất nhiều lý do là tớ không. Nhưng con có cái gì?
Cần nghiệm.
Đúng rồi. Con có một cái trải nghiệm chắc chắn cũng có.
Thấy quá. Không có trải nghiệm không?
Ra đi thì có trải nghiệm lúc trung ấm. Phàm hay thánh ấ các con hay là Phật ấy thì cũng có cái gì? Đúng không? Ai đồng ý quả ra đây nào. Vậy mình xây thiền trên có hay thiền trên không? Là nằm ở đây xây trên không là mình không được cái này không có cái kia đúng không? Không được cái không được nghĩ này không được nghĩ kia nghĩa là sai nghĩa là không không đúng không có này đâu không có kia đâu. Đấy là xên gì?
Thì nhận thức diễn ok nhưng mà thiền không xây giới được sự cảm nhận là các con đang xây thiền nhân không nên chụ phải gọi đến ngay. Hôm qua nói chuyện với cả cả mấy bạn thôi chú cảm thấy là thôi rồi. Có vẻ Vẻ là thiền không tốt nên là có vẻ không ổn. Vì một trong lý do là thấy thiền căng quá, khó quá hoặc là vơ vơ mông lung quá mình sẽ thên có nhá. Thế ai cũng có trải nghiệm đúng không? Thế bây giờ cô hỏi con trải nghiệm này nó là cái gì? Ai cũng khả nghiệm nó là cái gì? Thực ra nó là cái gì? Thực chất nó là cái gì? Bản chất là cái gì? Giơ tay cứ nói sống không đấy. Kể cả sư mẫu phải giơ tay
giơ đi chết giờ này kêu đấy không
tay cứ này run luôn.
Thì em thấy là trải nghiệm tức là mình mình nói là trải nghiệm thực ra là mình đang biết
rồi. Biết chưa đủ biết gì nữa
biết rõ ràng
biết chính là rõ ràng rồi nên là hai một từ thôi. Rõ ràng. Ok. Còn gì nữa?
Trải nghiệm có gì nữa nào?
Có gì phần
ơ khải
này
trải nghiện lúc nào nó cũng sống động chụ
rõ ràng và hiện ra. Hiện ra
sống động
đúng không? trải nghiệm
hiện ra mình có từ biết để nói gì đấy đúng chưa đấy là thẳng ai cũng có hiện ra rõ ràng đúng chưa
thế thì cái trải nghiệm người vô minh khác người giác ngộ nào nếu cả hai cùng rõ ràng hiện ra thì công vô minh không giác ngộ nào
chưa tay đi nói đi
vô minh thì tin rằng sự hiện ra rõ ràng này thì có các vật tồn tại trong đấy ạ.
Đúng rồi.
Còn giác ngộ thì hiện ra rõ ràng, chỉ là hiện ra rõ ràng thôi.
Giỏi quá ra quá chính xác rồi
nhá. Vô minh thì là hiện ra ràng tương đương phải có cái vật bên trong mà từ đây cô hồ chắc là có mà như sự đang nghĩ là vũ thái trả lời sai có thể trả lời sai là gì còn giác ngộ thì mặc định là không có gì.
Nếu trả lời thế là sai chắc luôn. Chúng sinh vô minh thì gọi thì có mặc định là có này cái kia nhưng giác ngộ lại không phải mặc định là không có gì. Mặc định giác ngộ lại chỉ đơn giản chỉ là gì
rõ ràng
thì nếu hiện ra thì nó chỉ là hiện ra thì ông ngộ không hề mặc định là không có gì
n vô minh thì là hiện rõ ràng thì là có gì đó
còn giã hộ không phải là hiện rõ ràng thì không có gì đâu nhá đấy hiểu thế là chết
thếng vô minh khác nếu mà hiện rõ ràng và nghĩ là không có gì thì c vô minh mớ
ông giác ngộ là hiện rõ ràng thì nó chỉ là
đấy phân biệt vô minh giác ngộ chưa thế con được các con xem con vô minh giác ngộ Với định nghĩa đấy thì con xem vô minh ra ngộ
với người vô minh là hiện ra rằng thì phải có gì đó còn có gì đó xong thì phải nắm bắt đúng không? Nắm bắt xong lúc thì có tôi có vật có thế giới thì giác ngộ là gì? Nó không phải là hiện rõ ràng thôi. Tôi mặc định là không có gì mà nó chỉ đơn giản là hiện rõ ràng thì là hiện rõ ràng
đơn giản mức không tưởng tượng nổi luôn đấy đúng không? Rồi thì câu vừa xong cho thầy một cờ nhưng mà con này khó hơn này.
Thế khi một thứ hiện ra thì cái ông giác ngộ ông sẽ thấy cái gì? Ông vô minh thấy có rồi tự nhiên rồi đúng không? Khỏi bạt nhá. Ông ngồi đây ông giác ngộ ngồi đây xem có suy nghĩ bắn ra không? Có hay không thể có suy nghĩ được
rồi có con rồi bay qua được không?
Hay là trong thế cộ không có rồi bay qua nữa?
Có đây ai đoán cái này cờ này thái độ cờ rồi nhưng mà ai đứ này vậy thì khi mà thứ hiện ra thì các ngộ khác vố mình đâu đằng nào có thứ đó đúng không có phải hiện ra đúng không nhỉ? Thì th bản chất nó có hiện ra thật đâu. là có vẻ hiện ra thôi. Nó có cái đấy đâu mà hiện ra. Nhưng mà mình tạm gọi là có gì đó hiện ra nhá. Thì cái công giá ngộ không của mình là ai trả lời câu này được đúng thì mới hiểu được thiền này. Ông ngộ lập tức bảo là không có con ruồi ở đâu à
nhá. Cho ví dụ nhá. Thế bây giờ con có một cái sinh bay có con ruồi bay qua thì ta đang ngộ bảo ôi không có ruồi đâu. Con g nhỏ có con ruồi con thấy không? Theo vũ trang đúng không? Theo cho anh đúng không?
Thì sao?
Ờ rang ngộ thì không có ruồi đâu. Còn nh có rồi kìa. Thế thôi trênh nhau vô minh là chỗ đấy gì nữa?
Ờ con nghĩ là khi có con rồi hiện ra ấy thì vô minh là tin có nên là sẽ nắm bắt.
Ừ
còn giă ngộ thì chỉ hiện ra rõ ràng chỉ hiện ra rõ ràng thôi nên không nắm bắt gì cả.
Rồi hôm nay mọi người giỏi thế không cần x nói luôn cho anh một cờ nhá.
Đơn giản thế thôi. là nước không tưởng luôn. Con rồi qua mặc định có bé quá rồi bảo ui con ruồi đúng không? Nắm bắt nghĩa là gì? Là mình lập lên một đối tượng con ruồi trong kinh nghiệm lập lên một đối tượng tin là có đối tượng đấy đúng không? Dùng suy nghĩ để tạo ra một cái đối tượng con ruồi trong trong suy nghĩ thôi nhá chứ cũng chả có trong trải nghiệm. Tôi nghĩ rằng có con ruồi đấy con rồi qua thì tô nghĩ ôi có con ruồi kìa.
Và lập cho nó bằng cách là tin rằng có con ruồi đấy.
Thì khi tin rồi thì gọi là nắm bắt.
Khi chắc chắn con rùi kinh nghiệm rồi thì gọi là nắm bắt.
Thì bây giờ em thí công d Mộ thì sao? Thế nào là không nắm bắt cho anh chờ bên được một cờ đấy. Thế nào không nắm bắt? Ông vô minh thì chắc chắn là ôi có con ruồi kìa. Con ruồi thật chứ còn gì nữa. Thôi mày có ruồi trên đời tao có ruồi ruồi rồi thì nắm mắt rõ ràng rồi đúng không? Vì thông tin là có thì phải nắm mắt nó là cái gì chứ vì tin có sẵn rồi
chứ không phải là là tạo rồi xong là có mà ông đã tin là có sẵn rồi nên là phải có cái gì để nắm bắt chứ. Thôi thế xem nó là cái gì. Nắm bắt là một cái hành động dùng suy nghĩ đúng không? Vì đ mặc định trên này nên là có nên suy nghĩ là có thì có cái gì và có con ruồi. Thế giã ngội sao? Theo con giã ngộ có bảo là ô có rồi kìa. Xong rồi không phải đâu. Còn gì? Có rồi nào không?
Không thế.
Thế nắm bắt hay không nắm bắt?
Hai lần khổ
lần một có con ruột nó hai xóa. từ
con cười nhưng mà
con cười nhưng con làm thế đúng gì đấy mà mình từ chối
con cười như con làm đúng điều đóâng
con cười như con cười ai cười con đúng không con đang làm đúng kiểu đấy đúng không
ôi con rồi kìa không được làm gì con rồi làm nghiệm hay gì đó
có con rồi làm cho không
có đúng không
đúng
thế thì chết rồi con là hai lần l minh căng là đúng rồi
lần một là con nắm bắt một thứ không thật thành thật
lần thứ hai có thể xoáng thứ không có thật Đ về
đúng chưa?
Thế thì thế nào là không nắm bắt? Không nắm bắt trong này là mình không đối tượng hóa kinh nghiệm nữa không đối tượng hóa kinh nghiệm mà tự nhiên nhá không phải cố tình nhá. Đấy chỗ chúng ta đã mua giả giác ngộ mà không phải làụ thấy một con ruồi xong đối tượng hóa con ruồi xong lại hóa đi mà ngay mình đã không đối tó ruồi bé rồi vì sao vì con ruồi nó chỉ là gì thôi đấy chả là con này một cờ không ngon rồi ok nhưng vì sao chứ vì sao ông lại không đối tượng hoan ruồi chứ đối tượng hóa bảo rằng là một vật một thứ thì đối tượng hóa đúng không nhở nhưng vì sao giác ngộ không đối tượng hóa nữa các con chưa chu đâu
các con là đối tượng hóa rồi xó
còn giác ngộ thì không phải đối tượng hóa rồi xó thế nó quái gìọ không đối tượng hóa luôn h Vì sao lại không ông ta ngộ lại không đối tượng hóa vật thế giới còn ông vô minh đư biết tại sao rồiộ vì sao không hóa thế giới một cờ cho anh tham thế thôi nhường cho anh Hải Nam nhá Hải Nam ừ
đây
có chứ Con thấy là là cái cái con ruồi ấ bình thường là vô minh thì tên là con ruồi nhưng mà ừ
sự thật như mà nó chỉ là sự hiện ra thôi
nên là không lấy không đánh hóa gì
rồi một c hôm nay anh em trở lại chuẩn thế
với ông giác ngộ thì nó là hiện ra chứ đâu phải là ruồi đâu mà khái làm hóa ông giác ngộ không bảo bảo lấy con ruồi rồi xóa nó đi mà bởi vì với ông ý nó là chỉ hiện ra thôi làm gì có có cái gì để mà đối tượng hóa Con rồi thật sự hiện ra giống như là con nhìn vào trong gương có 1 tỷ đồ vật tại sao con lại đối tượng hóa tượng vật làm gì con thấy mặt gương chứ đối với cái ông đấy thì con ruồi nó chỉ là sự hiện ra thôi. Con rồi bay qua mặt thì là một sự hiện ra đúng không nhỉ? Và cái sự hiện ra đấy nó là cái sự gia chung đây này. Nên là chả có lý do gì đối tượng hóa cả. Muốn đối tượng hóa thì phải có vật sẵn để mà đối tượng hóa. Phải có đối tượng để mà đối tượng hóa. Nhưng mà thế giới nó có đối tượng đâu. Thế giới nó chỉ là cái mặt gương. này thôi đúng không nhỉ? Nó chỉ là sự hiện ra này thôi. Thế thì nó không cần cái bước đối tượng hóa nữa nhá. Thế còn khái niệm con thùi kia bắn ra không vấn đề gì. Nó khái niệm bắn ra thôi mà. Con rồi bay qua vẫn có khái niệm vẫn có khái niệm con ruồi kìa. Không sao hết vì cái khái niệm đấy nó cũng là gì? Xây Đ lại là thờ hiện ra tiếp trong thế g là có xiện ra có xện ra xiện ra chứ phải là có con ruồi có suy nghĩ khác rồi đấy đấy con hiểu cái này không con rồi bay qua với con thì là có con ruồi sau đó con nghĩ rằng là con ruồi kìa con có suy nghĩ con có hai thứ ông giang hộ cũng có hình con rồi bay qua và ông có hình chứ bay ra nhưng đối trược hiện ra hiện ra hiện ra pháp khác biệt chưa biệt lớn chưa Vì nó chỉ là sự hiện ra nên không thể nắm bắt được. Còn nếu nó là đối tượng thì sao? Như vậy khi con rồi bay qua bản chất con có hai đối tượng, một là con ruồi và hai là
suy nghĩ con ruồi kìa. Đối với con là hai đối tượng. Còn đối với người giác ngộ ấy cũng có hai cái thư đấy hiện ra. Cũng có cái hình con rồi hiện ra cũng có cái cái cũng có cái gọi là có vẻ là suy nghĩ hiện ra. Nhưng đấy chỉ là có vẻ là con vừa, có vẻ là suy nghĩ thôi. Còn thực ra là
chưa sự hiện ra thôi. Đấy hiểu khác biệt không? Các con là có vẻ là và thực ra là một là một còn vì ông kia biết rõ thực ra là gì rồi ấy nên có vẻ là nó chỉ còn là có vẻ là bởi vì con nhìn về phía sư phụ thử hết là có hình thứ hai là có sĩ bắn ra đúng không? Là ô sư kiền chẳng như hai cái đấy thực ra nó là cái gì? ch diện ra đâu nó không tương đương với có gì
có sơ phụ
và có suy nghĩ luôn không tương đương với có hai thứ
nó chỉ là có sự hiện ra của những thứ mà sau đó nó bị nắm bắt trở thành sư phụ và suy nghĩ còn nếu không chỉ là sự hiện ra thôi giống trong một bức tranh ấy con đây đây bước này đây con phải nắm bắt thì mới ra đức đức di lặc nếu không thấy ra là cái gì
một bức tranh Nó đời đã nó bước tranh
nó không thể nào là Đức Di Lặc được nếu con không nắm bắt.
Đức Di Lặc chỉ tồn tại khi bắt đầu nắm bắt. Trước khi nó bắt không có đức dược nào hết.
Tồn tại khi khái niệm hóa
khi đầu khái niệm hóa nắm bắt đấy. Nắm bắt khái hóa là hai anh nói khác nhau. Tồn tại khi bắt đầu nắm bắt còn nếu không thì không có đức dược nào cả. Thế mình khi mình thiền ấy, khi con thiền ấy Thì hôm nay đề xuất một cách thiền khác mới hơn. Thay vì khẳng định không có gì mình khẳng định có gì trước đã. Mình tập trung về có gì đấy nhá. Thế khi ngồi thiền xuống thì có một cái đầu tiên là có trải nghiệm đúng không? Cái này không nhận được. Cái trải nghiệm đấy mình đã học rồi đúng không? Nó là biết
nên là nó là chống không sáng tỏ hiện ra đúng không? Cái mình đã mặc định xong rồi. Con đã thiền đến 15% rồi. Cái mặc định đấy nó chính là giác ngộ. Đây bắt đầu bắt đầu. đi một bước nữa thế trải nghiệm bây giờ con có phải là giăng cộ không?
Nó là đại giác ngộ bởi vì nó là nó luôn luôn là biết luôn luôn là trống không sá thỏ hiện ra khi ngồi xuống một phát ấy con có cái gì ngộ
con có một cái giác ngộ ngay ở đây đây có hay không có
có
ai tin là một phát ngồi xong ra ngộ luôn đây có giác ngộ luôn ok yên tâm chưa ngồi xuống phát có giác ngộ luôn con là ngồi xuống cố vô minh luôn nếu trước đây con không tập cái nói Ngồi xuống ôi mình phải tập A, phải tập B không thì chết. Có phải là có vô minh luôn không? Ngồi đây như mình phải phá được suy nghĩ này. Mình phải không được rời mắt này, không là chết. Có phải ngồi xuống cái có vô minh luôn không?
Có không?
Con nên ngồi xuống với thái độ là ngồi cái là giác ngộ luôn. Vì thực tại con chính là chống không, sáng tỏ hiện ra. Nó chính là mình biết, chính là xác ngộ không có thể khác được nữa. Cái này con đã đi qua rồi nên là chụ chỉ nhắc lại đúng không? Vậy thì có phải ngồi xuống là con có một trải nghiệm giác ngộ không? Con có trải nghiệm nhưng trải nghiệm không phải trải nghiệm vô minh. Con ngồi xuống là con có một trải nghiệm giác vụ ngay. Ai đồng ý vậy? Rồi thế hôm nay có ai ngồi xuống chị thộ ngay không? Ngay tại chỗ không?
Không
không. Đấy bông lung đấy. Được chưa? Khi con ngồi xuống thì con có một trải nghiệm giác ngộ ngay. Rồi bây giờ con nhìn về phía trước đi. Ngay bây giờ đi. Con có cảm nhận là có thể giác ngộ ngay bây giờ không?
Có.
Có.
Con thấy sụ không?
Thế sụ là cái gì? Ngộ
con đang có trình giác ngộ. Thí sụ là cái gì? Trải nghiệm ngộ
trải nghiệm ngộ
trong phạm sư phụ sư phụ là cái gì?
Khi con đang có trải nghiệm giác ngộ thì sư phụ là cái gì?
Đúng chảnh ngộ.
Sư phụ là cái chảnh giác ngộ hay nói cách khác là sư phụ là một phần trong cái nhộ đấy đầy đủ hơn đấy sư phụ là một phần trong giác ngộ đấy đúng không? Con nhìn phía sư phụ thì con thấy trải nghiệm giác ngộ đây khẳng định hay phủ định?
Khẳng định không?
Con nhìn phía phụ là con thấy trẻ lắm. Ai đồng ý ta? Ai thấy khó khăn cho người này chụ vì sao
thấy giơ mà
không có
con thấy một trải nghiệm giãng ngộ con nhìn vào giả sử con thấy sự hiện ra thì thế bây giờ con cũng suy nghĩ về ơi ngày mai mình phải làm gì nhỉ hiện ra thì khi có suy nghĩ đấy con đang có gì
hay là con có một suy nghĩ đây mình không phủ nhận hết mình chỉ khẳng định thôi đấy thiền mới nhá. Nhắc lại này. Thế khi con một su mông lung về tương lai thìế con đang có cái gì?
Con đang có trải nghiệm. Ý không tách du thành một trải nghiệm mà con vẫn có cái trải nghiệm giác ngộ nhá. Chỗ này hiểu không cẩn thận là chết nhá.
Thí dụ là cái suy nữa tách ra thành một trải nghiệm giác ngộ mới mà con có vẫn có cái thả giác ngộ đấy.
Toàn thể vẫn hướng dẫn đấy toàn thể chẳng qua là nó lấp láy lấp lánh đổi màu
theo kiểu của nó thôi.
Nhưng con vẫn có cái cho toàn thể đấy. Trong đấy thì cái suy nghĩ là một cái phần của cái trả giác đấy hay nó khác là con luôn có chảnh giác ngộ. Đúng chưa? Vậy bây giờ suy nghĩ là suy nghĩ hay suy nghĩ là trải nghiệm giác ngộ?
Sống chết là nằm ở chỗ này. Thử trả lời suy nghĩ là suy nghĩ hay suy nghĩ là thộ Vì sao ai trả? Vì sao cho một cửa hôm nay anh em giỏi quá ai nói câu nào trúng câu đấy luôn sợ. Suy nghĩ là suy nghĩ hay suy nghĩ là trải nghiệm cộ và vì sao chú nó nói rất trải nghiệm nhá. Mang tính trải nghiệm nhá. Chú không nói về lý thuyết đâu nhá. Mang tính trải nghiệm là ngồi đây có một suy nghĩ bay ra
thì cái suy đấy là một suy nghĩ hay đấy là trải nghiệm giác ngộ và giải thích cho là vì sao Hải Nam từ mic cho hả Nam?
Mình đưa cho mình hai thật đấy.
Mình đưa cho mình Úi giời mình ơi.
Rồi
tại vì là chỉ thấy trải nghiệm giác ngộ thôi ạ.
Ừ
thì không giống như cái sư phụ dạy á là trước thì mình thì đó là hiện ra thì đây là cái trải nghiệm giác ngộ thôi. Nên là ngay cả khi mình bảo là ví dụ là có một cái suy nghĩ nào ngoài cái trải nghiệm giác ngộ thì không. Mình nhìn vào chỉ có thấy trải nghiệm giác ngộ thôi.
Một cơn sóng nổi trên biển thì nó là một cơn sóng riêng biệt với mặt biển hay nó chính là mặt biển?
Mặt biển.
Đấy chỗ này mọi người hiểu hình ảnh nó sẽ hiểu ngay. Khi tr biển của cơn sóng nổi lên thì nó là một cơn sóng tách khỏi mặt biển hay nó vẫn là mặt biển? không sĩ nổi lên thì nó là một suy nghĩ hay nó chính là mặt biển?
Khi một suy nghĩ nổi lên thì nó là một suy nghĩ tách rời ra khỏi trải nghiệm giác ngộ hay nó vẫn chính là trải nghiệm giác ngộ?
