Dùng phân biệt để thấy không cơ sở - Trân trọng vô minh
4
Thiền 1
Ivory
Tóm tắtAI Summary
### [Phần 1]: Phân tích tiến trình nhận thức và ảo tưởng về sự "tách biệt" vật thể
Trong phần mở đầu của buổi tọa đàm tại Ivory, Sư phụ đã đưa ra một bản cập nhật quan trọng cho phương pháp **Thiền cảm giác**, bắt nguồn từ việc chỉnh sửa lỗi thực hành của học trò **Khánh Nguyệt** trong lớp Thiền 2.
**1. Sai lầm trong việc xác định đối tượng của kinh nghiệm**
Khi thực hành bước kiểm tra xem một vật (ví dụ: cái tivi) là cảm giác hay là thật, chị Khánh Nguyệt đã đặt câu hỏi: *"Có tách cái tivi ra khỏi kinh nghiệm được không?"*. Sư phụ chỉ ra rằng câu hỏi này sai ngay từ nền tảng.
* **Vấn đề cốt lõi**: Trong kinh nghiệm trực tiếp, thực tế không hề có cái "tivi" nào cả để mà tách. Cái gọi là "tivi" thực chất đã là một sản phẩm của sự áp đặt tên gọi sau khi tâm trí đã trải qua một tiến trình phân biệt phức tạp.
**2. Giải phẫu tiến trình hình thành một "vật thể" qua ví dụ Gói Bánh**
Sư phụ yêu cầu các học trò quan sát một gói bánh để thấy rõ ba bước mà tâm trí đánh lừa chúng ta về sự tồn tại của vật chất:
* **Bước 1: Tiếp nhận dữ liệu thô (Đống màu)**: Khi nhìn vào gói bánh, cái đầu tiên chúng ta thấy không phải là "gói bánh". Cái thực sự hiện diện trong kinh nghiệm thị giác chỉ là một **"đống màu"** hoặc những mảng màu sắc đan xen. Ở giai đoạn này, chưa có vật thể, chưa có ranh giới.
* **Bước 2: Khoanh vùng và tách biệt (Tạo thành vật)**: Tâm trí tự động chọn một phần trong đống màu đó, tách nó ra khỏi những màu sắc xung quanh (như mặt bàn, bức tường) và coi phần đó là một "vật" riêng biệt.
* **Bước 3: Áp đặt khái niệm (Đặt tên)**: Sau khi đã tách cái "vật" đó ra, chúng ta mới gán cho nó cái tên là "gói bánh".
**3. Sự thiếu vắng của "Cơ sở khách quan" (Khái niệm then chốt)**
Sư phụ đặt câu hỏi quan trọng: *Cơ sở nào để chúng ta tách đống màu đó ra thành một vật?*
* Học trò có thể trả lời là dựa trên hình dáng, ranh giới, nhưng Sư phụ nhấn mạnh: Tất cả chỉ dựa trên **cảm giác chủ quan**.
* **Ví dụ đối thoại với Vân Trường**: Khi Sư phụ hỏi trong căn phòng có bao nhiêu vật, Vân Trường đưa ra con số 1000, người khác nói mười mấy, người nói 500. Sự khác biệt về số lượng này minh chứng rằng việc chia thế giới thành bao nhiêu vật hoàn toàn phụ thuộc vào cảm giác của mỗi người tại thời điểm đó.
* **Kết luận**: Chúng ta có "cảm giác" rằng vật đó tách rời, nhưng không hề có một **"cơ sở khách quan"** (objective basis) nào ngoài thực địa để chứng minh rằng cái bánh thực sự tách khỏi cái bàn. Nếu không có cơ sở khách quan, thì sự tách biệt đó không có thật. Nó chỉ là một ảo giác về sự chia cắt.
---
### [Phần 2]: Thực nghiệm tính tự động của phân biệt - Chứng ngộ sự "Không cơ sở"
Để đưa lý thuyết về "không cơ sở" vào trải nghiệm thực tế, Sư phụ đã hướng dẫn các học trò một bài thực nghiệm ngay tại chỗ. Đây là bước chuyển từ logic sang trực giác.
**1. Bài tập "Nhắm mắt - Mở mắt"**
Sư phụ yêu cầu mọi người nhắm mắt lại, sau đó mở mắt ra và quan sát xem sự phân biệt thế giới thành các vật khác nhau diễn ra như thế nào.
* **Kết quả thực nghiệm**: Ngay khi vừa mở mắt (1, 2, 3!), sự phân biệt đã xuất hiện ngay lập tức. Chúng ta thấy sư phụ, thấy bạn bè, thấy căn phòng bị chia cắt thành hàng trăm thứ khác nhau mà **chưa kịp dùng đến một chút logic hay suy luận nào**.
**2. Ý nghĩa tâm linh của tính tự động**
* **Sự tách biệt không cần lý do**: Vì sự phân biệt diễn ra tự động và tức thời trước cả khi suy nghĩ khởi lên, nên nó không dựa trên bất kỳ cơ sở logic hay bằng chứng thực tế nào.
* **Bằng chứng sống về sự "Không thật"**: Việc thế giới tự động bị chia cắt mà không cần cơ sở chính là bằng chứng mạnh mẽ nhất cho thấy sự chia cắt đó chỉ là một **cảm giác tách**.
* **Thay đổi cách thực hành**: Thay vì phải ngồi suy luận dài dòng để thấy thế giới là không thật, Sư phụ dạy học trò dùng chính sự "phân biệt tự động" này làm công cụ. Cứ thấy có sự khác biệt (người này khác người kia, vật này khác vật nọ) thì nhận diện ngay: *"Vì nó tự động nên nó không có cơ sở, vì không có cơ sở nên nó chỉ là cảm giác, không phải là thật"*.
---
### [Phần 3]: Trân trọng Vô minh - Sự kỳ diệu của Biết biểu hiện thành
Sau khi chỉ ra tính "không cơ sở" của sự phân biệt, Sư phụ dẫn dắt học trò đến một nhận thức sâu sắc hơn: Đừng coi thường sự phân biệt này, dù nó là vô minh.
**1. Vô minh là một trò chơi kỳ diệu**
Sư phụ đặt vấn đề: Một cơ chế có thể biến một "đống màu" không ranh giới thành một thế giới sống động, có hàng nghìn vật thể riêng biệt và khiến chúng ta tin sái cổ là thật – cơ chế đó có tầm thường không?
* Đó là một sự **sáng tạo kinh hoàng**, một khả năng biểu hiện tuyệt đỉnh.
* Dù nó vô lý (vì không có cơ sở khách quan), nhưng nó lại **kỳ diệu** vì cách nó vận hành quá hoàn hảo và tức thời.
**2. Ai làm ra sự vô minh này?**
Đây là điểm mấu chốt của bài giảng:
* Nếu chúng ta tưởng "tôi" làm ra sự vô minh, chúng ta sẽ ghét bỏ nó, muốn diệt trừ nó.
* Sự thật là: **Cái Biết (Tâm/Tánh giác) đích thân biểu hiện THÀNH sự vô minh đó.**
* Vô minh không phải là một thứ lỗi hỏng từ bên ngoài ập đến, mà là chính cái Biết đang "hóa thân" thành sự phân biệt, thành cảm giác tách biệt.
**3. Triết lý "Chưa giác ngộ chính là chân giác ngộ"**
Dẫn lời của Trung Thượng Sĩ, Sư phụ giải thích rằng khi hiểu được mọi biểu hiện vô minh (lo lắng, sợ hãi, phân biệt) đều là sự tỏa sáng của cái Biết, thì người học trò không còn muốn tiêu diệt vô minh nữa.
* **Sự chuyển hóa thái độ**: Thay vì "hắt hủi" hay "tiêu diệt" những niệm khởi vô minh, chúng ta học cách **trân trọng** chúng.
* **Tại sao phải trân trọng?**: Vì đó là "sản phẩm" của cái Biết. Cái Biết quá giỏi khi có thể hiện ra một cảnh giới không có thật mà lại khiến người ta cảm thấy như thật. Coi thường vô minh của chính mình là coi thường năng lực biểu hiện của cái Biết.
