Điều kiện cần và đủ để thiền đúng

Bản gõ chi tiết
Transcript

lên là đỡ rồi là toàn Minh Hải chưa ai nữa ai lên nữa là từ 60 đến 72 lên 78 nào lên táo phễu lên mà đúng không thì anh là lên Từ 80 lên sáng đấy. Thì anh lên đấy mấy mấy bác mấy bác lên trình bày trước đi. Xong mấy bác chưa lên trình bày sau. Chị kêu là 80 lên 86 không bác chưa lên trình bày trước đấy nha. Để xem mọi người vướng mắc ở đâu đi. Xong các bác khác chia sẻ cho thí dụ chỉ là người quan sát thôi. Con sát viên và thỉnh thoảng nói linh tinh. Ai nghe được thì nghe. Con ạ. Hôm nay tụt tụt à. Mic cầm chưa? Cầm Thôi what? À hôm hai hôm trước lúc đo là 60 lúc đấy là con không hiểu là vì vì vì sao. Thế là con cũng có hỏi có hỏi à chị Quế với cả Bí thì à có thêm cái phần mà hôm đấy sư phụ nói về việc là một là phải hiểu đúng, hai là kinh nghiệm phải sạch. Đấy thì à thế hôm nay con mới a con mới đi khảo sát rất là kỹ trước khi thiền để xem là có cái gì khảo sát là từ sáng đấy. Từ sáng là xem là mình à tin thế nào là một vật. Xong rồi tức là một vật là mình tin là một là mình trải nghiệm được và hai là cái vật đấy nó có sẵn nó kể cả khi mình trải nghiệm hay không trải nghiệm thì vẫn vẫn tồn tồn tại cái vật đấy. Ừ. Vâng. Thì con thấy là sau khi mà à kiểm tra thì thấy là niềm tin của mình là gồm có hai cái tiêu hai tiêu chí đấy và phải đủ cả hai tiêu chí. Tức là nếu mà Thiếu một tiêu chí thì không vẫn mình vẫn không phải là tin là vật. Đấy, xong rồi mới thử ứng vào một số thứ từ cái đơn giản như là cái bàn xong rồi đến thân thể xong đến suy nghĩ, xong đến cảm xúc. Đấy. Thì à thì thấy là à cái mà mình tin là vật ấy nhưng mà cuối cùng khi mà đi khảo sát thì lại hóa ra là lại tức là kể cả trong trải nghiệm trực tiếp hay là ngoài trải nghiệm thì không thể nào tức là nếu mà trong trải nhiệm thì là không thể nào trải nghiệm được cái vật đấy. Ờ nếu mà ờ cái cuối cùng cái trải nghiệm chỉ thấy là hiện ra rõ ràng thôi chứ không không thể nói là trải trải nghiệm bất kỳ một cái gì được. Đấy còn ở ngoài trải nghiệm thì đúng là không có cách nào để chứng minh là có cái vật đấy tồn tại ở ngoài trải nghiệm hết. Đấy. Thế thì xong làm mấy lần như thế thì con mới thấy là ồ thế hóa ra là bất kỳ một cái thứ gì mà mình tin là có vật ấy thì cuối cùng là đều đưa về là trải nghiệm và ờ và không không phải là có một cái một một cái trải trải nghiệm nào đấy mà chỉ đơn giản là vì đây này ở đây hiện ra như thế này à xong rồi về mặt kinh nghiệm trực tiếp là không không thể nào tách được cái gì khỏi cái gì hết. Thế nên là thật ra thực tế là không hề có có vật nào hết mà chỉ có duy nhất trải nghiệm thôi như này thôi. Đấy thì thì con thấy là con kiểm tra đến phần đấy xong rồi xong rồi con xác quyết được là cuối cùng là mọi kinh nghiệm thì nó đều dẫn về là chỉ là hiện ra như thế này và không có gì ở trong cái kinh nghiệm đấy hết. Xong bắt sau lúc đấy thì con mới vào thiền đấy. Và khi vào thiền thì lúc đầu cũng thế đủ đâu làm sao hết đủ vào thiền được. Dạ. Thế sao nó đủ để vào xác quyết thế? Là sao đủ vào tiền được? Xác quyết thì không đủ vào tiền. Đương nhiên rồi. Thiếu trầm trọng. Thôi con kể thiền đi. Con trình mề thiền đ sẽ lộ lê chú lúc thiền đấy. Vâng. Thì khi mà ở trong thiền là con nhìn vào nhìn vào trải nghiệm Và lúc đấy có có những lúc là thấy thấy kiểu được một lúc thì có cái mình gọi là có có có suy nghĩ xuất hiện đúng không? Xong rồi con cứ nhìn nhìn thế thôi và thấy là ngay cả cái tức là khi mà nhìn như thế thì thấy là cái suy nghĩ đấy nó cũng không tức là tức là theo kiểu là nó không không thể tách khỏi không thể tách khỏi cái mà mình đang thấy đây này. Đấy, cơ bản là khi mà con cũng chưa chưa chưa biết nhá. Con cứ kể là khi mà con khảo sát như thế kia xong thì con thấy là kể cả khi mà có suy nghĩ xuất hiện thì nó cũng không theo kiểu là bị bị chạy theo suy nghĩ hay là hay là bị chui vào mà mà thấy là ờ ừ suy nghĩ nó không nó không tách khỏi cái này. Đấy. Và trong thiền thì con cũng tỉnh táo chứ con không không ngủ. Ừ. Nh ngày hôm trước thì con nghĩ là do con xác quyết không đủ hoặc là con vẫn còn tin một cái gì đấy. Ờ lúc thực hành đấy thì con thì ví dụ như hôm trước là 60 nhưng hôm nay là 3 30%. Thế là con mới xin đo cái K sau thì con nghĩ là K sau nó rõ rõ ràng hơn nhưng mà K sau cũng chỉ có 40% thôi. Nghĩa là bây giờ con thấy là có thật sự là con không biết chính xác là mắc ở đâu ấy. Đấy thì trước đấy là con cũng hỏi anh anh Hải xem là như này như này thì đấy thì mọi người giúp đi nhá. Sụ sẽ không nói vợ đâu. Buổi buổi này mọi người sẽ giúp mọi người sẽ rèn luyện khả năng của chính mọi người luôn là Sụ sẽ không giúp đ S không can thiệp gì vội khi mọi người tự vấn đề vấn đề tốt đấy anh em nghe rồi xem như một cái ca rất bình thường đúng không? Thì làm sao mà mình lại mình không biết mình sai đâu được vì mình ca mình rất bình thường. Vâng nếu ca mình có vấn đề thì mình biết mình sai đúng không? Vâng ạ. Đấy ca bình thường hôm 60 hôm 30 kháng không biết là sai ở đâu. Vâng đúng chưa? Đúng rồi ạ. Đấy rồi đấy các bác các bác có thể có thể bắt đầu luôn đi. Tức là tức là này cho đỡ nóng nóng quá. Như là sư phụ vừa nói là sá quyết như vậy chưa đủ thì mình thấy là thiếu hẳn cái chỗ gọi là chỉ có trải nghiệm giác ngộ. Mình là trải nghiệm giác ngộ. Thay quần là sao? có đúng không? Hôm nọ là sư phụ nhấn mạnh đi nhấn lại cái đấy vì đấy là cái tâm thế để mình vào thiền. Nếu không có cái tâm thế vào thiền như vậy ấ thì cái gì mình vào mình cũng sẽ bị nghi ngờ ấy, mình sẽ đánh nhau. Thế đánh nhau thì nó loạn lên rồi thì còn làm sao mà mà thiền được nữa. Đấy thì mình thấy cái đấy cái đấy là nó rất quan trọng là mình vào là mình đã thấy là chỉ có giác ngộ, chỉ có trải nghiệm giác ngộ và mình là trải nghiệm giác ngộ thì là tự nhiên nó tự tin hẳn lên là nó không bị thế này là đúng. hay chưa? Hay là ù mình không chui suy nghĩ nhỉ? À mình không chui suy nghĩ. Có thể lúc ấy lại còn có những cái suy nghĩ rằng là ờ hôm nay tiến bộ không chui suy nghĩ, không bị suy nghĩ nó khống chế. Ví dụ như thế tức là nó không có cái tâm thế như vậy thì mình sẽ rất là dễ bị bị chạy theo cái gì đấy hoặc là bị đã đúng hay chưa ấy. Kiểu thế. Đấy mình có cảm giác như vậy. Cho cháu hỏi lại nhá. Tức là cháu đang hiểu là thiếu cái phần xác quyết là mình là trải nghiệm giác ngộ. Chỉ Dạ. Và thứ hai là à đấy và cuối cùng là tất cả là chỉ có duy nhất một trải nghiệm giác ngộ thôi. Đấy chỉ có trả nghiệm giác ngộ thì còn có cái gì khác nữa. Ừ không còn cái gì khác nữa cho nên có cái gì là mình không đấu tranh với nó nữa mà chỉ có nuốt nó vào thôi. Hay thế kinh thế. Đấy mình như thế mà thì nó chả còn cái gì mà phải đánh nhau đâu. Chỉ có ngồi mà xem thôi. Xem mà có gì nó hiện ra thì đúng là là là bảo nói là nuốt nó vào. nhập nó vào luôn. Nghĩa là nó chả còn cái gì phải phải phải nghĩ ngợi hay là phải phải thêm các cái thêm thát cái gì hay phải làm thêm cái gì ấy thì thấy nó rất là thoải mái, tự do. Nó không có phải cái gì gò bó cả. Đấy thì tự nhiên là mình cũng cũng thấy nó nó trong cái ca thiền ấy tự nhiên mình cảm thấy nó thoải mái và nó không có gì gò bó nó không phải gì thêm bớt cái gì hết. Chỉ cứ xem đúng cái nghĩa xem thôi. Đúng là chị tế v mắc giống em ấ là sau cái hôm mà mình hiểu nhầm cái mình mình hiểu nhầm cái trọng tâm ấy. Ví dụ như là cái hôm đấy mình tư là để mình mình xác quyết là sự thật nó vốn là như thế chứ không phải là nó là một cái kỹ thuật để vào thiền để mình xem là suy nghĩ nó không tách. Nên là mình cảm giác là mình rõ ràng mình không bị chạy theo suy nghĩ nhưng thực ra mình phải làm rất nhiều. Cứ mỗi suy nghĩ hiện lên là mình phải thấy nó không tách với trải nghiệm giác ngộ và chính là trải nghiệm giác ngộ. Đấy mình biến nó thành cái kỹ thuật. Em bị thế. Xem xem chị có bị thế không? Cái đoạn lúc nãy chị trình thì chị bảo là mình xác quyết đấy. Đoạn vị thế thì thiếu mất vị thế. Mình là mình là trải nghiệm giác ngộ đấy. Vì chỉ có trải nghiệm giác ngộ này thôi, không có gì khác. Nhưng mà vào thiền thì ừ vì đấy vì vì vì từ vị thế hành giả nên là sẽ nhưng mà mình lại có cái nên là mình sẽ vô tình mình biến cái bản chất ấy. Cái bản chất là không tách thành cái bản chất của sự thật là vốn không tách thành là cái cách mình sẽ đi khảo sát. trong thiền ấy là kiểu giống như đi xem cái sự phân tách đấy cố gắng để thấy dùng chá cầm cầm này nói nhau đi có đúng không tức là chị có sẽ phải có xem tức là khi thấy khi mà khi mà có có cái gì đấy hiện lên nhá ví dụ có đấy mình thấy là có suy nghĩ nhưng mà mình mình chỉ chỉ nhẹ nhìn thôi mình chỉ xem thôi nhưng mà xem đấy thì đúng là có cái phần là để xem là nó có tách khỏi cái trải nghiệm này hay không ừ đấy ừ nhưng mà thì nó đã biến thành kỹ thuật rồi tức là đã tin có suy nghĩ Xong rồi lại phải thấy nó không tách với trải nghiệm. Ừ. Để thấy nó là trải nghiệm rồi. Đây cái này bị ngược ạ. Đấy thì thì em thấy là nghe cái đoạn đấy nghe giống em. Ví dụ hôm đầu là em ngồi với mọi người ấy thì rõ ràng lúc đấy mình xác quyết là vì cái sự thật cái trải nghiệm nó tự tự nó đã không tách. Tự nó đã không tách. Nên là bất kỳ cái gì thì bằng chứng bằng và bằng chứng là chỉ có trải nghiệm không có gì khác là bằng chứng là vì bất kỳ hiện ra nó trải nghiệm nó không tách. Nên là nó không thể có cái gì ừ khác cái trải nghiệm lồi ra tách rời với trải nghiệm cả. Nhưng đấy là bản chất. Nên là từ cái bản chất đấy xong mình có một cái vị thế rất tự tin. À thế đúng rồi, chỉ có trải nghiệm thôi. Mình chỉ có thể là trải nghiệm này thôi, không có cái gì khác hết. Thế là mới bắt đầu ngồi. Nhưng mà đấy và mình ngồi mình xem mình xem thì mình thấy đúng là như thế. Cái bản cái sự thật nó đúng là như thế. Cái trải nghiệm này nó đúng là như thế. Cái kinh nghiệm đang là ấ nó đúng là không tách. Nhưng mà hôm sau em về thì em mất trọng tâm. Em bị mất mất cái trọng tâm là mất đầu tiên là vị thế mình không ổn định đã. Mình không có cái xác quyết cái nhận thức đúng rồi ban đầu trải nghiệm giác ngộ là gì. Xong mình cho nó mấy cái phải ví dụ như phải không tách, phải thấy là ờ cái gì hiện ra không tách nó nó là chính là nó. Tức là có nhiều cái phải lắm mà mỗi người sẽ có cái max ấy. Còn em là đấy là là như thế và phải thấy là ch hiện ra là trống không. Tức là nó có những cái điều kiện và mình có những cái tưởng tượng là đấy vì cái ca thiệp 100 trước là mình đã như thấy như thế đấy. Và nó có một cái hình dung về cái ca thiền đấy. Thế là mình dùng cái đấy làm tiêu chuẩn để lúc mình vào cái ca thiền này mình áp nó. Nhưng đại loại là nó sẽ có một đống phải và lúc vào ấy vị thế mình mình ừ mình không vững. Thế là ý là mình sẽ đi làm làm hết tức là mình đi tạo ra cái kinh nghiệm đấy. Tạo ra cái kinh nghiệm à có suy nghĩ rồi nhưng mình phải thấy suy nghĩ không tách khỏi trải nghiệm thôi. Mình phải thấy làm. Tức là cái cảm giác là như thế. Mình thường mình nó sẽ không có cảm giác yên tâm được đâu. Sẽ cả cái ca thiền nó không thể mà cái cảm giác là phải làm thế em là thấy như thế. Còn cái làm mà em vừa thấy chị kể là có cái làm ít nhất là thấy suy nghĩ không hiện ra không tách khỏi trải nghiệm. Đấy thì em em thấy cái đoạn đó em chị chia sẻ cái cái đoạn này tức là cái này là ừ thực ra thì là khi mà nghe mọi người nói là thấy suy nghĩ không tách ấy là mình sẽ biến thành kỹ thuật xong mình làm như thế trong thiền luôn. Mình thành một người làm mà mình canh suy nghĩ nhá. Xong mình sẽ nhập suy nghĩ lại với lại cái mà không tách này. Chị kể là không chạy theo n con thấy con không chạy theo suy nghĩ con. cũng không chui vào suy nghĩ. Suy nghĩ hiện ra là con thấy nó không tách phải trải nghiệm là em biết đầ đạo nó phải làm rất nhiều. Ừ. Tức là tức là cái xác quyết của chị là khi nãy là có thiếu hẳn một cái phần tức là chỉ có trải nghiệm giá cuộn không có gì khác ấy. Ừ. À thì khi mà mình và mình mình em thấy là có thêm một cái phần nữa mình không thiếu cái xác quyết về cái tôi với cái thân thể này á. Ừ. Thông thường mình sẽ tin ngay là ngầm tin ngay là mình là tôi hay là thân thể này đi trải nghiệm ấy. Ừ. Và mình không xác quyết là chỉ có cái trải nghiệm giác ngộ này thôi và trải nghiệm nào cũng là trải nghiệm giác ngộ. Ừ. Đấy. Thì thì à ừ. Khi mà mình vào trong đó thì giống như là mình có một cái định hình về một cái kinh nghiệm thế nào là trải nghiệm giác ngộ là thấy suy nghĩ không tách. Cho nên lúc nào mình cũng me cái suy nghĩ để mình thấy nó không tách hết. Thế vì không chui tức là đúng rồi. Nên là tức là mình có một cái gọi là sư phụ hay nói là có một cái gì ấ nhỉ? Định gì ấy nhỉ? Định định nghĩa định nghĩa về một cái phiên thiền là như thế. Nghĩa định nghĩa một cái mục tiêu một cái định nghĩa trước mình có mục tiêu trong phiên thiền là xem suy nghĩ có tách khỏi cái gì đó không đúng không? Chính này là Chị sẽ có một ví dụ chị đo về độ căng của mình á mình sẽ thấy mình có một cái sự canh chừng nè hay là mình gì đó mình xem suy nghĩ nè. Khi nào mình xem suy nghĩ có tắt hay không nè. Thực ra là cái hôm hôm trước thì thấy thì thì thấy là căng nhưng hôm nay thì lại không. Tức là thấy thả tức là đây là nói về mặt chỉ là về mặt cảm giác nhá. Cảm giác đúng là thứ nhất là có có thiếu cái phần à xác quyết là chỉ có trạng thái dạ trạng thái giác ngộ. Đấy nhưng mà cái trước trước đấy là có có phần khảo sát về ờ thân thể nhưng mà đúng là sau đấy sau khi khảo sát xong thì lại không có cái phần xác quyết lại một lần nữa cho thiếu thiếu cái phần ừ nhất tức là lúc lúc lúc trước ấy là đi khảo sát một số thứ xem là mình thực sự tin cái gì ý đấy thì có bao gồm là khảo sát một số thứ ở xung x xung quanh đấy lúc mà nhìn thứ hai là khảo sát thân thể khảo sát suy suy nghĩ khảo sát cảm xúc đấy nhưng mà không a Nó không có cái phần mà xác quyết lại một lần nữa là thực sự là có cái thân thể này không hay là có cái gì và thứ hai là không có xác quyết a chỉ có trải nghiệm nhác ngộ mình ngộ đấy vàọt trải nghiệm giác ngộ và mình chính là trải nghiệm giác ngộ đấy cái phần đấy là thiếu thiếu hẳn luôn ừ có kiểu mình có kế hoạch với suy nghĩ không lúc lúc vào thì là không à đây tức là lúc đầu ấy ừ tức là chị có kế hoạch là ví dụ theo kiểu là suy nghĩ hiện lên thì mình sẽ thế nào vân vân không? Không, lúc đầu là chỉ kiểm tra xem là có cái suy nghĩ hay không thôi. Đấy, nhưng mà khi tức là cái phần phần cái phần trước ấy trước là trước thiền trước thiền là kiểm tra như vậy nhưng mà đến lúc vào thiền thì là chỉ vào thôi để xem xem là có tức là mình mình ừ mình xem là có gì. Nhưng mà khi mà đúng là khi mà có thấy thấy có ấy thấy có thấy có suy nghĩ là có một cái đúng là có một cái sự nỗ lực là xem là cái suy nghĩ này nó không tách khỏi nó có tách khỏi kinh nghiệm hay không? Tại vì tại vì cái này em mắc nhá là hôm trước lúc mà nghe mọi người ngồi đây ừ thì khi mà mọi người già kiến với nhau thì em không thấy ấy em không phát hiện là em sai ở đâu cả. Tức là lúc đấy là không phát hiện sai gì hết. Thế sau đó thì mình mới xem thái độ của mình thì cái phiên đó là mình ngủ gật nhiều ấy và thái độ của mình sau đấy là mình nói là ui hôm nay mình ngủ nhiều quá. Thế là mình mình với ấy ra là hóa ra là thực ra là mình mình ngầm tin có nhiều trạng thái ở đấy giống như vừa nãy chị bảo là con không chui vào đâu. Hôm nay thì con không chui vào suy nghĩ, tức là vẫn có trạng thái chui vào suy nghĩ nhá. Xong cái lúc mà chị bảo là à mọi kinh nghiệm thì đều là kinh nghiệm đang là thôi. Thì thực ra cái câu đấy hôm trước mình cũng nói là mọi kinh nghiệm đều là như thế nhưng thực tế là chị có thể tin có nhiều kinh nghiệm khác nhau đấy. Giống như kiểu của hiểu ý rồi. Hiểu ý rồi. Tức là tức là nó nó không phải là một trạng thái xong khi nào kiểm tra xong thì là cái này xong. Xong cái tiếp theo hiện lên như nào thì cũng không biết. Lại phải kiểm tra tiếp xem có đúng như thế không nhá. Bởi vì em thấy là đến lúc em về khi mà Lúc đầu mà nếu mà xác quyết rất rõ là chỉ có một trải nghiệm giác ngộ ấy, cái chỗ mà một trải nghiệm giác ngộ mình là trải nghiệm giác ngộ ấy thì cái gì hiện lên trong trải nghiệm nó là trải nghiệm chứ không phải câu chuyện là bây giờ sẽ xem là có cái gì hiện lên nào xong rồi xem nó làm sao. Nó không phải tâm thế như thế mà mà nó sẽ là tâm thế chứng kiến cái việc đó. Và đấy chính là cái tức là nó khác nhau ấy. Vì hôm hôm trước lúc mà em em rớt xuống 80 ấy là em phát hiện ra là à thực ra mình rất có kế hoạch với suy nghĩ luôn. Tức là bởi vì cái phần xác quyết ban đầu của mình là cái gì nên cũng là chị nghĩ đã ngộ ấy. Mặc dù mình nào thì mình phá viết tất cả mọi thứ, không có suy nghĩ rồi chỉ là trải nghiệm suy nghĩ các thứ này nọ ấy. Nhưng thái độ của mình là làm việc với một cái suy nghĩ kiểu kiểu như thế. Nên là khi có kế hoạch như thế là giống như là nó không phải là canh me rất là rõ ràng đâu mà nó âm thầm nó me đúng rồi. Nó kiểu nó kiểu âm thầm như thế là như mình ngồi me đâu. Mình đã mặc định mình đã tưởng là thiền là phải sau đó nhá em bảo là ừ cái lúc mà nó ơ chết rồi ngủ rồi à ơ chết rồi ngủ quên rồi nhá. Thì trước đấy á là mình biết là khi mà suy nghĩ lên Mình phá nội dung suy nghĩ rồi mà mình biết là cái phải chứng kiến cái suy nghĩ này này xem là có tách khỏi cái kinh nghiệm đang là không nhá. Nghe nghe thì cũng rất đúng luôn. Đúng rồi. Nhưng mà không lúc đấy là mình vẫn thấy là có cái trạng thái kia nhưng chẳng qua là trạng thái kia nó giống như là một kỹ thuật ấy, trạng thái là đi ngủ ấy. Nhưng mà kỹ thuật là bây giờ là anh sẽ nhìn vào đây để chị cái này thôi. Nó hiện ra kiểu như thế. Nên thực tế là mình âm thầm là là là đi giải quyết giống như là giải quyết một con sóng phá sóng để nó là biển. Tại vì cái đoạn đầu mình không hề xác quyết biển đấy. Cái đoạn vừa nãy bác nhịn nói ấy Mình không hề xác quyết cái phần đấy nên mình sẽ đi phá sóng để nó là biển. Ừ. Chứ mình nên là nên là cơ bản là trong thiền là mình phải chờ đón nó không trồ lên thì nó ch thế. Xong bằng chứng là mình bảo là mình có chui vì không chui đấy là rõ ràng là mình tin có trạng thái khác nhau. Có cái chỗ đấy chứ không vì lúc đầu không có cái sác quyết một giống như bác nhị nói này. Ừ thì hôm trước em về nhà là lúc mà xác quyết em chuyên sổ thế nọ em ghi rất là đầy đủ luôn nhá. Nhưng mà thực ra là cái kinh nghiệm của mình không sạch ấy. Đi vào cái cái thói quen đó nó vẫn như thế. Thế là đến lúc mình thấy là nó bị chênh thì hôm nay không biết nhưng hôm nay hôm nay thấy có thay đổi về lúc mà thiền thế là mình để cho kinh nghiệm nó tự nhiên để mình xem là mình chênh ở chỗ nào ấy thì em thấy là là cái chỗ với với cái cái cái suy nghĩ đấy đấy vì cái phần là cái xác quyết là là biển ấy nó không mạnh nó không rõ ràng nên là khi đối với mình không phải là hiện trong kinh nghiệm là kinh nghiệm mà là có cái gì đó hiện lên xong phải xem gì đấy đúng đấy dấu ca thiền là ca để xem cái đấy chứ không còn là Tức là cái gốc nó nằm ở chỗ là thiếu hẳn một phần xác quyết quan trọng nhất. Chỉ có trải nghiệm giác ngộ, tức là chỉ có tức là không thể nào có nhiều trải nghiệm giác ngộ được mà chỉ có duy nhất một trải nghiệm giác ngộ thôi. Và thứ hai là vẫn phải làm làm sạch. Tức là cái kinh nghiệm thực sự của mình là nó chưa. Ừ. Ví dụ bằng chứng là mình vẫn tin là có những trạng thái là không chui vào suy nghĩ. Bản chất là không chui vào suy nghĩ thì vẫn có hai trạng thái là trạng thái chui vào suy nghĩ và trạng thái không chui vào suy nghĩ. Đấy chui vào ừ thứ đấy là thứ nhất. Thứ hai là ờ vì vì vì như thế cho nên là có vẫn có ờ vẫn có ngầm tin và vẫn có nỗ lực trong việc là phải biến sóng thành biển mà không mà không nhìn thấy là là đây đây vốn dĩ là là là biển rồi và các cơn sóng nó hiện lên nó cũng chính là biển. Cái kia là thuộc về tức là bản chất thì là không không tách nhưng mà có thể mình có một cái nhầm như Châu Anh nói là ờ dùng cái đấy trở thành kỹ thuật chứ không còn thấy nó là bản chất nữa. Tại vì nếu mà bản chất đứng ở góc độ của biển thì là mọi cơn sóng nó vốn vốn chính là biển. Còn mình thì đang dùng là nhìn thấy sóng xong phải tìm cách biến sóng chuyển nó thành biển. Nó không nó không tách rời với biển mà nó chính là ạ. Nó liên quan đến cái đoạn chị Trang vẫn là xác quyết thôi. Cái thân thân thân thể mình là mình nên bước vào thiện đúng rồi. Mình không mình không cái cục này là Tuệ Vân nói về đoạn xác quyết ấy là em còn thiếu mất một cái xác quyết mà lúc nãy Vũ Trang nói rồi đấy là mình là trải nghiệm giác ngộ ấy. Vì mình là trải nghiệm giác ngộ nó mới mất cái góc nhìn của thằng hành giả đúng không ạ? Với lại chị bổ sung thêm nữa là lúc nãy thì là em nói rất nhiều về suy nghĩ nhưng mà không nói gì về những thứ khác thì cái đấy nó chứng tỏ là mình có một thái độ canh suy nghĩ đúng không? Thì nếu mình không nhá thì trong thiền của mình có phải các thứ nó nổi lên là nó bình đẳng như nhau đúng không? Thì nếu mình mình một ca thiền bình thường mình không có thái độ canh nó ấy thì mình sẽ thấy là mọi thứ nó nổi lên và nó không tách khỏi trải nghiệm giác ngộ và chính là trải nghiệm giác ngộ vì thực ra ở đây nó không phải kỹ thuật đâu. Nó không phải là mình làm cái gì đâu. Bởi vì khi chị thiền 100% nhá là chị vẫn xem cái suy nghĩ nó cách tách hay không xem những thứ khác những thứ nổi lên nó có tách hay không chị. vẫn hoàn toàn là xem hẳn ho nhá. Một mặt là mình biết là nó không tách, một mặt mình xác quyết nó là cái gì nhưng mình vẫn xem cho nó rõ vì thiền là cơ hội mà nên việc xem nó có tách hay không nó không có vấn đề đâu. Nhưng vấn đề là em có một mục đích là bắt nó phải không tách vì là mình không có xác quyết nên mình phải bắt nó không tách thì mới là vấn đề. Còn lúc xem thì rất là ok. Chị phải xem mấy hôm liền ấy. Đến lúc mà mình thấy ờ chuẩn luôn rồi. Có bao giờ tách đâu. Thì lúc đấy mình rất là chắc chắn và sau đấy mình đương nhiên nó như thế. Vâng. Đấy nên là ở đây nó là một cái thực ra nó vẫn đến từ đoạn đầu là mình không ra quyết đủ, mình không tự tin và mình lại có một mục đích là phải được như thế giác ngộ. Ok. À vừ đấy lúc nãy chị thấy em nói cái đoạn xác quyết là không có gì ở trong kinh nghiệm ấy. Vâng. Thì thực ra nếu mà nói chỉ riêng về kiến thôi nhá là đã là xác quyết là không có gì trong kinh nghiệm này, không có gì ngoài kinh nghiệm này và kinh nghiệm này nó là cái gì. Vâng thì riêng về kiến nó đã như hôm trước sư phụ bảo mình khảo sát ấy là mình hay khảo sát vật nhưng thực ra là phải mình phải khảo sát đủ cả cái trải nghiệm này nữa thì nó mới ra đến kết quả cuối cùng. Vâng có cái phần sau sau khi mà khảo sát vật xong thì nó còn lại cái trải trải nghiệm đúng trải nghiệm thì xong rồi kiể kiểm tra nốt cái trải nghiệm xem là có thực sự là có trải nghiệm hay không. Cuối cùng là mình trải nghiệm cái gì? Trải nghiệm này nó là cái gì? Ừ thì nếu mà em cứ khảo sát đủ thôi là tự nó sẽ chảy đến đoạn là chỉ một trải nghiệm giang ngộ đúng không? Không vân trả lời sai rồi nghe thấy sai quý cháu hiện ra trả lời sai con chị sai thác là có thấp trải nghiệm cái gì con giúp người khác còn phải nghe ra sai ở đâu chứ đừng nghe xem là mình nghe để mình