Khi một suy nghĩ nổi lên thì nó là trải nghiệm giác ngộ hay nó là một suy nghĩ tách rời khỏi trệ giác ngộ?
Chính là ngộ
chính là chộ có cái nào tách được không? Có cách nào tách khỏi suy nghĩ khỏi trải nghiệm giác ngộ này không? Làm sao cách được? Nó chính là trải nghiệm mà. Con tách hình trong gương hỏi mặt gương kiểu gì? Con tách một cơn sóng khỏi biển kiểu gì bây giờ? Nó mặc nhiên là hay là nó do con thực hành mới là
như vậy. Khi con ngồi thiền, khi con thiền bất kỳ lúc nào ấ có một suy xuất hiện. Thay vì con phải đợ đánh nhau với nội dung suy nghĩ. Ôi không được đâu. Cái này sai rồi.
Đấy phải một số bạn hôm nay kể không? Ai quả bảo ui có suy nghĩ kìa phải chống lại nó thôi. Có một số bạn hôm nay cũng nói không thì bây giờ con nên thế này. Ai nó được cho Hà Nam chưa nhở?
Hà Nam nốt chờ đây. À không Hải Nam đây chứ quên Hải Nam. Hải Nam Thảo nào và Hải Nam nào Hải Nam lại đi.
Vâ con nên làm gì đấy? Con được một cờ được 1/2 cờ nó được con này xong mới được một cờ
bây giờ ngồi thiền có suy nghĩ bay ra.
Vâng ạ.
Trước đây con phải khá nội dung suy nghĩ này.
Vâng.
Con phải bảo ôi suy nghĩ nhiều quá không được đâu. Chết rồi phải không được rời mắt khỏi cáiì gì gì đấy. Thì bây giờ con nên làm thế nào?
Thì bây giờ Nhìn vào kinh nghiệm thôi ạ. Thì thấy trải nghiệm giác ngộ thôi. Rồi cho con nửa cờ có ai nói khác không? Nói thích thực hành đi. Đoán đi. Đán thực hành nà. Sau khi đến đế đây rồi nên thực hành nà.
Sau khi ngày đến đế đây rồi thì con ngồi thiền. Ôi ngày mai mình phải nhớ sao
tư với anh chứ không thì nhớ lắm. Ví dụ thế.
Đấy ví dụ thế thì con nên làm thế nào? Con nên thực hành nào? Ngày mai phải đ tư với Hải Nam nhưng không phả nhớ lắm thôi con cho trả lời trước câu hội con trước. Đ nhá. Con ngồi đây ngày mai phải tư Hải Nam hay không nhớ lắm. Tác thiên nhá.
Vâng.
Nhớ lắm.
Thì nên làm gì? Nên thực hành thế nào?
Bình thường thì sẽ thấy là có cái có cái suy nghĩ đấy nổi lên.
Ừ.
Suy nghĩ là đấy như sư phụ vừa nói thì
bình thường là không được Hải Nam trên đời.
Vâng.
Đúng không?
Bình thường mấy hôm nay là còn Hải Nam
quải nam ngoài kinh nghiệm không? Chết rồi. Qu Hải Nam kinh nghiệm. Sao lại suy nghĩ mông đung thế này mà quên mất sự thật rồi? Chết chết chết. Còn bây giờ sau với bà sự đang giảng ở đây thì con làm gì?
Thì nó có hiện ra ý là có cái cái cái suy nghĩ đấy ở ngoài cái kinh nghiệm giác ngộ này không? Thì con nhìn trực tiếp vào kinh nghiệm thôi.
Ừ. Cụ thôi. Còn bị cụ rồi.
Cụ à? Vâng.
0,5 c là đúng rồi. Làm người khác đi.
Vâng. Giảng cái mới cơ mà. Cái mới này cao siêu hơn nhiều.
Nào chỉ phiêu nào. Nó đ chọn một cờ
thì con thấy khi mình đang thiền. ạ. Đúng không ạ? Xong có suy nghĩ hiện ra thì thấy nó là hiện ra thôi chứ chẳng có suy nghĩ nào cả. Nó chỉ là cái hiện ra và vì thế nó cũng là trải nghiệm giác ngộ thôi. Nó chính là trải nghiệm giác ngộ chứ không là gì khác cả.
Gần đúng rồi đấy. Gần đạt rồi đấy. Nó đạt cũng được. Nó đạt luôn được. Hơi d hơi dài thôi nhưng mà nó thế là cũng đạt rồi đấy. Thôi chọn một cờ nhá.
Con thấy nó chí hộ là xong.
Đơn giản thô mà con là cái nào thì con để bàn sau. Nhưng mà có con là thấy nó chạy hộ dễ khó. Thế nó làm được cái
ờ thì khói dễ
dễ
dễ
chứ không phải là phủ nhận là nội dung của nó là sai.
Không phải là là từ chối nó. Con thấy nó thì lộ luôn tại trận luôn. Ai thấy ai thấy làm được cho thầy nào? Ai thấy vẫn khó ch thầy nào? Ai thấy vẫn khó quá nói vẫn chưa hiểu.
Không
nó đi
xong mình biết là mình đã thấy nó là mọi người.
Ừ ok rồi. Không phải rất tốt. Làm sao con biết là con thấy rồi đúng không? Con phải nhìn vào kinh nghiệm của con. Con có thể nghĩ được nh kinh nghiệm của con. Cái suy nghĩ đấy nó có tách rời khỏi những thứ xung quanh nó hay không? Giống như sóng có rời khỏi mặt biển hay không? Cái suy nó có tách ra khỏi trải nghiệm giờ con nó có hiện ra như một thứ tách rời hay không? Nếu hiện ra thứ tách rời thì nó là suy nghĩ nó phải hộ. Còn nếu nó là hiện ra nhưng mà như là sóng trên biển hình trong gương mặt gương ấy thì nó lại thể hộ. Đ câu hỏi của Châu Anh rất hay. Con làm thế nào cũng được. Nếu nó tách rời khỏi kinh nghiệm của con thì nó không phải là chạy nó ngộ đâu. Nó là một suy nghĩ nhưng nếu nó không tách rời thì nó chính là trả lộ. Và cái này cậu đã học rồi, con đã đi qua rồi, nó trải qua là cái này tch khỏi biết được không gì nữa
nên đâu có khó với con đâu. Sụ tin tức cả con làm được hết vì dễ
thì con sẽ cải qua cái đoạn là có tách được khỏi biết được không? Rồi cái trải kim nghĩ đối với con ấy sự tin là con đã thấy rằng nó không thách người khỏi trải nghiệm được rồi mà nếu ngược lại n con sẽ thấy đi con lại hỏi câu đấy nếu mà ví dụ đi con tiên thấy suy tách quá thì cái suy này có tách khỏi biết được không tách khỏi trải nghiệm giác ngộ được không đúng không thách khỏi trải nghiệm được không trải nghiệm đưa là giác ngộ rồi mặc định trải nghiệm giác ngộ mình bỏ chữ giác ngộ đi cho nó ra đỡ dài vì trải nghiệm nó mặc mặc định phải là giác ngộ khi con ngồi xuống là con có trải nghiệm nhưng trải nghiệm mặc định nó là giác ngộ nên là cái suy nghĩ này có tách được trải nghiệm trải nghiệm được không câu đấy là đủ để con thấy là suy nghĩ không tách được vì thế nó là một với trải nghiệm Hiểu không? Đúng rồi. Câu hỏi rất tốt. Nếu con thấy tách rời thì là chưa thấy. Nhưng mà con đã đủ trình độ để thấy không tách rời rồi.
Ở đây chú muốn nhấn mạnh là gì? Mình không phán được suy nghĩ, mình không từ chối suy nghĩ. T sao lại nghĩ lắm thế? Sao nghĩ lắm thế nhỉ? Sau nay mình ngồi thiền mà nghĩ lắm thế nhỉ? Không. Ở đây con lên một mức độ cao hơn. Con không phá nội dung của nó. Con cũng không chống lại nó mà con chỉ thấy nó là một với trải nghiệm giác ngộ vì thế là suy bao nhiêu không sợ vì con là thấy rằng nó là chộ chứ con không phải phủ nhận nội dung của nó rồi con không phải là từ chối đừng có xảy ra nhiều quá ít ít gì cho bà tập
không luôn con không từ chối cái gì cả con chỉ thấy rằng nó là trả dộ nó là một với trả dộ đúng chưa là một không thách được giống như là sóng trên biển không thách khỏi biển hình trong không thách mặt ngưng nó là một trường con hoàn thành tiền rồi đấy. Vì nếu con làm như vậy thì con thử nghĩ xem nếu con làm được như vậy thì trong cả buổi thiền con có cái trải nghiệm nào không phải gi ngộ nó đầy đủ hơn nhá thì đầu tiên ấ con phải làm những thứ không phải suy nghĩ đã như cái gì nó dễ không nói. Đầu tiên con làm thế giới này nhưng mà cái đấy thì thấy nó chạy ngộ ngay lập tức rồi. Khi con ngồi này con thấy sụ là chá ngộ không? Dễ hay khó?
Dễ nên là sụ không nói. Nhưng đầu tiên phải thấy cái đã. Sau đấy cái duy nhất mà gây chuyện ấy sẽ là thằng suy bay vọt ra đúng không? Và do thói quen thì con không coi thằng Suy đấy là
chảnh dộ mà con cho nó thằng suy nghĩ
phá chảnh giác ngộ của
mày đi phá chệ giá củaộ tao
đúng không nhỉ như vậy là trải nghiệm d của con ấy không còn là trọn vẹn nữa bởi vì có thằng không phải nhệ nó ngộ nó mọc ra ở đấy
và vì thế nó phá đấy là cách đây là cách nghĩ thông thường
cách th hành mới này là suy bay ra con thấy rằng nó là một v trẻ nó ngộ vì thế một Lúc sau ấy có thấy chảy con toàn là chảy ngộ từ đồn đến cuối và không chỉ là một lúc sau mà con tự tin rằng là ơ có bao nhiêu suy nghĩ thì không đ thấy ra hết đấy. Đấy trong đề xuất kiểu thiền mới kiểu thiền này phát là con ngồi xuống con giá ngộ luôn và con không rời giác ngộ được nên con thực hành đúng cách chụ đó chả rời có giác ngộ vì năm thứ còn lại chẳng mấy ai bảo là không phải giác ngộ
đúng không mà có bảo xong thấy thấy lại rất là dễ
còn cái mà phá nhất từ xưa đến nay thì bằng cách này xong một thời gian đủ lâu Con sẽ bắt đầu trải nghiệm suy nghĩ là trải nghiệm ngộ không còn là suy nghĩ nữa. Hôm qua sụ giảng một vị đấy,
một vị về kiến thức lý thuyết hôm nay một vị về trải nghiệm.
Hôm trước giảng một vị về lý thuyết nó là cái quái gì? Nhưng đây giảng trải nghiệm này. Và một vị về lý thuyết là gì? Tại sao suy nghĩ một vị với cả hiện ra? Vì không có suy nghĩ, chỉ có hiện ra nên có một vị hiện ra. Đấy là lý thuyết đúng không?
Nhưng thực hành nó không như thế đâu. Thực hành mà từ chối suy nghĩ thì chết.
Thực hành. này phải như này vừa nói cơ tại sao suy nghĩ là một với trải nghiệm giác ngộ vì khi suy nghĩ xuất hiện nó không thể nào rời khỏi trải nghiệm giác ngộ nó không nào tách được đúng không và vì thế nó chính là ngộ và điều này có thể trải nghiệm bằng kinh nghiệm còn nếu lỡ thấy rời khỏi rồi con lại hỏi một câu là có tách được không có tách chính khỏi trải nghiệm được không có tách được không tách được
đấy
thấy chưa bằng cách này thì con sẽ có một buổi thiền rất mượt bất chấp cả suy bay ra loạn xạ Thôi nhắc lại là ưu tiên mình là không phá nương suy nghĩ gì hết nhá. Không phá thế nào luôn.
Thế mới sướng chứ.
Phá nó mới chết. Phá là ngoài thiền đấy. Tư thoải mái đi.
Phá thì vẫn phải phá nhưng mà phá ở ngoài.
Ở ngoài thể phá vì không thì con tin nó quá làm sao mà con tập hành pháp được nữa. Ôi ngày mai mình phải đi đi tư với cả Tuệ Anh. Tin nó quá điện thoại ra gọi luôn thì làm sao thực hành được pháp? Phải không tin nó thì mới thực hành được
nên vẫn phải phá. Nhưng phá ở ngoài còn đây xong giảng con về thiền mà. phá kiến chứ thoải mái phá cách nào cũng được còn về thiền nó như vừa xong rất đơn giản con xây cái thiền con trên điền có cái gì ngộ
con phá suy nghĩ thoải mái thì con vẫn bị ở trạng thái người phá
còn hôm nay con làm người xây
đấy khác nhau hiểu chưa hôm qua con mông lung vì con đi phá
hôm nay con tự tin vì con xây có suy nghĩ bất kỳ cái gì suy nghĩ chỉ là cách ch nói về cái là cái cái suy nghĩ là cái cái mạnh nhất phải có chứ còn bất kỳ cái gì trên đ Con ruồi bay qua nhá chứ không phải chỉ suy nghĩ thôi nhá. Suy nghĩ là vì nó là cái vấn đề nhất. Con ruồi bay qua thì con ruồi bay qua cũng là gì? Ngộ
có làm được không?
Con dừa qua ch có làm được không?
Ngữ mông ngông gãi mông được không?
Được
đấy. Cả buổi thiền của con là buổi mà nhìn thấy mọi thứ là chảy ngộ.
Cả buổi thiền con 30 phút là 30 phút nhìn thấy mọi thứ chảy ra ngộ. Không phải 30 phút chống phá. đánh đập cái gì cả. Tự tin chưa?
Đúng rồi. Càng phiền càng sắp quyết.
Tự tin chưa? Mã gọi không? Tự tin mà. Tự tin chưa?
Tự tin.
Nghe đây tự tin chưa?
Tự tin.
Có tin thực hành được không? Được.
Ừ. Những ai thấy tự tin rồi anh?
Nó nó xây mà.
Những ai thấy ui khó quá tụi nói một cái gì nó mới khó ghê. Dễ mà. Cái dễ kinh khủng luôn. Cái này là xây và xây trên nền và các cái những con đã được xây lâu nay rồi.
Xây tiếp. Đi đây là xây tiếp thôi.
Xây tiếp.
Đây là xây tiếp vì nó xây tính bằng tính trải nghiệm. Cái này là nó xây vì sao? Vì nó nó xây thẳng vào trải nghiệm. Nó biến mọi trải nghiệm của con biến thành trải nghiệm giác ngộ. Thế con bảo là con giác ngộ chứ làm sao? Con bảo là tôi là người giác ngộ nhưng trải nghiệm tôi toàn là trải nghiệm không giác ngộ được.
Cái người giác ngộ thì trải nghiệm nào cũng giác ngộ hay là có đầy trải nghiệm vô minh?
Trải nghiệm nào cũng giác ngộ.
Đúng rồi. Người giác ngộ chắc chắn trải nghiệm nào phải giác ngộ thì mới gọi giác ngộ. Con lên sao dụ để có cuộc đời toàn tránh giác ngộ. Hay là con muốn một cuộc đời là rất nhiều lý thuyết về giác ngộ. Rất tin đây là giác ngộ nhưng mà tránh mình là vô minh. Ngộ
sao
ngộ
thế? Nếu con đi theo 30 năm nữa con ngồi đây và suy bay ra con thấy như một vật riêng con rồi bay qua như một vật riêng thìế đây lại trải nghiệm gì
thế theo để làm gì nếu con ruồi bay qua thì con ruồi phải là chảnh giác ngộ nếu suy bay vọt ra thì thì nghĩ phải là
thì mới là giác ngộ chứ bất kể nó đĩnh là cái gì ô chết đến nơi rồi tu hành này kém quá chết đến nơi rồi không quan tâm luôn bởi vì nó là
hay là con muốn mãi mãi cả đời lệ thuộc nó suy nghĩ ngộ
ôi mình tự ti quá khổ quá xong rồi khổ 30 năm hay là gì ok tự ti quá khổ quá là nội dung suy nghĩ nhưng cái suy nghĩ đấy nó lại là gì
tranh ngộ
đấyị đ ngộ
nên con hoàn toàn tự tin ngay khi đang tự tin
đều nghe nó không tưởng tự tin ngay khi đang tự tin mà chú nó nãy chú nói về tính trải nghiệm dùng từ trải nghiệm không muốn dùng từ khác nữa luôn từ khác nó bị giữa trải nghiệm và lý thuyết hôm nay sụ quyết định dùng hàm một từ mới luôn để cho con buộc phải quay vào trải nghiệm
trả
không dùng lý thuyết không dùng không dùng bất cứ từ từ gì biết hiện ra vân vân nữa bởi vì nó phải phải là trải nghiệm cơ
hôm nay dùng một khái niệm mới là trải nghiệm giác ngộ nhưng mà phải đánh thật đánh thật rất mạnh và trải nghiệm nên sau này khi con có những cái cái suy nghĩ tiêu cực này những vấn đề xảy ra ấy con vẫn có trải nghiệm giác ngộ đây
khi mà mặc ba con ông chết ông khóc như gì Đố không biết đây trải nghiệm vô minh hay thả nhệ ngộ ngộ
khóc cơ mà buồn
thầy dạy con kiểu gì thầy dạy tất cả giấc mơ mà con thầy chết thầy khóc như nhưng mà ông ông người ông bình thường ấy phải không tuy ta khóc như bình thường nhưng ta đang có gì
trả nghiệm ngộ
trải nghiệm giác ngộ mặc nếu mà dụ là mặc ba chỗ bảo đấy mày không hiểu đâu khóc vẫn là trải nghiệm giác ngộ ai mu tải là xụ ai tưởng tượng xụ đi cho một cờ thế nào là khóc mà vẫn là chả ra ngộ khóc và buồn bã đau đớn mà vẫn là chảy ra ngộ Nhân à tay à
làm gì đấy
đấy thôi nói luôn đi tiện nói luôn nó luôn để chỗ tốn một cờ tiêu một cờ phí hoài
khóc
nào mô tả mọ thái buồn bã khóc lóc mà vẫn là trả giác hội dụ
thì thấy khóc lóc nó là trải nghiệm nhấtc ngộ cùng bạn là trái nghiệm nhấtc ngộ
muốn tải hân tí nữa đi nói thế ch nói được chi tiết lên đi không người khác nói đi nghe nghe nó ngứa tay lắm người khác đi nói thế đừng nói
s thợ nó là thế đâu người khác nó đi
mô tả sâu sắc một chút đi lấy một cờ cơ mà
đấy Đấy máy cờ này
quấy. Đấy nhân là thái độ là lôi gọn nhá. Khi nghe thầy hỏi thì phải tìm cách trả lời cho nó sâu sắc.
Trả lời một câu nó nông cạn với nó đi.
Thì khi đang bình thường này đang có trải nghiệm giác ngộ
thế trong cái trải nghiệm giác ngộ đấy thì nổi lên một cảm xúc
ch
buồn lắm.
Thế mới đau những trừ cỡ chả làm cái gì. Ok.
Trong đấy nó nổi lên một cảm xúc buồn một cái cảnh khóc lóc
thì nó cũng giống như như là những cái cơn sóng nổi lên trên biển ấy. Nó không có gì khác là trải nghiệm xác ngộ cả.
Nó có tách được kh mặt biển không?
Không thể tách được khển.
Thế hương vị của nó là cái gì? Vị của nó là gì?
Vị của nó là vị biển.
Vị biển đồng ý là mặc pa khóc. Nhưng cái khóc đấy nó vị của mặc pa không phải là vị khóc. Đấy khác của ông mặc pa với đấy. Nói thế m hiểu mặc pa khác người thường là ông khóc là vị ông là khóc là đau đớn. Còn mạc pa ấy là cái vị đấy là vị trải nghiệ
bởi vì nó hoàn toàn hòa 100. Phần mà thành giác ngộ làm sao lại tách rời thành một vị khác được. Nên cái khóc này khóc của cái vị giác ngộ vị của tránh của giác ngộ chống không sáng tỏ hiện ra.
Hiểu không nhỉ? Cái trải nghiệm tại sao mình gọi trải nghiệm giác ngộ? Vì nó có ba tính chất là gì?
Chống không, tráng tỏ, hiện ra. Trong
tỏ hiện rain
thế khóc nó có ba tính chất đấy không?
Có.
Nó hòa cùng với cả cái trải nghiệm luôn ba tính chất là chống không, sóng tỏ hiện ra. Nên tuy là hình tướng là khóc nhưng vị của nó là trải nghiệm.
Đây là trải nghiệm giác ngộ đấy. Con hiểu không nhỉ?
Nó không khác v hình tướng nữa nhưng khác về vị. Giống sụ ngồi đây này. Sụ ăn uống sụ kêu ôi không ngon chán đúng không? Sụ cũng bảo cái này không ăn không thích ăn cái không thích ăn. Trông thì sụ vẫn có vẻ từ chối không thích và có thích. Nhưng cái vị của không thích và có thích đấy lại là gì?
Trải nghiệm ngộ.
Bởi vì sao lại trải nghiệ?
Vì nó không thách rời khỏi trải nghiệm.