---
### [Phần 4]: Đối thoại về sự chuyển hóa - Từ tiêu diệt đến trân trọng những cảm giác tiêu cực
Sư phụ đã yêu cầu rất nhiều học trò liệt kê những cảm giác mà họ thường xuyên muốn từ chối hoặc tiêu diệt trong cuộc sống hàng ngày.
**1. Bản danh sách những "vô minh" bị hắt hủi**
Các học trò lần lượt nêu lên:
* **Đức Anh**: Hối hận và sợ hãi.
* **Bích**: Lo lắng.
* **Nhân**: Đau đớn và mệt mỏi.
* **Minh An**: Lo lắng và kiểm soát.
* **Vũ Sai**: Cảm giác sai trái.
* **Vân**: Bất an, thiếu thốn.
* **Hải Nam**: Sự chán nản.
* ... và hàng loạt các trạng thái khác như: sốt ruột, lười biếng, tiếc nuối, hoang mang, ngại ngùng.
**2. Phân tích diễn biến tâm lý của học trò (Bích và Đức Anh)**
* **Bích (vợ Đức Anh)**: Sư phụ hỏi Bích về cảm giác lo lắng. Bích thừa nhận mình từng coi những cảm giác đó là xấu xa và muốn dẹp bỏ.
* **Đức Anh**: Thừa nhận cảm giác hối hận và sợ hãi. Sư phụ chỉ ra rằng việc Đức Anh coi thường sự "đắm đuối" của Bích hay coi thường chính những cảm giác của mình là một sự hiểu lầm lớn.
* **Sự thức tỉnh**: Khi nhận ra rằng những cảm giác đó là do **"Biết đích thân hóa thành"** để giúp mình chứng ngộ, các học trò cảm thấy một sự giải thoát (giật mình). Việc không còn đập phá, không còn muốn tiêu diệt cơn lo lắng chính là bước đầu của sự trân trọng.
**3. Ẩn dụ về sự trân trọng trong đau đớn**
Sư phụ nhắc lại trường hợp của **Nhân**: Khi đau đớn, Nhân thường thở dài và cảm thấy khó chịu.
* Sư phụ giải thích: Cơn đau đó chính là "Biết" đang hiện ra để giúp Nhân chứng ngộ. Nếu không có cơn đau cụ thể đó, không có sự vô minh đó, thì không có chỗ để thấy ra sự thật.
* **Ẩn dụ Sóng và Biển**: Sóng nhấp nhô trên biển là biểu hiện của biển. Đập cho sóng chết đi để tìm biển là một hành động vô lý. Tương tự, muốn diệt lo lắng để tìm giác ngộ là sai lầm, vì lo lắng chính là hình thái biểu hiện của cái Biết ngay lúc đó.
**4. Ẩn dụ về Lì xì của Tánh Không (Tóc bạc của Nhân)**
Sư phụ nhắc lại việc tóc của Nhân bạc đi đột ngột đầu năm. Thay vì coi đó là dấu hiệu của sự già nua hay xấu xí (vô minh), hãy coi đó là "lì xì" của Biết, là một sự biểu hiện sống động để nhắc nhở về tính không và sự vận hành tự động của pháp.
---
### [Phần 5]: Ứng dụng công nghệ "Phân biệt tự động" vào đời sống
Sư phụ đúc kết một quy trình thực hành cực kỳ ngắn gọn và hiệu quả cho những người bận rộn:
1. **Nhận diện sự phân biệt**: Bất cứ khi nào mắt thấy vật này khác vật kia, tai nghe tiếng này khác tiếng kia, hay tâm thấy mình khác người yêu (khi cãi nhau).
2. **Khẳng định tính tự động**: Thấy rằng sự phân biệt này xảy ra tự động, không do "tôi" làm ra và cũng chẳng cần suy luận.
3. **Xác nhận không cơ sở**: Vì nó tự động nên nó không có cơ sở khách quan.
4. **Kết luận về cảm giác**: Vì không có cơ sở nên đây chỉ là **"cảm giác tách"** chứ không phải là sự tách biệt có thật.
5. **Trân trọng biểu hiện**: Nhận ra đây là "Biết" đang hóa thành hình thái này.
**Ví dụ thực tế (Minh Thành)**: Khi cãi nhau với người yêu, thay vì phải chui vào nhà vệ sinh nhắm mắt mở mắt hay rút bài Tarot trong nước mắt, Minh Thành có thể nhìn thẳng vào người yêu và nhận diện: Sự phân biệt giữa "tôi" và "cô ấy", sự bực bội này là một sự phân biệt tự động. Nó không có cơ sở thật sự. Nó là cái Biết đang hiện thành hình thái "cãi nhau" này. Ngay lập tức, gánh nặng về việc phải sửa đổi kinh nghiệm hay tiêu diệt cơn giận biến mất, nhường chỗ cho sự trân trọng và tỉnh thức.
---
Bản gõ chi tiếtTranscript
Xong chưa? Đội này về chưa?
Cuộc đua xong ai thắng? Ba người ai thắng? Đi bộ vào đây ai chân vào nhà trước? Người ấy thắng
rồi.
Vừa xong con mới cập nhật gọi con đến để cập nhật cho nó cho nó trọn vẹn cái thiền cái phương pháp của gì
nhỉ?
Thiền cảm giác đúng không? Nó một cái cập nhật cũng nó tính mang tính nhận thức khá là thôi cứ khó đi xong rồi sẽ nói thêm. Dạ hồi nãy có một đoạn
hồi nãy có một đoạn là trong lớp thiền hai thì có chị Khánh Nguyệt chỉ tập sai thì khi mà sư phụ hướng dẫn cho chị Nguyệt thì sư phụ yêu cầu chị Nguyệt tập lại ngay tại chỗ luôn. Thì tới đoạn bước ba thì đại khái là trong bước ba thì chị có một cái lỗi chị Nguyệt có một cái lỗi là ờ khi mà check coi cái tivi là cảm giác hay là thật thì khi chỉ check cái đoạn mà có tách được không á? Thì chị lại hỏi là cái tivi có tách ra được không? Thì sư phụ
có tách cái tivi ra khỏi kinh nghiệm được không?
Dạ
đố biết xảy ở đâu?
Đúng rồi. Thôi Hồng Anh là đưa r một cờ nhá. Thế thôi dẫn chuyện thôi mà.
Ai bảo không giơ tay người ta kê ta giơ tay
đấy nhá. Dẫn chuyện thành công rồi.
Khi mà hỏi là có tách tivi rồi có khó nhìn được không? Thì câu hỏi Đấy nó đã sai rồi.
Hỏi kinh nghiệm đúng không? Làm gì có tivi trong kinh nghiệm mà tách ra nó khỏi kinh nghiệm.
Thế su mới giới thiệu là thế mà mọi người nhìn cái gói bánh đi. Mọi người nhìn ai để gói bánh ra chỗ nào cho nó ai nhìn thấy đi.
Khi con nhìn thấy cái bánh gói bánh thì cái con thấy ngay có phải là gói bánh hay không?
Không.
Thấy cái Đầu tiên đng
đống màu
đúng không? Chẳng ai thấy gói bánh ngay cả.
Vậy cái thấy nó đống màu đúng chưa? Thì không thể nói là tách gói bánh khỏi kinh nghiệm được. Nếu mà con mới chỉ thấy gì thôi.
Đống màu
màu thì sau đống màu đấy thì là cái gì? Cuối con là cái gì? Nó đã là gói bánh ngay chưa?
Chưa.
Đông màu đây nó chưa là một vật. Nó mới chỉ là nhìn phía một đống màu thôi.