cố mình nói đúng phải nghe thấy như sai đâu giúp ra mà vân trình bày nãy giờ rất nhiều cái sai con phải nhìn thấy giống chú toan hôm nọ ấy mình nghe xong rồi đồng ý ông này sai ở đâu đấy đây chia sẻ kinh nghiệm để quế giúp mọi người thôi các con với mọi người thôi vân cứ cứ làm như vân đúng rồi con thấy vân sai rồi thì phải nói rõ vân sai rồi cái thái độ vân là tôi đúng rồi tôi biết rồi đấy là cái sai cực cực to luôn trong khi đang không đúng đang sai đúng chưa có nghe cách tương tác của vân đứ quấy mà xem có câu nào tôi sai ở đâu đâu toàn tôi đúng rồi tôi đúng rồi tôi đúng Đúng rồi. Làm sao người ta tiến bộ được chúng ta nghĩ ra đúng rồi. Trên đời không ai tiến bộ được họ tin đúng rồi hết. Sao làm thầy cứ phải mất công chỉ cho chỉ lỗi cho thế. Vì mình phải hiểu người ta không tiến bộ được nếu ta không ý thức người ta đang sai. Con giúp người ta là con đầu tiên phải cho họ thấy rằng họ đang sai. Họ đã có vấn đề thì ta muốn sửa đấy. Thế thôi chụ nói ở đâu anh em đi mà tìm chỉ comment chụ chỉ là người comment thôi mà chứ mà hôm nay có giảng đâu giảng cuối buổi còn đây là bởi comment đấy cầm trả mic đây thì nó sai ở đâu thì từ thì ai tìm được cũng được nế comment là con phải hỏi phải phải giúp người khác tư duy được thế chứ đừng tư duy là tôi sẽ chỉ bạn cái đúng đấy con anh tư duy tôi biết cái đúng chỉ là bạn sai rồi Tôi giúp bạn sai lại đâu. Sau đó mình chỉ bạn được lại nói gì không? Em chỉ nhớ em chỉ nhớ tiết đoạn em chỉ nhớ đoạn thiền thôi nên là chị đầu tiên là sắp chết cái thiền thì xong sai không? Bây giờ vẫn chị nói là nãy chị từ cái gì vậy? Có phải là thôi thử repeat lại để xem là có nhớ đúng tôi vẫn nói gì không nhá chị. Tại vì có chị không nghe hết nên Có cái đoạn đầu chị nghe ấy là Tễ Vân nói là đầu tiên em đi khảo sát khảo sát những thứ xung quanh xong đấy rồi em sẽ ra kết luận là không có gì ở trong kinh nghiệm sau đấy em bước vào thiền sau đấy là nói về đoạn thiền đúng không? Đúng đúng rồi theo như em thấy là có mỗi anh chị khảo chị khảo sát xong chị bảo là trải nghiệm chứ không có gì hiểu ra mà không có gì hết thế không có gì hết xong chị vào thuyền luôn chị chốt luôn như thế rồi chị chị nhớ là có cái câu là không có gì ở trong trải nghiệm không có gì trong trải nghiệm chứ không không có đoạn Chắc chắn là hiện ra mà không có gì hết. Không có gì. Còn theo chị nhớ là không có cái câu hiện ra không có gì hết đúng không? Em cũng nhớ không không có cái đó không có cái đó. Chị bảo là không có gì trong trải nghiệm hay là không có gì ngoài trải nghiệm nhưng mà nó l không có cái đấy vì là chưa thấy là chốt được một cái tổng quát là hiện ra là không có gì hết. Ừ không có không có câu không có câu đấy. Ghi âm nh ghi âm đ lại là biết chứ bây giờ bây giờ giờ là người v Đ đủ cái nói sư phụ rồi cho nên cứ nói lại là sẽ không giống như lúc đầu nữa. Bây giờ dừng lại mở lại lúc đó mình nghe là mình hợp lý hơn giờ mình chị chị bắn cho em đi chị bắn cho em nữa em mở loa luôn. Toàn Minh Hải Vâng đợ nữa quay nó ra để xem con vì sao thế là con cũng có h cụt à cầm rồi. Ờ hôm hai hôm trước lúc đo là 60 lúc đấy là con không hiểu là vì vì vì sao. Thế là con cũng có hỏi có hỏi à chị Quế với cả Bí thì à có thêm cái phần mà hôm đấy sư phụ nói về việc là một là phải hiểu đúng, hai là kinh nghiệm phải sạch. Đấy thìế hôm nay con mới con mới đi khảo sát rất là kỹ trước khi mà thiền để xem là là có cái gì khảo sát là từ sáng đấy. Từ sáng ra xem là mình tin thế nào là một vật. Xong rồi ờ tức là một vật là mình tin là một là mình trải nghiệm được và hai là cái vật đấy nó có sẵn nó kể cả khi mình trải nghiệm hay không trải nghiệm thì vẫn vẫn tồn tồn tại cái vật đấy. Ừ. Vâng. Thì con thấy là sau sau khi mà kiểm tra thì thấy là niềm tình của mình là gồm có hai cái tiêu hai tiêu chí đấy và phải đủ cả hai tiêu chí. Tức là nếu mà thiếu một tiêu chí thì không Không, vẫn mình vẫn không phải là tin là vật đấy. Xong rồi mới thử ứng vào một số thứ từ cái đơn giản như là cái bàn xong rồi đến thân thể, xong đến suy nghĩ, xong đến cảm xúc. Đấy. Thì à thì thấy là à cái cái mà mình tin là vật ấy nhưng mà cuối cùng khi mà đi khảo sát thì lại hóa ra là lại tức là kể cả trong trải nghiệm trực tiếp hay là ngoài trải nghiệm thì không thể nào tức là nếu mà trong trải nghiệm thì là không thể nào trải nhiệm được cái vật đấy. Ờ nếu mà ờ cái cuối cùng cái trải nghiệm chỉ thấy là thực hiện ra rõ ràng thôi chứ không không thể nói là trải trải nghiệm bất kỳ một cái gì được. Đấy. Còn ở ngoài trải nghiệm thì đúng là không có cách nào để chứng minh là có cái vật đấy tồn tại ở ngoài trải nghiệm hếtấy. Thế thì xong làm mấy lần như thế thì con mới thấy là ồ thế hóa ra là bất kỳ một cái thứ gì mà mình tin là có vật ấy thì cuối cùng là đều đưa về là trải nghiệm và ờ và không phải là có một cái một một cái trải trải nghiệm nào đấy mà chỉ đơn giản là vì đây này ở đây hiện ra như thế này à xong rồi về mặt kinh nghiệm trực tiếp là không không thể nào tách được cái gì khỏi cái gì hết. Thế nên là thật ra thực tế là không hề có có vật nào hết mà chỉ có duy nhất trải nghiệm thôi như này thôi. Đấy thì thì con thấy là con con kiểm tra đến phần đấy xong rồi xong rồi con xác quyết được là cuối cùng là mọi kinh nghiệm thì nó đều dẫn về là chỉ là hiện ra như thế này và không có gì ở trong cái kinh nghiệm đấy hết. Xong bắt sau lúc đấy thì con mới vào thiền đấy. Và khi vào thiền thì lúc đầu thế đủ đ làm sao hết đủ vào thiền được. Dạ. Thế sao nó đủ rồi? Đây là đoạn tư nhá. Tí nữa bàn tiếp đoạn thiền. Có phải cái đoạn này rất là rất là lòng ngoằng nhưng nó không có một cái xác quyết gì rõ ràng về nó không có logic rõ ràng. Cái logic thì em nghe nó logic không không có logic rõ ràng nhá. Đúng không? Và cũng không có một kết luận rõ ràng mà không có logic. Đặc biệt là định nghĩa trong và ngoài trải nghiệm nó rất là lộn xộn ấy. Nó nó không có một cái cái một cái rõ ràng là thế nào là vật của chị nó cũng không rõ ràng mà cái xác quyết của chị đưa ra nó cũng không có giải quyết được vẫn cũng không giải quyết được bài toán đó. Em thấy có cái đoạn cái gì đấy. Tức là thực ra cả đoạn đấy là rất nhiều đoạn logic chứ không phải là một logic xuyên suốt mà rất nhiều đoạn logic và nó lẫn lộn và không có một logic nào đi ra kết quả hết. Là từ trải nghiệm và ngoài trải nghiệm nó cũng mong lung. Mình nghe mình rất là mong lung đúng không? Nó không có rõ ràng ra. Có một đoạn em thấy chị quành lại cái chỗ là lại ngoài trải nghiệm. Không có gì ngoài trải nghiệm nhưng mà nó cũng không không rõ trong cái Cái phần xác quyết đó của chị lắm nha. Không không thấy cái đoạn chị chốt là không có gì ngoài trải nghiệm nhưng mà nghe nó hơi hơi có gì sai sai trong cái việc ngoài trải nghiệm đó. Đấy em thấy thế nên em bây giờ chị làm kỹ lại thử. Đúng rồi. Tức là logic nó không Ừ không biết. Có thể là ừ logic này nó có vẻ mình nghe nó cứ tức là nó chưa đến chứ nó không thể gọi là một logic được vì một logic nó sẽ phải đưa bắt đầu có cái gì đấy và kết luận nó phải có một kết luận rất rõ ràng thì nó mới là một logic. Còn ở đây giống như kiểu cứ đi được một nửa đường xong lại đi một đường khác xong lại đi nửa đường xong lại đi nửa đường khác thì cái nào nó cũng chỉ toàn là nửa đường thôi không cái nào nó ra được một kết luận rõ ràng đúng không? Nghĩa là đang cảm giác là đang nghe tôi Vân nói một câu này xong mình đợi thêm một câu nữa để chốt lại vấn đề thì đã thấy nói sang một chuyện một cái khác xong cái khác đấy mình lại đợi thêm một câu để cho lại để nói toàn bộ vấn đề thì lại nói sang một cái khác nữa. Tức là cứ trong với ngoài này xong đúng không? Đúng. Logic chị dùng cũng không tức là vì cái hôm ở lớp thiền hai đấy sư phụ bảo là không ý là vật này không tách được khỏi vật kia nó khác là cái hiện ra này không tách khỏi không không chia tách ấy nó như thế nào ấy. Hai cái khác nhau như nào đấy thì ý là nếu mà logic ấy hay là về phần logic của chị thì cũng dùng logic không không không đúng không tức là không phải nhìn vào thực tại mà nó có rất nhiều vật và các cái vật nó không tách nhau được mà là nhìn vào kinh nghiệm thì thấy gì sự hiện ra và sự hiện ra này không thể chia tách nên không thể bảo là có cái gì được chứ không phải là vật nhìn vào là thứ thứ này không tách được khỏi thứ kia nên không có thứ nào hết chỉ có trải nghiệm thôi. Nãy nãy có một đoạn logic thiền thì cần Musí sai rồi. Trước khi thiền thì cần làm gì? Trước khi thiền là em a em kiểm tra xem một số thứ mình tin và những ví dụ như hôm nay là kiểm tra xem là có bàn không, có thân thể không, có suy nghĩ không, có cảm xúc không. Lúc nãy ví dụ cảm xúc là thấy chẳng hạn như là thấy buồn hay là thấy lo. Đấy. Nhưng mà đến lúc xong nói một câu kết luận là trước khi thiền cần cần cái gì đấy. Thì em nói lại cái câu đấy vì hình như là nó cái gì phải làm gì trước khi thiền ấy. Tức là chỉ là khảo sát một ờ khảo sát một số thứ mà lúc đấy là kiểm kiểm tra xem là có tin hay không, xem là có không câu chốt cơ. Ví dụ là bảo là sạch sẽ chứ kiền đúng không? Nhưng mà em sẽ nói hai câu thì thì bây giờ nói lại câu này tại vì không nhớ. Cũng không nhớ đâu em nhớ một câu kiểu này cũng nghe em thấy Gai ấy tức là sau khi chị nói một đoạn logic gì đấy xong chị c chốt một đoạn là tứ bây giờ thì là cái gì hiện ra chị quy hết về trải nghiệm ấy tức là nó cái gì mang tính rất là ép bởi vì sao rõ ràng gì sống động đấy tức là mang tính nó không có cái tính ép ép ở đấy tức là nó tức mình muốn muốn một cái kết quả cuối cùng ấy xong mình sẽ quy hết về cái đấy thì em cảm nghe đoạn đấy thấy gay gai đoạn đấy thấy nó chưa nói lại ở đấy thôi. Tức là khi mà khi mà tìm một số thứ tìm một thứ những thứ mà có có về mặt hình tướng ví dụ cái bàn cái ghế ờ tìm thân thể, tìm suy nghĩ, tìm cảm xúc thì thấy là bất kỳ cái gì mà mình tin là nó có vật theo cái khảo sát mình có hai cái tiêu chí đấy thì nó đều đưa về đoạn là ờ trong trải nghiệm thì mình không trải nghiệm được cái vật đấy, còn ở ngoài trải nghiệm thì không chứng minh được là có cái vật đấy ở ngoài trải nghiệm. Thế nó dẫn về việc là à toàn bộ những gì mà mình bất kỳ một vật nào mà mình tin là vật theo hai cái tiêu chí này thì cuối cùng nó đều đưa về là trải nghiệm hết. Tức là chỉ có trải nghiệm thôi mà không có cái vật đấy. Chỉ có thể ví dụ ví dụ đưa về công thức đúng cái nào đưa về có vật mà không có cơ sở không nên là nó thể hiện ở cái logic chị nói luôn nó không phải là hiện ra mà không có không chia tách hay không thể có gì mà là chị nói là thứ này không thể tách khỏi thứ kia. Chị có phải làm vấn đề là có cái gì đâu mà tách không? Làm từng cái một. Ví dụ nhá. Em lấy ví dụ đi. Em lấy ví dụ là em ví dụ là em em nhìn em nhìn thấy cái cái cái bàn đúng không? Ngay bây giờ cái bình đ bây giờ cái bình nào? Ừ bây giờ bây giờ nhìn thấy cái bình nhá. Bây giờ khi mà thấy cái bình này thì theo cái lúc đầu em khảo sát thì là tiêu chí của em là thứ nhất là mình à nhìn thấy nó hoặc là mình sờ thấy nó. Thứ hai là mình dùng được nó. Xong thứ ba là nó đã có một cái lịch sử ví dụ như là mình mua hay là người khác cho mượn. Và thứ tư là nó có sẵn thần đấy. Tức là kể cả khi mà mình không dùng nó mình đi chỗ khác xong rồi quay lại vẫn vẫn thấy có nó. Đầu tiên là thấy có bốn bốn ý đấy. Nhưng về sau thấy là kể cả khi mình không dùng nó tức là mình chỉ cần nhìn thấy nó thôi thì thứ nhất là vẫn có. Thứ hai nữa là kể cả không biết là cái lịch sử là chị Quế mua ở đâu hay như nào thì mình vẫn tin là nó có ở đấy. Nó có sẵn ở đấy và Ừ khi mà mình quay lại hoặc chị cuối quay lại thì nó nó vẫn nó vẫn còn nguyên ở đấy. Thế cuối cùng nó chỉ đưa về hai tiêu chí. Thế nào là có vật cái bình. Một là mình nhìn thấy nó tức là mình trải trải nghiệm nó. Đấy nhìn ở đây là c trong trường hợp là có thể không phải là nhìn mà chỉ nghe thôi. Ví dụ chẳng hạn nghe chị Quế nói là chị có một cái bình màu tím. Đấy ví dụ thế. Đấy thì túm lại là có một cái tiêu chí là trải nghiệm nó và thứ hai nữa là nó có sẵn mà kể cả nằm ngoài chạy. nhiệm của mình thì nó thì vẫn thì vẫn có nó. Đấy, dựa vào hai tiêu chí đấy thì em thấy là em tin em tin vật là bởi vì có hai cái tiêu chí như vậy. Được chưa ạ? Rõ ràng đúng không ạ? Một là một là trải nghiệm nó và thứ hai là nó có sẵn nó nằm ngoài trải nghiệm thì vẫn có đấy. Đấy là có cái mình tin luôn trải nghiệm được hay là đang trải nghiệm lúc đấy là em thấy là đang đang trải nhệm được đang nhá. Đang nghĩa là nó tức là nếu như bây giờ tự nhiên à không có trải nghiệm xong rồi nó có sẵn ở đấy thì em không có cách nào để biết hoặc là để tin được là có một cái bình ở đấy nên là phải em phải trải nghiệm được. Ví dụ như là trải nghiệm được bằng cách là chị kể cho em là chị có một cái bình hoặc là em nhìn thấy cái bình đấy đấy thì là em trải nghiệm nhưng mà nó phải là cả hai tiêu chí đấy cùng xảy ra thì em mới tin. Ví dụ như là một là em trải nghiệm được nó qua em nghe chị nói hoặc là em nhìn thấy nó rồi và hai là nó có sẵn em không ờ không trải nghiệm thì nó vẫn có sẵn ở đấy. Đấy thì lúc đấy em mới tin là có một cái bình ví dụ có một cái bình tím tồn tại chỉ có một cái ví dụ nào không từ từ sao chỗ này lại chị Quế nói là có cái bình sao lại là trải nghiệm được nhỉ? Thì là nghe mà nghe quế có cục vàng ở dưới để dưới phòng thì làm sao mà trải nghiệm được nhở? Thế chỉ nghe thôi chứ nghe thì vậy là không trải nghiệm chứ. Ờ thế là không trải nghiệm. Cái đấy ngoài trải nghiệm chứ. Thế chị Quế bảo chị có cục vàng ở để dưới phòng thì là nó là ngoài trải nghiệm. Nghe nói về cái bình. Ừ thì là làm sao lại trải nghiệm được cái bình được? Nghe nói về cái bình mà tin cái bình có thật mà nó không trong trải nghiệm đấy. Thế đấy là nó là ngoài trải nghiệm chứ. Đấy là trường hợp ngoài chứ nhỉ? Nó có sẵn sao là trong được thật có sẵn ở ngoài trải nghiệm. Chị Quế chị bảo là chị có cái gì chị Quế. vừa đi ăn về xong kể lại cho chị thì chị trải nghiệm kể đúng rồi sao trải nghiệm được mà chị tin cái vị có thật sao mà trải nghiệm ăn được đúng rồi nãy không thể trải nghiệm thì là cái bình đang chị đang bình ở ngoài trả thông qua chị Quế được ờ thì lúc đấy là em không trải nghiệm trực tiếp nhưng mà em được nghe kể về cái bình và và cái bình nó có sẵn ở đấy lúc kể cả lúc em không trải nghiệm thì nó vẫn có ở đấy tin tạ và trả nghe độc lập khách quan trả nâng bây giờ nói là thế nào nó là có thật vâng nói rõ cái thế nào nó là có thật đi đã thế nào là cái mình có thật ừ xong đấy thì mình hãy hãy hãy hãy nói đến cái chỗ là là khi mà mình mình mình trải nghiệm nó thì mình trải nghiệm cái gì có đúng không? Vâng. Đấy những nhà lý luận mình mình hiểu Thế tức là nó có thật là nó phải nó phải có những cái gì sau đấy thì mình mới thấy rằng là vậy thì mình nhìn nó là mình trải nghiệm nó thực ra là mình trải nghiệm cái gì? Mình trải nghiệm cái bình hay là mình trải nghiệm cái nhìn trải nghiệm cái hình ảnh tức là thì nó rõ ra vậy thì mới được chứ còn bây giờ bác đang mình đang thấy nó đang hơi lẫn ở hai cái gọi là tôi trải nghiệm tức là đang nói là nó tồn tại ở ngoài trải nghiệm ừ thì giờ lại nói là tôi đang trải nghiệm thì cái chỗ mình thấy nó hơi lúng túng ở cái chỗ đấy nó chưa rõ làm rõ Thế nào là thế nào là có, thế nào là thật, thế nào có. Có cái bình thật có cái bình thứ nhất là ừ em trực nhất trực tiếp nhất là em nhìn thấy cái bình thì là có cái bình. Đấy, trường hợp trường hợp thứ hai là nếu em không nhìn thấy cái bình nhưng mà em vẫn tin là có cái bình nó có sẵn ở đấy. Tức là à bây giờ Ờ chẳng hạn mà em đang ở dưới tầng một đấy. Ví dụ thấy em không ừ quay quay đi nhá. Không không nhìn thấy cái bình nhưng mà nếu mà ai đấy bảo là cái bình màu tím này của ai đấy kiểu thế thì lúc đấy là với em là có có cái bình đấy nó có sẵn ở đây kể cả mình không nhìn thấy thì vẫn đang có sẵn cái bình ở đây. Nhưng mình liệt kê nhiều trường hợp mình nói từng trường hợp một thôi chứ liệt kê nhiều trường hợp không giải quyết được gì đâu. Ví dụ như đang nhìn thấy cái bình đi thì tại sao đang nhìn thấy nó có thật ý là là đi thì đi vào từng trường hợp một chứ l kê nhiều trường hợp làm gì đúng không ví dụ là đang nhìn thấy cái bình tại sao cái bình này đối với em có thật trường hợp một ấy trường hợp một là đang nhìn thấy trực tiếp cái bình thì sao tin nó có thật là đi sâu cái đấy thôi ờ mua cá thôi nhiều làm gì vì sao tin thì là tin là nhìn nhìn thấy thì phải có thì mới thấy. Ừ. Cứ nhìn thấy là có thật vì phải có thật thì mới nhìn thấy đúng không? Ừ đúng rồi. Hiện hiện tại là không không sờ thấy nhưng mà nhìn thấy thì bây giờ nhìn thấy là đã đã tin rồi. Tin rồi. Tin rồi không ờ tin rồi không cần sờ luôn. Tức là chị tin là nó có ở đấy rồi mới nhìn thấy đúng không? Đúng rồi. Thì đấy cuối cùng là là cuối cùng là không phải là do tôi nhìn thấy nó mà. là tôi đã tin nó ở đấy sẵn rồi đó tôi nhìn thấy nó ở đấy sẵn nhưng mà bây giờ ừ thế cuối cùng là vì sao chị vì sao là chị tin có cái bình ở đây bởi vì nó là có cái bình ở đấy sẵn rồi ừ sau đó là tôi trải nghiệm nó thôi. Ừ đúng không? Thế là thế nó đấy cuối cùng là nó là có sẵn bốn trường hợp đúng không? Có sẵn đúng rồi là nó có sẵn ở đấy xong rồi tôi nhìn thấy nó thì càng chứng tỏ là nó có sẵn ở đấy cho nên là tôi nhìn cùng k nhất là nó ở đấy rồi xong tôi mới trải nghiệm nó đúng không? Ừ cuối cùng là niềm t của mình là nó có sẵn đấy rồi. Vì vì sao mà nó có bởi vì nó có sẵn ở đấy rồi. Xong rồi thêm bằng chứng là nó trải sự trải nghiệm thôi. Xuất hiện bây giờ nó lúc nãy chị nói đấy chị bảo là gì nhở? Phải bao gồm cả vì nó có ở đấy rồi thì mới m mới kinh nghiệm của nó chứ. Ừ. Đúng không? Ừ. Vì có sự hiện ra này. Nhưng mà nhưng mà lý do vì sao vì nó ở đấy rồi tôi mới thấy sự hiện ra chứ đúng không? Nhưng mà nếu mà nếu mà nó ở sẵn đấy, tức là nếu nó có sẵn nhưng mà mình không Mình không nhìn thấy nó đấy thì mình cũng không biết là nó có tồn tại hay không. Ừ. Ừ. Tức là chị cần nghe người khác. Chị lúc nãy chị bảo chị nghe chị Quế chị cũng bảo mà có cần gì chị phải trải nghiệm chị biết đâu. Thì thì đấy thì nếu mà khi mà không không không nhìn thấy ấy thì cũng là phải nghe. Ừ. Nghe nhưng mà không phải nghe không phải không phải thấy nó. Ừ. Cũng không phải nghe về nó mà nghe người khác nói nên là nghe nghe nghe chỗ khác chứ. Nghe nghe người khác nói về nó. Ừ. Thì đâu có đâu phải là trả. của nó đâu. Ừ. Thì ngay khi đấy thì ngay khi đấy là chị đang chị đang không trả không trải nghiệm nó đúng không? Lúc nãy chị bảo là phải có nó ở đấy thì tôi mới trải nghiệm đúng không? Ừ. Một là phải có sẵn nó ở đấy và thứ hai là tôi phải trải nghiệm nó. Nhưng mà nhưng mà bây bây giờ đúng không? Là kể cả trong trường hợp là có sẵn ở đấy và tôi chỉ cần nghe nói về nó chứ tôi không cần trải nghiệm trực tiếp nó đâu. Ờ đúng rồi. Thì tôi vẫn tin là có nó. Ừ ừ. Nó sẽ trải nghiệm trực tiếp không trải nghiệm luôn chứ nhở. Lúc đấy đâu có trải nghiệm trực tiếp thì không thì vừa nói là đọt là chị nhắm mắt xong rồi nghe bảo là có cái bình một tí của đây không trải nghiệm rồi chứ ừ không cho không trải nghiệm mà chị vẫn tin là có cái bình thì là đang tin là nó nó Vậy là cái lúc mà chị nghe chị Quế ấ là có trải nghiệm hay không trải nghiệm? Ờ lúc đấy là không không có trải nghiệm trực tiếp cái bình thì là không là có trải nghiệm hay không? Là không là không đúng không? Tức là cái trải nghiệm gián tiếp của chị là nó không trải nghiệm. Ừ tức là nó nó bị lẫn Kiểu là trải nghiệm gián tiếp là chị vẫn nghĩ là nó có trải nghiệm. Ừ. Nhưng mà trải nghiệm gián tiếp có phải trải nghiệm gì đâu. Ừ. Chị có bao giờ trải nghiệm cái phần đấy đâu. Chị Quế đi ăn xong bắt đầu bảo chị là kể về cho chị thì chị trải nghiệm được cái gì đâu. Ừ thì thực tế là lúc đấy chị không trải nghiệm mà chị vẫn tin là có. Đúng rồi. Thế vậy thì cuối cùng là có cần trải nghiệm không? Không. Thế cuối cùng là là chị tin nó cứ có sẵn ở đấy là nó khó đúng không? Tức là cái cơ sở lúc nãy chị bảo là hai phần đấy chị chỉ có một thôi. Ừ. Chứ nó không phải không cần cái yếu tố trải nghiệm trải nghiệm nữa. Lúc nãy bảo là phải có trải nghiệm cộng với có sẵn có sẵn thì mới tin là có vật. Nhưng vừa chứng minh là ờ có trải nghiệm hay không có quan trọng. Cứ có sẵn cứ bảo có sẵn là có vật rồi. Ừ. Đúng không? Thế là tin có vật là do tồn tại là vì nó nó có sẵn là do có sẵn chứ đâu cần phải có trải nghiệm hay không. Không trải nghiệm cũng tồn tác. Tại vì trong trường hợp ấy chị Quế chị nói một thứ mà không trải nghiệm là gì? Vẫn tin là có thật mà. Ừ. Ừ tin chị quo cảm tin có hai cây vàng để dưới gầm giường chứ mình nói thấy có ai tin đâu bà đầu tiên đúng rồi thực ra lúc đấy là không trải nghiệm là không trải nghiệm không trải nghiệm tí nào cả nhưng mà mình nghĩ là vẫn có sự trải nghiệm theo kiểu giáo tiếp nghe nó kỳ quặc luôn thì là không trải nghiệm nghe đấy mình nghe kể về tổ tiên mình như mình có trải nghiệm bao giờ đâu ừ chứ không phải là trải nghiệm gia tiếp qua bố mẹ đó cái đoạn Ví dụ cái bàn lúc đấy nếu mà chỉ nghe thôi không nghĩ gì thì đâu có tin đúng không? Nghe xong rồi nghĩ về một cái bình màu tím. Thế là mình có trải nghiệm một suy nghĩ về cái bình màu tím vì các trải nghiệm của mình là sáu thứ mà. Thì trong sáu thứ đấy có một thứ là suy nghĩ là tôi nghĩ về cái bình của chị Quế. Đấy là nghĩ được không? Nhưng mà đúng là sáng nay lúc em làm là em làm là có gồm có hai cái tiêu chí đấy là em phải trải nghiệm được và thứ hai là nó có sẵn nằm ngoài trải nghiệm nhưng mà bây giờ là thấy là không không cần phải trải trải nghiệm được mà là chỉ cần nó có sẵn ở đấy thôi thì là mình đã tin là nó nó nó có vật rồi hoặc là như chị nói là nghĩ đến cái gì thì cái đấy có thật đúng rồi mình tin là có sẵn nghĩa là nghĩa thực ra tin là có sẵn bản chất là cũng là mình tin là trải nghiệm được đấy nghĩa là nó có ở đấy nên lúc nào tôi trải nghiệm cũng được ừ chứ không phải là mình phải đang trải nghiệm. Đúng rồi. Lúc nãy em nói là đang trải nghiệm. Ừ. Thì sáng nay em thấy là đúng là cái bàn thì lúc đầu tiên là em em phải em phải em phải dự em phải ngồi ngồi ở trên em phải ngồi ở ở cái bàn đấy. Xong rồi mình đã từng mua nó đấy. Và bây giờ khi mình đi ra ngoài thì kể cả khi mình ra ngoài rồi thì vẫn có cái bàn ở đấy. Đấy thì lúc đấy là mới thành là có có hai yếu tố. Nhưng bây giờ đúng là không không cần phải yếu tố trải trải nghiệm nữa mà là mình vẫn tin là ở nhà mình đang có sẵn cái bàn đấy. Rồi quay về cái phần là tin có một vật là vì nó có sẵn nằm ngoài trải nghiệm. Sau đấy mới đi tiếp là nếu mà ờ thế thì khi mà nó có sẵn ở ngoài trải nghiệm tức là nó tồn tại độc lập với cái trải nghiệm. Thế thì phải có cơ sở để chứng minh được là khi mà cái cơ sở đấy nó không nằm trong trải nghiệm vẫn chứng minh được là phải có cái vật đấy. Nhưng mà bảo là có cái bình thì cũng là vì sao có cái bình thì cũng phải nhìn thấy không phải chứ. Đây rồi. Đấy tại vì tại vì chưa chốt được cái kia cho nên là lúc nói nó lại bị vòng lại. Chốt cái kia là cái gì? Chốt là thế nào là có thật? Có thật là một vật nó có sẵn nằm ngoài trải nghiệm. Thì bây giờ mới phải đi chứng minh là xem