Trải nghiệm
mà trải nghiệm thì luôn luôn là gì? Ngộ. Ng
chống không
sáng sỏ hiện ra
hiện ra
hiểu mà hiểu logic chưa
đấy quế trả lời thế nó mới đúng chứ trả lời thế thấy nông cạn chưa
không
cái quan trọng nhất là cái vị chứ không phải là nói là vì nó thế nó thế nó quá gì
nó thế là thế chả nói được như nó thế vì cái vị của vị của cái khóc lóc đau đớn đấy đã không còn là cái khóc lóc đớn nữa rồi bởi vì nó không thách rời khỏi cái nền nó hiện ra nên nó có cùng vị với cái nền đấy nên nó mới gọi là trải nghiệm giác ngộ Hiểu sự nói không? Không phải là do con thấy rằng là ơ thế cái đau này nó chảy ra ngộ con tin thế thì nó mới quái. Không phải do con tin nó chảy ra ngộ thì nó chảy ra ngộ. Trả lời nhân ấy rất dễ bị hiểu lầm là con tin thế. Con ngồi đây con khóc thì không phải do con tin rằng khóc là ch ngộ mà nó ok mà vì cái khóc đấy sao?
Không tách rời được khỏi cái trải nghiệm giác ngộ. Nó cùng một vị với
trải nghiệm ngộ
nên đối với con Ấy con trải nghiệm nó ở cái vị là gì?
Vị trải nghiệm ngộ
đấy. Chứ không phải là con tin rằng nó là thể ngộ vô nghĩa. Câu nói là câu nói của những người trí nó là thể giộ bởi vì con trải nghiệm nó ở một cái vị
hòa vào một với cái hiện ra này, với cái thể dốc ngộ này.
Hiểu ý tinh tế đây không?
Tinh tế nhá. Không con bị chết nhá. Không hiểu n chết. Nếu con ngồi vào con ép đằng đấy con nghĩ rằng nó ngộ nó vô nghĩa. Con đau con đau chân con ép nó ngộ làm sao con ép được một con đau chân nhận ra ép thoải mái không được
ngồi đây vui vẻ ví dụ thì ép được những cái cơn đau làm sao ép được rồi em nói nếu đau thì nên tập thế nào đau là cái rõ nhất khó nhất vũ trang đi
à con nếu mà đau khi có cơn đau nổi lên hay là có suy nghĩ là đau quá chết mất rồi thì mình thấy nó có tách khỏi cái trải nghiệm giác ngộ này không
đúng rồi
mình thấy rõ r Th được không?
Ừ bằng bằng trải nghiệm bằng trải nghiệm ấy chứ không phải là bằng suy nghĩ gộ là chữ rất mạnh.
Dạ
nó có buộc con khuyề trải nghiệm.
Ừ
con không thết được nữa. Con nhìn vào cái đau này xem có tách khỏi không. Hay là nó cũng có cái vịng
chống không sáng. tỏ hiện ra
ừ
giống với mọi trải nghiệm giác ngộ khác.
Ừ.
Chỉ khi nào nó cùng một vị thì con mới tự tin. Còn con ép là đây chỉ ép những thứ như là với vẩn bình thường thôi. Khi nó cùng vị thì tự tí đúng chưa? Ngay bây giờ con không thể nào làm được cái việc cái gì hiện ra con mộ.
Dạ.
Nhưng nếu con thự hành thông đúng sự nó cái ngày sẽ đến đảm bảo với con thế.
Ai tự tin ngày đấy sẽ đến rồi. Đúng rồi. Ngay bây giờ sẽ có những cái còn thấy được đấy không thấy được nhưng không sao nên cứ thục làm cái dụ đang giải cứ làm đi bao lâu chưa biết thì vì đây nó nó đánh vào trải nghiệm mà thì sẽ đến ngày con thấy tất cả hiện ra là chẻ nội hết bất chấp lật như gì hả Nam phê không thế chứ đi theo dụ bao nhiêu năm chỉ có cái lý luận xong rồi đau hiện ra thì vẫn là đau nó quái gì luận khổ lắm
khổ Từ từ dần dần con sẽ có đất. Cái này là tái tạo đất đấy. Vì nó là trải nghiệm mới là đất
chứ còn lý thuyết sẽ là đất. Cái này xẽ đất cho con đất luôn. Và cái này sẽ là con thích thiền. Cứ thử đi nhá.
Vâng.
Rồi đấy.
Tức là khi sư phụ nói là ngồi xuống là trải nghiệm giác ngộ ấy.
Thì ở đây nó có hai phần là phần về mặt kiến là mình xác quyết là như thế. Và và khi mình hiểu là trải nghiệm giác ngộ là gì ấy. thì mới xứ mình sẽ thấy luôn cái đó nghĩa là một cái trải nghiệm có ba tính chất chống không sáng tỏ và hiện ra đúng không chứ mình tỏa chiếu gọi hiện ra
chống không sáng nó hiện ra
vì vì thực tại nó có ba tính chất đấy hay là giác ngộ nó qua tính chất đấy đúng không đây là đại giác ngộ đấy vì đại giác ngộ qua tính chất đấy nên là bất kỳ cái gì có chất đấy thì nó chính là thực tại chính là đại giác ngộ cái này sự học lâu con học lâu rồi đúng không
vâng
con ngồi xuống một cái con có thể nghĩ hoặc con thể cảm nhận
cảm nhận được
mà tốt nhất cả hai.
Vâng
con cảm nhận xem cái trải nghiệm của con có ngượt sống không sống thện ra không thấy ngay không
thấy ngay nghiệm này là trải nghiệm lộ luôn không?
Đúng rồi. Thế là trải nghiệm này là bằng kinh nghiệm luôn. Thấy luôn một phát thấy muốn phải có cái gì đó để mình thấy chứ.
Ừ
thì đây là cả về lý và kinh nghiệm đều thống nhất.
Đúng rồi.
Được khẳng định rằng là trải nghiệm này con là trung không
và con đã dành bao gian đúng không? Từ hồi rồi Phú Quốc đến giờ đấy để làm cái trò này rồi.
Đúng rồi.
Phú Quốc đến giờ là chỉ để làm cái việc này thôi để mình có một cái đồng ý cả về trải nghiệm lẫn về lý trí rằng là gì?
Là cái trải nghiệm này này thắng ngộ
thẳng. Bây giờ chúng tôi sẽ thanh thnh giác ngộ thôi
ngày xưa mình dùng từ biết
thì nó sẽ dẫn đến việc lý trí lý trí lý trí
hôm nay sự quyết định quyết định hôm nay là không đối với các con phải dùng từ mới để nó chỉnh khoay và trải nghiệm hết
như là trảnh giác ngộ là ngang từ biết ngày xưa
đúng rồi
chứ đừng nghĩ là có một cái gì mới toanh hoặc là lạ hoắc
vâng
nhưng mà đấy là biết lý thuyết lắm
đúng rồi
thì biết nó có là trống không sáng tỏ hiện ra
đúng không thì bây giờ mình dùng từ mới từ cực mạnh tỏ trải nghiệm là trải nghiệm
trải nghiệm ngộ
nhưng mà không phải trải bình thường trải nghiệm nó có ba tính chất là chống không sáng tỏ hiện ra Nên mình gọi là trải nghiệm
nó là trải nghiệm giang ngộ.
Sóng tỏ chưa?
Vâng.
Đấy. Thế là từ rất là quan trọng nhưng mà các con thấy dễ nuốt không?
Dễ nuốt.
B cảm nhận được đây là những lã ngộ không?
Có
một phát luôn
rồi. C hỏi rất đúng.
Ừ.
Thì sau đấy là khi mình đang có trải nghiệm giác ngộ thì đúng là có cái gì nổi lên thì mình lại xem là nó có tách khỏi trải nghiệm này không.
Nói chung là có gì nổi lên ấy. Nếu mà con thấy là chuyện giác ngay thì con chẳng xem
thì không cần phải xem.
Rất nhiều thứ sẽ không Phải xem
như là ngồi đây có tự nhiên nhìn ra cái bàn cái ghế thì phải xem cái gì nữa.
Ừ đúng rồi.
Nhưng trừ những thứ mà tự nhiên mình thấy nó tách ra
tự nhiên mình thấy tách
nó lồi khỏi ra khỏi hẳn
thì mới phải xem.
Thì mình phải xem
chứ đừng ngồi để xem có kiểu là tôi hỏi câu A hỏi câu B hỏi câu C chết lắm. Tôi chết lắm.
Cái mà cái xem sự nói là gì? Giống như xem phim ấy.
Xem phim ờ rồi
cái trên màn hình thì nó vẫn là màn hình. Đấy là xem kiểu
xem kiểu trả giác ngộ
rồi
chứ không phải là xem là để hỏi để hỏi hỏi hỏi.
Tuy nhiên sẽ có lúc con thấy cái ơ nó vượt ra nó nó cứ tàn hình nó bay vọt khỏi mình có. Đúng không? Kiểu phim 3D đấy. Có cái lao bay khỏi màn hình.
Sợ quá né đầu tránh. Thế nó phải hỏi đúng không?
Phải hỏi
nó phải xem giống nghĩa là đây là kiểm tra
kiểm tra
nhìn lại vào nó nhìn vào nó
nhìn vào nó để xem
xem nó có tách rồi cái khỏi trải nghiệm giác ngộ được không.
Và tất nhiên kiểm tra sao
không
không thể nào
con cố hết sức con tách được không?
Không thể
con bố con tách khỏi khi suy nghĩ khỏi trải nghiệm bây giờ đấy.
Con dùng hết thận thông khả năng con đi
chịuận
đúng con. Tách khỏi cái cảm giác con dùng hết khả năng tách được không mà
ừ
con hỏi câu rất đúng là cái này có tách khỏi trải nghiệm giống bộ được không phải có chữ được
có tách khỏi trải nghiệm giác được không
giống như là các bạn nào hay bị nhầm nhắm nào hay nhầm đấy
thiếu chữ được là chết rồiúng
có tách không là lý thuyết rồi
lý thuyết còn được
được không mới là quan trọng hết sức
mình dùng hết sức đố còn tách được một cái bất kỳ tranh nghiệm gì khỏi trách nhiệm ngộ
khi đấy mới tự tin được
biết đạ đấy con chỉ hỏi thế thôi ạ
sáng sủa chưa
sáng sủa M này đâ có đất này mà nó dễ xây trên thế có ở đây mình không phá nương suy nghĩ n suy nghĩ mình phá xong phá ngoài ở đây mình chỉ tập trung là thấy suy nghĩ là thành ngộ thôi yên tâm con thấy phát là cái nội dung nhi thép bay yên tâm đi nếu con thấy được cái đấy thì nội dung n không còn nghĩa gì nữa đấy đấy là cái điều kỳ diệu của môn này con thầy con ngồi phá suy nghĩ phá bao giờ mới xong tự ti biến thành tự tin khi nào mới xong tậm chí không xong được luôn có những cái cái Cái tính cách cố hữu ấy ở đây có ai có tính mà sửa mãi không xong không
có
tay nào thế khi nào mới xong
không xong
con chắc gì đã xong thậm chí đời này chắc gì đã xong nên mình không thể giải quyết bằng cách là ngồi nổi sụ n nghĩ được
cái vấn đề cố hữu đấy nó chỉ mình chển thấy rằng nó là chảy gi hộ là xong song sẳn song xịn luôn
hải nam vừ Vừa muốn lấy Tuệ Anh vừa muốn lấy nhật chiêu thì khi nào mới xong?
Không thể biết khi nào xong luôn. Nhưng mà chả sao ơ muốn lấy nhật chiêu là một trải nghiệm giang ngộ muốn lấy t anh cũng lại là
thì có phải là chính là thế là xong không?
Đến m là xong
hay là phải lấy được hay là không lấy mới là xong?
Đấy
môn này mà là môn một vị thật. sự này và vì nó xây dựng trên nền là nền có không phải trên nền không nên nó dễ hiểu không còn hai hôm nay hãy coi lý thuyết để con hiểu cái đúng lý thuyết vẫn là quan trọng đừng coi thường cái những cái lý thuyết dụ giải mấy hôm nay nhưng mà khi mà thực hành thì phải như thế này nhá còn lý thuyết cứ kiến cứ pha thoải mái đ không không thoải mái đi
càng tốt.
Nhưng khi thiền ấy đây là cái thiền mới con thay cái thiền này và bảo th cũ nhá. Nếu con làm được cây trong thiền chắc chắn sẽ làm ngoài thiền sống hay muộn th mà con cứ thử ngoài thiền đi xem nào. Đầy lúc làm được mà
cửa sáng không?
Đầy lúc làm được trong cuộc sống con thấy có làm được trong cuộc sống không?
Có
hay không làm được?
Làm được
đầy lúc làm được nên giờ mình sẽ
trong thiền ngoài thiền thì đều khác này thôi.
Chúng ta có chuyển sang một đoạn mới đấy. 2021 à con 2026
2026 nhá con. đoạn mới này năm trải nghiệm giác ngộ chứ không phải là năm lý thuyết giác ngộ nữa. Năm ngoái năm lý thuyết giác ngộ năm thứ hai
còn năm nay năm gì
cái thư hành này sẽ dẫn con về một vị dẫn con về đất thực sự đấy là vì nó sẽ dựng trên cái nền là có sẽ trên sự vững chắc nên nó sẽ rất vững chắc
còn mấy hôm nay là con bị không quá nhiều quá không này không kia trống này chống kia thì không này không kiếm này kia lúc nào cũng được ngoài thiền ngoài cái thiền pro này thiền ngoài thiền plus này thì con Chẳng phải plus cái này thiền gì không biết nữa. Mới sáng tác xong thì không thấy
ngoài cái thiền nhớ độ này ấy thì con thích con thích phá thích đi tùy con nhưng con phải làm quen ngay trong thiền để con hiểu thế nào là thiền thật sự.
Khi con làm được trong thiền con mới hiểu à ra ngoài đời áp dụng thế nào chứ nếu con không làm trong thiền được ấy con coi nhẹ thiền con bảo thôi không thiền không sao đâu chết tôi biết chết rồi tôi làm tôi sẽ sống như người thôi là chết đấy
con phải thực sự có tối thiểu 30 phút một ngày
con hiểu thế nào là đúng là cái gì ra theo cái đen của nó
thì còn ra ngoài đời mới sống được chứ. Đấy cho anh hiểu chưa nhá? Không thể coi nhẹ 30 phút gì đâu nhá. Thỉnh thoảng c nghỉ một hôm cho nó thoải mái đâu nhá nhá. Đấy không có chuyện đấy được đâu. Không được như vậy.
Mệt mỏi quá chán quá. Nghìu ôm xả láng con phải tiến vào khó nhưng mà tiến vào. Đấy mới là thái độ dũng mãnh người tu. Khó thì phải tiến vào. Khó xem nó làm nào để làm được. Đúng không? Chứ không phải là khó tôi sẽ tạm dừng đấy. Nào bâ giờ nhanh thấy bắt đầu cảm thấy là được ngay rồi. Thầy nào
ngay luôn không?
Ngay vào luôn không?
Ừ hỏi đi
ngày mai mình sẽ đo số này hôm nay thoải mái đi. Ngày mai mình sẽ đo cái số mới này
không cần sử kinh nghiệm thầy đây là trả giác ngộ
không cái số này luôn trải nghiệm giác ngộ luôn.
Thấy mọi thứ là trải nghiệm ngộ.
Thấy mọi thứ
thấy mọi trải nghiệm đúng là thứ.
Thấy mọi trải nghiệm là thấy ngộ. Phải đo hôm nay luôn được. Đo cái số ngày hôm nay con chắc là không cao đâu. Nhưng mà có phương án vừa sẽ khácâ
hả?
Điều khởi đau
thấy mọi
thấy mọi trải nghiệm là thể ngộ.
Môn này nó gọi là môn là dùng thiền để thắng
nhá. Thiền thắng là vì sao? Vì nếu con trải nghiệm như vậy thì dần dần ấy những cái thứ là Ngày mai ngày kia tự mờ dần đi.
Dùng kiến là gì? Là mình lý luận là ngày mai không có, ngày kia không có đâu. Không có đâu. Cuối cùng mình chỉ có kiến ý thức.
Một là dùng thiền để thắng. Vì sao? Vì bằng trải nghiệm này tự nó xóa như kia đi
xóa tự nhiên là con là nông dân con nhị sẽ cực kỳ lợi từ mô. Thế
vì nhờ cái việc là con thấy trải nghiệm nào cũng là cũng là trải nghiệm giác ngộ ấy. Tự nhiên con bắt đầu bắt đầu thấy rằng là à như vậy những cái tương lai quá khứ vân vân thì nó cũng chỉ là chậu thôi.
Không thể nói gì khác được. Đấy thắng choáng rồi đấy. Không có tương lai đâu không quá khứ đâu. Không có gì đâu. Ok đấy là về kiến rất tốt nhá. Nhưng mà về cảm giác của của cá nhân ấy có một lại tự tin rằng là trải nghiệm gì thì cũng là trải nghiệm.
Đấy mới là giác ngộ thật sự. Đấy mới là như mạc pa mới dám khóc dám cười. Còn con có kiến là cái gì trải nghiệm giác ngộ nhưng mà kiến ấy xong con dám khóc con cười đâu. Con sợ bỏ sư được con về một nồi lên một cơn tự ti phát là con con cuống cuông ngay. Hiểu tại sao cuống chưa cuố? Vì mình rất sợ trải nghiệm kiến mình có hết rộ kiến mình không thiếu cái gì cả nhưng mình vẫn rất sợ gì. Còn môn này là gì? Không thèm sợ trải nghiệm nữa.
Môn này nó làm cho con một cái sự tự tin vững chắc xây dựng trên trải nghiệm vì trải nghiệm nào cũng là chế bác ngộ còn không thèm sợ trải nghiệm có lên tầm mới luôn. Đức anh sợ mất tiền đúng không? Vì sợ trải nghiệm mất tiền đúng không? Thế nhưng nếu trải nghiệm mất tiền cũng là chỉnh bác ngộ đúng con sợ.
Nếu thực sự với con là thế còn chả sợ đấy. Sợ
cô thương thế nữa.
Cô thương
hôm nọ chú tra cái funding rate nó còn là dương là âm cơ. Nghĩa là con còn được lợi cơ.
Nghĩa là bây giờ lệnh long bây giờ sẽ được thằng sẽ được trả thêm thằng sót trả tiền cho mình.
Đấy dạ này ấy
này nếu con long ấ bề con long ấy thì thằng shop nó sẽ như là hàng ngày có thêm tiền.
Giá thì chưa lên không biết nhưng mà hàng ngày sẽ số tiền nhất định.
Chư cháy thì vẫn có thêm tiềnì
đấy. Dương nghìn đô. Vì con Long trong lúc cả thị trường nó sót
à
số người vay để sót nhớ số người vay để long thì nó bọn sót trả tiền bọn lót
thế là hành
có lãi
có cả cơ chế
này
bản chất chơi future là có có thằng vay để
vay để mua vay để bán
thì thằng này phải trải thằng kia thằng nào nhiều hơn thằng phải trải thằng nĩ hơn
thế được anh tự yên là thấy chưa cho thoải mái đi thì có lãi
bọn mày cứ sợ thoải mái để tao có tiền đấy vì tao lo khi mày sợ mà Cái đức anh sợ là trải nghiệm mất nhưng mà khi thấy trải nghiệm mất là ngộ sao sợ nữa chứ còn lý thuyết làm sao được
năm nay là năm cất này năm nay năm chảnh giang ngộ vì thế vì sự rất tự tin vì thế vì năm nay năm đình đánh thẳng trải nghiệm đánh lõi trải nghiệm
đợt trước con có bảo là ừ là thế mình sợ cái đau hay mình sợ cái trải nghiệm đau ấy
thì rõ ràng con thấy là ừ nếu mà biết cái trải nghiệm đau không có thật thì mình không sợ nhưng rõ ràng cái cảm giác nó không vững vàng
nên là đúng là một thứ mà nó xây trên không ấy là mình không chắc chắn mặc dù mình nói là khi mình đi xem phim á mình đi xem phim kinh dị rõ ràng mình biết nó không thật thì mình không không sợ nhưng mà nếu mà chỉ nói là nó không thật thôi ấy thì đúng là
phải nói là cái màn hình cơ
đấy nên là phải nói nó là cái màn hình thì thì mới hết
ta ra thôi ra rõ nhất này
tôi hay kể đấy hồi 5 tuổi đấy
bảo sư tử bảo là không sử đâu phim đây là Đây là đây là xong phim không có thật đâu. Cứ sợ như thường lúc sổ là đến sờ đi nó sờ xong nó cười toét nó phải sờ. Còn nếu không có sờ không tự tin được dù ba bên cạnh bảo là không yên tâm không sao đâu. Trải nghiệm
thì cái này thế thôi. Mày này hết vậy. Con dùng trải nghiệm đ con chiến thắng. Lý thuyết chỉ là cái hỗ trợ cho trải nghiệm. Đấy nên là nếu con thiền không đủ ấy là môn này là con sẽ thấy con thấy đời con tồi tệ ngay. Mà nếu con thiền đủ thì tự tin
và chắc chắn là phải dùng trong đời.