Đúng rồi. Nhìn phía trước thấy bật đóng chứ nó chưa thành vật. Bước thứ hai là bước áp đặt là cục này là một vật. Tại sao không không áp cái cục này cộng cục này hay cục này thành một vật mà tiên cục này mới là một vật. Bước thứ hai là bước mình gọi một cái nô na là tách nó thành vật đúng không? Tách một cái đống màu cụ thể ra thành vật. Đúng chưa? Và cái tách này nó hoàn toàn là dự trên cơ sở là gì
đây? Cơ sở nào thách cái đống cái bánh này ra gọi thành một vật
cơ sở là
không là gì ai nói được là gì khác
cảm giác của tôi thế
à
tại sao tách thử vì con cảm giác nó nó tách tách
con cảm giác nó khác nó tách đúng không con có cảm giác cái cơ sở con là
cảm giác sau xong một vật thành một vật rồi thì mới đặt tên vật đấy là
cái bánh như vậy là nó con nhìn vế vòng căn phòng ấy con không thấy có bánh ngay bao giờ cũng phải là thấy ống màu trước
đúng không sau rồi mới khoanh một cái một cái phần trong đống màu bảo rằng cái phần này tách khỏi những phần khác hoặc là ng chuẩn hơn là khác biệt các phần khác để thành một vật sau đó mới đặt tên cho vật đấy là
đồng ý không giống như con gặp người đi qua đường ấy nghe là Tức đã là đó là chồng con chưa hay là hay là mẹ mẹ con chưa?
Chưa.
Đầu tiên nhìn về đấy thấy cái gì?
Màu
màu đấy chứ đúng không? Phải tách được cái màu đấy ra khỏi những cái màu xung quanh để thành một vật đã rồi mới xác định xem vật đây vật gì đúng hay không?
Đấy như vậy cái bước mà tách đấy thì cơ sở nó là cái gì?
Con có cơ sở nào gì ngoài việc cảm thấy thế? Thấy không?
Có giờ nó khác mà cảm thấy không? Chả cơ sở cùng cái bạn này trên bản này có bao nhiêu vật khác nhau? Bao nhiêu vật khác nhau? Có phải ở đây ai cũng tách giống ai không?
Theo con là sao?
Nếu tách giống ai tách ai thì đọc số vật phải giống hên nhá. Nào mọi người bư đọc số Bao nhiêu vật này vật khác nhau này
cảm giác
thì đúng có cảm giác ba chụ khác nhau
12 giác 127
ai nhiều nhất người thằng
200
nói xạo nói xạo nói xạo nó sợ
ok người hát nào ai nào có ai nữa bao nhiêu Cái đĩa thịt bò
bao nhiêu?
Bao nhiêu?
500
500 sợi mới thêm cả
bưởi đâu?
Rồi ai ít nhất được vé được rồi
mấy vật. không một
lưỡi trăm sương à lưỡi không sướng vừa nói mười mấy xong rồi nó không này
thế câu hỏi tiếp theo là thôi nhiều nhất là là là văn trường 1000 rồi th được một cờ nhá
còn 50 mà d xong còn 50000 thì còn được chả n hơn 1000 cờ nhá Còn không nhiều người nói quá nên không ai được nhiều người nói không.
Nhưng bây giờ cơ sở của con là gì? Con nói số lúc nãy con nói cơ sở
có cơ sở được cờ không có cơ sở không chịu cảm giác giác c
cảm giác của c Đúng là cảm giác có cờ xong lại vào cảm giác mất cờ vừa hiện ra.
Nào cơ sở 1000 là gì nào? Nó không được là mất cờ đấy nhá. Không được cờ đâu.
Ờ cảm giác của con là sẽ sợ thịt bò ra đủ 1000 đều xong.
Thế sao 1001
lúc lúc đấy có cảm giác thế thôi. Như vậy là gì?
Con chỉ có thể nói là cơ sở con là một cái cảm giác và hỏi là cơ sở khách quan là gì?
Khách quan
thì sao? Có có
đấy cái mới cập nhật mới là cái chữ khách quan
con có cơ sở là một cảm giác nhưng con không có cơ sở khách quan nữ
cảm giác là chủ quan mà con cảm thấy như văn trường vừa nói là 1000 xong rồi 101 nếu con có thể cảm giác l một thì lại được cơ
lúc này lúc kia chứ
xé giấy thêm
ở đây có hai ý một là phân tích cái tiến trình mà còn một phá được phá cái sai lầm là không thể nói là không thể tách cái gói bánh ra phảả khỏi kinh nghiệm mà là không thể tách cái đống màu đấy thôi chứ bánh nó có sẵn đâu mà bảo tách đúng không? Tại sao lại không thể tách cái đống màu ra khỏi kinh nghiệm?
Tại vì cái cơ sở tách của con là một cảm giác rằng nó khác cái thứ khác. Vậy thì con không có cơ sở gì? Khách quan nào hết. Đấy th bổ sung cái chữ là cơ sở khách quan. Con có một cơ sở là đây là cảm tôi cảm giác nó thế chứ đây phải đâu phải cơ sở thật sự đâu. Con không hề có một cơ sở thật sự khách quan nào để bảo rằng bánh thì tách khỏi những thứ khác. Con chỉ có một cảm giác Vì thế không thể nói rằng thực sự là có gánh đấy được. Vì con chỉ cảm giác thế thôi chứ con có cơ sở khách con nào đâu. Cái mà hôm nay làm con tưởng là có cái gói bánh là một cảm giác khác nó mọc lên ngay lập tức khi con nhìn về cái đống màu. Hay là con phải vận dụng suy nghĩ để phân tích. Cáo sang nổi đến ngay lập tức. Hay là con phải ngồi phân tích này múc sau ra đúng không? Quang phổ này nọ không ra được màu khác nhau.
Một phát nổi lên. Cái cảm giác đấy nó có cơ sở gì không? Khi nổi lên nó có cơ sở gì không?
Nó cứ nổi lên thôi.
Đứa bé mới để ra nó đã có cảm giác khác chưa?
Có cảm giác khác.
Thế con con hỏi nó thế cơ sở của cháu là gì? Nó chả lời thế nào?
Nhưng nó có cơ sở thật không? Nó cứ cảm giác thế thôi.
Đúng rồi.
Nhưng hỏi cơ sở là gì thì sao?
Chịu rồi.
Chả cơ sở nào
thế
thế thôi. Mình bây giờ mình nếu mình nói để cho nó dễ hiểu là nghiệp lực đúng không? Nhưng mà con bò khác con người con con ong nhưng mà nó cách nói thôi chứ nó chả cơ sợ gì cả. Đấy thì nó thụ giảng như thế để con hiểu rõ hơn về việc là tại sao lại nói là không thể tách. Mình không phải nói không thể gói bánh. Mình không thể nói là không thể gói bánh ra khỏi kinh nghiệm được. Có gói bánh gói bánh đâu mà tách. Mình sẽ nói là không nhìn vào phía đấy không cái lống màu đấy thì không thể tách cái màu đấy ra khỏi những thứ khác nó để biến thành một vật riêng biệt đúng không? Không thể thấy tách màu này khỏi những màu xung quanh nó màu này ra khỏi âm thanh đang vang lên này đúng không? Tuy rằng là không thể tách nhưng mà con vẫn thấy nó gì
nó tách
vậy thì con chỉ có thể nói là con có cảm giác tách chứ con không phải nói là nó có cơ sở khách quan để tách ra khỏi những vật khác đúng không nên nên nó mới càng khẳng định nó chỉ có cảm giác nó chỉ có cảm giác thôi. Thứ hai, thứ ba nữa là cảm giác tách đấy nó dựa trên cửa gì? Sợ cửa gì qua
tự nhiên nó tách như thế con chả hiểu tại sao đấy.
Ở đây không ai hiểu sao cả đúng không? Vì đẻ ra đã tách rồi đâu nữa có ai hiểu tại sao đâu.
Chưa kịp hiểu thì đã gì rồi đúng là cơ
đúng là đế lúc đấy bằng chứng là không cơ sở vì nó chưa kịp có một cái cơ sở nào nó tách bén vào đâu. Đ
đúng rồi đúng rồi. có cơ sở nào thì tách nó xảy ra ngay lập tức rồi
đứa bé nó còn chưa kịp suy luận gì hết
thì đó gì tách
thế giờ nó còn mấy mảnh rồi đúng không
như vậy không cơ sở là việc còn hoàn toàn thể thực nghiệm được chứ không phải chỉ là lý thuyết là không cơ sở mà thực nghiệm được vì sự tách ra tự động chưa cần cơ sở gì thì coi việc không cơ sở không chỉ là nằm một lý thuyết thôi mà là một cái vị có thể thực nghiệm được không
vậy con nhắm mắt lại đây Tí nữa khi sụ nói mở ra thì con mở mắt ra và con xem là cái sự phân biệt thế giới ra thành những thứ khác nhau nó có ngay lập tức không hay là con phải chạy một đống cái gì đó xong nó mới chia thế nhau nhá. Khi sự nói mở mắt thì con mở mắt ra và kiểm tra xem cái sự phân biệt thế giới thành những thứ khác nhau nó đã đến luôn chưa hay là con phải chạy một đống logic gì đó mới phân thành từ thứ khác nhau 1 2 3 mắt chưa kịp nghĩ gì luôn cơ sở nhưng cái việc không cơ sở là có thể thực nghiệm được.