là có cái vật nào thực sự tồn tại, có sẵn đấy ở ngoài trải nghiệm hay không. Nếu mà có thì phải có bằng chứng chứng minh được. Đấy thì vì là mình đang tin là có một vật có sẵn mà nằm ngoài trải nghiệm thì muốn chứng minh được cái vật đấy có thật thì nghĩa là cái vi cái cơ sở chứng minh nó phải không liên quan đến trải nghiệm bởi vì nó đã độc lập, nó đã tồn tại độc lập với trải nghiệm theo theo đị theo cái định nghĩa vừa vừa vừa rồi rồi đấy nhưng mà nếu mà ngoài trải nghiệm thì ví dụ mình chỉ thấy là mình nhìn thấy hoặc mình nghe nói thấy tức là toàn là bằng chứng toàn là về toàn trải trải nghiệm thôi chứ không có một cái bằng chứng nào ngoài trải nghiệm mà chứng minh được có cái vật này cả tậm vấn đề của vân lúc nãy đangở vân chỉ xác quyết là không chạy cái gì Nhưng không sắp quyết được và trải nghiệm cái gì vấn đề rất lớn vì thế là sẽ lúc nào cũng không có tự tin lúc đấy quấy mới đang nói dở là em chạm cái gì đấy ch nghe chỗ đấy xong bảo quấy là không phải nhấn mạnh người ta đang sai đấy quay lại câu chuyện cho nó dễ hiểu hơn quấy phải nói là em sai rồi chứ quấy không nói là thế chạ cứu gì thế như vậy là mình tao không biết tao sai xong vân nói ngay cái cách trả lời của Vân thể là Vân chẳng thấy mình sai đâu rồi đấy đ Cái đó là sụ nghe được mà nhớ đấy không có quyết vào vân xác quyết là không trải nghiệm cái gì nhưng mà lại không sắc quyết là mình trả được cái gì đấy là một cái sai rất lớn nhưng không nói là em đã sai rất lớn quấy hỏi chả cái gì thôi bây giờ vì thế nên Vân mới không nhận ra được là mình sai đấy thế thôi sai lớn luôn ấy cái vấn đề lớn làm sao mà tự tin được n mình không sắp quyết được cái gì ừ mình sẽ mình không trải nghiệm gì sao mà X Quế Quế nó hiểu quế hiểu vấn đề bây giờ chị Quế hiểu vấn đề quế hiểu vấn đề đúng rồi chẳng qua chị chê quế là không tấn công người ta vâng ạ bỏ qua đời ta như tưởng ta đang đúng trời ơi như cái đoạn này sẽ nói sau vâng còn đâu cái đoạn lúc nãy đang nói dở là lúc nãy em chỉ xác quyết đến đoạn là à không có vợt và mình không trải nghiệm được vật nhưng mà cái đấy nó mới chỉ là nửa câu chuyện thôi. Và quan trọng nhất ấy là trong cái đợt thiền mới của mình á là nó khác hoàn toàn cái thiền cũ là ở chỗ là thế mình đang trải nghiệm cái gì và mình phải xác quyết được cái đấy một cách rõ ràng cả bằng kiến và bằng kinh nghiệm. Đấy nó hoàn toàn khác trước. Nên nếu mình thiếu cái đấy ấy thì thiền của mình chỉ xây dựng trên không thôi. Và vì thế cho nên là mình không biết cái nào là đúng nên là trong cả quá trình mình sẽ mình còn không biết là biến từ cái gì sang cái gì đúng không? Nghĩa mình không mình không xác quyết là mình đang trải nghiệm cái gì. Vâng. Đúng không? Tại vì nó có hai vế nhá. Là là vật và trải nghiệm đúng không? Mình chỉ xác quyết là không có vật đâu. Vâng. Thế nhưng mà trải nghiệm thì nó là cái gì? Khi mình gọi là trải nghiệm ừ thì thực ra là trong cái gọi là trải nghiệm thì nó có rất nhiều nhầm lẫn ở đấy. Vâng. Và mấy ngày vừa nãy còn nhiều bạn và mấy ngày vừa rồi là Khi mà ngồi với nhau thì bắt đầu bọn chị mới thấy là mọi người mắc cái này rất nhiều. Khi mình nói là không có vật chỉ có trải nghiệm. Nhưng mà thực ra mình ngầm tin gì? Trải nghiệm là gì? Mình tin là có rất nhiều trải nghiệm khác nhau. Mình tin là có trải nghiệm theo thời gian và mình tin là các trải nghiệm nó tách rời với nhau, khác nhau, tách rời nhau, chạy theo thời gian. Nghĩa là rất nhiều nhầm lẫn về trải nghiệm đúng không? Ch anh thì nhầm cái gì? Em nhầm thả luôn hết cả là có loại trải nghiệm nhỏ trong một cái trong trải nghiệm có những cái trải nghiệm nhỏ ví dụ trải nghiệm xúc chạm trải nghiệm suy nghĩ đấy. Thứ hai là em nhầm là có trải nghiệm lúc nãy trải nghiệm bây giờ đấy. Trải nghiệm chạy trong thời gian. Đúng rồi. Trải nghiệm đang là một đang là hai đấy. Đấy thế là mặc dù là sư hụ có nói với mình về cái trải nghiệm to nhưng mà khi mà mình chưa làm rõ mình trải nghiệm cái gì ấy thì mình nghe lời sư phụ như thế. Nhưng mà lập tức về mình phiên dịch lại hết theo cách hiểu của mình luôn. Vì mình đang thấy như thế, mình đang thấy có nhiều trải nghiệm. Thế là mình phiên dịch lời của sư phụ là một trải nghiệm thành à có các trải nghiệm có cùng một tính chất là giang ngộ. Trải nghiệm nào cũng là trải nghiệm giác ngộ. Cả một thời gian dài là một chuỗi trải nghiệm giác ngộ. Tất cả các trải nghiệm. Thế thì trong kinh nghiệm của mình đã có 1 tỷ thứ rồi. Đúng chưa? Đúng rồi. Mà kinh nghiệm của mình có 1 tỷ thứ nhá. Cộng với việc là mình nghe sư hụ nói rằng là có một cái trải nghiệm giác ngộ to go thế là mình sẽ vật vã để cả phiên tiền để mình biến cái trải ngộ cái trải nghiệm giác ngộ từng cái trải nghiệm giác ngộ nhỏ một mình ghép nó vào cái trải nghiệm to hoặc là mình đập bẹp nó ra hoặc mình làm thế nào đấy để cuối cùng nó phải về một thì đấy là một phiên mà mình phải làm rất nhiều thứ ví dụ như một bằng chứng là em sẽ làm việc là cố gắng nhìn thấy nó rồi xong cố gắng làm cho nó không tách để nó xóa nhòa hết cái danh giới của nó với cái trải nghiệm này Đấy nhưng mà cái này thì là mình phải xác quyết rất là rõ ràng. Và cái xác quyết này ấy thì thực ra ấy nó không thể nào mà chỉ đến bằng việc là mình nghĩ đâu. Nếu mà em nghĩ á nghĩ thì cùng lắm chỉ đến đoạn là gì? Mình toàn nghĩ đến là từng thứ này là trải nghiệm giác ngộ. Xong mình nghĩ rằng các trải nghiệm này không tách khỏi nhau như toàn nghĩ hết. Và nên vì khi mình chỉ dùng suy nghĩ thôi nhá thì kiến mình nghe rất là đúng. Nhưng khi vào thiền mình Rất là chật vật. Rất chật vật. Nhưng nếu khi em xác quyết cái điều đấy là mình trải nghiệm cái gì ấ khi mà sư phụ nói về việc mình khảo sát nhá. Không phải là khảo sát bằng kiến đâu mà cái khảo sát đấy nó luôn luôn đi kèm giữa kiến và kinh nghiệm. Nhưng mà khi mình thấy không vật hiện ra là hiện ra thì về kinh nghiệm mình thấy đúng là hiện ra chỉ là hiện ra thôi. Khi mình xác quyết là thế trải nghiệm mình đang trải nghiệm cái gì thì sau khi mình xác quyết về kiến đó là cái gì mình nhìn vào kinh nghiệm mình thấy đúng là như thế. Và mình phải có một cái phương pháp để mà mình cho mình một kết luận. rất chắc chắn là mình đang trải nghiệm cái gì. Và khi mình có phương pháp đấy mình dùng bằng kinh nghiệm nhá là mình thấy đúng ở cái kinh nghiệm này này. Đấy là không phải trong thiền đâu nhá. Chị đang nói về đoạn khảo sát bên ngoài. Bên ngoài mình làm thạo thì vào thiền mình mới có thể làm được. Là ở bên ngoài thiền mình đã xác quyết cả bằng kiến và bằng kinh nghiệm là thế mình đang trải nghiệm cái gì một cách rất rõ ràng. Và mình thấy khi mình thấy cái đấy rõ ràng rồi ấ là vào thiền mình không nhầm nữa. Đúng không? Giống như một cái hôm nay em kể về sư phụ ấy là là trong thiền em cứ phải làm rất là nhiều. Ờ thì thì đại loại là sư phụ hỏi em một câu thôi là thế với trải nghiệm giác ngộ là gì? Thì em trả lời là trồng không hiện ra sáng tỏ. Trồng không sáng tỏ hiện ra xử sai. Nhận thức như thế thì bảo sao là vào thiền vào thiền chật vật là đúng rồi. Phải biến kinh. nghiệm đang không chống không sáng tỏ hiện ra thành chống không sáng tỏ hiện ra bao giờ mà không biến được thì sẽ không nhận ra đó là trải nghiệm giác ngộ nhưng trải nghiệm giác ngộ là gì c hỏi lại thì trải nghiệm giác ngộ chỉ là kinh nghiệm đang là thôi thì thì mình phải xem lại cái định nghĩa trải nghiệm giác ngộ của mình là như nào mà vào thiền mình phải phải làm nhiều thế phải biến đổi kinh nghiệm mà mình đừng có đi định nghĩa một trải nghiệm giác ngộ xong rồi là mình đi tìm nó đúng rồi chố ph gian tổng của em hiện ra là em định mà là mình phải xem khảo sát mà ra xem mình đang trải nghiệm cái gì thì khi mình ra được cuối cùng mình trải nghiệm cái gì thì nó chính là nó tức là mình mà tống không sáng tỏ hiện ra mình sẽ định nghĩa một cái trải nghiệm có ba tính chất như thếch đủ ba thì tôi mới đồng ý đây là ngày xưa mình mới làm cái trò đấy hồi xưa mình làm về lý mình mới làm cái trò đấy thì nhưng mà đấy em vừa bắt một cái em thấy mệt quá xong rồi em em trình bày thì sù bảo là như thế sai rồi định nghĩa trước trải nghiệm ra mộ là một cái vật, là một cái thứ có cái tính chất nào đấy. Xong rồi bao giờ tôi phải khảo sát, bao giờ tôi phải thấy hoặc là tôi phải ép ra tạo ra một cái kinh nghiệm có đủ ba cái tính chất như mà tôi vừa tưởng tượng ấy thì tôi mới thấy đó là trải nghiệm giác ngộ. Nhưng mà kỳ thật lúc đấy là là tưởng tượng về trải nghiệm giác ngộ rồi chứ không phải là trải nghiệm giác ngộ thật sự nữa. Không phải trải nghiệm được là cái kinh nghiệm đang làm đấy nữa. Đúng. Và lúc nãy còn có một đoạn mà Tuệ Vân nói đoạn không tách ấy. Tại vì Tuệ Vân có rất là nhiều logic nhưng mà có một đoạn nói về không tách, về trải nghiệm không tách ấy thì cái đoạn này nó lại rất là dễ nhầm. ở chỗ là cái không tách này nhưng mà không tách dựa trên một cái có hay là dựa trên một cái không. Tại vì các cái đoạn lý luận của em nó đều rời giảng nên lúc nãy em nói về cái đoạn một cái trải nghiệm không tách ấy. Không tách thì nó rất là đúng nhá. Nhưng mà chỉ một niệm thôi là sai. Tại sao hôm trước Minh Hải nói đi nói lại ấ nếu mà mình nói rằng là không tách mà cái trải nghiệm này là một cái có giống như hồi xưa mình nói biết có thật ấy. Thế là lập tức là có một cục trải nghiệm lẫn lộn không có gì tách khỏi cái gì nhưng vẫn là một một thứ có thật. Nhưng mà cái không tách này nhưng không tách phải là trên một cái nền chống không cơ thì nó mới là đúng. Tạ xong này khác đi ra nghĩ hơn. Vâng. Đấy độ check check check ơ quên không thôi comment đây thôi tôi có một cái mẫu để cho đúng chắc tôi không có cái cái thái độ là xem thật nó là cái gì thế là cách ra được cách của Vân Toàn là mẫu ấ có cái là thật là cái gì đâu con nhìn ngay mà xem có thực sự quan tâm thật là cái gì đâu bây giờ không tu nữa đâu. Kiểu đấy thủ cũ rồi mình không thể nói là không có gì được mình phải thực sự mình thực sự muốn xem nó có cái gì Chứ có lẽ tôi phải tôi phải lấy không gì để thiền cho đúng đấy. Vân là kiểu đấy thay đổi rồi. Sự thật nó là cái gì? Nó có cái gì? Sau này tôi ép kinh nghiệm thế nào cho ra cái đấy. Đấy thiền thông thường những hành giả gọi là sơ cơ lại bị rơ cái đấy. ngồi é các kinh nghiệm mà cho tôi định nghĩa trước là đúng. Chông anh đấy cũng bị đấy. Vì thế tôi chỉ quan tâm thế nào là mẫu đúng thôi. Tự nhiên lúc đầu ai chả bị thế. Tôi cũng chả có gì đáng trách cả. Ai chả bị thế. Nhưng mà tôi con phải đi xa hơn đấy. Đi thôi những bạn tiến bộ trinh bày đi cho bạn khác nghe thấy cảm hứng đi. Khải đi Khải 100% cho anh chị đ phân biệt 2k đi biệt nào. Vâng. Con à kể lại mấy cái lên ca hôm nay. Ừ nên thiền 3k thì 2k đầu. Thì à ừ tôi trước đó thì cũng nghe lại cái âm bài hôm qua của nhóm thiền một thiền không à thiền một đấy nh cái đoạn màí dụ giảng cho chị Hải ấy khảo sát khảo sát ấy khảo sát bước một bước một đấy khảo sát nhớ hôm qua đi tâu đưa đến cái đoạn là ví dụ như là khảo sát đến hình ảnh này tức là chỉ có trải nghiệm hình ảnh này đấy xong lại thêm bước nữa thế thì thực sự có trải nghiệm hình ảnh không ấy từ đến đoạn tức là thêm một phát nữa thì thấy ồ tức là Tức không thể nói là trải nghiệm hình ảnh được. Nó chỉ là trải nghiệm cái cái hiện ra cái tức là saong lại tiếp và trải nghiệm tức là để cuối cùng là về thực sự lúc tức khảo sát kiểu từng bước đ một thì thì thế đúng mình thuyết phục về về mặt lúc khảo sát luôn thấy ừ chỉ có thể là là chỉ có thể là kiểu như là cái cái trải nghiệm cái cái đang hiện cái gọi là gì kinh nghiệm đang là thôi chứ không thể là một không thể nói là trải nghiệm một cái hình ảnh hay một cái âm thanh hay một cái vật gì được. Thì hôm qua nghe đoạn đọ trẻ nghe đi nghe lại hai lần thấy đoạn đấy rất là ấn tượng này. Lúc mình khảo sát mình thấy chắc chắc chắn là ồ thế chỉ có Chỉ có cái tứ lúc nào mình chỉ có thể là cái cái kinh nghiệm đang là thứ không không thể nào nói là trải nghiệm hình ảnh hay cái cái vật gì mình tin được ấy. Thì đoạn đấy thấy khá là ấn tượng cái cái bài hôm qua. Ờ đến một cái ấn tượng thứ hai là ừ có một cái bài là bài hôm trước lúc mà lần đầu tiên có mấy mấy bạn 100 ấy xong xụ mọi người chia sẻ chị Trang chị Bí chia sẻ để kinh nghiệm ấy. Sau đó sư phụ phụ có con comment một đoạn khoảng tầm mấy phút ấy, 5 10 phút thì ông ông ấy nghe đoạn đấy rất thấy cảm hứng xong có về kiểu gõ lại kiểu gõ lại cái đoạn đấy kể hiểu hiểu rõ hơn ý sư nói là cái gì ấy. Tất cả số tiền đấy chưa hết số tiền đó. Cái bài gì bí kí lụm gì không? Bài mà phát hiện mấy bạn lụm bí kí ấy. Trong đoạn đấy thì có một cái ấn tượng là sụ nói về logic là có một logic là th mình có chỉ chiếu trải nghiệm chiếu trải nghiệm mà không Tức là không thể tách được cái gì khỏi trải nghiệm đấy. Tức là có trải nghiệm thì không thể tách được thì tức là chỉ có thể là chỉ có trải nghiệm thôi, không thể là có cái gì khác được. Thì thấy cái đấy khá đơn giản và thấy ủa thế đúng rồi. Tức là cái kiến vào giúp kiểm tra thì đúng như thế thật thì chỉ có trải nghiệm mà mình không thể nào các phiên tiền các thứ mình sau check đi không thể nào có cái tách khỏi trải nghiệm được n chỉ có trải nghiệm không thể có gì khác được ấy. Thì đấy một cái tôi mấyôm nay cũng hay xem lại vào đấy để để ngẫm ngẫm quanh quanh cái đấy. Mỗi hôm ngẫm thêm một ít để cho nó rõ ràng hơn. Ờ đấy là m cái ý ấn tượng của hai hôm nay. Cái ý đấy và thứ đấy thì rất rõ cái phần mà sác quyết vị thế. Như vậy là chỉ có trải nghiệm thôi. Chỉ luôn trải nghiệm đấy mình mặc mặc định là trải giác ngộ thì nó sẽ là chả khả thả giới giác ngộ ấy. Mọi thứ nếu mặc mặc định trải nghiệm là cái gì nó là cái đấy tại vì mình xác định chỉ trải nghiệm thôi mà. Thế thì mặc định là trải nhãn ngực ngộ thì tức là chỉ có trách nhã ngộ không có gì khác không thể có gì khác được. Thì lúc đấy vị thế sẽ là không thể nào có một cái vị thế khác. là là bắt đầu và là phải có tôi chỉ có vị thế là là mình để chận giác ngộ không thể là có vị tôi hành giả được ấy. Tức là không có trong đấy sự nó nói rõ cần phải tư rõ để thấy là chỉ có một vị thế duy nhất là vị thế là mình là biển hay là m là biển ấy chứ không thể có hành giả được ấy. Tôi chắc chắn là tư nào tư để chốt là cuối cùng là chỉ thấy chắc chắn chỉ thấy mình là chảnh dã ngộ không thể nào là tôi là hành giả tô không thể là lúc chọn này lúc chọn cái kia được ấy. Th đấy là cái đoạn thưa cũng nghe mấy hôm nó cũng kiểu nó quay đi quay lại để mình rõ đấy là chắc chắn là ô thế thứ là chỉ có trải nghiệm giác ngộ. không không thể nào có cái đoạn gọi là mình có cái góc nhìn vị thế của hành giả để mình lựa chọn ấy thì đấy là cái đoạn mặc cho mà đấy dụ nói thấy ấn tượng phần đấy thì cũng để chắc chắn ổ như thế thì chỉ có chạnh chắc chắn mình là chỉ có một vị thế du th duy nhất không thể có hai vị thế được không thể kiểu suy trạng thái được mà chỉ có một thôi chứ không không thể khác được thì đấy đấy là một cái và một cái ý nữa là cũng liên quan đến đạn ý vừa sư chia sẻ với chị vân thì cũng hôm nay thấy hôm nay vừa vỡ ra đoạn đấy là Nay có hai phiên thiền thì là à có ba phiên thì hai phiên đầu thì sẽ là cứ kiểu tư xong lại mình thiền xong lại xem là kiểu trong thiền mình có từ chối chống lại gì không ấy xong kiểu rút kinh nghiệm lại xem là mình như nào thì thấy hai phiên đấy thì có một số nhận ra một số phên đấy có một số cái chống lại chống lại thừ lúc tư nhiều khi mình chỉ tư nhưng mà lúc lúc vào phiên thiền bắt đầu mình phát hiện rõ cái gì mình đang cho lại cái gì cho lúc tư thì mình không thể biết được nói chung là các kiến có vẻ rất đúng nhưng mà lúc vào thiền nó cứ từ chối những cái nó kiểu mình chưa gặp bao giờ hay những cái lạ lạ ấy thì Ví dụ như là phiên đầu ấy thì từ chối gì? Từ đầu phiên đầu là từ chối tên lúc đầu thìa nó bình thường tin và đoạn cuối cuối có hai ông bên cạnh quán cà phê cứ nói chuyện bình thường chước ch trước đó hai ông nói chuyện về làm ăn gì đấy thì mình thấy nó ờ thì cũng chỉ trải nghiệm tức cảm giác thấy bình thường nhưng đoạn cuối ông ấy hai ông lại nói nói chuyện với nhau ông tiên đang nói làm ăn lại hỏi này thế ạ theo anh thế nào thiền đấy xong ông kia ờ ông kia lại trả lời lại cái gì là thiền là cái gì đấy tóm lại là ông câu chuyện hỏi về thiền ấy nói đúng không thì có một kiểu một ông là kiểu không hiểu về thiền Ông nghi cũng hiểu sơ rơi về tiền rồi thì hai ông trả trả lời với nhau thì câu chuyện bắt đầu mình cuốn vào đấy thì bắt đầu thấy lại từ tức là lúc đấy bắt đầu lúc từ chối lạn đấy bắt đầu sự từ chối cái cái đ cái đoạn đấy kiểu mình vẫn từ chối trạng thái mình cuốn và câu chuyện các thứ ấy kiểu vậy tin của c hai người đấy thì tức là từ cái đấy sẽ ra rất nhều nhầm lẫn ví dụ như là tin là chắn tin có hai người đấy à ngoài trải nghiệm à đấy tin là có trạng thái chùi suy nghĩ vẫn tin tức là mình từ cái trường hợp mình mình soi lại xem mình đang đang tin cái gì ở ngoài trải nghiệm ấ Đấy thì kiểu như thế tiếp phiên đầu thì ấn tượng là cái đoạn đấy thì tứ những cái câu chuyện kiểu như mình cuốn cuốn mình sẽ sẽ dễ bắt đầu lại tin là à có trạng thái là chui vào suy nghĩ có một cái gọi là khác tức là có chui ra chui vào suy nghĩ ấy có suy nghĩ à có hai người đấy có có câu chuyện đấy thì đấy là một cái phiên đầu tiên phiên thứ hai thì cũng một cái nữa nó xuất hiện một cái từ chối khác kiểu như là vị đang ngồi thiền tiên lại có hai người kiểu như là hai người đến đấy xong kiểu hù híới nhau ấy xong rồi kiểu Gu vạn nhá. Quá guền một lần là hú hí thôi. Hú khải thích hú hí mà thích người ta nhìn cứ ôm nhau hú hí các thứ. Ô sạn này sao mẫ tập trung ấ nhỉ? Xong đoạn này mình cuốn xong từ chối tức là từ chối xong lại từ chối cái sự từ chối đấy tức là hai lần từ chối chỗ đấy. Đấy thì xong cứ c hai người đứng một cãy đấy thì lội l tược mình cũng nhìn trải nghiệm cử đến. Vâng cử đến cho huý xem huý tập. Vâng thì nhìn trải nghiệm nhưng mà mình biết là nhìn lúc đấy nhưng mà vừa nhìn là vừa từ chối th Bản chất là mình vẫn đang tin rất mạnh cái đấy. Thì sau phiên nhìn lại thế mình tức mình đang tin cái gì ngoài trải nghiệm nhỉ? Thì tức là ôn lại tin của hai người đấy. Đây có những cái câu chuyện hù ý nhau những cái sự từ chối và không được. Tức là lại câu chuyện là à lại tin là có trạng thái là chùi suy nghĩ này, không chui suy nghĩ này, chống lại không được chống lại các thứ. Tức là mình sẽ nhìn lại thì mình thấy ổ lại tin một số thứ cái thứ này làm ngoài trải nghiệm. Thì hôm qua cái bài mà kinh nghiệm sạch à gì nhỉ? Nhận đúng kinh nghiệm sạch ấy thì đúng là qua các phiên mình thấy ừ xem là mình cái cái cái nhận thức của mình nó đang chưa sạch ở đâu hay mình cái cái tức là mình vẫn còn cái tin cái gì ở ngoài trải nghiệm ấy thì qua mỗi phiên kiểu nó cứ rút kinh nghiệm một số cái thì vừa xác quyết xong tự yên hai đôi đấy tiên lại đi thì thấy là đúng kiểu như là cảm giác như là được quan cho cái để mình hiểu xem mình mình đang từ chối cái gì ấy. Đấy thì đấy là cái gọi là hôm nay cứ kiểu thiền xong mình xem từ chối cái gì mình để mình nhận ra à mình đang thấy cái gì ở ngoài trải nghiệm thì lại nhận thức lại và sác quyết lại thôi. Khi 100 là gì đấy. Vâng. Thì còn một cái nữa là cái liên quan đến cái cái sự nói là cái có ấy có cái gì ấy thì trong cái bài đấy sự nói là có hai thứ khi là xác quyết về kiến này về lý này giác ngộ về lý thứ hai về sự thế về sự thì thực ra có cái gì thì trong này chụ nói là thế thực sự khi nhìn vào kinh nghiệm ấy th một có kinh nghiệm ban đầu là chỉ có trải nghiệm thôi không thể có vật được t lúc ô đến phiên thứ ba rồi mới tự tin cái đấy ồi đúng rồi chỉ có trải nghiệm tức là thế giới lâu nay mình cứ tưởng tượng là mình đang có rất nhiều bản chất là nó chỉ có trải nghiệm thôi trải nghiệm sau đó thì suy nghĩ bảo các thứ vào ấy tức không thể nào trải nghiệm vật này không thể nào trải nghiệm một cái gì vật hay gì khác còn bản chất là mình luôn là chỉ có nhì kinh nghiệm chỉ thấy trả trải nghiệm thôi chỉ có trải nghiệm thôi thì về bật vật sự yên thấy rất là tự tin phần ồ đúng rồi chỉ có trải nghiệm không không có gì được không gì khác cái thứ kiểu như mình có tưởng vật hay có cái gì đấy bản chất là bịa chứ không thể nào về trải nghiệm thì ôi thì trải chiếu trải nghiệm thôi thì cảm giác đ tiên thấy thấy rất là thế chạm y đấy à cái phận phần đấy thì Xong vào thiền thì đừng kia khi mình xác định rõ bị thế chắc chắn bị thế thôi thì cứ kiểu có thì cứ tức là lúc đấy thì cảm giác là bản chất là cảm giác không không phải làm cái gì ấy. Tức là cái gì bả cái gì là chỉ trải nghiệm thôi mà thì cái gì hiện ra cũng là tức là chỉ có trải nghiệm thôi. Thì con thấy là có một cái ấn tượng là hai cái là làm sạch cái những cái mà nhận thức về nhận thức để mình th chắc chắn là không có gì nằm ngoài trải nghiệm ấy. Làm sạch phần đấy. Qua những kinh nghiệm thiền thì mình sẽ làm sạch hơn phần đấy. Thứ hai là có một cái khảch khẳng định lệnh chắc chắn là về có thì có cái gì ấ đấy thì có cái chỉ có trải nghiệm thôi thì bằng nhìn vào kinh nghiệm chỉ thấy trải nghiệm thôi hoặc kinh nghiệm đang là này thì thấy trải nghiệm thôi thì kiểu tự tin thì có hai ấn tượng là cái phiên cuối là là cái đấy cái ý là sự của thế mà về sự thì thì như nào ấy về sự nhìn các thứ con tin thực ra chỉ có trải nghiệm trải nghiệm đầu tiên gọi là sự hay nói là kiểu cái trải nghiệm cái khoảnh khắc đầu tiên là chỉ trả trải nghiệm thôi Không thể nào là cái gì khác được. Ờ hiện tại con nhớ mấy cái đấy rồi thấy cái phiên cuối khác khác mấy cái đấy phiên thứ ba có hai người nha đầu không? Phiên thứ ba thì rất nhiều người nhưng mà cũng ý là nhưng mà ý mình được rõ ràng là chắc chắc chắn là hiện ra hiện ra rồi tức là chỉ có trải nghiệm rồi không không thể là có cái gì nằm ngoài cái cái hiện ra này được ấy. Nếu hiện ra chỉ trải nghiệm thì xem hai người như xem phim thôi. Vâng. Thì lúc đấy nó không còn vấn đề nó gây chuyện cho mình là được. Vâng. Đúng chưa? Chẳng qua vì mình không xem hai người xem phim, mình xem người như thật. Vâng. Nó mới gây chuyện nó mới ảnh hưởng gây hại cho tôi chứ. Vâng. Đúng không? Hiện ra chỉ là hiện ra không phải thật thì chỉ xem phim thôi. Vâng. Ng thì khi sác ch rõ th đúng mình thấy là nó chỉ là hiện ra. Còn trước đó mình vẫn trong một hai viên đầu chứ mình vẫn tin là hiện ra là có cái gì đấy nên là sẽ có nhiều trạng thái và sẽ gây h hại các thứ không được rồi từ chối bằng mấy cái ấn tượng này hôm nay đó nay có ai lên nữa trình bày chúc tra hấp dẫn kì hấp dẫn mà con thì thế nó hay mà món này thú vị mà vâng bị khảo sát về thực tại cơ mà vui thế khc thì khoa học đâu đúng không khó thực tại chạ rất là khoa học luôn ấy Con thì là từ từ mà hôm mà bị mắt hai từ trải nghiệm nhỏ và trải nghiệm lớn ấy. Thế là và sau đó thì là ngồi thiền mình biết được cái cái phần mấu chốt là mình xác xác quyết đó. Xác quyết thực tại là gì á ạ. Ừ. Nhưng mà nhưng mà mình đừng có xác quyết theo công thức của sư phụ. Tức là con con thấy là mình mà càng làm theo công thức mình càng bất an. Ấ nên là bản chất là mình đi tìm sự thật là cái gì á ạ. Tức là mình á bản thân mình á cho nên là ví dụ như một lần