Con thiền trong 30 phút. Chẳng qua để bức đệm có thể làm được cả hai
sao đang ăn mừng không
không thế ai buồn buồn này quá đang ăn mừng chứ gì nữa là hơn hẳn cả đoạn trước gì nữa không mừng à
mừng
bạn này mới là bây giờ vẫn là thấy ngon này ngon chưa
bước vào năm mới một tuần thì mới có môn này đấy
cái từ đầu tiên được sử dụng sử dụng là dùng từ trải nghiệm ra không phải dùng biết không phải là tưởng không phải chống không hiện ra chống không nữa. Hiểu không nhỉ? Từ đấy rất đúng không sai để lý luận nhưng mà không mình phải đi vào trải nghiệm. Năm này năm của trải nghiệm con không thể nói tôi tu hành mãi tôi vẫn có trải nghiệm vô minh mãi không được khác cây gì hỏi đi anh em thấy sướng không
là vấn đề cho anh em mấy hôm nay nữa đúng không?
Có anh em chưa cảm nhận mấy là chưa sớm đâu. Vài hôm nữa sẽ thấy khác
sẽ thấy ngay là ui
cưới tuệ anh có vấn đề
cưới thì vấn đề gì
băn khoăn mới sướng
bắn khoăn lé lé
bắn khoăn đúng rồi bắn khoăn mà chả cái ngộ thì sao
mới sướng
thì nó mới sướng đúng rồi
sướng ngay khi băn khoăn rồi
ok được
đ chọn
như vậy nhá tư như cũ nhá cứ tư thoải mái đúng cái sự đang dậy không có thay đổi gì hết
nhưng thiền kiểu mới
thiền mới
tư kiểu cũ tư thoải mái đúng cách chú đang dạy như nào vẫn tư thế nhưng thiền của mở nhá
phá thoải mái luôn phá tốt mà
là con vô trong thiền thiền
thiền tư hay ngoài ngoài thiền
tức là con b chị hỏi hay là chị trình
tức là con có vào vài phiên thiền con như thế này tức là đầu tiên khi mà mình học cái này rồi ấy mình học cái không có gì ngoài trải nghiệm á thì cái tự tin mình về cái kinh nghiệm này là kinh nghiệm giác ngộ nó rất là mạnh.
Ừ.
Tại vì là
chắc chắn là kinh nghiệm như thế này không bao giờ có vật hết.
Ừ.
Nó là một cái cái trải nghiệm bây giờ á. Cái trải nghiệm bây giờ nó không có vật không có gì hết. Thì trong phiên thựt ra trong phiên thiền thì mình mình giống như mình làm quen với cái trạng thái là trạng thái giác ngộ ấy ạ. Tức là mình thấy cái kinh nghiệm nào nó nổi lên thì nó cũng chính đâu có tách khỏi cái kinh nghiệm giác ngộ đâu.
Thì con thấy đó là về mặt trải nghiệm tức là mình cứ tích lũy tích lũy tích lũy những cái trải nghiệm như thế
đúng không ạ?
Môn là môn dùng trải nghiệm để chiến thắng. Đấy nó khác cái môn khác. Nghĩa là con càng tích nhiều trải nghiệm con càng có khả chiến thắng cao
kiểu là tránh. Vâng
rung trải nghiệm chiến thắng
nhá. Cái một lý thất chiến thắng là gì? Tôi không biết là tôi tôi không quan tâm trải nghiệm mà tôi lý động một lúc thế là không có không mất mát đâu, không có thương đau đâu.
Ừ.
Đấy nhưng mà chỉ dừng ở đấy thôi. Còn vẫn sợ cực kỳ sợ gì trải nghiệm mà tiêu cực.
Dù mình rất tin là không có mắt thương đau thì m rất sợ cái trải nghiệm đắc thương đau đau
còn mô này là gì? Là con dần dần con cảm nhận rằng trải nghiệm nào có giám ngộ hết.
Vâng. Con sân trong vòng con độc không sợ cái trải nghiệm đắp thương đao nữa.
Ừ.
Và từ đó tự con không sợ lắp thương đao.
Ừ.
Đấy dùng trải nghiệm chiến thắng mà
dùng lý thuyết có chiến thắng ở đâu
dùng trả chiến thắng nữa.
Ừ
con thể con có thêm một thời gian nữa bắt đầu trải nghiệm thế ừ nhỉ mất mát th đạo chả gì đáng sợ. Cái trải nghiệm đấy không gì đáng sợ vì trả không đáng sợ nên tự nhiên cái cái chuyện đấy con không sợ nữa. Còn kia có lý luận không đáng sợ đâu. Sợ đâu nói thế thôi.
Đến phát là sợ như thường.
Con chỉ có sổ đỏ không đấy.
Vâng.
Hiểu khác biệt chưa? Dạ phân biệt
cái môn này nó càng cần thiền mà đặc biệt thiền đời sống vì thiền đ sống nó mới rất là nhiều trong ngày
đúng không m có nhiều cảm xúc tiêu cực có nhiều chuyện để mình đem ra
thế thiên thiên thiên thiên pro nó chỉ một đoạn nhất định nh con biết thực hành thôi
còn về con phải áp dụng áp dụng áp dụng khắp nơi
ừ
nhưng cái sự nghĩ không khó đâu nhất là các con đã đi đến đây đến chỗ này rồi đi khá xa rồi
đúng không tự tin là mai hành được luôn ch này
đúng rồi khó
ủa thì cứ trải nghiệm Cho về xong rồi
đúng chưa
em a từ tới sẽ nghĩ ra thèm thì em hỏi thèm ạ để cho nó logic lại cái
không hỏi là đo đấy không hỏi là số đo hôm nay cho vui đấy để bắt đầu cho vui.
Con hỏi về cái chỗ suy nghĩ ạ.
À đúng rồi vô trong thiền
vẫn vẫn nhiều suy nghĩ ấy.
Thôi trong thiền không phá nữa.
Trong thiên trong thiên pro không phá nữa.
Môn đấy muốn xây thôi.
Thì cái đoạn mà suy nghĩ thấy suy nghĩ nó là cái hiện ra. Thế nhưng mà nhiều lúc
không cái ra nữa không dùng từ ra luôn
à là trải nghiệm giác ngộ.
Bây giờ mình dùng từ trải nghiệm giác hội thì nó cực kỳ trải nghiệm.
Vâng.
Không mọi người cứ dùng cái hiện ra này biết này là những thứ nó nó lai
khiến như mình không biết là hướng vào đâu.
Nó không rõ. Nó không rõ là trải
hướng lý thuyết à
thì sai rồi.
Nhưng mà dùng thả bộ buộc hứng và trải nghiệm không cách nào khác.
Cái sáng tạo ngày hôm nay là sự sáng tạo từ mới từ trải nghiệm
trải nghiệm giác ngộ.
Vâng.
Vâng. Thì suy nghĩ thì thấy nó là trải nghiệm giác ngộ. Thế nhưng mà cái lúc mà mà cảm thấy là nhận ra là mình đã chui vào suy nghĩ rồi ạ. Đấy
thì con chỉ quay lại thấy suy nghĩ là chộ.
Vâng thì ngay lúc đấy thấy cái mà suy nghĩ là đang chui vào suy nghĩ rồi cũng là chỉnh nghiệm giã ngộ
con khi con đang ch sĩ rồi nghĩ về ngày mai ngày kia
vâng
thì con phải nhìn vào cái trải nghiệm của con xem đấy có chị ngộ không
ngay cái lúc đấy đúng không ạ
lúc đấy bất kỳ nó là cái cái gì nữa
con thấy ngay là chị ngộ chắc
được câu hỏi của Khuê cũng rất hay
có những người chưa chui thì thì dễ nhưng mà chui rồi thì sao
cũng rất dễ có nhiều như trải nghiệm xem cái trải nghiệm ngay bây giờ này Con chu dồn rất buồn, rất là nôn nao đúng không? Rất là nghĩ lông lung. Thì ngay bây giờ ngay đấy có phải là trả ngộ không?
Quá mạnh
chắc chắn là chảy ra bộ rồi. Không yên tâm đi các con đủ trình độ thấy ngay lúc đấy.
Như vậy là mình chỉ nhìn lại vào kinh nghiệm lúc đấy thôi. Bất kể là kinh nghiệm gì
xem ngay lúc đấy có chịu dác ngộ không. Còn giả sử trong kinh nghiệm đấy một thứ mình không thấy sợ dã ngộ thì lại phải là đặt câu hỏi như lúc nãy như cuối hỏi hôm nãy. Còn đ nhìn thấy luôn thì thôi xong rồi chiến thắng rồi. Hải Nam đang ngồi nhớ đang ngồi đ phậ vân vân lựa chọn một cách rất cồn càng không biết chọn ai chọn ai chui xuống nghĩ chưa
chui rồi
chùi rồi thì nhìn ngay vào kinh nghiệm đấy xem cái kinh nghiệm lúc đấy có phải thện giác ngộ không thì hai khả năng ra hoặc là thấy luôn
thắng luôn không
hoặc là thấy ùi cái suy nghĩ này tách ra khỏi kinh nghiệm này làm sao nhộ được thì lại hỏi xem cái suy ý này có tách khỏi chế độ được không
được
có tách được nh chị là chữ được
tách được
được thì mình mới cố tách xem có được không được có tách không thì không tách nhưng mà nhưng mà nó tách được đấy số mô tả chuyện Nam con hình dung cách tập chưa?
Nh nguyên tắc là gì? Là bất kỳ lúc nào mình đang chui vào suy nghĩ hay không chưa suy nghĩ thì cũng nhìn vào kinh nghiệm để xem đây có phải thấy ngộ không. Nếu thấy rồi thôi khỏi bạc. Nếu không thấy thì cái gì mình cho nó không phải chạy ngộ thì mình xem cái đấy có tách khỏi ch ngộ được không?
Con ruồi cũng được. Đôi khi có phả suy nghĩ đâu con ruồi nó tách khỏi ch ngộ sao?
Thì xem con ruồi tách khỏi chạy ngộ được không? là những con ruồi nào chỉ có trải nghiệm con ruồi thôi. Đấy cái hay của cái mấy hôm trước giá trị của của lý thuyết nó quan trọng kế thừa cái đó
lấy đâu ra con ruồi mà chỉ có trải nghiệm con ruồi
thì trả trải nghiệm con ruồi thì mới không tách khỏi nhá ngộ được chứ
chứ con rồi tách thoải mái tách tốt
con ruồi tách khỏi thoải mái đi nhưng cái trải nghiệm con ruồi không tách khỏi nhệ t ngộ được
hiểu không nhở cái bài nọ trước là lý thuyết rất là quan trọng có con ruồi ngoài trải nghiệm không có vậy thì con đang con đang có cái trải nghiệm con ruồi thì con không con Ngồi đỡ cả thì chảy con ruồi nó mới sóng ấy làm sao tách hỏi biển được
sao mà không hỏi luôn cái câu đó thì cho nó ngoài kinh nghiệm
câu gì
câu đấy có trải nghiệm được con ruồi ngoài kinh nghiệm này không ấy ạ
tùy con con số đó mà tùy con cách nào con tùy con mà
cách nào cũng được luôn rồi cách nào đó
con hỏi là có con ruồi ngoài trải nghiệm này không rất tốt
con thấy con ruồi chỉ có trải nghiệm thôi ch mà thách
thì tự nó không tách luôn
ừ
một câu hỏi rất tốt. Có con ruồi ng trải nghiệm đây thôi.
Dạ
thì con thấy là nó quay về tính a tính trải nghiệm giác ngộ này rất là mặn.
Khi hỏi là có con rùi ngoài trải nghiệm này không thì con ruồi nó trở thành trải nghiệm đúng không?
Thì khi đấy con ruồi không tách khỏi trải nghiệm giác ngộ rất là dễ.
Ừ.
Còn nếu có một con rồi thật thì tách quá dễ khỏi chện giác ngộ.
Vâng.
Đúng không? Nên là khỏi có tốt là con ruồi có có con ruồi nào ngoài trải nghiệm này không?
Ừ.
Nà ngay bây gi hỏi có sư phụ nào ngoài này không?
Ừ.
Hỏi xong thấy gì? Thấy sụ luôn trả không? Đúng rồi.
Thì có phải là không tách khỏi trả lộ không?
Dạ.
Đúng chưa? Trải nghiệm giờ nó tách ra
trải nghiệm. Con ruồi không phải trách khỏi tách khỏi trải nghiệ con ruồi tách rất dễ dàng. Nên là cái câu mà đệm rất là tốt đúng không? Có con ruồi nào ngoài trải nghiệm hay không?
Mà thôi nhìn con rồi con nhìn sụ là hỏi là ngay bây giờ hiểu ngay.
Vâng.
Có sư phụ nào ngoài chạy mày không? Con hỏi thử
sư phụ nào ngoài trải nghiệm hay không?
Con thấy cái gì?
Thấy trải nghiệm thôi.
Con thấy sư phụ chính là cái trải nghiệm.
Đúng rồi.
Chứ chẳng có ông sư phụ nào cả.
À thế dạ
đây hỏi này hỏi bằng kinh nghiệm nhá. Hỏi bằng lý thuyết nhá.
Còn nhìn vào kinh nghiệm hỏi là có ông sư phụ nào ngoài cái trải nghiệm ở ngoài trả này không?
Lập tức sư phụ biến mất khỏi cuộc sơ cuộc chơi chỉ còn cái trải nghiệm sư vụ này thôi. Thì cái trải nghiệm sư vụ này làm sao tách khỏi trải nghiệm trải nghiệm dốc bộ được. Còn nếu x có thật ấy thì ông tách quá dễ dàng khỏi trải nghiệm.
Nên cái này xây dựng hoàn toàn trên nền móng của những hôm trước đã dậy.
Vâng.
Nếu con mất cái hôm trước là con không có ngày hôm nay đâu. Đấy ai mà hổng hôm trước thì phải xem lại hôm trước. Nếu mất hôm trước không có hôm nay đâu. Hôm nay là xây dựng trên hôm trước chẳng qua là đổi cách thực hành thôi
chứ kiếm mà con không có là chị là đi đấy. Thái hiểu vấn đề không? Thử ví dụ vũ trang nào đang rất bực vũ trang. Có bực vũ trang bao giờ chuyện gì không?
Không. À
sợ đi. Sợ hãi đi.
Sợ hãi.
Sợ ấy à cũng không
sợ% được không? Thôi lấy đối tượng khác đi. Nhưng mà phải ở đây thì tập nó mới dễ dễ hiểu.
Thôi Hải Nam tự anh đi thôi. Thái lược Hà Nam tụi anh đi. Ôi yêu thế nhờ. Hay là ghét thế nhờ. Tù con
yêu thế nhờ.
Yêu thế nhờ.
Ok rồi. Nộ niễu rồi tiếp đi
nộ hơn quá nhiều
thế tấm nào yêu thế nhở là có thật rồi đấy thì
mình hỏi
yêu thế nhở là có thật rồi đấy
cái hỏi là tôi đang yêu thế nhả này thì có nó là một trải nghiệm hay là nó có thật
không có cái đấy
thế là tôi đang yêu cái người ví dụ có tôi đang yêu ti anh thế nhỉ nhá
có ngoài trải nghiệm không
thì nó bao nó nó là
có ngoài trệ này không
cả một câu
tôi yêu anh có ngoài trải nghiệm này không có ở ngoài trện này không
có ở ngoài trải nghiệm này không
tôi đang yêu ở anh có ở ngoài trệ này Không
đấy như may không hỏi th Hải Nam hỏi phát là hỏi trả lời sai ngay tôi đang y như thế anh
có ở ngoài trên này không hỏi xong cảm thấy nào
thì à thì nó chỉ có một trải nghiệm thôi chứ
đúng rồi thế có phải là một phát thấy ngày nó không tách khỏi trải nghiệm bộ đâu
câu đấy là tương đương câu là có tách khỏi được không đấy có ở ngoài không
có ở ngoài không tương đương có tách khỏi được không
đúng rồi
câu đấy câu tương đương hỏi là có tách khỏi được không dùng câu nào cũng được
dùng câu nào cũng được
con dùng câu nào cũng được nhá con hỏi là tôi đang ngư tự anh có tích khỏi chị này không
thì mình thấy ngay là gì Hải Nam thấy ngay là gì
ý là đoạn đấy mình không cần phải nó tách khỏi không nó vì nó chỉ có một trải nghiệm nh có ngoài tr không nh tôi đế t anh có ở ngoài trải nghiệm này không thế nào
ở ngoài trải nghiệm này thì có mỗi trải nghiệm thôi không nó
có phải tôi trở thành một phần của trải nghiệm giác ngộ không
vâng
cái tự nhiên không câu này là câu khuyến cáo này dùng hơn
nó nó là
nó công nghệ cao hơn
nó là một phần hay là nó chính là
nó chính là một phần trong cái toàn cục này này
à Thì
tại vì trong lúc đấy con vẫn nghe âm thanh con làm đủ thứ mà con đâu chỉ có ok nhở
nhưng mà nó một phần theo kiểu là không tách rời khỏi khỏi một phần xong tách được một phần là cách nói chuyện với các con thôi
còn bản chất đấy con thấy nó là không thể nào tách được giống như một khối một cái
một
giống như là là là đây bức tượng này nó liền nhau này sao tách gì khỏi gì
lại nhá ưu tiên hỏi là có thách có hỏi là có ở ngoài trải nghiệm hay không
ngoài trả nhiệm không
câu đấy tương đương với cả có thách hỏi được không có cách khỏi
ờ đấy là Hai câu tương lương nhau nhưng câu ở ngoài nó rất mạnh
nên có đấy ưu tiên c ở ngoài nhá. Còn hai câu đều ok
nhá. Và câu thứ ba thứ tư tùy con đi ra đây không có cấm gì hết.
Mấy nữa quay lại với một câu mới tùy con nhưng tốt nhất ít nhất là con nên master nên nắm vững một câu để con dùng đúng nào cũng được.
Cái đấy ở ngoài chạy hay không.
Nào bây giờ ngược lại từ anh đi.
Hỏi đã hỏi đã. Okỏ.
Con cũng thắc mắc chỗ này.
Ừ
đấy là khi khi mà hỏi là ví dụ Ví dụ như là Hải Nam có ở ngoài cái trải nghiệm này không?
Rồi
thì khi nhìn vào kinh nghiệm ấy là mình chỉ thấy một cái trải nghiệm giác ngộ thôi ấy ý là con đang thấy như thế ấ
chứ mình không thấy là một cái trải nghiệm Hải Nam với một cái trải nghiệm giác ngộ ấy.
Thì con đã ngon quá rồi. Con cần hỏi câu đấy.
Ừ
câu đấy chỉ dành khi mình tin nó có thật thôi.
Nó lồi lên
chứ đang yên đang lạnh thì hỏi làm gì?
Lồi lên
n v nói lên đang lành như con chẳng cần phải hỏi cô quái.
Con nhìn trạch nhện thấy ngộ gì tại sao phải hỏi cái gì cho nó cho nó
dại dột ra không? Nhưng mà
nhưng ví dụ con thấy ghét thả nam quá
đấy
hoặc thấy yêu quá.
Ừ hoặc yêu quá.
Ừ. thì chắc chắn nó thật rồi. Con không thể nào ghét yêu một thứ
mà lại không thật được đâu.
Vâng.
Nó thấy ui yêu quá nhờ, đáng yêu quá thì đấy là phải làm thật rồi đấy.
Ừ.
Còn ghét quá nhở thì cũng phải làm thật đé rồi.
Ừ.
Đấy mà ông nên hỏi
thì lúc đấy là tôi thấy Hải Nam ghét quá nhỉ.
Tôi ghét Hải Nam quá nhỉ?
Ừ. Có nằm ngoài cái trải nghiệm đấy không?
Ừ. Hoặc là Hải Nam tì con. Con tin Hải Nam cứ Hải Nam con có thể được không đã.
Vâng ạ. Ý của con ở đây là khi mà tự nhiên quay về kinh nghiệm ấy là con thấy có một cái trải nghiệm thôi.
Thì đừng hỏi con có vấn đề V đề đâu con đang khi không có vấn đề hỏi làm gì
thì còn nếu có vấn đề thì mới hỏi tách v
vấn đề là khi con tin người ta có thật nữa rồi
sao mất rồi
nhưng mà chắc chắn là khi yêu ghét là người ta thật chắc luôn đảm bảo
à không con thắc mắc chỗ này này là con thấy thật nhá nhưng sau khi hỏi ấyỏ
sau khi hỏi xong ấy thì quay về kinh nghiệm ấy là thấy một cái trải nghiệm giác ngộ thôi chứ không phải là một trải nghiệm mà ví dụ Hà Nam
câu hỏi con là gì con thỉnh cho ví dụ đi ngay bây giờ luôn đây
đây ví dụ như là tôi thấy ghét Hải Nam đi.
Ừ.
Dạ không nên ví dụ đấy cho
con gái phải nói thế hiểu không nhỉ? Con gái
con gái. Ok.
Ghét quá. Ghét quá.
Tôi ghét Hải Nam. Ok.
Vâng. Có nằm ngoài cái trải nghiệm này không?
Có ngoài trải nghiệm này không?
Vâng.
Hỏi xong thấy gì?
Sau đó nhìn vào kinh nghiệm.
Nhìn vào trải nghiệm.
Vâng. Nhìn vào trải nghiệm ta chỉ thấy có một trải nghiệm đấy thôi. Tức là cũng con đang con đang thắc mắc ở cái chỗ là tại vì lúc đầu sư phụ bảo là
thôi Hải Nam có vẻ là luống cuống rồi. Thứ khác đi.