Đấy là cái khác cái mới đấy
chứ không nó không phải là nó là không cơ sở thì con tì là không cơ sở đúng không?
Nó mới thư thực nghiệm được.
Hiểu thác biệt chưa?
Đấy đây là trải nghiệm mang tính thực nghiệm chẳng cơ sở gì hết luôn phân biệt luôn.
Cơ sở có chút tách được Giờ tách xong rồi cứ đi tìm cơ sở không?
Tách xong rồi cũng chả thấy cơ sở gì
đúng rồi
chứ nói là là đúng không? Tách xong rồi c chả thấy cơ sở trước khi tách cũng cơ sở thách xong cũng gì
đấy còn đấy là một một cái trải nghiệm thực tế về không cơ sở chưa nên là nói là con chỉ có thể nói là con cảm giác rằng nó tách ra
con không thể làm cơ sở được vì con thích cơ sở nó đâu. Mở mắt ra nó gì
tách rồi phân biệt ngay rồi. Đấy thì đây là cái mà con nên bổ sung. vào trong quá trình sau này con thực hành đúng không? Con thể tư cũng được thể bổ sung tư cũng được để con để con hiểu thế nào là không cơ sở mà chỉ có cảm giác tách không có cơ sở khách quan nó đầy đủ hơn đấy đúng không cơ sở khách quan mà chỉ có cảm giác
khách thôi không có khách quan mà chỉ có cảm giác có vật thôi bây giờ con nhìn căn phòng thấy các thấy sư phụ và các bạn không
có
thế cơ sở nào
thấy thế thôi
đúng rồi thấy thế thôi
con thấy cơ sở đấy
đây là thứ chảy trải nghiệm được hay là phải rất nhiều logic mới thấy
trải nghiệm ngay lập tức
đấy cái khác của hôm nay với cả hôm qua là chỗ là con có thể trải nghiệm được cái không cơ sở này
chứ không phải là con logic group thì không cơ sở thì con niềm tin con yếu
con nhắm mắt lại mở mắt ra một đống thứ rồi chả thấy cơ sở gì cả đùng phát chiến hay tức ở cơ sở nào nữa
như vậy là việc trong bảo trong phòng này có sư phụ các bạn thì có cơ sở khách quan nào không
cái này là trải nghiệm được chứ không phải chỉ là lý duyện lúc đấy con mới thấy con mớiị thuyết phục rằng à như vậy là Chỉ nói là gì? Con cảm giác có con và chụ căn phòng này chứ không phải nói là có cơ sở khách quan trong việc có con và chụ căn phòng này đúng không? Như vậy là con chỉ nói là chỉ có cảm giác con có con hồ này thôi chứ không phải nói là thực sự có vì không cứ cử sách có khách quan mà không phải nói thực sự có con thật sự dụ căn phòng này được hiểu logic mới này chưa logic này nó có tính trải nghiệm rất là cao. Còn nếu mà con dùng từ có cơ sở mà con không có trải nghiệm này thì con lại con lại logic gì đó đúng không? Nghĩ nghĩ rất lâu trong cái đây là con nhắm mắt mở mắt đã thấy ngay trong cơ sở con chỉ trải nghiệm bằng cách nhắm mắt mở mắt thôi kịp cơ sở gì
chả kịp cơ sở gì đên đã phòng đống thứ rồi phòng
đúng chưa mà nhiếu chẳng cần nhắm mắt được mắt con trải qua cái này rồi thì
con nhắc một câu là con thấy này nó chả cơ rồi cần gì phải mở mắt nhắm mắt nh con nhìn này con nhìn cơ sở Không thấy
con chẳng cần nhóm bát mà con nhìn không đấy con con đưa sự xem nào đưa cơ sở đấy
chịu đấy cái đấy chịu hơn rồi
cơ sở nào con phân tích tất cả thứ này màu khách màu sắc thì khác âm thanh âm thanh âm thanh sư vụ khác thì hắt hơi của của bạn khác
con có cơ sở nào không
con ngay kinh nghiệm trực tiếp con đã không thấy cơ sở rồi
con thấy nó là tự động phân biệt như thế con thấy một điều một điều rất là rõ ràng trong hiểu gọi là tự phân biệt đấy
đúng rồi
đúng chưa
đúng chưa Theo con là con tự phân biệt ra mọi thứ hay là con có cơ sở hơn mọi thứ?
Ai đồng ý tay?
Rồi như là không số người kh tay nhưng Phương là vẫn tin là có cơ sở đúng không? Cơ sở gì? Nói xem nào.
Không có chck cờ tay không giơ được đúng không? Được.
Nếu mà nói cờ giờ nhưng mà vừa xong không chữ cờ chữ cơ sở đấy
chứ n nói là cờ sở nào sao
cơ sở
như vậy cái sự phân biệt phải tự động không tự động mà không cơ sở không
có không
có
thế câu hỏi tiếp theo câu hỏi này không thỏi bạn nhóm hai con thế ai làm ra cái trò phân biệt vô lý đây là Cơ chế tự động này vô lý này nhưng lại cái người làm cho nó lại quá xịn.
Cơ chế thì vô lý nhưng người làm ra nó thì lại ấy
vậy thì nó xịn hay nó vô lý?
Đấy
đúng chưa? Hóa ra cái trò phân biệt này là một trò kỳ diệu
chứ không phải là một trò vô lý
hoặc là một trò vô lý kỳ diệu cũng được. Đấy đầy đủ hợn đúng không?
Vô lý nhưng mà kỳ diệu.
Kinh hoa không? Vừ mắt ra một cái mà trong phòng trăm vật khác nhau có kỳ diệu không?
Kỳ diệu. làm được
vô cùng sáng tạo không
mà nhất là không cơ sở gì đấy mới kin chứ
kinh hoàng khôngấy bạn đấy mới kinh khôngơ s
biết hoàn toàn thể biểu hiện ra một cái thành một cái cảnh
mà cảnh đấy lại không cơ sở gì
thế đấy là biết kém hay biết giỏi quá
quá xịn
quá xịn đúng không
bạn nào còn đánh giá kém cái cái cái
cái vô minh của mình ấy thì là đang đánh đánh giá kém biết Con mà đánh giá ra thấp cái vô minh của mình ấy là con giá thấp ai là người đó
là ai?
Đúng rồi.
Như vậy là ngay cả cái vô minh của chính con ấy con cũng không nên nó thấp nó nữa.
Đúng chưa? Vì sao
eo sao biết giỏi thế nhỉ?
Không biểu diễn được.
Thế chưa?
Nhắc lại cho mọi người hiểu nhá. Con nhắm mắt xong con mở ra con phượt ra thành một trăm thứ khác nhau. Vâng. Tin nó thật luôn. Có không
có.
Thế đấy là vô minh hay là giác ngộ?
Đấy là vô minh. Nhưng ai làm trò vô minh đấy?
Biết bị hiện thành.
Vậy trò vô minh đấy xịn hay là vớ vẩn?
Xịn.
Ô hóa ra vô minh lại thành gì?
Xị.
Đúng rồi. Quá tài năng đúng không? Như vậy con còn coi thường sự vô hình của chính mình nữa không?
Dáng luôn. Đúng trân trọng.
Nếu con biết ai làm thì con không coi thường vô minh của mình.
Con tưởng là con làm thì con thường hết cỡ.
Đúng rồi.
Thật rồi.
Cái đau của con là gì? Cũng một cái sự cũng một cái sự phân biệt. rất vô minh. Cái đau của con là tin rằng là con làm cho cái vô minh đấy.
Thế con mới coi thường.
Ví dụ rất hay xảy ra là con ngồi lo lắng
thì con rất muốn dẹp cái loà đi.
Có ai muốn dẹp không?