vướng vào ngôn từ rồi mình thấy sợ hãi lắm nhá. Mình thấy là eo ơi nó chỉ trọ lum la hết là bắt đầu mình hoảng loạn luôn ấy. Cho nên là từ đó là mình sẽ đi từ kinh nghiệm của mình giống như là sư phụ bày mấy hôm nay là khảo sát thì mình sẽ đi dùng ngôn từ của mình để mình khảo sát là thế nào là có vật. Thì tức là ừ thật bản chất mình nói là biết kiếp trong thiền nhưng mà con thấy là vấn đề là kiến của mình tăng lên. Kiến kiến cái nhận thức của mình nó tăng lên là về việc mình đi khảo sát hàng ngày nè và mình mình thấy rõ là mình đang tin cái gì. Còn còn sau đó thì tự nhiên mình thấy rõ ràng mình mình sẽ thấy là cái cái cái ví dụ như là mình thấy là nó ừ cái bản chất thực tại sư phụ nói là hiện ra à trống không sáng tỏ và hiện ra thì mình thấy cái kinh nghiệm nào cũng có cái tiêu chí đó hết. Đảm bảo của mình là kinh nghiệm này nó nó đều là tiêu chí đó. Rồi thì là khi mà con xác quyết rất là kỹ trước khi thiền để xác quyết là trải nghiệm nào cũng là trải nghiệm giác ngộ hết. Tức là mình thấy trải nghiệm giác ngộ đi từ cái hướng của sư phụ đi xuống là chỉ có một trải nghiệm giác ngộ và cái gì hiện ra trong nó nhá. Ví dụ một tiếng đây là trải nghiệm giác ngộ rõ ràng rồi. Một cái tiếng còi xe nó vang lên thì cũng đang là trải nghiệm giác ngộ luôn. chứ không phải là trải nghiệm còi xe. Tức là con con thấy cái cái của sư phụ nó đấy nó mình thấy là ồ đảm bảo chắc chắn khi nào cũng là trải nghiệm giác ngộ này hết. Đấy là một với thứ hai nữa là mình đi từ quy nạp vô cũng được. Ok nghiệm nào của mình cũng là trống không sáng tỏ trỏa chiếu nó đều đảm bảo hết cái đó từ cái cái cái xác quyến không một vật của mình ấy. Làm gì có vật nào đâu. Tức là mình mình mình tư rất kỹ để mình thấy là thế gian này không có cái vật nào hết. Nó chỉ có là hiện ra như thế này và trống không thôi. Không có gì hết. Không có gì nằm ngoài cái trải nghiệm hết. Thì để cho nó đảm bảo chắc chắn về phần kiến thì cái đó nó tăng lên dần. Nhưng mà khi vào thiền á là tức là mấy hôm cũng nghe mọi người kể chuyện á thì mình sẽ có xu hướng nắm bắt nhá. Xu hướng nắm bắt là ờ không tách là như thế nào nè, à làm cái gì nè. Thì thì khi mà mình càng muốn làm theo công thức á thì cái mình càng bất an. Cho nên là trước phiên thiền khi xác quyết xong ngồi xuống là xong chứ không ngồi xuống là Phật như sư phụ nói luôn á. Ngồi xuống confirm kinh nghiệm này là xong chứ không mình không muốn là sẽ làm bất cứ cái gì trong phiên thiền đó nữa hết. Không cái gì xảy ra nó cũng là trải nghiệm giác ngộ. Cái đoạn mình check Thì trong kinh nghiệm của mình sẽ bao giờ mình cũng thấy là cái này thôi, cái đang là thôi chứ không có cái gì tách ra khỏi cái này hết. Thì thì thì phiên thiền thì thì đối với con thì từ cái đợt trải nghiệm đó con ấn tượng nhất là vào phiên thiền mình xác quyết xong thì mình cứ ngồi và mình trong sáng với lại cái trải nghiệm của mình thôi chứ con không không không kiểu như là mình không có nắm bắt là và đặc biệt là khi thiền con thấy có xuất hiện nhiều kinh nghiệm đặc biệt ấy ạ. Kinh nghiệm hiện ra trống không rồi rất là nhiều kinh nghiệm đặc biệt đó nhá. Thì cái phiên thiền sau của mình sẽ rất dễ nắm bắt. bắt là ô là phải như thế này. Thì mình lại mình lại đi xác quyết lại là cái kinh nghiệm mình thấy rõ mồn một là có vật này, mình tin là có vật này nó có phải là thực sự là kinh nghiệm giác ngộ không? Hay là mình thấy nó cũng hiện ra như thế thôi chứ nó không thực sự bản chất nó là có cái ruột là thấy có vật hay tin có vật gì hết. Thì vẫn là là là kinh nghiệm giác ngộ. Đấy thì đi từ nhiều kiểu khác nhau. Đi từ đoạn nào mình nghi thì mình cứ lôi ra thôi. Ừ thì ở đây là con thấy là thiền nó chỉ là cái phần mình thể hiện rằng là kiến mình mình làm kỹ làm vững nè. Trước thì là phát hiện ra c hiểu ý sư phụ rồi đúng không? Nhưng mà mình nắm cái đó vô công thức thì mình cũng thành là một cái tôi hành giả đang làm à thì mình ngồi xuống là đúng là chỉ có kinh nghiệm giác ngộ này thôi. Ừ cái cái này thôi. Đúng rồi hả? Thế thì thế là thì con hôm nay con cũng thấy là ngoài cái đó ra mình cũng thấy thay đổi về cái thái độ về nhìn phiên thiền ấy ạ. Nhìn phiên thiền của mình thì mình không mình không nghĩ nó sẽ là một cái phiên gì mà vật vả để đạt 100 hay như thế nào hết. Đó, phiên thiền là một cái phiên ấm. Ấm làm ấm lên thôi. Ấm là mình mình thấy là cái thái độ cái thái độ với cái việc thực hành của mình nó cũng khác. Hôm nay tụi con có tư một phần mà con thấy cũng rất là ấn tượng đó là mình ứng dụng vào đời như thế nào ấy ạ. Ừ. Mình thật ra mình mình tập trung vào thiền và kiến rất là nhiều nhưng mà nếu mà mình vào đời của mình theo một cái cái thế giới quan khác ấy, thế giới quan đúng ấ là không có thật, không có sẵn thì tự nhiên có hơi ấm liền ngay lập tức. Thế là tự nhiên mình có cái niềm vui trên con đường của mình luôn cho nên nhiều yếu tố không phải thiền là mình cứ tập trung thiền kỹ thuật như thế nào nó là một bức tranh tổng thể nó là một cái tổng thể của mình đấy thì thì tự nhiên cái không phải là mình cứ tập trung để phiên thiền nó lên mà là mình thấy mình tập trung mình tìm hiểu sự thật là gì khám phá trong đời và mình ứng dụng vào đời như thế nào à ngồi đi nói thêm đi thêm vào đ thêm đi chị quấn th ví dụ như là con thấy ờ chẳng hạn như là hôm qua nhà con hết tiền không có tiền thế là là tự nhiên cái là Vũ Thái nói là ừ tiền mình đi kiếm tiền hay gì con không biết thì tự nhiên sực nói ra là ơ mình học rõ ràng là tiền không có thật không có sẵn ở ngoài kia tại sao mình phải đi kiếm tiền tức là tức là khi mình học xong thì mình phải mình mình nhìn lại thế giới mình đang sống đi. Tại sao mình phải đi tìm một cái thứ nó không có thật có sẵn ở ngoài trải nghiệm trải nghiệm nó sẽ tự hiện tức là trong này nó sẽ tự hiện ra cái gì và tức là nó hiện ra cái gì thì nó có cái đấy chứ tại sao mình phải đi kiếm ạ nó không bao giờ mình đi kiếm nó mà mọi thứ nó sẽ tự hiện ra như thế này hết thì mình đổi cái thái độ nó tự nhiên mình thấy thấy nó ấm hơn hẳn luôn nên là mình không phải vật tiền nó không có thật không có sẵn ở ngoài kia luôn đó thì mình ứng dụng vào cái việc như thế hoặc là mình khi mình khảo sát mình thấy ba mình không có ở nhà ấy mình thấy ồ xưa nay mình toàn nghĩ về những thứ không có ở ngoài không có gì hết á cái tự nhiên mình thấy là nó nó nó sướng là sướng là vì nó không có để mình không có ngoài kia để mình nghĩ không có tồn tại để mình nghĩ thì mình lụm những cái ấm ấm đó đó sư phụ bắt đầu mình thấy là ờ cuộc sống của mình tại vì nếu mình có một cái kiến rõ ràng sư phụ chạy nhưng mà mình sống với một cái mặc định khác ấy, mặc định mặc định bình thường của mình là có thật và tồn tại ngoài kia ấy thì nó phá kiến của mình rất là mạnh, phá cái mình hiểu mình học rất là mạnh luôn. Đó thì con thấy là thật ra nói thiền 100% nhưng mà thật ra là mình là tổng quan hết toàn bộ những cái thực hành của mình luôn ấy ạ. Đó thì thì nó là còn thiền nó mỗi lần như thế nó sẽ confirm mình nhiều thứ hơn. Ví dụ là một trải nghiệm nè mình đem phiên thiền thiền là lĩnh lãnh địa của kinh nghiệm ngoài suy nghĩ cho nên có những cái suy nghĩ nó nắm bắt á mà mình cứ nghe theo để mình đi tìm kinh nghiệm đó một cái định nghĩa là là mình thấy không đúng rồi. Mình chỉ trải nghiệm thế thôi chứ không có mình không có nắm bắt hay không có một cái mong muốn kết luận hay một cái cái cái gọi là một cái định hướng gì cho phiên thiền này hết. Như sư phụ nói là ngồi xuống đừng có tìm không mình đừng có kết quả tại vì khi mà có kết quả là tâm trí mình nó sẽ lập lên rất là nhanh à mục đích à thì từ cái vụ mà con bị hai từ trải nghiệm nhỏ vậ to là con thấy đúng là mình mà lập lên cái đó là nhiều khi mình tưởng là đúng vậy ạ nhưng lại là một kinh nghiệm giả của suy nghĩ nó lập ra ấy. Đó thành ra là trải nghiệm giả lập. Đúng rồi. Thì thì mình cứ trong sáng thế thôi. Mình mình mình trong sáng hết hết cỡ đấy. Gì? Sự thật là gì? Còn giống như là cái xác quyết ban đầu của mình là xác hyết rất là quan trọng về vị thế về không có gì ngoài cái trải nghiệm giác ngộ này hết. Thì cái phiên thiền của mình là một cái phiên mà mà xem đúng nghĩa đó. Đó là mình Không không phải chật vật đi kiểm tra check như hồi trước nữa. Mình không không phải check nữa. Không không. À ừ con thấy là phần thái độ là nó thằng giúp con rất là nhiều tới về thái độ thái độ trong việc thời hành pháp cũng như là thái độ vào phiên thiền cũng thế. Nó là nó khiến cho mình biến biến biến cái việc mình học nó thành về tổng quan cho cả cuộc sống mình luôn ấy ạ. Ừ. M hơi ấm. Thế thôi. Còn con thì con nghĩ là biết kiếp thiền hay là cái gì thì không con thấy là ờ vẫn là cái xác quyết đầu tiên. Sách quyết đầu tiên và khi mình nhìn vào trải nghiệm lúc nào nó cũng thế hết. Tự tin đó. Và và con và thêm một cái nữa là ngoài đời sống của mình á mình hay phiên thiền xong mình ra mình sẽ quên nhá. Nhưng mà mà rõ ràng mình nhớ lúc trước lúc mà sư phụ bảo là xác quyết về kiến ấy là mình đã rất là rõ ràng là lúc nào cũng là cái cái kinh nghiệm này rồi. Kinh cái cái đăng là này rồi thì tại sao mình lại phải đợi đến phiên thiền mình mới thấy? Thế là mình mình hoàn toàn có thể có thể ok ví dụ như là mình không không phải là ừ có một cái xác quyết cao như sư phụ nói nhưng mà mình bây giờ mình thấy cái gì thì mình làm cái đó thôi ạ. Mình lụm được cái gì là mình lụm thôi. Mình thấy là thấy là ô bây giờ mình nói chuẩn bị đi thiền nhưng mình thấy không. Mình có mỗi trải nghiệm n sa tiếng để chuẩn bị đi thiền là cái gì? Suy nghĩ nó cũng hiện ra và nó nó nói thế thôi trong cái trải nghiệm đang là thôi. Chứ không không có gì hết. Tống trung lại là thái độ là chính. Còn về thiền thì con thấy là càng thiền mình càng xác quyết cái trạng thái tự nhiên thực sự của mình là cái gì. Đó là ở trong phim trải nghiệm ấy ạ. Thấy phên thiền lý tưởng ấy là mình sắp quyết xong hết lần trước. Dạ. Mình bắt đầu thiền với một tinh thần là không bắt được trải nghiệm. không nhận ra gì hết chỉ xem thự thật và cái mình mà gọi là xem giật đấy mình cái mình đấy chính là chính là trải nghiệm giác ngộ dạ đấy phiên này nó không mục tiêu gì nữa luôn tại vì nó cứ xem giống xem phim mục tiêu là gì con xem phim giạp mục tiêu là gì xem thôi xem thôi không có mục tiêu gì th ạ chẳng ai m tiếng rạp xem để hết phim cả không phải xem để để để tí nữa số đo xem mình xem có giỏi không chắc ấy ai không xem chỉ để xem thôi L phiên lý tưởng đây là phiên lý tưởng đấy. Nếu con có cái nhận thức như tốt thì con sẽ phiên phiên như thế. Nhưng thường con không có phiên như vậy. Vì sao? Lỗi đầu tiên lúc nãy Mỹ Vân trình bày là thiếu sự thiếu sự phát quyết đúng đúng không? Thiếu thiếu thiếu lớn nhất mà Hồng Nhị nhận ngay. Sao cứ đ hôm nay hỏi Thế anh xác quyết cũng sai, xong cứ đúng khác với cả với cả cứ xác quyết xong rồi không đúng hoặc là không xác quyết được đấy đúng không? Mà xác quyết đúng thì thứ thứ nhất là bây giờ cái buổi thiền mình có trải nghiệm gì trải nghiệm thế nó cũng là trải nghiệm tác ngộ hết bất chấp cái chuyện gì xảy ra bất chấp thấy suy nghĩ tách rời khỏi khỏi khỏi khỏi biết bất chấp thấy vật có thật bất chấp buồn ngủ bất chấp ngủ gật bất chấp do kiếm mình rất vững chắc Và vì trên đời chỉ có chị giác ngộ thôi. Đấy lý do sao mình sắp quyết được như vậy. Trên đời chưa có bộ có gì khác đâu. Để mà có một cái khác ở trong cái thiền của mình. Vì trên đời chỉ có tiếng ngộ nên cái xảy ra thì xảy ra cái đấy là chảy ngộ hết. Thì nhá Vân là không nói được cái đấy. Không hề có cái đấy. Sáng quyết là không có gì thôi nhưng có gì thì không nói được. Đúng chưa? Châu Anh thì sắc quyết nhầm là cái trả lá ngộ làm một cái gì đấy nó phải chống không sáng tỏ hiện ra. Thế nghĩa là kinh nghiệm nào mà nó không mình không thấy ba cái đấy mình sợ quá luôn ngồi cuống cuông tìm cái đấy hoặc bạn nào sắc quyết là trải nghiệm giác ngộ là không phân tách cái này khỏi cái kia thì suốt này tìm cái không phân tách. Đấy là cái cái nhầm lẫn về kiến khiến cho thiền không mở đúng được luôn. Đấy giống như là mù mà cỡi ngựa ấy, mù đã cỡ ngựa thì không bao giờ về đến cái chỗ mình muốn được, chỉ có đâm vào bụi rậm thôi. Thế là ngay các con trình những người chưa được trăm ấy thấy ngay là giá quyết nó chưa đủ mạnh, nó chưa đủ đúng và đủ mạnh nó phải đúng. Khi đúng rồi thì mình sẽ có một cái sự tự tin, tự tin cực kỳ luôn. Ngồi xuống thoải mái đi. Bây giờ xảy ra cái gì cũng được đi. Đúng chưa? Không đúng thì mình ngồi canh. Kể cả kể cả sắ quyết rồi nhưng mà quyết không được ấy thì cũng canh. Có này xảy ra không biết nó có phải đúng gì hay là mình đang sai ở đâu nhỉ? Đấy. Thế mình muốn sóc cái đúng thì mình phải phải nhận ra những cái gì là cái sai đúng không? Đấy có buổi nói chuyện các bạn khác ấy hoặc là nói chuyện hoặc là tự mình kinh nghiệm thiền là chính ấ mình thấy sai rất nhiều. Cứ ngồi trông ngóng một trải nghiệm đúng không? Cứ ngồi kiểm tra xem có đúng hay không đúng. Đúng chưa? Mình mình cái cái sắ sai ấy nó làm cho mình trở về trạng thái là một thằng hành giảng ấy. Sau khi đúng thì mình là biển. Sau cứ sai kiểu gì mình cũng là thằng hành giả là bằng chứng cho thấy là mình đã sai sắp cái xài ở đâu đấy rồi. Mình đang ngồi như một thành giả hay là ngồi như biển đấy. Ngồi như trảnh kệ giác ngộ hay là ngồi nhưng mà hành giả đang cố đặt được cái gì đấy? Vì th cái từ xem không phải từ tốt vì từ xem nó vẫn gợi ra một hành giả. Từ tốt là từ là qua trộ giảng đấy. Mình chỉ là mình thôi. Mình xong ch bỏ chứ là mình đâu. Mình có mình nào mình chỉ là thôi. Thế muốn sắc như vậy thì mình phải hiểu đúng thế nào là trải nghiệm giác ngộ. Hôm nay hỏi chú anh trả lời sai luôn. Trả lệ giác ngộ là trải nghiệm chống không sáng thỏ thả chiếu sóng thỏ hiện ra. Thế trải nghiệm nào chả nghiệm ngộ? Cái đang là chuyện đ ngộ. Kinh nghiệm đang là chuyn đ ngộ. Đúng chưa? Khi mình bỏ để ý trải nghiệm thì để kinh nghiệm đang là Nếu mình hiểu kinh nghiệm đang là trải nghiệm trải nghiệm chí kinh kg nghiệm đang là thì có phải khi bảo là để ý thì phải để ý và trang nghiệm đang là không chứ để ý và sống không s thỏ giỏ chiếu sai chỗ rồi thế sở dĩ là cái chữ tại sao dụ lại nghĩa là cái đang là trải nghiệm là bằng cái đang là cái kỳ đang là mà trải nghiệm giác ngộ cũng bằng k nghiệm đang là thế chứng tỏ chứ chẳng có gì khác nhau cả chứng tỏ là trải nghiệm cũng là thành ra ngộ thôi. Định nghĩa hai hôm nay định nghĩa lại hai lần rồi đúng không? Định nghĩa trải nghiệm thì bằng kị đang là chả giác ngộ cũng bằng gì kinh nghiệm đang là thế làm gì có cái làm gì có trải nghiệm nó là chị không giác ngộ nó chỉ có một thứ đấy thôi các con bây giờ các con ít người hiểu được cái điều song nói hiểu ít người hiểu được là có một chí một thứ vì muốn hiểu phải thiền được thiền đúng thì ông mới hiền ông mới hiểu. Còn Còn lý thuyết sao hiểu được? Lý thuyết thì ông hiểu từ lâu rồi nhưng có hiểu thật đâu. Cái con thiền con nhìn vào trải nghiệm con mới thấy rằng ờ có chỉ có cái trải nghiệm đang làm này thôi. Cệu đ là này thôi. Nó không có cái gì khác nữa thì đấy là hiểu cái sự nói. Khi con cho rằng có cái gì đó khác nữa, thế giới lập tức là không còn bất nhị nữa mà có hai thứ thì con không hiểu sự nói rồi. Thế vậy tất cả những người mà ngồi xem suy nghĩ xem nó có tách rời không tách rời vân vân là những người tin có hai thứ nữa. Mình được quyền xem có tách r hay không với mặc định là với mặc định là gì thì xem được xem mặc định có thứ tách rời xong rồi xem nó có tách rời không thì là mặc định sai kiểu Vân là mặc định sai đấy mình tin có suy tách rời xong mình xem có tách rời không sai ngay từ đầu rồi con ngồi xem suy tách rời không hay là con đã tin là có tách rời sẵn rồi bây giờ mình sẽ xem xem là nó có ch xem xem là nó có là 1 không mới đúng Mà cái mặc định sai thì có xem gì xem thì mặc định nó vẫn tách rời ra. Con lực quyền xem với mặc định là nó đã không tách rời sẵn rồi. Thế là nó phải có cái nhận cái xác quyết rất lớn trước khi ngồi xuống rồi. Còn xem với mặc định là sóng đã là biển rồi và mình đã là biển rồi thì mới xem được. Còn nếu không ấy thì cũng như thằng hành giả nó xem biển và sóng tách rời không thôi. Thế vẫn xem thấy không thách rời nhưng mà nó vẫn hành giả đứng ngoài. Đây là mày kh Khó lắm đấy. Đúng là đúng là địa hạt của gì không biết nữa nhưng mà không dễ tại vì nó đây khó để chỗ là tinh tế lắm. Quá nhiều cạm bẫy. Nó chỉ một một lúc đi đúng nhưng mà còn tất cả nó đi sai. Đấy nó dễ hiểu nhất cái loại cờ gì mà chỉ núc đi đúng thôi. Còn tất cả nước đi khác đều sai nhá. Cũng nghe rất giống nhau là tội ngồi xem suy nghĩ tách rời không. Nhưng mà bạn xem mặc định nào ví dụ thầy dễ hiểu hơn này. Anh yêu em anh yêu em không? Hôm qua bên Mai Vũ có nhớ không? Có anh cũng có yêu không xong anh chàng có hãy trả lời một lúc để tìm ra lý do chứng minh là có yêu. Thế cùng nghe chữ có yêu đấy thì có hai loại tâm lý khác nhau. Một là tâm lý của Mai Vũ là phải đợi anh ấy đưa ra một cái lợi luyện đúng chính xác có logic thì mới chứng tỏ là như em thật. Còn trong suốt cái tình trừ lúc chưa từ lúc chưa hỏi đến lúc đang hỏi thì v anh chưa đưa được câu trả lời như là gì mặc định là gì trong suốt quá trình lệnh không yêu em khi anh hỏi xong chứng minh xong thì anh mới yêu em. Có phải là ví dụ trước khi hỏi là một tiếng hỏi mất 5 phút và anh ấy anh ấy long quăng anh Long Hoàng mất 10 phút thì có một tiếng 15 phút là anh không yêu em không? Vì mặc định của mình là anh là không có mặc định là anh yêu em sẵn rồi. À đúng rồi. Thì một tiếng 15 một tiếng cộng 15 thì trước khi hỏi và trong khi hỏi không có yêu em gì hết. Đến khi anh trả lời phải đúng logic cơ. Anh trả lời mà sai logic phát thì sao? Vẫn vẫn là anh không yêu em đấy. Nhưng con đã trải qua lại tình yêu nào mà hỏi có anh yêu k em không chẳng qua là để xem cho nó vui không? Vì biết thường là anh yêu mình rồi. Biết thường là anh yêu mình rồi. Rồi cô như mình rồi mình hỏi mình kể cả anh có luống cuống trả lời ấy thì nó rất đáng yêu. Trả giờ chưa? Rồi. Hôm qua con có nói về nick về đoạn đây đây. Chị khi mà mình rất hay thích hỏi con mình là con có yêu mẹ không thì thực ra mục đích không phải là để mình nghe được câu trả lời vì mình biết thừa là nó yêu mình rồi. Thì cái việc mà mình hỏi con có yêu mẹ không là một nó chỉ là một cái trò vui để xem thôi. Vì mình hỏi là mình đã biết câu trả lời rồi. Nó bảo không biết nó bảo kể cả nó bảo không nó sẽ diễn trò gì đấy đi chăng nữa. Nhưng mình vẫn biết thừa là yêu rồi. Mặc định là chắc chắn là thế rồi. Anh ấy trả lời là anh yêu em và cái sự luống cuống rất đáng yêu bởi vì mình biết từ đầu là anh yêu mình rồi. Hỏi là trò vui, hỏi gì thì hỏi thì anh yêu mình. Nên là một tiếng trước khi hỏi cũng biết là yêu rồi. Trong 5 phút loay hoay khi anh anh cố gắng trả lời cho đúng cũng yêu rồi. Kể cả anh trả lời sai cú phép thì cũng biết là gì rồi rồi đấy. Đấy thì mới thấy mới là sự thay đổi đúng. Thế muốn thay đổi đúng thì phải nghe trong tức mệnh là yêu rồi đúng không? Thế con sao dọ thiền với th độ nào? Mình hỏi để mình xem xem là có thật yêu mình không. Có thật là là là có thật là là trải nghiệm giấc cộ không thì chết rồi. Mình hỏi có tách được không để để hỏi cái duy nhất tách được khỏi cái kệm trải nghiệm này không để xem là nếu tách được thì chết mà nếu không t được mới đúng thì chết rồi chết đấy rồi hỏi xong nếu mà thấy rách thì chết rồi còn không rách thì đúng rồi thì chết rồi mình phải ngay trước khi mình thiền mình là bây giờ có suy tách khỏi kinh nghiệm hay không thể nghiệm thì nó vẫn là trải nghiệm giác ngộ nó vẫn là một cái thôi nó không thể nào khác được mới là đúng rưng cái này là vật vã của rất nhiều người rồi Tại sao vật vã của nhiều người? Vì mọi người quá tin việc là mắt thấy tai nghe là thật. Giống Vũ Toàn ấy. Thấy suy tách khỏi mọi thứ chắc là phải tách rồi. Vật vã như thế vã vì phải thấy không tách thì mới tin. Thế hôm nay không thch ma sao? Hết lòng tin à? Hết luôn lòng tin đúng không? Đấy. Riêng cái sự mô tả con làm được sự thấy là rất hạnh phúc rồi. Nó chưa phải toàn bộ nhưng mà nó là cáiọ th gọi gọi là mấu chốt cơ. Liệu con có thể mặc định được là khi con ngồi xuống thì trải nghiệm nào cũng là trải nghiệm giác ngộ một cách vô điều kiện hay không? Mới vô điều kiện hay là phải thấy chống không. sáng tỏ thì mới là chạy giác ngộ hay là phải thấy không tách mới chạy giác ngộ? Hay là chấm chấm phải mới đẳng d ngộ hay là hay là hay là hay là liệu có thể ngồi xuống và thấy và với một sự xác quyết rằng có trải nghiệm gì đi nữa thì cũng là trải nghiệm mọi hay không? Bất chấp là thấy suy tách khỏi kinh nghiệm, bất chấp là chả thấy sáng không sống sáng tỏ gì hết vì chỉ khi đấy con mới có thể thiền được loại thiền này. Giới trình nhuỗ đấy con không thể thiền loại thiền này. Nghĩa là con đánh vật 10 năm nữa rồi cũng chỉ là như này thôi. Lúc 30 lúc 60 đấy. Thế là lý do lý do mà S không giảng nhóm một S không muốn không muốn giảng thiền luôn vì thế và nhóm đấy S không giảng thiền luôn vì thế S hiểu quá hiểu không đến được chỗ này thôi thiền làm quãi. Thiền là cái trò một cái tôi hành giả đánh vật thực tại đặt điều nó muốn. Còn đánh thắng xong thì cái tôi nó giỏi lên mà giống như Châu Anh này không 100% thì tưởng là mình giỏi. Vì vì m chốt nắm được đâu thì có đánh thắng xong nhá thì may mắn được 30 phút. Thế tôi hành giả đánh thắng được 30 phút nhưng thua cả cuộc đời vì nó v là tối thua cả cuộc đời gì nữa 100% nó có gì hay đâu chưa nói 90% 100% còn trở gì hay nói Khi nào con đặt được cái chỗ xuống nói thì nó đấy nó là điểm bắt đầu nó động nhá chứ phải điểm kết thúc nhá. Bắt đầu đấy để bắt đầu tổn sổ của tôi anh có luôn chứ bắt đầu hả? Khuyển sổ của Tu anh có luôn. Chữ bắt đầu ừ khi nào mà con ngồi xuống con xác quyết được rằng là trải nghiệm này là giải lắc cộ vô điều kiện điều kiện bất chấp gì xảy ra tí nữa trong 30 phút vô điều kiện thì đấy bắt đầu đấy là bắt đầu mà chỉ là bắt đầu thôi dưới mức độ đấy thì con có 100% đi nữa thì là một con may mắn và con có tôi đặc biệt hơn tôi giỏi hơn sau một buổi thiền rồi hết con chà có thì chúng tay à con có thậm chí còn có đồ giả 100% cũng chả là cái gì với cả với cả cái loại trình độ đấy thái độ đấy hết đấy và đấy là cách chụ dạy nhóm thiền một đấy chú sẽ không cho họ thiền đến lúc mà chú cảm thấy là họ có thể làm được điều đó bây giờ bắt đầu mà giữ đến sao bắt đầu được giữ không thể bắt đầu ấy chứ đây là sắc quyết nhá chứ chưa nói trình độ nó c đây là sắc quyết thôi mà nói là cái gì đâu chỉ nói về trải nghiệm nó chỉ nói được xác quyết được không rồi các con sác quyết sác quyết sai tuệ vân tuệ châu anh là xác quyết sai luôn người thì xác quyết là không có gì hết người xác quyết là phải cho sáng tỏ t nhận ra thì mới là trải nhện t ngộ sao qu thấy sai hết rồi gì nữa mà đây sai lầm về kiến nó không chưa nói về kinh nghiệm cả đây là sai lầm căn bản về kiến đúng chưa chứ đây nó có cái cái có cái thiền gì đấy đâu Nhưng rất tốt các con sai thì dụ có cái nguyên liệu dạy cho các bạn đúng con không biết sai ở đâu thì dụ à thì không