Chọn một thứ khác đi. Vũ trang đi
xong. H
ừ cho dễ Hải Nam thường nó nhiều chuyện lắm nào quay lại Hải Vũ Trang đi hỏi đi.
Tôi đang thấy Vũ Trang
thôi. Cần gì nữa trong trường Vũ Trang có thể hiện gì đã có không cần có tôi.
Vâng
cái còn yêu ghét thì tôi mới ảnh
còn Vũ Trang thì cứ là Vũ Trang thôi.
Tức là chị Vũ Trang
ừ
có nằm ngoài trải nghiệm không?
Rồi
thì thấy chỉ là trải nghiệm giác ngộ thôi.
Đúng rồi. Vì vũ cha con vô cảm không có cảm xúc gì thì hỏi phát được luôn. Chẳng cần phải dàm gì thêm nữa. Còn có cảm xúc ấy mới nhìn thật thật thì m mình mới tin rằng nó ở ngoài trải nghiệm
có hiểu vấn đề không
thì câu hỏi đấy mới cắt cái việc là tin ngoài trải nghiệm chứ còn thứ mình đã vô cảm thì chả cần phải phải qua cái bức nào hết nhìn phát là thế luôn chả cần hỏi luôn được
cảm thì làm gì cần phải khhoái niệm hóa nó
đúng rồi không cần hỏi luôn
con nhìn phát nó đã tách luôn không tách luôn rồi
chứng tỏi nhá chị tập với Hải Nam rất khó nhá
phải thứ có cảm cơ thôi về tập cái gì có cảm đi. Chó má gà riếtc gì đấy tùy con nhà con nuôi chó mà đúng không
đấy cái mà có cảm ấy nó mới nhì thật Thật nghĩa là thế nào gọi là thật?
Tin nó ở
thật nghĩa là nó có ở ngoài trải nghiệm đối với một người gọi là tin là thật. Vâng.
Tồn tại
nó tồn tại ngoài trải nghiệm thì nó thật.
Cái mà có tin nó thật ấy là có cái hỏi đại nhất.
Chị mẹ chị
đấy.
Mọi hiểu vấn đề không?
Hiểu.
Hiểu chưa?
Nhá nhắc lại một lần nữa cho những ai chưa hiểu này.
Những thứ con đã tin là không thật, con đã thấy nó vô cảm thì con nhìn vào nó là đủ. Con chẳng hỏi câu nào cũng được. thì nó tự nó là một phần của trải nghiệm. Không thể nào rách khỏi trải nghiệm được. Không cần hỏi thêm câu nà đối tượng hóa
nhưng thứ con rất ghét là rất quý, rất rất yêu ấy.
Yêu là thường có bám chấp.
Ghét thì chối bỏ. Nghĩa là con đã phải tin nó tồn tại
rồi đúng không? Nó là một đối tượng rồi. Nhưng thế nào là một độ tồn tại?
Nó phải có tồn tại ở ngoài trải nghiệm.
Đấy cái b cái này hoàn toàn mới học đấy đúng không?
Đợt này 2026 là mình tấn công vào không mà thì định nghĩa rõ là mình thế nào là tồn tại. Con tin không có thứ tồn tại ở ngoài bên ngoài trải nghiệm. Ng là con nó tồn tại rồi. Thì cây câu hỏi là thế này có ở ngoài trải nghiệm không? Là cắt đi sự tồn tại thực sự của nó
và nó trở thành một cách đơn giản là một phần của trải nghiệm thôi. Đấy ví dụ dễ hiểu ngay sư phụ là dễ hiểu ngay. Đúng thử mấy lần nữa đúng không? Có sư phụ ở ngoài chế mà không cắt luôn công sự lô này còn tưởng là có nghiệm đi
thế còn lại là cái gì?
Trải nghiệm.
Còn cái trải nghiệm với sư phụ đây đang ở đây thôi
thì nó phải là không tách rời khỏi trải nghiệm không?
Đúng rồi.
Đấy Không cần hỏi tách rời được không nữa. Vì nếu sư phụ là trải nghiệm thì đương nhiên không thể tách rời được.
Làm sao tách nước khỏi nước được,
sữa khỏi sữa được.
Hiểu chưa? Đ xong rất quan trọng đấy nhá. Đấy ai nghe đoạn này mà viết cái gì cho ra hồn ai nhá. Đấy hiểu đúng ý sư phụ nhá. Con làm xong rất là quan trọng để con hiểu để con liên kết nó với cả những cái học trong tuần ở đây từ 30 tháng 12 đến giờ. Những cái học đây rất là quan trọng. Đúng không? Có những người mà chỉ kiến thay đổi rất nhiều đấy. Còn có thiền nó thay đổi còn rung chuyển nữa. Thiền nó hay ở chỗ là gì? Là lúc nào cũng thấy là ôi chỉ có trải nghiệm chả có gì quá thì khác cả. Thì từ những cái mà có gì nó tự dụng từ từ bao nhiêu năm không biết, bao lâu ba tháng không biết. Cứ rụng từ từ bố ở quê rồi tiền nở gì đó cứ từ từ nó rụng con ốm nó cứ rụng từ từ nó không rụng ngay được.
Nhưng vì mình thấy là chả đời mình chả có gì ngoài trải nghiệm
thìế nó cứ từ từ nó dụng. Thậm chí là những thứ như giác ngộ nó rụng luôn. Giác ngộ là cái con tham. nhất trên đời nhưng cũng sẽ dụng luôn đấy.
Nếu lúc nào con chảnh giác ngộ thì con còn ham giá ngộ nữa không?
Tự con chẳng hàm giác ngộ luôn. Nếu từ sáng tối con có chỉ giác ngộ thì con còn ham ngộ được không? Còn giá ngộ nào không?
Không trải nghiệm biết.
Ừ đúng rồi. Nếu từ sáng tôi thấy trải nghiệm con chẳng giác ngộ tự nhiên cứ giác ngộ nó cũng tự dụng. Con không sợ cả vô minh nữa. Vì sao? Nếu trải nghiệm này sáng hộ thì làm gì sợ vô minh?
Nếu có vô minh đến thì nó cũng là một trải nghiệm gì? Trải nghiệm
đấy. M này có đúng đúng là dùng trải nghiệm chế thắng tất cả không
đúng không toàn yên tâm chưa nở nụ hoa cho nở nụ cười như hoa chưa
đấy không phải đổ vỏ
trời ơi sao thực hành mà cứ như đồ vỏ là cái tập trung ở phần bên kia nhưng mà cũng mất cách đấy nhìn tập trung ở bên trả thôi là xong
cho anh yên tâm chưa các anh yên tâm chưa
có sợ tự tin nữa không
vì sao không sợ tự ti để trải nghiệm giác ngộ
nếu có xảy ra thì tự ti cũng là mà cái này là mình nói ở độ trải nghiệm mới nó mới tự tin
ch lý thuyết ai chả biết có tự tin nổi đâu
thế là x nghĩ là phải mất thời gian nữa thì hi vọng là trong năm nay nhá con sẽ thấy đất đây là đất thật đất xị
chứ phải đất lý thuyết như ngày xưa nữa
vì nó trải nghiệm rồi đây là giá trị chữ trải nghiệm giác ngộ ăn mừng không
rồi ăn mừng đi nhá
ăn xong rồi đo hay đo xong rồiăn
ăn xong rồi đo Rồi
hay đ xong rồi em tủ chị chị ơi chị chị
cái nhóm này nhóm thực phẩm quá nhỉ.
Ai ăn cái này thì sẽ thấy mọi trải nghiệm đều là
vụ trà hộ nhá.
Trải nghiệm hộ đấy chư các bạn
chong nó chờ đợi Minh Ngân thì anh cho nói mấy câu đi.
Chí Dụng đâu nhở? Chí Dụng rất quan trọng đấy.
Bài hôm nay là bài đổi đời đời thực hiền con đấy. Chụp đi chụp đi chụp đi. 21
Minh Ngân thì anh nó đi mic rồi các bác ơi.
Vâng ạ. Lúc nãy lúc
ai gọi Thị Dũng sông lên bài này quan trọng mà
mình cần hiểu vấn đề chưa?
Vâng đầu
mọi trải nghiệm là trải nghiệm giang hộ ạ.
Bố rối quá rồi. Tiền trước đây là đây là đây là biết biểu hiện thành. Thế thế thế thì nó cũng chỉ nhìn thấy tất cả mọi thứ là là biết hay là biết biểu hiện thành thôi. Nhưng mà sau khi mà nghe sư phụ nói là Cái mấu chốt của cái này là cái trải nghiệm ấy. Trải nghiệm đang ngộ ấy là nghĩa là nói là biết này hay biết biểu hiện thành hay cái gì thì nó vẫn phải nghĩ rất là nhiều và nó không mang cái tính trải nghiệm. Còn cái này là nó trực tiếp phải đem về cái trải nghiệm này luôn và mạnh cực kỳ mạnh với cả cái việc là trải nghiệm.
Đấy là một. Thứ hai là nó liên kết với cả cái series từ 30 tháng 12 của cái chuyện là ngoài cái chặt trải nghiệm này ra thì chả có quái gì hết.
Cái gì hiện ra thì nó cũng cũng chính là cái trải nghiệm này. Nên là khi nói là cái con ruồi hay là cái đối tượng mình yêu mình ghét đaka ca ngồi yên. Thì đấy cũng chính là trải nghiệm thôi
chứ. Thì thì thì nó mới khớp được với cái cái này. Nghĩa là nếu mà là trải nghiệm thì nó không thể tách khỏi cái vị của cái trải nghiệm này và là cái trải nghiệm giác hộ. Hiểu vấn đề.
Còn nếu mà là đaaka hay là bất kỳ cái gì thì nó sẽ vẫn tách.
Daaka thì sẽ có vị của đaaka. Nhưng mà trải nghiệm đaka thì chính là vị của trải nghiệm.
Trải nghiệm ngộ.
Da ngộ. Đấy. Đấy. Đoạn đồ xong rất quan trọng nhá. Ai phải lưu ý nhá. Đấy cái đoạn mà
con ruồi thì là tách được khỏi chảnh. ngộ nhưng mà cái trải nghiệm con ruồi thì không thể thấy ngộ lưu ý nhá. Lúc mà cho phải cho vào tấm tắt.
Thế rồi hiểu đúng vấn đề rồi đấy. Thế tự tin không?
Vâng. Ok. Hay quá. Vì đác vào làm thế nào trong đời đây? Trời ơi
sướng thế.
Rồi chị anh đi.
Sướng quá sư phụ ạ. Sướng quá.
Phê.
Bởi vì là con thấy đúng là ừ khi mà cái thiền nó được xây dựng trên cái tự tin và trải nghiệm ấy mà cái trải nghiệm này mình đã có một cái thời Thời gian mình tích lũy khá là khá là chắc rồi ấy. Bọn con đã đi qua rất là nhiều cái thiền để mà hiểu là cái trải nghiệm thực sự nó là như thế nào rồi thì tự nhiên thấy rất là tự tin. Nghĩa là không cần phải nhảy vào đánh nhau với suy nghĩ, đánh nhau với cái người đang suy nghĩ nữa mà vượt lên trên vượt lên trên cái sự vật vã đấy. Thấy luôn nó là cái không tách rời mà cái trước kia cái pháp tập cái câu hỏi mà cái này nó có thể tách rời biết được không ấy. Nó đã quá là quá là dễ rồi. Nghĩ Con nghĩ đấy là một trong hai cái câu hỏi gọi là thần thánh để mà để mà thấy tất cả mọi thứ đều là một vị của biết. Ấ thì bây giờ cái câu là có một cái gì đấy ở ngoài cái trải nghiệm giác ngộ này không thì nó cũng không khác gì cái câu hỏi kia nữa. Nó có sức đánh bật mọi cái sự nghi ngờ, mọi cái hoang mang để mà trải nghiệm đúng cái một vị của một vị của giác ngộ.
Ứ đây là trải nghiệm. Đổi một ngôi nhà lấy pháp này có đổi không?
Ôi giời ơi đổi cả một cuộc đ nhiều cuộc đời chứ sư phụ. Ngày xưa ta phải đổi vàng bạc lạc đà nhà cửa đấy. Vì thế pháp nó quý kinh khủng không? Nga nhà chả đáng cái gì cả
đúng không?
Nhà chỉ là trải nghiệm thôi. Có khoảng nợ con đổi l
rồi. Ăn đi ăn đi ăn đi ăn đi ăn xong rồi đo cái gì đó nhá. Ăn đi.
Ai ăn cái này sẽ thấy mọi thứ là trải nghiệm ngộ. Vâng.
Thấy mọi trải nghiệm là trải nghiệm.
Thấy mọi trải nghiệm. Quên thấy mọi trải nghiệm. Cái này thấy mọi trải nghiệm
thấy mọi trải nghiệm rất quan trọng.
Xong tí mình đo đúng chỉ thối luôn.
Ch Dũng à lên mạng rồi à con đây
mới lên hay lên lâu rồi
th lên thôi.
À thế nói mấy câu đi cảm thấy như thế nào?
À không biết sao mà cái đoạn sư phụ nói cái việc mà tự nhiên hôm nay là vợ hắt cái vợ cái việc
con tất tất hình ch không không nghe tiếng con tắt hình. Chỉ nghe tiếng xem có đỡ đường truyền đỡ hơn không. Dạ.
X Phương nghe rõ chưa ạ?
Nghe rõ rồi. Nói đi.
Dạ. Không mô tả lại cái đoạn và s phụ giảng cái đoạn trước á là không có cái vật gì bởi vì là không không thể tắt được á.
Ừ.
Thì con phải nhận ra là
lâu giờ là con vẫn còn tin có cái vật gì.
Ừ.
Chứ không phải là tự nhiên mình cái lý thuyết này mình mình đã thực hành rất là nhiều. Mình tư rất là nhiều không có cái gì là vì không thể tắt được cái gì tắt cái gì mà không ngầm bên dưới mình phấn tin á là có cái gì đó nhưng mà giờ cái đoạn thì phụ giảng là không có cũng cái câu cụ đó thôi thì nó lại vỡ ra là thực sự hiểu là không không có cái gì không có cái gì từ trước đến nay
ừ
không có cái gì trước đến nay bởi vì nó không thể tách được không thể tách được thì không phải là là có cái vật đó mà không thể tách được mà vì không thể tách được nên không thể nên không thể có gì cả
ừ
thế vỡ ra cái phần sâu sắc đấy. Cê sau cái đó mà sư phụ giảng cái chỗ trải nghiệm á thì còn bị đầu thì còn tập với cái tôi đầu này nó có ngoài trải nghiệm không?
Ừ được tốt tôi đầu này có ở ngoài trải nghiệm không?
Dạ
thì thấy nó không thể ngoài trái nghiệm vậ nó hòa làm vốn dĩ
xưa nay là nó là làm một cái đó
rất tốt đúng rồi đó
làm một cái đó trước nay nó không không đổi từ trạng thái này qua trạng thái kia đâu
đúng rồi Thấy nó kiểu như hoa là một
tôi đau đầu ấy. Con tin có đau đầu có đương nhiên con tin của tôi nên phải dùng tôi đau đầu.
Nếu có chỉ đau đầu không đủ đâu.
Nhưng mọi thứ vô cảm thì không cần tôi nhưng mà những thứ mà tôi đau đầu tôi đau đầu ấ những thứ mà nó gây yêu g rất mạnh thì buộc phải có tôi là tôi đau đầu có ở bên ngoài trải nghiệm không.
Đấy lưu ý nhá. Đây là lý quan trọng đấy.
Những thứ mà gây yêu ghét mạnh thì phải có tôi. Còn thứ vớ vẩn bình thường thì tùy có không có thôi.
Mà cảm giác bên Cái cái cảm giác cái thân thể là nó rắc rắc rắc rắc rắc rắc rắc rắc rắc ra từ đốt sống cổ đến đó nó rắc rắc rắc rắc ra giống như kiểu nó bung ra nó vỡ ra kiểu như ừ về cái thân thể nó kiểu bị cái cảm giác bây giờ nó thoải mái lắm xuống vỡ ra cảm giác giống như là cái gì đó bên trong á nó được v
thay đổi luôn thay đổi cách mình trải nhện thế giới để tất cái này là giúp con thay đổi cách trải nghiệm thứ con
cũng là đau nhưng con trải những kiểu khác đúng không? Giống như sự nói đấy là với người giác ngộ thì suy nghĩ và dù vẫn vẫn xuất hiện nhưng mà ông trải nghiệm các kiểu khác cái là thay đổi cách trải nghiệm thế giới rồi mà vì thế là thử tất cả mọi thứ thì thế giới chỉ có trải nghiệm chứ không có gì đâu
thay đổi cách trải nghiệm là th toàn mọi thế giới thôi đồng ý chưa vì thế giới chỉ là trải nghiệm có thế giới quái nào đâu
nên thay đổi cách trải nghiệm là thay đổi cả cái thế giới của con luôn như là đau thay đổi kiểu khác luôn đau kiểu khác Con cũng đau, con không có đau nhưng ta sẽ đau kiểu khác ngày xưa.
Đau kiểu chảy dã ngộ đấy. Còn như nào thì con trải nghiệm thôi.
Thê không?
Cái này là tập khả năng là thiền. Thiền cũng dễ mà vào đời sống cũng khả năng dễ đấy.
Được. Cái này chắc là đời sống dễ. Nếu làm thiền được đời sống được.
Đời sống nó chỉ khó hơn chỗ là con con không có cái lúc nào để mà nhớ về cái này. Chị nhớ phát là sẽ làm được. Đời sống vấn đề đời sống là không nhớ. Nhớ con nhớ sẽ làm được thôi. Nhớ khác gì đâu đúng không?
Đấy sống là vấn đề của đời sống là không nhớ nên là một người mà chịu khó nhớ thì sẽ làm được trong cả đời lẫn lẫn lẫn lẫn thiền
còn người nào không chịu khó nhớ thì sẽ làm được lúc thiền. Còn th đời thì chậm mà đời chậm thì thay đổi thay đổi cách trả nó chậm thế thôi chứ còn không khó rồi. Hiểu vấn đề rồi đấy. Anh em thấy vấn đề chưa?
Muốn đo gì không thì thôi đo để khở kh Rộng đ cho vui nhỉ.
Đưa đưa đưa đưa đưa đưa đưa đưa đồ đây.
Thấy mọi trải nghiệm là
nhá. Chỉ số đấy nhá.
Ngày hôm nay mùng 8 à
mấy rồi?
Mùng tháng
chỉ số thấy mọi trải nghiệm là
nào cần một quản ca nào.
Nghĩa là cái hôm nay trong ngày hôm nay mình thấy bao nhiêu đúng không?
Không không đo trình độ của mình bây giờ.
Trình độ trình độ trình độ
còn đâ ngày mai đo cái sao? Thì sao mai sẽ đó phần trăm phần trăm thì nhiều khi mình chả nhớ trình độ mình cao như mình không nhớ thì nó là không còn đó đúng trình độ đây là năng lực th nhớ
đây năng lực còn ngày mai là độ nhớ
ly và cày
cày quốc
cày quốc ngày mai là cày quốc đây là độ trình độ
lao
vũ toa các bác đoán đây kiếm vé
người đầu tiên được cộng trừ 5
3
20 Đây là B à N à B chứ
Vũ Toàn chỉ số của Toàn là
ăn cái này ngon nhỉ?
0,8
0,8 dễ quá
còn sau đây v cộng -1 nào
Châu Oanh
Châu Oanh
5
5
Châu Oanh 1
à cộng -1 thôi nhỉ?
-1 mà cộng -5 nữ đâu trời bây giờ
xin tờ nháy bỏ
ba
châu oanh
0,7
một dế
o anh là các bác
1,5 bao nhiêu Anh 1,5
s tuệ anh
Tuệ Oanh 0,9
bất nhiê các bác
5 Bất nhị 1,0 -1 đúng không ạ?
Đây
Vũ choang các bác.
1,5 1,5
Vũ Trang 2,5
Trang Minh Trang các bác đoán đi.
1,5
à 1,5
1,5
kiểu gì cũng ăn phải tự tin chứ.
0,6
1,5,6
0,5
tiếp các bác.
3 4 3
3 2,5
quế 3,1
Tuệ Vân
các bác đoán đi các bác
1,5
Vân 0,05,05 chiêu được
vân
1 phẩ 1,3
thủy phiêu 0,5
Vũ Khải ạ
Vũ Khải
1
1 đi 1,5
0,05
Úi giời ơiời ơi thế
khó là lên 1 kinh nghiệm
kinh nghiệm mà chữ trải nghiệm
0,18
chị ơi chị đi quen
đ
n 1,2
yeah Minh Hải á
Minh Hải một
Minh Hải ấy các bác
một
uy tín thế à
một là đến tận hai mà chư địa đến tận hai
tí
0,06
Đức Anh ạ
1
Đức Oanh
1
0,1
Duy Nguyên
Duy Nguyên Nguyên 1 Đồng giá này
đồng giá
Duy Nguyên 1,1
Thì Oanh
đấy các bác
1,5
mạnh mẽ lên
mạnh mẽ lên m Đúng quá.
Chị Oanh 2,5
Minh Ngân ạ.