Đây nào. Đấy vì con cho rằng lo lắng là vô minh nhưng mà con lại không biết là ai tạo ra vô minh đấy. Nếu con nhận ra rằng là biết biểu hiện thành cái vô minh đấy.
Thành nhá chứ không phải ra đâu nhá. Thành hiện.
Thì thứ nhất Cái vô minh nó còn xấu nữa không? Không
không.
Nó là biết thành nó là biết mà làm sao nó xấu.
Thứ hai là con còn cái vai gì đấy nữa không?
Không.
Vậy con đánh giá thấp cái vô minh của chính con nữa không?
Chân trọng của mình. Đúng rồi.
Đúng rồi. Trung thượng sĩ có câu thơ rất hay là con nên nhớ là chưa giác ngộ
chính là chân giác ngộ. Đấy
chưa giác ngộ hóa ra lại gì
chân giác ngộ
đấy đấy là người đã người đã biết trân trọng vô minh rồi đấy
các con là chưa biết trân trọng vô minh
lo lắng nổi lên
dẹp ngay dẹp ngay dẹp ngay đấy là con đã chưa biết trân trọng gì
vì sao gọi lại gọi là nên biết trân trọng vô minh ai trả lời được lấy một cờ thôi hồng anh
nhanh hơn con thế
chưa ch biết hỏi gì
chưa cần biết hỏi gì
không biết đáp án là gì đã đúng không? Vâng. Thưa hữu là nên trân trọng vô minh bởi vì chính cái vô minh đấy là biết biểu hiện thành.Ừ.
Mà biết biểu hiện thành thì đấy chính là biết rồi.
Một đó chính là biết.
Dạ. Hai là
chân giá ngộ đúng không?
Vâng.
Nhưng hai đó là cái gì?
Hai là không phải con làm mà từ biết biểu hiện. Tức nghĩa là từ một cái tức là ý của biết thì nó phải có một cái sự hoàn hảo của nó.
Đúng rồi. Có phải con làm ra ng không? Không.
Biết
cái gác độ thật sự nó làm ra thì tại sao nó lại tệ được? Cái vô minh con có ngày hôm nay ấ ai làm cho nó
biết làm thì nó tệ hay là nó không tệ?
Thải Nam Thải Nam là người rất là giỏi
không bỏ qua một cái vô bình nhỏ nào.
Rất chân trọng vô trọng vô.
Hải Nam giỏi chứ không bỏ qua là thân trọng không? Nhất ở đây
Hải Nam là người trân trọng nhất gì nữa? Không bỏ qua là gì?
Là quá rất quan trọng đấy. Nhất là Hải Nam nhì ai nhỉ? Vũ Trang này chơi đâu ấyang.
Đấy Hải Nam Trang trả lời về cái này đi. Bây giờ không bỏ qua là tốt hay xấu? Tốt.
Quá tuyệt vời.
Bỏ qua là tốt rồi.
Vì sao?
Trân trọng
lúc nào cũng thấy biết thấy sự thật. Đấy.
Đúng rồi.
Càng không bỏ qua nhiều thì càng trân trọng nhiều.
Hóa ra bây giờ điểm lợi chưa? À Thanh Hải Vô Tượng Sư đã thấy phục thầy Hải Nam chưa? Hóa ra người ta đã trân trọng vô minh từ thuở nào rồi.
Ngày xưa đo Hải Nam cũng trang số cao thì cứ coi thường người ta. Đây là hai cái bậc rất trân trọng vô minh. Vũ trang nói mấy câu nào? Vũ trang phát biểu mấy câu đi.
Dạ.
Con a thấy là trân trọng chân giác ngộ ạ. Ngày xưa thói quen chắc là do giác ngộ sinh ra thôi.
Ý là càng từ càng từ chối vô mình thì càng quan trọng vô mình.
Đúng rồi. Từ chối mà rất quan tâm đến nó đúng không nhỉ?
Để
rất để ý đến nó.
Đây thì Hải Nam từ Anh nhiều đấy. Hải Nam rất chú tự anh anh em hiểu lý do gì giới chưa rất quan tâm
rất quan tâm rất trân
trọng trọp
minh hải thôi
người ta thanh tịnh ta tiếp xúc
nên là khi mà con hiểu cái điều này rồi con mới hiểu là hóa cái vô minh này là một cơ chế tự động mà tự của ai
biết Hóa vô minh co là cơ chế tự động biết tự động ở đây nghĩa là gì? Tại sao dùng từ tự động
tự động thì không phải tôi là mẫu chốt cái tự động đây là không phải tôi là con đấy có muốn vô minh không
vô mình con là tự động hay con làm đấy câu hỏi quan trọng
c đây coi muốn ai muốn như vậy nào muốn Được này muốn vô minh ra sai
ok thế nếu mà thấy thì vô minh con là ai là
tự động
đồng ý là biết tự động không có chế tự động của biết không
nghe đây hay giật mình không giật mình
ai giật mình rồi giơ tay nào
không có cờ đâu ai giật mình phải nói tại sao giật mình
thạch mic m mic mic mic mic
bí thật mình không
thật mình ạ
saong phụ thầy là bí Dạ con thấy rất giận mình bởi vì tự nhiên thấy rất là giải thoát mình không làm cái gì đấy hết. Mình xưa từ xưa giờ mình chưa bao giờ làm gì cả.
Mà nó cứ tự động tự động kể cả cái sự cố của mình nó cũng tự động của biết bắn ra luôn. Tự nhiên dạ dạ cho học
không phải bắn ra nữa bây giờ từ mới đi.
Vâng. Ý là nó biết hiện thành như thế hóa hiện thành như thế. Biin th
nếu mà con hiểu sự nói giật mình đấy. Vâng.
Đây ở đ chưa giật mình là sao có thể chưa hiểu sự nói đắm đâu.
Thật đấy phải giật mình chứ hoặc là tất cả mình Con hóa ra không phải con làm bao giờ cả
tự động
mà cơ chế tự động do biết biểu hiện thành.
Nào bây giờ mình sẽ nói nào.
Con nói tiếp ý của của Thanh
của của Thanh ạ.
Ừ
thực ra là vì lúc trước mình nghĩ là vô minh là do mình làm nên đúng là mình không trân trọng và mình muốn hát hủi. Mình nghĩ cái gì đấy t
tiêu diệt.
Tiêu diệt đúng không ạ?
Nếu thấy niệm khởi từ Từ bản ngã đấy niệm đây là vô minh bao gồm tất cả vô minh đúng không? Niệm mà suy nghĩ thì muôn vàn cảnh vật gì
mình làm ra vô minh này mình phải diệt nó thôi.
Đúng các con nghe có giống các con không?
Mình làm ra vô minh vậy bây giờ mình phải diệt nó. Mình làm ra lo lắng thì mình phải diệt.
Bây giờ ngồi đây con lo con muốn diệt lo không?
Đấy chính là mình làm ra lo lắng thì mình phải diệt
diệt lo lắng.
Lắng. Mình làm ra cái buồn bã thì phải diệt
buồn bã.
Đấy nào b nh tiếp đi.
Nhưng mà từ đó Thế con thấy là ôi th tự dung thấy trân trọng vô cùng vì nó chính là giác ngộ ấy. Thấy như là được thực ra là được giải thoát mà giống như là một món quà đấy. Là mình là cái chỗ mà coi như là mình tưởng là không có sự giác ngộ ở đó. Mình tưởng là nó xấu xa nhất thì nó là cái chỗ mà tuyệt vời nhất để đ để cho cuộc để con thấy đúng là một sự hoàn hảo vô cùng.
Biết là cá gì? Biết là con cá gì biết à?
Cá gì ạ?
Ơ biết nổi tiếng mà biết à? Cá gì? Biết con cá gì?
Cái gì?
Biết gì?
Biết bí bí bích. Bích là con cá gì?
Cá chuối.
Bích là con cá chuối.
Đắm đuối gì?
Ở đây là cá gì? Ok. Biết rồi không? Chị đổi tên là Ngọc biết.
Đổi tên Ngọc biết rồi.
Đổ tên Ngọc biết rồi. Đi thề Ngọc biết
ngọ Ngọc biết rồi. Nên là X gọi là biết là con cá gì? Bích là con cá gì?