không phải biết là cuối cùng thì học trò mình áp dụng thế nào các con sai thì sẽ dạy cho các bạn thiền một thế này là đúng này không được dưới mức này không được này sai lầm thường ở dũng chỗ này này đấy đúng không đúng chưa nó còn non lắm các con nhân còn không đồng ý nổi nó gì các con nhân còn lăn săn cả chữ cái chữ trải nghiệm giác ngộ đấ còn có nhiều loại nọ lắm mỗi người nọ một kiểu dưới trường độ đấy không làm không thiền được cái sụ thiền nó đúng chưa nhưng các con có sứ mệnh là khai phá đường nên dụ cho con thường cảnh thiền trước khi d lỗi luôn còn nhóm kia là nhóm gọi là kiểm tra kiểm chứng giáo pháp thì việc của họ là làm đúng là ngon đấy là hai cái nhóm nh khác nhau chuẩn đúng chưa nhờ các con mà mới có chuẩn ở trong Các bạn học và cho các bạn tiếp theo rất lâu về sau đấy. Không phải chỉ có các bạn đây đâu. Các bạn hiền hai thiền n đúng không? Thiền hai thiền ba thiền 4n nữa. Đấy là các con có cái sức mệnh rất quan trọng. Các con phải sai để các bạn được đúng. Thật đấy. Con phải sai đúng. Là nên là tuy rằng là các con sai nhưng mà cái sai là sai tốt. Con sai chứ là chính con được đúng đấy chứ không phải là các bạn khác đúng con sai để chính con được đúng. Đúng. Mình biết cả hai thứ biết đều là biết cả hai em tưởng khi các bạn biết thế nào là đúng ấy thì tất cả cái cái khác cái đúng là các bạn biết đấy là sai hết ngày xưa các bạn không biết các bạn không bảo là cảm giác sướng là nó phải chênh nhiều phải phải sai sai lầm đ xong nó sướng chứ còn bây giờ vừa bảo đúng sướng để ra đã cái người mà để ra mà lúc nào cũng no ấy thì không thể hiểu cảm giác của cái bữa ăn hiểu được bữa ăn bình thường đâu. Vừa ăn bướng ăn ngon không hiểu cảm giác của bò lên bế đỉnh bò xong rớt ngã xong bò bò rớt xong lúc lên được mới tận chậ chậm đúng đấy leo từng bước thế này này bước thế này treo hôm nay con thiền là tuy là là rất là vật vã nhưng Nhưng mà cái đoạn cuối nó nó cũng có một cái sướng là ờ vật vã là tự nhiên thấy về lý thì mình hiểu là nó chỉ có một cái trạng thái trải nghiệm giác ngộ thôi nhưng mà lúc vào thiền là tự nhiên lại buồn ngủ lại có hai trạng thái nhắm mắt hay mở mắt nhỉ. Xong rồi bây giờ mình thiền có nghiêm túc không nhỉ? Xong rồi mình sai thì sao? Đấy là nó tự nhiên nó đẻ ra một loạt cái trạng thái đấy. Thế là mới lúc đấy tự nhiên lại nhắc là chỉ có trả nghiệm giác ngộ nó không không thể có khác là không trường hợp khác nhưng mà nó chả tác dụng gì cả. Nó vẫn cứ có đúng sai có các cái dạng này khác nhau như thế đấy. Xong rồi con cũng không biết làm thế nào. Thế là thôi bất lực ca thiền này coi như bỏ là cứ tiếp tục rồi thì tự nhiên nó nhớ ra một cái mà cái xác nguyên này nó mạnh hơn nhiều là cái nó hiện ra chống không thôi. Ý là lúc đấy giống Vũ Trang nói là cái câu kia nó không phải mạnh không phải là cái logic không phải cái mình mình xác khuyết thật sự nhưng mà cái việc là nó chỉ hiện ra thôi nó nó chống không thế thôi nó không không thể có cái gì khác được cả thì là cái cái đấy rất mạnh thì khi tự nhiên nhớ đến cái sá quyết đấy á thì tự nhiên thấy nó nó như kiểu là chỉ có hiện hiện ra thế thôi chứ nó không bản thân ch hiện không chính là chả giá ngộ th vâng nhưng mà đang mắc và ngôn từ thôi đấy thì chố không thì khác giá bộ con thử trả lời chú xem không khác nhưng mà có cái sự khác nhau là khi mà nó hiện ra chống không ấy là nhìn vào kinh nghiệm rất rõ ràng mạnh mẽ kiểu kiểu nó tự tin ấy còn cái câu kia nó chả giao dụng gì nhiều chị bán qu này chị kêu là cái n tháng tỏ là thấy tự tin vì cái bản chất nó rõ ràng như thế còn cái mình nó trả viết hộ lớn mình phải coi một lớp suy nghĩ về khái niệm ấy khái niệm nó còn nó hiện ra trong không tháng t mình thấy dễ quá không quá dễ để mà thấy nó quá dễ đ còn cái t giống như cái kia mình thêm một lớp khái niệm ấy à Mình mình phải nghĩ á cái sư phụ nó là đó là do nhận thức của em thôi. Nếu em thể thấy hai cái nó là như nhau chứ tại sao lại có cái hơn cái thiếu cái cái này hơn cái kia cái này hơn cái kia tức là nhận thức sai lầm đấy. Nhận nhận nhận thức có vấn đề ở đâu đó rồi thì chị nói ừ thì thì em cũng phân tích là thực ra là trải nghiệm giác ngộ nó cũng chính là cái này thôi nhưng mà để gọi là mình cái cảm nhận của mình nó gần gũi khi mình tập ấy mình mình thấy là nó v nó cái kia không cần định nghĩa gì vẫn rõ ràng là như thế rõ ràng là như thế chứ không phải là qua một cái lớp suy nghĩ để mà Ở đây là trải nghiệm giác ngộ này giống như kiểu mà thay một lớp suy nghĩ nữa. Suy nghĩ nó dễ suy nghĩ hĩ là nó hay ừ chứ xong bắt đầu nó kiểu thế không nói như thế chứng tỏ là Minh Hải phải nắm bắt ra trúng không mất rồi đúng rồi cả nhân cả hải đều có vấn đề đều sai đều sai rồi cả hai đều sai đều bị vướng móc ngôn từ rồi là đều không hiểu sự nói về cái gì hết sự nói về một cái trải nghiệm hay sự nói về một khái niệm trải nghiệm thế khắc quái gì nhau từ nào chả thế không khác bị m ở chỗ là nghe nếu s nói về trải nghiệm thì không thể nào từ này lại cái hơn từ kia được. Dễ hơn không? Nhị hiểu là người hiểu đúng sự nhất nói gì? Nói cùng vẫn về cái trải nghiệm mà tôi hiền tôi thiền ra chứ làm quá có thàh nghiệm nó khác để mà tôi phải mắc vào từ. Mắc vào từ nghĩa là mình không biết cái gì thật. Đấy dấu hiệu biết thật biết kia thật l mất mắc khỏi từ luôn mất luôn mắc khỏi từ. Mắc vào từ mình không biết thật hết nên là từ này thì mình thấy từ không thấy thật nữa. Đúng nhở con nhìn hành tivi nếu màu đen hành tivi. Còn nếu màu nửa đen nửa vàng thì khỏi vành t nữa. Vi nữa. Nghĩ là con chưa thực sự biết hình tivi là cái gì. Vâng. Nó phải nửa đen nửa và nó phải đen tuyền hình tivi. Còn nếu mà vàng đen đen vàng vàng thì nó là không phải bánh tivi nữa. Ng là con chưa thực sự biết bánh tivi là cái gì. Và các con bị bệnh này lâu rồi. Đây là thển duy nhất, tuyệt vời nhất để phá cái bệnh này. Con bị bao lâu này một lần sự đổi từ phát là con quay sọc luôn, con mất luôn cả sự thật khi quá chứ được. Hôm nay dùng từ này mai từ khác hỏng luôn sự thật nhưế là con không thấy sự thật. Có đấy có hồ nhị đạt nhất thôi. Kể cả quế không đạt cái đấy luôn. Hồng nhị là người duy nhất khỏi đạt được cái mà dụ nói là dù từ nào thì vẫn thấy một thứ vì tôi thiền tôi có ra hai thứ đâu. quay lại mày khác gì đâu khác gì hết từ đúng chưa khi sụ truyền cho con là sụ truyền cho một khái niệm hay truyền cho con một sự thật một trạng thái thật nhưng mà giống ngón tay chỉ mặt trăng ấy chỉ ngón tay trỏ thì đúng th cái thì sai rồi đấy con nó bạn bệnh nó con bây giờ đúng cái bệnh của con ấy thì đây là cái cơ hội tuyệt vời để giải quyết cái đấy vâng ạ con không thể thế tiếp tục cái đấy được nữa thôi nhiều năm nay thế rồi nhưng bây giờ không thấy được nữa lần đổi từ là cả nhóm đổi lại từ đầu số lại đổi lại từ đầu ờ vẫn hết vấn Thật là thích cái đường mình tập ra bản chắc cũng ra là ý cái cũ như tại sao mình lại bị qu m như thế th lúc lúc đấy lại muốn hiểu cái thế nên cái sắ quyết xơ đây một trạng thái đấy còn sác quyết vào cái chỗ đấyâ xác quyết trên một thứ là cái đấy đấy các con là xác quyết vào một khái niệm các con lấy có mỗi hồng nhị là quyết được một trạng thái thôi các con là tác x một khái niệm hết nên khái niệm đi đổi phát là con mất luôn chỗ chỗ bán đấy vấn đề chung các con đấy Còn từ lợt bây giờ trở đi là sau thêm một trạng thái. Trạng thái thì bất chấp khái niệm gì nó chẳng hay đấy đúng không? Sau khi s một trạng thái như mà sau khi sơ đ một khái niệm đúng chưa? Bây giờ con phải thiền cho cho ra các cái trạng thái s nói sau đó sẽ vào trạng thái đấy ngày mai sẽ đổi từ khác thì con vẫn thấy là cái làm sao lại có hai sự thật để mà dụ nói được. nhỉ? Làm sao hiện ra chống không lại khác với cả tranh giác vộ giác ngộ được con phương tiện đến trạng thái đấy là tùy con con dùng ra chố không chả vấn đề gì sự đâu có vấn đề đâu con dùng cái làng cũng không vấn đề gì nhưng nếu thực sự con dùng nó như phương tiện thì sao lại có vấn đề với từ còn lại à cái cái con hôm nay con thấy là ví dụ à trải nghiệm giác ngộ nhá là tiếp the Tiếp theo là nó chạy vào cái khái niệm. Còn khi mà nói là là hiện ra chấm không ấy thì trong mọi trường hợp thì khi nói gì nói. Vâng. Vì đầu tiên mình không phải là khái niệm nhìn nhìn mình mình thực tại của mình xem. Vâng. Thực tại mình có cái giác ngộ có cái giác ngộ hay có cái cái gọi là tuyệt đối đấy không? Dạ con là không xác quyết được cái tuyệt đối là cái gì. Vấn đề của con ấy nên con lại phải con chỉ xác là có một khái niệm là như là chống không. Còn hầu như là xác khết tuyệt đối nó là cái gì nên dùng câu gì câu thì nó chỉ trải nghiệm mình ấy. Mình thấy đúng một Cái tuyệt đối thôi, không lần nào nhìn vào b thấy hai cái khác nhau cả. Đấy, hiểu không nhỉ? Vâng. Vâng. Các con là chưa thực sự nhìn vào được xem là tuyệt đối nó là cái gì đâu. Nên nhất là binh hải ấ bằng chứng rõ. Mh hải mỹ nhân bằng chứng rõ luôn. Đổi sang một từ khác là mình mất cái tuyệt đối luôn. Chứng r cái mình có là cái tương đối. Giải pháp là gì? Giải pháp là mình phải thiền và thấy tuyệt đối trong thiền. Bất chấp gọi tên nó là gì mình phải thấy. Sau đấy thì từ nào từ mình chỉ nghĩ về cái đấy thôi. Mình dùng bất kỳ từ nào mình nói từ đấy phát nhớ về đấy luôn. Đấy. Đấy là giải pháp. Nếu con không làm quay đủ trong thiền thì con không có trình độ sự mô tả. Con không thể nhớ về một thứ mà con không quen được. Con ăn con ăn một quả con ăn một quả gọi là quả quả mai lâu lắm rồi không không nhớ ăn thế nào nữa thì nói chuyện mai không nhớ được cái gì vì quả đấy cả đời ăn có một hai lần thôi đúng không? Nhưng mà s nói là chôm chộm vắt nướng ngay đấy thì vì con ăn nhiều lần rồi ở đây mình không phủ nhận bất kỳ cái từ nào hết mèo đen mào trắng biết là bắt từ chuột là bắt. Con dùng hiện ra chống không còn gì cũng được. Được câu hỏi xung là tại sao cái từ kia không tác dụng với con? Đấy mới là vấn đề. Hiểu hiểu câu hỏi chụ không? Cái từ nào dẫn con đến cái trạng thái đấy đều có hết nhưng tại sao từ kia lại không dẫn đến con lại có vấn đề với con? Nếu là một trạng thái thì từ nào chắc phải rắc cái đấy hết. Đều đám vào là một khái niệm chứ con chưa đ thực sự bám vào sự thật được. Đấy. Đúng chưa? Vì lâu nay con thói quen của con nó bám vào khái niệm. Con chưa có thói quen là có một cái sự thật tuyệt đối đấy. Xong rồi tôi xác quyết vào nó đến mức là nói gì nó tôi nhớ với cái đấy hết. Con chưa có thên đấy đúng không? Mà con có thói quen là cái sự tuyệt đối nó phải thỏa mãn tư chí này thế này. Xong khi thấy thỏa mãn thì mình thấy ok. Không thỏa mãn mình không ok. Nên khi nó hiện trong chố không mình thấy ok ngay. Tại vì đây này hiện trố không rõ ràng đây này. Vì trong đầu trong đầu Minh Hải là trạng thái là gì? Nó phải hiện ra vào chống không. Đấy là vấn đề của Minh Hải khi dùng từ đấy khớp quá. Đúng luôn. Đúng rồi. Đúng rồi. Nên mà bám khái niệm trùng với khái niệm vì Minh Hải đang cho rằng cái trạng tuyệt đối là hiện ra chống không nên khi nói từ đế giống nhau quá thì Minh Hải thấy đúng rồi. Nó đây rồi. Vì bệnh nhân cho rằng tuyệt đối là cái đang là Nên sự nói từ cái là đúng quá khớp luôn vì mỗi người trong các con có một cái định nghĩa đổ ròng về trắng tuyệt đối nên sụ khi sụ dùng đúng cái từ đấy của con kích hoạt ngay đúng rồi nó đây rồi yên tâm quá có con bám khái niệm không đúng rồi à đâu con phải bám tuyệt đối nó không khái niệm đâu bàn tay sau đó nó bầu trời hiểu chưa châu anh là tuyệt đối là phải chống không sáng tỏ diễn ra đúng không mỗi người đây sẽ có một cái như thế cho mà th Đúng không? Đấy là đấy là cái tàn dư của giai đoạn không có đất. Tôi chẳng có gì ngyái sổ đỏ nên là mô tả đúng rồ đỏ thôi. Chắc rồi nó đây rồi th đất mà đúng không? Nó t dưới con đang bước đận bắt đầu sang có đất thôi mà mới bước sang rồi mà mới được mấy ngày? 10 ngày 15 20 ngày thôi. Sổ đỏ viết đất hình vuông nên là thế là vuông là của mình còn nó tròn phát là khỏi của mình rồi. Nó phải vuông Phải bóp phải bóp tại vì không đất bao giờ nên đất là gì? Đất là vuông à chứ sợ đất rồi thì cần gì vuông mới chọn được. Mỗi con mỗi đứa có sổ đỏ đứa ghi là đất của bạn là vuông đất bạn là tròn đất bạn là một ngọn núi ngọn núi cao, đất bạn là sông. Thế đúng cái mẫu giả đấy thì nghĩa là đất của con. Còn bản chất đất chỉ là đất thôi. Nó không có vuông tròn, nó không có cái cao thấp thì sẽ là đất thôi. Là đưa con cục đất con bảo quay của mày không mà không phải của tao. Nó phải gì đến tận nhà Con lấy cục đất nhà con đưa cho con bảo không phải đâu đ tao phải vuông mà cục này nó không vuông mặc dù chính là rất nhà con thôi nhưng con đã nhìn thấy nó bao giờ đâu bao giờ đâu nhà bao giờ thôi cái này cái này con vừa giải quyết được một cái mắc mà mấy mấy hôm nay cứ bảo quái lạ ví dụ nhá là là nếu mà mình mô tả là là ví dụ là trải nghiệm gia ngộ đi nó là một cái a ờ nó một vị đúng không? Thế tự nhiên cái cái lúc mình thiền mình lại thấy nhiều vị khác nhau ấy. Đại là bảo thế thì nếu mà cái kiến mình mặc định là lúc nào nó cũng chỉ có một trải nghiệm nó độ thôi. Nó không thể khác được nhưng mà mình đang thấy khác. Thế thì là do là như nãy sư phụ nói là do mình đang bị khái niệm hóa cái trải nghiệm giang ngộ ấ thành một cái khái niệm kiểu này. Đúng rồi. Xong bây giờ kinh nghiệm thì mình thấy là không giống. Giống suy ra nó phải chế giác ngộ. Suy ra không phải chuẩn rồi. Đấy. nhưng mà lại bị thắc mắc trong lòng nhưng mà như rất nhiều lần th tại sao nó chỉ một cái này thôi mà mình lại thấy chênh được con nó là gì là giá ngộ hay là chả da ngộ lo này thì khi nó thấy đúng cái đấy thì có đúng là gi của nhà tao rồi đây là hộ rồi khi nào chỉ có một gi lệch thôi là có bắt đầu nghi nghi mà không giống như hoang mang luôn chưa kịp ch chong anh hoang mang cả buổi luôn tại vì nó không giống như mình m mình mình được mình được mình được sổ đỏ mình viết nó không giống như cái mình được dạy kiểu á Bởi vì con chỉ bám vào khái niệm chứ con không bám vào trải nghiệm. Trải nghiệm thì luôn có một thôi. Cảnh rẫu buôn vạn nhưng chỉ một kinh nghiệm luôn luôn biết rõ ràng. Nên là bây giờ cái giải pháp đó là con phải thiền. Con thiền đến khi nào mà con có một cái tự tin là đây cái này là chân thực tại. Cái này là cái gì thì không mô tả nữa. Tôi không mô tả nữa. Phô tả lại đám khái điệm khái niệm mới cái này này cái này này là trần tại là thật tự tin rồi cái này thần tại thì mới không sợ đấy vì có s nói gì chắc chắn nói về cái này nó không thể có hai cái trên thực tại được hai sự thật c** đối lại còn có hai ừ là bây gi thiền thôi thiền đủ thôi thiền đủ thì mới ra không thiền đủ không ra đấy tóm lại những ông nào không có thiền thì đừng hy vọng Ờ hoặc thiên mà không ra cái đấy thì cũng đừng h vọng vì m sụ nói nói về cái đấy ngón tay thì mặt trăng chứ không phải nói về ngón tay nữa rồi nói mặt trăng rồiại chơ gì k hôm nay có một cái nấy nói là nó là đúng chưa biết cái đúng là gì cho nên là là Ờ vẫn bám vẫn dựa vào một cái sai, dựa vào một khái niệm. Đấy là do trước khi con thiền con phải sắc quyết. Đây này cảnh này là chân thực tại là th ngộ giới bác ngộ vỗ điều kiện vỗ điều kiện gọi gồng gồng răng chết rồi. Có điều kiện có điều kiện là gì? Nó phải chống không sáng tỏ. Nó phải không chia tách nó phải một tỷ thứ. thì mới gọi mới gọi là chá ngộ vì mấy cái đó là theo là như lời sư phụ dạy đấy không này là sáng tỏ là hiện ra này còn nếu mà không thấy trống không thì là không còn vật vẫn như thế là đó mình mình kháiệp hóa xong giống yên tâm đấy là đấy là tàn dư của chế độ không có đất tàn dư chế độ không nói khác là con buộc phải đi qua cái đấy không không có lựa chọn con buộc phải đi qua cái đấy cho trước không không có đi nổi không có cái gì hôm qua không qua thông phải lội lụy đo đấy vâng bây giờ lên Bờ thì đừng đừng đo nữa không nghĩa là cái đo là cái vô dụng từ xưa nay không cái đầ thơ đây con ngồi đây được là vì cái đò nhưng bây giờ con phải đoạn là lần thể khỏi đo vâng nhảy nhảy khỏi đò mà có đất chứ đứng đứng trên đứng trên đò có đất không đứng trên đò nào xã lộn cổ xông cứ đứng trên đò nghía cái mảnh đất không phải đất nhà mình đâu đứng trên đò thì cầm sổ đỏ đấy cầm sổ đỏ đấy chỉ đúng là cầm sổ đỏ thôi khổ thệ xong mô tả cái mảnh đất xem sau còn ít đấy. Sau này tai nạn mà đổ xuống đầu con mới khổ nhiều. Sau này mà đau ốm bệnh tật những cái nạn này nạn kia nó chui vào đời con đấy mà con không ở cái trình độ có đất ấy. Lúc đấy mới là khổ thật. Bây giờ chưa phải khổ đâu. Bây giờ mới chưa làm luyện tập. Ngày đấy là ngày khổ. Ngày đấy con mới thấy là giá trước đây mình tu hạnh cẩn thận tí thì giờ đã không khổ thế này đúng không? Nó bụng nó thế bây giờ bây giờ chỉ là khổ khổ luyện chứ phải khổ thật. Dạ luyện khổ luyện đổ chứ thao trường bây giờ vẫn là thao trường thôi. Kể cả kể cả mấy vụ mất tiền con là thao trường thôi. Vẫn còn tiền ăn tiền mặc tiền sống thì vẫn chưa chưa về chết trên đời có nhiều cái kinh hoàng éo l hơn rất nhiều đúng chưa? Đây vẫn là m hộ trên trên thao trường lá vẫn phòng láp thôi. Nên bây giờ con phải thiền và con phải thiền đúng cách sự đang giả. Nếu thiền đúng cách giả thì con sẽ trải nghiệm được cái này. Cái mà chụ nói từ nãy giờ từ xưa đến nay. Vâng. Cái đấy mới là đng cái chỗ đặt tự tin của con chứ không phải là những cái gạch đầu dòng nào phải chống không, nào phải sáng tỏ, nào phải hiện ra là chỗ dòng tin của con. Cái này cái mà con trải nghiệm này lúc trước mặt lúc còn thiền ấy là chỗ đặt đặt lòng tin gọi là sắc quyết trên một thứ trên một cái trạng thái đấy, một cái thứ đấy chứ không phải sác quyết vào một những cái khái niệm dòng đúng không? Đấy lúc đấy con có s một thứ rồi ấ thì đấy bắt đầu có đất xong thứ bằng trải nghiệm ấy thì có đất còn con sác quyết trên một khái niệm hoặc là một hệ thống khái niệm các con b khác quyết trên hệ thống khái niệm nên đổi một phát tránh khái niệm là mất mất hết cân bằng luôn đúng không thậm chí còn ăn tìm một khái niệm trái ý mình nữa cơ nhân ấy trải nghiệm giác ngộ không được nó phải là cái đang là Đấy sao có chên một khái niệm thì khái niệm gì giống cháy mình thì mình ngay con thể thiền trong thiền con phải thấy cái này cái này chính là cái con tự tin một phiên thiền tốt nhắc lại đấy là một phương thiền mình không chống lại bất kỳ gì hết cho xảy ra thoải mái đấy và mình tự tin rằng ôi cái này cái xảy ra này này Nó chính là đấy là chấm chấm tùy con định nghĩa gì chính là giác ngộ đây chính là giác ngộ đây chính là trắng hiện ra rõ ràng đây nhưng mà nhắc lại là phải để cho nó thoải mái xảy ra cơ vì khi để tho thể nói xảy ra ấy thì nó không còn đơn thuần là một cái trải nghiệm đúng ý con nữa. Còn con nếu con không dám để xảy ra thì nó còn làm trải nghiệệ đúng ý con. Còn khi con đã dám để xảy ra như nó là thôi thì bắt đầu là những trải nghiệm không đồng ý con nữa. không còn cái vẻ bên ngoài giống như con nữa. Nó không còn chống không sáng tỏ hiện ra, nó không còn hiện ra chống không, nó không còn đang là gì nữa. Nó sẽ mang hình muôn vẻ. Đấy, nếu con dám này xảy ra ấy thì nó sẽ mang mình muôn vẻ. Nhưng thế mới tự tin chứ. Muôn hình muôn vẻ mà nó vẫn là cái đấy thì tự tin không? Tự tin. Thế suy tách rời ra khỏi cái đang là vẫn là cái đang là tự tin. Tự tin. Tự tin chứ. Chư nghĩ nó phải nó phải nhúng chặt vào cái đang là dính chặt vào đấy. Không trách nổi thì mới Tự tin thế ngày mai lách chưa sao con chẳng còn tự tin nào hết. Núc con đang khỏe tự tin ngày mai đau phát là không tự tin nữa. Đấy nó giống như thế đấy. Đây là tiêu chí đầu tiên là mình ngồi xuống và mình đã sắp cái xong hết rồi. Chế số hai là mình dám để mọi thứ xảy ra đúng như nó là mình không sửa một chút nào hết. Mình không chỉnh sửa nó để cho một ra một cái trải nghiệm đúng nữa vì trải nghiệm nào là trải nghiệm đúng hết làm quá trải nghiệm sai đấy là tiêu chí số hai. Hai hai chí tiên quyết để còn có bắt đầu thiền đúng nhưng nó không phải tất cả nó chỉ là kiện cần thôi. Nhưng nếu không có cần thì thôi đừng có bàn gì nữa. Vì sao? Vì không có cần đấy thì con trong một buổi con điều khiển kinh nghiệm ra đúng như con muốn thì con có một tôi mạnh lên chứ có gì đâu. Con được cái gì? Con được một cái tôi khỏe hơn ngày hôm qua chứ con có sự thật trong tay đâu. Con có một cái sự giả cộng một cái tôi khỏe hơn nên đúng cách đầu dòng con thì con sự giả sự thật sự giả. Con có 30 phút trải nghiệm đúng cách đầu dòng nghĩa là 30 phút sự giả á. Con sự thật nó trả khách đầu dòng là cả đứ cứ thấy diên tiên tiên diễn tiên diên tiên. Hôm buồn hôm vui đúng không? Hôm thấy tách hôm thấy nhập hôm tán loạn hôm bình an nó. là vô số các loại tự nhiên. Hôm nay con trền chuẩn lắm ạ. Vì sao lại lúc nào chống không sá hiện ra? Đúng rồi. Thôi rồi. Nhân tạo rồi. Con đã có một trải nghiệm nhân tạo và có một cái tô lớn hơn rồi. Tự tin đấy. Tự tin chị tin nó lạ lắm. Đúng chưa? Sắp quyết đúng này. Sắp quyết chuẩn này. Đấy đúng không? Xác quyết như hôm nay như Châu Anh như Tuệ Vân là xết sai bé rồi. Không sai thì cũng thiếu. Chắc không phải sai hết đâu. Đây cứ đúng thô nhưng mà nó vẫn thiếu và nó nhầm đúng chưa? Vâng thiếu và nhầm rất nhiều. Xong cái đúng thì phải là không có gì và có cái gì mới đủ. Đấy. Nếu mà chỉ có không có gì thì chưa đủ. Đúng chưa? Sao cứ đúng phải là thế nào cũng được chứ không phải là phải là này phải là kia. Đấy. Đúng chưa? Sao cứ đúng là mình là cái gì chứ không phải là mình là hành giải của cố tập. Mình phải là cái cái đấy đúng không? Mà lúc thì s dùng từ này l từ khác mình phải là cái đấy đúng chưa và trải nghiệm nào thì trải nghiệm nó cũng là cái đấy hết vô điều kiện bất chấp nó bằng hình tướng gì thế mới cần chứng ngộ với lý chứ nếu không chứng ngộ về lý quá gì chứng có lý đây chứ đâu n chứng tỏ xác khuyết nhá chưa có nói gì đặc biệt cả Như vậy đừng nghĩ là là sắc quyết là đơn giản. Con coi nhẹ sắc quyết thì con sẽ có một cái buổi thiên lởng. Đấy. Thế còn vào thiền thì bắt đầu mình đã mình đã sắp cứ đúng rồi mình sẽ thả ra. Vô điều kiện mà thả ra cho cái dòng thể nó chảy. Dòng này sẽ bắt đầu chảy. Nếu mình có những cái điều kiện trước ấy thì mình sẽ trái ý. Nhưng nếu không lưu và trước thì cháy ý gì đúng không? Nó chư đế rất nhiều điều kiện thì mới trái ý chứ chả điều kiện gì cả. Thế nào cũng được. Đúng chưa? Nó xảy ra xảy ra và đấy. Mỗi đây được dẫn cần thôi không có nghĩa là như thế là thiền đúng đâu nhá. Đấy là cái gọi là cái điều kiện tiên quyết thiền đúng chứ không là đấy là điều kiện mà cứ có nó là thiền đúng. Bây giờ ai trả lời dụ được vậy thì thế nào mới đủ? Đúng thì đủ là như vậy nhưng thế nào đủ? V số to to trả lời nào đâ đúng không ạ? Thứ Thờ đi. Ờ xác quyết đúng xác quyết đúng rồi thì vào ca thiền đủ là phải à nhìn vào kinh nghiệm ạ. Phải là ấy ạ. Xuất ca thiền nói thế chả khác gì không nói cả. Vâng. Nhìn kinh nghiệm nó gì sao lại đủ đấy. Nhìn xong nhìn thế nào chứ. Nhìn hoàn hảo vào cái đang hoàn hảo chứ không phải chỉ nhìn đơn nhìn nhìn khơi khơi. Nhìn khơi khơi vào cái đ hoàn hảo thì thấy cái gì? Thấy không hoàn hảo ngay? Đúng không? Đấy 100% ch nói thử nào. Như 100% nó thử nào. Cần là sắc quyết. Sắc quyết xong rồi ngồi xuống cái gì