Minh Ngân
1,5 Ngân 1,6
Minh Ngân
0,4 Dụng
Chí Dụng Lô lô lô tí
nãy giờ nhiêu vé
0,06,5
thì giá cao thế cơ
c nhất là hả
bây 2 ph
sư mẫu ạ
nhân
là sư mẫu
5
10
15 5
10
5
số này số gì
2,6
đoán trượt
cái gì
lịnh cố định không được trải nghiệm là trải nghiệm giác ngộ chuyện hết
mắt đúng không Đấy em có điểm bắt đầu nhá các bác nhá.
Tháng n đó lại nhá. Là thấy thỉnh thoảng trải nghiệm thấy
giống nhau nhau thỉnh thoảng th
thỉnh thoảng 100% hết
gọi là gì nhỉ số tỉnh thoảng
cóảnh
có ngày có ngày
vậy thì ngày mai mình sẽ đo hai số nhá một là thiền đấy đo phần trăm thấy trải nghiệm là giờ hếu ngộ còn đời số cân nhắc nhá nếu mà số thấp quá đo nó không nghĩa. Thiền trước
đo cái thiền đã nhá. Còn đời thì hoàn toàn có thể đo kiểu khác. Thiếu gì cách để đo đúng
thiền đúng đã. Quan trọng thiền đúng. Đúng ngày xưa thiền đúng đã.
Vâng ạ.
Hiểu đúng với thiền đã. Đúng
rồi.
Còn thiền chứ đo cảm giác như bây giờ cũng được. Vấn đề gì nhá.
Con thiền được thì sẽ khác không thiền được khác. Phải thiền đúng đã.
Ngày mai thiền nhá.
Sướng chưa? Thấy hơi sướng sướng chưa?
Sướng sướng rồi. đỡ
học đưa với cả l trước đưa với cả thực hành chưa có nhiều võ
thiền với nhóm thiền một thí dụ chỉ giảng lý thuyết đã để các bạn cứ hiểu hiểu đã không vội hiểu suy ngẫm tư làm rõ vấn đề đã
dạ
các con là hơi bị thử thuốc hơi bị sớm đấy chỉ 10 ngày sau khi có lý thuyết đã có thực hành mới luôn rồi đấy Tại cái pháp thiên pháp cũ nó nó trúc trắc quá cái thiền bằng cách cũ vậ hỏi nhiều quá chú nhiêu tră nhiều
qu vừa học
h bao nhiều
hôm qua vừa phương pháp để về thử đây
đã update rồi thư anh khó là sụ sẽ cảm nhận được và sẽ điều chỉnh hay mà Con trình phát sự biết ngay
chờ không trình mặt mặt nhìn mặt nó mặt nó cứ tận thờ nó cứ mông lung là đã biết là có vấn đề rồi
không biết nào trong tại sao nó cái nặng nặng không biết tại sao đượcứ chỉ sai không biết tại sao sai tỉnh chỉ biết kể lại nhưng mà không biết là cảm giác năm nay có hiểu đất được chưa Rồi
đúng không? Đây là đất gì nữa à?
Thì ra là đất rõ ràng
đất này hơn hay là đất đất 30 tỷ ở cái ngõ kia hơn?
Đất kia nó là có thật đ kia
đất kia là trải nghiệm
không có trong trải nghiệm luôn.
Đúng rồi.
Không có trải nghiệm
không có không trải nghiệm được rồi.
Đau cho chị xin quà
đấy. Năm nay năm có đất
nhá.
Xác định nhá. Năm ngoái sổ đỏ này đất nhá. Chị
Hải Nam sướng này.
Trước ấn tượng là tự do suy nghĩ
thân vân
phân vân mà lại vào trải nghiệm trải nghiệm giác ngộ thì còn ngại phân vân nữ đâu.
Kể chuyện thôi ạ.
Ừ kể đi.
Cái hôm mà hôm hôm học ở lớp thiền một đấy xong rồi là cái lúc Thái kể chuyện là nhóm mình đi xem phim gì đấy ấy. Xong rồi sư phụ bảo là ai bảo con thế? Ôi lúc đấy con chấn động luôn, sốc luôn
lúc đấy chấn động kinh khủng ấy. Nế con thấy cái trạng thái nếu mà tự do hỏ s hỏi tức là bình thường con thấy là mình tin ngay vào suy nghĩ ấy. Cho nên là ví dụ một cái suy nghĩ đấy bắn ra là nhóm mình đi xem phim nhá là mình sẽ nghĩ luôn tiếp là nhóm đi xem lúc nào, xem ở đâu, phim đấy như thế nào, rồi đủ thứ. Còn cái trạng thái mà tự hỏi suy nghĩ nhất là nó chả bám vào cái gì cả.
Thế là sư phụ hỏi một câu mà thấy
đúng là sướng hơi sướng.
Cái trạng thái mà tự do ấ nghĩa là nó sẽ rất là thoải mái đúng không?
Nên con nên hứng thú như thế.
Ừ.
Thế bay ra con tin luôn. Các con về mặc định tin luôn. Vâng.
Sau khi nó chỉ là một trải nghiệm sao phải tin?
Suy bắn ra là một trải nghiệm chứ đâu có phải là suy nghĩ đâu để mà tin.
Đúng rồi.
Nên khi thấy là trải nghiệm tự còn khỏi tin chứ không cần phải
phá nội dung.
Vâng.
Hiểu hiểu là dùng trải nghiệm thắng tất cả chưa?
Khi thấy suy là trải nghiệm thì tự con không phải tin nó nữa. Ngồi phá nội dung làm gì không gân luôn.
Là cái trải nghiệm chứ sao phải tin.
Nó là cái suy nghĩ có thật thì đáng tin. Còn nó chỉ là một trải nghiệm trong vàn trải nghiệm trong một cái trong một cái trải nghiệm chung thế này thì không đáng để mà chú ý luôn. Chứ chưa nói là đáng tin mà không đáng chú ý không đáng chú ý là các con sẽ đoạn không đáng chú ý luôn thoải mái đi mày bay thoải mái tao chả quan tâm mày nữa bây giờ mày là trải nghiệm chứ mày phải là suy nghĩ đâu mà phải quan tâm mà
đấy tháng nữa thì nên đúng không thử xem
cái này cũng thoải mái xem thế nào nhá
nhưng mà anh em có phải thấy dễ là thường là sẽ sẽ làm được cái này hồng nhị lợi này hồng nhị sẽ lợ nhữ cái môn này này cái môn này muốn siêu nông dân thôi cuối cùng chống cái trải nghiệm ch có cái gì đâu
này rất nông dân luô thực ra rất nông dân trông thì nghe gì đâ hay nhưng mà nghe rất kinh nó rất nông dân thô thì từ sáng đến tôi thấy con đừng mình mới trải nghiệm mà lại trải nghiệm giác ngộ nữa chứ
đúng nhở có gì đâu
cái này như cảm giác không cần suy nghĩ
không nghĩ luôn
nhìn vào kinh nghiệm
quái thì có suy nghĩ bản chất là không cần suy nghĩ vì l quái có suy nghĩ nó là trải nghiệm giác ngộ chứ không phải là suy nghĩ Không có suy nghĩ nào trên đời luôn, chỉ có trả ngác ngộ thôi. Không có suy nghĩ trên đời luôn. Vì thế là ngay cả nghĩ hay không nghĩ cũng không sao cả. Vì tâm tĩnh lặng đã đấy
bật đấy ngay bài đấy là hợp không cảnh
nam bản nhạc nào. sóng câm mầm bài sóng ầm ầm của bệnh nhân
bài tâm tính lặng bị thành sóng ở mầm đòi làị
tốt nhất là mua một cái loa để trên tầng hai này này mình học rất nhiều để khóc này này cũng như trên tầng năm dụ đấy đến cứ nối là xong cứ chạy qua chạy tầng một có cái loa kia rồi để là cụ mơ mưa và cái Có cái loại X boom là của Nhâm rồi tầng B rồi là 500.000 tầng 6 rồi
đây nhá. Con ngồi thế nàyở đây chỉ có trải nghiệm giác ngộ đời con lúc sau thấy toàn trải nghiệm giác ngộ. Chả có gì khác nhác ngộ. Nếu một cuộc đời mà toàn trảnh gác ngộ thì đấy cuộc đời gia ngộ đúng không?
Chứ còn gì nữa.
Đúng là gia ngộ thật.
Gia ngộ thật chứ đúng không?
Không phải là giá ngộ chập trờn nữa. Một cuộc đời toàn thành giác ngộ.
Gia ngộ không phải giá ngộ trừ những lúc hô minh một cuộc đời toàn trả lác ngộ.
Trừ những hô minh
toàn giác đấy.
Toàn giác
toàn chẳng giá ngộ. Vì mọi kinh nghiệm đều là lắc ngộ.
Sự tỏa sáng tự nhiên của Dạng dỡ biết
dạng rỡ của biết gì nữa
thành pháp tốt hơn tốt hơn.
Hãy nhìn thấy bản tính thệa
đấy. Bài này cũng bài đấy cũng hợp với cả hôm nay đấy.
Ngay cả hai độ
ngay cả hai nhá.
Bác Minh Trang cho 500 nhạc đi.
Có bác nào kết nối được thì cho em xin 500 nhấ rồi.
Bài bài nào trước
miệng lên. kinh nghiệm đi. Vì mọi khí nghiệm đều là giác ngộ. Sự tỏa sáng dạng dở của biết. Không cần sựa kinh nghiệm này thành một kinh nghiệm khác tốt hơn. Hãy nhìn thấy bàn tánh của kinh nghiệm vì được mượt thành bại vô minh hay giác ngộ chỉ là những cái nhẫn gian lên. Sự tỏa sáng tự nhiên này không có gì để thành. tự và không có gì để mất đi. Chẳng cần cố gắng đạt được cũng không cần sợ mất điều gì. Vì mọi suy nghĩ đều là sâm chớp tự hiện tự tan trong bầu trời. Cô biết chẳng cần chạy theo cũng không cần chống lại suy nghĩ. Hãy để suy nghĩ tự giải phong.
Dừng dừng dừng
khi hồi ai đã
bài này cao cấp hơn đoạn này rồi đấy.
Bài hôm nay ấy
nghĩa là Cái cái từ giải phóng nó có mấy có mấy mức độ.
Mức độ thô nhất là nó tự hiện tự tan.
Mức độ này nó không còn có suy nghĩ để mà hiện nữa.
Là bài nay coi là vượt qua cái đoạn này này.
Người thường ấ người không thể đoạn này được ấ thì đành phải chấp nhận là nó thiện tự tan.
Có nhưng mà thện tự tan.
Đấy là một cách để tập rất tốt để để rời sự chú ý khỏi chạy theo suy nghĩ. Nhưng mà nó không dốt ráo vẫn có suy nghĩ rất khó. Còn bài hôm nay con đã vượt qua c đấy rồi. Hôm qua có suy nghĩ nào? mà chạy theo nữa. Suy nghĩ là trải nghiệm giác ngộ chứ suy nghĩ không phải là suy nghĩ nữa. Đấy cáiấy là ý rất là quan trọng. Thế thôi bài này dừng đây thôi thì nó dưới tầm của ngày hôm nay rồi.
Ờ sao phải là bài mới rồi
câu đầu
nhá. Next thử xong bài kia đi.
Tâm tĩnh loạn.
Tâm tĩnh loạn.
Ừ thật sự. Người bình thường bảo không có suy nghĩ khó quá đúng không? Các con bắt đầu không khó rồi đấy. Khi tâm con đã tin lòng rồi thì những con sống bên ngoài không còn ý nghĩa gì nữa. Nhưng tâm tiễn lặng không phải là tâm không còn suy nghĩ
đấy. Đó là tâm đã hiểu sự thật
không còn thấy
cái gì là thật
cái gì là thật nữa.
L kể cả suy nghĩ không còn là suy nghĩ nữa. Không thật nữa mà
tên lặng thật sự là không còn gì đáng phải nghĩ mà ngay cả nghĩ hay không nghĩ không sao bởi tâm tình lặng vượt ra khỏi suy nghĩ khi tâm tỉnh lặng rồi sóng c âm ầm bên ngoài cũng không sao cả. Và cái chết cũng không còn sợ nữa. Mới không có gì tồn hay chết thật sự.
Thấy không? Khi tâm con đã tĩnh lặng rồi thì những con sống bên ngoài không còn ý nghĩa gì nữa. Nhưng tâm tĩnh lặng không phải là tâm không còn suy nghĩ. Đó là tâm đã hiểu sự thật không còn thấy cái gì là thật nữa. Tĩnh lặng thật sự là không còn gì đang phải nghĩ mà ngay cả nghĩ hay không nghĩ cũng không sao. Bởi tâm tên lặng vượt ra khỏi suy nghĩ khi tâm tên lặng rồi sóng có âm bên ngoài cũng không sao cả. Ầm thì là cái gì
và cái chết cũng không có sợ nữ
chết là gì
không có gì tồn hại hay chết. trải nghiệm thôi chứ có cái gì phép đổ lại đâu. Chế trải nghiệm mà anh là mất vợ con đấy. Chỉ có trải nghiệm vợ con chứ gì tồn tại
thật sự
tồn tại không bà này ngày nào ba điểm này chất thế
có thử không
có nhiều bé Ừ.
Bài này ai rên ấ
nhởương kim cương xong cho
ủaương
thế cho cho anh hỏi đi nhá vé nhá
gì lại thôi
bài này có ngày đáp án không
bắt đầu không đặt xong rồi nó bị sai mấy chỗ một hai chỗ
không có
biết b
ngài biết
ban
mày quá chất luôn thồi đấy không chất bây giờ đâu hồi đấy con nghe không chất bây giờ đâu thôi trước là cảm hứng thô
cảm hứng 2018
xem phim yêu chuyện nhỉm
nay bắt đầu mới hiểu a thế trai thế này mà lại không tồn tại đa
nhiều khi cũng tự buồn chính mình ấy đẹp trai này lại không tồn tại đau không
đau
quá đau mình đẹp trai này mà lại không tồn tại
quá đa đ** trai thế này mà lại không tồn tại. Khi mà nó không tồn tại ngoài trải nghiệm chính là không tồn tại đấy. Độ thực hành ấy thực hành là khi nói không có gì ngoài trải nghiệm là tự nó không tồn tại luôn chứ không phải là chỉ có là không tồn tại ngoài hiệm đâu. Về mặt lý thì phải hỏi là có trong trải nghiệm không ngài hiệm không? Thực hành hỏi có đủ luôn đúng không? Thực hành thì cái đấy nó là một với trải nghiệm rồi nó không tồn tại nữa luôn vì nó là trải nghiệm mất rồi.
Nó không còn là suy nghĩ nữa, không còn là sư phụ nữa vì nó trải nghiệm. Hỏi một câu đủ để Nó không tồn tại không đấy còn lý thuyết thì hỏi hai câu ba câu là có ngoài trải nghiệm không cho không có tồn tại không thực hành hỏi một câu đấy đủ luôn vì cái vị của nó biến thành vị của trải nghiệm thôi nó không còn là vị của nó nữa.
Đấy
được rồi thế các bác về về thiền pro cho em nhá. Ngày mai sẽ đo thiền pro vẫn đo thiền cảm thiền đời sống cho đo cảm giác đâu. Trừ khi thiền pro cao quá thì mới đo
đo xong đời sống thôi nhá. Còn nếu không thì bình thường được chưa? Cứ từ từ một tiến nhá.
Rồi nghỉ ngơi đi các bác. Sớm thực hành sớm nhá. Bắc lại được nhịp rồi đấy.
Nhịp chưa?
Nhịp rồi.
Yên tâm chưa?
Thôi thế thôi ngừng đây. Rồi
xây trên cái
xây trên có
đấy nên là để tiền steak ấy ngon đấy. Xây trên có không 7% một năm nhưng có. Còn câu future là xây trên không đi vay mà
hiểu tại sao future Giờ là không thắng được chưa ơi. Cái xên không toàn tiền đi vay. Cái xên có có thắng chắc đoạn trước
future là để tự do khỏi tài chính thôi. Mục đích của future là tự do khỏi tài chính
để còn dồn hết sức vào một chỗ này thôi.
Ừ. M dồn để tự do khỏi tài chính.
Tại vì con vẫn thấy đợt trước con vẫn thấy lờ mờ cái đoạn là bình thường sư phụ nói là về kinh nghiệm ấy
thì luôn luôn phải là có. Vâng. kinh nghiệm trên không thì không xây được đâu.
Thì rõ ràng là mình thì lại yếu phần là không có. Và cái thiền thì là
ừ nó là thực ra nó không phải hoàn toàn là không mà cái thiền của Dụ vẫn là hiện ra nhưng không có.
Nhưng mà dù sao thì mình
cứ dựa trên cái không đấy là tự nhiên là tâm trí nó cứ bị dao động hoang mang ấy.
Thế là này đúng là
là có một cái thiền là dựa trên có luôn. Thì đương nhiên là thấy nó vững chắc luôn đúng không?
Hôm qua nghe em cho anh lên trang trình bày là biết là không biết thiền rồi. Nhìn thấy đ Ấy là biết là không biết thế nào rồi. Ừ đúng chưa?
Bối rối.
Bối rối rồi nên là phải thôi. Bọn này nó về mình phải nghĩ cách chế bọn này thôi. Đ
để vài hôm có múa múa
võ nào thì có múa hôm nay bao nhiêu điểm tâm chị ơi mình sẽ đi tư thế. này nó vẫn xây dựng tranh đà trước
cách thiền mới của lý thuyết mới
đúng không 30 tháng 12 giờ là mình xây lý thuyết mới đấy
cách thên mới của lý thuyết mớ kế thừa
kế thừa trải nghiệm
kế thừa cả đoạn trước là cái thừa tất cả là biết rất quan trọng
có mới tin là trải nghiệm ở giác ngộ được Con đã có 100% một thời gian rồi.
Làm sao con tin chảy giác ngộ được nếu con không có 100% ngày xưa
đúng không? Khi nó chảy ra ngộ đồng ý ngay
chứ bình thường mà chạy ra ngộ đỗi một đồng ý nổi
đúng chưa? Chả giác gộ là quá khó tin nói gì đoạn sau vô minh vô minh này bảo chị lộ con đồng ý đúng không? Doẹt phát đồng ý luôn đoạn trước đấy. Bộ viện lý
không? Đằng trước là không còn đấy đâu.
Phải viện lý đã đúng không?
Hiếu thòng thêm lần nữa rồi đấy.
Đây là mình xây dựng trên tất cả các đã xây
mình xây trên có mà cái nền rất vững chắc mình đã làm bao lâu nay rồi
thì mới dễ. Còn nếu mà mấy hôm ngày nay con là bị xây chân không là con gọi là rểng xưởng hết đúng không? Rểng xưởng mông lung tự ti ngay. Big đâu nhở? Bí cóline không? Nói mấy câu nà xem có hiểu bài không nào. Big
không có bí không? Đây bí.
Dạ con đây ạ. Con mới vừa nghe
thế nghe về lúc đo điểm
hỏi Đức anh nhá. Đức anh có vẻ hôm nay lúc m đấy thấy mặt rất là buồn đấy.
Mất vợ con thì buồn chắc
tại mất vợ mất con rồi.
Hôm bữa mình đi nhậu sư phụ đã về phá sư phụ nó đúng rồi. Đúng rồi.
Này bột hơn nữa luôn. Bù lại trả giác ngộ
đổi lại thành giác ngộ. Hôm trước là chư chưa có chữ giác ngộ.
Đúng rồi.
Chị trải nghiệm chán của sư được đổi
đổi vợ đổi con lấy một cái trải nghiệm nhưng mà là trải nghiệm giác ngộ
này vui luôn.
Ấm nhá.
Thùy anh sang đổi một ngôi nhà lấy cái phát này.
Tự anh đổi đống tiền đấy. Lấy thẻ ngộ có đổi không?
Đổ có. Đây
cái đống đây mất mất nếu không mất thì thì tốt nhưng mà nếu có mất ấy thì cũng chả sao cả. Đổi đấy chánh do ngộ cơ mà.
Mình Hải đồng ý không?
Duy người đồng ý không?
Có
mất đấy. Có đáng không?
Có đáng
quá đáng. Hải Nam đáng không?
Đá
Thái đáng không?
Quá đáng.
Quá đáng. Mất quá đáng.
Khải mất gì không? Không mất gì không?
Có mất mất ít hơn anh em nhiều.
Khải nó chơi hơn có mà đi stake các thứ đúng không?
Đấy anh em thấy ta thông minh vẫn là Dàn phim ch
se mua máy vòng đúng không?
Vâng.
Thế vẫn là future đã
cứ tưởng là se cứ tưởng là
không phải đâu.
Trải nghiệm st gì nữa
chơi máy vòng
cầm cố này xong đấy tài sản này
xong lại mới mua để cầm cố tiếp thì đấy là đấy là future đấy đòn bảy thôi dự con vừa sách xong đấy là ph chờ
đàn vảy đi vẫn
năm nay dự đoán là còn kỳ ru năm ngoái thì năm nay nó trải nghiệm trải nghiệm mới thực sự kỳ diệu
năm ngoái là một cái sự nhận thức quyết quyết định rất kỳ diệu rồi nhưng mà không thể nào so với trải nghiệm đâu.
Trải nghiệm mới là kỳ thực sự được chưa?