À con cá chuối.
Bích là con cá chuối đắm đuối với con. Ôi nhưng bây giờ hóa ra cái đống đắm đuối đấy là gì?
Tuyệt vời. Nó chính là giác ngộ. Chân chân giác ngộ. thành giật mình không?
Giật mình con giật mình cũng
thế thì lâu nay cái từ chối con có phải là con đã coi nhẹ rất là coi nhẹ coi trường không
đúng rồi đúng rồi
trong khi nếu con chỉ làm một việc thôi là gì
trọng
con chỉ nhìn vào cái cái cái cái đắm đuối đấy và nhận ra rằng đó là
biết điều hiện thành
biểu hiện thành là xong
chứ con không phải từ chối đám đuôi
đúng rồi
cứ sợ gì mà sợ sợ
không đắm đuối
thấy giải thoát kinh khủng luôn
nhưng mà bây giờ mình hãy đám đuối theo kiểu Kiểu mới là gì?
Mình có đám đuối nhưng mình phải thấy đám đuối nó là
biết biểu hiện thành. Thế là đám đuối là đám đuối xịn hay đôi không xịn?
Cực xị. Xị
t anh còn bây giờ còn đánh giá thấp vợ nữa rồi có coi thường vợ nữa không?
Vì sao?
Vì sao không coi thường vợ nữa?
Ngày xưa Ngày xưa cái không hiểu cái coi thường đấy nó mình tin nó là coi thường thật đấy. Thì bây giờ mình thấy nếu mà Đấy
là vẫn coi hương
bây giờ vẫn coi hương
được được hiểu đ anh chưa hiểu anh chưa ngày xưa thì mình coi thường là thật bây giờ mình vẫn coi thường vợ nhưng
kiên quyết gì
kiên quyết coi thường Kiên quyết coi thường giỏi không?
Quá giỏi nữa.
Trông bí cơ mà.
Ừ
hóa ra là vẫn tiếp tục coi thường nhưng mà
thôi cũng được chấp nhận được đúng không? Nhưng mà thực chất thì bí còn đáng coi thường nữa không? Đức anh đứng bí cho Đức anh thực chất bí còn đáng coi thường với cái trò đắm đuối bí còn có đáng coi thường nữa không?
Dạ ừ không ạ.
Thực chất không có thường v
thực chất vì cái đám đuối với con đấy nó cũng chính là là biết biểu luyện hành ạ.
Đúng rồi.
Mình coi thường nó thì chứng tỏ mình coi thường cái biết đấy thì đúng là ngủ.
Ừ. Ngủ đúng không? Coi thường coi thường bích đáp đối với con là gì?
Là coi thường biết.
Coi thường
biết biểu hiện biểu hiện thành
hiểu lâm rồi.
Hiểu lầm
ngu là bị hiểu lầm.
Vâng.
Đúng không? Đấy cái môn bị hiện thành kinh khủng không? Ví dụ bây giờ tối nay con có một cơn lo nãy giờ ch chiến giờ bài tập lo trở lên không
có
có ai đập phá nó lập thức không
hay là cứ để đấy
để đấy
đểấy thấy cái gì
thành
thì cần phải đập cho nó chết đi khôngi nữa trọng
trân trọng
thôi hết ý rồi
đúng không
mình không đập nó chết là trân trọng rồi chứ nghĩ là phải trân trọng thì đặc biệt
bình thường cứ lo nổi lên c đập cho nó chết ngay Đúng chưa? Đấy. Được rồi. Bây giờ các bạn cảm thấy sức giải phóng của Pháp chưa? Ạ
ngày xưa con tưởng là tu vụng xong sau là hết lo. Chấp lo
bây giờ. Đấy là đấy là một biểu hiện đấy là một nhận thức nhầm lẫn rồi
đúng không?
Nhưng mà đây là không phải là lo mà không sợ nữa mà lo mà vẫn trân trọng. Nó khác nhá. Ngày xưa lo thoải mái đi không sao đâu. Nhưng bây giờ là lo và vẫn trân trọng cái lo đấy mới kịch.
Nó là một tầm cao mới. Chuyến này này là một tầm cao mới. Hiểu ý nói không?
Có
không đập phá nó là kinh lắm rồi nhá. Nhưng mà
nhưng mà còn hoàn toàn thể tiến thêm một bước nữa. Cái này tiến này không thì lo nhận thức của con. Nhưng mà còn toàn th kiến bước nữa là gì?
Còn trân trọng vào được nữ lo nghe. Không tưởng không
trân trọng cả lo. Hiểu tại sao dụ vừa nằm đau vừa phê chưa?
Đấy không phải là không vấn đề gì mà là phê cơ mà cái hiện cơ mà.
Đấy hiểu vấn đề chưa? Quay lại vấn đề lúc nãy nhá là cái việc mà phân biệt là cái tự động vì thế nó chả cơ sở gì đúng không? Và con hoàn hoàn toàn có thể trải nghiệm đến việc tự động đấy. Ngay bây giờ cái ngay bây giờ nó rất là quan trọng. Nó làm cái nhận thức của con là đúng là cái việc tách thế giới này là trả cơ sở. Vì ngay bây giờ khi con mở mắt này thì sao? Nó tách sẵn rồi.
Hay còn phải suy luận là trong phòng có bao nhiêu vật mới tách?
Như vậy là mở mắt này đã con đã chứng nghiệm luôn là tách không cơ sở chưa?
Hay là phải đợi lý luận lý luận thấy không cơ sở?
Ai có thể mở mắt vẫn chứng nghiệm ngay là tách không cơ sở ra thầy? Ai vẫn chưa cảm thấy điều đấy? Đ đây vẫn cảm thấy có cơ sở gì đó không đúng không? Đúng rồi. Cái mở mắt nó tự tách ra 100 vật thì nó tự nó là gì? Bằng chứng sờ sờ của việc là gì?
Không cơ sở.
Không cơ sở đúng không?
Đấy là ý một và rất quan trọng. Nhắc là rất quan trọng và nó là rất dễ tập trong cuộc sống nên x mới gọi con đến để cập nhật đúng không? Thay vì con phải lý luận rất nhiều con thể dùng chính cái tách này. Cái tách tự động này này là bằng chứng. Môn một của việc là tách là chả bao giờ cơ sở hoặc mở mắt hoặc mở mắt hoặc là nhắm mắt ra mở vào nhưng mà mở nhắm mắt xong mở ra hoặc là mở không thấy thế luôn tự động mà con quay phải tự tách luôn không hay là phải nghĩ một lúc mới tách tách luôn
đấy ngồi không này có tách luôn không
có
như vậy là con dùng ngay cái trải nghiệm này phải thấy cái việc là tách thế giới nó không cơ sở gì hết mà chỉ là cảm giác tách thôi còn phả con dùng ngay cái việc một cái kinh nghiệm bình thường thông thường này mà lại khẳng định sự chứng ngộ không sự thật Không.
Đấy đấy là cái khác biệt lớn của hôm nay với hôm qua.
Đấy do sự phải gọi tất cả họ đế đến để cho con thể con thể thực hành được. Tại vì do thực hành chính con bây giờ nó không phải là là không thật nữa mà chính con nằm ở chỗ là biết. Nhưng mà phải nhắc phải nhớ là gì? Mình không thể bảo một thứ thật là biết được đúng nên là vẫn phải có nền móng là nó không thật. Nó chỉ là cảm giác. Bây giờ làm thế nào nhanh chóng đúng không? Dễ dàng thấy là nó chỉ là cảm giác
không có thật thì mình thấy rằng gì? Cái việc mà tự mà cái tách ra mỗi thành một thành 100 thứ ha 1000n thứ hay là một thứ ấ nó là không có cơ sở gì hết, không có cơ sở khách quan gì hết. Nó tự động làm như vậy. Thế thì rõ ràng khi một cái thứ mà nó không cơ sở khách quan chỉ là cảm giác tách thì nó không thể tách thật được.
Có phải là con dùng ngay kinh nghiệm bình thường này không?