xảy ra. Đấy chỉ là cần thôi. Đủ là gì? Thế nào mới là đủ? Trong bài hát là nhìn hoàn hảo váy không hoàn hảo đúng không? Nhưng thực chất là nhìn hả? Cái đ hoàn hảo. Làm gì có cái không hoàn hảo. Cái hoàn hảo là vậy với trình độ của thế gian lành viết cái thơ của đấy thôi. Bản chất là nhìn hoàn hảo và cái không hoàn vào cái đạo hoàn hảo. Thế nào là nhìn hoàn cả hoàn hảo ai trả lời xem nào. Cái đã hoàn hảo chính là cái mặc định của mình rồi đúng không? Đúng chưa? Nó không có vấn đề gì hết nên mình dám để nó xảy ra như nó là nên không bàn về cái cái đ hoàn hảo nữa. Nhưng thế nào là nhìn hoàn hảo. Còn chỉ nhìn thôi thì không được. Nhìn thôi thì không phải là đủ. Con nghĩ là sau khi mình đã xác quyết là tất cả mọi thứ ở trong thiền dù xảy ra cái gì thì cũng là hoàn hảo, cũng chính là cái mà mình đang xác quyết về ấ thì trong thiền sẽ không từ chối gì cả. Hiểu con đúng không? Nhìn vào kinh nghiệm và không từ chối gì cả. X cái nà con. Ừ. Thì tức là thực ra là lúc đầu khi mình xác quyết cái đấy nhưng mà nó đúng là làm đúng cái mình xác quyết ấy thì mình xác quyết là bất chấp kinh nghiệm thì có nghĩa là Dù cái gì xảy ra, kể cả cái từ chối hay là tất cả những gì đi chăng nữa thì cứ kệ để cho nó xảy ra, không từ chối gì hết. Thì bởi vì là khi mình thấy nó không hoàn hảo thì mình mới từ chối. Còn nếu mình thấy nó hoàn hảo rồi thì có gì đâu mà phải từ chối. Thì từ chối là dấu hiệu của việc là thấy nó không hoàn hảo. H thì kiểu như là nói là để mọi thứ xảy ra ấy thì cái để đây không phải là kiểu như là cắn răng mà để là chống lại việc chống lại mà là ừ thế nào cái gì xảy ra cũng được ấy. Thì đấy là con nghĩ là đấy là cái mà tự nhiên nhất. Và nếu mà trong thiền mà mọi thứ xảy ra đều được, kể cả là mờ mịt, kể cả là thấy kinh nghiệm chia tách, thấy tất cả các thứ thì vẫn cứ xảy ra như bình thường. Thì thì cái đấy nó mới đúng là là cái thực Tại nó đúng là như thế là nó luôn luôn đúng không? Khi con thuyền thì các kinh nghiệm sẽ nổi lên đúng không? Con không cần phải làm gì nữa hết nhưng con cần chấm chấm Không cần phải làm gì hết, không cần phải chều điều chỉnh, không cần phải thay đổi gì hết. Nhưng con vẫn cần chấm chấm. Hỏi chấm chấm là cái gì? Con thở nhá. Nói đi. Tức là khi mà thiền để để cho tất cả, dám để cho tất cả mọi thứ xảy ra. Nhưng mà cái cần tức là phải thấy được rằng tất cả những cái thứ xảy ra ấy đều là trải nghiệm giác ngộ. Đúng rồi. Không thể là cái gì khác được. Đúng rồi. Con cần nhớ được nó là cái gì. Con cần nhớ nó là cái gì chỗ này khơi khơi xong rồi nhìn nhìn xong nhìn không à nhìn không nhìn khắc quái mình mà sống mình nhìn mà mình vẫn đ mình đầu đến cuối mà hàng ngày con vẫn nhìn mọi thứ mà đúng không con minh tí nào đâu chả mình tí nào đúng không khỏi nhìn của ấy được con vẫn nhìn như bình thường con nhìn nhưng con phải nhớ nó là cái gì hoặc nói một cách chính xác hơn nó thể không quên nó là cái gì Tất cả mọi người con để sẽ bình thường nhưng con nhớ nó là cái gì đúng chưa? Con không nhớ nó là cái gì thì đâu thì còn quái khác gì người thường con để thời gian không nhớ là cái gì khác gì người thường con phải nhớ là cái gì con phải nhớ dùng từ nhớ có hai có cách từ khác thôi là nhận ra nó là cái gì ừ mạnh hơn từ nhớ nhớ dành cho hành giả chuyên nghiệp là chỉ nhớ th đủ rồi nhưng mà vành giả dưới mức chuyên ngược phải nhận ra nó là cái gì? Còn nhận ra là cái gì đúng không? Nhưng mà con quen rồi con sẽ dùng từ nhớ nó chuẩn sẽ ra chuẩn nhất vì con nhận ra một lần hai lần thôi saong nhận ra cả 30 phút liên tục được nên là sau lần một hai lần nhận ra xong vấn đề lại chỉ là nhớ thôi nên là nhận ra hoặc và nhớ đúng không nhận ra hoặc nhớ còn đầu tiên là cho anh nói đúng là phải nhìn vào cái nh nghiệm cái buổi thiền mình mà không nhìn kinh nghiệm thì vất rồi nhưng nó vẫn không đủ. Còn nhìn kinh nghiệm và nhận ra hoặc là và nhớ rằng nó là cái gì mới đủ. Mà nhớ là cái gì? Nhận ra là cái gì? Ok. Nếu con vẫn đang nhận ra, vẫn đang nhớ thì chả có vấn đề gì cả. Nó rất mượt. Nó chỉ vấn đề không mượt bắt đầu con không nhớ thôi, đúng không? Không nhớ thì con bắt đầu mới chống lại mới sẽ mới phản ứng giữ dội chứ. Nên việc của con là nhớ, nếu không nhớ thì lại nhớ. Dễ mà nó Không mất con phải duy trì cái gì hết. Không phải duy trì sống không sống tỏ tỏa chiếu. Không phải gì hết. Con chỉ nhớ cái là cái gì là đủ thôi. Đúng chưa? Trong 30 phút thiền mà con nhớ 30 phút thì còn 100%. Con nhớ 29 phút 29%. Con nhớ 1 phút thì 1%. Mượt bao nhiêu phần trăm đấy? Con này nó xảy ra và con nhớ nó là cái gì thế thôi. Còn nếu con nó chống cự nó đánh nhau với nó là sao con nhớ nổi đúng chưa? Đánh nhau với nó nó làm sao có nhớ nổi nó là cái gì được nên là đơn giản để nó xảy ra nhớ là cái gì thôi chứ cả buổi tiền thì thế thôi. Điều kiện cần là con phải xác quyết trước cho đúng. Sau đó để mọi thả ra mà không tìm cách can thiệp sửa đổi nó. Vì cậ đủ là trong chương trình xảy ra đấy con phải nhớ nó là cái gì. Nhìn vào kinh nghiệm nhìn vào kinh nghiệm và nhấn là cái gì? Nếu hai đếm đủ thì còn có biện thì buổi thiền gọi là biểu thiền hiền thấy được thực tạ. À đây rồi đợi đoạn này con nhắc lại một tí ạ. Ừ. Tức là thực ra khi mình biết nó là cái gì ấ rồi ấy thì là khi mình nhìn khi mình nhớ ra mình nhìn vào kinh nghiệm là mình biết ngay là nó. Ừ. Còn nếu mà mình đi theo cái gọi là những cái tiêu chuẩn gạch đầu dòng ấy thì mới có chuyện là khi mình nhìn vào nó xong mình lại phải so sánh với tiêu chuẩn để xem là có đúng nó hay không. Ừ. Nhớ ra là cái gì khác? Cái việc là phân tích nó để chứng minh rằng nó là cái này đấy. Được chưa? Đúng. Tuy nhiên nếu mình bị có những lúc mà mình sẽ không tin nổi nó là cái gì thì lúc đấy mình đi phân tích. Không ai cấm con cả. Lúc đấy trình độ con nó chỉ thế thôi. Con đã bị quên hết rồi. Thôi xem là cái này có đúng chống không sáng tỏ hiện ra không đúng. Ok yên tâm đấy không phải là một cái cái là hoàn hảo nhưng nó là một giải pháp ok còn hơn là ngồi đấy xong cứ bảo nó là không không phải là sự thật rồi nên quê nói cũng cũng có lý chỗ đấy nếu con hoàn hảo nhất là con đã biết là quái rồi nên mà con quên thì con nhìn vào thấy nó đúng là nó luôn nếu con không thể nào mà lúc đấy tự nhiên con không thể nào mà mà có phải chắc chắn rằng nó là cái gì thì thôi phân phân tích một tí xem đúng không nhở cái tiêu chuẩn của đúng không nhở đúng chụ nó nói nhỉ chống không không hiện ra không vân vân không đúng hết rồi ơ vậy thì trải nghiệm này là trải nghiệm giác ngộ đây đấy là được quyền dạy nhánh th đấy được chưa là con con làm gì có cách nào khác nếu mà con đã không tin nó là giải lắc hộ con buộc buộc phải nhớ phải kiến và thiền chứ biết làm thế nào con hơi là ngồi đấy và nghi ngờ thương ngà thôi nghi ngờ thì thà mình làm gì nó hết nghi ngờ nữa hơn đúng chưa nhưng mà không thể co là cái phần chính của thiền được. Đấy là tình huống bất đắc dĩ chứ không nên gọi là hoạt động của thiên. Hoạt động của thiền chỉ nhớ là cái gì hết. Còn đã không tin nó là cái gì rồi thì thôi đi tôi phân tích lại đúng không? Chấp nhận là mất vài vài phút nhưng còn hơ nó ngồi thiền vứt đúng chưa? với cả làm thế không phải làm nhiều lần đâu. Kể con có phân tích ấy thì chắc vài buổi thiền thôi đến buổi thứ tư thứ năm thì thì nó phân tích thế mình biết thừ nó là cái gì rồi mà phân tích đi nữa với là cái đấy thôi tự c sẽ không có nhu cầu phân tích nữa. Những người phải phân tích là những người mà chưa đủ số tiền buổi thiên cần thiết thôi. Chưa đủ một số buổi thiên cần thiết để nhận ra rằng nó chỉ chỉ có đấy thôi thì cứ phân tích. thì là đủ thì đủ thôi. Chắc thì sai cả đúng không? Phân tích thì đằng nào phải phân tích thì phân tích thôi. Thằng nào bây gi mình có dừng thiền thì mình cũng phải phân tích đúng không nhở? Thế cứ phân tích thôi. Thế nhưng mình không nên coi là ngồi thiếng để phân tích cái thái độ là ngồi xuống phí mới thái độ dáng chết chết chắc luôn. Bây giờ tôi sẽ ngồi xuống để phân tích xem nó là cái gì. Thế chắc rồi. Còn quên không nhớ không thể không thể đồng ý nổi đi phân tích không v đâu. dung cảm phân tích nhưng mà cái thái độ là ngồi xuống đ phân tích là thái độ sai luôn rồi ngồi xuống đây phân tích ngồi xuống đây này làm đúng quy trình vân vân sai hết tất cả thái độ sai hết nên nếu con sao quyết đúng từ động ấy thì tiết kiệm nó có nhiều công sức trong đoạn sau hầu như không phải ít phải đối diện với những vấn đề là một cái tôi hành giả đúng chưa chứ còn đương nhiên làm sao mình tránh được cái việc là cái tô hành giả nó sẽ trở lại đúng không người nào giỏi thì khi tôi hành giả trở lại mình thấy luôn chẳng cần phải làm gì nữa hết Nó cũng là cái trải nghiệm giác ngộ thôi mà mình không cần phải quý cái tô hành giả, không cần phải quý sự ngừa luôn là người trình độ cao là thế luôn. Không con không phải một giây phút nào ngồi phân tích lại mà con dám để cho cái tôi hành giải nó tiếp tục chạy vì con đã biết chắc nó lại quái rồi. Nói chung nói thôi chứ không bắt con ai phải thế mỗi người nhiều khác nhau. Rất nghi ngờ nổ lên. Nghi ngờ nó là cái gì? Mình nhớ ra rằng nghi ngờ nó cũng là gì? Ch ngộ không cần phải làm nghi ngờ luôn. Phải nghi ngờ lục tục lại đi phân tích, lục tục đi kiểm tra. Cái người mà nghi ngờ tích lục tục kiểm tra chỉ làm vài lần thế thôi. Nếu đủ số lần nó sẽ tự hết. Mặc định con không phải là ngồi đây để nghi ngờ và kiểm tra mà con là ngồi đây và thấy rằng trải nghiệm nào đấy nữa. Dù là trải nghiệm đ người đấy nữa thì nó cũng là giác ngộ. Con không phải làm cái gì hết là đúng nhất. Con phải phân tích cần phải kiểm tra. Bản chất là con đã trượt rồi. Trượt ra khỏi thiền rồi. Nhưng thôi phần với về với thực dụng chẳng quá nhỏ khác hiểu không? Chứ bản chất là thiền nó không phải là đi kiểm tra, đi phân tích. Thiền là không làm gì hết. Đấy thụ mô tả thế thì con hình dung hôm nay hôm nay mấy ca thiền của của những bạn 100% có đoạn kiểm tra nào không? Bích Trang Quế 12% Khải Con thì trong ca 100% con không phải kiểm tra nhưng mà tức là tại có một cái xác quyết lúc đầu rất là rõ ràng về cái trạng thái này là cái phần mà buổi sư phụ giảng ở buổi thiền hai ấy ạ. Tức là nó cứ sáng rõ như này mà nó không chia cái gì hết ấy. Thì khi mà mình nghi ngờ mình chỉ nhìn vào kinh nghiệm là mình thấy luôn là mình không check không gì nữa hết luôn á ạ. Thì mình thấy đúng rồi. Tại vì là mình mình thấy check không sai. Thái độ check mới sai. Dạ. Check nó không có sai. Check cũng tốt chả có gì sai cả. Thái độ rằng nó không phải đâu. Tôi phải check mới phải thì là sai. Đấy, đấy là cái mặc dù đang đang tấn công vào chứ còn check mỗi lần check tăng tự tin sợ quá không check trăm lần chứ sợ nhất là cái gì nó không phải thế đâu. Tôi phải check thì nó mới phải. À thế rồi mà cái rất dễ rơi vào đấy. Vâng. Con cười thôi nhưng mà con hoàn toàn rơi vào cái trạng thấy. Dạ. Là check xong yên tâm đấy. Check xong yên tâm. Check xong thì mới yên tâm. Còn nếu không thì tôi nửa tin nửa ngờ. Còn trách cắng trách c khẳng định c tuyệt vời. Càng tự tin xong mỗi lần thiền đứng dậy thấy càng tự tin. Tuyệt vời quá nữa. Nếu lần nào kiểm tra tôi cũng thấy cùng một thứ thì càng tự tin không nhưng mà nếu nó không phải th đấy đâu. Tôi kiểm tra xong mới lại thứ đấy thì liệu có tự tin không? Hay là mất tự tin? Nên là con chách cũng được. Chết trên tinh thần nó vốn là thứ đấy. Rồi con kiểm tra lại khác với việc là nếu mình kiểm tra không ra thì chết. Giống ví dụ anh yêu em nữ chụ kể đấy anh em. yêu em không? Hỏi câu đấy trên tinh thần là gì? Chắc chắn là chắc chắn là yêu rồi thì rất ok. Nhưng mà hỏi xong này đợi trả lời này phân tích logic xem trả lời có chuẩn mực không này thì mới cứ là được là có yêu ấy thì mới là sai chứ đây nó không cầm hoạt động check luôn check nó sai. Hiểu không nhỉ? Cứ chết thoải mái đi nhưng mà check thái độ là gì? Nó l vốn là thế rồi. Checkch check lại càng củng cố càng tự tin. Hay là nếu không check thì chết. Nếu check ra không đúng thì chết đấy. Thì con phải xem con thiền con là loại thiền loại check nào. Check mà vũ trang hôm nọ là chách không chích thì chết đấy. Đúng rồi. Vì đúng không? Đúng rồi. Vũ trang hôm nọ kể thiền là không thích là chết chứ cò trách cho tự tin. Checkch 100 phát cho tự tin thì ta ngụt ngụt. Mà trách vài phát là tự tin thôi mà. Không thách trăm phát đâu. Trách vài phát là tự tin ngụt ngay con. chết trên mặc định nào còn quá sợ sai và chết cho đúng đấy các con hay bị đấy quá không yên tâm và chách cho yên tâm đấy đấy là cái đáng đáng phải đáng phải phải phải lên án ra con là cũng dành khoảng 2 3 ngày 100% ấy ừ là con xem tức là sau khi mình mặc định rồi nhưng xem nó như thế nào ấ có hiện ra có tách rời khỏi trải nghiệm này không các thứ các thứ vẫn xem thì sau đấy bắt đầu con mới thấy ở mình mới đi đến một cái tự tin rất chắc chắn là dù trông nó có vẻ thế nào đi chăng nữa ấy thì vẫn là cái này thôi thì khi sau đấy thì là không cần phải check nữa, cứ nhìn nhìn vào kinh nghiệm là thấy như thế cái quấy mô tả là một tin trình lành mạnh của các con Lúc đầu mình phải check những ngày đầu ấy, lúc đầu là những ngày đầu những lúc mà chưa thạo ấy, số lần check đủ thì sẽ tự tin. Không ai có tự tin và không dựa trên check cả. Chẳng ai tự tin và không dựa trên kiểm tra cả. Đúng chưa? Đấy là một tiến trình lạnh mạnh. Thế nào là không lạnh mạnh? Em không phải ngay trước khi check mình đã sợ rằng là không phải như thế rồi nên là phải check đúng, check đủ, check chuẩn. Từ mới là như thế thì nó không lành mạnh. Hiểu không? Như vậy bản thân hành động check nó có vấn đề đâu mà. Cái tiền để của mình trước khi check nó mới là vấn đề. Tao rất sợ sai. Tao rất sợ là không phải. Thì là vấn đề còn tao đã có đủ kiến rồi. Tao chưa cần gì thiên. Tao có đủ kiến tao đã yên tâm lắm rồi. Tao kiểm tra cho sự chắc chắn rằng nó vốn thế. Khác việc là tao không có yên tâm lắm. Tao phải kiểm tra xong rồi phải đúng như thế. tao mới tin nếu không thì tao chết. Thế thế là nếu m là mặc định sai từ đầu đấy. Cái người nào mà đi vào check kiểu đấy là bản chất là mặc định từ đầu mặc định sai bé rồi thì m phải check kiểu đấy. Mệnh đúng không thể ra kiểu check được. Mà mệnh đúng thì không thể ra kiểu check mà vừa check vừa sợ sai được. Cái loại check sợ sai là lúc mặc định sai. Thế khi con nghe mọi người trình pháp cho con mà thấy họ mặc nó check kiểu đấy, con phải hiểu là họ mặc định sai rồi. Sau này có ai kể cho con ấy thì con hiểu họ mặc định sai bé. Ấy cái check này sẽ check check dựa trên một cái mặc định sai đấy. Hiểu không? Chích m lo ngáy không check ra thì chết nắm được cái bấu trướ đây chưa? Check cũng được nhưng mà check mạch mệnh nào mệnh nó là vốn như thế càng check càng củng cố cái thật hay là nếu không nếu check không được hoặc là check không đúng thì không yên tâm sợ. Sáng sửa chưa? Đấy. Như vậy mình không anti hành động check, mình anti cái loại check mà dựa trên mặc định sai. Thế nên vũ trang chưa check nhiều là nó mặc định sai. Đúng rồi. Đúng không? Theo kiểu là cái bên phả check á. Tức là con thấy phân biệt hai cái là ừ thật ra thì là trong cái giai đoạn này con vẫn có những cái phiên con không xác quyết xem nó khác gì ý. Sư phụ thì con thấy rõ là cái quan trọng rất lớn là mặc định ban đầu. là nếu mà mình không có đủ mặc định ban đầu ấy hoặc là mình không không thuyết phục ấy, mình không thuyết phục thì mình vô mình vẫn cứ ngay ngáy như thế ạ. Nhưng mà nhưng mà nếu mình đã thuyết phục rồi thì kể cả nhớ hay check gì đó mình mình không có vấn đề với những cái việc mà xảy ra ấy ạ. Hay nhớ hay như thế nào hay làm gì, tức là mình không vấn đề với việc làm gì trong phiên thiền nếu mình đã xác quyết từ đầu. Nhưng mà nhưng mà ngày trước đó là mình không xác quyết mình cứ thấy đây là đây là kinh nghiệm vô minh mình phải check mới ra kinh nghiệm giác ngộ ạ. Thì sau cái ph sau theo cái check đó mình mới mới thuyết phục được cái check đấy. Bản chất là giới là muốn biến đổi kinh nghiệm. Dạ. Nó đã sai với tinh thần là không biến đổi kinh nghiệm. Vâng. Đúng chưa? Vâng. Tôi đang có một kinh nghiệm vô minh tôi phải check để ra một kinh nghiệm giác ngộ. Giác ngộ đấy. Bản chất ở dưới nó trái với tinh thần là sửa là không sửa nghĩa. nhá. Nhắc lại điều kiện đủ là nh kinh nghiệm và nhớ rằng nó là nó chả đ ngộ nó là cái mà lâu nay mình vẫn vẫn gọi là thực tại tuyệt đối vân vân ấy hay là mình gọi nó là biết ấy vân vân ấy nó là cái trải nghiệm này này đấy cái trách nghiệm này chính là cái đấy đấy chính là chân thực tại chính là biết chính là tâm ngon chính là cái từ quái quỷ gì mà các ông thầy khác nghĩ ra được ấy nó cái này này cái trải nghiệm này này đấy cái kinh luện đang la này cái lúc đấy con trải nghiệm ấy Và đây không là điều dễ tin đâu. Vì nó gì? Nó không có cái vẻ ngoài long lanh đẹp đẽ mà nó có một cái vẻ ngoài rất tầm thường. Thậm chí là thậm chí vẻ ngoài xù xì xấu xí đúng không? Và con phải nhớ và nhận ra và nhớ rằng đấy nó là nó đấy. Thế đấy. Và khi con nhận ra như vậy con sẽ rất hạnh phúc. S đảm bảo ngồi thiền mà được nhận Thầy không có gì khổ sở v tiền đấy cả. Kể cả khổ thì vẫn là sướng. Ôi con nhận ra ủi hóa ra là cái khổ thế này mà vẫn là giác ngộ ấy hả? Trời tuyệt vời thế này. Con sẽ có sự phê của người khám phá sự thật. Còn nếu con ngồi như mà hành giả để đạt được điều kinh nghiệm, đạt được kinh nghiệm mà nó muốn ấy thì buổi thiền con rất là nó không có cái hạnh phúc đấy đâu. Còn đây là con khám phá rồi. Ôi trời ơi lo lắng thế này mà cũng là giác ngộ à. Ôi giời ơi. Đấy Ấy ôi giời ôi. Vô minh này cũng lá ngộ à. Trời ơi. Đấy nó có loại sướng đấy. Đấy đấy chính là cái hơi ấm đấy. Những cái nhỏ nhỏ thế nhưng nó hơi ấm đấy. Đúng chưa? Đúng. Th con thấy ngay là cái đấy là cái giá trị của chữ giác ngộ trong câu chuyện đấy. Chứ bảo ôi giời ơi. Vô minh thế này cũng là trải nghiệm. Thế còn có ấm tế nào? Ôi trời ơi. Vô minh thế này mà cũng là cái đang là chả g ấm nào hết. Nhưng mà vô minh thế này cũng là giác ngộ này. Bực tức khó chịu này là giác ngộ này. Gà sụn sụt này cũng giác ngộ này. Đấy mới là cái ấm thực sự. Nó thay đổi tâm thức của con rất mạnh. Hiểu giá trị giác ngộ chưa? Mà những chịu như giờ hiện ra chống không đang là chấm chấm nó không thể làm nổi cái việc đấy. Cái này là chống không thì có gì có hứng thú gì đúng chưa? Đây là một cái trải nghiệm hứng thú qu. gì đây là một cái trải nghiệm giác ngộ mới chém cho con một phát thật mạnh vào trong lòng con là ô cái vô minh thế này cũng là giác ngộ thế này lật tung những cái nhận thức cũ của con lên chứ cái này là cái đang là con học được quá thì từ từ đấy đấy đúng chưa cái mà sữa nói mới gọi là nhìn hoàn hảo, cái đang hoàn hảo. Con nhìn vào cái đ hoàn hảo, con nhận ra rằng nó chính là sự hoàn hảo. Bất chấp cái hình tướng vỏ nao ấy nữa. Con thấy từ hoàn hảo nó hay không? Hay hơn tất cả từ mà ờ vui chống không, sáng tỏ tỏa chiếu làm sao băng cho hoàn hạo được. Nó đánh nó hay ở chỗ đánh thẳng đánh mạnh vào cái tâm thức vô minh của con ấy. Hay ở chỗ đấy. Một cái tâm thức vô minh không thể nào chịu được rằng là cái vớ vẩn tầm thường chán chê chán trường này lại là giác ngộ. Đấy. thẳng vào đấy luôn. Và vì thế nên sau này có cái vỏ nao ấy nữa con rất tự tin là nó là nó là giác ngộ bởi vì trên đời còn vô số cái vỏ hiện ra. Bộ phim cuộc đời con còn vô số cảnh sẽ được chiếu và con không thể đảm bảo là cảnh cảnh nào là lung linh rực rỡ đẹp đẽ được mà đầy cảnh nó sẽ là gì? Túi tăm mờ mịt. Đúng chưa? Cái có nhìn thấy là cái cực kỳ đẹp bất chốc cái vỏ ngoài. Ví dụ có nhìn thấy thượng đế thỏi ngon không từ đấy ngon không ngon từ quá ngon gì nữa cái vớ vẩn này mà cục c** nó thượng đế á thì thượng đếên cái cục c** thầ ngon không đúng chưa đúng không cái gì hiện ra cái đấy cũng là đại thủ ấn ngon không cái hiện ra cũng là đại hoàn hảo, đại toàn thiện ngon không cái ra là đại giác ngộ ngon ngon ngon không ngon cái gì ra có là cái đang là thường th phèng phèn cái hiện ra trải nghiệm phè phèng nữa tất cả các từ đều đúng nhưng mà cái sức mạnh tấn công và vô thức ý thức của con nó mạnh hơn khác nhau còn từ nào chả đúng từ nào từ nào đúng nghĩa của nó đâu từ nào chỉ là cái nhãn bịa vào thôi mà nhưng mà cái sức tấn công tương thức có khẳn nhau Đúng chưa? Đây mà Minh Hải cái hiện ra cái gì hiện ra cũng là chống không lỗ mình Hải có cái chả ông có cảm hứng quái gì đấy Minh Hải cái gì cũng là hiện ra chống không chứ làm sao cảm hứng được ngày mai đảm bảo từ chối ở cái bên trong mình ngay đúng khôngi chỉ là chống không thì có quá gì Con dùng từ gì cũng được nhưng nó phải cho con một cảm giác là cực kỳ hoàn hảo cực kỳ tốt đẹp. Trong này hoàn thiện dùng là phổ hiền đấy. Phổ Huyền Như Lai cái hiện giạng phổ hiền như lai cái giây phút mà cái gì đọc là Phật quả nghe sướng không? Sướng cái tôi có một cái giây phút tôi thấy ấm nhưng mà đấy không phải thiền mà là tự nhiên ngồi xong rồi. thấy là tự nhiên bây giờ cứ thấy cái tôi sai này nó khổ quá nhỉ. Xem nó là gì ấy. Kiểu kiểu là mấy hôm nay bảo là đi khả khảo sát ấy thì thì thấy ô cái cái cái tốt đang sai này mà cũng là giang ngộ à. Lúc đấy thì thấy rất là ấm nhưng lúc không phải thiền màú đang con đang ngồi sân bóng khảo sát thì đấy là thiền con nhìn lại cái lúc đấy không phải là đặt giờ ngồi thiền mà tự nhiên mình đi để muốn tự nhiên có một cái câu hỏi đấy là thế nào là xong rồi tại sao tại sao lại từ chối cáiếến tôi sai này nhỉ? Thế là con đi nhìn vào nó ấy thấy nó ờ nhở nó nó nhưng mà đấy là là đúng là có sự khác biệt giữa việc là mình nhìn vào kinh nghiệm và mình thấy cái nó nó không còn là một cái cái sai cần phải bỏ đi. Nó không phải là cái vớ vẩn nữa. Đúng rồi. Chỉ cần thấy thế là đã thấy ấm rồi. Còn nếu nó mà là daia ngộ nữa thì còn còn còn còn ấm hơn nữa. Nhưng mà ngay cái việc được thấy nó không mất cái giá trị kiểu kiểu kiểu tệ dởm gọi là đã thấy nó nó khác biệt rồi. Nhưng mà nếu mà là lúc nãy nó nói mà cảm giác là nó cái việc tôi nghi ngờ tôi sợ xong tôi sai để lo lắng để mà nó là gia ngộ ừ thì nó khác hẳn nữa. Cái cái cảm giác của nó khác hẳn nhá. Nếu mình chỉ dùng từ giác ngộ ấy thì nó thiên về lý không đạt nó giác ngộ thì mình lý luận lộ này mình lý hết rồi ai chứng ngộ đây qua giác ngộ đấy đâu. Nó phải là trải nghiệm giác ngộ nó mới Đạt cái tôi đang sai này nó là giác ngộ ấy thì con hiểu từ lâu gì thậm chí các bạn 690 hiểu éngắng ra đâu nữa cần gì các con cần 690 hiểu rồi con phải nói là cái tôi sai là trải nghiệm giang ngộ nó mới tấn công cực mạnh hiểu chữ sảnh giá trị ch s trải nghiệm không rồi còn tôi sao là giác ngộ thì giống con vẹt chả nhất là nhớ lại cái trải nghiệm mà lúc ví dụ là cũng có rất một số lần là mình đã được trải nghiệm cái đấy rồi tôi đang xem là trải nghiệm giang ngộ nó mới kinh cái Cảm giác trải nghiệm mà khi mà đang lo lắng đang sai mà đúng rồi cái trải nghiệm khi lo lắng thì sai lúc đấy cái trải nghiệm đấy là nó là trải nghiệm giác ngộ chứ bẩn nó là giác ngộ nó khác hẳn nhau chơi vất vất với đất đấy con mà nhầm phát là là con coi như là đánh mất một nửa sự thật luôn lại không sự thật nữa cái trải nghiệm tôi sai tôi buồn tôi