Ngộ
thả nó ngộ hiệu không? đổi tất
hiệu không thì nghe nó chán quá mất luôn đúng không?
Đổi tất cả
đổi tất cả mình sướng nhất là ai? Ai học phm này sẽ sướng nhất?
Đang đau đang khổ ấy sớng nhất. Đau và khổ đau đau đớn ấy mà khổ thì sẽ sớng nhất. Chỉ mấy hôm là con thấy nó giải thoát, thậm chí một hôm luôn. Có thể một hốp con giải thoát khỏi đau khổi luôn. Nên là cái này sớng nhất là người đang đau và đang khổ. Bình Hải sao đây? Bị sao? Đau đau hay đang khổ?
Khổ
đang khổ à?
Bổ hết các chỗ luôn.
Các chỗ à
đến chơi còn ngồi chơi không lo lắng.
Ừ.
Hợp phát thì vừa à ngồi thiền thì vừa chán vừa sai.
Ừ.
Thấy chưa? Chán là bình thường không? Như vậy đấy là trải nghiệm ngày xưa là
hành xử với chán thế nào mới là quan trọng. Chán là bình thường thì lúc đầu là là hồi đầu thì chán thì là thiền ít đi nhưng mà từ cái hôm mà nh mọi người nói đùa là dỗi cái cứ thiền đã chán lại còn cứ sai số béỗi
thiền luôn.
Thế là thiền theo kiểu là thể đạo được cứ ngồi thì nó lại giống như hôm nay rồi. Cứ ngồi trải nghiệm cái sự chán và sự thế tự nhiên thành
thiền là một buổi trải nghiệm. ngộ phê
trải nghiệm giác ngộ
buổi một buổi thiền là buổi trải nghiệm giác ngộ
nó phê lắm
thì thì con cũng được trải nghiệm cái lúc mà coi là chán ấy thì là thực ra là là là ví dụ ngồi đây nghĩ là tí nữa thiền sẽ chán thì là chỉ thế thôi chứ còn lúc thiền mà cái trán xuất hiện thật ấy
mà trải nghiệm nó thì nó nó khác lắm nó không không thì hôm nay mình thấy là nó là trải nghiệm gia ngộ
còn như mấy hôm trước là ví dụ là vừa ngồi xem phim vừa lo đi hay là vừa thì thì đã có cái tại vì là hỏi là nó có ngoài trải nghiệm không, nó có ngoài hồi đấy là dùng từ gì nó ngoài sự hiện ra không ấy thì đã thấy là là được trải nghiệm cái cái lo lắng và cái cái chán rồi.
Ừ
nhưng hôm nay thì thì con nãy con cũng thử nó còn nó còn trải nghiệm giác ngộ nó còn nó còn thành sướng cơ chứ không chỉ là là những ai đang đau và đang khổ là thế con thể biến đau thành sướng được
kiểu thích cái Cái kiểu đấy
đau mà vẫn phê đấy. Suy vị không đau vẫn phê là không từng không tin nổi đúng không? Vừa đau vừa phê v cái đau chỉ là trải nghiệm đau thôi mà đau lại chính trả gác ngộ
nên vừa đau vừa phê được rồi. Nghinh hải quay thấy bắt đầu thấy sướng sướng chưa? Trưa thiền bắt đầu thấy có vẻ sướng sướng rồi. Vũ trang nói thử nào. Có cảm giác sướng rồi. chưa kịp về nhà thiền 80 phút
con thấy thì cái gì cũng là trải nghiệm thì đặc biệt là gọi sư phụ hôm nay nói thêm về trải nghiệm giác ngộ ấy ạ thì
cái gì qu trải nghiệm nhưng mà kinh nhất là gì
lại là trải nghiệm
cái gì trải nghiệm giác ngộ cơ
thì
thấy không
thì con mới không từ chối cái gì lâu nay con từ chối chứ
kiểu mình à mình à mình sẽ có một cái trải nghiệm mới về cuộc sống á sư phụ nó không phải là cái ngày xưa là ví dụ như bận rộn hay là lo lắng nữ nữa mà nó là chỉ là trải nghiệm giác ngộ chứ không phải là lo lắng. Hay là con thấy thì là cái từ trải nghiệm nó rất là chạm với con từ trước rồi nhưng mà giờ sư phụ nói thêm đó là trải nghiệm giác ngộ thì mình rất là rất là tuyệt vời ấy ạ.
Chẳng nói hôm 30 tháng 12 rồi chắc ngộ là từ mới của hôm nay luôn mùng 8 tháng mới đủ duyên để ra đời.
Chẳng giác ngộ đấy. Ngộ
có áp dụng gì được với g a không?
Dạ có. Nhưng mà để để xem về xem. như nào đ nghĩ xem mà được không nha.
Thì nếu mà với dâ dâ a thì là trải nghiệm giác ngộ thì có gì từ chối nữa đâu ạ.
Tha hồm mà.
Đúng rồi.
Tha hồm mà bế và nhớ.
Bác nào nữa không? Bác nào có gì đâu. Phú khải
con này vừ
vẫn can trách nhiệm chắc là sẽ sướng đấy.
Đúng không? Vẫn cán trách nhiệm.
Con này vừa thử với tức là khi sụ đo điểm thì thấp thấp ấy thì thấy thấy cảm giác nó buồn buồn các thứ nổi lên
thì thấy ô trải nghiệm nó chỉ chận dụng kiểm giác ngộ ấy thì thấy rất rất phê và
cứ tự tin là ô cái chảy d ngộ tức là mình không từ chối một cái cảm xúc cương nào tức là
lúc rất khổ lúc rất buồn lúc lo các thể loại thì
thì chả giác ngộ thì đúng là thấy nó kiểu giải thoát kiểu nó tự do ví dụ tức là không phải là một cái trạng thái gì hỗ n
đến trước giờ sự đo điểm bắt đầu côn cao
vâng
thì mình làm gì
chánh thế là xem là đấy chỉ trải nghiệm tránh nhệm ngộ thôi
con cao là trải nghiệm ngộ thì còn đây gì đâu
vâng thì
ngồi con cào tiếp chứ không phải là ngồi Từ chỗ con cao.
Vâng.
Đấy nó khác chỗ đấy. Đấy
sướng
khác chỗ đấy. Đấy ngày xưa mình chống lại quồn cào.
Cồn cào tiếp đi để trải nghiệm
để chạy giấc ngộ.
Hôm nay còn gào không?Ôm nay giờ 7 giây còn gào không?
Hôm nay thì không
ăn uống đầy đủ đúng không?
Cột cà tì lúc cái dự mà hôm nào cột cà
điểu cột cà như lúc không điểu cột cà lúc đấy chưa ăn cồn cào đói thường là chưa ăn. Nào bác nào thấy sướng nữa không? Có vẻ sướng không? Cỡ anh nhở
đâ đi Hải Nam đi. Con thì nghĩ về cái việc mà lo lắng về chính sách thuế má của shop ấy. Không biết là sẽ kinh doanh như thế nào
tại vì cũng cũng không không nắm bắt được ấy.
Ừ.
Giống như là nó cứ sờ sở đấy. Xong Mỗi hôm nó cho mình một tí lo ấy.
Đúng rồi.
Đấy thì khi mà tự nhiên thấy là bình thường là hay tập với là trải nghiệm ấy. Nhưng mà đến lúc mà sư phụ bảo là tập là trải nghiệm giác ngộ ấy.
Ừ.
Tự nhiên thực sự là nghe nó còn hơi hơi cảm giác khám phá.
Ừ.
Ý là nghe nó nó không không phải là là sợ hay là từ chối
mà là kiểu cứ cho trải nghiệm đến đâu thì trải nghiệm ý. Ý là đấy cảm giác hoặc là vừa nãy lúc mà sư phụ hỏi thiền như thế nào ấy thì lúc đấy con bảo là cảm giác là không biết thế nào là đủ cả. Nhưng mà khi dùng trải nghiệm Ngộ thì thực ra là thấy không phải tìm kiếm gì nữa
là bây giờ giống như là cửa nó đây rồi ấy. Đấy cảm giác là nó đầy đủ không phải tìm kiếm.
Ngay khi ngồi đây và lo về thuế thì đã là trả lác ngộ rồi.
Đúng rồi.
Đúng lại cái cảm giác là ngay bây giờ đã là trả giác ngộ rồi ấy nên là
không không cần phải nghĩ thêm ấy. Ý thế
khi thiền này thì con không con không bị ngồi xuống mà mong đợi gì hết.
Cái thiền nó rất có vấn đề nên con mong đợi đặt cái gì đó. phá tiền luôn. Con đấy con chỉ ngồi xem để nó ngộ thôi chứ chả có phải đặt cái gì.
Ngồi xem giác ngộ mà có gì mà đặt được cái gì. Còn mấy hôm nay là bị đặt được đấy. Đặt được một trạng thái màọ x mô tả đấy. Không rời mắt đấy.
Căng ngay. Mỏi hết mắt ngay. Cay cay
căng cay cả mắt này. Kinh quá. C mắc
có bác nào bác nào thấy sướng hơn một chút không? Rồi phi
giàn không sớm như nào? Àớng
mặt sướng mà tót ra sướng rồi đấy. Mặt bẫ dàn tắt ra sướng rồi đấy. Nói đế
gần đây thì kể chuyện gần đây thôi ạ. Là có một hôm thức dậy xong rồi tự nhiên con bị đau đau lắm. Nghĩ cứ hít vào là nó bị đau ở sau lưng ấy. Rất là đau. Thế là lúc đấy nó nổi lên nỗi sợ ngay. Không biết là mình bị làm Sao xong rồi lúc ấy xong mới đi bộ. Đi bộ thì tập thì thấy là trời ơi lúc mà tập xong ấy thì thấy đúng là bình thường cứ tin là tôi ấy xong mà tôi bị đau ấy xong rồi nghĩ là tôi bị vấn đề. Thế là tạo ra luôn cái vấn đề rồi và cái bệnh nó được tạo ra từ đấy luôn. Còn nó cảm nhận rõ là cái sự khác biệt ấy là không thực sự có cái đau nào cả cũng chả có cái thân thể nào cả. Chả có cái gì hết ấy. Trời ơi thế là thấy rất là tự do thoải mái ngay lập tức mà thấy rõ là đúng là cứ nghĩ là có bệnh rồi hoặc là nghĩ là cái gì ấy là nó tạo ra Vấn đề ở đấy nghĩa chính mình tạo ra vấn đề
nghĩ chính là tạo chí nữa.
Vâng.
Đấy đ khô này thấy ngay là nghĩ là tạo luôn đấy.
Vâng.
Tại vì nó có cái diện gì đâu.
Ừ
mà mình lại nghĩ là có chị nghĩ là tạo
đấy.
Đúng rồi đấy. Hay đấy. Nói hay đấy. Nghĩ là tạo đấy.
Vâng.
Có quái đâu. Nó có cái suy nghĩ không có. Chả có quái. Thế mà mình lại nghĩ rằng có phải nghĩ là tạo không?
Cái vấn đề nó không có sẵn đấy. Nó không có sẵn ngoài trải nghiệm. Mình đang tạo nó ngay bây giờ ở đây bằng cách khái niệm hóa. bằng cách tạo suy nghĩ rồi tin vào nó.
Vâng. Thấy ghê quá luôn ấy.
Ghê không?
Ghê quá. Ghê luôn.
Các con đang giàu hay nghèo là tạo ngay bây giờ.
Ừ.
Giỏ con ấy. Ở đây ai đang giàu? Ai đang nghèo thì con nghĩ mình nghèo phát là con đang tạo cái nghèo ngay tại đây luôn chứ không phải con nghèo thật.
Ai đang nghèo thì là người đang tặng cái nghèo ngay bây giờ đây luôn.
Hải Nam đang rồi nghèo ngộ
ngon đây. Rồi ok rồi đấy. Xịn không? Thằng giác ngộ ấy gi phải giầu nghèo
đúng không? Con giác ngộ chuẩn rồi. Đấy th rất hay luôn.
Còn bác cuối cùng nào bác nào một bác cuối cùng phát biểu đi.
Có thấy hơi sướng sướng cũng được con.
Rồi nói đây
con thấy là cái đoạn mà hôm nay sư phụ bảo là nhìn thấy cái gì ấy thì cái đấy là trải nghiệm giác ngộ ấy. Thì cái đấy còn thấy là
khi nhìn vào đời sống bây giờ nó bắt đầu cái sự không từ chối nó lên một tầm mới.
Ừ.
Vì vì vì Nếu không nhìn ngay đấy là trải nghiệm giác ngộ thì mình vẫn từ chố mình vẫn rời cái đấy ra để quay về trải nghiệm giác ngộ.
Ừ.
Nhưng mà không bây giờ nhìn chính cái đấy nó là trải nghiệm giác ngộ luôn thì mình không còn t cái sự không từ chối nó còn lên tầm nữa.
Nên kể cả bây giờ mình đang tang suy nghĩ thì đấy là trải nghiệ
đúng rồi.
Cái đấu tranh và từ chối suy nghĩ nó nó còn mạnh hơn nữa.
Từ chối mạnh nhất là các suy nghĩ các con còn đấy. Thói quen đánh nhau suy nghĩ rất mạnh. Cái này là cho thoải mái đi chơi tối thiểu thời thiền ấy. Thoải mái đi ngồi xuống thiền là ngộ cho thoải mái chứ không không ngăn đ ngăn chặn đấu tranh cái gì cả. Con thấy rằng Nó nó chạy ngộ thế thôi. Cái còn làm nên làm ngay đời tiếp theo là cho thời Yến theo ấy làm cho thoải mái đi.
Đúng rồi.
Cái cái con
nhớ t anh cồn cào thoải mái đi
là là đáng cái cái cho thoải mái nhất là cái suy nghĩ mình đang từ chối nhất
ch
thì thì khi mình cho thoải mái được thì mình mới có cơ hội thấy sự thật đấy được.
Đúng rồi. Nói
thì con mấy lần con thấy là thoải mái đi một phát là thấy sự thật luôn. Ví dụ cái có một cái ví dụ hôm trước là con hôm hôm mà học cái bài mà chỉ trải nghiệm ấy mình cũng rất sắc quyết là
đ* hóa ra là không có Có gì đúng như mơ thật.
Ừ.
Nhưng mà sau đấy về con lại cứ đi trồng cây ấy.
Ừ.
Thế là hơi ái náy trong lòng.
Ừ.
Thì lúc đầu còn vẫn còn ngăn cái trồng cây để
trồng cây không hiểu liên quan gì đến trồng cây
không ý là con hay mua đất trồng cây ấ nó cặm cụi cả ngày ấy. Thôi
thì sai đâu nhờ. Chưa hiểu nó sai ở đâu.
Thì con nghĩ rằng là nếu mà không có thật thì tại sao mình cứ ham trồng cây này?
Ham trồng cây quá.
Đúng rồi.
Rồi rồi từ chối trồng cây rồi.
Thừ chối thì vẫn vẫn có một cái thái độ là hơi ngăn ngại về trồng cây. Mình vẫn quay về thôi là đi thiền hay là cái gì đi.
Thế là từ lúc bảo là thế thoải mái đi một cái. Tự nhiên cái cái cái trải nghiệm trong cây nó thành giác ngộ.
Ừ đúng rồi. Chuẩn đó.
Chứ có đánh nhau thì nó không có cơ hội đấy.
Đúng rồi. Mà có đánh nhau thì cái nhau cũng là gì?
Giờ chả nhị ra ngộ
đấy. Nó sướng thế gì nữa. Nó không từ chối cái gì cả.
Không thèm từ chối điều gì hết.
Không cần chối điều gì hết để dòng nhận biết tự do tôi phê không
thế? Anh phê không? Thế H Nam phê có phê theo không?
Y Đấy thấy chưa? Hay không từ chối gì hết. Bình thường ta ngại nó có ấy ra đúng không? Nhưng mà sao
chỗ gì nữa
thuận quá
đố mọi người biết trên cái giá tự nhà hộ có một bức tượng mới ở bước nào
đấy ngài mới về ngự đấy hôm qua hôm kia đấy.
Ừ
ta ra xanh Chư Phật khác gì các con? Sư vật khác gì không? Con
chả khác gì
không khác gì.
Các con có thể ngộ chư vật chả khác gì hiểu không nhỉ? Con chả khác gì Thì Phật con trải nghiệm giác ngộ kiểu con Phật chảy giá ngộ kiểu Phật nhưng đều là trải nghiệm
đúng chưa? Nên Phật thấy chúng sinh là bình đẳng thế đấy các con vì tin là có mới vất bình đẳng có phát không bình đẳng có thì có cao có thấp có tốt có xấu có đủ thứ còn đã hiện chỉ là thành ngộ hiện ra mà không có gì ấ bình lẳng ngay tức
đúng không là đấy là lý do ngày xưa mật tông mình tưởng thành mụ Phật đấy. Đấy con chẳng khác gì Phật con người đây chẳng ai khác Phật. Mỗi tội tin mình là một thằng người một con người. Các con đều là Phật hết nhưng mà hiểu sao cứ tin mình là cái thằng người này, con người kia các con ai cũng là Phật cả đúng không? Con không phải Đức Phật mà con là Phật ai cũng là Phật hết như tin mình mà là một thằng người con người phát đúng không? Xong rồi từ đó chơi ăn gì
chứ ở đây ai chả là Phật? Ai chẳng có tậ Toàn thành giác ngộ rồi đến cuối từ cha sinh mẹ đẻ đến giờ toàn thành ngộ hết vô thủy đến vô trúc nên là ngồi xuống phát là Phật luôn pháp này ngồi xuống phát là con sẽ ngộ luôn về Phật luôn không chứ phải đừng ngồi xuống như một hành giả nữa tiện nói luôn ấy khi đừng con đừng ngồi xuống như một hành giả nữa. Bây giờ ấy thành pháp này con càng không nên ngồi xuống mà hành giả ngồi xuống phát là Phật luôn có đúng không nhỉ? Hay là có dứng lợi anh giả Hỏ thế là đứng dậy.
Đứng dậy tì. Ok. Đứng dậy thì do đứng dậy thì con quyết thôi. Đừng con th đấy khuyên lúc ngồi xuống thôi. Ngồi xuống đên thế là Phật luôn
đúng không nhỉ? Phật ngồi ngắm trải nghiệm giác hộ phê không?
Phê
chứ đừng làm cái thằng thành giả nữa nó khổ đấy. Thì con đã bao giờ là một thằng người con người bao giờ đâu? Có thằng người con người bao giờ đâu.
Con không làm một người bao giờ bởi vì làm gì có một người bao giờ. Con không phải là vũ trang bây giờ có vũ trang nào chỉ có gì ngộ đấy thôi nên tối thiểu là ngồi đừng ngồi xuống như một thằng người con người nữa. Hãy ngồi xuống thằng như một gì như Phật
đứng lên thì sao?
Thôi tùy con đúng không?
Đứng lên như người con nhá. Như ai thì con
làm người nữa thì khổ lắm. Phật
ngồi xuống là Phật đúng không? Tức là đi đứng làm ngồi là Phật hết
chứ là ai lại đứng lên làm người.
Ôi thì thánh Phật đứng lại thành người
đấy. Ngày xưa có bài thơ là đi đứng đòm ngồi xem xem mình là thế nào đấy.
Ừ
hiểu không?
Đúng rồi.
Nhưng mà cái đấy nó là nếu mà con con đấy con sẽ nghĩ là hơi nghĩ một tí hơi có tính nghĩ.
Còn cái môn này nó sẽ là nó là môn kiểm trải nghiệm đấy.
Mình là thế nào là trải nghiệm thế nào luôn đấy. Đi đứng lòng ngồi thì mình là mình là cái gì? Đi đứng ngồi. Toàn là ch tránh giác ngộ và mã. Tại sao mình làm con người mình thằng người nữa? Thôi tạm dừng đây nhá.
Ừ.
Bài hôm nay tên là trải nghiệm giác gọi nhá.
Đây không
tên gì nhở?
Tên gì? Tên gì? Đại loại là gì? dùng trải nghiệm đển chiến thắng
à dùng trải nghiệm để chiến thắng
dùng trải nghiệm
tất cả
dùng trải nghiệm
dùng trải nghiệm giác ngộ đế tất cả nhá không cần phải cao thủ nữa thôi chịu khó thiền là được nhị sẽ được rất lợ đấy ông nhị ạ nhị là quá may luôn đấy bộ này cực kỳ hợp vớiị dùng tránh nhận thắng thất Châu anh cũng hợp đấy.
Châu anh hợp mề đấy.
Chứ nghĩ nghĩ nghĩ đầu giải quyết được cái gì?
Không giải quyết gì cả. Hôm nay mình nghĩ thông rồi. Ngày mai lại gì?
Lại tắc như cũ.
Những ai mà hay có nội kết ấy thì cũng hợp này luôn. Kết là gì?
Kết là cái gì?
Một cái một kết một cái muối một cái cái gút m ở trong lòng mình. Một cái gút mắ ở trong lòng một cái gút lại bị thắt lại trong lòng mình. Ok.