Và vì thế con mới tích hợp cái này vào trong cái thực hành thiền của con dễ. Bình thường con muốn bảo một cái không thật nhá. Con phải đem một đống lô tích ra đập đập đập phá phá phá một lúc
thì thực hành nó dễ nào được. Và Vì nó không dễ, nó không ngấm. Còn bây giờ con cứ mở mắt này thấy khác biệt, thấy sự khác biệt này là tự nó thấy luôn là gì? Đây chỉ là cảm giác
vì cái khác biệt đấy, chẳng cơ sở gì hết.
Như vậy còn dùng chính cái vô minh biến thành công cụ giang ngộ.
Nghĩa là cứ khác biệt một phát nghĩa là gì?
Là không cơ sở rồi.
Tiện không?
Tiện
cứ khác biệt bằng gì?
Thay vì phải lý luận ra hay rằng rặc này nửa ngày mới xong. Như vậy chứ cứ mà mắt đ khác biệt
là không cơ sở. Đã không cơ sở thì sao?
Chỉ là cảm giác thôi chứ không có
cảm giác thật mà không cơ sở thì có thể nó có thật không?
Không
không.
Đấy con hiểu cái cái cách tập này nó dễ hàng đến nào chưa?
Chỉ cần phân biệt thôi nghĩa là đã không cơ sở rồi mà ai cũng chẳng phân biệt gì đấy. Cách tự động chính là phải dùng cái phân biệt tự động
mà lúc nào chả tự động không ở đây nó tự động suốt mà. nhá. Công thức là gì? Cứ phân biệt tự động
là không cơ sở. Mà đã không cơ sở thì sao?
Cảm giác không phải thật được.
Nhanh không?
Hóa ra là con có thể tích hợp cái không thật này vào cực nhanh trong cực
trong cuộc sống và thiền của con. Thay vì con phải trải qua tiếng trình rất dài nhá các bạn
thì con phải dùng một cái sự dữ các bạn đâu để các bạn thực hành cái khác. Cái s chỉ nói với con thôi. Thay vì con phải thực hành 1 2 3 rất là dài giống các bạn thì con chỉ dùng đúng cái sự s nói xong bụp phát không thật luôn. Mà từ không thật xong biết mới dễ chứ. Đúng rồi.
Đúng không?
Nhiều khi con nếu mà cái việc nó không quá là nặng nề thì có thể con thấy nó là biết được hiện thành ngay.
Nhưng có đầy việc con phải búng tay, con phải làm cái vừa vừa nói để cho chắc đã.
Mà cái làn này nó quá dễ đi. Đấy. Thấy công nghệ ngày càng gây không?
Bây giờ cái nhóm kia là không ăn một miếng nào nhá. Mà nó lên chín mấy rồi nhỉ?
Mấy thứ 100 rồi
đấy. Chứng tỏ là nó xịn do công đấy. Nên các con hoàn toàn không ăn gì hết. Con cứ ăn thêm cứ ăn chứ không phải lý do để ăn
nhưng mà thấy công nghệ xịn không?
Dùng chính cái phân biệt tự nhiên này
mà mà chính là bản chất đó là vô minh. Nếu mà mình tin nó thật ấy dùng vô minh làm công cụ giác ngộ thôi.
Cái phân biệt tự nhiên này chứng minh thẳng là trả cơ sở gì?
Thẳng không?
Ai nó lại logic đấy cho một c rồi minh thành trước minh th ai thì nó lại logic đấy thôi
ai nó lại đúng logic vừa giảng xong để cho xem chưa mà bình thnh đây logic
ai ấy nhở
a nói được một cờ nhá là khi trong cuộc sống thì những cái bình thường con nhắc là đây là biết biểu hiện thành thì những cái việc bình thường rất là dễ
ừ
nhưng mà thực ra lại có những cái việc ví dụ như con cãi nhau người yêu đi.
Ừ.
Chui vào nhà vệ sinh và lén lút rút một lá bài trong nước mắt. Đấy thì thì lúc đấy bây giờ đúng là thấy không cần phải chui đâu nữa mà đúng là mà đúng là nhìn nhìn nhìn nhìn thẳng về yêu ở đây mà thậm chí cũng không cần nhắm mắt mở mắt luôn mà thấy cái sự tự động phân biệt ấy
mà mình thấy đúng là cái sự bởi vì nó là sự tự động phân biệt thì con nói lên một cái phần bởi vì là tự động phân biệt thì con ấn tượng ở chỗ nó không phải là do phía phía một cái tôi nào làm
đúng rồi
đấy thì nó rất là ấn tượng chứ tự động phân biệt thì nó lại từ phía phía của biết biểu hiện thành nên là cái sự tự động phân biệt đấy mà cái thự bn phim đấy nó là tự động rồi thì nó là không bằng không có cơ sở mà không có cơ sở
tự động phân biệt
bằng gì
bằng không cơ sở
mà không cơ sở thì nghĩa là ờ nó chỉ là một cái cảm giác tách vậy thôi
chứ không phải là tách thật
không phải có thật
không phải có thật
không cơ sở nghĩa là cảm giác
không có thật
không cơ sở mà thì chỉ là cảm giác chứ không thực sự như thế thực sự như thế
thì tự đương đúng là nó nó có sự
chỉ là cảm giác chứ nó không thực sự như vậy Đấy chính là cảm giác mà không có thật đấy.
Vì không cơ sở đúng không? Thì có phải là tôi việc mà chia thế giới rằng là vật này vật kia chỉ là cảm giác như mà không thực sự như vậy. Không
nhanh chưa?
Mà lúc đấy đúng là nhắc phát thì đúng là bết biểu hiện thành một phát là nó là đương nhiên chứ không
khi nhắc xong thì đây chỉ là cảm giác khôi đúng không? Ở đây ta chỉ ch nhanh không?
Vâng nhanh
nhanh
không có thật vì sao là không có thật?
Bởi vì là không
vì chẳng cơ sở gì. Thế vì sao nó không cơ cơ sở
tự động tách thế chả thấy cơ sở nào hết
rất thực nghiệm cái này rất thực nghiệm
bụ một phát tách trăm vật
căn phòng này trăm vật chưa kịp có một cơ sở nghĩ gì đấy là bằng chứng sống việc tách cơ sở
trời ơi
nhanh chưa
một c nhá chưa
đúng chưa
còn phần biết thì nó đi xa hơn rồi
thế ai làm cái đồng vô minh vớ vẩn này anh
biết
mà biết thành vô minh thì còn thực lập vô minh không
có phải chưa giác ngộ chính là gì?
Có nghe bao nhiêu thơ trong suốt rồi hôm nay cũng bắt đầu không có gì hơ bắt đầu hiểu hơn chưa?
Hiểu hơn rồi.Ơơi hơi
vì mọi kinh nghiệm đều
đồng ý chưa?
Sự tỏa sáng
không cần gì
sửa kinh nghiệm này
thành một kinh nghiệm khác.
Kinh nghiệm này trong trường hợp các con thường nó là cái gì?
Lo lắng
lo lắng
lo lắng sợ hãi. Nghĩ ngợi nhiều
đắm đuối sợ. đau sợ sai
ghen tỵ trầm cảm
buồn
buồn nhân là gì lắm
bận
thốn
hồi hộp căng thẳng mỗi đứa nói một câu đ mỗi người nói một câu đấyối loạn thẳng
rối loạn ấyy náy ok thôi câu khác đức
tức dậy gì thốn ok
không sửa cái kinh nghiệm thốn này thành một cái tốt hơn Thốn hơn. Ok.
Minh Trang là cái gì?
Cái gì?
Hoang mang xì tai. Rồi Nhật Tùngết Tùng
viết tùng phân vân
Mỹ Nga
lo lắng Hải Yến
sợ hãi Hạnh Nguyên
sợ hãi đâu vô? Bên
này đâu ngơ
cái gì?
Lơ ngơ
lơ ngơ. Nhật dỗ ngại ngùng ngùng.
Nhìn vào gái đẹp mà thấy gì? Thấy ngại quá nhìn gái này đúng không? Ngại quá đúng không? Mai ng đúng rồi đấy.
Đúng không? Vũ toàn đúng chưa? Vũ toàn là gì?
Hồi hộp
ngại phòng lĩnh
lo lắng.
Thúy
lo lắng sợ hãi ạ.