chán ấy nó là trải nghiệm giác ngộ yên tâm đi. Còn nếu nó là giác ngộ thì tôi vẫn từ chối nó. Nếu có bảo nó giác ngộ con từ chối nó ngay. Nó giác ngộ nhưng tôi muốn cái giác ngộ Chị ai muốn giác ngộ giác ngộ hình thức hình tướng này nó phải là trải nghiệm giác ngộ à tức là nếu mình nói là giác ngộ thì mình sẽ từ chối với lo lắng bằng cách mình dán cái nhãn ra đúng rồi mình dùng cái giá ngộ mình dán bng lên để mình yên tâm là để khỏi để khỏi phải từ chỗ khỏi chống lại có nó chảy của mình đồng ý 100% luôn mình không một phát từ chối nào cái chữ trải nghiệm giác ngộ mới là con không từ chố còn chữ giác ngộ là con vẫn từ chố bảo là giác ngộn con nó dùng chữ đấy để con từ chố có gì nó lại biết mà để từ chối nó Nó là trải nghiệm nó gọi là con chấp nhận nó 100% trọn vẹn luôn nên con chỉ thiếu trải nghiệm một phát là thôi là con từ giác ngộ thành vẹt ngay nó phải là trải nghiệm giác ngộ mới đủ đúng chưa? Đấy khác biệt giữa có đất và sổ đỏ đấy con bảo là tôi sai tôi nhầm là là giác ngộ hay con đang có đất à con đang có sổ đỏ sổ đỏ con chả có cái cái Đất quái nào hết. Còn chỉ có một cái sổ đỏ thì rõ là đấy là đất của mày hình vuông hết. Nhưng mà đây lại không phải đất của mình nên là mọi người đừng quên chữ trải nghiệm. Cái trải nghiệm sai lầm sư này con là trải nghiệm giác ngộ. Và trên đời nó không có hai khái niệm là trải nghiệm giác ngộ và chứng ố minh đâu. Đấy giác ngộ xong lại bảo là có một trải nghiệm vô minh. Đó thì thư là chết rồi. Không nó chỉ có cái trải nghiệm giác ngộ nó không có trải nghiệm nào khác. Thế nó là đại hoàn hảo. Đại hoàn hảo từ cực kỳ hay luônấy. Đại toàn thiện đấy. Nó thuần hoàn thiện từ đầu đến cuối. Lúc con đang vô minh nhất thì nó lại hoàn hảo từ đấy lúc đấy rồi. Đại toàn thiện từ đấy rồi. Mở đi mở đi mở cửa này bây giờ vấn đề chưa? Thấy giá trị của sư thả nh xác hộ chưa? Rồi. Cứ mở to đi không sao đâu. Sẽ đang nóng mà. Mở to ra khi nào nó bớt nóng đóng lại được. Còn từ chảy ngang ngộ rất khó nuốt. Tại vì con đã có một định nghĩa rất là kinh khủng với nó rồi. Một cách giải quyết khó nuốt là nhìn vào kinh nghiệm của mình ấy chứ lý luận làm sao được. Nhìn vào kinh nghiệm thấy là ừ thì trải nghiệm nào chẳng chống không sáng tỏ hiện ra. Thế trả giác ngộ chắc còn gì nữa. Đây là cách nuốt cái từ cái từ trải nghiệm giác ngộ coi như nhìn nó trải nghiệm và có thấy nó sống không sáng tỏ hiện ra. Con tự tin rằng đúng là trải nghiệm nào cũng là gì? Trả thắng ngộ. Đấy, đấy là cách nút từ trải nghiệm thộ nếu ai khó khăn. Còn nếu không nuốt được là vấn đề của con là con không đồng ý sự thật. Hiểu chưa? Chểu là thiếu chữ giác ngộ phải là đứt không? Thiếu trải nghiệm là đứt. Thiếu giác ngộ thì càng đứt. Thế là trải nghiệm thì nó có gì mà mà đáng trân trọng, có gì mà ổn nó tầm thường. Đúng không nhỉ? Vô minh là một trải nghiệm thì ai chả nói được. Ai chẳng thế ai chẳng thế. Con chả có cái cái nhận thức gì khi câu đấy nói câu đấy cả. Bình thường nói thế mà cuộc đời vô minh là trải nghiệm thì là người thường vô minh là dã ngộ là con vẹt kia đống con vẹt. Đúng chưa? Đúng rồi. Thế đấy ngộ kiểu như đất mình như cái này không phải đất của mình vẫn vô minh là giác ngộ là là số đó. Đúng chưa? Còn vô minh là tránh giác ngộ thì mới là đất. Các con đ tiền lúc lúc có đất ấy chính là vô minh là trả giác ngộ đấy. Lạnh quá ngồi này cho đỡ dỡa gió này. Lạnh không phải do lạnh. Mọi người hiểu sa chỗ đúng chỗ xài mình chưa? Ai mà đang yếu phần sắc quyết thì phải đi tìm cách xác quyết. Đừng coi nhẹ cái việc xác quyết đấy. Đấy sáng rủa chưa? Lại còn sáng nữa rồi đúng không? Sáng nữa. Hôm nay là có tất cả các điều kiện để biết thế nào thiền cho đúng rồi đấy. Mẹ phạt con 200.000đ thì cái độ không ngủ. Mẹ nói 10: đi ngủ bây giờ 11:30 chưa ngủ rửa chưa? Đấy không hỏi gì thì về nhá hoặc đo gì cho vui được tùy. Ngày càng rõ ra đúng không? Nhóm thiền một là hưởng hết rồi nữa. Sau này có cái này có hết cái xịn nhất hơn hơn xịn thế này luôn xịn hơn cứ sau mỗi ngày nó xịn một chút phải xịn hơn cổ ch đỏ ơi hôm nay hôm nay con phân con phát hiện được cái d nói là cái tự tin dựa vào một cái kinh nghiệm giống khái niệm đúng ừ thì cái đấy là mình vẫn còn bám vào nó với thấy nó có giá trị nhưng bây giờ nghe thấy nghe thấy là nó nó thành Sai quá rồi. Ừ. Đấy như vì trước đây là đấy tại sao lại cứ đi bám vào công thức đúng Duy Nguyên hay nói cho con là cứ đi lập công thức đúng nhưng mà không biết là ý là không hiểu rõ. Bây giờ hôm nay mới thấy rõ là ừ cái cái cái gì nhở cái công thức đúng đấy xong rồi check ra cho đúng thì nó nó là một cái quá ảoả giả giả ph kẻ. Ừ. Cái tự tin ảo và cái gì chuyện ăn để ngấm tự tin anh ạ. Không tự tin ảo có gì không kiểu kiểu nó không tự tin ấ tự tin ảo thế thì gọi là bất an vô cùng luôn ấy. Tìm chỗ đầu ấy đầu này ăn này cái đấy hoàn cảnh đổi cái là nó mất luôn đâ chư miếng đi đúng rồi ai ăn cái này thì ăn xong rồi đó nghĩ ra chỉ số đi ăn xong rồi đó quy trình là bất làm là căng mà trong cái lúc đang làm thực hiện cái tiêu chuẩn quy trình đấy là sao ch căng không nó không yên tâm Nó sợ nói chung là sai quá sai rồi. Cái này phải kì. Thêm một người bạn phát biểu mọi người phát nghe xong thấy thế nào đấy Thái đi nghe xong bạn rút được cái gì xong thì con thấy là mỗi ca thiền mỗi ca con mắc một chút à ừ tức là là ca thì mắc vào cũng đi kiểm tra như Châu Anh ạ. Ừ. Do xác quyết trước mình cũng chưa xác quyết chính xác ấy ạ. Ca thì thái độ ấy, kiểu như mình không phải thái độ tìm sự thật đâu mà mình thái độ cố thiền đúng ấy ạ. Mà nghe sư phụ vừa nói là cái này nó như thiền nó như là khảo sát xem sự thật ấy. Thì lúc nghe đấy thì thấy rất là sướng. Kiểu ờ kiểu kiểu mình xem sự thật nó thế nào thì nghe rất là sướng. Còn cố thiền cho đúng cảm giác nó lại Thế nó lại khổ ngay từ đầu rồi. Thì à với lại con con hôm nay mới hiểu rõ hơn trải nghiệm giác ngộ ấy. Tại vì tức con cũng bị mắc mấy cái luôn ấy là vẫn còn quan trọng cái cái dùng từ gì ấy thì à mình kiểu vẫn bám một khái niệm ấy ạ. Ừ. Nhưng mà khi mà thấy cái nên mấy hôm nay thực ra từ con dùng lung tung lắm nhưng mà khi mà sư phụ nó nói là cái tính phương tiện của nó, cái trải nghiệm giác ngộ đấy. Ừ. Thì con thấy cái đấy mới sáng ra ấy. Tại vì lúc con chỉ dùng trải nghiệm thôi, lúc con chỉ dùng à cái đang là này thôi. Đấy thì công nhận là có hôm con dùng trải nghiệm giác ngộ thì nó ấm hơn hẳn đấy. Ừ. Vì mình thấy là kiểu trong thiền nó nhiều thứ linh tinh lắm. Ví dụ có lo lắng, có sợ hãi, có đủ thứ cả. Nhưng lúc ấy cái con ca đấy con vẫn nhớ với con nói với Khải là không biết nay đúng hay sai ấ nhưng mà thiền như này thì sướng nhỉ ấy. Thì cái sướng nó đến từ cái việc là nhận ra những kinh nghiệm tầm thường này thì nó là trải nghiệm giác ngộ. Rồi đấy. Đúng rồi. Sau đấy thì mình thực ra đúng là kiểu kiểu mình vô tình thôi nhưng mà không không hiểu tại sao lại như thế. Thì sau đấy thì kiểu như là con thấy mấy mấy cái thiền của ngày hôm nay đấy kiểu nó cứ vô tình vô tình ấy. Nhưng hôm nay là một buổi nó sáng sủa ra ấy ạ. Xem là thế nào là đúng và thế nào là sai. Ấ à. Ăn trứng à? Ăn trứng đấy. Đúng rồi, ăn trứng liên tục tức là cảm giác có một cái sự rõ ràng của biết thế nào là đúng, biết thế nào là sai ấy. Tốt rất tốt rất tốt tốt. Rồi dư vượn đi. Bao nhiêu ấ nhỉ? Hôm nay 86 ạ. Chí đi con. Buổi hôm nay thì con thấy cũng rõ hơn nhiều phần. Mỗi phần thì thấy mình cũng tức là thấy là trước có cũng có những cái cái nhầm nhiều cái nhầm. Ví dụ như bản thân thân con thì thấy là ừ kể cả mình nghĩ là mình xác quyết rõ ràng rồi nhưng mà ở trong phiên thiền nó có những cái dấu hiệu để biết là vẫn còn nghi ngờ ấy. Ừ. Đấy. Cái thứ hai nữa là như lúc nãy sư phụ hỏi về cái việc là ok có những cái cần rồi ấy thì cái đủ là như thế nào thì nó vẫn mờ mờ. Ừ. Đấy thì hôm nay thì thấy rõ ràng hơn thì hiểu hơn là ờ thì lúc đấy thì thì thì như thế nào là đủ đấy thì nhận thức nó được rõ ràng hơn. Ừ. Đấy. Với cái a thêm nữa thì cũng tức là cũng xác quyết là là cái a tức là tất cả những cái từ ngữ ấy thì nó cũng chỉ nói là cái này thôi. Cái cái cái cái này chính là cái giác ngộ này. Thế này cái này bất kể cái hình thái nào, bất kể những cái gì đấy nó vẫn là giác ngộ này, nó vẫn là là nó này đấy chứ nó không không phải là cái khác. Thì đấy thì khi mà rõ ràng về cái đến cái điểm chỗ đấy thì tùy lúc mà dùng các phương tiện khác nhau thôi chứ nó không phải không phải không phải cái này với phải cái kia nữa. Không phải dùng cái cái từ này không chứ không phải không không từ chối cái từ này cũng chả bắt phải từ này hay bắt từ kia nữa. Đấy thì con thấy cũng rõ ra nhiều nhiều chỗ ạ. Từ xưa nay cái giác ngộ chỉ là cái này. Đúng rồi. Nó tức là nó tức là rất cảm giác nó rất dùng mình ấy. Dùng mình vì bao nhiêu ngôn ngữ, bao nhiêu kinh điển, bao nhiêu con đường tôn giáo khác nhau. Chỉ cái này hoặc nó chỉ về cái này thôi. Không tưởng gì nữa. Không tưởng thật. Sợ luôn đấy. Bởi vì lý do đơn giản vì sao lại chỉ có chỉ nói về cái này. Tại sao mọi con đường tôn giá vân tại sao nó chỉ nói về cái này? Biết sao? Bởi vì có mỗi cái này không có cái khác. Vấn đề chỉ mỗi cái này. Nếu có cái khác nó sẽ nói về cái khác đúng không? Vâng. Nếu mà có cái khác thì nói về cái khác được. Bây giờ có cái khác đâu nữa để mà nói sợ luôn. Đúng rồi. Đau không? Làm gì có khác. Thế mà phải bao nhiêu kinh điển, bao nhiêu sách vở nên sư phụ nói còn ít đấy. Người ta có nói cả một tôn giáo mới. Vâng. Sư phụ chỉ có vài từ thôi mà con đã đảo điên rồi. Còn người ta nó cả một tôn giáo luôn. Nó tạo ra một tôn giáo luôn. Đúng chưa? Đúng rồi. Sư phụ là quá tử tế. Chỉ có vài từ đấy. Con cảm thấy học với tôn giáo rồi. Không biết bao nhiêu lần con học nhiều thứ mấy năm. Đúng rồi. Chắc người ta người ta sinh ra là đạo đạo hồi đạo Thiên Chúa đúng không? Năm hai năm phả đúng loại đạo khác nhau mà chỉ nói cái này. Cái gì không? Xong bắt đầu thấy cái cái cái đất ấy nó gần gũi hơn rồi. Đất đấy có đất thì đất của con là cái gì? Cái này gì nữa nó gần đến đến sờ sờ rồi gọi là nó đứt trên đất cả nhà. Ừ đúng rồi. Cứ nhìn đi đâu? Đất là cái này chứ cái gì đâu. Còn đất nào nữa bây giờ vì nếu có thứ khác ở thì có đất khác chứ không có cái khác nhưng nó chỉ có cái này thôi. Thì đất con nếu có nó chỉ là cái này thôi. Đơn giản không? Đơn giản nhưng mà đúng rồi. Không đủ nhận thức không thể hình dung được. Không thì nhận không thể đồng ý vì trong cái thế giới của mình ấ nó có quá nhiều thứ. Nó không phải có cái này. Mà nó quá kỳ quá nhiều thứ khác. Cái nó quá nhiều thứ ngoài nhờ ngoài cái này. Ừ chỉ có mỗi cái này. Kinh dị nghĩ gì không? Kinh dị dị này. Thế mà bao nhiêu tôn gáo ra đời bao nhiêu kinh điển từ xưa đến nay nó không ngờ nó lại đơn giản thế này đúng chưa? Nhưng bởi vì nó chỉ có một cái này nên là gì? Đến đây anh m thấy là đơn giản thôi. Nếu bạn không được là phó chính mình ờ xong xong thì để đi tạo. Đúng là ngày trước ấy là Cái sự vật vã là do cái tiêu chuẩn cơ ạ. Ừ. Tức là do đã thiết lập. Thế con cảo là mình có một cái ngầm tức là cảm giác ở bên trong mình là có một cái định nghĩa rồi ấy. Cho nên là từ cái đấy nó bắt đầu sinh ra cái khó khăn bởi vì cái này thì nó môn hình vạn trạng nó luôn luôn theo theo kiểu là cái hình thức của nó ấy thì nó nhưng mà bắt cái hình thức của nó lại phải bởi vì cái cái định nghĩa của mình là một cái hình thức mà. Đúng rồi. Xong mình lại bắt nói. Cái này tuy nó đơn giản nhưng nó lại vô hình vô vô vạn hình tướng. Vâng. Từ đấy nó thực ra nó không đơn giản đâu vì nó lừa cực giỏ thế nó khủng nó khủng đấy nó không đơn giản đâu. Mà nó có thể tạo ra một phần hình tướng khủng đúng chưa? Nó vừa đơn giản nhưng nó vừa khủng. Nó là chân không diệu hữu đấy. Đúng rồi. Trời ơi. Nó vừa chân không nó vào rượu hữu chứ nó chỉ chân không không thì đã ngon. Chân không nó lại mình nhầm hình thức như con đ gọi là sắc đ về về đến nguồn rồi đấy nên là mình thấy đơn giản đấy. Vâng. Còn ở xa thì không thấy đơn giản đâu. Còn về gần tới nguồn rồi có mới có cảm giác đơn giản này. Hóa ra lại cái gì cũng là đúng chưa? Cái gì mấy câu trong tháo ra là thế? Phản pháp quy chân. Đây gọi là trong tiên gọi là phản pháp quy chân. Phản phá ừ phản phác quy chân. Phản pháp quy chân. Pháp ạ. Phác à? Phác ph pháp phát là sao? Phá phản chứ giả quay về cái thật à quay ngược lại với cái thật. Đấy con là phản pháp quý chân đến nơi rồi đấy. Đến nơi gần đích rồi đấy. Cảm giác đơn giản là gần đến đích rồi. Giống như gần về nhà thì thấy rất là thoải mái, dễ chịu đúng không? Yên tâm. Còn nếu còn còn thấy khó khăn phức tạp người là vẫn xa. Nếu mà vẫn cảm thấy ui xong nay giảng xong khó thế nhỉ. Nghĩa là con chưa phản phát quy chân con đang phác. đang ở ở chỗ người ta phác vẽ thôi. Để chỗ người ta đang vẽ thôi chứ quay với thật. Nhưng mà nếu ai nghe xong ui đơn giản nó quá nhỉ. Ui ui xe đơn giản quá. Đấy đấy đấy là phản pháp chân đấy. Ui đơn giản quá đấy. Có ai cảm thấy phản ác kh chân không? Có. Đấy phản khắc khuy chân nó chỉ đơn giản này thôi mà. Mình lặng mình tự giờ. Câu nói đừng tự làm khó chính mình. Ừ. Thế con không tự làm khó chính mình kẻ công thức với cả điều kiện thì mà rất ok đúng không? Chánh chén thánh đau thế. Nếu bạn không tự làm khó chá nghiệm sao tự phải có công thức để đi đến được những cái đạt được những cái điều kiện đấy. Minh Hải là thích công thức là loại một loại phản gọi là gì? Làm khó chính mình đấy. Làm khó chính mình công thức này anh thích công thức Thích làm khó chính mình. Làm khó chính mình chính mình. Đúng rồi. Nế bạn không tự làm khó chính mình thì ok. Đấy lần cũng hỏi như này với Hải Nam, Hải Nam chia sẻ là tại vì anh chưa đủ đau em là đau lắm rồi cho nên em không muốn vào con đường à gọi Hải Nam gọi là kiểu lập trình kinh nghiệm các thứ nữa. Ừ. Nhưng mà cũng có nghe nhưng mà cũng nhắc nhiều lần rồi mà. Nhưng mà nó mỗi lần lấy lại đau hơn. Nó nó kiểu Hà Nam bảo là cũng chia sẻ là phải đau đến mức không muốn lập lại nữa. Kiểu là nó đủ đau để để kiểu ấn tượng mạnh không muốn lập lại cái cái cái chuyện đấy nữa. Ớn ớn luôn. Chừa chừa bắt đầu sợi học trải nghiệm. Làm gì đó trong thiền là một cực hình hiểu không? Ờ từ những trải nghiệm ngộ này mình sợ đúng rồi. Nhưng mà nhờ cái từ trải nghiệm giác ngộ nó mới lòi lên một cái đống một cái đùi tiêu chuẩn đấy. Lúc mà vụ ngồi ở sân bóng mà đi khảo sát là nó rất là hạnh phúc thoải mái. Cứ lúc ngồi thuyền nó khổ thì đúng cái lúc đấy mới là lúc tìm hiểu giờ. Còn cái lúc mà Dương không sợ m thiền là lúc không không thiền thật sự gì tưởng chính là biển nhận ra thì đấy ra là để đại diễn ngũ điệu tất cả bài thiền dụ đều nói về thiền này hết đấy ừ các con đang đoạn trải nghiệm thiền dụ nọ sướng không sướng đấy phản phất quy chân về gần đến chân rồi đấy mới ra cái loại nó thấy cái cái khác nó khổ ấy Vật sai ăn mừng đi ăn mừng mừng đi ăn mừng không mừng đấy gì kia hôm nay đáng to có gì chén đi chén điừng gừng này không gừng này chắc ăn cay thế đáng đáng chị xem ăn được bừng rồi để cả năm tết năm ngoái nó không nốp không nốc à ngon lắm để đây để ừ đây để đây bỏ bưởi này có bưởi bỏ bưởi à bưởi ăn bỏ bưởi mang về quay ừ em thấy ngoái để trong cái tối kia chắn nghe Châu anh với cả Minh Trang chịu hó lấy đồ xan thì không để hỏng hết không nghe nữa nhá đừng đừng lợi chụ nhắc hiểu không nên có thái độ đến nhà đến nhà sơ hội có cái gì moi được cứ moi. Vâng ạ. Cùng nắm lội bắng là moi nhiều thế cùng. Vâng ạ. Con là để hỏng n hôm nay sô la hỏng rồi à phí của cái sâu la mà con mang lên hỏng rồi à. Đấy phí không? Phí đấy đừng để phí nhá. Bây giờ nếu hỏng là lỗi gọn đấy nhá. Thôi gì nữa em thử cái n đấy chị. Chị để đâu ấy chị có để đâu chị đ mà tầng bố nó sẽ đế cái năm ba đây t cứ hỏng đồ là lỗ con không không dám đụng nếu còn thử đồ thì gọi anh em sang ăn hoặc là mang cho anh ăn luôn nhá là cái gì chocolate sola tươi sô la tươi đúng bốn đấy hỏng bố phải nói ai biết chị ơi cho em một cái bát thế bát ở dưới cùng to nhất em đựng này em đựng như này này đâu có đế thằng bố đâu thằng bố mọi người tự bóc cũng được cho em đỡ việc đúng rồi hôm nay Thế thấy thế toàn là tìm cái kinh nghiệm cho nó khớp với cái tực tự của mình. Thế thế là check list. Ừ. Thế có có nhìn vào sự thật nữa đâu. Cũng là nhìn kinh nghiệm nhưng mà nó lạ lắm. Xăng nghe có vẻ là nhìn em cũng nhìn kinh nghiệm nhưng mà em không thấy em có. Mỗi thấy mỗi cái em tưởng tượng thôi. Anh em lại còn chia sẻ nhau cho lít nó dài điều kiện sa cái điều kiện tại sao lại được 100.000 thế là lên mấy cái gạch đầu dòng nữ chia sẻ là thêm vành đ nghe người khác kia sẽ là về lặng vô đầu là đúng rồi về lắ em có một lít học nh thôi thể s nó đau nào anh em thích ăn được cái gì nào Thư phụ ban ạ. Cái gì trải nghiệm giác vô điều kiện xác quyết xác quyết khi thiền là đúng rồi mọi trải nghiệm là trải nghiệm trong ngộ vô lực kiện vâng tất cả đồu ăn ở đây nhá ăn đâ này ai có máy chụp nhá xác quết điều kiện trước khi thiền làm tất cả trải nghiệm là trải nghiệm giộ vô điều kiện khổ vô điều kiện đây này anh chụp cái này này anh em đi chiều đi mà con kiện tất cả chảo làm mấy lần lần nào bất lực cũng có điều kiện sao cái này ăn đang kêu hải là mình hải đưa vào công thức là có điều kiện rồi có công thức mấy lần mấy lần dỗi là điểm nó tăng thì vô điều kiện dỗi không làm gì nữa điều kiện đi anh chị ơi xin mời xác quyết ông đóng cung ở đây thì ông ông dỗi là ông dỗi cái cung bỏ công ty không làm nữa. Thế là trêu là đúng à bao nhiêu công thức công thức dỗi lại đúng nhất à cái này biến dỗ đ công thức lại thành không được đấy không không cố tình nhưng mà ý là bất lực dỗi bất lực là không là từ nay trở đi biến dỗi thành công thức lại chết sau khi dỗi đúng không thế từ nay cứ dỗi đã từ nay cứ dỗi thế là khách chết đau Vỗ thì thành công thức phải dỗi công thức mới được sác quyết được kiện điều kiện này làm gì đầu đun xong phải làm gì nh Chụp chưa nhỉ? Đây là xác quyết được điều kiện này bộ lại rơi vào phân thức hụ nó không làm nhìn đồng cuốn cả cửa hơi lạnh l Cửa đây hơi lạnh à. Tìm cái to hơn bỏ lên. Tự tin chưa các bác? Có tin mà không tự tin. Tự tin đúng không? Mỗi một thứ lại còn vô điều kiện. Ừ. Có một thứ thứ còn vô điều kiện như là vừa quăng được cái gánh. Nhẹ cả gánh nhẹ cả đầu vân cho em gạch đầu đau đầu cái này đúng không? Phong mà em đầu hai cách mạch ấ một là cách đất các thứ nhân hai là độc Ờ n em cảo mà em gạch được gành thách cái mặt luôn ấ tắt đấy. Tắt khác bây giờ nhớ lại chuyện của Minh Thành thế mới là trải nghiệm giác ngộ chứ nó đi lên s nó đi xuống nó đi quay nó đi lui lùi tới đi mấy chục lần như thế hết cả tiền ngộ vẫn là dâ ngộ vẫn là trải nghiệm d ngộ sướng không trả dâ ngộ điều kiện từ đầu đến cuối luôn quá trình từ đầu đến cuối không chắc chắn đấy. Nghi ngờ xong rồi lại bá phải xong rồi trong lòng đì lại còn sai lầm nữa. Sai lầm ở đâu có nghĩa nào bá thử l chạ. có điều kiện rồi lại còn điều kiện sai lầm nữa. Đo là cái chỉ số trước quyết mọi năng lực thấy mọi trải nghiệm bộ đi cứ bàn đi hôm qua mà qua hai hôm trước kia hôm kia s thứ mấy chủ nhật chủ nhật thứ hai nhỉ Họ chanh vào hả chị? Ừ. Người ta cho chanh hoặc axit đánh để cho nó có vị chua. Em lại tưởng nó có vị chua. Em tưởng bỏ bưởi á. Bỏ bưởi là vị chua cho đến nào cho thành phần có đấy. Thánh nhưng mà trong nước thì có nước Mình cứ đỡ chị đ em nghĩ bây giờ mình đang cần cái đấy mà trải nghiệm trải nghiệm giác ngộ ấy đ cái đấy cây mà tùy mà chọn đi bán đi xong rồi chốt thôi chắc cái đấy thôi mỗi cái đấy có cái đấy là có rồi từ trước rồi đúng không có từ hôm đo hai ba lần mà năng ăn cái này năng lực thí mọi trải nghiệm thì đúng rồi đó giờ 1 giờ ngày 17 hôm nay là 19 ạ là đứ thứ hôm nay Ngon nà. Thật ra nó chưa bóc thì ta ăn rồi. Bốc không biết ngon móc thì biết liền mẹ sao ăn với Ừ. Phả đau chòng phải đau được đau đo cái này cũng phải gọi là cái gì ẩn tuên tu nếu mà là bao nhiêu là sao đ món né ừ này để lâu rồi năm rồi để phòng sư phụ thế để ăn luôn cho chị nhớ cho chị nhớ ha lên mà Nào lần thôi à thế mấy tháng thôi lần năm cứ mấy lần này mấy tháng mùa hè là được này lên ăn mấy tháng nếu mà bọc một họ gừng khoảng một năm thôi chứ anh nửa năm nửa năm đàn hàm mình ăn bao nhiêu rồi giờ ít càng sáng càng tốt hôm mà đi liên hoan xong rồi cầm đồ đem về ấy có mỡ ấy hôm buổi tối ngồi ăn để trong tủ lạnh xong rồi mở tủ lại lấy ăn ăn lúc xong mình liên hoan từ hôm nào ấy nhở Nhưng tóc mỡ để được đâu? Nửa tuần trước tắp mỡ người ta làm ăn cả tháng. Thế à? Ừ. Tắt mỡ để được lâu lắm. Nhà em làm tận mấy tháng cứ bỏ củ tủ lạnh chữ mà tuần của ta mỡ là đầu dùng chữ không để cả mấy tháng. Tại tại vì nhà em là mẹ em thay tao để mỡ lấy mỡ để làm các cái lâu mà. Thế là từng gói to đùng như này cứ để tủ lạnh lâu ơi. Lâuại lôi ra xào dưa. Lôi ra xào. Trừ khi cái tủ lạnh nhà mình có mùi thì ăn nó mới có mùi thôi. Còn còn về cái phần tóc mỡ là nó không bị gì. Có hiểu gì đâu anh phải cho anh mang về đúng không bên chưa cho chưa cho Ngân Ngân nói chị mang về chị quay Minh Ngân nói trước đi xong quay chị Minh Ngân nói câu đây để đâu nhở Minh Ngân hôm nay vẫn chưa được cao mà đúng không sao nói đây ạ nói gì cũng được nó đâ ờ con thấy đúng là có rất nhiều vấn đề ở trong bài hôm nay mà làm rõ ra được đầu tiên ấy là cái xác quyết con xác quyết là Không đúng. Con cũng xác quyết ừ hơi giống như là là là Châu các bạn ấy là chống không sáng tỏ hiện ra. Trong đó ấ ba cái hai cái phần là hiện ra và sáng tỏ thì lúc nào cũng thấy rồi không không khó. Nhưng mà cái chống không nó đang không phải là mặc định ban đầu của mình và mình đang phải ờ như kiểu là làm lại cái mặc định này. Cho nên là trong lúc thiền thì vẫn cứ để ý vào cái cái chục thứ ba thì rất là nhiều. Và làm thế nào để nhìn thấy nó chống không. Có thể là tập trung quá quán mức vào cái phần là không có ở trong kinh nghiệm, không có ở trong trải nghiệm. Đánh ra là chẳng hạn như thấy cái ô tô đi vào trong trước mặt đi ngang qua thì sẽ tự nhiên lại chạy mấy cái suy nghĩ rằng là ồ mình tin có cái ô tô này có thật là bởi vì là nó đã chạy ở đằng kia đến đây. Mình tin cái ông này ông hút thục lá ở trước mặt mình là ông đã ngồi ở đây ở đằng trước đây kiểu kiểu như vậy. Thế xong rồi là biến cái trải nghiệm đấy thành cái phần làm muốn muốn kinh nghiệm cái sự chống không của cái cái trải nghiệm này thông qua cái series suy nghĩ về việc là ờ không hề có nó. ở ngoài trải nghiệm không hề có nó ở trong trải nghiệm. Thế là đấy là một cái đầu tiên mà con nghĩ là lúc xác quyết tập trung rất nhiều vào cái phần không nhưng mà không không làm nhiều cái phần là chỉ có cái hiện ra thôi, chỉ có cái trải nghiệm đấy thôi. Đấy là một cái thứ hai là không có phần mình, không có cái phần tôi ở đấy. Không thấy là mình là cái trải nghiệm giác ngộ này, mình là cái kinh nghiệm đang làm này. Và buổi sáng hay là buổi chiều hôm qua mấy lần hai lần sư phụ đọc cái phần là trải nghiệm thì là bằng kinh nghiệm đang làm, trải nghiệm đang ngộ. Ôi bằng kinh nghiệm đang làm lúc đấy đã thứ là ù lạ quá nhở. Tức là như vậy là không có sự khác biệt gì cả. Lúc nào nó cũng chỉ có một cái kinh nghiệm đang là này thôi. Thế