Ví như Hải Nam lại lấy ai? Lấy ai bây giờ? Lấy ai bây giờ thì nó kia nó không hết được. Không thể nào là kiểu như là nếu mình Nghĩ bình thường nó xông là xong luôn nhá. Có k là hôm nay xong ngày mai lại quay lại như cũ luôn. Gần như là như cũ gần như là như cũ thậm chí là như cũ. Đấy là nội kết thúc mắt trong lòng không khởi ra được bình thường mình nghĩ nghĩ làm sao hết. Hôm nay nghĩ tự tin lắm rồi. Ngày mai lại tự tin lại như đấy à mà ai trong con chắc có nội kết đấy. Chắc là thế ở đây có ai không có nội kết không?
Ai có một nội kết gì đấy thì thông thường là con nghĩ cho nó hết nó sao hết.
Vâ con bây giờ con không thèm nghĩ được hết. luôn
con cho nó thoải mái để con trải nghiệm giác ngộ ở chính cái nội kết đấy luôn.
Thế là giải quyết từ gốc luôn.
Dùng thằng nội kết đấy luôn mà thường ai cũng có đúng không? Người thì lo tương lai, người thì lo buồn quá khứ, người thì là cái mà mình dùng suy nghĩ mãi nó không hết ấ thì gọi là nội kết. Nó nghĩ hết rồi thôi không gọi nựa kết đấy. Chắc là ai cũng có một cái. Nếu chưa có thì tối nên phải tìm th cái mà mình dùng suy nghĩ mình tưởng xong rồi mà sao nó lại như thế. Ngày xưa nó nội kết của dụ ngày xưa là thi truyền đại học đối dụ ngày xưa Nội ghét là thiện đại học nó không xảy ra hẳn ho nhá không trong tế mặc dù cứ ác mộng ác mộng nhiều năm trời đến lúc tu mới hết tu mấy năm mới hết mình nghĩ kiểu gì thì cũng thấy vô lý tì mình thi đỗ mà mình có bị trượt đâu mình còn được gọi tuyển thẳng mà
như là sợ quá ám ảnh
ừ nhưng mà vì là sư phụ không chịu học ôn thi nên sư phụ đánh một canh bạc là nếu mình được giải quốc gia tin học thì mình sẽ được vào thẳng
nếu không thì năm đấy cả ra họ hàng mình xấu hổ lắm hồi hồi đấy vẫn còn họ hàng mà
vì mình thích chữ đại học Mình sống khoảng 2 năm trời trong cái trạng tâm thái như thế đến mức là sau ác mộng xong mình thi đại học xong này vào thẳng này để quốc gia vào thẳng nhá mộng đến khi đi làm đến khi số tốt nghiệp đại học là tốt nghiệp tốt nghiệp cấp ba là 1997 thì 2006 tu nó vẫn mơ vẫn mộng như thế 2 năm sau mới hết là 11 năm nội kết nghĩ kiểu gì cũng không hết mình độ mình độ rồi mà có gì đâu mà cứ tối lại ác mộng lại ác mộng lấy thì trong đời con có cái vô lý thế đấy một ví dụ rất vô lý đội kết không phải là lúc nào có lý đâu cái vô lý mà mới bên nội kết được. Như vậy sau mình hiểu là về vãi về sau mình hiểu là mình sợ không phải sợ thi trượt mình sợ là xấu hổ nhục nhã ấn tượng nó quá mạnh đấy. Ống dầu có đấy đấy đấy là bệnh của ống dầu có đấy sợ số hục nhã chứ phải thi trận đọc thì là cái cớ thôấy thì mình vì mình thuộc loại dấu có rất mạnh nên là chúng nó sợ nó rất mạnh Đế mặc dù nó không xảy ra mình vẫn sợ nhục
sợ nhục
sợ nhục dấu có là sợ nhục đấy mình sợ số hồ nhục nhã chứ không phải là mình sợ thi chện đại học mà cái sợ số hồ nhục nhã thì nó sẽ vào trong ước mơ thôi bằng một cái hình hình tướng nào đó trong câu chuyện dụ là hình tướng thi trện đại học nhưng nếu mình còn sợ sơ h ngã thì nó còn câu chuyện kiểu khác nó sẽ đến khác
nếu không phả là là thi trượt ra một cái gì đó khác dơ mơ khác
nhưng mãi đến tận hai lẻ mấy sự mới hiểu điều đấy mà thu tu thu tu mãi mới ra cái đây Chứ còn mình chư mình nghĩ là quá vô lý mình đã đỗ đại học một cách vẻ vang tại sao mình sợ dận ngày hôm nay mã mộng ngày hôm nay sụ tập đơn giản là ngày nào mình cũng ngồi quán tưởng tưởng tượng cảnh mình thi trượt rồi bị chuyện sổ nhã khác đến khi mình chấp nhận được là cuộc đời mình sẽ hổ nhã và còn bị tiếp nữa thì tự nhiên không mơ ra này đấy là giải quyết bằng cách là mình đối diện nó trong tưởng tượng không phải chỉ thi trượt đâu nhá mà tất cả dục nhã mình có thể tưởng tượng được mình chấp nhận là đời mình sẽ còn bị thoải mái đi còn còn tương lai còn dài mình Còn nhục nhã xô hổ mãi nữa vì vô thường và đấy chỉ vô thường thôi. Nhân quả vì nhân quả đấy. Đời con ai trải qua những cái thời học dụ đấy hiểu đúng không? Thì sao? Thì sao? Thì sao đối diện lúc mà nhân quả thì chấp nhận thôi thì khoảng 2 năm sau là tu xong 2 năm là nó tự hết thật sự tự chữa cho mình luôn đấy. Không không đế mình không chỉ sợ là không sợ xấu hổ nhục nhã của cái chuyện ngày xưa mình còn mình còn biết là ở có thể tương lai mình nhục nhã tiếp những chuyện khác nữa mà quả nhân vẫn đến mà sụ còn mấy giờ. lục nhã vô khống các loại nó còn đến sau nhưng đối với mình nó không còn lục nhã nữa vượt qua rồi vì mình đã chấp nhận xong thì nhân quả thì xong nên là riêng cái pháp tương đối vẫn giá trị như đấy một loại nội kết nó có hết đâu thì trong các con thế nào cũng có một loại kiểu một cái gì đó như thế mà cơ sở nó cũng vô lý thôi chứ không phải là có lý đâu không phải ai cũng là một chuyện rất kinh khủng trong quá khứ đâu mà là một chuyện có thể không kinh khủng lắm nhưng mà mình đã tâm ly hóa nó lên thành một cái nội kết sự khó sợ nhục thì nó thành chuyện đấy còn mình có bị sao đâu. Thế con sẽ một người sợ một cái gì đó có người sợ bị từ chối sợ được mạnh không yêu nữa này sợ mọi người không nhận mình nó nhiều loại sợ đấy lắm bên trong con cục đấy rồi con cứ mãi nỗi sợ cử đấy mãi con tập pháp bao năm nó không hết có không nó đây có có nhận ra không
toàn có không
sợ bị phản bộ hồng nhị không có nhỉ hồng nhị có nội kết gì không
có gì Sợ Bắc quyền gì đó đúng không?
Chắc là có đấy.
Hoặc là bà mẹ của mình đấy. Hôm qua vừa nói đấy mẹ của mình gì đấy lẽ ra sống lộ hơn đấy đúng không? Nội kết đấy.
Hồng nhị nội kết là bà cụ cụ cụ ấy là mất đối với hồng nhị thế là mất thế làị hồng nhị chưa làm tròn trách nhiệm trong khi cụ ra đây thành thản hạnh phúc mà
cụ lên mẹ
đấy chín mấy tuổi 91 tuổi m lý không có vấn đề gì cả nhưng nội kết là như thế Ví dụ không nhị thế cái mình không làm tròn trách nhiệm mình giá mình a làm b làm c thì bà sống lâu hơn bao nhiêu việc chưa làm sống chưa làm
đấy thì nỗi kết tận hôm qua vẫn còn nói chuyện sư vụ
bây giờ làm
nên là chắc chắn ai có một cái nội kết như thế ngày xưa mình dùng suy nghĩ để đánh đập nó bây giờ mình cho mình ngồi lúc ngồi thiền đấy cho mày chào trải nghiệ ngộ Thế lúc ngoài thiền mình lại bị không sao thì cứ từ từ thôi nó không phải ngay lập tức được nhất là trong thiền mình dán cho nó thoải mái đã đấy trong anh là gì độ kết gì mẹ à đúng không sợ nhục
sợ rỗng
là không thực chất ấy không khi mà tạo ra cái trong giố
ừ đấy thế anh đất là gì
sợ sợ bị thương hạ
đấy độ kết sợ bị thương hạ Vũ trang sợ mẹ
đấy. Đội kết nhá.
Lúc nào cũng sợ cảnh triệu mẹ.
Đấy ví dụ đấy. Ờ Minh Trang
sợ là hại sau lưng
hại sau lưng đấm sau lưng nghĩ nhân
đấy. Quế
con là sơ việc xảy ra con không biết làm gì
bó tay.
Tức vì kiểu cảm giác của con là con không tháo vác nên là
chuyện xảy ra là con không biết không nỗi l. Nào nhưng mà nội kết mà nội kết không cần lý do kinh khủng lắm đâu. Nó không cần phách, không cần sự thật lắm đâu. Nó là câu chuyện tâm lý mà.
Không cần nhiều sự thật lắm để làm đâu mà nó cần câu chuyện nó là một câu chuyện rất tâm lý. Hồng Nhị có bà bà cụ nhà mình đấy. Ba ra đi êm đẹp tuổi mà có gì để mà phối tiếp. Nên nội kết nó không nhất thiết là phải có một cái kinh khủng. Nó chỉ là một cánh cứ nhỏ nhỏ thôi và cộng với cái vòng xoáy tâm lý nó nội kết bên trong mình luôn. Nó rút cái nốt bên trong mình luôn. Vâng. Dạ. Vâng.
Con thấy hơi có lỗi thì bố con
đấy thấy chưa vẫn là đội kết chưa đấy lúc thiên đem ra cho thằng này cho chạy thoải mái thấy ôi khó là trải nghiệm giác ngộ chả có bố nào chả có mình đấy chỉ có trải nghiệm giác ngộ đấy thôi phi không
con là sợ bị từ chối bỏ rơi
từ chối bỏ rơi đúng rồi thế rất nhiều người bị khải sợ bị kiểu coi thường sợ kém cỏ
coi thường kém cỏ đó vũ thá Con sợ bị kiểu tu kém nhục.
Tu kém nhục. Ok rồi.
Hả? Nam
con ở gần đây thì thỉnh thoảng cái áy náy mình là mất tiền ch nó nổi lên ấ
nội kết mất tiền người khác.
Đúng rồi.
Ok.
Sợ bị sợ bị coi thường và không quan tâm.
Sợ quá nên là đế
nên là người ta mình sóng. mình vẫn gì
vẫn thế
vẫn cảm thấy quan tâm đấy tâm
nhá sợ nó tạo ghê không
nhất anh
nội kết rồi đấy
người ta quan tâm đến ám ảnh 60% hiếm có độ nhân ám ảnh có 51% mà tụi vân ảnh Minh Hải bao nhiêu
mà hải vẫn cảm thấy không được quan tâm
quan trọng là nội kết
đấy vì nó là nội kết rồi nó không cần phách nữa đâu nó còn thường thực tế nữa
nó là một cái vòng xoáy của tâm lý mất rồi được anh
sợ bị coi thường sỉ nhục
bị coi thường sỉ nhục rồi nguyên
con sợ là người gây lỗi g lỗi. Ok rồi. Sợ cái gì là cái năng lượng mình nó sẽ có hướng chạy vào chỗ đấy nên là dễ xảy ra. Mình sợ sỉ nhục thì mình dễ dễ bị sỉ nhục. Sợ gây lỗi thì mình dễ gây lỗi. Đấy sợ điểm thấp thì vụ thái dễ điểm thấp. Vì vì manifest thôi mà
mình sợ phải năng lượng suy nghĩ mình dập vào chỗ đấy không mà đây chỉ là giấc mơ của mình thôi. Nên là man hết cảnh đấy thôi. Nên anh em sợ mà lộ kết ấy mà không dám để nó xảy ra vân vân thì nó Nó ngầm chạy ở đây hết nên là manifest rất dễ. Cái mà con vừa nói xong ấy, nếu con không tập cái mà pháp sự đang giảng ấy thì con sẽ ngầm manifest nó không biết. Sợ không? Mà con không biết luôn vì con có bảo tôi có tâm nó đâu. Tôi có tôi có dăng lượng xây dựng nó đâu. Nhưng mà con người con nó xây dựng từ từ bằng sự quan tâm chú ý suy ngẫm một cách vô thức vào nó. Còn m này giải trừ luôn cả vô thức luôn thoải mái đi đấy. Rút củi đấy nồi đấy. Không cho năng lượng nữa. Đấy riêng con này giải quyết vấn đề tương đối là là đã thấy có vẻ ok rồi đấy. Đúng chưa? Có phải con xem những điều con sợ hay có xu hướng thời gian rồi con không?
Có liên tục
liên tục những con sợ nó liên tục có xu hướng xảy ra được con
đúng là mơ thế đúng không? Mờ rồi
mơ đây là con
cái gìy đánh mười mấy lệnh thua như là điểm không của chúng ta tại sao nó lệnh th
qua các sự kiện qua các Đúng rồi.
Vì nội kết là cái nút nó vẫn ở đấy, năng lượng vẫn chạy vào đấy không hết. Đúng chưa? Đấy. Nế con mà dùng không dùng pháp tâm lý không được những cái là đôi kết sâu sắc ấy không tâm lý vớ được hết. Chỉ có là đây thấy nó thoải mái đi thôi. Thấy nó chạ nó là trải nghiệm giác ngộ
từ từ tự nó tự nó thành nó tự nó thành gọi tịnh hóa chính nó luôn.
Nó thành ánh sáng luôn. Ví dụ như là nếu sự bị chịu nhục thì đối sự đấy là ánh sáng chứ là không phải là mình không muốn nhục nữa. Nhục đi. Và vì nhục là ánh sáng rồi đấy. Chả ta không muốn nhục trên đời nữa. Tao thì nhục từ giờ cuối đời nhưng mà nhục đến phát ánh sáng thôi. Sự tỏ sáng rực rỡ của biết sợ gì. Đấy thì là cách giải quyết nội kết ấy kiểu theo kiểu mớ. Mày lừa tao đi chứ không phải tao đừng mày đừng có đâm lư tao nữa đâm đi. Nhưng mà mày đâm tao ấy thì tao thấy đấy là gì? Diện
ánh sáng thế nó khác hẳn. Đấy là cách để quyết nội kết tận gốc và như vậy thì tất cả nội kết ý thức vô thức đi mất mất hết chứ con lội trong lòng con có gọi là một Đội kết chắc là đống cái bùi bùi nhùi các đội kết khác nhau
đúng không? Để biết thế nào bây giờ nhưng nó là ánh sáng là sao?
Mày đâm tao đi mày phản bội tao đi.
Thế là ánh sáng cái gì con vợ cái gì
đến cái g cái chụ nói ch mà
lỗi không không xứng đáng
rồi cứ cảm thấy không xứng đáng đi đấy nhưng không xứng đáng đấy là đấy cái con nghĩ trong lòng nó là như sai hiểu không tệ anh cứ thương lại đi mày thương lại tao nhưng tao thấy đấy là gì ánh sáng chariệu giết bố mẹ đấy là ánh sáng ghê chưa đấy nó ghê như thế đấy nó ghê như sụ nó đấy
nó ghê như sụ nó đấy nó ghê sụ nó đ Thôi nghe thì sợ nhưng mà đấy là sự thật đấy. Đấy là cái trạng thái khi con thấy đấy là trải nghiệm giác ngộ vì vấn đề là con ngăn được đâu. Chỉ có nó xảy ra mình thấy là ánh sáng hay không thôi chứ ngăn quá đ mà ngồi nghĩ chuyện ngăn không có lựa chọn.
Con gì có lựa chọn.
Đúng rồi. Tại sao lại lại cái phần tự do khỏi tài chính con rất là quan trọng. Cái đoạn mà con ấy trải qua rất là quan trọng. Thậm chí là con buộc phải trả qua đoạn đấy. Các con đánh mất đống tiền ấy. Tại vì nó mới cho con một cái cảm giác thực sự là không. Không ăn được cái gì cả. Có tài giỏi tài mấy giỏi mấy, may mấy cũng không ăn được cái gì cả.
Con mới thấy là con chỉ muốn quay lại thấy nó là ánh sáng thôi chứ con không bỏ nó ngăn nó, chặn nó, chuyển hóa nó nữa. Cái đạn mất tiền đây. Năm bạn này cực kỳ lợi này. Khải nh không lợi bằng đâu. Ví dụ mất tiền nhiều lần dụ hiểu mà cả bất lực ấy nó làm cho mình biết là phải tập trung vào một chỗ thôi. Mình không còn hy vọng và những cái chỗ là điều khiển chỉnh đốn dòng tiền làm ăn nó không minh hơn được. Không làm nổi. Mình cá thế nó ánh sáng cách duy nhất thấy nó trả nhng giác ngộ gọi chảnh giác ngộ đấy. Cách thầy nó là ánh sáng không có cách nào khác cả thì mình dồn toàn bộ năng lực của mình vào cái chỗ là thầy nó là ánh sáng chứ mình không muốn dồn vào việc là đánh con gì nuôi con gì trồng cây gì vân vân mình biết là có kiểu gì kiểu đồng chạy nó vẫn là mình chết trả nó muốn mình chết thì nó đánh một phát là mình chết ngay
cứ cho hôm nay mình giàu đi ngày mai đập phát là mình về không ngay về âm ngay là mình chỉ muốn là nhìn ánh sáng là ánh sáng mình dồn năng lượng vào đấy thì con mới dồn năng lượng mà thấy là nó là trải nghiệm giác ngộ cái bất lực của con rất là quan trọng trong đời con đánh đánh tan sạch cảm giác là tôi có thể làm gì dòng chảy này dòng chảy nó chảy và nó cuốn phăng mọi thứ cách thứ nhất là thấy nó là ánh sáng thấy nó chảy giá ngộ không có cách nào khác thì con mới dồn sức hương pháp thiền này được hiểu không nhỉ đời con mà càng có nhiều trả ng bất lực càng tốt. Vì sao vì cái cái thằng cái thằng tin và tôi làm được nó rất là mạnh cánh con dặn ấy đánh không đập đầu nó không chết thì những cái cú đấy làm cho nó bị thương đã không chết được rồi nhưng mà bị thương dồn năng lượng vào chỗ nào đấy nên những bạn mà tự do khỏi tài chính là quá may mắn trong thế giới sư phụ thì con rất may mắn trong thế con thế nào dụ không biết
mà
còn trong s con rất may mắn
nhờ con đợt này mà con ảo giác là tôi điều khiển tôi khôngống thế tôi làm được biết đập tan để mà quay lại vào việc thứ nhất là thấy nó đánh sáng thôi may không
may à
quá may luôn
bấy thằng là quá may mắn
nhận ra nhiều thứ
đúng rồi
nhận ra là ô hóa ra mình vì vì cái đoạn chưa cháy ấy
ừ mình đang tập trung là lời hay lỗ hay có bao nhiêu tiền nói là toàn tưởng tượng không
ý là đến lúc cháy rồi cái sự thật nó hiện ra lộ lộ ấy sư phụ
nế mình mình hiểu rằng à hóa ra mình toan tâmp trung và ảo tưởng
đến lúc mà nó cháy rồi thì sự thật hộ lộ ra đến nỗi không còn muốn phát triển bản thân thôi
vừa phát triển gì nữa rút bao nhiêu kinh nghiệm cho nó vừa nm nay phát triển không còn muốn phát triển
phát triển Tự do khỏi
tự do khỏi ảo tưởng.
Đây không phải tự do tài chính. Tự do khỏi tài chính đấy. Khỏi tài chính tự do khỏi ảo tưởng luôn. Khi đấy thì con dồn năng lượng ở một chỗ là thấy là mọi thứ nó trải nghiệm giác ngộ. Nó không có dồn mỗi chỗ một ít. Vì mình nghĩ mình còn đang còn lực mà
còn bất lực phát thì dồn một chỗ thôi. Còn lực thì mỗi thỗ mình dồn một tí đúng không? Yêu đương một tí rồi kiếm tiền một tí, gia đình một tí. Nhưng mình bất lực chỗ này mình hiểu luôn bản chất là bất lực. Chơi là của ai sướng chưa? Đấy, đây giá trị tương đối thấy luôn nhá. Tuyệt đối thì từ từ giác ngộ đúng không? Nhưng mà đây tương đối thấy luôn thì đã. Anh em thấy nội kết có hướng giải quyết nội kết không? Tận gốc không?
Mà phải chỉ nội kết đấy. Tất cả loại nội kết khác nhau. Đúng chưa? Ho trong lòng mình không phải một đống nội kết mà một đống các ánh sáng, một búi ánh sáng ở trong lòng. lấp lánh trong lòng mình chứ không phải là nội kết. Nó được gọi ra nội kết nhưng bản chất của nó là ánh sáng. Sợ qué gì cho mày lồi ra thoải mái.
Thấy ánh sáng không?
Nội kết hóa ra lại chính là ánh sáng. Đấy xưa có câu là vô minh là giác ngộ. Đấy
rồi được chưa nhá. Mẹ các bác về tập đi. Mai em sẽ đo số m nhá. Do Anh em chơi trò khác đừng chơi trò đảnh hết rồi.