Tuệ ma
hồi hộp
hồi hộp. Con hộp cái gì? Vũ toàn hợp thược dễ hiểu chứ còn hộp
chuyện gì xảy ra kế tiếp
à. Ok. Thế là hơi lo lắng đấy đúng không?
Ok rồi.
Quế
bất an
bất an. Vũ vân
lo lắng kiểm soát
rồi. Không hả?
Gọi là lo lắng sợ hãi ạ.
À vẫn phương
sốt ruột ạ.
Sốt cả ruột.
Sốt c ruột cờ
mãi không nghe chết cờ nổi lên sốt ruột. Trường
lo lắng sốt ruột ạ.
Lo lắng sốt ruột nguyên
ai nói trách mình thành tựu hay sốt ruột
trách mình
trách mình thảo
là trách mình
lười bi cảm giác lười.
Dạ mệt thân
mệt thân
thanh
con là tiếc nuối chắn à?
Tiếc nuối chắn à? Hư
là lo lắng tương lai ạ.
Lo lắng tương lai. Minh Hải thù tí bắt.
Thù túng bữ. B
vâng chồng tu tung ế còn mình thì sao?
Lo lắng căng thẳng gia đình hạnh phúc quá gì
Vũ sai
sai trái cảm giác sai trái
sai trái sai trái
nhiều trái trái Con là lo lắng, sợ hãi.
Lo lắng, sợ hãi.
Nhiều quả quá
hỏi Nam
chán
nghe giọng là thấy rồi đúng không?
Bất an thiếu thốn. Đức anh
hối hận với sợ hãi.
Hối hận sợ hãi.
Bí bí bí rồi
bí sống kiểu gì mà để cho vợ chồng lúc nào chứ thế?
Hối hiệ sợ hãi. Cái đoạn lúc nãy coi thường chắc là lắm đây. Đúng không?
Sợ hãi đấy. Sợ
hãi.
Chí dụ
đau đu
đau đầu sợ hãi. Thì anh
loắng phiền hà.
Lo lắng phiền hà. Duy nguyện hồ
hôi hồ.
Mở mở cánh cửa nhà ra chuyện gì
con gì xồ ra đây đấy. Sư tử
hồi hợp quá rồi nhá. Biết có gì x mở cửa.
Con voi hay con cá?
Con voi, con cá hay con sư tử? Chó mèo chó mèo.
Thốc tu tiên rồi. Đ gọi tiên tu tiên rồi.
Minh Ngân
lo lắng
lo lắng. Vũ khải
lo lắng
lo lắng hi.
Minh An nữa là gì ấ nhở?
Con là lo lắng kiểm soát. Ờ đấy
rồi còn ai chưa đ hỏi không
toàn hỏi chưa rồi có ai chưa hỏi không tuổi anh tụi anhả
cũng trả lời gi khả nào với em bằng tất cả chán chán gặp
chán đời gặp chán Châu ai rối loạn sợ hãi.
Rối loạn sợ hãi.
Thế chưa? Còn ai thư gọi không?
Bí chứ nhỉ?
Nhân
đau mệt.
Hóa ra nó lại là tác phẩm
của của biết đúng không? Biểu hiện biết biể thanh đích thân biết biểu hiện
bây giờ sụ hóa thành một con sâu con dẫm chết nó. Bây giờ sự thái sông có dẫm chết nó không
trừ bí ra ai cũng gì ai cũng trân trọng nhưng bí thì sao
dẫm chưa dẫm chết chưa chết
đấy
k sắc
đấy chị em sợ lắm biết rồi hai người nhắc em rồi
nào biết ch nói đấy Nói gì
cái gì nhở? Câu hỏi là gì ấ nhỉ?
Cảm giác làm con thường từ chối.
Con nói rồi ạ. Con nói là lo lắng.
Lo lắng. Có biết Đức Anh là gì không?
Có biết Đức Anh là gì? Đoán
đoán xem
đán đi.
Thường từ chối là gì?
Coi thường vợ.
Được được được.
Hối hận sợ hãi.
Con sống kiểu gì mà để anh suốt ngày? Hối hận và sợ hãi.
Hối hận.
Hối hận. Biết hối sái đ nói này làm gì đâu
không làm gì khôngì
hối hận sợ hãi
con không biết đấy là bạn con cho con điều tiêu diệt vì con hiểu đấy là bạn biết bạn biết đã đích thân hóa thành đến giúp con mà con lại đạt đập với đạt tiêu diệt
biết rất là thương con nên đích thân hóa thành hóa thành gì
nhân Nhậ là sự đo rất nhiều lần là đau tăng chứng ngộ rồi mà vẫn cứ thở ra biết đích thân h anh đau đến giúp mình tăng chứng ngộ
sao thở dài chưa hiểu đây là đo bằng trứng rồi nhá chứ không phải là đây là
đang khó thở phải thở ra rất là đông mà rất là khó thở
biết đích thân hóa thành cơn đau có nhiều lần đau nhân đau sự đau chịu chính xác ngay lúc cn đau đấy luôn là đang biết thành biến thành để dụ nhân chứng ngộ
đấy
thì phải có cơn cụ thể Đó kèm gì nhưng mà kèm ác
kèm ác
kèm gì mà kèm ác
đấy vẫn bảo biết là ác
không không sao vẫn bảo dụ là ác như hơn c biết ác cũng dễ hiểu thôi
ngay cả cái tóc bạc của nhân ấy đầu năm đo cũng là lì xì của ngài nào đấy quên mất tên rồi đầu năm nay là có một số bạn một số bạn thì mất tiền mất sức khỏe vân vân rồi mới đo thê có bạn thì không phải là lì xì nhưng có bạn là lì xì của ngày nào đó luôn Đầu năm ấy tóc bạc của nhân được lì xì này đột ngột chuyển sang bạc nó là lì
l gì giống như sự đang giảm bây giờ đấy biết mang đến để biết biết đích thân hóa thành
biết đích thân hóa thành cái gì sợ hãi hối hận là hối hận gìối
hối hận sợ hãi đến để giúp con chứng ngộ thì sao con lại đập đập phá tiêu diệt đúng không nhỉ thứ nhất đấy là biết tại sao phải tiêu diệt thứ Hai là biết làm có phải con làm ra đâu mà con tiêu diệt đúng chưa?
Sóng núp nhô trên biển xong rồi đập cho nó chết
con thấy người vô lý quá gì nữa
đúng không đập cho nó chết đúng chưa? Thì đây là một bước chuyển biến rất lớn cực kỳ lớn luôn
đấy. Thế con đánh giá lại toàn bộ những thứ lâu nay con con từ chối. Đặc biệt là cảm giác cảm giác suy nghĩ thứ từ chối mạnh nhất đúng không? Đánh giá lại hết và bằng chứng là con phải đem nó vào thiền đúng không? Con phải tôi đánh giá lại rồi rồi tôi phải ghét nó lắm không được. Tối thiểu trong thiền con lại không từ chối. Tối thiểu trong thiền. Còn nếu ra đời được thế thì sao? Tuyệt vời quá ra đời sống con làm thế quá tuyệt vời đúng không? Thì đâu còn là chuyện nữa vì siêu cùng con toàn sợ cảm giác mà. Tại sao con lại sợ xuống gầm cầu sống? Không phải không phải vì cái c câu bởi vì đói, mệt khổ bất an. Con sợ đúng cảm giác đấy.
Tại sao con lại sợ gặp một người?
Con sợ cảm giác sinh ra khi gặp người đấy.
Có đúng không?
Suy c tất cả các loại sợ con đều sợ đi sợ cảm giác.
Con ngại nhiều khi không có dùng từ sợ dùng từ ngại. Tôi ngại gặp lắm. Ngại ngùng
Nhật Dũng ngại ngùng đấy. Chân rồi đấy. Con dùng từ ngại. Không phải lúc nào con dùng từ sợ con từ ngại. Tại vì cảm giác sinh ra nó làm con không thoải mái và con không biết rằng đấy là gì?
Biết đích thân.
Đích thân bị hiện thành chứ không phải là bích. Đấy cái tên c tên là biết c** lật lực không phải là biết sai một cái thằng vỡ vẩn đến giúp con mà biết đích thân đến tận nhà con.
Đích thân không?
Đích thân.
Đích thân kèm c Đây này. Đầm cầp này. Bên cạnh