nhưng mà tư một lúc thì thì ừ thì ừ trước khi ngày hôm nay ngồi tư nhiều vào phần không thì thành ra đến lúc mà ngồi trong thiền lại rất là chú tâm vào cái phần không chứ không chú tâm vào cái phần có. Đấy là đấy là thứ nhất đấy là phần xác quyết. Cái thứ hai ấy là con phải không chỉ là có cái khái niệm đúng là không phải xác quyết trên một trải nghiệm mà là xác quyết trên khái niệm mà không chỉ có một khái niệm và rất nhiều khái niệm Chẳng hạn như sư phụ thì đã giảng là là à à chẳng nhĩ ta ngộ nó phả thế này thì là đã được đã đã dịch ra là chống không sáng đạo hiện ra rồi. Nhưng mà khi mà nghe các bạn kể ấy là đây này các bạn đặc biệt là các bạn 100 hay là điểm cao là lúc bạn tập thì sẽ là như thế lúc mà thiền nó sẽ là như thế là tự nhiên lại thống chiếu ra một cái cái cái a cái phiên bản là đúng là như thế và sai là như này. Mặc dù rõ ràng là hôm qua là S cũng đã giảng rất là rõ là chỉ có một ừ một một trải nghiệm thôi mà trải nghiệm đúng hay trải nghiệm sai hay là cái gì thì nó ờ nhìn vào kinh nghiệm thì thấy là nó chỉ là một trải nghiệm nhưng mà cái số thuyết bên trong nó vẫn cứ như là đi tìm cái ừ không không xác quyết tức là về mặt về mặt xác quyết là chưa đủ sâu sắc để mà thấy được là thực sự là chỉ có một là là rất là bị dễ trao đảo khi có một cái mô tả nào đấy là thấy là ờ nhở đúng rồi à lúc đấy bạn ấy ví dụ có cái tâm thái đấy nhưng mà lúc mà mình ngồi mình đâu có tâm thái đấy đâu thế là không được rồi thế này là trước khi vào thì phải thế này trong khi vào phải thế kia rồi thế là tự nhiên tưởng tượng ra cái trải nghiệm đấy là một đống khái niệm là nó ở phải có rất nhiều tính chất đấy là cái thứ hai. Cái thứ ba là không nhìn thấy cái phần cái phần gồ ghề và xấu xí và cái phần là bất kỳ cái gì nhận ra cũng được cho phép nó xảy ra thoải mái. Thành ra hôm nay sau khi tư xong thì con lại thấy là ù hay thế cái bài đặc biệt là bài hôm qua sư phụ giàng đã làm rõ ra rất là nhiều đặc biệt là cái phần khảo sát mà mấy cái phương pháp này ấy à thì con thấy là lúc mà vào thiền rất là rõ ràng rất là dễ dàng rất là trôi chảy và cảm thấy cũng ờ nó dễ hơn cả những cái ca trước nhưng cuối cùng ngày hôm nay con lại còn điểm tụt tụt xuống chứ không không cao thì mới thấy rằng là khi mà ngồi mà trải nghiệm như vậy đã đánh giá cái trải nghiệm này là một trải nghiệm thuận lợi hoặc là hoặc là trôi chảy và cái trải nghiệm hôm qua là cái trải nghiệm không trôi chảy rồi. Thế là tự điên là đã làm khó mình và bắt đầu cho nó có những cái tính chất khác nhau và thực ra nhưng không có nói gọi là trượt khỏi thiền không còn thấy nó là nó là một một vị nữa, một cái trải nghiệm này nữa. Đấy là cái nữa hôm nay học được. Ừ. Ờ Đó đó đó là cái mà con thấy cái rõ nhất đặc biệt là cái chuyện là không phải xác quyết trên một trải nghiệm mà là mà là cứ đi xác quyết trên một khái niệm ấy. Thành ra là không chỉ có một khái niệm mà có nhiều quá thành ra là nó cũng trao đảo là như vậy thôi. Cái lúc mình trụ ở trong cái trải trải nghiệm này thì cứ tưởng là như thế là ngon nhưng một lúc sau thì nó lại bị trượt ra khỏi đấy. Thế là lại mất tự tin mà không biết luôn ấy mà lại nghĩ rằng là như thế này mới là đúng hay như thế kia mới là sai. Còn thực sự là ngồi xuống và để cho mọi thứ xảy ra và thế nào cũng trải nghiệm đúng trải nghiệm sai. Bất kỳ cái gì xảy ra thì nó cũng chỉ là cái này. và không bị bám vào cái khái niệm là đúng là phải thế này hay sao phải thế kia hay đo điểm hay là xấu mã hay là như thế nào hết thì nó cũng chỉ là một trải nghiệm này và bất kể tên gọi nó là gì hoặc bất kể tính chất hoặc là bất kể ờ cảm giác của mình về nó như thế nào thì nó cũng chỉ có một trải nghiệm này thôi và lúc nào cũng là nó cái đó là cái thì con thấy là tóm lại con thấy là phần đầu tiên là phần xác quyết vẫn phải tiếp tục làm à mặc dù cái phần mà hôm qua con thấy rất là có một cái đoạn mà hôm nay con tư con thấy rõ hơn trước rất nhiều là lúc mà sư phụ nói về chuyện là thế khi mà con tin là thật là gì ấy thì thực chất là cái này là bài hôm qua thôi từ hôm ta để yên chú mẹ thì là con tin một cái là thật nghĩa là khi mà con trước khi con trải nghiệm trong khi con trải nghiệm sau khi con trải nghiệm thì nó vẫn vẫn có thế thì con mới thấy là chẳng hạn như là đặc biệt là ví dụ sư phụ nói về chuyện Chí Phèo thị nở nhá hay là cái phim Doraemon nhá cùng là nhìn cái cảnh đấy nhưng mà tại sao phải nhìn xong trải nghiệm cái cái cảnh đấy ở trên màn hình xong thì không hề nghĩ là có nó ở trên đời này cả nhưng mà như con nhìn ví dụ con con Và thay kể cái sứ phụ là con tập cái cổ trong suốt ấy là cứ nhìn thấy tất cả những cái thứ mà hiện ra trên cái trang đấy thì con nghĩ là có thật đấy. Mấy chuyện này chuyện có thật. Thế thế xong rồi tại sao lại tin thế nhở? Bởi vì rằng là chẳng hạn như là nhìn thấy một cái cảnh cái video một em bé đang chạy thì nghĩ rằng là à nếu mà cái cảnh này hiện ra bây giờ thì trong khi mà à mình kinh nghiệm và thì nếu mà hỏi cái người đấy là có cái cảnh em bé đấy ở cái tỉnh đấy, ở cái đường đấy và cái chuyện đấy xảy ra thật và trước cái cảnh đấy hiện ra thì em bé đấy cũng ở cái chỗ đấy, có cái nhà đấy và chuyện đấy nó cũng xảy ra. Và sau khi mình đóng cái cái cái cái trang này lại sang cái trang khác thì cái cảnh vẫn ở cái nhà đấy, vẫn có cái chuyện đấy xảy ra. Thế nhưng mà thực sự là nó không khác gì so cả một cái cái phim Chí Phèo Thở. Nó nó cũng nó cùng như thế mà cuối cùng lại lại tin rằng là à trước khi mình trải nghiệm tức là có tồn tại ngoài cái trải nghiệm thì ngày hôm nay năm sáu cái phương pháp mà buổi tối hôm qua sư phụ giảng cho nhóm thuyền hai hay thuyền một là à con dò lại từng cái một và cảm thấy cái phần đấy nó rõ dáng sủa rõ ràng rất là nhiều đấy. Nhưng mà chỉ có điều là khi mà đi vào trong thiền thì tập trung rất nhiều vào phần không không. Không không không có cái này không có cái kia không có ở ngoài trải nghiệm mà mình thấy là nó không không thể có được mà không nhìn vào cái có là phần con thấy rõ nhất. Thế nên là sau ngày hôm nay thì sáng sủa hơn rất là nhiều và để ngày mai đi trải nghiệm thôi về cái tâm thái là xem xem sự thật là như thế nào thôi. Còn còn không phải bận lòng về tất cả những cái thứ khác đặc biệt là những cái tên gọi hay là tính chất của nó mà à ngùng khề hay là hay là hay là nó không nó không đúng như là cái tưởng tượng gì đấy của mình. Còn theo cái cái tiêu chuẩn đấy của mình thì nó cũng vẫn là thế này. Đấy, xác quyết kiểm tra xem có phải như vậy hay không. Ok. Ok. Đấy. Rồi, hiểu vấn đề rồi. Ăn đi, ăn đi không đ nhá. Ăn ăn đồ ăn chưa? Ăn chưa? Ăn trường sư phụ đo rồi qua đi ngủ nhá. Ngủ chưa? Đ ca đco hả? Rồi bắt đầu đi. Tần một quản gia đi. xuống đất nà. Nào nào. Nào còn nào năng lực gì ấ nhỉ? Thế mọi trải nghiệm là trải nghiệm giác ngộ ạ. Con đọc đọc từ 11 x đ* toàn 14 quên vụ toàn đâu ấ nhỉ ơ quê à không online à không nhỉ về quê ăn nhậu hả thế hệ ở đây trước đi trên mạng chứ à chị có danh sách Không sao có gì Minh Trang lại truyền đặt lại đo cứ đo cho bạn biết thôi không đo đâu đo ạ anh 35 ạ không nghe bài này tí nào thì khỏi đo đi nhá anh đọc lại cái chỉ số gì đi lại nóng vừ mở giúp cái cửa cái nóng quá mở hai cửa ra cả người bán công nữa không chỉ ghi là chỉ số hỏi trải nghiệm và trải nghiệm giác mộ thôi chứ không có năng lực thấy rồi không có năng lực đâuấy được lại thành năng lượng tôi phải cần thêm một cái tôi nó mới thấy được Châu Oanh Châu Oanh 39 roy nhoay vâng hôm nay giải quyết được một cái gọi là cái ngắc ngứ rất quan trọng mọi người là bám vào khái niệm đúng không quan trọng á quan trọng Trọng luôn đấy. Bán lâu nay rồi đấy đúng không? Đúng rồi. Đúng rồi. Phá nhệu không có đất luônấy. Phá nhệu không có đất luôn. Đ đau ấy nh cứ bảo cứ bảo bờ cứ ôm cứ ôm khư khư l xin mỗi con gửi cho xin mẫu này bao nhiêu rồi. Hoa hậu là gì? Vũ khải hoa gì đến á hậu là ai? Đức anh hậu dư anh nguyên. Ok hai á hậu. Á hậu một à đúng rồi. Rồi hai người h Đấy khải nói nãy giờ hai phát hiện được rồi đ nhận chức xong về nhá. Phả nhận chức xong là về đi nãy con vừa nói lúc nãy Đức anh Đức An Đức anh Đức Anh ơi nói gì hôm nay thì à con a thấy ấn tượng cái đoạn cần và đủ ấy ạ. Ừ thì à sau khi mà có cái đoạn đấy thì mới nhìn lại vào các cái phiên thiệt của mình thì mình thấy là nhiều khi là mình à ban đầu thì mặc dù là có những cái sắc quyết nhưng mà về bản chất là mình ở trong thiền là mình thấy là nó những cái kinh nghiệm như sụn như bài hôm qua là nó nó chưa sạch ấy ạ. Nên là đôi khi ở đâu đấy ở trong trong phiên thiệt là mình vẫn có những cái sự là kiểm tra check. Nhưng mà ở trên kiểm tra check nó không phải dựa trên cái mặc định mà là nhiều khi là vẫn thấy là nó như kiểu là nó không phải thế và mình trách để cho nó đúng là nó là như thế. Ừ thì thấy cái đoạn đấy là cũng gọi là như nào nh là cũng nó cũng rõ ràng hơn đấy ạ. để về phần đấy sự khớp mình xem còn gì nữa t ý với con thì con thấy nó càng ngày nó càng rõ ràng dần ra thôi. Cái cách hành các cái các cái khái niệm các thứ thì càng ngày nó càng được gạn gọi là mình càng rõ ràng hơn để mà mình hiểu như thế nào là là là sự thật là nó là kiểu như thế nào ấy như mình không còn bị kiểu là theo như kiểu như mọi người nói là hay kiểu có theo gì chiêu thức hay là gì nhỉ đúng kiểu công thức ấy chiêu thức chiêu thức chiêu thức các kiểu các cái công thức ấycêu thức rồi về đấy nh mai sẽ đo số nhá chiêu thức không có tâm pháp đấy tâm pháp đúng rồi đây là tâm pháp mai sẽ đo số xem thế nào th độ mà Không khó đâu. Không gì khó đâu. Ừ càng càng ngày càng tự khó chính mình. Đúng rồi. Do là không có đất. Khó thì chứng minh tức là không có đất kiểu ở trên mạng có cái hình đang đạp xe tự phò tay chọc vào bánh xe bánh xe giống như là những cái v sai lầm nhập lã nó chối. Đây xong rồi gạt đi xong rồi trời lên có mấy cái mình hiểu ra là thế nào gọi là mới chỉ xác quyết ở trên khái niệm. Ừ ý là xác quyết ở trên khái niệm chứ mình chưa thực sự nhìn vào cái cái kinh nghiệm này. Ừ cũng là một cái con thấy ngày hôm nay nó rõ ràng ra ở đoạn đấy mình cũng hay nhiều khi là bị bám vào các cái câu từ các cái từ ngữ mình gặp thấy là có những cái gạch đồ dòng nhất định để cho mình Ừ. Thực ra là đấy là nó đến bây giờ thì hiểu hiểu nó thực sự nó là sự già rồi. Ngày xưa thì mình không biết thì mình phải bám vào đấy mình coi nó nhưng mà cũng phải gọi là phải dựa vào nó để đi á. Nhưng mà đến bây giờ mà mình đã biết được cái thế nào là kinh nghiệm thực sự rồi sự thật nó là gì ấ mà mình vẫn còn dùng cái đấy thì đúng là mình toàn tin là sự giả. Mình không có tí nào vào sự thật. Ấ ạ. Ngày xưa thì đồng ý là nó vì mình không biết sự thật là gì, không biết biển là gì, không biết trải nghiệm giác ngộn nó là gì thì mình đành rằng là mình phải phải lụy nó để đi. Nhưng với Bây giờ mình đã biết rồi mà mình vẫn còn sử dụng những cái cái đấy thì đúng là chỉ có sự giả thứ không thể nào mà mình chạm tay được vào sự thật. Đ tốt xưa chị cố bảo là trước tức là cái ngóng tay chỉ trước là mặt trăng nó ở xa chỉ cần tay chỉ bây giờ nhận ra cái này mặt trăng thì còn chỉ đi đâu nữa. Ngày xưa là mặt trăng nó bị mây che nên phải dẫn ngón tay chị. Bây giờ nước bên bầu trờ thấy thế mà chị mặt trăng luôn. Con đã vượt qua mây rồi. Thì con bay trên tầng mây ấy thì con không phải sợ. sợ mặt trăng các con chỉ sợ không thấy trăng khi mà bị mây nó che đúng không? Không nhưng mà nó con bay hơn cao hơn mây đúng không? Khoảng ba chắc 30 km là cao hơn mây rồi. Trong không đến 20 km mây rồi là con không cần phải vấn đề với cả cả mây nữa thì cần gì phải ngón tay con ngước lên là thấy chăng. Nhưng mà khi mặt trăng đang đang bị che bả mây thì phải có ông thầy ông chỉ cho này chỗ này này cứ nhìn tí nữa nhìn kỹ hơn đấy như vậy là đoạn bay cao hạn mây rồi thì đừng lợi bây giờ bay cao hạn mây mà nhìn xuống ngón tay nhìn lên mất là trăng. Bây giờ nhìn xuống là ngón tay ngón tay nhìn vào cái ngón tay đúng không? Bay trên cao mây rồi thì nhìn lên trên đấy chứ vì không h xe nữa. Đúng chưa? Đấy khác nhau đấy. Đấy hiểu cái này chưa? Rồi ạ. Vấn khách bảo trăng đâu? Trăng sờ sờ đây rồi vẫn vẫn tìm tay nước lên thì thấy chăng? Đi tìm tay không? Không có tay bình thường là cái trăng là mình nhìn không ngón tay suy ra không phải trăng rồi mất ngón tay là đi đâu rồi mất ngón tay thấy trăng rồi nhưng vẫn phải đi tìm cái tay gắn vô cho nó phải đúng đấy có tay chưa chưa có tay chưa tay đi k tay chứ không nhìn xem trăng là cái gì hết còn đúng lại còn có s đúng cái ngón đấy nữa ngón tay phải đúng hình đấy ngón tay đấy Tay có tay khác tay đây. Tay vị tay tay này không phải phải là cái tay ở dưới xưa ở đấy thôi. Ngon quá gì nữa hôm nay giải quyết khúc mắc lớn trong lòng con gì nữa. Đúng chưa? Ấm chưa rồi. Khúc mắc quá lớn rồi nữa. Lâu nay là cứ khúc mắc mà không vượt qua được là không đến dừ đặt được đâu. Nó chính là chứng ngại luôn đấy. Cái mà con gọi là hiện ra chống không rồi cái đang làm mà con đang tin ấy là cái chứng ngại Vâng ạ. Cái này cơ thì mới là cái thật này. Đúng chưa? Có phải là bản chất cái đấy là con nghĩ lại xem đúng chứng ngại không? Phải ra cái đấy thì mới là giác ngộ. Có phải con đang bị chứng ngại không? Đúng rồi. Đấy hôm nay là giải quyết con chứng ngại kinh khủng luôn đấy. Bà trừ chướng ngại đấy. Mình hả? Cái ngón tay nữa. Đang đi cái xe lại. Tay chọ bình thường chồng tự chồng vào bánh dây của mình xóa chế mà sao hôm nay nó bỏ này sơn luôn ở Nhật xóa hết tiêu chí á hết tiêu chí nhưng mà mình vẫn tưởng tượng thôi mình vẫn tưởng tượng cái hôm ngồi ở cái chùa đúng không xong rồi xóa hết tiêu chí về hiện ra chống không rồi phải nhiên phải khi nào mới là hộ lý bây giờ lý Đấy rồi bay rồi xé rồi các kiểu ngồi các cái đấy ờ nhà mình gấc bên viết hết rồi lý về lý sự gặp giáp mặt mà về lý là ném mấy lần cô qua có người ném mấy lần không phải ném một phát là ném ngực đâu ném mấy lần nó bay ngược lạ bây giờ các này phải cho cái lá xanh bạn che với cái gì nhở cái điều quá thấy biết đấy đâu rồi đấy mình cười cho mình thấy là làm sao mình được quá được cái đó a ngày xưa sư phụ đo hồi đấy xong sư phụ đo cho cái chỉ số cái gì cái gì điều kiện điều kiện để nhận ra biết ý là hồi đấy sư phụ đau đấy mng tre với chị số mạng tre với chị số bầu trời chống không th Mình cứ bn bắn bắt đấy. Bằng tre đấy. Bằng tre thật nha. Bàng tre về trải nghiệm về. Chị cứ đ chị ghi và chị ơi, chị có thể gửi cho em cái bảng đấy không? Không, đây là số chị số chị dài lắm nhiều lắm và đệ bản mình chưa không cần kinh nghiệm để tin mình đã đúng không? Có chư anh nói đấy không? Một chỉ số là không cần kinh nghiệm để tin mình đã đúng đúng rồi ạ. Không cần kinh nghiệm để tin mình đã ra ngộ à. Đúng rồi. Không cần để ờ cái đấy là để tin thôi. Hồi đấy em lại nhớ nhầm cái chỉ số gì không cần thấy đây là mình chỉ là cây c không có trực tiếp chỉ số cô bé là chứ hôm đấy cái chỉ số mà hôm chết là đạn cái chỉ số tiền tự chạy đến ý này là đúng rồi là số mọi người lại chỉ số đấy không thì lại chữ đến không ảo hơn rồi đấy xem có dễ hơn nhá tới hả sư phụ ờ thì nó ảo hơn rồi thì lý tưởng chị đi về một ngủ mà thế giới ảo hơn rồi đó thử không tiền tự chạy đến nhá đo thử phát nhá lần trước đo này bao nhiêu nhệu mà đúng không Cái này ai ghi số của mình à? Đúng rồi. Tiền tự chạy đến. Ừ em nhớ tiền tự chạy đến à. À tiền tự đến 28% chạy đến là ngày 20 tháng 7 quản ca. Quản ca đấy là đang tự tin là cô đã cho yên tâm. 28 tháng 7 thế à 28 tháng 7 đó lại à không biết. Em thì có một cái ngày 20 tháng 7 28 tháng 7 nè. Từ b cuối từ 36 lên 63 nè. Ô đấy là cái từ ngày 20 của ngày 28 20 tháng 7 20 tháng 7 20 tháng 7 sao tao gây 28 tháng 7 ta 20 không nhá hay sửa lại nhá hay là về update hoặc là có vài số update ủa nhưng mà có hai số lẳng mà có chị to làm lễ có hai số đấy sau 52 tiền tự chạy đến thôi cho nó thực tế có chút điều kỳ rượu ừ đây đây đã là điều kỳ rượu kỳ rượu trải nghiệm giác ngộ là điều kỳ rượu kìa gỡ lên cho mọi người hả mọi người có không có rồi có rồi thôi nh xong mà gửi cho một người cần quản ca quản ca gà lắm nóng dễ sợ luôn cho cái quạt xí đi quạt đấy ừ nóng ờ người ta ước hồ hơi để ước luôn Ừ. Cảnh dương khí cao chứ. Dương khí cao rồi. Không quạt kia kìa. Quạt quạt quạt cây quạt kia kìa. Đấy đấy nó đấy. Cắm điện đi đã. Tiền tự chạy đến chứ chả không nhị 39 lên 92 á. Kinh dị thế chơi ông nhị dâu mà nhị có phải làm gì đâu. Tiền sẽ đến đúng nghĩa đen gì nữa không nh rõ nhất luôn gì nữa có đi làm gì đâu. lên 92 là dễ hiểu quá gì nữa. 92 hình như là đo không không về đấy. Thường là đo hôm đấy luôn ấy. Nhớ là nếu đo hai chỉ số là đo trước lễ sau lễ luôn thì 19 chị gửi trong trong trong nhóm á em giữ bên kia nó mất số số này đừ ngày bao nhiêu chị tháng 7 à Không biết con đọc sư nhá. Đây chỉ số tiền tự chạy đến 1 Tuệ Anh 38% nào xem sau 6 tháng à tháng là tháng 6 tháng. Úi giời ơi tệ anh. Úi giời ơi chắc nhiều lắm rồi 90. Úi giời ơi không có ở ngoài tự hiện ra cái này có được đoán không được đoán đi. Kệ anh 83 tuệ anh 61 quá kinh gì nữa chậc là chật thôi chứ không có phải là 13 vãi khổ 36 45 chủ doanh nghiệp Anh đã thay đổi cách ô quên mất anh ấy thay đổi rồi. Anh thay đổi rồi. Sợ mang tiếng rồi. Xin giới thiệu cũ. Giời ơi i giời ơi món gì Vũ Khải 31 đầu tiên em đoán lại đúng đ. quá chưa thay đổi em vẫn được tôn trọng tên là chưa thay đổi chưaạ chưa thay đổi Hải Nam 56 đấy cho em bảo anh ấy thay đổi 49 hả xong rồi 31 cháu cháu bao nhiêu cái gì đọc lại đi lại đ 56 ạ Hải Lam Hải Lam 56 66 nhầm 7 6 66 đ Này nó mới là tin buồn này. Sao thế à? 57 57 mà bao nhiêu? 57 buồn nghĩa là nghĩa là nó không thay đổi ấy. 56 lên 57 tăng một chút tăng chút. Vũ trang 52 ạ. 52 56 hay 57 Trang thế nào vẫn lên đấy chứ. 57 hả chị? 62 bao nhiêu? 52 ạ. Trang úi giời vũ trang này đừng coi thường vũ trang. 81 W kêu hết tiền xong để xem sẽ đến kiểu gì nhá. Tiền trong rất nhiều 81 rồi. Trong bao nhiêu th bạn đúng trang hai là mình ấm lắm đấy đi cũ Thái tám ạ. Thái nhà có vợ Thái hay là tiền tài khoản Thái Bố Thái mà có tiền thì hơn tám mà có nhiều tiền thì sao cũng Thái bao nhiêu? Tá ạ. Thấy là tám ạ. Nào xem nào. Bằng 31 đi bằng đi. Xong 38 tá à. Tá l bốn lần hai lên tá đấy là lên tám là thấy ấm. Vũ Thái chư em nhớ còn có người là không 11 Wow số 1 nèền chỉ cần chạy vào chạy em là được ừ Vũ Trang ngon rồi quế 63 số này nãy giờ đã không số nào luôn 90 90 đi 80 cho người chơi chín mấy vâng hoặc ra 92 quế 66 cháu Từ bao nhiêu? Bao nhiêu điểm? 66 63 đến 66 63 66 bí 3. Trời ơi chị này có đoán của số bao nhiêu? 3 á. Ok xem nhá. B thanèo xưa nh thẳng nào than nhiều ứng và thân luôn. Thật mà con than nhiều giống thân đầy người than nhiều thân xưa này. Vẫn thế mà mình nhấc mặn đấy. Hay nó ứng vào ứng vào thì mình mình thích manifest cái đấy thì nó sẽ ra. Manifest thật sự nó gì cứ thạn cho nó manifest vào dạọ này chắc bớt than than gì nữa có đợi anh xịn nay rồi. Muốn có tiền lo sót phát có ngay. Mấy anh em thức anh là ngon nhất. Thức anh mất gì đâu đúng rồi. Mất gì đâu. Ừ chỉ mất mất gì? Mất mấy nhịp tim thôi. Mệt thôi. Chưa mất gì anh. Chưa mất gì chưa mất gì còn đâu đấy đang xanh lắm. Có Đức anh là có kho vàng rồi. Đức anh khi nào xanh đ anh xôn bao nhiêu mới xanh? --- Con mua từ 237 là sau này không mua thêm à bao nhiêu bao nhiêu không sao 27 nó sẽ lên lại chứ gì đâu lên rồi lại xuống rồi lại lên nhưng mà cái cái chu kỳ kinh khủng bí đã qua rồi thôi bí số cũ là 3 à mấy ngày nó cứ đọ thời gian nó một hai mấy tháng mấy ba đội mất lệnh bí 33 rồi sợ chưa đừng coi thường chị bí l bao nhiêu 30 nguyên đấy đừng coi thường chị bí nháy nguyên duy nguyên nào bao nhiêu b nguyên Tự do tài chính chắc khác rồi. Ghi nguyên giống Hải Nam rồi. 35 Yeah. Một điểm Minh Trang 31. Minh Trang bao nhiêu? 31 Minh Trang 31. Mình Trang Minh Trang 58 rồi sợ chưa? Đừng coi thường Minh Trang nhá. 58 Châu anh to chưa? Em chưa em chưa đo 52 ạ. Châu anh 52 cơ à. 52 Eo eo em đ bắt đáy nào eo eo 75 sợ hãi nhớ chị thầ b mấy Đức anh 46 ạ là điều kỳ oanh rồi 47 mấy cái này mới đưa 64 Đức Oanh 47 đoán giỏi thế các bác ăn được cái bé nào chỉ cách đấy 47 còn lại nữa không Minh Ngân 3 anh công thức gì đấy trang 478 58 ạ Minh Trang 58 Minh 57 hả con 75 47 đây đâu hả bao nhiêu anh 47 cộng bao nhiêu Minh Ngân là bao nhiêu? Minh 55 sợ chưa? 55 luôn. Từ 3 đến 55 luôn nó không đá được. Minh Hải 28 Minh Hải thôi đoán cho nó vui thôi cho vui thôi. Đ số cũ bao nhiêu anh? Có khả năng ăn khả năng công thức để áp dụng công thức anh Nãy giờ mấy anh em lau sọt là nó to Minh Hải 29 đầu tiên có vé rồi còn ai nữa không có ạ chịu hồi đấy không thấy ghi số ở đây số mẫu ạ chắc là không đo ạ không đo thôi thấy ghi mỗi cái tên nhưng mà không có số bên cạnh chị Phiêu ấy có không có chị Phiêu xin đo ạ 66 66 Chị chịu thế chị phiêu bao nhiêu? 77 chị phiêu nh 66 mà chị phiêu cơ mà không chị phiêu có số đấy thì con vừa bảo là không số phiêu 67 hả nhưng mà có bị nhầm không anh em anh à phiêu số không phải không phải số 4 là 66 đâu 66 là số của em không bạn vừa nói to lên mà không có số em tưởng hỏi số của em sư mẫu đọc à hỏi phiêu bao nhiêu có tự biết không thôi khỏi đo luôn sư mẫu Chị vừa đọc trong này con là ba 3 ok đạ nh số phiêu 10 13 7 chưa chị 17 B từ ba từ là 3 đến 3 đống thôi nhớ năm ngoái mình bán này bán 75000 Gã băng bán thế chưa? Có vân ba chạy đến chị Tuệ Vân máy sẽ ừ Tuệ Vân này theo đổi kinh này Tuệ Vân 57 Sợ chưa các bác? Bò team còn có lực là Thủy Anh 38,5 ạ. Bộ T Thì Anh 39 Hồng Nhị 92 ạ. Hả? Làm gì? Hình 92 96 đi cho nó vui ấ mà. Không nhịn chín mấy c kinh dị quá nhà. T vế v nhiều hơn Hồng Nhị 93 mẫu 662 3 đến 57 54 là con 3 Kinh nhở chị Tuệ Vân với cả chị bị nhân là tăng mạnh nhất tăng mấy điểm mỹ nhân 86 số tài lộc rồi số tài lộc tiếp đi bạn hát đi 66 lên 86 Toàn chưa có số chí Dũng chưa có số ai chưa có số? Chí Dũng ạ. Chí dụ mở cửa ra giò nó không chế rồi Chế dụng 7 ngon bắt đi. Ch đấy đúng số đến. Say công đức nghe sợ thế giờ say nàoịết thôi. Ngon chưa? Ngon yên tâm mà tu chưa? Hôm nay là gỡ vướng mắc quan trọng thôi anh em nhá. Đ tên là ý chính là gì? Điều khiến Thiền không ý tiến thiền thiền này còn một quy trình thiền đúng. Lần đầu tiên có một quy trình thiền đúng quyền cân và đủ cân và đủ để thiền đúng đủ chị để thiền đúng thiền đúng đấ đầy đủ thế rồi nữa đủ chưa công thức sợ nhương trình công thức bao giờ Nãy giờ đã ngồi xuống. Bước hai nhìn kim tiền đấy là bao nhiêu nhở? Hả? 29 em 29 á. Rất nhiều người tăng một đúng không? Không lý do gì mà có nhiều người tăng một thế số của thôi 29 nhưng mà tăng một phát biểu sau tăng một là vì sao? Tiền tự chạy đến hay cái gì? Từ chạy đến ấy chắc là vẫn thấy tiền. Có thất ở ngoài hình như toàn toàn thật anh chy chy là cộng tiền đến từ thứ không anh em ảo giác tự đến cộng thêm áp lực ra chỗ cột các thứ đấy ông Trụ ai trụ cột gia đình trụ cột anh phải đứng rất là khó lắm rồi anh chỉ lấy một ít tiền thôi đúng không anh lấy một ít tiền thôi không lấy hết anh lấy tần lấy tiền để trụ vững đổ lâu thôi nghỉ các bác nhá tám thế là đủ rồi thành công quá rồi quá chưa có mất cần thiết chưa Còn muốn thiếu tiền là không cự đến.